1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 434 : Dung Hòa Thí Đạo Thương (c2166-c2170)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 434 : Dung Hòa Thí Đạo Thương (c2166-c2170)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2166: Dung Hòa Thí Đạo Thương

Dung Hòa Thí Đạo Thương

L

ão đại, em đã thăng cấp lên Thánh diễm rồi.

Đưa cây thương kia cho em, em lập tức sẽ dung hòa nó.

Giọng nói vô cùng rõ ràng của hỏa linh Tiểu Thanh truyền đến, vô cùng hưng phấn.

Cho đến bây giờ, nó vẫn còn bức bối vì chưa luyện hóa được Thí Đạo thương.

– Được.

Diệp Mặc lấy Thí Đạo thương ra ném cho Tiểu Thanh.

Diệp Mặc biết rõ Thí Đạo thương vô cùng lợi hại, hắn chắc rằng nếu mình luyện hóa thêm vài tầng cấm chế nữa của Thí Đạo thương, cho dù đối mặt với Đạo nguyên Thánh đế, cũng sẽ chiếm ưu thế.

Nhưng hắn không yên tâm lắm với cây thương này, luyện hóa nó vẫn tốt hơn.

Lại khiến cho Diệp Mặc không ngờ chính là, khi hắn ném Thí Đạo thương cho Tiểu Thanh, thì Thí Đạo thương lại không còn ngoan ngoãn như trước nữa, mà lại bộc phát ra một sát lệ chi ý cường đại đáng sợ, trong nháy mắt liền phá tan sự trói buộc của hỏa linh, biến mất phía chân trời.

Diệp Mặc trong lòng vô cùng chấn động, hỏa linh Tiểu Thanh đã thăng cấp lên Thánh diễm, Thí Đạo thương không ngờ lại có thể giãy thoát được.

Mà lúc trước hắn đưa Thí Đạo thương cho Tiểu Thanh thiêu đốt gần một năm, ngoài thiêu hủy được một số khí tức pha tạp ra, cũng không có chút ảnh hưởng gì đến Thí Đạo thương.

Thế này chẳng phải nói lúc trước Thí Đạo thương mặc dù bị hỏa linh thiêu đốt, là ý của bản thân nó sao? Bây giờ Thanh Như Hiểu Thiên thăng cấp lên Thánh diễm rồi, Thí Đạo thương biết nguy hiểm rồi, nên mới lập tức bỏ chạy?

– Lão đại, trong cây phá thương này có đoạt hồn, em không chú ý không ngờ bị nó lẻn đi mất rồi.

Đợi em đi bắt nó về.

Thí Đạo thương chạy thoát dưới sự bao bọc của hỏa linh, hỏa linh Tiểu Thanh cảm thấy cực kỳ mất mặt.

Diệp Mặc khua tay nói:

– Không cần.

Nói xong hắn liền giơ tay tùy tiện chộp lấy trong hư không, ngay tức khắc Thí Đạo thương biến mất vô tung vô tích cũng đã bị hắn nắm chặt trong tay rồi.

Trong Thế giới trang vàng của hắn, Thí Đạo thương cho dù là lợi hại gấp mươi lần, cũng đừng mong chạy thoát, trừ phi cây thương này thực sự có thể phá vỡ Thế giới trang vàng của mình.

Thí Đạo thương cực kỳ không yên nhảy lên trong tay Diệp Mặc, nhưng đừng nói tầng cấm chế thứ nhất của Thí Đạo thương cũng đã bị Diệp Mặc luyện hóa rồi, cho dù chưa bị Diệp Mặc luyện hóa, trong khoảng không gian này cũng là do Diệp Mặc định đoạt.

Thần thức của Diệp Mặc còn chưa quan sát đến đoạt hồn trong Thí Đạo thương, nhưng loại nhảy loạn không yên của Thí Đạo thương và bạo lệ sát khí từng trận tràn ra ngoài, Diệp Mặc làm sao có thể không nhìn ra Thí Đạo thương này có vấn đề?

– Đúng là tài giỏi, mình luyện hóa tầng cấm chế thứ nhất, bên trong còn bao hàm chính cấm chế tuần hoàn giao thoa.

Cũng biết cây thương này có bảy tầng cấm chế, cấm chế tuần hoàn lại càng nhiều hơn, nhưng vẫn không biết cây thương này còn có một đoạt hồn trốn bên trong đó nữa, ha ha…

Diệp Mặc nói xong cười ha hả, đoạt hồn trốn trong cây thương này tất nhiên là không có ý tốt.

Nếu như có ý tốt, Thí Đạo thương sẽ chủ động nhận chủ, đoạt hồn hắn cũng sẽ sớm đã biết, chẳng trách mình luôn không có cảm giác thoải mái với Thí Đạo thương này, hóa ra là như vậy.

Nhưng Diệp Mặc lập tức cũng cảm giác được không ổn, nếu như đoạt hồn trong Thí Đạo thương này đúng là trâu bò như này, thì mình mua Quang Minh Tâm, đoạt hồn trong Thí Đạo thương chắc hẳn cũng rất rõ mới đứng.

Quang Minh Tâm một khi bọ hắn có được rồi, cũng đồng nghĩa Tiểu Thanh thăng cấp lên Thánh diễm.

Tiểu Thanh thăng cấp, Thí Đạo thương sắp được dung hòa, Thí Đạo thương sẽ không giúp hắn chạy vào hư không mới đúng.

– Tiểu Thanh, trước tiên đừng để ý.

Mày trực tiếp dung hòa Thí Đạo thương này rồi tính tiếp.

Diệp Mặc không hiểu bên trong Thí Đạo thương này rốt cục là có trò gì, quyết định bảo hỏa linh Tiểu Thanh bắt đầu luyện hóa Thí Đạo thương.

Thanh Như Hiểu Thiên lại lần nữa cuốn lấy Thí Đạo thương, lần này Thí Đạo thương cũng không có cách nào chạy thoát.

Dưới sự trói buộc của Diệp Mặc và Tiểu Thanh, Thí Đạo thương đừng nói bị Diệp Mặc luyện chế một tầng cấm chế, cho dù chưa bị luyện hóa, Thí Đạo thương cũng không thể nào bỏ chạy được.

Thánh diễm mang theo ngọn lửa chói mắt cuốn chặt lấy Thí Đạo thương lại, khí tức hỗn tạp bên ngoài Thí Đạo thương mà Diệp Mặc chưa luyện hóa trong nháy mắt liền bị Thánh diễm màu xanh thiêu đốt, phát ra những âm thanh ken két, một sát ý thô bạo đến cực điểm trong mồi lửa màu xanh tàn sát ra ngoài, dường như lúc nào cũng sẽ xé rách sự trói buộc của Diệp Mặc và Thanh Như Hiểu Thiên, sau đó xông ra ngoài Thế giới trang vàng.

Diệp Mặc sớm đã biết chuyện này liền liên thủ lại với Thanh Như Hiểu Thiên, cố gắng chế trụ lại sát khí thô bạo này.

Sát khí và sát ý vô cùng thô bạo này, cuối cùng hóa thành từng đường đạo vận, những đường đạo vận này đường nào cũng vô cùng cường hãn, dường như mỗi một đường có thể tùy ý chém giết một Đạo nguyên Thánh đế.

– Lão đại, em hiểu rồi, đây không phải là đoạt hồn, mà là sát đạo.

Hỏa linh Tiểu Thanh lại truyền âm đến.

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi:

– Cái gì là sát đạo?

– Cây thương này chắc chắn là Tiên Thiên chi vật, hơn nữa còn là pháp bảo cực kỳ lợi hại trong Tiên Thiên chi vật.

Cây thương này sau khi lấy ra liền vì chém giết Thánh đế mà tồn tại.

Thánh đế chết trong tay cây thương này không biết có bao nhiêu người rồi.

Đại năng Chứng đạo bị nó chém giết cũng không biết có bao nhiêu rồi, những khí tức hỗn tạp trong cây thương chính là khí tức đạo vận của đại năng.

Hơn nữa cây thương này cuối cùng sẽ giết chủ, chủ nhân bị nó giết đếm không hết.

Thí Đạo thương mỗi lần chém giết Thánh đế xong sẽ chủ động hấp thụ tinh huyết và đạo vận, tất cả những tinh huyết và đạo vận này lâu dài trong Thí Đạo thương sẽ hình thành sát đạo.

Hỏa linh Tiểu Thanh nói rất thẳng, Diệp Mặc hoàn toàn tin tưởng những gì hỏa linh Tiểu Thanh nói.

Khi hắn lấy được cây thương này, liền có một cảm giác không thoải mái quanh quẩn trong lòng.

Nhưng cây thương này trước giờ vẫn để trong Thế giới trang vàng của hắn, cho dù muốn giết chủ cũng không phải chuyện dễ dàng.

Còn chủ nhân bị Thí Đạo thương này giết chết rất nhiều, Diệp Mặc cũng không nghi ngờ chút nào.

Tất cả đại năng Chứng đạo, có ai không là bậc kinh tài diễm diễm chứ? Bọn họ làm sao có thể tin một cây thương được mình luyện hóa lại giết chết mình được?

Đừng nói người khác, cho dù là bản thân Diệp Mặc tuyệt đối cũng không tin một cây thương do mình luyện hóa lại giết chết mình.

Nhưng Diệp Mặc từ khi luyện Tam Sinh Quyết đến bây giờ, cực kỳ tin tưởng vào cảm giác của mình.

Thí Đạo thương cho hắn một cảm giác không tốt, chính vì vậy, hắn mới quyết tâm muốn hủy Thí Đạo thương này.

Nếu không với tính cách của Diệp Mặc, Thí Đạo thương giúp hắn hai lần, hắn tuyệt đối sẽ không dung hòa Thí Đạo thương này.

– Cấm chế của Thí Đạo thương cực kỳ đáng sợ, nếu như dunh hòa nói vào trong Tử Đao, uy lực của Tử Đao cũng sẽ không kém gì Thí Đạo thương.

Nhưng sát đạo trong Thí Đạp thương cần phải luyện hóa, sau đó hủy diệt, cái này ít nhất cũng cần đến mấy năm.

Hỏa linh Tiểu Thanh lại nói.

Diệp Mặc trầm ngâm một lúc mới nói:

– Cấm chế của Thí Đạo thương là cấn chế Tiên Thiên, quả thực không phải chuyện đùa, cấm chế của Tử Đao là tùy thời thăng cấp có thể thay đổi.

Thế này vậy, mày luyện hóa sát đạo trong Thí Đạo thương kia ra, sau đó tao sẽ phong ấn nó lại, sau đó mày phối hợp với tao cùng thăng cấp Tử Đao.

Diệp Mặc biết rõ cho dù Thanh Như Hiểu Thiên thăng cấp lên Thánh diễm rồi, muốn nhất thời luyện hóa hoàn toàn Thí Đạo thương này cũng không thể nào.

Sau khi Tiểu Thanh không chế được Thí Đạo thương, Diệp Mặc quyết định sẽ không quản nữa, mà rời khỏi Thế giới trang vàng phóng Thời Không Thoa ra, hắn chuẩn bị mau chóng rời khỏi khoảng hư không đen kịt một màu này.

Khoảng hư không này chẳng những vô cùng đen kịt, hơn nữa cũng có tác dụng trở ngại thần thức, cho dù thần thức của Diệp Mặc có thể quét được trong phạm vi mấy vạn dặm, cũng không thể nào chạm đến nơi xa hơn.

Điều này đối với Diệp Mặc cũng đã đủ lắm rồ, hắn điều khiển Thời Không Thoa chọn một hướng, mau chóng bay đi.

Có tọa độ Hư Thị, Diệp Mặc tin rằng hắn tuyệt đối sẽ không lạc đường trong hư không.

Trong hư không có quá nhiều chủng tộc, cũng có rất nhiều giới diện, chỉ cần hắn tìm được một giới diện tùy ý, có thể nghe ngóng được phương hướng của Hư Thị, sau đó tìm một vị trí chính xác.

Diệp Mặc nghĩ kỹ rồi, nhưng với tốc độ của Thời Không Thoa của hắn, bay mấy năm trong hư không, vẫn không có manh mối nào, trước mặt Thời Không Thoa vẫn là một vùng tăm tối, không có lối ra.

Đúng lúc Diệp Mặc nghĩ hay là đổi một hướng khác, hắn cảm nhận được tiếng gọi của Tiểu Thanh.

Diệp Mặc lập tức liền biết chắc hẳn dung hòa xong Thí Đạo thương rồi, hắn không chút do dự thu Thời Không Thoa lại tiến vào trong Thế giới trang vàng.

Căn bản cũng không cần Tiểu Thanh nói, Diệp Mặc cũng biết khí tức màu đỏ kia chính là sát đạo của Thí Đạo thương.

Dịch thể đạo vận màu tím kia, chắc chắn là nguyên liệu Tiên Thiên bị Tiểu Thanh dung hòa.

Diệp Mặc trực tiếp lấy ra một hộp ngọc cất khí tức màu đỏ vào trong hộp ngọc, sau đó mau chóng đánh cấm chế lên.

Làm xong, Diệp Mặc mới lấy Tử Đao ra ném vào trong Thanh Như Hiểu Thiên, đồng thời thần thức phối hợp với Thanh Như Hiểu Thiên, bắt đầu dung hợp Tử Đao này.

Diệp Mặc vốn là một tông sư luyện khí cường đại, bây giời có sự giúp đỡ của Tiểu Thanh, hơn nữa Tử Đao còn là pháp bảo có thể thăng cấp, những nhân tố này cộng lại, muốn Tử Đao thăng cấp dường như cũng không mấy khó khăn.

Khi thần thức của Diệp Mặc quét lên dịch thể màu tím phát ra khí tức đạo vận kia, các loại tin tức trong nháy mắt liền ập qua, suýt chút nữa thức hải của Diệp Mặc quấy đục.

Có khí tức tu luyện, khí tức thần thông, các loại đồ vật lộn xộn trong hư không vũ trụ.

– Tiểu Thanh, đây là cái gì vậy? Sao đến bây giờ vẫn chưa thiêu hủy được?

Diệp Mặc lập tức hỏi, những khí tức hỗn tạp này một khi dung hòa vào trong Tử Đao rồi, mới là chuyện gay go.

Hỏa linh Tiểu Thanh mau chóng nói:

– Những khí tức hỗn tạp này em cũng đã luyện hóa rồi, bây giờ chỉ là bám bên ngoài nguyên liệu đạo vận màu tím này, chắc hẳn là tin tức của một số Thánh đế bị cây thương này giết chết, em sợ những thứ này có tác dụng với anh, cho nên để lại.

Diệp Mặc nghe xong liền hiểu ra, mau chóng nói:

– Lập tức tách những khí tức này ra, cho dù là có ích cũng không thể nào luyện vào trong Tử Đao.

Thấy Diệp Mặc nói vậy, Tiểu Thanh lập tức cuốn đi một đường khí tức màu xám từ trên nguyên liệu Tiên Thiên này.

Dịch thể màu tím biến mất tầng màu xám này, lại càng phát ra ánh sánh óng ánh, thoạt nhìn cực kỳ khoan khoái dễ chịu.

Diệp Mặc trực tiếp đem đám màu xám này bỏ vào trong hộp ngọc đánh cấm chế lên, lúc này dưới sự dốc sức phối hợp của Tiểu Thanh, khiến dịch thể màu tím phát ra khí tức đạo vận Tiên Thiên dung hợp với Tử Đao.

Pháp bảo Tiên Thiên cho dù dung hòa thành nguyên liệu Tiên Thiên, cấm chế trên đó cũng là cấm chế Tiên Thiên.

Cấm chế Tiên Thiên vốn vô cùng cường hãn, cộng thêm hỏa linh Tiểu Thanh cố ý không phá đi, cấm chế trong nguyên liệu màu tím phát ra khí tức đạo vận Tiên Thiên kia vẫn tồn tại.

Lúc này Tử Đao bị nguyên liệu Tiên Thiên dung hòa vào, với mắt thường cũng có thể nhìn thấy tốc độ thăng lên của khí tức tự thân.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2167: Thu Hoạch To Lớn

Thu Hoạch To Lớn

M

ấy ngày sau, khi chất lỏng màu tím kia hoàn toàn dung hợp vào trong Tử Đao, Tử Đao trở nên bình thường không có gì khác lạ cả, như một cây đao màu tím cực kỳ bình thường lơ lửng trong ngọn lửa màu xanh, thế nhưng vô số vầng sáng lại không hề tiêu tán, vẫn quanh quẩn bên ngoài Tử Đao.

Mà lúc này Diệp Mặc lại không cách nào giúp được, cuối cùng ngay cả hỏa linh Tiểu Thanh cũng tự động bị đẩy ra.

Vàng sáng bên ngoài Tử Đao không ngừng biến đổi, dù là Diệp Mặc cũng không nhìn ra được đây là loại biến đổi gì nữa.

Lại vài canh giờ nữa trôi qua, Tử Đao bỗng nhiên phát ra một tiếng vang lanh lảnh, vầng sáng bên ngoài hoàn toàn biến mất, thành một thanh đao màu tím thực sự bình thường không có gì khác lạ.

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn thanh Tử Đao trước mắt này, hoàn toàn không ngờ Tử Đao dung hợp với Thí Đạo thương lại trở nên bình thường như vậy.

Cái này thật giống như đến một tiệm rèn, nhờ một thợ rèn tùy tiện chế tạo một cây đao vậy, không có bất kỳ khác biệt gì so với những cây đao bình thường, không có đẳng cấp không có sát khí, thậm chí không có sự sắc bén.

Diệp Mặc đã từng thấy rất nhiều đao, chưa bao giờ thấy qua cây đao màu tím nào bình thường như thế, đây thậm chí không thể nói là một thanh đao, mà là một món vật phẩm cùng thế giới này hòa làm một thể.

Diệp Mặc đưa tay nắm thanh đao này trong tay, một cảm giác rất quen thuộc lại cực kỳ xa lạ xông lên đầu, hắn nắm cây đao này trong tay.

Diệp Mặc là một Khí thánh, nắm một thanh đao mà mình đã dùng qua ở trong tay, vậy mà vẫn không cách nào cảm giá được đẳng cấp của thanh đao này.

Đây không phải một cái thần khí cực phẩm, cũng không phải là một pháp bảo tiên thiên.

Giờ khắc này trong lòng Diệp Mặc có điều ngộ ra, Thí Đạo thương là một tài liệu bẩm sinh do trời đất sinh ra.

Thí Đạo Thương tự động khai triển, sau đó tự động hình thành Thí Đạo Thương.

Thế nhưng cây thương chứa đựng sát khí sắc bén lộ rõ cùng khí tức tiên thiên mạnh mẽ, thật giống như tất cả các pháp bảo tiên thiên khác, loại khí tức tiên thiên cao quý không gì sánh được này đều là bẩm sinh.

Mà hắn lại dùng Thánh diễm nung chảy một cái pháp bảo tiên thiên.

Thậm chí dung hợp vào trong Tử Đao của mình.

Chuyện này giống như hắn tu luyện công pháp vậy.

Bất kể là trong chứng đạo Tam Sinh Quyết chặt đứt Đạo rồi lại chứng đạo.

Hay là niết bàn trong công pháp luyện chế, đều là cùng một đạo lý.

Chặt đứt loại khí tức sắc bén này, sẽ thành món đồ chân chính dung hợp khí tức Đạo Vận Thiên Địa.

Giống như Tử Đao của hắn, luyện hóa tài liệu tiên thiên, triệt để làm cho vẻ ngoài của mình quy về bình thường.

Mặc dù không có cái loại khí tức mạnh mẽ sắc bén không gì sánh được này, nhưng cái mạnh mẽ nội hàm chân chính cũng đã được bảo hàm ở trong đó.

Diệp Mặc không có luyện hóa Thí Đạo Thương, hắn đã ngộ được Đạo của hắn cũng ẩn chứa trong cái đạo lý đó, sẽ có một ngày sau khi hắn chứng đạo Hỗn nguyên.

Khí tức của hắn sẽ hoàn toàn trở lại nguyên trạng, không khác gì một người phàm tục tầm thường trong thành thị phàm trần thông thường.

Trước mắt Diệp Mặc xẹt qua hình ảnh tất cả các Thánh đế hoặc là tất cả các Tiên đế hắn từng gặp qua, cho dù là có những người khí tức nội hàm, lại không có một người nào có thể đạt đến mức giống như người bình thường, không cần thu lại khí tức của mình, cũng đã dung nhập vào trong tầm thường.

Sau khi hiểu được điểm này, Diệp Mặc trong lòng lần thứ hai rung động, nếu như Thiên Dịch đúng là lợi hại như hắn nghĩ, làm sao ông ấy có thể không cẩn thận làm mất ụ đá Ngũ Hành?

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc lắc đầu, chuyện này hắn nghĩ không thông, cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa.

Hắn bất giác bắt đầu luyện hóa Tử Đao trong tay, đây vẫn là lần đầu tiên Tử Đao sau khi thăng cấp còn cần hắn luyện hóa một lần nữa.

Khi thần thức của Diệp Mặc thẩm thấu vào trong Tử Đao, lúc này mới kinh ngạc phát hiện cấm chế của Tử Đao không cón là bảy tầng như Thí Đạo Thương nữa, cũng không còn là cấm chế như lúc đầu nữa, mà là thành cấm chế chín tầng mới.

Khi Diệp Mặc bắt đầu luyện hóa tầng thứ nhất, thình lình phát hiện trong tầng cấm chế thứ nhất vẫn có chín cái cấm chế tuần hoàn.

Bởi vậy có thể thấy được trong tầng cấm chế thứ hai là mười tám cái cấm chế tuần hoàn, tiếp tục như vậy, tầng cấp chế thứ chín hẳn là có tám mươi mốt cái cấm chế tuần hoàn.

Diệp Mặc cho dù không hiểu đi nữa, cũng biết Tử Đao sau khi dung hợp với Thí Đạo Thương đẳng cấp đã nâng lên.

Hắn hoài nghi Thí Đạo Thương là bảo vật tiên thiên, mà so với Thí Đạo Thương thì đẳng cấp của Tử Đao còn nâng cao hơn một tầng, đây chẳng phải là thứ siêu việt tiên thiên?

Không đúng, thứ siêu việt tiên thiên là thánh bảo, đó là bảo vật hỗn độn.

Tử Đao cho dù là mạnh hơn một chút so với Thí Đạo Thương, nhưng cũng không thể nào là thánh bảo.

Huống chi thánh bảo là vật hỗn độn, Tử Đạo lại là do hắn thăng cấp mà thành.

Diệp Mặc không suy nghĩ về đẳng cấp của Tử Đao thêm nữa, hắn phát hiện Tử Đao cuối cùng cũng không làm hắn thất vọng.

Tử Đao là pháp bảo của hắn, cũng phải được hắn thăng cấp, lúc luyện hoá không ngờ lại đơn giản hơn Thí Đạo Thương nhiều.

Cùng với từng cấm chế bị luyện hóa, Diệp Mặc đã chìm đắm trong luyện hóa Tử Đao.

Mười năm sau, Diệp Mặc bỗng đứng lên, hắn kinh ngạc vui mừng phát hiện hắn chỉ dùng thời gian mười năm, mà đã hoàn toàn luyện hóa xong Tử Đao.

Đây không phải là luyện hóa đơn giản, ngay cả tám mươi mốt đạo cấm chế tuần hoàn trong tầng cấm chế thứ chín hắn cũng đã luyện hóa xong.

Mãi đến lúc này Diệp Mặc mới hiểu được Tử Đao mạnh mẽ thế nào, hắn khẳng định nếu như lúc này hắn lại cùng Đạo nguyên Thánh đế đánh nhau, cho dù là hắn chỉ dùng Tử Đao, cũng sẽ không mảy may thua kém đối phương.

Nếu như lại đặt hắn trong gian phòng ở hội đấu giá kia, Diệp Mặc có lòng tin một đao là bổ ra được không gian ở gia phòng kia.

Đây là lòng tin Tử Đao mang đến cho hắn, hắn roất cục có một món pháp bảo dạng công kích.

Rốt cuộc không cần cầm Tử Đao ngay cả thần khí hạ phẩm cũng không bằng đối chiến với thần khí thượng phẩm của người khác nữa.

Diệp Mặc tay nâng lên, Tử Đao vô cùng bình thường kia liền biến mất ở trong tay hắn, rơi trong đan điền.

Cấp độ của Tử Đao đã không phải là đặt trong nhẫn hoặc là ở bên trong Thế giới trang vàng nữa, mà là phải ở trong thần nguyên của hắn không ngừng săn sóc ân cần, chỉ có như vậy, đẳng cấp của Tử Đao mới tiếp tục tăng lên.

Lúc này Diệp Mặc tâm tình thật tốt, hoàn toàn không còn cái tâm trạng lo được lo mất khi chưa dung hợp Tử Đao.

Hắn đưa tay tóm lấy một luồng sát đạo khí tức màu đỏ bị hắt cấm chế lại kia, luồng khí tức này là do Thánh diễm Tiểu Thanh từ trong Thí Đạo Thương luyện hóa ra được.

Thần thức của Diệp Mặc vừa tiếp xúc với luồng khí tức sát đạo màu đỏ này, lập tức cảm thụ được một loại sát ý thô bạo đáng sợ.

Hắn vừa nãy tuy cảm ngộ được một tia Đạo Vận Đại Đạo từ trong quá trình thăng cấp Tử Đao, dù sao cũng chỉ là cảm ngộ được, hiện tại tu vi chân thực của hắn vẫn là một Dục đạo Thánh đế.

Một luồng khí tức sát đạo màu đỏ này thiếu chút nữa đảo loạn thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc vội vàng tập trung ứng phó, khí tức sát đạo đáng sợ như thế, là Diệp Mặc chưa bao giờ thấy qua.

Hiển nhiên hỏa linh Tiểu Thanh nói không sai, Thí Đạo Thương đã từng chém giết qua vô số chứng đạo Thánh đế, sát ý của những chứng đạo Thánh đế này đều bị nó nuốt sạch, hình thành một luồng khí tức sát đạo màu đỏ.

Sát đạo này là Đạo của Thí Đạo Thương, nếu như Diệp Mặc không luyện hóa Thí Đạo Thương dung hợp vào trong Tử Đao, nói không chừng Thí Đạo Thương chung quy cũng sẽ có một ngày sẽ chứng đạo thành công, trở thành đệ nhất sát khí trong vũ trụ tinh không.

Diệp Mặc thở dài, tiếp tục phong ấn thật chặt luồng khí tức sát đạo màu đỏ này.

Hắn cảm giá mình bây giờ còn chưa không chế được luồng khí tức này, ý muốn giết chóc trong luồng khí tức sát đạo này thật sự là quá mức đáng sợ.

Diệp Mặc lần thứ hai nắm lên một luồng khí tức màu xám kia, khi thần thức của hắn quét vào, các loại khí tức hỗn tạp chen chúc vô cùng mà đến.

Diệp Mặc lần này không có xua những khí tức này ra, hắn biết khí tức hỗn tạp ở đây đều là khí tức của những toàn năng từ thời xa xưa đã chết dưới Thí Đạo Thương.

Ở đây có các loại ký ức cùng thần thông cùng với Đạo Vận của các toàn năng từ thời xa xưa đan xen vào nhau, chính vì vậy, nên mới có vẻ lộn xộn.

Là một người tán tu không có môn phái, cũng không có sư phụ, những thông tin này đối với Diệp Mặc mà nói cực kỳ trọng yếu, chỉ cần hắn chỉnh lý lại những khí tức hỗn độn pha tạp không chịu nổi này, vứt bỏ đi những cái không còn hữu dụng, những cái còn lại đối với hắn khẳng định là có tác dụng cực lớn.

Tiểu Thanh đã bị Diệp Mặc thu hồi, trong Thế giới trang vàng một lần nữa an tĩnh lại.

Mỗi người đều có chuyện mình cần làm, Diệp Mặc cũng hoàn toàn chìm đắm trong các loại khí tức đứt đoạn, cùng với quá trình đủ loại thông tin lấp vào trong óc.

Lại vài năm nữa qua đi, một đám khí tức màu xám uốn lượn trước mắt Diệp Mặc kia tiêu tán không thấy nữa.

Những khí tức hỗn độn vô ích đều bị Diệp Mặc trực tiếp luyện hóa, những tin tức hữu dụng lúc này toàn bộ đã bị Diệp Mặc ghi nhớ vào trong óc của mình.

Các loại thần linh vật, Đạo Quả, hỗn độn linh vật…

Các loại tiên tài đỉnh cao, thậm chí là tài liệu tiên thiên…

Phương thuốc dân gian, tri thức luyện khí, trận pháp, bùa chú, lối tắt chứng đạo…

Trong trí nhớ của Diệp Mặc nhiều thêm không chỉ là những thứ tri thức mà trước đây hắn chưa từng nghe nói qua này, càng có nhiều thêm về thần thông Đạo Vận cùng cảm ngộ với thần thông mà chỉ có thời gian mới có thể đức kết ra được.

Diệp Mặc trong lòng căn bản là kinh ngạc vui mừng tột đỉnh, hắn hoàn toàn không ngờ một đám khí tức màu xám này quý giá như thế.

Với hắn mà nói, một đám màu xám này giá tri căn bản là sẽ không hề thua kém chút nào so với tài liệu màu tím có khí tức tiên thiên lúc trước, thậm chí còn vượt qua cả thứ tài liệu màu tím trước kia.

Hắn thiếu khuyết chính là những thứ này, bằng không cũng sẽ không ngay cả Quang Minh Tâm cũng chưa từng nghe nói qua, mà lúc này hắn tin tưởng cho dù là có thứ hắn chưa từng gặp qua, thì đó cũng là cực kỳ ít ỏi.

Trong những thông tin lấy được này, hắn rất dễ dàng biết được vị trí hiện tại của mình, hắn đang ở nơi gọi là Hư Không Tăm Tối.

Nơi này là một vùng không gian tăm tối giao thoa với chỗ ranh giới của Hư Thị, Ma giới và bộ tộc Phượng Hoàng trong Yêu tộc.

Nhưng những điều này đối với Diệp Mặc mà nói không phải là trọng yếu, trọng yếu là một thông tin khác quan trọng hơn mà hắn lấy được.

Tin tức này đến từ một người tên là Nhị Nguyên, nguyện vọng cả đời của người này chính là tìm được Mông Tạm, đoạt lại ba tờ Trang Vàng Tạo Hóa trong tay Mông Tạm, sau đó đi vào một nơi trong hư không thu lại một đám khí tức hỗn độn.

Mông Tạm chết ở nơi nào Diệp Mặc không rõ lắm, thế nhưng sau đó ba tờ Trang Vàng Tạo Hóa của Mông Tạm ở trong tay Diệp Mặc, Diệp Mặc lại hết sức rõ ràng.

Khí tức hỗn độn là loại khí tức tinh hoa của trời đất hình thành từ khi khai thiên lập địa, thứ này một khi lộ ra, đối với bất kỳ người nào mà nói cũng đều muốn điên cuồng đi truy tìm.

Nhị Nguyên kia bởi vì không có Thế Giới Hỗn Độn, nên không cách nào thu hồi đám khí tức hỗn độn kia, mới muốn giết chết Mông Tạm, cướp Trang Vàng Tạo Hóa của Mông Tạm.

Nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì, lại chết dưới Thí Đạo Thương.

Diệp Mặc không hề động đậy, hắn đã lấy ra một viên ngọc châu, thời gian chỉ vài cái hô hấp, một cái bản đồ hư không mênh mông không gì sánh được đã được hắn khắc họa vào trong ngọc châu.

Bên trong bản đồ hư không mênh mông không gì sánh được này, có một điểm sáng màu vàng kim, đó chính là đám khí tức hỗn độn trong trí nhớ Nhị Nguyên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2168: Hóa Đạo

Hóa Đạo

T

rong hư không tăm tối, Diệp Mặc điên cuồng khống chế Thời Không Thoa qua lại như con thoi.

Đám khí hỗn độn đối với người khác mà nói là quý không gì sánh được, với hắn mà nói càng như tính mệnh.

Bởi vì hắn chẳng những có Thế Giới Hỗn Độn, còn có Cây Hỗn Độn.

Huống chi, lúc này hắn đối với hư không tăm tối hiểu rõ như lòng bàn tay, căn bản là không cần lo lắng về lối ra.

Trong những thông tin mà Nhị Nguyên để lại, vị trí đám khí hỗn độn ở ngay chỗ sâu trong Hư Không Tăm Tối, chính vì Hư Không Tăm Tối vô biên vô hạn, không có thần linh khí, cũng không có bất kỳ vật trân quý gì, nên mới có cực ít người tới nơi này.

Nhị Nguyên năm đó cũng là bởi vì bị nhốt trong Hư Không Tăm Tối, tìm không được lối ra.

Kết quả y phải đi lại trong Hư Không Tăm Tối hơn mười vạn năm, ngẫu nhiên gặp phải đám khí hỗn độn này.

Lúc đó Nhị Nguyên cố nén nội tâm kích động của mình, không hề động tới đám khí hỗn độn kia, trái lại còn đánh dấu đám khí hỗn độn kia.

Suy nghĩ của y là nếu như lại tốn thêm vạn năm vẫn tìm không được lối ra, thi y sẽ đánh vỡ đám khí hỗn độn, có thể lấy được bao nhiêu lợi ích thì đỡ bấy nhiêu.

Bởi vì Nhị Nguyên biết đám khí hỗn độn từ thời khai thiên lập địa một khi bị đánh phá can thiệp vào, nếu không thể đúng lúc hấp thu đi, thì sẽ từ từ têu tán trong hư không.

Khiến Nhị Nguyên thật không ngờ, lần này y vậy mà lại may mắn bất ngờ, chỉ dùng thời gian mấy trăm năm, tìm được lối ra trong Hư Không Tăm Tối, tới được vùng tiếp giáp với Ma tộc.

Mặc dù như thế, Nhị Nguyên cũng không có lập tức ra khỏi Hư Không Tăm Tối, trái lại tiếp tục xác định vị trí trong Hư Không Tăm Tối.

Y sợ một khi mình đi ra, lúc trở lại tìm không thấy vị trí đám khí hỗn độn kia.

Lại trải qua hơn nghìn năm tìm tòi.

Nhị Nguyên đã triệt để nắm giữ được cách ở trong Hư Không Tăm Tối làm thế nào để thông qua hắc ám không bằng phẳng để nhận biết phương hướng.

Mãi đến khi Nhị Nguyên thăm dò rõ ràng phương hướng vị trí trong Hư Không Tăm Tối, thì y mới rời khỏi Hư Không Tăm Tối.

Y *** định phí hết mọi tâm trí và sức lực, cũng phải cướp đoạt được một cái bảo vật hỗn độn tiến đến.

Cho dù là đoạt không được ba trang Thế Giới Trang Vàng kia.

Y cũng phải cướp được bảo vật hỗn độn còn lại.

Dùng để mang đám khí hỗn độn đi.

Chỉ tiếc là sau khi y rời đi rồi lại không vào nữa, kết quả là ngã xuống dưới Thí Đạo Thương.

Nếu như không phải Diệp Mặc nung chảy Thí Đạo Thương, bí mật này sẽ lại không người nào biết đến.

Lúc này tuyến đường đi lại và phương pháp đi lại trong Hư Không Tăm Tối, Diệp Mặc đã lấy được từ chỗ Nhị Nguyên, tại Hư Không Tăm Tối Nhị Nguyên đi lại hơn mười vạn năm cuối cùng cũng có chút tác dụng.

Nhưng cái tác dụng này, chỉ đối với Diệp Mặc mà thôi.

Mấy năm sau, Diệp Mặc dừng lại tại một chỗ không có bất kỳ khác biệt gì so với những chỗ còn lại.

Ở đây nhìn như không khác gì nhưng chỗ khác, thế nhưng Diệp Mặc lại biết đám khí hỗn độn mà Nhị Nguyên nói là ở chỗ này.

Bởi vì sự tăm tối ở đây không giống như những nơi còn lại.

Sự tăm tối ở đây mang theo một chút lưu động có linh tính.

Những linh tín này cực kỳ nhỏ yếu, nếu như không tỉ mỉ chú ý, căn bản là thấy không rõ lắm.

Diệp Mặc khẳng định, nếu như không có tin tức từ chỗ Nhị Nguyên, hắn dù có tới tới lui lui nơi này vài chục lần, cũng nhìn không ra sự khác biệt ở đây.

Tuy rằng không biết Nhị Nguyên đã qua nơi này bao nhiêu lần mới phát hiện ra, nhưng Diệp Mặc khẳng định Nhị Nguyên kia tu vi hẳn là cao hơn rất nhiều so với hắn.

Diệp Mặc cực lực cảm thụ được hắc ám xung quanh có linh tính lưu động, cẩn thận khống chế Thời Không Thoa đi tiếp phương hướng của những lưu động có linh tính.

Ba ngày sau, trước mắt Diệp Mặc bỗng nhiên xuất hiện một chút xíu vầng sáng màu trắng sữa, một loại khí tức khó có thể nói nên lời được Diệp Mặc cảm ngộ thấy.

Diệp Mặc trong lòng mừng như điên.

Hắn rốt cục xác định tin tức Nhị Nguyên lưu lại là thật.

Chỗ vầng sáng tản mát ra màu trắng sữa này, nhất định là vị trí của đám khí hỗn độn.

Sau một khắc, Diệp Mặc thu hồi Thời không Thoa, vài bước đã đi tới bên cạnh một cái kén khổng lồ thật lớn màu trắng êm dịu.

Khí tức hỗn độn bị cái kén lớn màu trắng trói buộc lại, thế nhưng Diệp Mặc vẫn có thể cảm thụ được khí tức hỗn độn mãnh liệt.

Loại khí tức hỗn độn nồng nặc này thậm chí so với thời điểm khi hắn vừa mới có được Thế Giới Trang Vàng, khí tức hỗn độn bên trong càng nồng nặc hơn, càng tinh khiết hơn.

Diệp Mặc lúc này đâu còn có nửa phần do dự, trực tiếp xé rách cái kén khồng lồ này ra, vừa sải bước vào trong cái kén khổng lồ màu trắng. đồng thời hắn kết nối với Thế Giới Trang Vàng, muốn hoàn toàn đưa hết khí tức hỗn độn màu trắng này vào trong Thế Giới Trang Vàng.

Chỉ là sau khi Diệp Mặc vừa cất bước tiến vào trong cái kén khổng lồ màu trắng, một loại khí thế to lớn hùng vĩ từ khi khai thiên lập địa trực tiếp đánh vào trong ý thức của hắn, Diệp Mặc trong nháy mắt liền mất đi tri giác.

Cái kén khổng lồ màu trắng kia nổ ra, vô số khí tức hỗn độn êm dịu trực tiếp bao trùm lấy Diệp Mặc.

Một cây xanh tươi cao hơn một trượng từ đỉnh đầu Diệp Mặc đột ngột mọc lên, điên cuồn cuốn lấy tất cả khí tức hỗn độn màu trắng sữa kia.

Tất thảy nhận biết trên người Diệp Mặc tại thời khắc này đều hoàn toàn bị che lấp đi, khí tức hỗn độn màu trắng sữa cũng không bị cuốn vào Thế Giới Trang Vàng như Diệp Mặc tưởng tượng, mà là bị một cái cây mọc trên đỉnh đầu của hắn đien cuồng hấp thu.

Đó chính là Cây Hỗn Độn của Diệp Mặc, Cây Hỗn Độn không ngừng hấp thu khí tức hỗn độn màu trắng sữa, đồng thời điên cuồng sinh trưởng.

Từng luồng khí tức đại đạo vấn vít xung quanh Diệp Mặc, ý thức Diệp Mặc dần dần dung nhập vào trong khí tức đại đạo từ thời khai thiên lập địa vô cùng vô tận này.

Đại đạo không dấu vết, không cần góc cạnh.

Thời gian trôi qua trong khi Cây Hỗn Độn điên cuồng tăng vọt cùng Diệp Mặc cảm ngộ, đám khí hỗn độn màu trắng không ngừng giảm đi, bởi vì một đám khí tức hỗn độn ày thật sự là quá mức khổng lồ, cho dù là trải qua mấy chục năm, đám khí màu trắng này vẫn còn luôn còn đang quanh quẩn bên người Diệp Mặc.

Cây Hỗn Độn đã sinh trưởng cao đến vài chục trượng, mà thân cành khổng lồ đã hoàn toàn bao phủ cả mảnh không gian này, thế nhưng vẫn không có biện pháp nào ngăn cản Cây Hỗn Độn tiếp tục lớn lên.

Cảm thụ được đại đạo mà Diệp Mặc cảm ngộ được từ trong đám khí hỗn độn, Cây Hỗn Độn sinh trưởng đồng thời cũng không ngừng tràn ra một ít khí tức Đạo Vận cung cấp cho Diệp Mặc, trợ giúp Diệp Mặc cảm ngộ khí tức Đạo Vận.

Dưới sự trợ giúp của Cây Hỗn Độn cùng khí tức hỗn độn, lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn chìm đắm trong cảm ngộ đại đạo của chính mình.

Trước đây khi hắn thăng cấp Tử Đao một chút cảm ngộ mang đến kia, vào lúc này đã được phóng đại đến vô hạn, cuối cùng dần dần trở nên rõ ràng, hình thành Đạo thuộc về chính hắn.

Một tầng bình phong che chở bằng Đạo Vận bị xé nứt ra, Diệp Mặc thậm chí hoàn toàn không cảm thấy được mình đã thăng cấp Hóa đạo, mà cảm ngộ của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên.

Đáng tiếc là, lúc này bên cạnh hắn trừ khí tức hỗn độn cùng Đạo Vận của Cây Hỗn Độn ra, lại không có thần linh khí trợ giúp.

Cảm ngộ đại đạo và tu luyện mặc dù có bản chất khác nhau, thế nhưng có một điểm chung, đó chính là đều cần tích lũy một lượng lớn tài nguyên.

Diệp Mặc hoàn toàn chìm đắm trong cảm ngộ đại đạo, không hề phát hiện bên người mình tuy rằng Đạo Vận lưu chuyển, nhưng thiếu khuyết thần linh khí tức.

Người đầu tiên cảm giác thấy tình huống này là Tiểu Băng Sâm, Tiểu Băng Sâm là Băng Sâm Vương, nó vốn đã có độ mẫn cảm cực cao đối với linh vật thiên địa.

Diệp Mặc mở Thế Giới Trang Vàng, mặc dù không đem được khí tức hỗn độn đưa vào Thế Giới Trang Vàng như mong muốn, nhưng vẫn có một phần khí tức hỗn độn bị mang vào trong Thế Giới Trang Vàng.

Tiểu Băng Sâm sau khi tỉnh ngộ lại, trước tiên liền rời khỏi Thế Giới Trang Vàng đi ra bên ngoài cạnh đám khí hỗn độn.

Khi nó thấy khí tức hỗn độn màu trắng sữa vô cùng vô tận, nó thiếu chút nữa ngây ra tại chỗ.

Tiểu Băng Sâm là vua của linh vật, há có thể không biết khí tức hỗn độn quý thế nào? Nó lập tức muốn dẫn những khí tức hỗn độn lãng phí xung quanh kia vào trong Thế Giới Trang Vàng.

Thế nhưng lập tức nó đã nhìn thấy Cây Hỗn Độn hùng vĩ khổng lồ không gì sánh được, Cây Hỗn Độn tản mát ra hơi thở của sinh mệnh nồng nặc, dĩ nhiên không cần nó chủ độn glàm gì cả, một cánh tay bị đứt kia đã dài ra với tốc độ mắt thường thấy được.

Hơi thở của sự sống thật mạnh mẽ, Tiểu Băng Sâm không kịp cảm thán, nó đã nhìn ra khốn cảnh của lão đại rất có thể bởi vì thần linh nguyên không đủ mà gián đoạn.

Loại đại đạo Thiên Địa này một khi cảm ngộ bị gián đoạn, chuyện này sẽ đáng tiếc tới mức nào.

Thậm chí cả đời đều không thể gặp lại một lần nào nữa.

Tiểu Băng Sâm quả quyết bỏ dở việc tiếp tục dẫn khí hỗn độn vào trong Thế Giới Trang Vàng, vừa thầm thấy may mắn vì lão đại mở rộng Thế Giới Trang Vàng, vừa không ngừng đem thần tinh Diệp Mặc chất đống bên trong Thế Giới Trang Vàng ném ra, sau đó bố trí Tụ Linh Trận bên cạnh Diệp Mặc.

Không cần nói trình độ Tiểu Băng Sâm bày binh bốt trận cũng không tệ lắm, cho dù là Tiểu Băng Sâm cái gì cũng không biết, chỉ cần những thần tinh này quẳng bên người Diệp Mặc, cũng đã đủ để cung cấp thần linh nguyên cho Diệp Mặc sử dụng.

Một tỉ thần tinh chồng chất xung quanh Diệp Mặc, Tiểu Băng Sâm vẫn chưa yên tâm, cũng kéo cái thần linh mạch cực phẩm kia ra ngoài, ném vào dưới chân Diệp Mặc.

Làm xong những thứ này, lúc này Tiểu Băng Sâm mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nghĩ biện pháp làm cho khí tức hỗn độn bị tản ra này tụ lại, đưa vào Thế Giới Trang Vàng.

Tiểu Băng Sâm tu vi quá thấp, chỉ có thể gom lại một phần khí tức hỗn độn, mà càng nhiều khí tức hỗn độn vẫn cứ tản mất không còn thấy nữa.

Bởi vì một đám khí hỗn độn này thật sự là quá mức khổng lồ, cho dù là có một bộ phẩn nhỏ tản mất không thấy, thì cũng vẫn khổng lồ không gì sánh được.

Lúc này Cây Hỗn Độn đã sinh trưởng đến hơn trăm trượng, tốc độ Diệp Mặc cùng Cây Hỗn Độn hấp thư đám khí hỗn độn càng lúc càng nhanh, Tiểu Băng Sâm thấy những thần tinh này với tốc độ nhanh chóng mà tiêu tán hết, mà ngay cả thần linh mạch cũng bắt đầu tiêu tán, lại bắt đầu bối rối.

Khi nó đang muốn đi Thế Giới Trang Vàng lôi hết mấy cái thần linh mạch còn lại tới, thì chợt nghe Diệp Mặc nói:

– Không cần đâu, Tiểu Sâm, cảm ngộ của ta đã đến cực hạn, cho dù là thần linh mạch tới, ta cũng không thể thăng cấp Đạo nguyên Thánh đế.

Diệp Mặc nói xong đã mở mắt, khí tức Đạo Vận trên người hắn dần dần ẩn đi, tiêu tán trong thân thể hắn.

Dưới sự trợ giúp của Cây Hỗn Độn cùng đám khí hỗn độn, hắn đã thăng cấp đến Hóa đạo đỉnh cao, tuy rằng chỉ kém một chút nữa thôi là có thể thăng cấp Đạo nguyên.

Thế nhưng Diệp Mặc rất rõ ràng, một chút xíu này thậm chí là một cái khe hở vĩnh viễn cũng không thể nào vượt qua.

Đạo nguyên Thánh đế không phải nói thăng cấp là thăng cấp, nếu như không phải là lúc trước bởi vì khi hắn thăng cấp Tử Đao cảm ngộ được một ít Đạo Vận Thiên Địa bình thường trong đó, thì cho dù là hắn thăng cấp Hóa đạo, cũng không cách nào đến cấp độ Hóa đạo viên mãn được.

– Lão đại đã là Hóa đạo viên mãn?

Tiểu Băng Sâm tuy rằng nhìn không ra tu vi của Diệp Mặc, thế nhưng sau khi nghe Diệp Mặc nói lại lập tức hiểu được.

Lúc này Cây Hỗn Độn lại một lần nữa bắt đầu suy yếu, một lát sau, dần dần tiến vào trong Tử Phủ của Diệp Mặc, Diệp Mặc đưa tay đưa đám khí hỗn độn còn lại vào Thế Giới Trang Vàng, rồi mới lên tiếng:

– Phải, ta đã là Hóa đạo viên mãn.

Cũng may cánh tay ngươi cũng hoàn hảo vô khuyết, chúng ta có thể đi ra ngoài.

Mặc dù là Hóa đạo viên mãn, thế nhưng lúc này tự thân mạnh mẽ, khiến Diệp Mặc tin tưởng, hắn hoàn toàn có năng lực giết cường giả Đạo nguyên chứng đạo bước thứ hai.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2169: Lại Quay Về Hư Thị

Lại Quay Về Hư Thị

N

ếu chưa thăng cấp lên Hóa Đạo đỉnh phong, tu vi có sự thăng cấp điên cuồng, Diệp Mặc chắc chắn sẽ nghĩ đến chuyện tiến vào Ma tộc hoặc là giới diện khác, sau đó nghĩ cách hỏi thăm về tình hình Âm Minh giới một chút, tuyệt đối không dám đến Hư Thị nữa.

Nhưng bây giờ nơi đầu tiên mà Diệp Mặc muốn đến nhất, chính là quay lại Hư Thị.

Lúc này tu vi và năng lực của hắn, muốn giết một cường giả Đạo Nguyên căn bản không có nghi vấn gì.

Hơn nữa hắn trong khối khí hỗn độn và duới Cây Hỗn Độn cảm ngộ thăng cấp, lại càng hiểu Chứng đạo bước thứ hai khác với bước thứ ba.

Bước thứ ba là Chứng đạo Hỗn Nguyên, cường giả Hỗn Nguyên tùy ý xé rách hư không, ý niệm cường đại đến mức cực điểm.

Chính vì vậy, Diệp Mặc mới khẳng định lúc trước hai cường giả mà hắn gặp trên hội đấu giá không phải là cường giả Hỗn Nguyên, hai đường thần thức đó mặc dù cường đại, nhưng không thể nào so với Hỗn Nguyên Thánh Đế được.

Cùng lắm cũng chỉ là hai bán bộ Hỗn Nguyên mà thôi.

Lúc trước hắn không hiểu, nhưng bây giờ thì hắn đã hiểu rồi.

Bán bộ Hỗn Nguyên kém quá xa so với cường giả Hỗn Nguyên, Diệp Mặc không sợ hãi chút nào, với tu vi bây giờ của hắn, cộng thêm Tử Đao, cho dù không lấy mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn ra, cũng sẽ không bị bán bộ Hỗn Nguyên giết chết, cùng lắm là không đối địch đối phương mà bỏ chạy.

Trước khi có được tin tức của Nhị Nguyên, Diệp Mặc còn chưa biết trở lại Hư Thị như nào, hoặc là nói hắn biết cũng không thể nào quay về được.

Nhưng bây giờ lại khác, Diệp Mặc sau khi rời khỏi trung tâm Hư Không Tăm Tối kia, tìm một nơi cảm giác tương đối yếu, trực tiếp phóng Tử Đao ra bổ một nhát.

Một đường ánh sáng màu tím cực kỳ đẹp xoẹt trong Hư Không Tăm Tối, giống như quẹt một cây diêm trong bóng tối mù mịt vậy.

Thông thường mang theo ánh sáng không thể nào phai mờ, đường ánh sáng này vô cùng sáng chói, chiếu rọi toàn bộ Hư Không Tăm Tối này đều là khoảng màu tím.

Dưới màu tím này một vết nứt hư không vỡ ra, vết nứt không lớn, nhưng cũng không còn là chút khe hở lúc trước Diệp Mặc cố hết sức mới bổ ra được.

Vài đường đao gió hư không quét vào, cho thấy khoảng giới diện hư không này đã bị Diệp Mặc bổ ra.

Diệp Mặc hoàn toàn không thấy mấy đường đao gió kia, một bước nhảy vào trong vết rách đó, một khắc sau, vết rách bị Diệp Mặc bổ ra đó dần dần biến mất.

Diệp Mặc lại đứng trong hư không tăm tối quen thuộc, trong lòng vô cùng sục sôi.

Chỉ là một đao, hắn liền hiểu ra sự tiến bộ của mình, hoàn toàn không thể nào so sánh với năm đó chạy vào trong Hư Không Tăm Tối.

Lúc trước hắn dùng Cấm Đạo Đan, dùng trận pháp, dùng mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, dùng Thí Đạo Thương…

Cho dù những thứ này đều dùng hết, hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng để lại một vết nứt hư không cực nhỏ tiến vào Thế Giới Trang Vàng.

Còn hôm nay, hắn tùy ý chém ra một đao, liền bổ ra được một vết rách khiến thân thể của một mình hắn cũng có thể tùy ý nhảy qua được, cái này chính là khác biệt.

Diệp Mặc đứng trong hư không, cảm ngộ sự cường hãn của một đao vừa rồi.

Trong lòng khao khác có một Đạo Nguyên Thánh Đế đến khiêu chiến với hắn một trận.

Một lúc lâu sau, hắn mới phóng Thời Không Thoa ra, trên bàn định vị trên Thời Không Thoa xuất hiện một điểm sáng.

Diệp Mặc lập tức liền biết điểm sáng đó chính là Hư Thị.

Diệp Mặc có chút cảm thán, đây chính là lợi ích của thực lực cường đại, hắn muốn quay về nơi này, cũng không biết phải tốn mất mấy trăm mấy nghìn năm.

Nếu như có một ngày hắn thăng lên cấp Hỗn Nguyên, nói không chứng thần thức của hắn còn có thể vượt qua hư không, tung hoành giới diện.

Thời Không Thoa phá tan khoảng cách hư không, với tốc độ nhanh nhất hướng về phía Hư Thị.

Chỉ gần hai tháng, Thời Không Thoa liền dừng lại bên ngoài Hư Thị, Diệp Mặc trong lòng hiểu rõ, hắn lượn một vòng trong hư không, rồi lại lần nữa quay về Hư Thị.

Vì không muốn người khác chú ý đến, Diệp Mặc ẩn giấu tu vi của mình ở mức Hóa Đạo sơ kỳ.

Năm đó hắn chính là Dục Đạo viên mãn rồi, bây giờ thăng cấp Hóa Đạo cũng không có gì là lạ, nếu trong thời gian hơn trăm năm ngắn ngủi này, hắn đã là Hóa Đạo đỉnh phong rồi, thì mới là chuyện lạ.

Diệp Mặc đi vào trong Hư Thị, Hư Thị không ngờ còn náo nhiệt hơn nhiều so với hơn trăm năm trước, thậm chí số người cũng nhiều lên rất nhiều, khiến Diệp Mặc bất ngờ chính là, hắn nhìn thấy Nhân tộc trong Hư Thị cũng nhiều lên rất nhiều.

Một bóng người quen thuộc thoáng qua trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức liền nhận ra người này là ai, chính là Đồng Yến của Đại Nhật Thần Sơn.

Diệp Mặc không ngờ Đồng Yến lại đến Hư Thị thật rồi, nhưng Đồng Yến lúc này cũng đã là bán bộ Đạo Nguyên rồi, thăng cấp Đạo Nguyên cũng chỉ là thiếu chút cơ duyên mà thôi.

Diệp Mặc đoán Đạo Quả mà hắn đưa cho Đổng Yến kia cũng giúp được rất nhiều, nhưng vẫn không khiến Đổng Yến thăng cấp lên Đạo Nguyên được.

Diệp Mặc đang định chảo hỏi Đổng Yến, tên Đạo Nguyên Thánh Đế bên cạnh Đổng Yến lập tức khiến Diệp Mặc bỏ suy nghĩ này đi.

Hắn và Đổng Yến có chút quan hệ, nhưng hắn và Đại Nhật Thần Sơn thì lại có thù.

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế bên cạnh Đổng Yến kia rất có thể chính là cường giả Đạo Nguyên của Đại Nhật Thần Sơn, Diệp Mặc vừa chú ý đến cường giả Đạo Nguyên của Đại Nhật Thần Sơn này, lại có ba người xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Mặc.

Trong ba người này có hai người Diệp Mặc biết, ba người này chắc hẳn đều là người của Thần Nữ Thánh Môn.

Hóa Đạo Thánh Đế có tu vi cao nhất kia Diệp Mặc biết tên là Vương Năm Sương, ấn tượng của Diệp Mặc với Vương Nam Sương cũng không tệ, vì sư phụ của Tiểu Vận từng nói, Vương Nam Sương này rất có tình người, thù ghét kẻ ác, không thích giả bộ, cũng không cùng loại người với chưởng môn Cơ Tâm Dật của Thần Nữ Thánh Môn.

Hai người khác đều là tu vi Dục Đạo, một người là Thánh nữ Cơ Tích của Thần Nữ Thánh Môn, mặc dù Cơ Tích che mặt, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể nhận ra, người thứ ba Diệp Mặc lại không biết.

Nếu là người khác của Thần Nữ Thánh Môn, Diệp Mặc cũng chẳng thèm để ý, nhưng Cơ Tích xuất hiện trong này, Diệp Mặc lập tức tiến mấy bước lên chặn lại mấy người Vương Nam Sương.

Thần Nữ Thánh Môn là tông môn cao cấp trong Thánh đạo Tàn giới, ngoài Đại Nhật Thần Sơn, cũng là tông môn mà không ai dám chọc giận.

Nhưng trong Hư Thị, Thần Nữ Thánh Môn căn bản cũng chẳng là gì.

Cho nên trong Hư Thị ba người Vương Nam Sương cực kỳ cẩn thận, rất lo một khi không cẩn thận rước phiền toái đến thân.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện một người chặn lại trước mặt bọn họ, ba người Vương Nam Sương theo bản năng liền lùi lại mấy bước, khi nhìn thấy người đến là Diệp Mặc.

Đừng nói trong Hư Thị đâu đâu cũng có cấm chế, cho dù không có cấm chế, ba người Vương Nan Sương cũng không dám dùng thần thức dò xét chung quanh.

Chính vì vậy, khi Diệp Mặc đến trước mặt bọn họ, bọn họ mới nhìn thấy.

– Là anh?

Dường như cùng một lúc, ba người Vương Nam Sương liền nhận ra Diệp Mặc.

Diệp Mặc vẻ mặt không chút biểu cảm nói:

– Không sai, là tôi.

Nói xong, hắn chằm chằm nhìn Cơ Tích nói:

– Họ Cơ kia, đồ mà cô nợ tôi sao đến bây giờ vẫn chưa trả cho tôi vậy?

Thấy Diệp Mặc không chút lễ phép trả lời, Vương Nam Sương sắc mặt trầm xuống, nhưng cũng không phát tác.

Cô biết Diệp Mặc lợi hại, cho dù ba người các cô cộng lại, e rằng cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc, trong lòng cô lại càng khiếp sợ hơn chính là tốc độ tu luyện của Diệp Mặc, năm đó hình như còn là tu vi Tố Đạo, trong nháy mắt đã là Hóa Đạo rồi.

Cho dù cả Thánh đạo giới, cũng chưa từng có ai có tốc độ tu luyện như Diệp Mặc này.

– Nam Sương sư thúc, Duyệt Hòa sư tỷ hai người quay về Tiên tức lâu trước đi, con và Diệp sư huynh có chút chuyện.

Cơ Tích trong lòng sáng như gương, Diệp Mặc bây giờ tìm cô chắc chắn là vì chuyện Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên kia rồi.

– Không được, nếu đi thì đi cùng nhau.

Vương Nam Sương không chút do dự ngắt yêu cầu của Cơ Tích, Cơ Tích là Thánh nữ của Thần Nữ Thánh Môn, trong một nơi nguy hiểm đầy rẫy như Hư Thị này, Vương Nam Sương làm sao dám để Cơ Tích một mình rời đi cùng Diệp Mặc được chứ? Hơn nữa, Diệp Mặc còn là kẻ đối đầu của Thần Nữ Thánh Môn nữa.

Trong khi mấy người nói chuyện, cũng đã gây sự chú ý của mấy người Đồng Yến.

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia quay đầu nhìn Diệp Mặc, gã lập tức bước đến, đi bên cạnh gã là Đổng Yến, còn ba người khác cũng đến cùng.

– Diệp huynh, đã lâu không gặp.

Đổng Yến thấy Diệp Mặc, vội vàng ngạc nhiên bước đến chào hỏi, trong lòng của y không phải thêm vui mừng, mà là thêm khiếp sợ.

Thứ mà y khiếp sợ chính là tu vi của Diệp Mặc, trong nháy mắt đã đến tu vi Hóa Đạo rồi, lão tu luyện đến Hóa Đạo, đã phải tốn bao nhiêu thời gian và tinh lực?

– Ha ha, thật không ngờ tôi thực sự có thể gặp lại Đổng bảo chủ trong Hư Thị này.

Diệp Mặc cười ha hả, ôm quyền đáp lễ lại.

– Đổng trưởng lão, anh biết hắn sao?

Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn kia nghi ngờ nhìn Đổng Yến hỏi.

Đổng Yến vội vàng nói chuyện đã từng biết Diệp Mặc ra, Đạo Nguyên Thánh Đế đó nhìn Diệp Mặc, rồi lại nhìn Vương Nam Sương, bỗng nhiên hỏi:

– Anh chính là người đã dẫn Thánh nữ Mục Tiểu Vận trong Thần Nữ Thánh Môn đi? Anh cũng biết Mục Tiểu Vận là Thánh nữ dự định của Đại Nhật Thần Sơn tôi?

Diệp Mặc nhìn Đạo Nguyên Thánh Đế này lạnh giọng nói:

– Cút, hôm nay bổn thánh không có tâm trạng tính sổ với anh.

Nếu như ở bên ngoài, Diệp Mặc sớm đã chuẩn bị giết chết tên Đạo Nguyên Thánh Đế này rồi, nhưng hắn bây giờ không muốn ra tay trong Hư Thị.

Đợi lấy lại Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên rồi, tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn này hắn chắc chắn sẽ giết chết.

Chẳng những sẽ giết giết tên Đạo Nguyên Thánh Đế này, sau này hắn sẽ đến Đại Nhật Thần Sơn san bằng tất cả.

Nghe thấy một Hóa Đạo Thánh Đế quát mình cút, sát cơ trên người tên Đạo Nguyên Thánh Đế này lập tức liền phát ra, sát ý mà cường giả Chứng đạo bước thứ hai phát ra, khiến những Thánh Đế bình thường xung quanh ai nấy đều rời xa ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2170: Đòi Hồ Lô Tam Bảo

Đòi Hồ Lô Tam Bảo

, Diệp đan thánh…

Một giọng nói kinh hỷ vang lên, giọng nói này còn chưa dứt, một người đàn ông màu xám đã xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.

Nói lão là màu xám, là vì lão từ đầu tóc đến da dẻ ngay cả Tiên bào cũng đều là màu xám.

Người đàn ông màu xám này vừa hạ xuống, sát khí của Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn phát ra trong nháy mắt liền tan rã.

Chỉ cần những người hiểu chuyện, liền có thể nhìn ra là vì lĩnh vực Thánh Đế của người đàn ông màu xám này trực tiếp giải tan sát thế xung quanh này.

Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Hóa ra là Hình huynh, đúng là lâu rồi không gặp.

Người đến chính là Hình Hồng của Thương lâu Hư Thị, Diệp Mặc sở dĩ có được tin tức của Quang Minh Tâm, cũng là do Hình Hồng nói cho hắn biết, đối với Hình Hồng Diệp Mặc cũng có chút cảm kích.

Bây giờ Hình Hồng đến, Diệp Mặc ngược lại cũng không mất đi lễ nghĩa, Diệp Mặc đương nhiên biết tại sao Hình Hồng lại khách khí với hắn như vậy, đó hoàn toàn là vì trình độ luyện đan của hắn.

– Diệp đan thánh thăng cấp Hóa Đạo Thánh Đế, quả thực là chuyện vui đáng chúc mừng.

Nếu Diệp đan thánh không ngại, Thương lâu Hư Thị cúng tôi muốn tổ chức đại hội Tiên quả chúc mừng.

Hình Hồng cực kỳ vui vẻ nói, so với kiểu lạnh nhạt lúc trước lão gặp Diệp Mặc, biểu hiện lần này của lão lại phong phú hơn nhiều.

Lúc trước lão cho rằng Diệp Mặc tuyệt đối sẽ đồng ý yêu cầu của lão, cho nên lúc đó nói cũng không chằm chằm vào Diệp Mặc.

Lão cho rằng Diệp đan thánh này mau chóng sẽ tìm đến lão, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại biến mất hơn trăm năm.

Mặc dù Hư Thị đồn đại, Diệp đan thánh bị Vạn Đồng Đồng truy sát đến chết, Hình Hồng là một Đạo Nguyên Thánh Đế của Hư Thị đương nhiên sẽ không tin Diệp đan thánh lại chết dễ dàng như vậy được.

Nếu Diệp đan thánh chết dễ dàng như vậy, thì cũng không thể thăng cấp lên Đan Thánh được rồi.

Sau đó Hình Hồng cố ý điều tra, phát hiện tình hình thật sự có chút sai lệch.

Vì Diệp Mặc khi rời khỏi Hư Thị, trên đường có cố ý để lại chút dấu tích, chính vì những dấu tích này, Bách Lý Hoành mới có thể đuổi kịp Vạn Đồng Đồng và Diệp Mặc.

Vạn Đồng Đồng vì giết Diệp Mặc, đương nhiên sẽ không để lại những dấu tích này, những dấu tích này chắc chắn là do Diệp Mặc để lại.

Biết Diệp Mặc có thể chưa chết, Hình Hồng giữ lại quầy hàng của Diệp Mặc, khiến lão thất vọng chính là, sau lần Diệp Mặc rời đi đó, thực sự cũng không trở về nữa.

Bây giờ hơn trăm năm trôi qua rồi, Diệp Mặc lại quay lại Hư Thị, lão làm sao không kích động được chứ.

Một Hóa Đạo Đan Thánh mà, Thương lâu Hư Thị làm sao có thể để hắn nói đi là đi được.

Cách lạt mềm buộc chặt không dùng được, lần này nhìn thấy Diệp Mặc, lão làm sao có thể bỏ qua được.

Những người xung quanh nghe thấy Hình Hồng nói vậy, ánh mắt nhìn Diệp Mặc cũng có chút thay đổi rồi.

Trong Hư Thị rơi một cục ạch cũng có thể đánh trúng vài Hóa Đạo Thánh Đế rồi, Diệp Mặc chỉ là Hóa Đạo Thánh Đế cũng đáng chúc mừng sao? Người ta sở dĩ nói chúc mừng, đó là vì nịnh Diệp Mặc mà thôi.

– Đại hội chúc mừng tạm thời cũng không cần, bây giờ tôi còn có chút chuyện riêng chưa giải quyết xong, đợi tôi giải quyết xong chuyện này, sẽ chủ động đến Thương lâu Hư Thị hỏi thăm Hình huynh.

Diệp Mặc bình thản nói, hắn biết Hình Hồng có ý nhiệt tình với hắn như này, nhưng muốn hắn luyện đan dài ngày giúp Thương lâu Hư Thị, thì đừng có mơ.

Hình Hồng mau chóng nói:

– Tôi không bận, tôi giúp Diệp đan thánh làm việc là được.

Nói xong, lão căn bản cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, vẻ mặt tươi cười lập tức thu liễm lạnh lùng chằm chằm nhìn Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn kia nói:

– Anh vừa nãy vô lễ với Diệp đan thánh phải không? Chẳng lẽ cho rằng mình là một Đạo Nguyên Thánh Đế, cho nên dám lớn lối như vậy trong Hư Thị sao?

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn này khi Hình Hồng đến cựa kỳ khách khí với Diệp Mặc, liền có chút không tin sững hết cả người rồi.

Cường giả Đạo Nguyên của Thương lâu Hư Thị có nghĩa là gì? Đó là tay thô chân thô của Hư Thị.

Đừng nói Đạo Nguyên Thánh Đế của Thương lâu Hư Thị, cho dù là một Thánh Đế bình thường của Thương lâu Hư Thị đến, gã cũng không dám nói nhảm một từ rồi.

– Không dám, tôi chỉ là vì thấy Diệp đan thánh từ Thánh đạo Tàn giới đến, nên mới chủ động muốn chào hỏi mà thôi.

Đạo Nguyên Thánh Đế này mau chóng nói.

Diệp Mặc là một Đan Thánh có thể luyện Thần đan bình thường, gã vừa nghe Đổng Yến nói qua rồi.

Cho nên nhìn thấy Hình Hồng gọi Diệp Mặc là Diệp đan thánh cũng không kỳ lạ.

Thứ mà gã kỳ lại là tại sao một đại nhân vật như Hình Hồng lại khách khí với một Hóa Đạo Thánh Đế nhỏ nhoi như Diệp Mặc này.

Hình Hồng căn bản cũng mặc kệ không thèm để ý đến cường giả Đạo Nguyên này, trực tiếp hỏi Diệp Mặc.

– Diệp đan thánh, có cần tôi giúp anh giết chết tên không biết trời cao đất dầy này không?

Ngữ khí của lão thật giống như, có cần bóp chết con kiến này hay không vậy.

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn này nghe thấy Hình Hồng nói vậy, lập tức giật cả mình.

Tùy ý một câu nói này, liền giết mình, điều này quả thực quá hung tàn.

Nhưng gã cũng biết Thương lâu Hư Thị thực sự có tư cách nói câu này.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Cám ơn Hình huynh, nhưng tạm thời không cần.

Nói xong Diệp Mặc quay đầu chằm chằm nhìn tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn nói:

– Anh chào hỏi cũng chào rồi, có thể cút được rồi.

Qua một thời gian nữa tôi sẽ dẫn Tiểu Vận đến Đại Nhật Thần Sơn thăm thú.

Đúng rồi, Đại Nhật Thần Sơn có một Đại Nhật Thần Phong cũng không tệ, tôi định luyện ngọn núi đó thành một cái bô.

Tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn này sắc mặt càng tái nhợt, nhưng không dám phát tác với Diệp Mặc.

Chỉ có thể cố kìm chế sự tức giận ngập trời của mình quay người bước đi.

Gã thầm thề, nếu một mình gặp phải Diệp Mặc, thì gã chắc chắn sẽ biến Diệp Mặc thành tro tàn, đến hồn phách cũng đặt trong âm hỏa thiêu đốt.

– Không biết tự lượng sức mình.

Hình Hồng nhìn thấy tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn này rời đi, hừ lạnh một câu, cái hừ lạnh này của lão cũng là vì nịnh nọt Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười nói với Hình Hồng:

– Hình huynh, Hư Thị gần đây dường như cũng đông người hơn rồi, hơn nữa Nhân tộc cũng nhiều hơn lúc trước nhiều, rốt cục là vì chuyện gì vậy?

Diệp Mặc thấy người của Thần Nữ Thánh Môn và Đại Nhật Thần Sơn đều đã đến, cũng đoán ra Hư Thị chắc hẳn có chuyện gì mới đúng.

Hắn vốn dĩ có thể hỏi người của Thần Nữ Thánh Môn, nhưng hắn và Thần Nữ Thánh Môn có vấn đề, cũng chẳng thèm hỏi Cơ Tích, hỏi Hình Hồng vẫn hơn.

Hình Hồng thấy Diệp Mặc hỏi, khuôn mặt màu xám lập tức nở nụ cười nói:

– Chuyện này anh hẳn biết chứ, vì Đạo Quả Tháp của Hư Thị sắp mở rồi, rất nhiều người đều đến tham gia Đạo Quả Tháp mở cửa, còn nữa là đến xem có cơ hội tham gia được hay không.

Đương nhiên, nếu Diệp đan thánh muốn một suất vào Đạo Quả Tháp, thì cứ giao cho Hình Hồng tôi.

Diệp Mặc bây giờ tu vi căn bản cũng không kém gì Đạo Nguyên Thánh Đế, trong Đạo Quả Tháp có Đạo quả cao cấp, hắn quả thực cũng không để ý.

Bây giờ nghe thấy Hình Hồng nói vậ, mau chóng khua tay nói:

– Cái đó thì tạm thời tôi không cần, nếu thực sự cần, tôi sẽ đến tìm Hình Huynh giúp đỡ.

Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến suất vào Đạo Quả Tháp, còn ba người Vương Nam Sương đứng bên cạnh cũng sợ ngây người.

Khi Vương Nam Sương nghe thấy Diệp Mặc nói không cần, suýt chút nữa thì lao đến nắm lấy vạt áo Diệp Mặc chất vấn có phải bị điên không.

Bọn họ đều là vì Đạo Quả Tháp mà đến, cho dù không thể vào trong Đạo Quả Tháp, cũng muốn đổi một Đạo quả từ trong Đạo Quả Tháp ra.

Chính vì vậy, các cô đều mang những thứ quý giá nhất của tông môn đến, mục đích chính là muốn đổi Đạo quả từ trong Đạo Quả Tháp ra ngoài.

Đương nhiên, còn có một điều nữa chính là nếu không thể đổi được Dạo quả, cũng muốn thừa cơ Đạo Quả Tháp mở cửa đổi lấy một số đồ tốt mang về tông môn.

Đương nhiên Vương Nam Sương cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, bây giờ cho dù các cô muốn chất vấn Diệp Mặc tại sao lại không cần suất vào Đạo Quả Tháp, cũng không dám nói.

Các cô đến Hư Thị không phải một hai ngày, đương nhiên biết địa vị của Thương lâu Hư Thị trong Hư Thị.

Đến Đạo Nguyên Thánh Đế của Thương lâu Hư Thị cũng khách khí tôn kính với Diệp Mặc như vậy, các cô làm gì dám lỗ mãng? Chỉ có điều các cô nghĩ nát óc, cũng không hiểu tại sao Hình Hồng lại khách khí với Diệp Mặc như vậy.

Hình Hồng nhìn Cơ Tích đứng bên cạnh Diệp Mặc, lại nhìn hai người Vương Nam Sương, lập tức cười gật đầu nói:

– Được, Diệp đan thánh cứ giải quyết xong chuyện trước đi, đợi xong rồi tôi sẽ đến mời Diệp đan thánh, tôi đi trước đây.

Hình Hồng nói xong, lập tức lùi ra sau, trong nháy mắt liền biến mất trong đám người.

Lão không phải là một người không có kiến thức, ba người con gái trong mắt của lão tu vi mặc dù bình thường, nhưng khí tức cực kỳ thần thánh thuần tịnh lưu chuyển trên người của ba người con gái này, khiến lão có cảm giác Diệp Mặc có chút dây dưa gì đó với ba người con gái này, hoặc là muốn dây dưa gì đó.

Lúc này quấy rầy Diệp Mặc, thì đúng là làm cho người ta ngại rồi.

Thấy Hình Hồng đi rồi, Vương Nam Sương bỗng nhiên ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Diệp đan thánh, anh và Cơ Tích cứ nói chuyện đi, tôi và Duyệt Hòa sư muội về Tiên tức lâu trước.

Nói xong Vương Nam Sương chủ động kéo một Dục Đạo Thánh Đế khác quay người rời đi, Cơ Tích biết ý của sư thúc, nhưng trong lòng cô cũng thầm thở dài, cô và Diệp Mặc cũng không phải lần đầu tiên quen biết, cũng sớm hiểu chút ít về tính tình của Diệp Mặc.

Bất luận cô nói gì, Diệp Mặc cũng sẽ không đồng ý đưa suất vào Đạo Quả Tháp cho Thần Nữ Thánh Môn.

Cho dù cô hy sinh nhan sắc của mình để dụ dỗ Diệp Mặc, cũng không thể khiến Diệp Mặc động lòng.

Huống chi, cô căn bản cũng sẽ không làm như vậy.

Nửa tuần hương sau, Diệp Mặc và Cơ Tích đã ngồi trong một phòng thuê trong Tiên tức lâu, đến cả Cơ Tích cũng thầm khâm phục Diệp Mặc, trong lúc này, muốn tìm phòng thuê của Tiên tức lâu, cũng là chuyện không thể nào.

Còn Diệp Mặc vừa mới dẫn cô vào Tiên tức lâu này, tiểu nhị đã chủ động hỏi Diệp Mặc có cần thuê phòng không.

Trong lòng Cơ Tích, chỉ cần cùng làm việc với Diệp Mặc, thì giống như không gặp chút khó khăn gì.

Lúc trước trong Thần Phần Vực, cô chính là nhắm trúng điểm này, nên mới muốn cùng tổ đội với Diệp Mặc để qua cầu Niết Sinh, kết quả mặc dù còn chưa qua được cầu Niết Sinh, nhưng cũng thoát được một mạng.

Cửa phòng được đóng lại, Diệp Mặc tùy ý đánh một cấm chế ra, bình tĩnh nhìn Cơ Tích nói:

– Giữa chúng ta không cần nói nhiều nữa, đưa đồ mà cô nợ tôi ra đây.

Cơ Tích mau chóng áy náy trả lời:

– Diệp sư huynh, nếu như nửa còn lại của Hồ Lô Tam Bảo bây giờ có trên người tôi, thì tôi chắc chắn sẽ trả lại cho Diệp sư huynh ngay lập tức…

– Cô nói vậy là có ý gì?

Ngữ khí của Diệp Mặc có chút băng hàn, nói thật, trước khi Cơ Tích còn chưa tính toán gì với Tiểu Vận, Diệp Mặc cũng có chút thiện cảm với Cơ Tích, bây giờ trong mắt hắn, Cơ Tích và Cơ Tâm Dật kia cũng chẳng khác gì nhau.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box