[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 414 : Rơi Vào Chiêu Ảnh Lĩnh (c2066-c2070)
❮ sautiếp ❯Chương 2066: Rơi Vào Chiêu Ảnh Lĩnh
Rơi Vào Chiêu Ảnh Lĩnh
T
rong nháy mắt Diệp Mặc tiến vào khe nứt liền muốn chui vào trong Thế giới trang vàng, nhưng trong khe nứt này lại truyền đến từng lốc xoáy tròn đáng sợ, suýt chút nữa xé hắn thành mảnh vụn.
Hoặc là nói nếu như hắn không phải tu vi luyện thể Tiên thần thể đỉnh phong, lúc này hắn đã bị xé tan tành.
Hậu quả nghiêm trọng của thiêu đốt tinh huyết và nguyên khí cũng đã xuất hiện, hắn vừa mới dùng thần thức, liền cảm thấy từng trận choáng váng.
Sau đó sức xoáy tròn trong khe nứt kia càng lúc càng mạnh hơn, hắn hoàn toàn không thể nào chống cự nổi, liền mất đi tri giác.
Chỉ có công pháp luyện thể đang tự động vận chuyển, cố gắng bảo vệ lấy thân thể của hắn.
Cũng may trong khe nứt này chỉ có lực xoáy cực mạnh, chứ không có không gian sai lệch hoặc lực đè ép không gian nào khác, khiến Diệp Mặc không đến mức bị quấy nát.
…
Chiêu Ảnh Lĩnh là một nơi không nổi tiếng lắm trong đại lục Thần Khung, nhưng ai ai cũng biết đến.
Điều này rất mâu thuẩn, nhưng trên thực tế lại là như vậy.
Vì âm khí trong Chiêu Ảnh Lĩnh này cực nặng, là một nơi có thể kết nối với Âm Minh trong truyền thuyết.
Trong truyền thuyết, những người của đại lục Thần Khung chết đi, sẽ từ nơi này tiến vào Âm Minh giới tiến hành luân hồi.
Trước khi âm hồn đến Chiêu Ảnh Lĩnh, tiến và Âm Minh, sẽ có một thời gian quanh quẩn ở bên ngoài.
Bình thường những tu sĩ chết chưa được bao lâu, chỉ cần không phải là thần hồn câu diệt, âm hồn còn quanh quẩn trong này, những người còn sống có thể đến nơi này tiến hành kết nối với tàn hồn của người chết.
Đương nhiên thời gian kết nối cũng có hạn, thậm chí chỉ có một lần, quan trọng là, cần phải có đại năng gọi hồn cao cấp mới có thể làm được.
Không đơn giản như vậy, muốn đến Chiêu Ảnh Lĩnh, còn cần phải trải qua rừng tro.
Rừng tro trong đại lục Thần Khung cũng là một nơi âm lãnh đáng sợ, vì trong rừng tro đâu đâu cũng là lượng lớn quỷ tu, còn có lượng lớn âm hồn.
Những âm hồn này không thể tiến vào luân hồi được, nên mới quanh quẩn trong rừng tro.
Còn những quỷ tu kia, trong rừng tro vì âm khí quá nặng, hơn nữa trọng lực cực lớn, những tu sĩ bình thường căn bản không có cách nào phi hành được.
Cho nên muốn qua rừng tro, rồi đến Chiêu Ảnh Lĩnh rất gian nan, trừ khi có pháp bảo phi thường hoặc là phù lục hộ thân cao cấp.
Trong đại lục Tu chân Thần Khung, tất cả mọi người đều biết Chiêu Ảnh Lĩnh có thể kết nối được với tàn hồn của tu sĩ đã chết, nhưng rất ít người đề cập đến chỗ này, cũng chính vì như vậy, Chiêu Ảnh Lĩnh mới không nổi tiếng, nhưng mọi người đều biết đến.
Lúc này một người con gái mặc váy trắng trong rừng tro đang dắt một bé trai khoảng mười tuổi, hai người đang kinh hoảng vội vàng tiến về phía trước xông ra ngoài.
Xung quanh hai người có hộ tráo quang ảnh cực lớn, vòng hộ tráo này vây lấy hai người lại, bên ngoài hộ tráo có rất nhiều thứ không biết, lờ mờ qua lại không ngừng đập vào hộ tráo.
Chỉ là những cái bóng cực mờ nhạt, thần thức của người con gái váy trắng này còn có thể nhìn thấy, còn bé trai trong vòng hộ tráo này thì lại không thể biết.
Vòng hộ tráo kia càng lúc càng mỏng, mắt thường có thể nhìn thấy như sắp bị những cái bóng bên ngoài đụng vỡ tan.
– Chị Quỳnh Anh, chúng ta qua khu rừng này rồi thì có thể nhìn thấy anh trai em thật sao?
Bé trai kia không chút cảm thấy vòng bảo hộ của bọn họ sắp bị vỡ tan, đứng bên cạnh hỏi.
Người con gái váy trắng khẳng định gật đầu nói:
– Đúng vậy Hòa Di, chúng ta chỉ cần qua được khu rừng này, thì có thể nói chuyện với anh trai em rồi.
Bé trai kia gật đầu, lại càng bước nhanh hơn.
– Hòa Di, lần sau không cho phép đánh nhau với bọn Bằng Huyên nữa.
Người con gái váy trắng ngẫm nghĩ, lại bổ sung thêm một câu.
Bé trai kia lập tức nói:
– Bằng Huyên không ngờ nói chị vì mời Mạnh đại sư của Tân Hải thành giúp đỡ, còn ngủ với lão ta nữa.
Em tức quá, nên đánh cho nó một trận.
Người con gái váy trắng sững người, vốn dĩ khuôn mặt có chút tái nhợt lại càng tái nhợt hơn, nhưng mau chóng cô liền tăng tốc, chỉ có điều không nói gì với đứa bé kia nữa.
Bé trai kia biết rõ chị mình trong lòng khó chịu, cũng không nói thêm gì nữa.
Lại một tuần hương sau, vòng bảo hộ bên ngoài thân thể hai người cuối cùng cũng không kiên trì thêm được nữa, răng rắc một tiếng liền vỡ tan.
May mà lúc này hai người cũng ra khỏi rừng tro rồi, còn những cái bóng lờ mờ kia cũng không dám xông ra khỏi rừng tro.
Một luồng khí tức âm lãnh khiến người con gái váy trắng rùng mình một cái, nhưng cô vẫn phóng ra một lá chắn phòng ngự, chặn trước người bé trai này.
– Chị Quỳnh Anh, nơi này chính Chiêu Ảnh Lĩnh sao?
Bé trai nhìn chỗ âm u trước mặt, có chút sợ hãi rụt rè.
Người con gái váy trắng nhìn khu vực âm u sương trắng lượn lờ trước mặt, theo bản năng rụt đầu một cái, sau đó nói với bé trai kia:
– Hòa Di, chúng ta đứng ở đây gọi đi.
Bé trai cũng không thể hiểu được những chuyện này, chỉ có thể gật đầu, người con gái váy trắng lấy ra một lá bùa, cô đặt lá bùa trong tay nhìn một lúc lâu, rồi đột nhiên phóng ra.
Một màn sương mù âm u theo lá bùa phun ra, sau đó màn sương mù âm u đó liền biến mất, không còn nửa phần tung tích.
Người con gái váy trắng ngơ ngác đứng ở đó, một lúc lâu sau cũng không nhúc nhích gì.
Cô không thể tưởng tượng được mình gian nan khổ sở, dùng tất cả những gì tích cóp được, còn suýt nữa bị tên khốn kia lợi dụng, cầm về không ngờ lại là một tấm bùa gọi hồn giả.
– Chị Quỳnh Anh, chị làm sao vậy?
Bé trai nhìn thấy người con gái váy trắng một lúc lâu rồi vẫn không nói gì, có chút lo lắng hỏi.
Người con gái váy trắng thở dài, trong mắt lộ vẻ u buồn.
Cô quay đầu nhì rừng tro, cô không phải là con ngốc, biết hai người lại muốn từ rừng tro này ra ngoài, thì cũng cực kỳ gian nan.
Đúng lúc đó, một lốc xoáy đột nhiên từ trong hư không xuất hiện, toàn bộ Chiêu Ảnh Lỉnh dường như bị lốc xoáy này dẫn động, khí tức âm lãnh xung quanh thậm chí đều phát ra những âm thanh ù ù.
Bùm.
Một âm thanh vang dội vang lên phía xa trong Chiêu Ảnh Lĩnh, sau đó lốc xoáy đột nhiên xuất hiện phía xa trong Chiêu Ảnh Lĩnh mà người con gái váy trắng nhìn thấy lại đột nhiên biến mất.
– Chị Quỳnh Anh, đó là cái gì vậy?
Bé trai có chút sốt sắng nhìn lốc xoáy phía xa đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất hỏi.
Thần thức của người con gái váy trắng kia quan sát một lúc lâu rồi run giọng nói:
– Hình như là một người, nhưng người đó rơi xuống một đầm lầy nhỏ trong Chiêu Ảnh Lĩnh, chỉ có phần đầu ở bên ngoài.
– Chị Quỳnh Anh, chẳng phải chị nói trong Chiêu Ảnh Lĩnh chỉ có hồn phách mới có thể vào được mà? Sao lại có người đến?
Bé trai dường như cảm nhận được sự lo lắng của người con gái váy trắng, nó nắm chặt váy áo của cô, nhỏ giọng nói.
– Chị cũng không biết, chúng ta đừng làm gì cả, cứ đứng trong này đi.
Người con gái váy trắng dường như sợ giọng nói của mình bị người khác nghe thấy, cũng hạ nhỏ giọng nói.
Nói xong, cô liền kéo bé trai vào một góc núp, lá chắn phòng ngự vẫn chặn trước hai người, một tay khác cũng đã phóng ra Linh khí hạ phẩm, sốt ruột nhìn chằm chằm vào giữa đầm lầy.
Mặc dù nhìn rất mơ hồ, nhưng cô cũng không dám nháy mắt một cái.
…
Diệp Mặc mở to mắt, khi hắn cảm nhận được khí tức âm lãnh xung quanh, phản ứng đầu tiên chính là mình đã rơi xuống sông Niết Sinh, nhưng hắn lập tức lại tỉnh ngộ lại, hắn không hề bị rơi xuống sông Niết Sinh.
Mặc dù nguyên khí của hắn hao tổn, thức hải lại càng bị thương nặng hơn, tu vi còn không bằng 0, 001% lúc trước, nhưng âm lãnh xung quanh này đối với hắn cũng không có bất kỳ tổn thương nào.
Nếu như đây là trong sông Niết Sinh, thì làm gì có nơi an toàn như này?
Diệp Mặc giãy giụa trong đầm lầy cố bò lên, hắn lập tức liền muốn tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Sau đó thức hải lại tê rần, Diệp Mặc biết đây là do hắn trên cầu Niết Sinh, không ngừng thi triển thần thức giới, sau đó tiến vào trong khe nứt, thức hải lại không ngừng bị mài mòn.
Cũng may, trước tiên cứ mặc kệ đây là nơi nào, mạng vẫn còn là được.
Hắn sau khi chui vào khe nứt, công pháp luyện thể tự động vận hành, thân thể chủ động chặn lại sự tổn thương của lốc xoáy trong khe nứt.
Chỉ có điều vì thời gian hắn chuyển động trong khe nứt không gian quá lâu, dẫn đến thân thể và thức hải, còn cả nguyên khí nữa cũng bị thương nặng.
Nếu như không phải tu vi luyện thể Tiên thần thể, bây giờ hắn còn thân thểnày nữa hay không, thì đó lại là một chuyện khác.
Diệp Mặc ngồi xuống, nghỉ ngơi một tuần hương, không ngừng thư giãn buông lỏng dưới cây Hỗn Độn, thần thức của hắn mới dần dần khôi phục được chút ít.
Thần Thức khôi phục được một chút, đồng thời Diệp Mặc liền chui vào Thế giới trang vàng.
Sau khi Diệp Mặc tắm táp sạch sẽ rồi thay một bộ quần áo sạch khác, lúc này mới bỗng nhiên cảm thấy không đứng.
Nơi vừa nãy hắn bò lên, dường như không có chút tiên linh khí nào, mà toàn là những linh khí tầm thường, hơn nữa còn cực kỳ thiếu thốn, mà chủ yếu là một loại khí âm hàn.
Diệp Mặc cũng chưa kịp để ý đến Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm, thì lại lần nữa từ trong Thế giới trang vàng chui ra.
Hắn trong lòng thậm chí còn nghi ngờ mình lại quay về đại lục Lạc Nguyệt rồi, nếu không, sao lại chỉ có linh khí thôi?
Lại từ trong Thế giới trang vàng chui ra, chân Diệp Mặc mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã nhào trên mặt đất.
Diệp Mặc biết, lần này hắn bị thương quá nặng rồi, cho dù liên tiếp nuốt rất nhiều đan dược, cây Hỗn Độn vẫn không ngừng giúp hắn hòa hoãn kinh mạch và nguyên khí, hắn vẫn cần bế quan trị thương.
Bây giờ thần thức của Diệp Mặc cũng khôi phục được một chút, ít nhất cảnh tượng xung quanh mấy trăm dặm hắn cũng có thể nhìn thấy rồi, thần thức của hắn quét ra ngoài, sau đó nhìn thấy một người con gái váy trắng dẫn theo một bé trai trốn trong một khối đá lõm, người con gái mặc váy trắng đang vô cùng lo lắng chằm chằm nhìn mình.
Diệp Mặc lập tức nhíu mày, vừa nãy hắn chui vào trong Thế giới trang vàng, rồi lại từ trong Thế giới trang vàng chui ra, không biết có bị người con gái kia nhìn thấy hay không.
Hắn mau chóng liền nhìn hiểu, người con gái này không ngờ chỉ là tu vi Kim Đan sơ kỳ, hơn nữa khí tức không vững, rõ ràng là vừa lên cấp Kim Đan không lâu.
Trong này chẳng lẽ lại là đại lục Lạc Nguyệt sao? Diệp Mặc trong lòng có chút vui sướng, nếu như là đại lục Lạc Nguyệt, hắn lập tức có thể quay về Mặc Nguyệt chi thành rồi.
Diệp Mặc mau chóng tăng tốc, cho dù vết thương của hắn rất nặng, dù sao cũng là một Chứng đạo Thánh đế.
Cho dù một Hóa Chân đỉnh phong đứng trước mặt, cũng chỉ là một con sâu cái kiến, hắn cũng không cố kỵ chút nào.
Trong này âm lãnh rất nặng, rất có khả năng là nơi nguy hiểm trong Tu chân giới, nhưng đối với hắn mà nói, cũng chẳng nguy hiểm chút nào.
Thấy người trong cái đầm kia không ngờ lại đi đến, người con gái váy trắng và bé trai kia lại càng vô cùng lo lắng.
Cho đến khi người con gái váy trắng đó phát hiện Diệp Mặc cũng là một con người có hơi thở, thì sự lo lắng của người con gái này mới giảm đi một chút, cô dứt khoát kéo bé trai kia đứng lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2067: Thần Khung Cũng Có Người Quen
Thần Khung Cũng Có Người Quen
C
ốc Quỳnh Anh bái kiến tiền bối.
Người con gái váy trắng nìn thấy Diệp Mặc đứng trước mặt cô dừng lại, mau chóng khom người kính cẩn nói Nói xong có chút khẩn trương đứng một bên đợi Diệp Mặc trả lời, mặc dù Diệp Mặc thoạt nhìn bình thường không thể bình thường hơn được nữa, trên người cũng không có chút khí thế ác liệt nào, nhưng Cốc Quỳnh Anh vẫn vô cùng lo lắng không nói nhìn thấy người đàn ông trước mặt này đột nhiên từ không trung rơi xuống Chiêu Ảnh Lĩnh, cho dù có thể bình yên vô sự đi đến một nơi như Chiêu Ảnh Lĩnh này, cũng không phải người bình thường có thể làm được.
Bản thân cô cũng là tu vi Kim đan, nhưng cô cũng chỉ có thể đi lại ở vùng ven Chiêu Ảnh Lĩnh mà thôi, căn bản cũng không dám vào trong một bước.
Diệp Mặc liếc nhìn người con gái váy trắng này, tóc tai chải bình thường, trên tóc còn cài một cây trâm đơn giản, có thể thấy cô cũng không để ý đến cách ăn mặc là mấy.
Sắc mặt có chút tái nhợt, hơn nữa còn có chút lo lắng.
Dung nhan cũng không tầm thường, khá dễ nhìn.
Nhưng so với Cơ Tích và Chân Băng Du thì còn kém quá xa.
– Xin hỏi đây là đâu? Sao trong này lại có âm khí nặng như vậy?
Diệp Mặc mở miệng hỏi.
Thấy Diệp Mặc hỏi vậy, người con gái váy trắng này cuối cùng cũng thở phào, ngữ khí của Diệp Mặc cũng khá lịch sự, thậm chí ngữ khí của hắn còn khiến cô cảm thấy hoàn toàn khác với sự âm u lạnh lẽo trong này.
– Hả…
Cốc Quỳnh Anh lập tức kịp phản ứng lại, lời nói của Diệp Mặc dường như có chút cổ quái, cô không ngờ cái mà Diệp Mặc muốn hỏi lại là chuyện này, đây là đâu, cần phải hỏi sao? Ai không biết đây là Chiêu Anh Lĩnh chứ?
Cô mau chóng phản ứng lại, mình không nên sững sờ, mau chóng khom người đáp:
– Đây là Chiêu Ảnh Lĩnh.
– Chiêu Ảnh Lĩnh? Là đại lục Lạc Nguyệt sao?
Diệp Mặc nhíu mày một cái, trong lòng có chút cảm giác không ổn, hắn ở đại lục Lạc Nguyệt dường như cũng chưa từng nghe nói đến Chiêu Ảnh Lĩnh.
Cốc Quỳnh Anh tu luyện đến Kim đan, dĩ nhiên cũng không phải đồ ngốc, cũng không phải người không có kiến thức, câu nói này của Diệp Mặc, cô liền nghe ra Diệp Mặc không phải là người của đại lục Thần Khung.
Rồi lại liên tưởng đến chuyện Diệp Mặc từ trên trời rơi xuống, cô làm gì còn không hiểu, rất có khả năng, tiền bối trước mặt này chính là từ đại lục Lạc Nguyệt đến.
Kìm nén sự hoảng sợ trong lòng, ngữ khí của Cốc Quỳnh Anh lại càng cung kính hơn nói:
– Bẩm tiền bối, nơi này là đại lục Tu chân Thần Khung, không phải đại lục Lạc Nguyệt, đại lục Lạc Nguyệt vãn bối cũng từng nghe nói đến, nghe nói là một nơi khác cũng tương tự như đại lục Thần Khung.
Diệp Mặc cũng đã nhìn ra sự lo lắng của Cốc Quỳnh Anh, cười nói:
– Cô không cần lo lắng, tôi dùng một tấm phá không phù, không cẩn thận nên đến nơi này.
Sau khi Diệp Mặc biết rõ noi này là Tu chân giới, không muốn làm đối phương sợ, một khi đối phương biết lại lịch của mình, nói không chừng sẽ bị chết khiếp đến mức không nói được câu nào.
Trong lòng hắn cũng đang ngạc nhiên, mình đã từng nghĩ đến tất cả các cách, đều không thể nào quay về Tu chân giới được, bây giờ lại tự nhiên quay về rồi.
Quả nhiên Cốc Quỳnh Anh nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, dùng phá không phù.
Chỉ cân là phá không phù không cao cấp, cho dù là tu vi Nguyên anh, cũng có cơ hội xuyên qua giới diện.
Nhưng người có loại phá không phù này cũng là người không bình thườn, cho nên Diệp Mặc trong lòng cô vẫn có chút thần bí.
– Chiêu Ảnh Lĩn này tại sao lại âm u lạnh lẽo như này? Hơn nữa trong vòng nghìn dặm không có bất kỳ bóng người nào, thế này là sao?
Thần thức của Diệp Mặc khôi phục mau chóng, vừa nãy còn mới là phạm vi ba trăm dặm, bây giờ đã quét đến ngoài nghìn dặm rrồi.
Đây còn là hắn không tận lực trị thương, có thể thấy cây Hỗn Độn thực sự là cực kỳ nghịch thiên.
Cốc Quỳnh Anh không dám giấu Diệp Mặc, mau chóng nói:
– Tiền bối, Chiêu Ảnh Lĩnh là nơi chiêu hồn, theo truyền thuyết trong này còn có kết nối với Âm Minh nữa…
Diệp Mặc cẩn thận nghe những lời của Cốc Quỳnh Anh xong, lập tức nhíu mày, hắn cảm thấy nơi mà mình rơi xuống có chút cổ quái.
Cầu Niết Sinh và sông Niết Sinh đều là nơi mất hồn âm khí cực nặng, sau khi rơi xuống đó rồi thần hồn câu diệt, vĩnh viễn biến mất trong vũ trụ.
Chiêu Ảnh Lĩnh này cũng là nơi có âm khí cực nặng, còn là nơi có lối vào Âm Minh trong truyền thuyết.
Nhưng nếu nói nơi này có liên quan với sông Niết Sinh của Thánh đạo giới, thì Diệp Mặc quả thực có chút nghi ngờ.
Hắn lại nghĩ đến Tiên phủ dưới Mộ hoa Thần sơn, trong Tiên phủ đó còn có một bậc thang dẫn vào sâu trong lòng đất, trong bậc thang đó có vô số oan hồn kêu gọi, âm khí cũng cực nặng.
Còn cần Âm Minh thiết bài trong tay hắn mới có thể vào trong đó được, nói cách khác những nơi này đều có liên quan đến Âm Minh giới sao?
Diệp Mặc cũng từng nghe nói qua Âm Minh giới, nhưng lại biết, đó là một giới diện mờ ảo, cũng chưa từng nghe nói có người có thể vào được Âm Minh giới.
Cho dù người Tu chân luân hồi, cũng rất ít có thể mang về trí nhớ trong Âm Minh giới.
Mặc dù tu vi của Diệp Mặc cũng đã giảm bớt sự lợi hại, thần thức và nguyên khí khôi phục có hạn, nhưng thực lực của hắn ít nhất cũng là tu vi Đại Ất tiên, độ mạnh của thần thức của hắn, trong Chiêu Ảnh Lĩnh căn bản cũng không có bất kỳ trở ngại nào.
Hắn chỉ là dùng thần thức quét một lần rồi nói:
– Nơi này có một số âm hồn, nhưng đều là những âm hồn vô cùng khô khan, tôi cũng không nhìn thấy lối vào Âm Minh nào, tôi nghĩ tin đồn này có phải có vấn đề không? Nói một cách khác, cho dù tin đồn này không có vấn đề, tôi cũng tin chắc âm hồn của chồng cô cũng không ở trong này.
– Vâng, tiền bối, vãn bối bây giờ cũng biết rồi.
Cốc Quỳnh Anh nhỏ giọng nói, mặc kệ âm hồn của chồng cô có ở trong này hay không, cô cũng không có cách nào gọi ra, vì trong tay cô cũng không có Hoán hồn phù.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Nếu như vậy, cô dẫn tôi ra ngoài đi.
Trong đại lục Thần Khung Diệp Mặc cũng không phải không có người quen, Mông Chẩm chính là người của đại lục Thần Khung.
Ngoài ra, Mông Kỳ cũng ở đại lục Thần Khung.
Mông Chẩm và Mang Thương cũng đã phi thăng rồi, hắn có thể đi tìm xem.
Đợi tu vi của hắn hồi phục rồi, chỉ là đại lục Thần Khung, thần thức của hắn lập tức có thể bao trùm được.
Nói xong, Diệp Mặc cảm thấy lời này của mình hình như không phải phép lắm, rồi lại bổ sung thêm:
– Đợi ra ngoài rồi, tôi sẽ tặng cô một số thứ, sẽ không để cho cô chịu thiệt.
Cốc Quỳnh Anh mau chóng kính cẩn nói:
– Tiền bối, vãn bối dẫn tiền bối ra ngoài là việc nên làm, không dám thu thứ gì của tiền bối.
Chỉ có điều, chỉ có điều trong rừng tro có rất nhiều âm hồn, còn có một số quỷ tu, một khi, một khi…
Diệp Mặc mỉm cười:
– Không sao, cô chỉ cần dẫn đường, những thứ đó cũng không dám đến đâu.
– Vâng.
Cốc Quỳnh Anh mau chóng đáp, vốn dĩ cô cũng không có cách nào ra ngoài được, bây giờ Diệp Mặc bảo cô không cần lo lắng, cô càng bằng lòng dẫn Diệp Mặc ra ngoài.
Ít nhất tu vi của Diệp Mặc so với cô cũng cao hơn nhiều, hai người trong rừng tro, cũng tốt hơn nhiều so với một mình.
– Tiền bối, chị của em có thể bị người ta lừa rồi, anh có thể giúp chị em một tay, giáo huấn cho tên lừa chị em kia được không?
Bé trai kia nhìn thấy chị mình dẫn đường vào trong rừng tro, đột nhiên nói một câu.
Có thể thấy nó cũng không phải không hiểu chuyện, chỉ là có số chuyện nó không nói ra mà thôi.
– Hòa Di, không được nói lung tung.
Cốc Quỳnh Anh mau chóng vội vàng ngăn lại, cô sợ chú em chồng này của mình chẳng may đắc tội với Diệp Mặc, vậy thì xong mất Diệp Mặc lấy một nhẫn trữ vật đưa cho bé trai kia, cười rồi nói:
– Báo thù vẫn là tự mình đi báo, bây giờ em cũng là Luyện khí trung kỳ rồi, anh cho em một chiếc nhẫn trữ vật, trong nhẫn trữ vật này có công pháp tu luyện, còn có một số tài nguyên tu luyện, đợi tu vi của em cao rồi, thì tự mình đi báo thù.
– Cám ơn tiền bối.
Cốc Quỳnh Anh thấy nhẫn trữ vật của Diệp Mặc cũng chỉ là một pháp khí, mặc dù nhẫn trữ vật pháp khí cũng vô cùng quý giá, nhưng Diệp Mặc nếu như là cao nhân, chắc chắn cũng không coi ra gì, cô cũng không bảo bé trai kia từ chối.
Sau khi ba người vào trong rừng tro, Cốc Quỳnh Anh trong lòng lập tức trở nên lo lắng, cô thậm chí bất tri bất giác rảo nhanh bước chân, là vì cô không muốn ở lâu trong rừng tro này.
Nửa tuần hương sau, cô liền hơi nghi ngờ một chút, lúc trước cô qua rừng tro này, rất nhiều cái bóng mờ đâm vào hộ tráo của cô.
Bây giờ sao không có bất kỳ vòng bảo hộ nào, ba người bọn họ cũng không gặp bất cứ âm hồn hay quỷ tu nào trong rừng tro?
Diệp Mặc là một Thánh đế, cho dù tu vi hạ cực thấp xuống, nhưng lĩnh vực Thánh đế của hắn vẫn còn, loại lĩnh vực này thi triển ra ngoài, có thứ nào dám đến gần cơ chứ? Cho dù là đến gần rồi, cũng trong tích tắc liền biến thành tro bụi.
Với tu vi của Cốc Quỳnh Anh, chỉ cần Diệp Mặc không cố ý, cô căn bản cũng không cảm nhận được lĩnh vực của Diệp Mặc.
Vận khí của Diệp Mặc cũng không được tốt lắm, cũng không coi là quá tệ, ít nhất hắn cũng không rơi xuống sông Niết Sinh.
Còn Cơ Tích bị Diệp Mặc ném ra ngoài, vận khí dường như cũng không phải quá kém.
Đài sen chín cánh của cô khi bị Diệp Mặc ném sang đầu kia, thần thức của cô cũng từ trong Đài sen chín cánh quét ra ngoài.
Cô nhìn thấy một khoảng màu xanh, lập tức liền sung sướng, cô biết màu xanh đó chứng tỏ cô cũng đã tiếp xúc đến Niết sinh cấm địa rồi.
Chỉ là cô còn chưa kịp nghĩ nhiều, liền phát hiện một khe nứt đồng thời xuất hiện trước Đài sen chín cánh, cô vừa phản ứng lại, Đài sen chín cánh cũng đã rơi vào trong khe nứt đó, cùng lúc đó, khe nứt đã biến mất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2068: Phía Sau Của Thánh Môn
Phía Sau Của Thánh Môn
N
ếu như không có Đài sen chín cánh, Cơ Tích có lẽ sớm đã hóa thành bã vụn trong lốc xoáy không gian kia rồi.
Nhưng cô trong Đài sen chín cánh, Đài sen chín cánh vốn dĩ cũng là một pháp bảo cao cấp, cho dù trong hư không quay cuồng, cũng không có nửa phần trì trệ, cũng không có chút mảy may hư hỏng gì.
Dùng chớp mắt cái hết một nghìn tỉ dặm để hình dung Đài sen chín cánh lúc này, thì không thể thích hợp hơn được nữa.
…
Ngục môn sơn trong Thần nữ Thánh môn nằm ngoài rìa của Thần nữ Thánh môn, trong này thần linh khí thiếu thốn, tứ phía đều là khí tức pha tạp và hỗn loạn, không có lợi cho tu luyện, đồng thời cũng bất lợi nếu ở lâu.
Trong Ngục môn sơn có một quả đồi cực thấp, một lối đi nhỏ hẹp thông vào trong nơi sâu nhất của quả đồi này.
Quả đồi trong Ngục môn sơn này chính là nơi giam cầm những đệ tử chịu tội của Thần nữ Thánh môn, vì trong quả đồi này lúc nào cũng sẽ chịu âm hỏa thiêu cháy âm hồn, hơn nữa vì Thần linh khí quá thiếu thốn, không có bất kỳ cách nào chống cự được với sự thiêu đốt của âm hỏa này.
Cách duy nhất, chỉ có thể nhẫn nại chịu đựng sự giày vò này.
Những người bị nhốt trong này, chỉ có thể trừng mắt nhìn thần hồn của mình càng lúc càng yếu đi, nguyên khí và thần thức càng lúc càng héo hon, đến cuối cùng, cũng chỉ có thể thần hồn câu diệt.
Chết thì chết rồi, nhưng trước khi chết, còn phải chịu đựng sự đau đớn thống khổ này.
Sự đau đớn khi âm hỏa thiêu đốt thần hồn, cũng không phải là Tiên nhân bình thưởng có thể chịu đựng được.
Cho dù là Thánh đạo giới hoàn hảo vô khuyết, Ngục môn sơn của Thần nữ Thánh môn cũng là một trong những lao ngục cay độc nhất.
Lúc này bên ngoài Ngục môn sơn, Mục Tiểu Vận khóe mắt có chút đỏ hoe, cô biết sư phụ của mình đang chịu liên lụy của cô, bây giờ bị sư bá kiếm cớ nhốt trong Ngục môn sơn.
– Xin lỗi, sư phụ.
Là đệ tử làm liên lụy đến sư phụ rồi.
Mục Tiểu Vận sau khi vào trong Ngục môn sơn thăm sư phụ của mình, chắp tay nhỏ giọng đứng bên ngoài nói.
Cô nhìn thấy sư phụ của mình bị tra tấn như vậy, trong lòng quả thực cực kỳ khó chịu.
Bên tai Mục Tiểu Vận truyền đến giọng nói yếu ớt của Lam Ỷ Lan:
– Tiểu Vận, con không cần phải áy náy, chưởng môn cho phép con đến thăm ta, ta cũng đã rất vui rồi.
Huống chi, chưởng môn cũng khai ân với ta rồi, ta cũng chỉ là bị giam trong này trăm năm mà thôi.
Trong này ta có thể lắng nghe đạo âm của mìh.
Tiểu Vận, ta rất mong con có thể sớm ngày gặp được chồng mình, nhưng chỉ cần ta vẫn còn sống, thì con đừng một mình rời khỏi Thánh môn, nếu không con mãi mãi không còn hi vọng.
Mặc dù con là Thánh nữ bị Thánh môn đối đãi nghiêm khắc nhất, nhưng dù gì cũng là Thần nữ.
Địa vị của Bế Nguyệt trong nội môn thấp kém, con chiếu cố đến nó giúp ta, đừng để người khác ức hiếp nó.
Mục Tiểu Vận nghẹn ngào nói:
– Vâng, đệ tử ghi nhớ trong lòng.
Cô không nghe ra ý ngoài lời của sư phụ, ý ngoài lời đó chính là, bà ấy nếu như không còn nữa, thì mau chóng đi đi.
Lam Ỷ Lan sở dĩ không nói thẳng, là bà sợ những lời của mình đều bị người ta nghe thấy hết.
Đương nhiên còn có một điều bà lo lắng là, Tiểu Vận cho dù có đi xa đi nữa, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Thần nữ Thánh môn.
Bà tin rằng mình chỉ cần còn sống, chưởng môn cũng sẽ không làm gì Tiểu Vận.
Nếu như bà chết rồi, Tiểu Vận cũng thê thảm.
Bảo Tiểu Vận đi nhanh một chút, cũng chỉ là một tia hi vọng mà thôi, tia hi vọng này cũng như không có.
– Ừm, con đi trước đi, khí tức trong này hỗn loạn quá, không tiện ở lâu.
Lam Ỷ Lan lại yếu ớt nói.
Mục Tiểu Vận còn chưa kịp trả lời, một đường hào quang nhanh đến nổi dường như còn có thể xé rách không gian bỗng nhiên từ phía ngoài của Ngục môn sơn vọt đến, xông vào trong hẻm núi phía rìa Ngục môn sơn.
Ánh sáng đó vô cùng khiếp người, mang theo một chút đạo vận.
Lúc này Mục Tiểu Vận cũng đã là tu vi Đại Chí tiên rồi, mặc dù cô bị đối xử không công bằng trong Thần nữ Thánh môn, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không biết gì.
Đường ánh sáng này mang theo khí tức khiếp người, rõ ràng là pháp bảo cao cấp không nghi ngờ.
Mục Tiểu Vận tính tình mềm yếu, chấp niệm duy nhất chính là muốn nhìn thấy chồng của mình là Diệp Mặc, những thứ khác cũng không quá mức để ý.
Lúc này cho dù cô biết thứ vừa nãy hạ xuống là pháp bảo cao cấp, cũng không gấp rút xông đến, mà lại đạp lên phi kiếm cẩn thận tiến gần nơi mà pháp bảo kia vừa hạ xuống.
…
Cùng lúc đó, trong Tông chủ điện của Thần nữ Thánh môn, vài người con gái đang ngồi ngay ngắn ở hai bên, ngồi giữa là người con gái áo tím.
Người con gái áo tím đó chính là tông chủ của Thần nữ Thánh môn, Cơ Tâm Dật.
– Oanh Hoài, cô nói xem ý của cô thế nào.
Tiểu Vận bây giờ còn mới là Đại Chí tiên trung kỳ, cho dù đến Tiên vương rồi, với tư chất của Mục Tiểu Vận, cũng cần phải hơn trăm năm.
Đại nhật Thần sơn kia cũng quá gấp rút rồi, Thần nữ Thánh môn chúng ta cũng đã đáp ứng yêu cầu của bọn họ rồi, còn muốn như nào nữa? Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn chúng ta lại không đáng bao nhiêu tiền như vậy sao?
Người con gái áo tím hừ lạnh một tiếng, rõ ràng có chút khó chịu.
Oanh Hoài chính là vị Thánh đế đề nghị Mục Tiểu Vận làm Thánh nữ, hơn nữa Lam Ỷ Lan bị giam trong Ngục môn sơn cũng là do cô ta làm trò.
Cô ta vốn dĩ là vì mẹ và sư tổ của Lam Ỷ Lan thất thân nên coi thường Lam Ỷ Lan.
Bây giờ Lam Ỷ Lan lại thu nhận một đệ tử thất thân, đối với cô ta mà nói, Lam Ỷ Lan bôi đen Thần nũ Thánh môn, làm ô uế Thần nữ Thánh mon, cô ta lại càng muốn đưa Lam Ỷ Lan vào chỗ chết.
Lúc này thấy tông chủ hỏi đến, mau chóng kính cẩn nói:
– Tông chủ, mấy năm nay Thần nữ Thánh môn chúng ta xuống dốc không phanh, còn Đại nhật Thần sơn lại quật khởi mạnh mẽ, nếu như Húc Nguyệt Thánh đạo còn xuống dốc hơn chúng ta, thậm chí đến sơn môn cũng trở thành một đống phế tích, cũng khó trách Đại nhật Thần sơn hung hăng càn quấy.
Lúc trước Hỗn nguyên đại chiến cũng không lan đến Húc Nguyệt Thánh đạo, cũng không có ai dám đánh đến địa bàn của Húc Nguyệt Thánh đạo.
Húc Nguyệt Thánh đạo bị hủy diệt, đoán chừng cũng liên quan đến Đại nhật Thần sơn?
Một người con gái tu vi Hóa đạo lạnh nhạt chen vào một câu.
Oanh Hoài không nhanh không chậm nói:
– Nam Sương sư tỷ nói không sai, tương truyền Húc nguyệt Thánh đạo có đệ tử tên Đoan Mộc Cữu Cách, Đoan Mộc Cữu Cách thiên tư xuất sắc, không ai có thể sánh cùng, gã trong Húc nguyệt Thánh đạo trong mấy vạn năm ngắn ngủi liền thành tựu Hỗn nguyên đại đạo vô thượng, sau đó tự mình rời khỏi Húc nguyệt Thánh đạo, tự mời mở ra một kết giới kết nối U minh.
– Lúc trước hung thủ bị nghi ngờ tiêu diệt Húc nguyệt Thánh đạo lớn nhất chính là Đại nhật Thần sơn, còn Đại nhật Thần sơn sau khi tiêu diệt Húc nguyệt Thánh đạo rồi, cũng không có hành động gì khác.
Bọn họ sở dĩ nhẫn nại đến bây giờ, chính là sợ Đoan Mộc Cữu Cách quay về mà thôi, Đoan Mộc Cữu Cách trước giờ chưa từng quay về Húc nguyệt Thánh đạo, chắc hẳn Đoan Mộc Cữu Cách đã xảy ra chuyện gì đó trong khi mở thông đạo U minh, điều này khiến Đại nhật Thần sơn không còn kiêng kỵ, lại động thủ với Thần nữ Thánh môn chúng ta lần nữa.
Người con gái Oanh Hoài gọi là Nam Sương lại đứng lên, nhìn người con gái áo tím nói:
– Tông chủ, Thần nữ Thánh môn chúng ta bất luận thế nào cũng là đệ nhất tông môn của Thánh đạo giới, cho dù thực lực không bằng Đại nhật Thần sơn bí ẩn kia, nhưng muốn chúng ta dâng Thánh nữ lên cho Đại nhật Thần sơn, chẳng phải là muốn Thánh môn chúng ta mất mặt sao? Đại nhật Thần sơn đó cho dù có lợi hại đi nữa, Thần nữ Thánh môn cũng không sợ bọn họ.
Năm đó Húc nguyệt Thánh đạo không sợ bọn họ, còn cướp chữ Húc của bọn họ, Thần nữ Thánh môn cũng không cần phải sợ bọn họ.
Lời này của Nam Sương cũng không có chút khách khí gì, địa vị của tông chủ và Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn cực cao, nói những lời này với tông chủ, cũng là cùng vô lễ rồi.
Tông chủ áo tím cau mày một chút, cũng không nói câu gì, người con gái tên Oanh Hoài hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Nam Sương sư tỷ, cô biết rõ Mục Tiểu Vận chỉ là tạm thời làm Thánh nữ, sở dĩ chọn cô ấy làm Thánh nữ, chỉ là vì muốn cô ấy ở Thần nữ phong đầy trăm năm, có tư cách trở thành vật hiến thân của Thần nữ Thánh môn chúng ta mà thôi.
Cái này gọi gì là mất mặt? Hơn nữa, cô nói với tông chủ như vậy, quá không có tôn ti trật tự gì cả?
Dừng lại một chút, cô lại bổ sung thêm:
– Hơn nữa, Thần nữ Thánh môn chúng ta là đệ nhất tông môn trong Thánh đạo giới, cô thực sự cho rằng thực lực của chúng ta là mạnh nhất sao? Đệ nhất tông môn của chúng ta là do Thanh Thánh nữ hi sinh vì Thánh đạo giới mà có.
Cũng không phải thực lực của chúng ta cường đại như vậy, Nam Sương sư tỷ, cô biết Đại nhật Thần sơn có bao nhiêu Đạo nguyên Thánh đế không? Nếu như không có thực lực nhất định, cô cho rằng bọn họ có thể tiêu diệt được Húc nguyệt Thánh đạo sao?
Nam Sương lại là người có tính tình ngay thẳng, nghe thấy Oanh Hoài nói vậy, cũng lạnh lùng đáp:
– Oanh Hoài, ý đồ kia của cô tôi không biết sao.
Bất luận cô có xích mích gì với Ỷ Lan sư muội hay không, nhưng nếu như đã chọn Tiểu Vận là Thánh nữ, thì nên coi là Thánh nữ thực sự của Thần nữ Thánh môn chúng ta, chứ không phải là lấy đi giao cho Đại nhật Thần sơn.
Thực lực của Đại nhật Thần sơn có lẽ quả thực mạnh hơn chúng ta rất nhiều, nhưng Vương Nam Sương tôi thà là ngọc vỡ, chứ không đồng ý tặng Thánh nữ đi.
Một Dục đạo Thánh đế mặc quần áo màu xanh đứng ra khuyên giải nói:
– Oanh Hoài sư tỷ và Nam Sương sư tỷ đều là muốn tốt cho Thánh môn chúng ta, mọi người ngồi xuống nói chuyện tử tế đi, nghe ý kiến của tông chủ ra sao.
Nam Sương trong lòng thầm than, cũng không nói gì thêm, mà lại ngồi xuống.
Cô làm sao còn không biết ý tứ của tông chủ chứ, lúc trước hồn đèn của Cơ Tích còn chưa tắt, vẫn còn chút ánh sáng, nhưng tông chủ lại tự ý lấy chút ánh sáng còn lại trong hồn đèn đi.
Cưỡng ép thắp sáng hồn đèn của Mục Tiểu Vận, hơn nữa còn dùng nửa phần hồn của Mục Tiểu Vận nữa.
Điều này chứng tỏ là muốn Mục Tiểu Vận thay mặt Cơ Tích đến Đại nhật Thần sơn tế điện mà thôi.
Nhưng đáng tiếc là thực lực của cô quá thấp, tu vi Hóa đạo của cô, cho dù trong Thần nữ Thánh môn cũng chẳng là gì.
Cô tin rằng Ỷ Lan sư muội cũng đoán ra chút ít, cho nên mới cố gắng ngăn cản Tiểu Vận làm Thánh nữ.
Đáng tiếc là tông chủ quyết tâm bảo trụ Cơ Tích, hi sinh một Mục Tiểu Vận đã mất đi trinh tiết, đối với tông chủ mà nói có lẽ lại càng bằng lòng hơn.
Nếu không Thần nữa Thánh môn có nhiều đệ tử như này, người có tư chất ưu tú không biết có bao nhiêu, làm sao lại cố ý chọn Mục Tiểu Vận mới chỉ đến tu vi Đại Ất tiên? Hơn nữa chọn đệ tử khác, tu vi kém nhất cũng là trên cấp Tiên vương rồi, làm gì cần tu luyện thêm đến Tiên vương nữa?
– Đại nhật Thần sơn lần này cần Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn chúng ta, cũng không phải là không đền bủ tổn thất chút nào.
Bọn họ bây giờ còn không dám làm gì với Thần nữ Thánh môn chúng ta, nhưng thực lực của chúng ta bây giờ không bằng Đại nhật Thần sơn, chúng ta cũng không thể đắc tội với Đại nhật Thần sơn được.
Oanh Hoài, cô đến thương lượng với Đại nhật Thần sơn một chút, bảo bọn họ đợi Thánh nữ của chúng ta đến Vị tiên rồi tính sau.
Tông chủ áo tím trầm mặc một lúc, sau đó mới chậm rãi nói.
Nói xong cô nhìn Vương Nam Sương nói:
– Nam Sương, ta không phải muốn giao Thánh nữ cho Đại nhật Thần sơn, bây giờ chúng ta có thể kéo dài thì cứ kéo dài.
Có lẽ trăm năm sau, chuyện sẽ có thay đổi gì đó.
Nếu không vì do ta, Thần nữ Thánh môn bị diệt môn, Cơ Tâm Dật ta là người có tội lớn nhất với Thần nữ Thánh môn.
– Vâng, tông chủ.
Oanh Hoài mau chóng lên tiếng đáp.
Vương Nam Sương lại thở dài một tiếng, cũng chỉ có thể khom người đáp lời.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2069: Thánh Nữ Gặp Nhau
Thánh Nữ Gặp Nhau
M
ục Tiểu Vận vẫn chưa đến nơi mà pháp bảo kia hạ xuống, liền nhìn thấy nơi mà pháp bảo kia hạ xuống lại ầm một tiếng, mấy đường ánh sáng lóe lên, một bóng người từ trong những tia sáng đó xuất hiện.
Mục Tiểu Vận dừng lại, cô nhìn thấy bóng người bước ra đó không ngờ là một người con gái tuyệt sắc.
Cái không bao giờ thiếu trong Thần nữ Thánh môn chính là gái đẹp, nhưng người con gái trước mặt này không ngờ còn đẹp hơn những người con gái mà cô từng gặp trong Thần nữ Thánh môn.
– Cô là ai? Sao lại xuất hiện trong địa bàn của Thần nữ Thánh môn?
Mục Tiểu Vận nhìn người con gái tuyệt sắc trước mặt này, theo bản năng hỏi một câu.
Cơ Tích vừa mới thu hồi Đài sen chín cánh của mình lao tới, đang quan sát tình hình xung quanh.
Mục Tiểu Vận cô cũng không để ý đến, bất luận là Dục đạo Thánh đế nào đối diện với một người có tu vi Đại Chí tiên cũng sẽ không lo lắng gì.
– Không ngờ lại quay về Thánh môn rồi?
Cơ Tích dường như đang trả lời Mục Tiểu Vận, lại cứ như không dám tin lẩm bẩm nói.
Cô trước giờ vẫn sống trong Thần nữ Thánh môn, địa bàn của Thần nữ Thánh môn mặc dù rộng lớn, nhưng cô cũng rõ như lòng bàn tay.
Nơi này là phía sau Ngục môn sơn, là nơi hẻo lánh nhất trong Thần nữ Thánh môn.
Đài sen chín cánh của cô lọt vào khe nứt hư không của Niết sinh cấm địa, không ngờ lại xuất hiện phía sau Ngục môn sơn của Thần nữ Thánh môn, cô vô cùng kinh ngạc.
Cơ Tích mặc dù có chút hoảng hốt, Mục Tiểu Vận cũng không nói thêm gì.
Cô cũng không có bất kỳ lòng trung thành gì với Thần nữ Thánh môn, trong này, cô ngoài sư phụ Lam Ỷ Lan và sư tỷ La Bế Nguyệt là có tình cảm ra, thì bất kỳ chuyện gì khác cô cũng không quan tâm.
Bất luận Cơ Tích có phải là người của Thần nữ Thánh môn hay không, câu hỏi vừa nãy của cô cũng đủ rồi, ít nhất cũng đã chứng tỏ cô cũng đứng ở góc độ của Thần nữ Thánh môn hỏi rồi.
– Không ngờ là Thần nữ Thánh môn thật, còn là phía sau Ngục môn sơn nữa.
Cơ Tích chậm rãi thở dài, cô cảm thấy vận khí của mình quả thực quá tốt.
Niết sinh cấm địa mặc dù có vô số khe nứt giao diện, nhưng lối đi những giao diện này hoàn toàn khác nhau, còn cô lại có thể quay về Thần nữ Thánh môn, có thể nói là quá may mắn.
Lúc trước khi cô rời khỏi Thần nữ Thánh môn, cô còn là một Tiên đế mà thôi, hôm nay khi cô quay về cũng đã là Dục đạo rồi.
Kỳ ngộ tu tiên quả thực không thể nào dự đoán nổi, anh căn bản không biết được bước tiếp theo của mình sẽ đứng ở đâu, cũng không thể biết được bước tiếp theo của mình cao đến mức độ nào.
Bỗng nhiên cô nghĩ đến Diệp Mặc, lúc trước khi Diệp Mặc ném Đài sen chín cánh của cô ra, trong lòng cô cũng vô cùng cảm kích Diệp Mặc.
Lúc đó nếu như Diệp Mặc không ném ra, thì Đài sen chín cánh của cô sẽ cùng với Diệp Mặc rơi xuống sông Niết Sinh.
Cho dù Diệp Mặc là muốn hồ lô của cô, nhưng Diệp Mặc dù sao đã hoàn thành lời hứa của hắn, còn hồ lô của mình vẫn chưa đưa cho đối phương.
Cứ như vậy đi, nếu như mình có thể tìm được hậu nhân của Diệp Mặc, sẽ đưa hồ lô này cho hậu nhân của hắn.
Nếu như Diệp Mặc không có hậu nhân, vậy thì đợi ngày nào đó cô trở thành Đạo nguyên rồi, sẽ đến cầu Niết Sinh một chuyến, ném hồ lô xuống sông Niết Sinh, cũng coi như là hoàn thành giao dịch, không ai nợ ai.
Cơ Tích sau khi gạt những suy nghĩ này sang một bên, đột nhiên lên tiếng hỏi:
– Cô là đệ tử vừa mới vào Thần nữ Thánh môn phải không? Tôi nhớ là trước khi tôi đi, Thần nữ Thánh môn cũng chưa có cô mà.
Mục Tiểu Vận thấy Cơ Tích dường như nhíu mày trầm tư, cũng không quấy rầy cô, bây giờ Cơ Tích hỏi đến, cô vội nói:
– Hóa ra tiền bối là người của Thần nữ Thánh môn, vãn bối vừa mới gia nhập vào Thần nữ Thánh môn được hơn trăm năm.
– Ồ, không phải chứ, sao trên người cô lại có khí tức của Thánh nữ? Chẳng lẽ cô ở trong Thần nữ phong?
Tu vi của Cơ Tích cường hãn hơn nhiều so với Mục Tiểu Vận, khí tức Thần nữ phong trên ngườ Mục Tiểu Vận lập tức bị cô nhận ra.
Mục Tiểu Vận biết rõ ở lâu trong Thần nữ phong sẽ có loại khí tức Thánh nữ này, hơn nữa Thần nữ phong có tẩy tủy thần mạch tốt nhất của Thần nữ Thánh môn bao quanh, cho dù không tu luyện, trong Thần nữ phong cũng sẽ càng lúc càng có khí chất, thể chất tu luyện cũng ngày càng tốt hơn.
Mục Tiểu Vận nhìn Cơ Tích cũng không tầm thường, khí tức phong phú trên người cô thậm chí còn thâm hậu hơn sư phụ của cô nhiều, bây giờ Cơ Tích hỏi đến, cô mau chóng đáp lại:
– Vãn bối Mục Tiểu Vận, bây giờ là Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn.
– Cô chính là Thánh nữ mới? Hóa ra là cô…
Cơ Tích ngây ngẩn nhìn Mục Tiểu Vận, cô chưa trải qua chuyện nam nữ, nhưng cái mà cô tu luyện là công pháp cao cấp nhất của Thần nữ Thánh môn.
Cũng có thể mơ hồ cảm nhận được Mục Tiểu Vận đã là phụ nữ, Thần nữ Thánh môn sao lại có thể nhận một người con gái đã thất thân là Thánh nữ được chứ?
Hơn nữa tu vi của Thánh nữ này còn chưa đến Vị tiên, quả thực quá lạ.
Cơ Tích nhíu mày, cô bỗng nhiên đưa tay đánh vài đường cấm chế, sau đó nói với Mục Tiểu Vận:
– Tiểu Vận, cô nói cho tôi biết, cô sao lại đảm nhận Thánh nữ? Tông chủ lúc đó làm thế nào? Không cho phép giấu diếm một từ.
Mục Tiểu Vận không phải đồ ngốc, tu vi của Cơ Tích cao như vậy, hơn nữa lại xinh đẹp, cộng thêm chuyện của Thánh nữ lại lằng nhằng không thôi, cô cũng đã đoán ra một chút.
Sau khi Cơ Tích bố trí vài cấm chế, cô mạnh dạn dùng thần thức quan sát Cơ Tích, quả nhiên trên người Cơ Tích có khí tức tương tự của cô.
Trong nháy mắt Mục Tiểu Vận hiểu ra, lúc trước tông chủ lấy đi ánh lửa trong hồn đèn đó, cũng chưa bị tắt hẳn.
Người con gái trước mặt này rất có khả năng chính là Thánh nữ nhiệm kỳ trước của Thần nữ Thánh môn.
Cơ Tích biết rõ Mục Tiểu Vận đang dùng thần thức kiểm tra cô, cũng không ngăn lại, cô vốn dĩ muốn nói cho Mục Tiểu Vận biết, mình chính là Thánh nữ nhiệm kỳ trước.
– Mục Tiểu Vận bái kiến Thánh nữ tỷ tỷ.
Mục Tiểu Vân cũng rất biết thời cơ, sau khi hiểu Cơ Tích là Thánh nữ nhiệm kỳ trước, mau chóng khom người hỏi thăm.
Cơ Tích gật đầu nói:
– Nói hết những gì cô biết ra, tôi sẽ không trách cứ gì cô đâu.
– Vâng.
Đừng nói Cơ Tích là thánh nữ, cho dù Cơ Tích không phải là Thánh nữ nhiệm kỳ trước, Mục Tiểu Vận cũng không định lừa gì cô ấy.
Cơ Tích nghe thấy Mục Tiểu Vận nói xong, cau mày nói:
– Tiểu Vận, ý của cô là tông chủ lấy hồn đèn của tôi ra khi nó ẫn còn sáng sao? Tông chủ còn cưỡng ép thắp sáng hồn đèn của cô sao?
Mục Tiểu Vận trầm mặc không nói, những thứ này vốn dĩ là những gì mà cô vừa mới nói.
– Cô đến Ngục môn sơn làm gì?
Cơ Tích biết Mục Tiểu Vận không có cách nào trả lời, lại hỏi tiếp:
– Vì tông chủ dùng nửa phần hồn của tôi thắp sáng hồn đèn, sư phụ tôi chủ động đứng ra biện bạch cho tôi.
Sau đó khi Chấp sự điện nghiên cứu xem xét, sư phụ tôi bị phán giam trong Ngục môn sơn trăm năm, tôi đến đây là thăm sư phụ của tôi.
Nếu như không phải Oanh Hoài sư bá, thì tôi cũng sẽ không làm Thánh nữ.
Sư phụ cũng sẽ không bị tội như vậy.
Mục Tiểu Vận chậm rãi nói.
Cơ Tícj nhíu mày sâu hơn, trầm mặc một lúc lâu rồi mới lên tiếng nói:
– Thắp sáng hồn đè của cô mà cần dùng nửa phần hồn sao? Tại sao? Thắp sáng hồn đèn chẳng phải chỉ cần dùng một chút thần niệm là được rồi hay sao?
Mục Tiểu Vận vẫn không trả lời, Cơ Tích cũng không cần Mục Tiểu Vận trả lời, lại thở dài nói:
– Ỷ Lan Sư thúc ở trong này, tôi phải đến thăm bà ấy.
Nói xong cô như có ý liếc mắt nhìn Mục Tiểu Vận một cái rồi nói:
– Vừa nãy ý của cô nói có phải muốn tôi lại lần nữa thay thế vị trí Thánh nữ, sau đó cô không làm Thánh nữ nữa đúng không? Cô biết nếu như tôi nói những lời này của cô cho Oanh Hoài sư thúc biết, thì cô chết là cái chắc không?
Mục Tiểu Vận cũng không kinh hoảng chút nào, ngược lại lại đúng mực nói:
– Tôi vốn dĩ không định làm Thánh nữ, nếu như không phải vì muốn gặp chồng của tôi, cho dù chết thì cũng sợ gì chứ?
Cơ Tích nghe thấy Mục Tiểu Vận nói như không thèm để ý đến lời của cô, ngược lại có vài phần kính trọng Mục Tiểu Vận.
Cũng không phải tu vi càng cao càng không sợ chết, ngược lại, người có tu vi càng cao, thì đối với cái chết lại càng lo lắng hơn.
Người tu đạo, chỉ cần mất mạng, thì rất ít người có khả năng luân hồi.
Mục Tiểu Vận nói như này, nỗi lòng cũng không có nửa phần chấn động, rõ ràng là thực sự không để ý gì đến chuyện sống chết.
Mặc dù cô rất không hiểu, đệ tử của một Thánh môn sao lại nhớ mãi không quên một người đàn ông.
– Chồng cô đang ở đâu?
Cơ Tích mặc dù không hiểu tình cảm của Mục Tiểu Vân, nhưng vẫn quan tâm hỏi một câu.
– Anh ấy ở giới phàm tục, tôi cũng không biết anh ấy đã kết thành Kim đan hay chưa, nếu như anh ấy còn chưa kết thành Kim đan, tôi sợ, sợ…
Mục Tiểu Vận vốn dĩ còn nghĩ bây giờ tiền nhiệm Thánh nữ Cơ Tích cũng đã quay về rồi, cô có thể thoai vị Thánh nữ, trả lại vị trí Thánh nữ cho Cơ Tích rồi.
Nhưng cô vừa nghĩ đến Diệp Mặc có thể không còn trên đời, cô lại không kìm chế được sự đau xót trong lòng.
Thứ mà cô lo lắng nhất không phải là mình chết đi, mà là sau khi mình chết rồi, cũng không gặp được Diệp Mặc.
Cô càng lo lắng hơn, cho dù tu vi của cô đến Chứng đạo Thánh đế rồi, cũng không thể nào gặp được Diệp Mặc nữa.
Thấy Mục Tiểu Vận nói vậy, khóe mắt hoe đỏ, Cơ Tích im lặng lắc đầu.
Cô thở dài nó:
– Vậy thôi, cô giúp tôi làm Thánh nữ lâu như vậy rồi, vốn dĩ tôi định đến chỗ sư phụ lấy lại nửa phần hồn trả lại cho cô, cám ơn cô đã giúp đỡ.
Bây giờ như này đi, tôi giúp cô điều tra một chút chồng cô còn sống hay không, chỉ cần chồng cô còn chưa kết thành Nguyên anh, thì tôi có thể điều tra ra, cô đưa cho tôi một thứ gì đó mà chồng cô đưa cho cô, tôi cần chút khí tức của hắn.
– Hả… không ngờ có thể điều tra được sao…
Mục Tiểu Vận hoàn toàn sững người, tại sao trước giờ sư phụ chưa từng nói thông qua đồ vật, có thể điều tra một người nào đó còn sống hay không?
Nhưng Mục Tiểu Vận lập tức cảm thấy mình nói chuyện quá vô lễ, mau chóng kính cẩn run giọng nói:
– Xin Thánh nữ tỷ tỷ giúp tôi điều tra xem chồng tôi là Diệp Mặc bây giờ đang ở đâu, đây là vòng cổ pháp khí mà anh ấy tặng cho tôi…
Mục Tiểu Vận đưa chuỗi vòng cổ của Diệp Mặc tặng cho cô ra, bất luận là tay hoặc giọng nói đều đang run rẩy.
Cô hoàn toàn không thể nào kìm chế được sự kích động trong lòng mình, nếu như chồng cô đã chết thật, cô căn bản cũng không muốn ở lại đây nữa.
Cơ Tích vẻ mặt bình tĩnh, cô không hiểu thần thái si tình của Mục Tiểu Vận đối với một người đàn ông, cô sở dĩ có thể thông qua khí tức của một người điều tra xem người đó còn sống hay chết, không phải vì tu vi của cô cao, cũng không phải vì cô tinh thông tính toán sống chết.
Mà là vì cô có pháp bảo Đài sen chín cánh, cô có thể thông qua Đài sen chín cánh này điều tra xem tu vi còn chưa hình thành Nguyên anh còn sống hay chết.
Đương nhiên, thứ đó cần có khí tức của tu sĩ này mới được.
– Cô nói chồng cô tên gì?
Cơ Tích bỗng nhiên phản ứng lại, Mục Tiểu Vận vừa nói hình như chồng cô ấy tên Diệp Mặc, mặc dù người cùng tên rất nhiều, nhưng như này quả thực quá trùng hợp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2070: Vũ Trụ Này Cũng Quá Nhỏ Bé
Vũ Trụ Này Cũng Quá Nhỏ Bé
V
ậy là đi ra rừng tro rồi ư?
Cốc Quỳnh Anh đơ người nhìn rừng tro vẫn âm u tĩnh mịch sau lưng, có chút ngây người nói một câu.
Diệp Mặc cảm nhận khí tức xung quanh có nơi nồng đậm hơnh chút, trong lòng ngược lại cũng không còn lạc lòng như trước.
Hắn nhắm mắt cảm nhận pháp tắc thiên địa xung quanh, một lúc lâu sau, hắn mở mắt, âm thầm gật đầu.
Tiên nhân đến Tu chân giới đều sẽ bị áp chế tu vi, thậm chí sẽ cưỡng chế phi thăng.
Nhưng pháp tắc thìen địa trong Tu chân giới này tất cả đều trong ý niệm của hắn, vô cùng rõ ràng, hắn không cảm nhận được chút áp chế tu vi nào.
Trong nơi này, hắn có thể tùy ý viết ra một công pháp cao nhất phù hợp với pháp tắc xung quanh nhất.
Cái này không liên hệ gì đến tài trí, chỉ là có quan hệ đến thực lực.
Mặc dù lúc này thần thức của hắn mới phóng được hơn nghìn dặm, đảng cấp thần thức cùng lắm chỉ tương đương với một tu sĩ Nguyên anh mà thôi, nhưng thực lực của hắn cũng có thể giết chết một Đại Ất tiên dẽ dàng.
Sau khi hắn cảm ngộ được pháp tắc thiên địa của Tu chân giới này.
Diệp Mặc lại càng chắc chắn hơn, cho dù tu vi của hắn hoàn toàn khôi phục đến Tố đạo Thánh đế.
Hắn cũng sẽ không chịu sự áp chế của pháp tắc thiên địa trong này, vì cảm ngộ của hắn với pháp tắc thiên địa sớm đã vượt qua giới diện này, thậm chí vượt qua Tiên giới rồi.
Đối với một Tố đạo Thánh đế hoặc là một Dục đạo Thánh đế mà nói, Tu chân giới cho dù có thể luyện chế thành tiểu thế giới hoặc thế giới chân linh, bọn họ cũng sẽ không coi ra gì, vì đẳng cấp của Tu chân giới quả thực quá thấp, chỉ có Tiên giới, đối với Thánh đế dưới cấp Tố đạo mới có sức hấp dẫn nhất định.
Thấy Diệp Mặc nhắm mắt trầm tư, Cốc Quỳnh Anh đứng một bên không dám nói lời nào.
Diệp Mặc sau khi hiểu ra pháp tắc trong này vô hiệu với hắn, lập tức gật đầu nói với Cốc Quỳnh Anh:
– Cô dẫn toi đến Tu chân thành thị mà cô ở là được rồi.
Nói xong Diệp Mặc tiện tay phóng ra một linh khí phi hành cực phẩm.
Tiên khí trên người hắn quá nhiều, linh khí cực phẩm đối với hắn mà nói quả thực giống như rác vậy.
Nhưng Diệp Mặc cũng không muốn giết người nhiều.
Trong một nơi như này, một khi lấy ra đồ tốt, chắc chắn sẽ có người đến cướp, một khi có người đến cướp, thì hắn lại phải giết người.
Cho dù hắn đã là Tố đạo, bản tâm của hắn vẫn không thay đổi.
Cho dù mình làm theo ý mình, những người cướp đồ của hắn đều bị giết chết.
Nhưng sau khi hắn đi rồi, Cốc Quỳnh Anh và em trai của cô ấy sẽ gặp họa.
Diệp Mặc có linh khí phi hàng thượng phẩm, Cốc Quỳnh Anh thấy rất bình thường, cho dù Diệp Mặc lấy ra linh khí phi hành cực phẩm, cô cũng không lấy gì làm lạ.
– Quỳnh Anh tiên tử, tôi muốn hỏi thăm cô mấy người.
Khi Cốc Quỳnh Anh và bé trai kia bước lên linh khí phi hành rồi, Diệp Mặc lúc này mới hòa hoãn nói.
– Tiền bối chỉ cần gọi tôi là Quỳnh Anh là được rồi, Tiên tử quả thực không dám nhận.
Cốc Quỳnh Anh vội vàng đứng lên nói.
– Vậy cũng được.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Cô nghe nói đến Mục Tiểu Vận không?
Mục Tiểu Vận chắc chắn phi thăng Tiên giới rồi, nếu không sẽ không xuất hiện ở Vô Già Âm Hà.
Diệp Mặc ở đại lục Lạc Nguyệt cũng không tìm được tung tích của Mục Tiểu Vận, chứng tỏ Mục Tiểu Vận không phải phi thăng từ đại lục Lạc Nguyệt, mà là từ đại lục Tu chân khác phi thăng lên.
Bây giờ hắn đúng lúc xuất hiện ở đại lục Thần Khung, đương nhiên muốn tiện miệng hỏi.
Trên thực tế Diệp Mặc hỏi thăm Mục Tiểu Vận cũng không ôm nhiều hi vọng, một đại lục Tu chân thực sự quá lớn.
Cốc Quỳnh Anh chỉ là tu vi Kim đan, rõ ràng không thể nào biết tất cả nhưng Tiên nhân phi thăng.
Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là Cốc Quỳnh Anh lại lập tức nói:
– Mục tiên tử tôi cũng đã từng nghe nói qua, cô ấy là một trong ba đại thiên tài trong nghìn năm này của đại lục Thần Khung, Liên Hoa tông vì xuất hiện một Mục tiên tử, bây giờ cũng là một trong những tông môn chín sao tốt nhất rồi.
– Hả, Mục Tiểu Vận đúng là đến tư đại lục Thần Khung.
Diệp Mặc cũng kinh ngạc sung sướng, hắn quyết định đến chỗ Mục Tiểu Vận tu luyện xem sao.
– Đúng vậy, nhưng Mục tiên tử đã phi thăng rồi, ba đại thiên tài của đại lục Thần Khung chúng tôi Mục tiên tử đứng thứ hai.
Cốc Quỳnh Anh sắc mặt tràn đầy sự tôn kính sùng bái.
Diệp Mặc cũng đã kìm nén sự xúc động của mình lại, hắn nghi ngờ hỏi:
– Tốc độ tu luyện của Tiểu Vận nhanh như vậy, không ngờ chỉ có thể đứng thứ hai thôi sao? Vậy người đứng thứ nhất kia sẽ nghịch thiên như nào?
Cốc Quỳnh Anh nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức liền hiểu ra quan hệ của Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận không tầm thường, nếu không sẽ không dùng xưng hô là Tiểu Vận để gọi Mục tiên tử.
Bây giờ Diệp Mặc hỏi đến, Cốc Quỳnh Anh mau chóng đáp:
– Người đứng thứ nhất là một Tán tu, tiền bối đó tên Đông Phương Vượng, lai lịch của gã rất thần bí, nhưng tư chất tu luyện vô cùng nghịch thiên, căn bản không bái nhập vào bất kỳ tông môn nào, chỉ trong thời gian ngắn ngủi liền phi thăng Tiên giới rồi…
– Cái gì?
Diệp Mặc suýt nữa thì đứng bật dậy, Đông Phương Vượng hắn trước giờ vẫn chưa tìm thấy, không ngờ tên khốn này lại chạy tới đại lục Thần Khung.
Không chỉ vậy, còn phi thăng Tiên giới nữa rồi, đợi hắn đến Tiên giới rồi, người đầu tiên muốn giết chính là Đông Phương Vượng.
Diệp Mặc biết rõ lai lịch của Đông Phương Vượng này, ba anh em nhà Đông Phương là nhà mưu lược số một, hơn nữa tâm cơ của Đông Phương Vượng là lợi hại nhất.
Bây giờ gã đến tốc độ tu luyện cũng nhanh như vậy, uy hiếp sau nàu sẽ càng ngày càng lớn hơn.
Chỉ có thừa dịp khi phe cánh của gã còn chưa lớn mạnh liền giết chết gã, nếu không cuối cùng là một đại họa, là một cây gai độc.
Thấy Diệp Mặc nghe đến Đông Phương Vượng, sắc mặt liền vô cùng âm trầm, Cốc Quỳnh Anh cũng không dám nói gì, trong lòng lại thầm đoán Diệp Mặc có thù oán gì đó với Đông Phương Vượng.
Diệp Mặc thấy Cốc Quỳnh Anh có chút sợ hãi, khua tay nói:
– Cô không cần sợ hãi, cũng đừng gọi tôi là tiền bối nữa, cứ gọi tôi là Diệp Mặc.
– Vâng, Diệp sư huynh.
Cốc Quỳnh Anh nói chuyện vẫn kính cẩn.
– Cô nói còn một thiên tài nữa là ai?
Diệp Mặc lại hỏi.
Cốc Quỳnh Anh đáp:
– Còn một thiên tài nữa là Mang Thương của Lăng Tiêu phái, Mang Thương tiền bối mặc dù hơi thua kém, nhưng cũng là một trong những thiên tài cao cấp của đại lục Thần Khung, bây giờ ba vị tiền bối cũng đã phi thăng Tiên giới hết rồi.
Diệp Mặc có chút im lặng, hắn không ngờ ba người này đều là người hắn biết, hơn nữa còn có mối quan hệ không tầm thường với hắn.
Tiểu Vận là vợ của hắn, cái này không cần nói nữa.
Mang Thương là đệ tử của hắn, bây giờ đang ở Mặc Nguyệt Tiên tông.
Còn Đông Phương Vượng là kẻ địch lớn của hắn, hai người đều thấu hiểu nhau.
Vũ trụ này vô cùng rộng lớn, vô số giới diện vô số thành thị nhân loại, nhưng bây giờ xem ra, vũ trụ này cũng quá bé nhỏ.
Khi Diệp Mặc lại tiếp tục hỏi đến Mông Kỳ và Mông Chẩm, Cốc Quỳnh Anh lại không biết.
Những người cô có thể biết đều là những người nổi tiếng của đại lục Thần Khung, Mông Kỳ còn chưa đến trình độ này, còn Mông Chẩm lại phi thăng ở Vô Tâm Hải, lại càng không có người nào biết.
Sau khi hỏi Liên Hoa tông ở chỗ nào, Diệp Mặc cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Hắn quyết định sau khi đến Tân Hải thành rồi, trị thương của mình xong, sau đó lại đến Liên Hoa tông nghe ngóng tình hình của Mục Tiểu Vận một chút.
Nhưng nếu như Tiểu Vận là thiên tài nổi tiếng của đại lục Thần Khung, thì mình cũng không cần phải lo lắng cô ấy trong này chịu oan ức gì không.
Diệp Mặc trong lòng hiểu rõ nguyên nhân mà Mục Tiểu Vận là thiên tài, thứ nhất đương nhiên là có liên quan đến mộc linh căn thuần khiết của cô, còn một nguyên nhân nữa có liên quan đến Hồng Mông tạo hóa quyết mà hắn đưa cho Mục Tiểu Vận.
Lúc trước khi hắn vừa mới lấy được Hồng Mông tạo hóa quyết, cũng không để ý lắm đến công pháp này, cho rằng Mông Tạm nói khóac, bây giờ hắn cũng đã Chứng đạo rồi, là một Tố đạo Thánh đế, lúc này hắn mới biết Mông Tạm không nói khoác chút nào.
Mỗi một câu trong công pháp Hồng Mông tạo hóa quyết, đều uyên bác tinh thâm, ẩn chứa các loại pháp tắc tu luyện, khó trách đây là công pháp không thuộc tính.
Vì công pháp này căn cứ theo lĩnh ngộ khác nhau của mỗi người, hiệu quả tu luyện cũng khác nhau.
Nếu như năng lực lĩnh ngộ của anh mạnh, thì anh tu luyện công pháp này cũng càng mạnh hơn.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, là tổ tông thôi diễn công pháp, đối với ưu khuyết của bất kỳ công pháp nào cũng có thể nhìn ra.
Đồng thời Diệp Mặc cũng vô cùng cảm kích Liên Hoa tông, mặc dù hắn còn chưa đến Liên Hoa tông, nhưng lại có thể cảm nhận sự ưu ái bảo vệ Mục Tiểu Vận của Liên Hoa tông.
Nếu không với công pháp cao cấp mà Mục Tiểu Vận mang trên người, người khác sớm đã ăn cô đến mảnh xương vụn cũng không còn.
Cô có thể trở thành thiên tài rồi, còn phi thăng trong Liên Hoa tông, chứng tỏ Liên Hoa tông chẳng những không ngấp nghé công pháp của cô, còn bảo vệ cô nữa.
…
Diệp Mặc bây giờ phóng ra mặc dù chỉ là linh khí phi hành cực phẩm, trong sự điều khiển của Diệp Mặc, cũng không thua kém gì một Tiên khí.
Chỉ trong nửa ngày, trong thần thức của Diệp Mặc lại xuất hiện một Tu chân thành thị quy mô tring đẳng.
Trong mắt Diệp Mặc, thành thị này kém xe Mặc Nguyệt chi thành của hắn, cùng lắm cũng chỉ tương đương với Phi Hải thành mà thôi.
– Tiền bối, nơi này chính là Tân Hải thành.
Chồng tôi vốn dĩ là người của Bích Viêm tông, cách đây không lâu đã ngã xuống trong đại hội tông môn Thần Khung.
Chúng tôi chuyển ra khỏi Bích Viêm tông, bây giờ định cư ở Tân Hải thành.
Cốc Quỳnh Anh kìm nén sự kinh hãi trong lòng, cẩn thận nói.
Sau khi nói chuyện với Diệp Mặc nửa ngày, cô cảm thấy Diệp Mặc làm người rất ôn hòa, không có chút cường thế nào trong đó.
Cô cũng dần dần thả lỏng, không e ngại như lúc trước nữa.
Nhưng khi Diệp Mặc điều khiển Linh khí phi hành cực phẩm, chưa đến nửa ngày đã đến Tân Hải thành, quả thực khiến cô quá chấn kinh.
Cô biết cho dù là Linh khí phi hành cực phẩm, từ trong rừng tro đến Tân Hải thành, cũng cần phải đến mấy ngày.
Diệp Mặc nghe đến chuyện người đàn ông của Cốc Quỳnh Anh đã chết, cô và em trai lập tức bị Bích Viêm tông đuổi ra ngoài, trong lòng cũng thầm than, tông môn chính là vô cùng thực tế như vậy.
Hắn bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, lập tức hỏi:
– Quỳnh Anh, cô có nghe nói đến một người con gái tên là Trì Uyển Thanh không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









