[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 402 : Thuấn Sát Tiên Đế (c2006-c2010)
❮ sautiếp ❯Chương 2006: Thuấn Sát Tiên Đế
Thuấn Sát Tiên Đế
D
iệp Mặc còn chưa kịp tiến gần đến mấy bụi Xích Vân Thần thảo, hai đường độn quang từ một hướng khác xông đến.
Diệp Mặc biết rõ nơi này là Mộ Hoa Thần sơn, trong quá trình hành tẩu phải cực kỳ cẩn thận, nhưng hai người này lại không chút kiêng kị, tốc độ nhanh như lôi quang vậy.
Chỉ trong chốc láy, hai người cũng đã xông đến cách bụi Xích Vân Thần thảo mấy trượng.
Diệp Mặc trong lòng hừ lạnh một tiếng, mấy bụi Xích Vân Thần thảo này là do hắn phát hiện ra trước, người khác muốn cướp hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Đúng lúc Diệp Mặc định xông lên, không ngờ lại nhìn thấy bóng người hai tên muốn tiếp cận với Xích Vân Thần thảo này lại đột nhiên biến mất.
Chuyện quỷ dị như này Diệp Mặc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, đối phương tuyệt đối sẽ không thể nào như hắn đột nhiên chui vào Thế giới hỗn độn được.
Thấy tình huống quỷ dị như này, Diệp Mặc theo bản năng dừng bước lại, một dòng thời gian cực mạnh dường như muốn cuốn về phía hắn, Diệp Mặc theo bản năng lại lùi lại mấy chục mét, cảm giác này lại biến mất.
Khi Diệp Mặc lùi lại phía sau, đồng thời Diệp Mặc lại nhìn thấy bóng dáng hai người kia, nơi xuất hiện bóng hai người đó cách nơi mà bọn họ biến mất cũng chưa đến một trượng, mà trước khi biến mất, hai người còn đang là người bằng da bằng thịt.
Đợi sau khi bọn họ xông qua khoảng cách một trượng này, hai người cũng đã biến thành hai bộ xương màu trắng rồi.
Sau khi hai bộ xương khô này xuất hiện, chỉ chạy ra khỏi mấy bước, liền ngã xuống đất.
Nếu như không phải Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy quần áo trên người hai người này, thậm chí còn cho rằng thị giác của mình có vấn đề rồi.
Khi Diệp Mặc lại lần nữa chú ý, lúc này mới phát hiện xung quanh mấy bụi Xích Vân Thần thảo sớm đã có rất nhiều bộ xương khô rồi.
Diệp Mặc hít một hơi lạnh, thế này quả thực quá đáng sợ.
Khoảng cách một trượng, chỉ trong thời gian vài giây, hai Tiên đế hậu kỳ đã hóa thành đống xương khô, kiểu đáng sợ như này cho dù là Chứng đạo Thánh đế cũng không thể nào làm được.
Diệp Mặc mau chóng hiểu có chuyện gì xảy ra, xung quanh mấy bụi Xích Vân Thần thảo chắc là có lốc xoáy thời gian không nhìn thấy, một khi có người muốn lấy mấy bụi Xích Vân Thần thảo này, sẽ bị cuốn vào lốc xoáy thời gian, trong nháy mắt sẽ già đi.
Cho dù có muốn Xích Vân Thần thảo đi nữa, Diệp Mặc cũng sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn.
Hắn trực tiếp gọi Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ra, nói tình hình cho hai đứa biết.
Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm liền lắc đầu không thôi, rõ ràng cũng không có cách nào đi qua lốc xoáy thời gian kia, để đào mấy gốc Xích Vân Thần thảo kia.
Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận tiến sâu vào trong lốc xoáy thời gian kia, thần thức của hắn quét đến lốc xoáy thời gian kia, cũng không phát hiện ra thứ gì, cũng không bị ảnh hưởng chút nào.
Diệp Mặc cũng không bỏ qua, thần thức của hắn lại thi triển mấy đường thần thức đao trong lốc xoáy thời gian kia.
Thần thức đao của hắn vừa mới thi triển ra, một dòng thời gian vô cùng cường hãn liền quấy thần thức của hắn không còn một mảnh.
Một cảm giác xói mòn thọ nguyên dâng lên, Diệp Mặc mau chóng thu thần thức của mình lại, lại phát hiện ra bộ phận thần thức bị nước xoáy thời gian xoắn đi kia đã biến mất không còn.
– Lốc xoáy thời gian thật lợi hại.
Diệp Mặc lẩm bẩm nói, loại lốc xoáy thời gian này đừng nói là đi lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, cho dù có thể tiếp xúc đến mép của nó thì trọng thương cũng không phải là không thể.
Những người trong Mộ Hoa Thần sơn đều rất cẩn thận, nếu như không phải trong này có vài bụi Xích Vân Thần thảo, có lẽ hai tên Tiên đế vừa nãy cũng sẽ không bị lốc xoáy thời gian giết chết một cách lạ lùng như vậy.
Nhưng lốc xoáy thời gian này cũng có chút cổ quái, chỉ khi có thần thức dao động mới bị kích phát Xem ra tu vi của hắn còn quá thấp, không thể nào lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian trong này, bây giờ cần phải thu thập tinh túy thiên địa trong này, tăng cao tu vi của mình, Diệp Mặc mau chóng đưa ra quyết định.
Sau khi quyết định, Diệp Mặc định bảo Tiểu Băng Sâm giúp tìm kiếm Tiên linh vật.
Đương nhiên miếng ngọc giản của Nữu Như Nam hắn cũng phải tham khảo một chút, nhưng tuyệt đối không thể nào coi là mục tiêu chủ yếu được.
Lúc này hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi, Nữu Như Nam cũng có miếng ngọc giản, những người của thế lực khác chắc chắn cũng có.
Mấy nơi đó bị người ta tìm đi tìm lại, nói không chừng sớm đã trống không rồi.
Hắn đi thì muốn đi, nhưng không thể chuyên môn qua đó, mà là trên đường tìm kiếm qua đó mà thôi.
Mấy bụi Xích Vân Thần thảo được Diệp Mặc buông tha, đồ không lấy được tiếp tục ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tiểu Băng Sâm có cảm nhận quy tắc thiên bẩm.
Một số lốc xoáy thời gian không rõ ràng lắm đều bị Tiểu Băng Sâm nhận ra.
Diệp Mặc đi sau Tiểu Băng Sâm, mau chóng liền tìm được mười mấy bụi Thần linh thảo không tệ, còn tìm được một quả Kim Chung Phật quả màu vàng kim nữa.
Giá trị của Kim Chung Phật quả cũng sẽ không thấp hơn Tuế Nguyệt quả là bao, nhưng thứ Đạo quả như này đối với Diệp Mặc cũng không có tác dụng nhiều lắm.
Đây là một loại Đạo quả có thể lĩnh ngộ thần thông Phật đạo, Tiên nhân tu luyện thần thông Phật đạo nếu như lấy được loại Đạo quả này, thì là đồ tốt nhất rồi.
Đối với Diệp Mặc mà nói, nếu như có thể gặp được Phùng Độ La Hán thì sẽ tặng thứ này cho ông.
Thứ như này đối với ông ta mà nói đúng là thứ tốt nhất.
– Phía trước chắc chính là Mộ Hoa Huyền cốc rồi, chúng ta đến kiểm tra xem có Thất Diệu Hoàng Cực tuyền không trước đã.
Tiểu Băng Sâm mày theo sát Vô Ảnh, đừng cách nhau quá xa.
Diệp Mặc nhìn thấy Tiểu Băng Sâm cách hắn hơi xa chút, mau chóng đứng phía sau nói.
Tiếng trả lời của Tiểu Băng Sâm đằng xa vọng lại, rồi cùng Vô Ảnh lập tức chạy xa.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, mặc dù Thế giới trang vàng bây giờ đã là thế giới Ngũ hành hoàn chỉnh rồi, nhưng Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh trong Thế giới trang vàng vẫn còn quá cô đơn, không có bạn chơi.
Vừa đến Mộ Hoa Thần sơn, hai đứa này đã lập tức vui sướng.
Mộ Hoa Thần sơn có rất nhiều lốc xoáy thời gian, nhưng đồng thời cũng có rất nhiều Tiên linh thú, thậm chí còn có cả Thần thú.
Diệp Mặc quyết định đợi sau khi ra khỏi Mộ Hoa Thần sơn rồi, hắn sẽ kiếm một số Tiên thú vào trong Thế giới trang vàng, tránh Thế giới trang vàng quá mức đơn điệu buồn tẻ.
Một tiếng kêu chói tai truyền đến, Diệp Mặc lập tức gác lại tâm trạng của mình, đồng thời thân mình mang theo một đường độn quang đuổi đến.
Âm thanh vừa rồi là của Vô Ảnh truyền đến, khó khăn lắm mới được thần thức của hắn cảm nhận được.
Chỉ hơn mười giây, Diệp Mặc liền hạ xuống bên cạnh Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh.
Cũng đã có bốn người đang vây quanh Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh rồi, bốn người này có hai người là Tiên đế hậu kỳ, một người Tiên đế đỉnh phong, một người nữa không ngờ cũng đã là tu vi Bán thánh rồi.
Tên Tiên đế đỉnh phong mái tóc màu xanh, khiến cho người ta ấn tượng nhất, nhưng dao động Thần nguyên trên người gã thậm chí cũng không bằng hai gã Tiên đế hậu kỳ kia.
Ầm…
Diệp Mặc vừa đến liền đánh một quyền về phía cây hắc côn của tên Tiên đế hậu kỳ đang tấn công Vô Ảnh kia, đồng thời Tử Đao cũng được phóng ra, vắt ngang trên không trung, dường như có thể chém giết bất cứ lúc nào.
– Anh là ai? Sao dám ngăn tôi bắt Tiên sủng?
Tên Tiên đế hậu kỳ thấy Diệp Mặc chặn lại đòn tấn công của gã, lập tức khó chịu quát lớn.
– Ngăn anh bắt Tiên sủng? Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh đều là bạn của tôi, anh dựa vào cái gì mà muốn bắt?
Diệp Mặc sầm mặt lại nói.
– Đồ của anh? Thần linh vật trong Mộ Hoa Thần sơn quá nhiều, anh dựa vào cái gì mà nói Băng Sâm Vương này chính là đồ của anh?
Người con gái đứng bên cạnh Tiên đế hậu kỳ khinh thường nói.
– Nói nhảm với hắn làm gì, chỉ là một tên Tiên đế trung kỳ, cứ giết đi.
Tên Tiên đế đỉnh phong tóc xanh có chút không nhẫn nại được nói, xem ra sức mạnh của gã cũng không ra gì, nhưng địa vị cũng không tệ.
Hai gã Tiên đế hậu kỳ lên tiếng, lập tức nói:
– Được.
Giọng nói của hai người này còn chưa dứt, thì hai pháp bảo cũng đã phóng ra, giống như hai tấm lụa một đen một trắng cuốn về phía Diệp Mặc.
Cùng lúc đó Tử Đao của Diệp Mặc cũng được phóng ra, lĩnh vực Tiên đế ngưng tụ sát khí thô bạo và lĩnh vực thần thức hoàn toàn nhập lại phóng ra, đối diện với bốn người muốn giết hắn như này, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không có nửa phần khách khí.
Hơn nữa đối phương có bốn người, thừa dịp bây giờ họ vẫn còn coi thường thân phận của mình, giết hai người trước rồi tính tiếp.
Tử ngân thần thông phá tan hư không đánh xuống, hai tên Tiên đế hậu kỳ một nam một nữ tấn công về phía Diệp Mặc lập tức cảm nhận được áp lực trói buộc không gian cực mạnh.
Lĩnh vực Tiên đế của hai người họ giống như vỏ trứng gà, vỡ vụn.
Ầm.
Hai pháp bảo như hai tấm lụa một đen một trắng đập vào đường đao màu tím mà Tử Đao của Diệp Mặc phóng ra, lập tức chói sáng không gian tứ phía, từng đường dao động không gian mơ hồ khuếch tán ra xung quanh.
Sắc mặt tên Bán thánh xem đánh nhau kia lập tức đại biến, Chấn thiên đăng trong tay lập tức phóng ra.
Thời cơ mà lão lựa chọn không thể nói không tốt, nhưng cho dù như vậy, tốc độ của lão vẫn hơi chậm một chút, đường đao màu tím mang theo hai màn máu.
Hai tên Tiên đế hậu kỳ không ngờ chỉ dưới một chiêu, đã bị Diệp Mặc giết chết.
Còn bọn họ thậm chí đến thần thông của mình còn chưa hoàn toàn thi triển ra.
Không phải bọn họ không kịp thi triển, mà là bọn họ căn bản cũng không coi tên Tiên đế trung kỳ Diệp Mặc này ra gì, Diệp Mặc cũng chỉ là một Tiên đế trung kỳ mà thôi, hai Tiên đế hậu kỳ đồng thời tấn công một mình hắn không phải vì sợ không đánh lại được, mà là sợ Diệp Mặc chạy thoát.
Nhưng giao thủ một cái, hai người liền biết bọn họ chẳng những đã quá sai, hơn nữa còn mất đi cả tính mạng.
Hai nguyên thần tràn ra, sớm đã bị Vô Ảnh đứng một bên chằm chằm nhìn lập tức liền xông đến cắn một cái, hai nguyên thần không ngờ bị Vô Ảnh nuốt sạch.
Tiên đế đỉnh phong tóc xanh chậm hơn tên Bán thánh kia chỉ một tí ti, lập tức cũng sắc mặt đại biến, đồng thời phóng ra Khô Thiện Song kiếm của mình.
Đối với Khô Thiện Song kiếm của tên Tiên đế đỉnh phong tóc xanh kia, Diệp Mặc cũng không lo lắng, cái mà hắn lo chính là Chấn thiên đăng của tên Bán thánh này.
Chấn thiên đăng vừa phóng ra liền hình thành đăng quang đầy trời, khóa lão lại trên không trung.
Đăng quang vô cùng vô tận giống như những ngôi sao rơi xuống, hoàn toàn đánh về phía Diệp Mặc.
Còn Diệp Mặc lúc này lại cảm thấy nguyên thần của mình có chút tán loạn, đến nguyên thần cũng có chút ngưng tụ không nổi rồi.
Đối phương mặc dù không thể nào chặn hắn giết chết hai tên Tiên đế kia, nhưng vì chọn thời cơ thích hợp, khi hắn vừa mới giết chết hai tên Tiên đế kia liền ra tay, nhưng cũng khiến hắn rơi vào tình cảnh xấu.
Những đăng quang kia lại quay tròn, thậm chí còn mang theo những ngôi sao của vũ trụ, hơn nữa càng quay thì đăng quang càng sáng.
Thậm chí khiến Diệp Mặc nhớ đến Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn, Thiên Hỏa Cửu Dương cũng càng về sau càng chói mắt.
Diệp Mặc đang bị Chấn thiên đăng trói buộc chẳng những có thể cảm nhận được sự đáng sợ của những lôi quang này, còn có thể cảm nhận được những lôi quang này càng quay thì lĩnh vực của đối phương lại càng mạnh hơn, còn hắn thì bị áp bức càng lợi hại hơn.
Nếu như cứ tiếp tục như này, e rằng khoảng không gian này sẽ biến thành lĩnh vực chi địa vô cùng kiên cố của đối phương.
Đừng nói Diệp Mặc lúc này đến Tử Đao cũng không thu lại được, cho dù hắn thu lại rồi, dưới sự trói buộc lĩnh vực của những lôi quang vô tận này, muốn đánh thần thông của mình ra cũng có chút gian nan.
Vô Ảnh cũng nhìn thấy không ổn rồi, đồng thời giang đôi cánh màu vàng kim của mình ra bay về phía Bán thánh kia, há to miệng liền cắn một cái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2007: Mộ Hoa Huyền Cốc
Mộ Hoa Huyền Cốc
L
ĩnh vực đang tụ lại ánh sáng vô tận bị một ngụm này của Vô Ảnh liền cắn ra một lỗ thủng to, Diệp Mặc cảm giác được cả người một trận dễ chịu, hắn không đợi Chấn Thiên Đăng của đối phương tu bổ chỗ thiếu ánh sáng, đã một quyền đánh ra, quyền đạo thần thông Liệt Không.
Đồng thời, Vô Ảnh bị lực phản phệ của lĩnh vực này đánh trúng, nhất thời bay ra ngoài.
Đụng vào một khối núi đá to lớn phía xa, khiến núi đá kia vỡ tan tành.
Vốn Diệp Mặc định thiêu đốt Thần nguyên để tránh thoát sự trói buộc của lĩnh vực đối phương, sau đó đánh ra thần thông của mình, hiện tại Vô Ảnh giúp một tay, hắn càng không chút do dự.
Tên Bán Thánh này trước đó nắm bắt thời cơ quá mức xảo diệu, ngay khi hắn liên sát hai tên Tiên Đế, dùng lĩnh vực Chấn Thiên Đăng trói buộc lại hắn.
Bằng không coi như là tu vi cùng pháp bảo Chấn Thiên Đăng của đối phương lợi hại hơn nữa, Diệp Mặc hắn cũng không đến nỗi ngay cả thần thông của mình cũng không thể thi triển.
Chín đạo sát thế hư không cứ thế dâng lên, trong chớp mắt cuốn mảnh không gian này vào trong đó.
Ánh đèn vô tận rợp trời kia vẫn chưa được bổ sung, đã bị sát thế của chín đạo hư không quyền phong này ngăn chặn.
Chín đạo quyền thế xoáy lên sát thế hư không cùng ánh đèn vô tận va chạm với nhau, vô số lưu ảnh của ánh đèn giống như sao băng vỡ nát, rải rác trên phạm vi khắp mấy trăm dặm.
Tên Bán Thánh này trông thấy lĩnh vực Chấn Thiên Đăng của mình bị Diệp Mặc phá vỡ, nhất thời trong lòng khiếp sợ không ngớt.
Y còn có chiêu sau chưa xuất ra, thế nhưng chỉ có chính y biết thời cơ y lựa chọn lên tập kích Diệp Mặc vừa rồi quá cơ diệu.
Vậy mà trong tình huống này lại không thể khiến đối phương trọng thương, thậm chí ngay cả vết thương nhẹ cũng không có, có thể khẳng định tu vi của đối phương tuyệt đối không thua mình.
Lúc này Chấn Thiên Đăng của y lại sáng lên, một hào quang xanh biếc từ trong ngọn đèn bắn ra, trực tiếp đánh về phía sát thế quyền phong của Diệp Mặc.
Thẳng đến lúc này, pháp bảo của tên Tiên Đế hậu kỳ tóc xanh kia mới hoàn toàn đánh ra.
Khô Thiền Song Kiếm như hai con kiếm long phong bế xung quanh Diệp Mặc lại.
Hiển nhiên gã đang trợ giúp tên Bán Thánh này trói buộc lĩnh vực của Diệp Mặc.
Diệp Mặc vung tay lên, một mặt trống lớn kinh thiên xuất hiện ở trước người của hắn.
Thùng Thùng Thùng…
Chín tiếng trống được Diệp Mặc đánh ra, vẻn vẹn chín tiếng, lại giống như vạn mã lao nhanh, trên không một mảng mây đen, sát cơ mênh mông khổng lồ.
Hai tên Tiên Đế đang vây công Diệp Mặc liền cảm giác được tiên binh công thành vô cùng vô tận giơ trường mâu giết tới, nơi này đã không phải là chiến trường chỉ có ba người chiến đấu, mà là chiến trường hàng tỉ người đang chiến đấu.
Quyền phong của Diệp Mặc ở trong chiến trường này không thu lại.
Mà lần nữa vung lên mấy đạo lôi quang.
Lúc trước Diệp Mặc chỉ đánh ra một tiếng trống mà thiếu chút nữa bị phản phệ, hiện tại hắn liên tiếp đánh ra chín tiếng trống, lại không ảnh hưởng chút nào.
Khô Thiền Song Kiếm của Tiên Đế hậu kỳ tóc xanh bị mấy tiếng trống “thùng thùng” của Hạo Thiên Cổ đè ép lại, chỉ có thể quanh quẩn ở bên ngoài lĩnh vực của Diệp Mặc, thậm chí ngay cả tiến vào lĩnh vực cũng không được.
Quang mang xanh biếc do Chấn Thiên Đăng của Bán Thánh kia bắn ra trong chớp mắt cũng bị tiếng trống bao trùm, nhất thời chậm lại, Diệp Mặc tế ra năm đạo lôi quang càng thêm rõ nét.
Mà từng tiếng trống “thùng thùng” kia lại như thiết chùy đánh vào ngực của y, khiến cho thần nguyên của y tan rã từng đợt.
Nhưng đây không phải là chấm dứt, mà là bắt đầu, ngay khi tiếng trống vang lên.
Năm đạo lôi thương vô cùng rõ nét xuất hiện ở trong thần thức của tên Bán Thánh cùng tên Tiên Đế tóc xanh kia.
Tên Bán Thánh kia sắc mặt liền biến đổi, lĩnh vực của y tuy bị Vô Ảnh cắn nứt.
Nhưng dù sao vẫn còn ở vào trạng thái ưu thế hơi yếu.
Thẳng đến khi tiếng trống vang lên, y mới rơi vào tình thế xấu, hiện tại năm đạo lôi thương lại đánh tới, hoàn toàn trói buộc y ở trong lôi thương, y đâu còn có thể quan tâm đến việc tiếp tục oanh kích Diệp Mặc?
Lập tức, đạo hào quang xanh biếc kia thay đổi phương hướng, cuốn về phía năm đạo lôi thương đang phá không lao xuống.
Ầm Ầm…
Lôi thương cùng quang mang xanh biếc va chạm với nhau, vang lên tiếng nổ kinh thiên, mọi thứ cùng toàn bộ không gian xung quanh nổ tung ra.
Sườn núi nhỏ cùng một rừng cây ở chỗ mấy người tranh đấu này liền biến thành hư vô trong tiếng oanh tạc.
Lôi thương bị quang mang xanh biếc tan biến đi hơn phân nửa, nhưng phần còn lại vẫn hạ xuống như cũ, chỉ là uy thế đã không còn mạnh mẽ như thời điểm vừa lao xuống.
Chấn Thiên Đăng của tên Bán Thánh kia tế ra bỗng nhiên bành trướng ra, biến thành một vầng mặt trời đỏ.
Răng rắc…
Vài tiếng rạn nứt vang lên, uy thế còn lại của lôi thương hoàn toàn đánh vào Chấn Thiên Đăng, hào quang của Chấn Thiên Đăng lập tức liền ảm đạm xuống.
Thậm chí phát ra tiếng vỡ vụn “răng rắc”.
Bán Thánh kia đã ngăn được thần thông Liệt Không cùng tiếng trống của Diệp Mặc, lại cộng thêm năm đạo lôi thương, khiến sắc mặt y trở nên hơi tái nhợt.
Sau khi năm đạo lôi thương bị ngăn trở, y lập tức thu lại Chấn Thiên Đăng của mình, một dãy sáng lóe lên trên người, trong chớp mắt liền biến mất.
Một Bán Thánh cùng một Tiên Đế đỉnh phong vây công một mình Diệp Mặc, vậy mà y đào tẩu trước.
Diệp Mặc trông thấy tên Bán Thánh này đào tẩu, nhưng lại vô lực truy đuổi, hắn biết nếu như lấy tu vi của mình, Bán Thánh này không trốn, hắn có lẽ có thể giết chết đối phương, nhưng người ta muốn chạy trốn, coi như là một chọi một, hắn cũng không chắc chắn có thể lưu lại đối phương.
Tên Tiên Đế đỉnh phong tóc xanh kia trông thấy Bán Thánh này đào tẩu, sắc mặt liền trở nên khó coi.
Gã muốn thu hồi pháp bảo của mình, đào tẩu theo.
Thế nhưng lúc này Diệp Mặc chỉ cần đối phó với một mình gã, làm sao có thể để cho gã dễ dàng đào tẩu?
Lĩnh vực Tiên Đế cùng lĩnh vực thần thức của Diệp Mặc hoàn toàn mở rộng ra, sau khi dùng lĩnh vực trói buộc tên Tiên Đế đỉnh phong này, lập tức đánh ra một quyền.
Lại là một chiêu Liệt Không, mấy đạo sát thế hư không tụ tập lại, hoàn toàn phong kín đường lui của tên Tiên Đế tóc xanh này.
Tên Tiên Đế tóc xanh này vốn không phải là đối thủ của Diệp Mặc, bây giờ dưới tình trạng không có chí chiến đấu mà một lòng muốn chạy trốn lại càng không thể ngăn trở thần thông Liệt Không của Diệp Mặc.
Gã cũng không phải là Bán Thánh kia, chớ nhìn gã đã là Tiên Đế hậu kỳ đỉnh phong, tu vi thật của gã so với Tiên Đế hậu kỳ khác cũng không bằng.
Đối mặt với loại sát chiêu lợi hại này của Diệp Mặc, gã chỉ có thể cầu xin tha thứ nói:
– Không được động thủ, ta là Hách Liên Nhạc Du của Thành Tử Thần Giác, là người của Hách Liên gia…
Người muốn giết mình, không cần nói là người của Hách Liên gia, cho dù là Thần Chủ, Diệp Mặc cũng sẽ không bỏ qua.
Liệt Không quyền thế bộc phát ra, sát thế vô tận xoáy lên, đem tên Tiên Đế tóc xanh không hề có chiến ý này cuốn thành mảnh vụn Ba chiếc nhẫn được Diệp Mặc thu hồi ném vào ‘Thế giới trang vàng’, lúc này hắn mới nhìn nhìn Vô Ảnh đang lung la lung lay đi tới hỏi:
– Xảy ra chuyện gì?
Vô Ảnh da chắc thịt dày, tuy bị lĩnh vực của tên Bán Thánh kia đánh bay, nhưng cũng không đáng lo.
Tiểu Băng Sâm vội vàng nói:
– Lúc đó em ở chỗ này cảm nhận được bảo vật đỉnh cấp, đang xông tới trước, lại bị bốn tên vừa rồi lao tới ngăn cản.
Vô Ảnh nhanh chóng nói:
– Chính là cái tên tóc xanh đó, hắn nhìn ra Tiểu Băng Sâm là Băng Sâm Vương, liền muốn bắt Tiểu Băng Sâm đi.
Em cùng Tiểu Băng Sâm đương nhiên không đồng ý, không ngờ em còn chưa động thủ, lại bị bà nương kia đánh cho một phát.
Lại đắc tội một thế lực, Diệp Mặc dứt khoát không thèm nghĩ nữa, dứt khoát nói với Tiểu Băng Sâm:
– Tiểu Băng Sâm dẫn đường, đi xem bảo vật kia ở chỗ nào.
Hắn đắc tội quá nhiều người, đợi lúc Mộ Hoa Thần Sơn mở ra, hắn dứt khoát ở lại trong này.
Dù sao hiện tại đồ vật hắn muốn tìm đã tìm được, nếu như không phải là sợ người nơi này tìm được thông đạo đến Tiên giới, lúc này hắn thà rằng lập tức trở về Tiên giới, cái chỗ Thần Phần Vực này thật sự khiến Diệp Mặc không thích.
Nghe được Diệp Mặc muốn đi tìm đồ vật mình cảm nhận được, Tiểu Băng Sâm lập tức hăng hái, nhanh chóng hóa thành một đạo bạch quang lao đi.
Lần này Diệp Mặc không dám cách hai tên này quá xa, cùng Vô Ảnh đi sát theo sau Tiểu Băng Sâm.
Không đến một canh giờ, Tiểu Băng Sâm đã đi tới một miệng thung lũng to lớn.
Khiến Diệp Mặc thấy ngạc nhiên chính là, hai bên thung lũng toàn bộ đều là vách núi dựng đứng, mà toàn bộ nửa phần dưới của vách núi đều bị sương mù bao phủ, chỉ có một nửa trên xuất hiện ra.
Từ xa nhìn lại, thật giống như lơ lửng trên không trung.
Thung lũng sâu hoắm này chẳng những lâu đời mà còn rộng lớn, thần thức cũng không thể quét đến vìa, cộng thêm vách núi hai bên giống như lơ lửng trên không trung, Diệp Mặc coi như là không hỏi người khác, cũng biết nơi này chính là Mộ Hoa Huyền Cốc.
Tiểu Băng Sâm không ngừng lại, lập tức lao vào trong thung lũng.
Nửa nén hương, Tiểu Băng Sâm không thể không ngừng lại.
Hai tên Tiên Đế đang đánh nhau đến long trời lở đất ở chỗ này, thiếu chút nữa đem Mộ Hoa Huyền Cốc này lật ngược.
Bốn phía đều là cát đá đảo lộn, khe rãnh ngang dọc.
Nếu như không phải là không gian nơi này chắc chắn, e rằng không gian cũng bị hai người này đánh vỡ.
Diệp Mặc xem một chút liền rõ, tu vi của hai người này đều là Tiên Đế hậu kỳ, trong đó tên tóc dài kia tu vi thâm hậu hơn một chút.
Còn khí lực của người Tiên Đế hậu kỳ thân mặc áo xám, tuổi tác thoạt nhìn hơi già kia hiển nhiên không đủ, tiếp tục đánh nữa nhất định sẽ ăn thiệt – Lão đại, từ đây đi qua một chút là đến, hai người kia cản đường của chúng ta.
Tiểu Băng Sâm có chút tức giận nhìn nhìn hai tên đang đánh nhau hoàn toàn không để ý nói.
Ở Mộ Hoa Thần Sơn, nếu như không có tình huống đặc thù, Diệp Mặc cũng không muốn phi hành.
Hiện tại hai người này đánh đến quá lợi hại, phong bế hoàn toàn giao lộ, Diệp Mặc đành phải tiến lên nói:
– Hai vị đợi lát nữa đánh tiếp, để cho chúng ta đi qua một chút.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2008: Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền
Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền
H
ai gã tiên đế hậu kỳ đang đánh nhau thấy Diệp Mặc lại bảo bọn gã dừng tay nhường đường, mà Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế trung kỳ tầm thường mà thôi… cái bọn họ không hiểu là, Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế trung kỳ, lấy đâu ra dũng khí lớn như vậy?
Nhưng tên Tiên đế áo xám tuổi lớn hơn đang rơi vào thế yếu lại lui sang một bên trước, hiển nhiên là đồng ý lời của Diệp Mặc, tránh sang một bên.
Tiên đế tóc dài kia nhìn thoáng qua Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm theo sau lưng Diệp Mặc một cái, hình như cảm giác được người có thể mang theo loại linh vật như Băng Sâm Vương này chạy loạn khắp nơi, tuyệt đối không phải là người bình thường, sau khi thoáng do dự một chút, cũng nhanh chóng tránh sang một bên.
Diệp Mặc vẫy tay một cái, Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh đã theo tới, đi qua giữa hai người.
Vừa lúc đó, Tiên đế áo xám tránh đường trước kia bỗng nhiên ra tay, trong nháy mắt gã đã phóng ra một tia sáng bén nhọn đen nhánh tới cực điểm, cắt phá ra một chút khoảng cách trong khe hẹp, đồng thời trói buộc chặt toàn bộ không gian.
Ngay cả Diệp Mặc cũng cảm thấy sự đáng sợ của tia sáng bén nhọn màu đen này, thậm chí hoài nghi nếu như trước đó Tiên Nguyên của hắn chưa có chuyển hóa và củng cố, liệu có thể tránh thoát tia sáng bén nhọn màu đen này hay không.
Lúc này Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh đã chạy vào phạm vi không gian bị tia sáng bén nhọn màu đen này trói buộc, mắt thấy nếu tiến lên trước một bước nữa sẽ bị tia bén nhọn màu đen này xỏ xuyên qua.
Vô Ảnh so với Tiểu Băng Sâm thì kinh nghiệm chiến đấu phong phú hơn, trong nháy mắt này liền ngăn Tiểu Băng Sâm lại đồng thời há miệng khẽ cắn.
“Răng rắc” một tiếng vang nhỏ không thể nghe thấy vang lên, phạm vi không gian bị tia sáng bén nhọn màu đen kia trói buộc lập tức bị Vô Ảnh cắn mất một phần, đồng thời Vô Ảnh mang theo Tiểu Băng Sâm lui về phía sau mấy bước, chạy ra khỏi ranh giới của tia sáng bén nhọn màu đen này.
Diệp Mặc giận tím mặt, hắn không thể tưởng được lão già áo xám này thoạt nhìn rất là cẩn thận thận trọng lại vô sỉ như thế, lại dám nhờ vào hắn để đánh lén.
Nếu như hắn là người bình thường, thì ngay cả lực lượng thừa ra của tia sáng đen này cũng có thể giết chết hắn rồi.
Sau một khắc lĩnh vực của y hoàn toàn nghiền ép tới, cùng lúc đó Liệt Không quyền đánh ra.
Chín luồng hư không quyền thế mang theo sát cơ hung hiểm dồi dào đáng sợ, cuốn lấy lão già này.
Sát khí hung bạo của quyền thế Diệp Mặc không hề che dấu đi chút nào, dung hợp với sát cơ trong hư không, sát thế hình thành cho dù là dùng thần thức cảm nhận một chút cũng sẽ cảm thấy run rẩy, chớ đừng nói chi là thân thể.
Lão già áo xám vốn vẫn muốn đánh ra bùa chú ô mang của mình, nhưng đáng tiếc là Tiên đế tóc dài đã chế ngự ông ta, ông ta căn bản là không có cơ hội.
Bây giờ Diệp Mặc muốn mượn đường, gã tức thì bắt được cơ hội, không chút do dự làm bộ cho Diệp Mặc mượn đường, đồng thời phát động ra bùa chú ô mang của mình.
Trong nháy mắt sau khi bùa chú ô mang phát ra, Tiên đế áo xám thở phào nhẹ nhõm thật dài, gã biết là không sao rồi.
Cho dù là Tiên đế tóc dài kia có lợi hại đi nữa, cũng sẽ bị bùa chú ô mang này làm trọng thương, thậm chí giết chết, đến lúc đó gã chỉ cần đến bồi thêm một kiếm là được.
Về phần Diệp Mặc – người mượn đường, đó là thuận tiện giết luôn mà thôi.
Chỉ là một Tiên đế trung kỳ, cũng dám đến phạm vi Tiên đế hậu kỳ đánh nhau mượn đường.
Trong mắt lão già áo xám, nếu Diệp Mặc đã muốn tìm chết, vậy sẽ cho hắn toại nguyện.
Nhưng trong nháy mắt bùa chú ô mang được phát động lão già cũng cảm giác thấy không đúng, không nói loại tiên thú tựa như Long Mã này cắn một cái mở ra lĩnh vực của tia sáng màu đen nguyên vẹn không sứt mẻ này ra, mà Tiên đế trung kỳ bị lĩnh vực của tia màu đen của lão ta hoàn toàn trói chặt lại vẫn có thể hành động như thường, thậm chí còn đánh ra một quyền.
Lập tức sắc mặt lão đại biến, sát thế mãnh liệt dồi dào tới cực điểm đã gắt gao phong tỏa và trói chặt lão, lão rõ ràng là biết mấy quyền phong xen lẫn sát thế không gian tới, là trốn không thoát.
Sát ý hung bạo bên trong quyền thế kia, cho dù là chưa tới gần người, cũng làm cho toàn thân lão đau đớn, thậm chí sau một khắc thân xác đều sắp rã rời ra.
Quyền thế thật là đáng sợ, sát ý thật là hung bạo.
Lão già áo xám này trong nháy mắt đã biết là lão đã gây ra đại họa rồi, kẻ mượn đường này đâu chỉ là một Tiên đế trung kỳ, loại uy thế này quả thực chính là Chứng đạo Thánh đế.
Không gian chung quanh hoàn toàn bị trói chặt lại, thần thức của lão già áo xám này đều bị khóa lại chặt chẽ, cho dù là muốn cầu xin tha thứ, lúc này lão cũng không cách nào phát ra một chữ.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy luồng hư không sát thế đánh tới, lúc này trong mắt lão tràn ngập hối hận và sợ hãi.
Sao lão có thể ngờ trong lúc lơ đãng mình đã chọc phải loại người hung ác như thế, nhưng đáng tiếc là hiện giờ có hối hận căn bản cũng không thể giải quyết vấn đề.
Bành.
Mấy luồng hư không quyền thế đều đánh ra cùng một lúc, thân xác của lão giả áo xám này bị nổ thành mảnh vụn.
Mà lão già áo xám ngay cả ngón tay cũng không thể động đậy một cái, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị nổ tan tành, thần hồn đều diệt hết.
Từ khi Diệp Mặc mượn đường cho đến khi lão già áo xám phóng bùa chú ô mang ra đánh lén, lại đến Vô Ảnh cắn rách lĩnh vực của bùa chú ô mang và Diệp Mặc đánh ra thần thông Liệt Không, đây chỉ là trong một lần hô hấp mà thôi.
Tiên đế tóc dài kia ngay khi bùa chú ô mang đánh lén gã, gã cũng cảm giác được trói buộc của tia sáng bén nhọn màu đen, nhưng lĩnh vực của tia sáng bén nhọn màu đen quá mức mạnh mẽ, trong lúc nhất thời gã lại không thể thoát ra được.
Cũng may Vô Ảnh kịp thời cắn mở lĩnh vực của tia sáng bén nhọn màu đen, Liệt Không của Diệp Mặc lại càng làm cho lĩnh vực này nứt ra.
Tiên đế tóc dài kia cảm giác được trói buộc lập tức lỏng ra, gã nắm lấy thời cơ lập tức tránh ra.
Cho dù là như vậy, cái bùa chú ô mang kia vẫn lôi đi toàn bộ sống áo trên cánh tay của gã, đồng thời mang theo một mảnh da thịt.
Có thể tưởng tượng, chỉ cần gã chậm hơn một xíu xiu thôi, tia màu đen ít nhất phải khiến cho gã trọng thương.
Người đàn ông tóc dài còn chưa kịp thở phào, đã thấy Diệp Mặc chỉ một quyền đánh cho lão già kia thành mảnh vụn.
Sát thế ác liệt kia mạnh mẽ đáng sợ đến cực điểm, cho dù là người đàn ông tóc dài không phải là kẻ đứng mũi chịu sào, cũng cảm thấy hàng loạt trận run rẩy.
Quyền thế thật là lợi hại, người đàn ông tóc dài trong lòng thầm kinh hãi, đồng thời thấy may mắn là mình không kiên quyết không nhường đường, nếu không kẻ chết trước chính là gã.
Với tu vi của Tiên đế trung kỳ áo lam này, gã chắc chắn không phải là đối thủ, chẳng những không phải là đối thủ, thậm chí ngay cả năng lực đánh trả cũng không có.
Đừng nói Tiên đế trung kỳ áo lam, ngay cả cái con Long Mã cắn một cái làm rách lĩnh vực bùa chú kia cũng không phải là loại thú đơn giản.
Khó trách Tiên đế trung kỳ này dám mang theo Băng Sâm Vương ngao du bốn phía, loại tu vi đáng sợ này, ai dám động thủ với hắn? Động thủ với hắn quả thực là muốn chết ah.
Lúc này thậm chí gã hoài nghi Diệp Mặc là cố ý như vậy để câu cá, muốn kiếm cớ giết người vơ vét của cải.
Người đàn ông tóc dài này đang muốn đi đến trước mặt Diệp Mặc cảm ơn một câu, dù sao mới rồi nếu Diệp Mặc không ra tay, gã chạy không thoát tập kích của bùa chú ô mang kia.
Uỳnh Một tiếng vang thật lớn ngắt lời gã, người đàn ông tóc dài cũng không hề để ý, gã biết rõ đây là do tia màu đen kia đánh vào trên vách đá đối diện.
– Lão đại, chính là nơi này, đã bị đánh phá rồi.
Tiểu Băng Sâm vội vội vàng vàng chạy tới, chỉ vào vách đá dựng đứng ở đối diện bị bùa chú ô mang đánh bay nói.
Căn bản không cần Tiểu Băng Sâm nói, Diệp Mặc đã nhìn thấy.
Một luồng khí tức thần linh đậm đặc tới cực điểm, pha lẫn Đạo Vận nhàn nhạt tràn ra, không chỉ thế, bên trong loại khí tức này còn có một mùi thơm ngát cực kỳ dễ ngửi.
Thứ mùi thơm ngát này cho dù là ngửi một chút, cũng cảm giác được toàn thân thư thái, tu vi càng tinh khiết hơn một chút.
– Thất Diệu Hoàng Cực tuyền…
Người đàn ông tóc dài ngay tức khắc liền khiếp sợ kêu thành tiếng.
Vách núi đối diện có một đoạn hoàn toàn bị tia màu đen va chạm làm nứt ra, một cái hồ đá cực lớn xuất hiện ở trước mắt.
Bên trong hồ đá toàn là chất lỏng cực kỳ trong trẻo, loại chất lỏng này tỏa ra khí tức thần linh dồn hết toàn bộ sương mù chung quanh ra, từ xa nhìn lại, thật giống như tiên trì lơ lửng giữa không trung.
– Quả nhiên là Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, không tệ, Tiểu Băng Sâm lần này lập công lớn rồi.
Diệp Mặc cười to, trong lòng cực kỳ sung sướng.
Hắn không ngờ tới Mộ Hoa Huyền Cốc, đúng là có thể tìm được Thất Diệu Hoàng Cực tuyền.
Sau một khắc Diệp Mặc đã thuận tay thu hồi một chiếc nhẫn, đồng thời phi thân rơi vào bên cạnh Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, lấy ra một bình ngọc không lớn lắm.
Diệp Mặc là tông sư tiên khí, bình ngọc không gian cao cấp với người khác mà nói rất khó mua được, nhưng Diệp Mặc lại luyện chế ra một đống lớn nhét vào trong Thế Giới Trang Vàng.
Chính là để thu thập loại thiên tài địa bảo này.
Người đàn ông tóc dài kia sắc mặt biến đổi nhiều lần, lại không dám lỗ mãng, Diệp Mặc ra tay, gã đã tận mắt nhìn thấy rồi.
Thất Diệu Hoàng Cực tuyền tuy cực kỳ quý giá, nhưng muốn cùng Diệp Mặc tranh đoạt Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, gã còn chưa có lá gan kia, trừ phi gã thật sự chán sống rồi.
Nhưng gã cũng không có nhàn rỗi, gã cũng phi thân đến cách đó không xa, trước tiên chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Vị đạo hữu này, vừa rồi rất cảm ơn ơn cứu mạng của anh.
Ta muốn ở bên cạnh nhìn xem có Thất Diệu Hoàng Cực tuyền hay không, không biết có ảnh hưởng đến đạo hữu không?
Diệp Mặc nhìn nhìn vách núi bên cạnh, lập tức gật đầu nói, – Vừa rồi chỉ là thuận tay thôi, đạo hữu cứ tự nhiên.
Người đàn ông tóc dài này mừng rỡ, lập tức bắt đầu đào ở chỗ cách không xa nơi Diệp Mặc tìm được Thất Diệu Hoàng Cực tuyền.
Trước khi đến Mộ Hoa Huyền Cốc, gã đã sớm điều tra rất nhiều tư liệu, biết rõ chung quanh nơi xuất hiện Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, rất có thể có chỗ rỉ ra, đây cũng là Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, chỉ là số lượng tương đối ít mà thôi.
Nói cách khác sau khi Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đầy rồi, sẽ tìm nơi để chảy ra, trong hồ của Thất Diệu Hoàng Cực tuyền luôn luôn có thể có nơi có một dòng để rỉ ra.
Cái người đàn ông tóc dài này muốn tìm chính là vị trí sau khi Thất Diệu Hoàng Cực tuyền rỉ ra.
Thất Diệu Hoàng Cực tuyền trong hồ đã bị Diệp Mặc nhấc tay, lập tức giống như một dòng suối chảy vào trong bình ngọc.
Khí tức của linh tuyền nồng đậm tới cực điểm tản mát ra ngoài, cho dù là ngăn trở cũng không thể ngăn trở được.
Diệp Mặc biết loại khí tức linh tuyền dày đặc này tràn ra, chắc chắn sẽ dẫn những người còn lại tới, hắn nhất định phải mau chóng lấy đi những linh tuyền này.
“Răng rắc” lại là một tiếng vỡ vang lên, Diệp Mặc biết rõ là do người đàn ông tóc dài kia còn đang tìm kiếm Thất Diệu Hoàng Cực tuyền chung quanh.
Nhưng lần này Diệp Mặc biết gã đã thành công, bởi vì sau tiếng giòn vang này, lập tức có khí tức của Thất Diệu Hoàng Cực tuyền tràn ra.
– Tìm thấy rồi.
Quả nhiên truyền đến tiếng người đàn ông tóc dài kia vui mừng reo lên, Diệp Mặc nhìn sang, ở nơi cách linh tuyền này của hắn chỉ có mười mấy thước đã xuất hiện một cái hố nhỏ to bằng chậu rửa mặt.
Cái hố này so với cái hồ của hắn thì nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cả hố đã sắp rót đầy rồi.
Đến lúc này, Diệp Mặc đương nhiên đã hiểu ý của đối phương, thì ra Thất Diệu Hoàng Cực tuyền còn có mạch suối rỉ ra.
Nhưng Diệp Mặc cũng không định đi cướp, hắn lấy nhiều như vậy đã đủ rồi, căn bản không cần mấy thứ còn lại nữa.
Huống chi, cái hố kia vẫn là do người đàn ông tóc dài này tìm ra Người đàn ông tóc dài kia tốc độ chẳng hề chậm hơn Diệp Mặc chút nào, nháy mắt đã lấy ra một cái bình ngọc, lấy tốc độ nhanh nhất thu Thất Diệu Hoàng Cực tuyền trong cái hố này vào.
Vừa lúc đó, mấy luồng độn quang rơi xuống, xuất hiện trong huyền cốc, mà lúc này Diệp Mặc mới vừa thu hết Thất Diệu Hoàng Cực tuyền vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2009: Nói Chuyện Bằng Thực Lực
Nói Chuyện Bằng Thực Lực
T
hất Diệu Hoàng Cực tuyền!
Mấy thanh âm kinh ngạc đồng thời vang lên, sau đó bốn bóng người rơi xuống.
Sau khi bốn bóng người này rơi xuống lại có hai vệt độn quang nữa tới, cùng một lúc cũng kêu lên mấy chữ ‘Thất Diệu Hoàng Cực tuyền’.
Diệp Mặc rơi trên mặt đất, vẫy tay một cái nói với Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm:
– Đi nào.
Người đàn ông tóc dài kia thấy Diệp Mặc muốn đi, nhanh chóng theo sát sau Diệp Mặc, gã cũng đã lấy được Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, đơn độc một người ở lại đây không là chuyện tốt lành gì.
– Đợi chút.
Trong sáu người chí ít có ba người đồng thời đứng ra, chặn đường Diệp Mặc Diệp Mặc nhíu mày một cái, hắn biết toàn bộ Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đã bị hắn lấy đi, muốn yên ổn rời đi, đoán chừng rất khó đây.
– Ồ, Băng Sâm Vương?
Lại có một người nhìn thấy Tiểu Băng Sâm, lập tức lại kinh ngạc ồ lên một tiếng.
Diệp Mặc chỉ là Tiên đế trung kỳ, chẳng những lấy được nhiều Thất Diệu Hoàng Cực tuyền như vậy, còn có Băng Sâm Vương, cho dù là con Long Mã bên cạnh Diệp Mặc kia e rằng cũng không phải là thứ đơn giản trên thế giới.
Thứ tốt quá nhiều, lập tức khiến cho người ta đỏ mắt.
Diệp Mặc phất tay liền thu Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm lại, đồng thời Tử Đao đã lơ lửng trong hư không.
Nếu đã tránh không được, vậy thì đánh thôi.
Ở đây có sáu người, một kẻ tu vi cao nhất cũng chẳng qua chỉ là Tiên đế đỉnh mà thôi, hơn nữa lại chỉ có một.
Có một người thậm chí chỉ là Tiên Tôn đỉnh, đối mặt với loại thực lực này Diệp Mặc căn bản không cần lo lắng, cần Vô Ảnh hỗ trợ làm gì?
Trông thấy Diệp Mặc thu hồi Băng Sâm Vương và Vô Ảnh, mấy người tới này trong lòng cười lạnh, đồ đã nhìn thấy rồi, cho dù có thu lại, cũng vô ích.
Vừa lúc đó, lại có ba vệt độn quang bay tới.
Khiến cho Diệp Mặc không nói gì là, lần này ba người tới có hai người Diệp Mặc nhận ra.
Chính là hai người lúc trước chặn đường Nữu Như Nam, bị Diệp Mặc giáo huấn một trận.
Nếu như không phải là lúc ấy Diệp Mặc không muốn giết hai người kia, bọn gã sớm đã bị Diệp Mặc giết rồi.
Ba người này sau khi tới, lập tức nhìn thấy cái hồ Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đã bị Diệp Mặc lấy sạch.
Nhưng hai gã Tiên đế còn lại được Diệp Mặc tha, cũng đồng thời nhận ra Diệp Mặc, lập tức biến sắc.
Nhưng hai người cũng không rời đi luôn, chỉ yên lặng đứng ở nơi tương đối xa xem tình thế biến hóa.
Trông thấy trong hai người tới có một người là Tiên đế đỉnh cao.
Sáu người tới trước cũng chắp tay với ba người mới tới này.
Sáu người tới trước này người tu vi cao nhất thể hiện trước mặt mọi người cũng là một tiên đế đỉnh cao, màu da rất trắng, con mắt thoạt nhìn cũng rất gian tà.
Giống như bất cứ lúc nào cũng có tia màu đỏ vờn quanh.
Tiên đế hậu kỳ mắt tà này sau khi chào ba người mới tới này một cái, liền trực tiếp đi đến trước mặt người đàn ông tóc dài kia chắp tay nói:
– Vị đạo hữu này, tốt số nha, hồ Thất Diệu Hoàng Cực tuyền kia lớn như vậy.
Đoán chừng thu hoạch không nhỏ hả?
Tu vi của người đàn ông tóc dài cao hơn của Diệp Mặc, đã là Tiên đế hậu kỳ, y tìm người đàn ông tóc dài hỏi trước, cũng không phải chuyện gì bất ngờ lắm.
Người đàn ông tóc dài kia mặt không đổi sắc chắp tay nói:
– Ta đã lấy được một ít Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, nhưng cái ta lấy được là ở cái hố nước suối rỉ ra bên cạnh.
Còn hồ chính của Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, bởi vì ta tới chậm chút xíu.
Người đàn ông tóc dài nói rất rõ ràng, đã tới chậm chút xíu, hiển nhiên không phải là gã lấy được.
Tiên đế đỉnh cao kia ngược lại là hơi sửng sốt một lát, trong mắt y thấy, Thất Diệu Hoàng Cực tuyền ở đây nhất định là do hai người Diệp Mặc và Tiên đế tóc dài này chia nhau.
Diệp Mặc tu vi thấp hơn một chút, chắc chắn là được chia ít hơn, lại không ngờ hỏi ra thì kết quả lại như vậy.
Nhưng y lập tức kịp phản ứng, cười với người đàn ông tóc dài kia một cái nói:
– Đạo hữu thật tốt tính, bội phục.
Cái hố nước suối rỉ ra kia y cũng thấy, chỉ to bằng cái chậu rửa mặt mà thôi, ngay cả một phần mười của cái hồ lớn cũng chưa bằng.
Mà tình huống này, người đàn ông tóc dài kia vậy mà lại không cướp đoạt Thất Diệu Hoàng Cực tuyền của Diệp Mặc, có thể thấy tính tình rất tốt, thậm chí là một người tốt nữa.
Người đàn ông tóc dài cười cười, cũng không nói gì.
Gã tốt tính hả? Ngược lại là gã cảm thấy Diệp Mặc tính tình rất tốt mới đúng.
Nếu như đổi thành người khác, nói không chừng mình ngay cả canh cũng chẳng có mà húp Tiên đế đỉnh cao mắt gian tà này biết dòng chính của Thất Diệu Hoàng Cực tuyền toàn bộ đều ở chỗ Diệp Mặc, lúc này mới quay người nhìn Diệp Mặc, tùy ý chắp tay một cái nói:
– Vị đạo hữu này có thể lấy được một hồ Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, có thể thấy rất là may mắn nha, ta là Thù Khang của Hoành Khích Thần Giác.
Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, thứ này cũng rất khó thấy, nếu mọi người đã gặp được, không biết Thất Diệu Hoàng Cực tuyền của đạo hữu có thể chia một chút cho mọi người không?
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nói:
– Đương nhiên không vấn đề gì, nhiều Thất Diệu Hoàng Cực tuyền như vậy một mình ta cũng dùng không hết.
Tiên đế Thù Khang mắt gian tà lập tức cười ha ha nói:
– Đạo hữu kiến thức rộng rãi.
Như vậy đi, lấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền ngươi lấy được ra bên ngoài, ta làm chủ phân chia, thế nào?
Y nghe thấy Diệp Mặc bằng lòng phân chia Thất Diệu Hoàng Cực tuyền, lập tức đã biết là Diệp Mặc sợ hãi.
Đối mặt với chín Tiên đế, Diệp Mặc chỉ là một Tiên đế trung kỳ, há có thể không sợ sao?
Chỉ có hai gã Tiên đế tới sau kia bị Diệp Mặc giáo huấn một trận mới biết được Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu, bọn gã trông thấy người khác tiến lên, lại không hề đi lên, ngược lại là ở lại chỗ xa xa, mà gã đồng bạn cùng bọn họ tới kia cũng đã tiến lên chuẩn bị chia chác Thất Diệu Hoàng Cực tuyền của Diệp Mặc rồi.
– Đồ của ta tại sao phải để ngươi tới phân?
Diệp Mặc vẫn từ tốn nói, sát khí đã tụ lại chung quanh Tử Đao của hắn, hắn biết lại phải động thủ rồi.
Cảm nhận được sát khí nhàn nhạt trên người Diệp Mặc, lông mày Thù Khang lập tức nhăn lại, lạnh giọng nói:
– Vừa rồi chính ngươi nói một mình dùng không hết nhiều Thất Diệu Hoàng Cực tuyền như vậy, muốn phân chia, sao, chẳng lẽ ngươi lại muốn đổi ý?
Diệp Mặc cười hắc hắc, – Ta đương nhiên sẽ không đổi ý, muốn lấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền của ta, đương nhiên phải đem đồ vật tới đổi ah.
Đồ của các ngươi còn chưa lấy ra, đã muốn ta lấy Thất Diệu Hoàng Cực tuyền ra phân cho các ngươi, chẳng lẽ các ngươi muốn cướp?
Thù Khang nghe Diệp Mặc nói xong lập tức vô cùng tức giận, – Thì ra ngươi đang trêu chọc ta àh.
Nói xong, khí thế trên người y lập tức tăng vọt trở nên mạnh mẽ ác liệt, sát ý bành trướng lượn quanh.
Chỉ có điều là không đợi y động thủ, tên Tiên đế hậu kỳ mặc áo màu nâu ở bên cạnh y đã tiến lên một bước trước, đồng thời phóng ra một cây Quỷ Tác loang lổ không chịu nổi cuốn về phía Diệp Mặc nói:
– Khang sư huynh, thứ đồ hung hăng càn quấy này há cần huynh động thủ, Quản Duệ Tư ta cũng đủ rồi…
Quỷ Tác loang lổ này vừa phóng ra, trong cốc này lập tức trở nên u ám, giống như vô số ác quỷ đều đã sống lại từ hư không.
Xen lẫn tiếng quỷ gào thét, mang theo khói đen cuồn cuộn muốn hoàn toàn bao phủ xé rách Diệp Mặc.
Đứng ở cách Diệp Mặc không xa, người đàn ông tóc dài cảm nhận thấy tinh thần của mình bất ổn, lập tức lui ra cách mấy chục thước, đồng thời phóng ra pháp bảo phòng ngự của mình.
– Cái Quỷ Tác này không tệ.
Tiếng của Diệp Mặc vừa nói xong, Tử Đao đã xé không bổ ra.
Hắn thật sự cảm giác được cái Quỷ Tác này là một món pháp bảo tốt, chỉ là Tiên đế hậu kỳ này hình như vẫn chưa thể hoàn toàn kích phát mà thôi.
Tử Đao bổ ra, đồng thời lĩnh vực của Diệp Mặc đã mở rộng ra, lĩnh vực của Tiên đế áo nâu này dưới lĩnh vực của Diệp Mặc quả thực giống như vỏ trứng vậy, bị nghiền ép lần lượt rạn nứt.
Tiên đế áo nâu ngay thời điểm biết mình đã đánh giá sai tu vi của Diệp Mặc, Tử Đao đã mang theo sát thế không gian chung quanh đánh lên Quỷ Tác.
Uỳnh Không gian nổ tung, nguyên khí chấn động trong nháy mắt nổ tung, mấy Tiên đế đứng gần một chút nhao nhao phóng pháp bảo của mình ra, đồng thời cấp tốc lui về phía sau, bầu không gian trong huyền cốc tại thời khắc này hình như đã biến thành mảnh vụn.
Thù Khang sắc mặt đại biến, y lập tức hiểu ra Quản Duệ Tư căn bản không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Trong nháy mắt y đã phóng ra pháp bảo của mình, chỉ có điều là lúc này đao mang tím đỏ thật dài đã hoàn toàn bổ vào trên Quỷ Tác của Quản Duệ Tư.
Tiếng “Xuy xuy” vang lên liên miên không ngớt, bóng quỷ vô cùng vô tận trong chớp nhoáng này đã bị ánh đao tím hòa tan thành hư vô.
Lúc Quản Duệ Tư cảm giác được Quỷ Tác của mình bắt đầu run rẩy, khi lưỡi đao tím đỏ thật dài bổ tới thì đột nhiên tự động vỡ ra, biến thành vết vỡ màu tím đầy trời bao vây gã lại.
Lúc này Quản Duệ Tư đã hoàn toàn tuyệt vọng, gã đã hiểu, cho dù là mình không coi thường đối phương, loại tu vi này của đối phương cũng có thể dễ dàng chém chết gã.
Phụt phụt phụt…
Từng đám huyết vụ phun ra, Tiên đế hậu kỳ trước đó còn muốn chém giết Diệp Mặc, dưới một đao của Diệp Mặc, lại biến thành mảnh vụn.
Mãi đến lúc này Ngũ Hỏa Càn Khôn Luân của Thù Khang mới hoàn toàn phóng ra, Diệp Mặc căn bản là không thu Tử Đao lại, thậm chí còn phi thân lên, đồng thời đánh ra một quyền.
Diệp Mặc trong lòng rất là khoan khoái dễ chịu, vừa rồi thần thông Liệt Ngân của hắn rốt cuộc đã có đột phá, hình thành Liệt Ngân Toái Mang vô tận.
Đây là hắn căn cứ vào lĩnh vực của Huyễn Vân Cửu Đao và Chấn Thiên Đăng để diễn hóa ra, sau Liệt Ngân Toái Mang, lưỡi đao vô tận có thể lại hình thành một phạm vi giết chóc nữa, chỉ cần bao lấy đối thủ, sẽ nhất định phải chết không thể nghi ngờ.
Đây là thủ đoạn dùng cái giá thấp nhất tiêu diệt công kích của đối thủ.
Ngũ Hỏa Càn Khôn Luân mang theo bánh xe tròn như năm mặt trời cực mạnh vẫn chưa hoàn toàn khuếch tán ra, đã bị vòng xoáy quyền thế của Diệp Mặc cuốn trúng.
Rầm rầm rầm rầm uỳnh…
Sau năm tiếng nổ vang kịch liệt, hoa lửa tứ phía, vùng không gian và mặt đất khu vực đánh nhau này hoàn toàn bị hủy diệt thành hạt bụi, cho dù là vách đá hai bên cũng bị loại công kích đáng sợ này trực tiếp hóa thành bột phấn.
Năm bánh xe mặt trời chưa thành hình sau khi bị Diệp Mặc nổ nát bét, Thù Khang bay ngược ra ngoài, khóe miệng tràn ra một vệt máu, trong lòng hoảng sợ vô cùng.
Tuy vừa rồi y vội vã ra tay, nhưng đối phương sau khi giết một Tiên đế, rồi mới đến phản kích lại y, hiển nhiên cũng là vội vàng ra tay, thậm chí chuẩn bị còn chưa đầy đủ bằng y.
Nghĩ như thế, Thù Khang đã hiểu rất rõ, y còn lâu mới là đối thủ của Diệp Mặc.
Thù Khang bay ngược ra ngoài xong, cũng không bị đánh tới vách đá dựng đứng bên mép huyền cốc, bởi vì vách đá này đã bị quyền phong của Diệp Mặc đánh vỡ vụn.
Lảo đảo vài bước mới đứng thẳng được, Thù Khang sắc mặt hơi trắng bệch, lúc này rốt cuộc y đã hiểu được vì sao Diệp Mặc không thèm để ý chút nào rồi.
Người ta căn bản là không cần để ý, loại thực lực này, đừng nói sáu người bọn gã, cho dù là có đến thêm sáu người nữa người ta tối đa chỉ bỏ đi mà thôi.
Nếu như đối phương muốn đi, những người ở đây, có ai có thể ngăn cản nổi?
Người đàn ông tóc dài kia hít vào một ngụm khí lạnh, lúc trước Diệp Mặc giết lão già áo xám kia chỉ trong nháy mắt, bây giờ Diệp Mặc đánh ra hai đạo thần thông, gã lập tức đã biết, Diệp Mặc so với trong tưởng tượng của gã còn lợi hại hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2010: Đạo Nguyên Thánh Phủ
Đạo Nguyên Thánh Phủ
T
rong sáu người tới trước, một người bị Diệp Mặc thuấn sát, một người là Tiên Đế đỉnh phong thì bị Diệp Mặc đánh bay.
Trong bốn người còn lại còn có một Tiên Tôn cùng hai Tiên Đế sơ kỳ, thấy thế sắc mặt tái nhợt không thôi.
Bọn họ theo bản năng nhìn về ba người đến sau, cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao có hai người đến bây giờ vẫn thần sắc kính cẩn không dám đi lên, người ta đã sớm biết sự lợi hại của Diệp Mặc Trông thấy Diệp Mặc thu hồi nhẫn cùng Quỷ tác đi về phía mình, Thù Khang vội vàng thu hồi Ngũ Hỏa Càn Khôn Luân ôm quyền nói:
– Vừa rồi là ta lỗ mãng, ta nguyện ý bồi thường tổn thất cho đạo hữu Thù Khang nói xong thấy Diệp Mặc căn bản không thèm để ý, lập tức lại nói:
– Mộ Hoa Thần Sơn xuất hiện Đạo Nguyên Thánh Phủ, ta vừa mới nhận được tin tức, liền cảm nhận được nơi này xuất hiện khí tức Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, vậy nên mới tạm thời tới đây.
Diệp Mặc ngừng lại, người có tu vi Đạo Nguyên ở Thần Phần Vực chính là cao thủ đỉnh phong.
Nơi này có Đạo Nguyên Thánh Phủ, vậy hắn nhất định phải đi xem.
Đến bây giờ, Tam Sinh Quyết của hắn vẫn chưa có công pháp chứng đạo.
Chủ yếu là bởi vì hắn chưa bao giờ thực sự tiếp xúc với Chứng Đạo Thánh Đế.
Dù lúc trước bị Chứng Đạo Thánh Đế truy sát, cũng không giao thủ.
Cộng thêm bản thân hắn cũng chưa chứng đạo, vậy nên Diệp Mặc không biết gì về công pháp chứng đạo.
– Nói cho ta biết Đạo Nguyên Thánh Phủ ở đâu, ta tha cho ngươi một lần.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói.
Thù Khang bây giờ đâu dám có nửa phần giấu diếm nữa, vội nói:
– Đạo Nguyên Thánh Phủ ở Thặng Chính Hồ, có người tìm kiếm Thanh Đào Kì Lan ở Thặng Chính Hồ, trong lúc vô tình động đến Đạo Nguyên Thánh Phủ Thượng cổ.
Nghe nói Thánh Phủ này rất có thể là của đại năng từ thời kỳ Thần Phần Vực chưa bị đánh vỡ lưu lại, bên trong hẳn có công pháp Thánh đạo cùng thần thông đỉnh cấp.
– Được, nếu như ngươi không muốn lấy Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền của ta nữa, vậy cút đi.
Diệp Mặc không chút khách khí nói.
Trên mặt Thù Khang lộ ra một tia giận dữ.
Thế nhưng lập tức bị y ẩn dấu, nói tiếp:
– Đạo hữu.
Tam Bảo Quỷ Tác kia là một trong những pháp bảo đỉnh cấp của Hoành Khích Thần Giác ta, kính xin…
– Ngươi muốn lấy lại Tam Bảo Quỷ Tác?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm Thù Khang bình thản mà hỏi.
Thù Khang cắn răng gật đầu nói:
– Đúng vậy, Tam Bảo Quỷ Tác kia đúng là đồ trọng yếu của Hoành Khích Thần Giác ta.
Kính xin đạo hữu có thể châm chước một ít, coi như là trả giá lớn ta cũng nguyện ý.
Diệp Mặc không thèm để ý nói:
– Muốn lấy Tam Bảo Quỷ Tác cũng được, dùng một đạo quả để đổi, bất kỳ đạo quả nào cũng có thể, bằng không thì không bàn nữa.
Nếu như ngươi có thể lấy ra Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả, ta chẳng những đưa Tam Bảo Quỷ Tác cho ngươi.
Còn cho ngươi một bình Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền.
Trông thấy Diệp Mặc quay người muốn rời khỏi, Thù Khang thực sự cuống lên, vội truyền âm cho Diệp Mặc nói:
– Đạo hữu, ta thật sự không có Đạo quả.
Nhưng ta biết người nào có Đạo quả, hơn nữa ta còn biết hắn có hai ‘Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả’.
Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Chuyện người khác có Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả mắc mớ gì đến ngươi? Chẳng lẽ ngươi nói cho ta biết ai có Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả.
Ta sẽ đưa Tam Bảo Quỷ Tác cho ngươi?
Thù Khang thấy Diệp Mặc trực tiếp đem lời mình truyền âm nói ra, cũng không dám trách cứ, vội nói:
– Ta biết người kia cũng sẽ đi tìm Đạo Nguyên Thánh Phủ Thượng cổ, hơn nữa ta còn biết hắn rất cần Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền.
Chỉ cần đạo hữu nguyện ý lấy ra Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền trao đổi, ta tin hắn nguyện ý lấy ra một quả ‘Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả’.
– Dẫn đường đi, đợi ta gặp người có Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả, ta sẽ giao Tam Bảo Quỷ Tác cho ngươi, bằng không ngươi chờ chết đi.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói.
– Tiền bối…
Bây giờ hai tên Tiên Đế lần trước bị Diệp Mặc đánh chạy mới lên thi lễ với Diệp Mặc.
Bọn họ không rời đi trước, lúc này cũng chỉ có thể tiếp tục gọi Diệp Mặc là tiền bối cho tốt.
Đứng trước thực lực tuyệt đối, tất cả đều là hư vô.
Diệp Mặc biết đây là bởi vì thực lực của mình mạnh mẽ hơn bọn họ mà thôi, một khi thực lực của đối phương mạnh hơn mình, vậy sẽ không phải là hai chữ tiền bối, mà là pháp bảo đánh tới.
Nhưng hắn cũng không để ý, loại người này khắp nơi đều có, không cần phải đi so đo.
Cuối cùng thì, đề thăng thực lực của mình mới là quan trọng nhất.
Thặng Chính Hồ ở Mộ Hoa Thần Sơn sở dĩ nổi danh là bởi vì nơi này thường xuyên xuất hiện Thanh Đào Kì Lan, Thanh Đào Kì Lan là dược liệu đỉnh cấp để luyện chế đan dược cảm ngộ Tố Đạo.
Chỉ cần là người đi đến Mộ Hoa Thần Sơn, đều sẽ đi Thặng Chính Hồ một chuyến.
Sau Tiên Đế chính là Chứng đạo, mặc dù người chứng đạo được ở Thần Phần Vực đã ít lại càng ít, bất quá người có thể tu luyện, ai lại bỏ qua cơ hội chứng đạo?
Một khi chứng đạo, bước đầu tiên gặp phải chính là Tố Đạo, mà tài liệu đỉnh cấp để cảm ngộ Tố Đạo chính là Thanh Đào Kì Lan.
Bởi vậy có thể thấy được giá trị to lớn của Thanh Đào Kì Lan, ở Thần Phần Vực không có ai không thích Thanh Đào Kì Lan.
Chỉ là loại linh thảo chứng đạo Thanh Đào Kì Lan này cực hiếm, dù là ở Thặng Chính Hồ bây giờ cũng ít khi thấy.
Thặng Chính Hồ cách Mộ Hoa Huyền Cốc ước chừng nửa ngày lộ trình, đây là bởi vì không thể phi hành, nếu như có thể phi hành, có lẽ thời gian sẽ ngắn hơn, chỉ cần mấy nén hương ngắn ngủi là được rồi.
Lúc Diệp Mặc theo Thù Khang đến ngoại vi Thặng Chính Hồ, lại bất ngờ phát hiện nơi này đã có ít nhất bốn, năm mươi người.
Diệp Mặc biết người tiến vào Mộ Hoa Thần Sơn tổng cộng có hai, ba trăm người, nơi này một lần tới bốn, năm mươi người, cộng thêm đám người bọn hắn, đã là sáu mươi người.
Nói không chừng người nhận được tin tức đều tới, có thể thấy lực hấp dẫn của Đạo Nguyên Thánh Phủ cao đến thế nào?
Những người tới trước này đang vây quanh một hồ nước lớn, hồ lớn thoạt nhìn không có giới hạn nào đáng nói, trên mặt hồ phủ một tầng sương trắng nhàn nhạt, tầng sương trắng này giống như thực chất, làm cho thần thức của người ta đều không quét được trên mặt hồ.
Vài đạo thần thức đao của Diệp Mặc quét ra, cường hành công phá sương trắng trên mặt hồ này, phát hiện hồ nước phía dưới tầng sương trắng này là màu đỏ, giống như máu tươi.
Chẳng những là màu đỏ, còn mang theo một chút sát khí băng hàn.
Đám người Diệp Mặc vừa qua, những người này cũng chỉ tùy ý nhìn thoáng qua, cũng không để ý.
Hầu như đều nhìn chằm chằm vào trong hồ, dường như ở trong hồ này mới có thứ quan trọng hơn.
Tên của Thặng Chính Hồ Diệp Mặc vẫn là từ Nữu Như Nam nghe được, về phần Thặng Chính Hồ như thế nào Diệp Mặc hoàn toàn không biết gì cả, hắn nhìn thấy nước trong Thặng Chính Hồ này cổ quái như thế, lập tức liền nhíu mày.
– Đạo hữu, chính là người thân mặc tiên bào viền vàng kia có hai đạo quả, hơn nữa hắn là một tiên nhân luyện thể, tuyệt đối cần Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền.
Thù Khang trông thấy Diệp Mặc đang quan sát Thặng Chính Hồ, vội ở một bên truyền âm cho Diệp Mặc nói.
Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy tên tiên nhân luyện thể kia, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, nguyên khí thậm chí hình thành từng vệt vân sóng nhàn nhạt ở xung quanh y, tu vi đã đạt tới cấp bậc Bán Thánh, vừa nhìn cũng biết là một cao thủ đỉnh cấp.
Loại người này lấy được hai Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả còn dám xuất hiện, cũng chẳng có gì lạ.
– Lai lịch của người này là gì? Còn có tư liệu của Thặng Chính Hồ nói cho ta một phần.
Diệp Mặc điềm nhiên như không có việc gì mà hỏi.
Thù Khang cố nén tức giận nói:
– Thặng Chính Hồ từ xưa đến nay chính là nơi xuất hiện Thanh Đào Kì Lan ở Mộ Hoa Thần Sơn, nước Thặng Chính Hồ là màu đỏ, tương truyền đây là nơi một con Hôi Long Viễn Cổ tố đạo, trong khi Hôi Long tố đạo ở đây đã tao ngộ Lôi uy thiên địa xưa nay chưa từng có.
Kết quả con Hôi Long này không thể kháng trụ Lôi uy, cũng bởi vì nguyên thần câu diệt, không thể chấp nhận đã chết tại nơi này.
Cuối cùng tinh huyết cùng nguyên khí của Hôi Long hóa thành Thặng Chính Hồ, mà Thanh Đào Kì Lan ở bên Thặng Chính Hồ cũng có chứa một tia long ý, giá trị so với Thanh Đào Kì Lan ở chỗ khác càng cao hơn.
– Mặt hồ này bằng phẳng như thế, coi như là có Thanh Đào Kì Lan thì cũng bị người khác lấy đi rồi, phải không?
Diệp Mặc nhíu mày hỏi.
Thù Khang đành phải đáp:
– Cũng không phải mỗi lần Mộ Hoa Thần Sơn mở ra đều có thể nhìn thấy Thặng Chính Hồ, bởi vì vị trí của nó khi mỗi lần Mộ Hoa Thần Sơn mở ra đều không giống nhau, thậm chí có lúc đến khi Thần Sơn đóng lại, cũng chưa ai biết Thặng Chính Hồ ở đâu.
Cho nên chỉ cần cách vài năm, chỉ cần phát hiện Thặng Chính Hồ trong phạm vi Mộ Hoa Thần Sơn, đều có thể tìm đượcThanh Đào Kì Lan ở xung quanh Thặng Chính Hồ.
Diệp Mặc gật gật đầu nhìn Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng kia hỏi:
– Nói lai lịch của người này xem – Lai lịch người này vô cùng thần bí, nghe nói là khách ngoại lai của mười sáu Thần Giác cùng Ngũ Bảo, hắn đi đến phạm vi mười sáu Thần Giác, khiêu chiến tứ phía.
Chưa từng có ai có thể làm đối thủ của hắn, hắn ở đây giết đi mấy tên thiên tài đỉnh cấp.
Về sau có Chứng Đạo Thánh Đế động thủ với hắn, thế nhưng hắn có một môn không gian độn thuật cực kỳ lợi hại, coi như là đại năng như Thánh Đế, cũng rất khó lưu lại hắn.
Hơn nữa một khi tên Thánh Đế nào động thủ với hắn, một thời gian sau khi hắn đào tẩu sẽ đến báo thù tông môn của Thánh Đế này.
Thời gian dài, không ai dám chọc hắn nữa.
Sau khi nói xong Thù Khang theo bản năng nhìn thoáng qua Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng kia.
Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng dường như cảm nhận được có người đang nhìn y, liền ngẩng đầu mắt lạnh quét về phía Diệp Mặc.
Thù Khang theo bản năng bắt đầu run rẩy, nhanh chóng thu hồi ánh mắt lại, truyền âm cho Diệp Mặc nói:
– Hắn biết chúng ta đang nghị luận hắn.
Diệp Mặc ném ra Tam Bảo Quỷ Tác cho Thù Khang nói:
– Ngươi không còn chuyện gì nữa rồi.
Tam Bảo Quỷ Tác này không tệ, nhưng là loại pháp bảo tu luyện âm hồn, đối với loại pháp bảo này, Diệp Mặc luôn luôn không thích.
Bây giờ ném cho Thù Khang, hắn nửa phần đau lòng cũng không có.
Thù Khang thu hồi Tam Bảo Quỷ Tác, ôm quyền với Diệp Mặc, liền nhanh chóng lui ra xa, không còn nguyện ý có nửa phần liên quan với Diệp Mặc.
Khiến Diệp Mặc không nghĩ tới chính là, hắn còn chưa đi tìm Bán Thánh mặc tiên bào viền vàng kia, tên Bán Thánh kia vậy mà chủ động đi về phía Diệp Mặc.
Y đi đến trước mặt Diệp Mặc, đánh giá Diệp Mặc một hồi lâu, rồi mới hỏi với giọng cực kỳ khàn:
– Vừa rồi ngươi đang hỏi về tin tức của ta?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









