[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 425 : Xem Một Đao Của Ta Trước Đã (c2121-c2125)
❮ sautiếp ❯Chương 2121: Xem Một Đao Của Ta Trước Đã
Xem Một Đao Của Ta Trước Đã
C
húc Quang Khải đứng ở cửa liếc mắt liền thấy Diệp Mặc, gã lấy được tin tức của Diệp Mặc, cho nên sau khi trông thấy Diệp Mặc, trong mắt sát cơ chợt lóe lên, nhưng lập tức trong mắt gã liền lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì gã nhìn thấy Đổng Yến cũng ở đây.
– Xin chào Đổng bảo chủ, không nghĩ tới có thể trông thấy đại giá Đổng bảo chủ ở chỗ này.
Chúc Quang Khải đối với Đổng Yến cũng không dám chậm trễ chút nào, nhanh chóng tới hỏi thăm.
Ân cần thăm hỏi Đổng Yến xong, tiếp theo gã mới chào hỏi Hành Nhiên.
Tuy gã chỉ là một Dục Đạo Thánh đế, thoạt nhìn lại không hề kiêng kỵ Hành Nhiên.
Diệp Mặc nhìn thấy gã này, trong lòng cười lạnh.
Hắn còn chưa đi tìm gã này gây phiền toái, gã này còn dám chủ động tìm tới nơi này.
Mình ở Hành Thị Thần Giác mới được một thời gian, gã này cũng đã xuất hiện ở đây, hiển nhiên là có bố trí cơ sở ngầm tại Hành Thị Thần Giác, mà cái cơ sở ngầm này chính là để chuyên môn theo dõi hắn đây.
– Thì ra là Chúc thành chủ của Thủy Vân Thần Thành.
Đổng Yến cũng không có tự cao tự đại, đứng lên chắp tay một cái.
Thành chủ Thủy Vân Thần Thành là một cường giả Hóa Đạo đỉnh cao, tu vi không thua gì Đổng Yến.
Mà Chúc Quang Khải chính là người của Hóa Đạo Thánh đế kia, đồng thời còn là thành chủ thứ hai của Thủy Vân Thần Thành.
Chỉ cần đối phương không động tới thứ trong tay mình, Đổng Yến cũng không có nghĩ tới chuyện đi đắc tội với loại người này.
Mẹ của Nữu Như Nam lại vội vàng đứng lên khách khí hành một cái tiên lễ với Dục Đạo Thánh đế này, nói:
– Thiên Diệp ra mắt Chúc thành chủ.
Bà ta đã ở Thủy Vân Thần Thành một khoảng thời gian, đương nhiên biết rõ sự mạnh mẽ và thế lực của Chúc Quang Khải.
Chúc Quang Khải hiển nhiên cũng nhận ra mẹ của Nữu Như Nam, thấy thế cười ha ha:
– Em gái Thiên Diệp thật đúng là càng ngày càng rạng rỡ.
Nữu Như Nam sắc mặc khó coi, cô nhìn ra Chúc Quang Khải tới nơi này chắc hẳn là vì Diệp Mặc, nói không chừng còn có thù oán rất lớn với Diệp Mặc.
Cô không muốn mẹ mình nói nhiều với Chúc Quang Khải, mà mẹ hiển nhiên là còn có quan hệ không tầm thường với Chúc Quang Khải.
Cũng may Nữu Thiên Diệp cũng thức thời, hình như biết rõ Diệp Mặc và Chúc Quang Khải rất không thoải mái, khi cùng Chúc Quang Khải lên tiếng chào xong, thì cười chứ không tiếp tục nói nhiều nữa.
– Ha ha, Chúc thành chủ quang lâm tệ giác, cũng xin mời ngồi.
Hành Nhiên chắp tay nói, bất kể Diệp Mặc có phải là thực sự lợi hại hay không, nhưng sự lợi hại của Chúc Quang Khải thì ông ta đã biết.
Với sự gian giảo lõi đời của ông ta, hiển nhiên đã nhìn ra Chúc Quang Khải là vì Diệp Mặc mà đến.
Trong suy nghĩ của ông ta, tốt nhất là Chúc Quang Khải và Diệp Mặc đánh nhau, Diệp Mặc giết Chúc Quang Khải, sau đó đắc tội Đại Thành chủ Lao Sầm của Thủy Vân Thần Thành, Đại Thành chủ Lao Sầm lập tức chạy đến đánh nhau với Diệp Mặc.
Nếu như Diệp Mặc là giả vờ lợi hại, vậy Lao Sầm giết Diệp Mặc càng vừa hay hợp ý ông ta.
Chờ sau khi Chúc Quang Khải ngồi xuống rồi, Hành Nhiên cố ý nói:
– Chúc thành chủ đột nhiên quang lâm Hành Thị Thần Giác ta, thật đúng là cho ta một bất ngờ trở tay không kịp.
Lúc trước đúng là ông ta bị lai lịch của Diệp Mặc dọa sợ, Diệp Mặc không ngờ lại là người giết tông chủ Úy Tuyên của Đô Đình Thần Môn, tin tức này đúng là nghe rợn cả người.
Nhưng lúc này ông ta tỉnh táo lại, cũng cảm giác chuyện này có chút vấn đề.
Thứ nhất tu vi Diệp Mặc chỉ có Tiên đế, hoặc là nói cho dù Diệp Mặc che dấu tu vi, tuổi của hắn thoạt nhìn cũng tuyệt đối không lớn, cho dù là thiên tài đi nữa, cũng không thể đạt tới Hóa Đạo viên mãn.
Thứ hai Diệp Mặc nhận ra Đổng Yến, Đổng Yến là một Hóa Đạo viên mãn, lại là bảo chủ Tây Rừng Bảo của thành Luân Lan Thánh Đạo.
Úy Tuyên kia bị chết ở bên ngoài thành Luân Lan Thánh Đạo, ai biết có phải là Đổng Yến đã hạ thủ hay không? Nếu như Đổng Yến liên thủ với Diệp Mặc giết Úy Tuyên, sau đó lại tuyên bố là Diệp Mặc giết, cũng không có người nào biết chuyện này là thật hay giả.
Dù sao Đổng Yến đại biểu cho Đại Nhật Thần Sơn, một Hóa Đạo trưởng lão của Đại Nhật Thần Sơn đột nhiên giết tông chủ của một Thần môn, chuyện này cũng không phải là chuyện nhỏ.
Chuyện này ảnh hưởng đến thanh danh và địa vị của Đại Nhật Thần Sơn, cho nên Đổng Yến mới có thể nói Úy Tuyên là do Diệp Mặc giết chết.
Hiện tại ông ta tỉnh táo lại, sau khi hiểu rõ chuyện này, thì không còn e ngại Diệp Mặc nữa.
Dù ông ta lấy cái cớ chính đáng để giết Diệp Mặc, Đổng Yến cũng không dám nói gì.
Hơn nữa bây giờ nhị thành chủ Chúc Quang Khải của Thủy Vân Thần Thành lại tới đây, đây càng là một chuyện tốt.
Lùi một bước mà nói, cho dù Diệp Mặc thật sự lợi hại, Hành Thị Thần Giác của ông ta liên hợp với Thủy Vân Thần Thành, lại có hai Hóa Đạo Thánh đế, còn có mấy vị Dục Đạo Thánh đế, cần gì phải sợ một tên Diệp Mặc?
– Chúc mỗ lần này tới đây đúng là đột nhiên, trước tiên xin nói lời xin lỗi với Đổng bảo chủ và Hành tiên hữu rồi, chớ trách tội.
Sau khi Chúc Quang Khải trông thấy Đổng Yến ở chỗ này, lập tức liền thay đổi không trực tiếp gây sự với Diệp Mặc, trước tiên chuẩn bị ổn thỏa với Đổng Yến.
Còn Hành Nhiên, gã tin tưởng Hành Thị Thần Giác cũng sẽ không ngăn trở gã gây sự với Diệp Mặc.
– Chúc thành chủ nghiêm trọng rồi, Chúc thành chủ quang lâm Hành Thị Thần Giác ta, ta vui mừng còn không kịp nữa là, không dám trách tội?
Hành Nhiên càng vẻ mặt tươi cười, khách khí vô cùng.
Thái độ đó chính là Chúc Quang Khải ngươi hủy đi một nửa Hành Thị Thần Giác ta, ta cũng sẽ vui vẻ còn không kịp, chớ đừng nói chi là ngươi tìm người khác tính sổ.
Chúc Quang Khải đương nhiên nhìn ra thái độ của Hành Nhiên, gã lập tức nói:
– Không dối gạt Hành tiên hữu, hôm nay ta tới đây là để tìm người tính sổ.
Năm đó ta bị người này gài bẫy hãm hại không hề nhẹ, chỉ có điều là hôm nay Đổng bảo chủ và Hành tiên hữu đều đang ở đây, khiến cho ta có chút hơi khó xử.
Chúc Quang Khải đã nhìn ra Hành Nhiên đối với Diệp Mặc không có bất kỳ ý tứ ủng hộ nào, gã để ý chủ yếu chính là Đổng Yến.
Đổng Yến cười ha ha một tiếng nói:
– Ta tới nơi này là vừa vặn gặp phải Hành tiên hữu, Chúc thành chủ muốn tìm người tính sổ thì xin cứ tự nhiên, bất kể việc này ai đúng ai sai, ai mạnh ai yếu, Đổng Yến ta đều tuyệt đối sẽ không nói nhiều, càng sẽ không động thủ.
Hành Nhiên sợ thái độ của mình không rõ ràng, sau khi nghe xong lời Đổng Yến nói còn nói thêm:
– Hành Nhiên ta cũng không phải là ngày đầu tiên tu luyện, đương nhiên biết rõ chúng ta – những người truy tìm đại đạo ân oán rõ ràng.
Cho dù là trưởng lão của Hành Thị Thần Giác ta mạo phạm Chúc thành chủ, Chúc thành chủ muốn đánh muốn giết, ta cũng không dám nói nhiều.
Chúc Quang Khải vội vàng đứng lên chắp tay nói:
– Rất cảm ơn Đổng bảo chủ, rất cảm ơn Hành tiên hữu.
Gã chính là đang chờ câu nói này, chỉ cần Đổng Yến và Hành Nhiên không nhúng tay vào, Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế tầm thường, gã muốn nhào muốn nặn, còn không phải tùy ý gã cao hứng sao?
Năm đó nếu như không phải là Mộ Hoa Thần Sơn, một cái tát của gã đã có thể đập cho Diệp Mặc thành mảnh vụn rồi.
– Diệp Mặc, ta tìm ngươi rất là vất vả nha, vì tìm ngươi, ta đã phái người bốn phía trường kỳ đóng quân, may thay hôm nay cuối cùng cũng để cho ta đã tìm được, hy vọng ngươi không để cho ta thất vọng.
Đã nhận được lời khẳng định không nhúng tay vào của Hành Nhiên và Đổng Yến, Chúc Quang Khải không còn băn khoăn gì nữa.
Hành Nhiên sắc mặc biến đổi, bỗng nhiên nói:
– Chúc thành chủ, Diệp tiên hữu là khách quý của Hành Thị Thần Giác ta, chẳng lẽ người ngươi muốn tìm là Diệp tiên hữu, chuyện này, chuyện này…
Diệp Mặc trông thấy sắc mặc Hành Nhiên, bỗng nhiên có một loại cảm giác muốn nôn mửa.
Lão này thật sự là quá ghê tởm đi, làm kỹ nữ cũng không có ai nói như ngươi, muốn giả bộ cái rắm ah.
Chúc Quang Khải nhíu mày nói:
– Hành tiên hữu, vừa rồi ta đã chủ động nói rồi, ngươi cũng đồng ý rồi.
Chẳng lẽ, bây giờ lại muốn đổi ý sao?
Hành Nhiên siết chặt nắm đấm, một hồi lâu mới thở dài nói:
– Aii, mà thôi, Diệp tiên hữu là khách quý của Hành Thị Thần Giác ta, kính xin Chúc thành chủ…
Chúc Quang Khải nghe đến đó, làm sao không biết Hành Nhiên đang làm bộ làm tịch, nói không chừng lão này còn muốn giết chết Diệp Mặc hơn cả mình ấy chứ.
Lập tức lạnh nhạt nói:
– Ta đương nhiên sẽ nể mặt Hành tiên hữu chứ, Hành tiên hữu không cần phải lo lắng.
– Diệp Mặc, hiện giờ nơi này là phòng tiếp khách của người khác, ở chỗ này sẽ ảnh hưởng người khác nói chuyện, ân oán của chúng ta đi ra ngoài giải quyết đi.
Chúc Quang Khải biết trên người Diệp Mặc có rất nhiều thứ tốt, cho nên gã không muốn giết Diệp Mặc ở chỗ này.
Miễn cho đồ vật của Diệp Mặc lộ ra, khiến cho Đổng Yến và Hành Nhiên ngấp nghé.
– Ngươi là cái thá gì, dám bảo Các chủ ra ngoài?
Thanh Như và Mục Tiểu Vận tính tình ôn hòa, nhưng Phục Phi ngồi ở một bên lại nhịn không được, gần như là chỉ vào cái mũi Chúc Quang Khải hỏi.
– Chỉ là một Tiên Đế Trung Kỳ, cũng dám xen vào.
Chúc Quang Khải hừ lạnh một tiếng, đưa tay liền chộp tới Phục Phi.
Diệp Mặc lại đột nhiên đứng lên, cũng đưa tay chộp tới.
“BA~” một tiếng, một quyền này của Chúc Quang Khải bị bàn tay Diệp Mặc đập một cái thật mạnh, Chúc Quang Khải trong lúc vội vàng lại lui về phía sau vài bước lúc này mới đứng thẳng lại được, có chút sửng sốt không chắc chắn nhìn Diệp Mặc, trong lòng cũng không hiểu vừa rồi là chuyện gì xảy ra.
– Tên họ Chúc, con người ta sợ nhất phiền toái, tuy muốn giết ngươi, lại không muốn đi tìm ngươi.
Còn thật không ngờ ngươi khéo hiểu lòng người như thế, chủ động đưa tới cửa.
Đã vậy, trước hết xem một đao của ta đi.
Diệp Mặc nói xong, Tử Đao đã xé không bổ xuống, tại trong chớp nhoáng này, trong đại điện ngoại trừ chỗ ba người Thanh Như, Mục Tiểu Vận ngồi, bốn phía toàn bộ đều bị đao khí bao trùm.
Sát thế mạnh mẽ ác liệt dồi dào đến tận cùng bao trùm trọn không gian trong cái đại điện này.
Một đường Đao Vân vặn vẹo thoáng hiện trong không trung, giống như một con Độc Long vặn vẹo, chụp về phía Chúc Quang Khải.
Chúc Quang Khải đâu có nghĩ Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế tầm thường cũng dám chủ động động thủ, hơn nữa còn là trong đại điện của Hành Thị Thần Giác?
Chờ khi gã phát hiện luồng Đao Vân vặn vẹo này của Diệp Mặc là thần thông đỉnh cao, luồng Đao Vân vặn vẹo kia đã hoàn toàn khóa chặt gã lại.
Lúc này Chúc Quang Khải hiểu vô cùng rõ ràng, đối phương tuyệt đối không phải là Tiên đế, mà là một Thánh đế tu vi không thua gì gã, thậm chí so với gã còn lợi hại hơn.
Giờ khắc này gã đã không kịp nghĩ nhiều rồi, một Thủy Sắc Quang Hoa được gã gượng gạo phóng ra, miễn cưỡng phong bế chung quanh mình lại.
Uỳnh…
Lĩnh vực Thánh đế đụng vào nhau, lĩnh vực của Chúc Quang Khải giống như vỏ trứng gà vỡ vụn thành từng mảnh, hoàn toàn không có nửa phần năng lực chống đỡ.
Bành.
Đao Vân vặn vẹo rốt cuộc rơi xuống, trong lúc vội vã xẹt qua lĩnh vực đã bị nghiền nát của Chúc Quang Khải, đánh vào trên Thủy Sắc Quang Hoa của Chúc Quang Khải, Thủy Sắc Quang Hoa kia giống như một chậu rửa mặt chứa đầy nước, sau đó bị đánh vỡ ra, ầm ầm vỡ vụn.
Hơi nước văng khắp nơi, lập tức nổ ra, toàn bộ đại điện đều là vết nước.
Nhưng đây hoàn toàn không phải là kết thúc, lực nổ mạnh của thần nguyên mạnh mẽ đánh ra, cung điện này lập tức bị lực nổ tung này đánh thành mảnh vụn.
Mấy người tu vu hơi kém một chút của Hành Thị Thần Giác tức thì bị loại lực lượng xung kích đáng sợ này trực tiếp đánh bay, Đại tiểu thư Hành Uyển Mạn cho dù là tu vi Tiên đế, cũng bị vết nước nổ tung kia đánh bay, trên không phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Mặc động thủ tại địa bàn Hành Thị Thần Giác, cũng không có ý thức giữ lại, cung điện này bị hắn phá hủy, hắn làm như không biết gì.
Cùng lúc, quyền thế Liệt Không đã theo sát đánh tới.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2122: Đừng Vội Cút
Đừng Vội Cút
“Phập” một tiếng, Thủy Sắc Quang Hoa của Chúc Quang Khải phóng ra quá mức vội vàng, cuối cùng không thể hoàn toàn ngăn trở Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc, Đao Văn trực tiếp đánh xuống bả vai Chúc Quang Khải, nửa người của Chúc Quang Khải đã bị đánh bay.
– Đổng bảo chủ, cứu ta!
Chúc Quang Khải lúc này đâu còn nghĩ tới lúc trước đã nói cái gì đâu, trước tiên liền cầu cứu Đổng Yến.
Đổng Yến quanh thân đã tự động bố trí một vòng bảo hộ, những nguyên khí cuồng bạo nổ kia bị vòng bảo hộ của y ngăn trở, cũng không cách nào tiến vào trong vòng năm thước quanh y.
Y làm như không trông thấy nóc cái đại điện tiếp khách này bị xốc lên vậy, không nhanh không chậm nói:
– Trước khi Chúc thành chủ động thủ ta cũng đã nói sẽ không giúp bên nào rồi mà, Đổng Yến ta cái khác không dám nói, nhưng vẫn có thể nói được làm được.
– Hành tiên hữu…
Trông thấy Đổng Yến thấy chết mà không cứu, Chúc Quang Khải lập tức dời ánh mắt nhìn về phía Hành Nhiên, đồng thời miễn cưỡng lại phóng ra Thủy Sắc Quang Hoa của mình.
Bành.
Một tiếng nổ vang, Chúc Quang Khải chỉ kêu ba chữ kia, gã còn chưa phóng ra Thủy Sắc Quang Hoa thì đã nổ tung ra, đồng thời Chúc Quang Khải cũng bị không gian sát thế của Liệt Không quyền hoàn toàn xoáy lên, nổ thành một màn máu.
Sau một khắc, Diệp Mặc đã thu hồi chiếc nhẫn, về tới chỗ ngồi.
Một đám người ngồi trong đại điện đổ nát không có nóc nhà, cũng không có vách tường có vẻ hơi buồn cười, nhưng không ai nói gì trong thời khắc này.
Ngoại trừ những người quen biết Diệp Mặc ra, người của Hành Thị Thần Giác đều bị cảnh Diệp Mặc ra tay đáng sợ dọa cho sợ ngây người.
Diệp Mặc giết một Dục Đạo Thánh đế, trước sau chỉ dùng thời gian mười mấy cái hô hấp.
Một Dục Đạo thành chủ vừa rồi còn sống sờ sờ ở chỗ này kêu muốn tìm Diệp Mặc tính sổ, mười mấy hơi thở sau, đã bị Diệp Mặc diệt bột phấn cũng chẳng còn.
Diệp Mặc nhìn nhìn Hành Nhiên còn có chút không dám tin nói:
– Ngươi là người tu vi cao nhất Hành Thị Thần Giác hả? Vừa rồi ta không cẩn thận phá hủy đại điện tiếp khách của Hành Thị Thần Giác…
– Không sao, không sao, cái này là chuyện nhỏ, cũ không đi thì mới không tới, đợi lát nữa ta lại lập nên một cái đại điện tiếp khách khác là được rồi.
Hành Nhiên lúc này sao còn không rõ sự lợi hại của Diệp Mặc? Xem ra Diệp Mặc giết tông chủ Đô Đình Thần Môn cũng là một mình hắn độc lập hoàn thành, không có bất cứ quan hệ nào tới Đổng Yến.
Diệp Mặc ngay cả tông chủ của Đô Đình Thần Môn cũng dám giết, giết nhị thành chủ của Thủy Vân Thần Thành cũng chẳng nháy mắt một cái, đợi lát nữa nói hắn muốn tiêu diệt Hành Thị Thần Giác, Hành Nhiên tuyệt đối sẽ không hoài nghi.
Nhưng Diệp Mặc căn bản là không cảm kích, sắc mặc trầm xuống nói:
– Ngươi không sao, nhưng ta thì lại có liên quan.
Ta vừa rồi đã nói với ngươi, hôm nay ta là tới tìm phiền toái.
Người ta đã giết một tên, nếu bảo ta giết nhiều thêm mấy tên, ta cũng không để ý.
Diệp Mặc rất rõ ràng quy tắc sinh tồn ở đây, nếu như hắn không có thực lực, người khác sớm đã giết hắn rồi.
Nếu như hắn có thực lực, còn sợ hãi rụt rè, thì người khác cũng sẽ coi thường hắn.
Cái chỗ này, có thực lực cũng không cần ra vẻ đáng thương.
Hành Nhiên trong lòng thầm than, cái gì nên tới cuối cùng cũng phải tới.
Ông ta căn bản là không có nghĩ tới sẽ nhờ Đổng Yến cầu xin giùm, chỉ cần theo mắt nhìn một chút, là ông ta biết quan hệ giữa Đổng Yến và Diệp Mặc tốt hơn rất nhiều so với quan hệ với ông ta.
– Diệp các chủ có chuyện gì xin cứ sai bảo, nếu như Hành Thị Thần Giác ta có người nào mạo phạm Diệp các chủ, Hành Nhiên ta tuyệt đối sẽ không buông tha.
Hành Nhiên nói xong, đưa tay một cái tát liền vỗ ra, vừa rồi lúc lão ta vào cửa đã nhìn thấy Tố Đạo Thánh đế kia muốn động thủ với Diệp Mặc, bị một tát này của lão trực tiếp đập bay ra xa mấy ngàn thước.
Nhìn Tố Đạo Thánh đế kia trên không trung phun ra máu tươi, người khác đã biết, Hành Nhiên lần này không có nể tình.
Diệp Mặc căn bản không có xem Hành Nhiên biểu diễn, chỉ nhìn thoáng qua mẹ của Nữu Như Nam nói:
– Ta với Như Nam là bạn, trên đường gặp được Như Nam, lại nghe nói bà bị Hành Thị Thần Giác ép buộc giam giữ, đồng thời còn đánh cướp một quả Thiên Mệnh Đạo Quả của các ngươi, có phải vậy không?
Hành Nhiên nghe Diệp Mặc nói xong sắc mặc biến đổi, rốt cuộc lão đã hiểu vì sao Diệp Mặc tới Hành Thị Thần Giác rồi.
Diệp Mặc cũng là vì Thiên Mệnh Đạo Quả mà đến, nếu như nói Diệp Mặc thật sự là vì cứu mẹ con Nữu Như Nam lão tuyệt đối sẽ không tin.
Hành Nhiên sau khi hiểu rõ đạo lý này, lập tức nhìn chằm chằm hai gã Dục Đạo Thánh đế khác sắc mặc trầm xuống nói:
– Chuyện này là sao?
Nếu như đổi thành một người khác đến ra mặt giúp mẹ con Nữu Như Nam, Dục Đạo Thánh đế này còn dám kiên trì nói lời bịa đặt, nhưng sự dũng mãnh và trực tiếp của Diệp Mặc, vừa rồi gã đã nhìn thấy rõ ràng.
Chỉ cần có nửa chữ nói dối, đó chính là kết cục lập tức bị giết.
Cho dù là thái thượng tông chủ Hành Nhiên cũng không có cách nào cứu được gã.
Sau khi hiểu rõ đạo lý này, gã lập tức đứng lên nói:
– Bởi vì chúng tôi biết rõ Như Nam và mẹ của cô ấy đã lấy được một quả Đạo Quả, cho nên nổi lên tâm tư xấu xa… Chúng tôi đã biết chuyện này là vô cùng sai trái rồi, tôi tình nguyện bồi thường lớn nhất…
– Mất mặt đáng xấu hổ.
Hóa Đạo Thánh đế này hừ lạnh một tiếng quát mắng Dục Đạo Thánh đế này một câu, đồng thời trong lòng lại âm thầm tức giận.
Một quả Thiên Mệnh Đạo Quả, nếu như bị gã đoạt được, nói không chừng còn có cơ hội tìm kiếm Đạo Nguyên, nhưng đáng tiếc lại để cho tên Diệp Mặc này biết rồi.
Lúc này Nữu Như Nam lập tức đứng lên nói:
– Thiên Mệnh Đạo Quả đó không ở trên người chúng tôi, đã bị một Dục Đạo Thánh đế lấy đi rồi, sau đó Dục Đạo Thánh đế kia cố ý để lộ khí tức của Đạo Quả, để cho chúng tôi gánh tội oan.
Mẹ của Nữu Như Nam Nữu – Thiên Diệp biết rõ lúc này nhất định phải nói ra sự thật, nếu không Diệp Mặc đi rồi, mẹ con các cô sẽ là kết cục mặc người chém giết.
Cho nên tiếng nói của Nữu Như Nam vừa mới rơi xuống, bà ta liền vội vàng bổ sung:
– Đạo quả kia đúng là bị người ta lấy đi, hơn nữa ta còn một chút xíu ấn tượng vể kẻ đã lấy đi kia.
Diệp Mặc nghe mẹ Nữu Như Nam nói những lời này xong, đã biết lúc trước cô không dám nói ra là ai, nếu cô đã không dám nói, cho thấy rằng tên Dục Đạo Thánh đế đó rất có thể đang ở chỗ này.
– Ngươi nói đi, dù ngươi cho rằng là Hành Nhiên lấy đi, cũng không ai dám động tới ngươi.
Diệp Mặc ngữ khí có chút uy nghiêm đáng sợ.
Đối với Hành Thị Thần Giác, hắn chẳng có tí tẹo thiện cảm nào.
Đối mặt Diệp Mặc khinh thường như thế, Hành Nhiên gần như phẫn nộ tới cực điểm, nhưng lão cũng không dám động thủ.
Diệp Mặc nói những lời này, chính là muốn tiêu diệt Hành Thị Thần Giác của lão, chỉ có điều là chưa tìm được cớ mà thôi.
Nữu Thiên Diệp chỉ vào cái tên Dục Đạo Thánh đế không nói gì kia nói:
– Ta tin tưởng ta sẽ không nhận sai, kẻ đó chính là gã.
– Ngươi nói bậy, ta căn bản là chưa từng nhìn thấy Thiên Mệnh Đạo Quả.
Dục Đạo Thánh đế này vẫn luôn không nói nhiều, bây giờ Nữu Thiên Diệp chỉ vào và nói gã cầm Thiên Mệnh Đạo Quả, gã lập tức liền đứng lên nghiêm nghị phản bác.
Đây cũng không phải là chuyện để nói giỡn, một khi chọc giận Diệp Mặc, là sẽ bỏ mạng đấy.
Sắc mặc Hành Nhiên cũng trầm xuống, nhìn chằm chằm tên Dục Đạo Thánh đế kia hỏi:
– Giản Giai, ngươi nói thật đi, rốt cục có phải là ngươi lấy Thiên Mệnh Đạo Quả không?
– Tông thượng, tuyệt đối không phải là tôi lấy đâu.
Dục Đạo Thánh đế tên là Giản Giai này lập tức khẳng định, ngữ khí không có nửa phần do dự.
Nữu Thiên Diệp kinh nghiệm lõi đời, bà ta biết nếu đã nói, thì nhất định phải kiên định lập trường, nếu không cuối cùng nói không chừng còn có thể khiến cho bà ta chịu thiệt.
Bà ta không chút do dự đứng lên nói:
– Ta có một bản lãnh, đó chính là bất kỳ người đàn ông nào chỉ cần từng tiếp xúc với ta, ta sẽ không quên khí tức trên thân gã.
Nữu Như Nam nghe xong lời của mẹ, đỏ bừng cả khuôn mặt.
Cô hiểu rõ mẹ mình nói những lời này là có ý gì, bởi vì mẹ rất là phong lưu, cũng đã có một ít liên quan với rất nhiều người, cho nên đặc biệt mẫn cảm đối với khí tức của nam giới.
Diệp Mặc ngược lại là không ngờ tới điểm này, hắn biết rõ sau khi tu luyện tới Tiên đế, trên người đã gần như không có mùi rồi, trừ phi là người thể chất đặc thù.
Nhưng vì công pháp và con đường mọi người tu luyện bất đồng, khí tức là vẫn phải có.
Giản Giai tỏ ra cực kỳ phẫn nộ, gã vừa định chỉ trích Nữu Thiên Diệp, cũng cảm giác được một cơn sóng sát ý mạnh mẽ vặn vẹo từ trên không giáng xuống.
Thấm vào cốt tủy, cơn vặn vẹo này đã hoàn toàn khóa chặt gã vào trong.
– Thái Sơ Thần Văn…
Giờ khắc này Giản Giai hồn phi phách tán, Thái Sơ Thần Văn ác danh hiển hách, vậy mà lại xuất hiện ở Hành Thị Thần Giác.
Tại trong chớp nhoáng này, gã muốn mạnh mẽ né ra, chỉ có điều là lúc này Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc so với lúc trước đâu chỉ mạnh hơn mấy chục lần?
Thân thể của gã đúng là tránh thoát sát cơ của Thái Sơ Thần Văn khóa chặt, nhưng không gian vặn vẹo kia vẫn xẹt qua trên cánh tay của gã, mang đến một cột huyết vụ.
Sau một khắc cánh tay kia của gã đã xuất hiện ở trước mặt Diệp Mặc, một cái nhẫn bị Diệp Mặc gượng ép gỡ xuống từ trên ngón tay đứt, cánh tay đứt lìa kia bị Diệp Mặc ném trên mặt đất như vứt bỏ cọng rơm cái rác.
Lửa giận của Hành Nhiên bị một luồng Thái Sơ Thần Văn kia giội cho không còn chút gì, chỉ có sợ hãi vô tận.
Diệp Mặc vậy mà lại có đại thần thông Thái Sơ Thần Văn, loại Thần Văn hung danh hiển hách này, gã căn bản là chưa đáng được nhìn tới.
Gã khẳng định nếu như gã đánh nhau với Diệp Mặc, cho dù không bị giết trong nháy mắt, thì cuối cùng cũng là kết cục hẳn phải chết.
Diệp Mặc này không biết là lai lịch gì, quả thực là đáng sợ.
Lúc này gã chỉ muốn sớm một chút tống Diệp Mặc ra khỏi Hành Thị Thần Giác, loại người như Diệp Mặc này không phải là người Hành Thị Thần Giác của lão có thể kháng cự được.
Còn suy nghĩ cùng Thủy Vân Thần Thành liên thủ tiêu diệt Diệp Mặc, sau khi Diệp Mặc thi triển ra Thái Sơ Thần Văn, đã sớm biến mất không còn dấu vết rồi.
Thần thức đao của Diệp Mặc đã dứt khoát phá mở cấm chế trong chiếc nhẫn của Giản Giai, đồng thời lấy ra một cái hộp ngọc từ trong chiếc nhẫn.
Hộp ngọc mở ra, một quả Đạo Quả màu vàng nằm trong hộp ngọc, tản mát ra hàng loạt hương thơm Đạo Vận.
– Thiên Mệnh Đạo Quả.
Gần như người người đều nhận ra, Đạo Quả màu vàng này đúng là Thiên Mệnh Đạo Quả.
Giản Giai sắc mặc lập tức trở nên cực kỳ tái nhợt, nơi này là Hành Thị Thần Giác, không sai, nhưng người gã đắc tội thật là đáng sợ.
Một kẻ có thể đơn giản chém giết Dục Đạo Thánh đế, thậm chí ngay cả cường giả Hóa Đạo đỉnh cao cũng từng giết qua.
Một Dục Đạo lạc lõng như gã trong mắt người ta, cái gì cũng không bằng.
Vừa rồi đơn giản bị chém đứt một tay, chính là minh chứng.
– Khốn kiếp, cút!
Hành Nhiên thoạt nhìn cực kỳ tức giận, lại một cái tát vỗ vào thân mình Giản Giai, Giản Giai bị đập bay ra ngoài.
Chỉ có điều là Giản Giai trên đường bay ra ngoài đã bị một quyền của Diệp Mặc đánh trở về:
– Đừng vội cút, trước tiên tính sổ đã rồi nói sau.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2123: Nhân Cách Của Diệp Mặc
Nhân Cách Của Diệp Mặc
H
ành Nhiên sợ Diệp Mặc lập tức giết luôn Giản Giai, muốn đập Giản Giai đi rồi nói sau, lại không ngờ rằng Diệp Mặc lại đánh Giản Giai bay trở lại.
Giờ phút này cho dù là Đổng Yến cũng im lặng không nói, tuy y biết Diệp Mặc giết môn chủ Đô Đình Thần Môn, tu vi đoán chừng so với y còn phải cao hơn một bậc.
Nhưng y cũng không phải là đặc biệt để ý lắm, y tin tưởng cho dù mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nếu như đánh với Diệp Mặc, nếu y muốn chạy trốn, Diệp Mặc cũng không làm gì được y.
Nhưng bây giờ trông thấy đại thần thông Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc, y lập tức đã biết một khi mình và Diệp Mặc đánh nhau, dưới Thái Sơ Thần Văn của đối phương rất khó đào tẩu.
Thái Sơ Thần Văn tu luyện tới mức cao thâm, chẳng những có thể dùng để phong tỏa không gian, bóp méo không gian, thậm chí phong tỏa bóp méo giao diện.
Loại thần thông này hung danh hiển hách, quá mức đáng sợ.
Lúc này y nhớ tới Thái Sơ đạo văn quả lúc trước Diệp Mặc cho y, lập tức liền hiểu ra cái đó cũng không phải là Diệp Mặc không dùng được, nếu như không phải là Diệp Mặc đã có quá nhiều, thì chính là hắn thật sự muốn biết về Hư Thị rồi.
– Diệp các chủ, chuyện này là Hành Thị Thần Giác ta làm không đúng, Diệp các chủ có nổi giận cũng là phải.
Hành Thị Thần Giác ta tình nguyện hoàn toàn chịu trách nhiệm về chuyện này.
Hành Nhiên quyết định thật nhanh, sau khi rất là cẩn thận khách khí nói với Diệp Mặc xong, lại đến trước mặt Nữu Thiên Diệp chắp tay khom người nói:
– Thiên Diệp tiên hữu, chuyện này Hành Thị Thần Giác ta đã làm sai trước, sẵn lòng bồi thường.
Nữu Thiên Diệp hoàn toàn thở phào một hơi, bất kể như thế nào, có Diệp Mặc ở đây, các nàng sẽ không rơi vào tay Hành Thị Thần Giác rồi.
Diệp Mặc đối với Hành Thị Thần Giác rất là không khách khí, Nữu Thiên Diệp cũng không dám vô lễ với Hành Nhiên, sau khi nghe Hành Nhiên nói xong, vội vàng đáp lễ nói:
– Bồi thường thì không cần đâu, ta chỉ cần cùng Như Nam bình an rời khỏi nơi này, về sau Hành Thị Thần Giác cũng đừng tìm chúng ta gây phiền phức là được rồi.
Hành Nhiên trong lòng vui vẻ.
Còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói.
– Dễ dàng rời đi như thế, đây chẳng phải là quá dễ bắt nạt hay sao? Như Nam…
Nữu Như Nam nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, biết rõ là Diệp Mặc không muốn từ bỏ ý đồ, vội vàng đứng lên nói:
– Diệp Sư Huynh, ta vẫn luôn được Đại tiểu thư thu nhận, nợ Đại tiểu thư rất nhiều, hôm nay chuyện này coi như xong đi.
– Nợ?
Diệp Mặc nhìn lướt qua Hành Uyển Mạn bên cạnh không dám nói lời nào, nói:
– Nợ của cô tại Mộ Hoa Thần Sơn đã trả sạch rồi.
Hành Uyển Mạn nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt càng trở nên có chút không chịu nổi.
Dù cô ta biết rõ Nữu Như Nam một mình rời khỏi Hành Thị Thần Giác là vì chuyện Mộ Hoa Thần Sơn, nhưng bị nói ra ngay trước mặt lại là một chuyện khác.
Diệp Mặc cũng lười để ý đến cô ta, lại nói với Hành Nhiên:
– Nếu như chọc tới ta, ta có thể sẽ không dễ nói chuyện như thế đâu.
Nhưng nếu Như Nam đã nói cho qua, vậy cho qua đi, ngươi nên bồi thường bao nhiêu, thì bồi thường bấy nhiêu đi.
Hành Nhiên nghe Diệp Mặc nói không có ý định giết người, nào còn có nửa phần do dự.
Vội vàng lấy ra hai cái nhẫn đưa cho Nữu Thiên Diệp và Nữu Như Nam nói:
– Đây là một chút lòng thành của ta.
Kính xin hai vị đừng từ chối.
Mẹ con Nữu Thiên Diệp biết rõ có Diệp Mặc ở đây, thứ này cho dù là từ chối cũng từ chối không được, đành phải nhận lấy.
Diệp Mặc đem hộp ngọc trong tay đưa cho Nữu Thiên Diệp nói:
– Đây là Thiên Mệnh Đạo Quả bà lấy được, bây giờ vật quy nguyên chủ.
Nữu Thiên Diệp nào còn muốn lấy Thiên Mệnh Đạo Quả nữa, bà vội vàng chối từ nói:
– Diệp các chủ, thứ này ta không dám lấy, cũng không thể lấy.
Cảm ơn Diệp các chủ làm chủ cho mẹ con ta, tặng cho Diệp các chủ đấy.
Diệp Mặc ngược lại là không do dự, trực tiếp thu hồi hộp ngọc gật đầu nói:
– Cũng được.
Đã vậy, chúng ta đi thôi, quấy rầy Hành tiên hữu rồi.
Đổng Yến và Hành Nhiên biết rõ Diệp Mặc là vì Thiên Mệnh Đạo Quả mà đến, trông thấy Diệp Mặc thu hồi Thiên Mệnh Đạo Quả, cũng không hề kinh ngạc.
Hành Nhiên ước gì Diệp Mặc đi sớm một chút, cũng chỉ có thể rất là khách khí đáp:
– Không quấy rầy gì đâu, Diệp các chủ quang lâm Hành Thị Thần Giác ta, là vinh hạnh cho Hành Thị Thần Giác ta…
Đổng Yến cũng đứng lên nói:
– Rất cảm ơn Hành tiên hữu khoản đãi, ta cũng đi với Diệp các chủ luôn, vậy cáo biệt!
Bên ngoài Hành Thị Thần Giác, Đổng Yến chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu, vậy chúng ta tách ra ở đây.
Ta ra ngoài chuyến này, sẽ phải đi Thần Phần Vực, chuẩn bị vấn đạo Đạo Nguyên Thánh đế.
Ta nghĩ Diệp tiên hữu hẳn là sắp đi Hư Thị nhỉ, có lẽ tương lai tại Hư Thị chúng ta còn có cơ hội gặp mặt.
Diệp Mặc giờ mới hiểu được Đổng Yến hành tẩu Thánh Đạo Tàn Giới, là để chuẩn bị đi Thần Phần Vực chứng đạo, cũng chắp tay chúc mừng:
– Vậy chúc Đổng bảo chủ sớm ngày vấn đạo Đạo Nguyên, nhưng Thần Phần Vực tiến vào rồi muốn trở ra, lại không đơn giản đâu.
Đổng Yến cũng không giải thích chuyện đi ra như thế nào, lại nói vài câu, cáo từ Diệp Mặc rồi đi.
Ba tháng sau, Thời Không Thoa đi ngang qua một thành Thánh Đạo mới, mẹ con Nữu Thiên Diệp và Nữu Như Nam lúc rời khỏi Thời không thoa cáo từ Diệp Mặc.
Diệp Mặc muốn đi Hư Thị, cũng không có giữ mẹ con Nữu Thiên Diệp lại.
Để cho mẹ con Nữu Thiên Diệp hai người lúc rời khỏi Thời không thoa xong, khống chế Thời Không Thoa nhanh chóng đi xa.
– Lần này nhờ có Diệp sư huynh, nếu như không có Diệp Sư Huynh, hai mẹ con mình tại Hành Thị Thần Giác chỉ sợ là không ra được.
Nữu Như Nam nhìn Thời Không Thoa đi xa, cảm thán nói một câu.
Nữu Thiên Diệp cũng thở dài một tiếng nói:
– Như Nam, người bạn này của con đúng là không tệ, lần này đã giúp chúng ta rất nhiều.
– Vâng, Diệp sư huynh tính tình vốn là rất trọng tình nghĩa, nhiều khi, thà rằng chính hắn chịu thiệt cũng không muốn để cho bạn bè chịu thiệt.
Nữu Như Nam gật đầu đồng ý nói.
Trong lòng cô Diệp Mặc xác thực là người như vậy, lúc trước cô mua pháp bảo của Diệp Mặc, còn thiếu Diệp Mặc mấy vạn thần tinh, về sau Diệp Mặc nói được rồi coi như xong.
Tại Mộ Hoa Thần Sơn, cũng là Diệp Mặc cứu cô một mạng, lần này nếu như không có Diệp Mặc, cô và mẹ đều không đi được.
Nữu Thiên Diệp vỗ bả vai Nữu Như Nam cái nói:
– Như Nam àh, Diệp các chủ đúng là người tốt, nhưng cũng không phải loại người tình nguyện để mình thua thiệt như con nói đâu.
Những người con gặp qua quá ít, không rõ lòng người hiểm ác.
Đàn ông mà mẹ đã gặp…
– Mẹ, mẹ có thể đừng đề cập mẹ đã gặp cái gì được không?
Nữu Như Nam cau mày nói, mẹ đẹp hơn cô nhiều lắm, nhưng cô thật sự rất không thích loại tính cách phong lưu này của mẹ mình.
– Hơn nữa, Diệp sư huynh đúng là người tốt mà, nếu như anh ta không phải là người trượng nghĩa, thì cũng chẳng có người trượng nghĩa rồi.
Nữu Như Nam ngẫm lại, vẫn là nói một câu cho Diệp Mặc.
– Được rồi.
Nữu Thiên Diệp thấy Nữu Như Nam một lòng hướng về Diệp Mặc cũng không tiếp tục dạy bảo con gái nữa, chỉ thoáng do dự một chút nói:
– Nếu như Diệp các chủ kia đúng là loại người như con nói, thì hắn cũng sẽ không lấy đi Thiên Mệnh Đạo Quả rồi.
Đương nhiên, cho dù là hắn lấy đi Thiên Mệnh Đạo Quả, Diệp các chủ cũng là một trong những người phẩm chất tốt nhất mà ta đã gặp qua.
Nữu Như Nam nhíu mày một cái nói:
– Diệp sư huynh cho mẹ cái quả đó, chính mẹ không lấy.
Hơn nữa, Thiên Mệnh Đạo Quả đó chúng ta lấy về làm cái gì? Thiệt là.
Nữu Thiên Diệp dùng đầu ngón tay điểm cái trán Nữu Như Nam một cái nói:
– Con bé ngốc này, Thiên Mệnh Đạo Quả dùng để làm gì? Đương nhiên là để chứng đạo rồi, bây giờ chúng ta đã có được nhiều thần tinh và tài nguyên tu luyện như vậy.
Với tư chất của con rất nhanh liền có thể thăng cấp đến Tiên đế viên mãn, như vậy con có thể lợi dụng Thiên Mệnh Đạo Quả để chứng đạo, mặc dù cơ hội này không lớn, nhưng cuối cùng cũng là có một cơ hội đúng không? Con lại còn nói lấy về có ích gì? Con cho rằng Đạo Quả là đồng nát, khắp nơi đều có chắc?
– Đạo Quả để ở chỗ Diệp Sư Huynh, khẳng định còn có tác dụng lớn hơn.
Nữu Như Nam mặc dù biết mẹ nói đúng, lại vẫn nói giúp Diệp Mặc một câu.
– Không nói chuyện này nữa, chúng ta đi thành Thánh Đạo đã, trước tiên thuê một động phủ bắt đầu bế quan đi.
Được nhiều thứ tốt như vậy, không đi bế quan tu luyện, thật sự là lãng phí.
Nữu Thiên Diệp không muốn nhắc lại chuyện Thiên Mệnh Đạo Quả.
– Được… Ồ…
Nữu Như Nam ngạc nhiên và nghi hoặc một tiếng, sau một khắc liền từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái hộp ngọc.
– Đây không phải cái hộp chứa Thiên Mệnh Đạo Quả sao?
Điều Nữu Như Nam ngạc nhiên và hoài nghi chính là cái hộp này sao lại xuất hiện bên trong chiếc nhẫn của cô, cái hộp này rõ ràng là Diệp Mặc thu lại rồi mà.
– Đừng mở ra.
Nữu Thiên Diệp sớm đã có kinh nghiệm, vội vàng tiếp nhận cái hộp, thần thức của bà còn chưa dò vào trong hộp ngọc, thì đã nhìn thấy một loạt chữ nhỏ bên trên hộp ngọc:
– Như Nam, Đạo Quả này là cô lấy được, bây giờ trả cho cô, tranh thủ sớm ngày chứng đạo Thánh đế nha.
Nữu Như Nam cũng đồng thời nhìn thấy hàng chữ nhỏ này, lập tức nói:
– Diệp sư huynh khi nào thì đã đặt cái hộp này trong chiếc nhẫn của con? Sao con không biết?
– Mau cất đi.
Nữu Thiên Diệp đợi Nữu Như Nam thu cái hộp lại xong, lúc này mới cảm thán nói:
– Xem ra lần này ta sai rồi, Diệp các chủ đó đúng là loại người như con nói.
– Hừ, con đã nói mà.
Tính tình Diệp sư huynh, con há có thể không biết sao, hắn căn bản là sẽ không để ý một quả Đạo Quả đâu.
Nữu Như Nam đắc ý nhìn thoáng qua mẹ, nếu như không phải vì Nữu Thiên Diệp là mẹ của cô, cô đã muốn châm chọc một chút rồi.
Nữu Thiên Diệp thở dài một cái nói:
– Ta là lòng tiểu nhân, sở dĩ Diệp các chủ thu Đạo Quả lại, bây giờ mới cho chúng ta, là vì sợ chúng ta bị người khác nhớ tới.
Quả nhiên là một người trọng tình, aizz, ta kết giao nhiều đàn ông như vậy, sao không để cho ta quen biết người như Diệp các chủ này chứ? Nếu như ở cùng Diệp các chủ, dù là một…
– Mẹ àh, mẹ có thể đừng mất mặt như vậy được không.
Nữu Như Nam tức đến đỏ bừng cả mặt, không để ý Nữu Thiên Diệp nữa, trực tiếp phóng ra một món pháp bảo phi hành, lập tức đi ngay.
Lúc này Thời Không Thoa của Diệp Mặc đã càng đi càng nhanh, trận pháp ở lối vào thông Tiên Giới với Thánh Đạo Giới đã bị hắn phong ấn chặt, lúc này hắn không có tâm tư khác, chỉ muốn tiến về Hư Thị sớm một chút.
Ngọc giản mà Đổng Yến đưa cho miêu tả vô cùng là rõ ràng, đi đến Hư Thị nhất định phải xông ra khỏi biên giới Thánh Đạo Tàn Giới, tiến vào trong hư không.
Cũng không phải lao ra khỏi biên giới Thánh Đạo Tàn Giới ở bất kỳ nơi nào cũng được đâu, Thánh Đạo Tàn Giới cho dù đã sứt mẻ tàn tạ rồi, cũng vẫn rộng lớn khôn cùng, dù Diệp Mặc là một Tố Đạo Thánh đế cũng không cách nào tại nơi khổng lồ như vậy mà biết rõ phương hướng.
Phương hướng thông với Hư Thị là cố định, nếu như lệch phương hướng, cho dù là có la bàn hư không chỉ phương hướng, cũng không cách nào tìm được chính xác vị trí của Hư Thị.
Đại tông môn tiến về Hư Thị có một vài Truyền Tống Trận ẩn núp, nhưng bây giờ Thánh Đạo Tàn Giới sứt mẻ tàn tạ không chịu nổi, vết nứt không gian quá nhiều, cho dù là Truyền Tống Trận của đại tông môn, cũng có hạn chế về tuyến đường và khoảng cách dài ngắn.
Diệp Mặc không quen biết tông chủ của đại tông môn nào cả, hắn chỉ có thể dựa vào bản thân mình kiên cường cố gắng bay.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2124: Ức Mặc Và Băng Du Gặp Nhau
Ức Mặc Và Băng Du Gặp Nhau
Đ
ã là Kim tiên sơ kỳ, Ức Mặc mừng rỡ mở to mắt.
Lập tức cô liền thu dọn Lục Tiên Tháp và trận bàn của mình, từ một sơn cốc cực kỳ vắng vẻ đi ra.
Từ năm đó, cô bị cái con Cử đầu trùng đã tiêu diệt Tiên thành Tân Quỳnh hù cho, cô không dám đi ra nữa, vẫn luôn trốn tại một nơi vắng vẻ như vậy bế quan.
Ức Mặc cũng giống như Diệp Mặc, từ nhò đã trải qua các cuộc chém giết mà sống.
Cô biết rõ tu luyện gian nan, biết rõ sinh tồn không dễ dàng, năm đó nếu như không có một luồng sát mang đỏ sậm mấy vạn trượng đuổi Cửu đầu trùng đi, e rằng cô đã không còn mạng rồi.
Sau khi càm nhận được sự nguy hiểm của Tiên giới, lựa chọn bế quan nâng cao tu vi của mình trước đã.
Ở bên trong Tiên thành Tần Quỳnh, cô nhặt được hơn một trăm chiếc nhẫn, trong những chiếc nhẫn này cô đã lấy được rất nhiều tiên tinh và tiên khí, còn có các loại tiên đan.
Chính vì những vật này, mới khiến cho cô từ tu sĩ Hóa chân vừa mới thăng thiên chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã thăng cấp đến một Kim tiên sơ kỳ.
Không chỉ như thế, những thứ trong tay cô còn lâu mới dùng hết.
Ức Mặc lực chọn một tiên thuyền phi hành hạ phẩm luyện chế xong, chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm nơi có người để hỏi một chút tung tích Diệp Mặc.
Đã thăng thiên nhiều năm như vậy rồi, mà cô vẫn chưa gặp qua một tiên nhân nào nói chuyện.
Mấy ngày sau, trong thần thức của Ức Mặc lại nhìn thấy một tòa tiên thành to lớn.
Ức Mặc chưa bao giờ thấy qua thành thị nào hùng vĩ rộng rãi như vậy, lúc trước cô cũng đã gặp Tiên thành Tân Quỳnh giống như phế tích, nhưng tòa tiên thành kia dù đã hoang phế.
So ra thì cái tiên thành to lớn huy hòng trước mắt này mới là cái tiên thành đầu tiên cô nhìn thấy.
Trong tầng mây, bốn chữ lớn “Bỉ Dực Tiên Thành”, làm nổi bậc cái tiên thành vốn to lớn này càng thêm khí thế dồi dào.
Rất nhiều tiên nhân ra ra vào vào tại cửa tiên thành, có vẻ náo nhiệt vô cùng.
Cái tên này thật vô cùng hay.
Ức Mặc trong lòng nghỉ về bốn chữ này, người đã rơi xuống phi hành tiên khí đi về hướng cửa tiên thành.
Khi cô đi đến cửa tiên thành.
Lập tức ngây ra.
Bởi vì ở cửa tiên thành đứng sừng sững một bức tượng đá tử kim so với tiên thành còn cao lớn hơn, bức tượng kia không ngờ lại chính là cha của cô – Diệp Mặc.
Bên cạnh bức tượng có một hàng chữ dùng tiên vận lượn lờ sắp xếp nên, “Diệp Mặc đại đế thăng thiên chi thành”.
Sau đó bên cạnh còn có giới thiệu vô cùng cặn kẽ, Diệp Mặc sau khi từ Tu Chân giới thăng lên, thành thị đầu tiên đi tới chính là Bỉ Dực tiên thành, thậm chí bên trong tòa Bỉ Dực tiên thành còn có chổ ở cũ của Diệp Mặc.
Đằng sau là thiên chủ Dực Bách Văn của Văn Cử Thiên đề danh.
Mặc dù trong lòng Ức Mặc, ba Diệp Mặc vẫn là người lợi hại nhất thế giới này, nhưng cô cũng biết đây chỉ là suy nghĩ cá nhân trong nội tâm cô mà thôi.
Trên thực tế.
Cô rất rõ ràng có rất nhiều người lợi hại hơn ba của cô.
Năm đó trông thấy con côn trùng đáng sợ kia, còn có vị toàn năng đuổi giết con côn trùng kia, đều là sự tồn tại mà ngay cả tưởng tượng thôi cô cũng không dám.
Sau khi trông thấy cái pho tượng này, trong nội tâm cô rất rõ ràng, nếu như ba không lợi hại, thì cũng không thể được người ta tạc tượng mô phòng ngay cửa tiên thành rồi.
Ức Mặc trong lòng bỗng nhiên có chút kích động, nếu tượng của ba đã ở đây.
Cô muốn tìm được ba chắc chắn sẽ không tốn sức lực gì rồi.
– Cô biết hắn?
Một thanh âm đột ngột vang lên bên tai Ức Mặc.
– Đó là đương nhiên.
Ức Mặc trả lời theo bản năng, cô đang nhìn tượng Diệp Mặc nghĩ đợi lát nữa sẽ nghe ngóng tung tích ba mình như thế nào, có người ở một bên hỏi thăm, cô lập tức đã trả lời rồi.
Ức Mặc sau khi trả lời xong, mới biết chuyện này không đúng, ở chỗ này căn bản là cô không quen biết ai.
Cô vô ý thức quay đầu nhìn một cái.
Bên cạnh cô đang đứng một cô gái thân mặc áo xanh, so với cô còn hơi cao hơn một chút.
Trên mặt cô gái này cũng che một tầng lục mỏng màu xanh, nhưng Ức Mặc lại cảm thấy được một cảm giác kinh ngạc vì vẻ đẹp của cô ấy.
Cho dù là cô không trông thấy dung mạo của cô gái này, cái cảm giác kinh ngạc vì đẹp cũng dâng lên từ đáy lòng.
Cô thăng thiên Tiên giới, bây giờ cũng là tu vi Kim tiên.
Cũng có thể nói là một tiên tử chân chính rồi, nhưng trước mặt cô gái này.
Cô lại cảm thấy tiên tử chính là xưng hô đặt ra để dành riêng cho đối phương.
Tướng mạo của bản thân Ức Mặc đã cực đẹp, nhưng cô cũng biết so với dì Tố Tố và Khinh Tuyết mà nói, cô còn kém một chút.
Cô gái mặc áo xanh đứng ở trước mắt này, vậy mà lại khiến cho cô sinh ra một ảo giác, đơn thuần xinh đẹp, cho dù là dì Tố Tố so với cô ấy hình như cũng hơi chút kém sắc.
Mà cô vẫn chưa trông thấy tướng mạo cô gái này.
Nhưng lập tức cô liền lắc đầu, cô biết rõ đây là một loại ảo giác của mình.
Nếu như đứng trước mặt dì Tố Tố, cô nói không chừng lại cảm giác cô gái này so ra lại kém dì Tố Tố.
Cô gái mặc áo xanh này sau khi nghe Ức Mặc nói xong, hơi hơi nhíu mày một chút, trong lòng thầm thở dài một câu:
– Vì sao mỗi một cô gái xinh đẹp đều biết hắn?
– Tiền bối, tôi phải vào thành trước đây.
Ức Mặc khom người nói một câu, cô cảm giác, Tiên tử áo xanh trước mắt này tu vi so với cô không biết cao hơn bao nhiêu lần nữa.
Cô cho dù là muốn hỏi tung tích ba Diệp Mặc, cũng sẽ không hỏi loại tiền bối này.
Cô gái mặc áo xanh này ngạc nhiên bừng tỉnh, mỉm cười nói:
– Chúng ta cùng vào thành đi, ta là Chân Băng Du, về sau cô không cần gọi ta là tiền bối, cứ gọi ta là tỷ tỷ được rồi.
Ức Mặc ngây ngốc một chút, nhưng cô rất nhanh liền kịp phản ứng, mau chóng nói:
– Vâng, Băng Du tỷ tỷ, tôi là Diệp Ức Mặc.
– Diệp Ức Mặc? Cô cũng họ Diệp?
Chân Băng Du sửng sốt một chút, theo bản năng cô nhìn nhìn bức tượng Diệp Mặc, lại hỏi một câu:
– Ức Mặc, cô và Diệp đại ca quan hệ như thế nào?
Diệp đại ca? Ức Mặc lập tức biết là tiền bối trước mắt này có quen biết ba mình.
Trong nội tâm cô có chút không nói nên lời, suy nghĩ của cô và Chân Băng Du dĩ nhiên là như nhau.
Sao tùy tiện gặp phải một mỹ nữ, thì đều quen biết ba của cô?
– Đúng vậy, Băng Du tỷ tỷ, Diệp Mặc là ba của tôi, tôi vừa mới thăng thiên đến Tiên giới, chuẩn bị đi tìm ba của tôi đây.
Ức Mặc sau khi biết Diệp Mặc và Chân Băng Du là bạn, cũng không có giấu diếm, nói thẳng luôn.
– Cái gì? Cô là con gái Diệp Mặc?
Chân Băng Dung có chút không dám tin nhìn Ức Mặc, cô không thể tưởng được con gái Diệp Mặc đã lớn như vậy.
Nhưng cô rất nhanh liền bình phục lại, chuyện này rất bình thường mà.
Năm đó nếu như Diệp Mặc bằng lòng cùng cô, con gái bọn họ nói không chừng cũng lớn như vậy rồi.
Nhưng nói không chừng cô và Diệp Mặc có thể sinh ra một đứa con trai cũng không chừng đấy?
– Băng Du tỷ, tỷ biết ba của tôi sao?
Ức Mặc trông thấy Chân Băng Du ở một bên tựa hồ có hơi ngẩn ngơ, theo bản năng hỏi một câu.
Nhưng cô lập tức quan sát thấy cái cằm Chân Băng Du có chút đỏ ửng, trong lòng càng khẳng định là Băng Du tỷ tỷ này và cha có quan hệ không tầm thường.
– Ờh …
Chân Băng Du phục hồi tinh thần lại, trong lòng càng thầm trách mình nhàm chán, vậy mà có thể nghĩ ra nhiều chuyện vớ vẩn như vậy.
– Đúng, ta là bạn của Diệp đại ca.
Đúng rồi, mẹ cô là Tô Tĩnh Văn hả?
Chân Băng Du rất nhanh liền khôi phục bình thường.
Ức Mặc nghe thấy Chân Băng Du nói vậy, lập tức mừng rỡ hỏi:
– Băng Du tỷ tỷ, tỷ biết dì Tĩnh Văn sao? Bây giờ dì ấy đang ở đâu?
Chân Băng Du nghe Ức Mặc nói xong, lập tức đã biết Ức Mặc không phải là con gái Tô Tĩnh Văn, chuyện này cho thấy Diệp Mặc ngoại trừ Tô Tĩnh Văn còn có vợ lhác nữa.
Cảm giác được bên miệng có chút đắng chát, Chân Băng Du đuổi mấy ý niệm trong đầu ra ngoài, kéo hai tay Ức Mặc nói:
– Ức Mặc, chúng ta đi Bỉ Dực tiên thành tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút trước đã, sau đó lại từ từ nói đi.
– Băng Du tỷ tỷ, khó trách ba tôi và tỷ là bạn.
Cảm nhận được Chân Băng Du không có một chút khí thế cao ngão nào, một chút khẩn trương của Ức Mặc lập tức tiêu tán chẳng còn.
Chân Băng Du mỉm cười, không giải thích.
Năm đó khi cô và Diệp Mặc vừa mới gặp nhau, tính cách cũng không phải như thế này.
Tính cách của cô, đã hoàn toàn thay đổi vì Diệp Mặc rồi.
Trong quá trình tu luyện lâu dài, mỗi lần cô cảm thấy cô đơn, cô sẽ nhớ tới từng li từng tí khi ở cùng Diệp Mặc, những năm đó là khoảng thời gian ấm áp nhất, vui sướng nhất của cô trong cuộc đời này.
Nếu như thời gian có thể đảo ngược, cô thà vẫn luôn ở bên Diệp Mặc, hoặc là được hắn cõng đi.
Những năm này vì truy tìm cảnh giới cao hơn, cô cũng đi qua rất nhiều nơi, được chứng kiến rất nhiều người, nhưng cô lại cũng chưa thấy qua người nào giống như Diệp Mặc.
Có lẽ cũng có người như vậy, nhưng trong lòng cô, Diệp Mặc đã trỏ thành duy nhất.
…
Trong một tòa Tiên tức lâu tại Bỉ Dực tiên thành, Ức Mặc nhìn thấy dung mạo Chân Băng Du, càng kinh ngạc nói:
– Băng Du tỷ tỷ, tỷ thật là xinh đẹp.
Chân Băng Du khẽ cười nói:
– Ức Mặc, kỳ thật em cũng rất đẹp.
Với ta mà nói dung mạo đẹp hay xấu chỉ là một túi da mà thôi, không cần quá mức để ý.
Nói đến túi da, Chăn Băng Du vậy mà lại nghĩ tới cái thứ ham muốn xác thịt mà cô đã nói với Diệp Mặc kia.
Mà lúc trước cô không chỉ một lần khuyên bảo Diệp Mặc dồn tinh lực vào mặt tu luyện, không nên đi để ý đến ham muốn xác thịt gì gì đó.
Diệp Mặc ngược lại không có phản bác cô, nhưng khiến co không ngờ tới là, sau khi cô đã thích Diệp Mặc, thay đổi đạo tâm của mình, không chỉ có một lần cô vậy mà lại nghĩ đến ham muốn xác thịt cùng với Diệp Mặc.
Cảm thấy mình không được tự nhiên, Chân Băng Du vội vàng gợi sang chuyện khác, bắt đầu nói cho Ức Mặc chuyện về Diệp Mặc và Mặc Nguyệt tiên tông.
Chỉ cần cô biết, cô liền nói toàn bộ cho Ức Mặc không có nửa phần giấu diếm.
– Băng Du tỷ, tỷ nói là dì Bắc Vi và Tĩnh Văn đều đang ở Mặc Nguyệt tiên tông? Ba của em đi Thần Phần vực?
Ức Mặc lúc đặt câu hỏi có chút buồn rầu, cô lại không gặp được ba rồi.
– Ừh, ba của em đi Thần Phần vực, nhưng muốn đi Thần Phần vực, cũng không phài là chuyện đơn giản.
Phải tu luyện tới Tiên đế mới được, hơn nữa Thần Phần vực nguy hiểm hơn Tiên giới rất nhiều, Thần Phần vực rộng lớn khôn cùng, cho dù là Tiên đế đã đi qua đó, ở đó cũng chỉ là con sâu cái kiến thôi.
Lời Chân Băng Du nói khiến cho Ức Mặc hít vào một ngụm khí lạnh, cô cũng không phải là con gà mờ mới thăng thiên.
Ngọc giản bên trong hơn 100 chiếc nhẫn kia, đã sớm khiến cô hiểu rõ đẳng cấp tu luyện ở Tiên giới.
Cho dù là công pháp tu luyện, bản thân cô đã đẩy tới Kim tiên.
Tiên đế có thể nói là tồn tại cao nhất trong Vị tiên, nhưng trong miệng Băng Du tỷ tỷ, tại Thần Phần vực Tiên đế cũng chỉ là con sâu cái kiến, vậy ba đi qua Thần Phần vực chẳng phải là cũng gặp nguy hiểm sao?
– Băng Du tỷ, ba của em tu vi chỉ có Tiên đế, vậy một mình ba đi Thần Phần vực, chẳng phải là cũng rất nguy hiểm sao?
Ức Mặc nghĩ tới chuyện này, lập tức liền hỏi.
Chân Băng Du khẽ cười nói:
– Ức Mặc em không cần lo lắng, hắn không giống người bình thường, ta hiểu rõ hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2125: Biên Giới Thánh Đạo Giới
Biên Giới Thánh Đạo Giới
N
ghe thấy Chân Băng Du nói vậy, Ức Mặc cuối cùng cũng hơi yên tâm, cô rất muốn hỏi Chân Băng Du một chút có phải là quan hệ vợ chồng với ba ba hay không, nhưng những chuyện thế này hình như cô không nên hỏi.
Hay là trở lại Mặc Nguyệt tiên tông sớm một chút đi, sau đó hỏi dì Tĩnh Văn một chút rồi nói sau.
– Tô Tĩnh Văn và Đường Bắc Vi của Mặc Nguyệt tiên tông bây giờ đã đi Hỗn độn tinh vực, bây giờ em đi Mặc Nguyệt tiên tông đoán chừng là không tìm thấy các cô đâu.
Chân Băng Du lập tức đã nhìn ra suy nghĩ của Ức Mặc, chủ động giải thích.
Chân Băng Du tuy không đi Mặc Nguyệt tiên tông, nhưng đối với Mặc Nguyệt tiên tông lại vô cùng chú ý, đặc biệt là đối với hai người Đường Bắc Vi, Tô Tĩnh Văn có quan hệ với Diệp Mặc, càng chú ý thêm.
– Hỗn động tinh vực là nơi nào?
Ức Mặc đương nhiên không biết sự đáng sợ của Hỗn độn tinh vực, cũng không biết các loại cơ hội ở Hỗn độn tinh vực.
– Đó là một nơi có thể thí luyện, cũng có thể làm cho người ta liền thăng cấp, đặc biệt là luyện thể …
Chân Băng Du nói xong, cũng nhớ tới tình cảnh cùng Diệp Mặc luyện thể.
– Băng Du tỷ, em cũng muốn đi Hỗn độn tinh vực thí luyện.
Em phải tu luyện tới Tiên đế nhanh một chút, sau đó đi Thần Phần vực tìm ba.
Ức Mặc lập tức kiên định nói.
Chân Băng Du kinh ngạc nhìn Ức Mặc, năm đó Diệp Mặc đi Hỗn độn tinh vực, dầu gì cũng là Kim tiên trung kỳ rồi, nhưng Ức Mặc bây giờ mới Kim tiên sơ kỳ.
Nhưng cô rất nhanh liền nói:
– Được, ta cùng đi với em.
Ta dạy cho em luyện thể, còn dẫn em đi đào tiên tinh.
Cô nhớ tới chuyện năm đó Diệp Mặc cõng cô đi đào tiên tinh, tuy với tu vi của cô, căn bản là không quan tâm mấy thức tiên tinh kia, nhưng chuyện này vẫn luôn được cô nhớ rành mạch.
Bởi vì nơi đó, chỉ có hai người cô và Diệp Mặc đi qua một lần.
– Ah …
Ức Mặc không biết Hỗn độn tinh vực nguy hiểm như thế nào, nghe thấy Chân Băng Du nói sẽ đi cùng mình, lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Cô cho dù là không biết Hỗn độn tinh vực nguy hiểm, cũng biết cao nhân như Chân Băng Du, không có khả năng se tùytiện theo một Kim tiên sơ kỳ như mình đi một nơi bươn trải rèn luyện.
– Chuyện này có là trì hoãn thời gian của Băng Du tỷ hay không?
Ức Mặc cũng không phải là một Đại tiểu thư cái gì cũng không hiểu.
Chân Băng Du khẽ mỉm cười nói:
– Không đâu, năm đó Diệp đại ca cùng ta luyện thể, cùng đào tiên tinh, bây giờ ta đi cùng em …
– Băng Du tỷ … Cùng luyện thể?
Ức Mặc lập tức hiểu được, Băng Du tỷ này quả nhiên không phải là tùy tiện gọi đâu.
Chân Băng Du thần sắc cứng đờ, cô lập tức biết là mình nói nhầm rồi, cùng luyện thể là có ý gì? Luyện thể hết thảy đều là trần như nhộng, không phải là vợ chồng có thể cùng luyện thể sao? Trước kia cô một lòng truy cầu đại đạo, đối với mấy chuyện này căn bản là không sao cả, chỉ cần không mất đi thân thể thuần âm là được rồi.
Bây giờ đạo tâm của cô đã thay đổi, lại càng để ý mấy chuyện này rồi.
Trông thấy vẻ mặt xấu hổ của Chân Băng Du, Ức Mặc vội vàng nói sang chuyện khác:
– Băng Du tỷ, vậy tỷ hãy cùng em đi đi, đến lúc đó tỷ dạy em luyện thể.
– Đương nhiên là được, công pháp luyện thể của ta là do Diệp đại ca dạy, bây giờ sẽ trả lại cho em, cũng nên thôi.
Chân Băng Du rất dứt khoát nói.
Lúc trước cô vì đạt được công pháp luyện thể của Diệp Mặc, trả giá cũng không ít, nhưng bây giờ cô lại cam tâm tình nguyện dạy lại cho Ức Mặc.
Ức Mặc nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Chân Băng Du, trong lòng cũng có chút cảm thán.
Gương mặt này nếu như là ở trên địa cầu, căn bản chính là chuyện không dám tưởng tượng.
Băng Du tỷ tương đương tình nhân của ba ba rồi, nhưng cô lại không có nửa phần không thích và buồn rầu nào.
Cái này là cảnh giới chăng? Nếu như mỗi ngày ba vì ba bữa cơm, cả đời người cũng chỉ chóng vánh vài thập niên, bị chiếm đóng trong củi gạo dầu muối, dung nhan từ từ già đi, sao lại có thể cởi mở ra chút tâm tình còn lại?
Vũ trụ mênh mông không cùng, tuổi thọ được nâng cao cùng với cảnh giới tu luyện, càng là vô cùng vô tận.
Cùng ngao du vũ trụ với người trong lòng, ai lại đi so đo nhũng chuyện vặt như củi gạo dầu muối chứ?
…
Diệp Mặc đương nhiên không biết Chân Băng Du đã dẫn Ức Mặc tiến vào Hỗn độn tinh vực, lúc này hắn đang giải đáp một vài vấn đề của Phục Phi trong khi tu luyện.
Phục Phi tiên-võ song tu, hơn nữa không có sư phụ truyền thụ, có thể tu luyện tới Tiên đế trung kỳ, hiển nhiên tư chất không tệ.
Bây giờ thêm Diệp Mặc dốc lòng dạy bảo, thăng tiến càng là một ngày vạn dặm.
Đi biên giới Thánh đạo Tàn giới cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, không có Truyền tống trận, cho dù là Diệp Mặc có thần khí phi hành trung phẩm, cũng phải mất mấy năm thời gian.
Phục Phi sau khi đã hỏi Diệp Mặc một vài vấn đề, tự lo đi tu luyện, bởi vì y muốn thường xuyên thỉnh giáo Diệp Mặc, nên ở lại bên trên Thời không thoa tu luyện.
Thanh Như và Mục Tiểu Vận cảnh giới khá thấp, lại có tài nguyên tu luyện đỉnh cao, theo đề nghị của Diệp Mặc trực tiếp ở lại trong Thế giớ trang vàng của Diệp Mặc tu luyện.
Khí tức hỗn độn trong Thế giới trang vàng bị Diệp Mặc ngăn ra, tuy mấy người Phục Phi cũng biết Thế giới trang vàng của Diệp Mặc không đơn giản, kại không hề nghĩ tới là thế giới hỗn độn.
Đều cho rằng đây là một thế giới chân kinh, đối với chuyện Diệp Mặc nắm giữ một thế giới chân linh, bọn họ cũng không thấy kỳ quái.
Dưới sự góp sức của thần linh mạch, Tụ linh trận và một lượng lớn tài nguyên tu luyện, ngoại trừ ba đứa Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng, Tiểu Băng Sâm không tu luyện ra, mọi người tốc độ tu luyện đều là cực nhanh.
Vô Ảnh sau khi bắt đầu nói chuyện, có linh trí, Diệp Mặc liền tận lực không cho nó nuốt chửng nguyên thần nữa.
Nuốt nguyên thần tuy có thể đẩy nhanh hơn tốc độ thăng cấp của Vô Ảnh, nhưng Diệp Mặc biết loại di chứng này đối với Vô Ảnh mà nói là có hại chứ không hề có ích.
Bây giờ bị hắn chém giết đều là nguyên thần của Thánh đế, những nguyên thần này pha tạp không chịu nổi, nuốt càng nhiều, tổn thương đối với Vô Ảnh sẽ càng lớn.
Nguyên thần và đế đạo tinh không giống nhau, không phải đơn giản nuốt chửng là được đâu.
Muốn khiến cho Vô Ảnh thăng cấp, còn nhất định phải bắt tay vào tư thiên tài địa bảo chân chính.
Hoặc là tìm được rất nhiều năng lượng không hề có ý thức, mà lại hữu dụng đối với Vô Ảnh.
Diệp Mặc vừa khống chế Thời không thoa phi hành, vừa luyện khí phía trước Thời không thoa.
Đối với hắn mà nói, bất kể là luyện khí, luyện đan thậm chí là chạy đi đều là một loại tu luyện.
Thật giống như lúc trước Đổng Yến vấn đạo Đạo nguyên, hành tẩu bốn phía Thánh đạo Tàn giới.
Thánh đế và Tiên đế là hai cấp độ hoàn toàn bất đồng, cái Tiên đế cần chính là tích lũy thật nhiều tài nguyên tu luyện, và nắm giữ đối với lĩnh ngộ thần thông.
Mà Thánh đế lại không đơn giản chỉ cần tích lũy lượng lớn tài nguyên tu luyện, còn cần phải cảm ngộ đối với đại đạo của chính mình.
Bất kể anh lựa chọn loại đại đạo nào, một khi chứng đạo, độ cao tương lai anh đạt tới có quan hệ với đại đạo mà anh lựa chọn.
Cho dù là thăng cấp một bước nhỏ, cũng cần anh có một hiểu biết sâu sắc đối với đại đạo của mình.
Diệp Mặc chứng đạo không phải là dùng Đạo quả để chứng đạo, cũng không phải dùng thần thông pháp tắc chứng đạo, càng không phải là một loại đạo ngân nào trong thiên địa để chứng đạo cả.
Hắn là chém bỏ các loại pháp tắc thần thông lộn xộn, cuối cùng dùng thế giới hỗn độn làm tiếp dẫn, dùng bản thân làm đạo cơ để dung hợp hỗn độn, chứng chính là đại đạo hỗn độn tối thượng.
Hắn thông qua thế giới hỗn độn chứng đại đạo tối thượng của chính mình, sau khí chứng đạo, lại hoàn thiện thế giới hỗn độn của mình.
Bởi vì hắn dùng bản thân làm đạo cơ chứng đại đạo tối thượng, trong bất kỳ thế giới nào, bất kỳ vật gi hắn cảm ngộ đến, đều có thể hoàn thiện đại đạo của hắn.
…
Thời gian qua đi trong quá trình Diệp Mặc đi đường, sáu năm sau, Thời không thoa do Diệp Mặc khống chế đã tiếp cận biên giới Thánh đạo Tàn giới, đồng thời thần thức của hắn còn quét đến một vùng kiến trúc quy mô không nhỏ tại biên giới.
Theo Diệp Mặc nghĩ, biên giới tiến về Hư Thị, nhất định là vô cùng hoang vu, có rất ít người tới.
Nhưng sau khi hắn đến nơi này rồi, mới phát hiện ở đây chẳng những không hoang vu, người còn rất nhiều là đằng khác.
Lúc trước hắn cũng chỉ đơn giản hỏi thăm một chút vị trí từ Thánh đạo Tàn giới tiến vào hư không, chủ yếu là hỏi thăm một ít tin tức về Hư Thị, bây giờ nghĩ lại từ nới này tiến vào hư không hình như cũng không phải chuyện đơn giản cho lắm.
Diệp Mặc thả chậm Thời không thoa, Phục Phi lúc này đã tỉnh lại.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến bên trong Thế giới trang vàng, phát hiện Thanh Như đã thăng cấp Đại La Tiên hậu kỳ.
Bởi vì Thanh Như tu luyện không dùng trận bàn thời gian, Mục Tiểu Vận cũng không dùng.
Cho dù là như vậy, cô đã ổn định ở Tiên tôn sơ kỳ.
Khi thần thức của Diệp Mặc thăm dò xuống, Thanh Như và Mục Tiểu Vận đều từ Thế giới trang vàng đi ra, đi tới bên trên Thời không thoa.
Diệp Mặc không xác định ở đây có người tiến vào Hư Thị, hoặc là có người nào cùng đi hay không.
Dứt khoát kêu ba người Phục Phi, Thanh như và Mục Tiểu Vận ra, miễn cho người ta biết hắn có thứ đồ loại như thế giới chân linh.
Tiểu thế giới và động phủ tu luyện tuy cũng có thể cho người ở, nhưng không ai lại trường kỳ ở bên trong tu luyện.
Nếu như mọi người kết bạn đi Hư Thị, tương lai bọn người Mục Tiểu Vận đột ngột đi ra, sẽ khiến người hoài nghi.
Diệp Mặc rơi xuống khỏi Thời không thoa, lập tức liền thu hút những người còn lại chú ý.
Đến cái chỗ này, đều là đi Hư Thị cả.
Đổng Yến nói đi Hư Thị bình thường đều là tu vi Dục đạo trở lên, Diệp Mặc lại thấy rất nhiều người là tu vi Tiên đế, thậm chí còn có tu vi Tiên tôn.
Nhưng người giống Thanh Như chỉ có tu vi Đại La Tiên, đó là chuyện trước giờ chưa từng có.
Diệp Mặc rất nhanh liền hiểu ý Đổng Yến, ở đây tuy cũng có Tiên đế và Tiên tôn, nhưng rõ ràng cho thấy người giống như bọn Thanh Như, Mục Tiểu Vận, đều đi theo một vài Hóa đạo Thánh đế.
Không cần hỏi, cũng là đi Hư Thị mở mang tầm mắt, sau đó tìm kiếm cơ hội chứng đạo.
Sở dĩ bốn người Diệp Mặc khiến người khác chú ý, là bởi vì bọn họ trông thấy trong bốn người Diệp Mặc này, người tu vi cao nhất cũng không quá tu vi Tiên đế.
Tiên đế mang theo Đại La Tiên đi Hư Thị? Đây quả thực là buồn cười quá rồi.
– Bốn vị tiên hữu phải chăng là đến tìm người, hoặc là cần chỗ ở?
Một người đàn ông Tiên đế trung kỳ thoạt nhìn rất là lanh lợi tháo vát, đã cười tủm tỉm đi đến trước mặt mấy người Diệp Mặc chắp tay nói.
Ở trong mắt ông ta, bốn người Diệp Mặc khẳng định không phải là đi Hư Thị, nói không chừng là tới tụ họp với tiền bối trong tông môn.
– Không phải đâu, chúng tôi muốn từ nơi này tiến vào hư không, sau đó đi Hư Thị.
Diệp Mặc rất là thành thật đáp lời.
– Cái gì?
Chẳng những Tiên đế trung kỳ tới hỏi này ngây người ra, mà ngay cả người còn lại bên cạnh cũng đều vẻ mặt chẳng hiểu ra làm sao nhìn chằm chằm mấy người Diệp Mặc.
Hai Tiên đế, một Tiên tôn, mang theo một Đại La Tiên nói là đi Hư Thị? Đây là muốn chết sao?
– Các người muốn đi Hư Thị?
Tiên đế này vốn muốn tới làm ăn, hoặc là kết một mối thiện duyên, trợ giúp bốn người tìm được tiền bối của tông môn, y cũng được một phần ân huệ nhỏ.
Lại không ngờ, bốn người này đúng là đi Hư Thị.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









