1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 408 : Quá Mạnh Mẽ (c2036-c2040)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 408 : Quá Mạnh Mẽ (c2036-c2040)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2036: Quá Mạnh Mẽ

Quá Mạnh Mẽ

R

a mắt Thần nữ…

Toàn bộ những người còn lại đều khom mình thi lễ, mà ngay cả Lận Kỳ Thủy cũng thu lại ‘Ngũ hành huyền hoàng’ rồi khom người thi lễ.

Lúc này Diệp Mặc mới hiểu được, hóa ra cô gái tuyệt mỹ mặc váy vàng này là người của Thần Nữ Thánh Môn.

Nghe Đỗ Khải Khê nói, thì những cô gái của Thần Nữ Thánh Môn đều cực kỳ xinh đẹp.

Không chỉ như thế, các cô vì công pháp mà mình tu luyện cho nên càng ngày càng trở nên xinh đẹp hơn.

Xem ra điều này là sự thật.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc gặp được một cô gái có thể so sánh với Thanh Như, hơn nữa so ra thì còn hơn Thanh Như một tia khí tức thần vận.

Loại khí tức này không có cách nào nói rõ được, nhưng nó lại tồn tại rất rõ ràng.

Vị thần nữ này đứng trước mặt mọi người, cũng không đi tiếp.

Nhưng Diệp Mặc lại có chút hoảng hốt.

Hắn không phải là vì vị Thần nữ này mà hoảng hốt, mà là do hắn nhớ tới Tố Tố.

Hắn và Tố Tố đã trải qua sinh tử luân hồi, để rồi lần đầu tiên gặp lại Tố Tố chính là lúc nàng mặc một bộ váy màu vàng nhạt đứng ở trên sa mạc.

Cũng là bộ quần áo màu vàng, cũng là một cô gái, nhưng lại khiến cho Diệp Mặc có cảm giác khác nhau hoàn toàn.

Tố Tố đứng ở trên sa mạc khiến cho hắn có một loại cảm giác thân cận cùng ái mộ.

Còn cô gái trước mặt này chỉ cho hắn một cảm giác lạnh lùng và băng hàn.

Cô gái mặc váy vàng này nhìn lướt qua mọi người, nhưng chỉ thấy có một mình Diệp Mặc đứng đó không hề cử động thì cũng không nói gì thêm, mà chỉ bình thản nói:

– Là Tư Không Xán đưa mọi người tới đây sao?

– Vâng thưa Thần nữ.

Ngoại trừ Diệp Mặc ra, thì những người còn lại đều đồng thanh đáp lời.

Cô gái mặc váy vàng liền gật nhẹ đầu, đang muốn tiếp tục đi thì lại nghe được Đan Anh Dao truyền âm cho Diệp Mặc:

– Diệp huynh, cô ấy là Thần nữ của Thần Nữ Thánh Môn đấy, ngươi nên tranh thủ mà cầu cứu đi.

Cô gái mặc váy mầu vàng kia nhìn lướt qua Đan Anh Dao một cái, hiển nhiên là đã nghe được lời truyền âm kia của Đan Anh Dao.

Bất quá cô cũng không hề chờ Diệp Mặc cầu cứu, mà thân hình đã chuyển một cái mang theo một vệt sáng mầu vàng biến mất vô ảnh vô tung.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng.

Hắn căn bản là không có ý định cầu cứu ai.

Trước mắt của hắn lúc này lại lần nữa xuất hiện bóng dáng của Lạc Ảnh.

Ngày đó khi mình ở trong sa mạc, cũng đã gần đi tới tuyệt cảnh.

Khi đó Lạc Ảnh phóng ra một đoạn dây lưng màu trắng cứu hắn từ trong lốc xoáy sa mạc ra.

Khi đó hắn cũng không biết đó là Lạc Ảnh, mà Lạc Ảnh cũng không hề biết đó là hắn.

Tình cảnh hôm nay với ngày đó cũng có chút tương tự, nhưng cô gái mặc váy mầu vàng kia căn bản là không thèm nhìn đến hắn, càng không có chút suy nghĩ nào là sẽ cứu hắn cả, mà trực tiếp bỏ đi ngay.

Vốn là không quen biết cô nàng Thần nữ kia, cho nên Diệp Mặc cũng không có bao nhiêu thất vọng cả.

Trong lòng của hắn lúc này chỉ có thêm một số tưởng niệm.

Lạc Ảnh ở thế giới này chỉ có một, bất luận là trên trời hay dưới đất, ở nhân gian hay trên Tiên Giới, thì Lạc Ảnh cũng chỉ có một mà thôi.

Không phải cứ cô gái nào mặc váy mầu vàng xuất hiện khi hắn gặp hiểm nguy cũng là Lạc Ảnh được.

Lận Kỳ Thủy cũng không có tâm tình đi quản việc Diệp Mặc đang suy nghĩ cái gì, ‘Ngũ hành huyền hoàng hoàn’ đã lần nữa được y xuất ra.

Diệp Mặc nhìn về phía xa xa.

Hắn quyết định phải mau chóng chứng đạo, sau đó rời khỏi nơi này, nghĩ biện pháp trở lại Tiên Giới.

Thế giới trang vàng của hắn đã đầy đủ ngũ hành, đã có thể đưa theo người thân vào đó tồn tại rồi.

Chờ tới khi hắn về lại Tiên Giới, thì lại nghĩ biện pháp đi tới Tu Chân Giới.

Với tu vi và địa vị của hắn hiện tại ở Tiên Giới, thì hắn tin rằng sẽ không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản hắn dẫn người từ Tu Chân Giới lên Tiên Giới cả.

Nhìn thấy quang mang ngũ sắc đã kích phát ra thì Lĩnh vực của Diệp Mặc lập tức mở rộng ra ngoài.

Khi sát thế của Diệp Mặc cộng hưởng lại với Lĩnh vực của hắn, thì lúc này Hồng Hạo Diễm và Trọng Tôn Cương Tiệp mới nhanh chóng mở rộng Lĩnh vực của mình ra, nhưng còn chưa kịp chồng Lĩnh vực lên cùng với Lĩnh vực của Lận Kỳ Thủy thì đã bị Lĩnh vực của Diệp Mặc nghiền ép tới rồi.

Lúc này thì Tử đao của Diệp Mặc đã sớm được hắn chém ra.

Ánh đao cũng không đánh xuống, mà lại quấn lấy quang mang ngũ sắc của ‘Ngũ hành huyền hoàn’.

Cùng một lúc, ‘Ngũ lôi thương sát’ của Diệp Mặc cũng đã đánh ra.

Hắn cảm nhận được Lĩnh vực của Lận Kỳ Thủy suy yếu không thể phản kháng dưới Lĩnh vực của hắn, thì đồng nghĩa với việc tu vi của đối phương so với hắn cũng cách biệt như trời với đất vậy, cho nên hắn căn bản cũng không cần phải sử dụng thần thông của mình.

Nếu như không phải là vì bảo vệ cho ‘Ngũ hành huyền hoàng hoàn’ của đối phương được nguyên vẹn, thì ngay cả ‘Ngũ lôi thương sát’ Diệp Mặc cũng sẽ không sử dụng rồi, mà chỉ dùng một đao chém chết tên Lận Kỳ Thủy kia mà thôi.

Bị Lĩnh vực của Diệp Mặc nghiền ép khiến cho Lận Kỳ Thủy cảm giác được Lĩnh vực của mình trong nháy mắt đã nứt ra thành từng mảng, quả là giống như vỏ trứng gà đập vào tấm bản sắt vậy.

Lận Kỳ Thủy trước mặt Diệp Mặc thoạt nhìn thì giống như không chịu nổi một kích, nhưng cũng không có kém như trong tưởng tượng của Diệp Mặc.

Y lập tức biết rằng mình đã sai lầm lớn rồi.

Y so với Diệp Mặc cách biệt quá xa rồi.

Đừng nói là một mình y, ngay cả cộng thêm Hồng Hạo Diễm và Trọng Tôn Cương Tiệp thì cũng vẫn kém xa so với Diệp Mặc.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, thì Lận Kỳ Thủy đã không còn ý chiến đấu nữa.

Y chỉ muốn lập tức chạy trốn mà thôi.

Nhưng ‘Ngũ lôi thương sát’ đã hoàn toàn khóa y lại rồi.

Lúc này Lận Kỳ Thủy tuyệt vọng, cố gắng cưỡng ép mình xuất ra một cái pháp bảo phòng ngự. ‘Ngũ hành huyền hoàng hoàn’ của y bị ánh tím của Tử đao cuốn lấy mà y lại không có cách nào để gỡ ra được cả.

Ầm… Răng rắc…

Pháp bảo phòng ngự của Lận Kỳ Thủy cũng chỉ giống như một từ giấy, bị năm đường ‘Ngũ lôi thương sát’ đánh tan thành từng mảnh.

Còn năm đường ‘Ngũ lôi thương sát’ đột ngột xuất hiện đó cũng không hề có chút biến hóa nào, tiếp tục đánh thẳng về phía y.

Năm đường huyết quang bắn ra.

Lận Kỳ Thủy thì ngay cả năng lực đánh trả cũng không hề có.

Vừa mới cùng Diệp Mặc giao thủ, thì đã bị năm đường Lôi thương của hắn đánh chết rồi.

Từ khi Lĩnh vực của Diệp Mặc nghiền ép Lĩnh vực của Lận Kỳ Thủy, đến khi thần thông của Diệp Mặc hoàn toàn áp chế Lận Kỳ Thủy và giết chết Lận Kỳ Thủy, thì trước sau cũng chỉ vài lần hít thở mà thôi.

Tinh tang …

Đã mất đi sự khống chế của Lận Kỳ Thủy, ‘Ngũ hành huyền hoàng hoàn’ liền rơi trên mặt đất phát ra một tiếng vang.

Diệp Mặc để cho Tử đao bay lượn trên không trung, đưa tay nhặt lấy ‘Ngũ hành huyền hoàng hoàn’.

Sau khi nhìn một hồi lâu, thì mới thu vào trong nhẫn trữ vật của mình.

Lúc này hắn mới tiếp tục tiến lên thu hồi lấy nhẫn trữ vật của Lận Kỳ Thủy.

Giờ phút này thì không chỉ Hồng Hạo Diễm cùng với Trọng Tôn Cương Tiệp bị ngây dại ra, mà tất cả những người ở cạnh đó cũng đều ngơ ngác nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc rõ ràng chỉ là một tên Tiên Đế viên mãn, như thế nào lại biểu hiện ra sức chiến đấu không khác gì một Thánh Đế vậy?

Sở dĩ Chứng đạo Thánh Đế đáng sợ như vậy, là vì họ có thể mượn được lực lượng của pháp tắc Thiên Địa, có thể đem pháp tắc vận dụng với thần thông của mình, cho nên họ mới mạnh hơn rất nhiều so với những Tiên Đế thông thường.

Dù là một Tiên Đế lợi hại đến đâu, mà gặp phải một tên Tố Đạo Thánh Đế, thì cũng chỉ có thể bị giết mà thôi.

Nhưng tên Diệp Mặc lại có thể giết chết một tên Tiên Đế viên mãn trong nháy mắt, căn bản là không khác gì một Tố Đạo Thánh Đế cả.

Nếu như không phải là Diệp Mặc đã dùng một ‘Đạo quả’ để đổi lấy một vé tiến vào biên giới Thần Phần Vực, thì người khác thậm chí còn hoài nghi rằng hắn vốn đã là một tên Tố Đạo Thánh Đế rồi.

– Thật cường đại.

Đan Anh Dao hít vào một hơi lạnh.

Trước đó cô còn đang nghĩ rằng nếu như chính là Diệp Mặc giết Thác Bạt Phi Dương, thì cô sẽ tìm biện pháp để giết hắn.

Nhưng bây giờ cô mới biết mình ngây thơ như thế nào.

Với loại tu vi này của Diệp Mặc, thì chỉ sợ là ngay cả Tố Đạo Thánh Đế hắn cũng không sợ rồi.

Chả trách mình đã ám chỉ hắn mấy lần, mà hắn chẳng hề muốn chạy trốn gì cả.

Với thực lực chiến đấu như thế này, thì cần gì phải chạy trốn cơ chứ? Hiện tại kẻ muốn chạy trốn không phải là Diệp Mặc hắn nữa rồi, mà chính là Hồng Hạo Diễm cùng với Trọng Tôn Cương Tiệp.

Không chỉ mình Đan Anh Dao, mà những người còn lại cũng đều trở nên cực kỳ kiêng kỵ Diệp Mặc.

Sự lợi hại của Diệp Mặc đã vượt quá xa so với dự đoán của họ rồi.

Tuy rằng vẫn chưa ai rời đi, nhưng lúc này đã không có người nào nguyện ý ở lại đối nghịch với Diệp Mặc nữa rồi.

Lĩnh vực của Diệp Mặc lại lần nữa muốn mở rộng ra đem Hồng Hạo Diễm cùng với Trọng Tôn Cương Tiệp hoàn toàn trói buộc lại.

Sắc mặt của Hồng Hạo Diễm cùng với Trọng Tôn Cương Tiệp nhanh chóng trở nên nhăn nhó.

Hồng Hạo Diễm tuy rằng rất tự phụ, nhưng y sau khi tận mắt thấy Diệp Mặc ra tay, thì cũng biết rằng mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc rồi.

Lĩnh vực của hai người cộng hưởng lại, hiện tại cũng không ngăn được Lĩnh vực của một mình Diệp Mặc.

Huống chi, chuyện này chỉ là y thuận tay giúp kẻ khác mà thôi.

Nghĩ tới đây, thì y liền cảm thấy vô cùng ảo não.

– Diệp huynh, tôi không phải là đối thủ của anh.

Tôi chỉ là được Chúc Long Thần Các mời tới giúp đỡ mà thôi.

Mạo phạm đến Diệp huynh là do tôi không đúng, mong Diệp huynh bỏ qua cho.

Hồng Hạo Diễm tuy rằng có tướng mạo thô cuồng, tính cách cũng rất lưu manh, nhưng y tuyệt đối không muốn mình khi chưa kịp Chứng đạo thì đã bị giết chết mà không rõ lý do.

Còn lúc này Diệp Mặc lại có cái năng lực đó.

Ở nơi này, thì đánh không lại người khác, chủ động nhận thua cũng không phải là sự tình mất mặt gì.

Diệp Mặc vừa muốn nói chuyện, thì sắc mặt bỗng nhiên lại biến hóa.

Hắn lập tức thu hồi Tử đao rồi nói nhanh:

– Hai người các ngươi, mỗi người chuẩn bị một triệu Thần Tinh, sau này ta sẽ đến lấy…

Lời Diệp Mặc còn dưa dứt, thì bóng người của hắn cũng đã đi xa rồi.

Đảo mắt một cái đã biến mất ở biên giới Thần Phần Vực vô biên vô tận này rồi.

– Vì sao hắn lại đột ngột dừng tay vậy?

Một tên Tiên Đế đứng ngoài quan sát liền nghi hoặc nói một câu.

Trong lòng y có chút khó hiểu.

Vừa rồi Diệp Mặc khẳng định đã nắm chắc sinh mạng của Hồng Hạo Diễm cùng Trọng Tôn Cương Tiệp trong tay, nhưng lại không muốn Thần Tinh ngay, mà lại nói sau này mới lấy?

Tên Tiên Đế này vừa nói xong, thì đã có một bóng người xuất hiện tại vị trí lúc nãy của Diệp Mặc.

So với thời gian Diệp Mặc rời đi cũng chỉ cách hai ba hơi thở mà thôi.

Đan Anh Dao cùng người xung quanh thấy đạo thân ảnh này, thì lập tức đã hiểu vì sao Diệp Mặc lại nhanh chóng bỏ đi rồi.

Đồng thời trong lòng cũng càng kinh hãi hơn.

Tất cả bọn họ đều không cảm nhận được một Dục Đạo Thánh Đế đang tới, mà Diệp Mặc thì đã sớm cảm nhận được rồi.

Người tới có thân hình cao lớn, toàn thân đều lộ ra một loại sát thế phức tạp.

Thế nhưng tóc của y có chút tán loạn, thậm chí khí tức cũng có chút bất ổn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2037: Hoảng Hốt Chạy Bừa

Hoảng Hốt Chạy Bừa

C

hân Võng Thánh Đế đại nhân.

Thấy rõ người tới, những người còn lại nhanh chóng đến chào.

Người đến này danh tiếng khá nổi trội, nơi này không ai không biết, Dục Đạo Thánh Đế – Biên Hân Đức của Xích Tiêu Thần Giác, Thánh Đế đạo hiệu Chân Võng.

Hồng Hạo Diễm càng thở phào nhẹ nhõm, Chân Võng Thánh Đế là tiền bối của Xích Tiêu Thần Giác y.

Đồng thời trong lòng y càng kiêng kỵ Diệp Mặc, nơi này nhiều người như vậy cũng không cảm nhận được Chân Võng Thánh Đế đang đến, chỉ riêng Diệp Mặc cảm giác được.

Biên Hân Đức nhìn nhìn phương hướng Diệp Mặc biến mất hỏi, – Mới vừa rồi là ai thấy ta đến, sau đó lập tức liền đi?

– Là một tán tu tên là Diệp Mặc, hắn vừa mới giết Lận Kỳ Thúy của Chúc Long Thần Các…

Hồng Hạo Diễm đem chuyện vừa rồi ba người vây giết Diệp Mặc, cuối cùng Diệp Mặc còn thuấn sát một người nói ra.

Biên Hân Đức nhất thời liền nhíu mày, lập tức lão nói với người xung quanh, – Các ngươi đều tự tìm kiếm đại đạo của mình đi, ta và Hồng Hạo Diễm nói riêng vài câu.

Chờ mọi người đều tự rời đi, Biên Hân Đức lúc này mới ngưng trọng nhìn Hồng Hạo Diễm hỏi, – Ngươi nói Diệp Mặc kia chỉ một chiêu liền giết Lận Kỳ Thúy của Chúc Long Thần Các? Hắn dùng pháp bảo gì, còn có quá trình cụ thể, ngươi nói cho ta nghe một chút.

Còn nữa, ba người các ngươi tại sao muốn vây công hắn?

Hồng Hạo Diễm đem pháp bảo Tử Đao của Diệp Mặc, còn có thần thông Ngũ Lôi Thương Sát toàn bộ nói ra.

Lúc nghe được Diệp Mặc đúng là thần thông lôi hệ, Biên Hân Đức càng biến sắc.

Khi lão nghe được Hồng Hạo Diễm nói Diệp Mặc lấy đi tiểu long mà Chúc Long Thần Các nuôi thả, Biên Hân Đức lại nhíu mày.

Lão cắt đứt lời Hồng Hạo Diễm nói:

– Thần Phần Vực thuộc về một phần thế giới Hỗn độn, hiện tại quy tắc không trọn vẹn, làm sao có thể dùng tiểu thế giới hay là động phủ mang theo người tới sát biên giới Thần Phần Vực?

Hồng Hạo Diễm nhanh chóng nói:

– Cừu Nhưỡng là Long tộc, cũng không phải là nhân loại…

Biên Hân Đức cười lạnh một tiếng nói, – Tư Không Xán nhãn lực không phải thường, nếu mà Diệp Mặc kia thực sự dùng Tiểu thế giới dẫn theo Long tộc, không cùng hắn nói trước một tiếng, hắn sợ rằng trước tiên đã ném Diệp Mặc xuống.

Dùng Tiểu thế giới hay là pháp bảo động phủ dẫn người theo, ngươi cho là có thể lừa gạt qua được Tư Không Xán – Đạo Nguyên Thánh Đế ư? Không nói hắn, ngay cả ta cũng không gạt được.

– Ý sư tổ chính là, Diệp Mặc kia cũng không đem tiểu long tới nơi này?

Hồng Hạo Diễm nói đến đây chợt nhớ tới cái gì nói, – Con biết rồi, hắn hẳn là đem con rồng kia giao cho Đỗ Khải Khê mang đi.

Lần này Chúc Long Thần Các tổn thất lớn rồi, cái gì cũng chưa lấy được, còn mất một Lận Kỳ Thúy.

Biên Hân Đức lại cau mày không nói gì, qua một hồi lâu y mới lên tiếng, – Nếu mà Diệp Mặc kia thực sự đem tiểu long mang vào đây thì sao?

– Cái gì?

Hồng Hạo Diễm còn chưa rõ ý tử sư tổ.

Biên Hân Đức lại không để ý tới Hồng Hạo Diễm, chỉ là vội vã nói với Hồng Hạo Diễm, – Ngươi gặp Diệp Mặc kia tuyệt đối phải tránh xa, ngươi không phải là đối thủ của hắn.

Nói xong lão căn bản cũng không chờ Hồng Hạo Diễm trả lời, liền phi hành bay đi, phương hướng rời đi chính là phương hướng Diệp Mặc vừa đi.

Biên Hân Đức có thể nhìn rõ ràng hơn Hồng Hạo Diễm, nếu mà Diệp Mặc không mang tiểu long đi vào, đó chính là Hồng Hạo Diễm nói đúng, Diệp Mặc rất có thể đem Cừu Nhưỡng giao cho Đỗ Khải Khê.

Thế nhưng vạn nhất Diệp Mặc thực sự mang Cừu Nhưỡng bên người, ngay cả Tư Không Xán cũng không phát giác được, chỉ có một nguyên nhân, đó chính là Diệp Mặc có thế giới Ngũ Hành hoặc là thứ đã vượt qua thế giới Ngũ Hành.

Bởi vì chỉ có thế giới Ngũ Hành, cùng thứ vượt qua thế giới Ngũ Hành mới có thể ẩn nấp ở trong Nguyên Thần hoặc ngay trong thần thức, Tư Không Xán chỉ cần không tận lực kiểm tra đúng là không nhìn ra.

Tiểu thế giới cùng động phủ loại đồ vật này, tùy ngươi cất ở chỗ nào, đối mặt Tư Không Xán một Đạo Nguyên Thánh Đế như vậy, cũng là không thể che giấu.

Biên Hân Đức đuổi theo Diệp Mặc, lúc này Đỗ Khải Khê cũng đang điên cuồng chạy trốn.

Y rời khỏi hội luận đạo trong nháy mắt liền tỉnh ngộ, Diệp Mặc mang theo Cừu Nhưỡng lên đám mây xám của Tư Không Xán, Tư Không Xán không ngờ không đem Diệp Mặc bỏ lại, vậy đã nói rõ Tư Không Xán không phát hiện.

Động phủ gì mà ngay cả Tư Không Xán không phát hiện được? Chỉ có thế giới Ngũ Hành tu di, hoặc là tồn tại vượt qua thế giới Ngũ Hành.

Y lúc này khẳng định Diệp Mặc có loại vật này, bởi vì chỉ có y biết rõ Diệp Mặc không để tiểu long trên người của hắn.

Chính là bởi vì biết, y mới phải chạy bạt mạng.

Sự tình y có thể nghĩ tới, những kẻ khác hiển nhiên có thể nghĩ đến, một khi bọn họ nghĩ đến, nhất định sẽ phái người đi sát biên giới Thần Phần Vực truy sát Diệp Mặc.

Đồng thời cũng sẽ phái người đến đuổi giết y, ít nhất phải biết rõ tiểu long có ở trên người của y không.

Bất luận là giữ được mạng của Diệp Mặc, hay là bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, y đều phải điên cuồng chạy trốn.

Cũng may y biết xem tình thế, đã liên tục chạy trốn nhiều ngày, nhưng lại không phát hiện bất cứ dấu vết truy sát gi.

Đỗ Khải Khê thở phào nhẹ nhõm, y quyết định một khi chưa đạt tới Đạo Nguyên, sẽ không về Trường Phí Thánh Đạo Thành, về phần Diệp Mặc sống hay chết, y cũng không quản được.

Đồng thời trong lòng y cũng là âm thầm kính phục Diệp Mặc, Diệp Mặc chỉ có tu vi Tiên đế viên mãn, lại có thế giới Ngũ Hành loại đồ vật này.

Biên Hân Đức đúng là hưng phấn có chút phát run, lão từ Hồng Hạo Diễm lấy được tin tức, gần như khẳng định trên người Diệp Mặc có thứ hơn cả thế giới Ngũ Hành, bằng không Diệp Mặc không có khả năng với tu vi Tiên Đế viên mãn thuấn sát tiên nhân cùng tu vi.

Biên Hân Đức lão dậm chân ở Dục Đạo đã vô số năm, đáng tiếc là vẫn như cũ không có khả năng tiến lên trước một bước.

Để tiến nhập Hóa Đạo, lão tại sát biên giới Thần Phần Vực lăn lộn mười vạn năm, vẫn hoàn toàn không đạt được gì.

Bên trong Thần Phần Vực lão không dám đi vào, một khi vượt qua cái ranh giới kia, Biên Hân Đức lão nói không chừng đã chết rồi.

Hiện tại lão có được cơ duyên của thế giới Ngũ Hành, há có thể buông tha? Hơn nữa lão còn phải ngăn cản trước khi người khác nghĩ thông mà ra tay với Diệp Mặc, đoạt đi thế giới Ngũ Hành của Diệp Mặc.

Diệp Mặc đương nhiên không biết những thứ này, hắn chỉ lo không ngừng thi triển độn thuật ở sát biên giới Thần Phần Vực.

Lúc này hắn mới hiểu được thần thức của mình cường đại, còn có cái tốt lúc kẹt ở Mộ Hoa Thần Sơn.

Những lốc xoáy thời gian quy tắc không mạnh coi như là hắn đi xuyên qua, đối với hắn thương tổn cũng rất nhỏ.

Pháp tắc không gian Diệp Mặc sớm đã tiếp xúc, thương tổn đối với hắn còn nhỏ hơn.

Diệp Mặc cũng biết, Chứng Đạo Tiên Đế cũng sẽ tìm một chỗ quy tắc không mạnh để lĩnh ngộ, sau đó theo trình tự mà tiến.

Thế nhưng hắn cũng không dám làm như vậy, vừa giết một Tiên Đế, hơn nữa hắn còn nhìn thấy một Dục Đạo Thánh Đế đến.

Bất luận tên Dục Đạo Thánh Đế kia có đúng muốn tìm hắn hay không, hắn lại phải cẩn thận nhiều hơn.

Nếu mà hắn biết Dục Đạo Thánh Đế đang một đường tìm kiếm hắn, Diệp Mặc sớm xông vào chỗ sâu mà đi rồi, đâu còn dám ở ngoại vi thi triển độn thuật?

Cũng may sát biên giới Thần Phần Vực vô cùng rộng lớn, thần thức cũng bị hạn chế đến lợi hại, tên Dục Đạo Thánh Đế kia cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn tìm được Diệp Mặc.

Năm ngày sau, Diệp Mặc ngừng lại.

Hắn đứng ở trước một mảnh không gian hỗn loạn không chịu nổi, cảm thấy từng đợt rung động đến từ Nguyên Thần.

Mảnh không gian này có chút giống một bức tường chắn to lớn vô hình, đem chỗ hắn đang đứng tách ra cùng với bên trong.

Diệp Mặc dùng thần thức cẩn thận dò xét mảnh không gian trước mắt này, lập tức cũng cảm giác được các loại lốc xoáy phép tắc cùng xuất hiện một chỗ.

Như lưới đao chồng chéo nhau, đem thần thức của hắn khuấy thành mảnh nhỏ.

Nơi này qua hẳn là bên trong Thần Phần Vực, khó trách người khác đều nói Chứng Đạo chỉ có thể ở ngoại vi sát biên giới Thần Phần Vực, cái chỗ này coi như là muốn đi vào cũng vào không được.

Ngoại trừ Tư Không Xán một cường giả Đạo Nguyên, người thường ai có thể đi vào chỗ này?

Diệp Mặc cũng không dám đi vào, không nói sau khi tiến vào chỗ này, trước giờ chưa ai có thể đi ra, coi như là thật sự từng có người đi ra, hắn cũng không dám tùy tiện tiến vào chỗ này.

Thần thức Diệp Mặc ở chung quanh quét một lần, hắn quyết định ở cái chỗ này bố trí một đại trận pháp, sau đó tìm một lốc xoáy thời gian tiếp tục đi vào lĩnh ngộ phép tắc thời gian.

Xem Thuấn tức của hắn có thể lần nữa nâng cao cấp bậc hay không.

Một tia dao động rất nhỏ xuất hiện trong thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc thậm chí có thể cảm nhận được nguy hiểm trong đó.

Lúc này Diệp Mặc không có nửa phần do dự, hắn lập tức liền tiến vào Thế Giới trang vàng, khống chế Thế Giới trang vàng vọt vào trong bức tường lốc xoáy to lớn phép tắc không ổn định kia mà lúc trước hắn vốn không muốn đi vào.

Hắn đã biết Chứng Đạo Thánh Đế cường đại, cho dù là một Tố Đạo Thánh Đế hắn cũng không đánh thắng được.

Bất luận cảm giác của hắn đúng hay không, một tia dao động cực nhỏ kia tuyệt đối không sai.

Nếu như là một Tiên Đế đến, hắn sẽ không cảm giác được nguy hiểm, điều này nói rõ kẻ tới kia tuyệt đối là một Chứng Đạo Thánh Đế.

Diệp Mặc nghĩ tới hắn trước khi trốn đi nhìn thấy một Dục Đạo Thánh Đế, cho nên hắn hầu như không nghĩ bất kỳ thứ gì khác, liền lợi dụng Thế Giới trang vàng tiến vào trong bức tường chắn lốc xoáy phép tắc đáng sợ.

Ở chỗ này, một khi hắn bị Dục Đạo Thánh Đế để mắt tới, thật đúng là một con đường chết.

Dù cho hắn vô địch cùng cấp, cũng không thể chống đỡ với người đã Chứng Đạo.

Thế Giới trang vàng của Diệp Mặc mới vừa biến mất trong bức tường chắn lốc xoáy to lớn, một thân ảnh liền hạ xuống chỗ hắn vừa đứng.

Người này chính là Biên Hân Đức lúc trước.

Biên Hân Đức không ngừng dùng thần thức càn quét ở chung quanh đây, theo sau lão dùng thần thức càn quét, lông mày của lão cũng càng ngày càng nhăn nhúm.

– Chẳng lẽ không phải cái tên kia?

Lão lầm bầm lầu bầu nói một câu, lão không thấy Diệp Mặc tiến vào bức tường lốc xoáy.

Hơn nữa lão cũng không tin Diệp Mặc một Tiên Đế dám vào trong Thần Phần Vực, coi như là lão bây giờ đi vào cũng phải cẩn thận từng chút một, hơn nữa sau khi tiến vào lúc trở ra thì càng khó khăn, thậm chí vĩnh viễn sẽ ra không được.

Biên Hân Đức ở bên cạnh tra xét một lúc lâu, lão rốt cục xác định Diệp Mặc nhất định là dùng pháp bảo gì đó yểm hộ tiến vào trong bức tường lốc xoáy rồi, pháp bảo yểm hộ Diệp Mặc nói không chừng chính là thế giới Ngũ Hành.

Biết rõ nơi này nguy hiểm, tương truyền người tiến vào Thần phần vực, không có ai đi ra được.

Nhưng Biên Hân Đức nghĩ tới thế giới Ngũ Hành của Diệp Mặc, lão vẫn cắn răng xuất ra một cây quạt vàng, quạt vàng xuất ra liền cuồn cuộn nổi lên vô số luồng quạt ảnh.

Những luồng quạt ảnh trong nháy mắt đã bao bộc lấy lão, lão lập tức mang theo luồng quạt ảnh này vọt vào giữa tường chắn lốc xoáy phép tắc.

Diệp Mặc đương nhiên không biết Biên Hân Đức đã theo hắn cùng tiến vào chỗ này, thậm chí đã xông qua bức tường lốc xoáy, đi vào bên trong Thần Phần Vực thực sự.

Hắn lại chỉ có thể ở trong bức tường lốc xoáy pháp tắc chồng chéo mà phiêu lãng, lúc này hắn tuy rằng có thể khống chế Thế Giới trang vàng, nhưng không cách nào khiến cho Thế Giới trang vàng lựa chọn một phương hướng mà đi.

Bởi vì thần thức của hắn căn bản là ra không được, thần thức một khi từ Thế Giới trang vàng đi ra ngoài, lập tức sẽ bị lốc xoáy pháp tắc chồng chéo đáng sợ xung quanh cắn nuốt.

Thế Giới trang vàng phiêu lãng trong lốc xoáy pháp tắc này, thần thức của Diệp Mặc không thể mở rộng ra ngoài, chỉ có thể ở trong Thế Giới trang vàng tĩnh tọa.

Diệp Mặc tiến vào Thế Giới trang vàng, sắc mặt không được tốt.

Vô Ảnh cùng Tiểu Băng Sâm như nhau sẽ không vào lúc này tự làm mất mặt, mà Cừu Nhưỡng đã thích ở đây càng nghe theo lời đại ca bây giờ của nó là Vô Ảnh, không dám đến tìm Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2038: Thái Sơ Thần Văn

Thái Sơ Thần Văn

M

ột ngày sau, Diệp Mặc mới tiếp tục dùng thần thức kiểm tra bên ngoài Thế giới trang vàng.

Như lúc trước, thần thức của hắn vừa mới đi ra ngoài, đã bị cắn nuốt không còn.

Diệp Mặc lúc này chỉ nghe theo mệnh trời, hắn biết rõ, một khi lúc này có Đại năng nào nhìn thấy Thế Giới trang vàng của hắn, hắn chỉ có thể chờ chết.

Sau đó Diệp Mặc cách một ngày liền dùng thần thức tra xét một lần, thẳng đến ngày thứ tư lúc thần thức của hắn không bị cắn nuốt, Diệp Mặc mới mừng rỡ phát hiện Thế Giới trang vàng đã mang theo hắn từ trong tường chắn lốc xoáy phép tắc ra ngoài.

Diệp Mặc lập tức liền ra khỏi Thế Giới trang vàng, Thế giới trang vàng có chứa khí tức hỗn độn, ở lại bên ngoài đúng là cực kỳ nguy hiểm.

Khí tức tang thương viên cố đập vào mặt, vô số khí tức đạo vận vờn quanh quanh thân, Diệp Mặc nhất thời ngây người ra.

Đây là chỗ nào? Lẽ nào chính là Thần Phần Vực chân chính? Nơi này nhiều khí tức đạo vận như vậy, muốn Chứng Đạo so với bên ngoài dễ dàng hơn không chỉ mấy lần.

Diệp Mặc còn chưa kịp dùng thần thức đi thăm dò nhìn xung quanh, lại có từng đạo khí tức tang thương băng hàn cổ xưa xẹt qua thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc ngừng thở thậm chí động cũng không dám động.

Hắn cảm giác dùng chút tu vi của hắn, bị loại khí tức phong cách cổ xưa này quét trúng, chỉ có khả năng hóa thành tro bụi trong nháy mắt.

Keng keng…

Vài tiếng tiếng chuông từ chỗ xa xôi truyền đến, tiếng chuông này xa xôi mênh mông, ưu thương viễn cổ, như muốn đoạt lấy hồn phách người khác, từng tiếng một gõ vào tâm thần Diệp Mặc.

Diệp Mặc không có chút biện pháp nào ngăn cản, trái tim của hắn trong nháy mắt liền rạn nứt, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.

Cây Hỗn độn cũng trong lúc đó liền tản mát ra sinh cơ vô tận bù đắp thương thế của Diệp Mặc, Diệp Mặc chậm rãi hít một hơi.

Nơi này nếu như là bên trong Thần Phần Vực, quả thực quá mức đáng sợ.

Nếu như không có cây Hỗn độn, hắn làm sao sinh tồn ở chỗ này được?

Tiếng chuông thật giống như xuyên qua vũ trụ, tới nhanh đi cũng nhanh, chỉ mấy lần hô hấp, liền biến mất.

Tiếng hí gọi của yêu thú, tiếng chuông, tiếng trống, thanh âm pháp bảo đánh nhau nổ vang…

Từng đạo truyền đến, Diệp Mặc dần dần thích ứng hoàn cảnh đáng sợ nơi này, nếu mà không phải có cây Hỗn độn, hắn đã chết mấy lần rồi.

Diệp Mặc quay người lại, muốn tìm lại lốc xoáy phép tắc hỗn loạn kia, hắn cảm giác lốc xoáy phép tắc tuy rằng hỗn loạn đáng sợ, hắn còn có thể hiểu được, còn những thứ này hắn lại không thể lý giải chút nào.

Thế nhưng mặc cho thần thức của hắn truy tìm, vẫn không tìm được bất cứ dấu vết gì, cái tường chắn phép tắc hỗn loạn mang hắn tới kia không ngờ đã biến mất không thấy.

Diệp Mặc thận trọng đi mấy bước, bước chân của hắn dừng trên mặt đất cứng rắn đen kịt, dường như mỗi một bước đều có thể mang theo từng trận âm thanh oong oong…

Hai vết nứt hình sóng cuộn khắc rõ ràng ở trên mặt đất cứng rắn đen kịt, thần thức Diệp Mặc quét lên phía trên kia, lại có từng đợt cảm giác choáng váng cùng sát phạt.

Diệp Mặc biết ở chung quanh cái chỗ này đều là thứ quỷ dị, hắn không dám nhảy qua trên đường nứt sóng gợn này.

Mà là lấy ra một kiện tiên khí thượng phẩm cẩn thận ném qua trên hai đường nứt sóng gợn kia, kiện tiên khí thượng phẩm bay ngang qua trên đường nứt sóng gợn thì trong nháy mắt đã bị xé nát trở thành bột mịn, biến mất không còn.

Diệp Mặc cũng hít một hơi lãnh khí, thật là sóng gợn lợi hại.

Loại sóng gợn này không biết là ai lưu lại, cũng không biết trải qua đã bao nhiêu năm, lại vẫn đáng sợ như thế.

Hắn thận trọng ngồi xuống, thần thức từ từ cắt vào sát biên sóng gợn.

Cảm giác choáng váng cùng sát phạt lại lần nữa truyền đến, thế nhưng có nhiều thứ hơn cũng xen lẫn trong sóng gợn này truyền tới Diệp Mặc.

Không gian vũ trụ bao la tựa hồ cũng nén lại trên hai đường nứt sóng gợn này, sau đó biến mất, vũ trụ bị cắn nuốt, xung quanh tựa hồ bị hai đường nứt sóng gợn trực tiếp đánh giết, tạo thành một mảnh hư không u tối.

Diệp Mặc cũng hình như bị hai đường nứt sóng gợn cuốn vào, cả người đều chìm vào trong bóng tối.

– Ta đạo thái sơ, thái thủy giả, hình chi thủy, thái sơ thần văn, xé trời xé đất, hủy hết vạn vật…

Không ngờ là đại thần thông Thái Sơ Thần Văn, Diệp Mặc dưới sự kinh hỉ, hoàn toàn đắm chìm trong cái Thần văn này.

Đây chỉ là một mảnh nhỏ Thần văn sau chiến đấu lưu lại, thế nhưng đối với Diệp Mặc mà nói lại như là lấy được chí bảo.

Đây là lần đầu tiên hắn thật sự tiếp xúc với Đại thần thông, còn có thể chạm đến đến Đại thần thông.

Đạo đại thần thông này ở ngay trước mặt của hắn, để cho hắn đi trải nghiệm, rồi lĩnh ngộ.

Dù cho cái thần thông này đã là sứt mẻ không chịu nổi, Diệp Mặc lại không thèm để ý chút nào.

Hai đạo vận trong đạo Thái sơ thần văn cùng khí tức thần thông cường đại được Diệp Mặc nhè nhẹ hấp thu, chậm rãi biến thành đồ của Diệp Mặc.

Một tia đạo vận ở giữa ý thức của Diệp Mặc dần dần rõ ràng, Diệp Mặc lại bất động tại chỗ mà cảm ngộ.

Cũng không biết qua bao lâu thời gian, Diệp Mặc giật mình tỉnh lại.

Hắn giơ tay lên chính là hai đạo Thần văn đi ra ngoài, hai đạo Thần văn này ở không gian cứng rắn, rắn chắc này không hề để lại bất cứ dao động gì, thế nhưng Diệp Mặc lại biết rõ, hai đạo Thần văn này của hắn đã chiếm được một tia tinh túy của Thái Sơ Thần Văn.

Theo đó hắn hoàn thiện thần thông của mình trong tương lai, cái Thần văn này sẽ là sát chiêu hữu lực của hắn.

– Đây quả nhiên là đại đạo chi địa.

Diệp Mặc cảm thán tự lẩm bẩm.

Lúc này hắn rốt cuộc đã hiểu, tiếng chuông, tiếng trống, tiếng rống còn có tiếng đánh nhau của đại năng lúc trước, đây đều là các loại các dạng đạo vận thần thông, các loại các dạng khí tức phép tắc.

Chỉ cần có bản lĩnh, có thể ở chỗ này lĩnh ngộ được các loại các dạng thần thông phép tắc, học được các loại các dạng bí kíp đỉnh cấp.

Diệp Mặc nhìn hai đạo Thái Sơ Thần Văn trước mắt, hai đạo Thần văn dường như dần dần mờ đi, không còn rõ ràng như trước.

Diệp Mặc lần nữa lấy ra món tiên khí thượng phẩm ném qua, không có nửa phần phản ứng.

Diệp Mặc hiểu được, đạo vận và khí tức trên hai đạo Thái Sơ Thần Văn đã bị hắn hút đi.

Từ giờ khắc này, hai đạo Thần văn này sẽ từ từ mờ nhạt, cuối cùng biến mất ở trong Thần Phần Vực.

Hiểu được chỗ tốt của Thần Phần Vực, Diệp Mặc không còn muốn rời đi nữa.

Tu đạo vốn chính là đấu tranh trong nguy hiểm, hắn đối mặt loại đại cơ duyên này, nếu mà còn muốn lùi bước, hắn sẽ không có cơ hội thành tựu đại đạo.

Diệp Mặc lấy Tử Đao ra vác sau lưng, đồng thời cẩn thận di chuyển về phía trước, ở cái chỗ này tùy thời cũng có thể gặp phải nguy hiểm, hắn phải cẩn thận một chút.

Diệp Mặc vốn muốn tìm một chỗ có lốc xoáy phép tắc không mạnh Chứng Đạo trước, chờ Chứng Đạo xong, thực lực sinh tồn của hắn ở chỗ này sẽ trở nên mạnh mẽ, rồi hắn có thể từ từ tiến vào trung tâm Thần Phần Vực, đi cảm thụ đại thần thông vô thượng của nơi này.

Ầm…

Một tiếng nổ kinh khủng kịch liệt truyền đến, Diệp Mặc trong lòng cả kinh, đây là tiếng nổ của thần thông oanh tạc nhau.

Đây không phải là vết tích Thần Phần Vực nguyên bản lưu lại.

Ở Thần Phần Vực còn có người đánh nhau? Diệp Mặc mới vừa nghĩ đến, hai thân ảnh liền nhanh chóng bay đến hướng của hắn.

Diệp Mặc ngơ ngác nhìn hai thân ảnh đang đánh nhau, hai người kia hắn đều đã gặp.

Một thân ảnh màu vàng chính là Thần Nữ của Thần Nữ Thánh môn, tên còn lại là Dục Đạo Thánh Đế.

Trước đây hắn chính là thấy Dục Đạo Thánh Đế kia đến, nên mới xoay người bỏ chạy.

Không nghĩ tới tên này còn đuổi theo tới nơi này.

Diệp Mặc đầu tiên nhìn thấy Dục Đạo Thánh Đế chính là muốn xoay người bỏ chạy, nhưng hắn lập tức liền đem cái ý nghĩ này vứt sang một bên.

Cái tên Dục Đạo Thánh Đế này khí tức hỗn loạn, hơn nữa thần thức dao động dị thường, hiển nhiên là bị trọng thương rất nặng.

Đem so sánh, Thần Nữ váy màu vàng tuyệt mỹ kia tình cảnh càng tệ hơn.

Thần Nữ váy vàng kia, khí tức càng tán loạn không chịu nổi, Thần Nữ không phải nhân vật tầm thường, nhưng y phục trên người đều rách nát cả.

Da thịt trắng nõn như tuyết bị từng vết máu tươi nhuộm đỏ, ngực còn có một vết thương cực kỳ đáng sợ.

Lúc này cô hiển nhiên là đang ở thế hạ phong cực độ, thậm chí chỉ qua chốc lát, Thần nữ này cũng sẽ bị Dục Đạo Thánh Đế chém giết.

Diệp Mặc trong lòng âm thầm lấy làm kỳ, không phải nói Thần Nữ đều sẽ được tôn kính sao? Vì sao tên Dục Đạo Thánh Đế này cùng Thần Nữ đánh nhau lợi hại như vậy?

Diệp Mặc lại không có nửa phần xem thường cái cô Thần Nữ này, cô chỉ có tu vi Tố Đạo, không ngờ có thể cùng một Dục Đạo Thánh Đế đánh thành lưỡng bại câu thương, có thể thấy được đúng là lợi hại vô cùng.

Thần Phần Vực không gian rắn chắc không gì sánh được, hai người đều là thần thông kinh người, một quyền tùy ý có thể mang theo vô số đạo vận cùng sát thế cả không gian.

Diệp Mặc nghĩ đến thần thông của mình, muốn dẫn động sát thế nhất định phải kích phát thần thông, cùng hai người kia so sánh, thật sự là kém quá xa.

Diệp Mặc cũng không rời đi, tên Dục Đạo Thánh Đế kia hiển nhiên đã là nỏ mạnh hết đà, thần thức của hắn đặt ở trên Tuyệt Tiên Kim cốt Cung.

Hắn đang đợi cơ hội hai người này kiệt sức, chỉ cần Dục Đạo Thánh Đế giết Thần Nữ, hắn lập tức liền giương cung ra bắn tên Dục Đạo Thánh Đế kia.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2039: Chín Cánh Hoa Rơi

Chín Cánh Hoa Rơi

C

ùng lúc khi Diệp Mặc trông thấy Thần Nữ váy màu vàng và Dục Đạo Thánh đế kia, hai người cũng nhìn thấy Diệp Mặc.

Biên Hân Đức thật sự là mừng rỡ vạn phần, y không thể tưởng được Diệp Mặc lại xuất hiện ở trước mặt y, y tới chính là vì muốn tìm Diệp Mặc mà.

Bây giờ Diệp Mặc xuất hiện, y lập tức không muốn đánh cùng cô nàng của Thần Nữ Thánh Môn này nữa.

Đồng thời trong lòng y lại thầm căm tức, nếu như không phải là trước đó y đã sớm bị thương, cô ả Tố Đạo của Thần Nữ Thánh Môn này còn lâu mới là đối thủ của y? Bây giờ đánh tới lưỡng bại câu thương.

Nhưng cho dù là vậy, y cũng không lo lắng, y tin là chỉ cần y còn một hơi thở, Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế viên mãn tầm thường, trong mắt y thì chỉ là con sâu cái kiến.

Trong lòng y càng nhận định là Diệp Mặc có thể tới được đây, chính là vì Thế giới ngũ hành.

Khi Thần Nữ váy màu vàng trông thấy Diệp Mặc, trong mắt lộ ra một chút kinh ngạc.

Diệp Mặc chỉ có tu vi Tiên đế, làm sao có thể tới được đây? Cho dù là hắn dùng thủ đoạn để xuyên qua ranh giới Thần Phần Vực, tại cái chỗ Đạo Vận trải rộng khắp nơi này cũng chỉ có kết cục bị giết ah?

Khi nàng thấy Diệp Mặc đang nhìn chằm chằm nàng và một gã Dục Đạo Thánh đế đánh nhau, lại không trốn đi, cũng không nhúng tay vào, trong lòng đã hiểu rõ, Diệp Mặc vậy mà lại muốn làm ngư ông.

Nghĩ tới đây, trong nội tâm nàng cười lạnh.

Bất kể là nàng hay là Dục Đạo Thánh đế này, cho dù là chỉ còn một hơi thở, một Tiên đế như Diệp Mặc cũng không cách nào làm ngư ông được.

Dưới cái nhìn của nàng, sở dĩ Diệp Mặc muốn làm ngư ông, là bởi vì hắn căn bản là không hiểu rõ sự đáng sợ của Chứng đạo Thánh đế.

Bất kể là Tố Đạo hay là Dục Đạo, sự đáng sợ đó cũng không phải một Tiên đế có thể tưởng tượng được.

Phập…

Lại một tia màu xám bắn thủng xương sườn Tố Đạo thần nữ của Thần Nữ Thánh Môn này, trên váy màu vàng của nàng lại thêm một vệt máu hình hoa mai.

Tố Đạo thần nữ này trong mắt lộ ra một chút tuyệt vọng, nàng biết, tiếp tục đánh nữa thì nàng chắc chắn chỉ có chết mà thôi.

Nàng lại theo bản năng nhìn nhìn Diệp Mặc, lúc này nàng vậy mà lại muốn Diệp Mặc ra tay giúp đỡ một chút.

Nếu như Diệp Mặc có thể ra tay giúp đỡ, cho nàng trì hoãn một hơi thở, nói không chừng có thể giết gã Dục Đạo Thánh đế này.

Nhưng Diệp Mặc không hề chớp mắt nhìn nhìn chằm chằm bọn họ đánh nhau, căn bản là không có nửa phần ý ra tay giúp.

Thần Nữ váy màu vàng trong lòng thầm than, nàng biết sở dĩ Diệp Mặc không ra tay, là vì lúc trước mình thấy hắn sắp bị giết, cũng không ra tay.

Quả nhiên là ăn miếng trả miếng, sau khi nàng hiểu rõ là Diệp Mặc chắc chắn sẽ không ra tay, càng điên cuồng vận chuyển Thần nguyên.

Một tia màu xanh hiện ra, chín cánh hoa rơi xuống.

Không gian mới rồi còn sát ý dồi dào trong nháy mắt bắt đầu xìu xuống, một loại khí tức thương cảm đến tận cùng từ chín cánh hoa này tản mát ra.

Sát thế đáng sợ tới cực điểm của Dục Đạo Thánh đế cũng bị cánh hoa đau thương này lây nhiễm, giống như cũng không nhẫn tâm tiếp tục đánh nữa, không nỡ phá hư chín cánh hoa rơi này.

Diệp Mặc cảm giác được một dòng đau thương cực kỳ nồng đậm truyền đến, hắn bỗng nhiên không cách nào khống chế được tâm tình của mình, muốn xông lên dùng thân thể máu thịt của mình để ngăn trở tia màu xám của tên Dục Đạo Thánh đế kia, không để cho y làm thương tổn cô gái váy màu vàng kia dù chỉ một chút.

Tại thời khắc này hắn chợt thấy Thần Nữ váy màu vàng kia hóa thành Lạc Ảnh, thâm tình nhìn hắn chậm rãi nói:

– Nếu em đi rồi, anh đừng nhớ thương…

Chín cánh hoa rơi kia bồng bềnh lay động, giống như hoa tuyết bị trời đông giá rét thổi bay lên, trôi nổi vô định, không chỗ nương tựa.

Trong nháy mắt, chín cánh hoa rơi kia rách tả tơi thành vụn hoa đầy trời.

Hoa tàn hoa bay hoa đầy trời, hết thơm hết đỏ có ai thương?

Nàng sắp chết rồi, ta sống một mình làm gì…

Diệp Mặc trong lòng dâng lên vô tận đau thương cũng không cách nào khống chế được nữa, Tử Đao trong nháy mắt phóng ra, mang theo ánh sáng tím đầy trời.

Vừa lúc đó, Cây Hỗn Độn lại bắt đầu đong đưa, ào ạt tản mát ra sức sống và khí tức hỗn độn.

Diệp Mặc trong nháy mắt liền tỉnh táo lại, toàn thân hắn mồ hôi lạnh ứa ra, trong lòng thầm than đúng là thần thông đáng sợ.

Hắn trường kỳ tu luyện dưới Khổ Trúc, lại tu luyện Tam Sinh Quyết, thiếu chút nữa cũng bị tính kế, loại thần thông đáng sợ này, người tu vi tương tự tuyệt đối không cách nào chạy thoát.

Nhưng hắn cũng không vì tỉnh táo lại, mà thu hồi Tử Đao, chẳng những không thu hồi, sát cơ ngược lại càng lúc càng mạnh, hình như sẽ báo thù cho Thần Nữ váy màu vàng, vì Thần Nữ váy màu vàng có ra tay cũng không tiếc.

Biên Hân Đức trông thấy chín cánh hoa rơi này, cũng biến sắc.

Nhưng cánh quạt màu vàng của y đã lại một lần nữa xoáy lên vô số bức màn màu vàng, bao lấy y.

Những khí tức Đạo Vận đau thương kia đánh vào trên những bức màn của y, chỉ gây ra một chút rung động.

Hiển nhiên năng lực chống cự của y mạnh hơn Diệp Mặc nhiều lắm.

Khi y nhìn thấy Diệp Mặc mặt mũi đã tràn đầy đau thương phóng ra pháp bảo của mình, trong lòng nhất thời đại hỉ.

Bây giờ mục tiêu chủ yếu của y đã không phải là Thần Nữ váy màu vàng trước mắt này nữa rồi, mà là Diệp Mặc – Kẻ có Thế giới ngũ hành.

Thần Nữ váy màu vàng ngầm tính kế Diệp Mặc thành công, y chỉ cần nhờ vào thế lực này, là có thể dễ dàng giết Diệp Mặc.

Thần Nữ váy màu vàng nhìn nhìn vẻ đau thương và quyết tuyệt của Diệp Mặc, bỗng nhiên trong lòng có chút áy náy.

Biên Hân Đức đã bắt đầu tự bảo vệ mình, mảnh vụn từ chín cánh hoa rơi kia của nàng bỗng nhiên bắt đầu tụ lại, lại hình thành chín cánh hoa, chín cánh hoa này hóa thành một vầng hào quang màu xanh bao lấy nàng, sau đó biến mất ở chân trời.

– Ta sẽ báo thù cho ngươi…

Đây là một câu duy nhất nàng nói trước khi rời đi.

Lợi dụng Diệp Mặc, chính là để lúc này đào tẩu.

Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, Tử Đao cũng không có thật sự đánh ra, Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung của hắn đã phóng ra, cây cốt Tiễn màu vàng thứ nhất phá không mà đi.

Không gian quanh đây còn mang theo khí tức đau thương trong nháy mắt đã trở nên lặng như tờ, sát cơ hủy diệt nồng nặc bị Cốt Tiễn màu vàng kim của Diệp Mặc mang theo mà bắn ra, không gian chung quanh hoàn toàn ở trong một mũi tên này.

Không gian vốn tràn ngập khí tức Đạo Vận này, bởi vì một mũi tên này, khí tức Đạo Vận cũng lũ lượt tản mát ra.

Vào thời khắc này, trong không gian này, chỉ có một mũi tên này.

Trong nháy mắt khi Thần Nữ váy màu vàng rời đi, Biên Hân Đức hoàn toàn có thể ngăn chặn không cho nàng đào tẩu, sau đó đuổi theo nàng.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc đang ở đây, vẫn chưa đi, y há có thể đuổi theo cô gái váy màu vàng kia, ánh mắt của y đã dính lên người Diệp Mặc.

Gần như trong cùng một lúc này đây, y đã phóng cánh quạt màu vàng ra cuốn về phía Diệp Mặc.

Trong mắt y, muốn bắt Diệp Mặc thật sự là quá dễ dàng, chỉ cần cánh quạt vàng của mình cuốn một cái, cho dù là mấy tên Diệp Mặc cũng sẽ bị y bắt lấy giống như bắt con gà con vậy.

Một điểm vàng nhạt xoáy lên khí tức hủy diệt khủng khiếp xông tới thẳng mặt, luồng khí tức hủy diệt này thậm chí đã phá vỡ Đạo Vận chung quanh, mang theo khí thế không giết không quay về mà đánh về phía y.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn…

Đầu tiên Biên Hân Đức cũng liền nhận ra cây Kim Tiễn tràn ngập sát cơ hủy diệt này, y không chút do dự cuốn cái cánh quạt màu vàng đang cuốn về phía Diệp Mặc về phía cây Cốt Tiễn màu vàng kim hủy diệt này, trong lòng kinh hãi không thôi.

Uỳnh…

Cốt Tiễn màu vàng kim bắn lên bức màn màu vàng của cánh quạt vàng, sát thế đầy trời bị đánh cho chia năm xẻ bảy, sát ý hủy diệt bị màn cánh quạt màu vàng này đỡ được, cũng tiêu tán ra.

Nhưng màn của cái cánh quạt vàng này cũng nổ tung ra, đã không còn khí thế của lúc trước khi cuốn về phía Diệp Mặc nữa.

Biên Hân Đức trong lòng không có nửa phần vui mừng, y biết Tuyệt Thánh Kim cốt Cung có chín cây Kim cốt Tiễn, y không biết Diệp Mặc đã lấy được mấy cây, nếu như Diệp Mặc đã lấy được hơn năm cây, hơn nữa còn có thể bắn ra toàn bộ, vậy hôm nay y gặp nguy hiểm rồi.

Cũng may từ mũi tên vừa rồi y đã nhìn ra, Tuyệt Thánh Kim cốt Tiễn của Diệp Mặc chưa được luyện hóa hoàn toàn, chỉ có thể phát huy chưa tới một phần mười hiệu quả mà thôi.

Đối với Biên Hân Đức mà nói, đáng sợ nhất cũng không phải là cái Kim cốt Tiễn này, đáng sợ nhất là tâm địa của Tiên đế nho nhỏ trước mắt này.

Người này vừa rồi nhìn có vẻ như là bị chín cánh hoa thần thông của thần nữ kia làm cho mê muội, trên thực tế hắn hoàn toàn vô cùng tỉnh táo, bề ngoài vẫn làm bộ phóng ra một thanh đao màu tím, mà hắn chính thức làm lại là bắn ra Tuyệt Thánh Kim cốt Tiễn.

Nếu như không phải là tu vi của hắn và tu vi của mình cách biệt quá xa, thì một mũi tên này, mình cũng sẽ bị bắn trúng.

Y không có tâm tình đi thăm dò xem cái cánh quạt vàng của mình đã bị bắn rách nát, mà lại phóng ra một Đại Ấn.

Nếu như tu vi của y còn đầy đủ, lúc này y chỉ cần vươn tay liền dễ dàng bóp chết Diệp Mặc.

Nhưng bây giờ y lại trọng thương quá nặng, vốn đi tới Thần Phần Vực này tình trạng vết thương đã không khá lên, lại còn đánh với cô ả kia đến lưỡng bại câu thương, bây giờ nói là nỏ mạnh hết đà cũng chưa đủ.

Tình huống như thế này, y muốn ngăn trờ Tuyệt Thánh Kim cốt Cung của Diệp Mặc đúng là có chút gian nan.

Diệp Mặc trong lòng cũng thất kinh, Dục Đạo Thánh đế này thật lợi hại.

Người này cũng đã là nỏ mạnh hết đà, hơn nữa mũi tên đầu tiên mình còn là đánh lén, y vậy mà lại chặn được.

Nếu như y không trọng thương, mình cho dù là có đầy đủ chín mũi tên, thêm tất cả các loại thần thông cũng đừng mong động được vào Dục Đạo Thánh đế này.

Đến lúc này, đã không có bất kỳ đường lui nào, Diệp Mặc không chút do dự bắn ra cây Kim cốt Tiễn thứ hai.

Sát ý hủy diệt lại xoáy lên, đánh bay hết thảy sức sống của không gian xung quanh, bắn về phía Biên Hân Đức.

Uỳnh…

Mũi tên thứ hai, màn của cánh quạt vàng bị bắn chia năm xẻ bảy, cánh quạt màu vàng cũng không cách nào cuốn lên những bức màn màu vàng mới được nữa.

Biên Hân Đức khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng, cánh quạt vàng đã theo y bầu bạn nhiều năm, hôm nay bị hủy diệt, không phải là vì cánh quạt vàng không tốt, mà là vì ngay từ đầu y đã bị Diệp Mặc đánh lén.

Nhưng y cũng không ảo não, chỉ cần tránh thoát Cốt Tiễn màu vàng kim của đối phương, y sẽ hoàn toàn thắng.

Không nói Tuyệt Thánh Kim cốt Cung kia so với cánh quạt vàng của y tốt hơn gấp trăm lần, Thế giới ngũ hành kia càng là thứ y luôn mơ tưởng.

Diệp Mặc bình tĩnh không lay động bắn ra mũi tên thứ ba, hắn biết rõ mũi tên đã bắn ra thì không thể quay lại, cho dù là toàn bộ bốn mũi tên của mình đều bị đối phương ngăn được, hắn cũng phải liều mạng một lần.

Nếu đã lựa chọn thời cơ này, không thể lùi bước, một khi lùi bước, hắn chẳng những trốn không thoát, mà còn chết rất khó coi.

Bành…

Cây Cốt Tiễn thứ ba và Đại Ấn khổng lồ của Biên Hân Đức va vào nhau, không gian ở đây rắn chắc như thế, cũng bị đánh ra rất nhiều vết nứt. cốt Tiễn màu vàng kim và Đại Ấn đồng thời bị đánh bay ra ngoài, đập vào trên mặt đất cứng chắc màu đen ở rất xa, trên mặt đất đá đen cứng chắc này đánh ra một khe nứt đáng sợ.

Biên Hân Đức cười lạnh một tiếng, nếu như không phải mình bị thương quá đáng sợ, một mũi tên này của Diệp Mặc há có thể đánh bay Đại Ấn của y?

Không đúng, cùng lúc khi Đại Ấn bị cốt Tiễn màu vàng kim đánh bay, Biên Hân Đức liền tỉnh ra.

Bởi vì lúc này không gian ở giữa y và Diệp Mặc đã trở thành trạng thái chân không không có chút trở ngại nào, cánh qụạlMnàu vàng của y đã bị Diệp Mặc bắn hư, Đại Ấn của y cũng bị Diệp Mặc đánh bay.

Cái y cảm thấy không đúng là Tuyệt Thánh Kim cốt Tiễn kia là bắn về phía y, cho dù là bị Đại Ấn của y chặn lại, thì cũng phải rơi ở trước mặt của y chứ, sao có thể bị đánh bay?

Chỉ trong chốc lát Biên Hân Đức liền tỉnh ra, mũi tên thứ ba của Diệp Mặc vậy mà không phải là bắn về phía y, mà là dành riêng để bắn về phía Đại Ấn của y, chính là để bắn bay Đại Ấn của y.

Biên Hân Đức thành tựu Dục Đạo Thánh đế há có thể là người đơn giản? Y lập tức liền biết đối phương nếu đã bắn bay Đại Ấn của y, thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua khoảng thời gian trước khi y triệu hồi Đại Ấn về này.

Quả nhiên ý nghĩ của y vừa mới xẹt ra, cây cốt Tiễn màu vàng thứ tư đã tới trước mặt y, cùng một lúc, đã tập trung vào không gian chung quanh y.

Sát cơ hủy diệt đến tận cùng, trong nháy mắt đã cuốn lên toàn thân y.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2040: Dục Đạo Thánh Đế Đáng Sợ

Dục Đạo Thánh Đế Đáng Sợ

T

oan tính thật là đáng sợ, Biên Hân Đức vậy mà cũng rùng mình một cái, đồng thời vươn tay chộp tới Cốt Tiễn màu vàng kim của Diệp Mặc.

Với tình trạng hiện giờ của y, cốt Tiễn màu vàng rất có thể làm tay y nổ tung, nhưng chỉ cần y tóm được cốt Tiễn màu vàng, cho dù là tay của y có bị nố tung, y cũng lấy lại tình thần.

Mất đi một ta càng có nhiều thu hoạch, chỉ cần có Thế giới ngũ hành, một tay bất cứ lúc nào cũng có thể mọc ra lại.

Diệp Mặc sắc mặt tái nhợt vô cùng, hắn không thể tưởng được một Dục Đạo Thánh đế lại đáng sợ như thế, đã nỏ mạnh hết đà rồi, bốn mũi tên của mình đối với y vậy mà lại không tạo thành bao nhiêu thương tổn.

Nếu như hắn không thi triển Thuấn Tức, mũi tên thứ tư này tuyệt đối sẽ bị y ngăn được, nhiều nhất chỉ nổ tung một tay của y mà thôi.

Một khi y cản được mũi tên thứ tư của mình, cho dù là tay của đối phương có bị nổ tung, vậy Diệp Mặc hắn cũng chắc chắn phải chết.

Thuấn… tức…

Diệp Mặc thu hồi Kim cốt Cung, đưa tay chém ra thần thông mà hắn cho rằng là lợi hại nhất, mang theo pháp tắc Thời Gian, thần thông Thuấn Tức.

Thuấn Tức thi triển ra, chung quanh lập tức đình trệ lại.

Toàn bộ mọi thứ trong bầu không gian này đều đình chỉ mọi động tác, biểu cảm của Biên Hân Đức cũng đọng lại trong nháy mắt này.

Trong nháy mắt khi cốt Tiễn màu vàng xuyên qua hai tay Biên Hân Đức, bắn tráng ngực Biên Hân Đức, hai tay Biên Hân Đức bỗng nhiên bắt đầu chuyển động.

Toàn bộ không gian bị y ngang nhiên dời đi, mà ngay cả Cốt Tiễn màu vàng kim bắn về phía bộ ngực y kia cũng bị y dời đi.

Cốt Tiễn màu vàng kim vốn phải xuyên qua trái tim Biên Hân Đức, mà bây giờ chỉ có thể xuyên qua vai y, mang theo một cột máu tươi.

Biên Hân Đức thần sắc cũng trong nháy mắt này bắt đầu mỏi mệt, hiển nhiên thi triển thần thông không gian, với y mà nói cũng không phải một chuyện đơn giản.

Diệp Mặc trong lòng hoảng hốt, hắn đã đánh giá rất cao Dục Đạo Thánh đế, lại không thể tưởng được đối phương đến tinh trạng này rồi, mà còn đáng sợ như thế.

Người này chẳng những giãy thoát khỏi thần thông Thuấn Tức của mình trong nháy mắt, còn ngang nhiên di dời không gian chung quanh.

Biên Hân Đức thấy đối phương kết hợp thần thông pháp tắc Thời Gian và Cốt Tiễn màu vàng kim, vậy mà đánh nát được xương vai của mình.

Lập tức sắc mặt vô cùng u ám, y tóm lấy Cốt Tiễn màu vàng kim của Diệp Mặc lạnh lùng nói:

– Một Tiên đế nho nhỏ vậy mà lĩnh ngộ được pháp tắc Thời Gian, chẳng trách dám ở lại làm ngư ông.

Ta sẽ nói cho ngươi biết ngư ông không phải là dễ làm như vậy đâu, ta sẽ cho ngươi hiểu rõ cái gì mới thật sự là tuyệt vọng…

Diệp Mặc sắc mặt trở nên xám trắng không khác gì tóc của hắn, lần đầu tiên hắn thấy nhân vật đáng sợ như vậy, Dục Đạo Thánh đế thật sự lợi hại như vậy? Không chứng đạo thì chỉ là con sâu cái kiến? Đây còn là một Dục Đạo Thánh đế đã trọng thương đến tận cùng, nếu như không bị thương, người này sẽ nghịch thiên đến mức nào?

Giờ phút này Diệp Mặc mới biết rõ là Tố Đạo thần nữ kia đáng sợ cỡ nào, một Tố Đạo như nàng vậy mà có thể cùng Dục Đạo Thánh đế này đánh tới lường bại câu thương.

Trông thấy Dục Đạo Thánh đế trước mắt này tản mát ra sát cơ đầm đặc đáng sợ, Diệp Mặc biết rõ hắn không có cơ hội do dự.

Hắn không thể lựa chọn cách đào tẩu, đào tẩu nhất định sẽ bị giết.

Hiểu rõ thần thông đối với Biên Hân Đức này mà nói đều không có ý nghĩa gì, trong chớp nhoáng này Diệp Mặc liền quyết định liều mạng lần cuối cùng.

Hắn dùng toàn lực thi triển ra thần thông vừa mới lĩnh ngộ không lâu, Thái Sơ Thần Văn.

Thái Sơ Thần Văn là Đại Thần Thông, nhưng Diệp Mặc không có bản lãnh thi triển ra loại đại thần thông này.

Hắn cho dù là lĩnh ngộ được, cũng chưa đến trình độ Đại Thần Thông.

Tinh huyết và thần nguyên bị Diệp Mặc điên cuồng đốt cháy lên, trong chớp nhoáng này tóc của hắn lại dài ra, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn liền từ một La Hán đầu trọc biến thành một người tóc dài.

Chỉ có điều là tóc của hắn màu xám trắng, hơn nữa lại càng ngày càng xám trắng.

Cùng lúc khi Biên Hân Đức đưa tay phóng ra thần thông của mình, Diệp Mặc giơ tay lên, chậm rãi nói:

– Thái Sơ… Thần Văn… xé trời xé đất, hủy hết vạn vật…

– Thái Sơ Thần Văn…

Biên Hân Đức sắc mặt đại biến, y không chút do dự vứt bỏ thần thông mình sắp kích phát ra, xoay người rời đi.

Trong nháy mắt khi y xoay người, Biên Hân Đức đã dâng lên vô số ý nghĩ hối hận.

Con người khi còn sống luôn luôn có chuyện hối hận và sai lầm, Biên Hân Đức biết cả đời này sai lầm lớn nhất của y không phải là chặn đường Diệp Mặc, mà là khi đối mặt với Thái Sơ Thần Văn đã xoay người bỏ chạy.

Thái Sơ Thần Văn không có pháp tắc Không gian và pháp tắc Thời Gian thông thường, nhưng Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế tầm thường, cho dù phóng ra Thái Sơ Thần Văn, Thái Sơ Thần Văn của hắn thậm chí chỉ có hình mà không có cái thần, một Dục Đạo Thánh đế như y căn bản là không cần sợ hãi.

Đối với loại Thái Sơ Thần Văn chỉ có hình không có thần do một Tiên đế thi triển kia, thậm chí còn không thể phá vỡ pháp tắc không gian của cần gì phải đào tẩu? Cho dù là liều mạng với Thần Văn của hắn, tối đa cũng chỉ trọng thương, còn có cơ hội đào tẩu.

Đáng tiếc là, lúc y phản ứng lại thì y đã chuẩn bị đào tẩu.

Cơ hội chỉ có một lần, đã mất đi thì không trở về nữa.

Y là nghe thấy Thái Sơ Thần Văn – loại Đại Thần Thông đáng sợ này nên mới đào tẩu, loại động tác theo bản năng này, khiến cho y vĩnh viễn không có cơ hội xoay chuyển tinh thế.

Hai luồng Thái Sơ Thần Văn như ẩn như hiện đánh vào thân mình Biên Hân Đức, thân thể Biên Hân Đức vỡ vụn ra trong một tư thế vặn vẹo.

Một Dục Đạo Thánh đế vậy mà bị chết vì tên của một thần thông, đây có lẽ là một chuyện đáng buồn, tương tự lại thể hiện ra cái hung hiểm của Thái Sơ Thần Văn.

Chỉ có người từng nghe nói về Thái Sơ Thần Văn, mới biết được sự đáng sợ của Thái Sơ Thần Văn.

Diệp Mặc ngơ ngác nhìn Dục Đạo Thánh đế bị Thái Sơ Thần Văn hóa thành bột mịn, có chút không dám tin.

Hắn không rõ khi hắn thi triển ra Thái Sơ Thần Văn vì sao đối phương lại muốn bỏ đi? Thái Sơ Thần Văn của hắn còn vừa mới nhập môn, thậm chí ngay cả pháp tắc còn chưa ngó đến.

Với tu vi này của Biên Hân Đức, cho dù là để y bước qua phía trên hai luồng Thái Sơ Thần Văn kia của hắn, có lẽ cũng không cách nào chết được? Chớ đừng nói chi là loại người vừa mới ngó được một chút tới ngưỡng cửa của Thái Sơ Thần Văn như hắn.

Thần Văn của hắn có lẽ là sẽ làm đối phương trọng thương, nhưng tuyệt đối không lấy được tính mạng của đối phương chứ? Y vì sao phải trốn?

– Thái Sơ Thần Văn rốt cuộc là thứ gì? Mà lại khiến cho một Dục Đạo Thánh đế sợ tới như vậy?

Diệp Mặc nhìn bàn tay của mình lẩm bẩm nói một câu.

Hắn vốn đang tính toán đợi trong nháy mắt khi Biên Hân Đức ngăn trớ Thái Sơ Thần Văn, lập tức sẽ thuấn di đào tẩu, cho dù là bốn cây cốt Tiễn màu vàng hắn cũng không đoái hoài tới.

Mà khiến cho hắn không ngờ tới là, Thái Sơ Thần Văn của hắn vậy mà lại giết luôn Dục Đạo Thánh đế này.

Hàng loạt trận suy yếu truyền đến, Diệp Mặc không dám tiếp tục suy nghĩ, hắn vội vàng thu Cốt Tiễn màu vàng kim của mình lại, lại thu hồi chiếc nhẫn và pháp bảo của Biên Hân Đức, lập tức xoay người rời đi.

Lúc này hắn rất cần tìm nơi chữa thương, khôi phục nguyên khí, mới vừa rồi cùng Dục Đạo Thánh đế trọng thương kia chiến đấu một trận, thiếu chút nữa khiến cho hắn trốn cũng không có cơ hội trốn.

Bây giờ Diệp Mặc đã nhận thức rõ ràng được rằng, cho dù là đối mặt một Dục Đạo Thánh đế trọng thương đến nỏ mạnh hết đà, hắn cũng thực sự là kém quá xa.

Hành động hắn ở lại làm ngư ông thật sự là quá mức đáng sợ, còn quá mức nguy hiểm nữa.

Thương thế của Diệp Mặc so với Biên Hân Đức trước đó còn nghiêm trọng hơn, cũng may Cây Hỗn Độn không ngừng tưới đều thân thể của hắn, cho dù là thời gian nhiều thêm một hơi thớ, thương thế của hắn cũng sẽ khôi phục rất nhiều.

Diệp Mặc chỉ đi thời gian một nén hương, trong lòng nổi lên một cảm giác bất ổn không giải thích được.

Hắn nghĩ tới sau khi hắn giết Dục Đạo Thánh đế kia xong, lại không thấy nguyên thần của đối phương.

Chẳng lẽ Nguyên Thần cũng bị Thái Sơ Thần Văn giết rồi?

Nguyên Thần của Dục Đạo Thánh đế kia có phải là bị Thái Sơ Thần Văn giết hay không, Diệp Mặc có chút hoài nghi.

Nếu như Nguyên Thần của một Dục Đạo Thánh đế trốn đi mà hắn nhìn không thấy thì cũng là bình thường.

Nghĩ đến Dục Đạo Thánh đế kia có khả năng chưa bị giết triệt để, Diệp Mặc trong lòng càng thêm có chút lo lắng.

Hắn đồi phương hướng khác, gia tăng tốc độ của mình.

Bất kể Nguyên Thần kia có phải là đã bị giết rồi hay không, trước tiên hắn phải tìm một chỗ chữa thương đã, sau đó chứng đạo rồi nói sau.

Sau khi Diệp Mặc đi không lâu, Nguyên Thần của Biên Hân Đức đột ngột xuất hiện ở không gian hai người đã chiến đấu, y nhìn chằm chằm phương hướng Diệp Mặc biến mất giọng căm hận nói:

– Biên Hân Đức ta nếu không đem ngươi rút xương nung hồn, thề không làm người.

Y vừa nói xong liền phát ra một tiếng rít chói tai.

Một vết nứt từ chính giữa nguyên thần của y nứt ra, Nguyên Thần vốn xám xịt kia càng xám xịt hơn.

– Ta thật hận… Văn Lộ của Thái Sơ Thần Văn…

Nguyên Thần của Biên Hân Đức hét thảm một tiếng, rốt cuộc biến mất hầu như không còn bên trong Thái Sơ Thần Văn này.

Sự đáng sợ của Thái Sơ Thần Văn không chỉ có Thần Văn, còn có Văn Lộ.

Dù là người thi triển Thần Văn đã đi rồi, chỉ cần y còn ở trong phạm vi công kích của Thần Văn, cũng sẽ bị Văn Lộ mà Thần Văn còn lưu lại nghiền chết.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box