1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 410 : Chứng Thực Thần Thông (c2046-c2050)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 410 : Chứng Thực Thần Thông (c2046-c2050)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2046: Chứng Thực Thần Thông

Chứng Thực Thần Thông

L

úc này ý niệm của Diệp Mặc hoàn toàn đặt trong cảm ngộ Đao Đạo, lúc hắn nghĩ tới hai đạo Thái Sơ Thần Văn kia, sắp sửa bắt đầu dung hợp.

Nhưng bất kể Diệp Mặc dùng biện pháp gì, hai đạo Thái Sơ Thần Văn trước sau vẫn không cách nào dung hợp vào trong Đao Ngân được.

Thần thông của Diệp Mặc và công pháp của hắn, thậm chí là đạo của hắn, đều do chính bản thân hắn khai triển ra.

Trong chớp nhoáng này hắn đã hiểu là chuyện gì xảy ra, là vì thần thông Thái Sơ Thần Văn và thần th6ong Đao Ngân do chính hắn lĩnh ngộ căn bản là không cùng một cấp bậc, Thái Sơ Thần Văn cấp bậc quá cao, mà Đao Ngân hắn vừa mới lĩnh ngộ được tuy cũng không tệ, nhưng lại còn xa lắm mới sánh bằng bằng Thái Sơ Thần Văn.

Sau khi bỏ đi ý nghĩ này, Diệp Mặc lập tức liền cảm thấy Đao Ngân của mình hình như cũng thay đổi rồi.

Thần thông Đao Ngân hắn vừa mới lĩnh ngộ mặc dù không dung hợp được vào Thái Sơ Thần Văn, nhưng cũng đã nhận được một vài gợi ý.

Một đạo Đao Ngân đánh ra này của hắn, có một đạo biến thành hình dạng gợn sóng, gợn sóng này tuy chấn động không lớn, nhưng mỗi con sống động một cái, đã cuốn sạch khí tức sát cơ chung quanh tới, hoàn toàn không chỉ là Đao Ngân đơn giản như vậy nữa rồi.

Uỳnh…

Đao Ngân biến thành hình dạng gọn sóng kia đánh vào phía trên kiếm khí của Thần nữ mặc váy màu vàng, kiếm khí của Thần nữ mặc váy màu vàng tản ra sát ý mạnh mẽ làm cho cô cũng không cách nào lĩnh ngộ tiếp được nữa.

Một vệt màu máu xẹt qua lồng ngực cô, Thần nữ váy màu vàng bị Đao Ngân biến thành hình dạng gợn sóng kia đánh ra xa mấy ngàn thước, rồi mới miễn cưỡng đứng lại được.

Thần nữ váy màu vàng cũng từ trong lĩnh ngộ giựt mình tỉnh lại, cô ngơ ngát nhìn ngực ào ạt máu tươi, thậm chí quên cả chữa thương.

Vừa nãy cô đang lĩnh ngộ Kiếm đạo, đối với sự thay đổi của Đao Ngân mà cô chống đỡ, cô vô cùng rõ ràng, thậm chí có thể nói là rõ như lòng bàn tay.

Chính như Diệp Mặc đối với sự biến hóa của kiếm đạo của cô, hắn cũng rõ như lòng bàn tay vậy.

Vốn Đao Ngân và kiếm khí giăng khắp nơi, tuy chém giết kịch liệt vô cùng, lực lượng lại ngang nhau, nhưng Đao Ngân kia cuối cùng lại thay đổi quá đột ngột, hình thành một Đao Văn có hình sóng.

Hình gợn sóng kia như có thể bóp méo không gian, làm sát thế trong không gian tụ lại rồi dùng một loại pháp tắc quỷ dị đánh tới.

Mà Đao Văn kia sau khi ra ngoài, kiếm khí của cô rốt cuộc lại không cản nổi, trong lúc vội vàng lại bị đánh ra, kéo theo cô cũng bị thương nặng.

Tuy cô cũng biết, trong quá trình lĩnh ngộ kiểu này việc bị thương và tu vi chân chính không có bao nhiêu quan hệ, nhưng Diệp Mặc có thể là cho cô bị thương, hiển nhiên cũng không phải là kẽ đầu đường xó chợ.

Đao Văn kia rốt cuộc là thứ gì.

Sau khi biến hóa lại hung hiểm như thế?

Diệp Mặc cũng không có nửa phần áy náy vì đã đánh Thần nữ váy màu vàng bị thương, hắn lợi dụng đối phương để lĩnh ngộ thần thông, tương tự đối phương cũng đang lợi dụng hắn.

Cho dù là hắn bị giết, đoán chứng tương tự đối phương cũng sẽ không áy náy.

Lúc này Diệp Mặc sâu sắc cảm nhận được sự lợi hại của Đao Văn này, đối phương là một Dục đạo Thánh đế, cho dù là trong khi cảm ngộ, có thể một đao làm cho cô nao núng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Lúc này hắn đang nhắm mắt lại cảm ngộ thần thông Đao Văn của mình.

Một đao thần thông Đao Văn cuối cùng kia là cảm ngộ được từ trong Thái Sơ Thần Văn của hắn.

Thêm nữa là Đao Ngân mà hắn vừa mới lĩnh ngộ được giống như lưỡi đao rơi xuống đầy trời vậy, về sau liền dứt khoát gọi là Lạc Ngân Đao Văn đi.

Mặc dù bây giờ Lạc Ngân Đao Văn của hắn vẫn chỉ có một đường gợn sóng, tương lại chờ khi Lạc Ngân Đao Văn của hắn thật sự giống như trăm hoa rơi xuống, thì một chiêu thần thông này của hắn sẽ đại thành.

Diệp Mặc mở to mắt nhìn nhìn Thần nữ váy màu vàng đang tự chữa thương cho mình chắp tay một cái nói:

– Vừa rồi thật ngại quá.

Ra tay không cẩn thận làm cô bị thương.

Thần nữ váy màu vàng này căn bản là không để ý chuyện Diệp Mặc không hề thành tâm xin lỗi, chỉ ngạc nhiên và hoài nghi nhìn chằm chằm Diệp Mặc nói:

– Đao Văn vừa nãy của ngươi là thần thông gì? Tuyệt đối không phải là vừa mới lĩnh ngộ được ở đây.

Thái Sơ Thần Văn cũng coi như là một trong những đòn sát thủ của Diệp Mặc, hắn sẽ không dễ dàng nói cho người khác biết.

Bây giờ Thần nữ váy màu vàng này hỏi, hắn chỉ tủy tiện nói:

– Ta nhất thời nghĩ tới thôi, có lẽ đây chỉ là bỗng nhiên nhanh trí thôi.

Không đáng nhắc tới.

Không đáng nhắc tới mà một đao Đao Văn có thể làm mình bị thương? Thần nữ váy màu vàng cũng không hề để ý lời nói của Diệp Mặc trước sau mâu thuẫn.

Cô bỗng nhiên nói:

– Ta dẫn ngươi đi Niết sinh cấm địa cũng được, nhưng có một điểm, nếu như trên đường ta gặp thần thông Đạo vận nào cần phải lĩnh ngộ, ngươi nhất định phải so chiêu với ta.

Cô cảm thấy năng lực lĩnh ngộ của Diệp Mặc mạnh mẽ, cô là Thánh nữ của Thần nữ thánh môn, tuy không biết vì sao vị trí Thánh nữ của cô đột nhiên bị cướp mất, nhưng tại Thánh môn tư chất và năng lực lĩnh ngộ của cô lại là không ai vượt qua được.

Với năng lực lĩnh ngộ mạnh mẽ này của vô, vừa rồi trong khi đang lĩnh ngộ thua bởi đối phương, có thể thấy năng lực lĩnh ngộ của đối phương còn mạnh mẽ hơn so với cô.

Cái này còn chưa tính, đối phương sau khi lĩnh ngộ được Đao Ngân, còn đem cái của mình dung hợp vào trong Đao Ngân, đánh ra Đao Văn cực kỳ đáng sợ.

Loại năng lực lĩnh ngộ nghịch thiên này, cô chưa bao giờ thấy qua.

Đây chắc chắn không phải là lĩnh ngộ thông thường ah, mà là đã bao hàm cả lĩnh ngộ pháp tắc Đạo vận.

Nếu có loại người này cùng cô so chiêu, trên con đường lĩnh ngộ thần thông pháp tắc của Thần Phần vực cô sẽ có thể đi xa hơn.

Năng lực lĩnh ngộ của Diệp Mặc nghịch thiên, lúc cùng cô so chiêu, cô càng dễ phát hiện ra khuyết điểm của mình.

Là một Dục đạo thánh đế, cô đương nhiên biết rõ tu luyện tới trình độ này của các cô, tư chất tuy quan trọng, nhưng cái trọng yếu hơn là lĩnh ngộ.

Nếu như tư chất nghịch thiên, không có năng lực lĩnh ngộ nghịch thiên, thành tựu cũng chỉ có hạn.

Cô không biết Diệp Mặc tư chất như thế nào, nhưng năng lực lĩnh ngộ nghịch thiên của Diệp Mặc làm cho cô rung động sâu sắc.

Diệp Mặc trong lòng tự nhủ như vậy cũng vừa hay, cô cần đối tượng cùng uy chiêu, thần thông pháp tắc mìh lĩnh ngộ cũng cần có đối tượng so chiêu.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Diệp Mặc lập tức gật đầu nói:

– Đương nhiên không thành vấn đề, nhưng ta cũng có một điều kiện, chính là một khi ta dừng lại cảm ngộ thần thông, cô nhất định phải chờ ta.

– Cũng được.

Thần nữ váy vàng không có nửa phần do dự liền đồng ý, cho dù là Diệp Mặc không bảo cô chờ, cô cũng phải đợi Diệp Mặc.

Một đối thủ tốt như vậy, không phải là tùy tiện ở đâu cũng có thể tìm được đâu.

Sau khi hai người rời khỏi, dấu vết đao kiếm ở đây chậm rãi biến mất không thấy gì nữa, không còn sát cơ Đạo vận lúc trước nữa.

Tuy đã đạt thành thỏa thuận, nhưng hai người đều ngầm hiểu mà không hỏi thăm tên họ của đối phương.

Chỉ lợi dụng lẫn nhau một chút mà thôi, chẳng cần thiết phải biết đối phương tên gì.

Về sau trên đường đi hai người lại gặp rất nhiều thần thông pháp tắc Đạo vận, đều giúp nhau chứng thực, sau đó không chút khách khí động thủ.

Diệp Mặc và Thần nữ váy màu vàng, trong lòng đều hiểu vô cùng rõ, hai người động thủ là đánh thật sự, nếu như đối phương bị giết thì cũng là đáng đời.

Nếu đã muốn đối phương hỗ trợ chứng thực thần thông, cảm ngộ đại đạo pháp tắc, thì cũng không có nửa phần nể nang.

Suốt dọc đường này, hai người đã gặp qua đủ các trường phái thần thông Đạo Ngân.

Có những cái tu vi cực sâu.

Có những cái tu vi bình thường.

Thậm chí ngay cả thần thông Đại Thủ Ấn của Phật môn, Kim Cương Hống Âm v. v…, đều không phải chỉ gặp phải một lần.

Hai người đi một mạch, cùng nhau chứng thực, tu vi đều tăng lên thần tốc.

Cũng bởi vì chứng thực kiểu đối chiến, hai người cũng nhiều lần bị thương.

Diệp Mặc ra tay không nể tình, Thần nữ váy màu vàng kia ra tay càng là vô cùng tàn nhẫn.

Cũng may Diệp Mặc có Hỗn Độn thụ, cho dù là có bị thương nặng cũng sẽ nhanh chóng khôi phục.

Thần nữ váy màu vàng kia thấy Diệp Mặc sau mỗi lần trọng thương khôi phục đều rất nhanh, mà cô sau khi trọng thương thì tốc độ khôi phục kém Diệp Mặc xa tít tắp.

Trong nội tâm cô đã biết Diệp Mặc có một bí mật lớn.

Nhưng Diệp Mặc chưa bao giờ hỏi cô nửa chữ về bí mật, cô cũng chưa từng hỏi Diệp Mặc nửa chữ.

Thần Phần vực rộng lớn khôn cùng, còn Niết sinh cấm địa ngay cả phương hướng cũng không có.

Nhưng Diệp Mặc và Thần nữ váy màu vàng cũng không gấp gáp, bởi vì là chứng thực thần thông, động thủ không nể tình chút nào, trong quá trình động thủ lại có thể thỉnh thoảng bộc lộ ra pháp tắc đạo vận của mình, để cảm ngộ và sửa đổi thần thông của mình.

Đối phương không thể thừa dịp lúc này mà ra đòn sát thủ được.

Loại phương pháp giúp nhau chứng thực trước giờ chưa từng có này, khiến cho tu vi thần thông của hai người nhanh chóng tiến bộ.

Hai người lúc này đều cảm nhận được thiếu sót của mình từ trên người đối phương, đều hy vọng có thể học được nhiều thêm nữa từ trên người của đối phương.

Thần nữ váy màu vàng là Thánh nữ của Thần nữ thánh môn, từ nhỏ đã được danh sư chỉ điểm, công pháp truyền thừa càng là thượng đỉnh của thượng đỉnh, tiến hành theo tuần tự.

Có thể nói bên trong thâm hậu vô cùng.

Rất nhiều thứ Diệp Mặc không thể lý giải, trong quá trình giao thủ với cô cũng đột nhiên thông suốt ra.

Mà so sánh với Diệp Mặc thì Thần nữ váy màu vàng thu hoạch còn lớn hơn.

Tu vi và thần thông của Diệp Mặc, đều là cảm ngộ và lý giải được từ Tam Sinh Quyết.

Tam Sinh Quyết thần thông và Đạo Vận lưu chuyển, hơn nữa cảm ngộ của Diệp Mặc đối với đại đạo đều thể hiện trên thần thông của mình.

Điều này bằng với mở ra một cánh cửa khác cho Thần nữ váy màu vàng.

Cánh cửa này cũng không phải là câu nệ về thần thông pháp tắc, mà là vượt trên cả bên ngoài.

– Hắc Hồ?

Thần nữ váy màu vàng ngừng lại.

Nhìn một cái hồ vô cùng khổng lồ đen như mực trước mắt kinh ngạc thốt lên.

Lúc này đã là sau nửa năm hai người cô và Diệp Mặc đi lại ở Thần Phần vực rồi, đi lại trong Thần Phần vực vốn là không thể quá nhanh, thêm nữa đôi khi gặp một dấu vết Đạo Vận thì cần lĩnh ngộ hơn mười ngày, cho nên nửa năm trôi qua rồi, bọn họ cách Niết sinh cấm địa vẫn vô cùng xa.

Diệp Mặc từ sau khi đi theo Thần nữ váy màu vàng, bình thường cô ta luôn bình tĩnh như nước, ngoại trừ lúc chứng thực thần thông ra, tuyệt đối sẽ không nói thừa một câu, điểm này ngược lại là ăn khớp với lúc trước Diệp Mặc có nói Thần nữ của Thần nữ thánh môn đều rất kiệm lời.

Cho dù là ngẫu nhiên cô lĩnh ngộ được một loại thần thông nào đó, cũng chỉ thoáng vui vẻ mà thôi, hơn nữa là để niềm vui ở trong lòng mình trước giờ đều không nói ra.

Ngày hôm nay khiếp sợ nói ra hai chữ “Hắc Hồ” như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe được.

– Cái gì là Hắc Hồ?

Diệp Mặc kỳ quái hỏi một câu, hắn tuy đã tới Thần Phần vực, nhưng hắn một là không có tông môn, hai là không có sư phụ, tin tức đều là nghe được tử chỗ người khác.

Nào có hiểu biết nhiều như người trong những đại tông môn và gia tộc này?

Trong cái hồ trước mắt này không có một giọt nước, vô cùng đen kịt, mà ngay cả vết nứt khô khốc ven hồ cũng đều đen thùi lùi, thoạt nhìn mặt hồ càng rộng lớn, đáy hồ lại quá nhỏ hẹp.

– Tương truyền Hắc Hồ là từ hai món pháp bảo biến ảo khôn lường mà thành, ban đầu ở trong Thần Phần vực có hai Hỗn nguyên toàn năng đồng quy vu tận ở đây, hai món Tiên Thiên Linh Bảo gần với bảo vật hỗn độn cũng bị khóa ở đây sau đó biến hóa thành Hắc Hồ.

Cũng có người nói pháp bảo bị khóa ở đây không phải là Tiên Thiên Linh Bảo, mà là Hậu Thiên Linh Bảo gần với Tiên Thiên Linh Bảo.

Thần nữ váy màu vàng đã khôi phục tỉnh táo như trước.

Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, bảo vật Hỗn độn hắn đương nhiên biết rõ, Hỗn Độn thụ và Thế giới trang vàng của hắn đều thuộc loại vật Hỗn độn.

Mà Khổ Trúc của hắn lại có thể coi như là Tiên Thiên Linh Bảo rồi, ở đây lại có hai món Tiên Thiên Linh Bảo bị vây khốn? Tâm tư của hắn lập tức bắt đầu rục rịch.

Diệp Mặc đối với pháp bảo không thèm để ý, đó là bởi vì hắn phớt lờ mấy pháp bảo kia, nhưng có Tiên Thiên Linh Bảo lại khác hẳn.

Cho dù là Hậu Thiên Linh Bảo gần với Tiên Thiên Linh Bảo, hắn cũng không muốn bỏ qua, đó cũng là đồ tốt cực kỳ rồi.

Phải biết rằng thần khí tuy cao cấp nhưng vẫn có thể luyện chế ra được, mà hắn vẫn chưa từng nghe nói ai có thể luyện chế ra được Hậu Thiên Linh Bảo.

– Là bảo vật gì?

Diệp Mặc vẫn là lần đầu tiên dùng lời nói tha thiết như thế để hỏi Thần nữ váy màu vàng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2047: Hắc Hồ

Hắc Hồ

T

hần nữ váy màu vàng bình thản nhìn Diệp Mặc một cái nói:

– Chẳng lẽ ngươi còn muốn lấy đi hai món pháp bảo ở đây hay sao? Ngươi có biết từ xưa đến nay có bao nhiêu Đạo nguyên toàn năng đã tới nơi này, nhưng hai món pháp bảo kia lại chưa từng thay đổi.

Thứ duy nhất thay đổi chính là nghe nói Hắc Hồ đã thu nhỏ lại một phần ba.

– Đây cũng là truyền thuyết sao?

Diệp Mặc nhìn chằm chằm Hắc Hồ hỏi.

Nếu như là lúc trước, Thần nữ váy vàng không thể nào trả lời những câu hỏi của Diệp Mặc, nhưng bây giờ cô và Diệp Mặc là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, ngắn ngủi nửa năm qua, tu vi của cô tăng lên vùn vụt, lĩnh ngộ đối với thần thông càng mở ra tầm mắt trước nay chưa có.

Cho nên lúc Diệp Mặc hỏi, cô cũng không từ chối trả lời, chỉ gật đầu một cái nói:

– Đúng vậy, là truyền thuyết từ thời thượng cổ.

Diệp Mặc cười hắc hắc:

– Lúc trước cô nói cho ta biết truyền thuyết Thần Phần Vực trước giờ chưa từng có người đi ra, chỉ cần tiến vào Thần Phần Vực thì chỉ có thể vĩnh viễn ở lại nơi này, hoặc là chờ chết, hoặc là chứng đạo Hỗn Nguyên.

Nếu Thần Phần Vực trước nay đã chưa từng có người đi ra, vậy truyền thuyết về Hắc Hồ lại từ đâu mà có? Diệp Mặc nghĩ tới Phong Vị Tháp lúc trước, cái đó cũng giống như Hắc Hồ.

Đã có truyền thuyết truyền ra, điều đó cho thấy Thần Phần Vực cũng có người từng đi ra rồi.

Thần nữ váy màu vàng đấu võ mồm không được, nếu như đấu võ mồm mà được, lúc trước cô cũng sẽ không bại bởi Diệp Mặc khi tranh cãi về Đạo Ngân tâm cơ rồi.

Khi Diệp Mặc hỏi lại một chữ cô cũng không nói ra được, trầm mặc cả nửa ngày, cô mới nói:

– Tương truyền Hắc Hồ là do một Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên và ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu biến thành.

Ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu khóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên lại, hóa thành Hắc Hồ.

– Cái gì?

Diệp Mặc trong lòng nhất thời chấn động, những vật khác hắn không biết chứ Lôi Hải Thần Châu thì hắn biết rõ.

Trước đây, lần đầu tiên hắn lấy được mười hai viên Lôi Hải Thần Châu thì đã đưa cho con gái mình là Ức Mặc.

Tại Tiên Giới hắn lại lấy được hai mươi bốn viên Lôi Hải Thần Châu, nhưng hai mươi bốn viên Lôi Hải Thần Châu này hoàn toàn không giống vậy.

Mười hai viên lấy được lúc đầu giống với mấy viên lấy được ở Tu Chân Giới, nhưng mười hai viên Lôi Hải Thần Châu lấy được ở Lôi Sát Thần Điện ở Minh Giang thì lại mang theo Lôi Nguyên sát thế khí thế dồi dào và uy thế pháp bảo mênh mông.

Lôi Châu lấy được lúc trước hoàn toàn không thể so sánh được.

Lúc đó Diệp Mặc đã biết, Lôi Châu lúc trước hắn lấy được là đồ giả, chỉ có Lôi Châu lấy được ở Lôi Sát Thần Điện mới là thật.

Lôi Hải Thần Châu chỉ có ba mươi sáu viên, nếu như mình đã lấy được mười hai viên thật, vậy sao ở đây còn có ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần châu nữa?

Lúc này Diệp Mặc lại nhìn Hắc Hồ trước mắt này, xác thực là có chút giống một cái hồ lô.

– Hắc Hồ vẫn luôn ở Thần Phần Vực, nghe nói là thỉnh thoảng có thay đổi vị trí, cho nên cũng không phải ai đến Thần Phần Vực cũng đều có thể trùng hợp gặp được Hắc Hồ.

Trong Hắc Hồ chứa rất nhiều thần thông và cấm chế Đạo Vận, cho nên gặp phải Hắc Hồ, cũng là một cơ duyên.

Thần nữ váy màu vàng nói xong, lập tức ngồi bên bờ Hắc Hồ bắt đầu cảm ngộ Đạo Vận.

Diệp Mặc thì không có giác ngộ như vậy, hắn không chút do dự nhảy vào đáy Hắc Hồ, Đạo Vận pháp tắc bên trong cái Hắc Hồ này tuy vô cùng hùng mạnh, nhưng trải qua khoảng thời gian mài giũa cùng Thần nữ váy màu vàng này, Diệp Mặc đã có thể đối mặt được.

Hắn nhảy vào đáy Hắc Hồ, không phải là vì lĩnh ngộ thần thông pháp tắc Đạo Vận, hắn là nhắm vào ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu này nên mới tới.

Lúc trước được mười hai viên Lôi Hải Thần Châu giả Ức Mặc đã vui mừng không thôi, nếu như hắn lấy được ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu thật này thì Ức Mặc khẳng định càng thêm thích.

Cho nên sau khi nghe nói phía dưới cái Hắc Hồ là ba mươi sáu viên Lôi Hải Thần Châu thật sự, Diệp Mặc không chút do dự liền nhảy xuống, căn bản là không quan tâm Thần nữ váy màu vàng ở một bên trợn mắt há mồm.

Diệp Mặc vừa nhảy vào Hắc Hồ, cũng cảm giác đước ngoại trừ đủ các loại sát cơ Đạo Vận, còn có một luồng lực hút hình xoắn ốc bao lấy hắn, sau đó kéo xuống hướng đáy hồ.

Diệp Mặc vốn là muốn đến đáy hồ xem xét, bây giờ hắn căn bản là không chống cự lực hút hình xoắn ốc này, chỉ che chắn toàn thân.

Thần nữ váy màu vàng ngồi xuống trông thấy Diệp Mặc vậy mà lại nhảy vào Hắc Hồ xác thực là ngây ngẩn cả người, lập tức cô liền hiểu được, Diệp Mặc đây là đang ngấp nghé hai món linh bảo chân chính.

Cô chỉ do dự một lát, vậy mà cũng nhảy theo vào.

Cô và Diệp Mặc cùng tới đây, tuy trong miệng chưa nói, nhưng trong lòn glại cực kỳ bội phục.

Năng lực lĩnh ngộ của Diệp Mặc so với cô còn mạnh hơn rất nhiều, hơn nữa trong xử lý rất nhiều chuyện cũng thông minh hơn cô rất nhiều.

Bây giờ nếu Diệp Mặc đã dám nhảy vào Hắc Hồ, cho thấy hắn đã có biện pháp, mình chỉ cần theo sát hắn, nói không chừng cũng có thể lấy được một món Tiên Thiên Linh Bảo.

Tiên Thiên Linh Bảo, thứ này ai mà không thích? Có một món sẽ khiến cho thực lực của mình tăng lên mấy lần.

Nhưng nhảy xuống Hắc Hồ, Thần nữ váy màu vàng cũng cảm giác không đúng.

Sát cơ pháp tắc của không gian cái Hắc Hồ này cô lại có thể ngăn trở được, nhưng từ đáy hồ từng vòng xoáy xoắn tới, làm cho cô không hề có năng lực chống cự.

Cô chỉ có thể miễn cưỡng lấy pháp bảo phòng ngự ra để bảo vệ toàn thân.

Cái Hắc Hồ này thoạt nhình như không hề sâu, nhưng lực của loại vòng xoáy này lại vô cùng vô tận, hơn nữa càng đi tiếp, lực của loại vòng xoáy này lại càng mạnh.

Diệp Mặc và Thần nữ váy màu vàng cũng đều bị xoáy mấy canh giờ rồi, vẫn chưa đến đáy.

Thần nữ váy màu vàng bắt đầu có chút hối hận, mặc dù cô có một hai món pháp bảo phòng ngự đỉnh cao, nhưng pháp bảo của cô lại chẳng phải là Tiên Thiên Linh Bảo gì, thậm chí ngay cả thần khí cực phẩm cũng không phải, mà là pháp bảo cần có pháp lực thêm vào, thuộc về pháp bảo có tính tiêu hao, dùng một lần thì ít đi một lần.

Càng đi tiếp, ngoại trừ lực hút xoắn ốc mạnh mẽ ra, dưới đáy Hắc Hồ vậy mà lại bắn ra từng luồng tia chớp, những tia chớp này hung hiểm vô cùng.

Pháp bảo phòng ngự của Thần nữ váy màu vàng, cho dù là có pháp lực tăng thêm vào cũng bị những tia chớp này đánh cho phát ra hàng loạt tiếng ken két.

Ken két.

Hai luồng tia chớp rốt cuộc đã bắn thủng pháp bảo phòng ngự của Thần nữ váy màu vàng, đánh vào trên người cô, trực tiếp đem quần áo của cô đánh rách ra một mảng lớn, sau đó mang theo hai màn máu.

Thần nữ váy màu vàng trong lòng hoảng hốt, cô đã bắt đầu hối hận.

Lúc trước cô và Diệp Mặc đánh đấm lẫn nhau để chứng thực, thời gian nửa năm, trong cảm giác của cô, tu vi của cô không hề thua kém Diệp Mặc, thậm chí so với Diệp Mặc còn sâu hơn một chút.

Nhưng lúc này cô lại sắp không kiên trì được nữa rồi.

Thần thức của cô quét đến trước mặt Diệp Mặc, lúc này Diệp Mặc cách cô cũng không xa.

Khi cô nhìn thấy Diệp Mặc như không có chuyện gì xảy ra mặc cho tia chớp đánh lên thân thể, cô lập tức hiểu rõ mình lầm to rồi.

Người này thoạt nhìn chỉ có tu vi Tiên đế nhưng thủ đoạn thật sự là quá nhiều, nhìn bộ dạng hắn làm lơ mấy tia chớp, nói không chừng còn là một người luyện thể công pháp Lôi Hệ.

Có thể ngăn cản loại tia chớp này oanh kích, tu vi luyện thể ít nhất đã đến Tiên thần thể đỉnh cao.

Nghĩ đến Diệp Mặc đã luyện thể đến Tiên thần thể đỉnh cao, Thần nữ váy màu vàng hít vào một ngụm khí lạnh, người này ẩn dấu quá sâu xa.

Phập…

Lại là một tia chớp đánh vào thân mình Thần nữ váy màu vàng, xuơng sườn Thần nữ váy màu vàng trực tiếp lại bị đánh ra một màn máu.

Lúc này Thần nữ váy màu vàng cũng không kịp nghĩ đến cái khác nữa, phất tay giương ra một đài sen chín cánh.

Đài sen chín cánh này tản mát ra hàng loạt ánh sáng màu xanh, trong nháy mắt liền đem cô bọc lại.

Dưới đáy hồ, tia chớp càng ngày càng dày đặc, cũng càng ngày càng mạnh mẽ ác liệt hơn, nhưng những tia chớp này đánh vào trên đài sen chín cánh, vẻn vẹn chỉ kích phát ra rất nhiều tia sáng xanh, nhưng lại cũng không cách nào làm Thần nữ váy màu vàng bị thương nửa phần.

– Ồ…

Diệp Mặc đương nhiên biết rõ Thần nữ váy màu vàng vất vả, hắn cũng không ra tay giúp đỡ.

Mình đến chính là vì luyện hóa linh bảo, Thần nữ váy màu vàng này theo tới, khẳng định là cũng muốn lấy linh bảo.

Linh bảo có hạn, hắn cứu Thần nữ váy màu vàng này, thì hắn sẽ thiếu đi một món.

Cho dù là muốn cứu Thần nữ váy màu vàng, cũng phải đợi lúc cô vô lực luyện hóa Tiên Thiên Linh Bảo mới cứu.

Diệp Mặc lại không ngờ cô gái này lại còn có pháp bảo lợi hại như vậy, cái đài sen chín cánh này vừa ra tới, Diệp Mặc đã nhận ra, lúc trước khi Thần nữ váy màu vàng này trốn đi, đã dùng chính cái đài sen chín cánh này.

Cái đài sen chín cánh này giá trị không thua kém Tiên Thiên Linh Bảo chút nào, nói không chừng cũng là một món Tiên Thiên Linh Bảo.

Khổ Trúc của hắn tuy cũng coi như là Tiên Thiên Linh Bảo, nhưng đó là thứ có tác dụng phụ trợ, hoàn toàn không thể chống địch.

Diệp Mặc tron glòng thầm nghĩ, xem ra không phải chỉ một mình mình có thứ tốt.

Hắn cũn gkhông muốn đi cướp đoạt cái đài sen chín cánh của Thần nữ váy màu vàng này, hắn không phải là một kẻ hễ thấy thứ tốt là muốn cướp.

Nếu như Thần nữ váy màu vàng muốn cướp đồ của hắn, vậy hắn sẽ không chút do dự đoạt lại.

Thần nữ váy màu vàng ngồi trong đài sen chín cánh của mình, chậm rãi thở ra, cô và Diệp Mặc đánh nhau chứng thực thần thông cũng đã nửa năm thời gian, chưa bao giờ phóng ra đài sen chín cánh.

Thật không ngờ dưới tình huống như thế này, cô lại để lộ đài sen chính cánh của mình.

Dài sen chín cánh chính là bí mật của cô, cũng là thu hoạch lớn nhất của cô tại Thần Phần Vực này.

Chẳng những phòng ngự kinh người, hơn nữa còn có tác dụng công kích và bỏ chạy.

Tuy đến bây giờ cô vẫn chưa hoàn toàn luyện hóa đài sen chín cánh, nhưng cô biết, cái đài sen chín cánh này tuyệt đối không phải là thứ đồ vật bình thường, thậm chí là một món bảo vật không thua gì Tiên Thiên Linh Bảo.

Bây giờ thì hay ho rồi, cô còn chưa có được Tiên Thiên Linh Bảo, đã bại lộ bảo vật của mình trước rồi.

Người cô cùng chứng thực thần thông kia không biết có ngấp nghé pháp bảo của cô hay không, nếu như đối phương thật sự ngấp nghé, cho dù liều mạng cũng không thể để đài sen chín cánh bị hắn lấy đi.

Diệp Mặc nào có ở không mà đi ngấp nghé đài sen chín cánh, hắn có nhiều thứ tốt, lúc này hắn đang tôi luyện Lôi Kiếm của mình.

Bởi vì Thế giới trang vàng là của hắn, kết quả hắn Chứng đạo ở Thế giới trang vàng căn bản là không có chút lôi kiếp nào đánh xuống.

Hắn cũng đã mất đi cơ hội rèn luyện Lôi Kiếm.

Lôi Kiếm là pháp thuật sớm nhất của hắn, tuy còn hoàn toàn không thể nói là thần thông, nhưng lại khai triển ra được mấy loại thần thông.

Ngũ Lôi Thương Sát và Lôi Sa, đều là do Lôi Kiếm khai triển ra.

Mà bây giờ loại tia chớp mạnh mẽ ác liệt đến tận cùng trong Hắc Hồ này, khiến cho Diệp Mặc lập tức nổi lên ý nghĩ muốn rèn luyện Lôi Kiếm.

Bành.

Diệp Mặc chỉ vừ mới bắt đầu rèn luyện Lôi Kiếm, lòng bàn chân liền cảm giác đáp đất, vậy mà đã đến đáy hồ rồi.

Loại lực xoáy đáng sợ kia cũng không có biến mất, chỉ quấn quanh không cho hắn di động mảy may mà thôi.

Không đon giản như thế, đáy cái hồ này còn tràn ngập pháp tắc Đạo Vận và tia chớp thô bạo mất trật tự mà thần thức quét không đến.

Từng đạo pháp tắc thô bạo mà Diệp Mặc không ngăn nổi đánh vào thân mình Diệp Mặc, dù hắn là tu vi luyện thể Tiên thần thể, cũng bị đánh cho máu văng khắp nơi.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, ở đây đừng nói là tìm kiếm được vị trí cụ thể của pháp bảo rồi bắt đầu luyện hóa pháp bảo, dù là muốn đứng vũng gót chân, bảo vệ được cái mạng nhỏ cũng rất khó khăn rồi.

Hắn có thần thức và luyện thể mạnh mẽ, cũng chỉ có thể miễn cưỡng tạm thời tự bảo vệ mình mà thôi, thời gian dài thi không ổn rồi.

Khó trách đáy cái hồ này không có hài cốt, nơi đáng sợ thế này, cho dù hài cốt có rắn chắc đi nữa cũng sẽ bị hóa thành tro bụi.

Đài sen chín cánh của Thần nữ váy màu vàng cũng rơi vào đáy cái Hắc Hồ này ngay sau Diệp Mặc, thần thức của cô lập tức quét ra, khí tức pháp tắc thô bạo đáng sợ trong nháy mắt liền xoắn cho thần thức của cô không còn một mảnh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2048: Mỗi Người Một Cây

Mỗi Người Một Cây

T

hần thức của Diệp Mặc mặc dù không cách nào phóng ra được, nhưng hắn so với Thần nữ váy màu vàng còn tốt hơn nhiều, ít nhất bây giờ hắn vẫn chưa cần tiến vào Thế giới trang vàng.

Đây chủ yếu là vì tu vi luyện thể Tiên thần thể viên mãn của hắn, còn mấy tia chớp ở đáy hồ này đối với hắn không có hiệu quả chút nào, thêm nữa là lúc trước trên Minh Giang từng có kinh nghiệm với sát khí thô bạo, bây giờ ở đáy cái hồ này còn có thể chống đỡ được.

Diệp Mặc hiểu rõ tình hình ở nơi này, cho dù là hắn muốn luyện hóa pháp bảo, cũng không cách nào làm được.

Hắn nhất định phải bố trí một cái trận pháp, ngăn các loại khí tức pháp tắc Đạo Vận thô bạo lại, ít nhất phải ngăn được một phần mới được.

Diệp Mặc bắt đầu bố trí trận kỳ, Thần nữ váy màu vàng lại không cách nào biết được Diệp Mặc đang làm gì, cô chỉ có thể trốn trong đài sen chín cánh.

Cô còn một cách có thể thoát ra ngoài, cách đó cũng chỉ có thể chạy đi mà thôi.

So ra thì, đối với chuyện Diệp Mặc không cần bất luận cái pháp bảo phòng ngự nào, mà có thể đứng ở đáy hồ thì cô rất là kinh ngạc.

Từng trận kỳ được Diệp Mặc bố trí ra, sát khí thô bạo và tia chớp trong không gian xung quanh dần dần giảm bớt đi.

Lúc này Thần nữ váy màu vàng kia vừa hay dùng thần thức quét ra lần thứ hai, cô lập tức liền phát hiện tình hình chung quanh, trước tiên liền từ trên đài sen chín cánh đi ra.

– Ngươi không ngờ còn là một tông sư trận pháp.

Thần nữ váy màu vàng không phải là người chưa từng va chạm, cô vừa nhìn Diệp Mặc bố trí trận pháp đã biết đây tuyệt đối không phải là trận pháp cấp chín thông thường, mà là cái đã vượt qua Tiên trận bình thường rồi.

Lúc này trong nội tâm cô đúng là rung động, cô và Diệp Mặc đánh nhau đã nửa năm, đương nhiên biết rõ Diệp Mặc đối với rất nhiều thứ cũng không hiểu lắm.

Nói thẳng một chút thì Diệp Mặc rất có thể là đã có được một bộ công pháp vô cùng nghịch thiên, sau đó tự mình tìm tòi ra được.

Một người tự mình tìm tòi tu luyện ra được, có thể đem thân xác tu luyện tới Tiên thần thể đã là cực kỳ chấn động rồi, hiện giờ hắn còn là một Tông Sư Trận Pháp đỉnh cao, điều này thật sự là nghe đến mà kinh người.

Phải biết rằng hai cái này, bất luận là cái nào cũng đều có thể khiến cho người ta trả giá bằng thời gian cả đời.

Diệp Mặc quét mắt qua cô một cái, cũng không nói nhiều, vẫn tiếp tục bố trí trận kỳ của mình.

Sau khi khí tức Đạo Vận do pháp tắc thô bạo dưới đáy hồ hình thành nên, cùng với những tia chớp bị trận pháp của hắn ngăn trở một phần, đáy hồ đã dần trở nên rõ ràng.

Hai cây Cốt Tiễn màu vàng xốc xếch rơi vào chỗ hai cái góc khuất, Diệp Mặc trông thấy hai cây Cốt Tiễn màu vàng này thiếu chút nữa kêu lên vì kinh ngạc, trước tiên hắn liền chộp lấy Cốt Tiễn màu vàng kia.

Cùng lúc khi Diệp Mặc trông thấy hai cây Cốt Tiễn màu vàng này, Thần nữ váy màu vàng cũng nhìn thấy.

Cô cũng không ngờ là mình cũng chộp được một cây Cốt Tiễn trong đó.

Cái đáy hồ này có pháp tắc thô bạo rối như tơ vò hình thành nên khí tức Đạo Vận hỗn loạn, còn có những tia chớp lợi hại đáng sợ này.

Trong cái hoàn cảnh ác liệt này, hai cây Cốt Tiễn này vẫn có thể hoàn hảo không sứt mẻ gì, hiển nhiên là không giống những thứ bình thường rồi.

Hai cây Cốt Tiễn này rất có thể là thứ trên người một Chứng đạo Thánh đế nào đó, những thứ còn lại trên người người đó đều bị đáy Hắc Hồ này nghiền nát, chỉ còn lại có hai cây Cốt Tiễn này.

Diệp Mặc bắt lấy một cây Cốt Tiễn trong số đó, đồng thời một cây Cốt Tiễn khác đã bị Thần nữ váy màu vàng kia bắt được.

– Đưa cây Cốt Tiễn kia cho ta.

Diệp Mặc vừa cầm được cây Cốt Tiễn màu vàng này, liền biết đây chính là Tuyệt Tiên Kim Cố Tiễn mà hắn muốn tìm, hoặc là nên nói là Tuyệt Thánh Kim Cố Tiễn.

Thần nữ váy màu vàng hư lạnh một tiếng.

– Thứ đồ ta nhặt được tại sao phải cho ngươi? Đừng nói trận pháp ở nơi này là do ngươi bố trí, chúng ta đã nói chuyện hợp tác rồi.

Nếu như ngươi nói trận pháp này là do ngươi bố trí, vậy như nếu như không có ta mang ngươi đến Hắc Hồ, ngươi căn bản là không tới được đây.

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, trong ấn tượng của hắn nếu cãi nhau hoặc là biện luận, Thần nữ váy màu vàng này tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.

Sao lúc này mới nửa năm trôi qua, cô đã trở nên sắc bén như thế rồi hả?

Trông thấy Diệp Mặc bị mình nói cho không còn lời nào để nói, Thần nữ váy màu vàng trong lòng cũng có chút thoải mái.

Nửa năm trước cô bị Diệp Mặc ép buộc thiếu chút nữa bị thêm một tia Đạo Ngân, điều này khiến cô vẫn luôn nghĩ về vấn đề này.

Một tháng trước, cô cũng đã nghĩ đến đáp án thực sự.

Lúc ấy cô chỉ cần trả lời Diệp Mặc, Diệp Mặc ở lại nơi đó cũng vì muốn là ngư ông, căn bản là không có ý tốt, cho nên cô không cần mang nợ với Diệp Mặc cái gì cả, càng không cần có chút tâm tư hổ thẹn nào là được rồi.

Chỉ có điều là đáp án này, lúc ấy khi cô và Diệp Mặc biện luận Đạo Ngân tâm cơ không nghĩ tới mà thôi, một tháng trước sau khi nghĩ tới, cô lại không muốn để cho Diệp Mặc một mình rời đi.

Dù sao cùng Diệp Mặc giúp nhau chứng thực, đối với cô mà nói thật sự là chuyện tốt xách theo đèn lồng cũng không tìm được, nhưng vết nứt vì Diệp Mặc mở ra kia cũng đã biến mất không thấy gì nữa.

Có lẽ bởi vì phụ nữ trời sinh đã biết cái này, bởi vì vẫn luôn nghĩ đến một hồi biện luận Đạo Ngân lúc trước, khiến trình độ cãi nhau biện luận của cô đột nhiên tăng cao.

Hơn nữa cô vừa nắm được cây Cốt Tiễn này liền biết lai lịch của cây Cốt Tiễn này, há có thể tùy tiện cho Diệp Mặc?

Sau khi Diệp Mặc nói xong liền biết đối phương sẽ không cho hắn, Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn vang danh ở bên ngoài, cô không thể không biết.

Cho dù là Thần Phần Vực pháp bảo chồng chất như núi, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung cũng vẫn tiếng tăm lừng lẫy.

Lời hắn muốn nói đã bị đối phương nói trước rồi, Diệp Mặc đành phải chắp tay nói:

– Ta tên Diệp Mặc, trên đường ta cùng Thần nữ đi tới đây, giúp nhau chứng thực thần thông, ai cũng có thu hoạch.

Ta cảm ơn Thần nữ, còn chưa thỉnh giáo tên họ của Thần nữ.

Thần nữ váy màu vàng sắc mặt bình tĩnh không lay động, cô nhìn ra Diệp Mặc cực kỳ để ý cây Cốt Tiễn này.

Rất có thể Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung cũng ở trong tay hắn rồi, người này rốt cuộc là từ chỗ nào mà lấy được nhiều thứ tốt như vậy?

Nhưng cho dù là Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung ở trong tay Diệp Mặc, cô cũng không muốn dễ dàng mà đem mũi tên trong tay cho Diệp Mặc.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn giá trị quá cao, đừng nói cá nhân cô lấy được, cho dù là một môn phái lấy được, đây cũng là thứ tốt đỉnh cao.

Diệp Mặc hỏi tên của cô, vẻ mặt ôn òa, hiển nhiên là muốn lấy cây Cốt Tiễn này của cô về tay.

– Chúng ta chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi, ngươi cũng không cần hỏi tên của ta, sau khi đã đến Niết sinh cấm địa chúng ta chẳng ai liên quan đến ai nữa.

Thần nữ váy màu vàng lạnh nhạt nói.

– Cô có biết nếu như ta muốn loại bỏ trận kỳ ở đây, cô chỉ có thể trốn trong cái đài sen chín cánh của cô kia kìa.

Chỉ cần cô bằng lòng đưa cây Cốt Tiễn cho ta, ta cam đoan sẽ đưa cô lên.

Diệp Mặc thận trọng cam kết.

Lần này Thần nữ váy màu vàng ngay cả trả lời cũng lười trả lời, cô trực tiếp lấy ra lá bùa cực mòng nói:

– Không phiền ngươi lo lắng, bất kỳ lúc nào ta cũng sẽ có thể ra ngoài.

Ngược lại là chính ngươi phải suy nghĩ một chút, ngươi nên làm thế nào để ra ngoài đi.

Diệp Mặc sắc mặt có chút khó coi, hắn đương nhiên hiểu rõ Thần nữ váy màu vàng này nói gì.

Cô có bùa chú có thể thoát khỏi vòng xoáy mạnh mẽ của Hắc Hồ này ra ngoài, mình không có bùa chú, cho dù là hắn không sợ những tia chớp này, nhưng vòng xoáy đáng sợ của cái Hắc Hồ này hắn có thể thoát khỏi được sao?

Diệp Mặc biết nhất thời không lấy Cốt Tiễn về được, cũng tạm thời dập tắt ý định này, đồng thời nghĩ xem dùng cái gì mới có thể đổi Cốt Tiễn về được.

Sau khi tạm thời bỏ Cốt Tiễn xuống, Diệp Mặc lại bắt đầu nghiên cứu cái đáy hồ này.

Đáy hồ này khắp nơi đều đen như mực, tuy diện tích nhỏ hơn quá nhiều so với mặt hồ, nhưng cũng không đế nổi như một miệng hồ lô.

Diệp Mặc phóng ra Tử Đao bổ một nhát vào cái đáy hồ đen như mực này, một dòng ánh sáng màu đen hiện lên, Tử Đao thế mà lại không để lại bất cứ dấu vết gì trên cái đáy hồ này.

Cứng quá, Diệp Mặc trong lòng thất kinh.

– Hắc Hồ tương truyền là Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên biến thành, nếu như ngươi chỉ dùng một món bán thần khí cũng có thể bổ cái đáy hồ này ra được, thì cái Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này cũng không đế nỗi nổi tiếng ở bên ngoài rồi.

Thần nữ váy màu vàng trông thấy động tác ngây thơ của Diệp Mặc, thật sự là nhịn không được nói một câu.

Diệp Mặc mặc kệ không thèm để ý đến cô, nếu do một pháp bảo biến thành, vậy hắn có thể tìm được chỗ mấu chốt để luyện hóa pháp bảo rồi.

– Ngươi cứ chậm rãi ở chỗ này xem xét đi, ta không hầu được.

Thần nữ váy màu vàng này nói xong, bùa chú trong tay lóe ra một đợt ánh sáng màu vàng.

Đợt ánh sáng vàng này hoàn toàn bao lấy cô, sau một khắc, cô vậy mà đã bay ra khỏi cái đáy hồ này rồi.

Thần nữ váy màu vàng đã lấy được một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, cũng sợ Diệp Mặc đột nhiên lại triệt đi trận pháp, lại vây khốn cô vào trong đài sen chín cánh.

Tuy trong đài sen chín cánh cô cũng có thể rời đi, nhưng như thế thì cô lại phải tốn mất một lá bùa phòng ngự.

Mỗi một lá bùa của cô đều là thứ tốt đỉnh cao, tùy tiện lãng phí như vậy, thì cô không muốn.

– Quả nhiên có chút bản lãnh, ta không tin, không có cô thì ta không tìm thấy Niết sinh cấm địa.

Diệp Mặc nhìn Thần nữ váy mày vàng biến mất không thấy gì nữa, có chút không phục lầm bầm lầu bầu một câu.

Lúc trước hắn nghe Thần nữ váy màu vàng nói xong liền đoán.

Đạo Ngân tâm cơ nửa năm trước hắn để lại cho Thần nữ váy màu vàng đã bị cô nhìn thấu rồi.

Cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng không thèm để ý.

Hiện giờ, ở đây có khả năng tồn tại hai món Tiên Thiên Linh Bảo, cho dù là có muốn đi Niết sinh cấm địa, hắn cũng không muốn bỏ qua hai món pháp bảo kia.

Cho nên sau khi Thần nữváy màu vàng đi khỏi, Diệp Mặc cũng không hề để ý, cũng không có đi theo, hắn quyết định luyện hóa hai món pháp bảo kia trước rồi nói sau.

Muốn luyện hóa hai món pháp bảo kia, nhất định phải tìm được cửa vào chính để luyện hóa pháp bảo mới được.

Loại pháp bảo bị phong ấn này luyện hóa là nguy hiểm nhất, làm không tốt, mình cũng sẽ bị pháp bảo nuốt mất.

Sở dĩ Diệp Mặc không sợ, là vì hắn có Thế giới trang vàng, cho dù là đụng phải nơi không nên đụng tới, pháp bảo cũng không thể nuốt chững hắn được.

Lại ném ra mấy cái trận kỳ, cho dù không cách nào hoàn toàn phong tỏa khí tức Đạo Vận nơi này, nhưng nơi hắn đứng đã không còn bao nhiêu khí tức pháp tắc thô bạo.

– Tiểu Băng Sâm, ngươi dùng thần thức quan sát một chút, có thể tìm được trung tâm cái hồ lô này hay không.

Vị trí bây giờ của chúng ta, hẳn là đang ở miệng hồ lô.

Sau khi bố trí xong trận pháp, Diệp Mặc lập tức truyền âm cho Tiểu Băng Sâm, Tiểu Băng Sâm đối với trận pháp tự nhiên có một loại trực giác bẩm sinh.

Nếu như cái HỒ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này là Tiên Thiên Linh Bảo, điều này cũng bằng với đồ vật tự nhiên.

– Lão đại, chúng ta hẳn là không phải ở miện hồ lô, mà là đang ở chính giữa hồ lô.

Tiểu Băng Sâm không tu thần thông, chỉ tu luyện thần thức, cho nên thần thức vô cùng mạnh mẽ.

Nó nghe Diệp Mặc nói xong, lập tức liền cảm giác được vị trí hiện tại.

– Làm sao ngươi biết?

Diệp Mặc buộc miệng hỏi.

Tiểu Băng Sâm lập tức nói:

– Em đối với linh vật do trời đất sinh ra có khứu giác trời sinh, cái hồ lô này tuyệt đối là một món do trời đất sinh ra, cho nên em mới cảm giác được vị trí của chúng ta không phải là phần đáy của hồ lô, mà là đang ở chính giữa.

– Nói như vậy, cái hồ lô này thật sự là một món Tiên Thiên Linh Bảo hả?

Diệp Mặc mừng rỡ.

Tiểu Băng Sâm vội vàng nói:

– Có phải Tiên Thiên Linh Bảo hay không em không biết, nhưng cái Tiên Thiên Hồ Lô này sau khi bị người ta luyện chế lại, lúc này mới thành bảo vật này.

Diệp Mặc trong lòng khoan khoái dễ chịu cực kỳ, hắn không tin mình tiến vào cái hồ lô này, vẫn không thể luyện hóa nó.

Cái hồ lô này bất kể có phải là Tiên Thiên Linh Bảo hay không, nhưng bản thân cái Hồ Lô là Tiên Thiên linh vật, đã nói lên rằng thứ này rất đáng gờm.

Hắn bây giờ chỉ cần đả thông ngăn cách ở chính giữa này, xuống tới miện hồ lô rồi nói sau.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2049: Ai Luyện Hóa Nhanh Hơn

Ai Luyện Hóa Nhanh Hơn

M

ột ngày sau, trận pháp mà Diệp Mặc bố trí lại lần nữa bị pháp tắc đạo vận tho bạo ác liệt trong hồ lô đánh tan, còn hắn tìm mấy vòng trong nơi này, vẫn không tìm ra bất kỳ dầu tích nào.

Thời gian này hắn dùng đủ mọi cách, bất luận là nện Thế giới thạch, hay là dùng pháp bảo đánh, hay là dùng mồi lửa thiêu, đều không có tác dụng gì.

Nhưng cứ như vậy mà bỏ đi thì Diệp Mặc tuyệt đối không cam lòng, hắn lại lần nữa bố trí một trận pháp phòng ngự, bắt đầu tìm kiếm lần thức hai.

Lại một ngày nữa trôi qua, mắt nhìn trận pháp phòng ngự của hắn lại sắp bị pháp tắc đạo vận trong này đập tan, Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ thở dài.

Chẳng lẽ hai loại pháp bảo ở lâu như này trong này rồi mà không có ai lấy đi, hắn tìm kiếm kỹ lưỡng như vậy rồi, cũng không tìm được bất cứ lối vào luyện hóa pháp bảo nào.

Răng rắc một tiếng, một trận kỳ của trận pháp phòng ngự phát ra âm thanh nho nhỏ, Diệp Mặc biết trận pháp của hắn sắp vỡ tan rồi.

Trận kỳ trong trận pháp cũng đều là tương hỗ lẫn nhau, một khi một trận kỳ bị nghiền nát hoàn toàn, thì những trận kỳ còn lại cũng sẽ trực tiếp bị pháp tắc đạo vận ác liệt trong này biến thành bột mịn.

Đúng lúc Diệp Mặc muốn từ bỏ, một Đài sen chín cánh liền từ miệng hồ mau chóng hạ xuống, Diệp Mặc lập tức biết Thần nữ váy vàng lại tiến vào.

Diệp Mặc trong lòng đoán Thần nữ váy vàng này là vì hai món pháp bảo kia mà đến, chắc chắn là sợ mình ăn mảnh một mình.

Lúc này hắn cũng đã quyết định rồi, nhất định phải lấy được mũi Cốt Tiễn này.

Hắn không thích cướp đồ của người khác, nhưng Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn là một bộ, hắn cần phải gom đủ.

Thần nữ váy vàng này kinh nghiệm và sự sõi đời còn kém hắn xa, hắn nói không chừng cũng có thể lừa được.

Khi Đài sen chín cánh vừa mới hạ xuống mặt đất, Thần nữ váy vàng này lập tức từ trong chui ra, Diệp Mặc thấy cô đổi một bộ quần áo khác, quần áo bên ngoài vẫn còn nguyên vết máu, hơn nữa thần thái của cô cũng uể oải không chịu nổi nữa rồi, khí tức cũng vô cùng bất ổn.

Diệp Mặc liền biết người con gái này bị trọng thương rồi.

Dường như cùng lúc phát hiện đối phương bị trọng thương, Diệp Mặc liền nghĩ, nếu như nói lúc trước hắn còn không chắc 100% thắng được cô, thì bây giờ hắn cũng thắng chắc cô rồi.

– Anh giết tôi cũng vô ích, có một Hóa đạo Thánh đế cũng đã đuổi đến đây rồi.

Nếu như chúng ta không hợp tác, thì anh cũng chỉ còn một con đường chết.

Câu đầu tiên của Thần nữ váy vàng này khiến Diệp Mặc tức giận, người con gái này thấy đối thủ lợi hại, không ngờ lại dám dẫn đối thủ đến đây.

Không đợi Diệp Mặc tức giận, Thần nữ váy vàng này liền ném mũi tên màu vàng cho Diệp Mặc nói:

– Mũi tên này tôi cho anh, điều kiện là anh cùng tôi chặn địch.

Tôi có một đạo châu vô cùng lợi hại, có thể làm trọng thương đối phương.

Anh chỉ cần đứng sau đối phương ra tay là được, chỉ cần giết được tên Hóa đạo đó, tôi chỉ cần một cái bình xanh, những thứ còn lại đều là của anh hết.

Diệp Mặc vốn dĩ cực kỳ tức giận sau khi lấy được mũi tên này, lửa giận trong lòng cũng hạ xuống một chút.

Mũi tên màu vàng này mới là thứ quan trọng nhất, những thứ còn lại nhìn thấy rồi tính tiếp.

Mũi tên màu vàng này bây giờ hắn cũng có sáu mũi rồi, một phát liền lấy được hai mũi, không biết mũi tên màu vàng mà hắn lấy được lúc trước trong Lôi Sát Thần Điện ở Thanh Vi Minh Giang có phải cũng từ trong này mà ra không.

Nghĩ đến nơi đó, Diệp Mặc giật mình, lúc trước trong Lôi Sát Thần Điện hắn còn lấy được một con dao găm, hắn vì đào thông chính giữa hồ lô này, dường như tất cả đồ vật đều đem ra dùng hết, nhưng con dao găm đó thì vẫn chưa dùng qua.

Hắn còn nhớ rõ con dao găm đó sau khi hắn luyện hóa, có một cái tên là Dung Không.

Nghĩ đến con dao găm này, Diệp Mặc căn bản không kịp trả lời câu nói của Thần nữ váy vàng kia, trực tiếp lấy con dao găm đó ra, đào xuống dưới mặt đất cứng rắn dưới chân mình.

Xuy xuy…

Những âm thanh liên miên bất tuyệt, Dung Không không ngờ lại đào như đào miếng đậu hũ vậy.

Những nơi đi qua hoàn toàn tự động hòa tan hết, mau chóng hình thành một cái lỗ đen ngòm.

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Diệp Mặc sung sướng, trực tiếp nhảy vào trong cái lỗ nhỏ đó, Thần nữ váy vàng thấy Diệp Mặc nhảy vào đó, cũng từ trong sự kinh hãi tỉnh dậy, không nghĩ ngợi gì, cũng nhảy vào trong.

Lúc này trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc vang lên tiếng răng rắc, trực tiếp bị nổ vụn.

Đạo vận pháp tắc và sấm sét thô bạo ác liệt xung quanh lại lần nữa rót đầy vào nơi này, còn cái lỗ lớn mà lúc trước Diệp Mặc dùng con dao găm Dung Không của mình đào ra lại từ khép miệng lại.

Nhìn tình cảnh này, chỉ cần qua mấy tích tắc nữa, thì nơi này lại hoàn toàn giống với lúc trước.

Cái hố lớn này còn chưa kịp trở về hình dạng ban đầu, lại có một bóng người hạ xuống nơi này.

Đây là một người đàn ông mặt trắng như tờ giấy, cách ăn mặc thoạt nhìn giống như thư sinh.

Khí tức pháp tắc đạo vận đáng sợ mất trật tự xung quanh đang nện lên người gã, giống như đánh lên một pháp bảo cực kỳ lợi hại vậy, căn bản không làm thương gã được chút nào.

Cho dù sấm sét lên người gã, cũng không thể nào làm thương được gã.

– Ồ, con nha đầu của Thần nữ thánh môn kia rõ ràng đã chạy đến đây rồi, sao lại biến mất không thấy đâu nữa nhỉ? Cho dù bị pháp tắc trong này xoắn chết, thì Đài sen của cô ta chắc vẫn còn trong này chứ…

Lời nói của thư sinh mặt trắng này nói đến đây rồi im bặt, gã cũng đã nhìn thấy một hố đen thu nhỏ lại chỉ lớn hơn nắm đấm một cút.

Khi nhìn thấy hố đen này, đồng thời gã dường như không cút do dự, lập tức liền hóa thành một đường độn quang từ miệng hố này lao vào.

Hắc Hồ đương nhiên gã cũng đã từng nghe nói qua, cũng biết Hắc Hồ là thứ gì.

Vì hai món pháp bảo này vẫn chưa có ai tìm ra cách luyện hóa chúng, nên mới vẫn ở lại trong này.

Bây giờ gã nhìn thấy hố đen này, lập tức liền đoán ra, muốn luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này, e rằng chính là trong hố đen này rồi.

Diệp Mặc cùng Thần nữ váy vàng sau khi tiến vào hố đen này, cảm giác lôi kéo như lốc xoáy kia lập tức liền biến mất.

Hơn nữa sấm sét xung quanh cũng không còn nữa, chỉ còn một khoảng không gian mông lung.

Một lát sau, thư sinh mặt trắng kia cũng xông vào trong hố đen này, cùng lúc thư sinh mặt trắng nhảy xuống.

Diệp Mặc và Thần nữa váy vàng kia liền cảm nhận được, hai người lại càng tăng tốc phóng tới miệng hồ lô.

Thư sinh mặt trắng kia đi sau mà đến trước, nửa tuần hương sau cũng đã vượt qua Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng, đi đến miệng hồ lô trước.

Gã thậm chí cũng không thèm ra tay với Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng kia, mà lại xông đến miệng hồ lô trước, muốn luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này.

Diệp Mặc sốt ruột, ném ra vài viên đan dược đưa cho Thần nữ váy vàng kia nói:

– Cô mau chóng trị thương đi, tôi phải tăng tốc.

Diệp Mặc không thể không giúp Thần nữ váy vàng này, một mình hắn, cho dù đến miệng hồ lô rồi, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của thư sinh mặt trắng kia.

Khí tức đạo vận trên người thư sinh mặt trắng kia còn mạnh hơn nhiều so với Thần nữ váy vàng, rõ ràng là tu vi Hóa đạo.

Hắn chỉ còn cách lôi kéo Thần nữ váy vàng này, hai người hợp tác mới có thể liều mạng với đối phương được.

Nếu không, hắn chỉ có thể lập tức rút lui, bảo hắn buông tha Lôi Hải Thần Châu sắp đến tay rồi, hắn tuyệt đối không đồng ý.

Thần nữ váy vàng này hiểu ý tứ của Diệp Mặc, căn bản cũng không từ chối, trực tiếp nhận lấy đan dược Diệp Mặc đưa cho bắt đầu trị thương.

Diệp Mặc lúc này lại càng thiêu đốt Thần nguyên, tăng tốc tiến về phía miệng hồ lô.

Khoảng nửa tuần hương sau, Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng này hạ xuống miệng hồ lô, hai người ngay lập tức nhìn thấy thư sinh mặt trắng kia đang ngồi một bên, một tay vịn chặt vào một dấu vết, đạo vận trên người lưu chuyển, rõ ràng gã đã bắt đầu luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này rồi.

Diệp Mặc giận dữ, chính mình đả thông vách ngăn giữa hồ lô này, không ngờ lại làm chuyện tốt cho đối phương.

Đúng lúc hắn định ra tay, thì lại nhìn thấy 24 viên châu lôi quang vờn quanh bên cạnh miệng hồ lô này, những viên châu này màu xanh nhạt, chỉ có một lớp lôi quang quanh quẩn bên ngoài viên châu này.

Ba mươi sáu lỗ khảm, chỉ có hai mươi bốn viên châu màu xanh nhạt.

Những viên chân này dường như hợp cùng với pháp tắc xoắn giết lưu chuyển trong hồ lô này, hình thành một trạng thái cân đối.

Diệp Mặc trong lòng lập tức sung sướng, hắn không cút do dự xông lên bắt đầu luyện hóa 24 viên Lôi Hải Thần Châu này.

Hắn biết rõ tại sao thư sinh trắng trẻo kia sau khi đến nơi ngay lập tức không luyện hóa lôi châu, mà lại muốn luyện hoá Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên rồi.

Vì viên châu thiếu đi mười hai viên, cho dù gã luyện hóa rồi, cũng không phải là pháp bảo hoàn chỉnh.

Cho nên gã muốn luyện hóa hồ lô này.

Nói không chừng trong lòng gã nghĩ, đợi luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này rồi, gã sẽ giết chết Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng ngay lập tức.

Vết thương của Thần nữ váy vàng lúc này cũng đã trị được bảy tám phần, cô nhìn thấy thư sinh mặt trắng kia đang luyện hóa hồ lô, còn Diệp Mặc lại bắt đầu luyện hóa Lôi châu, cô không ngờ lại không có việc gì để làm.

Diệp Mặc bắt đầu luyện hóa Lôi châu, chứng tỏ cho dù mình cũng đi luyện hóa Lôi châu, cuối cùng hắn cũng sẽ đòi mình lấy ra.

Muốn đi luyện hóa hồ lô, cô chắc rằng mình cũng không luyện qua nổi thư sinh mặt trắng kia.

Khi cô đang nghĩ có nên luyện hóa mấy viên Lôi châu trước, đợi lát nữa tìm Diêp Mặc đổi đồ hay không, thì Diệp Mặc bỗng nhiên truyền âm cho cô:

– Cô mau chóng ra ngoài đi, đợi lát nữa tên này nếu như luyện hóa hồ lô rồi, chúng ta cũng không chạy thoát được đâu, phải biết rằng chúng ta đều ở trong hồ lô.

– Giữa hồ lô này bị phong bế rồi, tôi sao mà ra ngoài được?

Thần nữ váy vàng này qua sự nhắc nhở của Diệp Mặc lại tỉnh lại, đợi lát nữa thư sinh mặt trắng này luyện hóa xong Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này rồi, bọn họ căn bản cũng không chạy thoát được.

Diệp Mặc lấy con dao găm ra nhét vào trong tay cô nói:

– Cô mau chóng luyện hóa một phần con dao găm này, sau đó cắt tầng ngăn cách giữa hồ lô đi, tuyệt đối đùng để lại.

Tôi đoán vách ngăn giữa hồ lô này, chắc chắn rất quan trọng.

Thứ đó rất có khả năng là bộ phận không thể thiếu được của hồ lô này, chỉ cần cô cắt nó đi rồi, cho dù tên khốn kiếp này có luyện hóa được hồ lô, cũng không thể nào vây khốn được tôi.

Thần nữ váy vàng này không phải con ngốc, cô lúc này cũng đã hiểu ra.

Bây giờ tất cả mọi người phải tranh thủ thời gian, ai có thể giành trước, người đó được lợi.

Cô lập tức cầm chặt lấy con dao găm của Diệp Mặc, lại quay lại.

Đồng thời trong lòng vẫn đang nghĩ, tại sao Diệp Mặc không tự mình đi làm chuyện này.

Cô không biết Diệp Mặc coi trọng 24 viên Lôi Hải Thần Châu này như nào, nếu như không phải là 24 viên Lôi Hải Thần Châu này, tên thư sinh mặt trắng kia sau khi vượt qua hắn, hắn lập tức sẽ quay lại cắt đi vách ngăn giữa hồ lô kia.

Lúc này tên thư sinh mặt trắng cũng đang đắm chìm trong quá trình luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo, đạo vận lưu chuyển xung quanh gã, còn có một trận bàn phòng ngự bảo vệ, Diệp Mặc muốn đánh lén gã cũng không làm được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2050: Quá Thiếu Đạo Đức

Quá Thiếu Đạo Đức

D

iệp Mặc biết rõ, nếu như luyện hóa từng viên Lôi châu này, hắn tuyệt đối không luyện qua mặt thư sinh mặt trắng kia được.

Mỗi một Lôi châu trong này đều cần phải luyện hóa một tầng cấm chế, mới có thể lấy được từ trong hồ lô đi.

Diệp Mặc sau khi phát hiện ra tình hình này, quyết định tạm thời bỏ luyện hóa Lôi châu, bố trí một trận pháp ẩn nấp, sau đó ném trận bàn thời gian ra, rồi lại bắt đầu luyện hóa Lôi châu.

Thư sinh mặt trắng sau khi bắt đầu luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, liền biết gã tính toán có chút sai rồi.

Gã sở dĩ không lập tức ra tay với Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng, là vì gã chắc rằng Diêp Mặc và Thần nữ váy vàng không chạy thoát nổi.

Gã biết từ trong miệng hồ lô này ra ngoài, ít nhất cũng phải tốn mất nửa ngày.

Thời gian nửa ngày này gã tuyệt đối cũng đã luyện hóa xong tầng cấm chế thứ nhất của hồ lô này rồi, chỉ cần luyện hóa được tầng cấm chế thứ nhất rồi, hồ lô chính là của gã.

Đối phương trong hồ lô của gã, còn có nơi nào mà chạy trốn được sao? Còn không mặc cho gã xoa nắn sao?

Đương nhiên còn một điều nữa, đó chính là Thần nữ váy vàng có một thủ đoạn chạy trốn, nếu như đánh nhau thật, cho dù gã chưa chắc có thể tóm được, còm trong này trừ Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên ra, còn có 24 viên Lôi Hải Thần Châu nữa.

24 viên Lôi hải Thần Châu này gã nhất định sẽ không luyện hóa trước, vì bộ này còn chưa đủ.

Gã chỉ cần luyện hóa hồ lô này trước, Thần nữ váy vàng và Diệp Mặc chắc chắn sẽ giành nhau luyện hóa 24 viên Lôi Hải Thần Châu này, loại bảo vật này không ai có thể bỏ qua.

Nếu như hai người muốn luyện hóa Lôi châu, thời gian trì hoãn trong hồ lô càng lâu, đối với gã mà nói lại càng có lợi.

Nhưng vừa mới bắt đầu luyện hóa hồ lô này, gã mới phát hiện ra mình nghĩ có chút hơi đơn giản rồi.

Mỗi một tầng cấm chế của hồ lô này đều cực khó luyện hóa, cho dù tầng cấm chế thứ nhất gã cũng cần thời gian không ngắn.

Lúc này gã biết Diêp Mặc bố trí trận pháp ẩn nấp rồi, nhưng gã cũng không quản được Diêp Mặc nữa.

Gã chỉ hi vọng mình luyện hóa tầng cấm chế thứ nhất nhanh một chút.

Tốt nhất là sau khi mình thu hồ lôi rồi, Diệp Mặc vẫn còn đang luyện hóa Lôi châu, Thần nữ váy vàng còn chưa chạy ra khỏi đáy hồ lô.

Trận bàn thời gian được bố trí, tốc độ của Diệp Mặc lập tức tăng nhanh, khi hắn luyện hóa xong toàn bộ 24 viên Lôi châu khảm trên hồ lô, cũng chỉ tốn hai canh giờ mà thôi.

Diệp Mặc đến trận kỳ ẩn nấp cũng không thu lại, lập tức rời khỏi miệng hồ lô này.

Hắn tin rằng tốc độ mình luyện hóa hồ lô này còn nhanh hơn thư sinh mặt trắng kia.

Nhưng cho dù hắn biết, cũng không dám luyện hóa.

Thư sinh mặt trắng này vừa vào liền bắt đầu luyện hóa hồ lô, bây giờ muốn dừng lại mà không được, mình nếu như cướp luyện hồ lô, nói không chừng gã dù phải đập vỡ hồ lô cũng sẽ giết chính mình.

Diệp Mặc rời đi ngay lập tức thư sinh mặt trắng liền biết, gã quả thực không thể dừng lại được, gã cũng có thể bỏ cuộc, nhưng cấm chế tầng thứ nhất gã sắp luyện hóa xong rồi.

Chỉ có điều pháp bảo luyện hóa cấm chế tầng thứ nhất, cho dù là linh bảo cũng không thể sử dụng được.

Thư sinh mặt trắng sở dĩ không lo lắng, là vì gã biết đợi sau khi gã luyện hóa được tầng cấm chế thứ nhất của hồ lô này rồi, thì Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng kia chắc chắn vẫn còn trong hồ lô này.

Gã luyện hóa xong tầng cấm chế thức nhất rồi, hồ lô này gã có thể thu lại, hồ lô này bị gã thu lại rồi, những người bên trong hồ lô có thể chạy thoát được mới là chuyện lạ.

Ý định của thư sinh mặt trắng Diệp Mặc đương nhiên biết, sau khi hắn luyện hóa được 24 viên Lôi châu rồi, vốn dĩ cũng không thèm để ý đến thư sinh kia, ngay lập tức liền xông ra.

Khi Diệp Mặc xông vào trong hồ lô, đúng lúc nhìn thấy Thần nữ váy vàng đang lo lắng cầm con dao găm.

Thần nữ váy vàng kia nhìn thấy Diệp Mặc đến, mau chóng nói:

– Thứ ở giữa hồ lô này tôi cũng đã cắt bỏ rồi, chỉ có điều không luyện hóa, nhẫn trữ vật căn bản không thu vào được.

– Để tôi.

Diệp Mặc không chút do dự nhận lấy con dao găm từ đối phương, lập tức bắt đầu luyện hóa tầng vách ngăn giữa hồ lô này.

Diệp Mặc chỉ luyện hóa được một chút, thì miệng hồ lô có một tiếng cười to truyền đến.

– Không ổn rồi, hắn đã luyện hóa hồ lô rồi, chúng ta không đi được rồi.

Thần nữ váy vàng lập tức giật mình, không chút do dự phóng ra tấm bùa kia, muốn chạy trốn.

Diệp Mặc còn chưa kịp nghĩ đến những thứ khác, trực tiếp cầm vách ngăn đến tầng cấm chế thứ nhất thậm chí còn chưa được luyện hóa này cho vào trong Thế giới trang vàng.

Thứ này còn chưa luyện hóa xong, nhẫn trữ vật không đựng nổi, không có nghĩ là Thế giới trang vàng của hắn cũng không đựng nổi.

Quả nhiên, tiếng cưới lớn của thư sinh kia còn chưa dứt, thì tầng vách ngăn này đã bị Diệp Mặc cho vào trong Thế giới trang vàng.

– Ồ, sao anh lại làm được?

Thần nữ váy vàng sững sờ nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói:

– Còn không mau trốn đi, còn muốn đợi gã thu hồ lô lại sao?

Nói xong Diệp Mặc căn bản cũng không đẻ ý đén Thần nữ váy vàng này nữa, vọt thẳng về phía miệng hồ lô.

Lúc này Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng kia đều phát hiện ra, sau khi vách ngăn này bị Diệp Mặc thu lại, thì lốc xoáy còn mang theo cả sấm sét kia, cùng với các loại đạo vận pháp tắc hỗn loạn đều biến mất.

Thấy Diệp Mặc chạy thoát, Thần nữ váy vàng này lập tức liền đi theo.

– Trong hồ lô của tôi mà còn muốn chạy sao Ha ha…

Thư sinh mặt trắng kia bỗng nhiên đứng lên, cười ha ha.

Nếu như có người đứng bên cạnh Hắc Hồ, sẽ phát hiện ra Hắc Hồ đó cũng đã biến mất, thay vào đó là một hố lớn khổng lồ.

Còn thư sinh mặt trắng kia thì tay lại cầm một cái hồ lô, đứng bên cạnh hố lớn kia đắc ý cười ha hả.

– Ha ha…

Lại một trận cười to truyền đến, thư sinh kia giật mình, sau đó gã liền phát hiện người cười ha hả đó chỉ là một tên tiểu tử tu vi Tiên đế.

Đối phương có thể đế nơi này, gã cũng không cho rằng đối phương là tu vi Tiên đế thực sự, tuyệt đối là ẩn giấu tu vi.

Cái mà gã sửng sốt chính là, đối phương chẳng phải bị mìnhh nhốt vào trong hồ lô rồi hay sao? Sao lại đứng bên ngoài cười lớn như này chứ?

Diệp Mặc quả thực là rất mắc cười, thậm chí cười đến đau cả bụng.

Lúc này hắn cảm thấy mình quá sáng suốt, vách ngăn mà hắn cắt trong hồ lô chắc chắn là đáy hồ lô rồi.

Chỉ có điều không biết vì nguyên nhân gi, mà phần đáy hồ lô lại thu nhỏ từ đáy trôi đến phần giữa, lúc này mới tạo thành một Hắc Hồ.

Hắc Hồ là một cái hồ lô, nhưng lại là một hồ lô đi từ đáy vào.

Lúc trước khi thư sinh này cười ha hả Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng kia quả thực cũng kinh hãi không thôi, nhưng sau đó bọn họ lại nhìn thấy một tia sáng, tiếp theo hai người trực tiếp thoát ra từ nơi phát ra tia sáng đó, căn bản không mất chút sức nào.

Một cái hồ lô không có đáy, sao lại có thể nhốt người được chứ? Diệp Mặc và Thần nữ váy vàng chính là từ trong hồ lô không có đáy đó mà chui ra.

Thư sinh kia nhìn thấy Diệp Mặc cười không ngừng liền sững sờ, lúc này mới giơ hồ lô đã thu nhỏ trong tay nhìn từ miệng nhìn vào.

Lập tức gã liền phát hiện hồ lô của mình có thể nhìn thông, từ miệng có thể trực tiếp nhìn thấy tên Diệp Mặc đang đứng đối diện bật ngón tay giữa lên cười ha hả.

Mình mặc dù đã luyện hóa được tầng cấm chế thứ nhất của hồ lô này, nhưng hồ lô này lại không có đáy.

Thư sinh kia lập tức hiểu ra, sắc mặt của gã tím như gan lợn vậy.

– Nhìn thấy tôi rồi chứ! Anh lớn như này rồi, còn dùng một cái hồ lô làm kính viễn vọng sao.

Diệp Mặc bật ngón tay giữa lên cười đến đau cả bụng, hắn cảm thấy mình khoét vách ngăn giữa hồ lô kia đi đúng là anh minh sáng suốt.

Mặc dù không rõ cái gì là kính viễn vọng, cũng không biết Diệp Mặc tãi sao lại bật ngón tay giữa lên, nhưng Thần nữ váy vàng nhìn thấy bộ dạng của thư sinh kia, lại nhìn bộ dạng của Diêp Mặc, quả thực cũng không kìm chế nồi cũng cười lên.

Cô từ sau khi tiến vào Thần nữ thánh môn, trước giờ cũng chưa bao giờ cười như này.

Nhưng hôm nay tên Diệp Mặc này đúng là quá thiếu đạo đức, không ngờ đến đáy Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên cũng khoét đi được.

– Cười đã chưa vậy?

Sắc mặt tím như gan lợn của thư sinh này dần dần cũng biến mất, cất cái hồ lô vô dụng kia đi chằm chằm lạnh lùng nhìn Diêp Mặc hỏi.

Diệp Mặc liền phóng Tử Đao ra, nghiêm mặt nói:

– Đúng là rất buồn cười.

Anh nhiều tuổi như vậy rồi, chắc cũng sống được vạn vạn năm rồi, còn chơi kính vạn hoa giống như con nít.

Chẳng lẽ anh nhìn thẳng tôi không thấy hay sao? Nhất định phải thông qua cái hồ lô không đáy kia nhìn tôi mới thấy hả?

Diệp Mặc trong lòng cực kỳ khoan khoái dễ chịu, cướp Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên của mình đi, để mày cướp đi, chỉ cần đáy hồ lô còn trong tay mình, thì Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên trong tay đối phương cũng chỉ là vật trang trí mà thôi.

– Chết đi cho ta.

Thư sinh mặt trắng kia lại không kìm chế được sự tức giận trong lòng, Bát quái nhật nguyệt cũng đang mang theo ánh trăng màu trắng đánh về phía Diệp Mặc, đồng thời đánh ra lĩnh vực Hóa đạo, toàn bộ không gian xung quanh như đều bị gã giam cầm, Diệp Mặc chỉ có thể đợi Bát quái nhật nguyệt này đến quấy hắn thành mảnh vụn.

Thần nữ váy vàng không kịp suy nghĩ gì, Đài sen chín cánh cũng đã phóng ra, mang theo chín đường ánh sáng màu xanh đánh về phía thư sinh mặt trắng kia.

Cô biết rõ, Diệp Mặc một khi xảy ra chuyện, cô cũng chỉ có thể tiếp tục chạy trốn.

Nhìn Diệp Mặc như bị trói buộc bỗng nhiên lộ ra nụ cười, Tử Đao bay lơ lửng trên không trung bỗng nhiên bắt đầu vặn vẹo, trong chốc lát liền thoát khỏi sự trói buộc này, sau đó không gian Tử Đao vặn vẹo càng lúc càng lớn dần.

Khi ánh trăng trắng dã kia còn chưa đánh đến đỉnh đầu Diệp Mặc, thì vô số đường đao màu tím dường như từ trong hư không trên không trung sinh ra, tốc độ của những đường đao màu tím này hình thành một đường vân vặn vẹo màu tím, đồng thời đường vân vặn vẹo màu tím này cũng đánh ra.

Bùm…

Đường vân vặn vẹo màu tím này đập trún lên ánh trăng trắng dã kia, ánh trắng trắng dã đó lập tức liền nổ tan.

Phía sau ánh trăng trắng dã đó, còn có một vầng thái dương còn chưa được hình thành, chỉ có điều sau khi ánh trăng kia bị nổ tan, thì vầng thái dương đó cũng không tiếp tục hình thành nữa, đồng thời cũng tự tiêu tán.

Thư sinh kia không kịp chấn động, Bát quái nhật nguyệt trong tay cũng lại lần nữa xoáy lên vô số thương ảnh, những thương ảnh này mang theo toàn bộ không gian xung quanh người gã hình thành một thương tráo phòng hộ.

Tạch tạch tạch…

Thương tráo phát ra những tiếng tạch tạch, nhưng lại chỉ hoàn toàn chặn lại những đường ánh sáng màu xanh do Đài sen chín cánh của Thần nữ váy vàng kích phát ra.

Thư sinh kia cũng không tiếp tục phóng Bát quái nhật nguyệt của mình nữa, mà lại không dám tin nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Đao văn của anh là thần thông gì vậy? Không ngờ lại chặn được ánh trăng của tôi?

– Anh đưa hồ lô kính viễn vọng cho tôi xem đã, rồi tôi nói cho anh biết.

Diệp Mặc cười ha hả, trong lòng vô cùng sảng khoái.

Lạc Ngân Đao Văn này quả thực lợi hại, hắn vừa mới nhập môn, mới là đạo Lạc Văn thứ nhất mà thôi, liền có thể chặn lại được nửa kích của cao thủ Hóa đạo này rồi.

Nói là nửa kích, do Diệp Mặc biết rõ ánh trăng của đối phương không hoàn toàn là vì Lạc Ngân Đao Văn tạo thành, sự trợ giúp của Thần nữ váy vàng bên cạnh cũng có tác dụng cực kỳ quan trọng.

Thấy Đao Văn của Diệp Mặc lợi hại như vậy, Thần nữ váy vàng trong lòng đại định, mình lựa chọn chạy trốn đến đây đúng là may mắn.

Thư sinh kia sắc mặt âm trầm, gã biết rõ hai người này đều không phải là đối thủ của gã, nhưng hai người này liên thủ lại, khả năng mình thắng bọn họ dường như cũng không nhiều.

– Đưa cho tôi cái đáy hồ lô của anh, anh ra giá đi.

Thư sinh không tiếp tục động thủ nữa, mà lại chọn cách tiến hành giao dịch với Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box