[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 403 : Âm Mưu Của Thánh Phủ (c2011-c2015)
❮ sautiếp ❯Chương 2011: Âm Mưu Của Thánh Phủ
Âm Mưu Của Thánh Phủ
K
hiến Diệp Mặc không nghĩ tới chính là, hắn còn chưa đi tìm Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng kia, tên Bán Thánh kia vậy mà chủ động đi về phía Diệp Mặc.
Y đi đến trước mặt Diệp Mặc, đánh giá Diệp Mặc một hồi lâu, rồi mới hỏi với giọng cực kỳ khàn:
– Vừa rồi ngươi đang hỏi về tin tức của ta?
Diệp Mặc vừa định trả lời người tiên bào viền vàng này, thì nhìn thấy trung tâm Thặng Chính Hồ bỗng nhiên “oành” một tiếng, phun ra một cột nước cao mấy trăm trượng, cái cột nước màu máu đỏ này phun ra, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.
– Tốt, lại mở ra một trận kỳ!
Bên hồ lập tức có người vỗ tay lớn tiếng nói, người này sau khi nói xong không lâu sau, thì có mấy đạo thân ảnh từ đáy hồ phi thân lên, rơi xuống bên hồ.
Mấy người này sau khi rơi xuống bên hồ, không đợi có người nói chuyện, lại có mấy người vọt vào trong hồ, cột nước màu máu cao tới trăm trượng lại dần dần rơi xuống.
Lúa này một Thánh Đế đã Chứng Đạo lại dẫn tám người khác qua một bên, hiển nhiên là để cho tám người này chuẩn bị một chút.
Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu chuyện gì xảy ra, xem ra Đạo Nguyên thánh phủ ở đáy hồ Thặng Chính Hồ, những người này thay phiên tiến nhập đáy hồ phá trận.
Chờ trận kỳ kế tiếp sau khi mở ra, tám người vừa mới được chỉ định nhất định phải xuống phía dưới tiếp tục cường công trận kỳ kế tiếp.
Tên Chứng Đạo Thánh Đế kia, hẳn là người chỉ huy lần phá trận này.
Diệp Mặc trong lòng âm thầm lấy làm kỳ lạ, đáy hồ này cường hành tấn công mạnh mẽ như vậy, mà trên mặt hồ không ngờ nhìn không có chút động tĩnh.
Chỉ có lúc trận kỳ bị phá, mới có cột nước phun trào.
– Ta vừa rồi đang hỏi ngươi.
Người mặc tiên bào viền vàng thấy Diệp Mặc chỉ lo nhìn chằm chằm mặt hồ trầm tư, giọng nói lập tức cũng có chút băng hàn nói.
Diệp Mặc quay đầu đối với tên tiên bào viền vàng ôm quyền nói, – Nghe nói đạo hữu là một tiên nhân luyện thể, tôi mới vừa từ Mộ Hoa Huyền Cốc đến…
– Ngươi chẳng lẽ nói ngươi tìm được Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền?
Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng lập tức mắt sáng như đuốc, cái loại thần tình bức thiết này giống như thiếu chút nữa đem Diệp Mặc nuốt chửng Diệp Mặc lại không nhanh không chậm nói, – Ông nói không sai, ta chính là tìm được Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, chẳng những tìm được Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, còn chiếm được một hồ lớn.
Tên tiên bào viền vàng nhất thời kích động, y đi Mộ Hoa Huyền Cốc tìm nhiều lần, nào giờ chưa phát hiện tung tích của Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, mà bây giờ có người ngay trước mặt y không ngờ nói tìm được một hồ lớn Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, y đâu còn có thể nhịn được sự mừng rỡ.
Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền đối với y căn bản vô giá, loại vật này coi như là cướp đoạt, y cũng quyết định phải cướp tới tay.
Giữa lúc y muốn nói chuyện, lại thấy Diệp Mặc biến sắc, không ngờ ùm một tiếng nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Tên tiên bào viền vàng nhất thời ngây ngẩn cả người, nhưng y rất nhanh thì phản ứng kịp, không chút do dự theo Diệp Mặc nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền đang ở trước mắt, bất luận như thế nào y cũng sẽ không bỏ qua.
Tiên nhân còn lại bên hồ căn bản là không nghĩ tới lúc này có người nhảy vào Thặng Chính Hồ, một số người không rõ nguyên nhân còn tưởng rằng trận pháp Đạo Nguyên thánh phủ dưới đáy hồ được mở ra, cũng theo nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Càng ngày càng nhiều người nhảy vào Thặng Chính Hồ, người khác đương nhiên sẽ không chậm, đều nhảy vào.
Thánh Đế chủ trì phá trận kia sắc mặt cực kỳ khó coi, lúc này bên hồ chỉ có một mình lão, lúc này mới nghiến răng lẩm bẩm, – Một Tiên Đế trung kỳ cũng dám làm hỏng đại sự của ta, lại dẫn tới một Hóa Đạo Thánh Đế.
Diệp Mặc sau khi nhảy vào Thặng Chính Hồ, trong vòng mấy lần hít thở thì một Hóa Đạo Thánh Đế liền tới, Hóa Đạo Thánh Đế này cũng theo nhảy vào Thặng Chính Hồ, Chứng đạo Thánh Đế chủ trì phá trận lập tức đoán được Hóa Đạo Thánh Đế này là Diệp Mặc dẫn tới.
Nhưng khi lão vừa nói xong câu đó, cũng phi thân nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Trận pháp Đạo Nguyên thánh phủ đương nhiên chưa phá được, thế nhưng Diệp Mặc lại nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Bởi vì thần thức của hắn không ngờ cảm ứng được tên Thánh Đế đuổi giết hắn kia cũng xông về Thặng Chính Hồ bên này, hơn nữa thần thức đối phương lúc đảo qua Thặng Chính Hồ liền bắt được hắn.
Đối phương chỉ cần mấy hơi thở đã đi tới bên Thặng Chính hồ, Diệp Mặc tuyệt đối không cho là lần này hắn còn có thể đào tẩu.
Thần thức của một Chứng Đạo Thánh Đế cũng đã tập trung vào hắn, hắn nếu mà còn cho là mình có thể đào tẩu, vậy đơn giản chính là quá mức ngu dại đi.
Trước đây hắn vọt vào thông đạo thời gian của Mộ Hoa Thần Sơn, đó là bởi vì sau khi tiến vào thần thức đối phương liền không thể khóa chặt hắn.
Không kịp trách vận khí của mình không tốt, Diệp Mặc quyết định thật nhanh liền nhảy vào Thặng Chính Hồ, ngoại trừ Thặng Chính Hồ, hắn nghĩ không ra còn có chỗ nào có thể tránh né đối phương truy sát.
Bởi vì thần thức của hắn không thể quét vào đáy hồ, coi như là Thánh Đế kia thần thức lợi hại hơn nữa, Diệp Mặc tin tưởng thần thức của đối phương cũng không thể quét vào đáy hồ.
Diệp Mặc nhảy vào Thặng Chính Hồ đồng thời liền điên cuồng nhằm phía đáy hồ, quả nhiên hai hơi thở sau đó, đạo thần thức phong tỏa hắn đã bị hắn bỏ lại.
Lúc này Diệp Mặc có thể tiến nhập Thế giới trang vàng, nhưng lúc không có lựa chọn mới có thể làm như vậy, hiện tại Diệp Mặc còn có cơ hội đào tẩu, hắn tuyệt đối sẽ không vào Thế giới trang vàng.
Tốc độ của Diệp Mặc đều kích phát đến mức lớn nhất, hắn không ngừng thay đổi phương hướng hướng đáy hồ mà tới.
Diệp Mặc biết Thánh Đế đuổi giết hắn lúc này khẳng định cũng đã tiến vào Thặng Chính Hồ, chỉ là trong hồ thần thức đã bị hạn chế, trong lúc nhất thời không thể xác định hắn ở chỗ nào mà thôi.
Ầm…
Một trận nổ vang, chung quanh sóng nước kích động văng ra, Diệp Mặc lập tức cũng biết ở đáy hồ xảy ra chuyện gì.
Hắn cẩn thận lẻn vào phương hướng nổ vang, lại phát hiện một cánh cửa vàng kim to lớn đã mở rộng.
Diệp Mặc thấy rõ, đây là cấm chế di tích Đạo Nguyên thánh phủ của đáy Thặng Chính hồ bị đánh nát mở ra, vài người đã vọt vào cánh cửa vàng kim kia, người theo sau cũng đều vọt vào cánh cửa màu vàng kim kia.
Diệp Mặc trước nhất đã nghĩ đến vọt vào cánh cửa màu vàng kim, nhưng hắn trong nháy mắt liền thay đổi chủ ý.
Diệp Mặc chẳng những không tiếp tục vọt vào cánh cửa vàng kim, trái lại ném ra trận bàn giám sát tương tự một số khối đá của đáy hồ, sau đó lui ra, đồng thời khống chế Thế giới trang vàng hòa vào trong bùn cát đáy hồ.
Hắn bỏ lại trận bàn giám sát đương nhiên là để giám sát tên Thánh Đế đuổi giết hắn, hắn với tu vi của mình, nếu mà dùng thần thức trực tiếp quan sát đối phương, nhất định sẽ bị phát hiện, còn không bằng lợi dụng trận bàn giám sát giám thị đối phương.
Trốn trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc trong lòng lại đang nghi ngờ, vì sao trong Đạo Nguyên thánh phủ không có khí tức Đạo Nguyên? Tuy rằng Diệp Mặc chưa gặp qua khí tức Đạo Nguyên, thế nhưng cái thánh phủ này ngay cả khí tức tang thương cũng cực ít.
Diệp Mặc rất nhanh liền cảm thấy mình nghĩ nhiều, nói không chừng thời gian Đạo Nguyên Thánh Đế này ngã xuống cũng không lâu.
Chứng Đạo Thánh Đế truy sát Diệp Mặc kia khi thấy Diệp Mặc, liền phát hiện Diệp Mặc nhảy vào Thặng Chính Hồ, lão hai ba lần hô hấp đã đi tới bên hồ, thậm chí cũng không nghĩ nhiều liền theo số người còn lại cùng nhau nhảy vào Thặng Chính Hồ.
Lúc này mọi người muốn sớm một chút tiến nhập thánh phủ đã mở ra, đâu còn tâm tư đi quản nơi này lại có thêm một Thánh Đế?
Đạo Nguyên thánh phủ mở ra, dù là Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng trốn ở bên ngoài thánh phủ chờ Diệp Mặc cũng không nhịn được, lực hấp dẫn của Đạo Nguyên thánh phủ thật sự là quá lớn.
Với y mà nói, Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền rất quan trọng lại có thể xếp ở phía sau, mà tiến nhập Đạo Nguyên thánh phủ trước mắt mới là quan trọng nhất.
Ngay khi Diệp Mặc muốn rời khỏi Thế giới trang vàng, lao ra Thặng Chính Hồ trốn cho xa, lại một đạo thân ảnh xuất hiện dưới trận bàn giám sát.
Diệp Mặc nhanh chóng dừng lại ý nghĩ muốn đi ra ngoài, hắn không ngờ quên mất tên Chứng đạo Thánh Đế chỉ huy phá trận này.
Chỉ là người này là Chứng Đạo Thánh Đế, lại là do lão chỉ huy phá trận, sao đến bây giờ mới đến?
Càng làm cho Diệp Mặc kinh dị không dứt chính là, tên Chứng đạo Thánh Đế này không ngờ cũng không tiến nhập Đạo Nguyên thánh phủ, mà là đứng ở ngoài cửa lớn màu vàng kim cười lạnh mấy tiếng, sau đó lấy ra vô số trận kỳ, không ngừng vẫy ra.
Diệp Mặc nhìn âm thầm kinh hãi không thôi, trận kỳ tên Chứng đạo Thánh Đế này bố trí rõ ràng là khốn trận phong sát đỉnh cấp, dù là hắn cũng bố trí không được loại trận pháp này, bởi vậy có thể thấy được tu vi trận pháp của người này so với hắn tuyệt đối cao hơn rất nhiều.
Sau khi Chứng đạo Thánh Đế không ngừng vẫy ra trận kỳ, trận môn màu vàng kim kia dần dần đóng lại, rất rõ ràng muốn đem Đạo Nguyên thánh phủ hoàn toàn đóng lại.
Thật là tên độc ác, Diệp Mặc trong lòng cũng hít một hơi lãnh khí, mục đích người này đã vô cùng rõ ràng, chính là muốn đem những người tiến vào Đạo Nguyên thánh phủ này một lưới bắt hết.
Lúc này Diệp Mặc làm sao không biết nơi này căn bản cũng không phải là một Đạo Nguyên thánh phủ, mà là mồi câu của tên Chứng Đạo Thánh Đế này, chuyên môn dụ dỗ người khác đi vào, về phần dùng để làm gì, Diệp Mặc không cần suy nghĩ, chắc là có quan hệ với việc luyện công của lão.
Nước hồ đỏ như máu mang theo sát ý băng hàn nhè nhẹ, vốn là cực kỳ quỷ dị, hơn nữa một Chứng Đạo Thánh Đế ở chỗ này lợi dụng Đạo Nguyên thánh phủ vây bắt người, càng làm cho Diệp Mặc không muốn ở chỗ này thêm một phút giây nào.
Thế nhưng Chứng Đạo Thánh Đế này không ngừng bố trí trận kỳ, đồng thời không ngừng đánh ra cấm chế, Diệp Mặc không dám vào lúc này rời đi.
Tên Chứng Đạo Thánh Đế này không biết ở đáy hồ tu luyện đã bao lâu, hắn hiện tại ở trong Thế giới trang vàng thì còn an toàn chút, một khi hắn tùy tiện rời đi, động tới nước trong Thặng Chính Hồ, nói không chừng lập tức sẽ kinh động tên Chứng đạo Thánh Đế bố trí trận kỳ Diệp Mặc từ trong trận bàn giám sát chú ý nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Chứng Đạo Thánh Đế này, chỉ chờ đối phương cũng tiến vào Đạo Nguyên thánh phủ này, mình sẽ lập tức đi ngay.
Lại sau một nén nhang, tên Chứng Đạo Thánh Đế này bỗng nhiên lấy ra một bình ngọc màu đỏ, quay miệng bình hớp vài cái, dường như đang uống linh dược gì đó.
Lão uống xong, bỗng nhiên cảm ứng được cái gì, lập tức liền nhíu mày, sau một khắc lão bỗng nhiên tới bên trận bàn Diệp Mặc bỏ lại bên cạnh, đồng thời đưa tay nhặt trận bàn giám sát được Diệp Mặc ngụy trang giống tảng đá lên.
Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên kinh hãi, lão yêu quái này thật khôn khéo, mình không có di chuyển gì cả, mà có thể phát hiện trận bàn của hắn Trận bàn giám sát cũng bị người phát hiện, Diệp Mặc cũng biết hắn nếu lại trốn ở đó nữa, chỉ có thể làm bại lộ Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc lúc này không chút suy nghĩ, lập tức liền ra khỏi Thế giới trang vàng, mang theo một làn sóng gợn rung động liền xông ra ngoài.
Lúc này không phải là lúc chú ý cẩn thận, mà là chạy thoát thân quan trọng hơn.
Vừa mới tránh né được một Hóa Đạo Thánh Đế truy sát, hiện tại lại bị một Tố Đạo Thánh Đế để mắt tới, Diệp Mặc cực kỳ bất đắc dĩ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2012: Không Chứng Đạo Thì Chỉ Là Con Sâu Cái Kiến
Không Chứng Đạo Thì Chỉ Là Con Sâu Cái Kiến
D
iệp Mặc vừa chạy trốn, Thánh đế này lập tức liền tỉnh táo lại, đồng thời hừ lạnh một tiếng, vừa sải bước ra, đưa tay đã đánh ra một quyền, thậm chí ngay cả pháp bảo cũng chưa có phóng ra Lúc này Diệp Mặc đã cách Thánh đế này xa tới ngàn mét, nhưng Thánh đế này đánh ra một quyền dường như phát động toàn bộ nước của cái Thặng Chính hồ này.
Số nước trong cái hồ này giống như biến thành một chỉnh thể đánh vào trên người Diệp Mặc, Diệp Mặc thậm chí ngay cả chỗ trống để phản kháng cũng không có, đã bị cái hồ nước này ầm ầm lao đến đánh cho điên cuồng phun mấy ngụm máu tươi.
Đồng thời cả người giống như muốn tan rã, đã có xu thế tán loạn.
Hoặc là nói nếu như hắn không phải là Tiên thần thể, thân thể của hắn đã bị hồ nước này hoàn toàn đè ép nát bấy rồi.
Diệp Mặc trong lòng hoảng hốt, hắn vốn còn muốn đánh với Thánh đế này một trận, dù sao Tố Đạo Thánh đế cũng chỉ vừa mới chứng đạo mà thôi.
Theo hắn nghĩ, hắn có thể đánh với Bán thánh, đánh với Tố Đạo Thánh đế mấy hiệp cũng không phải là không được… Nhưng Tố Đạo Thánh đế này chỉ một quyền đã đem cảm nghĩ tốt đẹp của Diệp Mặc đánh cho nát bấy rồi, đây chính là một lần vội vàng công kích cách xa nhau hơn ngàn mét.
Nếu như là thần thông mặt đối mặt, thì một cú này hắn đoán chừng ngay cả năng lực hành động cũng chẳng có rồi.
Hắn tuy có thể so sánh với Bán Thánh, nhưng so với người đã chứng đạo thì còn kém xa lắc xa lơ rồi, Diệp Mặc hiểu rõ điểm này xong, càng không để ý thương thế của mình mà điên cuồng xông về phía mặt hồ.
– Ồ, lại còn là một kẻ luyện thể đỉnh cao…
Chứng đạo Thánh đế này cho rằng một Tiên đế trung kỳ, dưới một quyền này của y chắc chắn phải chết không còn nghi ngờ gì nữa.
Nhưng Diệp Mặc vậy mà lại chạy thoát được, chỉ phun ra mấy ngụm máu tươi mà thôi, y lập tức liền biết Diệp Mặc là một tiên nhân luyện thể.
Diệp Mặc dẫn tới một Hóa đạo Thánh đế, lại biết được bí mật của y, lúc này y há có thể buông tha cho Diệp Mặc rời đi, lập tức liền muốn đuổi theo giết Diệp Mặc một lần nữa.
Y vừa mới chuyển bước, trận kỳ lúc trước y bố trí liền phát ra hàng loạt tiếng rung động ong ong, thậm chí có xu thế nổ tung.
Chứng đạo Thánh đế này sắc mặt lập tức biến đổi, gã đương nhiên biết đây là do tên Hóa đạo Thánh đế kia làm, một khi bị tên Hóa đạo Thánh đế kia đánh vỡ trận pháp phong tỏa, thì công sức của y đổ sông đổ biển rồi.
Lúc này y không thể không bỏ qua Diệp Mặc, lại trở lại trước cánh cổng màu vàng kim kia, không ngừng tung trận kỳ xuống, muốn hoàn toàn phong kín trận pháp này.
Thần thức của Diệp Mặc một mực ở đằng sau quan sát động tác của Tố Đạo Thánh đế này, phát hiện y lại quay trở lại chỗ trận kỳ ở cánh cổng màu vàng kim kia, trong lòng lập tức buông lỏng, bằng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi Thặng Chính hồ.
Trong nháy mắt khi lao ra khỏi Thặng Chính hồ, Diệp Mặc cũng không kịp lo nghĩ tới vòng xoáy thời gian nữa rồi, liên tiếp mấy cái thuấn di, lại thi triển độn thuật chạy trốn suốt một ngày mới ngừng lại.
Chạy trốn tới bên cạnh cái đầm lầy có một một ít cỏ xanh, Diệp Mặc trong lòng lại chẳng vui mừng chút nào.
Hắn cuối cùng đã hiểu người đã Chứng đạo khác với Tiên đế bình thường, cái này căn bản không phải là thua kém về tích lũy tu vi, đây là sự khác biệt về pháp tắc thần thông, hoặc là nói thua kém về mặt thực lực.
Chỉ sợ hắn đến được Tiên đế đỉnh cao, nếu như không khống chế được Đại thần thông, cũng chưa chắc có thể là đối thủ của Chứng đạo Thánh đế.
Tên Chứng đạo Thánh đế kia ra tay liền mang theo pháp tắc không gian, hồ nước trong phạm vi không gian y khống chế đều bị quy tắc của y kéo lấy, hoàn toàn lợi dụng uy thế thiên địa tự nhiên để chèn ép hắn, đây tuyệt đối không phải thứ thần thông mà hắn có thể phá giải được.
Lúc này trong lòng Diệp Mặc còn có chút thầm lấy làm may mắn, vốn hắn còn tưởng rằng cho dù là bị tên Chứng đạo Thánh đế kia đuổi kịp, cùng lắm thì hắn thi triển Na Di thần thông, liều mạng mà thôi.
Nhưng bây giờ hắn mới phát hiện, nếu quả thật bị tên kia đuổi kịp, người ta rất có thể sẽ khóa chặt toàn bộ không gian, đây cũng không phải là lĩnh vực mà là khóa chặt không gian.
Một khi không gian bị khóa chặt, bất luận hắn thi triển thần thông gì cũng đều không xong.
Quả nhiên là tu vi chưa đến cái ngưỡng kia, vĩnh viễn cũng không biết được sự lợi hại của cái ngưỡng đó.
Người không biết không sợ, nói đúng ra là lúc trước hắn tin tưởng như vậy.
Diệp Mặc không còn lòng tin như lúc trước nữa, ở cái thế giới này, không Chứng đạo thì chỉ là con sâu cái kiến thôi, thậm chí ngay cả con sâu cái kiến cũng không bằng.
Hắn phải sinh tồn ở nơi này, để có thể tự bảo vệ mình, nhất định phải mau chóng chứng đạo.
Nếu không, chỉ có một con đường chết.
Cũng may Thế giới hỗn độn của hắn đã đầy đủ ngũ hành, hắn muốn Chứng đạo, lợi dụng thế giới ngũ hành là hoàn toàn có thể.
Nhưng trước đó hắn nhất định phải biết rõ ràng đường lối và phương pháp chứng đạo, nếu không với mấy tin vịt mà hắn nghe được về kinh nghiệm chứng đạo, muốn một mình chứng đạo, đoán chừng cũng là xa ngoài tầm với.
Diệp Mặc trước tiên liền kêu Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh ra, hơn nữa còn dặn dò:
– Bây giờ thực lực của chúng ta quá thấp, nhất định phải đẩy nhanh tốc độ tìm kiếm thần linh mạch và thần tinh.
Hai ngươi lập tức tìm kiếm thần tinh và thần linh mạch ở đây đi.
Đối với mấy chuyện này, Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh cực kỳ thích thú, căn bản là không đợi Diệp Mặc nói lần thứ hai, hai tên này liền nhanh chóng xông ra ngoài.
Sau một ngày, Tiểu Băng Sâm đã tìm được một mỏ thần tinh cỡ nhỏ, chỉ có điều là Diệp Mặc ở bên trong đào cả ngày, cũng chỉ đào ra được mấy vạn tiên tinh trung phẩm và mấy ngàn tiên tinh thượng phẩm mà thôi.
Nhưng ngày hôm sau, Tiểu Băng Sâm hình như lại phát hiện thứ tốt cao cấp gì đó, điên cuồng chạy về phía tây.
Diệp Mặc và Vô Ảnh biết bản lãnh của Tiểu Băng Sâm, lập tức liền có tinh thần.
Một lúc lâu sau, Diệp Mặc im lặng nhìn nơi Tiểu Băng Sâm chỉ vào.
Trên thực tế không cần Tiểu Băng Sâm chỉ, hắn cũng nhìn thấy một dòng Thần linh mạch, xác thực là một dòng Thần linh mạch hạ phẩm.
Dòng Thần linh mạch này ở chính giữa trong một cái thung lũng không lớn, tứ phía đều là sườn núi.
Giá trị của một Thần linh mạch hạ phẩm cho dù là mấy chục dòng Tiên linh mạch cực phẩm cũng không cách nào so được, càng quan trọng hơn là Thần linh khí chứa trong Thần linh mạch thích hợp với tu vi hiện giờ của Diệp Mặc hơn.
Hắn còn có rất nhiều Tiên linh mạch, chỉ có điều là hiện tại hắn muốn dùng Tiên linh mạch thăng cấp thì thật là quá gian nan.
Không nói tốn rất nhiều thời gian, cho dù là tốc độ hấp thu đối với Diệp Mặc mà nói cũng là rất miễn cưỡng.
Diệp Mặc sở dĩ im lặng, là bởi vì hắn nhìn thấy chí ít có mười mấy người đang vây quanh dòng Thần linh mạch hạ phẩm này.
Hắn cho dù là có muốn lấy Thần linh mạch đi nữa, da có dầy hơn nữa cũng không tiện xông lên trắng trợn cướp đoạt.
Huống chi trong số mười mấy người này còn có hai Bán Thánh, một khi liên thủ lại, một mình hắn khẳng định không phải là đối thủ của họ.
– Bỏ đi, dòng Thần linh mạch này đã có người, chúng ta đổi chỗ khác đi.
Diệp Mặc lắc đầu, không muốn cùng người khác đi tranh cướp dòng Thần linh mạch này.
Tiểu Băng Sâm lo lắng nói:
– Lão đại, cái em nói không phải là dòng này, chỗ phía trước dòng Thần linh mạch này mấy ngàn bước vẫn còn Thần linh mạch, còn có mấy cái thì em không rõ ràng lắm, tới phụ cận rồi em mới có thể xác định được.
Vô Ảnh cũng làm bộ phụ họa Tiểu Băng Sâm nói, – Đúng vậy, lão đại, em cũng cảm giác được nơi đó có Thần linh mạch.
Nó biết rõ trên phương diện tìm kiếm linh mạch, mình so với Tiểu Băng Sâm còn kém mấy con phố, Tiểu Băng Sâm nói có vậy khẳng định là có.
Sở dĩ nói như vậy, là vì sợ lão đại cho rằng nó không có bản lãnh gì, lại đem nó ném vào trong Thế Giới Trang Vàng.
Diệp Mặc lập tức phục hồi tinh thần, hắn nhìn nhìn mười mấy người phía dưới, còn nói, – Hay là chúng ta đợi những người này đào dòng Thần linh mạch này đi đã rồi lại đến vậy.
– Không được đâu, một khi đào đi rồi, bọn họ lập tức có thể cảm nhận được mấy thần linh mạch khác.
Hiện tại bọn họ sở dĩ không biết, là bởi vì bọn họ chưa có lấy đi dòng Thần linh mạch này.
Chỉ cần dòng Thần linh mạch này chưa lấy đi, trận pháp ẩn linh thiên nhiên này sẽ chưa bị phá hư.
Tiểu Băng Sâm vội vàng nói.
– Đã vậy, thì mau xuống đi.
Diệp Mặc nói xong trực tiếp từ trên không bước tới, so với Tiểu Băng Sâm hắn còn gấp hơn.
Nếu quả thật như Tiểu Băng Sâm đã nói, một khi những người này lôi dòng Thần linh mạch này đi, hai dòng thần linh mạch còn lại phía dưới lộ ra, hắn có thể sẽ tổn thất lớn rồi.
Lúc Diệp Mặc đến bên ngoài thung lũng, những người ở đây bàn bạc phân chi Thần linh mạch đều đã nhìn thấy.
Chỉ là mọi người còn chưa thảo luận việc chia chác xong, nên mới chưa đào Thần linh mạch lên mà thôi.
Lúc này bọn họ trông thấy Diệp Mặc – một Tiên đế trung kỳ cũng dám tới nơi này, hình như cũng muốn lấy Thần linh mạch, vài tên Tiên đế lập tức tỏ ra kinh thường.
Thần linh mạch là đồ tốt, nhưng muốn lấy cũng cần phải có thực lực.
Bất quá rất nhanh bọn họ liền phát hiện Diệp Mặc cũng không phải là nhắm vào phía bọn họ mà đến, mà là một mình vượt qua bọn họ đi tới dưới chân một sườn núi khác, đồng thời phóng ra một pháp bảo hình cái xẻng lớn đào xuống dưới, trong lúc này gần như không có nửa phần ngừng nghỉ.
Càng khiến người ta ngạc nhiên và hoài nghi chính là pháp bảo hình cái xẻng lớn này còn là một món tiên khí cực phẩm, hình như không có nửa phần năng lực công kích, chính là vì để đào thần linh mạch mà luyện chế.
Mỗi một nhát xúc xuống, cát đá bùn đất như một ngọn núi nhỏ đã bị đánh bay mất.
Trên thực tế người khác cũng thật không có đoán sai, Diệp Mặc luyện chế cái pháp bảo xẻng sắt này thật sự chính là chuẩn bị để đào linh mạch, bất kể là thứ linh mạch gì, dùng cái pháp bảo này so với dùng pháp lực đánh bay thì vừa nhanh lại tốn ít sức.
– Ha ha, còn thật sự có loại người này…
Đã có một gã Tiên đế bật cười lớn, bọn họ làm như trông thấy một tên hề đang biểu diễn vậy, bên phía bọn họ vừa mới đào được một cái Thần linh mạch hạ phẩm, còn chưa kịp chia chác, ở đây đã có người muốn tìm vận may ở bên cạnh rồi.
Nếu như nhiều Thần linh mạch như vậy, thì mọi người cũng không cần chen chúc một chỗ vì chia chác một dòng thần linh mạch mà ý kiến không thống nhất rồi.
– Cái bên cạnh hắn kia hình như là Băng Sâm Vương đấy, đây chính là tồn tại tương đương với đạo quả, thậm chí so với đạo quả còn hữu dụng hơn.
Một số người đã nhìn thấy Tiểu Băng Sâm bên cạnh Diệp Mặc, đồng thời trong mắt lộ ra tia sắc bén nói.
Không cần người khác nói, trên thực tế rất nhiều người đều nhìn thấy Tiểu Băng Sâm của Diệp Mặc.
Chỉ có điều là những người này đều không nói gì mà thôi, tu vi của Diệp Mặc chỉ có Tiên đế trung kỳ, đợi lát nữa lúc Diệp Mặc rời đi, lặng lẽ theo sau là được.
– Đúng là Thần linh mạch…
Đã có người kinh ngạc kêu lên, bởi vì khi Diệp Mặc đào xuống nhát thứ ba, thần linh khí cực kỳ dày đặc đã lan tỏa ra, một dòng thần linh mạch cực lớn không hề kém hơn của bọn họ xuất hiện ở trước mắt mọi người.
– Không phải là một, là hai, trời, mà còn là Âm dương song mạch…
Lại một giọng nói kêu lên.
Trước kia Diệp Mặc nhiều lần gặp phải Âm dương song mạch, La khúc thập bát bàn, còn có ba mươi sáu thiên vực, hắn đều đã gặp qua.
Về sau ở chỗ sát cơ hư không, hắn cũng từng đào được Âm dương song mạch, chẳng qua là lúc đó hắn không hiểu, đều bị hắn lãng phí hết rồi.
Hiện tại hắn muốn cấp bách nâng cao tu vi của mình, đương nhiên không thể dùng Âm dương song mạch để bố trí trận pháp, loại song mạch này dùng để tu luyện quả thực là quá tốt.
Diệp Mặc tốc độ cực nhanh, trước khi những người này kịp phản ứng, đồng thời vây quanh lại, hắn đã nhanh chóng lấy đi hai dòng Thần linh mạch thu vào trong Thế Giới Trang Vàng của mình.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2013: Không Nói Lý Lẽ Cũng Đánh
Không Nói Lý Lẽ Cũng Đánh
B
ọn ta đã lựa chọn nơi này, còn chưa bắt đầu đào, ngươi đã đào mất một đôi Âm dương song mạch, có phải là quá mức ngang ngược rồi hay không?
Một gã Tiên đế trung kỳ sau khi được ánh mắt của một trong hai Bán thánh thì liền chặn đường Diệp Mặc rời đi, giọng điệu bất thiện nói.
Diệp Mặc căn bản là không để ý tới lời Tiên đế trung kỳ trước mắt này nói, đưa tay thu lại Tiểu Băng Sâm, nói với Vô Ảnh, – Chuẩn bị đánh nhau.
– Ha ha… Nhiếp Minh Húc ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tiên đế trung kỳ lớn lối như thế, nếu như không phải là ánh mắt ta không tệ, ta còn tưởng rằng là một Thánh đế đang nói chuyện với ta chứ.
Lâu huynh, không biết huynh có gặp qua chưa.
Người đang nói cũng không phải là Tiên đế trung kỳ chặn đường Diệp Mặc, mà là một gã Bán Thánh ở cách đó không xa.
Vượt quá ngoài dự liệu của gã Bán Thánh nói chuyện trước này, một gã Bán Thánh họ Lâu khác lại mỉm cười nói:
– Ta cũng thực sự gặp rồi.
Nhiếp Minh Húc hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên cho rằng đối phương là vì cạnh tranh Thần linh mạch hạ phẩm mà cố ý đối nghịch với gã, trong lòng khó chịu đồng thời nói với Tiên đế trung kỳ chặn đường Diệp Mặc kia:
– Giết cho ta.
Ở cái thế giới này thực lực làm chuẩn, thực lực kém một chút cũng không có vấn đề gì, phải biết tôn kính kẻ có thực lực lớn mạnh, nếu như không biết tôn kính, thì người khác giết ngươi là không cần thương lượng rồi.
Trong mắt gã, thực lực của Diệp Mặc không đủ không nói, chẳng những không biết tôn kính tiền bối, còn lớn lối như thế, đó là đáng chết từ lâu rồi.
Tiên đế trung kỳ ngăn Diệp Mặc lại kia đã đợi Bán Thánh lên tiếng từ lâu, bây giờ Bán Thánh này đã lên tiếng, gã càng không chút do dự phóng ra pháp bảo của mình.
Nhưng pháp bảo của gã vừa mới phóng ra, liền cảm giác được một luồng lĩnh vực trói buộc mạnh mẽ, sau một khắc pháp bảo của gã đã trở nên chậm chạp, ngay cả tia sáng do pháp bảo tỏa ra cũng biến thành ảm đạm.
Tử Đao của Diệp Mặc đã bổ ra, thần thông Liệt Ngân.
Bất luận người nào muốn giết hắn, hắn đều sẽ không khách khí.
Một thung lũng nho nhỏ căn bản là không cách nào hoàn toàn che lấp ánh sáng màu tím xé không của Tử Đao, luồng sáng tím này đánh xuống, so với thời điểm lúc trước Diệp Mặc thi triển thần thông Liệt Ngân thì khí thế càng hùng mạnh hơn.
Vệt màu tím dài lóa mắt xẹt qua toàn bộ thung lũng, nối nhau chặn trước mặt hai gã Bán Thánh và hơn mười Tiên đế mà không thèm để ý chút nào, hoặc là nói chẳng hề có ý tránh ra chút nào.
Thần thông Liệt Ngân xé rách hư không đánh xuống, mấy Tiên đế bị bao phủ ở bên trong nhao nhao phóng ra pháp bảo của mình để ngăn trở.
Cảm nhận được sát thế của thần thông Liệt Ngân của Diệp Mặc, ngay cả tên Bán Thánh vừa rồi khinh thường Diệp Mặc kia cũng sắc mặt biến đổi.
Phập…
Một vệt màu máu tóe ra, Tiên đế trung kỳ muốn ngăn cản Diệp Mặc này, thậm chí ngay cả một thần thông hoàn chỉnh cũng chưa phóng ra được, đã bị lĩnh vực của Diệp Mặc trói buộc, sau đó bị Diệp Mặc một chiêu giết chết.
Sắc tím đỏ tán đi, Tử Đao của Diệp Mặc vẫn còn đang lơ lửng phía trên, mà mặt đất này đã là hoàn toàn yên tĩnh.
Diệp Mặc quét một cái qua những người còn lại, không nhanh không chậm nói:
– Nếu không có ai cướp đồ của ta, vậy ta đi đây.
Nhiếp Minh Húc sắc mặt lập tức thay đổi, cho dù là gã cũng không cách nào một chiêu giết ngay một Tiên đế trung kỳ chưa kịp phát động thần thông.
Bởi vậy có thể thấy được tu vi của Tiên đế trung kỳ trước mắt, không hề thua kém gì gã.
Càng làm cho gã khó chịu là, đối phương chỉ là một Tiên đế trung kỳ tần thường, thần thông đánh ra không hề kiêng dè, cầu vồng kia gần như bao phủ hết mọi người vào, đây quả thực là khiêu khích trắng trợn.
– Người này quá mức hung hăng càn quấy, ý Lâu huynh như thế nào?
Nếu như không phải là ở đây trừ gã ra, còn có một gã Bán Thánh khác, Nhiếp Minh Húc đã sớm động thủ.
Vượt quá dự liệu của gã là, gã Bán Thánh họ Lâu kia lại mỉm cười nói:
– Nhiếp huynh, tuy là người của chúng tôi đến trước, nhưng bây giờ ta lại đổi ý, dòng Thần linh mạch hạ phẩm này ta muốn lấy một nửa, hơn nữa gốc thần linh thảo trước đó cũng tặng cho huynh.
Bán Thánh họ Lâu này nói xong, nâng tay lên, dòng Thần linh mạch hạ phẩm bị phát hiện trước nhất này đã bị kéo đi, đồng thời pháp bảo của gã đã bổ ra.
Một cái thần linh mạch hoàn chỉnh từ trung gian bị tách ra hai phần bằng nhau không thiên lệch, Bán Thánh họ Lâu này sau khi tách Thần linh mạch ra, lại chém xuống một đoạn trong đó, sau đó nói với năm người sau lưng:
– Các ngươi năm người chia đều phần còn lại.
Năm người này sau khi nghe thấy vậy, không chút do dự mỗi người một đoạn, đảo mắt một nửa đoạn thần linh mạch đã bị phân chia hết sạch.
Nghe thấy Bán Thánh họ Lâu nói, gã còn có việc cần làm, Nhiếp Minh Húc biến sắc.
Nhưng gã cũng không tiếp tục nói nhiều nữa, chỉ đem một nửa thần linh mạch còn lại chia làm sáu phần, chính gã lấy đi một phần hơi lớn hơn một chút, rồi đem năm phần còn lại phân cho năm người còn lại.
Người của gã vốn nhiều hơn so với người bên phía Bán Thánh họ Lâu kia, nhưng vì Diệp Mặc đã giết một gã Tiên đế trung kỳ, dẫn tới số người hai bên bằng nhau.
Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn biết vấn đề này chưa có chấm dứt, hắn đã chuẩn bị ác chiến một trận xong đã rồi nói sau.
Nhưng từ thái độ của Bán Thánh họ Lâu kia hắn cảm giác được, người họ Lâu này hình như cũng không có ý đánh nhau với hắn.
Nhiếp Minh Húc và gã Bán Thánh họ Lâu vội vã chia xong một dòng thần linh mạch, lúc này mới phát hiện tại nơi Diệp Mặc đào Thần linh mạch đi xuất hiện một trận pháp ẩn linh tự nhiên đã bị phá hư.
– Thì ra là như vậy.
Nhiếp Minh Húc cuối cùng đã hiểu vì sao Diệp Mặc muốn lập tức đào hai dòng thần linh mạch kia lên, một khi chờ bọn gã lấy đi dòng Thần linh mạch thứ nhất trước, Âm dương song mạch phía sau kia chẳng khác nào trực tiếp lộ ra.
Cho dù là Bán Thánh họ Lâu sắc mặt cũng có chút khó coi, gã cũng hiểu ý của Diệp Mặc.
Diệp Mặc tuy đào Thần linh mạch mà bọn gã chưa phát hiện ra, nhưng lại tương đương với cướp đi đồ đạc của bọn gã.
– Chỉ cần chúng ta đào đi dòng thần linh mạch thứ nhất, Âm dương song mạch phía sau sẽ trực tiếp lộ ra, ngươi cướp ngay trước mặt bọn ta đào đi Âm dương song mạch, không phải là cướp đoạt vậy thì là cái gì?
Nhiếp Minh Húc trực tiếp phóng ra pháp bảo, chặn ở trước mặt của Diệp Mặc, năm người còn lại cùng phe gã cũng tách ra ngăn cản Diệp Mặc.
Ngay cả Bán Thánh họ Lâu kia cũng không hề rời đi, thậm chí mơ hồ phong bế đường đi của Diệp Mặc, hiển nhiên cũng rất là bất mãn với những hành vi của Diệp Mặc.
– Lúc ta đào đi hai Thần linh mạch, hai dòng Thần linh mạch này các ngươi biết hay là không biết?
Diệp Mặc cũng không sợ, nếu Nhiếp Minh Húc đã muốn nói lý lẽ, thì hắn nói là được.
Lời Diệp Mặc vừa hỏi ra, Nhiếp Minh Húc liền biết ý đồ của Diệp Mặc, tuy gã xác thực là không biết, nhưng gã không muốn hiểu theo ý của Diệp Mặc.
Chỉ cần gã nói không biết, lập tức sẽ bị Diệp Mặc bắt được trọng tâm vấn đề hỏi ngược lại.
Nếu đã là thứ gã không biết, dựa vào đâu mà nói là của gã, nơi này dù sao cũng là Mộ Hoa Thần Sơn.
Bất kỳ ai cũng có quyền lợi ở bất kỳ nơi nào tìm bảo vật.
– Hừ, ta hiển nhiên là biết nơi đó có hai Thần linh mạch hạ phẩm Nhiếp Minh Húc hừ lạnh một tiếng, nghĩ một đằng nói một nẻo.
Khiến cho gã không có nghĩ tới là, tiếng nói của gã vừa mới rơi xuống, Diệp Mặc đã một quyền đánh tới.
Vốn hắn cho rằng Nhiếp Minh Húc muốn nói đạo lý, hắn còn định giải thích vài câu, nếu thằng này đã không biết xấu hổ không nói lý lẽ, thì còn nói gì nữa? Trực tiếp động thủ là được rồi.
Liệt Không phóng ra, đồng thời Ngũ Lôi Thương Sát đã ầm ầm lao ra.
Lĩnh vực tiên đế đồng thời nghiền ép tới, Diệp Mặc quyết định giết Nhiếp Minh Húc trước, cho nên trong nháy mắt khi lĩnh vực đánh ra, thần thông Thần Thức Dung Thuật, thần thông Liệt Ngân đã bổ ra.
Thần thông Thần Thức Dung Thuật đối với thần thức yêu cầu rất lớn, nếu như không phải là đối phương nhiều người, Diệp Mặc cũng không muốn dùng cái thần thông Thần Thức Dung Thuật này đánh lén.
Lúc trước hắn đã từng dùng một chiêu này đối phó Táp Không Đại Đế, thiếu chút nữa giết chết Táp Không.
Ngay lúc đó tu vi của Táp Không Đại Đế đâu kém với Bán Thánh trước mắt này, theo Diệp Mặc, nếu như Tiên Nguyên của Táp Không hoàn toàn chuyển hóa thành Thần nguyên, thì Nhiếp Minh Húc trước mắt này căn bản không phải là đối thủ của Táp Không.
Hư không quyền thế lập tức chuyển biến làm sát thế cuốn tới, trong cái loại sát thế đáng sợ này Nhiếp Minh Húc sắc mặt lập tức đại biến, gã nhìn thấy Diệp Mặc một chiêu đã giết một gã Tiên đế trung kỳ, liền biết Diệp Mặc không tầm thường, nhưng chờ lúc động thủ với Diệp Mặc, gã mới biết được cái không tầm thường này có nghĩa là gì.
Đối mặt với loại sát thế quyền pháp không gian đáng sợ này, gã quả thực giống như một chiếc thuyền gỗ nhỏ trong sóng dữ.
Gã căn bản là không kịp ngẫm nghĩ nữa, pháp bảo Thần Diễm Sa ba màu đã phóng ra, Thần Diễm Sa ba màu trong nháy mắt liền hình thành ba dòng sa hà đen đỏ trắng đầy trời.
Lúc ba dòng sa hà ba màu này vừa mới phóng ra vẫn phân biệt được rõ ràng, đợi đến lúc ba dòng này hoàn toàn quấy vào nhau rồi, lập tức hình thành một vòng xoáy cát đá đen đỏ trắng, ngọn lửa chính giữa khi vòng xoáy này hợp lại mang theo lngọn lửa hút hồn phách người ta, chớp động không thôi.
Uỳnh Tiếng nổ vang cuốn lên đầy trời, Liệt Không quyền thế của Diệp Mặc đánh vào trong vòng xoáy do ba dòng sa hà này hình thành nên, không ngờ lại bị cuốn luôn vào, thời gian mấy hơi thở đã biến mất không còn dấu vết.
Diệp Mặc thầm kinh hoảng, hắn vẫn là lần đầu tiên trông thấy loại pháp bảo đáng sợ này, vậy mà có bản lãnh nuốt chửng sát thế của Liệt Không quyền của mình.
Thời điểm khi Nhiếp Minh Húc và Diệp Mặc đối chiến, những người còn lại cũng không đến vây công, có lẽ là bận tâm đến mặt mũi của Nhiếp Minh Húc, cũng có thể là vì nguyên nhân khác.
Chỉ có Diệp Mặc biết rõ, đây là bởi vì sát cơ hung bạo của lĩnh vực của hắn quá mức mạnh mẽ ác liệt, những người còn lại đoán chừng cũng không phải là quan hệ với Nhiếp Minh Húc tốt lắm, hiện tại cũng đang giữ lại thực lực của mình mà thôi.
Không người nào muốn giống như Tiên đế trung kỳ trước đó, bị lĩnh vực của Diệp Mặc trói chặt, sau đó bị Diệp Mặc một chiêu giết chết.
Diệp Mặc kinh hãi, Nhiếp Minh Húc càng thêm kinh hoàng, Thần Diễm Sa ba màu của gã một khi phóng ra, sau khi nuốt chửng thần thông của đối phương xong, bình thường đều trước tiên sẽ kích phát ngọn lửa trong Thần Sa.
Lúc này gã chỉ cần toàn lực kích phát ngọn lửa, vây khốn đối phương, sau đó muốn đánh muốn giết là do gã định đoạt.
Nhưng hôm nay gã lại phát hiện Thần Diễm Sa ba màu của gã sau khi nuốt chửng Hư không quyền thế của Diệp Mặc xong, lại không có đúng lúc dấy lên Thần Diễm ở bên trong.
Một khi Thần Diễm này không cháy lên, thì nói lên là cần thần nguyên của chính gã đi nhen nhóm lên, cái này với gã mà nói là việc cực kỳ hao tổn nguyên khí.
Mấy tên tùy tùng xung quanh đến bây giờ đều không chủ động oanh kích Diệp Mặc, cũng làm cho gã rất là khó chịu.
Nhưng chuyện cho tới bây giờ, gã cũng không lo được nhiều như vậy.
Đang lúc gã muốn dùng thần nguyên của mình tiếp tục kích phát Thần Diễm Sa ba màu, liền cảm giác được trong thức hải của chính mình đột ngột bổ xuống một vết đao màu tím dài mấy vạn trượng.
Cái vết đao màu tím này giống như từ phía chân trời bất ngờ xuất hiện, muốn chém thức hải của gã làm hai nửa.
Cái vết đao này gã quá quen thuộc, không lâu trước đó gã tận mắt nhìn thấy vết đao này của Diệp Mặc chém giết một gã Tiên đế trung kỳ.
Mà bây giờ cái vết đao này lại xuất hiện ở ngay trong thức hải của gã, gã sao còn không biết là mình bị đánh lén Cái này căn bản là thần thông thần thức đỉnh cao.
Nhiếp Minh Húc lại cũng không kịp tiếp tục kích phát Thần Diễm Sa ba màu của mình nữa, bức tường thần thức bắt đầu chồng chất một cái lại một cái, muốn phong bế cái vết đao màu tím đáng sợ tới cực điểm này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2014: Gã Không Dám
Gã Không Dám
M
ột tiếng “Ken két…” đáng sợ tới cực điểm xé rách vỡ ra trong thức hải của Nhiếp Minh Húc, Nhiếp Minh Húc sắc mặt lập tức giống như tờ giấy trắng, trong thức hải của gã, lưỡi đao màu tím kia đơn giản liền phá vỡ bức tường thần thức của gã, trực tiếp đánh vào ngay trong thức hải của gã… Một thứ cảm giác nhợt nhạt đáng sợ tới cực điểm truyền đến, Nhiếp Minh Húc biết rõ, gã xong rồi.
Thức hải bị xé toạc, thanh âm đáng sợ bên trong người khác không nghe được, chỉ có Nhiếp Minh Húc biết rõ loại dày vò kia là đáng sợ tới cỡ nào.
Thức hải của gã xuất hiện một khe nứt thật dài, thần thức kịch liệt héo rút, cũng không còn cách nào khống chế pháp bảo thần thông của mình được nữa.
Vòng xoáy Thần Diễm Sa ba màu mạnh mẽ cuốn lên kia lập tức chậm lại, đừng nói phản công, thậm chí cũng đã mất đi khả năng phòng ngự.
Rầm rầm rầm…
Vài tiếng sấm trên không trung đột ngột nổ vang, năm đạo Lôi Thương dài trăm trượng ầm ầm bổ tới.
Nhiếp Minh Húc biết rõ lúc này cần phải dùng Thần Diễm Sa ba màu để ngăn chặn, nhưng thức hải của gã lại không cách nào làm cho gã tiếp tục phóng ra Thần Diễm Sa ba màu để hỗ trợ được.
Thời gian chỉ một hơi thở, năm đạo Lôi Thương liền bao phủ giáng xuống Nhiếp Minh Húc.
Tiếng nổ vang và ánh chớp tiêu tán không thấy, đợi lúc những người còn lại nhìn thấy rõ ràng, trên mặt đất chỉ còn thi thể đã nám đen Nhiếp Minh Húc kia, thậm chí ngay cả chiếc nhẫn và Thần Diễm Sa ba màu đều sớm đã bị Diệp Mặc lấy đi rồi.
Mấy tên Tiên đế vây Diệp Mặc lại, thấy thế thì nhao nhao sợ hãi rút lui.
Gã Bán Thánh họ Lâu còn lại cũng chấn động mãnh liệt không thôi, gã cảm giác Diệp Mặc không tầm thường, mới không đồng ý liên thủ với Nhiếp Minh Húc.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc trong khoảng thời gian ngắn đã giết chết Nhiếp Minh Húc, không có dấu hiệu báo trước gì cả, thật sự khiến cho gã kinh hãi.
Thủ đoạn của Nhiếp Minh Húc gã biết rõ, đặc biệt là viên ngọc pháp bảo ba màu kia, người bình thường căn bản là không ngăn được.
Gã tuyệt đối không có nắm chắc thắng được Nhiếp Minh Húc, mà người trước mắt này chỉ là Tiên đế trung kỳ vậy mà dễ dàng giết được Nhiếp Minh Húc, loại thực lực này tuyệt đối mạnh hơn gã rất nhiều.
Huống chi Nhiếp Minh Húc đột nhiên sắc mặt tái nhợt, pháp bảo ảm đạm, đó hiển nhiên là bị Thần Thức Dung Thuật đánh lén tạo thành.
Thần thức Dung Thuật tại Thần Phần Vực cũng không hiếm lạ gì, nhưng có thể dùng thần thức Dung Thuật đánh lén được một Bán Thánh, tuyệt đối là thần thức Dung Thuật đỉnh cao.
Gã không tin đây là do Nhiếp Minh Húc khinh địch, điều duy nhất chính là cái thần thức Dung Thuật này quả thực là quá mức đáng sợ, mà thần thức của Tiên đế trung kỳ này cũng mạnh mẽ quá đáng.
Diệp Mặc lấy ra mấy viên ‘Song thần đan’ nuốt vào, ‘Song thần đan’ đẳng cấp không cao, nhưng đối với chữa trị thần thức lại có công hiệu cực lớn.
Thần thông Thần thức Dung Thuật của hắn cũng không thể không ngừng phát ra, hắn dùng thần thông Thần Thức Dung Thuật đánh lén một gã Bán Thánh, thần thức của mình cũng hao tổn rất nhiều.
Nếu như lúc này năm người còn lại đồng thời vây công hắn, hoặc là gã họ Lâu bên cạnh kia cũng tới động thủ với hắn, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không nán lại tiếp tục đánh nữa.
Thần thức Dung Thuật đối với hắn bây giờ mà nói, yêu cầu vẫn còn hơi lớn.
Nhưng Diệp Mặc đoán chắc, một khi hắn trong thời gian ngắn nhất giết được Nhiếp Minh Húc, những người còn lại tuyệt đối sẽ kiêng kị hắn, ngược lại không dám tiến lên.
Trên thực tế hắn đã đoán đúng, sau khi hắn dùng thần thức Dung Thuật đánh lén được Nhiếp Minh Húc, mấy tên Tiên đế còn lại chẳng những không tiến lên vây công hắn, ngược lại còn lui về phía sau.
Một gã Bán Thánh khác thậm chí ngay cả ý nghĩ động thủ cũng mảy may không có, điều này làm cho Diệp Mặc triệt để thả lỏng tâm trạng.
– Đạo hữu thật bản lãnh, ta là Lâu Quan Ngọc của Tinh Vẫn Bảo, còn chưa thỉnh giáo tính danh của đạo hữu?
Gã Bán Thánh còn lại sắc mặt biến hóa chỉ trong nháy mắt mà thôi, lập tức khôi phục bình thường, đồng thời chắp tay nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc bình thản đáp lại:
– Ta chỉ đi ngang qua mà thôi, nếu như Lâu huynh không có chuyện gì khác, vậy từ biệt.
Lâu Quan Ngọc thật không ngờ Diệp Mặc căn bản là không muốn giao thiệp với gã, lập tức cũng có chút xấu hổ.
Nhưng rất nhanh liền có một luồng độn quang mau chóng bay tới giúp gã giải vây.
Diệp Mặc trông thấy luồng độn quang này tới, cũng dừng ý nghĩ muốn rời khỏi lại, dứt khoát ngừng lại.
Hắn nhận ra luồng độn quang bay tới này, chính là Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác.
Chỉ có điều là lúc này Đại tiểu thư tóc tai bù xù, toàn thân đầy vết máu, sớm đã không còn cái vẻ cao ngạo và khinh thường khi mới nhìn thấy hắn kia nữa, thay vào đó chỉ có kinh hoảng và sợ hãi.
Thần thức của Diệp Mặc tức thì quét đến sau lưng Đại tiểu thư này, lại phát hiện cái kẻ đuổi giết Đại tiểu thư này hắn cũng nhận ra, chính là Bán Thánh từ trong tay hắn chạy thoát được một mạng, pháp bảo của tên Bán Thánh này là một ngọn Chấn Thiên Đăng.
Cái Chấn Thiên Đăng này tạo cho Diệp Mặc ấn tượng rất sâu, bởi vì Chấn Thiên Đăng này còn có thể tăng cường lĩnh vực, gia tăng hình thức của lĩnh vực pháp bảo.
Lúc trước hắn bị lĩnh vực của cái Chấn Thiên Đăng này vây khốn bó tay bó chân, vẫn là Vô Ảnh cắn một cái phá đi lĩnh vực của đối phương, giúp cho hắn.
Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác lúc này nhếch nhác vô cùng, cô nhìn thấy cái thung lũng này có mười mấy người, lập tức liền lao đến, đồng thời la lên:
– Ta là Hành Uyển Mạn của Hành Thị Thần Giác, các vị đạo hữu…
Đại tiểu thư chỉ nói một câu, đã nhìn thấy một người quen, cô lập tức liền rơi vào bên người Diệp Mặc vội vàng nói:
– Diệp Mặc, xin hay nể mặt Như Nam giúp đỡ một chút, Hành Thị Thần Giác ta nhất định hậu tạ…
Lúc này Đại tiểu thư đã là bệnh gấp chữa lung tung rồi, cô thậm chí cũng không hỏi Diệp Mặc vào bằng cách nào, vốn chút tu vi ấy của Diệp Mặc trong mắt cô căn bản là không đáng nhắc tới, bây giờ lại yêu cầu trước mặt Diệp Mặc.
Đó là bởi vì cô hiểu vô cùng rõ, nếu như tiếp tục trốn chạy, thì đúng là chỉ có một con đường chết.
Cái Chấn Thiên Đăng của Bán Thánh kia căn bản không phải là thứ cô có thể ngăn chặn được.
Diệp Mặc cười lạnh, lời Đại tiểu thư nói trước mặt hắn quả thực là chẳng khác gì nói láo.
Nếu quả thật nể mặt Nữu Như Nam, thì bây giờ mình đã động thủ với Đại tiểu thư rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng không có động thủ, Đại tiểu thư tuy từ trên cao nhìn xuống cực kỳ xem thường hắn, hắn cũng không để bụng.
Dù sao hai người căn bản cũng không phải là người cùng một thế giới, về sau cũng cực ít có cơ hội cùng xuất hiện.
Sở dĩ bây giờ Diệp Mặc còn chưa có vì ghét Đại tiểu thư mà bỏ đi, là vì hắn muốn thứ ở trên người Đại tiểu thư.
Từ trong miệng Nữu Như Nam, Diệp Mặc biết rõ trên người Đại tiểu thư chí ít có hai quả Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả, mà bây giờ hắn đang cần chính là Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả.
Cho nên Diệp Mặc sau khi Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác này nói hết lời xong, lập tức nói:
– Ở đây đều là bạn của ta, nếu như cô cho ta một quả Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả, ta cam đoan cô không có chuyện gì.
– Làm sao ngươi biết Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả?
Đại tiểu thư khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, lúc này cô đã từ trong hoảng loạn ban đầu hồi phục lại tinh thần, bởi vì cô trông thấy Bán Thánh đuổi giết cô kia cũng không có vọt tới bên Diệp Mặc, chỉ đứng ở một chỗ xa nhất cách chỗ này của cô nhìn chằm chằm.
Lúc này Đại tiểu thư thậm chí có một loại ảo giác, cô cảm giác ánh mắt Bán Thánh kia nhìn chằm chằm bên này cũng không ở trên người cô, mà là đang nhìn trên người Diệp Mặc.
– Ta làm sao biết chuyện Tuế Nguyệt Quả không cần cô quan tâm, cô chỉ cần biết rằng lấy ra một quả Tuế Nguyệt Quả cho ta, thì cô sẽ mọi sự thuận lợi.
Nếu không ta không động tay, cô xem xem những người chung quanh đều nghe thấy những lời này rồi, cô cũng đi không được.
Diệp Mặc nói như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Đại tiểu thư biến sắc, cô mới tỉnh ngộ lại, vừa rồi lúc Diệp Mặc nói chuyện cũng không có nửa phần ý tứ tránh né, thậm chí là lớn tiếng nói ra.
Cô dời ánh mắt nhìn về phía những người còn lại, thình lình phát hiện mọi người đều đang lom lom ngó chừng cô.
Chuyện Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả ở trên người cô lập tức phơi bày ra ánh sáng, có thể khẳng định, bây giờ cô đi khỏi đây, đó là một con đường chết, đuổi giết cô không chỉ là một Bán Thánh nữa rồi.
Khắp thung lũng đều trầm lặng, đại tiểu thư đã nhìn ra, những người khác biết rõ trên người cô có Tuế Nguyệt Quả, nhưng lại không có ai tới.
Theo bản năng cô nhìn một cái thi thể nám đen trên mặt đất, vậy mà có chút tin tưởng những người chung quanh này đều là bạn của Diệp Mặc, nếu không vì sao đến bây giờ còn không có ai tiến lên vây công cô?
Vừa lúc đó, một gã Tiên đế hậu kỳ bỗng nhiên chắp tay nói:
– Các vị, ta đi trước một bước.
Rất rõ ràng là gã không muốn chọc vô Diệp Mặc, cũng không muốn nán lại cái nơi trung tâm của thị phi này lâu.
Tuế Nguyệt Quả và Âm dương song mạch là đồ tốt, nhưng có là đồ tốt đi nữa, với tu vi của gã vẫn là không cần nghĩ tới nữa.
Nhưng gã vừa mới nói xong mấy lời này, còn chưa đi, chợt nghe thấy Diệp Mặc nói:
– Muốn đi không vội lúc nhất thời, ta đang nói chuyện làm ăn với người ta, chờ ta bàn xong chuyện làm ăn này rồi đi.
Nói không chừng đợi lát nữa ta còn có chút chuyện làm ăn nói với anh Tiên đế hậu kỳ này sắc mặt lập tức đại biến, Diệp Mặc có chuyện làm ăn muốn nói với gã, há có thể có chuyện tốt gì? Nhưng gã cũng không bước đi nữa, gã đã được chứng kiến sự đáng sợ của Diệp Mặc.
Một khi Diệp Mặc động thủ với gã, gã sao có thể đi được?
Đại tiểu thư vốn nghi thần nghi quỷ trông thấy Diệp Mặc nói vậy, một Tiên đế hậu kỳ cũng không dám đi, càng vững tin lời Diệp Mặc nói.
Bất kể những người này có phải là bạn của Diệp Mặc hay không, ít nhất những người này cũng rất là kiêng kị Diệp Mặc.
Cô không tiếp tục do dự nữa, vội vàng lấy ra một hộp ngọc đựng Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả đưa cho Diệp Mặc, – Đây là một quả Tuế Nguyệt Quả, cho ngươi.
Diệp Mặc cảm nhận được năm tháng chấn động mạnh mẽ trong hộp ngọc kia, đè nén kích động trong nội tâm tiếp nhận Tuế Nguyệt Quả này, trong miệng còn nói:
– Ta kiểm tra thật giả một chút.
Đại tiểu thư trong lòng thầm tức giận, cô vậy mà lại cảm thấy những lời này của Diệp Mặc hình như cố ý nhắm vào cô.
Diệp Mặc mở hộp ngọc ra, cái cảm giác thăng trầm bể dâu trải qua năm tháng kia từ trong Đạo Quả truyền đến, hình như có một tiếng kêu gọi sâu xa bảo hắn đi tìm kiếm.
Diệp Mặc lập tức đóng hộp ngọc, hít vào một hơi thật dài, đồng thời thu hộp ngọc lại, hắn biết rõ tuyệt đối là Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả chân chính không thể nghi ngờ.
Lúc này Diệp Mặc bỗng nhiên chắp tay nói với mấy người còn lại: Không ai trả lời, nhưng cũng không có ai rời đi.
Diệp Mặc quay đầu nói với Đại tiểu thư còn đang khiếp sợ không thôi:
– Cho cô nửa nén nhang thời gian, đủ chứ?
Đại tiểu thư gắng gượng ngăn lại nỗi kinh hoàng trong lòng, lập tức nói:
– Hoàn toàn có thể, lo lắng của ta chính là cái người vừa rồi truy sát ta.
Nói xong cô nhìn Bán Thánh đã thi triển pháp bảo Chấn Thiên Đăng, hiển nhiên lòng còn sợ hãi đối với thần thông đáng sợ của đối phương.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:
– Gã không dám, lúc trước ta tha cho gã một lần, nếu như gã dám tiếp tục ra tay, cho dù phải truy đuổi khắp toàn bộ Mộ Hoa Thần Sơn, ta cũng sẽ giết gã.
Bán Thánh họ Lâu trong lòng càng cả kinh, gã biết lai lịch của Bán Thánh đuổi giết Đại tiểu thư này, không ngờ tới đối phương vậy mà cũng là bại tướng dưới tay Tiên đế trung kỳ này.
Thời gian nửa nén nhang với gã mà nói căn bản không là cái gì, gã cũng vui lòng tạo một ân tình, không cần phải vì nửa nén nhang mà đánh nhau với Diệp Mặc.
Chỉ có điều là Bán Thánh truy sát tới kia sắc mặt lại tái nhợt hết cả, xem sát khí vây quanh người gã thì hình như có vẻ là bất cứ lúc nào cũng có thể nhịn không được mà đột phát ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2015: Lấy Lại Được Đồ Tốt
Lấy Lại Được Đồ Tốt
T
ên Bán thánh này mặc dù bị Diệp Mặc uy hiếp, hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống Diệp Mặc, nhưng nghĩ đến Diệp Mặc ra tay đáng sợ như vậy, cũng nhẫn nhịn sự xúc động trong lòng lại.
Nhưng gã nhanh chóng cũng nghĩ đến một chuyện khác, trong mắt lộ ra tia âm lãnh, biểu lộ không ngờ lại bình tĩnh trở lại, ngược lại nghe theo lời Diệp Mặc, ở lại chỗ cũ mà không rời đi.
Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác phát hiện ra sắc mặt Bán thánh đuổi giết cô tái xanh, quả nhiên không dám lên tiếng động thủ.
Trong lòng sung sướng, cô không kịp nghĩ nhiều, quay người mang theo một đường độn quang biến mất.
Đợi đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác rời đi rồi, Diệp Mặc lúc này mới ôm quyền nói: Thấy Diệp Mặc nói đến chuyện làm ăn, hơn mười người ở lại cũng không ai trả lời.
Diệp Mặc vừa mới làm cuộc buôn bán với Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác kia, người ta một quả Lôi Âm Tuế Nguyệt quả cũng không còn.
Trong này bây giờ còn ai dám làm ăn với Diệp Mặc nữa? Chẳng lẽ chê thứ tốt trên người mình quá nhiều sao?
Diệp Mặc thấy vậy cũng không để ý, hắn lấy ra một bàn đá, trên bàn đá lại đặt một chậu ngọc lớn, sau đó lấy ra một bình ngọc đổ xuống chậu ngọc kia.
Những người trong này đều bị hành động của Diệp Mặc gây chú ý, ai ai cũng chằm chằm nhìn vào chậu ngọc lớn trên bàn đá.
Muốn biết Diệp Mặc rốt cục là đổ ra thứ gì.
– Là Thất Diệu Hoàng Cực tuyền…
Lập tức liền có người nhận ra Diệp Mặc đổ ra thứ gì, lập tức ai nấy ánh mắt mở to, căn bản không dám tin.
Thất Diệu Hoàng Cực tuyền là thứ có thể tùy tiện lấy ra hay sao? Bảo vật như này có thể so sánh với Đạo quả, nếu không phải tu vi của Diệp Mặc quá nghịch thiên, thì sớm đã có người xông lên cướp rồi.
Diệp Mặc không thèm để ý:
– Đúng vậy, đây chính là Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, tôi dùng Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đổi lấy Hỗn độn linh thảo và Đạo quả hoặc là một số Linh vật thánh đạo.
Trên thực tế Thần linh thảo chính là hỗn độn Tiên linh thảo, hoặc gọi là Tiên linh thảo Thần cấp.
Tiên linh thảo Thần cấp và Tiên linh thảo khác nhau, không phải trên vấn đề bao nhiêu cấp, đương nhiên giá trị của Thần linh thảo khác nhau sẽ chênh lệch rất lớn.
Diệp Mặc muốn đổi lấy những thần linh thảo này, chính là vì muốn chuẩn bị thăng cấp lên Đan thánh.
Người có thể luyện chế đan dược trên cấp Thần cấp đều là Đan thánh, bất luận đan dược mà anh luyện chế ra cung cấp cho Tố Đạo Thánh đế dùng, hay là cung cấp Hỗn Nguyên Thánh đạo dùng, đều là Đan thánh.
Từ trước tới nay, người có thể thành Đan thánh cực ít, vì Đan thánh không chỉ là cần bản lĩnh luyện đan, mà còn cần tu vi của anh đủ mạnh.
Thậm chí mồi lửa cũng cần là Thần diễm.
Nếu không căn bản cũng không thể nào thành Đan thánh được.
Dùng Tiên hỏa thậm chí là niết bàn mồi lửa cũng có thể luyện chế Thần đan, nhưng đó chỉ là những Thần đan cấp thấp nhất mà thôi, thậm chí đến Thần vận cũng không có.
Càng đừng nói đến đạo vận và pháp tắc thiên địa, dính đến Đạo quả, hoặc là luyện chế Thần linh thảo cao cấp, thì cần phải là Thần diễm.
Thần đan luyện chế cần tiếp xúc với lĩnh ngộ pháp tắc thiên địa của mình, còn phải bảo tồn một số đạo tắc thiên địa Đạo quả, tu vi chưa đến thì không thể nào luyện chế được.
Mặc dù người chỉ cần có thể luyện chế được trên cấp Thần đan đều có thể xưng là Đan thánh, để phân chia ra.
Còn có người lấy Đan thánh để phân chia.
Căn cứ theo tu vi đối ứng, người có thể luyện chế được Tố Đạo Thần đan gọi là Tố đạo Đan thánh, người có thể luyện chế được Hóa đạo Thần đan thì gọi là Hóa đạo Đan thánh.
Trên thực tế Tiên nhân sau khi Chứng đạo thì rất ít khi dùng đan dược, chính là vì Tiên nhân sau khi Chứng đạo rồi tu luyện đều là dựa vào cảm ngộ pháp tắc thiên địa, phần lớn thành tích đều là căn cứ vào lĩnh ngộ thiên địa, quy tắc thời không vũ trụ, những lĩnh ngộ này cần phải dung hợp vào trong đại thần thông của mình, chứ không chỉ là dựa vào đan dược.
Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng hơn chính là vì Đan thánh sau Đạo Nguyên dường như cũng không có.
Nếu là không có hi vọng, thì càng chỉ có thể dựa vào pháp tắc thiên địa mà mình lĩnh ngộ được.
Chính vì như vậy, Đạo quả và hỗn độn linh vật cho dù không luyện chế thành đan dược, hiệu quả trực tiếp dùng cũng cực kỳ kinh người.
Diệp Mặc lấy ra Thất Diệu Hoàng Cực tuyền không phải là khoe khoang, cũng không phải cuồng vọng, mà là có dự định riêng của mình.
Bây giờ hắn có được Âm dương song mạch, lại có được Lôi Âm Tuế Nguyệt quả.
Lúc này hắn cũng định tìm một nơi nào đó bế quan rồi, hắn cũng sẽ không phải là thằng ngốc đợi Mộ Hoa Thần sơn đóng rồi, sau đó cùng mọi người ra ngoài.
Nếu như hắn dám ra ngoài thật, đó mới là muốn chết.
Còn Mộ Hoa Thần sơn Diệp Mặc cũng đã hỏi qua Nữu Như Nam rồi, biết Mộ Hoa Thần sơn một khi đóng thì cần phải ra ngoài, nếu không lốc xoáy thời gian trong này sẽ tàn sát bừa bãi, căn bản không còn nơi nào náu thân.
Diệp Mặc không định ra ngoài, lại có cách của mình.
Thế giới hỗn độn của hắn ngũ hành cũng đã hoàn chỉnh rồi, ở lại Mộ Hoa Thần sơn, cho dù bất cứ nơi nào cũng không thể đi, hắn cũng có thể tu luyện trong Thế giới trang vàng, hơn nữa sau khi Thặng Chính hồ xuất hiện, Diệp Mặc nghi ngờ Chứng đạo Thánh đế trong Thặng Chính hồ kia vẫn ở trong Mộ Hoa Thần sơn tu luyện.
Đã có tiền lệ, thì hắn sợ gì?
Trước khi bế quan, lấy ra chút Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đổi lấy đồ tốt, đối với Diệp Mặc mà nói căn bản cũng không là gì.
Nhìn thấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, Bán thánh họ Lâu mắt liền sáng lên, sau đó gã lấy ra mười mấy bụi các loại Thần linh thảo đặt trước mặt Diệp Mặc nói:
– Vị đạo hữu này, anh xem chỗ Thần linh thảo này của tôi có thể đổi được bao nhiêu?
Diệp Mặc thấy số Thần linh thảo này của gã quá bình thường, mặc dù là thứ khó tìm trong Tiên giới, nhưng trong Thần Phần vực thì lại bình thường, liền nói:
– Có thể đổi được một bình Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, tôi đưa bình cho anh, anh tự đựng lấy.
Nói xong Diệp Mặc đưa một bình ngọc ra.
Bán thánh họ Lâu nhìn thấy bình ngọc này, trong lòng lập tức sung sướng, gã vốn dĩ định đổi lấy khoảng nửa bình thôi, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại hào phóng như vậy.
Gã mau chóng nhận lấy bình ngọc của Diệp Mặc, lấy một bình Thất Diệu Hoàng Cực tuyền trong chậu ngọc, trong lòng cảm thấy vô cùng sung sướng.
Có người mở đầu rồi, những Tiên đế còn lại ai ai cũng lấy ra Thần linh thảo cùng đổi với Diệp Mặc, đương nhiên bọn họ sẽ không lấy ra Thần linh thảo quý giá của mình, đều là một số Thần linh thảo bình thường.
Diệp Mặc thì lại không từ chối một ai, chỉ cần có, thì đều có thể đổi lấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền.
Thời gian nửa tuần hương trôi qua, một chậu ngọc Thất Diệu Hoàng Cực tuyền của hắn cũng sớm đổi sạch rồi.
Chỉ có tên Bán thánh có pháp bảo Chấn thiên đăng kia không tới đổi, nhưng cũng chưa rời đi.
Cho dù nửa tuần hương trôi qua rồi, lão vẫn chưa rời đi, chỉ có điều ánh mắt đã không còn sự phẫn nộ vừa nãy nữa, thậm chí tỏ ra vô cùng bình tĩnh, dường như ân oán với Diệp Mặc lão đã sớm quên rồi.
Diệp Mặc cất chậu ngọc cùng bàn đá rồi ôm quyền nói:
– Cám ơn các vị, hôm nay buôn bán đến đây thôi, chúng ta hợp tác rất vui vẻ, xin cáo từ.
Nói xong, Diệp Mặc thu hồi Vô Ảnh rồi quay người đi luôn.
Mọi người ai ai cũng lên tiếng chào hỏi Diệp Mặc, mặc dù bị Diệp Mặc uy hiếp, nhưng có thể đổi lấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, cũng coi như không uổng chuyến này rồi.
Tên Tiên đế hậu kỳ bị Diệp Mặc gọi lại muốn làm ăn, lúc này mới thầm thở dài.
Y lo lắng cả buổi, không ngờ Diệp Mặc chỉ cần giao dịch như này với y, sớm biết thì cũng không cần phải kinh hồn táng đảm như vậy.
Cho đến khi Diệp Mặc đi khỏi, Bán thánh có pháp bảo Chấn thiên đăng kia lúc này mới đi theo hướng mà Diệp Mặc vừa rời đi.
Một người là Bán thánh, một người thì tu vi kinh người, Tiên đế cũng không nể mặt, không ai muốn đâm đầu vào xui xẻo.
Những người trong này ai ai cũng đổi một hướng khác, mau chóng biến mất.
…
Diệp Mặc chỉ đi được khoảng mười mấy giây rồi dừng lại, lạnh lùng nhìn Bán thánh đi theo hắn rồi nói:
– Chẳng lẽ ông còn muốn đánh nhau với tôi nữa hay sao? Lần này tôi bảo đảm ông chạy không thoát đâu.
Diệp Mặc trong lòng cũng có chút cố kỵ, vừa rồi thần thức của hắn tiêu hao quá nhiều, lại đánh thêm trận nữa mặc dù không sợ tên Bán thánh trước mặt này, muốn giữ lão lại đoán chừng cũng có chút khó khăn.
– Tôi không phải là đối thủ của anh, đánh thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Giọng điệu của Bán thánh này bình tĩnh, dường như sự tức giận suýt chút nữa động thủ vừa nãy không phải là lão.
– Vậy ông đuổi theo làm gì?
Diệp Mặc không chút khách khí nói.
Tên Bán thánh này không nói lời nào, chỉ lấy ra một cuộn tơ màu xám nói:
– Vì cái này, nếu như anh cũng muốn có nó, vậy chúng ta có thể hợp tác.
Thần thức của Diệp Mặc quét lên cuộn tơ màu xám này, ánh mắt cấp tốc thu lại.
Cuộn tơ này khiến hắn cảm thấy có một cảm giác giống như trên Tuế Nguyệt quả, khác nhau chỉ là cuộn tơ này mang khí tức tiêu sát năm tháng, còn Tuế Nguyệt quả thì lại có khí tức đạo vận năm tháng.
Đây tuyệt đối là thứ tốt, hơn nữa còn vô cùng khó kiếm.
– Đây là cái gì?
Giọng điệu Diệp Mặc nhẹ nhàng hỏi.
Lại khiến cho Diệp Mặc không ngờ tới chính là, Bán thánh này lại trực tiếp đưa cuộn tơ trong tay mình cho Diệp Mặc nói:
– Tự anh xem đi, nếu như thích, thì chúng ta cùng nói chuyện hợp tác.
Diệp Mặc cầm lấy cuộn tơ xám này, cảm nhận được sát cơ năm tháng liên tục không ngừng và khí tức thời gian pha tạp trên cuộn tơ xám này, lập tức liền thốt lên:
– Chẳng lẽ đây chính là Nguyên thủy huyền tơ?
Bán thánh kia cười ha hả nói:
– Anh nói không sai, cái này chính là Nguyên thủy huyền tơ, đây chỉ là một chút trong đó mà thôi, nếu như anh muốn, thì chúng ta hợp tác có thể lấy được Nguyên thủy huyền tơ nhiều hơn thế này mấy chục lần, thậm chí là trăm lần.
Diệp Mặc không cho rằng Bán thánh có thù sâu với hắn như này lại có lòng tốt như vậy tìm hắn để hợp tác, nhưng cuộn Nguyên thủy huyền tơ trong tay hắn này hắn lại không muốn trả lại, lập tức nói:
– Muốn hợp tác cũng được, cuộn Nguyên thủy huyền tơ này của ông bán như nào?
– Chút Nguyên thủy huyền tơ đó có là gì, chỉ cần chúng ta hợp tác, còn có bó lớn Nguyên thủy huyền tơ đang đợi chúng ta đi lấy kia kìa.
Bán thánh vẫn không buông tha nói.
Diệp Mặc cười nhạt nói:
– Tôi nói rồi hợp tác cũng cần phải nói xong cuộc làm ăn này đã, ông ra giá đi.
– Cũng được, cuộn Nguyên thủy huyền tơ này anh cứ đưa cho tôi một chậu Thất Diệu Hoàng Cực tuyền là được rồi.
Quan trọng là cuộc hợp tác tiếp theo, chúng ta phải nghiên cứu thảo luận xem phân chia thế nào.
Bán thánh nói như không có chuyện gì xảy ra, cứ như một chậu Thất Diệu Hoàng Cực tuyền căn bản cũng chẳng là gì vậy.
Diệp Mặc không chút do dự cất cuộn tơ đi, lấy ra chậu ngọc chỉ khoảng 1/10 chậu vừa nãy, đổ một chậu Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đưa cho Bán thánh này nói:
– Giao dịch xong, đồng thời tặng anh thêm một chậu ngọc.
Nếu như đối phương muốn giả bộ, thì để cho lão giả bộ.
Tùy tiện nói một chậu thật nhẹ nhàng, nếu như không phải Diệp Mặc không có chậu nhỏ hơn, thì hắn đã lấy chậu nhỏ hơn ra rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









