[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 417 : Thần Thông Mới (c2081-c2085)
❮ sautiếp ❯Chương 2081: Thần Thông Mới
Thần Thông Mới
C
hính là ngươi giết Độc Nhãn?
Diệp Mặc và tên mặt đen Phổ Na vừa mới tiến vào đại điện màu xanh, một âm thanh khàn khàn truyền đến, lập tức một luồng sáng màu đen đánh về phía Diệp Mặc.
Người đàn ông cao lớn mặt đen trong lòng kinh hãi, lập tức liền tiến lên trước ngăn cản luồng sáng màu đen kia, đồng thời vỗ ra một cái tát.
Kẻ bắn ra luồng sáng màu đen là một gã lang yêu hóa hình chưa hoàn chỉnh, thân người của lang yêu, cực kỳ xấu xí.
Gã bị một tát này của Phổ Na đánh bay ra, lập tức lăn lộn mấy vòng đập vào cạnh cửa bên cạnh.
– Phổ Na, ngươi làm gì vậy?
Người đàn ông vạm vỡ tóc xanh ngồi ở trên cùng lập tức quát lớn.
– Thiếu Lang Vương, ngươi có ý gì?
Lang Yêu bị Phổ Na đập bay ra đứng lên, cũng tức giận hỏi.
Phổ Na liền làm như không nghe thấy câu hỏi của hai người này, vẫn kính cẩn nói với Diệp Mặc:
– Tiền bối, vị này chính là phụ thân của Độc Nhãn, nếu như tiền bối muốn trút giận, ta lập tức có thể đánh chết ông ta.
– Ngươi nói cái gì?
Người đàn ông vạm vỡ tóc xanh kia tức lên, toàn thân màu xanh thẫm sát khí bao quanh, tựa như lúc nào cũng có thể ra tay.
Y là Đại Lang Vương của Lang Vương cốc, Phổ Na lại dám bỏ qua y, còn ăn nói lớn lối như thế.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, cho rằng như vậy là hắn có thể buông tha cho đối phương sao, muốn giết lang yêu, hắn cũng chẳng cần Phổ Na động thủ.
Ngay khi Diệp Mặc muốn giết tên yêu tinh thân người đầu sói này, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, sau một khắc hắn lại theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía trên không của đại điện.
Một loại khí thế tràn ngập đáng sợ đến mức tận cùng từ không trung rơi xuống, Diệp Mặc liền không chút suy nghĩ, căn bản là không để ý tới chuyện giết chết lang yêu, lại một lần nữa thiêu đốt nguyên khí, trong nháy mắt Na Di.
Uỳnh…
Một bàn tay khổng lồ vỗ xuống, toàn bộ Đà Mễ sơn mạch lập tức bị bàn tay khổng lồ này đánh ra một hố sâu đáng sợ.
Chỉ cần còn ở lại trong phạm vi của bàn tay này bất kỳ yêu thú và tu sĩ nào, cũng đều biến thành bột mịn.
Đám người Liễu Xá vừa mới ra khỏi Đà Mễ sơn mạch, bị khí thế tràn ngập kia quét trúng lập tức đều bay ra ngoài, mọi người đều trọng thương.
Lập tức bọn họ cũng không dám có nửa phần dừng lại nữa, đầy nhanh hơn tốc độ bay đi thật xa.
Lang Vương cốc đứng mũi chịu xào dưới một cái vỗ này không cón một con yêu thú nào có thể sống sót, thậm chí ngay cả vụn thi thể cũng không còn dù chỉ một chút.
Đại lục Thần Khung bị một tát này vỗ trúng, khắp nơi đều là lũ quét cuốn tới, sông ngòi sụp đổ.
Vô số ngọn núi và thành thị đều bởi vì một cú này mà sụo đổ nghiêng ngã.
Diệp Mặc đã là một Tố Đạo Thánh Đế, hắn há có thể không biết một chưởng này là người nào đánh ra? Có thể đánh ra một chưởng này, tuyệt đối là một Thánh Đế, rất có thể là Dục Đạo Thánh Đế đã vượt qua Tố Đạo.
Hơn nữa một chưởng này thậm chí ngay cả 1% lực lượng cũng chưa dùng đến, còn nguyên nhân Diệp Mặc lúc này đã hiểu rõ.
Ở Tu Chân giới, thứ đồ vật trân quý hơn nữa cũng không hấp dẫn được Thánh Đế, duy nhất có thể hấp dẫn Thánh Đế chính là nhánh Cây Hỗn Độn.
Hắn lúc ấy tâm thần khuấy động, tặng một nhánh cây cho Uyển Thanh.
Một nhánh cây đó bởi vì là đưa cho Uyển Thanh cho nên hắn đem khí tức của mình toàn bộ xóa đi.
Nhất định là một nhánh cây của Cây Hỗn Độn này đã khiến cho đại năng chú ý đến, nên mới đi đến Tu Chân giới muốn cướp đoạt nhánh Cây Hỗn Độn.
Khí tức của Cây Hỗn Độn, cho dù là cách mấy giới, bị Thánh Đế cảm ứng được, cũng không kỳ lạ.
Huống chi hắn còn lấy một cánh Cây Hỗn Độn ra rồi?
Lúc trước Lục Chính Quần sỏ dĩ đem hạt giống Cây Hỗn Độn niêm phong ở một nơi của Tu Chân giới, còn phái người chuyên môn trông coi.
Lại phong bế toàn bộ Tu Chân giới, đó cũng là bởi vì sợ khí tức hỗn độn từ hạt giống Cây Hỗn Độn tràn ra ngoài.
Đương nhiên, những việc này là dưới sự chỉ dẫn của Khai Nỉ mà tiến hành rồi, nếu như không có Khai Nỉ, dựa vào một mình Lục Chính Quần thì không cách nào phong bế Tu Chân giới được.
Sau khi biết có đại năng vì cành Cây Hỗn Độn mà tới, Diệp Mặc càng liều mạng không ngừng Na Di.
Hắn biết rõ một cái tát vừa rồi kia, đại năng kia chưa có dùng sức.
Bằng không, cho dù là toàn bộ Tu Chân giới, cũng không chịu nổi.
Hắn tuyệt đối không thể bị đại năng kia phong bế tại đại lục Thần Khung, băng không, đại lục Thần Khung sẽ triệt để xong đời.
Hắn mặc dù trọng thương, nhưng dù sao cũng là một Thánh Đế, hai Thánh Đế đánh nhau tại Tu Chân giới, đại lục tu chân này còn có một mớ bột phấn tồn tại mới là việc lạ.
Diệp Mặc căn bản là bất chấp thương thế của mình, điên cuồng Na Di, cũng may mấy ngày này hắn mặc dù không có tận lực chữa thương, nhưng được sự giúp đỡ của Cây Hỗn Độn, tu vi của hắn khôi phục vẫn rất nhanh.
Hơn nữa dùng thần thông Na Di, Diệp Mặc chỉ thời gian mấy hơi thở, đã bay rất xa ra khỏi phạm vi thần thông của đối phương.
Lúc này Diệp Mặc căn bản là không có nghĩ kỹ, vươn tay xé ra khoảng không của đại lục Thần Khung, liền xông ra.
Vốn hắn còn muốn đợi tu vi của mình khôi phục, sau đó tìm được Mông Kỳ, rồi mới đi Liên Hoa tông nhìn xem.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, sẽ tìm kiếm nơi thích hợp xé rách hư không trở lại đại lục Lạc Nguyệt.
Nhưng hiện tại hắn căn bản là không có cách bận tâm phương hướng nữa, trực tiếp xé rách hư không của đại lục Thần Khung, vọt vào bên trong hư không vô tận.
Diệp Mặc trong lòng hiểu rất rõ ràng, hắn xe rách hư không của đại lục Thần Khung thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng muốn từ Tiên giới xé rách hư không trở lại Tu Chân giới, đó không phải là chuyện dễ.
Hắn không rõ Dục Đạo Thánh Đế này làm thế nào từ Tiên giới xé rách hư không đi vào Tu Chân giới, nếu như từ Tiên giới đến Tu Ch6an giới đơn giản như vậy, vậy hắn đã xuống rồi.
Sau khi tiến vào hư không, Diệp Mặc trước tiên liền gọi Cây Hỗn Độn ra, cố ý phóng thích khí tức của Cây Hỗn Độn, đợi khí tức của Cây Hỗn Độn hoàn lộ ra xong, hắn mới thu hồi Cây Hỗn Độn lại bay đi xa.
Với tư cách một người tu đạo mà nói, lúc dính đến ích lợi của mình, Diệp Mặc cũng rất ích kỷ.
Nhưng hắn có ích kỷ đi nữa, cũng có ranh giới cuốicùng của mình, cũng không cách nào đem cả đại lục Thần Khung lấy ra làm lá chắn, chớ đừng nói chi là đại lục Thần Khung còn có người hắn quen biết.
Một khi Dục Đạo Thánh Đế kia tìm không thấy khí tức của hắn, Dục Đạo Thánh Đế kia rất có thể trong nháy mắt khiến đại lục Thần Khung thành bột mịn, sau đó lại trong đám bột mịn này tìm kiếm khí tức của hắn.
Đối phương sẽ không sợ Cây Hỗn Độn bị hủy diệt.
Cây Hỗn Độn nếu như dễ dàng bị hủy như vậy, đó cũng không phải là Đệ nhất thụ trong vũ trụ rồi.
Cho dù là hắn hủy diệt đại lục Thần Khung, Cây Hỗn Độn cũng sẽ tự động phục hồi như cũ.
Hơn nữa, với tu vi của một Dục Đạo Thánh Đế, cho dù là hủy diệt vài cái tinh cầu, cũng sẽ không tồn hại đến một phiến lá của Cây Hỗn Độn.
– Ồ, không ngờ lại không phải là tu sĩ Hóa Chân thông thường, còn có thể chạy thoát từ dấu tay của ta?
Một người đàn ông mặt trắng không râu đứng trên Lang Vương cốc đã thành một vùng phế tích cau mày tự lầm bầm một câu.
Nhưng y vừa nói xong những lời này, liền kinh ngạc nhìn phương hướng Diệp Mặc biến mất, lại thì thào nói:
– Thú vị, lại không phải là tu sĩ Tu Chân giới, còn có thể tùy ý xé rách hư không của Tu Chân giới.
Muốn dẫn ta tiến vào hư không sao? Vậy như ngươi mong muốn, cho dù người đã là Thánh Đế rồi, thế thì sao nào? Ta sẽ cho ngươi hiểu rõ cái gì mới được gọi là Dục Đạo Thánh Đế.
Ngươi chỉ là một tiên nhân nho nhỏ không hiểu Thánh đạo giới, còn chưa xứng có được Cây Hỗn Độn.
Người đàn ông này nói xong, vậy mà lại không dùng tay xé rách, trực tiếp vọt vào hư không, biến mất khỏi địa bàn đại lục Thần Khung.
Mà lúc này đại lục Thần Khung vẫn khắp nơi đều là núi gãy đất nứt, pháp tắc thiên địa đang ở bên bờ vực chuẩn bị sụp đổ.
Một giao diện pháp tắc của Tu Chân giới, vẫn không chịu nổi một chút uy áp của Dục Đạo Thánh Đế còn chưa thu lại, duới sự cố ý uy áp của Thánh Đế này, pháp tắc đã ở vào bờ vực chuẩn bị sụp đổ.
Một khi giao diện pháp tắc của nơi này sụp đổ, cho dù là đại lục Thần Khung không bị hủy diệt, cũng ở bên bờ vực hủy diệt rồi.
Có lẽ là giống như Thần Phần Vực, khắp nơi đều là các loại pháp tắc giao thoa mất trật tự không chịu nổi.
Sau khi người đàn ông này biến mất trong hư không, pháp tắc thiên địa sắp sửa tan vỡ của đại lục Thần Khung mới chậm rãi phục hồi như cũ, một vài quy tắc của thế giới cũng chầm chậm vững chắc lại.
Diệp Mặc vừa vào đến hư không, liền phóng ra Thời Không Thoa.
Khi đang khống chế Thời Không Thoa phi hành được nửa nén nhang, Diệp Mặc liền đem Thời Không Thoa giao cho Vô Ảnh, đồng thời dặn dò Vô Ảnh khống chế Thời Không Thoa chỉ cần để ý chạy trốn, hắn vội vàng trở lại Thế giới trang vàng chữa thương.
Nếu như thương thế của hắn khôi phục, hắn há có thể e ngại một Dục Đạo Thánh Đế? Cho dù là Hóa Đạo Thánh Đế đến, hắn cũng sẽ để cho đối phương lãnh hậu quả.
Một bóng người màu xám xông vào trong hư không, mắt thấy sắp một phát bắt được Diệp Mặc, lại phát hiện Diệp Mặc bỗng nhiên phóng ra một cái pháp bảo phi hành, cái pháp bảo phi hành này giống như có thể vượt qua thời không, thoáng cái biến mất không thấy gì nữa.
– Thần khí phi hành hạ phẩm?
Người đàn ông này lập tức ngây ngẩn cả người, người có được thần khí phi hành hạ phẩm, khẳng định không phải là hạng đơn giản.
Y càng triển khai thân hình, hóa thành một dấu vết mờ mờ đuổi theo.
Nửa ngày sau, y vẫn chỉ có thể cách rất xa theo sau Thời Không Thoa, nhưng không cách nào đuổi kịp Thời Không Thoa.
Người đàn ông này giọng căm hận nói:
– Chỉ cần cho bản thánh một món tiên khí phi hành, bản thánh cũng đã bắt được ngươi từ lâu rồi.
Y đúng là có lý do phẫn hận, trên người y không có lấy một tất sắt, chớ đừng nói chỉ là tiên khí phi hành.
Ngay cả viên tinh thạch cũng không có, nếu có tiên khí phi hành hỗ trợ, y tin tưởng mình tuyệt đối có thể đuổi lên trước mặt Thời Không Thoa.
…
Một tháng sau, Diệp Mặc từ trong trận bàn thời gian ra, hắn cãm giác chữa thương trong trận bàn thời gian hiệu quả cũng không khá lắm.
Trận bàn thời gian vận chuyển thời gian một tháng, trên thực tế hắn đã chữa thương được mấy năm, vậy mà chỉ khôi phục được một nửa thương thế.
Diệp Mặc biết đây là bởi tu vi của hắn dính líu đến cảm ngộ pháp tắc thiên địa, mà trân bàn thời gian chỉ có pháp tắc thời gian, với hắn mà nói đã không thỏa mãn được nữa rồi.
Diệp Mặc hỏi Vô Ảnh một chút, bọn hắn tuy không cắt đuôi được Dục Đạo Thánh Đế kia, tương tự Dục Đạo Thánh Đế kia lại cũng không đuổi kịp bọn hắn.
Không quan tâm đến chuyện Dục Đạo Thánh Đế kia, Diệp Mặc dùng thần tinh bố trí một Tụ linh trận pháp, ngồi ở bên trên một cái thần linh mạch tiếp tục bắt đầu chữa thương.
Thời gian chậm rãi trôi qua, không dùng trận bàn thời gian chữa thương, tình trạng vết thương của Diệp Mặc vậy mà khôi phục cực nhanh.
Lại một tháng nữa trôi qua, tình trạng vết thương của Diệp Mặc sớm đã khôi phục, tu vi cũng hoàn toàn khôi phục đến Tố Đạo Thánh Đế.
Nhưng hắn vẫn còn chưa tỉnh lại, hắn cảm nhận được một loại pháp tắc Đạo Vân mới – pháp tắc Luân Hồi.
Tuy mơ mơ hồ hồ, nhưng lại có một hình dáng đại khái.
Lúc này trong ý niệm của Diệp Mặc hình thành một cây cầu Niết sinh hoàn chỉnh, dưới cây cầu Niết sinh, còn có một con sông Niết sinh hoàn chỉnh.
Thần niêm của hắn khiến cho mỗi một bước mình đi lại trên cầu Niết sinh đều bắt đầu phục hồi lại, mỗi một bước đi đó giống như đại biểu cho quỹ tích một sinh mạng của mình.
Khi ở trên cầu Niết sinh, thời điểm hắn sắp sửa bị âm khí cuốn đi, hắn hình như lại một lần nữa nhìn thấy mình luân hồi.
Lúc này đây hắn nhìn thấy bên trong luân hồi cùng trong Vấn Đạo Các hoàn toàn khác nhau, một cái là luân hồi mà hắn đã trải qua, một cái là luân hồi mà hắn còn chưa tới.
Trong nháy mắt luân hồi này, hắn tóm lấy một cơ hội mong manh, vọt vào trong khe hở hư không.
Niết sinh, hư không, ý niệm, luân hồi …
Từng cái một vây quanh thân Diệp Mặc, hình thành một cái vòng xoáy có thể thấy rõ ràng.
Diệp Mặc bỗng nhiên đưa tay đánh ra, cái vòng xoáy này bị hắn phóng ra, gióng như năm tháng bị chảy ngược vậy, trong Thế giới trang vàng giống như sông lớn cuồn cuộn, cuồn cuộn không ngừng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2082: Giao Đấu Với Chân Thánh Đế
Giao Đấu Với Chân Thánh Đế
C
hỉ có điều là khí tức cuốn ngược kia chưa hoàn toàn nổ tung ra, cái cảm giác này liền từ trong thân thể Diệp Mặc đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
Diệp Mặc mở to mắt, trong lòng cũng có chút không cam lòng.
Hắn biết nội lực của mình chưa đủ, Thần thông năm tháng luân hồi này cũng chưa thể hoàn toàn lĩnh ngộ được, có thể nói đây chỉ là lĩnh ngộ được một phần nhỏ của thần thông.
Bởi vì nguyên nhân ở tu vi của bản thân hắn, không cách nào tiếp tục lĩnh ngộ được nữa, tạm thời cắt đứt.
Lần sau muốn lại có loại cảm giác này nữa, cũng không biết là lúc nào.
Diệp Mặc lách mình ra khỏi Thế giới trang vàng, nhìn Vô Ảnh đứng ở trước Thời Không Thoa hỏi:
– Lần này ta bế quan là đã qua hơn nửa năm rồi hay không?
– Lão đại, giờ cũng đã gần một năm rồi, nhưng anh yên tâm, cho dù là chạy trốn thêm một năm nữa, người kia cũng không đuổi kịp chúng ta.
Vô Ảnh dương dương đắc ý nói.
Diệp Mặc một cái tát đánh ra:
– Tu vi của ta khôi phục rồi, còn cần chạy trốn tiếp một năm hay sao? Kia chỉ là một Dục Đạo mà thôi, cho dù là Hóa Đạo ta cũng từng đánh qua rồi.
– Đúng thế, tên kia gặp lão đại, chính là y không may.
Vô Ảnh lấy lòng vẫy vẫy đuôi nói:
– Lão đại, Hồn Thiên Bàn Long quả lần trước em nói với anh kia, chúng ta lúc nào đi đây? Em nghe Tiểu Băng Sâm nói, thứ này cất rượu là không gì bằng.
Cừu Nhưỡng và Tiểu Băng Sâm đã nói qua mấy lần rồi, em không thể làm gì khác hơn là tới hỏi lão đại, hắc hắc.
Vô Ảnh rất không có nghĩa khí bảo Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng là đầu têu chuyện này, tránh khỏi ăn một cái tát nữa.
– Chuyện bên này chấm dứt, chúng ta liền đi qua đó.
Diệp Mặc cũng biết Vô Ảnh vô cùng cần tăng lên tu vi của mình.
Cho dù là Vô Ảnh không đề cập tới, hắn cũng phải tìm người hỏi han một chút, sau đó đi địa bàn của Long tộc xem xem.
Diệp Mặc sau khi bảo Vô Ảnh tiến vào Thế giới trang vàng, đồng thời làm cho Thời Không Thoa chậm lại.
Nếu như không phải là vì Cây Hỗn Độn, Chân Thánh Đế sớm đã không đuổi tiếp nữa rồi, nhưng vừa nghĩ tới Cây Hỗn Độn ở trên người Diệp Mặc, tâm tình Chân Thánh Đế liền tha thiết vô cùng.
Đừng nói truy đuổi một năm, cho dù là mấy chục đến mấy trăm năm, chỉ cần có cơ hội lấy được, y sẽ không bỏ cuộc.
Lúc này y đã làm dịu tâm tình của mình, cũng không hề vội vã lập tức đuổi tới Thời Không Thoa của Diệp Mặc, mà là căn cứ theo kế hoạch của mình chậm rãi tiếp cận Thời Khôgn Thoa.
Trải qua thời gian một năm, y phát hiện mục tiêu tuy còn rất xa, nhưng lại đã cách y càng ngày càng gần.
Chỉ cần dựa theo tiến độ này tiếp tục, chỉ cần hai mươi năm, không, thậm chí chỉ cần thời gian mười năm, y có thể nắm chắc ở trước mặt Thời Không Thoa rồi.
Hơn nữa y còn biết có lẽ y cũng không cần tới mười năm, Thời Không Thoa phi hành trong hư không tốc độ nhanh như thế, tiên tinh tiêu hao tuyệt đối là một con số khổng lồ.
Nhưng khi y đã điều hòa được tâm trạng gấp gáp, chuẩn bị chậm rãi đuổi theo Thời Không Thoa, y lại phát hiện Thời Không Thoa đã chậm lại.
Chân Thánh Đế chỉ nghi hoặc một lát thì trong lòng đại hỷ, y còn cho là mình ít nhất phải truy đuổi cài chục năm, không ngờ thời gian mới một năm, tên chạy trốn đằng trước này đã không xong rồi.
Lúc này y cũng không muốn từ từ đuổi nữa, mà là kịp thời đẩy nhanh tốc độ.
Trong thần thức của Diệp Mặc xuất hiện một tinh cầu lớn vô cùng, hắn vốn là muốn đi lên cái tinh cầu kia chiến đấu.
Lập tức liền nghĩ là nếu như bọn hắn đến trên cái tinh cầu kia chiến đấu, một tinh cầu trong hư không Tu Chân giới tuyệt đối chống cự không nổi.
Bất kể cái tinh cầu này có sinh mạng hay không, Diệp Mặc cũng ngừng lại, hắn dứt khoát thu hồi Thời Không Thoa, đứng trên một tảng Vẫn thạch bay ngang qua.
Chỉ trong thời gian mấy chục hơi thở, thân ảnh Chân Thánh Đế đã xuất hiện ở trước mặt Diệp Mặc.
– Ha ha ha ha… Rốt cuộc bị ta đuổi tới rồi, tiểu tử đem Cây Hỗn Độn lấy ra đi? Bổn đế cho ngươi một cái chết nhanh gọn.
Chân Thánh Đế đè nén nột tâm hưng phấn, cười ha ha.
Diệp Mặc lại cực kỳ bình tĩnh nhìn Chân Thánh Đế nói:
– Chuyện Cây Hỗn Độn dễ thương lượng, ngươi nói cho ta biết, ngươi làm thế nào từ Tiên giới đi vào Tu Chân giới? Ta từ nơi ấy tới, nhưng đã tiêu hao tâm tư cực lớn.
Trên thực tế đây là Diệp Mặc khoác lác, hắn có thể đi vào Tu Chân giới và bản thân hắn chẳng có quan hệ gì cả.
Có thể nói hắn đúng là đã hao hết tâm tư muốn đi vào Tu Chân giới, nhưng trên thực tế, hắn căn bản là không tới được.
Cuối cùng vẫn phải ở bên trong khe hở hư không của Thần Phần Vực, may mắn tới được đại lục Thần Khung.
– Xem ra ta đã xem trọng ngươi rồi, còn tưởng rằng ngươi là một Thánh Đế.
Nhưng ngươi chỉ là một Tiên Đé, có thể từ Tiên giới phá không đến Tu Chân giới, còn không bị áp chế tu vi, đã vô cùng giỏi rồi.
Nế như ta không nhìn lầm, ngươi hẳn là nắm trong tay một loại pháp tắc.
Chân Thánh Đế sau khi cười to xong, tỏ ra an tĩnh, ngược lại còn tán dương Diệp Mặc vài câu.
Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn đang chờ Chân Thánh Đế trả lời câu hỏi của hắn.
– Cho dù là một Tiên Đế, nắm trong tay một loại quy tắc, cũng không cách nào hoàn toàn che giấu được Cây Hỗn Độn, trừ phi Cây Hỗn Độn đã nhận ngươi làm chủ nhân.
Hoặc là ngươi có một thế giới đầy đủ hết ngũ hành, nếu không thì chính là ngươi có thế giới Hỗn Độn …
Lúc Chân Thánh Đế nói đến thế giới Hỗn Độn, con mắt đều lóe sáng.
Trước khi Thánh đạo niết bàn, trong Tiên giới cũng coi là Thánh Đế có nhiều đồ tốt nhất, nhưng cho dù là y cũng không có thế giới Hỗn độn.
– Ngươi nói nhảm nhiều quá đấy, ta hỏi ngươi làm thế nào từ Tiên giới xuống.
Diệp Mặc thật sự là nhịn không nổi.
Nếu như không phải là muốn biết đối phương làm thế nào từ Tiên giới xuống, hắn đã sớm động thủ rồi.
– Tiên giới? Ha ha …
Chân Thánh Đế cười ha ha:
– Lúc trước ta vì Tiên giới, đã thiêu đốt tuổi thọ và Tiên nguyên của mình giết tên đại năng thánh đạo xâm phạm kia, nhưng một vài tên xảo trá của Tiên giới lại đánh lén ta.
Ta bây giờ ngược lại còn phải cảm kích bọn chúng, nếu như không phải do bọn chúng liên thủ phá vỡ hàng rào Tiên giới, ta cũng không cách nào bao lấy nguyên thần của mình lao ra khỏi Tiên giới được …
Diệp Mặc lập tức hiểu người trước mắt này là ai, lập tức liền hỏi:
– Thì ra ngươi chính là Chân Thánh Đế, lúc trước là Thánh Đế đứng đầu Tiên giới.
– Đúng vậy, ta chính là Chân Thánh Đế.
Chân Thánh Đế ngạo nghễ nói, Diệp Mặc từ Tiên giới tới, có thể biết tên của y, y không hề thấy quái lạ chút nào.
Chân Thánh Đế ý vang danh khắp Tiên giới, thử nghĩ, ai mà không biết tên y chứ?
Nói xong, y nhìn lướt qua Diệp Mặc:
– Ta ngược lại thấy kỳ quái ngươi chỉ là một Tiên Đế, vậy mà có thể đến Tu Chân giới, còn bỏ qua áp chế của Pháp tắc thiên địa.
Một khi pháp tắc thiên địa không cách nào áp chế một đại năng nào đó, pháp tắc thiên địa này sẽ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Mà một khi bị áp chế lại, cho dù là đại năng lớn hơn nữa, tại Tu Chân giới cũng chỉ có thể cuộn lại.
– Lúc trước ngươi bị hủy diệt thân xác và nguyên thần, vậy mà hoàn toàn khôi phục được sao?
Diệp Mặc khiếp sợ, Chân Thánh Đế phục sinh, hắn không kỳ quái, hắn thấy kỳ quái chính là Chân Thánh Đế sau khi phục sinh tu vi vẫn không mất đi chút nào.
Chân Thánh Đế lạnh lùng nói:
– Nếu như ngươi cho rằng U Linh Thuyền là chân hồn của ta, vậy cũng chớ nói nữa.
Ta bị đám xảo trá tiểu nhân kia vây giết, có thể đem nguyên thần của mình đặt ở Tiên giới sao? Lúc trước nếu như không phải là đại năng của Thánh đạo giới kia đến Tiên giới đánh một trận đại chiến, cho dù là mấy Thánh Đế vây công một mình ta, cái hàng rào Tiên giới này cũng chưa chắc có thể đánh tan được.
Chỉ có thể nói trời không tuyệt đường Chân Thánh Đế ta, ta vừa mới niết bàn đi ra, liền cảm nhận được Lục Tiên Tháp của mình.
Bây giờ đợi sau khi lấy đi Cây Hỗn Độn, ta trở về lại lấy Lục Tiên Tháp cũng không muộn …
– Ngươi ở Tiên giới này cảm nhận được Lục Tiên Tháp?
Diệp Mặc bỗng nhiên hàng loạt mồ hôi lạnh ứa ra toàn thân.
Hắn đã sớm từ trong miệng Tĩnh Văn biết được Lục Tiên Tháp ở trong tay Ức Mặc, Chân Thánh Đế tại Tiên giới cảm nhận được Lục Tiên Tháp, điều đó cho thấy Ức Mặc thăng thiên rồi.
Nếu như không phải mình ngẫu nhiên lấy cành Cây Hỗn Độn ra, đem Chân Thánh Đế thu hút tới đây, thì …
Diệp Mặc thậm chí không dám tưởng tượng tiếp.
– Lấy ra đi, đừng ép ta động thủ, nếu không ngươi ngay cả cơ hội luân hồi cũng không có đâu.
Chân Thánh Đế nói xong nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Diệp Mặc thở ra nói:
– Vốn ta còn đang suy nghĩ có nên tha cho ngươi một cái mạng nhỏ hay không, bây giờ đã không cần thiết rồi, ngươi chết đi cho ta.
– Muốn chết …
Chân Thánh Đế thật không ngờ mình nói cả buổi, Tiên Đế nho nhỏ này không ngờ lại đang lấy y làm trò đùa.
Y sao còn có thể nhịn xuống được, đưa tay sắp sửa chộp tới hướng Diệp Mặc.
Cho dù là một Tiên Đế, trong mắt y cũng chẳng khác gì con sâu cái kiến.
Nhưng mà tay của y vừa mới nâng lên lại đột nhiên ngừng lại, y cảm nhận được một cảm giác sợ hãi phát ra từ tận linh hồn.
Một loại khí tức sát phạt mạnh mẽ trực tiếp phá vỡ lĩnh vực Dục Đạo của y, đã khóa chặt thần hồn và thân xác của y.
Thân xác của y mặc dù mới niết bàn hồi sinh, nhưng loại sát thề dồi dào ác liệt này khiến cho y tìm không thấy bất kỳ đường sống nào.
– Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung …
Chân Thánh Đế là người biết nhìn hàng, lúc y nhìn thấy Diệp Mặc đã kéo ra cây Cốt Cung màu vàng kim nhắm ngay y, y cũng đã nhận ra, cây cung tiễn đáng sợ này rốt cuộc là cái gì rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2083: Sáu Mũi Tên
Sáu Mũi Tên
T
ại trong khoảng chớp này, y không muốn né tránh.
Y hiểu rõ hơn bất kỳ ai, sự đáng sợ của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Đối mặt với Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung nếu như lựa chọn chạy trốn, đó là hành động ngu ngốc.
Chân Thánh Đế toàn thân rét run, lại cũng không cho là mình sẽ thua.
Thứ nhất trong mắt y, Diệp Mặc chỉ là một Tiên Đế, một Tiên Đế cho dù là có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cũng không cách nào phát huy ra phần lớn uy lực.
Thứ hai, cho dù là Diệp Mặc có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cũng không cách nào xác định là có mấy cây Cốt Tiễn.
Chân Thánh Đế không nói gì, lĩnh vực của y điên cuồng mở rộng ra, y muốn dùng lĩnh vực của mình chèn ép lĩnh vực của Diệp Mặc, sau đó mới đi đối phó Cốt Tiễn của Diệp Mặc.
Nhưng Chân Thánh Đế rất nhanh liền phát hiện không đúng, lĩnh vực của y đâm vào lĩnh vực của đối phương, giống như bùn nhập biển cả vậy.
Mà lĩnh vực của đối phuơng chợt uy thế tăng nhiều, từng luồng lĩnh vực dũng mãnh cực kỳ xung kích, khiến cho lĩnh vực của y trong nháy mắt liền lay động.
Chân Thánh Đế trong lòng lập tức kinh hãi, lúc này y đã hiểu vô cùng rõ, Diệp Mặc chẳng những không phải là Tiên Đế, mà còn là một Thánh Đế tu vi không hề thua kém y chút nào.
Nhưng lúc này tinh thần của y toàn bộ đặt dưới áp lực từ lĩnh vực của Diệp Mặc chèn ép, và sát thế của Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, không cách nào nói ra một chữ.
Một dấu vết màu vàng kim nhàn nhạt trong chớp mắt phá vỡ lĩnh vực tương giao giữa hai người, đánh về phía Chân Thánh Đế.
Cả vùng hư không này đều trở nên u ám, trở nên không hề có súc sống, hư không trực tiếp bị một mũi tên này gây ra một vết rách đáng sợ.
Từng lưỡi đao gió trong hư không từ chính giữa rết rách này lao ra, chỉ có điều là những mũi đao gió không gian này đánh vào lĩnh vực Thánh Đế của hai người, lập tức liền biến thành hư vô.
Phập …
Tại trong chớp mắt này huyết vụ tung tóe, Chân Thánh Đế ngăn trở Cốt Tiễn màu vàng kim một cánh tay hoàn toàn bị nổ tung, hóa thành bột mịn.
Mà Chân Thánh Đế lại bắt được cơ hội trong chớp nhoáng này, vọt vào chính giữa khe hở hư không bị Cốt Tiễn màu vàng kim này vạch ra.
Cái y dựa vào là kinh nghiệm dày dặn hơn Diệp Mặc của mình, y sau khi cảm nhận được tu vi của Diệp Mặc, lập tức liền biết, cho dù là Diệp Mặc không có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, y cũng chưa chắc có thể chắc thắng.
Ngay khi biết rõ không thắng nổi Diệp Mặc, y liền suy nghĩ làm thế nào để đào tẩu.
Mà khe hở hư không mà Cốt Tiễn màu vàng kim gây ra, đúng là nơi y muốn trốn chạy.
Diệp Mặc sau khi chứng đạo, vẫn luôn ở Thần Phần Vực chiến đấu, không gian của Thần Phần Vực kiên cố vững chắc, cho dù là Hóa Đạo Thánh Đế toàn lực ra tay, cũng không cách nào kích phát ra khe hở hư không.
Hiện tại hắn cũng thật không ngờ tại Tu Chân giới ra hư không chiến đấu, một mũi tên có thể bắn ra nhiều khe hở hư không như vậy.
Càng không ngờ tới, Chân Thánh Đế vậy mà nhân cơ hội này bỏ đi một cánh tay đào tẩu.
Trong nháy mắt khi Chân Thánh Đế đào tẩu, Diệp Mặc đã biết rõ kinh nghiệm của hắn không bằng đối phương.
Hơn nữa hắn cũng đã biết sự đáng sợ của Chân Thánh Đế.
Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của hắn luyện hóa đã đến tầng cấm chế thứ 99, mà Chân Thánh Đế lại có thể sử dụng cánh tay của mình ngăn trở một mũi tên, nếu Chân Thánh Đế hội tụ đầy đủ pháp bảo của y, sáu cây Kim Cốt Tiễn chưa hoàn toàn luyện hóa xong, vẫn chưa chắc có thể giết được y.
Đối mặt với áp chế của Tuyệt Thánh Kiem Cốt Tiễn, tuyệt đối không thể trốn, nhưng khi mũi tên đầu tiên bắn ra, mũi tên thứ hai còn chưa lên dây cung, ngươi có thể chạy trốn tới một cái giao diện khác, coi như là có bản lãnh.
Bây giờ Chân Thánh Đế chính là làm như vậy.
Những ý niệm này chỉ là trong nháy mắt thôi, Diệp Mặc ngay khi Chân Thánh Đế đào tẩu, đồng thời liền vươn tay đã nắm Cốt Tiễn của hắn, đuổi theo vào trong khe hở còn chưa khép lại.
Chân Thánh Đế biết rõ Diệp Mặc đuổi theo, nhưng đáng tiếc là y không có cách nào, trong lòng y nổi lên một loại tuyệt vọng.
Y biết rõ y quá sơ suất, một kẻ có thể lấy được Cây Hỗn Độn há có thể đơn giản sao? Cho dù là người kia tại Tu Chân giới, cũng không thể đơn giản rồi.
Lúc trước đối phương đào tẩu, nói không chừng cũng là bởi bị thương.
Bây giờ y có thể làm chỉ có thể là thừa dịp trước khi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của Diệp Mặc khóa chặt y, không ngừng xé rách không gian, lần lượt bỏ chạy qua từng giao diện.
Nếu không một khi bị Cốt Tiễn của đối phương khóa lại, cho dù y đã Hóa Đạo rồi, cũng chạy không thoát.
Chớ đừng nói chi là bây giờ y tay không tấc sắt, không có một món pháp bảo nào.
Chân Thánh Đế rất muốn hỏi Diệp Mặc một chút tại sao phải điên cuồng đuổi giết y như thế, cho dù là sợ để lộ tin tức về Cây Hỗn Độn, cũng không nên truy đuổi y, bởi vì lúc này đã để lộ rồi.
Y khẳng định, không chỉ một mình y cảm giác được Cây Hỗn Độn.
Lúc này y đã hoàn toàn quên lúc trước y truy đuổi Diệp Mặc đuổi tới thời gian một năm.
Giữa hư không đến hư không, khắp nơi đều là vết rách hư không, gió bão hư không và đao gió hư không, nhưng hai người Chân Thánh Đế và Diệp Mặc đối với những thứ này caă bản là coi thường.
Chút đao gió không gian này đánh trên người của bọn họ, chẳng khác gì gãi ngứa là mấy.
Khi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn của Diệp Mặc lại phong tỏa Chân Thánh Đế, Chân Thánh Đế chỉ có thể một lần nữa ngừng lại.
Ba luồng sáng màu vàng kim bắn ra, chung quanh Diệp Mặc và Chân Thánh Đế đã bị ba cây Cốt Tiễn màu vàng này hoàn toàn hủy diệt, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh tĩnh mịch, đã không có bất kỳ tiếng động gì nữa, cũng không có bất cứ sức sống gì.
Mà ba luồng ánh sáng màu vàng này lại không còn tạo ra khe hở hư không chung quanh nữa, Chân Thánh Đế biết, Diệp Mặc đã có kinh nghiệm, lần thứ nhất hắn bắn ra khe hở hư không, đó là không có kinh nghiệm bố trí.
Nếu như lần thứ hai còn bắn ra khe hở hư không, đó là hắn không có năng lực bố trí.
Có thể khống chế Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn không xé rách hư không chung quanh, Chân Thánh Đế biết rõ thực lục của đối phương thậm chí còn mơ hồ vượt qua cả y.
Trong lòng y kinh hãi đồng thời cũng rất không hiểu, y biết tu vi của mình, trước khi Thánh đạo niết bàn, có lẽ còn không dám nói là vô địch trong đám cùng đẳng cấp, nhưng sau khi niết bàn, thân xác và tu vi của y đều đã nâng cao mấy lần so với trước đó.
Với tu vi này của y, Diệp Mặc đều không kém y, y không rõ rốt cuộc Diệp Mặc tu luyện công pháp gì?
Một người tu vi so với y còn cao hơn, dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn đối phó với một người không có bất kỳ pháp bảo phòng ngự gì như y, Chân Thánh Đế há có thể không biết hôm nay y đã cực kỳ nguy hiểm rồi sao? Cảm nhận được khí tức hủy diệt sực sống đáng sợ chung quanh, Chân Thánh Đế điên cuồng hét lên một tiếng, từng vòng từng vòng sáng thánh đạo màu vàng kim từ trong thân thể y khuếch tán ra, trong nháy mắt liền hình thành một gợn sóng, giống như một mặt hổ yên ả đột nhiên ném xuống một cục đá vậy.
Từ chính giữa nơi cục đá này rơi xuống, gợn sóng khuếch tán ra chung quanh.
Mà cùng với mấy vệt sóng gợn này khuếch tán ra, dung nhan Chân Thánh Đế bắt đầu nhanh chóng già nua, giống như một quả bóng cao su tràn đầy khí, bị đâm tủng một cái lỗ lớn.
Vào lúc này, y không thể không liều mạng.
Uỳnh …
Cây Cốt Tiễn thứ nhất đâm vào trên vệt gợn sóng thứ nhất, vệt sóng gợn kia trong nháy mắt nổ tung ra, mà khí tức hủy diệt Cốt Tiễn màu vàng kim mang tới, cũng tại thời khắc này hoàn toàn bị gợn sóng triệt tiêu.
Uỳnh, uỳnh.
Gần như là cùng một lúc, cây Cốt Tiễn màu vàng thứ hai và thứ ba đánh vào hai vệt sóng gợn tiếp theo.
Hai vệt sóng gợn tiếp theo này cũng đống thời nổ tung ra, trong hư không khí tức hủy diệt cũng bị hai vệt sóng gợn này là nổ tung.
Gợn sóng kia rõ ràng là vẫn còn dư lại một cái.
Còn không đợi Chân Thánh Đế thỏ ra, lại hai luồng sáng màu vàng nhạt bắn tới.
Khí tức hủy diệt của hai luồng sáng nhạt này trong nháy mắt đã khóa chặt hư không có thể chạm tới chung quanh nơi này, Chân Thánh Đế tuyệt vọng nhìn chằm chằm luồng sáng màu vàng kim nhạt đâm vào cái gợn sóng kia nói:
– Sao ngươi có thể có sáu mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thật?
Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn chỉ còn lại năm cây tiễn thật, hơn nữa sau khi một mũi tên bắn ra, nhất định phải qua thời gian khôi phục nhất định.
Diệp Mặc lúc trước bắn ra một mũi tên, một cây Cốt Tiễn màu vàng kim kia cho dù bị Diệp Mặc thu về lại, cũng cần phải trải qua một thời gian nhất định, mới có thể tiếp tục bắn ra.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc đã bắn ra sáu cây Cốt Tiễn, hơn nữa không một mũi tên nào có nửa phần giảm uy lực.
Đây mới là chỗ Chân Thánh Đế không hiểu.
Nếu như y cũng đi qua Thánh đạo giới, có lẽ y sẽ tỉnh ngộ lại, nhưng đáng tiếc chính là bây giờ y vĩnh viễn không hiểu đạo lý này rồi.
Mũi tên thứ tư nổ tung một vệt sóng gơn cuối cùng trước người Chân Thánh Đế, mũi tên thứ năm trực tiếp đánh vào ngục Chân Thánh Đế đã già đến nỗi ngay cả gương mặt cũng không thấy rõ nữa rồi.
Một ít da xương nổ thành mảnh vụn, trên người Chân Thánh Đế đã không còn một giọt máu.
Vì ngăn trở bốn cây Cốt Tiễn đầu tiên của Diệp Mặc, thọ nguyên và máu huyết đã toàn bộ thiêu đốt hết, ngay cả nguyên thần của mình cũng thiêu đốt luôn.
Đáng tiếc cho dù là như vậy, y cũng không có trốn thoát khỏi vận mệnh bị Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn bắn chết.
Khả năng chính y cũng vĩnh viễn không thể tưởng được, trong hư không đã nhẫn nhịn rất nhiều vạn năm, cuối cùng thông qua công pháp tuyệt thế Thánh đạo niết bàn tu luyện thành công, một lần nữa tạo nên thân thể.
Trải qua nhiều năm cố gắng như vậy, y xuất hiện cũng sống được không quá thời gian một năm ngắn ngủn, thì đã tan thành mây khói.
Thậm chí trong một năm này, ngay cả một cái dáng dấp giống như pháp bảo y cũng không tìm được.
Có lẽ, y là Thánh Đế chết uất ức nhất thế giới này, có một không hai.
Diệp Mặc cảm giác tay mình có chút run rẩy, bắn liên tiếp năm mũi tên, cho dù là hắn cũng có chút chịu không nổi, Chân Thánh Đế đáng sợ và mạnh mẽ vượt xa dự liệu của hắn.
Thánh Đế không có bất kỳ một pháp bảo nào, Thánh Đế mà ngay cả Tiên Nguyên cũng chưa chuyển hóa thành Thần Nguyên, vậy mà tay không tấc sắt chặn được năm mũi tên của hắn, chỉ có điều là mũi tên thứ sáu mới bắn chết được y.
Tính dẻo dai của loại tu vi này, Diệp Mặc cũng khâm phụckhông thôi.
Nhưng cho dù hắn có khâm phục Chân Thánh Đế đi nữa, Diệp Mặc cũng biết hắn phải giết chết Chân Thánh Đế.
Nếu không đối phương sẽ giết mình, với trận bàn thời gian trong tay hắn, còn có Khổ Trúc, những vật này, bất luận một món nào cũng đều khiến cho Chân Thánh Đế giết hắn.
Huống chi, Lục Tiên Tháp vẫn còn ở torng tay Ức Mặc.
Diệp Mặc đem cung tiễn ném vào Thế giới trang vàng, chậm rãi ngồi xuống trên một tảng thiên thạch, bắt đầu khôi phục nguyên khí.
Đồng thời trong lòng hắn nghĩ, nếu như pháp bảo của đối phương đều có trên người, Diệp Mặc hoài nghi hắnh giết không được Chân Thánh Đế.
Hắn ngoại trừ mũi tên thứ nhất ra, còn lại năm mũi tên phát ra cùng một lúc, không dám giữ lại một cây nào.
Sự giảo hoạt của Chân Thánh Đế hắn đã từng nếm qua một lần, hơn nữa biết rõ, một khi lần này để y đào tẩu, mình rất có thể cũng không tìm được người này nữa.
Hắn cũng không sợ Chân Thánh Đế, nhưng hắn còn có Mặc Nguyệt tiên tông, còn có rất nhiều thân nhân.
Nếu như đổi thành người khác, cuối cùng nói không chừng Diệp Mặc sẽ chừa lại cho đối phương một cái mạng nhỏ, hỏi một chút làm thế nào để trở lại Tiên giới, làm thế nào tìm kiếm giao diện chính xác ở trong hư không.
Nhưng đối với Chân Thánh Đế, hắn không dám đánh cược, với sự khôn khéo của người này, chỉ cần buông lỏng một chút, có lẽ hắn đã biến mất không còn dấu vết rồi.
Đợi lúc Chân Thánh Đế trở lại, có thể Mặc Nguyệt tiên tông, thậm chí là Cung Hoa Thiên cũng sẽ hóa thành hư vô, Chân Thánh Đế giết chóc cũng không hề có điểm giới hạn.
Diệp Mặc sau khi nghĩ ngơi một lát, mới phát hiện, hắn căn bản không biết mình hiện đang ở nơi nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2084: Cơ Tích Trở Về
Cơ Tích Trở Về
T
rong Thần nữ Thánh môn, Cơ Tích đang ngồi đối diện với tông chủ áo tím Cơ Tâm Dật của Thần nữ Thánh môn, Cơ Tích sau khi quay về Thần nữ Thánh môn chuyện đầu tiên muốn làm là đến hỏi thăm sư phụ, tại sao cô chưa chết, mà đã thay đổi Thánh nữ?
– Sư phụ, sự phụ chắc hẳn biết hồn đèn của con chưa tắt, tại sao lại tái lập Thánh nữ mới? Bây giờ con quay về rồi, con hi vọng Tiểu Vận quay về Lam Nghi phong, Thần nữ phong tiếp tục do con quản lý là được rồi.
Cơ Tích cảm thấy mình đồng ý với Mục Tiểu Vận rồi, thì nên làm được.
– Không được, chỉ có đợi trăm năm sau con mới có thể lại làm Thánh nữ mới.
Cơ Dật Tâm không chút do dự từ chối ý của Cơ Tích muốn thay thế Mục Tiểu Vận lại làm Thánh nữ.
Thấy thần sắc của Cơ Tích trầm xuống, Cơ Dật Tâm lại thở dài nói:
– Cơ Tích, con biết Đại nhật Thần sơn tại sao lại muốn Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn chúng ta không? Bọn họ là lấy đi tế núi đấy.
Đại nhật Thần sơn có một đại năng Vấn đạo đỉnh phong, thực lực mạnh hơn Thần nữ Thánh môn chúng ta rất nhiều.
Đại nhật Thần sơn trước giờ không thể nào tái hiện đỉnh phong, một khi bọn họ dùng Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn chúng ta đi tế núi, thì Đại nhật Thần phong rất có khả năng quy tắc tái hiện, vị Vấn đạo đỉnh phong đó nói không chừng có thể Vấn đạo Hỗn nguyên.
Một khi Đại nhật Thần sơn thực sự có một Hỗn nguyên Thánh đế, thì Thần nữ Thánh môn chúng ta cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi.
– Vậy chúng ta vẫn tặng Thánh nữ cho Đại nhật Thần sơn làm gì?
Cơ Tích gương mặt khó hiểu hỏi.
Cơ Tâm Dật lại lần nữa than nhỏ:
– Chính là vì thực lực của Đại nhật Thần sơn quá mạnh, lúc trước Húc nguyệt Thánh đạo có lẽ chính là bị tiêu diệt trong tay bọn họ.
Ta đoán nếu như không phải bọn họ kiêng kỵ Đoan Mộc Cữu Cách, nói không chừng sớm đã lật tung Húc nguyệt Thánh đạo rồi.
Bây giờ bao nhiêu năm đã qua rồi, Đoan Mộc Cữu Cách không quay về nữa, chắc hẳn bọn họ cũng không cố kỵ nữa.
Cho dù chúng ta không tặng Thánh nữ, thì bọn họ cũng có thể tìm cơ hội khiêu chiến với Thần nữ Thánh môn chúng ta.
Chúng ta đáp ứng với bọn họ, còn có thể kéo dài được trăm năm, cho nên chuyện con quay về, nhất định không được lộ ra ngoài.
Cơ Tích trầm mặc một lúc lâu rồi lên tiếng:
– Nếu đã muốn tặng Thánh nữ rồi, tại sao nhất định phải chọn Mục Tiểu Vận? Con cảm thấy như vậy không công bằng với cô ấy, thời gian Tiểu Vận đến Thần nữ Thánh môn chúng ta là ngắn nhất …
Cơ Tích sau khi biết Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc là vợ chồng, liền định giúp Mục Tiểu Vận một chút.
Cô cảm thấy mình nếu như giúp Tiểu Vận lần này, thì cô cũng không còn nợ Diệp Mặc cái gì nữa.
Nói như vậy, cô có thể yên tâm mà Vấn đạo, có thể thời gian thăng cấp lên Hóa đạo Thánh đế.
– Hơn nữa, Tiểu Vận là người đã có chồng, không thích hợp làm Thánh nữ …
Cơ Tích hơi do dự, nhưng vẫn nói ra.
Cơ Tâm Dật liếc nhìn Cơ Tích, chậm rãi nói:
– Cơ Tích, con cho rằng chúng ta muốn tặng một Thánh nữ thực sự cho Đại nhật Thần sơn tế núi sao?
– Hả …
Cơ Tích sững sờ nhìn sư phụ của mình, cũng là chưởng môn đã nuôi mình khôn lớn, một lúc lâu sau cũng không thể nào bật ra được một câu.
Lúc này cô cuối cùng cũng hiểu ra, Tiểu Vận mặc dù là vật hi sinh, nhưng cũng là vật hi sinh khiến Đại nhật Thần sơn không thể nào Thánh hóa, Tiểu Vận cũng đã có chồng, cũng không còn trinh tiết, một khi bị Đại nhật Thần sơn lấy ra làm vật tế, thì Đại nhật Thần sơn làm sao có thể trở thành Thánh đạo chi sơn?
– Giam Ỷ Lan sư thúc lại, cũng là vì không muốn cô ngăn Tiểu Vận đến Đại nhật Thần sơn sao?
Cơ Tích bỗng nhiên cảm thấy có chút mỏi mệt, Thần nữ Thánh môn trong Thần Phần vực, có thể nói danh tiếng của tàn vực trong Thánh đạo giời lớn biết bao nhiêu? Đó là nơi mà trong lòng người ta tôn kinh sùng bái, là hóa thân của thánh khiết và vô tư, lại càng là tấm bia ghi nhớ tâm linh của Thánh đạo tàn giới.
Nhưng bây giờ Thần nữ Thánh môn lại đang tính toán với một người con gái cô độc, đây cho dù là bảo vệ đại cục, nhưng vẫn là vì tư lợi cá nhân mà?
Thấy thần sắc Cơ Tích trầm xuống, Cơ Tâm Dật lại lần nữa nói:
– Cơ Tích, tính mạng của Mục Tiểu Vận là do Thần nữ Thánh môn chúng ta cứu về, cô ấy bằng lòng hiến thân cho Thần nữ Thánh môn chúng ta, chúng ta cũng rất cảm kích cô ấy, sau này có lẽ cũng sẽ lưu danh của cô ấy lại trong Thánh môn chúng ta.
Ỷ Lan có chút trầm tư về chuyện cũ, tạm thời nhốt cô ấy vào trong Ngục môn sơn, cũng là muốn tốt cho cô ấy.
Sẽ có một ngày, cô ấy sẽ hiểu cho nỗi khổ riêng của ta.
Cơ Tích thở dài, bỗng nhiên hạ quyết tâm nói:
– Sư phụ, con hi vọng có thể tìm một người tự nguyện làm Thánh nữ, hoặc là tự con làm cũng được.
Bất luận ai làm Thánh nữ, nhưng Mục Tiểu Vận thì không thể làm …
Cơ Tâm Dật cau mày:
– Con làm Thánh nữ, chẳng phải là phụ tâm nguyện của ta thậm chí là cả Thánh môn, thậm chí thành toàn cho Đại nhật Thần sơn sao? Con ở Thần Phần vực lấy được cơ duyên lớn như vậy, trong thời gian ngắn, từ Tiên đế đỉnh phong thăng cấp lên Dục đạo Thánh đế rồi.
Mặc dù ta không biết con có được cơ duyên gì, cái này đối với Thần nữ Thánh môn chúng ta mà nói, cũng là một tín hiệu vui.
Con tùy hứng như vậy, làm sao có thể đảm đương đại nhiệm vụ sau này chứ?
Khả năng cảm thấy ngữ khí của mình có chút nặng nề, Cơ Tâm Dật lại hòa hoãn lại ngữ khí một chút rồi tiếp tục nói:
– Trên người Tiểu Vận có mang khí tức không linh, mặc dù đã không còn trong trắng, nhưng có khí tức Thánh nữ.
Đổi lại là người con gái thất thân khác, tuyệt đối không thể làm được như Tiểu Vận.
Nếu như chúng ta có thể tùy tiện tìm một người khác thay thế làm Thánh nữ, thì chuyện này cũng quá đơn giản rồi.
Tiểu Vận có tư chất vô thượng, hơn nữa còn có một loại khí chất mà những người con gái khác không có.
Chỉ có cô ấy mới có thể làm Thánh nữ, khiến Đại nhật Thần sơn không nghi ngờ gì.
Cơ Tích biết mình không thể nào khuyên nhủ sư phụ được nữa, cô đứng lên nói:
– Sư phụ, con sợ để Tiểu Vận làm Thánh nữ, cuối cùng lại làm hại đến Thần nữ Thánh môn chúng ta.
Cơ Tâm Dật có chút không hiểu liếc nhìn Cơ Tích nói:
– Tiểu Vận chắc hẳn là từ Tiên giới đến, thậm chí có thể nói không có lai lịch gì.
Đường đi đến Tiên giới mặc dù một số Thánh đế bình thường không biết, nhưng Thần nữ Thánh môn chúng ta lại biết rõ.
Nếu như con không yên tâm, con có thể đến Tiên giới một chuyến cùng với Oanh Hoài sư thúc, tiêu diệt tông môn mà cô ấy xuất thân cũng được.
– Oanh Hoài sư thúc đã đến Tiên giới rồi?
Cơ Tích lập tức kinh hãi đứng lên.
Cơ Tâm Dật vừa định nói chuyện, đã nhìn thấy Oanh Hoài đang đứng bên ngoài xin gặp, vội vàng mở cấm chế nói:
– Oanh Hoài vào đi, đúng lúc Cơ Tích cũng đã trở về.
– Cơ Tích Thánh nữ quay về tông môn, là chuyện đại tốt của Thánh môn chúng ta.
Oanh Hoài sau khi nhìn thấy Cơ Tích về rồi, lập tức cao hứng nói.
– Sao cô đã về rồi?
Cơ Tâm Dật nghi ngờ nhìn Oanh Hoài hỏi.
Oanh Hoài cũng nghi ngờ không hiểu nói:
– Tôi cũng thấy lạ, nơi mà lúc trước chúng ta tìm đến, chắc chắn có thể cảm ứng được khí tức của Tiên giới.
Nhưng lần này khí tức khi tôi đến đó lại không tìm được lối đi đến Tiên giới, còn khí tức Tiên giới lại hoàn toàn cách biệt, hình như có người đã bố trí trận pháp cao cấp ở cửa vào của giới vực, tách rời Tiên giới và Thánh đạo giới.
Tôi định tự mình đến đó một chuyến, tìm lại xem sao.
– Có chuyện như này sao?
Cơ Tâm Dật cũng cau mày, người của Tiên giới cho dù biết trong này có một lối vào Thánh đạo giới, cũng không có năng lực để che đậy nó lại.
– Tôi nghi ngờ chuyện này là do người của Thánh đạo tàn giới làm, còn nguyên nhân, bây giờ tôi vẫn chưa rõ.
Oanh Hoài đáp lại.
Co Tích bỗng nhiên mở miệng nói:
– Sư phụ, thực tế chúng ta cũng không cần đến Tiên giới, người con nói chính là chồng của Tiểu Vận, trong Thần Phần vực con cũng đã gặp chồng của cô ấy …
– Cái gì? Con nói chồng của Tiểu Vận đã từng đến Thần Phần vực?
Cơ Tâm Dật bỗng nhiên đứng bật dậy, nếu như chồng của Tiểu Vận đến Thần Phần vực, vậy cho Mục Tiểu Vận làm Thánh nữ tế núi có đúng không, đó là hai chuyện rồi.
Nhưng cái đó làm sao có thể? Cô ấy lấy được tin chồng của Tiểu Vận lúc này nói không chừng cũng đã sớm hóa thành cát vàng rồi, hoặc là vẫn còn liều mạng ở Tu Chân giới, sao có thể đến được Thần Phần vực chứ?
Cơ Tích gật đầu nói:
– Đúng, hắn tên là Diệp Mặc.
Nói ra, con còn nợ hắn một tấm ân tình.
Lúc trước chính vì hắn, con mới có thể qua cầu Niết sinh …
– Con qua cầu Niết sinh?
Lần này Cơ Tâm Dật và Oanh Hoài cùng kinh sợ đứng lên, qua cầu Niết sinh, cũng đồng nghĩa với việc có cơ hội Vấn đỉnh Hỗn nguyên Thánh đế, Cơ Tích không ngờ nói cô ấy đã qua cầu Niết sinh, tin này quá chấn động rồi.
Lúc trước Cơ Tâm Dật còn cho rằng Cơ Tích từ bên ngoài Thần Phần vực quay về, bây giờ xem ra, cô ấy quay về còn có nguyên nhân khác.
– Bên trong Niết sinh cấm địa kia là gì?
Cơ Tâm Dật là chưởng môn của một môn phái, nhưgn giọng điệu nói chuyện cũng trở nên run rẩy.
Cơ Tích lắc đầu nói:
– Con vừa mới qua cầu Niết sinh, liền bị khe nứt không gian nuốt chửng, từ sau khi con ra khỏi khe nứt không gian kia, nơi quay về không ngờ lại là Thần nữ Thánh môn.
– Hóa ra là như vậy.
Cơ Tâm Dật ngồi xuống, một lát sau, cô giải thích nói:
– Cần Niết sinh còn gọi là Luân hồi tâm kiều, sau khi tiến vào trong khe nứt ở đầu cầu, tương đương với biên giới luân hồi.
Chỉ cần không tiến vào sông luân hồi, thì một số jhe nứt hư không đó đều gọi là tâm ngân hư không, loại tâm ngân hư không này sẽ dẫn người tiến vào quay về nơi mà người đó muốn đến nhất.
Con có thể chính xác quay về Thần nữ Thánh môn, chắc chắn là vì trong Đài sen chín cánh của con, không bị tâm ngân hư không quấy nhiễu.
– Hóa ra là như vậy.
Cơ Tích giật mình nói.
Cơ Tâm Dật gật đầu nói:
– Chuyện này đợi lát nữa tính sau, con nói trước chuyện bạn đời của Tiểu Vận là như thế nào?
Vẻ mặt Cơ Tích lập tức trở nên nghiêm trọng, cô bắt đầu tóm tắt lại một số chuyện Diệp Mặc đã làm trong Thần Phần vực.
Cho đến khi nói xong, cô mới lo lắng nói:
– Sư phụ, tên Diệp Mặc đó là một Tiên đế lợi hại nhất mà con từng gặp, đương nhiên con chắc chắn hắn không phải là Tiên đế.
Tấm ân tình mà con nợ hắn cứ gác sang một bên trước đã, quan trọng nhất chính là, con sợ hắn chưa chết, một khi hắn chưa chết, Thần nữ Thánh môn chúng ta làm chuyện có lỗi với Tiểu Vận, sau này Thánh môn chúng ta …
Cơ Tích cũng không nói tiếp, nhưng Cơ Tâm Dật và Oanh Hoài cũng đã hiểu ý của cô.
– Con nói tên Công Dương An nói chuyện rất hợp với hắn? Thậm chí trở thành bạn bè?
Cơ Tâm Dật cau mày nói.
– Đúng, Công Dương tiền bối đúng là nói chuyện rất hợp với Diệp Mặc, hơn nữa hai người là xưng hô ngang hàng.
Cơ Tích cũng không giấu diếm.
Oanh Hoài bỗng nhiên nói:
– Tông chủ, tên Diệp Mặc kia rơi xuống sông Niết sinh, cho dù bản lĩnh có lớn bằng trời, cũng không thể nào sống nổi.
Hắn và Công Dương An cũng chỉ là gặp nhau một lần mà thôi, hắn chết rồi, tin chắc Công Dương An cũng sẽ không nhớ hắn là ai.
Huống chi, Công Dương An có thể ra khỏi Thần Phần vực hay không, đó cũng là hai chuyện khác nhau.
– Theo như những gì Cơ Tích nói, tên Diệp Mặc kia cũng chỉ là từng giết một Tố đạo mà thôi.
Tu vi của hắn chắc hẳn cũng là Dục đạo, cho dù hắn là Dục đạo, Thần nữ Thánh môn chúng ta cũng có Đạo nguyên Thánh đế, chỉ là một tên Diệp Mặc cũng chẳng làm gì được.
– Sư phụ, ý của con là trả lại nửa phần hồn cho Tiểu Vận trước đã.
Cơ Tích từng đồng ý với Tiểu Vận, phải giúp cô ấy lấy lại nửa phần hồn.
Cơ Tâm Dật lắc đầu nói:
– Chỉ có trước khi cô ấy đến Đại nhật Thần sơn, ta mới có thể trả lại cho cô ấy, bây giờ thì không được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2085: Đoan Mộc Cữu Cách
Đoan Mộc Cữu Cách
D
iệp Mặc dừng lại trong hư không, Chân Thánh đế đến đâu cũng xé rách không gian chạy trốn, hắn theo sát Chân Thánh đế, nhưng bây giờ sau khi hắn giết Chân Thánh đế rồi, lại không biết mình đang ở chổ nào.
Vốn dĩ còn muốn giúp Liên Hoa tông bố trí một trận pháp, xem xem nơi ở của Tiểu Vận, sau đó tìm Mông kỳ.
Bây giờ xem ra, những việc này đều không thể thực hiện được rồi.
Trong hư không có vô số giao diện giao nhau, vũ trụ lại càng vô cùng mênh mông, tu vi của hắn mới là Tố đạo, còn lâu mới có thể thông qua thần niệm của mình xuyên qua hư không giới diện, khám phá vũ trụ.
Hắn rất muốn biết Chân Thánh đế làm thế nào lại quay về Tiên giới được, nhưng Chân Thánh đế không thể nào cho hắn biết, còn hắn thì lại không có năng lực bắt sống được Chân Thánh đế.
Trong Thế giới trang vàng, có rất nhiều Thần tinh và Thần linh mạch, Diệp Mặc lại biết, cho dù hắn dùng hết toàn bộ số nay, cũng không thể nào thăng cấp Dục đạo được.
Dục đạo cần có cơ duyên, cần sự hiểu biết về đạo vận pháp tắc, chứ không phải chỉ dựa vào tài nguyên tu luyện mà có thể tích lũy được.
– Vô Ảnh, mày đến điều khiển Thời Không Thoa, mày cảm thấy nơi nào có người, thì cứ bay về phía đó.
Hư không trong này mày có thể tùy tiện xe rách.
Diệp Mặc dứt khoát đưa Thời Không Thoa cho Vô Ảnh điều khiển, dù sao chính hắn cũng không biết phương hướng, hắn điều khiển Thời Không Thoa cũng chẳng khác gì Vô Ảnh điều khiển.
Vô Ảnh ước gì làm những chuyện như này, vì tiêu sái một hồi trong hư không.
Đến Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng cũng từ trong Thế giới trang vàng ra ngoài, lý do của hai đứa cũng giống nhau, chính là tìm lối ra, có thêm một người thì thêm được một cách.
Trên thực tế Diệp Mặc biết rõ ba tên này ở cùng một chỗ, là có thêm một người thì thêm một con đường mà thôi.
Nhưng lúc này hắn cũng không có tâm trạng dài dòng với ba tên này, dứt khoát để cho bọn chúng ra ngoài hết.
Diệp Mặc lại quay về trong Thế giới trang vàng, hắn phải giúp Trì Uyển Thanh xây một chỗ ở đẹp đẽ tinh xảo.
Vì giúp Trì Uyển Thanh luyện chế chỗ ở này, Diệp Mặc đến nguyên liệu tốt nhất cũng lấy ra, thậm chí nửa phần Thần tâm thạch lần trước còn chưa dùng hết cũng đưoọc Diệp Mặc hòa tan vào.
Những chuyện này, Diệp Mặc làm rất cẩn thận.
Nữa tháng sau, hắn giúp Trì Uyển Thanh luyện chế xong một cung điện cực kỳ xinh đẹp, cung điện dùng một đoạn Thần linh mạch cung cấp nguyên khí, đồng thời dùng trận pháp cao cấp bảo vệ.
Còn phòng của Trì Uyển Thanh, chỉ ngay phía sau cung điện.
Xung quanh cung điện, Diệp Mặc lại trồng hơn nghìn gốc các loại Tiên linh thảo và Tiên hoa.
Thời Không Thoa được ba đứa Vô Ảnh điều khiển giống như một con ruồi không đầu bay loạn xạ trong không trung, còn Diệp Mặc chỉ có thể để cho bọn chúng tự đi.
Hắn trong Thế giới trang vàng hoàn thiện tất cả các loại thần thông của mình, thời gian rảnh rỗi liền đến bầu bạn cùng Trì Uyển Thanh.
Diệp Mặc trước giờ vẫn điên cuồng tu luyện vậy mà khó có được thời gian rảnh rỗi.
Ba tháng sau, Diệp Mặc không ngờ lại cảm giác pháp tắc đạo vận của mình dường như lại thêm thông suốt hơn.
…
Hôm nay, Diệp Mặc vừa từ nơi ở của Trì Uyển Thanh ra ngoài, liền cảm nhận được tiếng kêu gọi khẩn cấp của Vô Ảnh.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức quét ra ngoài, lại phát hiện Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm còn cả Cừu Nhưỡng nữa đang dốc sức điều khiển Thời Không Thoa.
Còn trước mặt Thời không Thoa lại là một lốc xoáy cực lớn, nếu như ba đứa Vô Ảnh không cố gắng không chế Thời Không Thoa.
Thời không Thoa sớm đã bị cuốn vào trong lốc xoáy đó rồi.
Nhưng cho dù như vậy, Thời Không Thoa cũng đã bị hút vào một nửa non rồi.
Diệp Mặc không kịp suy nghĩ gì nữa, trực tiếp cho Thời Không Thoa và ba đứa Vô Ảnh vào trong Thế giới trang vàng.
Một lát sau, Thến giới trang vàng cũng đã bị cuốn vào trong lốc xoáy, đến Diệp Mặc cũng không kịp điều khiển.
– Lão đại, em hình như cảm thấy đi về phía bên này, cho nên …
Vô Ảnh cúi thấp đầu đứng trước Diệp Mặc gọi một câu, lần này xảy ra chuyện, trách nhiệm hoàn toàn là do nó gánh vác.
Lốc xoáy này cũng là do nó yêu cầu bay qua, hơn nữa còn chắc như đinh đóng cột nói không có chuyện gì.
Còn nói năm đó, nó và Diệp Mặc cũng gặp một lốc xoáy như này, chỉ cần không tiến vào, thì cũng không xảy ra chuyện gì hết.
Kết quả ba đứa vừa mới điều khiển Thời Không Thoa áp sát vào, liền hoàn toàn không thể khống chế được.
Đừng nói là điều khiển Thời Không Thoa, cho dù là sức hút trong lốc xoáy không gian đó, bọn chúng đến quay về Thế giới trang vàng cũng không thể.
Cho dù Diệp Mặc cho bọn chúng quyền tiến vào Thế giới tran vàng, nhưng lốc xoáy cực đại đó, cũng khiến bọn chúng không thể nào trở về được.
Có thể nói Diệp Mặc ra tay chậm một chút thôi, thì ba đứa nó cũng chắc chắn trở thành vật hi sinh của lốc xoáy không gian này rồi.
Diệp Mặc biết rõ chuyện gì xảy ra, trong lòng chỉ có thể thầm than.
Thường thì đứng bên bờ sông làm gì không bị ướt giày, lúc trước khi đưa Thời Không Thoa cho Vô Ảnh điều khiển, hắn liền nghĩ chuyện này có thể xảy ra.
Trong hư không, vốn dĩ có vô số lốc xoáy hư không, may mà bọn họ có Thế giới trang vàng, cho dù bị lốc xoáy hút vào trong, cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Diệp Mặc cũng không có tâm trạng đi trách Vô Ảnh, bị lốc xoáy hư không cuốn đi thì cuốn đi, hắn vốn dĩ cũng lạc đường rồi, cho dù bị cuốn đi, cũng không thấy tình cảnh tồi tệ hơn.
Lốc xoáy hư không Diệp Mặc cũng không phải lần đầu tiên gặp phải, lúc trước khi hắn đuổi giết Khai Nỉ, liền gặp một lốc xoáy hư không.
Lúc trước Khai Nỉ vì muốn chạy thoát khỏi sự truy sát của Diệp Mặc, liền xông vào không gian có Tinh thú, kết quả không gian đó thông với một nơi đâu đâu cũng là sát cơ, còn có đại điện thông đến Thánh đạo giới nữa.
Cho nên lần này sau khi tiến vào lốc xoáy hư không, Diệp Mặc cho rằng qua một lúc nữa, bọn họ sẽ tiến vào trong một hư không khác, hoặc là một giới diện khác, nếu như đến một giới diện khác thật, thì chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.
Nhưng khi Diệp Mặc cảm nhận bên ngoài thần thức càng lúc càng âm lãnh hơn, hắn liền cảm thấy có chút không đúng.
Thế giới trang vàng tiến vào trong lốc xoáy, dường như đang lao thẳng xuống, hơn nữa không có giới hạn.
Tu vi Diệp Mặc mặc dù mới là Tố đạo, nhưng thần thức của hắn thì đã vượt xa tu vi Tố đạo rồi.
Với thần thức cường hãn như này của hắn, trong lốc xoáy sau khi thần thức quét ra ngoài, cũng mau chóng bị âm lãnh xâm chiếm hết, hơn nữa Thế giới trang vàng cùng với sự xoay chuyển của lốc xoáy càng lúc càng lợi hại, thời gian chống đỡ của thần thức cũng càng lúc càng ngắn hơn.
Cho đến một tháng sau, lốc xoáy kia mới đột nhiên biến mát, còn âm khí mà Diệp Mặc cảm giác được đột nhiên biến mất không còn.
Thế giới trang vàng xuất hiện trong một thế giới hoàn toàn u ám, thế giới này khiến Diệp Mặc cảm thấy không có sự sống, không có khí tức, không có nhiệt độ, đây là thế giới mà cái gì cũng không có.
Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng, đứng trong một nơi u ám, thần thức từ từ quét ra ngoài, những nơi mà thần thức của hắn có thể tiếp xúc, hoàn toàn là một khoảng u ám.
Nếu như sự u ám này không tính đến màu sắc, thì thế giới này đến màu sắc cũng không có.
Những người bình thường xuất hiện ở nơi này, cho dù có thể kêu gọi, cũng không thể nào kiên trì được một phút.
– Đây là đâu? Sao lại không giống với hư không?
Vô Ảnh từ trong Thế giới trang vàng nhảy ra, Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng tu vi quá thấp, không quen với nơi không có sự sống, cũng không có bất kỳ khí tức nào như này.
Diệp Mặc sau khi nhìn xung quanh một lượt, lúa này mới trầm giọng nói:
– Trong này chính xác không phải là hư không, nếu như tao đoán không nhầm, trong này chắc chắn là một thế giới, một thế giới độc lập của một Tiên nhân đại năng.
Bản thân Diệp Mặc cũng có Thế giới trang vàng, hắn còn có thế giới Chân linh, đồng thời hắn cũng từng thấy qua thế giới Ngũ hành.
Lúc trước khi hắn từ Tu Chân giới phi thăng lên Tiên giới, liền từ thế giới Ngũ hành tu di của người khác phi thăng lên Tiên giới.
Đối với Tiểu thế giới, hắn cũng quá rõ.
Khác biệt duy nhất chính là, thế giới này cũng đã không còn bất cứ sự sống nào nữa rồi, cho dù có luyện hóa đi nữa, cũng không có tác dụng gì.
– Phía trước có một nhà đá màu xám tro, trong đó có một người chết, chúng ta đến đó xem sao.
Thần thức của Diệp Mặc quét thế giới này phạm vi cũng không lớn, trong một góc trong thế giới này, một căn nhà đá màu xám tro không chút sức sống cô đơn đứng đó, có lẽ nhà đá này là kiến trúc duy nhất trong này.
Nhà đá xám tro cửa cũng không có, Diệp Mặc dẫn Vô Ảnh tiến vào trong nhà đá xám tro đó, nhìn thấy một bộ thi thể màu xám u ám, có thể nói trong nhà đá xám tro cũng không lớn này, chỉ có một bộ xương màu xám, ngoài ra, cũng không còn thứ gì khác.
Bộ thi thể này nghiêng nghiêng dựa vào tường đá, đầu tiu nghỉu cụp xuống.
Chỉ có một cây thương ngắn ba thước đâm xuyên tim người này, xem ra người này chết chính là vì cây thương ngắn kia.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác quen thuộc từ thân thể của người này, đó là một cảm giác quan thuộc không thể diễn tả thành lời.
Nhưng ánh mắt của Diệp Mặc lập tức chuyển lên trên cây thương ngắn kia, hắn từ khi tiến vào thế giới này, cũng không cảm nhận được bất kỳ khí tức nào.
Nhưng khi thần thức của hắn quét lên trên cây thương ngắn này, một luồng sát khí lăng lệ ác liệt từ cây thương vốn dĩ rất tầm thường này phát ra, đây là một loại khí tức sát khí đột nhiên kích phát ra.
Diệp Mặc cảm giác thức hải ớn lạnh, hắn lập tức ổn định thức hải của mình, trong lòng thầm kinh hãi.
Cây thương này vẫn chưa có người nào kích phát, đã đáng sợ như vậy rồi, một khi có người kích phát rồi, thì còn hung tàn như nào nữa? Đây tuyệt đối không phải là một cây thương thông thường.
– Trên tường có chữ viết.
Vô Ảnh nhìn thấy trên bức tường mà bộ thi thể kia dựa vào có rất nhiều chữ, lên tiếng ngắt đứt sự quan sát của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng nhìn những chữ trên tường kia, hắn cẩn thận tiến gần hơn một chút, bộ thi thể này cũng có chút xấu xí, thậm chí có thể nói là cực xấu.
Mặc dù không còn sự sống, nhưng hai dòng nước mắt vẫn từ trong hốc mắt của gã rơi xuống, cho dù đã qua vô số năm tháng rồi, nhưng hai hàng nước mắt này vẫn rõ ràng y nguyên.
Diệp Mặc cũng không xem thường bộ thi thể này, có thể bị người ta dùng cây thương ngắn này giết chết, hơn nữa còn chạy đến thế giới của mình, có thể thấy người này khi còn sống tuyệt đối cũng không phải hạng tầm thường.
– Tôi tên Đoan Mộc Cữu Cáhc, người của Húc nguyệt Thánh đạo …
Diệp Mặc sau khi đọc được bốn chữ Húc nguyệt Thánh đạo này trên tường, lập tức liền nhớ ra.
Lúc trước khi hắn trong Tiên phủ dưới đáy Thặng Chính hồ trong Mộ hoa Thần sơn, liền nhìn thấy bốn chữ này.
Đó là bức họa thứ bảy trong đại điện, trên bức họa vẽ một tông môn cực kỳ khí thế hùng vĩ, bên ngoài tông môn, những dãy núi hùng vĩ trùng trùng điệp điệp trước tông môn có bốn chữ “Húc nguyệt Thánh đạo” màu vàng kim bay lơ lửng, một người đàn ông mặc áo xám đứng trên hư không trước tông môn, nhìn bốn chữ này.
– Ta hiểu rồi.
Diệp Mặc lẩm bẩm tự nói, chẳng trách hắn nhìn bộ thi thể này có chút quen thuộc, bộ thi thể này chính là bóng lưng mà lúc trước hắn nhìn thấy.
Lúc trưóc hắn nhìn thấy bên trong bức họa kia, có một người đàn ông mặc áo xám hai tay chắp sau lưng, chỉ lộ một bóng lưng, liền biết người này tuyệt đối không phải người tầm thường.
Bóng lưng của gã còn tiêu sái hơn trăm lần so với tướng mạo của gã, hơn nữa nhìn bóng lưng của gã liền có thể cảm nhận được khí thế và sự uy nghiêm đỉnh cao của Đoan Mộc Cữu Cách.
Không ngờ một người như này lại chết trong này, Diệp Mặc cũng thầm than không thôi.
Nếu như Tiên phủ dưới đáy hồ kia là do Đoan Mộc Cữu Cách bố trí, vậy Đoan Mộc Cữu Cách tuyệt đối là một đại năng vô cùng tài giỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái [Dịch] Ta Thiên Mệnh Đại Nhân Vật Phản Phái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Thien-Menh-Dai-Nhan-Vat-Phan-Phai-SE-Audio-Truyen.jpg)




