[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 443 : Dùng Võ Chứng Đạo (c2211-c2215)
❮ sautiếp ❯Chương 2211: Dùng Võ Chứng Đạo
Dùng Võ Chứng Đạo
T
hái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc vừa xoắn vào trong thức hải của y thì thức hải của y lập tức liền tạo thành từng đạo tinh không sơn mạch.
Những đạo tinh không sơn mạch này liên miên không ngừng, đem hai đạo Dung thuật thần thông của Diệp Mặc ngăn trở lại.
Chỉ là Dung thuật thần thông của Diệp Mặc chính là Thái Sơ Thần Văn quá mức hung tàn, một đạo lại đón lấy một đạo, đem nhữnng tinh không sơn mạch kia của Tiêu Đát không ngừng đánh nát đi.
Cho dù là Tiêu Đát cảm thấy được hai đạo Thái Sơ Thần Văn đang có uy thế đáng sợ không gì cản được thì cũng phải giật mình, sắc mặt đại biến.
Bất quá tinh không sơn mạch trong thức hải của Tiêu Đát quá mức dầy đặc, cho nên tuy là hai đạo Thái So Thần Văn của Diệp Mặc vô cùng hung hãn, nhưng đến cuối cùng vẫn bị vô cùng vô tận tinh không sơn mạch ngăn cản lại.
Cảm giác được hai đạo Thái Sơ Thần Văn bị ngăn trở, thì Tiêu Đát hòa thượng lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nội tâm càng trở nên đề phòng.
Diệp Mặc cũng không tính chỉ dùng Dung thuật thần thông có thể đánh lén thành công Tiêu Đát.
Một Hỗn Nguyên Thánh Đế nếu như dễ dàng bị đánh lén như vậy, thì cũng không đáng được gọi là Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi.
Tiêu Đát lúc này lại không quản được nhiều như vậy.
Mười tám viên Phật châu đang đối đầu với Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc cũng được cưỡng ép đánh mạnh ra tạo thành từng đạo Phật quang.
Những đạo Phật quang này lập tức khiến Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc tan vỡ ra, đồng thời cũng đánh cho giới vực của Diệp Mặc vang lên từng tiếng ken két.
Nếu như không phải là hai đạo Dung thuật thần thông Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc đánh lén, thì Tiêu Đát thậm chí có thể dùng mười tám viên Phật châu của mình để phản công.
Nhưng vì đã bị Diệp Mặc đánh lén vào thức hải, cho nên uy lực mười tám viên Phật châu của Tiêu Đát cũng bị hao tổn đi khá nhiều.
Cho dù là như vậy thì mười tám viên Phật châu mang theo từng đạo Phật quang cũng trực tiếp đem Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc ngăn trở lại.
Từng đao khí tức hủy diệt nổ tan ra trên hư không.
Những khí tức hủy diệt này là do Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc mang tới, nhưng dưới sự công kích của Phật quang kia vẫn y nguyên phải tan vỡ ra, không có cách nào đánh vào giới vực bên trong từng đạo Phật quang của Tiêu Đát cả.
Ngược lại lại đem hư không xung quanh đánh nứt ra thành từng đạo khe hở đáng sợ.
Tên tóc xanh của Âm Minh Tộc thầy Tiêu Đát giằng co cùng Diệp Mặc thì Vụ Tháp trong tay lập tức tăng vọt, nhanh chóng đem hư không xung quanh khống chế dưới Vụ Tháp.
Tiêu Đát biến sắc, kim quang của mười tám viên Phật châu lập tức nổ tan.
Sau khi phá vỡ Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc thì y lại lần nữa xoay người biến mất.
Tên tóc xanh kia vừa mới nghĩ tới việc đuổi theo, thì lại lập tức cảm giác được có điều không đúng.
Theo lý thì tên tiểu tử Nhân Tộc kia đáng lẽ phải là người đầu tiên truy đuổi mới đúng.
Lúc trước cái tên tiểu tử kia truy đuổi theo Tiêu Đát là có thể thấy được rằng tốc độ của hắn nhanh hơn y nhiều.
Vậy thì sao lần này y đã động rồi, mà tên tiểu tử kia vẫn đứng im?
Nghĩ tới đây thì tên tóc xanh liền ngừng lại.
Sau đó quả nhiên là phát hiện ra Diệp Mặc hiển nhiên cũng không có ý tứ tiếp tục truy sát tên Tiêu Đát kia.
– Vì sao ngươi không đuổi theo nữa?
Tên tóc xanh lập tức hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Ta truy theo Tiêu “Đản” làm gì? Từ đầu đến giờ ta vẫn bị ngươi đùa giỡn, còn muốn ta phải giúp ngươi làm việc sao?
– Ta đùa giỡn ngươi lúc nào chứ?
Sắc mặt tên tóc xanh trầm xuống.
Diệp Mặc hừ một tiếng:
– Trước đó chúng ta đã nói rồi.
Hai chúng ta liên thủ tiêu diệt tên Tiêu “Đản” kia, sau đó ta lấy mười tám viên Phật châu, còn lại là của ngươi.
Nhưng tên Tiêu “Đản”kia vừa mới đưa cho ngươi một cái nhẫn trữ vật, thì ngươi nhận còn có ý định liên thủ với y tiêu diệt ta.
Ngươi cho rằng ta là kẻ ngu sao?
– Ta có ra tay với ngươi sao?
Trong lòng tên tóc xanh cũng cảm thấy khó chịu.
Tiểu tử này dựa vào cái gì mà dám nói chuyện với y như vậy?
Diệp Mặc nhìn y rồi nói:
– Ngươi chưa ra tay, bất quá là nói thầm trong lòng.
Tất cả mọi người hiểu chuyện đều biết rõ.
Ngươi dám nói rằng tuyệt đối không có quyết định này sao? Sau khi ngươi nhận được cái nhẫn trữ vật kia, mà vẫn lập tức cùng ta động thủ với Tiêu “Đản”, thì ta cần phải hoài nghi ngươi sao? Hơn nữa với tu vi của ngươi, lại đang trong tình cảnh Tiêu “Đản” bị luống cuống tay chân, sau đó thì mới chuẩn bị động thủ đột phá vòng vây.
Nếu như ngươi đã sớm có chuẩn bị, thì Tiêu “Đản” trốn cái rắm gì? Cho dù là y có thể chạy, thì cũng phải bỏ lại cái xác ở đây.
Tên tóc xanh biết rằng tâm tư của y đã bị Diệp Mặc nhìn ra, cho nên cũng hừ lạnh một tiếng:
– Nếu không muốn hợp tác, vậy thì quên đi.
Cáo từ.
– Cứ như vậy mà muốn đi sao? Không dễ dàng như vậy đâu.
Khi tên tóc xanh vừa định đi, thì lập tức phát hiện Diệp Mặc đã ngăn cản phía trước.
Tên tóc xanh lúc này ngược lại lại cười nói:
– Hẳn là ngươi cũng muốn đánh với ta một trận.
Đùng cho rằng Thái Sơ Thần Văn của ngươi có thể diễn hóa ra hai đạo Thần Văn lợi hại thì Lãnh Dục Kỳ ta sẽ phải sợ ngươi.
Diệp Mặc đáp trả lại:
– Ta cũng không nói rằng ngươi sợ ta.
Chỉ là vừa rồi tên Tiêu “Đản” kia cho ngươi một chiếc nhẫn trữ vật, nếu như không phải là ta hỗ trợ ngươi truy đuổi y, thì ngươi có thể lấy được chiếc nhẫn trữ vật đó sao? Ta đây cũng bỏ công xuất lực, nhưng ngươi một chút ra súc cũng không có.
Ta rảnh lắm hay sao mà giúp ngươi mấy chuyện phiền toái này?
Tên tóc xanh lúc này lại nghẹn lời.
Đúng thế, tuy rằng hai người đã thương lượng rồi, nhưng Diệp Mạc vừa rồi lại đúng thực là đang giúp cho việc khó của y.
Hiện tại thì hay rồi, đồ đạc của y muốn đều đã thu về được rồi, còn Diệp Mặc lại chẳng có được cái gì cả.
Y vốn chỉ luôn một lòng tu luyện, và vốn cũng chẳng phải là một người giỏi nói, cho nên hiện giờ lại bị Diệp Mặc nói cho không có lời nào để phản bác lại.
Thấy tên tóc xanh kia nghẹn lời thì Diệp Mặc không chút hoang mang mà nói tiếp:
– Thần linh khí của Âm Minh Giới thật sự là không tệ nha, còn cái tên Tiêu “Đản” kia không biết là đã phát được tài lộc gì của Âm Minh Giới nữa.
Cái tên hòa thượng trọc kia cũng thật là khôn, phát tài rồi thì đi luôn, ài… Thánh Đạo Tàn Giới của Nhân Tộc ta thì lại không được như thế này, khắp nơi đều hoang tàn đổ nát.
– Ngươi muốn thế nào?
Tên tóc xanh bị lời nói của Diệp Mặc khiến cho sợ hãi.
Đắc tội với một Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng không phải là sự tình đơn giản gì.
Mà cho dù Diệp Mặc không phải là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, nhưng người ta so với Hỗn Nguyên Thánh Đế lại không chênh lệch chút nào, chứ nếu không thì cái tên Tiêu Đát kia cũng không cần phải chạy trốn rồi.
Nếu như người này thật sự làm giống như Tiêu Đát, đi Âm Minh Giới một vòng thì chả thể nào là chuyện tốt lành gì với Âm Minh Giới cả.
Hắn lại khác với Tiêu Đát nữa.
Người xưa có câu “Vua cũng thua thằng liều”.
Hiện giờ Thánh Đạo Tàn Giới tàn tạ rồi, cái gì cũng chẳng còn, thì đương nhiên hắn sẽ chẳng sợ mình bị trả thù.
Chính vì điều này nên tên tóc xanh kia mới trở nên kiêng kỵ.
– Mũ xanh tiên hữu, nói lời này là khách khí rồi.
Nếu không thì đem những thứ bên trong nhẫn trữ vật chia đều, mọi người…
Diệp Mặc còn chưa nói hết lời, thì tên tóc xanh kia đã lập tức chặn họng:
– Chuyện này tuyệt đối không thể được.
Tối đa ta chỉ có thể cho ngươi năm tỷ thần tinh, coi như là đền bù cho ngươi ít phí tổn.
Nếu muốn nhiều hơn thì cũng không có đâu.
– Mười tỷ thần tinh, ta coi như là đã quen biết người bạn như ngươi.
Lần sau có giáo huấn tên Tiêu “Đản” kia tiếp thì ta còn tới giúp ngươi chiếu cố một chút.
Diệp Mặc lập tức trả giá.
– Có thể.
Tên tóc xanh lần này ngay cả cân nhắc một chút cũng không để ý, lập tức ném ra cho Diệp Mặc một chiếc nhẫn trữ vật.
Diệp Mặc nhìn thấy tên tóc xanh kia sảng khoái như vậy thì hắn lập tức biết lần này mình bị thua thiệt rồi.
Trong chiếc nhẫn trữ vật kia chắc chắn là có rất nhiều thứ tốt.
Bất quá Diệp Mặc cũng không muốn quá phận mà đắc tội với Hỗn Nguyên Thánh Đế của Âm Minh Tộc, cho nên liền tiếp nhận chiếc nhẫn trữ vật kia rồi cười ha hả:
– Ta biết Lãnh tiên hữu là người nhiệt tình mà.
Hoan nghênh Lãnh tiên hữu tới Thánh Đạo Tàn Giới làm khách.
Nếu có thời gian rảnh thì ta cũng sẽ đi thăm hỏi Lãnh tiên hữu.
– Làm khách thì miễn đi.
Tên Tóc xanh nói một câu ôn hòa sau đó liền xoay người xé rách không gian đi mất dạng.
Nếu để ý tiếp tục một mình đuổi theo Tiêu Đát thì y biết rõ là không có chút ý nghĩa nào.
Huống chi thứ mà y muốn cũng đã lấy về được rồi.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào chiếc nhẫn trữ vật, sau đó hài lòng nói:
– Trốn chạy vài bước cũng kiếm được mười tỷ thần tinh, vụ làm ăn này cũng tính là được…
Diệp Mặc vừa nói xong thì liền cảm giác Thế giới tran vàng của mình có một cơn chấn động.
Chỉ sau một khắc hắn đã xuất hiện ở trong Thế giới trang vàng rồi.
– Phục Phi, cậu đã chứng đạo thành công rồi sao?
Diệp Mặc thấy toàn thân Phục Phi lưu chuyển đạo vận, hơn nữa còn là một loại đạo vận hoàn toàn khác với các loại đại đạo khác.
Phục Phi vội vàng đi đến trước mặt Diệp Mặc khom người quỷ gối nói:
– Đa tạ sư phụ thành toàn.
Không đợi Diệp Mặc trả lời thì Phục Phi liền nói tiếp:
– Trong nội tâm của con đã xem tiền bối là sư phụ của mình rồi.
Con chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ có một ngày dùng võ chứng đạo thành công.
Dưới sự chấn động Diệp Mặc quên luôn cả việc Phục Phi vừa gọi hắn là sư phụ mà liền vội nói:
– Phục Phi, cậu đúng là dùng võ chứng đạo sao?
Khó trách đạo vận lưu chuyển trên người Phục Phi lại có sự khác biệt, hóa ra nó chính là Võ đạo.
– Vâng, sư mẫu cho con một quả Hoàng Trung Lý, sư phụ lại giúp con tu bổ lại công pháp.
Cả hai đều đã trợ giúp cho con rất nhiều.
Phục Phi nói.
Hiện y đã chứng đạo thành công, hơn nữa còn là dùng võ để chứng đạo, cho nên trong lòng sao có thể không kích động cho được.
– Được, xem ra Thánh Đạo Tông chúng ta sẽ phải mở ra một nhánh của Võ đạo rồi.
Diệp Mặc cao hứng.
Nói xong thì hắn liền thấy ánh mắt khó hiểu của Phục Phi và Mục Tiểu Vận thì liền giải thích một chút sự việc của mình ở Hư Thị.
Nghe nói rằng Diệp Mặc thành lập một Thánh Đạo Tông thì Phục Phi càng vui mừng hơn.
Bất quá lúc này y lại lần nữa khom người nói:
– Sư phụ, con dùng võ để chứng đạo, cho nên cần phải đi tôi luyện một thời gian, tạm thời không thể trở về Thánh Đạo Tàn Giới.
Con cũng cần phải tôi luyện một phen trong hư không.
Tương lai một ngày nào đó con sẽ lại lần nữa trở về Thánh Đạo Tàn Giới.
Diệp Mặc nghe Phục Phi nói xong thì liền nói:
– Nhưng nơi này là trong hư không, nên tuy rằng cậu đã chứng đạo rồi, nhưng cũng mới chỉ là Tố Đạo mà thôi.
Thực lực này ở trên hư không để mà hành tẩu thì vẫn còn chút khiếm khuyết.
Phục Phi nói một cách hào hùng:
– Sư phụ, lúc trước người cũng chỉ là Tố Đạo, nhưng cũng đã đi tới hư không, thậm chí tiến về Hư Thị.
Phục Phi con nếu đã dùng võ để chứng đạo, thì cũng muố học tập sư phụ.
Chỉ có từ thời khắc sinh tử trong khi tôi luyện, thì mới có thể để Võ đạo của con càng thêm tinh thâm hơn.
Diệp Mặc không tiếp tục khuyên bảo Phục Phi.
Hắn nhớ tới La Thanh Hà ở Hư Thị, nhớ tới Tần Tuyền Ki.
Bọn họ không người nào là không một mình ở trong hư không tôi luyện, cuối cùng thì đã có một phen thành tựu.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc liền lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi nói:
– Nếu như cậu đã gọi tôi là sư phụ, thì tôi đây dù là cũng không có cái gì để cho cậu, nhưng cũng có chút ít tài nguyên tu luyện, hiện giờ cho cậu sử dụng đấy.
– Vâng, đa tạ sư phụ.
Phục Phi biết rõ đồ đạc của y mà so với sư phụ thì còn kém quá xe.
Y nếu cứ như vậy mà tiến vào hư không tôi luyện thì chả khác nào đi tìm chết cả.
Không có thứ gì phòng thân, thì đó không phải là tôi luyện nữa rồi, mà là tự đi chịu chết, cho nên y cũng lập tức tiếp nhận lấy nhẫn trữ vật của Diệp Mặc.
Diệp Mặc suy nghĩ một chút, sau đó lại lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Phục Phi rồi nói:
– Phục Phi, ở đây ta có một quả Thiên Vũ Phá Hư Quả, vốn là phó tông chủ của Thánh Đạo Tông là Tần Tuyền Ki đưa cho.
Hiện giờ tặng hết cho cậu đi, hi vọng cậu sẽ lợi dụng nó thật tốt.
– Thiên Vũ Phá Hư Quả? Chính là Đạo quả duy nhất giúp cho võ tu viên mãn võ đạo của mình sao?
Phục Phi mặc dù không biết Diệp Mặc từ đâu mà có được loại Đạo quả này, nhưng y biết rằng Đạo quả này không phải là chuyện đơn giản.
– Đúng thế, đây chính là Đạo qủ duy nhất giúp võ tu viên mãn Võ đạo của mình.
Hoặc là cậu cũng có thểlấy võ đạo để vấn đỉnh Hỗn Nguyên Võ Thánh. (Nghe hoành tráng quá ^^)
Diệp Mặc nói một cách khẳng định.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2212: Lốc Xoáy Long Khí
Lốc Xoáy Long Khí
P
hục Phi vội vàng đưa tay đẩy lại về phía Diệp Mặc:
– Sư phụ, thứ này quá mức trân quý, con không thể nhận.
Nếu như là thứ đồ vật bình thường nào đó thì Phục Phi sẽ lập tức nhận lấy.
Nhưng Thiên Vũ Phá Hư Quả thì quá mức trân quý rồi.
Y không phải là loại người không biết phân biệt nặng nhẹ, ngay cả loại Đạo quả trân quý như vậy cũng ham muốn.
Diệp Mặc cười:
– Đồ vật có quý báu hay không cốt là ở người sử dụng.
Nếu như Thiên Vũ Phá Hư Quả này để ở chỗ ta, vậy thì tuyệt đối là không trân quý chút nào.
Nếu như là để cho con sử dụng, vậy thì nó mới thực sự là loại Đạo quả vô cùng trân quý.
Nếu con đã gọi ta là sư phụ, thì ta cũng hy vọng con có một ngày có thể vấn đỉnh Hỗn Nguyên Võ Thánh, để cho Nhân Tộc chúng ta không còn cô đơn nữa.
Hoặc là có một ngày, bản thân ta sẽ không ở lại Nhân Tộc nữa, thì khi đó con cần phải thay ta ở lại thủ hộ Thánh Đạo Tàn Giới.
– Vâng thưa sư phụ, con đã hiểu.
Phục Phi lần này không còn do dự nữa, lập tức thu hồi Thiên Vũ Phá Hư Quả mà Diệp Mặc đưa cho.
Diệp Mặc lấy ra Thời Không Thoa ra rồi đưa cho Phục Phi:
– Cái này cũng tặng cho con.
Nói xong thì hắn cũng không đợi Phục Phi lên tiếng từ chối mà nói tiếp:
– Cái Thời Không Thoa này là ta lấy được từ một người tên gọi là Nghiêm Cửu Thiên, sau khi trải qua mấy lần thăng cấp, hiện tại đã đạt tới cấp bậc Thần khí phi hành cực phẩm rồi.
Cho con sử dụng cũng rất phù hợp.
Diệp Mặc khoát tay áo chặn lại lời Phục Phi muốn nói rồi nói tiếp:
– Hiện tại ta ngay cả Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng không sợ, cho nên cũng không cần đến Thời Không Thoa để chạy trốn giữ mạng.
Huống chi ta cũng cần luyện chế một kiện Thần khí phi hành cho chính mình.
Cái pháp bảo này là do ta không ngừng thăng cấp nó lên, cũng không phải là thứ mà ta yêu thích.
Tu vi hiện tại của con còn quá thấp, cho nên cũng đừng từ chối nữa.
Mặc dù biết Diệp Mặc nói như vậy là vì muốn an ủi mình, nhưng Phục Phi vẫn quỳ xuống nhận lấy Thời Không Thoa từ Diệp Mặc.
Y biết rõ với tu vi hiện tại của y, thì việc có một kiện Thần khí phi hành cực phẩm chính là việc bản thân đã có nhiều thêm một cái mạng nữa rồi.
…
Đưa mắt nhìn Phục Phi biến mất trong hư không vô biên vô tận, sau đó Diệp Mặc lấy ra Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt của mình.
Hắn còn có vài món thượng phẩm phi hành Thần khí, nhưng hắn vẫn thực sự vẫn yêu thích Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt.
Với tu vi hiện tại của hắn thì thật sự là không còn lo lắng bị đuổi giết trong hư không nữa rồi.
Sở dĩ hắn đem Thời Không Thoa giao cho Phục Phi, một phần là do hắn cũng có ý muốn thay đổi pháp bảo phi hành của mình, còn một phần là vì hắn nhìn thấy được bóng dáng chính mình đã từng phấn đấu ở trên người của Phục Phi.
Đứng ở trên Thanh Nguyệt, Diệp Mặc lấy ra Phương vị châu mà Áo Hách giao cho.
Ở trên Phương vị châu lập tức hiện ra một điểm sáng.
Diệp Mặc biết rõ điểm sáng này chính là vị trí của Nghiễm Nguyên Cung rồi.
Diệp Mặc lại lấy ra ngọc giản phương vị hư không mà Thang Tiểu Du đưa cho, và rồi mừng rỡ phát hiện trên ngọc giản này cũng có một điểm sáng mờ mờ cực kỳ dễ thấy.
Diệp Mặc ti rằng Thang Tiểu Du sẽ không lừa mình.
Nếu Thang Tiểu Du không lừa mình, thì điểm sáng đó chính là lối đi thông tới Long Tộc.
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng một phen đuổi giết với Tiêu Đát vậy mà lại tiến tới gần phạm vi của Long Tộc.
Diệp Mặc lập tức truyền âm cho Tiểu Sâm, sau đó lại để cho Tiểu Sâm đưa cả Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng ra ngoài.
Đồng thời Diệp Mặc cũng thu hồi Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt lại, thay đổi một kiện Thần khí phi hành thượng phẩm.
Tuy Long Tộc còn cách không quá xa, nhưng dùng Ô Vân Trùy – Thanh Nguyệt thì thực sự vẫn quá chậm.
Chỉ tốn một chút thời gian thì Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng và Tiểu Sâm đã om sòm trên phi thuyền rồi.
– Lão đại, em bế quan lâu như vậy rồi mà một chút tiến bộ cũng không có.
Vừa rồi Tiểu Sâm nói rằng đã tìm thấy chỗ của Long Tộc có phải thật không ạ.
Khi Vô Ảnh nói những lời này, thì nước miếng của nó đã sắp rớt từ miệng xuống đất rồi.
Hiển nhiên là tên tham ăn tục uống này đang nghĩ tới Thiên ly quả cùng Hồn thiên bàn long quả của Long Tộc rồi.
– Nhìn cái bộ dạng không chút tiền đồ của mày kìa.
Cừu Nhưỡng cũng đã tấn cấp đến Tiên Tôn rồi, mà mày thì vẫn mãi dậm chân tại Thần Thao, thủy chung vẫn không một chút tiến bộ nào.
Lần này chúng ta đi tới Long Tộc nhất định phải cẩn thận một chút.
Đại năng của Long Tộc rất nhiều, không cẩn thận là chúng ta nuốt không trôi vụ này đâu.
Diệp Mặc biết rõ Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng đều là hạng không sợ trời không sợ đất, cho nên đã sớm cảnh cáo trước.
Đừng nhìn cái bộ dạng thành thật mọi ngày của Cừu Nhưỡng, bởi vì tên nhóc đó chỉ trung thực trước mắt Vô Ảnh và hắn mà thôi.
Cừu Nhưỡng vội nói:
– Vườn Đạo quả Hồn thiên bàn long quả kia khá là xa xôi, cho nên chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút thì Long Tộc sẽ không phát hiện ra đâu.
Vô Ảnh cũng vội lên tiếng:
– Đúng, đúng, lão đại, chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, thì chắc chắn sẽ không có người nào phát hiện ra đâu.
Nói xong thì Vô Ảnh lại nói với Tiểu Sâm:
– Tiểu Sâm, tu vi của chú kém cỏi nhất, cho nên chú đừng có đi ra, tốt nhất là ở lại trong Thê giới trang vàng đi.
Ta và Cừu Nhưỡng có khí tức Long Tộc, thích hợp với việc đi theo lão đại tới vườn Đạo quả Hồn thiên bàn long quả hơn.
– Vô Ảnhh, mới vừa rồi là ai gọi ngươi đi ra ngoài thế, ngươi là cái đồ vong ân phụ nghĩa.
Tiểu Sâm nghe Vô Ảnh nói không muốn để nó đi theo thì lập tức tỏ ra khó chịu.
Nơi mà Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng có thể đi, vậy thì dựa vào cái gì mà nó không thể đi chứ?
Vô Ảnh còn muốn nói gì nữa thì Diệp Mặc liền cản lại:
– Đừng nháo sự nữa, chờ đến lúc đó thì Cừu Nhưỡng tìm kiếm vị trí của vường Đạo quả.
Sau khi tìm được thì tất cả mọi người cùng tiến vào.
Lão đại đã lên tiếng thì Vô Ảnh chỉ còn cách ngậm miệng lại.
…
Mặc dù Thần khí phi hành thượng phẩm, nhưng tu vi của Diệp Mặc so vớ trước kia tăng lên đâu chỉ là mấy lần.
Cho nên tốc độ phi hành so với khi sử dụng Thời Không Thoa trước kia cũng không chậm hơn bao nhiêu.
Chẳng những không chậm hơn, mà ngay cả khí tức của phi thuyền cũng đều bị Diệp Mặc sử dụng trận pháp ẩn nấp hết đi.
Mấy ngày sau, phi thuyền của hắn đã xuyên qua hư không tiến vào một vùng sao trời.
Một mảng lớn mây mù vô biên vô tận xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lập tức cho tốc độ của phi thuyền chậm lại.
Ở đây đã là phạm vi của Long Tộc, dưới tầng mây mù vô biên vô tận kia nhất định là tinh cầu của Long Tộc, hoặc là một đại lục rộng lớn.
Trong nội tâm của Diệp Mặc âm thầm khâm phục.
Long Tộc năm đó ở Tiên Giới cũng có địa bàn của riêng mình, chỉ là sau đó Tiên Giới bị phá vỡ, cho nên Long Tộc mới rời đi.
Không ngờ là tất cả đều đi tới nơi này.
Diệp Mặc không cho rằng nới này là nơi mà Long Tộc sau khi rời khỏi Tiên Giới tìm được, nhất định là Long Tộc tại Tiên Giới đã không còn địa bàn nữa, cho nên chỉ có thể trở lại địa bàn của lão tổ tông trước kia mà thôi.
Nói không chừng còn là Long Tộc ở đây tiếp đón Long Tộc từ Tiên Giới di cư đến cũng nên.
Một vùng không gian này Diệp Mặc còn chưa đi vào đã biết đây là một địa phương tốt.
Thánh Đạo Tàn Giới khi chưa bị tàn phá khẳng định là so với nơi này còn tốt hơn, nhưng sau khi bị tàn phá thì tầng mây mù đại khí trở nên vô cùng mỏng manh, tinh không càng trở nên tán loạn, sớm đã không có cảnh tượng thịnh vượng như nơi này nữa.
So sánh ra thì nơi đây của Long Tộc cũng được coi là phong thủy bảo điạ rồi.
– Cừu Nhưỡng, đã đến biên giới phạm vi của Long Tộc rồi.
Ngươi đi ra ngoài xem xem làm thế nào để đi tới vườn Đạo quả đi.
Diệp Mặc gọi Cừu Nhưỡng ra.
Cừu Nhưỡng phấn chấn tinh thần đứng trước phi thuyền.
Sau khi nhìn một hồi lâu thì nó lại nói với vẻ chán chường:
– Ông nội của em nói cho em biết rằng vườn Đạo quả của Long Tộc ở vị trí giao tiếp giữa Long Khí cùng với tinh không, có lốc xoáy Long Khí.
Nhưng em thật sự là không thấy nó nằm ở đâu cả.
Vô Ảnh lập tức cười hắc hắc:
– Cừu Nhưỡng, ông nội của ngươi hiểu biết thật nhiều, còn ngươi thì ngược lại.
Đáng tiếc, ngươi quả là thứ vô dụg không thể so sánh rồi.
Nếu như là ta, thì ta nhất định là có thể tìm được…
Tiểu Sâm cũng cười hắc hắc:
– Vô Ảnh, hiện tại ngươi đã biết rồi đó, vậy thì hãy tìm thử xem.
Chúng ta xin được chiếm chút tiện nghi của ngươi.
Để xem ngươi làm sao mà tìm được đây?
Vô Ảnh lập tức đã biết mình khoác lác hơi quá đà, liền trừng mắt liếc nhìn Tiểu Sâm nhưng thực sự là không tìm được lời nào để phản bác cả.
Diệp Mặc thì không cho rằng Cừu Nhưỡng ói sai.
Cừu Nhưỡng và Vô Ảnh tìm không thấy, không phải vì ông nội của Cừu Nhưỡng nói sai, mà là vì tu vi của Cừu Nhưỡng và Vô Ảnh quá thấp, cho nên mới không cảm thấy được nơi có Long Khí cùng tinh không giao tiếp với nhau.
Nhưng Diệp Mặc hắn thì lại khác.
Chẳng những là tu vi, mà thần thức của hắn còn không hề thua kém so với tu vi Hỗn Nguyên, ngay cả khả năng cảm thụ trong hư không cũng vô cùng cường đại.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thì Diệp Mặc đã cảm giác một đạo lốc xoáy mờ ảo rất nhỏ.
Trong tinh không, một đạo khí tức của Đạo dọc theo vòng lốc xoáy kia mang theo tấc cả cuốn vào trong, sau đó biến mất không còn gì nữa.
– Ta biết ở chỗ nào rồi.
Nhưng nếu cứ như vậy thì chúng ta sẽ không vào được.
Mấy đứa vào trong Thế giới trang vàng trước đi.
Diệp Mặc nói xong thì lại lần nữa đưa đám Vô Ảnh vào trong Thế giới trang vàng, sau đó không chế phi thuyền hướng về lốc xoáy tinh không kia.
Diệp Mặc càng đến gần lốc xoáy thì lại càng cảm thấy rõ được khí tức cường đại, hơn nữa loại khí tức này cũng có chỗ tốt rất lớn đối với hắn.
Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận tiến nhập vào trong đạo lốc xoáy tinh không kia, và rất nhanh hắn đã hiểu được rồi.
Bên ngoài vòng lốc xoáy kia là tinh không, lốc xoáy không ngừng từ tinh không rút ra khí tức Đạo Vận của tinh không.
Những khí tức Đạo Vận tinh không bị lốc xoáy kia rút ra, lại được luồng lốc xoáy một lần nữa chuyển hóa thành Long Khí.
Bởi vậy có thể thấy được rằng vườn Đạo quả của Long Tộc chính là ở nơi tận cùng của luồng lốc xoáy này, do những Long Khí này bồi dưỡng.
Diệp Mặc cẩn thận đem thần thức đưa vào bên trong luồng lốc xoáy.
Sau khi thần thức đã tiến vào thì lập tức bị một lực lượng cường đại xoắn nát.
– Khó trách vì sao lại không có ai đến.
Diệp Mặc hít vào một ngụm khí lạnh.
Cái chỗ này đúng là được ẩn nấp, nhưng cũng không phải là từ xưa tới nay chưa từng có ai phát hiện.
Cái luồng lốc xoáy này bên ngoài cựa kỳ mờ nhạt, căn bản là nhìn không ra.
Nhưng càn vào bên trong thì lại càng khủng khiếp hơn.
Ngay cả thần trí của hắn cũng bị xoắn nát, vậy cũng có nghĩa là dù Hỗn Nguyên Thánh Đế tiến vào cũng sẽ bị xoắn nát hết.
Diệp Mặc biết rõ tu vi của hắn tuy rằng chưa đạt tới Hỗn Nguyên.
Nhưng thần trí của hắn so với Hỗn Nguyên Thánh Đế không kém hơn bao nhiêu cả.
Công pháp tu luyện của hắn là Tam Sinh Quyết, vốn đã yêu cầu sự cường đại của thần thức.
Không chỉ như vậy, hắn còn tu luyện cả Thần Niệm Cửu Chuyển, càng là loại công pháp yêu cầu rất lớn đối với thần thức.
Luồng lốc xoáy này ngoài năng lực xoắn nát thần trí cường đại ra, còn có tác dụng ẩn nấp cũng rất mạnh mẽ.
Ông nội của Cừu Nhưỡng có thể biết được vị trí này, hiển nhiên cũng là một người có địa vị bên trong Long Tộc.
Diệp Mặc tinh thông trận pháp cho nên cũng không hề để ý.
Hỗn Nguyên Thánh Đế khác đã biết sự đáng sợ của luồng lốc xoáy này, thì bình thường sẽ không thường xuyên tiến vào.
Bất quá Diệp Mặc không nghĩ như vậy, hắn chỉ thoáng quan sát một chút thì đã phát hiện lối vào của cái trận pháp ẩn nấp này rồi.
Hắn lập tức ném ra mấy miếng trận kỳ vào luồng lốc xoáy Long Khí kia, đồng thời cũng nhảy vào trong.
Khí tức Đạo Vận tinh không trong lối vào của luồng lốc xoáy được Diệp Mặc cảm nhận, hàng loạt Đạo Vận Long Khí cuốn tới khiến cho hắn hận không thể lập tức dừng lại nơi này mà cảm ngộ.
Diệp Mặc biết rõ lúc này không phải là thời cơ thích hợp.
Luồng lốc xoáy lúc này đang đua hắn vào càng lúc càng sâu hơn, khí tức cuồng bạo xung quanh hắn càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Với tu vi Thánh Đế của Diệp Mặc, cộng thêm thần thức giới phòng hộ nhưng da thịt của hắn vẫn không ngừng bị khí tức cuồng bạo kia xé rách.
Ở cái địa phương này, cho dù là có pháp bảo phòng ngự thì cũng không thể nào lấy ra sữ dụng được.
Huống chi Diệp Mặc căn bản là cũng không muốn lấy ra pháp bảo phòng ngự.
Gặp được khí tức Long Đạo của Long Tộc là một cơ hội đáng quý mà.
Đạo Vận khí tức Long Tộc cường đại khiến cho Diệp Mặc hận không thể lập tức dừng lại để cảm ngộ.
Nhưng loaị khí tức cuồng bạo đáng sợ lại khiến cho hắn phải cố gắng dốc sức liều mạng mà chống cự.
Nếu như tu vi luyện thể của hắn không phải là Thánh Thể, thì ở trung tâm luồng lốc xoáy này hắn sẽ bị khí tức cuồng bạo xé rách đến mức không còn chút bã vụn nào.
Luồng lốc xoáy này đáng sợ như vậy, thì cho dù là tu vi Thánh Thể của hắn nếu không có thần thức giới vực chồng lên, hắn cũng khó mà thông qua được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2213: Vườn Cây Long Tộc Đáng Thương
Vườn Cây Long Tộc Đáng Thương
M
ột lúc lâu sau, Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại, hắn đứng trên một khối Long cốt thật lớn.
Long cốt nà cũng không biết đã ở chỗ này bao nhiêu năm rồi, nhưng áp lực cùng Long Tức đáng sợ kia vẫn dũng mãnh không gì sánh được.
Đây là Diệp Mặc đứng ở chỗ này, nếu như là một người Hóa Đạo thầm chí là Đạo Nguyên Thánh Đế bình thường, sẽ trực tiếp bị loại áp lực này xé rách đến mẩu vụn cũng không còn.
Diệp Mặc thở dài, hắn đã thấy phía sau Long cốt này có một cánh cửa lớn có hình sóng gợn, những khí tức Tinh Không bị vòng xoáy hấp thu vào này, trong vòng xoáy sau khi chuyển hóa thành Long Khí, liền trực tiếp tiến vào cánh cửa có hình sóng gợn này.
Diệp Mặc lập tức liền biết, sau cánh cửa có hình sóng gợn này nhất định là vườn Hồn Thiên Bàng Long Quả.
Vườn Hồn Thiên Bàng Loang Quả trừ cái cửa vào này ra, khẳng định là còn có một cửa vào khác.
Biết ba đứa Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng, Tiểu Băng Sâm tu vi quá thấp, Diệp Mặc trực tiếp bố trí một trận pháp che đậy phía trước cánh cửa có hình sóng gợn này, che đậy khí tức Long Uy mạnh mẽ lại, lúc này mới kêu ba đứa Vô Ảnh ra.
– Ba người các ngươi đi vào cánh cửa có hình sóng gợn này, trong này nhất định là vườn Hồn Thiên Bàng Long Quả.
Nhưng ta muốn cảnh cáo các ngươi là, đừng đắc ý vênh váo, cũng đừng quá tham lam, còn nữa chờ lát nữa khi ra ngoài, ngay khi ta che đậy khí tức trong trận pháp đến khi ta tới đem bọn ngươi đi thì đừng rời đi.
Nghe Diệp Mặc nói vậy ba đứa Vô Ảnh đều kinh hãi nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Lão đại, lẽ nào anh không cùng bọn em đi vào sao?
– Ở đây Long Khí cực kỳ nồng đậm, còn kèm theo một loại khí tức Tinh Không Long Vận, ta phải ở chỗ này cảm ngộ một chút.
Nếu như các ngươi đi ra, ta vẫn chưa đến, các ngươi ở chỗ này chờ ta một cút.
Diệp Mặc đáp.
– Lão đại, chúng em biết rồi.
Vô Ảnh sớm đã không nhịn được nói, không có thứ tốt để ăn, tu vi không thể tăng lên, cũng không có cách nào cùng uy phong theo lão đại, khiến trong lòng nó thật sự là khó chịu giống như bị con kiến cắn.
Bằng không, Hư Thị náo nhiệt như vậy, há có thể thiếu nó?
Thấy ba đứa Vô Ảnh tiến vào cánh cửa có hình gợn sóng kia, Diệp Mặc lúc này mới một lần nữa trở lại dưới phần đáy lốc xoáy Long Khí kia.
Để phòng ngừa cảm ngộ của mình bị đứt đoạn, lần này Diệp Mặc ném ra tất cả thần linh mạch, cùng với tất cả thần tinh, hắn dùng mấy thứ này bố trí một Tụ linh tiên trận đỉnh cao.
Đồng thời nói với Mục Tiểu Vận, hắn cần bế quan cảm ngộ Đạo Vận mới.
Diệp Mặc đứng ở phía trên tảng đá lớn tren Long cốt khổng lồ.
Mặc cho khí tức mạnh mẽ cùng uy thế xé rách kia gột rửa thân thể của hắn, đồng thời không ngừng đi cảm ngộ từng luồng Long Khí Đạo Vận đang gột rửa hắn.
…
Thời giam trôi đi trong lúc lơ đãng, chính Diệp Mặc cũng không biết đã qua bao lâu.
Từng luồng khí tức ẩn chứa Long Uy bị hắn dung hợp vào trong đại đạo của mình, khiến cảm ngộ của hắn một lần nữa tăng lên.
Thần linh mạch cùng thần linh khí trên thần tinh hóa thành sương mù như có thực thể hoàn toàn vây quanh Diệp Mặc, lúc này trong sương mù thần linh khí bao quanh này, chỉ có khí tức Đạo Vận lưu chuyển, cũng nhìn không thấy bất cứ bóng người nào nữa.
Theo thời gian trôi qua, thần linh mạch cùng thần tinh hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, thần linh khí biến thành sương mù cũng dần dần không có vào trong thân thể Diệp Mặc.
Thế nhưng sau khi thần linh khí hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, Diệp Mặc vẫn ở trên tảng đá lớn kia không nhúc nhích.
Từng luồng khí tức Long Vận cùng khí tức Tinh Không bị lốc xoáy hấp thư đến không ngừng vờn quanh bên cạnh hắn, đến lúc sau đã khiến hắn hoàn toàn dung hợp trong khí tức này.
…
Vô Ảnh ngơ ngác nhìn từng hàng cây Hồn Thiên Bàn Long Quả, Hồn Thiên Bàn Long Quả quả nào quả nấy đỏ rực, mới một lát khóe miệng đã chảy nước miếng, ngây ngốc nói một câu:
– Ta muốn chết, ta muốn chết…
Cừu Nhưỡng cũng bị cây Hồn Thiên Bàn Long Quả tràn ngập nước mắt làm kinh ngạc đến ngây người, nhiều Hồn Thiên Bàn Long Quả như vậy, phải ăn bao lâu mới ăn xong ah.
Trước đây nó còn nói chỉ cần một quả đã cảm thấy mỹ mãn rồi, nơi này có bao nhiêu cái một quả? Nhưng còn chưa đợi nó tỉnh táo lại từ trong nguyện vọng đẹp đẽ, nó đã nghe thấy Vô Ảnh nói “ta muốn chết”, vội vàng nói:
– Vô Ảnh đại ca, anh sao rồi?
Tiểu Băng Sâm vỗ vài Cừu Nhưỡng nói rằng:
– Đừng để ý tới tên này, nó nói nó muốn no chết đấy.
Chỉ là quá kích động, nói thiếu một chữ mà thôi, ngươi còn tưởng là thật nữa chứ.
Cừu Nhưỡng tương đối mà nói thì hơi thành thật một chút, nghe Tiểu Băng Sâm giải thích giờ mới hiểu được.
Vô Ảnh nói muốn no chết cũng không phải nói liều gi.
Ở đây Hồn Thiên Bàn Long Quả, mỗi một quả đều chứa đựng một lượng lớn Long Khí cùng khí tức đại đạo Long Tộc cực lớn.
Vô Ảnh cho dù là có ăn giỏi đi nữa, cũng là có hạn.
Thế nhưng với loại ham ăn như Vô Ảnh này, sao mà bỏ được không ăn cho no? Cho nên Vô Ảnh nói muốn no chết thì cũng có chút đạo lý.
Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng vẫn còn đang nói chuyện không ngừng, Vô Ảnh đã xông lên, tiện tay vơ lấy mấy quả Hồn Thiên Bàn Long Quả tống vào trong miệng.
Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng đương nhiên không cam lòng tỏ ra yếu kém, mỗi người đều chiếm một cây Hồn Thiên Bàn Long Quả, không kiêng nể ngắt lấy.
Hồn Thiên Bàn Long Quả quá ngon, Long Khí sung túc, thế nhưng Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng tu vi quá kém, Tiểu Băng Sâm chỉ ăn mới một quả, Cừu Nhưỡng chỉ ăn hai quả, đồng loạt bị Long Khí mạnh mẽ no căng không cách nào đứng lên được.
Lúc này hai người bọn họ chỉ có thể như đứa ngốc ngồi ở dưới tàng cây Hồn Thiên Bàn Long Quả luyện hóa Long Khí, ngay cả động đậy một chút cũng không thể động đậy được.
Vô Ảnh lại không so với Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng, nó liên tiếp nuốt vào hơn một trăm quả Hồn Thiên Bàn Long Quả, còn vẫn chưa thỏa mãn.
Hồn Thiên Bàn Long Quả đối với người khác mà nói cũng không phải thứ vô cùng quý giá, nhiều nhất chẳng qua chỉ tương đương với một quả thần linh quả bình thường nhất thôi.
Thế nhưng đối với Long Tộc mà nói, Hồn Thiên Bàn Long Quả cũng cực không tầm thường.
Hồn Thiên Bàn Long Quả chứa đựng Long Khí nồng nặc, chỉ cần có thể hấp thu loại Long Khí này, cho dù là dùng Hồn Thiên Bàn Long Quả chứng đạo cũng không phải là không được.
Có thể sử dụng Hồn Thiên Bàn Long Quả chứng đạo, không có một người nào không phải đệ tử Long Tộc có thể hấp thu một lượng lớn Hồn Thiên Bàn Long Quả.
Đệ tử Long Tộc bình thường, muốn dựa vào một hai quả Hồn Thiên Bàn Long Quả chứng đạo, đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng.
Đương nhiên nếu như dùng Hồn Thiên Bàn Long Quả thăng cấp Tiên Đế, thật ra lại có khả năng này.
Hồn Thiên Bàn Long Quả trừ trợ giúp đệ tử Long Tộc tu luyện ra, một điểm quan trọng hơn là trợ giúp Long Tộc sản xuất tiên tửu cấp cao nhất của Long Tộc.
Bàn Long tiên tửu của Long Tộc mới là thứ càng quý giá hơn.
Vô Ảnh nuốt vào hơn một trăm quả Hồn Thiên Bàn Long Quả, vậy mà vẫn chưa thỏa mãn, trái lại đổi một cây khác, tiếp tục cắn nuốt Hồn Thiên Bàn Long Quả.
Gần nghìn quả Hồn Thiên Bàn Long Quả bị Vô Ảnh nuốt vào, Long Khí mạnh mẽ quay cuồng trong cơ thể Vô Ảnh, thế nhưng trong nháy mắt đã bị hấp thu vào.
Long Khí khổng lồ như thế, ngay cả loại ham ăn như Vô Ảnh cũng không thể nào tiếp tục động vào một chút nào nữa.
Lúc này Vô Ảnh chỉ có thể cảm thụ được khí tức Đạo Vận trong thân thể mình không ngừng tăng lên, lại tăng lên.
Tầng ngăn cách giữa Tiên Thao và Thần Thao kia, trong nháy mắt đã mở ra một cái khe.
Vô Ảnh cảm giác được lực lượng Long Khí mạnh mẽ và cắn nuốt pháp tắc từng cái một bị nó hấp thu tới, trong lòng mừng rỡ không thôi.
Nhưng khí nó phát hiện tầng ngăn cách kia sau khi bọ đánh mở ra, Long Khí nó vừa hấp thu sẽ không đủ, nhất thời trong lòng thầm mắng to.
Hồn Thiên Bàn Long Quả hiển nhiên không đủ để khiến nó thăng cấp đến Thần Thao, đây cũng không phải là vấn đề số lượng.
Nếu như là lúc bình thường, Vô Ảnh nhất định sẽ tiếp tục nuốt Hồn Thiên Bàn Long Quả, nhưng bây giờ nó đang nghĩ đến Thiên Ly Quả.
Nó biết trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả vẫn còn một cây Thiên Ly Quả, Thiên Ly Quả này lại là thứ càng quý giá hơn.
Vật kia qua mỗi một vạn năm, cũng mới kết ba quả, là thứ tốt so với Đạo quả thông thường còn quý hơn.
Hoàng Trung Lý của lão đại tốt, thế nhưng lão đại nói thứ này cho mình ăn là rùa ăn lúa mạch lãng phí lương thực.
Hiện tại nó đến ăn Thiên Ly Quả bên trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả, chung quy không phải rùa ăn lúa mạch chứ?
Nghĩ tới đây, Vô Ảnh cũng chẳng muốn đi quản Cừu Nhưỡng cùng Tiểu Băng Sâm đang ngủ trên mặt đất nữa, tự mình chạy ào ào vào trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả tìm kiếm cây Thiên Ly Quả.
Vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả sắc đỏ tràn đầy, Vô Ảnh cũng không tốn bao nhiêu thời gian đã tìm được một cây ăn quả màu xanh, một cây ăn quả này so với Hồn Thiên Bàn Long Quả thì cao lớn hơn đâu chỉ mấy lần.
Trên một cây ăn quả màu xanh này, ít nhất cũng kết ba mươi quả.
– Đây chắc chắn là cây Thiên Ly Quả.
Vô Ảnh trong mắt nhất thời túa ra đầy sao, nó sẽ không đi gọi Cừu Nhưỡng cùng Tiểu Băng Sâm đến, trực tiếp cuốn đi mười quả Thiên Ly Quả, nhoáng cái liền đưa hết vào trong miệng.
Thế nhưng Vô Ảnh quên đây là Thiên Ly Quả, chứ không phải Hồn Thiên Bàn Long Quả.
Long Khí Đạo Vận mạnh mẽ cùng khí tức thiên đạo như bị cuốn ngược ra biển rộng, điên cuồng tràn vào trong kinh mạch Vô Ảnh, trong nháy mắt đã làm kinh mạch cùng thân thể Vô Ảnh căng cứng như một quả cầu vậy.
Lần này Vô Ảnh nhất thời hoảng hồn, cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải thân thể nó sẽ nổ tung sao?
Từng luồng Long Khí Đạo Vận bị Vô Ảnh điên cuồng hấp thu và chuyển hóa, Vô Ảnh thân thể trời sinh để cắn nuốt, những thứ Long Khí chuyển hóa này trực tiếp biến thành khí tức Đạo Vận của nó.
“Ầm…”
Khí tức mạnh mẽ phá tan một tầng ngăn cách trong đó, Vô Ảnh triệt để rơi vào giấc ngủ say.
Mà trong lúc ngủ say, khí tức của Vô Ảnh lại không ngừng tăng lên, lại tăng lên…
Lúc này nếu có người tới vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả, rất dễ dàng là có thể bắt được ba tên đang nằm ngáy o.. o… Có lẽ ba tên này bởi vì nuốt Đạo quả của Long Tộc, nhưng lại không thể không ngủ.
…
Thời gian ba mươi năm chóng qua như mây khói.
Vô luận Diệp Mặc, hay là ba người Vô Ảnh, đều chìm đắm trong cảm ngộ đạo pháp.
Mà Trì Uyển Thanh ở trong Thế giới trang vàng lại thăng cấp Nguyên Anh, đây là do cô không tu luyện trong trận bàn thời gian, bằng không đã sớm không dừng lại ở tu vi Nguyên Anh rồi.
Mục Tiểu Vận sau khi trợ pháp giúp Trì Uyển Thanh thăng cấp đến Nguyên Anh, đã hạ quyết tâm, cảm ngộ đạo pháp phía dưới Hoàng Trung Lý.
Cô biết tốc độ tu luyện của mình rất nhanh, muốn cảm ngộ đạo pháp, nhất định phải tích lũy đầy đủ.
Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng gần như là tỉnh lại cùng lúc, Cừu Nhưỡng dưới sự trợ giúp của Hồn Thiên Bàn Long Quả, đi thẳng tới Tiên Tôn viên mãn, trở về chỉ cần chuẩn bị lôi kiếp của Tiên Đế là được.
Tiểu Băng Sâm tu vi cũng đã vượt qua một bước dài, hai người khi tỉnh dậy lập tức liền nhớ đến Vô Ảnh.
– Băng Sâm đại ca, chúng ta ở chỗ này bao lâu rồi?
Cừu Nhưỡng câu nói đầu tiên đã hỏi vào đây thời gian đã bao lâu rồi.
Tiểu Băng Sâm tính toán một chút, lập tức kinh hoảng nói:
– Đã hơn ba mươi năm, chúng ta mau chóng tìm cái tên Vô Ảnh kia rồi lập tức rời khỏi đây thôi.
Lỡ như người của Long Tộc vào đây hái Hồn Thiên Bàn Long Quả, vậy thì xong đời.
Cừu Nhưỡng điềm nhiên như không lắc đầu nói:
– Chắc có lẽ không trùng hợp như vậy đâu, em biết Long Tộc trăm năm mới có thể tiến vào vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả một lần, chúng ta mới ở đây có ba mươi năm.
– Ngu ngốc, ai biết lần trước Long Tộc vào là lúc nào? Lỡ như đã qua sáu bảy mươi năm thì làm thế nào?
Tiểu Băng Sâm mắng Cừu Nhưỡng một câu xong, tranh thủ thời gian lôi Cừu Nhưỡng đi tìm Vô Ảnh.
Cừu Nhưỡng sờ sờ đầu, trong Thế giới trang vàng địa vị của nó là thấp nhất, Tiểu Băng Sâm cùng Vô Ảnh đều là lão đại của nó, nói gì cũng không dám nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2214: Đạo Nguyên Đỉnh Cao
Đạo Nguyên Đỉnh Cao
C
ừu Nhưỡng cùng Tiểu Băng Sâm vừa đi vài bước, đã nhìn thấy Vô Ảnh cười lớn đi tới.
– Vô Ảnh, ngươi muốn chết hả, chúng ta ở chỗ này là trộm đồ đấy, ngươi còn dám cười to?
Tiểu Băng Sâm không chút khách khí quát lớn một câu.
Vô Ảnh vậy mà cực kỳ rộng lượng khoát khoát tay nói rằng:
– Ta sớm đã nhìn thấy hai người các ngươi, để ý như vậy làm chi, ta đã dùng thần thức đảo qua, nơi này không có ai cả.
Hắc hắc, sau này hai người các ngươi hãy theo Vô Ảnh đại ca lăn lộn đi.
Ta đã là Thần Thao, hơn nữa còn là Thần Thao phi thường lợi hại, hâm mộ đi.
Vô Ảnh xác thực là đắc y không gì sánh được, nó không chỉ thăng cấp Thần Thao, hơn nữa còn là Thần Thao trung kỳ, chỉ thiếu chút nữa tới hậu kỳ.
Thiên Ly Quả thật sự là nghịch thiên nha, quá nghịch thiên.
– Đừng kêu, ngươi có lợi hại hơn nữa, lão đại một cái tát cũng có thể cho ngươi hóa thành tro bụi.
Tiểu Băng Sâm xem thường nói.
– Ta cũng không phải so với lão đại, trừ lão đại, ngươi tùy tiện tìm một người đến so với ta thử xem? Xem ai hóa ai thành tro bụi?
Vô Ảnh chẳng có gì lo lắng nói.
Tiểu Băng Sâm không hề để ý tới Vô Ảnh, lấy ra một cái hộp ngọc nói rằng:
– Chúng ta tranh thủ thời gian thu thập một ít Hồn Thiên Bàn Long Quả sau đó lập tức ra ngoài.
– Gấp cái gì, chờ ta ăn chút Hồn Thiên Bàn Long Quả nữa đã, mặc dù không có mùi vị gì cả, có chút ít còn hơn không.
Vô Ảnh trong miệng nói như vậy, trong lòng cũng càng đắc ý hơn.
Thiên Ly Quả chỉ có một mình nó ăn được, Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng hai cái đứa ngốc này khẳng định không biết Thiên Ly Quả ở chỗ nào.
Nó tuyệt đối sẽ không nói cho hai đứa này, đợi lát nữa gặp lão đại, chỉ có nó lấy ra Thiên Ly Quả, thì lão đại khăảng định là sẽ nhìn nó với cặp mắt khác xưa.
– Còn gấp cái gì? Ngươi biết chúng ta tiến đến đã bao lâu rồi chưa? Đã ba mươi năm.
Tiểu Băng Sâm không khách khí chút nào với Vô Ảnh.
Cừu Nhưỡng bỗng nhiên nói rằng:
– Trong này còn có…
Vô Ảnh không đợi Cừu Nhưỡng nói hết lời, nhanh chóng cắt đứt lời Cừu Nhưỡng nói:
– Vậy mau đi thôi.
Ta hình như cảm giác được có người tới đây.
Tu vi của Cừu Nhưỡng cùng Tiểu Băng Sâm đều kém hơn Vô Ảnh.
Hiện tại Vô Ảnh nói hình như nghe được có người tới đây, hai người bọn họ nào còn dám có nửa phần do dự, mau chóng theo sát Vô Ảnh vội vã trở về.
Thế nhưng ba đứa đến nơi đã vào lúc nãy đều há hốc mồm, ở đây chẳng có cái cửa nào cả.
Ba đứa bọn nó khi vào bởi vì bị trái cây đỏ rực trước mắt hấp dẫn, vậy mà không có phát hiện vào rồi thì không ra được.
– Làm sao bây giờ?
Cừu Nhưỡng đã sớm quên chuyện Thiên Ly Quả, có chút lo lắng nói.
– Đừng nhúc nhích, ta khẳng định chúng ta chính là vào từ nơi này, hiện tại cái duy nhất chúng ta có thể làm chính là ở chỗn này chờ lão đại.
Tiểu Băng Sâm lập tức nói.
Cừu Nhưỡng nói lắp nói rằng:
– Thế nhưng vừa nãy Vô Ảnh đại ca nói đã có người đến.
…
Cùng lúc đó, Diệp Mặc đang đứng ở trên tảng đá lớn bỗng mở mắt, khí tức Long vận vờn quanh ở bên cạnh hắn trong nháy mắt đã tỏa ra càng rộng.
Diệp Mặc trong lòng tràn ngập mừng rỡ, thời gian ba mươi năm, hắn vậy mà đã khiến tu vi của mình trực tiếp thăng tới Đạo Nguyên đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa sẽ viên mãn.
Sau cơ duyên tại cầu Luân Hồi ở U Minh Giới, hắn vậy mà lại một lần nữa có được Đạo Vận Long Khí.
May là trên người hắn còn có chút thần tinh cùng thần linh mạch, bằng không hắn cho dù là có được Đạo Vận Long Khí, cũng không cách nào trong thời gian ba mươi năm mà tới Đạo Nguyên đỉnh cao được.
Tam Sinh Quyết này cắn nuốt thần tinh cùng thần linh mạch cũng quá mức hung tàn.
Hơn nữa càng về sau, hắn cần tài nguyên càng nhiều.
Hiện tại hắn chỉ thăng cấp đến Đạo Nguyên đỉnh cao, cũng đã dùng hết hầu như tất cả tài nguyên.
Trên người nhiều thần tinh như vậy, hiện tại ngay cả một trăm triệu cũng không có.
Đây là còn may vì tại Hư Thị hắn đã phát tài được chút ít, bằng không cho dù là muốn thăng cấp, cũng không có tài nguyên.
Cứ theo đà này, hắn không biết năm nào tháng nào mới có thể vấn đạo Hỗn Nguyên.
Nhưng trong khoảng thời gian thăng cấp từ Đạo Nguyên đến Đạo Nguyên đỉnh cao này, thật ra cho hắn nhắc nhở cực lớn.
Hắn phải không ngừng thu thập thần linh mạch cùng thần tinh mới được, bằng không cho dù là hắn được cơ duyên Hỗn Nguyên, cũng không cách nào thăng cấp được.
Cảm thụ được tu vi Thần Nguyên so với Đạo Nguyên hậu kỳ còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, đồng thời cảm thụ được thức hải của mình đã có thể hình thành thật nhiều mảng hư không bất kỳ lúc nào, Diệp Mặc biết Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn lại tăng lên một bậc rồi.
Lúc này nếu như lại để cho hắn và cái tên Tiêu “Đản” kia đánh một trận, hắn tuyệt đối sẽ không kém hơn tên kia nửa phần, nói không chừng cái tên Tiêu “Đản” kia đã không phải là đối thủ của hắn nữa rồi.
Nghĩ đến mình có thể cùng Hỗn Nguyên Thánh Đế đánh trực diện, Diệp Mặc trong lòng cũng phải dấy lên lòng hăng hái.
Hắn từng nghe nói ví dụ về Thánh Đế bước đầu tiên chứng đạo đánh bại thậm chí giết chết Thánh Đế chứng đạo bước thứ hai, tuy nhiên lại chưa từng nghe nói qua có Đạo Nguyên Thánh Đế bước thứ hai có thể chống lại Hỗn Nguyên Thánh Đế bước thứ ba.
Nếu có người như thế, trong Hư Thị nhất định sẽ lưu truyền.
Hắn không có nghe được, cho thấy là không có.
Mà bây giờ, hắn có lẽ là một người duy nhất tại Đạo Nguyên Thánh Đế bước thứ hai, mà không sợ Hỗn Nguyên Thánh Đế bước thứ ba.
Không nói chuyện này ngày sau không ai bằng, chí ít trước này chưa từng ai có.
Trên thực tế Diệp Mặc không có nghĩ sai, trong vũ trụ hư không vô tận, từ xưa đến nay, ví dụ có thể lấy tu vi Đạo Nguyên Thánh Đế chống lại Hỗn Nguyên Thánh Đế là thật sự không có.
Bởi vì Thánh Đế bước thứ hai chứng đạo cùng Thánh Đế bước thứ ba chứng đạo khác biệt là quá lớn, đó quả thực là kém xe một trời một vực.
Diệp Mặc khi từ trên tảng đá lớn hạ xuống mới nhớ tới còn ba đứa đi vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả, mình ở đây tu luyện đã sắp ba mươi năm, ba đứa kia không biết thế nào rồi.
Diệp Mặc trước tiên quay lại nơi hắn bố trí cấm chế kia, quả nhiên phát hiện Vô Ảnh ba đứa vẫn chưa về.
Diệp Mặc không nghĩ ngợi gì cả, liền trực tiếp bước vào cánh cửa có hình gợn sóng kia.
– Lão đại đến…
Cừu Nhưỡng thấy Diệp Mặc đến, trên thực tế nó nhìn chằm chằm vào chỗ bọn nó đến lúc trước, mắt cũng không có chớp tí nào.
Hiện tại Diệp Mặc vừa đến, nó liền đã nhìn thấy.
Diệp Mặc thấy Vo Ảnh ba đứa đều bình yên vô sự, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lập tức hắn đã nhìn thấy Hồn Thiên Bàn Long Quả đỏ rực trước mắt.
– Lão đại, ta đã nói với anh mà, ở đây chẳng những có rất nhiều Hồn Thiên Bàn Long Quả, còn có…
Vô Ảnh một câu còn chưa nói hết, đã nhìn thấy nó và Tiểu Băng Sâm ba đứa toàn bộ bị Diệp Mặc quét vào trong Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc vốn đang dự định hỏi tình hình một chút, sau đó mình cũng ngắt lấy một ít Hồn Thiên Bàn Long Quả đi, tốt nhất là đào luôn vài cây đi.
Thế nhưng hắn còn chưa nói gì, thần thức cũng cảm giác được vườn trái cây xao động.
Thần thức của Diệp Mặc hiện tại căn bản là sẽ không kém Hỗn Nguyên, hắn lập tức biết có người đã đến vườn trái cây.
Lúc này hắn đâu còn dám tiếp tục ở lại đây, dù cho hắn có lợi hại, cũng không nên động thủ với Long Tộc.
Hiện tại Vô Ảnh ba đứa trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả càn quét lâu như vậy.
Một khi bị Long Tộc phát hiện.
Muốn hòa giải hầu như là không thể nào.
Cho nên Diệp Mặc trực tiếp quét ba đứa Vô Ảnh vào trong Thế giới trang vàng, quay đầu lại đưa tay liền xé rách không gian ở đây, lại lần nữa quay lại trong cấm chế che đậy Long cốt ở bên ngoài.
Diệp Mặc không có vội vã đưa ba đứa Vô Ảnh ra, chỉ tiện tay thu hồi trận pháp hắn bố trí, xoay người dọc theo lốc xoáy kia nghịch lưu mà lên.
Trước đây khi hắn xuống, khí tức bóp nghẹt của Long Khí mạnh mẽ kia xé cho hắn cả người vết thương chầng chất.
Mà bây giờ hắn nghịch lưu mà lên, cũng chỉ là một bộ quần áo bị xé rách mà thôi.
Long Khí lúc trước có thể xé rách thân thể của hắn ra đầy vết máu, lúc này đối với hắn đã hoàn toàn không có tác dụng gì rồi.
Chỉ trong chưa tới nửa canh giờ, Diệp Mặc đã bay ra khỏi cái lốc xoáy này, lại lần nữa vào trong tinh không.
Hắn không có ngừng lại, trực tiếp Na Di một lần, sau đó phóng ra thần khí phi thuyền thượng phẩm cấp tốc rời khỏi nơi này.
Hắn biết Long Tộc một khi phát hiện trái cây trong vườn Hồn Thiên Bàn Long Quả bị thiếu, trước tiên chính là sẽ tới nơi này kiểm tra.
Tiếp tục ở lại đây, mới là đứa ngốc.
Sau khi một lần nữa tiến vào hư không, Diệp Mặc đổi một bộ quần áo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Không chế thần khí phi thuyền thượng phẩm, hướng về nơi xa càng đi càng xa.
Lại một ngày sau, Diệp Mặc mới thả chậm tốc độ phi thuyền.
Đồng thời kêu mấy đứa Vô Ảnh ra.
– Thu hoạch thế nào? Sao lại buồn bã ỉu xìu?
Diệp Mặc thấy Vô Ảnh phấn chấn bừng bừng, mà Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng lại không hề vui vẻ cho lắm.
Có chút nghi hoặc hỏi.
Vô Ảnh lấy ra một đống hộp ngọc nói:
– Lão đại, em lấy ba trăm quả Hồn Thiên Bàn Long Quả, còn lấy mười quả Thiên Ly Quả về.
Diệp Mặc lập tức liền cảm thụ được khí tức mạnh mẽ từ trong những hộp ngọc này, đặc biệt mười quả Thiên Ly Quả kia, khí tức càng mạnh mẽ.
Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng hai đứa lại chỉ lấy ra mười mấy cái hộp ngọc, Cừu Nhưỡng thấy vẻ ngạc nhiên của Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là nói rằng:
– Chúng em vốn muốn ngắt lấy Hồn Thiên Bàn Long Quả, Vô Ảnh gạt chúng em nói có người đến, chúng em bị hù dọa nhanh chóng cạy ra hướng lối ra.
Vừa lúc thấy lão đại tiến đến, mang chúng em đi, không kịp tiếp tục ngắt lấy Hồn Thiên Bàn Long Quả, cho nên chỉ có chút xíu này thôi.
Vô Ảnh lập tức dương dương đắc ý phản bác nói:
– Ta nói có người đến, các ngươi liền tin tưởng, cho thấy các ngươi đầu óc không bằng ta.
Sau này ra giúp lão đại làm việc, cứ giao cho ta xử lý là tốt rồi.
Tiểu Băng Sâm cùng Cừu Nhưỡng còn non một chút, ở lại bên trong Thế giới trang vàng an toàn hơn một chút.
Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Các ngươi đi vào ba mươi năm, lại không có thời gian thu thập sao?
Tiểu Băng Sâm ủ rũ nói:
– Em cùng Cừu Nhưỡng đều bởi vì tham ăn, kết quả ăn Hồn Thiên Bàng Long Quả bắt đầu ngủ say.
Tu vi tuy rằng tăng quả lại không có lấy được bao nhiêu.
– Ôh, Vô Ảnh ngươi đã là Thần Thao?
Diệp Mặc lúc này mới cảm giác được Vô Ảnh mạnh mẽ cắn nuốt khí tức, mừng rỡ hỏi một câu.
Vô Ảnh cười hắc hắc nói:
– Đúng vậy, lão đại, em đã sớm nói, em tư chất nghịch thiên, chỉ cần có đồ cho em ăn, há có thể không thăng cấp?
Diệp Mặc mặc kệ Vô Ảnh, chỉ nói với Tiểu Băng Sâm rằng:
– Tiểu Băng Sâm đem toàn bộ những quả này vào trong Thế giới trang vàng.
Hồn Thiên Bàn Long Quả thì để lại một ít, đại bộ phận cất rượu cũng tốt.
Thiên Ly Quả trước tiên không nên động đến, toàn bộ đánh cấm chế lên, đặt ở bên cạnh Khổ Trúc.
– Dạ được.
Tiểu Băng Sâm cũng đắc ý quét mắt một vòng qua Vô Ảnh, trong lòng tự nhủ ngươi lấy được nhiều quả như vậy, cuối cùng cũng phải do ta xử lý?
Chờ Tiểu Băng Sâm đi khỏi, Diệp Mặc mới nhìn đến Vô Ảnh hỏi:
– Thiên Ly Quả cực kỳ quý giá, ngươi không có toàn bộ lấy sạch đấy chứ?
Thiên Ly Quả một vạn năm mới kết ra ba quả, có thể tưởng tượng quả này quý giá tới mức nào.
Nếu như Vô Ảnh không biết tốt xấu, lấy sạch toàn bộ những quả này, vậy Long Tộc không điên chết mới lạ.
Vô Ảnh lớn tiếng nói:
– Lão đại anh yên tâm, em đây còn không biết sao? Em không chỉ để lại, còn để lại mười quả, em cũng lấy đi hai mươi quả thôi mà, có mười quả bị em ăn.
Diệp Mặc không nói gì vuốt cái trán của mình, ba mươi quả bị nó một phát liền lấy mất hai mươi quả, còn nói năng hùng hồn như thế.
Đùng thấy ba mươi quả là nhiều, trên thực tế Long Tộc vô số thành viên, nói không chừng trong hàng tỷ người mới có cơ hội lấy được một quả.
Nếu như chính mình tới, tối đa chỉ hái đi mười quả, chừa lại hai mươi quả.
Vô Ảnh thì hay rồi, để lại mười quả, còn ý tứ là để lại rất nhiều rồi.
Ngay khi ban người vẫn còn đang nói chuyện, xa xa một luồng độn quang vạch phá hư không mà đến, chỉ trong hơn mười lần hô hấp đã đi tới trước phi thuyền của Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2215: Đại Lễ Hỗn Nguyên
Đại Lễ Hỗn Nguyên
P
hía trước là Diệp Đan Thánh…
Giọng nói và độn quang dường như cùng một lúc đến bên Diệp Mặc.
Diệp Mặc dừng phi thuyền lại, đối diện cũng là một phi thuyền, phi thuyền đối diện lớn hơn nhiều so với phi thuyền của hắn, hơn nữa đẳng cấp cũng cao hơn một bậc, là một Thần khí phi hành cực phẩm.
Càng khiến cho Diệp Mặc cảm thấy trùng hợp chính là người trên phi thuyền đối diện này, hắn quen hơn một nửa.
Hai Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hư Thị – Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế, còn có Thuần Vu Văn nhỏ gầy cũng có mặt, tên này cũng là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Chính là người sau Đạo quả tháp, mời Diệp Mặc đến chỗ gã chơi, Diệp Mặc còn chưa đi.
Ngoài ra, Diệp Mặc còn biết một Đạo Nguyên nữ Thánh Đế nữa, chính là Phổ Hậu Hân của Ảnh Hư Bảo.
Bên cạnh Phổ Hậu Hân ngoài thiếu bảo chủ Lâu Thái ra, còn có một người đàn ông trung niên vô cùng anh tuấn, đây cũng là một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Diệp Mặc đoán người này chắc chính là bảo chủ của Ảnh Hư Bảo.
Bảo chủ này giống như con trai của gã Lâu Thái, cũng là một túi da tốt.
Người Tu tiên rất ít khi chủ động thay đổi tướng mạo của mình, tướng mạo của mọi người phù hợp với thiên địa đại đạo, không dễ dàng thay đổi.
Tiên nhân đúng là có thể thông qua để thay đổi tướng mạo của mình, nhưng nếu không phải dùng thiên tài địa bảo, mà là chủ động thay đổi, sẽ bị hỏng thiên đạo hỏng tâm đạo, tu vi nhất thời chậm lại mà không tiến.
Đối với Tiên nhân mà nói, so với tiền đồ đại đạo của mình, sự xấu đẹp của dung mạo cũng chẳng là cái gì.
Bảo chủ và thiếu bảo chủ của Ảnh Hư Bảo tướng mạo anh tuấn, đó là anh tuấn thật, chứ không phải thông qua cách nào đó để thay đổi.
Đứng trước phi thuyền là một đại hán mặt lam cực kỳ hung hãn, đại hắn mặt lam này hai bên gò má có hai râu rồng màu vàng kim, toàn thân mang theo long uy cực kỳ cường hãn, cũng là tu vi Bán Bộ Hỗn Nguyên.
Diệp Mặc nhìn đại hán mặt lam này, biết rõ đây là một Thánh Đế của Long Tộc.
Nhiều Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế như này đứng trên một phi thuyền, rõ ràng là vì chuyện gì đó.
– Ha ha, hóa ra là Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế, thật trùng hợp.
Diệp Mặc vội vàng ôm quyền cười nói, ngữ khí dường như cực kỳ thành khẩn, người vừa nãy gọi hắn chính là Thiên Thụy Thánh Đế.
Thiên Thụy Thánh Đế mỉm cười, bình thản nói:
– Diệp Đan Thánh thật bản lĩnh, chẳng những có Thái Sơ Dạo Văn Quả, còn có một công pháp thật tuyệt, đến tôi cũng không biết Diệp tiên hữu là Hóa Đạo hay là Đạo Nguyên nữa.
Diệp Mặc hiểu lời nói của Thiên Thụy Thánh Đế, tên này chắc chắn đã biết lúc trước Đạo Nguyên Ma Thánh tham gia Hư Thị kia chính là hắn giả trang, cho nên mới nói như vậy.
Gả nói không biết tu vi cụ thể của mình, rõ ràng cũng có chút ý mỉa mai trong đó.
Đối vớì chuyện này Diệp Mặc cũng không lạ, chuyện Phổ Hậu Hân biết mình có Thái Sơ Đạo Văn Quả, bây giờ nói ra cũng rất là bình thường.
Đám người Thiên Thụy từ chỗ Phổ Hậu Hân biết mình có Thái Sơ Đạo Văn Quả, lại liên tưởng đến lúc trước trong hội đấu giá Hư Thị có người báo ra Thái Sơ Đạo Văn Quả, làm sao có thể không nghĩ đến đó là mình.
Bởi vậy có thể thấy, mấy người kia cũng biết Quang Minh Tâm trong tay hắn, nhưng Diệp Mặc bây giờ cũng không lo lắng, với tu vi hiện tại của hắn, mấy Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này hắn cũng không để trong lòng.
Thuần Vu Văn sau khi nhìn thấy Diệp Mặc rồi vẫn chăm chăm nhìn Diệp Mặc, dường như nghĩ không thông Diệp Mặc sao có thể xuất hiện trong này được.
Năm đó gã vẫn cho rằng tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc nuốt đồ của Diệp Mặc, bây giờ nghĩ ra không phải như vậy, chẳng lẽ Diệp Mặc lại có thể chạy thoát từ tay tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc sao?
– Diệp Đan Thánh quả nhiên có bản lĩnh, tôi nghe nói Trạm Hãn Trì của Hải Tộc đi tìm Diệp Đan Thánh có chút chuyện, sao bây giờ chỉ nhìn thấy Diệp Đan Thánh, không nhìn thấy Trạm tiên hữu?
Thuần Vu Văn ngữ khí mang theo chút châm biếm nói, nếu một mình gã gặp Diệp Mặc, thì gã sớm đã ra tay rồi.
Diệp Mặc trừng mắt nhìn Thuần Vu Văn một cái:
– Bạn thân của anh không nhìn thấy rồi, liên can gì đến tôi.
Thuần Vu Văn biến sắc, nhưng lại nhìn nhìn người đàn ông Long Tộc mặt lam kia, cuối cùng vẫn không phát tác.
Gã đã tính kỹ rồi, cho dù không đến Long Tộc tham gia đại tiệc Tiên quả, cũng không thể để cho Diệp Mặc rời đi được.
– Hóa ra là Diệp Đan Thánh, Ngao Hưng Đằng có thể gặp được Diệp Đan Thánh, đúng là may mắn.
Thánh Đế Long Tộc mặt lam này mặc dù tướng mạo hung hãn, nói chuyện lại cực kỳ khách khí, chủ động bước lên trước chào hỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không lãnh đạm, vội vàng đáp lễ:
– Ngao tiên hữu chắc xuất thân từ Long Tộc, Diệp Mặc có thể quen biết Thánh Đế của Long Tộc, cũng rất may mắn.
Ngao Hưng Đằng lại khách khí nói:
– Mặc dù lần trước chưa đến tham gia đại hội Đạo quả tháp của Hư Thị, tôi cũng đã kinh danh Diệp Đan Thánh rồi.
Lần này là đại lễ Tiên quả của Long Tộc chúng tôi, chúc mừng vị Hỗn Nguyên Long Thánh thứ hai của Long Tộc chúng tôi chứng đạo thành công, mời đại năng các nơi đến náo nhiệt một phen.
Diệp Đan Thánh là đệ nhất Đan Thánh, mời đến Long Tộc chúng tôi làm khách.
Diệp Mặc trong lòng có chút bùi ngùi, Long Tộc này là nhánh của Yêu Tộc, bây giờ cũng có hai vị Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi, Nhân Tộc vẫn nằm trong trạng thái tàn phá không chịu nổi trong Thánh Đạo Tàn Giới.
Không biết mấy người La Thanh Hà thành lập Thánh Đạo Tông như thế nào rồi, phải quay về xem tình hình thế nào mới được.
Ngao Hưng Đằng biết mình là Thánh Đế của Long Tộc, nhưng khi gã mời lại không nói mời Thánh Đế của Nhân Tộc, mà lại nói mời đệ nhất Đan Thánh, có thể thấy Nhân Tộc trong lòng gã quả thực cũng không có chút địa vị nào.
Còn đại lễ Tiên quả, Diệp Mặc thực sự cũng không muốn tham gia.
Bây giờ Tiên quả của Long Tộc được hắn lấy nhiều như vậy, đại hội Tiên quả của Long Tộc chẳng may có vấn đề gì cũng không ổn lắm.
Nhưng nếu hắn không tham gia, thì lại đắc tội với Long Tộc.
Cái này không gặp thì thôi, gặp rồi mà không đi chẳng phải là xem thường Long Tộc, không nể mặt Long Tộc sao?
Thấy Diệp Mặc do dự không nói gì, bảo chủ anh tuấn của Ảnh Hư Bảo kia bỗng nhiên cười ha hả nói:
– Lần trước tôi vẫn phải cám ơn Diệp Đan Thánh tính toán so đo với con trai tôi, nếu không Lâu Hồn tôi có thể cũng không nhàn nhã như bây giờ nữa rồi.
Diệp Mặc làm sao không nghe ra lời của Lâu Hồn, tên này ý ngoài lời là nếu như lần trước mình thực sự dám giết Lâu Thái, thì bây giờ Lâu Hồn gã sẽ không ngừng truy sát mình, tuyệt đối sẽ không đứng trong này nói chuyện.
– Diệp Đan Thánh, lần này Long Tộc lại có đại năng chứng đạo Hỗn Nguyên, cũng là một cơ hội, đến lúc đó tất cả những Hỗn Nguyên Thánh Đế và Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế tham gia đại hội Tiên quả đều có thể giao lưu tâm đắc tu luyện với nhau, còn nữa chính là trao đổi chút vật phẩm.
Đồ của Hỗn Nguyên Thánh Đế, rất nhiều thứ chúng ta chưa từng thấy.
Theo tôi thấy, Diệp Đan Thánh đi tham gia một chút, nói không chừng còn có thu hoạch khác.
Không Hãn Thánh Đế thấy bảo chủ của Ảnh Hư Bảo cũng không khách khí với Diệp Mặc, chủ động đứng ra giảng hòa nói.
Diệp Mặc trong lòng đã có tính toán, sau khi cám ơn Không Hãn Thánh Đế, lại nói với Ngao Hưng Đằng:
– Đệ nhất Đan Thánh thì không dám…
Thiên Thụy Thánh Đế nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, bất ngờ nói:
– Diệp Đan Thánh có thể không biết, bây giờ anh đã có được công nhận là đệ nhất Đan Thánh rồi, rất nhiều đại năng đều đến mời qua anh, chỉ có điều anh không ở Hư Thị, anh không biết mà thôi.
Diệp Mặc có chút ngây người, hắn rời khỏi Hư Thị mới có mấy chục năm, đã nổi tiếng như vậy rồi sao?
Ngao Hưng Đằng cũng vừa cười vừa nói:
– Diệp Đan Thánh không cần khiêm tốn, anh chính là đệ nhất Đan Thán rồi.
Tôi đến Hư Thị còn được tiền bối của Long Tộc dặn dò, nếu Diệp Đan Thánh đến Hư Thị, nhất định phải mời Diệp Đan Thánh đến Long Tộc làm khách.
Bây giờ vận khí của tôi tốt như này, gặp được Diệp Đan Thánh rồi, muốn mời Diệp Đan Thánh xin đừng từ chối.
Diệp Mặc biết nói đến đây rồi, hắn nếu như muốn từ chối thêm nữa, cũng có chút không tiện lắm.
Huống chi, Long tộc có đại năng chứng đạo Hỗn Nguyên, những tộc khác chắc chắn sẽ đến chúc mừng, Nhân Tộc không đến dường như cũng có ý tự hạ thấp mình.
Hơn nữa, Diệp Mặc muốn luyện chế một món Thần khí phi hành cực phẩm, từ chỗ Hỗn Nguyên đại năng Long Tộc lấy chút đồ tốt cũng không tệ.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Nếu Ngao tiên hữu có thịnh tình như vậy, vậy thì tôi cung kính không bằng tuân mệnh rồi.
Nghe thấy Diệp Mặc đồng ý đến Long Tộc tham gia đại lễ chứng đạo Hỗn Nguyên Thánh Đế của Long Tộc, Ngao Hưng Đằng sung sướng, vội nói:
– Nếu như vậy, Diệp Đan Thánh mời lên Tiên thuyền của chúng tôi.
Khi nói chuyện đồng thời cấm chế của Tiên thuyền cũng được mở ra.
Diệp Mặc không khách khí, dẫn theo Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng trực tiếp lên Tiên thuyền của Ngao Hưng Đàng.
– Diệp Đan Thánh, Thần thú này của anh chắc hẳn là Long Tộc? Cảm giác thật cường đại…
Ngao Hưng Đằg cũng đã cảm nhận được sự cường đại của Vô Ảnh.
Trong lòng gã có nghi ngờ Vô Ảnh là do Vô Ảnh Thao Long biến dị thành, nhưng nghửng lời như này gã không dám nói ra, như vậy quá bất hợp lý.
Vô Ảnh Thao Long là nhỏ yếu nhất trong Long Tộc, vì chẳng những nhỏ yếu, hơn nữa thăng cấp khó khăn.
Cho nên sau đó Long Tộc dứt khoát đem Vô Ảnh Thao Long gọi thành Vô Ảnh Thao Trùng, chỉ có điều chữ trùng nghe không êm tai, nói thế nào cũng là xuất thân Long Tộc, cho nên mới đổi tên thành Vô Ảnh Thao Tằm.
Vô Ảnh Thao Tằm vì vốn sinh ra đã kém cỏi, cuối cùng rơi vào trạng thái lãng quên, bây giờ dường như không còn nữa rồi.
Ngao Hưng Đằng trong này phát hiện một Thần thú mang khí tức của Vô Ảnh Thao Tằm, làm sao không khiếp sợ?
Vô Ảnh Thao Tằm nhỏ yếu như vậy, nhưng Vô Ảnh bây giờ vô cùng cao lớn, toàn thân đen nhánh, còn có đôi cánh màu vàng kim, quả thực chính là bộ dạng uy phong lẫm liệt.
Nếu không phải đầu của Vô Ảnh không giống Long Mã, khí tức trên người cũng không giống Long Mã, Ngao Hưng Đằng còn cho rằng đây là Long Mã rồi.
Nhưng Long Mã là gì có uy vũ Thần thú như này, quả thực không thể so sánh được.
Hơn nữa mơ hồ cảm giác con Thần thú trước mặt này cũng không kém hơn Hóa Đạo Thánh Đế bình thường, thậm chí Đạo Nguyên Thánh Đế cũng có thể.
Diệp Mặc tùy ý nói:
– Đây chỉ là tôi tiện tay nhặt được mà thôi, cũng không để ý có phải là Long Tộc hay không.
Ngao Hưng Đằng thấy Diệp Mặc cũng không muốn nói nhiều, cũng kìm nén sự nghi vấn trong lòng mình lại, bắt đầu nói một số câu lấy lòng Diệp Mặc luyện đan trong Hư Thị.
Còn Cừu Nhưỡng, thì trực tiếp bị gã bỏ qua luôn.
Cừu Nhưỡng cũng là xuất thân Long Tộc, nhưng Cừu Nhưỡng cũng không thần kỳ chút nào, Ngao Hưng Đằng cũng không coi ra gì.
Chi nhánh Long Tộc lưu lạc bên ngoài quả thực quá nhiều rồi, ai còn có thể nghe ngóng hỏi thăm từng chi nhánh một chứ?
Thấy Ngao Hưng Đằng cực kỳ khách khí với Diệp Mặc, đến Thuần Vu Văn không khách khí với Diệp Mặc cũng chỉ có thể kìm nén sự tức giận trong lòng mình lại.
Gã biết trong mắt Ngao Hưng Đằng, bản thân mình kém rất xe Diệp Đan Thánh, chỉ có thể nghĩ đến sau khi đại hội Long Tộc kết thúc, gã sẽ xử lý tên Diệp Mặc này.
Không Hãn Thánh Đế và Thiên Thụy Thánh Đế mặc dù biết Quang Minh Tâm trong tay Diệp Mặc, ngược lại cũng không có cách gì.
Diệp Mặc bầy giờ là đệ nhất Đan Thánh, nổi tiếng bên ngoài, hơn nữa Ngao Hưng Đằng đối xử với hắn cũng không tệ, sau đó hai Thánh Đế dứt khoát cũng tham gia nói chuyện phiếm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









