[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 427 : Dục Đạo Mênh Mông (c2131-c2135)
❮ sautiếp ❯Chương 2131: Dục Đạo Mênh Mông
Dục Đạo Mênh Mông
Đ
iều đó không có khả năng chứ? Diệp Mặc nhìn chằm chằm la bàn phương vị này không ngừng quan sát.
Nếu như la bàn chỉ phương hướng Hu Thị không thể vạch ra phương vị rõ ràng, là bàn phương vị này còn có ích lợi gì nữa? Cho dù là có cách Hư Thị xa đi nữa, thì cũng phải có một manh mối đơn giản mới đúng chứ.
– Ta hiểu rồi.
Diệp Mặc chỉ vào bên trên la bàn hư không chỉ phương hướng đột nhiên xuất hiện, một cái vạch trằng nhạt đến gần như nhìn không thấy nói:
– Ở đây cách Hư Thị quá mức xa xôi, la bàn chỉ phương hướng không cách nào vạch ra vị trí cụ thể của Hư Thị, nhưng có thể vạch ra phương hướng đại khái.
Chúng ta cứ dọc theo vạch màu trắng này mà đi, chờ sau khi đến ranh giới Hư Thị, bên trên la bàn chỉ phương hướng hẳn là sẽ hiện ra vị trí Hư Thị.
…
Thời Không Thoa của Diệp Mặc dọc theo vạch trắng nhàn nhạt kia đi tiếp một tháng nữa, sau đó quả nhiên vạch màu trắng kia hình như đã rõ ràng hơn một chút, tuy không nhìn kỹ vẫn thấy không rõ lắm, nhưng một chút xíu biến hóa kia, vẫn bị Diệp Mặc nắm bắt được.
Tiến về Hư Thị đường xá xa xôi, dài dằng dặt vô cùng.
Đổng Yến lúc trước đi Hư Thị là theo chân Đại nhật Thần sơn cùng đi, một chuyến dùng gần năm mươi năm thời gian.
Căn cứ theo lời Đổng Yến nói, pháp bảo phi hành lúc trước của Đại nhật Thần sơn cũng là thần khí thượng phảm.
Diệp Mặc đoán chừng thần khí thượng phẩm của hắn không hề thua kém so với Đại nhật Thần sơn, cho dù pháp bảo phi hành của Đại nhật Thần sơn là thuyền thần khí thượng phẩm, đoán chừng cũng sẽ không nhanh hơn bao nhiệu so với pháp bảo phi hành của hắn.
Phục Phi dưới sự chỉ điểm của Diệp Mặc, đã là Tiên đế hậu kỳ, cho dù là thăng cấp Tiên đế viên mãn, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Mà tu vi của hai người Thanh Như và Mục Tiểu Vận hơi thấp, Mục Tiểu Vận là Tiên tôn sơ kỳ rồi, Thanh Như thì kém hơn rất nhiều.
Đến cuối cùng, Diệp Mặc dứt khoát lấy ra trận bàn thời gian cho Thanh Như và Mục Tiểu Vận thay phiên tu luyện.
Phục Phi đã đến Tiên đế hậu kỳ, thăng cấp thêm nữa cần phải có lĩnh ngộ và tích lũy tài nguyên, trận bàn thời gian với y mà nói tác dụng hơi thấp.
Mà Thanh Như lại không như vậy, bản thân tư chất không thua kém Mục Tiểu Vận chút nào.
Dưới trận bàn thời gian, ngắn ngủn thời gian có nửa năm, ngay tại trong Thế giới trang vàng đã độ kiếp thăng cấp Tiên vương.
Thời Không Thoa là thần khí thượng phẩm, bởi vì Diệp Mặc không tu luyện, một mình khống chế Thời Không Thoa, tốc độ cũng cáng lúc càng nhanh.
Hư không của Thánh đạo giới có quá nhiều nhân tố nguy hiểm, bất kể là dòng chảy vẫn thạch, hay là vết nứt không gian, một khi đụng vào, không chết cũng phải mất một lớp da.
Dòng chảy vẫn thạch và gió bão thiên thạch ở đây, không thể so với hư không của Tiên giới, bị cuốn vào rồi, cho dù là thần khí phi hành thượng phẩm, cũng là kết cục nát bấy.
Cũng may kinh nghiệm trong hư không của Diệp Mặc vô cùng phong phú, lúc mới đầu hắn còn có chút cẩn thận, đến lúc sau, tốc độ càng lúc càng nhanh, Thời Không Thoa giống như mọc thêm con mắt, sau khi gặp dòng chảy vẫn thạch, gió bão, sớm đã tránh đi thật xa.
Mà Diệp Mặc đứng ở trước Thời Không Thoa, cảm thụ được không gian hư không sứt mẻ tàn tạ kia so với Tiên giới càng mênh mông hơn.
Một loại sung sướng khó nói nên lời và cảm ngộ quẩn quanh trong ý niệm.
Thế giới trang vàng của hắn được nâng cao cùng với tu vi của hắn, khi thu nhỏ lại cũng càng ngày càng nhỏ, bây giờ là một hạt bụi nhỏ, đến lúc sau thậm chí ngay cả hạt bụi có khả năng cũng biến mất.
Mà bên trong Thế giới trang vàng cũng theo tu vi của hắn càng ngày càng nâng cao, không gian cũng càng lúc càng lớn.
Đến cuối cùng, hoặc là sẽ giống như hư không vô cùng mênh mông này, vô cùng vô tận, vô bờ vô bến.
Thế giới trang vàng không vì nhỏ mà nhỏ, cũng không vì lớn mà lớn, giống như hư không vô cùng mênh mông, rộng rãi không thấy giới hạn này, bạn không biết vũ trụ này là lớn hay nhỏ.
Diệp Mặc bỗng nhiên có chỗ ngộ ra, trong mắt hắn, vũ trụ này có lẽ là đằng đẵng khôn cùng, một ngày nào đó sau khi tu vi của hắn đạt tới một cảnh giới nhất định, vũ trụ hư không vô cùng mênh mông này trong mắt hắn, có phải cũng giống như Thế giới trang vàng của hắn, chỉ là một hạt bụi hay không?
Nếu như sau khi cái vũ trụ mênh mông này trong mắt hắn chỉ còn là một hạt bụi nhỏ, vậy bề ngoài hạt bụi nhỏ này sẽ là thế giới như thế nào?
Sau một khắc, Diệp Mặc lại ngồi xuống, hoàn toàn thân không ngoại vật, tinh thần ý chí đã hòa làm một thể cùng cái vũ trụ mênh mông này, giống như cũng muốn đem cái vô biên vô tận mênh mông này dung nhập vào trong đại đạo của hắn.
Cảm ngộ loại mênh mông vô biên này, đem cái vô cùng mênh mông này dung nhập vào trong đạo vận của mình.
Đây là năm thức chín Thời Không Thoa phi hành trong phạm vi hư không rồi, thời gian chín năm Diệp Mặc vẫn đứng trước Thời Không Thoa vừa cảm ngộ vũ trụ hư không, vừa khống chế Thời Không Thoa.
Mà bây giờ hắn đột nhiên lâm vào trong đó cảm ngộ, Thời Không Thoa đã không còn bị ràng buộc bởi phương hướng, nhanh chóng chệch khỏi phương hướng ban đầu, tiến vào trong một cái ngã rẽ khác.
Thanh Như lúc này đã thăng cấp Tiên tôn, đồng thời giao trận bàn thời gian cho Mục Tiểu Vận đột phá Tiên đế, bản thân cô thì chuẩn bị đi lên trên Thời Không Thoa xem xem hư không của Thánh đạo giới, vào đúng lúc này, cô nhìn thấy Diệp Mặc bắt đầu cảm ngộ, Thời Không Thoa đã mất đi khống chế.
Thanh Như hoảng hốt, mau chóng ra khỏi Thế giới trang vàng, nhận lấy khống chế Thời Không Thoa.
Trong nội tâm cô đang tự thấy may mắn, may mắn là Diệp đại ca mở ra quyền hạn ra vào Thế giới trang vàng, nếu không một khi Thời Không Thoa va vào dòng chảy vẫn thạch, là coi như xong đời.
Chỉ có điều là lúc này phương hướng bên trên la bàn chỉ phương hướng kia đang dần dần rõ ràng hình như lại bắt đầu trở nên mơ hồ, hiển nhiên là đã chệch khỏi phương hướng rấtxe rồi.
Thanh Như đang khống chế Thời Không Thoa, muốn kéo Thời Không Thoa về lại phưong hướng ban đầu.
Hư không của Thánh đạo giới quá mức mênh mông rộng lớn, cho dù là chệch hướng một chút, muốn trở lại vị trí cũ, cũng không phải là chuyện đơn giản.
Cũng may bên trên la bàn chỉ phương hướng phía trước Thời Không Thoa còn có một cái chỉ thị, Thời Không Thoa tuy chệch phương hướng, Thanh Như còn có thể biết đi hướng nào.
Chỉ có điều là tốc độ Thanh Như khống chế Thời Không Thoa so với Diệp Mặc khống chế thì chậm hơn không chỉ mấy chục lần.
Ba tháng nháy mắt đã qua, hôm nay Thanh Như đang khống chế Thời Không Thoa tiến lên, một mảng bóng dáng lớn mờ nhạt xuất hiện trong thần thức của cô.
Đây tuyệt đối không phải là thiên thạch, cũng không phải mảnh thiên thạch vỡ thông thường.
Thần thức của Thanh Như tiếp xúc đến một mảng bóng dáng mờ nhạt này, lập tức đã biết, đây là một mảnh vỡ sót lại của tinh vực, cũng chính là Tiểu thiên vực hoặc là Hư không thiên vực mà người khác thường nói.
Thanh Như đi theo Ngu Tú rất nhiều năm, kiến thức đương nhiên không ít.
Tiểu thiên vực rất có thể sẽ xuất hiện rất nhiều tiên linh vật hoặc là thiên tài địa bào đẳng cấp cao hơn, gặp phải thứ đồ tốt này, cô lập tức ngừng Thời Không Thoa lại.
Thanh Như vốn muốn gọi Tiểu Băng Sâm ra xem một chút, Tiểu Băng Sâm đối với Tiểu thiên vực tương đối mẫn cảm, bởi vì bản thân nó là từ Tiểu thiên vực ra mà.
Vừa lúc đó, khí thế trên người Diệp Mặc bỗng nhiên đang không ngừng tăng lên, một loại khí tức mênh mông đến vô biên vô tận từ tren người Diệp Mặc khuếch trương triển khai ra, khí tức đạo vận vô cùng vô tận chậm rãi vây quanh thân hắn, giờ khắc này trong mắt Thanh Như, Diệp Mặc giống như cái vũ trụ này, là toàn bộ hư không này.
Thanh Như theo bản năng lui về phía sau mấy bước, lúc này mới lẩm bẩm nói:
– Đây chính là khí tức của đại đạo sao? Tại sao ta cảm giác Diệp đại ca chính là tất cả trong vũ trụ này?
Thanh Như không phải là người không có kiến thức, lúc Ngu Tú – sư phụ cô Tố đạo, cô cũng từng ở đằng xa quan sát.
Cũng là một loại khí tức đạo vận vây quanh, nhưng so với loại khí tức đại đạo vô cùng mênh mông này của Diệp Mặc, sư phụ chỉ giống như một giọt nước, Diệp Mặc thật giống như biển cả.
Diệp Mặc đột nhiên bắt đầu thét dài, khí tức đạo vận vô cùng vô tận quanh thân hắn càng ngày càng đậm, tiếng thét gào của hắn trong hư không cũng không cách nào ngăn trở được.
Khí tức đạo vận phối hợp với tiếng thét gào của hắn dường như đem tất cả hư không tụ họp lại, khiến cho khí tức của hắn không ngừng tăng lên tăng lên.
Khi loại khí tức này tăng lên tới một đỉnh cao, tiếng thét gào của Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại, hắn mở mắt, nhìn Thanh Như cười cười.
Đây chính là Dục đạo, cảm giác mạnh mẽ khiến cho Diệp Mặc cũng có chút không dám tin.
Lúc này hắn cuối cùng đã hiểu rõ, vì sao không có cơ duyên, có những người cả đời cũng chỉ có thể dừng lại tại Tố đạo, mà có những người ngắn ngủi mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm là có thể thăng cấp Dục đạo.
Bản thân hắn là như vậy đó, ở torng Thế giới trang vàng nhiều năm như vậy, cũng không chạm đến được bóng dáng của Dục đạo, mà ở trong loại giới vực hư không này đứng mấy năm thời gian, hắn lại cảm ngộ được khí tức vũ trụ vô cùng mênh mông, thành công thăng cấp đến Dục đạo.
Thanh Như ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, cô cảm giác được Diệp Mặc tựa hồ có hơi thây đổi, lại tực hồ không có chút thay đổi nào.
Cả người thậm chí trở nên càng thêm mượt mà thêm một chút, đây là ảo giác sao?
Nhưng cô rất nhanh liền kịp phản ứng, đi đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Diệp đại ca, chúc mừng huynh, lại thăng cấp thành công rồi.
Diệp Mặc cũng mừng rỡ vô cùng, lần này thu hoạch thăng cấp Dục đạo của hắn không chỉ là tu vi Dục đạo mạnh mẽ, hắn còn gặt hái được nhiều thứ nữa, chỉ có điều những thứ này trong lúc nhất thời không cách nào nói ra thành lời mà thôi.
Hắn thậm chí đã cảm ngộ được một loại đại thần thông, loại thần thông này chính là có quan hệ với hư không mênh mông, chỉ có điều là trong một thời gian không cách nào thành hình được.
– Cám ơn, cô dừng lại ở đây, có phải là đã nhìn thấy một Tiểu thiên vực hay không?
Diệp Mặc cười hỏi.
Thanh Như lúc này mới nhớ tới lúc chuyện trước ngừng lại, mau chóng nói:
– Đúng vậy, Diệp đại ca, huynh xem, kia chính là một cái Tiểu thiên vực.
Chỉ có điều là bị tối tăm mờ mịt bao vây lấy, tôi vốn định gọi Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh ra xem một chút, không nghĩ tới Diệp đại ca đã tỉnh lại.
– Vân mệnh quả thật không tệ, đó là một Tiểu thiên vực.
Diệp Mặc cũng đã nhìn ra kia là một Tiểu thiên vực, Tiểu thiên vực bề ngoài bị sương mù xám xịt bao phủ, đây có khả năng cũng là một vào tầng mây.
Cũng không phải tầng mây vây quanh bên ngoài cái Tiểu thiên vực nào cũng đều có độc, sương mù xám bao quanh bên ngoài cái Tiểu thiên vực này, Diệp Mặc đã dùng thần thức quan sát, xác nhận là tầng mây không có độc.
– Chúng ta bây giờ liền đi vào sao? Có cần gọi Tiểu Băng Sâm ra không?
Thanh Như có chút vội vàng hỏi một câu.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Đương nhiên phải đi vào, đợi vào rồi gọi bọn nó ra vậy.
Ta còn chưa chúc mừng cô nữa, đã thành công thăng cấp Tiên tôn rồi.
Tư chất của cô giống như Tiểu Vận, đều là tư chất đỉnh cao.
– So với Diệp đại ca, chút thành tích này của tôi thật sự là không đáng gì.
Thanh Như trong lòng rung động không phải là vì thành tích tu luyện của cô, mà là vì trận bàn thời gian của Diệp Mặc, vật đó thật sự quá nghịch thiên.
Bởi vì có trận bàn thời gian, cô cũng triệt để hiểu rõ vi sao Diệp Mặc có thể tu luyện nhanh như vậy.
Diệp Mặc gật gật đầu, đột nhiên hỏi:
– Thanh Như, ta có một vấn đề cũng muốn hỏi cô một chút, sư phụ cô kiến thức rộng rãi, có lẽ cô cũng biết nguyên nhân.
Thanh Như nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, trong suy nghĩ của cô, Diệp đại ca tu vi so với sư phụ cũng cao hơn rất nhiều, sẽ không có cái gì không hiểu, hắn nói có vấn đề muốn hỏi mình, rốt cuộc là muốn hỏi vấn đề gì đây?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2132: Chỉ Thiếu Một Bước Nữa Thôi
Chỉ Thiếu Một Bước Nữa Thôi
D
iệp đại ca xin cứ hỏi, Thanh Như biết thì sẽ nói hết.
Thanh Như lập tức đáp.
Diệp Mặc gật đầu hỏi:
– Ta còn là một người luyện thể, hơn nữa đẳng cấp luyện thể đã đến Tiên thần thể viên mãn…
– Cái gì? Diệp đại ca huynh luyện thể đã là Tiên thần thể viên mãn?
Thanh Như kinh ngạc hỏi, Diệp Mặc là người luyện thể thì không lạ gì, mà ly kỳ là Diệp Mặc vậy mà lại có thể luyện thể đến Tiên thần thể viên mãn, đây quả thức là lợi hại, phải biết rằng Tiên thần thể viên mãn, chỉ thiếu một chút nữa, lá sắp sửa thăng cấp Thánh thể rồi.
Thanh Như không biết Thánh đạo Tàn giới có Thánh thể hay không, nhưng tại Tiên giới, cho dù là trong truyền thuyết, vô số năm qua hình như cũng chỉ có một người luyện thể đạt đến Thánh thể mà thôi, chuyện này còn là chưa xác định.
Cho dù là Tiên thần thể viên mãn, Tiên giới từ trước tới nay, cũng chẳng có mấy người.
– Đúng vậy, ta xác thực đã là Tiên thần thể viên mãn.
Nhưng bất kể ta luyện thể như thế nào, cũng cách Thánh thể còn kém một bước thôi.
Lúc trước ta cho là tu vi của mình quá thấp, không thể chịu đựng áp chế của Thánh thể.
Bây giờ ta đã Dục đạo thành công, vẫn không cách nào chạm đến Thánh thể…
Diệp Mặc lúc trước đúng là cho rằng tu vi của mình kém một chút, hiện tại hắn sau khi đã Dục đạo, hoàn toàn hiểu rõ mình còn chưa đạt tới Thánh thể được khả năng không có quan hệ gì với tu vi.
Sở dĩ hắn không thể thăng cấp luyện thể của mình tới Thánh thể, rất có thể là lúc niết bàn, không có hoàn toàn sử dụng hết cây Hỗn độn thanh địch kia, phân ra một phần cho Chân Băng Du gây nên.
Nhưng Diệp Mặc cũng không phải là chắc chắn lắm, hắn muốn hỏi Thanh Như một chút.
Nếu thật sự là vì Hỗn độn thanh địch gây ra, vậy hắn cần mua một cây Hỗn độn thanh địch nữa trong Hư Thị.
Hỗn độn thanh địch xác thực quý giá vô cùng, nhưng Hư Thị gần với các tộc, hẳn phải có thứ tốt này.
Thanh Như nghe Diệp Mặc nói xong, giờ mới hiểu thi ra Diệp Mặc đã Dục đạo Thánh đế rồi.
Cô không luyện thể, nhưng những chuyện cô hiểu được hiển nhiên là không ít.
Sau khi nghe Diệp Mặc nói xong, lập tức nói:
– Diệp đại ca, thăng cấp Thánh thể không hề giống như bình thường, chẳng những cần tư chất nghịch thiên, còn cần công pháp nghịch thiên, thậm chí lúc luyện thể niết bàn không được có chút chỗ thiếu hụt nào, những cái này thiếu một thức ũng không được.
Chỉ cần một điểm trong đó có một chỗ thiếu hụt, tương lại sẽ không thể thăng cấp Thánh thể.
Tiên giới qua nhiều năm như vậy, tương truyền cũng chỉ có một toàn năng thăng cấp Thánh thể thôi.
Diệp Mặc sau khi nghe xong, đã có chút hiểu ra, hắn thở dài nói:
– Ta biết ta xảy ra ở chỗ nào rồi.
Công pháp của ta không có vấn đề, hẳn là lúc ta niết bàn, Hỗn độn thanh địch ta không dùng hết cả bụi.
Nếu nói công pháp, Diệp Mặc tin tưởng công pháp Tam sinh luyện thể của hắn, không người nào có thể so được.
Chổ thiếu hụt duy nhất hẳn là Hỗn độn thanh địch hắn dùng để luyện thể bị Băng Du lấy đi một cành nhỏ.
– Ah …
Thanh Như cũng hiểu ra, lập tức liền nói:
– Diệp đại ca, lúc huynh niết bàn không nên đem Hỗn độn thanh địch tách ra cho người khác.
Hỗn độn thanh địch là thánh vật niết bàn tốt nhất.
Mộ khi tách ra rồi, sẽ không còn có cơ hội thăng cấp Thánh thể, aii…
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Hỗn độn thanh địch đúng là thứ tốt cực kỳ hiếm thấy, nếu nói ở Hư Thị không lấy được thứ này, ta sẽ không tin tưởng lắm.
Lần này đi Hư Thị, ta tất nhiên sẽ lấy về cả bụi Hỗn độn thanh địch, bù đắp vấn đề xuất hiện lúc trước.
Thanh Như lắc đầu nói:
– Không phải, luyện thể niết bàn sở dĩ quan trọng, là vì căn bản không thể thay thế được.
Cho dù huynh tìm được 100 cây Hỗn độn thanh địch, thì cũng không làm nên chuyện gì.
Diệp Mặc ngây ngốc một chút, chẳng lẽ hắn chỉ phân ra cho Chân Băng Du một chút như vậy, là đã khiến cho hắn không thể thăng cấp Thánh thể?
Hắn chợt nhớ tới lúc trước Chân Băng Du đã nói, nếu như ngươi muốn luyện thể thăng cấp đến tầng cao hơn, vậy tốt nhất là dùng cả cây Hỗn độn thanh địch để niết bàn.
Xem ra Chân Băng Du đã sớm biết niết bàn cần cả bụi Hỗn độn thanh địch rồi, chẳng qua là lúc đó cô cũng không có nói với mình.
Mình – một người không có sư phụ, không biết những chuyện này cũng là bình thường thôi.
Diệp Mặc cũng không trách cứ Chân Băng Du, lúc ấy hắn và Chân Băng Du chỉ là quan hệ lập đội lợi dụng lẫn nhau thôi.
Chân Băng Du cũng chỉ lấy một cành nhỏ, tương đối mà nói, lúc ấy cô coi như là suy tính cho chính mình.
Hai người không quen biết lập đội, cô có thể làm được như vậy, cũng là vô cùng không dễ dàng rồi.
Nếu như hiện tại hắn và Châu Băng Du lại cùng gặp phải lực chọn như vậy, Chân Băng Du có thể muốn lấy một cành nhỏ hay không? Diệp Mặc rất nhanh liền có đáp án, Chân Băng Du là tuyệt đối sẽ không lấy.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Thanh Như bỗng nhiên nói:
– Diệp đại ca, nếu như một phần khác của Hỗn độn thanh địch để huynh niết bàn bị một người đàn ông khác dùng hết, thì hết cách rồi.
Nếu như là một cô gái dùng hết, thì còn một cơ hội…
Thanh Như nói đến đây, bỗng nhiên ngừng lại, một cơ hội kia chính là song tu, nhựng lỡ Diệp Mặc căn bản là không quen biết cô gái kia, hoặc cô gái kia là em gái Diệp Mặc, hoặc là cô gái kia đã mất đi nguyên âm, bất kể là một điểm nào, cũng đều có nghĩa là Diệp Mặc không có cơ hội.
Cô và Tiểu Vận nói chuyện phiếm, biết rõ Diệp Mặc có hai em gái, một người tên Bắc Vi, một người tên là Diệp Lăng.
Cho dù là những người bên trên cũng không phải, nếu như cô gái kia không muốn song tu với Diệp Mặc, thì cũng uổn công.
– Cơ hội gì?
Diệp Mặc vội vàng hỏi, tương lai dù hắn là chứng được Hỗn nguyên đại đạo vô thượng, muốn đứng ở chỗ cao hơn, luyện thể đến Thánh thể là nhất định rồi, hơn nữa còn rất là quan trọng.
Thanh Như nghe Diệp Mặc nói xong, đã biết một phần nhỏ Hỗn độn thanh địch kia của Diệp Mặc là của một cô gái dùng hết, cô thoáng do dự một chút nói:
– Nếu như cô gái kia bằng lòng cùng Diệp đại ca song tu, hơn nữa cô ấy còn tình nguyện phối hợp với Diệp đại ca, hoặc là…
Thanh Nhu dù sao cũng là cô gái chưa từng trải sự đời, chuyện song tu này cô nói ra vẫn có chút khó khăn, huống chi nói là phối hợp.
– Thì ra là vậy.
Diệp Mặc giật mình nói, hắn lại nhớ tới sự kiện tại tiên thành Thanh Mạt với Chân Băng Du, lúc ấy Chân Băng Du chủ động yêu cầu đem thân thể của nàng cho hắn.
Còn nói một câu, là đem nguyên âm của nàng và một vật khác ra trả lại cho mình.
Bây giờ rốt cuộc Diệp Mặc đã biết một vật khác kia là cái gì rối, thì ra chính là vì Hỗn độn thanh địch gây ra chuyện không thể thăng cấp Thánh thể.
Thấy Thanh Như có chút không hiểu nhìn mình, Diệp Mặc cười nói:
– Cám ơn Thanh Như, ta đã hiểu.
Bây giờ chúng ta phải đi Tiểu thiên vực nhìn xem, xem xem trong lúc này có phải thật sự là có rất nhiều thứ tốt hay không.
…
Thời Không Thoa xông vào trong sương mù xám, một loại sức đẩy mạnh mẽ đến cực điểm đẩy tốc độ Thời Không Thoa trong nháy mắt liền chậm lại.
Tầng mây sương mù xám kia như vô cùng vô tận, Thời Không Thoa sau khi đi được một nén nhang, chẳng những càng ngày càng chậm, đến cuối cùng thậm chí còn không thể mảy may tiếp tục tiến lên được nữa.
– Thanh Như, cô vào Thế giới trang vàng đi.
Diệp Mặc biết rõ dụa vào Thời Không Thoa tuyệt đối không cách nào đột phá tầng mây này, tiến vào Tiêu thiên vực được.
Thanh Như hiển nhiên cũng rõ ràng tình cảnh trước mắt, vội vàng tiến vào Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc đợi Thanh Như tiến vào Thế giới trang vàng xong, trực tiếp thu hồi Thời Không Thoa, phóng ra Tử Đao.
Diệp Mặc đứng ở bên trên Tử Đao, tốc độ đột nhiên nhanh hơn.
Lực đẩy của tầng mây xám tuy vô cùng mạnh mẽ, nhưng muốn đẩy Diệp Mặc – một Dục đạo Thánh đế ra, hiển nhiên vẫn chưa được.
Tử Đao mang theo một tia sáng tím, trực tiếp đã phá vỡ tầng mây trước mắt, lao về phía Tiểu thiên vực.
Lại sau một nén nhang nữa, loại lực đầy kia đột nhiên biến mất không thấy gi nữa, ngược lại hình thành một loại lực hút mạnh mẽ.
Loại lực hút này đối với Diệp Mâc mà nói, vẫn là không có nửa phần ảnh hưởng gì.
Nửa nén nhang sau, Diệp Mặc cũng đã đã rơi ra ngoài tầng mây, ở trên một mảnh không gian càng thêm rộng lớn.
Đây hiển nhiên không phải là trong hư không, không gian nơi này có thể cho người bình thường sinh tồn, trong thần thức của Diệp Mặc còn xuất hiện một thảm thực vật màu xanh biếc dạt dào.
Diệp Mặc đã rơi vào trên một mảng cỏ, mấy con thỏ hoang nhìn thấy Diệp Mặc tới vậy mà không thèm né tránh, ngược lại còn nhìn chằm chằm Diệp Mặc cẩn thận nhìn ngó, cũng khó trách mấy con thỏ rừng này không hề sợ, sau khi Diệp Mặc Dục đạo, khí tức trăn thân thu lại, đã mượt mà đến mức không có một chút khí thế nào tràn ra ngoài rồi.
Thần thức của Diệp Mặc khuếch tán ra, rất nhanh liền hoàn toàn bao trùm cả cái Tiểu thiên vực này.
Nơi này đối với Diệp Mặc mà nói cũng không lớn, diện tích nhiều nhất cũng chỉ tương đương một nửa địa cầu.
Khiến cho Diệp Mặc thất vọng là ở đây chẳng những không có tiên linh thảo cao cấp, cho dù là có một ít linh thảo đẳng cấp cũng không cao, hoặc là tiên linh thảo cấp thấp bình thường, chứ đừng nói chi là thần linh thảo và một vài thần linh vật, Đạo quả gì đó, yêu thú lại càng không có, chỉ có dã thú đơn giản và một vài loại chim.
Thanh Như và Vô Ảnh, Tiểu Băng Sâm cũng đã đi ra, Mục Tiểu Vận, Phục Phi cùng với Cừu Nhưỡng còn đang trong quá trình bế quan tu luyện.
– Lão đại, ở đây hình như là một Tiểu thiên vực rất thông thường thôi.
Vô Ảnh cũng đã nhìn ra ở trong này không có bao nhiêu thứ tốt.
Tiểu Băng Sâm lại lắc đầu nói:
– Chưa chắc đâu, rất nhiều Tiểu thiên vực thoạt nhìn như không có vật gì tốt, nhưng hoặc là có thứ nghịch thiên chân chính đã bị che giấu đi, cho dù là thần thức cũng chưa chắc có thể tìm được trong lúc vội vã.
Diệp Mặc giật mình, hắn đối với Tiểu Băng Sâm vẫn tương đối tin tưởng, đối với thiên địa linh vật Tiểu Băng Sâm có sự mẫn cảm trời sanh, nếu Tiểu Băng Sâm đã nói như vậy, cho thấy lời nói có đạo lý riêng của nó.
Thấy lão đại nhìn mình, Tiểu Băng Sâm càng đắc ý nói:
– Nơi này là Tiểu thiên vựa bên ngoài Thánh đạo giới, hơn nữa khí tức ở đây tuy không phải là đậm đặc lắm, lại cũng đều là khí tức thần linh khí cùng loại như Thánh đạo giới…
Tiểu Băng Sâm nói đến đây, Diệp Mặc mới tỉnh ngộ lại, hắn đã quen với khí tức thần linh khí, lại không ngờ ở đây tuy đều là linh vật thông thường và một vài tiên linh thảo đơn giản, lại không có nghĩ tới khí tức nơi này cũng không phải là giống như khí tức bình thường trên địa cầu.
Tiểu Băng Sâm nói tiếp:
– Bình thường những nơi như thế này, đều có hai lối giải thích, một là ở đây xác thực không phải là nơi tốt đẹp gì, nhưng em cho rằng khả năng này không lớn.
Thứ hai là nơi này có một thứ tốt nghịch thiên, thứ này đã hấp thụ trọn 99% thần linh khí và linh nguyên của cái Tiểu thiên vực, chỉ để lại một chút cho những thực vật khác, chúng ta đương nhiên sẽ không trông thấy thứ gì tốt.
Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới vài lọ Vạn niên thạch duẫn tủy hắn lấy được ở tiểu thế giới Thần Châu, lúc trước Thạnh duẫn tủy kia là Ly Thành cho hắn.
Bây giờ nghĩ lại, tiểu thế giới Thần Châu sở dĩ lại xuất hiện thứ nghịch thiên như Vạn niên thạch duẫn tủy này, nói không chừng thật sự là cũng gần như Tiểu Băng Sâm nói, toàn bột lonh khí của tiểu thế giới Thần Châu đều bị Vạn niên thạch duẫn tủy hấp thu hết.
Vô Ảnh nghe thấy Tiểu Băng Sâm nói ở đây có khả năng có một thứ đồ tốt cực kỳ nghịch thiên, trong mắt sớm đã toát ra tinh quang.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2133: Tiên Đế Của Hỗn Độn Tinh Vực
Tiên Đế Của Hỗn Độn Tinh Vực
T
iểu Băng Sâm nói rất có thể là thật, bây giờ bốn người chúng ta tách ra, chia nhau đi tìm linh vật.
Diệp Mặc lập tức quyết định nói.
Ở bên trong Tiểu thiên vực này, ngay cả thần thức của Thanh Như cũng có thể nhìn thấy không sót một cái gì, chớ đừng nói chi là Diệp Mặc rồi.
Cho nên bốn người tách ra tìm, căn bản là không tồn tại vấn đề gì nguy hiểm.
Tiểu Băng Sâm tu vi thấp nhất, nhưng Tiểu Băng Sâm ở bên trong Tiểu thiên vực này hẳn là an toàn nhất, tốc độ của nó đã bảo đảm an toàn của nó.
…
Lúc này ở tầng thứ tư của Hỗn Độn tinh vực, Ức Mặc cẩn thận phóng thần thức ra, cô lập tức cũng cảm giác được thần thức của mình trong nháy mắt đã bị nghiền ép không còn một mảnh, hù cho cô vội vàng thu hồi thần thức lại nói:
– Băng Du tỷ, nếu như không có tỷ, e là em sớm đã mất mạng rồi.
Tại Hỗn Độn tinh vực này, sợ là ngay cả tầng thứ nhất em cũng không vào được.
Chân Băng Du ừ một tiếng nói:
– Lúc trước ta cũng vì đi theo Diệp Mặc mới có thể tới được chỗ này, nếu không ta cũng không tới được.
Trong này khắp nơi đều là Vô Ảnh Kiêu và những vòng xoáy không gian, chỉ vừa không cẩn thận thì sẽ ngã xuống.
Công pháp thần thức của ta, cũng là Diệp Mặc truyền thụ cho, nếu như em muốn học, ta cũng có thể truyền thụ cho em.
Chân Băng Du có chút không quen nói ba của em cho lắm, dứt khoát trực tiếp gọi Diệp Mặc.
– Tốt quá, đương nhiên em muốn học.
Băng Du tỷ, em thấy trong này có rất ít người phi hành, pháp bảo phi hành của chúng ta lại có thể phi hành được, có phải là bởi vì tỷ có công pháp thần thức không?
Ức Mặc cũng không đần, sau khi cô biết vòng xoáy không gian và Vô Ảnh Kiêu, cô đã biết muốn tránh mấy thứ này, nhất định phải có một chút dự cảm thần thức.
– Đúng vậy, công pháp thần thức ta có được gọi là…
Chân Băng Du còn chưa nói hết lời, một luồng khí thế mạnh mẽ bỗng nhiên ép tới, luồng khí thế mạnh mẽ này ngay cả pháp bảo phi hành của cô cũng đều bị đè ép xuống trên mặt đất.
Chân Băng Du sắc mặt đại biến, kinh hãi kêu lên:
– Tiên đế…
– Hừ.
Cô gái tư chất không tệ, tầm nhìn cũng không tệ, lại có thể nhìn ra ta là một Tiên đế, người trẻ tuổi năm đó đi cùng ngươi đâu rồi? Vậy mà có thể biết tiến vào thế giới trong thần thức của ta, kịp thời đào tẩu.
Cùng với tiếng nói vừa vang lên, một người đàn ông mặc áo gai đã rơi vào trước mắt Chân Băng Du và Ức Mặc.
Người đàn ông này căn bản là nhìn không ra tuổi, trên mặt không có chút biểu lộ nào, trong mắt mang theo một tia cảm giác rét lạnh.
Chân Băng Du kinh hoàng nhìn người đàn ông áo gai trước mắt này nói:
– Ông là Vô Song tiên đế đại nhân …
– Ồ, bổn đế biến mất nhiều năm nay, một tiểu bối mà lại có thể biết danh hiệu của ta.
Bé gái tướng mạo rất được, ngay cả ta cũng rất ít gặp cô gái nào dung mạo xinh đẹp như này.
Nhận thấy ngươi tư chất không tệ, về sau làm thiếp của ta được rồi.
Tiên đế áo gai này kinh ngạc ồ một tiếng, giọng điệu hơi chút dịu xuống.
Không ngờ đúng thật là Mộ Vô Song, Chân Băng Du sắc mặt thoáng chốc trở nên cực kỳ khó coi.
Hiển nhiên là lúc trước khi nàng và Diệp Mặc chạy ra khỏi thế giới do thức hải của đối phương biến thành, Mộ Vô Song có biết, hiện giờ ông ta tìm đến, chính là dựa vào một chút khí tức kia mà đến.
Nghe thấy lời Mộ Vô Song nói, kinh hãi mới rồi của Chân Băng Du trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, lập tức che chở Ức Mặc ở sau lưng nói:
– Vô Song tiên đế, vãn bối kính trọng tu vi của tiền bối.
Vãn bối sớm đã có người ngưỡng mộ trong lòng.
Nếu như tiền bối cố dùng sức ép buộc, vãn bối cùng lắm thì chết thôi.
Chân Băng Du tức giận Mộ Vô Song nói chuyện vô lễ, dứt khoát ngay cả chữ “đại nhân” cũng tinh lược mất.
Lúc này cô đã sáng tỏ tâm ý của mình, nói thẳng ra chuyện trong lòng ngưỡng mộ Diệp Mặc, cô có thể sẽ không cảm thấy có gì phải xấu hổ cả.
Mộ Vô Song nghe Chân Băng Du nói xong, lại càng thêm giật mình nhìn Chân Băng Du nói:
– Lại cũng không ngờ cô là người tính cách mạnh mẽ như thế, nhưng nếu như ta không cho cô chết, cô muốn chết cũng chết không được.
Nếu cô đã biết ta là Mộ Vô Song, còn cự tuyệt ta? Chờ ta ra ngoài, chỉ một đầu ngón tay dí chết người cô ngưỡng mộ trong lòng kia, xem cô còn có thể nói gì?
Chân Băng Du trong lòng cười lạnh, nhưng không lên tiếng.
Muốn một đầu ngón tay dí chết Diệp Mặc? Mộ Vô Song này nằm mơ đi, Diệp Mặc bây giờ chỉ sợ một đầu ngón tay cũng có thể dí chết Mộ Vô Song rồi.
Tiên đế rất đáng gờm sao? Lúc trước tông môn đại điển của Mặc Nguyệt tiên tông, bao nhiêu Tiên đế đến đấy chúc mừng chứ?
– Sao, cô không tin lời ta nói?
Mộ Vô Song sầm mặt lại.
Chân Băng Du không kiêu không hèn nói:
– Nếu như Vô Song tiên đế thật sự có thể bóp chết hắn, thì lúc đó hãy đến nói với ta lời còn lại đi nha.
– Ha ha…
Mộ Vô Song cười ha ha:
– Tu vi của cô tiến bộ thật cũng không chậm, tên tiểu tử năm đó cùng cô chạy khỏi thế giới ta dùng thần thức biến thành kia có phải là người cô ngưỡng mộ trong lòng không? Cho dù là tốc độ tu luyện của hắn giống như cô, cũng không quá Tiên vương mà thôi, ta nói một đầu ngón ta dí chết hắn, còn thật không có nói mò đâu.
Thấy Chân Băng Du chỉ cười lạnh, Mộ Vô Song trong lòng căm tức, ngữ khí trở nên lạnh nhạt nói:
– Bổn đế sẽ giết hắn rồi đến mang cô đi, lời bổn đế nói cho tới bây giờ đều không nói bừa, cô nói cho ta biết hắn tên là gì?
Ức Mặc đã sớm hiểu người Mộ Vô Song muốn giết là ba của cô – Diệp Mặc, lập tức rất là khó chịu nói:
– Người Băng Du tỷ nói chính là ba của ta – Diệp Mặc, ngươi có tu vi ấy đã nghĩ là giết chết được ba của ta, đừng có nằm mơ.
– Ngươi là con gái của hắn?
Mộ Vô Song hơi nghi hoặc không hiểu nhìn thoáng qua Ức Mặc, lại nhìn Chân Băng Du một chút.
Y có chút không hiểu lắm Ức Mặc gọi người trong lòng Chân Băng Du là ba lại gọi Chân Băng Du là tỷ là có ý gì?
– Không sai, ta chính là con gái của Diệp Mặc.
Ức Mặc lập tức tự hào nói, cô đi cùng với Băng Du đã rất nhiều năm, đã sớm nghe nói các loại chuyện truyền kỳ về cha.
Bây giờ cô tin tưởng người áo gai trước mắt này, cho dù là Tiên đế, nếu muốn giết cha cô cũng nằm mơ đi.
– Rất tốt, hôm nay sẽ không động đến hai cô, chờ ta đem đầu Diệp Mặc đến đã, rồi đến hỏi sau.
Mộ Vô Song nói xong, thân hình lóe lên, đã biến mất trước mặt hai người Chân Băng Du và Ức Mặc không thấy gì nữa.
Không đợi hai người Chân Băng Du và Ức Mặc phục hồi tinh thần lại, thân hình Mộ Vô Song lại xuất hiện lần nữa trước mặt hai người:
– Nói một chút, các cô biết có tin tức gần đây của Vị Phong tiên đế không?
Chân Băng Du thấy Mộ Vô Song không có ý định mang cô và Ức Mặc đi, cuối cùng cảm nhận đối với Mộ Vô Song cũng hơi chút tốt hơn một xíu.
Bây giờ Mộ Vô Song hỏi, lập tức trả lời:
– Vị Phong Đại Đế nghe nói đã đi Thần Phần vực rồi.
– Thần Phần vực? Đó là nơi nào?
Mộ Vô Song nhíu mày hỏi một câu, y vậy mà lại chưa từng nghe nói đến Thần Phần vực.
– Nghe nói là một giao diện so với Tiên giới còn cao hơn, rất nhiều Tiên đế cũng tới đó chứng đạo Thánh đế.
Chân Băng Du biết có hạn, những thứ cô biết, bây giờ toàn bộ Tiên giới cũng đều biết rồi.
Mộ Vô Song lại sắc mặt đại biến, kinh ngạc hỏi:
– Thánh đạo giới? Là nơi Quyết Nhai tiền bối tới?
Chân Băng Du rất muốn hỏi Thánh đạo giới là cái gì, ai là Quyết Nhai tiền bối.
Nhưng nghĩ đến Mộ Vô Song ác liệt, Chân Băng Du vẫn nhịn không có hỏi.
– Cô không biết Thánh đạo giới?
Mộ Vô Song từ trong sắc mặt của Chân Băng Du đã nhìn ra Chân Băng Du cũng không biết về Thánh đạo giới.
– Đúng, ta chưa từng nghe nói về Thánh đạo giới, chỉ là nghe nói thông đạo từ Tiên giới đến Thần Phần vực đã bị mở ra, chỉ cần có tu vi Tiên đế, là có thể đi Thần Phần vực chứng đạo.
Chân Băng Du đáp.
Mộ Vô Song sắc mặt lập tức bắt đầu biến hóa, y lại khôi phục đến Tiên đế đỉnh cao một lần nữa, muốn đi giết mấy người Vị Phong tiên đế để báo thù, quả thực là dễ như trở bàn tay.
Lại không ngờ Vị Phong tiên đế lại không còn ở Tiên giới nữa rồi, mà là đi Thần Phần vực gì đó.
Ở Thần Phần vực có thể chứng đạo, rất có thể chính là Thánh đạo giới.
Lúc trước khi Quyết Nhai tiền bối đưa Giác hồn tảo cho y, đúng là có nói là đến từ Thánh đạo giới.
Nếu như Vị Phong tiên đế từ Thần Phần vực chứng đạo trở về, đây chẳng phải là nói cho dù y bỏ ra mất chục vạn năm thời gian, kết quả vẫn bị Vị Phong tiên đế một cái tát đập chết? Không được, phải lập tức đi Thần Phần vực ngay.
Một hồi lâu, Mộ Vô Song mới trầm giọng hỏi:
– Làm thế nào đi Thần Phần vực được?
Chân Băng Du lại không hề do dự, trực tiếp khắc lại một cái ngọc giản ném cho Mộ Vô Song.
Tuyến đường đi Thần Phần vực cô sớm đã quen thuộc trong lòng, chỉ cần cô vừa đến tu vi Tiên đế, liền chuẩn bị đi Thần Phần vực chứng đạo.
Mộ Vô Song tiếp nhận được ngọc giản quét một cái, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng nói:
– Rất cảm ơn cô, tương lai ta nhất định trở về nhận cô làm môn đệ.
Đồng thời đáp ứng cô, không giết gã người yêu nhỏ kia của cô.
Ở đây có một cái ngọc giản, làm thù lao ta trả cho cô.
Nói xong Mộ Vô Song ném ra một cái ngọc giản, lại chợt lách người, lần này là thực sự đã biến mất không còn dấu vết rồi.
– Hừ, ăn nói lớn lối gớm.
Ức Mặc khinh thường nhìn chằm chằm nơi Mộ Vô Song biến mất, hừ lạnh một tiếng.
Chân Băng Du đương nhiên đã nghe nói về bản tính của Mộ Vô Song, Mộ Vô Song nói thu làm môn đệ ý tứ chính là thị thiếp.
Năm đó thị thiếp của y có không ít.
– Người này năm đó cũng bởi vì quá mức càn rỡ, kết quả là bị người ta vây giết, tương lai gặp phải Diệp đại ca, nhất định sẽ bị xử lý một trận.
Ức Mặc, đừng để ý đến y, chúng ta đi thôi.
Chân Băng Du cầm ngọc giản không thèm nhìn một cái, liền némvào bên trong chiếc nhẫn, sau đó lại phóng ra pháp bảo phi hành của mình, muốn đi vào chỗ sâu hơn của tầng bốn Hỗn Độn tinh vực.
Ở sâu trong tầng bốn Hỗn Độn tinh vực, đại tiên thông thường cũng không dám đi vào, Chân Băng Du đã là Tiên vương, tuy mang theo Ức Mặc, lại cũng không cảm giác phải cố sức bao nhiêu.
Mỗi một tầng của Hỗn Độn tinh vực tuy vô cùng to lớn, nhưng hàng năm số tiên nhân đi vào cũng là vô số.
Cho dù mấy tầng trước đó vẫn có rất nhiều nơi chưa bị khai pháp ra, dù sao vẫn không bằng tầng sâu này.
Chân Băng Du đưa Ức Mặc đến chỗ sâu trong tầng bốn, chính là vì có thể mang Ức Mặc đi tìm được càng nhiều thứ tốt hơn.
– Băng Du tỷ, tỷ không nhìn xem trong ngọc giản của người kia khắc cái gì sao? Nói không chừng là đồ tốt.
Ức Mặc lại nhớ tới cái ngọc giản này, cô rất ghét Mộ Vô Song, nhưng là đồ do một Tiên đế tặng cho, hẳn là không quá kém đi.
Lúc nói chuyện ánh mắt của Ức Mặc hai bên đảo tứ tung, Chân Băng Du bỗng nhiên sờ đầu Ức Mặc nói:
– Ức Mặc, tại sao ta cảm thấy em giống Diệp Mặc nhỉ?
Chân Băng Du đi cùng Diệp Mặc nhiều năm, đương nhiên biết rõ bản tính của Diệp Mặc, đó là trông thấy thứ tốt, thì người không cất bước nổi.
Hiện giờ Ức Mặc này và Diệp Mặc thoạt nhìn, gần như không khác nhau là bao.
Nói thì nói thế thôi, Chân Băng Du vẫn lấy cái ngọc giản kia ra.
Thần thức của cô chỉ tùy ý quét trên mặt ngọc giản một chút, trên mặt liền lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Sao vậy?
Ức Mặc cũng tiến tới, thần thức quét vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2134: Cây Hoàng Trung Lý
Cây Hoàng Trung Lý
T
iên Tủy Trì?
Ức Mặc lập tức kinh ngạc la lên, lập tức không dám tin hỏi:
– Lão kia lại tốt bụng như vậy sao? Biết rõ địa điểm của Tiên Tủy Trì, còn nói cho chúng ta biết? Khẳng định lão đã sớm tự mình đi lấy rồi.
Chân Băng Du cũng kích động không thô, nhưng cô biết nhiều hơn Ức Mặc rất nhiều, nghe Ức Mặc nói xong, cô lắc đầu nói:
– Không hẳn đâu, Mộ Vô Song đã là Tiên đế đỉnh cao, tu vi muốn lại nâng lên, cũng không phải chỉ dựa vào tích lũy tài nguyên đơn giản vậy đâu.
Cho nên Tiên Tủy Trì đối với y mặc dù có ích, nhưng cũng không phải lá quá quan trọng như chúng ta nghĩ đâu.
Huống chi, trong ngọc giản này chỉ nói là Tiên Tủy Trì, ai biết là Tiên Tủy Trì đảng cấp nào đâu?
– Bất kể là cái gì, Băng Du tỷ, hay chúng ta cứ đi xem trước đã.
Sau khi nghe Chân Băng Du nói, Ức Mặc hai mắt sáng lên nói.
…
Mà lúc này Diệp Mặc lại quay mặt về phía một mảnh cỏ xanh cực kỳ bình thường nhíu mày trầm tư, ở cái Tiểu thiên vực này hắn đã tìm ba ngày thời gian rồi, nhưng trước sau hắn vẫn cảm giác rằng nơi này có một loại cảm giác kêu gọi, loại cảm giác này hắn rất khó miêu tả ra.
Diệp Mặc cẩn thận ra xét mảng cỏ xanh trước mắt, trước sau nhìn không ra bất cứ dấu vết gì, xem ra chỉ có thể gọi Tiểu Băng Sâm tới xem một cái, Tiểu Băng Sâm đối với trận pháp tự nhiên có một loại trực giác, hay là nơi này có một trận pháp tự nhiên.
Thần thức của Diệp Mặc vừa mới định kêu Tiểu Băng Sâm ra, sắc mặt liền biến đổi, sau một khắc hắn đã biến mất khỏi mảng cỏ xanh này, xuất hiện ở trước mặt của Thanh Như.
Lúc này ở trước mặt Thanh Như xuất hiện thêm một người đàn ông tóc trắng, đã là tu vi Hóa đạo sơ kỳ.
Diệp Mặc trong lòng thầm kinh hoảng, lúc hắn mới vửa tới Tiểu thiên vực này, đã dùng thần thức quan sát không thấy được người này, người này không biết đã trốn ở chỗ nào.
Nếu không phải cái chỗ này cũng không lớn, đều đang trong khống chế của thần thức của hắn.
Cho dù là Thanh Như xảy ra chuyện gì, hắn cũng không biết.
– Một Tiên đế, một Tiên tôn, một thần thú không tệ và một cây Băng Sâm vậy mà có thể tìm tới nơi này, quả nhiên là to gan lớn mật.
Người đàn ông tóc trắng này nhìn Diệp Mặc một cái, chậc chậc nói một câu.
– Diệp đại ca.
Thanh Như sắc mặt trắng bệch gọi một câu, sau đó đứng ở sau lưng Diệp Mặc.
Tuy biết rõ mọi chuyện phát sinh ở đây, Diệp Mặc đều có thể biết, trước đó khi Diệp Mặc chưa có tới.
Trong nội tâm cô vẫn là không có bao nhiêu tự tin.
Bây giờ Diệp Mặc đã đến rồi, cô mới hoi chút thở phào nhẹ nhõm.
– Cô làm sao phát hiện ra người này?
Diệp Mặc nhì chằm chằm Hóa đạo Thánh đế tóc trắng này, thuận miệng hỏi một câu.
Trong lòng hắn biết Hóa đạo Thánh đế này khẳng định không thuộc Nhân tộc, xem trên người y có một tầng sương trắng nhàn nhạt vây quanh, còn có một chút khí tức hút hồn người, thì biết người này không phải là Ma tộc thì chính là chủng tộc khác.
– Tôi trông thấy một cây tường hạnh ở chỗ này, vốn là tôi muốn đào cây tường hạnh này lên thu vào tiểu thế giới của tôi.
Tiểu Vận và tôi đều thích ăn tường hạnh, hơn nữa cây tường hạnh này thoạt nhìn còn rất không tồi, lại không nghĩ rằng tôi đào ra một cái trận pháp che giấu tự nhiên…
Thanh Như vẫn có chút nghĩ mà sợ nói.
Diệp Mặc gật gật đầu, trận pháp che giấu tự nhiên bình thường đều thích xuất hiện ở cây hạnh hoặc là cây đào cùng với một vài loại cây phụ cận có khí tức linh thụ, Thanh Như không tinh thông trận pháp, không thể phát hiện cũng là bình thường.
– Hắc hắc, may mắn ngươi đã đào bản thánh ra rồi, bằng không thì bản thánh đang đóng năm giác quan để tìm đồ, cho dù là các ngươi đột nhiên đi mất, bản thánh cũng không biết.
Cái khác thì cho qua đi, chỉ có điều là tiếc cho một lô đỉnh tốt như vậy, chỉ là một Tiên đế, ta giết là được mà.
Người đàn ông tóc trắng này nhìn Thanh Như cười hắc hắc nói, trong mắt lộ vẻ mừng rỡ, hiển nhiên là cảm giác thấy một lô đỉnh tốt như Thanh Như nên mừng rỡ.
Lúc nói đến Tiên đế, y còn khinh thường lại quét qua Diệp Mặc một cái.
(Lô đỉnh: là nữ tu bị nam tu dùng để lấy âm bổ dương, chuyên dùng để cung cấp âm nguyên cho nam tu hấp thụ, đề cao công lực)
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Ngươi cũng chỉ là một Hóa đạo sơ kỳ, mà dám trâng tráo.
– Ngươi nhìn ra tu vi của ta?
Hóa đạo Thánh đế tóc trắng này biến sắc, liền từ một câu nói kia của Diệp Mặc, y đã biết Diệp Mặc không phải là Tiên đế rồi.
Diệp Mặc che giấu tu vi y cũng nhìn không ra, lúc này y mới cảm giá được hình như mình cũng không phải dễ dàng mà thắng được đâu.
Trong khi hai người nói chuyện, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm cũng chạy tới.
Diệp Mặc ý bảo Vô Ảnh, Tiểu Băng Sâm và Thanh Như lui về phía sau, đồng thời phóng ra Tử Đao.
Khi Hóa đạo Thánh đế tóc trắng này còn đang nghi ngờ tu vi của Diệp Mặc, trông thấy thứ Diệp Mặc phóng ra chỉ là một món pháp bảo miễn cưỡng đạt đến thần khí hạ phẩm, trong mắt lập tức lộ ra một chút mỉa mai, cùng lúc đó hai vòng tròn màu đỏ như máu đã được phóng ra.
Một Thánh đế chỉ có thần khí hạ phẩm có lợi hại đi nữa thì cũng chỉ có hạn.
Tử Đao xé không rơi xuống, mang theo một dòng Đao Văn màu tím thảm khốc vặn vẹo, gần ghư đã đặt trọn cái Tiểu thiên vực dưới Đao Văn.
Hóa đạo Thánh đế tóc trắng này trông thấy Đao Văn vặn vẹo rơi xuống, ánh mắt lập tức co lại.
Y lại có một cảm giác sợ hết hồn hết vía, hai cái vòng tròn của y cũng đồng thời đánh ra.
Bầu trời bao la của Tiểu thiên vực tại thời khắc khi hai cái vòng tròn này đánh ra, liền biến thành một mảnh huyết sắc, giống như ở đây không phải là một tiểu thế giới, mà là một thế giới màu đỏ ngòm.
Một loại sát ý ăn mòn gần như muốn thẩm thấu trong linh hồn trong mảnh huyết sắc này không tự chủ bay lên, huyết sắc do hai cái vòng tròn kia mang tới còn chưa thẳng mặt mà đến, ở chỗ sâu trong thức hải và nguyên thần tựa hồ cũng đã bị sát ý huyết sắc xâm nhiễm rồi.
Ba người Vô Ảnh và Thanh Như đã lui sang một bên rất xa rồi, cho dù là như vậy, vừa bị huyết sắc này xâm nhập, lập tức trở nên có chút sợ run lên.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, Lạc Ngân Đao Văn liền phát ra hàng loạt tiếng vang rung rung, sau một khắc Lạc Ngân Đao Văn đã bổ vào chính giữa một mảnh huyết sắc này.
Choang…
Một tiếng nổ vang, một đao kia của Diệp Mặc giống như đánh bể một dụng cụ thủy tinh tràn đầy máu tươi, một mảnh huyết sắc kia dưới Đao Văn vặn vẹo màu tím, trong nháy mắt văng ra khắp nơi.
Huyết sắc che khuất bầu trời rơi xuống giống như vải rách vậy, loại sát ý ăn mòn thẩm thấu đến sâu trong linh hồn kia cũng trong nháy mắt này hoàn toàn bị một đao kia chém đứt lìa, bầu trời Tiểu thiên vực lại hồi phục dáng vẻ lúc trước.
Hóa đạo Thánh đế tóc trắng hoàn toàn không ngờ tới Diệp Mặc chỉ một đao liền bổ Thánh Ma Huyết Hoàn của y ra, hơn nữa còn trực tiếp phá đi lĩnh vực huyết sắc.
Đối phương chỉ mới dùng một thần khí hạ phẩm, Đao Văn vặn vẹo kia thật sự là đáng sợ.
Nếu như không phải lĩnh vực huyết sắc của y dũng mãnh, nói không chứng lần này y đã phải chịu thua thiệt rồi.
Diệp Mặc không đợi Lạc Ngân Đao Văn của Tử Đao khuếch tán, đã đánh năm luồng Lôi Thương.
Gần như trong cùng một lúc, một dòng chấn động không gian rất nhỏ ào ra, đồng thời tại trong chớp nhoáng này xé rách lĩnh vực Dục đạo của Diệp Mặc.
Rầm rầm rầm …
Năm luồng Lôi Thương đã đánh xuống cũng ngay thời khắc này, mang theo từng mảng huyết vụ.
Hóa đạo Thánh đế kia bị năm luồng Lôi Thương đánh trúng, tiêu tán không thấy như mây khói.
Diệp Mặc sắc mặt có chút khó coi, cuối cùng năm luồng Lôi Thương chỉ khiến cho tên Hóa đạo Thánh đế tóc trắng kia trọng thương, lại không giữ y lại được, khiến cho Diệp Mặc căn bản là không có dự liệu tới.
Nếu như Hóa đạo Thánh đế này chỉ dùng độn thuật trốn đi, Diệp Mặc khẳng định y trốn không xa.
Nhưng tên kia cuối cùng lại phóng ra một lá bùa chú đáng sợ, lá bùa này chẳng những đã phá vỡ Lôi Thương và Đao Văn Sát Vực của hắn, ngay cả lĩnh vực thánh đạo của hắn cũng bị xé toạc ra rồi.
Còn không trung của Tiểu thiên vực này, càng không ngăn cản được lá bùa chú này.
Cũng bởi nhờ lá bùa này, y mới có thể đào tẩu.
Diệp Mặc thật không ngờ còn có kẻ như vậy, vừa rồi một chiêu kia tuy tên đó đã rơi vào thế yếu, nhưng cũng không rõ ràng, hoặc là nói y căn bản cũng không thua.
Tình huống như vậy, tên này vậy mà lại bằng lòng lấy ra bùa chú quý giá như thế để đào tầu, này cũng quá cẩn thận đi.
Giá trị của lá bùa kia, Diệp Mặc đoán chừng khônng thua gì một món thần khí cực phẩm.
Đổi thành bất cứ người nào khác, dưới tình huống này, cho dù là muốn chạy trốn, cũng không nhanh được như vậy.
Ít nhất phải đánh thêm một lát nữa mới biết được.
Đương nhiên, đánh thêm một hồi, cho dù là có loại bùa chú này, cũng đi không được rồi.
Diệp Mặc thoáng có chút hối hận, sớm biết như vậy nên dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung rồi.
Hắn khẳng định nếu như dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Hóa đạo tóc trắng này tuyệt đối không đi được.
– Diệp đại ca, để y chạy thoát rồi sao?
Thanh Như đi tới hỏi.
– Tên này nhát như chuột, còn chưa bắt đầu đánh, quay người đã chạy mất rồi.
Vô Ảnh lại ở một bên nhìn thấy rành mạch, đi tới khinh thường nói.
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Đúng, để y chạy thoát rồi, ta cũng không ngờ còn có loại người cẩn thận như này, còn chưa bắt đầu đánh nhau, đã dùng bùa chú cấp cao nhất đào tẩu.
Loại người này tiếc mạng như thế, không biết làm sao lại tìm tới nơi này.
Còn trốn ở cái nơi này, đóng năm giác quan nữa chứ.
Tiểu Băng Sâm lại ở một bên nói:
– Lão đại, người này khẳng định cũng nghĩ giống như chúng ta, cái chỗ này toàn là thần linh khí, lại không có tiên linh thảo cao cấp.
Hẳn là y đã đoán ra nơi này có một loại thứ tốt đỉnh cao, nên mới trốn trong trận pháp che dấu này, che năm giác quan đi chậm rãi dùng thần thức thâm nhập từng chút một.
– Nhì dáng vẻ của y, ở chỗ này hẳn là rất nhiều năm rồi, sao đến bây giờ còn chưa tìm ra được? Xem ra cho dù là có thứ tốt, chúng ta cũng không chắc chắn có thể tìm được đâu.
Vô Ảnh nghe Tiểu Băng Sâm nói xong, có một chút nhụt chí nói.
Tiểu Băng Sâm khinh thường nói:
– Ngươi biết cái gì, thiên địa bảo vật chân chính, đều phải nhận chủ đấy.
Nếu như người này không phải là Chủ nhân mà thiên địa bảo vật này muốn nhận, hoặc là thiên địa bảo vật cho rằng y không có tư cách vàn năng lực hưởng dụng, thì sẽ che giấu thật kỹ, tuyệt đối sẽ không đi ra.
Diệp Mặc nghe đến đó lập tức nhớ tới một mảnh cỏ xanh lúc trước hắn đứng kia, lúc trước ở phía trước nãi cỏ này hắn có một loại cảm giác mãnh liệt.
Cái loại cảm giác này thậm chí là một loại kêu gọi, nghĩ tới đây, hắn lập tức nói với Tiểu Băng Sâm:
– Tiểu Sâm, ở phía trước ta nhìn thấy một trận pháp có lhả năng là trận pháp che giấu tự nhiên.
Nhưng với trình độ trận pháp của ta, lại tìm không thấy cửa vào ở chỗ nào, ngươi đi giúp ta xem một chút.
Mấy người rất nhanh liền lại đi tới phía trước mảnh cỏ xanh mà lúc trước Diệp Mặc đã đứng lặng kia, Tiểu Băng Sâm cẩn thận nhìn một chút, cau mày nói:
– Ở đây không có gì …
Tiểu Băng Sâm còn chưa nói hết lời, một bóng dáng lờ mờ từ hư đến thật chậm rãi hiển hiện ra, dù là Diệp Mặc cũng không thể tin được mà nhìn cái bóng dáng từ hư đến thực trước mắt này.
Đây là một cây đại thụ gần tới mười trượng, xanh tươi vô cùng, trên cây còn lác đác kết được một ít trái cây màu vàng, ước chừng có hơn 100 quả.
Một mùi thơm ngát ngấm cả vào lòng người truyền đến, mấy người đều bỗng cảm thấy phấn chấn, Thanh Như thậm chí cảm giác được tu vi của mình vô duyên vô cớ tăng lên một chút.
Diệp Mặc đang muốn nói trái cây kia rất quen thuộc, chỉ nghe thấy Tiểu Băng Sâm khiếp sợ kêu:
– Hoàng Trung Lý.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2135: Cướp Hư Không
Cướp Hư Không
H
oàng Trung Lý – một trong Thập đại linh căn!
Thanh Như cũng khiếp sợ kêu lên.
Mặc dù cô chưa thấy qua Hoàng Trung Lý, nhưng đã sớm nghe nói qua.
Hoàng Trung Lý là một trong Thập đại linh căn, hơn nữa còn là một loại Hỗn Độn Đạo Quả cực kỳ ngon.
Ăn quả của Hoàng Trung Lý, có thể lĩnh ngộ pháp tắc thiên địa, thậm chí cảm ngộ được quy tắc của tiên đạo, lĩnh ngộ được đại đạo của riêng mình.
Cho nên Hoàng Trung Lý còn có một tên gọi nữa là Tắc Quả.
Hoàng Trung Lýc rất khó kết quả, pháp tắc thiên địa đại đạo trong mỗi một quả đều không hoàn toàn giống nhau.
Nhưng mỗi một quả, đều là duy nhất trong thiên địa.
Diệp Mặc lúc này cũng đã nhìn ra, hắn đã từng thấy Hoàng Trung Lý, nói chính xác là hắn từng thấy một nhánh cây Hoàng Trung Lý.
Nhánh cây kia và Hoàng Trung Lý trước mắt này mặc dù có hơi chút khác biệt, lại hiển nhiên là cùng một vật, không chỉ như thế, trong Thế giới trang vàng của hắn còn có một nhánh cây Hoàng Trung Lý nhỏ.
Một nhánh cây Hoàng Trung Lý nhỏ này huyết mạch rõ ràng là đã không còn tinh khiết nữa rồi, đây là lúc trước khi hắn luyện thể ở suối Phiêu Miểu, gặp văn sĩ trung niên kia, lấy được trong tay y.
Trong tay văn sĩ trung niên kia có một nhánh cây Hoàng Trung Lý, nhánh cây kia hẳn là lấy được từ trên thân cái cây này.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến cây Hoàng Trung Lý trước mắt này, quả nhiên, bên trên có một dấu vết nhánh cây bị cắt đứt, cái này cũng không biết đã qua bao nhiêu năm rồi, cái dấu vết này vẫn còn ở đây.
– Không ngờ đúng là Hoàng Trung Lý.
Diệp Mặc đè nén nội tâm kích động, đi ra phía trước dùng tay sờ xoạng cây Hoàng Trung Lý này.
Một trăm linh tám quả Hoàng Trung Lý này, mỗi một quả đều là bảo vật vô giá đấy.
Diệp Mặc sau khi lấy được Khổ Trúc, thì đã nghiên cứu cặn kẽ qua Thập đại linh căn, cho nên còn quen thuộc với Hoàng Trung Lý hơn cả Thanh Như.
– Lão đại, em biết rồi, chủ nhân trước đây của Hoàng Trung Lý đã qua đời, nên tự động ẩn giấu ở nơi này.
Bây giờ muốn nhận chủ, cho nên…
Tiểu Băng Sâm mừng rỡ nói, bản thân nó chính là linh vật ít có trong thiên địa, nên hiểu rõ đạo lý trong đây đầu tiên.
Nếu như Hoàng Trung Lý không nhận chủ, Diệp Mặc cho dù là Dục đạo Thánh đế, tới nơi này, thì cũng giống như Hóa đạo tóc trắng lúc trước kia, căn bản sẽ không tìm được Hoàng Trung Lý.
Diệp Mặc có thế giới hỗn độn, có Cây Hỗn Độn, được Hoàng Trung Lý nhận chủ, cũng là bình thường.
Diệp Mặc trong lòng cũng đồng ý cách nói của Tiể Băng Sâm, hỗn độn linh vật trong thiên địa, cũng đều có linh tính và suy tính.
Lúc trước mặc dù hắn có thể lấy được ba tờ trang vàng, đó cũng là vì ba tờ trang vàng tự động ẩn giấu trên địa cầu, ai có thể khẳng định đây không phải là vì muốn nhận hắn làm chủ chứ?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc bắt đầu dùng ý niệm tiếp xúc với Hoàng Trung Lý, muốn đưa Hoàng Trung Lý vào Thế giới trang vàng.
Ý nghĩ của hắn vừa mới phát ra, Hoàng Trung Lý đã tự động mang theo một tia cảm xúc sung sướng rơi vào trong Thế giới trang vàng, lắc lư đối diện với Khổ Trúc, chiếm cứ một vùng riêng của mình.
Quả nhiên là như vậy, Diệp Mặc cười khổ dùng thần thức quét một chút qua Hoàng Trung Lý bên trong Thế giới trang vàng của mình.
Hắn thậm chí hoài nghi sở dĩ Thanh Như lạc đường đến nơi này, cũng là có duyên cớ của Hoàng Trung Lý.
Trông thấy Diệp Mặc đơn giản đã thu lấy được Hoàng Trung Lý, không có bất kỳ dấu vết nào, Thanh Như lập tức hiểu lời Tiểu Băng Sâm nói là đúng.
Hoàng Trung Lý thật sự muốn nhận chủ, nếu không sẽ không dễ dàng như vậy mà bị lấy đi đâu.
– Tôi nghe nói Hoàng Trung Lý rất khó kết quả, sao trên cây Hoàng Trung Lý này kết nhiều quả vậy?
Thanh Như sực tỉnh táo lại, hơi hơi có chút nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc đương nhiên hiểu, chỉ có điều là không đợi hắn trả lời, Tiểu Băng Sâm đã chủ động nói:
– Hoàng Trung Lý kết quả đúng là gian nan, nghe nói vạn năm mới kết một quả, nhưng một khi quả trên cây Hoàng Trung Lý đủ số thiên địa, thì sẽ không tiếp tục tăng thêm nửa.
Quả trên cây này vừa đúng là một trăm linh tám quả, cho thấy cây này ở đây ít nhất một trăm linh tám vạn năm.
Vô Ảnh không phục nói:
– Nói không chừng lúc Hoàng Trung Lý này ẩn giấu ở chỗ này, bên trên đã có một trăm quả rồi, ngươi lại không nhìn thấy, làm sao biết được.
– Tuyệt đối không có khả năng.
Tiểu Băng Sâm không chút do dự nói.
– Làm sao ngươi biết không có khả năng?
– Chủ nhân ngày trước của Hoàng Trung Lý nhất định là đã qua đời, Hoàng Trung Lý mới xuất hiện tại nơi này.
Chủ nhân kia trước khi tạ thế, khẳng định là không có khả năng sẽ lãng phí quả của Hoàng Trung Lý.
Diệp Mặc cảm giác Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm nói đều có lý, hắn khoát tay nói:
– Bây giờ không phải là lúc tranh luận mấy chuyện này, chúng ta mau chóng rời khỏi đây đã.
Hoàng Trung Lý bị lấy đi, mảnh Tiểu thiên vực này đã không còn bao nhiêu tác dụng nữa.
Tuy cũng có thể tốn hoa thời gian dài luyện hóa cái Thiên vực này, nhưng Diệp Mặc thực sự là không có hứng thú luyện hóa một Thiên vực bình thường như vậy.
Thế giới Hỗn độn của hắn, đã đầy đủ lắm rồi.
…
Sau khi một lần nữa lại lao ra khỏi mảnh Tiểu thiên vực này, Diệp Mặc phóng ra Thời Không Thoa, mặc cho mấy người Thanh Như và Tiểu Băng Sâm vào trong Thế giới trang vàng quan sát Hoàng Trung Lý, một mình hắn khống chế Thời Không Thoa muốn nhanh một chút trở lại tuyến đường cũ.
Chỉ có điều là lần này lệch hướng hình như có hơi nghiêm trọng, trọn vẹn bốn năm sau, Diệp Mặc mới từ trên la bàn phương vị của Thời Không Thoa nhình thấy một vài tia sáng hơi rõ ràng một chút.
Thanh Như ngoại trừ thỉnh thoảng tu luyện ra, đại đa số thời gian đều ở trên Thời Không Thoa cùng nói chuyện phiếm với Diệp Mặc, hoặc là quan sát các hiện tượng vũ trụ trong hư không.
Hư không mênh mông, chứa đựng quá nhiều thứ mà con người không biết, dù là tu luyện tới trình độ như Diệp Mặc, vẫn còn rất nhiều thứ không hiểu.
Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm tuy muốn khống chế Thời Không Thoa, nhưng lại bị Diệp Mặc không chút do dự đuổi đi.
Trong giới vực của loại hư không này, chỉ có chính hắn không chế Thời Không Thoa mới an toàn, hơn nữa cho Vô Ảnh không chế, còn không biết phải bay bao nhiêu năm mới có thể đến Hư Thị.
Lại mười năm nữa trôi qua, mấy vạch phương hướn chỉ hướng Hư Thị phía trước Thời Không Thoa càng ngày càng rõ ràng.
Diệp Mặc biết, Hư Thị đã càng ngày càng gần rồi, có lẽ bọn hắn căn bản cũng không cần dùng tới năm mươi năm thời gian, đã có thể chân chính đến đưọc Hư Thị rồi.
Thời Không Thoa dưới sự không chế của Diệp Mặc tốc độ đã đạt tới một cực điểm, giống như một cái bóng thuấn di trong hư không vậy, căn bản là không có dấu vết mà tìm luôn.
Dù không có dấu vết mà tìm, dưới thần thức mạnh mẽ, Thời Không Thoa cũng phải lộ ra.
Lúc này một luồng thần thức đã đảo qua bên trên Thời Không Thoa của Diệp Mặc, thậm chí là không chút kiêng kỵ quét tới trên người Diệp Mặc và Thanh Như.
Luồng thần thức này cực kỳ dũng mãnh, cũng cực kỳ ngang ngược.
Thần thức của Diệp Mặc cũng lập tức quét đến đối phương, hắn nhìn thấy không chỉ có một người, mà là mười một người.
Mười một người này vây quanh một thần khí phi hành màu tím, hơn nữa không ngừng công kích pháp bảo phòng ngự bên trên thần khí phi hành màu tím kia.
Mười một người vậy mà có tới năm Hóa đạo Thánh đế, sáu Dục đạo Thánh đế.
Còn dưới Dục đạo thì không có ai cả.
Diệp Mặc trông thấy thần khí phi hành màu tím này, lập tức trong lòng thất kinh, vì có được một món thần khí phi hành thượng phẩm, hắn phải hao hết sức lực, đã là gian khổ cực kỳ.
Mà ở đây hắn tùy tiện nhìn đã thấy một món thần khí phi hành màu tím, đã là một nửa thần khí cực phẩm, chỉ thiếu chút nữa là sắp sửa đạt đến cấp bậc thần khí cực phẩm rồi.
Bên trên thần khí phi hành màu tím này tuy cũng có hai Hóa đạo Thánh đế đang bảo vệ trận pháp phòng ngự bên trên pháp bảo phi hành, nhưng trận pháp kia hiển nhiên là cầm cự không được bao lâu, thậm chí bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị đánh tan.
Chỉ có điều là trong khoảng thời gian ngắn, thần khí phi hành thượng phẩm của Diệp Mặc đã đi tới sát bên này rồi.
– Kia là một món thần khí phi hành cực phẩm.
Thanh Như lúc này cũng đã nhìn thấy thần khí phi hành màu tím bị vây lại kia, kinh ngạc than một câu.
– Không đúng, là một món thần khí phi hành nửa cực phẩm.
Diệp Mặc lắc đầu nói, hắn là một tông sư Luyện khí hàng đầu, bây giờ nếu có đủ vật liệu đỉnh cao, hắn thậm chí có thể luyện chế ra thần khí cực phẩm, cho nên bất kỳ pháp bảo nào, khi hắn quét qua một cái, là không thể che giấu được.
– Ha ha… Tiếu Cấn ta tung hoành hư không mấy ngàn năm, vẫn là lần đầu tiên trông thấy người gặp phải hay nhìn thấy chúng ta mà không nghĩ đến chuyệc đào tẩu, còn bình luận đẳng cấp pháp bảo phi hành nữa chứ, tốt.
Một người đàn ông thân cao gần một trượng cười lớn một tiếng, đã từ trong mười một người kia đi ra, chặn Thời Không Thoa của Diệp Mặc.
– Đừng chỉ la nói đến pháp bảo phi hành của người khác, cái pháp bảo phi hành này của các ngươi ta thấy cũng không tệ, cũng là một thần khí phi hành thượng phẩm hàng đầu đấy.
Tiếu Cấn sau khi chặn Thời Không Thoa của Diệp Mặc, nhìn Thời Không Thoa của Diệp Mặc kỹ một chút, rồi mới có chút hài lòng nói.
– Cướp hư không.
Thanh Như lập tức khiếp sợ nói ra tiếng.
– Giờ mới phản ứng được, khó trách dám một mình đi theo một Tiên đế tiến vào hư không.
Tiếu Cấn nhìn chằm chằm Thanh Như nói một câu xong, lập tức xoi mói mà nói:
– Một tiên tử rất đẹp, Tiếu Cấn ta tung hoành vô số năm, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cô gái hoàn mỹ như thế.
– Hồ Tiên, cô gái kia ta đã muốn rồi.
Một gả đàn ông cực kỳ gầy yếu lúc này cũng lao đến, hiển nhiên là ưng ý Thanh Như rồi.
Tiếu Cấn bị người ta gọi là Hồ Tiên thuận miệng nói:
– Đối với phụ nữ ta không có hứng thú, ta chỉ muốn cái pháp bảo phi hành này thôi.
Nói xong, gã nhìn chằm chằm Diệp Mặc cười hắc hắc nói:
– Ngươi biết vì sao hắn gọi ta là Hồ Tiên không? Bởi vì khi ta đánh nhau với người khác, không thích đốt rụi người ta, mà là thích kẻ đó cháy khét cơ, cho nên ta được gọi Hồ Tiên.
Diệp Mặc căn bản là không đợi gã nói hết lời, Tử Đao đã phóng ra, Liệt Không thần thông.
Cho dù là ở trong hư không, Liệt Không thần thông phóng ra, cũng làm cho hư không nổi bậc lên một cầu vòng màu tím dài mấy vạn trượng, luồng cầu vòng màu tím này trong nháy mắt đã hủy diệt đi thanh âm của Tiếu Cấn, xen lẫn một luồng hào quang có chút hoa mỹ lóa mắt rơi thẳng xuống, vậy mà thiếu đi rất nhiều sát cơ.
Diệp Mặc thăng cấp Dục đạo trong hư không, lĩnh ngộ được một chút pháp tắc trong hư không.
Liệt Không tuy vẫn là Liệt Không thần thông, nhưng loại sát cơ mạnh mẽ ác liệt tràn ta ngoài đã bị Diệp Mặc mài dũa đi, thay vào đó là một loại ánh sáng màu tím chói mắt.
Ánh sáng màu tím rơi xuống, hư không chung quanh lập tức biến thành màu tím.
Tiếu Cấn là một Hóa đạo sơ kỳ, trong chớp nhoáng này gã lại lâm vào chính giữa đạo cầu vòng mầu tím của Diệp Mặc.
Nhưng rất nhanh gã liền kịp phản ứng, suy nghĩ của mình không đúng, đây không phải cầu vồng tím, đây là sát mang, một dòng sát mang mà ngay cả gã cũng không cảm giác ra được sát cơ.
Một tầng run rẩy nhỏ dâng lên trên bề ngoài thân thể gã, là một Hóa đạo Thánh đế, gã há có thể không biết thần thông càng lớn, sát cơ lại càng đáng sợ sao.
Mà một khi sát cơ đều bị che giấu đi, thì đó chính là thần thông đã dung hợp với pháp tắc thiên địa đến hoàn mỹ, một khi bị loại thần thông này cuốn vào, thần hồn đều diệt, căn bản không có chỗ trống nào để phản kháng.
Mồ hôi lạnh toát ra, cùng lúc đó, một pháp bảo màu xám hình dạng như ngọn lửa đã được gã phóng ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thả Nữ Phù Thủy Kia Ra [Dịch] Thả Nữ Phù Thủy Kia Ra](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Tha-Nu-Phu-Thuy-Kia-Ra-Audio-Truyen.jpg)