1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 413 : Ức Mặc Ngộ Tử Thành (c2061-c2065)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 413 : Ức Mặc Ngộ Tử Thành (c2061-c2065)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2061: Ức Mặc Ngộ Tử Thành

Ức Mặc Ngộ Tử Thành

T

hái Sơ Đạo Văn Quả!

Diệp Mặc mở to mắt nhìn bàn tay trống không của mình.

Vừa rồi, một quả “Đạo Quả” màu xám tro sau khi được hắn cảm ngộ đã tự động luyện hóa mất, và hắn cũng biết được loại quả này có tên gọi là “Thái Sơ Đạo Văn Quả”.

Đối với người không tu luyện Thần Văn, thì căn bản là “Thái Sơ Đạo Văn Quả” không đáng một xu.

Nhưng sau khi Diệp Mặc cảm ngộ loại “Đạo Quả” này, thì lại rõ ràng cảm giác được “Thái Sơ Thần Văn” của mình càng trở nên rõ ràng hơn.

Tuy vẫn là hai đạo “Thần Văn” trước kia, nhưng uy lực đã hoàn toàn khác rồi.

“Thái Sơ Đạo Văn Quả” quả nhiên là “Đạo Quả” dùng để tu luyện “Thái Sơ Thần Văn”.

Lúc này trong lòng Diệp Mặc cảm thấy rất cao hứng.

Gốc cây mà hắn đào lên đưa vào Thế Giới Trang Vàng tổng cộng có 56 quả “Thái Sơ Đạo Văn Quả”.

Nếu như hắn có thể luyện hóa tất cả số “Đạo Quả” này, thì hắn tin rằng “Thái Sơ Thần Văn” của hắn sẽ trở thành một đại thần thông vô cùng lợi hại.

Cảm ngộ một quả “Thái Sơ Đạo Văn Quả” cũng đã tiêu tốn thời gian một năm của hắn rồi, và Diệp Mặc cũng không sử dụng trận bàn thời gian, bởi vì hắn sợ trận bàn thời gian sẽ ảnh hưởng tới việc cảm ngộ của hắn đối với “Đạo Quả”, cho nên mới không dùng tới.

Sau đó Diệp Mặc tiếp tục không ngừng thử nghiệm thần thông của mình, đồng thời không ngừng cảm ngộ “Thái Sơ Thần Văn”.

Lúc này thần thông “Thái Sơ Thần Văn” của hắn tăng tiến nhanh chóng, và tuy rằng không có cách nào giúp hắn tấn cấp lên Dục Đạo, nhưng cả, giác cường đại về thần thông của mình khiến cho tron glòng của hắn tự tin hơn rất nhiều.

Đến khi sử dụng được năm quả “Thái Sơ Đạo Văn Quả”, thì hắn liền dừng lại.

Trước khi tu vi của hắn tăng tiến thêm nữa thì đối với việc sử dụng loại “Đạo Quả” này cũng không có quá nhiều tác dụng.

Nhiều lắm chỉ có thể giúp “Thần Văn” của hắn ngưng thực thêm một chút, hoặc là uy lực của “Thần Văn” trở nên lớn hơn mà thôi.

Nếu cứ tiếp tục sử dụng như vậy, thì chỉ là lãng phí thôi.

Khi Diệp Mặc vẫn còn ở Thần Phần Vực, thì ở một nơi thuộc Văn Cử Thiên, Ức Mặc đang không chế pháp bảo của mình nhanh chóng bay đi.

Khi trong thần thức của Ức Mặc xuất hiện cái Tiên thành đầu tiên, thì tâm tình của cô liền vô cùng kích động.

Từ khi phi thăng tới giờ, đây mới là lần đầu tiên cô thấy được một cái Tiên thành.

Cô thậm chí còn không biết rõ mình phi thăng như thế nào nữa.

Chỉ nhớ được rằng lúc ấy cô đang ở bên trong Sa Hà thuộc Tây Tích Châu, thì lại đột nhiên cảm nhận được khí tức phi thăng.

Lúc đó cô chỉ kịp lưu lại một đạo phi kiếm truyền thư, thì đã lập tức được linh vân phi thăng cuốn đi rồi.

Sau khi phi thăng thì cô lại xuất hiện ở trên một phế tích.

Cô thậm chí còn hoài nghi rằng cái phế tích đó chính là một chiến trường thượng cổ nữa.

Cũng may những năm qua Ức Mặc đã trải qua nhiều chuyện tại Tây Tích Châu, cho nên cũng không thấy có quá nhiều sợ hãi.

Cô lập tức rời khỏi mảnh phế tích đó, rồi lại liên tiếp phi hành thêm mấy ngày, đến bay giờ mới thấy được một cái Tiên thành đầu tiên.

Sau khi Ức Mặc thấy được cái Tiên thành này, thì lập tức đã cao hứng trở lại.

Từ khi cô phi thăng tới giờ, còn chưa hề nhìn thấy một tiên nhân nào.

Nếu là một Tiên thành, thì khẳng định là ở đó sẽ có tiên nhân sinh sống.

Đến lúc đó cô có thể hỏi những tiên nhân kia về một chút tình huống của Tiên Giới.

Nhưng với khoảng cách tới Tiên thành càng ngày càng gần của Ức Mặc, thì trong lòng của cô càng lúc càng hoảng sợ hơn.

Không ngờ là cái Tiên thành này lại lộ ra tử khí, hay nói đúng hơn chính là cảm giác không hề tồn tại sự sống ở đó.

Điều này khiến cho trong lòng của Ức Mặc có chút bối rối.

Ở Tiên Giới khác với Tu Chân Giới, vì ở Tu Chân Giới cô có đủ thực lực để ứng biến trước tất cả mọi chuyện.

Nhưng ở Tiên Giới, thì thực lực hiện tại của cô chính là ở tầng dưới chót rồi, bất kỳ một tiên nhân nào cũng có thể giết được cô.

Khi Ức Mặc đã đi tới bên ngoài tòa Tiên thành, thì có thể thấy rõ được bốn chữ rõ ràng: “Tân Quỳnh Tiên Thành”.

Ngoài cửa thành không có một bóng người.

Lúc này thần thức của Ức Mặc lập tức khống chế 36 viên “Lôi Hải Thần Châu” của mình, cẩn thận đi tới gần cửa của cái Tiên thành kia.

36 viên “Lôi Hải Thần Châu” đang hỗ trợ cơ chính là do Diệp Mặc đã cho cô 12 viên, cộng thêm 24 viên là do Lục Vô Hổ giúp cô luyện chế ra.

Và Ức Mặc nghĩ rằng 12 viên “Lôi Haỉ Thần Châu” mà Diệp Mặc cho cô là đồ thật duy nhất trong 36 viên “Lôi Hải Thần Châu” này.

Nhưng thực tế thì cả 36 viên “Lôi Hải Thần Châu” của cô đều là đồ giả cả, chỉ là cô không biết mà thôi.

Cấm chế ở cửa thành đã hoàn toàn mở ra, nhưng một vài vết máu khô cạn còn sót lại khiến cho trong lòng Ức Mặc cảm giác được điều gì đó không tốt lắm.

Khi Ức Mặc đi vào tòa Tiên thành này, thì đã lập tức trở nên ngây dại.

Đây đúng là một cái “Tử thành” (Thành phố chết) đúng nghĩa.

Cô không nhìn thấy bất cứ một người sống nào.

Trên đường cái trong tòa Tiên thành này đều là những vết máu loang lổ, Tiên tức lâu cùng với các hàng quán đều đổ nát xiêu vẹo.

Mặc dù không tàn tạ như chỗ cô lúc mới tới, nhưng rõ ràng là sau vô số năm nữa, nó chắc chắn sẽ trở thành một phế tích.

Từng đợt tử khí không chút sinh cơ nào xâm nhập đến khiến cho Ức Mặc phải rùng mình một cái theo bản năng.

Thần thức của cô chưa quét hết được một phần ngàn diện tích cái Tiên thành này, nhưng dĩ nhiên là dù có quét đến cũng sẽ chẳng thấy được bóng người nào cả.

Đây quả thực là một điều đáng sợ.

Tòa Tiên thành rốt cuộc là đã bị ai tàn sát? Có phải là do chiến tranh gây ra không?

Nhưng Ức Mặc rất nhanh đã biết rõ rằng tòa Tiên Thành này không phải là vì trận chiến nào đó mà thành như vậy, mà là vì một loại tình huống đột phát mà thành.

Sở dĩ cô phán đoán như vậy là vì cô đã nhìn thấy một chiếc nhẫn trữ vật ở trên đường, còn có một ít Tiên tinh rơi vãi lung tung nữa.

Những Tiên tinh này có đẳng cấp cao hơn rất nhiều so với Tiên tinh mà trước kia cô đã sử dụng, cho nên cô chằng cần phải hỏi người nào khác cũng có thể biết rằng đây tuyệt đối là Tiên tin thượng phẩm.

Tòa Tiên thành này rất quỷ dị, còn Ức Mặc đã đi qua rất nhiều địa phương quỷ dị, cho nên cũng đã có được những kinh nghiệm sống cho mình.

Lúc này cô lập tức tranh thủ thời gian nhặt những viên Tiên tinh trên đất sau đó lại nhanh chóng nhặt lên nhẫn trữ vật kia.

Tuy ở đây khiến cho Ức Mặc cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại có nhiều chiếc nhẫn trữ vật cùng với Tiên tinh rơi rớt lại như vậy, khiến cho cô thực sự không muốn cứ như vậy mà đi.

Đó đều là những tài nguyên tu luyện quý giá.

Lại sau một ngày, Ức Mặc đã góp nhặt được trên trăm nhẫn trữ vật rồi.

Lúc này cô muốn tranh thủ thời gian rời khỏi tòa Tiên thành này.

Cô tin rằng nếu mình cứ tiếp tục nhặt nhạnh, thì sẽ có thể nhặt được hơn mười ngàn chiếc nhẫn trữ vật cũng nên.

Nhưng từ khi còn nhỏ, Tống Ánh Trúc đã dạy bảo cô rằng: “Làm người là phải biết đủ, nếu không tất sẽ bị tính tham của mình làm hại”.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân khác, đó là vì nếu cô tiếp tục ngây ngốc tại thành phố này, thì sẽ tiếp tục phải chịu đựng cái cảm giác kia.

Nó khiến cô cảm thấy dường như chỉ sau một khắc thôi, cô cũng sẽ trở thành một mảnh tử khí trong cái tòa Tiên thành này.

Sau khi rời khỏi tòa Tiên thành, thì Ức Mặc lập tức lấy ra pháp bảo phi hành của mình, đẩy nhanh tốc độ để đi càng xa càng tốt.

Sau khi Ức Mặc rời khỏi Tân Quỳnh Tiên thành không bao lâu, thì cô liền cảm giác được sự sợ hãi khiến toàn thân trở nên rét run.

Một loại cảm giác đáng sợ tới cực điểm bàng bạc sát cơ từ phía sau cuốn tới.

Thời điềm này thì chân nguyên của Ức Mặc còn chưa hề chuyển hóa hết thành Tiên nguyên, cho nên tốc độ căn bản là không thể nhanh nổi.

Loại khí thế sát cơ đáng sợ này khiến cho Ức Mặc chỉ có một loại cảm giác chỉ cần cô va chạm với loại khí thế này, thì cô chắc chắn sẽ phải chết.

Dưới loại uy thế đáng sợ này, thì Ức Mặc đâu còn dám tiếp tục chạy trốn nữa, mà tranh thủ thời gian hạ xuống, đồng thời thần thức cũng quét ra ngoài.

Lúc này thần trí của cô vừa mới quét tới Tần Quỳnh Tiên thành không một bóng người, đã nhìn thấy một con côn trùng mở to cái miệng của mình ra.

Cái con côn trùng kia nhìn cực kỳ gớm ghiếc, có vô số những chiếc chân dài chằng chịt, mà đầu của nó thậm chí có tới chín cái.

Một loại chất lỏng đặc sệt dải dọc chảy ra từ miệng con côn trùng kia khiến cho Ức Mặc cảm thấy cực kỳ ghê tởm, thiếu chút nữa đã phải nôn mửa.

Con côn trùng kia chỉ há miệng cắn một cái khiến cho Tần Quỳnh Tiên thành mới vừa rồi còn chút hình dáng đã lập tức biến thành một vùng phế tích.

Đồng thời Ức Mặc cũng cảm giác được nơi đó của Tân Quỳnh Tiên thành xuất hiện một cái lõm, thậm chí ngay cả thần trí của cô cũng bị nơi đó tiêu diệt mất.

Lúc này cô lập tức hiểu được vì đâu mà nơi cô phi thăng lên trở thành ột vùng phế tích rồi.

Hóa ra chính là do con “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” này cắn nuốt mà thành.

Ức Mặc không phải là người ngốc, cô rất nhanh đã hiểu rằng mình đang gặp nguy hiểm cực độ.

Với chút tu vi hiện tại mà muốn ẩn nấp trước “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng”, thì đó là chuyện tuyệt đối không thể.

Đợi lát nữa kia con “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” kia há miệng ra cắn một cái, thì cô sẽ không còn cơ hội sinh tồn nữa.

Cô cũng không phải sợ chết, nhưng mà bị cái con “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” ghê tởm này ăn tươi nuốt sống, thì quá là kinh khủng rồi.

“Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” vừa mới cắn nuốt hết thảy mọi thứ của Tần Quỳnh Tiên thành, thì liền há miệng cắn về phía Ức Mặc.

Không gian lúc này liền sụo đổ một cách mạnh mẽ khiến Cho Ức Mặc cảm thấy tuyệt vọng.

Cô căn bản cũng không có bất cứ năng lực phản kháng nào.

Giờ khắc này, trong lòng của cô dấy lên đầy đủ các loại tâm trạng.

Mỗi ngày cô đều mong rằng sớm được phi thăng để gặp cha, nhưng bây giờ sau khi phi thăng mới được nửa năm, đã sắp bị một con côn trùng ghê tởm ăn tươi nuốt sống rồi.

Biểu hiện tuyệt vong của Ức Mặc còn chưa kịp rõ ràng, thì một đạo trường màng màu đỏ dài vạn trượng đã đánh tới.

Ức Mặc đột nhiên cảm giác được lực hút trên người cô hoàn toàn biến mất không thấy nữa.

Lúc này cô lập tức nhìn thấy một bóng dáng màu xám đi theo đạo trường mang kia tới.

“Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” nhìn thấy đạo trường mang này, thì ngay cả nửa phần cũng không ngừng lại.

Ngay cả Ức Mặc thì nó cũng không kịp cắn nuốt, mà lần nữa xoáy lên một cơ lốc, và biến mất không thấy gì nữa.

Bóng ngườ kia cũng lập tức đuổi theo nó.

Ức Mặc ngày cả nhìn cũng chưa kịp nhìn rõ ai đã cứu mình, thì đã bị loại tu vi đáng sợ này khiến cho sợ ngây người rồi.

Tu vi của con “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” lẫn bóng người kia đều kinh thiên động địa như vậy, thì cô cho dù là có gia tăng tu vi thêm ngàn vạn lần, đoán chừng cũng không băng được người ta.

Cảm nhận đước rằng cái mạng nhỏ của mình ở nơi này không có nửa phần đảm bảo, thì Ức Mặc không dám dừng lại nữa mà lập tức lấy ra pháp bảo phi hành của mình, thay đổi một phương hướng khác để chạy trốn.

Đối với cô mà nói, thì lúc này có bao nhiêu xa thì nên trốn đi bấy nhiêu xa.

Đồng thời trong lòng cô cũng cảm thấy vô cùng may mắn.

Nếu như trước đó cô nán lại thêm một chút nữa ở Tân Quỳnh Tiên thành thôi, thì cô đã bị “Cửu Đầu Phệ Hư Trùng” ăn đến không còn mảnh xương rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2062: Ngộ Băng Không

Ngộ Băng Không

D

iệp Mặc ngừng lại.

Giờ phút này ở trước mặt của hắn là một sa mạc khô cằn gập ghềnh màu xám.

Bên trên cái sa mạc này khắp nơi đều là những “Vết nứt không gian”, các loại pháp thuật thần thông cùng với các loại pháp tắc hình thành những đạo ngấn lộn xộn.

Thần thức của Diệp Mặc ở cái nơi pha tạp đủ loại khí tức pháp tắc này thì chỉ chốc lát đã bị xoắn nát.

Một vài bộ xương khô rải rác trên sa mạc.

Diệp Mặc cưỡng ép bản thân thi triển ra vài đạo thần thức đao.

Khi thần trí của hắn rơi vào phía trên những bộ xương khô kia thì lập tức đã cảm nhận được một loại khí tức viễn cổ tang thương.

Trong những khí tức đó còn kèm thêm những “Đạo vận” cường đại lưu chuyển.

Thần thức của Diệp Mặc đảo qua một chút thì đã biết được rằng những bộ xương khô kia khi còn sống đều là những nhân vật cực kỳ lợi hại.

Diệp Mặc nhìn cái sa mạc đáng sợ trước mắt này thì trong lòng liền suy đoán rằng bản thân hắn rất có thể đã đi tới bên ngoài Niết sinh cấm địa rồi.

Hiện tại đã được 110 năm kể từ khi hắn tiến vào Thần Phần Vực rồi.

Hai mươi lăm năm trước hắn đã mất đi ký hiệu thần thức của Khổng Thành Thiên.

Không biết là Khổng Thành Thiên đã xảy ra vấn đề gì đó, hay là vì chuyện nào khác.

Vì đã ở trong Thần Phần Vực này gần trăm năm, cho nên tuy Diệp Mặc không cảm ứng được Niết sinh cấn địa nhưng cũng có thể mơ hồ đoán được một chút lộ tuyến.

Hiện giờ không có sự chỉ dẫn qua ký hiệu thần thức của Khổng Thành Thiên thì Diệp Mặc vẫn có thể tìm đến sa mạc này sau hai mươi lăm năm.

Diệp Mặc cẩn thận tiến nhập vào cái sa mạc kia, đồng thời hắn đem thần thức của mình khống chế trong vòng trăm mét, sau đó bắt đầu dọc theo biên giới sa mạc mà hành tẩu.

Một ít “Vết nứt không gian” cùng các loại “Đạo vận” đánh lên người hắn khiến cho quần áo của hắn lập tức bị phá hủy.

Nhưng thân thể của hắn là tu vi Tiên thần thể cường hãn cho nên lập tức đã tạo thành một đạo nguyên khí bảo hộ nhàn nhạt lưu chuyển.

Sau khi hắn đã chậm rãi quen với những đao ngân hỗn loạn trong cái sa mạc này thì hắn đã có thể có thời gian tìm hiểu thêm về cái sa mạc này.

Khi bắt đầu di chuyển đi, thì Diệp Mặc vẫn còn đang suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể sử dụng nguyên khí bảo hộ của mình ngăn trở những đạo đao ngân đáng sợ kia.

Khi hắn đã quen với cái “Vết nứt không gian” cùng với pháp tắc đao ngân, thì hắn cũng đã hoàn toàn đám chìm trong các loại pháp tắc “Đạo vận” rồi.

Hắn từ trong đám “Đạo vận” pháp tắc lộn xộn kia mà cảm ngộ được thứ mình cần.

Pháp tắc “Đạo vận” ở nơi này vô cùng lộn xộn tạp nham, cho nên có rất ít người có thể từ trong nơi này cảm ngộ được thần thông mà mình cần, nhưng Diệp Mặc thì lại có thể.

Trong này hắn tiếp xúc được tới pháp tắc không gian, pháp tắc thời gian, tiếp xúc tới các loại pháp tắc ngũ hành.

Trong những loại pháp tắc đó thì chỉ cần là thứ có lợi cho hắn, là hắn có thể áp đặt vào trong thần thông của mình.

Thẳng đến khi hắn tìm được chút khí tức vô cùng băng lãnh ở trong đống pháp tắc pha tạp kia.

Khí tức băng lãnh kia vô cùng bình thản, cũng chỉ có một ít thôi.

Nhưng Diệp Mặc lại cảm nhận được một hơi thở vô cùng đáng sợ trong một chút ít khí tức băng lãnh đó.

Khí tức băng lãnh đó tuy chỉ có một tia, nhưng nó vẫn có thể đem pháp tắc tạp nham xung quanh xoắn nát hoàn toàn hình thành một không gian nhỏ của riêng nó.

Diệp Mặc đoán rằng theo thời gian trôi qua, chút khí tức băng lãnh kia tất nhiên sẽ hoàn toàn tiêu tán vào hư không, nhưng bây giờ thì một tia khí tức băng lãnh đó lại để cho hắn cảm nhận thấy được một sự cường đại to lớn.

Lúc này hắn ngừng lại, thậm chí còn ngồi xuống cái sa mạc này.

Thần niệm của hắn lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong một tia khí tức băng lãnh kia.

Một tháng, hai tháng, rồi vài tháng trôi qua.

Diệp Mặc lúc này vẫn giữ nguyên tư thế, không hề cử động gì.

Tay của hắn không ngừng đánh bắt những thủ thế và từng đạo “Đạo vận” pháp tắc liên tục lưu chuyển trong tay của hắn phong bế hoàn toàn mảnh không gian này.

– Phá…

Sau một năm qua đi, Diệp Mặc bỗng nhiên lại gầm nhẹ lên một tiếng rồi đưa tay đánh ra vô số thủ thế khiến không gian xung quanh bỗng nhiên ngưng đọng lại.

Đây không phảo là thần thông đơn giản khiến không gian đông cứng lại, mà là một cách đông cứng quái dị.

Nó giống như một hồ nước đột nhiên bị đóng băng, sau đó lập tức rạn nứt và nhanh chóng làn ra tứ phía.

Răng rắc.

Một tiếng vỡ vụn vang lên giống như là một dòng sông băng đang tan vỡ vậy.

Hết thảy “Đạo vận” pháp tắc trước người Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa, mà không gian xung quanh hắn lúc này trở nên vô cùng băng hàn.

– Thật là một thần thông Băng hệ lợi hại.

Diệp Mặc đứng lên lẩm bẩm một câu.

Hắn khẳng định người lưu lại cái thần thông Băng hệ này nhất định là một đại năng Băng linh căn viễn cổ.

Cái thần thông Băng hệ này cho dù chỉ còn lại một tia “Đạo vận”, thì vẫn bị “Tam sinh quyết” của hắn nắm bắt được sau đó cướp đoạt lấy, cuối cùng tạo thành một thần thông đáng sợ mới.

Thần thông mới này thoạt nhìn cũng tương tự như thần thông không gian, tuy nhiên so với thần thông không gian thì càng thêm trực quan hơn.

Hoặc có thể nói thần thông mới này kém xa thần thông không gian của một đại năng tinh thông pháp tắc không gian thi triển ra.

Nhưng nếu là đối chiến với người cũng chỉ hiểu một chút về pháp tắc không gian, thì uy lực của thần thông Băng hệ mới này tuyệt đối lớn hơn các thần thông pháp tắc không gian thông thường khác.

Loại thần thông Băng hệ này một khi thi triển, thì lập tức sẽ hình thành một vùng không gian bị đông cứng lại.

Vùng không gian đó giống như là bị đóng băng vậy, và chờ tới khi nó vỡ ra, thì tất cả mọi thứ trong đó cũng sẽ bị tan vỡ theo, thở thành bụi phấn.

– Sau này gọi nó là “Băng không” đi.

Diệp Mặc phất tay vẫy tan hàn ý xung quanh đi rồi nói.

Khó trách lại có nhiều đại năng nguyện ý tiến vào Thần Phần Vực như vậy.

Ở đây quả là thiên đường của việc vấn đạo mà.

Không biết là thời gian xưa kia ở đây đã xảy ra chuyện gì nữa.

Ngoại trừ tài nguyên tu luyện, thì thần thông “Thái Sơ Thần Văn” cùng với “Băng Không” chính là thu hoạch lớn nhất khi hắn tới Thần Phần Vực này.

Thậm chí so với việc hắn thu hoạch từ “chứng đạo” còn lớn hơn nữa.

Việc hắng “chứng đạo” chỉ là nước tới thì chảy thành sông mà thôi, sớm muộn đều sẽ đạt được.

Nhưng thần thông thì lại khác, vì nếu không có cơ duyên và hoàn cảnh đặc thù, thì căn bản là không có cách nào để lĩnh ngộ được cả.

Ở cái sa mạc quái dị màu xám này, có thể lĩnh ngộ được thần thông “Băng không” đối với Diệp Mặc mà nói chính là một chuyện vui rất lớn.

Bỗng nhiên lúc này lại có một tiếng kêu thảm mơ hồ truyền đến khiến ánh mắt của Diệp Mặc lập tức đổi hướng.

Xuất hiện trong mắt của hắn cũng là một mảnh không gian pha tạp giữa các loại pháp tắc, căn bản là không nhìn thấy rốt cuộc là thứ gì vừa phát ra tiếng kêu thảm vừa rồi.

Diệp Mặc không thể sử dụng thần thức để quan sát xung quanh.

Tu vi Tiên thần thể của hắn có thể chống đỡ được ở trong nơi có “Đạo vận” cùng với khí tức pháp tắc tạp nham này, nhưng thần thức của hắn thì chưa thể rèn luyện tới mức có thể ngăn cản được những khí tức pháp tắc tạp nham kia.

Diệp Mặc đẩy nhanh tốc độ tiến về hướng tiếng thét kia phát ra.

Nửa ngày sau, hắn liền nhìn thấy gần 20 tên Thánh Đế.

Những Thánh Đế này có người ngồi, có người đứng, còn có vài người lơ lửng giữa không trung.

Diệp Mặc đã đi lại trong mảnh sa mạc này hai năm rồi, nên khi đối mặt với loại tình huống này, thì hắn cũng không có nửa phần nghi hoặc nào cả.

Hắn biết rằng những người này hiện cũng đang giống như hắn, cảm ngộ thần thông pháp tắc ở nơi này, hoặc là đang cảm ngộ “Đạo vận” ở nơi này.

Sự khác biệt duy nhất chính là đại bộ phận người nơi này đều sử dụng pháp bảo phòng ngự cho mình, chỉ có một vài người không cần sử dụng bất kỳ loại pháp bảo phòng ngự nào mà thôi.

Trong những người không cần sử dụng pháp bảo phòng ngự thì Diệp Mặc rất nhanh đã nhận ra có vài người là Đạo Nguyên Thánh Đế.

Diệp Mặc nhìn thấy hai người quen, một là Mộc Mậu Thánh Đế, còn một người chính là Cơ Tích.

Mộc Mậu ngồi ở đó dường như là đang cảm ngộ một loại thần thông, nhưng Cơ Tích thì lại đứng ở bên một chiếc cầu rộng lớn nhíu mày trầm tư.

Lúc này cho dù là Cơ Tích thì cũng phải sử dụng Đài sen để phòng hộ bên người. “Đạo vận” khí tức ở nơi này khiến cho cô không thể nào tự mình ngăn trở được.

Thấy Diệp Mặc đến thì gần như tất cả những người có mặt ở đây đều lộ ra ánh mắt kinh dị.

Những người ở đây đều là Thánh Đế, cho dù chỉ là một Tố Đạo Thánh Đế tới thì bọn họ cũng không hề kinh ngạc.

Nhưng bọn họ kinh dị vì người vừa tới lại là một Tiên Đế, hơn nữa trên người còn không hề sử dụng bất kỳ một pháp bảo phòng ngự nào.

Cho dù là một vài tên Đạo Nguyên Thánh Đế nhìn về phía Diệp Mặc cũng đều phải lộ ra một ánh mắt có chút khiếp sợ.

Bởi vì tất cả bọn họ đều không thể nhìn ra tu vi thật sự của Diệp Mặc, nhưng không có một ai cho rằng Diệp Mặc là một Tiên Đế cả.

Tiên Đế tuyệt đối không thể nào tiến tới được sa mạc trước Niết Sinh, chứ đừng nói là đi tới cầu Niết Sinh này.

Cơ Tích biết rõ tu vi luyện thể của Diệp Mặc chính là Tiên thần thể cho nên vẫn tốt hơn một chút.

Còn những Thánh Đế khác thì lại không được biết rõ như Cơ Tích.

Một lão già đầu trọc bóng loáng bỗng nhiên đi đến trước mặt Diệp Mặc đánh giá một hồi, sau đó mới híp mắt cười ha hả:

– Vị tiên hữu này thật sự rất bản lãnh.

Tu vi luyện thể của cậu nếu như chưa đạt tới Thánh thể thì hẳn cũng không còn cách xa nữa đúng không? Tôi là Công An Dương, xin hỏi tiên hữu danh tính là gì?

Lúc nói chuyện thì mấy cái nếp nhăn trên trán của Công An Dương càng hằn xâu hơn, thậm chí còn có chút vẻ sầu khổ.

Nhưng khí tức lưu chuyển trên người y thì lại khiến cho Diệp Mặc biết rõ tu vi của y ít nhất là Đạo Nguyên Thánh Đế rồi, hơn nữa còn là một Đạo Nguyên Thánh Đế cực kỳ cường đại nữa.

Diệp Mặc bình thản ôm quyền đáp:

– Xin chào Công An Dương đạo hữu, tôi là Diệp Mặc.

Xin hỏi Công An Dương đạo hữu, nơi đây là nơi nào?

Khi Công An Dương nói chuyện thì không một ai dám ngắt lời.

Hơn nữa dường như địa vị của Công An Dương ở đây cao nhất, thậm chí so với những Đạo Nguyên Thánh Đế khác còn cao hơn một chút.

Cho nên Diệp Mặc chủ yếu là muốn hỏi một chút xem có phải là hắn đã đến Niết sinh cấm địa hay không? Nếu như đã đến Niết sinh cấm địa, thì hắn còn muốn hỏi Công An Dương xem nơi này có đường đi ra ngoài hay không?

Diệp Mặc không yên lòng với Mặc Nguyệt Tiên Tông tại Cung Hoa Thiên, đối với trận pháp giữa Tiên Giới và Thần Phần Vực cũng có chút bận tâm.

Công An Dương nhìn không ra tu vi của hắn, cho nên hắn dứt khoát tự nâng cao mình lên một chút.

Ở nơi này, thì người có tu vi càng cao càng có được nhiều sự tôn kinh.

Tu vi thấp kém, thì cho dù là anh có ra vẻ đáng thương, cũng không có người nào nguyện ý nhường nhịn anh đâu.

– Ồ, Diệp tiên hữu, nơi này chính là cầu Niết Sinh nằm bên ngoài Niết sinh cấm địa rồi, chẳng lẽ cậu không phải là do cảm ngộ được Niết sinh cấm địa mà tới đây sao?

Công An Dương nghi hoặc.

Diệp Mặc ngượng ngùng trả lời:

– Tôi tu luyện một loại thần thông gọi là “chém đạo”, cho nên vô hình chung đã đem tất cả cảm ứng về Niết sinh cấm địa chém hết rồi, đỡ phải mỗi thời mỗi khắc đều nhớ tới Niết sinh cấm địa.

Không ngờ là sau khi tu luyện thần thông có chút tiểu thành, thì tùy tiện đi một chút đã tới nơi này rồi.

Thật đúng là thiên ý mà.

Diệp Mặc chứng đạo thần thông chính là thông qua “chém đạo” mà đạt được, cho nên hắn nói cũng chính là sự thật.

Cho dù đối phương là một Đạo Nguyên Thánh Đế, thì cũng không thể hoài nghi gì hắn cả.

Công An Dương quả nhiên không hề hoài nghi gì.

Lúc này y liền giơ ngón cái lên với Diệp Mặc:

– Tuệ căn của Diệp tiên hữu thật cường đại, Công An Dương tôi không thể nào có được đại trí tuệ cùng nghị lực lớn như Diệp tiên hữu được.

Bản thân tôi tại Thần Phần Vực này gặp được hai đạo “Đạo văn” cũng đã nhớ mãi không quên rồi.

Cứ hơn một trăn năm lại trở về lĩnh ngộ một lần, nhưng đáng tiếc là cả vạn năm trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ có thể lĩnh ngộ thành công cả.

Trăm năm trước, tôi lại đi một lần nữa, nhưng khi đó hai đạo “Đạo văn” kia đã bị người khác lĩnh ngộ rồi.

Tới tận khi đó thì tôi mới quyết định đi tới Niết sinh cấm địa.

Ài.. ii… So với Diệp tiên hữu thì tôi quả là kém xa rồi.

Diệp Mặc lập tức hiểu rằng hai đạo “Đạo văn” mà Công An Dương nói tới chính là “Thái Sơ Thần Văn” rồi.

– Bất quá bây giờ cũng tốt, nhờ vậy mà tôi mới quyết tâm đi tới cầu Niết Sinh này.

Công An Dương nói xong thì lại tự an ủi mình một câu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2063: Cầu Niết Sinh

Cầu Niết Sinh

H

óa ra nơi này chính là cầu Niết Sinh.

Diệp Mặc cố ý lộ vẻ kinh dị nói, sau đó có chút tiếc nuối nói:

– Mặc dù tôi biết Niết sinh cấm địa có cầu Niết Sinh, nhưng trước giờ tôi chưa từng đến nơi này, cũng chỉ nghe tên cầu Niết Sinh.

Công Dương tiên hữu, có thể nói cho tôi biết về cầu Niết Sinh này một chút, còn cả làm sao có thể vào Niết sinh cấm địa không?

Cơ Tích nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, cô nghĩ đến chuyện Diệp Mặc lúc trước nói không biết cầu Niết Sinh ở đâu, bây giờ xem ra hắn dường như cũng không nói khoác.

Hắn sau đó sao lại tìm được đến đây? Mặc dù chậm hơn bọn họ rất lâu, nhưng trong Thần Phần Vực không có phương vị cũ thể, muốn đến được nơi này, thì cũng cực kỳ khó khăn – Xem ra Diệp tiên hữu đúng là không hiểu về nơi này thật.

Công Dương An cười ha hả nói:

– Muốn vào Niết sinh cấm địa cần phải qua cầu Niết Sinh, cây cầu trước mặt này chính là cầu Niết Sinh, dưới cầu Niết Sinh, chính là sông Niết Sinh.

Diệp Mặc lại nhìn cầu Niết Sinh trước mặt, khi hắn nhìn thấy cầu Niết Sinh, đây là cây cầu rất rộng, bây giờ nghe thấy Công Dương An nói phải qua cây cầu này, mới có thể đến được Niết sinh cấm địa, lại đột nhiên phát hiện cây cầu này rất nhỏ hẹp.

Đây chẳng lẽ là ảnh hưởng của tâm lý sao? Diệp Mặc cẩn thận dùng thần thức quan sát cây cầu trước mặt.

Cây cầu bây giờ trở nên nhỏ hẹp này trên khoảng sương mù mênh mông, không có lan can bảo vệ, thậm chí không có biên giới.

Cây cầu không có biên giới này ngẫu nhiên thoạt nhìn thì rất rộng, nhưng vì bên cầu này nằm trong trạng thái trống rỗng, cho dù thần thức cũng không thể nào tìm thấy được thứ gì trong khoảng không trống rỗng kia.

– Cầu Niết Sinh có lúc thoạt nhìn vô biên vô hạn, có lúc thoạt nhìn lại là một hành lang chật hẹp.

Trên cầu Niết Sinh âm khí bức người, một khi lên cầu rồi, hồn phách lập tức cũng sẽ bị dẫn dắt.

Người có tâm trí cũng phải cực kỳ kiên định, thì sẽ không có chỗ nào tự chủ được, nếu như thần hồn không thể nào trở về vị trí cũ trên cầu Niết Sinh, cho dù thần thông có lớn đi nữa, cũng chỉ có thể giống như con ruồi không đầu bay loạn trên cầu, cuối cùng bị rơi xuống sông Niết Sinh.

Công Dương An thở dài nói.

– Rơi xuống sông Niết Sinh thì sao?

Diệp Mặc lập tức hỏi.

– Thần hồn câu diệt mà thôi.

Một Đạo Nguyên Thánh Đế đứng bên cạnh lạnh nhạt trả lời.

Diệp Mặc trong lòng hiểu ra, chẳng trách nhiều người không qua cầu, là sợ không qua được.

– Muốn qua cầu Niết Sinh, nhất định phải cảm ngộ âm khí trên cầu Niết Sinh trước cầu Niết Sinh, cố hết sức dung nhập thần hồn của mình vào trong âm khí trên cầu này, để tránh khi qua cầu không có chút sức chống cự nào.

Công Dương An lại bổ sung thêm một câu.

Diệp Mặc nhìn hai mươi vị Thánh Đế với các loại tư thế đứng xung quanh, trong lòng cuối cùng cũng hiểu được.

Xem ra bọ họ cũng không phải đang cảm ngộ thần thông trong này, mà là đang cảm ngộ âm khí trên cầu Niết Sinh, tìm cách náu thân trong âm khí này.

Tư Không Xán hơn trăm năm trước dẫn hắn vào không biết có đi qua cầu Niết Sinh hay không, Diệp Mặc lại lần nữa hỏi:

– Công Dương tiên hữu, cầu Niết Sinh này từ trước đến giờ có người nào đi qua chưa?

Công Dương An trầm mặc một lúc rồi nói:

– Tôi cũng không biết, nhưng tôi cũng chưa từng gặp người nào từ Niết sinh cấm địa ra ngoài, cầu Niết Sinh vô biên vô hạn, nếu như vừa mới lên cầu Niết Sinh liền rơi xuống sông Niết Sinh, bên này còn có thể nhìn thấy, một khi tiến vào cầu Niết Sinh rồi, bất luận là mắt nhìn hay thần thức đều không thể nào quan sát được.

– Có phải chỉ có đến Niết sinh cấm địa rồi, mới có khả năng ra ngoài phải không?

Diệp Mặc trong lòng cũng không lo lắng, thần thức của hắn vừa mới lên cầu Niết Sinh liền cảm nhận được khí tức cực âm lãnh, hắn cũng không biết cầu Niết Sinh này mình có thể qua nổi hay không.

Công Dương An lần này lại khẳng định nói:

– Đúng vậy, chỉ cần qua cầu Niết Sinh, tiến vào Niết sinh cấm địa, mới có thể tìm thấy cơ duyên Hỗn Nguyên, đồng thời cũng có thể tìm thấy lối ra.

Tôi ở trong Thần Phần Vực bao nhiêu năm rồi, cũng không có cơ hội, lúc này mới muốn đến Niết sinh cấm địa một lần.

Diệp Mặc nhìn xung quanh một chút, đoán chừng những người trong này phần lớn cũng nghĩ tương tự với Công Dương An.

Chỉ có điều không biết Cơ Tích đó tại sao cũng đến đây.

Diệp Mặc biết Cơ Tích vào Thần Phần Vực cũng chưa được bao lâu, thời gian vào cũng gần giống với hắn, trong thời gian ngắn ngủi như vậy, hơn nữa đến Hóa Đạo cũng chưa đến, đã vội vã ra ngoài làm gì?

Hắn và Công Dương An sau khi nói chuyện được vài câu, cũng không trì hoãn thời gian cảm ngộ cầu Niết Sinh của Công Dương An nữa, hắn dứt khoát tự mình cũng tìm một vị trí bắt đầu cảm ngộ cầu Niết Sinh.

Thần thức của Diệp Mặc cũng không giống lắm với những người khác, Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn sau khi Chứng đạo cũng đã mở ra một giai đoạn mới, sau khi hắn lịch lãm trong Thần Phần Vực trăm năm, bây giờ cũng đã chính thức tiến vào chuyển thứ năm rồi.

Chuyển thứ năm của Thần Niệm Cửu Chuyển hình thành, chỉ cần hắn muốn, công pháp thần thức của hắn có thể hình thành một giới diện nho nhỏ, trong giới diện nho nhỏ này, chính là thế giới thần thức của hắn, bất kỳ thứ nào tiến vào trong giới diện này, đều sẽ bị thần thức giới của hắn mạt sát.

Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận quét lên trên cầu, chỉ trong tích tắc, thần thức của hắn liền bị những âm khí kia hoàn toàn xâm nhập.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của những Thánh Đế còn lại xung quanh, Diệp Mặc biết rõ e rằng bọn họ cũng là vì sợ thần thức bị cầu Niết Sinh ăn mòn một phần, lúc này sắc mặt mới khó coi.

Diệp Mặc nuốt một viên Song Thần Đan, lại lần nữa dùng thần thức hình thành một thần thức giới cực nhỏ trên cầu Niết Sinh, lần này thần thức của hắn cũng không bị âm khí ăn mòn, mà lại bao lấy một đám âm khí.

Một tiếng hô hoán từ phía xa vang lên trong sâu thẳm đáy lòng Diệp Mặc, tiếng hô hoán đó dường như từ dưới địa ngục truyền đến, khiến tâm thần của Diệp Mặc vô cùng hồi hộp, thậm chí còn có chút sợ hãi.

Hình như tiếng hô hoán kia đang cảnh cáo hắn, nếu như hắn không quỳ xuống, không dựa theo ý của tiếng hô hoán kia mà làm, thì hắn cuối cùng sẽ hoàn toàn bị giết chết.

Còn tiếng hô hoán đó không ngờ lạo bảo hắn bước lên cầu Niết Sinh, sau đó nhảy xuống sông Niết Sinh, như vậy hắn có thể đạt được vĩnh sinh, sẽ không bị thế gian rườm rà quấy nhiễu.

Cho dù tâm trí của Diệp Mặc kiên định, không bị bất kỳ tâm ma nào quấy nhiễu, cũng không chịu nỗi sự cảnh cáo và áp chế tinh thần nghiêm trọng đáng sợ như này.

Trán của hắn có một lớp mồ hôi toát ra, một lát sau hắn cũng đã phóng ra vài đường thần thức đao, tâm thần vang lên tiếng quát chói tai:

– Chém!

Mấy đường thần thức đao ầm ầm chém ra, những âm khí trong thần thức giới vực của hắn trong nháy mắt bị thần thức đao xoắn giết sạch, biến mất.

Diệp Mặc thở dài, định thần lại.

Hắn thu lại thần thức, sắc mặt cũng hơi trắng bệch.

Vừa nãy nếu không phải trong thần thức giới của hắn, thì thần thức đao của hắn muốn chém giết những âm khí kia, quả thực có chút gian nan.

– Cầu Niết Sinh có thể dùng thần thức quan sát, cũng có thể dùng thần thức cảm ứng.

Nhưng trước khi chưa thích ứng, thần thức một khi tiếp xúc với nơi sâu hơn, sẽ bị âm khí trên cầu Niết Sinh dẫn đi, đồng thời thần hồn không bị khống chế, sẽ chủ động xông lên cầu Niết Sinh, trước khi anh đến đây, thì có một Dục Đạo Thánh Đế len cầu Niết Sinh, cuối cùng hét lớn nhảy xuống sông Niết Sinh.

Giọng nói của Cơ Tích bỗng nhiên vang lên bên tai Diệp Mặc.

Diệp Mặc giật mình, lúc này mới phát hiện Cơ Tích không ngờ đã đứng bên cạnh hắn.

Hắn trong lòng thầm cảnh giác, vừa nãy sau khi thần thức của hắn tiến vào cầu Niết Sinh, cũng không phát hiện ra bên mình có người bước đến.

Nếu như Cơ Tích đột nhiên đánh lén, thì hắn cũng bị thua thiệt rồi.

– Anh không cần dùng vẻ mặt này nhìn tôi, ngoài cầu Niết Sinh, không ai dám đánh lén cả.

Nếu không sẽ khiến công phẫn, bị chém giết.

Cơ Tích dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, chủ động giải thích.

Diệp Mặc mỉa mai truyền âm nói:

– Cơ Tích Thánh Nữ, chúng ta hình như cũng không có quan hệ thân thiết lắm? Chẳng lẽ cô đến là muốn đưa hồ lô cho tôi sao? Nếu là như vậy, thì tôi cám ơn.

Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là, Cơ Tích không ngờ lại không tức giận, mà lại bình tĩnh nói:

– Tôi biết trên người anh có rất nhiều bí mật, vừa nãy thậm chí đã chém một đám âm khí…

Diệp Mặc giật mình, hắn chém giết âm khí là dùng thần thức đao bên trong thần thức giới vực, Cơ Tích làm sao biết được? Nếu như Cơ Tích biết, còn có người nào biết được hay không? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không ngờ theo bản năng nhìn xung quanh một lượt.

Cơ Tích lạnh nhạt nói:

– Anh không cần lo lắng, tôi đứng đầu cầu Niết Sinh cảm ngộ, là vì tôi còn có một pháp bảo cảm ngộ âm khí cầu Niết Sinh, hơn nữa tôi vốn dĩ thuộc thể cực âm, cho nên phạm vi cảm ngộ của tôi trên cầu Niết Sinh cũng sâu hơn người bình thường một chút, nhưng tôi cũng không có sức qua cầu Niết Sinh.

Nói đến đây, Cơ Tích chằm chằm nhìn Diệp Mặc truyền âm nói: – Cô muốn tôi mang cô qua cầu Niết Sinh?

Diệp Mặc lạnh lùng nói, qua cầu Niết Sinh căn bản chính là chuyện thập tử nhất sinh, bản thân mình cho dù có muốn cái hô lô đó đi nữa, cũng sẽ không mang Cơ Tích lên cầu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2064: Qua Cầu

Qua Cầu

N

iết sinh cấm địa hung hiểm như này, một mình hắn cũng nguy hiểm, muốn dẫn theo một người đi nữa, lại càng nguy hiểm hơn gấp đôi.

Tiên Thiên Linh Bảo là tốt, Tiên Thiên Linh bảo tốt hơn cũng không quan trọng bằng cái mạng nhỏ này.

Cơ Tích không kiêu không hèn nói.

Diệp Mặc hiểu ra, Cơ Tích là muốn trốn vào trong Đài sen của cô, sau đó mình mang Đài sen đó đi, cũng đồng nghĩa là mang cô đi.

Đây đúng là một chủ ý không tồi, đến lúc đó mình cũng trốn trong Thế Giới Trang Vàng, điều khiển Thế Giới Trang Vàng đi qua cầu Niết Sinh.

– Cô có thể tự mình đi trước, nếu như có nguy hiểm gì, cô lại chui vào trong Đài sen của cô là được rồi.

Ngữ khí của Diệp Mặc hòa hoãn thêm chút, dù sao mang một pháp bảo Đài sen qua cầu, so với mang một người qua cũng đơn giản hơn nhiều.

Cơ Tích thản nhiên nói:

– Nếu như trên cầu Niết Sinh có thể tiến vào trong thế giới không gian khác, thì cầu Niết Sinh cũng không tên là cầu Niết Sinh nữa.

Trên cầu Niết Sinh, không thể nào chui vào bất cứ thế giới nào khác.

Lên cầu Niết Sinh rồi, chỉ có hai kết quả là chân đạp trên mặt cầu mà qua cầu, hoặc là rơi xuống sông Niết Sinh.

Huống chi, cho dù trên cầu Niết Sinh có thể tiến vào một thế giới khác, cũng không có ai có thể vào được, vì trên cầu Niết Sinh không thể nào dùng thần thức.

– Tôi cũng không quen cô, cô tin tưởng tôi như vậy làm gì? Chẳng lẽ cô đúng là có ý với tôi sao? Còn nữa, cô không sợ tôi luyện hóa Đài sen chín cánh của cô làm của riêng mình sao? Hơn nữa, cô đến Niết sinh cấm địa mới bao lâu, đã muốn ra ngoài rồi sao?

Diệp Mặc có chút nghi ngờ khi Cơ Tích bảo mình dẫn cô tay qua cầu, hắn cũng sẽ không tin Cơ Tích sẽ giao tính mạng của cô ta vào tay mình.

Cơ Tích cũng không chút phẫn nộ vì câu nói của Diệp Mặc, vẫn bình thản truyền âm nói:

– Anh không cần hiểu lầm, tôi sẽ không có bất cứ ý gì với người nào.

Đài sen chín cánh chỉ cần có tôi ở trong, bất cứ người nào cũng không thể luyện hóa nó được, một khi luyện hóa Đài sen chín cánh của tôi, tôi có thể khiến Đài sen chín cánh tự nổ, hồ lô của anh cũng đừng mong lấy được.

Còn tại sao tôi lại muốn gấp gáp ra ngoài, đó là chuyện của tôi.

Tôi tin anh, là vì thần thức của anh có thể hình thành kết giới.

Còn nữa chính là vì anh tinh thông trận pháp, trong này căn bản cũng không có ai sánh được với anh.

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi:

– Qua cầu Niết Sinh chẳng lẽ còn cần tinh thông trận pháp nữa sao? Tôi sao lại chưa bao giờ nghe nói đến nhỉ? Còn nữa cô nói thần thức của tôi có thể hình thành kết giới, có liên quan gì đến cầu Niết Sinh chứ? Cô vừa nãy chẳng phải nói trên cầu Niết Sinh không thể nào sử dụng thần thức sao?

Cơ Tích nhìn cầu Niết Sinh chậm rãi nói:

– Qua cầu Niết Sinh cũng không phải đi thẳng là có thể, nghe nói người tinh thông trận pháp, có thể tìm được con đường chính xác nhất.

Nếu như anh mang theo Đài sen chín cánh của tôi, tôi có thể ngồi trong Đài sen chín cánh giúp anh quan sát con đường đi chính xác nhất.

Còn chuyện tôi dùng thần thức như nào nói chuyện với anh, thì đó là chuyện của tôi.

– Nói cách khác, đây là chúng ta cùng hợp tác, mặc dù trên cầu Niết Sinh, thần thức không thể nào phóng ra ngoài được, nhưng chỉ cần thần thức hình thành kết giới, thì có thể bảo đảm được thần hồn của mình.

Dù sao thần thức cũng không thể phóng ra ngoài được, tỉ lệ sống sót trên cầu Niết Sinh cũng lớn hơn người khác nhiều.

Diệp Mặc trở nên trầm mặc, bây giờ không phải là chuyện hắn có muốn mang theo Cơ Tích qua cầu nữa hay không, mà là hắn cần phải hợp tác với Cơ Tích, nếu như không hợp tác, vậy thì cần hỏi rõ đường đi từ miệng của Cơ Tích.

– Cơ Thánh Nữ, muốn hợp tách thì tôi cũng đồng ý, chúng ta cần phải cùng thẳng thắn thành khẩn.

Thứ nhất cô nói qua cầu Niết Sinh có tuyến đường cố định là thế nào? Cho tôi ngọc giản giới thiệu đi.

Thứ hai tại sao cô lại vội vã qua cầu, phải nói thật cho tôi biết.

Diệp Mặc sau khi cân nhắc, khách khí nói.

Cơ Tích đến từ Thần nữ Thánh môn, là một tông môn vô cùng lớn, Diệp Mặc cũng biết Thần nữ Thánh môn rất cừ.

Điều đó chứng tỏ Cơ Tích rất có khả năng biết Niết sinh cấm địa có thứ gì tốt, sau khi hắn hỏi ra, nếu như hắn cũng có hứng, thì hắn cũng muốn kiếm bát canh.

Cơ Tích vẫn bình thản nói:

– Làm sao để qua cầu Niết Sinh, là truyền thừa của Thánh môn tôi, tôi không thể nào nói cho anh biết được.

Trên thực tế, cũng không biết đồ truyền thừa lại là thật hay giả.

Còn tại sao tôi cần phải qua cầu Niết Sinh, tiến vào Niết sinh cấm địa, tôi lại có thể báo cho anh biết.

Vì Thần nữ Thánh môn vô số năm nay, trừ phi Thánh nữ chết đi, trước giờ chưa bao giờ có chuyện đem Thánh nữ vứt bỏ trên đường.

– Ồ, tôi biết rồi, cô bị Thần nữ Thánh môn bỏ rơi rồi, cho nên trong lòng cô khó chịu, muốn quay về hỏi rõ.

Diệp Mặc bừng tỉnh nói.

Cơ Tích lắc đầu:

– Tôi không khó chịu, tôi sợ Thần nữa Thánh môn chúng tôi xảy ra chuyện gì rồi, cho nên tôi cần phải quay về xem sao.

Chỉ cần tôi còn hơi thở nào, thì tuyệt đối không cho phép Thần nữ Thánh môn xảy ra bất cứ chuyện gì.

Diệp Mặc mỉa mai một câu nói:

– Nếu như một Đạo Nguyên Thánh Đế, hủy diệt Thần nữ Thánh môn của cô, cô quay về có thể cắn người ta ư.

Tiết chế của Cơ Tích hình như cũng cực kỳ thâm trầm, đến bây giờ cô cũng không vì những lời của Diệp Mặc mà tức giận, chỉ là vẫn nhìn cầu Niết Sinh trầm tĩnh nói:

– Đạo Nguyên Thánh Đế không tiêu diệt nổi Thần nữ Thánh môn.

Đúng là tự tin thật, Diệp Mặc không muốn nói nhảm nữa mà nói thẳng:

– Đưa hồ lô cho tôi, cô vào trong Đài sen chín cánh đi, yêu cầu của cô tôi đồng ý.

– Anh muốn qua cầu Niết Sinh ngay bây giờ?

Cho dù Cơ Tích vẫn vô cùng bình tĩnh, ung dung, cũng bị lời nói của Diệp Mặc làm hoảng sợ.

Những người bình thường cho dù nắm chắc qua được cầu Niết Sinh, ít nhất cũng cần phải có mấy chục đến trăm năm bên cầu cảm ngộ mới dám qua.

Diệp Mặc đến đây trước sau chưa đến nửa ngày, liền muốn qua cầu, điều này quá bất hợp lý?

– Đương nhiên, nếu như cô không đồng ý, thì tôi cũng không đợi cô, tôi sẽ tự mình qua cầu.

Diệp Mặc nói thẳng, nhưng cũng không giải thích tại sao muốn qua cầu.

Khát vọng hắn muốn qua cầu còn mãnh liệt hơn của Cơ Tích nhiều, từ trong này không ra ngoài được, đối với hắn mà nói lại là dày vò nhất.

Diệp Mặc cũng biết, tu luyện trong Thần Phần Vực so với hắn ra ngoài cũng tốt hơn nhiều, nhưng hắn không yên tâm với Mặc Nguyệt Tiên Tông lắm.

Ngoài Mặc Nguyệt Tiên Tông, còn cả chuyện Đại Lục Lạc Nguyệt không thể phi thăng, Khai Nỉ còn chưa giải quyết xong sao? Người khiến Diệp Mặc lo lắng nhất chính là Chân Thánh Đế, Chân Thánh Đế có phải niết bàn hồi sinh rồi không.

Lúc này hắn sớm đã không còn sợ Chân Thánh Đế nữa, nhưng hắn lo lắng cho Ức Mặc.

Từ Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc cũng biết Ức Mặc lấy được Lục Tiên Tháp của Chân Thánh Đế.

Bất luận Ức Mặc có phải đã phi thăng rồi hau không, nếu như Chân Thánh Đế là tu vi Dục đạo, vậy thì sau khi lão hồi sinh rất có khả năng cảm ứng được Lục Tiên Tháp của lão.

Một khi Chân Thánh Đế cảm ứng được Lục Tiên Tháp, đối với Ức Mặc mà nói đúng là một đại nạn.

Diệp Mặc không tin Ức Mặc có thể luyện hóa hoàn toàn Lúc Tiên Tháp, khiến Chân Thánh Đế không thể cảm ứng được.

Nhiều chuyện như vậy dồn vào, hắn làm gì còn tâm trạng ở lại trong này tu luyện nữa? Lúc trước nếu như không phải tên Dục Đạo Thánh Đế đó ép buộc, hắn thậm chí cũng sẽ không tiến vào trong Thần Phần Vực.

Diệp Mặc nói xong, nhìn Cơ Tích nhíu mày không trả lời, cũng lười chẳng thèm đợi cô nữa.

Một cái hồ lô không có thì thôi, hắn cũng không để ý lắm.

Thấy Diệp Mặc không ngờ lại hướng về cầu Niết Sinh mà đi, Cơ Tích vội vàng nói:

– Đợi đã, tôi đồng ý.

Nhưng hồ lô bây giờ không thể đưa cho anh được, cần phải đợi qua cầu tôi mới đưa cho anh.

– Được.

Diệp Mặc trả lời dứt khoát.

Cơ Tích thấy Diệp Mặc đồng ý, trực tiếp chui vào trong Đài sen chín cánh của mình, một lát sau, Đài sen đó cũng đã hóa thành một bông hoa sen to bằng lòng bàn tay rơi vào trong tay Diệp Mặc.

– Diệp tiên hữu, anh vừa mới đến đây liền muốn qua cầu Niết Sinh ngay sao?

Công Dương An đầu trọc khiếp sợ nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc bất đắc dĩ gật đầu nói:

– Đúng, Công Dương tiên hữu, tôi có chuyện gấp phải nhanh rời khỏi nơi này, nếu như không qua Niết sinh cấm địa, có lẽ tôi cũng không thể nào ra ngoài được nữa.

Sống chết có số, tự tôi biết chuyện của mình, nếu như bây giờ không qua, thì một trăm năm sau, có lẽ tôi cũng không qua được.

– Được, Diệp tiên hữu, người bạn này như anh Công Dương tôi phải kết giao, làm việc dứt khoát.

Nhưng tôi làm việc cũng không dứt khoát được như anh, cứ do do dự dự.

Công Dương An giơ ngón tay cái lên nói với Diệp Mặc.

Nói xong hình như lại nhớ ra cái gì đó, bổ sung thêm:

– Diệp tiên hữu, anh có chuyện gì chưa làm xong, nếu như anh rơi xuống cầu Niết Sinh này rồi, sau này nếu tôi có thể qua cầu được, thì tôi chắc chắn sẽ giúp anh một tay.

Diệp Mặc giật mình, vốn dĩ hắn muốn nói cho Công Dương An biết mình đến từ Tiên Giới, nếu như hắn xảy ra chuyện gì, mời Công Dương An giúp đỡ một chút, không cho phép người của Thần Phần Vực tiến vào Tiên Giới.

Nhưng hắn nghĩ lại liền từ bỏ suy nghĩ này, không nói giao tình của hắn và Công Dương An hời hợt, cho dù hai người quan hệ rất tốt, Công Dương An cũng sẽ không vì hắn mà đi đắc tội với đại năng của cả Thần Phần Vực.

Nói không chừng lời nói của mình, sẽ khiến gã động lòng với Tiên Giới.

– Tôi cũng là không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là Trường Phí Thánh Đạo có một Chúc Long Thần Các.

Chúc Long Thần Các này muốn giết chết tôi, lần này sau khi tôi ra ngoài cần phải tiêu diệt Chúc Long Thần Các.

Nếu như tôi không thể ra ngoài, Công Dương tiên hữu có thể giúp tôi trút được cục tức này, tôi nhất định vô cùng cảm kích.

Diệp Mặc nghĩ đến chuyện Chúc Long Thần Các phái người vây sát hắn, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Công Dương An cười ha hả nói:

– Đây chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần Công Dương An tôi có thể ra ngoài, thì sẽ cố hết sức.

Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Vậy cảm ơn Công Dương tiên hữu, Diệp mỗ đi trước đây.

Nói xong Diệp Mặc cầm lấy Đài sen chín cánh, mau chóng bước lên cầu Niết Sinh, trong nháy mắt thân hình đã ẩn vào trong màn sương màu trắng xung quanh cầu Niết Sinh.

– Tên Diệp tiên hữu này đúng là con người dứt khoát.

Công Dương An bật ngón tay cái lên tán thưởng, đối với lời nói và hành động vô cùng dứt khoát của Diệp Mặc, gã vô cùng thích.

Nếu như không phải gã cũng đã mơ hồ cảm nhận được một số quy tắc trên cầu Niết Sinh, nói không chừng gã cũng như Diệp Mặc trực tiếp lên cầu rồi.

Diệp Mặc vừa lên cầu Niết Sinh, bị âm khí vô tận thổi đến, liền cảm nhận được nguyên thần của mình hình như không chịu khống chế, lung la lung lay bên ngoài thân thể, dường như lúc nào cũng có thể thoát ly, còn hắn không ngờ lại không có cách nào.

Diệp Mặc ngay lập tức liền nhớ đến Cơ Tích nói chỉ đường, nhưng sau đó hắn liền phát hiện thần thức của mình không thể thi triển ra ngoài là chuyện nhỏ.

Cơ Tích nói có thể liên lạc với hắn, hắn cũng không cảm thấy sự liên lạc của Cơ Tích.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2065: Gần Trong Gang Tấc

Gần Trong Gang Tấc

C

ơ Tích trong lòng cũng lo lắng, cô phát hiện cách mình thông qua truyền thừa Thần nữ Thánh môn, thần thức vẫn không thể liên lạc với Diệp Mặc bên ngoài đước.

Diệp Mặc biết rõ, hắn không thể nào trông cậy vào việc Cơ Tích chỉ đường nữa rồi, hắn dừng lại, dùng công pháp luyện thể của mình, bên ngoài thân thể cố gắng tạo thành một hộ tráo luyện thể.

Âm khí tập kích xung quanh bị hộ tráo luyện thể này chặn lại, lập tức liền thoát ra được một chút.

Diệp Mặc không chút do dự, phóng ra vài đường thần thức đao, đồng thời trong hộ tráo hình thành thần thức giới áp sát người.

Trong nháy mắt thần thức giới hình thành, Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, may mà Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn vẫn còn tác dụng.

Sau khi thần thức giới hình thành, nguyên thần của Diệp Mặc không hề trôi nổi, ánh mắt của hắn cũng có thể mơ hồ nhìn thấy mặt cầu loáng thoáng.

Nguyên thần giữ được rồi, Diệp Mặc mau chóng tăng tốc, nhưng sau đó Diệp Mặc càng đi sâu vào trong cầu Niết Sinh, hắn liền cảm thấy hộ tráo luyện thể của mình càng tốn sức hơn, đồng thời thần thức giới càng thu nhỏ lại, sau đó, nguyên thần của hắn lại càng trở nên phù phiếm hơn.

Diệp Mặc thở dốc, lại dừng lại.

Giọng nói của Cơ Tích lại đúng lúc này truyền đến:

– Giẫm lên âm tuyến, đi dọc theo vách tường…

Chỉ có điều sau khi nói ra tám chữ này, xung quanh lại im bặt, rỏ ràng cho dù chỉ nói ra mấy chữ này, cũng rất tốn sức rồi.

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn cầu Niết Sinh mơ hồ trước mặt, quả thực cũng không hiểu cái gì là âm tuyến, nơi này làm gì có vách tường?

Một tiếng răng rắc rất nhỏ truyền đến, Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn biết hộ tráo luyện thể của mình đã rạn nứt, thần thức giới không còn hộ tráo luyện thể nữa, trong nháy mắt cũng tan rã.

Hai sợi dây mảnh chợt léo lên trong tầm mắt sắp mơ hồ của Diệp Mặc, một đường âm khí cực nặng, Diệp Mặc căn bản cũng không kịp nhìn đường còn lại.

Trực tiếp nhấc chân đạp lên đường dây cực mảnh âm khí cực nặng kia.

Sau khi Diệp Mặc giơ chân của mình đạp lên đường dây cực mảnh kia, hắn cảm thấy nguyên thần sắp bị âm khí kia thổi bay lại quay về thân thể hắn.

Âm khí cực nặng kia dường như cũng thổi qua người hắn, mặc dù nơi mà hắn đang đứng cũng có, nhưng cũng mỏng đi nhiều.

Diệp Mặc thầm thở phào, trong lòng thầm kêu lợi hại.

Cầu Niết Sinh này quả thực có chút cổ quái, tu vi của hắn mặc dù là Tố đạo, nhưng Diệp Mặc trong lòng biết rõ, cho dù chống lại Hóa đạo, hắn cũng chưa chắc có thể thua thiệt, cho dù tu vi như vậy, trên cầu Niết Sinh này, cũng không có sức đánh trả lại.

Cũng may Cơ Tích kịp thời truyền ra một câu, hắn tạm thời cũng đã hiểu cái gì là đạp lên âm tuyến.

Nhưng đi sát vách tưòng kia Diệp Mặc vẫn không hiểu, chỉ có thể cẩn thận đi dọc theo âm tuyến tiến về phía trước.

Chỉ có điều hắn không thi triển công pháp thần thức hình thành thần thức giới, trên âm tuyến này vẫn có âm khí cực nặng thổi qua.

Thần thức giới của hắn bị phá một lần rồi, đối với hắn mà nói tổn thương quá lớn.

May mà hắn còn là Tiên nhân luyện thể, có thân thể cường hãn chống đỡ, cộng thêm sự lợi hại của công pháp Tam sinh quyết, khiến hắn miễn cưỡng có thể bảo vệ được nguyên thần của mình, có thể đi qua nhờ âm tuyến này.

Âm tuyến vốn dĩ rất mảnh, nhưng Diệp Mặc đi càng xa, thì âm tuyến trước mặt hắn lại càng rộng.

Cuối cùng không ngờ lại gây cho Diệp Mặc một cảm giác, âm tuyến này còn rộng hơn cả mặt cầu nữa.

Diệp Mặc không dám tiếp tục đi nữa, hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục đi như này, một lát sau nói không chừng sẽ rơi xuống sông Niết Sinh mất.

Cũng may vị trí mà hắn đang đứng, âm khí vẫn là yếu nhất.

Mặc dù nguyên thần của hắn còn có thể cảm nhận được tiếng kêu gọi cường đại của sông Niết Sinh, nhưng cũng không khiến nguyên thần của hắn rời khỏi thân thể.

Diệp Mặc lại lần nữa cố gắng thi triển thần thức giới của mình.

Trên một mặt của sợi dây âm khí rộng lớn trước mặt có thể nhìn thấy một bức tường dài loang lổ rõ ràng đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Trên đỉnh của bức tường dài loang lổ này, có một mép tường nhô ra.

Mép tường dài hẹp, tang thương viễn cổ, dường như thông đến nơi chân trời xa xọi vậy.

Chẳng lẽ đây chính là đi qua mép tường sao? Vì có kinh nghiệm lúc trước đi trên âm tuyến, Diệp Mặc không chút do dự giẫn chân lên mép tường đó.

Khi chân của Diệp Mặc vừa hạ xuống mép tường, ngay lập tức đường âm tuyến lúc trước bỗng nhiên biến mất.

Dưới chân hắn chỉ có một mép tường cổ xưa dài vô tận, hai bên mép tường âm khí quấy nhiễu không thôi, còn Diệp Mặc đứng trên mép tường đó lại lần nữa định thần lại.

Một lúc sau, Diệp Mặc không thể không dừng lại lần nữa, mép tường cũng đã biến mất, lúc này xung quanh hắn chỉ có tiếng gào thét âm khí vô tận.

Nguyên thần và thần hồn của hắn lần thứ ba lại phiêu đãng ngoài thân, dường như muốn cùng với tiếng kêu gọi phía xa nhảy khỏi cầu Niết Sinh, đồng thời cũng thúc giục hắn nhảy xuống sông Niết Sinh.

Diệp Mặc cố gắng bình tĩnh lại, hắn biết cầu Niết Sinh chỉ có thể tiến không thể lùi, những nơi đi qua trên cầu Niết Sinh, sẽ biến mất, hắn lùi về sau chỉ là rơi xuống sông Niết Sinh mà thôi.

Đồng thời hắn cũng biết mình tuyệt đối không thể nào ở lại đây lâu được, nếu không hắn sẽ không chịu nổi tiếng kêu gọi này, mà cùng tiếng kêu gọi nhảy xuống sông Niết Sinh mất.

– Có thể đi đến nơi này, anh cũng cừ lắm.

Chắc cũng qua âm tuyến mà đi đến đây, trong này cũng không còn đường nữa rồi, ở lại đây cùng bổn đế đi.

Một giọng nói già nua không thể nào hình dung nổi xuất hiện bên tai Diệp Mặc, Diệp Mặc giật mình, lúc này mới phát hiện trước mặt mép tường biến mất lại đột nhiên xuất hiện một bộ xương khô.

Bộ xương khô này cực kỳ nhỏ gầy, ngồi trong một góc của mép tường mơ hồ này, giọng nói đó chính là từ bộ xương kia phát ra.

Diệp Mặc căn bản không cần hỏi, cũng có thể đoán được, bộ xương khô này chính là Thánh đế lúc trước qua cầu.

Thánh đế này chắc chắn sau khi bước đến đây rồi, cũng không thể đi tiếp được nữa, nên mới ngồi ở đây, trơ mắt nhìn mình dần biến thành đống xương khô, không có cách nào.

Nhưng Diệp Mặc trong lòng vẫn vô cùng khâm phục, trên cầu Niết Sinh, thành một bộ xương khô rồi, nguyên thần vẫn còn, cũng không phải dễ tồn tại.

– Tôi quả thực là giẫm…

Diệp Mặc chỉ nói ra vài tử, đột nhiên im bặt, hắn không ngờ phát hiện giọng nói của mình không truyền ra ngoài được.

Hoàn toàn không giống như bộ xương trước mặt này, có thể nói chuyện.

– Ha ha, anh chỉ là Tố đạo Thánh đế, cũng dám nói chuyện trên cầu Niết Sinh này sao? Nếu như không phải anh men theo mép tường, thì anh sớm đã bị rơi xuống sông Niết Sinh rồi, làm gì còn có cơ hội nhìn thấy bổn đế nữa.

Tiểu tử, anh dừng ở đây không được bao lâu, trước khi anh chết tìm một chỗ ngồi xuống, cùng bổn đế nói chuyện một chút, bổn đế có lẽ cũng mấy vạn năm rồi không có ai nói chuyện cùng.

Bộ xương khô đó có chút hả hê nói.

Một đường sát cơ ác liệt xen lẫn trong âm khí đột nhiên xâm lấn tới, Diệp Mặc trong nháy mắt hiểu ra đây là chuyện gì, bộ xương khô này không ngờ thừa dịp rảnh rỗi nói chuyện với mình đã đột nhiên đánh lén mình.

Mặc dù đối phương là một bộ xương khô, nhưng Diệp Mặc cũng không có cách nào, đối phương có thể ra tay trên cầu Niết Sinh, Diệp Mặc đến đánh trả cũng không thể, may mà hắn còn cảm nhận được sát khí ác liệt của đối phương.

Lúc này Diệp Mặc cũng không thể không rời khỏi mép cầu, mau chóng tránh ra, vòng quanh bộ xương khô này vọt đến.

Còn bộ xương khô này tại sao lại ra tay với hắn, thì hắn chẳng thèm nghĩ nữa.

Đến bản thân mình còn khó bảo toàn được, nghĩ đến những chuyện khác cũng vô dụng.

Diệp Mặc trong nháy mắt rời khỏi mép tường, đường sát cơ đánh lén kia cũng không cảm giác được nữa.

Nhưng âm khí vô tận lại đánh úp lại, hồn phách Diệp Mặc cũng bắt đầu lay động, nguyên thần của hắn lại càng lung lay sắp đổ.

Bây giờ cái gì Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến nữa, điên cuồng thiêu đốt tinh huyết và nguyên thần của mình, đồng thời chuẩn bị thiêu đốt tuổi thọ của mình.

Sau khi thiêu đốt tinh huyết và nguyên thần của mình, hộ tráo luyện thể của hắn lại lần nữa xuất hiện.

Cùng lúc đó, thần thức giới của hắn thi triển ra, đây là hắn đang đứng trên cầu Niết Sinh, lần thứ ba thi triển thần thức giới.

Khi Diệp Mặc thi triển thần thức giới, Diệp Mặc nhìn rất rõ tình hình trước mặt, lập tức toàn thân toát mồ hôi.

Lúc này hắn đang đứng mép ngoài cùng của cầu Niết Sinh, chỉ cần thêm một bước nữa, thì hắn sẽ rơi xuống sông Niết Sinh.

Diệp Mặc mau chóng lùi về, cảm nhận được âm khí vô tận đáng sợ cào qua thân thể, còn cả những tiếng hô hoán ăn sâu thần hồn dưới sông Niết Sinh, Diệp Mặc biết hộ tráo luyện thể và thần thức giới của hắn chỉ có thể kiên trì thêm mười giây nữa mà thôi.

Chỉ cần trước khi thần thức giới của hắn bị phá vỡ, hắn còn chưa qua cầu Niết Sinh, hắn chắc chắn sẽ giống như người khác nhảy xuống cầu Niết Sinh.

Diệp Mặc điên cuồng xông về phía trước, tốc độ của hắn cũng đã đạt đến lớn nhất, cùng với tốc độ tăng nhanh của hắn, hộ tráo luyện thể bên ngoài người hắn cũng vang lên những tiếng ken két, tốc độ tiêu tán cũng nhanh hơn.

Răng rắc…

Khi Diệp Mặc lại lần nữa nghe thấy những tiếng rất nhỏ này, trong lòng hắn hoàn toàn tuyệt vọng, bây giờ hắn tương đương với nỏ mạnh hết đà rồi, cho dù có thiêu đốt tuổi thọ, cũng không thể nào đi được bao xa.

Hắn cuối cùng vẫn không thể qua được cầu Niết Sinh.

Bỗng nhiên một màu xanh ảm đạm xuất hiện trong tầm mắt Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng sung sướng, chẳng lẽ mình đã đến bên kia cầu Niết Sinh rồi sao?

Ào…

Lại một trận âm khí cuốn đến, Diệp Mặc nhìn nơi phát ra màu xanh ảm đạm trong gang tấc kia, thầm than: Gần trong gang tấc, nhưng lại xa không thể với đến được.

Hắn nhìn Đài sen chín cánh trong tay mình, không chút do dự, liền ném Đài sen về phía có màu xanh ảm đạm kia.

Còn Cơ Tích sống hay chết, chỉ còn có thể trông chờ vào vận mệnh của cô ấy mà thôi, hắn cũng đã không quản được nhiều nữa rồi.

Còn chuyện hồ lô chưa lấy được, Diệp Mặc cũng khôngn để ý nữa.

Cái mạng nhỏ của hắn không còn, làm gì còn để ý đến một pháp bảo nữa?

Âm khí càng lúc càng nặng hơn, Diệp Mặc không dám đi lại, hắn chỉ cần bước một bước, nguyên thần liền bị âm khí này mang đi.

Diệp Mặc muốn thiêu đốt tuổi thọ, nhưng nguyên thần của hắn cũng đã trôi ra khỏi thân thể của hắn rồi, hoàn toàn không có cách nào tiếp tục thiêu đốt nguyên thần được.

Còn Thế Giới Trang Vàng, hắn đến chạm vào nói cũng không chạm nổi, càng đứng nói gì là đi vào trong đó.

Khi Diệp Mặc chuẩn bị phó mặc cho số mệnh, thì một khe nứt cực nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.

Mặc dù mơ hồ, Diệp Mặc cũng không nhìn rõ đó có phải khe hở hay không, nhưng lúc này Diệp Mặc làm gì còn nghĩ gì khác? Hắn dường như không chút do dự, liền hợp tu vi toàn thân lại, xông vào trong khe hở đó.

Bất luận khe hở này có phải là khe nứt không gian hay không, đối với Diệp Mặc mà nói cũng tốt hơn là rơi xuống sông Niết Sinh nhiều.

Rơi xuống sông Niết Sinh, hắn là thập tử nhất sinh, còn tiến vào khe nứt này rồi, hắn nói không chừng có thể chạy vào trong khe nứt hư không.

Chỉ cần vào được khe nứt hư không rồi, nói không chừng hắn còn có thể trốn trong Thế Giới Trang Vàng.

Khe nứt kia Diệp Mặc sau khi chui vào, bị âm khí cuốn một cái, trong nháy mắt biến mất.

Còn cầu Niết Sinh thì vẫn giống như lúc trước, vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box