[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 423 : Thần – Thánh Đạo Bảng (c2111-c2115)
❮ sautiếp ❯Chương 2111: Thần – Thánh Đạo Bảng
Thần – Thánh Đạo Bảng
N
ửa ngày sau, Diệp Mặc hài lòng dẫn Vô Ảnh, Cừu Nhưỡng, Phục Phi rời khỏi Tây Rừng Bảo.
Hắn lấy được rất nhiều tin liên quan đến Hư Thị từ Đổng Yến, Hư Thị không đơn thuần là một thành phố các tộc lớn trao đồi vật phẩm, mà còn là một nơi tụ tập thiên tài của các tộc.
Bình thường đến Hư Thị không phải đại năng tu vi cực cao, thì chính là nhựng thiên tài tu giả.
Những người này ai ai cũng đều là nghịch thiên trong bổn tộc, có thể dễ dàng vượt cấp giết đối thủ.
Trong Hư Thị sức mạnh là tất cả, trong này không có đồng cảm cũng không có nước mắt, chỉ có sức mạnh.
Cho dù dại năng của các tộc có mạnh đi nữa, trong Hư Thị cũng phải giữ vững được sự kiềm chế, vì trong này, một khi không cẩn thận sẽ bị người khác hóa thành tro bụi ngay.
Trong mạnh còn có mạnh hơn, sẽ phát huy được sức mạnh trong một nơi như Hư Thị này.
Nổi tiếng nhất trong Hư Thị còn có hai bảng xếp hạng, một chính là Thần đạo bảng, còn một bảng nữa chính là Thánh đạo bảng, hai bảng danh sách này cũng tên là Thần bảng và Thánh bảng.
Thần bảng là bảng xếp hạng tất cả Chứng đạo Thánh đế, đương nhiên Chứng đạo Thánh đế này là chỉ những Thánh đế còn chưa tu luyện đến Đạo nguyên, một khi tu luyện đến Đạo nguyen rồi, thì chỉ có thể xếp hạng trong Thánh bảng.
Còn Hỗn nguyên Thánh đế, cho dù trong Hư Thị cũng cực kỳ hiếm hoi, thậm chí thỉnh thoảng mới có cá biệt mà thôi.
Cho nên Hỗn nguyên Thánh đế, sẽ không đấu võ với bất kỳ người trong bảng tên nào, sau khi đến Hỗn nguyên rồi, cũng đã dung thiên hóa địa, làm thế giới của riêng mình, bình thường cũng sẽ không ở lại trong Hư Thị.
Mỗi một bảng đều có năm trăm người, đừng xem thường năm trăm người này.
Nhân tộc vì Thánh đạo giới tàn phá, Tiên giới và Thánh đạo giới không thể nào nghĩ thông suốt, nhân tài điêu linh, cũng đã bao năm không thể nào có tên trên hai bảng tên Thần – Thánh này.
Nhưng những tộc khác lại nhân tài cường thịnh, cũng không phải thứ mà Thánh đạo Tàn giới điêu linh có thể so sánh nổi.
Nếu như không phải Thánh đạo Tàn giới thực tại không có gì tốt để chiếm lĩnh, Thánh đạo Tàn giới sớm đã thành thuộc địa của tộc khác rồi.
Hai bàng tên này, cho dù chỉ có năm trăm tên, nhưng đều là những người tu vi cực cao, tiếng tăm lừng lẫy trong Thánh đạo giới.
Diệp Mặc vốn cũng không để ý đến những người trên bảng tên, nhưng khi hắn nghe Đổgn Yến nói, lúc trước trong Thần bảng có người đánh bại một Đạo nguyên Thánh đế, hắn lập tức sắc mặt thay đổi.
Mặc dù hắn tự phụ vô địch cùng cấp, nhưng cũng chưa nghịch thiên đến mức có thể vượt một bước lớn như vậy, với tu vi buớc thứ nhất của Chứng đạo đánh thắng Thánh đế bước thứ hai Đạo nguyên của Chứng đạo.
Bởi vậy có thể thấy vũ trụ mênh mông, có vô số kẻ mạnh.
Người mạnh nhất cũng chưa chắc đã xuất thân từ Nhân tộc.
Nhưng cũng vì những tin tức này, khiến Diệp Mặc càng thêm khinh bỉ Đại nhật Thần sơn.
Một tông môn như vậy, không muốn chấn hưng Thánh đạo Tàn giới, chỉ muốn làm thế nào xưng bá Thánh đạo Tàn giới.
Thậm chí còn muốn làm thế nào để biến Thánh đạo Tàn giới thành của riêng Đại nhật Thần sơn.
Đồng thời Diệp Mặc cũng từ chỗ của Đổng Yến biết được, người đến Hu Thị mặc dù cũng có Tố đạo Thánh đế, nhưng những Tố đạo Thánh đế đó không phải nghịch thiên, thì cũng đến cùng với Đạo nguyên Thánh đế trong tông môn.
Còn rất nhiều Thánh đế trong Thánh đạo Tàn giới vì sao nhất định lại muốn đến Thần Phần vực Chứng đạo Hỗn nguyên, Diệp Mặc cũng hiểu đôi chút.
Nếu như không thành Đạo nguyên Thánh đế, tuyệt đối không thể nào khôi phục được Thánh đạo giới.
Huống chi, Thánh đế chưa đến Đạo nguyên, cho dù khôi phục Thánh đạo giới rồi, cũng là làm cho người khác mà thôi.
Một thế giới đẹp đẽ không có Đạo nguyên Thánh đế, giống như một người con gái đẹp không mặc quần áo nằm trên giường đọi đại hán cường tráng đến chà đạp mà thôi.
Diệp Mặc nhớ đến Tiên giới thông đạo, trong lòng cũng thầm than, Tiên giới cũng là thế này.
Cho dù Tiên giới hiện cũng đã tan tành rồi, nhưng mỗi một Thiên vực cũng đều là nơi mơ ước của một số Thánh đế bình thường của Thánh đạo Tàn giới.
Chính vì như vậy, hắn mới muốn đóng hoàn toàn thông đạo của Tiên giới.
Đến Hư Thị ít nhất phải cần một Thần khí phi hành hạ phẩm, may mà Diệp Mặc có Thời Không Thoa, cũng là Thần khí phi hành hạ phẩm.
Còn Đổng Yến vì cám ơn Diệp Mặc tặng Đạo Quả, lại tặng một viên Vân Chu Trảo Tiêu cho Diệp Mặc nữa, đây là một loại nguyên liệu cao cấp luyện chế Thần khí phi hành.
Cộng thêm lúc trước Diệp Mặc có Tiên tài cao cấp Lưu Quang Vân Đằng Thạch, Diệp Mặc quyết định tăng cấp Thời Không Thoa của mình lên Thần khí trung phẩm, để chuẩn bị tiến vào Hư Thị.
…
Luân Lan Thánh Đạo thành trước sau như một, đông đúc Tiên nhân đến đến đi đi, vì cố gắng tu luyện con đường của mình, nếu như nhất định phải nói Luân Lan Thánh Đạo thành có gì khác với lúc trước, đó chính là Luân Lan Thánh Đạo thành có thêm một Đan Khí Thánh các.
Lúc trước tất cả mọi người đều cho rằng Đan Khí Thánh các này chỉ là sớm nở tối tàn, nhưng không ngờ, Đan Khí Thánh các chẳng những không phải sớm nở tối tàn, hơn nữa còn ổn định trong Luân Lan Thánh Đạo thàh.
Chẳng những như vậy, cho dù là Thiếu bảo chủ lúc trước kia cũng biến mất trong Luân Lan Thánh Đạo thành.
Diệp Mặc biết rõ Ngụy Huyễn Minh địa vị cũng không thấp, lúc trước Đổng Yến nói muốn giúp hắn giải quyết chuyện này, Diệp Mặc cũng không ôm nhiều hi vọng.
Hắn định một khi người của Đại nhật Thần sơn tìm đến, hắn không đánh được thì đi, đánh được thì đánh.
Nhưng không ngờ Đổng Yến lại thực sự cũng không nói khoác, tên Ngụy Huyễn Minh kia sau khi bị lão giết chết, cũng không có bất kỳ tin tức gì, cũng không có bất kỳ người nào của Đại nhật Thần sơn đến nói về chuyện này.
Cùng thời gian trôi đi, Diệp Mặc dần dần cũng yên tâm, bắt đầu chuyên tâm luyện chế Thần khí phi hành của mình.
Còn chuyện trong cửa hàng, giao cho Vô Ảnh, Tiểu Băng Sâm, Cừu Nhưỡng và Phục Phi.
Tiểu Băng Sâm chuyên luyện đan, những người còn lại phụ trách buôn bán.
Tiểu Băng Sâm vốn dĩ thích hợp với việc luyện đan, cộng thêm Diệp Mặc lại giao Vụ Liên Tâm Hỏa cho Tiểu Băng Sâm, đồng thời truyền thụ lại tâm đắc luyện đan cho Tiểu Băng Sâm.
Tiểu Băng Sâm lúc này cũng đã cố gắng có thể luyện chế một số Thần đan thô sơ rồi.
Đối với võ giả, Diệp Mặc cũng đã hỏi qua Phục Phi, võ đạo mà Phục Phi tu luyện và luyện thể là vì trùng hợp.
Lúc trước trong những người trả giá cửa hàng này có người ra giá một cái kích Chân Vũ, kết quả Phục Phi vừa nhìn thấy kích Chân Vũ này liền thích.
Gã dùng ưu thế của cửa hàng của mình, dùng tất cả những gì mình tích lũy lại mua lại cây kích Chân Vũ này.
Công pháp tu luyện võ đạo kia, chính là sau khi gã luyện hóa cây kích Chân Vũ mà có được.
Chưa tìm được đáp án mà mình muốn, Diệp Mặc cũng không tiếp tục quấn quýt, luyện thể của hắn cũng đã là Tiên thần thể viên mãn rồi, chỉ có điều vẫn không thể nào tiến vào Thánh thể mà thôi.
Công pháp luyện thể của Phục Phi là từ trong cây kích Chân Vũ lấy được, đối với hắn mà nói cũng không giúp được gì nhiều.
Danh khí của Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các càn glúc càng lớn, Diệp Mặc cũng đã bế quan.
Hỏa linh Tiểu Thanh luyện hóa bao năm rồi, cây thương ngắn kia còn chưa luyện hóa được.
Diệp Mặc quyết định tạm thời không cần Tiểu Thanh tiếp tục luyện hóa cây thương ngắn kia nữa, cây thương ngắn đó không phải là thứ mà đẳng cấp của Tiểu Thanh bây giờ có thể luyện hóa được.
Hắn quyết định phong ấn cây thương ngắn đó lại, sau đó bắt đầu lại luện chế thăng cấp Thời Không Thoa.
Muốn đến Hư Thị, thì cần phải chuẩn bị Thần khí phi hành cho tốt.
Thần khí phi hành hạ phẩm Diệp Mặc không chỉ có một Thời Không Thoa, còn có vài chiến lợi phẩm nữa, chỉ có điều Diệp Mặc cũng đã quen dùng Thời Không Thoa rồi, nên mới muốn thăng cấp cho Thời Không Thoa.
Vì đồ của Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các cũng không tệ, về sau, dường như tất cả Tiên nhân đều thích đến Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh cắc mua đồ.
Đồng thời những cửa hàng Đan Khí các còn lại trong Luân Lan Thánh Đạo thành cũng buôn bán chậm hơn rất nhiều, nhưng cũng không có ai dám đến gây phiền phức cho Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các.
Thanh danh Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các mặc dù bay xa, nhưng thế lực của người ta cũng cực lớn.
Không thấy cho dù là Tây Rừng Bảo cũng không dám đến Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các nói gì đấy sao? Hơn nữa, Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các cũng coi là không quá đáng, bọn họ cũng không cướp mối làm ăn của toàn bộ Đan Khí, chỉ là chiếm một phần nhỏ trong đó mà thôi.
…
Thấm thoát thời gian ba năm trôi qua, hôm nay Diệp Mặc cũng đã dung hợp toàn bộ mấy loại nguyên liệu vào Thời Không Thoa rồi, thực sự thăng cấp Thời Không Thoa thành một Thần khí phi hành trung phẩm.
Không những vậy, khoang thuyền trong Thần khí phi hành cũng rộng hơn nhiều, Diệp Mặc thêm rất nhiều trận pháp phòng ngự bên ngoài khoang điều khiển, để ttánh phi hành trong hư không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thời Không Thoa cũng đã luyện chế hoàn tất, Diệp Mặc thở phào, hắn chuẩn bị đến Hư Thị rồi.
Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các, Diệp Mặc quyết định giao cho Phục Phi.
Trong Luân Lan Thánh Đạo thành, có sự chiếu cố của Đổng Yến, Phục Phi điều hành Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các này tuyệt đối cũng không có vấn đề gì.
Diệp Mặc vừa mới thu hồi Thời Không Thoa lại, hàng loạt chấn động liền truyền đến.
Diệp Mặc trong lòng lập tức vui mừng, hắn cảm giác Mục Tiểu Vận cũng xuất quan.
Quả nhiên Mục Tiểu Vận thu hồi trận bàn thời gian đi đến, không ngờ cũng đã là tu vi Tiên vương viên mãn rồi, cô ra ngoài là chuẩn bị độ kiếp thăng cấp Tiên tôn.
– Tướng công.
Thấy Diệp Mặc ngay bên cạnh mình, Mục Tiểu Vận vô cùng vui vẻ, mau chóng bước đến.
Cô một lòng muốn nhanh chóng tăng tu vi của mình lên, chính là vì sớm ngày có thể giúp được chồng mình.
– Em sắp độ kiếp chuẩn bị thăng cấp Tiên tôn sao?
Diệp Mặc một tay nắm chặt tay của Mục Tiểu Vận, đồng thời cảm nhận được nguyên thần cô đọng của Mục Tiểu Vận.
– Vâng, trận bàn thời gian này quả thật là đồ tốt.
Em cảm thấy tu luyện trong này, tiến triển cực nhanh.
Mục Tiểu Vận cảm khái nói.
Diệp Mặc cười ha hả, nhiều tài nguyên tu luyện như này, cộng thêm tư chất vô cùng nghịch thiên của Mục Tiểu Vận, nếu như còn không thể tiến triển nhanh chóng, thì mới là chuyện lạ.
– Anh giúp em hộ pháp, em bắt đầu độ Tiên tôn kiếp đi.
Diệp Mặc cũng rất hi vọng tu vi của Mục Tiểu Vận mau chóng tăng lên.
Trong Thế giới trang vàng sớm có các chỗ độ kiếp, thậm chí Tụ linh trận cũng đã sớm bố trí xong rồi.
Nhưng đối với Mục Tiểu Vận độ kiếp, Diệp Mặc cũng sẽ không ra tay can thiệp vào.
Trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc hoàn toàn có thể khống chế độ mạnh yếu của lôi kiếp của Mục Tiểu Vận, nhưng hắn lại không muốn làm như vậy, chỉ cần không phải sinh tử nguy cấp, Diệp Mặc quyết định sẽ không ra tay.
Mục Tiểu Vận tư chất nghịch thiên, lại có nhiều pháp bảo, đan dược như vậy, cho dù lôi kiếp có mạnh hơn chút, Diệp Mặc tin tưởng rằng Mục Tiểu Vận chắc chắn có thể độ qua.
…
Lúc này có hai người con gái tóc tai có chút rối xù, thần thái lo lắng vội vã tiến vào trong Luân Lan Thánh Đạo thành.
Người con gái đi trước tuổi tác có lớn hơn chút, nhưng thoạt nhìn cũng là một thiếu phụ trung niên cực kỳ đẹp, còn người con gái bên cạnh cô mặc dù che một miếng lụa mỏng, cũng không thể che nổi khí chất tuyệt sắc trên người cô.
– Sư phụ, chúng ta đến đây khác gì tự tuyệt đường lui của mình.
Người con gái che lụa xanh quay đầu nhìn Luân Lan Thánh Đạo thành một cái, có chút lo lắng nói.
Mỹ phụ trung niên kia thở dài nói:
– Cho dù chúng ta không tiến vào Thánh Đạo thành, cũng không còn đường nào nữa.
Ta có một cảm giác mơ hồ, nếu như chúng ta còn có đường sống, thì trong này là con đường duy nhất.
Người con gái che mảnh lụa xanh cũng không nói gì thêm, nhưng sau đó lại kinh dị nói:
– Sư phụ, sư phụ nhìn xem nơi này là Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2112: Bị Cướp
Bị Cướp
S
ao?
Mỹ phụ trung niên kia còn chưa kịp phản ứng lại.
Người con gái khí chất tuyệt thế che mảnh lụa xanh kia mau chóng nói:
– Sư phụ, Tu Chân giới mà lúc trước con rơi xuống chính là đại lục Lạc Nguyệt.
Còn vị sư huynh kia dẫn con quay về Tiên giới, rồi lại dẫn con đến Băng Thần cung, nếu không đời này của con cũng không thể nào quay về Tiên giới gặp sư phụ được nữa rồi.
Mỹ phụ trung niên giật mình hiểu ra, gật đầu thở dài nói:
– Thanh Như, chuyện đó oan ức cho con quá.
Đáng tiếc là, người cứu con đó ta chưa gặp bao giờ, đợi sau khi chúng ta tu bổ xong thông đạo hư hao từ Tiên giới đến Thần Phần vực, ta cũng sẽ đi tìm hắn cảm ơn.
Người con gái tên Thanh Như ừ một tiếng nói:
– Sư phụ, vị sư huynh đó tuyệt đối là người phi thường.
Hơn nữa con sợ lúc này tu vi của hắn cũng không kém sư phụ là bao đâu, haiz, người trọng tình trọng nhĩa như này, con thực sự nghĩ không thông Song Song vì sao lại hại hắn?
– Song Song là Thánh nữ chuyển thế của Bang Thần cung, mặc dù thủ đoạn có vẻ hơi quá đáng, nhưng cũng là vì nghĩ cho Băng Thần cung, haiz…
Mỹ phụ trung niên này nghe đến sau cũng thở dài một tiếng, cô mặc dù miệng nói như vậy, trong lòng cũng rất không thích cách làm của Song Song Thánh nữ.
Nếu như không phải vì cách làm của Song Song Thánh nữ quá đáng, cô sao lại rời khỏi Băng Thần cung? Cho dù là vì Chứng đạo, cô cũng sẽ không rời khỏi Băng Thần cung.
Bây giờ cô cũng Chứng đạo rồi, vẫn không quay về Băng Thần cung, ngược lại còn dẫn đệ tử Thanh Như của mình đến Thần Phần vực, chính là không muốn có chút dây dưa gì với Băng Thần cung.
Thanh Như biết rõ suy nghĩ của sư phụ, cũng không cãi lại, ngữ khí có chút áy này nói:
– Vị sư huynh kia là một sư huynh trọng tình nhất mà con từng gặp, hắn bao lần cứu Song Song, Song Song ngược lại lại hại hắn.
Cho dù như vậy, hắn cũng chỉ là thương cảm rời khỏi Băng Thần cung, chứ cũng không báo thù gì.
Con biết hắn không phải vì sợ Băng Thần cung lợi hại, cũng không phải vì dung mạo của Song Song, mà là vì Song Song đã từng cứu hắn một lần, chỉ vậy mà thôi.
Nói về dung mạo xinh đẹ, Thanh Như tự tin so với Nhiếp Song Song, cô cũng xinh hơn nhiều.
Cho dù là mình, vị sư huynh đó cũng không coi ra gì, huống chi là Nhiếp Song Song?
– Con có phải vì điều này mà không muốn ở lại Băng Thần cung phải không?
Mỹ phụ trung niên nhìn Thanh Như hỏi.
Thanh Như trầm mặc một lúc nói:
– Thực ra khi sư phụ giao ra vị trí đại cung chủ, rời khỏi Băng Thần cung, con đã không muốn ở lại đó rồi.
Sau khi con nghe Song Song nói chuyện với con trên phi thuyền, con lại càng không muốn ở lại Băng Thần cung.
Nếu không phải sư phụ muốn đến Thần Phần vực tu bổ trận pháp, con có lẽ sẽ vừa tu luyện, vừa đi tìm vị sư huynh đó, con muốn cảm ơn ân cứu mạng con của hắn.
– Con thích hắn sao?
Mỹ phụ trung niên kia nghi ngờ hỏi.
Thanh Như cúi đầu xuống nói:
– Không phải, con chỉ là cảm thấy Băng Thần cung chúng ta có lỗi với hắn mà thôi, còn chưa nói đến thích.
Dù sao con tiếp xúc với hắn cũng không nhiều.
Đang nói chuyện, Thanh Như và mỹ ohụ trung niên kia cũng đã tiến vào trong cửa hàng.
– Trong này có nhiều người quá nhỉ, kinh doanh không ngờ lại tốt như này.
Thanh Như nhìn người trong Đan Khí Thánh các, không khỏi cảm thán một câu.
– Hôm nay đúng ngay ngày bán Thần đan hạng nhất, người đương nhiên là nhiều rồi.
Bên cạnh cũng có một Tiên đế đến mua Thần đan nghe thấy Thanh Như nói vậy, chủ động trả lời.
– Trong này có bán Thần đan hạng nhất sao?
Mỹ phụ trung niên kinh ngạc hỏi một câu, thời gian cô và Thanh Như đến đây cũng không ngắn, đương nhiên biết giá của Thần đan hạng nhất, đó là thứ mà Đan thánh thực sự mới có thể luyện chế ra được.
Tiên đế kia nhìn dáng người tuyệt thế của Thanh Như, dường như vì nịnh nọt, cẩn thận nói:
– Đó là đương nhiên, đan dược và pháp bảo của Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các đều là hạng nhất.
Hơn nữa ngày đầu tiên của mỗi tháng đều bán vài loại Thần đan hạng nhất, chưa từng ngoại lệ, hôm nay lại đúng là ngày đầu tháng.
Diệp Mặc vì không thể lúc nào cũng luyện đan, nếu như muốn bán tất cả đan dược mà hắn luyện ra, vậy thời gian mỗi ngày của hắn chỉ dùng để luyện đan mà thôi.
Cho nên đan dược mà hắn luyện chế giao cho Vô Ảnh an bài, Vô Ản và Phục Phi nghĩ ra ngày đầu tháng bán đan dược mà Diệp Mặc luyện chế, để thu hút khách hàng đến đây.
Mỹ phụ trung niên kia nhìn giá cả của Thần đan, thần sắc không khỏi ảm đạm.
Rất nhiều đan dược đều là dan dược mà bây giờ cô cần, đáng tiếc là, đan dược trong này cô một loại cũng không mua nổi.
– Vị sư huynh này, xin hỏi chủ nhân của cửa hàng này có ở đây không?
Thanh Nhu nghĩ đến tình cảnh của mình và sư phụ, mau chóng chuyển đề tài hỏi.
– Hai người là ai? Muốn mua đan dược và pháp bảo tìm tôi là được rồi, tôi là phó các chủ trong này, muốn tìm lão đại làm gì?
Vô Ảnh dương dương đắc ý nói.
Những người mua đan dược và pháp bảo trong cửa hàng này ai nấy đều bước lên hỏi thăm, rõ ràng biết sở thích của Vô Ảnh, chính là thích nịnh.
– Vô Ảnh đại ca, hôm nay tôi muốn ba viên La Ách đan.
– Vô Ảnh lão đại, tôi muốn mua một món Tiên khí cực phẩm, chỗ này còn thiếu mấy viên Thần tin…
– Vô Ảnh các chủ, tôi muốn mua hai viên Thái Hoàn đan.
…
Vô Ảnh vừa đắc ý khua tay, vừa nói:
– Của anh giảm 10%…
– Còn mấy viên Thần tinh còn thiếu của anh thì lần sau đưa cũng được.
– Thái Hoàn đan hả, cũng giảm cho anh 10%…
Thanh Như và mỹ phụ trung niên kia đều sững người, bọn họ vì cái tên Vô Ảnh quá dễ dãi này mà bị xoay mòng mòng rồi.
Tên này chỉ là một con Tiên thú bốn chân mà thôi, người khác tùy tiện gọi nó một tiếng đại ca lão đại, là nó trực tiếp giảm cho người ta 10% rồi.
Càng khiến bọn họ khiếp sợ hơn là, Thái Hoàn đan trong này không ngờ lại có thể tùy tiện bán ra như bán kẹo vậy.
Điều này quả thực quá nghịch thiên rồi, nếu như mua một đống Thái Hoàn đan trong này quay về Tiên giới, vậy thì…
Hai người đồng thời nghĩ đến vô số cung nữ trong rừng băng trong Băng Thần cung, nếu như có nhiều Thái Hoàn đan như này, Băng Thần cung vì Thánh nữ mới, cần tạo ra nghiệp chướng này sao? Bọn họ cần phải rời khỏi Băng Thần cung sao?
Vô Ảnh một mạch bầy đầy giá hàng, lúc này mới bước đến trước mặt Thanh Như và mỹ phụ trung niên kia, dương dương đắc ý nói:
– Hai vị tiên tử này muốn mua gì? Tìm tôi là được, lão đại bế quan, không có thời gian gặp hai người…
– Khoan đã…
Vô Ảnh nói đến đây, bỗng nhiên gạt Thanh Như và mỹ phụ trung niên sang một bên, một bước liền bước đến cửa hàng chặn hai người đàn ông lại nói:
– Thu pháp bảo lại, vào Đan Khí Thánh các của tôi, không cho phép lấy pháp bảo ra.
– Đan Khí Thánh các, khẩu khí thật lớn, mày là cái thá gì, chỉ là một con súc sinh trông cửa hàng mà thôi, dám bảo bổn thánh cất pháp bảo đi sao? Ta nhổ vào!
Một người đàn ông mặc áo bào màu xanh hừ lạnh, nhấc chân lên đá bay Vô Ảnh ra ngoài.
Tu vi Vô Ảnh mặc dù không tệ, nhưng gặp một Tố đạo Thánh đế, cũng không là gì.
Bị người ta một đá đá bay, đập lên trên giá hàng khiến giá hàng vỡ tan, những thứ bên trên giá hàng rơi xuống toàn bộ.
– Mọi người cướp đi, coi như bổn thánh tạo phúc cho mọi người.
Tên Tố đạo Thánh đế áo xanh này cười ha hả, nói với những người còn lại đang chọn đan dược và pháp bảo trong cửa hàng.
Vượt khỏi sự dự liệu của gã chính là, những người đến mua hàng trong cửa hàng này mặc dù nhiều, nhưng không ai dám lợi dụng cơ hội cướp đan dược rơi trên mặt đất.
Phần lớn mọi người cũng không lập tức bỏ đi, chỉ là cười khẩy đứng sang một bên, cứ như chuẩn bị xem kịch hay vậy.
– Ê, chỗ này là Thần đan mà Tố đạo Thánh đế dùng, ha ha… Còn là Thần đan phẩm chất cực cao nữa…
Tên Thánh đế kia mau chóng liền phát hiện ra số Thần đan rơi trên mặt đất cũng không tầm thường, mau chóng tiện tay cầm mấy bình lên cất vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Sắc mặt mỹ phụ trung niên kia đại biến, mau chóng nói:
– Người mà các ngươi muốn bắt là chúng tôi, không liên quan gì đến cửa hàng này.
Mau chóng đặt những thứ của nơi này xuống, chúng tôi đi cùng anh.
– Ha ha ha, cám ơn hai người đã giúp đỡ, nếu không thì chúng tôi làm gì biết được trong Luân Lan Thánh Đạo thành lại có một Đan Khí các tốt như này, trong này không ngờ có Thần đan Đan thánh luyện chế.
Tố đạo Thánh đế này vừa cười ha hả, vừa thu thập Thần đan rơi vãi trên mặt đất.
– Bác Nghệ, anh vừa nói đây là Thần đan do Đan thánh luyện chế sao?
Lại có một bóng người xuất hiện trước cửa cửa hàng, mỹ phụ trung niên trong lòng trầm xuống.
Tố đạo Thánh đế đó cô không đánh lại được, bây giờ lại có một Thánh đế tu vi rõ ràng không chỉ là Tố đaọ đến, nhìn tu vi của đối phương, rõ ràng cũng trên tu vi Dục đaọ rồi.
Vô Ảnh lúc này mới đứng lên, nếu như không phải nó căn bản không phải là đối thủ của Tố đaọ Thánh đế này, nó cũng há miện nuốt chửng đối phương rồi, không ngờ dám cướp đồ của Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các.
– Lão đại, có người cướp đồ trong cửa hàng của chúng ta.
Vô Ảnh bò dậy ngay lập tức liền đem chuyện cửa hàng bị cướp truyền cho Diệp Mặc biết.
Nó cũng biết, dựa vào bốn người bọn họ, cũng không phải là đối thủ của người đến này, chuyện này chỉ có lão đại ra mặt mới được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2113: Đô Đình Thần Môn Là Thứ Gì?
Đô Đình Thần Môn Là Thứ Gì?
D
iệp Mặc đang vui vẻ nói chuyện cùng Mục Tiểu Vận, Mục Tiểu Vận nhẹ nhỏm vượt qua lôi kiếp Tiên tôn, lúc này cũng đã là một vị Tiên tôn sơ kỳ rồi.
Chính vào lúc này hắn nhân được tin tức của Vô Ảnh truyền đến, khi thần thức của hắn quét ra ngoài cửa hàng, lập tức hừ lạnh một tiếng.
– Sao vậy? Tướng công?
Mục Tiểu Vận lập tức cảm thấy hỏa khí của Diệp Mặc.
– Có người muốn ăn cướp cửa hàng của chúng ta, em cũng ra ngoài giải sầu một tí đi.
Diệp Mặc nói xong liền dẫn Mục Tiểu Vận ra khỏi Thế giới trang vàng.
…
– Thích Xuyên, anh đến phủ thành chủ chào hỏi, cứ nói Đô đình Thần môn ta và Phục gia Đan Khí các trong Luân Lan Thánh Đạo thành có chút mâu thuẫn, đợi sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi sẽ đích thân đến quấy rầy một chuyến.
Tên Dục đạo Thánh đế sau khi vào cửa hàng, sớm đã nhìn ra Thần đan của cửa hàng này đều là hàng thật giá thật.
Thế lực của Phục thị Thần giác trong Luân Lan Thánh Đạo thành không dám đắc tội, nhưng cũng không có nghĩa là Đô đình Thần mon cũng không dám đắc tội.
Những người trong cửa hàng lúc này mới chợt hiểu ra, hóa ra hai vị Thánh đế này con đem Đan Khí các này trở thành Phục thị Thần giác hồi đó.
Hai lão cổ hủ này, cũng không biết bao lâu rồi chưa đến Luân Lan Thánh Đạo thành, không ngờ không biết đan dược các của Phục gia sớm đã bị người ta tiêu diệt rồi, còn cho rằng Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các này cũng dễ ức hiếp như vậy nữa.
– Khoan đã…
Một tên Tiên đế đứng sau lưng Dục đạo Thánh đế kia chặn chặn lại Tiên đế tên Thích Xuyên.
– Sao?
Tên Dục đạo Thánh đế này mặt sầm lại, có chút không vui.
Tiên đế ngăn Thích Xuyên lại mau chóng bước lên trước cung kính nói:
– Lư trưởng lão, cửa hàng của Phục gia dường như sớm đã bị người ta lấy đi rồi, bây giờ cửa hàng này không của Phục gia nữa.
– Hừ, trong này có một Tiên đế duy nhất tên Phục Phi, lúc trước tôi đến Luân Lan Thánh Đạo thành cũng gặp một lần.
Bây giờ người này vẫn ở đây.
Cửa hàng này cho dù giao cho người khác, cũng có liên quan đến Phục thị, chỉ là một…
– Chỉ là một Phục thị thì đã làm sao?
Cùng với giọng nói truyền đến, Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận cũng đã từ trên lầu đi xuống.
Đối với người trên tầng hai không ngờ mình không quan sát thấy, tên Dục đạo Thánh đế này cũng giật mình, nhưng khi lão nhìn rõ Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế, còn Mục Tiểu Vận bên cạnh chỉ là một Tiên tôn, thì lập tức cười khẩy nói:
– Đô đình Thần môn ta có thể lật tay một cái là tiêu diệt.
– Trưởng lão, nghe nói Đan Khí các này có liên quan đến Đại nhật Thần sơn.
Tây Rừng Bảo của Luân Lan Thánh Đạo thành chính là của Đại nhật Thần sơn…
Tên Tiên đế phía sau cùng kia tin tức rõ ràng cũng nhanh nhạy hơn chút, truyền âm cho tên Dục đạo Thánh đế họ Lư này nói.
Đại nhật Thần sơn là tông môn viễn cổ, nhưng năm đó đã mai danh ẩn tích rồi, mấy năm gần đây mới quật khởi lại.
Tên Dục đạo Thánh đế họ Lư này rõ ràng cũng biết Đại nhật Thần sơn, lão cau mày, Đô đình Thần môn mặc dù không sợ Đại nhật Thần sơn, nhưng cũng không muốn có mâu thuẫn với Đại nhật Thần sơn.
Chuyện này cho dù có dính dáng đến Đại nhật Thần sơn, lão cũng không muốn quan tâm, cùng lắm thì đợi lát nữa đến Tây Rừng Bảo giải thích một chút là xong.
– Lão đại, anh cuối cùng cũng xuống rồi, mấy người chúng em bị ức hiếp lắm rồi đấy.
Tên khốn nạn này còn đá em một cái…
Vô Ảnh nhìn thấy Diệp Mặc sớm đã nước mắt nước mũi đầm đìa chạy qua rồi.
Thanh Như mắt sáng lên, cô hoàn toàn không ngờ có thể gặp được Diệp Mặc trong Thần Phần vực.
Cô mau chóng bước đến trước mặt Diệp Mặc cảm kích nói:
– Sư huynh, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Thật không ngờ, Đan Khí các này là do anh mở.
Diệp Mặc cũng nhìn thấy Thanh Như, cho dù Thanh Như có che một mảnh lụa mỏng, hắn chỉ cần liếc một cái là nhận ra.
Hắn rất có thiện cảm với Thanh Như, nhưng không ngờ Thanh Như lại xuất hiện trong Thánh đạo Tàn giới.
Lập tức liền gạt tên Thánh đế phá cửa hàng sang một bên, vui mừng nói:
– Thanh Như tiên tử, không ngờ cô cũng đến nơi này.
– Thanh Như, hắn chính là…
Mỹ phụ trung niên kia nhìn thấy Thanh Như chào hỏi Diệp Mặc, lập tức nghi ngờ hỏi.
– Sư phụ, đây chính là vị sư huynh đã cứu con mấy lần mà con nói với sư phụ đấy, cũng là người bị đại trận Băng Thần vây khốn.
Thanh Như nói xong liền mau chóng nói với Diệp Mặc:
– Đây là Đại cung chủ, cũng là sư phụ của tôi, từ sau khi tôi rời khỏi tông mông, đều đi cùng sư phụ.
– Hoá ra là Đại cung chủ, tôi tên Diệp Mặc, chúc mừng Đại cung chủ Chứng đạo Thánh đế thành công.
Mặc dù Diệp Mặc cũng không có thiện cảm với Băng Thần cung, nhưng Đại cung chủ này hắn cũng chưa từng gặp qua, bây giờ Đại cung chủ của Băng Thần cung cũng không phải là cô ấy nữa.
Hơn nữa nghe Thanh Như kể lại, Đại cung chủ này làm người cũng không tệ.
Đại cung chủ mau chóng đáp lại:
– Tôi sớm đã không còn là Đại cung chhủ nữa rồi, Diệp các chủ gọi tôi Ngu Tú là được rồi…
Tên Dục đạo Thánh đế kia đuổi đến căn bản cũng không để ý Diệp Mặc và Đại cung chủ đang nói chuyện, trực tiếp đưa tay chộp lấy Đại cung chủ, đồng thời hừ lạnh nói:
– Mau dẫn hai người này đi, những chuyện còn lại, tự tôi đến Tây Rừng Bảo giải thích.
Ngu Tú nhìn thấy Dục đạo Thánh đế này ra tay, mau chóng phóng ra một pháp bảo nói:
– Không cần ra tay trong này, tôi đi cùng các anh, chuyện của tôi không liên quan gì đến nơi này.
Lúc này cô cũng hối hận vào trong cửa hàng của Diệp Mặc rồi, chẳng những không tìm được sự giúp đỡ đã đành, còn liên lụy đến Diệp Mặc nữa.
Tu vi của Diệp Mặc chỉ là Tiên đế, đối mặt với hai Thánh đế, quả thực cũng chẳng có chút năng lực phản kháng nào.
– Đến cửa hàng của ta ăn cướp còn muốn đi sao?
Diệp Mặc nhanh hơn một bưóc, vung tay lên đấm ra một quyền, toàn bộ pháp tắc thần thông đều có được sự phát huy vô cùng tinh tế trong quyền này, căn bản cũng không cần dùng bất kỳ pháp quyết nào, cũng không cần dùng bất kỳ thủ pháp nào, một quyền này đánh ra, cả cửa hàng liền trở nên lạnh hơn.
Từng đường băng hàn có thể đông cứng không gian bắt đầu tàn sát, Tiên tôn có tu vi kém hơn chút, thậm chí phải lập tức vận công chống cự.
Còn tên Dục đạo Thánh đế đứng mũi chịu sáo kia sắc mặt lại càng đại biến hơn, Diệp Mặc vừa vung tay ra, lão liền biết Diệp Mặc tuyệt đối không phải là một Tiên đế, đừng nói là một Tiên đế, cho dù là một Tố đạo Thánh đế, cũng không htể nào thi triển được thần thông như của Diệp Mặc này.
Trong không gian xung quanh lão dường như trong khắc này hoàn toàn bị đông cứng lại, hơn nữa loại băng hàn này càng lúc càng ác liệt hơn, thậm chí còn muốn vậy khốn lão lại.
Cảm nhận được không gian trong nháy mắt đông cứng lại, tên Dục đạo Thánh đế này sắc mặt đại biến, lão lập tức biết mình còn kémxa tên các chủ vừa mới đi xuống kia.
Lúc này lão làm gì còn để ý đến những thứ khác, toàn thân huyết sắc bốc lên, dường như trong nháy mắt lão bị trói chặt trong không gian đông cứng này, màu máu cuồn cuộn toàn thân lão cũng đã hoàn toàn phá được không gian đông cứng này.
Âm thanh răng rắc vang lên, những người xung quanh kinh dị nhìn không gian vốn dĩ không có thứ gì, giống như băng cứng rạn nứt, huyết sắc văng khắp nơi.
Tên Dục đạo Thánh đế kia giống như một mũi tên máu xông ra ngoài cửa hàng.
Những người đứng bên ngoài im lặng, tất cả những người trong Luân Lan Thánh Đạo thành đều biết Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các không tầm thường, cũng không có ai ngờ đến các chủ này lợi hại đến mức này, chiêu đầu tiên đã khiến Dục đạo Thánh đế chạy trốn chật vật như vậy rồi.
Diệp Mặc cười khẩy, căn bản cũng không thèm đuổi theo tên Dục đạo Thánh đế này, chỉ ném ra vài trận kỳ, đồng thời lại đấm ra một quyền.
Toàn bộ việc này chỉ diễn ra trong nháy mắt, tên Tố đạo Thánh đế vẫn còn trong cửa hàng cũng đã phản ứng lại.
Bọn họ đã gặp phải thiết bản, một chiêu của đối phương liền ép lui một Dục đạo Thánh đế, y cũng chỉ là một Tố đạo Thánh đế, làm sao có cơ hội chứ?
– Tiên hữu khoan hãy động thủ, đây chỉ là hiểu nhầm, chúng tôi đều là người của Đô đình Thần môn…
Đô đình Thần môn cũng là tông môn cực lớn trong Thánh đạo Tàn giới, nhưng cho dù là tông môn có lớn đi nữa, trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ như vậy mà thôi.
Hắn đến Đại nhật Thần sơn và Thần nữ Thánh môn cũng dám đánh, làm gì còn sợ một Đô đình Thần môn?
Quyền đạo thần thông Liệt Không, lúc này Liệt Không của Diệp Mặc hoàn toàn không còn khí thế cuốn toàn bộ sát thế không gian như lúc trước nữa, mà càng nội liễm khống chế một khoảng không gian bên trong quyền này.
Chỉ có tên Tố đạo Thánh đế nằm trong khoảng không gian này mới biết, bản thân mình đang nằm trong trạng thái đáng sợ như nào.
Sát thế đè nén ác liệt như vậy, bị người ta dùng một quyền bao lấy đập đến, tên Tố đạo Thánh đế này cho dù muốn xin tha mạng cũng không có thời gian mở miệng nữa.
Y cần phải chặn được quyền này, sau đó mới có cơ hội cầu xin tha mạng.
Một khắc sau, y liền muốn phóng ra một tấm chắn, nhưng cùng lúc đó, trong thức hải của y lại xuất hiện một đường đao màu tím.
Đươòng đao màu tím đó giống như ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, khiến thức hải của y lập tức bị chém thành hai mảnh.
Đối phó với một Tố đạo Thánh đế, dung thuật thần thông của Diệp Mặc thậm chí cũng không cần đánh lén, trực tiếp dùng thần thức vực đánh tan phòng ngự của đối phương, đánh vào thức hải của đối phương.
Tên Tố đạo Thánh đế này còn chưa hoàn toàn phóng tấm chắn kia ra, tấm chắn đó bỗng nhiên rơi xuống, sau đó Liệt Không quyền của Diệp Mặc cũng đã hoàn toàn xé rách y.
Một tiếng nổ vang lên, tên Tố đạo Thánh đế này đến bã vụn cũng không còn.
Bùm…
Tên Dục đạo Thánh đế hóa thành huyết quang xông ra khỏi thần thông Băng Không của Diệp Mặc chạy cũng chưa được bao xa, liền bị một cấm chế vô hình chặn lại.
Lão lập tức hiểu ra xung quanh cửa hàng này đều là cấm chế phòng ngự, không được sự đồng ý của Diệp Mặc, thì bất kỳ ai cũng không thể nào chạy thoát được.
Sau khi hiểu ra điều này, tên Dục đạo Thánh đế quyết định quay người lại, sắc mặt khó coi nhìn Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Tôi là Dục đạo trưởng lão Lư Khâu Cố của Đô đình Thần môn, vì một mực bế quan, vừa mới ra ngoài, nên cũng không biết cửa hàng này là của tiên hữu, nên đã mạo phạm, xin tiên hữu bỏ qua.
Những tổn thất kia, Đô đình Thần môn tôi nguyện ý bồi thường toàn bộ.
Còn hai tên Tiên đế của Đô đình Thần môn kia, lại càng sắc mặt tráng bẹch đứng một bên.
Sau khi Bác Nghệ trưởng lão nói mình là người của Đô đình Thần môn, đối phương vẫn dám giết chết, rõ ràng đối phương không sợ Đô đình Thần môn.
Bây giờ vận mệnh của bọn họ đang nằm trong tay đối phương, chỉ cần đối phương bằng lòng, thì lúc nào cũng có thể giết được ba người bọn họ.
– Đô đình Thần môn là thứ gì? Ta chưa từng nghe nói qua.
Bất luận là ai, dám động đến cửa hàng của ta, thì chuẩn bị chết đi.
Diệp Mặc quả thực cũng chưa từng nghe nói đến Đô đình Thần môn, đừng nói gì là chưa từng nghe nói, cho dù nghe nói đến rồi, động đến cửa hàng của hắn, cũng chỉ có con đường chết.
Lư Khâu Cố sắc mặt trở nên khó coi, lão biết mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, mới muốn dùng tông môn để ngăn chặn đối phương.
Bây giờ Diệp Mặc đến Đô đình Thần môn cũng không coi ra gì, lão lấy Đô đình Thần môn để cầu tình rõ ràng là không được rồi.
Không đợi lão tiếp tục nói, Tử Đao của Diệp Mặc cũng đã bổ ra, vừa rồi trong cửa hàng, hắn sợ cửa hàng của mình bị đánh tan tành, bây giờ cũng ra khỏi cửa hàng rồi, hắn làm gì còn cố kỵ nữa.
Không gian lập tức trầm xuống, không khí lưu động cũng chầm chậm ngưng tụ lại, một đường đao vân uốn éo giống như cầu vòng uốn lượn từ trên trời hạ xuống, mang theo ánh sáng màu tím rực rỡ và sát thế không gian pha tạp vây lấy Lư Khâu Cố lại.
Thần thông Đao đạo, Lạc Ngân Đao Văn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2114: Trận Pháp Lỏng Lẻo
Trận Pháp Lỏng Lẻo
T
rong không gian uốn éo này, Lư Khâu Cố không ngờ không biết điểm rơi của đao văn uốn éo này ở chỗ nào.
Lúc này lão hoàn toàn không thể trốn tránh được, chỉ có thể điên cuồng phóng ra Sâm La Hoàn.
Trong vòng ảnh đập ra, muốn chặn lại đao văn uốn éo mà Diệp Mặc bổ xuống kia.
Ken két…
Một tiếng nổ vang lên không ngừng, vô số vòng ảnh mà Sâm La Hoàn mang đến đập vào cùng với đao văn uốn éo kia.
Một đường máu tóe ra, Lư Khâu Cố thở ra.
Mặc dù lão cũng bị đường đao văn uốn éo kia đánh thương, nhưng cũng không lo ngại.
Đao văn không gian uốn éo kia, quả thực cũng thật đáng sợ.
– Vị tiên hữu này, đợi chút, tôi…
Lư Khâu Cố sau khi chặn lại Lạc Ngân Đao Văn thứ nhất của Diệp Mặc, lập tức liền kêu dùng lại.
Lão biết mình chẳng những không phải là đối thủ của Diêp Mặc, ngược lại cũng kém quá xa, tiếp tục đánh nữa, lão cũng chết là cái chắc.
Nhưng lão còn chưa dứt lời, thì năm đường lôi thương như tia chớp chặn lại tất cả đường đi của lão, căn bản không thể nào chạy thoát nổi.
Lư Khâu Cố sắc mặt lộ vẻ dữ tợn, lão không ngờ Diệp Mặc lại hung hãn như này, không cho lão một cơ hội sống sót nào.
Từng đường khí tức thần nguyên điên cuồng từ người lão tràn ra, dường như ngay lập tức, toàn bộ không gian đều bị vỡ tan.
Diệp Mặc biến sắc, tên này không ngờ không trọng thương liền tự nổ, quả thực quá quyết tuyệt.
Nếu như ở bên ngoài, hắn lập tức sẽ rời đi, nhưng trong này một khi không khống chế được lão, thì cả cửa hàng này và tất cả những thứ xung quanh thậm chí cả Luân Lan Thánh Đạo thành cũng sẽ bị hóa thành tro bụi.
– Thuấn tức…
Lúc này, Diệp Mặc lập tức liền phóng ra thần thông Thuấn Tức, không gian xung quanh như vào lúc này hoàn toàn dừng lại, thời gian cũng không trôi đi, dừng lại.
Đây chỉ là thời gian một giây, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, thời gian một giây này cũng đã quá đủ rồi.
Tử Đao từ trong không trung bổ xuống, Lư Khâu Cố trơ mắt nhìn Tử Đao lấy tính mạng của lão đi, thiêu đốt nguyên thần của lão.
Lão không thể làm được gì, vì lúc này lão sắp phát nổ rồi, còn thời gian trong nháy mắt lão phát nổ lại dừng lại.
Nếu như lão không toàn lực chuẩn bị phát nổ, thì cho dù là pháp tắc thời gian Thuấu Tức, lão cũng có thể giải thoát được.
– Pháp tắc dừng thời gian…
Sau khi thân thể điên cuồng của Lư Khâu Cố bị Tử Đao bổ xuống, trong nguyên thần chỉ có một ý thức duy nhất.
Bùm…
Cho dù Diệp Mặc kịp thời ngăn chặn lại sự phát nổ của Lư Khâu Cố, nhưng trong nháy mắt Tử Đao nổ xuống thân người lão, lão cũng đã cổ động nguyên thần phát nổ, chỉ có điều biên độ cũng nhỏ hơn trước vô số lần mà thôi.
Cho đến khi tên Tiên đế đứng sau lưng lão bị tiếng nổ vang đập trúng, trong nháy mắt biến thành màn máu.
Từ khi Diệp Mặc xuống, cho đến khi hai tên Thánh đế của Đô đình Thần môn bị giết, cũng chỉ trong mấy giây mà thôi.
Khi vừa mới đến, Đô đình Thần môn còn có bốn người, bây giờ chỉ còn lại một tên Tiên đế tên Thích Xuyên kia mà thôi.
Còn Thích Xuyên lúc này lại sững sờ không khác gì như một thằng ngốc.
Đối với những Tiên nhân vừa mới chứng kiến trận chiến này, trận chiến này đến cũng nhanh, mà kết thúc cũng nhanh.
Diệp Mặc thu hồi Tử Đao lại, ôm quyền nói với những người trong cửa hàng:
– Các vị, bổn các có một số chuyện, hôm nay tạm thời đóng cửa, mong các vị thông cảm.
Mọi người lúc này mới phản ứng lại, ai nấy đều hướng về Diệp Mặc cáo từ.
Diệp Mặc giơ tay túm chặt lấy tên Thích Xuyên căn bản cũng không dám rời đi cũng không dám cầu xin, lúc này mới nói với hai người Thanh Như và Đại cung chủ Ngu Tú của Băng Thần cung vẫn còn đang sững sờ kia:
– Đại cung chủ, Thanh Như tiên tử, cùng lên lầu nói chuyện đi.
– Diệp các chủ, không ngờ tu vi của anh lại đến bước này rồi, tôi còn cho rằng anh mới chỉ là tu vi Tiên đế, thật hổ thẹn…
Ngu Tú lúc này mới cảm thán nói.
Diệp Mặc đơn giản liền giết chết một Dục đạo Thánh đế, điều này chứng tỏ tu vi của Diệp Mặc căn bản cũng không kém gì Hóa đạo, thậm chí là cường giả trong những Hóa đạo nữa.
Thanh Như đôi mắt đẹp đồng thời lộ ra sự kinh ngạc, cô cũng giống như sư phụ của mình, bị tu vi của Diệp Mặc dọa sợ rồi.
Mặc dù cô biết thành tích của Diệp Mặc sau này chắc chắn không tầm thường, nhưng cái tương lai này cũng quá nhanh, thời gian mới gần đây thôi mà?
– Diệp sư huynh, Thanh Như năm đó biết Diệp sư huynh không phải là Tiên nhân tầm thường, bây giờ xem ra, Thanh Như vẫn là ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
Thanh Như lần này nói chuyện, gỡ mảnh lục mỏng trên mặt xuống, tỏ vẻ tôn trọng Diệp Mặc.
Trong lòng lại càng thở dài cho con mắt thiển cận của Nhiếp Song Song.
Nhiếp Song Song muốn giết Diệp Mặc chỉ vì minh đạo mà thôi.
Nhưng sau này sau khi Nhiếp Song Song Chứng đạo Thánh đế rồi, cô phát hiện so với Diệp Mặc, cô cũng chẳng là cái gì, thì không biết có tâm trạng như nào nhỉ?
Mục Tiểu Vận vẫn đứng im lặng bên cạnh Diệp Mặc, sau khi nhìn dung nhan Thanh Như liền vô cùng chấn động, bản thân cô chính là nữ nhân tuyệt sắc, cộng thêm ở trong Thần nữ phong đã lâu, tu luyện công pháp Trú Nhan của Thần nữ Thánh môn, dung nhan lại càng vô cùng kinh người hơn.
Cho dù như vậy, cô không ngờ lại thua kém Thanh Như đang đứng trước mặt cô này.
Người con gái trước mặt này, trong ấn tượng của cô, dường như chỉ có Thần nữ Cơ Tích của Thần nữ Thánh môn mới có thể so sánh cùng được.
Cho dù Cơ Tích so với cô, cũng thiếu đi một chút gì đó mà không diễn tả thành lời được.
Mục Tiểu Vận khác với những người con gái khác, tất cả tâm tư của cô đều dồn lên người Diệp Mặc, nhưng là một người con gái, nếu như nói không để ý đến dung mạo của mình một chút nào, thì tuyệt đối không thể nào.
Diệp Mặc mỉm cười, kéo tay Mục Tiểu Vận nói với Thanh Như và Đại cung chủ Ngu Tú:
– Đây là vợ tôi, Mục Tiểu Vận.
Sau đó, hắn lại giới thiệu với Mục Tiểu Vận:
– Tiểu Vận, đây là Thanh Như tiên tử và sư phụ của cô ấy Ngu Tú, Ngu Tú là đại cung chủ của Băng Thần cung.
Lúc trước anh bị vây trong Băn Thần cung, chính là Thanh Như đã giúp anh ra ngoài.
Nghe nói Thanh Như còn cứu Diệp Mặc một lần, Mục Tiểu Vận mau chóng bước lên cám ơn:
– Cám ơn Thanh Như tỷ tỷ đã cứu chồng tôi.
Thanh Như biết rõ con người Diệp Mặc này cực trọng ân nghĩa, cho dù lúc trước đại trận Băng Thần là do Băng Thần cung cô phát động, nhưng Diệp Mặc cũng không vì vậy mà giận lây sang cô, ngược lại còn cảm ơn cô cứu mạng hắn.
– Chị Tiểu Vận, tu vi của chị cao hơn tôi, lại là vợ của Diệp đại ca, theo lý mà nói tôi phải gọi chị là chị.
Diệp đại ca khách khí, nhưng thực ra anh ấy cũng cứu tôi nữa.
Thanh Như mau chóng nói.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Mọi người cứ tiện gọi thế nào thì gọi, Tiểu Vận nhỏ tuổi hơn chút, gọi Thanh Như tỷ tỷ cũng nên.
Thấy Diệp Mặc nói vậy, Thanh Như cũng không phản đối nũa.
Cô mặc dù biết tu vi của Tiểu Vận cao hơn cô, nhưng đồng thời tuổi tác của Mục Tiểu Vận rõ ràng cũng nhỏ hơn cô nhiều.
…
Bốn người sau khi lên lầu ngồi xuống, Mục Tiểu Vận chủ động lấy ra Tiên linh trà cao cấp thiết đãi thầy trò Thanh Như.
– Ngu Tú đạo hữu, hai người sao lại đến Thánh đạo tàn giới? Rồi sao lại bị người của Đô đình Thần môn truy sát?
Diệp Mặc đợi mọi người ngồi xuống hết rồi, lúc này mới hỏi.
– Thánh đạo Tàn giới? Không phải là Thần Phần vực sao?
Thanh Như nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc cười nói:
– Lúc đầu tôi cũng tưởng rằng nơi này là Thần Phần vực, sau đó mới biết nơi này là Thánh đạo Tàn giới, tên Thần Phần vực chỉ là cách gọi giản lược của một số người thôi.
Vì trong Thánh đạo Tàn giới thực sự có một nơi tên Thần Phần vực, Thần Phần vực có thể Chứng đạo, rất nhiều người liền quen gọi Thánh đạo Tàn giới là Thần Phần vực.
Ngu Tú rõ ràng cũng không để ý trong này tên là gì, cô thở dài nói:
– Diệp tiên hữu, bây giờ tôi mới biết tông chủ hạ thiên vực lúc trước đề nghị củng cố lại thông đạo phong ấn từ Tiên giới lên Thánh đạo giới chính là anh.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, đúng là tôi.
Ngu Tú lại đứng lên khom người nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu cống hiến rất nhiều cho Tiên giới, xin cho phép Ngu Tú bái một lạy.
Diệp Mặc mau chóng đỡ lấy Ngu Tú nói:
– Bất luận là từ phương diện nào, Đại cung chủ cũng đều lớn hơn Diệp Mặc, Đại cung chủ không cần nhất thiết phải như vậy.
Đại cung chủ từ phong ấn đó lên, vậy phong ấn đó có phải có vấn đề hay không?
Câu nói sau mới là thứ Diệp Mặc sốt ruột muốn biết, hắn sắp phải đến Hư Thị, trước khi đến Hư Thị, hắn cần phải củng cố lại phong ấn một chút, tránh lúc đó lại xảy ra vấn đề.
Ai mà biết hắn sẽ ở trong Hư Thị bao nhiêu lâu chứ? Nếu như kéo dài thời gian quá lâu, một khi phong ấn xảy ra chuyện gì, đối với Tiên giới cũng không phải chuyện tốt.
– Tôi chính là vì việc này nên mới đến.
Ngu Tú nghiêm mặt nói:
– Lúc trước tôi sau khi Chứng đạo thành công, chuẩn bị dẫn Thanh Như đi ba mươi ba thiên vực thăm thú rèn luyện, lại biết được chuyện thông đạo từ Tiên giới đến Thần Phần Vực, cũng chính là đến Thánh đạo Tàn giới.
Rất nhiều Tiên đế đều thông qua thông đạo này, muốn đến Thánh đạo Tàn giới Chứng đạo.
Khi tôi đến thông đạo Tiên giới, lại phát hiện trận pháp phong ấn thông đạo đó cũng lỏng lẻo rồi, khí tức Tiên giới sớm đã tràn ra ngoài, cho dù trong Thánh đạo Tàn giới cũng có thể cảm nhận được khí tức Tiên giới.
Diệp Mặc gật đầu, khi hắn đến Thánh đạo Tàn giới, liền biết trận pháp phong ấn cách ly khí tức của thông đạo đó cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
Bây giờ Ngu Tú nói phong ấn trận pháp đó lỏng lẻo, hắn cũng không kinh ngạc chút nào.
– Tôi trong lòng lo lắng, trong Tiên giới cũng không có ai có thể phong bế lại phong ấn này.
Tôi vốn dĩ chính là tông sư Tiên trận, cộng thêm Chứng đạo thành công, xảy ra chuyện như này, tôi đương nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Ngu Tú nói đến đây, Diệp Mặc cũng đã hiểu ra, hắn lập tức hỏi:
– Đại cung chủ muốn đến Thánh đạo Tàn giới học trận pháp, sau đó phong bế lại phong ấn kia?
Ngu Tú ảm đạm gật đầu nói:
– Lúc trước quả thực tôi là nghĩ như vậy, cho nên dẫn Thanh Như đến Thánh đạo Tàn giới.
Nhưng sau khi tôi đến đây, mới phát hiện mình quá ngây thơ rồi.
Trong Tiên giới, tôi là một tông sư trận đạo, nhưng trong Thánh đạo Tàn giới, tôi cũng chẳng là cái gì cả.
Đừng nói chút tu vi này của tôi không ra gì, cho dù tu vi của tôi có là cao trong này, cũng không thể nào hoàn thành phong bế lại trận pháp cách ly khí tức kia.
Diệp Mặc cũng không tiếp lời, hắn hiểu ra ý tứ của Ngu Tú, đừng nói học trận pháp của Thánh đạo Tàn giới không phải là chuyện mà Ngu Tú có thể làm được trong thời gian ngắn, cho dù là Thần tinh và Thần linh mạch mà phong ấn trận pháp cách ly khí tức kia cần, cũng không phải là thứ mà cô có thể trả nổi.
– Tôi dẫn Thanh Như đi mấy năm rồi, lại phát hiện trong này đâu đâu cũng là khe rãnh tung hoành, pháp tắc hỗn loạn.
Muốn học trận pháp, lại càng khó khăn.
Nhưng chính vào lúc này, tôi và Thanh Như lại gặp được phân thân của tông chủ Đô đình Thần môn.
Tông chủ đó bản thân cũng là Hóa đạo đỉnh phong rồi, phân thân của lão cũng cực kỳ đáng sợ.
Lão sau khi nhìn thấy Thanh Như, không ngờ lại động lòng, muốn lấy Thanh Như làm lô đỉnh của lão, giúp lão Vấn đạo Đạo nguyên.
Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra Đô đình Thần môn có ân oán gì với thầy trò Thanh Như, nhưng nói đi cũng phải nói lại, một người con gái như Thanh Như này là lô đỉnh của Đạo nguyên đỉnh phong Thánh đế, quả thực quá thích hợp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2115: Thỉnh Cầu Của Ngu Tú
Thỉnh Cầu Của Ngu Tú
C
ảm ơn Đại cung chủ…
Diệp Mặc đứng dậy ôm quyền nói với Đại cung chủ. đối với người đại công vô tư như Ngu Tú, Diệp Mặc luôn tôn kính.
Mặc dù hắn cũng là vì tu bổ phong ấn trận pháp cách ly khí tức Tiên giới kia, ngăn chặn người của Thánh đạo Tàn giới tiến vào Tiên giới, nhưng cách nghĩ của hắn cũng không thuần túy như Ngu Tú.
Đối với Diệp Mặc vẫn gọi mình là Đại cung chủ, Ngu Tú cũng không phản đối, chỉ hỏi:
– Diệp tiên hữu chẳng lẽ cũng nghĩ giống tôi sao?
Diệp Mặc gật đầu thừa nhận nói:
– Đúng, nhưng bây giờ chuyện chúng ta phải làm không đơn giản là chặn khí tức của Tiên giới lại, hơn nữa còn cần phong bế thực sự thông đạo kia.
Thời gian Diệp Mặc ở Thánh đạo Tàn giới dài hơn nhiều so với Ngu Tú, hơn nữa Mục Tiểu Vận cũng ở trong Thần nữ Thánh môn một thời gian, hắn biết Thánh đạo Tàn giới rất có khả năng cũng biết thông đạo của Tiên giới rồi, chỉ có điều bọn họ không muốn từ thông đạo này tiến vào Tiên giới mà thôi.
Nhưng một số người không muốn, cũng không chứng tỏ tất cả mọi người đều không muốn.
Cho nên phong bế thông đạo từ Thánh đạo Tàn giới đến Tiên giới kia, đối với Diệp Mặc mà nói là việc nhất định phải làm.
Ngu Tú thở dài nói:
– Đáng tiếc là, phong bế thông đạo kia chẳng những cần trình độ tông sư trận pháp cao cấp, hơn nữa cần lượng lớn Thần tinh và nguyên liệu bố trí trận pháp.
Diệp Mặc cười nói:
– Đại cung chủ không cần lo lắng, mấy năm nay tôi vi muốn phong bế thông đạo đó, chuẩn bị đầy đủ rồi, nguyên liệu bố trí trận pháp cũng đã chuẩn bị xong.
Còn cách bố trí trận pháp, bây giờ mặc dù tôi không thể nào phong bế hoàn toàn, nhưng phong bế mấy nghìn năm chắc cũng có thể.
Hơn nữa, loại trận pháp đó, chỉ đơn giản dùng Thần tinh e rằng không được, còn cần cả Thần linh mạch nữa.
Ngu Tú đứng bật dậy, có chút kích động nắm chặt tay Diệp Mặc nói:
– Diệp tiên hữu, anh thực sự có thể làm được sao?
Diệp Mặc cũng cảm khái, Ngu Tú là thực sự muốn giúp Tiên giới, chứ không phải là người chỉ biết nói miệng.
– Sư phụ…
Thanh Như thấy sư phụ quá kích động, thậm chí còn nắm chặt lấy tay Diệp Mặc, mau chóng đứng một bên gọi một câu.
Ngu Tú phản ứng lại, cũng không để ý liền nói:
– Tu vi của tôi mặc dù kém xa Diệp tiên hữu, nhưng tuổi của tôi cũng lớn hơn Diệp tiên hữu nhiều.
Diệp Mặc nói: – Tốt, quá tốt rồi.
Ngu Tú trong lòng vẫn vô cùng kích động, khi cô biết mình không có cách nào phong bế được trận pháp kia, dường như cũng đã tuyệt vọng.
Bây giờ Diệp Mặc nói có thể làm được, sự kích động trong lòng cô có thể tưởng tượng được.
Tiên giới cuối cùng cũng có người xây dựng lại đại cục rồi, không cần một người đàn bà như cô khổ sở chống đỡ nữa.
Diệp Mặc đợi sau khi Ngu Tú ngồi xuống, lại tiếp tục nói:
– Thực ra tôi vốn dĩ cũng định rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành rồi, nếu như Đại cung chủ không đến, thì mấy ngày nữa tôi cũng rời khỏi nơi này.
Thanh Như có chút sợ hãi nói:
– May mà chúng tôi đến Luân Lan Thánh Đạo thành trước hai ngày, sư phụ cảm thấy nơi này là con đường sống, nếu đến muộn một hai ngày, thì đúng là toi rồi.
Diệp Mặc trong lòng quả thực cũng nghĩ như vậy, nếu như Ngu Tú và Thanh Như đến muộn vài ngày, hắn sớm đã rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành rồi, với tu vi Tố đạo còn chưa hoàn toàn chuyển hóa thành Thần nguyên như Ngu Tú, thực lực trong nơi này chỉ có thể tính là bình thường, muốn đối kháng với Đô đình Thần môn, cũng đừng có mơ.
– Diệp tiên hữu chẳng lẽ muốn đến phong ấn chi địa?
Ngu Tú nghe nói Diệp Mặc sắp rời đi, lập tức hỏi.
Diệp Mặc trầm ngâm nói:
– Tôi đúng là muốn đến phong ấn chi địa, phong bế lại trận pháp cách ly kia một chút.
Nhưng đó chỉ là một chuyện trong đó mà thôi, sau khi làm xong, tôi phải đến Hư Thị.
Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ làm thế nào để bố trí lại phong ấn trận pháp kia thành trạng thái mà tôi muốn, bây giờ Đại cung chủ đến rồi, đúng lúc có thể giúp được tôi ít nhiều.
– Diệp đại ca, anh muốn bố trí thành trạng thái gì?
Thanh Như nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc đáp:
– Tôi muốn hoàn toàn phong bế lại thông đạo từ Thánh đạo giới đến Tiên giới này, nhưng không thể hoàn toàn phong bế thông đạo từ Tiên giới đến Thánh đạo giới, ít nhất phải khiến những Tiên nhân của Tiên giới tu vi sau khi đạt đến Tiên đế rồi, có thể tiến vào Thánh đạo giới.
Còn Thánh đạo giới thì lại không thể nào quay lại Tiên giới được nữa.
Giống như Tiên giới và Tu Chân giới vậy, tu sĩ của Tu Chân giới tu vi đến một trình độ nhất định rồi, có thể phi thăng, nhưng Tiên giới thì lại không thể tùy tiện quay lại Tu Chân giới.
– Như vậy cũng có thể làm được sao?
Thanh Như kinh ngạc hỏi.
Ngu Tú cũng không dám tin nhìn Diệp Mặc, có thể làm được chuyện này, chứng tỏ trình độ trận pháp của Diệp Mặc cũng đạt đến đỉnh phong rồi.
Đó cũng không phải trận pháp đơn giản, mà là trận pháp giới vực.
Diệp Mặc khẽ cười nói:
– Nếu để một mình tôi bố trí lại, tôi cũng không thể nào làm được, nhưng trong này sớm đã có một trận cơ rồi, tôi chỉ là làm văn trên trận cơ đó mà thôi.
Điều này đối với tôi mà nói, cũng đơn giản hơn trăm lần.
– Cho dù là vậy, cũng là quá giỏi rồi.
Chỉ có điều không biết Diệp tiên hữu muốn tôi phối hợp thế nào?
Ngu Tú cảm thán một câu, cô cũng là tông sư trận pháp cao cấp của Tiên giới, đồng thời cũng là từ thông đạo kia đến, đương nhiên biết sự hùng vĩ và phức tạp của trận pháp đó như nào.
Diệp Mặc do dự một lúc rồi nói:
– Lúc trước khi tu vi của tôi còn thấp, cũng không thể nào nhìn ra được sự tinh túy trong trận pháp.
Bây giờ tu vi và trình độ trận pháp của tôi cũng cao hơn nhiều rồi, cũng miễn cưỡng có thể hiểu ra chỗ sâu xa kỳ diệu trong trận pháp đó.
Khi tôi bố trí trận pháp, có thể cần Đại cung chủ quay về lối vào đại điện trong Tiên giới kia phối hợp, tình hình cụ thể, phải đến lúc đó mới biết được.
Ngu Tú chắc như đinh đóng cột nói:
– Được, tôi nghe theo Diệp tiên hữu.
Diệp Mặc nghe thấy Ngu Tú nói vậy, cũng không kiểu cách, trình độ trận pháp của hắn vốn dĩ cũng cao hơn nhiều so với Ngu Tú, quyết định lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Ngu Tú nói:
– Đại cung chủ, đây là một số tâm đắc trận pháp của tôi, Đại cung chủ có thể tham khảo ít nhiều.
– Cám ơn Diệp tiên hữu.
Ngu Tú cũng không xem ngọc giản ngay lập tức, mà lại cất miếng ngọc giản đó đi, sau đó nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Hư Thị mà Diệp tiên hữu nói là nơi nào vậy?
Hư Thị là Diệp Mặc từ miệng của Hóa đạo Thánh đế của Đại nhật Thần sơn nghe được, Ngu Tú không biết cũnglà chuyện bình thường.
Đối với tin tức như này, Diệp Mặc cũng không giấu diếm, liền đem tất cả những gì mình biết nói toàn bộ cho Ngu Tú nghe.
Ngu Tú sau khi nghe Diệp Mặc thuật lại, thở dài nói:
– Không ra khỏi Tiên giới, làm sao có thể biết Chứng đạo Thánh đế chỉ là vừa mới bắt đầu? Hư Thị tụ tập anh kiệt khắp nơi, xem ra Đạo nguyên Thánh đế cũng là tầm thường.
Diệp Mặc trong lòng cũng cho là như vậy, hắn sau khí có được Thế giới trang vàng, vẫn vô địch cùng cấp.
Trước khi Chứng đạo, hắn vẫn cho rằng tư chất của mình kém xa những người Thuần linh căn, nhưng sau khi hắn Chứng đạo, hắn mới hiểu, tư chất đúng là có cao thấp, nhưng đó không phải là trở ngại tu luyện lớn nhất.
Nếu như anh lấy được công pháp tu luyện thích hợp với mình nhất rồi, cho dù anh là Tạp linh căn, có lẽ tốc độ tu luyện cũng chưa chắc chậm hơn những Thuần linh căn kia, đó chính là cảnh giới đến rồi, thì con mắt cũng khác nhau.
Hắn là Tạp linh căn tám hệ, nói về tư chất, đoán chừng cũng không có ai còn kém hơn hắn.
Nhưng linh căn của hắn kết hợp với Tam Sinh Quyết, cộng thêm trận bàn thời gian, tốc độ tu luyện của mấy ai lại nhanh hơn hắn được?
– Diệp tiên hữu, tôi có một thỉnh cầu này.
Ngu Tú lại đứng dậy nói.
– Đại cung chủ cứ nói.
Đối với tấm lòng cao thượng của Ngu Tú trong lòng Diệp Mặc vẫn có chút xúc động, Ngu Tú giống như Sở Tiêu Y mà lúc trước khi hắn ở Tu Chân giới cũng từng nghe nói qua.
Ngu Tú kéo tay của Thanh Như nói:
– Diệp tiên hữu đến Hư Thị nếu tiện, có thể dẫn Thanh Như đi cùng được không? Lần này tôi quay về Tiên giới, phối hợp cùng Diệp tiên hữu bố trí trận pháp xong, sẽ quyết định bảo vệ ở lối vào Tiên giới, không tiến vào Thánh đạo Tàn giới nữa.
Đến lúc đó, chuyện mà tôi lo lắng nhất chính là Thanh Như, Thanh Như không thể nào cùng tôi bảo vệ lối vào được, tu vi của nó quá thấp, cũng không thể một mình lưu lạc trong Tiên giới được.
Diệp Mặc trong lòng có chút khó xử, hắn do dự một lát rồi nói:
– Dẫn Thanh Như đến Hư Thị cũng không sao, chỉ có điều trong Hư Thị đâu đâu cũng là kẻ mạnh, đừng nói là Thanh Như, cho dù là tôi, có lẽ cũng sẽ bị mất mạng bất cứ lúc nào.
Ngu Tú bình thản nói:
– Người tu đạo nếu như lúc nào cũng lo lắng mất mạng, vậy thì tâm cảnh cũng sớm mất rồi, tu nữa cũng là vô ích.
Thanh Như có thể hiểu đạo lý này, Diệp tiên hữu nếu như bằng lòng dẫn Thanh Như đến Hư Thị mở mang kiến thức một phen, nếu như nó mất mạng thật, vậy cũng là phúc bạc, cũng không oán trách gì Diệp tiên hữu.
Ngu Tú căn bản cũng không dặn dò Diệp Mặc bảo vệ Thanh Như, cô sớm đã nhìn ra Diệp Mặc là người như nào.
Cố ý dặn dò Diệp Mặc bảo vệ Thanh Như, những lời như này đúng là nói nhảm.
Diệp Mặc liếc nhìn Thanh Như vành mắt đã đỏ hoe, không nói gì, vẫn có chút khó xử.
Thực ra là tu vi của Thanh Như quá thấp, bây giờ chỉ là Đại Chí Tiên mà thôi.
Nhưng chuyện như này hắn cũng không tiện từ chối, Ngu Tú tấm lòng như vậy, thỉnh cầu này hắn cũng không có cách nào từ chối được.
Tấm lòng của Ngu Tú, khiến hắn nhớ đến hai vị cung chủ khác của Băng Thần cung, còn cả Nhiếp Song Song, trong lòng vô cùng thổn thức.
Tại sao người của cùng một môn phái, lại khác nhau như thế này?
Thanh Như đứng lên nói:
– Chỉ cần Diệp đại ca bằng lòng dẫn Thanh Như đến Hư Thị cùng, Thanh Như bằng lòng lưu lạc một phen cùng Diệp đại ca, sư phụ nhớ bảo trọng.
Cô biết rõ sư phụ nếu như đồng ý bảo vệ thông đạo Tiên giới, thì không thể nào dẫn cô lưu lạc Tiên giới như lúc trước nữa, lưu lạc trong Thánh đạo Tàn giới, cho dù là sư phụ cũng không có thực lực tự bảo vệ mình.
…
Ba ngày sau, Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các của Luân Lan Thánh Đạo thành đóng cửa, Diệp Mặc ngồi trên Thời Không Thoa – Thần khí trung phẩm của Diệp Mặc rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành, chuẩn bị đến thông đạo từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới.
Lần này có sự dẫn đường của Ngu Tú, lại có Thần khí phi hành trung phẩm của Diệp Mặc, cộng thêm Diệp Mặc đích thân điều khiển.
Diệp Mặc và Ngu Tú ước lượng một chút, cùng lắm chỉ cần một năm, thậm chí là không đến một năm, bọn họ có thể quay lại lối vào từ Tiên giới đến Thánh đạo Tàn giới rồi.
Thời Không Thoa vừa mới rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành, một vệt sáng liền đuổi theo.
Diệp Mặc tin rằng, nếu như hắn toàn lực kích phát Thời Không Thoa, thì vệt sáng đó cũng không đuổi kịp hắn, nhưng thần thức của hắn đã nhìn ra vệt sáng đuổi theo đó là người của Đô đình Thần môn, quyết định dừng Thời Không Thoa lại.
– Người của Đô đình Thần môn đuổi theo sao?
Tu vi của Ngu Tú cao nhất, cũng đã nhìn ra.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, là tên Hóa đạo đỉnh phong kia của Đô đình Thần môn, xem ra lão vẫn chưa bỏ cuộc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









