1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 419 : Đừng Tự Đề Cao Mình (c2091-c2095)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 419 : Đừng Tự Đề Cao Mình (c2091-c2095)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2091: Đừng Tự Đề Cao Mình

Đừng Tự Đề Cao Mình

C

ái gì không ổn?

Những lời này của Đan Anh Dao còn chưa hỏi ra, lại phát hiện Diệp Mặc đã biến mất không thấy gì nữa, cô ngơ ngác nhìn nơi Diệp Mặc biến mất, mới nhớ tới Diệp Mặc biến mất như thế nào, cô – một Tố đạo Thánh đế cũng nhìn không ra.

Diệp Mặc lúc này lòng lòng nóng như lửa đốt, vừa rồi lần thứ hai Đan Anh Dao nói đến Oanh Hoài Thánh đế của Thần nữ Thánh môn sẽ đi Trường Phí Thánh Đạo thành, hắn mới phản ứng lại.

Lôi Nguyệ Hà và Chư Ôn Mậu giúp hắn làm việc ở thành Trường Phí Thánh Đạo, hắn còn chưa tới Thần nữ Thánh môn đã có Thánh đế tiến về thành Trường Phí Thánh Đạo rồi.

Lôi Nguyệ Hà chỉ là một Tiên đế nho nhỏ, đối mặt một Thánh đế của Thần nữ Thánh môn, sao còn có năng lực phản kháng? Thánh đế kia của Thần nữ Thánh môn phát hiện Lôi Nguyệt Hà trái với môn quy của Thánh môn, nói không chừng sẽ trực tiếp giết Lôi Nguyệt Hà.

Cho dù là không giết Lôi Nguyệt Hà, thì nhất định cũng sẽ phế bỏ tu vi, kết cục thê thảm.

Nếu như nói Lôi Nguyệt Hà còn có cơ hội sống sót, vậy trong mắt Thánh đế Thần nữ Thánh môn, người “dụ dỗ” Lôi Nguyệt Hà là Chư Ôn Mậu càng là một cơ may cũng không có.

Một cô hồn dã quỷ như Chư Ôn Mậu, Thánh đế của Thần nữ Thánh môn sẽ bỏ qua y mới là lạ.

Diệp Mặc có thể không tin Thần nữ Thánh môn kia thật vô cùng thần thánh, mặt ngoài làm bộ, sau lưng làm việc bẩn thỉu hắn thấy nhiều rồi.

Chính là loại môn phái như Thần nữ Thánh môn này, trong mắt hắn cũng giống như vậy.

Chỉ cần dựa vào việc mời Thánh đế khác đi tham gia buổi lễ Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn kỳ đạo, nhờ vào đó dẫn dụ các Thánh đế khác coi Đại nhật Thần sơn là kẽ thù, đã nói lên vấn đề rồi.

Lúc này Diệp Mặc kích phát tốc độ của Thời Không Thoa đến cực hạn, nếu như không phải không gian ở nơi này quá mức bất ổn, hắn đã địng dùng Na Di rồi.

Cửa thành thành Trường Phí Thánh Đạo, hơn hai mươi tên Thánh đế đứng ở hai bên.

Một cô gái xinh đẹp thân mặc áo xám chậm rãi từ hư không đi xuống.

Một vài Tiên đế, thậm chí tiên nhân tu vi dưới Tiên đế càng chỉ có thể kính cẩn đứng ở phía sau.

– Cung nghênh Oanh Hoài tiền bối …

– Cung nghênh Oanh Hoài Thánh đế …

Cô gái áo xám xinh đẹp này hiển nhiên chính là Oanh Hoài Thánh đế của Thần nữ Thánh môn.

Chỉ cần nhìn thành Trường Phí Thánh Đạo bày ra loại tư thế này, đã biết rõ Thánh đế của Thần nữ Thánh môn là rất được hoan nghênh rồi.

Oanh Hoài bay xuống bên ngoài thành Trường Phí Thánh Đạo, mỉm cười với những Thánh đế ngoài thành gật đầu thăm hỏi, dù là nhìn về phía những Tiên đế kia, cô cũng mang vẻ mỉm cười.

Một loại khí tức thánh đạo thoát tục ở sau lưng cô hình thành vô số vòng hào quang Đạo Vận, khiến cho Oanh Hoài Thánh đế càng có vẻ say mê hấp dẫn, thậm chí mang theo một khuôn mặt đẹp và khí tức từ bi tối thượng.

Một số Tiên đế tu vi kém một chút cũng không dám nhìn thẳng Oanh Hoài Thánh đế, trong mắt bọn họ, Oanh Hoài thật đẹp, đẹp đến nỗi làm cho người ta không dám nảy sinh chút lòng bất kính nào.

– Làm phiền mọi người, Thần nữ Thánh môn ta nhất định giữ gìn Thánh đạo Tàn giới đến cùng.

Oanh Hoài chỉ tùy ý nói một câu, lại khơi dậy nhiệt tình càng lớn hơn của các tiên nhân nội thành ngoại thành.

Mà tại thời khắc này, Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà trốn ở bên trong một tòa Tiên tức lâu sắc mặt trở nên trắng như giấy, bọn họ vĩnh viễn không thể tưởng được, Diệp Mặc vãn chưa về, Oanh Hoài Thánh đế của Thần nữ Thánh môn đã đến rồi.

– Oanh Hoài Thánh đế hận nhất Thần nữ không thanh khiết, em… em…

Lôi Nguyệt Hà ngay cả chết cũng không sợ, nhưng đối mặt với Oanh Hoài Thánh đế, cô bị dọa sợ không nói nổi một lời nào.

Chư Ôn Mậu bắt lấy hai tay Lôi Nguyệt Hà nói:

– Nguyệt Hà, thực xin lỗi, là anh vô dụng, đã hại em.

Anh ngay cả cơ hội gây dụng lại Húc nguyệt Thánh đạo cũng không có, lại hại em, anh…

Lôi Nguyệt Hà ôm chặt Chư Ôn Mậu nói:

– Ôn Mậu đại ca, chúng ta chết cùng một chỗ vậy, em không muốn rơi vào trong tay Oanh Hoài sư thúc, rơi vào trong tay sư thúc, em ngay cả chết cũng không bằng.

Chư Ôn Mậu trong lòng thở dài không thôi, ngay cả người con gái của mình cũng không thể bảo vệ được, y không biết mình tu luyện nhiều năm như vậy có ích gì.

– Nguyệt Hà, kiếp sau chúng ta lại làm đạo lữ tiếp.

Chư Ôn Mậu nói xong, sắp sửa tự sát.

– Đợi một chút, Ôn Mậu đại ca …

Lôi Nguyệt Hà lại gọi Chư Ôn Mậu lại.

Chư Ôn Mậu vừa định hỏi, Lôi Nguyệt Hà lại đem tay của y đặt ở trước ngực mình, rin giọng nói:

– Ôn Mậu đại ca, bây giờ Oanh Hoài sư thúc đang ở cửa, còn một lát nữa mới tìm được chúng ta.

Em vẫn chưa là đạo lữ của anh, em muốn, em muốn thật sự là một lần …

Lôi Nguyệt Hà giọng nói run rẩy cực kỳ, sắc mặt cũng mới vừa từ tái nhợt biến thành đỏ ửng.

Một khi quyết định, cảm giác sợ hãi kia liền giảm đi rất nhiều.

Chư Ôn Mậu ngẩn ngơ, y còn chưa kịp nói gì, chỉ nghe thấy một tiếng hừ lạnh.

Lập tức một bàn tay nguyên khí cực lớn đã bắt lấy Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà lôi ra ngoài.

Bịch bịch …

Hai bóng người bị bàn tay nguyên khí của Oanh Hoài tóm ra, quăng ngay cửa thành Trường Phí Thánh Đạo.

Mọi người vẫn còn đang nhiệt liệt hoan nghênh Oanh Hoài Thánh đế nhất thời ngây ngẩn cả người, bọn họ không rõ đây là chuyện gì.

Oanh Hoài Thánh đế sao vừa đến, đã bắt hai Tiên đế vứt trên mặt đất rồi?

– A, ta nhận ra rồi, một người trong đó hình như là Thần nữ của Thần nữ Thánh môn.

– Đây là có chuyện gì?

Trong đám người đã có người đang thấp giọng nghị luận.

Oanh Hoài mới vừa rồi còn tỏ vẻ đoan trang cao quý đã vì tức giận mà có vẻ hơi dữ tợn rồi, cô ta chỉ Lôi Nguyệ Hà và Chư Ôn Mậu trên mặt đất lạnh giọng nói:

– Cô ả này cũng dám giả mạo đệ tử Thần nữ Thánh môn ta, không chỉ như thế, càng không để ý liêm sỉ đến làm bại hoại danh dự Thần nữ Thánh môn ta.

– Ta nói sao Thần nữ và một người đàn ông đi cùng nhau, thì ra là giả mạo đấy.

– Đương nhiên là giả mạo rồi, ngươi trông thấy Thần nữ nào mà lại có đạo lữ chưa?

– Thần nữ thần thánh không thể xâm phạm, há có thể ở cùng đàn ông? Cô gái này ác độc như thế, giả mạo Thần nữ tổn hại thanh danh của Thánh môn, đáng chết.

– Đúng là đáng chết.

Đám người lập tức bắt đầu ồn ào, nhất trí yêu cầu giết chết Lôi Nguyệt Hà và Chư Ôn Mậu.

Vẻ mặt dữ tợn của Oanh Hoài hình như dịu đi một chút, cô ta chậm rãi nói:

– Người đàn ông này và cô ả giả mạo Thần nữ Thánh môn ta cùng làm bẩn thanh danh Thánh môn ta, ta chỉ cần giết là xong chuyện.

Nhưng cô gái này ta lại muốn dẫn về Thần nữ Thánh môn thẩm vấn, vì sao muốn giả mạo đệ tử Thánh môn ta.

– Rốt cuộc là Thần nữ Thánh môn mà, khoan dung rộng lượng như thế, chỉ cần giết là xong chuyện rồi.

– Đ1ung vậy, nếu như đổi thành người khác, tuyệt đối xẽ nấu xương ninh hồn, tuyệt đối muốn diệt luôn cả thần hồn, không chừa một xíu xiu mới bỏ qua.

– Đương nhiên, Thánh môn khoan dung đại lượng, há có thể giống như tiên nhân bình thường.

Ngoài thành Trường Phí Thánh Đạo bàn tán ầm ĩ, trừ một vài tiên nhân kinh nghiệm cực kỳ lão luyện, đã nhìn ra một vài đầu mối không nói lời nào ra, đại bộ phận tiên nhân đều đang mắng Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà đáng chết, thậm chí hận không thể tiến lên hỗ trợ giết hai người.

Chư Ôn Mậu cắn chặt răng, muốn trước khi chết trả lại cho Lôi Nguyệt Hà một sự trong sạch, nhưng y lại bị một loại lực lượng vô hình áp chế, một chữ cũng nói không nên lời.

– Đi luân hồi đi, nhớ rõ kiếp sau đừng làm mấy chuyện thương thiên hại lý này …

Oanh Hoài bình tĩnh nói xong, đưa tay chính là một ánh hào quang bắn về phía đan điền Chư Ôn Mậu.

Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng độn quang kia bắn tới, không có chút sức đánh trả nào.

Lúc này tiên nhân ngoài thành Trường Phí Thánh Đạo đều cảm giác được không gian chung quanh từng đợt chấn động, còn không đợi những người này hiểu được, chỉ nghe thấy “bành” một tiếng trầm đục vang lên.

Một số người tu vi thấp nghe thấy thanh âm này còn đang nghi ngờ, theo lý mà nói sát quang đánh vào đan điền không phải là loại thanh âm này ah.

Nhưng những nguời ở cửa thành này rất nhanh liền nhìn thấy rõ, luồng sáng này không đánh trúng đan điền Chư Ôn Mậu, mà đánh trúng một nắm đấm, một nắm đấm từ trên không bay xuống.

Uỳnh …

Sau khi một tiếng uỳnh này vang lên, lại là một tiếng nổ kịch liệt hơn vang lên.

Bên ngoài thành Trường Phí Thánh Đạo, mặt đất cứng chắc vô cùng bị đánh ra một cái rãnh, không gian cũng xuất hiện từng trận chấn động.

Một bóng người màu xanh lam đồng thời rơi xuống nơi này, dưới chân giẫm một cái, cái rãnh ngoài thành Trường Phí Thánh Đạo đã biến mất không còn dấu vết.

Nguyên khí mạnh mẽ đánh trả lại, Oanh Hoài đờ đẫn nhìn Diệp Mặc đứng ở trước mặt Chư Ôn Mậu Và Lôi Nguyệt Hà, một hồi lâu mới sững sờ hỏi:

– Ngươi là người phương nào? Dám cản trở Thánh môn ta làm việc?

Lúc này người chung quanh mới nhìn thấy rõ, vừa rồi một luồng sát quang kia của Oanh Hoài là bị một nắm đấm của người ta ngăn trở.

Người này mặc quần áo màu xanh lam, không biết đến đây từ lúc nào, vậy mà ngăn cản được một dòng sát quang của Dục đạo Thánh đế, trình độ này quả thực là nghe rợn cả người.

– Không ngờ chỉ là một Tiên đế?

Sau khi thấy rõ Diệp Mặc, người chung quanh càng chấn kinh.

Một Tiên đế dùng nắm đấm chặn một chiêu của một Dục đạo Thánh đế của Thần nữ Thánh môn, hơn nữa còn là ra tay sau mà khống chế được tình huống trước, chuyện này không phải là tận mắt nhìn thấy, sẽ chẳng ai tin.

– Ôn Mậu và Nguyệt Hà không có chuyện gì chứ?

Diệp Mặc căn bản cũng không có để ý tới sự phẫn nộ của Oanh Hoài quát lớn, trực tiếp quay đầu lại đưa tay loại bỏ cấm chế của Oanh Hoài, sau đó quan tâm nhìn Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà hỏi.

Chư Ôn Mậu mới từ trong khiếp sợ kịp phản ứng lại, y lập tức mừng rỡ không thôi đứng lên nói:

– Đa tạ tiền bối cứu giúp, vãn bối không có việc gì.

Lôi Nguyệt Hà cũng đứng lên, giọng nói có hơi hạ hấp nói:

– Vãn bối không có việc gì, đa tạ tiền bối lo lắng.

Cô không phải là sợ chết, cô biết Thần nữ Thánh môn sẽ khiến cô chết rất thê thảm, nhưng có thê thảm đến đâu cô cũng là người của Thần nữ Thánh môn.

Bây giờ Oanh Hoài sư thúc nói thẳng cô không phải là người của Thánh môn, là một kẻ giả mạo không biết xấu hổ đến làm bẩn thanh danh Thánh môn.

Oanh Hoài thấy Diệp Mặc căn bản là không thèm nhìn cô ta, cơn giận lan tràn, nhưng nghĩ đến một quyền vừa rồi của Diệp Mặc, cô ta cố nhịn xuống ý muốn động thủ, hừ lạnh nói:

– Ngươi ngăn cản Thần nữ Thánh môn ta làm việc, rốt cuộc là lai lịch ra sao, chẳng lẽ ngươi muốn đối nghịch với cả Thánh đạo giới này hay sao?

Diệp Mặc cười ha ha một tiếng nói:

– Ngươi mở miệng Thần nữ Thánh môn ngậm miệng Thần nữ Thánh môn, ngươi là muốn dùng Thần nữ Thánh môn làm ta sợ sao? Đối nghịch với Thần nữ Thánh môn ngươi là đối nghịch với cả cái Thánh đạo giới này.

Ngươi cho rằng ngươi là hành hay là tỏi hả? Đừng có tự cho mình là quan trọng.

Chỉ có điều là Diệp Mặc cười to trong nháy mắt liền thu lại, giọng điệu chuyển sang lạnh lẽo nói:

– Chư Ôn Mậu là bạn của ta, mụ già cô động thủ với bạn của ta, ta còn chưa tìm cô tính sổ, vậy mà trước làm kẻ ác đi cáo trạng trước rồi.

Thần nữ Thánh môn rất giỏi sao? Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn cô còn nợ đồ ta chưa trả.

Cút đi, thừa dịp tâm tình ta chưa chuyển xấu.

– Ngươi …

Oanh Hoài tức đến sắc mặt trắng bệch, cô ta chưa bao giờ bị người ta kinh thường như thế, cơn tức này cô ta làm sao nhịn tiếp được nữa?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2092: Đánh Bay

Đánh Bay

N

ếu như không có trông thấy một quyền vừa rồi kia của Diệp Mặc, lúc này sớm đã có người tiến lên trợ giúp Thần nữ Thánh môn đánh Diệp Mặc rồi.

Nhưng một quyền kia của Diệp Mặc có thể đánh bay sát quang của một Dục đạo Thánh đế, có thể thấy tu vi của Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không thua kém Oanh Hoài Thánh đế nửa phần, người bình thường đi lên chỉ có chết.

Đừng thấy ở đây có nhiều người nhiệt liệt hoan nghênh Oanh Hoài Thánh đế như vậy, còn tôn kính Thần nữ Thánh môn.

Nhưng thật sự muốn bảo bọn họ chịu chết, lại chẳng có mấy ai tình nguyện đi lên đâu.

Oanh Hoài tức giận phát run, nhưng vẫn không tiến lên động thủ.

Cô ta rất muốn đưa tay liền giết chết Diệp Mặc, nhưng cô ta không phải là đồ ngốc.

Diệp Mặc có thể ra tay sau mà đến trước, một quyền liền đánh bay Phong Hỏa sát quang của cô ta, tuyệt đối sẽ không thua kém cô ta.

Dù vừa rồi cô ta chỉ dùng ba phần khí lực, cô ta cũng không dám cho là mình thắng chắc được Diệp Mặc.

Một khi cô ta đánh không lại Diệp Mặc, đối với Thần nữ Thánh môn của cô ta chính là một đả kích rất lớn.

Mà lần này cái cô ta muốn là tụ tập uy thế và lực thu hút của Thần nữ Thánh môn, chứ không phải đến để đả kích Thần nữ Thánh môn.

Oanh Hoài không động thủ, Diệp Mặc lại không có ý định buông tha cho cô ta.

Sở dĩ hắn bảo Oanh Hoài biến đi, chính là để khích cô ta động thủ.

Lại không thể tưởng được cô gái này có thể nhẫn nhịn như thế, cho dù là cô nhẫn nhịn, Diệp Mặc cũng phải làm cho cô ta chủ động động thủ.

Thần nữ Thánh môn thanh danh lớn như thế, nếu như hắn chủ động động thủ, bất kể hắn có đạo lý hay không, thì cũng là bên bất lợi.

Từ địa cầu tới, Diệp Mặc đương nhiên biết rõ dù là người chung quanh không có sức chiến đấu chút nào, chỉ cần dư luận đứng về phía hắn, thì hắn chiếm được ưu thế.

Nếu như người khác đều cảm thấy hắn vô lễ, cho dù là hắn thực lực lớn mạnh, đối với hắn cũng không phải là chuyện tốt gì.

Hắn muốn lập nên sơn môn Húc nguyệt Thánh đạo, còn cần thành Trường Phí Thánh Đạo trợ giúp, cũng không thể đắ tội toàn bộ thành Thánh Đạo.

Diệp Mặc không để ý đến Oanh Hoài nữa, trực tiếp chắp tay nói với rất nhiều tiên nhân chung quanh:

– Các vị, công đạo vốn ở lòng người.

Thần nữ Thánh môn là tông môn đứng đầu Thánh đạo giới ta, theo lý mà nói cô hằn là nên giữ hòa bình công chính của Thánh đạo giới ta, chứ không phải là đi sỉ nhục và ức hiếp người tu vi nhỏ yếu.

Rất nhiều người có thể cho là bạn của ta không đúng, đắc tội Thánh môn, đáng chết.

– Được, cho dù là đắc tội Thánh môn, đáng chết, cũng phải cho người đáng chết nói câu gì đó chứ.

Bây giờ ta sẽ để cho Chư Ôn Mậu tự mình nói là vì nguyên nhân gì, khiến cho vị Thánh đế cao cao tại thượng của Thánh môn này muốn giết y.

Nếu như đúng là y không đúng, vị Thánh đế này của Thần nữ Thánh môn còn muốn giết y, ta đây tuyệt đối sẽ không nói thừa một chữ.

Ta tin tưởng, với tư cách Thánh đế của Thần nữ Thánh môn, sẽ không thể không để cho người bạn của ta một cơ hội nói chứ?

Diệp Mặc nói xong cười lạnh nhìn chằm chằm chung quanh:

– Đương nhiên, ngươi cũng có thể làm bộ không nghe, bây giờ cứ đi.

Nhưng ngươi đi rồi, vậy có nghĩa là vừa rồi ngươi đúng là ỷ mạnh hiếp yếu, vô sỉ cực kỳ rồi.

Nếu như trong Thánh môn còn có loại người này, ta tin tưởng Thánh đạo giới chúng ta người người đèu sẽ thất vọng cực độ đấy.

Người chung quanh nghe xong lời Diệp Mặc nói, đều tỏ vẻ trầm mặc.

Mặc dù không có người nào đứng ra phụ họa theo Diệp Mặc, nhưng cũng không có ai đứng ra phản bác.

Để cho người phạm sai lầm nói một câu, đây là đạo lý hiển nhiên.

Diệp Mặc biết cơ hội hình thành rồi, hắn trực tiếp hỏi Chư Ôn Mậu:

– Ôn Mậu huynh đệ, ngươi đắc tội Thần nữ Thánh môn ở đâu? Mà lại khiến cho Thánh đế của Thánh môn cao cao tại thượng muốn giết ngươi? Ngươi nói ra đi, nhiều người ở đây, thị phi đúng sai, mọi người không phải là đồ ngốc.

Nếu như ngươi đúng là mạo phạm Thần nữ Thánh môn, ta cũng không giúp được ngươi.

Chư Ôn Mậu đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Diệp Mặc, y ngẩng đầu lớn tiếng nói:

– Không sai, ta là một tán tu.

Nhưng ta cũng không có làm qua bất cứ chuyện gì đắ tội Thần nữ Than1h môn, ta cùng Nguyệt Hà mến nhau, hai người đều tự nguyện.

Nguyệt Hà đúng là Thần nữ của Thần nữ Thánh môn, nhưng vị Thánh đế đại nhân này, dựa vào cái gì nói ta cùng Nguyệt Hà bôi xấu Thần nữ Thánh môn? Nói Nguyệt Hà không phải là Thần nữa? Ngay cả câu phân trần cũng cũng không để cho chúng ta nói một câu?

Diệp Mặc lại đứng ra cao giọng nói:

– Lôi Nguyệt Hà là đệ tử của Thần nữ Thánh môn, ta lần này đi Thần nữ Thánh môn chính là muốn giúp Nguyệt Hà rời khỏi Thần nữ Thánh môn.

Vi Thánh đế này của Thần nữ Thánh môn, lại nói dối trắng trợn.

Diệp Mặc sau khi khinh bỉ Oanh Hoài một câu, quay người hỏi Lôi Nguyệt Hà:

– Nguyệt Hà, cố có phải Thần nữ của Thần nữ Thánh môn hay không?

Lôi Nguyệt Hà biết việc này đã khó có thể bỏ qua, dứt khoát cắn răng nói:

– Vãn bối đúng là Thần nữ của Thần nữ Thánh môn, vãn bối mạo phạm môn quy tình nguyện bị trách phạt, chuyện này không liên quan tới Ôn Mậu.

Diệp Mặc có chút im lặng, Lôi Nguyệt Hà này thật đúng là quá trung thực, lúc này nói mình mạo phạm môn quy, không phải là một kẻ ngu ngốc sao?

– Hừ.

Oanh Hoài sắc mặt tức giận đến xanh mét, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Nguyệt Hà nói:

– Ngươi trước kia là Thần nữ, bây giờ không phải nữa rồi, ngươi bị trục xuất khỏi Thần nữ Thánh môn rồi.

Thần nữ Thánh môn ta không có loại tiện nhân không biết xấu hổ như ngươi, dơ bẩn không chịu nổi, buồn nôn đến cực điểm.

Người chung quanh lập tức bắt đầu bàn tán ầm ĩ, cho thấy lúc trước Oanh Hoài nói dối.

Lúc trước Oanh Hoài nói Lôi Nguyệt Hà không phải là Thần nữ, giả mạo đệ tử Thánh môn, làm bẩn tông môn.

Bây giờ còn nói trục xuất Thánh môn, hiển nhiên lời nói trước sau không thống nhất.

Diệp Mặc nhổ một bãi nước miếng, khinh thường nhìn chằm chằm Oanh Hoài nói:

– Không biết xấu hổ? Dơ bẩn buồn nôn? Ta nhổ vào.

Ngươi không phải là do mẹ ruột ngươi sinh ra sao? Hay là nói ngươi là do một con khỉ mẹ sinh ra, từ trong tảng đá bỗng hiện ra sao? Ngươi nói chỉ cần nam nữ mến nhau chính là buồn nôn không biết xấu hổ, có phải muốn nói cha mẹ ngươi cũng vậy hay không? Chẳng lẽ cha ngươi không cưỡi trên mẹ ngươi, ngươi cũng có thể sinh ra? Đừng ở trước mặt ông đây ngụy trang học thức nữa, ngươi mới đúng là buồn nôn cực kỳ đấy.

Lời nói này của Diệp Mặc ác độc cực kỳ, Oanh Hoài sắc mặt thay đổi nghiêm trọng.

Người chung quanh cũng đều là nghe thấy mà trợn mắt há hốc mồm, những người chung quanh đã đoán được Diệp Mặc là một Thánh đế rồi, nhưng đây là một Thánh đế gì vậy? Quả thực là giống như một tên vô lại, nói chuyện còn xưng ông đây? Hắn là muốn là cha Oanh Hoài Thánh đế sao?

– Chết cho ta …

Oanh Hoài cũng không nhịn được nữa, nội tâm phẫn nộ, đưa tay chính là một đám điểm sáng tản ra, lĩnh vực Thánh đế điên cuồng mở rộng ra.

Người chung quanh nhao nhao lui về phía sau, cho dù là một vài Thánh đế cũng nhao nhao lui về phía sau.

Hai kẻ tương đương với Dục đạo Thánh đế đánh nhau, cũng không phải là sự kiện đơn giản rồi.

Một trăm linh tám viên Phong Hỏa Linh Lung Sa hóa thành rất nhiều vòng gợn sóng, hoàn toàn bao Diệp Mặc lại, những gợn sóng này dưới lĩnh vựa của Oanh Hoài Thánh đế, khí thế to lớn dồi dào, giống như trời xanh úp ngược đánh tới vậy.

Diệp Mặc cười lạnh, tu vi của Oanh Hoài trong số những Dục đạo Thánh đế mà hắn gặp phải, chỉ có thể đứng hàng sau cùng mà thôi.

Huống chi lúc này tu vi của hắn so với lúc trước đâu chỉ tăng lên mấy lần, Diệp Mặc ngay cả Tử Đao cũng không cần phóng ra, mấy thủ quyết đã đánh ra, thậm chí ngay cả lĩnh vực cũng lười phóng ra.

Dại thần thông đã gần đến vô hạn, Băng Không.

Đây là một thần thông Diệp Mặc lĩnh ngộ được trên sa mạc Niết sinh, đây cũng là lần thức nhất hắn thi triển ra Băng Không.

Trong chớp nhoáng này, không gian chung quanh giống như nhất thời chậm lại, từng dòng nước lạnh ăn mòn xươgn tủy giống như gió lốc khuếch tán ra.

Những tiên nhân ở bên cạnh xem cuộc chiến, dù có người đã là Tố đạo Thánh đế, cũng cảm thấy từng trận rùng mình.

Những Tiên đế kia thì càng không ngừng lui về phía sau, trong lòng chấn động mãnh liệt, đây là thần thông gì vậy? Mà lại khơi dậy rét lạnh khủng bố như thế?

Khi không gian chung quanh Oanh Hoài và Diệp Mặc giống như hoàn toàn bị đông lại, một trăm linh tám Phong Hỏa Linh Lung Sa kia cũng hình như bị đông kết llại, trong nháy mắt liền chậm chạp, sau đó tĩnh lại, mà lĩnh vực của Oanh Hoài cũng bắt đầu chậm rãi rạn nứt.

Ken két …

Không gian bị Băng Không thần thông phong tỏa ngăn cản, thật giống như một mảnh sông băng kết băng, tại thời khắc này hoàn toàn đóng băng lại, sau đó lại chậm rãi rạn nứt.

Phong Hỏa Linh Lung Sa giống như lá rụng mất đi sinh mạng, chậm rãi rơi xuống.

Oanh Hoài sắc mặt tái nhợt như tuyết, một phát bắt lầy những viên Phong Hỏa Linh Lung Sa sắp rơi xuống kia, thì thào nói:

– Đây là thần thông gì?

Nhưgn Diệp Mặc lại không trả lời cô ta, trực tiếp đấm ra một quyền.

Bành …

Lĩnh vực của Oanh Hoài từng khúc một rạn nứt, cô ta tức thì bị một quyền này của Diệp Mặc đánh vào ngực, lập tức phun mạnh ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài.

Đạo nguyên Thánh đế? Lúc này ở trong lòng Oanh Hoài chỉ có một ý niệm trong đầu, Diệp Mặc nhất định là Đạo nguyên Thánh đế không thể nghi ngờ, nếu không làm sao có thể dễ dàng đánh bay cô ta như thế.

Cô ta biết rõ Diệp Mặc không muốn giết cô ta, nếu không một quyền này, cô ta đã chia năm xẻ bảy rồi.

Cho dù là trọng thương tơí cực hạn, Oanh Hoài cũng không dám rơi xuống, cô ta điên cuồng quay người, mang theo một luồng độn quang đảo mắt đã biến mất không còn dấu vết.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, cũng lười đuổi theo Oanh Hoài.

Hắn vốn không định giết cô gái này, Thần nữ Thánh môn rất khổng lồ, hắn và Thần nữ Thánh môn không có dây dưa gì, tội gì giết một Thánh đế của Thần nữ Thánh môn, sau đó kết thành thù hận.

Các tiên nhân chung quanh quan sát một trận chiến này, đều hít một hơi lãnh khí, đây là tu vi gì vậy? Chỉ với một thần thông, thêm một quyền liền đánh bay một Dục đạo Thánh đế, thậm chí thiếu chút nữa đánh chết.

Loại tu vi này quả thực là đáng sợ đã đến cực hạn.

Đáng sợ hơn là, tại nơi hai người chiến đấu, cũng không có bất kỳ khe nứt nào, cả mặt đất đều không có bị hư hao gì.

Người người đều hiểu rõ, cái này không phải là vì tu vi của hai người không cao, mà là vì người Thánh đế trẻ tuổi này đã khống chế toàn bộ cuộc chiến, hắn không để nơi này kinh thiên động địa, ở đây sẽ không có kinh thiên động địa.

Đan Anh Dao trông thấy Diệp Mặc rời khỏi phường thị, lập tức liền đuổi theo, cô chỉ chậm hơn Diệp Mặc một bước mà thôi.

Lại nhìn thấy rõ ràng toàn bộ quá trình Diệp Mặc dễ dàng đánh bại Oanh Hoài, thậm chí nếu như không phải là Diệp Mặc nương tay, Oanh Hoài kia đã bị Diệp Mặc một quyền đánh chết.

Đan Anh Dao hít vào một ngụm khí lạnh, Oanh Hoài là một Dục đạo Thánh đế, mà Diệp Mặc …

Rất rõ ràng, Diệp Mặc cũng đã thăng cấp Thánh đế, chỉ có điều là mình nhìn không ra mà thôi.

– Hắn vẫn đáng sợ như trước đây.

Đan Anh Dao nhớ tới Diệp Mặc tại ngoại vi Thần Phần vực, giết Bán Thánh đơn giản như giết gà vậy.

Những Thánh đế kia trông thấy Diệp Mặc uy thế như thế, nhao nhao đi lên chào hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc chắp tay đảo quanh một lượt nói:

– Các vị tiên hữu, về Thần nữ Thánh môn là tốt hay xấu, ta không đánh giá.

Nhưng cô gái này mọi người cũng nhìn thấy, vô sỉ cực kỳ, đổi trắng thay đen.

Ta hôm nay không giết cô ta, là cho Thần nữ Thánh môn chút mặt mũi.

Những ngưòi tu luyện đến Thánh đế này đương nhiên sẽ không đắc tội Diệp Mặc, tương tự, bọn họ cũng sẽ không đi đắc tội Thần nữ Thánh môn.

Lời Diệp Mặc nói, bọn họ đã không phản đối, cũng không tán thành.

Diệp Mặc cũng không để ý, hắn lại cao giọng nói:

– Chư Ôn Mậu và Lôi Nguyệt Hà là bạn của ta, bây giờ hai người bạn của ta muốn mua một chút vật liệu ở thành Trường Phí Thánh Đạo, còn hy vọng các vị tiên hữu nể tình ta, không nên làm khó hai người bạn này của ta.

Người người đều hiểu rõ, Diệp Mặc nói những lời này là có ý gì, nể tình hắn, nói trắng ra là, nể tình quả đấm của hắn, đừng có không biết điều mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2093: Thất Thân

Thất Thân

D

iệp huynh, quả nhiên huynh đã chứng đạo, tiến triển còn nhanh như vậy, tôi như ếch ngồi đáy giếng, lại vẫn cho rằng Diệp huynh vẫn còn tu vi Tiên đế, chúc mừng Diệp huynh.

Đan Anh Dao đã rơi xuống trước mặt Diệp Mặc chắp tay chúc mừng.

– Anh Dao tiên tử chẳng phải cũng chứng đạo rồi sao?

Diệp Mặc mỉm cười, chắp tay nói.

Đan Anh Dao biết Tố đạo Thánh đế này của mình so với Diệp Mặc thì kém quá xa, nhưng cô cũng không tranh luận nữa, chỉ hỏi:

– Diệp huynh cũng muốn đi Thần nữ Thánh môn sao? Hay là chúng ta cùng đi đi.

Diệp Mặc lại truyền âm đáp rằng:

– Anh Dao tiên tử, nếu như cô tin tưởng ta, thì chớ đi Thần nữ Thánh môn.

– Vì sao?

Đan Anh Dao nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi, cô không rõ vì sao Diệp Mặc không muốn cô đi Thần nữ Thánh môn?

– Nguyên nhân ta cũng không rõ lắm.

Diệp Mặc chỉ suy đoán, đương nhiên sẽ không đem suy đoán của mình nói ra cho Đan Anh Dao nghe.

– Ta nghe lời huynh.

Đan Anh Dao không tiếp tục hỏi, trong nháy mắt liền quyết định tin tưởng Diệp Mặc, Diệp Mặc cho cô cảm giác sâu không thể dò, căn bản không biết ranh giới cuối cùng của hắn tới đâu.

Người như vậy là đáng sợ nhất, cô thà rằng không đi Thần nữ Thánh môn, cũng không muốn lưu lại cho Diệp Mặc một ý nghĩ không tín nhiệm.

Diệp Mặc gật gật đầu, rất là tán thưởng với sự sáng suốt của Đan Anh Dao, nếu như Đan Anh Dao đi Thần nữ Thánh môn, nhất định sẽ bị Thần nữ Thánh môn dùng để làm cây thương.

– Diệp tiền bối.

Lôi Nguyệt Hà đi tới gọi một câu, lòng cảm kích của cô đối với Diệp Mặc là đến từ đáy lòng.

– Cứ gọi ta là Diệp huynh đi.

Ta muốn đi Thần nữ Thánh môn một chuyến, cô và Ôn Mậu vẫn nên dựa theo ta nói mà đi mua vật liệu đi.

Ta tin tưởng, hiện tại không có ai dám động thủ với hai người đâu.

Diệp Mặc khoát tay nói.

Ở một bên Đan Anh Dao vội vàng nói:

– Diệp huynh cứ đi đi.

Không cần lo lắng.

Tôi sẽ ở lại thành Trường Phí Thánh Đạo.

Diệp Mặc biết Đan Anh Dao muốn cảm ơn mình.

Cũng không có từ chối, dù sao Lôi Nguyệt Hà và Chư Ôn Mậu tu vi quá thấp, có Đan Anh Dao ở đây, hắn cũng yên tâm không ít.

– Diệp sư huynh …

Lôi Nguyệt Hà nghe Diệp Mặc kêu cô gọi là sư huynh, không nói nhiều nữa, trực tiếp truyền âm cho Diệp Mặc nói:

– Tôi nghe nói Thánh nữ mới của Thánh môn là đệ tử đã thất thân, mặc dù có thủ đoạn ẩn giấu của Thánh môn.

Nhưng đợi đến lúc Đại nhật Thần sơn tế núi nhất định sẽ bị phát hiện.

Đến lúc đó Đại nhật Thần sơn và Thần nữ Thánh môn nhất định sẻ là một trận đại chiến, nếu như Diệp sư huynh tới đó …

Diệp Mặc nghe Lôi Nguyệt Hà nói vậy lập tức liền biết mình suy đoán không sai, chuyện Thần nữ Thánh môn muốn làm y hệt như hắn nghĩ.

– Cô không cần lo lắng, mấy chuyện này ta sớm nghĩ đến rồi, Thần nữ Thánh môn vậy mà cố ý thu nhận một nữ đệ tử thất thân, cũng là trăm phương ngàn kế.

Diệp Mặc trong lòng âm thầm khinh bỉ Thần nữ Thánh môn này, quả nhiên nói thì hay, trên thực tế đều cá mè một lứa.

Bình thường tánh mạng của nữ đệ tử trong mắt mấy cô ả đó chỉ là con sâu cái kiến, thậm chí ngay cả con sâu cái kiến cũng không bằng.

Lôi Nguyệt Hà tiếp tục truyền âm nói:

– Đệ tử tên là Mục Tiểu Vận kia thì lại cũng không phải là cố ý thu nhận đâu.

Nghe nói cô ấy đến từ Tiên giới, được Ỷ Lan sư thúc thu làm đệ tử.

Khi cô ấy thành tựu Đại Ất Tiên …

– Cô nói gì? Thánh nữ kia tên là gì?

Diệp Mặc trên trán lộ ra gân xanh, thần sắc dữ tợn bắt lấy Lôi Nguyệt Hà, khàn khàn hỏi, hoàn toàn quên tiếp tục truyền âm.

Lôi Nguyệt Hà bị biểu cảm của Diệp Mặc dọa sợ kinh hãi run lên, vội vàng nói tiếp:

– Cô ấy tên là Mục Tiểu Vận, và một đệ tử tên là La Bế Nguyệt cùng đi đến Thần nữ …

Lôi Nguyệt Hà còn chưa dứt lời, liền cảm nhận được không gian chung quanh chấn động từ trận, sau một khắc cô phát hiện Diệp Mặc sớm đã biến mất không thấy đâu.

– Lại Na Di trong Thánh đạo Tàn giới, Diệp sư huynh …

Lôi Nguyệt Hà lẩm bẩm nói xong, lập tức đã ngừng nói, cô hiểu được, Diệp Mặc tiền bối này nhất định là có quan hệ không hề cạn với Mục Tiểu Vận, nói không chừng còn là đạo lữ.

Lôi Nguyệt Hà thở dài, Thần nữ Thánh môn lại kết một mối thù lớn rồi.

Nhưng cô đã không thể ra sức rồi, Diệp Mặc tiền bối tu vi sâu không thể dò, Thần nữ Thánh môn có thể ngăn cản hắn hay không chỉ có hỏi ý trời.

Oanh Hoài lửa giận ngập trời, nhưng đáng tiếc cô ta không phải là đối thủ của Diệp Mặc, cho dù là Diệp Mặc chỉ vào cái mũi cô ta đánh cô ta, cô cũng chỉ có thể đào tẩu.

Hơn nữa còn mang theo trọng thương mà đào tẩu.

Vừa rồi một quyền kia của Diệp Mặc làm cho kinh mạch cô ta tổn hại hết, nếu như cô ta không nhanh chóng chữa trị kinh mạch, sẽ ảnh hưởng cao độ thăng cấp về sau.

Oanh Hoài chỉ bay ra nơi cách đó trăm vạn dặm, ngừng lại ngay tại một mảnh đất đá vụn hoang dã, cô ta lại phun ra một ngụm tinh huyết, trong lòng ác mắng một trận.

Ngay khi Oanh Hoài muốn đánh ra một động phủ tạm thời, lại có một luồng độn quang xẹt qua đỉnh đầu cô ta, Oanh Hoài trong lòng cả kinh.

Nếu như là lúc bình thường, luồng độn quang này cô ta tuyệt đối sẽ không thèm để ý.

Tình cảnh độn quang bay qua đây xem ra người này nhiều nhất cũng chỉ là một Tiên đế hậu kỳ mà thôi.

Tình huống của cô ta bây giờ, căn bản cũng không phải là đối thủ của Tiên đế.

Đương nhiên nếu như cô ta liều chết một cú, cô vẫn không sợ Tiên đế bình thường, nhưng cô ta đã trọng thương, lại liều chết một cú, trừ phi cuộc đời này cô ta không muốn Hóa đạo nữa rồi.

Ngay khi Oanh Hoài cầu nguyện luồng độn quang kia nhanh biếnmất đi, luồng độn quang kia lại trở lại, đã rơi xuống trước mặt Oanh Hoài rồi.

– Tiền bối chẳng lẽ là Thánh đế đại nhân của Thần nữ Thánh môn?

Luồng độn quang rơi xuống này là một người đàn ông trung niên tướng mạo có chút không tầm thường, thoạt nhìn thậm chí có chút khí thế uy nghiêm, nhưng giọng điệu nói chuyện rất là khiêm tốn.

Oanh Hoài hừ lạnh một tiếng:

– Phải, ngươi có chuyện gì?

– Vãn bối Táp Không, vãn bối thấy tiền bối hình như có thương tích trong người, vãn bối đối với Thần nữ Thánh môn ngưỡng mộ đã lâu, nguyện ý vì tiền bối cống hiến sức lực.

Táp Không giọng thành khẩn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, khom người kính cẩn nói.

Oanh Hoài sắ mặt dịu đi một chút, cô ta chậm rãi nói:

– Không cần, ngươi đi đi.

Chút thương thế này của ta, cũng không có ảnh hưởng gì.

Oanh Hoài mặc dù đã là Dục đạo Thánh đế, nhưng tâm cơ so với Táp Không căn bản là không đáng gì.

Táp Không chỉ nói một câu, đã moi ra được chuyện Oanh Hoài trên thân bị trọng thương.

– Vậy vãn bối cáo từ.

Táp Không lại kính cẩn chắp tay nói, giọng điệu càng thêm tỏ ra tôn kính mà thành khẩn.

Oanh Hoài gật gật đầu, trong lòng có chút thỏa mãn, tên tuổi Thần nữ Thánh môn vẫn còn đấy.

Cho dù lần này mình xảy ra chuyện tại thành Trường Phí Thánh Đạo, cũng chưa chắc có thể ảnh hưởng đến đại sự của Thần nữ Thánh môn.

Trong nháy mắt khi Oanh Hoài tâm thần buông lỏng, gật đầu nói, Táp Không bỗng nhiên đánh ra một luồng hòa quang màu xanh, một chữ “Hoàng” lớn chừng cái đấu trong nháy mắt bao trùm lấy Oanh Hoài.

Nếu như Diệp Mặc ở đây, đương nhiên biết đây là đòn sát thủ của Táp Không, Đoạt Hồn Thanh Vân Bút thi triển ra thần thông Sáu chữ hồng hoang.

Nhưng lúc này thần thông Sáu chữ hồng hoang của Táp Không hiển nhiên dũng mãnh hơn so với lúc trước đâu chỉ gấp đôi, chữ “Hoàng” này đánh ra, vô cùng nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt liền bao phủ lấy Oanh Hoài rồi.

Hào quang màu xanh thẫm mang theo sát ý không còn là liên tục không ngừng nữa, mà là kích thích sát thế trong không gian xung quanh trong nháy mắt liền hình thành một luồng sát ý viễn cổ thăng trầm bể dâu, đánh vào trên người Oanh Hoài.

Oanh Hoài mạnh phun ra một ngụm tinh huyết, nghiêm nghị nói:

– Tên nhãi ngươi dám …

Táp Không có cái gì mà không dám chứ, trong nháy mắt gã liền phong bế toàn thân Oanh Hoài, sau một khắc gã đã nâng Oanh Hoài lên biến mất ở mảnh đất đá vụn hoang tàn này.

Táp Không sau khi đi vào Thánh đạo Tàn giới này, mới biết được ở đây chứng đạo cũng là muôn vàn khó khăn.

Lúc này gã gặp Thánh đế đã chứng đạo của Thần nữ Thánh môn, gã há có thể buông tha? Nếu như Oanh Hoài chỉ là một Thần nữ bình thường, có lẽ gã căn bản là sẽ không động tâm, nhưng Oanh Hoài lại là một Thánh đế đã chứng đạo, còn là một Thánh đế đã chứng đạo còn giữ lại nguyên âm.

Loại Thánh đế chứng đạo này đưa tới cửa, Táp Không gã nếu buông tha, gã sẽ không phải là Táp Không Đại Đế nữa rồi.

Gả đã là Tiên đế viên mãn, chỉ còn kém một bước nữa là chứng đạo, bây giờ một Thánh đế như Oanh Hoài đưa lên nguyên âm, gã hiển nhiên phải vui lòng nhận rồi, lợi dụng nguyên âm của Oanh Hoài để chứng đạo.

Một nén nhang sau, Oanh Hoài bị Táp Không giày vò đã tỉnh lại, cô ta lập tức cảm nhận được thân thể của mình hơi khác thường, một loại cảm giác khó nói lên lời xông lên đầu.

Khiến cô ta không cách nào hình dung được cái loại cảm giác này, dường như là sung sướng, lại tựa như là bi thương.

Cô ta lập tức nhìn thấy Táp Không Đại Đế ở trên người mình, cô ta cảm giác được thuần âm mình giữ lại vô số năm dần dần rời khỏi cô mà đi.

Giờ khắc này, cô ta kinh hãi thiếu chút nữa lại hôn mê bất tỉnh.

– Ah …

Oanh Hoài trong chớp nhoáng này liền thiêu đốt nguyên thần của mình, đồng thời đấm ra một quyền.

Táp Không biết Oanh Hoài tỉnh lại, nhưng gã đang trong thời khắc mấu chốt hấp thu nguyên âm, lại không cách nào tránh được một quyền này, trực tiếp bị đánh vào ngực, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Dục đạo Thánh đế cho dù là chỉ còn một chút xíu hơi thở, cũng cực kỳ đáng sợ.

Oanh Hoài cho dù là có sa sút đi nữa, cũng là một Dục đạo Thánh đế.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2094: Tức Giận Xông Vào Thần Nữ Thánh Môn

Tức Giận Xông Vào Thần Nữ Thánh Môn

N

hìn thấy khí tức cuồn cuộn đáng sợ trên người Oanh Hoài, Táp Không bị trọng thương cũng không dám ở lại lâu, thứ muốn có được lão cũng đã có rồi, có thể thăng cấp lên Thánh đế hay không, chỉ có thể xem vận mệnh và sự cố gắng của lão.

Táp Không trong nháy mắt bỏ chạy, khuôn mặt Oanh Hoài vô cùng dữ tợn, cô thống hận nhất chính là Thần nữ của Thần nữ Thánh môn bị thất thân, bây giờ chuyện này xuất hiện ngay trên người cô, càng hận thêm chính là, Thần nữa thất thân khác đều là tự nguyện, còn cô không ngờ bị cưỡng ép.

Thần nữ phong của Thần nữ Thánh môn, Mục Tiểu Vận đang ngồi đơ trong nơi mà mình tu luyện, lúc này cô hoàn toàn không biết mình nên làm thế nào?

Gần đây cô cũng cảm thấy có gì đó không đúng, chẳng những không cho phép đi thăm sư phụ của mình, mà ngay cả đến thăm Bế Nguyệt sư tỷ cũng không cho phép.

Nói đơn giản hơn một chút, bây giờ cô ngoài ở lại Thần nữ phong ra, thì không thể đến bất cứ nơi nào được.

– Mục Tiểu Vận.

Giọng nói của Cơ Tích vang lên sau lưng Mục Tiểu Vận, Mục Tiểu Vận lúc này mới giật mình tỉnh lại.

Cơ Tích trong lòng thầm thở dài, mặc dù tui vi của cô cao hơn nhiều so với Mục Tiểu Vận, nhưng khi cô vừa mới đến cũng không cố ý giảm khí tức, Mục Tiểu Vận chậm lụt như này, chứng tỏ cô cũng hiểu tình cảnh của mình một chút, chỉ có điều không biết làm như nào mà thôi.

– Tích sư tỷ.

Mục Tiểu Vận mau chóng đứng dậy.

Cơ Tích chần chừ một lát, lúc này mới nói:

– Cô biết người của Đại nhật Thần sơn đến rồi không?

– Bọn họ có phải yêu cầu bây giờ tôi đến Đại nhật Thần sơn phải không? Tông chủ có phải đã đồng ý rồi không?

Mục Tiểu Vận bình tĩnh nói, cô có thể biết được tin này, cũng là La Bế Nguyệt liều chết thăm dò được, sau đó truyền tin cho cô.

– Đùng, vồn dĩ tôi định giúp cô nghĩ cách trong khoảng thời gian này, nhưng tông chủ cũng không ngờ Đại nhật Thần sơn lại đề nghị muốn Thánh nữ của Thánh môn chúng ta đến đó …

Cơ Tích có chút áy náy nói, trong lòng cô biết rõ, Đại nhật Thần sơn cũng không phải là đồ ngốc, chuyện mà Thần nữ Thánh môn có thể nghĩ đến, thì Đại nhật Thần sơn bọn họ đương nhiên cũng có thể nghĩ đến.

Mục Tiểu Vận lắc đầu:

– Tích sư tỷ, cô cũng không nợ tôi cái gì, cho nên cô cũng không cần giúp tôi làm gì hết, việc của tôi cô cũng không giúp nổi đâu.

Cơ Tích lại lần nữa trầm mặc rồi nói:

– Tiểu Vận, tôi thực sự vẫn còn nợ cô, hoặc là nói tôi nợ chồng của cô Diệp Mặc, hắn …

– Cái gì?

Mục Tiểu Vận đột nhiên đứng dậy, toàn thân run rẩy nắm chặt lấy tay Cơ Tích, chỉ có điều sau khi cô nói ra hai từ này, thì cũng không bật ra được một từ nào nữa.

Cô rất muốn nói, cô mau chóng nói cho tôi biết, chồng của tôi bây giờ ở đâu? Diệp Mặc ở đâu? Nhưng mặc cho cô cố gắng thế nào, cô cũng không thể bật thốt lên một lời nào nữa.

Cơ Tích trong lòng thầm thở dài cho Mục Tiểu Vận, một đường nguyên khí truyền đến, sau khi đem khí tức của Mục Tiểu Vận ổn định xuống, lúc này mới nói:

– Tiểu Vận, cô không cần sốt ruột, tôi đúng là biết, lần trước tôi chỉ là chưa báo cho cô biết mà thôi.

Hôm nay tôi đến đây, chính là muốn nói cho cô biết chuyện này.

Mục Tiểu Vận cuối cùng cũng có thể nói chuyện, cô run giọng nói:

– Tích sư tỷ, xin cô nói cho tôi biết Diệp Mặc đang ở đâu? Chồng tôi bây giờ đang ở đâu?

Cơ Tích cũng không nói chuyện của Diệp Mặc, chỉ trầm giọng nói:

– Tôi nợ Diệp Mặc, bây giờ không có cách nào trả lại cho hắn được, thì trả lại cho cô cũng như vậy.

Nhưng người của Đại nhật Thần sơn sắp đến dẫn cô đi rồi, đối với cô mà nói, cô có biết tung tích của Diệp Mặc hay không, kết quả cũng như nhau mà thôi.

Mục Tiểu Vận giống như bị giội một gáo nước lạnh, cô đơ người, bây giờ cô sắp bị người ta dẫn đi rồi, cho dù biết chồng mình ở đâu, cô có thể đi sao?

Mục Tiểu Vận mau chóng gạt những suy nghĩ khác sang một bên, lúc này cô chỉ muốn biết tin tức của Diệp Mặc, điều này đối với cô mà nói cũng là chuyện quan trọng giống như sống chết vậy.

– Tôi rất muốn dẫn cô đi khỏi Thần nữ Thánh môn …

Cơ Tích chậm rãi nói.

– Hả …

Mục Tiểu Vận lập tức ngây ngẩn cả người, cô thật không ngờ lại có chuyện tốt như này.

Cơ Tích bbàng lòng dẫn cô rời khỏi Thần nữ Thánh môn naỳ? Đây chẳng phải nói cô sắp được gặp Diệp Mặc rồi sao? Lúc này cô hận không thể đưa tính mạng của mình cho Cơ Tích, chỉ cần cô ấy có thể để mình gặp được chồng mình là được.

Cơ Tích ảm đạm nói:

– Nhưng tôi không có bản lĩnh này.

Huống chi, cho dù tôi có bản lĩnh này, tôi cũng không thể làm như vậy.

Thứ mà tôi có thể làm chỉ là báo cho cô biết chồng của cô đi đâu, còn nữa chính là đưa thứ mà tôi nợ chồng cô cho cô.

Mục Tiểu Vận cuối cùng cũng tỉnh lại, thần sắc khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cô khom người hành lễ với Cơ Tích nói:

– Xin Cơ Tích sư tỷ nói cho tôi biết, Diệp Mặc chồng tôi bây giờ đang ở đâu? Chỉ cần biết chồng của tôi còn bình yên vô sự, thì tôi cũng không cần lo lắng nữa.

Khi nói xong câu này, Mục Tiểu Vận cũng đã hạ quyết tâm, đợi lát nữa mình sẽ tự vẫn.

Biết chồng mình bình yên vô sự thì cô cũng mãn nguyện rồi, đến Đại nhật Thần sơn tuyệt đối không thể có chuyện gì tốt, cô không cần đi cũng biết.

Chẳng may đến Đại nhật Thần sơn bị vũ nhục, cô thà rằng tự mình tự vẫn còn hơn.

Co Tích cũng đã nhìn ra ý chí muốn chết của Mục Tiểu Vận, cũng không nhắc nhở Mục Tiểu Vận.

Bất luận thế nào, cô cũng sẽ không để Mục Tiểu Vận tự sát, nếu như để Mục Tiểu Vận tự sát, thì Thần nữ Thánh môn sẽ rơi vào hoàn cảnh cực xấu.

– Chồng của cô có thể rơi xuống sông Niết sinh rồi, sông Niết sinh cô có thể không biết, nhưng theo những gì tôi biết, cho dù là người có tu vi Đạo nguyên, rơi xuống sông Niết sinh, cũng không có cơ hội sống sót …

Cơ Tích còn chưa nói xong, Mục Tiểu Vận cũng đã cảm thấy mặt mũi tối sầm lại, tu vi Đại Ất Tiên của cô ở mặt này cũng không có tác dụng gì, cô giống như cảm thấy thân thể và linh hồn của mình cũng đã tách ra, bị câu nói này của Cơ Tích, trút hết ra ngoài rồi.

Diệp Mặc trên đường Na di suốt, trong nơi như Thánh đạo Tàn giới mà Na di, không nghi ngờ là đem đầu của mình xác trên tay.

Cho dù vận khí của Diệp Mặc có tốt đi nữa, hắn cũng có bốn lần bị khe nứt không gian cắn nuốt.

Nếu như không phải hắn có thần thức vực bao lấy, mỗi lần đều bị cắn nuốt, trong nháy mắt chạy ra ngoài, bây giờ hắn cũng không biết mình đang lưu lạc ở nơi nào nữa.

Ngoài khe nứt không gian cắn nuốt ra, hắn còn bị không gian lẹch vị xé rách một mảng da thịt lớn trên bả vai, chỉ thiếu chút nữa, hắn đã bị tàn phá cơ thể.

Điên cuồng di chuyển như vậy, vốn dĩ phải cần mấy ngày mới có thể đến được bên ngoài Thần nữ Thánh môn, Diệp Mặc chỉ tốn chưa đến nửa ngày, đã đến được bên ngoài Thần nữ Thánh môn rồi.

– Phạm vi Thánh môn, đứng lại.

Hai bóng người màu xanh chặn Diệp Mặc lại, đây là hai Thần nữ tu vi Tiên đế, Thần nữ Thánh môn tuyệt đối không cho phép người ngoài xông vào, cho dù bên ngoài cũng không được.

Huống chi người ngoài này còn là một người đàn ông.

– Mục Tiểu Vận ở đâu?

Khóe mắt Diệp Mặc đỏ hoe, đằng đằng sát khí quát lớn.

– Trong này không có ai là Mục Tiểu Vận, anh lập tức ra ngoài khỏi phạm vi của Thần nữ Thánh môn …

Lập tức có một Thần nữ quát.

Không có được đáp án mà mình mong muốn, Diệp Mặc căn bản cũng không có tâm trạng dong dài cùng hai Thần nữ này, giơ chân lên đá một cái, hai Thần nữ bị lĩnh vực Thánh đế của Diệp Mặc trói buộc lại, đến sức đánh trả cũng không có, điên cuồng phun máu tươi ngay tại trận, ngã bay ra ngoài.

Diệp Mặc cũng không giết hai người này, hắn vẫn còn lý trí.

– Người nào dám càn rỡ trong Thánh môn của ta?

Lại một bóng người màu xanh nữa xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, đây là một người con gái dáng người cao ráo gầy gò, tu vi Tố Đạo.

Cô chính là Thần nữ cao gầy lúc trước nhìn thấy Mục Tiểu Vận thất thân, muốn giết Mục Tiểu Vận.

Cho dù Mục Tiểu Vận lúc trước chỉ là cùng với La Bế Nguyệt lạc đường tiến vào trong phạm vi của Thần nữ Thánh môn, cô cũng muốn giết Mục Tiểu Vận, từ đó có thể thấy được sự bá đạo của người này.

Bây giờ Diệp Mặc là một người đàn ông, tiến vào phạm vi của Thần nữ Thánh môn, cô nếu như có thể dễ nói chuyện, đó mới là chuyện lạ.

Lại là một Tố đạo Thánh đế, khí thế quanh người Diệp Mặc tăng vọt, sát cơ công thẳng lên trời, tiếp tục nghiêm nghị nói:

– Mục Tiểu Vận ở đâu?

– Con chó hoang ở đâu đến đây, mau cút ra ngoài Thần nữ Thánh môn cho ta, nơi này không phải là nơi ngươi đến tìm tiện nữ.

Tố đạo Thánh đế dáng người cao gầy này quả nhiên tính tình cũng không tốt hơn hai Thần nữ vừa nãy, miệng nói Diệp Mặc cút ra ngoài, nhưng tay cũng đã phóng ra một thanh kiếm dài màu lam rồi.

Đối phương chẳng những không trả lời, còn sỉ nhục Tiểu Vận, Diệp Mặc đến nửa từ cũng chẳng thèm nói, nói đạo lý cũng cần phải khi nào hắn có tâm trạng mới nói, lúc này hắn làm gì có tâm trạng nói đạo lý với người khác? Nếu như muốn bắt Tiểu Vận, thì hắn sẽ giết ngay lập tức.

36 viên Lôi Hải Thần Châu được phóng ra, đồng thời Băng Không cũng được phóng ra, Diệp Mặc thậm chí cũng không nghĩ đến chuyện nhẹ tay, hắn đến Lôi Hải Thần Châu cũng lấy ra hết.

Lôi Hải Thần Châu ẩn giấu trong thức hải của hắn, là thứ để lại cho Ức Mặc.

Lúc này Diệp Mặc không thèm cân nhắc gì mà phóng ra ngoài, chính là vì muốn mau chóng xông vào Thần nữ Thánh môn.

Không gian xung quanh vố đã bị lĩnh vực Thánh đế của Diệp Mặc khống chế, cộng thêm sự giam cầm của Băng Không, khoảng không gian này trong nháy mắt liền đông cứng lại.

Cho dù tu vi Dục đạo của Oanh Hoài dưới Băng Không của Diệp Mặc cũng chỉ có thể bỏ chạy, một Thần nữ tu vi Tố dạo, dưới Băng Không của Diệp Mặc lại càng không có sức đánh trả lại, cô chỉ có thể khó khăn giãy giụa trong Băng Không, còn chưa đợi cô định thần lại, thì Lôi Hải Thần Châu đã đánh tới.

Hàng loạt tia chớp lóe sáng bên trong, 36 viên Lôi Hải Thần Châu còn chưa bắt đầu, cũng đã kết thúc rồi.

Nếu nói Diệp Mặc dùng bom đạn bắn muỗi, thì cũng chẳng khoa trương chút nào.

Trạm Hải An bị Băng Không và Lôi Hải Thần Châu đánh tan tành đến cặn bã cũng không còn, còn Diệp Mặc đến nhẫn trữ vật cũng không có tâm trạng đi thu lại, liền xông vào trong sơn môn của Thần nữ Thánh môn.

Cho đến lúc này, đại trận hộ sơn của Thần nữ Thánh môn còn chưa kịp đóng lại.

– Lôi Hải Thần Châu …

Trên ghế chủ tọa trong điện tiếp khách của Thần nữ Thánh môn, một người con gái áo tím tức giận chằm chằm nhìn Diệp Mặc thu lại Lôi Hải Thần Châu mau chóng xông vào Thần nữ Thánh môn, lẩm bẩm nói vài từ.

Diệp Mặc từ khi nhìn thấy Trạm Hải An, đến lúc giết chết Trạm Hải An, trước sau cũng chỉ có mấy giây.

Cô đến cầu cứu cũng không có cách nào cầu cứu được, hoặc là nói thủ đoạn thần thức hóa hình của cô, trong vực của đối phương căn bản không chen vào được.

Người con gái áo tím lập tức đứng lên, sắc mặt vô cùng tái nhợt, không ngờ lại có người đien cuồng như vậy trong Thần nữ Thánh môn, vung tay một cái đã giết chết Tố đạo Thánh đế, điều này quả thực quá ngang ngược rồi.

– Cơ tông chủ, không biết vì chuyện gì mà tức giận như vậy?

Một người đàn ông tu vi cũng là Hóa đạo đỉnh phong đứng lên hỏi, rõ ràng người con gái áo tím này chính là tông chủ Cơ Tâm Dật của Thần nữ Thánh môn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2095: Thủ Đoạn Lợi Hại Nhất

Thủ Đoạn Lợi Hại Nhất

T

hần nữ Thánh môn có tác dụng ngăn cách thần thức, Cơ Tâm Dật có thể nhìn rõ bên ngoài xảy ra chuyện gì, thậm chí quá trình Diệp Mặc ra tay như nào côcũng nhìn thấy rất rõ.

Nhưng mấy người còn lại trong điện tiếp khác này thì lại không nhìn rõ, người đàn ông đứng lên chính là Thánh đế của Đại nhật Thần sơn, cho dù là Thần nữ Thánh môn không cho phép đàn ông tiến vào, người của Đại nhật Thần sơn đến, Thần nữ Thánh môn vẫn không thể ngăn cản được.

– Duyệt Hòa, cô lập tức đi thông báo cho tông thượng, có người ngang ngạnh tiến vào Thánh môn chúng ta, chẳng những pháp vỡ trận pháp phòng ngự bên ngoài Thánh môn, còn trực tiếp giết chết đệ tử Tố đạo Trạm Hải An của Thánh môn.

Lời này của Cơ Tâm Dật nói thẳng, lúc này sự phẫn nộ của cô cũng đã lên đến đỉnh rồi.

Đại nhật Thần sơn lớn lối như vậy, muốn ra tay với Thần nữ Thánh môn, cũng phải tìm cái cớ, còn tên khốn vừa xông vào đây, không ngờ đến nửa phần mượn cớ cũng không có, trực tiếp liền xông thẳng vào Thần nữ Thánh môn, tùy ý chém giết Tố đạo Thánh đế, Thần Nữ Thánh môn từ khi nào lại bị người ta khi dễ như vậy?

Tông chủ Cơ Tâm Dật của Thần nữ Thánh môn quét thần thức lên người Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức liền cảm thấy.

Khí tức của Cơ Tâm Dật còn cường hãn hơn nhiều so với khí tức của Tố đạo Thánh đế lúc trước hắn giết chết, Diệp Mặc không muốn lại ra tay lần nữa, trực tiếp bay thẳng vào sâu trong Thần nữ Thánh môn.

Diệp Mặc biết rõ Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn ở trong Thần nữ phong, hắn không biết ngọn núi nào là Thần nữ phong.

Nhưng hắn lại là một tông sư trận pháp cao cấp, đối với sự phân bố chủ phong trong tông môn cho dù không hỏi cũng biết chút ít.

Lúc này thần thức của Diệp Mặc căn bản cũng không có chút cố kỵ, từng đường thần thức đao và dung thuật thần thức đao mang quét bừa bãi trong đại trận tông môn của Thần nữ Thánh môn.

Từng trận pháp che chắn thần thức bị Diệp Mặc trực tiếp phá tan, chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn, Diệp Mặc cũng đã tìm được phương hướng đại khái.

Diệp Mặc trong lòng vô cùng sốt ruột, hắn tung hoành không chút cố kỵ trong Thần nữ Thánh môn, không phải vì hắn lợi hại, mà là vì bây giờ hắn đột nhiên ra tay, Thần nữ Thánh môn còn chưa kịp phản ứng lại, môt khi phản ứng lại rồi, hắn nhất định rơi vào thế yếu.

Chính lúc này, cũng đã có mấy đường thần thức cường hãn theo dõi hắn, hơn nữa nhanh chóng tiếp cận.

Một đường thần thức vô cùng cường hãn từ nơi xa quét đến, trực tiếp đâm vào vòng bảo hộ thần thức vực bên ngoài thân người Diệp Mặc, cho dù Thần Niệm Cửu Chuyển của Diệp Mặc đã tu luyện đến tầng thứ năm, có thần thức giới đơn giản của riêng mình, dưới đường thần thức cường hãn này, cũng không tự chủ được rùng mình một cái, luyện thể Tiên thần thể đỉnh phong cũng không thể nào chịu đựng nổi loại thần thức đâm thẳng này.

Đây tuyệt đối là một cao thủ Đạo nguyên, Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn biết Thần nữ Thánh môn có Đạo nguyên, nhưng không ngờ vị Đạo nguyên này lại đến nhanh như vậy.

Nếu như không có vị Đạo nguyên này, cho dù là Hóa đạo Thánh đế Chứng đạo bước thứ nhất đỉnh phong, hắn cũng không sợ, nhưng người cũng đã Chứng đạo bước thứ hai Đạo nguyên đến, Diệp Mặc biết mình muốn trong thời gian ngắn suy nghĩ dẫn Mục Tiểu Vận đi cũng tan biến rồi.

Hắn cần phải tránh đối kháng chính diện với vị Đạo nguyên này, nếu không, hắn chẳng những không thể dẫn Mục Tiểu Vận đi được, đến bản thân mình cũng bị giam cầm lại trong Thần nữ Thánh môn.

Tam Sinh Quyết có cường đại đi nữa, cũng không thể nào khiến Diệp Mặc vừa mới Tố đạo không lâu lại đi liều mạng với Đạo nguyên Thánh đế, có lẽ Diệp Mặc có nhẫn nhịn thêm nữa, cũng có một ngày hắn có thể với tu vi Tố đạo đi liều mạng với đại năng Chứng đạo bước thứ hai Đạo nguyên, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.

Nhưng hiệu quả ẩn giấu của Tam Sinh Quyết trực tiếp hóa thân vạn vật, Diệp Mặc lúc này cũng đã Tố đạo rồi, muốn tránh né sự phong tỏa của vị Đạo nguyên này, cũng có thể làm được.

Diệp Mặc lập tức liền thay đổi phương hướng, đồng thời ẩn nấp thân mình.

– Chỉ là một Tố đạo Thánh đế, ẩn giấu tu vi của mình ở mức Tiên đế, cũng dám kinh động đến tôi sao? Thánh môn chúng ta yếu ớt đến bước này rồi sao?

Trong một động phủ trong một góc của Thần nữ Thánh môn, một giọng nói cực kỳ bất mãn truyền ra.

Diệp Mặc lúc này sát khí đằng đằng, nguyên khí sôi trào, vị Đạo nguyên Thánh đế này không ngờ nhìn ra tu vi thực sự của Diệp Mặc.

– Duyệt Hòa sợ rằng, người đó chỉ là mấy chiêu thôi, có thể giết chết được Hải An sư tỷ, tông chủ …

Thần nữ bị tông chủ Cơ Tâm Dật của Thần nữ Thánh môn phái ra ngoài còn chưa nói xong, liền bị vị tông thượng này ngắt lời:

– Cô đi nói với Cơ Tâm Dật đó, nếu như đến một Tố đạo Thánh đế cũng cần tôi ra ngoài, thì vị trí tông chủ này của cô ấy cũng vô dụng rồi đấy, Thánh môn chúng ta cũng không cần phải tồn tại nữa, không bằng cứ như vậy mà giải tán đi.

– Vâng, tông thượng …

Thư Duyệt Hòa kính cẩn đáp lại, cẩn thận lui ra ngoài.

Vị tông thượng của Thần nữ Thánh môn này cho dù có đánh vỡ đầu cũng không ngờ Diệp Mặc cũng không phải là một Thánh đế có thể dùng Tố đạo để hình dung, đây là một cường giả có thể dễ dàng giết chết một Dục đạo Thánh đế, cho dù Hóa đạo Thánh đế có đến, cũng không sợ.

Đáng tiếc thần thức của vị tông thượng này thu lại quá sớm, nếu không cô sẽ phát hiện ra, cho dù lúc này cô cũng rất khó tìm được tung tích của Diệp Mặc.

Vị tông thượng này phạm phải một sai lầm, cô đánh giá thấp Diệp Mặc rồi, thu lại đường thần thức của mình.

Diệp Mặc đồng thời cũng phạm một sai lầm, hắn kiêng kỵ vị Đạo nguyên Thánh đế kia, ẩn nấp thân mình, không dám xông thẳng vào nữa.

– Có chuyện gì xảy ra vậy?

Cơ Tâm Dật tái mặt đứng trước Thần nữ phong, hai vị Thần nữ bị Diệp Mặc đá bay cũng đã quay về, khom người đứng trước mặt cô.

– Bẩm tông chủ, có một người đàn ông, tu vi cực cao, hắn tìm Mục Tiểu Vận, Hải An sư tỷ bị mấy chiêu của hắn giết chết rồi …

Hai vị Thần nữ bị Diệp Mặc đá bay run rẩy nói, Trạm Hải An rõ ràng bị Diệp Mặc thuấn sát rồi, khi bọn họ nói, cũng chỉ dám nói là mấy chiêu giết chết.

Cơ Tâm Dật nghe thấy ba chữ Mục Tiểu Vận, lông mày lập tức cau lại:

– Cô nói người này đến tìm Mục Tiểu Vận? Hắn tên là gì?

– Đệ tử không biết.

Thần nữ này mau chóng sợ hãi nói.

Cơ Tâm Dật thậm chí quên chuyện phải tiếp tục đi tìm Diệp Mặc, trong lòng cô bỗng nhiên có một cảm giác không ổn, Mục Tiểu Vận chỉ là một Tán tu đến từ Tiên giới, làm sao có thể có một người bạn mạnh như này ở Thánh đạo Tàn giới được?

– Tông chủ, tông thượng cũng nói rồi, cô ấy nói, nói chỉ là một Tố đạo mà thôi, nếu như… Thánh môn chúng ta cũng không cần tồn tại nữa…

Thư Duyệt Hòa lúc này vội vàng bay đến, thuật lại những lời của tôg thượng của Thần nữ Thánh môn.

– Ta hiểu rồi.

Cơ Tâm Dật khua tay, ngắt lời Thư Duyệt Hòa, cô cũng hiểu ý tứ của tông thượng rồi, chỉ là một Tố đạo Thánh đế, cũng cần Vấn đạo của Thần nữ Thánh môn ra tay, Thần nữ Thánh môn cũng quá yếu rồi.

– Sư phụ …

Cơ Tích biết được tin cũng đã từ Thần nữ phong đến.

Cơ Tâm Dật sau khi nói lại chuyện của Diệp Mặc một lần, sau đó hỏi:

– Cơ Tích, con cảm thấy người này là ai? Theo như những gì ta kiểm tra, người này rất có khả năng là một Tố đạo Thánh đế vô cùng ngịch thiên, tu vi cũng không kém gì ta.

Tông thượng cũng cho rằng người này chỉ là một Tố đạo Thánh đế, nhưng hắn không ngờ lại có thể giết chết được Trạm Hải An, điều này hoàn toàn vô lý.

Nói xong, Cơ Tâm Dật lại quay ra nói với hai vị Thần nữ vừa mới bị Diệp Mặc đá bay:

– Hai người huyễn hóa dung mạo của người này ra xem nào.

Cơ Tích hiểu rõ ý của sư phụ, mặc dù sư phụ không nói xhính xác ra, nhưng lại là đang hỏi cô, vị Tố đạo Thánh đế này có phải là chồng của Mục Tiểu Vận kia không.

Hai Thần nữ đồng ý một tiếng, rồi lập tức khua tay trên không trung huyễn hóa ra khuôn mặt của Diệp Mặc.

Cơ Tích ngơ ngác nhìn khuôn mặt của Diệp Mặc, một lúc lâu sau cũng không nói ra một từ nào.

Cơ Tâm Dật thấy thần thái của Cơ Tích, trong lòng lập tức trầm xuống, cô có một dự cảm không tốt, nói với hai Thần nữ này:

– Hai người xuống trước đi.

Đợi hai Thần nữ kia lui ra rồi, Cơ Tích lúc này mới chậm rãi nói:

– Sư phụ, người này đúng là Diệp Mặc, không ngờ rơi xuống sông Niết sinh rồi, hắn cũng có thể thoát mạng được, quả thực quá nghịch thiên rồi, haizz…

Sau khi thở dài một câu, ngữ khí của Cơ Tích bắt đầu trầm trọng hơn nói:

– Diệp Mặc đến Dục đạo cũng có thẻ giết chết một cách dễ dàng, bây giờ giết chết một Tố đạo Thánh đế của tông môn chúng ta, quả thực cũng đon giản nhu hít thở vậy.

Người này chẳng những ra tay cường hãn, hơn nữa tuyệt nhiên không chịu bị người khác uy hiếp, ân óan cũng cực kỳ phân minh.

Đồng thời công pháp ẩn nấp của hắn, đến bây giờ con cũng không có cách nào phát giác nửa phần.

Hôm nay Thánh môn chúng ta đắc tội với hắn, rõ ràng là một cục diện dở sống dở chết rồi.

Cơ Tân Dật cau mày lại càng ghê hơn, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

– Diệp Mặc quả thực lợi hại, thần thức của ta nhìn thấy hắn giết Hải An.

Nhưng cái lợi hại nhất của hắn là bộ 36 viên Lôi Hải Thần Châu kia.

Chỉ cần chế trụ được 36 viên Lôi Hải Thần Châu đó, hắn cũng chẳng làm gì được.

Tông thượng nói không sai, nếu như một Tố đạo Thánh đế, Cơ Tâm Dật ta cũng không thể nào giải quyết được, thì Thần nữ Thánh môn chúng ta quả thực cũng không cần tồn tại nữa.

– Cái gì?

Cơ Tích lập tức ngây ngẩn cả người, cho dù cô cũng không ngờ Diệp Mặc lại có 36 viên Lôi Hải Thần Châu.

– Sư phụ, sư phụ nói 36 viên Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc kia cực kỳ lợi hại sao?

Cơ Tích dường như phản ứng lại, bỗng nhiên hỏi một câu.

Cơ Tâm Dật nghiêm trọng gật đầu nói:

– Đúng vậy, 36 viên Lôi Hải Thần Châu kia tuyệt đối không thua kém gì Tiên Thiên Linh Bảo, nói không chừng cũng đã là Tiên Thiên Linh Bảo rồi.

Uy thế đáng sợ kinh người đó, uy thế của 36 viên Lôi Hải Thần Châu còn chưa kích phát ra, Hải An đã bị đối phương giết chết rồi.

– Tâm cơ thật thâm trầm!

Cơ Tích hít một hơi lạnh, cô lúc này cuối cùng cũng hiểu ra, Lôi Hải Thần Châu mà lúc Diệp Mặc lấy ra trong Vô Định Cốc là giả, Lôi Hải Thần Châu thật sự bị hắn luyện hóa rồi.

Chính là vì giả, lúc trước hắn mới thoải mái lấy ra như vậy.

Nếu không với Diệp Mặc mà cô hiểu, thì tuyệt đối sẽ không lấy Lôi Hải Thần Châu ra.

– Chuyện gì vậy?

Cơ Tâm Dật nhìn thấy vẻ mặt của Cơ Tích rất nghiêm trọng, lại hỏi một câu.

Cơ Tích lại than nói:

– Sư phụ, thủ đoạn lợi hại của tên Diệp Mặc đó tuyệt đối không phải là Lôi Hải Thần Châu, mà là thứ còn đáng sợ hơn.

– Là cái gì?

Cơ Tâm Dật trong lòng bỗng nhiên có thêm một sự kiêng kỵ sâu đậm, thậm chí có chút vội vàng hỏi.

– Là Thái Sơ Thần Văn, hắn không chế được đại thần thông Thái Sơ Thần Văn …

Ngữ khí của Cơ Tích trở nên khàn khàn, cô chính là sợ Mục Tiểu Vận trong này sẽ xảy ra chuyện, bây giờ quả nhiên là xảy ra chuyện thật.

Thời gian cô ở cùng với Diệp Mặc cũng không ngắn, đối với Diệp Mặc có một cảm giác kiên kỵ thiên bẩm, cô cảm thấy chỉ cần là ở cùng Diệp Mặc, thì không cần lo lắng chuyện sống chết.

Chính vì như vạy, cố mới yêu cầu hợp tác cùng Diệp Mặc qua cầu Niết sinh.

Nếu như muốn tìm một người mà trong lòng Cơ Tích không muốn đối địch nhất, người đó chắc chắn là Diệp Mặc.

Bất luận chuyện không thể nào, trong tay hắn dường như cũng có thể biến thành chuyện có thể.

Hắc Hồ bị luyện hóa, Vô Định Cốc được mở ra, cầu Niết sinh cũng có thể qua được … Cơ Tích trong lòng lại càng run sợ.

– Cái gì?

Cơ Tâm Dật lập tức thất thanh kêu lên, thứ mà cô khiếp sợ chính là Thái Sơ Thần Văn, loại thần thông viễn cổ đáng sợ này.

Cơ Tích lại chậm rãi nói:

– Hơn nữa con đoán đòn sát thủ lợi hại nhất của Diệp Mặc thậm chí cũng không phải là Thái Sơ Thần Văn …

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box