1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 430 : Ra Hết Thủ Đoạn (c2146-c2150)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 430 : Ra Hết Thủ Đoạn (c2146-c2150)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2146: Ra Hết Thủ Đoạn

Ra Hết Thủ Đoạn

L

ão biết rõ đồ tốt trên người Diệp Mặc có rất nhiều, vừa lên liền muốn động thủ.

Lão biết trong này cách Ảnh Hư Bảo không xa, chẳng may lại có một Đạo nguyên Thánh đế đến, thì lão cũng không thể ăn mảnh được rồi.

Màn hắc vụ kia thoạt nhìn rất chậm, nhưng trong nháy mắt đã giam cầm toàn bộ không gian hư không xung quanh Diệp Mặc lại, trước đây, Diệp Mặc khó khăn lắm cũng chỉ phóng ra một đường Băng Không.

Sau khi bị màn hắc vụ hoàn toàn giam cầm lại, Diệp Mặc trong mắt lộ vẻ hoảng sợ.

Đạo nguyên Ma Thánh này nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt Diệp Mặc, khinh thường cười khẩy một tiếng, chỉ bản lĩnh nhiêu đây, cũng dám lên thử cùng lão? Thần thông ma vụ giam cầm này, chỉ là thần thông đầu tiên mở màn, thậm chí còn chưa thi triển ra một nửa, đã kinh khủng như này rồi, sao mà đánh lại được? Điều này căn bản cũng không phải trên một cấp bậc.

Sự hoảng sợ của Diệp Mặc là có chút giả bộ, nhưng cũng có một phần là khiếp sợ thật sự.

Hắn biết màn hắc vụ giam cầm không gian này, tuyệt đối không phải là lĩnh vực Thánh đế gì, mà là thần thông không gian thực sự.

Loại thần thông không gian này cũng thuần thục lão luyện hơn nhiều so với thần thông không gian của hắn.

Khói đen vốn dĩ rất chậm, nhưng loại hắc vụ nhìn như từ từ chậm rãi này, lại trực tiếp bất chấp không gian, trong nháy mắt giam cầm hắn lại, đây cũng đã là đối với không gian có lĩnh ngộ nhất định rồi, loại lĩnh ngộ này ít nhất cũng cường hãn hơn rất nhiều so với lĩnh ngộ không gian của hắn.

Cái này cũng không phải là quan trọng, quan trọng chính là trong màn hắc vụ kia, thức hải của hắn bắt đầu hỗn loạn, thậm chí đến ý niệm cũng sắp bị di chuyển.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra đây là chuyện gì, ở lâu trong màn hắc vụ này, lập tức sẽ sinh ra tâm ma.

Đến lúc đó căn bản cũng không cần giam cầm không gian nữa, cũng không cần đối phương động thủ trước, bản thân hắn cũng đã lâm vào khốn cảnh tâm ma rồi.

Diệp Mặc cũng không phải đánh nhau mới có một hai lần, hắn chắc rằng màn hắc vụ giam cầm không gian của Đạo nguyên Ma thánh này cũng chưa phóng ra hoàn toàn, đây chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

Cho dù tâm ma màn hắc vụ này cũng không phải là đòn sát thủ cuối cùng của thần thông này.

May mà hắn nhiều năm tu luyện dưới Khổ Trúc, ý chí tâm thần vô cùng vững chắc, tâm ma hắc vụ có lợi hại đi nữa, muốn ảnh hưởng đến hắn trong thời gian ngắn thì cũng không thể nào.

Vốn dĩ Diệp Mặc định ương ngạnh với đối phương một lát, sau đó mau chóng rút lui về phía sau.

Lúc này hắn căn bản không cần ương ngạnh với đối phương nữa, cũng không khỏi không nhanh chóng lùi về phía sau.

Hắn chỉ là bố trí một đạo Băng Không từ từ kích phát ở phía trước mà thôi, nếu như không nhanh chóng lùi về phí sau, hắn cũng không còn cơ hội lùi lại nữa.

Một khi đợi tên Đạo nguyên Ma thánh này phá Băng Không của hắn, hắn chỉ có thể trơ mắt chờ chết.

Cho dù có nhiều thủ đoạn khác đi nữa, cũng không thi triển ra được.

Dường như cùng lúc bị màn hắc vụ cầm cố không gian lại, thần thức dung thuật với thần thông Liệt Không được Diệp Mặc trực tiếp bổ ra ngoài, màn hắc vụ giam cầm hắn trong khắc này liền có chút buông lỏng, sau khi có chút tự do, Diệp Mặc lập tức đánh một quyền ra ngoài, quyền đạo thần thông Tam Điệp Lãng.

Ba bức tường lửa giống như bọt nước, đập lên trên không gian bị màn hắc vụ giam cầm, lập tức khiến không gian này mở ra một vết nứt cực nhỏ.

Diệp Mặc không nghĩ ngợi gì, lại lần nữa đánh ra một quyền, quyền đạo thần thông Hư Không.

Răng rắc một tiếng, màn hắc vụ giống như thật, bị một quyền này của hắn đánh ra một con đường, Diệp Mặc trong nháy mắt mang theo một đường độn quang từ trong con đường này rút ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên hắn liên tục thi triển dung thuật thần thông cộng với Tam Điệp Lãng, còn cả một quyền Hư Không, không phải là tấn công kẻ địch, mà là chạy thoát thần.

Loại buồn bực này, quả thực khó chịu mà.

– Quả nhiên cũng được, chẳng những có thể phá được tâm ma xâm lấn, còn có thể phá được sự giam cầm không gian của ta nữa, còn là Thiên hỏa.

Nhưng thứ anh phá chỉ là chút thần thông của ta mà thôi… haizz…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này vừa nói xong câu này, liền cảm thấy xung quanh mình băng hàn.

Lúc này lão dường như đang nằm trong một khối đá cực lớn, chẳng những thân hình nhất thời chậm lại, cho dù xung quanh cũng trở nên vô cùng âm hàn.

– Không ngờ lại bố trí Băng Không thần thông, còn ẩn giấu trong này.

Nếu là một Hóa đạo, nói không chừgn đã bị anh ám toán rồi.

Khi tên Đạo nguyên Ma thánh nói thì thân người cũng đã run rẩy lên rồi, xung quanh vang lên từng âm thanh rang rắc, Băng Không thần thông mà Diệp Mặc bố trí không ngờ đến một giây cũng không ngăn được lão lại, liền biến mất vô tung vô tích.

Diệp Mặc thầm thở phào, hắn mặc dù không chặn được đối phương, nhưng đã thành công thoát khỏi tay đối phương, hơn nữa ngăn trở được thần thông hắc vụ giam cầm không gian kia của đối phương, thần thông hắc vụ giam cầm không gian cũng có chút tương tự như Băng Không của hắn, nhưng lại cường hãn hơn Băng Không rất nhiều.

Diệp Mặc vừa mới thở phào, thì màn hắc vụ trong nháy mắt lại ngưng tụ lại, hình thành một hắc quyền giống như bóng ảnh.

Quyền này đến rất nhanh, trong nháy mắt liền lao đến lồng ngực hắn.

Bốp.

Một hắc ảnh quyền như thật đập lên ngực của Diệp Mặc, xương cốt của Diệp Mặc phát ra những âm thanh vỡ vụn, lại lần nữa bay ra ngoài, đồng thời phun ra mấy ngụm máu tươi.

Một hắc ảnh quyền đến, hắn không ngờ đến tránh né cũng không tránh được.

Khí thế của hắc ảnh quyền này ngưng tụ không gian xung quanh, giống như lúc trước hắn bị giam cầm lại vậy, không đợi hắn phá vỡ không gian, hắc ảnh quyền cũng đã đập lên ngực hắn.

Cây Hỗn Độn trong nháy mắt liền bắt đầu tản mát ra sinh cơ làm dịu xương cốt của Diệp Mặc, Diệp Mặc mau chóng phục hồi lại thương thế, đồng thời trong lòng vô cùng kinh hãi.

Đối mặt với Đạo nguyên Thánh đế, đối phương chỉ ra một chiêu thần thông, hắn không ngời đến sức hoàn trả cũng không có.

Những thứ mà hắn bố trí kia còn có tác dụng hay không?

– Hừ, không ngờ anh còn là Tiên nhân luyện thể Tiên thần thể đỉnh phong, anh cho tôi quá nhiều kinh ngạc.

Khiến chiêu thần thông đầu tiên của tôi chưa hoàn toàn kích phát ra, còn khiến tôi bị chặn lại một giây, thậm chí còn có thể không sụp đổ dưới một quyền này của tôi nữa.

Tên Đạo nguyên Ma thánh kia nói xong, đồng thời vung tay một cái, trong tay lão liền xuất hiện một cái chiêng không lồ trắng chói mắt:

– Để anh nếm thử Duyên Sinh Thiên Tàn La của ta một chút…

Diệp Mặc không đợi đối phương nói hết lời, cũng đã đánh hai đường Thần Văn ra.

Hắn tuyệt đối không thể để tên này tiếp tục chủ động tấn công được.

Nếu như lại để tên Đạo nguyên Ma thánh này chiếm thế chủ động, thì hắn đến chết như thế nào cũng chưa biết chắc.

– Thái Sơ Thần Văn?

Tên Đạo nguyên Ma thánh này lần đầu tiên lộ vẻ ngưng trọng, Duyên Sinh Thiên Tàn La trong tay nháy mắt cũng hình thành hình chiếc chiêng cực lớn dường như che phủ toàn bộ hư không lại.

Choang choang…

Hai đường Thái Sơ Thần Văn đập lên trên Duyên Sinh Thiên Tàn La, đập cho Duyên Sinh Thiên Tàn La nhỏ đi rất nhiều, nhưng hai đường Thái Sơ Thần Văn cũng bị Duyên Sinh Thiên Tàn La chặn lại, biến mất.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy Thái Sơ Thần Văn của mình bị đối thủ hoàn toàn chặn lại, tên Đạo nguyên Ma thánh này quả thực quá đáng sợ rồi.

Cũng không biết lão đứng hàng như nào trong Đạo nguyên Thánh đế.

Nếu như tên này là một tên bình thường trong Đạo nguyên Thánh đế, thì sự cường hãn của Đạo nguyên Thánh đế sẽ đến mức độ nào?

– Hừ, chỉ là chút Thái Sơ Thần Văn, cũng dám dọa ta sao…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này hừ lạnh một tiếng, vừa nãy lão chặn lại hai đường Thái Sơ Thần Văn, thậm chí đến khí tức cũng không thở gấp.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn biết rõ đánh đến bây giờ, hắn cũng không còn đường lui nữa rồi, một khắc sau mũi tên vàng kim cũng đã được hắn đặt trên Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung rồi.

Diệp Mặc mặc dù bị thương, nhưng những động tác này vẫn làm liên hoàn thành chuỗi, không dám chậm chạp chút nào.

Hắn biết, chỉ cần đối phương lại phóng thần thông ra, nói không chừng hắn đến cơ hội ra tay cũng không còn nữa.

Có lẽ hắn có thể dùng trận pháp của mình chặn lại chiêu tiếp theo của tên Đạo nguyên Ma thánh này, nhưng sau khi chặn lại thì sao?

Chém giết một Đạo nguyên Thánh đế quả nhiên không phải chuyện đơn giản, Diệp Mặc lần đầu tiên cảm thấy mình có chút ngây thơ.

Nếu không phải hắn công phu bố trí lần chiến đấu này, lúc này hắn có lẽ đã bị giết chết rồi.

– Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này lại lần nữa ánh mắt ngưng tụ, lão chằm chằm nhìn vào mũi tên của Diệp Mặc, cho dù là lão, cũng không dám coi thường mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn này.

Lúc này sự kinh hãi và khiếp sợ trong lòng lão cũng nhiều hơn gấp nhiều lần so với Diệp Mặc.

Lão đã thử tu vi của Diệp Mặc, cùng lắm cũng chỉ là một Hóa đạo mà thôi, một tên Thánh đế nhỏ nhoi như vậy, không ngờ lại có nhiều thứ nghịch thiên như vậy.

Cái này nếu như truyền ra ngoài, quả thực có thể làm oanh động toàn bộ tinh không vũ trụ.

Biết rõ đối mặt với mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, lão không thể nghĩ nhiều, nhưng trong lòng lão lại đang run rẩy, những thứ như Thái Sơ Thần Văn, Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, Thần khí phi hành cực phẩm, thế giới Chân Linh, Thiên hỏa… Loại nào cũng là thứ mà bất kỳ Thánh đế nào cũng khao khát có được? Nếu như những thứ này trở thành đồ của lão, thì lão sẽ trở thành kẻ hung ác như nào đây?

Ai biết được tên Thánh đế kiến hôi này còn có thứ gì khác nữa hay không? Nói không chừng hắn còn có đồ tốt còn nghịch thiên hơn nữa, đến lúc đó…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này cũng không tiếp tục suy nghĩ nữa, ngược lại lão còn thở phào.

Vì mũi tên này cũng đã bắn ra rồi, mũi tên đó mặc dù lợi hại, nhưng không thể làm gì được lão.

Duyên Sinh Thiên Tàn La lại lần nữa được phóng ra, ngay tức khắc màn hắc vụ nồng đậm lại lần nữa phóng ra lan tỏa trong không gian xung quanh lão, lão muốn giết chết Diệp Mặc trong thời gian ngắn nhất, nếu không đem dài lắm mộng.

Lúc này lão sớm đã không còn vì giết Diệp Mặc để hả giận nữa rồi, mà là muốn chiếm dụng toàn bộ đồ của Diệp Mặc.

Nhưng khi màn hắc vụ nồng đậm đó còn chưa hình thành thần thông, ánh mắt lại lần nữa ngưng tụ lại, lão nhìn thấy mũi tên thứ hai, mũi tên thứ ba, thứ tư thậm chí là mũi thứ năm đồng thời bắn ra.

Liên tục năm mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, khiến bản thân không còn không gian sống còn, càng khiến hư không xung quanh tràn đầy khí tức hủy diệt.

Tang tang tang…

Duyên Sinh Thiên Tàn là liên tục ngăn chặn bốn mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, Duyên Sinh Thiên Tàn La màu trắng trong nháy mắt biến thành đen đúa, hơn nữa cũng thu nhỏ lại.

Tiếng két cuối cùng vang lên, cho dù là Thần khí phòng ngự bán cực phẩm, bây giờ dường như cũng có chút vết nứt mà thần thức không thể nào quét đến được.

Mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thứ năm xuyên qua Duyên Sinh Thiên Tàn La bắn đến, tên Đạo nguyên Ma thánh lần đầu tiên cảm thấy có chút uy hiếp, lão không chút do dự vung tay lên, màn hắc vụ cuồn cuộn quanh thân lão vừa nãy trong nháy mắt liền xuất hiện trước tay lão.

Mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thứ năm xuất hiện trên màn hắc vụ, phá tan màn hắc vụ, mũi tên thứ năm cũng trong nháy mắt chậm lại, bị Đạo nguyên Ma thánh tóm được.

Đồng thời khi lão tóm được mũi tên thứ năm, lòng bàn tay lão liền tóe máu, một nửa ống tay ao lập tức hóa thành tro bụi.

Đây là lần đầu tiên mũi tên của Diệp Mặc bị người ta dùng tay chộp được, mặc dù bây giờ sắc mặt Diệp Mặc tái nhợt, thần nguyên dường như lúc nào cũng có thể không chống cự lại được nữa, nhưng hắn lại lần nữa bắn mũi tên thứ sáu ra.

Hắn biết lúc này chậm một chút thôi, thì hắn sẽ nhận lấy kết cục cái chết.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này trong mắt cuối cùng cũng hiện lên vẻ kinh hãi, lão không ngờ Diệp Mặc còn có mũi tên thứ sáu.

Lão biết Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, nhưng nếu gom đủ Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, thì tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Đừng nói là gom đủ, cho dù là gom được ba mũi cũng khó khăn, còn tên Diệp Mặc này không ngờ lại có mũi tên thứ sáu.

Sự kinh hãi kia chỉ thoáng chốc rồi biến mất, quanh thân người tên Đạo nguyên Ma thánh này liền khuấy động từng vòng hoa văn sóng gợn, đồng thời một cây kéo Hóa Huyết Tà xuất hiện trên không trung.

Lão muốn chặn lại mũi tên thứ sáu này, đồng thời cắt Diệp Mặc thành mảnh vụn, lão lại nhìn thấy mũi tên thứ bảy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2147: Cuộc Chiến Gian Khổ

Cuộc Chiến Gian Khổ

T

ên Ma thánh này cũng đã Chứng đạo Đạo nguyên, kiến thức đương nhiên không kém, các laọi chuyện cổ quái kỳ lạ, thậm chí không thể nào lão cũng từng thấy, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy một Thánh đế nghịch thiên đến mức độ này như Diệp Mặc.

Sự giàu có về bảo bối trên người quả thực đến một mức độ đáng sợ, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung lão cũng đã từng nghe nói qua, lưu lạc trong Thánh đạo Tàn giới.

Hơn nữa nghe nói chỉ còn lại năm mũi tên, còn bây giờ Diệp Mặc không ngờ lại lấy ra mũi tên thứ bảy, điều này quả thực nghe nói mà kinh người.

Cũng may lão không gặp mũi tên thứ tám, nếu như một Đạo nguyên Thánh đế bắn ra bảy mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn với lão, lão có lẽ cũng đã tuyệt vọng rồi.

Nhưng Diệp Mặc không phải là Đạo nguyên Thánh đế, chỉ là một Thánh đế vừa mới Chứng đạo bước đầu tiên, cho dù có bảy mũi tên Tuyệt Thánh Kim Cốt, thì đã sao? Lão tin rằng mình còn có thể chặn lại được mũi tên thứ bảy, cho dù có bị thương, cũng sẽ không nghiêm trọng.

Trong lúc lão suy nghĩ, sóng gợn màu đen bên ngoài thân người lão cũng đã hình thành thực chất, thậm chí muốn gạt mở hết hư không xung quanh.

Lão chắc rằng sóng gợn hắc vụ đạo nguyên của mình có thể chặn lại mũi tên thứ sáu.

Mũi tên thứ bảy lão dùng kéo Hóa Huyết Tà chặn lại.

Uy lực tốc độ của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn quá nhanh cho dù cây kéo Hóa Huyết Tà của lão trong lúc gấp gáp không thể nào hoàn toàn phóng ra, lão cùng lắm cũng chỉ bị thương mà thôi.

Nếu như mũi tên thứ bảy này là đòn sát thủ của đối phương, thi hôm nay lão cần phải để cho tên Thánh đế mới Chứng đạo bước thứ nhất này biết rõ, đòn sát thủ này trong mắt lão cũng chẳng là cái gì.

Suy nghĩ của lão còn chưa chớp động xong, lập tức liền cảm thấy không đúng, theo lý mà nói mũi tên thứ bảy này phải là đến cuối cùng mới đúng, nhưng sau khi mũi tên thứ bảy của đối phương bắn ra, lại đã vượt qua khoảng cách với mũi tên thứ sáu, đến trước mặt lão.

Không đúng, mũi tên thứ bảy này còn lợi hãi hơn nhiều so với sáu mũi tên trước cộng lại.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này không kịp nghĩ sự khác biệt trong đó, cây kéo Hóa Huyết Tà cũng đã đánh ra.

Vốn dĩ sóng gợn hắc vụ đạo nguyên được lão dùng để chặn lại mũi tên thứ sáu trước khi mũi tên thứ bảy đến, giống như một tám kính đen cực mỏng, trực tiếp bắn xuyên qua.

Dường như trong nháy mắt mũi tên màu vàng kim xé tan sóng gợn hắc vụ đạo nguyên, cũng đã đánh lên trên cây kéo Hóa Huyết Tà còn chưa hoàn toàn kích phát ra.

Ầm…

Nguyên thần phát tán ra tứ phía, cây kéo Hóa Huyết Tà trực tiếp bị bắn ra, tên Đạo nguyên Ma thánh này lần đầu tiên khóe miệng tóe ít máu, ánh mắt dữ tợn đưa tay ra chộp lấy mũi tên thứ bảy.

Lão có thể chộp được mũi tên thứ sáu, nhưng lại không thể nào chộp được mũi tên thứ bảy.

Mũi tên trong nháy mắt vào tay lão, liền xé tan bàn tay của lão ra.

Nhưng cho dù như vậy, tên Đạo nguyên Ma thánh này cũng đã chặn lại được uy thế của mũi tên thứ bảy này rồi.

Xyuuuuuu………

Lúc này mũi tên thứ sáu bắn trước đến sau cũng đã ập đến, tên Đạo nguyên Ma thánh này cũng chỉ có thể cố gắng không chế nguyên thần hộ tráo của mình chặn lại mũi tên cuối cùng này.

Phụt…

Mũi tên thứ sáu theo sát mũi tên thứ bảy, ghim vào ngực trái của Đạo nguyên Ma thánh này, trực tiếp đánh nửa người của Đạo nguyên Ma thánh này thành mảnh vụn.

Tên Đạo nguyên Ma thánh này cũng không còn thần sắc tất cả đều trong tầm kiểm soát như lúc trước nữa, vẻ mặt nghiêm nghị nói:

– Ta phải nuốt sống ngươi…

Cây kéo Hóa Huyết Tà trong tích tắc, đã hóa thành hai lưỡi kéo cực lớn, chỉ là vì lão cũng đã bị trọng thương, thần nguyên cũng bị hao tổn, tốc độ lưỡi kéo hình thành chậm mất mấy lần.

Sắc mặt Diệp Mặc giống như một tờ giấy trắng, thức hải từng đợt đau đớn, thần nguyên cũng đã khô héo đến cực hạn.

Cho dù như vậy, Diệp Mặc vẫn điên cuồng thiêu đốt tinh huyết, vung tay ném mấy trận kỳ ra.

Lưỡi kéo của Đạo nguyên Ma thánh này còn chưa hoàn toàn phóng ra, liền cảm thấy không đúng, lão cảm thấy không gian mà mình đang đứng có chút biến hóa.

Diệp Mặc dường như cùng lúc ném trận kỳ ra, vung tay chộp ra ngoài, thần thông Nhất Phương.

Một mảnh hư không trong nháy mắt hình thành, vây tên Đạo nguyên Ma thánh này trong khoảng hư không đó.

– Thần thông giam cầm không gian…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này khiếp sợ thốt lên, nhưng sau đó lão liền hiểu ra, đây không phải là thần thông giam cầm không gian, đây là bắt lấy hư không, khoảng không gian nơi mà lão đang đứng cũng không còn là trong vũ trụ nữa, khoảng không gian này đã thuộc về tay đối thủ rồi.

Đứng trong không gian của đối thủ, chẳng phải là muốn chết sao? Tên Đạo nguyên Ma thánh này trong nháy mắt liền hiểu ra hoàn cảnh của mình.

Nếu như là lúc trước ra tay với Diệp Mặc, cho dù bị một mảnh không gian của Diệp Mặc bao vây, lão cũng không thèm để ý, nhưng bây giờ, lão làm gì còn dám nửa phần chần chừ nữa.

Dường như trong phút chốc lão liền đánh tan một mảnh không gian của Diệp Mặc, đồng thời khi lão phá tan mảnh không gian của Diệp Mặc, lão nhìn thấy thứ mà cả đời khó quên được, có lẽ là thứ cuối cùng mà đời này lão nhìn thấy.

Đây là một cây thương ngắn, cây thương này chỉ ba thước, khi lão nhìn thấy cây thương ngắn này, cây thương ngắn này cũng đã đến trước mặt lão, sát ý muốn xé rách hư không vũ trụ trong nháy mắt liền cướp đi tinh thần của lão.

Lão đứng trước cây thương ngắn này thậm chí không dám phản kháng, lúc này hư không biến mất, vũ trụ biến mất, đến đối thủ cũng đã biến mất.

Toàn bộ thân thể và tinh thần của lão, chỉ có một thứ, đó là cây thương ngắn ba thước.

– Thí Đạo thương…

Tên Đạo nguyên Ma thánh này không tiếp tục giãy giụa nữa, lão biết mình bị Thí Đạo thương cảm giác được huyết khí, lão cho dù tu vi có cao hơn một chút, cũng không làm được gì.

Hoặc là nói cho dù lúc này lão không bị trọng thương, thì cũng không thể nào thoát khỏi.

Lão cuối cùng cũng hiểu rõ thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của Diệp Mặc lúc trước, thậm chí không tiếc căn cơ của mình bị thương cũng không trốn đi, hóa ra đòn sát thủ của đối phương không phải là Thái Sơ Thần Văn, cũng không phải Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, mà là khống chế không gian cộng với Thí Đạo thương này.

Đạo của lão cũng đã bị Thí Đạo thương nhắm trúng, lúc này cho dù lão có thể chạy thoát một thương này, lão cũng không còn đạo của mình.

Mặc cho Thí Đạo thương đập lên ngực lão, ánh mắt của lão chằm chằm nhìn Diệp Mặc.

Cho dù đến chết rồi, lão cũng không hiểu tại sao trong không gian vũ trụ lại có người giàu có như này, có tên Tháh đế biến thái như này.

Thứ nào hắn lấy ra cũng đều là đồ vô cùng nghịch thiên? Không phải khiến người ta dốc sức liều mạng đi cướp đoạt bảo vật? Chỉ cần đối phương thiếu đi một thứ, không, cho dù chỉ là thiếu đi một mũi tên, thì lão cũng sẽ không thảm như này.

Đáng tiếc là, lúc trước mình truy sát đối phương không ngờ lại không biết những thứ này.

Thậm chí còn không biết đối phương còn là một tông sư trận pháp cao cấp nữa.

Bùm…

Thí Đạo thương đánh lên trên thân thể của Đạo nguyên Ma thánh này, phát ra tiếng nổ kịch liệt.

Huyết vụ không ngờ không văng ra khắp nơi, mà lại bị Thí Đạo thương hoàn toàn cắn nuốt sạch.

Thí Đạo thương phát ra tiếng thét chói tai, dường như có một loại hưng phấn cực độ, không thể nào an phận được.

Một chiếc nhẫn trữ vật và một chiếc vòng tay rơi xuống, Diệp Mặc liêu xieu đi thu hai vật này lại.

Sau khi bắt lấy Thí Đạo thương, đánh vài cấm chế lên trên đó, lúc này mới từ trong hư không lấy lại bảy mũi tên của mình.

Sau đó Na di một cái liền biến mất vô tung vô tích, đến trận kỳ hư không kia hắn cũng không thèm để ý.

Diệp Mặc lúc này căn bản không biết mình sẽ di chuyển đến nơi nào, hắn cũng không còn tâm trạng mà để ý nữa, sau khi hắn Na di, lập tức liền tiến vào trong Thế giới trang vàng, sau đó ngã trong Thế giới trang vàng, không nhúc nhích.

Đối chiến với một Đạo nguyên Ma thánh, con át chủ bài của hắn cũng ra hết, suýt chút nữa chẳng những không giết được đối phương, còn lôi cả mình vào trong nữa.

Nếu như Đạo nguyên Ma thánh này đề cao hắn một chút, không để cho Thái Sơ Thần Văn của hắn không chế chủ động, hoặc là nói không bị thần thông Băng Không của hắn chặn lại trong một giây, thì kết quả cuối cùng có thể đã là hai chuyện hoàn toàn khác nhau rồi.

Lúc này hắn mặc dù giết chết Đạo nguyên Ma thánh, nhưng bản thân hắn cũng bị tổn thương căn cơ.

Nếu như không có Cây Hỗn Độn, tu vi của hắn cũng chỉ đến đây là dừng.

Cũng may hắn có Cây Hỗn Độn, cho dù căn cơ bị thương, nguyên khí tổn hại nặng, Cây Hỗn Độn cũng có thể từ từ khôi phục lại cho hắn.

– Ông xã…

Mục Tiểu Vận nhìn thấy Diệp Mặc vào trong Thế giới trang vàng, lập tức liền xông ra, ôm lấy Diệp Mặc.

Đám người Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh cũng đã đến, nhìn thấy bộ dạng vô cùng kinh hãi của Mục Tiểu Vận, Tiểu Baăg Sâm lập tức nói:

– Chị Tiểu Vận không cần lo lắng, lão đại chỉ cần vẫn còn nguyên thần, thì sẽ bình yên vô sự.

Chúng ta chỉ cần đưa lão đại đến dưới cây Khổ Trúc, sau đó để tự anh ấy tĩnh dưỡng, cùng lắm là nửa năm, lão đại lại có năng lực hành động thôi.

Không ai hiểu rõ chỗ nghịch thiên của Cây Hỗn Độn hơn Tiểu Băng Sâm, chỉ cần thêm một thời gian nữa, cánh tay của nó sẽ có thể mượn nhờ Cây Hỗn Độn chữa trị.

Mục Tiểu Vận lúc này hoang mang lo sợ, nghe thấy Tiểu Băng Sâm nói vậy, mau chóng ôm lấy Diệp Mặc, đưa đến phía dước Khổ Trúc, nhưng khi cô đưa Diệp Mặc đến dưới Khổ Trúc, liền thầm thở phảo, cô cảm thấy sức sống nồng đậm trên người Diệp Mặc, xem ra Tiểu Băng Sâm nói cũng không sai.

Diệp Mặc trọng thương, trị thương trong Thế giới trang vàng, những người còn lại cũng không dám ra ngoài, mặc cho Thế giới trang vàng phiêu đãng trong hư không, trôi đi cùng một dòng thiên thạch, Thế giới trang vàng được dòng thiên thạch này dẫn đến một vị trí sai lệch hơn.

…Cô đứng trong đây một hồi lâu, lúc này mới nhíu mày tự nói:

– Không lẽ nào, Mạc Phó cho dù mình cũng không phải là đối thủ, sao lại có thể biến mất trong này được.

Chẳng lẽ tên tiểu tử Tiên đế kia lại thâm tàng bất lộ thật sao?

Sau khi cô lẩm bẩm xong lại tự lắc đầu:

– Cái này tuyệt đối không thể nào, cho dù tên Tiên đế kia ẩn giấu tu vi, cùng lắm cũng chỉ là Hóa đạo Thánh đế Chứng đạo bưới thứ nhất mà thôi, một Hóa đạo Thánh đế cho dù dùng tất cả mọi cách, cho dù là đánh lén, cũng không thể nào là đối thủ của Mạc Phó được.

Nữ Thánh đế này nghĩ các loại khả năng, nhưng cũng không tìm ra lý do mà tên Đạo nguyên Ma thánh kia biến mất.

Nhưng cô lại dám chắc tên Đạo nguyên Ma thánh kia đã biến mất trong này.

– Không đúng…

Lại qua một lúc nữa, cô lại nói một câu, đồng thời gio tay ra nắm lấy mấy trận kỳ.

Khi cô quan sát kỹ mấy trận kỳ này rồi, lại càng khiếp sợ nói:

– Đây là trận kỳ cao cấp, chỉ có tông sư trận pháp cao cấp mới có thể luyện hóa ra loại trận kỳ như này, bố trí trận pháp hư không trong hư không.

Sau khi quan sát mấy trận kỳ trong tay, cô chắc chắn những trận kỳ này là của Diệp Mặc.

Hơn nữa vừa luyện chế không lâu.

Vị nữ Thánh đế Đạo nguyen này lại hít một hơi lạnh, Diệp Mặc thoạt nhìn tuổi tác không nhiều, không ngờ không phải là đệ tử không biết tốt xấu của một tông môn nào đó, mà là một cường giả trong số các cường giả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2148: Đạo Kén

Đạo Kén

K

hông đúng.

Thần thức của Đạo nguyên nữ Thánh đế này bỗng nhiên quét đến một chỗ xa, đồng thời cô cũng biến mất khỏ nơi này.

Ngay sau đó, cô xuất hiện trong một khoảng hư không ngoài vạn dặm, giơ tay chộp lấy một cái chiêng.

– Duyên Sinh Thiên Tàn La…

Vì nữ Thánh đế Đạo nguyên này sau khi nói bốn từ này, thậm chí tay cũng có chút run rẩy.

Cô làm sao không biết Duyên Sinh Thiên Tàn La là pháp bảo phòng ngự đặc trưng của Mạc Phó, bây giời Duyên Sinh Thiên Tàn La ở trong này, vậy có nghĩa là gì? Có nghĩa Mạc Phó xảy ra chuyện rồi.

Nếu như không phải bị giết, cho dù bị trọng thương đến mức mất mạng, nếu không một Đạo nguyên Ma thánh như lão, thì tuyệt đối không thể nào bỏ lại Duyên Sinh Thiên Tàn La ở chỗ này.

Từ lúc nào Nhân tộc lại xuất hiện Thánh đế Chứng đạo bước thứ nhất nghịch thiên như này? Năng lực của Mạc Phó cô biết rất rõ, là người tuyệt đối không đơn giản trong số Đạo nguyên Thánh đế, bản thân mình chắc chắn không phải đối thủ của lã, người thanh niên Nhân tộc đó, có thể giết chết Mạc Phó, chẳng phải nói là hắn có thể giết mình một cách dễ dàng hay sao?

Nghĩ tới đây, nữ Thánh đế Đạo nguyên liền giật mình một cái, cô có chút không hiểu, tại sao Diệp Mặc lại muốn trốn trong Tiên tức lâu của Ảnh Hư Bảo mấy năm, nếu như có năng lực giết chết Mạc Phó, tại sao còn muốn trốn? …

Một hạt bụi màu vàng dung nhập vào trong hư không vũ trụ vô tận, căn bản không thể nào cảm giác được.

Trong hư không mênh mông, có quá nhiều hạt bụi màu vàng như này.

Không ai sẽ nghĩ đến hạt bụi màu vàng này là một thế giới hoàn chỉnh, hơn nữa còn là một thế giới hỗn độn.

Sự thật chính là như vậy, sự rộng lớn và nhỏ bé trong vũ trụ không phải dùng mắt thường có thể nhìn thấy rõ được, có lẽ là anh cho rằng đó là cực kỳ rộng lớn, trên thực tế trong mắt người khác, có lẽ trong hư không vũ trụ, là nhỏ bé không thể nào nhỏ hơn được nữa.

Còn trong mắt anh thoạt nhìn cực kỳ nhỏ bé, trên thực tế có thể bao hàm cả hư không vũ trụ.

Thế giới trang vàng không thể nghi ngờ là một hạt bụi bao hàm hư không vũ trụ, lúc này trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc vẫn ngủ say chưa tỉnh.

Thời gian này cũng đã hoàn toàn không phải nửa năm như Tiểu Băng Sâm nói nữa, cách lúc Diệp Mặc trọng thương tiến vào Thế giới trang vàng cũng đã năm mươi năm rồi, Diệp Mặc vẫn chưa tỉnh lại.

Trong năm mươi năm Mục Tiểu Vận ngoài ngồi bên cạnh Diệp Mặc củng cố lại tu vi ra, cũng không hề đơn độc một mình tu luyện.

Trong Thế giớ trang vàng, vì lần này Diệp Mặc bị trọng thương, dường như tất cả mọi người đều biết tu vi thấp, trong này có nghĩa như nào.

Ngoài Mục Tiểu Vận không tu luyện ra, những người còn lại đều đang điên cuồng tu luyện.

Thời gian năm mươi năm, Phục Phi với vốn tích lũy Thần linh mạch và lượng lớn tài nguyên tu luyện, cũng đã là Tiên đế viên mạn rồi.

Vì muốn Phục Phi mau chóng Chứng đạo thànnh công, Mục Tiểu Vận chủ động hái một quả Hoàng Trung Lý xuống đưa cho Phục Phi.

Phục Phi cũng biết đám người bọn họ thực lực quá thấp, công pháp võ tu của anh ta đến từ Chân Vũ thương, không ai hướng dẫn.

Diệp Mặc giúp anh ta sửa qua công pháp tu luyện.

Nếu như anh ta muốn tăng thực lực của mình, thì chỉ có thể mau chóng Chứng đạo thành công.

Sau khi Tiên đế viên mãn, anh ta tìm một nơi vắng vẻ trong Thế giới trang vàng, bế quan Chứng đạo.

Thanh Như dưới sự giúp đỡ của trận bàn thời gian, cũng đã là Tiên tôn hậu kỳ rồi, tốc độ tu luyện của cô kém hơn Mục Tiểu Vận một chút, so với người khác mà nói, tiến độ cũng nhanh lắm rồi.

Thêm vài năm nữa, cô chắc chắn có thể thăng cấp lên Tiên đế.

Nhưng Thanh Như cũng không tiếp tục bế quan trong trận bàn thời gian nữa, cô dừng tu luyện.

Tu luyện trong trận bàn thời gian, cần thường xuyên ngồi dưới Khổ Trúc, đây là điểm mà mọi người đều hiểu, nếu không tiến vào quá nhanh, sẽ tạo thành căn cơ bất ổn.

– Tiểu Vận, cô tu luyện một thời gian đi, Diệp đại ca để tôi chăm sóc là được rồi.

Thanh Như đi đến dưới Khổ Trúc, ngồi bên cạnh Mục Tiểu Vận.

Mục Tiể Vận nhìn Diệp Mặc, mặc dù Diệp Mặc thân người sinh cơ tràn đầy, thậm chí có thể cảm nhận được đạo vận lưu chuyển, nhưng Mục Tiểu Vận vẫn có chút lo lắng, dù sao sau khi Diệp Mặc đi vào, cũng chẳng nhúc nhích gì.

Cô lắc đầu, không muốn rời xa Diệp Mặc.

Thanh Như kéo hai tay Mục Tiểu Vận nói:

– Tiểu Vận, bây giờ chuyện quan trọng nhất là tăng tu vi, nếu như chúng ta đều là Thánh đế, khi Diệp đại ca đánh nhau với Đạo nguyên Ma thánh kia, chúng ta có lẽ còn có thể giúp được chút ít, vì tu vi chúng ta quá thấp, chỉ có thể để một mình Diệp đại ca chống chọi.

Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm bây giờ đều đang tu luyện, chính là hiểu đạo lý này.

Thời gian tôi bế quan trong trận bàn thời gian quá lâu, cần phải củng cố lại đạo cơ dưới Khổ Trúc, tiện thể chăm sóc Diệp đại ca, cô yên tâm đi tu luyện đi, mau chóng sớm ngày Chứng đạo thành công.

Mục Tiểu Vận cảm nhận được khí tức Tiên tôn hậu kỳ của Thanh Như, gật đầu đứng dậy, cô biết Thanh Như nói rất đúng, chỉ có tăng tu vi lên mới có thể giúp được tướng công, nếu không cho dù có lo lắng đi nữa cũng chẳng có tác dụng gì.

– Ừ, vậy tôi đến trận bàn thời gian tu luyện đây, tướng công tỉnh lại rồi thì cô phải mau chóng báo cho tôi biết đấy.

Mục Tiểu Vận quyết định nau chóng Chứng đạo thành công, nếu không thật đúng là một người vướng víu.

Bản tính của cô là muốn tìm một nơi yên tĩnh yên ổn sinh sống cùng chồng, giúp chồng dạy con.

Nhưng đây không phải là một thế giới có thể để cô giúp chồng dạy con, có lẽ sau này tướng công có thể giúp bọn cô thực hiện, nhưng không phải bây giờ.

Mục Tiểu Vận sau khi đi tu luyện, Thanh Như vừa ngồi dưới Khổ Trúc rửa sạch tâm thần, vừa chăm sóc Diệp Mặc.

Lại một năm nữa trôi qua, Thanh Như bỗng nhiên cảm thấy Diệp Mặc có chút gì đó không ổn, vốn dĩ Diệp Mặc chỉ là nằm thẳng dưới Khổ Trúc, nhưng lúc này thân người của Diệp Mặc bỗng nhiên phát ra hàng loại ánh sáng màu xanh.

Những ánh sáng màu xanh này bắt đầu còn cực nhạt, đến cuối cùng càng lúc càng dày đặc hơn, cuối cùng che phủ hoàn toàn Diệp Mặc lại.

Thanh Như khiếp sợ đứng dậy, cô nhất thời không hiểu có chuyện gì.

Khi cô đứng dậy, đồng thời trong ánh sáng màu xanh đó từ từ có một cây xanh tươi mọc lên.

Cánh lá của cây xanh tươi đó xum xuê, chẳng những tản ra sinh cơ vô cùng nồng đậm, còn mang từng đường khí tức hỗn độn và sinh cơ đạo vận hình gợn sóng.

Đây là…

Thanh Như ngơ ngác nhìn cây xanh tươi này, cô căn bản không dám tin thế giới này lại còn có một loại cây vô cùng nghịch thiên như này.

Loại đạo vận này, loại khí tức sinh cơ này, loại dao động hỗn độn này…

Chẳng lẽ đây là Cây Hỗn Độn? Thanh như mặc dù chưa nhìn thấy Cây Hỗn Độn, nhưng lại nghe sư phụ từng nói, cô từng truy hỏi sư phụ, trong vũ trụ tinh không, rốt cuộc thứ gì là quý giá nhất, nhưng lời mà sư phụ nói lúc đó bây giờ nghe thấy vẫn rõ ràng.

Thứ quý giá nhất trong thế giới này không phải là thế giới hỗn độn, cũng không phải là thánh bảo hỗn độn nghịch thiên nhất, mà là một gốc cây, đó chính là Cây Hỗn Độn.

Cây Hỗn Độn cũng được gọi là Cây Tính Mạng, phát ra sinh cơ vô cùng vô tận.

Đồng thời tên là Cây Vũ Trụ, tượng trưng cho sự duy nhất trong vũ trụ.

Theo truyền thuyết trong vũ trụ xuất hiện đầu tiên chính là Cây Hỗn Độn, tất cả trong vũ trụ đều từ Cây Hỗn Độn thai nghén mà ra.

Từng đợt sóng gợn đạo vận sinh mệnh chấn động xung quanh, Thanh Như thậm chí không cần cảm ngộ, không cần đi tu luyện, cũng có thể cảm nhận được lĩnh ngộ của mình đang tăng lên từng tầng, cô không ngời trong tu vi Tiên tôn, lại có thể cảm ngộ được đạo vận đại đạo sinh mệnh.

Đây tuyệt đối chính là Cây Hỗn Độn, Thanh Như cố gắng kìm chế sự kinh hãi trong lòng mình, ngồi xung quanh những ánh sáng màu xanh kia, bắt đầu cảm ngộ đạo vận đại đạo sinh mệnh của Cây Hỗn Độn.

Chẳng trách Diệp đại ca lại nghịch thiên như vậy, Cây Hỗn Độn xuất hiện trong này, rõ ràng là sớm nhận chủ rồi.

Mà Cây Hỗn Độn có thể xuất hiện trong này, xem ra thế giới này cũng không phải là thế giới Chân Linh bình thường, thậm chí không phải là thế giới Ngũ hành, thế giới này chính là thế giới Hỗn Độn.

Thanh Như mau chóng quên đi những ánh sáng màu xanh xung quanh, đắm chìm vào trong đạo vận sinh mạng vô tận của Cây Hỗn Độn.

Lúc này cô không nhìn thấy chính là, xung quanh thân thể Diệp Mặc đã hình thành một vầng sáng màu vàng kim nhạt.

Vầng ánh sáng màu vàng kim nhạt này dưới ánh sáng màu xanh kia, giống như một cái kén khổng lồ vậy, không ngừng nổi lên.

Cái kén khổng lồ màu vàng kim hấp thụ ánh sáng màu xanh vô cùng vô tận, ngược lại dần dần lại phai nhạt dần.

Cũng không biết qua bao lâu, ánh sáng màu xanh lơ lửng phía trên Diệp Mặc cũng dần tiêu tan, cái kén khổng lồ màu vàng kim phát ra những âm thanh lách cách.

Một vết nứt nho nhỏ xuất hiện bên trên cái kén đó, sau đó vết nứt dần to ra hơn, thân người Diệp Mặc lại lộ ra.

Chỉ có điều quần áo bên ngoài người hắn cũng đã bị cái kén màu vàng lia mang đi, không còn để lại chút dấu vết gì, là một thân hình hoàn mỹ không chút thịt thừa.

Cây xanh kia lơ lửng phía trên thân thể của Diệp Mặc dần tiến vào trong động phủ của Diệp Mặc, đạo vận còn chưa tiêu tán cũng dần tiến vào trong thân thể Diệp Mặc.

Diệp Mặc không mở to mắt, hắn cảm nhận sức mạnh vô cùng vô tận đang lượn quanh thân thể hắn, từng đường đạo vận và thần thông trước kia không rõ ràng cũng đều tự nhiên càng thêm rõ ràng hơn.

Trong thức hải và ý thức của Diệp Mặc có khí tức đạo vận bất đồng chồng chất nhau, đang không ngừng tăng sự cảm ngộ của hắn đối với thần thông và đạo vận đại đạo của mình.

Sau khi những đạo vận màu xanh kia hoàn toàn dung hợp vào trong thân thể Diệp Mặc, Diệp Mặc bỗng nhiên hơi chấn động một chút, hắn lập tức mở to mắt.

Sau khi mở mắt, người đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy chính là Thanh Như, Thanh Như lúc này nhắm chặt hai mắt, dường như đang cảm ngộ đạo vận vô thượng.

Diệp Mặc bây giờ căn bản cũng không có tâm trạng để ý đến Thanh Như, mặc dù hắn biết bây giờ mình không mặc gì, nhưng đạo vận Thái Sơ Thần Văn bị hắn bắt được lại càng rõ ràng hơn, nếu như hắn không ngay lập tức thi triển Thái Sơ Thần Văn mà mình cảm ngộ được ra, nói không chừng hắn sẽ vô cùng hối hận.

Hai đường Thái Sơ Thần Văn được Diệp Mặc bổ ra, hai đường Thái Sơ Thần Văn này nhạt hơn Thái Sơ Thần Văn lúc trước nhiều.

Chỗ khác biệt là sau khi bổ hai đường Thái Sơ Thần Văn này ra, toàn bộ không gian trong Thế giới trang vàng đều giống như đang vặn vẹo biến hình dưới Thái Sơ Thần Văn của hắn, khí thế đáng sợ đến cực điểm này hình thành trong thần thức của Diệp Mặc.

Dường như hắn có thể khống chế Thái Sơ Thần Văn xuyên qua hư không bất cứ lúc nào, căn bản không cần bất kỳ truy cầu tận lực nào.

Thái Sơ Thần Văn thực sự tiểu thánh rồi, cũng không còn là thần thông mới chạm được vào tí chút như lúc trước nữa.

Diệp Mặc trong lòng sung sướng, không đợi hắn làm chuyện khác, hắn bỗng nhiên lại lần nữa cảm nhận được tiếng kêu gọi của thần thông Thiên Hỏa Cửu Dương.

Thiên Hỏa Cửu Dương không ngờ không chỉ là một thần thông quần công, mà cũng là một thần thông độc lập tấn công.

Diệp Mặc cố kìm nén sự sung sướng trong lòng, mau chóng lấy một bộ quần áo khác mặc vào, hắn cảm thấy Thanh Như sắp tỉnh lại rồi.

Nếu Chân Băng Du, Diệp Mặc nói không chừng sẽ cảm nhận xong Thiên Hỏa Cửu Dương của mình rồi mới mặc quần áo vào.

Cũng không phải nói hắn thích Chân Băng Du, mà là vì thân thể của hắn trong mắt Chân Băng Du cũng chỉ là một túi da mà thôi.

Cho nên trước mặt cô cho dù lộ túi da cũng chẳng sao, nhìn cái kiểu cô cởi hết quần áo trước mặt mình cũng không để ý thì cũng biết rồi.

Nhưng Thanh Như lại khác, mặc dù Thanh Như cũng là một người con gái dáng người hoàn mỹ khuông mặt xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp, nhưng bây giờ hắn cũng không có chút ý nghĩ nào với Thanh Như cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2149: Thánh Thể Và Hạt Giống Tinh Thần

Thánh Thể Và Hạt Giống Tinh Thần

D

iệp Mặc lập tức rời khỏi Khổ Trúc, chỉ hơi lắc người một cái, cũng đã xuất hiện ở một nơi cách Khổ Trúc mười mấy vạn dặm.

Diệp Mặc trong lòng biết rõ, cảm ngộ có lúc chỉ trong nháy mắt, nếu như không đem cảm ngộ của mình dung hợp cùng với thần thông của mình trong nháy mắt đỏ, có lẽ cảm ngộ trong nháy mắt này mãi mãi sẽ không xuất hiện lần thứ hai.

Cho nên Diệp Mặc dừng lại ngay lập tức, liền đánh ra một vầng thái dương màu xanh.

Thiên Hỏa Cửu Dương được hắn trực tiếp đánh ra ngoài, giống như ám khí vậy.

Một vàng thái dương màu xanh được đánh ra, dường như khoảng hư không xung quanh đều bị thiêu đốt.

Thế giới tang vàn là thế giới Hỗn độn, còn là thế giới của riêng Diệp Mặc nữa, bị Diệp Mặc đánh ra hỏa cầu này, cũng phát ra những rung động gợn sóng không gian.

Diệp Mặc không đợi vầng thái dương màu xanh đầu tiên hoàn toàn nổ tung, vầng thái dương màu xanh thứ hai và thứ ba cũng đã được đánh ra.

Cho đến vầng thái đương màu xanh thứ sáu được Diệp Mặc đánh ra, hắn mới nhắm mắt dừng lại.

Từng đường quỹ tích đạo vận thần thông được Diệp Mặc tiếp xúc hoàn toàn, sáu vầng thái dương màu xanh được Diệp Mặc đánh ra, khiến phạm vi xung quanh khoảng vạn dặm đều bị bao bọc trong Thiên hỏa, phạm vi xung quanh vạn dặm này hình thành nên một khoảng màu xanh.

Trong nhận thức của Diệp Mặc, chỉ cần hắn muốn, mục tiêu bị Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn đánh trúng lập tức sẽ hóa thành tro bụi.

Bất luận mục tiêu này chắn chắn cỡ nào, bất luận mục tiêu đó hung tàn đến mức nào.

Thiên Hỏa Cửu Dương chính là thay đổi mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thực thể, có lẽ so về tốc độ, thì Thiên Hỏa Cửu Dương bây giờ còn kém xa mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, nhưng Diệp Mặc tin rằng, dưới sự tấn công không ngừng của Thiên Hỏa Cửu Dương như này, cho dù là Thần khí phòng ngự cực phẩm e rằng cũng bị đánh cho tan tành.

Liên tục sáu vầng thái dương màu xanh bị Diệp Mặc đánh ra, Diệp Mặc cảm thấy dần mệt mỏi.

Hắn từ từ nhắm mắt lại, vừa cảm ngộ thần thông Thiên hỏa vừa nãy, vừa bắt đầu chữa trị thần nguyên của mình.

Khi hắn lại lần nữa cảm nhận được kinh mạch của mình, Diệp Mặc bỗng nhiên giật mình, đột ngột mở mắt.

Luyện thể của hắn không ngờ đã tấn cấp lên Thánh thể từ lúc nào rồi, còn hắn thì lại hoàn toàn không biết gì.

Chẳng phải nói Thánh thể mới là cảnh giới cao nhất của luyện thể sao? Lúc trước mỗi lần hắn thăng cấp luyện thể đều phải gây dựng lại gân cốt, thương tích đầy mình.

Thì lần này hắn thăng cấp lên Thánh thể không ngờ lại hoàn toàn không biết gì, đây là may mắn sao?

Diệp Mặc mau chóng hiểu ra đây không phải là may mắn, mà là trăng đến rằm thì tròn.

Luyện thể Tiên thần thể viên mãn của hắn cũng đã vô cùng hoàn mỹ rồi, lần này đạo cơ của hắn bị tổn thương, kinh mạch rạn nứt.

Nếu như không phải cây Hỗn độn, thì hắn sớm đã bị phế rồi.

Chính vì hắn có cây Hỗn độn, hắn mới dám to gan hành động tổn hao đạo cơ như vậy.

Cũng may cây Hỗn độn chằng những tu bổ lại kinh mạch bị vỡ vụn của hắn, còn khiến hắn phá kén hồi sinh, tái tạo đạo cơ.

Chẳng những như vậy, còn khiến cơ thể hắn cơ bản không còn chút hi vọng gì tấn cấp lên Thánh thể.

Thánh thể trở lại nguyên trạng, khiến Diệp Mặc cảm nhận được cảm giác chân thực.

Không cần cố gắng thi triển hộ tráo luyện thể của mình, thân thể của hắn lúc nào cũng là mạnh nhất, lúc nào cũng là bình thường.

Diệp Mặc thở phào, hắn cho rằng cả đời này của hắn khó có thể thăng cấp lên Thánh thể dù sao sau khi hắn hiểu được sự gian nan hà khắc của Thánh thể, cũng biết hắn muốn thăng cấp lên Thánh thể, thì nhất định phải cùng song tu cùng Băng Du.

Diệp Mặc tin rằng chỉ cần hắn tìm được Băng Du, đưa ra yêu cầu này, thì Chân Băng Du tuyệt đối sẽ đồng ý.

Nhưng Diệp Mặc lại không định đưa ra yêu cầu này, không thể thăng cấp lên Thánh thể quả thực rất tiếc, cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng không muốn vì thăng cấp lên Thánh thể, mà lấy đi nguyên âm của Chân Băng Du.

Đại đạo của Chân Băng Du là gì Diệp Mặc biết rất rõ, mặc dù hắn biết rõ cảm ngộ của Chân Băng Du với đại đạo sau này dường như có chút thay đổi, nhưng hắn cũng không muốn làm như vậy.

Đây không phải là nói hắn không có cảm giác với Chân Băng Du, mà là vì chuyện túi da mà Chân Băng Du nói, Diệp Mặc hoàn toàn không ủng hộ.

Cho dù là chuyện túi da, Diệp Mặc cũng không muốn mang mục đích lợi dụng đi làm, đem chuyện túi da biến thành song tu, biến thành thứ khác, đây đều là những chuyện Diệp Mặc không muốn.

Hắn và Tiểu Vận, Tĩnh Văn… ở cùng nhau, trước chưa chưa bao giờ nghĩ đến chuyện song tu gì đó, hắn không cần, người phụ nữ của hắn cũng không cần.

Lúc này dưới sự giúp đỡ của cây Hỗn độn, kinh mạch và đạo cơ phá kén hóa bướm, luyện thể thăng cấp lên Thánh thể, cuối cùng khiến Diệp Mặc thở phào.

Thế giới này bất cứ con đường nào cũng không phải chỉ có một, chỉ là xem anh có tư cách đi tiếp con đường thứ hai không mà thôi, hắn vì có cây Hỗn độn, cho nên đi con đường đại đạo Thánh thể thứ hai.

Thanh Như ngồi dưới Khổ Trúc cảm ngộ từng đường khí tức đạo vận sinh mệnh ùa vào mặt, cô sung sướng mở lòng ra ôm lấy đạo vận sinh mệnh vô cùng vô tận này vào lòng.

Đạo vận sinh mệnh mà cô cảm ngộ được, không ngừng không nghỉ, giống như thanh vụ liên miên.

Từng làn sóng tiếp nối từng làn sóng, dần dần thâm nhập vào trong đại đạo của cô.

Sinh mệnh, diệc nhân chi sinh dã, khí chi tụ dã, tụ tắc vi sinh, tán tắc vi tử…

Tính mệnh con người, cũng giống như băng, nước ngưng thành băng, khí tích thành mệnh.

Sinh cơ hàm khí mà sinh, tinh tận mà chết, chết cũng như xé, cũng bị diệt.

Ví dụ như quang yên, lương tận hỏa diệt, thì không vinh dự rạng rỡ vậy.

Tính mạnh không có không chết, khiến cho sinh sôi không ngừng, tên là sức sống, vì thiên địa mà sinh ra đạo vận…

Các loại khí tức sinh mệnh, đạo vận sinh cơ dần thâm nhập vào trong đầu óc của Thanh Như, vẻ mặt cô mỉm cười, hoàn toàn tiến vào cảnh địa vô ngã.

Thanh Như lúc này, chỉ không ngừng cảm ngộ từng đường khí tức sinh cơ, không có bất kỳ ngoại vật nào, không có bất kỳ quấy nhiễu nào…

Đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng người trong sinh cơ màu xanh vô cùng vô tận, bóng người đó dần trở nên rõ ràng hơn, không ngờ là bóng của Diệp Mặc, lại càng khiến cô khiếp sợ chính là, lúc này Diệp Mặc lại xé tan quần áo của mình, hơn nữa đang tiến bước về phía cô.

– Đừng như vậy, Diệp đại ca…

Thanh Như hốt hoảng kêu lên, trong lòng cô Diệp Mặc không phải loại người như này, nhưng cô lại nhìn rất rõ Diệp Mặc bước đến, hơn nữa giơ tay ra ôm chặt lấy cô.

Cô đang cảm ngộ khí tức đạo vận sinh mệnh, thậm chí đến chút năng lực phản kháng cũng không có.

Quần áo trên người cô đồng thời cũng bị xé rách từng cái từng cái một, rồi bị ném đi.

Diệp Mặc muốn, thì cho hắn, có lẽ mình thực sự nhìn nhầm người rồi, khóe mắt cô chảy ra hai hàng nước mắt, không tiếp tục phản kháng nữa.

Lúc này trong đầu óc cô không ngờ lại xuất hiện cảnh Băng Thần Cung ở Nam An Châu năm đó, lúc đó, cô vừa mới đến Tu Chân giới không lâu.

Khi cô nhìn thấy người con gái đó trong Băng Thần Cung, người con gái đó đang tắm trong Linh Tủy Trì, người con gái vô cùng xinh đẹp đó, cho dù là thân hình hoàn mỹ đến cực điểm của cô, cô cũng có chút sợ hãi thán phục thân hình xinh đẹp của người con gái đang tắm trong Linh Tủy Trì.

Nhưng khiến cho cô càng thêm giật mình hơn chính là, cô lại nhìn thấy một người đàn ông đang bước vào trong Linh Tủy Trì nơi mà người con gái kia đang tắm, sau đó cô nhìn thấy người đàn ông đó cởi hết quần áo của mình, ôm lấy người con gái kia điên cuồng thân mật.

Loại động tác này, chẳng phải cũng giống như hành động mà Diệp Mặc đang làm với cô bây giờ đây sao?

Cô cảm nhận được một cảm giác sung sướng, cô bỗng nhiên có chút muốn trở tay ôm lấy Diệp Mặc.

Nhưng cô cuối cùng vẫn chiến thắng dục vọng, mặc cho Diệp Mặc làm gì, không hề động đậy.

Cho dù thân thể của cô cũng đã phản bội lại cô rồi, cô vẫn cắn chặt môi, không nhúc nhích gì.

Đột nhiên, màu xanh bên ngoài thân người của Diệp Mặc dần dần tiêu tan hết.

Trong cơ thể cô bỗng nhiên có thêm một hạt giống màu xanh nhỏ bằng hạt đậu Hà Lan, hạt giống màu xanh nhỏ bằng hạt đậu, phát tán sinh cơ chậm rãi, dường như đangnói ra ý nghĩa sâu xa của sinh mệnh.

Mình đang mang thai sao? Vẻ mặt Thanh Như bỗng nhiên hỏa hoãn lại, cô lấy tay vuốt ve lên bụng mình, dường như đang vì sinh mệnh nhỏ bé trong bụng cô mà vui mừng.

– Thanh Như, cô đanh làm gì vậy?

Diệp Mặc thăng cấp Thánh thể, đồng thời cảm ngộ Thái Sơ Thần Văn tiểu thành, còn diễn sinh ra một loại thần thông tấn công khác của Thiên Hỏa Cửu Dương, tâm trạng có chút vui vẻ, cho nên khi hắn quay lại, cũng rất vui vẻ.

Khiến cho hắn không hiểu chính là, quần áo của Thanh Như không ngờ lại bị tự cô xé rách hết, hơn nữa lúc này cô chẳng những không mặc quần áo, còn vẻ mặt hiền hòa vuốt ve bụng của cô.

May mà quần áo của cô mặc dù xé rách rồi, nhưng cũng không phải là thân thể trần truồng, ít nhấ nơi quan trọng nhất vẫn được che lại.

– Á…

Thanh Như bỗng nhiên bừng tỉnh, cô mơ hồ nhìn thấy Diệp Mặc trước mặt, ngay lập tức không ngờ lại không kịp phản ứng lại.

– Diệp đại ca, anh…

Thanh Như đang định nói, lập tức liền nhớ ra chuyện vừa nãy Diệp Mặc làm với cô, một câu chỉ thốt ra được một nửa, rồi cau mày.

Không đúng, cô bỗng nhiên có chút nghi ngờ, cô từ vẻ mặt của Diệp Mặc nhìn ra có chút gì đó không đúng, nhưng vừa nãy rõ ràng là Diệ Mặc làm như vậy với cô mà.

Diệp Mặc sợ Thanh Như xấu hổ, hắn cười cười nói:

– Cô mau chóng mặc quần áo vào đi, nếu như không phải nhìn thấy vẻ mặt hiền hòa của cô, tôi còn cho rằng cô đang làm gì đó rồi.

– Diệp đại ca, anh vừa rồi không làm chuyện vợ chồng với tôi đấy chứ?

Thanh Như nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, không ngờ lại hỏi như này.

Diệp Mặc trợn mắt há mồm nhìn Thanh Như, mình làm chuyện vợ chồng với Thanh Như? Cái này sao có thể? Cho dù muốn làm, cũng là làm với Mục Tiểu Vận, hắn cũng chẳng liên quan gì đến Thanh Như.

Thấy vẻ mặt của Diệp Mặc, Thanh Như ngay lập tức liền hiểu ra.

Cô hơi đỏ mặt, mau chóng mặc quần áo vào.

Lúc này cô cũng mơ hồ hiểu ra, chắc là cô cảm nhận được đạo vận sinh mênh của Diệp Mặc, hình thành đại đaọ của mình.

Diệp Mặc mặc dù không làm gì với cô, nhưng đại đạo sinh mệnh mà cô đang cảm ngộ là của Diệp Mặc, khi cô cảm ngộ đạo vận sinh mệnh, cũng đã tiến hành một lần điên cuồng cùng Diệp Mặc trong đầu óc cô rồi.

Sau khi hiểu ra điều này, Thanh Như hận không thể lập tức tát cho mình một cái.

Nếu như vừa nãy cô không nói ra, thì chuyện này căn bản cũng không ai biết được.

Nhìn thấy Diệp Mặc có chút không hiểu nhìn mình, Thanh Như mau chóng bổ sung một câu nói:

– Vừa nãy tôi cảm ngộ đại đạo, nhất thời chưa tỉnh lại, không hiểu đã nói hươu nói vượn cái gì, Diệp đại ca đừng để ý.

Nhưng Thanh Như vừa nói xong, cũng cảm giác không đúng.

Bụng của cô rõ ràng có một hạt giống màu xanh, thế này là thế nào?

Thanh Như nhíu mày, do dự một lúc lâu, lúc này mới tạm thời gác nghi ngờ của mình sang một bên:

– Diệp đại ca, tôi muốn nói một câu chuyện tôi tận mắt chứng kiến cho anh nghe, anh có bằng lòng giải thích cho tôi không?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2150: Bí Mật Về Băng Thần Cấm Địa

Bí Mật Về Băng Thần Cấm Địa

D

iệp Mặc ngồi xuống bên cạnh Thanh Như, vừa cười vừa nói:

– Được rồi, cô nói đi.

Thanh Như dạ một tiếng, cũng một lần nữa ngồi xuống nói rằng:

– Diệp đại ca, anh từng trải qua nhiều chuyện hơn tôi, hiểu biết hẳn là cũng nhiều hơn tôi.

Cho nên, tôi có một số việc không thể hiểu được…

Diệp Mặc hơi trầm ngâm nói rằng:

– Thanh Như, kỳ thực những việc ta từng trải qua có lẽ nhiều hơn cô một chút, thế nhưng những thứ hiểu được thật ra chưa chắc đã nhiều hơn cô đâu.

Diệp Mặc đoán, Thanh Như hẳn là lớn tuổi hơn hắn.

Từ Tu Chân giới đến Tiên giới, lại có một sư phụ hùng mạnh, rất nhiều chuyện liên quan đến tu luyện, chính mình cũng không biết, nhưng cô lại biết.

Nói là từng trải nhiều chuyện, đó là bởi vì mỗi một kiểu tu luyện tài nguyên đều la do hắn đánh sống đánh chết tranh đoạt mới có được.

Mà Thanh Như thì không như vậy, cô có một sư phụ tốt, tình cảnh tốt hơn so với mình rất nhiều.

Thanh Như vội vàng nói:

– Tôi không nói cái này, anh hãy nghe tôi nói trước đã.

Có một lần, tôi bởi vì đi đến một nơi có một số việc.

Ở chỗ đó, tôi nhìn thấy một cô gái cực kỳ xinh đẹp đang tắm trong Linh Tủy Tuyền…

Diệp Mặc trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng không có hỏi.

Hắn không rõ Thanh Như muốn nói với hắn chuyện cô gái tắm làm gì, hắn suy đoán câu chuyện này e rằng chẳng liên quan gì tới tu luyện.

– Thế nhưng lúc này, đã có một người đàn ông xông tới.

Nàng kia thấy đàn ông tiến đến, lại không hề hoảng sợ.

Sau đó gã đàn ông kia cởi sạch y phục của mình, cùng nàng kia làm chuyện yêu đương nam nữ ngay trong bể Linh Tủy.

Thanh Như nói đến đây, Diệp Mặc càng không giải thích được nhìn Thanh Như.

Nếu như không phải hắn tương đối hiểu Thanh Như là người như thế nào, hắn còn tưởng rằng Thanh Như nói những lời này là có mục đích đặc tù gì đó.

Nhưng hắn tin tưởng Thanh Như không phải như vậy, hắn vẫn tự tin mình sẽ không nhìn lầm Thanh Như.

– Gã đàn ông kia cùng nàng kia tựa hồ vô cùng điên cuồng, không ngờ lại đang chìm đắm trong chuyện kia, hồn nhiên chưa phát giác ra tình huống xung quanh…

Diệp Mặc nghe đến đó.

Thật sự là có chút nhịn không được hỏi một câu:

– Thanh Như, không phải là cô ở ngay bên cạnh xem người ta làm loại chuyện này chứ?

Thanh Như sắc mặt đỏ lên, đương nhiên cô sẽ không nhàm chán như vậy, biết rõ đôi nam nữ này đang làm chuyện đó, mà vẫn còn ở một bên nhìn lén.

Trên thực tế cô cũng biết loại chuyện này, nhưng chưa bao giờ trải qua, chỉ là có chút lòng hiếu kỳ thôi.

Chút lòng hiếu kỳ ấy, cô vẫn còn nhịn được.

– Diệp đại ca.

Tôi không có nhìn lén, hơn nữa, tôi muốn nhìn cũng không cần nhìn lén, anh không nên chuyển hướng câu chuyện.

Thanh Như có chút xấu hổ phản bác một câu.

Diệp Mặc nghĩ một chút thấy cũng phải, Thanh Như có thể nhìn thấy mấy chuyện đó, cho thấy cái chỗ kia đối với cô mà nói là không có bí mật gì cả.

Nếu không có gì bí mật cả, thì chính là nói thần thức của cô bất cứ lúc nào cũng có thể quét tới đó.

Thấy Diệp Mặc không hề ngắt lời, Thanh Như mới tiếp tục nói:

– Nhưng ngay lúc đó, lại có một người đàn ông mặc hoa phục cực phẩm cũng đột nhiên chạy ào tới chỗ cái bể Linh Tủy này.

Sau khi người đàn ông hoa phục này xộng tới, một nam một nữc đang hành sự này mới giật mình hiểu ra, ba người này cùng lúc đề ngớ ra.

Qua một hồi lâu, cô gái kia mới run run gọi một câu “Tử Hiên”, sau đó mãnh liệt đẩy người đàn ông đang ôm nàng ta ra.

– Cô gái kia thấy người đàn ông hoa phục kinh ngạc thậm chí không thể tin được nhìn cô, cô bỗng nhiêh khóc lao tới, muốn ôm lấy người đàn ông hoa phục này.

Chỉ có điều là cô còn chưa tới gần người đàn ông này, người đàn ông này đã một cái tát vỗ vào trên mặt cô gái này.

Sau khi y một cái tát xua đuổi cô gái này xong, mang theo biểu tình bi thương không gì sánh được rời khỏi bể tắm Linh Tủy.

Câu chuyện của Thanh Như khiến Diệp Mặc có một loại cảm giác giống như là đã từng trải qua rất quen thuộc, thế nhưng nhất thời hắn lại nghĩ không ra đã gặp qua ở nơi nào rồi.

Thanh Như thở dài, xa xăm nói rằng:

– Nàng kia bị người đàn ông đánh cho một cái tát xong, dường như không tin được nhìn người đàn ông, có lẽ cô không thể tin được người đàn ông này sẽ đánh mình.

Cô khóc thét lên một tiếng xong, lập tức lao ra khỏi phòng tắm, thậm chí ngay cả y phục cũng không mặc.

– Người đàn ông đến trước kia thấy hai người đều đã rời khỏi, gã cấp tốc mặc y phục của mình vào, cũng lao ra khỏi bể tắm Linh Tủy.

Thế nhưng người đàn ông hoa phục kia lại trở lại một gian phòng khác, sau khi y ngồi lên ghế trong gian phòng kia, bi thương cùng tuyệt vọng trong mắt lại càng lúc càng sâu.

Cuối cùng, không ngờ y lại vươn tay chọc vào đỉnh đầu của mình, tự vẫn mà chết…

Thanh Như nói đến đây, Diệp Mặc rốt cuộc hiểu được, đây chẳng phải là một màn hắn thấy tại Băng Thần Cấm Địa sao? Lúc đó bên hồ tắm Linh Tủy kia còn treo vài món áo lót tùy thân của cô gái, hắn còn suy đoán cái cô gái đang tắm kia vì sao mà bi thảm như vậy, không mặc quần áo mà bỏ chạy.

Hiện tại xem ra, mình thật đúng là xem trọng cô ta rồi.

Thì ra cô ta là gian díu với người ta bị người đàn ông của mình nhìn thấy, người đàn ông đánh cô ta một cái tát, nên mới xấu hổ mà chạy.

Có lẽ cũng không phải vì xấu hổ mà chạy, mà là đang nghĩ người đàn ông thích cô ta nhất vì sao lại đánh cô.

Nói không chừng trong lòng cô còn tưởng rằng, dù là cô làm sai, người đàn ông này cũng không nên đánh cô ta.

Diệp Mặc lúc này khẳng định người đàn ông hoa phục kia chính là chồng của cô gái, hắn nhìn thấy người đàn ông hoa phục kia chẳng phải là lấy tay chọc vào đỉnh đầu của mình tự sát sao? Chồng của cô gái kia cũng thật là thâm tình, lại vì chính người đàn bà của mình lén lút với người khác mà tự sát.

Chết kiểu này, xác thực là đủ uất ức.

– Thì ra là chuyện trong Băng Thần Cấm Địa.

Diệp Mặc cũng thở dài một tiếng, loại chuyện này đối với người đàn ông hoa phục kia mà nói, không chỉ uất ức mà quá bi thảm.

Từ việc người đàn ông hoa phục kia đánh cô gái kia một cái tát, chứ không đi giết người đàn ông kia trước, cho thấy y và người đàn ông kia quan hệ tuyệt đối không bình thường.

Từ góc độ một người ngoài mà nói, nếu như người đàn ông kia không phải là người quan trọng với y, cũng không thể đi vào nơi đó, mà có thể nhìn thấy vợ ý tắm.

Thanh Như nghe Diệp Mặc nói xong sửng sốt, lập tức hiểu được.

Diệp Mặc khẳng định là đã thấy những cảnh còn sót lại, bằng không hắn làm sao biết là chuyện ở Băng Thần Cung?

Nhưng Thanh Như rất nhanh liền có nghi vấn, cô nghi hoặc nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh nhìn thấy những cảnh này, hẳn là cái lần mang tôi đi phải không? Theo lý mà nói, Băng Thần Cung nhiều người như vậy, dù là anh tới, cái hiện trường đó cũng xử lý xong rồi, thề nào lại chờ anh nhìn thấy?

Làm sao có thể xử lý được? Băng Thần Cung đều chết hết, ai đi xử lý đây?

Lập tức Diệp Mặc cũng cảm thấy không đúng, hắn trực tiếp hỏi:

– Tnah Như, cô nhìn thấy những thứ này hẳn là lúc mới vừa đến Băng Thần Cung nhỉ? Lúc đó, làm thế nào mà thiếu chút nữa lại chết ở chỗ núi băng đó vậy?

Thanh Như có chút xấu hổ nói:

– Tôi vừa từ Tiên giới xuống đến Tu Chân giới, vì ở lại Tu Chân giới, tôi phải mạnh mẽ áp chế lại tu vi của mình.

Dù là thế, cũng khó có thể chịu được cái loại áp chế Thiên Địa này.

Mà lúc này đây tôi còn chưa triệt để thích ứng được, tên đàn ông cùng nàng kia gian díu đã nhìn thấy tôi.

Khi gã thấy tôi, hình như có chút ngớ ra.

Diệp Mặc gật đầu, bất kể là ai cái nhìn đầu tiên khi thấy Thanh Như đều có một loại cảm giác kinh ngạc vì cái đẹp.

Hắn lần đầu tiên nhìn thấy đã là Thanh Như không còn hơi thở, mà vẫn có cảm giác kinh ngạc vì đẹp.

Là một cô gái, Thanh Như thật sự là quá mức hoàn mỹ.

– Ngay khi tôi muốn động thủ, không ngờ gã lại động thủ trước.

Người này vậy mà lại phóng ra Cửu Đầu Phệ Hư Trùng đán sợ, Cửu Đầu Phệ Hư Trùng kia thật sự là quá kinh tởm.

Tôi vẫn chưa có động thủ, thì đã nôn mửa rồi trước rồi.

Cái con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng kia há mồm muốn nuốt tôi…

Diệp Mặc lắc đầu ngắt lời Thanh Như:

– Cửu Đầu Phệ Hư Trùng kia hẳn không phải là muốn nuốt cô, mà là muốn giam cầm cô lại, sau đó để cho cô bị chủ nhân của nó tóm lấy.

– Làm sao anh biết?

Thanh Như sửng sờ hỏi Diệp Mặc một câu, cũng phải sau này cô mới biết được.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Gã đàn ông kia ngay tại trong bồn tắm của cô gái đã khẩn cấp muốn tằng tịu cùng cô gái đang tắm kia, hiển nhiên là một kẻ háo sắc rồi.

Bất kỳ một tên háo sắc nào, thấy dung mạo cùng dáng người của cô, cũng sẽ không thể không động tâm.

Nếu gã động tâm, đương nhiên sẽ không giao cô cho Cửu Đầu Phệ Hư Trùng ăn.

Thanh Như thở dài, gất đầu nói:

– Xác thực là như thế, trong nháy mắt khi tôi đang sợ, gã kia liền động thủ, gã ám toán tôi.

Mặc dù biết đại sự không ổn, tuy nhiên tôi lại bất lực.

Cũng may tu vi của tôi tuy rằng đã bị áp chế, nhưng lại mạnh hơn gã rất nhiều.

Dưới tình huống bị gã ám toán, vẫn giãy thoát khỏi ràng buộc của đối phương, song tiện tay đánh một kích làm cho gã kia bị thương nặng.

Tôi cũng bởi vì vậy bị phản đòn, hơn nữa còn bị gã ám toán, cũng trọng thương đến tình cảnh hầu như là đã chết.

– Cô từ Tu Chân giới đi Băng Thần Cung làm gì vậy?

Diệp Mặc lại hỏi, hắn biết Thanh Như hẳn là kinh nghiệm đối địch quá kém, nên mới có thể bị ám toán.

Trong mắt Thanh Như lại hiện lên vẻ bi thương:

– Sư phụ mang tôi đi du lịch Tiên giới, gặp phải một đệ tử từ Băng Thần Cung thăng thiên lên.

Từ trong miệng người đệ tử kia tôi và sư phụ biết được, hàng năm Băng Thần Cung đều có rất nhiều nữ đệ tử không hiểu vi sao biến thành băng.

Sư phụ tôi vô cùng phẫn nộ, lập tức muốn đi Tu Chân giới điều tra.

Có thể là tu vi bà ấy thật sự là rất cao, không thể tiếp nhận được áp chế tư quy tắc Thiên Địa của Tu Chân giới, cuối cùng chỉ có thể để tôi đi xuống xem thử.

Diệp Mặc trong lòng cười thầm, sư phụ cô tu vi không phải là quá cao, mà là quá thấp.

Nếu như sư phụ cô chứng đạo, xuống Tu Chân giới lần nua xem cón có thể bị áp chế nữa hay không.

Hơn nữa, nếu quả thật Ngu Tú rất thương tâm phẫn nộ, vì sao tại Băng Thần Cung của Tiên giới cũng có nhiều rừng băng như vậy?

Thanh Như đương nhiên không biết trong lòng Diệp Mặc đang cười thầm sư phụ cô tu vi không phải là quá cao, mà là quá thấp, tự mình nói rằng:

– Sư phụ tôi đi qua một cái trận pháp cổ xưa, sau khi đưa tôi đến Tu Chân giới xong, tôi mới biết quy tắc Thiên Địa tại Tu Chân giới lợi hại tới mức nào.

Cho dù là tôi tu vi rất thấp, hành động vẫn cực kỳ gian nan.

Gã đàn ông kia sau khi bị tôi đẩy lùi, trong lòng lo lắng tôi sẽ truy sát gã, không ngờ lại một mạch chạy mất, sau khi thần thức của tôi thấy gã, không ngừng biến các cô gái nhìn thấy hóa thành người băng, tôi lập tức hiểu ra.

Diệp Mặc cũng bừng tỉnh ra, thì ra người băng cực kỳ bi thẩm ở Băng Thần Cấm Địa này không phải như hắn suy đoán, mà là do gã đàn ông đến Băng Thần Cung yêu đương vụng trộm làm ra.

Thanh Như sắc mặt có hơi trắng bệch nói:

– Lúc dó tôi thật hận, tôi biết rõ ràng kẻ khiến đệ tử Băng Thần Cung ta đều hóa thành người băng chính là tên súc sinh kia, thế nhưng tôi lại bất lực.

Hơn nữa nói ra thì, cũng coi như là tôi hại các cô ấy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box