[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 411 : Dọa Chạy (c2051-c2055)
❮ sautiếp ❯Chương 2051: Dọa Chạy
Dọa Chạy
D
iệp Mặc sao có thể đưa đáy hồ lô cho đối phương được, nếu như hắn đưa, thì đối phương thực sự đã lấy được Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên rồi còn gì nữa.
– Tôi quả thực cũng giống anh, tôi muốn có cái hồ lô không đáy kia của anh, anh ra giá đi.
Diệp Mặc thấy thư sinh mặt trắng kia bắt đầu đàm phán, lập tức biết gã không ăn nổi hai người mình và Thần nữ váy vàng kia.
Chủ yếu là Đài sen chín cánh của Thần nữ váy vàng kia quá sắc bén, mặc dù Diệp Mặc chưa từng thử sự lợi hại của Đài sen chín cánh đó, nhưng có thể cảm nhận được, đó cũng không phải thứ tầm thường.
Thư sinh kia cười khẩy một tiếng, căn bản cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc, quay người nhìn về phía Thần nữ váy vàng kia nói:
– Cơ Tích, tôi cho cô bình xanh, cô đi đâu tùy cô, cô là đại nhân vật của Thần nữ Thánh môn, tôi cũng sẽ không làm gì cô, cần gì phải liên thủ với đứa nhà quê này chứ? Nếu như cô tiếp tục liên thủ với hắn, thì tôi sẽ hồi báo toàn bộ hành tung của cô về Thần nữ Thánh môn, tôi nghĩ …
Thần nữ váy vàng này tên Cơ Tích, Diệp Mặc đến bây giờ mới biết tên của Thần nữ này.
Nhưng Diệp Mặc lập tức biết tình cảnh của mình, một khi Cơ Tích đồng ý với đối phương, thì hắn sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm.
Thần nữ váy vàng Cơ Tích này cũng sững người, cô hoàn toàn không ngờ đối phương lại đưa bình xanh ra để đổi lấy mình không ra tay.
Sau đó cô cũng hiểu ý của tên thư sinh này, gã đưa bình xanh cho mình, thì tất cả những gì trên người Diệp Mặc đều là của gã.
Đừng nói trên người Diệp Mặc có thể có 24 viên Lôi Hải Thần Châu, còn có Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, vậy thì gã lời lớn rồi.
Hơn nữa cô còn hiểu ra một ý khác của thư sinh này, chỉ cần gã giết được Diệp Mặc, gã có thể tiếp tục truy sát mình, bình xanh đưa cho mình rồi lại cướp về.
Trong lòng cô cũng cười khẩy, bình xanh vào tay mình rồi, đối phương còn muốn cướp lại, điều này đúng là nằm mơ.
Còn chuyện bẩm báo đến tông môn, cô liên thủ với một người đàn ông, thì cô căn bản cũng không quan tâm.
Thư sinh kia chắc rằng Cơ Tích sẽ đồng ý với điều kiện của mình, gã biết trên người Cơ Tích có rất nhiều bí mật, nói không chừng bình xanh của mình lấy ra cũng có thể lấy lại được.
Nhưng gã cũng không lo lắng, chỉ cần gã thắng được Diệp Mặc là được rồi.
Gã khẳng định trên người Diệp Mặc còn có nhiều bí mật hơn.
24 viên Lôi Hải Thần Châu kia không ngờ hắn lại lấy được trước khi mình luyện hóa xong tầng cấm chế thứ nhất, rõ ràng đối phương có pháp bảo điều khiển thời gian, thậm chí là trận bàn thời gian.
Nếu không đối phương tuyệt đối không thể nào luyện hóa được 24 viên Lôi Hải Thần Châu trước khi mình luyện hóa xong tầng cấm chế thứ nhất.
Diệp Mặc và thư sinh kia nhìn chằm chằm Cơ Tích, Diệp Mặc cũng không giải thích với Cơ Tích về ý định của thư sinh mặt trắng kia, hắn khẳng định Cơ Tích có thể nghĩ ra được.
Lúc này Diệp Mặc đang nghĩ một khi Cơ Tích đồng ý, hắn lập tức sẽ chạy trốn.
Nhưng thư sinh kia lại nghĩ, một khi Cơ Tích đồng ý, thì gã lập tức sẽ phong bế khoảng không gian này, tuyệt đối sẽ không để cho tên còn có khả năng có trận bàn thời gian này rời khỏi.
Cơ Tích có chút do dự, không chút mất sức mà lấy được bình xanh, thứ mà cô vô cùng khát khao.
Hơn nữa cô cũng không có chút áy náy nào, dù sao cô cũng đưa cho Diệp Mặc một mũi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn rồi, còn Diệp Mặc thì cũng chưa giúp cô được cái gì.
Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên và Lôi Hải Thần Châu, cô cũng không có phần.
Mặc dù lúc trước cô và Diệp Mặc thương lượng dùng đạo châu đánh trọng thương thư sinh mặt trắng kia.
Nhưng có thể giữ đối phương lại được hay không lài là một chuyện khác.
Hơn nữa, đạo châu đối với cô mà nói quá quý giá, cô cũng chỉ có một viên.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, cùng lúc đó cũng đã chuẩn bị phóng thần thông Thuấn Tức ra bất cứ lúc nào, chỉ cần thời gian tích tắc, hắn có thể đào tẩu.
Tuyệt đối không để cho một Hóa đạo Thánh đế phong bế hoàn toàn nơi này.
Cơ Tích bắt đầu do dự, nói như vậy chính là đối phương cũng đã có chút đồng ý với điều kiện của tên thư sinh kia rồi.
– Tên mặt trắng kia, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng nhỉ.
Một đường độn quang lại rơi xuống, lại có một giọng nói truyền đến, cắt đứt tâm trạng còn đang do dự của Cơ Tích.
Người đến là một Dục đạo Thánh đế, Diệp Mặc lập tức liền nhìn ra ngay.
Người đến thoạt nhìn còn trẻ hơn hắn, mái tóc màu đỏ buộc thành một búi tóc tiên, còn màu mắt lại là màu lam.
Khuôn mặt mang chút ngỗ ngược và ngông cuồng, đôi tay lại thon dài trắng trẻo, thoạt nhìn có một sự gợi cảm tà mị.
Tu vi của y còn cao hơn mình một chút, cũng đã là Dục đạo rồi.
– Khổng Thành Thiên, tôi còn chưa đi tìm anh, không ngờ anh lại đến tìm tôi rồi.
Hôm nay tôi không có thời gian lôi thôi với anh, tránh ra.
Thư sinh mặt trắng kia sau khi nhìn thấy người đến, sắc mặt lập tức liển biến đổi.
Nếu như là lúc bình thường, gã làm gì coi Khổng Thành Thiên này ra gì.
Chỉ có điều lúc này là thời điểm mấu chốt gã ép Diệp Mặc, nhìn thấy Cơ Tích sắp đồng ý yêu cầu của gã, lại đột nhiên xuất hiện Khổng Thành Thiên này.
– Hai người có phải đang tìm tên mặt trắng này tính sổ không? Tính thêm một người tôi nữa, ba người chúng ta liên thủ lại, chắc chắn sẽ đánh cho nhấc mông gã lên …
Khổng Thành Thiên tóc đỏ vừa đến liền chặn đường đi của tên thư sinh mặt trắng này, rõ ràng y cũng nhìn ra Diệp Mặc và Cơ Tích đang đứng một bên, muốn đến giúp một tay, hoặc là đục nước béo cò.
Cơ Tích thầm than một tiếng, cô biết mình không có cơ hội.
Bất luận là đồng ý hay không, cũng không cần phải ở lại đây.
Cho dù cô đồng ý rồi, tên thư sinh kia cũng sẽ không đồng ý.
Bây giờ còn có một tên Dục đạo mạnh đến đối nghịch với tên thư sinh mặt trắng kia, cho dù không có cô tham gia vào, Diệp Mặc và y liên thủ lại, cũng không sợ tên thư sinh này.
Thấy Khổng Thành Thiên phóng ra pháp bảo của mình, tên thư sinh kia sắc mặt thay đổi, căn bản cũng không có chút do dự, mang theo một đường ánh sáng nhạt, trong nháy mắt liền biến mất.
Một khi ba người đối phương liên thủ lại, thì gã cũng không chống cự nổi.
Nếu như ba Dục đạo Thánh đế binh thường, gã cũng không để ý.
Nhưng gã biếy tên Khổng Thành Thiên và Cơ Tích kia đều là những người mạnh trong những kẻ mạnh, cộng thêm tên Tiên đế có chút tà môn này, gã tuyệt đối không yên, cho nên quyết định đi cho xong chuyện.
– Ha ha ha … tên mặt trắng, hôm nay cuối cùng lại chạy trốn trước mặt ông đây …
Khổng Thành Thiên cũng không đuổi theo tên thư sinh kia, đứng phía sau chỉ vào gã mà cười lớn.
Thiện cảm của Diệp Mặc đối với Khổng Thành Thiên này cũng tăng cao, cũng không phải vì y cứu mình, mà là tính cách của y có chút giống với Đinh Giới.
Hắn gặp Tiên đế và Thánh đế cũng không ít, người nào không phải nghiêm trang, thoạt nhìn bộ dạng Tiên đạo đắc chứng? Duy nhất chỉ có Khổng Thành Thiên trước mặt này không hề có phong phạm của Thánh đế, mở miệng ra là ông đây, ngậm miệng lại là tên mặt trắng, nói chuyện thực sự rất sảng khoái.
Cơ Tích vừa rồi vì điều kiện của tên thư sinh kia mà do dự một lát, lúc này cô cũng không còn mặt để tiếp tục kết bạn chứng thực thần thông với Diệp Mặc nữa, một câu cũng không nói, đổi một hướng khác quay người rời đi.
– Ủa, cô ấy chẳng phải là người con gái mà anh cua được sao? Sao lại đi rồi?
Nhìn thấy Cơ Tích quay người rời đi, Khổng Thành Thiên nghi ngờ nhìn Diệp Mặc hỏi.
Cơ Tích vẫn chưa đi xa, nghe thấy câu này, suýt chút nữa lảo đảo, hận không thể lập tức đối phó với tên Khổng Thành Thiên này.
Nhưng cô cũng có chút lý trí, cô cảm thấy mình hình như không phải là đối thủ của Khổng Thành Thiên, ngay lập tức liền rảo bước, biến mất.
– Ha ha, tôi mới là người không cần loại con gái này.
Vừa nãy cám ơn Khổng huynh đã cứu giúp, dọa cho tên mặt trắng đó bỏ chạy.
Diệp Mặc cười ha hả, ôm quyền nói.
– Cái này cũng phải, con gái đẹp thì tốt ít xấu nhiều, cái này cha tôi cũng đã nói cho tôi biết.
Khổng Thành Thiên cười ha hả nói, y lại ôm quyền:
– Tên của tôi bị tên mặt trắng kia để lộ rồi, còn không biết tên của anh là gì? Dám giằng co với tên đó, tôi rất khâm phục anh.
– Tôi là Diệp Mặc, tên mặt trắng vô duyên vô cớ gây rắc rối cho tôi, sớm muộn cũng có một ngày, tôi phải giết chết tên mặt trắng này.
Diệp Mặc không chút do dự nói tên của mình ra, tên của hắn vô cùng vang dội trong Tiên giới, nhưng trong này thì lại chẳng ai biết đến hắn.
Sở dĩ nói muốn tìm tên thư sinh kia, là vì thứ tốt như Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên kia, Diệp Mặc đương nhiên sẽ lấy về, hơn nữa hắn cũng biết, cho dù hắn không đi tìm tên thư sinh đó, thì tên đó cũng sẽ tìm đến hắn.
– Được, tôi cũng muốn giết tên mặt trắng đó, chỉ có điều bây giờ tôi không đánh nổi gã.
Vừa nãy cũng là mượn chút khí thế của người con gái kia, đáng tiếc người con gái đó không có ý tứ, không ngờ đi mất rồi.
Khổng Thành Thiên trong lòng vô cùng khó chịu với thái độ không biết ý tứ gì mà quay người bỏ đi của Cơ Tích.
Sự khó chịu của y cũng mau chóng trôi qua, câu nói này vừa nói xong, thì lại đập vai Diệp Mặc nói:
– Anh cũng rất cừa đấy, chỉ là tu vi Tiên đế, không ngờ lại dám xuất hiện ở Thần Phần Vực, xem ra sức mạnh cũng không tầm thường nhỉ.
Diệp Mặc cũng không hề để ý đến hành vi của một người lạ mặt như Khổng Thiên Thành bỗng nhiên lại đập vai hắn, hắn cảm thấy Khổng Thiên Thành thẳnh tính, không phải là người không thẳng thắn.
Hơn nữa đối phương muốn giở trò gì trên người hắn, thì cũng không thể làm được.
Diệp Mặc vốn dĩ muốn thừa nhận mình đã là Tố đạo rồi, nhưg sau đó lại nghĩ nếu như hắn thừa nhận mình là Tố đạo rồi, hắn không cảm ứng được Niết sinh cấm địa, đối phương nói không chừng sẽ đoán ra hắn Tố đạo trong Thế giới ngũ hành của mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặcvội vàng cười ha hả nói:
– Mặc dù cũng có chút may mắn trong đó, tôi chũng không sợ một Tố đạo Thánh đế.
– Được, tôi rất khâm phục loại người như anh, tôi muốn đến Niết sinh cấm địa, anh có muốn đi không? Nếu như đi thì chúng ta cùng đi, yên tâm, người con gái anh cua được kia đi rồi, tôi bảo kê cho anh.
Khổng Thành Thiên rất đại khí nói.
– Tôi muốn đến Niết sinh cấm địa, lúc trước tôi đi cùng người con gái kia, là vì muốn cô ấy dẫn tôi đến Niết sinh cấm địa.
Bây giờ cô ấy đi rồi, nếu như Khổng huynh có thể dẫn đường cho tôi, tôi đương nhiên vô cùng cảm kích.
Diệp Mặc vội vàng cảm ơn nói.
Khổng Thành Thiên khua tay nói:
– Vậy thì còn do dự gì nữa, chúng ta đi thôi.
Tên mặt trắng kia anh cũng đừng lo lắng, mặc dù người con gái anh cua được đi rồi, tôi cũng không sợ tên mặt trắng kia là bao.
Không đánh được thì không đánh được, muốn đi, thì gã cũng không làm gì được tôi.
Diệp Mặc có thể đoán ra tu vi của Khổng Thiên Thành cũng không kém, nếu không, tên thư sinh kia cũng sẽ không tùy tiện mà bỏ đi như vậy.
Chỉ có điều bây giờ hắn không thể nào đi cùng Khổng Thiên Thành được, hắn còn phải luyện hóa mũi tên màu vàng và 36 viên Lôi Hải Thần Châu.
Hắn quả thực cho dù là Tố đạo Thánh đế rồi, trong Thần Phần Vực cũng không có tư cách tung hoành, cùng lắm cũng chỉ có thể giữ được cái mạng nhỏ của mình mà thôi.
Bây giờ hắn có sáu mũi tên màu vàng rồi, lại lấy được 36 viên Lôi Hải Thần Châu nữa, hắn không luyện hóa thành hậu thủ của mình, đó mới là đồ ngốc.
36 viên Lôi Hải Thần Châu, hắn muốn tặng chúng cho Ức Mặc, nhưng bây giờ Ức Mặc còn chưa phi thăng, khi nào gặp lại nó, hắn cũng có thể tặng sau cũng được.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc liền ôm quyền nói:
– Khổng huynh, tôi còn chút chuyện riêng cần giải quyết, chắc cần phải mấy năm.
Cho nên, Khổng huynh hay là cứ đi trước đi, tôi giải quyết xong chuyện của mình, sẽ đến Niết sinh cấm địa.
Khổng Thành Thiên toe toét nói:
– Chút chuyện nhỏ mà thôi, không sao, tôi trên đường sẽ làm một số ký hiệu thần thức, cho anh một miếng ngọc bài, đến lúc đó anh thông qua miếng ngọc bài của tôi tìm ký hiệu thần thức là được rồi.
Diệp Mặc sung sướng, mau chóng nói:
– Vậy thì cảm ơn Khổng huynh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2052: Diệp Mặc Đánh Lén
Diệp Mặc Đánh Lén
T
ôi còn có một việc muốn hỏi Khổng huynh.
Khổng huynh liệu có biết, sau khi tới nơi này có thể đi ra ngoài được hay không? Liệu có phải là nhất định phải chờ tới sau khi Chứng đạo Hỗn Nguyên thì mới có cơ hội ra ngoài hay không?
Câu hỏi này mới là điều mà Diệp Mặc quan tâm nhất.
Khổng Thành Thiên khẳng định:
– Tuyệt đối có thể đi ra ngoài, bất quá nơi đi ra không nhất định là phía ngoài tàn vực Thánh Đạo Giới, mà rất có thể sẽ xuất hiện tại giới diện khác.
Còn Chứng đạo Hỗn Nguyên, thì trong mười vạn Thánh đế chưa chắc có một người thành công.
Huống chi, cái thế giới này sao có khả năng có nhiều Thánh đế như vậy chứ? Đương nhiên, nếu như cậu thật sự Chứng đạo Thánh đế rồi, thì nói không chừng là tùy tiện cũng có thể xé rách không gian nơi này để đi ra ngoài.
Diệp Mặc lập tức đại hỷ, tranh thủ thời gian hỏi lần nữa:
– Xin hỏi Khổng huynh, đường đi ra ngoài nằm ở đâu?
Khổng Thành Thiên lắc đầu:
– Tôi chỉ biết là có một đường đi ra ngoài nằm ở Niết sinh cấm địa, còn chính xác là nằm ở vị trí nào thì tôi lại không biết.
Tôi tiến vào Thần Phần Vực cũng không quá mấy trăm năm, lần này tấn cấp lên Dục đạo, nên mới muốn đi tới Niết sinh cấm địa nhìn một chút.
Tại Niết sinh cấm địa có rất nhiều lão yêu quái đã ở đó vài vạn năm rồi.
Nói không chừng là những lão già đó biết rõ đấy, cậu chỉ cần đi hỏi thử một chút những lão yêu quái đó xem sao.
– Đa tạ Khổng huynh, chúng ta hẹn gặp lại ở Niết sinh cấm địa.
Diệp Mặc biết rõ Khổng Thành Thiên chắc cũng chỉ biết được những điều này mà thôi, cho nên dứt khoát không tiếp tục hỏi nữa.
Khổng Thành Thiên cũng là một người rất thẳng thắn, cho nên y căn bản không nói với Diệp Mặc rằng Thần Phần Vực đáng sợ như thế nào, hay các loại cảnh báo rằng đã có bao nhiêu người phải ngã xuống.
Bởi vì đối với y, chỉ bằng việc Diệp Mặc đi tới nơi này, đã nói lên rằng hắn đã có sự chuẩn bị tốt rồi, bản thân căn bản không cần phải nói những lời nhàm chán đó nữa.
…
Hiện tại đã là một tháng sau khi chia tay với Khổng Thành Thiên.
Bên trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc đã luyện hóa được đến cấm chế thứ 99 của hai mũi Cốt Tiễn mới lấy được, tuy kim quang của hai mũi Cốt Tiễn màu vàng lại càng lúc càng trở nên mờ nhạt, nhưng khí tức sát phạt bàng bạc của hai mũi Cốt Tiễn lại càng lúc càng nặng hơn.
Cốt Tiễn càng luyện hóa về sau thì các tầng cấm chế lại càng khó khăn.
Sau khi Diệp Mặc luyện hóa xong tầng cấm chế thứ 99 thì cũng không còn cách nào luyện hóa tiếp được nữa.
Diệp Mặc cũng không cưỡng ép tiếp tục luyện hóa nữa.
Hắn biết rõ rằng với năng lực hiện tại của hắn thì cũng chỉ có thể luyện hóa tới tầng cấm chế thứ 99 mà thôi.
Thời gian kế tiếp, Diệp Mặc cũng không hề nghỉ ngơi mà lục đục đem toàn bộ những mũi Cốt Tiễn của hắn luyện hóa hết tới tầng cấm chế thứ 99.
Đáng tiếc duy nhất cần nói chính là dù đã luyện hóa tất cả đến hết tầng cấm chế thứ 99, nhưng trong tay hắn vẫn chỉ có thể gọi là Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung và Tuyệt Tiên Kim Cốt Tiễn mà thôi.
Sau khi luyện hóa được toàn bộ, thì lúc này trận bàn thời gian cũng đã vận chuyển được bốn tháng rồi.
Cảm nhận được uy lực của cung tiễn tăng lên thêm mấy chục lần, thì trong nội tâm của Diệp Mặc vô cùng khoan khoái dễ chịu.
Lúc trước cái tên Dục đạo Thánh đế kia sắp chết rồi, mà còn có thể dùng tay bắt lấy mũi Cốt Tiễn của hắn.
Nhưng hiện tại, cung tiễn của hắn đã luyện hóa được 99 tầng cấm chế, thì cho dù là tên thư sinh mặt trắng kia cũng không thể nào làm được như vậy.
Đè nén nguyện vọng muốn “test” thử của mình xuống, Diệp Mặc lấy 36 viên Lôi Hải Thần Châu ra.
Hiện tại hắn có 48 viên Lôi Hải Thần Châu, mà hắn biết rõ ở trong đó có 12 viên là giả.
Khi tách rời Lôi Hải Thần Châu và Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên ra, thì Diệp Mặc đã biết rõ rằng những viên Lôi Hải Thần Châu này cũng có cấm chế.
Chỉ là thủ pháp hã cấm chế hoàn toàn khác với cung tiễn của hắn, nhưng mất thời gian gần nửa năm, hắn cũng chỉ luyện hóa được 99 tầng cấm chế trong tổng số 108 tầng mà thôi.
– Xem ra đây cũng là bảo vật ngang cấp với Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung rồi.
Diệp Mặc nhìn 36 viên Lôi Hải Thần Châu lơ lửng trước mặt tự nhủ thầm một câu.
Bên trong những viên Lôi Câu sôi trào mãnh liệt Lôi nguyên cùng sát ý của từng đạo pháp tắc Lôi hệ, khiến cho Diệp Mặc lập tức hiểu được sự lợi hại của 36 viên Lôi Hải Thần Châu này.
– Cuối cùng đã có chút sức lực để tự vệ rồi.
Diệp Mặc đem 36 viên Lôi Hải Thần Châu thu vào trong thức hải của mình rồi chậm rãi thở ra.
Lúc này hắn đã ở trong Thế giới trang vàng của khoảng một năm rồi.
Sau khi hắn ra khỏi Thế giới trang vàng, thì lập tức lấy ra ngọc bài của Khổng Thành Thiên.
Ngọc bài vừa được lấy ra, thì Diệp Mặc đã lập tức có thể cảm ứng được ký hiệu mà Khổng Thành Thiên để lại.
– Không tệ.
Diệp Mặc cảm giác được Khổng Thành Thiên này làm người rất thẳng thắn, ít nhất là y không hề nói bừa.
Đã nói làm ký hiệu, thì liền làm ký hiệu.
Nếu không, hiện tại hắn căn bản là cũng không biết rõ phương hướng.
Đi cùng với Cơ Tích hơn nữa năm, Diệp Mặc cũng thu hoạch được không ít.
Hiện tại không có Cơ Tích để cùng hắn chứng thực thần thông, cho nên thu hoạch của Diệp Mặc trên đường đi kém xa so với lúc đó.
Hơn nữa là vì con đường Diệp Mặc đang đi, cũng là con đường mà Khổng Thành Thiên đã đi qua một lần, cho nên những thứ tốt ở trên đường đi cũng không còn bao nhiêu.
Vì dù có thứ tốt gì đó, Khổng Thành Thiên cũng đã lấy đi trước rồi.
Đối với những điều này, thì Diệp Mặc cũng không thèm để ý.
Đường đi đã không có thứ gì tốt, thì hắn đi sẽ càng nhanh chóng hơn.
Một đường tiến đến, một đường nghiệm chứng thần thông của mình.
Không gian của Thần Phần Vực chắc chắn, hơn nữa cũng vô cùng rắn chắc, cho nên dù là thần thông của hắn có thể tiêu diệt cả một tinh cầu nhỏ, thì tại Thần Phần Vực này cũng không nên được bao nhiêu sóng gió cả.
Sau bốn tháng, 36 viên Lôi Hải Thần Châu của Diệp Mặc đã có thể hình thành một cái Lôi Châu trận pháp, phối hợp cùng với Lĩnh vực Tố đạo của hắn hoàn toàn có thể trói được một Dục đạo Thánh đế.
Huống chi Lôi Hải Thần Châu còn có vô số công kích thiểm lôi cùng với tác dụng quấy nhiễu thức hải đối phương sau khi đã vây khốn được, tương đương với việc hình thành một cái trận địa lôi hải bình thường.
Lạc Ngân Đao Văn của Diệp Mặc cũng đã có thể miễn cưỡng xuất ra hai đạo Đao Văn.
Sáu mũi Cốt Tiễn của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung cùng một lúc phát ra có thể giết một cường giả Tố đaọ Thánh đế trong chớp mắt.
Chỉ là sau khi phát ra sáu mũi Cốt Tiễn cùng lúc, thì sẽ tổn hao nguyên khí cùng thần thức cực kỳ lớn.
Duy nhất khiến cho Diệp Mặc tiếc nuối chính là Thái Sơ Thần Văn của hắn không có bao nhiêu tiến bộ cả.
Về phần Thế Giới Thạch cùng với Hạo Thiên Cổ thì đã trở thành pháp bảo ngoài lề của Diệp Mặc rồi.
Đẳng cấp của Hạo Thiên Cổ tuy rất cao, nhưng đáng tiếc là Diêp Mặc không thích thần thông Cổ Âm cho lắm, bản thân hắn cũng ít nghiên cứu.
Chỉ là khi ngẫu nhiên có thể lấy ra để cứu nguy mà thôi.
Còn Thế Giới Thạch, thì thứ này cũng rất tốt, nhưng tiếc là Diệp Mặc lấy được quá ít.
Mảnh Thế Giới Thạch nhỏ bé của hắn ở Tiên giới còn có thể mang ra đùa giỡn một chút, nhưng hiện đã đến Thần Phần Vực này rồi, thì một khối Thế Giới Thạch nhỏ bé như vậy không có bao nhiêu tác dụng cả.
Thực tế nếu không tính Tử Đao, thì pháp bảo mà Diệp Mặc cảm thấy vừa ý nhất chính là Hắc Thạch Cân luyện chế từ Thế Giới Thạch này đấy.
Nếu như không phải mảnh Thế Giới Thạch hắn lấy được quá nhỏ, thì hắn sẽ thường xuyên lấy nó ra dùng.
Hắn thậm chí thường nghĩ, nếu như lúc trước cái Thế Giới Sơn kia bị hắn luyện hóa được hoàn toàn, thì nó tuyệt đối sẽ là đại sát khí đấy.
Cái Thế Giới Sơn kia tuyệt đối không thua gì một kiện Tiên Thiên Linh Bảo cả.
Đáng tiếc là ngày đó hắn không có cái năng lực kia, mà cho dù là hiện tại, hắn đứng trước mặt Thế Giới Thạch thì cũng không nhất định có thể luyện hóa được.
…
Hôm nay, trong quá trình di chuyển thì Diệp Mặc vẫn liên tục thôi diễn Lạc Ngân Đao Văn.
Đúng lúc này thì hắn lại bị một đạo hào quang trắng xóa hấp dẫn.
Chủng loại khí tức pháp tắc dao động kịch liệt cùng với không gian rạn nứt một cách thô bạo khiến cho hắn biết rõ rằng hiện đang có hai cao thủ ít nhất là Dục đạo trơởlên đánh nhau.
Lại là một đạo Nguyệt Luân (ánh trăng) bay lên, đàng sau còn kèm theo dấu vết màu đỏ nhàn nhạt.
Lúc này Diệp Mặc liền nhận ra một trong hai người đang đánh nhau chính là tên thư sinh mặt trắng, còn người có thể đánh y thì tu vi ít nhất là Hóa đạo Thánh đế.
Nếu như một Hóa đạo Thánh đế khác đang đánh nhau, thì Diệp Mặc có bao xa sẽ tránh bấy nhiêu xa.
Nhưng là tên thư sinh mặt trắng kia, thì chính là kẻ mà lúc này Diệp Mặc muốn giết nhất.
Cho nên khi biết rõ một trong hai người đang đánh nhau là tên thư sinh mặt trắng kia, thì hắn không có chút do dự nào mà phi đôn tới.
Hai người kia vừa chạy vừa đánh, còn Diệp Mặc lại muốn không ngừng đi theo phía sau.
Vì không để cho tên thư sinh mặt trắng kia biết mình đang theo dõi, cho nên Diệp Mặc thậm chí còn luôn ẩn nấp thân hình của mình.
Tu vi của hắn tuy là không bằng tên thư sinh mặt trắng kia, nhưng công pháp ẩn nấp của hắn thì lại không hề kém so với một tên Hóa đạo Thánh đế nào.
Truy đuổi loáng cái hết mấy ngày, Diệp Mặc cũng càng lúc càng đến gần hơn.
Lúc này cuối cùng Diệp Mặc đã nhìn rõ được cái người đang đánh nhau với tên thư sinh mặt trắng kia rồi.
Đó là một người phụ nữ trung niên tướng mạo bình thường, thoạt nhìn giống như một bà thím bên hàng xóm vậy.
Người phụ nữ kia mặc dù tướng mạo bình thường, nhưng ra tay lại không hề bình thường chút nào, tuyệt đối là cao thủ tu vi Hóa đạo.
Một đôi Ngân Quang sắt cũng bắn ra quang mang trắng xóa va chạm với Nhật Nguyệt Bát Quái của tên thư sinh mặt trắng kia, căn bản là không thấy rõ được đâu là ánh hào quang pháp bảo của bên bị đánh văng ra ngoài.
Ầm …
Ngân Quang sắt cùng với Nhật Nguyệt Bát Quái Thương lại lần nữa va chạm với nhau.
Hòa quang trắng lóa của Ngân Quang sắt lập tức tiêu tán, người phụ nữ kia lập tức bị đánh bay ra ngoài, phun ra mấy ngụm máu ở trên không trung.
Tên thư sinh mặt trắng kia cũng chẳng tốt đẹp gì, Nguyệt Luân của y đánh trúng ngực người phụ nữ kia, thì y cũng bị bạch quang của Ngân Quang sắt của đối phương đánh trúng.
Nhưng thương thế của y thì nhẹ hơn người phụ nữ kia nhiều.
Hai người đánh nhau cũng đã mấy ngày, hiện tại cả hai đều thương thế đầy mình, Diệp Mặc biết rõ lúc này chính là cơ hội để đánh lén, nhưng hắn lại lập tức nhình thấy nơi hẻm núi mà tên thư sinh kia vừa đáp xuống có bẩy tám người khác nữa.
Diệp Mặc chỉ hơi do dự trong chốc lát, thì Tử Đao lập tức đã xuất ra.
Lạc Ngân Đao Văn đã thi triển hoàn toàn ra ngoài.
Vốn là dùng Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung thì không còn gì tốt hơn, nhưng ở đây có nhiều người như vậy, thì Diệp Mặc cũng không muốn bị lộ ra át chủ bài của mình.
Cho nên hắn đã dứt khoát sử dụng Lạc Ngân Đao Văn để đánh lén tên thư sinh kia.
Loại cơ hội đánh lén tốt như vậy, hắn không hề muốn bỏ lỡ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2053: Vô Định Cốc
Vô Định Cốc
M
ặc dù tên thư sinh kia đã là Hóa đạo Thánh Đế nhưng vừa rồi y đã cùng với người phụ nữ trung niên kia liều mạng cùng nhau vài ngày rồi, chằng khác gì đã bị lưỡng bại câu thương, thực lực đại hao tổn.
Mà lúc này ở trong hẻm núi vẫn có không ít người cho nên toàn bộ tinh thần càng phải sử dụng để đề phòng người trong hẻm núi cho nên hoàn toàn không thể nghĩ rằng có người sẽ đánh lén ở sau lưng mình.
Sau khi hai đạo Đao Văn vặn vẹo xuất hiện muốn hủy diệt y, thì y mới đột nhiên giật mình nhận ra.
Y thậm chí còn không kịp xuất ra chiêu Nguyệt Luân của Nhật Nguyệt Bát Quái Thương mà đã phải ném nó ra ngoài rồi, đồng thời cũng phải dốc sức liều mạng thiêu đốt nguyên khí khiến cho hào quang của hộ giáp bên ngoài thân thể trở nên sáng rõ hơn.
Ầm …
Lạc Ngân Đao Văn Diệp Mặc chuẩn bị đã lâu đánh vào mặt Nhật Nguyệt Bát Quái Thương được phóng ra một cách vội vàng của đối phương.
Lốc xoáy Đao Văn mang theo Đạo Vận lưu chuyển khiến cho lực lượng của Nhật Nguyệt Bát Quái Thương của đối phương hoàn toàn tan vỡ.
Còn Nhật Nguyệt Bát Quái Thương cũng không thể chịu được sức công kích của đạo Đao Văn kia, chưa kịp hình thành vòng thương tráo thì đã bị phá vỡ rồi.
Răng rắc …
Đạo Đao Văn dễ dàng phá vỡ hộ giáp thoạt nhìn cực kỳ sáng chói kia, mang theo một màn máu tươi.
Mặt của tên thư sinh kia trắng bệch đi, chỉ thiếu chút nữa thôi đã bị Diệp Mặc chém thành hai rồi.
Lúc này, một Nguyên khí đại thủ hạ xuống, giúp kéo y trở về.
Diệp Mặc không tiếp tục động thủ nữa.
Không chỉ nói tới người dùng Nguyên khí đại thủ cứu tên thư sinh kia cũng là một Hóa đạo Thánh đế, mà ngay cả là tên thư sinh kia thì Diệp Mặc cũng biết rằng một chiêu đánh lén vừa rồi của mình không giết được đối phương.
Trong kế hoạch của Diệp Mặc, thì lần đánh lén này nhất định sẽ giết được tên thư sinh kia.
Nhưng hắn không ngờ là tên thư sinh kia còn có một cái hộ giáp phòng ngự khá cứng rắn.
Điều này còn chưa tính, vì cái tên thư sinh kia không ngờ cũng là một tiên nhân luyện thể, hơn nữa đảng cấp còn không hề thấp.
Loại người như tên thư sinh kia, thì nếu không có một đ2on chí mạng, nhất định là y sẽ có cơ hội để chạy thoát, sẽ không để mình có cơ hội đánh lén lần thứ hai.
Mà y không hề chạy trốn, đó là vì nơi này đã có người giúp đỡ y rồi.
Cho nên hiện tại, một đao không giết được đối phương, thì Diệp Mặc cũng dứt khoát không tiếp tục động thủ nữa.
Trong hẻm núi vốn có tám người, công thêm Diệp Mặc, tên thư sinh và người phụ nữ kia, thì ở đây thoáng đã có mười một người.
Diệp Mặc đánh lén chỉ trong thoáng chốc, hiện giờ đã xong rồi.
Giờ phút này gần như tất cả mọi con mắt đều đang nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Diệp Mặc thoạt nhìn chỉ có tu vi Tiên đế, vậy mà cũng dám đánh lén một Hóa đạo Thánh đế.
Lần đánh lén này khiến cho mọi người ở đây đều hiểu rằng, Diệp Mặc tuyệt đối không phải là một Tiên đế như biểu hiện bề ngoài.
Tên thư sinh thiếu chút nữa bị Diệp Mặc một đao chém thành hai khúc, nhưng cho dù là không bị chém thành hai khúc, thì tổn thương của y lúc này đã nặng thêm rất nhiều, đã thương tổn tới bổn nguyên của thân thể rồi.
– Đa tạ Vân Lý huynh, xin nhờ Vân Lý huynh hộ pháp cho tôi.
Tên thư sinh chỉ kịp nói một câu này, thì lập tức đã tranh thủ thời gian nuốt vài viên đan dược và bắt đầu trị thương.
– Cảm ơn vị Thánh huynh này đã hỗ trợ, tôi tên là Hám Tử Đồng.
Người phụ nữ trung niên kia tuy là cũng bị thương, nhưng so ra thì tốt hơn rất nhiều so với tên thư sinh kia.
Vừa rồi Diệp Mặc đánh lén tên thư sinh kia, thì cô lúc này liền hướng tới Diệp Mặc ngỏ ý cám ơn.
Diệp Mặc vội vàng ôm quyền:
– Tôi là Diệp Mặc, còn cái tên mặt trắng kia là kẻ cướp đồ của tôi, cho nên vốn là chính tôi muốn tìm hắn tính sổ thôi.
Diệp Mặc đã xem xét qua.
Tám người ở trong hẻm núi này thì có hai Hóa đạo Thánh đế, còn lại đều là tu vi thấp hơn Hóa đạo.
Điều khiến cho hắn có thể nhẹ nhàng thở ra, đó là ở đây không hề có cường giả Đạo nguyên.
Đồng thời hắn cũng thấy cả Cơ Tích ở chỗ này, chỉ là Cơ Tích chưa hề đi ra nói chuyện cùng với hắn, mà chỉ đứng ở một bên lạnh nhạt quan sát thôi.
Nhiều người như vậy lưu lại ở cái hẻm núi này không đi, thì cái hẻm núi này nhất định là không bình thường.
Vốn đánh lén không thành công, thì Diệp Mặc định sẽ lập tức rút lui.
Hiện tại cảm thấy cái hẻm núi này không đon giản, thì hắn cũng quyết định tiếp tục ở lại đây.
Ở đây vốn có hai tên Hóa đạo Thánh đế, một người là tên thư sinh gọi Vân Lý huynh, còn một người là một lão già dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
Hiện tại tăng thêm tên thư sinh và Hám Tử Đồng, thì ở đây đã có bốn Hóa đạo Thánh đế rồi.
Bất quá Hám Tử Đồng đang bị thương, lại là người tới sau, còn tên thư sinh kia trọng thương càng nặng hơn, cho nên lúc này phần lớn mọi người đều đem ánh mắt nhìn về phía lão già dáng vẻ tiên phong đạo cốt kia, nhưng cũng có một hai ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc và Hám Tử Đồng.
Diệp Mặc dám đánh lén một Hóa đạo Thánh đế, hơn nữa còn đánh lén thành công, cộng thêm Hám Tử Đồng cũng đã đứng về phía Diêp Mặc, thì thực lực của hắn tuyệt đối là không thể coi thường được.
Người nơi này đều đang suy đoán rằng liệu Diệp Mặc có phải đã là tu vi Hóa đạo rồi không, vì không có một ai thật sự nghĩ rằng Diệp Mặc chỉ có tu vi Tiên đế cả.
Một Tiên đế muốn sống sót tại Thần Phần Vực, thì khả năng gần như là bằng không.
– Mộc Mậu Thánh đế, hiện tại ở đây đã có số lượng vượt quá mười người rồi, vậy ông hãy đứng ra nói một lời đi.
Một tên Dục đạo Thánh đế béo mập thấy không khí chỗ này có chút trầm mặc, thì liền chủ động đứng ra nói.
Lão già dáng vẻ tiên phong đạo cốt kia nhẹ gật đầu, sau đó tiến thêm hai bước ôm quyền nói với Diệp Mặc và Hám Tử Đồng:
– Tôi là Hào Mộc Mậu.
Hai vị vừa mới tới đây, có lẽ là sẽ không biết rõ vì cái gì mà chúng ta lại lưu lại chỗ hẻm núi này.
Mộc Mậu Thánh đế vừa nói vừa quan sát thần thái của Diệp Mặc.
Lão không nhìn rõ được tu vi của Diệp Mặc, cho nên lão mới cảm thấy kiêng kỵ đối với Diệp Mặc.
Hơn nữa vừa rồi hai đạo Đao Văn Diệp Mặc đánh lén tên thư sinh kia khiến cho lão đến tận giờ vẫn có chút kinh hoảng.
– Xin hỏi Mộc Mậu huynh, vì nguyên nhân gì mà mọi người lại dừng lại ở nơi này?
Hám Tử Đồng lập tức hỏi một cách thẳng thắn.
Mộc Mậu Thánh đế lập tức đáp:
– Không biết đạo hữu có từng nghe nói tới Vô Định Cốc trong Thần Phần Vực hay không?
Diệp Mặc căn bản là chưa từng nghe nói gì tới Vô Định Cốc cả, cho nên lời nói của Mộc Mậu Thánh đế hắn cũng không thèm để ý.
Nhưng Hám Tử Đồng thì lại kinh ngạc thốt lên:
– Chẳng lẽ nơi này là Vô Định Cốc sao?
Mộc Mậu Thánh đế khẳng định:
– Đúng thế, chỗ này nhất định là Vô Định Cốc.
Chỉ là trận pháp bên ngoài Vô Định Cốc này quá mức cao cấp, tám người chúng tôi đã tìm ở nơi này mấy ngày, vẫn không hề tìm được bất kỳ cửa vào nào cả.
Tính tình của Hám Tử Đồng thẳng thắn, cho nên liền nói với vẻ thất vọng:
– Trình độ trận pháp của Vô Định lão nhân tuyệt thế vô song, xem tình hình nơi đây thì có lẽ là chưa ai phá vỡ được trận pháp lối vào ở Vô Định Cốc đúng không?
Mộc Mậu Thánh đế nói có cút lúng túng:
– Đúng thế, mặc dù ở đây chúng tôi có nhiều người, nhưng lại không có tông sư trận pháp nào cả.
Trình độ trận pháp của tôi mặc dù khá cao, nhưng miễn cưỡng cũng chỉ thể bố trí Tiên trận cấp tám mà thôi.
Ánh mắt của Cơ Tích vẫn một mực chăm chú vào thân hình của Diệp Mặc, cũng không phải là vì cô có ý kiến gì với Diệp Mặc cả, mà là vì cô biết rõ trình độ trận pháp của Diệp Mặc tuyệt đối đã vượt qua tất cả mọi người ở đây.
Thần thức của Diệp Mặc lúc này đã bắt đầu tìm tòi ở trong hẻm núi này rồi.
Hắn không biết Vô Định lão nhân là ai, cũng không biết bên trong Vô Định Cốc có thứ gì tốt.
Nhưng nếu nhiều người ở đây tìm kiếm, thì khẳng định là cái Vô Định Cốc này không hề đơn giản.
– Trình độ trận pháp của tôi cũng rất bình thường.
Mộc Mậu huynh, huynh có ý kiến gì không?
Hám Tử Đồng nghe nói rằng trình độ trận pháp của mọi người ở đây cao nhất cũng chỉ là Tiên trận sư cấp tám mà thôi, thì trong lòng của cô đã thất vọng lắm rồi.
Không gian mà Vô Định lão nhân phong bế, mà để một Tiên trận sư cấp tám có thể tìm thấy được, thì Vô Định lão nhân cũng không thể xưng là trận pháp vô song rồi.
– Ý của tôi là muốn mười một người chúng ta ở đây chia thành từng nhóm một công phá hẻm núi này, hẳn là có thể tìm được cửa vào.
Mộc Mậu Thánh đế nói ra phương án mà trước đó mọi người đã thương lượng.
Hám Tử Đồng liền nói theo bản năng:
– Có thể làm như vậy, nhưng cũng chỉ có một phần mười cơ hội tìm được lối vào thôi, còn lại đều là khả năng cả cái không gian này sẽ bị phong bến hoàn toàn, vĩnh viễn sẽ không thể mở ra được nữa.
Mộc Mậu Thánh đế nói một cách bất đắc dĩ:
– Thực tế thì cúng tôi đã sớm thảo luận qua rồi, nhưng việc công phá trận pháp này cũng chỉ là biện pháp bất đắc dĩ mà thôi.
Diệp Mặc lúc này đột nhiên hỏi:
– Hám sư tỷ, xin hỏi lai lịch của Vô Địch Cố này ra sao?
Sau khi nghe được câu hỏi này của Diệp Mặc, thì ngoại trừ người đã biết về Diệp Mặc khá rõ là Cơ Tích ra, thì những người còn lại đều kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Có thể đi tới Thần Phần Vực, thì hiển nhiên đó phải là người có sự hiểu biết nhất định về Thần Phần Vực rồi.
Hơn nữa cho dù là không cố ý đi tìm hiểu về Thần Phần Vực đi chăng nữa, thì đã tu luyện tới Thánh đế liệu có mấy người không biết về những địa phương chủ yếu bên trong Thần Phần Vực chứ.
Diệp Mặc rõ ràng vừa mới hỏi lai lịch của Vô Định Cốc, điều này thật sự là khiến cho người khác không biết phải nói gì.
Hám Tử Đồng nghi hoặc nhìn Diệp Mặc:
– Diệp huynh, anh thực sự là không biết Vô Định Cốc sao?
Diệp Mặc lúng túng:
– Tôi vẫn luôn cùng sư phụ tu luyện trong động phủ, chuyện hành tẩu trong tàn vực Thánh Đạo Giới, cũng chỉ vài năm gần đây mà thôi.
– Hóa ra là như vậy.
Hám Tử Đồng gật đầu hiểu ra, sau đó liền cẩn thận giải thích:
– Vô Định lão nhân tại Thánh Đạo Giới là một tồn tại trong truyền thuyết, đạo hạnh cao thâm.
Thực tế thì Vô Định tiền bối còn có cả trình độ trận pháp vô cùng cường đại.
Còn việc Vô Định lão nhân có phải là một Hỗn nguyên Thánh đế hay không, thì tôi cũng không rõ ràng lắm.
Nhưng tất cả mọi người đều biết rõ, nơi mà Vô Định lão nhân ở tại Thần Phần Vực, có tên gọi là Vô Định Cốc.
– Về sau Thánh Đạo Giới xảy ra đại chiến.
Thần Phần Vực bọ ảnh hưởng, thậm chí một vài tiền bối Hỗn nguyên cũng đánh tới nơi này.
Vô Định lão nhân vì không muốn cuốn vào trận đại chiến đó, cho nên mới bắt đầu bố trí trận pháp, đem không gian Vô Định Cốc của chính mình phong bế lại hoàn toàn.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu.
Khi mà Vô Định lão nhân phong bế không gian nơi ở của mình, thì sẽ không bị trận đại chiến đó ảnh hưởng tới, hiển nhiên là sẽ có vô số thần linh vật, thậm chí là các loại Đạo Quả nữa.
Còn có các loại khác như công pháp truyền thừa gì gì đó.
Đó tuyệt đối là một bảo tàng khổng lồ rồi.
– Hám sư tỷ, ý của chị là Vô Định lão nhân vẫn còn ở trong Vô Định Cốc sao?
Diệp Mặc nghĩ tới Vô Định lão nhân dường như đã tu luyện tới tu vi Hỗn nguyên Thánh đế, thì chắc rằng nhất định đã có được thọ nguyên vô hạn rồi.
Mộc Mậu Thánh đế lúc này đã hiểu rằng Diệp Mặc đúng là không biết Vô Định Cốc cùng với Vô Định lão nhân, cho nên liền chủ động nói:
– Trước kia khi Vô Định lão nhân phong bế nơi này, thì chưa kịp trốn vào bên trong đã bị cuốn vào trong trận đại chiến rồi.
Một người bằng hữu tri kỷ của ông ta đã tới mời ông ta giúp đỡ, nhưng kết quả là lại đưa tới đại địch, khiến cho Vô Định lão nhân đã tử nạn trong trận đại chiến đó.
Một sơn cốc của Thánh đế thượng cổ đã được phong ấn vô số năm, căn bản là không cần phải hoài nghi gì, bên trong nhất địh là có vô số thứ tốt rồi.
Diệp Mặc cũng không hề ngoại lệ, cũng đã động tâm rồi.
Thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét vào hẻm núi này một lần, nhưng mặc dù không có chút manh mối nào, nhưng hắn vẫn tin rằng mình cho dù là không có cách nào phá được trận pháp phong ấn này, thì cũng có thể tìm được trận môn của trận pháp.
Ngay khi Diệp Mặc muốn đi tìm chỗ tốt, thì hắn bỗng nhiên nhìn thấy tên thư sinh kia đứng lên.
Hiển nhiên là y đã chế trụ được thương thế của mình rồi.
Diệp Mặc nhìn tên thư sinh kia, bỗng nhiên khóe miệng lại mỉm cười vì đã nghĩ tới một việc.
Lúc này hắn quyết định sẽ khai đao với tên thư sinh kia.
Tên thư sinh kia cũng là loại cáo già thành tinh, cho nên vừa nhìn thấy bộ dáng tươi cười không có ý gì tốt của Diệp Mặc, thì lập tức đã biết được ý của Diệp Mặc rồi.
Trận pháp Diệp Mặc bố trí trong Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên vẫn còn trong ký ức của y.
Bởi vậy có thể biết được rằng Diệp Mặc chính là một tông sư Tiên trận cao cấp.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2054: Diệp Mặc Rất Hào Phóng
Diệp Mặc Rất Hào Phóng
V
ân Lý huynh, vừa rồi đa tạ huynh đã hộ pháp cho tôi.
Tên thư sinh kia lúc này đang ôm quyền nói lời cảm tạ đối với tên Hóa đạo Thánh đế vừa rồi đã hộ pháp cho y.
Tên Hóa đạo Thánh đế gọi là Vân Lý kia cười nói:
– Một chút việc nhỏ mà thôi, Giản huynh nói như vậy là khách khí rồi.
Vân Lý Thánh đế hiểu rõ rằng y chỉ làm một việc thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Cho dù là y không giúp đỡ hộ pháp, thì đối phương cũng có thể thong dong mà rời khỏi nơi naỳ, tối đa cũng chỉ là không trị thương ở ngay tại nơi này mà thôi.
Tên thư sinh kia liền lấy ra một cái hồ lô cực kỳ tinh xảo đưa cho tên Hóa đạo Thánh đế tên Vân Lý kia rồi nói:
– Tôi biết huynh rất thích thu thập mảnh vỡ của pháp bảo.
Ở chỗ này tôi có một cái hồ lô, nhưng đáng tiếc là đã bị mất đi phần đáy rồi.
Giờ xin được tặng nó cho Vân Lý huynh, kính xin Vân Lý huynh đừng từ chối.
Vân Lý Thánh đế khẽ nhíu mày một cái.
Y thích sưu tầm mảnh vỡ pháp bảo là thật, nhưng lễ vật đem tặng người ta thì cũng không nên là một mảnh vỡ của pháp bảo chứ? Bất quá cái hồ lô này rất tinh xảo, cho nên biểu hiện trên mặt của y cũng không có bất cứ gì là không vui mừng cả:
– Vậy xin đa tạ Giản huynh rồi …
Câu nói cảm ơn còn chưa hết thì sắc mặt của Vân Lý Thánh đế đã biến đổi, lập tức nắm chặt hồ lô trong tay mình rồi hỏi:
– Đây là cái hồ lô gì vậy?
Sau khi hỏi xong thì y lại lập tức thấy hối hận.
Cái hồ lô này tuyệt đối không phải là thứ đơn giản, cho dù là không có phẩn đáy, nhưng cũng không phải là một kiện pháp bảo đơn giản.
Sau khi giao cái hồ lô ra thì trong lòng tên thư sinh cũng lập tức hối hận.
Sớm biết như vậy thì y đã không ở lại chỗ này để trị thương rồi, mà y nhất định là sẽ đi càng xa càng tốt.
Nếu như lúc ấy sau khi bị trọng thương mà y lập tức đi ngay, thì khẳng định là Diệp Mặc sẽ không thể mào đuổi kịp được.
Nhưng bây giờ mới đi, thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ thỉnh cầu một người nào đó có tu vi Hóa đạo đuổi giết y.
Y bị tổn thương nặng như vậy, thì không thể có được nổi nửa phần nắm chắc là có thể chạy trốn được khi bị Hóa đạo Thánh đế đuổi giết.
Tên thư sinh kia đã biết được ý của Diệp Mặc là gì, và y khẳng định là Diệp Mặc muốn đoạt lại cái hồ lô kia, cho nên đâu thể nào giấu diếm làm của riêng được nữa.
Dù sao thì y cũng không có được phần đáy của hồ lô, cho nên dứt khoát tỏ vẻ hào phóng mà nói:
– Cái hồ lô này chính là Hắc Hồ …
– Ngươi nói rằng đây chính là Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên sao?
Gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều tóe lửa nhìn chằm chằm vào cái hồ lô trong tay Vân Lý Thánh đế.
Còn lời nói của tên thư sinh kia chưa thốt được ra đã bị cắt đứt rồi.
Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên.
Đây chính là Tiên Thiên Linh Bảo tồn tại trong truyền thuyết.
Ở đây có nhiều Thánh đế như vậy, nhưng chưa từng nghe nói rằng có ai sở hữu Tiên Thiên Linh Bảo cả.
Khi nghĩ tới lai lịch của Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, thì người ở đây đều nghĩ tới một thứ khác trong truyền thuyết cũng nằm ở Hắc Hồ.
Đó chính là 36 viên Lôi Hải Thần Châu.
Hai loại pháp bảo nghịch thiên này lại bị người khác luyện hóa rồi sao? Mọi người lúc này đã sớm quên rằng nơi đây chính là Vô Định Cốc rồi, mà tất cả đều đem ánh mắt nhìn chăm chú vào tên thư sinh kia.
Trong lòng Diệp Mặc cũng thầm kêu không ổn.
Hắn không thể ngờ rằng tên thư sinh này lại vô sỉ như vậy.
Hắn đúng là muốn nói cho Mộc Mậu Thánh đế biết rằng mình có thể tìm được lối vào cái Vô Định Cốc này, điều kiện đương nhiên là muốn Mộc Mậu Thánh đế giúp hắn lấy lại Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên trên người tên thư sinh kia.
Nhưng yêu cầu này Diệp Mặc còn chưa nói ra, bởi vì hắn nghĩ rằng một khi hắn nói ra, thì rất có thề sẽ bê đá tự đập vào chân mình.
Nhưng thật không ngờ là mình còn chưa nói gì, thì tên thư sinh kia đã biết được kế sách của hắn rồi.
Sự việc tiếp theo thì Diệp Mặc căn bản là cũng không cần phải nghĩ, vì tên thư sinh kia nhất định sẽ nói ra rằng Lôi Hải Thần Châu hiện đang nằm trong tay của hắn rồi.
Chính là như vậy, thì những ánh mắt tham lam kia đều sẽ bị hấp dẫn về phía hắn, lúc này quả thật là thất sách rồi.
Những lão già này quả nhiên đều là những kẻ giảo hoạt như quỷ.
– Đúng thế, đây chính là Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên.
Đáng tiếc là phần đáy đã bị người ta đoạt mất rồi.
Tôi thấy người này có thể cắt thủng phẩn đáy của Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên thì khẳng định là có một thứ gì đó không thua gì Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên cả.
Hơn nữa lúc ấy sau khi ta luyện hóa Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên này, thì ở miệng hồ lô …
Tên thư sinh kia còn chưa kịp nói hết, thì đã bị Diệp Mặc cắt ngang:
– Tại miệng hồ lô còn có 12 viên Lôi Hải Thần Châu đúng không?
– Hừ, rõ ràng là 24 viên …
Tên thư sinh vừa thốt ra câu này, thì đã biết rằng mình bị Diệp Mặc lừa rồi.
Vốn là y muốn nói rằng có 36 viên Lôi Hải Thần Châu đấy, và nó đã bị Diệp Mặc cầm đi rồi.
Lúc đó sẽ đem toàn bộ thù hận cùng ghen ghét chuyển tới trên người Diệp Mặc, nhưng không ngờ là khi bị Diệp Mặc bất ngờ ngắt lời, thì y lại thốt ra một câu nói thật.
36 viên Lôi Hải Thần Châu cùng với 24 viên Lôi Hải Thần Châu có giá trị hoàn toàn khác nhau. 36 viên Lôi Hải Thần Châu hoàn toàn có thể ghép thành một bộ, mà 24 viên Lôi Hải Thần Châu thì nhiều nhất chỉ có thể coi là một kiện pháp bảo tốt mà thôi, uy lực đã hạ thấp tới mức kinh người rồi.
Tên thư sinh hiểu được ý của Diệp Mặc khi hắn đột nhiên cắt ngang lời của y.
Đối phương biết mình chắc chắn sẽ không giấu diếm bất cứ chuyện gì, cho nên dứt khoát để cho mình nói ra sự thật.
Bất quá, cho dù là như vậy, thì mục đích của y cũng đã đạt được rồi.
Mặc dù 24 viên Lôi Hải Thần Châu không đủ trân quý, nhưng vẫn có thể khiến người khác phải đỏ mắt.
Huống chi phần đáy của Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên vẫn nằm trong tay của Diệp Mặc.
– Hắc Hồ thật sự là luyện hóa được rồi sao?
Lập tức có mấy người nhìn về phía tên thư sinh kia.
Cho dù là Mộc Mậu Thánh đế cũng nhìn y với ánh mắt nóng bỏng.
Tiên Thiên Pháp Bảo thì ai lại không muốn chứ?
Diệp Mặc thầm nói không ổn, nhưng hắn cũng không hề bỏ chạy.
Hắn biết rõ rằng cho dù là hắn bỏ chạy, thì cái tin tức này cuối cùng cũng sẽ lộ mà thôi.
Hơn nữa khi hắn bỏ chạy, thì tất cả mọi thứ đều sẽ đổ lên đầu của hắn, đến lúc đó thì khắp nơi đều sẽ là địch.
Nhưng dù hắn hiện giờ không bỏ chạy, thì trong đầu hắn cũng đã có cái ý định đó rồi.
– Đúng thế, người luyện hóa Hắc Hồ còn ở nơi này, và chính là hắn.
Tên thư sinh kia nói xong thì liền chỉ một ngón tay về phía Diệp Mặc:
– Hắn chẳng những cắt đi phần đáy của Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, hơn nữa còn lấy đi 24 viên Lôi Hải Thần Châu.
Mọi người hiểu là vửa rồi vì sao hắn lại muốn đánh lén tôi rồi chứ.
Cũng chính là vì hắn có được phần đáy của Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên, nhưng lại không có Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên.
Tuy thần thức của tất cả mọi người còn đang đặt trên cái hồ lô không đáy trong tay Văn Lý Thánh đế.
Nhưng lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đã nhìn chằm chằm về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết rõ, lúc này hắn nói gì đi nữa cũng chỉ là nói nhảm mà thôi, cho nên hắn liền trực tiếp đứng ra ôm quyền nói:
– Hắc Hồ tại Thần Phần Vực đã được bao lâu rồi? Hồ lô cùng với Lôi Hải Thần Châu vì sao vẫn chưa từng có ai luyện hóa được? Được rồi, hôm nay tôi xin được nói cho mọi người biết, đó chính là khi tôi lịch lãm và rèn luyện tại Thần Phần Vực, thì bất ngờ đã tiếp cận tới gần Hắc Hồ.
Nhưng lại không ngờ rằng, lúc đó Hắc Hồ nổ tung một cách kịch liệt, hơn nữa còn là mười hai tiếng nổ liên tục.
Lúc đó thì tôi lập tức đã tiến tới Hắc Hồ, và phát hiện khí tức Đạo Vận bên trong Hắc Hồ dường như đã giảm đi rất nhiều, lúc ấy tôi đã nảy lòng tham, cho nên cũng không suy nghĩ gì, mà liền trực tiếp nhảy vào trong Hắc Hồ.
Nghe được Diệp Mặc nói rằng hắn nhảy vào trong Hắc Hồ, thì ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Xem ra tên thư sinh kia cũng không nói oan cho tên Tiên đế giả hiệu này.
Tên thư sinh kia thực tế thì cũng không hề biết Diệp Mặc làm thế nào để tiên vào Hắc Hồ, cho nên khi Diệp Mặc nói như vậy, thì y cũg không có cách nào phản bác cả.
Chỉ duy nhất Cơ Tích biết rõ rằng Diệp Mặc đang nói láo, nhưng cô cũng không hề đứng ra vạch trần sự thất.
Diệp Mặc thấy tên thư sinh kia không phản bác thì đã biết rằng lời nói của hắn khiến cho người khác tin tưởng rồi.
Cho nên hắn tiếp tục ung dung mà chém gió:
– Tôi nghe nói Thiểm Lôi cùng với pháp tắc Đạo Vận trên mặt Hắc Hồ vô cùng thô bạo, nhưng không ngờ khi tôi nhảy vào trong đó lại không hề bắt gặp bất kỳ loại khí tức thô bạo nào cả.
Hơn nữa còn trực tiếp dập ra được một cái động lớn dưới đáy hồ.
Cái động đó càng lúc càng lờn hơn, sau đó tôi liền trực tiếp theo cái động đó mà đi xuyên qua.
Nói tới đây thì Diệp Mặc liền chỉ vào tên thư sinh kia:
– Người này có lẽ đã thấy tôi nhảy vào trong Hắc Hồ rồi liền đi xuống theo.
Kết quả là y tiến tới miệng hồ lô so với tôi còn nhanh hơn.
Sau khi tôi đi xuống, thì y đã bắt đầu luyện hóa hồ lô rồi.
Tôi chỉ có thể luyện hóa 24 viên Lôi Hải Thần Châu bên trên mà thôi.
Bất quá bộ Lôi Hải Thần Châu kia không được đầy đủ, cho nên dù đã luyên hóa được 24 viên Lôi Hải Thần Châu thì uy lực cũng rất bình thường.
– Đường là một Thánh đế, vậy mà mở miệng ra là nói láo.
Tên thư sinh kia liền khinh thường nhìn Diệp Mặc rồi mỉa mai:
– Ta đi xuống trước ngươi là thật, nhưng cái động dưới đáy Hắc Hồ kia càng lúc càng lớn bao giờ? Càng ngày càng nhỏ thì có.
Huống chi ngươi chỉ có một mình sao?
Diệp Mặc chém gió tới giờ, chính là vì hắn muốn dẫn dụ tên thư sinh nói ra những lời này, cho nên hắn liền bình thản nói:
– Ta và ngươi có thù oán, cho nên muốn thêm mắm dặm muối thế nào mà chả được.
Cho dù là người muốn nói ta có đồng bọn ở ngay nơi này thì cũng được thôi.
Tên thư sinh kia liền cười ha hả:
– Đồng bọn của ngươi đúng là đang ở đây.
Cơ Tích liên thủ với ngươi đố phó một mình ta, chẳng lẽ ngươi dám không thừa nhận sao?
– Ngươi nói rằng ta cùng Cơ Tích liên thủ với nhau sao?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn tên thư sinh kia rồi lặp lại một câu.
Tên thư sinh kia lúc này đã kịp phản ứng lại.
Y biết mình lại bị Diệp Mặc gài bẫy rồi.
Nếu như nói Diệp Mặc cùng với người khác liên thủ thì còn được, nhưng Cơ Tích chính là Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn đấy.
Quả nhiên khi thấy sắc mặt của tên thư sinh có chút biến hóa, thì Diệp Mặc liền đưa ra lời phê bình:
– Tên mặt trắng kia, đồ vật thì có thể cướp đoạt, nhưng lời thì không thể nói lung tung được.
Ngươi cướp đoạt hồ lô của ta, nhưng dù sao cũng là ta không nắm chắc, và cũng không biết trước được, cho nên cũng không sao.
Nhưng ngươi nói ta cùng với Thần nữ của Thần nữ Thánh môn liên hợp lại với nhau, tin này nếu mà Thần nữ Thánh môn nghe được, thì khôg chỉ đơn thuần là chuyện của mình ta đâu.
– Cơ Tích không chỉ là Thần nữ, mà cô ấy còn là Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn nữa đấy.
Hám Tử Đồng cười lạnh một tiếng, nói giúp Diệp Mặc một câu.
Không cần Diệp Mặc nói tiếp, thì đã có người bắt đầu hoài nghi lời nói của tên thư sinh kia rồi.
Muốn nói Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn liên hợp lại với Diệp Mặc, thì điều này tuyệt đối là không có khả năng.
Sắc mặt của Cơ Tích lúc này vẫn lạnh như băng, căn bản là không nhìn ra bất kỳ biểu lộ gì.
Trong lòng Diệp Mặc cảm thấy không thoải mái, vì hắn biết rằng Cơ Tích chắc chắn sẽ không thừa nhận là đã cùng mình liên hợp lại.
Nếu có Đạo nguyên Thánh đế thì còn có thể nhìn ra mình và tên thư sinh kia ai đang nói láo.
Nhưng tu vi cao nhất ở đây cũng chỉ tới Hóa đạo Thánh đế mà thôi.
Hắn tin rằng một Hóa đạo Thánh đế thì còn chưa thể nhìn ra được là hắn đang nói dối.
Về phần Cơ Tích, thì đã tu luyện tới Dục đạo rồi, lại là Thánh nữ của Thần nữ Thánh môn nữa, cho nên càng sẽ không có người có thể nhìn ra được trong lòng cô đang nghĩ cái gì.
Thấy tên thư sinh kia đang muốn nói tiếp, thì Diệp Mặc liền lấy ra 12 viên Lôi Châu mang theo màu xanh mờ ảo ra rồi nói:
– Tôi có được 24 viên Lôi Hải Thần Châu, nhưng tôi cũng biết rằng thứ tốt cần phải chia đều cho người gặp được.
Giống như là Vô Định Cốc này, mọi người đều nguyện ý tới chia sẽ cho nhau, cho nên tôi mới lấy ra 12 viên Lôi Hải Thần Châu này để tặng người.
Tên thư sinh kia lúc này cũng không ngờ là Diệp Mặc lại hào phóng như vậy.
Đồ vật đã đến tay rồi, vậy mà còn nguyện ý lấy ra một nửa.
Rất nhiều người hiện đều đang cho rằng Diệp Mặc sợ hãi, cho nên mới muốn đem một phần thứ mình đoạt được chia ra tránh bị mọi người ghen ghét.
– Ngươi chỉ lấy được 24 viên Lôi Hải Thần Châu, vậy có phải là 12 viên khác đã nổ tung rồi không? Cho nên mới có thể khiến cho phần đáy của hồ lô bị nổ tung?
Một tên Tố đạo Thánh đế lúc này liền mở miệng nói.
Diệp Mặc chủ động lấy ra 12 viên Lôi Hải Thần Châu rồi, cho nên sự ghen ghét của mọi người đối với Diệp Mặc đều đã giảm đi nhiều.
Hiện tại có một tên Thánh đế nói ra lời này, thì mọi người đều nhớ tới lời Diệp Mặc nói rằng trước đó hắn đã nghe được 12 tiếng nổ.
Vậy thì có thể thật sự là 12 viên Lôi Hải Thần Châu đã bị nổ tung rồi, như vậy thì mới có thể phá hủy được phần đáy của Tam Bảo Hỗn Nguyên Hồ Lô.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2055: Lối Vào Vô Định
Lối Vào Vô Định
D
ưới đáy Hắc Hồ tổng cộng chỉ có 24 viên Lôi Hải Thần Châu, Diệp Mặc liền lúc lấy ra 12 viên.
Số Lôi Hải Thần Châu này còn là do Diệp Mặc luyện hóa, cũng chẳng liên quan gì đến những người trong này, có thể nói Diệp Mặc cũng làm hết sức có thể rồi.
Mặc dù phần lớn mọi người đều tin lời Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc vẫn cảm nhận được một đường thần thức âm lãnh quét lên người hắn.
Cho dù đường thần thức đó có mơ hồ đi nữa, cũng không thoát khỏi sự cảm nhận của Diệp Mặc.
Diệp Mặc như không có chuyện gì, giống như không cảm nhận được, cũng không dùng thần thức quét lại.
– Nếu như Diệp đạo hữu kia bằng lòng phân chia Lôi Hải Thần Châu, thì ý của tôi như này, Lôi Hải Thần Châu này cứ đễ trên người Diệp đạo hữu, đợi sau khi chúng ta bài trừ phong ấn Vô Định Cốc rồi, xem công lao của người nào là lớn nhất thì đưa cho người đó.
Nếu như mỗi người một viên, Lôi Hải Thầ Châu cũng mất đi giá trị vốn dĩ của nó.
Mộc Mậu Thánh đế có chút thất vọng đứng ra nói.
Lôi Hải Thần Châu chỉ có 24 viên, hơn nữa Diệp Mặc còn nói uy lực của 24 viên này tầm thường.
Gã tin Diệp Mặc, nếu như không phải uy lực tầm thường, thì Diệp Mặc sẽ không lấy ra 12 viên Lôi Hải Thần Châu.
Hồ Lô Tam Bảo Hỗn Nguyên ngược lại cũng không tệ, đáng tiếc là một thứ không có đáy.
Hồ lô có tốt đi nữa, nếu như không có đáy, thì cũng là thứ không hoàn chỉnh.
Vân Lý Thánh đế cũng đã tỉnh táo lại, y nhìn hồ lô không đáy trong tay mình trong lòng thở dài.
Hồ lô này quả thực đúng như một cái chân gà, ăn vào thì vô vị nhưng bỏ đi thì lại tiếc.
Mình lấy cũng không có tác dụng gì nhiều, còn khiến người khác ghen ghét đố kỵ nữa.
– Tôi nghĩ thứ này cũng chẳng có tác dụng gì nhiều …
Lời của Vân Lý Thánh đế còn chưa dứt, thì Cơ Tích liền bước lên một bước khom người kính cẩn nói với Vân Lý Thánh đế:
– Vân Lý tiền bối, vãn bối có chút hứng thú với cái hồ lô này, vãn bối muốn dùng một viên Tử Âm Thần Tuyền Châu để đổi.
Nếu như tiền bối không muốn, vậy coi như tôi chưa nói gì.
Lúc trước Cơ Tích bị trọng thương, bị cuốn lên trên mặt hồ màu tím trong hố quyền khổng lồ.
Sau đó sau khi vết thương của cô phục hồi lại, kiểm tra nửa ngày mới biết nước suối màu tím kia không ngờ là Tử Âm Thần Tuyền.
Tử Âm Thần Tuyền sau khi được cô hấp thu xong, lại tìm được một viên Tử Âm Thần Tuyền Châu trong tuyền trì.
– Cô có Tử Âm Thần Tuyền Châu? Tôi đương nhiên là muốn rồi.
Vân Lý Thánh đế không chút do dự mau chóng đưa cho Cơ Tích.
Nếu như hồ lô trong tay hoàn hảo vô khuyết, cho dù là liều mạng.
Vân Lý Thánh đế cũng không thể nào đưa hồ lô này cho người khác.
Tác dụng của Tử Âm Thần Tuyền Châu còn lớn hơn nhiều so với Tử Âm Thần Tuyền, có thể cường hóa thần thông, cải tạo lục mạch.
Vân Lý Thánh đế thậm chí còn nghi ngờ Cơ Tích không biết tác dụng chủ yếu của Tử Âm Thần Tuyền Châu, nên mới đổi cho y.
Bây giờ Diệp Mặc căn bản cũng không dám lấy hồ lô, một khi hắn lấy hồ lô, thì người khác sẽ nghi ngờ đáy hồ lô đang có trên người hắn.
Bây giờ hắn thấy Cơ Tích dùng Tử Âm Thần Tuyền Châu đổi lấy hồ lô, lập tức nói:
– Các vị, tôi có cách tìm được lối vào Vô Định Cốc.
Mọi người lập tức bị câu nói của Diệp Mặc gây chú ý, Diệp Mặc không đợi đám người hỏi thăm liền nói:
– Tôi là một tông sư Tiên trận cao cấp, chỉ cần cho tôi thời gian, tôi chắc chắn có thể tìm được lối vào của Vô Định Cốc, cho dù không phá được phong ấn này, cũng có thể tìm được cách mở phong ấn này ra.
Tôi chỉ có một điều kiện, tôi có một bình xanh …
Diệp Mặc còn chưa nói xong, thư sinh mặt trắng kia lập tức biến ảo thành một đường ánh sáng trắng biến mất.
Gã cũng biết ý tứ của Diệp Mặc, bình xanh căn bản không phải của Diệp Mặc.
Diệp Mặc bây giờ muốn bình xanh trên người gã, ý này cũng quá rõ ràng, chính là muốn đổi hồ lô không đáy kia với Cơ Tích.
Y mặc dù chạy trốn, nhưng trong lòng vẫn sợ có Hóa đạo Thánh đế đuổi theo, một khi Hóa đạo Thánh đế đuổi theo gã, thì bây giờ gã cũng chưa chắc có thể chạy trốn được.
Đúng là con cáo già gian ác, Diệp Mặc nhìn thấy mình còn chưa nói xong mà tên thư sinh kia đã chạy trốn rồi, hắn cũng không làm gì được, tu vi của hắn cũng không thể nào ngăn đối phương chạy trốn.
Vốn dĩ Diệp Mặc muốn dùng bình xanh là thù lao để hắn mở sơn cốc này, nhưng bây giờ tên thư sinh kia chạy trốn rồi, hắn đằnh phải nói:
– Tôi sở dĩ đánh lén gã, là vì bình xanh của tôi bị tên đó cướp đi mất.
Vốn dĩ tôi định nói nhờ mọi người giúp một tay, nhưng thằng ranh này trốn nhanh quá.
Vẻ mặt Mộc Mậu Thánh đế có chút xấu hổ nói:
– Là tôi không để ý, nhưng Diệp đạo hữu yên tâm, lần sau gặp lại người này, chỉ cần anh muốn chúng tôi ra tay giúp đỡ, thì Mộc Mậu tôi nhất định sẽ không có chút do dự.
Những Thánh đế còn lại ai ai cũng đồng ý với Mộc Mậu Thánh đế, chỉ cần lần sau Diệp Mặc cần bọn họ giúp đỡ, thì bọn họ chắc chắn sẽ ra tay.
Diệp Mặc vẻ mặt tươi cười ôm quyền cảm ơn, chỉ có điều trong lòng hắn lại thấy những người này đang nói láo, Vô Định Cốc mở rồi, mọi người phát tài rồi, có người còn nhớ chuyện giúp hắn mới là chuyện lạ.
Khi hắn một mình, không cướp đồ trên người hắn cũng là chuyện tốt lắm rồi.
Hắn cũng không nói sau khi tìm được lối vào rồi, hắn muốn chia nhiều một chút.
Vì hắn biết lời này nói ra cũng là vô ích, một khi mọi người nhìn thấy đồ tốt rồi, cũng chẳng có ai muốn đưa cho hắn.
Cái này hoàn toàn khác với chuyện lúc trước hắn ở trong Trát Khuê bí cảnh trong Trát Khuê Tiên Thành, lúc đó, hắn có thực lực mà nói chuyện, còn bây giờ, thì hắn không có thực lực để nói chuyện.
Cơ Tích cũng vô cùng thất vọng, cô biết rõ Diệp Mặc tinh thông trận pháp, rất có thể tìn được lối vào Vô Định Cốc.
Chính vì như vậy, cô mới quanh co vòng vèo muốn đổi hô lô không đáy vô dụng kia.
Mục đích chính là muốn nhắc nhở Diệp Mặc lấy cái bình xanh của thư sinh kia về, đáng tiếc là tên thư sinh đó phản ứng quá nhanh, đã chạy thoát mất rồi.
…
Diệp Mặc bắt đầu tìm kiếm phong ấn lối vào Vô Định Cốc, những người còn lại đều chú ý chờ đợi ở cửa cốc.
Cũng có người không tin Diệp Mặc là một tông sư Tiên trận lắm, nhưng bây giờ ngoài Diệp Mặc ra, bọn họ cũng chỉ có cách cố gắng tấn công mà thôi.
Diệp Mặc biết rõ tìm được lối vào của Vô Định Cốc rồi, cũng không phải là đồ của một mình hắn, nhưng hắn vẫn muốn tìm ra.
Hắn thu hoạch trong Thần Phần Vực cũng không ít, thứ duy nhất không thu hoạch được chính là Thần Linh Thảo và Đạo Quả.
Nếu như mở Vô Định Cốc rồi, nói không chừng bên trong có rất nhiều Thần Linh Thảo và Đạo Quả nữa.
Bây giờ hắn cần phải tăng thêm thực lực, nếu như không có tài nguyên, cho dù hắn có trận bàn thời gian đi nữa, thực lực tăng cao cũng là có hạn.
Hơn nữa, một khi hắn tìm thấy phong ấn lối vào rồi, với loại phong ấn như Vô Định Cốc này, một mình hắn đoán chừng cũng không mở ra nổi.
Từng trận kỳ được Diệp Mặc ném ra, một số dao động trận pháp bị Diệp Mạc bắt được.
Khi Diệp Mặc nhìn thấy từng đường sóng gợn trận kỳ, hắn lập tức giật mình.
Hắn cảm thấy một cảm giác cực kỳ quen thuộc, hắn lại lần nữa nhìn thấy một thủ pháp bày trận mới, rõ ràng thông qua đạo vận trận văn để bố trí trận pháp, cái này trước giờ hắn chưa bao giờ nghĩ đến.
Nhưng những thứ này không phải nguyên nhân hắn khiếp sợ, là vì hắn nhìn thấy bóng dáng Thái Sơ Thần Văn trong những trận văn này.
Chỉ trong tích tắc, Diệp Mặc đột nhiên hiểu ra, Thái Sơ Thần Văn chính là do Vô Định lão nhân để lại.
Chính vì vậy, cho nên Vô Định Cốc mà Vô Định lão nhân bố trí mới có loại trận văn tương tự như này.
Hắn cảm thấy những trận văn này, cũng không liên quan gì đến trình độ trận pháp, mà là vì hắn lĩnh ngộ được hai đường Thái Sơ Thần Văn kia.
Diệp Mặc trong lòng bắt đầu hối hận, hắn đột nhiên không muốn tiếp tục phá trận nữa, nơi này đến lức đó một mình hắn đến thì tốt rồi, có thể thi triển thần thông đáng sợ của Thái Sơ Thần Văn, trong Vô Định Cốc có kỳ ngộ lớn như nào đây?
Thủ pháp của Diệp Mặc vừa mới dừng lại, thì lời của Mộc Mậu Thánh đế đã truyền đến:
– Diệp đạo hữu quả nhiên bản lĩnh, chúng tôi tìm mấy ngày rồi, đều không cảm nhận được chút dao động trận pháp nào.
Diệp đạo hữu chỉ tốn có nửa ngày, chúng tôi đã cảm nhận được dao động trận pháp rồi.
Xem ra phong ấn của Vô Định Cốc được mở ra, là có cơ hội rồi.
Nghe thấy Mộc Mậu Thánh đế nói vậy, Diệp Mặc biết lão hồ ly này đã nhìn thấy hắn vừa rồi có chút do dự.
Nếu như hắn không tiếp tục, chắc chắn sẽ dẫn đến đánh nhau, hắn chỉ có thể tiếp tục tìm phong ấn lối vào.
Một ngày sau, dao động trận pháp của Vô Định Cốc càng lúc càng rõ ràng hơn, cho dù là người không tinh thông trận pháp cũng biết được, Diệp Mặc cho dù không phá nổi trận pháp này, muốn tìm được lối vào phong ấn này, cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Lại một ngày nữa, Diệp Mặc dừng bố trí trận kỳ, một lốc xoáy trận pháp cực nhạt xuất hiện trước mắt mọi người.
Sắc mặt Diệp Mặc bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn thì lại không bình tĩnh chút nào.
Đừng nhìn hắn tìm ra lốc xoáy trận pháp này, nhưng trong lòng hắn biết rõ, những lốc xoáy trận pháp này là do nhiều trận văn hình thành nên, chứ không phải là lốc xoáy thực sự.
Loại trận pháp này, nếu như không hiểu Thái Sơ Thần Văn, muốn phá giải nó tuyệt đối không thể làm được.
Trong lòng hắn cũng có chút nghi ngờ, khi hắn lĩnh ngộ hai đường Thái Sơ Thần Văn kia dường như cũng không khó khăn lắm, tại sao hai đường Thái Sơ Thần Văn đó đã có trong đó vô số năm rồi, đều không có ai lĩnh ngộ?
Nếu nói người khác căn bản không để ý đến hai đường Thái Sơ Thần Văn đó, Diệp Mặc tuyệt đối không tin, uy lực của hai đường Thái Sơ Thần Văn đó Diệp Mặc cũng đã thử nghiệm nhiều lần, tuyệt đối là thần thông cao cấp.
Lúc này trận pháp lốc xoáy cũng ra rồi, tất cả mọi người đều biết rõ, chỉ cần tấn công trận pháp lốc xoáy này, thì phong ấn lối vào Vô Định Cốc sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện.
– Ha ha, Diệp đạo hữu quả nhiên kinh tài diễm diễm, trình độ trận pháp không ngờ đã đạt trên mức này.
Nếu như không phải Diệp đạo hữu, chúng tôi chắc chắn sẽ không tìm thấy lối vào này.
Tiếp theo là chúng tôi tấn công lối vào này.
Diệp đạo hữu có thể nghỉ ngơi một chút.
Đương nhiên 12 viên Lôi Hải Thần Châu kia của Diệp đạo hữu cũng không cần phải lấy ra nữa, thứ đó nên là đồ của Diệp Mặc lấy được.
Mộc Mậu Thánh đế cười ha hả, ngay lập tức bước đến lối vào trận pháp lốc xoáy cực nhạt kia.
Có thể không xuất lực, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không ra tay. 12 viên Lôi Hải Thần Châu hắn phải lấy ra kia không ngờ cũng không cần lấy ra nữa.
Điều này khiến Diệp Mặc có chút im lặng. 12 viên châu này vốn dĩ là giả, người khác nếu muốn lấy, thì hắn cũng sẽ không hà tiện keo kiệt.
Lố vào trận pháp được tìm thấy, trong này cộng thêm cả Diệp Mặc là mười vị Thánh đế, cho dù Diệp Mặc không ra tay, thì chín vị Thánh đế còn lại cùng tấn công phong ấn lối vào này, dù sao phong ấn lối vào này cũng là do Hỗn Nguyên Thánh đế bố trí, cuối cùng cũng sẽ bị phá giải.
Diệp Mặc đứng một bên nhìn chín vị Thánh đế này ra tay, Cơ Tích là người hắn quen thuộc nhất, nhưng hắn cũng biết những Thánh đế động thủ phá phong ấn lối vào trong này cũng không có một ai xuất bản lĩnh thực sự của mình ra, thậm chí đến pháp bảo thực sự của mình cũng sẽ không lấy ra.
Ánh sáng của các loại thần thông đập lên phong ấn lối vào cực nhạt kia, lối vào đó dậy lên từng trận gợn sóng đạo vận.
Những đường vân này trong không gian cực kỳ cố định vang lên những tiếng kèn kẹt, có thể thấy phong ấn lối vào này cũng rất chắc chắn.
Hơn nữa một số sóng gợn bị đánh vỡ mau chóng khôi phục lại, chỉ là vì người đánh quá nhiều, tốc độ lành lại hơi chậm chút mà thôi.
Nhìn thấy vậy, Diệp Mặc trong lòng yên tâm hơn một chút, nếu như là một mình hắn, cho dù hắn tìm được nơi này, cũng tuyệt đối không thể nào phá được hong ấn lối vào này.
Lối vào có chắc chắn đi nữa dưới sự dốc sức tấn công của chín vị Thánh đế, rõ ràng cũng có vẻ lung lay sắp đổ rồi.
Lốc xoáy sóng gợn cực nhạt kia cuối cùng cũng dần dần rõ ràng hơn.
Lại một ngày một đêm nữa trôi qua, lối vào lốc xoáy kia cuối cùng vang lên những tiếng răng rắc, sau đó một tiếng gào rú đáng sợ truyền đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ngư Trường Kiếm [Dịch] Ngư Trường Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ngu-Truong-Kiem-dich-Truyen-Audio-theo-yeu-cau.jpg)


