1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 428 : Vây Công (c2136-c2140)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 428 : Vây Công (c2136-c2140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2136: Vây Công

Vây Công

M

àu xám cực nóng đáng sợ giống như một túi thuốc nổ, bị Tiếu Cấn phóng ra đồng thời đã ầm ầm nổ ra.

Thời gian chỉ một hơi thở, hư không chung quanh đã bị ngọn lửa màu xám đáng sợ vây lại rồi.

Lửa màu xám rợp trời kia cháy mạnh đồng thời cuộn lên, chẳng những có một phần nghênh hướng Liệt Không Đao Ngân, hơn nữa phần lớn là chụp vào Diệp Mặc.

Tử Đao ở bên trong lửa cháy mạnh màu xám tro này, vẫn mang theo tử mang lóa mắt đánh xuống.

Hư không Hôi viêm, Diệp Mặc vừa hình một cái liền nhận ra thứ màu xám tro này là Thiên Hỏa, cũng là Hư không Hôi viêm – đứng hàng thứ mười bốn trong Thiên Hỏa.

Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định Hư không Hôi viêm của đối phương cũng khai triển ra được hỏa linh, nếu không không có khả năng sẽ có loại linh tính này.

Loại ngọn lửa có linh tính này ít nhất là cấp bậc Thần diễm.

Đây là một loại lửa cực kỳ lợi hại, không chỉ thế, Diệp Mặc cũng chưa bao giờ từng thấy có người trực tiếp dùng ngọn lửa làm pháp bảo công kích chính.

Tiếu Cấn dám dùng ngọn lửa làm pháp bảo công kích, hiển nhiên y chẳng những có lòng tin đối với ngọn lửa của chính mình, hơn nữa còn có một loại lửa thần thông.

Đừng nói lúc này Tiểu Thanh đã nhảy lên trong tử phủ, muốn ra công kích Hư không Hôi viêm, cho dù là hỏa linh Tiểu Thanh không có phản ứng, Diệp Mặc cũng định dùng lửa để giáo huấn cái tên Hồ Tiên tự cho là đúng này một chút.

Hư không Hôi viêm còn chưa bổ nhào vào Thời Không Thoa của Diệp Mặc, Diệp Mặc đã đấm ra một quyền.

Thần thông của hắn và của Tiếu Cấn bất đồng, của hắn là dung nhập ngọn lửa vào trong quyền đạo thân thông của mình.

Một bức tường lửa màu xanh trong nháy mắt cũng đã đánh ra, bức tường lửa màu xanh thẫm va vào bên trên màng lớn Hư không Hôi viêm này vậy ma không có một tiếng động nào.

Sau hai hơi thở, mới có một tiếng bén nhọn vang lên, mảng lớn Hư không Hôi viêm kia giống như gặp phải thiên địch cực kỳ đáng sợ, lập tức lui xuống.

Lúc này bức tường lửa màu xanh thẫm thứ hai và thứ ba đã ép tới, ép lên giống như hoa sóng.

– Thanh Như Hiểu Thiên …

Tiếu Cấn chơi lửa, hiển nhiên vô cùng hiểu biết về lửa, Diệp Mặc dung nhập ngọn lửa vào trong quyền đạo thần thông, loại sóng lửa này đánh ra quả thực là đáng sợ.

Nếu như gã không thể ngăn được loại ngọn lửa đáng sợ này, vậy gã cho dù là không chết cũng phải tuợt mất một tầng da.

Lúc này mấy tên Thánh đế vây công pháp bảo phi hành màu tím cũng cảm thấy tình huống không đúng, lại có một gã Thánh đế và ba gã Dục đạo Thánh đế nhanh chóng bay tới.

Cùng với bốn người này rời đi, mười một gã Thánh đế vây công pháp bảo phi hành màu tím chỉ còn lại năm người.

Không gian phí trước pháp bảo phi hành màu tím trong nháy mắt đã được mở ra, đồng thời áp lực cũng giảm nhiều.

Thần thức của hai gã Hóa đạo Thánh đế bên trên pháp bảo phi hành màu tím kia chỉ thoáng quét qua phía Diệp Mặc một chút, liền thu hồi lại.

Cùng lúc đó, pháp bảo phi hành nửa cực phẩm màu tím kia lại đột nhiên đổi hướng, xuyên qua khoảng trống giữa năm tên Thánh đế vây quanh bọn họ, chỉ trong một cái hô hấp đã biến mất không còn dấu vết.

Năm tên Thánh đế này bởi vì chỉ còn lại có hai tên Hóa đạo Thánh đế, nên đối mặt với hai Hóa đạo Thánh đế bên trên pháp bảo phi hành một lòng muốn chạy trốn, trong lúc nhất thời bọn gã lại không kịp chặn lại.

– Những người này thật sự là quá không biết xấu hổ.

Dù là Thanh Như cũng tức giận mắng một câu, Diệp Mặc rõ ràng là đang trợ giúp pháp bảo phi hành màu tím công kích cướp hư không, pháp bảo phi hành màu tím kia áp lực giảm bớt, vậy mà lại không giúp đỡ phản công, ngược lại còn chạy trốn mất tiêu.

Diệp Mặc cũng hừ lạnh một tiếng, hắn ghét nhất chính là loại vong ân phụ nghĩa này.

Vừa rồi nếu như hắn không muốn xuất thủ, Tiếu Cấn tuyệt đối không ngăn được Thời Không Thoa của hắn.

Hắn nán lại, là cố ý giúp một tay.

Không ngờ lại nghiệm chứng câu chuyện nông phu và con rắn, có một số việc thật đúng là không thể tùy tiện làm người tốt.

Tiếu Cấn điên cuồng thúc dục nguyên khí, muốn ngăn trở Thanh Như Hiểu Thiên của Diệp Mặc, chỉ cần gã ngăn được một vòng này, chờ đồng bạn của gã tới thì dễ rồi.

Nhưng dù là gã có thúc dục Hư không Hôi viêm đi nữa, Thanh Như Hiểu Thiên cũng thế như chẻ tre hoàn toàn cuốn Hư không Hôi viêm vào, một tiếng cháy rực thét lên từ trong ngọn lửa màu xám phát ra.

Diệp Mặc vậy mà lại cảm giác được Thanh Như Hiểu Thiên của mình trong nháy mắt này giống như đã tăng lên rất nhiều vậy.

Hắn lập tức hiểu ra, Thanh Như Hiểu Thiên là thiên địch của Hư không Hôi viêm, tuy cùng là Thần diễm, nhưng Thanh Như Hiểu Thiên đảng cấp cao hơn Hư không Hôi viêm nhiều, lại là áp chế Hư Không Hôi viêm, lúc này mới có thể nuốt chửng Hư không Hôi viêm.

Trong nháy mắt khi Thanh Như Hiểu Thiên cắn nuốt sạch Hư không Hôi viêm, bức tường lửa màu xanh thẫm thứ tư đã quấn lấy Tiếu Cấn.

Diệp Mặc biết lúc này Tiếu Cấn đã không còn đáng lo nữa rồi, hắn thử truyền một cái tin tức cho hỏa linh Tiểu Thanh, khiến cho bức tường lửa thứ năm của Tiểu Thanh oanh kích tới cái tên Hóa đạo Thánh đế gầy yếu kia.

Khiến cho Diệp Mặc vui mừng chính là, hắn lập tức nhận được thanh âm của hỏa linh, thanh âm non nớt vô cùng còn mang theo vẻ vui sướng:

– Không thành vấn đề, lão đại.

Hỏa linh có thể nói chuyện? Hơn nữa còn học theo giọng điệu của Vô Ảnh? Diệp Mặc trong nháy mắt liền hiểu được, hắn biết lúc này không phải lúc thích hợp để hỏi hỏa linh về những chuyện này, đồng thời khi bức tường lửa màu xanh thẫm thứ năm đánh về phía Hóa đạo Thánh đế gầy yếu kia, Tiếu Cấn đã phát động ra độn thuật.

Dưới Thần diễm của Thanh Như Hiểu Thiên, gã tìm không thấy biện pháp thoát thân nào tốt hơn.

Cho tới giờ khắc này Liệt Không Đao Ngân của Tử Đao mới rơi xuống, một dòng huyết vụ phun ra, dưới sự trói buộc của Thanh Như Hiểu Thiên, Tiếu Cấn bị Liệt Không chém thành hai khúc.

Độn thuật chỉ phát động ra một nửa đã bị gián đoạn, Diệp Mặc cũng không có tâm tình nướng cháy Tiếu Cấn.

Ngọn lửa màu xanh cuốn một cái, Tiếu Cấn ngay cả nguyên thần mang thân xác ngay cả tro cũng không còn, chỉ có một chiếc nhẫn rơi xuống, xuất hiện ở lòng bàn tay Diệp Mặc.

Hóa đạo Thánh đế gầy yếu kia khó khăn lắm mới ngăn được bức tường lửa thứ năm do năm con sóng lửa chồng chất lên của Diệp Mặc, có chút chật vật lui ra, đứng chung một chỗ với mười người khác.

Mười người sững sờ nhìn chằm chằm vị trí vừa rồi Tiếu Cấn đứng, lúc này Tiếu Cấn sớm đã hóa thành hư vô.

– Lại dám giết Hồ Tiên …

Tên Hóa đạo Thánh đế hầy yếu ngăn trở Diệp Mặc kia trước nhất phẫn nộ, ác liệt hừ một tiếng kêu lên:

– Cùng lên, rút hồn luyện phách hắn tế Hồ Tiên.

Mười tên Thánh đế đồng thời phóng ra pháp bảo đánh về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc biết phòng ngự của Thời Không Thoa của hắn tuyệt đối không chịu được công kích của mười người này, hắn dứt khoát chạy ra khỏi Thời Không Thoa.

Thanh Như coi tình hình lên khống chế Thời Không Thoa trong nháy mắt lui ra phía sau, Thời Không Thoa mặc dù có trận pháp phòng ngự, nhưng Thanh Như tu vi quá thấp, lúc này căn bản là không giúp được gì.

Điều duy nhất cô có thể làm, chỉ là không ảnh hưởng đến Diệp Mặc đánh nhau.

Mười tên cướp hư không này căn bản là mặc kệ Thanh Như, bây giờ Diệp Mặc đã là tử địch trong mắt bọn gã.

Lĩnh vực của mười Thánh đế hoàn toàn chồng chất lên nhau, theo bọn gã thấy, loại phạm vi chồng lên đáng sợ này và pháp bão đồng thời công kích, Diệp Mặc sẽ bị nghiền ép thành bột phấn.

Cuối cùng có thể tồn đọng lại, tối đa cũng chỉ còn một nguyên thần mà thôi.

Lĩnh vực Thánh đế chồng lên, gần như không thua hình thức ban đầu của một giới vực.

Diệp Mặc chưa bao giờ trải qua áp lực đáng sợ như vậy, hắn cảm giác được lĩnh vực Thánh đế của mình trong nháy mắt này đã hoàn toàn bị xé rách, khí thể khủng bố điên cuồng đánh vào trên người hắn, gần như muốn xé rách hắn thành mảnh vụn.

Mấy ngụm máu tươi phun ra, Diệp Mặc vậy mà lại không đánh ra Tử Đao của mình, mà đem lĩnh vực của mình co rút lại trong phạm vi vài trượng, đồng thời liên tục sáu luồng Liệt Không Dung Thuật thần thông đánh ra.

Sáu gã Dục đạo Thánh đế, nếu như là một đấu một với từng tên một, Diệp Mặc có nắm chắc trong chớp mắt sẽ giết từng người một trong số đó, nhưng nhiều Dục đạo Thánh đế và Hóa đạo Thánh đế như vậy liên hợp lại công kích một mình hắn, cho dù là lĩnh vực nghiền ép, cũng làm cho hắn không chịu nổi rồi.

Hắn chỉ có thể dùng Dung Thuật thần thông đánh lén, Dung Thuật thần thông là công pháp thần thức đỉnh cao.

Sau khi được Diệp Mặc cải tiến càng uy lực kinh người, chỉ có điều là thần thức tiêu hao quá lớn mà thôi.

Chính là dùng thần thông thực tế của hắn thông qua hình thức công kích bằng thần thức đánh ra, hơn nữa còn là công kích vào thức hải.

Trông thấy Diệp Mặc bị khí thế của lĩnh vực Thánh đế chồng lên nhau áp chế cho phun máu, bốn gã Hóa đạo Thánh đế trong lòng vui vẻ, càng thúc dục công kích về phía pháp bảo của Diệp Mặc.

Mà sáu gã Dục đạo Thánh đế kia bởi vì bị Dung Thuật thần thông của Diệp Mặc đánh lén, thế công lập tức dừng một chút.

Diệp Mặc trong lúc vội vã phóng ra Kim Cang Đại Thừa Đồ, hắn rất muốn dùng công kích để chống lại công kích, nhưng nhiều người như vậy công kích một mình hắn, hắn căn bản là không có năng lực dùng công đấu công nữa.

Kim Cang Đại Thừa Đồ mang theo hàng loạt Pạm Âm, hóa thành mấy chục Kim Cang La Hán, những Kim Cang La Hán này liên thủ, muốn ngăn trở pháp bảo công kích của bốn gã Hóa đạo Thánh đế này.

– Kim Cang Đại Thừa Đồ?

Một gã Hóa đạo Thánh đế nhận ra cái Kim Cang Đại Thừa Đồ này của Diệp Mặc mừng rỡ kêu lên.

Diệp Mặc biết rõ Kim Cang Đại Thừa Đồ của hắn tuyệt đối không thể ngăn được trong ba lần hô hấp, sáu luồng Dung Thuật thần thông của hắn sau khi công kích ra, lập tức chính là sáu luồng Lôi Thương ầm ầm đánh xuống.

Sáu gã Dục đạo Thánh đế kia bị Dung Thuật thần thông của Diệp Mặc đánh lén, cùng lúc thức hải quay cuồng bị xé rách.

Nếu như Diệp Mặc còn là Tố đạo Thánh đế, cho dù là dùng Dung Thuật thần thông đánh lén Dục đạo Thánh đế, Dục đạo Thánh đế cũng có một lựa chọn phản kích hoặc là chống cự.

Nhưng lúc này Diệp Mặc đã là Dục đạo, sáu gã Dục đạo Thánh đế này không có nửa phần cơ hội.

Đồng thời khi thức hải của cáu gã Dục đạo Thánh đế này bị Thần Thức Dung Thuật thần thông Liệt Không đánh trúng, trong hư không tiếng sấm vang lên, sáu luồng Lôi Thương vô cùng to lớn do sấm sét biến thành đã nhanh chóng rơi xuống.

Sấm sét màu đen làm cho hư không chung quanh càng có vẻ thêm u ám, mà ngay cả La Hán màu vàng kim bên trên Kim Cang Đại Thừa Đồ cũng bị sấm sét màu đen tôn lên có chút âm trầm.

Phập phập phập …

Sáu luồng huyết vụ nổ tung, sáu gã Dục đạo Thánh đế dưới Dung Thuật thần thông đánh lén và Ngũ Lôi Thương Sát của Diệp Mặc, trong nháy mắt hóa thành mưa máu.

Răng rắc …

Kim Cang Đại Thừa Đồ cũng tại thời khắc này phát ra một tiếng vang vỡ vụn, Diệp Mặc biết đây không phải Kim Cang Đại Thừa Đồ bị đánh nát, mà Kim Cang Đại Thừa Đồ của hắn mất đi tác dụng.

Trong thức hải của hắn hàng loạt trận suy yếu truyền đến, công kích của bốn gã Hóa đạo Thánh đế chẳng những đánh cho Kim Cang Đại Thừa Độ của hắn về nguyên hình, còn khiến cho kinh mạch hắn hoàn toàn vỡ vụn.

Nếu như không phải thân xác của hắn kiên cố, dưới loại công kích đáng sợ này, thậm chí đã tan rã rồi.

Diệp Mặc cố kìm nén phun ra một ngụm tinh huyết nữa, không lùi ngược lại lại tiến lên một bước, đưa tay chính là hai luồng Thần Văn rơi xuốg, đại thần thông Thái Sơ Thần Văn.

Nếu như nói lúc trước Diệp Mặc giết Tiếu Cấn, mấy tên Hóa đạo Thánh đế này còn tưởng rằng Diệp Mặc là vì có một loại Thiên Hỏa lợi hại hơn Hư không Hôi viêm nên mới có thể làm được như vậy, bây giờ Diệp Mặc trong nháy mắt giết sáu gã Dục đạo Thánh đế, bọn gã vậy mà không cách nào nhìn ra Diệp Mặc đã dùng thủ đoạn gì để giết.

Bọn gã liên thủ tuy đã đánh cho Kim Cang Đại Thừa Đồ về nguyên hình, nhưng khiến cho bọn gã càng khiếp sợ hơn chính là, không ngờ lại nhìn thấy Thái Sơ Thần Văn.

– Thái Sơ Thần Văn …

Một gã Hóa đạo trung kỳ hơi mập mạp run giọng kêu lên một câu, Nguyệt Nha Thần Sạn trong tay có chút run rẩy.

– Không phải sợ hắn, hắn cũng sắp không xong rồi.

Hóa đạo Thánh đế gầy yếu thấy bên phía mình có người sợ hãi, vội vàng kêu lên một câu, đồng thời lại phóng ra một cái Long Nha Địa Ngục Ấn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2137: Thần Văn Lại Lập Công

Thần Văn Lại Lập Công

D

iệp Mặc gượng ép thúc dục thần thức của mình, đồng thời khi hai luồng Thái Sơ Thần Văn đánh ra, Tử Đao cũng ầm ầm đánh xuống.

Thái Sơ Thần Văn thêm Lạc Ngân Đao Văn.

Lúc này mảng hư không này đã vặn vẹo, hai luồng Thái Sơ Thần Văn rõ ràng không có mục tiêu, nhưng bốn gã Hóa đạo Thánh đế ở đây đều cảm giác hai luồng Thái Sơ Thần Văn này là phóng tới bọn họ.

Một gã Hóa đạo sơ kỳ tóc dài, rốt cuộc nhịn không được kinh hãi trong nội tâm, quay người mang theo một đường độn quang, trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.

Gã nhìn không ra tu vi Diệp Mặc, nhưng có thể một hơi giết một Hóa đạo, sáu Dục đạo, há có thể đơn giản?

– Quỷ nhát gan, cho dù là hắn có Thái Sơ Thần Văn thì sao chứ? Hắn đã là nỏ mạnh hết đà rồi.

Chỉ cần ba người chúng ta liên thủ, nhất định có thể giết hắn.

Gã đàn ông Hóa đạo gầy yếu kia hừ lạnh một tiếng, trong khi nói Long Nha Địa Ngục Ấn đã bảo vệ toàn thân gã.

Hai người còn lại cũng đồng thời phóng ra pháp bảo phòng ngự, tuy bọn gã không đào tẩ, nhưng lại đều không chủ động ra tay, mà là trước tiên bảo vệ mình đã rồi nói sau.

Thái Sơ Thần Văn hung danh hiển hách, bất chấp không gian thời gian, không có ai chủ quan cả.

Tu luyện tới Hóa đạo, ai mà không tốn rất nhiều vạn năm, trải qua gian khổ vạn khổ mới được? Nếu như giống như Tiếu Cấn trước đó, bị người ta dễ dàng giết chết, đó mới là oan uổng cực kỳ.

Tuy ba người họ không đi, nhưng uy thế liên thủ trước kia đã mất.

Hai luồng Thái Sơ Thần Văn trục tiếp đánh về phía Hóa đạo trung kỳ mập mạp nói chuyện có chút run rẩy này, Diệp Mặc sớm đã nhìn ra tên Hóa đạo trung kỳ mập mạp này kiêng kỵ Thái Sơ Thần Văn nhất.

Quả nhiên tên Hoá đạo trung kỳ mập mạp kia trông thấy hai luồng Thái Sơ Thần Văn đánh về phía gã, thậm chí một số luồng Đao Văn vặn vẹo cũng là hướng về phía gã mà đến, cũng không kịp lo cái khác nữa, mang theo một luồng độn quang, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Gã khẳng định cho dù là đồng bọn của mình có thể giết chết Diệp Mặc đang trọng thương.

Gã cũng có khả năng bị Thái Sơ Thần Văn làm trọng thương, thậm chí là chết.

Đảo mắt đã chạy thoát mất hai người, Diệp Mặc không do dự nữa, Thái Sơ Thần Văn và Lạc Ngân Đao Văn vốn là hơi có chút chậm chạp trực tiếp đánh về phía tên Hóa đạo hậu kỳ còn lại kia, hết lần này tới lần khác vẫn tránh đi gã đàn ông gầy yếu kia.

Lần này giống như lôi đình đánh qua, không có nửa phần trì hoãn.

Người Hóa đạo hậu kỳ này không có bỏ chạy, một cây pháp bảo dên kịt hình dáng như vây thước phóng ra, Hắc Xích gần như hình thành một đường chân trời màu đen, muốn ngăn trở hai luồng Thái Sơ Thần Văn này.

Đồng thời pháp bảo phòng ngự của gã vẫn làm thành đường phòng tuyến thức hai.

Hiển nhiên người này cũng cực kỳ kiêng kỵ đối với Thái Sơ Thần Văn.

Uỳnh …

Thái Sơ Thần Văn bổ vào ranh giới do Hắc Xích trải dài ra, trong nháy mắt vặn vẹo vươn ra.

Gợn sóng vặn vẹo này hình như đột nhiên dung nhập vào hư không biến mất không thấy gì nữa, giốg như biến mất bên trong đường chân trời do Hắc Xích hình thành nên, lại giống như vẫn còn đang trước mắt.

Diệp Mặc thăng cấp Dục đạo ngay trong hư không, đem hư không sáp nhập vào trong đại đạo của mình, trong hư không Thái Sơ Thần Văn càng như cá gặp nước.

Trông thấy hai luồng Thần Văn này biến mất không thấy gì nữa, người Hóa đạo hậu kỳ này sắc mặt lập tức đại biến.

Sở dĩ gã sợ hãi Thái Sơ Thần Văn, cũng là bởi vì gã hiểu được Thái Sơ Thần Văn bất chấp thời không.

Bây giờ hai luồng Thái Sơ Thần Văn trước đột nhiên biến mất không thấy gì nữa trước Hắc Xích của gã, mà trong cảm giác của gã, lại cứ luôn tồn tại.

Điều này làm cho trong lòng gã sinh ra cảnh giác.

Người đàn ông Hóa đạo gầy yếu kia thấy Diệp Mặc cũng không có công kích về phía gã, Long Nha Địa Ngục Ấn vốn là bảo vệ mình của gã bỗng nhiên phát ra hàng loạt tiếng ong ong.

Trong nháy mắt đã hình thành một ngọn núi khổng lồ cao mấy vạn trượng, chủ động đè ép nghiền xuống phía Diệp Mặc.

Cho dù là như vậy, gã lại vẫn phóng ra một tấm chắn phòng ngự bảo vệ toàn thân, hiển nhiên trong miệng gã nói đã là nỏ mạnh hết đà rồi, nhưng trong lòng vẫn lo lắng Thái Sơ Thần Văn.

Thời điểm khi một luồng Thần Văn lờ mờ tràn ra từ bên trên Hắc Xích, xuất hiện ở sau lưng Hắc Xích, Hóa đạo hậu kỳ này cũng không còn cách nào nhịn nổi nỗi hoảng sợ của mình.

Mà đây cũng chưa phải là cái làm gã khiếp sợ nhất, cái làm gã khiếp sợ nhất chính là, trên người Diệp Mặc tản mát ra từng đợt sức sống mạnh mẽ, đây căn bản không phải là cái người trọng thương có thể có.

Người Hóa đạo hậu kỳ này cũng không kịp lo cái khác nữa, Hắc Xích mang theo bản thân hóa thành một đường kẻ đen biến mất không còn dấu vết.

Thái Sơ Thần Văn một khi có thể lướt qua không gian, đã cho thấy Thái Sơ Thần Văn của đối phương đã gần đại thành rồi.

Loại thần thông này cho dù là Đạo nguyên Thánh đế cũng không dám coi thường, một Hóa đạo hậu kỳ như gã, muốn tiêu diệt hai luồng Thần Văn này, quả thực là nằm mơ.

Huống chi đối phương cũng không có trọng thương, một người trọng thương có thể tản mát ra loại sức sống nồng đậm này, đó mới là việc lạ.

Nhưng người Hóa đạo hậu kỳ này sau khi đào tẩu, mới cảm thấy không đúng, Thái Sơ Thần Văn hung danh hiển hách, cho dù là gã đào tẩu, hẳn là cũng sẽ đuổi theo làm gã trọng thương, hoặc là bóp vặn không gian có thể trói chặt gã chứ.

Sao bây giờ cũng chưa có khiến cho gã bị bất cứ thương tổn gì? Tuy trong lòng gã có nghi hoặc, bảo gã lại quay lại đối chiến với Diệp Mặc, gã không có lá gan này đâu.

Trông thấy tên đồng bọn cuối cùng cũng đi rồi, Hóa đạo Thánh đế gầy yếu này lập tức lộ vẻ kinh hoàng, gã cũng cảm nhận được sức sống dày đặc trên người Diệp Mặc, lúc này làm sao còn có thể lo lắng mắng chửi đồng bọn của mình nhát gan, thậm chí ngay cả Long Nha Địa Ngục Ấn vừa mới đánh ra cũng không muốn nhìn thấy kết quả, trực tiếp nắm Long Nha Địa Ngục Ấn lên, quay người biến thành một làn khói nhẹ.

Hai luồng Thái Sơ Thần Văn kia tuy vượt qua Hắc Xích, nhưng uy lực sớm đã giảm đi nghiêm trọng, nếu như Hóa đạo Thánh đế này không đi, tối đa cũng chỉ khiến cho gã bị thương nhẹ, ngay cả trọng thương cũng không thể, chớ đừng nói chi là giết gã.

Diệp Mặc chậm rãi thở ra, nếu như hai người này không đi, hắn muốn bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, khẳng định là phải lấy Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung ra.

Nhưng Diệp Mặc cũng không muốn lấy Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung ra, một khi hắn lấy loại cung tiễn này ra, thì nhất định phải bắn chết đối phương.

Nếu không ở nơi như thế này mà để lộ Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cũng không phải là chuyện nhỏ.

Nhân phẩm của Ngu Tú, Diệp Mặc đã sớm biết, hắn khẳng định Ngu Tú sẽ không để lộ ra cung tiễn của mình.

Nhưng trước mặt những người còn lại, một khi lộ ra cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy nữa rồi.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung là thứ ngay cả Hỗn nguyên Thánh đế cũng muốn lấy, vật này há có thể đơn giản mà để lộ ra.

Tiên giới tuy rất nhiều Tiên đế cũng biết về cung tiễn này, nhưng cũng không có người nào có thể chính thức ý thức đuợc chỗ đáng sợ của loại cung tiễn này.

Đừng nói Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cho dù là 36 viên Lôi Hải Thần Châu, Diệp Mặc cũng không định lấy ra.

Trừ phi hắn có nắm chắc giết sạch toàn bộ mười một người này, hoặc là hắn chân chính có năng lực tự bảo vệ.

Thái Sơ Thần Văn hung danh hiển hách, dù sao cũng là một thần thông, dù là truyền ra, cũng chỉ khiến cho người ta kiêng kỵ hắn, cái đó và bảo vật như Kim Cốt Cung hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Nếu như Hóa đạo Thánh đế gầy yếu kia không đi, Diệp Mặc nhất định sẽ gượng ép phóng ra 36 viên Lôi Châu, sau đó dốc sức liều mạng giết tên Hóa đạo hậy kỳ dùng pháp bảo Hắc Xích kia, cuối cùng dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung tiêu diệt tên Hóa đạo gầy yếu này.

Nếu hai người đều đã đi rồi, hắn cũng không cần phải đi liều mạng nữa.

Một khi hắn dùng loại thủ đoạn này giết hai người đó, bản thân hắn cho dù là có Cây Hỗn Độn, cũng không phải trong ngắn hạn là có thể khôi phục được.

Nói không chừng hắn còn có thể làm lung lay căn cơ tu luyện của mình.

Cũng may cuối cùng hai người đã đào tẩu, Diệp Mặc cũng biết chuyện này có quan hệ với Cây Hỗn Độn mặc dù không cách nào chữa trị kinh mạch đã vỡ vụn của hắn trong một lần duy nhất, nhưng lại tản mát ra sức sống mạnh mẽ, khiến cho thương thế của hắn khôi phục, đồng thời dọa đối thủ đi.

Mười một gã Thánh đế đã chết bảy, đào tẩu bốn, Diệp Mặc cũng lung lay sắp đổ.

Thanh Như trong lòng khẩn trương, sớm đã khống chế Thời Không Thoa tới, ôm Diệp Mặc vào bên trong Thời Không Thoa, sau đó khống chế Thời Không Thoa chếch đi một chút, tăng nhanh tốc độ.

Cô biết Diệp Mặc đã trọng thương, nếu như bốn người kia trở lại, mới là chuyện nguy hiểm.

Diệp Mặc lần này lại bị thương không nhẹ, giao Thời Không Thoa cho mấy người Vô Ảnh khống chế, tiến vào Thế giới trang vàng khôi phục thương thế.

Nếu như là người khác, cho dù là Dục đạo Thánh đế, kinh mạch bị đánh thành vỡ vụn, muốn khôi phục cũng cần thần linh thảo cấp cao nhất hoặc là bế quan thời gian dài.

Đối với Diệp Mặc có Cây Hỗn Độn mà nói, chỉ ngắn ngủi thời gian nửa năm, hắn lại lần nữa hoàn toàn khôi phục.

Diệp Mặc sau khi khôi phục thương thế, thần thức quét đến Vô Ảnh khống chế Thời Không Thoa đã đi lại bình thường khi tiến vào lộ tuyến đi Hư Thị rồi, cũng không đi ra nữa.

Hắn dứt khoát hái xuống một quả Hoàng Trung Lý, bắt đầu cảm ngộ Dục đạo mình đạt được khi thăng cấp trong hư không.

Quả của Hoàng Trung Lý vào miệng thơm ngọt vô cùng, giống như nước suối thanh liệt tối thượng hóa thành Đạo Vận đại đạo chảy xuôi quanh thân Diệp Mặc.

Quả của Hoàng Trung Lý hình như có thể chạm tới cảm ngộ của Diệp Mặc, hóa thành từng đạo pháp tắc hư không trong ý niệm của Diệp Mặc, không ngừng dung hợp với cảm ngộ của Diệp Mặc, đồng thời trợ giúp Diệp Mặc bắt lấy những quy tắc thần thông muốn chạm tới nhưng không cách nào chạm tới kia.

Mà lúc này Diệp Mặc lại tiến vào trong đốn ngộ, hoàn toàn không hề lĩnh hội hết thảy sự vật chung quanh.

Đây là vấn đề rất ít xuất hiện từ khi Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh Quyết đến nay, mà bây giờ bởi vì hắn đốn ngộ, mà đã xuất hiện hai lần.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2138: Thần Thông Nhất Phương

Thần Thông Nhất Phương

H

ư không mênh mông, vô biên vô hạn, trong vũ trụ có vô số giao diện hư không, hư không vô hình bởi vì không chạm được tới giới hạn, hư không hữu hìng, bởi vì tu vi đến một trình độ nhất định, bạn có thể xé rách một cái giao diện hư không trong đó tiến vào một cái giao diện hư không khác.

Một cái hư không cũng là vô cùng vô tận, nếu như đặt một cái hư không vô tận trong tầm kiểm soát của mình, vậy là tương đương với nắm được thế giới này trong tay.

Diệp Mặc tâm có điều ngộ ra, bỗng nhiên đưa tay chụp ra, không gian trước mặt hắn lập tức biến thành một khoảng hư không.

Khoảng hư không này, còn lâu mới có thể coi là một thế giới, cũng còn kém xa mới hình thành một thế giới.

Nhưng khoảng hư không này đã trong khống chế củă hắn.

Diệp Mặc buông tay ra, chắp tay sau lưng đứng lên, hắn không thử nghiệm nữa.

Vừa rồi hắn giơ tay hình thành một khoảng hư không, khoảng hư không này không giống với vực, nếu như đối thủ trong một khoảng hư không này của hắn, thì lĩnh vực và công pháp của đối thủ sẽ hoàn toàn bị ngăn cách.

Mà trong khoảng hư không này, hắn chính là chúa tể.

Hắn có thể trong nháy mắt khi đối thủ chưa kịp phản ứng, phóng ra Thái Sơ Thần Văn của mình, giết đối thủ ngay trong khoảng hư không này của hắn.

Nếu như lúc trước hắn đã nắm trong tay khoảng hư không như này, thì tên Hóa đạo hậu kỳ kia căn bản là trốn không thoát, trực tiếp bị Thái Sơ Thần Văn của hắn chém giết rồi.

Thái Sơ Thần Văn đúng là có thể bỏ qua thời không, nhưng bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa là được, Thái Sơ Thần Văn của hắn phải vượt qua pháp bảo phòng ngự của đối thủ, thì mới có thể công kích đối thủ.

Bởi vậy, Diệp Mặc có Thái Sơ Thần Văn hung danh hiển hách, mà không cách nào phát huy ra một phần vạn uy lực của nó.

Nếu mà có được Nhất Phương hư không, hắn có thể mô phỏng ra Thái Sơ Thần Văn, đặc tính bất chấp không gian này, trong thời gian ngắn nhất, đánh vào đối thủ.

Cảm ngộ khoảng hư không này, Diệp Mặc cũng không có vui mừng bao nhiêu.

Trước không nói hắn cảm ngộ được khoảng hư không này, bởi vì tu vi có hạn, không gian hư không nắm bắt được cũng có hạn.

Cho dù là không gian có tăng lớn gấp đôi, có thể bao phủ đối thủ vào trong một khoảng hư không này hay không vẫn là hai việc khác nhau.

Mà đây vẫn chưa phải là chủ yếu nhất, chủ yếu nhất là, tại trong Thế giới trang vàng của mình hắn mở ra một khoảng hư không đã cực kỳ hao tổn nguyên thần cùng thần thức rồi, nếu như tại thế giới bên ngoài, Diệp Mặc thậm chí hoài nghi mình có thể trong thời gian ngắn nhất mở ra một khoảng hư không được hay không.

Thế giới trang vàng là thế giới của hắn, thế giới bên ngoài lại không phải là thế giới của hắn.

Nếu như hắn thi triển ra một khoảng hư không, hắn còn có tinh lực thi triển mấy thần thông còn lại để chém giết đối phương nữa hay không?

Diệp Mặc là một người cực kỳ dứt khoát, hắn nghĩ thấu lập tức liền đi tới bên trên Thời Không Thoa.

– Diệp đại ca, anh xuất quan rồi sao?

Thanh Như không có tu luyện, đang ở trên Thời Không Thoa học cảm ngộ hư không Đạo Ngân giống như Diệp Mặc.

– Đợi một chút…

Diệp Mặc rời khỏi Thời Không Thoa, trong hư không đưa tay ra bắt, vốn là hư không mênh mông, dưới một trảo này của Diệp Mặc, hình như nhất thời có chậm lại một tí, lập tức một không gian giống như không tương thích với hư không chung quanh đột nhiên xuất hiện ở phía trước Diệp Mặc.

Vùng không gian này hoàn toàn thuộc về Diệp Mặc, là một mảnh thế giới hắn nắm bắt được trong hư không mênh mông vô tận này.

Mảnh không gian này hắn có thể muốn làm gì thì làm, mặc dù chỉ là trong thời gian ngắn ngủi.

Thời gian chỉ ba lần hô hấp, Diệp Mặc đã buông lỏng tay ra, sắc mặt hơi trắng bệch.

Hắn lĩnh ngộ được cách nắm bắt một mảnh thế giới thuộc về mình từ trong hư không, nhưng tu vi của hắn lại còn xa mới theo kịp lĩnh ngộ của hắn.

Một mảnh hư không vừa rồi hắn nắm bắt đúng là có thể tùy hắn muốn làm gì thì làm trong ba lần hô hấp.

Nhưng không gian này cũng không lớn, hơn nữa thời gian ba hơi thở cũng không hề dài.

Những điều này không quan trọng, quan trọng là để nắm bắt một mảnh hư không này, đối với hắn tiêu hao thật sự là quá lớn.

– Về sau gọi là Nhất Phương đi, chỉ có điều là loại thủ đoạn này chỉ có thể làm đòn sát thủ sau cùng.

Diệp Mặc thở dài tực nói, nếu như chỉ đối địch với một đối thủ, dù hắn chỉ có thể vây khốn đối phương trong một thế giới do chính mình nắm bắt trong một lần hô hấp, thậm chí là thời gian một hơi thở, với hắn mà nói như vậy là đã đủ rồi.

– Thanh Như, ta chữa thương và bế quan tổng cộng mất bao lâu?

Diệp Mặc trở lại bên trên Thời Không Thoa.

Không đợi Thanh Như trả lời, Vô Ảnh ở một bên đã nói:

– Thời gian bốn năm, trong lúc đó Thời Không Thoa đều do em khống chế đấy, lão đại hiện giờ em khống chế Thời Không Thoa tuyệt đối rất nhanh.

Vô Ảnh rất sợ Diệp Mặc cướp đi cơ hội khống chế Thời Không Thoa của nó, vội vàng ở một bên nói.

Bất kể Vô Ảnh có sợ hay không, Diệp Mặc đều không tiếp tục để cho Vô Ảnh khống chế Thời Không Thoa nữa.

Hắn tiếp quản khống chế Thời Không Thoa, tốc độ lại nhanh hơn đâu chỉ mấy lần.

Tiểu Băng Sâm ở một bên nghiêm trang nói:

– Vô Ảnh, ngươi khống chế Thời Không Thoa tốc độ tuyệt đối rất nhanh.

Vô Ảnh trông thấy tốc độ Diệp Mặc khống chế Thời Không Thoa, sớm đã biết tốc độ của mình tuyệt đối không phải là nhanh lắm, mà là tuyệt đối giống như con rùa đen, bây giờ Tiểu Băng Sâm nói, nó không thèm để ý chút nào trả lời:

– Ta đang chuẩn bị tăng tốc đây, không nghĩ đến lão đại lại xuất quan sớm.

Đã trải qua một lần bị cướp hư không chặn đường, Diệp Mặc chậm trễ mấy năm thời gian.

Nhưng ảnh hưởng đối với hắn cũng không lớn, ngược lại hắn còn chiếm được bảy chiếc nhẫn, còn khiến cho hỏa linh tăng lên một cấp bậc nữa.

Đồng thời lĩnh ngộ thần thông hư không Nhất Phương.

Bên trong bảy chiếc nhẫn, chính là thần tinh thượng phẩm, Diệp Mặc đã góp nhặt được gần hai trăm triệu, thêm một trăm triệu thần tinh của hắn vốn có nữa, lúc này trên người hắn đã có ba trăm triệu thần tinh rồi.

Trừ những thứ này ra, còn có hai dòng thần linh mạch trung phẩm, vô số tài liệu luyện khí và thần linh thảo luyện đan.

Có thể nói gặp phải cướp hư không, khiến cho Diệp Mặc phát tài một khoản lớn.

Lại sau mười năm nữa, Mục Tiểu Vận độ kiếp thăng cấp Tiên đế, đồng thời ngừng tu luyện, rời khỏi Thế giới trang vàng đến bên trên Thời Không Thoa.

Phục Phi cũng ngừng tu luyện, tường tự cũng đi tới bên trên Thời Không Thoa.

Một cái vạch phương hướng phía trên Thời Không Thoa đã càng ngày càng rõ ràng, hiển nhiên Hư Thị đã càng ngày càng gần.

Diệp Mặc vừa không chế Thời Không Thoa, vừa nói chuyện với bọn người Mục Tiểu Vận, Thanh Như, đồng thời thần thức của hắn cũng luôn chú ý đến tình huống bên ngoài Thời Không Thoa.

Một bóng đen to lớn xuất hiện ở trong vòng ngàn dặm trước mặt Diệp Mặc, chung quanh bóng đen này hình như còn đỗ hơn mười chiếc thuyền to lớn.

– Chẳng lẽ nơi này chính là Hư Thị?

Diệp Mặc theo bản năng chậm lại Thời Không Thoa, có chút không dám tin nói.

Lập tức hắn liền hiểu ra là mình đã đoán sai, đây căn bản không phải là Hư Thị.

Căn cứ theo lời Đổng Yến nói, Hư Thị là một đại lục, diện tích tuyệt đối không chỉ lớn có mấy trăm dặm.

Hơn nữa bóng dáng lớn nhỏ trong vòng ngàn dặm quanh đây lúc này đã rõ ràng lên, căn bản chính là một du thuyền lâu đài lơ lửng di động trong hư không.

Lúc này Thanh Như cũng nhìn thấy tình hình ở đây, suy đoán nói.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Hẳn là như vậy, Vô Ảnh, các ngươi vào trước đi.

Chờ Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm tiến vào Thế giới trang vàn xong, Diệp Mặc cũng chậm dần tốc độ đến gần cái du thuyền lâu đài cực lớn này.

Đây đúng là một du thuyền lâu đài di động, chẳng những có tường thành, còn có một cửa chính to lớn.

Nếu như không phải là lâu đài này lơ lửng giữa không trung, Diệp Mặc thậm chí còn cho rằng nơi này chính là một mảnh đất liền.

Khi Thời Không Thoa của Diệp Mặc đã đến phụ cận, mới giật mình nhìn rõ ràng, lâu đài lơ lững trong hư không kỳ thật chính là một khối thiên thạch lớn.

Chỉ có điều là khối thiên thạch này bị trận pháp vững chắc cố định ở trong hư không, đồng thời lại thêm rất nhiều thứ đồ vật do con người luyện chế ra, hình thành một thứ kiểu như du thuyền lâu đài di động.

Trên cùng của lâu đài di động này, có ba chữ to “Ảnh Hư Bảo”.

– Dừng lại, tiến vào Ảnh Hư Bảo mỗi người đóng một vạn thần tinh thượng phẩm.

Ở cửa lớn đứng một gã Tiên tôn, lúc gã đang đòi thần tinh của mấy người Diệp Mặc, còn có chút kỳ quái nhìn nhìn mấy người Diệp Mặc.

Một mình dựa vào pháp bảo phi hành của chính mình đến Ảnh Hư Bảo gã đã thấy rất nhiều rồi, nhưng gã cảm giác bốn người Diệp Mặc tu vi thật sự là không đủ để có thể một mình đi lại trong giới vực hư không.

Tu vi của Diệp Mặc, Phục Phi và Mục Tiểu Vận gã không nhìn ra, nhưng gã đã gặp qua thật sự là rất nhiều toàn năng rồi.

Phục Phi và Mục Tiểu Vận tối đa cũng không quá tu vi Tiên đế, mà Diệp Mặc tuyệt đối không phải là Đạo nguyên Thánh đế.

Cho dù Diệp Mặc là Hóa đạo Thánh đế, mang theo ba người khác đi lại trong hư không ở đây, cũng là ngẩng cao đầu mà đi.

Diệp Mặc không do dự, trực tiếp lấy ra bốn vạn thần tinh đưa cho người Tiên tôn này hỏi:

– Xin hỏi một chút, Ảnh Hư Bảo này có phải là trạm trên đường các tộc tiến về trước Hư Thị hay không?

– Đúng vậy, các tộc sau khi tới Ảnh Hư Bảo, có thể tham gia Đại hội đấu giá, ở chỗ này cũng có thể mua sắm các loại bả đồ phương vị hư không hoàn chỉnh, cùng với một số thứ khác nữa, ví dụ như các loại ngọc giản ngôn ngữ các tộc.

Đồng thời ở chỗ này còn có thể nhờ người hộ tống đến Hư Thị, đương nhiên giá cả vô cùng đắt đỏ.

Tiên tôn này thu thần tinh của Diệp Mặc, rất là cặn kẽ nói.

Quả nhiên cũng giống suy nghĩ của mình, Diệp Mặc cảm ơn một câu xong, mang theo ba người Mục Tiểu Vận tiến và Ảnh Hư Bảo.

Ảnh Hư Bảo diện tích không phải là lớn, cho dù là một vài tiên thành cũng lớn hơn nơi đây nhiều, nơi này thương lâu rậm rạp san sát liên tiếp nhau, hiển nhiên là một nơi tấc đất tấc vàng.

Đường phố cũng không rộng rãi lắm, rục rịch nhiều lạo người, có những người thậm chí chỉ có một cái bóng mờ nhạt không rõ ràng, còn có một số người căn bàn không phải là gương mặt của con người.

Tất cả các loại khí tức xen lẫn vào nhau, trên đường phố không phải là rộng rãi gì lắm này lại không có chút xung đột nào.

Đường phố như thế nàt, cho dù là kêu cả Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ra, cũng không có gì nổi bật.

Nhưng Diệp Mặc không muốn là như vậy, Vô Ảnh thì không nói, Tiểu Băng Sâm lại là thiên địa linh vật, lộ diện ở nơi như thế này, quả thực chính là tự tìm việc cho mình.

Mấy người Diệp Mặc đi vào một cửa hàng gần nhất mua một ít ngọc giản ngôn ngữ các tộc, rồi mới tìm tới một Tiên tức lâu, chuẩn bị hỏi kỹ càng một chút tình huống cụ thể của nơi này và Hư Thị.

– Ồ, Diệp huynh…

Diệp Mặc mới vừa tiến vào tòa Tiên tức lâu này, một thanh âm vui mừng đã kêu lên.

Diệp Mặc cũng nhận ra cái người đang gọi hắn này, lúc trước tại Hạm Thần Ổ đã từng thấy, mặt mũi tràn đầy hồng hào, tên là Tiên Vu Học, là một người thích rượu vô cùng, tu vi cũng không kén, đã là Dục đạo đỉnh cao rồi.

– Thì ra là Tiên Vu huynh.

Diệp Mặc chắp tay chào hỏi một câu, lập tức hắn nhìn thấy đại sảnh Tiên tức lâu này đã ngồi đầy người.

– Diệp huynh, nếu không huynh cứ ngồi bên chỗ ta đi, bên này còn có hai ông bạn vừa mới ra ngoài, bọn họ một lát nữa mới tới.

Tiên Vu Học vội vàng nói, sự lợi hại của Diệp Mặc y chưa từng thấy qua.

Nhưng Thân Đồ Hưng Đức đi gậy sự với Diệp Mặc, biến mất không còn dấu vết như vậy, y sao có thể không biết Diệp Mặc lợi hại cỡ nào.

Diệp Mặc thấy bên bàn Tiên Vu Học còn có nhiều chỗ trống, cũng không do dự nữa.

Ở đây đừng nói thêm bốn người bọn họ, cho dù là đến thêm bốn người nữa cũng là có thể ngồi đủ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2139: Đứng Lại!

Đứng Lại!

D

iệp huynh, cũng chỉ có nhân vật như anh mới có thể một mình vượt qua hư không, tiến về Hư Thị.

Lúc trước ở Hạm Thần Ổ, rất nhiều người đều cho rằng Diệp huynh là người không biết nên không sợ, chỉ có ta biét Diệp huynh nhất định có thể thành công.

Bây giờ Ảnh Hư Bảo đã có thuyền hạm đơn độc tiến về trước Hư Thị rồi, cho dù là Diệp huynh không tự mình phi hành, cũng có thể ngồi thuyền hạm của Ảnh Hư Bảo.

Tiên Vu Học thấy Diệp Mặc ngồi xuống, càng cực kỳ vui vẻ nói.

Diệp Mặc cười nói:

– Ta cũng vì không có vé tàu, nếu có vé tàu, ai mà muốn một mình vượt qua hư không chứ.

Tiên Vu huynh ở chỗ này, chẳng lẽ thuyền của các anh cũng vừa đến Ảnh Hư Bảo?

Tuy miệng nói vậy, nhưng Diệp Mặc đối với lần này một mình đến Hư Thị lại không hề hối hận nửa phần.

Cho dù là tìm không thấy Hư Thị, lại quay về, hắn cũng kiếm lợi lớn rồi.

Hoàng Trung Lý – một trong Thâp đại linh căn đã bị hắn thu vào trong Thế giới trang vàng, lại còn không quan tâm chủ nhân ngày trước của Hoàng Trung Lý là ai, bây giờ ở trong tay hắn, thì cũng không có người nào có thể lấy đi được.

Điều hắn hơi nghi hoặc một chút chính là, theo lý mà nói thuyền hạm so với hắn phải nhanh hơn mới đúng chứ.

Hắn đã đi trước một năm, nhưng trên đường đi hắn bị chậm trễ cũng không chỉ thời gian một năm, thậm chí là bốn năm năm ấy chứ, sao Tiên Vu Học bây giờ còn ở Ảnh Hư Bảo?

Tiên Vu Học thở dài nói:

– Vấn đề này một lời khó nói hết, thuyền của chúng tôi tới nơi này gần một năm rồi, đoán chừng cũng sắp đi rồi.

Bởi vì trên đường đi xảy ra một chuyện, nên mới chậm trễ mấy năm thời gian.

– Phải chăng các ngươi cũng gặp cướp hư không?

Phục Phi cởi miệng nói.

Y bế quan ra, sớm đã nghe Thanh Như nói qua chuyện Thời Không Thoa của bọn họ gặp phải cướp hư không.

– Cướp hư không trộm thì không có gặp phải, hơn nữa cướp hư không bình thường rất ít động thủ với thuyền hạm lớn.

Dù sao thực lực chênh lệch quá lớn, đương nhiên cũng có một số rất ít cướp hư không thực lực đáng sợ sẽ động thủ với thuyền hạm lớn.

Loại cướp hư không này cũng có thuyền hạm của mình, thực lực của bọn chúng cũng không thua kém so với thuyền hạm hư không bình thường.

Thuyền của chúng tôi bởi vì gặp phải dòng chảy vẫn thạch, thuyền hạm bị hư hao.

Bây giờ lại ở Ảnh Hư Bảo tiến hành tu bổ.

Tiên Vu Học hơi hơi có chút buồn bực nói.

Thì ra là gặp phải dòng chảy vẫn thạch trong hư không.

Xem ra cái thuyền hạm kia từ Hạm Thần Ổ đi ra sau khi gặp phải dòng chảy vẫn thạch tốc độ giảm nhiều, nếu không cũng có thể tới Ảnh Hư Bảo sớm rồi.

– Pháp bảo phi hành đơn độc đến Hư Thị trên đường có rất ít cái gặp phải cướp hư không, Diệp Huynh không gặp phải cướp hư không, vận mệnh thật sự là không tệ.

Tiên Vu Học cho rằng Diệp Mặc tới trên đường không gặp phải cướp hư không.

Trong suy nghĩ của y, Diệp Mặc tuy lợi hại, nhưng cho dù Diệp Mặc có lợi hại đi nữa, cũng không cách nào đối mặt với cướp hư không mà vẫn bình yên rút lui.

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Tiên Vu Học hỏi:

– Tiên Vu huynh.

Làm sao huynh biết ta không gặp phải cướp hư không? Còn nữa, vì sao huynh nói trên đường tiến về Hư Thị có rất ít thuyền đơn độc không gặp phải cướp hư không? Hư không mênh mông vô cùng, cướp hư không dù sao cũng là số ít mà.

Tiên Vu Học lại than:

– Diệp huynh, anh có chỗ không biết, trong hư không, tất cả các tuyến đường tiến về Hư Thị đều không chênh lệch bao nhiêu.

Hơn nữa cướp hư không đều có trận bàn quét hình của mình, loại trận bàn này giá cả cực kỳ đắt đỏ, một miếng trận bàn thậm chí cần hơn một tỷ thần tinh kia, cho dù là loại rẻ cũng phải gần trăm triệu thần tinh tở lên.

Đương nhiên loại trận bàn hư không quét hình đỉnh cao đắt tiền nhất, có thể quét đến bất kỳ cái pháp bảo phi hành hoặc là khí tức tiên nhân nào trong phạm vi cực lớn.

– Thì ra là thế.

Diệp Mặc giờ mới hiểu được.

Xem ra cái pháp bảo phi hành màu tím kia có thể là bị người ta quét đến, mà mình lại thực sự đụng phải cướp hư không đi.

– Nếu như Diệp huynh gặp phải cướp hư không.

Thì sẽ không dễ chịu như vậy đâu.

Cướp hư không thực lực kém nhất cũng cớ một đám sáu bảy người, số Hóa đạo Thánh đế thấp nhất cũng có ba người trở lên.

Đấu tay đôi, Diệp huynh đương nhiên không sợ, nhưng bọn chúng nhiều người, hơn nữa thường xuyên đanh nhau ở trong hư không, thực lực và kinh nghiệm cũng không phải người bình thường có thể so sánh dược.

Tiên Vu Học uyển chuyển nói.

Diệp Mặc gật gật đầu, rất là đồng ý với lời Tiên Vu Học nói.

Mấy tên cướp hư không hắn gặp phải kia, lúc công kích hắn, có thể lợi dụng ưu thế hư không đến mức cao nhất.

Hơn nữa cho dù là thời điểm khi trốn đi, cũng không có nửa phần chậm chạp.

Thậm chí bọn chúng liên thủ công kích, cũng đã phát huy uy lực tới mức lớn nhất.

Đang lúc Diệp Mặc muốn tiếp tục để Tiên Vu Học cố vấn thêm một chút về chuyện Ảnh Hư Bảo, thì có hai Thánh đế một nam một nữ vội vã đi tới.

Hai người một Tố đaọ Thánh đế, một Dục đạo Thánh đế, trong đó Tố đạo Thánh đế là một cô gái, trên mặt lại có mấy cái dấu vết đen nhánh, hơn nữa dấu vết còn rất mới, hiển là vừa bị người ta tát cho một cái.

Theo lý mà nói một Tố đạo Thánh đế, cho dù là bị người ta đánh cho da tróc thịt bong, thì trong nháy mắt cũng sẽ khôi phục lại chứ.

Nhưng dấu vết trên khuôn mặt người nữ Thánh đế này không giảm đi, vừa nhìn cũng biết là dấu tay bị người ta tát xuống.

– Cổ tiên hữu, Tân tiên hữu, các vị có chuyện gì vậy?

Tiên Vu Học đã đứng lên trước tiên, hỏi.

Người đàn ông tu vi Dực đạo Thánh đế kia vội vã đi tới trước mặt Tiên Vu Học nhỏ giọng nói:

– Chúng tôi nhìn thấy một quầy hàng ở ven đường, trên quầy hàng có sáu cây Luyện tâm tiên thảo.

Bích Doanh tiên hữu đã nói với chủ quán, dùng một viên Lôi Hỏa Bảo Sa to bằng nắm đấm đổi lấy Luyện tâm tiên thảo.

Ý của Bích Doanh tiên hữu là một viên Lôi Hỏa Bảo Sa đổi lấy sáu cây Luyện tâm tiên thảo…

– Lôi Hỏa Bảo Sa?

Diệp Mặc lập tức kinh ngạc hỏi.

Lôi Hỏa Bảo Sa thứ này tuyệt đối là đồ tốt, tiên tài cấp mười hai, cũng là phạm trù đỉnh cao trong tiên tài.

Chủ yếu nhất là, thứ này là chí bảo để luyện khí.

Nếu như hắn có một viên Lôi Hỏa Bảo Sa dùng để dung nhập vào Tử Đao của hắn, thì không thể thích hợp hơn rồi.

Cho dù là không thể khiến cho Tử Đao thăng cấp đến thần khí thượng phẩm, thì cũng đủ để làm cho Tử Đao thăng cấp đến thần khí trung phẩm.

Hơn nữa, cho dù là hắn không dùng Lôi Hỏa Bảo Sa luyện chế Tử Đao, thêm một ít tiên tài đỉnh cao khác, cũng có thể giúp Ức Mặc Lôi linh căn luyện chế một món thần khí thượng phẩm.

Một viên Lôi Hỏa Bảo Sa to bằng đầu nắm tay đừng nói đổi lấy sáu cây Luyện tâm tiên thảo, cho dù là đổi lấy mười sáu cây Luyện tâm tiên thảo, cũng còn là mua bán lỗ vốn kia.

Nhưng Diệp Mặc cũng có thể hiểu được ý của nữ tu kia, Luyện tâm tiên thảo là một trong những thần linh thảo quan trọng cần thiết đối với Tố đạo Thánh đế.

Có thể luyện chế thành Luyệ Tâm Đan, Luyện Tâm Đan là đan dược cảm ngộ tốt nhất đối với Tố đạo Thánh đế, đối với việc thăng cấp Dục đạo có tác dụng không thể đo lường được.

Nhưng cũng phải luyện chế thành là Luyện Tâm Đan mới được, nếu như không luyện chế thành Luyện Tâm Đan, giá trị của Luyện tâm tiên thảo đơn thuần thì lại cực thấp.

Mà loại thần linh thảo này muốn biến thành Luyện Tâm Đan, độ khó tuyệt đối không thể ít hơn so với thăng cấp Dục đạo.

Luyện Tâm Đan cần phải là Dục đạo Đan thánh mới có thể luyện chế ra được, cho dù là Diệp Mặc, hiện giờ cũng không dám cam đoan là có thể luyện chế ra được Luyện Tâm Đan.

Với tên Dục đạo Thánh đế kia cũng không hề để ý tới mấy người Diệp Mặc, bây giờ Diệp Mặc đột nhiên chen vào mà nói, mà Tiên Vu Học thì không có trách cứ hay là lộ ra thái độ khác lại gì, lúc này y mới chú ý tới mấy người Diệp Mặc.

Lập tức y liền nhận ra Diệp Mặc, nhất thời có chút khiếp sợ nói:

– Anh không phải là…

Tiên Vu Học mỉm cười nói:

– Tân tiên hữu không có nhìn lầm đâu, Diệp huynh chính là người trước kia một mình khống chế pháp bảo phi hành từ Hạm Thần Ổ tiến vào hư không muốn tiến về Hư Thị đấy, không nghĩ tới mấy chục năm sau, chúng ta lại gặp mặt tại Ảnh Hư Bảo rồi.

Nói xong, Tiên Vu Học lại chỉ vào hai Thánh đế vừa tới này nói với Diệp Mặc:

– Cổ Bích Doanh, Tân Trác là người cùng tôi đi thuyền từ Hạm Thần Ổ ra đấy…

Hai nam nữ Thánh đế này đã hiểu ra, nếu như bọn họ còn tưởng rằng Diệp Mặc là một Tiên đế, thì chính là heo rồi.

Một Tiên đế có thể bình an vượt qua hư không đến Ảnh Hư Bảo sao? Này phải có vận may lớn tới đâu?

Hai người vội vàng hành một cái tiên lễ với Diệp Mặc, tại Thánh đạo Tàn giới, bọn họ dù thân phận địa vị cao tới đâu, tại Ảnh Hư Bảo cũng là tồn tạu thuộc tầng dưới chót nhất.

Có thể kết giao tốt với một người toàn năng như Diệp Mặc, hiển nhiên là chuyện tốt.

Diệp Mặc cũng đáp lễ lại, gọn gàng dứt khoát hỏi:

– Hai vị tiên hữu, vừa rồi các vị nói Lôi Hỏa Bảo Sa, Lôi Hỏa Bảo Sa kia đã đổi đi rồi sao?

Cổ Bích Doanh vội vàng đáp:

– Tên chủ quán kia cực kỳ vô sỉ, gã ném cho ta một cây Luyện tâm tiên thảo, vậy mà muốn dùng một cây Luyện tâm tiên thảo đổi lấy Lôi Hỏa Bảo Sa của ta.

Ta lập tức đã biết là không đúng, nói một cây ta không đổi.

Người nọ vậy mà lại tát ta một cái, gã là tu vi Hóa đạo, ta không có cách nào né tránh.

Tân tiên hữu nhìn thấy tình huống không đúng, vội vàng kéo ta đi.

Cũng may Lôi Hỏa Bảo Sa của ta còn chưa đưa cho gã, lúc ấy chỗ đó vừa vặn đã đến một Hóa đạo tiền bối khác hỏi đồ vật bên trên quầy hàng của gã, chúng ta kịp thời chạy đến đây.

Diệp Mặc thấy nữ Thánh đế tên là Cổ Bích Doanh này cũng xinh đẹp, trên người mặc một bộ tiên váy màu hồng phấn thêu thùa, dưới mái tóc là khuôn mặt trái xoan cực kỳ trắng nõn.

Chỉ có điều là lúc này một bên mặt trái xoan tắng nõn đã có nhiều hơn mấy vết đen, ngược lại có vẻ càng thêm chướng mắt.

Tiên Vu Học lập tức hiểu được, y tuy thích rượu, nhưng không hề ngốc, vội vàng nói:

– Chúng ta mau đi thôi, ta khẳng định người nọ sẽ đuổi tới đây.

– Hừ, lấy đi của ta một cây Luyện tâm tiên thảo, đồ thì lại không đưa cho ta, ngược lại còn muốn đi? Ngươi đi được sao? Ta cũng không tin tại Ảnh Hư Bảo còn có loại người hung ác như ngươi.

Một thanh âm mang theo hàn ý truyền đến cắt đứt lời nói của Tiên Vu Học, lập tức một bóng người màu xám đi vào Tiên tức lâu.

Cổ Bích Doanh rùng mình một cái, theo bản năng nói:

– Ta cũng không có lấy đi Luyện tâm tiên thảo của ngươi, hơn nữa, cho dù là một cây ta cũng sẽ không đổi.

Lời nói này một chút lo lắng cũng không có, Cổ Bích Doanh cũng đã tính rồi, nếu như Hóa đạo Thánh đế trước mắt này cứ bức ép muốn lấy Lôi Hỏa Bảo Sa của cô, thì cô cũng chỉ có thể khuất phục.

Khắp nơi trong Ảnh Hư Bảo đều là cấm chế thần thức, cho đến khi người này đi vào tòa Tiên tức lâu này, Diệp Mặc mới nhìn rõ ràng người kkia là ai.

Tóc dài, đúng là một trong những thành viên của cái đám cướp hư không lúc trước hắn gặp phải kia, cũng là tên Thánh đế Hóa đạo sơ kỳ bỏ chạy trước nhất kia.

Khiến cho Cổ Bích Doanh nghi ngờ là, người Hóa đạo Thánh đế tóc dài đuổi tới này sau khi nghe lời cô nói xong, trong mắt vậy mà lại hiện lên một chút sợ hãi, cũng không tiếp tục trả lời, ngược lại còn quay người chuẩn bị rời đi.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng:

– Đứng lại!

Hóa đạo Thánh đế tóc dài này hiển nhiên là đã nhận ra Diệp Mặc, phản ứng đầu tiên của gã chính là lập tức phát động độn thuật, chạy được bao xa thì chạy.

Diệp Mặc xuất hiện ở đây, thì mấy người đồng bọn kia của gã nhất định là không có kết quả gì tốt rồi.

Nhưng lập tức gã kiền nghĩ đến nơi này Ảnh Hư Bảo, tại Ảnh Hư Bảo, đối phương cho dù là có lá gan lớn bằng trời, cũng không dám làm gì mình.

Ngược lại một khi gã chạy ra khỏi Ảnh Hư Bảo, đó mới là có nguy hiểm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2140: Hội Thương Hư Đạo Dịch

Hội Thương Hư Đạo Dịch

G

ã có chút căng thẳng đi đến trước mặt Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Tiền bối, tôi cũng không mạo phạm gì đến tiền bối, lúc trước tôi chẳng những không toàn lực ra tay với tiền bối, hơn nữa còn là người đầu tiên rời đi, hơn nữa bây giờ tôi cũng không phải là người phi hư vô ngân nữa rồi.

Diệp Mặc biết rõ trong này hắn cũng không có cách nào giết được tên này, nên cũng không sốt ruột giết chết gã.

Người mà hắn muốn giết chết nhất chính là Hóa đạo Thánh đế gầy yếu kia, Hóa đạo sơ kỳ trước mặt này quả thật cũng giống như những gì gã nói, cũng không toàn lực ra tay với hắn.

Lúc trước mười người đồng thời tấn công hắn, tên này cũng là người núp ở sau cùng.

– Tên Hóa đạo sơ kỳ gầy yếu đó tên là gì, hang ổ ở đâu?

Ngữ khí Diệp Mặc lạnh lùng hỏi.

– Y tên là Cốc Tuấn Phong, nơi ở thì không ai biết, chúng tôi chỉ là định kỳ đến Hư Thị tụ tập một thời gian.

Hóa đạo Thánh đế tóc dài cũng không chút do dự, liền trả lời câu hỏi của Diệp Mặc.

Rõ ràng lão căn bản cũng không tiếp tục quay về đội ngũ cướp hư không cũ nữa.

Diệp Mặc không hỏi được tung tích của Cốc Tuấn Phong, trong lòng có chút thất vọng.

Hắn biết Hóa đạo tóc dài trước mặt này cũng không lừa hắn, đừng nói Cốc Tuấn Phong là một tên cướp hư không, cho dù không phải là cướp hư không, cũng sẽ không tùy tiện nói nơi ở của mình cho người khác biết.

– Tiền bối, nếu như không có chuyện gì, thì vãn bối xin cáo từ.

Hóa đạo tóc dài thận trọng nói, đối với việc gọi Diệp Mặc là tiền bối, lão căn bản cũng không có nửa phần do dự.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói:

– Ngươi vừa đến Ảnh Hư Bảo liền đắc tội với bạn của ta, còn tát mấy cái nữa, ngươi nói ta lại dễ dàng để cho ngươi đi như vậy sao?

Tên Hóa đạo Thánh đế này nghe thấy ngữ khí của Diệp Mặc lại lần nữa trở nên lạnh lùng hơn, mau chóng giải thích:

– Tiền bối, vãn bối quả thực không biết anh ta là bạn của tiền bối, nếu như biết, vãn bối bất luận thế nào…

Diệp Mặc khua tay ngắt lời của tên này tiếp tục nói:

– Đưa đầu sỏ khơi mào chuyện này ra đây mau.

– Đúng đúng.

Tên Hóa đạo Thánh đế này vội vàng lấy ra sáu gốc Luyện tâm tiên thảo đặt trước mặt Diệp Mặc, đến một từ cũng không dám nói, mau chóng lũi ra khỏi Tiên tức lâu.

Thanh Như hừ một tiếng nói:

– Tên này vừa rồi còn nói có một gốc đưa cho Bích Doanh tỷ tỷ rồi, bây giờ không ngờ lại lấy ra đến sáu gốc.

Mục Tiểu Vận khẽ cười nói:

– Cuối cùng lão cũng lấy toàn bộ ra rồi.

Thanh Như và Mục Tiểu Vận lại bình tĩnh bàn tán, còn bà người Tiên Vu Học thì lại đơ dại ra.

Một Hóa đạo Thánh đế gọi Diệp Mặc là tiền bối, chẳng lẽ Diệp Mặc là Đạo nguyên Thánh đế rồi hay sao? Mặc dù trong Ảnh Hư Bảo, Đạo nguyên Thánh đế cũng không hiếm, nhưng trong Thánh đạo Tàn giới, Đạo nguyên Thánh đế cũng chẳng có mấy người.

– Diệp tiền bối…

Tân Trác có chút chật vật gọi một câu, rõ ràng cũng cho rằng Diệp Mặc là Đạo nguyên Thánh đế rồi.

Nếu không làm sao có thể khiến một Hóa đạo Thánh đế gọi là tiền bối được?

Diệp Mặc vội vàng khua tay một cái nói:

– Tu vi chúng ta tương đương với nhau, cũng không phải là tiền bối gì?

Tiên Vu Học thở dài nói:

– Tôi nói rồi, nhưng tên đó sao lại sợ Diệp huynh như vậy? Lão đã từng nếm sư lợi hại của Diệp huynh rồi sao?

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Đúng vậy, tên này là một tên cướp hư không, mười mấy năm trước trong hư không tôi bị một đám cướp hư không chặn lại, trong đó có tên này.

– Diệp huynh đã gặp cướp hư không?

Tiên Vu Học khiếp sợ hỏi, vì giọng nói của anh ta hơi lớn, khiến những người xung quanh Tiên tức lâu đều nghe thấy hết.

Nhưng lúc này âm thanh trong đại sảnh của Tiên tức lâu cũng nhỏ hơn rất nhiều, trong này không có Đạo nguyên Thánh đế, vừa nãy một Hóa đạo Thánh đế đến trước mặt Diệp Mặc gọi Diệp Mặc là tiền bối, rõ ràng Diệp Mặc cũng không đơn giản, tuyệt đối không phải là một Tiên đế.

Cho nên sau khi Hóa đạo Thánh đế tóc dài kia đi, giọng nói của những người xung quanh cũng nhỏ dần, bây giờ nghe thấy Diệp Mặc nói gặp cướp hư không, mặc dù không ai lớn tiếng nói chuyện, nhưng vẫn có người cẩn thận quan sát bên này.

Diệp Mặc vung tay đánh mấy cấm chế cách âm, lúc này mới nói:

– Không sai, lúc trước cướp hư không mà tôi gặp tổng cộng có mười một người, bị tôi giết chế bảy người, bốn người chạy thoát, tên này chính là một trong bốn người đó.

Thấy Diệp Mặc nói vậy, Tiên Vô Học hít một hơi lạnh, một mình Diệp Mặc dưới sự tấn công của mười một Thánh đế, còn giết được bảy người, đây là tu vi gì vậy? Điều này quả thực quá đáng sợ?

Thấy mấy người kia khiếp sợ, Diệp Mặc cũng không giải thích cụ thể, hắn đang định hỏi Cổ Bích Doanh về Lôi Hỏa Bảo Sa, Cổ Bích Doanh lại chủ động khom người cám ơn:

– Cám ơn Diệp huynh ra tay giúp đỡ.

Diệp Mặc vội vàng nói:

– Chuyện nhỏ thôi mà, tôi nghe nói Cổ tiên hữu có Lôi Hỏa Bảo Sa, Lôi Hỏa Bảo Sa đó có ích với tôi…

Diệp Mặc còn chưa nói hết, Cổ Bích Doanh liền lấy ra một khoáng thạch màu lam đưa cho Diệp Mặc nói:

– Diệp huynh, Lôi Hỏa Bảo Sa này đối với tôi cũng không có tác dụng gì, tặng cho Diệp huynh đấy.

Thấy Cổ Bích Doanh biết điều như vậy, Diệp Mặc cũng không khách khí, nhận lấy Lôi Hỏa Bảo Sa, sau đó lại lấy ra sáu gốc Luyện tâm tiên thảo kia, cũng không đưa sáu gốc Luyện tâm tiên thảo cho Cổ Bích Doanh, lại nói:

– Cổ tiên hữu, tôi biết cô muốn Luyện tâm tiên thảo này, nhưng Luyện tâm tiên thảo nếu như không luyện chế thành Luyện Tâm Đan, hiệu quả thực sự cực kỳ có hạn.

Cổ Bích Doanh ảm đạm nói:

– Tôi biết, nhưng bây giờ muốn tìm Dục đạo Thánh đế luyện chế Luyện Tâm Đan quả thực cũng quá khó.

Diệp Mặc cũng không khách khí nói:

– Tôi lấy một viên Lôi Hỏa Bảo Sa của Cổ tiên hữu, sáu gốc Luyện tâm tiên thảo này vốn dĩ cũng nên là của Cổ tiên hữu.

Nếu như Cổ tiên hữu tin lời tôi, thì cứ để sáu gốc Luyện tâm tiên thảo ở chỗ tôi, ngày mai tôi tặng Cổ tiên hữu một lọ Luyện Tâm Đan.

Cổ Bích Doanh lập tức khiếp sợ nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Diệp huynh chẳng lẽ là Dục đạo Đan thánh rồi sao?

Diệp Mặc là Dục đạo Đan thánh không nghi ngờ gì, hắn cũng chưa từng luyện chế thần đan cảm ngộ Dục đạo, nhưng gần đây hắn lấy được lượng lớn thần linh thảo cao cấp, chỉ cần hắn muốn, thăng cấp lên Dục đạo Đan thánh cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Bây giờ Cổ Bích Doanh hỏi, hắn dứt khoát khẳng định nói:

– Đúng vậy, tôi chính là một Dục đạo Đan thánh.

Cổ Bích Doanh cũng không có chút nghi ngờ, mau chóng nói:

– Tôi bằng lòng, tôi đương nhiên bằng lòng.

Cho dù Diệp huynh chỉ đưa cho tôi hai viên Luyện Tâm Đan, tôi cũng bằng lòng.

– Được, nếu nói như vậy, ngày mai chúng ta cứ đến đây gặp nhau đi.

Diệp Mặc lập tức ôm quyền nói.

– Diệp huynh bây giờ phải đi rồi sao?

Tiên Vu Học vội vàng kính cẩn hỏi, anh ta và Tân Trác nghe thấy Diệp Mặc nói mình là Dục đạo Đan thánh, trong lòng cũng vô cùng khiếp sợ.

Một Dục đạo Đan thánh còn quý hiếm hơn một Đạo nguyên Thánh đế, còn bọn họ không ngờ lại gặp được một người, hơn nữa Dục đạo Đan thánh này còn đến từ Thánh đạo Tàn giới nữa.

– Tôi muốn tìm một nơi để nghĩ ngơi hai ngày trước đã, sau đó xem xem trong Ảnh Hư Bảo có thứ gì đặc biệt không.

Diệp Mặc trả lời, hắn cảm thấy đồ tốt trong này chắc cũng không ít, bây giờ hắn cũng chưa đến cửa hàng nào, cũng đã lấy được Lôi Hỏa Bảo Sa rồi.

Tiên Vu Học vội vàng nói: – Hội Thương Hư Đạo Dịch sao?

Diệp Mặc nghi ngờ lập lại.

Tiêu Vu Học chắc như đinh đóng cột gật đầu:

– Đúng vậy, chính là hội Thương Hư Đạo Dịch, đây là nơi giao dịch linh vật thánh đạo, cứ nửa năm tổ chức một lần.

Hôm nay chính là ngày tổ chức, trong đó có Thánh đế giàu có đến từ các tộc, bọn họ trao đổi thứ mà mình cần trong đó.

Hơn nữa những đồ xuất hiện trong đó đều là đồ tốt cao cấp, không có thứ nào là hàng kém chất lượng cả, chỉ có một điều…

– Hội Thương Hư Đaọ Dịch đó ở chỗ nào? Có một điều gì?

Diệp Mặc vừa nghe liền biết nơi như này chính là nơi mà hắn muốn đến.

Đối với hắn mà nói thần tinh có nhiều đi nữa, cũng chẳng có tác dụng gì.

Thứ có tác dụng nhất không phải là thần tinh, mà là baỏ vật thiên địa kia.

– Hội Thương Hư Đạo Dịch cứ đi trên con phố này lên phía trước khoảng mười dặm là đến, chỉ có điều giá vào hội Thương Hư Đạo Dịch cũng không thấp.

Mỗi người mỗi lần cần có 300 nghìn thần tinh thượng phẩm.

Tiên Vu Học tiếp tục trả lời.

Diệp Mặc cảm thán một tiếng, 300 nghìn thần tinh thượng phẩm, cái giá này không phải là không thấp, mà là quá cao.

Nhưng đối với hắn mà nói, cái giá này cũng có thể chấp nhận được.

Đồng thời hắn cũng định dẫn mấy người Mục Tiểu Vận đến đó, hắn không muốn tiết kiệm chút thần tinh này, để cho mấy người Mục Tiểu Vận vào đó va chạm một chút, ai biết sau này bọn họ có thể cũng đến tham gia loại hội Đạo Dịch như này không?

– Ông xã, bây giờ anh muốn đến hội Thương Hư Đạo Dịch sao?

Thời gian Mục Tiểu Vận đi cùng Diệp Mặc mặc dù cũng không dài, nhưng cô lại rất hiểu Diệp Mặc, vừa nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, liền biết Diệp Mặc muốn đến hội Thương Hư Đạo Dịch rồi, lập tức có chút lo lắng hỏi.

Diệp Mặc vội nói:

– Đợi chút nữa anh sẽ dẫn các em đến đó cùng, coi nhu va chạm xã hội một chút.

Tiên Vu Học không đợi Diệp Mặc cáo từ, cũng nói:

– Nếu Diệp huynh muốn đến hội Thương Hư Đạo Dịch đó, tôi sẽ đi cùng Diệp huynh.

Cổ tiên hữu, Tân tiên hữu, hai người có muốn đi cùng không?

Có thể đi cùng với một cao thủ như Diệp Mặc, còn là cùng một Dục đạo Đan thánh đến hội Đạo Dịch, Cổ Bích Doanh và Tân Trác cũng không chút do dự, lập tức nói:

– Chúng tôi đương nhiên muốn đi.

– Nếu như vậy, vậy thì chúng ta đến hội Thương Hư Đạo Dịch đi dạo xem sao, nói không chừng còn có thể đổi được một số đồ tốt cao cấp.

Diệp Mặc nói xong, lại lấy một viên đan dược đưa cho Cổ Bích Doanh nói:

– Cổ tiên hữu, đây là một viên thần đan giải độc, sau khi cô dùng, không cần quay về luyện giải độc, độc ngấn trên mặt cũng mau chóng biến mất, – Cám ơn Diệp huynh.

Đối với những lời Diệp Mặc nói, Cổ Bích Doanh lúc này cũng không nghi ngờ chút nào.

Hội Thương Hư Đạo Dịch cực kỳ nổi tiếng trong Ảnh Hư Bảo, chỉ cần là người đến Ảnh Hư Bảo, không mấy ai là không đến hội Thương Hư Đạo Dịch.

Trong này có thể đổi được bất cứ những gì mà anh muốn, chỉ cần anh cũng có thể lấy được đồ tốt ra.

Đạo quả, Tiên tài cao cấo, pháp bảo thần khí cao cấp, thậm chí còn xuất hiện Vật phẩm hỗn độn nữa.

Lúc này bảy người Diệp Mặc cũng đã đứng trước hội Thương Hư Đạo Dịch, bọn họ chính là đến tham gia hội Thương Hư Đạo Dịch ngày hôm nay.

Cổng lớn của hội Thương Hư Đạo Dịch cũng không lớn, chỉ có một Tiên đế thoạt nhìn lúc nào cũng như sắp ngủ gục đứng ở cửa ra vào.

Không đợi Diệp Mặc nói gì, Tiên Vu Học đã lấy ra một túi trữ vật, vị Tiên đế đó nhận lấy túi trữ vật kiểm tra một chút, rồi gật đầu:

– Được rồi.

Diệp Mặc biết rõ Tiên Vu Học giúp bọn họ nộp thần tinh, cũng không để ý.

Mấy trăm vạn thần tinh trong Thánh đạo Tàn giới tuyệt đối là một món tiền quá lớn.

Nhưng đối với một Thánh đế đến Hư Thị mà nói mấy trăm vạn thần tinh cũng không nhiều, có lúc cũng không mua được một pháp bảo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box