1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 444 : Tôi Không Phải Tên Tiêu Đản (c2216-c2220)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 444 : Tôi Không Phải Tên Tiêu Đản (c2216-c2220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2216: Tôi Không Phải Tên Tiêu Đản

Tôi Không Phải Tên Tiêu Đản

T

hần khí phi thuyền cực phẩm dưới sự điều khiển của người quen đường như Ngao Hưng Đằng, chỉ cần một canh giờ là có thể đến được phạm vi tinh không của Long tộc.

Phi thuyền xuyên qua tầng khí quyển, tiến vào trong một tinh cầu tuyệt đẹp Diệp Mặc cảm nhận được Thần linh khí và khí tức đạo vận vô cùng nồng đậm, không khỏi thầm hâm mộ.

Thánh đạo Tàn giới so với nơi này, quả thực quá thê thảm.

Nơi mà Long tộc tìm được chẳng những địa bàn lớn, hơn nữa còn lại là nơi đẹp kinh người như này.

Tinh cầu này dường như tám phần diện tích là biển, còn hai phần đất liền cũng được các loại Tiên linh thảo che phủ, rậm rạp tươi tốt từng tầng nối tiếp từng tầng, liên miên không ngừng.

Diện tích lớn như này, nơi có dấu tích con người cũng không nhiều lắm, chỉ có thể nhìn thấy mật độ nhân khẩu Long tộc cũng tương đối thưa thớt.

Có lẽ Diệp Mặc ở Trái đất một thời gian, trong tiềm thức của hắn vẫn cho rằng Long tộc chắc chắn là trong Long cung, còn nơi này có biển lớn vô biên vô tận, Long cung chắc chắn phải dưới đáy biển mới đúng.

Khi phi thuyền của Ngao Hưng Đằng phi xuyên qua sơn mạch tươi tốt, Thần linh khí thanh thúy, tiến vào một cung điện khí thế bàng bạc hào hùng, nguy nga mỹ lệ, Diệp Mặc mới biết, hóa ra Long cung cũng có thể xây dựng trên mặt đất.

Phi thuyền hạ xuống, nơi mọi người đang đứng là con đường lớn toàn bộ được xếp bởi những viên đá Bạch Ngọc Nguyên thạch vô cùng quý giá mà thành, hai bên là Long trụ được gọt giũa tỉa tót.

Ngao Hưng Đằng vừa mới cất phi thuyền đi, liền có hai Tiên nữ Long tộc xinh đẹp đáng yêu đến đón tiếp.

Ngao Hưng Đằng lại nhíu nhíu mày một chút nói:

– Sao tôi lại cảm thấy hình như xảy ra chuyện gì đó?

Tiên nữ Long tộc kia đi đến trước mặt Ngao Hưng Đằng, kính cẩn hành lễ xong nói:

– Đằng thánh đại nhân, vườn trái cây xảy ra chút chuyện, Long tộc triệu tập ngài đến đó bàn bạc chút chuyện, khách quý để tôi dẫn đến khách điện là được rồi.

Ngao Hưng Đằng trong lòng thầm trầm xuống, quả nhiên là như vậy, gã cũng cảm thấy có gì không ổn, bây giờ không ngờ lại xảy ra chuyện thật rồi.

Gã cũng biết trong này không phải là nơi hỏi thăm, mau chóng quay đầu nói với vài vị bán bộ Hỗn nguyên khác:

– Mấy vị Tiên hữu đi đến khách điện Long tộc chúng tôi dùng Tiên quả trước, Ngao Hưng Đằng đi một chút rồi quay lại ngay.

Mấy người Diệp Mặc liền vội vàng khách khí nói:

– Ngao tiên hữu cứ tự nhiên.

Ngao Hưng Đằng vừa đi, Thuần Vu Văn cực kỳ buồn nôn với thái độ của Diệp Mặc, y lạnh lùng chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:

– Diệp đan thánh, chỉ có thể trách vận khí của anh không tốt, đợi khi nào quay về, tôi sẽ mời anh.

Lần này đi hay không là không do anh.

Diệp Mặc giáo huấn cho thiếu bảo chủ của Ảnh Hư Bảo một bài học, còn lấy đi mười tỉ thần tinh, bảo chủ Lâu Hồn của Ảnh Hư Bảo rõ ràng cũng khó chịu với Diệp Mặc, nhưng y không biểu hiện rõ ràng như Thuần Vu Văn, bây giờ Thuần Vu Văn mỉa mai uy hiếp Diệp Mặc, y đứng một bên sung sướng nhìn.

Hai người Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế quan hệ với Diệp Mặc và cả Thuần Vu Văn nữa cũng bình thường, nếu so sánh, bọn họ gần gũi với Thuần Vu Văn hơn, bây giờ Thuần Vu Văn uy hiếp Diệp Mặc, hai người rõ ràng cũng không tiện nói nhiều.

Diệp Mặc trước giờ đều có bản tính người ta không động đến mình thì mình cũng không động lại, Thuần Vu Văn chủ động khiêu khích hắn, hắn lập tức phản bác lại nói:

– Tôi chỉ nhận lời mời của người, chó cũng biết mời sao?

Súc sinh chỉ là súc sinh, nói chuyện không biết trời cao đất dày là gì.

Bất luận trong Tiên giới hay trên Tiên giới, súc sinh đều là lời nói vũ nhục, cho dù nói Tiên thú Thần thú, những thứ này đều là lời khen tặng.

Nhưng mắng đối phương là một con súc sinh, thì căn bản cũng hạ thấp đối phương như rác rưởi.

Thuần Vu Văn nổi trận lôi đình, lúc này liền muôn phát tác.

Nhưng Tiên nữ Long tộc đến mời lại cực kỳ biết thời cơ, cô nhìn ra Diệp Mặc có chút không đúng với Thuần Vu Văn, mau nói:

– Các vị khách quý, trước mặt chính là khách điện của Long tộc chúng tôi rồi.

Lần này Long tộc chúng tôi lại có Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên Long thánh, mời rất nhiều Hỗn nguyên đế quân đến, bây giờ rất nhiều Hỗn nguyên đế quân cũng đang đợi trong khách điện rồi.

Không thể không nói Tiên nữ Long tộc này rất biết cách nói chuyện, những lời này của cô nói ra, Thuần Vu Văn lập tức không lên tiếng nữa.

Y nghĩ ra nơi này là chỗ nào, trong này chính là Long cung của Long tộc, đừng nói lần này Long tộc mời rất nhiều Hỗn nguyên Thánh đế, cho dù không có Hỗn nguyên Thánh đế đến, một bán bộ Hỗn nguyên như y chỉ là một con kiến hôi mà thôi.

Một khi chọc giận đến một Hỗn nguyên Thánh đế rồi, người ta tiện tay có thể bóp chết y.

Mấy người đi theo Tiên nữ này đi vào trong một khách điện vô cùng rộng rãi, lại vô cùng xa hoa đẹp đẽ, trong khách điện này cũng đã có hơn 20 khách, hơn nữa bên cạnh mỗi một khách đều có một Tiên nữ Long tộc đang đứng, những Tiên nữ Long tộc đứng bên này, đều là chuyên hầu hạ cho những khách đại năng này.

– Hừ, mấy tên tiểu tử kia đến chậm thì chậm rồi, còn dám huyên náo bên ngoài, không biết tốt xấu là gì cả.

Tiên nữ Long tộc dẫn mấy vị bán bộ Hỗn nguyên vừa mới vào trong đại điện, liền nghe thấy một giọng hừ lạnh, giọng nói này rõ ràng là bất mãn với những gì Thuần Vu Văn nói lúc trước.

Diệp Mặc đã chú ý người hừ lạnh này là một người đàn ông không nhìn ra tuổi tác, người này toàn thân mặc áo dài màu đen, đầu tóc có chút giống như cây tùng dựng thẳng lên vậy, khuôn mặt lại càng giống như hàng rào, một đường màu xanh xen lẫn với một đường màu lam.

Khí tức lưu chuyển cường đại rõ ràng chứng tỏ người này chính là một Hỗn nguyên Thánh đế, hơn nữa từng đường khí tức thủy vân trên người ông, khiến Diệp Mặc đoán người này chắc hẳn là Thánh Đế của Hải tộc.

Nghe thấy vị Hỗn nguyên Thánh đế của Hải tộc này bất mãn, Không Hãn, Thuần Vu Văn liền đứng trước cửa khom người hành lễ cực kỳ kính cẩn, đồng thời nói:

– Bái kiến Đức Thủy thánh quân…

Mấy người này sau khi hướng về vị Hỗn nguyên Thánh đế của Hải tộc này hành lễ xong, lại lần nữa hướng về các Thánh Đế còn lại hành lễ, bọn họ mặc dù là bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế, nhưng trước mặt Hỗn nguyên Thánh đế, căn bản cũng không là cái gì.

Đi cùng đám người, mau chóng ba người Diệp Mặc đột nhiên liền lộ ra.

Diệp Mặc đứng ở cửa vào không hành lễ chút nào, chẳng những Diệp Mặc không hành lễ, cho dù Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng đi bên cạnh Diệp Mặc cũng không hành lễ.

Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng đương nhiên lấy Diệp Mặc làm chủ, Diệp Mặc không làm gì, thì bọn chúng cũng chẳng thèm để ý người khác là Hỗn nguyên hay là Đạo nguyên nữa.

Tiên nữ Long tộc dẫn đường kia kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc nếu đi cùng một số bán bộ Hỗn nguyên đến, rõ ràng cũng sẽ không phải là Hỗn nguyên Thánh đế rồi.

Bây giờ Diệp Mặc không động đậy gì, cô lập tức có chút kinh hoảng, cái này là muốn chết mà, một khi vị Hỗn nguyên Thánh đế nào đó tức giận rồi, vung tay một cái là có thể giết chết hắn.

Chẳng những Tiên nữ Long tộc này lo lắng, đến những người khác cũng nghi ngờ nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc biểu hiện là một Đạo nguyên Thánh đế, không ngờ lại to gan như này, trong một nơi nhiều Hỗn nguyên Thánh đế như này, dám đứng đấy bất động, cái này phải to gan như nào?

Hỗn nguyên Thánh đế Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh tộc biết Diệp Mặc, gã nhìn thấy tu vi của Diệp Mặc lại tăng lên một chút, trong lòng liền biết Diệp Mặc chắc chắn là Hỗn nguyên Thánh đế, chỉ có điều cố ý giả bộ mà thôi.

Gã cũng không lấy làm lạ khi thấy Diệp Mặc đứng yên bất động.

Trong này bất cứ người nào cũng không đáng để tên Đạo nguyên Thánh đế trước mặt này làm lễ, người ta cũng là một Thánh Đế ngang hàng, dựa vào cái gì mà phải hành lễ?

Tiêu Đát hòa thượng nhìn thấy Diệp Mặc tiến vào, lập tức quay đầu đi, cầm lấy một quả Tiên quả đưa vào trong miệng.

Người mà lão không muốn nhìn thấy nhất chính là tên này, trong hư không, lão suýt chút nữa đã bị tên này lừa.

Bây giờ Lãnh Dục Kỳ cũng ở trong này, ai biết được hai tên này có tiếp tục câu kết nữa hay không.

Hơn nữa lão nhìn thấy tu vi của Diệp Mặc lại tăng lên rồi, cũng biết Diệp Mặc chắc chắn là Hỗn nguyên Thánh đế, chỉ có điều tên này thích giả bộ, thích giả heo ăn thịt hổ.

Nếu nói trong này ngườI mà lão ghét nhất là ai, thì chắc hẳn là Diệp Mặc không nghi ngờ gì.

Mấy người Không Hãn Thánh Đế nhìn thấy bộ dạng của Diệp Mặc cũng chỉ có thể thầm thở dài, Diệp Mặc tự mình tìm đến cái chết, không thể trách người khác được, trong một nơi như này, không ai có thể cứu được Diệp Mặc.

Thuần Vu Văn lại càng trong lòng thầm sung sướng, tên này cuối cùng tự mình cũng tìm đến cái chết rồi.

Dám tùy tiện trước mặt Hỗn nguyên Thánh đế, hắn cho rằng hắn là ai chứ? Tiên nhân chú ý nhất là tôn ti cấp độ, thực lực cao thấp.

Hành động này của Diệp Mặc, kết hợp với tu vi cực thấp của hắn, chính là khiêu chiến với sự tôn nghiêm của Hỗn nguyên Thánh đế.

Lúc trước tên Hỗn nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải tộc hừ lạnh Thuần Vu Văn đang muốn giáo huấn cho Diệp Mặc một bài học, bỗng nhiên nghe thấy tên tiểu tử Đạo nguyên Thánh đế này nói:

– Tiêu Đản, anh đến còn sớm hơn tôi đấy, ha ha…

Diệp Mặc vừa nhớ đến cái tên này, trong lòng liền buồn cười, một Hỗn nguyên Thánh đế, cũng biết đặt tên quá, tên Tiêu Đản cũng không biết là Hỗn nguyên Thánh đế ở đâu.

Tiêu Đát hòa thượng tức giận đứng dậy, đến Tiên quả trong tay cũng chẳng còn hứng để ăn nữa, lớn giọng nhìn Diệp Mặc nói:

– Tên cá chạch kia, tôi nói cho anh bao nhiêu lần rồi, tôi không phải tên Tiêu Đản, tôi tên Tiêu Đát.

– Tiêu Đản tôi nói cho anh biết, đừng gọi tôi là cá chạch, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói.

Tiêu Đát hòa thượng mất mặt trước nhiều Hỗn nguyên Thánh đế như vậy, sắc mặt vô cùng xấu hổ nói:

– Tôi không gọi anh là cá chạch cũng được, anh cũng đừng gọi tôi là Tiêu Đản nữa, anh gọi tôi là Tiêu Đản thì tôi sẽ gọi anh là cá chạch.

Không khách khí với tôi? Tôi nói thật cho anh biết, tôi cũng không sợ anh đâu.

Một Hỗn nguyên Thánh đế không ngờ lại giống như một ngoan đồng, đứng trong này chửi bới với Diệp Mặc.

Ngay lập tức khiến những người trong cả khách điện liền hỗn loạn, không ai có thể hiểu đây là chuyện gì? Một Đạo nguyên Thánh đế dám nói không khách khí với một Hỗn nguyên Thánh đế, Hỗn nguyên Thánh đế này còn chỉ có thể cãi lại.

Chuyện này rốt cục là thế nào? Kịch bản bình thường chẳng phải là tên Hỗn nguyên Thánh đế này trực tiếp giơ tay ra bóp chết tên Đạo nguyên Thánh đế phách lối kia sao? Những cái này vẫn chưa là quan trọng, quan trọng nhất chính là người hiểu Tiêu Đát, đều biết Tiêu Đát có một sở thích, đó chính là thích tự xưng là thái gia (ông đây), nhưng trước mặt tên Đạo nguyên của Nhân tộc này lão không ngờ lại không tự xưng là thái gia.

Trong này có nhiều Thánh Đế như này chỉ có Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh tộc biết sự lợi hại của Diệp Mặc, cho nên chỉ ngồi một bên xem náo nhiệt.

Tên Hỗn nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải tộc vốn dĩ muốn giáo huấn cho tên Đạo nguyên Nhân tộc không biết người biết ta Diệp Mặc này, nhìn thấy tình hình như này lập tức gác suy nghĩ ra tay của mình sang một bên.

Tiêu Đát là loại người như nào, y quá hiểu, đây cũng không phải là một người dễ ăn hiếp, Diệp Mặc làm mất mặt của lão như vậy, lão không động thủ.

Ngoài muốn nể mặt Long tộc ra, còn có một nguyên nhân khác chính là lão không nắm chắc.

Người đến Tiêu Đát hòa thượng cũng không có nắm chắc, rõ ràng không phải là một tên lương thiện.

– Tiêu tiên hữu, không biết vị này là ai?

Văn Đức Thủy cũng không biết một bán bộ Hỗn nguyên của Hải tộc y bị Tiêu Đát bóp chết rồi, vẫn còn muốn hướng Tiêu Đát hỏi thăm lai lịch của Diệp Mặc.

Tiêu Đát tức giận nói:

– Tự mình đi mà hỏi, thái gia muôn ăn trái cây rồi.

Nói xong không ngờ lại không thèm để ý đến Văn Đức Thủy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2217: Ám Chiến

Ám Chiến

T

huần Vu Văn đứng bên cạnh nhìn thấy Diệp Mặc đến Tiêu Đát còn không sợ, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt.

Lúc trước gã còn muốn nói giáo huấn Diệp Mặc, đây chẳng phải là tìm đến cái chết sao?

Bảo chủ Lâu Hồn của Ảnh Hư Bảo cũng kinh hãi như Thuần Vu Văn, đồng thời trong lòng cũng thầm nghĩ may mắn, mình không làm gì Diệp Mặc.

Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh đế mặc dù kinh ngạc, nhưng cũng không sợ hãi.

Quan hệ giữa Diệp Mặc và bọn họ cũng khá tốt, đồng thời bọn họ cũng hiểu, chẳng trách Diệp Mặc không tiến vào Đạo quả tháp, cũng không sợ Hải tộc, chắc người ta chính là Hỗn nguyên Thánh đế đang ẩn giấu, tu vi của người ta cao, chính là thích làm những việc trêu người này, ai có thể làm gì được hắn?

Lúc trước tên bán bộ Hỗn nguyên truy sát Diệp Mặc kia rõ ràng cũng bị Diệp Mặc giết chết rồi.

Tiên nữ Long tộc kia đã kịp phản ứng lại, hóa ra tên Đạo nguyên Thánh đế của Nhân tộc này là một Hỗn nguyên Thánh đế giả trang, chẳng trách không coi những Hỗn nguyên Thánh đế có mặt trong này ra gì.

Cô mau chóng nói với Diệp Mặc:

– Tiền bối mời ngồi bên này.

Nói xong, cô trực tiếp dẫn Diệp Mặc đến bên cạnh một Hỗn nguyên Thánh đế ngồi xuống, đến Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng cũng ngồi bên cạnh Diệp Mặc, ba Tiên nữ của Long tộc cũng đã bước đến đứng bên cạnh.

Diệp Mặc sau khi ngồi xuống, Tiên nữ Long tộc kia mới sắp xếp chỗ ngồi cho đám người Thiên Thụy Thánh Đế.

Lập tức từng đĩa Tiên quả cao cấp được mang lên, thậm chí còn có chút Hồn Thiên Bàn Long quả trong đó nữa.

Hồn Thiên Bàn Long quả ngoài chứa Long khí, còn cực ngon.

Diệp Mặc vẫn chưa bao giờ được ăn, tiện tay lấy một quả ăn, cảm giác mùi vị cũng không tệ lắm.

Tu vi của Cừu Nhưỡng quá thấp, cũng không dám tùy tiện ăn Hồn Thiên Bàn Long quả.

Trong lòng nó lúc này cũng vô cùng kích động, lúc trước kiểu đại hội Tiên quả như này làm gì có vị trí của nó?

Đừng nói là vị trí của nó, cho dù vị trí của ông nội cũng không có.

Còn bây giờ chẳng những nó ngồi trong này, còn có thể hưởng thụ Hồn Thiên Bàn Long quả cao cấp, đúng thật là nhân sinh vô thường.

– Anh chính là Đan thánh của Nhân tộc? Cũng là người giết Củng Hạng của Ma tộc chúng tôi trong đại hội phân chia suất thừa vào Đạo quả tháp?

Một giọng nói ác liệt vang lên, không khí đại điện vốn dĩ có chút cổ quái lại càng thêm yên lặng hơn.

Diệp Mặc lập tức liền chằm chằm nhìn về phía Thánh Đế nói chuyện này, người này sắc mặt lộ ra chút ánh sáng màu nâu, nếu không phải trên mặt gã có chút ánh sáng màu nâu, người này thoạt nhìn chỉ là một người đàn ông trung niên cực kỳ bình thường.

Nhưng Diệp Mặc nhìn ra, đạo vận của người này nội liễm, chứng tỏ là một Hỗn nguyên Thánh đế đạo vận cực kỳ viên mãn.

– Anh là ai?

Diệp Mặc không chút khách khí hỏi.

– Bổn thánh là Bộc Dương Tư của Ma tộc, anh không cảm thấy với tu vi của mình đi giết một Đạo nguyên Thánh đế, có chút mất thể diện sao?

Ngữ khí của người đàn ông này vẫn ác liệt, không biết là bẩm sinh giọng nói đã ác liệt như này rồi, hay là vì nhìn thấy Diệp Mặc, lúc này mới cố ý thể hiện như này.

Gã đoán Diệp Mặc chắc hẳn cũng là một Hỗn nguyên Thánh đế, câu nói này là tra hỏi, còn nữa chính là gián tiếp điều tra một chút về tu vi của Diệp Mặc.

Ngữ khí của Diệp Mặc cũng trở nên lạnh lùng:

– Bộc Dương Tư, khi tôi giết Củng Hạng cũng không phải là tôi muốn khiêu chiến anh ta, mà là anh ta khiêu chiến tôi.

Chẳng lẽ Ma tộc anh khiêu chiến thất bại không cam tâm? Hơn nữa, tu vi của tôi thì sao? Cho dù tôi là Hỗn nguyên Thánh đế, anh có thể nhìn ra tôi là Hỗn nguyên Thánh đế sao? Nếu anh có thể tìm một Hỗn nguyên Thánh đế cũng giả trang thành Đạo nguyên Thánh đế không bị người ta phát hiện, sau đó đến đại hội Đạo quả tháp giết hết tất cả Đạo nguyên Thánh đế, cũng là bản lĩnh của anh.

Nếu anh không tìm được, thì đừng lải nhải ở chỗ này.

– Anh…

Bộc Dương Tư tức giận, cho dù là Hỗn nguyên Thánh đế nói với gã cũng không dám không khách khí như này.

Diệp Mặc không ngờ lại dám nói như này với gã, quả thực là muốn chết rồi.

– Khanh khách…

Một tiếng cười lớn vang lên, không khí căng thẳng tiêu sát lập tức liền rối loạn.

Diệp Mặc phát hiện giọng cười khanh khách này không ngờ là một thiếu nữ tuổi tác không thể tưởng tượng nổi, thiếu nữ này mặc Tiên váy màu đỏ.

Thoạt nhìn xinh đẹp, đồng thời quanh người cũng tản ra khí chất cao quý, khiến người ta căn bản cũng không dám nhìn thẳng, dường như liếc nhìn sẽ tự ti mặc cảm.

Một thiếu nữ bình thường làm gì dám cười khanh khách trong này, người thiếu nữ này rõ ràng không tầm thường.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng nhìn thấy cô không tầm thường.

Thiếu nữ này rõ ràng là một Hỗn nguyên Thánh đế, trên người cô toát ra khí tức cao quý, Diệp Mặc không ngờ lại có chút quen thuộc, mau chóng Diệp Mặc liền biết hắn gặp người này ở chỗ nào rồi, hắn từ trên người của Thang Tiểu Du và Thang Kỳ cảm nhận được loại khí tức này.

Hóa ra thiếu nữ này chính là Hỗn nguyên Thánh đế của Phượng Hoàng tộc, Diệp Mặc giật mình hiểu ra, một Hỗn nguyên Thánh đế của Phượng Hoàng tộc không thể nào là một thiếu nữ, thiếu nữ chỉ là vẻ bề ngoài của cô mà thôi.

– Diệp đan thánh, tôi nghe thấy Thang Kỳ nói về anh.

Nghe nói anh còn biết Tiểu Du.

Lúc nào rảnh đến Phượng Hoàng tộc chúng tôi luyện giúp mấy viên Thần đan nhé, tôi sẽ không để anh thua thiệt đâu.

Mặc dù thiếu nữ này thoạt nhìn khí chất vô cùng cao quý, nhưng khi nói chuyện, thì lại không có chút cố kị gì.

– Không biết vị tỷ tỷ này xưng hô thế nào?

Diệp Mặc vội ôm quyền nói.

Hắn thực sự không biết phải xưng hô với thiếu nữ này như nào, thiếu nữ này thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn hắn, nhưng hắn lại biết rõ tuổi tác của thiếu nữ này cũng không nhỏ, hơn nữa lại là một Hỗn nguyên Thánh đế.

Nếu như ở nơi khác, hắn đến gọi một câu tiền bối cũng chẳng là gì, nhưng trong này lại là đại diện cho Thánh Đế của Nhân tộc, nếu gọi Hỗn nguyên Thánh đế của Phượng Hoàng tộc là tiền bối, chẳng phải là vô duyên vô cớ hạ thấp một phần thân phận hay sao?

Thiếu nữ này lại khanh khách cười nói:

– Thực ra anh gọi tôi là tỷ tỷ là được rồi, tôi tên Thang Tòng Hạm, anh phải nhớ kỹ đấy.

Có thờI gian nhất định đến Phượng Hoàng tộc chúng tôi chơi, ở đó có lẽ cũng không thua kém gì nơi này.

Nghe thấy thiếu nữ của Phượng Hoàng tộc ngắt lời mình, Bộc Dương Tư cực kỳ khó chịu, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, đừng nhìn Thang Tòng Hạm thoạt nhìn là một thiếu nữ yêu kiều, thực tế gã biết rõ sự lợi hại của thiếu nữ yêu kiều này.

Hơn nữa tính tình của thiếu nữ yêu kiều này cũng không tốt như biểu hiện bề ngoài của cô, nếu gã tiếp tục phản bác lại Thang Tòng Hạm này vài câu nữa, tuyệt đối sẽ châm ngòi thuốc súng, cách làm sáng suốt nhất, chính là ngậm miệng lại.

Diệp Mặc đành phải nói:

– Cám ơn lời mời của tỷ tỷ, Diệp Mặc có thời gian nhất định sẽ đến đó chơi.

Lúc này những người trong này cũng đã có chút hiểu về tính khí của Diệp Mặc, đó chính là những lời khách khí với hắn, hắn bình thường cũng sẽ không làm gì anh, nếu muốn nói những lời ép hắn, thì cứ nhìn Bộc Dương Tư của Ma tộc làm gương.

Diệp Mặc và Thang Tòng Hạm chào hỏi, lúc này mới có thời gian rảnh ôm quyền nói với Hỗn nguyên Thánh đế của Âm Minh tộc kia:

– Lãnh tiên hữu, nhanh như vậy đã gặp nhau rồi.

Lãnh Dục Kỳ miễn cưỡng thay đổi từ khuôn mặt xám xịt tươi cười nói:

– Đúng vậy, nhanh như vậy đã gặp lại rồi.

Diệp tiên hữu lại lên một cấp bậc mới rồi, thật đáng mừng.

Lúc này Văn Đức Thủy muốn nói chuyện cuối cùng cũng hiểu Diệp Mặc là ai, chính là tên Thánh Đế dẫn đầu Nhân tộc đến quảng trường Thần Thánh bảng của Hư Thị giết hơn trăm Thánh Đế Hải tộc.

Sau khi biết rõ Diệp Mặc là ai, Văn Đức Thủy bỗng nhiên đứng dậy, sắc mặt sát cơ nói:

– Hóa ra anh chính là Diệp đan thánh giết chết hơn trăm Thánh Đế của Hải tộc chúng tôi, được, không ngờ hôm nay lại gặp được anh trong này, bổn thánh nếu không luyện hóa hồn phách của anh, thì làm sao có thể nguôi được?

Khi nói chuyện đồng thời sát thế cường đại cũng dần hiện ra, khiến không gian trong này dâng lên từng gợn sóng kích động.

Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy Văn Đức Thủy này, đầu tóc của lão rất dễ làm người khác chú ý, giống như một cây tùng dựng thẳng đón khách vậy, sắc mặt cũng rất đặc biệt, thanh lam giao nhau.

Lúc trước hắn liền đoán Văn Đức Thủy là Hỗn nguyên Thánh đế của Hải tộc, bây giờ xem ra, hắn thực sự không đoán nhầm.

Sát thế cường đại của Văn Đức Thủy còn chưa xông đến trước mặt Diệp Mặc, bị thần thức giới vực của Diệp Mặc đánh cho thê thảm, sát thế đó trong nháy mắt liền biến mất trong không gian, xung quanh lại lần nữa trở nên bằng phẳng yên tĩnh.

Người khác cho rằng lần này Văn Đức Thủy dường như trong lúc giao phong chiếm thế hạ phong, trên thực tế, Văn Đức Thủy chỉ là thi triển sát thế của mình, còn Diệp Mặc thì lại dùng thần thức vực.

Hoặc là nói Văn Đức Thủy còn chưa chính thức bắt đầu động thủ, Diệp Mặc đã động thủ rồi.

Mặc dù đây là đồ bên trong, nhưng người khác cho rằng không phải như vậy.

Hai Hỗn nguyên động thủ, không ai có thể tùy ý dùng thần thức quan sát điều tra.

Bọn họ nhìn thấy chỉ là Diệp Mặc không ngờ lại có thể dễ dàng ngăn cản được Văn Đức Thủy, xem ra bọn họ không đoán sai, Diệp đan thánh này tu vi quả nhiên cũng không thấp hơn Hỗn nguyên Thánh đế, hoặc là nói hắn chính là Hỗn nguyên Thánh đế.

Diệp Mặc hóa giải được sát thế của Văn Đức Thủy, lúc này cũng sát ý đằng đằng nói:

– Anh không từ bỏ ý đồ sao? Bổn thánh cũng không muốn từ bỏ ý đồ.

Hôm nay bổn thánh đến tham gia đại lễ Tiên quả Thánh Đế của Long tộc Chứng đạo Hỗn nguyên, bây giờ không tính toán với anh, giáo huấn anh.

Hải tộc anh có phải là nhìn thấy Nhân tộc chúng tôi dễ ăn hiếp, trong Hư Thị không ngờ lại dám chủ động khiêu khích Nhân tộc chúng tôi.

Giết hơn trăm Thánh Đế bên anh là nhiều lắm sao? Nếu Thánh Đế của Nhân tộc chúng tôi có thêm người vô tội bị Hải tộc giết, bổn thánh cam đoan sẽ đến Hải tộc giết chết hết, nghĩ chắc hẳn anh tin tôi có thể làm được chứ?

Văn Đức Thủy nghe thấy vậy sắc mặt bỗng nhiên đại biến, những người xung quanh đều cho rằng gã vì câu nói của Diệp Mặc mà tức giận.

Nhưng chỉ có bản thân gã trong lòng biết, gã tại sao sắc mặt lại đại biến.

Lúc trước khi gã đến nơi này, Hải tộc cũng đã phái hơn mười chiến hạm hư không đi tiêu diệt Thánh đạo Tàn giới.

Đừng nói Nhân tộc vốn dĩ chính là không đoàn kết, cho dù Nhân tộc không chia rẽ, lần này Thánh Đế Hải tộc xuất động cùng chiến hạm, cũng tuyệt đối có thể biến Thánh đạo Tàn giới thành bột mịn.

Nhưng gã không ngờ Nhân tộc lại có một Hỗn nguyên Thánh đế như Diệp Mặc này, một khi Hải tộc thực sự cho người đến tiêu diệt Nhân tộc, thì Diệp Mặc làm sao có thể bỏ qua được? Bản thân mình cũng không sợ hắn, nhưng với cường thế mà vừa nãy Diệp Mặc thể hiện ra ngoài, đối phương rõ ràng cũng không sợ Văn Đức Thủy gã.

Chỉ cần Văn Đức Thủy gã không giết chết được Diệp Mặc, Hỗn nguyên Thánh đế đó giết vào Hải tộc, thì kết cục sẽ thế nào? Bây giờ giữa các tộc mặc dù có tranh chấp, nhưng trước giờ chưa có Hỗn nguyên Thánh đế xuất động.

Nhưng nếu Hải tộc cho người tiêu diệt Nhân tộc rồi, Hỗn nguyên Thánh đế người ta sẽ có thể ngu ngốc vẫn tuân thủ điều ước này sao?

– Hoan nghênh các vị Tiên hữu đến tham gia đại lễ Hỗn nguyên của Long tộc này, Long tộc vì xảy ra chút chuyện, chậm trễ thời gian của các vị quá lâu, thực có lỗi, Ngao Quỳ xin phạt một ly với các vị trước.

Một người đàn ông tóc vàng bước vào trong khách điện, sau khi cực kỳ khách khí nói, liền lấy một chén rượu từ Tiên nữ đứng bên cạnh uống cạn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2218: Nguy Cơ Tàn Giới

Nguy Cơ Tàn Giới

N

gười này mặc dù là Hỗn nguyên Thánh đế của Long tộc, trên mặt lại không có râu rồng, chỉ có một mái tóc màu vàng óng, khí thế long uy trên người cực thịnh, rõ ràng là một cường giả đạo vận cực kỳ viên mãn.

Còn người đàn ông đứng sau lưng gã, mái tóc màu đỏ, đồng thời cũng là tu vi Hỗn nguyên, chỉ có điều khí tức Hỗn nguyên cũng chưa mượt mà như của Ngao Quỳ.

Diệp Mặc đoán, người này chắc hẳn là một Hỗn nguyên Thánh đế mới thăng cấp của Long tộc.

Còn Ngao Hưng Đằng dẫn mấy người Diệp Mặc đến, lại càng đứng cuối cùng.

Mọi người ai nấy đều đứng lên chúc mừng Long tộc có thêm một Hỗn nguyên Thánh đế mới, Diệp Mặc cũng đứng dậy theo.

Lúc này người đàn ông tóc đỏ đứng sau Ngao Quỳ cũng ôm quyền nói:

– Cám ơn các vị Tiên hữu đã đến đây chúc mừng tôi thăng cấp Hỗn nguyên, Ngao Si xin kính các vị một ly trước.

Người đàn ông tóc đỏ này nói xong liền nâng một ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Những Thánh Đế đang ngồi ai nấy đều nâng ly rượu trước mặt mình lên, đồng thời cũng một hơi cạn sạch.

Rượu là Bàn Long tiên tửu loại rượu ngon nhất của Long tộc, uống vào vô cùng tinh khiết và thơm ngon, con sâu rượu Cừu Nhưỡng này, cũng đã uống hết một bầu rồi.

Đợi sau khi mọi người uống rượu xong, Ngao Quỳ dẫn Ngao Si đi đến từng chỗ ngồi chào hỏi.

Ngay cả một số bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế, gã cũng không bỏ sót, rõ ràng cực kỳ có tu dưỡng.

Chào hỏi cùng một số Hỗn nguyên Thánh đế, lại càng tỏ vẻ vô cùng nhiệt tình.

Khi Ngao Quỳ đi đến trước mặt Diệp Mặc, lập tức sửng sốt một chút, gã không biết Diệp Mặc.

Theo lý mà nói chỗ ngồi của Diệp Mặc dễ làm người khác chú ý, ít nhất cũng là một đại năng Hỗn nguyên mới đúng, sao mới là tu vi Đạo nguyên được? Vị trí của Diệp Mặc là do Tiên nữ của Long tộc trực tiếp sắp xếp, vì Tiên nữ Long tộc đó trực tiếp coi Diệp Mặc là Hỗn nguyên Thánh đế mà đối đãi, cho nên khi cô sắp xếp chỗ ngồi cho Diệp Mặc, cũng sắp xếp vào khu vực Hỗn nguyên Thánh đế.

Ngao Hưng Đằng thấy vậy vội nói:

– Long thánh đại nhân, vị này là đệ nhất đan thánh Diệp đan thánh…

Thấy Ngao Hưng Đằng nói Diệp Mặc là đệ nhất đan thánh, Ngao Quỳ lập tức mừng rỡ, vội vàng nhiệt tình nói:

– Hóa ra là Diệp đan thánh đại giá quang lâm, Ngao Quỳ hổ thẹn, mặc dù làm bạn với Diệp đan thánh đã lâu, nhưng lại không thể đưa thiếp mời đến tận tay Diệp đan thánh, xin Diệp đan thánh thứ tội.

Là một Hỗn nguyên Thánh đế, nói như vậy với một Đạo nguyên Thánh đế, không thể không nói Ngao Quỳ cực kỳ biết làm người.

Nếu như đổi lại là một Đạo nguyên Thánh đế khác, cho dù là Đạo nguyên Đan thánh, cũng không kìm chế nổi được sủng ái mà thất kinh.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc gặp quá nhiều Hỗn nguyên Thánh đế, bản thân hắn lại không yếu hơn Hỗn nguyên Thánh đế, ngược lại cũng không có gì là lạ, chỉ là cũng đứng lên ôm quyền nói:

– Long thánh khách khí rồi, nghe nói Long tộc hưng thịnh, bây giờ nhìn thấy, quả nhiên là vô cùng hưng thịnh.

Mượn cơ hội này, xin chúc mừng Long tộc lại có thể một Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên.

Ngao Quỳ vừa định nói chuyện, bỗng nhiên nhìn thấy Vô Ảnh bên cạnh, lập tức kinh nghi một tiếng, sau đó liền chuyển chủ đề nói:

– Diệp đan thánh, đây là?

Diệp Mặc vẫn tiện lời nói:

– Ồ, đây vốn dĩ là Tiên sủng của tôi, sau đó có linh trí, trở thành bạn của tôi rồi.

Ngao Quỳ chân mày nhảy dựng, lại nhìn lại Vô Ảnh lần nữa, tinh mang trong mắt hiện lên, nhưng cũng không tiếp tục hỏi thêm nữa, mà lại ha ha vài tiếng, sau đó chào hỏi các Thánh Đế còn lại.

Khi Ngao Quỳ chào hỏi tất cả các Thánh Đế trong khách điện xong, lúc này mới nói:

– Đại lễ mừng Ngao Si thành Hỗn nguyên Thánh đế sắp bắt đầu, các vị Tiên hữu mời theo tôi đến Long cung.

Mọi người ai nấy đều rời khỏi ghế của mình, đi theo Ngao Quỳ rời khỏi khách điện, tiến về Long cung tham gia đại lễ Hỗn nguyên.

Hỗn nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải tộc đi phía sau, gã khi những người khác không chú ý, vung tay đánh ra một đường độn quang ra ngoài.

Trong này đều là bán bộ Hỗn nguyên và Hỗn nguyên Thánh đế, mặc dù Văn Đức Thủy làm có chút bí mật, nhưng những người trong này đều biết rõ Văn Đức Thủy đã phát một đường tin tức ra ngoài.

Về chuyện một Hỗn nguyên Thánh đế phát tin tức ra ngoài, cũng không ai để ý đến.

Trong Hạm Thần ở của Thánh đạo Tàn giới, trong này vẫn là bến tàu từ Thánh đạo Tàn giới đi đến Hư Thị, hoặc đến những tộc khác.

Thuyền hạm trong này đều là do mấy thế lực cường đại thần môn của Thánh đạo Tàn giới khống chế.

Cho nên cũng thuộc hàng lũng đoạn, bất cứ ai muốn đến Hư Thị đều phải đi qua Hạm Thần ổ, còn muốn thu bao nhiêu Thần tinh, thì đó là do Hạm Thần ổ tính toán.

Lúc trước, Hạm Thần ổ cũng không thu Thần tinh của những Thánh Đế nhờ vào nơi này tiến vào Hư Thị, chỉ thu Thần tinh của những Thánh Đế ngồi thuyền của Hạm Thần ổ.

Từ mấy trăm năm trước, sau khi một Tố đạo Thánh đế dùng pháp bảo phi hành của mình từ đây tiến vào Hư Thị, quy tắc này liền thay đổi.

Chỉ cần rời đi từ bến tàu Hạm Thần ổ, bất luận là ngồi thuyền của Hạm Thần ổ, hay là pháp bảo phi hành của mình, cũng cần phải trả Thần tinh, không có ngoại lệ.

Nhưng quy tắc này hai mươi năm trước lại thay đổi, hai mươi năm trước, một con thuyền còn cao cấp hơn rất nhiều so với con thuyền cao cấp nhất của Hạm Thần ổ dừng trên bến tàu của Hạm Thần ổ.

Đây không phải điểm quan trọng, quang trọng chính là từ trên con thuyền cao cấp này có gần bảy trăm Tiên đế và Thánh đế xuống, hơn nữa phần lớn đều là Tố đạo và Dục đạo Thánh Đế.

Ngoài ra, còn có bộ phận Hóa đạo Thánh đế và tám vị Đạo nguyên Thánh đế.

Thực lực này trong Thánh đạo Tàn giới, có thể tiêu diệt Thánh đạo Tàn giới vài chục lần rồi, còn những người này sau khi đến Thánh đạo Tàn giới, chuyện đầu tiên muốn làm chính là tiếp quản Hạm Thần ổ.

Đối mặt với nhiều Thánh Đế và Đạo nguyên Thánh đế như vậy, quản sự của Hạm Thần ổ căn bản đến nửa từ cũng không dám nói, càng đừng nói gì trong bảy trăm vị Thánh Đế Chứng đạo kia, chẳng những bao gồm Đạo nguyên Thánh đế Khải Phong và Đổng Yến của Đại Nhật Thần Sơn, còn gồm cả Đạo nguyên Thánh đế mới thăng cấp Vương Nam Sương của Thần nữ Thánh môn nữa.

Đại Nhật Thần Sơn và Thần nữ Thánh môn vốn dĩ cũng có người trong Hạm Thần ổ, nhưng bây giờ ba vị Đạo nguyên Thánh đế của hai môn phái này lại đứng ở bên thế lực mới này.

Còn thế lực mới đến chẳng những tiếp quản Hạm Thần ổ, còn xây một tông môn mới trong Thánh đạo Tàn giới, Thánh Đạo tông.

Nếu như nói lúc trước trong Thánh đạo Tàn giới tông môn càng lúc càng sáng lạng hơn là Đại Nhật Thần Sơn, thì bây giờ tông môn mới Thánh Đạo tông không thể nghi ngờ còn cường đại hơn Đại Nhật Thần Sơn vô số lần.

Thánh Đạo tông xây dựng trong trung tâm của Thánh đạo Tàn giới, mấy trăm vị Thánh Đế cùng xây dựng một tông môn, hơn nữa còn có vô số nguyên liệu từ Hư Thị đến.

Cho dù nơi bị tàn phá như Thánh đạo Tàn giới này, Thánh Đạo tông cũng là muôn hình vạn trạng, khí thế hào hùng hùng vĩ.

Tiên nhân của Thánh đạo Tàn giới biết được Thánh Đạo tông là muốn khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới nên mới kỷ nhậm, xây đại tông hộ giới, đến hai vị Đạo nguyên Thánh đế quay về Đại Nhật Thần Sơn, và Đạo nguyên Thánh đế quay về Thần nữ Thánh môn, cũng mau chóng lại quay lại Thánh đạo Tàn giới, hơn nữa còn mang đến lượng lớn tài nguyên xây dựng.

Vì xây dựng Thánh Đạo tông, Thánh đạo Tàn giới trong thời gian ngắn trái ngược lại với không khí trầm lặng, lại sinh sôi cảnh tượng sức sống phồn vinh.

Thánh Đạo tông đương nhiên là do La Thanh Hà, Tần Khải và mấy người Tư Phong xây dựng, vì đẳng cấp thuyền hư không mà Hình Hồng mượn cho Diệp Mặc rất cao, bọn họ từ Hư Thị đến Thánh đạo Tàn giới cũng tốn không mấy thời gian, mới có mười năm mà thôi.

Hóa đạo Thánh đế từ Hư Thị quay về, ngoài Đổng Yến và Vương Nam Sương, La Thanh Hà và Tần Khải mau chóng từ trong hư không dùng Càn Nguyên quả Chứng đạo Đạo nguyên thành công.

Ngoài mấy người bọn họ, còn có một vị Hóa đạo viên mãn nữa tên Thương Mưu, cũng Chứng đạo Đạo nguyên trong hư không.

Có thể nói thực lực lúc này của Thánh Đạo tông, cho dù so với các đại tông cao cấp của tộc khác cũng sẽ không thua kém gì.

Huống chi bọn họ còn có sự giúp đỡ của một Đạo nguyên Thánh đế tên Áo Hách?

Nhưng hôm nay chẳng những là Thánh Đạo tông, cho dù là những tông môn khác của Thánh đạo Tàn giới cũng đều phái đại năng tiến về Hạm Thần ổ.

Hạm Thần ổ từ khi Thánh Đạo tông tiếp nhận, quy mô và khí phái cũng lớn hơn chục lần so với lúc trước.

Vì Thánh Đạo tông vừa mới thành lập, thuyền hạm hư không dừng trên Hạm Thần ổ cũng không nhiều, cho nên Hạm Thần ổ có vẻ hơi trống trải.

Nhưng bây giờ Hạm Thần ổ chẳng những không trống trải, còn lộ vẻ tiêu sát và nặng nề, toàn hư không đều bị khí thế này ép xuống, thậm chí khiến người ta đến hô hấp cũng khó khăn.

Hơn mười chiếc thuyền hạm hư không cực lớn đang xếp hàng dài ngoài Hạm Thần ổ, trong những thuyền hạm này có kèm theo bộ phận chiến hạm, nếu không phải La Thanh Hà và Tần Khải Toàn dẫn người chặn trước Hạm Thần ổ, thì những thuyền hạm này thậm chí trực tiếp xông vào Thánh đạo Tàn giới rồi.

Thuyền hạm hư không có chứa trận pháp pháp tắc hư không cực kỳ cường đại, đều là đại năng tông sư trận pháp liên hợp lại cùng nhau luyện chế.

Nếu bay nhanh trong hư không cũng không xảy ra vấn đề gì, nhưng một khi xông vào biên giới rồi, cho dù là ngọn núi cao lớn nhất gặp phải, cũng hóa thành bột mịn.

Lại vì quy tắc của Thánh đạo Tàn giới hỗn loạn yếu kém, thuyền hạm hư không cường đại một khi tiến vào Thánh đạo Tàn giới, sẽ trực tiếp xé rách quy tắc hỗn loạn yếu kém vốn có trong này, huống chi trong này còn có một số chiến hạm lợi hại hơn nhiều so với thuyền hạm nữa?

Cho dù toàn bộ những thứ này không có vấn đề gì, đám người La Thanh Hà cũng sẽ không cho những thuyền hạm hư không này vào trong Thánh đạo Tàn giới.

Nhưng thuyền hạm hư không này không phải là của Nhân tộc, mà là của Hải tộc đến.

Hải tộc lần này có nhiều Thánh Đế đến như vậy, còn dẫn theo rất nhiều Tiên nhân chưa Chứng đạo đến, rõ ràng chính là muốn một mẻ hốt gọn Nhân tộc của Thánh đạo Tàn giới.

Đám người La Thanh Hà đương nhiên biết rõ Hải tộc tại sao lại đến, lúc trước Diệp Mặc dẫn bọn họ đến Hư Thị giết chết hơn trăm Thánh Đế, nếu Hải tộc không báo thù, đó mới là chuyện lạ.

Nhìn lần này một bán bộ Hỗn nguyên Thánh Đế dẫn đầu Hải tộc đến, La Thanh Hà liền biết chuyện cũng không dễ bỏ qua.

Gã lúc này chỉ có thể hi vọng lát nữa khi đại chiến xảy ra, Nhân tộc có thể chạy thoát được một ít.

Lúc trước tông chủ từng nói, nếu không địch lại nổi, bảo toàn thực lực mới là chuyện quan trọng nhất, chịu chết không phải là thứ mà hắn muốn nhìn thấy.

– La Thanh Hà, Diệp Mặc có ở đấy không? Giết nhiều Thánh Đế của Hải tộc chúng tôi như vậy, vì trốn trong này mà chạy thoát được sao?

Một Đạo nguyên Thánh đế của Hải tộc đừng lên phía trước chằm chằm nhìn La Thanh Hà cười khẩy nói.

Đám người La Thanh Hà và Tần Khải Toàn biết người này, đây chính là tên Thánh Đế của Hải tộc lúc trước trên quảng trường Thần Thánh bảng bị Diệp Mặc chém bay nửa người, tên Thao Phủ.

Tên bán bộ Hỗn nguyên của Hải tộc chỉ đứng một bên, ánh mắt khinh thường chằm chằm nhìn đám người La Thanh Hà.

Đối với gã mà nói, trong này không có ai đáng làm đối thủ của gã.

Gã đến đây ngoài dẫn quân đến, chính là nhằm vào Thánh đạo Tàn giới, không cho phép người nào chạy thoát.

Còn tên Đan thánh tên Diệp Mặc kia, có lẽ sớm đã bị một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế khác của Hải tộc giải quyết rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2219: Hỗn Chiến Đột Nhiên Dừng Lại

Hỗn Chiến Đột Nhiên Dừng Lại

T

hao Phủ, Hải tộc của anh cho dù giết sạch toàn bộ chúng tôi, Diệp tông chủ cũng sẽ đến Hải tộc các anh nhổ tận gốc.

Không tin, anh cứ đợi mà xem.

La Thanh Hà biết, chuyện đến nước này rồi, nói gì cũng vô ích.

Thánh Đế của Hải tộc, tuyệt đối sẽ không vì gã xin tha mạng hoặc những lời khác mà bỏ qua cho Thánh đạo Tàn giới.

Thao Phủ cười ha hả một tiếng nói:

– Anh nói Diệp tông chủ chính là Diệp Mặc chứ gì, hắn e rằng đến chút xương vụn cũng không còn nữa rồi.

Giết nhiều Thánh Đế của Hải tộc chúng tôi như vậy, hắn còn muốn sống sao?

Nói xong, y căn bản cũng chẳng thèm đợi La Thanh Hà nói gì, lớn tiếng gọi:

– Các tiên sĩ Hải tộc, Nhân tộc giết hơn trăm Thánh Đế của Hải tộc chúng ta, hôm nay chúng ta đến báo thù, cùng xông lên đi.

Để cho bọn họ biết máu của Hải tộc chúng ta tuyệt đối không chảy vô ích, giết sạch bọn họ, tuyệt đối không để lại một cây cỏ dại nào.

– Khoan đã…

Áo Hách nghe thấy Thao Phủ muốn ra tay, lập tức đứng ra nói.

Thao Phủ sớm đã nhìn thấy Áo Hách rồi, lúc này y nhìn thấy Áo Hách đứng ra, căn bản cũng không đợi Áo Hách nói gì, liền chủ động nói:

– Áo Hách, tôi biết anh là người của Nghiễm Nguyên cung, tôi cũng biết Nghiễm Nguyên cung các anh có một Hỗn nguyên Thánh đế, nhưng tôi nói cho anh biết, đây là ân oán giữa Hải tộc và Nhân tộc.

Nếu như Nghiễm Nghiên cung các anh muốn nhúng tay vào chuyện này thì cứ việc, Hải tộc chúng tôi cũng sẽ không sợ Nghiễm Nghiên cung đâu.

Áo Hách lập tức cứng họng, gã sở dĩ ăn chắc Thao Phủ, chính là vì Thao Phủ chỉ là một Đạo nguyên Thánh đế, không có cách nào làm chủ được.

Bây giờ Thao Phủ nói ra những lời như này, rõ ràng đã được sự đồng ý của Hỗn nguyên Thánh đế của Hải tộc.

Nếu là như vậy, thì những lời gã nói căn bản cũng không có tác dụng gì.

Nhìn một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế đứng bên kia của Hải tộc, Áo Hách biết, gã bây giờ cũng không có tác dụng gì.

– Tôi nói giết…

Thao Phủ lại lần nữa quát lớn, chủ động xông về phía La Thanh Hà.

Những Thánh Đế của Hải tộc còn lại thấy vậy lập tức ùa lên, người của Nhân tộc mặc dù cũng không ít, nhưng sức mạnh tổng thể hợp lại cũng kém quá xa Hải tộc, hơn nữa bên Hải tộc còn có một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế còn chưa ra tay.

Chỉ tiếp xúc trong khoảng thời gian ngắn ngủi, bên Nhân tộc cũng đã bị chết vô số.

La Thanh Hà nhìn thấy Vương Nam Sương mà gã rất có thiện cảm bị một Thánh Đế Đạo nguyên hậu kỳ của Hải tộc đánh nát một cánh tay, lại càng cay mắt.

Tức giận, thanh kiếm màu xanh trong tay hình thành từng gợn sóng kiếm mạc, những gợn sóng kiếm này trực tiếp vây lấy hư không trước mặt, những Thánh Đế bình thường của Hải tộc trong đó toàn bộ bị chém thành màn máu.

Các loại pháp bảo kích thích lóe sáng càng lúc càng nhiều hơn, những ánh sáng này dẫn theo từng đường sát khí, chỉ trong thời gian ngắn, sát khí đã tràn ngập toàn bộ chiến trường này, những người có tu vi thấp hơn một chút, chỉ cần bị sát khí này cuốn vào trong cũng sẽ bị chết.

Vì sát thế không gian càng lúc càng dày đặc, hai bên đánh nhau cũng dần bị sát khí này xâm lấn lôi kéo, khí tức điên cuồng và hủy diệt càng lúc càng nặng hơn.

Lập tức cùng với sát ý điên cuồng này, người của hai bên liền lâm vào trong hỗn sát, một đường ánh sáng đột nhiên rơi vào tay của bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế áp trận kia.

Vị Hỗn nguyên Thánh đế này sau khi chộp lấy được ánh sáng này, vẻ mặt lập tức đại biến, sau đó nói:

– Mọi người lập tức dừng tay, Hải tộc rút quân, lên thuyền.

Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh Đế này mặc dù không tham gia vào cuộc chiến, nhưng rõ ràng là tên cầm đầu.

Người của Hải tộc nghe thấy lời của gã, lập tức bắt đầu rút lui.

Vì người của hai bên chỉ là vừa đánh ra sát ý điên cuồng, còn chưa hoàn toàn hỗn chiến với nhau.

Cộng thêm người của Hải tộc chiếm thế thượng phong rõ ràng.

Cho nên tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh Đế này sau khi nói dừng tay, người của Hải tộc ngay lập tức đã lùi ra khỏi vòng chiến đấu.

La Thanh Hà và Tần Khải Toàn cả thân đẫm máu, mặc dù bọn họ không biết tại sao Hải tộc đang chiếm thế thượng phong lại rút khỏi vòng chiến, nhưng lại thầm kinh hãi năng lực nghe lệnh của tiên sĩ Hải tộc.

Bởi vậy có thể thấy được, cho dù thực lực của Nhân tộc và Hải tộc chênh lệch nhau khá nhiều, dưới sự ước thúc cường đại kỷ luật nghiêm minh này, Nhân tộc cũng đã thua nhiều thắng ít rồi.

– Hoằng Thánh đại nhân, chúng ta đang chiếm thế thượng phong tuyệt đối, chỉ cần xông lên chút nữa, bọn chúng nhất định sẽ tán loạn, đúng lúc có cơ hội ra tay tiêu diệt, sao lại dừng tay lại?

Thao Phủ cực kỳ không cam lòng tiến đến ôm quyền nói.

Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế của Hải tộc này cau mày, gã rất không thích một người tu vi không bằng gã lại hùng hổ dọa người hỏi thăm như này.

Nhưng tu vi của Thao Phủ mặc dù thấp hơn gã, địa vị cũng không cao hơn gã, nhưng trong Hải tộc lại có được sự coi trọng hơn gã rất nhiều.

Cho nên tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế này vẫn giải thích nói:

– Đức Thủy thánh quân truyền tin đến, yêu cầu chúng ta tạm thời đừng ra tay với Nhân tộc, quay về Hải tộc trước rồi tính sau.

– Tại sao?

Thao Phủ cực kỳ không hiểu, ngữ khí của y hơi nặng nề.

Vì y thực sự nghĩ không thông, tại sao lại phải như này.

Thánh Đế của Nhân tộc giết hơn trăm Thánh Đế của bọn họ ở Hư Thị, còn cả bốn vị Đạo nguyên Thánh đế, bọn họ gian khổ lắm mới đến được đây, chỉ cần đánh thêm chút nữa, mặc dù cũng giết được mấy trăm người, nhưng tính mạng của mấy trăm người này cũng không bằng những Thánh Đế đã mất mạng của Hải tộc bọn họ.

Tên bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế này lại bị chất vấn, sắc mặt lập tức trầm xuống, có chút khó chịu nói:

– Nếu Đức Thủy thánh quân truyền tin đến, anh có thể quay về hỏi thánh quân.

Một câu còn chưa nói xong, tên bán bộ Hỗn nguyên này cũng không thèm để ý đến Thao Phủ nữa, quay người nói với mấy tên Đạo nguyên Thánh đế còn lại:

– Lập tức thu quân về thuyền hạm, lập tức quay về.

Thao Phủ trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng Đức Thủy thánh quân nói thì y không dám phản bác lại, chỉ có thể ngậm miệng mà thôi.

Thấy hơn mười thuyền hư không của Hải tộc mau chóng rời khỏi, đám người La Thanh Hà nhìn nhau, bọn họ căn bản không hiểu xảy ra chuyện gì.

Khi Hải tộc đến khí thế hùng hổ, khi đi không ngờ cũng vô cùng nhanh chóng.

– Bọn họ có chuyện gì vậy?

Tần Khải Toàn cau mày nói.

La Thanh Hà lắc đầu, lập tức nói:

– Mặc kệ Hải tộc có chuyện gì, nếu bọn họ đi rồi chắc chắn là do nguyên nhân khác, nói không chừng nội bộ Hải tộc xảy ra chuyện gì đó.

Chúng ta trước tiên cứu những người thương vong bên này đã, còn nữa đại trận hộ giới của chúng ta cũng cần phải bố trí lại, nếu không sẽ không có bất cứ hiệu quả phòng ngự nào, người khác muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Tần Khải Toàn liếc nhìn La Thanh Hà nói:

– Bố trí đại trận hộ giới? Anh cho rằng mình biết tông sư trận pháp Hỗn nguyên sao? Nói đơn giản vậy.

La Thanh Hà chỉ có thể chán chường sở lên chóp mũi, cho dù Thánh đạo Tàn giới là một giới diện bị tàn phá, muốn bố trí đại trận hộ giới, cũng cần phải có Hỗn nguyên Thánh Đế ra tay mới được.

Áo Hách tiến đến có chút lúng túng nói:

– Ba vị tông chủ, Diệp đan thánh cho tôi ở lại đây, vốn dĩ là muốn tôi giúp mọi người, nhưng tôi chưa giúp được việc gì, thực sự rất hổ thẹn.

La Thanh Hà vội vàng nói:

– Áo tiên hữu đã giúp rất nhiều rồi, Hải tộc đột nhiên rút lui, cũng có thể là kiêng kị Nghiễm Nguyên cung.

Áo tiên hữu cũng không cần nghĩ nhiều, tôi nghĩ tông chủ chắc chắn sẽ đến Nghiễm Nghiên cung một chuyến.

Áo Hách vừa rồi mặc dù còn chưa uy hiếp Hải tộc, nhưng khi đánh nhau lại không hàm hồ chút nào.

Gã cũng không vì Hải tộc không nể mặt Nghiễm Nguyên cung, liền kiêng kị Hải tộc không dám động thủ.

Ngược lại Áo Hách vừa nãy cũng không nương tay chút nào, điểm này, La Thanh Hà cũng vô cùng cảm tạ.

Đám người Diệp Mặc theo sau Ngao Quỳ tiến vào trong Long cung, nói thật, đây cũng là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy một cung điện xa hoa xa xỉ như này.

Hắn tham gia nhiều hội đấu giá cao cấp, cũng đi đến rất nhiều tông môn, gặp rất nhiều cung điện.

Trước khi chưa đến Long cung, Diệp Mặc còn cho rằng một số cung điện cũng rất được, bây giờ hắn nhìn thấy Long cung của Long tộc rồi, lấy những cung điện kia mà so sánh với Long cung, quả thực như lấy nhà lá so với hoàng kim điện vậy.

Sự xa hoa của Long cung không chỉ ở sự rộng lớn, sau khi vào trong, anh chỉ có thể cảm giác trong này vô cùng xa hoa, nhưng anh lại không thể nói sự xa hoa này rốt cục là xa hoa ở điểm nào.

Từng gốc Thần linh thảo cao cấp trôi lơ lửng trong hư không, thoạt nhìn chỉ có thể nói là làm đẹp, từng cây cột màu trắng thuần khiết đúc từ Thần Tủy Thạch, thoạt nhìn chỉ có thể nói những thứ này nhất định phải có.

Trong đại điện Long cung rộng rãi thênh thang này, từng ghế ngồi của khách đã được bố trí sẵn, mấy vạn Long tử Long tông đều yên tĩnh đứng hai bên Long cung.

Những đệ tử long tộc đứng trong này, tu vi thấp nhất cũng là trên Tiên đế rồi, có thể thấy nội tình của Long tộc hùng hậu như nào.

Huống chi trong này còn chỉ là một phần thực lực của Long tộc, thậm chí là một phần nhỏ.

Hơn một ngàn tiên nữ long tộc xinh đẹp ăn vận tiên váy giống nhau, an tĩnh đứng hai bên chỗ ngồi của khách.

Ngao Quỳ rất hài lòng nhìn những đệ tử Long tộc trong Long cung, lúc này mới khách khí nới với quan khách:

– Các vị Tiên hữu đến dự lễ mời ngồi, mời dùng Tiên quả và Bàn Long Tiên tửu của Long tộc chúng tôi.

Đám người Diệp Mặc sau khi ngồi xuống, lập tức có tiên nữ Long tộc đến hầu hạ, cho thấy thái độ cực kỳ tôn trọng của Long tộc với bọn họ.

– Hôm nay là đại lễ Ngao Si Thánh Đế của Long tộc chúng tôi Chứng đạo Hỗn nguyên, các vị Tiên hữu đến tham gia đại lễ của Long tộc chúng tôi, khiến Long tộc chúng tôi càng vẻ vang vinh dự, Long tộc chúng tôi cũng muốn mượn cơ hội lần này kết bạn với các tộc.

Ngao Quỳ nói xong trực tiếp nâng ly rượu trong tay mình lên, giơ ra xung quanh, sau đó uống cạn.

Lúc này một người trong đám quan khách bỗng nhiên đứng ra, đây là một người đàn ông tướng mạo cực kỳ thanh tú, hơn nữa thoạt nhìn cũng rất trẻ tuổi, tóc dài xõa vai, đồng thời lộ vẻ vô cùng tự tin, giống như cả thế giới bị y nắm trong tay vậy.

Người đàn ông này sau khi đứng ra, cũng nâng ly rượu trên tay mình lên nói:

– Hôm nay chúng tôi đều là đến chúc mừng Ngao Si Thánh Đế của Long tộc Chứng đạo Hỗn nguyên, vì quan khách đến đông, Gia Cát Trí Thần tôi thay mặt mọi người chúc Ngao Si Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên.

Nghe thấy người đàn ông này nói vậy, tất cả quan khách đều đứng dậy, nâng ly rượu trong tay mình lên uống một hơi cạn sạch.

Người tên Gia Cát Trí Thần này cũng là một Hỗn nguyên Thánh đế, Diệp Mặc mặc dù chưa từng nghe đến gã, nhưng có thể đoán ra tên này chắc hẳn là Hỗn nguyên Thánh đế của Yêu tộc, đến đây chắc hẳn là thay mặt Yêu tộc tham gia đại lễ chúc mừng Ngao Si Chứng đạo Hỗn nguyên.

Đợi sau khi tất cả mọi người ngồi xuống, Gia Cát Trí Thần lấy một hộp ngọc ra, mở hộp ngọc ra rồi đưa cho tiên nữ Long tộc đứng bên cạnh nói:

– Chút lễ mọn biểu thị thành ý, chỉ là để bày tỏ chút tình cảm của Yêu tộc chúng tôi chúc mừng Ngao Si Thánh Đế Chứng đạo Hỗn nguyên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2220: Đua Nhau Tặng Quà

Đua Nhau Tặng Quà

H

ộp ngọc vừa mở ra, có một sức nóng truyền đến.

Trong hộp ngọc không ngờ là một mồi lửa màu tím, Diệp Mặc nhìn thấy mồi lửa này, chính là lúc trước khi hắn thi đấu luyện đan với Cửu Kiền ở Tu Chân giới, Cửu Kiền đã dùng mồi lửa này, đây là một đóa Tử viêm, một đóa Tử viêm trong Tu Chân giới xếp thứ hai trong những mồi lửa kỳ dị, chỉ thấp hơn Thanh Như Hiểu Thiên, cao cấp hơn so với một mồi lửa Vụ Liên Tâm hỏa của Diệp Mặc.

Cho dù trong 108 các loại mồi lửa kỳ dị, một đóa Tử viêm cũng xếp hạng cực cao, đứng thứ 11, nhưng những thứ này cũng không phải điểm quý giá nhất của mồi lửa này, chỗ quý giá nhất của mồi lửa này là mồi lửa này đã thăng cấp lên Thần diễm rồi.

Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ, tên Gia Cát Trí Thần này đúng là hào phóng, không ngờ đến mồi lửa như này cũng nỡ lấy ra.

Diệp Mặc là chuyên gia đi tìm lửa, hắn mau chóng liền nhìn ra đóa Tử viêm này có chỗ khác biệt.

Đóa Tử viêm này mặc dù thăng cấp lên Thần diễm rồi, nhưng dường như mất đi chút linh tính.

Lập tức hắn hiểu chuyện gì đang xảy ra, đóa Tử viêm này khi niết bàn xuất hiện chút vấn đề, kết quả mặc dù dùng nguyên liệu cao cấp thăng cấp lên Thần diễm, nhưng cũng chỉ đến đây mà thôi.

Chẳng những không thể tiếp tục thăng cấp lên Thánh diễm được nữa, cũng không thể nào sinh ra hỏa linh.

Cho dù như vậy, giá trị của một đóa Tử viêm cũng vô cùng quý giá, còn quý giá hơn nhiều so với Thần khí cực phẩm.

Ngao Si cầm lấy đóa Tử viêm này cũng có chút sung sướng, y không ngờ Gia Cát Trí Thần lại hào phóng như này, đến Thần diễm cũng mang ra tặng.

Y đương nhiên nhìn ra mồi lửa này có vấn đề ở chỗ nào, nhưng cho dù như vậy, lễ vật này cũng cực kỳ quý giá.

– Gia Cát tiên hữu thật có lòng, tặng một lễ vật quý giá như này.

Ngao Si đứng lên ôm quyền cám ơn.

Gia Cát Trí Thần đáp lễ lại nói:

– Tiếc là đóa Tử viêm này khi niết bàn có chút vấn đề, mồi lửa này Ngao Si tiên hữu tất nhiên sẽ không để ý, tôi định tặng cho Mạn công chúa.

Ngồi bên cạnh Ngao Si là một thiếu nữ mặt Tiên váy màu xanh nhạt, xinh đẹp xiêu lòng người, cô nghe thấy lời này lập tức mừng rỡ cướp lấy hộp ngọc từ trong tay Ngao Si nói:

– Cám ơn Gia Cát đại ca, làm sao anh biết tôi thích Tử viêm này? Tôi định đợi chút nữa đòi cha tôi nữa.

Ngao Si sắc mặt mỉm cười lập tức trầm xuống nói:

– Mạn nhi, Gia Cát tiên hữu ngang hàng với ta, con nên tôn xưng một tiếng Thánh quân mới đúng, không biết lớn nhỏ như vậy à.

Gia Cát Trí Thần vội cười nói:

– Không sao, tôi ngược lại lại thích Mạn nhi công chúa gọi tôi là đại ca, như vậy có cảm giác thân thiết hơn.

Diệp Mặc trong lòng thầm khen, Ngao Mạn xinh đẹp kinh người, giống như người được vẽ trong tranh vậy, thoạt nhìn vô cùng đẹp mắt.

Tên Gia Cát Trí Thần này nhìn Ngao Mạn với ánh mắt ái mộ, rõ ràng là thích Ngao Mạn này rồi.

Rồi lại tặng một bảo vật như này nữa, Ngao Mạn nhất định sẽ có thiện cảm với gã, tên này đúng là biết tán gái.

Vừa nghĩ đến Gia Cát Trí Thần mặc dù thoạt nhìn trẻ tuổi anh tuấn, nhưng thực tế không biết bao nhiêu tuổi rồi, Diệp Mặc cũng có chút buồn cười.

Có Gia Cát Trí Thần dẫn đầu, những người còn lại ai cũng lấy lễ vật lên tặng, Hỗn nguyên Thánh đế Bộc Dương Tư của Ma tộc tặng một món Thần khí phi hành cực phẩm, cũng coi là giá trị cực cao.

Hỗn nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải tộc tặng một giọt Ức Niên Hải Tân, đây là Tiên tài cấp mười ba, dùng Ức Niên Hải Tân bố trí trận pháp, có thể tăng thêm cảm ngộ thần thông, hơn nữa còn có thể làm một loại nguyên liệu để luyện chế Thần khí cao cấp nhất.

Thiếu nữ Thánh Đế Thang Tòng Hạm của Phượng Hoàng tộc tặng Niết bàn sào, giá trị của Niết bàn sào càng quý giá hơn Ức Niên Hải Tân, vì công dụng của Niết bàn sào quá nhiều, ngoài luyện thể niết bàn, cho dù Thần Niệm Cửu Chuyển của Diệp Mặc cũng có thể dùng thứ này.

Hơn nữa quý giá nhất chính là, Niết bàn sào có thể giúp tất cả Thánh Đế dưới cấp Đạo nguyên tố tạo lại thân hình hoàn mỹ.

Thiên tài địa bảo tố tạo thân hình vốn dĩ cũng không nhiều, hơn nữa tu vi càng cao, bảo vật tố tạo thân hình càng khó kiếm, do vậy có thể thấy được sự quý giá của Niết bàn sào.

Sau đó Hỗn nguyên Thánh đế của Âm Minh tộc Tiêu Đát cũng tặng bảo vật cao cấp.

Diệp Mặc biết rõ đây là Gia Cát Trí Thần kia làm chuyện xấu, gã tặng Thần diễm, đồ của những người còn lại rõ ràng không thể quá kém, nếu quá kém, thì không còn mặt mũi gì nữa.

Tên này vẻ ngoài làm việc cứ như vô tâm, nhưng thực tế lúc nào cũng nịnh nọt Long tộc.

Nếu không phải gã thực sự thích Ngao Mạn rồi, thì chính là gã muốn kiếm được lợi thế gì đó từ Long tộc này.

Chỉ là gã lại nịnh nọt Long tộc, nhưng lại khiến những Hỗn nguyên Thánh đế của những tộc còn lại trong lòng buồn bực không thôi.

Thứ tự tặng quà nhanh chóng đến lượt Diệp Mặc, Diệp Mặc lấy ra một bình ngọc đặt vào tay của Tiên nữ đứng bên cạnh nói:

– Tôi không có thứ gì tốt, chỉ có điều tôi vốn dĩ dựa vào luyện đan để kiếm sống, nên tặng một lọ đan dược là được rồi.

Thấy Diệp Mặc tặng một lọ đan dược, tất cả mọi người đều có chút tò mò chằm chằm nhìn vào bình ngọc này, muốn biết trong đó là đan dược gì.

Chỉ có điều Diệp Mặc không nói ra đó là đan dược gì, đám người mặc dù tò mò, nhưng cũng không tiện chủ động dùng thần thức quan sát bình ngọc, hơn nữa, cho dù là quan sát, không dùng công pháp thần thức, cũng không thể dò xét vào trong bình ngọc có cấm chế che đậy này.

– Cha à, lễ vật của người khác cũng mở ra rồi, cha cũng xem một chút đây là Thần đan gì đi? Chẳng may hắn tặng một bình Tiên đan bình thường, vậy chẳng phải…

Ngao Mạn thấy cha chuẩn bị cất bình ngọc đi, mau chóng nói một câu.

Cô biết rõ, một khi cha cất đi rồi, thì cô cho dù muốn biết bên trong là đan dược gì, cũng phải đợi đại lễ kết thúc.

Ngao Si lập tức mắng Ngao Mạn một câu, ngắt lời Ngao Mạn, sau đó ôm quyền áy náy với Diệp Mặc:

– Diệp đan thánh, tiểu nữ bị chiều quá đâm hư, nóI chuyện không biết chừng mực…

Diệp Mặc cười nói:

– Không sao, tôi dù gì cũng là một Đạo nguyên đan thánh, cũng không đến mức tặng một lọ Tiên đan.

Ngao Quỳ thấy thế cười nói:

– Diệp đan thánh là đệ nhất Đan thánh trong mấy giới, Mạn Nhi nói chuyện vô lễ, xin Diệp đan thánh bỏ qua cho.

Ngao Mạn thấy vậy cũng biết mình nói chuyện không có chừng mực, vội vàng đứng lên hành lễ nóI với Diệp Mặc:

– Diệp đại ca, tôi muốn xem xem đan dược mà anh tặng được chứ?

Diệp Mặc lập tức nói:

– Đương nhiên là được, nhưng cô cũng không cần gọi tôi là Diệp đại ca, tôi là một đan thánh cứ gọi tôi là Diệp đan thánh là được rồi.

Diệp Mặc đến đây mơ hồ là thay mặt Nhân tộc tham gia, đó chính là nói hắn và Ngao Si còn cả Ngao Quỳ nữa đều là người cùng thế hệ, bây giờ con gái của Ngao Si gọi hắn là đại ca, thì chẳng phải là hạ thấp cấp bậc hay sao? Trong một nơi như này, Diệp Mặc cũng không muốn vì chút chuyện mà bị người ta nắm gáy.

Hắn cũng không muốn giống như Thánh Đế kia của Yêu tộc, ai biết Yêu tộc có phải chỉ có một Thánh Đế là Gia Cát Trí Thần hay không? Những đại tộc đều có nội tình, thực lực thực sự rất ít khi lộ ra ngoài.

Vì ý tứ của Diệp Mặc cực kỳ kín đáo, phần lớn mọi người đều không nghe ra ý tứ của Diệp Mặc.

Thang Tòng Hạm của Phượng Hoàng tộc lại nghe ra, hơn nữa như có ý vị nhìn Diệp Mặc cười cười.

Ngao Si cũng muốn biết Diệp Mặc tặng đan dược gì, dù sao Diệp Mặc nổi tiếng bên ngoài, nếu không đệ nhất Hỗn nguyên Thánh đế của Long tộc cũng sẽ không nhắm trúng một Đạo nguyên Thánh đế như Diệp Mặc này, danh tiếng đệ nhất Đan thánh mặc dù là lấy lòng người khác, cũng phải có chút thực lực mới được.

– Là Đạo quả Thần đan Tử Tiêu đan, còn là Tử Tiêu đan hạng nhất nữa?

Ngao Quỳ sau khi nhìn thấy đan dược trong bình ngọc, lập tức có chút khiếp sợ nói.

Mười hai viên Tử Tiêu đan hạng nhất cũng không phải lễ vật nhỏ, Tử Tiêu đan đối với các tộc khác mà nói thuộc hàng đan dược có tính chiến lược.

Đây là Đạo quả Thần đan có thể khiến Dục đạo Thánh đế cảm ngộ cơ duyên Hóa đạo, Tử Tiêu đan hạng nhất lại càng ít người có thể luyện chế ra được.

Cho dù luyện chế ra được, cũng chỉ có được một hai viên mà thôi.

Giống như Diệp Mặc trong chốc lát tặng ra mười hai viên Tử Tiêu đan thật cũng không thấy nhiều.

Lúc trước Diệp Mặc ở quảng trường Đạo quả tháp mặc dù luyện chế ra một ít Tử Tiêu đan, dù sao cũng là số ít.

Huống hồ lúc đó trên quảng trường Đạo quả tháp Diệp Mặc tổng cộng cũng mất nửa ngày, có thể cho ra được bao nhiêu Tử Tiêu đan? Hơn nữa, Tử Tiêu đan đối với Tán tu mà nói, cũng không cần quá nhiều, một viên là đủ rồi.

Cho nên lúc đó có rất nhiều Tán tu lấy ra Tử Tiêu Đạo quả, muốn đổi lại cũng không phải là Tử Tiêu đan.

Đừng nhìn Thánh Đế của các tộc khác rất nhiều, đó là tích lũy của vô số năm lại.

Hơn nữa một Hóa đạo Thánh đế cũng giá trị hơn một Dục đạo Thánh đế, Diệp Mặc tặng mười hai viên Tử Tiêu đan, chẳng khác nào cho Long tộc 12 cơ hội Dục đạo Thánh đế thăng cấp lên Hóa đạo Thánh đế, cho dù không thể toàn bộ cảm ngộ Hóa đạo, thì cũng có 1/3.

Có thêm một Hóa đạo Thánh đế, đối với một tộc mà nói cũng có thêm một phần thực lực.

Hải tộc sở dĩ muốn phái chiến hạm hư không, muốn tiêu diệt Thánh đạo Tàn giới, chính là vì Diệp Mặc giết quá nhiều Thánh Đế của Hải tộc.

Hơn nữa đây vẫn không phải ý nghĩa quan trọng nhất của bình Tử Tiêu đan này, bình Tử Tiêu đan này, có nghĩa chỉ cần có Đạo quả, Diệp Mặc có thể không ngừng luyện chế ra Tử Tiêu đan hạng nhất.

Nếu một tộc, có thể có Đạo quả Thần đan liên tục không ngừng này phụ trợ, thì tộc này muốn không đứng dậy cũng không được.

Cho nên sau khi nhìn thấy bình Tử Tiêu đan này, ánh nhìn Ngao Si và Ngao Quỳ về Diệp Mặc cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.

Chẳng những Ngao Si và Ngao Quỳ, cho dù những Hỗn nguyên Thánh đế của các tộc khác cũng nhìn về phía Diệp Mặc với ánh mắt có chút nóng bỏng.

Đương nhiên hai tên Thánh Đế có thù hận với Diệp Mặc ánh mắt không phải là nóng bỏng, mà là phiền muộn và sát ý.

Ngao Si căn bản cũng không để ý đến con gái Ngao Mạn đang ngồi một bên muốn một viên Tử Tiêu đan, trực tiếp đứng dậy vẻ mặt nhiệt tình nói với Diệp Mặc:

– Cám ơn lễ vật của Diệp đan thánh, Diệp đan thánh là Đạo nguyên Đan thánh, đến lúc đó Long tộc tôi có rất nhiều Thần linh thảo, Diệp đan thánh có thể chọn một ít.

Vì Diệp Mặc tặng Thần đan, Hỗn nguyên Thánh đế của các tộc đều có tính toán riêng của mình.

Những Hỗn nguyên Thánh đế này lúc trước chỉ biết Diệp Mặc là một Đan thánh, cho dù là đệ nhất Đan thánh bọn họ cũng không để ý.

Dù sao tu luyện sau khi Chứng đạo, không phải dựa vào Thần đan, mà là dựa vào cơ duyện đại đạo của mình và Đạo quả.

Bây giờ sau khi Diệp Mặc tặng Đạo quả Thần đan, trong lòng mọi người không nóng bỏng mới là chuyện lạ.

Lễ vật của vài tên Hỗn nguyên Thánh đế và Diệp Mặc đều tặng ra ngoài, sau đó mở ra cho mọi người nhìn một chút, cũng có một số ý tứ so sánh.

Bây giờ lễ vật của vài tên Hỗn nguyên Thánh đế tặng xong rồi, những bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế còn lại tặng lễ vật cũng rất nhanh, chỉ là đơn giản khách khí thu quà rồi kết thúc.

Sau khi tặng lễ vật xong, chinh là Tiên vũ của Long tộc, sau đó là yến hội chiêu đãi tiên quả và tiên tửu, ca múa một hồi, khách mời ai nấy đều vui mừng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box