1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 440 : Đạo Quả Tháp Đóng Cửa (c2196-c2200)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 440 : Đạo Quả Tháp Đóng Cửa (c2196-c2200)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2196: Đạo Quả Tháp Đóng Cửa

Đạo Quả Tháp Đóng Cửa

Đ

ạo quả ở trong Đạo Quả Tháp mặc dù nhiều, nhưng thời gian cho phép ở lại trong Đạo Quả Tháp lại quá ngắn, tất cả chỉ có mười ngày mà thôi.

Những người có thực lực mạnh nhất còn có thể xông lên được tầng thứ bẩy ở bên trong.

Thực lực kém một chút thì chỉ có thể ở những tầng phía dưới mà bồi hồi.

Nếu như thực lực kém, lại còn thiếu chút vận khí nữa, thì nói không chừng sau khi qua mười ngày vẫn còn dậm chân ở tầng hai, điều này cũng không phải là chuyện không thể.

Diệp Mặc sở dĩ không tiến vào Đạo Quả Tháp ngoại trừ vì thời gian của nó quá ngắn ra, còn có một điều khác đó là hắn biết được con đường Chứng đạo của mình là như thế nào.

Đạo quả đối với hắn chỉ có tác dụng duy nhất là cảm ngộ thần thông, cảm ngộ pháp tắc Thiên Địa.

Chứ hắn không cần sử dụng Đạo quả để vấn đạo.

Còn đại đạo dạo vận trong Đạo Quả Tháp thì hắn càng không cần.

Chẳng những là không cần mà hắn còn sợ rằng những đạo vận đó sẽ ảnh hưởng tới đại đạo tự thân của hắn.

Thời gian mười ngày nhanh chóng qua đi.

Ngay sau khi ngày thứ mười trôi qua, thì cho dù là nơi vô cùng rộng rãi như quảng trường của Đạo Quả Tháp cũng đã chật kín hết chỗ.

Ngay cả Không Hãn Thánh Đế cùng với Thiên Thụy Thánh Đế cũng có mặt ở đây.

Lần Này Diệp Mặc bày cửa hàng quảng cáo hết sức phô trương tại quảng trường Đạo Quả Tháp, tuy là có cho Nhân Tộc tăng lên nhân khí và khí thế, nhưng việc chính vẫn là vì muốn thu mua Đạo quả.

Vốn Diệp Mặc cho rằng dù là có kẻ tu vi Bán Bộ Hỗn Nguyên tới quảng trường Đạo Quả Tháp, nhưng chắc cũng chỉ có hai người của Hư Thị mà thôi, hoặc là thêm những Bán Bộ Hỗn Nguyên của những thương lâu cá biệt nữa, nhưng chắc chắn là sẽ không quá nhiều.

Nhưng hiện tại Diệp Mặc biết rằng hắn đã đoán sai rồi.

Vài đạo thần thức cường đại đảo qua bên ngoài cấm chế của hắn đủ để hắn biết rõ rằng đó là những kẻ thực lực Bán Bộ Hỗn Nguyên không hề kém hơn so với Không Hãn Thánh Đế.

Không chỉ như thế, ngay cả hai tên Bán Bộ Hỗn Nguyên mà năm đó hắn gặp tại hội đấu giá Hư Thị cũng xuất hiện.

Thần thức của hai kẻ này thì Diệp Mặc hết sức quen thuộc, cho nên nó chỉ tùy tiện quét tới thì Diệp Mặc đã cảm giác được rồi.

Diệp Mặc tổng kết đơn giản một chút thì ngay hôm nay chí ít đã có sáu kẻ tu vi Bán Bộ Hỗn Nguyên tiến vào quảng trường Đạo Quả Tháp này rồi.

Một người trong đó tiến về chỗ của Hải Tộc chưa hề đi ra, còn có một người đã tiến về phía của Yêu Tộc, cũng chưa hề ra ngoài.

Diệp Mặc chú ý nhất là tên Bán Bộ Hỗn Nguyên đã bước vào chỗ của Hải Tộc.

Bất luận là tên Bán Bộ Hỗn Nguyên này vì nguyên nhân gì mà tới, thì khẳng định rằng chuyện Nhân Tộc và Hải Tộc xung đột y đã biết được rồi.

Còn có một khả năng khác, chỉ sợ sẽ là vì muốn hắn giúp chúng thu mua Đạo quả miễn phí rồi.

Sau khi hiểu được điểm này thì Diệp Mặc lại không hề lo lắng.

Đối phương chỉ có một tên Bán Bộ Hỗn Nguyên thì hắn còn có thể đối phó được.

Nếu như là hai tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế tới, thì thật sự là chuyện không tốt rồi.

Cũng may lúc trước hắn đã sớm có chuẩn bị, cái gì cần mua thì đã mua rồi.

Tại cấm chế đen nhánh giữa quảng trường Đạo Quả Tháp bỗng nhiên nổi lên hàng loạt đoàn ánh sáng trắng toát.

Những luồng ánh sáng trắng đó khiến cho cầm chế đen nhánh kia rung chuyển không ngừng.

– Đạo Quả Tháp sắp đóng cửa rồi.

Người tiến vào Đạo Quả Tháp cũng sắp ra ngoài rồi.

Từ hàng loạt những tiếng bàn tán thì luồng ánh sáng trắng kia liền biến mất không còn nữa.

Cám chế đen nhánh lúc này đột nhiên mở ra, mấy trăm tên Hóa Đạo Thánh Đế nhanh chóng tản ra.

Có một số ít Hóa Đạo Thánh Đế liền chạy nhanh ra khỏi quảng trường Đạo Quả Tháp và biến mất.

Hiển nhiên đây là một số những người trong Thần bảng, không hề muốn đối mặt với những người còn lại.

Nhưng số lượng người ở lại thì nhiều hơn nhiều.

Bởi vì họ biết rằng, lúc này ở lại quảng trường Đạo Quả Tháp mới là nơi an toàn nhất.

Nếu như không nắm chắc được sự tình, thì lúc này lao ra khỏi Hư Thị mới là hành vi ngu xuẩn nhất.

Gần ngàn người tiến vào Đạo Quả Tháp, nhưng lúc này đi ra ngoài không đến chín trăm người.

Đối với Đạo Quả Tháp thì nó tuy không tính là một địa phương an toàn, nhưng lại so với những bí cảnh khác thì an toàn hơn rất nhiều.

Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét tới những Thánh Đế bên Nhân Tộc.

Tất cả có 32 người tiến vào Đạo Quả Tháp, còn hiện tại đi ra ngoài là 30 người, thiếu đi mất hai người.

Không cần thiết phải đoán, thì cũng biết rằng hai người này có lẽ đã ngã xuống trong Đạo Quả Tháp rồi.

Đám người La Thanh Hà, Tần Tuyền Ki, Vương Nam Sương, Đổng Yến mà Diệp Mặc quen biết đều bình yên vô sự.

Thánh Đế của Nhân Tộc đi ra ngoài cũng không có bất cứ một người nào rời khỏi quảng trường Đạo Quả Tháp, đều nhao nhao đi về phía Diệp Mặc.

Khi Diệp Mặc thấy bộ mặt của đám người La Thanh Hà lộ ra vẻ vui sướng, thì lập tức đã biết rằng thu hoạch của họ lần này không nhỏ rồi.

– Sư huynh, lần này thu hoạch của tôi là lớn nhất, chính là đã nhận được hai quả Càn Nguyên Quả, ngoàira còn đạt được thêm sáu quả Đạo quả khác…

La Thanh Hà là người đầu tiên nói với vẻ kích động.

Diệp Mặc lập tức triệu tập lại 30 Thánh Đế của Nhân Tộc rồi nói:

– Đạt được Ngũ Hành Thiên Quả, Phất Liễu Quả, Huyền Thiên Quả, Tử Tiêu Đạo Quả đều có thể để Đạo quả ở chỗ tôi, tôi có thể luyện chế nó trở thành Thần đan.

Còn những Đạo quả không thể luyện chế thành Thần đan thì mọi người tự mình giữ lại.

Vốn tôi tính toán rằng đợi tới khi góp nhặt đủ số lượng Càn Nguyên Quả thì sẽ giúp chúng ta có thêm vài người tu vi đạt tới Đạo Nguyên.

Nhưng hiện tại không được rồi.

Ba vị phó tông chủ hãy lập tức dẫn đầu Thánh Đế Nhân Tộc trở lại Thánh Đạo Tàn Giới thiết lập Thánh Đạo Tông…

Tư Phong ngạc nhiên:

– Có phải là đã xẩy ra chuyện gì rồi không?

Diệp Mặc trầm giọng:

– Bây giờ còn chưa xẩy ra chuyện gì cả.

Nhưng tôi đoán rằng cũng không còn lâu nữa đâu.

Bên phía Hải Tộc đã có một tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế đến.

Tuy rằng y tiến vào nơi của Hải Tộc rất cẩn thận, nhưng đã bị tôi phát hiện ra rồi.

– Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế?

Một số ít Thánh Đế của Nhân Tộc đều hai mặt nhìn nhau.

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế là những kẻ tu vi đã đến gần với bước Chứng đạo Thánh Đế thứ ba nhất.

Nếu như nói bước Chứng đạo Thánh Đế thứ hai cùng với bước Chứng đạo Thánh Đế thứ nhất cách biệt là một cái hố sâu không đáy, thì bước Chứng đạo Thánh Đế thứ hai và bước Chứng đạo Thánh Đế thứ ba cách biệt giống như là trời với đất vậy.

Thấy đám người La Thanh Hà đều lộ ra vẻ mặt vô cùng lo lắng và khẩn trương, thì giọng điệu của Diệp Mặc liền chậm rãi vang lên:

– Mọi người không cần lo lắng.

Tên Bán Bộ Hỗn Nguyên kia vốn là nhìn chằm chằm vào tôi, chỉ cần tôi không đi, thì y cũng sẽ không xuất hiện đâu.

Tôi đã hướng Hình Hồng của Hư Thị Thương Lâu mượn một chiếc thuyền hư không rồi, mọi người có thể sử dụng chiếc thuyền hư không đó để trở về Thánh Đạo Tàn Giới.

– Tôi ngoại trừ đạt được ba quả Càn Nguyên Quả ra, thì còn chiếm được một quả Thiên Vũ Phá Hư Quả nữa.

Tần Tuyền Ki đi tới trước mặt Diệp Mặc, muốn lấy ra Đạo quả của mình.

Diệp Mặc vội nói:

– Ba quả Càn Nguyên Quả cô để lại cho chính mình đi.

Bản thân cô cần một quả, còn lại thì xem xem trong tông môn có ai cần dùng không.

Cô cứ căn cứ vào điểm cống hiến sau đó tự mình an bài.

Nhớ kỹ, nếu như Hải Tộc thật sự dám công kích quy mô lớn với Thánh Đạo Tàn Giới chúng ta, thì nếu Nhân Tộc chúng ta đấu không lại tuyệt đối không thể liều mạng.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ đòi lại đầy đủ cả vốn lẫn lời.

Diệp Mặc sau khi đã nhắn nhủ hoàn tất, thì mới quay sang nói với Áo Hách ở bên cạnh:

– Áo tiên hữu, nếu như anh tin tưởng tôi, thì xin mời cùng đi một chuyến tới Thánh Đạo Tàn Giới.

Đồng thời đem phương vị Nghiễm Nguyên Cung của anh lưu lại cho tôi.

Chuyện tình củ tôi xong xuôi rồi, thì sẽ chủ động đi Nghiễm Nguyên Cung hỗ trợ luyện đan.

Sau khi tôi luyện chế đan dược ở Nghiễm Nguyên Cung xong, thì sẽ trở lại Thánh Đạo Tàn Giới, khi đó anh có thể rời khỏi Thánh Đạo Tàn Giới rồi.

Nếu như nhanh thì chắc chỉ vài chục năm, nhưng cho dù là chậm thì tôi xin khẳng định sẽ không vược quá trăm năm đâu.

Trong lòng Áo Hách có chút bất đắc dĩ.

Nhưng y biết rõ, một khi Diệp Mặc còn chưa làm xong chuyện của hắn, thì tuyệt đối sẽ không cùng y tới Nghiễm Nguyên Cung.

Y ở bên ngoài tìm kiếm Đan Thánh đã một hai ngàn năm rồi, cho nên biết rõ muốn tìm được một Đạo Nguyên Đan Thánh cường đại như Diệp Mặc tuyệt đối là chuyện gần như vô vọng.

Hiện tại Diệp Mặc đã đưa ra đề nghị để y đi tới Thánh Đạo Tàn Giới, hiển nhiên là muốn cho y giúp đỡ Nhân Tộc một chút.

Nếu như y không đồng ý thì Diệp Mặc rất có thể cũng sẽ không giúp Nghiễm Nguyên Cung của y luyện đan rồi.

Y và Diệp Mặc tiếp xúc cũng không phải là thời gian ngắn, cho nên đối với một ít bản tính của Diệp Mặc y cũng hiểu được.

Ngay cả một Hải Tộc Diệp Mặc còn không sợ, thì muốn nói rằng hắn sẽ sợ Nghiễm Nguyên Cung của y sao? Bị Nghiễm Nguyên Cung uy hiếp đi luyện đan sao? Đó chỉ là chuyện tự gạt mình dối người mà thôi.

Nghĩ tới đây, Áo Hách liền dứt khoát trực tiếp lấy ra một viên ngọc châu đưa cho Diệp Mặc:

– Đây là phương vị hư không của Nghiễm Nguyên Cung tôi, anh chỉ cần ở trong vị trí một tộc nào đó trong hư không là có thể cảm ứng được phạm vi của Nghiễm Nguyên Cung một cách rõ ràng.

Diệp Mặc tiếp nhận ngọc châu, thầm nghĩ rằng thứ đồ của Hỗn Nguyên Thánh Đế quả nhiên là cao cấp hơn nhiều những thứ khác.

Lúc trước Đổng Yến cho hắn viên ngọc giản kia, cũng chỉ có thể ở trong phạm vi nhất định mới có thể cảm ứng được Hư Thị, hơn nữa còn khá mơ hồ.

Thánh Đế của Nhân Tộc nhanh chóng tán đi khỏi cửa hàng Lạc Nguyệ Đạo Quả, rất nhanh ở đây chỉ còn lại có một mình Diệp Mặc.

Thần thức của Diệp Mặc thủy chung vẫn luôn chú ý tới phía bên Hải Tộc, phát hiện vài tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc và tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế kia đều không hề có cửa động nào, cho nên cũng lập tức yên lòng.

Chỉ cần Hải Tộc vẫn theo dõi hắn là tốt rồi.

Một khi Hải Tộc bỏ qua hắn truy sát đám người La Thanh Hà, thì đó mới là chuyện xấu nhất.

Tuy chỉ có một mình hắn, nhưng hắn cũng không thật sự để ý.

Hắn có ý định đem Tiểu Sâm hoặc là Cừu Nhưỡng ra giúp việc một chút, vì dù Tiểu Sâm là Băng Sâm Vương, nhưng tại quảng trường Đạo Quả Tháp cùng với vô số Đạo quả này thì dù Băng Sâm Vương vẫn khiến cho vô số người đỏ mắt, nhưng cũng không đến mức lập tức tiên lên cướp đoạt.

Nhưng Diệp Mặc rất nhanh đã ngạc nhiên phát hiện Mục Tiểu Vận đã xuất quan.

Lúc này tu vi của cô đã là Tiên Đế viên mãn rồi.

Đối với Tiểu Vận mà nói, thì bước tiếp theo chính là Chứng đạo Thánh Đế rồi.

Diệp Mặc hiện tại có nhiều Đạo quả như vậy, Thế Giới Hỗn Độn lại có nhiều khí tức Hỗn độn như vậy, thì việc Tiểu Vận Chứng đạo lên Tố Đạo Thánh Đế cũng không có bất kỳ điều gì cần lo lắng cả.

Trước tiên Diệp Mặc tiến vào cửa hàng sau đó đưa Mục Tiểu Vận từ trong Thế Giới Trang Vàng ra ngoài.

Sau khi Mục Tiểu Vận xuất hiện trong cửa hàng, thì căn bản cũng không để ý đây là đâu, mà đã lập tức ôm chặt lấy Diệp Mặc rồi:

– Tướng công, em không bao giờ muốn bế quan nữa đâu.

Muốn nâng cao tu vi, thì nhất định phải bế quan.

Nhưng ở trong trận bàn thời gian bế quan nhiều năm như vậy, đối với Mục Tiểu Vận mà nói thực sự là một chuyện chẳng khác nào tra tấn.

Vốn với tư chất của Mục Tiểu Vận, cộng với tài nguyên tu luyện đầy đủ của Diệp Mặc, thì Mục Tiểu Vận tuyệt đối không cần bế quan mất nhiều thời gian như vậy để tấn cấp đến Tiên Đế viên mãn.

Nhưng vì quá mức thương nhớ Diệp Mặc, cho nên Mục Tiểu Vận thường xuyên bừng tỉnh giữa lúc bế quan.

Cô thì chỉ vì muốn mình phải nhanh chóng tấn cấp, cho nên mới miễn cưỡng bế quan tu luyện mà thôi.

Loại tâm tình này hoàn toàn không phù hợp để tu luyện rồi.

Diệp Mặc cảm nhận được tâm tình của Mục Tiểu Vận, thì liền vỗ về tấm lưng của cô rồi an ủi:

– Yên tâm đi Tiểu Vận.

Về sau em cũng không cần thiết phải bế quan nữa.

Tuy rằng em đã là Tiên Đế viên mãn, nhưng đạo tâm cũng không trọn vẹn, cho nên hiện tại không nên Chứng đạo ngay.

Chờ khi em cùng anh dạo chơi lịch lãm một thời gian ngắn nữa, thì khi đó mới bắt đầu Chứng đạo.

Chứng đạo không chỉ cần tích lũy tu vi, mà còn nhất định cần phải có được cảm ngộ cùng với kinh nghiệm thì mới được.

Mục Tiểu Vận một mực bế quan trong Thế Giới Trang Vàng, luôn thiếu đi một chút kinh nghiệm cùng với cảm ngộ.

Cũng may cô còn có kinh nghiệm khi đi từ Tiên Giới tới Thánh Đạo Tàn Giới, rồi lại tiến vào Thần Nữ Thánh Môn, cho nên vẫn có chút trợ giúp lớn đối với cô khi Chứng đạo sau này.

– Ừm.

Mục Tiểu Vận như một chú mèo nhỏ, nhu thuận néo vào lòng Diệp Mặc.

Đối với cô thì lời nói của Diệp Mặc từ trước tới giờ cô chưa bao giờ hoài nghi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2197: Điên Cuồng Thu Thập Đạo Quả

Điên Cuồng Thu Thập Đạo Quả

K

hi Diệp Mặc đưa Mục Tiểu Vận ra ngoài cửa hàng, thì ở đó đã chen lấn gần 100 người rồi.

Trông thấy đoàn người này thì trong lòng Diệp Mặc lập tức vui vẻ, vì hắn nhận ra rằng đoàn người này đều là từ trong Đạo Quả Tháp đi ra ngoài.

Những người này xuất hiện ở đây, tuyệt đối là vì muốn bán Đạo quả cho hắn, hoặc là xin hắn luyện đan.

– Tướng công, chúng ta bây giờ đã đến Hư Thị rồi sao? Đây là quảng trường gì thế? Làm sao lại có nhiều người như vậy?

Mục Tiểu Vận đi theo Diệp Mặc ra ngoài, lại trông thấy bên ngoài quảng trường Đạo Quả Tháp đông đảo Thánh Đế như vậy, còn có rất nhiều Thánh Đế đang muốn chen lấn vào trong cửa hàng của chồng cô thì liền kinh ngạc thốt lên.

– Nơi này là quảng trường Đạo Quả Tháp của Hư Thị.

Đợi lát nữa anh phải vào trong luyện đan, em ở bên ngoài giúp anh thu mua Đạo quả và cấp lại cho họ đan dược.

Vốn Diệp Mặc có ý gọi Tiểu Sâm ra giúp một tay, nhưng nếu Mục Tiểu Vận đã ra rồi vậy thì nhờ Mục Tiểu Vận hỗ trợ luôn.

– Diệp Đan Thánh, tấm biển quảng cáo phía trước này đều là sự thật chứ? Tôi có hai quả Huyền Thiên Quả, muốn mời Diệp Đan Thánh hỗ trợ luyện chế một lò Huyền Thiên Đan…

– Diệp Đan Thánh, tôi có một quả Tử Tiêu Đạo Quả, muốn đổi lấy năm viên Thần Vân Đan…

– Diệp Đan Thánh…

Diệp Mặc đã có kinh nghiệm mở cửa hàng tại thành thị lớn, cho nên biển quảng cáo của hắn phần lớn mọi người đều nguyện ý tin tưởng.

Không thể luyện chế thành Thần đan thì cũng thôi, nhưng nếu có thể luyện chế thành Thần đan thì so với việc giữ Đạo quả cho mình là quá mức lãng phí rồi.

– Tất cả các vị tiên hữu, những điều tôi viết trên biển quảng cáo đều là thật.

Cho dù là các vị chỉ giao cho tôi một quả Đạo quả, mà tôi lại luyện đan hỏng thì cũng sẽ dựa theo như giá cả mà bồi thường.

Sau khi Diệp Mặc nói xong thì dừng lại một chút, chờ những âm thanh bàn tán phía trước dịu bớt xuống thì mới tiếp tục nói:

– Tôi xin nói trước một chút, mỗi một lò đan dược thành đan số lượng là chín viên.

Nếu như là hai Đạo quả cùng loại, vậy thì sẽ đổi lấy chín viên đan dược.

Nếu như là một quả Đạo quả, vậy thì sẽ đổi lấy bốn viên đan dược.

Nhớ kỹ, Thần linh thảo phụ trợ cần phải tự chuẩn bị.

Nếu như muốn tôi cung cấp Thần linh thảo phụ trợ vậy thì cần phải trả thêm Thần tinh hoặc là nhận được ít đan dược hơn.

Diệp Mặc hiểu rất rõ rằng nếu như sử dụng Thần tinh thu mua Đạo quả, vậy thì chỉ sợ là hắn kém cỏi nhất ở cái địa phương này.

Ở đây tùy ý lựa một cửa hàng thì thực lực cũng đều lớn hơn so với hắn.

Còn trên người hắn thì toàn bộ Thần tinh cũng không quá vài chục tỷ.

Mà trong những thương gia hoặc thế lực lớn, thì thật sự sợ rằng thấp nhất cũng phải gấp đến cả ngàn lần so với hắn.

Cho nên hắn chỉ có thể thông qua việc luyện chế Đạo quả thành Thần đan để đổi lấy Đạo quả.

Với thực lực luyện đan của hắn hiện giờ, thì mỗi một lô Thần đan đều cho ra mười hai viên đan dược là hoàn toàn không có vấn đề.

Hắn chỉ nói chín viên đan dược, thì ở Hư Thị này đã thuộc hàng Đan Thánh cực kỳ cao cấp rồi.

Trên thực tế, một quả Đạo quả luyện chế một lò Thần đan có thể thành đan sáu viên là một Đan Thánh vô cùng lợi hại rồi.

Nếu như đối phương lấy ra hai quả Đạo quả, thì hắn chẳng những có thêm một quả Đạo quả, mà vẫn còn lời được ba viên Thần đan nữa.

Đó là điều thứ nhất, mà thứ hai chính là cùng loại Thần đan thì hắn có thể luyện chế ít bớt mấy lò, vì chỉ cần tích góp từng chút Thần đan thừa ra, là có thể lấy ra để đổi lấy Đạo quả rồi, như vậy sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian.

– Có thể, tôi tới trước.

Tôi ở đây có hai quả Huyền Thiên Quả…

Tên Hóa Đạo Thánh Đế ở trước mặt liền nhanh chóng nói.

Đừng nói là thành đan chín viên, cho dù là sáu viên thì y cũng sẽ đồng ý mà không có chút do dự nào.

Diệp Mặc thu của người này hai quả Huyền Thiên Quả, sau đó nhắn nhủ với Mục Tiểu Vận để cô ở bên ngoài thu mua Đạo quả, sau đó theo thứ tự mà ghi chép lại rồi nhanh chóng tiến vào trong.

Hắn thực sự muốn nhanh chóng kết thúc chuyện ở nơi này, sau đó đưa Mục Tiểu Vận rời xa khỏi Hư Thị.

Ở đây có rất nhiều người vây quanh, đại đa số là những người đến quan sát.

Chuyện Diệp Mặc là Diệp Đan Thánh thì rất nhiều người đều đã được nghe, nhưng Đạo quả là thứ quá mức trân quý, vạn nhất bị luyện chế hỏng thì phải làm sao đây? Cho dù là giết người ta rồi cũng không được trả lại Đạo quả nữa.

Cho nên sau khi Diệp Mặc đi vào trong luyện đan, thì những người ở phía ngoài đều lẳng lặng chờ đợi.

Bởi vì biển quảng cáo ở bên này của Diệp Mặc chẳng những lớn, hơn nữa nội dung cũng vô cùng kinh người, cho nên người tới quan sát cũng ngày càng nhiều hơn.

Mỗi lần Đạo Quả Tháp mở ra thì ít nhất sẽ xuất hiện 4000 – 5000 quả Đạo quả, thậm chí còn có thể nhiều hơn.

Bởi vì có ít người không muốn lãng phí thời gian ở những tầng cao hơn, cho nên chỉ tập trung thu thập Đạo quả cấp thấp ở tầng dưới, như vậy thì số lượng Đạo quả sẽ tăng lên khá nhiều.

Nếu lấy được nhiều Đạo quả, thì những người tiến vào Đạo Quả Tháp sẽ xuất ra một phần để đổi lấy Thần tinh.

Nhưng Đạo quả thật sự trân quý thì sẽ không có người lấy ra.

Đó là tài nguyên quan trọng để họ chuẩn bị cảm ngộ thần thông, hoặc là giữ lại để nhờ Đan Thánh nào đó hỗ trợ luyện đan.

Cho nên mỗi lần Đạo Quả Tháp mở ra thì ở quảng trường Đạo Quả Tháp luôn có vài Đan Thánh hỗ trợ luyện đan.

Nhưng chưa bao giờ có người nào có điều kiện hấp dẫn giống như Diệp Mặc bây giờ.

Diệp Mặc là một Đạo Nguyên Đan Thánh, cho nên việc luyện chế một lò Huyền Thiên Đan chỉ tốn của hắn thời gian nửa nén hương mà thôi.

– Tướng công.

Mục Tiểu Vận thấy Diệp Mặc đi ra, thì liền có chút khẩn trương đứng ở bên người Diệp Mặc.

Dù là cô đã tu luyện đến Tiên Đế viên mãn rồi, nhưng nơi này nào có một Tiên Đế nào chứ? Toàn bộ đều là cấp bậc Thánh Đế cả.

Tuy Diệp Mặc gọi cô ra hỗ trợ, nhưng cô ở chỗ này lại chẳng có việc gì làm cả.

Bởi vì sau khi Diệp Mặc đi vào luyện chế đan dược thì không có ai giao Đạo quả cho cô cả.

Tất cả bọn họ đều đang ngóng trông xem lò đan dược thứ nhất mà Diệp Mặc luyện chế ra như thế nào.

Mỗi lần Đạo Quả Tháp mở ra thì đều có rất nhiều Đạo quả được mang ra.

Nhưng những người mang được Đạo quả ra ngoài có nhiều hơn nữa, thì cũng không bao giờ giá trị của Đạo quả bị giảm xuống cả.

– Diệp Đan Thánh, như thế nào rồi?

Tên Hóa Đạo Thánh Đế đưa ra hai quả Huyền Thiên Quả cho Diệp Mặc luyện đan liền hồi hộp bước tới hỏi.

Diệp Mặc lấy ra một bình ngọc giao cho y rồi nói:

– Đã xong rồi, chính cậu kiểm tra một chút đi.

Sau khi tên Hóa Đạo Thánh Đế kia mở bình ngọc ra đổ một viên đan dược ra tay thì lập tức là hoảng lên:

– Chín viên Huyền Thiên Đan hạng nhất…

Y mời Diệp Mặc hỗ trợ luyện đan, chưa bào giờ y nghĩ rằng có thể có đan dược hạng nhất cả.

Cho dù là Thần đan trung đẳng trở lên thì y cũng có thể tiếp nhận được.

Thần đan Đạo quả hạng nhất quả thực chính là vận may trời cho rồi.

Y lập tức đem đan dược thu vào bình ngọc và nhanh chóng cất giấu.

Sau đó thì một câu cảm tạ cũng không kịp nói liền vội vã lách khỏi đoàn người đông đảo.

Diệp Mặc luyện chế ra là Thần đan hạng nhất, người chung quanh đều đã thấy rất rõ ràng rồi.

Công việc của Mục Tiểu Vận liền nhiều hơn, các loại Đạo quả liên tiếp được đưa tới.

Thậm chí không phải là Đạo quả lấy được từ Đạo Quả Tháp cũng đều xuất hiện tại cửa hàng của Diệp Mặc.

Từng quả Đạo quả đều nhanh chóng trở thành của Diệp Mặc, mà số lượng Thần đan trong nhẫn trữ vật của Diệp Mặc cũng không ngừng tăng lên.

Mà những Thánh Đế ở bên ngoài tới nhờ hỗ trợ luyện đan cũng từng người từng người một hài lòng cầm bình ngọc của mình rời đi.

Một thời gian sau thì số lượng người đến nhờ Diệp Mặc hỗ trợ luyện đan cũng càng ngày càng nhiều.

Qua nửa ngày thì Diệp Mặc đã gom góp được mấy trăm quả Đạo quả rồi.

Không chỉ như vậy, trong nhẫn trữ vật của hắn cũng đã tùng bình từng bình Thần đan được chất đống lên.

Bởi vì người tìm tới hắn luyện đan không chỉ có Thánh Đế đi ra từ Đạo Quả Tháp, ngay cả một số Thánh Đế ở nơi khác cũng tới.

Bọn họ nghe nói Diệp Mặc hỗ trợ luyện đan ở nơi này, thì cũng chủ động tới để nhờ Diệp Mặc hỗ trợ luyện đan.

– Tiểu Vận, dừng việc thu mua Đạo quả lại.

Sau khi lại một lần nữa Diệp Mặc luyện chế tốt Đạo quả thành Thần đan ra ngoài, thì lập tức quyết định để Mục Tiểu Vận ngừng việc nhận Đạo quả lại.

Hắn lúc này đã cảm giác được khá nhiều khí tức cùng ánh mắt mang theo địch ý.

Rất hiển nhiên là hắn đã lấn lướt quá mức rồi.

Một mình hắn thu mua nhiều Đạo quả như vậy, thì những thế lực và thương gia tại đây phải làm thế nào bây giờ? Huống chi hắn cảm giác mình cũng không thể tiếp tục lưu lại chỗ này nữa.

Mục Tiểu Vận cũng không phải đồ ngốc, cho dù Diệp Mặc không nói thì cô cũng chủ động nhắc nhở Diệp Mặc.

Hiện tại Diệp Mặc đã nói rồi thì cô càng không nói một lời, liền đem những Đạo quả trong tay đưa cho Diệp Mặc rồi đứng sang bên cạnh hắn. – Cửa hàng Lạc Nguyệt Đạo Quả thu mua tới đây là kết thúc, xin mời các vị tuyển chọn cửa hàng khác.

– Như vậy sao được? Tôi đã chờ lâu rồi mà chưa đến lượt mà?

– Tôi cũng vậy, cũng đã chờ rất lâu rồi mà!

– Diệp Đan Thánh, chuyện này là sao đây?

Diệp Mặc tuyên bố dừng việc luyện đan, lập tức cảm giác được khí tức mang theo sát ý cùng địch ý cũng nhạt đi rất nhiều.

Hắn cũng đã chủ động thu tay lại rồi, nếu ai có thời gian rảnh thì cũng dành cho việc thu mua Đạo quả thôi, chứ nào có rảnh mà đi đắc tội với kẻ đến Hải Tộc cũng không sợ như hắn chứ.

Có thể nói rằng, nếu như Diệp Mặc không đại sát một trận với Hải Tộc, thì sớm đã có người tới cửa hàng của Diệp Mặc kiếm chuyện rồi, sao có thể chờ tới tận giờ được.

Diệp Mặc áy náy nói thêm:

– Tôi luyện đan liên tục hơn nửa ngày, thức hải đã có chút chịu không nổi, mong các vị thông cảm cho.

– Vậy xin hỏi Diệp Đan Thánh khi nào mới tiếp tục luyện đan?

Lập tức có người truy hỏi.

– Điều này tôi không thể khẳng định.

Lần này trở về tôi muốn bế quan, lúc nào xuất quan đến lúc đó mới tính tiếp.

Lời Diệp Mặc nói để cho tất cả những người xung quanh đều có chút nhụt chí, thậm chí hối hận không tìm tới chỗ này sớm một chút.

Diệp Mặc là một Hóa Đạo Thánh Đế, một lần bế quan mười mấy vạn năm cũng là chuyện bình thường, ai biết lúc nào hắn mới xuất quan chứ?

Bất quá cũng không có ai dám thật sự cưỡng chế Diệp Mặc tiếp tục luyện đan cả.

Sự lợi hại của Diệp Mặc thì tất cả mọi người ở đây đều được nghe đến hoặc là chứng kiến rồi.

Không được Diệp Mặc giúp luyện chế Thần đan, chỉ có thể đem Đạo quả của mình cất lại hoặc là đem đi đổi thành những vật phẩm khác, hoặc là tự mình tìm kiếm thứ mình cần ở những quầy hàng khác.

– Đợi một chút…

Diệp Mặc vừa muốn dẹp cửa hàng, một giọng nói âm trầm liền gọi hắn lại.

Đây là một tên nam tử đầu đội một chiếc mão (mũ) bằng vải bố, thân mặc một bộ tiên bào màu đen, tướng mạo không thấy rõ lắm.

Diệp Mặc đồng thời cũng là một Khí Thánh, cho nên hắn vừa nhìn thấy tên nam tử này thì đã biết rõ chiếc mũ mà y đội có chút vấn đề rồi.

Đó chính là một cái pháp bảo ẩn nấp cao cấp.

Càng làm cho Diệp Mặc kỳ quái chính là tu vi của tên nam tử mặc áo đen này luôn lung lay tại ngưỡng Hóa Đạo và Đạo Nguyên Thánh Đế, chỉ là không rõ vì cái gì y không tấn cấp Đạo Nguyên Thánh Đế sau đó mới ra ngoài.

– Ngươi tìm ra sao?

Diệp Mặc nhìn tên nam tử áo đen rồi hỏi một câu.

Tên nam tử áo đan vẫn dùng giọng điệu trầm thấp nói:

– Đúng thế, ta tìm ngươi để bàn về một vụ giao dịch.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đi vào rồi nói.

Nói xong thì hắn liền quay đầu nhìn về phía Mục Tiểu Vận rồi nói:

– Tiểu Vận cũng vào đây đi.

Bên ngoài bây giờ nếu không có chuyện gì khác rồi, thì Tiểu Vận cũng không cần phải tiếp tục đứng đó nữa.

– Cô ta ở bên ngoài, ta muốn đàm phán riêng với ngươi.

Giọng điệu của tên nam tử áo đen liền có chút lạnh lẽo.

Diệp Mặc thấy tên nam tử áo đen kia mất hứng thì cũng hừ lạnh một tiếng:

– Vậy thì cũng không cần phải bàn nữa, ta phải đi rồi.

Nói xong thì Diệp Mặc liền đưa tay thu lại tấm biển quảng cáo ởn bên ngoài.

Nếu như không phải là hắn cảm giác được tên nam tử áo đen này có chút không đơn giản, thì ngay từ đầu đã không thèm nói chuyện rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2198: Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả

Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả

N

ếu như ngươi không sợ sự việc bại lộ ra thì cô ấy có thể cùng đi.

Thứ đồ mà ta muốn nói tuyệt đối có lợi đối với ngươi.

Nhưng một khi tiết lộ ra ngoài, thì đó chính là họa sát thân.

– Ngồi xuống rồi nói.

Sau khi Diệp Mặc đưa tên nam tử kia vào trong cửa hàng thì liền chỉ vào một cái ghế rồi thuận miệng nói.

Trong lòng hắn cũng có chút tò mò, không biết rằng có thứ gì mà đối với hắn lại là tuyệt đối có chỗ tốt nữa.

Đối với việc tên nam tử kia nói rằng có thể dẫn tới họa sát thân, thì hắn căn bản là không cần để ở trong lòng.

Tên nam tử kia cũng thật sự không hề cự tuyệt.

Sau khi y ngồi xuống thì liền lấy ra một cái hộp ngọc và để lên bàn, sau đó nói với Diệp Mặc:

– Ngươi trước tiên hãy xem cáo này một chút.

Diệp Mặc mở hộp ngọc ra, một loại khí tức Hỗn nguyên khai thiên lập địa lập tức đập vào mặt hắn.

Thần thức của Diệp Mặc đã quét tới thứ đồ trong hộp ngọc, đó là một quả màu tím nhạt.

Diệp Mặc lập tức đóng hộp ngọc lại kinh ngạc nhìn tên nam tử kia:

– Đây là Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả trong tầng 9 Đạo Quả Tháp sao?

Tên nam tử áo đen kia thấy Diệp Mặc chỉ thoáng kinh ngạc qua một chút, cũng không hề lộ ra bộ dạng chấn động thì ngược lại liền có chút thưởng thức rồi gật đầu:

– Đúng thế, đó chính là Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả.

Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả là Đạo quả nằm trong tầng 9 Đạo Quả Tháp, hơn nữa là Hỗn Nguyên Đạo Quả, công dụng là giúp cho đại năng Chứng đạo bước thứ hai cảm ngộ đạo vận của bước Chứng đạo thứ ba.

Có thể nói, một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả có giá trị là vô cùng.

Tên nam tử trước mặt lại có thể lấy được một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, thật sự là khiến cho Diệp Mặc phải kinh ngạc.

Bất quá Diệp Mặc không hể sử dụng Đạo quả để Chứng đạo, cho nên cũng chỉ là kinh ngạc mà thôi.

Hơn nữa, có cái thứ gì tốt mà hắn chưa từng được xem qua chứ?

– Nghe nói Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả trước tới này chưa bao giờ xuất hiện, vậy thì ngươi làm sao có thể có được Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả?

Diệp Mặc trầm giọng.

Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả vô cùng trân quý, nhưng Diệp Mặc cũng không định lợi dụng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả để Chứng đạo.

Loại Đạo quả này đối với hắn vẫn có sức hấp dẫn, nhưng cũng không đủ để cho hắn trở nên máu dồn lên não.

Tên nam tử kia nói:

– Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đương nhiên là lấy được ở trong Đạo Quả Tháp.

Ngươi nói rằng từ trước tới nay Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả chưa từng xuất hiện thì cũng không có gì kỳ lạ cả.

Bởi vì Đạo Quả Tháp có một bí mật, chính là chỉ cần người nào ở tầng 8 đoạt lấy một quả Đạo quả, thì cho dù là tu vi lợi hại tới đâu cũng không thể tiến vào tầng 9 được.

Cho nên muốn đoạt được Đạo quả tại tầng 9 là Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, thì bắt buộc phải bỏ qua Đạo quả ở tầng 8, thậm chí có vài tầng ta còn không hề đoạt lấy Đạo quả, cho nên mới có thể tiến tới tầng thứ 9.

Diệp Mặc bừng tỉnh.

Khó trách vì sao Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả chưa bao giờ xuất hiện cả, hóa ra là vì nguyên nhân này.

Những Thánh Đế đi lên được tới tầng 8, thì cho dù là có kém cỏi đi chăng nữa cũng không thể nào lấy không được nổi một quả Đạo quả.

Một khi đã gặp phải, thì không ai lại có thể dằn lòng mà không đoạt lấy.

Chỉ cần đoạt lấy một quả, vậy thì đừng mong đi lên tầng 9 rồi.

Nếu như không phải là do tên nam tử này nói ra, thì Diệp Mặc cũng tuyệt đối không thể ngờ được cái sự thật này.

– Sao ngươi có thể biết được chuyện đó?

Diệp Mặc lập tức hỏi lại theo bản năng.

Tên nam tử áo đen kia chậm rãi nói:

– Việc ta làm sao biết được không quan trọng.

Quan trọng là ngươi có hứng thú đối với Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả hay không? Nếu như cảm thấy có hứng thú, thì chúng ta liền bắt đầu giao dịch một quả Hỗn Nguyên Nghê Hồn Quả này.

– Ngươi muốn đổi lấy cái gì sao?

Tuy Diệp Mặc cũng không cần dựa vào Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả để tấn cấp, nhưng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đã ở trước mặt rồi, nên hiển nhiên là hắn cũng chẳng muốn bỏ qua.

– Nghe nói rằng ngươi là một Đạo Nguyên Đan Thánh.

Trước đó ở Hư Thị có Tinh Không Đạo Đan xuất hiện, có phải là do ngươi luyện chế hay không?

Sau khi tên nam tử kia nói ra những lời này, thì liền thoáng qua chút vẻ khẩn trương, con mắt cũng không chớp một cái mà nhìn chằm chằm Diệp Mặc.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đúng thế, chỗ Tinhh Không Đạo Đan đó đúng là do ta luyện chế.

Hắn cũng không cần thiết phải giấu diếm chuyện này, vì đây cũng không phải là chuyện mà người khác khó có thể tìm hiểu được.

– Quả nhiên.

Thần sắc của tên nam tử bỗng nhiên lại trở nên kích động, sau đó lập tức nói:

– Ngươi bây giờ có còn Tinh Không Đạo Đan hay không?

Sau khi nói xong thì y dường như lại sợ Diệp Mặc không chịu thừa nhận cho nên liền tranh thủ nói tiếp:

– Hư Thị Thương Lâu có được 6 viên Tinh Không Đạo Đan, toàn bộ đều thông qua hội đấu giá bán ra ngoài.

Ta đã ở chỗ này quan sát khá lâu, cho nên phát hiện ra rằng một lò đan dược của ngươi tuyệt đối không chỉ là 9 viên, nói cách khác, trên người của ngươi ít nhất còn 3 viên Tinh Không Đạo Đan nữa.

– Ngươi định dùng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả để đổi lấy Tinh Không Đạo Đan của ta sao?

Trong lòng Diệp Mặc hiểu được một chút, nhưng càng cực kỳ kinh ngạc hơn.

Một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả có giá trị cao hơn vọ số lần một viên Tinh Không Đạo Đan, chẳng lẽ lại có người chịu dùng một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả để đổi lấy một viên Tinh Không Đạo Đan hay sao?

Tên này đã sắp tấn cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế, vậy mà lại muốn dùng Hỗn Nguyên Nghe Hà Quả để đổi lấy Tinh Không Đạo Đan, chẳng lẽ là đầu óc y có vấn đề sao? Diệp Mặc lại lần nữa sử dụng thần thức quét tới tên nam tử kia.

Sau một lát thì hắn đã giật mình hiểu ra.

Người này hẳn vào lúc sắp tấn cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế thì xảy ra vấn đề, cho nên lúc này mới không phải là tu vi Hóa Đạo, cũng không phải là Đạo Nguyên.

Có thể nói rằng hiện tại y đang ở vào tình cảnh giằng co, đã không còn cách nào để đem sự cảm ngộ của mình hạ xuống đến Hóa Đạo Thánh Đế, càng không có biện pháp nào để tiếp tục cảm ngộ đại đạo tấn cấp lên Đạo Nguyên nữa rồi.

Nếu như ykhông thể mau chóng tấn cấp lên Đạo Nguyên, thì y sẽ mãi phải dậm chân tại chỗ ở một bước này.

Thời gian dài trôi qua mà không tìm được cách nào giải quyết, thì căn cơ của y sẽ sụp đổ, vĩnh viễn cũng không thể tiến lên thêm một bước nào nữa.

Khó trách vì sao tên này lại muốn đổi lấy Tinh Không Đạo Đan của mình rồi.

Tinh không Đạo Đan chính là Thần đan cảm ngộ đại đạo tấn cấp Đạo Nguyên Thánh Đế.

Hơn nữa so với Càn Nguyên Quả thì Tinh Không Đạo Đan còn trân quý hơn nhiều.

Bởi vì Tinh Không Đạo Đan là Thần đan được luyện chế từ Tinh Không Liên.

Tinh Không Liên là thứ sinh trưởng ở trong hư không, có một loại hư không đạo vận, cũng có thể nói là đạo vận hư vô.

Loại đạo vận này của Tinh Không Đạo Đan sẽ giúp cho người sủ dụng cảm ngộ lại đại đạo mà mình đã cảm ngộ trước đó, sau đó tiêu trừ đại đạo mình không cần thiết cảm ngộ đến, lại giúp cho đạo của chính mình khi còn ở tu vi Hóa Đạo trở về trạng thái “Không”, sau đó mới bắt đầu cảm ngộ Đạo Nguyên đại đạo.

Càn Nguyên Quả là Đạo quả sữ dụng khi đã đạt được tu vi Hóa Đạo viên mãn, thông qua Đạo quả để cảm ngộ đại đạo, không có sự trợ giúp cho đại đạo trở về trạng thái “Không”, cũng không thể nào tiêu trừ được những đại đạo mà mình cảm ngộ nhưng không cần thiết.

Tên nam tử này không biết vì sao lại gặp vấn đề như vậy, hiện tại không hể có chút tình huống chủ động cảm ngộ Đạo Nguyên đại đạo.

Đại đạo của y lúc này đã cảm ngộ đến một bộ phận đạo vận Đạo Nguyên, nhưng bộ phận đạo vận này y lại không cần tới, cho nên lúc này mới cần Tinh Không Đạo Đan để xóa bỏ bộ phận đạo vận vô dụng đó, sau đó mới một lần nữa cảm ngộ lại đại đạo của Đạo Nguyên.

Sau khi hiểu được thứ mà tên nam tử này cần, thì Diệp Mặc cũng không hề cảm thấy quái lạ nữa.

Tiên linh thảo hoặc là Đạo quả quả thực là rất trân quý, nhưng yếu tố quyết định vẫn là ở chỗ nó có hữu dụng cho mình hay không.

Nếu như không có chút tác dụng nào dù là đổi lấy chút Thần tinh, thì giữ lại cũng không có chút ý nghĩa nào cả.

Thật sự là giống như một người đang sắp chết khát trên sa mạc, lúc này ngươi lại mang đến cho người đó một lít nước cùng với một cân vàng cho người đó chọn, thì lẽ đương nhiên là người kia sẽ chọn lấy một lít nước rồi.

Tên nam tử kia lúc này đã khôi phục lại sự tỉnh táo, liền không chút hoang mang mà nói:

– Đúng thế, đúng là ta muốn dùng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả để đổi lấy Tinh Không Đạo Đan.

Đương nhiên là ngươi cũng biết rõ giá trị của Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả so với Tinh Không Đạo Đan nhiều gấp vô số lần còn chưa đủ, cho nên ngươi cần phải bù thêm cho ta một ít.

Diệp Mặc không nói gì.

Nếu như đối phương không phải là kẻ đang bức thiết muốn có Tinh Không Đạo Đan, thì để cho hắn bù thêm một chút phí tổn hắn cũng nguyện ý.

Nhưng hiện tại thì hắn lại không hề muốn như vậy.

Một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đổi lấy một viên Tinh Không Đạo Đan, như vậy là cả đôi bên đều vui vẻ.

Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, thì tên nam tử liền nói tiếp:

– Ngươi có thể bỏ thêm ra 10 tỷ Thần tinh, cộng thêm 50 quả Đạo quả và 2 viên Tinh Không Đạo Đan nữa đổi lấy một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả của ta.

Diệp Mặc thiếu chút nữa là tức điên lên rồi.

Tên này thật đúng là dám dùng công phu sư tử ngoạm.

Vốn ý định của hắn chỉ là một đổi một mà thôi, nhưng tên này đã dám nói như vậy thì mọi chuyện đã khác rồi.

– Ngươi không cảm thấy cái giá đó quá bất hợp lý sao?

Diệp Mặc châm chọc một câu.

Tên nam tử kia giống như là không nghe ra được giọng điệu mỉa mai của Diệp Mặc, mà vẫn bình thản nói:

– Cũng không hề quá.

Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả vì sao lại ít như vậy? Cũng chính là vì không hề có cơ duyên.

Và Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả chính là một trong những loại cơ duyên đó.

Những người muốn thành tựu Hỗn Nguyên Thánh Đế thậm chí có thể nguyện ý bỏ ra cái giá gấp nhiều lần so với cái giá mà ta vừa nói.

Dừng một chút tên nam tử kia lại nói tiếp:

– Ta biết rằng ngươi lợi hại, nhưng nếu ta đưa ra ngoài tin tức Diệp Đan Thánh ngươi đã có được một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, vậy thì ngươi có biết được hậu quả là gì không? Cho dù là ngươi không có Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, thì những kẻ Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế kia cũng sẽ không đơn giản mà bỏ qua cho ngươi đâu.

– Ngươi đang uy hiếp ta sao?

Giọng điệu của Diệp Mặc lập tức trở nên lạnh lẽo.

Tên nam tử không thèm để ý mà nói tiếp:

– Nếu như ngươi cho rằng là ta đang uy hiếp ngươi, vậy thì cứ cho là vậy đi.

– Ồ, nếu nói như vậy, thì sau khi ngươi đi ra ngoài rồi, ta sẽ đưa ra tin tức rằng trên người của ngươi ít nhất có 2 quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, vậy thì hậu quả mà ngươi sẽ gặp phải càng thêm đặc sắc đúng không?

Diệp Mặc cũng không chút do dự mà phản kích.

Tuy rằng hắn đã phản kích lại, nhưng cũng không phải là nói bừa như vậy.

Hắn khẳng định rằng trên người tên nam tử này có ít nhất là 2 quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả.

Tên nam tử kia căn bản cũng không hề sợ hãi:

– Cho dù là ngươi nói thì đã sao.

Đâu có ai biết được ta là ai chứ.

Diệp Mặc cười ha hả:

– Không có ai biết ngươi là ai? Cho dù là không thèm quan tâm tới những Đạo quả của những tầng từ 8 trở xuống trong Đạo Quả Tháp, thì cũng không phải là người nào cũng có thể đi lên tầng 9 của Đạo Quả Tháp được.

Mà tu vi Hóa Đạo như ngươi, muốn đi lên tầng 9 của Đạo Quả Tháp ngoại trừ 3 người đứng đầu trong Thần bảng ra ta thực sự là tìm không ra được người nào khác.

Theo như trang phục của ngươi, thì ta đoán chắc rằng ngươi chính là người đứng đầu trên Thần bảng, Thái Thúc Dịch.

Nói xong thì Diệp Mặc lập tức đứng lên:

– Mà ngay bây giờ ta cũng có thể đưa cái tin tức đó ra ngoài rồi, ngươi cứ tùy tiện đi thôi.

Ta hiện tại muốn đóng cửa hàng, đồng thời còn muốn truyền cái tin này ra ngoài một chút.

Thấy Diệp Mặc nói đi là đi, thậm chí ngay cả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả cũng không thèm nhìn lấy một cái thì tên nam tử kia lập tức có chút hoảng hốt, liền nhanh chóng đứng lên rồi cắn răng nói:

– Ta và ngươi đổi lại giao dịch một chút, một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đổi lấy một viên Tinh Không Đạo Đan.

Diệp Mặc bình tĩnh nhìn tên nam tử kia rồi nói:

– Ta lúc nào nói rằng muốn cùng ngươi một đổi một vậy? Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đối với ta không hề có tác dụng gì.

Nếu như ngươi muốn đi thì xin cứ tự nhiên, cứ rao tin ra ngoài rằng ta có Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả cũng không có vấn đề gì.

– A…

Tên nam tử kia lần này thật sự là đã luống cuống tồi.

Diệp Mặc vậy mà lại không hề có ý định tra đổi cùng với y.

Loại chuyện tình chiếm được đại tiện nghi này mà đối phương cũng không muốn sao?

Tên nam tử kia lúc này liền nhanh chóng ổn định lại tâm tình của mình.

Y cũng hiểu được rằng, muốn bàn chuyện làm ăn thì y tuyệt đối không phải là đối thủ với tên Diệp Đan Thánh trước mặt này.

Nghĩ tới đây thì y liền dứt khoát:

– Bản thân ta vì đã đạt tới tu vi Hóa Đạo viên mãn, cho nên sau khi tiến vào tầng 9 thì đã bị Hỗn Nguyên khí tức của Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả xâm nhập vào, lập tức muốn tự động cảm ngộ tấn cấp.

Nếu như không phải là căn cơ của ta thâm hậu, thì đã bị khí tức đại đạo tại tầng 9 khiến cho bạo thể rồi.

Tuy rằng ta đã cưỡng chế áp bức lại, nhưng cũng bị trở thành cái dạng không có cách nào tấn cấp lên tu vi Đạo Nguyên cả.

Chỉ có cách duy nhất là sử dụng Tinh Không Đạo Đan trừ bỏ đi đạo vận khí tức dư thừa của mình mà thôi.

Quả nhiên là giống như những gì mình vừa đoán.

Diệp Mặc thầm nghĩ rằng tầng 9 của Đạo Quả Tháp cũng thật là lợi hại.

Xem ra cho dù là bản thân hắn đi lên thi cũng khó có thể tránh khỏi cái vận khí đen đủi đó.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2199: Chiến Đấu Với Bán Bộ Hỗn Nguyên

Chiến Đấu Với Bán Bộ Hỗn Nguyên

D

iệp Mặc cũng không thật sự không chú ý tới Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, hắn nghe người đàn ông áo đen này nói vậy, dứt khoát dừng lại nói rằng:

– Năm tỷ thần tinh, một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, đồi lấy một viên Tinh Không Đạo Đan.

Người đàn ông áo đen nghe Diep Mặc nói vậy, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

Thế nhưng y vẫn cố nén lửa giận trong lòng lấy ra một cái nhẫn cùng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả đưa cho Diệp Mặc nói rằng:

– Có thể, lấy Tinh Không Đạo Đan ra.

Diệp Mặc đã kiểm tra thần tinh cùng Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, lúc này mới lấy ra một cái bình ngọc đưa cho người đàn ông áo đen này, đồng thời nói rằng:

– Cư xử phúc hậu một chút.

Người đàn ông áo đen này sau khi kiểm tra qua Tinh Không Đạo Đan, hừ lạnh một tiếng:

– Ta biết ngươi rất phúc hậu, có lẽ chúng ta sau này còn có thể gặp lại, tương lai khi chúng ta gặp nhau, ta cũng hi vọng ngươi có thể phúc hậu như ngày hôm nay.

Người đàn ông áo đen này nói xong, xoay người cấp tốc ra khỏi cửa hàng của Diệp Mặc, trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

– Chúng ta cũng đi thôi.

Diệp Mặc mang theo Mục Tiểu Vận đi ra khỏi cửa hàng, trở tay đem pháp bảo cửa hàng của mình thu lại.

– Người là Diệp Đan Thánh?

Diệp Mặc vừa thu hồi cửa hàng xong, một ông lão gầy gò đã xuất hiện trước mặt Diệp Mặc cùng Mục Tiểu Vận.

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế, ánh mắt Diệp Mặc chỉ đảo qua trên người ông lão gầy gò này một chút, liền nhìn rõ tu vi của đối phương.

Đừng thấy thân người này không có nửa phần Đạo Vận dao động, hơn nữa ánh mắt cũng bình thường không có gì lạ, nhưng Diệp Mặc không chỉ nhận ra người nọ là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế, hơn nữa hắn còn khẳng định người này chính là một trong hai người Bán Bộ Hỗn Nguyên xuất hiện ở trên hội đấu giá lúc trước.

– Chính là ta, vị tiên hữu này ngươi tìm ta sao?

Diệp Mặc chắp tay một cái, bình tĩnh hỏi.

– Ta là Thuần Vu Văn bán đấu giá của Hư Thị, ngưỡng mộ đại danh Diệp Đan Thánh đã lâu.

Trước đây bởi vì Diệp Đan Thánh đang lo việc buôn bán, không tiện quấy rầy Diệp Đan Thánh, hiện tại Diệp Đan Thánh vừa lúc không bận gì, không biết Diệp Đan Thánh có thời gian đến chỗ ta ngồi một chút hay không?

Ông già gầy yếu này ngữ khí cũng khách sáo.

Diệp Mặc nhận ra Thuần Vu Văn, cũng biết ông ta đã đến từ lâu.

Nếu như là trước khi Đạo Quả Tháp mở ra, Diệp Mặc khẳng định là sẽ không chút do dự đến ngồi một lát.

Hiện giờ Diệp Mặc bên này việc đã xong, với hắn mà nói quan trọng nhất là lập tức rời khỏi Hư Thị.

Hắn mới không ngu mà hiện tại cùng một Bán Bộ Hỗn Nguyên đi nói chuyện phiếm khoách lát.

Chờ Thuần Vu Văn nói hết lời, Diệp Mặc lập tức nói:

– Đa tạ Thuần Vu tiên hữu đã mời, chỉ là ta đã có hẹn với người khác rồi.

Chờ ta đến cuộc hẹn xong, lập tức sẽ tới thăm hỏi Thuần Vu tiên hữu.

Diệp Mặc là một Đạo Nguyên Đan Thánh, địa vị là phi thường cao, cũng không cần phải gọi Thuần Vu là tiền bối, cho dù là gặp phải Hỗn Nguyên Thánh Đế, hắn cũng có tư cách làm bạn ngang hàng.

Sau khi nói xong Diệp Mặc căn bản là không đợi Thuần Vu Văn nói tiếp, liền bổ sung một câu:

– Vậy Thuần Vu tiên hữu ra đi trước, tin rằng chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại.

Lần này Diệp Mặc nói xong trực tiếp kéo Mục Tiểu Vận cấp tốc rời khỏi quảng trường Đạo Quả Tháp, hắn không muốn gặp Thuần Vu Văn là có mấy nguyên nhân, một là bởi vì Diệp Mặc cảm giác Thuần Vu Văn tìm hắn tuyệt đối sẽ không có chuyện gì tốt.

Người này là một Bán Bộ Hỗn Nguyên, hơn nữa khí thế so với Không Hãn Thánh Đế dường như còn mạnh hơn.

Còn nữa là Diệp Mặc biết nếu người của Ảnh Hư Bảo đến, chuyện hắn đã bán ra Thái Sơ Đạo Văn Quả tại Ảnh Hư Bảo bất kỳ lúc nào cũng đều có thể bị bại lộ.

Đối với nữ Đạo Nguyên Thánh Đế kia của Ảnh Hư Bảo, Diệp Mặc cũng không trông cậy rằng cô sẽ không nói ra chuyện mình đã từng bán ra Thái Sơ Đạo Văn Quả.

Diệp Mặc ngay khi không để ý đến Thuần Vu Văn liền đi, cũng đã định là sẽ xung đột với Thuần Vu Văn.

Một khi Thuần Vu Văn làm căng, vậy thì cùng ông ta đánh một trận.

Vô luận là nguyên nhân gì, Diệp Mặc cũng không muốn ở chỗ này thêm một chút nào nữa.

Thấy Diệp Mặc ngay cả chờ ông ta trả lời một chút cũng không, liền xoay người rời khỏi.

Thuần Vu Văn sắc mặt nhất thời trầm xuống, ông ta còn chưa từng thấy qua Hóa Đạo Thánh Đế nào kiêu ngạo lớn mật như vậy.

Ông ta lập tức sắp xông lên chặn Diệp Mặc lại, muốn cho Diệp Mặc biết tay.

– Thuần Vu tiên hữu khoan đã…

Một gã đàn ông mặt trắng xanh như người chết ngăn Thuần Vu Văn lại.

Vốn muốn hành động Thuần Vu Văn sau khi thấy người này, sắc mặt hơi cương một chút, lập tức ngử khí cứng ngắt nói rằng:

– Trạm tiên hữu có ý gì? Vì sao ngăn cản ta?

Người nọ là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc, tu vi không hề kém hơn ông ta.

Hơn nữa thế lực phía sau là Hải Tộc, so với ông ta còn lớn hơn, trong lúc nhất thời ông ta cũng không thể đắc tội người này.

Người đàn ông sắc mặt trắng xanh này khàn khàn nói:

– Thuần Vu tiên hữu xin hãy nghe ta nói, Diệp Mặc này là đại địch của Hải Tộc ta, người này giết hơn một trăm Thánh Đế của Hải Tộc ta, nếu như không thể đưa hắn đến Hải Tộc ta, ta không cách nào ăn nói.

Thuần Vu Văn sắc mặt hơi chút dịu xuống, Diệp Mặc cùng Hải Tộc có thù oán, ông ta hiển nhiên cũng đã biết.

Song ông ta cũng hiểu Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này của Hải Tộc sở dĩ hiện tại mới chuẩn bị động thủ, đó là bởi vì muốn Diệp Mặc hỗ trợ thu thập Đạo quả.

Tựa hồ biết suy nghĩ trong lòng Thuần Vu Văn, tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này tiếp tục nói:

– Thuần Vu tiên hữu tìm Diệp Mặc vì chuyện gì, ta cũng rõ ràng.

Diệp Mặc ở chỗ này tuy rằng chí mới có nửa ngày, ta đoán chứng trên người hắn còn có khoảng chừng hơn hai trăm Đạo quả, Trạm Hãn Trì ta hứa hẹn chỉ cần Thuần Vu tiên hữu không ngăn trở ta báo thù, ta nhất định sẽ bồi thường cho Thuần Vu tiên hữu một trăm quả Đạo quả.

Dừng một lát, y nhìn bóng lưng một gã Bán Bộ Hỗn Nguyên khác đang rời khỏi quảng trường Đạo Quả Tháp nói rằng:

– Đương nhiên Thuần Vu huynh phải giúp ta ngăn cản tên Bốc Tuấn Hiệp kia, dễ cho ta đi động thủ.

– Không thành vấn đề.

Cho nên sau khi tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Hải Tộc này đưa ra yêu cầu này, ông ta lập tức liền đồng ý.

Nguy hiểm Hải Tộc gánh chịu, ông ta chỉ cần tài lộc là được rồi, chuyện tốt này ông ta sao lại cự tuyệt? Ông ta tin tưởng Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này sẽ không đổi ý, trừ phi Hải Tộc của y không muốn đến Hư Thị.

Hải Tộc các loại tài liệu các loại thần linh vật, căn bản là không thiếu Không Hãn Thánh Đế thấy Bốc Tuấn Hiệp cùng Thuần Vu Văn cùng với tên Thánh Đế Hải Tộc kia lần lượt đi theo Diệp Mặc, chỉ cười lạnh một tiếng, cũng không nói lời nào.

Diệp Mặc nếu như dễ bị đánh cướp như vậy, còn có thể chờ tới bây giờ sao?

Thiên Thụy Thánh Đế căn bản ngay cả nhìn cũng không nhìn, chỉ chú ý các quầy hàng Đạo quả trên quảng trường Đạo Quả Tháp.

Một khi xuất hiện Đạo quả y cần, y sẽ đúng lúc tiến lên thương lượng.

– Tiểu Vận, ta đưa em vào Thế Giới Trang Vàng trước nha.

Diệp Mặc vừa ra khỏi Hư Thị liền nói với Mục Tiểu Vận, hắn biết Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha hắn.

Mục Tiểu Vận tuy rằng vẫn không biết quá trình cũ thể của sự việc, nhưng lại biết có Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế sắp đuổi tới đây.

Cô tu vi quá thấp, chỉ có thể ở lại trong Thế Giới Trang Vàng.

Không có Mục Tiểu Vận, Diệp Mặc phóng ra Thời Không Thoa cấp tốc vạch phá hư không, tốc độ càng lúc càng nhanh, hắn lựa chọn phương hướng là tiến vào phương vị Âm Minh Tộc.

Một ngày thời gian còn chưa qua hết, phạm vi thần thức của Diệp Mặc đã xuất hiện một vệt sáng nhạt.

Diệp Mặc biết chắc chắn là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc, hắn cũng không hề bất ngờ.

Một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế có thể đuổi theo hắn cũng là bình thường, Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế há có thể không có thần khí phi hành cực phẩm? Diệp Mặc tiếc nuối hắn có quá ít thời gian, nếu như thời gian dư giả, hắn tuyệt đối sẽ bố trí một cái trận pháp trước.

Tuy rằng hắn không sợ Bán Bộ Hỗn Nguyên, nhưng không có nghĩa là hắn khẳng định có thể đánh thắng Bán Bộ Hỗn Nguyên.

Một tinh cầu sứt mẻ không hề có dấu chân người xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc, cái tinh cầu này ngay cả tầng khí quyển cũng không có, trôi dạt trong hư không, càng giống một viên vẫn thạch thật lớn.

Diệp Mặc trước tiên liền đáp xuống cái tinh cầu này, đồng thời quăng xuống mấy cái trận kỳ.

Cùng một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế chiến đấu, cho dù là một chút có thể lợi dụng, Diệp Mặc cũng không muốn vứt bỏ.

Trận pháp non nửa cũng chưa bố trí xong, tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Hải Tộc này cũng đã rơi xuống cái tinh cầu đổ nát này.

Diệp Mặc phóng Tử Đao ra, nhìn chòng chọc vào tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế trước mắt này cũng không nói lời nào.

Người này sắc mặt tái nhợt, một ít Đạo Vận như hơi nước dao động cho thấy người này còn sống.

– Ngươi biết vì sao ta không lập tức giết ngươi không? Bởi vi ta biết ngươi là một Đạo Nguyên Đan Thánh, thậm chí có thể luyện chế ra Tinh Không Đạo Đan hạng nhất.

Thánh Đế Hải Tộc này sau khi cũng nhìn chằm chằm Diệp Mặc một lát, chậm rãi nói:

– Bó tay chịu trói, ta không giết ngươi.

Ngươi biết lời ta nói là thật, Hải Tộc ta thiếu khuyết một Đan Thánh, ngươi có thể ở lại Hải Tộc ta luyện đan bù đắp tội lớn của ngươi.

– Trước ngăn được một đao của ta rồi hãy om sòm nha.

Tử Đao trong tay Diệp Mặc bỗng nhiên lóe sáng một cầu vồng tím hơn mười vạn trượng bổ tới, một luồng cầu vồng tím này hư không xung quanh hoàn toàn nổi bật thành một màu tím lóa mắt.

Đúng là sát khí thần thông đao đạo xé trời bị Diệp Mặc cọ sát tràn ra ngoài.

Một luồng sánh xanh biếc như nước càng chói mắt hơn đột ngột xuất hiện trước ánh đao màu tím, hầu như là luồng ánh sáng xuất hiện đồng thời, liền đánh vào nhau.

Trong quá trình này không có ngừng nghỉ, không có khoảng cách, thậm chí không có chậm hơn nửa phần thời gian.

Bành.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, vô số luồng ánh sáng xanh biếc như nước bị văng ra khắp nơi, ánh đao màu tím của Diệp Mặc cũng bị đánh tan tác tứ phía.

Thần nguyên mạnh mẽ dội ngược lại cùng lực lượng hư không kinh khủng truyền đến, Diệp Mặc cũng cảm giác được ngực mình một trận nặng trĩu ngột ngạt, giống như bị cái chùy sắt lớn nện một cái vậy, trực tiếp bị đánh bay.

Luồng ánh sáng màu nước tóe lên kia lại theo sát phía sau xé ra giới vực của Diệp Mặc, đánh lên chỗ Diệp Mặc đang đứng, trực tiếp đánh tung vị trí Diệp Mặc đang đứng ra.

Tiếng nổ mạnh vang lên, cái tinh cầu này tuy rằng vốn đã sứt mẻ tàn tạ cũng coi như là hoàn chỉnh, hiện tại trực tiếp bị đánh bay mất một nửa non.

Mà một ít trận kỳ hư không Diệp Mặc bố trí trước đó, trong một lần oanh kích này, đã hoàn toàn hóa thành bột mịn.

Diệp Mặc rơi vào một góc cái tinh cầu này, thần nguyên vẫn có chút cực kỳ mất trật tự.

Hắn thật không ngờ một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế lại dũng mãnh đến mức này, nếu như đối phương là Hỗn Nguyên Thánh Đế, hắn chẳng phải là chỉ có thể chờ chết sao? Vừa nãy hắn thậm chí không có nhìn rõ ràng tên Thánh Đế Hải Tộc này dùng thứ pháp bảo gì nữa.

– Khó trách có thể giết Thánh Đế của Hải Tộc ta, xác thực là có chút bản lĩnh, lại có thể chạy thoát khỏi tay ta.

Đã vậy, thì lại một lần nữa đi.

Pháp bảo trong tay tên Thánh Đế Hải Tộc này lần thứ hai phóng ra, lần này Diệp Mặc đã nhìn thấy rõ ràng, cũng chỉ là một cây thước màu trắng bình thường.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2200: Hòa Thượng Đáng Sợ

Hòa Thượng Đáng Sợ

L

úc này ra tay lần nữa, tên Thánh Đế Hải Tộc này trong lòng càng nón nảy vô cùng, gã khẳng định cây đao kia của Diệp Mặc là một pháp bảo Tiên Thiên, bằng không Diệp Mặc vừa rồi chắc chắn sẽ bị thương nạng.

Không chỉ đơn giản như vậy, một đao kia của Diệp Mặc đánh ra, giới vực hư không vốn rắn chắc như vậy còn bị đánh ra từng đợt sóng gợn, thậm chí còn có vết rách rất nhỏ.

Không phải pháp bảo Tiên Thiên, sao có thể làm được?

Tử Đao đồng thời lần thứ hai phóng ra, lần này ánh đao hoàn toàn không sáng chói và oanh liệt như vừa nãy, chỏ có một vệt đao văn vặn vẹo chưa tới trăm trượng.

Lần này Diệp Mặc đã toàn lực phóng ra, đây là thần thông đao đạo mà ngay cả bản thân hắn hiện giờ cũng không thể khống chế được, Lạc Ngân Đao Văn.

Diệp Mặc đương nhiên biết hiện tại Lạc Ngân Đao Văn hắn toàn lức phóng ra đáng sợ thế nào, một khi chính hắn cũng có thể không cách nào khống chế được luồng đao văn này, luồng đao văn này rất có thể sẽ dội ngược lại hắn.

Hiện tại Diệp Mặc đối mặt một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế tu vi so với hắn còn cao hơn một bậc, nếu như còn giữ lại, đó mới là muốn chết.

– Ôh…

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này lập tức cảm thụ được Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc, hiện tại gã cùng Diệp Mặc mặt đối mặt chiến đấu, liếc một cái là thấy luồng đao văn này của Diệp Mặc có quan hệ Thái Sơ Thần Văn.

Sau khi hiểu Diệp Mặc biết Thái Sơ Thần Văn, tên Thánh Đế Hải Tộc này không kinh sợ mà còn lấy làm vui mừng, gã biết là Thái Sơ Thần Văn có thể truyền thừa.

Nếu thật sự là Thái Sơ Thần Văn, thì dù Diệp Mặc là Đan Thánh, gã cũng phải giết Diệp Mặc.

Thái Sơ Thần Văn, loại đại thần thông này không phải chuyện đùa, dù là y cũng không cách nào ngăn cản được khát vọng trong nội tâm.

Đao văn vặn vẹo trăm trượng trong nháy mắt cuốn sạch hư không vô tận chung quanh nơi này, mặt ngoài thoạt nhìn ánh đao vặn vẹo này trái lại nhỏ hơn so với một đao trước kia, nhưng phạm vi sát thế còn lớn hơn so với đao mang màu tím hồng mười vạn trượng lúc trước.

Dưới Thần Văn dập dờn, hư không trong nháy mắt đã bị trói chặt lại, một loại sát ý hủy diệt xâm nhập vào tâm hồn người xuyên thấu tất cả vật chất.

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Hải Tộc vốn không hề xem Diệp Mặc ra gì, sau khi thấy một luồng đao văn vặn vẹo này bổ tới, tâm thần run lên.

Giờ khắc này, gã cảm giác toàn thân đều giống như bị một luồng đao văn vặn vẹo này nhìn chằm chằm vào vậy, tất cả đều là cảm giác hủy diệt không được tự nhiên.

Lúc này tên Thánh Đế của Hải Tộc này đâu vẫn còn để ý Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc nữa, cây thước trắng (Bạch Xích) trong tay biến ảo thành một mảnh Thiên Mạc trắng gần như sắc mặt của gã, một mảnh Thiên Mạc trắng nhợt này nổ lực muốn ngăn đao văn hủy diệt đang bổ tới của Diệp Mặc ở bên ngoài.

Diệp Mặc cả người run lên.

Cảm giác run này không phải Thánh Đế Hải Tộc này cho hắn, hắn càng cảm giác mình không cách nào khống chế một luồng đao văn này.

Một luồng đao văn này quá mức đáng sợ, Diệp Mặc khẳng định nếu như hắn có thể khống chế một luồng đao văn này, thì bước tiếp theo hắn chỉ cần thi triển thần thông Thuấn Tức, sau đó lại dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, nhất định có thể giết chết tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này.

Có thể là chính bản thân hắn cũng không thể khống chế một luồng Lạc Ngân Đao Văn hủy thiên diệt địa này, cần gì nói tới chuyện thi triển thần thông còn lại?

Tuy rằng Diệp Mặc rất muốn làm cho đao văn tiếp tục nữa.

Nhưng hắn biết tiếp tục nữa, tâm thần hắn đều sẽ vỡ ra, bị một luồng đao văn này hoàn toàn dội ngược lại.

Hắn chỉ là một Hóa Đạo Thánh Đế, lại khống chế thần thông vượt xa cả Hóa Đạo Thánh Đế.

Hết lần này tới lần khác Tử Đao của hắn còn có thể phát huy ra được loại thần thông này, đây là một may mắn, cũng là một sự đáng sợ.

Sau khi thức hải của Diệp Mặc phát sinh một trận thanh âm ken két.

Diệp Mặc cũng không dám mặc cho một đạo đao văn sát khí hủy diệt này tiếp tục điên cuồng nữa, hắn ép buộc bao lấy đao văn sát thế hủy diệt đang kéo dài.

Hắn biết, nếu như cứ tiếp tục, khẳng dịnh có thể giết tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này, thậm chí căn bản không cần hắn phóng ra Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Song hắn cũng biết, sau khi hắn giết tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này rồi, hắn cũng sẽ bị đao văn này phản đòn lại.

Dù là không chết, cũng sẽ thức hải nổ tung, thậm chí sẽ trở thành là một kẻ ngu ngốc.

Uỳnh.

Hầu như là hư không có thể nổ đều vang lên tiếng nổ tung, đao văn màu tím vặn vẹo cùng Bạch Xích và Thiên Mạc của tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Hải Tộc này va nhau, làm hư không xung quanh nổ ra vô số khe nứt.

Quần áo Diệp Mặc bị rách toạt, thức hải liên tiếp phát sinh tiếng vang ken két.

Thần nguyên chấn động mạnh mẽ, trực tiếp đánh bay Diệp Mặc, cái tinh cầu sứt mẻ đổ nát hai người tranh đấu kia cũng không chịu nổi loại dư chấn đáng sợ này được nữa.

Trực tiếp bị nổ nứt ra tứ phân ngũ liệt.

Tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia trực tiếp phun ra mấy ngụm máu, quần áo cũng bị rách bươm, cả người vết máu loang lổ, giống như một huyết nhân vậy.

Rầt hiể nhiên, trong quá trình một chiêu liều mạng này, thương thế của gã so với Diệp Mặc thì càng nặng.

Diệp Mặc cố nhịn thức hải đang bị thương tổn, đang muốn rèn sắt kh còn nóng phóng ra Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Chỉ nghe thấy một tiếng phẫn nộ gầm rú truyền đến:

– Ai đã đánh bay nhà của ông, ông phải bóp chết tên khốn này…

Diệp Mặc bởi vì bị đánh bay, lúc này nhìn rõ.

Trong cái tinh cầu sứt mẻ đổ nát này nổ thành mảnh nhỏ, một hòa thượng cả người tỏa ra kim quang lao tới.

Tuy rằng trên người y không có y phục, thế nhưng kim quang kia thật giống như y phục vậy, bao bọc lấy y.

Hòa thượng này cách Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này gần hơn so với Diệp Mặc một ít, Diệp Mặc thấy y vừa ra tới đã vươn tay chụp vào Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc, đồng thời gầm rú hét lên:

– Ông bóp chết ngươi – con kiến này, dám đánh phá nhà của ông ngươi…

Hòa thượng cả người kim quang này trốn ở trong cái tinh cầu sứt mẻ này, cũng không khiến Diệp Mặc khiếp sợ, bởi vì hắn cũng thường trốn ở trong một vài tinh cầu sứt mẻ để chữa thương.

Khiến Diệp Mặc khiếp sợ là, hòa thượng đi ra tự xưng là ông này, không ngờ lại nắm tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này như ngắt một con kiến.

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này, ngay cả nửa phần năng lực phản kháng cũng không có.

Diệp Mặc kinh hãi không gì sánh được, người này đáng sợ như thế, nếu như muốn bóp chết hắn, khẳng định cũng đon giản như thế.

Đối mặt loại thực lực này, cho dù là hắn có một trăm cây Tuyệ Thánh Kim Cốt Tiễn cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Lúc này Diệp Mặc đâu còn dám dừng lại dù chỉ nửa khắc, hắn không chút do dự cuốn lên một vệt sáng mờ xông vào trong cái khe hở hư không còn chưa hoàn toàn biến mất kia.

Trong nháy mắt khi hắn tiến vào cái khe, hắn thấy tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Hải Tộc kia bị hòa thượng xưng là ông kia bóp thành bã vụn.

– Ôh, chỉ là một Hóa Đạo còn dám đào tẩy? Là bắt nạt ông đầu óc còn chưa kịp xoay chuyển sao?

Hòa thượng này nhẹ buông tay, Thánh Đế của Hải Tộc này trừ một cái nhẫn cùng một Tiểu thế giới bị hòa thượng này thu lại, toàn bộ những thứ còn lại đã biến mất không còn dấu vết.

Hòa thượng này đưa tay về phía nơi Diệp Mặc biến mất chộp tới, trong hư không trong nháy mắt liền xuất hiện một cái khe cực lớn.

Hòa thượng này một bước lền bước vào trong cái khe nứt này, lập tức y liền đứng tại hư không nghi hoặc lẩm bẩm:

– Tiểu tử này thật rất gian xảo nha, nhưng muốn đào tẩu từ trong tay ông, đừng có mơ.

Y cũng không vội vã đi bắt Diệp Mặc, mà tìm ra một ít tài liệu từ trong chiếc nhẫn của Thánh Đế Hải Tộc này.

Những tài liệu này trong tay y trong nháy mắt liền bắt đầu biến hóa, trong nháy mắt đã hình thành một bộ Phật bào hoàn chỉnh.

Chắc y muốn một lần nữa đổi một quần áo khác.

Lao vào trong cái khe Diệp Mặc cảm giác được thức hải của mình giống như muốn nổ tung ra vậy, Diệp Mặc nuốt vào mấy viên đan dược chữa trị thần thức, đồng thời lại phóng ra Tử Đao.

Sau một khắc, lại một vết rách hư không hiện ra, Diệp Mặc không chút do dự lao vào cái khe hở hư không kế tiếp.

Cứ như vậy, Diệp Mặc không ngừng phóng ra Tử Đao, không ngừng bổ hư không ra, đồng thời lao vào.

Kinh nghiệm đào tẩu của hắn phong phú không gì sánh được, trong lòng gã rất là rõ ràng, có thể vươn tay liền bóp chết một người đã là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho dù là hắn xuất ra tất cả vốn liếng, cũng không cách nào tổn thương được một cọng lông của người ta.

Diệp Mặc không thích cái cảm giác sinh tử bị người khác nắm ở trong tay này, một đường sống duy nhất của hắn, chính là thừa dịp người này không kịp phản ứng không ngừng đào tẩu.

Vẫn không thể đào tẩu trong cùng một giới vực, vẫn phải không ngừng xé mở hư không.

Trong thời gian ngắn nhất, sau khi liên tiếp xé mở mười mấy cái hư không, Diệp Mặc cảm giác được thức hải của mình hầu như đều sắp nổ tung ra rồi.

Hắn biết mình cũng không còn thể lực tiếp tục như vậy được nữa, lúc này hắn cũng không biết mình đang ở trong một cái hư không như thế nào.

Khi hắn thấy một đám vẫn thạch bay qua, Diệp Mặc không chút do dự đứng trên một khối vẫn thạch trong số đó, cùng lúc tiến vào Thế Giới Trang Vàng.

Thế Giới Trang Vàng hòa lẫn vào trong đám vẫn thạch, theo đám vẫn thạch này biến mất trong hư không tăm tối vô biên vô tận.

Giờ phút này hòa thượng bóp chết Bán Bộ Hỗn Nguyên của Hải Tộc kia đã mặc xong Phật bào vào, thậm chí còn tương đối hài lòng vỗ vỗ lên tay áo của Phật bào, lúc này mới kinh thường nói:

– Ta hôm nay xem Hóa Đạo nho nhỏ này có thể chạy trốn tới tận đâu? Dám đánh tan nơi ở của ông, lá gan không nhỏ…

Chỉ có điều là y lẩm bẩm chưa nói xong sắc mặt liền thay đổi, thần thức của y xuyên qua vài giới vực hư không, lại không phát hiện được hành tung của Diệp Mặc.

– Đâu rồi?

Hòa thượng này kinh ngạc nói một câu xong, bỗng nhiên đưa tay xé rách không gian bên người, vừa sải bước đi vào, sau đó lại đứng lại dùng thần thức quét ra.

Sở dĩ y không sợ Diệp Mặc đào tẩu, là bởi vì thần thức của y có thể xuyên qua hơn mười giới vực hư không, cho dù là Diệp Mặc dùng pháp bảo xé rách hư không, cũng không thể trong thời gian ngắn ngủi mà chạy ra khỏi phạm vi thần thức của y được.

Nhưng bây giờ, Diệp Mặc thật đúng là không thấy đâu.

– Tiểu tử này khá lắm, vừa nhìn cũng biết là một tên cá chạch.

Ngày hôm nay coi như ngươi may mắn, ông trời lãng phí thời gian cho cái tên cá chạch con này, ông làm chính sự quan trọng hơn, chỉ là tiếc một cây đao tốt.

Nói xong hòa thượng này cũng lười tiếp tục đuổi theo Diệp Mặc, lần thứ hai phá vỡ không gian, đảo mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

Ba ngày sau, Diệp Mặc từ trong Thế Giới Trang Vàng đi ra, thức hải của hắn vẫn chưa khôi phục.

Nhưng là vì có Cây Hỗn Độn, so với trước đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Tuy rằng lần thứ hai sau khi đi ra, Diệp Mặc không cảm thấy nguy hiểm quá lớn, nhưng hắn vẫn không dám thả lỏng, phóng ra Tử Đao tiếp tục xé rách hư không bay đi thật xa.

Diệp Mặc đoán chừng hòa thượng đã bóp chết Bán Bộ Hỗn Nguyên của Hải Tộc kia là Hỗn Nguyên Thánh Đế, chỉ có Hỗn Nguyên Thánh Đế mới đáng sợ như thế.

Một Hỗn Nguyên Thánh Đế muốn xé rách hư không, nhất định là không có bất kỳ trắc trở gì.

Diệp Mặc sao dám ở lại ngay chỗ này không đi? Hơn nữa, hiện tại Diệp Mặc cũng không biết mình đang ở vị trí nào, phải chăng không ngừng xé mở ranh giới hư không đối với hắn đã không có ảnh hưởng gì nữa.

Vốn hắn lên kế hoạch là đi Âm Minh Giới, nhưng bây giờ hắn căn bản không biết mình đang ở vị trí nào, còn đi Âm Minh Giới gì nữa?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box