1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 416 : Hư Không Đinh Sát (c2076-c2080)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 416 : Hư Không Đinh Sát (c2076-c2080)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2076: Hư Không Đinh Sát

Hư Không Đinh Sát

T

hần thức của Diệp Mặc vừa quét vào trong khe núi này, một bóng cao lớn màu xám đen liền xuất hiện trong tầm thần thức của hắn.

– Ô …

Một tiếng gào rú trầm thấp đồng thời truyền đến.

– Chính là nó, đã lên đến cấp bảy rồi …

Mặc dù Liễu Xá đoán chắc Diệp Mặc không sợ con Độc Nhãn Lang cấp bảy trước mặt, ngưng trong lòng vẫn có chút bất an.

Yêu thú cấp bảy, chỉ cần bị đối mặt, thì c6 không có cơ hội chạy thoát.

Con Độc Nhãn Lang kia thoạt nhìn cao hơn một trượng, chỉ có một con mắt cực kỳ âm trầm, phát ra tinh mang màu đỏ đậm, đúng là một con yêu thú cấp bảy.

Độc Nhãn Lang cũng không như những gì Liễu Xá nghĩ, trực tiếp đánh tới.

Mà lại cẩn thận nhìn chằm chằm Diệp Mặc, rõ ràng nó dự cảm Diệp Mặc cũng không đon giản.

Diệp Mặc bỗng nhiên vung tay chộp về phía bên cạnh, một tảng đá lớn bị Diệp Mặc nắm trong tay.

Con sói một mắt kia theo bản năng lùi xa mấy mét, nhưng nó cũng nhanh chóng dừng lại, dường như cảm thấy Diệp Mặc ném tảng đá về phía nó, đối với nó cũng chẳng ảnh hưởng chút nào.

Liễu Xá cũng kinh dị nhìn Diệp Mặc, cô không hiểu tại sao Diệp Mặc lại nhặt tảng đá đó lên, chảng lẽ dùng tảng đá khổng lồ này có thể đập chết một con yêu thú cấp bảy sao?

Diệp Mặc cũng không để ý đến Liễu Xá, sau đó ném một ngọn lửa ra ngoài, hòn đá cực lớn kia trong nháy mắt bị hắn luyện hoá thành năm cây thạch thương.

Khi thần thức của Liễu Xá quét đến năm cây thạch thương đó, lập tức kinh dị há to miệng.

Cô không ngờ cảm thấy năm cây thạch thương này cũng đã là linh khí rồi, mắt mình có bị hoa không đây? Nếu như một viên đá bên đường cũng có thể trong nháy mắt luyện hóa thành linh khí, vậy linh khí trong thế giới này chẳng phải thành đá vụn trên đường cái sao?

Kiến thức của con Độc Nhãn Lang kia rõ ràng cũng không kém, sau khi ánh mắt của nó chằm chằm nhìn năm cây thạch thương trong tay Diệp Mặc, ánh mắt trong nháy mắt liền thu lại, dường như cùng lúc đó, nó cũng quay người bỏ đi.

Con Độc Nhãn Lang đó mau chóng phát hiện nó đừng nói là quay người, cho dù nhúc nhích cũng không nổi.

Con Độc Nhãn Lang tu luyện đến yêu thú cấp bảy sớm đã có một phần linh trí rồi, màu đỏ sậm âm trầm trong mắt nó kia sớm đã biến mất, thay vào đó là sự kinh hoảng vô cùng.

Miệng nó không ngừng phát ra những âm thanh ô ô, dường như cầu xin tha mạng, lại giống như hoảng sợ vô cùng.

Diệp Mặc liếc nhìn con Độc Nhãn Lang đang vô cùng kinh hoảng kia, năm cây thạch thương trong tay bỗng nhiên phóng ra, con Độc Nhãn Lang cấp bảy giống như bị người ta kéo lên, bay lo lửng trong không trung.

Năm cây thạch thương đính con Đọc Nhãn Lang cấp bảy này lên không trung, không có chút chống đỡ nào, không có chút ngoại lực nào, năm cây thạch thương này cứ như vậy đính con sói này lên không trung.

Vết máu dọc theo lưỡi thương chảy xuống, rơi xuống mặt đất, còn phát ra những âm thanh tí tách.

Những âm thanh này và tiếng rống rú của con sói kia, rõ ràng vô cùng kinh người Liễu Xá sớm đã quên nói chuyện, cô đoán con sói này tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Nhưng con sói này căn bản cũng không có chút lực chống cự nào, cứ như vậy bị năm cây thạch thương được luyện ché từ đá của Diệp Mặc đính trên không trung, đây là loại bản lĩnh gì vậy?

Cho dù là tiền bối Hóa chân đến, cũng không thể nào làm hành động điên cuồng như này? Con sói kia tại sao lại không thể rơi xuống, năm cây thạch thương kia tại sao lại cố định được?

Thấy Liễu Xá ngơ ngác nhìn năm cây thạch thương nò máu kia, còn cả son sói đang nức nở nghẹn ngào, Diệp Mặc bỗng nhiên nói:

– Khi tu vi của cô đến một trình độ nhất định rồi, bất cứ hư không nào trong mắt cô cũng có dấu vết để lần theo.

Chỉ cần cô muốn, cô có thể xé rách bất cứ hư không nào mà cô không nhìn thấy, đi đến một hư không khác.

Những thứ này nói với cô vẫn còn hơi sớm, say này có lẽ cô sẽ hiểu.

Bây giờ chúng ta đi thôi, cô dẫn tôi đến Tuyết Nguyên, con sói này đuổi giết Trì Uyển Thanh, cứ để nó ở đây chờ chết là được rồi.

– Vâng.

Liễu Xá cũng mơ mơ hồ hồ nghe những gì Diệp Mặc nói, căn bản cũng nghe không rõ.

Nhưng trong lòng cô cũng đã hiểu, tu vi của Diệp Mặc e rằng cũng đã vượt qua Hóa chân đỉnh phong rồi.

Cảm thấy tu vi của Diệp Mặc còn lợi hại hơn nhiều so với mình tưởng tượng, Liễu Xá trong lòng lại yên tâm hơn một chút, cô lại càng tăng tốc thêm, cho dù như vậy, Diệp Mặc vẫn cảm thấy tốc độ của cô quá chậm rồi, không mau chóng đến nơi mà Uyển Thanh mất tích, thì lúc đó tâm trạng hắn căn bản cũng không yên được.

Đến cuối cùng, Diệp Mặc dứt khoát đưa tay đặt bên hông của Liễu Xá nói:

– Cô chỉ đường, tôi mang cô đi.

Liễu Xá tu luyện nhiều năm như vậy cũng chỉ có một mình, trước giờ chưa có người đàn ông nào lại dùng tay ôm vào eo cô.

Khi tay của Diệp Mặc ôm chặt lấy eo cô, toàn thân cô liền cứng ngắt, nhưng mau chóng cô liền hiểu ra, Diệp Mặc đây không phải là khinh bạc gì cô, mà là muốn nhanh hơn một chút.

Đã có ngoại lực của Diệp Mặc, tốc độ của hai người đột nhiên nhanh hơn, nhanh hơn so với lúc trước mấy lần, Liễu Xá chỉ cần chỉ đường, cũng chỉ có thể cảm thấy mình đang bay trong những dãy núi và rừng rậm vậy.

Còn nhưng con yêu thú kia, hoặc là trọng lực lốc xoáy, cô cũng không gặp được cái nào.

Liễu Xá dần dần thích nghi được với tốc độ này, cô bắt đầu cảm thấy tay của Diệp Mặc truyền đến một nguyên khí lưu chuyển không ngừng.

Nguyên khí mang theo chút nhiệt lượng này xông vào trong kinh mạch của cô, làm cô bay nhanh hơn, khiến cô trong lòng thêm chút khác thường.

Chút khác thường cùng với đi đường càng xa, không ngờ càng lúc lại càng trở nên thật hơn, cô thậm chí thấy chân mình có chút nhũn ra, hít thở cũng nặng nề hơn.

Đúng vào lúc này, một Cánh đồng tuyết vô biên vô tận xuất hiện trước mặt Diệp Mặc và Liễu Xá.

Diệp Mặc thả Liễu Xá ra hỏi:

– Chính là Tuyết Nguyên này sao?

Liễu Xá bước chân có chút chao đảo, suýt chút nữa thì ngã, nhưng cô lập tức che dấu sự bối rối của mình đi nói:

– Đúng vậy, chính là nơi này, trong này chính là biên giới của Đà Mễ Tuyết Nguyên.

Chúng tôi đi vào từ nơi này, đi thẳng về phía trước, khoảng nửa ngày sau, Uyển Thanh bị lốc xoáy của cánh đồng tuyết này cuốn đi.

Nói đến Uyển Thanh, Liễu Xá cuối cùng cũng bình tĩnh lại, giọng nói có chút thương cảm.

Diệp Mặc trong lòng chỉ nhớ nhung Trì Uyển Thanh, căn bản cũng không chú ý đến sự thay đổi của Liễu Xá, sau khi nghe thấy Liễu Xá nói vậy, hắn gật đầu, tiện tay lấy ra một pháp bảo động phủ nói:

– Cô cứ ngồi trong pháp bảo động phủ này đợi tôi, tôi vào trong cánh đồng tuyết này tìm Uyển Thanh.

Nhớ kỹ, cho dù yêu thú cấp chín có đến, hoặc là tu sĩ Hóa chân đến, chỉ cần cô không ra khỏi pháp bảo động phủ này, thì bọn họ căn bản cũng không làm gì được cô.

– Tôi hiểu rồi.

Liễu Xá lúc này cũng không còn nghi ngờ Diệp Mặc nữa, tu vi của Diệp Mặc từ khi cô xuất đạo đến nay là người cao nhất mà cô từng gặp, có một không hai.

Diệp Mặc lại lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho Liễu Xá nói:

– Trong nhẫn trữ vật này có một số linh thạch tu luyện, còn có một số đan dược, cô trong này có thể trùng kích lên Nguyên anh, sẽ không có bất kỳ ai làm phiền cô.

– Hả …

Liễu Xá còn chưa rõ cái gì là trùng kích Nguyên anh, Diệp Mặc đã tiến vào cánh đồng tuyết kia.

Đan dược trong nhẫn trữ vật đều là do Tiểu Băng Sâm luyện chế, Tiểu Băng Sâm mặc dù không thể luyện chế Tiên đan, nhưng luyện chế một số linh đan và thiên đan căn bản cũng không có vấn đề gì.

Còn bên ngoài động phủ, Diệp Mặc bố trí đại trận Tiên cấp nhận biết khí tức của Liễu Xá, cho dù là yêu thú cấp chín có đến, thì quả thực cũng không phá được hộ trận này.

Thấy thân hình của Diệp Mặc biến mất trong cánh đồng tuyết kia, Liễu Xá lắc đầu.

Tu vi của Diệp Mặc mặc dù cao cấp, nhưng hắn không hiểu những tu sĩ bần tiện như các cô muốn trùng kích Nguyên anh thì khó khăn đến thế nào, trùng kích Nguyên anh cũng không phải là linh thạch là có thể làm được.

Nhưng Liễu Xá vẫn có chút mong chờ vào nhẫn trữ vật mà Diệp Mặc đưa cho cô, thần thức của cô sau khi quét vào trong nhẫn trữ vật, suýt chút nữa thì rơi nhẫn.

Nhẫn trữ vật này quả thực quá nghịch thiên, không ngờ có một bình Thảo Hoàn đan, còn là Thiên đan nhất phẩm.

Thảo Hoàn đan là đan dược dùng cho tu sĩ thăng cấp lên Nguyên anh, cho dù chỉ cần một viên, cô cũng phải phấn đấu vô số năm, còn bây giờ, cô lại có cả một bình.

Nguyên Anh đan, Thanh La đan, Hư Lạc đan, Phá Thần đan …

Càng nhìn về sau Liễu Xá lại càng chết lặng, cô thậm chí quên mất bên cạnh còn có một đống linh thạch.

Có nhiều tài nguyên tu luyện như này, cô làm gì còn cần tiếp tục đến Đà Mễ sơn mạch nữa?

Trùng kích Nguyên anh, đúng vậy, bây giờ không trùng kích Nguyên anh, thì đến lúc nào trùng kích đây? Liễu Xá cũng không kìm chế được nữa, mau chóng bắt đầu bố trí trận pháp bế quan tu luyện.

Đà Mễ Tuyết Nguyên có tuyết phong vô cùng vô tận, có vô số hố tuyết và tuyết cốc sâu thăm thẳm.

Mà trong này nguy hiểm hơn chính là trọng lực cường đại, trong này, cho dù là tu sĩ Hoá chân cũng đừng mong bay thực sự.

Một khi tiến vào trong lốc xoáy Tuyết nguyen rồi, tu vi có cao đi nữa cũng chỉ tư từ trèo lên trên, có thể trèo ra được hay không, thì chỉ có thể xem vận khí của anh thế nào.

Diệp Mặc xông vào cánh đồng tuyết, thần thức của hắn cũng đã bao phủ toàn bộ, lúc này thần thức của hắn cũng đã khôi phục đến phạm vi năm vạn dặm rồi.

Nếu như không phải bây giờ thần thức của hắn còn chưa khôi phục hoàn toàn, hắn thậm chí có thể tóm gọn hoàn toàn cánh đồng tuyết này, hóa thành hư vô.

Cánh đồng tuyết trăm vạn dặm đối với một Tố đạo Thánh đế như hắn mà nói, cũng chẳng khác gì một cái tát.

– Ồ …

Một người con gái xinh đẹp nhìn thấy Diệp Mặc đang phi chạy trong cánh đồng tuyết, lập tức kinh hãi thất thanh, bên cạnh cô còn có một nam tu rất đẹp trai.

Hai người bọn họ cũng đang đứng trên cánh đồng tuyết này, cũng không để ý gì đến nguy hiểm trong này.

Những người có thể đứng trên Đà Mễ Tuyết Nguyên như vậy, rõ ràng cũng là tu sĩ Hóa chân không nghi ngờ.

– Tu vi của người này thật cao siêu, không ngờ có thể bay nhảy trong Đà Mễ Tuyết Nguyên …

Nam tu anh tuấn kia cũng nhìn Diệp Mặc chạy nhảy trong cáng đồng tuyết, sợ hãi than một câu.

– Hả, Gia Khánh sư huynh, anh nhìn xem hắn vào trong cánh đồng tuyết …

Người con gái xinh đẹp khiếp sợ nhìn Diệp Mặc trực tiếp xông vào trong tuyết cốc trong cánh đồng tuyết, tuyết trong tuyết cốc trong nháy mắt bao phủ lấy hắn, nhanh chóng liền biến mất trong tầm thần thức của bọn họ.

Diệp Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy hai vị Hóa chân một nam một nữ kia, lúc này thứ quan trọng nhất trong mắt hắn chính là tìm được Trì Uyển Thanh biến mất từ nơi này, những thứ khác đều là thứ yếu.

Sau khi Diệp Mặc nhảy vào nơi sâu nhất của cánh đồng tuyết, từng màn sương tuyết liền quấy lên, tuyết lở cùng lốc xoáy tuyết nguyên lại càng tăng thêm.

Cho dù đôi thanh niên nam nữ Hóa chân kia, cũng không khỏi không tạm thời rời khỏi vị trí của Diệp Mặc.

– Ấu Nghi, chúng ta đi thôi, đây chắc hẳn là một cao nhân Hóa chân đỉnh phong rồi.

Nam tu anh tuấn kia kìm chế sự chấn động trong lòng mình lại.

Nữ tu Hoá chân tên Ấu Nghi khia lắc đầu nói:

– Đợi đã, loại cao nhân như này, đợi lát nữa tôi muốn làm quen một chút.

Nam tu anh tuấn kia rất quan tâm đến người con gái xinh đẹp này, không tiếp tục lên tiếng nữa, chỉ đứng bên cạnh người con gái xinh đẹp này nhìn cánh đồng tuyết đang cuồn cuộn không thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2077: Em Thực Sự Rất Cô Độc

Em Thực Sự Rất Cô Độc

P

hạm vi tìm kiếm của Diệp Mặc trong cánh đồng tuyết càng ngày càng lớn, hắn không muốn bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào.

Chỉ cần là chỗ nào bị băng tuyết bao trùm, thì thần thức của hắn đều tìm kiếm kỹ lưỡng.

Hai ngày, Diệp Mặc chưa thả lỏng chút nào, đến chuyện dưỡng thương, cũng lười chẳng thèm làm.

– Ấu Nghi, chúng ta đi thôi, người này đã tìm dưới lớp tuyết hai ngày rồi, cũng không biết hắn tìm cái gì nữa.

Nam tu đang đứng quan sát bên cánh đồng tuyết lại nói, nhưng lúc này bọn họ cũng phóng ra pháp bảo động phủ của mình, ngồi trong động phủ chờ đợi.

Người con gái tên Ấu Nghi nhíu mày một cái, có chút không vui nói:

– Gia Khánh sư huynh, vậy thì anh đi trước đi, không cần quan tâm đến tôi.

Nói xong vẻ mặt lập tức lộ vẻ không vui.

Nam tu Hóa chân tên Gia Khánh nhìn thấy nữ tu này hình như sắp tức giận, mau chóng bồi lễ, sau đó một câu không dám nói nữa.

Diệp Mặc ngơ ngác đứng dưới đáy hẻm núi nơi mà tứ phía đều là tường băng, hắn toàn người đang run rẩy, từ khi hắn tu luyện đến nay, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình lại bất lực như này, toàn thân như nhũn ra.

Thậm chí lúc này hắn đến một bước chân cũng không bước ra nổi.

Ở một nơi cách trước mặt hắn khoảng hơn trượng, Uyển Thanh mặc quần áo hoa xanh đang mở to mắt ngồi ngay ngắn, khóe miệng cô hình như còn đang nói gì đó, nhưng thân thể cô thì cũng không còn sức sống nữa rồi.

Diệp Mặc cố gắng đi đến trước mặt Uyển Thanh quỳ gối xuống, dùng tay sờ lên gương mặt với đôi mắt còn chưa nhắm của cô.

Dung mạo của cô thoạt nhìn cũng không có chút thay đổi gì so với trước kia, thấp thoáng là cô gái nhỏ ngượng ngùng hay xấu hổ lúc hắn gặp trong rừng.

Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy cổ họng của mình cứng ngắc, sau bao nhiêu năm như này, dung mạo Uyển Thanh vẫn như vậy, rõ ràng cô không phải là chết cóng.

Lúc trước khi cô rơi xuống cánh đồng tuyết này, chắc là biết mình mãi mãi không thể nào ra ngoài được, cũng biết trong này không thể nào tu luyện được, cô cuối cùng vẫn sẽ bị sụ lạnh cóng đáng sợ trong này giết chết.

Cho nên khi sinh mạng của mình đang ở lúc thịnh vượng nhất đã tự tuyệt sinh cơ, cô dùng sinh cơ của mình bảo trì lấy dung nhan cả đời của mình.

Dung nhan của cô vẫn giống như vẽ vậy, Diệp Mặc ngồi chồm hổm trước mặt cô, vuốt va khuôn mặt lạnh như băng của cô, giống như lại quay về lúc trước khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy cô.

– Diệp đại ca … Tôi cởi ra nhé, tôi không mang quần …

Đó chính là khi mình trị thương cho cô ấy, cô hoàn toàn không ngượng ngùng, trước mặt mình cô căn bản không chút phòng bị gì cả.

– Diệp đại ca, tôi muốn anh giúp tôi một chuyện …

Đó là khi cô ấy muốn giúp mình tìm một công việc, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến thể diện của mình, nên nói mình giúp cô ấy.

– Không, lần sau gặp tôi vẫn muốn ngăn nó lại, anh trúng độc rồi, thì không còn nữa.

Tôi trúng độc rồi, có lẽ anh còn có thể cứu được tôi.

– Diệp đại ca, tôi không hiểu những thứ này, anh cứu tôi, tôi chỉ là trong lòng không muốn anh bị rắn cắn, cho dù không cứu được nữa, tôi cũng vui vẻ, thêm một lần nữa, tôi vẫn sẽ thế …

Đó là khi cô nhìn thấy rắn cắn mình, không chút do dự nằm sấp lên lưng mình, khiến con rắn vốn dĩ cắn vào mình lại cắn phải cô.

Hai tiếng “có lẽ” đó, chứng tỏ cô căn bản cũng không để ý đến mình sống hay chết.

Từng cảnh ở cùng với Trì Uyển Thanh bỗng nhiên xuất hiện rõ ràng trong đầu Diệp Mặc, hắn cuối cùng không cho được những thứ cô cần.

Tay của Diệp Mặc chậm rãi sờ lên tóc của Trì Uyển Thanh, ánh mắt của hắn chuyển sang bức tường băng bên cạnh Trì Uyển Thanh.

Trên đó có vài chữ của Trì Uyển Thanh:

– Nếu như có một ngày anh tìm đến đây thăm em, anh có thể mang em về nhà thăm cha mẹ em, sau đó an bài cho em ở gần chỗ ở của anh được không? Như vậy em có thể ngày ngày được nhìn thấy anh.

– Nếu như thật có một ngày, anh đến thăm em, có nhớ cây lược mà em tặng cho anh không, em nghĩ sẽ có một ngày anh có thể dùng cây lược đó chải tóc giúp em … Nếu như anh đến rồi, em muốn nói cho anh biết, em thực sự rất cô đơn …

Không có ký tên, không có phần kết, không có ngày, chỉ có vài chữ khiến người khác đọc không hiểu.

Nhưng Diệp Mặc lại đọc hiểu, Diệp Mặc cảm thấy chóp mũi của mình cay xè, hắn bỗng nhiên trong lúc mình lơ đãng không ngờ lại nợ nhiều thứ như này, thậm chí chính hắn cũng không để ý.

Vuốt ve dung nhan như vẽ lạnh như băng của Trì Uyển Thanh, Diệp Mặc làm gì còn không biết, Trì Uyển Thanh tự tuyệt sinh cơ bảo trì lại dung nhan của mình, đó là để lại cho hắn.

Cô tin rằng mình sẽ có một ngày tìm được cô ấy, nhưng cuối cùng mình đến lại muôn một chút.

Diệp Mặc lấy ra một chiếc lược gỗ vẫn còn mùi hương thoang thoảng trong nhẫn trữ vật ra, chiếc lược gỗ còn để lại một dãy số điện thoại, đó là do Trì Uyển Thanh lúc trước đã khắc lại cho hắn, hắn cầm chiếc lược lên cẩn thận giúp Trì Uyển Thanh chải lại mái tóc dài.

Động tác của hắn rất vụng về, hắn rất ít khi làm những chuyện như này, nhưng hắn cố gắng nhẹ nhàng nhất.

Chiếc lược gỗ từ từ gom lại từng lọn tóc dài, rồi đâm sơ thành từng mảnh nhỏ.

Hắn cuối cùng cũng không kìm chế được nữa, lại lần nữa rơi hai hàng lệ của mình, sau đó rơi lên mái tóc đen nhánh của Trì Uyển Thanh.

Cho đến lúc này, hắn mới phát hiện ra, cho dù hắng Chứng đạo Thánh đế rồi, hắn vẫn không thể nào từ bỏ thế giới tình cảm của mình.

Hai mắt Trì Uyển Thanh chậm rãi nhắm lại, cô dường như nhìn thấy người mà mình muốn tìm, dường như chấp niệm của mình đã tìm được chỗ dựa vào.

– Uyển Thanh …

Diệp Mặc cuối cùng cũng bật thốt ra được hai từ, hắn cảm thấy tay của mình cực kỳ run rẩy.

“Em thực sự rất cô đơn …”

Diệp Mặc có thể tưởng tượng khi Trì Uyển Thanh khắc mấy chữ này trong lòng cô cô đơn bàng hoàng đến mức nào, một mình cô ở lại trong này sợ hãi và bi thương biết bao nhiêu.

Đừng nói một người bị chôn trong nơi sâu cùng nhất của Đả Mễ Tuyết Nguyên, cho dù một mình Trì Uyển Thanh trong đại lục Thần Khung cũng vô cùng cô đơn.

Người từ tiểu thế giới đến đại lục Lạc Nguyệt, ít nhất còn có Mặc Nguyệt chi thành, ít nhất còn có một số người bạn và người quen, ít nhất còn có những người đồng hương.

Còn cô, cô đơn một mình ở trong này.

Tĩnh Văn lúc trước, Uyển Thanh hôm nay, Diệp Mặc bắt đầu tự vấn mình, lúc trước hắn có nên mở truyền tống trận Hoành Đoạn sơn mạch đó hay không.

Diệp Mặc bỗng nhiên vô cùng cảm kích Liễu Xá, ít nhất khi Uyển Thanh sinh hoạt trong đại lục Thần Khung, Liễu Xá còn ở bên cạnh cô.

Uyển Thanh khác với Liễu Xá, Liễu Xá vốn dĩ là người của đại lục Thần Khung, cũng không có cảm giác cô đơn khi ở trong này, nhưng Uyển Thanh thì không phải vậy, cô đến từ trái đất, đến từ một nơi cực kỳ quan tâm gia đình người thân.

Chết đôi khi không đáng sợ, cái đáng sợ chính là sự cô đơn và nhớ nhung vô cùng vô tận, những thứ này đối với Trì Uyển Thanh mà nói, đó chính là một sự tra tấn.

– Uyển Thanh, sau này em sẽ đi cùng anh, cho dù bao lâu cũng có thể.

Diệp Mặc vung tay lấy Cây Hỗn Độn ra, hắn biết Cây Hỗn Độn còn có tên là Cây Sinh Mạng, mặc dù biết rõ cho dù Cây Sinh Mạng không thể nào khiến Trì Uyển Thanh sống lại được, nhưg hắn vẫn nói với Cây Hỗn Độn:

– Tao muốn mượn một nhánh cây của mày, Uyển Thanh vì tao mà như vậy, bất luận sau này thế nào, tao hi vọng có một nhánh Cây Sinh Mạng làm bạn với cô ấy mãi mãi.

Dường như nghe hiểu lời của Diệp Mặc, Cây Hỗn Độn đó lắc la lắc lư, sau đó một nhánh cây dài khoảng một thước rơi xuống, rơi đúng vào lòng bàn tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc thu Cây Hỗn Độn lại, đem một nhánh Cây Hỗn Độn đó cẩn thận đặt vào trong tay Trì Uyển Thanh.

Cho đến lúc này, hắn mới phát hiện ra bên cạnh Trì Uyển Thanh còn có một núi băng nhỏ nhô ra.

Trước núi băng đó cũng có một bia băng, trên đó có viết “Mộ của Tiểu Lang”.

Diệp Mặc nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bi thương không rõ, Uyển Thanh đến đại lục Thần Khung, không có người bạn nào, chỉ có Thử Lang mà mình tặng cho cô ấy, Thử Lang vẫn luôn bên cạnh Uyển Thanh, hôm nay Thử Lang cũng chết rồi.

Diệp Mặc ôm lấy Trì Uyển Thanh, đứng trước lời nhắn trên bức tường băng này của Trì Uyển Thanh, đứng lặng một lúc lâu, lúc này mới bỗng nhiên tay động đậy vài cái.

Khi Diệp Mặc động đậy tay của mình, hẻm núi và tường băn dưới tuyết nguyên này lập tức dao động.

Bức tường băng này bao gồm cả nơi mà Uyển Thanh ngồi, còn cả nơi chôn Thử Lang nữa, tất cả bị hắn thu lại, hoàn chỉnh đặt vào trong Thế giới trang vàng.

Dưới cánh đồng tuyết, một khoảng rộng như này bị Diệp Mặc lấy đi, toàn bộ cánh đồng tuyết lập tức bạo động, tuyết lỡ không ngừng không ngớt, giống như một trận phong ba vậy, từng đường lốc xoáy tuyết nguyên bị kích thích, hình thành từng lốc xoáy tuyết nguyên còn đáng sợ hơn cả sóng biển động.

Nữ tu vẫn còn đứng một bên quan sát bỗng nhiên kinh hãi nhìn cánh đồng tuyết như đang điên cuồng kia nói:

– Hắn rốt cục đang làm gì vậy? Sao lại có động tĩnh lớn như này được?

Dồng thời cô và nam tu Hóa chân kia vội vàng lùi về sau, cho dù bọn họ cũng là tu vi Hóa chân rồi, đối diện với cánh đồng tuyết đang cuồn cuộn như này, cũng không có cách nào.

Cánh đồng tuyết trong này không thể so với những nơi khác, trong này là cánh đồng tuyết thực sự muốn lấy đi tínhh mạng của tu sĩ Hóa chân.

Không đợi nam tu kia trả lời, cô cũng đã có đáp án, một bóng người mang theo tiếng rít gào từ dưới đáy cánh đồng tuyết xông ra, khơi dậy sóng tuyết cuốn đầy trời.

– Hắn còn ôm một nữ tu nữa.

Nam tu Hóa chân kia cuối cùng cũng nhìn ra người đàn ông thét dài kia, chính là tu sĩ lúc trước xông vào đáy cánh đồng tuyết, nhưng bây giờ trong tay hắn có thêm một nữ tu, nữ tu đó hình như cũng không còn sự sống nữa.

– Tu vi thật cường đại.

Nữ tu Hóa chân tên Ấu Nghi khiếp sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc vẫn đang thét dài kia, trong mắt lộ ra ánh mắt nóng bỏng, dường như hận không thể lập tức xông lên trên được.

Cánh đồng tuyết vô tận không ngừng cuồn cuộn trong tiếng thét dài và phá hoại của Diệp Mặc, giống như bạo biển bị chọc giận vậy, còn Diệp Mặc lại không chút ảnh hưởng gì đứng trên một con sóng tuyết cuồn cuộn không ngừng cao khoảng mấy chục trượng.

– Hắn có thể bay trong Đà Mễ Tuyết Nguyên?

Nam tu Hóa chân kia vẻ mặt lộ vẻ kinh hãi, gã cuối cùng cũng nhìn ra Diệp Mặc khác với mọi người, hắn không những thét dài trong cánh đồng tuyết, còn có thể đạp lên đỉnh sóng tuyết cuồn cuộn.

– Nữ tu kia không còn sự sống nữa, nhưng nhánh cây kia trong tay cô ấy, lại phát ra sức sống nồng đậm trước giờ tôi chưa từng thấy, nhánh cây đó tuyệt đối không phải là thứ tầm thường, có lẽ chính là thứ tốt mà cả Tu chân giới cũng không có.

Nữ tu tên Ấu Nghi cuối cùng chuyển ánh mắt từ trên người Diệp Mặc sang thứ trong tay Uyển Thanh.

Cô sùng bái và thích tu sĩ trẻ tuổi như này tu vi đã cao như vậy, lại càng thích bảo vật thiên địa vô thượng, lúc này cô khẳng định nhánh cây kia tuyệt đối là bảo vật có một không hai.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2078: Thánh Đạo Niết Bàn

Thánh Đạo Niết Bàn

T

iếng thét dừng lại, nhưng sóng tuyết cuồn cuộn thì vẫn chưa ngớt, dường như không dừng lại.

Bầu trời trên cánh đồng tuyết dường như bị băng tuyết cuồn cuộn này xâm lấn, lại dường như bị tiếng thét bi thương kia của Diệp Mặc xâm nhập, bắt đầu rơi xuống từng bông tuyết trắng, bông tuyết càng lúc càng lớn hơn.

Diệp Mặc đứng lặng bất động, cho đến khi phía xa vang lên từng trận sấm sét, hắn mới bỗng nhiên bừng tỉnh lại.

Hắn cẩn thận đặt Trì Uyển Thanh xuống dưới gốc Khổ Trúc trong Thế giới trang vàng, đợi khi hắn từ Đà Mễ sơn mạch ra ngoài rồi, hắn sẽ luyện chế một chỗ ở đẹp nhất cho Trì Uyển Thanh.

Trong Thế giới trang vàng còn có một Lạc Nguyệt, Diệp Mặc giúp Lạc Nguyệt xây một trận pháp, che chở thân thể, hắn đối với Lạc Nguyệt tương đương với tình bằng hữu, sau này em trai của Lạc Nguyệt hoặc là người có liên quan đến sư môn của cô ấy tu vi hữu thành, Diệp Mặc định trả lại Lạc Nguyệt cho bọn họ.

Nhưng Uyển Thanh lại khác, Uyển Thanh là bạn của hắn, hơn nữa tình cảm của cô, Diệp Mặc cũng biết rõ.

Uyển Thanh muốn mại ở trong Thế giới trang vàng bầu bạn với hắn, cho dù sau này hắn cùng Tố Tố và cả Khinh Tuyết nữa đoàn tụ, Uyển Thanh cũng là một thành viên trong số bọn họ.

Chính vì vậy, hắn mới định dùng nguyên liệu tốt nhất để luyện chế một chỗ ở cho Trì Uyển Thanh, đến lúc đó hắn sẽ đích thân trồng đầy Tiên hoa xung quanh chỗ ở của Uyển Thanh.

Mặc dù biết rõ thần hồn của Uyển Thanh tiêu tán, khó sống lại, nhưng Diệp Mặc vẫn ôm một tia hi vọng mỏng manh, lấy một nhánh Cây Sinh Mạng đưa cho Uyển Thanh.

Chính là vì muốn sự sống của cô tồn taị vĩnh viễn, hoặc là ảo tưởng có một ngày nào đó, sự sống của Cây Sinh Mạng sẽ nhập vào thân thể của Uyển Thanh.

Có lẽ đây chỉ là một hi vọng xa vời, nhưng có hi vọng vẫn tốt hơn là không có hi vọng gì.

Sau khi đặt Uyển Thanh trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc nhìn hướng mà sấm sét ầm ầm đánh đến, hắn đoán chắc hẳn là Liễu Xá bắt đầu độ kiếp, chuẩn bị ngưng kết Nguyên Anh.

Đối với chuyện Liễu Xá trước giờ bầu bạn với Uyển Thanh, Diệp Mặc vô cùng cảm kích, lúc này Liễu Xá độ kiếp thăng cấp Nguyên Anh, hắn định đến hộ pháp giúp cô, sau đó hỏi Liễu Xá có muốn đến Liên Hoa tông hay không.

Diệp Mặc rời khỏi cánh đồng tuyết đang cuồn cuộn, vừa mới đến nơi gần với biên giới của cánh đồng tuyết, một bóng người màu đỏ liền mau chóng phi độn qua.

Diệp Mặc dừng lại, hai người đến kia hắn biết, lúc trước khi hắn tiến sâu vào trong cánh đồng tuyết tìm Trì Uyển Thanh, hai người này vẫn đứng bên cạnh.

Bây giờ hắn muốn rời đi, hai người này lại đến, chắc là có chuyện gì.

– Chào vị sư huynh, tôi tên Hồng Ấu Nghi, vì phong độ của sư huynh, không biết có thể biết danh tính của sư huynh hay không.

Nữ tu Hóa Chân này nói cũng tương đối thẳng.

– Tôi tên Diệp Mặc.

Diệp Mặc bình thản nói, nếu như là Thánh Đế khác đối diện với một Hóa Chân bắt chuyện, có lẽ cũng không thèm để ý mà đi rồi.

Nhưng Diệp Mặc tính tình tinh tế, không quen như vậy.

Nữ tu áo đỏ này tuổi tác cũng không lớn, còn trẻ mà đã tu luyện đến Hóa Chân tầng ba, hiển nhiên là tư chất cũng không tệ, xuất thân cũng không tầm thường.

Hồng Ấu Nghi sau khi biết được tên Diệp Mặc rồi, lập tức vui vẻ nói:

– Diệp đại ca, có thể quen được anh, Ấu Nghi quả thực rất vui.

Không biết Diệp đại ca có rảnh hay không, Ấu Nghi có mấy chuyện muốn hỏi Diệp đại ca một chút.

Diệp Mặc bỗng nhiên có chút lơ đãng, hắn nhớ tới cảnh Trì Uyển Thanh lúc trước gọi hắn là đại ca, cũng là gọi đại ca, nhưng cô Hồng Ấu Nghi gọi quá giả tạo, còn tiếng đại ca mà Uyển Thanh gọi cũng không còn nghe được nữa.

Tựa hồ thấy Diệp Mặc có thất thần, Hồng Ấu Nghi trên mặt hơi đỏ lại mang theo một tia thẹn thùng, lại gọi thêm một câu:

– Diệp đại ca Diệp Mặc nhìn thoáng qua tên nam tu Hóa Chân cúi đầu đứng sau Hồng Ấu Nghi, hắn không cần hỏi cũng biết hẳn là một đôi.

Tựa hồ trông thấy Diệp Mặc nhíu mày nhìn Gia Khánh sư huynh, Hồng Ấu Nghi bỗng nhiên cảm giác mình không nên mang Gia Khánh sư huynh tới đây, nói không chừng sẽ tạo thành hiểu lầm cho Diệp đại ca.

Nghĩ tới đây cô quay đầu lại nói:

– Gia Khánh sư huynh, anh ra cánh đồng tuyết trước đi, tôi cùng Diệp Mặc nói chuyện một chút.

Trong mắt Diệp Mặc lộ ra một tia chán ghét, cảm giác Hồng Ấu Nghi có bao nhiêu giả thì giả bấy nhiêu.

Người con gái tướng mạo cũng coi là xinh đẹp, nhưng loại con gái như này hắn không thích lắm.

Hắn vốn dĩ còn cho rằng người con gái này tìm hắn có chuyện gì, không ngờ lại nói những lời nhảm này, còn cố ý lộ vẻ thẹn thùng nữa.

Thực ra Diệp Mặc cũng trách nhầm Hồng Ấu Nghi này, Hồng Ấu Nghi thật sự ái mộ Diệp Mặc.

Nhưng cô đối với bất kỳ nam tu trẻ tuổi anh tuấn tu vi cao đều như vậy, cho dù Gia Khánh sư huynh bên cạnh cô cũng như vậy.

Cô chỉ cần nhìn thấy ai ưu tú hơn người bên cạnh mình một chút, cô lập tức liền di chuyển mục tiêu lưu luyến không rời, đối với người tình cũ không chút lưu luyến.

Bây giờ cô thấy Diệp Mặc mạnh hơn bạn trai của cô, cô lập tức muốn đổi người, sau này cô nhìn thấy ai mạnh hơn Diệp Mặc, thì cô cũng sẽ đổi.

Nhưng có một điều, mội lần sau khi đổi người, cô đều là thật lòng.

Giống như vừa rồi sự thẹn thùng của cô cũng là thật lòng, không có chút gì là giả tạo cả.

– Ấu Nghi …

Nam tu kia rõ ràng không muốn rời đi, nhưng gã lại sợ nữ tu này, không khỏi sợ hãi rụt rè gọi một câu.

Hồng Ấu Nghi lập tức cau mày nói:

– Anh sao lúc nào cũng muốn theo tôi vậy?

– Cô tìm tôi có chuyện gì? Thì cứ nói ở đây đi.

Diệp Mặc kìm chế sự phát tác hỏi một câu, nếu như nữ tu này đúng là có chuyện thật, vậy thì nghe một chút cũng không sao.

Mặc dù trong lòng hắn cho rằng, cho dù người con gái này có chuyện gì, cũng nên để nam tu kia đến nói với hắn.

– Diệp đại ca, tôi muốn một mình nói chuyện với anh …

Sắc mặt Hồng Ấu Nghi lại lần nữa ửng hồng, mỗi lần khi cô đổi một người mới, dường như đều cảm thấy một lần kinh nghiệm yêu đương mới vậy, cô rất thích cảm giác này.

– Cút.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng thèm để ý đến Hồng Ấu Nghi này.

– Anh …

Sắc mặt Hồng Ấu Nghi lập tức tái mét, cô tư sắc tú lệ, lai lịch hiển hách, lại có chút tật xấu lạm tình, nhưng trước giờ cũng chưa có ai dám nói cô cút đi.

Lạm tình đối với cô mà nói, lại là đa tình.

Thấy Diệp Mặc đi xa, cô lúc này mới dần định thần lại, lập tức căm hận nhìn chằm chằm bóng lưng của Diệp Mặc nói với Gia Khánh sư huynh vẫn chưa đi xa:

– Còn không mau bắt hắn về giáo huấn một trận cho tôi, mau lên.

– Hả, nhưng, nhưng …

Gia Khánh sư huynh này mặc dù là tu sĩ Hóa Chân, nhưng gã lại lớn lên trong sự nhung hoa gấm lụa, làm người cũng không có nhiều tư chất cổ quái.

Gã cảm thấy Diệp Mặc cũng không làm sai cái gì, hơn nữa, gã cũng không cho rằng mình là đối thủ của Diệp Mặc.

Hồng Ấu Nghi thấy Gia Khánh sư huynh lại bất động, lập tức cười khẩy nói:

– Được, từ nay về sau chúng ta …

– Đừng, anh lập tức sẽ đi ngay.

Gai Khánh sư huynh căn bản không đợi Hồng Ấu Nghi nói xong, cũng đã mang theo một đường độn quang đuổi theo Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng không ra tay với gã, chỉ nhìn chằm chằm tu sĩ Hóa Chân đuổi theo mình nói:

– Chẳng lẽ nữ tu của đại lục Thần Khung chết hết rồi hay sao? Anh không ngờ lại thích một thứ rác rưởi như vậy.

Nói xong Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến nam tu này, thân hình thoắt một cái, lập tức biến mất.

Nam tu Hoá Chân này sững người đứng nguyên tại chỗ, gã còn đang nghĩ đến câu nói vừa nãy của Diệp Mặc.

Lúc này trong nơi sâu thẳm nhất của Đà Mễ sơn mạch, bỗng nhiên phát ra từng tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng gào thét phẫn nộ đó vô cùng cường đại, mang theo sát ý ác liệt ngắt đứt dòng suy nghĩ của nam tu này, gã hoảng sợ nhìn nơi sâu thẳm của Đà Mễ sơn mạch, lẩm bẩm nói:

– Sao lại kinh động đến Lang Vương cấp mười của Đà Mễ sơn mạch rồi?

Trong hư không vô tận giữa Tiên giới và Tu Chân giới, một đám thiên thạch tầm thường không có gì lạ bỗng nhiênnổ tan, ngọn lửa vô cùng vô tận từ trong thiên thạch này bắn ra tứ phía, một người đàn ông không mảnh vải che thân từ trong ngọn lửa bắn ra tứ phía này đứng trong hư không.

– Tất cả mọi người đều cho rằng ta sẽ tụ lại tàn hồn trong Tiên giới, ta nghĩ bọn chúng không ngờ ta sẽ dục hỏa niết bàn giữa Tiên giới và Tu Chân giới.

Muốn giết Chân thánh đế ta, các anh còn quá non, đợi ta tìm đến từng đứa một tính sổ, ha ha ha …

Người dàn ông thân mình không mảnh vải này cười ha hả, tâm trạng cực kỳ sung sướng.

Người đàn ông này chính là Chân thánh đế bị mất mạng lúc trước, nói chính xác lão căn bản chưa bị mất mạng, cùng lắm chỉ là thân thể tán loạn mà thôi, lão biết những Thánh đế khác sẽ không thoải mái như vậy khi lão hồi sinh.

Cho nên lão dứt khoát bỏ một sợi tàn hồn, tạo thế trong hư không của Tiên giới, hình thành vô số U Linh thuyền.

Trên thực tế bản thân lão lại dựa vào một tấm phù lục phá vỡ Tiên giới, trong hư không của Tiên giới và Tu Chân giới một lần nữa tu luyện Thánh đạo niết bàn.

Thánh đạo niết bà, công pháp này lão sớm đã lấy được, nhưng lão lại không thể nào quyết tâm tu luyện.

Vì muốn tu luyện công pháp này, cần phải hóa đi tu vi vốn có của mình thậm chí là bỏ qua thân thể của mình, phá kén hồi sinh lần nữa.

Cho đến lần đó lão bị người ta đánh lén, thân thể sụp đổ, lão mới hạ quyết tâm bắt đầu tu luyện công pháp này.

Nhưng cho dù là như vậy, lão vẫn bố trí các loại nghi trận, khiến những Thánh đế còn lại đều cho rằng lão quả thực muốn tụ lại tàn hồn để hồi sinh, nhưng bản thân lại niết bàn trong hư không giữa Tiên giới và Tu Chân giới, đồng thời lão cũng đem tất cả đồ của mình ném vào Tu Chân giới.

Sau khi niết bàn lần này, lão mới biết công pháp Thánh đạo niết bàn này đáng sợ như nào, thân thể của lão cải tạo rồi, bây giờ tu vi cũng không thua kém hơn lúc trước khi lão mất mạng.

Một khi đợi tu vi của lão cố định rồi, lão sẽ dễ dàng tấn cấp Hóa đạo Thánh đế cách.

Lão đơn giản vung tay một cái, mấy viên thiên thạch cũng đã bị lão bắt lấy, những viên thiên thãch này trong tay lão mau chóng liền biến thành một bộ quần áo.

– Ồ, Lục Tiên Tháp của ta sao laị đến Tiên giới rồi?

Chân thánh đế mặc quần áo torng nháy mắt, liền cảm nhận được Lục Tiên Tháp vẫn còn trong tay Ức Mặc.

Lục Tiên Tháp là lão cố ý mượn Phá không phù ném vào trong đại lục Lạc Nguyệt, bị người ta mang đến Tiên giới, như vậy có nghĩa, Lục Tiên Tháp của lão bị người ta luyện hóa rồi, cũng may lão vẫn đặt dấu hiệu trong Lục Tiên Tháp, nếu không quả thực khó mà tìm thấy được.

Lục Tiên Tháp đối với lão cực kỳ quan trọng, lão ngay lập tức liền muốn tìm Lục Tiên Tháp của mình về.

Nhưng trong nháy mắt lão động thân, sắc mặt của lão đại biến, đồng thời kinh hãi lẩm bẩm:

– Khí tức Cây Hỗn Độn không ngờ lại xuất hiện trong Tu Chân giới.

Chỉ nói nửa câu, lão lại cười ha hả:

– Khí tức của Cây Hỗn Độn không ngờ lại xuất hiện trong Tu Chân giới, ha ha …

Lão biết mình có thể cảm nhận được khí tức của Cây Hỗn Độn, người khác chắn chắn có thể cảm nhận được.

Nhưng lão tin đợi khi lão đến Tu Chân giới rồi, người khác nói không chừng vẫn còn đang nghĩ cách làm sao từ Tiên giới đến được Tu Chân giới.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2079: Lang Vương Gào Thét

Lang Vương Gào Thét

L

iễu Xá chỉ là hơi củng cố lại tu vi của mình, rồi mau chóng bước đến trước mặt Diệp Mặc, toàn thân cô đều tràn đầu vẻ sung sướng, nằm mơ cũng muốn thăng cấp Nguyên Anh, nhưng không ngờ lại thực hiện một cách đơn giản như vậy.

– Diệp đại ca, cám ơn anh.

Liễu Xá hoàn toàn không có cách nào để biểu đạt sự cảm kích của mình đối với Diệp Mặc.

– Chúc mừng cô nhé, Liễu Xá.

Cô đi thay quần áo đi, sau đó chúng ta cùng ra ngoài.

Liễu Xá thăng cấp lên Nguyên Anh, Diệp Mặc cũng vui mừng cho cô, chỉ có điều hắn thật sự không biểu đạt nổi tâm trạng của mình.

Liễu Xá ngay lập tức quên mất quần áo của mình bị lôi kiếp đánh cho tan tành, cô nghĩ đến chuyện Diệp Mặc đi làm, theo bản năng hỏi:

– Diệp đại ca, tìm được Uyển Thanh chưa?

Diệp Mặc gật đầu, trầm giọng nói:

– Tìm được cô ấy rồi, cám ơn cô đã nói cho tôi biết tung tích của Uyển Thanh.

Nhìn biểu cảm của Diệp Mặc, Liễu Xá lập tức biết Uyển Thanh chắc hẳn có chuyện rồi, cô cúi thấp đầu tự trách nói:

– Thật xin lỗi, Diệp đại ca, tôi không giúp gì được cho Uyển Thanh.

– Chuyện này không liên quan gì đến cô.

Diệp Mặc ảm đạm nói.

Hắn biết chuyện này không liên quan gì đến Liễu Xá, Liễu Xá vốn dĩ không có năng lực đi cứu Uyển Thanh, có thể ở phía dưới cứu Uyển Thanh lên, tu vi ít nhất cũng phải đến Kiếp Biến hậu kỳ.

Hơn nữa còn cần đến sự may mắn nhất định, một khi bị lốc xoáy tuyết nguyên cực sâu cuốn vào, cho dù là tu sĩ Kiếp Biến cũng khó mà trèo lên được.

Liễu Xá chỉ là một Tán tu, thậm chí là một Tán tu Kim Đan, cô cho dù muốn giúp Uyển Thanh, cũng không thể nào mời được những tu sĩ có tu vi cao.

Đối với Diệp Mặc mà nói, cái này quả thực phải cám ơn Liễu Xá, nếu không cho dù hắn khôi phục tu vi rồi, muốn tìm được Uyển Thanh cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Dù gì cũng chìm ngập dưới cánh đồng tuyết, phía dưới đó đâu đâu cũng là lốc xoáy tuyết nguyên, thần thức của hắn cho dù có thể quét được cả đại lục này, cũng không thể nhìn rõ sâu dưới đất khoảng trăm trượng.

Cho dù cuối cùng thần thức của hằn quét vào sâu dưới đất trăm trượng rồi, tìm kiếm cả đại lục, cũng không đơn giản, ít nhất cũng phải tốn rất nhiều thời gian của hắn.

Liễu Xá lẳng lặng đi vào thay quần áo, tâm trạng của Diệp Mặc cũng không tập trung lắm.

Trong đầu của hắn vẫn nhớ đến những chuyện trước kia giữa hắn và Trì Uyển Thanh, lúc trước Trì Uyển Thanh có thể cùng Kinh Tuyết đến sa mạc tìm hắn, có lẽ có manh mối kia rồi.

Liễu Xá mau chóng thay quần áo xong, từ trong độg phủ ra ngoài, Diệp Mặc đang định thu lại những pháp bảo động phủ, bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó không đúng.

Trận pháp bên ngoài pháp bảo động phủ của hắn đã từng bị tấn công, vì trận pháp mà hắn bố trí đều dùng Tiên tinh, đảng cấp rất cao, tấn công không đủ cấp bậc đối với trận pháp cũng không có ảnh hưởng gì lắm, hắn tin rằng Liễu Xá sẽ không vô duyên vô cớ mà lại đi tấn công nơi chính mình tu luyện.

– Liễu Xá, có người đến đây tấn công sao?

Diệp Mặc lập tức hỏi, hắn lúc trước vì có chút lơ đãng, không để ý, bây giờ định thần lại lập tức liền cảm giác được.

– Không có, tôi vẫn ở trong động phủ tu luyện, không cảm giác được bất cứ sự tấn công nào.

Liễu Xá nghi ngờ hỏi.

Diệp Mặc biết rõ nhất định trong lúc Liễu Xá bế quan, căn bản cũng không cảm giác được sự tấn công bên ngoài.

Vì đẳng cấp trận pháp của hắn quá cao, cho dù là Hóa Chân sơ kỳ bình thường đến tấn công trận pháp này, nói không chừng cũng chưa chắc đã ảnh hưởng đến người trong động phủ.

– Nơi này từng có người tấn công?

Liễu Xá nhìn biểu lộ của Diệp Mặc liền biết, chắc hẳn có người đến tấn công thật rồi, cô không cảm giác được.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Đúng, trong này chắc chắn có người từng tấn công, nhưng đẳng cấp của trận pháp này quá cao, người đến tấn công đó không đánh được, lúc này mới rời đi.

Tôi đoán chắc là đi gọi người đến giúp đỡ rồi.

Chúng ta không cần để ý đến gã, đi ra ngoài trước đã.

Lại một tiếng gào rú truyền đến, tiếng gào rú kia còn xen chút phẫn nộ, từ trong nơi sâu thẳm của Đà Mễ sơn mạch truyền ra ngoài, cuốn theo từng luồng gió tanh lúc có lúc không.

– Diệp đại ca, đó hình như là Lang Vương cấp mười của Đà Mễ sơn mạch …

Nhìn thấy Diệp Mặc cứ như không nghe thấy, Liễu Xá run giọng nói.

Lang Vương cấp mười sức chiến đấu kinh người, nghe nói cho dù là vài vị Hóa Chân tầng thứ chín cũng không thể giết được nó, chính vì vậy, cô mới run sợ.

Diệp Mặc phóng ra một pháp bào phi hành nói:

– Cái đó không liên quan gì đến chúng ta, bây giờ chúng ta ra ngoài thôi.

Đối với hắn mà nói đừng nói là Lang Vương cấp mười, cho dù là Tiên thú cấp mười hắn cũng không thèm để ý.

– Không phải, Diệp đại ca, tôi nghĩ con Độc Nhãn Lang mà chúng ta giết lúc trước có thể liên quan gì đến Lang Vương này không …

Liễu Xá vẫn lo lắng nói, cô cảm thấy Diệp Mặc có chút mất hồn mất vía.

– Độc Nhãn Lang?

Diệp Mặc lập tức nhớ ra con Độc Nhãn Lang bị hắn giết, sự tức giận trong lòng chốc lát liền tìm được chỗ tháo nước.

Nếu như không phải con Độc Nhãn Lang kia, Uyển Thanh cũng sẽ không hoảng hốt chạy bừa để rồi lạc vào trong cánh đồng tuyết.

Bây giờ còn có một con yêu thú đứng ra chống lưng cho con Độc Nhãn Lang kia, hắn làm gì có thể lưu tình được chứ.

– Cô chờ một chút.

Diệp Mặc nói xong, lập tức liền biến mất.

Diệp Mặc chỉ là thi triển di chuyển một cái liền đến được sơn cốc mà vài ngày trước hắn giết con Độc Nhãn Lang kia, quả nhiên con Độc Nhãn Lang bị hắn đính trê hư không cũng đã biến mất rồi.

– Cũng có chút bản lĩnh đấy, không ngờ có thể lấy thi thể của con Độc Nhãn Lang này đi.

Diệp Mặc cười khẩy, lại lần nữa lách mình quay về trước mặt Liễu Xá, còn Liễu Xá vẫn đang sững người nhìn chỗ mà Diệp Mặc biến mất.

– Con Độc Nhãn Lang bị tôi giết đã có người lấy đi rồi, chắc là con yêu thú cao cấp của Đà Mễ sơn mạch lấy đi rồi, tôi cũng chưa đi tìm bọn chúng, bọn chúng không ngờ lại tìm đến tôi rồi.

Tôi đi xem xem, hay là tôi tiễn cô ra ngoài trước nhé.

Diệp Mặc vốn dĩ muốn dẫn Liễu Xá đến Lien Hoa tông, bây giờ hắn cần phải diệt trừ gia tộc của con Độc Nhãn Lang này đã rồi tính tiếp.

– Diệp đại ca, tôi đi cùng anh.

Mặc dù tôi không giúp anh được gì, nhưng đại yêu thú trong Đà Mễ sơn mạch tôi cũng đã nghe nói qua, chỉ cần anh không thấy tôi vướng víu …

Liễu Xá cũng biết mình không giúp Diệp Mặc được gì, nhưng cố cảm thấy mình quen thuộc Đà Mễ sơn mạch hơn Diệp Mặc, đối với những yêu thú cực kỳ lợi hại, cũng có thể nhắc nhở một chút.

Diệp Mặc không coi bọn yêu thú này ra gì, hắn nghe thấy Liễu Xá nói vậy cũng không từ chối:

– Vậy cũng được, chúng ta cùng đi xem xem con Lang Vương gào thét kia.

– Tiền bối, chính là ở trước mặt, biên giới của Đà Mễ Tuyết Nguyên.

Trong đó tôi quả thực có nhìn thấy pháp bảo động phủ đẳng cấp cực cao, pháp bảo phòng ngự đó, cho dù tôi dốc sức tấn công, cũng không ảnh hưởng chút nào.

Tôi nghi ngờ pháp bảo động phủ đó là vì trận pháp ẩn nấp vỡ tan, đột nhiên xuất hiện trong này.

Một tu sĩ Thừa Đỉnh mặc quần áo tu sĩ màu nâu cung kính nói với hai vị tu sĩ Hóa Chân đứng sau lưng mình.

Trong lòng của gã tràn đầy đắng chát, sau khi gã phát hiện pháp bảo động phủ trong này không phải một mình gã có thể phá được, lập tức liền phát phi kiếm truyền tin, muốn mời bạn của mình cùng cấp đến giúp.

Chỉ có điều gã không ngờ, phi kiếm truyền tin của mình lại bị một vị tiền bối Hóa Chân nhìn thấy, bây giờ lại tốt, pháp bảo động phủ mà mình phát hiện ra cũng không còn nữa, còn phải dẫn đường giúp tiền bối Hóa Chân.

– Anh chỉ cần chỉ đường, chỉ cần những gì anh nói là thật, đến lúc đó mới có lợi cho anh.

Tu sĩ Hóa Chân mặc quần áo màu xám nét mặt không thay đổi nói.

– Vâng vâng …

Tu sĩ Thừa Đỉnh chí có thể khúm núm đáp.

Đúng lúc gã đồng ý xong, một tiếng gào thét cường đại truyền đến, sắc mặt gã tu sĩ Thừa Đỉnh đó thay đổi, lập tức dừng bước, cho dù hai vị tu sĩ Hóa Chân đứng sau lưng gã cũng vẻ mặt đại biến, cũng dừng bước lại.

Lập tức bọn họ nhìn thấy hai tu sĩ Hóa Chân trẻ tuổi một nam một nữ xông ra ngoài, trong mắt lộ vẻ thấp thỏm lo âu.

– Hai vị đạo hữu, có chuyện gì vậy? Lang Vương của Đà Mễ sơn mạch sao lại xuất hiện vậy?

Tu sĩ Hóa Chân áo xám mau chóng hỏi đôi nam nữ trẻ tuổi vừa xông ra ngoài.

– Không phải Đại Lang Vương, là Tiểu Lang Vương …

Nam tu Hóa Chân trẻ tuổi vừa nói xong câu này, không gian liền kịch liệt chấn động, sau đó một đại hán mặt đen cao hơn một trượng đứng trước mặt năm người.

– Chỉ là mấy tên Hóa Chân cũng dám giết Lang tộc của ta, để mạng lại đi Đại hán mặt đen này vung tay đánh ra hơn nghìn đao gió, những đao gió này trong nháy mắt liền hình thành sự trói buộc không gian, trói năm người này lại, bốn vị tu sĩ Hóa Chân lập tức liền phóng ra pháp bảo phòng ngự của mình, đồng thời lĩnh vực Hóa Chân cưỡng ép thoát khỏi sự trói buộc của đao gió, lui ra ngoài.

Nếu như là bên ngoài Đà Mễ sơn mạch, mấy vị Hóa Chân cho dù không bằng đại hán mặt đen này, nhưng cũng không chật vật như vậy, nhưng trong này trọng lực cực nặng, đại hán mặt đen ra tay liền chiếm ưu thế.

Bốn vị tu sĩ Hóa Chân lùi ra, tu sĩ Thừa Đỉnh dẫn đường kia đến sức phản kháng cũng không có, liền bị vô số đao gió này chém tan tành.

– Anh là Lang Vương của Đà Mễ sơn mạch, cũng không thể không hỏi nguyên do, mà đã ra tay như vậy?

Nhìn thấy tu sĩ Thừa Đỉnh dẫn đường bị giết, tu sĩ áo xám kia sắc mặt trở nên khó coi.

– Không hỏi nguyên do thì đã sao? Chẳng lẽ anh còn có thể phủ nhận con người lúc trước giết Lang tôc của Lang Vương cốc chúng tôi sao? Bây giờ gan của các anh càng ngày càng to rồi nhỉ, dám giết Lang tộc của ta.

Đại hán mặt đen này khí thế cực thịnh, rõ ràng cũng không coi bốn vị Hóa Chân này ra gì.

– Anh nói sai rồi, con sói đó là do tôi giết, tôi trước giờ chưa từng phủ nhận, vừa nãy đến xem một chút, có người đã lấy thi thể của con Độc Nhãn Lang mà tôi giết đi rồi, gan cũng không hề nhỏ.

Giọng nói của Diệp Mặc kịp thời truyền đến. – Ngươi …

Đại hán mặt đen thấy Diệp Mặc chỉ dẫn một tu sĩ mới là tu vi Nguyên Anh đến, lập tức chằm chằm nhìn Diệp Mặc, gã có chút không hiểu Diệp Mặc từ đâu mà có sức mạnh lớn như vậy.

Bốn vị tu sĩ Hóa Chân này cũng đang không ngừng kinh dị nhìn Diệp Mặc chằn chằm, đồng thời cũng không hiểu Diệp Mặc làm sao lại dám động thủ lên đầu thái tuế.

Hồng Ấu Nghi quần áo màu đỏ trong lòng thầm mắng Diệp Mặc ngu ngốc, nhưng cũng có chút hả hê, bên mình còn chưa ra tay với hắn, tên họ Diệp này đã đi tìm đến cái chết rồi, không ngờ lại dám khiêu khích Lang Vương của Đà Mễ sơn mạch.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2080: Một Cái Tát

Một Cái Tát

Đ

ại hán mặt đen thoạt nhìn ngang ngược không giảng đạo lý, nhưng khi gã không nhìn ra được tu vi của Diệp Mặc, không ngờ lại không có ác ngôn náo đối lại, mà lại cau mày phóng ra một phi kiếm truyền tin.

Diệp Mặc nhìn thấy đại hán mặt đen này phóng phi kiếm truyền tin đi, lại giống như không nhìn thấy gì, mà lại chằm chằm nhìn vào hai gã tu sĩ Hóa Chân tuổi tác hơi lớn một chút kia.

– Vừa rồi tôi bố trí một động phủ ở biên giới Đà Mễ Tuyết Nguyên, có phải trong các anh có một người đã tấn công nó, sau đó lại gọi đồng bọn đến phải không?

Giọng nói của Diệp Mặc bình thản, nhưng lại mang chút cảm giác ép buộc cực lớn, khiến hai tên tu sĩ Hóa Chân này trong nháy mắt có thêm một cảm giác ép buộc vô hình.

Lúc này bọn họ dường như cũng có chút hiểu ra tại sao vừa nãy Diệp Mặc nói chuyện lớn lối, đại hán mặt đen kia chẳng những không phản bác lại, mà còn phóng một phi kiếm truyền tin đi.

– Động phủ đó là do đạo hữu bố trí ư?

Tu sĩ Hóa Chân áo xám khiếp sợ hỏi, trong ngữ khí cũng đã thừa nhận bọn họ chính là người vì chuyện này mà đến.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, không nói gì, hai tên tu sĩ Hóa Chân cũng không dám nói gì.

Hồng Ấu Nghi và nam tu trẻ tuổi kia lại càng không dám nói, Hồng Ấu Nghi mặc dù kiêu căng ngang ngược, nhưng cũng không phải là cô ngốc.

Cô biết mình kém quá xa Diệp Mặc, cô chỉ đem ánh mắt của mình liếc nhìn Liễu Xá một cái.

Cho dù cô có đánh vỡ đầu cũng nghĩ không thông, tại sao Diệp Mặc lại nhắm trúng một người con gái quá bình thường, tướng mạo cũng cực kỳ tầm thường như này.

Người caon gái này cùng lắm cũng chỉ đẹp ở con mắt, những chỗ khác thậm chí tùy tiện tìm một nữ tu Trúc Cơ cũng đẹp hơn cô nhiều.

– Diệp đại ca, đại hán mặt đen này chắc hẳn là Tiểu Lang Vương của Đà Mễ sơn mạch, nghe nói Đà Mễ sơn mạch có hai Lang Vương, một là Đại Lang Vương, một là Tiểu Lang Vương, đều là người cực kỳ cường hãn …

Lời nói của Liễu Xá mặc dù rất nhỏ, nhưng vẫn không thoát khỏi lỗ tai của đại hán mặt đen kia, gã không đợi Liễu Xá nói xong liền ngắt lời của Liễu Xá hừ một tiếng nói:

– Kiến thức cũng không ít, không sai, bổn vương là Tiểu Lang Vương của Đà Mễ sơn mạch.

Gã nói xong, lại nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh giết Độc Nhãn, bố trí trận pháp, không ngờ lại khiến tôi không thể thu lại thân thể của Độc Nhãn, các hạ chắc hẳn cũng là một cao nhân.

Nhưng tôi muốn biết, bằng hữu vì sao lại giết Độc Nhãn trong Lang tộc chúng tôi.

Độc Nhãn mặc dù bị đuổi ra khỏi Lang Vương cốc, nhưng cũng là huyết mạch của Lang Vương, nếu như không có đủ lý do, thì chuyện này cũng không cho qua như vậy được.

Đại hán mặt đen có chút kiêng kỵ Diệp Mặc, giọng nói có chút khách khí.

Bốn tên tu sĩ Hóa Chân đứng bên cạnh nghe thấy đại hán mặt đen này nói vậy, trong lòng cũng hết sức buồn bực, lúc trước bọn họ cũng hỏi lý do đại hán mặt đen ra tay, người ta căn bản cũng chẳng thèm đáp lại, lý do chỉ có một, Độc Nhãn bị giết rồi, bất luận là ia giết, thì cũng giận chó đánh mèo mà liên lụy đến những tu sĩ xung quanh.

Bây giờ lại tốt, Lang Vương mặt đen này cũng biết nói lý do với người khác rồi.

Diệp Mặc biết cho dù cố gắng phá vỡ trói buộc thạch thương, lấy đi thân thể của Độc Nhãn Lang kia, thì thân thể của Độc Nhãn Lang đó cũng sẽ chia năm xẻ bảy, biến thành bã vụn.

Cho dù Hư không đinh sát của hắn chỉ là tiện tay làm ra, trong Tu Chân giới cũng không có ai có thể hoàn hảo vô khuyết mà lấy đi thân thể của Độc Nhãn Lang được.

Nhưng thân thể của Độc Nhãn Lang bị người ta lấy đi, trong lòng hắn cũng cảm thấy khó chịu.

– Bạn của tôi chỉ là tu vi Kim Đan mà thôi, năm mươi năm trước bị con Độc Nhãn Lang này đuổi đến Tuyết Nguyên, kết quả bị mất mạng trong Tuyết Nguyên, anh cho rằng tôi giết một con Độc Nhãn Lang là xong sao? Chuyện này cũng giống như những gì anh nói, không thể cứ như vậy mà cho qua được.

Ngữ khí của Diệp Mặc lạnh lùng, làm gì coi đại hán mặt đen ra gì, nếu như tu vi của hắn khôi phục, một cái tát của hắn có thể biến Đà Mễ sơn mạch mấy trăm vạn dặm này thành bột mịn.

– Ha ha, năm mươi năm trước Độc Nhãn cũng đã là cấp sáu đỉnh phong rồi, anh nói cho bổn vương biết yêu thú cấp sáu đỉnh phong muốn giết một tu sĩ Kim Đan, còn cần phải đuổi giết đến Tuyết Nguyên sao? Tôi nhổ vào, bổn vương hôm nay muốn xem xem anh là thế nào?

Đại hán mặt đen mặc dù cẩn thận, nhưng vốn dĩ được người ta tôn kính, đến tu sĩ Hóa Chân cũng không dám lớn tiếng với gã, bị Diệp Mặc uy hiếp nghiêm nghị như này, làm gì còn có thể nhẫn nhịn được?

– Năm mươi năm trước, chính là Độc Nhãn Lang đó truy sát tôi và Uyển Thanh.

Lúc đó tốc độ của Độc Nhãn Lang rất nhanh, tôi và Uyển Thanh dùng mất một tấm Tật độn phù, chạy một mạch, mới miễn cưỡng tiến vào trong Tuyết Nguyên, thì mới cắt đuôi được nó.

Liễu Xá lập tức phản bác lại.

– Nói láo, bổn vương …

Diệp Mặc cũng không đợi đại hán mặt đen này nói xong, vung tay liền đánh một cái tát lên hư không.

Đại hán mặt đen này không ngờ lại không chút sức phản kháng lại, trực tiếp bị cái tát hư không của Diệp Mặc tát văng mười mấy cái răng ra ngoài.

Thấy đại hán mặt đen này máu me be bét ngồi trên mặt đất, hoảng sợ nhìn mình, Diệp Mặc lúc này mới lạnh lùng nói:

– Muốn trước mặt ta xưng bổn vương, anh còn non lắm.

Anh biết tôi sao mà đến bây giờ vẫn chưa giết anh không? Vì nghe nói Lang Vương cốc còn có một Đại Lang Vương nữa …

Lang Vương mặt đen bò lên, sững sờ nhìn Diệp Mặc, cũng không dám nói lời nhảm nào nữa, cũng không dám chạy trốn.

Một cái tát vừa nãy của Diệp Mặc, khiến gã tỉnh lại.

Lúc này gã cũng đã chắc chắn, tu vi của Diệp Mặc tuyệt đối còn cao hơn nhiều so với Hóa Chân đỉnh phong, tu vi của hắn thậm chí cũng vượt qua sự áp chế vị diện của Tu Chân giới rồi.

Diệp Mặc liếc nhìn phi kiếm, lúc này mới đưa phi kiếm đến trước mặt Lang Vương nói:

– Đại Lang Vương bảo anh mời tôi đến hang sói ngồi chơi, dẫn đường đi, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.

– Vâng …

Lang Vương mặt đen làm gì còn dám nói nhảm, gã biết Diệp Mặc muốn giết mình, quả thực cũng nhẹ nhàng giống như bóp chết một con kiến.

Diệp Mặc quay đầu nói với Liễu Xá:

– Tôi muốn đến hang sói thăm thú một vòng, nếu như cô muốn gia nhập vào môn phái, thì đến Liên Hoa tông đi.

Nghiễm Tiệp trưởng lão của Liên Hoa tông tôi có quen biết, cô cứ nói là tôi bảo cô đến, bảo cô ấy thu nạp cô làm đệ tử.

Tôi giải quyết xong chuyện này, cũng sẽ đến Liên Hoa tông một chuyến.

Liễu Xá kìm chế sự kích động trong lòng mình nói:

– Cảm ơn Diệp đại ca, Liễu Xá đến Liên Hoa tông trước đây.

Mục đích cô đến đây chính là vì mình cũng có chút quen thuộc với bên ngoài Đà Mễ sơn mạch, sợ Diệp Mặc một mình bị thua thiệt.

Bây giờ nhìn thấy thực lực của Diệp Mặc rồi, cô lập tức liền hiểu ra, với thực lực này của Diệp Mặc, cho dù không quen thuộc Đà Mễ sơn mạch đi nữa, cũng sẽ không bị thua thiệt gì.

Đợi khi Diệp Mặc cùng Lang Vương mặt đen tiến vào nơi sâu thẳm trong Đà Mễ sơn mạch rồi, mấy vị tu sĩ Hóa Chân còn lại ai cũng đến hỏi thăm một tu sĩ Nguyên Anh là Liễu Xá, thậm chí còn có ý nịnh nọt.

Hồng Ấu Nghi lại càng chị chị em em, gọi còn ngọt hơn cả chị em ruột nữa.

Tu luyện đến Hóa Chân, đương nhiên cũng sẽ không phải là đồ ngốc.

Một cái tát của Diệp Mặc liền đánh bay Lang Vương mặt đen, có thể thấy tuyệt đối cũng không phải bậc tầm thường, cho dù Diệp Mặc là tu sĩ Hóa Chân, cũng vượt qua cấp bậc Hóa Chân rồi.

Bọn họ không nịnh bợ được Diệp Mặc, đương nhiên sẽ quay sang nịnh nọt Liễu Xá.

Trong Đà Mễ sơn mạch, những tu sĩ cao cấp khác không dám điều khiển pháp bảo phi hành, nhưng Lang Vương mặt đen lại dám.

Gả là Lang Vương của nơi này, cho dù là yêu thú cao cấp cũng không dám làm gì gã.

Tốc độ của Lang Vương mặt đen điều khiển pháp bảo phi hành cực nhanh, chắc là vì Diệp Mặc quá đáng sợ, muốn quay về sớm một chút để mang tin tức về Lang Vương cốc.

Mà bất luận tốc độ của gã nhanh như nào, Diệp Mặc cũng không nhanh không chậm đi sau lưng gã, lại khiến gã kinh hãi hơn chính là, Diệp Mặc căn bản cũng không cần dùng pháp bảo phi hành, chỉ là bay trong không trung phía sau gã, thậm chí đến pháp bảo phi hành cũng lười chẳng thèm lên.

Trọng lực trong Đà Mễ sơn mạch cực lớn, cho dù là Lang Vương mặt đen, muốn tăng tốc, cũng cần phải có pháp bảo phi hành trợ giúp.

Gã đối diện với một người không cần dùng pháp bảo phi hành, mà lại bay nhanh như này, trong lòng không chỉ là lo lắng, mà còn vô cùng bất an.

Nếu như biết sớm cái chết của Độc Nhãn có thể thu hút kẻ địch lớn như này, cho dù giết gã, gã cũng không dám tìm Diệp Mặc báo thù.

Nửa ngày sau, một sơn cốc xanh biếc xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, nhìn thấy Lang Vương mặt đen hạ pháp bảo phi hành xuống, Diệp Mặc biết, nơi này chắc hẳn là Lang Vương cốc rồi.

Cũng chỉ có Lang Vương cốc mới có linh khí nồng đậm như này, trong này quả thực cũng không kém gì so với Mặc Nguyệt chi thành của hắn lúc trước, phải biết trong Mặc Nguyệt chi thành, hắn tốt rất nhiều tiền vốn để bố trí rất nhiều đoạn linh mạch xuống dưới.

– Tiền bối, mời vào!

Lang Vương mặt đen sau khi hạ pháp bảo xuống, lại cung kính với Diệp Mặc hơn lúc trước hơn chục lần.

Trong lòng gã cũng đã mơ hồ đoán được, Diệp Mặc e rằng không chỉ đơn giản là tu sĩ Hóa Chân.

Dọc theo sơn cốc cực kỳ yên tĩnh tiến vào trong, yêu thú cấp thấp hai bên nhìn thấy Lang Vương mặt đen, nhao nhao dừng lại nhường đường, vẻ mặt cũng giống như biểu lộ của Lang Vương mặt đen với Diệp Mặc, vô cùng cung kính.

Thần thúc của Diệp Mặc cũng đã quan sát hai bên sơn cốc này, trong này không ngờ là một trận pháp tự nhiên cao cấp, còn có một trận pháp phòng ngự thậm chí cũng đã gần đạt đến Tiên trận cấp một rồi.

Nhìn thấy hai trận pháp này, Diệp Mặc lập tức thay đổi cái nhìn với Lang Vương cốc.

Trong Tu Chân giới muốn bố trí Tiên trận cực kỳ khó, vì không có Tiên tinh, cho dù là linh mạch cao cấp cũng khó chống đỡ được Tiên trận.

Địa bàn của Đà Mễ sơn mạch nói thật cũng không rộng, nhưng Lang Vương lại chọn hang ổ ở trong này, quả thực có đạo lý.

Sau khi đi cùng Lang Vương mặt đen đi qua sơn cốc xanh biếc này, Diệp Mặc nhìn thấy một cung điện vô cùng hùng vĩ.

Nếu không phải hắn biết nơi này là Lang Vương cốc, hắn còn cho rằng mình lại đến một thành thị Tu Chân cổ điển nào đó, trong cung điện này, lại có một chủ điện màu xanh nhạt.

– Không ngờ đã quay về rồi?

Khi Diệp Mặc và Lang Vương mặt đen còn chưa tiến gần đến chủ điện màu xanh, giọng nói trong chủ điện đã truyền ra.

Thần thức của Diệp Mặc sớm đã nhìn rõ, người vừa mới nói cũng là một đại hán cường tráng.

Nhưng tóc của y giống với màu của cung điện, cũng là màu xanh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box