[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 418 : Đường Trở Về (c2086-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2086: Đường Trở Về
Đường Trở Về
“… Thánh đạo luân hồi tàn phá, vi đạo giả, dĩ vong khước sinh mệnh căn nguyên, luân hồi bản đạo… Ngộ chứng đạo hỗn nguyên, tương dĩ mạc đại quyết tâm khai ích thánh đạo giới luân hồi đạo, câu thông âm minh, trọng tố luân hồi …”
Đoạn văn này lưu ở trên tường cũng đã rất lâu rồi, Diệp Mặc sau khi xem xong, cũng không khỏi thổn thức thay Đoan Mộc Cữu Cách, người này với tư chất vô thượng sau khi Chứng đạo Hỗn nguyên, đối với việc Tiên nhân của Thánh đạo giới Chứng đạo, vì tu luyện không từ thủ đoạn giết chóc, không từ thủ đoạn cướp đoạt, cực kỳ đau lòng.
Lão muốn Tiên nhân của Thánh đạo giới hiểu cho dù không thể nào Chứng được đại đạo, chỉ cần tâm hồn trong sáng, thiện lương, vẫn có thể luân hồi lần nữa, tu luyện lại lần nữa.
Nhưng luân hồi trong Thánh đạo giới cục kỳ khó khăn, trong hàng trăm người chỉ có một người có thể luân hồi mà thôi.
Đoan Mộc Cữu Cách vì muốn người ta có thêm tinh thần luân hồi, thêm một tia bản tính lương thiện, vẫn quyết định dựa vào tu vi và nghị lực của mình, một mình mở thông đạo U Minh.
Đoan Mộc Cữu Cách xác thực cũng tiến vào thông đạo U Minh, cũng nhìn thấy U Minh giới, nhưng lúc này gã mới phát hiện năng lực của mình quá thấp kém.
Cho dù cũng đã là Hỗn nguyên Thánh đế trong Thánh đaọ giới, nhưng trong U Minh giới vẫn chẳng là cái gì.
Càng đừng nói vì Thánh đạo giới mà một mình mở thông đạo luân hồi, gã trải qua vô số vạn năm gian khổ, cũng không thể nào hoàn thành tâm nguyện của mình.
Mà khi gã bị ám toán rồi chạy ra khỏi U Minh giới trốn vào trong tiểu thế giới của mình, thức hải của gã bị rạn nứt, chỉ là sau khi dùng thần thức lưu lại chút tin tức trên Ô Đình châu xong, thức hải bị nghiền nát hoàn toàn, cũng không thể sử dụng được nữa, gã chỉ có thể tiếp tục để lại di ngôn trên tường.
Diệp Mặc nhìn xung quanh một chút, cũng không có Ô Đình châu nào, hắn cũng không để ý, cái gì là Ô Đình châu hắn căn bản cũng sẽ không tìm, cái bây giờ hắn muốn chính là mau chóng ra ngoài.
Nếu như trong này không có đường ra, hắn sẽ chuẩn bị phá vỡ thế giới màu xám này.
Đoan Mộc Cữu Cách khi để lại di ngôn trên Ô Đìmh châu, gã cảm nhận được Húc nguyệt Thánh đạo bị người ta tiêu diệt, Thánh đạo giới nổi lên đại chiến tứ phía, vô số Tiên nhân, Thánh đế bị mất mạng.
Đối mặt với tông môn tự mình bồi dưỡng bị người ta tiêu diệt, còn gã thì lại không có chút sức lực nào giúp đỡ, Đoan Mộc Cữu Cách trong lòng vô cùng đau đớn.
Gã vì Thánh đạo giới mà mở thông đạo luân hồi U Minh, nhưng môn phái của gã lại bị người của Thánh đạo giới tiêu diệt sạch sẽ, điều này khiến gã lòng như tro tàn, sức sống vốn dĩ sắp luị tàn lại càng mau chóng bị đoạn tuyệt.
Di ngôn đến đoạn này thì dùng lại, trên đó không viết tại sao gã bị truy sát, cũng không biết ai giết gã, càng không biết cách ra ngoài như nào.
Diệp Mặc cảm thán không thôi, nếu như Đoan Mộc Cữu Cách không phải đột nhiên cảm ứng Húc nguyệt Thánh đạo bị người ta tiêu diệt, gã có lẽ còn có chút hi vọng sống sót.
Nhưng Diệp Mặc cũng không tin Đoan Mộc Cữu Cách mở thông đạo U Minh hoàn toàn là vì thương người, gã tuyệt đối có mục đích riêng của mình.
Đương nhiên, bất luận mục đích của gã là gì, gã mở thông đạo U Minh, đối với Thánh đạo giới mà nói cũng là một chuyện cực tốt.
Diệp Mặc dùng tay siết chặt cây thương ngắn ba tấc đã giết chết Đoan Mộc Cữu Cách, một sát ý ác liệt cực kỳ mênh mông từ trên cây thương ngắn truyền ra.
Luồng sát khí này dường như lúc nào cũng muốn nhắm lấy người ta mà nuốt chửng, với tu vi Tố đạo Thánh đế của Diệp Mặc, cũng suýt nữa thì thả tay ra.
– Một cây thương ngắn thật lợi hại.
Luồng sát khí này e rằng cũng không phải thứ tầm thường.
Diệp Mặc lẩm bẩm nói.
Vô Ảnh ha hả nói:
– Lão đại, cây thương này anh nếu như không thích, vậy thì đưa cho em là được.
Em có thể uy phong một trận …
Diệp Mặc chẳng thèm để ý đến Vô Ảnh, thiên phú của Vô Ảnh là cắn nuốt, chỉ cần tăng tu vi, bất cứ thứ gì đều có thể bị nó nuốt, dùng pháp bảo tốt đi nữa đối với nó mà nói cũng chỉ là con rùa đen ăn lúa mạch mà thôi.
Nguyên thần của Diệp Mặc dưới sự vận chuyển, cây thương ngắn từ trong thân thể của Đoan Mộc Cữu Cách rời ra, một sức đập cực kỳ không yên phận từ trên cây thương ngắn truyền đến, thần thức của Diệp Mặc lập tức trấn áp xuống.
Đồng thời đánh mấy đường cấm chế lên trên cây thương ngắn, giam cầm cây thương ngắn này bỏ vào trong Thế giới trang vàng.
Sự sống của thế giới này của Đoan Mộc Cữu Cách cũng đã bị diệt sạch, Diệp Mặc cũng không để ý lắm, nhưng cây thương ngắn này, Diệp Mặc cảm thấy không kém gì hồ lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, thậm chí còn mạnh hơn chút.
Cây thương ngắn bị Diệp Mặc lấy đi, thân thể của Đoan Mộc Cữu Cách bỗng nhiên ngã xuống, một giọt huyết châu đen nhánh từ vết thương trước ngực rơi xuống, trong nháy mắt hóa thành một viên Ô châu tròn.
Diệp Mặc căn bản cũng không cần nhặt viên Huyết châu đen nhánh kia lên, từng đường tin tức do Đoan Mộc Cữu Cách để lại liền từ trong viên Huyết châu truyền đến.
Viên Huyết châu này là Ô Đình châu trấn phái của Húc nguyệt Thánh đạo, người có thể đến nơi này nhìn thấy viên châu này chắc chắn đến từ Thánh đạo giới.
Người lấy được vien châu này, nếu như bằng lòng thề, tái tạo lại Húc nguyệt Thánh đạo, là có thể dùng viên châu này quay về thông đạo U Minh mà gã còn chưa hoàn thành.
Thông đạo U Minh của gã, mặc dù không thể nào trực tiếp quay về Thánh dạo giới, nhưng có thể quay về một Tiên phủ mà gã để lại, trong Tiên phủ đó có một Âm Minh thiết bài của gã, dùng Âm Minh thiết bài có thể từ bức họa thứ bảy truyền tống đến Húc nguyệt Thánh đạo.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, hắn lập tức lấy ra miếng thiết bài, miếng thiết bài trong tay hắn chính là Âm Minh thiết bài.
Bức họa thứ bảy đó, hắn còn dùng qua, đúng là truyền tống đến Húc nguyệt Thánh đạo.
Không ngờ mình đi tới đi lui, vẫn quay về Thánh đạo tàn giới.
Nhưng Diệp Mặc cũng mau chóng cảm ơn Đoan Mộc Cữu Cách, bất luận mục đích của gã là gì, ít nhất gã cũng đua ra một con đường tắt quay về Thánh đạo tàn giới, nếu không hắn cho dù muốn ra ngoài, cũng phải khó khăn trắc trở một phen.
Đáng tiếc là, hắn chỉ đi một vòng trong Tu Chân giới, rất nhiều chuyện còn chưa hoàn thành, đã phải quay về Thánh đạo tàn giời rồi.
– Vô Ảnh, lúc trước mày nói mày cảm thấy nên đi về phía này sao?
Diệp Mặc bỗng nhiên nhớ tới những gì lúc trước Vô Ảnh nói, lại so với việc Đoan Mộc Cữu Cách nói người có thể đến nơi này, có thể nhìn thấy viên châu này chắc chắn là đến từ Thánh đạo giới, hắn có chút nghi ngờ có phải là do Đoan Mộc Cữu Cách cố ý bố trí không, nếu không làm gì lại có chuyện trùng hợp như vậy được?
Vô Ảnh mau chóng nói:
– Đúng vậy, lão đại, em chính là cảm thấy nên đi về phía này, nên mới đến, chỉ có điều không ngờ cái lốc xoáy đó, lại cuốn chúng ta vào.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Cái này cũng không trách mày được.
Lúc này Diệp Mặc hiểu ra Vô Ảnh sở dĩ có thể cảm nhận được bên này, đúng là do khí tức của Đoan Mộc Cữu Cách kia hấp dẫn.
Chỉ cần người từ Thánh đạo giới ra, thì có thể cảm nhận được lực hấp dẫn của khí tức này.
Nhưng Diệp Mặc đồng thời cũng hiểu thủ đoạn Đoan Mộc Cữu Cách làm việc cũng không bỏ xót, gã có lẽ có một tấm lòng thương người, muốn tự mình mở thông đạo luân hồi cho Thánh đạo giới, nhưng gã mở thông đạo luân hồi chưa hẳn không có suy nghĩ ích kỷ trong đó.
Vì lúc trước thông đạo mà bọn họ tiến vào kia cũng không phải bất kỳ ai cũng có thể vào được, nếu như không có thế giới Chân linh và pháp bảo cao cấp, hoặc là không có thế giới hỗn độn, thì hắn và mấy đứa Vô Ảnh cũng biến thành bã vụn rối.
Từ trong này có thể ra ngoài, Đoan Mộc Cữu Cách dẫn người khác vào trong thông đạo này, chỉ là nghĩ đến lợi ích của chuyện này với mình, mà không nghĩ đến chuyện sống chết của người khác.
Đối với Đoan Mộc Cữu Cách mà nói, mở thông đạo luân hồi, đối với Thánh đạo giới là công đức vô lượng, đối với gã mà nói cũng là một món công đức cực lớn.
Có được công đức này, gã chưa hẳn không thể tiến thêm được một bước.
Nếu như nói Hỗn nguyên là cực hạn, gã cũng sẽ không bị người ta giết ở nơi như này, cho dù Hỗn nguyên là cực hạn của tu luyện, vậy cũng có cao có thấp.
Diệp Mặc bây giờ cũng đã Chứng đạo, đối với chuyện công đức cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả, cũng có thể cảm ứng được một chút.
Chỉ có điều hắn vừa mới Chứng đạo, vẫn đang trong quá trình hoàn thiện đại thần thông.
Đối với công đức biết được một chút, chứ không phải nguyên vẹn.
Nhưng Diệp Mặc cũng không để ý đến những công đức này, đạo của hắn cũng là đạo của mình, không giống với bên ngoài.
Lúc trước khi hắn Chứng đạo, chấp niệm trên Cây Hỗn Độn bảo hắn khôi phục Thánh đạo giới, hoàn thiện Tiên đạo giới, lại bị hắn dứt khoát chém tan.
Khôi phục Thánh đạo giới và hoàn thiện Tiên đạo giới chính là công đức cực lớn, loại công đức Chứng đạo này đối với Thánh đế khác mà nói quả thực là đại đạo vô thượng.
Nhưng Diệp Mặc muốn chứng đại đạo của mình, hắn từng nói, cho dù hắn phải muốn hoàn thiện Tàn giới, cũng không liên quan gì đến công đức mà thiên đạo ban thưởng cho hắn.
Nếu không hắn chứng được đạo có lớn đi nữa, cũng là dưới thiên đạo, bị trói buộc.
Không ai dám nghĩ như vậy, nhưng Diệp Mặc lại dám nghĩ, là vì hắn có thế giới Hỗn độn, hắn có Cây Hỗn Độn, nếu không hắn cũng không thể nào nghĩ như vậy được.
Cho dù Đoan Mộc Cữu Cách làm việc không chân chính, Diệp Mặc cũng không thèm để ý, muốn chạy trốn, đương nhiên phải có chút giác ngộ mạo hiểm.
Đoan Mộc Cữu Cách có thể để lại thông đạo thoát mạng này, trong lòng hắn cũng vô cùng cảm kích.
Diệp Mặc cầm lấy Ô Đình châu, lập tức cảm nhận được một loại năm tháng trầm trọng và tang thương, bên trong dường như còn có khí tức hỗn độn loang lổ vô cùng.
Diệp Mặc không dùng thần thức quan sát Ô Đình châu này, đây là bảo vật trấn phái của Húc nguyệt Thánh đạo, hắn căn bản cũng không có ý lấy làm của riêng.
– Nếu viên châu này có thể dẫn tôi đến Thánh đạo Tàn giới, Diệp Mặc tôi nhất định sẽ xây dựng lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn, sẽ đem viên châu này trả lại cho Húc nguyệt Thánh đạo.
Diệp Mặc thề lời thề này hoặc là nói căn bản cũng không phải một lời thề, hắn không nói nếu không dựng lại Húc nguyệt Thánh đạo, chỉ là nói xây dụng lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn.
Cái này rất khác nhau, một là xây dựng một sơn môn là được, một là chẳng những phải tái kiến sơn môn, còn phát triển Húc nguyệt Thánh đạo.
Diệp Mặc đến chấp niệm Chứng đạo bảo hắn thề hắn cũng không dám chém rụng, làm sao có thể vì chuyện nhò này lại thề độc được? Đây không phải là tính cách của hắn.
Cho dù hắn có thể làm được, hắn cũng sẽ không dùng lời thề của mình để trói buộc, đây là bản tâm của hắn.
Hắn thà rằng giúp đõ không ràng buộc, cũng sẽ không thề độc trói buộc, trừ phi, hắn cảm thấy chuyện này thật sự đáng để thề như vậy.
Hắn từ khi tu luyện, trước giờ đều là lời hứa đáng giá nghìn vàng, có thề hay không thì cũng như nhau.
Tin hắn thì làm theo những gì hắn nói, không tin hắn, hắn cũng sẽ không dùng lời thề để chứng minh.
Cho dù Ô Đình châu không thể dẫn hắn quay về Thánh đạo Tàn giới được, Diệp Mặc vẫn tự tin mình có thể thông qua con đường khác để ra ngoài.
Một tiểu thế giới không có sự sống, vẫn không thể ngăn được hắn, chỉ là có trắc trở mà thôi.
Khi Diệp Mặc nói câu nói này, Ô Đình châu còn chưa có bất kỳ phản ứng nào, nhà đá này cũng không có bất kỳ phản ứng nào, rõ ràng cũng không hài lòng với lời thề của hắn.
– Lão đại, hình như không có tác dụng gì cả.
Vô Ảnh nhìn Ô Đình châu không chút phản ứng, buồn bực nói.
Nó thậm chí muốn nói với Diệp Mặc, không bằng để cho nó thề, nó thề cũng giống như ăn cơm hít thở vậy.
– Không phản ứng, chúng ta sẽ phá vỡ thế giới này, tự mình tìm đường về.
Chỉ là một thế giới đến sự sống cũng không có, cũng muốn chặn đường đi của ta sao.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, quay người ra khỏi nhà đá này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2087: Lại Quay Về Tàn Vực
Lại Quay Về Tàn Vực
D
iệp Mặc đoán chừng viên Ô Đình châu này cảm thấy những lời mình nói không có chút hương vị thề thốt nào, lúc này mới không phản ứng gì.
Hắn cũng định phá vỡ thế giới màu xám này, nếu như không thể để hắn tìm ra được đường ra, hắn đương nhiên sẽ phá vỡ nơi này.
Còn sau khi phá vỡ thế giới này, thế giới này có bị hủy diệt trong hư không hay không, Diệp Mặc cũng không muốn quản.
Trong nháy mắt Diệp Mặc quay người, Ô Đình châu trong tay hắn lập tức phát ra những đường ánh sáng màu đen, những đường ánh sáng này quét lên vách tường trong nhà đá, lập tức phát ra từng trận âm thanh ung ung, trong nháy mắt liền hình thành một lốc xoáy màu đen nhánh.
– Lão đại, hình như thành rồi.
Vô Ảnh cũng đã nhìn ra rồi, lốc xoáy đen nhánh này là một lốc xoáy truyền tống.
Diệp Mặc trong lòng sung sướng, Ô Đình châu có thể thỏa hiệp thì quá tốt rồi, ít nhất hắn không cần tiếp tục mò mẫm trong hư không này nữa.
– Mày vào trong Thế giới trang vàng trước đi, một mình tao là được rồi.
Diệp Mặc cho Vô Ảnh vào trong Thế giới trang vàng, hắn không chút do dự, trực tiếp một bước nhảy vào trong lốc xoáy kia.
Thần thức của hắn sớm đã quét vào trong lốc xoáy kia, biết lốc xoáy này không chút nguy hiểm, quả thực giống như những gì Vô Ảnh nói, đây là một lốc xoáy truyền tống.
Diệp Mặc vừa mới nhảy vào cái lốc xoáy này, liền cảm thấy một lực quay cực mạnh truyền đến.
Cho dù hắn có thần thức mạnh đi chăng nữa, cũng không thể nào kiên trì được dưới lực xoáy này.
Lực xoáy này cũng không kiên trì được bao lâu, liền giống như lập nên một thông đạo hư không vậy, chỉ nửa tuần hương sau, Diệp Mặc liền bị dẫn đi rơi vào trong một căn phòng đen kịt.
Diệp Mặc dùng thần thức quan sát, thần thức căn bản cũng không thể quét ra trong căn phòng này, còn chính giữa căn phòng lại có một bậc thang, bậc thang kéo dài lên trên, dường như không có điểm dừng.
Bậc thang này rất quen thuộc, Diệp Mặc làm sao còn không biết? Lúc trước trong động phủ trong Thặng Chính hồ, chính là nhìn thấy bậc thang này, khí tức giống nhau y hệt.
Lúc trước tu vi của hắn quá thấp, mãi chưa Chứng đạo, bậc thang này không ngờ không xuống được.
Bây giờ nghĩ lại hắn xuống cũng chẳng có tác dụng gì lớn, căn phòng đen thui này, Diệp Mặc đoán, chắc chính là nơi mà Đoan Mộc Cữu Cách dùng để kết nối với thông đạo U Minh.
Cũng không biết Đoan Mộc Cữu Cách chưa thông được thông đạo U Minh, hay là gã còn chưa bàn bạc xong với những đại năng của U Minh giới, nơi kết nối trong này không ngờ đến đây mà dừng, cũng không kéo dài đến thông đạo U Minh.
Diệp Mặc cũng không suy nghĩ làm thế nào để từ đây vào trong thông đạo U Minh, hắn thậm chí cũng không tìm kiếm, trực tiếp nhảy lên bậc thang đó.
Hắn rất lo lắng cầu thang này mình có thể lên trên được hay không, nếu như không thể lên trên được, thì còn đường ra nào khác không.
Diệp Mặc lo lắng hiển nhiên là dư thừa, hắn phát hiện sức lực của mình dùng trên cầu thang này nhỏ hơn nhiều so với từ trên đi xuống, huống chi tu vi của hắn cũng khác biệt một trời một đất so với lúc trước rồi.
Nhưng cầu thang này lại rất ngắn, tốc độ của Diệp Mặc cũng không chậm, hắn đi trên cầu thang này cũng phải tốn một canh giờ, lúc này mới lên đến đỉnh.
Đúng lúc Diệp Mặc muốn lấy U Minh thiết bài ra chuẩn bị mở miệng Âm Dương Ngư trên dỉnh kia, thì lối vào Âm Dương Ngư kia không ngờ lại tự động mở ra.
Một luồng sức mạnh cực âm lãnh lập tức ùa đến, trực tiếp dẫn bay Diệp Mặc từ trên cầu thang đó lên, rơi xuống đại điện trống rỗng.
May mà tu vi Diệp Mặc cũng tăng cao rồi, lúc này mặc dù vội vàng không kịp chuẩn bị, nhưng cũng không đến mức khiến hắn giống như lúc còn là tu vi Tiên đế, bị ngã lăn giữa đại điện.
Bức họa Âm Dương Ngư giữa đại điện sau khi Diệp Mặc hạ xuống giữa đại điện, lại lần nữa tự động đóng lại.
Diệp Mặc nhìn đại điện vô cùng quen thuộc này, trong lòng thầm im lặng.
Bao nhiêu năm trước, hắn rời khỏi nơi này, bấy nhiêu năm sau, hắn lại quay lại nơi này.
Bất luận Đoan Mộc Cữu Cách mở thông đạo U Minh kia có thành công hay không, Diệp Mặc trong lòng vẫn cảm ơn gã, hắn hai lần thoát nguy, đều dựa vào Đoan Mộc Cữu Cách.
Trong điện vẫn là không gian mênh mông, một số hoa văn trên vách tường trong đại điện vẫn còn.
Diệp Mặc biết hắn chỉ cần dùng Âm Minh thiết bài, là có thể từ bức họa thứ bảy quay về Thánh đạo Tàn giới.
Nhưng lần này hắn cũng không vội đi, lúc trước khi hắn nhìn thấy bức họa thứ nhất, suýt chút nữa thì bị mê hoặc tiến vào.
Bây giờ tu vi của hắn tăng rồi, lại đi xem xem mấy bức họa trước mặt cũng không sao.
Bức họa thứ nhất là một thằng nhỏ đang gánh nước, thần niệm của Diệp Mặc quét vào, lập tức lại lần nữa cảm thấy lực hút cực mạnh.
Nếu như Diệp Mặc vẫn là tu vi Tiên đế, thì lực hút này hắn tuyệt đối không thể ngăn lại được.
Bây giờ hắn đã Chứng đạo rồi, hắn có thể từ lực hút trên bức họa này cảm nhận được một luồng khí tức đạo vận nguyên thủy.
Từng luồng khí tức đạo vận lưu chuyển ra, giống như một Hổn nguyên Thánh đế đang truyền tụng đạo vận đại đạo của mình vậy, khiến người ta không nở để lọt một chữ.
Diệp Mặc mau chóng từ trong không gian này thoát ra ngoài, hắn chắc rằng, nếu như một người còn chưa chứng đạo nghe được luồng đạo vận đại đạo này, chắc chắn sẽ không bỏ qua, mà ngồi xuống diễn sinh đại đạo của mình.
Lúc trước tên giả mạo Thác Bạt Phi Dương kia, có lẽ chính vì cảm nhận được bức họa này, sau đó đã Chứng đạo trong này.
Diệp Mặc có pháp tắc đại đạo của riêng mình, đương nhiên sẽ không lĩnh ngộ đạo của Đoan Mộc Cữu Cách.
Hắn không để ý đến những pháp tắc đạo vận đại đạo kia, hắn cũng đã từ trong bức họa nhìn thấy từng đường tin tức, thằng nhỏ gánh nước này chính là Đoan Mộc Cữu Cách.
Nếu như hắn dùng Âm Minh thiết bài, có thể từ bức họa này truyến tống đến giới diện mà Đoan Mộc Cữu Cách đã từng sống.
Ánh mắt của Diệp Mặc từ trong bức họa đầu tiên chuyển lên bức họa thứ hai.
Bức họa thứ hai là hai người đang chạy như bay, từ trên bức họa này, Diệp Mặc cảm nhận được sự gian khổ tu đạo của Đoan Mộc Cữu Cách.
Trong hai người đang chạy này, cũng có một người là Đoan Mộc Cữu Cách. …
Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đứng trưóc sơn môn của Húc Nguyệt Thánh đạo, lần đầu tiên hắn đến nơi này, cũng không có chút cảm xúc gì với nơi này.
Lần thứ hai này, hắn lại phải tái tạo lại sơn môn Húc Nguyệt Thánh đạo, nhân sinh gặp gỡ thật vô thường.
Tông môn Húc Nguyệt Thánh đạo vẫn là bộ dạng các loại khe rãnh tung hoành, sông suối sụp đổ, sông ngòi khô nứt nẻ.
Là một Tố đạo Thánh đế, ánh mắt của Diệp Mặc sớm đã nhìn ra, phá hoại nơi này chắc có đại năng Vấn đạo.
Chẳng trách Đoan Mộc Cữu Cách lại vô cùng đau lòng như vậy, gã gì cũng là vì Thánh đạo giới mà làm việc, một số Thánh đế bước thứ nhất Vấn đạo thậm chí còn thấp hơn Vấn đạo cũng đến tham gia tấn công Húc Nguyệt Thánh đạo, hoàn toàn không coi Hỗn nguyên Thánh đế ra gì.
Lần này Diệp Mặc cũng không lập tức đi luôn, hắn là người coi một lời hứa đáng giá nghìn vàng.
Mặc dù không thề, nhưng hắn nếu như đồng ý với Đoan Mộc Cữu Cách sẽ tái tạo lại sơn môn Húc Nguyệt Thánh đạo, thì hắn sẽ làm được.
Diệp Mặc vừa mới bước vào bên trong tông môn tồi tàn của Húc Nguyệt Thánh đạo, từng đường khí tức pháp tắc nghiền nát từ trong khe rãnh tung hoành giao nhau, nhưng những khí tức pháp tắc này đối với Diệp Mặc bây giờ mà nói, căn bản cũng không có chút thương tổn nào.
Húc Nguyệt Thánh đạo hiển nhiên là bị người khác cố ý làm ra như này, những thần mạch dưới lòng đất bị phá hoại, đến địa thế xung quanh cũng hoàn toàn nứt toác.
– Đúng là ác độc.
Diệp Mặc trong lòng thầm than, tái kiến lại sơn môn của Húc Nguyệt Thánh đạo cũng không phải chuyện đơn giản.
Hắn cần phải tái kiến lại sông ngòi núi non sụp đổ xung quanh Húc Nguyệt Thánh đạo, hắn còn phải bổ sung thêm thần mạch trong này, thậm chí là hoàn thiện địa thế đứt gãy trong này.
Đoan Mộc Cữu Cách giúp hắn, xem ra hắn cũng phải bỏ sức ra không hề nhỏ.
Diệp Mặc lắc đầu, nhưng cũng khôg nghĩ nhiều.
Nếu như đồng ý rồi, cho dù có phải bỏ sức ra nhiều hơn nữa, hắn cũng có ý định giúp đỡ xây dụng lại Húc Nguyệt Thánh đạo.
Diệp Mặc trong đại điện dưới đáy hồ, từ trên bức họa thứ bảy cũng nhìn thấy bố cục tông môn của Húc Nguyệt Thánh đạo, bây giờ trong này bị huỷ hoại đến bộ dạng như này, Diệp Mặc vẫn có thể thông qua địa hình và khí thế tông môn trên tấm bản đồ trong này, phục hồi Húc Nguyệt Thánh đạo lại như cũ.
Lúc này Diệp Mặc đang đứng chính giữa đống phế tích của tông môn của Húc Nguyệt Thánh đạo, nghĩ làm thế nào để khôi phục lại sơn môn Húc Nguyệt Thánh đạo.
Từng kiến trúc và núi non của tông môn căn bản cũng không còn nữa, còn có một số sông núi cũng dần hoàn thiện trong thức hải của Diệp Mặc.
Đúng lúc đó, một đường linh quang từ trong sâu thẳm ý niệm của Diệp Mặc xoẹt qua, đó chính là khi hắn tu luyện đến tu vi cao, nắm trong tay được pháp tắc đại đạo nào, hắn có thể trong nháy mắt vung tay lên, liền có thể khiến Húc Nguyệt Thánh đạo trở lại bộ dạng cũ, chứ không phải hình thành mô hình trong thức hải của mình trước, rồi mới ra tay làm lại sau.
Suy nghĩ này trong nháy mắt liền khiến Diệp Mặc ngây dại, hắn cũng không nghĩ chuyện của Húc Nguyệt Thánh đạo nữa, hắn đang nghĩ một loại cảnh giới cao hơn, đó chính là Hỗn nguyên cảnh giới sao?
Đáng tiếc đường linh quang đó trong nháy mắt liền biến mất, Diệp Mặc thậm chí cũng không nắm chắc được.
Diệp Mặc bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, hắn lắc đầu, tu vi của hắn bây giờ vẫn còn cách xa Chứng đạo bước thứ ba Hỗn nguyên.
Bây giờ hắn còn đang giậm chân ở bước thứ nhất Tố đạo, cho dù Chứng đạo bước thứ hai Đạo nguyên đối với hắn mà nói cũng không thể chạm đến.
Hắn quyết định trước tien tìm người tái kiến lại Húc Nguyệt Thánh đạo tông môn, sau đó đến Trường Phí Thánh đạo đi tính nợ, rồi chuẩn bị quay về Tiên giới.
Quan trọng nhất chính là, hắn phải phong bế hoàn toàn lối vào từ Tiên giới thông đến Thánh đạo giới.
Diệp Mặc tin rằng, với tu vi bây giờ của hắn, cho dù nhất thời sẽ không thể nào lĩnh hội được trận pháp cần lĩnh, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn cuối cùng có thể hoàn thiện được trận pháp giới vực che chắn khí tức Tiên giới kia.
Đợi sau khi hắn hoàn thiện trận pháp đó rồi, hắn sẽ quay về Tiên giới, chuyên tâm nghiên cứu làm thế nào để đến Tu Chân giới.
Hắn không tin, Chân Thánh đế có thể quay về Tu Chân giới, hắn thì không quay về Tu Chân giới được.
Đúng lúc Diệp Mặc muốn quay người rời đi, thì một đường khí tức cực mờ mịt bị hắn bắt được.
Diệp Mặc chỉ nhúc nhích một chút, liền biến mất tại chỗ, đợi khi hắn xuất hiện rồi, cũng đã có hai người một nam một nữ đứng trước người hắn.
Hai người này đều chỉ là tu vi Tiên đế, không có chút năng lực chống cự trước mặt Diệp Mặc.
Hai người cũng biết tu vi của Diệp Mặc cao hơn họ nhiều, lại càng im lặng không nói gì.
– Hai người là ai? Đến Húc Nguyệt Thánh đạo có chuyện gì?
Diệp Mặc lạnh lùng hừ lạnh một tiếng nói, khí thế Thánh đế cực mạnh ép xuống.
Hai người không chịu nổi khí thề cường đại của Diệp Mặc, lập tức liền mở rộng lĩnh vực của mình ra muốn đối kháng lại với Diệp Mặc.
– Ồ …
Diệp Mặc nhìn thấy tướng mạo của người con gái thanh lệ thoát tục nói:
– Cô là người của Thần nữ Thánh môn sao?
Diệp Mặc và Cơ Tích của Thần nữ Thánh môn không biết đã đánh nhau bao nhiêu trận rồi, khí tức công pháp của Thần nữ Thánh môn chỉ cần lộ ra ngoài một chút thôi, là hắn có thể cảm nhận được.
Người con gái này nghe thấy Diệp Mặc nói ra lại lịch của cô, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2088: Tam Đại Thánh Môn
Tam Đại Thánh Môn
D
iệp Mặc chỉ suy nghĩ một chút liền hiểu đây là chuyện gì, người con gái của Thần nữ Thánh môn đều là Thần nữ, Thần nữ đương nhiên là thoát tục siêu phàm, cao hơn người bình thường, cao không thể chạm đến.
Càng không thể nào ở cùng với một người đàn ông được, điều này quả thực là chuyện lạ.
Còn Thần nữ trước mặt này lại đứng cùng với một người đàn ông, sắc mặt bối rối, rõ ràng là phản đồ của Thần nữ Thánh môn.
Mình nhận ra lai lịch của cô ấy, hiển nhiên sẽ vô cùng kinh hoảng.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý, trong mắt hắn Thần nữ Thánh môn cũng chỉ như vậy mà thôi, đừng nói là Thần nữ bình thường, cho dù là Thánh nữ Cơ Tích của Thần nữ Thánh môn, hắn cũng không cho rằng có nhiều Thần thánh lắm, cũng chỉ là một người con gái, cùng lắm là một người con gái xinh đẹp tu luyện công pháp đặc thù mà thôi.
Đệ tử của Thần nữ Thánh môn vụng trộm tìm một người đàn ông, người khác cảm thấy không tưởng tượng nổi, nhưng Diệp Mặc hắn thì lại cảm thấy bình thường, chuyện này cũng chẳng có gì là lớn lắm.
Hắn sở dĩ còn chưa đi, là muốn hỏi rõ hai người này muốn đến Húc Nguyệt Thánh đạo làm gì? Thần nữ tìm một người đàn ông không có gì là lạ, nhưng tìm một người đàn ông còn đến Húc Nguyệt Thánh đạo, thì hắn phải hỏi cho rõ.
– Vãn bối là Chư Ôn Mậu, mạo phạm đến tiền bối xin thứ tội.
Nguyệt Hà đến nơi này, đều là vì vãn bối, khẩn xin tiền bối đừng nói chuyện Nguyệt Hà đi cùng tôi đến đây ra ngoài.
Người đàn ông này kính cẩn nói với Diệp Mặc, mơ hồ, gã cũng che chắn trước Thần nữ tên Nguyệt Hà.
– Tiền bối, vãn bối chính là người của Thần nữ Thánh môn tên Lôi Nguyệt Hà, nhưng cũng không phải là Ôn Mậu đại ca yêu cầu tôi đến, là tôi chủ động yêu cầu đi cùng với Ôn Mậu đại ca, vãn bối tự nguyện trở lại Thánh môn lĩnh tội, không liên quan gì đến Ô Mậu đại ca, xin tiền bối thứ tội.
Thần nữ xinh đẹp kia nhìn thấy người đàn ông muốn đem hết trách nhiệm gánh lên vai mình, lập tức đứng ra giải thích, sự kinh hoảng lúc đầu đã dịu đi rất nhiều.
Diệp Mặc im lặng rồi nói:
– Tôi cũng không có ý kiến gì với anh anh em em hai người, hai người yêu nhau muốn làm gì thì làm, tôi cũng không biết Thần nữ Thánh môn là cái gì, cũng sẽ không đi đâm bị gạo …
Thấy Diệp Mặc nói vậy, Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà liền vui mừng, chỉ có điều sự vui mừng của bọn họ cũng chưa kịp thu lại, lời nói của Diệp Mặc đã xoay chuyển, ngữ khí lạnh lùng nói:
– Nhưng hai người phải nói cho tôi biết tại sao lại đến đây, mục đích đến Húc Nguyệt Thánh đạo là gì, nếu như nói dối nửa lời, thì đừng trách tôi không khách khí.
Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà sắc mặt lập tức lại căng thẳng, nhưng sự trầm mặc cũng không kéo dài bao lâu, Chư Ôn Mậu liền đứng ra ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Tiền bối, vãn bối không dám hỏi tiền bối là ai, vãn bối cũng quyết định sau khi Nguyệ Hà đi rồi, vãn bối cũng sẽ không sống một mình, cho nên vãn bối sẽ nói rõ nguyên nhân với tiền bối …
Diệp Mặc nhíu mày nói:
– Tôi cũng không nói giết hai người, cái gì mà đi rồi? Cái gì mà sống một mình?
– Ôn Mậu ca, em nói cho.
Lôi Nguyệt Hà sắc mặt lúc này cũng đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, sắc thái tái nhợt cũng đã biến mất.
Lôi Nguyệ Hà lại khom người hành lễ với Diệp Mặc, lúc này mới chậm rãi nói:
– Tiền bối chắc biết tông môn có thực lực mạnh nhất của Thánh đạo Tàn giới là ai chứ?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Chắc chính là Thần nữ Thánh môn các cô có đúng không?
Lôi Nguyệt Hà lắc đầu nói:
– Không phải, Thánh đạo giới năm đó có ba tông môn lớn, Thần nữ Thánh môn là yếu nhất trong số đó, mạnh nhất là Húc Nguyệt Thánh đạo.
Còn một tông môn khác là Đại Nhật Thần sơn.
Bây giờ Húc Nguyệt Thánh đạo tan thành mây khói, thực lực mạnh nhất không phải là Thần nữ Thánh môn, mà là Đại Nhật Thần sơn.
Lôi Nguyệt Hà theo bản năng nói xong, mới nghĩ ra những thứ đó chắc chắn Diệp Mặc cũng biết, cô có chút sợ hãi nói:
– Vãn bối vừa nãy nói nhiều rồi, những chuyện đó chắc tiền bối cũng biết.
Diệp Mặc cũng không tìm hiểu qua về Thánh đạo giới, làm gì có thể buết những chuyện này? Cái mà hắn biết đều là một số tin tức vỉa hè.
Lúc này chỉ có thể lúng túng nói:
– Cô cứ nói đi, những thứ này quả thực tôi không biết, tôi trước giờ vẫn luôn bế quan, bế quan hết … dù sao cô cũng coi như vô số năm là được rồi …
Lôi Nguyệt Hà và Chư Ôn Mậu đều có chút kinh dị nhìn Diệp Mặc, nhưng không dám phản bác lại, bọn họ cũng không biết những điều Diệp Mặc nói là thật hay giả.
Du sao tam đại tông môn cao cấp của Thánh đạo giới, đó cũng chính là ba lá cờ đầu của Thánh đạo giới, Diệp Mặc nói không biết, bọn họ cũng không dám tin lắm.
– Lúc trước Thánh nữ Thanh Vãn của Thánh môn tôi cứu Thánh đạo giới thoát khỏi xu thế tàn phá, bảo vệ được Thánh đạo Tàn giới.
Lúc này mới nhận được sự tôn kính của những tiên nhân trong Thánh đạo Tàn giới, tông môn tôi cũng được coi là đệ nhất tông môn của Thánh đạo Tàn giới.
Trên thực tế, trong Thánh đạo giới còn có một tông môn cũng giống như Thần nữ Thánh môn, không bị ảnh hưởng chút nào, đó chính là Đại Nhật Thần sơn.
Lôi Nguyệt Hà nói rất kỹ càng, Diệp Mặc cũng có chút hài lòng cổ vũ:
– Cô nói tiếo đi.
– Vâng.
Lôi Nguyệt Hà tiếp tục nói:
– Từ sau khi Húc Nguyệt Thánh đạo bị tiêu diệt một cách kỳ lạ, người của Đại Nhật Thần sơn rất ít xuất hiện, vô số vạn năm trôi qua, Đại Nhật Thần sơn mới có đệ tử tiếp tục ra khỏi tông môn xuất hiện trong Thánh đạo Tàn giớì.
Người của Thánh môn chúng tôi biết rõ, cho dù hai Thần nữ Thánh môn cộng lại, thực lực cũng không bằng Đại Nhật Thần sơn.
Diệp Mặc lúc này cũng hiểu ra chút ít, hắn nghi ngờ hỏi:
– Ý của cô là Đại Nhật Thần sơn muốn tiêu diệt Thần nữ Thánh môn?
Lôi Nguyệt Hà khẳng định đáp lại:
– Đại Nhật Thần sơn chính là muốn tiêu diệt Thần nữ Thánh môn chúng tôi.
– Đều là tông môn của Tàn vực, bọn họ sao lại làm như vậy?
Diệp Mặc lại hỏi.
– Đại Nhật Thần sơn sở dĩ bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, là vì chủ phong của Đại Nhật Thần sơn Đại Nhật Thần phong quy tắc không hoàn chỉnh, bị ô nhiễm khí tức, cho nên bọn họ hỏi mượn Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn để tế điện Đại Nhật Thần phong, một khi khí tức ô nhiễm của Đại Nhật Thần phong được rửa sạch rồi, thì thực lực của Đại Nhật Thần sơn sẽ tăng lên.
Nghe thấy Lôi Nguyệt Hà nói vậy, Diệp Mặc cảm giác không hiểu, hắn vẫn cau mày hỏi:
– Dùng Thánh nữ tế điện? Tế điện thế nào?
– Trên đỉnh cao nhất của Đại Nhật Thần sơn, cắt cổ Thánh nữ, sau đó mặc cho máu của Thánh nữ từ đỉnh Đại Nhật Thần phong xuống, cho đến khi khí tức của Thánh nữ Thánh môn chúng tôi tiêu tán, sự sống hoàn toàn bị Đại Nhật Thần phong hấp thu hết, tế điện lúc đó mới hoàn thành.
Lôi Nguyệt Hà ảm đạm thở dài:
Nói xong, cô lại bổ sung thêm:
– Đây cũng là một cái cớ của Đại Nhật Thần sơn mà thôi, một khi Thần nữ Thánh môn chúng tôi không cho mượn Thánh nữ, bọn họ lập tức lấy đó làm cớ động thủ, một khi chúng tôi cho mượn Thánh nữ rồi, bọn họ tế điện Đại Nhật Thần phong xong vẫn muốn động thủ.
Diệp Mặc biết rõ Cơ Tích là Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn, nhưng hắn cũng đoán ra Thánh nữ trong miệng mà Lôi Nguyệt Hà nói không phải là Cơ Tích, vì Cơ Tích lúc trước cũng đã từng nói với hắn, nói không biết Thần nữ Thánh môn có chuyện gì xảy ra, đã đổi ngôi vị Thánh nữ của cô ấy rồi.
Đại Nhật Thần sơn này cũng thật âm hiểm, Thánh đạo Tàn giới đều điêu linh như này rồi, hơn nnữa đâu đâu cũng là khe rãnh tung hoành, pháp tắc hỗn loạn, môn phái này còn muốn xưng vương xưng bá.
Nếu như cứ tiếp tục như này, Thánh đạo Tàn giới sẽ có một ngày sụp đổ hoàn toàn mất.
– Tôi nghe nói Đại Nhật Thần sơn có một vị thiên tài sắp Hỗn nguyên rồi, bọn họ làm như này chắc chính là vì trải đường cho vị thiên tài sắp Hỗn nguyên đó.
Dùng toàn bộ Thánh đạo Tàn giới cho y Chứng đạo, một khi y dung hợp toàn bộ Thánh đạo Tàn giới rồi, một lần nữa hoàn thiện lại Thánh đạo giới, thì Hỗn nguyên đại đạo của y cũng đại thành rồi.
Chư Ôn Mậu đứng bên ngắt lời nói.
Nói xong, gã lại căm hận nói:
– Tôi nghi ngờ Đại Nhật Thần sơn sớm đã có mưu đồ rồi.
– Anh nói một vị Đạo nguyên viên mãn của Đại Nhật Thần sơn chuẩn bị dung hợp lại toàn bộ Thánh đạo Tàn giới sao? Sau đó thông qua dung hợp Thánh đạo Tàn giới để Chứng đạo Hỗn nguyên?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi, đây chẳng phải là muốn đem Thánh đạo Tàn giới luyện hóa thành của riêng mình sao?
Đây cũng không phải là chuyện tàn nhẫn bình thường, vẻ ngoài thoạt nhìn hoàn thiện lại toàn bộ Thánh đạo Tàn giới là một công đức lớn, nhưng một Đạo nguyên Thánh đế cho dù là Hỗn nguyên Thánh đế muốn hoàn thành chuyện như này, cũng cần phải giết sạch sự sống mà nơi này có mới được.
Hoặc là nói cho dù không giết, một khi hoàn thiện lại quy tắc thế giới này, thì tất cả những sinh vật đang sống trong này, đều sẽ bị luyện hóa, hóa thành quy tắc Thánh đế của bản thân người luyện hóa.
– Đúng vậy.
Chư Ôn Mậu nói.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Cái này tuyệt đối không thể nào, nếu như chỉ là một Đạo nguyên Thánh đế, tuyệt đối không thể hoàn thành được chuyện này.
Diệp Mặc bây giờ cũng đã Chứng đạo Thánh đế, tu vi của hắn mặc dù thua xa Đạo nguyên, nhưng đối với Đạo nguyên cũng có sự am hiểu nhất định.
Hắn biết, cho dù là Đạo nguyên Thánh đế, cho dù cũng đã viên mãn rồi, cũng không thể nào luyện hóa được cả Thánh đạo Tàn giới.
Loại giới diện này một Đạo nguyên muốn luyện hóa, quả thực chính là tìm đến cái chết.
Chư Ôn Mậu tu vi quá thấp, chắc hẳn không hiểu những thứ này.
– Có lẽ y căn bản cũng không phải là Đạo nguyên, có lẽ đã Hỗn nguyên rồi.
Chư Ôn Mậu do dự một lát, lại nói.
Diệp Mặc trong lòng giật mình, nếu như là một Hỗn nguyên Thánh đế rồi, muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới, có được hay không?
Lúc trước nghe Thánh đạo giới có năm vị Hỗn nguyên Thánh đế, năm vị Hỗn nguyên Thánh đế này hạn chế lẫn nhau, đương nhiên không ai dám luyện hóa Thánh đạo giới.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc trước cho dù chỉ có một Hỗn nguyên Thánh đế, thì vị Hỗn nguyên Thánh đế đó cũng không luyện hóa nổi cả Thánh đạo giới.
Nhưng bây giờ lại khác, bây giờ Thánh đạo giới tàn phá tan hoang, một Hỗn nguyên Thánh đế nói không chừng quả thực có thể luyện hóa Tàn giới bị tàn phá thê thảm này, sau đó với đại thần thông của mình hình thành lại một giới diện mới, giới diện này có thể tương đương với thế giới Hỗn độn của hắn.
Nếu như có một tên như vậy thật, cho dù là mình cũng chỉ có thể chạy thoát khỏi nơi này, đối diện với Hỗn nguyên Thánh đế, hắn ngay cả tính mạng cũng nguy hiểm.
Ba người lúc này trầm mặc, Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ý dù sao phải chết của Chư Ôn Mậu nói rồi.
Nhưng hắn vẫn có chút nghi ngờ, cho dù Hỗn nguyên Thánh đế muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới cũng không có khả năng lớn lắm.
– Nếu như tiền bối không còn chuyện gì, hai người vãn bối xin cáo lui.
Nhìn thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói gì, Chư Ôn Mậu chủ động nói.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Lôi Nguyệt Hà, tôi và Cơ Tích của Thần nữ Thánh môn các cô cũng có chút quan hệ, cô ấy đã trở về chưa?
Thấy Diệp Mặc nói có chút quan hệ đến Thánh nữ Cơ Tích, Lôi Nguyệt Hà sững người, nhưng cô mau chóng phản ứng lại, mau chóng khom người đáo:
– Tiền bối, Cơ Tích Thánh nữ cũng đã quay về Thánh môn mấy năm rồi, chỉ có điều Thánh nữ bây giờ không còn là Cơ Tích Thánh nữ nữa, mà là một vị Thánh nữ khác của Thánh môn chúng tôi.
Diệp Mặc sau khi nghe thấy vậy trong lòng vui mừng, Cơ Tích đã trở về, hắn cũng có thể đến đòi cái hồ lô rồi, người con gái này còn chưa chết, ngược lại cũng là may mắn, hồ lô Tam Bảo Hỗn Nguyên của hắn xem ra sắp hợp thể rồi.
Còn Thần nữ Thánh môn đổi Thánh nữ, đó cũng không phải chuyện hắn nên quản.
– Được, tôi rất hài lòng với câu trả lời của hai người, bây giờ tôi còn một câu hỏi cuối cùng, chính là hai người tại sao lại đến Húc Nguyệt Thánh đạo?
Nghĩ đến hồ lô Tam bảo Hỗn nguyên sắp được hợp thể, tâm trạng của Diệp Mặc cực kỳ tốt.
Chư Ôn Mậu thở dài, biết không trả lời không được, gã chỉ có thể khom người nói với Diệp Mặc:
– Vì vãn bối chính là đệ tử duy nhất còn sống của Húc Nguyệt Thánh đạo.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2089: Hỏa Linh Tiểu Thanh
Hỏa Linh Tiểu Thanh
A
nh là đệ tử của Húc nguyệt Thánh đạo? Nếu như là anh đệ tử của Húc nguyệt Thánh đạo, vì sao lại lén lút đến nơi này?
Diệp Mặc kinh dị nhìn Chư Ôn Mậu nói.
Chư Ôn Mậu cũng không còn ấp a ấp úng nữa, trực tiếp nói:
– Vì Húc nguyệt Thánh đạo chính là vì bị Đại nhật Thần sơn tiêu diệt.
– Anh nói Đại nhật Thần sơn tiêu diệt Húc nguyệt Thánh đạo?
Diệp Mặc sau khi lặp lại lần nữa, trong lòng dường như cũng hiểu ra chút ít, chằng trách Chư Ôn Mậu nói Đại nhật Thần sơn sớm đã có mưu đồ rồi.
Nếu như Đại nhật Thần sơn có Hỗn nguyên Thánh đế có mưu đồ với Thánh đạo Tàn giới thật, sớm tiêu diệt Húc nguyệt Thánh đạo cũng không phải không có khả năng.
Diệp Mặc cân nhắc một chút rồi hỏi:
– Húc nguyệt Thánh đạo bị tiêu diệt, cũng đã là chuyện của mấy trăm vạn năm trước rồi, xem ra anh hình như còn kém xa cái tuổi này …
– Vì Húc nguyệt Thánh đạo bị tiêu diệt, nguyên thần của vãn bối may mắn thoát được, vãn bối may mắn, gặp được một gốc La Tiêu Ngộ Mộc tố thể.
Vãn bối sua khi tố thể, tu luyện lại.
Sau đó gặp Nguyệ Hà sư muội, không có Nguyệt Hà, thì tôi cũng không thể nào kiên trì trong Thánh đạo Tàn giới đến ngày hôm nay được.
Chư Ôn Mậu dường như nhớ đến chuyện cũ, thổn thức không thôi.
Diệp Mặc cảm giác Chư Ôn Mậu không nói khoác, hắn nhìn Chư Ôn Mậu muốn rời đi nói:
– Tôi và Đoan Mộc Cữu Cách của Húc nguyệt Thánh đạo cũng có chút quan hệ, lần này tôi đến đây chính là muốn tái kiến lại sơn môn của Húc nguyệt Thánh đạo, nếu như anh dám ở lại, thì giúp tôi một tay, tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo.
– Hỗn nguyên sư tổ Đoan Mộc Cữu Cách của Húc nguyệt Thánh đạo chúng tôi …
Chư Ôn Mậu lập tức sững người, khi Húc nguyệt Thánh đạo bị tiêu diệt, toàn bộ tông môn đều chờ đợi sư tổ trở về, nhưng sư tổ đến cuối cùng cũng không trở lại.
– Chuyện này nói thì rất dài dòng, nếu như anh đồng ý giúp đỡ, thì chúng ta đến Trường Phí Thánh Đạo thành nói đi.
Diệp Mặc biết, muốn tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo, thì phải đến Trường Phí Thánh Đạo thành.
Rất nhiều nguyên liệu trong phường thị không mua được, chỉ có trong Thánh Đạo thành mới có thể mua được.
…
Một lúc lâu sau, Chư Ôn Mậu cũng từ miệng của Diệo Mặc hiểu ra toàn bộ, khi biết sư tổ Đoan Mộc Cữu Cách không thể nào quay về, Chư Ôn Mậu im lặng.
Gã thường trốn trong Húc nguyệt Thánh đạo, chính là vì mong đợi có một ngày sư tổ có thể quay về.
– Diệp tiền bối, nếu như tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo, tôi sợ Đại nhật Thần sơn sẽ …
Chư Ôn Mậu lo lắng nói, gã cũng biết tên của Diệp Mặc rồi, nhưng đối với chuyện Diệp Mặc muốn tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo cũng không chắc chắn lắm.
Nếu như không biết chuyện của Đại nhật Thần sơn, Diệp Mặc sẽ không do dự trực tiếp thánh lập Húc nguyệt Thánh đạo, bây giờ Diệp Mặc đã biết Đại nhật Thần sơn là kẻ đối đầu của Húc nguyệt Thánh đạo, đương nhiên sẽ không liều lĩnh đi xây dựng lại Húc nguyệt Thánh đạo, mà hắn muốn hiểu rõ hiện trạng của Đại nhật Thần sơn bây giờ như nào, còn áp chế Húc nguyệt Thánh đạo nữa hay không.
Hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Chư Ôn Mậu nói:
– Trong nhẫn trữ vật này có nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm …
Chư Ôn Mậu run tay, suýt chút nữa thì đánh rơi nhẫn trữ vật xuống đất, thứ khan hiếm nhất trong Thần Phần vực không chỉ có Thần tinh, còn có Thần linh mạch.
Đến Thần linh mạch hạ phẩm cũng hiếm, đừng nói gì là Thần linh mạch thượng phẩm.
Diệp Mặc đưa cho gã nhẫn trữ vật này, lại nói trong đó có nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, điều này quả thực quá kinh người.
Diệp Mặc cũng biết trong này Thần linh mạch khan hiếm, hắn vốn dĩ định tặng đoạn Thần linh mạch cho Húc nguyệt Thánh đạo, bây giờ lấy nửa đoạn này ra góp tài nguyên xây dựng lại sơn môn Húc nguyệt Thánh đạo, nửa đoạn còn lại đến lúc đó hắn sẽ giúp Húc nguyệt Thánh đạo bố trí Tụ linh đại trận, làm Thần linh nguyên.
– Diệp tiền bối …
Ngữ khí của Chư Ôn Mậu có chút gượng gạo, nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm nói không chừng có thể để gã Chứng đạo rồi.
– Đây là tài nguyên để xây dựng lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn, anh dùng nửa đoạn Thần linh mạch này mua sắm nguyên liệu trong Trường Phí Thánh Đạo thành, đợi tôi quay về.
Nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm đối với Diệp Mặc cũng không phải là nhiều, nhưng bây giờ Diệp Mặc cũng không giàu có, cộng thêm hắn còn phải tu luyện, cho nên chỉ dùng một đoạn Thần linh mạch xây dựng lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn trước rồi tính tiếp.
Nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm đối với Diệp Mặc mà nói cũng không giàu có, nhưng trong mắt Chư Ôn Mậu thì lại quá đủ rồi.
Bây giờ tài nguyên trong Thánh đạo Tàn giới thiếu thốn, đừng nói là nửa đoạn Thần linh mạch thượng phẩm, cho dù là Thần linh mạch hạ phẩm, gã cũng có thể đổi lấy vô số Thần tinh, tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn.
– Tiền bối xin yên tâm, tôi nhất định sẽ mua được đồ tái kiến lại Húc nguyệt Thánh đạo sơn môn, đợi tiền bối quay về.
Chư Ôn Mậu lúc này cũng đã bình tĩnh lại sự kích động trong lòng mình, lập tức chắc như đinh đóng cột nói.
Diệp Mặc lại nói với Lôi Nguyệt Hà:
– Tôi phải đến Đại nhật Thần sơn và Thần nữ Thánh môn xem sao, còn thân phận của cô thì cô không cần lo lắng, tôi quen biết Cơ Tích, có thể khiến cô thoát khỏi Thần nữ Thánh môn chắc cũng không phải việc gì khó.
Bây giờ cô cứ ở trong Trường Phí Thánh Đạo thành, giúp Chư Ôn Mậu.
Diệp Mặc nghĩ, Cơ Tích cho dù đưa hồ lô cho hắn rồi, cũng còn nợ hắn.
Nếu như đến chút giúp đỡ nhỏ vặt này cũng không muốn giúp, thì Cơ Tích đó cũng quá vô liêm sỉ rồi.
Lôi Nguyệt Hà là Thần nữ, Diệp Mặc biết địa vị của Thần nữ trong này, cho dù Chư Ôn Mậu có chuyện gì, Lôi Nguyệt Hà mượn tên tuổi của Thần nữ Thánh môn cũng có thể xử lý được.
– Cảm ơn tiền bối, vãn bối xin lĩnh hội.
Lôi Nguyệt Hà kích động nói, có thể quang minh chính đại ở cùng Chư Ôn Mậu, đối với cô mà nói cũng đã đủ rồi.
…
Diệp Mặc cũng không tiến vào Trường Phí Thánh Đạo thành, hắn bây giờ muốn đến Thần nữ Thánh môn đòi nợ, đồng thời còn muố đến Đại nhật Thần sơn xem sao.
Hồ lô Tam bảo Hỗn nguyên trong tay Cơ Tích, Diệp Mặc muốn sớm lấy về, đồ chỉ đặt trên người mình mới yên tâm được.
Sau khi tạm biệt Chư Ôn Mậu trong Trường Phí Thánh Đạo thành, Điệp Mặc dựa theo miếng ngọc giản bản đồ của Lôi Nguyệt Hà, bay một ngày, mới dừng lại, trên đường tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Lại quay về Thế giới trang vàng, chuyện đầu tiên Diệp Mặc muốn làm là luyện hóa cây thương ngắn ba thước kia, Diệp Mặc chắc rằng cây thương ngắn đó không phải là thứ tầm thường, pháp bảo bình thường không thể nào giết được Đoan Mộc Cữu Cách.
Cầm cây thương ngắn lên, một luồng khí tức hỗn laọn ác liệt từ trong cấm chế mà hắn đánh lên tràn ra, có sát khí, oán khí, âm khí, thậm chí còn có cả khí tức đạo ngân xen lẫn với nhau.
Diệp Mặc bố trí trận bàn thời gian, rồi loại bỏ cấm chế đi, bắt đầu luyện hóa cây thương ngắn này.
Trận bàn thời gian vận chuyển thời gian ba ngày, Diệp Mặc luyện hóa cũng là một năm, vẫn không thể nào luyện hóa được cây thương ngắn này, cho dù khí tức vô cùng pha tạp kia, hắn cũng chỉ có thể từ từ mài mòn đi mà thôi.
Nhưgn Diệp Mặc lại biết được tên của cây thương ngắn này, tên của cây thương ngắn ba thước này cực kỳ nghịch thiên, tên Thí Đạo, là một loại nguyên liệu vô danh, trải qua vô số năm thai nghén, mà hình thành nên một cây thương ngắn.
Diệp Mặc dừng luyện hóa cây thương ngắn này, thứ nhất hắn không thích cái tên này, đạo có cao thấp, bất kỳ người nào đều có đạo của riêng mìn, cây thương này tên Thí Đạo, chính là nói cho dù tu vi có cao đi nữa, chỉ cần ngưng luyện đạo vận của mình, sau này cũng có thể gặp phải sự cắn trả của cây thương này.
Thứ hai bản thân Diệp Mặc cũng không thích dùng thươg, huống chi khí tức của cây thương này lại vô cùng pha tạp.
Cây thương này không biết đã chém giết bao nhiêu sinh linh, cứ tiếp tục, tuyệt đối sẽ giết thêm càng nhiều sinh linh hơn nữa.
Hơn nữa cái này là bản thân cây thương quyết định, cho dù người có tu vi cực cao đi nữa, sử dụng cây thương này, cũng khó tránh khỏi không bị cắn trả.
Nhưng nguyên liệu luyện chế cây thương này lại là vật Tiên thiên, có thể nói cho đến bây giờ, là nguyên liệu tốt nhất mà Diệp Mặc từng thấy.
Không tiếp tục luyện hóa cây Thí Đạo này, Diệp Mặc ngay lập tức liền nghĩ đến Tử Đao của hắn, Tử Đao của hắn cho dù đến bây giờ, cũng chỉ có thể coi như là Thần khí hạ phẩm mà thôi, thậm chí còn không đến.
Nguyên nhân chủ yếu chính là vì hắn còn chưa có nguyên liệu tốt, đương nhiên, trình độ luyện khí của hắn cũng kém một chút.
Nhưng Tử Đao khác với những bảo vật khác, Tử Đao có thể dung hợp với nguyên liệu, chỉ cần đem nguyên liệu của hắn dung hợp với Tử Đao, thì có thể luyện chế thành pháp bảo vô thượng.
Nhìn cây thương ngắn Thí Đạo trong tay mình, Diệp Mặc cũng đã động lòng rồi.
Đoán chừng không ai có thể nghĩ như Diệp Mặc, đem pháp bảo Tiên thiên vô thượng này luyện hóa rồi dung hợp với Thần khí hạ phẩm của mình.
Thứ mà bây giờ Diệp Mặc lo lắng nhất chính là Thần diễm Thanh Như Hiểu Thiên của hắn có thể hòa tan được Thí Đạo này không, nếu như Thanh Như Hiểu Thiên không thể hòa tan được, thì hắn cho dù có muốn làm như này đi nữa, cũng không công.
Diệp Mặc vừa mới phóng ra Thanh Như Hiểu Thiên, liền cảm thấy Thanh Như Hiểu Thiên của mình dường như có chút khác biệt, hắn thậm chí có thể cảm nhận được cảm xúc của Thanh Như Hiểu Thiên, đây là chuyện gì vậy?
Một đường khí tức non nớt truyền đến, Diệp Mặc bật thốt lên nói:
– Mày là Hỏa linh, Hỏa linh của Thanh Như Hiểu Thiên?
Nói xong Diệp Mặc liền cảm thấy chắc chắn, Thanh Như Hiểu Thiên của mình diễn sinh ra Hỏa linh, quả nhiên khí tức mà Thanh Như Hiểu Thiên truyền đến càng lúc càng hoàn thiện, đúng là Hỏa linh, hơn nữa còn là Hỏa linh vừa mới thai nghén ra chưa lâu.
Diệp Mặc trong lòng vui mừng, mồi lửa khi là Tiên diễm có thể diễn sinh ra Hỏa linh, Vụ Liên Tâm Hỏa của hắn đảng cấp quá thấp, sau đó cũng chưa dùng qua, ngược lại cũng không thèm để ý.
Nhưng khi Thanh Như Hiểu Thiên của hắn thăng cấp lên Tiên diễm, cũng không diễn sinh ra Hỏa linh, bây giờ Thanh Như Hiểu Thiên thăng cấp lên Thần diễm có một khoảng thời gian không ngờ lại diễn sinh ra Hỏa linh.
Mặc dù Hỏa linh còn chưa thể kết nối hoàn chỉnh với hắn được, nhưng cũng có thể biểu đạt được cảm xúc của mình rồi.
– Sau này tao gọi mày là Tiểu Thanh.
Diệp Mặc cười ha hả, tâm trạng rất tốt, vốn dĩ hắn muốn dùng Thanh Như Hiểu Thiên luyện hóa Thí Đạo, không ngờ Thanh Như Hiểu Thiên lại diễn sinh ra Hỏa linh.
Hỏa linh này chỉ cần qua một khoảng thời gian nữa, là có thể tự mình giao lưu cùng hắn.
– Tiểu Thanh, bây giờ tao muốn dùng mày để luyện chế cây thương gãy này, tiêu hủy toàn bộ khí tức pha tạp và tạp chất trong cây thương này, sau đó dung hợp vào trong Tử Đao cho tao.
Mày xem có được không?
Diệp Mặc càng vui vẻ nói, Thần vật như Thí Đạo trong miệng Diệp Mặc, đã thành một cây thương gãy rồi.
Thanh Như Hiểu Thiên truyền đến khí tức không thành vấn đề, rõ ràng không hài lòng với sự nghi ngờ của Diệp Mặc.
Nhưng Thí Đạo trong tay Diệp Mặc lại phát ra khí thế cuồng bạo, rõ ràng không cam tâm để Thanh Như Hiểu Thiên luyện hóa.
Diệp Mặc cũng không cần quan tâm nhiều, trực tiếp ném Thanh Như Hiểu Thiên lên tren Thí Đạo, Thanh Như Hiểu Thiên trực tiếp bao trùm lấy Thí Đạo, phát ra mồi lửa màu xanh vô cùng ác liệt đáng sợ.
Từng âm thanh đùng đùng truyền đến, khí tức thô bạo bên ngoài cây thương bị Thanh Như Hiểu Thiên thiêu hủy.
Nhưng mấy ngày sau, cây thương ngắn vẫn là cây thương ngắn, Thanh Như Hiểu Thiên mặc dù không ngừng đốt cháy, vẫn không thể nào hòa tan được.
Chỉ có điều khí tức pha tạp đó càng lúc càng yếu đi, xem ra Tiểu Thanh chỉ cần thiêu hủy được khí tức pha tạp này, thì có thể hòa tan cây thương ngắn này rồi.
– Thật lợi hại.
Thanh Như Hiểu Thiên cũng đã là Thần diệm rồi, có thể nói là mồi lửa mạnh nhất của giới diện này, không ngờ lại không thể nào hòa tan được cây thương ngắn này.
Diệp Mặc truyền tin đến cho Tiểu Thanh, để Thanh Như Hiểu Thiên từ từ thiêu đốt, không cần gấp gáp, hắn rời khỏi Thế giới trang vàng.
Thanh Như Hiểu Thiên có Hỏa linh, tiếp tục hòa tan cây thương ngắn này, cũng không cần hắn lúc nào cũng phải nhìn chằm chằm.
Chỉ cần bắt đầu hòa tan, thì Hỏa linh cho hắn một tin tức là được rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2090: Dự Lễ Thánh Nữ Kỳ Đạo
Dự Lễ Thánh Nữ Kỳ Đạo
L
úc này Diệp Mặc đang đứng ở cổng của một phường thị không nhỏ, nhìn bốn chữ bên ngoài phường thị, phường thị Lộc Hạp.
Phường thị này mặc dù không nhỏ, nhưng lại là một phường thị lộ thiên, cho dù có kiến trúc, cũng có chút lộn xộn.
Diệp Mặc sở dĩ dừng lại ở đây, là vì phường thị này hắn cũng đã đến một lần.
Lần đầu tiên hắn đến đây, chính là vì đeo một cái mặt nạ, kết quả bị coi thành Thác Bạt Phi Dương mà bị tấn công.
Vốn dĩ Diệp Mặc cũng không định vào phường thị, nhưng trong phường thị truyền đến một đường thần thức quen thuộc, đường thần thức đó quay một vòng trên người hắn sau đó lập tức lộ khí vui mừng.
Diệp Mặc cũng đã nhận ra đường thần thức này là của ai, hắn đang định tiến vào phường thị, thì chủ nhân của đường thần thức đó lại càng nhiệt tình hơn hắn, dường như cùng lúc nhìn thấy Diệp Mặc cũng đã ra khỏi phường thị, rồi hạ xuống bên cạnh Diệp Mặc.
– Diệp Mặc, thật không ngờ, không ngờ có thể gặp được anh ở đây, quả thực khiến người ta vô cùng mừng rỡ …
Giọng nói là một giọng nữ, nhưng khi cô nhìn thấy khí tức của Diệp Mặc vẫn còn là tu vi Tiên đế, lập tức thu lại sự mừng rỡ của mình.
Đứng trước Diệp Mặc là một người con gái chân mày lá liễu, ánh mắt cực kỳ sáng.
– Hóa ra là Anh Dao tiên tử, chúc mừng Anh Dao tiên tử Chứng đạo thành công, thành Tố đạo cường giả.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra Đan Anh Dao vì sao lại thu lại sự mừng rỡ của cô, là vì cô cũng đã Chứng đạo thành công rồi, còn mình thì vẫn là tu vi Tiên đế, cô sợ đả kích đến mình.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý, pháp tắc của Thánh đạo Tàn giới không đầy đủ, quy tắc thiên địa hỗn loạn.
Hắn Chứng đạo trong thế giới Hỗn độn của mình, đạo vận và pháp tắc cũng mượt mà hơn Thánh đế khác nhiều, những Thánh đế Chứng đạo trong Tàn giới không nhìn ra tu vi của hắn cũng là chuyện bình thường.
– Diệp sư huynh thật vượt quá sự dự liệu của tôi, lúc trước tôi còn cho rằng Diệp huynh là một Tôn giả thật.
Đan Anh Dao nhìn Diệp Mặc tóc đen nhánh, có chút im lặng, lúc trước cô đoán Diệp Mặc không phải là một La hán, nhưng cho dù không tìm được chứng cớ, lần này nhìn thấy Diệp Mặc, hắn làm gì còn có chút bộ dạng Tôn giả nào nửa.
Đối với chuyện Diệp Mặc không phải là La hán, Đan Anh Dao cũng không ngạc nhiên, dù sao cô cũng từng đoán ra.
Thứ mà cô ngạc nhiên chính là, Diệp Mặc làm sao từ biên giới của Thần Phần vực ra ngoài, có lẽ hắn có một miếng phù lục cao cấp, nên mới có thể từ biên giới của Thần Phần vực ra ngoài.
Nhưng những chuyện này cô cũng không muốn hỏi Diệp Mặc, Diệp Mặc lộ ra sức chiến đấu cường hãn, cho dù chưa Chứng đạo, cũng khiến cô sinh lòng khâm phục.
– Chút thành tựu mà thôi, tố chất của Diệp sư huynh còn tốt hơn tôi.
Sau nàu chắc chắn sẽ còn đi xa hơn tôi nhiều.
Đan Anh Dao nói một câu khó hiểu, nói xong, cô lập tức chuyển đề tài nói:
– Diệp huynh có muốn đến phường thị Lộc Hạp ngồi một lát không?
Diệp Mặc không phải là La hán, cô vẫn có chút nghi ngờ Diệp Mặc có quan hệ gì đó với Thác Bạt Phi Dương, chỉ có điều cảm quan của cô với Diệp Mặc không tệ, cũng không ỷ tu vi mạnh mà cưỡng chế Diệp Mặc.
– Đương nhiên không vấn đề gì.
Diệp Mặc vui vẻ đồng ý, hắn cũng muốn hỏi thăm Đan Anh Dao chút việc.
…
Đan Anh Dao xuất thân Đan đô Thần phủ, địa vị vốn dĩ rất cao quý rồi, bây giờ cô thăng cấp Thánh đế, dịa vị lại càng tôn quy hơn.
Những người nhìn thấy cô trong phường thị ai nấu đều hành lễ thăm hỏi, tự giác nhường đường sang một bên.
Sau khi mời Diệp Mặc vào trong một Tiên tức lâu, Đan Anh Dao chủ động giúp Diệp Mặc rót một chén Tiên trà.
Diệp Mặc biết rõ Đan Anh Dao tại sao lại khách khí với hắn như vậy, nếu đối phương muốn cầu cạnh hắn, hắn không bằng hỏi trước một số chuyện.
Không đợi Đan Anh Dao mở miệng hỏi thăm, Diệp Mặc liền chủ động nói:
– Anh Dao tiên tử, tôi muốn hỏi một chút, cô có biết Tam đại Thánh môn của Thánh đạo giới không?
Đan Anh Dao nhoẻn miệng cười nói:
– Nếu như lúc trước anh hỏi tôi, tôi quả thực là không biết, nhưng tôi gần đây tôi mới biết, Tam đại Thánh môn của Thánh đạo giới chỉ còn lại Đại nhật Thần sơn và Thần nữ Thánh môn.
Húc nguyệt Thánh đạo cũng đã bị tiêu diệt rồi, trong Thánh đạo Tàn giới, chỉ cần người đời trước đều có thể biết rõ.
Không đúng, Diệp Mặc nghĩ đến lúc trước hắn hỏi thăm Đỗ Khải Khê, Đỗ Khãi Khê không biết Húc nguyệt Thánh đạo.
Chẳng lẽ Đỗ Khải Khê cũng giống như hắn, đến từ một nơi khác? Hay là vì Đỗ Khải Khê tuổi tác không lớn, cho nên chưa từng nghe nói qua?
Diệp Mặc như không có chuyện gì xảy ra nói:
– Vì sao hỏi Anh Dao tiên tử sớm một chút, Anh Dao tiên tử lại không biết chứ?
Đan Anh Dao lơ đễnh đáp:
– Vì gần đây Thần nữ Thánh môn xảy ra một số chuyện nghiêm trọng.
Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn phải đến Đại nhật Thần sơn, vì Đại nhật Thần sơn kỳ đạo.
Thần nữ Thánh môn là đệ nhất tông môn trong Thánh đạo Tàn giới.
Thiệp mời của Thần nữ Thánh môn phát ra, mời tất cả các vị Thánh đế của Thánh đạo Tàn giới đến Thần nữ Thánh môn dự lễ.
Tôi cũng là người trong danh sách khách mời, cũng chính vì những thứ này, tộc trưởng của Đan gia tôi lúc này mới nói với tôi về chuyện Tam đại Thánh môn.
Diệp Mặc từ khi xuất đạo đến nay, cũng đã lăn lộn trong nguy hiểm, không biết gặp bao nhiêu chuyện hiểm ác rồi.
Lời nói của Đan Anh Dao vừa nói ra, hắn kết hợp với những gì mà Lôi Nguyệt Hà lúc trước nói, lập tức liền hiểu ra.
Cái gì mà kỳ đạo, căn bản chính là dùng Thánh nữ để tế Đại nhật Thần phong.
Đại nhật Thần sơn biết chuyện này, Thần nữ Thánh môn cũng biết chuyện này.
Thần nữ Thánh môn biết rõ thực lực của bọn họ không bằng Đại nhật Thần sơn, cho nên mới mời các Thánh đế Chứng đạo, một khi Thánh nữ của bọn họ bị Đại nhật Thần sơn cắt cổ tế núi rồi, bọn họ lập tức sẽ tuyên bố tin tức này.
Đại nhật Thần sơn phải đối mặt với sự tức giận của đám đông, kẻ địch tạm thời của bọn họ không chỉ là Thần nữ Thánh môn nữa, mà là toàn bộ Thánh đế của Tháng đạo giới.
Đồng thời Thần nữ Thánh môn lại càng có được sự ủng hộ của nhiều người, khiến tất cả Thánh đế của Thánh đạo giới đối mặt với Đại nhật Thần sơn.
Thần nữ Thánh môn tính toán theo bọn họ thấy cũng không tệ, nhưng kiểu tính toán này Diệp Mặc thấy rằng cũng chỉ có thể nói là quá ngây thơ.
Diệp Mặc cũng không có hứng với chuyện này, chỉ là muốn tìm được Cơ Tích trước khi Thánh nữ được đưa đến Đại nhật Thần sơn, lấy lại hồ lô thuộc về mình, còn Thần nữ Thánh môn và Đại nhật Thần sơn đánh nhau như nào, hắn cũng không có hứng đi quản.
– Vậy Anh Dao tiên tử biết tình hình cụ thể của Tam đại Thánh môn không?
Đan Dao Anh lắc đầu nói:
– Tôi không rõ ràng lắm, Diệp huynh nếu như muốn biết tình hình của Tam đại Thánh môn, tôi có thể quay về hỏi kỹ một chút, sau đó lại mang một miếng ngọc giản cho Diệp huynh là được.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi cũng chỉ là tiện miệng hỏi mà thôi, không cần phiền toái như vậy.
Đan Dao Anh cũng không để ý, tiếp tục nói:
– Oanh Hoài tiền bối của Thần nữ Thánh môn sẽ đến Trường Phí Thánh Đạo thành đón chúng tôi, tôi cũng vừa mới đến phường thị Lộc Hạp, có thể gặp Diệp huynh, thật là may mắn.
Cô không cảm thấy sự mất mát của Diệp Mặc, đối với tâm tính của Diệp Mặc lại càng coi trọng hơn, lúc nói chuyện cũng không còn cẩn thận như lúc trước nữa.
Diệp Mặc không tiếp lời, hắn muốn đến Thần nữ Thánh môn, tốt nhất là đến Thần nữ Thánh môn trước khi Đại nhật Thần sơn đến.
Hắn vừa mới từ Trường Phí Thánh Đạo thành đi ra, đương nhiên sẽ không quay lại lần nữa.
Thấy Diệp Mặc dường như cũng không muốn nói chuyện lắm, Đan Anh Dao lúc này mới hỏi:
– Diệp huynh, tôi muốn hỏi một chút, anh có phải đã từng gặp Thác Bạt Phi Dương không? Hoặc là …
Diệp Mặc biết Đan Anh Dao gọi hắn đến chắc chắn là chuyện này, hắn vốn dĩ định thừa nhận, bây giờ Đan Anh Dao hỏi, hắn dứt khoát gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi từng gặp Thác Bạt Phi Dương …
– Cái gì, anh… anh…
Đan Anh Dao đột nhiên đứng dậy, chỉ Diệp Mặc run giọng nói, một sự tức giận lên đến cực điểm từ trên người cô phát ra.
Cô lúc này cũng chắc chắn lúc trước người có gương mặt Thác Bạt Phi Dương đó chính là Diệp Mặc, nói cách khác Diệp Mặc giết Thác Bạt Phi Dương, dùng da mặt của Thác Bạt Phi Dương kuyện chế mặt nạ.
Thấy sát khí bành trướng trên người của Đan Anh Dao, Diệp Mặc quả thực cũng không có tâm trạng đánh nhau với cô, thở dài nói:
– Chuyện mà tôi muốn nói chính là, Thác Bạt Phi Dương mà tôi gặp là giả, gã đeo một chiếc mặt nạ.
Mặc dù tôi không luyện chế qua cái mặt nạ đó, nhưng tôi biết, chiếc mặt nạ đó tuyệt đối không phải là luyện chế từ da mặt của Thác Bạt Phi Dương, mà là mặt nạ có thể biến hóa khuôn mặt.
Nói xong Diệp Mặc lấy chiếc mặt nạ đó ra, đưa cho Đan Anh Dao nhìn một chút.
Đan Anh Dao chán chường ngồi xuống, cô tin rằng Thác Bạt Phi Dương thực sự không phải là do Diệp Mặc giết, đó chẳng qua chỉ là trực giác mà thôi.
Đan Anh Dao nhìn chiếc mặt nạ kia một chút, buồn bã nói:
– Anh nói không sai, Thác Bạt Phi Dương không phải do anh giết.
Anh có thể nói cho tôi biết, anh làm thế nào lại giết được người giả mạo Thác Bạt Phi Dương kia?
Diệp Mặc ngược lại cũng không giấu diếm, trực tiếp nói chuyện mình ở Mộ hoa Thần sơn, chuyện này hắn căn bản cũng không cần giấu diếm.
– Cám ơn anh, Diệp huynh, anh giúp báo thù cho Phi Dương rồi.
Đan Anh Dao trả lại chiếc mặt nạ kia cho Diệp Mặc, khom người hành lễ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngược lại cũng có chút khâm phục Đan Anh Dao, người con gái này cho rằng mình chỉ là một Tiên đế, không ngờ lại bằng lòng hạ thấp mình, so với những người tu vi cao hơn chút, liền coi rẻ tất cả cũng thuận mắt hơn nhiều.
– Đây là thứ tôi lấy từ trên người của người giả mạo Thác Bạt Phi Dương xuống, tôi thấy cũng vô dụng, nếu như là của Phi Dương sư huynh của cô, vậy thì vật về chủ cũ đi.
Diệp Mặc lấy ra Lục Hoa Ly Hồn Quang có chút nứt vỡ đưa cho Đan Anh Dao.
Đan Anh Dao lại kinh hô lên một tiếng, tay nắm chặt lấy Lục Hoa Ly Hồn Quang, ngữ khí thậm chí có chút thút thít sụt sịt, rõ ràng Lục Hoa Ly Hồn Quang này chính là đồ của Thác Bạt Phi Dương thực sự.
Thấy Đan Anh Dao vô cùng đau thương, Diệp Mặc cũng có chút mất hứng, hắn đứng dậy nói:
– Anh Dao tiên tử, Diệp mỗ xin cáo từ.
– Khoan đã.
Đan Dao Anh định thần lại, lau lau đôi mắt có chút sưng đỏ.
Động tác của cô thậm chí khiến Diệp Mặc cho rằng đây không phải là Chứng đạo Thánh đế, mà là một người con gái bình thường mà thôi.
Mặc dù trong ánh mắt rất nhiều Thánh đế, động tác này lại biểu lộ tâm trí không kiên định.
Nhưng trong mắt Diệp Mặc đây lại là một con người bắng da bằng thịt, không phải một người chết lặng chỉ biết tu luyện mà thôi.
Thấy Diệp Mặc dừng lại, Đan Anh Dao lại lần nữa:
– Cám ơn Diệp huynh đã mang Lục Hoa Ly Hồn Quang của Phi Dương về cho tôi, tôi cũng không có thứ gì tốt đưa cho Diệp huynh.
Lần này Oanh Hoài tiền bối của Thần nữ Thánh môn đến Trường Phí Thánh Đạo thành, tôi cũng muốn đến Trường Phí Thánh Đạo thành, Đan đọ Thần phủ chúng tôi lần này…
Diệp Mặc biết ý tứ của Đan Anh Dao, là nói Đan đô Thần phủ lần này đến Trường Phí Thánh Đạo thành, sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho hắn.
Hắn đối với những thư tần thường như Thần tinh căn bản cũng không có hứng thú lắm, Lục Hoa Ly Hồn Quang đã tổn hại, huống chi đây cũng không phải là pháp bảo hắn thuận tay, trả lại cho Đan Anh Dao cũng không sao.
– Không ổn rồi.
Diệp Mặc đang định ngắt lời của Đan Anh Dao, bỗng nhiên nhớ đến chuyện khác, hắn cũng không kịp giải thích cùng Đan Anh Dao, liền mang theo một đường độn quang, trong nháy mắt liền biến mất trong Linh tức lâu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









