1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 442 : Đạo Luân Hồi (c2206-c2210)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 442 : Đạo Luân Hồi (c2206-c2210)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2206: Đạo Luân Hồi

Đạo Luân Hồi

D

iệp Mặc đứng trên Thế Giới Sơn, đảo non nửa vòng quanh Thế Giới Sơn, khi hắn thấy tại một chỗ ở bên sườn Thế Giới Sơn này có một hố sâu thật lớn, trong nháy mắt liền hiểu ra.

Đây là Thế Giới Sơn, không sai, thế nhưng Thế Giới Sơn này bởi vì bị người ta đào đi mất một khối, nến mới dẫn đến quy tắc không được đầy đủ.

Nếu như hắn muốn luyện hóa cái Thế Giới Sơn này, thì phải tìm một khối bị đào đi kia về, hơn nữa cũng không thể thiếu một chút nào.

Diệp Mặc cực kỳ phiền muộn nhìn một khối bị thiếu này, lúc này sao hắn còn có thể không rõ Thế Giới Sơn màu đen lóe qua lôi quang trước đây thấy ở Vẫn Chân Cấm Địa kia, chính là một khối bị thiếu đi kia ở chỗ này chứ.

Hắn muốn luyện hóa Thế Giới Sơn trước mắt này, chỉ có một con đường, chính là tìm lại một khối trước bị mất kia đi.

Nhưng trước đó Thế Giới Sơn kia cũng đã bay đi rồi, hắn đi đâu tìm đây? Người này là ai cũng quá ác đi, lại đào đi một khối của Thế Giới Sơn.

Tên đã đào đi Thế Giới Sơn kia khẳng định cũng giống hắn, cũng không cách nào luyện hóa Thế Giới Sơn này để mang đi, nên mới dưới sự giận dữ đào đi một khối.

Nhưng có thể đào đi một khối ở đây, người này cũng không đơn giản.

Trước đây sở dĩ hắn có thể đào đi một khối, là vì Khổ Trúc ở nơi này sinh trưởng, không có Khổ Trúc, hắn cũng không cách nào đào đi được.

Thế Giới Sơn càng lớn càng cứng rắn, nơi này là bản thể của Thế Giới Sơn, cho dù là hiện tại hắn toàn lực đào lấy, khả năng cũng không cách nào đào được một khối nhỏ.

Diệp Mặc có chút lưu luyến nhìn Thế Giới Sơn khổng lồ trước mắt này, cuối cùng cũng chỉ có thể hạ ấn ký thần thức ở chỗ này, chờ sau khi hắn tìm được một khối bị mất đi kia rồi quay lại một lần nữa để luyện hóa.

Cầu Luân Hồi tại U Minh Giới không chỗ nào không có.

Mỗi một âm hồn hoặc là hồn phách trong mắt đều có một cây cầu Luân Hồi.

Những cầu Luân Hồi này hình dạng lhác nhau.

Thế nhưng hiệu quả lại đều như nhau.

Chỉ cần ngươi có thể đi qua cầu Luân Hồi, là có thể luân hồi.

Thế nhưng cầu Luân Hồi lại là duy nhất, cố định, bất kỳ một hồn phách nào thấy cầu Luân Hồi cũng vẫn là một cây cầu kia, chỉ có điều là trong mắt những hồn phách khác nhau, thì hình thức biểu hiện ra ngoài không giống nhau mà thôi.

Cho nên dù cho mỗi một hồn phách trong mắt đều có cầu Luân Hồi không giống nhau, nơi những hồn phách này đi tới vẫn là cùng một nơi.

Lúc này tại trước cầu Luân Hồi tụ tập vô số hồn phách, những hồn phách này tụ tập ở đây không hề tiến vào cầu Luân Hồi, không phải bọn họ không muốn tiến vào.

Mà là những hồn phách tới nơi này đều phải giao nộp vài miếng Minh tinh.

Mới có thể đi lên cầu Luân Hồi.

Minh tinh là tài nguyên tu luyện của hồn phách, tại Âm Minh Giới, linh vật cực ít, thậm chí phải nói là không có.

Hồn phách muốn tu luyện, chỉ có thể dựa vào Minh tinh.

Một số hồn phách muốn tu luyện, lại không đủ nhiều Minh tinh liền nghĩ đến phía trước cầu Luân Hồi thu thập Minh tinh.

Hồn phách chỉ cần muốn luân hồi, đều cần phải giao nạp Minh tinh.

Những kẻ không có Minh tinh, lại muốn đi qua cầu Luân Hồi, chỉ có thể đi U Minh Giới rộng lớn mà tìm kiếm.

Theo thời gian trôi qua, những hồn phách này tìm kiếm Minh tinh.

Sẽ dần dần mất đi ý thức, sau đó tiêu tán tại U Minh Giới.

Giống như vậy, cho dù là hồn phách thực lực mạnh mẽ, ở chỗ này thu thập Minh tinh cũng không phải là không có nguy hiểm.

Có đôi khi, đông đảo hồn phách có ý thức cùng đánh lên, cho dù là có thực lực đi nữa, cũng sẽ bị xé rách, sau đó thần hồn đều diệt.

Còn nữa chính là khi hồn phách tu luyện tới một trình độ nhất định, tiếp tục ở lại đây, sẽ trực tiếp bị pháp tắc của cầu Luân Hồi vặn chết.

Những thứ này cũng không phải là nguy hiểm nhất, nguy hiểm nhất là, cầu Luân Hồi còn có một đặc tính.

Qua mỗi một khoảng thời gian ngắn, bất luận hồn phách nào, chỉ cần tại phụ cận cầu Luân Hồi, đều sẽ bị khí tức luân hồi cuốn lên cầu Luân Hồi.

Dù cho hồn phách này không muốn luân hồi, cũng không phải do ngươi muốn là được.

Cho nên thu thập Minh tinh tại trước cầu Luân Hồi, cũng không phải mỗi thời mỗi khắc đều có, chỉ có một số hồn phách thực lực mạnh mẽ, nhưng không có Minh tinh tu luyện mới đưa ra hạ sách này.

Mà bây giờ phía trước cầu Luân Hồi, đang có một hồn phách thu thập Minh tinh như vậy.

Thế Giới Sơn rất quý giá, thế nhưng không thể lấy đi được, cho dù là có quý giá đi nữa cũng chỉ có thể nghĩ tới mà thôi.

Diệp Mặc lần thứ hai có cái loại cảm giác như năm đó ở Vẫn Chân Cám Địa, nhưng so với năm đó còn tốt hơn, hắn không ở đây lâu thêm một phút đồng hồ nào nữa.

Hắn đến để tìm kiếm Trì Uyển Thanh, nên không thể nào quên chính sự.

Diệp Mặc không phóng ra Thời Không Thoa, lại đẩy nhanh tốc độ tiến về phía cầu Luân Hồi.

Với tu vi của hắn, ở chỗ này căn bản đã không cần dùng Thời Không Thoa nữa rồi.

Lúc bắt đầu, Diệp Mặc còn muốn luôn luôn chú ý phương hướng của mình, đến lúc sau Diệp Mặc căn bản là không cần chú ý phương hướng, bởi vì hắn đã cảm giác được một loại khí tức Đạo Vận mạnh mẽ.

Đó là lĩnh vực hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua, hắn thậm chí có một loại cảm giác, khi hắn lĩnh ngộ được loại khí tức Đạo Vận này, hắn sẽ trực tiếp thăng cấp Đạo Nguyên Thánh Đế, không cần bất cứ thứ Đạo quả gì, cũng không cần bất cứ điều kiện gì khác.

Theo Diệp Mặc càng ngày càng tới gần khí tức Đạo Vận khổng lồ kia, hắn cảm giác được lực xô đẩy càng lớn hơn nữa.

Diệp Mặc vừa đien cuồng vận chuyển Tam Sinh Quyết, vừa bước tới, lúc này ý niệm của hắn hoàn toàn bị loại khí tức Đạo Vận này hấp dẫn, thậm chí ngay cả việc dùng thần thức kiểm tra hồn phách của Trì Uyển Thanh cũng đã quên luôn.

Đây chính là một loại khí tức Đạo Vận mà hắn chưa từng tiếp xúc qua, khiến hắn khát vọng đi cảm ngộ.

Một cây cầu dài ôm trọn trong sương mù u ám xuất hiện trong thức hải của Diệp Mặc, khi cây cầu kia mới vừa mới xuất hiện trong thức hải của Diệp Mặc, hắn cảm giác cây cầu kia rất dài, nhưng khi hắn dùng thần thức quan sát cây cầu kia một lần nữa, cầu kia dường như lại rất ngắn.

Vô luận cây cầu kia dài hay ngắn, Diệp Mặc đều không thể nhìn rõ phía đối diện cây cầu, hắn chỉ có thể cảm giác được một loại khí tức cực kỳ mạnh mẽ không ngừng vờn quanh cây cầu.

Diệp Mặc cách cây cầu kia càng gần, lại càng rõ ràng.

Đây là khí tức luân hồi, từng luồng từng luồng đều như nước lũ lao nhanh, khí tức luân hồi từ chỗ dưới cầu này lao qua, từng đợt rồi lại từng đợt, tựa như vĩnh viễn không có tận cùng.

Diệp Mặc trong nháy mắt khi chân đạp trên cầu Luân Hồi này, hắn hoàn toàn mê mang mất phương hướng.

Những khí tức luân hồi này lao đến bên người hắn, bao vây hắn lại, tựa như muốn dẫn hắn xuống dưới cầu, chứ không phải là đưa hắn vào một bên khác trên cầu.

Cầu trong ý thức của Diệp Mặc càng ngày càng rộng lớn, sau đó lại càng ngày càng chật hẹp, Diệp Mặc phát hiện mình biến thành một chiếc thuyền là nhỏ, chòng chành nhấp nhô trong khí tức luân hồi giống như dòng nước lũ này, chỉ cần thoáng không cẩn thận, một chiếc thuyền lá nhỏ là hắn đây sẽ hoàn toàn bị phá vỡ, bị dòng nước lũ luân hồi ăn mòn ngay cả bột phấn cũng không còn.

Diệp Mặc không coi ai ra gì tới đây, đứng ở đầu cầu Luân Hồi, tại bên rìa cầu Luân Hồi vô số âm hồn hồn phách bị khí tức mạnh mẽ này gây áp lực đều lui về phía sau, những hồn phách này toàn bộ đều khiép sợ nhìn Diệp Mặc.

Trước cầu Luân Hồi khí tức luân hồi đáng sợ tới cực điểm, trù những hồn phách sắp sửa luân hồi ra, không có bất kỳ người nào có thể tới phụ cận cầu Luân Hồi.

Cho dù là Âm Minh Thể cũng không cách nào tới gần cầu Luân Hồi nửa bước, cái đó không quan hệ gì tới tu vi, chuyện này hoàn toàn là do khí tức luân hồi mạnh mẽ áp chế.

Bất luận người nào không thuộc về hồn phách chỉ cần tới nơi này, lập tức cũng sẽ bị khí tức luân hồi xé rách, sau đó rơi vào luân hồi.

Mà bây giở những hồn phách ở đây đang thấy gì? Bọn họ thấy một con người một bước đã bước lên cầu Luân Hồi, nhưng lại đứng ở trên cầu Luân Hồi, mặc cho khí tức luân hồi bàng bạc đáng sợ ăn mòn, không có bất kỳ dáng vẻ nào như bị khí tức luân hồi xé rách cả.

Sao còn có loại người đáng sợ này, lúc này vô luận là hồn phách mạnh hay yếu đều yên lặng lại, nhìn chằm chằm Diệp Mặc trên cầu Luân Hồi.

Khi rời xa chỗ góc cầu Luân Hồi, một hồn phách gầy yếu núp ở một góc, cô không biết đã rút ở chỗ này bao lâu.

Nếu như có thể đi tìm Minh tinh, cô đã sớm đi tìm Minh tinh rồi.

Khi cô tới đây, hồn phách đã gần tan rã, nếu như lại đi tìm Minh tinh nữa thì cô sẽ không còn cơ hội luân hồi.

Có lẽ mất đi luân hồi, hoặc là mất đi thần hồn, ký ức, sẽ biến thành một hồn phác đờ đẫn bị những hồn tu mạnh mẽ kia cắn nuốt sạch sẽ.

Cô rút ở chỗ này là chờ đợi thời cơ, cô muốn chờ khí tức luân hồi của cầu Luân Hồi đột nhiên cuốn sạch tất cả qua đây, hoặc là nói chờ ái kẻ thu Minh tinh kia rời khỏi đây.

Thế nhưng cô chờ mấy trăm năm, mắt thấy hồn phách cô đã rất là loãng thân thể gần như tan rã, thế nhưng cô vẫn không đợi được điều mà cô muốn.

Mỗi thời mỗi khắc, đối với cô mà nói hồi ức về những chuyện khi còn sống, chính là việc duy nhất cô có thể làm.

Cô thấy may mắn vì mình đã tu luyện tới Kim Đan, bằng không sau khi tiến vào U Minh Giới rồi, cô thậm chí ngay cả một chút ký ức đều sẽ không còn tồn tại.

Cũng may hồn phách tu sĩ qua cầu Luân Hồi tuy rằng gian khổ, thế nhưng trước khi qua cầu Luân Hồi, chỉ cần thần trí không mất đi, ký ức sẽ vẫn còn.

Dù cho những ký ức này chỉ có thể tồn tại trước khi qua cầu Luân Hồi, cô cũng cảm thấy mỹ mãn rồi.

Khi Diệp Mặc đi lên cầu Luân Hồi, cô cùng những hồn phách còn lại là như nhau, đều vô cùng chấn động, hiển nhiên không ngờ là còn có người có thể đi tới chỗ cầu Luân Hồi này.

Thậm chí không bị chút áp chế luân hồi nào, thế nhưng cô nhìn thấy tướng mạo người này, nhất thời kinh ngạc đến ngây người.

Nếu như cô có thân thể, cô đã sớm nhào vào trên người Diệp Mặc, nói cho hắn biết mình rất khổ cực.

Nếu như cô có thể rơi lệ, lúc này nước mắt cô đã hóa thành Trường Giang hay Hoàng Hà rồi.

Nếu như cô có thể nói chuyện, cô hận không thể lập tức thét lên gọi Diệp Mặc, cọ ở chỗ này, có chính là Trì Uyển Thanh.

Thế nhưng những thứ này cô cũng không có, cô chỉ có thể run rẩy hết sức nhìn Diệp Mặc đang đứng trên cầu Luân Hồi, khát vọng Diệp Mặc có thể nhận ra cô chính là Trì Uyển Thanh, tuy rằng cô biết điều này rất xa vời.

Trì Uyển Thanh rất muốn khống chế chính mình, để cho cô đừng tiếp tục run nữa, thế nhưng có cũng không cách nào khống chế được.

Cô trong lòng phi thường rõ ràng, cô càng run nhiều, hồn phách cô tiêu tán lại càng nhanh, nhưng cô vẫn không cách nào khống chế được.

Không chỉ không cách nào khống chế, thậm chí ngay cả một chút năng lực di động về phía trước cũng không có.

Đạo Vận luân hồi mạnh mẽ không ngừng cọ rửa đi ý thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc bỗng nhiên có chút muốn cùng loại Đạo Vận luân hồi này nhảy xuống cầu Luân Hồi, hắn cảm giác mình đứng ở trên cây cầu Luân Hồi này cực kỳ khổ cực.

Có lẽ chỉ cần vừa nhảy xuống, hắn sẽ hoàn toàn thoải mái.

Cây Hỗn Độn vào thời khắc này đang tống ra từng đợt Đạo Vận sức sống, khiến Diệp Mặc đang bị vây trên cầu Luân Hồi của U Minh Giới ngay lập tức tỉnh táo lại.

Lúc này hoàn toàn hiểu mình đang làm gì, là đang lĩnh ngộ luân hồi đại đạo.

Trong khi Tam Sinh Quyết cùng sức sống của Cây Hỗn Độn liên miên không ngừng gột rửa, từng đợt khí tức Đạo Vận luân hồi bị Diệp Mặc bắt lấy.

Theo Đạo Vận luân hồi một vòng lại một vòng bị hắn cảm ngộ được, Diệp Mặc cũng không cảm giác được khí tức đại đạo của hắn cũng đang không ngừng tăng lên tăng lên nữa, tựa như chỉ trong một thời gian ngắn, hắn đã là Hóa Đạo viên mãn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2207: Đệ Nhất Thần Thông

Đệ Nhất Thần Thông

20 tỷ thần tinh, ba dòng thần linh mạch cực phẩm bị Diệp Mặc ném bên cạnh mình, mà ngay cả một đám khí hỗn độn bị hắn thu thập lại kia đều bị hắn nắm một bộ phận nhỏ tới.

Khí tức Đạo Vận luân hồi mạnh mẽ liên miên không ngừng có sát thân thể Diệp Mặc, cùng Đạo Vận vốn có của hắn dung hợp lại, chậm rãi bắt đầu hoàn thiện đại đạo của chính Diệp Mặc, những Đạo vận đại đạo này cuối cùng chậm rãi gắn liền với Thế Giới Trang Vàng.

Thế Giới Trang Vàng tựa như đang biến đổi, tuy rằng sự biến đổi này cũng không rõ ràng, tuy nhiên lại cho người ta một loại khí tức sinh tử luân hồi.

Thần tinh cùng thần linh mạch bị Diệp Mặc ném ra hóa thành từng luồng thần linh khí như thác nước cuốn ngược, những thần linh khí này cùng khí tức luân hồi liên miên không ngừng, bị Diệp Mặc hấp thu sạch không mảy may dư thừa.

Mười quả Hoàng Trung Lý đã bị Diệp Mặc hái xuống, song song dung hợp vào trong quá trình hắn cảm ngộ và hấp thu đại đạo luân hồi.

Khí tức luân hồi càng ngày càng dồi dào, từ sông lớn biến thành đại dương quay cuồng, phun trào không thôi.

Tu vi và khí tức của Diệp Mặc không ngừng tăng lên lại tăng lên, tựa như không có tận cùng vậy.

Uỳnh.

Thức hải cùng thân thể, xác thịt của Diệp Mặc phát sinh một tiếng giống như tiếng nổ vang, luân hồi đại đạo rõ ràng không gì sánh được như khắc họa trong đại đạo của hắn vậy, rõ ràng thẳng thắn.

Diệp Mặc bỗng nhiên nhấc tay, hơn mười luồng khí tức luân hồi đại đạo bị hắn nắm ở trong tay, hắn nhấc chân lại tiến tới một bước nữa, khi hai chân hắn hoàn toàn đứng ở tren cầu Luân Hồi, từng luồn Đạo Vận màu tím ánh kim bay lên xung quanh hắn, vô số thần tinh cùng thần linh mạch kia hóa thành một luồng thần linh khí trắng tinh, lao vào trong Đạo Vận của hắn, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Trong Hoàng Trung Lý các loại pháp tắc thiên địa cùng quy tắc đại đạo, dần dần cùng quy tắc thiên địa mà hắn cảm ngộ được dung hợp với nhau, mật thiết không thể phân biệt.

Răng rắc…

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Khí tức luân hồi trước người Diệp Mặc bỗng nhiên bắt đầu mờ nhạt.

Có lẽ nói khí tức luân hồi cọ rửa thân thể của hắn này đã cùng hắn dung hợp làm một thể.

Không còn cái sự dâng trào cuộn trào mãnh liệt như trước nưã.

Trái lại trở nên ôn hòa hơn hẳn.

Mà thần tinh, thần linh mạch, đám khí hỗn độn cùng Hoàng Trung Lý do hắn ném ra toàn bộ đều đã hóa thành bụi bặm.

Trong lúc này thần linh khí cùng Đạo Vận, hoàn toàn chuyển hóa thành khí tức đại đạo của hắn.

Cảm giác thật mạnh mẽ, Diệp Mặc kinh ngạc tra xét tu vi của mình, đã là Đạo Nguyên hậu kỳ.

Không nghĩ tới cầu Luân Hồi ở U Minh Giới lại cho hắn được cơ duyên lớn như vậy, trực tiếp thăng cấp Đạo Nguyên, hơn nữa dưới loại Đạo Vận luân hồi cùng với tài nguyên và Cây Hỗn Độn của hắn phối hợp này, nước chảy thành sông thăng cấp Đạo Nguyên.

Thậm chí còn vượt qua Đạo Nguyên sơ kỳ cùng Đạo Nguyên trung kỳ, thẳng luôn tới Đạo Nguyên hậu kỳ.

Đây là thực lực của Đạo Nguyên sao? Diệp Mặc cảm thụ được sự mạnh mẽ từ chính bản thân mình, mừng rỡ đồng thời còn thầm khiếp sợ.

Nếu như khi mình còn đang là Hóa Đạo, mà gặp phải một Đạo Nguyên tương đương với tu vi hiện tại của hắn, thì căn bản là chẳng đáng nhìn tới.

Với tu vi hiện tại của hắn, những Đạo Nguyên Thánh Đế còn lại đi tới trước mặt hắn, hắn quả thực có thể giết gọn.

Cho dù là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia tới đây, hắn cũng có nắm chắc sẽ dễ dàng giết chết gã.

Diệp Mặc chợt nhớ tới hòa thượng kia, hòa thượng kia cả người tỏa ra kim quang, bị hắn và Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia từ trong một tinh cầu sứt mẻ đổ nát đánh ra.

Tên đó là Hỗn Nguyên Thánh Đế sao? Nhưng đối phương dễ dàng túm lấy cái cổ của Bán Bộ Hỗn Nguyên Hải Tộc kia, nếu như hiện tại mình cùng hòa thượng kia đánh nhau.

Thì sẽ thế nào đây?

Không gặp mặt cũng không cách nào nói rõ cái gì cả, có lẽ bây giờ mình vẫn chưa bằng hòa thượng kia.

Thế nhưng chờ hắn tốn một khoảng thời gian nhất định, luyện hóa xong toàn bộ bảy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn kia, sau đó thăng những thần thông còn lại lên một cấp bậc nữa, đối mặt với hòa thượng kia, hắn chưa chắc đã đánh không lại.

Diệp Mặc thu hồi tâm tư, nhìn cầu Luân Hồi vẫn tràn ngập trong sương mù xám xịt như cũ, không tiếp tục đi lên phía trước, hắn đến để tìm kiếm Trì Uyển Thanh.

Ai biết sau khi qua cầu Luân Hồi, hắn sẽ xuất hiện ở cái chỗ nào? Lỡ như trì hoãn thêm mấy trăm năm nữa, làm sao cứu Trì Uyển Thanh?

Diệp Mặc quay đầu lại sắp sửa rời khỏi cầu Luân Hồi, khiến hắn kinh ngạc là, hắn chỉ đi một bước trên cầu Luân Hồi, vậy mà đường rút lui lại không còn.

Cầu Luân Hồi này quả nhiên không giống, Diệp Mặc cũng không kinh hoảng, hắn đưa tay chém ra mấy luồng khí tức mắt thường nhìn không thây, đây chính là khí tức luân hồi đại đạo vừa nãy hắn cảm ngộ được.

Mấy luồng khí tức luân hồi đại đạo sau khi bị Diệp Mặc chém ra, lối vào cầu Luân Hồi vốn đã nhìn không thấy kia lần thứ hai hiện rõ ra, khi Diệp Mặc thấy lối vào cầu Luân Hồi này, lại nhắm mắt lại, lại không lập tức rời khỏi cầu Luân Hồi.

Mấy hơi thở sau đó, Diệp Mặc lần thứ hai đưa tay chém ra.

Tại không gian phía trước Diệp Mặc, thời gian không phải là đứng im, mà chậm rãi đảo ngược, mắt thường nhìn không thấy, thế nhưng cái loại tang thương chảy ngược về này lại rõ ràng không gì sánh được.

Thời gian chảy ngược về này cực ngắn, thời gian chỉ có một hơi thở, nhưng lại giống như kéo theo toàn bộ thế giới vậy.

– Luân hồi…

Diệp Mặc thì thảo nói, đây là hắn dung hợp thần thông Thuấn Tức vào trong thần thông khí tức luân hồi mới, Luân Hồi.

Lúc này thần thông Luân Hồi của hắn có lẽ thời gian chỉ có một hơi thở, thế nhưng tương lai thì sao, chờ sau khi hắn thăng cấp Hỗn Nguyên rồi, hoặc là tại Hỗn Nguyên hắn lần thứ hai sau khi lãnh ngộ một tầng mới rồi, thần thông Luân Hồi của hắn sẽ không còn là một hơi thở, mà là mười hơi thở, trăm hơi thở, thậm chí vô số năm…

Thần thông thật mạnh mẽ, pháp tắc thật mạnh mẽ… Diệp Mặc tin tưởng, sẽ có một ngày, khi thần thông Luân Hồi của hắn đại thành, thần thông Luân Hồi sẽ vượt qua Thái Sơ Thần Văn, chân chính trở thành đệ nhất thần thông đáng sợ.

Có thể trong nháy mắt khiến người ta luân hồi, có thể tại trong chớp mắt khiến người ta hóa thành hư vô, đây là luân hồi, luân hồi đáng sợ.

Thần thông Luân Hồi đáng sợ cũng không khiến Diệp Mặc mừng rỡ, hắn thậm chí tràn ngập lo lắng.

Ai có thể xác định người tới nơi này cũng chỉ có một mình hắn? Ai có thể xác định không có người nào khác lĩnh ngộ được thần thông Luân Hồi?

Nếu như hắn đối mặt một đại năng cùng không chế được thần thông Luân Hồi, thì sẽ làm thế nào?

Điệp Mặc đánh cái rùng mình, hắn thà rằng gặp phải mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng không muốn gặp một đại năng có thể không chế thần thông Luân Hồi.

Xuyyyyy.

Diệp Mặc chậm rãi thở dài một hơi, nhấc chân đi ra khỏi cầu Luân Hồi.

Những hồn phách ở đầu cầu Luân Hồi này hoàn toàn ngớ ra, cầu Luân Hồi sở dĩ gọi là cầu Luân Hồi, chính là ý nói đi lên rồi sẽ không về được nữa.

Đừng nói thấy, cho dù là nghe cũng chưa từng nghe qua ai nói lên cầu Luân Hồi rồi vẫn có thể trở về, thế nhưng người trước mắt này lên cầu Luân Hồi rồi, còn trở về được.

Nếu như cầu Luân Hồi muốn lên thì lên, muốn về thì về, thì còn tên là cầu Luân Hồi gì nữa?

Diệp Mặc quét mắt một vòng những hồn phách chung quanh nơi này, cũng không để y.

Nếu là phía trước cầu Luân Hồi, hồn phách muốn tới đây luân hồi hiển nhiên sẽ không quá ít.

Nhưng thần thức của Diệp Mặc cũng không tùy tiện quét qua, hắn vẫn muốn nhìn xem ở đây có Trì Uyển Thanh hay không.

Chỉ vài cái hô hấp thời gian, Diệp Mặc liền cảm giác được một loại khí tức rất quen thuộc.

Một hồn phách đang run rẩy hiện ra trong thần thức của hắn, hồn phách kia run rẩy không chịu nổi, thân thể vốn đã mong manh tựa như bất cứ lúc nào cũng đều có thể tan rã ra.

Trì Uyển Thanh, không sai, đây tuyệt đối là hồn phách của Trì Uyển Thanh.

Diệp Mặc thậm chí cảm giác được hô hấp đều có chút ngừng trệ, hắn nghĩ không ra hắn ôm cái thái độ thử xem mà tới đây, thật đúng là tìm được Trì Uyển Thanh.

Giờ khắc này, Diệp Mặc cảm giác chân mình nặng ngàn cân, hắn thậm chí không cách nào di động một bước.

Một cục nghẹn đặt ở yết hầu hắn, khiến hắn không cách nào hô hấp được.

Trì Uyển Thanh tựa hồ cảm giác được thần thức của Diệp Mặc, cô vẫn không đè nén nổi cả người run rẩy, hồn phách cô càng ngày càng yếu kém, càng lúc càng mờ nhạt đi.

Diệp Mặc, anh ấy thấy mình sao? Anh ấy thấy sao?? Mình nên làm gì bây giờ, làm gì bây giờ?

Diệp Mặc chỉ ngưng trệ trong thời gian một cái hô hấp, một bước đã đi tới trước mặt Trì Uyển Thanh, cùng thời khắc đo, một viên Thiên Tâm Phục Phách Đan bị Diệp Mặc lấy ra dùng nguyên khí hóa thành một đám sương thuốc, một đám sương thuốc này lập tức đã vây quanh Trì Uyển Thanh.

Hồn phách đã mỏng manh của Trì Uyển Thanh tại trong sương thuốc nháy mắt liền ngưng đọng lại, thậm chí càng ngày càng lớn mạnh.

Trì Uyển Thanh run rẩy truyền ra một cái tin tức:

– Diệp đại ca, là anh đến tìm em sao?

Diệp Mặc tuy rằng lấy ra một viên Thiên Tâm Phục Phách Đan, cũng dùng Thiên Tâm Phục Phác Đan làm ngưng thực hồn phách Trì Uyển Thanh, vẫn cảm giác được tay mình có chút nặng nề.

Hắn – một Đạo Nguyên Thánh Đế, hơn nữa còn là một Thánh Đế Đạo Nguyên hậu kỳ, không ngờ lại phát hiện tay mình sẽ nặng trĩu, sẽ run rẩy, có thể thấy được nội tâm kích động nặng tới mức nào.

– Ừh, Uyển Thanh, xin lỗi, ta còn tưởng rằng em đã đi, trời thương, cho ta lần thứ hai thấy được em trước cầu Luân Hồi.

Sau này em không cần lo lắng nữa, theo ta cùng trở về, U Minh Giới không phải nơi em nên đến đâu.

Diệp Mặc cảm thụ được tin tức Trì Uyển Thanh truyền đến, trong lòng rốt cục dịu xuống, ngữ khí cũng càng êm dịu.

Hắn cực kỳ áy náy đối với Trì Uyển Thanh, cha mẹ Trì Uyển Thanh đều đã mất ở thành Lạc Nguyệt.

Mẹ của nàng đã muốn nhìn thấy Trì Uyển Thanh một lần, thế nhưng cuối cùng vẫn qua đời tại thành Lạc Nguyệt, cũng không thấy Trì Uyển Thanh.

Nếu như Trì Uyển Thanh hắn không cứu được, trong lòng của hắn sẽ luôn có một vết tích không qua được.

Trì Uyển Thanh lúc này chỉ biết run rẩy, cô hoàn toàn không có cách nào biểu đạt ra bất kỳ tin tức gì.

Cô rất muốn khóc ra thành tiếng, thế nhưng cô không có nước mắt, cũng không có thân thể, cái cô có chỉ là một hồn phách mà thôi.

Lúc này cô thậm chí có chút cảm tạ cái Hồn phách bá đạo bảo vệ cho cầu Luân Hồi, nếu như không có cái hồn phách kia, cô có lẽ vĩnh viễn cũng không thấy được Diệp Mặc, cô sớm đã tiến vào luân hồi rồi.

Diệp Mặc cảm thụ được Trì Uyển Thanh đang kích động, hắn không tiếp tực hỏi Trì Uyển Thanh nữa, hắn biết cho dù là hắn dùng Thiên Tâm phục Phách Đan, lúc này hồn phách Trì Uyển Thanh cũng cực kỳ yếu đuối, một khi bị kích thích, ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra.

Diệp Mặc cẩn thận nâng hồn phách Trì Uyển Thanh trong tay mình, lúc này mới quét mắt một vòng các hồn phách xung quanh.

Lúc này một hồn phách cực kỳ lớn gan truyền một tin tức cho Diệp Mặc:

– Cũng bởi vì có Hồn tu tu luyện Âm Minh Thể ở chỗ này thu Minh tinh, cho nên rất nhiều hồn phách cũng không có cách nào luân hồi.

Diệp Mặc hiểu ý của cái hồn phách này, hắn vừa quét mắt một cái liền quét đến cái hồn tu thân thể ngưng thực nhất kia.

Cái Hồn tu này chỉ cần qua một thời gian ngắn nữa, thậm chí có thể tu luyện ra Âm Minh Thể loáng thoáng lờ mờ, xem ra hồn tu thu thập Minh tinh chính là nó.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2208: Ta May Mắn Đã Trải Qua Gian Khổ

Ta May Mắn Đã Trải Qua Gian Khổ

T

hấy Diệp Mặc nhìn sang, hồn tu thu Minh tinh kia lập tức bắt đầu run run.

Diệp Mặc mạnh mẽ thế nào, hồn phách chung quanh nơi này toàn bộ đều thấy hết, tuyệt đối là tồn tại mà bọn họ tưởng tượng cũng không dám tưởng tượng đến, mà bây giờ gã lại đắc tội với đại năng mạnh mẽ này.

Mặc dù không có hồn tu ngưng thực ở đây, Trì Uyển Thanh đã luân hồi.

Thế nhưng Diệp Mặc vẫn một phát tóm hồn tu này tới, đưa tay liền hủy bỏ một phần Âm Minh Thể mà hồn tu này đã ngưng luyện ra, lại ném gã đến trên cầu Luânn Hồi quát lên:

– Nếu như không phải ngày hôm nay ta gặp được Uyển Thanh, trong lòng vui vẻ, ta đã lập tức khiến ngươi thần hồn đều diệt, cút đi luân hồi đi.

Hồn tu này nào còn dám nói nữa chữ không, run run nhanh chóng nói cảm tạ một câu liền xông lên cầu Luân Hồi.

Với gã mà nói, có thể bảo đảm luân hồi của mình, không bị thần hồn đều diệt, đã là may mắn lắm rồi.

– Các ngươi đều đi đi.

Diệp Mặc nhìn vô số hồn phách xung quanh, lại nói một câu.

Hồn tu Âm Minh thu minh tinh này đã bị Diệp Mặc tiễn bước, những hồn phách còn lại đều xông lên cầu Luân Hồi, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, phía trước cầu Luân Hồi cũg đã quang đãng trống trải.

Diệp Mặc cấp tốc rời khỏi cầu Luân Hồi, tìm được một vùng đất cát, lủi vào trong đất cát sau đó tiến vào Thế Giới Trang Vàng.

– Tướng công, đây là em Uyển Thanh sao…?

Mục Tiểu Vận thấy Diệp Mặc trở về, lập tức thấy hồn phách trong tay Diệp Mặc.

– Lão đại, trong tay anh là một hồn phách hả?

Tiểu Băng Sâm cũng thấy hồn phách trong tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc ừh một tiếng nói rằng:

– Các ngươi ở bên ngoài chờ ta, ta đi cứu Uyển Thanh.

Hồn phách Trì Uyển Thanh sau khi đã được Thiên Tâm Phục Phách Đan tưới đều, đã càng ngưng thực hẳn lên.

Diệp Mặc mang theo hồn phách Trì Uyển Thanh lấy tốc độ nhanh nhất tiến vào cung điện đẹp nhất trong Thế Giới Trang Vàng.

Nói là đẹp nhất, bởi vì cung điện này là Diệp Mặc luyện chế giúp Trì Uyển Thanh, xung quanh cung điện toàn bộ là tiên hoa, không chỉ vậy, Diệp Mặc còn dùng một lượng lớn thần tinh lập nên một Tụ Linh tiên trận bên dưới cung điện này.

Thân thể Trì Uyển Thanh an tĩnh nằm ở trong phòng của cô bên trong cung điện, một cành xanh tươi của Cây Hỗn Độn đặt ở bên người cô.

Chính vì một cành Cây Hỗn Độn này, thân thể không có hồn phách của Trì Uyển Thanh đến bây giờ vẫn còn sức sống, nếu như người nào không thấy Trì Uyển Thanh như vậy, còn tưởng rằng cô đang ngủ.

Hồn phách Trì Uyển Thanh đã trở lại.

Cô khiếp sợ nhìn thân thể đang nằm trong phòng, lúc này cô há có thể không rõ đây chính là thân thể của mình?

Diệp Mặc không chỉ đi U Minh Giới đem hồn phách của cô về, mà còn tìm được thân thể của cô nữa.

Giờ khắc này, Trì Uyển Thanh bỗng nhiên cảm giác tất cả những gì mình từng trải qua cũng chẳng thấm vào đâu, chí ít Diệp Mặc còn nhớ rõ cô, còn cố ý tiến vào U Minh Giới vì cô.

– Uyển Thanh, đừng nói gì, hồn phách em rời khỏi thân thể đã quá lâu, hiện tại có chút không thích ứng.

Nhưng em đừng lo lắng, trên người ta những thứ khác không có, chứ thiên tài địa bảo thì nhiều lắm.

Em tự lo dung hợp vào thân thể của mình, những cáo còn lại giao cho ta là được rồi.

Diệp Mặc cảm giác được hồn phách Trì Uyển Thanh kích động.

Lập tức lên tiếng an ủi.

Những lời này của Diệp Mặc thật đúng là không khoác lác, hiện tại hắn vẫn chưa nghĩ ra, ai có Đạo quả nhiều như trên người hắn.

Không chỉ nói Đạo quả, cây Hoàng Trung Lý hắn có một cây, cây Thái Sơ Đạo Văn Quả hắn có một cây.

Những cái này khỏi nói, lần này tại Hư Thị, hắn thu thập được mấy trăm quả Đạo quả.

Về phần trước đó hắn dùng Thiên Tâm Phục Phách Đan, đây chẳng qua là một viên tiên đan cửu phẩm mà thôi.

Hồn phách Trì Uyển Thanh chậm rãi dung hợp vào trong thân thể của cô, cành cây Cây Hỗn Độn tản mát ra sức sống, căn bản là không cần Diệp Mặc ra tay, trong thời gian ngắn đã trợ giúp Trì Uyển Thanh bắt đầu dung hợp hồn phách với thân thể.

Dù cho hồn phách Trì Uyển Thanh đã rời khỏi thân thể rất lâu rồi, thế nhưng dưới sự trợ giúp của Cây Hỗn Độn, vẫn không có nửa phần đình trệ, đã hoàn toàn dung hợp thành một thể.

Cho dù là như vậy, Diệp Mặc vẫn không phải là rất yên tâm, lại một viên Thiên Tâm Phục Phách Đan nữa hóa thành sương mù dung nhập vào thân thể Trì Uyển Thanh, song song một quả Dưỡng Hồn Đạo Quả được Diệp Mặc đặt ở trong miệng Trì Uyển Thanh.

Hồn phách Trì Uyển Thanh đã dung hợp, Đạo quả trong miệng cô lập tức sinh ra nước quả trong lành thấm vào kinh mạch cùng nguyên thần của Trì Uyển Thanh.

Chỉ ngắn ngủi một cang giờ, Trì Uyển Thanh đã mở mắt, khi cô nhìn thấy Diệp Mặc an vị bên cạnh mình, lại không nhịn được nước mắt của mình.

Lúc trước cô muốn khóc thì không có nước mắt, hiện tại cô một lần nữa khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, cô chỉ muốn khóc một trận đã đời trước mặt Diệp Mặc.

Mất đi rồi mới biết quý trọng, dày vò mấy trăm năm tại U Minh Giới, căn bản là nghĩ lại mà kinh.

Trì Uyển Thanh một chữ cũng nói không nên lời, có lẽ lúc này nước mắt là thứ tốt nhất có thể thay thế cho lời muốn nói.

Không ai biết sự dày vò khi muốn khóc lại không có cách nào khóc được, không ai biết cả.

Diệp Mặc lẳng lặng ngồi bên người Trì Uyển Thanh, chờ đến khi Trì Uyển Thanh đã bình tĩnh trở lại, lúc này mới dịu giọng nói:

– Uyển Thanh, sau này em cứ đi cùng chúng ta đi, đừng bôn ba khắp nơi nữa.

– Diệp đại ca, cám ơn anh, anh vì em mà tốn nhiều tâm tư như vậy, em…

Trì Uyển Thanh nói mấy chữ này xong, lại không thể nào nói tiếp được nữa.

Không nói Diệp Mặc tìm được thân thể cô từ dưới đáy vùng đất tuyết tại đại lục Thần Khung, Diệp Mặc còn cố ý đi tới U Minh Giới, tìm về hồn phách của cô tại U Minh.

Cho dù là những chuyện này cũng không tính, chính cô cũng có thể cảm giác được lúc này sức sống của cô so với lúc trước khi cô tự sát không ngờ lại càng dồi dào hơn.

Diệp Mặc khẳng định là đã dùng bảo vật cấp cao nhất để giúp cô, ngay cả giá trị của bảo vật có khả năng so với mấy Trì Uyển Thanh là cô cũng còn quý hơn.

Diệp Mặc biết Trì Uyển Thanh đang suy nghĩ điều gì, tại đại lục Thần Khung Trì Uyển Thanh vẫn luôn ở tầng dưới chót nhất, tại trong quá trình tu luyện của cô, có lẽ một gốc linh thảo cũng trân quý hơn so với tính mạng.

Vì một gốc linh thảo có lẽ cô phải liều mạng, còn chưa chắc có thể lấy được.

Diệp Mặc cũng không thấy kỳ quái khi Trì Uyển Thanh nghĩ như vậy, bởi vì trước đây chính hắn cũng đã từng sống như vậy.

– Uyển Thanh.

Diệp Mặc nắm tay Trì Uyển Thanh nói rằng:

– So với sống sót, những cái khác đều chẳng là gì cả.

Ta cũng không có thứ tốt gì khác cho em, em nhìn thấy một cành cây này chứ?

Trì Uyển Thanh sớm đã nhìn thấy một cành cây xanh tươi ở bên cạnh cô này, cô cảm giác một cành cây này rất thân thiết, giống như đã làm bạn với cô vô số năm rồi vậy.

– Một cành cây này là quà ta tặng cho em, tương lai em có thể đem cành cây này đặt ở trong Tử Phủ săn sóc cẩn thận.

Nhớ khi chưa có một thực lực nhất định, đừng cho người khác thấy em có một cành cây này.

Bởi vì đây là thứ quý giá nhất trong toàn bộ vũ trụ tinh không, nếu để cho người khác biết, cho dù là Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng sẽ tới cướp đoạt…

Trì Uyển Thanh nghe thấy một cành cây này quý giá như thế, vội vàng đem cành cây đưa đến trong tay Diệp Mặc nói rằng:

– Diệp đại ca, em không thể nhận cái này…

Diệp Mặc nhanh chóng đẩy tay Trì Uyển Thanh trở về nói rằng:

– Ta vẫn còn một cây đại thụ, một cành cây này của em, chính là từ trên một cây đại thụ kia của ta phân ra.

Em săn sóc cẩn thận trong Tử Phủ của em, tương lai có lẽ sẽ thành pháp bảo lợi hại nhất của em, có lẽ một cành cây này của em cũng sẽ trưởng thành thật lớn giống như cây đại thụ này của ta.

– Thật sao?

Trì Uyển Thanh nghe thấy cành cây này chỉ có cô cùng Diệp Mặc có, trong lòng lập tức tràn ngập kinh ngạc vui mừng, nhanh chóng cất đi, không hề trả cành cây lại cho Diệp Mặc nữa.

– Diệp đại ca, anh đi đại lục Thần Khung chỉ để tìm em sao?

Trì Uyển Thanh hỏi, hỏi xong, cô bỗng nhiên nghĩ đến Tiểu Lang, nhất thời viền mắt đỏ lên nói rằng:

– Xin lỗi, Diệp đại ca, Tiểu Lang anh đưa cho em chết rồi.

Tiểu Lang Diệp Mặc đưa cho cô, đã làm bạn với cô rất nhiều năm, từ Địa Cầu đến Tiểu thế giới, lại đến đại lục Thần Khung.

Trong những khi cô cô đơn nhất, vẫn luôn là Tiểu Lang làm bạn bên cạnh cô, sống nương tựa lẫn nhau.

Mà bây giờ Tiểu Lang lại chết, cô nhớ tới khó trách khỏi đau lòng.

Diệp Mặc vỗ vỗ tay Trì Uyển Thanh, lấy ra một cây lược gỗ nói rằng:

– Tiểu Lang ta cũng mang đến đây rồi, hơn nữa số điện thoại em đưa cho ta còn đây.

Nhìn thấy cây lược gỗ mình đưa cho Diệp Mặc, đến bây giờ Diệp Mặc vẫn còn giữ ở bên người, Trì Uyển Thanh cũng không nhịn được nữa, nhào tới trong lòng Diệp Mặc khóc lớn lên.

Cái cây lược gỗ này cũng là trước đây cô mượn cớ để lưu lại số điện thoại cho Diệp Mặc, không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, Diệp Mặc vẫn còn giữ ở bên người.

Bỗng nhiên, cô cảm giác những khổ sở mình đã chịu, hoàn toàn không đáng gì.

Diệp Mặc léo Trì Uyển Thanh đứng lên nói rằng:

– Uyển Thanh, ta dẫn em đi ra gặp Tiểu Vận, còn có thế giới sau này chúng ta sống nữa.

– Vâng.

Bi thương trong lòng Trì Uyển Thanh đã bị niềm vui gặp lại hòa tan, lập tức đứng lên, theo Diệp Mặc ra khỏi phòng.

– Cung điện đẹp qua, thật nhiều hoa, ôh, những loài hoa này…

Trì Uyển Thanh sau khi ra khỏi cung điện, lập tức đã nhìn thấy cung điện xinh đẹp, cùng những tiên hoa bên cạnh cung điện này.

Cô lại phát hiện hoa ở đây tràn ngập khí tức tiên linh, cô chỉ cần ngửi hương hoa, thì có thể cảm giác được tu vi của mình đang dư giả.

Giờ khắc này, cô hận không thể lập tức an vị trong đám hoa mà tu luyện.

Mục Tiểu Vận thấy Diệp Mặc cùng Trì Uyển Thanh đi ra, đã sớm đến chào đón, đồng thời kinh ngạc vui mừng nói rằng:

– Em Uyển Thanh đã khỏe lại.

Trì Uyển Thanh ngơ ngác nhìn Mục Tiểu Vận, qua thật lâu mới có chút không dám tin hỏi:

– Chị, chị là Tiểu Vận tiên tử của Liên Hoa Tông…

Mục Tiểu Vận tại Liên Hoa Tông là đệ tử thiên tài được toàn tông bảo vệ, hoàn toàn bất đồng với loài cây cỏ như cô đây.

Trì Uyển Thanh tại đại lục Thần Khung, từ lau đã được biết tới Tiểu Vận tiên tử của Liên Hoa Tông.

Mục Tiểu Vận tiến lên kéo tay Trì Uyển Thanh nói rằng:

– Xin lỗi, em Uyển Thanh, ta lại không biết em đã ở đại lục Thần Khung, nếu như ta biết, có lẽ em không cực khổ nhiều như vậy.

Trì Uyển Thanh nhìn Diệp Mặc, bỗng nhiên lắc đầu:

– Chị Tiểu Vận, em thấy may mắn vì em từng trải những trắc trở này, chuyện này với em mà nói là tài phú vĩnh viễn cũng không dùng hết, không có những thứ này, có lẽ vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu được một số thứ.

Nhưng bây giờ em lại hiểu rất rõ ràng, cũng rất rõ ràng mình muốn cái gì, nên làm những gì.

Mục Tiểu Vận lại gật đầu nói rằng:

– Uyển Thanh, em nói không sai, nếu như không trải qua một vài gian khổ, vĩnh viễn sẽ không biết mình muốn gì, nên làm gì.

Đối với lời Trì Uyển Thanh nói, Mục Tiểu Vận có sự đồng tình thật sâu sắc, cực khổ cô từng trải qua cũng không ít.

Mặc dù không gian khổ như Trì Uyển Thanh, nhưng cũng từng sống mà bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị người ta đem đi huyết tế.

Cũng may cô may mắn hơn Trì Uyển Thanh, tại Tu Chân Giới cô đã gia nhập Liên Hoa Tông, tại Tiên Giới cô có một sư phụ là Tố Đạo Thánh Đế.

Cho dù là tại Thánh Đạo Tàn Giới, cô cũng có một sư phụ bảo vệ cô.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2209: Lại Gặp Phải Hỗn Nguyên

Lại Gặp Phải Hỗn Nguyên

D

iệp Mặc lấy ra một chiếc nhẫn giao cho Trì Uyển Thanh nói rằng:

– Uyển Thanh, tu vi em hơi kém một chút, sau này việc tu luyện của em sẽ có Tiểu Vận hỗ trợ.

Công pháp ta đều chuẩn bị tốt cho em rồi, nếu như thiếu đan dược…

Diệp Mặc nói đến đây dừng một chút, bỗng nhiên kêu lên:

– Tiểu Băng Sâm qua đây.

Tiểu Băng Sâm hấp tấp chạy tới kêu lên:

– Lão đại, có em đây.

– Sau này Uyển Thanh tu luyện cần đan dược gì, ngươi phải đúng lúc đưa đến, hơn nữa phải là đan dược không có tạp chất.

Diệp Mặc nói.

Tiểu Băng Sâm còn chưa nói gì, Trì Uyển Thanh đã lập tức nói:

– Diệp đại ca, em cảm giác ở đây linh khí quả thực nồng nặc tới cực điểm, thậm chí so với linh thạch còn nồng đậm hơn rất nhiều lần.

Em không cần đan dược thậm chí cũng có thể thăng cấp, chờ khi nào cần đan dược em sẽ hỏi xin Tiểu Băng Sâm sau vậy…

Trì Uyển Thanh vốn muốn gọi Băng Sâm đại cao, thế nhưng cô thấy Tiểu Băng Sâm hình dạng nhỏ bé, nên gượng ép đem hai chữa đại ca nuốt xuống.

Ba người vừa nói chuyện, vừa kể lại những chuyện đã qua.

Trì Uyển Thanh đã hoàn toàn khỏe lại, Diệp Mặc cũng không tiếp tục giấu diếm tin tức Đường Thiên Bình qua đời nữa, đồng thời lấy ra đồ vật Đường Thiên Bình để lại cho Trì Uyển Thanh.

Tuy rằng Trì Uyển Thanh biết cô đã tu luyện thời gian dài như vậy, cha mẹ khẳng định không còn, thế nhưng khi cô nghe được tin tức này, cầm được di vật của mẹ, vẫn nước mắt rơi như mưa, lại lần nữa thất thanh khóc rống.

Cha mẹ nào mà không thương con mình? Cô rời khỏi Địa cầu, cha mẹ lúc nào cũng lo lắng cho cô, thế nhưng khi cha mẹ qua đời, cô lại không thể ở một bên tận hiếu, há có thể không đau buồn?

Một ngày sau, Diệp Mặc rời khỏi Thế giới trang vàng.

Trì Uyển Thanh ở lại bên trong Thế giới trang vàng tu luyện, do Mục Tiểu Vận ở một bên hỗ trợ.

Diệp Mặc không đi Âm Minh Giới lại tìm được hồn phách của Trì Uyển Thanh, để cho Trì Uyển Thanh một lần nữa trở về.

Trong lòng vẫn là cực kỳ hài lòng.

Lúc này hắn cũng không dự định tiếp tục đi Âm Minh Giới.

Tuy rằng hắn rất muốn giết chết cái tên Tào Trạch thâm hiểm kia, thế nhưng mục đích của hắn cũng đã đạt được, có đi Âm Minh Giới nữa thì không cần thiết.

Với hắn mà nói, hiện tại mau chóng trở lại đại lục Lạc Nguyệt mới là chủ yếu nhất.

Nhưng khi Diệp Mặc đi ra muốn tìm đường về thì, lập tức nhíu mày, không ngờ hắn lại lạc đường.

U Minh Giới cùng Âm Minh Giới liền nhau, U Minh Giới không có đại năng nào cả, thế nhưng khắp nơi Âm Minh Giới lại đều là cao thủ đáng sợ.

Trước đây Diệp Mặc muốn đi Âm Minh Giới là không còn cách nào mới phải làm vậy.

Hoàn toàn là vì tìm kiếm Trì Uyển Thanh, hiện tại hắn đã tìm được Trì Uyển Thanh, cho nên cũng không có cấp thiết phải đi tìm lối ra.

Hắn trở lại Thế giới trang vàng, lần này hắn muốn hoàn toàn luyện hóa 36 viên Lôi Hải Thần Châu, chủ yếu nhất là hắn muốn luyện hóa bảy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Hắn lập tức phải tìm đường ra ngoài, lỡ như đi nhầm chỗ, tiến vào Âm Minh Giới, bất cứ lúc nào và ở đâu đều có thể gặp phải Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Hỗn Nguyên Thánh Đế là đại năng chứng đạo bước thứ ba, hoà thượng trước đây hắn gặp phải kia rất có thể chính là Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Tuy rằng Diệp Mặc cho là lần thứ hai hắn gặp phải Hỗn Nguyên Thánh Đế kia, cho dù là đánh không lại.

Cũng không đến nỗi bị giết.

Thế nhưng sâu trong nội tâm Diệp Mặc, vẫn tự thấy nếu so với hòa thượng kia thì hắn vẫn hơi kém một chút.

Tu vi đến mức này như hắn.

Cho dù là kém mảy may một chút cũng là bờ vực cực lớn tương quan đến sinh tử, hắn cũng không thể không cẩn thận.

Luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, hắn chí ít có phương tiện để bảo vệ tính mạng.

Trước đây trong thời gian trận bàn, hắn đã luyện hóa mấy năm cũng không thể luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, hôm nay lần thứ hai lại luyện hóa, không ngờ lại trở nên cực kỳ dễ dàng.

Một năm sau, ở bên trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc không chỉ hoàn toàn luyệ hóa cấm chế của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung cùng bảy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, còn hoàn toàn luyện hóa xong 36 viên Lôi Hải Thần Châu nữa.

Ngay cả mấy thứ pháp bảo còn lại hắn không thường dùng cũng hoàn toàn luyện hóa xong, trong đó bao gồm mấy món pháp bảo như Kim Cang Đại Thừa Đồ cùng cái trống Hạo Thiên…

36 viên Lôi Hải Thần Châu, Diệp Mặc dự định đưa cho con gái Ức Mặc, cho nên Diệp Mặc sau khi luyện hóa xong cũng không có đi thí nghiệm xem lợi hại tới mức nào.

Thế nhưng bảy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung này bị Diệp Mặc cầm trong tay, lại cảm thụ được một loại sát khí đáng sợ trước đó chưa từng có.

Bảy mũi tên này còn chưa có bắn ra, sát ý mang theo sát thế hủy diệt kia đã không ngừng đảo quanh trên bảy cây cốt tiễn màu vàng kim rồi.

Thật giống như có một con thú khổng lồ hung mãnh đáng sợ từ thời viễn cổ đang mở cái miệng rộng ngoác vậy, mà dưới cái miệng rộng này, đối thủ cho dù là muốn chạy cũng không có dũng khí.

– Quá hung hãn.

Diệp Mặc khiếp sợ lẩm bẩm, hắn không rõ cốt tiễn này rốt cuộc là luyện chế từ thứ xương gì, mà lại đáng sợ đến mức này.

Lần thứ hai sau khi trở lại U Minh Giới, Diệp Mặc tin tưởng mười phần, hắn tin tưởng hiện tại cho dù là đối mặt với Hỗn Nguyên Thánh Đế của Âm Minh Tộc, cũng không phải là không có sức đánh trả.

Không chỉ nói mấy thứ Tiên thiên pháp bảo đã hoàn toàn luyện hóa xong, ngay cả đạo thứ ba của đại thần thông Thái Sơ Thần Văn cũng đã hoàn toàn hình thành, hiện tại đạo Thần Văn thứ tư đã mơ hồ xuất hiện.

Thái Sơ Thần Văn loại thần thông này tại trong đầu hắn đã là tự nhiên như trời đất sinh ra, cùng với tu vi và lĩnh ngộ của hắn càng thêm sâu sắc, loại thần thông này cũng từng bước hoàn thiện.

Hơn nữa Diệp Mặc phát hiện, cùng với Thái Sơ Thần Văn được hoàn thiện, tính thẩm thấu của Thái Sơ Thần Văn cũng càng ngày càng mạnh, loại Thần Văn này tựa như tỷ lệ thuận với tu vi và thần thức của hắn.

Diệp Mặc vừa định thử Thái Sơ Thần Văn một chút, lúc lại phóng ra Thời Không Thoa tìm kiếm vị trí xé rách không gian, hai tiếng nổ vang đột ngột vang lên bên rìa thức hải của hắn.

Tiếng nổ vang này quá mức đáng sợ, thậm chí nổ cho thức hải của hắn mạnh mẽ như vậy cũng phải từng đợt chấn động.

Tại nơi nổ vang, tựa như ngay cả không gian cũng đều sụp đổ biến mất.

Diệp Mặc ngừng ngay suy nghĩ muốn thử nghiệm Thái Sơ Thần Văn, sau một khắc trong thức hải của hắn đã xuất hiện hai luồng độn quang.

Hai luồng độn quang này nhanh không gì sánh được, chĩ trong vài cái hô hấp, đã đi tới trước mặt hắn.

Đây là hai người tranh đấu? Là người như thế nào tranh đấu mà kích khởi ra thanh thế đáng sợ như thế?

Thế nhưng khi Diệp Mặc nhìn rõ ràng phía sau là một hòa thượng trên người vẫn có một chút hào quang nhàn nhạt như cũ, Diệp Mặc nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp phóng ra Thời Không Thoa, trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.

Với tu vi hiện tại của Diệp Mặc, tuy rằng tự thấy vẫn chưa bằng đại năng chứng đạo bước thứ ba, thế nhưng Diệp Mặc tự tin cũng sẽ không kém bao nhiêu so với chứng đạo bước thứ ba.

Hòa thượng cả người tỏa kim quang kia nhất định là một đại năng Hỗn Nguyên chứng đạo bước thứ ba, nếu như chỉ có một mình y, Diệp Mặc thật ra cũng không sợ, thế nhưng lần này lại đến hai người, hắn không đi mới là đồ ngốc.

Một người khác kia có thể truy đuổi hòa thượng kia, há có thể giản đơn? Chí ít người nọ tu vi sẽ không kém nửa phần so với hòa thượng kia.

– Ôh, tiểu tử này lại rất biết trốn nha, không ngờ lại đi tới U Minh Giới.

Chỉ trách ngươi vận may không tốt.

Trốn đến nơi đây rồi cũng có thể bị ông thấy.

Tiểu tử.

Ngươi chết chắc.

Hòa thượng đầu trọc này vốn đang nhanh chóng đào tẩu đồng thời cũng thấy Diệp Mặc, y thấy Diệp Mặc đào tẩu, không chút do dự liền đuổi theo.

Người đàn ông đang truy sát hòa thượng kia, thấy hòa thượng truy sát Diệp Mặc, cũng không chút do dự đuổi theo.

Ba luồng độn quang tại U Minh Giới ngay cả cái bóng cũng không có cách nào thấy được, chỉ có thể cảm thụ được không gian bi ba luồng độn quang này vạch phá dao động.

Hòa thượng kia đuổi theo Diệp Mặc lập tức liền cảm thụ được, trong lòng không khỏi có chút buồn bực.

Người này điên sao? Trước đây cái tinh cầu rách nát kia cũng không phải do hắn đánh vỡ, người đánh vỡ cái tinh cầu đó đã bị người này bóp chết rồi.

Người này sao còn đuổi theo hắn không tha? Còn cái tên truy đuổi hòa thượng đầu trọc kia nữa, tốc độ sao lại chậm vậy chứ? Nếu như hai vị kia lại đánh nhau một hồi nữa, thì mình khẳng định là có thể đào tẩy.

– Tiêu Đát, cái tên khốn này, lại còn dám trốn vào Âm Minh Giới của ta, ngươi đứng lại đó cho ta.

Phía sau, người đàn ông kia sắc mặt đã tức giận đến xám xịt.

Hòa thượng bị chửi này không hề tức giận chút nào, chỉ cười hắc hắc nói:

– Lục mạo tử, ông lúc nào hướng về Âm Minh Giới của ngươi hả? Ông đang đuổi theo tiểu tử này, ngươi không thấy sao? Tiểu tử này đã đánh vỡ nhà của ông.

Hại 6ong ngay cả y phục cũng chưa mặc, không giết hắn.

Ông há có thể hả hận.

Hỗn Nguyên Thánh Đế bị kêu là Lục mão tử này đương nhiên không biết hòa thượng này muốn không phải là hả hận, mà là muốn Tử Đao của Diệp Mặc.

Tử Đao chính là Tiên thiên pháp bảo, dù y là Hỗn Nguyên Thánh Đế thì sao? Hiện tại y không có Tiên thiên pháp bảo.

Một Tiên thiên pháp bảo xuất hiện trong tay một tiểu tử Hóa Đạo, y bỏ qua là sẽ bị trời phạt đó.

Hình như tiểu tử trước mắt này không phải Hóa Đạo nha, sao mơ mơ hồ hồ thấy hắn là Đạo Nguyên Thánh Đế vậy?

Nhưng vô luận là Hóa Đạo hay là Đạo Nguyên, cũng không được hòa thượng này coi ra gì.

Hơn mười ngày sau, Diệp Mặc lại vẫn luôn không cách nào chạy ra khỏi phạm vi thần thức của hòa thượng này, không chỉ như thế, Diệp Mặc lại càng khẩn trươong hai người phía sau cách hắn trái lại càng ngày càng gần.

Không thể tiếp tục như vậy, Diệp Mặc trong nháy mắt thi triển một lần Na Di, sau một khắc liền vươn tay xé rách không gian trước mắt, đồng thời xông vào một giới vực.

Tại loại giới vực cấp thấp này, hắn muốn xé rách không gian, cũng không cần xử dụng Tử Đao.

– Hắc hắc, Na Di, có ích gì đâu.

Hòa thượng này hắc hắc cười lạnh một tiếng, lại không cần Na Di, chỉ trong vài cái hô hấp đã đi tới nơi Diệp Mặc biến mất, xé không gian ra.

Na Di sau cấp bậc tu vi Hỗn Nguyên, xác thực là không có bao nhiêu tác dụng.

Nhưng cũng phải xem đẳng cấp Na Di, Diệp Mặc khi Na Di không có dùng bao nhiêu công pháp, thần thông Na Di của hắn đáng thuơng cũng chỉ có cấp 4 mà thôi.

Chờ sau khi hắn Na Di xong, người ta đã bay qua khoảng cách hắn Na Di rồi.

Diệp Mặc cũng biết điều này, hắn Na Di chính là để xé rách không gian.

Hỗn Nguyên Thánh Đế đuổi theo ở phía sau nhìn thấy Diệp Mặc cùng hòa thượng kia đều xé rách không gian, cũng không chút do dự xé rách không gian tiếp tục đuổi theo.

Thần thức của đại năng Hỗn Nguyên quả nhiên có thể trong loại giới vực này qua lại như con thoi.

Diệp Mặc trong lòng cực kỳ bất đắc dĩ, tuy rằng vẫn còn đang không ngừng xé rách không gian để đào tẩu, cũng chỉ là tận lực kéo dài khoảng cách mà thôi.

Cứ một đuổi một chạy như vậy, Diệp Mặc cũng không biết hắn đã xé rách bao nhiêu không gian, thế nhưng hai người đuổi theo phía sau kia cũng càng ngày càng gần.

Khi Diệp Mặc dùng tay đã không xé được không gian nữa, chỉ có thể sử dụng Tử Đao bổ ra, hắn biết mình cho dù là có trốn nữa cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Với tu vi của hắn đã không thể lấy tay xé rách không gian, cho thấy ở đây đã là không gian giới vực đỉnh cao rồi.

Hơn nữa ở đây tràn ngập thần linh khí, Diệp Mặc không cần đoán cũng biết đây là giới vực của một chủng tộc cao cấp.

Ở đây dày đặc khí tức âm lãnh, nhưng lại mang theo các loại pháp tắc đại đạo thuộc tính âm, cho thấy ở đây rất có thể là địa bàn Âm Minh Giới.

Nhưng cái loại áp chế của Âm Minh Giới này truyền đến, thần nguyên trong cơ thể Diệp Mặc theo Tam Sinh Quyết hơi hơi vận chuyển, cái loại áp chế tu vi này liền biến mất không còn bóng dáng.

Diệp Mặc biết đây là thực lực của hắn đã tới một trình độ nhất định, thực lực mạnh mẽ tới một trình độ nhất định, cho dù là hắn không cần Tam Sinh Quyết, những áp chế khác đối với hắn bây giờ cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

– Cá chạch con, thế nào không trốn nữa đi? Tiếp tục trốn đi…

Diệp Mặc vừa dừng lại, hòa thượng đầu trọc kia liền đã đi tới trước mắt Diệp Mặc, đồng thời, người đuổi theo ở phía sau cùng kia cũng đã tới trước mắt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2210: Chiến Hỗn Nguyên

Chiến Hỗn Nguyên

D

iệp Mặc chú ý tới một người đang truy sát phía sau là một tên nam tử tóc dài, bất quá tóc của y là màu xanh lá cây, không chỉ là tóc mà toàn bộ quần áo trên người cũng đều là một màu xanh lá cây.

Duy nhất chỉ có sắc mặt là có chút xám trắng, khí tức giận dữ trên người thì Diệp Mặc cũng có thể cảm giác được.

Có lẽ là bởi vì quá mức tức giận, cho nên mặt của y mới biến thành cái màu xám trắng kia.

– Tiêu Đát, nếu như ngươi dám đánh nhau tại Âm Minh Giới của ta, thì cho dù đến tận chân trời góc biển ta cũng phải giết ngươi.

Tên nam tử tóc xanh kia tuy là hiện giờ đang lửa giận ngút trời, nhưng dường như vẫn đang cố nén lửa giận của mình không lập tức động thủ.

Lúc này y cũng đã hiểu rằng Tiêu Đát là vì Tử Đao trong tay của Diệp Mặc mà đến.

Đến cái loại tu vi này như y, thì chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra được Tử Đao trong tay Diệp Mặc là một kiện Tiên Thiên pháp bảo.

Diệp Mặc đã đoán ra được rằng tên nam tử kia hẳn là Hỗn Nguyên Thánh Đế của Âm Minh Giới.

Cái tên hòa thượng gọi là Tiêu Đát kia không biết đã làm cái gì ở Âm Minh Giới này khiến cho người ta tức giận, cho nên mới truy sát theo cả một quảng đường dài như vậy.

– Mũ xanh (Kẻ bị vợ cắm sừng), ngươi thấy ông muốn đánh nhau hồi nào? Ông chỉ muốn tới nói vài câu thôi.

Lời tên hòa thượng kia nói lại khiến cho Diệp Mặc thiếu chút nữa là bật người. “Mũ xanh” sao? Xưng hô như vậy quả thực là chuẩn xác với bộ dạng của tên Hỗn Nguyên Thánh Đế thuộc Âm Minh Tộc kia.

Sắc mặt xám trắng của tên Hỗn Nguyên Thánh Đế Âm Minh Tộc vô cùng âm trầm, nhưng căn bản là cũng không để ý tới cách gọi của hòa thượng Tiêu Đát kia.

Tiêu Đát cũng không lập tức động thủ với Diệp Mặc, cố ý đánh giá Diệp Mặc từ trên xuống dưới một phen, sau đó mới cười hắc hắc rồi nói:

– Tiểu tử, năm đó ngụy trang thành một tên Hóa Đạo, hiện tại lại ngụy trang thành một Đạo Nguyên.

Có thể dựa vào một kiện cực phẩm Thần khí trốn tránh lâu như vậy, chắc hẳn ngươi cũng không phải là một Đạo Nguyên Thánh Đế bình thường.

Diệp Mặc nghe tên hòa thượng Tiêu Đát kia nói xong thì liền giật mình, lập tức khí thế của hắn tăng vọt lên.

Khí tức đạo vận bàng bạc gợn sóng khuếch tán ra xung quanh, thậm chí đã gần đạt tới tình trạng của một Hỗn Nguyên đại năng thì mới dừng lại.

Thấy khí thế của Diệp Mặc dường như gần tiếp cận tới Hỗn Nguyên, thì tên Hỗn Nguyên Thánh Đế Âm Minh Tộc kia liền nhìn Diệp Mặc có chút ngưng trọng.

Diệp Mặc có thể trốn nhiều ngày như vậy, hơn nữa nếu không phải là hắn chủ động dừng lại, thì hai người họ cũng đuổi không kịp được.

Tuy y biết Diệp Mặc không đơn giản, nhưng bây giờ nhìn thấy khí thế của khí tức đại đạo do Diệp Mặc phát ra căn bản là không chênh lệch so với hai người họ.

Xem khí thế của hắn thì dường như còn chưa phải là Hỗn Nguyên Thánh Đế, nhưng hiển nhiên cũng đã vượt qua Bán Bộ Hỗn Nguyên rồi, đã gần đến cực hạn của tu luyện là Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi.

Sau khi Tiêu Đát cảm nhận được khí tức cường đại của Diệp Mặc, thì trên mặt cũng không còn vẻ tùy ý như trước mà trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều:

– Tiểu tử, quả nhiên là ngươi giả bộ.

Một kẻ tùy thời đều có thể tấn cấp lên Hỗn Nguyên không ngờ lại mặt dầy giấu diếm tu vi của mình, đánh tới đánh lui cùng một tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Khó trách lúc trước ông bắt không được cái tên trơn như trạch ngươi.

Nói ngươi là cá trạch cũng không sai mà.

Trong miệng của y thì nói vậy, nhưng trong nội tâm thì đang rất buồn bực.

Trong lòng cũng bực tức không thôi.

Nếu như ngươi đã tiếp cận tới một bước Hỗn Nguyên rồi, còn chạy cái rắm gì chứ.

Nếu lần trước đánh cùng ta một trận, thì giờ ta có thể truy đuổi theo ngươi lâu như vậy sao? Thái gia biết rõ rằng ngươi không bình thường, thì nào có rảnh rỗi mà đuổi theo ngươi? Hiện tại thì hay rồi, trược mặt là ngươi, sau còn có tên “Mũ xanh” kia ngăn trở nữa.

Hiện tại tu vi của Diệp Mặc tăng vọt, cho nên y biết khả năng đoạt Tiên Thiên pháp bảo trong tay Diệp Mặc đã không lớn nữa rồi.

Cho dù là Diệp Mặc không bằng y, nhưng cộng thêm cây đao kia thì cũng không hề kém hơn.

Diệp Mặc thì căn bản là không thèm nhìn tên hòa thượng kia, mà lại quay sang ôm quyền nói với tên Hỗn Nguyên Thánh Đế của Âm Minh Tộc:

– Vị tiên hữu này, tên gia hỏa Tiêu “Đản” (Tiêu Trứng – đàn ông mà tiêu cái đấy thì thôi ^^) hòa thượng kia muốn đánh tôi, tôi thì không muốn đánh nhau ở chỗ này, nhưng tên Tiêu “Đản” kia lại nhất định phải đánh, tôi cũng không còn cách nào.

Tiêu Đát nghe được lời Diệp Mặc nói thì lập tức đã giận tím mặt:

– Ta là Tiêu Đát, không phải là Tiêu “Đản”.

Cá Trạch kia, ngươi dám gọi ta là Tiêu “Đản” một lần nữa thì thái gia nuốt sống ngươi.

Thấy được Tiêu Đát giận dữ, thì tên Hỗn Nguyên Thánh Đế tóc xanh kia cũng bình tĩnh hơn.

Hiển nhiên là cách gọi của Diệp Mặc đối với Tiêu Đát khiến cho tâm tình của y khá là tốt.

Tiêu Đát vừa nhấc tay, thì trên đỉnh đầu liền xuất hiện mười tám viên Phật châu.

Mười tám miếng Phật châu kia sau khi xuất hiện thì đã lập tức quấn tới áp lực đạo vận Thiên Địa cực điểm.

Dường như chỉ cần những đạo vận bị đè nén nổ tung ra, thì cho dù là bất kỳ một cái giao diện nào cũng phải bị chia năm sẻ bẩy.

Diệp Mặc thấy Tiêu Đát muốn động thủ thì hắn liền dứt khoát nói với tên tóc xanh kia:

– Vị tiên hữu này, nếu không thì hai người chúng ta liên thủ đánh cái Tiêu “Đản” kia.

Tôi chỉ muốn mười tám viên Phật châu của y, những thứ còn lại đều để cho anh, thế nào?

Ánh mắt của tên tóc xanh lập tức sáng lên rồi nói:

– Được…

Tiếng nói vừa mới rơi xuống thì trong tay của y đã có một cái tháp được sương mù bao quanh, như ẩn như hiện.

Y tin rằng chỉ cần chú ý tới bên cạnh, thì cho dù là đánh nhau thì không gian này có bị nghiền nát cũng không tới mức quá đáng.

Diệp Mặc thấy thế thì liền không chút do dự, Tử Đao đã phóng ra đồng thời sát thế vô cùng cường đại lập tức bao phủ toàn bộ Thiên Địa.

Tiêu Đát hòa thượng biến sắc, không chút suy nghĩ nào mà trực tiếp xé rách không gian và biến mất.

Diệp Mặc hiện tại đã có một Hỗn Nguyên Thánh Đế trợ giúp, lúc trước lại bị tên hòa thượng kia truy đuổi lâu như vậy, cho nên đâu thể nào buông tha được mà lập tức đuổi theo.

Tên tóc xanh kia hiển nhiên cũng không muốn buông tha cho Tiêu Đát, cũng lập tức đuổi theo sát nút.

Đối với tên Hỗn Nguyên Thánh Đế tóc xanh kia, thì mặc dù Diệp Mặc có một kiện Tiên Thiên pháp bảo, nhưng hiện giờ kẻ thù là Tiêu Đát đang ở trước mắt, chính là kẻ đã đi tới Âm Minh Giới làm xằng làm bậy, cầm đi quá nhiều thứ tốt.

Nếu như không phải là Âm Minh Giới còn có một Hỗn Nguyên Thánh Đế là y, chứ nếu không chẳng biết là Âm Minh Giới còn bị tên hòa thượng kia chà đạp thành cái gì nữa.

Tốc độ của ba người vốn không sai biệt lắm, còn tu vi của Diệp Mặc lại tiến triển rất nhanh chóng.

Trước đó thì tốc độ của hắn là yếu nhất, về sau thì tốc độ của hắn đã ngang bằng với Tiêu Đát rồi.

Ba người đuổi nhau không ngừng xé rách không gian, khoảng cách giữa Diệp Mặc và Tiêu Đát ngày càng gần, tốc độ của hắn cũng càng lúc càng tăng thêm.

Tốc độ của Tiêu Đát không thay đổi, hơn nữa còn là kẻ đang phải chạy trốn, nên hiển nhiên là còn kém một ít.

Cuộc đuổi bắt tay ba trong hư không vũ trụ lại khác với những địa phương bình thường khác.

Ở đây không tồn tại thứ gì để cho người ta có thể lẩn trốn cả.

Ngươi càng chạy quanh co lòng vòng, thì khoảng cách bị truy đuổi sẽ càng lúc càng ngắn.

Ba người lúc này đã lại lần nữa đi tới trong hư không.

Bị Diệp Mặc đuổi theo không ngừng như vậy thì Tiêu Đát rốt cuộc cũng hiểu được tâm tình của Diệp Mặc lúc trước.

Rơi vào đường cùng Tiêu Đát chỉ có thể dừng việc bỏ chạy lại.

Y biết rõ cho dù là chạy trốn tiếp thì cũng không thể nào chạy thoát khỏi sự truy tung của Diệp Mặc.

Y vốn đoán là Diệp Mặc còn chưa chân chính tấn cấp Hỗn Nguyên, nhưng lúc này Diệp Mặc lại có thể đuổi theo y, khiến cho y hoài nghi với chính suy đoán của mình.

Một Đạo Nguyên Thánh Đế thật sự có thể đuổi theo mình sao?

Nếu một người còn chưa tấn cấp Hổn Nguyên, mà muốn dùng thần thức để phá vỡ biên giới không gian truy theo phương hướng y chạy trốn, thì đó là chuyện tuyệt đối không thể.

Diệp Mặc đã tấn cấp đến Đạo Nguyên hậu kỳ, tuy là thần thức cực kỳ cường hãn, nhưng đúng thật là hắn không thể đưa thần thức xuyên qua biên giới không gian để theo dõi Tiêu Đát được.

Cái mà hắn sử dụng chính là căn hư theo những sự biến hóa nhỏ nhất trong không gia khi Tiêu Đát chạy trốn.

Hắn đã tấn cấp Dục Dạo trong hư không, hơn nữa còn có hư không thần thông là Nhất Phương, cho nên đối với những biến hóa dù rất nhỏ trong không gian thì hắn vẫn rất mẫn cảm.

Tiêu Đát xe rách không gian muốn chạy trốn khỏi sự truy sát của hắn, đó là chuyện tuyệt đối không thể.

Nhưng Tiêu Đát thì lại không biết điều này.

Cái tên tóc xanh kia cũnng không biết.

Bản thân y đương nhiên là dùng thần thức xuyên qua biên giới không gian để đuổi tới đây, cho nên y cũng cho rằng Diệp Mặc cũng là như thế.

Chính vì như vậy, cho nên y xem Diệp Mặc trở thành một đối thủ cấp bậc ngang hàng rồi.

Với tu vi của y đương nhiên biết rõ Diệp Mặc là Thánh Đế của Nhân Tộc.

Nhưng việc Nhân Tộc từ lúc nào lại xuất hiện một Thánh Đế đại năng như Diệp Mặc này thì tuy là không hề biểu hiện ra khuôn mặt, nhưng trong long lại vô cùng rung động.

– Cá Trạch, ngươi đến cùng là muốn cái gì? Hai người các ngươi đánh một minh 6ong, không biết xấu hổ hay sao?

Tiêu Đát tức giận nhìn về phía tên tóc xanh và Diệp Mặc vừa rồi truy sát y không thôi.

Tên tóc xanh hừ lạnh một tiếng:

– Tiêu Đát, ngươi lấy đi nhiều thứ của Âm Minh Tộc ta vậy, thì đều phải nôn ra cho ta.

Bằng không thì cho dù là đuổi theo tới chết, ta cũng phải làm thịt ngươi.

Tên hòa thượng Tiêu Đát cũng thuộc loại lưu manh, cho nên trực tiếp lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật ném cho tên tóc xanh rồi nói:

– Lãnh Dục Kỳ, thứ ngươi muốn thì ta trả cho ngươi còn không được sao? Tiểu tử này trên người có rất nhiều thứ tốt, đến lúc đó hai người chúng ta phân chia nhau.

Thấy tên tóc xanh tiếp nhận chiếc nhẫn trữ vật, thì Tiêu Đát nói thêm một câu rồi quay sang nói với Diệp Mặc:

– Tiểu tử, bây giờ không phải là hai người đánh một mình ta rồi.

Chúng ta một chọi một, để ông xem ngươi có cái bản lĩnh gì.

– Hai người đánh một mình ngươi sao? Ngươi quá mức đề cao chính mình rồi Tiêu “Đản”.

Diệp Mặc khinh thường nói một câu.

Sau khi nói xong thì hắn cũng hướng về phía tên tóc xanh kia nói:

– Lãnh tiên hữu, chiến lợi phẩm lúc trước chúng ta thương lượng, ngươi đã nhận được một phần rồi.

Hiện tại ta còn chưa được cái gì cả.

Giờ ta lên trước, chờ tên Tiêu “Đản” kia muốn chạy trốn thì ngươi hãy ngăn cản y lại.

Diệp Mặc thấy tên tóc xanh kia thu hồi chiếc nhẫn trữ vật thì đã biết là không hay rồi.

Những lão Hỗn Nguyên Thánh Đế này chả có một tên nào tốt cả.

Lời nói ra đều là rắm hết.

Không lâu trước tên tóc xanh này vẫn còn nói là sẽ liên thủ với hắn, đến giờ mới được bao lâu chứ.

Chỉ là thu lại được một cái nhẫn trữ vật, thì tâm đã dao động rồi.

Cho nên hắn căn bản là không chờ tên tóc xanh kia đổi ý thì đã nói ra những lời này, đồng thời Tử Đao cũng lập tức đánh ra thần thông của mình là Lạc Ngân Đao Văn.

Một đạo Đao Vân vặn vẹo toàn bộ hư không ầm ầm bổ xuống.

Đạo Đao Vân này chẳng những bóp méo cả hư không, càng bóp méo toàn bộ sinh cơ.

Tất cả sinh cơ cùng không gian dưới đạo Đao Vân này đều bị hủy diệt rồi tiêu tán.

Diệp Mặc giờ đã là Đạo Nguyên hậu kỳ, lĩnh ngộ được Luân Hồi đại đạo, thức hải ngưng thực vô cùng.

Lạc Ngân Đao Văn là hắn căn cứ theo Thái Sơ Thần Văn mà diễn sinh ra.

Bây giờ dưới sự trợ giúp của Tử Đao uy lực mơ hồ đã vượt qua Thái Sơ Thần Văn rồi.

Hoặc có thể nói rằng Thái Sơ Thần Văn cũng không được hoàn thiện, cho nên mới có sự chênh lệch này.

Lúc trước khi hắn còn là Hóa Đạo, căn bàn là không có biện pháp khống chế một đao kia.

Nhưng bây giờ hắn đã là Đạo Nguyên hậu kỳ rồi, Thần Nguyên cực kỳ cường hãn, thức hải càng mênh mông vô cùng.

Đạo Lạc Ngân Đao Văn này càng không hề có nửa phần nương tay mà toàn lực đánh xuống, trực tiếp đem hòa thượng Tiêu Đát bao phủ lại.

Ma không gian Đao Vân cũng phối hợp với Đạo Nguyên Giới Vực của Diệp Mặc mở rộng ra ngoài, càng khiến cho nó trở nên vô cùng ngưng thực.

Diệp Mặc không chỉ đánh ra một đạo Lạc Ngân Đao Văn kia là đã hết.

Hắn biết rõ sự đáng sợ của Tiêu Đát, cho nên cùng một lúc hắn đã đánh ra hai đạo thần thông Dung thuật, Thái Sơ Thần Văn nữa.

Hai đạo thần thông Dung thuật, Thái Sơ Thần Văn cùng với Lạc Ngân Đao Văn phối hợp lại đánh về phía Tiêu Đát.

Tiêu Đát vốn đã bị Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc khiến cho vô cùng kinh diễm và khiếp sợ, hiện tại lại bị hai đạo Thái Sơ Thần Văn đánh lén trong thức hải nữa.

Lúc này y đâu còn dám xem Diệp Mặc như một kẻ còn chưa tấn cấp Hỗn Nguyên Thánh Đế nữa? Diệp Mặc trong mắt của y lúc này chính là một Hỗn Nguyên Thánh Đế không hơn không kém.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box