1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 424 : Kim Cốt Tiễn Đáng Sợ (c2116-c2120)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 424 : Kim Cốt Tiễn Đáng Sợ (c2116-c2120)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2116: Kim Cốt Tiễn Đáng Sợ

Kim Cốt Tiễn Đáng Sợ

T

rong chốc lát, vệt sáng kia cũng đã dừng trước Thời Không Thoa của Diệp Mặc, đây là một chiếc phi xa, chất lượng cũng cao hơn một bậc so với Thời Không Thoa lúc Diệp Mặc còn chưa thăng cấp, cũng gần đến Thần khí trung phẩm rồi.

Đứng trên phi xa chỉ có một người đàn ông râu đen dài, tu vi Hóa đạo đỉnh phong.

Diệp Mặc không cần hỏi cũng biết, người này chắc chắn là tông chủ của Đô đình Thần môn, tên Hóa đạo Thánh đế kia.

– Là các người giết hai vị Thánh đế của Đô đình Thần môn ta.

Người đàn ông râu đen này liếc nhìn mấy người trên Thời Không Thoa của Diệp Mặc xong, ngữ khí lạnh lùng nói.

Diệp Mặc cười sảng khoái nói:

– Ông nói sai rồi, ngoài hai tên Thánh đế đó ra tôi còn giết hai tên Tiên đế nữa, vốn dĩ tôi định tha cho tên Tiên đế Thích Xuyên, muốn gã dẫn tôi đến Đô đình Thần môn, chỉ có điều sợ chậm trễ thời gian, cho nên giết luôn gã.

Diệp Mặc tha mạng cho tên Tiên đế Thích Xuyên, quả thực là muốn đến Đô đình Thần môn.

Hắn sở dĩ muốn đến Đô đình Thần môn, là muốn tiêu diệt môn phái này, sau đó lấy nguyên liệu tài nguyên của môn phái này dùng để bố trí trận pháp giới vực Tiên giới và Thánh đạo Tàn giới.

Sau đó sau khi hắn bàn bạc cùng với Ngu Tú, Diệp Mặc cảm thấy nguyên liệu mà mình chuẩn bị cũng đủ rồi, nên mới xóa bỏ suy nghĩ đến Đô đình Thần môn, dù sao bây giờ cũng không phải một mình hắn, hắn còn dẫn theo một đám người nữa.

Đến Phục Phi cũng không tiếp tục ở lại Luân Lan Thánh Đạo thành, cùng đi với hắn đến Hư Thị.

– Giả thần giả quỷ…

Tên Hóa đạo Thánh đế này hừ lạnh, một pháp bảo chướng mắt cũng đã phóng ra.

Lão thấy Diệp Mặc chỉ là tu vi Tiên đế, lập tức liền cho rằng Diệp Mặc ẩn giấu tu vi.

Diệp Mặc nhìn rõ, đây là một lá cờ, hơn nữa còn là một lá cờ cực dương.

– Bổn thánh xem xem anh rốt cuộc nghịch thiên như thế nào, dám giết Thánh đế của Đô đình Thần môn ta, nếu anh có thể chống cự được dưới Mậu Kỷ Độc Dương của ta nửa tuần hươnh, thì ta sẽ tha cho anh một mạng, cho phép anh làm nô bộc của ta…

Tên Hóa đạo Thánh đế râu đen này còn chưa nói xong, cây cờ trong tay cũng đã phóng ra vô số ánh sáng mặt trời đè ép Diệp Mặc xuống.

Diệp Mặc một đá liền đẩy Thời Không Thoa ra, đồng thời 36 viên Lôi Hải Thần Châu cũng được đánh ra.

Lá cờ cực dương đáng sợ này Diệp Mặc cũng không dám dùng thân thể mình đi chặn lại, nếu như hắn là Thánh thể rồi, hắn còn có thể thử xem sao, nhưng bây giờ hắn vẫn chưa đến Thánh thể.

Cùng là Hóa đạo Thánh đế, người trước mặt này cũng mạnh hơn nhiều so với tên Hóa đạo Thánh đế của Đại nhật Thần sơn lúc trước hắn giết.

36 viên Lôi Hải Thần Châu vây lấy Diệp Mặc, trong nháy mắt cuốn lên từng đường thiểm lôi, rầm rầm trong tiếng sấm, những đường thiểm lôi này trong tích tắc, liền hình thành vòng bảo hộ thiểm lôi.

Vòng bảo hộ thiểm lôi này cũng bắn ra vô số lôi quang và lôi kích, những tia sấm sét tráng kiện này đập trúng lên lá cờ Mậu Kỷ Độc Dương của tên Hóa đạo Thánh đế kia, khuấy động khí thế ác liệt hùng vĩ.

Diệp Mặc giống như trung tâm của một biển sấm sét, còn Hóa đạo Thánh đế râu đen kia lại giống như một lốc xoáy cực dương, sau khi đạp vào nhau, mấy vạn đường lôi quang và mấy vạn đường liệt mang đập vào nhau vỡ tan.

Trong tiếng nổ vang, toàn bộ sự vật xung quanh đều hóa thành hư vô.

– Lôi Hải Thần Châu…

Tên Hóa đạo Thánh đế râu đen này lùi ra mấy nghìn mét, kinh ngạc nhìn 36 viên lôi châu màu xanh da trời vây xung quanh thân người Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng cũng thầm khen, tên Hóa đạo Thánh đế này lợi hại hơn nhiều so với Đại nhật Thần sơn và Cơ Tâm Dật của Thần nữ Thánh môn.

Trong một kích vừa nãy, hắn dựa vào 36 viên Lôi Hải Thần Châu, cũng chỉ có thể chiếm được chút thượng phong, nếu như đối diện với Cơ Tâm Dật, hắn hoàn toàn có thể lần nữa phóng Tử Đao ra đánh đến.

Còn đối phương sau khi phát hiện chiếm thế hạ phong, lập tức liền lùi lại phía sau, bên ngoài thì là lão thua, nhưng trên thực tế, đây mới là cách làm sáng suốt nhất, nếu không một khi bị 36 viên Lôi Hải Thần Châu này vây lại, thì lão muốn lùi thế nào cũng khó.

Chỉ đánh nhau một chút, Diệp Mặc liền hiểu đối phương vì sao nhất định lại muốn Thanh Như làm lô đỉnh rồi.

Công pháp và pháp bảo của đối phương đều là cực dương, hơn nữa không phải là loại thuần chính nhất, loại công pháp này, muốn thăng cấp lên Hóa đạo, cũng cần phải một thân thể cực âm cực kỳ thuần chính làm lô đỉnh, nếu không thì nhất định tự thiêu mà chết.

Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh Quyết, là chuyên gia công pháp, sáng tạo ra rất nhiều công pháp và thần thông kinh điển, lập tức liền hiểu ra đạo lý này.

Vô Ảnh lúc này cũng đã cố gắng điều khiển Thời Không Thoa mau chóng rút lui, Ngu Tú đứng trước Thời Không Thoa sắc mặt khiếp sợ.

Trận chiến của Diệp Mặc lúc trước với tên Dục đạo Thánh đế kia, cô còn chưa cảm giác ra cái gì, dù sao bản thân cô cũng là Tố đạo Thánh đế, mặc dù biết Diệp Mặc lợi hại hơn cô, nhưng cũng không có ấn tượng trực quan nào.

Bây giờ Diệp Mặc đánh nhau cùng với một tên Hóa đạo Thánh đế, tia sét cường đại và quang mang cực dương của cờ Mậu Kỷ Độc Dương khiến cô không thể nào tiến gần được, loại thực lực này quả thực vượt khỏi sức tưởng tượng của cô.

Tên Hóa đạo đỉnh phong này so với phân thân kia của lão, mạnh hơn đâu chỉ mười lần?

Lúc này Ngu Tú càng cho rằng mình cho Thanh Như ra ngoài lịch lãm rèn luyện, đối với Thanh Như mà nói đúng là có lợi.

– Sư phụ con hiểu rồi.

Thanh Như vẫn cho rằng sư phụ bảo cô đi cùng Diệp Mặc, là vì tăng thêm kiến thức.

Đồng thời trên mặt tu vi cũng học được ít nhiều từ Diệp Mặc, lúc này cô mới hiểu ý tứ của sư phụ, đó chính là không đi cùng kẻ mạnh, không thử thách trải nghiệm các trận chiến của kẻ mạnh, cô mãi mãi cũng chỉ là nhìn một cái miệng giếng.

Giống như Diệp Mặc, Diệp Mặc có thể cường đại như này, nhìn thần thông cử trọng nhược khinh của hắn có thể biết, hắn cũng đã từng chứng kiến vô số trận đại chiến rồi.

Chỉ có không ngừng chiến đấu với kẻ mạnh, mới có thể đứng trên đỉnh phong cường đại hơn.

– Kiến thức không tệ, cho thử thêm một chút Lạc Ngân Đao Văn của tôi.

Diệp Mặc dựa vào 36 viên Lôi Hải Thần Châu bào vệ hắn, Tử Đao cũng đã phóng ra.

Thần thông Lạc Ngân Đao Văn này cực kỳ lợi hại, khuyết điểm đáng tiếc duy nhất chính là đảng cấp Tử Đao của Diệp Mặc quá thấp, nếu như đẳng cấp Tử Đao của Diệp Mặc cao hơn chút, thì Diệp Mặc chắc rằng Lạc Ngân Đao Văn của hắn sẽ cao thêm một bậc nữa.

Tên Hóa đạo râu đen này sắc mặt có chút biến đổi, cờ Mậu Kỷ Độc Dương lại lần nữa phát ra những quang mang cực dương, đồng thời trong tay lão cũng có thêm một cây cung dài màu đen, một mũi tên dài màu vàng đã xuất hiện trên cây cung dài đó.

– Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn!

Diệp Mặc sau khi nhìn thấy mũi tên màu vàng này, ánh mắt ngưng tụ, cơ bắp trên người co rút lại, hắn có sáu mũi tên màu vàng, sáu mũi tên màu vàng này là đòn sát thủ của hắn, lúc này hắn là sao không biết sự lợi hại và đáng sợ của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn?

Hắn đương nhiên biết cây cung màu đen kia không phải là Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, nhưng rõ ràng cũng không phải là cây cung tầm thường.

Hơn nữa bất luận là cây cung tầm thường thế nào đi nữa, bắn Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cũng không phải chuyện đùa.

Một khe nứt không gian xuất hiện, mũi tên màu vàng cũng đã bắn ra trong ánh sáng cực dương mà cờ Mậu Kỷ Độc Dương phát ra.

Mộ không gian giam cầm mắt thường không nhìn thấy được đang cuốn về phía Diệp Mặc, trong tích tắc, dường như muốn trói chặt hoàn toàn Diệp Mặc lại.

Diệp Mặc căng thẳng, trước giờ đều là hắn dùng mũi tên này khóa người khác lại, bây giờ không ngờ lại có người dùng mũi tên này khóa hắn lại.

Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đối mặt với Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, lần thức nhất hắn đối mặt chỉ là một Tiên đế mà thôi, đó cũng chưa thể gọi là Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, lần này lại là Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thực sự.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn trong nháy mắt bay đến, cuối cùng khiến Diệp Mặc cảm nhận được sự nguy hiểm và đáng sợ của mũi tên đang đến trước mặt, lúc này Diệp Mặc căn bản cũng không kịp phóng cung tiễn ra chặn lại mũi tên này.

Xuy…

Tiếng nổ xé rách hư không vang lên, 36 viên Lôi Hải Thần Châu mặc dù lợi hại, nhưng Diệp Mặc vẫn chưa luyện hóa hoàn toàn, Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn này trực tiếp liền đánh vỡ vòng bảo hộ của 36 viên Lôi Hải Thần Châu này, cũng đã đến trước mặt Diệp Mặc.

– Thuấn Tức …

Mắt Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn trước mặt này, lúc này dùng thần thức giới phá vỡ sự giam cầm của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, thi triển thần thông Thuấn Tức.

Hắn khẳng định Hóa đạo Thánh đế trước mặt này cũng đã luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn vượt khỏi trăm tầng cấm chế rồi, thậm chí có thể luyện hóa đến tàng cấm chế thứ 102 rồi.

Nếu như đối phương dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung bắn mũi tên này ra, thì hắn nghi ngờ mình có thể tránh né được không.

Từng đường sóng gợn không gian mắt thường không nhìn thấy nổi, đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng thần thông Thuấn Tức chặn lại sự tấn công của đối thủ, chú không phải dùng thần thông Thuấn Tức để tấn công đối thủ.

Trong nháy mắt xuân hạ thu đông, trong nháy mắt là vĩnh hằng.

Đây chính là thần thông Thuấn Tức, nhanh chóng chỉ có thể nhìn thấy một bóng tiễn màu vàng của khe nứt hư không bị chậm lại trong thời khắc này, giống như bị ngừng kết lại trong hư không vậy, quỹ tích vô cùng rõ ràng.

Chỉ trong tích tắc, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, hắn chỉ cần trong nháy mắt thời gian này, cũng đã đủ cho hắn ra quyền của mình, Liệt Không.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2117: Cốt Tiễn Ta Cũng Có

Cốt Tiễn Ta Cũng Có

B

ùm…

Quyền thế không gian Liệt Không đập vào Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, nổ sáng trời.

Quyền thế lập tức tiêu tán không còn, còn Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cũng mất đi sát thế đáng sợ.

Cho dù như vậy, vẫn xé rách nắm đấm của Diệp Mặc, mang theo một màn máu.

Diệp Mặc trong nháy mắt này liền nắm chặt lấy Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn ném vào trong Thế giới trang vàng.

Cho đến lúc này, Diệp Mặc mới biết Chân Thánh đế lúc trước đáng sợ đến mức nào.

Tên đó không có bất kỳ pháp bảo nào, không ngờ lại có thể tránh được bốn mũi tên của hắn, cho đến mũi tên thứ năm mới có thể bắn chết y.

Chân Thánh đế nếu đặt trong Hư Thị, thì tuyệt đối là người trong Thần bảng.

Tên Hóa đạo Thánh đế râu đen này nhìn thấy Diệp Mặc dùng thần thông pháp tắc thời gian, thu lại Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của mình, lập tức biến sắc.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của lão có người tránh được, nhưng trước giờ chưa có người nào tránh được rồi, lại thu lại mũi tên của lão, thậm chí khiến lão hoàn toàn không thể nào dùng thần thức bắt được mũi tên của mình ở nơi nào.

Khi lão bắn ra mũi tên này, liền đoán được mũi tên này không thể nào giết chết được Diệp Mặc, vốn dĩ lão muốn lợi dùng mũi tên này, khống chế lại đại cục, thi triển đòn sát thủ giết chết Diệp Mặc.

Nhưng không ngờ lại biến hóa như này, Diệp Mặc chẳng những tránh được mũi tên này, hơn nữa còn thu lại mũi tên này nữa.

Còn cái giá mà Diệp Mặc phải trả, cũng chỉ là vỡ vụn một nắm đấm mà thôi.

Một quyền vỡ vụn, đối với một Thánh đế mà nói, căn bản cũng không là vết thương gì.

Tên Hóa đạo Thánh đế râu đen lập tức liền hiểu ra, lão không phải là đối thủ của Diệp Mặc, còn lúc này Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc cũng đã rơi xuống.

Một đao văn màu tím, bóp méo không gian xung quanh, cùng với lĩnh vực Thánh đế của Diệp Mặc trói chặt toàn bộ không gian này.

Dưới đao văn này, dường như bất kể phương hướng nào cũng biến thành góc chết.

Tên Hóa đạo Thánh đế vốn còn định đánh với Diệp Mặc một trận nữa, sau khi thấy đường đao văn này, hoàn toàn dập tắc ý định của mình.

Ánh sáng cực dương của Mậu Kỷ Độc Dương của lão cuốn đến, cùng lúc đó lão cũng chuẩn bị rút lui.

Cho dù không phải là đối thủ của Diệp Mặc, trong lòng lão cũng không hề lo lắng, lão tin nếu như mình muốn đi, thì Diệp Mặc cũng chặn nổi lão.

Rầm rầm rầm…

Đao văn uốn éo trực tiếp hòa tan toàn bộ ánh sáng cực dương của Mậu Kỷ Độc Dương, khiến Mậu Kỷ Cực Dương trong nháy mắt hóa thành bộ dạng bình thường vốn có.

Không đợi Tư Đao của Diệp Mặc tiếp tục bổ xuống, tên Thánh đế râu đen này cũng đã đứng dậy nói:

– Khoan đã, tôi thừa nhận không phải là đối thủ của anh.

Chỉ cần trả lại mũi tên kia cho tôi, ân oán giữa chúng ta coi như xong, hơn nữa tôi còn đền cho anh một số Thần tinh.

– Trả lại cho ông, cũng được, tôi trả lại cho ông gấp đôi…

Diệp Mặc nói xong, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung đã phóng ra, cùng lúc đó, một mũi tên màu vàng cũng đã được đặt lên cây cung đó.

– Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung…

Tên Hóa đạo Thánh đế râu đen này không còn kìm chế nổi vẻ mặt bình tĩnh của mình nữa, kinh ngạc thốt lên, cũng giống như Diệp Mặc, đối với sự lợi hại của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn và Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, lão cũng vô cùng am hiểu.

Lão không thể tưởng tượng được trên thế giới này lại nhỏ bé như vậy, lão vừa mới dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn bắn đối phương, đối phương lập tức dùng một thứ tương tự đánh trả.

Hơn nữa hung tàn hơn chính là, đối phương chẳng những có mũi tên, hơn nữa còn có cả cung nữa.

Đối mặt với cung và mũi tên của Tuyệt Thánh Kim Cốt, lúc này lão làm gì còn dám dừng lại, lão biết nếu đi thi chính là đi vào lúc này, một khi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn khóa chặt rồi, thì lão chỉ có thể đợi chết.

Lão có nắm chắc dùng Mậu Kỷ Độc Dương của mình chặn lại mũi tên này của đối phương, so với cái mạng nhỏ này, một món pháp bảo cao cấp cũng đã là gì?

Đáng tiếc là lão vừa mới phát động độn thuật, Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của Diệp Mặc cũng đã bắn ra, trong nháy mắt cũng đã khóa chặt lão lại rồi.

Bùm …

Mũi tên thứ nhất đập vào cờ Mậu Kỷ Độc Dương của Hóa đạo Thánh đế kia, lập tức kim quang tiêu tán.

Rõ ràng Hóa đạo Thánh đế này vì tránh mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn này của Diệp Mặc, đến pháp bảo mà mình thích nhất cũng không cần nữa rồi.

Tên Hóa đạo Thánh đế này còn chưa kịp thở phào, thì mũi tên thứ hai và mủi tên thứ ba đồng thời bắn đến.

– Không ngờ anh không chỉ có một mũi …

Khi Hóa đạo Thánh đế này hiểu ra Diệp Mặc không chỉ có một mũi tên, thì Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cũng đã đến trước mặt lão.

Lúc này, lão chỉ có thể điên cuồng thiêu đốt thọ nguyên của mình, cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của mũi tên.

Lại một tiếng nổ van, tên Hóa đạo Thánh đế này mặc dù tránh được một chút, nhưng Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cũng đã nổ tung nửa người của lão.

Không đợi lão tiếp tục hàng động, mũi tên thức ba cũng đã đến trước mặt lão.

– Chỉ suýt chút nữa …

Khi tên Hóa đạo Thánh đế nhìn thấy mũi tên thứ ba đến, tuyệt vọng nói, chỉ thiếu chút nữa, lão có thể phát động độn thuật rời đi rồi.

Đáng tiếc là lão không ngờ đối thủ của mình cũng có Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, hơn nữa còn không chỉ có một mũi.

Một tiếng nổ vang, tên Hóa đạo Thánh đế trước đó không lâu còn lớn lối càn quấy không ai bì nổi, hóa thành màn máu, bị mũi tên thứ ba của Diệp Mặc bắn chết.

Một đường máu phọt lên trời, đến không gian xung quanh cũng trở nên nóng hơn, có thể thấy công pháp mà tên Hóa đạo Thánh đế này tu luyện đáng sợ như nào.

Diệp Mặc giơ tay lên nắm lấy chiếc nhẫn của đối phương, thần thức quét vào trong, nhẫn của tông chủ một Thần môn, hắn thật sự muốn biết có bao nhiêu thứ tốt.

Đối với nhẫn trữ vật của Hóa đạo Thánh đế Diệp Mặc cũng đã từng cướp, đồ bên trong mặc dù không ít, nhưng cũng không thể khiến hắn kinh ngạc bao nhiêu.

Nhưng khi thần thức của Diệp Mặc mở nhẫn trữ vật này, khi thần thức quét vào trong, hắn lập tức liền chấn động.

Đây căn bản cũng phải một nhẫn trữ vật, mà là một tiểu thế giới, Thần linh mạch thượng phẩm trong tiểu thế giới này có ba đoạn, Thần linh mạch trung phẩm có bảy đoạn, Thần linh mạch hạ phẩm có hơn mười đoạn.

Còn các loại nguyên liệu luyện khí, Thần linh thảo tích như núi, Thần tinh có cả hơn mấy nghìn vạn.

– Thật lợi hại.

Diệp Mặc hít một hơi lạnh, hắn còn cho rằng đồ của mình là nhiều rồi, nhưng so với Hóa đạo Thánh đế này mà nói, hắn cũng chỉ là cặn bã mà thôi.

Đô đình Thần môn cũng không phải là một trong Tam đại Thánh môn, nhẫn trữ vật này chắc không phải là đồ của toàn bộ Đô đình Thần môn, nói không chừng chỉ là một phần nhỏ trong đó.

Từ đó có thể tưởng tượng, Thần nữ Thánh môn và Đại nhật Thần sơn trong Tam đại Thánh môn chắc hẳn giàu có đến mức nào?

Nhưng Diệp Mặc lập tức lại lắc đầu, môn chủ của Đô đình Thần môn chỉ là một Hóa đạo Thánh đế, hơn nữa nếu như không phải hắn có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung thì chưa chắc có thể giết được lão.

Đại nhật Thần sơn và Thần nữ Thánh môn kia đều có Đạo nguyên, mình cũng đừng nghĩ tới nữa.

Ít nhất bây giờ vẫn chưa thể đi, đợi sau này tu vi cao rồi, có thể đi cướp ít đồ.

– Chúc mừng Diệp tiên hữu, Ngu Tú không ngờ Diệp tiên hữu lại lợi hại như vậy.

Thanh Như có thể đi lịch lãm rèn luyện cùng Diệp tiên hữu, tôi cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.

Cung chủ Ngu Tú của Băng Thần cung cũng đã đến trước mặt Diệp Mặc, cảm thán nói.

Tu vi của Diệp Mặc thực tế để cô xem vậy là đủ rồi, cô đoán Diệp Mặc cũng chỉ là tu vi giữa Tố đạo và Dục đạo, mà tu vi này không ngờ lại có thể giết được một Hóa đạo Thánh đế, quả thực quá xuất sắc.

Thánh đế khác với Tiên đế, nếu nói Tiên đế sơ kỳ giết chết một Tiên đế trung kỳ còn có thể nói được, nhưng Tố đạo Thánh đế giết chết Dục đạo Thánh đế thì quá đáng sợ rồi.

Vì đây là sự cao thấp của đạo hành, khoảng cách giữa Tố đạo Thánh đế và Dục đạo Thánh đế, quả thực còn lớn hơn nhiều so với sự chênh lệch giữa Tiên đế và Tiên tôn.

Diệp Mặc đáp lễ lại nói:

– Đại cung chủ có chỗ không biết, cường giả Hư Thị như mây, khác với Tiên giới chúng ta.

Tôi nghe nói trong Hư Thị có một Hóa đạo Thánh đế đã từng giết chết Đạo nguyên Thánh đế.

Sự chênh lệch đáng sợ này, trước kia tôi căn bản cũng không dám tưởng tượng, hôm nay đối mặt với Đạo nguyên Thánh đế, tôi chỉ có thể chạy trốn, hơn nữa còn phải may mắn mới có thể trốn được.

Sắc mặt Ngu Tú nghiêm túc khẽ gật đầu, thời gian cô ở Thánh đạo Tàn giới cũng không dài, nhưng kiến thức thì lại tiến bộ rất nhiều.

Cô biết Diệp Mặc cũng không nói khoác, lúc trước không dám tưởng tượng, là vì cảnh giới chưa đến, còn nữa chính là tầm mắt và kiến thức chưa đến mà thôi.

– Đại cung chủ, chiếc phong xa này tặng cho cô đấy.

Loại pháp bảo phi hành như này, tôi cũng nhiều lắm rồi.

Diệp Mặc chỉ chiếc phong xa đang lơ lửng phía xa nói.

Ngu Tú vừa nãy chứng kiến uy thế ra tay của Diệp Mặc, mỗi một pháp bảo của Diệp Mặc đều là thứ mà cô chưa bao giờ nghe đến, có thể thấy Diệp Mặc xuất htân giàu có, bây giờ Diệp Mặc tặng phong xa cho cô, cô cũng không từ chối, trực tiếp cảm ơn rồi thu lại.

Diệp Mặc thấy Ngu Tú thu hồi lại phong xa, trong lòng cực kỳ cao hứng.

Vì hắn vốn dĩ là có chuyện muốn giao phó cho Ngu Tú, bây giờ cứ như đối phương hình như biết mình có chuyện muốn cô giúp vậy, nhận đồ của mình.

Tám tháng sau, Diệp Mặc điều khiển Thời Không Thoa dưới sự chỉ dẫn của Ngu Tú, lại lần nữa đến cánh đồng hoang vắn lúc trước hắn đến.

Lúc trước khi Diệp Mặc vừa mới đến nơi này, hắn còn là tu vi Tiên đế, trình độ trận pháp cũng mới đến mức vừa mới tiếp xúc với kiến thức trận pháp của Thánh đạo Tàn giới.

Cho nên lúc đó hắn nhìn thấy chỉ là một cánh đồng hoang vu mà thôi, cũng không có thông đạo sương mù.

Còn lúc này Diệp Mặc vì phong ấn trận pháp này, cũng đã tập trung nghiên cứu trận pháp mấy trăm năm trong trận bàn thời gian, hắn vừa đến nơi này, liền tì dấu vết phong ấn.

Dấu vết này chỉ cần qua một chút thời gian nữa thôi lại càng rõ ràng hơn, đến lúc đó cho dù là Dục đạo Thánh đế bìn thường cũng có thể nhìn ra.

– Tôi chỉ biết là ở chỗ này, chứ cũng không thể nào tìm được cách nào vào trong trận pháp được, càng đứng nói là phong ấn lại trận pháp, haizz.

Ngu Tú thở dài nói.

Diệp Mặc hiểu tâm trạng của Ngu Tú, giống như hắn năm đó.

Giống như biết rõ hư không cũng có thể xé rách, nhưng tu vi chưa đến, cho dù anh có mỗ lực đi nữa, cũng không thể chạm đến hư không được.

– Sư phụ và Diệp đại ca phải bố trí trận pháp, hay là mọi người vào trong thế giới Thanh Châu của tôi đi, tránh chúng ta làm ảnh hưởng Diệp đại ca bố trận.

Thanh Như biết với tu vi và kiến thức của bọn họ, ở lại bên ngoài cũng là thừa.

Vốn dĩ Diệp Mặc muốn mọi người vào trong Thế giới trang vàng của mình, bây giờ Thanh Như lại nói như này, hắn cũng không từ chối.

Thế giới Thanh Châu của Thanh Như, cũng là một tiểu thế giới, ở trong đó cũng là thích hợp nhất.

Đợi mọi người vào trong Thanh Châu rồi, Diệp Mặc sau khi cất Thanh Châu đi, lúc này mới dẫn Ngu Tú chuyển vị trí trong cánh đồng hoang dã này.

Một canh giờ sau, trước mặt Diệp Mặc và Ngu Tú tối sầm lại, bọn họ lại đi vào một khoảng sương mù.

Lúc này tu vi của Diệp Mặc cũng đã là Thánh đế rồi, hơn nữa còn là một tông sư trận pháp cao cấp, thông đạo này mặc dư mù mịt, hắn chỉ bố trí vào trận kỳ, là có thể cắt được một không gian sáng lạn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2118: Lại Phong Ấn

Lại Phong Ấn

B

a tháng sau, Diệp Mặc cũng đã quyết định phương án bố trí lại trận pháp phong ấn, từng đống trận kỳ được Diệp Mặc luyện chế ra, Tiên tài cao cấp tích thành núi cũng được Diệp Mặc luyện chế thành trận kỳ.

Một năm sau, Diệp Mặc nhìn những đống trận kỳ này, lúc này mới thầm may mắn mình gặp được tông chủ của Đô đình Thần môn.

Nếu không với nguyên liệu mà hắn chuẩn bị, cho dù luyện chế non nửa số trận kỳ trong này cũng không đủ.

Đại cung chủ cũ của Băng Thần cung Ngu Tú vừa trợ giúp Diệp Mặc, sửa sang lại loại hình trận kỳ các loại phương vị trận pháp, hai người mặc dù không nói gì, nhưng trong lòng hai người lại rất sốt ruột, lúc trước hai người đều cho rằng trận pháp này còn có thể chống cự thêm mấy chục năm nữa, nhưng khi bọn họ luyện chế trận kỳ trong trận pháp này, trận pháp này với mắt thường cũng có thể nhìn thấy tốc độ xuống dốc của nó.

Tốc độ xuống dốc này, căn bản cũng không cần đến ba năm năm, thì trận pháp này cũng bị phá hủy hoàn toàn.

Sau đó trận pháp phong ấn Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới cũng biến mất hoàn tàn, thông đạo cũng mở hẳn.

Nhìn Diệp Mặc chỉ lo luyện chế trận kỳ, Ngu Tú cuối cùng cũng không kìm chế được hỏi:

– Diệp tiên hữu, hay là anh đi bố trí vài trận kỳ trước đi, cố định trận pháp này lại trước đã.

Diệp Mặc lắc đầu nói:

– Không được, nếu như bây giờ tôi đi bố trí trận kỳ, chỉ là rượu độc giải khát mà thôi.

Tu bổ căn bản không phải là biện pháp, chỉ gây phiền phức cho trận pháp phong ấn mà chúng ta bố trí lại mà thôi.

Tu vi trận pháp của Diệp Mặc cũng tinh thâm hơn nhiều so với Ngu Tú, hắn biết trận cơ lúc này là hoàn chỉnh.

Nếu như hắn bây giờ tu bổ trận pháp lại trên trận cơ, sẽ phá hỏng trận cơ.

Sau này đợi đến khi hắn luyện chế xong tất cả trận kỳ rồi, nếu như bố trí lại trận pháp, lại phải phá hỏng trận cơ một lần, chuyện được một mất mười này, Diệp Mặc cũng không muốn làm.

Trận pháp này mặc dù lỏng lẻo đến mức sắp sụp đổ rồi, nhưng Diệp Mặc tin rằng chỉ cần mình vẫn còn trong này, những người bình thường cho dù đến nơi này rồi, cũng không thể nào thông qua hắn tiến vào trong Tiên giới, trừ phi có Đạo nguyên Thánh đế thực sự đến.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc thấy rằng, thậm chí là Hóa đạo Thánh đế, cũng không thèm đến một giới diện cấp thấp dạo một vòng.

Hai năm sau, Diệp Mặc luyện chế xong trận kỳ cuối cùng, lúc này mới phát hiện nguyên liệu của mình cũng chẳng còn là bao nữa.

Diệp Mặc thở phào, cuối cùng cũng đã luyện chế xong trận kỳ trước khi trận pháp sụp đổ.

Hắn đưa một phần trận kỳ cho Ngu Tú, rồi lại đưa cô ngọc giản bố trí trận pháp nói:

– Đại cung chủ, đợi lát nữa khi cô đến Tiên giới bên kia, cứ dựa theo miếng ngọc giản này của tôi mà bố trí.

Ngu Tú nhận lấy đồ mà Diệp Mặc đưa cho, ra hiệu đã hiểu rồi.

Diệp Mặc lại lần nữa vung tay ném mấy trận kỳ ra, một nơi vốn dĩ mù mịt sương mù trong nháy mắt đã xuất hiện một thông đạo dần rõ ràng hơn.

Ngu Tú biết thủ đoạn trận pháp của Diệp Mặc lợi hại, nhưng nhìn Diệp Mặc mở thông đạo đến lối vào Tiên giới một cách dễ dàng như vậy, cũng vô cùng khâm phục.

– Diệp tiên hữu, anh có chuyện gì khác cần tôi giúp không?

Ngu Tú không đi vào thông đạo ngay lập tức, ngược lại lại hỏi Diệp Mặc một câu.

Diệp Mặc trong lòng cảm kích một người thông minh như Ngu Tú, hắn lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho Ngu Tú nói:

– Đại cung chủ, trong nhẫn trữ vật này có một số Thần tinh và hai đoạn Thấn linh mạch cấp thấp, còn một số tâm đắc tu luyện của tôi, tặng cho đại cung chủ.

Ngu Tú cám ơn, nhận lấy nhẫn trữ vật này.

Cô biết Thần tinh trong nhẫn trữ vật này, còn có một phần là dùng để bố trí trận pháp, số dư thừa còn lại đều là Diệp Mặc tặng cho cô.

Thấy Ngu Tú nhận chiếc nhẫn, Diệp Mặc lại lần nữa lấy ra một hạt châu màu xanh đưa cho Ngu Tú nói:

– Đây là tiểu thế giới mà tôi lấy được, tôi cũng luyện hóa rồi.

Nếu như cô có thời gian đến Mặc Nguyệt Tiên tông của Cung Hoa Thiên, giúp tôi đưa hạt châu này cho vợ của tôi là Lạc Ảnh.

Hạt châu mà Diệp Mặc cho Ngu Tú tuyệt đối không phải là thứ thô sơ như tiểu thế giới, mà là thế giới Chân linh mà lúc trước hắn lấy được từ người áo bào tím kia, thế giới Chân linh này thậm chí có thể hóa thành thế giới Ngũ hành.

Diệp Mặc để rất nhiều đồ trong này, bao gồm cả nhẫn trữ vật tặng cho Diệp Lăng, Bắc Vi, Khinh Tuyết cũng để trong đó.

Sở dĩ giao cho Lạc Ảnh, là vì Lạc Ảnh đối với bọn họ mà nói, như một người chị vậy.

Không ai sẽ vì đồ trong tay Lạc Ảnh mà lại có những suy nghĩ linh tinh.

Đồng thời Diệp Mặc cũng tin rằng, cho dù Ngu Tú biết thứ hắn đưa cho Lạc Ảnh là thế giới Chân linh, cũng sẽ không có suy nghĩ gian dối.

Ngu Tú nhận hạt châu màu xanh, rồi lại khom người hành lễ nói với Diệp Mặc:

– Cám ơn Diệp tiên hữu, Ngu Tú nhất định sẽ làm thỏa đáng chuyện này.

Chỉ có bản thân Ngu Tú biết, tại sao cô lại giúp Diệp Mặc, ngược lại còn cám ơn Diệp Mặc nữa.

Vì Diệp Mặc hoàn toàn có thể tự mình quay về Tiên giới, nhưng hắn lại không chọn quay về.

Không phải hắn không muốn quay về, mà là cho dù tốc độ của Diệp Mặc có nhanh đi nữa, quay về Cung Hoa Thiên, sau đó lại quay về đây, cũng cần chút thời gian, bây giờ trận pháp sắp sụp đổ rồi, một khi Diệp Mặc không ở trong này, thì trận pháp coi như xong.

Mấy Dục đạo Thánh đế tiến vào Tiên giới, cũng sẽ không có ai biết.

Diệp Mặc hiểu suy nghĩ của Ngu Tú, hắn đúng là nghĩ như vậy, nhưng cũng không hoàn toàn là vậy.

Trận pháp cần phải bố trí lại này, hắn định để lại một lối vào, chỉ có điều cái giá của lối vào này quá cao mà thôi.

Dùng một miếng Vô Tương Bí Kim, Vô Tương Bí Kim là nguyên liệu bố trí trận pháp cao cấp trong giới vực, cho dù Diệp Mặc cũng có một miếng, hắn dùng Vô Tương Bí Kim này bố trí, mục đích chính là sau này có cơ hội từ nơi này quay về Tiên giới.

Chỉ tiếc là, Vô Tương Bí Kim của hắn số lượng quá ít, chỉ là luyện chế ba trận kỳ, hai trận kỳ hô ứng, một trận kỳ mở ra.

Một trận kỳ mở ra cũng chỉ có thể dùng một lần, cho nên nói hắn cũng chỉ có một lần cơ hội trở lại Tiên giới.

Sau này hắn từ Hư Thị trở về, có thể dùng trận kỳ này quay vế Tiên giới.

Bây giờ trận pháp này sắp sụp đổ rồi, hắn chắc rằng không còn thời gian đến Mặc Nguyệt Tiên tông.

Nếu như đợi hắn bố trí xong trận pháp này, rồi đến Mặc Nguyệt Tiên tông một chuyến, thì quá lãng phí trận kỳ này rồi.

Đương nhiên, khiến cho Diệp Mặc lo lắng chính là, Mặc Nguyệt Tiên tông của Tiên giới bây giờ khí thế cường đại, Tiên đế cũng có mấy người.

Lúc trước khi hắn rời khỏi Mặc Nguyệt Tiên tông cũng đã nhiều lần dặn dò, một khi Đại lục Lạc Nguyệt có tu sĩ phi thăng, lập tức sẽ được Mặc Nguyệt Tiên tông biết, sẽ không có chút nguy hiểm nào.

So với trở lại Tiên giới, hắn càng muốn đến Hư Thị một chuyến hơn.

Trong Hư Thị tìm cơ hội Dục đạo đương nhiên là một trong những mục đích chủ yếu của Diệp Mặc, còn có một mục đích nữa, Diệp Mặc trước giờ chưa từng nói, đó chính là hắn nghe nói trong Hư Thị có người của Âm Minh giới, hắn muốn hỏi về chuyện âm hồn của Uyển Thanh có thể quay về từ Âm Minh giới hay không.

Diệp Mặc biết rõ tu vi của mình so với Âm Minh giới mà nói, quả thực quá thấp.

Đương nhiên Hỗn nguyên Thánh đế Đoan Mộc Cữu Cách cũng là từ Âm Minh giới thất bại tan tác mà về, hắn cũng sẽ không coi thường đến mức xông vào Âm Minh giới.

– Vậy thì Ngu Tú xin đi trước.

Ngu Tú sau khi hành lễ với Diệp Mặc, cũng không yêu cầu gặp lại Thanh Như một lần nữa, Thanh Như nếu như muốn tìm đạo lộ của mình, gặp thêm cũng chỉ khiến thêm đau xót mà thôi.

Diệp Mặc còn chưa kịp nói gì, chỉ nghe thấy răng rắc một tiếng, một bóng người xông vào trong màn sương mờ mịt.

– Ồ, cũng đã có người đến rồi sao?

Bóng người xông vào đó nhìn thấy Diệp Mặc và Ngu Tú, kinh ngạc bật thốt lên, sau đó liền nhìn kỹ tu vi của Diệp Mặc và Ngu Tú cũng kém hơn gã rất nhiều.

Diệp Mặc trong lòng hiểu rõ mình không chọn quay về Mặc Nguyệt Tiên tông một chuyến quả thực là chính xác, người đến này là một Dục đạo Thánh đế, một khi mình quay về rồi lại quay lại đây, Ngu Tú tuyệt đối không phải là đối thủ của người này.

Người này chắc chắn sẽ giống như Dục đạo Thánh đế lúc trước xông vào Tiên giới kia, lại xông vào Tiên giới tiếp.

– Cút đi.

Tên Dục đạo Thánh đế này căn bản cũng không hỏi Ngu Tú và Diệp Mặc bất cứ câu nào, trực tiếp phóng ra một đường đao màu hồng bổ về phía Diệp Mặc.

Đừng nói tên Dục đạo Thánh đế này ra tay trước, cho dù gã không ra tay, Diệp Mặc cũng sẽ giết chết gã.

Lúc này đường đao màu đỏ cũng đã đến, Diệp Mặc hừ lạnh, đấm một quyền ra.

Thần thông Liệt Không cuốn dậy sát thế không gian, trong nháy mắt liền cuốn đường đao màu đỏ này lên, ngay tức khắc tên Dục đạo Thánh đế này liền bị quyền thế của thần thông Liệt Không khóa chặt lại.

– Hóa đạo…

Tên Dục đạo Thánh đế này cảm thấy quanh người gã bị khóa chặt lại, lập tức kinh hãi bật thốt lên.

Gã cho rằng chỉ có Thánh Đế trên cấp Hóa đạo mới có thể dùng lĩnh vực và quyền thế hoàn toàn khóa chặt gã lại.

Cho dù tên Dục đạo Thánh đế này coi thường Diệp Mặc, nhưng trong lúc vội vàng, gã vẫn thoát khỏi sự khóa chặt của quyền thế không gian của Diệp Mặc, cố gắng phóng ra một cái bát nhỏ màu lam khổng lồ.

Loảng xoảng…

Một tiếng vang lên, cái bát khổng lồ đó bị quyền thế của Diệp Mặc đánh vỡ tan, đem không gian xung quanh đánh ra từng gợn sóng.

Tên Dục đạo Thánh đế này mặc dù cố gắng phóng ra cái bát khổng lồ, nhưng cái bát đó còn chưa hoàn toàn kích phát, thì bị một quyền của Diệp Mặc trực tiếp đánh vỡ tan.

Gã đồng thời bị quyền thế Liệt Không cường đại đánh trúng, phun một ngụm máu trên không trung rồi ngã ra ngoài.

Không đợi gã nói gì, Diệp Mặc vung tay lên, lại có năm đường lôi thương ầm ầm đánh xuống, tên Dục đạo Thánh đế này dưới sự vội vàng, bị năm đường lôi thương của Diệp Mặc xé thành bã vụn.

Ngu Tú trong lòng thầm sợ hãi, nếu như tên Dục đạo Thánh đế này thông qua trận pháp phong ấn từ Thánh đạo Tàn giới đến Tiên giới, với bản tính không hỏi bất kỳ nguyên nhân gì liền động sát tâm của người này, Tiên giới có lẽ sẽ biến thành thế giới chân linh của gã.

– Đại cung chủ, trận pháp phong ấn trong này cũng đã tàn phá không chịu nổi nữa rồi, người đến đây sẽ càng lúc càng đông hơn.

Bây giờ cô quay về Tiên giới, chúng ta lập tức bắt đầu bố trí lại trận pháp phong ấn này.

Diệp Mặc thu lại nhẫn trữ vật, vẻ mặt nghiêm trọng nói.

– Được, vậy Ngu Tú sẽ ở Tiên giới đợi tin tốt của Diệp tiên hữu.

Ngu Tú nói xong, cũng không chút do dự, tăng tốc tiến vào trận môn tiến vào Tiên giới kia.

Ninh Hải, lúc này cũng đã là một thánh phố vô cùng nổi tiếng trong Hoa quốc rồi, chính vì một kỳ nhân như Diệp Mặc đã từng ở nơi này.

Lúc này trên một quầy xem tướng số trên một con phố dành cho người đi bộ trong Ninh Hải, một lão đạo thoạt nhìn Tiên phong đạo cốt đang nhắm mắt nói:

– Tài vận của anh còn chưa đến, quay về ăn nhiều khoai lang.

Ba năm sau, có lẽ có thể…

– Hả…

Lời của lão đạo này còn chưa dứt, bỗng nhiên sung sướng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la phía xa, đồng thời thất thanh hả lên một tiếng.

– Tốt, tốt, không ngờ tu bổ lại phong ấn trận pháp, nếu là anh, thì chứng tỏ tôi cũng không nhìn nhầm người.

Nói xong lão căn bản cũng không để ý đến người đàn ông trung niên ngồi trước sạp hàng của lão, thu lại sạp hàng xem tướng số, quay người rời đi.

– Này, đại sư, số mệnh của tôi ông còn chưa nói xong mà…

Dựa vào kiểu xưng hô của người đàn ông trung niên này, lão đạo này cũng không để ý đến, chỉ vài phút, lão đạo liền biến mất giữa đám người.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2119: Người Trả Đạo Quả Đến Rồi

Người Trả Đạo Quả Đến Rồi

T

hời Không Thoa của Diệp Mặc lúc này cũng đã rời khỏi thông đạo lối vào của Tiên giới và Thánh đạo Tàn giới, Mục Tiểu Vận và Thanh Như cũng đã ngồi trên Thời Không Thoa, đến Tiểu Băng Sâm cũng ra ngoài rồi.

Cộng thêm Diệp Mặc, trên Thời Không Toa cũng có bảy người.

Mặc dù Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm còn cả Cừu Nhưỡng cũng chưa tính là con người, nhưng Diệp Mặc cũng chưa bao giờ đối đãi với bọn chúng như vật nuôi cả.

Tâm trạng của Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên thoải mái như này, trận pháp phong ấn này trước khi hắn đến Thánh đạo Tàn giới cũng muốn phong bế rồi.

Bây giờ cuối cùng cũng làm được rồi, nếu như không phải muốn đến Hư Thị, thì hắn cũng đã xuất hiện ở Cung Hoa Thiên rồi.

Đến Hư Thị không phải chuyện một hai ngày, Diệp Mặc không thể nào nhờ mượn Truyền tống trận trong này, hắn sớm đã chuẩn bị trường kỳ phi hành rồi.

Bây giờ mọi người ngồi trên Thời Không Thoa nói chuyện, Diệp Mặc cũng vui vẻ truyền một chút tâm đắc tu luyện của mình cho mọi người.

– Diệp đại ca, năm đó nếu như không phải là anh, thì tôi có thể cũng không thể nào tỉnh lại trong Băng Thần cấm địa nữa rồi.

Sau khi dời chủ đề tu luyện, Thanh Như lại lần nữa cảm thán ân cứu mạng của Diệp Mặc năm đó.

Đối với chuyện Thanh Như xuất hiện trong Băng Thần cấm địa như này, còn cả Băng Thần cấm địa tại sao lại xuất hiện những thiếu nữ bị đóng băng kia, Diệp Mặc cũng chỉ là đại khái suy đoán mà thôi.

Thanh Như không giải thích, hắn cũng không cố ý đi hỏi, hắn không phải là một người thích tám chuyện, huống chi hắn cảm thấy Thanh Như hình như cũng phản cảm với chuyện này.

Diệp Mặc biết rõ Thanh Như tại sao lại cảm thán, bất luận là ai, chỉ cần còn hi vọng sống, thì không ai lại muốn chết cả.

Vì Thanh Như lúc đó còn có chút hồ phách, cho nên hắn dùng một viên Thiên Tâm Phục Hồn đan cứu sống Thanh Như.

Bây giờ Uyển Thanh hồn phách đều tiêu tán, cho dù là Thiên Tâm Phục Hồn đan, cũng không thể nào cứu nổi.

Nếu như hắn có thể tìm được một chút hồn phách của Uyển Thanh về, hắn còn có thể cứu sống được Uyển Thanh, còn có thể tìm được tia hồn phách đó hay không, thì chỉ có thể đi tìm người của Âm Minh giới trong Hư Thị hỏi thăm chút mà thôi.

Thanh Như thấy ánh mắt Diệp Mặc cụp xuống, còn cho rằng Diệp Mặc lại nghĩ đến chuyện Băng Thần cung dùng đại trận Băng Thần giam hắn.

Đang định an ủi Diệp Mặc một chút, liền nghe thấy Diệp Mặc bỗng nhiên nói:

– Vô Ảnh, dừng Thời Không Thoa lại, chúng ta xuống đây xem xem.

– Như Nam sư muội lâu rồi không gặp.

Sau khi hạ Thời Không Thoa xuống, Diệp Mặc ngay lập tức bước ra khỏi Thời Không Thoa cười ha hả nói.

Ba người trước mặt, một người trong đó chính là Nữu Như Nam da dẻ có chút đen, lúc trước Nữu Như Nam nói muốn rời khỏi Hành Thị Thần Giác, cho nên Diệp Mặc nhìn thấy Nữu Như Nam vẫn ở đó, liền có chút ngạc nhiên.

– Anh là Diệp Mặc sư huynh.

Nữu Như Nam lập tức nhận ra Diệp Mặc, đồng thời nhìn thấy Diệp Mặc cũng không phải một mình đến đây.

– Sao anh vẫn còn ở đây?

Nữu Như Nam nhìn Thanh Như tuyệt sắc vô song và Mục Tiểu Vận xinh đẹp, có chút kinh dị hỏi.

Cô biết rõ Diệp Mặc đắc tội với rất nhiều người trong này, theo cách nghĩ của cô, Diệp Mặc đi càng xa càng tốt, sao lại quay về nơi này?

– Trước tiên đừng quan tâm tại sao tôi ở trong này, tôi muốn hỏi cô sao còn chưa đi?

Diệp Mặc cũng có chút thiện cảm với Nữu Như Nam, hắn đến Thánh đạo Tàn giới, người đầu tiên gặp mặt chính là Nữu Như Nam, lúc trước Nữu Như Nam cũng giúp hắn rất nhiều.

– Trong này không có chuyện của anh, anh tránh ra.

Người đàn ông đi cùng Nữu Như Nam lập tức quát Diệp Mặc một câu, nếu như không phải nhìn thấy tu vi của Diệp Mặc cũng không thấp hơn bọn họ, nói không chừng bọn họ cũng ra tay rồi.

Diệp Mặc vừa nhìn liền biết hai người này đang chặn Nữu Như Nam lại, còn nguyên nhân thế nào thì hắn không biết.

Nhưng Diệp Mặc hiểu con người Nữu Như Nam, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ lại gây sự.

Hắn vung tay tát một cái ra, người đàn ông vừa nãy nói chuyện trực tiếp bị cái tát của Diệp Mặc tát bay mấy nghìn mét, đập lên trên một đống đất nhỏ, khiến đống đất đó trực tiếp hóa thành một cái hố to.

Nữu Như Nam biết sự lợi hại của Diệp Mặc, nhưng cũng không ngờ Diệp Mặc lại trở nên lợi hại như này, cô sững sờ nhìn Diệp Mặc, trong lúc nhất thời quên đi mình định nói gì.

Một gã Tiên đế khác mau chóng phản ứng lại, lập tức run bần bật nói:

– Chúng tôi là người của Hành Thị Thần Giác, tiền bối lại không biết ngô khoai thế nào liền ra tay như vậy, Hành Thị Thần Giác tôi…

Tên Tiên đế này còn chưa dứt lời, lại bị một cái tát của Diệp Mặc tát bay, đập vào một Tiên đế khác đang trong hố đất kia không thể nào đứng dậy nổi.

Hai gã Tiên đế, đều là đỉnh phong trong Tiên giới, nhưng bây giờ dưới tay Diệp Mặc, quả thực cũng không bằng con sâu cái kiến, điều này quả thực là sự chênh lệch về sức mạnh.

Nữu Như Nam phản ứng lại, cảm kích nhìn Diệp Mặc nói:

– Lúc trước sau khi tôi ra khỏi Mộ hoa Thần sơn, lập tức rời khỏi Hành Thị Thần Giác, sau đó tôi gặp được mẹ tôi ở Thủy Vân Thần thành…

– Mẹ của cô chẳng phải đã rời khỏi cô từ khi cô còn rất nhỏ hay sao?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi, lúc trước hắn cũng nghe thấy Nữu Như Nam nói về chuyện này.

Nữu Như Nam gật đầu nói:

– Đúng, sau đó tôi mới biết mẹ của tôi rời xa tôi là vạn bất đắc dĩ.

Sau khi tôi gặp lại mẹ tôi, vốn dĩ sống và tu luyện cùng với mẹ cũng rất vui vẻ, nhưng lúc này lại xảy ra một chuyện, tôi mà mẹ trong một lần lịch lãm rèn luyện tìm được một Thiên mệnh Đạo quả …

Diệp Mặc kỳ quái hỏi:

– Cái này chẳng phải là chuyện tốt sao? Thiên mệnh Đạo quả cảm ngộ sinh mạng để Chứng đại đạo, cô sớm muộn gì cũng dùng đến nó.

Nữu Như Nam thở dài nói:

– Đây vốn dĩ là chuyện tốt, nhưng vấn đề là ở chỗ này, tôi và mẹ tôi đều không có kinh nghiệm thu Đạo quả, không lập tức dùng cấm chế khóa Đạo quả lại, kết quả đạo vận tràn ra ngoài, thu hút sự chú ý của người khác.

Thậm chí còn dẫn đến một Dục đạo Thánh đế, Dục đạo Thánh đế đó cưỡng ép cướp đi Đạo quả của chúng tôi, lại còn giữ lại khí tức của Đạo quả, lại dẫn người của Hành Thị Thần Giác đến.

Hành Thị Thần Giác dẫn mẹ tôi đi, bảo tôi đi hái Đạo quả vừa mới tìm được.

Nhưng tôi tìm ở chỗ nào chứ? Tôi vốn dĩ không có Đạo quả, Đạo quả bị người ta cướp đi rồi mà.

Thanh Như cũng đã đi đến, chen miệng vào nói:

– Hành Thị Thần Giác đó không ngờ lại không lục soát?

Nữu Như Nam cúi đầu không nói gì, Diệp Mặc lại cười khẩy nói:

– Bọn họ không phải là không lục soát, mà vì Đại tiểu thư đó làm kỹ nữ còn muốn lập miếu thờ nữa.

Diệp Mặc đoán Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác chắc chắn là vẻ ngoài làm người tốt, nếu như Nữu Như Nam không thu hồi Đạo quả, vậy thì lục soát cũng sẽ không có gì Thanh Như không biết rõ ai là Đại tiểu thư, cũng không biết giữa Nữu Như Nam và Đại tiểu thư có dính líu gì, chỉ mỉm cười, cũng không tiếp tục phản bác lại.

– Đi thôi, tôi và cô đến Hành Thị Thần Giác một chuyến.

Diệp Mặc dứt khoát nói, lúc trước Nữu Như Nam giúp Diệp Mặc rất nhiều, hôm nay một Hành Thị Thần Giác hắn quả thực cũng không coi ra gì, tiện thể đi một chuyến cũng chẳng sao.

Nữu Như Nam giật mình nhìn Diệp Mặc nói:

– Diệp sư huynh, Hành Thị Thần Giác rất có khả năng có Hóa đạo Thánh đế, cho dù không có Hóa đạo Thánh đế, Dục đạo Thánh đế cũng chắc chắn có, anh đến…

Nữu Như Nam cho rằng, Diệp Mặc mặc dù lợi hại, dù sao cũng không phải Thánh Đế, sao có thể chọc giận Hành Thị Thần Giác được?

– Cô yên tâm đi, tôi cũng có ân với Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác, tin rằng chút mặt mũi này cô ấy cũng sẽ nể.

Diệp Mặc an ủi nói.

Nữu Như Nam thấy Diệp Mặc nói vậy, cũng chỉ biết gật đầu.

Trên thực tế cô căn bản cũng không còn đường chạy nữa rồi, nếu như Diệp Mặc không giúp, cô và mẹ cô chỉ có thể bị hãm hại trong Hành Thị Thần Giác.

Hành Thị Thần Giác cũng không có gì khác biệt so với lúc trước hắn đến, vẫn là một sơn trại chằng chịt cấm chế.

Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm và cả Cừu Nhưỡng cũng được Diệp Mặc cho vào trong Thế giới trang vàng, Mục Tiểu Vận, Thanh Như và Phục Phi đi cùng Diệp Mặc và Nữu Như Nam đến trước sơn trại của Hành Thị Thần Giác đó.

Hai gã bảo vệ kia rõ ràng cũng nhận ra Nữu Như Nam, bọn họ nhìn thấy Nữu Như Nam dẫn mấy người Diệp Mặc đến, cũng không nói gì nhiều, trực tiếp cho năm người tiến vào.

Đối với mấy người tu vi cao nhất mới là Tiên đế, hai gã bảo vệ này căn bản cũng không coi ra gì.

– Như Nam, họ là ai vậy?

Một người con gái xinh đẹp mặt quần áo màu xanh lục cũng đã từ con đường đá xanh kia đi đến đón.

Người con gái mặc quần áo xanh lục này Diệp Mặc đương nhiên nhận ra, chính là Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác.

Cô chỉ biết Diệp Mặc, còn ba người phía sau Diệp Mặc, cô không biết một ai.

Khi cô nhìn thấy Thanh Như, trong lòng lại càng kinh ngạc về dung nhan xinh đẹp của Thanh Như.

Là Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác, Hành Uyển Mạn rất tự tin về dung nhan của mình, nhưng trước mặt Thanh Như, cô cũng chỉ có thể mặc cảm.

Thân hình và khuôn mặt hoàn mỹ của Thanh Như, quả thực chính là hóa thân của người con gái hoàn mỹ, đừng nói là Thanh Như, cho dù là Mục Tiểu Vận cũng đẹp hơn cô.

– Đại tiểu thư, cô biết Diệp Mặc, ba người còn lại là bạn của Diệp Mặc.

Nữu Như Nam cũng không còn sự tôn kính đối với Đại tiểu thư như lúc trước nữa, chỉ bình tĩnh giới thiệu.

Hành Uyển Mạn lạnh nhạt nói:

– Nếu như vậy, thì cứ vào trước rồi nói chuyện, Như Nam, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cô.

Diệp Mặc cười khẩy nói:

– Nhất định sẽ giúp, thì cũng sẽ không nhốt mẹ của Như Nam lại.

– Mẹ của Như Nam từ lúc nào bị giam lại rồi? Bà ấy làm khách trong Hành Thị Thần Giác chúng tôi.

Hành Uyển Mạn nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Không nói lúc trước Diệp Mặc không bán Thần Tâm thạch cho cô, ngay cả giúp cô trong Mộ Hoa Thần sơn, cũng muốn một quả Lôi Âm Tuế Nguyệt quả của cô.

Hôm nay Diệp Mặc tự tạo nghiệp chướng, chủ động đến Hành Thị Thần Giác, thì đừng trách Hành Uyển Mạn không khách khí.

Cô mặc dù nghi ngờ thủ đoạn của Diệp Mặc tương đối lợi hại, nhưng tình cảnh lúc trước, cô lại càng tin Diệp Mặc và mấy người kia cùng một giuộc, chính vì như vậy, cô mới có thể chạy thoát.

Cho dù Diệp Mặc lợi hại thật, cho dù là Bán thánh đỉnh phong nhất, trước mặt Thánh Đế của Hành Thị Thần Giác cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.

Trong đại điện của Hành Thị Thần Giác, có hai vị Dục đạo Thánh đế đang ngồi, còn có hai vị Tố đạo Thánh Đế, ngoài ra, còn có bốn vị Tiên đế.

Một người con gái mặc áo trắng ngồi hàng ghế khách, trong tay bưng một chén trà, nhắm chặt mắt.

Không khí trong đại điện dường như có chút cổ quái, còn lúc này, tên Dục đạo Thánh đế ngồi ở ghế đầu bỗng nhiên lấy ra một truyền tin châu nhìn một chút, sau đó cười ha hả nói:

– Như Nam trở về rồi, còn dẫn theo một tên Bán thánh tên Diệp Mặc.

Lúc trước hai quả Lôi Âm Tuế Nguyệt quả của Hành Uyển Mạn, một quả trong đó là bị người này lấy đi.

Xem ra, người này quay về trả lại Lôi Âm Tuế Nguyệt quả cho Hành Thị Thần Giác chúng ta.

Mặc dù cười nói, nhưng không hề che giấu sát cơ trong mắt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2120: Là Diệp Các Chủ Nào

Là Diệp Các Chủ Nào

N

hư Nam.

Người phụ nữ áo trắng kia trông thấy Nữu Như Nam tới, ánh mắt buồn bã, lập tức đã biết rõ hai mẹ con nàng đều đi không được rồi.

Khi bà nhìn thấy Thanh Như và Mục Tiểu Vận, trong lòng đồng thời thầm than.

Loại con gái như Thanh Như và Mục Tiểu Vận này tới Hành Thị Thần Giác, há có thể đi được?

Diệp Mặc cũng nhìn thấy mẹ của Nữu Như Nam, một phụ nữ thân mặc áo trắng xinh đẹp.

Hắn càng là có chút không nói nên lời, người phụ nữ này thoạt nhìn còn trẻ trung xinh đẹp hơn Nữu Như Nam, làn da cũng trắng nõn hơn Nữu Như Nam rất nhiều, không ngờ lại là mẹ của Nữu Như Nam.

Không đơn giản như thế, mà tu vi của bà cũng cao hơn Nữu Như Nam, đã là tu vi Tố Đạo Thánh đế.

– Ngươi chính là Diệp Mặc, là người lúc trước hỏi Uyển Mạn lấy đi Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả phải không?

Dục Đạo Thánh đế mới vừa nói kia lúc này trong mắt chỉ có Diệp Mặc.

Không phải là gã rất coi trọng Diệp Mặc, mà là vì Diệp Mặc cầm đi một quả Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả.

Diệp Mặc tự mình ngồi xuống, đồng thời sau khi kêu bọn Thanh Như và Tiểu Vận đến ngồi xuống, lúc này mới chậm rãi nói: Một gã Dục Đạo Thánh đế khác hừ lạnh một tiếng, rất là bất mãn chuyện Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế tầm thường, cũng dám lớn lối như vậy.

– Giao dịch với ta có được? Một Tiên đế như ngươi có cái gì mà có thể giao dịch Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả với ta?

Hành Uyển Mạn ở một bên khinh thường nói.

Diệp Mặc bỗng nhiên nhìn Hành Uyển Mạn nói:

– Ta đã thấy qua rất nhiều thứ đàn bà không biết xấu hổ, loại không biết xấu hổ như ngươi đây, xác thực là lần đầu tiên nhìn thấy đấy.

Diệp Mặc há có thể không biết ý tứ của Đại tiểu thư này, bây giờ cô ta muốn đổi ý rồi.

Chuyện lúc trước mình giúp cô ta ngăn chặn Bán Thánh kia, cô ta đã sớm vứt sang một bên rồi.

Cô ta đoán chừng cho dù mình có thể ăn chắc một Bán Thánh, cũng không cách nào ăn nói trước mặt Thánh đế của Hành Thị Thần Giác.

– Ngươi muốn chết…

Một gã Tố Đạo Thánh đế đột nhiên đứng lên.

Sắp sửa động thủ với Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.

Hắn vốn còn muốn tỉ mỉ hỏi thêm mấy câu.

Trợ giúp Nữu Như Nam tìm được vị trí của Thiên Mệnh Đạo Quả.

Nếu bây giờ Hành Thị Thần Giác đã ngay cả chút thời gian này cũng đợi không được, vậy thì đánh thôi.

Đừng nói hắn còn chưa trông thấy Hóa Đạo Thánh đế của Hành Thị Thần Giác, cho dù là hắn có nhìn thấy Hóa Đạo Thánh đế, hắn cũng sẽ không có ý sợ hãi chút nào cả.

– Dừng tay.

Một tiếng hừ lạnh từ cửa đại điện truyền đến, hai người đàn ông từ cửa đại điện đi đến.

Hai người đều là tu vi Hóa Đạo Thánh đế, Diệp Mặc lập tức nhận ra người đàn ông phía sau, mặt đầy râu dài, đúng là thành chủ Đổng Yến của thành Luân Lan Thánh Đạo.

Diệp Mặc đưa một quả Đạo Quả cho y.

Cũng từ chỗ y lấy được một lượng lớn tin tức hữu dụng.

Vốn Diệp Mặc cho rằng Đổng Yến đã bế quan, hoặc là chuẩn bị đi Thần Phần Vực thăng cấp Đạo Nguyên rồi, không nghĩ tới y còn có tâm tư đi dạo lung tung tứ phía.

– Vị này chính là Đổng trưởng lão của Đại Nhật Thần Sơn…

Hóa Đạo Thánh đế đi cùng với Đổng Yến này chỉ nói có nửa câu, mọi người trong đại điện Hành Thị Thần Giác đều mặt lộ vẻ khiếp sợ đứng lên thi lễ.

Đại Nhật Thần Sơn gần đây như mặt trời ban trưa, ai mà không biết? Đổng trưởng lão này tu vi không ai nhìn thấu triệt, hiển nhiên là Hóa Đạo Thánh đế.

Tên Hóa Đạo Thánh đế của Hành Thị Thần Giác kia trông thấy mấy người Diệp Mặc đến bây giờ vậy mà còn chưa đứng lên, lập tức muốn tác quái.

Vừa rồi gã ngăn trở Tố Đạo Thánh đế của Hành Thị Thần Giác động thủ với Diệp Mặc, là vì không muốn Hành Thị Thần Giác thất lễ trước mặt Hóa Đạo trưởng lão của Đại Nhật Thần Sơn.

Không ngờ là tên Tiên đế nho nhỏ này thật đúng là muốn ăn đòn, Hóa Đạo Thánh đế của Đại Nhật Thần Sơn cũng đã tới rồi, lại vẫn cứ dám ngồi bất động.

Cũng không biết là người từ đâu tới mà không biết trời cao đất rộng như vậy.

Đổng Yến cũng nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức vẻ mặt tươi cười vội vã đi đến trước mặt Diệp Mặc chắp tay nói.

– Thì ra Diệp các chủ cũng tới Hành Thị Thần Giác rồi, có thể gặp được Diệp các chủ ở đây, thật sự là may mắn của Đổng Yến.

– Thì ra là Đổng bảo chủ, đúng là hạnh ngộ ah.

Giữa Diệp Mặc và tông môn của Đổng Yến có thù oán, giữa hắn và Đổng Yến ngược lại không có gì cả.

Đổng Yến tới hỏi thăm trước, Diệp Mặc cũng đứng lên chắp tay chào một cái.

Trong đại điện trong nháy mắt đã yên lặng lại, Đại Nhật Thần Sơn là nơi nào? Tuy ban đầu rất nhiều người cũng không biết, bây giờ sau khi một lần nữa mở sơn môn, gần như toàn bộ người trong Thánh Đạo Tàn Giới đều đã hiểu rõ cái gì là Đại Nhật Thần Sơn rồi.

Lúc trước một trong tam đại Thánh môn của Thánh Đạo Giới, năm đó địa vị so với Thần Nữ Thánh Môn đã cao hơn, bây giờ càng là chèn ép Thần Nữ Thánh Môn đến nỗi không dám nói năng gì.

Hóa Đạo Thánh đế của một Thánh môn như vậy, ở một cái thần giác chính là sự tồn tại như Thiên hoàng tối cao, mà một người như vậy lại vài bước liền đi tới trước mặt Diệp Mặc chủ động chắp tay ân cần thăm hỏi, Diệp Mặc – tên Tiên đế nho nhỏ này ngầu như vậy sao?

Lúc này tên Hóa Đạo sơ kỳ của Hành Thị Thần Giác cùng đi vào với Đổng Yến kia cũng phản ứng lại, Tiên đế đang ngồi này tuyệt đối không tầm thường, nếu không Đổng Yến sẽ không có khả năng khách khí như thế.

Sau khi hiểu rõ đạo lý này, lửa giận của gã lập tức tiêu tán không còn, cũng chủ động đi tới chắp tay nói với Diệp Mặc:

– Hành Nhiên rất vinh hạnh Diệp các chủ có thể tới Hành Thị Thần Giác ta.

Gã không biết Diệp Mặc – Các chủ này rốt cuộc là Các chủ gì, chỉ có điều là Đổng Yến của Đại Nhật Thần Sơn xưng hô như vậy, gã cũng chỉ có thể xưng hô như vậy thôi.

Diệp Mặc ngay cả chút mặt mũi cũng không cho, lạnh lùng nói:

– Phải không đó? Vừa rồi nếu như không phải là Đổng bảo chủ tiến đến, Hành Thị Thần Giác nói không chừng còn có người động thủ với ta rồi.

Hành Nhiên sắc mặt cứng đờ, gã không thể tưởng được Diệp Mặc vậy mà lại không nể mặt như thế, dầu gì mình cũng là một Hóa Đạo Thánh đế, là người cầm quyền tu vi cao nhất Hành Thị Thần Giác.

Diệp Mặc dù là địa vị cao tới đâu, cũng chẳng qua chỉ là một Tiên đế mà thôi.

Nhưng lời càng khó nghe hơn của Diệp Mặc còn ở phía sau, hình như căn bản là không có trông thấy sắc mặt xấu hổ của tên Hành Nhiên này, Diệp Mặc vẫn tiếp tục nói:

– Chờ thêm một lát nữa, đoán chừng ngươi cũng sẽ không vinh hạnh rồi, bởi vì hôm nay ta đến Hành Thị Thần Giác là để gây phiền toái.

Nếu như ta mất hứng, hôm nay còn có thể giết người đấy.

Nếu như nói vừa rồi sắc mặt Hành Nhiên chỉ là hơi cứng ngắc, có chút quẫn bách, bây giờ Diệp Mặc nói như vậy khiến cho gã lửa giận thoáng cái đã nổi lên.

Cho dù là khiến cho trưởng lão Hóa Đạo Đổng Yến của Đại Nhật Thần Sơn tức giận, gã cũng phải giáo huấn Diệp Mặc một trận.

Hành Nhiên sắc mặt tái xanh bỗng nhiên trở nên lạnh, quay người chắp tay hỏi Đổng Yến:

– Đổng bảo chủ, không biết vị Diệp các chủ này là đến từ phương nào? Hành Thị Thần Giác có chỗ tiếp đón không được chu đáo, tương lai cũng dễ đền bù khuyết điểm.

Lời nói này của Hành Nhiên có chút tức giận, ý là hôm nay có thể nể mặt Đổng bảo mà không động tới Diệp Mặc.

Nhưng nếu như Diệp các chủ này và Đại Nhật Thần Sơn không có quan hệ đặc biệt gì, vậy thì đừng trách tương lai gã sẽ tìm tới cửa động thủ.

Nếu như đối phương đuổi tới Hành Thị Thần Giác của mình động thủ, vậy thì đừng trách gã không khách khí.

Đổng Yến làm như nghe không hiểu những lời này vậy, mỉm cười:

– Diệp các chủ vốn là mở một tòa Đan Khí Thánh Các tại thành Luân Lan Thánh Đạo, bây giờ hẳn là đang tứ phương bươn trải rèn luyện.

Hành tiên hữu muốn đền bù khuyết điểm, tương lai đoán chừng rất khó tìm thấy cơ hội.

Đổng Yến trong lòng cười lạnh, tên Hành Nhiên này cũng chỉ là một Hóa Đạo Thánh đế của Hành Thị Thần Giác mà thôi, hơn nữa lại chỉ dừng lại tại Hóa Đạo sơ kỳ, Diệp Mặc ngay cả mình còn không sợ, còn giết cả tông chủ của Đô Đình Thần Môn.

Một Hóa Đạo Thánh đế của Hành Thị Thần Giác, đối với Diệp Mặc mà nói, thật sự chỉ như bữa ăn sáng.

Cũng dám nói không khách khí với Diệp Mặc, thật sự là không biết tự lượng sức mình.

Hành Nhiên nghe Đổng Yến nói xong liền biến sắc, ý trong lời nói của Đổng Yến gã há có thể nghe không hiểu sao, đây tuyệt đối không phải là nói mát, mà thật sự muốn mình đền bù khuyết điểm rồi.

Diệp các chủ này đến cùng là lai lịch gì? Đợi chút, Các chủ Đan Khí Thánh Các ở thành Luân Lan Thánh Đạo?

Chỉ trong nháy mắt, Hành Nhiên liền biết lai lịch của Diệp Mặc, sắc mặt gã có chút tái nhợt lại chắp tay nói với Diệp Mặc:

– Diệp các chủ chắc hẳn chính là Các chủ Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh Các ở thành Luân Lan Thánh Đạo?

Hành Nhiên vừa nói ra như vậy, người trong đại điện đều hiểu được.

Hai gã Dục Đạo Thánh đế và hai gã Tố Đạo Thánh đế lúc đầu sắc mặt đều tái nhợt khó coi, hiển nhiên cũng đã biết lai lịch của Diệp Mặc.

Mấy năm trước, bên ngoài thành Luân Lan Thánh Đạo, Diệp Mặc đã giết tông chủ Úy Tuyên của Đô Đình Thần Môn, ác danh sớm đã lan xa.

Úy Tuyên là người thế nào, kẻ mạnh Hóa Đạo viên mãn, sắp vấn đạo Đạo Nguyên.

Hơn nữa tu vi cực kỳ dũng mãnh, cho dù kẻ mạnh cùng là Hóa Đạo hậu kỳ, ở trước mặt y cũng chẳng đáng nhìn tới.

Mà một kẻ hung ác như vậy, bởi vì muốn tìm Diệp các chủ ở thành Luân Lan Thánh Đạo báo thù, lại bị Diệp các chủ chém chết ngay bên ngoài thành Luân Lan Thánh Đạo.

Thánh Đạo Tàn Giới tốc độ tin tức truyền đi rất chậm, nhưng bây giờ tin tức này người chung quanh đã biết từ lâu rồi.

Hành Thị Thần Giác của gã so với Đô Đình Thần Môn thì căn bản là chưa đủ nhìn.

Diệp các chủ người ta giết tông chủ của Đô Đình Thần Môn, cũng không có thấy Đô Đình Thần Môn làm gì Diệp Mặc, hiện tại Hành Thị Thần Giác của gã vậy mà lại muốn giữ Diệp Mặc lại.

Cái gì gọi là không biết sống chết? Chính là đây áh.

Tên Tố Đạo Thánh đế muốn động thủ với Diệp Mặc kia càng là trên đầu rịn ra mồ hôi lạnh, gã biết đợi lát nữa Diệp Mặc muốn giết gã, cho dù là thái thượng tông chủ cũng không cứu nổi gã.

– Mời ngồi, mời ngồi…

Hành Nhiên trong lòng rung động không thôi, những phẫn nộ kia sớm đã biến mất không còn dấu vết, vừa mời Diệp Mặc ngồi xuống, vừa sai bảo:

– Đi đem Đề Lưu Nhưỡng tốt nhất Hành Thị Thần Giác ta tới, ta muốn chiêu đãi Đổng trưởng lão và Diệp các chủ.

Đổng Yến mỉm cười, cũng không nói gì, ngồi xuống cách chỗ Diệp Mặc không xa.

Nếu như Hành Nhiên còn không biết tiến hành đền bù cho Diệp Mặc, thì gã hết thuốc chữa rồi.

Đại tiểu thư Hành Uyển Mạn sắc mặt có chút phát tím, cô ta hoàn toàn không thể ngờ, Diệp Mặc này lai lịch lại đáng sợ như thế, ngay cả Hóa Đạo Thánh đế cũng từng giết rồi.

Tại Thánh Đạo Tàn Giới, có mấy người có thể giết Hóa Đạo Thánh đế? Còn giết cả tông chủ của Đô Đình Thần Môn sao?

Mẹ của Nữu Như Nam hiển nhiên khôn khéo hơn Nữu Như Nam, bà ta lập tức hiểu ra đạo lý trong đó, vội vàng lôi kéo Nữu Như Nam đi đến ngồi xuống cạnh chỗ Diệp Mặc, chủ động bưng hũ rượu lên vội rót đầy một chén rượu cho Diệp Mặc, quăng ra một cái nhìn quyến rũ cho Diệp Mặc nói:

– Diệp các chủ lại là bạn của Như Nam, chén rượu này Thiên Diệp cảm ơn Diệp các chủ đã trợ giúp Như Nam, cạn chén trước.

Nói xong một ngụm uống vào chén rượu này, sau đó có ý quyến rũ nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc im lặng không nói gì, một cô gái tốt như Nữu Như Nam, sao lại gặp phải một bà mẹ như vậy?

Nữu Như Nam mất mặt thiếu chút nữa cúi đầu mình thấp đến tận đùi, vừa rồi rung động Diệp Mặc cho cô hoàn toàn bị hành động của mẹ đánh bại rồi.

– Ha ha, nghe nói Hành Thị Thần Giác có cố nhân đến đây, Chúc Quang Khải cố ý chạy đến, hy vọng cố nhân không để cho ta thất vọng.

Tiếng nói vừa ra, lại có một bóng người xuất hiện ở cửa vào đại điện, đã cắt đứt lời của mẹ Nữu Như Nam.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 3 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box