[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 415 : Trong Một Cái Nhấc Tay (c2071-c2075)
❮ sautiếp ❯Chương 2071: Trong Một Cái Nhấc Tay
Trong Một Cái Nhấc Tay
C
ốc Quỳnh Anh lắc đầu:
– Diệp sư huynh, tôi chưa từng nghe nói về cô ấy.
Diệp sư huynh biết cô ấy là người của môn phái nào không?
– Không biết.
Diệp Mặc có chút ảm đạm, ở đại lục Lạc Nguyệt hắn không tìm được Trì Uyển Thanh, cho nên cũng ôm một tia hi vọng Trì Uyển Thanh sẽ xuất hiện tại đại lục Thần Khung.
Nếu như hắn biết Trì Uyển Thanh thuộc môn phái nào, hắn sớm đã trực tiếp đi tìm rồi.
– Diệp sư huynh, anh không cần lo lắng, đại lục Thần Khung gần đây đang tiến hành thi đấu giữa các tông môn, cuộc thì đấu này sẽ tiến hành trong thời gian nửa tháng.
Hơn nữa lần này thi đấu tông môn gần như tất cả các môn phái đều sẽ tham gia, chỉ cần Trì Uyển Thanh ở trong tông môn, Diệp sư huynh có thể nghe được tin tức ở đó.
Cốc Quỳnh Anh thấy thần sắc Diệp Mặc có chút ảm đạm, vội vàng an ủi.
Diệp Mặc lại giật mình, Cốc Quỳnh Anh không biết Trì Uyển Thanh, không có nghĩa là Trì Uyển Thanh không ở đại lục Thần Khung ah.
Đại lục Thần Khung rộng lớn bao nhiêu, Cốc Quỳnh Anh cũng chỉ là tu sĩ mới vừa tiến vào Kim đan, làm sao có thể biết rõ toàn bộ được? Đợi đến lúc tu vi của hắn khôi phục, thần thức của hắn tùy tiện quét một cái, toàn bộ đại lục Thần Khung cũng sẽ ở trong thần thức của hắn, đến lúc đó còn sợ tìm không thấy Trì Uyển Thanh sao?
– Chồng cô chính là ngã xuống trong cuộc thi đấu tông môn này sao?
Diệp Mặc trông thấy Cốc Quỳnh Anh nói đến đại hội tông môn, giọng điệu có vẻ như xuống rất thấp, thì đoán được một chút.
– Đúng vậy.
Cốc Quỳnh Anh thấp giọng trả lời.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát nói:
– Chúng ta đi Tân Hải thành tìm một chỗ để nghỉ ngơi một chút trước đã, sau đó cô dẫn tôi đến chỗ đại hội tông môn kia.
Sở dĩ Diệp Mặc muốn như vậy, là vì hắn muốn dành chút thời gian chữa thương, lăn lộn ở trong khe nứt hư không không biết bao lâu, hắn nhìn bề ngoài không có việc gì nhưng trên thực tế không có Cây Hỗn Độn hỗ trợ trị liệu, hắn đã sớm không đứng dậy nổi rồi.
…
Một lúc lâu sau, thần thức Diệp Mặc đã khôi phục lại gần như là nhìn được trong khoảng vạn dặm.
Hắn đứng lên, quyết định bây giờ sẽ đến chỗ đại hội tông môn.
Diệp Mặc đang muốn đi gọi Cốc Quỳnh Anh, thần thức của hắn lại trông thấy ở cửa phòng Cốc Quynh Anh có một gã tu sĩ Nguyên anh mặt đen đang đứng, mà trên mặt Cốc Quỳnh Anh còn có dấu vết một bàn tay.
Cậu bé tên là Du Hòa Di đang đứng bên cạnh Cốc Quỳnh Anh, trợn mắt nhìn tu sĩ Nguyên anh mặt đen kia.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc chỉ một bước thì đã đến cửa phòng Cốc Quỳnh Anh.
– Diệp sư huynh.
Cốc Quỳnh Anh trông thấy Diệp Mặc tới, vội vàng gọi một câu.
Du Hòa Di lại oán hận chỉ vào tu sĩ Nguyên anh mặt đen kia nói:
– Tên họ Mạnh này gạt chị Quỳnh Anh của em, bán cho chị Quỳnh Anh một lá bùa giả còn chưa nói.
Bây giờ còn đến đánh chị Quỳnh Anh.
Diệp Mặc sầm mặt lại, nhìn tu sĩ Nguyên anh mặt đen hỏi:
– Đúng thế không?
Tu sĩ Nguyên anh mặt đen còn chưa kịp nói gì, Cốc Quỳnh Anh nói:
– Diệp sư huynh, chúng ta đi vào rồi nói sau, không liên quan gì đến y đâu.
Tu sĩ Nguyên anh mặt đen cười lạnh nhìn chằn chằm Diệp Mặc nói:
– Ngủ với quả phụ cũng phải có bản lãnh mới được, quả phụ này Mạnh mỗ ta đã định rồi, cút được bao xa thì cút cho ta.
– Vậy sao?
Diệp Mặc ngược lại không có nóng nảy, một Tố đạo Thánh đế như hắn không thích giết người, không có nghĩa là hắn không thể giết người.
Chỉ là một Nguyên anh, cũng dám ở trước mặt hắn hung hăng càn quấy.
Ở đâu ra chuyện tốt như vậy.
Hắn căn bản không tiếp tục hỏi diễn biến chuyện này, trực tiếp đưa tay đánh ra một quả cầu lửa.
– Ha ha …
Tu sĩ Nguyên anh mặt đen trông thấy Diệp Mặc ném ra một quả cầu lửa, lập tức cười ha ha, gã không thể tưởng tượng còn có người dùng pháp thuật hỏa cầu để đánh nhau.
Đừng nói viên hỏa cầu này đánh trên người gã, trên người gã ngay cả chút tro bụi cũng sẽ không bị dính lên.
Cho dù là hỏa cầu này không có đánh ở trên người gã, cũng không cần gã động thủ.
Đối phương cũng chết chắc rồi.
Dám động thủ ở Linh Tức lầu của thành Tân Hải, tên này không chết chắc mới là lạ.
Bên trong thành Tân Hải nghiêm cấm dùng pháp thuật, một khi làm trái, giết không tha.
Cốc Quỳnh Anh trông thấy Diệp Mặc lại dùng hỏa cầu động thủ, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Chỉ cần Diệp Mặc dùng pháp thuật, thì dù là có đạo lý đi nữa cũng sẽ bị hộ vệ thành Tân Hải vây giết.
Huống chi, một hỏa cầu đánh vào thân người khác, như gãi ngứa chẳng giải quyết được vấn đề gì.
Tu sĩ Nguyên anh mặt đen chỉ cười hai tiếng, đột nhiên không cười được nữa, gã phát hiện khi hỏa cầu này rơi xuống, gã hoàn toàn không có cách nào nhúc nhích được dù chỉ một chút.
Sau một khắc gã đã nhìn thấy thân thể của gã nhanh chóng tan rã trong hỏa cầu, chỉ trong nháy mắt, thân thể của gã đã hóa thành tro bụi.
Đừng nói Nguyên anh, mà ngay cả nhẫn trữ vật của gã, cùng với pháp bảo trong chiếc nhẫn đều không còn tồn tại.
Trong nháy mắt khi hỏa cầu tiêu tán, Diệp Mặc vung tay lên một cái, chút tro bụi ấy cũng tiêu tán không còn vết tích, giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Cốc Quỳnh Anh ngơ ngác nhìn tu sĩ Nguyên anh mặt đen đã biến mất, sau nửa ngày vẫn nói không ra được một chữ, đây quả thực là quá chấn động rồi.
Đây là thứ hỏa cầu gì vậy, một hỏa cầu cũng tiêu diệt được tu sĩ Nguyên anh? Cô tu luyện đến Kim đan, cũng không phải là người chưa từng va chạm, nhưng chưa từng thấy qua loại hỏa cầu đáng sợ này.
– Chậm trễ một chút thời gian, Quỳnh Anh, bây giờ cô dẫn ta đến chỗ thi đấu tông môn kia đi, ta phải đến xem thử, thuận tiện hỏi han tung tích Uyển Thanh.
Diệp Mặc sờ đầu Du Hòa Di, nói với Cốc Quỳnh Anh.
– Diệp sư huynh …
Cốc Quỳnh Anh chật vật gọi một câu, sau đó mới hơi mờ mịt nói:
– Mạnh Quang Tế là đệ tử thân truyền của hội trưởng Hiệp hội Bùa chú thành Tân Hải – Đoạn Càn Nguyên, Hiệp hội Bùa chú tại thành Tân Hải này một tay che trời, Đoạn Càn Nguyên còn là tiền bối Hóa chân trung kỳ, chúng ta giết Mạnh Quang Tế, hẳn là không thể ra khỏi thành Tân Hải rồi.
Diệp Mặc đã hiểu tâm tình của Cốc Quỳnh Anh, hắn thậm chí có chút hoảng hốt.
Lúc trước khi hắn lăn lộn ở Lạc Nguyệt Tu chân giới, không phải là như vậy sao? Giết một Điền Ngạo Phong, cũng bắt đầu ẩn núp khắp nơi.
Tại Tu chân giới là hiện thực như thế, không có thực lực, đắc tội với người không nên đắc tội, thì chỉ có thể chờ chết, hoặc là chỉ có thể lén lút đào tẩu.
Đối với Cốc Quỳnh Anh mà nói, tại thành Tân Hải đắc tội với Hiệp hội Bùa chú một tay che trời, có lẽ là muốn đi cũng đi không được rồi.
Mà hôm nay mình đã là một Tố đạo Thánh đế, đừng nói giết một đệ tử của Hiệp hội Bùa chú, cho dù là đập thành Tân Hải thành tro, cũng không ai có thể làm gì được hắn.
Diệp Mặc lắc đầu, tính tình hắn vẫn luôn như vậy, nhưng nếu như gặp phải một Thánh đế tính tình kỳ quái tới đây, có lẽ thật sự đã một cái tát đập thành Tân Hải thành tro rồi.
Tại Tu chân giới hoặc là Tiên giới, đều là thực lực làm đầu, nhưng khi thực lực lớn mạnh đến một mức độ nhất định, lúc không có bất kỳ ngăn trở nào, thì đó là một thứ đáng sợ.
– Nếu như pháp tắc thiên địa đầy đủ hết, pháp tắc Tiên giới và Thánh đạo giới hoàn thiện rồi, không biết từ Thánh đạo giới lại trở lại Tu chân giới có thể dễ dàng như vậy hay không.
Diệp Mặc nghĩ đến chuyện đáng sợ này, không tự nhủ được thì thào nói.
Hắn sẽ không đi tiêu diệt thành Tân Hải, nhưng những Thánh đế khác thì sao? Trong Thánh đạo giới có bao nhiêu Thánh đế? Căn bản là không tính nổi, không phải là mọi Thánh đế đều dễ nói chuyện như hắn.
– Nếu có một ngày, ta có năng lực như thế, ta xác thực sẽ hoàn thiện pháp tắc Thánh đạo giới và Tiên giới, tuyệt không cho phép bất cứ kẻ nào có thể tùy tiện trở lại giao diện tầng dưới chót nữa.
Diệp Mặc chậm rãi nói.
Hắn tuy đã chặt đứy chấp niệm lúc đầu bên trong Cây Hỗn Độn, chỉ là vì hắn không muốn bị chấp niệm ảnh hưởng mà thôi, hắn muốn làm gì thì tự mình sẽ đi làm, không có bất kỳ chấp niệm và ý niệm nào có thể làm cho hắn sống chết thể nguyền phải đi làm bằng được.
Nhưng hắn không muốn nhìn thấy một tiên nhân của thế giới cao cấp nào, đi vào Tu chân giới hoặc là Thế giới phàm trần tùy tiện chém giết tất cả.
Trông thấy Diệp Mặc tựa hồ có hơi lơ đãng, Cốc Quỳnh Anh cũng có chút hoảng sợ, một hồi lâu sau cô mới chủ động nói:
– Mạnh Quang Tế kia thấy chồng tôi ngã xuống, liền muốn tôi là lô đỉnh tiết dục cho gã.
Tôi phải nói đi Chiêu Ảnh Lĩnh một chuyến, gã chủ động bán cho tôi một lá bùa gọi hồn.
Về sau tôi mới biết được, lá bùa gọi hồn đó là giả.
Gã cho rằng tôi căn bản là không qua nổi rừng tro, sau đó sẽ trở về cầu xin gã giúp đỡ, lại không ngờ rằng, em có một lá bùa phòng hộ cao cấp, lại qua được khu rừng tro Diệp Mặc gật đầu nói:
– Người này chết không có gì đáng tiếc, chúng ta đi thôi.
Cốc Quỳnh Anh trên mặt hơi trắng bệch, cô chậm rãi lắc đầu nói:
– Chúng ta chỉ sợ là đi không được rồi, Hiệp hội Bùa chú sẽ không để cho chúng ta ra khỏi thành Tân Hải đâu.
Diệp Mặc đã trông thấy mấy người đi tới, nhếch miệng mỉm cười, cũng không nói lời nào.
– Cac ngươi đúng là đi không được rồi, dám giết Mạnh đại sư ở thành Tân Hải, ông mày không băm mấy tên rác rưởi các ngươi thành thịt vụn, ông mày chính là vật nuôi của mày.
Kẻ đang nói là một gã đàn ông nhỏ gầy đi ở phía trước, khuôn mặt đầy râu, thoạt nhìn có chút cổ quái.
– Ta không nuôi con chó như vậy.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói xong, lại ném ra một quả cầu lửa.
Chỉ là một tu sĩ Thừa đỉnh, cũng dám ở trước mặt mình hung hăng càn quấy.
Trông thấy Diệp Mặc lại ném ra một quả cầu lửa vào người đàn ông mặt đầy râu này, Cốc Quỳnh Anh lập tức ngây ngẩn cả người.
Cô đã quên nói cho Diệp Mặc biết, người trước mắt này chính là một trong ba đại cao thủ của thành Tân Hải, chỉ sau Thừa đỉnh đại năng là thành chủ thành Tân Hải và hội trưởng Hiệp hội Bùa chú thôi.
Những người này, hỏa cầu có thể đối phó được sao? Nhưng hỏa cầu của Diệp Mặc đã ném ra rồi.
Trông thấy Diệp Mặc dùng hỏa cầu đối phó mình, tu sĩ Thừa đỉnh này cũng cười ha ha giống như Mạnh Quang Tế, từ sau khi gã trở thành tu sĩ Kim đan, thì chưa thấy qua có người nào dùng hỏa cầu đối phó với gã, hôm nay cuối cùng gã đã thấy chuyện mới lạ rồi.
Có người dùng hỏa cầu đối phó với một tu sĩ Thừa đỉnh đỉnh cao như gã, không ngờ còn có trò hề như thế này.
Nhưng kết cục của gã và Mạnh Quang Tế cũng giống như nhau, gã cười to cũng chỉ có hai tiếng thì im bặt nagy, sau đó ngớ ra và không thể tin được nhìn Diệp Mặc.
Chỉ có điều là gã nói không ra được một chữ, lập tức thân thể của gã đã biến hóa thành tro bụi ở trong hỏa cầu nho nhỏ này rồi.
Mấy tu sĩ Ngưng thể đi theo cạnh tu sĩ Thừ Đỉnh này còn ngơ ngác nhình đám tro bụi càng ngày càng ít này, không ai dám nói một chữ.
– Ta lập tức phải ra khỏi thành, đi gọi hột trưởng Hiệp hội Bùa chú tới, nếu như ta đã đến cửa thành, mà y còn chưa tới, vậy thì vĩnh viễn không cần tới nữa.
Diệp Mặc nhìn lướt qua mấy tu sĩ còn lại này nói.
– Vâng, tiền bối …
Lúc này, mất tên tu sĩ này phản ứng vô cùng nhanh, vội vàng gật đầu lui đi.
Bọn họ đã hiểu là, so với người trước mắt này, bọn họ kém xa vạn dặm Cốc Quỳnh Anh trong tim vẫn luôn thình thịch đập loạn xạ, lúc trước là bị hủ bởi sự đáng sợ của Hiệp hội Bùa chú, bây giờ là khiếp sợ bởi vì Diệp Mặc ung dung nhẹ nhàng đã dùng hỏa cầu thiêu chết một tu sĩ Thừa đỉnh.
Đây mới thật sự là chỉ trong một cái nhấc tay đã tan thành mây khói ah.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2072: Cứ Thích Ỷ Lớn Hiếp Nhỏ Đấy
Cứ Thích Ỷ Lớn Hiếp Nhỏ Đấy
B
a người Diệp Mặc ra khỏi tòa Linh Tức lầu này, không còn ai dám tới ngăn cản.
Ba người còn chưa tới cửa thành, hai vệt độn quang liền nhanh chóng đi tới trên đại lộ thông tới cửa thành.
Một người tu vi Hóc chân, một người khác tu vi chỉ có Kiếp biến.
Diệp Mặc đoán chừng tu sĩ Hóa chân kia chính là hội trưởng Hiệp hội Buà chú – Đoàn Càn Nguyên rồi, còn một người khác, rất có thể chính là thành chủ Cung Hoành của thành Tân Hải mà Cốc Quỳnh Anh nói.
– Thành chủ thành Tân Hải – Cung Hoành xin ra mắt tiền bối, tiền bối quang lâm thành Tân Hải của tôi, Cung Hoành không thể kịp thời nghênh đón từ xa, xin thứ tội.
Tên tu sĩ Kiếp biến ục ịch đứng đầu kia trông thấy Diệp Mặc tới, lập tức chắp tay hành một cái lễ.
Mà tên Hóa chân trung kỳ sau lưng gã kia thì lại nhìn chằm chằm Diệp Mặc quét tới quét lui, biểu cảm bình tĩnh, không có nửa phần sợ hãi như thành chủ thành Tân Hải.
Diệp Mặc ngược lại có chút kỳ quái, nếu hội trưởng Hiệp hội Bùa chú – Đoàn Càn Nguyên đã là tu sĩ Hóa chân, mà thành chủ thành Tân Hải là một tu sĩ Kiếp biến, theo lý mà nói tu sĩ Kiếp biến này hẳn là phải đứng ở đằng sau Đoàn Càn Nguyên, đi theo Đoàn Càn Nguyên làm việc mới đúng chứ.
Lại không ngờ rằng, gã vậy mà lại đi đầu chào hỏi mình, mà để Đoàn Càn Nguyên ở sau lưng.
Xem bộ dạng của Đoàn Càn Nguyên, cũng không hề tức giận.
– Vị đạo hữu này, ta chính là hội trưởng Hiệp hội Bùa chú- Đoàn Càn Nguyên, nghe mấy tên đệ tử không nên thân nói đạo hữu tìm ta có việc.
Đoàn mỗ cảm thấy sợ hãi, sợ là khi đến đây thì đạo hữu đã ra khỏi thành rồi.
Bây giờ cuối cùng vẫn kịp, cũng coi như là không hỏng việc.
Đoàn Càn Nguyên nhìn như sợ hãi cũng chắp tay thăm hỏi một câu.
Nhưng vẻ sợ hãi của gã hiển nhiên là giả bộ, trên thực tế khí tức của gã lại không hề chấn động dù chỉ một chút, ngược lại trên người gã còn mang theo một chút khí thế sắc bén.
Giống như chỉ cần một lời không hợp, sẽ động thủ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý thái độ của đối phương.
Hắn đương nhiên biết là tại Tu chân giới có thể tu luyện tới Hóa chân, lại còn là một bậc thầy bù chú (Phù sư), còn cần gì phải e ngại người khác? Cho dù mình là Hóa chân hậu kỳ, dối phương cũng không cần phải khúm núm.
Địa vị của Phù sư và Luyện đan sư, Luyện khí sư đều rất cao.
– Ngươi nói không sai, nếu như ngươi tới chậm một chút, ngươi cũng không cần tới nữa.
Diệp Mặc thoạt nhìn như là nghe không hiểu đối phương là cố ý nói như vậy.
Đoàn Càn Nguyên cho dù tính tình có tốt đi nữa cũng không nhịn được nữa, gã hừ lạnh một tiếng:
– Đạo hữu đường xa đến đây.
Đoàn mỗ ta đương nhiên cần phải tới đón tiếp trước tiên rồi.
Nhưng đạo hữu cho dù cũng là Hóa chân ngang hàng, cũng không tùy ý giết đệ tử của ta cùng tu sĩ Thừa đỉnh của Hiệp hội Bùa chú ta.
Đoàn Càn Nguyên ta tuy tu vi thấp, nhưng cũng không phải là loại mặc người chém giết, càng không cho phép người ngoài ỷ lớn hiếp nhỏ …
Cung Hoành ở một bên nghe thấy Đoàn Càn Nguyên nói như vậy, cũng không xen miệng vào nữa, mà đứng ở một bên.
Diệp Mặc mỉm cười, đi đến bên người Đoàn Càn Nguyên vỗ vỗ bờ vai của gã nói:
– Ngươi nói đúng.
Ta cứ thích ỷ lớn hiếp nhỏ đấy.
Đương nhiên, bây giờ ta sẽ không giết ngươi, ta còn có việc cần ngươi hỗ trợ.
Ở chỗ cách phía tây thành Tân Hải khoảng chừng 14000 dặm, có một động phủ ẩn mật.
Động phủ dùng một trận pháp che giấu cấp bảy giấu đi, trong động phủ có mấy nữ tu bị đệ tử của ngươi – Mạnh Quang Tế nhốt.
Ngươi đi cởi bỏ cấm chế cho các nàng, thả mấy nữ tu bị đồ đệ của ngươi dùng làm lô đỉnh ra.
Nếu như làm cho ta vừa ý, lúc ngươi trở lại, ta sẽ cho ngươi thoải mái.
Nhớ kỹ, ta ở chỗ đại hội tông môn.
Trong nháy mắt khi Mạnh Quang Tế bị hỏa cầu của hắn thiêu chết, Diệp Mặc liền cảm nhận được hai cái động phủ của gã.
Một cái tại thành Tân Hải, còn một cái cách thành Tân Hải vạn dặm.
Về cai động phủ ở thành Tân Hải, thì lại chẳng có gì đặc biệt.
Mà cái động phủ cách vạn dặm kia của Mạnh Quang Tế, vừa khéo dễ dàng bị thần thức hiện giờ của Diệp Mặc quét đến, chỉ có điều là thức hải của hắn chưa hoàn toàn khôi phục, lúc quét đến khoảng mười bốn ngàn dặm xong đã có chút mơ hồ.
Trong cái động phủ cách vạn dặm của Mạnh Quang Tế có mấy nữ tu bị gã nhốt làm lô đỉnh, Diệp Mặc chừa lại cho Đoàn Càn Nguyên một cái mạng nhỏ, đó là bởi vì Diệp Mặc muốn kêu gã đi thả mấy nữ tu này ra.
Bây giờ Mạnh Quang Tế đã chết, nếu như không đi thả mấy nữ tu này ra, các nàng chắc chắn phải chết.
Kêu Đoàn Càn Nguyên đi, là vì Mạnh Quang Tế là đệ tủ của Đoàn Càn Nguyên, cho dù là mấy nữ tu làm lô đỉnh bị Mạnh Quang Tế hạ cấm chế đặc thư gì đó, Diệp Mặc tin tưởng Đoàn Càn Nguyên cũng có thể cởi bỏ được.
Bằng không, Diệp Mặc sẽ trực tiếp kêu thành chủ thành Tân Hải – Cung Hoành đi.
Cung Hoành ngẩn ra, Diệp Mặc lấy tay đập bả vai Đoàn Càn Nguyên, vậy mà Đoàn Càn Nguyên lại không động đậy chút nào, đây là ý gì? Tu luyện đến Hóa chân, đừng nói hai người là đối đầu, cho dù là bạn bè bình thường, cũng không thể tùy ý đập bả vai người ta như vậy đâu.
Cung Hoành ngây ngẩn cả người, Đoàn Càn Nguyên cũng bị dại ra.
Gã phát hiện khi tay của Diệp Mặc vỗ tới trên bả vai gã, vậy mà gã lại không thể động đậy được.
Diệp Mặc ở trên vai gã vỗ ba cái, cái thứ nhất tu vi của gã trực tiếp hạ xuống Thừa đỉnh, cái thứ hai, đan điền của gã trực tiếp rạn nứt, cái thứ ba, kinh mạch của gã cũng bắt đầu đứt lìa.
Chính như Diệp Mặc nói, không có giết gã là đẻ cho gã làm việc mà thôi, nếu không mấy bàn tay này đã vổ chết gã rồi.
Sau khi hiểu rõ tình cảnh của mình, Đoàn Càn Nguyên kinh hãi không nói nổi một lời nào, đây là tu vi gì vậy? Cho dù là Hóa chân đỉnh cao, tu sĩ đã vượt qua lôi kiếp thăng thiên, cũng không thể dễ dàng trói buộc gã như thế, thậm chí muốn lấy cái mạng nhỏ của gã chứ?
– Lời nói của ta ngươi có nghe thấy không?
Diệp Mặc thấy Đoàn Càn Nguyên chỉ đang trong nỗi kinh hãi, mà lại quên trả lời mình, lập tức ngữ khí trầm xuống, bắt đầu có chút không thoải mái.
– Vản bối, nghe, đã nghe thấy …
Đoàn Càn Nguyên run giọng trả lời, gã còn chưa lấy lại tinh thần từ trong nỗi kinh hãi vừa rồi.
Diệp Mặc quay đầu nói với Cung Hoành vẫn còn đang kinh hoàng:
– Cung thành chủ, ta không có thời gian đi, ngươi theo Đoàn hội trưởng cùng đi xem xem, nếu như phát hiện gã có nửa phần làm không đúng ý ta, thì ngươi cứ giết gã luôn đi.
Cung Hoành lúc này đã lấy lại tinh thần, gã cảm nhận được tu vi của Đoàn Càn Nguyên đang hạ thấp nhanh chóng, chỉ có thể đè nén sợ hãi và kinh hoàng trong nội tâm của mình, khom người nói:
– Vâng, vãn bối nhất định tuân theo ý tiền bối, theo Đoàn hội trưởng cùng đi xem.
Diệp Mặc gật gật đầu:
– Đã vậy, ta đây an tâm rồi.
Quỳnh Anh, Hòa Di chúng ta cùng đi đi.
May mắn tại thành Tân Hải Cung Hoành và Đoàn Càn Nguyên địa vị cực cao.
Nơi bọn gã xuất hiện nói chuyện là không người nào dám tiếp cận.
Diệp Mặc vỗ bả vai Đoàn Càn Nguyên, lại không ai có lá gan dám quan sát phía bên này.
…
Cho đến khi Diệp Mặc lại phóng ra pháp bảo phi hành, rời khỏi thành Tân Hải, Cốc Quỳnh Anh mới phản ứng được.
Cô chậm rãi thở ra, trong lòng lại không căng thẳng như trước nữa.
Diệp Mặc hiển nhiên là một đại năng tu vi đỉnh cao, nếu không Đoàn Càn Nguyên không có khả năng sẽ ăn nói khép nép như thế.
Cao nhân như Diệp Mặc, nếu như hắn muốn đối phó mình, cho dù cô có cẩn thận khẩn trương tới mức nào, thì cũng vô dụng.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian cô quen biết Diệp Mặc này, cô thấy, Diệp sư huynh này hình như có chút không giống như những tu sĩ khác.
Chiếc nhẫn lúc trước Diệp Mặc cho Hòa Di cô đã xem qua, đồ vật trong chiếc nhẫn kia so với tất cả mọi thứ của cô thì giàu có hơn vô số lần.
Linh thạch ngoại trừ thượng phẩm thì chính là cực phẩm, đan dược tuy không nhiều lắm, nhưng lại có rất nhiều linh khí.
Vốn cô còn không dám nhận, hiện tại xem ra.
Những thứ này đối với Diệp tiền bối trước mắt này mà nói, có thể thật sự là không đáng gì.
– Quỳnh Anh, cô nói xem cuộc thi đấu tông môn này là chuyện thế nào?
Diệp Mặc tùy tiện nạm hơn mười viên linh thạch cực phẩm lên linh khí phi hành, lúc này mới quay đầu lại hỏi.
Cốc Quỳnh Anh đã đoán Diệp Mặc có khả năng không phải là tới từ Tu chân giới, cho nên không biết những chuyện này hẳn là rất bình thường.
Cô hơi trầm ngâm một lát, sắp xếp ngôn ngữ của mình một chút.
Rồi mới lên tiếng:
– Diệp sư huynh, môn phái ở đại lục Thần Khung phân theo cấp sao, môn phái đảng cấp cao nhất là tông môn chín sao, như môn phái của Mục tiên tử tiền bối.
Môn phái thấp nhất chỉ có một sao.
Nhưng tông môn một sao là nhiều nhất, tông môn một sao rất ít tuyển đệ tử bên ngoài.
Hết thẩy các thế lực một sao đều là những gia tộc tu chân nhỏ, những gia tộc này ngẫu nhiên sinh ra một hai thiên tài, cũng đều sẽ đưa đến những đại tông môn khác.
Diệp Mặc gật gật đầu, cái này cũng giống như đại lục Lạc Nguyệt, môn phái tu chân ở đại lục Lạc Nguyệt cũng là một sao đến chín sao.
Còn lúc trước Đan thành được xưng là thành thị mười sao, đó là bởi vì Đan thánh thật sự là có rất nhiều đan sư và tu sĩ Hóa chân.
– Bí cảnh lớn nhất đại lục Thần Khung – Thần Chân Linh Địa qua mỗi một ngàn năm sẽ mở ra một lần, mà số người mỗi lần tiến vào Linh Địa có hạn.
Tất cả các đại tông môn vì để được phân phối nhiều hơn số người tiến vào Linh Địa, mỗi lần khi Linh Địa mở ra, đều tiến hành một lần thi đấu giữa các tông môn.
Bởi vì số người được vào Thần Chân Linh Địa quá mức quý giá, gần như tất cả các môn phái đều sẽ tới tham gia.
Để công bằng, tất cả các đại tông môn đều sẽ phái ra đệ tử ưu tú tiến hành thi đấu.
Cuối cùng số người tiến nhập Thần Chân Linh Địa, sẽ căn cứ theo thành tích các đại môn phai giành được trong thi đấu để phân phối.
Nghe xong lời Cốc Quỳnh Anh nói, Diệp Mặc mới hiểu được, khó trách phải thi đấu mất một hai tháng, loại thi đấu này sẽ có bao nhiêu người tham gia?
Nơi các tông môn thi đấu cách thành Tân Hải rất xe, nhưng linh khí phi hành dưới sự khống chế của Diệp Mặc, tốc độ sớm đã vượt qua tiên khí hạ phẩm.
Cũng không đến nửa ngày, trong thần thức của Diệp Mặc đã nhìn thấy hội trường thi đấu.
– Thi đấu còn bao lâu?
Diệp Mặc trông thấy trong hội trường đại hội tông môn kia đông nghìn nghịt toàn là tu sĩ, liên miên không ngớt, gần như là miếng đất tới vài trăm dặm.
Thậm chí còn có rất nhiều phường thị và thương lâu xen lẫn ở trong đó, xem ra ở đây sớm đã hình thành một nơi quy mô hóa.
Rất nhiều người thậm chí không phải là tới tham gia thi đấu, mà là tới tìm kiếm thứ tốt đây.
– Còn chừng mười ngày nữa.
Cốc Quỳnh Anh vội vàng đáp, lúc này thần thức của nàng cũng đã quét đến nơi thi đấu.
Diệp Mặc lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Cốc Quỳnh Anh nói:
– Đây là cho cô, cô dẫn đường cho ta nhiều như vậy, khổ cực rồi.
– Đa tạ tiền bối.
Cốc Quỳnh Anh vội vàng nhận chiếc nhẫn nói cám ơn, ở với Diệp Mặc thời gian lâu như vậy rồi, cô đã sớm biết Diệp Mặc không tầm thường.
Chiếc nhẫn Diệp Mặc cho cô, cô không từ chối.
Diệp Mặc rất thích thái độ không ngại ngùng này của Cốc Quỳnh Anh, hắn nghĩ rồi nói tiếp:
– Mục Tiểu Vận là thê tử của ta, đợi lát nữa ta phaỉ đi Liên Hoa tông xem xem, nếu như cô bằng lòng, ta có thể giới thiệu cô và em trai cô đến Liên Hoa tông.
Liên Hoa tông, đây chính là nơi bất kỳ tu sĩ nào nằm mộng cũng muốn đến, Cốc Quỳnh Anh sao có thể không muốn? Cô chỉ một lát liền phục hồi tinh thần lại, lại muốn cảm ơn.
Đồng thời trong lòng càng giật mình, khó trách, cũng chỉ có loại người tài giỏi như Diệp sư huynh này mới có thể xứng với Mục tiên tử.
Diệp Mặc vừa thấy thái độ của Cốc Quỳnh Anh, đã biết là cô rất muốn đi Liên Hoa tông, lập tức khoát tay áo nói:
– Không cần cảm ơn nữa, bây giờ ta đến chỗ chủ đàn phía trên kia hỏi thăm một chút tung tích của Uyển Thanh, sau đó chúng ta sẽ đi Liên Hoa tông, hai chị em cô tạm thời chờ ta ở đây là được rồi.
Diệp Mặc nói xong mang theo một luồng độn quang, đã rơi vào trên đài hội nghị ở giữa mấy triệu người kia.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2073: Tìm Kiếm Trì Uyển Thanh
Tìm Kiếm Trì Uyển Thanh
T
hần Chân Linh Địa là bí cảnh lớn nhất đại lục Thần Khung, cũng là nơi mỗi lần xuất hiện đem đến tài nguyên nhiều nhất.
Cho nên mỗi lần Thần Chân Linh Địa mở ra, Đại hội tông môn cũng là sự kiện được coi trọng nhất đại lục Thần Khung, gần như tất cả các tông môn đều sẽ tới, những tông môn này mặc kệ lớn hay nhỏ, cũng không quản xa gần.
Nhiều tông môn như vậy đều đã tới, hiện trường Đại hội tông môn thi đấu đương nhiên có rất nhiều tu sĩ Hóa chân, cho dù là Hóa chân dỉnh cao cũng không phải ít.
Với tư cách chủ đàn của cuộc thi đấu tông môn, còn có hơn hai mươi tau sĩ Hóa chân tọa trấn, không có bất kỳ người nào dám chưa được đồng ý mà đã đi lên chủ đàn này.
Diệp Mặc vừa rơi xuống trên cái chủ đàn này, lập tức liền có mấy tu sĩ Hóa chân vây quanh.
Chủ đàn của cuộc thi đấu tông môn là nơi tuyên bố kết quả, nơi đại biểu cho tôn nghiêm của các tông môn ở đại lục Thần Khung, nếu không cũng sẽ không có hơn hai mươi tu sĩ Hóa chân ngồi ở hai bên chủ đàn xem tranh tài rồi.
Mà Diệp Mặc một tu sĩ căn bản không biết là từ chỗ nào tới, cũng dám không hề kiêng dè cứ như vậy xông lênchủ đàn, quả thực là muốn chết.
Mấy tu sĩ Hóa chân này vây quanh xong, căn bản không có hỏi Diệp Mặc bất kỳ câu nào, trực tiếp lựa chọn động thủ.
Bất kể động cơ của Diệp Mặc là cái gì, bất kể là người tốt hay là kẻ xấu, dám xông lên chủ đàn như vậy, đó chính là phạm vào sai lầm lớn, tội không thể tha.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, đưa tay vung một cái, mấy tu sĩ Hóa chân này lập tức bị một loại lực lượng vô hình cuốn theo, lại ném vào chỗ ngồi ban đầu.
Người ở bên ngoài nhìn thì thấy, giống như mấy tu sĩ Hóa chân này đứng lên, vừa mới đi được một bước, sau đó ngẫm lại laị lui về chỗ ngồi.
– Ta mượn chủ đàn này dùng một chút, nếu như lại dám đi lên vô lễ, ta sẽ trực tiếp giết.
Sau khi mấy tu sĩ Hóa chân này bị ném trở lại chỗ ngồi, Diệp Mặc mới lạnh giọng nói một câu.
Mấy tên tu sĩ Hóa chân bị Diệp Mặc ném trở về này lập tức toàn thân rét run, đừng nói mấy người bọn họ.
Ngay cả hơn mười tên tu sĩ Hóa chân chung quanh không đứng dậy cũng đều lạnh cả sống lưng.
Đây là cao thủ gì vậy? Tu chân giới khi nào mà có loại cao thủ nghịch thiên thế này xuất hiện?
Tùy tiện vung tay một cái, mấy tu sĩ Hóa chân cứ như vậy đã bị ném trở về? Cho dù là tu sĩ nghịch thiên, cũng không cách nào hình dung người trước mắt này.
Có thể tu luyện tới Hóa chân, đã là sắp thăng thiên rồi, trong nháy mắt gần như là tất cả mọi người đều hiểu Diệp Mặc không đơn giản.
Hơn hai mươi tu sĩ Hóa chân này nhìn nhau, cũng không dám nói một lời.
Bọn họ đều nhìn thấy vẻ kinh hãi và không thể tin được từ trong mắt của đối phương.
Tu sĩ Hóa chân ở đây đều đã nghĩ đến một điểm, tu sĩ đứng ở bên trên chủ đàn trước mắt này không phải là tu sĩ Hóa chân của Tu chân giới, cũng không phải là che giấu tu vi.
Mà là bọn họ thật sự nhìn không ra tu vi của hắn.
Người này rất có thể không phải tới từ Tu chân giới, mà là đến từ Tiên giới chân chính.
Diệp Mặc đứng ở phía trên chủ đàn, gần như mọi người đều nhìn thấy.
Chủ đàn trong hội trường rõ ràng như thế, hơn nữa bình thường chủ đàn đều là nơi tuyên bố kết quả thi đấu và tuyên bố những chuyện trọng đại, bây giờ Diệp Mặc xuất hiện ở trên chủ đàn, trong nháy mắt đã hấp dẫn hầu như mọi ánh mắt.
Diệp Mặc đứng ở bên trên chủ đàn cao giọng nói:
– Các vị đạo hữu của đại lục Thần Khung.
Ta là Diệp Mặc, hôm nay đứng ở chỗ này là muốn tìm một người bạn, cô ấy tên là Trì Uyển Thanh.
Đợi chút, mọi người xem bức họa này một chút Thanh âm của Diệp Mặc truyền đi, cho dù là bên ngoài mấy trăm dặm cũng có thể nghe được rành mạch.
Hắn trong lúc nói, đã tiện tay vẽ xuống bức họa Trì Uyển Thanh ngay trong không trung.
Thậm chí còn ve lên một con thử lang đan đứng ở trên vai Trì Uyển Thanh.
– Các vị đạo hữu, nếu như ai có thể biết tung tích của bạn ta, hoặc là có thể cung cấp cho ta bất luận một chút tin tức gì, ta có thể thỏa mãn bất kỳ một nguyện vọng nào về mặt tu luyện của người cung cấp tin.
Ta sẽ chờ tại chủ đàn một canh giờ, trong vòng một canh giờ.
Ai có tin tức cũng có thể tới nơi này tìm ta, ta tuyệt sẽ không để người đó thất vọng.
Dù là người đó muốn gia nhập tông môn chín sao tốt nhất.
Thậm chí muốn “Chân La Đan”, ta cũng có thể thỏa mãn Nếu như nói ngay khi Diệp Mặc vừa mới nói tìm kiếm Trì Uyển Thanh, các tu sĩ khác trong hội trường còn chưa rõ ràng lắm về ý nghĩa của trả thù lao, thì khi Diệp Mặc nói có thể gia nhập tông môn chín sao tốt nhất, thậm chí muốn “Chân La Đan” cũng có nữa, khi đó toàn bộ hội trường đã bắt đầu nao động hẳn lên.
“Chân La Đan” là đan dược cấp chín cần dùng khi tu sĩ Kiếp Biên thăng cấp Hóa chân, Diệp Mặc ngay cả loại đan dược này cũng lấy ra được, các đan dược còn lại có thể cầm ra chẳng phải là càng thêm đơn giản sao?
Trong nhất thời, ngườ người đều đang hỏi thăm tung tích Trì Uyển Thanh.
Diệp Mặc thu hồi bức họa Trì Uyển Thanh trên không trung, lúc này mới quay đầu nhìn nhìn hơn hai mươi tên tu sĩ Hóa chân mặt mũi vẫn còn đang tràn đầy kinh hãi.
Hơn hai mươi tu sĩ Hóa chân kia trông thấy Diệp Mặc quay đầu nhìn về phí bọn họ, vội vàng đều đứng lên.
Diệp Mặc ngăn mấy Hóa chân tu sĩ này thi lễ.
– Tất cả mọi người ngồi xuống đi.
Chờ tất cả mọi người ngồi xuống xong, Diệp Mặc lúc này mới hỏi:
– Ở đây có ai là Liên Hoa tông?
Một người phụ nữ thoạt nhìn chưa đến bốn mươi vội vàng đứng lên nói:
– Vãn bối Nghiễm Tiệp, là người của Liên Hoa tông, tiền bối có chuyện gì cứ việc bảo ban.
Nghiễm Tiệp trong lòng có chút lo sợ bất an, tu vi Diệp Mặc biểu hiện ra, rõ ràng đã vượt qua Hóa chân đỉnh cao, chắc chắn là một vị Tiên nhân.
Đố với Tu chân giới mà nói, Tiên nhân đến Tu chân giới tuy rất ít, nhưng cũng không phải là không có, trong truyền thuyết thì đã từng có Tiên nhân đến Tu chân giới.
Nhưng Tiên nhân đến Tu chân giới tu vi bị áp chế, tối đa chỉ cao hơn tu sĩ Hóa chân một cấp mà thôi.
Mà thực lực Diệp Mặc biểu hiện ra, há lại chỉ có cao hơn một cấp? Cho dù là mấy cấp cũng không đủ.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Cô ngồi xuống đi, ta muốn hỏi cô một chút, Mục Tiểu Vận có phải là thăng thiên tại Liên Hoa tông không?
– Vâng, tiền bối.
Mục trưởng lão chính là đệ tử của Liên Hoa tông ta, tiền bố …
Nghiễm Tiệp ngữ điệu càng có chút lo lắng.
Mục Tiểu Vận đã thăng thiên rồi, vị tiền bối này hiển nhiên là một vị Tiên nhân, hắn đến tìm Mục Tiểu Vận, hẳn là ở Tiên giới, Tiểu Vận đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Hắn tìm đến Liên Hoa tông tính sổ sao? Nhưng Tiểu Vận vẫn luôn rất hiền lành mà.
Diệp Mặc thần sắc có chút lơ đãng, hình như nhớ tới khoảng thời gian cùng với Tiểu Vận, một hồi lâu hắn mới hồi phục tinh thần lại nói:
– Cô nói một chút quá trình Mục Tiểu Vận gia nhập Liên Hoa tông, còn cả chuyện về cô ấy ở Liên Hoa tông được không?
Nghiễm Tiệp sau khi đáp một tiếng, rõ ràng rành mạch kể ra quá trình Mục Tiểu Vận gia nhập Liên Hoa tông.
Năm đó Mục Tiểu Vận mới vừa tới đại lục Thần Khung thì gặp dịp tông môn chiêu nạp đệ tử, Mục Tiểu Vận bởi vì từng có kinh nghiệm một lần gia nhập tông môn, trong lòng biết rõ, ở một nơi xa lạ, chỉ có gia nhập một tông môn mới có thể bảo vệ mình tốt hơn.
Cô tương đối may mắn là được Liên Hoa tông nhìn trúng, bởi vì là linh căn thuần mộc.
Tức thì được Liên Hoa tông coi là một bảo bối để bồi dưỡng.
Mục Tiểu Vận càng không phụ sự mong đợi của mọi người, thời gian ngắn ngủi đã thănh thiên Tiên giới.
Đã thành thiên tài thứ hai trong ngàn năm qua của đại lục Thần Khung.
Mà sư phụ của Mục Tiểu Vận, chính là sư tỷ của Nghiễm Tiệp, mấy chục năm trước đã thăng lên Tiên giới.
Diệp Mặc nghe được bối cảnh của Tiểu Vận tại đại lục Thần Khung, trong lòng cũng vui mừng thay cô, hắn đứng lên, khom người hành lễ với Nghiễm Tiệp nói:
– Ta thay Tiểu Vận đa tạ Liên Hoa tông đã bồi dưỡng.
– Tiền bối, không dám nhận.
Nghiễm Tiệp vội vàng đứng lên lần nữa kính cẩn nói.
Cho dù là đồ ngốc cũng biết Diệp Mặc này và Mục Tiểu Vận có quan hệ rất sâu xa.
Bà bỗng nhiên nghĩ đến một việc mà sư tỷ nói, Tiểu Vận nói cô ấy muốn tìm tướng công của cô ấy, chẳng lẽ Diệp Mặc trước mắt này chính là tướng công của Tiểu Vận ở thế giới phàm trần? Chuyện đó sao có thể? Tiểu Vận tư chất tu luyện nghịch thiên như thế, tướng công cô so với Tiểu Vận còn nghịch thiên hơn?
– Không, đây là chuyện nên làm mà.
Tiểu Vận là thê tử của ta, Liên Hoa tông bồi dưỡng Tiểu Vận, ta vô cùng cảm kích.
Sau này ta sẽ đi Liên Hoa tông nhìn xem nơi Tiểu Vận đã từng ở.
Đồng thời cũng bố trí một hộ sơn đại trận mà Tiên nhân cũng không cách nào công phá được cho Liên Hoa tông.
Diệp Mặc nghiêm nghị nói.
– Ah …
Nghiễm Tiệp bị dại ra, quả nhiên là tướng công của Tiểu Vận.
Nhưng câu sau hắn nói cái gì? Muốn giúp Liên Hoa tông ta bố trí một hộ sơn đại trận ngay cả Tiên nhân cũng không cách nào công phá được? Chẳng lẽ hắn so với Tiên nhân còn lợi hại hơn sao? Điều này sao có thể?
Nghiễm Tiệp bị đè ép trong hạnh phúc to lớn, tu sĩ Hóa chân bên cạnh lại nghe ra được, Diệp Mặc nói hắn muốn bố trí một hộ sơn đại trận ngay cả Tiên nhân cũng không cách nào phá được, điều đó có nghĩa là Diệp Mặc ít nhất là một Tiên nhân, nhưng lại không phải là một Tiên nhân thông thường.
Sau khi hiểu rõ điểm này, tu sĩ Hóa chân chung quanh đều hâm mộ nhìn Nghiễm Tiệp của Liên Hoa tông.
Đừng nói bố trí hộ sơn đại trận, đợi lát nữa Diệp Mặc đi Liên Hoa tông, tùy tiện cầm ra môt hai món đồ thôi đã có thể làm cho Liên Hoa tông đã rất hùng mạnh trở nên càng thêm hùng mạnh.
– Đa tạ tiền bối …
Nghiễm Tiệp đến lúc này mới tỉnh ngộ lại, cô đã bị hạnh phúc to lớn đập cho có chút choáng váng rồi.
– Không nên gọi ta là tiền bối.
Tiểu Vận là đệ tử của Liên Hoa tông, cô cứ trực tiếp gọi ta là Diệp Mặc được rồi.
Diệp Mặc thở dài một câu nói.
Hắn thở dài chính là sớm biết Tiểu Vận tại đại lục Thần Khung, lúc trước hắn cho dù là nghĩ hết tất cả biện pháp, cũng muốn hỏi Mông Chẩm một chút làm thế nào lấy được phá không phù từ đại lục Lạc Nguyệt đến đại lục Thần Khung.
Diệp Mặc nhìn lướt qua mấy chục Hóa chân tu sĩ kính cẩn vô cùng chung quanh, suy nghĩ một chút nói:
– Mọi người hẳn là cũng biết ta đến từ Tiên giới rồi, ta đúng là từ Tiên giới không cẩn thận xuống đây.
Ta tại Tiên giới có mộ tông môn, tên là Mặc Nguyệt tiên tông.
Tương lai các vị thăng thiên Tiên giới không có chỗ đi, có thể đến Mặc Nguyệt tiên tông của ta.
– Rất cảm ơn Diệp tiền bối.
Các tu sĩ Hóa chân còn lại đều vui mừng vội vàng đứng lên, khom người thi lễ với Diệp Mặc.
Chỉ có ngày sau khi bọn họ đã đến Tiên giới, mới biết được Mặc Nguyệt tiên tông đại biểu cho cái gì.
Diệp Mặc lần này không có ngăn cản, hắn cố ý nói ra những lời này, chính là vì muốn trợ giúp Liên Hoa tông kéo thêm một ít đồng minh.
Tin tưởng sau khi hắn nói ra những lời này, các tông môn khác cho dù là ghen ghét Liên Hoa tông, cũng sẽ không liên hợp lại đối phó Liên Hoa tông.
– Đúng rồi, ta dẫn theo hai người bạn tới, một người là Cốc Quỳnh Anh, một người là em trai của cô ấy tên là Du Hòa Di, cô đi đưa bọn họ tới đây đi.
Ta bên này xong chuyện, cũng phải rời khỏi đại lục Thần Khung.
Chờ ta rời khỏi đại lục Thần Khung rồi, hai người bọn họ cô hãy thu nhận vào Liên Hoa tông.
Diệp Mặc nghĩ tới hai chị em Cốc Quỳnh Anh đứng ở một bên chờ, chủ động nói.
– Vâng, Diệp… Tiền bối…
Nghiễm Tiệp do dự một chút, vẫn là gọi một tiếng Diệp tiền bối.
Nói xong, cô lập tức phi thân xuống chủ đàn, đi mời Cốc Quỳnh Anh và Du Hòa Di.
…
Khi Diệp Mặc tìm kiếm Trì Uyển Thanh trên chủ đàn, xa xa trên quảng trường một cô gái xinh đẹp ngơ ngác nhìn Diệp Mặc nói chuyện.
Tuy gương mặt của cô rất đẹp, nhưng lại ngăn không được một ít dấu vết của năm tháng.
Cho đến khi Diệp Mặc nói hết lời, cô mới cúi đầu, chớp chớp ánh mắt của mình chậm rãi xoay người hướng bên ngoài quảng trường mà đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2074: Tin Tức Của Trì Uyển Thanh
Tin Tức Của Trì Uyển Thanh
C
ô nhận ra Diệp Mặc rồi, cảm thấy mình không có mặt mũi nào mà đi gặp Diệp Mặc.
Đừng nói là Diệp Mặc, Mục Tiểu Vận lúc trước đi cùng cô đến đại lục Thần Khung danh khí cao chót vót, cô đến gia nhập vào một môn phái cũng không được, cũng không nghĩ đến đi tìm Tiểu Vận, chính là vì không còn mặt mũi nào.
Phượng lão thu nhận Mục Tiểu Vận, thậm chí còn dẫn Tiểu Vận vào trong truyền tống trận trong sơn động kia, trước giờ cũng chưa bao giờ có lòng tốt.
Nếu như không phải Diệp Mặc giúp Tiểu Vận để lại đường lui, thì Tiểu Vận sớm đã bị Phượng lão giết rồi.
Cón lúc trước cô thậm chí không chỉ một lần nói trước mặt Mục Tiểu Vận, đừng ở cùng Diệp Mặc, Diệp Mặc căn bản là đang lừa cô.
Nhưng trên thực tế xem ra, Băng Hồ của Phượng lão và cô mới chính là đang lừa Tiểu Vận.
Phượng lão là chỗ dựa của Băng Hồ, là trưởng bối của cô ấy, cô là chưởng môn của Băng Hồ, rất khó nói không liên quan đến mình.
Huống chi, cô cũng có tình cảm sâu đậm với Phượng lão.
Phượng lão cũng tương đương chết trong tay Diệp Mặc, bất luận nhìn từ góc độ nào, cô cũng không muốn gặp Diệp Mặc, cũng không muốn nghĩ đến những chuyện cũ kia.
Cô sở dĩ đau lòng, thứ nhất là nghĩ đến Phượng lão đã chết, ngay cả mấy sư đệ sư muội đồng thời đến đại lục Thần Khung cũng thất lạc.
Trong thế giới này, cô bây giờ cô đơn một mình.
Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc lại là cố nhân cùng quê cô, so với cố nhân, cô cũng không chán nản như vậy.
Có lúc, cô thậm chí còn ngưỡng mộ Tiểu Vận, có tướng công trước giờ vẫn nhớ thương cô.
– Y Lan, đại hội thi đấu còn chưa kết thúc, cô đi đâu vậy?
Một nữa tu thoạt nhìn tuổi tác còn lớn hơn cả Kỷ Y Lan gọi cô lại.
– Kết thúc thì đã sao? Chưa kết thúc thì sao? Tôi nghĩ kỹ rồi, bất luận tiến vào Thần Chân Linh Địa thế nào cũng không có phần của tôi, so với ở lại trong này, thì rời đi còn hơn.
Kỷ Y Lan thở dài nói.
Dung mạo của cô cũng đã khôi phục, đoán chừng Diệp Mặc cho dù dùng thần thức quét đến cô, cũng sẽ không nhận ra cô.
Nhưng ở lại trong này, cô lại cảm thấy rất khó chịu.
…
Nghiễm Tiệp cũng đã dẫn theo Cốc Quỳnh Anh với vẻ mặt kích động cùng với Du Hòa Di đi đến, không đợi Nghiệm Tiệp nói.
Cốc Quỳnh Anh đã bước đến trước mặt Diệp Mặc thiên ân vạn tạ rồi.
Những thứ bên trong nhẫn trữ vật mà Diệp Mặc đưa cho cô đều là linh thạch thượng phẩm và linh khí cực phẩm, đều là đồ cực kỳ quý giá.
Có thể bái nhập vào tông môn chín sao như Liên Hoa tông, hơn nữa được trưởng lão Hóa chân là Nghiễm Tiệp đích thân thu nhận làm đệ tử, lại càng là vinh hạnh không gì sánh bằng.
– Tôi đã thu nhận Cốc Quỳnh Anh và Hòa Di làm đệ tử thân truyền rồi, Diệp tiền bối cứ yên tâm đi.
Nghiễm Tiệp đợi Diệp Mặc và Cốc Quỳnh Anh nói chuyện xong, lập tức bước lên nói.
Những tu sĩ Hóa chân còn lại đều nhìn hai đệ tử Nghiễm Tiệp nhận do Diệp Mặc đề cử, ai ai cũng bước đến chúc mừng, thậm chí còn lấy quà ra tặng cho Cốc Quỳnh Anh và Du Hòa Di.
Mọi người bàn tán cũng coi như náo nhiệt, hơn mười lôi đài thi đấu có người đi quản, những tu sĩ Hóa chân này lại càng vây xung quanh Diệp Mặc, nhao nhao đến hỏi thăm các loại chuyện.
Sau khi một canh giờ trôi qua, Diệp Mặc cũng không còn thần thái thoải mái nhàn hạ như lúc trước nữa, một canh giờ trôi qua rồi, nhưng không có ai mang đến chút tin tức nào của Trì Uyển Thanh.
Đúng lúc Diệp Mặc muốn rời đi, thì một tu sĩ Hóa chân tầng thứ chín đứng ra chắp tay hành lễ với Diệp Mặc nói:
– Diệp tiền bối, hay là anh đợi ở trong này thêm hai ngày nữa, chúng tôi sẽ công bố chuyện tiền bối đi tìm Uyển Thanh tiên tử ra ngoài, tôi tin rằng, chỉ cần Uyển Thanh tiên tử đã từng xuất hiện, thì có thể tìm được.
Diệp Mặc suy nghĩ một chút, cũng chỉ có thể gật đầu nói:
– Vậy thì cứ như vậy đi, tôi đợi thêm hai ngày nữa vậy.
Thần thức của hắn muốn khôi phục quét được toàn bộ đại lục Thần Khung, ít nhất còn cần một tháng nữa, nếu như có thể sớm tìm được Tri Uyển Thanh, vậy thì quá tốt rồi.
Hai ngày sau, Trì Uyển Thanh cũng chưa có tin tức gì, thành chủ Cung Hoành của Tân Hải thành lại một mình tới gặp Diệp Mặc.
Gã lên trên chủ đàn của hội trường, nhìn thấy mấy chục tu sĩ Hóa chân đều chỉ có thể ngồi hai bên Diệp Mặc, trong lòng càng biết lai lịch của Diệp Mặc không tần thường.
– Đoàn Càn Nguyên còn chưa đến?
Diệp Mặc nhìn Cung Hoành, không ngờ lại không nhìn thấy Đoàn Càn Nguyên.
Cung Hoành mau chóng đáp:
– Doàn hội trưởng sau khi cứu mấy vị nữ tu giao cho tôi, liền tự mình rời đi rồi.
Vì y cũng không đánh trả, tôi cũng không giết một người không đánh trả.
Diệp Mặc gật đầu:
– Vậy thì cứ như vậy đi, vất vả cho anh rồi.
– Có thể làm việc cho tiền bối, là vinh hạnh của vãn bối, xin hỏi tiền bối còn giao phó gì nữa không?
Ngữ khí của Cung Hoành càng ngày càng kính cẩn.
– Không còn chuyện gì nữa rồi, chỉ có điều bất cứ tu sĩ nào đều từ tầng thấp nhất mà bò lên, trong Tu chân giới thực lực vi tôn là không tệ rồi, nhưng Tân Hải thành là của anh, có thể tận tâm tận ý giúp cho những tu sĩ tầm thường, cũng coi như là tăng thêm một tia hi vọng đại đạo cho mình rồi.
Diệp Mặc cũng coi như hài lòng với Cung Hoành biết thời cơ.
Nhưng những lời này của hắn cũng không nói khoác, hắn là một Tố đạo Thánh đế, Chứng đạo không chỉ dựa vào giết chóc và thực lực vi tôn mà thực hiện được.
Chỉ khi nào đem tất cả chuyện của mình có thể thỏa mãn lương tâm, mới có thể nói đến Chứng đạo.
Nếu không chỉ có thể từ con đường khác Chứng đạo, có lẽ cuối cùng cũng có thể Chứng đạo được, nhưng đạo cũng có phân chia lớn nhỏ.
Lúc trước hắn sở dĩ có thể nắm được Tâm cơ Đạo ngân của Cơ Tích, không phải vì Cơ Tích không đánh nổi hắn, mà là Cơ Tích muốn vấn đại đạo vô thượng, đạo tâm không thể có bất cứ dấu vết gì mà thôi.
Những lời hắn nói, bây giờ Cung Hoành có thể nghe không hiểu, nhưng sẽ có một ngày, gã sẽ hiểu ra.
– Vâng, vãn bối nhớ rồi.
Cung Hoành mặc dù bây giờ không hiểu những gì Diệp Mặc nói, nhưng vẫn kính cẩn đáp lại.
Đợi sau khi Cung Hoành đi rồi, Diệp Mặc lúc này mới đứng dậy ôm quyền nói với những tu sĩ Hóa chân đang ngồi:
– Tọi cũng phải đi rồi, sau này các vị nếu như có tin tức của Trì Uyển Thanh, thì cứ truyền đến Liên Hoa tông là được rồi.
Nói xong, Diệp Mặc lấy ra mấy chục Tiên khí phòng ngự hạ phẩm nói:
– Chỗ này tôi chỉ có một ít Tiên khí phòng ngự hạ phẩm, các vị mỗi người một món đi.
Tiên khí phòng ngự hạ phẩm đối với Diệp Mặc mà nói quả thực cũng chẳng có tác dụng gì, thân thể hắn còn mạnh hơn nhiều so với Tiên khí phòng ngự hạ phẩm, nhưng trong này là Tu chân giới, bất cứ Tiên khí nào trong Tu chân giới đều là hàng cao cấp, huống chi tu sĩ Hóa chân của Tu chân giới khởi động Tiên khí thượng phẩm cũng còn có chút khó khăn.
Sở dĩ lấy Tiên khí phòng ngự ra, Diệp Mặc không muốn vì hắn lấy ra một đống Tiên khí tấn công, tạo thành cản tượng máu chảy thành sông sau này.
Thấy Diệp Mặc liền lúc liền lấy ra nhiều Tiên khí phòng ngự như vậy, những tu sĩ Hóa chân đang ngồi làm gì còn mất hứng nữa, ai nấy đều đứng dậy cảm ơn Diệp Mặc.
Rất nhiều tông môn chín sao đều không có một món Tiên khí nào, số Tiên khí này một khi lấy về thì có thể trở thành bảo vật trấn phái rồi.
Thời gian hai ngày trôi qua, Diệp Mặc không muốn tiếp tục ở lại trong này chờ đợi nữa, vẫn là đợi sau khi thần thức của mình khôi phục rồi, sau đó quét cả đại lục Thần Khung một lượt.
Đúng lúc đo, một phi kiếm truyền tin rơi vào tay một tu sĩ Hóa chân tring niên, tu sĩ Hóa chân trung niên đó bắt được thanh phi kiếm rồi xem một lượt, lập tức vui mừng đưa phi kiếm truyền tin cho Diệp Mặc nói:
– Diệp tiền bối, có tin tức của Uyển Thanh tiên tử rồi.
Diệp Mặc lại càng kích động cầm lấy phi kiếm truyền tin, với tốc độ nhanh nhất đọc phi kiếm truyền tin này một lượt.
Mau chóng hắn liền từ trong phi kiếm truyền tin biết được tin của Uyển Thanh, ở bên ngoài cách nơi tổ chức đại hội khoảng mấy trăm vạn dặm, có một trấn nhỏ tên Đà Mễ trấn.
Trong Đà Mễ trấn có một nữ tu Kim đan tên Liễu Xá, cô nói biết Trì Uyển Thanh.
Vì Đà Mễ trấn cách nơi này quá xa, cho nên phi kiếm truyền tin đến hỏi thăm, là người dẫn đến, hay Diệp Mặc tự mình qua đó.
Diệp Mặc mau chóng cất phi kiếm truyền tin đi, nói với tu sĩ Hóa chân trung niên này:
– Cám ơn anh, anh có bản đồ không?
Tu sĩ Hóa chân trung niên này kìm chế sự kích động, lầy ra một miếng ngọc giản bản đồ, dùng thần thức ghi chú lên đó một tuyến đường, sau đó đưa cho Diệp Mặc nói:
– Trong miếng ngọc giản này tôi đã chú thích kỹ càng vị trí của Đà Mễ trấn, tiền bối chỉ cần từ nơi này qua đó là được.
Gã đương nhiên biết Diệp Mặc sở dĩ hỏi gã lấy bản đồ, là muốn hợp tác với gã.
Diệp Mặc nhận bản đồ rồi vội vàng liếc qua, sau đó nói với Nghiễm Tiệp:
– Tôi phải đi tìm bạn của tôi, sau đó sẽ đến Liên Hoa tông một chuyến, bây giờ cáo từ mọi người.
Nói xong Diệp Mặc lại lên tiếng chào những tu sĩ Hóa chân còn lại, thân hình trong nháy mắt liền phai nhạt, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, liền biến mất hoàn toàn.
Tu sĩ Hóa chân trung niên kia trong mắt hiện lên tia thất vọng, Diệp Mặc còn chưa để lại thứ gì tốt cho gã.
Nhưng suy nghĩ của gã còn chưa chuyển dời, thì bên tai truyền đến giọng nói của Diệp Mặc:
– Tôi có để lại một số thứ trong nhẫn trữ vật của anh, chúc anh may mắn.
Tu sĩ Hóa chân trung niên này vội vàng dùng thần thức quét vào trong nhẫn trữ vật của mình, một trăm viên tinh thạch chứa đựng Tiên linh khí cực nồng đậm đặt trong nhẫn trữ vật của gã.
Số tinh thạch này gã chỉ cần dùng thần thức quét qua một chút, liền cảm nhận được tu vi của mình dường như đã tăng lên một tầng bậc mới.
Tim gã liền đập loạn xạ, thứ này tuyệt đối là Tiên tinh, bên cạnh số tiên tinh này, thậm chí còn có một số Tiên đan, và một món Tiên khí phi hành không tệ.
Phát tài rồi, gã cố gắng kìm chế sự cuồng loạn trong lòng mình, hận không thể lập tức lấy những thứ trong nhẫn trữ vật ra, kiểm tra từng món một.
Nhưng gã cũng biết, Diệp tiền bối sở dĩ không trực tiếp đưa chúng cho gã trước mặt mọi người, đều là vì bảo vệ gã.
Nếu như gã lấy ra kiểm tra, thật đúng là ngu ngốc.
…
Vị trí của Đà Mễ trấn cực kỳ vắng vẻ, hơn nữa linh khí cũng không được sung túc lắm, tu sĩ trong này chủ yếu là Tán tu, Tán tu tập trung trong Đà Mễ trấn, nguyên nhân chủ yếu là vì Đà Mễ sơn mạch.
Trong này có rất nhiều di tích viễn cổ.
Rất nhiều tu sĩ thượng cổ, cũng đều thích tìm kiếm động phủ trong Đà Mễ sơn mạch, rất nhiều người sau khí bế quan liền không ra ngoài nữa.
Mà trong Đà Mễ sơn mạch trừ những di tích này ra, sâu trong cùng còn có rất nhiều yêu thú, và các loại linh thảo.
Ai may mắn, thậm chí còn có thể tìm được một hai đoạn linh mạch, chính vì như vậy, nơi này mới thu hút nhiều Tán tu như vậy, Tán tu có thể dựa vào nơi này mà dốc sức liều mạng và sinh tồn.
Đương nhiên nguy hiểm trong Đà Mễ sơn mạch lại càng nhiều, mặc dù Đà Mễ sơn mạch dài mấy trăm vạn dặm đối với tu sĩ cao cấp cũng không phải là dài, nhưng trước giờ chưa có ai có thể vượt qua Đà Mễ sơn mạch.
Cho dù là pháp bảo phi hành cao cấp, qua nơi sâu thẳm nhất của Đà Mễ sơn mạch, cũng không thể nào bay qua một cách an toàn được.
Huống chi nơi sâu thẳm của Đà Mễ sơn mạch, pháp bảo bình thường căn bản không thể nào qua nổi.
Lúc này trong một Tiên tức lâu bình thường trong Đà Mễ trấn, có một người con gái mặc quần áo màu xanh đang sợ hãi ngồi trong một góc.
Cô không dám ra ngoài, vì người của Đoạn Không Lăng đảo bảo cô ở trong này đợi một vị tiền bối lai lịch vô cùng lợi hại đến tìm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2075: Tin Dữ
Tin Dữ
L
iễu Xá, có một mối làm ăn rất được, cô có muốn làm không?
Một giọng nói có chút lanh lảnh vang lên bên tai nữ tu quần áo xanh nhạt này, người nói là một người tướng mạo cực hùng tráng.
Nếu không phải nghe thấy giọng nói của gã, tuyệt đối sẽ không ngờ một người đàn ông tướng mạo hoành tráng như vậy lại có giọng nói lanh lảnh như thế.
Nữ tu tâm sự đầy bụng bây giờ mới nhìn thấy người đàn ông bước đến, cô lắc đầu nói:
– Triều huynh, tôi không đi nữa, tôi còn chuyện khác phải làm, mọi người cứ đi trước đi.
Nam tu được gọi là Triều huynh lại cười ha hả nói:
– Liễu Xá, cô chỉ cần nghe tôi nói, cô biết không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này mà.
– Tôi nói tôi đã hẹn người ta rồi mà.
Liễu Xá cau mày nói.
Nam tu kia lập tức hỏi:
– Cô hẹn ai? Tôi giúp cô thoái thác là được mà.
– Cô ấy hẹn tôi.
Giọng nói của Diệp Mặc vang lên bên cạnh.
Nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc vang lên, Liễu Xá lập tức kinh động đứng dậy.
Theo tin mà cô lấy được thì Diệp Mặc đang ở bên ngoài cách mấy trăm vạn dặm, cho dù đối phương có đến nhanh đi nữa, cũng không thể nào trong thời gian ngắn như vậy có thể đến rồi? Nếu như người của Đoạn Không Lăng đảo nói là sự thật, thì tiền bối đang đứng trước mặt mà cô không nhìn ra tu vi này quả thực quá đáng sợ.
– Anh là cái quái gì …
Nam tu họ Triều kia chỉ nói vài chữ, liền cảm thấy thân hình nhẹ bẫng, sau đó liền cảm thấy mình bị người ta nhấc lên ném ra ngoài.
Đợi khi gã rơi xuống rồi, lại nhìn mình cũng đã thành bộ ngã sấp mặt rồi, nơi bị ngã là trong một cái khe bên ngoài trấn.
Gã hoảng sợ đứng dậy, mau chóng phóng pháp bảo phi hành ra, quay người chạy, cũng không dám tiến vào trong trấn nhỏ kia nữa.
Đối phương tùy tay liền có thể ném một tu sĩ Kim đan đỉnh phong như gã ra khỏi trấn, đây là loại tu vi gì vậy? Gã trước giờ cũng chưa bao giờ nghe nói Đà Mễ trấn có một cao thủ lợi hại như này đến.
– Cô chính là Liễu Xá?
Diệp Mặc cố kìm chế sự kích động trong lòng mình lại, đi đến trước mặt Liễu Xá ngồi xuống, đồng thời bố trí một cấm chế cách âm.
– Vâng, tiền bối, vãn bối chính là Liễu Xá.
Liễu Xá cũng cố kìm nén sự kinh hãi trong lòng mình lại, vừa nãy đối phương đến tùy tay thôi có thể ném Triều Văn Mẫn ra ngoài, thực lực này quả thực nghe mà rợn người.
– Tôi là Diệp Mặc, là bạn của Trì Uyển Thanh, cô nói cho tôi biết bây giờ Trì Uyển Thanh đang ở đâu?
Diệp Mặc sau khi ra hiệu cho Liễu Xá ngồi xuống, câu đầu tiên liền vội vàng hỏi.
Liễu Xá thoạt nhìn có chút mỏi mệt, sắc mặt có chút tang thương, dung nhan bình thường, nhưng ánh mắt lại cực sáng, ánh mắt của cô khiến khí chất của cô cũng tăng lên vài phần.
Khuôn mặt Liễu Xá lộ vẻ ảm đạm, đứng lên khom người nói với Diệp Mặc:
– Hóa ra tiền bối chính là Diệp Mặc, Uyển Thanh không chỉ một lần nhắc đến tiền bối.
Cô ấy đến đây chính là đi tìm tiền bối, chỉ có điều cô vẫn chưa tìm thấy, haiz …
Thấy Liễu Xá cuối cùng cũng thở dài một tiếng, Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn có một dự cảm không tốt.
Hắn thậm chí còn có chút khẩn trương hỏi:
– Liễu Xá, cô nói cho tôi biết bây giờ Trì Uyển Thanh đang ở đâu?
– Uyển Thanh từ trước tới giờ vẫn ở cùng với tôi, chúng tôi kiếm sống trong Đà Mễ trấn.
Mặc dù có hơi mệt chút, nhưng cũng cùng nhau thăng cấp lên Kim đan.
Tố chất của Trì Uyển Thanh tốt hơn nhiều so với tôi, nếu như cô ấy không phải dùng phần lớn thu nhập của mình để mua đan dược Trú Nhan, thì cô ấy lúc này mà nói không chừng cũng lên tu vi Hư thần rồi …
Diệp Mặc mặc dù rất muốn nghe về cuộc sống của Trì Uyển Thanh, nhưng hắn vẫn ngắt lời của Liễu Xá vội vàng nói:
– Liễu Xá, những thứ này đợi lát nữa nói cho tôi biết, bây giờ cô nói xem Trì Uyển Thanh bây giờ đang ở đâu?
– Uyển Thanh cô ấy, cô ấy đi rồi …
Liễu Xá cảm thấy sự vội vàng và lo lắng của Diệp Mặc, bỗng nhiên cảm thấy chút chờ đợi của Uyển Thanh kia cũng không tính là không thu hoạch được gì.
– Cái gì?
Sắc mặt Diệp Mặc lập tức trở nên tái nhợt, thậm chí đầu của hắn cũng có chút choáng váng.
Trì Uyển Thanh có ý tứ với hắn, rất sớm lúc trước trong khu rừng ở biên giới kia cũng có thể cảm nhận được.
Sau khi hắn biết được Trì Uyển Thanh cũng từ truyền tống trận của Tinh Gia Sơn truyền tống ra, Diệp Mặc lập tức liền mơ hồ đoán được suy nghĩ của Trì Uyển Thanh chắc hhản cũng giống như Tô Tĩnh Văn, cũng muốn đi tìm hắn.
Lúc trước khi hắn tìm được Tô Tĩnh Văn, Tô Tĩnh Văn cũng suýt chút nữa bị mất mạng.
May mà vận khí của hắn cũng không tệ, cuối cùng trước khi Tô Tĩnh Văn sắp chết cũng tìm được cô.
Nhưng hắn dù sao cũng không có may mắn lớn như vậy, có thể kịp thời tìm được Trì Uyển Thanh.
Liễu Xá thở dài một tiếng, trong lòng cũng không chút sợ hãi Diệp Mặc, chỉ là thương cảm nói:
– Năm mươi năm trước, tôi và Uyển Thanh liên thủ đi tìm một di tích trong Đà Mễ sơn mạch.
Kết quả gặp được Độc Nhãn Lang cấp bảy.
Tôi và Uyển Thanh hoảng hốt chạy bừa, kết quả bị lạc đường trong Đà Mễ sơn mạch.
– Đợi khi chúng tôi tỉnh ngộ, thì chúng tôi cũng đã đến noi nguy hiểm nhất của Đà Mễ sơn mạch, Đà Mễ Tuyết Nguyên.
Trì Uyển Thanh chính là bị mất mạng trong Đà Mễ Tuyết Nguyên, nhưng thực lực của tôi có hạn, đến di thể của Uyển Thanh cũng không thể mang về được …
Diệp Mặc siết chặt nắm đấm, hắn cảm thấy có lỗi với Trì Uyển Thanh, nếu như không phải vì hắn, thì Trì Uyển Thanh tuyệt đối sẽ không chết ở xứ người.
Có lẽ Trì Uyển Thanh sẽ giống như những người bình thường trên trái đất, sinh lão bệnh tử, nhưng dù sao lúc đó cũng có người thân và bạn bè bên cạnh cô.
Hắn bỗng nhiên nhớ đến những ngày tuyết rơi đầy trời trước đây, Tô Tĩnh Văn đứng ở ngã tư phố, một mình cô độc.
Một mình Trì Uyển Thanh lưu lạc đến nơi này, cô có phải cũng cảm thấy cô đơn hay không? Cô có phải cũng hi vọng có thể quay về nhà hay không? Trước khi cô chết, có phải cũng muốn mình ở đâu hay không?
Lúc này, hắn không ngờ lại cảm thấy sự cô đơn và trống vắng đáng sợ khi một mình Trì Uyển Thanh ở trong này.
Liễu Xá cảm thấy Diệp Mặc đang run rẩy, cô thậm chí cảm giác được khí tức trên người Diệp Mặc bắt đầu cực kỳ bất ổn.
Cô đang định khuyên Diệp Mặc một câu, liền cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn đập lên ngực mình.
Cô cũng không nhịn được nữa, liền phun ra một ngụm máu tươi.
Bản thân mình dưới sự kích động, khí tức tràn ra ngoài, làm tổn thương đến Liễu Xá.
Diệp Mặc giật bắn mình, hắn mau chóng thu lại khí tức của mình, lấy ra một viên đan dược đưa cho Liễu Xá nói:
– Xin lỗi, vừa rồi tôi không kiểm soát nổi.
Liễu Xá gượng cười nói:
– Không sao.
Nói xong cô nhận viên đan dược của Diệp Mặc đưa cho nuốt xuống, trong lòng lại càng kinh hãi tu vi của tên Diệp Mặc này, đây là loại tu vi gì vậy? Khí tức ngẫu nhiên lộ ra ngoài cũng có thể làm thương cô.
Nhưng khi cô nuốt viên đan dược kia, cảm giác vết thương trong nháy mắt biến mất, thậm chí đan độc tích lũy trong người bao nhiêu năm cũng biến mất, những thương tích ngầm còn sót lại cũng tiêu tan hoàn toàn, cô thực sự hoảng sợ.
Đây là loại đan dược gì? Loại đan dược này tuyệt đối còn vượt cả Linh đan cửu phẩm?
Thấy khí tức của Liễu Xá cũng dần ổn định lại, Diệp Mặc lúc này mới hòa hoãn hỏi:
– Liễu Xá, lúc trước Uyển Thanh bị ngã xuống như nào?
Liễu Xá từ trong sự kinh hãi bình tĩnh trở lại, nghĩ lại một chút rồi nói:
– Lúc trước chúng tôi lạc đường trong Đà Mễ Tuyết Nguyên, trong đó đâu đâu cũng là tuyết lỡ và hố tuyết còn cả lốc xoáy tuyết nguyên nữa, không có bất kỳ cách nào có thể phóng pháp bảo phi hành của mình ra được.
Cũng không có cách nào thi triển thuật khinh thân được, tôi và Uyển Thanh trong tuyết nguyên cẩn thận dò đường ra ngoài.
Nhưng Uyển Thanh lại một bước sơ sẩy, bị lốc xoáy tuyết nguyên nuốt chửng.
Tôi vô cùng đau lòng, nhưng biết mình căn bản cũng không làm được gì, chỉ có thể tiếp tục đi ra ngoài, có lẽ mệnh của tôi chưa bị tuyệt đường sống, khi tôi ra khỏi tuyết nguyên, tôi gặp được một vị tiền bối Kiếp biến, vị tiền bối đó đã dẫn tôi ra khỏi Đà Mễ Tuyết Nguyên.
Diệp Mặc đột nhiên đứng dậy, khẩn thiết nói với Liễu Xá:
– Liễu Xá, xin cô dẫn tôi đến tuyết nguyên đó, tôi tất có báo đáp.
– Hả …
Liễu Xá ngây ngẩn cả người, cho dù Diệp Mặc là tu sĩ Hóa chân, nhưng thực sự tiến vào Đà Mễ Tuyết Nguyên đó, cũng lành ít dữ nhiều.
– Tôi cam đoan sẽ không làm cô bị thương.
Diệp Mặc thấy Liẽu Xá sững người, lại bổ sung thêm một câu.
Liễu Xá lập tức kiên định nói:
– Lúc trước tôi cùng Uyển Thanh tiến vào Đà Mễ sơn mạch, sau đó chỉ có một mình tôi ra ngoài, cho dù đến hôm nay, trong lòng tôi vẫn còn nhớ Uyển Thanh.
Lại đến Đà Mễ Tuyết Nguyên một chuyến.
Liễu Xá tôi sợ gì?
– Được, vậy chúng ta bây giờ đi.
Diệp Mặc lập tức đứng dậy nói.
…
Liễu Xá đứng trên Thanh Nguyệt, trong lòng cảm thấy Diệp Mặc không tầm thường, pháp bảo phi hành này trong mắt cô không ngờ lại dung nhập vào trong hư không, không có bất kỳ dấu vết nào.
Đây rốt cục là pháp bảo phi hành gì?
Diệp Mặc vì sớm đến được Đà Mễ Tuyết Nguyên, lấy Thanh Nguyệt ra, Thanh Nguyệt là một Tiên khí phi hành đứng đầu trong Tiên giới, trong Tu chân giới lại càng nhanh như tia chớp.
Từ Đà Mễ trấn đến Đà Mễ sơn mạch, chỉ cần chưa đến một tuần hương, đây còn là Diệp Mặc cố ý thả chậm tốc độ, để Liễu Xá chỉ đường.
Đà Mễ sơn mạch trùng trùng điệp điệp, vô bien vô tận.
Cho dù Liễu Xá ở biên giới sinh sống trăm năm rồi, cũng không thể nhận ra bất cứ xó góc nào.
Nhưnng có Diệp Mặc bên cạnh, cô không cần lo lắng yêu thú đánh lén, mau chóng tìm được tuyến đường lúc trước cô và Trì Uyển Thanh tiến vào trong Đà Mễ sơn mạch.
Thanh Nguyệt xuyên thẳng qua những ngọn núi và những cây lớn ẩn khuất trong những lớp mây, từng mảng rừng và đỉnh núi trong nháy mắt liền lùi lại phía sau lưng.
Liễu Xá tim đập thình thịch, đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy có người lại có thể điều khiển pháp bảo phi hành bay trong Đà Mễ sơn mạch.
– Tiền bối, phải xuống ở đây rồi, nếu không tôi sẽ không biết đường nữa.
Mặc dù pháp bảo phi hành nhanh, nhưng không có mặt đất tham chiếu, Liễu Xá cũng không thẻ nào nhận ra vị trí mà bọn họ đang đứng.
Diệp Mặc gật đầu, hạ Thanh Nguyệt xuống.
Uyể Thanh lạc vào Đà Mễ Tuyết Nguyên cũng đã năm mươi năm rồi, hắn mặc dù trong lòng vô cùng sốt ruột, nhưng cũnng biết thần thức của hắn bây giờ cũng không thể nào bao phủ hoàn toàn Đà Mễ Tuyết Nguyên, chỉ có thể từ từ tìm.
Liễu Xá dẫn Diệp Mặc xuyên thẳng qua những đống cây lá khô, sau đó lại tiến vào trong hẻm núi giăng khắp nơi.
Mặc dù đi cũng không nhanh lắm, nhưng Liễu Xá vẫn không quên được con đường lúc trước cô và Trì Uyển Thanh đã đi qua.
Sau nửa ngày, Liễu Xá dừng lại ở một nơi có mấy sơn cốc giao nhau, chỉ vào một trong những sơn cốc đó nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiền bối …
Diệp Mặc ngắt lời Liễu Xá nói:
– Liễu Xá, cô và Uyển Thanh là bạn bè, chính là bạn của tôi.
Đừng gọi tôi là Diệp tiền bối, cứ gọi tôi một tiếng đại ca là được rồi.
– Vâng, Diệp đại ca.
Liễu Xá có chút hiểu ra tại sao lúc nào Uyển Thanh cũng nhớ thương Diệp Mặc, trong Tu chân giới thực lực lớn mạnh đến một trình độ nhất định rồi, rất ít tu sĩ cao cấp coi trọng những tu sĩ có tu vi thấp hơn.
– Cô vừa định nói gì?
Diệp Mặc thấy Liễu Xá chỉ vài sơn cốc giao nhau kia.
Liễu Xá bình tĩnh trở lại, mau chóng tiếp tục nói:
– Diệp đại ca, lúc trước tôi và Trì Uyển Thanh chính là vì vào sơn cốc này, sau đó gặp một con Đọc Nhãn Lang sắp lên cấp bảy.
Cũng là vì con Độc Nhãn Lang đó, toị và Uyển Thanh mới bị ép hoảng hốt chạy bừa, tiến vào trong Tuyết Nguyên.
Diệp Mặc chằm chằm nhìn vào sơn cốc kia, ánh mắt lập tức trở nên ác liệt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









