1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 429 : Chẳng Thứ Nào Là Không Muốn (c2141-c2145)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 429 : Chẳng Thứ Nào Là Không Muốn (c2141-c2145)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2141: Chẳng Thứ Nào Là Không Muốn

Chẳng Thứ Nào Là Không Muốn

Đ

ám người Diệp Mặc vào tương đối sớm, hội Thương Hư Đạo Dịch còn chưa bắt đầu, trong này chỉ có thưa thớt và Tố đạo và Dục đạo Thánh đế, sau khi mấy người Diệp Mặc ngồi xuống, cũng có con rối chủ động bưng tiên tửu và tiên quả đến.

Cho dù tu vi của Thanh Như mới là Tiên tôn, cũng không có ai cảm thấy kỳ quái.

Trong hội Đạo Dịch, chỉ cần có thần tinh là có yhể vào, không phải tu vi cao mới vào được.

Tiên Vu Học vì đến Ảnh Hư Bảo tương đối sớm, cho nên biết nhiều hơn mấy người Diệp Mặc.

Anh ta chủ động giới thiệu quy định của hội Đạo Dịch, bình thường, nếu như không phải là vật phẩm đặc biệt quan trọng, thì đừng tranh dành với người có tu vi cao.

Hơn nữa một khi gioa dịch rồi, tuyệt đối không cho phép đổi ý.

Trong khi mấy người nói chuyện, cũng đã lục tục có người đến, sau khi một lão già tóc bạc và một người đàn ông toàn thân hắc khí lượn lờ tiến vào, trong hội Đạo Dịch cũng đã không ai nói chuyện nữa.

Ánh mắt Diệp Mặc cũng ngưng tụ, hai người này tuyệt đối là Bạo nguyên Thánh đế.

Khí tức trên người quá cường hãn, căn bản cũng không phải người cùng đẳng cấp với Hóa đạo Thánh đế.

Mấy người Diệp Mặc cũng không nói gì thêm, tu vi những người này càng lúc càng cao, đừng nói là Hóa đạo Thánh đế, cho dù là Đạo nguyên Thánh đế, Diệp Mặc cũng nhìn thấy năm sáu người.

Ngoài hai người lúc trước ra, còn có một người đàn ông trung niên trên người tản ra khí tức âm lãnh, toàn thân thậm chí như có như không.

Diệp Mặc đoán người này chắc chắn là người của Âm Minh giới, nhưng hắn biết hắn vẫn chưa có tư cách nói chuyện với người như này.

Còn có một người con gái xinh đẹp không kém gì Thanh Như, Diệp Mặc đoán người con gái này cũng là một Đạo nguyên Thánh đế.

Khác với Thanh Như duy nhất chính là, Thanh Như thoạt nhìn cực kỳ tinh khiết, còn người con gái trước mặt này thoạt nhìn lại giống như một đại dương mênh mông, không biết trong đó có thứ gì.

Người con gái yêu mị này vừa đến liền nhìn Thanh Như, lập tức thất kinh ồ lên một tiếng nói:

– Con gái Nhân tộc thật đẹp.

Nhưng cô cũng chỉ nói một câu này, rồi lại không để ý thêm nữa, trực tiếp tìm một chỗ ngồi xuống.

Đám người Tiên Vu Học lúc này lại càng không dám nói một từ nào, những thứ mang đến đây giao dịch, đúng là có thể lấy được đồ tốt, nhưng một khi không cẩn thận đắc tội với tiền bối, thì chỉ có chết.

Rất nhiều Thánh đế sau khi đi vào, liền dùng mặt nạ che đi khí tức của mình, hoặc là trực tiếp đổi một dung mạo khác.

Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, hắn không có mặt nạ thay đổi dung mạo, huống chi hắn và mấy người Thanh Như vào đây, cho dù đổi dung mạo khí tức cũng chẳng có tác dụng gì.

Sau khi nhìn thấy đại năng trong này như mây, Diệp Mặc quyết định, trừ phi đồ gì đó hắn thấy vô cùng cẩn thiết, nếu không tuyệt đối sẽ không ra tay tranh đoạt.

Lại nửa canh giờ nữa trôi qua, chỗ ngồi trong này dường như cũng đã ngồi hết tám phần, lúc này cổng lớn của hội Thương Hư Đạo Dịch mới từ từ đóng lại.

Một người con gái tu vi Đạo nguyên đứng lên lớn giọng nói:

– Hoan nghênh mọi người đã đến hội Thương Hư Đạo Dịch nửa năm tổ chức một lần này, hội Đạo Dịch bây giờ bắt đầu, trong khi diễn ra có thể rời khỏi hiện trướng, sau khi rời đi rồi thì không được đi vào nữa.

Người con gái Đạo nguyên này rõ ràng là người của hội Đạo Dịch, cô chỉ nói một câu này, liền không nói thêm gì nữa.

Một người đàn ông Hóa đạo đầu buộc một chiếc khăn vuông màu đen trên đỉnh đầu đứng dậy ôm quyền trước, sau đó lấy ra một cây côn dài màu đen dài hơn một thước, to bằng nắm đấm nói:

– Một cây Phá Liên Ma Chá, đổi lấy thần khí phi hành trung phẩm hoặc hộ giáp thần khí trung phẩm.

Nếu như có đồ tốt hơnh, tôi bằng lòng tăng giá.

Phá Liên Ma Chá Diệp Mặc biết, đây là tiên tài cấp mười hai, nguyên liệu luyện chế thần khí thượng phẩm thậm chí là thần khí cực phẩm, thích hợp với Thánh đế Ma tộc.

Mặc dù Diệp Mặc không dùng nổi thứ này, nhưng cũng biết đưa thứ này cho hắn, hắn có thể biến thành pháp bảo giá cao hơn nhiều.

Nhưng mấy giây trôi qua, cũng không ai đứng ra nói gì.

Phá Liên Ma Chá quả thực không tệ, cũng trị giá bằng một hộ giáp trung phẩm hoặc thần khí phi hành trung phẩm.

Đáng tiếc là, bất luận ở bất cứ nơi nào, tông sư luyện khí cao cấp cũng giống như tông sư luyện đan, đều vô cùng hiếm hoi.

Trong Ảnh Hư Bảo hoặc Hư Thị, hoặc là nơi nào khác, nguyên liệu cao cấp không quý hiếm, thứ quý hiếm chính là người có thể biến những nguyên liệu cao cấp này thành thần khí cao cấp, chính vì vậy, vị Hoá đạo Thánh đế này mới muốn dùng Phá Liên Ma Chá đổi lấy thần khí phi hành trung phẩm.

Diệp Mặc vốn dĩ cũng không định đổi Phá Liên Ma Chá, nhưng khi hắn thấy không ngờ lại không có ai muốn đổi Phá Liên Ma Chá này lập tức liền động lòng.

Thần khí phi hành trung phẩm hắn không có, nhưng hắn có một hộ giáp thần khí trung phẩm, hộ giáp này chính là lấy được từ trong nhẫn trữ vật của tên cướp hư không.

Ngoài bộ hộ giáp thần khí trung phẩm này ra, hắn còn có hai thần khí phi hành hạ phẩm nữa, đều là chiến lợi phẩm của hắn.

So với hộ giáp thần khí trung phẩm, Diệp Mặc thích thần khí phi hành hạ phẩm hơn.

Hắn vốn dĩ chính là Tiên thần thể viên mãn, các loại hộ giáp đối với hắn mà nói hiệu quả cũng không lớn lắm.

Bình thường, trừ phi là hộ giáp do chính hắn luyện chế, đối với chiến lợi phẩm hộ giáp hắn cũng không có hứng.

Tên Hóa đạo Thánh đế kia sau khi rao hai câu, không ai trả lời, đang có chút thất vọng chuẩn bị thu lại Phá Liên Ma Chá, liền nghe thấy Diệp Mặc nói:

– Tôi có một bộ hộ giáp thần khí trung phẩm, mới tiên hữu xem qua một chút.

Nói xong, Diệp Mặc cũng đã đưa bộ hộ giáp thần khí trung phẩm này cho con rối bên cạnh mình.

Con rối này cầm bộ hộ giáp của Diệp Mặc mau chóng mang đến trước mặt Hóa đạo Thánh đế kia, tên Hóa đạo Thánh đế đầu bịt khăn kia mở bộ hộ giáp của Diệp Mặc ra, hơi nhíu mày một chút, nhưng một lát sau, gã vẫn đưa Phá Liên Ma Chá cho con rối nói:

– Đổi.

Diệp Mặc trong lòng sung sướng, hắn biết rõ đối phương tại sao lại nhíu mày, vì bộ hộ giáp thần khí trung phẩm này của hắn, mặc dù hỏng không nhiều lắm, nhưng phải tốn một lượng thần tinh nhất định mới có thể phục hồi lại được.

Hơn nữa nếu như không tìm được Khí Thánh thực sự, thì chỉ có thể cứ vậy mà mặc thôi.

Khí thánh cũng gọi là Thánh sư, cũng giống như Đan thánh, là người cực kỳ hiếm.

Vì người có thể luyện chế thần khí trong Tiên giới cực kỳ hiếm, cho nên bất luận là ai, chỉ cần luyện chế ra được thần khí, cho dù đẳng cấp thần khí mà anh luyện chế ra như nào đi nữa, cũng gọi là Thánh sư, cũng chính là Khí thánh.

Chỉ có điều trong Tiên giới, cho dù Khí thánh có tài giỏi đi nữa cũng chỉ có thể luyện chế ra thần khí hạ phẩm.

Cũng giống như Đan thánh, trong Tiên giới chỉ cần có thể luyện chế ra được thần đan, bất luận đảng cấp thần đan mà anh luyện chế ra như nào, cũng là Đan thánh.

Còn trong Thánh đạo Tàn giới lại có Dục đạo Đan thánh, Tố đạo Đan thánh.

Luyện khí cũng giống như luyện đan, phân chia trong Thánh đạo Tàn giới cũng kỹ càng hơn với Tiên giới, nguyên nhân chủ yếu đương nhiên là Tiên giới không có ai có thể luyện chế ra thần khí cao cấp hơn mà thôi.

Trong Thánh đạo Tàn giới hoặc là các giới khác, Khí thánh luyện chế ra thần khí hạ phẩm gọi là Khí thánh hạ phẩm, đồng thời người luyện chế ra thần khí cực phẩm gọi là Khí thánh cực phẩm.

Tam Sinh Quyết của Diệp Mặc mặc dù vô cùng cường hãn, cảm ngộ luyện đan luyện khí cũng nhanh hơn người khác vô số lần.

Nhưng nguyên liệu tốt mà hắn lấy được cũng có hạn, cho nên cho dù là bây giờ, cũng không thể luyện chế thần khí cực phẩm, hắn chỉ có thể gọi là Khí thánh thượng phẩm.

Dùng một bộ hộ giáp trung phẩm đổi lấy một loại nguyên liệu, mặc dù đẳng cấp của nguyên liệu không tệ, nhưng có người vẫn không hiểu liếc nhìn Diệp Mặc.

Tiếp theo món đồ thứ hai là Thần thủy bảy màu, đây là một loại thần linh vật giá trị cực cao.

Cho dù không luyện chế thần đan, cũng có thể giúp cảm ngộ đại đạo, cho dù đối với Đạo nguyên Thánh đế cũng có tác dụng nhất định.

Diệp Mặc vì vừa mở màn đổi một món đồ, mặc dù thứ này người khác không cần, hắn vẫn không muốn phách lối quá mức.

Hắn rất muốn Thần thủy bảy màu đó, nhưng kìm chế không ra tay.

Thứ này tốt hơn nhiều so với Phá Liên Ma Chá, chỉ có điều vừa mang ra, liến thu hút đám đông báo giá, mau chóng liền bị một Hóa đạo Thánh đế dùng một nghìn vạn thần tinh cộng thêm nguyên liệu mà Diệp Mặc cũng muốn có để đổi lấy.

Món đồ thứ ba, Thước nhật vụ cương, cũng lại là thứ mà Diệp Mặc muốn có, bị một Đạo nguyên Thánh đế nhắm trúng, Diệp Mặc đành phải buông tha.

Món thứ tư, Hạo Nhiên Quang Vận Lưu, cũng là thứ Diệp Mặc muốn có, đáng tiếc, hai vị Đạo nguyên Thánh đế tranh giành, hắn lại lần nữa bỏ qua.

Món thứ năm, thứ sáu…

Diệp Mặc khiếp sợ phát hiện, mỗi một thứ đồ xuất hiện trong này đều là thứ mà hắn cần, đáng tiếc là đối mặt với kẻ mạnh, hắn không thể không buông tha.

Cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng biết hội Thương Hư Đạo Dịch này cũng thuộc loại trâu bò rồi.

Sau khi món thứ bảy Cửu Tinh Trúc xuất hiện, Diệp Mặc thực sự không kìm chế nổi nữa.

Cửu Tinh Trúc, có thể luyện chế Đạo Tinh Đan, Đạo Tinh Đan đối với người khác không nói, nhưng đối với Mục Tiểu Vận tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Quyết mà nói, quả thực chính là thứ không thể thiếu.

Mục Tiểu Vận bây giờ cũng là Tiên đế rồi, chỉ chút nữa là Vấn đạo, nếu như có Đạo Tinh Đan, thì chắc chắn sẽ Chứng đạo thành công.

Thứ này nhất định phải lấy được, Diệp Mặc cũng đã hạ quyết tâm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2142: Tiên Đế To Gan Lớn Mật

Tiên Đế To Gan Lớn Mật

T

hực ra trong lòng Diệp Mặc cũng biết rõ, Đạo Tinh Đan đối với những người khác không thể nói là coi như xong, những Tiên đế khác cũng có thể dùng Đạo Tiên Đan Chứng đạo, nhưng so sánh thì người tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Quyết như Mục Tiểu Vận thì lại càng có lợi hơn mà thôi.

Hồng Mông Tạo Hóa Quyết căn bản chính là một công pháp căn cứ Tinh Không biến hóa diễn sinh ra, còn Cửu Tinh Trúc lại là trưởng thành trong hư không của Tinh quang, thứ như này cực kỳ quý giá, quả thực rất thích hợp với người tu luyện Hồng Mông Tạo Hóa Quyết Chứng đạo cảm ngộ.

Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh Quyết, hơn nữa cũng đã Dục đạo thành công, nên cực kỳ hiểu rõ các loại công pháp.

Huống chi hắn còn chưa hoàn chỉnh Hồng Mông Tạo Hóa Quyết, chẳng những như vậy, công pháp kế tục Hồng Mông Tạo Hóa Quyết của Mục Tiểu Vận tu luyện hắn đã từng tiến hành sửa chữa qua, hắn là sao có thể không biết tác dụng trợ giúp của Cửu Tinh Trúc đối với Mục Tiểu Vận như nào chứ.

Thánh đạo linh vật hình thành trong hư không ngoài Cửu Tinh Trúc ra, còn có một loại nữa tên là Tinh Không Liên.

Nhưng Tinh Không Liên lại càng quý giá gấp nhiều lần so với Cửu Tinh Trúc.

Vì đây là thành tựu Thánh đạo chi quả của Đạo nguyên Thánh đế, giá trị đơn thuần, thực ra cũng không thua kém gì Hoàng Trung Lý, thậm chí còn quý hơn Hoàng Trung Lý ở một số mặt.

Đây cũng không phải nói số lượng của Tinh Không Liên ít hơn Hoàng Trung Lý, hoàn toàn khác biệt, số lượng của Tinh Không Liên nhiều hơn nhiều so vớiHoàng Trung Lý, chỉ có điều Hoàng Trung Lý chỉ có một quả mà thôi.

Tinh Không Liên mặc dù nhiều, nhưng lại phân tán trong hư không vô tận.

Người lấy ra Cửu Tinh Trúc là một ngưởi con gái Hóa đạo mang một mảnh lục mỏng màu xanh trên mặt, cho dù Diệp Mặc cũng không nhìn ra người con gái này thuộc Nhân tộc hay những tộc còn lại nữa.

– Tác dụng của Cửu Tinh Trúc đối với Tiên đế Tố đạo tôi cũng nói qua rồi, tin rằng rất nhiều người có thể còn biết rõ hơn tôi.

Trong này tôi chỉ có một gốc Cửu Tinh Trúc, muốn đổi lấy một Đạo Quả, hoặc là đổi một món thần khí phòng ngự cực phẩm, nếu như không có những thứ này, có thể lấy ra một món đồ mà tôi thích, thần tinh là chọn lựa cuối cùng.

Người con gái này sau khi nói xong, Diệp Mặc cũng thở dài.

Thần khí phòng ngự cực phẩm hắn không có, Đạo quả thì hắn lại có.

Hoàng Trung Lý mặc dù cũng coi là Đạo quả, nhưng cũng đã vượt qua Đạo quả bình thường rồi, Diệp Mặc không muốn lấy thứ như này ra.

Ngoài Hoàng Trung Lý ra, hắn còn Thái Sơ Đạo Văn quả.

Tác dụng chủ yếu của Thái Sơ Đạo Văn quả đương nhiên là cảm ngộ Thái Sơ Thần Văn, nhưng chỉ cần là Đạo quả, đối với Thánh đế cũng có tác dụng cực lớn.

Nếu không lúc trước Đổng Yến cũng sẽ không vì lấy được một quả Thái Sơ Đạo Văn quả của Diệp Mặc, mà lại mừng rỡ thất thố như vậy.

– Tôi đồng ý dùng một món thần khí tấn công thượng phẩm Thiên Địa Tố Sắc Lăng cộng thêm hai nghìn vạn thần tinh, đồi lấy Cửu Tinh Trúc của cô.

Một vị Hóa đạo Thánh đế bắt đầu ra giá khi người con gái kia vừa dứt lời, rõ ràng rất có hứng với Cửu Tinh Trúc.

Diệp Mặc biết rõ Cửu Tinh Trúc có thể luyện chế ra Đạo Tinh Đan, người khác đương nhiên cũng biết.

Đồng thời Cửu Tinh Trúc còn có một tác dụng khác nữa, chính là giúp Thánh đế cảm ngộ đượng thần thông Tinh Không.

Tác dụng này chẳng những cực kỳ có ích với Tiên đế muốn thăng cấp lên Tố đạo Thánh đế, cho dù đối với Đạo nguyên Thánh đế cũng có tác dụng.

Tên Hoá đạo Thánh đế này bức thiết mua Cửu Tinh Trúc, không phải đưa cho đệ tử người nhà của mình thì cũng là vì muốn cảm ngộ thần thông Tinh Không.

Cửu Tinh Trúc chỉ có một cây, bất luận là đưa cho Mục Tiểu Vận hay là mình dùng để cảm ngộ thần thông Tinh Không, Diệp Mặc cũng không muốn bỏ qua.

– Tôi bằng lòng dùng một quả Nhật Ly Thần Phong đổi.

Lại có một giọng nói nữa cườp lời Diệp Mặc.

Nhật Ly Thần Phong quả là thần linh quả cao cấp, miễn cưỡng cũng coi là Đạo quả.

Nhật Ly Thần Phong quả chỉ có một tác dụng, chính là dùng để cảm ngộ thần thông pháp tắc Phong hệ, đồng thời là Đạo quả cảm ngộ thần thông, Nhật Ly Thần Phong quả lại kém xa không thể so sánh cùng với Lôi Âm Tuế Nguyệt quả được.

Trong Thánh đạo Tàn giới, thiên địa linh thảo có thể luyện chế thần đan cũng gọi là thần linh thảo, thần linh thảo cũng có phân chia cao thấp.

Thần linh thảo đẳng cấp không nghiêm ngặt giống như tiên linh thảo và linh thảo bình thường, căn cứ theo đẳng cấp thần đan có thể luyện chế cũng được phân chia thành cấp thấp, trung cấp, cao cấp, đỉnh cấp.

Phần lớn thần linh thảo đều cao cấp hơn tiên linh thảo bình thường một chút, nhưng đây không phải là tuyệt đối.

Trong tiên linh thảo cũng có một số tiên linh thảo không đẳng cấp nhưng giá trị thậm chí còn cao hơn Đạo quả bình thường, loại tiên linh thảo này cũng gọi là ngụy hỗn độn tiên linh thảo.

Ví dụ như Hỗn Độn Thanh Địch, Tinh Linh Tâm Liên, Tham Linh, La Tiêu Ngô Mộc, Tịch Đạo Quả … Tịch Đạo Quả lại càng là đệ nhất tiên quả trong Tiên giới.

Nhưng những tiên linh thảo không đẳng cấp này so với Đạo quả, cũng không thua kém gì.

Đây cũng không phải nói loại nào quý hơn, đây là đối với người dùng nó, nếu như thứ này có tác dụng với anh, thì nó chính là quý nhất.

Cho dù chỉ là một gốc tiên linh thảo cấp chín, người khác dùng Đạo quả đổi cho anh, nhưng anh cũng không muốn.

Ví dụ như La Tiêu Ngô Mộc và Tinh Không Liên, theo lý mà nói Tinh Không Liên giá trị cao hơn nhiều so với La Tiêu Ngô Mộc, nhưng nếu như anh chỉ có nguyên thần, đang đợi đồ để tố thể, cho dù đưa cho anh một sọt Tinh Không Liên, anh cũng không bằng lòng dùng La Tiêu Ngô Độc đổi.

Sự cao thấp của thiên địa linh vật, hoàn toàn quyết định bởi ngưởi sử dụng nó.

– Tôi bằng lòng lấy một quả Thái Sơ Đạo Văn quả đổi lấy Cửu Tinh Trúc.

Diệp Mặc mau chóng báo giá, trường hợp này khác với hội đấu giá, một khi chủ nhân của vật phẩm cho rằng đồ của đối phương thích hợp với mình rồi, muốn đổi ngay lập tức, sau đó cho dù anh có ra giá cao hơn nữa, thì cũng không có tác dụng gì?

Người con gái đeo miếng lụa xanh mỏng kia mắt sáng lên, rõ ràng giá của Diệp Mặc cũng đã gần đến giá trị lý tưởng của cô rồi, Thái Sơ Đạo Văn quả so với Nhật Ly Thần Phong quả mà nói giá trị có thể nói là cao hơn một bậc.

Thái Sơ Đạo Văn quả chính là Đạo quả chủ yếu để cảm ngộ Thái Sơ Thần Văn, nhưng Thái Sơ Thần Văn là thứ gì chứ? Đó tuyệt đối là đại thần thông sát khí khủng bố, tu luyện đến cực hạn, bỏ qua thời không, có thể chém giết đối thủ ngoài giới.

Đương nhiên đây chỉ là trên lý luận, nếu như anh thực sự có loại thần thức có thể chém giết được đối thủ ngoài giới, thì cũng không cần dùng Thái Sơ Thần Văn nữa.

Thái Sơ Thần Văn có đặc tính này, Thái Sơ Đạo Văn quả đương nhiên sẽ không quá chênh lệch.

Thái Sơ Đạo Văn quả đồng thời cũng có tác dụng cực lớn đối với cảm ngộ thần thông pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian.

Bất luận pháp tắc thời gian hay là pháp tắc không gian, đều không phải là thức mà pháp tắc ngũ hành thông thường có thể so sánh được.

Người con gái mang miếng lụa xanh mỏng trên mặt nhìn tứ phía, cô còn muốn nhìn xem còn giá cao hơn nữa không.

Tên Hóa đạo Thánh đế đồng ý dùng Nhật Ly Thần Phong quả để đổi kia chằm chằm nhìn Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, lão cảm thấy tu vi của Diệp Mặc không chỉ là Tiên đế, nhưng cho dù tu vi của Diệp Mặc có cao đi nữa cũng không thể là tu vi Hóa đạo được, chỉ là một Tiên đế không ngờ lại dám tranh giành Cửu Tinh Trúc với mình.

Người đàn ông đầu tiên tiến vào trên người hắc khí lượn lờ nghe thấy cái giá mà Diệp Mặc báo ra, cau mày, rõ ràng giá mà gã muốn báo thấp hơn Diệp Mặc một chút.

Giống như những người khác, Diệp Mặc cũng không phải không chú ý đến những người còn lại, người đàn ông toàn thân hắc khí lượn lờ kia vừa cau mày, Diệp Mặc lập tức liền nhìn thấy.

Trong lòng thầm trầm xuống, người đàn ông toàn thân hắc khí lượn lờ này là một Đạo nguyên Thánh đế, hơn nữa rất có khả năng là một Đạo nguyên Ma thánh của Ma tộc.

Nếu như gã muốn tranh giành Cửu Tinh Trúc, thì mình phải làm sao?

Những người có thể đến nơi này trao đổi vật phẩm cũng không có ai là kém cỏi, ai cũng là lão yêu quái.

Đạo nguyên Ma thánh của Ma tộc kia vừa mới cau mày, thì người con gái mang miếng lụa xanh mỏng kia cũng đã nhìn thấy.

Cô căn bản không đợi Đạo nguyên Ma thánh của Ma tộc nói gì, lập tức liền nói:

– Được, tôi đồng ý đổi lấy một quả Thái Sơ Đạo Văn của vị tiên hữu này.

Nói xong, cô lập tức liền đưa Cửu Tinh Trúc cho con rối sau lưng, Diệp Mặc thấy vậy, cũng không chút do dự đưa Thái Sơ Đạo Văn quả trong tay mình cho con rối bên cạnh mình.

Chỉ trong tích tắc, Diệp Mặc liền trao đổi hoàn tất với người con gái mặt mang miếng lụa xanh mỏng kia, sau khi cất Cửu Tinh Trúc đi, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhỏm.

– Số 19, tôi dùng một món thần khí tấn công cực phẩm đổi lấy Cửu Tinh Trúc của anh, cộng thêm một nghìn vạn thần tinh thượng phẩm.

Đạo nguyên Ma thánh của Ma tộc kia nhìn thấy Diệp Mặc trong nháy mắt cất Cửu Tinh Trúc đi, trong mắt lộ vẻ không vui nói.

Gã tin rằng với vẻ mặt của mình thì bất kỳ ai cũng biết gã cần có Cửu Tinh Trúc rồi, nhưng tên tiểu tử Tiên đế này lại dám cất Cửu Tinh Trúc đi, nếu là một Tiên đế thức thời, lúc này căn bản cũng không cần mình nói gì, chắc hẳn đã chủ động hỏi mình có cần Cửu Tinh Trúc mới đúng, chứ không phải như không có chuyện gì mà cất Cửu Tinh Trúc đi như vậy.

Gã không tin Diệp Mặc lại không nhìn thấy vẻ mặt của gã.

Vốn dĩ Diệp Mặc cũng không có chút kiêng kỵ gì với Đạo nguyên Ma thánh này, nhưng khi hắn nghe thấy đối phương gọi lên số 19 của mình, trong lòng lập tức hừ lạnh một tiếng.

Đạo nguyên Ma thánh thì đã sao? Trong này là Ảnh Hư Bảo, cho dù ra khỏi Ảnh Hư Bảo rồi, đối phương cũng chưa chắc đã đuổi kịp mình.

Tất cả mọi người trong này trao đổi đều xưng hô là tiên hữu, tên này không có chút lễ phép gì, trực tiếp gọi số 19.

Số 19 là số ghế ngồi của hắn, vì hắn đến tượng đối sớm, nên số chỗ ngồi mới là 19.

Mặc dù trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng Diệp Mặc cũng biết, thế giới này chính là thế giới kẻ mạnh làm vua, đối phương không tôn trọng hắn như vậy, hắn vẫn không thể không trả lời, nếu không chính là không tôn trọng kẻ mạnh.

– Xin lỗi, tôi cũng không định đổi Cửu Tinh Trúc của mình đi.

Diệp Mặc không kiêu không hèn ôm quyền nói một câu, không xưng hô tiền bối, đồng thời cũng không xưng hô là tiên hữu.

Nhưng khá hơn đối phương chính là, Diệp Mặc không gọi số ghế của đối phương là bao nhiêu.

Nếu như là người biết điều, còn chủ động yêu cầu xóa một nghìn vạn thần tinh, nhưng Diệp Mặc chẳng những không đồng ý với yêu cầu của đối phương, còn nói không định đổi.

Thế này cần gan to cỡ nào để nói ra lời này? Mà ngay cả Đạo nguyên nữ Thánh đề chủ trì hội Đạo Dịch kia cũng ngạc nhiên liếc nhìn Diệp Mặc.

Trong cuộc trao đổi chỉ cần không phải quá mức không hợp thói thường, Đạo nguyên Thánh đế nhắm trúng thứ gì, bình thường tu sĩ dưới cấp Đạo nguyên cũng rất ít người đi tranh giành.

Nếu như tranh giành, cũng chính là nói người này có hậu thuẫn cực lớn.

Nhưng bộ dạng Diệp Mặc rỏ ràng không giống như có hậu thuẫn, hơn nữa hắn cũng tương đối lạ mặt.

Làn khói đen trên mặt Đạo nguyên Ma thánh này liền trở nên tiêu sát, hừ lạnh với Diệp Mặc một tiếng, rồi lại liếc nhìn Thanh Như và Mục Tiểu Vận ngồi hai bên Diệp Mặc nói:

– Hi vọng Cửu Tinh Trúc của anh có thể ấm người, còn cả hai người con gái xinh đẹp này là do anh dẫn đến phải không, rất được.

Tiếng hừ lạnh này mang theo sát cơ không gian cường đại, trực tiếp rơi lên trên thần niệm của Diệp Mặc.

Diệp Mặc liền cảm thấy thức hải của mình run lên, thần thức đao của hắn lập tức đánh ra, trong nháy mắt xoắn giết đường sát cơ kia.

Đạo nguyên Ma thánh này ngược lại kinh dị liếc nhìn Diệp Mặc một cái, gã nhìn ra Diệp Mặc cũng không phải là một Tiên đế, nhưng sự cường đại của thần thức của Diệp Mặc vượt xa dự liệu của gã.

Tính cách của Diệp Mặc là trước khi chưa đắc tội, hắn sẽ cố gắng nhường nhịn, một khi đắc tội rồi, thì cũng không có nửa phần cố kỵ.

Đạo nguyên Ma thánh này chẳng những uy hiếp hắn, còn uy hiếp cả Mục Tiểu Vận, Diệp Mặc làm sao có thể khách khí được, đột nhiên đứng bật dậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2143: Bây Giờ Phải Làm Sao

Bây Giờ Phải Làm Sao

V

ị tiền bối của hội Đạo Dịch này, tôi đến đây tiến hành giao dịch, không ngờ có người ngang nhiên đánh lén ám toán tôi, thậm chí còn uy hiếp tôi nữa.

Xin hỏi đây có phải là chuyện mà hội Đạo Dịch cũng cho phép hay không? Nếu như cho phép, thì tôi nhịn, nếu như chuyện này hội Đạo Dịch không cho phép, thì xin chủ trì đứng dậy nói lẽ phải.

Diệp Mặc nói giống như một hòn đá ném xuống làm vỡ tan sự yên tĩnh của mặt hồ vậy, trong hội Đạo Dịch tôn ti rõ ràng này lập tức liền tạo một vòng rung động cực lớn.

Một Tiên đế, bị một Đạo nguyên Thánh đế cảnh cáo, cũng dám đứng ra nói muốn công lý sao? Cái này trừ là muốn chết, thì còn là gì nữa? Trong hội Đạo Dịch, Đạo nguyên Thánh đế thầm cảnh cáo một số Hóa đạo Thánh đế là chuyện bình thường, nhưng hôm nay lại có người đứng lên lên tiếng.

Diệp Mặc dĩ nhiên không phải muốn chết, hắn biết rõ, cho dù hắn không nói câu đó, thì Đạo nguyên Ma thánh toàn thân hắc khí lượn lờ kia cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Nếu như không bỏ qua cho hắn, thì hắn sao phải sợ hãi rụt rè? Huống chi người này lấy Tiểu Vận ra nói chuyện, cũng đã chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn.

Người con gái Đạo nguyên của hội Thương Hư Đạo Dịch kia cũng ngạc nhiên nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó lạnh giọng nói với Đạo nguyên Ma thánh hắc khí vờn quanh kia:

– Nếu như ông dám uy hiếp khách của hội Thương Hư Dịch Đạo chúng tôi lần nữa, thì ông vĩnh viễn cũng không cần bước vào hội Thương Hư Đạo Dịch nữa.

Nghe thấy Đạo nguyên Thánh đế chủ trì hội Thương Hư Đạo Dịch nói vậy, tên Ma thánh ánh mắt lại càng lạnh lùng đến cực điểm, lão chằm chằm liếc nhìn Diệp Mặc, cũng không nói thêm câu gì.

Đạo nguyên nữ thánh của hội Thương Hư Đạo Dịch này nói chuyện mặc dù nghiêm khắc, sau khi Đạo nguyên Ma thánh này không nói thêm gì nữa, cô cũng không lấy thêm biện pháp gì nữa.

Rõ ràng chỉ là nể mặt nói một câu mà thôi, thực lực của hội Thương Hư Đạo Dịch mặc dù lớn, nhưng cũng sẽ không vì một Tiên đế nhỏ nhoi như Diệp Mặc lại đắc tội với một Đạo nguyên Ma thánh.

Nếu như không phải vì lời nói của Diệp Mặc dính đến thanh danh của hội Thương Hư Đạo Dịch, cô thậm chí đến lời nói vừa nãy cũng sẽ không nói ra.

Phong ba dường như yên tĩnh xuống, tất cả mọi người đều biết đây chỉ là tạm thời mà thôi, một khi rời khỏi hội Thương Hư Đạo Dịch rồi, thì đó chính là lúc Diệp Mặc xong đời.

Trong Ảnh Hư Bảo mặc dù không thể giết người, nhưng một Đạo nguyên Thánh đế trong Ảnh Hư Bảo tùy ý tát anh vài cái, thậm chí phế tu vi của anh, Ảnh Hư Bảo tuyệt đối cũng không đứng ra nói chuyện.

Đây còn là trong Ảnh Hư Bảo, một khi ra khỏi Ảnh Hư Bảo rồi, thì Đạo nguyên Thánh đế người ta sẽ lập tức giết chết anh, đến nửa phút cũng sẽ không nhẫn nại.

Một cơn phong ba nhỏ trôi qua, cũng không ảnh hưởng đến việc giao dịch vật phẩm của những người còn lại, người con gái xinh đẹp không kém gì Thanh Như kia mở một hộp ngọc ra, cô vẫn không nói gì, ánh sáng bên trong hộp ngọc kia cũng đã tỏa ra tứ phía, rõ ràng là một nguyên liệu cực tốt.

Diệp Mặc vừa nhìn thấy nguyên liệu này liền động lòng, đây là một loại Tiên tài luyện khí cao cấp, tên Lạc Ngân Băng Lưu.

Lạc Ngân Băng Lưu chẳng những là Tiên tài luyện khí, hơn nữa còn là đồ tốt dùng để luyện chế Thần khí phi hành.

Tiên tài khác với Tiên linh thảo, không có Thần tài gì, cho dù có thể luyện chế được Thần khí, cũng chỉ gọi là Tiên tài, chỉ là đẳng cấp rất cao mà thôi.

Tiên tài vượt qua cấp mười cũng đều có thể gọi là Tiên tài cao cấp.

Theo lý mà nói Tiên tài tốt nhất chính là cấp mười ba.

Tiên tài cấp mười hai có thể luyện chế được Thần khí cực phẩm rồi, nhưng vì Khí thánh cao cấp luyện chế Thần khí cực phẩm cực hiếm, cho nên trong mắt mọi người, chỉ có Tiên tài cấp mười ba mới là thứ luyện chế Thần khí cực phẩm.

Đương nhiên cho dù Tiên tài cấp mười ba có thể luyện chế Thần khí cực phẩm cũng có sự khác biệt rất lớn, có tốt có xấu, nhưng cũng không có ai lại đem Tiên tài phân thành cấp mười bốn.

Nguyên liệu Tiên tài vượt qua cấp mười ba, đó cũng đã là bảo vật Tiên Thiên rồi, tự thành một thể.

Cho dù không thể trở thành linh bảo Tiên Thiên hoặc là linh bảo Hậu Thiên, cũng sẽ trở thành nguyên liệu Tiên Thiên.

– Tôi muốn dùng viên Lạc Ngân Băng Lưu này đổi lấy Thiên La Tinh Thiết cộng thêm một món pháp bảo thuộc tính ngũ hành, đẳng cấp của pháp bảo thuộc tính ngũ hành không quan trọng.

Nếu như có thể lấy được hai món này ra, tôi có thể bù cho ít thần tinh.

Người con gái xin đẹp này vừa nói xong, Diệp Mặc trong lòng kích động, đây rõ ràng là dành cho hắn.

Hai món này hắn đều có.

Hơn nữa bây giờ Lạc Ngân Băng Lưu cực kỳ quan trọng với hắn, hắn đắc tội với một Đạo nguyên Ma thánh, nếu muốn trốn, chỉ có thể nhờ vào pháp bảo phi hành.

Một khi hắn thăng cấp Thời Không Thoa lên Thần khí phi hành cực phẩm, đối với hắn mà nói quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Thần thức của Diệp Mặc quét lên trên ba đoạn Thanh La Tinh Thiết của mình, Thanh La Tinh Thiết cũng đã bị hắn luyện hóa một phần, bây giờ hình thành ba đoạn, Diệp Mặc chọn lấy một đoạn Thanh La Tinh Thiết ngắn nhất cho vào trong nhẫn trữ vật của mình.

Mặc dù nói với tu vi bây giờ của hắn, cho dù Đạo nguyên Thánh đế cũng không thể nào nhìn ra đồ mà hắn lấy từ trong Thế giới trang vàng ra, nhưng hắn vẫn cảm thấy cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Bây giờ lấy Thanh La Tinh Thiết, cũng an toàn hơn rất nhiều so với việc giao dịch thành công Thiên La Tinh Thiết mà mọi người đang chú ý.

– Tôi dùng một viên Vô Tương Bí Kim, cộng thêm một món Ngũ Hành Huyền Nguyệt Tiên đổi lấy Lạc Ngân Băng Lưu của cô.

Vượt khỏi dự liệu của mọi người chính là, người mở miệng chính là Đạo nguyên Ma thánh vừa nãy uy hiếp Diệp Mặc.

Mọi người mau chóng hiểu ý của Ma thánh này, cho dù có Lạc Ngân Băng Lưu, cũng không mời nổi Khí thánh cao cấp thăng cấp pháp bảo phi hành, nhưng Đạo nguyên Thánh đế thì lại có thể đơn giản luyện hóa Lạc Ngân Băng Lưu vào trong pháp bảo phi hành của mình, như vậy cũng có thể trên nền móng vốn có tăng tốc độ một chút cho pháp bảo của mình.

Đoán chừng mục đích của lão vẫn là sợ Diệp Mặc chạy thoát.

Một Đạo nguyên Ma thánh vì đối phó với một Tiên đế, đến chút khác biệt cực nhỏ này cũng không muốn bỏ qua, có thể thấy hận ý của lão đối với Diệp Mặc lớn thế nào rồi.

Nhưng lão già này trong nhẫn trữ vật của mỗi người đoán chừng đều có cực nhiều đồ tốt, lúc trước khi Diệp Mặc bố trí trận pháp phong ấn giới vực, Vô Tương Bí Kim là thứ muốn mà không lấy được, bây giờ tên khốn kiếp này lại tùy tiện lấy ra được.

Đạo nguyên Ma thánh này vừa báo giá, những Hóa đạo Thánh đế còn lại muốn có được Lạc Ngân Băng Lưu lập tức bỏ báo giá của mình, bọn họ cũng không muốn mình giống như Diệp Mặc, bị một Đạo nguyên Ma thánh nhắm trúng.

– Một sợi xích dùng Thanh La Tinh Thiết hợp thành, cộng thêm một món Ngũ Hành Huyền Hoàng Hoàn, không cần cô bù thêm thần tinh.

Diệp Mặc vừa nói vừa trực tiếp lấy ra hai món đồ đặt lên bàn trước mặt mình, sau đó nhìn Đạo nguyên nữ Thánh đế xinh đẹp kia.

Mọi người vừa nhìn liền biết Diệp Mặc và Đạo nguyên Ma thánh kia đã cùng bắt đầu phòng bị rồi, người khác cho rằng, Diệp Mặc mua Lạc Ngân Băng Lưu là không muốn hắn rơi vào tay kẻ thù kia.

Tu vi của Diệp Mặc quá thấp, cho dù mua về, cũng không thể nào đơn giản luyện hóa thứ này vào trong pháp bảo phi hành của mình, để pháp bảo của mình tăng tốc thêm một chút.

Chẳng trách Diệp Mặc không ngờ lại lấy ra thứ mà Đạo nguyên nữ Thánh đế kia cần, điều này quả thực là kỳ tích.

Diệp Mặc trông mà thèm đồ của người khác, lúc này Diệp Mặc lại lấy ra hai món đồ, chằm chằm nhìn tên Đạo nguyên Ma thánh cách hắn không xa.

Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế, vụ giao dịch này mới có bao nhiêu lâu? Một mình hắn cũng đổi được mấy thứ rồi.

Có thể thấy bất luận Diệp Mặc có phải là ẩn giấu tu vi hay không, đồ tốt của hắn cũng tuyệt đối không ít.

Thấy Diệp Mặc lại báo giá, hơn nữa lại là tranh giành Lạc Ngân Băng Lưu với lão, tên Đạo nguyên Ma thánh này sắc mặt lại càng khói đen tràn ngập hơn, sát cơ lượn lờ xung quanh lão, nếu như trong này không phải là hội Thương Hư Đạo Dịch, nói không chừng lão đã sớm ra tay bóp chết Diệp Mặc rồi.

– Được, đổi.

Đạo nguyên nữ Thánh đế kia nháy mắt Diệp Mặc một cái, không chút do dự đồng ý trao đổi.

Diệp Mặc sau khi lấy được đồ, trực tiếp truyền âm cho ba người Tiêu Vu Học:

– Bây giờ chúng ta phải đi thôi, mọi người đừng đi cùng tôi.

Đối phương hỏi, anh cứ nói chúng là từ một thuyền đến, quan hệ bình thường.

Ba người anh đi cùng thuyền hạm Thánh đạo Tàn giới, tên Đạo nguyên Ma thánh đó cũng không dám làm gì thuyền hạm của Thánh đạo Tàn giới.

Không cần truyền âm cho tôi, cũng không cần lo cho tôi.

Còn Luyện Tâm Đan của Bích Doanh tiên hữu đợi tôi đến Hư Thị rồi đưa sau.

Một người từ thuyền hạm đi ra, đến nơi này tham gia hội Đạo Dịch, quả thực là một chuyện bình thường.

Diệp Mặc tin rằng, cho dù Ma thánh đó không vô sỉ đi nữa, cũng không dám làm chuyện vì người cùng một thuyền hạm mà giận chó đánh mèo.

Hắn sở dĩ bảo mấy người Tiên Vu Học đừng truyền âm, là vì hắn biết truyền âm của mình đối phương không thể phát giác, nhưng đám người Tiên Vu Học, thì đối phương có thể phát hiện hay không thì hắn cũng không chắc.

Diệp Mặc biết, cho dù là trong này, hắn cũng không dám tiếp tục ra tay nữa.

So với như vậy, thì hắn đi sớm hơn một chút vẫn hơn.

Đối với Diệp Mặc mà nói, đồ tốt trong này quả thực quá nhiều, mỗi một thứ đều là thứ mà hắn muốn.

Bởi vậy có thể thấy, trong Hư Thị, đồ tốt còn nhiều hơn.

Hắn cần phải bảo đảm mình đến Hư Thị an toàn, trong Hư Thị hắn cần phải thăng cấp lên Đạo nguyên Thánh đế, lúc đó mới có thể quay lại, nếu không chính là pháo ướt.

Đám người Tiên Vu Học đều biết ý tứ của Diệp Mặc, không ai dám truyền âm cho Diệp Mặc.

Bọn họ không biết Diệp Mặc thoát nạn này như nào, cho dù là muống giúp cũng bất lực.

Ba người đều rất lo lắng cho Diệp Mặc, Diệp Mặc cho dù có lợi hại đi nữa cũng chỉ có thể là Hóa đạo mà thôi.

Hóa đạo Thánh đế cho dù là viên mãn cũng chỉ có thể là bước Chứng đạo thứ nhất.

Mà cho dù vừa mới tiến vào Đạo nguyên Thánh đế, cũng chỉ là bước Chứng đạo thứ hai.

Tu vi bước Chứng đạo thứ nhất và thứ hai, khác nhau như trời với đất, căn bản không thể nào so sánh được.

Mặc dù trong Hư Thị, cũng đã từng có kẻ mạnh Hóa đạo nghịch thiên giết chết Đạo nguyên Thánh đế, nhưng ví dụ này quả thực quá ít.

Diệp Mặc đứng lên rời đi, Mục Tiểu Vận, Thanh Như và Phục Phi đều vội vàng đứng dậy đi theo.

Những người còn lại trong hội Đạo Dịch cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.

Diệp Mặc đắc tội với một Đạo nguyên Ma thánh, bây giờ không rời đi mới là chuyện lạ.

Nhưng cho dù hắn rời đi, cũng không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của Đạo nguyên Ma thánh.

Thấy Diệp Mặc rời đi, Đạo nguyên Ma thánh kia hừ lạnh một tiếng, đồng thời cũng đứng dậy.

Tất cả mọi người trong lòng thầm than, Diệp Mặc mặc dù có rất nhiều đồ tốt, cũng đổi được rất nhiều đồ tốt, đáng tiếc là cuối cùng vẫn là để cho người khác sử dụng.

Biết như vậy, cũng không có ai dám đứng ra.

Lúc này đứng ra, chứng tỏ là muốn đối đầu với một Đạo nguyên Ma thánh, chuyện ngu xuẩn như này cũng khôg có ai muốn làm.

– Ông xã, chúng ta nhanh đi mau.

Người đó chắc chắn sẽ đuổi kịp.

Vừa bước ra khỏi hội Đạo Dịch, Mục Tiểu Vận liền có chút lo lắng nói.

Thanh Như và Phục Phi cũng vẻ mặt lo lắng nhìn Diệp Mặc, bây giờ bọn họ cũng không có cách gì tốt hơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2144: Thí Đạo Thương

Thí Đạo Thương

B

ây giờ không thể đi, bây giờ đi chính là tìm đến cái chết, chúng ta lập tức đến Tiên tức lâu trong Ảnh Hư Bảo.

Diệp Mặc đương nhiên hiểu nặng nhẹ trong đó, hắn cũng không cho rằng mình có một món Thần khí phi hành thượng phẩm, sẽ không sợ Đạo nguyên Ma thánh.

Đạo nguyên Thánh đế là đại năng Chứng đạo bước thứ hai, Diệp Mặc khi còn là Tố đạo Thánh đế, đã bị Đạo nguyên Thánh đế của Húc nguyệt Thánh đạo ám toán.

Hắn tự biết cho dù bây giờ mình đã là Dục đạo rồi, cũng còn kém Đạo nguyên Thánh đế một chút.

Nếu nói một Đạo nguyên Thánh đế không có Thần khí phi hành thượng phẩm, Diệp Mặc tuyệt đối không tin.

Lùi một bước mà nói, cho dù Đạo nguyên Thánh đế không có Thần khí phi hành thượng phẩm, Diệp Mặc cũng không cho rằng mình có thể thoát được đối phương.

Cho nên hắn không chút do dự chọn đến Tiên tức lâu trong Ảnh Hư Bảo, vì Tiên tức lâu này là sản nghiệp của Ảnh Hư Bảo, cho dù Đạo nguyên Thánh đế cũng không dám giương oai ở nơi này.

Sau khi hắn tiến vào Tiên tức lâu, lập tức liền bắt đầu bế quan làm năm chuyện, thứ nhất chính là thăng cấp Tử Đao của mình, thứ hai là luyện hóa Thí Đạo thương, thứ ba là thăng cấp pháp bảo phi hành, thứ tư là dốc sức luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, thứ năm hắn vẫn muốn tăng tu vi mình lên một bước nữa.

Thí Đạo thương Diệp Mặc cũng không phải thích lắm, nhưng đến chuyện nhỏ thăng cấp cây thương này cũng không luyện hóa được, có thể thấy là một món sát khí tuyệt đại.

Trong lúc bảo vệ tính mạnh này, còn quan tâm gì đến thích với không thích nữa? Chỉ cần uy lực mạnh là được.

Còn chuyện tu vi của hắn có thể tăng lên được hay không, Diệp Mặc cũng chỉ có thái độ ăn may, cho dù ở trong Ảnh Hư Bảo mấy chục năm, hắn cũng sẽ không gấp gáp đến Hư Thị.

Đáng tiếc hắn cũng biết, cho dù hắn có giàu có đi nữa, trong Tiên tức lâu của Ảnh Hư Bảo cũng không thể nào ở lại được mấy chục năm.

– Diệp đại ca, anh muốn tránh ở Tiên tức lâu trong Ảnh Hư Bảo?

Thanh Như lập tức hiểu ra ý của Diệp Mặc.

Tên Đạo nguyên Ma thánh kia nhìn thấy bốn người Diệp Mặc, ánh mắt lộ hàn ý lạnh lẽo, lão cũng không vội.

Bất luận Diệp Mặc có ở trong Ảnh Hư Bảo hay không, lão cũng có thể ăn chắc được Diệp Mặc.

Nhưng khi hắn nhìn thấy bốn người Diệp Mặc tăng tốc tiến vào Tiên tức lâu trong Ảnh Hư Bảo, lão lập tức hiểu ra.

Sau đó sắc mặt biến sắc, thân hình lóe sáng, liền muốn chặn bốn người Diệp Mặc trước cửa Tiên tức lâu của Ảnh Hư Bảo.

Chỉ có điều trong Ảnh Hư Bảo đâu đâu cũng là cấm chế, cho dù lão có tăng tốc thế nào đi nữa, bốn người Diệp Mặc cũng đã tiến vào trong Tiên tức lâu của Ảnh Hư Bảo rồi.

Căn bản cũng không đợi người trong này đón tiếp, Diệp Mặc chủ động bước nhanh lên nói:

– Xin hỏi trong này còn phòng hay không?

– Phòng trung cấp và phòng bình dân thì không còn rồi, vừa mới có người trả một phòng VIP.

Tên tiểu nhị của Tiên tức lâu này vô cùng khách khí.

Khi anh ta nói chuyện, thì tên Đạo nguyên Ma thánh kia cũng đã tiến vào Tiên tức lâu, lão nhìn thấy Diệp Mặc cũng đã đang nói chuyện với tên tiểu nhị của Tiên tức lâu rồi, sắc mặt hiện hắc khí, cố kìm nén sự tức giận.

– Được, vậy thì thuê phòng VIP đi, đặt trước ba năm.

Diệp Mặc không chút do dự nói.

Tên tiểu nhị kia chỉ mới là tu vi Tiên tôn, nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức kinh ngạc hỏi:

– Phòng VIP một đêm cần một trăm nghìn thần tin thượng phẩm, anh muốn đặt ba năm? Phải biết rằng nếu trả trước hạn, thi chúng tôi cũng không trả lại thần tinh đâu.

Anh ta sở dĩ giật mình như vậy, là vì giá phòng trong Ảnh Hư Bảo rất cao, thậm chí còn cao hơn nhiều so với giá trong Hư Thị.

Đệ nhất Tiên tức lâu của Ảnh Hư Bảo – Ảnh Hư Tiên tức lâu giá lại càng cao hơn nữa, người bình thường cùng lắm chỉ ở vài tháng mà thôi.

Hơn nữa thời gian thuê càng dài thì sẽ càng không đặt phòng VIP.

Người bình thường đều là phòng bình dân hoặc trung cấp, phần lớn người đến Ảnh Hư Bảo ở đều sẽ không ở quá một tháng, vì mọi người đều sẽ đến Hư Thị, ai muốn ở lại Ảnh Hư Bảo trong Hư Thị này chứ?

Diệp Mặc trực tiếp lấy ra một túi trữ vật đựng một trăm triệu thần tin đưa cho tiểu nhị nói:

– Vậy thì tôi đặt một trăm triệu thần tinh, đợi đến khi thần tinh hết rồi, không đủ thì tôi lại thêm sau.

Tên tiểu nhị lúc này mới tỉnh ngộ lại, vội vàng vô cùng khách khí kính cẩn nói:

– Được, mời tiên hữu theo tôi lên lầu.

Đối với bọn họ mà nói, chỉ cần có thể để cho bọn họ kiếm được thần tinh, cho dù là người tôn kính nhất, cũng chẳng liên quan gì đến tu vi.

– Cám ơn.

Diệp Mặc không thèm nhìn tên Đạo nguyên Ma thánh kia, trực tiếp dẫn ba người còn lại đi cùng tên tiểu nhị này lên Ảnh Hư Tiên tức lâu.

– Hừ, có thể lấy ra một trăm triệu thần tinh, quả nhiên giàu có, bổn thánh xem xem anh có thể lấy ra mấy lần một trăm triệu thần tinh.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này chằm chằm nhìn bóng lưng Diệp Mặc biến mất hừ lạnh một tiếng, lão cũng đã nhắm mục tiêu, không đợi được Diệp Mặc, tuyệt đối sẽ không rời khỏi Ảnh Hư Bảo.

Cho dù là Đạo nguyên Thánh đế, cũng không thể nào tùy tiện lấy ra mấy trăm triệu thần tinh.

Thánh đế bình thường, có thể lấy ra một trăm triệu thần tinh cũng đã là vô cùng giàu có rồi.

Chín vì như vậy, tên Đạo nguyên Thánh đế này mới chắc rằng Diệp Mặc kiên trì chẳng được bao lâu.

Phòng VIP của Ảnh Hư Tiên tức lâu mặc dù cực đắt, nhưng không gian và cảnh vật rất được.

Bên trong ngoài một đại sảnh, còn có ba phòng nhỏ.

Diệp Mặc ngay lập tức liền bố trí trận pháp cấm chế trong phòng, từng cái nối tiếp nhau, mỗi một trận pháp cấm chế đều cách ly thần thức, phòng tất cả các loại giám thị.

Sau khi làm xong những thứ này, Diệp Mặc lập tức tiến vào Thế giới trang vàng bế quan.

Nếu không phải trong tình huống đặc biệt, hắn tuyệt đối không muốn tiến vào trong Thế giới trang vàng trong một nơi như Ảnh Hư Tiên tức lâu này.

Nhưng hắn chỉ có thời gian ba năm, cho dù Thế giới trang vàng có khởi động, cũng chỉ có ba năm.

Thời gian ba năm đối với Diệp Mặc mà nói không hề dài, hắn có rất nhiều chuyện cần phải làm.

Sau khi Diệp Mặc bắt đầu bế quan, đám người Tiên Vu Học cũng đã cùng thuyền hạm rời khỏi Ảnh Hư Bảo.

Diệp Mặc bị Đạo nguyên Ma thánh chăm chăm theo dõi, bọn họ cũng không biết làm thế nào, căn bản cũng không giúp gì được.

– Tiên Vu tiên hữu, anh nói Diệp huynh có thể tránh được nạn này không?

Cũng đã bước lên thuyềnhạm của Thánh đạo Tàn giới, Cổ Bích Doanh vẫn có chút lo lắng hỏi.

Tiên Vu Học khẳng định nói:

– Tôi tin rằng Diệp huynh có thể tránh được lần này, lúc trước khi Thân Đồ Hưng Đức tìm hắn tôi cũng đoán như vậy, bây giờ tôi vẫn là đoán như vậy.

Cô yên tâm, Diệp huynh tuyệt đối sẽ kịp thời đuổi đến Hư Thị, sau đó đưa cho cô một bình Luyện Tâm Đan.

Cổ Bích Doanh lắc đầu nói:

– Tôi cũng không phải lo lắn chuyện Luyện Tâm Đan, tôi thực sự lo cho Diệp tiên hữu.

Tân Trác đứng một bên nói:

– Nói thật, Diệp tiên hữu quả thực quá giàu có.

Nếu không phải hắn kiêng kỵ mấy tên Đạo nguyên Thánh đế kia, Diệp tiên hữu nói không chừng sẽ đổi được nhiều thứ hơn.

Quan hệ của ba người vốn dĩ không tệ, lại vì Diệp Mặc, ba người lại càng thân thiết hơn.

Diệp Mặc lúc này đang không ngừng luyện chế Thần khí trung phẩm và các loại Thần đan.

Hắn lấy được lượng lớn nguyên liệu luyện khí và Thần linh thảo trong nhẫn trữ vật của mấy tên cướp hư không kia, việc bây giờ chính là tăng cường trình độ luyện khí và trình độ luyện đan của mình.

Sau hai mươi năm trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc thành công dung hợp Lạc Ngân Băng Lưu vào Thời Không Thoa, thăng cấp Thời Không Thoa lên Thần khí phi hành cực phẩm.

Trong đó ngoài trình độ luyện khí của Diệp Mặc không ngừng tăng lên trong khi thí nghiệm, còn có hỏa linh Tiểu Thanh giúp hắn rất nhiều.

Hỏa linh Tiểu Thanh sau khi cắn nuốt Hư Không Hôi viêm, cấp bậc bản thân cũng tăng lên không ít, giúp Diệp Mặc rất nhiều.

Không có mồi lửa tốt, cho dù Diệp Mặc là Khí thánh cao cấp thực sự, cũng không thể nào luyện chế Thời Không Thoa thành Thần khí cực phẩm thành công.

Diệp Mặc buông Thời Không Thoa ra thở dài, hắn rất ít khi tốn nhiều thời gian như này chuyên tâm nghiên cứu luyện khí.

Lần này tốn không ít thời gian, cuối cùng cũng không phí công, cuối cùng đã thành công luyện chế Thời Không Thoa thành Thần khí phi hành cực phẩm.

So với thăng cấp Dục đạo Đan thánh mà nói, đó chỉ là dùng thời gian vài ngày mà thôi.

Chỉ có thời gian vài ngày, Diệp Mặc đã luyện chế được bốn lò Luyện Tâm Đan.

Hắn vốn dĩ có thể dễ dàng luyện chế Tố đạo Thần đan, luyện chế Dục đạo Thần đan căn bản chính là chuyện nước chảy thành sông.

Thăng cấp Thời Không Thoa xong, Diệp Mặc lại lấy ra cây Thí Dạo thương, hắn biết cây thương này rất khó khống chế, cho dù luyện hóa rồi sau này nói không chừng sẽ cắn trả lại.

Chính vì như vậy, lúc trước sau khi hắn luyện một năm không có hiệu quả, quyết định dừng luyện hóa lại, sau đó để Tiểu Thanh dung hòa Thí Đạo thương.

Tiếc là, cho dù Tiểu Thanh đã là Thần diễm rồi, cũng không thể nào dung hòa được Thí Đạo thương, Diệp Mặc bất đắc dĩ chỉ có thể tiếp tục bỏ ngang.

Lần này Diệp Mặc thăng cấp Dục đạo, lại lần nữa bắt đầu luyện hóa Thí Đạo thương.

Diệp Mặc định dùng thêm năm mươi năm, nếu như không thể luyện hóa được Thí Đạo thương này, hắn quyết định bỏ qua.

Từ trên Thí Đạo thương truyền đến một loại sát khí thô bạo đáng sợ, lúc trưới khi hắn luyện hóa lần đầu tiên, liền cảm nhận được sát khí trong cây Thí Đạo thương này, các loại oán khí và khí tức âm u phức tạp pha trộn lẫn nhau, rất khó xóa được.

Bây giờ hắn lại luyện hóa, trong Thí Đạo thương lại càng tăng thêm nhiều yêu khí và ma khí, còn có một số loại khí tức thô bạo mà Diệp Mặc căn bản cũng không biết là thứ gì.

Các loại khí tức thô bạo vờn quanh trên Thí Đạo thương, dường như lúc nào cũng sẽ bị giao động, muốn giết chết Diệp Mặc.

May mà thần thức của Diệp Mặc cường hãn, thậm chí cũng đã hình thành thần thức giới, cũng là áp chế được cây Thí Đạo thương không có chủ nhân này.

Diệp Mặc biết rõ chỉ cần hắn luyện hóa được Thí Đạo thương, cho dù chỉ là luyện hóa được 1/10 cấm chế trong đó, thì cũng là một sát khí tuyệt đại, nói không chừng sẽ cứu hắn một mạng trong lúc mấu chốt nhất.

Chính vì vậy, biết rõ khí tức thô bạo của Thí Đạo thương quá nặng, cực khó luyện hóa, Diệp Mặc cũng chỉ có thể kiên trì tiếp túc luyện hóa cây Thí Đạo thương này.

Trong trận bàn thời gian, thời gian trôi nhanh như nước chảy.

Cùng với Diệp Mặc không ngừng luyện hóa, các loại khí tức vờn quanh ngoài Thí Đạo thương dần biến mất, đến cuối cùng bị hắn phá giải hoàn toàn.

Khí tức pha tạp bên ngoài Thí Đạo thương sau khi bị phá giải, Thí Đạo thương thoạt nhìn không còn thô bạo như lúc trước nữa, nhưng sự hung lệ lúc nào cũng muốn cắn nuốt người khác lại càng rét lạnh hơn.

Diệp Mặc không thèm để ý đến loại rét lạnh của Thí Đạo thương, cũng không dừng lại, trực tiếp bắt đầu luyện hóa cấm chế trong đó.

Nhưng khi Diệp Mặc bắt đầu luyện hóa cấm chế, hắn khiếp sợ phát hiện ra Thí Đạo thương không ngờ chỉ có bẩy cấm chế, Diệp Mặc ngây dại, thế này là thế nào?

Cho dù là một món linh khí bình thường cũng có sáu bảy cấm chế, chẳng lẽ Thí Đạo thương lại là linh khí Tu Chân giới dùng sao?

Nhưng Diệp Mặc lập tức liền gạt bỏ suy nghĩ này của mình, Thí Đạo thương nếu như là linh khí, hắn căn bản không cần luyện hóa, giơ tay lên là có thể nóp nát thành tro bụi, càng đừng nói gì đến chém giết một đại năng Hỗn nguyên như Đoan Mộc Cữu Cách.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2145: Gặp Gỡ Trong Hư Không

Gặp Gỡ Trong Hư Không

T

hần thức Diệp Mặc kết nối đến tầng cấm chế thức nhất, khi hắn bắt đầu thử luyện hóa cấm chế này, lập tức liền phát hiện ra mình nghĩ quá đơn giản.

Trong tầng cấm chế này không ngờ còn bao gồm chín cấm chế tuần hoàn giao thoa, Diệp Mặc ngược lại lại thở dài nhẹ nhõm, lúc này mới trở lại bình thường.

Bên trong một tầng cấm chế còn bao hàm chín cấm chế khác, bảy tầng cấm chế tổng cộng có sáu mươi ba cấm chế tuần hoàn.

Mặc dù còn cách xa 108 cấm chế, nhưng cũng không phải chỉ có bảy tầng cấm chế nữa.

Sau khi Diệp Mặc bắt đầu luyện chế chín tầng cấm chế này, mới biết khó khăn như nào.

Cấm chế thứ nhất đến thứ ba luyện hóa hắn chỉ cần năm năm, còn cấm chế thứ ba đến cấm chế thứ sáu, hắn cần đến mười hai năm, cấm chế thứ sáu đến cấm chế thứ bảy hắn cần đến hẳn năm mươi năm.

Loại bỏ cấm chế tuần hoàn giao thoa trong mỗi một cấm chế, bề ngoài Thí Đạo thương chỉ có bảy tầng cấm chế, Diệp Mặc luyện hóa tầng cấm chế thứ nhất dùng đến bảy mươi lăm năm.

Diệp Mặc biết rõ, những tàng cấm chế phía sau chắc chắn càng lúc càng khó luyện hóa hơn.

Khi Diệp Mặc bắt đầu luyện hóa tầng cấm chế thứ hai của Thí Đạo thương, hoàn toàn dập tắt suy nghĩ luyện hóa tầng cấm chế thứ hai của Thí Đạo thương trong khi bế quan, vì trong tần cấm chế thứ hai của Thí Đạo thương không phải là chín cấm chế tuần hoàn giao nhau, mà là mười tám cấm chế tuần hoàn giao nhau.

Diệp Mặc không thể tiếp tục luyện hóa tầng cấm chế thứ hai nữa, nếu như cứ tiếp tục suy tính như này, trong tầng cấm chế thứ ba hẳn có 27 cấm chế tuần hoàn, trong tầng cấm chế thứ tư có 36 cấm chế tuần hoàn…

Cứ tăng như vậy, sớm đã không còn là 108 cấm chế nữa rồi.

Diệp Mặc thở dài, cảm nhận được sát ý mùi máu nồng đậm của Thí Đạo thương, hắn biết cho dù hắn chỉ luyện hóa chín cấm chế tuần hoàn trong tầng cấm chế thứ nhất, cũng có thể uy hiếp được một Đạo nguyên Thánh đế.

Tiếp tục đem thời gian lãng phí luyện hóa Thí Đạo thương, hắn còn không bằng tiếp tục luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung và Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn đều là 108 cấm chế.

Mà bây giờ hắn cũng đều luyện hóa đến cấm chế thứ 99 rồi.

Nếu như hắn có thể luyện hóa hơn 100 cấm chế, thì uy lực tuyệt đối sẽ tăng lên một cấp bậc mới, thậm chí còn gấp đôi cũng chưa biết chừng.

99 cấm chế và 100 cấm chế thoạt nhìn chũng chỉ chênh lệch một cấm chế, nhưng một cấm chế này luyện hóa cũng không đơn giản chút nào.

Lúc trước khi Diệp Mặc là Tố đạo cũng đã thử luyện hóa, vì tốn quá nhiều thời gian, không có chút động tĩnh gì, hắn quyết định bỏ.

Bây giờ hắn cũng là Dục đạo rồi, lại luyện hóa một cấm chế này, vẫn vô cùng tốn sức.

Nhưng so với lúc trước hoàn toàn không luyện hóa nổi, lần này hắn cuối cùng cũng có thể buông lỏng cấm chế, sau năm mươi năm, Diệp Mặc cuối cùng cũng đã luyện hóa được cấm chế thứ 100 của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Diệp Mặc lắc đầu, tốn nhiều thời gian như vậy luyện hóa một cấm chế, hắn không biết có đáng hay không.

May mà hắn có trận bàn thời gian, nếu không hắn quả thật không muốn là chuyện như này.

Tốn thêm 30 năm nữa, Diệp Mặc mới lại luyện hóa được cấm chế thứ 100 của một mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Thời gian ba năm còn chưa hết, nhưng Diệp Mặc lại biết 100 triệu thần tinh của hắn cũng sắp hết rồi.

Cho dù còn có chút dư thừa, nhưng tuyệt đối cũng không nhiều.

Diệp Mặc không tiếp tục luyện hóa những mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn còn lại nữa, hắn cất trận bàn thời gian đi, lại lần nữa hái một quả Hoàng Trung Lý từ trên cây Hoàng Trung Lý.

Hoàng Trung Lý có thể trợ giúp cảm ngộ thiên đạo, hơn nữa pháp tắc thiên đạo bao hàm trong mỗi quả Hoàng Trung Lý cũng là khác nhau.

Nhưng lại có thể căn cứ theo ý thức của từng người cảm ngộ, tăng thêm một loại pháp tắc thiên địa trong đó.

Thứ mà Diệp Mặc muốn tăng cường chính là lĩnh ngộ của mình với Nhất Phương, nếu như hắn có thể trong hư không, dùng một khoảng hư không bắt được không gian của mình, trói chặt tên Đạo nguyên Ma thánh kia, cho dù chỉ là trong một giây, hắn cũng có thể đánh cho trọng thương, thậm chí là giết chết.

Đối với Diệp Mặc mà nói, hắn không chỉ là vì muốn chạy thoát từ tay của Đạo nguyên Ma thánh kia, nếu như chỉ là chạy thoát, hắn tin rằng với lĩnh ngộ Dục đạo của mình trong hư không, dùng Thần khí phi hành cực phẩm cũng đã có thể thoát được từ tay đối phương rồi.

Tên Đạo nguyên Ma thánh kia không ngờ lại dám để ý Mục Tiểu Vận, bất luận đối phương nghĩ như thế nào, Diệp Mặc cũng có suy nghĩ giết chết lão trong đầu.

Thần thông Nhất Phương hư không và Thuấn Tức dường như có điểm chung nhau, Diệp Mặc lại biết đó là hai pháp tắc thần thông khác nhau hoàn toàn, một là thần thông không gian, một là thần thông pháp tắc thời gian.

Trên thực tế thần thông Thuấn Tức lại càng đáng sợ hơn một chút, nhưng Diệp Mặc biết rõ, thần thông Thuấn Tức của hắn còn kém xa sự lợi hại của Nhất Phương hư không, thần thông Thuấn Tức của hắn cùng lắm chỉ là lĩnh ngộ được chút đỉnh mà thôi, đối với Đạo nguyên Thánh đế, thì tuyệt đối không có vấn đề gì.

Muốn đối phó với Đạo nguyên Thánh đế, còn thiếu sót rất nhiều.

Thần thông có lợi hại đi nữa, cũng phải cảm ngộ sâu sắc mới có thể phát huy được tác dụng.

Pháp tắc đạo vận trong Hoàng Trung Lý được Diệp Mặc cảm ngộ, chuyển hóa thành lĩnh ngộ thần thông Nhất Phương hư không.

Một tháng sau, Diệp Mặc lại lần nữa giơ tay chộp ra ngoài.

Lần này càng tự nhiên hơn lần đầu tiên, không có chút chậm chạp và trì trệ nào, Diệp Mặc biết thần thông Nhất Phương hư không của hắn đã tiến thêm một bước so với lúc trước, nhưng thần thông nhìn như nước chảy mây trôi này của hắn trong thế giới của mình, một khi ra ngoài, cũng khó khăn hơn gấp trăm lần.

Diệp Mặc tính toán một chút xem 100 triệu thần tinh còn lại bao nhiêu, không tiếp tục tu luyện nữa, cũng không tiếp tục cảm ngộ thần thông, mà lại bắt đầu luyện chế trận kỳ.

Đối phó với một Đạo nguyên Thánh đế, Diệp Mặc cũng không đơn giản cho rằng mình có thể dùng trận pháp khống chế được đối phuơng.

Nếu như hắn có suy nghĩ này, thì hắn đã quá ngây thơ rồi.

Cho dù trận pháp của hắn có nghịch thiên đi nữa, muốn trong hư không dùng trận pháp khống chế được một Đạo nguyên Thánh đế, cũng vô cùng khó khăn, cho dù đối phương bị hắn khống chế lại rồi, hắn cũng chưa chắc có thể giết được đối phương.

Hơn nữa, cảm ngộ thiên địa của một Đạo nguyên Thánh đế sâu bao nhiêu, một khi nhắm vào khốn sát trận chống đối lão, lập tức sẽ khiến lão có sự cảnh giác.

Diệp Mặc luyện chế trận kỳ mặc dù cũng là vì dùng trận pháp tiêu diệt Đạo nguyên Ma thánh này, nhưng loại thông qua cách gián tiếp.

Trận pháp mà hắn muốn bố trí không có chút quan hệ trực tiếp nào với Đạo nguyên Ma thánh kia, nhưng phải lấy mục đích là chém giết lão mới được.

Sau khi luyện chế mấy trăm trận kỳ xong, Diệp Mặc không tiếp tục luyện chế trận kỳ nữa, hắn cảm thấy lúc này có thể rời khỏi Ảnh Hư Bảo rồi.

Nếu như chuẩn bị nhiều như này rồi, hắn vẫn không giết được Đạo nguyên Ma thánh kia, thì hắn có bao xa chạy bấy xa vậy.

Diệp Mặc từ trong Thế giới trang vàng ra ngoài, lại phát hiện ba người Thanh Như không tiếp tục tu luyện, rõ ràng cũng biết 100 triệu thần tinh sắp tiêu hết rồi.

– Ông xã, chúng ta phải đi rồi sao?

Mục Tiểu Vận nhìn thấy tinh thần thoải mái của Diệp Mặc, dường như cũng không có chút lo lắng gì, thở phào nhẹ nhõm hỏi.

– Đúng vậy, bây giời chúng ta đi thôi.

Trong lúc Diệp Mặc nói, Thanh Như và Phục Phi cũng biết Diệp Mặc xuất quan rồi, cũng đã đến.

– Đi rồi sao? Tôi còn cho rằng anh có chút thần tinh, có thể co đầ rụt cổ đến khi nào.

Trong một động phủ cực kỳ bình thường trong Ảnh Hư Bả, một người đàn ông hắc khí lượn quanh nhìn thông tin châu trong tay mình một chút, lầm bầm cười khẩy một cái.

Lập tức thân hình của lão lóe lên, cũng biến mất trong động phủ.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lão liền xuất hiện ngoài Ảnh Hư Bảo, đồng thời phóng ra pháp bảo phi hành của mình, là một phi thuyền Thần khí thượng phẩm. – Quá ngây thơ, nếu như một Đạo nguyên có thể dễ dàng trốn thoát như vậy, thì Đạo nguyên cũng không phải khiến người ta sợ hãi như vậy nữa rồi.

Cũng không biết là đệ tử của đại tông môn nào của Nhân tộc.

Xem ra bình thường phách lối quen rồi, bây giờ đến chút oan ức cũng không chịu nổi, vô duyên vô cớ ném đi tính mạng của mình.

Diệp Mặc cũng không biết có người đang lo lắng cho hắn, Đạo nguyên Ma thánh kia vừa mới ra khỏi Ảnh Hư Bảo, hắn liền biết, sau đó hắn tăng tốc Thời Không Thoa của mình, trên đường hắn căn bản không làm ký hiệu, hắn biết cho dù hắn không làm ký hiệu, thì tên Đạo nguyên Ma thánh đó cũng sẽ biết dấu vết hành tẩu của hắn.

– Haiz, không ngờ là một món Thần khí phi hành cực phẩm…

Tên Đạo Nguyên Ma thánh này cảm ngộ quỹ tích phi hành của Diệp Mặc một chút, lập tức khiếp sợ lẩm bẩm một câu.

Sau đó khuôn mặt lộ vẻ vui sướng, cho dù một Đạo nguyên như lão, cũng chỉ có một món Thần khí phi hành thượng phẩm cao cấp.

Giá trị của một món Thần khí phi hành cực phẩm cao như thế nào? So với Thần khí phi hành cực phẩm, Cửu Tinh Trúc mà lão mất đi căn bản cũng chẳng là cái gì.

– Ha ha ha… Xem ra mình có thể quay về một chuyến được rồi.

Có Thần khí phi hành cực phẩm, thời gian lão quay về cũng rút ngắn đi rất nhiều.

Diệp Mặc lúc này cũng đã dừng lại, hắn với tốc độ nhanh nhất cất Thời Không Thoa đi, đồng thời bảo mấy người Thanh Như tiến vào Thế giới trang vàng.

Sau đó đem trận kỳ đã được luyện chế không ngừng bắn ra ngoài, chỉ mười mấy giây, những trận kỳ đó cũng đã biến mất trong hư không, không nhìn thấy chút bóng dáng gì nữa.

Mặc dù như vậy, Diệp Mặc trong lòng vẫn có chút tiếc nuối, tên Đạo nguyên Ma thánh kia cho hắn thời gian quá ngắn, nếu như cho hắn thêm nửa tuần hương nữa, trận pháp mà hắn bố trí sẽ càng lớn hơn.

Sau khi bố trí xong trận pháp, Diệp Mặc cũng không đứng nguyên tại chỗ nữa, ngược lại di chuyển về phía Ảnh Hư Bảo khoảng mấy trăm dặm mới dừng lại.

– Ngươi không chạy nữa?

Tên Đạo nguyên Ma thánh kia đến nhìn thấy một mình Diệp Mặc đứng trong hư không, ngược lại có chút nghi ngờ nói một câu.

Lão cho rằng, Diệp Mặc có Thần khí phi hành cực phẩm, lúc này chắc hẳn cũng đã chạy xa lắm rồi, nói không chứng còn cho rằng mình có thể chạy thoát, chứ không phải đứng chờ chết ở đây.

Mặc dù trong mắt lão, Diệp Mặc cho dù có liều mạng chạy trốn, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay lãi, nhưng Diệp Mặc lại ở đứng đó không đi, lại nằm ngoài dự liệu của gã.

– Ồ, không đúng, anh còn có tiểu thế giới… không phải tiểu thế giới, mà là thế giới chân linh.

Khi tên Đạo nguyên Ma thánh này không nhìn thấy mấy người Mục Tiểu Vận, lập tức liền hiểu ra, nếu như Diệp Mặc có tiểu thế giới, một Đạo nguyên Thánh đế như lão, tuyệt đối cũng có thể cảm ứng được.

– Đạo quả, thế giới chân linh, Thần khí phi hành cực phẩm… xem ra anh quả thực cũng không khiến tôi thất vọng.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này sáng mắt, rõ ràng cũng đã đem Diệp Mặc trở thành thực đơn của lão rồi.

Lão khẳng định Diệp Mặc dám cất Thời Không Thoa, một mình đứng trong này, tuyệt đối có cái gì đó để dựa vào, nhưng lão cũng không lo lắng.

Chống lưng của một Tiên đế có tài giỏi cừ khôi thế nào đi nữa, trước mặt một Đạo nguyên Thánh đế như lão, cũng chỉ là mây bay.

– Chắc hẳn anh cho rằng thần thông của mình kinh người, cho nên muốn thử xem mình khác cường giả Đạo nguyên ở chỗ nào đúng không? Hôm nay ta sẽ cho anh toại nguyện.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này nói xong, cũng đã vung tay vung một màn hắc vụ ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box