[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 441 : Thế Sự Xoay Vần (c2201-c2205)
❮ sautiếp ❯Chương 2201: Thế Sự Xoay Vần
Thế Sự Xoay Vần
B
a năm sau, Diệp Mặc dừng lại, hắn không biết mình đã xé rách bao nhiêu hư không, thế nhưng hắn lại biết vị trí hiện tại của mình nhất định là ở giới vực cấp thấp.
Diệp Mặc biết dựa theo cái cách mù tịt chạy lung tung này của hắn, cho dù là qua ba ngàn năm nữa hắn cũng chỉ có thể chạy tán loạn ở trong hư không.
Phương Vị Châu Nghiễm Nguyên Cung mà Áo Hách đưa tuy rằng lợi hại, lại cũng không thể nào định vị cách xa rất nhiều giới vực được.
Loại hư không giới vực cấp thấp này, Diệp Mặc tin tưởng chờ sau khi thức hải của hắn hoàn toàn khôi phục rồi, thần thức của hắn cũng có thể xuyên qua một vài giới vực.
Hay là trước tiên cứ khôi phục thức hải của mình đã rồi hãy nói, Diệp Mặc lại lựa chọn một khối vẫn thạch nữa, sau khi không chế Thế Giới Trang Vàng tiến vào vẫn thạch, mới an tâm khôi phục thức hải.
Khiến Diệp Mặc thật không ngờ là, khi hắn thử dùng Ám Tảo Giác Hồn Tảo chữa trị thức hải, hiệu quả lại tốt hơn so với hắn dùng Giác Hồn Tảo để luyện chế đan dược.
Không nghĩ tới là, thậm chí có thu hoạch như thế này, Diệp Mặc trong lòng mừng như điên.
Lúc trước thức hải của hắn rất ít bị thương tổn như thế này, một vài vết thương nhỏ, một chút đan dược là hoàn toàn có thể giải quyết.
Lần này thức hải của hắn sở dĩ tổn thương nghiêm trọng như vậy, thực ra không quan hệ gì tới Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia, mà là bởi vì hắn tự mình dùng Tử Đao thi triển ra Lạc Ngân Đao Văn vượt quá năng lực của hắn.
Khi Ám Tảo bắt đầu chữa trị thức hải của Diệp Mặc, Cây Hỗn Độn không ngừng tỏa ra sức sống trợ giúp Ám Tảo chữa trị thức hải cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc cảm giác được trong quá trình thức hải của mình được chữa trị, thậm chí có sự biến đổi nghiêng trời lệch đất.
Thức hải tựa như đang hình thành một thế giới mới, không sai, chính là một cái thế giới mới.
Thức hải của hắn đã có thể hình thành thế giới, nhưng thế giới mới bây giờ hình thành hoàn toàn không giống với trước đây.
Diệp Mặc phúc đến thì lòng cũng tự sáng ra, lập tức bắt đầu vận chuyển Thần Niệm Cửu Chuyển.
Trên thực tế phần sáu của Thần Niệm Cửu Chuyển là hắn căn cứ theo Tam Sinh Quyết để sửa chữa, cho dù là hắn không có vận chuyển, Thần Niệm Cửu Chuyển cũng đã bắt đầu tự động vận hành lên.
Thì ra thức hải bị che phủ, một thế giới thần thức hoàn toàn mới xuất hiện trong ý niệm của Diệp Mặc.
Cây Hỗn Độn vẫn được hắn săn sóc ân cần trong Tử Phủ, lại trực tiếp chuyển dời vào trong thức hải.
Thần thức của hắng tăng gấp bội, thế giới thức hải cũng cấp tốc hoàn thiện.
Sau khi một cái khe cuối cùng trong thức hải được lấp đầy, Diệp Mặc cũng cảm giác được một loại sung sướng tới cực điểm mạnh mẽ vọt tới, thần thức của hắn vận chuyển càng dễ dàng nhẹ nhàng hẳn lên.
– Thần Niện Cửu Chuyển niết bàn?
Diệp Mặc thì thào tự nói một câu, hắn biết Thần Niệm Cửu Chuyển niết bàn cực kỳ gian nan trắc trở.
Không nghĩ tới hắn dước sự trợ giúp của Ám Tảo cùng Cây Hỗn Độn, không ngờ niết bàn lại giản đơn như thế.
…
Một năm sau, thức hải của Diệp Mặc không chỉ hoàn toàn khôi phục, hơn nữa Thần Niệm Cửu Chuyển còn trực tiếp thăng cấp đến chuyển thứ sáu – Niết bàn.
Không chỉ thức hải tăng lên mạnh mẽ, thần thức càng mạnh mẽ.
Diệp Mặc lúc này mới hỏi han Mục Tiểu Vận, vô cùng tin tưởng một lần nữa rời khỏi Thế Giới Trang Vàng, trở lại hư không.
Sau khi Diệp Mặc trở lại hư không, trước tiên thần thức liền toàn bộ quét ra, hắn muốn biết với thần thức mạnh mẽ hiện giờ của hắn, còn có thể xuyên qua giới vực hư không cấp thấp được hay không.
Khi thần thức của Diệp Mặc quét đến thứ mà hắn dùng mắt thường không nhìn thấy được, hắn lập tức biết, ở đây thần thức của hắn đã có thể miễn cưỡng xuyên qua được một giới vực.
Nếu như đây là trước khia chưa gặp phải hòa thượng toàn thân tỏa kim quang kia, Diệp Mặc chắc chắn là vẫn sẽ có chút mừng rỡ.
Thế nhưng hiện tại Diệp Mặc biết chuyện đó căn bản chẳng là gì cả, trong vũ trụ hư không mênh mông, có nhiều người mạnh mẽ hơn hắn.
Hơn nữa hắn biết giới vực hiện tại mà thần thức của hắn xuyên qua được này là giới vực yếu kém nhất, thậm chí so với giới vực hư không ở Tu Chân Giới còn kém xa vô số lần.
– Tinh Không (bầu trời sao)?
Khi trong thần thức của Diệp Mặc xuất hiện một mảng bầu trời sao, hắn lập tức kinh ngạc vui mừng hẳn lên.
Tinh Không không giống như hư không, Tinh Không có vô số tinh cầu, điều đó có nghĩa là có sinh mệnh tồn tại.
Diệp Mặc trước tiên liền xé rách mảnh giới vực hư không truớc mắt này, sau một khắc hắn đã xuất hiện trong Tinh Không.
Lúc này trong thức hải của hắn xuất hiện vô số tinh cầu, nhựng tinh cầu này phần lớn là những tinh cầu không có sự sống.
Trong bầu Tinh Không này, không có thần linh khí, không tiên linh khí, cho dù là linh khí cũng cực kỳ loãng.
Diệp Mặc biết, nơi hắn xuất hiện xác thực là một giới vực cấp thấp.
Thần Thức của Diệp Mặc chậm rãi quét ra, khi hắn thấy Mặt Trăng trong lòng càng kích động, sau một khắc hắn đã nhìn thấy Địa Cầu.
Hắn thật không ngờ, sau khi đã xé rách qua vô số hư không, hắn không tìm được Âm Minh Giới, không tìm được Long Tộc, mà trở lại Địa Cầu.
Đây đã là Địa Cầu của mấy trăm năm sau, so với năm đó thì sớm đã cảnh còn người mất lâu rồi.
Diệp Mặc trước tiên liền kêu Tiểu Vận ra, Tiểu Vận vẫn chưa từng đến Địa Cầu, hắn muốn dẫn Tiểu Vận quay về xem thử.
Dù cho đã cảnh còn người mất, nhưng đó cũng là nơi hắn từng sinh sống.
– Tướng công, chúng ta đến Tinh Không rồi hả? Ở đây linh khí rất loãng.
Mục Tiểu Vận vừa ra tới đã kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc thở dài một tiếng nói rằng:
– Ta dẫn nàng đi xem xem nơi mà năm đó ta từng sinh sống, đã mấy trăm năm trôi qua, thế sự xoay vần.
Kỳ thực ta cũng chưa từng nghĩ tới, ta còn có thể quay trở lại đây nhìn một lần nữa.
Mục Tiểu Vận kịp phản ứng, lập tức kinh ngạc vui mừng hỏi:
– Tướng công, chúng ta đã đến Địa Cầu rồi sao?
Diệp Mặc ừh một tiếng:
– Tuy rằng còn chưa tới, thế nhưng rất nhanh sẽ tới thôi.
…
Thời gian mấy trăm năm, thế sự xoay vần.
Thành phố Ninh Hải tên vẫn không đổi, nhưng toàn bộ thành phố đã đẹp hơn trước không biết bao nhiêu lần.
Diệp Mặc mang theo Mục Tiểu Vận đi tới ngôi nhà hồi đó hắn sống, trước nhà từ lâu đã biến thành một quảng trường, mà căn nhà năm đó khi hắn còn ở đã thành một địa điểm du lịch.
Một vài du khách đang chụp ảnh trong sân, còn có vài du khách đang ăn điểm tâm ở quầy hàng bên ngoài căn nhà.
– Tướng công, năm đó anh sống ở nơi này sao?
Mục Tiểu Vận nhìn khu nhà trước mắt nhỏ giọng nói.
Diệp Mặc gật đầu:
– Ừh, nơi này đã để lại cho ta rất nhiều hồi ức.
Hắn nhớ tới Kinh Tuyết, lập tức lại nghĩ tới Tố Tố.
Bất luận Khinh Tuyết hay là Tố Tố, đảu đã từng sống trong ngôi nhà này.
Nhưng trong lòng hắn lập tức liền trào lên nhiệt huyết, hắn đến nơi này, muốn lại lần nữa trở lại Lạc Nguyệt đã là chuyện cực kỳ dể dàng.
Đến lúc đó, hắn trở lại Lạc Nguyệt, mang theo Khinh Tuyết cùng Lạc Ảnh cùng với người nhà nữa cùng đến Tiên Giới.
Rất nhanh ánh mắt hắn lại ảm đạm xuống, sau đó khe khẽ thở dài.
– Sao vậy, tướng công?
Mục Tiểu Vận lúc nào cũng quan tâm tâm trạng của Diệp Mặc, Diệp Mặc thở dài, cô lập tức cảm nhận được.
– Cảnh còn người mất.
Diệp Mặc cảm khái nói một câu.
Mục Tiểu Vận khoác tay Diệp Mặc, êm dịu nói rằng:
– Tướng công, Khinh Tuyết tỷ tỷ cùng Lạc Ảnh tỷ tỷ đều đang ở thành Mặc Nguyệt, ngươi không cần lo lắng, các chị ấy nói không chừng hiện giờ cũng đã phi thăng lên Tiên Giới rồi.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Ta không nói các nàng ấy, đi thôi, ta mang nàng đi thành Lạc Nguyệt.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến thành Lạc Nguyệt, lúc này thành Lạc Nguyệt vẫn xinh đẹp như cũ không gì sánh được, chỉ là thần thức của Diệp Mặc lại không thấy một người quen nào.
Năm đó khi hắn rời khỏi thành Lạc Nguyệt, còn bố trí Tụ Linh đại trận, để lại rất nhiều đan dược cùng linh thạch.
Nhưng hôm nay vẫn không có người quen biết nào ở lại, nếu như không phải là bọn họ rời khỏi thành Lạc Nguyệt, thì chính là đã mất.
Chính vì vậy, Diệp Mặc lúc này rốt cục đã hiểu, vì sao Pháp Tắc Thời Gian mới là pháp tắc mạnh nhất.
– Ôh…
Diệp Mặc nói tới đây, kinh ngạc vui mừng kêu lên một tiếng.
– Anh trông thấy cái gì?
Mục Tiểu Vận vội vàng hỏi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Vẫn còn một người quen, chúng ta đi xem một chút đi.
…
– Có lẽ ta thật sự phải đi rồi.
Một người phụ nữ trung niên đứng trên đỉnh núi tuyết trắng xóa, thì thào nói.
Nơi này là Mai Nội Tuyết Sơn, cô đã ở đây vượt qua mấy trăm năm thời gian, so với nơi khác, ở đây linh khí càng nồng đậm hơn một chút.
Nhưng cho dù là như vậy, cô vẫn biết thời gian mình ở lại chỗn này cũng đã đến điểm cuối, cô nhất định phải rời khỏi nơi này.
Nếu như không phải Ninh Tư Sương bất kể hiềm khích trước đây để lại cho cô một ít linh thạch, hiện giờ cô tuyệt đối không thể thăng cấp lên Nguyên Anh.
Thế nhưng ở cái thế này, chỉ có một tu sĩ Nguyên Anh là cô, cũng không tìm được một người nào nữa mà nói chuyện.
Ngay cả nhà họ Sở cô cũng không cách nào trở về được nữa, một người sống mấy trăm năm như cô mà trở về, không bị cho là lão yêu quái mới là lạ.
– Aih…
Người phụ nữ trung niên này lại thở dài một tiếng, cô cảm giác năm đó mình vì tu luyện, trước mặt Diệp Mặc đã làm một việc quá không biết xấu hổ.
Cô không cách nào không chế được cái cảm giác bức thiết muốn tu luyện trong nội tâm của mình này, trong lòng cô, bất cứ chuyện gì, người khác biết, cô nhất định phải biết, hơn nữa còn muốn làm tốt hơn người khác nữa.
Dù cho phải trả cái giá nặng nề hơn, cô cũng sẳn lòng.
Thế nhưn theo tu vi không ngừng tiến bộ, nhân sinh quan của cô cũng đang không ngừng biến đổi.
Cô sống lâu thêm mấy trăm năm, chứng kiến vô số đổi thay thương hải tang điền, nhưng bây giờ thì thế nào? Vẫn l;à một kẻ lẻ loi ở chốn này.
Trước đây Ninh Tư Sương kêu cô đến thành Lạc Nguyệt, thế nhưng cô không có mặt mũi nào mà tới, mặt mũi cô đều đã bị chính mình làm mất hết.
Hiện tại chỉ có một mình cô, tiếp tục ở lại nơi đây, mỗi ngày chỉ nhìn tuyết trắng phau phau, rồi nhìn mặt trời lặn mặt trời mọc, như vậy mà thôi.
– Sở Đan, thật không ngờ cô ở chỗ linh khí thiếu thốn này, mà lại có thể tu luyện tới Nguyên Anh, cũng coi như là không đơn giản.
Giông nói của Diệp Mặc vang lên phía sau người phụ nữ trung niên này.
Người phụ nữ trung niên này đột nhiên xoay người, cô vô cùng kinh ngạc nhìn về phía sau, lại quên cả tác dụng của thần thức.
Cô tu vi Nguyên Anh, dù cho chỉ là sơ kỳ, thế nhưng ở trên Địa Cầu còn ai có thể qua mắt được cảm quan của cô, không tiếng động mà xuất hiện phía sau cô?
– Diệp đại ca…
Người phụ nữ trung niên này trong nháy mắt liền nhận ra Diệp Mặc, cô không chút do dự quỳ xuống.
Nếu như năm đó, cô khẳng định sẽ cho là tu vi mình chắc chắn cao hơn Diệp Mặc.
Thế nhưng hiện tại cô rất rõ ràng, cho dù là cô tu luyện mấy đời, đoán chừng cũng vĩnh viễn không đuổi kịp Diệp Mặc.
Người phụ nữ trung niên này chính là Sở Đan, năm đó dùng Long Môn Bàn của Sở gia đổi lấy tài nguyên tu luyện từ chỗ Diệp Mặc, bước vào giới tu đạo.
Nói thật lòng, Diệp Mặc kinh thường Sở Đan.
Cô gái này quá mức nịnh bợ, vì mục tiêu có thể không từ thủ đoạn.
Thến nhưng hiện tại Diệp Mặc hiển nhiên là đã không muốn nhớ lại mấy việc này nữa, dù sao đã qua mấy trăm năm rồi, trên Địa Cầu chỉ còn một người quen là Sở Đan.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2202: Cố Nhân Nay Còn Đâu
Cố Nhân Nay Còn Đâu
D
iệp Mặc tay cũng không có nhấc, Sở Đan cũng cảm giác được một luồng sức mạnh hùng hậu nâng cô lên, cô nhanh chóng khoanh tay đứng ở một bên, không dám nói lời nào.
Cô trong lòng đang suy đoán, cô gái tuyệt sắc đứng ở bên người Diệp Mặc này có phải là Ninh Khinh Tuyết chị của Ninh Tư Sương hay không.
So với cô gái bên người Diệp Mặc, lần đầu tiên cô có cái cảm giác tự ti mặc cảm.
– Ở nơi như thế này mà cô có thể tu luyện tới Nguyên Anh, cũng là làm khó cô rồi.
Diệp Mặc cảm thán nói một câu.
Năm đó sở dĩ hắn đưa tài nguyên tu luyện cho Sở Đan, trừ Long Môn Bàn của Sở gia ra, còn có một nguyên nhân quan trọng chính là Sở Đan là con cháu đời sau của Sở Cửu Vũ.
Diệp Mặc cũng định giúp Sở Cửu Vũ một chút, dù sao Sở Cửu Vũ cũng có trợ giúp cực lớn đối với đại lục Lạc Nguyệt.
Sở Đan vội vàng nói:
– Đó là bởi vì Ninh Tư Sương đồng tình với tôi, giúp tôi không ít, thậm chí ngay cả nhẫn trữ vật cũng là Tư Sương đưa cho tôi.
– Tư Sương đâu? Sao ta không thấy?
Diệp Mặc vốn định đi thành Lạc Nguyệt tìm kiếm Ninh Tư Sương, hiện tại Sở Đan lại nói tới, hắn vội vàng hỏi.
– Tư Sương, nói với ta thành Lạc Nguyệt tài nguyên tu luyện đã không đủ, các cô ấy muốn rời khỏi thành Lạc Nguyệt tiến về Tiểu thế giới, sau đó lại từ Tiểu thế giới tiến vào đại lục Lạc Nguyệt.
Sở Đan biết những chuyện này, Diệp Mặc cũng không thấy kỳ quái, khi hắn rời khỏi thành Lạc Nguyệt, đã nói toàn bộ chuyện này với Ninh Tư Sương, nghĩ rằng những chuyện này hẳn là Ninh Tư Sương nói cho Sở Đan biết.
Thế nhưng Diệp Mặc thấy kỳ quái là Truyền Tống Trận ở rặng núi Hoành Đoạn đã xảy ra vấn đề, còn đi Tiểu thế giới thế nào được?
Không cần Diệp Mặc hỏi, Sở Đan đã nói:
– Bọn Tư Sương là từ một Truyền Tống Trận bí mật tiến vào Tiểu thế giới, nghe nói cái Truyền Tống Trận kia còn là do bạn của Diệp đại ca – Ngộ Đạo phát hiện.
Sau khi Ngộ Đạo phát hiện cái Truyền Tống Trận kia, liền đi thành Lạc Nguyệt nói cho bọn Tư Sương biết.
– Ngộ Đạo hòa thượng còn ở đây?
Diệp Mặc càng chấn động hơn hỏi, Ngộ Đạo không phải là người Tu Chân, mà là một người Tu Võ.
Sở Đan lại đáp:
– Ngộ Đạo sau khi chân chính thăng cấp Tiên Thiên.
Đi thành Lạc Nguyệt tìm anh, kết quả không có tìm được, chỉ tim được Tư Sương.
Tư Sương niệm tình y là bạn anh, cũng khắc một phần ngọc giản cho y, đồng thời nói cho Ngộ Đạo làm thế nào để kiểm tra ngọc giản.
Lại thật không ngờ Ngộ Đạo tư chất kinh người, mấy chục năm sau đó, y lợi dụng đạo lý của công pháp tu chân viết ra một bộ Võ Điển.
Lại hơn một trăm năm sau, y lại dựa vào Võ Diển này tăng lên một tầng.
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng càng kính phục Ngộ Đạo hòa thượng.
Hòa thượng này tư chất quả thực đáng sợ, đoán chừng cho dù là tư chất Tĩnh Văn cũng không bằng y.
Tự mình viết công pháp.
Tự mình thăng cấp.
Cái đó không giống với hắn, nhưng hắn có Thế Giới Trang Vàng cùng Tam Sinh Quyết.
Sở Đan tiếp tục nói:
– Ngộ Đạo hòa thượng sau khi thăng cấp, du ngoạn tứ phương, tìm được cái Truyền Tống Trận kia.
Y bởi vì lấy được công pháp tu chân cùng một ít tin tức.
Cho nên biết đó là một cái Truyền Tống Trân.
Y lập tức lại đi Lạc Nguyệt lần nữa, tìm được Tư Sương.
Tư Sương tu vi đã là cao nhất thành Lạc Nguyệt rồi.
Hơn nữa Tư Sương không chỉ tu vi cao nhất, còn tinh thông trận pháp.
Cô theo Ngộ Đạo hòa thượng đến chỗ cái Truyền Tống Trận kia, cái Truyền Tống Trận kia đã sứt mẻ hư hại, thế nhưng Tư Sương lại cứ cố sửa sang lại cái Truyền Tống Trận kia.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm hỏi:
– Cô nói là bọn Tư Sương đã đi qua Truyền Tống Trận đến Tiểu thế giới?
Sở Đan ừh một tiếng nói rằng:
– Cũng không phải là tất cả mọi người đều đi, chỉ đi một bộ phận mà thôi.
Lúc đó Tư Sương nói cái Truyền Tống Trận kia sở dĩ hư hại cũng bởi vì trường ky dùng linh khí không đủ linh thạch nên mới thế.
Hơn nữa Tư Sương còn nói, cái này đã biến thành một Truyền Tống Trận một chiều, bởi vì bên kia Truyền Tống Trận không có cảm ứng.
– Trường kỳ dùng linh khí không đủ linh thạch? Chẳng lẽ nói cái Truyền Tống Trận kia bình thường vẫn có người dùng?
Diệp Mặc sau khi hỏi xong những lời này, căn bản không có cho Sở Đan trả lời.
– Ta hiểu.
Hắn thật sự hiểu, Vân Tử Y nói trong tay Thần Thương Hội ở Tiểu thế giới khống chế một Truyền Tống Trận, thường xuyên đi lại giữa Địa Cầu và Tiểu thế giới, chắc hẳn chính là cái Truyền Tống Trận này.
Lúc đó phụ thân Vân Tử y – Vân Đông Hiệp dùng Khí Cơ Thạch, cũng chính là dùng linh thạch hạ phẩm để truyền tống, linh khí không đủ mỗi lần chỉ có thể truyền tống một người cũng là bình thường.
Nếu như dùng linh thạch thượng phẩm để truyền tống, có lẽ cũng không phải chỉ một người.
Không nghĩ tới thiên phú về trận pháp của Ninh Tư Sương mạnh mẽ như thế, mặc dù từ Tiểu thế giới đến Địa Cầu khoảng cách rất gần, thế nhưng muốn sửa chữa một Truyền Tống Trận như vậy cũng không đơn giản.
Về phần Sở Đan nói chỉ đi một số người, Diệp Mặc cũng thầm than một tiếng, trong lòng hắn cũng hiểu.
Sở dĩ một bộ phận người rời khỏi, là vì đại bộ phận mọi người thọ nguyên đã đến.
Không phải mỗi người đều có thể tu luyện thăng cấp đến Kim Đan, những người không thể thăng cấp lên Kim Đan, thậm chí không thể tới Trúc Cơ, thọ mệnh có hạn.
– Cô định thế nào?
Diệp Mặc nhìn Sở Đan nói, hắn không rõ Sở Đan vì sao không đi cùng Ninh Tư Sương, nếu đã hóa giải ân oán với Ninh Tư Sương, sao vẫn còn ở lại đây?
Sở Đan cúi đầu nói:
– Tôi sau khi đạt Trúc Cơ, tâm tính trở nên hoàn toàn khác hẳn với trước đây.
Khi nhìn đám thân nhân bên mình bỏ tôi mà đi, trong lòng rất không dễ tiếp nhận.
Tôi muốn ở lại đây thêm vài năm cùng bọn họ, một năm rồi lại một năm cứ thế trôi qua.
– Sau này bên cạnh tôi thật sụ là không còn linh thạch, nếu như tiếp tục ở lại đây, khả năng thật sự là không còn cách nào tiếp tục được nữa.
Sau đó tôi muốn đến chỗ Truyền Tống Trận, lại phát hiện Truyền Tống Trận kia sau khi đi qua một lần truyền tống, lại xảy ra vấn đề.
Tôi không hiểu về trận pháp, chỉ có thể tiếp tục ở lại đây học tập tri thức về trận pháp.
Ngay lúc này, tôi cũng không có nắm chắc có thể rời khỏi, thế nhưng tôi biết, tôi nhất định phải đi.
Diệp Mặc lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Sở Đan nói rằng:
– Bên trong chiếc nhẫn này có một ít linh thạch, còn có một chút tiên tinh cùng đan dược, công pháp các loại, cô giữ lại tu luyện đi.
Ta trước tiên sẽ đưa cô đến Tiểu thế giới, Tiểu thế giới tại Tinh Gia Sơn có một Truyền Tống Trận, có thể truyền tống đến đại lục Lạc Nguyệt.
– Ah, tiên tinh…
Sở Đan cầm chiếc nhẫn, thậm chí cảm giác được tay mình đang run rẩy.
Năm đó cô vì tu luyện, hầu như là không để ý đến liêm sỉ, Diệp Mặc mới để lại cho cô một chút tài nguyên tu luyện, chút tài nguyên tu luyện ấy cũng không phải là cô không để ý liêm sỉ mà lấy được, là vì dùng đồ vật để đổi lấy.
Hôm nay, sau khi cô thay đổi tâm tính, không ngờ lại được tiên tinh.
Cô đã hoàn toàn hiểu Diệp Mặc là một người như thế nào rồi, nếu như tâm tình tính cách cô vẫn cứ giống như trước đây, ngày hôm nay có lẽ Diệp Mặc hỏi cô mấy câu xong, liền sẽ rời đi, tuyệt đối sẽ không để lại một cái nhẫn trữ vật như vậy đâu.
Có đôi khi muốn đạt được, lại không phải là dựa vào bán rẻ tôn nghiêm mới có thể đạt được.
Trong tay Diệp Mặc có tiên tinh, chuyện đó căn bản là không cần hỏi cô cũng biết, Diệp Mặc đã là một vị tiên nhân.
– Đa tạ Diệp đại ca, đa tạ đại tẩu…
Sở Đan vội vàng khom người cảm tạ Diệp Mặc cùng Mục Tiểu Vận.
Diệp Mặc xua tay nói:
– Ta đưa cô đến Tiểu thế giới.
Nhưng ta phải nhắc nhở cô, tại đại lục Tu Chân – Lạc Nguyệt khắp nơi đều là nguy hiểm.
Hơi chút không chú ý, cũng sẽ bị người ta ám hại.
Còn nữa, nếu như cô nghĩ tới tu luyện gian nan, có thể đi thành Mặc Nguyệt, thành Mặc Nguyệt là một thành thị tu chân ta tạo dựng lên tại đại lục Lạc Nguyệt.
– Vâng, phiền Diệp đại ca, tôi sẽ ghi nhớ.
Sở Đan nhanh chóng nói, cô thậm chí không gnhĩ tới chuyện Diệp Mặc làm thế nào, mới có thể đưa cô đến Tiểu thế giới.
Cô trong lòng càng khiếp sợ là, tại Tu Chân Giới Diệp Mặc lại có thể tạo dựng lên một tòa thành thị, chuyện này phải có bao nhiêu thực lực mới làm được? Lẽ nào hắn sau khi thăng thiên, lại trở lại Tu Chân Giới thành lập thành thị? Thế nhưng từ chỗ Ninh Tư Sương cô nhận được tin tức, sau khi thăng thiên tiên nhân tuyệt đối không thể quay về Tu Chân Giới được, bởi vì có quy tắc Thiên Địa áp chế.
Quy tắc Thiên Địa áp chế? Cô lập tức kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc ở chỗ này là cũng có áp chế chứ, sao mà nhìn thế nào cũng chẳng có chuyện gì cả? Ở đây giao diện so với Tu Chân Giới thấp hơn, áp chế hẳn là càng lớn mới phải.
– Sao?
Diệp Mặc thấy Sở Đan khiếp sợ mình, lập tức hỏi một câu.
Sở Đan vội vàng nói:
– Không có gì.
Qua một lát sau, cô vẫn là nhịn không được hỏi một câu:
– Diệp đại ca, tôi nghe nói tiên nhân trở lại Tu Chân Giới sẽ phải chịu áp chế của quy tắc Thiên Địa, không thể ở lại đây.
Thế nhưng Diệp đại ca đã có tiên tinh, nhất định là hiển nhiên, sao, sao…
Diệp Mặc mỉm cười:
– Những điều cô nghe nói không sai, xác thực là có áp chế.
Nhưng sau khi tu vi cô đạt tới một trình độ nhất định rồi, loại áp chế này sẽ chẳng thấm vào đâu.
Ở chỗ này đương nhiên là có quy tắc Thiên Địa áp chế, nhưng Diệp Mặc chứng là Hỗn Nguyên Vô Thượng đại đạo tự thân hoàn thiện, hơn nữa đã là tu vi Hóa Đạo đỉnh cao, ở nơi như Địa Cầu này, đã sớm cùng thế giới dung hợp làm một thể, sao lại sợ quy tắc gì áp chế chứ?
Nhưng thật ra Mục Tiểu Vận nhất định phải theo sát bên người Diệp Mặc, Đạo Vận của Diệp Mặc đã bảo vệ cô, bằng không dù Mục Tiểu Vận là một Tiên Đế, cũng chỉ có thể tan vỡ dưới pháp tắc Thiên Địa, mà không cách nào ở lại chỗ này được.
– Thì ra là thế, tôi hiểu.
Sở Đan cảm thán nói một tiếng, nhưng không dám hỏi tu vi của Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy Sở Đan không có câu hỏi gì nữa, mới lên tiếng nói:
– Chừng nào thì cô rời khỏi nơi này?
– Hiện giờ tôi có thể đi rồi.
Sở Đan đáp, cô ở Địa Cầu mấy trăm năm rồi, mỗi ngày đều là cuộc sống nhàm chán khô khan không gì sánh được, đã sớm không muốn ở lại đây nữa rồi.
– Tốt lắm…
Diệp Mặc nói xong đưa tay vạch trên không trung một trảo, một cái khe màu đen xuất hiện trước mặt Sở Đan.
Sở Đan tu luyện tới Nguyên Anh, nên biết cũng biết, hiện tại một cái khe màu đen xuất hiện trước mặt cô, cô lập tức kinh ngạc kêu lên.
– Đây là xé rách hư không…
Diệp Mặc không trả lời, trực tiếp dùng bàn tay thần nguyên nắm Sở Đan lên, đưa vào giữa cái khe kia, đồng thời nói rằng:
– Nơi ta đưa cô đi là Tinh Gia Sơn, chờ sau khi cô hạ xuống, tại Tinh Gia Sơn có thể dùng linh thạch mở Truyền Tống Trận ra đi đại lục Lạc Nguyệt…
…
Thanh Âm của Diệp Mặc biến mất, Sở Đan xuất hiện tại một cùng ngoại vi nói non liên miên.
Khi cô nhìn thấy ba chữ Tinh Gia Sơn, trong hư không, cái khe hở kia đang biến mất.
Sở Đan ngơ ngác nhìn cái khe nứt này, thật lâu mới thì thào nói rằng:
– Ta đã cho là tu vi của ta cũng được rồi, hiện giờ mới biết được ta chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
Sở Đan là một người cực độ muốn hơn người, cô vì vượt lên trước người khác, chuyện gì cũng làm ra được.
Lúc này sau khi bị Diệp Mặc đả kích, trong nháy mắt lại vực dậy tinh thần được, thậm chí tràn ngập ý chí chiến đấu.
Diệp Mặc có thể tu luyện tới trình độ này, lẽ nào cô lại không thể? Cô cũng có thể tu luyện tới trình độ này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2203: Không Thể Mất Đi Chủ Ý Ban Đầu
Không Thể Mất Đi Chủ Ý Ban Đầu
D
iệp Mặc tiễn bước Sở Đan, vừa định mang Mục Tiểu Vận đi thành Lạc Nguyệt, bỗng nhiên lòng có dự cảm, lập tức đưa tay vạch một cái vào khoảng không cạnh bên người.
Một lão đạo sĩ hơi có vẻ già nua, lại vẫn tiên phong đạo cốt xuất hiện trước mặt Diệp Mặc cùng Mục Tiểu Vận.
Lão đạo sĩ này lưng cõng một quầy trúc đoán mệnh cực kỳ đơn sơ, hai bên quầy còn có một bộ câu đối: “Biết quá khứ tương lai, đoán họa phúc nhân gian”.
Diệp Mặc gặp lão đạo sĩ Thiên Dịch ở chỗ này, vậy mà cũng không cảm thấy lạ, rất nhiều nghi hoặc đều trở nên rõ ràng hẳn lên cùng với sự xuất hiện của lão đạo sĩ Thiên Dịch.
Có thể khẳng định năm đó tại đại lục Lạc Nguyệt hắn thấy Thiên Dịch đại sư, cũng không có hoa mắt.
Mục Tiểu Vận lại kinh ngạc kêu lên:
– Thiên Dịch đại sư…
Lão đạo sĩ này đã từng đến nhà cô, thậm chí còn giúp cô đoán mệnh nói phu quân cô họ Diệp.
Cho dù đã nhiều năm như vậy, Mục Tiểu Vận vẫn nhớ kỹ vô cùng.
– Ha ha, lần trước ta đã nói cô bé vận khí không tệ, lúc này mới vài năm không gặp, cũng đã là Tiên Đế, không ngờ nha, không ngờ.
Thiên Dịch đại sư cười ha ha, quầy hàng đoán mệnh trên lưng cũng không buông.
Mục Tiểu Vận tranh thủ thời gian khom người thi lễ nói rằng:
– Đa tạ tiền bối đã tính cho vãn bối một quẻ.
Vãn bối còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo tiền bối, năm đó tiền bối đã tính ra là phu quân của vãn bối chính là tướng công, cũng tính ra nhất định là họ Diệp?
Thiên Dịch đại sư hiển nhiên hiểu lời Mục Tiểu Vận nói có ý gì, ông cười hắc hắc nói:
– Tướng công của ngươi chính là Diệp Mặc, không phải Diệp Hữu Thâm.
Ta không nói rõ ràng chỉ là xem xem cơ duyên của ngươi thôi, nhưng ngươi đúng là vượng phu.
Nói vậy hẳn tướng công của ngươi vì ngươi mà được không ít ích lợi nhỉ.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng lại khẽ động.
Mục Tiểu Vận là Mộc Linh Căn tinh khiết.
Hơn nữa là loại cực kỳ tinh thuần.
Hắn có thể lấy được Khổ Trúc, Hoàng Trung Lý nhận chủ.
Lẽ nào không chỉ là bởi vì Thế Giới Trang Vàng, mà còn có duyên cớ do Mục Tiểu Vận là Mộc Linh Căn tinh khiết?
– Đa tạ tiền bối.
Mục Tiểu Vận vẫn luôn chỉ muốn hỏi đại sư Vấn Thiên Dịch chuyện này, cũng không phải nói cô luôn canh cánh trong lòng.
Mà là vì Thiên Dịch đại sư nói tướng công cô họ Diệp, lẽ nào ý nói là bất kỳ một người nào họ Diệp cũng được? Điều này làm cho cô cực kỳ khó chịu.
Hiện tại có được đáp án chuẩn xác tư chỗ Thiên Dịch đại sư, cô sáng tỏ thông suốt, tâm tình nhất thời sung sướng hẳn lên.
Duyên phận của cô và Diệp Mặc đã là trên trời định trước, vô luận chuyện gì phát sinh, cô cũng là của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng mơ hồ đoán được.
Cái Ụ đá kia hẳn là Thiên Dịch đại sư cố ý để lại cho hắn.
Hắn nhớ tới lần đầu tiên Thiên Dịch đại sư nói với hắn:
– Trừ Thế Giới Hỗn Độn, trên đời này không ngờ còn có thứ ta không tính được mệnh, không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng…
Sau đó Thiên Dịch đại sư xoay người rời đi, ý trên lờ nói chính là nói lúc đó Thiên Dịch đãi sư đã biết trên người hắn có Thế Giới Hỗn Độn.
Lúc ông đi ngay cả Ụ đá cũng không có lấy, Ụ đá kia hiển nhiên không phải thật sự quên, mà cố ý đưa cho hắn.
Đại năng như Thiên Dịch đại sư này vậy mà lại không cướp đoạt Thế Giới Hỗn Độn của hắn, trái lại còn để lại Ụ đá Ngũ Hành cho hắn.
Có thể thấy được Thiên Dịch đại sư xác thực là một người đáng tôn kính.
– Đa tạ Thiên Dịch đại sư năm đó cụng tính mệnh cho ta một lần.
Diệp Mặc cũng khom người cảm tạ.
Khiến Diệp Mặc nghi hoặc là, hắn vẫn hoàn toàn nhìn không thấy tu vi của Thiên Dịch đại sư.
Giống như năm đó, Thiên Dịch đại sư vẫn là một thầy bói rất bình thường mà thôi.
Thiên Dịch đại sư gật đầu nói rằng:
– Ngươi cuối cùng không khiến cho ta thất vọng, cái trận pháp từ Tiên Giới thông đến Thánh Đạo Tàn Giới kia chắc là do ngươi sửa chữa hả? Ngươi có thể sửa chữa cái trận pháp kia, trừ trình độ trận pháp của bản thân ra, tu vi ít nhất hẳn là đã trên Tố Đạo.
– Vãn bối chỉ thiếu một bước nữa là vấn đạo Đạo Nguyên, Thiên Dịch tiền bối, vì sao vãn bối không thấy rõ tu vi của tiền bối?
Diệp Mặc cực kỳ tôn kính Thiên Dịch đại sư.
Hắn cũng có chút kỳ quái, Thiên Dịch đại sư đó có thể thấy được tu vi của Mục Tiểu Vận, lại nhìn không ra tu vi của hắn sao?
Thiên Dịch đại sư cực kỳ ung dung nói rằng:
– Ta không có đạo cơ, ngươi nhìn không thấy tu vi cũng là bình thường.
Tiếp qua vài năm nữa, ta cũng phải bụi về bụi đất về đất, thế giới này là của các ngươi.
Nguyện vọng duy nhất của ta chính là có người có thể tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới, tái hiện thời kỳ huy hoàng của Nhân Tộc.
Ngươi là người cơ duyên nghịch thiên nhất mà ta đã từng gặp, có lẽ có một ngày, ngươi có thể tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới, dẫn dắt Nhân Tộc một lần nữa đứng lên sừng sững.
– Tiền bối, vãn bối có Hỗn Độn…
Diệp Mặc muốn nói cho Thiên Dịch đại sư tiến vào Thế Giới Hỗn Độn, dẫn ông rời khỏi Địa Cầu, lời còn chưa dứt, Thiên Dịch đại sư đã cắt ngang lời Diệp Mặc nói, nói rằng:
– Ở đây rất tốt, ta bình thường đi ra ngoài tính tính toán toán số mệnh, sống ấm no vẫn là có thể.
Không nên phụ lòng thứ ta đã cho ngươi, cũng không nên phụ lòng những gì ngươi đang có.
Vô luận ngươi tu đến trình độ nào, làm người có thể ngạo nghễ lại không mất đi bản tâm ban đầu…
– Vâng, vãn bối ghi nhớ.
Diệp Mặc không nhắc tới chuyện Thế Giới Trang Vàng cùng Ụ đá nữa, có một số việc đã không cần nhắc tới nữa.
Thiên Dịch đại sư nhếch miệng cười cười, nói tiếp rằng:
– Đừng ỏi quá khứ của ta, cũng không cần lo lắng cho tương lại của ta, tương lai là của các ngươi.
Ta hiện tại phải đi rồi, chờ có một ngày ngươi hoàn thiện Thánh Đạo Tàn Giới, nếu như ta còn sống, có lẽ còn có thể nhìn thấy lão già khọm này một lần nữa.
Thiên Dịch đại sư nói xong, xoay người vừa sải bước ra, biến mất trước mắt Diệp Mặc.
Từ đầu đến cuối, ông không hỏi Diệp Mặc lấy một quả Đạo quả, cũng không hỏi Diệp Mặc đòi một viên tinh thạch, thậm chí ngay cả Diệp Mặc mở miệng muốn chủ động nói tới những thứ này, đều bị ông ta chặn ngược lại.
Diệp Mặc không dùng thần thức đi thăm dò xem Thiên Dịch đại sư, đối với Thiên Dịch đại sư hắn chỉ có tôn kính.
Hắn và Mục Tiểu Vận nhìn phương hướng Thiên Dịch đại sư biến mất, đứng một ngày thời gian, mới rời đi.
…
Thành Lạc Nguyệt vẫn như xưa, so với năm đó càng phồn hoa hơn.
Trải qua hơn trăm năm tích lũy, hiện tại ở đây chính thức thành một thành thị mỹ lệ.
Lạc Nguyệt hồ vẫn như xưa, chỉ là lúc này Lạc Nguyệt hồ bị trận pháp vây quanh, rất nhiều du khách chỉ có thể ở bên ngoài Lạc Nguyệt hồ chụp ảnh hoặc là du ngoạn.
Diệp Mặc mang theo Mục Tiểu Vận đi qua trận pháp, đi vào trong Lạc Nguyệt hồ.
– Tướng công, em nhìn thấy ngôi nhà anh ở, trong phòng anh có một miếng ngọc giản cùng một chiếc nhẫn.
Thần thức của Mục Tiểu Vận trước tiên liền quét đến gian phòng của Diệp Mặc, gian phòng của Diệp Mặc không có bất kỳ đánh dấu gì, thế nhưng Mục Tiểu Vận vẫn vừa nhìn một cái là nhận ra.
Diệp Mặc hiển nhiên cũng nhìn thấy gian phòng của mình, hắn mang theo Mục Tiểu Vận lần thứ hai trở lại nơi năm đó hắn từng ở, không khỏi cảm khái không thôi.
Ở đây mới chân chính là cảnh còn người mất, lúc này Diệp Mặc hận không thể lập tức liền rời khỏi nơi này, sau đó trở lại đại lục Lạc Nguyệt đi thăm những người bên cạnh.
Cầm lấy ngôc giản, thần thức của Diệp Mặc quét vào:
– Anh rể, em là Tư Sương.
Bởi vì đợi mãi không tới được ngày anh rể trở về, bây giờ chúng em phải đi đại lục Lạc Nguyệt.
Cùng đi với em có dì Mục An, chú Quách Khởi, chú Lý Tam Đao còn có Ninh Phỉ Phỉ cùng Ngộ Đạo tiền bối.
Cha mẹ của em đã qua đời, dì Đường Thiên Bình, thành chủ Hoàng Ức Niên, dì Lư Lâm, chú Phương Vĩ, dì Úc Diệu Đồng, dì Trầm Thiên Thiên, chú Thi Tu… Cũng đều đã mất…
– Em không biết anh rể có thể thấy cái ngọc giản này hay không, em biết các chú các dì đều là những người bạn tốt nhất của anh rể, anh rể thấy cái ngọc giản này, khẳng định cũng rất thương tâm.
Người sống cả đời, sinh lão bệnh tử không thể tránh được, đây là quy luật tự nhiên của thiên đạo, anh rể đừng quá đau buồn…
Diệp Mặc xoa xoa viền mắt có chút ướt át, Ninh Tư Sương có thể hiểu đạo lý này, hắn há có thể không hiểu sao.
Thế nhưng những người này trước đây đều thân như tay chân của hắn, trong việc kiến thiết Lạ Nguyệt, đều có mồ hôi của bọn họ.
Mà hôm nay, chỉ có hắn còn ở nơi này, trong lòng thổn thức thương cảm không thôi.
Trì Uyển Thanh ngã xuống nơi đất khách, mà mẹ Trì Uyển Thanh – Đường Thiên Bình đã ốm chết ở Lạc Nguyệt, khiến Diệp Mặc trong lòng càng hổ thẹn đối với Trì Uyển Thanh.
Thần thức của Mục Tiểu Vận cũng quét vào ngọc giản, cô cảm thụ được nỗi thương cảm của Diệp Mặc, kéo tay Diệp Mặc nói rằng:
– Tướng công, chờ lát nữa chúng ta đến thăm trước mộ phần bọn họ.
Thần thức của Diệp Mặc đã quét đến một khu nghĩa địa công cộng bên bờ hồ Lạc Nguyệt, nơi ấy cũng có trận pháp bảo vệ, nhưng lại xây dựng cực kỳ to lớn xinh đẹp.
Hắn ừh một tiếng, tiếp tục xem tiếp:
– Anh rể trong chiếc nhẫn kia là đồ vật ba mẹ để lại cho chị của em, còn một phần là đồ dì Đường Thiên Bình để lại cho chị Uyển Thanh.
Chúng em là từ Truyền Tống Trận ở Mai Nội Tuyết Sơn rời đi, anh rể không cần lo lắng cho mấy người bọn em, có lẽ em rất nhanh là có thể nhìn thấy anh rể cùng chị rồi.
– Đúng rồi, anh rể lần trước anh trở về không được bao lâu, thì có một cô gái tên là Văn Đông tìm đến, nhưng lại mang một số thứ gì đó đưa cho anh rể.
Em sợ đồ vật bị mất, đã giữ lại bên mình, chờ khi một lần nữa gặp được anh rể sẽ đưa cho anh rể.
Còn có một cô tên là An Ngưng, cô ấy ở trong thành Lạc Nguyệt, cô ấy cũng từng đến tìm anh rể.
Sau khi nghe nói anh rể không còn ở đây nữa, cô ấy nói nếu như anh rể gặp em gái cô ấy là An Chỉ Kỳ, nhờ anh rể chăm sóc giúp một chút…
Diệp Mặc vẻ mặt bắt đầu hoảng hốt, hình như hắn lại nhìn thấy dáng vẻ Văn Đông đang đeo kính râm.
Hắn lại nghĩ tới tình cảnh Văn Đông không muốn nói ra chuyện cái bản vẽ mô hình kia bị hắn lấy đi, bị dằn vặt gần chết…
Đồng thời trước mắt hắn lần thứ hai hiện ra dáng vẻ An Ngưnng cùng An Chỉ Kỳ, còn Thi Tu năm đó ăn ý với hắn nhất nữa, còn có người anh em Diệp Tinh đã trợ giúp cho hắn nhiều nhất, thế nhưng hiện tại hắn cũng không gặp được nữa.
Những thứ hình ảnh này đã qua mấy trăm năm toàn bộ đều hiện lên trước mặt hắn, lại rõ ràng hẳn lên.
Diệp Mặc thở dài, hắn cảm giác mình quá mức qua loa, lần trước sau khi trở về không tìm được Văn Đông, hắn đúng là vẫn cho rằng Văn Đông không có ở đây, mà lại không cần thận tìm kiếm lại một lần nữa.
Thu hồi ngọc giản cùng nhẫn, Diệp Mặc mang theo Mục Tiểu Vận đi tới chỗn nghĩa địa công cộng, lấy ra một ít tiên linh hoa, tế bái từng người một.
Ở đây đều là thân nhân, bạn bè, anh em… của hắn.
Có lẽ hắn đã là một chứng đạo Thánh Đế, thế nhưng vẫn có rất nhiều chuyện, hắn không cách nào khống chế được, cũng không có năng lực đi không chế.
Đúng là Thiên thượng phù vân tự bạch y, tư tu cải biến như thương cầu (Bài thơ “Khả Thán” của Đỗ Phủ).
Cho dù là mạnh như Thánh Đế thì sao chứ?
– Tướng công…
Mục Tiểu Vận có chút bận tâm gọi Diệp Mặc một tiếng.
Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại, hắn kéo tay Mục Tiểu Vận dịu dàng nói:
– Chúng ta đi thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2204: Xuống Âm Minh, Tìm Uyển Thanh
Xuống Âm Minh, Tìm Uyển Thanh
B
ên ngoài sơn cốc Lượng Cơ ở Tiểu thế giới, Mục Tiểu Vận chỉ vào một cái khe núi nhỏ hẹp dài nói:
– Tướng công, năm đó em chính là bị Phượng lão mang đi ở chỗ này.
Diệp Mặc ảo não một tiếng nói rằng:
– Sớm biết ta nên tỉ mỉ tra xét một chút ở phụ cận nơi này.
Mục Tiểu Vận dịu dàng nói:
– Lúc đó tướng công lại không thể như bây giờ, thần thức có thể mạnh mẽ như vậy.
– Chúng ta đi Băng Hồ nhìn xem không?
Diệp Mặc nghĩ đến hòn đá vọng phu kia chính là do Tiểu Vận để lại ở Băng Hồ, trong lòng có chút cảm khái.
Mục Tiểu Vận lắc đầu:
– Em không muốn đi, chúng ta quay về đại lục Lạc Nguyệt đi, là truyền tống qua hả?
Phượng lão không cho Diệp Mặc ở lại Băng Hồ, lại ép buộc đem cô mang đi, cô đối với Băng Hồ thật sự là không có bao nhiêu tình cảm.
– Phải, thần thức của ta bây giờ vẫn không cách nào đi qua giới vực hư không của Tu Chân Giới, nhưng từ Tinh Gia Sơn chúng ta cũng có thể truyền tống đến đại lục Lạc Nguyệt.
Thần thức của Diệp Mặc dũng mãnh, lại cũng chỉ có tu vi Hóa Đạo.
Thần thức xuyên qua giới vực, sai một ly đi nghìn dặm.
Mới chứng đạo bước đầu tiên Diệp Mặc có thể làm được rất nhiều chuyện mà người khác chứng đạo bước thứ hai không thể làm được, đã là phi thường khó tin rồi.
…
Nửa nén nhang sau, Diệp Mặc đã đứng trên Truyền tống trận ở Tinh Gia Sơn, Mục Tiểu Vận cũng ở lại trong Thế Giới Trang Vàng.
Truyền tống trận ở Tinh Gia Sơn xung quanh đã được người ta t kiến bảo vệ rồi, chỉ có điều là ở đây linh khí đã hao hết, không có linh thạch thượng phẩm thì không cách nào tiếp tục lợi dụng cái Truyền tống trận này được nữa.
Diệp Mặc là Tông sư Tiên trận đỉnh cao, Truyền tống trận ở Tinh Gia Sơn hắn chỉ thoáng nhìn một chút, cũng biết cái này gần đây đã được dùng qua vài lần, nghĩ hẳn là Ninh Tư Sương cùng Sở Đan lần lượt sử dụng qua.
Diệp Mặc bỏ mấy miếng linh thạch xuống, Truyền tống trận phát động một vầng sáng, cuốn Diệp Mặc đi.
Trong khi không gian Truyền tống trận chuyển đổi.
Thần thức của Diệp Mặc có thể rõ ràng cảm giác được không gian đang biến đổi.
Hắn thậm chí có thể thoát ly khỏi Truyền tống trận đi ra ngoài bất kỳ lúc nào, mà không bị ảnh hưởng chút nào.
Đạy là ảnh hưởng mà thực lực mạnh mẽ mang lại, người tu vi kém, trong quá trình truyền tống thoát ly khỏi Truyền tống trận, đó là chuyện cực ky nguy hiểm.
– Nơi này là Chiêu Ảnh Lĩnh, không phải đại lục Lạc Nguyệt.
Một đám khí tức nhàn nhạc âm u lạnh lẽo vây tới, Diệp Mặc lập tức cũng biết hắn không hề trở lại đại lục Lạc Nguyệt, mà là đại lục Thần Khung.
Đại lục Thần Khung và đại lục Lạc Nguyệt không phải là vô cùng xa nhau.
Đối với một Hóa Đạo Thánh Đế như Diệp Mặc mà nói, muốn từ đại lục Thần Khung đi đại lục Lạc Nguyệt chỉ tốn chút thời gian mà thôi.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét đến Quảng Tiệp của Liên Hoa Tông, đồng thời thấy Cốc Quỳnh Anh của Du Hòa Di, mà ngay cả Liễu Sa cũng đã là tu sĩ Ngưng Thể, Quảng Tiệp còn là Hóa Chân viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể thăng thiên Tiên Giới.
Đối với chuyện này Diệp Mặc rất lả thỏa mãn, nếu đạ đến, hắn cũng định mang Mục Tiểu Vận trở lại Liên Hoa Tông nhìn xem.
Vừa lúc đó, thần thức của hắn lại phá vỡ giới vực Chiêu Ảnh Lĩnh.
Âm Minh Giới?
Đây là một thế giới âm u xám xịt, khắp nơi đều là màu xám ảm đạm không ánh sáng cùng cát đá.
Diệp Mặc trong lòng nhất thời trở nên kích động.
Nếu như Trì Uyển Thanh tiến vào Âm Minh Giới, nhất định là từ nơi này đi vào.
Từ nơi này tiến vào tìm hồn phách Trì Uyển Thanh.
So với ngọc giản Tào Trạch của Âm Minh Tộc cho hắn còn đáng tin cậy hơn nhiều.
Diệp Mặc không còn tâm tư đi Liên Hoa Tông nữa, trực tiếp lấy ra một trận bàn cùng một chiếc nhẫn xuyên qua không gian vô tận đặt ở trướng mặt Quảng Tiệp, đồng thời sau khi để lại một câu bên tai Quảng Tiệp, lập tức liền xé mở giới vực đi thông đến Âm Minh Giới.
…
Từ sau khi Diệp Mặc tới đại lục Thần Khung, Liên Hoa Tông như mặt trời ban trưa, lúc này rốt cuộc đã là tông phái đứng đầu đại lục Thần Khung.
Quảng Tiệp đối với Liên Hoa Tông hiện tại rất là thỏa mãn, cô có thể thăng thiên tiên giới.
Bởi vì có liên quan đến Diệp Mặc, cô cũng thành Hóa Chân trưởng lão nói một là một của Liên Hoa Tông.
Lúc này Quảng Tiệp đang mời dự họp Tông Môn đại hội, tham dự hội nghị đều là những Hóa Chân trưởng lão.
Vừa lúc đó, một bàn tay to bằng nguyên khí bỗng nhiên xuất hiện trong đại điện.
Cái bàn tay to bằng thần nguyên này xuất hiện trong đại điện, hầu như mọi người đều khiếp sợ muốn đứng lên.
– Đợi một chút…
Quảng Tiệp lại cảm giác được một cảm giác quen thuộc, cô lập tức cũng biết cái bàng tay to bằng nguyên khí này là Diệp Mặc, nhanh chóng đứng len hét một câu.
Một trận bàn cùng một chiết nhẫn đặt ở trước mặt Quảng Tiệp, cùng lúc thanh âm của Diệp Mặc truyền đến:
– Ta không có thời gian đến Liên Hoa Tông, cái trận bàn này sẽ là Trận Bàn Hộ Sơn của Liên Hoa Tông, đồ vật ở bên trong cái nhẫn thi là một ít tài nguyên tu luyện Tiểu Vận đền đáp Liên Hoa Tông.
Tiểu Vận hiện tại đang ở cùng ta, cũng không có thời gian trở về, ta thay Tiểu Vận vấn an các vị đồng môn Liên Hoa Tông.
Liễu Sa là bạn của Uyển Thanh, nhờ Quảng Tiệp trưởng lão chăm nom nhiều hơn một chút.
Đồng thời chúc mừng Quảng Tiệp trưởng lão sắp thăng thiên Tiên Giới, tại Cung Hoa Thiên ở Tiên Giới ta có một tông môn tên là Mặc Nguyệt Tiên Tông.
Nếu như Quảng Tiệp không tìm được tông môn, trước tiên có thể đến Mặc Nguyệt Tiên Tông của ta…
Đến đây, thanh âm Diệp Mặc dần dần nhạt đi.
– Là Diệp Mặc tiền bối…
– Diệp tiền bối…
Tiếng nói của Diệp Mặc rơi xuống, hầu như tất cả các Hóa Chân tu sĩ đều kinh ngạc vui mừng không gì sánh được đứng lên.
Tuy rằng bàn tay thần nguyên của Diệp Mặc đã biến mất, thế nhưnh trong đại điện từ lâu đã ghi chép lại thanh âm của Diệp Mặc, những Hóa Chân tu sĩ này đều đồng thời khom người thi lễ với nhẫn cùng trận bàn mà Diệp Mặc để lại.
Quảng Tiệp càng kích động khó mà hình dung được, cô không nghĩ là trước khi mình thăng thiên Tiên Giới, rốt cục còn nghe được thanh âm của Diệp Mặc.
Tuy rằng Diệp Mặc không tự mình đến Liên Hoa Tông, thế nhưng thanh âm của hắn đã tới.
…
Cát đá màu đen xám vô cùng loang lổ ở dưới chân kéo dài ra, không chỉ cực kỳ mất trật tự, mà còn vô biên vô tận.
Với thần thức mạnh mẽ như Diệp Mặc, vậy mà lại nhìn không thấy giới hạn.
Một số hồn phách cấp thấp cảm thụ được thần thức của Diệp Mặc, lập tức nao núng trốn ở một bên, căn bản là không dám tiếp cận.
Sức mạnh áp chế mạnh mẽ truyền đến, Diệp Mặc lại có thể cảm giác được tu vi của mình đang trôi đi nhanh chóng.
Ở đây không chỉ áp chế tu vi, hơn nữa pháp tắc cực kỳ mành mẽ, hơi không cẩn thận, lập tức sẽ bị đầy đi.
Diệp Mặc khẳng định Thánh Đế đã chứng đạo bình thường cho dù là Bán Bộ Hỗn Nguyên, cũng chưa chắc có thể tiếp tục ở chỗ này được nữa.
Hắn là lấy đạo cơ tự thân của mình dung hợp hỗn độn, chứng là Hỗn Độn Vô Thượng đại đạo, cũng là đại đạo tự thân cùng thế giới dung hợp, đại đạo mạnh mẽ như vậy cũng thiếu chút nữa khiến hắn không cách nào ở lại được.
Diệp Mặc trong lúc cấp thiết, Tam Sinh Quyết điên cuồng vận chuyển, ngay cả Cây Hỗn Độn cũng bắt đấu trợ giúp Diệp Mặc dung hợp pháp tắc ở thế giới này.
Cùng với Tam Sinh Quyết cùng Cây Hỗn Độn của Diệp Mặc phát uy, Diệp Mặc lập tức cũng cảm giác được cái cảm giác tu vi trôi đi nhanh này lập tức dừng lại, rất nhanh tu vi hắn mất đi lại trở về.
Hơn nữa từng cái từng cái pháp tắc của thế giới này ban đầu hắn không phải là rõ ràng lắm bị hắn cảm ngộ được, tuy rằng không phải là rất rõ ràng, nhưng cũng đã có một nét khái quát.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, lấy địa đồ ngọc giản Tào Trạch cho ra, lại phát hiện trong địa đồ ngọc giản căn bản chẳng có chỗ nào giống như ở đây cả, nói cách khác địa đồ ngọc giản của Tào Trạch tại vị trí hiện giờ của hắn căn bản là không phù hợp.
Diệp Mặc cũng không có bao nhiêu thất vọng, hắn vốn đã không hoàn toàn trông cậy vào Tào Trạch, người này nói không chừng một lòng một dạ muốn giết hắn, há có thể cho hắn địa đồ hoàn chỉnh của Âm Minh Giới?
Không cần địa đồ, thần thức của Diệp Mặc bắt đầu khuếch tán ra.
Diệp Mặc tin tưởng, chỉ cần hắn tìm được hồn phách Trì Uyển Thanh, cái cảm giác quen thuộc này, hắn trước tiên liền có thể nhận ra.
Chỉ là thần thức của Diệp Mặc quét khắp nơi chu vi vài trăm dặm. vẫn không tìm được hồn phách Trì Uyển Thanh.
Tuy rằng thần thức của Diệp Mặc có thể quét đến chỗ xa hơn, thế nhưng hắn cũng không có làm như vậy.
Thần thức quét phạm vi càng lớn, lại càng dễ bỏ sót tin tức càng quan trọng hơn.
Năm đó hắn trở lại Địa Cầu, nếu như không phải quá mức qua loa cẩu thả, sẽ không bỏ sót Văn Đông, thậm chí cho rằng Văn Đông đi Tiểu thế giới, có lẽ đã chết.
Biện pháp Diệp Mặc chọn dùng là không ngừng đi tới, đồng thời thần thức bao trùm nơi hắn đi qua.
Mấy ngày sau, Diệp Mặc dừng lại tại một bãi sa mạc màu xám đen.
Mấy ngày này thần thức của hắn vẫn luôn trong trạng thái tập trung cao độ, thế nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhận thấy được bất cứ một chút cảm giác quen thuộc nào.
Lúc này bãi sa mạc ở trước mặt Diệp Mặc cũng là vô biên vô hạn, khắp nơi đều toàn là những hồn phác đờ đẫn, có một số thậm chí đã bắt đầu tán loạn.
Điều này làm cho Diệp Mặc hiểu rằng, cho dù là tiến vào Âm Minh Giới, hồn phách linh hồn cũng có khả năng sẽ hoàn toàn tán loạn, đến cuối cùng thần hồn đều diệt.
Sau khi hiểu được một điểm này, Diệp Mặc trong lòng nổi lên một cảm giác bi thương, khi Uyển Thanh ngã xuống chỉ có tu vi Kim Đan, một hồn phách tu vi Kim Đan có thể ở chỗ này vượt qua mấy trăm năm không?
Không chỉ nói hồn phách tu vi Kim Đan, cho dù là tu sĩ tu vi Kim Đan, cũng chỉ có mấy trăm năm thọ nguyên mà thôi.
Tu sĩ Kim Đan thọ nguyên tối đa cũng chỉ có tám trăm đến một ngàn năm, mà tu sĩ Kim Đan yếu hơn một chút thọ nguyên chỉ có năm trăm năm đến tám trăm năm.
Một tu sĩ thân mặc đồ đen xuất hiện tại một góc trong bãi sa mạc, tu sĩ đồ đen này tức thì khiến cho Diệp Mặc chú ý.
Diệp Mặc từ khi tiến vào Âm Minh Giới tới này, cho tới ây giờ gặp phải đều là những hồn phách không có thân thể, cho dù là có một số hồn phách cô đọng hơn một ít, cũng chỉ là hồn phách mà thôi.
Mà bây giờ hắn thấy tu sĩ bận đồ đen này thậm chí có thân thể, hơn nữa thân thể vẫn còn rất hoàn chỉnh.
Diệp Mặc vừa liếc một cái đã thấy tên tu sĩ bận đồ đen này tu luyện là công pháp thuộc tính âm, hơn nữa tu vi cũng không thấp, từ tra xét khí âm lãnh vờn quanh quanh thân y, người này đã tương đương Hóa Chân tu sĩ.
Gần như là khi vừa mới nhìn thấy tên tu sĩ bận đồ đen này, Diệp Mặc cũng đã một bước lướt qua mấy vạn dặm, đi tới trước mặt tu sĩ bận đồ đen này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2205: Thế Giới Sơn
Thế Giới Sơn
T
u sĩ bận đồ đen này không chỉ mặc áo choàng tu sĩ màu đen, hơn nữa cả người cũng có khí đen lượn lờ.
Nhưng tu vi của gã kém Diệp Mặc quá xa, khi Diệp Mặc chặn phía trước gã, gã mới giật mình phát hiện trước mắt đột ngột có thêm một người.
– Tiền bối…
Tu sĩ bận đồ đen này run rẩy gọi một câu, Diệp Mặc cho dù là không dùng bất kể uy áp gì, gã cũng có thể cảm giác được Diệp Mặc dũng mãnh hơn so với gã vô số lần.
– Ngươi từ đâu đến, đến đây làm gì?
Khi Diệp Mặc đặt câu hỏi, thần thức của hắn đã quét đến trong túi âm hồn của tên tu sĩ bận đồ đen này tràn đầy các loại âm hồn, nhưng lại đều là những âm hồn cùng hồn phách tương đối cô đọng có ý thức.
Âm hồn có thể tới đây không phải là tất cả hồn phách đều không có ý thức, rất nhiều linh hồn cùng hồn phách đều mơ tưởng từ Âm Minh Giới chuyển sang kiếp khác, nên mới cố ý tiến vào đây.
Đương nhiên cũng có rất nhiều kẻ là sau khi đi vào, mất đi ý thức, thành những hồn phách mơ mơ màng màng.
Tên tu sĩ bận đồ đen này chuyên môn thu thập những hồn phách có ý thức này, hiển nhiên là muốn luyện hóa thánh Khí Hồn hoặc có tác dụng khác.
Diệp Mặc phản cảm nhất là loại tu sĩ này, nếu như không phải là muốn hỏi người này mấy vấn đề, hắn đã sớm tung ra một hỏa cầu rồi.
– Vãn bối đến từ Âm Minh Giới, tới nơi này vì muốn thu thập một ít hồn phách dùng cho tu luyện.
Tu sĩ bận đồ đen kính cẩn đáp lại.
Diệp Mặc lập tức nhíu mày:
– Âm Minh Giới? Lẽ nào đây không phải là Âm Minh Giới?
Người đàn ông bận đồ đen này hiển nhiên không dám hỏi Diệp Mặc, nhanh chóng đáp:
– Nơi này là U Minh Giới.
Bên ngoài có rất nhiều người đều nghĩ Âm Minh Giới cùng U Minh Giới là một.
Trên thực tế.
Ở bên ngoài cũng không có nhiều người chân chính hiểu được Âm Minh Giới cùng U Minh Giới là khác nhau.
– Có khác nhau sao? Ngươi tỷ mỉ nói cho ta nghe một chut1?
Diệp Mặc lập tức biết là Tào Trạch không có nói thật với hắn.
Tào Trạch đây là lừa dối hắn không rõ sự khác nhau giữa Âm Minh Giới cùng U Minh Giới.
Đối với chuyện Chung Ly Hoắc Âm cũng không giải thích sự khác nhau giữa Âm Minh Giới cùng U Minh Giới, Diệp Mặc thật ra lại hiểu.
Chung Ly Hoắc Âm vốn là đang đối địch với hắn, y nghe được mình căn bản là không phân biệt rõ hai giới này, đương nhiên không sẽ chủ động lãng phí thời gian đi giải thích.
Người đàn ông bận đồ đen này nhanh chóng lấy ra ngọc giản khắc vào một chút gì đó, đem ngọc giản giao cho Diệp Mặc.
– Ngươi dùng hồn phách tu luyện như thế nào?
Diệp Mặc quét mắt một vòng cái túi âm hồn của tu sĩ bận đồ đen này.
Tu sĩ bận đồ đen này thản nhiên nói, hiển nhiên cho rằng đây là chuyện rất chính đáng.
Diệp Mặc lập tức liền nghĩ đến hồn phách của Trì Uyển Thanh, người này mỗi ngày dùng hồn phách tu luyện.
Đã giết mất bao nhiêu hồn phách rồi, ai biết rong số những hồn phách bị giết có người quen biết của mình hay không?
Cảm giác được sát khí của Diệp Mặc bốc lên, tu sĩ bận đồ đen này xoay người bỏ chạy.
Chỉ có điều là gã còn chưa có rời khỏi được một trượng, đã nhìn thấy một quả cầu lửa bay tới, đối mặt với quả cầu lửa này, gã thậm chí ngay cả chút năng lực phản kháng cũng không có.
Tiêu diệt tu sĩ bận đồ đen của Âm Minh Giới này xong, thần thức của Diệp Mặc rơi vào trên ngọc giản.
Sau một lát, Diệp Mặc cũng đã hoàn toàn hiểu rõ về U Minh Giới cùng Âm Minh Giới, nói giản đơn một chút, U Minh là một nơi luân hồi sống lại.
Mà Âm Minh Tộc giống như Yeu Tộc, Nhân Tộc vậy, thuộc về một tộc Rất nhiều linh hồn muốn luân hồi sống lại đều sẽ bị cuốn vào U Minh Giới.
Hoặc là chính mình chủ động tới U Minh Giới.
Sau khi đến U Minh Giới rồi, thì phải đi qua cần Luân Hồi, vô luận là có ý thức hay không, chỉ cần muốn luân hồi nhất định phải đi qua cầu Luân Hồi.
Còn có một số tu sĩ, linh hồn cùng hồn phách tương đối mạnh, những hồn phách này có thể thông qua một số tu luyện cho thần hồn của mình lớn mạnh, thậm chí có thể tu luyện thành Âm Minh Thể, cuối cùng tiến vào Âm Minh Giới, trở thành người của Âm Minh Tộc.
Tại U Minh có vô số hồn phách, linh hồn, vọ số hồn phách, linh hồn này có những cái đang tu luyện, có những cái đang khắp nơi tìm kiếm cơ duyên, thế nhưng hồn phách có thể chân chính tu luyện thành Âm Minh Thể có thể tiến vào Âm Minh Giới dù sao cũng là số ít, đại bộ phận đều là tuôn về hướng cầu Luân Hồi.
Cầu Luân Hồi đúng là có tồn tại, là nơi linh hồn, hồn phách luân hồi sống lại.
Diệp Mặc không tiếp tục do dự nữa, nếu như Trì Uyển Thanh muốn luân hồi, thì nhất định sẽ đi tới trước cầu Luân Hồi.
Với tính tình của Trì Uyển Thanh, tuyệt đối sẽ không đi tu luyện công pháp Âm Minh, hoặc là lợi dụng tu luyện công pháp quỷ tu để tiến vào Âm Minh Giới, cô nhất định là muốn luân hồi.
Diệp Mặc trước tiên liền muốn đi cầu Luân Hồi, nhưng hắn lập tức phát hiện mình cũng không biết vị trí cụ thể của cầu Luân Hồi, mà tu sĩ bận đồ đen kia đã bị hắn giết rồi.
Diệp Mặc đưa tay tùy ý cuốn một cái, mười mấy âm hồn đã bị hắn cuốn đến trước mặt.
– Trong các ngươi có ai biết cầu Luân Hồi ở nơi nào không?
Ú niệm thần nthức của Diệp Mặc truyền tới, hắn tin tưởng hồn phách ở đây có thể nghe hiểu được ý của hắn.
Một âm hồn thân thể tương đối ngưng thực cẩn thận truyền đến một tin tức nói:
– Cầu Luân Hồi không chỗ nào không có.
Cầu Luân Hồi không chỗ nào không có? Đây là ý gì?
Âm hồn thân thể ngưng thực kia dường như biết Diệp Mặc lợi hại, không đợi Diệp Mặc tiếp tục hỏi, lại lần nữa truyền tìn tức đến:
– Bất luận âm hồn hồn phách hoặc là linh hồn nào tiến vào U Minh Giới, chỉ cần khi nào muốn đi luân hồi, kẻ đó có thể thấy phương vị của cầu Luân Hồi, sau đó chỉ cần dọc theo cái phương vị kia đi là được.
Có những người cỉ cần đi vài bước là đến, có những người lại cần đi mấy nghìn năm, cũng chưa chắc có thể đến được, đây chính là cầu Luân Hồi.
Diệp Mặc đã chứng đạo, hơn nữa là Thánh Đế Hóa Đạo đỉnh cao, đương nhiên hiểu đây là chuyện gì.
Đây là pháp tắc không gian, hơn nữa còn đem pháp tắc không gian cùng ý thức của hồn phách kết hợp lại.
Một khi hồn phách có suy nghĩ muốn luân hồi, sẽ có pháp tắc không gian xuất hiện trước mặt hồn phách này, thoạt nhìn chỉ vài bước mà thôi là tới, trên thực tế là lướt qua vô số khoảng cách.
Thần thức của Diệp Mặc lại truyền ra một câu hỏi nữa:
– Ta muốn đi cầu Luân Hồi, lại nhìn không thấy cầu Luân Hồi, phải thế nào mới qua được?
Khoảng cách đối với Diệp Mặc hiện tại mà nói không phải là vấn đề, pháp tắc không gian hắn cũng hoàn toàn có thể lợi dụng.
Thế nhưng hắn không biết vị trí cầu Luân Hồi, cũng là uổng công.
Những hồn phách này toàn bột đều trầm mặc xuống, không ai biết Diệp Mặc nên làm như thế nào để đi qua cầu Luân Hồi.
Diệp Mặc chỉ quét qua một chút cũng biết, những hồn phách cùng âm hồn này, không có một người nào biết nên làm như thế nào để đi qua cầu Luân Hồi.
Có lẽ chỉ có khi trong lòng bọn họ muốn đi cầu Luân Hồi, lúc này mới có thể đi.
Một hồn phách đã rất là mờ nhạt bỗng nhiên truyền đến một tin tức nói:
– Ta không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, muốn đi luân hồi, tiền bối nếu như có thể thấy thân thể của ta thì theo ta cùng đi, nếu như nhìn không thấy, ta cũng không có cách nào giúp…
Cái hồn phách này sau khi nói xong, thân thể đã cực kỳ mờ nhạt càng thêm mỏng, thần thức của Diệp Mặc chăm chú theo sau cái hồn phách mòng manh này.
Một cây cầu dài như ẩn như hiện xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc thấy cây cầu này kinh ngạc xém chút nữa kêu lên, đây không phải cầu Niết Sinh hắn thấy tại Thần Phần Vực sao? Sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Nhưng Diệp Mặc lập tức hiểu được, đây không phải là cầu Niết Sinh, tuy rằng thoạt nhìn rất giống cầu Niết Sinh, nhưng đúng là không phải.
Diệp Mặc thân hình trong lúc chớp động, liền biến mất vô tung vô ảnh ngay tại chỗ, dù cho cái bóng của hồn phách kia cực kỳ mỏng manh, thần thức của Diệp Mặc cũng rơi vào trên người y không biến mất.
Chỉ cần cái hồn phách này còn, thì đường nét của cầu Luân Hồi còn.
Mấy chục ngày sau, một cái bóng đen sì đột ngột xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc chỉ hơi chút quan tâm tới cái bóng đen sì kia, liền phát hiện cái hồn phách lúc trước hắn chăm chú theo sát kia đã biến mất không thấy gì nữa, mà cầu Luân Hồi cũng biến mất không thấy gì nữa.
Diệp Mặc lại cũng không hề ảo não, hắn tin tưởng mình đã biết phương vị đại khái của cầu Luân Hồi, chỉ cần hắn theo phương vị này tiếp tục đi, cuối cùng cũng có thể tìm được cầu Luân Hồi.
Huống chi, tốc độ của hắn so với tốc độ của hồn phách kia nhanh hơn vọ số lần, chỉ cần biết vị trí cầu Luân Hồi, còn sợ tìm không được sao?
Lúc này Diệp Mặc trái lại càng quan tâm cái bóng đen hiện ra trong thức hải của hắn, hắn cảm giác cái bóng đen này có chút quen thuộc.
Bóng đen thật lớn như thế có chút quen thuộc, Diệp Mặc vẫn còn có chút kỳ quái.
Diệp Mặc không tiếp tục đi về hướng cầu Luân Hồi, mà tăng thêm tốc độ nhằm phía cái bóng đen thật lớn có chút quen thuộc kia.
Bóng đen kia thoạt nhìn cũng không phải rất xa, khi Diệp Mặc muốn đi qua, thì lại cực kỳ xa xôi.
Đối với Diệp Mặc đã là Hóa Đạo Thánh Đế mà nói, bóng đen kia cho dù là có xa đi nữa, cũng không cần bao nhiêu thời gian.
Chỉ chưa tới một nén nhang, Diệp Mặc đã đi tới ngoại vi bóng đen này.
Đây không ngờ lại là một ngọn núi khổng lồ không gì sánh được, ngay cả Diệp Mặc cũng không cảm thấy được giáp ranh ngọn núi khổng lồ này rốt cuộc là ở nơi nào.
Diệp Mặc đứng ở phía trước ngọn núi khổng lồ này trong lòng nghi hoặc không ngớt, hắn làm sao có thể có cảm giác quen thuộc đối với một ngọn núi?
Lại đi vài bước nữa, Diệp Mặc đi tới chân núi này, song song biến hóa ra bàn tay to bằng thần nguyên, hắn muốn đem ngọn núi khổng lồ này bóp xuống một miếng xem xem.
Nhưng khi tay hắn chộp đến ngọn núi khổng lồ này, sắc mặt lập tức biến đổi, lập tức lộ ra vẻ mừng như điên.
Đây là Thế Giới Sơn, tuyệt đối không sai, đây tuyệt đối là Thế Giới Sơn.
Diệp Mặc cũng phi thường rõ ràng, cái Thế Giới Sơn trước mắt này khẳng định không phải cái Thế Giới Sơn trước đây hắn thấy tại Vẫn Chân Cấm Địa kia.
Cái Thế Giới Sơn trước mắt này so với cái Thế Giới Sơn ở Vẫn Chân Cấm Địa kia không biết phải lớn hơn bao nhiêu lần, nhưng hai tòa Thế Giới Sơn trừ kích cỡ bất đồng ra, cấu tạo thành phần là hoàn toàn như nhau.
Đây mới là Thế Giới Sơn chân chính, Diệp Mặc kích động bay xuống mặt trên của Thế Giới Sơn, hắn quyết định mang Thế Giới Sơn này đi.
Hắn cần Thế Giới Sơn này để luyện chế lại huyết mạch cho Thánh Đạo Tàn Giới một lần, tu sửa Thánh Đạo Tàn Giới.
Diệp Mặc tin tưởng với hắn đã là Hóa Đạo đỉnh cao, tu vi gần viên mãn, tòa Thế Giới Sơn này cho dù là có lớn đi nữa, hắn muốn luyện hóa một bộ phận, lại lợi dụng trận pháp thu vào Thế Giới Trang Vàng cũng không có vấn đề gì.
Khi Diệp Mặc bắt đầu luyện hóa tòa Thế Giới Sơn này, mới biết mình ngây thơ cỡ nào.
Mười ngày sau, Diệp Mặc cũng biết, hắn cho dù là có luyện hóa trăm vạn năm cũng không thể nào luyện hóa Thế Giới Sơn này dù chỉ một chút, cũng không thể nào lợi dụng bất cứ cái trận pháp gì để lấy đi tòa Thế Giới Sơn này.
Không phải nói Thế Giới Sơn này không phải Thế Giới Sơn thật, đây xác thực đúng là Thế Giới Sơn, thế nhưng cái Thế Giới Sơn này quy tắc lại không được đầy đủ, căn bản không có khả năng luyện hóa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









