1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 435 : Tôi Không Rảnh (c2171-c2175)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 435 : Tôi Không Rảnh (c2171-c2175)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2171: Tôi Không Rảnh

Tôi Không Rảnh

D

iệp sư huynh, anh trước tiên đừng sốt ruột, nghe tôi nói đã.

Vốn dĩ hồ lô đó tôi cũng định trả lại cho Tiểu Vận sư muội rồi, nhưng vì lại xảy ra chút chuyện, tôi còn chưa kịp trả lại cho Tiểu Vận sư muội, anh đã dẫn Mục Tiểu Vận đi rồi.

Cơ Tích nói chuyện cực kỳ thành khẩn.

Diệp Mặc ngược lại lại biết rõ chuyện này, lúc trước Tiểu Vận nói Cơ Tích muốn đưa cho cô một thứ gì đó, chỉ vì cô nhớ nhung mình, nên mới không để ý gì đến thức đó.

Nhưng cho dù là biết, Diệp Mặc cũng không chút khách khí ngắt lời Cơ Tích:

– Cô nói thẳng cho tôi biết, hồ lô đó bây giờ ở đâu rồi?

– Hồ lô tôi để ở chỗ sư phụ tôi trong Thần Nữ Thánh Môn, tôi đến Hư Thị cũng không biết bao lâu mới có thể trở về, thậm chí còn không biết có thể về được hay không.

Tôi sợ anh đến Thần Nữ Thánh Môn tìm tôi lấy hồ lô, nên cố ý để hồ lô lại.

Nếu tôi biết anh cũng đến Hư Thị, thì tôi chắc chắn sẽ mang hồ lô đến.

Cơ Tích thở dài nói.

Lời này của cô cũng là sự thật, nếu như biết Diệp Mặc sẽ đến Hư Thị, cô chắc chắn mang hồ lô theo.

Nửa cái hồ lô đó đối với cô mà nói cũng chẳng có tác dụng gì, cô vốn dĩ không đáng vì cái này mà đắc tội với Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng thất vọng, hắn đứng lên, không còn tâm trạng nói chuyện cùng Cơ Tích nữa.

Hắn biết Cơ Tích nói thật, cô không cần phải vì một cái hồ lô vô dụng mà lừa mình.

Thấy Diệp Mặc đứng dậy, Cơ Tích cũng đứng lên nói:

– Diệp sư huynh, cám ơn.

Diệp Mặc biết rõ Cơ Tích là muốn cám ơn ân cứu mạng trên cầu Niết Sinh, nhưng từ sau khi Cơ Tích nhận ân huệ của mình, biết rõ Tiểu Vận là vợ của mình, còn không chủ động cứu Tiểu Vận, Diệp Mặc cũng đã vô cùng thất vọng với cô rồi.

Thấy Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến mình, Cơ Tích ảm đạm nói:

– Diệp sư huynh, Tiểu Vận sư muội bây giờ thế nào rồi?

Diệp Mặc dừng lại, quay đầu lạnh lùng nói:

– Cơ Tích, đây không phải là chuyện cô phải quản, cô chỉ cần trả lại hồ lô không đáy kia cho tôi là được rồi.

Nếu như đợi tôi quay về Thánh đạo Tàn giới, phát hiện cô nói dối nửa lời, không cần Đại Nhật Thần Sơn đến tiêu diệt Thần Nữ Thánh Môn, tôi sẽ chủ động đến tiêu diệt Thần Nữ Thánh Môn.

Nói xong, Diệp Mặc rời khỏi phòng, lập tức biến mất khỏi Tiên tức lâu này.

Diệp Mặc vừa mới ra khỏi Tiên tức lâu, ở cửa Tiên tức lâu lại có một Tiên tử cực kỳ xinh đẹp liền đi qua hành lễ nói:

– Xin hỏi có phải là Diệp đan thánh đại nhân không?

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Tiên tử xinh đẹp này, hắn căn bản không quen biết cô.

Nhưng Diệp Mặc lập tức liền nghĩ đến Hình Hồng, lập tức nói:

– Vâng là tôi.

Tiên tử xinh đẹp này nói:

-Hình thánh mời Diệp đan thánh đại nhân đến Thương lâu Hư Thị một chuyến, lệnh cho tôi đứng ở đây chờ đại nhân.

– Được, cô dẫn đường đi.

Diệp Mặc căn bản cũng định đến hỏi thăm Hình Hồng một chút, mặc dù bây giờ hắn không sợ Thương lâu Hư Thị, nhưng có thể kết giao được với Thương lâu Hư Thị, Diệp Mặc cũng sẽ không từ chối, trong một nơi như Hư Thị này, có thêm một người bạn cũng là thêm một con đường.

Tiên tử xinh đẹp này thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức mừng rỡ nói:

– Cám ơn Diệp đan thánh, mời Diệp đan thánh đại nhân đi theo tôi.

– Khoan đã…

Diệp Mặc và Tiên tử xinh đẹp này vừa rời khỏi Tiên tức lâu chưa được bao xa, liền có một giọng nói không chút tình cảm này gọi giật lại.

Dường như cùng lúc đó, một người đàn ông mặt nổi lên từng ánh sáng xanh xuất hiện trước mặt hai người, người đàn ông này chẳng những trên mặt có từng gợn ánh sáng xanh, đến cả tóc tai cũng rồi bời xoắn xít lại một chỗ, hơn nữa cũng đã là tu vi Đạo Nguyên đỉnh phong rồi.

Thoạt nhìn rất lôi thôi lếch thếch, nhưng đứng bên cạnh gã luôn cảm giác được từng trận sát ý băng hàn, loại sát khí và sát ý ngưng tụ bên người gã này, khiến người ta cảm thấy không lôi thôi chút nào, chỉ có kinh hãi.

Tiên tử xinh đẹp mời Diệp Mặc kia theo bản năng lùi ;ại mấy bước, cô bị sát thế cường đại này khiến khiếp sợ lùi về sau.

Diệp Mặc cũng không nhúc nhích, hắn biết người này.

Lúc trước khi hắn giả mạo một Đạo Nguyên Thánh Đế đến Hư Thị, liền nhìn thấy tên này đến quầy hàng của hắn tìm hắn, không ngờ bao lâu như vậy rồi, Đạo Nguyên Thánh Đế này vẫn còn tìm hắn.

– Anh chính là Diệp đan thánh?

Đạo Nguyên Thánh Đế này chằm chằm nhìn Diệp Mặc đánh giá một hồi, lúc này với vẻ mặt không chút cảm xúc hỏi.

Diệp Mặc lạnh nhạt đáp:

– Đúng vậy, chính là tôi.

– Tôi là Áo Hách, đã đợi anh hơn trăm năm trong Hư Thị rồi, mời Diệp đan thánh đi cùng tôi một chuyến.

Trong lúc nói chuyện, sát khí cường đại trên mặt Đạo Nguyên Thánh Đế mặt xanh này cũng mất đi rất nhiều.

Dường như gã nói bảo Diệp Mặc đi một chuyến, Diệp Mặc chắc hẳn sẽ đi cùng gã, không nói thêm điều gì.

– Tôi là Diệp đan thánh không sai, nhưng tôi tại sao lại phải đi cùng anh một chuyến?

Diệp Mặc không chút khách khí hỏi ngược lại.

Áo Hách nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sát thế trên người trong nháy mắt liền dâng lên.

Cùng với sát thế của gã tăng lên, từng trận thô bạo màu xanh lượn lờ xung quanh thân người gã.

Gã dường như không ngờ, Diệp Mặc lại dám hỏi ngược lại gã.

Gã cũng mở miệng rồi, Diệp Mặc phải đi cùng hắn một chuyến, đây không phải chuyện kinh thiên địa nghĩa sao?

Diệp Mặc không lấy được hồ lô trong lòng vốn dĩ cũng có chút khó chịu ròi, Áo Hách còn dám lớn lối trước mặt hắn, lúc này đối với sát thế cường đại của Áo Hách, Diệp Mặc không lùi mà tiến tới, đồng thời lĩnh vực liền được đánh ra.

Lĩnh vực của Diệp Mặc cũng đã có xu thế tự thành một giới rồi, cộng thêm thần thức vực của Diệp Mặc nữa, Áo Hách cho dù là đạo nguyên đỉnh phong, bất ngờ không đề phòng, cũng bị khí thế lĩnh vực của Diệp Mặc đánh ra lùi xa mấy chục bước.

Còn lĩnh vực sát thế của Áo Hách, dưới lĩnh vực của Diệp Mặc rạn nứt từng đoạn, thành một đống vải rách.

Áo Hách không dám tin nhìn Diệp Mặc, gã hoàn toàn không ngờ một Thánh Đế tu vi chỉ là Hóa Đạo như Diệp Mặc này, lại có thể dễ dàng phá tan lĩnh vực Đạo Nguyên của gã.

Mặc dù đây không phải là gã toàn lức ra tay, nhưng gã đã nhìn ra, một khi toàn lực ra tay, trước mặt Diệp Mặc gã cũng chưa chắc chiếm được tiện nghi.

Diệp đan thánh này đúng là tu vi Hóa Đạo thật sao? Áo Hách thậm chí có chút nghi ngờ.

Diệp Mặc không để ý đến Áo Hách.

Nói với Tiên nữ xinh đẹp sắc mặt sợ hãi đến trắng bệch kia:

– Không cần để ý đến tên phách lối này, cô dẫn đường đi.

– Được.

Tiên nữa xinh đẹp này kìm nén sự sợ hãi trong lòng mình lại, bước lên đi trước mặt Diệp Mặc.

– Diệp đan thánh, đợi đã…

Áo Hách lại lần nữa bước nhanh lên nói.

Diệp Mặc cũng đã không còn kiên nhẫn như lúc trước nữa, nhìn Áo Hách bước đến nói:

– Sao, anh còn muốn ra tay nữa hay sao? Vậy thì mời.

– Không phải, Diệp đan thánh, cung chủ nhà tôi mời Diệp đan thánh đến làm khách, xin Diệp đan thánh…

Lần này, giọng điệu của Áo Hách hòa hoãn hơn nhiều, cũng không còn hùng hổ dọa người như lúc trước nữa.

Diệp Mặc không chút khách khí nói:

– Về nói cho cung chủ nhà anh biết, tôi không rảnh.

Nói xong Diệp Mặc bước nhanh hơn, Tiên tử đi đến đón Diệp Mặc kia nhìn thấy vậy liền rảo bước nhanh hơn, nhìn thấy Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến mình, màu xanh trên mặt Áo Hách chần động một hồi lâu, không ngờ lại không phát tác, mà lại theo chân Diệp Mặc đi về phía Thương lâu Hư Thị.

– Diệp đan thánh, mời vào.

Diệp Mặc còn chưa đến cửa của Thương lâu Hư Thị, Hình Hồng đã với vẻ mặt tươi cười đến đón tiếp.

Khuôn mặt xám tro của y tươi cười, thoạt nhìn có chút buồn cười, không thể nào che giấu sự nhiệt tình của y với Diệp Mặc.

Hình Hồng dẫn Diệp Mặc vào trong khách điện sang trọng của thương lâu, đồng thời ra hiệu mấy Tiên tử kia đem Tiên trà và Tiên quả cao cấp đến.

Diệp Mặc bưng Tiên trà lên uống một ngụm, hàng loạt mùi thơm truyền đến, những mùi thơm này khiến cho thức hải con người ta thanh thuần hơn, có thể thấy đây là Tiên trà này rất tuyệt.

– Diệp đan thánh, đây là Tiên trà Tuyết Lan tốt nhất, nếu Diệp đan thánh thích, đợi lát nữa tôi sẽ tặng cho Diệp đan thánh một chút.

Nhìn thấy Diệp Mặc dường như rất thích loại Tiên trà này, Hình Hồng lập tức vừa cười vừa nói.

– Vậy thì cám ơn Hình huynh, Hình huynh tìm tôi tới đây, hẳn chính là vì tặng Tiên trà cho tôi? Hay là còn chuyện gì khác?

Diệp Mặc không có tâm trạng tốn thời gian trong này, hắn muốn tìm một nơi nghỉ ngơi một chút, sau đó đi thăm dò một chút chuyện Âm Minh giới.

Hình Hồng cười cười ngại ngùng nói:

– Diệp đan thánh chắc hẳn biết ý của tôi, Thương lâu Hư Thị chúng tôi trong Hư Thị cũng coi là có thể lên tiếng được vài câu.

Rất tiếc là, thương lâu chúng tôi bây giờ Đan Thánh cao cấp càng lúc càng ít đi, Đan Thánh như Diệp đan thánh đây thì lại càng không có.

Thấy Diệp Mặc cũng không đáp lời, Hình Hồng lại tiếp tục nói:

– Bản lĩnh luyện đan của Diệp đan thánh trong Hư Thị cũng đã được mọi người biết đến, nếu Diệp đan thánh đồng ý, Thương lâu Hư Thị chúng tôi muốn mời Diệp đan tháng gia nhập vào Thương lâu Hư Thị chúng tôi…

Diệp Mặc lập tức nói:

– Cám ơn thiện ý của Hình huynh, chỉ là đối với tôi mà nói Thần tinh và Thần linh mạch cũng không còn sức hấp dẫn là bao nữa, tôi cũng không thể gia nhập vào Thương lâu Hư Thị.

Đương nhiên, nếu Thương lâu Hư Thị cần tôi luyện đan, nể mặt Hình huynh, tôi cũng có thể giúp luyện chế vài lò.

Còn phí tổn thì thôi, chỉ là tỉ lệ thành công luyện đan của tôi chỉ có năm phần mà thôi.

Lời này của Diệp Mặc nói cực đẹp, hắn giúp Thương lâu Hư Thị luyện đan không phải cần Thần tinh, tỉ lệ thành đan năm phần, đó là vì Diệp Mặc muốn tiết kiệm một nửa làm thù lao.

Còn thù lao luyện đan, cho dù hắn cần nhiều đi nữa, một thương lâu cũng sẽ không để ý đến chút Thần tinh, Diệp Mặc quyết định không cần tí nào.

Hình Hồng cũng biết muốn mời một người như Diệp Mặc gia nhập vào Thương lâu Hư Thị quả thực không thực tế lắm, trừ phi cưỡng ép.

Nhưng Diệp Mặc là một Thánh Đế, vào Thương lâu Hư Thị không ra ngoài, rõ ràng đối với thanh danh Thương lây Hư Thị có ảnh hưởng cực lớn.

Huồng chi, y còn biết Áo Hách cũng muốn mời Diệp Mặc đến luyện đan.

Diệp Mặc cò thể mở miệng luyện đan giúp, cũng đã vô cùng tốt rồi.

Nghe thấy Diệp Mặc không ngờ có tủ lệ thành đan năm phần, Hình Hồng mau chóng nói:

– Vậy thì cảm ơn Diệp đan thánh, tôi thật là muốn mời Diệp đan thánh luyện chế giúp vài lò đan dược, Diệp đan thánh chỉ cần co thương lâu chúng tôi ba phần là được rồi, những thứ khác là của Diệp đan thánh hết.

Diệp Mặc cười ha hả:

– Vậy thì không được, tôi không thể để cho Hình huynh khó xử được, nói năm phần là năm phần.

Năm phần này tôi một chút cũng không cần, toàn bộ giao cho Thương lâu Hư Thị, không biết nói thế nào, t6oi trong Hư Thị, còn cần nhờ vả Hình huynh mà.

Hình Hồng trong lòng sung sướng, tỉ lệ thành đan năm phần vốn dĩ là cực thấp, bây giờ Diệp Mặc nói cho thương lầu năm phần, cũng là nể mặt lắm rồi.

Y ngoài mừng rỡ ra cón có chút tiếc nuối nói:

– Thương lâu Hư Thị chúng tôi định mua Quang Minh Tâm kia tặng cho Diệp đan thánh, tiếc là bị một cường giả bán bộ Hỗn Nguyên cực kỳ lợi hại mua mất rồi.

Diệp Mặc căn bản cũng không nghe, hắn cũng không tin Thương lâu Hư Thị lại tặng Quang Minh Tâm cho hắn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2172: Đại Hội Phân Chia

Đại Hội Phân Chia

M

ặc dù Diệp Mặc trong lòng thầm khinh bỉ lời nói của Hình Hồng, vẫn có chút giật mình hỏi:

– Lần hội đấu giá đó không ngờ có cường giả bán bộ Hỗn Nguyên đến sao?

Hình Hồng thở dài nói:

– Đúng vậy, chẳng những có cường giả bán bộ Hỗn Nguyên đến, hơn nữa không phải chỉ một người đến.

May là bên đấu giá cũng có cường giả bán bộ Hỗn Nguyên tọa trấn, nếu không thì nguy hiểm thực sự rồi.

Cường giả mua được Quang Minh Tâm đó đoán chừng cũng là Thánh Đế Ma tộc, anh ta giấu tu vi của mình ở mức Đạo Nguyên, nhưng trước khi anh ta đi còn xé rách không gian phòng thuê, cũng đã lộ ra thực lực của anh ta rồi.

Diệp Mặc gật đầu hiểu ý của Hình Hồng, xé rách không gian Hư Thị, cho dù là bán bộ Hỗn Nguyên e rằng cũng khó có thể làm được.

Nhưng bên đấu giá xem ra, nếu chạy trốn rồi, thì cùng lắm cũng chỉ là bán bộ Hỗn Nguyên mà thôi.

Nếu là Hỗn Nguyên Thánh Đế, căn bản cũng không cần bỏ chạy, mà sẽ quang minh chính đại rời khỏi Hư Thị.

Hình Hồng rõ ràng cũng không có tâm trạng tiếp tục nói về chuyện Quang Minh Tâm, lấy ra một ngọc bài đưa cho Diệp Mặc nói:

– Diệp đan thánh, đây là ngọc bài vào ở trong Tiên tức lâu Hư Tinh lớn nhất trong Thương lâu Hư Thị, anh chỉ cần lấy miếng ngọc bài này ra tiến vào trong Tiên tức lâu Hư Tinh, có thể chọn một căn phòng để ở.

Diệp Mặc vội nhận lấy ngọc bài nói:

– Vậy thì cám ơn Hình Huynh rồi, tôi cũng có vài chuyện muốn thăm hỏi Hình huynh.

Hình Hồng tâm trạng không tệ, vội vàng khua tay nói:

– Diệp đan thánh có chuyện gì cứ nói, tôi biết thì sẽ nói.

– Lúc trước tôi nghe thấy Hình huynh nói Đạo Quả Tháp sắp mở, không biết còn bao lâu nữa?

Diệp Mặc không có ý tiến vào Đạo Quả Tháp, nhưng hắn lại rất muốn thu mua một số Đạo Quả bên ngoài Đạo Quả Tháp, với trình độ luyện đan của hắn, muốn mua một số Đạo Quả chắc cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Thấy Diệp Mặc lại hỏi đến Đạo Quả Tháp, Hình Hồng lập tức nói:

– Đạo Quả Tháp còn ba tháng nữa thì mở cửa, vì trước khi Đạo Quả Tháp mở cửa, còn có rất nhiều chuyện.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Cái này tôi biết, lần trước anh cũng nói với tôi, trước khi Đạo Quả Tháp mở cửa Thần bảng và Đạo bảng tiến hành khiêu chiến đổi bảng.

– Đúng vậy, tren quảng trường Thần Thánh bảng của Hư Thị, có hai đài khiêu chiến, chuyên để cho Thần Thánh bảng khiêu chiến.

Bây giờ danh sách khiêu chiến Thần Thánh bảng còn chưa bắt đầu, nhưng phân chia danh sách các tộc tiến vào Đạo Quả Tháp cũng sắp bắt đầu rồi.

Đến lúc đó đại năng đại diện cho các tộc sẽ tụ tập lại, thảo luận phân chia danh sách vào Đạo Quả Tháp còn thừa.

Hình Hồng nói.

– Bao nhiêu suất tiến vào Đạo Quả Tháp của các tộc, mỗi lần khi Đạo Quả Tháp mở cửa còn cần phải phân chia nữa?

Diệp Mặc kinh ngạc hỏi, hắn cho rằng những suất này sớm đã phân chia xong rồi, ví dụ như Yêu tộc bao nhiêu, Ma tộc bao nhiêu…

Hình Hồng thản nhiên nói:

– Đó là đương nhiên, nhưng anh có thể hiểu sai rồi.

Phân chia này không phải là suất của các tộc lấy ra phân chia lại, mà lại lấy những danh sách thừa ra phân chia lại.

Ví dụ Nhân tộc, Nhân tộc vì đã từng cường đại, suất tiến vào Đạo Quả Tháp có ba mươi người.

Sau đó Thánh đạo giới bị tàn phá, Nhân tộc trải qua một thời gian ngắn, cũng không còn cường giả đến tham gia phân chia suất Đạo Quả Tháp nữa, suất này liền thừa ra.

Lại ví dụ như Thánh Đế trong Thần bảng, cũng chưa chắc mỗi một Thánh Đế trong Thần bảng đều đến tham gia Đạo Quả Tháp, như vật sẽ thừa ra một suất.

– Chẳng lẽ Thánh đạo giới sau khi tàn phá, cũng không có đại năng Nhân tộc nào đến đại diện tham gia phân chia suất vào Đạo Quả Tháp sao?

Diệp Mặc ngạc nhiên hỏi.

Hắn cho rằng, Thánh đạo Tàn giới mặc dù bị tàn phá, cường giả Đạo Nguyên của Nhân tộc cũng còn không ít, không đến mức đến một người đến tham gia phân chia suất vào Đạo Quả Tháo cũng không có chứ?

Hình Hồng biết rõ Diệp Mặc suất thân Nhân tộc, nên đứng trên lập trường của Diệp Mặc thở dài nói:

– Đương nhiên là có, chỉ có điều mỗi lần đại năng đại diện cho Nhân tộc đến khi phân chia suất vào đều bị chém chết.

Lâu dần, cũng không có Thánh Đế đại diện Nhân tộc đến nữa.

– Mỗi lần đều sẽ bị chém giết? Chằng lẽ đại biểu Nhân tộc chỉ yêu cầu vài suất cũng sẽ bị giết chết hay sao?

Diệp Mặc càng không hiểu hỏi, Nhân tộc có ba mươi suất, chẳng lẽ người đại biểu Nhân tộc đến chỉ cần ba suất, cũng có người khiêu khích hay sao?

Hình Hồng lại thở dài nói:

– Tôi nhớ một Đạo Nguyên Thánh Đế của Nhân tộc lần cuối cùng đến đây, ông ta đại diện cho Nhân tộc đến chỉ yêu cầu hai suất, nhưng vẫn bị một Đạo Nguyên Thánh Đế Ma đạo khiêu chiến, sau khi ông ta bị giết, hai suất đó lập tức bị Ma tộc lấy đi.

Diệp Mặc sầm mặt lại, trong lòng cực kỳ không thoải mái.

Dù gì thì hắn cũng là xuất thân Nhân tộc, chỉ cần hai suất, thậm chí những suất còn thừa kia cũng không cần, Thánh Đế của Ma tộc cũng giết chết đại diện của Nhân Tộc, như vậy hung hăng đến mức nào đây?

– Diệp đan thánh, anh là người xuất thân Nhân tộc, sau này nếu như thành tích của anh là Đạo Nguyên Đan Thánh, muốn giúp Nhân tộc có được vài suất cũng không phải là chuyện không thể nào.

Hình Hồng nhìn thấy Diệp Mặc có chút mất hứng rồi, lập tức liền nói giúp một câu.

– Đại năng đại diện cho các tộc thảo luận phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, người có tu vi cao nhất cũng là Hỗn Nguyên Thánh Đế sao?

Diệp Mặc lại hỏi, ngữ khí còn nghiêm nghị hơn lúc trước rất nhiều.

Hình Hồng mỉm cười:

– Làm gì có nhiều Hỗn Nguyên Thánh Đế như vậy? Hỗn Nguyên Thánh Đế của các tộc cũng chỉ có một hai người mà thôi, bọn họ đều đang hoàn thiện thế giới của riêng mình, ai mà có thời gian đến tham gia phân chia suất vào Đạo Quả Tháp chứ? Cho nên những người đến tham gia phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, phần lớn đều là một số Đạo Nguyên đỉnh phong hoặc là Đạo Nguyên viên Mãn Thánh Đế.

Cho dù là bán bộ Hỗn Nguyên, cũng khó gặp được.

Đương nhiên, ít nhiều Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc vẫn đến.

Diệp Mặc hiểu ra lời của Hình Hồng, gật đầu nói:

– Cám ơn Hình huynh đã giải thích cho tôi hiểu, tôi còn muốn mời Hình huynh giúp tôi một chuyện.

– Diệp đan thánh cứ nói.

Hình Hồng cực kỳ khách khí với Diệp Mặc.

Diệp Mặc không chút do dự nói:

– Tôi muốn đại diện cho Nhân tộc đến tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này.

Thánh đạo giới tàn phá rồi, nhưng vẫn là còn.

Bây giờ không có tộc nào có tâm tư đi tàn phá Thánh đạo Tàn giới, nhưng chuyện sau này ai có thể nói rõ ràng được chứ? Một khi các giới diện còn lại cũng xảy ra chuyện giống như Thánh đạo giới, có các chủng tộc còn lại tiến vào Thánh đạo Tàn giới, trực tiếp hủy diệt Thánh đạo Tàn giới cũng không phải là chuyện không thể nào.

Có lẽ người nào đó của Nhân tộc không cẩn thận đắc tội với những quý nhân của các tộc còn lại, người ta giận chó đánh mèo đánh đến Thánh đạo Tàn giới, cũng sẽ hủy diệt Thánh đạo Tàn giới, những thứ này đều khiến Diệp Mặc lo lắng.

Tiên giới và Thánh đạo Tàn giới liền kề nhau, một khi Thánh đạo Tàn giới bị hủy diệt, ai biết Tiên giới sẽ trở nên như nào?

Chỉ để Nhân tộc của Thánh đạo Tàn giới cường đại trở lại, ít nhất phải có năng lực chống cự lại.

Mà cường đại của một giới diện là nhìn đại năng Chứng đạo của giới diện đó có bao nhiêu, cho dù không thể Chứng đạo Hỗn Nguyên, thêm vài Đạo Nguyên Thánh Đế cũng là tốt rồi.

Đạo Quả Tháp vừa là một nơi thích hợp nhất để Hóa Đạo Thánh Đế thăng cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế, bất luận là cân nhắc cho Nhân tộc, hay là cân nhắc cho Tiên giới, Diệp Mặc cũng định tham gia vào đại hội phân chia suất vào trong Đạo Quả Tháp lần này, tranh thủ vì Nhân tộc lấy vài suất về, ít nhất phải để cho Nhân tộc từ từ cường đại trở lại.

Nếu như Nhân tộc đến cơ hội vào Đạo Quả Tháp cũng không có, co lại trong một giới diện bị tàn phá, thì nói gì là cường đại nữa? Người ta tham gia đấu võ Thánh Đế Chứng đạo, anh đến cơ hội tham gia cũng không có, chỉ có thể càng ngày càng lạc hậu.

Cho dù một số người dùng tài nguyên tông môn mua Đạo quả, thì cũng là chuyện được một mất mười, tài nguyên của tông môn là thứ để đào tạo nhân tài kế tục sau này, những tài nguyên này chảy về Hư Thị, tạo thành một tuần hoàn ác tinh.

Huống chi, không có sự bảo vệ của Thánh Đế cường đại, Đạo quả mua được có thể giữ được sao?

Hình Hồng khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới hỏi:

– Diệp đan thánh, anh muốn tham gia đại hội chia suất vào Đạo Quả Tháp?

– Đúng vậy, tôi muốn tham gia, không biết tham gia như nào?

Diệp Mặc chắc chắn nói.

Hình Hồng cũng hiểu ra Diệp Mặc nói thật, nét mặt của y lập tức trở nên nghiêm trọng, ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Diệp đan thánh, có mấy lời này muốn nói rõ với anh, xin Diệp đan thánh bỏ qua cho.

– Cứ nói đi, tôi không để bụng đâu.

Diệp Mặc có thể đoán ra Hình Hồng muốn nói gì.

Hình Hồng chậm rãi nói:

– Mặc dù trong Hư Thị hoặc trong những tộc khác, Đan Thánh và Khí Thánh là bậc được tôn kính nhất.

Nhưng khi tiến vào trong đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, Đan Thánh không có chút đặc quyền nào.

Đại diện của các tộc, vì một suất vào có thể khiêu chiến anh bất cứ lúc nào, hơn nữa anh còn phải nhất định ứng chiến với họ, thua rồi ngoài chết ra, còn mất đi suất phân chia.

– Tôi muốn nói cho anh biết chính là, mặc dù không có Hỗn Nguyên Thánh Đế đến tham gia đại hội phân chia, nhưng người đến đều là cường giả Đạo Nguyên, thậm chí là cường giả Đạo Nguyên viên mãn.

Diệp đan thánh, anh mới chỉ là tu vi Hóa Đạo, hơn nữa lại vừa mới thăng cấp…

Diệp Mặc đứng lên ôm quyền nói với Hình Hồng:

– Cám ơn Hình huynh đã lo cho tôi, tôi cũng quyết tâm rồi, nhất định phải đến đại hội phân chia, xin Hình huynh giúp đỡ.

Đương nhiên tôi cũng không cần Hình huynh giúp tôi trong đại hội, chỉ cần giúp tôi tham gia là được rồi.

Tôi nghĩ đại hội này còn vài ngày, nếu Hình huynh không yên tâm về tôi, có thể đến tìm tôi luyện đan trước khi đại hội mở ra.

Hình Hồng chợt nhớ đến mấy người Vạn Đồng Đồng truy sát Diệp Mặc, mấy người Vạn Đồng Đồng đều là Thánh Đế Thần bảng, cũng không làm gì được Diệp Mặc, nói không chứng Diệp Mặc có bản lĩnh thật.

Đến lúc đó cho dù Diệp Mặc không phải đối thủ, chắc cũng sẽ không bị giết chết.

Sau đó Thương lâu Hư Thị ra mặt cứu Diệp Mặc, như vậy, Diệp Mặc làm sao có thể không đáp ơn Thương lâu Hư Thị chứ?

Nghĩ tới đây Hình Hồng không khuyên Diệp Mặc nữa, dứt khoát nói:

– Đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp thực ra rất đơn giản, Diệp đan thánh nếu như đã quyết tâm tham gia, vậy thì cứ để tôi lo cho, tôi báo danh giúp anh, chín ngày sau, đại hội được tổ chức trước quảng trường Thần Thánh bảng, Diệp huynh chỉ cần đến tham gia là được.

Khi Diệp Mặc rời khỏi Thương lâu Hư Thị, trong lòng cũng rất hài lòng, hắn cũng không tin mình sẽ thua dưới tay vài Đạo Nguyên Thánh Đế, Hình Hồng nói rồi, sẽ không có cường giả Hỗn Nguyên đến, hơn nữa, cho dù hắn giết cường giả Đạo Nguyên, thì đó chũng là trong quy tắc cho phép.

– Diệp đan thánh, Áo mỗ đợi đã lâu rồi.

Diệp Mặc vừa bước ra khỏi Thương lâu Hư Thị, thì Đạo Nguyên Thánh Đế mặt xanh tóc tai rối bời kia chặn Diệp Mặc lại, nhưng lần này vẻ mặt gã cũng đã cung kính hơn rất nhiều.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2173: Thù Lao Cao Quý Nhất

Thù Lao Cao Quý Nhất

D

iệp Mặc có chút không nhịn được nói:

– Anh tìm tôi làm gì? Tôi nói rồi, tôi không còn thời gian đi luyện đan cùng anh, tránh ra.

Áo Hách lại vô cùng kiên nhẫn nói:

– Diệp đan thánh, lúc trước là tôi vô lý, Áo Hách xin lỗi.

Tôi tìm anh trong Hư Thị hơn trăm năm rồi, chỉ biết Diệp đan thánh có thể luyện chế được loại đan này, nên mới khổ sở chờ đợi.

Xin Diệp đan thánh đến Nghiễm Nguyên Cung tôi một chuyến, Diệp đan thánh có bất cứ yêu cầu gì tôi cũng đồng ý.

Áo Hách rõ ràng không phải là một người biết ăn nói, nói chuyện không có sức thuyết phục nào.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không vì vài lời nói của Áo Hách mà đi cùng gã một chuyến, hắn chằm chằm nhìn Áo Hách nói:

– Bây giờ tôi rất bận, muốn mời tôi luyện đan cũng được, đi lấy dược liệu đến, tôi miễn cưỡng luyện giúp anh một lò.

Phí là một trăm triệu Thần tinh, cho anh ba phần đan dược, bảo tôi đi cùng anh một chút, thì miễn đi.

Luyện chế một lò đan dược cần một trăm triệu Thần tinh, cái giá này nghe dường như rất nhiều, nhưng Diệp Mặc lại biết, cái giá này cũng không nhiều, Áo Hách hạ thấp giọng như vậy cầu xin hắn luyện đan, thì tuyệt đối sẽ không phải loại đan dược đơn giản, nói không chừng là Đạo nguyên Thần đan cũng nên.

Luyện chế một lò Đạo nguyên Thần đan, đừng nói là một trăm triệu Thần tinh, cho dù là hơn mấy trăm triệu, cũng có người xin Diệp Mặc giúp đỡ.

Huống chi ba phần đan dược cũng tuyệt dối không ít rồi, Đan Thánh khác luyện đan có lẽ cũng có hai phần ba phần thôi.

Nhưng người ta có thể là luyện chế mười lò Thần đan, mới kết đan được hai lò, hơn nữa tổng số và chất lượng đan dược trong mỗi một lò cũng không được bảo đảm.

Một khi không may mắn, nguyên liệu của mười lò đan dược bị lãng phí toàn bộ, một viên Thần đan cũng không có, cũng không phải là chuyện không thể nào.

Giá của Thần đan cao cấp cũng từ chỗ này mà thể hiện ra, dù sao loại nguyên liệu cao cấp này không phải nói lấy ra mười lò là có mười lò được.

Diệp Mặc lại chỉ cần một lò nguyên liệu, đưa cho người khác ba phần đan dược, cái này đưa cho bất cứ người cầu đan nào cũng cầu không được, còn đến Nghiễm Nguyên Cung luyện đan, thì đừng có mơ.

Không phải hắn không đi, thực lực của hắn còn chưa đến mức đến một nơi lại lẫm giúp người ta luyện đan.

Áo Hách lại đam chiêu ủ dột nói:

– Diệp đan thánh, nếu như có thể như vậy, tôi chắc chắn sẽ đưa nguyên liệu ra cho Diệp đan thánh luyện đna giúp rồi.

Chỉ là vì loại đan dược này không thể nào mang đến nơi này luyện chế được, cho nên mới khẩn cầu Diệp đan thánh đến Nghiễm Nguyên Cung chúng tôi.

Diệp Mặc dừng lại, nhìn Áo Hách mặt xanh, lạnh giọng nói:

– Là loại đan dược gì, không ngờ lại không thể mang đến luyện chế?

Sở dĩ hỏi thăm, là vì Diệp Mặc thực sự có chút hiếu kỳ.

Cho dù Thần linh thảo đó vừa đào lên lập tức phải luyện chế, một Đạo Nguyên Thánh Đế như Áo Hách này cũng có bả lĩnh mang loại Thần linh thảo đó đến trước mặt mình.

– Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Áo Hách nói xong mấy chữ này, cũng không tiếp tục nói nữa, chỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc.

– Cái gì?

Diệp Mặc có chút kinh ngạc nhìn Áo Hách, nếu là trưới đây, hắn đến nghe cũng chưa từng nghe thấy Diêu Quang Luyện Phách Đan, nhưng sau khi có được các loại tin tức mà các Thánh Đế để lại trong Thí Đạo Thương, Diệp Mặc cũng đã biết rõ cái gì là Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Khi vừa mới bắt đầu biết đến Diêu Quang Luyện Phách Đan, Diệp Mặc còn cố ý dùng Tam Sinh Quyết thôi diễn một chút.

Hơn nữa biết rõ, loại đan dược này tuyệt đối không thể nào luyện chế thành công được, hắn không biết tại sao tiền nhân lại để lại phương thuốc luyện Diêu Quang Luyện Phách Đan, vì căn cứ theo Tam Sinh Quyết diễn sinh ra, loại đan dược này đến khả năng luyện chế thành công trên lý luận cũng không có.

Hắn sở dĩ chú ý đến Diêu Quang Luyện Phách Đan, cũng là vì tác dụng của Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Loại đan dược này có thể cô đọng thần hồn, hoàn trả sinh cơ.

Hắn muốn xem xem loại đan dược này có thể cứu được Trì Uyển Thanh hay không, nên mới diễn sinh một lần.

Trong vũ trụ mênh mông rộng lớn, có một loại bệnh tên hồn phách tan rả.

Đây là bệnh bẩm sinh, căn bản cũng có phương pháp nào cứu nổi.

Hồn phách tan rả không đơn giản là tan rả hồn phách, vì loại hồn phách tan rả này đến cuối cùng sẽ bị thần hồn câu diệt, là một chứng bệnh không thể chuyển kiếp được.

Người có loại bệnh này được sinh ra trên đời, chẳng những không thể tu luyện, hơn nữa thân thể vô cùng yếu ớt.

Cho đến khi hồn phách tan rả hoàn toàn, thần hồn câu diệt mới thôi.

Hơn nữa quá trình này không dài lắm, cùng lắm chỉ một trăm năm mà thôi.

Hơn nữa, cho dù quá trình này có dài, một người không thể nào tu luyện, cùng lắm cũng chỉ có thể sống được khoảng trăm tuổi mà thôi.

Trên thực tế, những thứ này cũng không phải là điểm quan trọng, quan trọng chính là Diệu Quang Luyện Phách Đan cần 999 loại Tiên linh thảo và Thần linh thảo, trong đó một loại linh thảo quan trọng, chính là Diêu Quang thảo.

Diêu Quang thảo không phải là hỗn độn Tiên thảo cũng không phải là Thần linh thảo cao cấp, nhưng giá trị của nó không thua kém gì Tiên linh thảo hỗn độn.

Điểm đặc biệt của loại cỏ này là tuyệt đối không thể nào di chuyển được, không thể lộ ra ngoài ánh sáng, một khi di chuyển nói đi, gặp phải ánh sáng, trong vòng một tuần hương sẽ lập tức héo rũ.

Nói cách khác, cho dù Diêu Quang Luyện Phách Đan có thể luyện chế, cũng cần xong trong một tuần hương.

Hơn nữa Diêu Quang thảo cần thời gian vạn năm mới có thể trưởng thành, cái này cũng không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là Diêu Quang thảo cần phải Thần Tủy trăm triệu năm đổ vào mới có thể trưởng thành được, một giọt Thần Tủy trăm triệu năm cho dù là đoái thủy, cũng chỉ có thể bảo quản trong mười năm mà thôi.

Vạn năm cần bao nhiêu Thần Tủy trăm triệu năm đây? Có thể tưởng tượng được sự trân qúy của Diêu Quang thảo.

Có lẽ người khác cho rằng Diêu Quang Luyện Phách Đan sau khi có đủ những điều kiện này là có thể luyện chế thành công, Diệp Mặc vì từng thôi diễn Diêu Quang Luyện Phách Đan, lại biết cho dù có đủ những điều kiện này, cũng không thể nào luyện chế được Diêu Quang Luyện Phách Đan.

Vì chút Tiên thảo này hoặc là Thần linh thảo hợp lại với nhau, vẫn thiếu một thứ.

Thứ thiếu không phải là Tiên thảo, cũng không phải là Thần linh thảo, mà là sự sống.

Không phải là sự sống bình thường, mà là sự sống hỗn độn trong thiên địa.

Cho nên nói Diêu Quang Luyện Phách Đan luyện chế được cần 999 các loại Tiên Thần linh thảo, cộng thêm một loại sức sống thiên địa hỗn độn.

Loại sinh cơ này ngoài hắn có ra, chằng còn ai có.

Chỉ có sinh cơ hỗn độn của Cây Hỗn Độn, mới có thể bảo đảm luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan thành công.

Loại làm ăn này, Diệp Mặc làm sao có thể nhận được? Đừng nói Diêu Quang thảo chưa mang đến, cho dù mang Diêu Quang thảo đến rồi, Diệp Mặc cũng không chút do dự từ chối.

Những suy nghĩ này nhanh chóng chuyển trong đầu Diệp Mặc, sau khi hắn nghĩ kỹ chuyện này, cười khẩy nhìn Áo Hách nói:

– Xin lỗi, anh mời đại năng khác đi.

Anh ở trong Hư Thị hơn trăm năm, còn bảo tôi đi luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan cứu một người hồn phách tan rả.

Cho dù cung chủ của các anh có thông thiên triệt địa chi năng, bảo tồn cho người hồn phách tan rả kia không chết, nhưng cũng không thể nào cứu nổi, thôi đi.

Ngược lại, Áo Hách nghe thấy Diệp Mặc nói vậy không ngờ lại không kinh sợ mà lại vui mừng, lại quỳ rạp trước mặt Diệp Mặc nói:

– Xin Diệp đan thánh ra tay cứu giúp.

Cung chủ chúng tôi tổng cộng có ba gốc Diêu Quang thảo, mời hai vị Đan Thánh cao cấp nhất đến, nhưng bọn họ danh tiếng mặc dù vang dội, nhưng đến cách luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan cụ thể thế nào cũng cần cung chủ chúng tôi cung cấp, kết quả có thể tưởng tượng.

Bây giờ chỉ cònlại gốc Diêu Quang thảo cuối cùng, nếu Diệp đan thánh không ra tay, e rằng cũng không còn ai có thể luyện chế được Diêu Quang Luyện Phách Đan nữa.

Diệp Mặc hoàn toàn không ngờ một Đạo Nguyên Thánh Đế đỉnh phong lại quỳ rạp trước mặt mình, lúc này mọi người đi lại trên đường rất nhiều, Diệp Mặc lập tức cau mày nói:

– Đứng dậy rồi nói.

– Vâng…

Áo Hách lần này lại rất nghe lời Diệp Mặc, lập tức đứng lên.

Diệp Mặc trong lòng lại có cảm giác không ổn, một cường giả Đạo Nguyên đỉnh phong như Áo Hách cũng bằng lòng quỳ trước mặt hắn, vậy cung chủ sau lưng gã chẳng phải là Hỗn Nguyên Thánh Đế sao? Một Hỗn Nguyên Thánh Đế, nếu quyết định mình có thể luyện chế được Diêu Quang Luyện Phách Đan, thì mình làm sao có thể thoát được? Kỳ ngộ và nguy hiểm quả thực cùng tồn tại.

Bây giờ mặc dù hắn có thủ đoạn giết chết Đạo Nguyên Thánh Đế, nhưng muốn tự bảo vệ mình trong vũ trụ mênh mông này, cũng không đủ thực lực.

Áo Hách lại không biết Diệp Mặc vì chuyện này mà nghĩ đến thực lực của mình quá thấp, mà lại tự lo nói:

– Cung chủ chúng tôi nói rồi, chỉ cần có người có thể luyện chế Diêu Quang Luyện Phách Đan, bằng lòng tặng mười đoạn Thần linh mạch cực phẩm, mười tỉ Thấn tinh, cộng thêm trăm giọt Thần Tủy vạn năm, mười Đạo quả.

Thần khí cực phẩm tùy chọn ba loại, cho dù muốn pháp bảo Tiên Thiên cũng không phải là không thể được.

Diệp Mặc nghe thấy thù lao như vậy, lập tức hít một hơi lạnh.

Hắn vẫn cho rằng mình coi như là giàu có rồi, nhưng so với thù lao của người ta nói ra, hắn chỉ là một tên ăn mày mà thôi.

Trong hội đấu giá của Hư Thị hắn cũng coi như từng trải rồi, bây giờ xem ra sự từng trải của hắn đúng là buồn cười.

Nhiều đồ như vậy, khiến hắn làm sao từ chối được đây, đây không phải là khảo sát tâm tính của hắn sao? Nếu như hắn muốn luyện đan nhất định phải dùng sinh cơ của Cây Hỗn Độn.

Loại sinh cơ này cho dù không dùng, cũng là lãng phí.

Nhưng Diệp Mặc biết, sinh cơ Cây Hỗn Độn cũng là bảo vật vô giá.

Nhưng có vô giá đi nữa, cũng không thể nào đổi được những thứ này.

Do dự một hồi lâu, Diệp Mặc mới lên tiếng:

– Tôi dạo này có một số chuyện, cho nên không thể nào cùng anh đi luyện đan được.

Áo Hách không chút do dự nói:

– Không sao, tôi cũng không có việc gì, có thể đi bên cạnh Diệp đan thánh, đến khi nào Diệp đan thánh có thời gian rảnh, thì có thể đi cùng tôi.

Diệp đan thánh có thể coi tôi là một chân chạy, có việc gì cứ giao cho tôi làm là được.

Diệp Mặc nghĩ đến việc sắp đến đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, có chút do dự, cũng gật đầu nói:

– Vậy thì anh cứ đi bên cạnh tôi vậy, có lẽ thời gian hơn trăm năm.

Nếu anh không chờ được, thì tôi cũng không còn cách nào khác.

Diệp Mặc sở dĩ nói thời gian trăm năm, là vì hắn phải đến chỗ một cường giả Hỗn Nguyên luyện đan, hắn cảm thấy tu vi của mình vẫn còn thấp một chút.

Đồ của cường giả Hỗn Nguyên kia là tốt, nhưng hắn ít nhất cần có năng lực tự bảo vệ mình, nói cách khác nếu như hắn chưa thăng cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế, tốt nhất vẫn là không đi luyện đan, đồ có tốt đi nữa, cũng phải có mạng mới dùng được.

Áo Hách vội vàng nói:

– Không cần, năm đó khi tiểu thư nhà tôi được sinh ra, chính là loại hồn phách tan rả này.

Cung chủ đại nhân lập tức liền trồng ba cây Diêu Quang Thảo, hơn nữa dùng Tịch Đạo quả để kéo dài tính mạng cho tiểu thư nhà tôi vạn năm, hôm này cũng qua vạn năm rồi.

Chỉ có điều muốn bảo đảm hồn phách không phân tán cũng có chút khó khăn, nhưng kiên trì thêm mấy trăm năm nữa chắc cũng không có vấn đề gì.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, cung chủ của Nghiễm Nguyên Cung này thật giàu có, Tịch Đạo quả cũng có thể nói lấy ra là lấy, quả thực là giàu có đến đáng sợ.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Được, bây giờ tôi ở trong Tiên tức lâu Hư Tinh, chín ngày sau sẽ đến quảng trường Thần Thánh bảng tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, đến lúc đó anh đến đó đợi tôi đi.

Diệp Mặc cũng không định lợi dụng Áo Hách ra tay giúp đỡ, nhưng Áo Hách cũng đã là Đạo Nguyên đỉnh phong rồi, đi sau mình cũng có tác dụng nhất định, tránh một số tôm tép nhãi nhép muốn ra tay với hắn.

– Vâng, tôi hiểu.

Áo Hách thấy Diệp Mặc cũng không nói nữa, lập tức cũng không dám nói thêm gì mau chóng rút đi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2174: Người Thích Xen Vào Chuyện Người Khác

Người Thích Xen Vào Chuyện Người Khác

D

iệp Mặc sau khi vào Tiên tức lâu Hư Tinh, còn chưa kịp lấy ngọc bài ra, Tiên tử của Tiên tức lâu đã dẫn hắn đến chỗ ở tốt nhất rồi.

Trong chín ngày này, Diệp Mặc cũng không ra ngoài, chỉ trong Tiên tức lâu suy nghĩ tình huống sắp phải đối diện.

Sắp tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, hắn cũng không lo lắng, thứ mà hắn đang nghĩ là có cần đi giúp Hỗn Nguyên cung chủ kia luyện đan không, nếu đi, thì có thể lấy được tài nguyên mà hắn khát khao lấy được, nhưng cũng có nguy hiểm cực lớn.

Nếu không đi, nhiều đồ tốt như vậy cũng không còn nữa, hơn nữa hắn còn có thể đối diện với sự truy sát của một cường giả Hỗn Nguyên, cường giả Hỗn Nguyên Diệp Mặc cũng chưa từng gặp qua, nhưng lại biết tuyệt đối không đơn giản.

Thời gian trôi đi cực nhanh, thời gian chín ngày trong nháy mắt trôi qua, Hình Hồng mặc dù lo lắng cho Diệp Mặc, nhưng cũng không có hứng đi tìm Diệp Mặc luyện đan trong mấy ngày nay.

Mấy ngày này đến mời Diệp Mặc luyện đan, chẳng phải nói y sợ Diệp Mặc bị giết chết trong đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp sao?

Quảng trường Thần Thánh bảng vô cùng rộng lớn, đâu đâu cũng là trận pháp cấm chế.

Phía trên cùng quảng trường có hai tấm bia đá cao tận trời xanh, màu sắc của tấm bia đá màu vàng kim, trên đó có viết tên màu trắng.

Có một tấm bia đá khác lại là màu trắng, chữ viết trên đó lại có màu vàng kim.

Diệp Mặc nhìn thấy hai tấm bia đá cao chọc trời này, liền biết đây chính là Thần Thánh bảng trong Hư Thị rồi.

Tấm bia đá màu vàng kia chắc hẳn là Thần bảng, còn tấm màu trắng là Thánh bảng.

Trước mỗi tấm bia đá đều có một đài thi đấu cực lớn, xung quanh đài thi đấu đều là cấm chế mọc như nấm.

Thần thức của Diệp Mặc quét qua đó, lập tức biết hai đài thi đấu cực lớn này chắc hẳn là lôi đài tỉ thí.

Cấm chế xung quanh hai lôi đài này cực cường hãn, Diệp Mặc đoán chừng, cho dù là cường giả Đạo Nguyên cũng chưa chắc có thể phá vỡ được loại cấm chế cường hãn này.

Trên quảng trường có rất nhiều người, nhưng vì quảng trường này quả thực quá rộng lớn, ngược lại có vẻ thưa thớt.

– Diệp đan thánh.

Khi Diệp Mặc vẫn còn đang quan sát hai lôi đài, Áo Hách cũng đã đến bên cạnh Diệp Mặc cung kính chào hỏi.

Diệp Mặc gật đầu vừa định nói chuyện, thì lại nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên:

– La Thanh Hà, nếu như đến rồi, thì đến nhận khiêu chiến của tôi đi.

Từ hôm nay trở đi, xếp hạng thứ 383 trên Thần bảng chính là của Vô Khang tôi.

Cùng với giọng nói ác liệt này, một người đàn ông thân mặc Tiên bào màu đen cũng đã hạ xuống lôi đài trước Thần bảng.

Người này tu vi Hóa Đạo đỉnh phong, vốn dĩ khuông mặt trắng phối hợp với Tiên bào màu đen trên người gã, lại càng lộ vẻ trắng bệch hơn.

Lúc này từng đường ma khí lượn lờ bên người gã, bất cứ người nào cũng có thể nhìn ra, Vô Khang này là một Hóa Đạo Thánh Đế của Ma tộc.

– Nói khoác không biết ngượng.

Một người đàn ông thân mình mặc Tiên bào màu xanh ngay tức khắc cũng hạ xuống lôi đài này.

– Ồ!

Diệp Mặc kinh dị thốt lên, lập tức liền chú ý đến người đàn ông mặc Tiên bào màu xanh tên La Thanh Hà này, người đàn ông áo xanh này cũng là một Hóa Đạo Thánh Đế, hơn nữa Hóa Đạo viên mãn rồi.

Khiến Diệp Mặc kinh dị không phải là tu vi của y, mà là người này không ngờ là một Thánh Đế của Nhân tộc.

Sau khi đến Hư Thị, Diệp Mặc cảm giác Nhân tộc nhu nhược, hắn cũng không ngờ trên Thần bảng còn có một Thánh Đế của Nhân tộc.

Xem ra Hình Hồng cũng không lừa hắn, Hình Hồng nói thần bảng có hai người là Thánh Đế của Nhân tộc, chỉ có điều không biết người còn lại ở đâu rồi.

Hóa Đạo Thánh Đế Ma tộc Vô Khang kia thấy La Thanh Hà lên đài, đến một câu cũng chẳng thèm nói, trực tiếp phóng Kim Ô Ma Tiên ra, chỉ trong nháy mắt, cả lôi đài liền bị ánh sáng đen nhánh bao phủ, chỉ có điều trong ánh sáng màu đen này mang theo từng đường kim quang.

Còn La Thanh Hà thì không nửa phần lùi bước, dường như cùng lúc đó cũng phóng ra một cây kiếm dài màu xanh, sau khi cây kiếm dài này được La Thanh Hà phóng ra, liền biến thành một mảng xanh.

Vì lôi đài này có thần thức che đậy, tất cả mọi người đứng nhìn xung quanh chỉ có thể dùng mắt nhìn, chứ không thể nào phóng thần thức của mình vào trong cấm chế của lôi đài đó được.

Tất cả mọi người đứng quan sát chỉ có thể nhìn thấy một mảng xanh và một mảng đen nhánh đang giăng giăng khắp nơi, nhưng không biết rốt cuộc ai chiếm thế thượng phong.

Thần thức của Diệp Mặc cũng không thể nào quét vào trong võ đài đượcc.

Mặc dù hắn có công pháp thần thức, nhưng ngang nhiên phá vỡ cấm chế của lôi đài này, quét thần thức của mình vào trong, thì cũng phạm vào tối kỵ.

Huống chi, Diệp Mặc biết sự cường hãn của cấm chế lôi đài này, cho dù thần thức công pháp của hắn, cũng chưa chắc có thể phá được.

Vốn dĩ Diệp Mặc còn nhìn quang ảnh pháp bảo của hai người này, hơn nữa suy nghĩ xem ai sẽ thắng.

Nhưng hắn nhìn một chút liền cảm thấy không đúng, bóng kiếm màu xanh kia lại khiến hắn có cảm giác cực kỳ quen thuộc.

Hứa Xương Cát là người hắn thay mặt sư phụ nhận làm đệ tử, cũng là sư huynh của hắn.

Công pháp của Hứa Xương Cát vì không có kế tục, còn là mình giúp sửa chữa, công pháp đó tên là Thanh Hà Tu Thần Quyết.

Thanh Hà Tu Thần Quyết? Người trên lôi đài này tên là La Thanh Hà, Diệp Mặc bỗng nhiên hiểu ra.

Hắn thậm chí có thể khẳng định, Thanh Hà Tu Thần Quyết mà Hứa Xương Cát tu luyện chính là do La Thanh Hà để lại.

Nếu là do La Thanh Hà để lại, chứng tỏ y cũng đến qua đại lục Lạc Nguyệt.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, vũ trụ vô cùng mênh mông, nhưng khi tu vi của anh đến một trình độ nhất định rồi, thì vũ trụ vô cùng mênh mông này sẽ trở nên nhỏ lại, vì tu vi của anh đến trình độ này rồi, anh sẽ đến nơi thích ứng với tu vi của anh.

La Thanh Hà đến Hư Thị, hơn nữa còn lộ tên tuổi, thậm chí trở thành Thánh Đế trong Thần bảng.

Còn hắn cũng là vì đại đạo của mình, đến Hư Thị, sở dĩ còn chưa lưu danh trên Thần bảng, đó là vì hắn căn bản cũng không có hứng với cái danh này.

Vì trên lôi đài có người thi đấu, những người tụ tập xung quanh cũng hiều hơn.

Diệp Mặc cũng vì nhận ra La Thanh Hà, lại càng chú ý đến trận đánh của hai người này.

Hai người trong lôi đài sớm đã không nhìn thấy thân hình nữa rồi, chỉ có bóng cây roi màu đen và bóng kiếm màu xanh giăng giăng khắp nơi, thỉnh thoảng truyền ra âm thanh đập vào nhau nghe chói tai.

Một tiếng rú gào cực kỳ thô bạo truyền từ lôi đài ra, lập tức mọi người nhìn thấy một thú ảnh màu đen.

Diệp Mặc vừa nìn liền nhận ra đây là một con vụ ma thú.

Nhưng con vụ ma thú này cũng cường hãn hơn rất nhiều so với con vụ ma thú mà lúc trước Diệp Mặc gặp phải.

Tất cả mọi người đều nhìn ra, con vụ ma thú này là do Thánh Đế Ma tộc Vô Khang phóng ra.

Con vụ ma thú này cũng đã vô cùng ngưng thực rồi, thậm chí có thể thôn phệ bóng kiếm màu xanh kia nữa.

Từ lúc con vụ ma thú kia ra ngoài, bóng kiếm màu xanh của La Thanh Hà lập tức trở nên thưa thớt hơn, còn quang mang màu đen thì dần bao phủ toàn bộ lôi đài lại.

Những người đứng quan sát đều biết, con vụ ma thú này sau khi xuất hiện, La Thanh Hà cũng đã thua một nửa rồi.

Ngay cả đến Diệp Mặc cũng cho rằng La Thanh Hà sắp thua rồi, thậm chí sẽ trở thành món ăn của vụ ma thú này.

Diệp Mặc trong lòng thầm thở dài, hắn biết loại thi đấu lôi đài này, trừ phi là chủa động nhận thua, đối phương bằng lòng thả cho anh đi, nếu không chỉ có thể đợi bị đối phương giết chết.

Mặc dù Diệp Mặc rất muốn cứu La Thanh Hà một lần, nhưng cũng biết, hắn không có tư cách đi cứu La Thanh Hà.

Một khi hắn đi cứu La Thanh Hà, đó mới là chuyện xấu.

Đúng lúc bóng kiếm màu xanh kia sắp tiêu tán hoàn toàn, trên lôi đài bỗng nhiên có một tiếng hí thảm thiết.

Sau khi tiếng hét này vang lên, đám người mới nhìn rõ, giữa lôi đài có thêm một con rối màu đỏ sậm.

Con rối này cực kỳ linh hoạt, xông lên chỉ cắn vài miếng là con vụ ma thú kia đã tan tành không còn hình dạng.

Diệp Mặc thầm gật đầu, con rối này tuyệt đối là một thức có Tiên linh tính, hơn nữa đẳng cấp cực cao.

Xem ra La Thanh Hà cũng không kém, có thể làm ra được con rối đẳng cấp như này.

La Thanh Hà cứ như bị con vụ ma thú của đối phương chọc giận, bóng kiếm màu xanh trong tay bỗng nhiên ngưng luyện, hình thành một dải lụa màu xanh, trực tiếp đánh về phía ấn đường của Vô Khang.

Lúc này Vô Khang giống như trúng tà vậy, ngược lại đơ người không nhúc nhích.

Bóng kiếm màu xanh trong nháy mắt liền làm nổ tung đầu của Vô Khang, nguyên thần của Vô Khang vừa mới chạy thoát ra, đã bị con rối đứng bên tiêu diệt.

Diệp Mặc thấy một chiêu này của La Thanh Hà, và cả biểu hiện của Vô Khang nữa, lập tức liền biết, La Thanh Hà chắc chắn biết một công pháp thần thức, hơn nữa còn có thể thông qua nó mà đánh lén người khác.

Chẳng trách y có thể tiến vào Thần bảng, quả thực là có bản lĩnh.

La Thanh Hà sau khi giết chết Vô Khang, giơ tay thu lại đồ của Vô Khang và con rối kia, nhảy xuống lôi đài.

– Tiểu tử anh muốn chết sao, không ngờ lại dám tìm người giúp đỡ trong khi thi đấu khiêu chiến Thần bảng, hôm nay anh để cái mạng nhỏ đó lại đây đi.

La Thanh Hà vừa mới xuống lôi đài, một giọng nói lạnh lùng sát khí đầy trời liền truyền đến, đồng thời một ánh sáng màu máu cường đại đập xuống.

La Thanh Hà miễn cưỡng phóng kiếm ra, mang theo một dấu vết màu xanh chặn lại quang mang màu đỏ kia lại.

Nhưng đường ánh sáng màu đỏ kia cường hãn hơn nhiều so với bóng kiếm màu xanh của y, La Thanh Hà trực tiếp bị quang mang màu đỏ đó đánh bay, phun vài ngụm máu trong không trung.

Cho đến lúc này, một bóng người đỏ như máu mới hạ xuống quảng trường, khí tức sát khí và sự cường đại màu máu của Đạo Nguyên Thánh Đế này vây xung quanh người gã, đây rõ ràng là một cường giả Đạo Nguyên.

– Trên quảng trường Thần Thánh bảng, một Đạo Nguyên Thánh Đế như anh không ngờ lại dám khinh thường quy tắc ra tay với một Hóa Đạo như tôi?

La Thanh Hà nói, khóe miệng vẫn tràn ra chút máu.

Vừa nãy động thủ cùng Đạo Nguyên này một chút, mặc dù giữ được tính mang, nhưng thần sắc lại uể oải không còn phấn chấn nữa.

– Anh trên lôi đài dùng con rối ẩn giấu một người, tương đương hai người cùng đánh một mình Vô Khang, vi phạm quy định trước, tôi sao không thể ra tay với anh?

Đạo Nguyên Thánh Đế có sát khí màu đỏ vây quanh người này lạnh giọng nói với La Thanh Hà, nói xong, lại phóng pháp bảo trong tay ra, muốn động thủ tiếp.

Trong quảng trường có rất nhiều Thánh Đế của Nhân tộc đến, nhưng không ai dám bước lên nói chuyện, vì bọn họ biết, chỉ cần bước lên nói chuyện, thì chắc chắn bị giết.

Còn Thánh Đế của những tộc khác, lại càng không có ai dám đứng ra nói chuyện.

La Thanh Hà trong lòng có chút tuyệt vọng, y muốn dùng cơ hội tiến vào Đạo Quả Tháp lần này thăng cấp lên Đạo Nguyên, nhưng không ngời lại khiến một cường giả Đạo Nguyên giết chết y.

Nhưng cho dù như vậy, muốn y bó tay bị giết, thì tuyệt đối không thể.

– Miệng của anh là cái đít hay mắt của anh dính trên mông đít vậy? Nói chuyện sao lại thối không ngửi được như vậy? Bổn thánh sao lại nhìn thấy hai người đánh nhau một người dùng vụ ma thú, một người dùng con rối?

Đúng lúc Đạo Nguyên Thánh Đế có sát khí màu máu vây xung quanh người này muốn động thủ tiếp, một giọng nói khinh thường liền ngắt đứt lời gã.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2175: Nhân Tộc Vẫn Còn Đây

Nhân Tộc Vẫn Còn Đây

T

ên Ma Thánh sát khí vờn quanh này lập tức chằm chằm nhìn Diệp Mặc, khi gã phát hiện Diệp Mặc cũng là Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc, sát khí màu máu trên người và sát thế lập tức ngưng thực, khiến những cấm chế vô hình xung quanh vang lên tiếng kèn kẹt.

Không chỉ có gã, cho dù những Thánh Đế còn lại trên quảng trường cũng hoàn toàn kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.

Bọn họ thực sự nghĩ không thông, một Hóa Đạo Thánh Đế như Diệp Mặc, không ngờ lại có gan khiêu chiến với một Đạo Nguyên Thánh Đế? Đây chẳng phải là tìm đến cái chết sao? Cho dù Diệp Mặc cũng là Nhân tộc, hành vi tìm đến cái chết như này cũng không ai tán thành.

La Thanh Hà cũng không hiểu nhìn Diệp Mặc, y không ngờ lại có Thánh Đế Nhân tộc nhiệt tình như này, biết rõ phải chết không ngờ vẫn dám bước lên quát mắng Đạo Nguyên Thánh Đế.

– Diệp đan thánh, chỉ là một Đạo Nguyên cứ giao cho tôi là được rồi.

Áo Hách nhìn thấy cơ hội giúp Diệp Mặc ra tay, lập tức bước lên nói.

Áo Hách vừa nói ra, Ma Thánh toàn thân sát khí này lập tức bình tĩnh lại.

Áo Hách là tu vi Đạo Nguyên đỉnh phong, thoạt nhìn thực lực cường hãn hơn gã rất nhiều.

Hơn nữa màu xanh quanh người Áo Hách cũng hình thành như thật, đó là khi không ngừng chém giết mà hình thành.

Huống chi, gã biết Áo Hách.

Áo Hách trong Hư Thị hơn trăm năm rồi, năm đó ỷ lớn hiếp nhỏ giết Bách Lý Hoành đứng thứ 127 trong Thần đạo bảng, sau đó không ngờ lại không ai tìm đến gã để gây sự.

– Áo Hách, tôi là Củng Hạng của Ma tộc, anh cũng là Đạo Nguyên Thánh Đế, chẳng lẽ muốn giúp một tên Hóa Đạo vô lễ của Nhân tộc hay sao?

Sát khí màu máu toàn thân Củng Hạng cũng thu liễm vào một chút, đối diện với một cường giả Đạo Nguyên, gã cũng không thể không nể mặt.

Những người xung quanh đều giật mình, chẳng trách vị Hóa Đạo Thánh Đế này dám nói như vậy với Củng Hạng, hóa ra sau lưng hắn có cường giả Đạo Nguyên chống lưng.

Diệp Mặc lại ra hiệu cho Áo Hách đừng nói gì nữa, bước lên một bước nói:

– Cái này không liên quan gì đến những người khác, Củng Hạng, anh ỷ mình là Đạo Nguyên Thánh Đế ức hiếp một Hóa Đạo Thánh Đế, anh còn mặt mũi không vậy?

Diệp Mặc tạm thời cũng không muốn nợ Áo Hách, Áo Hách một khi ra tay giúp hắn, hắn nếu như không luyện đan giúp, chẳng khác nào nợ người ta một ân huệ lớn bằng trời.

Diệp Mặc không thích nợ nhân tình người ta mà không trả, nếu như Áo Hách giúp hắn, hắn có thể luyện đan mà không đi luyện đan, trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái.

Hơn nữa, đối mặt với Đạo Nguyên Ma Thánh như Củng Hạng, hắn thực sự cũng không coi ra gì.

Củng Hạng nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức sung sướng, gã căn bản cũng không đợi Áo Hách nói gì, liền nói trước:

– Tôi là người đại diện cho Ma tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp.

Hai người Vô Khang và La Thanh Hà mặc dù tranh đoạt Thần bảng, cũng coi là tranh đoạt suất vào Đạo Quả Tháp, tôi đương nhiên có tư cách ra quản.

Anh là ai, chẳng lẽ muốn nhúng tay vào chuyện suất vào Đạo Quả Tháp và Thần Thánh bảng hay sao?

Mặc dù Diệp Mặc mắng gã không biết xấu hổ, nhưng vì Áo Hách đứng một bên nhìn chằm chằm, Củng Hạng cũng không dám chọc giận Diệp Mặc quá.

Bắt đầu từ chuyện nói đạo lý, nếu gã nói có lý, Áo Hách còn dám ra tay, thì gã lập tức sẽ xin cường giả Đạo Nguyên trên quảng trường Thần Thánh bảng ra tay, còn bản thân gã có thể quang minh chính đại giết chết Diệp Mặc và La Thanh Hà.

Một số người lúc này đã nhận ra Diệp Mặc chính là Diệp đan thánh, đứng một bên bắt đầu bàn tán xôn xao.

Diệp Mặc cười ha hả:

– Anh nói cũng không sai.

Bổn thánh chính là người đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp lần này.

Dựa vào cái gì mà anh có tư cách quản, còn tôi thì lại không có tư cách? Chẳng lẽ Ma tộc anh muốn đè nén các tộc khác, làm đệ nhất thiên hạ hay sao?

– Cái gì? Anh là người đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất tiến vào Đạo Quả Tháp sao?

Củng Hạng không dám tin chằm chằm nhình Diệp Mặc, chẳng lẽ sống đủ rồi, muốn chết hay sao?

Đừng nhìn bên cạnh Diệp Mặc có Áo Hách, nhưng Áo Hách lại không giúp được gì.

Đại hội phân chia suất vào cho các tộc, chỉ có người của bổn tộc mới có thể nói chuyện, và tiếp nhận khiêu chiến.

Áo Hách rõ ràng không phải xuất thân Nhân tộc, thậm chí đến hội trường đại hội cũng không thể vào được.

– Cái gì, lần này có người đại diện Nhân tộc đến tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp sao?

– Nhân tộc lại tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp…

– Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc muốn tham gia phân chia suất vào Đạo Quả Tháp…

Chỉ trong thời gian ngắn, chuyện Diệp Mặc muốn đại diện Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp cũng đã truyền ra ngoài.

Trong Hư Thị, chỉ cần là Nhân tộc nghe thấy tin này đều nhao nhao tuôn về phía quảng trường Thần Thánh bảng.

Đây là chuyện vô số năm, bọn họ mới nghe thấy lần đầu tiên có người đại diện Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp.

Đây tuyệt đối là một tin phấn chấn lòng người, dù là cuối cùng chỉ chia được một suất, cũng chứng tỏ Nhân tộc đã bắt đầu có tiếng nói trong các tộc.

Không còn là im hơi lặng tiếng chịu tủi nhục, ở trong Hư Thị mặc người chà đạp.

La Thanh Hà đứng bên càng kích động đến phát run, y muốn tăng tốc thăng cấp lên Đạo Nguyên, chính vì muốn đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, mặc dù y biết cho dù y thăng cấp lên Đạo Nguyên rồi, thực lực của y cũng không thể nào cướp được một suất vào Đạo Quả Tháp trong đại hội phân chia.

Nhưng y sớm đã nhẫn nhịn quá nhiều cảnh Nhân tộc bị ức hiếp trong Hư Thị, bị các tộc khác ức hiếp.

Y có lẽ không thể nào thay đổi địa vị này của Nhân tộc, nhưng y lại có thể khiến các tộc khác hiểu ra, Nhân tộc vẫn còn tồn tại.

Củng Hạng lập tức liền hiểu ra, Diệp Mặc không phải đang nói đùa với gã, khi hiểu Diệp Mặc nói là sự thật, trong lòng gã lập tức sung sướng nói:

– Được, nếu như anh cũng là đại diện Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, vậy bây giờ tôi chính thức khiêu chiến với anh, lên lôi đài nói chuyện đi.

Nói xong câu đó, Củng Hạng cuối cùng xả hết phiền muộn trong lòng ra, gã có một lý do quang minh chính đại chém chết Diệp Mặc, cho dù Áo Hách cũng không dám đứng ra ngăn lại lý do của gã.

Diệp Mặc sớm đã đợi câu nói này của Củng Hạng, nếu Củng Hạng không nói câu này, cho dù là trên quảng trường lớn này, hắn cũng phải giết tên Đạo Nguyên Ma Thánh của Ma tộc này.

Lúc trước khi hắn mới là Dục Đạo, liền giết chết Thánh Đế của Ma tộc, hôm nay hắn cũng là Hóa Đạo đỉnh phong rồi, hơn nữa thực lực cũng tăng lên mấy cấp bậc rồi, muốn giết một tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma tộc, cũng chẳng có vấn đề gì?

Đúng lúc Diệp Mặc muốn ra tay với Củng Hạng, một giọng nói âm trầm vang lên bên tai mọi người:

– Thánh Đế các tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, mời vào bàn, đại hội phân chia sắp bắt đầu.

Củng Hạng ánh mắt lóe lên vẻ thất vọng, nhưng sự thất vọng này chỉ trong chốc lát, gã liền cười nhạt với Diệp Mặc nói:

– Rất tốt, anh còn có thể sống thêm được chút thời gian nữa, đợi lát nữa trong đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, tôi vẫn sẽ tìm đến anh, giao phó xong chuyện hậu sự của mình đi.

Trừ phi anh trốn trong một góc, đến một suất cũng không cần.

Nói xong, Củng Hạng lắc mình một cái, cũng bay đến cổng lớn kiến trúc lớn nhất phía bên trái quảng trường.

Áo Hách ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Diệp đan thánh, tôi đợi anh ở cổng đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp nhé.

Diệp Mặc kỳ quái liếc nhìn Áo Hách nói:

– Anh không lo tôi không ra được sao?

Áo Hách lập tức trả lời:

– Không lo, tu vi của Diệp đan thánh chắc hẳn cũng không kém gì tôi.

Gã và Diệp Mặc lúc trước cũng đon giản giao đấu một lần, cũng hiểu được đôi chút về thực lực của Diệp Mặc.

Gã chắc chắn cho dù Củng Hạng và Diệp Mặc có đánh nhau thật, thì Củng Hạng cũng chưa chắc thắng chắc Diệp Mặc.

– Được, vậy anh chờ tôi.

Diệp Mặc nói xong, liền bước về phía cổng lớn.

La Thanh Hà nếu đã xuất hiện trong quảng trường Thần Thấnh bảng, thì tạm thời sẽ không đi, đợi hắn tham gia đại hội xong ra ngoài thì tìm La Thanh Hà nói chuyện sau.

La Thanh Hà bước nhanh về phía Diệp Mặc nói:

– Vừa rồi cám ơn Diệp đan thánh đã ra tay cứu giúp, nếu không thì tôi có lẽ cũng mất mạng rồi.

Y nghe thấy những người trên quảng trường bàn tán Diệp Mặc là Diệp đan thánh, dứt khoát cũng xưng hô Diệp Mặc là Diệp đan thánh.

Diệp Mặc cười nói:

– Anh đợi tôi trên quảng trường, đợi tôi tham gia đại hội xong, sẽ đến nói chuyện với anh sau, tôi còn có chút chuyện muốn hỏi anh.

La Thanh Hà vội nói:

– Diệp đan thánh, tham gia đại hội Đạo Quả Tháp mỗi một tộc đều có thể có hai người của bổn tộc đến tham gia, nếu như Diệp đan thánh chỉ có một mình, tôi nguyện đi cùng Diệp đan thánh tham gia đại hội.

Diệp Mặc rất hài lòng với câu nói của La Thanh Hà, La Thanh Hà nói lời này, rõ ràng cũng đã không để ý gì đến chuyện sống chết nữa rồi.

Nếu như y sợ chết, thì không thể nào nói ra câu này.

Trong đại hội như này, có thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng sẽ đối diện với kết cục chém giết.

– Được, vậy thì anh đi cùng tôi đi.

Diệp Mặc lập tức đồng ý yêu cầu của La Thanh Hà.

– Diệp huynh, tôi cũng nguyện cùng anh tham gia đại hội phận chia suất vào Đạo Quả Tháp.

Lại có một giọng nữ thanh lệ truyền đến, Vương Nam Sương đã vội vã đi đến trước mặt Diệp Mặc và La Thanh Hà.

Phía sau Vương Nam Sương còn có Cơ Tích và hai người con gái khác, rõ ràng bọn họ nghe thấy tin tức xong vội vã chạy đến.

Vương Nam Sương mặc dù là người của Thần Nữ Thánh Môn, nhưng trong ấn tượng của Diệp Mặc, con người cô cũng không tệ.

Nhưng đến tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp thì quên đi, cho dù Vương Nam Sương cũng là tu vi Hóa Đạo, thực lực cũng kém hơn La Thanh Hà rất nhiều.

– Không cần.

Diệp Mặc dứt khoát trả lời.

Vương Nam Sương trong lòng liền quýnh lên, mau mắn nói:

– Diệp sư huynh, đây không phải là lúc nói ân oán cá nhân.

Tôi biết Diệp sư huynh có thành kiến với Thần Nữ Thánh Môn chúng tôi, nhưng có cơ hội vì Nhân tộc dốc chút sức lực, Thần Nữ Thánh Môn tôi tuyệt đối sẽ không lùi lại.

Vương Nam Sương tôi nếu nói muốn tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, thì cho dù chuyện có khó đi nữa cũng sẽ không lùi bước, cùng lắm là chết.

Hơn nữa, tộc khác đều là ba người tham gia, Nhân tộc chúng ta chỉ có hai người, chẳng phải là hạ khí thế hay sao?

Diệp Mặc trầm ngâm một lát rồi nói:

– Cô nói cũng đúng, vậy thì cùng đi.

Đồng ý cho Vương Nam Sương tham gia đại hội, là Diệp Mặc biết Vương Nam Sương là người như nào, sư phụ của Tiểu Vận sớm đã nói cho hắn biết.

Hắn biết những gì Vương Nam Sương nói là thật lòng, không có nửa phần nói dối.

– Diệp huynh, tôi đi cùng với anh.

Lúc này Đổng Yến cũng từ đâu chạy đến.

Diệp Mặc cười nói:

– Một tộc chỉ cho phép ba người tham gia, bây giờ Nhân tộc chúng ta cũng có ba người rồi, các anh đứng bên ngoài đợi tin tốt của tôi đi.

Diệp Mặc đại diện cho Nhân tộc tham gia đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp, lúc này cũng đã truyền khắp Hư Thị rồi.

Nhân tộc trên quảng trường Thần Thánh bảng càng lúc càng đông hơn, hơn nữa cũng đều tự tụ tập lại với nhau.

Lúc trước bọn họ đều phân tán, đó là vì không có ai dẫn đầu, bây giờ có người dẫn đầu rồi, lập tức liền tạo thành một quy mô.

Bất luận Diệp đan thánh này có thể lấy được một suất vào trong đại hội phân chia suất vào Đạo Quả Tháp này hay không, đối với Nhân tộc mà nói, cũng là một khởi đầu tốt rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box