[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 409 : Chém Đạo – Tố Đạo (c2041-c2045)
❮ sautiếp ❯Chương 2041: Chém Đạo – Tố Đạo
Chém Đạo – Tố Đạo
D
iệp Mặc chính là từ Văn Lộ của người khác học được Thái Sơ Thần Văn, còn Biên Hân Đức thì lại bị xé nát nguyên thần trong Văn Lộ đến cả chính Diệp Mặc cũng không biết.
Trong nháy mắt nguyên thần của Biên Hân Đức biến mất, một viên châu rơi xuống, đáng tiếc là viên châu này lúc này cũng là vật vô chủ rồi.
Nguyên thần của Biên Hân Đức bị câu diệt, Diệp Mặc căn bản cũng không biết chuyện này, lúc này cũng chỉ muốn tìm một nơi trị thương mà thôi.
– Haiz, hai đường đạo vận Thái Sơ Thần Văn trong này bị ai lấy đi rồi?
Một lão già đầu bóng loáng đứng ở nơi lúc trước Diệp Mặc luyện hóa Thái Sơ Thần Văn kinh ngạc nói, mặc dù đầu lão bóng loáng, nhưng mấy vết nhăn hằn sâu trên trán khiến thân người lão tràn đầy tang thương.
– Là ai dám cướp vụ làm ăn Công Dương An ta?
Lão già này phát hiện Thần Văn quả thật đã mất, lập tức liền bắt đầu gầm hét, nhưng chỉ gầm hét một câu, lão liền tỉnh táo lại.
Thái Sơ Thần Văn sở dĩ ở chỗ này vô số năm chưa bị người khác lĩnh ngộ, là vì đạo vận của Thái Sơ Thần Văn người bình thường căn bản không thể nào lĩnh ngộ được.
Dường như mỗi một người tiến vào Thần Phần vực đều sẽ đến nơi này lĩnh ngộ Thái Sơ Thần Văn, nhưng trước giờ cũng chưa ai thành công.
Công Dương An lần này có được cơ duyên không hề nhỏ trong Thần Phần vực, lúc này mới lại lần nữa cố gắng thử xem có thể lĩnh ngộ được Thái Sơ Thần Văn hay không, kết quả lão phát hiện hai đường Thần Văn không còn nữa.
Lão sở dĩ tỉnh táo lại, là vì lão nhớ đến người có thể lĩnh ngộ được hai đường Thái Sơ Thần Văn rồi, thì Công Dương An lão cũng chưa chắc là đối thủ.
Công Dương An nghĩ đến đây, cực kỳ uể oải thở dài nói:
– Xem ra mình chỉ có thể đến Niết sinh hoang cấm, ở bên ngoài nhiều năm như vậy, chính là vì hai đường Thái Sơ Thần Văn này, không ngờ lại không có phần của mình.
Haiz…
Công Dương An nói xong cũng không dừng lại, quay người mang theo một cái bóng rồi biến mất.
Ở một nơi cực kỳ kín trong Thần Phần vực, Diệp Mặc trong Thế giới trang vàng thở dài, hắn trị thương trong Thế giới trang vàng mấy năm, còn là dưới sự giúp đỡ của cây Hỗn độn, lúc này mới phục hồi lại.
Thần Phần vực quá nguy hiểm, nhưng cơ duyên cũng nhiều.
Nếu như hắn không nói gặp được hai đường Thái Sơ Thần Văn, hơn nữa lĩnh ngộ được thần thông Thần Văn, lúc này hắn có lẽ cũng đã chết lâu rồi.
Dục đạo Thánh Đế đáng sợ đến mức này, hắn hoàn toàn không ngờ.
Mặc dù biết rõ trong Thần Phần vực hắn thu hoạch càng lớn, nhưng Diệp Mặc cũng không dám ra ngoài.
Trong Thần Phần vực, đâu đâu cũng là Thánh Đế, trước khi còn chưa Chứng đạo, hắn đến con kiến hôi cũng không bằng.
Nếu như hắn đã Chứng đạo rồi, cho dù đối diện với Dục đạo Thánh Đế, Diệp Mặc tinrằng hắn cũng không sợ, ít nhất cũng có cơ hội chống lại.
Mở hai chiếc nhẫn ra, trong nhẫn trữ vật của Lận Kỳ Thúy lấy được một số pháp bảo không tồi ra, còn có ba mươi vạn Thần tinh.
Còn Thần đan và Thần linh thảo cực kỳ ít, của hắn còn nhiều hơn nhiều.
Khiến Diệp Mặc sung sướng chính là nhẫn trữ vật của Dục đạo Thánh Đế kia, hắn chẳng những lấy được một Thần linh mạch hạ phẩm, còn lấy được hai trăm vạn Thần tinh.
Thần linh thảo và các loại nguyên liệu luyện khí cao cấp, còn có các loại pháp bảo cũng chất thành đống.
Nếu là lúc trước, Diệp Mặc chắc chắn sẽ ngay lập tức thu dọn lại chỗ Thần linh thảo và nguyên liệu luyện khí này, nhưng bây giờ Diệp Mặc lại ngay lập tức cất số Thần tinh và Thần linh mạch này vào trong Thế giới trang vàng, đồng thời bố trí một Tụ linh trận cao cấp.
Hắn muốn Chứng đạo thì cần phải có Thần tinh và Thần linh mạch, mặc dù Chứng đạo chủ yếu là dựa vào cảm ngộ.
Không phải không hạn chế hấp thụ Thần linh khí, nhưng Thần linh khí thì nhất định phải có.
Còn số chiến lợi phẩm này đối với hắn mà nói không thể nào tốt hơn được nữa.
Hắn không cần phải ra ngoài tìm Thần tinh Chứng đạo nữa rồi.
Mạo hiểm lớn bao nhiêu quả nhiên thu hoạch cũng nhiều bấy nhiêu, Diệp Mặc trong lòng cuối cùng cũng có chút an ủi, hắn vẫn không biết chiến lợi phẩm lớn nhất còn chưa bị hắn lấy được.
Để phòng ngừa chẳng may, Diệp Mặc đem Cừu Nhưỡng, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm vào trong thế giới Thanh Châu lấy được từ tên áo bào tím.
Chẳng may vì ba tên này, mình Chứng đạo có vấn đề, thì cũng không tốt.
Diệp Mặc ngồi dưới Khổ Trúc, cây Hỗn độn không ngừng uốn lượn trong Tử phủ của hắn.
Trong Thế giới trangvàng, Diệp Mặc hoàn toàn buông lỏng, nguyên thần ý thức của hắn cũng đã dung hợp làm một với thế giới hỗn độn của mình, cảm ngộ thiên địa đại đạo.
Diệp Mặc chọn Chứng đạo trong Thế giới trang vàng, hắn chưa đi tìm lốc xoáy pháp tắc thời gian, cũng chưa tìm lốc xoáy pháp tắc không gian.
Sau khi hắn tiếp tục cảm ngộ Thái Sơ Thần Văn, cũng đã bỏ qua con đường thông qua lốc xoáy pháp tắc để Chứng đạo.
Thông qua lốc xoáy pháp tắc để Chứng đạo, có thể khiến hắn cảm ngộ lĩnh ngộ được thần thông pháp tắc trước, sau đó chứng được đại đạo.
Nhưng loại đạo này sau khi Diệp Mặc sử dụng Thái Sơ Thần Văn giết chết một Dục đạo Thánh Đế liền thay đối, hắn cho rằng thông qua lốc xoáy pháp tắc để Chứng đạo, quả thực là dễ, nhưng loại đạo này lại có tính hạn chế, khiến hắn không thể nào vượt lên khỏi pháp tắc.
Tam Sinh quyết Chứng đạo khác với cách Chứng đạo của người khác, Tam Sinh quyết có thể Chứng đạo hỗn độn, vượt khỏi thiên địa, tạo thành đại đạo trong Tam Sinh quyết.
Cho nên lúc này sau khi Ngũ hành trong Thế giới trang vàng đã đầy đủ, Diệp Mặc quyết định Chứng đạo trong thế giới hỗn độn của mình.
Hắn muốn dùng Thế giới trang vàng làm cầu nối, chứng được hỗn độn đại đạo.
Thái sơ hữu vô, vô hữu vô danh.
Nhất chi sở khởi, hữu nhất nhi vị hình.
Thái sơ giả, khí chi thủy dã.
Thái sơ hữu đạo, đạo dữ thần đồng tại…
Từng đường pháp tắc Thái Sơ và đạo vận Thái Sơ dần hình thành trong suy nghĩ của Diệp Mặc, đạo vận mà hắn cảm ngộ được càng sâu, thì đạo vận Thái Sơ này lại càng bàng bạc to lớn.
Diệp Mặc lại biến sắc, Thái Sơ Thần Văn chỉ là một loại thần thông của hắn mà thôi, hắn cũng đã quyết định không thể dùng thần thông để Chứng đạo, sao thứ mà hắn lĩnh ngộ toàn bộ lại có liên quan đến Thái Sơ được? Nếu cứ như này, hắn cho dù Chứng đạo rồi, cũng mãi mãi không thể nào chứng được đại đạo mà mình cần.
Huống chi “Thái sơ hữu đạo, đạo dữ thần đồng tại…”, đạo niệm này chẳng những Tư Không Xán cảm thấy không đúng, cho dù Diệp Mặc cũng cảm thấy không đúng, sao còncó loại quan niệm này trong thần niệm của mình được?
Đạo mà Tam Sinh quyết thôi diễn ra là đại khí phách, đại trí tuệ, đại nghị lực kết hợp lại, không phải kiểu trò hề và mưu lợi lợi dụng thần thông để Chứng đạo.
Chứng đạohỗn độn, tuyệt đối không phải thông qua kiểu mưu lợi này có thể đạt được.
Vẻ mặt Diệp Mặc hiện ra vẻ đoạn tuyệt, hắn không chút do dự dùng thần niệm chém ra:
– Chém Thái Sơ Thần Văn cho ta…
Ầm…
Một tiếng nổ vang lên trong thần niệm của Diệp Mặc, sắc mặt Diệp Mặc trở nên táinhợt, hắn nôn ra một ngụmmáu, còn hai đường Thái Sơ Thần Văn mà hắn vừa mới lĩnh ngộ được lại trực tiếp được hắn chém ra.
Hỗn độn sơ khai, đạo tức thành, ngũ hành sinh, hữu vật lưu động, vô hình vô chất, vi tuế nguyệt… Tuế nguyệt thuấn tức, khả hóa vĩnh hằng…
Sắc mặt Diệp Mặc biến đổi, vì Chứng đạo hắn đã chém đứt hoàn toàn thần thông Thái Sơ Thần Văn, lại hóa thành thần thông thời gian Thuấn Tức.
Cái này muốn hắn Chứng đạo từ trong thần thông pháp tắc thời gian Thuấn Tức mà hắn đã lĩnh ngộ được.
Cứ tiếp tục lĩnh ngộ, pháp tắc thời gian trở nên mạnh hơn, có thể khẳng định chỉ cần hắn Chứng đạotừ pháp tắc thời gian, thần thông Thuấn Tức của hắn sẽ mạnh hơn gấp trăm lần.
Nhưng cái mà Diệp Mặc cần không phải là loại đạo này, nếu như hắn cần loại đạo này, thì khác gì với Chứng đạo Thái Sơ Thần Văn?
– Ta muốn Chứng đạo hỗn độn, vô thượng đại đạo, chém cho ta…
Diệp Mặc vô cùng đoạn tuyệt, hắn không chút do dự lại lần nữa chém đứt thần thông Thuấn Tức mình lĩnh ngộ.
– Chém đứt thần thông Liệt không…
– Chém đứt thần thông Ngũ lôi thương sát.
– Chém đứt thần thông Liệt ngân.
Sắc mặt Diệp Mặc trở nên tái nhợt, những thần thông mà hắn hao tâm tồn sức lĩnh ngộ, từng cái bị hắn chém đứt, chỉ cần là thần thông có liên quan đến hắn Chứng đạo hỗn độn đại đạo, hắn đều không chút do dự mà chém đứt hết.
Ầm…
Trong lúc Diệp Mặc tự mình chém đứt thần thông Hư không cuối cùng của mình, cả người hắn liền dung hợp làm một với Thế giới hỗn độn.
Lúc này hắn đã tương liên cùng với Thế giới hỗn độn, chính thức trở thành nhìn không thấy, nghe không ra.
Nhưng trong thức hải và ý thức của hắn lại vô cùng rõ ràng, trong Thế giới trang vàng từng hạt tro bụi dao động hắn đều có thể biết một cách rõ ràng tự nhiên, không lý do, hoàn toàn là một loại tồn tại tự nhiên.
Không gian trong Thế giới trang vàng bắt đầu xuất hiện từng đường sóng gợn không gian mắt thường không thể nhìn rõ, dường như cả thế giới đang dao động.
Trạng thái hỗn độn ở biên giới thế giới lại khuếch tán dần dần, sau đó từ từ mở rộng ra, cả Thế giới trang vàng kéo dài gấp trăm lần.
Biển rộng cũng không còn là biển rộng lúc trước nữa, biến thành đại dương mênh mông rộng lớn hơn, bất luận là dãy núi hay là thảo nguyên lúc trước, mộng đồng hay đất hoang, đều đang trải rộng.
Diệp Mặc ngồi dưới Khổ Trúc như ẩn như hiện, các loại pháp tắc thế giới khi Ngũ hành trong Thế giới trang vàng mới hình thành cũng dần trở nên hoàn thiện, còn những pháp tắc hình thành lúc trước nhìn thấy mà Diệp Mặc hoàn toàn không hiểu, lúc này cũng bắt đầu có chút hiểu ra rồi.
Thân hình Diệp Mặc dần dần ngưng thực lại, hắn bỗng nhiên đứng dậy, khí tức cường đại sung triệt toàn bộ Thế giới trang vàng.
Mái tóc màu xám trắng lúc trước cũng biến thành đen nhánh, cũng không còn khí tức suy sụp như lúc trước nữa.
Từng đường thần thông đạo vận lúc trước bị hắn chém đứt đang vờn quanh thân người hắn, mau chóng liền dung hợp làm một với khí tức hỗn độn, lại lần nữa bị Diệp Mặc cảm ngộ lần nữa.
Những thần thông này cũng không còn thô sơ góc cạnh, hoàn toàn hóa thành một thể với Diệp Mặc.
Không có một tia sấm sét nào, chỉ có một áng mây hỗn độn từ trên trời hạ xuống, chiếu vào người Diệp Mặc.
Một cảm giác cực kỳ thoải mái dễ chịu truyền đến, Diệp Mặc vung tay đánh một quyền ra, một sóng gợn cực lớn từ nắm đấm của hắn hình thành.
Lúc này, hắn có thể điều khiển quyền vân này đánh đến bất kỳ góc nào.
Diệp Mặc chậm rãi thở phào, hắn hiểu ra rồi.
Sau khi hắn lại dung hợp cùng với những thần thông đã bị chém đứt, không chỉ là vì tu vi của hắn lại tăng lên, thần thông trở nên cường đại hơn.
Quan trọng hơn chính là, những thần thông đó đã thực sự trở thành sở hữu của hắn, sau này có thể biến thành đại thần thông bất cứ lúc nào, chính thức có thể vung tay chém đứt mọi thứ.
Phu đạo, hữu tinh hữu tín, vô vi vô hình; khả truyền nhi bất khả thụ, khả đắc nhi bất khả kiến; tự bản tự căn, vị hữu thiên địa, tự cổ dĩ cố tồn, thần quỷ thần đế, sinh thiên sinh địa…
Cho đến lúc này, Diệp Mặc mới hoàn toàn hiểu ra ý của câu nói này.
Đạo là có thể truyền, nhưng có thể cảm ngộ được hay không, có thể lĩnh ngộ thành đạo như thế nào, còn phải dựa vào chính mình.
Hắn chém đứt tất cả những gì không thuộc về hắn, đạo mà hắnkhông muốn chứng, để lấy được đạo mà mình cần.
Diệp Mặc sau khi hấp thụ hết đám mây hỗn độn, trong thần niệm của hắn đột nhiên xuất hiện một tin tức, đã Tố hỗn độn đạo.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2042: Thánh Nữ
Thánh Nữ
K
hông ngờ đã Tố đạo rồi, Diệp Mặc cũng có chút ngạc nhiên.
Hắn cho rằng Chứng đạo rất khó, nhưng sau khi Diệp Mặc dứt khoát chém đạo, không ngờ lại trôi chảy.
Chưa có trải qua, có lẽ vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu ra.
Không buông khó được, nếu như trong khi hắn chứng đạo có chút do dự, hắn có thể sẽ không chứng đạo mà mình cần.
Hoặc là hắn cũng có thể Chứng đạo, Chứng đạo thần thông, Chứng đạo pháp tắc, nhưng tuyệt đối không phải Hỗn độn đại đạo.
Chính vì hắn dứt khoát chém đứt tất cả thần thông của mình, tất cả những pháp tắc vụn vặt mà hắn đã lĩnh ngộ, lúc này mới hợp thành một khối, tạo thành đại đạo.
Cảm nhận sức mạnh cường đại của mình một chút, cùng với lĩnh ngộ pháp tắc thế giới rõ ràng, Diệp Mặc biết hắn cần phải bế quan để chỉnh sửa những gì mình có được một chút, còn cả công pháp sau khi Tam Sinh quyết Chứng đạo.
Sau khi Chứng đạo, chủ yếu là dựa vào cảm ngộ, nhưng cái này không có nghĩa là không cần công pháp nữa, không có công pháp, tu vi không thể tiến thêm được, cho dù có cảm ngộ cũng có hạn.
Diệp Mặc không biết hắn tốn bao nhiêu thời gian để Chứng đạo, sau khi gọi Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ra hỏi, Diệp Mặc mới biết thời gian hắn Chứng đạo thoạt nhìn thì ngắn, không ngờ cũng hơn mười năm rồi.
Mặc cho Vô Ảnh, Cừu Nhưỡng và Tiểu Băn Sâm qua lại giữa Thế giới trang vàng và thế giới Thanh Châu, Diệp Mặc lại lần nữa bế quan.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Diệp Mặc lại càn grõ ràng hơn về Tố đạo.
Sau Tiên đế cần phải Chứng đạo, Chứng đạo có ba bước, bước đầu tiên chia làm ba giai đoạn chính là Tố đạo, Dục đạo và Hóa đạo.
Chỉ sau khi Hóa đạo, mới tiến vào bước thứ hai, Đạo nguyên Thánh đế chính là đại năng bước thứ hai.
Sau khi đã đến bước thứ hai tức Đạo nguyên Thánh đế, thì hoàn toàn dựa vào tích lũy tài nguyên và sự cảm ngộ của mình.
Cho dù anh có thông minh đi nữa, không tích lũy được nhiều tài nguyên tu luyện cũng đừng mong trở thành Đạo nguyên.
Hoặc là nói cho dù anh có tích lũy tài nguyên chất như núi, không có năng lực lĩnh ngộ cao cấp và trí tuệ đại đạo, cũng không biết làm gì.
Chính vì vậy, cho dù trong nơi dễ dàng Chứng đạo như Thần Phần vực, Đạo nguyên Thánh đế cũng rất hiếm hoi, mỗi một Đạo nguyên Thánh đế đều là đại thần thông vô thượng, đều là độc nhất vô nhị.
Cùng với không ngừng thôi diễn, Diệp Mặc rõ ràng cảm nhận được Tố đạo của mình khác với Tố đạo Thành đế thông thường.
Hắn Tố đạo xong mặc dù tu vi có tăng lên vô số cấp, nhưng Tố đạo của Hỗn độn đạo chỉ là hoàn thành một bộ phận của Chứng đạo mà thôi.
Chỉ có đợi ngày nào đó sau khi hắn thành Hỗn nguyên rồi, đại đạo của hắn mới hoàn thiện hoàn toàn.
Trong Thần nữ thánh môn cách nơi Diệp Mặc Chứng đạo hàng nghìn tỉ dặm, Mục Tiểu Vận đang sung sướng đứng lên, cô thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi.
– Tiểu Vận, muội thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi sao?
La Bế Nguyệt vừa mới đến noi Mục Tiểu Vận bế quan, liền cảm nhận được Mục Tiểu Vận đã thăng cấp.
Mục Tiểu Vận mở cấm chế bế quan ra, vẻ mặt đầy ngạc nhiên nói:
– Đúng vậy, Bế Nguyệt tỷ, muội cảm thấy tu luyện trong này so với tu luyện trong Tiểu thiên vực lúc trước tốc độ nhanh hơn, hơn nữa Tiên nguyên cũng ngưngn thực hơn nhiều.
– Tiểu Vận, thứ mà chúng ta hấp thụ trong này là Thần linh khí, tu vi đương nhiên sẽ ngưng thực hơn.
Hơn nữa muội tập quen nói Thần nguyên, Tiên nguyên cũng không ngưng thực như này.
La Bế Nguyệt cũng vô cùng vui vẻ đáp lại.
Mục Tiểu Vận gật đầu:
– Uhm, muội cảm thấy tu luyện trong này quả thực khác với dùng Tiên tinh để tu luyện.
Nếu như bây giờ vẫn còn ở Tiểu thiên vực, muội cùng lắm cũng chỉ là Huyền tiên trung kỳ mà thôi.
Cứ với tốc độ như này, muội muốn tu luyện đến Tiên đế cũng chẳng còn bao lâu nữa.
La Bế Nguyệt biết rõ tâm trạng của Mục Tiểu Vận, cô thận trọng nói:
– Tiểu Vân, tỷ biết muội muốn cố gắng tăng cấp tu vi của mình, nhưng muội phải biết tu luyện là chuyện phải từ từ, dục tốc bất đạt.
Cho dù bây giờ tỷ khôi phục tu vi, cũng là tiến hành theo chất lượng.
Tu đạo càng về sau, chủ yếu là cảm ngộ, chứ không chỉ là tích lũy nguyên khí.
Mục Tiểu Vận mau chóng đáp:
– Muội biết rồi, Bế Nguyệt tỷ.
La Bế Nguyệt đang định nói, vài tiếng chuông từ xa truyền đến.
Cô nhìn nơi có tiếng chuông truyền đến đó nói:
– Thần nữ phong hôm nay chắc có chuyện gì, cái này cũng không liên quan gì đến chúng ta.
Thần nữ thánh môn nghe nói rất có tiếng, làm việc lại không phóng khoáng.
Nếu như không phải sư phụ nhận chúng ta, thì chúng ta đến mảnh xương vụn cũng không còn.
– Bế Nguyệt tỷ, muội muốn tìm nơi nào trống trải một chút thử tu vi của mình.
Mục Tiểu Vận vốn dĩ muốn ra ngoài thử mình tu luyện đến Đại Ất Tiên, ra tay sẽ thế nào, bây giờ La Bế Nguyệt đến rồi, vừa vặn đi cùng.
Nếu như có chỗ nào còn kém chút, thì La Bế Nguyệt cũng có thể chỉ cho cô biết.
– Cũng được, chỉ cần chúng ta không ra khỏi Lam Nghi phong là được.
Những đệ tử của Thần nữ phong có thần khí đi nữa, cũng không đến được Lam Nghi phong của chúng ta.
La Bế Nguyệt cũng muốn xem xem tu vi của Mục Tiểu Vận sau khi thăng cấp lên Đại Ất Tiên thế nào.
Công pháp mà Mục Tiểu Vận tu luyện, cô cho rằng đó là công pháp cao cấp, cho dù đến sư phụ cũng cảm thấy công pháp mà Mục Tiểu Vận tu luyện không tệ.
Ngoài thêm công pháp Trú Nhan của Thần nữ thánh môn ra, căn bản không cần sửa đổi lại công pháp.
– Hai người các con đều ở trong này đúng là tốt quá, bây giờ không cần đi thử tu vi.
Hôm nay tông môn có chuyện lớn, chúng ta đến Thần nữ điện.
Giọng nói của Lam Ỷ Lan đột nhiên vang lên bên tai hai người.
La Bế Nguyệt và Mục Tiểu Vận nhìn thấy sự phụ đến, mau chóng khom người hành lễ.
– Sư phụ, chúng con cũng phải đi sao? Tiểu Vận muội ấy…
Lời nói của La Bế Nguyệt có chút do dự, Lam Ỷ Lan đương nhiên hiểu.
La Bế Nguyệt và Mục Tiểu Vận trốn trong Lam Ỷ phong tu luyện không dám ra ngoài, chính là sợ những đệ tử khác ức hiếp.
Lam Ỷ Lan khẽ cười nói:
– Lần này đi cùng với ta thì không sao, đợi tham gia xong chuyện của Thần nữ điện rồi, hai người các con không cần đến nơi khác nữa, cứ về thẳng là được.
Chuyện lần này rất trọng đại, tất cả đệ tử trực hệ của Thần nữ thánh môn đều phải tham gia.
Hai người các con đều là đệ tử của ta, cũng là trực hệ, cho nên phải tham gia.
– Vâng, sư phụ.
La Bế Nguyệt và Mục Tiểu Vận mau chóng đáp.
Ngọn núi lớn nhất của Thần nữ thánh môn chính là Thần nữ phong, còn cung điện lớn nhất của Thần nữ phong, chính là Thần nữ điện.
Tiếng chuông xa xưa vẫn quanh quẩn trong tông môn của Thần nữ thánh môn, vô số đệ tử của Thần nự thánh môn cũng đã nhao nhao bay về Thần nữ điện.
Mục Tiểu Vận và La Bế Nguyệt biết địa vị thấp hèn của bọn họ, mau chóng đi sát sau sư phụ, không được tự do tự tại như những đệ tử khác.
Coong…
Sau khi tiếng chuông cuối cùng kết thúc, dường như tất cả đệ tử của Thần nữ thánh môn đều đã xuất hiện trong Thần nữ điện.
Mục Tiểu Vận và La Bế Nguyệt đứng sau lưng sư phụ, cẩn thận quan sát tứ phía, đại điện này ít nhất cũng có hơn nghìn đệ tử.
Đệ tử của Thần nữ thánh môn quả nhiên không ai là gái xấu cả, ai cũng xinh đẹp.
Mục Tiểu Vận không nhìn ra tu vi của những người này rốt cuộc là như nào, nhưng trong đại điện này, cô cảm thấy tu vi của mình là thấp bé nhất.
Những người khác cho dù là thi triển lĩnh vực, cũng có thể ép cô thành hư vô.
Ngồi trên cùng trong Thần nữ điện là một người con gái mặc áo màu tím, Mục Tiểu Vận chỉ lén nhìn cô ta một cái, liền cảm thấy một đường thần thức ác liệt rơi trên người của cô, dọa cô phải mau chóng cúi đầu xuống, không dám nhìn lung tung nữa.
Thầ nữ điện hoàn toàn im ắng, thậm chí đến hơi thở cũng không nghe thấy.
Người con gái áo tím kia liếc nhìn những đệ tử trong đại điện, lúc này mới chậm rãi nói:
– Thần nữ thánh môn ta lập môn trong Thánh đạo giới cũng vô số năm rồi, hôm nay thậm chí cũng đã trở thành môn phái mạnh nhất và được tôn kính nhất trong Thánh đạo giới, là vì Thần nữ thánh môn chúng ta cũng đã từng cứu Thánh đạo giới một lần, đồng thời vì thực lực cường đại của Thần nữ thánh môn chúng ta.
– Nhưng Thánh đạo giới bị tàn phá hoang tàn, muốn Chứng đạo lại càng gian nan hơn.
Thần nữ thánh môn chúng ta mặc dù không phải là nơi mà những môn phái khác có thể so sánh được, nhưng cũng đối diện với khốn cảnh này.
Trăm năm trước Thánh nữ Cơ Tích của Thần nữ thánh ôn chúng ta rời khỏi thánh môn, đến Thần Phần vực vấn đạo, nhưng hai mươi năm trước, hồn đèn của Thánh nữ đã trở nên ảm đạm không ánh sáng, mấy ngày hôm nay lại giống như sắp tắt rồi…
Lời nói của người con gái áo tím nói đến đây, đại điện vốn dĩ vô cùng yên tĩnh lập tức liền lao xao lên, một số Thánh đế địa vị cao lại càng sốt ruột hỏi thăm.
Trong Thần nữ thánh môn, hồn đèn của Thánh nữ cần phải bảo trì được thắp sáng mãi mãi, một khi bị hủy diệt rồi, cũng đồng nghĩa Thần nữ thánh môn sắp suy bại.
Cho nên mỗi một thời đại Thánh nữ của Thần nữ thánh môn, cho dù đối diện với cái chết, cũng có cách đào tẩu.
Cho dù có chết, cũng sẽ bảo trì được nguyên thần không bị diệt, hồn đèn của Cơ Tích sắp bị tắt, chính là nói cô thực sự gặp nguy hiểm.
Mục Tiểu Vận và La Bế Nguyệt lại nghe ra, giọng nói của người con gái này có chút khàn khàn, chính là tông chủ lúc trước bảo hai người bọn họ ở lại.
Đợi những tiếng lao xao trong đại điện nhỏ hơn một chút, người con gái áo tím này mới nói tiếp:
– Ta nghĩ mọi người cũng hiểu hôm nay sao lại gõ chuông Thần nữ rồi.
Trong đại điện lại lần nữa im lặng, tất cả mọi người đều hiểu ra, hôm nay là muốn chọn lại Thánh nữ, lại lần nữ thắp lại hồn đèn Thánh nữ.
Địa vị Thánh nữ trong Thần nữ thánh môn là độc nhất vô nhị, nhưng nghĩa vụ của Thánh nữ trong Thần nữ thánh môn cũng là độc nhất vô nhị.
Thánh nữ cần phải lúc nào cũng chuẩn bị tốt hiến thân vì Thánh môn, tuyệt đối không thể có bất kỳ chuyện gì không liên quan đến Thánh môn.
Thánh nữ vì Thánh môn mà chết, vì Thánh môn mà sống.
Người con gái áo tím kia lại có chút thở dài nói:
– Đệ tử của Thần nữ thánh ôn chúng ta rất nhiều, nhưng muốn tìm ra một người có tư chất Thánh nữ thì lại cực kỳ khó…
– Tông chủ, nếu nói tư chất vô thương, Thần nữ thánh môn chúng ta thực sự còn một người, thậm chí còn tốt hơn tư chất của Cơ Tích thánh nữ một bậc nữa.
Người con gái mặc áo xám đứng ra nói.
Vẻ mặt của tông chủ kia dường như có chút thay đổi, cô gật đầu nói:
– Oanh Hoài, là đệ tử nào vậy?
Người con gái mặc áo xám kia mau chóng nói:
– Lần trước trong hai đệ tử của Ỷ Lan sư muội thu nhận, có một người tên Mục Tiểu Vận, trong vòng hai mươi năm ngắn ngủi liền từ Huyền tiên sơ kỳ tu luyện lên đến Đại Ất Tiên.
Tốc độ tu luyện như này, cho dù là trong Thánh đạo giới cũng khó tìm được.
Hai mươi năm liền có thể từ Huyền tiên sơ kỳ tu luyện lên Đại Ất Tiên, tốc độ tu luyện như này quả thực nghe rợn cả người.
Dường như tất cả mọi người đều chú ý, hoặc là không ngờ trong Thần nữ thánh môn còn có đệ tử ưu tú như này.
Mục Tiểu Vận và La Bế Nguyệt nghe thấy liền trợn mắt há mồm, hai cô không ngờ còn có cuyện như này.
Nhưng hai người cũng biết rõ, người con gái tên Oanh Hoài này chính là người phản đối hai người gia nhập vào Thần nữ thánh môn, thậm chí còn mang sát khí nhìn Mục Tiểu Vận, Mục Tiểu Vận không hiểu, Oanh Hoài này tại sao lại muốn đối phó với cô.
Lam Ỷ Lan cũng không kìm chế được nữa, bỗng nhiên đứng lên nói:
– Tông chủ, Tiểu Vận tu vi mới là Đại Ất Tiên, hơn nữa Tiểu Vận cũng đã từng gã cho người khác, làm sao có thể làm Thánh chủ được? Oanh Hoài sư tỷ, lúc trước tỷ còn nói Tiểu Vận không trong sạch, thậm chí còn không cho phép Tiểu Vận ở lại Thần nữ thánh môn, hôm nay không ngờ tỷ lại đề nghị Tiểu Vận làm Thánh nữ, rốt cuộc là có ý gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2043: Mất Nửa Hồn
Mất Nửa Hồn
T
hấy sư phụ nói chuyện với ngữ khí lo lắng, Mục Tiểu Vận liền biết Thánh nữ này hình như có chút gì đó cổ quái.
Oanh Hoài không chút hoang mang liền nói:
– Ỷ Lan sư muội, lúc trước tôi nghĩ không tới, tông chủ cũng đã nói cho tôi biết rồi.
Biển chứa trăm sông là do rộng lớn khoan dung.
Thần nữ thánh môn chúng ta cũng đã có người từng thất thân, không phải là một mình Mục Tiểu Vận.
Sắc mặt Lam Ỷ Lan tức giận tái nhợt, cô đương nhiên biết người mà Oanh Hoài nói chính là mẹ cô và su tổ của cô.
Nhưng cô biết lúc này không phải là lúc tranh luận những thứ này, cô lập tức đứng lên, muốn nói chút gì đó, người con gái áo tím lại lạnh nhạt nói:
– Ỷ Lan, chuyện này không phải cô nói là được, Tiểu Vận, con đứng ra đi.
Lam Ỷ Lan thấy tông chủ lên tiếng, cũng không dám nói thêm gì, sắc mặt hơi trắng bệch rồi ngồi xuống.
Mục Tiểu Vận thấy tông chủ gọi cô, mau chóng đứng ra khom người nói:
– Đệ tử của Lam Ỷ phong Mục Tiểu Vận bái kiến tông chủ.
– Uhm.
Người con gái áo tím khẽ gật đầu, sau đó quan sát Mục Tiểu Vận một hồi lâu, lúc này mới nói:
– Không tệ, nguyên khí ngưng thực, tu vi tiến độ quả thực kinh người.
Tiểu Vận, bây giờ con cũng đã là đệ tử của Thần nữ thánh môn chúng ta rồi, có bằng lòng làm Thánh nữ cho Thánh môn không?
Mục Tiểu Vận kính cẩn trả lời:
– Tông chủ, Tiểu Vận sớm đã được gã cho người khác rồi, đời này chỉ nguyện một ngày nào đó tu luyện hữu thành, có thể quay về gặp chồng của con.
Người con gái áo tím cau mày, lập tức hỏi:
– Chồng con là ai?
Mục Tiểu Vận không dám giấu diếm, trực tiếp nói quan hệ của mình và Diệp Mặc ra, cô biết trước mặt những người có tu vi thông thiên như này, chỉ cần đối phương hỏi đến, cô căn bản cũng không giấu nổi chuyện gì.
Người con gái mặc áo tím nói:
– Dựa theo những gì con nói, chồng của con tuyệt đối không thể nào tìm ra truyền tống trận mà con rời khỏi Thần châu.
Như vậy xem ra chồng của con chắc cũng không còn ở nhân thế nữa.
Thần châu đó linh khí thiếu thốn như vậy, thậm chí còn không có linh khí, làm sao có thể tu luyện đại đạo được?
– Đệ tử trong lòng chỉ có chồng mình, không dám nhòm ngó đến ngôi vị Thánh nữ, xin tông chủ minh giám.
Mục Tiểu Vận không đợi đối phương đề nghị lần nữa, kiên trì nói.
Lam Ỷ Lan lại càng lo lắng vạn phần, cô có thể dị nghị sau khi Oanh Hoài đưa ra kiến nghị, nhưng không có nghĩa là cô có thể dị nghị về những gì tông chủ nói.
Huống chi đệ tử Mục Tiểu Vận của cô, lại dám dị nghị với những gì tông chủ nói, điề này khiến cô sao có thể không lo được chứ.
– To gan.
Mục Tiểu Vận, cô chỉ là một đệ tử nhỏ bé của Thần nữ thánh môn, cũng dám nói như vậy với tông chủ.
Oanh Hoài lập tức quát lớn.
Oanh Hoài giáo huấn Mục Tiểu Vận xong, quay người cung kính nói với người con gái mặc áo tím:
– Lam Ỷ Lan thân là Tố đạo Thánh đế của Thần nữ thánh môn, dạy đệ tử không ngờ lại vô lễ như này.
Tông chủ, Thần nữ thánh môn chúng ta nếu cứ tiếp tục như này, sẽ không còn khí khái của đệ nhất tông môn nữa, tôi nghĩ Ngục môn sơn sớm đã bị rất nhiều người quên mất rồi, tông chủ…
Người con gái áo tím này giơ tay ra hiệu Oanh Hoài không nói nữa, bình tĩnh nhìn Mục Tiểu Vận sắc mặt tái nhợt nói:
– Chuyện này cứ như vậy đi, Ỷ Lan, Mục Tiểu Vận là đệ tử của cô.
Không biết lễ phép, cô cũng khó tránh tội.
Sư phụ cô năm đó kinh tài diễm diễm, vì nghĩ sai nên hỏng hết dẫn đến hậu quả như vậy, ta hi vọng cô tự biết giải quyết cho tốt.
Lam Ỷ Lan biết nếu như cô dám nói thêm câu nào, thì cô sẽ bị đưa đến Ngục môn sơn.
Năm đó sư tổ của cô chính là chết trong Ngục môn sơn, nếu cô lại đến đó, thì cũng không thể nào quay trở về được.
Mục Tiểu Vận cũng không dám nói nữa, cô biết Ngục môn sơn, lúc trước khi cô vừa mới vào Thần nữ thánh môn, sư phụ cô cũng đã từng nói cho cô biết.
Sư tổ chính vì thất thân, cuối cùng chết trong Ngục môn sơn.
Nếu như cô dám tiếp tục phản bác nữa, thì người tiếp theo chết trong Nục môn sơn chính là sư phụ của cô Lam Ỷ Lan.
Người con gái áo tím giơ tay ra lấy một đền lồng chỉ còn chúh ánh sáng yếu ớt, bên trong đèn *** gđó chỉ còn chút ánh sáng ít ỏi, dường như lúc nào cũng có thể bị dập tắt.
Những người trong đại điện trong nháy mắt liền bị hồn đèn này thu hút sự cú ý, tất cả mọi người đều biết ngọn đèn này quả thực có thể bị tắt bất cứ lúc nào.
Người con gái mặc áo tím bỗng nhiên giơ tay chộp trong không trung, Mục Tiểu Vận liền cảm thấy thân mình tự nhiên trống rỗng, dường như có thứ gì đó bị mất đi thì phải.
Còn người con gái mặc áo tím thì lại chộp lấy chút ánh sáng yếu ớt còn lại trong hồn đèn ra, đồng thời đặt thứ vừa chộp trong tay vào trong hồn đèn.
Chút ánh sáng yếu ớt bị cô lấy ra kia cuối cùng cũng bị tắt, còn hồn đèn trong nháy mắt liền sáng lạn, tươi đẹp.
Lam Ỷ Lan sắc mặt biến sắc, cô lại lần nữa không nhịn nổi nói ra:
– Tông chủ, thắp sáng hồn đèn chỉ cần chút thần niệm thôi là được, sao lại…
Người con gái áo tím không đợi Lam Ỷ Lan nói xong, liền hừ lạnh một tiếng nói:
– Ỷ Lan, cô nhiều lần sai phạm nếu như tái phạm, thì đến Ngục môn sơn đi.
– Vâng, tông chủ.
Lam Ỷ Lan sắc mặt trắng bệch khom người đáp, không dám phản bác thêm nửa lời.
Người con gái áo tím nói xong, lại nhìn Mục Tiểu Vận lần nữa nói:
– Tiểu Vận, hôm nay cô là Thánh nữ của Thần nữ thánh môn chúng ta, không thể quay lại Lam Nghi phong nữa, cứ ở trong Thần nữ phong đi.
– Vâng, tông chủ.
Mục Tiểu Vận trong lòng lạnh như băng, cô cũng không còn là Mục Tiểu Vận trong Tiểu thế giới lúc trước nữa.
Đối với những lời của hai người Oanh Hoài và tông chủ, cô làm sao không biết mình sớm đã bị chọn là Thánh nữ rồi.
Những lời lức trước của tông chủ, chỉ là biểu diễn mà thôi.
Nếu như cô có chút phản kháng nào, không đơn giản cô có muốn tiếp tục làm Thánh nữ không, mà chính là sư phụ cũng sẽ bị ném vào trong Ngục môn sơn.
Không có sư phụ, cô sớm đã bị người của Thần nữ thánh môn giết chết rồi, làm sao có thể đợi đến bây giờ chứ? Tình huống này có phản kháng hay không, hoặc có đồng ý hay không, kết quả cũng đã định rõ rồi.
Thấy Mục Tiểu Vận đồng ý, sắc mặt người con gái áo tím có chút dịu đi một chút, quay đầu nhìn Oanh Hoài nói:
– Thánh nữ tiền nhiệm Cơ Tích trong Thần Phần vực cũng chưa quay về, chắc là có chuyện trong đó rồi, cô và Thụy Thái đến đó xem sao.
– Vâng, tông chủ.
Oanh Hoài lập tức khom người đáp, đồng thời lại có một người con gái mặc áo xanh đi ra, cũng khom người lên tiếng.
– Sư phụ, Tiểu Vận không sao chứ?
Sau khi quay về Lam Nghi Phong.
La Bế Nguyệt ngay lập tức liền hỏi về Mục Tiểu Vạn, trong này chỉ có hai người cô và Mục Tiểu Vận đền từ Tiên giới, từ xưa tới nay, cô và Mục Tiểu Vận sớm đã coi nhau như chị em ruột rồi, cô tuyệt đối không Mục Tiểu Vận xảy ra chuyện gì.
Lam Ỷ Lan thở dài, lắc đầu nói:
– Tiểu Vận tạm thời không sao, nhưng trong lòng ta cứ có cảm giác bất an.
Tiểu Vận trở thành Thánh nữ, tuyệt đối là ý của tông chủ.
Còn tông chủ muốn Tiểu Vận làm gì, thì ta cũng không chắc chắn lắm.
Haiz, vốn dĩ chính là muốn trở thành Thánh nữ, hồn đèn cũng chỉ cần chút thần niệm là được, nhưng tông chủ lại bắt đi nửa thần hồn của Tiểu Vận…
Chuyện này Lam Ỷ Lan luôn cảm thấy kỳ quái, nhưng cô nghĩ không ra là nguyên nhân gì, cũng không có cách nào dẫn Mục Tiểu Vận trở về.
La Bế Nguyệt lập tức bị kinh hãi rồi, người có ba hồn bảy vía, bắt đi nửa hồn rồi, chính là nói thần hồn không được đầy đủ, cho dù là bình yên vô sự, cũng không thể nào trở thành đại đạo được.
Thánh nữ của Thần nữ thánh môn làm sao có thể không chứng đại đạo? Cho dù là sư phụ không giải thích, cô cũng hiểu ra, Tiểu Vận không phải là Thánh nữ thực sự do Thần nữ thánh môn chọn, chỉ là tạm thời mà thôi.
Tông môn như vậy còn tự xưng Thần nữ thánh môn, quả thực là vũ nhục mấy chữ này.
La Bế Nguyệt trong lòng bất bình, nhưng sư phụ cũng không có cách nào, cô lại càng không có cách.
Chỉ có thể lẳng lặng mong cho Tiểu Vận cát nhân thiên tướng, đừng xảy ra chuyện gì.
Bên trong Thần Phần vực, trong một nơi cách chỗ Diệp Mặc bế quan chưa đến vạn dặm, có một quyền ấn vô cùng lớn, quyền ấn này dùng thần thức không thể nào quét đến đáy được.
Bên trong quyền ấn này, đâu cũng là đạo vận tung hoành, nếu có người trong này, không cẩn thận, tuyệt đối sẽ bị những đạo vận này xé tan tành.
Những người đến Thần Phần vực này đều biết rõ, quyền ảnh này là do một quyền của Hỗn nguyên Thánh đế viễn cổ tạora.
Cho dù người vào trong này, cũng sẽ không nhảy xuống dưới quyền ấn này, cùng lắm cũng chỉ là cảm ngộ thần thông và đạo vận trong quyền ấn này mà thôi.
Lúc này dọc sâu vào trong quyền ấn, lại có một cái hồ nước màu tím, trên mặt hồ có một người con gái mặc áo màu vàng rách nát bay lơ lửng.
Nếu như Diệp Mặc trong này, chắc chắn sẽ biết người con gái váy vàng này chính là Thần nữ lúc trước đã đánh nhau với Dục đạo Thánh đế kia.
Chỉ có điều lúc này Thần nữ váy vàng này cũng không còn loại thần thông như lúc trước nữa, mà khí tức lại cực kỳ yếu ớt, cứ như lúc nào cũng có thể chết đi vậy.
Nhưng nước suối màu tím phía dưới người cô lại cuồn cuộn từng đường khí tức màu tím, vây lấy cô.
Mặc dù khí tức của cô càng lúc càng yếu, nhưng thân thể vốn dĩ chỗ nào cũng chằng chịt vết thương kia của cô, lại càng lúc càng bóng loáng lên hơn, những vết thương do đánh nhau để lại sớm đã tự động biến mất.
Khí tức màu tím cuồn cuộn càng lúc càng mờ nhạt hơn, cuối cùng không ngờ lại từ từ bình thường trở lại.
Khí tức màu tím đó trong nháy mắt biến mất, sự sống của người con gái này cũng hoàn toàn biến mất.
Mấy giây sau, sức sống của người con gái này biến mất bỗng nhiên lại cuồn cuộn như nước trào, giống như chỉ tạm dừng một lúc rồi lại đột ngột trỗi dậy, liên tục không ngừng.
Người con gái áo vàng đột nhiên đứng lên, đứng trên mặt nước không còn màu gì, ngơ ngác tự hỏi:
– Đây là nơi nào? Sao mình lại đến nơi này?
Sau đó cô lại phát hiện quần áo trên người mình đã tan tành, thậm chí đến thân thể cũng không còn gì che lấp nữa.
Cô không kịp nghĩ đến những thứ khác, mau chóng lấy ra một bộ quần áo mới khác mặc vào.
Sau khi thay xong quần áo, cô mới kinh dị ồ lên một tiếng:
– Cảm ứng của mình với hồn đèn của Thánh môn sao lại không còn nữa? Có chuyện gì thế này?
Cô lại càng kinh hãi hơn nhìn thấy bàn tay trắng nõn của mình, đồng thời vung tay lên, không gian xung quanh bị cô tùy ý một cái liền dẫn đi, không chút chậm trễ.
– Cảm ứng của mình và hồn đèn của Thánh môn cũng không còn nữa, tu vi đã đến Dục đạo rồi, thế này là thế nào?
Cô ngơ ngác đứng trên hư không, hoàn toàn không hiểu mình đã xảy ra chuyện gì.
Cô giơ một chân lên từ mặt hồ nước nhảy ra ngoài, rơi xuống bên cạnhhồ, từng ký ức được cô nhớ lại.
Lúc trước cô đánh nhau với một Dục đạo Thánh đế, kết quả lưỡng bại câu thương.
Cho dù như vậy, cô vẫn không phải là đối thủ của Dục đạo Thánh đế đó.
Sau đó hai người nhìn thấy một Tiên đế viên mãn, Tiên đế trẻ tuổi đó chính là người lúc trước mà cô không ra tay cứu giúp.
Không ngờ Tiên đế này lại muốn làm ngư ông, kết quả cô lợi dụng tên Tiên đế như thằng ngốc này chạy trốn.
Sau đó cô liền đến hố quyền Hỗn nguyên này, vốn dĩ cô muốn bay qua cái hồ này nhưng vì vết thương quá nặng, kết quả bị đạo vận của hố quyền này lôi kéo, rơi vào trong hố quyền này.
May mà các loại pháp tắc hộ thân trên người cô đều bị kích phát, chặn lại đạo vậ trong hố quyền này.
Sau đó cô bị lốc xoáp không gian bên cạnh hố quyền này cuốn vào trong, lơ lửng trên không trung của cái hồ màu tím này.
Đúng rồi, chính là cái hồ màu tím này khiến cô thay đổi như này, đây rốt cục là hồ gì, không ngờ lại khiến cô từ Tố đạo trực tiếp nhảy lên Dục đạo, hơn nữa còn tẩy trừ tất cả những thứ trên người cô có liên quan đến Thánh môn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2044: Đạo Ngân Tâm Cơ
Đạo Ngân Tâm Cơ
D
iệp Mặc lại đứng trên mặt đất trong Thần Phần vực, lúc này hắn cảm thấy rung động của khí tức tang thương xung quanh cũng giảm đi rất nhiều, còn hắn lại cảm thấy khí tức của mình có chút quái dị.
Trong Thế giới trang vàng, hắn tuyệt đối là khí tức Tố đạo, cũng có tu vi Tố đạo.
Nhưng đứng trong Thần Phần vực, hắn cảm thấy khí tức của mình vẫn là Tiên đế viên mãn.
Nói lớn hơn một chút, cùng lắm chỉ là Bán thánh mà thôi.
Diệp Mặc chắc chắn hắn không ẩn giấu tu vi, mà tu vi của hắn rõ ràng biểu hiện là Tiên đế, chẳng lẽ Chứng đạo trong Thế giới trang vàng thì bên ngoài không thừa nhận sao?
Cảm thấy vô cùng kinh dị, Diệp Mặc vung tay đánh một quyền ra, quyền đạo thần thông Hư không, Hư không là thần thông mà Diệp Mặc lĩnh ngộ sớm nhất, có chút pháp tắc không gian.
Lúc trước Diệp Mặc đánh ra Hư không dùng sát ý mang theo sát thế không gian, nhưng quyền này của hắn đánh ra, không gian trong quyền thế hoàn toàn được mang theo, sát ý ác liệt ngưng tụ lại trong không gian.
Bùm…
Hư không kết thực trước mặt bị một quyền của hắn đánh ra từng trận rung động, mặt đất cứng rắn bị một quyền này của hắn đánh ra một cái rãnh sâu khổng lồ.
Quyền này của hắn không phải sát ý mang theo sát thế không gian, mà là quyền thế mang theo không gian, mạnh hơn nhiều so với lúc trước.
Diệp Mặc thầm thở phào, đạo của hắn được chứng trong Thế giới trang vàng, sau khi ra ngoài khí tức của hắn dường như thể hiện là Tiên đế, nhưng tu vi của hắn thì hoàn toàn là một Tố đạo thực sự.
Chỉ cần có tu vi là được, đối với hắn mà nó, trong nơi như này, sức mạnh mới là quan trọng nhất.
Không có sức mạnh, cho dù thoạt nhìn anh là một Hỗn nguyên Thánh đế, cũng là hư vô.
Một lúc lâu sau, Diệp Mặc đứng trước hố quyền khổng lồ, trong lòng cực kỳ chấn động.
Sau khi hắn Chứng đạo, đối với pháp tắc cũng có sự hiểu biết theo hệ thống, thần thông của mình lại càng gần như thần thông pháp tắc, trước đó một quyền của hắn cũng đánh ra một khe rãnh cực lớn.
Nhưng hố quyền trước mặt này không biết lớn hơn bao nhiêu lần so với hố quyền của hắn, thần thức không thể quét đến đáy được, lại càng không biết chu vi của hố quyền này là bao nhiêu.
Bên ngoài Thần Phần vực, Diệp Mặc cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều dấu vết đánh nhau, cũng có dấu vết đánh nhau còn đáng sợ hơn thế này, nhưng Diệp Mặc biết rõ, không gian bên ngoài Thần Phần vực còn kém vững chắc hơn trong này nhiều, cho dù mặt đất cũng không cứng bằng 1% trong này.
Khiến hắn chấn động nhất cũng không phải là hố quyền khổng lồ vô biên vô tận này, mà là khí tức đạo vận đáng sợ trong hố quyền, cho dù thần thức của tu vi Tố đạo của hắn quét vào trong đạo vận tung hoành này, cũng lập tức bị xoán giết hết.
Có thể để lại hố quyền đáng sợ như này, trong hố quyền còn có đạo vận đáng sợ như này, tu vi của người này đã vượt qua hắn đâu chỉ trăm lần.
Chút mừng rỡ lúc trước khi Diệp Mặc chứng đạo, sớm đã biến mất vào hư vô.
Không biết cái này có phải do Hỗn nguyên Thánh đế để lại hay không, nếu là như vậy thật, thì sự đáng sợ của Hỗn nguyên Thánh đế này căn bản không phải là thứ mà hắn có thể tưởng tượng được.
– Không ngờ có thể tu luyện đến bước như này, một quyền lại đánh ra một hố quyền đáng sợ như này trong Thần Phần vực, để lại đạo vận tung hoành như này, vậy ở bên ngoài chẳng phải là một người có thể với một quyền đánh tan Thánh đạo giới bị tàn phá một nửa này hay sao…
Diệp Mặc lẩm bẩm, nói xong, hắn dường như bắt được một thứ gì đó mơ hồ, nhưng thứ này như ẩn như hiện, khiến hắn khó có thể nắm chặt được.
– Vô tri.
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, sau đó một bóng dáng vàng nhạt lóe lên từ trong hố quyền cực lớn này bay ra.
– Là anh…
Diệp Mặc lập tức lùi lại mấy bước, đồng thời đề phòng chằm chằm nhìn người con gái váy vàng trước mặt.
Hắn biết người con gái này, chính là Thần nữ lúc trước đánh nhau lưỡng bại câu thương với một Dục đạo Thánh đế, hơn nữa tu vi của người con gái này không ngờ cũng là Dục đạo rồi.
Sự kinh ngạc hiện lên trong mắt người con gái váy vàng này chỉ thoáng chốc, rồi hừ lạnh nói:
– Không ngờ anh chỉ là một Tiên đế chẳng những có thể sống sót trong Thần Phần vực, còn có thể chạy thoát khỏi tay của Dục đạo Thánh đế, hình như tôi coi thường anh rồi.
Mặc dù hừ lạnh nói, nhưng giọng nói của cô lại cực kỳ dễ nghe, ít nhất cũng khiến người nghe cảm thấy thoải mái.
Cô đoán chắc Diệp Mặc chắc chắn có bí mật, nhưng cô cũng không tiếp tục hỏi, người có thể đến được nơi này, ai mà không có bí mật cơ chứ? Người không có bí mật, sớm đã bị hóa thành tro bụi trong con sông dài thời gian kia rồi.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm người con gái váy vàng này, cũng không nói lời nào, hắn biết rõ người con gái này thoạt nhìn có một dung nhan xinh đẹp trước giờ chưa từng thấy, nhưng đồng thời cũng biết được người con gái này cũng không dễ chọc vào.
Chẳng những không dễ động vào, còn rất thâm hiểm, nhìn cách cô lợi dụng mình để thoát khỏi Dục đạo Thánh đế kia là biết.
Lúc trước khi cô còn là Tố đạo Thánh đế, có thể đánh một trận sống chết với một Dục đạo Thánh đế, bây giờ cô cũng đã là Dục đạo rồi, ai biết được cô có thể vượt cả Hóa đạo Thánh đế hay không? Huống chi, trong hố quyền này thần thức của hắn sau khi tiến vào lập tức bị xoán thành mảnh vụn, còn người con gái này thì lại từ trong hố quyền này bay ra.
Có thể thấy cô căn bản cũng không sợ đạo vận tung hoành trong hố quyền này, bất luận cô dùng thủ đoạn gì, thì điểm này cũng mạnh hơn hắn một chút.
Diệp Mặc cũng chưa từng đánh nhau với Hóa đạo Thánh đế, cũng không biết bây giờ hắn có phải là đối thủ của Hóa đạo Thánh đế hay không.
Nhưng hắn có thể đánh giá được một điều, tu vi của hắn bây giờ muốn thắng được Hóa đạo Thánh đế, đoán chừng cũng có chút khó khăn.
Nhưng Hóa đạo Thánh đế nếu như muốn đánh thắng hắn, thì cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
– Nể tình anh lúc trước, tôi báo cho anh một chuyện.
Nói anh vô tri là vì anh căn bản không biết khi một quyền này đánh xuống, nơi này là nơi nào.
Lúc trước khi đánh một quyền này xuống, trong này vẫn là Thánh đạo giới vô cùng rắn chắc kết thực, không gian vô cùng vững chắc, còn vững chắc hơn bây giờ không chỉ mười phần.
Người con gái váy vàng này tiếp tục nói.
Diệp Mặc đương nhiên biết cô ấy nói “nể tình anh lúc trước” là có ý gì, lúc trước cô lợi dụng hắn nên thoát được một mạng.
Nhưng hắn vẫn bị câu nói kế tiếp của người con gái váy vàng này làm cho ngây người, không gian còn kết thực hơn bây giờ đâu chỉ mười lần sao? Đó là khái niệm gì vậy? Vừa nãy mình còn đang nghĩ tu vi của người này mạnh hơn mình trăm lần, nếu như nói không gian nơi này lúc trước còn kết thực hơn bây giờ đâu chỉ mười lần, chính là nói người đánh ra quyền này căn bản không phải là người hắn có thể nhìn theo bóng lưng.
– Nếu như anh dám tiến vào trong hố quyền này, đạo vận bên trong đó có thể quấy anh thành mảnh vụn bất cứ lúc nào.
Người con gái váy vàng này nói xong, quay người bỏ đi.
– Khoan đã…
Diệp Mặc bỗng nhiên gọi giật người con gái váy vàng này lại, hắn biết rõ Thần nữ này luôn tự cho mình là đúng, vô cùng lạnh lùng.
Sở dĩ nói cho hắn biết những thứ này, không phải là vì nhìn hắn thuận mắt, mà là lúc trước đã lợi dụng hắn một mạng.
Người con gái váy vàng này dừng lại, bình thản nhìn Diệp Mặc:
– Tôi sở dĩ nói cho anhh biết những thứ này, là vì anh trùng hợp đã giúp tôi chút chuyện nhỏ.
Nếu như anh cho rằng đó là cứu tôi một mạng, muốn báo ơn, vậy tôi khuyên anh từ bỏ suy nghĩ đó đi.
Cho dù lúc đó không có anh, thì người đó cũng không giết được tôi.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy Thần nữ váy vàng này nói gì, bình thản nói:
– Báo ơn, cô quá đề cao mình rồi đấy.
Tôi chỉ là muốn hỏi một chút đường ra khỏi nơi này là chỗ nào, chỉ cần cô nói cho tôi biết, chuyện lúc trước cô lợi dụng tôi, tôi cũng không tính toán với cô nữa.
Tính toán với cô? Thần nữ váy vàng này thầm lắc đầu, cũng không giễu cợt tên Diệp Mặc này không biết tự lượng sức mình, chỉ là một Tiên đế, cũng không đáng ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
– Lối ra thì anh đừng mơ nữa, tiến vào Thần Phần vực, chính là vì Chứng đạo Hỗn nguyên, chưa đến Hỗn nguyên, không một ai muốn ra ngoài, cũng không ai có thể ra ngoài.
Thần nữ váy vàng này bình thản nói.
Thấy Diệp Mặc cau mày, cô suy nghĩ rồi lại bổ sung thêm một câu:
– Thánh đế đến Thần Phần vực, chỉ cần chưa chết, đều sẽ ở bên ngoài Niết sinh hoang cấm, có bộ phận cũng tiến vào trong Niết sinh hoang cấm.
Nếu như anh có gan đến Niết sinh hoang cấm, anh có lẽ có thể đi hỏi bọn họ xem.
Tôi đến Thần Phần vực này cũng chỉ mới mấy chục năm mà thôi.
Nhưng đường đến Niết sinh hoang cấm đâu đâu cũng đầy rẫy khí tức đạo vận pháp tắc, có một số người bình yên, nhưng cũng có một số người sẽ bị giết chết.
Vô số Thánh đế, đều bị mất mạng trên đường đến Niết sinh hoang cấm.
Mục đích câu nói cuối cùng của cô, rõ ràng là muốn cảnh cáo Diệp Mặc, anh chỉ là một Tiên đế, đừng mong đến Niết sih hoang cấm, đó chỉ là tìm đến cái chết mà thôi.
– Niết sinh hoang cấm ở đâu?
Khiến cô không ngờ chính là, Diệp Mặc lại lập tức hỏi về Niết sinh hoang cấm.
Thần nữ váy vàng có chút bất đắc dĩ nhìn Diệp Mặc, mình đã nói rõ như vậy rồi, tên Tiên đế này không ngờ còn hỏi mình đi đến Niết sinh hoang cấm như nào.
– Anh không ngờ lại muốn đến Niết sinh hoang cấm thật sao?
Thần nữ váy vàng này lần đầu tiên cảm thấy mình nói nhảm, cô không phải là người nói nhiều, nhưng Diệp Mặc quả thực khiến cô không kìm chế nổi liền hỏi.
– Không sai, cô nói cho tôi biết Niết sinh hoang cấm ở đâu, chút ân oán lúc trước giữa chúng ta coi như xóa bỏ.
Nếu không cho dù khi cô vấn đạo Đạo nguyên, trong lòng cô cũng sẽ hổ thẹn, vì cô lợi dụng một người vô tội như tôi, suýt chút nữa nộp cái mạng nhỏ của tôi đi.
Diệp Mặc như không có gì nói.
Thần nữ váy vàng nghe thấy Diệp Mặc nói vậy lập tức trợn mắt há mồm, cô không ngờ lại có người vô sỉ như vậy.
Cô căn bản cũng không coi chuyện lợi dụng Diệp Mặc là cái gì, có thể nói Diệp Mặc sống hay chết cô căn bản cũng không quan tâm, nếu như quan tâm, cô cũng sẽ không lợi dụng.
Thậm chí cô cho rằng, căn bản cũng không phải lợi dụng, mà là vận khí của mình không tệ mà thôi.
Nếu như cô không để trong lòng, khi cô vấn đạo Đạo Nguyên sẽ không thể nào ảnh hưởng đến cô.
Nhưng bây giờ lại khác, đối phương không ngờ lại chủ động nhắc đến chuyện này, hơn nữa nói cái này rất có thể sẽ ảnh hưởng đến vấn đạo Đạo nguyên của cô.
Câu nói này không thể nói là không độc ác, chuyện cô vốn dĩ không coi là gì, khi vấn đạo Đạo nguyên chắc chắn cũng sẽ không nhớ đến.
Nhưng bây giờ đối phương lại nói ra, điều đó chính là nói khi cô vấn đạo Đạo nguyên rất có khả năng sẽ nhớ đến chuyện này.
Một khi tâm cảnh của cô thật vì chuyện này mà có chút dao động, thì vần đạo Đạo nguyên nói không chừng sẽ thành công cốc.
Lần đầu tiên cô trực diện nhìn Diệp Mặc, không có nhận thức đại đạo rõ ràng, tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này.
Chỉ có người biết Chứng đạo, hiểu Chứng đạo mới có thể nói ra những lời này, chẳng lẽ đối phương cũng đã là Dục đạo Thánh đế rồi, chỉ là cố ý che giấu tu vi của mình sao?
Thần nữ váy vàng này càng nghĩ, chuyện này càng có khả năng xảy ra, nếu như Diệp Mặc không phải Dục đạo Thánh đế, hắn sao có thể chạy thoát được từ tay của một Dục đạo Thánh đế cơ chứ? Cho dù đối phương không phải là Dục đạo Thánh đế, cũng nhất định là Tố đạo Thánh đế rồi.
– Lúc trước tôi nói cho anh biết rất nhiều, chính là vì chúng ta có cùng một đối thủ, anh có lẽ trong lúc vô tình giúp tôi, tôi không cảm thấy mình nợ anh cái gì cả.
Giọng nói của Thần nữ váy vàng này lại trở nên lạnh lùng hơn, cô tuyệt đối không thể nào vì chuyện này mà để lại chút dấu vết gì trong lòng được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2045: Hình Thức Ban Đầu Của Đao Đạo
Hình Thức Ban Đầu Của Đao Đạo
D
iệp Mặc cười nhạt một tiếng, cùng mình chơi Đạo ngân tâm cơ, cho dù cô là tu vi Dục đạo cũng còn kém xa lắm, hắn nhẹ nhàng nói:
– Vì cô từng lợi dụng tôi, cảm thấy áy náy, nên mới nói nhiều như này.
Thực tế, những lời này cô nói đối với tôi cũng chẳng giúp được gì, cùng lắm cũng chỉ là làm trể nãi chút thời gian của tôi mà thôi.
Cô lợi dụng tôi, đối với cô mà nói là chuyện nhỏ, nhưng đối với tôi mà nói lại là chuyện sống chết.
Nếu như tôi không may mắn, lúc này cũng đã bị giết chết rồi.
Phải biết rằng, người chết đó vốn dĩ là cô.
Thần nữ váy vàng này sắc mặt có chút trắng bệch, cô biết mình không thể nói tiếp rồi, chuyện này bây giờ cũng đã để lại dấu vết sâu đậm trong lòng cô rồi, nếu như không xóa trừ dấu vết này đi, cô tuyệt đối không thể nào vấn đạo Đạo nguyên được.
– Đường đến Niết sinh hoang cấm rất xa, cho dù là Dục đạo tiến vào Thần Phần vực, cơ hội có thể đến Niết sinh hoang cấm cũng chỉ có nửa non mà thôi.
Tôi không phải không nói cho anh biết Niết sinh hoang cấm ở chỗ nào, là vì ngay cả bản thân tôi cũng không biết.
Thần nữ váy vàng biết mình luận tâm cơ mà nói cũng không qua nổi Diệp Mặc, dứt khoát thừa nhận là không biết.
Diệp Mặc ngược lại ngây ngẩn cả người, hắn cho rằng Thần nữ váy vàng sở dĩ lôi thôi dài dòng với hắn đến bây giờ, là vì cô không muốn nói cho Diệp Mặc biết Niết sinh hoang cấm đó ở đâu mà thôi.
Nếu như cô không biết, tại sao không nói sớm? Cô nói sớm là mình không biết, thì mình làm gì còn dài dòng nửa ngày?
– Chẳng lẽ cô không đến Niết sinh hoang cấm sao?
Diệp Mặc thất vọng hỏi, nếu như đối phương không đến Niết sinh hoang cấm, hắn lập tức sẽ đi, làm gì còn ở lại nhiều lời như này?
Hắn đến Niết sinh hoang cấm chủ yếu là vì hỏi thăm lối ra Thần Phần vực là ở chỗ nào, còn một cái nữa chính là nhiều Thánh đế như này đều đến Niết sinh hoang cấm, Niết sinh hoang cấm chắc chắn là một nơi không tầm thường.
Hắn nếu như đã đến Thần Phần vực rồi đương nhiên cũng muốn đến đó xem sao.
– Tôi muốn đến Niết sinh cấm địa.
Người con gái váy vàng bất đắc dĩ nói, cô phát hiện nói đạo lý với Diệp Mặc căn bản không được.
Diệp Mặc cười khẩy nói:
– Cô vừa mới nói với tôi là không biết Niết sinh cấm địa ở nơi nào, bây giờ lại nói với tôi muốn đến Niết sinh cấm điạ, Thần nữ thánh môn cô chính là một môn phái rác rưởi như này sao? Nói dối hết bài này đến bài khác.
Thần nữ váy vàng này sắc mặt lập tức trầm xuống:
– Nếu như anh dám nói những lời không hay về Thần nữ thánh môn tôi, tôi lập tức giết chết anh ngay chỗ này.
Diệp Mặc cười ha hả, gio tay lên, Tử Đao cũng đã xuất hiện trong tay hắn.
Đồng thời nói:
– Muốn đánh thì lên đi, tôi lại sợ một người con gái như cô sao?
Thần nữ váy vàng cũng không ra tay, Diệp Mặc có thể chạy thoát từ tay Dục đạo Thánh đế kia, cô đã cảm thấy có chút kỳ quái rồi.
Nhưng nếu nói Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, thì hắn tại sao lại không ngừng hỏi mình Niết sinh cấm địa chứ?
– Chỉ cần Chứng đạo trong Thần Phần vực rồi, hoặc là Chứng đạo Thánh đế.
Vậy thì có thể cảm nhận được tiếng kêu gọi từ Niết sinh cấm địa.
Anh chỉ là một Tiên đế, đương nhiên không cảm ứng được.
Có thể cảm ứng được tiếng kêu gọi từ Niết sinh cấn địa, không có nghĩa là biết Niết sinh cấm địa ở nơi nào.
Có người cảm nhận được tiếng kêu gọi của Niết sinh cấm địa rồi, đi mấy trăm năm cũng chưa đến được Niết sinh cấm địa.
Thần nữ váy vàng bình tĩnh nói.
Diệp Mặc sau khi nghe thấy như vậy, mặt đỏ ửng lên, hắn không biết gì liền cho rằng người con gái này bịa đặt.
Tầt nhiên hắn mặc dù Chứng đạo rồi, nhưng vì Chứng đạo trong Thế giới trang vàng của mình, sau khi đến Thần Phần vực, hoàn toàn không cảm nhận được tiếng kêu gọi của Niết sinh cấm địa.
– Bây giờ có phải cô chuẩn bị đến Niết sinh cấm địa không?
Diệp Mặc cất Tử Đao đi thuận miệng hỏi.
Thấy Diệp Mặc cất Tử Đao đi, sự tức giận của Thần nữ váy vàng này giảm đi một cút, trầm mặt lạnh giọng đáp:
– Đúng vậy, tôi muốn đến Niết sinh cấm địa.
– Tốt quá, vậy tôi đi cùng cô, đợi đến khi đến Niết sinh cấm địa rồi, chuyện giữa chúng ta liền xóa bỏ.
Cô có thể bỏ cái vỏ bọc chứng được Đạo nguyên Thánh đế vô thượng.
Diệp Mặc lập tức nói.
Nói xong Diệp Mặc lại sợ đối phương dị nghị, liền bổ sung thêm:
– Chỉ cần phương hướng mà cô đi là đến Niết sinh cấm địa, cho dù tôi bị đạo vận của Thần Phần vực giết chết, cũng không liên quan gì đến cô, hơn nữa chuyện giữa chúng ta cũng coi như xong.
Thần nữ váy vàng không thèm để ý đến Diệp Mặc nữa, quay người rời đi, cô không tin Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế lại có thể đi cùng với cô.
Nếu như trên đường Diệp Mặc có xảy ra chuyện gì, cô tuyệt đối cũng sẽ không ra tay cứu giúp, chỉ cần Diệp Mặc chết rồi, thì cô cũng đồng nghĩa với việc không có nhân quả này.
Diệp Mặc đương nhiên biết rõ ý của đối phương, hắn căn bản cũng không quan tâm, ở một nơi như này chính là vì mục đích mà không từ thủ đoạn.
Người khác có thể là mùng một, thì hắn có thể làm mười lăm (kiểu ăn miếng trả miếng đây mà).
Tốc độ của Thần nữ váy vàng này cực nhanh, một số gợn sóng đạo vận cô không chút để ý, cô cho rằng Diệp Mặc chỉ là tu vi Tiên đế, tuyệt đối không thể đuổi kịp cô.
Nhưng hai canh giờ sau, cô dừng lại, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc không bị bỏ lại phía sau mỉa mai nói:
– Một Chứng đạo Thánh đế như anh, không ngờ lại giả làm Tiên đế, dùng thủ đoạn hèn kém này đi cùng với tôi, anh không biết vô sỉ là gì sao? Nếu như anh muốn thông qua cách này tiếp cận với tôi, thì tôi nói cho anh biết, anh tính sai nước cờ rồi.
Diệp Mặc có thể đuổi kịp cô, rõ ràng không đơn giản là Tiên đế, nếu như không phải là Tiên đế, thì Diệp Mặc cũng có thể cảm nhận được tiếng gọi của Niết sinh cấm địa, còn muốn giả bộ đi sau cô, rõ ràng là cố ý.
Trên người cô cho dù có bảo vật, cô tin rằng Diệp Mặc cũng không biết, cho dù là biết, cô cũng không sợ Diệp Mặc.
Nếu không phải vì bảo vật, thì rõ ràng là vì cô mà đến.
Diệp Mặc cũng mỉa mai nói:
– Cô đùng bảnh chọe nữa, đừng tự cảm giác mình tốt đẹp như vậy nữa được không? Nghe nói con gái của Thần nữ thánh môn cũng chẳng nói chuyện gì nhiều, cho dù thỉnh thoảng nói chuyện cũng chỉ một hai câu mà thôi.
Cô sao lại nhiều lời thế? Cô chỉ cần dẫn đường là được, tùy tiện một cô vợ nhà tôi cũng xinh đẹp hơn cô.
Thần nữ váy vàng suýt chút nữa giận run người, may mà cô còn có lý trí.
Cũng chẳng thèm để ý đến Diệp Mặc nữa, lại càng tăng tốc thêm.
Ba ngày sau, cô dừng lại, trước mặt là một vùng đá vụn không chút sự sống, trên mặt đất đầy đá vụn này có một vệt kiếm dài giao với một đường đao rất dài.
Hai dấu vết này tràn ngập sát ý đạo vận ngập trời, khiến vùng đá vụn vốn dĩ đã không còn sự sống nào lại càng đến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Hai người vừa đi vào, đá vụn trên khoảng đá vụn này lập tức liền hóa thành tro bụi.
Thần nữ váy vàng này không chút cảm giác nào, trực tiếp bước đến bên cạnh đường kiếm dài kia khoanh chân ngồi xuống.
Diệp Mặc biết Thầ nữ váy vàng này muốn lĩnh ngộ thần thông của đường kiếm kia, hắn cũng không chút do dự ngồi trước đường đao thần thông kia.
Loại đao ý ác liệt tràn ngập sát thế đạo vận này, cho dù Thần nữ váy vàng không ngồi xuống, Diệp Mặc cũng sẽ ngồi xuống để cảm ngộ.
Nếu như Thần nữ váy vàng không muốn đợi hắn, hắn sẽ dùng lời nói để ép buộc.
May mà Thần nữ váy vàng này cũng cảm ngộ kiếm đạo, đối với hắn mà nó, đây là chuyện không còn gì tốt hơn.
Từng đường đao vận bị Diệp Mặc hấp thu, hắn thậm chí nhìn thấy một đại hán ngang tàng vung tay chém đường đao này lên, đường đao đó trực tiếp kéo theo một vết nứt trong hư không, còn đối thủ của gã lại chỉ là một kiếm đâm ra hời hợt.
Đường kiếm này thoạt nhìn bình thường, nhưng có thể chặng lại đường đao hủy thiên diệt địa kia.
Khí tức của đường đao dần dần được Diệp Mặc dung hợp lĩnh ngộ, Diệp Mặc thậm chí cũng quên đi mình còn đang lĩnh ngộ đạo vận của đường đao này, một lát sau, vệt đao thật sâu trên mặt đất không ngờ lại huyễn hóa, biến thành một thần thông Đao ngân thật sự.
Người con gái mặc váy vàng đang lĩnh ngộ kiếm ý của đường kiếm kia, bỗng nhiên cảm thấy một đường đao từ trong hư không đến, trực tiếp bổ về phía ấn đường của cô.
Dưới sự nguy cấp, ý niệm không ngờ lại trực tiếp dẫn động đường kiếm trên mặt đất kia lên, đánh về phía đường đao đang bay đến.
Tiếng đao kiếm thanh thúy như thật vang lên, đường đao không ngờ lại biến thành các loại đường đao, còn kiếm ý cũng hóa thành vô số kiếm khí.
Ngay lập tức đường đao kiếm khí đấu nhau quyết liệt trong không trung.
Xung quanh vốn dĩ đá cát nát vụn lại càng bị loại sát khí này tung lên, mặt đất màu đen rắn chắc, bị đánh ra từng đường đao vết kiếm giăng khắp nơi.
Còn lúc này Diệp Mặc và Thầ nữ váy vàng kia lại không biết chút nào, bọn họ hoàn toàn đám chìm trong loại sát phạt này, lại càng không dám thư giãn chút nào, dường như chỉ cần thư giãn chút thôi, thì đối phương sẽ dùng một đao hoặc một kiếm chém mình thành bột vụn.
Thần niệm của Diệp Mặc tung hoành trong vô số đường đao được hắn chém ra, hắn cảm thấy đao ngân của mình rất nhiều, nhưng cũng không thể chặn lại được kiếm khí của đối phương.
Bỗng nhiên cảnh Dục đaọ Thánh đế bị hắn chém giết kia xuất hiện trong thức hải, đó là bị hai đường Thần Văn của hắn giết chết, nếu như hắn dung hợp hai đường Thái Sơ Thần Văn này cùng với đường đao của mình, vậy thì sẽ thế nào?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









