1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 422 : Lại Là Đại Nhật Thần Sơn (c2106-c2110)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 422 : Lại Là Đại Nhật Thần Sơn (c2106-c2110)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2106: Lại Là Đại Nhật Thần Sơn

Lại Là Đại Nhật Thần Sơn

L

ão đại, tôi sao lại cảm thấy chúng ta như bị hớ ấy?

Cừu Nhưỡng mặc dù không thích động não, nhưng loại chuyện rõ ràng như này, nó cũng có thể nhìn ra.

Huống chi, bên cạnh còn có một người đang nhìn lắc lắc đầu.

– Tao cũng có cảm giác bị mua hớ, bây giờ Thần tinh cũng trả cho người ta rồi, chúng ta cũng chỉ có thể vào trong đó ở thôi.

Diệp Mặc không ngờ lại đồng ý với Cừu Nhưỡng.

Xung quanh có rất nhiều người nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, đều lắc đầu im lặng, cũng không ai bước lên nói một câu gì.

– Trước mặt có trận pháp chặn lại rồi.

Cừu Nhưỡng gấp gáp không thể chờ thêm được nữa xông vào cửa tiệm đó, nhưng lập tức lại bị bắn ra ngoài, đừng nói tu vi của Cừu Nhưỡng có hạn, cho dù là Tiên tôn đỉnh phong, thậm chí là tu vi Tố đạo, nếu như không tinh thông trận pháp, cũng không nhìn ra được trước cửa tiệm này có một trận pháp phòng ngự ẩn nấp.

Những người xung quanh nhìn thấy Cừu Nhưỡng bị bắn ra ngoài, không ai thấy kỳ lạ, ngược lại đều lộ thần sắc vốn dĩ chính là như vậy.

Diệp Mặc sớm đã nhìn ra trận pháp phòng ngự này, hắn đang nghĩ nếu là một cửa tiệm mặt đường, tại sao còn cần làm một trận pháp phòng ngự ẩn nấp trước cửa nữa, chỉ có điều chuyện này hắn cũng không quan trọng, nếu như cửa tiệm này là của hắn rồi, thì hắn có thể phá trận pháp này đi bất cứ lúc nào.

Bây giờ Cừu Nhưỡng bị trận pháp này đẩy ra ngoài, những người bên cạnh lộ vẻ điềm nhiên, Diệp Mặc cũng đã hiểu ra chút, hắn hình như là bị lừa rồi.

– Vị tiên hữu này, trận pháp này không thể động đến, nếu như động đến, thì anh sẽ…

Một Tiên đế sơ kỳ cuối cùng không nhịn được, đứng một bên nói.

– Hừ… Ai lại nói luyên thuyên thế?

Một Tiên đế hừ một tiếng ngắt lời, sau đó một người đàn ông mũi tẹt hạ xuống trước mặt vị Tiên đế vừa mới nói này, những người trong này mặc dù nhiều, không ngờ không có ai nhìn ra gã từ nơi nào đến.

Tên Tiên đế vừa mới nói này sắc mặt biến sác, lập tức cúi đầu quay người rời đi.

– Muốn đi sao? Vừa nãy anh đụng vào trận pháp phòng ngự của tôi, quấy rầy đến Tiên sủng của tôi.

Cứ như vậy mà đi sao?

Người đàn ông mũi tẹt lại hừ lạnh một tiếng.

Tiên đế nhắc nhở Diệp Mặc này sắc mặt lập tức trở nên khó coi, y mau chóng nói:

– Tôi không đụng gì vào trận pháp của anh…

Người đàn ông mũi tẹt này cười khẩy, căn bản cũng không đợi Tiên đế này nói xong, liền ngắt lời:

– Không phải anh đụng, vậy là ai? Chỉ ra đi, bổn đế còn có thể nương tay cho.

– Bổn vương đụng đấy, thì đã sao? Cửa hàng này là của lão đại chúng tôi mua lại rồi.

Chẳng lẽ anh lại bố trí trận pháp trước cửa hàng của chúng tôi sao? Nếu như là của anh, vậy thì cũng dễ xử lý thôi, tôi đang lo không tìm thấy ngườ nào bồi thường đây.

Cừu Nhưỡng ở cùng Vô Ảnh, chẳng học được cái gì, chỉ học được cái tính lớn miệng.

Nó từng nghe Vô Ảnh nói khi lão đại là Tiên vương liền dám xưng vương trước mặt Tiên đế, bây giờ nó cũng xưng vương một phen, trong lòng vô cùng sảng khoái.

– Ha ha ha, chỉ là một Tiên vương…

Người đàn ông mũi tẹt này giận dữ ngược lại lại cười ha hả, rõ ràng cảm thấy những gì Cừu Nhưỡng vừa nói thật quá buồn cười.

– Các anh có phải bốt trí một trận pháp phòng ngự ẩn nấp bên ngoài cửa hàng này không?

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu tác dụng của trận pháp này, đồng thời cũng hiểu tại sao trong trận pháp này còn có một con gấu nhỏ ba chân.

Con gấu nhỏ đó không cần phải nói, cũng biết là người khác cố ý nuôi trong đó.

Diệp Mặc vung tay phóng ra Tử Đao ra, một đường đao xẹt qua, trận pháp ẩn nấp trước mặt này lập tức bị Tử Đao xé tan tành thành mảnh vụn.

– Cừu Nhưỡng, bắt lấy con gấu ba chân kia.

Trận pháp bị hủy, con gấu nhỏ kia lập tức muốn xông ra ngoài, nhưng chỉ đi được vài bước, liến bị Cừu Nhưỡng một tay bắt được.

– Anh dám phá trận pháp của Thiếu bảo chủ, anh…

Người đàn ông mũi tẹt này khiếp sợ chỉ Diệp Mặc, dường như không dám tin, một người từ bên ngoài đến như Diệp Mặc, không ngờ lại dám làm chuyện như này.

– Cút đi.

Diệp Mặc vung tay ra tát một cái, người đàn ông mũi tẹt này mặc dù cũng là tu vi Tiên đế rồi, nhưng bị một cái tát của Diệp Mặc đánh bay mấy trăm dặm, đập vào góc đường, rơi xuống.

Những người xung quanh nhìn thấy bên này cũng đã đánh nhau, ai nấy đều lùi ra.

Cho dù muốn xem náo nhiệt cũng phải rời khỏi nơi này, bọn họ biết màn náo nhiệt trong này cũng không hay.

Người đàn ông mũi tẹt bị Diệp Mặc tát bay một cái, lúc này mới tỉnh ngộ lại, không đợi gã đứng lên, gã liền phát hiện toàn bộ kinh mạch trên người mình không ngờ bị một cái tát của người ta đập vỡ tan hết rồi.

Có thể với một cái tát tát bay một Tiên đế như gã, đồng thời còn hủy đi toàn bộ kinh mạch trên người gã, người đàn ông mũi tẹt này làm gì còn không biết mình đã đập đầu vào đá rồi, lúc này đứng dậy, đến một từ cũng không dám nói, quay người mau chóng chạy thoát thân.

Những người trên đường lớn mặc dù không dám tiến gần đến cửa hàng Diệp Mặc vừa mới mua, nhưng những người xung quanh càng lúc càng tụ tập vào đông hơn, rõ ràng là đều muốn xem nơi này sắp có náo nhiệt.

Vị Tiên đế từ ngoài đến này xem ra cũng là một tên không dễ động vào, không ngờ không hỏi không nói lời nào, liền tát bay người ta đi.

Diệp Mặc biết cửa hàng này cũng sẽ không đơn giản như vậy, hắn bảo Cừu Nhưỡng tiến vào trong sửa sang lại cửa hàng, rồi hắn lại bố trí một trận pháp bên ngoài.

Laị khiến cho Diệp Mặc kỳ quái chính là, đợi hắn bố trí xong trận pháp rồi, Cừu Nhưỡng cũng đã sử sang xong cửa hàng, cũng không có ai tìm đến cửa.

Diệp Mặc dùng trận pháp bố trí dòng chữ to ngoài cửa “Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh Các”, lấy một đống đan dược và một số pháp bảo đưa cho Cừu Nhưỡng bày ra.

Đan khí các của Diệp Mặc chủ yếu là giúp người khác luyện chế Tiên đan và Tiên khí cao cấp, đương nhiên có đơn hàng Thần khí cũng nhận.

Đồng thời thu mua các loại nguyên liệu luyện khí cao cấp và Thần linh vật cao cấp, số lượng không giới hạn.

Vố dĩ Diệp Mặc là một người từ bên ngoài đến, lại đắc tội với người không nên đắc tội trong này, cũng không có ai ưa nhìn Diệp Mặc ở lại trong Luân Lan Thánh Đạo thành này.

Nhưng tên của cửa hàng mà Diệp Mặc mở này quá kinh người, trong Luân Lan Thánh Đạo thành có Tiên các và Khí các, cũng có đan khí bán chung, nhưng người ta là thực lực buôn bán thế nào? Những người có thể bán đan khí cao cấp đều là người có thế lực cao cấp, đều nuôi một Tiên đan tông sư cao cấp, thậm chí là Đan thánh.

Cho dù như vậy, cũng không ai lại đặt tên là Thánh các, cùng lắm chỉ là một Đan Khí các mà thôi.

Đan thánh cao cấp cũng không thể nào có, cho dù một Đan thánh chỉ có thể luyện chế Thần đan đảng cấp thấp nhất, cũng không phải một nơi như Luân Lan Thánh Đạo thành này có thể nuọi dưỡng được.

Diệp Mặc chỉ có hai người, mua được một cửa hàng, không ngờ lại đặt tên là Đan Khí Thánh các, nhất thời không ngờ có rất nhiều người tiến vào Đan Khí Thánh các của Diệp Mặc quan sát, khi những người này tận mắt chứng kiến có Thần khí hạ phẩm, thậm chí còn có Thần đan cấp thấp xuất hiện, thì ai nấy đều chấn động.

Một Đan Khí Thánh các đột nhiên xuất hiện bán ra những đồ như này, không ngờ còn tốt hơn nhiều so với đồ trong Đan các cao cấp nhất của Luân Lan Thánh Đạo thành bán ra, bởi vậy có thể thấy, Lạc Nguyệt Đan Khí Thánh các chắc chắn có Đan thánh, bất luận đảng cấp của Đan thánh này có cao hay không, một Đan thánh căn bản cũng không phải là người mà người bình thường dám động vào.

Nhất thời, rất nhiều người đều chú ý đến Đan Khí Thánh các của Diệp Mặc, rất nhiều người nhìn thấy một số Thần đan và Linh khí hạ phẩm xuất hiện, không chút do dự vơ vét hết của cải của mình để mua.

Bọn họ sợ một khi trong này bị người khác tìm đến cửa rồi, thì Đan Khí Thánh các này cũng không còn tồn tại nữa.

Cơ hội chỉ có một lần, mất đi thì vĩnh viễn không có được nữa.

Những Tiên nhân trên cấp Tiên đế cũng ít dùng Tiên đan, không phải vì dùng Tiên đan không có hiệu quả, mà là vì Tiên đan mà Tiên nhân trên cấp Tiên đế dùng quá ít, căn bản cũng không có mấy người có thể luyện chế ra được.

Trong này xuất hiện rồi, không tranh mua mới là chuyện lạ.

Diệp Mặc gọi Vô Ảnh ra, Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng cộng thêm Diệp Mặc nữa là ba người, trong ngày khai trương cũng vô cùng bận tay bận chân.

Thời gian một ngày, Diệp Mặc liền thu thập được đống lớn Thần linh vật cao cấp, thậm chí còn có mấy loại Thần quả đạo vận, mặc dù cũng không thể gọi là Đạo quả, nhưng đối với Thánh đạo Tàn giới thiếu thốn tài nguyên mà nói, cũng đã quá được rồi.

Ngay cả Diệp Mặc cũng cảm thán, một nơi cho dù là tài nguyên thiếu thốn, cũng có rất nhiều đồ tốt.

– Xin hỏi các chủ có ở đây hay không? Tây Rừng Bảo có ý đến thăm…

Một giọng nói vô cùng hùng hậu vang lên ở cửa hàng của Diệp Mặc, một người đàn ông trung niên cũng đã là Tố đạo vô thanh vô tức đứng ở lối vào cửa hàng.

Sau khi nghe thấy giọng nói này, những Tiên nhân vẫn còn đang đứng chọn Đan dược và Tiên khí bên trong cửa hàng của Diệp Mặc ai nấy đều rời đi, chỉ torng vài giây đồng hồ, bên trong cửa hàng của Diệp Mặc chỉ còn lại ba người Diệp Mặc, Vô Ảnh và Cừu Nhưỡng.

Còn có một người nữa, đó chính là người đàn ông trung niên của Tây Rừng Bảo đến thăm.

– Chính là tôi, anh ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi rồi đấy.

Diệp Mặc ngữ khí lạnh lùng, không chút khách khí nói.

Người đàn ông trung niên này hình như cũng không để ý đến ngữ khí của Diệp Mặc, cười ha hả nói:

– Vậy tôi xin lỗi các chủ trước, tôi tên Tuân Hoành Nghĩa, là một chân chạy trong Tây Rừng Bảo.

Bảo chủ của chúng tôi cố ý phái tôi đến mời các chủ đến Tây Rừng Bảo một chuyến, có chuyện quan trọng muốn thương lượng cùng các chủ.

Diệp Mặc lúc trước thấy tên Tiên đế mũi tẹt nói Thiếu bảo chủ bố trí trận pháp, liền biết cửa hàng này người khác không dám mua, chính là vì Thiếu bảo chủ này dùng để lừa người khác.

Cửa hàng này bị một trận pháp chặn lại, bất kỳ người nào muốn tiến vào trong cửa hàng này cũng phải phá được trận pháp kia, một khi phá trận pháp đó, cũng có nghĩa đắc tội với Thiếu bảo chủ, sau đó chuẩn bị mà bồi thường.

Lúc trước tên Tiên đế mũi tẹt kia chắc là đến đòi bồi thường Thần tinh, rồi chuẩn bị yêu cầu Diệp Mặc giao khế ước cửa hàng ra, có thể tưởng tượng, một khi mua được cửa hàng này rồi, chẳng những phải trả hai lần Thần tinh, cửa hàng cũng không lấy được.

Nhưng gã không ngờ lại gặp phải loại người như Diệp Mặc này, Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến cái gốc gác này, trực tiếp ra tay.

– Bảo chủ của các anh là thứ gì? Cũng mời nổi tôi sao?

Diệp Mặc lạnh nhạt nói.

Đối với Diệp Mặc mà nói, nếu như sớm muộn gì cũng đánh nhau, căn bản cũng không cần phải lá mặt lá trái với đối phương là gì.

Đánh được thì đánh, không đánh được cùng lắm thì rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành.

Lúc này hắn không có gánh nặng trên vai, cũng không sợ gì.

Tố đạo Thánh đế tên Tuân Hoành Nghĩa này sắc mặt đại biến, nhưng sự kìm chế của gã lại cực tốt, chỉ mỉm cười nói:

– Bảo chủ của chúng tôi chỉ là một đại sứ của Đại nhật Thần sơn trú tại đây, không phải thứ gì.

Nếu như các chủ muốn bảo chủ chúng tôi đến.

Tuân mỗ nhất định sẽ truyền lời giúp các chủ.

Diệp Mặc lập tức nhíu mày, Đại nhật Thần sơn này đúng là âm hồn bất tán, mình cũng đã đi xa như vậy rồi, không ngờ còn có thể gặp được tên chó săn Đại nhật Thần sơn này.

Từ đây đến Trường Phí Thánh Đạo thành tuyệt đối là cực kỳ xa xôi, Đại nhật Thần sơn có thể có người trú trong này, hơn nữa còn công khai tông môn, chứng tỏ bọn chúng có truyền tống trận che giấu an toàn.

Nghĩ đến việc mình bỏ ra mười năm mới đến được đây, người ta trong chốc lát liền truyền tống đến nơi này, Diệp Mặc trong lòng liền cảm thấy khó chịu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2107: Vô Ảnh Vs Thiếu Bảo Chủ

Vô Ảnh Vs Thiếu Bảo Chủ

N

gười khác sợ Đại nhật Thần sơn, Diệp Mặc hắn thì lại không sợ, nhìn thấy Tuân Hoành Nghĩa vẫn đứng đó cười khẩy, lập tức nhấc chân lên nhưng lại hạ xuống nói:

– Nếu như anh biết truyền lời của tôi, vậy thì mau chóng cút đi.

Tuân Hoành Nghĩa còn cho rằng Diệp Mặc bị lời của mình hù sợ, mấy năm nay Đại nhật Thần sơn như mặt trời cao chót vót, đối phương nghe thấy Đại nhật Thần sơn không ngờ lại dám nói mình cút đi, tên này rốt cục có lai lịch như thế nào? Hay là một tên ngu cái gì cũng không biết?

Khi gã nhìn thấy Diệp Mặc giơ chân lên, cũng không nhịn được lửa giận trong lòng mình nữa.

Một Tố đạo Thánh đế như gã đến mới một Tiên đế, không ngờ còn dám đối đãi với gã như vậy.

Lĩnh vực Thánh đế của gã lập tức thi triển ra, đồng thời cũng muốn đá một cước lại.

Nhưng sắc mặt của gã mau chóng biến sắc, gã phát hiện lĩnh vực Thánh đế của mình hoàn toàn bị trói chặt, hơn nữa một chân của gã cũng chỉ đá ra được một nửa, liền bị Diệp Mặc đá lên xương đùi.

Một âm thanh răng rắc truyền đến, Tuân Hoành Nghĩa biết chân mình bị gãy rồi.

Gã cố gắng kìm chế sự kinh hãi trong lòng, quay người nháy mắt liền biến mất.

Thực lực của các chủ này vượt xa sự dự đoán của gã, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với sức mạnh của bảo chủ.

Một nhân vật đáng sợ như vậy, hết lần này đến lần khác lại giấu tu vi của mình đến mức Tiên đế.

Gã không phải vì Thiếu bảo chủ kia đến, mà là vì nghe nói Diệp Mặc bán Thần đan trong này, nên mới tuân lệnh bảo chủ đến.

Tuân Hoành Nghĩa vừa mới đi, điện các của Diệp Mặc lại có một người đến, tu vi Tiên đế trung kỳ, thoạt nhình tuổi tác cũng không lớn, nhưng lại có vẻ hơi chán nản.

– Phục Phi bái kiến các chủ tiền bối.

Tiên đế tên Phục Phi này vừa đến liền khom người thăm hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc chậm rãi nói:

– Vừa rồi anh vẫn đứng một bên quan sát, rốt cục là có chuyện gì?

– Vãn bối muốn khuyên tiền bối mau chóng rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành đi, vì trong Tây Rừng Bảo kia có một Thánh đế Hóa đạo đỉnh phong, còn là người của Đại nhật Thần sơn nữa, khí thế của Đại nhật Thần sơn cực thịnh, hơn nữa Thiếu bảo chủ đó lại càng toàn thân máu tanh, Luân Lan Thánh Đạo thành mỗi ngày đều có người chết trong tay gã.

Phục Phi khom người nói, ngữ khí vô cùng khẩn thiết.

– Tôi và anh vốn dĩ không quen biết, sao anh lại nói những lời này với tôi? Chẳng lẽ không sợ Tây Rừng Bảo kia trả thù anh sao?

Diệp Mặc chằm chằm nhìn Phục Phi hỏi.

Phục Phi giọng căm hận nói:

– Vì cửa hàng mà tiền bối đang ở chính là sản nghiệp của Phục thị Thần giác tôi ở Luân Lan Thánh Đạo thành, sau đó truyền cho sự phụ của tôi, nhưng Thiếu bảo chủ của Tây Rừng Bảo đó cường thế khinh người.

Lấy cớ hoang đưòng giết sạch cả nhà sư phụ tôi, chỉ có tôi vì là một đệ tử ẩn danh, nên mới bảo toàn được tính mạng.

Tôi ở lại trong này chính là vì tìm cơ hội tiêu diệt Thiếu bảo chủ kia, sau đó rời khỏi Luân Lan Thánh Đạo thành…

Phục Phi nói đến đây, Diệp Mặc lập tức trói chặt lại giọng nói của Phục Phi lại, thần thức của hắn cũng đã nhìn thấy một Hóa đạo Thánh đế đang đến.

– Đổng Yến có ý đến mời các chủ đến Tây Rừng Bảo tôi làm khách, lúc trước tôi lễ ngĩa không được chu toàn, xin thứ tội.

Giọng nói vừa dứt, một người đàn ông râu dài mặt ôn hòa xuất hiện trước cửa cửa hàng của Diệp Mặc, giọng nói hiền hòa khách khí, giống như bậc vãn bối nói với tiền bối vậy.

Quả nhiên là một Hóa đạo đỉnh phong, thần thức của Diệp Mặc quét lên người Đổng Yến, khí tức Hóa Đạo vô cùng mượt mà, rõ ràng thăng cấp lên Hóa đạo vô số năm rồi.

Sớm đã không còn khúc mắc gì nữa, chỉ cần lại độ ngộ cơ duyên nữa, thì lúc nào cũng có thể thăng cấp lên Đạo nguyên được.

Diệp Mặc đang quan sát Đổng Yến, Đổng Yến cũng đang quan sát Diệp Mặc.

Diệp Mặc mặc dù thời gian đến Luân Lan Thánh Đạo thành cũng chưa lâu, nhưng lão cũng biết được nhiều tin tức.

Mỗi một tin tức, đều cho thấy các chủ trước mặt này lại lịch cũng không tầm thường, cho dù có thể đá Tuân Hoành Nghĩa một cái, hay có khả năng là Đan thánh, đều không tầm thường.

Nguyên nhân thực sự khiến lão đến, chính là Diệp Mặc rất có thể là một Đan thánh.

Càng làm cho lão khiếp sợ chính là, lão là Hóa đạo đỉnh phong rồi, cũng không nhìn ra Diệp Mặc có phải ẩn giấu tu vi hay không, điều này chứng tỏ công pháp ẩn nấp của đối phương không phải tương đối nghịch thiên, mà chính là tu vi của đối phương còn cao hơn lão.

Chính vì như vậy, lão nói chuyện mới chú ý cẩn thận như vậy.

Diệp Mặc bình thản nói:

– Nếu như Đổng bảo chủ đích thân đến đây, vậy tôi không đi thất lễ rồi.

Vo Ảnh mày và Cừu Nhưỡng cũng cùng tao đi đến đó đi, cửa hàng tạm thời đóng cửa.

– Phục Phi, anh có hứng cùng chúng tôi đến Tây Rùng Bảo tham quan một chút không?

Diệp Mặc liếc nhìn Phục Phi đứng bên cạnh nói.

Phục Phi ẩn náu ở Luân Lan Thánh Đạo thành lâu như vậy rồi, chính là vì tìm thời cơ giết chết Thiếu bảo chủ trong Tây Rừng Bảo, bây giờ Diệp Mặc bảo gã đi cùng, gã lập tức liền hiểu ra ý của Diệp Mặc.

Đó chính là để gã quen thuộc Tây Rừng Bảo hơn, nói không chừng còn có thể tìm được cơ hội cho y thấy được khuyết điểm của Thiếu bảo chủ kia.

– Vãn bối bằng lòng đi cùng tiền bối.

Phục Phi không chút do dự nói.

Khi Diệp Mặc tiến vào Luân Lan Thánh Đạo thành, thần thức liền quét qua thành phố này, mặc dù trong thành phố đâu đâu cũng là cấm chế che chắn thần thức, Diệp Mặc cũng không cần dùng thần thức đao cố gắng phá vỡ, nhưng bây giờ hắn chắc rằng, cho dù là phủ thành chủ của Luân Lan Thánh Đạo thành, cũng không phồn hoa và đẹp như Tây Rừng Bảo trước mặt này.

Con đường hơn mười dặm đi qua Tây Rừng Bảo trước mặt đều là dùng Thần tinh mà xếp thành, cho dù là Thần tinh hạ phẩm, nhiều Thần tinh như vậy xếp thành một con đường, thậm chí còn phải thường xuyên thay Thần tinh, điều này chứng tỏ nơi này quả thực vô cùng phú quý xa hoa.

Rất nhiều Tiên nhân trong Luân Lan Thánh Đạo thành vì muốn lấy mấy viên Thần tinh tu luyện, chạy khắp nơi bên ngoài tìm kiếm tài nguyên để đổi, còn trong này, cúi thấp đầu nhìn đâu đâu cũng có.

Trong đại điện hoàng kim của Tây Rừng Bảo vô cùng rộng lớn, bốn người Diệp Mặc ngồi một bên.

Bảo chủ Đổng Yến của Tây Rừng Bảo và cả Tuân Hoành Nghĩa lúc trước mời Diệp Mặc bị hắn đá thương kia cũng ngồi bên cạnh chủ, Diệp Mặc nhìn một chút, đối phương ngoài Đổng Yến là Hóa đạo ra, Tuân Hoành Nghĩa là một Tố đạo Thánh đế ra, còn có một Dục đạo Thánh đế.

Thực lực này không cần nói trong Thánh Đạo thành, đoán chừng trong tông môn của Thánh đạo Tàn giới, cũng coi như là thực lực không tệ rồi.

Đổng Yến vô cùng khách khí, các loại Tiên linh quả không ngừng được mang lên, nước trà lại càng là Thần linh khí bức người, ngồi trong đại điện này, căn bản cũng không cần tu luyện, cũng cảm thấy cực kỳ khoan khoái dễ chịu.

– Dổng bảo chủ, cung điện này cũng tốn không ít tiền của nhỉ, cho dù là chỗ này tôi e rằng cũng chôn mấy đoạn Thần linh mặch đấy.

Xem ra Đổng bảo chủ biết cách làm giàu, trong Thánh đạo Tàn giới cũng có thể xây được một phủ bảo đẹp như này.

Diệp Mặc cũng không nói lòng vòng.

Đổng Yến cứ như không nghe thấy Diệp Mặc đang mỉa mai lão không từ thủ đoạn thu thập Thần tinh, vẫn cười ha hả nói:

– So với các chủ, chút này của tôi có tính là gì.

Các chủ là một Đan thánh, chỉ cần mấy năm là có thể vượt xa Đổng Yến tôi rồi, còn chưa thỉnh giáo tôn tính của các chủ?

– Tôi là Diệp Mặc…

Diệp Mặc vừa mới nói bốn từ này, một giọng nói cực kỳ phách lối liền vang đến:

– Ai dám phá trận pháp của ta, còn dám phế tu vi Tiên đế của thủ hạ của ta nữa?

Đây cũng là một người đàn ông Tiên đế trung kỳ, thân người mặc Tiên bào màu đỏ sẫm.

Nhìn đẳng cấp Tiên bào trên người y, và cả Tố đạo Thánh đế đi sau lưng y kia, chứng tỏ địa vị của y cũng không thấp.

Từ khẩu khí mà y nói liền biết, tên này bình thường phách lối quen rồi.

Không cần hỏi, Diệp Mặc cũng đoán ra người này chắc hẳn là Thiếu bảo chủ của Tây Rừng Bảo.

– Huyễn Minh, không được vô lễ, đây là Diệp các chủ.

Tôi cố ý mời đến Tây Rừng Bảo làm khách.

Đổng Yến lập tức trách một câu.

Diệp Mặc có một cảm giác cổ quái dâng lên, theo lý mà nói Thiếu bảo chủ chắc hẳn là con trai của Đổng Yến mới đúng, nhưng sao hắn lại cảm thấy Đổng Yến lại có chút kiêng kỵ với Thiếu bảo chủ này?

– Bảo chủ, chuyện này ông không cần phải xen vào, bất luận là các chủ nào, nếu như dám chọc giận đến Ngụy Huyễn Minh tôi, thì đừng trách tôi không khách khí.

Vị Thiếu bảo chủ này ngữ khí cực kỳ khoa trương, nói chuyện đồng thời chằm chằm liếc xéo Diệp Mặc, rõ ràng không coi Diệp Mặc ra gì.

Y vừa mới quay về Luân Lan Thánh Đạo thành, liền biết chuyện này.

Y làm sao có thể bỏ qua được, huống chi, y sớm đã nhìn ra tu vi của mấy người Diệp Mặc này cao nhất cũng chỉ có Diệp Mặc mà thôi.

Vô Ảnh sớm đã không nhịn nổi nữa rồi, ngồi một bên cười ha hả nói:

– Cũng thật là kỳ lạ, cửa hàng của chúng tôi muốn đi vào, không phá cấm chế phòng ngự bên ngoài cửa hàng, chẳng lẽ mỗi lần ra vào đều cần dùng truyền tống trận sao?

– Anh muốn vào cửa hàng của anh tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng anh phá trận pháp cấm chế của tôi, thì nhất định phải bồi thường.

Trận pháp cấm chế đó cũng không phải đặt trong cửa hàng của anh mà.

Ngụy Huyễn Minh lạnh giọng nói, đồng thời nháy mắt ra hiệu với Tố đạo Thánh đế bên người, chuẩn bị bảo anh ta tùy thời ra tay, y bố trí trận pháp cấm chế này, chính là câu nói này.

– Hóa ra là như vậy, phải đền cho anh bao nhiêu Thần tinh?

Vô Ảnh giật mình nói.

Diệp Mặc cũng không nói lời nào, bản tính của Vô Ảnh hắn cũng quá hiểu rồi, tuyệt đối không phải là một đứa chịu thua thiệt.

Hắn đang nghĩ Thiếu bảo chủ này sao lại không cùng họ với bảo chủ?

Ngụy Huyễn Minh hình như cũng không ngờ Vô Ảnh lại nhận thua nhanh như vậy, mặc dù y biết Vô Ảnh chắc chắn không phải đơn giản như vậy sẽ nhận thua, vẫn nói:

– Trận pháp của tôi là mời tông sư trận pháp cao cấp đến bố trí, giá hơn năm trăm vạn Thần tinh thượng phẩm.

– Đắt như vậy sao? Trận pháp có tốt đi nữa cũng không cần nhiều Thần tinh như vậy chứ? Bên trong đó còn có một con gấu ba chân mà anh nuôi cũng bị Cừu Nhưỡng đánh thương rồi, giá cả chẳng phải còn cao hơn sao?

Vô Ảnh khoa trương nói.

Cừu Nhưỡng vẻ mặt vô tội nhìn Vô Ảnh, trong lòng thầm nghĩ mình đánh thương con gấu ba chân kia hồi nào chứ?

Nếu như không phải người của bảo chủ mời đến, Ngụy Huyễn Minh sớm đả ra tay rồi, chỉ có điều bây giờ Vô Ảnh lên nói đạo lý, Ngụy Huyễn Minh cũng không vội ra tay, cho dù muốn ra tay, cũng phải lấy được tiền bồi thường trước rồi nói, không làm khó bảo chủ.

– Giá đồ vật của tôi đương nhiên là do tôi quyết định, anh nói cũng không sai, con gấu ba chân đó cũng là ba trăm vạn Thần tinh.

Tổng cộng tôi tính anh tám trăm vạn Thần tinh.

Ngụy Huyễn Minh nói xong, khí thế của Tố đạo Thánh đế bên cạnh y cũng lập tức thi triển ra, rõ ràng anh ta không biết chuyện Diệp Mặc đá một cái liền khiến Tuân Hoành Nghĩa bị thương.

Vô Ảnh nghiến răng nói:

– Được, chúng tôi đền…

Ngụy Huyễn Minh sững người lại, đơn giản vậy sao? Nhưng y lập tức liền nghe thấy Vô Ảnh nói:

– Cừu Nhưỡng, con gấu ba chân đó giẫm hỏng mất mấy gốc Tiên thảo trong cửa hàng chúng ta?

Cừu Nhưỡng lập tức hiểu ý của Vô Ảnh, mau chóng nói:

– Một quả Kim Chung Phật Quả bị tên đó ăn mất rồi, những thứ khác nó cũng chưa kịp ăn, thì tôi liền bắt nó lại…

Vô Ảnh cười ha hả nói:

– Xem ra vận khí của tên này cũng không tệ, Kim Chung Phật Quả là bảo vật vô giá, nhưng tôi cũng thấy quý hiếm lắm, chỉ thu một nghìn tám trăm vạn Thần tinh đi.

Ê, tên họ Ngụy kia, anh còn phải đưa cho chúng tôi một nghìn vạn Thần tinh nữa mới được đấy.

Đừng nói là không có, giá đồ vật của tôi đương nhiên cũng là do tôi quyết định.

– Mày muốn chết sao…

Ngụy Huyễn Minh tức giận, trước giờ đều là y nói với người khác như này, từ lúc nào lại có người dám dùng cách nói như này nói với y? Y cũng chưa từng bao giờ nghe nói Đạo quả có thể tự mình trồng được cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2108: Võ Tu

Võ Tu

T

hiếu bảo chủ khoan đã…

Tuân Hoành Nghĩa biết rõ sự lợi hại của Diệp Mặc, y nhìn thấy Ngụy Huyễn Minh muốn động thủ vội vàng lên tiếng ngăn lại.

Đổng Yến hừ lạnh một tiếng nói:

– Huyễn Minh, Diệp các chủ là khách quý ta mời tới, không được vô lễ.

Đối với Đổng Yến mà nói, nếu như Diệp Mặc là một Đan thánh, thì so với cái gì cũng đều đáng giá.

Một Đan thánh đáng để Đại nhật Thần sơn toàn lực đầu tư vào, cho dù là Ngụy Huyễn Minh thiếu bảo chủ này cũng không thể đắc tội với Đan thánh người ta.

– Bảo chủ, người này rõ ràng là mang theo tiên sủng của hắn ngang ngược vô lý, ta hoài nghi vị trí của cửa tiệm kia cũng là do hắn ỷ thế chiếm đoạt.

Nếu không với vị trí của cửa hàng kia, há có thể chỉ có 45 vạn thần tinh?

Thấy Đổng Yến quát lớn, Ngụy Huyễn Minh cũng không dám quá mức vô lễ.

Phục Phi đột nhiên đứng lên chỉ vào Ngụy Huyễn Minh nói:

– Ngụy Huyễn Minh, ngươi ngang ngược chiếm cứ cửa hàng của Phục thị Thần giác ta, bây giờ nói là Diệp tiền bối ỷ thế chiếm cửa hàng, ngươi có biết xấu hổ hay không? Trong cửa hàng lớn nhỏ hơn mười người đều bị ngươi giết hết, ta phải xé xác ngươi…

Lúc đầu Phục Phi nói chuyện vẫn còn tương đối bình thường, nói đến phần sau, gân xanh đã lộ ra, chỉ thiếu điều tiến lên nuốt sống Ngụy Huyễn Minh thôi.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:

– Thì ra là như thế, ta cũng là được thấy sự lọi hại của Thiếu bảo chủ, Cái cửa hàng kia ta lại không phải là mua từ trong tay Thiếu bảo chủ, Thiếu bảo chủ lại biết rõ giá cả cụ thể, quả nhiên là nhìn rõ mọi việc.

Diệp Mặc nói xong cũng không thèm đếm xỉa đến Ngụy Huyễn Minh đang lửa giận ngút trời, ngược lại cười tủm tỉm nói với Đổng Yến:

– Đổng bảo chủ, vừa rồi lời nói của Phục Phi và Thiếu bảo chủ đều là của một phía, ta cũng không biết ai đúng ai sai.

Ta ngược lại có một ý này, để hai người bọn họ đánh một trận, dù sao hai người đều là Tiên đế trung kỳ.

Người nào thắng, người đó chính là kẻ có đạo lý, ý Đổng bảo chủ thế nào?

Sở dĩ dám nói như vậy là bởi vì Diệp Mặc đã sớm nhìn ra công pháp tu luyện của Ngụy Huyễn Minh mặc dù tốt hơn của Phục Phi.

Nhưng sự tàn ác trên người gã đều là phù phiếm bề ngoài.

Kém xa tít tắp sự dũng mãnh của Phục Phi.

Bởi vậy có thể thấy được Ngụy Huyễn Minh rất it1 kinh nghiệm mài dũa sinh tử, mà Phục Phi vẫn luôn vượt qua đánh nhau sinh tử.

Người trong bảo điện đều sững sờ nhìn Diệp Mặc, đây là đạo lý vớ vẫn gì vậy? Ai lợi hại, người đó có lý sao?

Phục Phi lập tức đứng ra nghiêm nghị nói:

– Tôi đồng ý cùng Thiếu bảo chủ đánh một trận, nếu như Phục Phi thua, vậy chính là tôi không có đạo lý.

Y đã sớm muốn giết Ngụy Huyễn Minh, y biết rõ cơ hội này là Diệp Mặc giúp y giành lấy.

Há có thể bỏ qua.

Ngụy Huyễn Minh cười lạnh một tiếng cũng đứng ra nói:

– Vậy đánh một trận đi, Ngụy Huyễn Minh ta sẽ không e sợ một Tiên đế trung kỳ như ngươi.

Ngụy Huyễn Minh giọng điệu khinh miệt, hình như quên rằng mình cũng là Tiên đế trung kỳ, hoặc tự cho là mình cao hơn.

Nói xong y vẫn nhìn thoáng qua tên tùy tùng Tố đạo Thánh đế bên cạnh kia, hiển nhiên biết rõ, cho dù là mình thua, cũng sẽ có người nhúng tay cắt ngang.

Vô Ảnh ánh mắt nhạy bén, lập tức cười hắc hắc một tiếng nói:

– Lỡ như có người sắp thua, tùy tùng của hắn muốn ra tay cắt ngang thì làm sao bây giờ?

– Có người dám cắt ngang cuộc tỷ thí, người bên cạnh đương nhiên có thể giết kẻ nhúng tay vào cuộc tỷ thí kia.

Diệp Mạc lạnh lùng lên tiếng.

Ngụy Huyễn Minh vậy mà lại rùng mình một cái.

Lập tức khinh thường nói:

– Chỉ một Tiên đế như ngươi, cũng dám tùy ý nói giết người khác, không biết trời cao đất rộng.

Diệp Mặc cũng không tức giận, vẫn bình chân như vại nói:

– Ta giết không được không có vấn đề gì, ở đây còn có Đổng bảo chủ, tin tưởng Đổng bảo chủ nhất định sẽ chấp pháp theo lẽ công bằng.

Đổng Yến thấy thế đành phải ha ha cười nói:

– Đã vậy, hai bên so tài, chúng ta so văn, nếu không, hai Tiên đế động thủ, cung điện này của ta có thể không chịu nổi.

Diệp Mặc đưa tay ném ra mấy chục cái trận kỳ, vạch ra một cái vòng chính giữa trong đại điện này, sau đó nói:

– Đổng bảo chủ không cần lo lắng, ta khá tinh thông vế một chút trận pháp, trong trận pháp này của ta mặc cho hai người bọn họ đánh thế nào, cam đoan đại điện của Đổng bảo chủ không việc gì.

Đổng Yến ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc, tia kinh ngạc này rất nhanh liền mất đi, trong lòng gã vẫn đang suy nghĩ Diệp Mặc rốt cuộc là lai lịch thế nào, trong khoảng thời gian ngắn đã bố trí được một trận pháp cấm chế mà dám nói là Tiên đế cũng không đánh tan được, đây phải là trình độ trận pháp gì? Nếu như hắn thật sự là Đan thánh, vậy cũng quá mức kinh người đi.

Nhưng đối với Ngụy Huyễn Minh và Phục Phi tỷ thí, ngược lại gã cũng không lo lắng, bởi vì gã tin tưởng Ngụy Huyễn Minh chắc chắn sẽ không e ngại Phục Phi.

Ngụy Huyễn Minh là đệ tử của Vấn đạo Thánh đế của Đại nhật Thần sơn, công pháp tu luyện sâu xa, Phục Phi sao có thể so sánh được?

Đại nhật Thần sơn gần đây như mặt trời ban trưa, cũng chẳng qua là hai Vấn đạo Thánh đế mà thôi.

Nếu như không phải là Húc nguyệt Thánh đạo đột nhiên có thêm một Vấn đạo, mà Thần nữ Thánh môn đã được phần đông Thánh đế tán tu ủng hộ, Đại nhật Thần sơn đã sớm nhất thống toàn bộ Thánh đạo Tàn giới rồi.

Phục Phi đã nhận được cơ hội chém giết Ngụy Huyễn Minh, càng không nói thêm gì nữa, trực tiếp phi thân đã rơi vào giữa cái vòng.

Ngụy Huyễn Minh căn bản là không coi trận pháp Diệp Mặc bố trí trong khoảng thời gian ngắn này ra gì, Phục Phi tiến lên, gã cũng không do dự, trực tiếp phóng ra pháp bảo của mình, một nửa cái chuông đen nhánh.

Nói là nửa cái chuông, là bởi vì cái chuông lớn đen nhánh này không trọn vẹn chỉ có một nửa.

Với loại người như Ngụy Huyễn Minh này đương nhiên không đến nỗi ngay cả một pháp bảo cũng không dùng nổi, gã đã dùng một nửa cái chuông lớn không trọn vẹn này, cái chuông này khẳng định không giống bình thường.

So sánh với pháp bảo của Ngụy Huyễn Minh, Phục Phi dùng một cây Chân Vũ Kích, là một món bán thần khí.

Trông thấy Ngụy Huyễn Minh tiến vào vòng chiến rồi, Phục Phi càng nửa câu cũng không nói, Chân Vũ Kích trong tay đã đâm ra, sát ý cuồng bạo trong nháy mắt thì cuốn sạch ra, tràn ngập toàn bộ đại điện.

Diệp Mặc đưa tay chính là mấy cái trận kỳ ném ra, sát ý cuồng bạo tràn ngập toàn bộ đại điện này lập tức đã bị đẩy trở về, thu lại trong trận pháp ở chính giữa đại điện.

Trông thấy Diệp Mặc dễ dàng như thế đã bố trí được một hộ trận ngăn trở hai Tiên đế, tên Tố đạo Theo hầu Ngụy Huyễn Minh kia biến sắc, gã cảm giác hình như Diệp Mặc không phải là một Tiên đế.

Vốn gã cho ràng cho dù là Ngụy Huyễn Minh không địch lại, gã cũng có thể cứu Ngụy Huyễn Minh bất cứ lúc nào, nhưng hiện giờ trong lòng gã lại có thêm một chút tâm thần không yên.

Nghĩ tới đây, theo bản năng gã đi về phía trước một bước, thậm chí muốn tới gần ranh giới nơi đại chiến.

Diệp Mặc nhìn thấy Tố đạo Thánh đế này tiến lên, trong lòng cười lạnh một tiếng, cũng không có ngăn cản.

Hắn cũng không tin một Tố đạo Thánh đế cũng có thể cứu người từ trong tay mình.

Nếu như Phục Phi không phải là đối thủ của Ngụy Huyễn Minh, vậy hắn cũng không có cách nào.

Cơ hội hắn đã cho Phục Phi, Phục Phi không nắm chắc được, thì chỉ có thể trách y học nghệ không tinh thôi.

Lúc này ánh mắt của mọi người trong đại điện đều tụ vào cuộc chiến của Phục Phi và Ngụy Huyễn Minh, Phục Phi vừa lên đã liều mạng đánh đấm, y biết cơ hội của mình không dễ gì mà có.

Ngụy Huyễn Minh cũng nhìn thấy Diệp Mặc phong tỏa đại trận, lông mày gã chỉ hơi hơi nhăn một chút, nửa cái chuông trong tay đã hoàn toàn đánh ra.

Vô số bóng chuông màu đen đánh ra, những bóng chuông màu đen còn mang theo tiếng vang, hình thành từng vòng tiếng chuông rung động.

Những tiếng chuông kia từ trong trận pháp phòng ngự Diệp Mặc bố trí truyền ra, Cừu Nhưỡng tu vi hơi kém một chút lập tức không chịu nổi.

Diệp Mặc giơ tay lên khẽ vung, lại mấy trận kỳ ném ra, những tiếng chuông kia kích động rung lên tuy còn có thể trông thấy, nhưng lúc thanh âm truyền ra trận pháp che đậy, đã không còn rung động như trước.

Chân Vũ Kích của Phục Phi mang theo vạn cái bóng kích, va vào những cái bóng chuông đen nhánh kia, đánh ra lốc xoáy nổ cực lớn.

Những lốc xoáy này thoạt nhìn thanh thế to lớn, cực kỳ dồi dào, nhưng lại không một cái nào có thể đột phá trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng lại ngạc nhiên và hoài nghi hắn vậy mà lại phát hiện cái Phục Phi dùng cũng không phải thần thông hay là pháp thuật, mà là thương thuật trọn vẹn hoàn chỉnh.

Bộ thương pháp này đã được Phục Phi kích phát đến cực hạn, vô số bóng thương trực tiếp đánh bay lĩnh vực Tiên đế của Ngụy Huyễn Minh, hơn nữa tàn ảnh nửa cái chuông Ngụy Huyễn Minh đánh ra tuy rậm rạp chằng chịt, nhưng lại không một cái nào có thể đột phá bóng thương của Phục Phi.

Ngụy Huyễn Minh cũng không coi Phục Phi ra gì, nhưng khi hai người đánh nhau, dấu vết vật lộn sinh tử lại càng ngày càng rõ ràng.

Đến cuối cùng, khi Diệp Mặc không chế hoàn toàn là bóng chuông và bóng kích trong vòng chiến lại.

Thân ảnh của Phục Phi và Ngụy Huyễn Minh chỉ còn là lúc ẩn lúc hiện, cái duy nhất khiến cho người xem bên ngoài cuộc chiến có thể trực quan nhìn thấy là, trong vòng tròn hai người đánh nhau nguyên khí tung hoành, tràn ngập sát cơ, cho dù là xuyên thấu qua trận pháp kiên cố kín kẽ, cũng có thể cảm nhận được.

Diệp Mặc chứng kiến đến lúc này, trong lòng đã khẳng định, Phục Phi không chỉ là một người Tu tiên đơn giản như vậy.

Hắn nhớ tới lúc trước Chân Băng Du đã nói với hắn về một loại tu sĩ khác, có lẽ không thể xem như tu sĩ, chỉ có thể coi là người luyện võ.

Người luyện võ đơn thuần Diệp Mặc chưa từng gặp qua, lúc trước Chân Băng Du nói người luyện võ tu luyện tới cực hạn, thì có thể dùng võ phá hư không.

Phục Phi ra tay, rất có thể là tu tiên song song với luyện võ.

Ngay khi Diệp Mặc còn đang suy nghĩ người luyện võ tu luyện tới cực hạn có phải cũng có thể giống như Hỗn nguyên Thánh đế hay không, hai người trong cuộc đánh nhau đã phân được thắnh bại.

Nửa cái chuông và Chân Vũ Kích chính diện đánh vào nhau, phát ra tiếng vang kinh thiên động địc, cho dù là trận pháp phòng ngự cách ly của Diêp Mặc, cũng không cách nào hoàn toàn ngăn cản tiếng nổ vang như thế này.

Nửa cái chuông vốn là được Ngụy Huyễn Minh đem làm pháp bảo để dùng đấy, mà Chân Vũ Kích là cái Phục Phi nằm trong tay.

Bây giờ nửa cái chuông trực tiếp cuốn đi Chân Vũ Kích của Phục Phi, ở trên không kích phát ra trận trận quang ảnh.

Nếu không có trận pháp hạn chế của Diệp Mặc, hai món pháp bảo kia nói không chừng đã đánh bay cung điện này ra ngoài rồi.

Diệp Mặc vốn đã suy đoán Phục Phi là một Võ tu, bây giờ Chân Vũ Kích bị nửa cái chuông cuốn đi, Diệp Mặc lập tức liền nhíu mày một cái, vũ khí rời tay đối với người luyện võ mà nói là không có lợi.

Nhưng quy củ là do hắn đặt ra, cho dù là pHục Phi bị giết, hắn cũng không thể nhúng ta vào.

Thần thức của người khác không cách nào dò xét sự lợi hại của nửa cái chuông kia, Diệp Mặc lại sớm đã cảm giác được nửa cái chuông kia tuyệt đối không phải là pháp bảo tầm thường.

Quả nhiên trong nháy mắt khi Chân Vũ Kích của Phục Phi bị nửa cái chuông mang đi, Ngụy Huyễn Minh khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng, gã đã bị thứ tựa như pháp thuật lại không giống pháp thuật, thần thông không giống thần thông này của Phục Phi, đuổi theo làm cho toàn thân không thoải mái, bây giờ cuốn Chân Vũ Kích mà Phục Phi cần dùng nhất đi, Phục Phi trong mắt gã cũng chẳng hề khác gì người chết.

Nửa cái chuông phát ra một tiếng vang trầm đục, một bóng dáng so với những bóng chuông trước kia càng thêm rõ ràng càng thêm đen nhánh trong nháy mắt bay ra, trực tiếp đánh về phía Phục Phi.

Tố đạo theo hầu Ngụy Huyễn Minh kia nhìn thấy cái này mới thở phào, gã cũng đã nhìn ra Phục Phi là một võ tu.

Một võ tu thân xác nhất định là dũng mãnh, nhưng dẫu có dũng mãnh tới đâu thân xác cũng không so được với linh hồn chuông đang say ngủ của nửa cái chuông kia.

Thiếu bảo chủ lần này, hiển nhiên là kích phát linh hồn chuông, muốn một lần hành động giết luôn Phục Phi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2109: Hư Thị

Hư Thị

D

iệp Mặc vốn đang nhíu mày, khi hắn trông thấy Phục Phi thần sắc lạnh băng, hình như cũng không vì cái bóng chuông đen nhánh này xuất hiện mà bối rối, lập tức liền biết Phục Phi đã sớm biết Ngụy Huyễn Minh dùng chiêu này rồi.

Xem ra vì giết Ngụy Huễn Minh y đã làm rất nhiều chuyện trong đó.

Một dòng máu tươi bắn ra, bóng đen của nửa cái chuông xẹt qua hông Phục Phi, thậm chí thiếu chút nữa chặn ngang chém đứt đôi Phục Phi.

Nhưng sắc mặt Ngụy Huyễn Minh lại bỗng nhiên hoàn toàn biến đổi, lần này rõ ràng là có thể chém Phục Phi thành hai nửa, bóng chuông của nửa cái chuông kia lại từ chính giữa eo Phục Phi trượt qua một chút, thậm chí càng về sau càng trượt ra nhiều hơn.

Diệp Mặc gật gật đầu, Phục Phi chảng những là võ tu mà còn là một người luyện thể.

Cái hông của y có một tấm giáp phòng ngự, tấm giáp bảo vệ kia cực nhỏ, lại đủ để cho y giữ được một mạng dưới cái bóng chuông này.

Trên thực tế bóng của nửa cái chuông đen nhánh kia tuy đã phá vỡ giáp bảo vệ của Phục Phi, thậm chí làm Phục Phi trọng thương, nhưng Phục Phi cũng không bị giết.

Nếu Phục Phi đã điều tra được một chiêu này của Ngụy Huyễn Minh, đã cho thấy hiện tại y sẽ có động tác tiếp theo.

Quả nhiên đồng thời khi Phục Phi máu tươi bắn ra, y liền phóng ra một tấm bùa chú, đồng thời một quyền đánh ra.

Cái này là bùa định thân cao cấp, Diệp Mặc trong nháy mắt đã nhìn ra.

Cái bùa định thân này chỉ dùng được một lần, lại có thể khiến cho đối thủ bị cố định trong một hơi thở.

Cái bùa chú này công năng có chút giống với thần thông Thuấn Tức của hắn, chỉ có thời gian một lần hô hấp, thời gian một lần hô hấp này, lại có thể phát sinh rất nhiều chuyện.

Ngũy Huyễn Minh hiển nhiên cũng không phải đồ ngu ngốc, gã nhìn thấy sau khi linh hồn của nửa cái chuông kích phát ra, còn chưa giết được Phục Phi, liền biết không tốt.

Không đợi gã hành động, bùa định thân của Phục Phi đã phóng ra, đồng thời một quyền cũng đã đánh ra.

Ngụy Huyễn Minh sắc mặt đại biến, lúc này gã chỉ có thể trơ mắt nhìn Phục Phi động thủ với mình.

Gã bị cố định thời gian chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Nhưng trong chớp nhoáng này gã lại không thể làm được gì.

Nếu như không phải là gã kích phát linh hồn của cái chuông.

Gã khẳng định.

Cho dù là Phục Phi có bùa định thân, cũng không cách nào cố định gã trong thời gian chớp nhoáng.

Gã đã hiểu ra đây là Phục Phi đã sớm mưu tính ám hại từ trước rồi, chính là muốn thừa dịp lúc gã kích phát linh hồn nửa cái chuông trở nên yếu ớt mà động thủ.

Tên Tố đạo Thánh đế kia vẫn đứng bên ngoài trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc, nhìn chiến cuộc đột nhiên biến hóa, Thiếu bảo chủ tình thế đang tụt xuống nhanh chóng, lập tức kinh hãi không thôi.

Gã không chút suy nghĩ, một bước vọt tới sắp sửa động thủ.

Diệp Mặc cười lạnh, hắn đã sớm muốn giết chết cái tên Tố đạo này rồi, chờ gã động thủ.

Hiện giờ tên Tố đạo này vừa vồ đến bên ngoài trận pháp phòng ngự Ngụy Huyễn Minh và Phục Phi đánh nhau.

Diệp Mặc liền đột nhiên đứng lên, đưa tay chính là một thần thông dung thuật Liệt Ngân bổ tới.

Thần thông dung thuật là thông qua thần thức mô phỏng để tiến hành, chuyên môn đánh lén.

Tố đạo Thánh đế này vừa mới muốn xé rách trận pháp Diệp Mặc bố trí, cũng cảm giác được trong thức hải của mình bỗng nhiên rơi xuống một ánh tím hồng vạn trượng.

Bị đánh lén, gã lập tức hiểu ra, thức hải truyền đến từng đợt cuồn cuộn và cơn đau như sóng lớn liên miên không ngớt.

Gã há miệng chính là máu tươi mạnh phun, không đợi gã phòng ngự thần thông dung thuật này của Diệp Mặc, lại là một luồng Đao Văn màu tím bổ tới.

Lạc Ngân Đao Văn.

Diệp Mặc là muốn tốc chiến tốc thắng, miễn cho Đổng Yến nhúng tay vào, cho nên thần thông Dung thuật và Lạc Ngân Đao Văn đồng thời đánh ra.

Phập…

Huyết quang màu tím nổ ra.

Tố đạo Thánh đế này vẫn chưa hoàn toàn ngăn trở được ánh tím hồng trong thức hải của gã, đã bị Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc chém thành mảnh vụn.

Gần như là cùng lúc này, Ngụy Huyễn Minh cũng bị Phục Phi đánh thành mảnh vụn.

Cũng may lúc Ngụy Huyễn Minh sắp chết, cuối cùng đã nhìn thấy tên Tố đạo theo hắn gã còn chết trước cả gã.

Đổng Yến lúc này mới vừa đứng lên, thậm chí còn chưa kịp ra tay.

Gã còn tưởng rằng tên hầu Tố đạo kia của Ngụy Huyễn Minh có thể trong nháy mắt đánh vỡ trận pháp của Diệp Mặc, cứu Ngụy Huyễn Minh ra cơ đấy, lại không thể tưởng được tùy tùng của gã lại bị chết trước.

Gã chủ do dự thời gian một hơi thở, một hơi thở thời gian này Diệp Mặc đã giết chết một Tố đạo Thánh đế, cho dù là gã cũng không có thực lực này.

Diệp các chủ này đến cùng là lai lịch gì? Quả thực là đáng sợ.

– Ồ, ta nhặt được một chiếc nhẫn, vận khí thật tốt.

Vô Ảnh giống như kẻ dở hơi, vội vàng nâng lên một cái móng vuốt, vồ tới chiếc nhẫn của Tố đạo Thánh đế.

Diệp Mặc thấy Phục Phi đã thu hồi chiếc nhẫn và nửa cái chuông của Ngụy Huyễn Minh, lúc này mới thu hồi trận pháp phòng ngự.

Lúc này trong đại điện ở Tây Rừng Bảo hoàn toàn yên tĩnh, chẳng ai đi để ý hành vi dở hơi của Vô Ảnh.

Diệp Mặc một kẻ từ bên ngoài đến, lại giết Thiếu bảo chủ ở ngay Tây Rừng Bảo.

Tên Dục đạo Thánh đế ngồi ở bên cạnh Tuân Hoành Nghĩa lập tức liền đứng ra nghiêm nghị nói:

– Diệp Mặc, một mình ngươi từ bên ngoài đến, cũng dám giết người ngay trong Tây Rừng Bảo ta? Lại còn dẫn người tới giết Thiếu bảo chủ của Tây Rừng Bảo ta.

Lúc nói chuyện, trên người gã sát khí cuồng bạo đã điên cuồng tuôn ra, đè ép không gian đại điện phát ra trận trận âm thanh uỳnh uỳnh.

– Ngươi mắt mù hay là tai điếc? Vừa rồi trước khi hai người đánh nhau đã thỏa thuận rồi, bất luận kẻ nào cũng không được can thiệp vào cuộc thi đấu, người nào can thiệp giết không tha.

Giết Thiếu bảo chủ của Tây Rừng Bảo? Ngươi là heo àh, hai người lúc tỷ thí đã biết rõ có một người hẳn phải chết, chỉ có con lợn nhà ngươi đây mới phản ứng chậm như vậy.

Diệp Mặc mỉa mai nói, lúc này hắn chỉ mong sao Đổng Yến trở mặt, một khi Đổng Yến trở mặt, hắn lập tức liền đem Tây Rừng Bảo giết một người cũng không còn.

Hắn đã nhìn ra Đổng Yến và Thiếu bảo chủ hình như không phải là người cùng một phe, nếu như Đổng Yến không trở mặt, hắn thật cũng không tiện động thủ trở mặt.

– Được, được, đã vậy.

Âu Nhạc Dật ta đến lĩnh giáo một phen.

Dực đạo Thánh đế này nói xong mang theo khí thế cường đại ầm ầm đứng lên, sắp sửa đánh với Diệp Mặc một hồi.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, ngươi đã muốn chết, vậy thì đừng trách ta không khách khí.

Đổng Yến biết rõ Âu Nhạc Dật tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc, gã không đợi Diệp Mặc nói, liền rầy một tiếng nói:

– Nhạc Dật sư đệ lui ra, trận đấu này đã nói xong trước đó rồi, sống chết có số.

Người ngoài nhúng tay vào giết chết không tha, không có gì đáng dị nghị hết.

Diệp các chủ là khách quý Tây Rừng Bảo ta mời tới, không được vô lễ.

– Vâng.

Âu Nhạc Dật này mặc dù là tu vi Dục đạo, đối với lời Đổng Yến nói cũng không dám phản bác, lập tức thu lại khí thế trên người mình lui ra.

Nhưng sát ý đối với Diệp Mặc trong mắt gã lại không giảm chút nào, chỉ là bị ẩn giấu đi mà thôi.

Diệp Mặc vốn đang nghi ngờ, Dục đạo Thánh đế này có lý do gì muốn tìm hắn khiêu chiến sao? Với uy thế mình vừa mới chém giết tên Tố đạo Thánh đế kia, gã hẳn là biết, cho dù là gã xuất hiện, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của mình, tên kia đầu óc toàn đậu hũ sao? Hoặc là gã muốn cùng Đổng Yến và Tuân Hoành Nghĩa cùng nhau động thủ?

Nhưng khi hắn trông thấy Dục đạo Thánh đế này không thu liễm sát cơ lại, hắn ngược lại hiểu rõ một chút.

Nếu như người nọ không phải là có quan hệ sâu xa với Ngụy Huyễn Minh, thì sau khi Ngụy Huyễn Minh bị giết, cũng không làm ra bộ dáng lòng đầy căm phẫn.

Diệp Mặc sau khi hiểu rõ điểm ấy, lấy mấy viên thuốc ra đưa cho Phục Phi chữa thương, lại cũng lười đi đẻ ý tới Dục đạo Thánh đế này.

– Diệp các chủ quả nhiên thần thông kinh người, Đổng mỗ hôm nay được chứng kiến rồi.

Mấy vạn năm trước, Đổng mỗ ngẫu nhiên lấy được một bình Long Tộc Thánh Nhưỡng, hôm nay nhân cơ hội này mọi người cao hứng một chút…

Đổng Yến hình như hoàn toàn không coi chuyện Ngụy Huyễn Minh bị giết là gì.

Long Tộc Thánh Nhưỡng? Diệp Mặc torng lòng nhất thời khẽ động, hắn cũng không lập tức hỏi.

Sau một lát, một tiên nữ kiều mỵ chân đạp một áng mây bưng mấy cái chén rượu bạch ngọc đưa đến trước mặt mấy người Diệp Mặc.

Rượu trong chén tản mát ra từng đợt mùi rượu mê người, rượu này thơm chỉ cần ngửi một chút liền vui vẻ thoải mái rồi, thậm chí có thể tưởng tượng một khi uống hết rượu này, thật là khoan khoái dễ chịu đến cỡ nào.

Cừu Nhưỡng nước miếng đều sắp chảy xuống, cái duy nhất y ham mê chính là rượu, bây giờ nhìn thấy Long Tộc Thánh Nhưỡng, y sao còn có thể nhịn được.

Người khác đều còn chưa bắt đầu, y đã nhấp một ngụm trước rồi.

– Rượu ngon ah…

Cừu Nhưỡng cảm thán nói.

Đổng Yến bưng chén lên cười ha hả nói:

– Nào, hoan nghênh Diệp cá chủ đến đây Tây Rừng Bảo ta làm khách.

Nói xong đem rượu trong ly uống một hơi cạn sạch, đồng thời híp con mắt một chút, hiển nhiên đối với rượu này cũng rất là thỏa mãn.

Diệp Mặc cũng đem rượu trong ly uống cạn, mùi rượu thanh mạnh kéo dài rót vào trong yết hầu, loại rượu này so với thứ lúc trước hắn uống ở cạnh bờ sông Thanh Vi Minh Giang còn ngon hơn nhiều lắm.

– Đúng là rượu ngon…

Diệp Mặc cảm thán một câu nói:

Đổng Yến cũng thở dài một tiếng:

– Đáng tiếc ta chỉ có một bình này, bằng không, ta nhất định sẽ tặng mấy hũ cho Diệp các chủ.

– Không dám.

Diệp Mặc thuận miệng nói hai chữ xong, còn chưa thỏa mãn tiếp tục nói:

– Đổng bảo chủ nói rượu này gọi là Long Tộc Thánh Nhưỡng, chẳng lẽ rượu này là từ Long tộc tới hay sao? Đổng Yến có chút tiếc nuối nói.

– Giao dịch ở Hư Thị? Đó là giao dịch gì vậy? Đổng Yến nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Với tu vi của Diệp các chủ hẳn là có thể tiếp xúc đến giao dịch ở Hư Thị đó, mặc dù bây giờ Thánh đạo giới sứt mẻ tàn tạ, nhưng lại vẫn có thể tới giao dịch ở Hư Thị được.

Diệp Mặc lần này lại thật sự đứng lên chắp tay nói:

– Diệp mỗ vẫn luôn trong bế quan, đối với giao dịch ở Hư Thị vẫn thật sự không rõ ràng lắm, kính xin Đổng bảo chủ giới thiệu một chút.

Đổng Yến thấy Diệp Mặc thật sự không biết, gật gật đầu nói:

– Hư Thị là một phường thị ở bên trong hư không vô tận, hoặc là nói là một thành thị.

Người có thể đến được cái thành phố này tu vi ít nhất cũng phải đến Dục đạo đỉnh cao, đại bộ phận người tới đều đã đạt tới Hóa đạo rồi.

– Thành thị trong hư không?

Diệp Mặc thật sự có chút chấn kinh, hắn đừng nói là đi, cho dù là nghe cũng chưa từng nghe nói.

Đổng Yến xác nhận Diệp Mặc đúng là không biết, gật đầu đáp:

– Không sai, là một tòa thành thị trong hư không.

Nhưng tòa thành thị này người bình thường căn bản là không đến được, hơn nữa những thứ kia đều là thứ tốt đỉnh cao, không có một món nào kém.

Tuy Thánh đạo giới sứt mẻ tàn tạ, Nhân tộc lực lượng tiêu hao nghêm trọng, nhưng giao diện của Ma tộc, Long tộc, Yêu tộc, Âm Minh tộc v. v…, vẫn có rất nhiều toàn năng đến.

Đồ vật bọn họ mang đến, cũng đều là thứ tốt đỉnh cao.

Diệp Mặc trong lòng khiếp sợ không thôi, những chủng tộc này hắn đều đã tiếp xúc qua, tuy không sâu nhưng cũng biết.

Lại thật không ngờ những chủng tộc này còn có giao diện chuyên môn tụ tập, thậm chí còn có rất nhiều toàn năng.

So ra, Thánh đạo giới sau khi sứt mẻ tàn tạ, Nhân tộc đúng là xác xơ rất nhiều.

– Kinh xin Đổng bảo chủ nói cho ta biết, làm thế nào đến được Hư Thị?

Diệp Mặc thật tâm thật ý dò hỏi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2110: Thăm Dò Hư Thị

Thăm Dò Hư Thị

T

uy Diệp Mặc giết một Tố đạo Thánh đế của bổn môn, còn giết đệ tử của một Đạo nguyên Thánh đế.

Đổng Yến vẫn muốn kết thân với Diệp Mặc, không vì cái gì khác, chính là vì Diệp Mặc có thể là Đan thánh.

Một Đan thánh quá thần kỳ, đừng nói lúc trước khi Thánh đạo giới chưa bị tàn khuyết Đan thánh đã cực kỳ hiếm hoi, bây giời Thánh đạo giới đã không trọn vẹn rồi, Đan thánh càng hiến như phượn mao lân giác.

Cho dù là có một số người có thể luyện chế thần đan Đan thánh, đó cũng chỉ là giả, những thần đan kia nhiều nhất cũng chỉ có thể chữa thương mà thôi.

Nói dễ nghe một chút là thần đan, khó mà nói nghe một chút, thì là lãng phí thần linh thảo.

Mà thần đan do Lạc Nguyệt đan khí thánh các của Diệp Mặc bán ra, gã đã từng nhìn thấy rồi, đó là thần đan chân chính, chẳng những có thần đan cực phẩm để chữa thương, còn có cung cấp thần đan cho Tố đạo Thánh đế tu luyện.

Còn thần đan cung cấp cho Tiên đế tu luyện càng là phẩm chất cực cao.

Nếu như không phải là vì giao thiệp với Diệp Mặc, cho dù một mình gã chống lại Diệp Mặc cũng không nắm chắc được, bây giờ Diệp Mặc đang ở Tây Rừng Bảo, gã cũng có lòng tin nắm bắt được Diệp Mặc.

Đương nhiên cái này là ý nghĩ của mình gã, nếu như gã biết mới vừa nãy Diệp Mặc ra tay căn bản là chưa thể hiện ra tu vi thực sự, có lẽ gã cũng sẽ không nghĩ như vậy đâu.

– Muốn đi Hư Thị nhất định phải rời khỏi Thánh đạo Tàn giớ, tiến vào hư không Thánh đạo giới.

Trước kia khi Thánh đạo giới còn chưa sứt mẻ tàn tạ, chỗ để tiến vào hư không Thánh đạo giới có Truyền tống trận chuyên dụng, bây giờ chỉ có thể tự mình qua đó.

Đổng Yến ngược lại không hề giấu diếm, dù sao cho dù là biết rõ Hư Thị, người có thể tới được Hư Thị cũng cực kỳ ít ỏi.

Rời khỏi Thánh đạo Tàn giới, tiến vào hư không, Diệp Mặc lại biết rõ, nhưng từ trong lời Đổng Yến nói hắn đã nghe ra được, muốn đi vào Hư Thị không phải là rời khỏi Thánh đạo Tàn giới tiến vào hư không là được rồi đâu, còn phải có một chút phương vị.

Nếu không hư không to lớn, cho dù là đến cuối đời cũng chưa chắc có thể tìm được vị trí cụ thể.

– Xin hỏi Đổng bảo chủ.

Sau khi tiến vào hư không rồi phải làm thế nào mới tìm được Hư Thị?

Diệp Mặc tư thái hạ xuống rất thấp.

Hắn đúng là muốn đến Hư Thị.

Hư Thị liên kết các giới, hắn có thể hỏi thăm đến Long tộc, cũng có thể từ trong Hư Thị lấy được nhiều thứ tốt hơn nữa.

Thán đạo giới đã tàn tạ, đừng nói thần linh khí thiên địa không đủ, cho dù là thần linh khí sung túc, cũng không cách nào sản sinh ra Đạo Quả có thể làm cho hắn Dục đạo.

Tại Thánh đạo tàn giới mà truy tìm Dục đạo, đó là chuyện không có cách rồi.

Nếu có lựa chọn tốt hơn, Diệp Mặc sẽ không tiếp tục ở chỗ này nữa.

Huống chi Diệp Mặc có ý định quay trở lại Tiên giới.

Một lần nữa chặn lại lối đi giữa Tiên giới và Thánh đạo Tàn giới.

Một khi trở lại Tiên giới, có nghĩa là hắn cũng không còn cách nào tiến vào Hư Thị được nữa.

Cho nên hắn nhất định phải đi Hư Thị một chuyến trước khi trở lại Tiên giới.

– Chỗ này của ta có một phương vị bàn có thể tiến về Hư Thị, là hàng mua được từ Hư Thị đấy, ta cùng Diệp các chủ mới quen đã thân, vậy tặng cho Diệp các chủ đấy.

Đổng Yến nói xong, không hề đau lòng lấy ra một hư không phương vị bàn đưa đến trước bàn Diệp Mặc.

Diệp Mặc vội vàng tiếp nhận phương vị bàn, thần thức quét vào, đồng thời cũng chắp tay nói cảm ơn:

– Rất cảm ơn Đổng bảo chủ.

Trên phương vị bàn cấm chế mọc lên san sát như rừng, phương pháp luyện chế cũng không đặc biệt, nhưng cái mà phương vị bàn tiếp xúc đến, so với trận pháp cấm chế lúc trước Diệp Mặc tiếp xúc được còn phúc tạp hơn.

– Diệp các chủ khách khí rồi, ở đây Đổng mỗ còn có một bản đồ lối vào từ Thánh đạo giới tiến về Hư Thị trong hư không, cũng đưa luôn cho Diệp các chủ đấy.

Đổng Yến lại đưa ra một cái ngọc giản.

Diệp Mặc thu hồi ngọc giản và hư không phương vị bàn, tâm tình rất tốt, chủ động bưng chén rượu lên nói:

– Hôm nay tới chỗ Đổng bảo chủ thu hoạch được không ít, Diệp mỗ kính Đổng bảo chủ một ly.

Đổng bảo chủ có gì cần Diệp mỗ giúp một tay, xin cứ nói thẳng.

Diệp Mặc đã nhìn ra Ngụy Huyễn Minh và Đổng Yến không phải người cùng phe, nhưng hắn giết Thiếu bảo chủ và một Tố đạo Thánh đế ở Tây Rừng Bảo này, Đổng Yến này còn khách khí như thế, không có có mưu đồ, mới là việc lạ.

Đổng Yến cười ha ha một tiếng, vội vàng bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch:

– Đồ vật trong Đan Khí Thánh Các của Diệp các chủ hẳn là tự mình luyện chế nhỉ?

Quả nhiên là chuyện này, Diệp Mặc mỉm cười, cũng không có giấu diếm:

– Đúng vậy, đan dược và thần khí bên trong đại bộ phận đều do ta luyện chế.

– Đổng mỗ thất kính, Diệp các chủ không ngờ là một Tố đạo Đan thánh.

Đổng Yến lập tức đứng lên chắp tay nói, lúc trước suy đoán chỉ là suy đoán, hiện tại có được xác nhận, gã mới thật sự mừng rỡ.

Trong đại điện, những người còn lại của Tây Rừng Bảo cũng đều khiếp sợ không thôi, một Đan thánh cũng không phải là đơn giản mà xuất hiện, giá trị của một Tố đạo Đan thánh thậm chí địa vị không hề thua kém với Đạo nguyên Thánh đế.

Diệp Mặc gật đầu:

– Ta bây giờ xác thực là chỉ có thể luyện chế Tố đạo thần đan, còn Dục đạo thần đan, ta vẫn chưa thể luyện chế được.

Lúc trước tại Mộ hoa Thần sơn, Diệp Mặc góp nhặt được rất nhiều thần linh thảo, đồng thời nâng cao trình độ luyện đan của mình lên tới cấp bậc Tố đạo Đan thánh.

Chỉ có điều là muốn luyện chế thần đan đẳng cấp cao hơn, hắn lại không thể nữa rồi.

Không phải nói trình độ luyện đan của hắn không cách nào tiến bộ, mà là Dục đạo thần linh thảo quá ít.

Đổng Yến cảm thán một tiếng nói:

– Diệp các chủ chưa từng đi Hư Thị, nếu có một ngày Diệp các chủ cũng đến được Hư Thị, sẽ trông thấy, thì ra trong Hư Thị, Nhân tộc ta dù sao cũng chiếm đại đa số, mà bây giờ Nhân tộc số lượng lại giảm đi nghiêm trọng.

Cũng không phải các tộc khác nhiều thiên tài, cũng không phải các tộc khác nhiều Đan thánh.

Mà là vì Thánh đạo Tàn giới sứt mẻ tàn tạ, thần linh thảo và các loại đạo quả khan hiếm.

Mà các tộc khác thì không như vậy, bọn họ có các loại thần linh thảo và đạo quả phong phú hơn chúng ta nhiều, cho nên thực lực bây giờ cũng đã vượt xa Nhân tộc ta rồi.

Diệp Mặc chỉ lảng lặng nghe, hắn không tin Đổng Yến sẽ suy nghĩ cho Nhân tộc như thế, lời nói thoạt nhìn đều là thương tiếc.

Quả nhiên, lời nói của Đổng Yến xoay chuyển, lại nói:

– Diệp các chủ, Đại nhật Thần sơn ta năm đó chính là một trong ba đại tông môn của Thánh đạo giới, bây giờ Húc nguyệt Thánh đạo sa sút, Thần nữ Thánh môn cũng phong tỏa núi, Đại nhật Thần sơn ta càng là tông môn trụ cột của Thánh đạo Tàn giới hôm nay.

Tông chủ của Đại nhật Thần sơn ta nguyện vọng lớn nhất chính là tu bổ Thánh đạo Tàn giới, khiến cho Thánh đạo Tàn giới khôi phục lại Thánh đạo giới đỉnh cao huy hoàng trước kia.

Đáng tiếc là Đại nhật Thần sơn ta bây giờ cũng chưa có một Đan thánh chân chính, nếu như Diệp các chủ nguyện ý gia nhập Đại nhật Thần sơn ta, chắc chắn sẽ cùng với Đại nhật Thần sơn, trọng chấn Thánh đạo giới, khai sáng một Thánh đạo mới.

Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, gia nhập Đại nhật Thần sơn? Chờ tu vi hắn cao lên, tất nhiên sẽ đi san bằng Đại nhật Thần phong, hắn há có thể gia nhập Đại nhật Thần sơn? Hơn nữa, Hóa đạo Thánh đế của Đại nhật Thần sơn đều đã bị hắn giết qua, vả lại hắn cũng không tin lời Đổng Yến nói.

Tu bổ Thánh đạo Tàn giới, khiến cho Thánh đạo Tàn giới khôi phục như cũ? Định lừa gạt ai vậy.

Nếu như nói luyện hóa Thánh đạo Tàn giới, biến Thánh đạo Tàn giới thành một Đại nhật Thần sơn, hắn còn có chút tin tưởng.

Nhưng Đại nhật Thần sơn nghe nói cũng chỉ có Đạo nguyên Thánh đế, một Đạo nguyên Thánh đế muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới, vậy nằm mơ đi.

Dù là Đạo nguyên Thánh đế có dũng mãnh hơn hắn ngàn vạn lần, cũng không cách nào làm được chuyện này.

– Chuyện gia nhập Đại nhật Thần sơn thì không vội, ta quyết định đi Hư Thị một chuyến, sau khi trở về sẽ nói sau.

Ngược lại không biết Đổng bảo chủ có cần ta giúp gì hay không?

Diệp Mặc không nói từ chối, hắn biết rõ mục đích Đổng Yến giao hảo với hắn, chính là vì muốn hắn gia nhập Đại nhật Thần sơn.

Hắn không thích mắc nợ ơn huệ, huống chi bây giờ Đổng Yến chưa phân rõ là địch hay là bạn, cho nên hắn lại hỏi một câu, nếu như không có, hắn liền lấy ra một ít thần tinh rồi rời đi.

Chuyện gia nhập Đại nhật Thần sơn, hắn chỉ cần không cự tuyệt, đối phương sẽ rất khách khí nói cho hắn biết một số thứ hắn không biết.

Là một tán tu, Diệp Mặc rất rõ ràng hiểu biết của hắn về cái thế giới vũ trụ này, kém xe tít tắp Đổng Yến đi ra từ Đại nhật Thần sơn.

Thất vọng trong mắt Đổng Yến lóe lên một cái rồi biến mất, lập tức liền cao giọng khẽ cười nói:

– Đã vậy thì chở Diệp các chủ sau khi từ Hư Thị trở về đã rồi nói sau, bản thân ta thì lại không cần gì.

Đợi khi Diệp các chủ đi Hư Thị, Đổng mỗ nếu như rảnh rỗi, nhất định cũng đi cùng Diệp huynh một chuyến.

– Ôh, Đổng bảo chủ muốn mua gì ở Hư Thị?

Diệp Mặc thuận miệng hỏi.

Đổng Yến có chút tiếc nuối nói:

– Ta cần một quả Đạo Quả, bất kể là đạo quả gì cũng được, nhưng đáng tiếc là tại Thánh đạo Tàn giới muốn có được một quả Đạo Quả, thật sự là quá gian nan.

Nhiều năm trước, ta nghe nói Mộ hoa Thần sơn xuất hiện mấy quả Tuế nguyệt Đạo quả, nhưng đáng tiếc là, chờ lúc ta đến, đã chậm mất rồi.

Diệp Mặc mỉm cười, lấy ra một cái hộp ngọc tiện tay đưa đến trước mặt Đổng Yến nói:

– Vừa rồi nhận được ân tình của Đổng bảo chủ, không có gì báo đáp, Đạo Quả này tặng cho Đổng bảo chủ đi.

– Cái gì?

Đổng Yến còn cho là mình nghe lầm, nào có người tiện tay tặng đi Đạo Quả chứ? Hơn nữa chút đồ gã tặng kia, cho dù là nhân lên mấy trăm vạn lần, cũng không đáng một quả Đạo Quả ah.

– Đây là một quả Đạo Quả năm đó ta ngẫu nhiên lấy được, ta bây giờ có lấy cũng không có bao nhiêu tác dụng, vậy thuận tiện tặng cho Đổng bảo chủ.

Diệp Mặc nói như không có chuyện gì xảy ra.

Thái Sơ Đạo Văn Quả hắn còn 51 quả, cho dù là tặng đi một quả Thái Sơ Đạo Văn Quả, hắn vẫn còn 50 quả.

Hư Thị đối với Đổng Yến mà nói không đáng nhắc tới, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói lại cực kỳ trọng yếu.

Không nói khả năng hắn muốn thăng cấp Dục đao bên trong Hư Thị, ngay cả Hỏa linh – Tiểu Thanh muốn thăng cấp cũng nhất định phải tiến đến Hư Thị.

Vô Ảnh muốn thăng cấp, càng phải đến Hư Thị.

Hỏa linh – Tiểu Thanh luyện hóa một cây đoản thương, đến bây giờ còn chưa hoàn thành, có thể thấy Hỏa linh đẳng cấp còn quá thấp.

Toàn năng của các tộc đều tới Hư Thị, thứ tốt không cần hỏi cũng biết là không ít.

– Là Thái Sơ Đạo Văn Quả… Đúng là Đạo Quả.

Đổng Yến mở hộp ngọc ra xong, lập tức run giọng nói.

Gã không thể tưởng được Diệp Mặc vậy mà lại hào phóng như thế, mình chỉ cầm một cái phương vị bàn, nói cho hắn một chút về Hư Thị, liền được báo đáp như thế này.

Lúc nàygã càng thêm khẳng định Diệp Mặc là một người cực kỳ ân oán rõ ràng, không muốn chiếm lợi ích của người khác.

Nếu không cũng sẽ không vì một Tiên đế như Phục Phi mà giết Tố đạo Thánh đế và Thiếu bảo chủ tại Tây Rừng Bảo, càng sẽ không vì mình đưa cho một hư không phương vị bàn, mà liền lấy ra một quả Đạo Quả đâu.

– Rất cảm ơn Diệp các chủ, tuy Đổng mỗ biết nhận Đạo Quả này thì rất hổ thẹn, nhưng Đạo Quả này đối với Đổng mỗ thật sự là quá trọng yếu.

Diệp các chủ có dặn dò gì, chỉ cần Đổng mỗ có thển làm được, nhất định sẽ đến giúp.

Đổng Yến thu hồi chuyện mời Diệp Mặc gia nhập Đại nhật Thần sơn, thực tâm thực ý cảm ơn Diệp Mặc.

Diệp Mặc cười nói:

– Có ích cho Đổng bảo chủ là tốt rồi, ta phải đi Hư Thị, kính xin Đổng bảo chủ chỉ điểm một chút.

Đổng Yến đứng lên nói:

– Diệp các chủ mới đi vào trong phủ nói chuyện.

Diệp Mặc biết rõ đây là Đổng Yến trong lòng còn cảm kích, muốn nói cho hắn một chút chuyện cơ mật về Hư Thị, cũng đứng lên nói:

– Vô Ảnh, mấy người các ngươi ở chỗ này chờ ta.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box