[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 426 : Thời Gian Xếp Hàng Dài Dằng Dặc (c2126-c2130)
❮ sautiếp ❯Chương 2126: Thời Gian Xếp Hàng Dài Dằng Dặc
Thời Gian Xếp Hàng Dài Dằng Dặc
D
iệp Mặc đành phải lập lại câu nói một lần nữa:
– Không sai, chúng tôi đúng là muốn đi Hư Thị.
Tiên đế này lúc này mới hiểu được, mình không có nghe lầm, y lập tức nói:
– Vậy các người đạt chỗ chưa?
– Đặt chỗ?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi, hỏi xong hắn nói thẳng luôn:
– Chúng tôi không đặt chỗ, tự bay bằng pháp bảo phi hành của chúng tôi.
Tiên đế trung kỳ này đã hiểu mấy người Diệp Mặc chẳng hiểu gì cả, ông ta có chút không biết nói sao nói:
– Tự mình đi Hư Thị yêu cầu thấp nhất là thần khí phi hành trung phẩm, đây là trước kia, bây giờ, một người đơn độc rất khó tiến vào Hư Thị.
Nói xong Tiên đế này còn nhìn thoáng qua ba người khác sau lưng Diệp Mặc, trong lúc lơ đãng lắc đầu.
Diệp Mặc cũng nhìn ra tin tức hắn lấu được từ Đổng Yến kia và tình huống thực tế ở đây có chút sai biệt, thấy Tiên đế này muốn rời đi, hắn vội vàng hỏi:
– Vị tiên hữu này, xin hỏi một chút vì sao trước kia được, còn bây giờ thì không được?
Tiên đế này làm người cũng không tệ, thấy Diệp Mặc không hiểu, cũng giải thích rằng:
– Bởi vì biên giới tiến về Hư Thị trong hư không, không gian quá không vững chắc, pháp bảo phi hành thông thường giữa đường đều sẽ tan rã, chỉ có thuyền pháp bảo to lớn mới có thể duy trì không tan rã trong loại hư không này.
– Đây là trước kia, bây giờ trên đường đi Hư Thị còn xuất hiện một vài bọn cướp hư không.
Những người này biết rõ tiến về Hư Thị đều là anh kiệt các giới, trên người có rất nhiều thứ tốt, cho nên bình thường bọn chúng chặn trên đường trước khi đến Hư Thị tiến hành cướp bóc.
Một mình tiến về Hư Thị, cho dù là ngươi tiếp cận Hư Thị rồi, gặp phải mấy tên cướp hư không này, cũng chỉ có đường chết.
Diệp Mặc lúc này đã hiểu ý của Tiên đế này, xác thực mà nói Đổng Yến cũng không có lừa hắn.
Đổng Yến tiến về Hư Thị không biết là chuyện từ bao nhiêu vạn năm trước, rất có thể lúc đó cướp hư không còn chưa có lợi hại.
Hơn nữa Đổng Yến là người của Đại nhật Thần sơn.
Đại nhật Thần sơn đương nhiên là có pháp bảo phi hành cực kỳ mạnh mẽ.
Đổng Yến không nói với mình.
Chỉ sợ là thấy mình là một Đan thánh.
Muốn thần khí phi hành thượng phẩm cũng không phải chuyện gì khó.
– Vậy vì sao những người ở đây không đi, mà đều ở chỗ này?
Diệp Mặc chỉ vào tòa kiến trúc đông đúc phía trước, cùng với một vài người qua qua lại lại hỏi.
Tiên đế này cười nói:
– Tiên hữu xem ra đúng là không biết, thuyền phi hành tiến về Hư Thị cũng không nhiều, chỗ cũng có hạn.
Cho nên cách mỗi một trăm năm mới có một con thuyền tiến về Hư Thị, những tiên hữu ở đây là đang xếp hàng chờ đợi thuyền tiến về Hư Thị đấy.
– Xếp hàng một trăm năm? Thời gian quá dài.
Mục Tiểu Vận hít vào một ngụm khí lạnh, cô đến từ tiểu thế giới Thần Châu.
Chuyện xếp hàng đã thấy qua rất nhiều, cũng từng trải qua.
Nhưng chưa từng thấy qua trường hợp phải xếp hàng một trăm năm.
– Vậy còn bao nhiêu thời gian nữa thì thuyền tới?
Diệp Mặc hỏi.
– Còn hơn hai năm nữa, cho nên nếu như các ngươi thật sự muốn đi Hư Thị, vận may lên trên thuyền cũng không tệ lắm.
Tiên đế này cười đáp.
Diệp Mặc thở ra một hơi nói:
– Quả thật không tệ, nếu đã chỉ còn có hai năm, vậy chúng tôi sẽ đặt một chỗ, cũng đợi hai năm vậy, rất cảm ơn vị tiên hữu này.
Tiên đế này sắc mặt lại có chút lúng túng nói:
– Vị tiên hữu này ơi, ta nói hai năm là nói cái thuyền tiến về Hư Thị sắp tới này.
Cái thuyền này vé tàu đã bán hết vào vài thập niên trước rồi, tiên hữu muốn đặt vé tàu, thì phải đặt vé tàu 102 năm sau kìa.
– Xếp hàng 102 năm?
Diệp Mặc cũng có cảm thán giống như Mục Tiểu Vận.
Tiên đế này lắc đầu, cũng không trả lời, xếp hàng 102 năm rất lâu hả? Tiếp qua mười mấy năm nữa, thì không phải là xếp hàng 102 năm đâu, là xếp hàng gần 200 năm đấy.
Hơn nữa vé tàu tiến về Hư Thị càng ngày càng khó khăn, ai có thể bảo đảm sau này không ai mua nhiều vé tàu, sau đó lại chuyển nhượng với giá cao chứ?
Diệp Mặc sau khi biết là tiến về Hư Thị không phải là đơn giản như hắn tưởng tượng, dứt khoát chắp tay nói với Tiên đế này:
– Vị tiên hữu này, không biết ở đây có Tiên tức lâu không? Mấy người chúng tôi muốn nghĩ ngơi một chút.
– Tiên tức lâu, có chứ, tiên hữu muốn phòng như thế nào? Loại hạ đẳng mỗi gian phòng một ngày 500 thần tinh thượng phẩm, trung đẳng 1000 thần tinh thượng phẩm, thượng đẳng 5000 thần tinh thượng phẩm, hạng nhất một vạn …
Nghe thấy có khác tới cửa, Tiên đế này dáng vẻ tươi cười lập tức trở nên càng thêm sáng lạn.
Diệp Mặc hít vào một ngụm khí lạnh, cái giá tiền này quả thực qua bất hợp lý rồi.
Một ngày 500 thần tinh thượng phẩm, một năm mất bao nhiêu? Mười năm bao nhiêu? Đây là ăn cướp sao? Chẳng lẽ những người tới đây đều giàu có như vậy sao? Sao không ai sống bên ngoài khu vực kiến trúc này vậy?
Hình như đã nhìn ra nghi hoặc của Diệp Mặc, Tiên đế này chủ động nói:
– Chỉ những người đã mua vé thuyền, đều sẽ ở lại trong khu vực này.
Mấy vị tiên hữu không mua vé, có thể không ở chỗ này, nhưng tôi đề nghị mấy tiên hữu tốt nhất vẫn nên ở trong này, sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn đã hiểu được.
Một vùng kiến trúc lớn ở nơi này không phải là vô duyên vô cớ làm nên cho người ta, cũng không phải tự nhiên mà hình thành, mà là phục vụ cho mấy người tiến về Hư Thị, cũng là kiếm chác tiền của của những người tiến về Hư Thị.
Hơn nữa nghe Tiên đế này nói, hình như không ở trong này còn có một nguy hiểm nhất định.
Tuy ở đây giá cả rất cao, hiện giờ Diệp Mặc cũng trả được, hắn trực tiếp nói với Tiên đế này:
– Vậy giúp chúng tôi đặt ba phòng trung đằng.
– Ah …
Tiên đế này nghe rõ ràng lời Diệp Mặc nói xong, ngược lại hơi kinh ngạc, nhưng ông ta lập tức vui mừng nói:
– Được, mấy vị tiên hữu đi theo tôi.
Vốn ông ta cho rằng bốn người Diệp Mặc nhiều nhất chỉ ở một caă phòng hạ đẳng thôi, lại không ngờ rằng mấy người này là tầng lớp giàu có.
Không ngờ lại là phòng trung đẳng, hơn nữa quan trọng nhất là còn thuê ba gian.
Phải biết, cho dù là một vài thế lực và tông môn, cũng chỉ thuê phòng không quá trung đẳng, đệ tử bình thường càng chỉ có thể ở phòng hạ đẳng.
Phòng thượng đẳng và phòng VIP, vốn không nhiều lắm.
Bọn Diệp Mặc chỉ là bốn tiên nhân tu vi thấp, chẳng những dọn vào phòng trung đẳng ở, lại còn không có tông môn làm chỗ dựa, lập tức từ trong vòng nhỏ hẹp này truyền ra ngoài.
…
Diệp Mặc đương nhiên không biết là trong mắt người khác, bốn tiên nhân tu vi thấp bọn họ đã thành chủ đề bàn tán.
Mục đích hắn dọn vào Tiên tức lâu đương nhiên không giống với người khác, không phải là vì chờ thuyền hạm sắp đến, mà là để xem xem có thể mua một ít tiên tài hay không, sau đó thăng cấp Thời không thoa của mình lên một cấp nữa.
Cho dù là không thể gia tăng tốc độ, đẳng cấp phòng ngự cũng phải tăng lên một ít.
Đương nhiên còn có một ý đồ nữa là xem xem có thể tìm được người nào trả vé hay không, nếu có người trả vé, vậy thì càng tốt.
Diệp Mặc cũng không cho rằng Tiên đế kia nói hưu nói vượn, loại tiên thuyền hư không này hắn không phải là lần đầu tiên đi.
Lúc trước đi tiên thuyền hư không, còn đang trong phạm vi Tiên giới.
Bây giờ đã ra Thánh đạo Tàn giới, nhưng bất kể ở giao diện nào đều có thể gặp phải toàn năng.
Hắn có tự phụ đi nữa, cũng không có tự phụ đến mức cho ràng một mình có thể quét sạch hư không giữa các giới.
Bên trong thuyền tiến về Hư Thị, khẳng định là có cường giả Đạo nguyên, nói không chừng còn không chỉ một người.
Nếu như có thể ngồi trên thuyền, cho dù là gặp cường giả của giao diện khác, cũng có người cao tay ra mặt.
Phòng trung đẳng ở đây chào giá tuy cao, nhưng thần linh khí xác thực là sung túc, đều có cung ứng các loại tiên linh trà và tiên linh tửu, đương nhiên, mấy thứ này cần phải trả thêm tiền.
– Mọi người ở lại trong phòng tu luyện, ta đi xuống xem một chút.
Sau khi vào phòng, Diệp Mặc nói với ba người Mục Tiểu Vận.
Bây giờ là Phục Phi một phòng, Thanh Như một phòng, hắn và Mục Tiểu vận một phòng.
Nhờ Tiên đế kia giới thiệu, Diệp Mặc cũng biết kiến trúc ở đây mặc dù nhiều, nhưng bất kể Đan Khí các hay là cửa hàng mua vật liệu, hoặc là bán ra tài liệu đều là những thế lực cố định ở đây, hơn nữa còn có một vài điều lệ thống nhất.
Diệp Mặc bây giờ nơi muốn đi chính là cái đại sảnh này, hắn muốn nghe ngóng một ít tin tức, nếu như Thời không thoa thật sự là không thể thăng cấp, cũng không cách nào lấy được vé người khác trả, thì một mình hắn tiến vào hư không, tiến về Hư Thị.
Hành trình đi Hư Thị đối với hắn mà nói là nhất định, đợi hơn 100 năm, hắn rất không muốn, cũng không có thời gian đợi.
Đến đại sảnh rồi, Diệp Mặc trông thấy cái chỗ này tuy nhiều người, nhưng cũng không có vẻ ầm ĩ.
Rất nhiều người nói chuyện, đều dùng cấm chế cách âm ngăn lại.
Tại chính giữa đại sảnh, có một tấm bảng hình tròn chậm rãi chuyển động.
Trên tấm bảng kia viết nhu cầu gì đó, sẵn lòng lấy cái gì đó ra tiến hành trao đổi, Nhu cầu và cung cấp kiểu như thế ghi không ít, Diệp Mặc căn bản là không cần hỏi người khác, lập tức đã biết đây là tấm biển quảng cáo.
– Tiên hữu muốn viết bố cáo sao? Nếu như cần, ta có thể giúp được ngươi.
Một âm thanh cực kỳ dễ nghe vang lên bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn lại thì thấy là một cô gái khá xinh đẹp, lập tức nói:
– Đúng vậy, ta muốn viết ra nhu cần của ta trên bố cáo, thứ nhất là cần tiên tài đỉnh cao có thể luyện chế pháp bảo phi hành, thức hai là cần bốn vé tàu hai năm sau tiến về Hu Thị.
Ừhm, cái này đặt ở vị trí dễ làm người khác chú ý, thù lao là …
Diệp Mặc thoáng do dự một chút nói:
– Nếu muốn thần tinh, gặp mặt rồi nói giá cả … Cứ như vậy đi.
Vốn Diệp Mặc muốn nói bằng lòng trả đạo quả đấy, hắn còn có một quả Đạo Quả.
Nhưng hắn tạm thời loại bỏ ý nghĩ này, ở đây cũng không phải là thành Luân Lan Thánh Đạo.
Hắn cầm Đạo Quả ra, dù đã thanh minh là chỉ có một, ai biết sẽ tạo thành hậu quả gì? Ở đây có thể tu vi của hắn chưa chắc đã là cao nhất.
Ở trong đại sảnh này có mấy ngàn người, Diệp Mặc đã nhìn thấy mấy chục Hóa đạo Thánh đế, mặc dù không có Đạo nguyên Thánh đế, vậy cũng đã cực kỳ đáng sợ rồi.
– Được rồi, nếu như muốn đăng một ngày, cần năm vạn thần tinh tượng phẩm.
Cô gái xinh đẹp này nói chuyện vô cùng trong trẻo, làm cho người ta nghe xong cảm giác rất là thoải mái.
– Đắt qua đi.
Biết là rất đắt, Diệp Mặc cũng chỉ có thể lấy ra mười vạn thần tinh đưa cho cô gái xinhđẹp này, chuẩn bị thời gian hai ngày trên đầu đề.
– Tiên hữu mời ngồi tại số 764, ta lập tức giúp tiên hữu đăng bố cáo.
Cô gái xinh đẹp này chỉ vào một vị trí trong đại sảnh, vẻ mặt tươi cười nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện, chỗ ngồi ở đây còn có sắp xếp theo số nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2127: Thứ Diệp Mặc Lấy Ra
Thứ Diệp Mặc Lấy Ra
T
uy chỉ có một con số, nhưng cũng coi như là một vị trí tốt, chẳng những có một cái bàn, ba bên cạnh bàn đều có chỗ ngồi, hơn nữa chỗ ngồi rất rộng, một vị trí ngồi mấy người cũng được.
Đối với cái chỗ này, Diệp Mặc rất là hài lòng.
Diệp Mặc vừa mới ngồi được một lát, Thanh Nhu và Mục Tiểu Vận hai người liền đi tới đại sảnh, các nàng tu vi quá thấp, không dám dùng thần thức tìm kiếm khắp nơi.
Chỉ dám dùng ánh mắt bốn phía tìm tòi Diệp Mặc trong đại sảnh.
Mục Tiểu Vận vốn cực kỳ xinh đẹp, thêm nữa còn từng tu luyện rất nhiều năm tại Thần nữ phong, còn là vì ở cùng với Diệp Mặc, càng xinh đẹp xuất trần thoát tục.
Thanh Như khuôn mặt còn đẹp hơn so với Mục Tiểu Vận, dáng người hoàn mỹ có thể nói là thế giới này có một không hai.
Cho nên hai người vừa đứng trong đại sảnh, lập tức liền thu hút đông đảo ánh mắt.
Huống chi hai người vẫn còn dáo dác nhìn quanh, càng khiến một số người chú ý.
– Hai vị tiên tử, ta là Phùng Anh Vệ của Thương vũ Thần cốc, xin hỏi ta có thể giúp gì cho các nàng không?
Một gã đàn ông đã là Tố đạo Thánh đế vừa đi vào đại sảnh, liếc mắt liền thấy Thanh Như và Mục Tiểu Vận.
Gã lập tức liền đi tới trước mặt hai người rất là hòa nhã chắp tay nói.
Thanh Như mỉm cười:
– Rất cảm ơn vị tiền bối này.
Nhưng chúng tôi không cần ngài giúp ggi đâu.
– Tiểu Vận, Thanh Như bên này.
Diệp Mặc đã trông thấy hai người, đứng len gọi một câu.
Thanh Như và Mục Tiểu Vận sau khi trông thấy Diệp Mặc, lập tức mừng rỡ bước nhanh tới, để lại Phùng Anh Vệ trên mặt vẫn mang theo vẻ tươi cười, đang chuẩn bị nói câu nữa.
Phùng Anh Vệ trông thấy hai tiên tử đẹp lóa mắt chạy đến ngồi bên cạnh một Tiên đế như Diệp Mặc, lập tức nhíu mày một cái.
Nhưng cũng không có theo tới, mà tìm một vị trí trong đại sảnh ngồi xuống.
– Diệp đại ca.
Sao huynh ngồi ở đây?
Thanh Như trông thấy trong đại sảnh này ngồi mấy ngàn tiên nhân.
Hơn nữa bất cứ người nào tu vi đều cao hơn nàng.
Trong lòng có chút hoảng loạn.
– Các em ngồi đi, ta mua một vài thứ ở đây.
Diệp Mặc nói xong, đã lấy ra một bầu rượu và mấy ly rượu, giúp Thanh Như và Tiểu Vận rót cho mỗi người một chén rượu.
– Đây là Tảo tiên tửu, Tiểu Băng Sâm ủ đấy, nếm thử xem.
Diệp Mặc bưng chén rượu lên cười nói một câu.
Thanh Như ngửi thấy mùi thơm cực kỳ thanh mà mạnh, không cần Diệp Mặc nhắc nhở, đã không nhịn được bưng chén lên uống một ngụm.
Lập tức mừng rỡ nói:
– Diệp đại ca, rượu này hình như còn có thể giúp tu luyện…
Diệp Mặc đương nhiên gật đầu đồng ý, đây là Giác hồn tảo và Nhân thanh hạnh thêm rất nhiều tiên linh thảo đỉnh cao, do Tiểu Băng Sâm ủ tạo nên, há có thể không ngon, loại rượu này chẳng những có thể gột rửa nguyên thần thần hồn, còn có thể gột rửa tiên nguyên.
Mục Tiểu Vận đã uống qua rất nhiều lần rồi, vẫn rất thích loại rượu này, cô chỉ vào tấm bảng bố cáo hình tròn chuyển động trong đại sảnh hỏi:
– Tướng công, cái bố cáo đầu tiên kia là thứ chúng ta cần mua sao?
– Ừh.
Đúng, ta đặt hai ngày quảng cáo ở đây, trước cứ xem xem hiệu quả đã.
Diệp Mặc định hai ngày sau, nếu như có thể mua được vật liệu đỉnh cao, hắn ở lại chỗ này một hai năm, chuyên tâm luyện chế pháp bảo phi hành, nếu như không cách nào mua được vật liệu đỉnh cao cần thiết, mấy ngày nữa hắn sẽ dẫn theo mấy người Thanh Như tiến vào trong hư không.
– Diệp đại ca, vé tàu có lẽ không dễ mua.
Thanh Như cũng nhìn thấy trên cái bố cáo kia viết muốn mua bốn tấm vé tàu.
– Ta biết, ta chỉ thử thời vận mà thôi, có thể mua được thì mua, mua không được thì thôi.
Diệp Mặc cũng biết vé tàu có khả năng là không mua được.
– Rượu ngon nha, rượu của vị bằng hữu kia hẳn là Nhân thanh hạnh và Giác hồn tảo ủ thành nhỉ? Hơn nữa quá trình sản xuất không hề có tỳ vết, tuyệt đối là một cao thủ.
Ba người nói chuyện phiếm thời gian không đế một hồi, một người đàn ông mặt đỏ đã chạy tới trước chỗ ba người Diệp Mặc ngồi chắp tay nói, tuy trong miệng đang nói, nhưng ánh mắt của gã thì lại nhìn chằm chằm bầu rượu trên bàn kia.
Đây là một cường giả Dục đạo đỉnh, từ trên mặt của y cũng có thể thấy được, người này không biết đã uống bao nhiêu rượu rồi.
Y chỉ ngửi mùi rượu một cái, đã biết rõ thành phần trong rượu này, tuyệt đối là một người sánh rượu.
Nếu như không phải Diệp Mặc thật sự là có chuyện chính đáng phải làm, hắn đã muốn mời người này ngồi xuống uống một chén rồi, nhưng hiện tại hắn lại không có ý định này.
Thấy Diệp Mặc mỉm cười, cũng không nói lời nào, Dục đạo Thánh đế mặt đỏ này lại vẫn không đi, hơn nữa cũng không chút ý lúng túng nào.
Chỉ cười hắc hắc nói:
– Vị tiên hữu này, vừa rồi ta nghe nói tin đầu tiên là của ngươi ban bố.
Nhưng cái bố cáo kia của ngươi cho dù là tuyên bố ngay trên đầu, cho dù là đợi đến sang năm cũng không có ai tới đây đâu, nếu như nghe ta, ta khẳng định một lát nữa sẽ có người tới chỗ ngươi hỏi giá.
– Tiểu Vận, em đến ngồi cạnh ta, để cho vị tiên hữu này ngồi một chút.
Diệp Mặc nghe xong lời Dục đạo Thánh đế mặt đỏ này nói, lập tức yêu cầu Mục Tiểu Vận đến bên cạnh hắn ngồi.
Mục Tiểu Vận không do dự, vội vàng ngồi ở bên trái Diệp Mặc.
Trông thấy Mục Tiểu Vận rời đi, Dục đạo Thánh đế này không có nửa phần khách khí liền ngồi xuống, cười ha ha nói:
– Ta là Tiên Vu Học, lần này cũng là đi Hư Thị thử thời vận.
Diệp Mặc đã lấy ra một cái ly để ở trước mặt của y, giúp y rót một chén rượu, sau đó nói.
– Thì ra là Tiên Vu tiên hữu, ta là Diệp Mặc, đối với chuyện đi Hư Thị ta không hiểu rõ lắm, xin chỉ giáo nhiều hơn.
Thanh Như lúc này trông thấy Tiên Vu Học ngồi ở đối diện với mình, nàng cũng vội vàng đứng lên, ngồi ở bên phải Diệp Mặc.
– Rất cám ơn Diệp tiên hữu rồi.
Tiên Vu Học bưng chén rượu lên, cực kỳ mỹ vị uống một hớp lớn.
Lập tức y nhìn thấy Thanh Như cũng ngồi xuống bên cạnh Diệp Mặc, lập tức dựng thẳng lên ngón cái nói:
– Diệp tiên hữu thật bản lãnh.
Nhưng đối với chuyện những người tiến về Hư Thị muốn cái gì Diệp tiên hữu khả năng là không hiểu lắm.
Những Thánh đế tiến về Hư Thị, không có mấy người thiếu thốn thần tinh, Diệp tiên hữu dùng thần tinh đổi vật liệu, chuyện này là tuyệt đối không thể thực hiện được.
Diệp Mặc lúc này cũng biết mình bố cáo xảy ra vấn đề ở đâu rồi, hắn thở dài, xem ra không cầm ra mấy thứ tốt, muốn đổi được vật liệu cần thiết đúng là không được rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức kêu tiên tử lúc trước giúp hắn đăng bố cáo kia tới nói:
– Cô đi giúp ta sửa chữa một chút thù lao, nếu có vật liệu ta cần, ta bằng lòng dùng một món Mậu Kỷ Độc Dương Phiên gần bằng thần khí thượng phẩm, hoặc là Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền để đổi.
Nếu có vật liệu đỉnh cao, ta thậm chí sẵn lòng dùng thứ còn quý giá hơn để trao đổi.
Mậu Kỷ Độc Dương Phiên gần bằng thần khí thượng phẩm tuyệt đối là đồ tốt, tiên tài đỉnh cao, cho dù là tiên tài cấp mười hai có thể luyện chế thần khí thượng phẩm, cũng không đổi được thần khí trung phẩm tốt nhất.
Dù sao có thể luyện chế không có nghĩa là đã luyện chế ra được, chuyện này có khác biệt đó.
Có thể nói Diệp Mặc cầm ra Mậu Kỷ Độc Dương Phiên này, lực hấp dẫn đã vượt xa khỏi thần tinh rồi.
Mà Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền càng là thánh vật đối với tiên nhân luyện thể, đây chính là đạo tuyền có thể rèn luyện thân thể nha, chẳng những có thể dùng để rèn luyện thân thể, còn có thể dung hợp thần thông luyện thể, làm cho thần thông luyện thể và đạo vận kết hợp lại.
Từ góc độ nào đó mà nói, thứ này so với Đạo quả không kém bao nhiêu.
Huống chi, Diệp Mặc còn nói có thứ còn quý giá hơn, so với thần khí trung phẩm đỉnh cao và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền còn quý giá hơn, ngoại trừ thần khí thượng phẩm và một số ít rất ít thần linh ngoại vật, còn có cái gì quý giá hơn nữa?
Mà ngay cả Tiên Vu Học đang uống rượu trông thấy thứ Diệp Mặc lấy ra cũng đều có chút sững sờ, y không thể tưởng được một Tiên đế như Diệp Mặc mà còn có thứ tốt oách như vậy.
Thứ này phải đổi bao nhiêu tài liệu tốt cũng không đổi được?
– Diệp tiên hữu, ngươi thật đúng là khiến cho ta chấn động ah.
Nhưng tiếc là ta không có vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành đỉnh cao, bằng không hiện tại ta cũng đã lấy ra rồi.
Thở dài một hơi xong, Tiên Vu Học một ngụm uống hết rượu trong ly.
Diệp Mặc cũng bất cứ giá nào cũng phải đi được, không cầm ra thứ tốt hiển nhiên là không đổi thứ tốt về được rồi.
Muốn có được vật liệu tốt hơn, nhất định phải mạo hiểm.
Nghĩ nghĩ, hắn dứt khoát lấy ra ngoại trừ Đạo quả, Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền là tốt nhất.
Tiên Vu Học uống hết rượu trong ly xong, hình như nhớ ra cái gì đó, có chút khiếp sợ đứng lên nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Diệp tiên hữu, Mậu Kỷ Độc Dương Phiên kia sao giống như là pháp bảo của tông chủ Úy Tuyện của Đô đình Thần môn?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Tiêu Vu huynh thật đúng là kiến thức rộng rãi, ngươi nói không sai, Mậu Kỷ Độc Dương Phiên kia thật sự chính là pháp bảo của Úy Tuyên.
– Vậy, vậy làm sao lại ở chỗ ngươi …
Tiêu Vu Học ngữ khí có chút cổ quái, hai tay cầm chặt ly thậm chí đều có chút bất ổn rồi.
Một Thánh đế lại cầm không nổi một ly rượu sao? Hiển nhiên là chấn động trong lòng y quá lớn.
– Bởi vì ta đã thịt gã rồi.
Diệp Mặc lần này trả lời càng thêm dứt khoát, lấy ra thứ tốt, thì phải biểu lộ ra một chút thực lực, nếu không cho dù là hắn không sợ, cũng phiền chán vô cùng.
Tiên Vu Học khuôn mặt lộ ra vẻ kinh hãi, màu đỏ trên mặt thậm chí cũng đã biến mất rất nhiều, y thật không ngờ, Diệp tiên hữu này lại là một tồn tại nghịch thiên như thế.
Y cũng không dám ở lại đây uống rượu nữa, chỉ có điều là không đợi y ra lời cáo từ, lại có một thanh âm khàn khàn truyền đến:
– Ngươi muốn dùng Mậu Kỷ Độc Dương Phiên và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền đổi lấy vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành sao?
Giọng nói khàn khàn này rất là lạnh lùng nghiêm nghị, giống như Diệp Mặc chỉ cần trả lời không đúng, y lập tức sẽ động thủ vậy.
Hơn nữa giọng điệu này còn mang theo sức chèn ép mạnh mẽ, khiến cho Mục Tiểu Vận và Thanh Như sắc mặt lập tức trở nên hơi phát xanh.
Ở một bên vốn còn mấy Thánh đế khác muốn đi qua hỏi thăm, nghe thấy cái thanh âm này, đã nhìn thấy người tới là một ông già áo xanh, lập tức đều theo bản năng ngừng bước chân lại, không tiếp tục tiến đến nữa.
Diệp Mặc bưng chén rượu lên, khí thế đàn áp Thanh Như và Mục Tiểu Vận kia lập tức đã bị cái nhấc tay tùy ý này làm tiêu tán không còn vết tích.
Sau khí uống một hơi cạn sạch rượu bên trong chén rượu, Diệp Mặc mới chậm rãi nói:
– Ta có Mậu Kỷ Độc Dương Phiên và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, nhưng cái muốn đổi lấy không phải là vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành, mà là vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành đỉnh cao.
Nếu như muốn đổi lấy đồ của ta, vật liệu phải được sự đồng ý của ta.
Nếu như muốn đổi lấy hai món đồ của ta, ngươi cũng phải lấy ra vật liệu để đổi, nếu không không bàn nữa.
– Ha ha ha, một Tiên đế nho nhỏ, nói chuyện lại rất là hăng, ngược lại cũng có chút sức mạnh.
Ông già mặc áo dài màu xanh là này trong khi đang nói chuyện đã ngồi xuống trên chỗ ngồi còn trống kia.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2128: Không Biết Sống Chết
Không Biết Sống Chết
T
iên Vu Học trông thấy ông già mặc áo dài màu xanh lá này tới, vội vàng đứng lên chắp tay với Diệp Mặc và ông già mặc áo dài màu xanh lá này, không nói nên lời, liền vội vã cáo từ.
Ông già mặc áo dài màu xanh lá này làm như không trông thấy Tiêu Vu Học, nhìn lướt qua Thanh Như và Mục Tiểu Vận bên cạnh Diệp Mặc, ánh mắt sáng lên một cái.
Lập tức liền thu hồi ánh mắt của mình lại, bình thản nói:
– Lấy đồ của ngươi ra cho ta xem một chút đi.
Đây là một cường giả Hóa đạo đỉnh cao, hơn nữa khí tức so với Úy Tuyên hình như còn mạnh hơn một chút.
Nhưng theo Diệp Mặc thấy, ông già mặc áo dài màu xanh lá này cho dù là mạnh mẽ hơn Úy Tuyên, mạnh mẽ cũng có hạn.
Diệp Mặc rót cho mình một chén rượu xong, trực tiếp cất hũ rượu đi, căn bản là không cho ông già mặc áo dài màu xanh lá này rót rượu.
Không chỉ như thế, Diệp Mặc còn uống xong rượu trong chén của mình, lúc này mới bình thản nói:
– Đây là chỗ ngồi của ta, ông là người phương nào?
Ông già mặc áo dài màu xanh lá này không ngờ Diệp Mặc vậy mà lại không thèm để ý đến ông ta như thế, lập tức cười lạnh một tiếng nói:
– Lá gan ngươi rất béo tốt nha, cũng phải, ngươi còn không biết ta là người phương nào.
Ta đây sẽ nói cho ngươi biết vậy, Thân Đồ Hưng Đức chính là ta, có một biệt hiệu là Lục Bào Thánh.
– Ngươi nói xong rồi, có thể đi rồi.
Nếu như không phải là trong đại sảnh này, Diệp Mặc đã sớm bắn ra bảy mũi tên liên tiếp rồi, trong thời gian ngắn nhất giết chết người này rồi, khoe mẽ vậy mà còn khoe trước mặt hắn nữa chứ.
Thân Đồ Hưng Đức nghe thấy Diệp Mặc nói, lập tức có chút không dám tin chỉ vào Diệp Mặc nói:
– Ngươi chỉ là một Tiên đế tàm thường dám kêu ta đi hả? Cho ngươi thời gian ba lần hô hấp, lấy Mậu Kỷ Độc Dương Phiên và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền ra cho ta xem một chút.
Diệp Mặc nhíu mày một cái, hắn không biết ở đây có thể đánh nhau hay không, Thân Đồ Hưng Đức này hắn không sợ, nhưng ngộ nhỡ có Đạo nguyên Thánh đế, hắn bây giờ vẫn chưa phải là đối thủ.
– Đồ của ta dựa vào cái gì phải lấy ra cho ông xem?
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng.
Lửa giận cũng bị kích phát ra.
Nhưng Diệp Mặc lại vẫn nhịn xuống, cũng không có phát cáu.
– Ngươi không phải là muốn trao đổi, đổi vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành sao? Bản thánh có rất nhiều, tự ngươi chọn lựa đi.
Thân Đồ Hưng Đức nói xong, đưa tay vung ra một đống vật liệu trước chỗ ngồi.
Một đống vật liệu này thoạt nhìn mặc dù nhiều, nhưng đều là một vài tiên tài cấp thấp như Hư không Bí ngân, Cực Lôi Kim … Thậm chí ngay cả tiên tài cấp hai – Lam Phong thạch cũng có, trong chỗ tiên tài này đẳng cấp cao nhất là Cực Lôi Kim cũng chẳng qua chỉ có thể luyện chế tiên khí trung phẩm.
Diệp Mặc không ngờ Thân Đồ Hưng Đức này mặt dày như thế, cầm ra laọi rác rưởi này mà muốn đổi lấy Mâu Kỷ Độc Dương Phiên và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, đây rõ ràng là muốn ngang nhiên cướp đoạt mà.
Diệp Mặc đã chuẩn bị đánh rồi.
Hắn lại không định chủ động ra tay.
Chỉ cần Thần Đồ Hung Đúc này dám ra tay trước, hắn lập tức liền đánh cho đến chết.
Trong lòng Diệp Mặc cũng cực ky khó chịu, nói tới nói lui vẫn là thực lực không đủ, nếu như là đủ thực lực, hắn há có thể quan tâm động thủ trước hay sau gì gì đó, đã sớm đánh rồi.
– Thân Đồ Hưng Đức, hẳn là ngươi ỷ vào tu vi của mình cao một chút, dám muốn làm gì thì làm ở chỗ Hạm Thần Ổ ta?
Một thanh âm lanh lảnh mang theo lửa giận truyền đến.
Diệp Mặc đã nhìn thấy người tới, là một người đàn ông mảnh khảnh làn da trắng nỏn, con mắt cực kỳ dài nhỏ, lại mang theo một chút u ám lạnh lẽo sắc bén, bất ngờ thay cũng là một Hóa đạo tu vi đỉnh cao.
Thân Đồ Hưng Đức trông thấy người Hóa đạo Thánh đế này tới.
Lập tức đứng lên cười ha hả nói:
– Quản lý Ôn Luân nói quá lời, ta chỉ nói chuyện làm ăn với người bạn nhỏ này ở đây mà thôi, làm sao có thể làm xắng làm bậy được? Mấy thức vừa rồi ta lấy ra xem ra anh bạn nhỏ này không vừa ý lắm, ta đổi lại vài thứ là được rồi.
Thân Đồ Hưng Đức nói xong vung tay lên, đống vật liệu trước chỗ ngồi lập tức đã bị ông ta thu hồi lại, lập tức ông ta lại lấy ra một tảng khoáng thạch lớn khoảng chừng quả bóng rổ nhỏ màu trắng, sau đó nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn nhỏ này, cậu thấy khoáng thạch này như thế nào?
– Chân Vân Sa thượng hạng.
Kỳ thật không đợi Thân Đồ Hưng Đức nói, những người chung quanh cũng đã phát ra tiếng kinh ngạc rồi.
Khoáng thạch màu trắng này không hề có tạp chất, quả thực giống như một khối băng tinh khiết màu ngà, tản mát ra một loại khí tức linh hoạt kỳ ảo nhẹ nhàng.
Cho dù là người không rành luyện khí, cũng biết đây là vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành đỉnh cao.
Diệp Mặc cũng là ánh mắt liên tiếp co rút lại, đây tuyệt đối chính là thứ hắn muốn, Chân Vân Sa thượng hạng, hơn nữa còn nhiều như thế.
Chân Vân Sa là tiên tài cấp mười hai, đương nhiên thuộc về phạm trù đỉnh cao.
Đã có một khối Chân Vân Sa lớn này, Thời Không Thoa của hắn cho dù là không cách nào luyện chế ra thần khí phi hành thượng phẩm, cũng kém không xa đâu.
Người quản lý con mắt dài nhỏ làn da trắng nỏn kia trông thấy một khối Chân Vân Sa lớn này cũng thầm ngạc nhiên thú vị, một khối này luận về giá trị không thể thấp hơn so với bất luận một món đồ gì mà Diệp Mặc lấy ra.
Đương nhiên Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền kia, cũng phải xem số lượng là bao nhiêu đã.
– Đây là Chân Vân Sa thượng hạng, cho dù là người luyện chế hai món pháp bảo phi hành đỉnh cao cũng đủ đấy.
Đương nhiên, nếu như chỉ đổi lấy Mậu Kỷ Độc Dương Phiên và Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền của ngươi, ta cảm giác có chút thiệt thòi.
Tuy ta không biết Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền của ngươi có bao nhiêu, nghĩ là cũng không nhiều lắm.
Ta cũng không tham lam, ngoài đổi lấy hai thứ đồ này của ngươi ra, Tiên tử bên phải ngươi thuận tay đưa cho ta đi.
Thân Đồ Hưng Đúc nói xong, liền chỉ Thanh Như ngồi ở bên cạnh Diệp Mặc.
Sát cơ trên người Diệp Mặc lập tức bộc phát ra, lạnh giọng nói với Thần Đồ Hưng Đức:
– Cút.
– Ngươi muốn chết…
Thân Đồ Hưng Đức nghe thấy Diệp Mặc cũng dám bảo ông ta cút, lửa giận xoạt một cái liền bốc lên.
Không đợi ông ta động thủ, người quản lý Hạm Thần Ổ ở một bên đã lạnh lùng nói:
– Sao hả, hẳn là ngươi muốn động thủ tại đại sảnh Hạm Thần Ổ của ta?
Thân Đồ Hưng Đức thoáng cái liền tỉnh táo lại, ông ta biết tại đại sảnh này căn bản là không có cách nào động thủ, ông ta tiện tay chộp Chân Vân Sa của mình lên, xoay người rời đi.
Ông ta cũng không hề rời khỏi cái đại sảnh này, chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, vừa vặn cũng có thể trông thấy vị trí của Diệp Mặc.
Người quản lý mặt trắng của Hạm Thần Ổ như có hứng thú nhìn thoáng qua Diệp Mặc, cũng không nói lời nào, quay người đã đi ra khỏi đại điện này.
Diệp Mặc điềm nhiên như không có việc gì, căn bản như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh vậy, vẫn bình chân như vại cùng Thanh Như còn có Mục Tiểu Vận, ba người uống rượu nói chuyện phiếm.
Phùng Anh Vệ vẫn luôn ở một bên trông thấy Diệp Mặc ngay cả Lục Bào Thánh cũng dám bảo cút, sắc mặt cũng hơi hơi thay đổi một chút, lập tức đứng lên, không tiếp tục ở lại trong đại sảnh này nữa.
Tiên Vu Học ở một góc khuất càng thêm tin tưởng Mậu Kỷ Độc Dương Phiên là do Diệp Mặc giết Úy Tuyên lấy được, nếu không Diệp Mặc sẽ không dám nói với Lục Bào Thánh như thế?
Khả năng là vì Lục Bào Thánh – Thân Đồ Hưng Đức, về sau cũng không có người nào tới tìm Diệp Mặc gây sự nữa.
Một ngày sắp qua đi, Diệp Mặc rất là thất vọng, ngoại trừ Lục Bào Thánh Thân Đồ Hưng Đức kia.
Đến bây giờ cũng không có ai lôi vật liệu tới tìm hắn.
Ngay khi Diệp Mặc muốn dẫn Mục Tiểu Vận và Thanh Như rời khỏi đại sảnh trở lại nơi ở.
Một người đàn ông trung niên Hóa đạo sơ kỳ đi đến trước mặt Diệp Mặc, chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Vị tiên hữu này, ta ưng ý Mậu Kỷ Độc Dương Phiên của ngươi, ngươi xem xem đồ của ta như vầy có thể đổi được hay không?
Nói xong y lấy ra một cái túi đựng đồ đưa đến trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc tiếp nhận cái túi chứa đồ, thần thức quét vào, bên trong lại là một chiếc lông vũ màu lửa đỏ.
Thần thức của Diệp Mặc vừa tiếp xúc với lông vũ, lập tức có một loại khí tức nhẹ như lông hồng truyền đến, tương tự cũng có một loại khí tức bay bổng mạnh mẽ xen lẫn ở trong đó.
Ma Ngọc Kỳ Vũ.
Diệp Mặc đầu tiên đã nhận ra chiếc lông vũ màu lửa đỏ này là vật gì rồi.
Ma Ngọc Kỳ Vũ chắc chắn là tiên tài cấp mười hai, là thứ tốt có thể luyện chế thần khí thượng phẩm, về phẩm chất, Ma Ngọc Kỳ Vũ này không hề thua kém so với Chân Vân Sa vừa rồi Thân Đồ Hưng Đức lấy ra.
Về độ hiếm, Ma Ngọc Kỳ Vũ càng khó kiếm hơn.
– Có thể.
Diệp Mặc không chút do dự thu hồi lông vũ, đồng thời lấy ra một lá cờ đen bị cấm chế bao lấy đưa đến trước mặt người Hóa đạo Thánh đế này.
Hóa đạo Thánh đế này tiếp nhận Mậu Kỷ Độc Dương Phiên, thần thức quét vào trong cấm chế, lập tức sắc mặt vui vẻ, vội vàng thu hồi Mậu Kỷ Độc Dương Phiên chắp tay với Diệp Mặc, quay người rời khỏi đại sảnh.
Diệp Mặc đã nhận đước một thứ.
Trong lòng cũng cực kỳ thỏa mãn.
Hắn biết nếu đã không có ai tới trao đổi, chờ đợi thêm nữa cũng không ích gì.
Dù sao cái đại sảnh này chỉ có bấy nhiêu người.
Có người muốn đổi đã sớm đến đổi rồi.
Hắn vẫy tay một cái gọi tiên nữ đăng bố cáo kia tới, rút lại năm vạn tiên tinh, hủy bỏ quảng cáo, dẫn theo Mục Tiểu Vận và Thanh Như trực tiếp trở lại phòng mình.
Sau khi vào phòng, Diệp Mặc lần nữa bố trí cấm chế cho ba gian phòng, rồi mới nói với mấy người Mục Tiểu Vận:
– Mọi người ở lại đây tu luyện đừng ra ngoài.
– Tướng công, không phải là anh muốn luyện chế thần khí sao? Chẳng lẽ bây giờ muốn đi khỏi đây?
Mục Tiểu Vận nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Ta ra ngoài một lát, chờ ta trở lại rồi, chúng ta sẽ bắt đầu bế quan.
Mục Tiểu Vận hình như biết Diệp Mặc muốn ra ngoài làm gì rồi, chỉ nhỏ giọng nói:
– Anh cẩn thận một chút.
…
Một lát sau, Diệp Mặc lại cẩn thận đi ra Tiên tức lâu, hắn cúi đầu bước nhanh đi đến hướng ra bên ngoài khu vực Hạm Thần Ổ, đồng thời thần thức chú ý đến sau lưng.
Thân Đồ Hưng Đức đã sớm nhìn chằm chằm căn phòng của ba người Diệp Mặc rồi, lão ta đang nghĩ làm thế nào mới có thể tiến vào căn phòng của Diệp Mặc, tiêu diệt ba người Diệp Mặc.
Cùng lắm đến lúc đó cho Phượng Ôn Luân – người quản lý Hạm Thần Ổ chút lợi ích là được, ông ta cũng không tin Phượng Ôn Luân thực sự sẽ vì mấy tiên nhân nho nhỏ không đâu, mà đến tìm lão gây phiền phức.
Nhưng có nằm mơ ông ta cũng không nghĩ đến, Diệp Mặc cũng dám rời khỏi Hạm Thần Ổ.
Bất kể Diệp Mặc có tâm tư gì, lão đều mừng rỡ như điên.
Lão ta lập tức đi theo Diệp Mặc, thoáng cái cũng đã đi ra khỏi Hạm Thần Ổ.
Ông ta suy đoán Diệp Mặc có thủ đoạn gì, hoặc là che giấu tu vi, là cố ý dụ lão đi ra.
Nhưng tâm tư của lão cũng giống như Diệp Mặc, cho dù Diệp Mặc cũng là Hóa đạo Thánh đế, lão cũng không sợ.
Lão tuyệt đối không tin Diệp Mặc là một Đạo nguyên Thánh đế, chuyện đó không có khả năng.
Diệp Mặc chỉ sợ Thân Đồ Hưng Đức không đuổi theo, Thân Đồ Hưng Đức đuổi theo, hắn ngược lại thở phào nhẹ nhỏm.
Hắn biết rõ Thân Đồ Hưng Đức sẽ không bỏ qua cho hắn, cho dù là hắn ở trong phòng, chỉ sợ cũng không an toàn như vậy.
Trong đại sảnh, người của Hạm Thần Ổ chắc chắn sẽ không để cho Thân Đồ Hưng Đức động thủ, nhưng không ở trong đại sảnh, Thân Đồ Hưng Đức muốn động thủ, ai biết Hạm Thần Ổ này có quan tâm hay không? Nếu như Hạm Thần Ổ mặc kệ, đối với hắn có thể không phải là chuyện tốt gì.
Cũng không phải nói Diệp Mặc sợ Thân Đồ Hưng Đức kia, mà là Diệp Mặc cho rằng hắn muốn giết Thân Đồ Hưng Đức nhất định phải sử dụng đòn sát thủ của mình.
Trong phòng mà động thủ, bất kể có thể lan đến gần Mục Tiểu Vận hay không, cũng có khả năng sẽ khiến cho thần thông của hắn bị lộ ra cho Hạm Thần Ổ biết.
Chính vì vậy, Diệp Mặc mới lựa chọn động thủ bên ngoài Hạm Thần Ổ.
Lúc trước trong đại sảnh Hóa đạo Thánh đế nhỏ gày ngăn cản Thân Đồ Hưng Đức động thủ kia trông thấy Diệp Mặc cũng dám ra khỏi Hạm Thần Ổ, cũng sửng sốt một chút.
Khi y trông thấy Thân Đồ Hưng Đức đi theo Diệp Mặc cũng ra khỏi Hạm Thần Ổ, lập tức cười lạnh một tiếng:
– Không biết sống chết!
Cũng không biết y nói Diệp Mặc không biết sống chết, hay là nói Thân Đồ Hưng Đức không biết sống chết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2129: Không Có Sức Đánh Trả
Không Có Sức Đánh Trả
D
iệp Mặc cũng không hề đi quá xa khỏi Hạm Thần Ổ, khó khăn lắm đến được nơi có thể tránh thoát khỏi thần thức của Đạo nguyên Thánh đế thì chủ động ngừng lại.
Tại Thánh đạo Tàn giới, bởi vì vết nứt không gian và pháp tắc mất trật tự, thần thức cũng sẽ bị hạn chế, nơi cách vài chục dặm, Diệp Mặc dùng Thời Không Thoa chỉ trong khoảng thời gian ngắn là đã đến.
– Dẫn ta tới nơi này, chắc hẳn ngươi phải có một vài đòn sát thủ nhỉ, nhưng tuyệt đối không nên để ta thất vọng.
Đương nhiên bất kể có để cho ta thất vọng hay không, chờ ta giết ngươi xong, hai thê thiếp của ngươi ta đều nhận hết.
Thân Đồ Hưng Đức nhìn Diệp Mặc cười lạnh nói.
Đồng thời đưa tay đã vạch ra một đường vòng cung màu đen.
Diệp Mặc trong lúc nhất thời lại không thấy rõ đường vòng cung kia là pháp bảo gì, thần thức đao của hắn đâm vào lại phát hiện là một đống châm dài màu đen rậm rạp chằng chịt, mỗi một cái châm dài đen nhánh tựa như đều tự động lay động, mang theo sát ý âm trầm.
– Chắc hẳn bạn của ngươi sẽ tìm tới nơi này trong một nén nhang chứ gì?
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói, hắn biết Thân Đồ Hưng Đức dám tới nơi này, ngoại trừ không sợ mình ra, khẳng định là còn hẹn người khác nữa.
– Ngươi rất thông minh, nhưng không cần chờ một nén nhang, ta sắp quay về rồi…
Thân Đồ Hưng Đức vẫn chưa nói xong, Diệp Mặc đã động thủ.
Diệp Mặc quyết định sẽ giết Thân Đồ Hưng Đức trong thời gian ngắn nhất, ở chỗ này hắn thế lực đơn bạc, một khi lại có người đến, đối với hắn cũng không có lợi gì.
Nếu như thời gian kéo dài thêm một chút, hắn khẳng định dù là Thân Đồ Hưng Đức không có hẹn người, thì người quản lý có đôi mắt dài nhỏ cũng tới xem.
– Ngươi nói không sai, không cần chờ một nén nhang…
Cùng lúc khi Diệp Mặc nói, đã có hai luồng Thần Văn đánh ra.
Bây giờ miễn cưỡng hắn có thể phóng ra luồng Thần Văn thứ ba, nhưng Diệp Mặc biết, cho dù ba luồng Thần Văn đồng thời phóng ra, hắn cũng không thể giết Thân Đồ Hưng Đức trong thời gian ngắn nhất.
Hai luồng Thần Văn tuyệt đối sẽ làm cho Thân Đồ Hưng Đức bị thương.
Cho dù là không cách nào giết được Thân Đồ Hưng Đức nhưng cũng sẽ khiến cho tên này lúng túng trong thời gian ngắn nhất.
Diệp Mặc bây giờ không cáhch nào phát huy được hung danh đáng sợ của Thái Sơ Thần Văn, với hắn mà nói, chỉ cần có thể hù được Thân Đồ Hưng Đức là được rồi.
Hai luồng Thần Văn vặn vẹo, trong nháy mắt phá vỡ lĩnh vực Hoá đạo của Thân Đồ Hưng Đức.
Lúc này Thần Văn của Diệp Mặc so với lúc trước chỉ có hình thức chứ không có cái thần của Thần Văn, kém xe đâu chỉ vạn dặm? Pháp tắc Thời Không trước mặt Thần Văn hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, toàn bộ không gian chỉ có hai luồng Thần Văn vặn vẹo, bất chấp không gian, thời gian.
– Thái Sơ Thần Văn?
Thân Đồ Hưng Đức sắc mặt đại biến.
Cũng may kinh nghiệm chiến đấu của lão phong phú, không xoay người bỏ chạy như những người khác.
Vô số Huyền Âm Thiên Nguyên châm đen nhánh trong tay đã kéo đường vòng cung màu đen kia dài ra xa đến mấy trăm trượng, giống như một dải lụa màu đen, che chắn hết thảy mọi đường đi của Thái Sơ Thần Văn.
Huyền Âm Thiên Nguyên châm không phải là pháp bảo phòng ngự, vốn lão muốn trong thời gian ngắn nhất dùng Huyền Âm Thiên Nguyên châm giết Diệp Mặc, lại không thể tưởng được đối mặt với Thái Sơ Thần Văn, lão chỉ có thể vội vàng dùng loại châm này để phòng ngự.
Thình Thịch…
Thái Sơ Thần Văn bổ vào dải lụa màu đen bằng Huyền Âm Thiên Nguyên châm, mang theo hàng loạt tiếng vang trầm đục, Thần Văn bóp méo không gian kia trong nháy mắt mở ra hai đường vòng cung uốn lượn ở phía trên dải lụa màu đen này.
Vậy mà lại không có bị ảnh hưởng chút nào đánh về phía Thân Đồ Hưng Đức.
Bởi vì bị Huyền Âm Thiên Nguyên châm ngăn trở, trong thời gian ngắn nhất Thân Đồ Hưng Đức đã phóng ra một cái pháp bảo phòng ngự Đại Ấn.
Đại Ấn vừa mới phóng ra, lão lại một lần nữa cảm thấy một loại sát ý rét lạnh đáng sợ đã tập trung vào lão.
– Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung…
Thân Đồ Hưng Đức rốt cuộc không vực dậy nổi chút gan dạ nào để tiếp tục chiến đấu với Diệp Mặc nữa, lão khẳng định Diệp Mặc cũng là một Hóa đạo Thánh đế, một Hóa đạo Thánh đế lão cũng không sợ, thứ lão sợ là Thái Sơ Thần Văn và Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Đồng thời có được hai loại pháp khí thường cổ đáng sợ, ai biết còn thứ gì khác mà đối phương chưa giở ra nữa?
Uỳnh…
Hai luồng Thái Sơ Thần Văn bị Đại Ấn của Thân Đồ Hưng Đức vội vàng phóng ra đỡ được, trong nháy mắt dịu xuống.
Nhưng sở dĩ Thái Sơ Thần Văn khiến cho người ta sợ hãi, không phải là vì có thể ngăn cản được nó, mà là vì sau khi ngăn trở, anh sẽ không biết tuyến đường tiếp theo của Thần Văn.
Bởi vì Thái Sơ Thần Văn tu luyện tới cực hạn, vốn có thể không cần để ý tới pháp tắc Thời Không, có đôi khi một luồng Thái Sơ Thần Văn thậm chí có thể vượt qua mấy giao diện liên tiếp giết đối thủ.
Quả nhiên hai luồng Thái Sơ Thần Văn này sau khi bị ngăn trở, vậy mà lại vặn vẹo không gian, thay đổi một phương hướng khác lại bổ về phía Thân Đồ Hưng Đức.
Chỉ có điều là uy lực so với lúc trước đã nhỏ đi rất nhiều mà thôi.
Thân Đồ Hưng Đức ngay cả Huyền Âm Thiên Nguyên châm của mình cũng không kịp phóng ra tiếp để công kích Diệp Mặc, cũng không kịp thu hồi Đại Ấn của mình, trong lúc vội vàng phóng ra một cái lá chắn, quay người liền đã phát động ra độn thuật.
Sở dĩ Diệp Mặc đồng thời phóng ra Thái Sơ Thần Văn và Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, đương nhiên là muốn trong thời gian ngắn nhất giết chết Thân Đồ Hưng Đức, bằng không đợi pháp bảo của Thân Đồ Hưng Đức hoàn toàn phóng ra rồi thì cho dù là hắn có thể giết được Thân Đồ Hưng Đức, cũng phải cần rất nhiều thời gian, thậm chí bản thân còn phải chịu chút thiệt hại nhỏ.
Mà ở Hạm Thần Ổ này, hắn không có bạn bè gì cả, bạn của Thân Đồ Hưng Đức có bao nhiêu, ai mà biết được?
Trong nháy mắt khi Thân Đồ Hưng Đức xoay người, Diệp Mặc cười lạnh bắn ra mũi tên thứ nhất, mũi tên thứ hai, mũi tên thứ ba cũng đồng thời bắn ra.
Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn hắn có bảy cây, Diệp Mặc tin tưởng, giết Thân Đồ Hưng Đức, dưới sự đánh lén của Thái Sơ Thần Văn, căn bản là sẽ không dùng hết bảy mũi tên.
Mũi nhọn dài màu vàng kim xẹt qua, Huyền Âm Thiên Nguyên châm đã không còn sự khống chế của Thân Đồ Hưng Đức bị mũi nhọn dài màu vàng kim này xuyên qua, trong nháy mắt đã trở nên mất trật tự không chịu nổi.
Thân Đồ Hưng Đức toàn thân xiết chặt, cũng cảm giác được không gian chung quanh giống như một bàn tay to rét lạnh u ám, siết chặt cổ lão, khiến cho lão không cách nào hô hấp.
Độn thuật đã phát động trong chớp nhoáng này đã bị phong tỏa, hoàn toàn không có cách nào tiếp tục được nữa.
Thân Đồ Hưng Đức rất rõ ràng, đây là phong tỏa của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, lúc này nếu như có thể, lão tình nguyện cầu xin Diệp Mặc.
Nhưng lão biết cầu xin chỉ là để lão chết càng mau hơn một chút mà thôi, đối mặt Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn và Thái Sơ Thần Văn, cho dù là lão không trốn cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.
Lão rất không hiểu cái kẻ ngẫu nhiên đi vào Hạm Thần Ổ này, tại sao có thể có thủ đoạn đáng sợ như vậy.
Nếu như được làm lại một lần nữa, lão thà rằng đem Chân Vân Sa của mình đưa cho Diệp Mặc, cũng không muốn kết thù với loại người này.
Ken két …
Lá chắn Thân Đồ Hưng Đức miễn cưỡng phóng ra rốt cuộc chặn được luồng Thần Văn thứ nhất, là chắn còn chưa di chuyển vị trí, luồng Thần Văn thứ hai đã xẹt qua thắt lưng lão.
Một màn máu phun ra, một chân của Thân Đồ Hưng Đức cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Cho tới bây giờ, lão cũng chỉ bị đè lên mà đánh, cũng là bởi vì hai luồng Thần Văn kia.
Thân Đồ Hưng Đức hận chết đi được, nếu như không có Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, hai luồng Thần Văn này cho dù lợi hại, cũng không cách nào loại trừ được một cái chân của lão.
Chỉ cần hai luồng Thần Văn không cách nào tạo thành tổn thương đối với lão, bước tiếp theo lão có thể phản kích.
Nhưng khố thay đối phương ngoại trừ Thái Sơ Thần Văn còn có một thứ đáng sợ khác là Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Trên thế giới này không có nếu như, trong khi ý niệm trong đầu Thân Đồ Hưng Đức vừa mới chớp động, cây Cốt Tiễn màu vàng kim rét lạnh u ám thứ nhất đã đến trước mặt lão.
Giờ khắc này, sức sống trong không gian chung quanh Thân Đồ Hưng Đức đã toàn bộ bị hủy diệt không còn một mảnh, trước mặt lão chỉ có một cây Cốt Tiễn màu vàng kim đoạt đi đường sống của người ta.
Lúc này thế giới trước mặt lão là màu xám tro, một màu sắc không có chút sức sống nào.
Thân Đồ Hưng Đức gầm rú một tiếng xé rách, hai cánh ta đồng thời đánh ra, tầng tầng gợn sóng bị quyền phong của lão đánh ra, những con sóng kia gặp phải Cốt Tiễn màu vàng thì lập tức nhộn nhạo dạt ra.
Cốt Tiễn màu vàng giống như gặp phải ngăn trở, tốc độ đột nhiên trở nên chậm lại, sức sống chung quanh đó hình như cũng tại thời khắc này khôi phục lại không ít.
Két…
Gợn sóng trong không gian phá vỡ ra, Cốt Tiễn màu vàng liền trực tiếp xẹt qua một nắm tay của Thân Đồ Hưng Đức, mang theo một dòng huyết vụ nhàn nhạt, một cánh tay của Thân Đồ Hưng Đức bắt đầu từ nắm đấm, trong nháy mắt bị diệt mất.
Lúc này Thân Đồ Hừng Đức hoàn toàn chẳng quan tâm nắm đấm của mình đã bị Cốt Tiễn màu vàng kim tiêu diệt, lão vừa định lại phóng ra một món pháp bảo phòng ngự nữa, liều lĩnh bỏ mặt tất cả mà chạy, càng vì sát cơ âm trầm đến rùng mình lại một lần nữa tập trung vào lão.
Nếu như nói vừa rồi lão còn có thể dùng nắm đấm của mình phá vỡ những sát cơ hủy diệt này, tìm được một chút cơ may sống sót, còn bây giờ nửa cơ hội lão cũng không có.
Ba cây Cốt Tiễn màu vàng đồng thời tới trước mặt lão, Thân Đồ Hưng Đức tuyệt vọng nhìn chằm chằm ba cây Cốt Tiễn đã đến trước mặt, đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.
Lão biết cho dù là lão ra sức ngăn trở ba cây Cốt Tiễn này, cũng ngăn không được đòn kế tiếp của Diệp Mặc.
Bành…
Huyết sắc văng khắp nơi, thân thể của Thân Đồ Hưng Đức bị Cốt Tiễn làm nổ tung trong nháy mắt, lão nghe thấy câu nói sau cùng.
– Xem ra ta đánh giá cao ngươi rồi.
Đáng tiếc là, cho dù Thân Đồ Hưng Đức phẫn nộ, cũng không cách nào biểu đạt ra được.
Diệp Mặc từ trên không thu lấy một cái nhẫn của Thân Đồ Hưng Đức và Huyền Âm Thiên Nguyên châm của Thân Đồ Hưng Đức, một đám lửa đốt cho dấu vết chiến đấu trở thành hoàn toàn không rõ ràng, lúc này mới chợt lách người biến mất không còn dấu vết.
Diệp Mặc trong lòng tự hiểu rõ, hắn giết Thân Đồ Hưng Đức nhìn như đơn giản, nhưng trên thực tế đã lấy ra hết mọi thủ đoạn.
Cũng may Thân Đồ Hưng Đức chỉ khiến cho hắn bắn ra bốn mũi tên, nguyên khí tổn thất tuy không nhỏ, nhưng còn chưa đến mức phải lập tức dừng lại khôi phục.
Nếu như Thân Đồ Hưng Đức tới cùng với một người khác, Diệp Mặc tuyệt đối không dám dùng loại thủ đoạn lôi đình này để giết Thân Đồ Hưng Đức trong thời gian ngắn nhất.
Thân Đồ Hưng Đức xác thực không phải là vì xem thường Diệp Mặc mà bị giết, mà là vì quá cẩn thận mới bị giết.
Lão vẫn cho là Diệp Mặc có người giúp đỡ, hoặc là cho rằng Diệp Mặc dẫn dụ lão tới, ở chung quanh có mai phục gì đó, lại không ngờo Diệp Mặc căn bản không có bất luận mai phục hay âm mưu gì cả.
Kết quả là sự chú ý của lão cũng chưa hề hoàn toàn đặt ở trên người Diệp Mặc, bị Diệp Mặc chiếm tiên cơ đè lên mà đánh, gần như không có sức đánh trả.
Diệp Mặc sau khi rời đi trong nháy mắt liền nuốt mấy viên thần đan khôi phục nguyên khí, trong thời gian ngắn nhất lại về tới Hạm Thần Ổ.
Đồng thời cúi đầu, tiến vào Hạm Thần Ổ với dáng vẻ giống hệt như lúc rời đi.
– Ồ?
Người quản lý Hạm Thần Ổ làn da trắng nõn, con mắt nhỏ dài, thậm chí mang theo một tia u ám lạnh lẽo kia trông thấy Diệp Mặc đơn độc một mình tiến đến ngạc nhiên và hoài nghi kêu lên một tiếng.
Y cho rằng Thân Đồ Hưng Đức ra ngoài, người này tất nhiên sẽ bị giết.
Lúc trước y nói tự tìm đường chết, chính là nói Diệp Mặc tự tìm đường chết, nhưng bây giờ Tiên đế nho nhỏ này vậy mà lại về tới trước rồi, mà Thân Đồ Hưng Đức lại chưa trở về, chuyện này là sao?
– Ngươi chờ một chút.
Thân Đồ Hưng Đức đâu?
Người quản lý này gọi Diệp Mặc lại, lạnh lùng hỏi một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2130: Một Mình Tiến Vào Hư Không
Một Mình Tiến Vào Hư Không
N
gươi chờ một chút, Thân Đồ Hưng Đức đâu?
Người quản lý này gọi Diệp Mặc lại, lạnh lùng hỏi một câu.
Diệp Mặc mờ mịt nhìn thoáng qua người quản lý này, một hồi lâu mới nói:
– Thân Đồ Hưng Đức, ta làm sao biết được? Ta có chút xích mích với lão, không thèm để ý tới lão.
– Ta biết, vừa rồi ngươi ra ngoài làm gì hả?
Người quản lý này ngữ khí càng u ám lạnh lẽo.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Ta nghỉ lại đây cũng đã thanh toán thần tinh, chẳng lẽ ngay cả ra ngoài tiểu tiện cũng phải báo cáo với ngươi sao? Ta là bán mình cho ngươi, hay là ai vào ở đây đều phải bị các ngươi hạn chế hành động?
-…
Người quản lý con mắt nhỏ dài này lập tức bị nghẹn, mà Diệp Mặc lại không nhanh không chậm tiến vào trong Tiên tức lâu, trong nháy mắt biến mất trước mặt y.
Y không tiếp tục đuổi theo Diệp Mặc vặn hỏi nữa, mà nhanh chóng ra khỏi Hạm Thần Ổ, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã đi tới nơi Diệp Mặc và Thân Đồ Hưng Đức chiến đấu.
Sau khi y nhìn thấy nơi này đã bị Diệp Mặc đốt không có một chút dấu vết gì, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Y khẳng định Thân Đồ Hưng Đức đã bị giết rồi, nhưng tên Tiên đế tên là Diệp Mặc trong một thời gian ngắn ngủi vậy mà có thể giết chết Thân Đồ Hưng Đức, đây quả thực là nghe quá kinh người.
Trừ phi người tên là Diệp Mặc kia không phải là Tiên đế, không cần trừ phi nữa, y khẳng định Diệp Mặc không phải là Tiên đế, tu vi ít nhất là Dục đạo Thánh đế trở lên.
Khó trách dám một mình tiến về Hư Thị, thì ra là che giấu tu vi.
Người quản lý này sau khi hiểu rõ điểm ấy, cũng không tiếp tục ở lại chỗ này nữa, quay người nhanh chóng về tới Hạm Thần Ổ.
…
– Ngươi ở đây làm gì hả?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm một gã Tố đạo Thánh đế đứng ở giữa gian phòng của Thanh Như lạnh giọng nói, người này hắn nhận ra, lúc trước khi hai người Thanh Như và Tiểu Vận đi xuống, thằng này chủ động xum xoe nhưng Thanh Như và Tiểu Vận không có để ý tới gã.
Diệp Mặc còn nghe được thằng này tên là Phùng Anh Vệ, là người của Thương Vũ Thần Cốc.
Phùng Anh Vệ hiển nhiên là biết rõ Thân Đồ Hưng Đức đi theo Diệp Mặc, gã căn bản không nghĩ là Diệp Mặc lại có thể trở về, cho nên gã định đoạt về tay một người trước khi Thân Đồ Hưng Đức quay lại đã rồi nói sau.
Đợi lát nữa Thân Đồ Hưng Đức cho dù là đã trở về, cũng không thể bởi vì một người phụ nữ mà đắc tội Thương Vũ Thần Cốc.
Nhưng Thân Đồ Hưng Đức chưa trở về, người tên là Diệp Mặc này rõ ràng đã về tới trước rồi.
– Thì ra là Diệp tiên hữu, ta tới đây là muốn tìm…
Phùng Anh Vệ nhất thời nghẹn lời, lại tìm không thấy lý do thích hợp.
– Cút.
Diệp Mặc giơ chân lên một phát, Phùng Anh Vệ đã bị Diệp Mặc trực tiếp đá vào ngực, bay lên không phun ra một ngụm máu tươi.
Chờ lúc gã rơi trên mặt đất, vậy mà không dám trách hỏi Diệp Mặc, quay người vội vã đi.
Gã cũng không phải là đồ ngốc, Thân Đồ Hưng Đức đi theo Diệp Mặc cùng đi ra, bây giờ Thân Đồ Hưng Đức chưa trở về, Diệp Mặc thì lại đã trở về, chuyện này nếu mà đơn giản mới là lạ.
…
Chuyện Thân Đồ Hưng Đức mất tích, cũng chẳng có bao nhiêu người chú ý, dù sao mọi người ở đây đa số cũng là vì chờ thuyền tiến về Hư Thị, bất kể Diệp Mặc mất tích, hay là Thân Đồ Hưng Đức mất tích đều chẳng phải là chuyện gì lớn lao, tối đa chỉ truyền bá trong một phạm vi nhỏ mà thôi.
Mà Diệp Mặc lúc này lại sửa sang lại đồ đạc của mình trong Thế giới trang vàng.
Trong chiếc nhẫn của Thân Đồ Hưng Đức hắn cũng đã lấy được mấy ngàn vạn thần tinh thượng phẩm, nhưng thần linh mạch chỉ có một dòng trung phẩm thôi, kém xa tít tắp môn chủ giàu có của Đô đình Thần môn.
Bây giờ thần tinh của Diệp Mặc ngoại trừ đưa cho Ngu Tú và bảo Ngu Tú mang cho Lạc Ảnh, cộng lại đã gần trăm triệu rồi.
Trong chiếc nhẫn của Thân Đồ Hưng Đức, những thần linh thảo và vật liệu kia tuy khiến cho Diệp Mặc rất là mừng rỡ, nhưng thứ khiến cho Diệp Mặc cảm thấy hứng thú nhất vẫn là Chân Vân Sa kích cỡ tương đương như một quả bóng rỗ kia.
Đã lấy được Chân Van Sa và Ma Ngọc Kỳ Vũ, Diệp Mặc chuẩn bị tiếp tục thăng cấp Thời Không Thoa.
Hỏa linh – Tiểu Thanh không cách nào nung chảy Thí Đạo Đoản Thương kia, nhưng luyện chế thần khí thượng phẩm, nung chảy tiên tài cấp mười hai hiển nhiên là không thành vấn đề.
Vì tăng cường phòng ngự trong hư không, Diệp Mặc gần như muốn Thời Không Thoa hoàn toàn thay đổi hình dáng, chẳng những gian phòng đều bị thay đổi, ngay cả trận pháp cả thảy cũng đều tăng cường hoặc là trực tiếp đổi luôn.
Một năm sau, Diệp Mặc nhìn Thời Không Thoa đã hoàn toàn thay đổi hình dạng trước mắt, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Hai món tiên tài cựa phẩm cũng bị hắn thêm vào, Thời Không Thoa được hắn luyện chế thành một món thần khí thượng phẩm, hơn nữa còn là thần khí thượng phẩm phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ.
Có thể biến Thời Không Thoa thành thần khí thượng phẩm, ngoại trừ trình độ luyện khí cực mạnh của Diệp Mặc ra, cũng có quan hệ cực lớn với trinh độ trận pháp của hắn.
Sau khi trận pháp phong ấn con đường từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới một lần nữa phong ấn lại, trình độ trận pháp của Diệp Mặc càng tăng lên vù vù.
Mà luyện khí và trận pháp vốn là phải kết hợp với nhau, chính vì vậy, Diệp Mặc mới có thể luyện chế Thời Không Thoa thành tinh phẩm trong thần khí thượng phẩm.
Diệp Mặc biết rõ vé tàu tiến về Hư Thị hắn đừng mong nữa, hiện tại pháp bảo phi hành của hắn đã thăng cấp hoàn tất, đã có thể tiến về Hư Thị rồi.
Diệp Mặc từ Thế giới trang vàng đi ra, phát hiện Thanh Như và Mục Tiểu Vận đều ở trong phòng.
– Tướng công, anh xuất quan rồi sao?
Mục Tiểu Vận trông thấy Diệp Mặc xuất quan, lập tức vui mừng đứng lên.
Thanh Như tới hỏi một số vấn đề trong tu luyện, Mục Tiểu Vận dứt khoát cũng không có tu luyện, giải đáp giúp Thanh Như.
Sau đó hai người lại nói đến chuyện Diệp Mặc, nghe Mục Tiểu Vận nói chuyện Diệp Mặc từ địa cầu đến tiểu thế giới, Thanh Như lại càng nghe càng thấy thú vị.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, Thanh Như, cô đi kêu Phục Phi ra đi, bây giờ chúng ta sẽ đi.
Nghe nói sắp sửa rời khỏi Hạm Thần Ổ, tiến vào hư không tiến về Hư Thị, bất kể là Thanh Như hay là Mục Tiểu Vận đều có chút khẩn trương, dù sao rất nhiều người tu vi cao hơn bọn họ rất nhiều, cũng không giống như bọn họ, dám khống chế pháp bảo phi hành tiến về Hư Thị.
Phục Phi rất nhanh liền đi ra, nhưng y lại không hề khẩn trương, thậm chí còn có chút ít nóng lòng muốn thử.
…
– Cái gì? Bây giờ mọi người muốn đi Hư Thị?
Tiên đế giúp Diệp Mặc trả phòng kia cũng có chút không dám tin nhìn bốn người Diệp Mặc.
Cho dù là bốn Hóa đạo đỉnh cao, cũng không dám như vậy mà tiến về Hư Thị, mà bốn người Diệp Mặc lại muốn một mình tiến về Hư Thị.
– Đúng vậy, không có vé tàu, chúng tôi chỉ có thể tự đi.
Diệp Mặc nói, bản thân lại cũng không có bao nhiêu lo lắng.
Muốn nói hư không, hắn đã dạo chơi một thời gian rất dài trong hư không, đối với hư không sớm đã có các loại kinh nghiệm.
Hơn nữa, nếu như vô tình gặp lúc vạn phần khẩn cấp, cùng lắm thì tiên vào Thế giới trang vàng mà thôi.
Chủ yếu nhất là, hắn có là bàn phương vị tiến về Hư Thị.
– Bốn người đơn độc tiến về Hư Thị?
– Còn có một Đại La Tiên?
– Bọn họ có thể biết Hư Thị ở phương hướng nào không? Nếu như không biết phương hướng, cho dù là phi hành một vạn năm trong hư không cũng không cách nào đến được Hư Thị.
…
Bốn người Diệp Mặc một mình tiến về Hư Thị lập tức đưa tới chấn động xôn xao tại Hạm Thần Ổ, một mình tiến về Hư Thị, đó là chuyện mà rất ít Đạo nguyên Thánh đế mới dám làm, bây giờ cho dù là Đạo nguyên Thánh đế cũng không dám một mình tiến về Hư Thị, mà lúc này đã có bốn người không biết trời cao đất rộng muốn từ Hạm Thần Ổ tiến vào hư không, rồi tiến về Hư Thị.
Trong lúc nhất thời, gần như tất cả tiên nhân đang chờ thuyền đều đi ra xem náo nhiệt, trong đó thậm chí có một Đạo nguyên Thánh đế.
Bởi vì chuyến thuyền tiếp theo cũng chỉ cần hơn một năm thời gian nữa thôi sẽ đi qua, lúc này đã không còn ai tiếp tục bế quan nữa.
Khi Diệp Mặc phóng ra thần khí thượng phẩm – Thời Không Thoa, một vài Thánh đế đều trong nội tâm thầm than, bốn tiên nhân thông thường thật giàu có, ngay cả thần khí phi hành thượng phẩm cũng có, khó trách muốn mạo hiểm thử một lần.
– Đợi một chút.
Một gã Hóa đạo Thánh đế ngăn cản Diệp Mặc đã phóng ra Thời Không Thoa.
Diệp Mặc ý bảo ba người Thanh Như, Mục Tiểu Vận và Phục Phi lên Thời Không Thoa trước, lúc này mới chắp tay hỏi:
– Chúng tôi sắp sửa đi vào hư không rồi, vị tiên hữu này có gì chỉ giáo?
Hóa đạo Thánh đế này cũng không có chắp tay, chỉ chỉ vào cửa vào hư không trước Thời Không Thoa nói:
– Cái cửa vào hư không này không phải là tư nhân, nếu như muốn qua nơi này, cần phải bỏ ra một lượng thần tinh nhất định.
Nhưng ta cũng nhắc nhở ngươi một câu, cho dù là ngươi tiến vào hư không được, cũng không cách nào sinh tồn được.
Nếu như ngươi tin tưởng lời Biệt Phong ta nói, ta sẵn lòng giúp ngươi tìm bốn tấm vé tàu, thuyền cũng không hơn một năm nữa sẽ đi qua.
Lời Biệt Phong nói thoạt nhìn như là suy nghĩ cho mấy người Diệp Mặc, nhưng từ trong ánh mắt của gã Diệp Mặc đã nhìn ra, gã là nhắm vào Thời Không Thoa của mình.
Đoán chừng trong lòng gã đang nghĩ tới một món Thời Không Thoa thượng phẩm, cùng hắn lưu lạc trong hư không, còn không bằng cho gã dùng.
– Ta cứ không đưa thần tinh cho ngươi, ngươi lại có thể làm khó dễ được ta sao?
Diệp Mặc khinh thường nhìn Biệt Phong nói.
Hắn đã nhìn ra Biệt Phong này căn bản không phải người của Hạm Thần Ổ, thuần túy là muốn lừa gạt mình ở lại.
Sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, Biệ Phong quả nhiên biến sắc, gã không ngờ Diệp Mặc đã nhìn ra gã cáo mượn oai hùm.
Nếu như Diệp Mặc ở lại, vậy gã tuyệt đối sẽ có biện pháp đoạt thần khí thượng phẩm của Diệp Mặc về tay, nhưng người ta một Tiên đế vậy mà không nịnh gã, khiến cho gã phẫn nộ, lại không thể làm gì được.
Dù sao nơi nàu là Hạm Thần Ổ, gã không thể chủ động động thủ.
Người con mắt nhỏ dài đứng ở phía sau kia chính là người quản lý, khóe miệng chỉ cười lạnh.
Lúc này gã đã biết sự đáng sợ của Diệp Mặc, nếu như Biệt Phong thật sự giữ Diệp Mặc lại, đó chính là bản thân gã muốn chết.
Diệp Mặc dạy dỗ Biệt Phong một chầu xong, trực tiếp khống chế Thời Không Thoa từ cửa ra vào của Hạm Thần Ổ nhảy vào hư không.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Thời Không Thoa liền biến mất trong thần thức của mọi người không thấy gì nữa.
– Chỉ là bốn con sâu cái kiến cũng dám tiến vào hư không một mình tiến về Hư Thị, quả thực là muốn chết.
Biệt Phong không lừa gạt được Diệp Mặc, nhìn chằm chằm nơi Thời Không Thoa biến mất hừ lạnh nói một câu, lại cũng không dám ngang nhiên tiến lên cướp đoạt.
…
– Không đúng rồi.
Diệp Mặc nhìn la bàn chỉ phương hướng bị hắn khảm nạm vào phía trước Thời Không Thoa, cau mày nói một câu.
– Cái gì không đúng?
Bên cạnh Mục Tiểu Vận vội vàng hỏi một câu.
Diệp Mặc chỉ vào la bàn chỉ phương hướng nói:
– Cái la bàn chỉ phương hướng này bên trên căn bản là không có phương vị, chúng ta sao đi Hư Thị được?
Hư không bên ngoài Thánh đạo giới vô cùng vô tận, vô biên vô hạn, không có phương vị sẽ không có mục tiêu.
Trong hư không mà không có mục tiêu phi hành, đó là một việc không có chút ý nghĩa nào cả.
– Vậy làm sao bây giờ?
Thanh Như hiển nhiên cũng biết hư không nguy hiểm thế nào, hư không ở Tiên giới còn tốt một chút, dù sao Tiên giới ba mươi ba Thiên vực tách ra, cho dù là đã không có phương vị, chỉ cần tốn thời gian, cuối cùng cũng có thể tìm tới được một Thiên vực trong số đó.
Mà hư không trong Thánh đạo giới lại không giống như vậy, một khi bị sa vào rồi, nói không chừng vài vạn năm cũng tìm không thấy một đại lục chân chính.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









