[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 433 : Đấu Giá Nghịch Thiên (c2161-c2165)
❮ sautiếp ❯Chương 2161: Đấu Giá Nghịch Thiên
Đấu Giá Nghịch Thiên
200 triệu thần tinh, cộng thêm hai đoạn Thần linh mạch trung phẩm.
Lập tức có người báo giá.
Diệp Mặc mặc dù cũng không có hứng thú với Tru Tiên Ly Địa Giám này, nhưng trong lòng vẫn trầm xuống khi thấy người đầu tiên kia báo giá.
Tru Tiên Ly Địa Giám hỏng bị người thứ nhất báo giá như này, rõ ràng cuối cùng giá bán cũng sẽ cao hơn rất nhiều, thậm chí gấp mười lần báo giá đầu tiên cũng có thể.
Bởi vậy có thể thấy giá của Quang Minh Tâm còn cao hơn thứ này, hắn có thực lực mua được thứ này không vẫn là một nghi vấn.
Lúc này hắn có hơn một tỉ hai trăm triệu thần tinh, còn có hai đoạn Thần linh mạch cực phẩm, trong đó một đoạn bị hỏng.
Ngoài ra, hắn còn có mấy đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, còn trung phẩm Diệp Mặc căn bản cũng không tính đến.
Mua bảo vật Tiên Thiên này, dùng Thần linh mạch trung phẩm tuyệt đối là không được.
– 500 triệu thần tinh, cộng thêm một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Lập tức lại có người báo giá cao hơn, hơn nữa cao hơn cũng không phải một ít chút.
Giá của Tru Tiên Ly Địa Giám không ngừng được nâng lên, cuối cùng bị người ta dùng một tỉ một trăm triệu thần tinh, một đoạn Thần linh mạch cực phẩm mua.
Trong quá trình này, Diệp Mặc cũng không ra giá.
Đạo nguyên Thánh đế chủ trì đấu giá trực tiếp dùng truyền tống trận trên đài đấu giá, chuyển Tru Tiên Ly Địa Giám cho người ra giá một tỉ một trăm triệu thần tinh kia xong, lúc này mới lấy ra hộp ngọc thứ hai cao giọng nói:
– Vật phẩm đấu giá thứ hai này tôi tin rằng sẽ không ai là không biết, là một đóa Tinh Không Liên…
Ba chữ Tinh Không Liên vừa mới được nói ra, hiện trường bắt đầu chấn động.
Diệp Mặc cũng vô cùng chấn động, đây rốt cục là hội đấu giá như thế nào? Chẳng những có linh bảo Tiên Thiên, còn có thể lấy ra Tinh Không Liên.
Lúc trước hắn mua được Cửu Tinh Trúc trong Ảnh Hư Bảo, còn nghĩ đến Tinh Không Liên, không ngờ bây giờ có thể thực sự nhìn thấy rồi.
Tinh Không Liên có chín cánh, không có đài sen, lại có một liên quả.
Chỉ ăn liên quả thôi cũng có thể cảm ngộ được Đạo nguyên, nếu đặt cùng với đài sen luyện đan, thì có thể hình thành Tinh Không Đạo Đan.
Kiền Nguyên quả cũng là Đạo quả có thể cảm ngộ được Đạo nguyên, nhưng tất cả mọi người đều biết rõ, giá trị của Kiền Nguyên quả còn kém xa Tinh Không Liên.
Đừng nói Diệp Mặc muốn, đồ tốt như này không ai là không muốn có được.
Đạo nguyên Thánh đế chủ trì hội đấu giá rõ ràng biết hiệu quả sau khi lấy Tinh Không Liên ra, lão giơ tay trấn tĩnh mọi người lại, lúc này mới tiếp tục nói:
– Tinh Không Liên là người khác gửi ở đây để đấu giá, giá cao thấp cuối cùng cũng không phải do tôi định đoạt, mà là do người ký gửi truyền tin đến, cho nên nếu có người đua ra giá khiến người ký gửi động lòng, thì Tinh Không Liên chính là của người đó.
Tinh Không Liên cũng không có giá sàn, bây giờ mời mọi người đấu giá.
– Tôi ra 800 triệu thần tinh, cộng thêm một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Lập tức có người báo giá, người có thể đưa ra giá 800 triệu thần tinh, trên cơ bản cũng là ngồi trong phòng thuê rồi.
– Một tỉ thần tinh, thêm một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, công thêm một viên Độ Duyên Tinh.
Cái giá này Diệp Mặc cực kỳ chấn động, đáng tiếc Tinh Không Liên không phải là của hắn, Độ Duyên Tinh là thứ cục tốt, có thể luyện chế Thần Mục Đan.
Cho dù không luyện chế đan dược, Độ Duyên Tinh cũng có thể sáng mắt, nhưng cực khó có được, là Thần linh vật tốt nhất chỉ sau Đạo quả.
Trong Thánh đạo Tàn giới, vì tàn phá nhiều năm, thiếu thốn Đan thánh, tác dụng của Thần linh mạch cũng không lớn lắm.
Cho nên Thần linh thảo mặc dù có tốt xấu, giá trị chênh lệch cũng rất lờn, nhưng không có đẳng cấp phân chia rõ rệt.
Nhưng trong Hư Thị, trong những giới khác, mặc dù phân chia Thần linh thảo rất mơ hồ, nhưng cũng rõ ràng hơn Thánh đạo Tàn giới.
Thần linh thảo phân chia đẳng cấp cao trung thấp, còn Độ Duyên Tinh thì thuộc Thần linh thảo cao cấp.
Giá tiền này chỉ là báo giá thứ hai, nhưng lại khiến hiện trường tĩnh lặng.
Rõ ràng giá của Độ Duyên Tinh không thấp, không có nhiều người có thẻ lấy ra Thần linh thảo cân xứng, lên trên nữa chính là Đạo quả, cũng không phải mỗi loại đều có giá trị như của Độ Duyên Tinh.
– Còn có ai báo giá nữa không?
Đạo nguyên Thánh đế cũng biết giá này có chút khó xử rồi.
Giá một tỉ thần tonh cũng không cao, nhưng Độ Duyên Tinh lại khiến rất nhiều người không ra giá nữa.
Những người đến đây tham gia đấu giá đều không phải là người bình thường, biết rõ giá mà mình báo ra không có tác dụng gì, nên cũng không ai ôm hi vọng may mắn.
Trong khi mọi người đều cho rằng Tinh Không Liên chính là cái giá này, thì trận pháp hiển thị khổng lồ trên đài đấu giá lại xuất hiện một giá mới:
– Một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, cộng thêm hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả.
Cái giá này vừa ra, lập tức khiến hiện trường chấn động, Tinh Không Liên thuộc hàng Đạo quả, giá của nó cũng cao hơn nhiều so với những Đạo quả thông thường.
Nhưng Thái Sơ Đạo Văn quả cũng là Đạo quả, mặc dù không bằng Tinh Không Liên, người ta liền lúc lấy ra được hai quả, khuyết điểm duy nhất của cái giá này là không có thần tinh.
Cái giá này tất nhiên là do Diệp Mặc báo ra, Diệp Mặc sau khi báo giá, lại càng không có ai dám báo giá thêm nữa.
Một lần lấy ra hai Đạo quả, cho dù là Đạo nguyên đỉnh phong cũng không giàu có như này.
Cho dù là Đạo nguyên Thánh đế tổ chức hội đấu giá cũng có chút rung động, lão không hiểu người ra giá này có đồ tốt như này, tại sao lại không lấy gửi hội đấu giá giúp?
Lại đợi một hồi lâu nữa, đúng là không có ai báo giá thêm, hai cái giá cuối cùng mỗi người mỗi vẻ, chỉ có thể xem người có Tinh Không Liên chọn giá của ai mà thôi.
Hiện trường đấu giá yên tĩnh, nhưng lúc này mọi người trong lòng đều khó có thể bình tĩnh trở lại, vì chính sách bảo mật của hội đấu giá, người ký gửi và người ra giá đều không thể bạo lộ thân phận.
Đám người khó có thể bình tĩnh là muốn biết người ra Thái Sơ Đạo Văn quả, còn Thái Sơ Đạo Văn quả nữa không.
Nếu như còn, thì hắn có lấy ra nữa hay không?
Sau mười mấy giây, Đạo nguyên Thánh đế chủ trì hội đấu giá lại lần nữa cao giọng nói:
– Chủ nhân của Tinh Không Liên chọn một tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, cộng một viên Độ Duyên Tinh.
Nhưng anh ta muốn hỏi tiên hữu ra giá Thái Sơ Đạo Văn quả, có đồng ý lấy đồ khác của anh ta đổi lấy hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả không?
Diệp Mặc chẳng thèm trả lời, trực tiếp xóa báo giá của mình đi.
Thấy Diệp Mặc xóa báo giá, Đạo nguyên Thánh đế này cũng biết Diệp Mặc không đồng ý, tiến hành giao hàng.
Khi Đạo nguyên Thánh đế này giao hàng xong, chuẩn bị lấy ra đồ thứ ba, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên:
– Tôi dùng 200 triệu thần tinh cộng một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, đổi lấy một quả Thái Sơ Đạo Văn quả, xin hỏi tiên hữu kia có đồng ý hay không?
Âm thanh đột ngột này rõ ràng không phù hợp với quy định của hội đấu giá, lão già Đạp nguyên kia vẫn không nói gì.
Đối với lão mà nói, phá quy định một chút, có thêm một vụ giao dịch, đấu giá cũng có thêm chút hoa hồng.
Một lát sau, không có ai trả lời, đám người cũng đã hiểu, người có Thái Sơ Đạo Văn quả này không thiếu thần tinh, đáng tiếc là, Thái Sơ Đạo Văn quả của hắn không tham gia đấu giá.
Lão già Đạo nguyên kia lấy ra một hộp ngọc đứng dậy:
– Món thứ ba muốn đấu giá tên Huyền Quang Thiên Ô Thuyền, là một món Thần khí phi hành cực phẩm từ viễn cổ để lại, hơn nữa là pháp bảo cao cấp trong Thần khí phi hành cực phẩm, thích hợp với vượt hư không…
Thần khí phi hành cực phẩm cũng là một đồ tốt cao cấp, nhưng Diệp Mặc cũng thở phào, nếu như lại lấy ra một bảo vật Tiên Thiên, hắn cũng không có lời nào có thể hình dung được rồi.
Thần khí phi hành cực phẩm trong mắt Diệp Mặc không bằng pháp bảo Tiên Thiên, không bằng Tinh Không Liên, nhưng trong mắt những Thánh đế khác thì lại không kém gì so với hai món trước, hơn nữa đấu giá lại càng quyết liệt hơn, khiến Diệp Mặc nghĩ, hắn có phải đi tìm một số nguyên liệu luyện khí cao cấp, sau đó chuyên tâm luyện chế pháp bảo phi hành cực phẩm không?
Cuối cùng Thần khí phi hành cực phẩm Huyền Quang Thiên Ô Thuyền này bị một người mua với giá một tỉ bảy trăm triệu thần tinh, Diệp Mặc chỉ có thể tiếp tục thầm than người ta giài có, lúc này hắn cũng đã biết, trong một nơi như Hư Thị này, hoặc là giới diện cao cấp hoàn chỉnh khác, chỉ cần có bản lĩnh, muốn kiếm thần tinh dường như cũng không phải chuyện đặc biệt khó khăn gì.
Đạo nguyên Thánh đế chủ trì đấu giá không nói gì nhiều, cũng không thay đổi không khí, nhưng hội đấu giá tiến hành đến bây giờ, mỗi một thứ đồ đều có giá trị liên thành, nói pháp bảo chấn động một giới cũng chẳng có gì là lạ.
Không khí hội đấu giá căn bản cũng không cần lão khuấy động, ngược lại càng thêm náo nhiệt hơn rồi.
Không có âm thanh ồn ào gì nhiều, khí thế mua bán cũng đã hình thành.
Lão già chủ trì hội đấu giá hài lòng với không khí của hiện trường, lão lấy ra hộp ngọc thứ năm nói:
– Mọi người nhìn thấy hộp ngọc này rất nhỏ, thực tế đây là hộp ngọc không gian, trong hộp ngọc này không có thứ gì, chỉ có một vết tích, là vết tích do đại năng thượng cổ để lại.
Các vị tiên hữu nghĩ không sai, lần này tôi muốn đấu giá chính là vết tích này, tên của nó là Thái Sơ Thần Văn…
Sau khi lão già chủ trì hội đấu giá này nói ra bốn chữ Thái Sơ Thần Văn, hiện trường hoàn toàn hỗn loạn, cũng không phải sự kích thích và cấp thiết như lúc trước nữa, mà là một loại cấp thiết và khó nhịn.
Thái Sơ Thần Văn được tôn là một trong những thần thông đáng sợ nhất trong hư không, chính vì loại Thần Văn này có thể bỏ qua tất cả thời không, đáng sợ đến cực điểm, cho dù anh dùng bất cứ pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian nào, đối với Thái Sơ Thần Văn cũng chỉ là mây bay.
Thái Sơ Thần Văn cũng rất khó nắm được, lại càng khó đạt cảnh giới đại thành, nhưng tất cả mọi người đều biết, một khi luyện hóa Thái Sơ Thần Văn đến cảnh giới đại thành rồi, thì cũng đồng nghĩa với việc đeo thêm một quầng sáng đán sợ, quầng sáng này sở dĩ đáng sợ là vì người khác không dám khinh thường mà chọc giận đến anh.
Diệp Mặc chậm rãi hít một hơi, hắn không ngờ còn có thể thu thập được Thái Sơ Thần Văn, sau đó bán ra ngoài.
Hắn từng luyện hóa hai đường Thái Sơ Thần Văn, biết rất rõ thu thập Thái Sơ Thần Văn khó khăn như nào, hắn sở dĩ có thể luyện hóa được hai đường Thái Sơ Thần Văn này, chính là vì Tam Sinh Quyết.
Đừng nói hắn, cho dù là hai đường Thái Sơ Thần Văn của Đạo nguyên Thánh đế Công Dương An chưa luyện hóa kia, cũng không thể nào thu thập được hai đường Thái Sơ Thần Văn đó.
Nếu không, Thái Sơ Thần Văn làm gì có thể đến tay Diệp Mặc được?
Lão già chủ trì đấu giá này sau khi để mọi người bình tĩnh lại, giải thích nói:
– Thái Sơ Thần Văn tôi cũng giải thích một chút, rất nhiều người chỉ biết Thái Sơ Thần Văn đáng sợ, nhưng không biết lai lịch của Thái Sơ Thần Văn.
Diệp Mặc cũng tĩnh tâm lắng nghe, Thái Sơ Thần Văn của hắn bây giờ còn chưa nhập môn, cũng không biết lai lịch của Thần Văn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2162: Tranh Giành Quang Minh Tâm
Tranh Giành Quang Minh Tâm
D
iệp Mặc cũng bình tĩnh lại, Thái Sơ Thần Văn của hắn đến bây giờ còn chưa nhập môn, cũng không biết lai lịch của Thần Văn.
Sau khi mọi người bình tĩnh trở lại, lão già chủ trì hội đấu giá mới chậm rãi nói:
– Tương truyền Thái Sơ Thần Văn là sáng chế của đại năng Thái Sơ Thánh Đế của Nhân tộc, ông ta tổng cộng có thể thi triển chín đường Thần Văn, mỗi một đường Thần Văn đều có thể xuyên qua hư không vô tận, dưới Thái Văn chưa có người nào chạy thoát nổi.
Có một số người cho rằng Thái Sơ Thần Văn có thể phát ra vô số đường, đó là sai lầm.
– Thái Sơ Thần Văn khác với những thần thông khác, đây là một loại thần thông chỉ có thể kế thừa.
Sau khi Thái Sơ Thánh Đế chết, ông ấy để lại đạo vận chín đường Thái Sơ Thần Văn của mình.
Đạo vận của chín đường Thái Sơ Thần Văn này anh nhìn thấy rồi, lĩnh ngộ rồi, thì sẽ thành của anh.
Nếu như anh chỉ nhìn thấy một đường Thái Sơ Thần Văn hơn nữa lĩnh ngộ, thì sau này anh chỉ có thể thi triển một đường Thái Sơ Thần Văn, tuyệt đối không thể nào vì thiên tư của anh thông minh, mà bản thân lĩnh ngộ ra đường Thần Văn thứ hai.
Anh muốn thi triển đường Thần Văn thứ hai, thì chỉ có thể đi tìm Thái Sơ Thánh Đế, hoặc là vết tích đường Thái Sơ Thần Văn thứ hai mà Thái Sơ Thánh Đế truyền lại…
Lão già chủ trì đấu giá này nói đến đây, sờ lên hộp ngọc trong tay mình, rồi tiếp tục nói:
– Bình thường, người khống chế được Thái Sơ Thần Văn trước khi mất mạng, đều sẽ khắc họa Thái Sơ Thần Văn mà mình nắm được, để truyền cho đời sau.
Nhưng bất luận qua bao nhiêu lần truyền thừa, tổng số Thần Văn cũng chỉ có chín đường, hơn nữa chỉ có thể giảm bớt, không thể nào tăng thêm.
Nghe thấy lão già Đạo nguyên này nói vậy, Diệp Mặc cau mày, trong lòng thầm nhủ cái này hoàn toàn không đúng.
Hắn nhìn thấy hai đường Thái Sơ Thần Văn, hai đường Thái Sơ Thần Văn đó có lẽ không phải là do Thái Sơ Thánh Đế tự mình để lại, là người sau đó lĩnh ngộ được Thần Văn của Thái Sơ Thánh Đế để lại.
Nhưng bây giờ đường Thái Sơ Thần Văn thứ ba của hắn cũng đã nhìn thấy hình thức ban đầu rồi, tin rằng qua một khoảng thời gian nữa, hắn hoàn toàn có thể thi triển đường Thái Sơ Thần Văn thứ ba.
Nếu căn cứ như vậy đừng nói là chín đường, chỉ cần có đủ thời gian, cho dù là chín mươi đường Thái Sơ Thần Văn cũng không phải là không thể.
Lão già Đạo nguyên chủ trì đấu giá này sau khi nói xong, thở dài nói:
– Cho dù là đại năng viễn cổ như Thái Sơ Thánh Đế này, cũng bị mất mạng trong tay người khác.
Cho nên thần thông chỉ là một loại thủ đoạn, chứ không phải là kết quả sau cùng.
Được rồi, hôm nay nói quá nhiều rồi, bây giờ vào chủ đề chính.
Một đường Thái Sơ Thần Văn trong tay tôi, chính là do Thái Sơ Thánh Đế để lại, bây giờ mời các vị đấu giá.
Một số người muốn có Thái Sơ Thần Văn lập tức liền nhớ đến hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả xuất hiện lúc trước, dường như tất cả mọi người đều đoán, người có Thái Sơ Đạo Văn quả đó chắc chắn sẽ mua được đường Thái Sơ Thần Văn này bằng bất cứ giá nào.
Những Thánh đế muốn mua Thái Sơ Thần Văn kia, trong lòng cũng đang nghĩ, một khi mua được Thái Sơ Thần Văn, làm sao mới có thể mua được hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả kia?
Thái Sơ Đạo Văn quả là của Diệp Mặc, Diệp Mặc căn bản cũng không định mua đường Thái Sơ Thần Văn này, hắn cũng biết rõ, lão già Đạo nguyên chủ trì đấu giá này rõ sẽ không nói khoác, những lời lão nói chắc chắn là sự thật.
Nếu như lời lão nói là sự thật, Thái Sơ Thần Văn đó sau Thái Sơ Thánh Đế, quả thực không thể nào diễn sinh ra được nữa.
Nhưng Tam Sinh Quyết của hắn quá nghịch thiên, phá cỡ quy luật của Thái Sơ Thần Văn, có thể diễn sinh Thần Văn mới của mình.
– Một tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Sức hấp dẫn của Thái Sơ Thần Văn quả nhiên vô cùng ác liệt, báo giá đầu tiên đã vượt qua những thứ khác rồi.
– Một tỉ năm trăm triệu thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
– Hai tỉ thần tinh…
Chưa đến nửa tuần hương, giá của đường Thái Sơ Thần Văn này đã lên đến hai tỉ bốn trăm triệu thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Không ai biết báo giá trong này có ai có được Thái Sơ Thần Văn hay không, vì báo giá trong này toàn bộ đều là người bí mật báo giá.
Diệp Mặc nhìn thấy giá không ngừng leo thang, thờ ơ, hắn biết cho dù người đó mua được Thái Sơ Thần Văn cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ được.
Công Dương An là một ví dụ, trong Thần Phần Vực có rất nhiều Thánh đế kinh tài diễm diễm, hai đường Thái Sơ Thần Văn đó không phải ở trong Thần Phần Vực vọ số năm rồi sao? Cũng chưa nhìn thấy ai có thể lĩnh ngộ được hai đường Thái Sơ Thần Văn đó?
Chỗ gian nan nhất của Thái Sơ Thần Văn không phải là lấy được, mà là lĩnh ngộ.
Diệp Mặc cũng chắc rằng, hắn không tu luyện Tam Sinh Quyết, muốn lĩnh ngộ Thái Sơ Thần Văn cũng không thể nào, càng đừng nói đến sau khi cảm ngộ được Thái Sơ Thần Văn, lại diễn sinh ra được Thái Sơ Thần Văn mới.
Lại một tuần hương nữa trôi qua, giá của Thái Sơ Thần Văn vẫn cố định ở mức ba tỉ bốn trăm triệu thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, cái giá này cũng đã không có ai tăng thêm nữa rồi.
Nhưng Diệp Mặc biết giá này quá cao rồi, Thái Sơ Thần Văn cùng lắm chỉ đáng giá ba tỉ thần tinh thượnf phẩm.
Bây giờ sở dĩ nâng lên cái giá cao như này, chính là vì rất nhiều người cho rằng sau khi lấy được Thái Sơ Thần Văn rồi, thì chắc chắn sẽ biến thành thần thông của mình, đây vốn dĩ chính là một sự nhầm lẫn.
Hơn nữa Thánh đế lấy Thái Sơ Thần Văn kia ra bán, Diệp Mặc nghi ngờ cũng là vì gã không thể nào lĩnh ngộ được Thái Sơ Thần Văn, bất đắc dĩ, nên mới bán Thái Sơ Thần Văn ra.
Lão già Đạo nguyên chủ trì đấu giá chắc chắn biết chuyện này, nhưng lão cố ý không nói ra mà thôi.
Lão nói có được thần thông chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi, cũng đồng nghĩa với việc nhắc nhở người khác đừng tăng giá mù quáng rồi.
Nếu như Thái Sơ Thần Văn thực sự vừa mua được là có thể biến thành thần thông của mình, thì đừng nói ba tỉ bốn trăm triệu thần tinh, cho dù tăng lên mười lần, thì cái giá đó cũng không cao.
Rõ ràng, những Thánh đế trong này cũng không phải là thằng ngốc, rất nhiều người đều đoán Thái Sơ Thần Văn rất khó có thể lĩnh ngộ, hoặc là biết Thái Sơ Thần Văn rất khó lĩnh ngộ, giá của Thần Văn mới không tiếp tục tăng thêm nữa.
– Không có tiên hữu nào tăng giá thêm, vậy Thái Sơ Thần Văn có thể bán cho vị tiên hữu kia với giá ba tỉ bốn trăm triệu thần tinh cộng với một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Sau khi lão già Đạo nguyên giải quyết dứt khoát, Thái Sơ Thần Văn liền bị người ta lấy đi.
Rất nhiều người đều nghi ngờ người ra giá kia là Diệp Mặc đã từng lấy Thái Sơ Đạo Văn quả ra, chỉ có bản thân Diệp Mặc biết, Thái Sơ Thần Văn không phải là hắn mua, đến một lần ra giá cũng không có.
Ra hiệu cho hiện trường yên tĩnh lại, lão già Đạo nguyên kia lấy ra một hộp ngọc, thần thức của Diệp Mặc lập tức chú ý đến lão già đó, hộp ngọc này vừa lấy ra, cho dù lão già Đạo nguyên kia còn chưa nói gì, Diệp Mặc trong lòng cũng run lên, hắn chắc chắn thứ này chính là Quang Minh Tâm.
Quang Minh Tâm cho dù bị cấm chế trong hộp ngọc chế trụ lại, đạo vận hỏa hệ viễn cổ tang thương, thậm chí khai thiên tích địa kia, Diệp Mặc vẫn có thể cảm giác được.
Đạo vận đó không cực nóng, nhưng lại khiến đầu óc người ta có một cảm giác nóng rực, tuyệt đối không thể nào nói thành lời.
Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng Quanh Minh Tâm nhất định là thứ lấy ra cuối cùng, hắn không ngờ buổi đấu giá mới diễn ra được một nửa, hắn đã nhìn thấy Quang Minh Tâm rồi.
Bởi vậy có thể thấy, mấy thứ phía sau kia cũng sẽ không thua kém gì Quang Minh Tâm.
Lão già Đạo nguyên giơ hộp ngọc trong tay lên ngữ khí cực kỳ nghiêm nghị nói:
– Đây là một bảo vật Tiên Thiên, tên Quang Minh Tâm…
Ngoài một người xuất thân Tán tu như Diệp Mặc, người không biết Quang Minh Tâm thực sự là cực kỳ ít ỏi, thậm chí không có.
Lão già Đạo nguyên này vừa nói ra ba từ Quang Minh Tâm, hiện trường hội đấu giá chẳng những náo nhiệt, còn mang theo chút khí tức tiêu sát.
Rõ ràng những người đến đây vì Quang Minh Tâm, cũng không phải chỉ có một hai người.
Diệp Mặc cho dù là trong phòng thuê, cũng có thể cảm nhận được tiêu sát chi khí ác liệt này, hắn biết mình muốn có được Quang Minh Tâm e rằng không phải đơn giản như vậy.
Chỉ cần Quang Minh Tâm không bị hắn mua được, hắn cũng đừng mong lại nhìn thấy thứ này nữa.
Những Thánh đế đến đây tham gia hội đấu giá không ai là một nhân vật đơn giản, những người mua Quang Minh Tâm tuyệt đối sẽ không dễ dàng để Quang Minh Tâm vụt khỏi tay mình.
– Quang Minh Tâm cũng là do người khác ký gửi hội đấu giá chúng tôi, cho nên giá của các vị khi chưa phân loại cao thấp, sẽ do chủ nhân của Quang Minh Tâm quyết định.
Bây giờ tôi mở hộp ngọc ra để mọi người nhìn Quang Minh Tâm một chút…
Lão già Đạo nguyên nói xong, liền mở hộp ngọc ra, một loại ánh sáng cực mãnh liệt tỏa ra tứ phía, loại ánh sáng này thậm chí còn mang theo chút khí tức đạo vận, hào hùng giống như nước lũ cực nóng của đại hồng thủy vậy, nghiền ép trong thức hải của mọi người.
Rất nhiều Thánh đế có mồi lửa kỳ dị lập tức liền biết, đây thực sự là Quang Minh Tâm.
Nguyên liệu Tiên Thiên quả nhiên đáng sợ, Diệp Mặc trong lòng thầm giật mình, đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nguyên liệu Tiên Thiên.
Tiểu Thanh trong Tử phủ lập tức không yên, không ngừng truyền khí tức ra ngoài cho Diệp Mặc, nó muốn Quang Minh Tâm.
Nếu không phải Diệp Mặc không cho phép, nói không chừng nó sớm đã xông ra ngoài cướp lấy Quang Minh Tâm rồi.
Diệp Mặc sau khi để cho Tiểu Thanh bình tĩnh trở lại, cũng hạ quyết tâm, nhất định phải lấy được Quang Minh Tâm.
Hơn nữa một khi lấy được Quang Minh Tâm rồi, hắn lập tức sẽ rời khỏi Hư Thị.
Mặc dù hắn chắc rằng mấy thứ sau đó cũng đều là bảo vật nghịch thiên, nhưng một khi lấy được Quang Minh Tâm rồi, ở lại trong này tiếp tục quan sát những thứ phía sau kia, quả thực cũng có chút nguy hiểm.
– Quang Minh Tâm cũng đã xem rồi, mời mọi người đấu giá.
Lão già Đạo nguyên cũng không nói ra giá sàn, mọi người cũng biết thứ này tuyệt đối không thể nào có giá sàn được, người nào ra giá cao thì lấy được mà thôi.
– Hai tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Báo giá thứ nhất liền biểu thị giá của Quang Minh Tâm, tuyệt đối có thể là siêu việt hơn mấy thứ đồ phía trước.
Diệp Mặc nhíu mày, trên người hắn tổng cộng mới có hai tỉ thần tinh, căn cứ theo cái giá này, đừng nói lúc trước hắn không nhận lấy sự giúp đỡ của Hình Hồng, cho dù nhận rồi, thì hắn cũng không lấy được Quang Minh Tâm.
– Hai tỉ năm trăm triệu thần tinh, hai đoạn Thần linh mạch thượng phẩm.
Báo giá thứ hai cao hơn báo giá thứ nhất rất nhiều.
– Một tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch cực phẩm.
– Hai tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch cực phẩm.
…
Giá cả càng lùc càng tăng lên, rất nhiều người đến xem náo nhiệt cũng thầm hổ thẹn, những giá được người ta báo ra này, bọn họ ngay cả nhìn cũng chưa nhìn thấy, càng đừng nói là có được.
Diệp Mặc biết rõ, nếu cứ tiếp tục như này, hắn lấy ra thứ mà mình có thể tối đa lấy ra được, cũng không thể lấy được Quang Minhh Tâm.
– Một tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch cực phẩm, một Đạo quả Hoàng Trung Lý.
Khi cái giá này xuất hiện, hiện trường hội đấu giá lại lần nữa yên lặng, một lúc lâu sau cũng không có báo giá nào mới hơn.
Hoàng Trung Lý là vật gì? Đây là một trong Thập đại linh căn.
Đạo quả Hoàng Trung Lý, giá cao bao nhiêu đây? Cho dù là giá của một Đạo quả Hoàng Trung Lý cũng không kém gì Quang Minh Tâm.
Lúc trước Tinh Không Liên lấy ra đấu giá mặc dù trên mặt giá trị nào đó cũng không thấp hơn Hoàng Trung Lý, nhưng đó là trên mặt giá trị nào đó, còn thực sự lấy Hoàng Trung Lý ra để so sánh, không ai muốn chọn Tinh Không Liên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2163: Nguy Cấp
Nguy Cấp
Đ
ừng nói là người tham gia đấu giá ai cũng kinh ngạc, cho dù là lão già Đạo nguyên chũ trì đấu giá kia cũng không dám tin nhìn báo giá trên màn hình.
Mỗi một thứ trong lấn đấu giá này đều vô cùng nghịch thiên, nói chấn động một giới cũng chưa đủ.
Nhưng lão cũng không ngờ, thứ mà người mua lấy ra cũng không kém cạnh gì, thậm chí còn nghịch thiên hơn cả đồ mang ra đấu giá.
Từ Độ Duyên Tinh đến Thái Sơ Đạo Văn quả, rồi lại đến Hoàng Trung Lý Tiên đạo quả cao cấp như này.
Nếu là thứ khác, Hoàng Trung Lý vừa lấy ra cũng đã bị giết chết rồi.
Nhưng Quang Minh Tâm không phải là thứ khác, thậm chí được tôn là bảo vật có giá trị cao nhất trong lần đấu giá này.
Hội đấu giá trầm mặc một lúc, nhưng sau đó lại có báo giá mới đưa ra:
– Năm tỉ thần tinh, một đoạn Thần linh mạch cực phẩm.
Diệp Mặc không tăng giá, hắn không cho rằng giá này cao hơn giá của hắn.
Trừ phi người có Quang Minh Tâm kia thực sự cần thần tinh, nếu không chắc chắn sẽ chọn báo giá của hắn.
Hiện trường hội đấu giá rõ ràng cũng không cho rằng cái giá này cao hơn giá của Diệp Mặc, nếu như cái giá này ra trước giá của Diệp Mặc, có lẽ cò khiến mọi người kinh ngạc một chút.
Nhưng Hoàng Trung Lý cũng đã báo ra rồi, cái giá này rọ ràng không có sức cạnh tranh.
– Năm tỉ thần tinh thượng phẩm, hai đoạn Thần linh mạch cực phẩm, một Thiên Mệnh Đạo quả.
Lại có một giá mới đưa ra làm hoa mắt mọi người.
Hiện trường đấu giá hoàn toàn im lặng cực độ, nếu nói báo giá trước còn chưa bằng báo giá của Diệp Mặc, thì báo giá này phải xem sự lựa chọn của người sở hữu Quang Minh Tâm kia.
Thiên Mệnh Đạo quả mặc dù không quý giá bằng Hoàng Trung Lý, nhưng cũng là Đạo quả thượng phẩm, loại Đạo quả này có thể cảm ngộ Thiên Mệnh đại đạo.
Ngoài ra, còn có một năng lực nữa chính là có thể thông qua Thiên Mệnh Đạo quả cảm ngộ vận mệnh của mình, từ đó có thể rút ngắn được rất nhiều con đường đại đạo trước mắt.
Lúc trước mẹ con Nữu Như Nam chính là gặp một Thiên Mệnh Đạo quả, nếu không phải Diệp Mặc xuất hiện, thì hai mẹ con cô tuyệt đối sẽ vì Đạo quả này mà mất mạng rồi.
Thấy báo giá này, Diệp Mặc trong lòng cũng trầm xuống, hắn biết rõ cái giá này không nói chắc chắn có sức cạnh tranh hơn Hoàng Trung Lý của hắn, nhưng cũng không kém gì hắn rồi.
Muốn lấy được Quang Minh Tâm, hắn cần phải tiếp tục ra giá.
Đáng tiếc hắn mặc dù giàu có, nhưng so với lão già kia, thì còn kém quá xe.
Lão già Đạo nguyên kia tùy tay có thể lấy ra mấy tỉ thần tinh không nháy mắt, còn hắn lấy ra một tỉ thần tinh, cũng đã thương gân động cốt rồi.
Nhưng Quang Minh Tâm Diệp Mặc căn bản không muốn bỏ lỡ, hắn có một dự cảm, hắn có Quang Minh Tâm và hắn không có Quang Minh Tâm cuối cùng có thể đạt đến độ cao hoàn toàn khác hơn.
Nếu như hắn có Quang Minh Tâm, thì Tiểu Thanh có thể trực tiếp thăng cấp lên Thánh diễm.
Có Thánh diễm, Thí Đạo thương cho dù cường hãn đi nữa cũng có thể dung hòa rồi, chỉ cần hắn dung hòa Thí Đạo thương vào trong Tử Đao của mình, thì sức chiến đấu của hắn đâu chỉ tăng gấp đôi?
Không nói thăng cấp pháp bảo tấn công Tiên giới, cho dù là thần thông Thiên Hỏa Cửu Dương, thần thông Ngũ Điệp Lãng của hắn, cũng đều sẽ thăng cấp lên mấy lần.
Hoàng Trung Lý tất nhiên vô cùng quý giá, nhưng Hoàng Trung Lý hắn không thiếu, thứ hắn thiếu chính là Quang Minh Tâm.
– Một tỉ thần tinh, hai Đạo quả Hoàng Trung lý.
Diệp Mặc lại báo giá lần thứ hai, hắn trực tiếp trừ Thần linh mạch cực phẩm đi.
Thần Linh mạch cực phẩm hoàn chỉnh hắn cũng chỉ có một đoạn, thứ như này để trong Thế giới trang vàng, có tác dụng cực lớn với Hoàng Trung Lý và Khổ Trúc của hắng, hắn tin rằng báo giá hai Đạo quả Hoàng Trung Lý cũng đã vượt qua cái giá lúc trước rồi, hắn cũng không cần phải lãng phí.
Xôn xao… Âm thanh ồn ào cực lớn vang lên, cho dù là đại sảnh hội đấu giá cũng do cấm chế tạo thành, những âm thanh phức tạp cường đại kia cũng không thể nào ngăn cản được.
Có thể lấy ra một Đạo quả Hoàng Trung Lý, cũng đã cực kỳ kinh người rồi, mà bây giờ không ngờ lại có người lấy ra hai Đạo quả Hoàng Trung Lý liền một lúc.
Đạo quả Hoàng Trung Lý cũng không giống với những Đạo quả khác, đạo vận Thiên địa hàm chứa mỗi một Đạo quả Hoàng Trung Lý không giống với những phắp tắc đại đạo khác.
Căn cứ theo hướng cảm ngộ của mỗi người, Hoàng Trung Lý sẽ khiến người cảm ngộ có thu hoạch khác nhau, đây mới là giá trị lớn nhất của Hoàng Trung Lý.
Hai Đạo quả Hoàng Trung Lý, cũng không có nghĩa là hai Đạo quả giống nhau như đúc, mà là hai Đạo quả hoàn toàn khác nhau.
Loại cạnh tranh này, quả thực quét xuyên toàn bộ tinh không vũ trụ rồi.
Đừng nói Diệp Mặc bỏ một đoạn Thần linh mạch cực phẩm đi, cho dù hắn bỏ một tỉ thần tinh đi, thì cũng không phải chuyện ly kỳ.
Ầm ĩ một lúc, trăn màn hình lớn của hội đấu giá cũng không có báo giá mới nữa, vì mọi người biết rõ, không ai có thể báo giá cao hơn cái giá này.
Người có Quang Minh Tâm kia chỉ cần không phải là thằng ngốc, thì chắc chắn sẽ chọn hai quả Hoàng Trung Lý.
Dường như tất cả mọi người đều muốn xem xem Hoàng Trung Lý kia rốt cục là như thế nào, thậm chí còn muốn ngửi hương vị của Hoàng Trung Lý.
Đồng thời, dường như tất cả mọi người đều muốn biết người có thể lấy ra Hoàng Trung Lý rốt cục là ai? Người này nếu như lấy ra hai quả Hoàng Trung Lý, nói không chừng có thể lấy ra quả thứ ba, thứ tư.
Một số người hiểu cây Hoàng Trung Lý thời đại thượng cổ nằm trong tay ai cũng đã đoán ra, đại năng có cây Hoàng Trung Lý này sau khi mất tích, bây giờ cây Hoàng Trung Lý có thể rơi vào tay người tham gia hội đấu giá.
Nếu như người này có cây Hoàng Trung Lý thật, thì chứng tỏ hắn có thế giới Ngũ Hành.
Lão già Đạo nguyên chủ trì hội đấu giá cũng có chút run rẩy, thứ người khác có thể nghĩ đến, lão là một Đạo nguyên Thánh đế, rõ ràng cũng có thể nghĩ đến.
Người có cây Hoàng Trung Lý, thậm chí có thế giới Ngũ Hành, thì nghịch thiên đến cỡ nào?
Nếu như không phải thế giới Ngũ Hành, thì là thế giới Hỗn Độn rồi?
Là một nơi lớn như này trong Hư Thị, hội đấu giá trước giờ luôn công chính công bình.
Trong hội đấu giá có thứ tốt nào chưa từng gặp qua chứ? Cho dù là đồ tốt đi nữa, hội đấu giá cũng sẽ không vì thứ đó mà hủy hoại thanh danh của mình.
Đây thoạt nhìn là một đạo lý rất rõ ràng, cũng rất bình thường.
Nhưng mọi người đều không để ý đến một điều, đây không phải là thế giới vì tiền tài và tài phú, sau khi đồ lấy ra đấu giá đến một trình độ nhất định rồi, cho dù hội đấu giá cũng động lòng.
Lúc trước người tổ chức ra hội đấu giá tất nhiên là vì sáng tạo ra lượng lớn tài nguyên, nhưng tài nguyên sáng tạo có nhiều thế nào đi nữa, cũng chỉ là để phục vụ tu luyện, để phục vụ cho thăng cấp đến đại đạo cao hơn.
Còn thế giới Hỗn Độn và cây Hoàng Trung Lý cũng đã đủ khiến bất cứ người tu luyện nào động tâm rồi.
Cho dù liều mạng đóng cửa hội đấu giá, cũng không tiếc.
Người khác không để ý đến, Diệp Mặc rõ ràng cũng không để ý đến.
Cái mà hắn để ý chính là sau khi lấy được Quang Minh Tâm rồi, lập tức rời đi, chưa từng nghĩ sau khi lấy được Quang Minh Tâm rồi, hắn còn có thể rút khỏi hội đấu giá này không.
Nếu như hắn lấy ra một quả Hoàng Trung Lý, cộng thêm mấy Đạo quả đẳng cấp thấp hơn Hoàng Trung Lý, cũng sẽ không thu hút sự chú ý của hội đấu giá, nhưng hắn lại lấy ra hai quả Hoàng Trung Lý.
Người khác không biết, nhưng với tư cách là bên đấu giá, điều tra một chút, là có thể biết hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả lúc trước cũng là từ phòng của hắn báo ra.
…
Lúc này trong một căn phòng cực kỳ đơn giản trong hội đấu giá, ít nhất có sáu bảy Đạo nguyên Thánh đế đang ngồi trong này, ngồi đầu tiên là một lão già hoàn toàn không có chút dao động đạo vận nào.
Lão giá này cực kỳ gầy gò, ánh mắt cũng vô cùng bình thản.
Nhưng mấy Đạo nguyên Thánh đế trong này đều vô cùng cung kính với lão già này.
Rõ ràng, tu vi của người này cũng đã vượt qua Đạo nguyên Thánh đế rồi.
Thực tế, người này quả thực cũng đã vượt qua Đạo nguyên Thánh đế rồi, còn là một bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế.
Chỉ vì có một số trở ngại, ông không thể nào tiến thêm được bước kia, cũng không thể nào thăng cấp lên Hỗn nguyên Thánh đế được.
– Thái thượng Thánh đế, cũng đã điều tra rõ ràng rồi, Đạo nguyên Thánh đế áo đen kia vừa mới đến Hư Thị.
Lúc này đang ngồi trong phòng số 79, hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả, hai quả Hoàng Trung Lý cũng chính là do hắn báo ra.
Từ khí tức trên người hắn có thể đoán ra, người này chắc hẳn là một Thánh đế trong Ma tộc.
Nhưng cấm chế trong phòng hắn dày đặc, tình trạng bản thân hắn chúng tôi không thể nào thăm dò phát hiện được.
Tên Hóa đạo Thánh đế đỉnh phong vội vàng bước vào bẩm báo.
Diệp Mặc sở dĩ đã hóa trang thành một Đạo nguyên Ma Thánh Ma tộc, đó là vì hắn đã từng giao đấu với tên Đạo nguyên Ma thánh kia, hơn nữa còn giết chết đối phương.
Với công pháp và bản lĩnh của Diệp Mặc, đường nhiên có thể đóng thế tên Đạo nguyên Thánh đế Ma tộc này một chút.
Lão già gầy gò kia trầm ngâm một lát rồi gật đầu nói:
– Cứ giao dịch với hắn trước đã, sau đó lấy hai quả Hoàng Trung Lý cho ta xem, ta liền biết ngay.
Cho dù hắn đã Đạo nguyên hậu kỳ rồi, cũng không thể nào thoát được tai mắt của chúng ta khi rời khỏi phòng thuê.
…
– Không ai tăng giá, chủ nhân của Quang Minh Tâm chọn hai quả Hoàng Trung Lý.
Chúc mừng vị tiên hữu này, dùng hai quả Hoàng Trung Lý cộng thêm một tỉ thần tinh đổi lấy Quang Minh Tâm.
Bây giờ mời hai vị đạo hữu truyền Hoàng Trung Lý đến vị trí chỉ định, nghiệm thu xong sẽ hoàn thành giao dịch.
Một lúc lâu sau, không ai nâng giá, lão già Đạo nguyên chủ trì hội đấu giá mới cao giọng nói.
Diệp Mặc bỗng nhiên có cảm giác không ổn lắm, hắn nhớ lúc trước khi người khác giao dịch Tinh Không Liên, đồ trực tiếp được truyền đến bàn đấu giá, sau đó Đạo nguyên Thánh đế chủ trì hội đấu giá nghiệm thu, rồi mới giao hàng hoàn tất.
Tại sao đồ của hắn lại không truyền đến bàn đấu giá, mà lại truyền đến vị trí chỉ định?
Diệp Mặc còn chưa kịp nghi vấn, liền nghe thấy một giọng nói lạnh lùng truyền đến:
– Sao Hoàng Trung Lý lại không truyền đến bàn đấu giá? Nếu như bên đấu giá làm trò, người lấy Hoàng Trung Lý ra chẳng phải bị thiệt sao?
Đồ đều truyền đến bàn đấu giá chính là vì công bằng công chính, cũng để cho những người tham gia hội đấu giá chiêm ngưỡng đồ tốt một chút.
Một khi đồ không qua bàn đấu giá, thì chỉ có bên đấu giá và bên đưa đồ ra biết được đồ là thật hay giả.
Một khi bên đấu giá muốn nói đồ là giả, thì người tham gia đấu giá chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.
Diệp Mặc trong lòng run lên, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Hắn đương nhiên sợ bên đấu giá gian lận, nhưng giọng nói hừ lạnh này lại khiến hắn thầm chấn động.
Đây tuyệt đối không phải là một Đạo nguyên Thánh đế bình thường, cho dù người này không phải Hỗn nguyên Thánh đế, ít nhất cũng đã là bán bộ Hỗn nguyên Thánh đế rồi.
Đối mặt với một Thánh đế ít nhất đã là bán bộ Hỗn nguyên rồi, thì hắn có thể chạy thoát sao?
Hắn cũng không cho rằng Hỗn nguyên Thánh đế này lại bênh vực kẻ yếu cho hắn, bất luận là cách làm của bên đấu giá, hay là của Hỗn nguyên Thánh đế đột nhiên lên tiếng, đều khiến Diệp Mặc cảm thấy có chút không ổn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2164: Tìm Cách Rời Đi
Tìm Cách Rời Đi
V
ốn dĩ bố trí của hắn là một khi lấy được Quang Minh Tâm rồi, lập tức sẽ rời khỏi Hư Thị, hắn ở cổng Hư Thị có thể trực tiếp dùng trận bàn truyền tống rời đi, lúc trước hắn sớm đã bố trí trận bàn truyền tống trong Hư Thị rồi, một khi hắn được truyền đi, sẽ không ngừng Na Di, cuối cùng dùng pháp bảo phi hành cực phẩm của hắn, cho dù Đạo nguyên Thánh đế có lợi hại đi nữa cũng đừng mong chặn hắn lại.
Chính vì cân nhắc cực kỳ toàn diện, Diệp Mặc mới dám tham gia hội đấu giá, nhưng bây giờ xem ra sự tình cũng khác hoàn toàn với những gì hắn nghĩ rồi, trước Hình Hồng nói hội đấu giá không thể nào có Hỗn nguyên Thánh đế đến, nhưng Hỗn nguyên Thánh đế này sao lại đến đây? Cho dù đối phương còn chưa đến Hỗn nguyên Thánh đế, cũng là bán bộ Hỗn nguyên rồi.
Diệp Mặc cũng không cho rằng mình có thể chạy thoát được từ tay của Hỗn nguyên Thánh đế, hoặc là hắn đến Hư Thị cũng không ra nỗi.
Diệp Mặc không vội đặt hai quả Hoàng Trung Lý của mình thông qua truyền tống trận truyền tống đến vị trí chỉ định, bây giờ hắn nghĩ làm thế nào để rời khỏi Hư Thị.
Đúng lúc lão già Đạo nguyên chủ trì hội đấu giá kia không biết làm thế nào mới tốt, lại có một giọng hừ lạnh truyền đến: Giọng nói lạnh như vậy vang lên, Diệp Mặc trong lòng lạnh như băng.
Nghe ngữ khí của giọng nói này, tuyệt đối là người bên đấu giá, cái chính là tu vi của đối phương căn bản cũng không thấp hơn người hừ lạnh lúc trước, bởi vậy có thể thấy người này lại là một bán bộ Hỗn nguyên hoặc chính là Hỗn nguyên Thánh đế.
Lúc trước đối phương yêu cầu mình truyền tống Hoàng Trung Lý đến nơi khác, chắc chắn cũng là người này, nếu như gã là người của bên đấu giá, thì tại sao muốn mình phạm quy trước?
Đối phương muốn thôn tính hết hai quả Hoàng Trung Lý của mình? Không đúng, Diệp Mặc trong nháy mắt liền hiểu ra.
Sắc mặt của hắn liền trở nên cực kỳ khó coi, thậm chí có chút tái nhợt.
Lúc trước tâm tư của hắn bị Quang Minh Tâm chiếm cứ, trong đầu lúc nào cũng là Quang Minh Tâm.
Không ngờ Hoàng Trung Lý vừa mới hái xuống, có thể thông qua dấu vết năm tháng mà phân biệt.
Dấu vết này căn bản không thể nào làm giả được, truớc mặt Thánh đế chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra.
Nếu như người khác nhìn thấy Hoàng Trung Lý của mình vừa mới hái xuống, thì chứng tỏ mình có cây Hoàng Trung Lý, đồng thời chứng tỏ mình có thế giới Ngũ Hành, thậm chí thế giới Ngũ Hành siêu việt thế giới Hỗn Độn.
Nghĩ đến lúc trước mình báo giá hai quả Thái Sơ Đạo Văn quả, bên đấu giá dường như còn có thể khẳng định mình có thế giới Ngũ Hành rồi.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn trở nên tỉnh táo.
Lúc này, hắn chỉ cần sai lệch một chút thôi, thì vạn kiếp bất phục.
Mặc dù biết rõ sẽ bị đối phương phát hiện, Diệp Mặc vẫn lấy ra hai quả Hoàng Trung Lý và một tỉ thần tinh truyền đến bàn đấu giá.
Đồng thời cũng không có tâm trạng đi quản Quang Minh Tâm nữa, mà không ngưng ném trận kỳ ra ngoài.
Diệp Mặc bố trí trận pháp phòng ngự cường đại, cho dù là trận kỳ cao cấp cũng bị hắn lấy dùng hết, lúc này không phải là lúc tiết kiệm nguyên liệu.
Ngoài ra, hắn còn muốn dùng khoảng không gian nơi mình đăng đứng thông qua trận pháp, hoàn toàn từ trong trận pháp đấu giá thoát ra ngoài.
Lúc này Hoàng Trung Lý của Diệp Mặc được truyền lên bàn đấu giá, ngoài Diệp Mặc không chú ý ra, dường như tất cả thần thức đều dồn lên trên Hoàng Trung Lý, hai quả Hoàng Trung Lý, còn phát ra từng đạo vận thơm ngát.
Những tiếng thán phục trong hội trường đấu giá truyền ra, sau khi nhìn thấy Hoàng Trung Lý, tất cả mọi người đều biết, thứ mà bọn họ nhìn thấy là Hoàng Trung Lý thực sự, chứ không phải đồ giả.
Lúc này Diệp Mặc đang điên cuồng nhưng cố bình tĩnh lại bố trí trận pháp, cục diện nguy hiểm hơn thế này cũng đã từng trải qua, tất nhiên sẽ không có chút bối rối.
Nửa tuần hương sau, Diệp Mặc dừng bố trí trận pháp, đồng thời trong phòng truyền ra giọng nói băng hàn:
– Hoàng Trung Lý thông qua sự nhận dạng trong nửa tuần hương, tôi nghĩ mọi người đều biết là thật hay giả rồi, sao bên đấu giá đến bây giờ vẫn chưa truyền Quang Minh Tâm đến cho tôi?
Lão già chủ trì đấu giá kia dường như bây giờ mới phản ứng được, có chút lúng túng nói:
– Vị tiên hữu trách đúng, vì Hoàng Trung Lý suýt chút nữa chậm trễ thời gian rồi.
Nói xong, lão cũng không tiếp tục giả vờ như không biết nữa, trực tiếp truyền Quang Minh Tâm trước mặt mình đi.
Quang Minh Tâm lập tức được truyền đến trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc liền chộp lấy Quang Minh Tâm cho vào Thế giới trang vàng của mình.
Hắn biết rõ, Quang Minh Tâm này là thật, tiếp theo việc mà hắn phải làm đó chính là rời khỏi hội đấu giá này như nào.
Hoàng Trung Lý được cất đi rồi, món đấu giá tiếp theo còn chưa bắt đầu, rất nhiều người cũng đã hiểu rõ.
Thánh đế có Hoàng Trung Lý này, chẳng những có Hoàng Trung Lý, còn có một cây Hoàng Trung Lý nữa, thậm chí còn có thế giới Ngũ Hành.
…
Lúc này hai quả Hoàng Trung Lý mà Diệp Mặc lấy ra cũng đã xuất hiện trước mặt lão già gầy gò kia, lão già cầm Hoàng Trung Lý trong tay lên nhìn nhìn, ánh mắt lộ vẻ hào quang cuồng nhiệt.
Ông không biết đã bao nhiêu năm không có tâm trạng cuồng nhiệt như này, một lúc sau ông mới đặt Hoàng Trung Lý trong tay xuống:
– Người này thực sự có thế giới Ngũ Hành và cây Hoàng Trung Lý…
– Thái thượng Thánh đế, chuyện này có thể đã lộ ra ngoài rồi, tôi sợ chỉ cần vài ngày, Hư Thị cũng đã là thế giới của Hỗn nguyên Thánh đế rồi.
Một Đạo nguyên Thánh đế lo lắng nói.
Lão già gầy gò này trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới chậm rãi nói:
– Nếu không phải tên Bặc Tuấn Hiệp kia cũng đến đây, thì bây giờ chúng ta có thể ra tay rồi, nhưng bây giờ cần phải ổn định lão già này.
Anh phái người đến mời gã đến đây, nói Thuần Vu Văn tôi tìm gã có chuyện muốn thương lượng, tôi tin rằng gã sẽ hiểu.
– Vâng.
Đạo nguyên Thánh đế này nói xong, lập tức liền lui ra ngoài.
…
Diệp Mặc lúc này vẫn còn trong phòng, cũng chưa rời đi.
Sau khi hắn bố trí xong tất cả trận pháp phòng ngự và trận pháp che chắn khí tức, không ngờ lại lấy lò đan ra bắt đầu luyện đan.
Chỉ một tuần hương, sáu đan dược đen nhánh được hắn luyện chế xong, khác với những đan dược khác, số đan dược đen nhánh này không có bất kỳ mùi vị nào, chỉ mang theo chút khí tức thô bạo.
Đây là Cấm Đạo Đan mà tự Diệp Mặc sáng chế ra, loại đan này có thể thông qua chủ động thiêu đốt nguyên thần trong cơ thể, trong nháy mắt khiến tu vi của mình tăng lên mấy cấp bậc.
Chỉ có điều di chứng của đan dược này cực mạnh, Diệp Mặc cũng ỷ vào Cây Hỗn Độn, nên mới dám dùng.
Sau khi cất lò đan đi, Diệp Mặc liền nuốt viên Cấm Đạo Đan này, đạo vận lưu chuyển cường đại đáng sợ bị Diệp Mặc chộp được, hắn thậm chí cảm thấy mình chỉ cần muốn, có thể một cái tát đánh cho Thánh đế trong toàn bộ hội đấu giá thành trong bụi.
Nhưng Diệp Mặc biết rõ, cái này chỉ là ảo giác của hắn, thực lực của hắn sau khi nuốt Cấm Đạo Đan, chắc chắn tăng lên mấy lần, nhưng không lợi hại như trong ảo giác của hắn.
Diệp Mặc nuốt Cấm Đạo Đan rõ ràng không phải vì tăng cường lực lượng của mình, như vậy hắn cho dù có nuốt thêm một viên Cấm Đạo Đan nữa cũng là tìm đến cái chết.
Hắn ngay lập tức lấy bảy mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt ra, liên tiếp bắn ra.
Mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt ít nhất cũng đã được hắn luyện chế đến tầng cấm chế thứ 99, còn có một mũi tên được hắn luyện chế đến tần cấm chế thứ 100, nhưng như vậy không khiến cho mũi tên bắn xa được, chỉ là muốn xé rách hư không trong phạm vi nhất định, vẫn khiến Diệp Mặc bị cắn trả cường đại.
Bảy mũi tên bắn ra, đồng thời phun ra mấy ngụm máu, không gian trước mặt hắn cũng đã xuất hiện từng được nứt li ti mắt thường không nhìn thấy nổi.
Diệp Mặc kinh hãi sự rắn chắc của hư không trong này, đồng thời vun tay phất ra một đường thần thông Nhất Phương hư không, trong tích tắc thần thông Nhất Phương thành hình, hắn lại phóng Thí Đạo thương ra.
Sau đó điên cuồng thiêu đốt tinh huyết và nguyên thần của mình, với tốc độ nhanh nhất liên tiếp đánh ra mấy thương.
Một đường nứt mắt thường không nhìn thấy khi sát cơ đáng sợ của Thí Đạo thương xé rách, phát ra những âm thanh răng rắc nhỏ tí, một vết rạn hư không nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc không nghĩ ngợi gì, vun tay cầm mũi tên và một số trận kỳ tiến vào Thế giới trang vàng, đồng thời điều khiển Thế giới trang vàng lăn vào trong khe hở hư không kia.
Vết nứt đó sau khi Thế giới trang vàng tiến vào, trong nháy mắt liền biến mất.
Sau khi tiến vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhỏ.
Nếu như không phải hắn tinh thông trận pháp, cho dù hắn đã là Đạo nguyên Thánh đế, cộng thêm Cấm Đạo Đan, e rằng cũng không thể nào xé rách hư không của hội đấu giá.
Sự rắn chắc của hư không trong này, Diệp Mặc đoán chứng cũng chỉ có Hỗn nguyên Thánh đế mới có thể xé rách nổi.
Vì hư không trong này chẳng những rắn chắc, hơn nữa còn có trận pháp cầm cố lại.
Còn hắn lại là một tông sư trận pháp cao cấp, mở một chút không gian của trận pháp cấm chế này, cộng thêm mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn và Thí Đạo thương còn cả Cấm Đạo Đan nữa, nến mới thành công được.
– Sát khí thô bạo thật đáng sợ.
Lão già gầy gò khi Diệp Mặc lấy Thí Đạo thương ra đồng thời cũng cau mày nói, sau đó ông đột nhiên đứng dậy:
– Bặc Tuấn Hiệp đến rồi, bảo gã ngồi một chút, tôi đi đến phòng 79 xem sao.
Chỉ trong mấy giây, ông đạ đứng trong phòng của Diệp Mặc, trận pháp cấm chế ẩn nấp mà Diệp Mặc bốt trí lại bị ông vung tay một cái liền bị pháp hết.
– Xé rách hư không?
Lão già gầy gò này sắc mặt tái xanh lẩm bẩm nói:
– Đến mình cũng không thể nào xé rách được hư không trong này, một Đạo nguyên Thánh đế không ngờ lại có thể xé rách được hư không trong này, hắn rốt cuộc là loại quái thai gì vậy?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2165: Thanh Như Hiểu Thiên Thăng Cấp
Thanh Như Hiểu Thiên Thăng Cấp
C
hị Băng Du, em cũng đã là Huyền Tiên viên mãn rồi, Tiên tủy trì tốt như này, Mộ Vô Song kia không ngờ lại không lấy đi, quả đúng là người tốt.
Haiz, chị Băng Du, sao chị lại không tu luyện?
Ức Mặc từ trong Tiên tủy trì đứng dậy, kinh ngạc nói.
Cô chỉ nói được một nửa, liền nhìn thấy Chân Băng Du đứng một bên không tu luyện.
Chân Băng Du mỉm cười nói:
– Chị đã là Tiên Vương viên mãn rồi.
Không thăng cấp Tiên Tôn, tiếp tục tu luyện cũng chỉ có thể cô đọng tiên nguyên của mình mà thôi.
Tư chất của chị không dùng Tôn Ý Đan, muốn thăng cấp lên Tiên Tôn cũng có chút khó khăn.
Ức Mặc bây giờ em đã là Huyền Tiên viên mãn rồi, chúng ta rời khỏi đây trước đi, đợi em thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi tính tiếp.
– Nhưng mà chị Băng Du, em cũng không có Thái Ất Đan.
Ức Mặc có chút lưu luyến nhìn Tiên tủy trì trong này nói, nơi này tu luyện không biết tốt hơn bao nhiêu lần so với lúc trước cô dùng tiên tinh tu luyện.
Chân Băng Du cười nói:
– Chị có rồi, đi thôi, đừng lo lắng về Thái Ất Đan.
Thái Ất Đan của Chân Băng Du là lúc trước Diệp Mặc đưa cho cô, nhưng không ngờ, bây giờ Ức Mặc cũng có thể dùng rồi.
– Không độ kiếp trong này sao?
Ức Mặc vẫn còn chút không nỡ nhìn Tiên tủy trì.
– Chắc chắn không thể độ kiếp trong này, người đến đây mặc dù ít, nhưng không phải không có, một khi độ kiếp khiến người ta chú ý đến, đợi lát nữa chúng ta muốn đến tu luyện cũng khó khăn.
Chân Băng Du vội vàng nói.
Ức Mặc và Chân Băng Du mau chóng rời khỏi Tiên tủy trì, Chân Băng Du vốn dĩ định dẫn Ức Mặc đi tìm một nơi thoáng đãng để độ kiếp.
Chỉ có điều hai người vừa mới đi được vài canh giờ, từng tiếng sét ầm ầm thu hút sự chú ý của Chân Băng Du.
Lập tức Ức Mặc cũng nhìn thấy những tia sét ầm ầm kia:
– Chị Băng Du, đó có phải là có người đang độ kiếp không?
Chân Băng Du gật đầu:
– Đúng vậy, hơn nữa còn là độ Tiên Vương lôi kiếp, thế là có người thăng cấp lên Tiên Vương rồi.
Chị dẫn em đến đó xem Tiên Vương lôi kiếp, đợi lát nữa cũng có chút giúp đỡ khi em thăng cấp lên Đại Ất Tiên.
Ức Mặc cùng với Chân Du Băng với tốc độ cực nhanh đến nơi độ kiếp, Chân Băng Du còn chưa nói gì, Ức Mặc liền mừng rỡ thốt lên:
– Chị Bắc Vi…
Chân Băng Du lúc này cũng nhận ra người đang độ kiếp chính là Tô Tĩnh Văn, còn đứng bảo vệ bên cạnh không ngờ lại là Đường Bắc Vi.
Sau khi bọn họ tiến vào liền tìm qua hai người này, chỉ có điều vẫn chưa tìm thấy mà thôi.
Nhưng không ngờ, lần độ kiếp này lại gặp được.
– Em là Ức Mặc…
Tô Tĩnh Văn độ kiếp, Đường Bắc Vi vẫn căng thẳng đứng bên ngoài quan sát, Chân Băng Du và Ức Mặc vừa đến cô liền nhìn thấy, khi Ức Mặc gọi cô, cô đồng thời cũng nhận ra, lập tức vui mừng lao đến, ôm lấy Ức Mặc.
– Ức Mặc em chẳng những phi thăng, còn là Huyền Tiên viên mãn, đúng là tốt quá…
Đường Bắc Vi đương nhiên biết sự yêu mến của anh trai mình với Ức Mặc, bây giờ nhìn thấy Ức Mặc bình yên vô sự, trong lòng vui sướng quả thực không thể nào hình dung được.
Ầm ầm ầm…
Mấy đường lôi kiếp rơi xuống ngắt đứt sự thân mật của Ức Mặc và Đường Bắc Vi.
Đường Bắc Vi lúc này mới tỉnh ngộ lại, mau chóng nói:
– Ức Mặc, anh trai biết êm đến đây rồi, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Bây giờ chị Tĩnh Văn đang độ Tiên Vương lôi kiếp, đợi sau khi chị Tĩnh Văn độ kiếp xong, thì chúng ta nói chuyện được chứ.
Ức Mặc ừ một tiếng, kéo tay Chân Băng Du nói:
– Chị Băng Du, đây là cô của em Đường Bắc Vi, em quen gọi là chị rồi.
Người độ kiếp kia chính là dì Tĩnh Văn của em.
Chân Băng Du khẽ cười:
– Chị biết Bắc Vi mà.
– Chị Băng Du, cám ơn chị đã giúp đỡ Ức Mặc.
Đường Bắc Vi lúc này mới có thời gian bước đến chào hỏi Chân Băng Du, ba người nói chuyện vài câu, liền chăm chú nhìn Tiên Vương lôi kiếp của Tô Tĩnh Văn.
Tô Tĩnh Văn tư chất vô cùng nghịch thiên, cộng thêm tài nguyên cao cấp mà Diệp Mặc để lại, tiến độ tu luyện lại càng tiến triển cực nhanh.
Lôi kiếp Tiên Vương đối với cô mà nói, quả thực cũng chẳng là gì.
Lại một canh giờ nữa trôi qua, Tô Tĩnh Văn cũng đã độ xong lôi kiếp Tiên Vương, bắt đầu củng cố tu vi.
Thấy Tô Tĩnh Văn bắt đầu củng cố tu vi, ba người Đường Bắc Vi mới yên lòng, bắt đầu cùng nhau tự thuật lại những gì đã nhìn thấy trong Hỗn Độn Tinh Vực.
– Chị Bắc Vi, đợi lát nữa em dẫn chị đến một nơi cực tốt để tu luyện, nơi đó có một Tiên Tủy Trì vô cùng lớn, em có thể thăng cấp đến Huyền Tiên viên mãn, chính là nhờ vào Tiên Tủy Trì đó.
Ức Mặc không giấu nổi bí mật mình tu luyện nhanh chóng liền nói với Đường Bắc Vi.
– Ức Mặc, cha của con rất lo lắng cho con, bây giờ dì cũng yên tâm hơn rồi.
Mấy người nói chuyện một lúc, Tô Tĩnh Văn cũng đã củng cố được chút ít tu vi của mình, liền vội vãn đến tụ họp.
Chân Băng Du và Tô Tĩnh Văn vốn quen biết nhau, lần trước gặp còn có chút ngăn cách, lần này vì liên quan đến Ức Mặc, mọi người lại trở nên vô cùng thân mật.
Bốn người nói chuyện bất tri bất giác cũng đã nói được hơn một canh giờ rồi, Tô Tĩnh Văn lúc này mới nhớ ra nói:
– Chị Băng Du, chị cũng phải độ kiếp đi, đợi sau khi chị thăng cấp lên Tiên Tôn rồi, chúng ta cũng không cần lo lắng gì trong Hỗn Độn Tinh Vực này nữa.
Chân Băng Du cũng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ tự giễu cười nói:
– Đợi giao Ức Mặc cho hai người xong, tôi phải đến Thượng thiên cực tìm cơ hội thăng cấp lên Tiên Tôn.
Tô Tĩnh Văn lúc này mới nhớ ra đồ đều nằm trong tay mình, mau chóng lấy một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Chân Băng Du nói:
– Chị Băng Du, đồ chị tu luyện đều ở chỗ của em.
Chân Băng Du nghi ngờ nhận lấy nhẫn trữ vật mà Tô Tĩnh Văn đưa cho nói:
– Đồ cho chị tu luyện?
– Chị xem qua là biết.
Tô Tĩnh Văn nhoẻn miệng cười nói.
Thần thức của Chân Băng Du lập tức liền quét vào trong nhẫn trữ vật, sau đó tay cô run lên, súyt chút nữa đánh rơi nhẫn trữ vật, Tôn Ý Đan, Tịch Tôn Đan, Thái Hư Kết Thực Đan, Thái Vi Đế Hoàn Đan… tiên tinh, tiên linh mạch cực phẩm…
Có nhiều đồ như này cần gì phải tìm tài nguyên tu luyện nữa?
– Nhưng chị…
Chân Băng Du rất muốn nói cô thích Diệp Mặc không liên quan gì đến những thứ này, trái tim của cô sớm đã bị Diệp Mặc chiếm cứ rồi, cho dù không có một viên tiên tinh, cô vẫn thích Diệp Mặc.
Nhưng nếu dùng những thứ này đổi lấy không thích Diệp Mặc nữa, thì cô thà rằng không cần chúng nữa.
Đừng nhìn Chân Băng Du lớn lên trong Tiên giới, tuổi tác kinh nghiệm dường như cũng phong phú hơn Tô Tĩnh Văn, nhưng nếu nói đến chuyện tình cảm, mười Chân Băng Du cũng không bì được với Tô Tĩnh Văn.
Chân Băng Du không nói nên lời, Tô Tĩnh Văn cũng đã hiểu ý của Chân Băng Du, chủ động bước lên trước cầm chặt tay Chân Băng Du nói:
– Chị Băng Du, nếu như trong lòng anh ấy không có chị, thì sẽ không để lại những thứ này.
Chị đừng lo lắng, đây không phải là em làm chủ tặng.
– Vậy thì tốt rồi, chị Băng Du độ kiếp trước, em độ kiếp cuối cùng.
Ức Mặc lập tức vui mừng nói.
…
Diệp Mặc vì xé rách không gian hội trường đấu giá, nguyên khí tổn thương nghiêm trọng, khi hắn nằm trong Thế giới trang vàng, lúc này mới thở phào.
Hắn chắc rằng nếu hai người trong hội đấu giá không phải là Hỗn nguyên Thánh đế, cho dù là bán bộ Hỗn nguyên, cũng không thể nào xé rách được không gian trong này.
Hơn nữa cho dù Hỗn nguyên Thánh đế xé rách hư không, cũng chưa chắc sẽ cùng giới diện với hắn.
Hư không ngàn vạn, ai biết sẽ ở nơi nào? Lùi một bước mà nói, cho dù xé rách cùng một nơi, xuất hiện trong cùng một giới diện, vị trí cuối cùng có lẽ cũng có thể ngoài trăm tỉ dặm.
Hắn mặc dù có thể xé rách không gian hội đấu giá, chủ yếu còn là sự đáng sợ của Thí Đạo thương.
Nếu không có Thí Đạo thương, dựa vào bảy mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của hắn, e rằng cũng không thể nào xé rách được hư không căn phòng của hắn.
Thí Đạo thương đáng sợ như vậy, Diệp Mặc không biết hòa tan nó là chuyện tốt hay xấu.
Nằm trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc dần dần chữa trị vết thương, có sự trợ giúp của Cây Hỗn Độn, nguyên khí của hắn cũng khôi phục rất nhanh.
Lúc này trong Thế giới trang vàng cực kỳ yên tĩnh, đến Vô Ảnh cũng biết tu luyện rồi, những người khác lại càng không lãnh phí thời gian.
Mấy ngày sau, vết thương của Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của Cây Hỗn Độn cũng đã được chữa khỏi, tinh huyết bị tổn thất cũng được bù đắp đầy đủ.
Cảm giác mình không sao nữa, Diệp Mặc mới cẩn thận phóng thần thức của mình ra khỏi Thế giới trang vàng, trong thần thức của hắn xuất hiện một vùng tăm tối, nhưng khác với hư không bình thường chính là, hắn chưa bao giờ nhìn thấy loại hư không nào như này.
Diệp Mặc cũng trải qua rất nhiều các loại hư không và vết nứt không gian, nhưng trong hư không vì có rất nhiều thiên thạch phát sáng, còn có một số ngôi sao thậm chí còn có các loại môi trường không biết tên trôi nổi trong hư không, cho nên hắn có thể nhìn thấy một số ánh sáng mênh mông.
Hư không giống như khoảng đen kịt trước mắt này, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Diệp Mặc thu hồi thần thức lại, cũng không vội vã ra khỏi Thế giới trang vàng, hắn là một Dục đạo Thánh đế đỉnh phong, cho dù không có Thế giới trang vàng, hắn cũng không sợ mất đi phương hướng trong hư không.
Lúc này thứ đầu tiên mà Diệp Mặc lấy ra chính là Quang Minh Tâm, nếu nói Quang Minh Tâm này là hắn liều mạng đổi lấy, thì cũng không sai chút nào.
Đừng nhìn hắn rời khỏi Hư Thị rất đơn giản, thực tế nếu như hắn không biết luyện đan, hắn không biết bố trí trận pháp, hoặc là nói hắn không có mũi tên màu vàng kim, không có Thí Đạo thương…
Những điều kiện này chỉ cần thiếu đi một thứ, hắn cũng không dễ dàng như vậy.
Điều khiến Diệp Mặc rõ ràng hơn, học thêm một loại bản lĩnh, chỉ có lợi chứ không có hại.
Đồng thời có thêm một bảo vật trên người, cũng không phải chuyện xấu gì.
Hắn đã từng có rất nhiều bảo vật, thứ khiến hắn kiêng kỵ nhất chính là Thí Đạo thương, Thí Đạo thương khiến hắn kiêng kỵ nhất lại khiến hắn thoát được một mạng.
Diệp Mặc dồn tâm trí của mình lại, vừa định mở Quang Minh Tâm ra, thì lại cảm thấy một đường ký hiệu thần thức.
Đường ký hiệu này đặt bên trên hộp ngạc chứa Quang Minh Tâm, hắn vừa chạm tay liền cảm thấy.
Hắn cũng đã tiếp xúc nhiều với các loại cấm chế thần thức hoặc dấu hiệu thần thức, đồ đã từng bị đánh dấu muốn đặt trong tay hắn, quả thực không biết tự lượng sức mình.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng cũng không hủy đi cấm chế này, chỉ là mở hộp ngọc ra.
Ánh sáng óng ánh của Quang Minh Tâm tỏa ra tứ phía, tạo thành khí tức đạo vận cực nóng.
Hỏa linh Tiểu Thanh – Thanh Như Hiểu Thiên lập tức liền nhảy loạn xạ, Diệp Mặc không chút do dự, trực tiếp phóng hỏa linh Tiểu Thanh ra.
Hỏa linh Tiểu Thanh giống như một người bị bỏ khát vô số năm trên sa mạc vậy, lao về phía Quang Minh Tâm, chỉ trong nháy mắt ánh sáng óng ánh cực nóng của Quang Minh Tâm đã bị mồi lửa màu xanh cuốn trọn, hình thành từng vầng sáng rung động.
Sức nóng cực kỳ đáng sợ này khuếch tán ra, từng đường màu xanh chói mắt cùng với sức nóng điên cuồng phát tán ra ngoài, Diệp Mặc trong lòng thầm kinh hãi, nếu Thanh Như không phải là của hắn, thì nhiệt độ đáng sợ như này một khi tàn sát, cho dù là Thế giới trang vàng của hắn, cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi.
Dần dần, những ánh sáng màu xanh và nhiệt độ khuếch tán ra ngoài kia lại lần nữa được Tiểu Thanh thu hồi lại.
Còn nhiệt độ bên ngoài hỏa linh Tiểu Thanh càng lúc càng thấp hơn, màu xanh càng lúc càng rút lại, cuối cùng hình thành một nụ hoa màu xanh lơ lửng trước mặt Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục [Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Dao-Tu-Tien-Luc-SE-Audio-Truyen.jpg)

