[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 401 : Luyện Hóa Thanh Châu Thế Giới (c2001-c2005)
❮ sautiếp ❯Chương 2001: Luyện Hóa Thanh Châu Thế Giới
Luyện Hóa Thanh Châu Thế Giới
M
ột tuần hương sau, Thánh đế đuổi theo Diệp Mặc mặt trầm xuống, gã không ngờ hoàn toàn mất tung tích của Diệp Mặc.
Nhưng gã mau chóng lại khôi phục lại ánh mắt hung ác lúc trước tự lẩm bẩm:
– Ba tháng sau, Mộ Hoa Thần sơn đóng lại, ta không tin không tìm ra được ngươi…
…
Diệp Mặc trong Thế giới trang vàng ngay lập tức kiểm tra thọ nguyên và kinh mạch thân thể mình, khi hắn tiến vào Mộ Hoa Thần sơn liền cảm thấy sinh mạng của mình hình như hoàn toàn trôi mất vậy, bây giờ hắn ổn lại rồi, đương nhiên muốn kiểm tra ngay lập tức.
Sau mấy lần kiểm tra, Diệp Mặc xác định thân thể của mình cũng không có bị thương gì lớn, thậm chí đến thọ nguyên cũng không chút tổn thương nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra quá trình dòng chảy thời gian kia chỉ là đặc tính của lối đi này mà thôi, trên thực tế cũng không tổn hại đến thọ mệnh của những người tiến vào đường đi này.
Thân thể không bị thương, Diệp Mặc lập tức bắt đầu kiểm tra nhẫn trữ vật của người áo tím, trong nhẫn trữ vật của người áo tím kia ngoài một cái trống cực lớn ra, còn có một số Thần tinh và Tiên tinh.
Ngoài ra còn có một số Tiên đan và Tiên linh thảo bình thường, Diệp Mặc cũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì hắn cần trong nhẫn trữ vật này, đến Kim Cương Đại Thừa đồ hắn cũng không nhìn thấy.
Diệp Mặc lại thở ra, xem ra hắn đoán không sai, Thanh Châu đó tuyệt đối là một thế giới đẳng cấp cũng không thấp.
Kim Cương Đại Thừa đồ không có trong nhẫn trữ vật này, thì chắc chắn là ở trong Thanh Châu đó.
Thanh Châu của người áo tím này so với Thanh Châu của Thanh Như lúc trước, đẳng cấp cũng cao hơn nhiều lần.
Vất chiếc nhẫn sang một bên, Diệp Mặc trực tiếp bố trí trận bàn thời gian, bắt đầu luyện hóa thế giới Thanh Châu kia.
Bởi vì thế giới Thanh Châu này là của người áo bào tím, Diệp Mặc đoán lão luyện hóa cũng không đơn giản như vậy.
Cái này không giống với Thế giới trang vàng của hắn, Thế giới trang vàng là chủ động nhận chủ, hắn căn bản cũng không cần luyện hóa.
Chỉ cần hắn thu thập đủ ngũ hành, thì Thế giới trang vàng sẽ chủ động dung hợp vào trong nguyên thần của hắn, hoàn toàn trở thành thế giới của hắn.
Đối với Thanh Châu không biết bao lâu mới có thể luyện hóa được, Diệp Mặc chỉ có thể dùng trận bàn thời gian để luyện hóa.
Trong Mộ Hoa Thần sơn có rất nhiều Đạo quả và lốc xoáy thời gian, những lốc xoáy thời gian này chỉ cần có cơ duyên là có thể nắm được pháp tắc thời gian, những Đạo quả đó chỉ cần lấy được một quả thì rất có khả năng thăng lên một cấp bậc khác, hoặc là lĩnh ngộ được một loại thần thông.
Có được một cơ duyên lớn, nếu như không lấy được Thanh Châu của người áo bào tím, Diệp Mặc sớm đã xông ra tìm kiếm những thứ này rồi.
Nhưng bây giờ đối với hắn mà nói, quan trọng nhất chính là luyện hóa Thanh Châu, tìm được ụ đá thứ năm, hoàn thiện Thế giới trang vàng của hắn.
Chỉ cần Thế giới trang vàng của hắn hoàn thiện rồi, thì hắn liền có hi vọng Chứng đạo.
Trận bàn thời gian mau chóng chuyển động, trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc từ từ luyện hóa thế giới Thanh Châu.
Sau mấy năm, Diệp Mặc cũng hoàn toàn chìm trong luyện hóa thế giới Thanh Châu, đối với bất kỳ chuyện gì xảy ra bên ngoài, lại càng không chú ý đến.
…
Cách chỗ Diệp Mặc bế quan khoảng vạn dặm, một sườn núi bằng phẳng lôi quang tứ phía xung quanh có mười mấy người vây quanh, hơn nữa lại không ngừng có người đi đến.
Bên trên sườn núi bằng phẳng này không có thứ gì, chỉ có một cây màu xám cao một trượng.
Cây này không có cành cũng không có lá.
So với những cây khác, cũng không bằng nói là một khúc côn màu xám.
Bên trên khúc côn màu xám này có kết chín quả màu xanh, những quả này bị lôi quang xung quanh bao vây lượn lờ, có chút như ẩn như hiện.
Nhưng thần thức nếu như quét lên trên những quả này, lập tức liền cảm thấy thời gian tang thương vô cùng vô tận.
Những người đứng bên ngoài sườn núi ai ai cũng chằm chằm nhìn chín quả này với ánh mắt tham lam, cứ như chuẩn bị xông lên cướp lấy bất cứ lúc nào.
Lại có hai gã Tiên đế đến bên ngoài ngọn núi này, trong đó có một người đàn ông mặc áo màu đỏ nhìn thấy quả màu xanh này có lôi quang vây quanh, lập tức khiếp sợ kêu lên:
– Lôi Âm Tuế Nguyệt quả?
Gã nói xong lời này, đồng thời lập tức có người với tốc độ nhanh nhất liền xông đến, đồng thời ánh mắt cực nóng dung hòa lôi quang xung quanh.
– Lôi Âm Tuế Nguyệt quả vẫn còn chưa chín, không thể lên…
Người đồng hành cùng gã còn chưa kịp nói xong câu này, gã cũng đã xông lên sườn núi bằng phẳng lôi quang tứ phía rồi.
Người đàn ông mặc áo đỏ này lên cơn ham mê, không ngờ không nghĩ gì đến những thứ khác, đợi khi gã xông vào trong rồi, lúc này mới cảm thấy không đúng.
Gã phát hiện không ngờ lại không có ai xông lên cùng gã, hơn nữa gã cũng đến muộn.
Những người đó chẳng những không ai xông lên cùng gã, thậm chí đến cản gã lại cũng chẳng có ai.
Không ổn rồi, người đàn ông áo đỏ này trong nháy mắt liền phản ứng lại, chỉ có điều không đợi gã quay người, thì gã cũng cảm nhận được năm tháng tang thương đến vô tận đang hướng về phía gã, gã đến hít thở cũng cảm thấy khó khăn.
Lúc này, thứ duy nhất mà gã cảm nhận được, chính là tuổi thọ của gã đang mau chóng trôi đi.
Những người đứng bên ngoài sườn núi này có thể nhìn rõ người đàn ông áo đỏ này đang dần dần già đi, đầu tóc của gã dần biến thành màu trắng, tốc độ lão hóa dung nhan với mắt thường cũng có thể nhìn thấy được Mà gã quay người cũng trở nên cực kỳ chậm chạp, hình như cũng đến mấy vạn năm vậy.
Khi gã hoàn toàn quay người lại rồi, thì sớm cũng đã trở thành già nua chỉ còn một bộ xương.
Gã có chút không cam tâm nhìn những người đứng bên ngoài sườn núi, chầm chậm ngã xuống.
Khi gã ngã xuống, gã còn có bộ xương, sau khi gã ngã lên trên mặt đất rồi, thì tóc tai cùng với lớp da bọc lấy bộ xương của lão tan rã hoàn toàn.
Chỉ còn lại bộ xương trắng hếu khô cằn trong lớp quần áo lộ ra ngoài.
Trước sau cũng không đến nửa tuần hương, một Tiên đế trung kỳ lại chết như vậy, thậm chí trước khi chết lão đến một bước cũng không bước nổi ra ngoài, càng đừng nói gì đến thi triển thần thông.
Sườn núi vẫn là cái sườn núi đó, xung quanh gốc cây trong sườn núi đó vẫn có một màn lôi quang lượn lờ quanh, sự tham lam trong mắt những người này cũng giảm đi chút ít, mà thêm vào đó là sự cẩn thận.
Nhưng vẫn không có ai rời khỏi nơi này, những người này vẫn kiên trì đứng bên ngoài, rõ ràng là đang đợi Lôi Âm Tuế Nguyệt chín.
Lại có bốn đường độn quang xuất hiện bên ngoài sườn núi này, người đến là hai nam hai nữ.
Nếu như Diệp Mặc cũng ở trong này, hắn thậm chí có thể nhận ra ba người.
Đại tiểu thư Hành Uyển Mạn của Hành Thị Thần Giác, còn có Nữu Như Nam, một người trong hai người đàn ông kia chính là gã mặt ngựa mà hắn gặp ở ngoài Hành Thị Thần Giác.
– Đại tiểu thư, là Lôi Âm Tuế Nguyệt quả…
Một lão già trong bốn người đó kinh hãi thất thanh kêu lên, tu vi của lão già này là cao nhất trong bốn người, cũng là người duy nhất Diệp Mặc chưa gặp.
– Không ngờ là Lôi Âm Tuế Nguyệt quả thật.
Đại tiểu thư cũng kinh động thốt lên, cô cũng biết loại quả màu xanh này.
Nữu Như Nam kiến thức rõ ràng thấp hơn chút, cô có chút nghi ngờ hỏi:
– Niên lão, Đại tiểu thư, cái gì là Lôi Âm Tuế Nguyệt quả?
Niên lão trầm giọng nói:
– Lôi Âm Tuế Nguyệt quả là Đạo quả cảm ngộ pháp tắc thời gian, chỉ cần lấy được một quả là có thể dựa vào quả này mà cảm ngộ được thần thông pháp tắc thời gian.
Vô giới vô thị, căn bản không thể nào lấy được thứ này.
Tuế Nguyệt quả có thể cảm ngộ được pháp tắc thời gian có thể sinh trưởng trong ngũ hành, cũng có thể sinh trưởng trong hoàn cảnh biến dị.
– Cây Lôi Âm Tuế Nguyệt quả này sinh trưởng trong khí tức Lôi hệ, sau khi dùng Tuế Nguyệt quả này cảm ngộ pháp tắc thời gian, còn có thể chính mình sáng tạo ra chút Lôi hệ tấn công trong thần thông pháp tắc thời gian, quả thực vô cùng quý giá.
Loại Tuế Nguyệt quả này thuộc vào hàng Đạo quả cao cấp trong Đạo quả, lấy được một quả sẽ được lợi cả đời.
Nữu Như Nam hít một hơi lạnh, cô trước giờ vẫn trong Thần Phần vực, làm sao không biết sự kinh khủng của thần thông pháp tắc thời gian chứ?
Người lĩnh ngộ pháp tắc Thời Gian trong Thần Phần vực cũng không nhiều, càng đừng nói là người tinh thông pháp tắc thời gian, thì lại càng hiếm hoi hơn nhiều.
Nếu như loại Đạo quả này có thể giúp lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, thậm chí có thể giúp lĩnh ngộ thần thông pháp tắc thời gian, thì quả thực nghịch thiên không thể nghịch thiên thêm được nữa.
Trong không gian mấy người Nữu Như Nam nói chuyện, có vài người bỗng nhiên quay người rời khỏi sườn núi này, biến mất trong nháy mắt.
– Niên lão, trong này không ngờ có Lôi Âm Tuế Nguyệt quả.
Tại sao những người này lại không xông lên cướp lấy? Còn có người rời đi nữa? Chẳng lẽ trên sườn núi này có nguy hiểm gì sao?
Nữu Như Nam nhìn những người xung quanh còn chưa rời đi, nghi ngờ hỏi lại.
Niên lão gật đầu:
– Đúng vậy, Tuế Nguyệt quả, bất luận là Lôi Âm Tuế Nguyệt quả, hay là những Tuế Nguyệt quả còn lại, chỉ cần chưa chín, nếu tùy tiện lên đó, thì chỉ có chết.
Xung quanh Tuế Nguyệt quả toàn bộ đều là lốc xoáy thời gian, loại lốc xoáy thời gian này sẽ biến mất khi Tuế Nguyệt quả chín, khi Tuế Nguyệt quả còn chưa chín, lên trên đó thì chỉ nộp mạng.
Trừ phi là đại năng hoàn toàn khống chế được pháp tắc thời gian, nhưng loại đại năng này ít nhất cũng là Hỗn Nguyên Thánh đế rồi, cũng không thể nào đến Mộ Hoa Thần sơn này.
– Những người rời đi kia chính là vì biết chuyện này, cho nên mới biết trước khi Tuế Nguyệt quả còn chưa chín, thì bất cứ ai cũng không lấy được.
Bọn họ rời khỏi nơi này, có lẽ là đi tìm những bảo vật khác, qua mấy ngày rồi lại quay lại.
Hoặc là đi liên hệ với bạn của mình, để đợi khi nào Tuế Nguyệt quả chín thì đến cướp.
Nhìn bộ dạng của Tuế Nguyệt quả trước mặt này, muốn đến khi chín, ít nhất cũng còn nửa tuần nữa.
– Hóa ra là như vậy.
Nữu Như Nam ngưỡng mộ nhìn Lôi Âm Tuế Nguyệt quả, biết thứ này cô tuyệt đối không thể nào lấy được.
– Đại tiểu thư, chúng ta đi tìm kiếm thứ khác trước đi.
Ở lại đây nửa tuần, cũng lãng phí thời gian mà thôi.
Nữu Như Nam nghĩ đến vậy liền nói.
Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác sắc mặt âm trầm bất định, nhưng ánh mắt lại vô cùng nóng, rõ ràng trong lòng cũng vô cùng thích loại Lôi Âm Tuế Nguyệt quả này.
– Niên lão, tôi đề nghị chúng ta cứ ở đây đợi đi, cây Tuế Nguyệt quả này thoạt nhìn thì cần nửa tuần nữa mới chín, trên thực tế ông nhìn trên đỉnh quả màu xanh kia cũng xuất hiện vệt vàng rồi.
Những quả này rất có khả năng chỉ ba đến năm ngày sau, sẽ chín.
Thần thức của Đại tiểu thư quan sát kỹ lưỡng cây Tuế Nguyệt quả trên sườn núi kia xong, chậm rãi truyền âm nói.
Niên lão gật đầu, tán dương nhìn Đại tiểu thư truyền âm nói:
– Cô nói không sai, quả này quả thực cũng không đến nửa tuần.
Tôi cũng là sau đó mới nhìn thấy vệt vàng kia, xem ra trong này những người nhìn ra vệt vàng cũng không phải chỉ có hai người chúng ta, những người còn lại chưa đi có thể cũng nhìn ra rồi.
Đại tiểu thư mỉm cười, cũng không nói gì, chỉ truyền âm cho Nữu Như Nam và gã mặt ngựa kia nói:
– Đợi sau khi Lôi Âm Tuế Nguyệt quả chín rồi, tôi và Niên lão sẽ xông lên cướp lấy.
Như Nam và Văn Ngạn sư huynh đứng tiếp ứng bên ngoài, một khi lấy được Lôi Âm Tuế Nguyệt quả rồi, thì chúng ta sẽ đi ngay lập tức.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2002: Mở Ra Hỗn Độn Thế Giới
Mở Ra Hỗn Độn Thế Giới
R
ăng rắc…
Sau khi màng ngăn cách mơ mơ hồ hồ giống như một tấm màng mỏng trên Thanh Châu, phát ra những âm thanh thanh thúy dưới sự luyện hóa của Diệp Mặc, toàn bột Thanh Châu liền trở nên rõ ràng trước mắt Diệp Mặc.
Một thế giới xanh tươi vô biên vô tận khiến Diệp Mặc kinh ngạc suýt thốt thành lời, Thế giới trang vàng của hắn cũng đã dùng vô số năm rồi, nhưng so với thế giới trước mặt Diệp Mặc này, quả thực đơn sơ không khác gì một ngôi nhà tranh.
Đây không phải là vấn đề đẳng cấp, nói về đẳng cấp Diệp Mặc chắc rằng Thế giới trang vàng của hắn so với thế giới Thanh Châu cũng cao hơn mấy lần.
Nhưng thế giới Thanh Châu bị người áo bào tím kia dùng càng hoàn chỉnh hơn, từng dòng sông chảy trong thần thức của Diệp Mặc, tung hoành giao nhau vậy.
Trên một số ngọn núi còn có một số Tiên linh thú chạy qua chạy lại, trong Tiên dược viên ngay cả Tiên linh thảo cấp chín cũng không hiếm thấy, còn từ cấp chín trở xuống thì lại càng nhiều hơn.
Tiên tinh và Tiên linh mạch thì chất thành đống, còn các loại pháp bảo cao cấp trong Tiên giới thì cũng chất như núi.
Một lá cờ khổng lồ phát ra một khí tức khiến Diệp Mặc cảm thấy có chút quen thuộc, Diệp Mặc lập tức đến bên cạnh lá cờ khổng lồ đó.
Đây là một lá cờ cực lớn không có cán cờ, phát ra khí hung lệ cường hãn.
Thần thức Diệp Mặc quét lên lá cờ cực lớn này, mau chóng liền biết lá cờ này từ đâu đến, khí tức của Thanh Lôi Hung Minh trùy mà Tiên đế áo xám dùng đánh nhau cùng người áo bào tím trên lôi đài giống y hệt như khí tức của lá cờ lớn này.
Lúc này Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu người áo bào tím tại sao lại lên lôi đài đánh nhau với Tiên đế áo xám kia, Thanh Lôi Hung Minh trùy của Tiên đế áo xám kia rõ ràng là cán cờ của lá cờ lớn này.
Lá cờ lớn này có khí tức khổng lồ như vậy, một khi hợp với cán cờ này, thì tuyệt đối là một pháp bảo Thần khí cực phẩm.
Chỉ có điều người áo bào tím kia không ngờ đến, lão nhìn mấy trận đấu của Tiên đế áo xám, cho rằng mình có thể thắng được, nhưng không ngờ rằng, thủ đoạn của Tiên đế áo xám này lại vượt khỏi sự suy đoán của lão.
Lão tung hoành quát tháo trong Tiên giới, lại vô thanh vô tức chết trên lôi đài của Thần Phần vực, hơn nữa chết một cách khó hiểu.
Nhưng sau đó ánh mắt của Diệp Mặc lại rời khỏi lá cờ lớn này, hắn nhìn thấy một ụ đá rất bình thường, khi nhìn thấy ụ đá này, tim Diệp Mặc lập tức loạn nhịp.
Vì ụ đá thứ năm này, hắn đã đi tìm bao nhiêu nơi rồi.
Mà hôm nay ụ đá này lại xuất hiện trước mặt, thậm chí khiến hắn có chút không dám tin.
Trong vũ trụ vô biên vô hạn này, muốn tìm được một ụ đá thì khó khăn biết bao nhiêu, nhưng hắn chỉ cần lấy được ụ đá này, thì đã tập hợp đủ năm ụ.
Đây không chỉ cần may mắn, mà là đại may mắn.
Nghĩ đến phong hào Bất hủ Tiên Vương trên bia đá Tiên Vương, Diệp Mặc trong lòng lại càng rõ hơn chút.
Diệp Mặc chậm rãi trấn tĩnh tâm trạng kích động của mình, bước một bước lên trước cầm ụ đá đó vào trong tay.
Vừa cầm được ụ đá đó, Diệp Mặc liền biết hắn không tìm nhầm, đây chính là ụ đá thứ năm mà hắn khổ sở tìm.
Người áo bào tím kia cũng không ngờ, lão chết vô thanh vô tức như vậy thì thôi, lão tìm ụ đá vô số năm, cuối cùng lại bị Diệp Mặc tìm thấy lấy đi ụ đá trên người lão, nhân sinh gặp gỡ thật sự khó có thể đoán trước.
Ánh mắt của Diệp Mặc liền chuyển lên trên ụ đá, trên ụ đá có một chữ Thủy, tiếp theo còn có mấy chữ khác “Ngũ hành tề, Thế giới toàn”.
Diệp Mặc chậm rãi thở phào một cái, hắn hiểu ý của người áo bào tím rồi.
Thế giới Thanh Châu của người áo bào tím cũng đã mơ hồ vượt qua xu thế thế giới Chân linh rồi, một khi người áo bào tím tìm đủ ụ đá ngũ hành, thì thế giới Thanh Châu của lão sẽ tăng thêm một tầng mới, rồi lại thêm một tầng nữa.
Hoặc là lão có thể dựa vào thế giới Thanh Châu để Chứng đạo, một lần hành động có thể tiến vào cảnh giới Thánh đế.
Nhưng lúc này ụ đá ngũ hành được Diệp Mặc tập kết đủ, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không dùng để hoàn thiện thế giới Thanh Châu, dù sao thế giới Thanh Châu cũng là của hắn rồi, hắn cũng không cần phải làm như vậy.
Diệp Mặc ngay lập tức liền cầm lấy ụ đá từ trong thế giới Thanh Châu đi ra ngoài, lại lần nữa vào trong Thế giới trang vàng của hắn.
Diệp Mặc vừa mới vào Thế giới trang vàng, toàn bộ Thế giới trang vàng bỗng nhiên nổ vang.
Không đợi Diệp Mặc hiểu đây là chuyện gì, thì ụ đá tính Thủy trong tay hắn bỗng nhiên bay ra.
Lúc này bốn ụ đá còn lại vốn dĩ bị Diệp Mặc đặt trong Thế giới trang vàng bỗng nhiên bay ra.
Năm ụ đá trong thế giới trang vàng bay múa lượn lờ, từ chậm đến nhanh, mang theo từng cái bóng.
Những cái bóng này mau chóng liền biến mất, thậm chí dùng thần thức cũng không thể nào nhìn thấy rõ được.
Tiếng nổ trong Thế giới trang vàng càng lúc càng vang hơn, thậm chí khoảng cách giữa chúng còn có tiếng sấm vang lên.
Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh mau chóng trốn dưới cây Khổ Trúc, không nhúc nhích, Diệp Mặc vừa định kiểm tra xem Thế giới trang vàng rốt cục là có chuyện gì, thì lại cảm thấy nguyên thần thức hải của mình ong ong lên, trong nháy mắt nguyên thần của hắn hình như muốn rời khỏi thân thể của hắn, dung hợp lại tới toàn bộ trong Thế giới trang vàng.
Tiếng nổ vang vẫn còn tiếp tục, ý thức của Diệp Mặc dần dần từ trong thân thể hắn thoát ra ngoài, không đợi Diệp Mặc kinh hãi chọn cách khắc phục, thì một thế giới vô cùng rõ ràng xuất hiện trong ý thức của hắn.
Thế giới này giống như một tờ giấy trắng, tờ giấy này lại cần hắn đi hoàn thiện rồi hình thành.
Diệp Mặc theo bản năng tưởng tượng ra thế giới mà hắn muốn có, hắn vừa mới nghĩ đến một dòng sông, thì trong thế giới trống rỗng đó lại xuất hiện một dòng sông vô biên vô tận, nước sông sôi trào mãnh liệt, kéo dài xa tít.
Lúc này Diệp Mặc cũng đã hiểu ra đôi chút, cũng không muốn nghĩ đến những thứ còn lại.
Trong thần thức và ý thức, từng ngọn núi dòng sông, từng mảnh rừng, hồ nước, giang hà đại hải, băng sơn tuyết phong… giống như một khoảng trống dần trở nên xanh tươi xuất hiện.
Sau đó ý thức của hắn dần trải rộng, vũ trụ tinh không, nhật nguyệt tinh tú… cũng dần hình thành xung quanh Thế giới trang vàng.
Từng đạo pháp tắc chi lực trong Thế giới trang vàng từ không thành có, khí tức vũ trụ, khí tức quy tắc thế giới cũng dần nạp đầy vào toàn không gian vũ trụ…
Khoảng thế giới hỗn độn này có mưa dông băng tuyết, có âm tình tròn khuyết…
Ngũ hành luân chuyển có xuân hạ thu đông, diễn sinh ra ngày sáng đêm tối, rồi lại diễn sinh ra băng phong lôi quang…
Tất cả hoàn toàn dựa vào ý thức của Diệp Mặc mà dần dần hình thành, không có bất kỳ chậm trễ và dừng lại nào.
Từng đường quy tắc chi lực kia, cùng với trật tự pháp tắc thiên địa khiến Diệp Mặc dần dần hiểu ra nhiều thêm một chút, ý thức của hắn lại lần nữa mở rộng ra ngoài, muốn khuếch đại thế giới của hắn càng rộng hơn.
Nhưng khi thần thức ý thức của hắn va chạm vào một đường hỗn độn mơ hồ ở biên giới của Thế giới trang vàng, thức hải của hắn từng trận đau đớn, một lát sau, hắn cũng không thể kiên trì thêm được nữa, ngã trên mặt đất hoàn toàn mất đi cảm giác.
…
Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh chứng kiến quá trình Thế giới trang vàng hoàn thiện hoàn chỉnh đều sững người lại, bọn chúng nhìn thấy Thế giới trang vàng từ một thế giới không ánh sáng mông lung, biến thành thiên địa nguyên khí dồi dào, hơn nữa có một mặt trời màu đỏ treo phía đông như hồng mông thiên địa.
Xa xa dòng sông cuộn sóng trào bọt nước, thậm chí còn có một vài con cá vọt ra từ bọt nước đó, cứ như vì sinh mạng của mình hình thành mà chúc mừng.
– Lão đại mở thế giới hồng mông?
Vô Ảnh hít một hơi lạnh, lẩm bẩm nói:
– Chúng ta cũng là sinh linh hồng mông rồi.
Tiểu Băng Sâm lúc này cũng phản ứng lại, nó há miệng ra, hình như vẫn còn đang chìm đắm trong quá trình mở thế giới, não của nó còn có ích hơn của Vô Ảnh nhiều, biết bọn nó chứng kiến quá trình mở thế giới hỗn độn, bọn nó không chỉ là sinh linh hồng mông, còn có thể có một loại thần thông mở thiên địa.
Nhưng nó cũng nhanh chóng nhớ đến Diệp Mặc, sợ hãi nói:
– Vô Ảnh, lão đại hình như hôn mê rồi, hơn nữa thân thể hình như cũng không ổn ấy.
Vô Ảnh lúc này cũng hiểu ra, mau chóng cùng Tiểu Băng Sâm đến trước mặt Diệp Mặc, sắc mặt đường nét phân minh của Diệp Mặc lúc trước cũng đã dần ảm đạm, da thịt thậm chí cũng nhăn nheo.
Sự sống dần dần như muốn tiêu tan trong khoảng thiên địa này, rõ ràng cũng không còn sống được lâu nữa.
– Tiểu Băng Sâm, có chuyện gì thế này?
Vô Ảnh vội vàng hỏi, nó hoàn toàn không chú ý.
Từ trước tới giờ đều là nó đi theo Diệp Mặc, một khi Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, thì nó thực sự rất sốt ruột.
Tiểu Băng Sâm nhíu mày, một lúc lâu sau mới nói:
– Tôi nhớ ra truyền thuyết mở vũ trụ hồng hoang nơi chúng ta ở.
Tôi nghe nói có một đại năng tên Bàn Cổ sau khi mở vũ trụ, liền thân tử đạo tiêu.
Chuyện lão đại làm lần này hình như cũng không khác biệt gì lắm, mở thế giới hỗn độn.
Hơn nữa tu vi của lão đại, dường như cũng kém xa của Bàn Cổ, thế giới mà lão đại mở thậm chí còn chưa hoàn chỉnh.
– Vậy phải làm sao bây giờ? Tiểu Băng Sâm, mày mau chóng nghĩ cách đi, lo chết đi mất, chẳng may lão đại xảy ra chuyện gì, thì phải làm sao?
Vô Ảnh lo lắng quay lô lô, nhưng lại không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn.
Nếu như là giả bộ mắng người, hoặc là có mưu nhỏ nào đó, nó có rất nhiều cách, nhưng đối diện với sự sống chết của Diệp Mặc, thì nó hoàn toàn nghĩ mãi không ra.
Tiểu Băng Sâm lập tức nói:
– Chúng ta phải mau chóng cứu lão đại, một khi sự sống của lão đại hoàn toàn biến mất rồi, cho dù là Thánh đạo chi quả cao cấp cũng không thể nào cứu sống được.
– Tại sao?
Vô Ảnh vẫn còn đang lo lắng hỏi.
Tiểu Băng Sâm đáp:
– Mày có cảm thấy pháp tắc thiên địa của Thế giới trang vàng chút nữa là hoàn thiện không? Hơn nữa chẳng những là pháp tắc thiên địa, thậm chí quy tắc vũ trụ cũng hình như theo thời gian dần trôi bắt đầu hoàn thiện.
Nếu như tao đoán không nhầm, sức mạnh của lão đại không đủ, mở thế giới hỗn độn, tự thân của lão đại muốn dung hợp với pháp tắc thiên địa, khiến pháp tắc chi lực càng hoàn thiện hơn.
Nói xong, Tiểu Băng Sâm căn bản cũng không đợi Vô Ảnh nói, liền cắt cánh tay của mình, từng giọt chất lỏng màu trắng nhũ rơi xuống, rơi lên trên người Diệp Mặc, nhưng sự sống của Diệp Mặc vẫn đang chậm rãi tiêu tán, mặc dù tốc độ tiêu tán cũng chậm đi rất nhiều, nhưng cũng không ngừng lại.
– Tiểu Băng Sâm, như này hình như không được.
Vô Ảnh không phải không biết tí gì, nó có thể cảm nhận được sự sống của Diệp Mặc cũng không ngừng tiêu tán lại.
Sắc mặt Tiểu Băng Sâm có chút tái nhợt, đồng thời cầm vết thương lại rồi nói:
– Chính xác là không được, nhưng tao lại nghĩ tới có thứ chắc chắn có thể cứu được lão đại.
– Là gì vậy?
Vô Ảnh không đợi Tiểu Băng Sâm nói xong, vội vàng hỏi.
– Cây Hỗn độn, cũng là cây sinh mạng hoặc gọi là Thế giới thụ.
Loại cây như này trong vũ trụ chỉ có một cây, còn cây này thì đúng lúc lão đại vừa mới tìm được, vẫn còn ở trong này, bây giờ cũng cao sắp được một trượng rồi.
Tiểu Băng Sâm nói xong, cũng nâng cánh tay của Diệp Mặc lên, đồng thời hướng Vô Ảnh gọi lớn:
– Mau chóng giúp tao, đỡ lão đại đến phía dưới cây Hỗn độn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2003: Tuế Nguyệt Quả Chín
Tuế Nguyệt Quả Chín
D
iệp Mặc mới vừa được dìu đến dưới cây Hỗn Độn, cây Hỗn Độn lập tức liền tỏa ra một mảng ánh sáng nhu hòa màu vàng bao phủ hoàn toàn Diệp Mặc.
Cảm nhận được sức sống Diệp Mặc đang dần dần khôi phục, Tiểu Băng Sâm vội vã lôi kéo Vô Ảnh, – Lão đại chắc đã không sao, chúng ta tránh ra, chờ lão đại tỉnh lại rồi tính Không cần Tiểu Băng Sâm nói, Vô Ảnh cũng có thể nhìn ra Diệp Mặc hiện tại hẳn không còn nguy hiểm, nhanh chóng theo Tiểu Băng Sâm tránh sang một bên, sau đó nhìn chằm chằm hoạt động của cây Hỗn Độn.
Cây Hỗn Độn cao tới một trượng phát ra ánh sáng màu vàng đang bao phủ Diệp Mặc, lập tức liền tỏa ra khí tức sinh mệnh cả bốn phía vô cùng vô tận, loại khí tức sinh mạng này tỏa ra ngay cả Tiểu Băng Sâm cùng Vô Ảnh cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Lập tức cả hai đã nhìn thấy thân thể Diệp Mặc dần dần lơ lửng, Khí tức sinh mệnh của cây Hỗn Độn không ngừng tràn vào thân thể Diệp Mặc.
Diệp Mặc vốn sinh mệnh đang nguy kịch bỗng hồi phục sinh lực, chỉ sau một khoảng thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc liền lần nữa khôi phục nguyên dạng, cây Hỗn Độn lại bỗng nhiên ủ rũ.
Một nén nhang sau, Diệp Mặc mở mắt, hắn phát hiện mình trôi lơ lửng ở xung quanh cây Hỗn Độn, mà sự sống của cây Hỗn Độn không ngừng đả thông kinh mạch cùng khí tức Nguyên Thần của hắn, độ cao cây Hỗn Độn giảm xuống chỉ còn một phần ba so với lúc đầu, hắn lập tức liền hiểu là chuyện gì xảy ra.
Diệp Mặc nhanh chóng ngăn cản cây Hỗn Độn tiếp tục truyền khí, đứng lên.
Cảm nhận được Diệp Mặc khôi phục hoàn toàn, cây Hỗn Độn tản mát ra một loại khí tức vui mừng, lập tức liền điên cuồng hấp thu tiên linh khí chung quanh.
Diệp Mặc lấy ra một đống thần tinh nói với Tiểu Băng Sâm bên cạnh – Tiểu Băng Sâm, ngươi nhanh chóng sử dụng thần tinh đến bồi dưỡng cây Hỗn Độn, ta muốn cảm ngộ phép tắc thiên địa.
Tiểu Băng Sâm mừng rỡ liền chạy tới, trước Diệp Mặc cũng có đưa thần tinh cho nó chơi, nhưng dù sao cũng là mấy viên rất ít, đâu như bây giờ là một đống lớn?
Vô Ảnh mở rộng đôi cánh màu vàng ra vẫy vài cái nói, – Lão đại, vừa rồi anh thiếu chút nữa đã chết rồi, thế giới này lợi hại như vậy sao?
Diệp Mặc không kịp quan sát thế giới mình mở ra, hắn trong lúc thế giới mở ra cảm nhận được rất nhiều phép tắc thiên địa, những thứ phép tắc này không thuộc về hắn, là thuộc về thế giới Hỗn Độn này, thế nhưng hắn lại cảm nhận được hết.
Hắn hiện tại sốt ruột muốn biết những thứ phép tắc này hắn có thể cảm ngộ hay không, thậm chí vận dụng những phép tắc này hoàn thiện thần thông của mình.
Trước tiên ngồi ở dưới Khổ Trúc, Diệp Mặc đã bắt đầu cảm ngộ các loại phép tắc chi lực trước đó.
Thế nhưng khi qua mấy ngày sau, Diệp Mặc ngoại trừ dường như cảm nhận được phép tắc chi lực lúc có lúc không, cũng không bắt được bất kỳ vật gì.
Dường như lúc này phép tắc rất gần hắn, hắn đưa tay ra bắt thì lại trở nên rất xa.
Thu hoạch duy nhất chính là lý giải đối với pháp tắc không gian càng khắc sâu một tí, pháp tắc không gian hắn cơ bản đã hiểu chút ít, thuấn di chính là từ pháp tắc không gian mà ra.
Bởi vì trải qua quá trình Thế giới trang vàng hình thành phép tắc, lúc này hắn đối với thần thông thuấn di càng trở nên dễ dàng hơn.
Có lẽ nói nếu mà lại để cho hắn thuấn di, không gian dao động hắn tạo thành sẽ nhỏ hơn, theo đà hắn nắm giữ pháp tắc không gian càng sâu, không gian dao động khi hắn thuấn di sẽ càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất không còn.
Diệp Mặc ngừng cảm ngộ, lần này ở Mộ Hoa Thần Sơn cho dù có đạt được vật gì hay không, hắn đều đã gặt hái không ít.
Hoàn thiện thế giới Hỗn Độn của mình, đối với Diệp Mặc mà nói so với tất cả mọi thứ khác đều quan trọng hơn.
Diệp Mặc đứng lên, lúc này mới rảnh rỗi đi kiểm tra Thế giới trang vàng mình mới cho hình thành lại.
Cái loại cảm giác hoàn toàn cùng tử tưởng tương liên nảy ra trong đầu, làm cho hắn căn bản cũng không cần dùng thần thức quét vào, là có thể biết được bất kỳ động tĩnh nào của Thế giới trang vàng.
Giờ khắc này Diệp Mặc biết, Thế giới trang vàng của hắn đã chân chính cùng hắn dung hợp làm một thể, thành một thế giới độc lập.
Lúc này trừ phi hắn sinh tử đạo tiêu, bằng không bất cứ kẻ nào cũng không thể cướp đi Thế giới trang vàng của hắn.
Núi xanh liên miên, nước biếc giao dòng, một vòng mặt trời đỏ lơ lửng treo ở phương đông, hiển nhiên là sau khi ngũ hành tề tựu, tự mình diễn sinh mà ra.
Đây là một bức tranh vẽ tuyệt vời, duy nhất thiếu một thứ là các loài chim bay lượn cùng tiên thú đi lại.
Diệp Mặc trong lòng cực kỳ thoả mãn với thế giới của mình, thế giới này so với thế giới hắn nhìn thấy trong Thanh châu trước đó lại hoàn thiện hơn vô số lần.
Mặt trời cùng tinh tú của Thế giới Thanh châu là người dùng trận pháp hình thành, mà thế giới Hỗn Độn của hắn tất cả tinh tú đều là ngũ hành tề tựu hình thành, thế giới Hỗn Độn của hắn bây giờ vẫn chưa có khả năng cùng không gian vũ trụ phía ngoài so sánh, đây không phải thế giới của hắn không bằng bên ngoài, mà là bởi vì tu vi của hắn quá thấp, không thể nắm trong tay cái loại vũ trụ hư không cuồn cuộn bàng bạc.
Chỉ cần chờ tu vi của hắn thăng tiến, thế giới của hắn cũng sẽ tự diễn sinh ra.
Ngũ hành tề tựu, diễn sinh ra các loại thiên địa tự nhiên trong cái thế giới này, mà ụ đá ngũ hành lúc này đã biến mất vô ảnh vô tung.
Diệp Mặc phi thân lên, thế giới Hỗn Độn là của hắn, hắn mơ hồ có thể cảm nhận được, thế giới này tương tự với giới vực thông thường, chỉ cần thần thông quảng đại, cũng có thể xé rách Thế giới trang vàng, ra ngoài không gian vũ trụ.
Diệp Mặc biết cái này cực kỳ gian nan, không nói Thế giới trang vàng hiện tại ngũ hành đầy đủ hết, các loại phép tắc thiên địa đã từ từ hoàn thiện, coi như là Thế giới trang vàng trước đây ngũ hành không đầy đủ, muốn xé rách, khả năng cũng không lớn.
Trừ phi tu vi thực sự thông thiên triệt địa, thế nhưng người như thế Diệp Mặc làm sao cho gã ở lại Thế giới trang vàng của mình?
Có thể đi ra rồi, Diệp Mặc không lựa chọn tiếp tục tu luyện, tuy rằng hắn cho Tiểu Băng Sâm một ít thần tinh, hắn vẫn còn mấy vạn thần tinh.
Nhưng lúc này đang trong Mộ Hoa Thần Sơn, hắn không thể bỏ qua thời cơ này.
Mộ Hoa Thần Sơn đúng là một tòa Tuế nguyệt thần sơn, nếu tới, thì phải tận dụng tìm kiếm một phen.
Mộ Hoa Thần Sơn to lớn như thế, Chứng đạo Thánh Đế kia đuổi giết hắn coi như là có bản lĩnh hơn nữa, cũng sẽ không trùng hợp như vậy, vừa lúc gặp phải hắn.
Lúc này trên sườn núi nơi Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả sinh trưởng, lôi quang đã dần dần biến mất, mà mặt ngoài quả màu xanh kia dần dần bị màu vàng thay thế, từng đạo khí tức tuế nguyệt (năm tháng) tản mát bên trên quả xanh dần dần đổi sang màu vàng Tất cả mọi người bên ngoài sườn núi nín thở, nơi này đã có hơn hai mươi người.
Hiển nhiên mọi người đều biết, Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả sắp chín.
Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác đè nén nội tâm kích động truyền âm nói.
– Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả sắp chín, ta có thần thông di động tức thời, một khi Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả chín ta sẽ xông lên đầu tiên, Niên Lão giữa đường tiếp ứng, Như Nam cùng Văn Ngạn sư huynh không nên cử động.
Niên Lão sau khi nhận được Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả của ta, lập tức liền ném cho Như Nam cùng Văn ngạn sư huynh.
Hai người các ngươi sau khi đạt được Tuế Nguyệt Quả, ngay tức khắc trốn cho xa, ta và Niên Lão chặn phía sau cho các ngươi, chờ an toàn chúng ta lại liên hệ.
– Được Đại tiểu thư sau khi nói xong, Nữu Như Nam cùng Văn Ngạn sư huynh mặt ngựa lập tức liền gật đầu đồng ý.
Đặc biệt Nữu Như Nam, cô đối với cảm giác có thể đảm nhiệm loại trọng trách này rất là khẩn trương.
Lại qua nửa nén hương, sau khi tia lôi quang cuối cùng trên sườn núi biến mất, hơn hai mươi đạo độn quang dùng tốc độ nhanh nhất xông tới.
Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác quả nhiên không nói sai, cô là người thứ ba đến sườn núi, đồng thời hái xuống hai quả Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả.
Lúc cô nắm được lôi quả, liền trong nháy mắt rời khỏi cây Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả.
Cũng trong lúc đó đem hai quả này cất vào hộp ngọc, đem hai hộp ngọc ném cho Niên lão ở giữa sườn núi tiếp ứng, bản thân mình lấy ra pháp bảo ngăn chặn hai Tiên Đế muốn cướp đoạt lôi quả.
Niên Lão lúc bắt được hộp ngọc, đồng thời đã đem hai hộp ngọc lần lượt ném cho Nữu Như Nam cùng Văn Ngạn sư huynh mặt ngựa.
Đồng thời giống như Đại tiểu thư của Hành Thị Thần Giác, cũng tế xuất pháp bảo ngăn chặn người khác đuổi theo hộp ngọc Lúc này tất cả mọi người đều xông lên sườn núi chỗ Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả, mà Nữu Như Nam cùng sư huynh mặt ngựa lưu lại ở bên ngoài trái lại không ai lưu ý.
Hai người sau khi nhận được hộp ngọc, lập tức liền tách ra trong nháy mắt phi hành đi.
Toàn bộ quá trình cùng dự liệu của Đại tiểu thư không sai một li, không có nửa phần sai sót.
Rất nhiều người thấy phối hợp hoàn mỹ này, thậm chí bắt đầu hối hận, bọn họ tại sao không nghĩ tới loại phối hợp này.
Rất nhanh người nơi này liền phản ứng kịp, lập tức bắt đầu cướp đoạt Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả còn lại, trong lúc nhất thời trên núi này nguyên khí ngang dọc, sát khí tràn ngập.
Mà Đại tiểu thư cùng Niên Lão đã không còn Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả cũng không có người để ý, hai người không gia nhập tranh đấu với những người còn lại, trái lại lặng lẽ rời khỏi sườn núi trong nháy mắt biến mất.
Trên sườn núi, cây Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả sau khi 9 quả Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả hoàn toàn bị hái xuống, lập tức liền khô héo, đảo mắt liền biến thành tro bụi, tiêu tan thành mây khói.
Cũng không phải tất cả mọi người không đuổi giết Nữu Như Nam cùng Văn Ngạn sư huynh mặt ngựa, có ít nhất hai Tiên Đế đuổi theo phía sau Nữu Như Nam.
Nữu Như Nam tuy rằng đi trước một bước, thế nhưng tu vi của cô thật sự là quá thấp.
Miễn cưỡng cố gắng đạt được Tiên Đế trung kỳ, thậm chí còn chưa củng cố tu vi của mình.
Lúc này cô thấy hai Tiên Đế càng ngày càng gần, trong lòng càng lo lắng vạn phần, dù cho cô đem pháp bảo phi hành gia tốc đến cực hạn, cũng không thể thoát khỏi hai người đuổi theo phía sau.
Nữu Như Nam biết một khi cô bị đuổi kịp, chẳng những Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả không còn, chính là người cướp đi Lôi Âm Tuế Nguyệt Quả cũng nhất định sẽ giết cô diệt khẩu.
Hiểu rõ điểm này Nữu Như Nam một bên điên cuồng bỏ chạy, một bên phát tin tức nói với Đại tiểu thư, muốn Đại tiểu thư nhanh một chút tới giúp cô.
Thế nhưng cô cũng không thể tiếp tục chạy xa, một đạo độn quang đã ngăn cản phía trước đường đi của cô.
– Ở trong tay huynh đệ ta, ngươi chỉ là một Tiên Đế trung kỳ cũng muốn chạy trốn? Đừng có nằm mơ
Ngăn cản cô là một gã Tiên Đế đỉnh phong, thần nguyên lực tràn ngập quanh thân, dường như tùy thời tùy chỗ cũng có thể thành tựu cảnh giới đại viên mãn.
Chỉ khoảnh khắc, Tiên Đế hậu kỳ sau lưng Nữu Như Nam cũng tới phía sau của cô, ngăn lại đường lui của cô.
Nữu Như Nam trong lòng dâng lên một trận tuyệt vọng, hai gã đều mạnh hơn cô, ngăn cản đường của cô, cô coi như là có bản lãnh thông thiên, cũng không thể chạy trốn.
Lúc này cô chỉ có thể mong đợi Đại tiểu thư cùng Niên Lão có thể đến nhanh một chút, bằng không cô chỉ có một con đường chết.
– Động thủ…
Tên Tiên Đế đỉnh phong hiển nhiên cũng biết Nữu Như Nam có tiếp ứng, căn bản cũng không cho Nữu Như Nam bất cứ cơ hội nào, liền trực tiếp tế xuất một thanh Ngũ sắc tịch pháp bảo.
Năm màu tịch quang khi y tế xuất pháp bảo trong nháy mắt đã đem Nữu Như Nam bao vây lại, Nữu Như Nam chỉ có thể miễn cưỡng tế xuất Lưu minh quảng viêm linh, tạo thành một chuông đồng bảo hộ.
– Pháp bảo tốt.
Tên Tiên Đế đỉnh phong kia hiển nhiên là một người biết nhìn hàng, y vừa nhìn Lưu minh quảng viêm linh của Nữu Như Nam, liền biết đây tuyệt đối là một kiện pháp bảo phòng thủ đỉnh cấp, trong mắt nhất thời lộ ra ý tham lam.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2004: Giết Gà Dùng Dao Mổ Trâu
Giết Gà Dùng Dao Mổ Trâu
Ầ
m…
Năm màu tịch quang đụng vào trên Lưu Minh Quảng Viêm Linh, lưu quang bốn phía.
Lưu Minh Quảng Viêm Linh đẳng cấp tuy rằng so với Ngũ Sắc Tịch cường hãn hơn rất nhiều, tiếc rằng Nữu Như Nam tu vi quá kém, chỉ là vừa đánh, cô đã bị đánh bay ra ngoài.
Người còn trên không trung, liền phun ra vài búng máu tươi.
Lưu Minh Quảng Viêm Linh cũng mờ đi, trong nháy mắt liền rơi trên mặt đất.
Có thể khẳng định nếu mà không phải Lưu Minh Quảng Viêm Linh, lần này Nữu Như Nam đã không chỉ là phun ra vài búng máu tươi, mà là kinh mạch trọng thương.
Nhưng coi như là Lưu Minh Quảng Viêm Linh giúp Nữu Như Nam chặn đợt công kích thứ nhất của tên Tiên Đế này, cô cũng không thể tránh được lần công kích thứ hai của đối phương, huống chi trong hai người đối phương còn có một tên chưa động tay.
Tên Tiên Đế đỉnh phong kia vừa đối mặt đã đem Nữu Như Nam đánh ba trước tiên cũng không đi truy sát Nữu Như Nam, mà là nhằm vào Lưu Minh Quảng Viêm Linh đang ảm đạm Chỉ là tay của y còn chưa chạm đến đến Lưu Minh Quảng Viêm Linh, một đạo dao động hiện lên, Lưu Minh Quảng Viêm Linh đã biến mất.
Một người mặc áo lam trong tay đang cầm Lưu Minh Quảng Viêm Linh, thậm chí ánh mắt cũng không nhìn về phía tên Tiên Đế đỉnh phong này, mà là nhìn chằm chằm Nữu Như Nam cách đó không xa đang uể oải.
– Diệp Mặc, tại sao là anh?
Nữu Như Nam đã nhận ra người áo lam này, lập tức kinh ngạc kêu thành tiếng.
Cô rất kinh ngạc Diệp Mặc tại sao lại ở Mộ Hoa Thần Sơn, tuy rằng nhìn thấy Diệp Mặc, cô lại không có chút kinh hỉ nào.
Bởi vì cô hiểu rõ, coi như là Diệp Mặc giúp cô, hai người bọn họ cũng không phải là đối thủ của hai người đối phương.
Cái tên Tiên Đế đỉnh phong kia 1 chiêu đem cô đánh bay thật là đáng sợ.
Thấy Nữu Như Nam quen biết Tiên Đế áo lam vừa tới, gã Tiên Đế hậu kỳ khác muốn nhằm phía Nữu Như Nam cũng dừng bước, đồng thời cùng Tiên Đế đỉnh phong kia đứng chặn lại, dè chừng Diệp Mặc cùng Nữu Như Nam, phòng ngừa bọn họ đột nhiên đào tẩu.
– Cô xảy ra chuyện gì? Lấy được thứ tốt ư? Sao hai Tiên Đế hậu kỳ đuổi giết cô?
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Nữu Như Nam hỏi, hắn kỳ quái hơn chính là những người còn lại của Hành Thị Thần Giác sao không ở đây, Đại tiểu thư kia tựa hồ là một cao thủ, sao cũng không ở nơi này.
Nữu Như Nam còn chưa kịp trả lời Diệp Mặc, tên Tiên Đế đỉnh phong nãy đánh bay Nữu Như Nam liền nhảy đến trước mặt của Diệp Mặc.
Nếu mà không phải vừa rồi Diệp Mặc vô thanh vô tức liền cầm đi Lưu Minh Quảng Viêm Linh, thì y sớm xuất thủ rồi.
Vừa rồi Diệp Mặc ở trước mắt y lấy đi Lưu Minh Quảng Viêm Linh, y không ngờ cũng không có chút cảm giác nào, điều này làm cho trong lòng y có chút kiêng kỵ, trong lúc nhất thời không dám tùy tiện động thủ.
– Vị đạo hữu này, chẳng lẽ ngươi muốn nhúng tay vào ân oán giữa chúng ta?
Tiên Đế đỉnh phong này nhìn chằm chằm Lưu Minh Quảng Viêm Linh trong tay Diệp Mặc cau mày nói một câu.
– Nhúng tay ân oán giữa các ngươi? Ngươi thấy ta động thủ khi nào?
Diệp Mặc khinh thường nói.
Tên Tiên Đế đỉnh phong này chỉ vào Lưu Minh Quảng Viêm Linh trong tay Diệp Mặc nói:
– Món pháp bảo này bây giờ là của ta, anh cướp đi pháp bảo của ta, đây không tính là nhúng tay, còn muốn thế nào mới tính là động thủ?
Diệp Mặc nghe xong lời này, lập tức giơ giơ Lưu Minh Quảng Viêm Linh trong tay lên nói, – Cái này rõ ràng là pháp bảo của ta, lúc nào biến thành của ngươi? Ta đem món pháp bảo này bán cho Nữu Như Nam, cô ta đến bây giờ còn chưa trả đủ thần tinh cho ta.
Chẳng lẽ Nữu Như Nam lại đem Lưu Minh Quảng Viêm Linh bán cho ngươi?
Tên Tiên Đế hậu kỳ này nghe xong Diệp Mặc nói, lại liếc nhìn sắc mặt Nữu Như Nam, lập tức cũng biết Diệp Mặc là nói thật.
– Động thủ…
Hai gã Tiên Đế truy sát Nữu Như Nam lập tức liền thống nhất ý kiến, cũng trong lúc đó Ngũ Sắc Tịch của y đã đánh ra.
Một gã Tiên Đế hậu kỳ khác cũng bỏ qua công kích Nữu Như Nam, tế xuất Tứ Hải Thần Thung cùng nhau đánh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong chớp mắt này liền đem Lưu Minh Quảng Viêm Linh cầm trong tay ném cho Nữu Như Nam, lĩnh vực sát thế hoàn toàn khuếch tán ra ngoài.
Đối với Nữu Như Nam, Diệp Mặc vẫn tương đối thưởng thức, hắn cảm giác cô gái da đen này so với cô Đại tiểu thư kiều mị xinh đẹp kia nhân phẩm cũng tốt hơn rất nhiều.
Đối với kiểu tiện tay giúp đỡ này, Diệp Mặc cũng sẽ không keo kiệt.
Nữu Như Nam một tay bắt lấy Lưu Minh Quảng Viêm Linh, lập tức liền xông lên trợ giúp Diệp Mặc, chỉ là lúc này cô không ngờ kinh hãi phát hiện cô hoàn toàn không cách nào phá tan lĩnh vực của Diệp Mặc.
Lĩnh vực của Diệp Mặc mang theo sát thế thô bạo, điên cuồng cuốn ra ngoài.
Đây là Diệp Mặc lần đầu tiên đem sát thế cảm ngộ trên Thanh Vi Minh Giang đến dung hợp vào trong lĩnh vực của mình, trước đó hắn thiếu chút nữa bị lĩnh vực của tên Chứng Đạo Thánh Đế kia trói buộc lại, điều này làm cho hắn cảm nhận được lĩnh vực của mình thiếu đi một thứ gì đó.
Nói cách khác lĩnh vực của hắn vô cùng ôn hòa.
Mà sát khí thô bạo trên Thanh Vi Minh Giang, vừa hay có thể bù đắp lĩnh vực không đầy đủ của hắn.
Lĩnh vực bàng bạc cuộn trào mãnh liệt bạo phát mở rộng ra ngoài, hai gã Tiên Đế vây công Diệp Mặc lập tức liền cảm nhận được áp lực cường đại, bọn họ thậm chí cảm giác được lĩnh vực của hai người chồng lên nhau còn không cường đại bằng lĩnh vực của Diệp Mặc, dưới áp lực của lĩnh vực của Diệp Mặc, lĩnh vực của bọn họ trái lại phát ra từng âm vang “tí tách”.
Tên Tiên Đế đỉnh phong kia sắc mặt nhất thời biến đổi, y đã hiểu sự lợi hại của Diệp Mặc, tuyệt đối không đơn giản như tu vi hắn biểu hiện ra Ngũ Sắc Tịch bộc phát bành trướng ra, kích phát ngũ sắc sát mang vô cùng vô tận đem Diệp Mặc hoàn toàn bao phủ lại.
Nữu Như Nam ở phía xa không thể nhúng tay chỉ có thể quan sát cuộc chiến lại lần nữa lui về sau mấy bước, theo lý lúc này đúng là thời khắc tốt nhất để cô đào tẩu, thế nhưng cô lúc này không chút suy nghĩ đào tẩu gì cả.
Diệp Mặc ở đây là bởi vì nguyên nhân cô bị người vây công, cô coi như là không giúp được gì, cũng không thể không nghĩa khí lập tức đào tẩu.
Tên Tiên Đế hậu kỳ kia tu vi kém một chút, thẳng đến khi ngũ sắc sát mang của Ngũ Sắc Tịch hoàn toàn bao phủ một mảnh thiên địa, Tứ Hải Thần Thung mới kích phát, mang theo sóng nước vô bờ bến.
Lúc này Diệp Mặc mới tế xuất Tử Đao, nếu mà không phải Diệp Mặc muốn nhìn thần thông của đối phương rốt cuộc thế nào, ngũ sắc sát mang phát ra từ Ngũ Sắc Tịch của Tiên Đế đỉnh phong có thể hoàn toàn kích phát hay không vẫn là một chuyện khác.
Diệp Mặc hiện tại đang đứng ở giai đoạn dung hợp cùng thăng cấp các loại thần thông, hắn thấy càng nhiều thần thông, thì có được càng nhiều gợi ý, cho dù là tiểu thần thông râu ria, chỉ cần có thể hình thành thần thông, cũng có chỗ độc đáo riêng.
Coi như là Tiên nguyên của hắn chưa hoàn toàn chuyển hóa thành Thần nguyên, Diệp Mặc cũng không sợ hãi hai gã Tiên Đế này, hiện tại Tiên nguyên của hắn hầu như toàn bộ chuyển hóa thành Thần nguyên, hai gã Tiên Đế này vây công hắn thật đúng là không đáng bận tâm.
Tử Đao tế xuất, thần thông Liệt Ngân.
Vết đao tím dài vạn trượng trong nháy mắt liền phá vỡ mảnh hư không này, trong không gian chỗ bị vết đao tím xẹt qua nhất thời sụp đổ xuống, thật giống như vết đao màu tím mang đi những gì có trong không gian vậy.
Sát thế bàng bạc thô bạo đến mức tận cùng cùng ánh đao màu tím dung hợp cùng một chỗ, trực tiếp từ giữa ngũ sắc sát mang của đối phương đánh qua.
Ngũ sắc sát mang vừa mới hình thành, thật giống như một tầng tuyết mỏng mới rơi xuống gặp nắng hè chói chang, trong nháy mắt liền hòa tan ra.
Trong chớp mắt biến mất, không còn là sát khí năm màu rực rỡ nữa.
Nữu Như Nam ở bên cạnh nhìn tới trợn mắt há hốc mồm, cô hoàn toàn nghĩ không ra thanh Tử đao Diệp Mặc đeo trên lưng lúc trước không ngờ đáng sợ như thế, không ngờ có thể bổ ra ánh đao tím vạn trượng Cô cũng không biết Diệp Mặc đây đã là đang thu liễm bớt thực lực của mình, nếu mà không phải không gian Mộ Hoa Thần Sơn kiên cố không gì sánh được, Diệp Mặc không thu liễm bổ ra một đao này, coi như là 10 vạn trượng hắn cũng có thể bổ ra.
Bổ ra đao mang 10 vạn trượng không gì lạ, cái khó là đao mang 10 vạn trượng này có thể tụ kết sát thế xung quanh không gian hơn mười vạn trượng, hình thành vết đao không gian khiến cho người phải tuyệt vọng Lúc này Tiên Đế đỉnh phong thi triển Ngũ Sắc Tịch chính là như vậy, lúc thần thông Liệt Ngân của Diệp Mặc xé rách không gian vạn trượng chung quanh đây, trói buộc y dưới đao mang, y là thật sự tuyệt vọng.
Y chưa hề nghĩ tới có người có thể đem thần thông đao pháp thi triển đến loại tình trạng này.
Thần thông đao pháp có thể tụ lại sát thế không gian, thậm chí tạo thành không gian sụp đổ y cũng đã gặp, thế nhưng như Diệp Mặc đem sát thế không gian tụ họp sau hóa thành một thần thông đao mang nhỏ hơn sợi chỉ, thì y chưa từng thấy qua.
Ngũ sắc sát mang của Ngũ Sắc Tịch đã bị Tử Đao hoàn toàn đánh tan rã, tên Tiên Đế đỉnh phong này cũng không dám nghĩ nữa, Ngũ Sắc Tịch lần thứ hai bị y mạnh mẽ kích phát lên, chắn trước người, đồng thời, một đỉnh tròn lớn vô cùng cũng xuất hiện ở trước mặt của y.
Coi như là liều mạng, y cũng phải ngăn cản một chiêu thần thông này của Diệp Mặc.
Tứ Hải Thần Thung của một gã Tiên Đế hậu kỳ khác vốn đã khơi dậy sóng nước khắp bầu trời, những sóng nước này không hề có khí tức, chỉ cần bị sóng nước bao lấy hoặc là ngăn chặn, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, chớ đừng nói chi là kinh mạch vận chuyển.
Chỉ là sóng nước của gã vừa mới kích phát làn sóng nước thứ nhất, trước sóng nước liền xuất hiện một quyền ảnh to lớn.
Thần thông Hư Không, chỉ là đối phó một Tiên Đế hậu kỳ, Diệp Mặc không cần dùng thần thông Liệt Không.
Thần thông Hư không đánh ra, Tứ Hải Thần Thung trước mặt nhất thời bị nghiêng qua, sóng nước vốn là đánh về phía Diệp Mặc như bọt khí bị đâm thủng, ‘ào’ một tiếng hoàn toàn trút xuống.
Xung quanh chỗ mấy người đại chiến tạo thành một màn thác đổ phô thiên cái địa, đem bùn cát chung quanh toàn bộ bới tung lên.
Oành…
Tử Đao bổ trúng Ngũ Sắc Tịch tiếp tục bổ vào trên đỉnh tròn của Tiên Đế đỉnh phong, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Tên Tiên Đế đỉnh phong này lập tức tái hiện lại cảnh Nữu Như Nam bị đánh bay vừa rồi, bay ra ngoài.
Đồng thời ở không trung phun ra mấy búng máu tươi, tình trạng so với Nữu Như Nam còn thảm hơn ba phần.
Tiên Đế tế xuất Tứ Hải Thần Thung sắc mặt càng đại biến, Tứ Hải Thần Thung của gã bị Diệp Mặc một quyền đánh vỡ ra, còn chưa kịp phản ứng, đồng bạn của gã đã bị Diệp Mặc đánh bay, thậm chí ở mi tâm còn để lại một vết máu gã liền hiểu rõ, coi như là gã và đồng bạn hai người cộng lại cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Tên Tiên Đế hậu kỳ này cấp thiết lui về phía sau, không đợi gã lên tiếng, tên Tiên Đế đỉnh phong bị Diệp Mặc đánh bay đã rơi trên mặt đất, y trước tiên liền cúi người hành lễ với Diệp Mặc nói:
– Tiền bối, vãn bối vừa rồi có nhiều mạo phạm, xin tiền bối thứ tội.
Nói xong Tiên Đế đỉnh phong này lập tức thu hồi pháp bảo của mình bay nhanh lui về phía sau, Tiên Đế hậu kỳ còn lại càng ngay cả nói chuyện cũng không dám, liền rút lui theo, thoáng cái hai người liền biến mất vô ảnh vô tung.
Diệp Mặc nhìn hai người rời đi, cũng không tiếp tục truy sát.
Nữu Như Nam sớm đã kinh ngạc đến ngây người lúc này mới tỉnh hồn lại, cô rốt cuộc hiểu rõ Diệp Mặc tại sao lại ở chỗ này.
Diệp Mặc tu vi như thế, nếu mà không có khả năng giành chiến thắng trong khiêu chiến thi đấu, đó mới là chuyện kỳ quái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2005: Bị Bán Đứng
Bị Bán Đứng
D
iệp Mặc cắt đứt Nữu Như Nam còn đang khiếp sợ hỏi:
– Vừa nãy hai người này tại sao lại muốn vây cô? Chẳng lẽ cô lấy được bảo vật cao cấp gì hay sao?
Nữu Như Nam hoàn toàn tỉnh táo lại, nghe thấy Diệp Mặc hỏi vậy, cô do dự một lát rồi nói:
– Không phải là của tôi, là Lôi Âm Tuế Nguyệt quả của Đại tiểu thư…
Cô cảm thấy Diệp Mặc làm người không tệ, cộng thêm vừa nãy Diệp Mặc lại cứu cô một mạng, không quen biết cô lại dám cho cô nợ mấy vạn Thần tinh, cho nên có chút do dự một lát rồi trực tiếp nói.
Nói xong, cô lại cảm thấy mình có chút liều lĩnh, đối mặt với Lôi Âm Tuế Nguyệt quả, Diệp Mặc có ra tay cướp đoạt hay không?
– Cái gì? Tuế nguyệt quả?
Diệp Mặc lập tức kinh hãi thốt lên tiếng, trước đó không lâu hắn mua một chuỗi ngọc giản giới thiệu về Đạo quả và Thần linh thảo trong quầy hàng.
Đương nhiên hiểu thế nào là Tuế Nguyệt quả.
Đây chính là Đạo quả pháp tắc thời gian, có thể khiến người ta lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, hoàn thiện thần thông pháp tắc thời gian.
Loại Đạo quả này cho dù là Diệp Mặc, là nằm mơ cũng muốn có được.
Hắn không ngờ Nữu Như Nam lại vì Đạo quả thời gian mà bị người khác truy sát, Diệp Mặc trong lòng lập tức có chút nóng bỏng.
Một khi hắn có được Đạo quả thời gian này, lĩnh ngộ pháp tắc thời gian, hoặc là cảm ngộ được một chút pháp tắc thời gian.
Đối với hắn mà nói cũng là chuyện thực lực tăng mạnh, một khi hắn có thể lĩnh ngộ được một chiêu thần thông pháp tắc thời gian, thì cũng là được lợi cả đời.
Thấy ngữ khí và thần thái kinh động của Diệp Mặc kia, Nữu Như Nam trong lòng lập tức trầm xuống, cô cảm thấy mình không nên nói chuyện Đạo quả thời gian ra.
Nhưng sau đó nghĩ lại, cô liền bình thường trở lại.
Cho dù không nói, hai tên Tiên đế hậu kỳ truy sát cô một Tiên đế trung kỳ, chắc chắn là có nguyên nhân của nó, Diệp Mặc cho dù đoán cũng có thể đoán ra cô lấy được thứ tốt cao cấp gì đó.
Nghĩ tới đây Nữu Như Nam mau chóng nói:
– Đạo quả thời gian này không phải là của tôi, là của Đại tiểu thư, đại tiểu thư cướp được Đạo quả thời gian rồi, liền ném Đạo quả thời gian cho tôi, sau đó cô ở lại để chặn những người truy sát tôi…
– Khoan đã…
Diệp Mặc ngắt lời Nữu Như Nam:
– Cô nói Đạo quả thời gian trong tay cô là của Đại tiểu thư đưa cho cô, sau khi cô ấy đưa Đạo quả thời gian cho cô rồi, sau đó chủ động ở lại chặn lại những người muốn cướp Đạo quả thời gian sao?
Nữu Như Nam không muốn đưa Đạo quả thời gian cho Diệp Mặc nhìn, đành phải miễn cưỡng đáp:
– Đúng vậy, Đạo quả thời gian này không phải của tôi, nếu như là của tôi, tôi cũng bằng lòng lấy ra giao cho anh.
Cám ơn ân cứu mạng của anh với tôi rồi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Đạo quả thời gian rất quý hiếm, tôi quả thực cũng muốn có.
Nhưng tôi cũng sẽ không cướp Đạo quả thời gian của cô, cô yên tâm đi, chỉ có điều tôi cảm thấy chuyện này có chút cổ quái.
Không phải tôi đánh giá thấp Đại tiểu thư của cô, thực tế cô ấy làm người cũng chẳng ra làm sao cả.
Nghe thấy Diệp Mặc nói Đại tiểu thư như vậy, sắc mặt Nữu Như Nam lập tức có chút không tự nhiên, nếu như không phải cô còn nợ tiền Diệp Mặc, lại được Diệp Mặc cứu mạng, thì cô lập tức muốn ra tay rồi.
Thấy sắc mặt Nữu Như Nam như vậy, Diệp Mặc dứt khoát nói:
– Tôi nói kỳ quái là nếu như Đại tiểu thư đưa Đạo quả thời gian cho cô rồi, cô ấy sẽ mau chóng đuổi theo cô.
Nhưng cô bị hai tên Tiên đế hậu kỳ vây lấy, ngoài tôi đi qua, đến bây giờ tôi cũng chưa nhìn thấy Đại tiểu thư của cô đâu cả.
Như Nam đạo hữu, cô cũng đừng nói đến bây giờ cô vẫn chưa truyền tin ra ngoài, hoặc là Đại tiểu thư không biết tìm cô như nào, nếu như cô nói như vậy tôi cũng sẽ không tin đâu.
Nữu Như Nam sắc mặt biến sắc, thực tế cũng giống như Diệp Mặc nói, cô đã truyền tin ra ngoài, nhưng Đại tiểu thư đến bây giờ cũng chưa đến ứng cứu.
Nếu như không phải Diệp Mặc, cho dù mấy người như Nữu Như Nam cộng lại cũng bị giết rồi.
Hơn nữa, cho dù cô không truyền tin đi, thì Đại tiểu thư cũng sẽ tìm được cô.
– Đại tiểu thư cắt đuôi giúp tôi, đương nhiên sẽ bị những người muốn cướp Đạo quả thời gian kia chặn lại rồi, nếu không sớm đã đến rồi.
Nữu Như Nam có chút không dám tin nói.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng nói:
– Đại tiểu thư đưa Đạo quả thời gian cho cô, người khác có nhìn thấy không? Nếu như người khác nhìn thấy rồi, còn sẽ chặn Đại tiểu thư lại sao? Hai người truy sát cô vừa nãy chính là ví dụ.
Người khác cũng đã truy sát đến rồi, cô cho rằng Đại tiểu thư của cô vẫn còn ở chỗ cũ dây dưa với người ta sao? Nếu như tôi là cô ấy, thì tôi đã đến ứng cứu cô ngay lập tức rồi, trên thực tế, cô ấy không đến, đúng không?
Thấy sắc mặt Nữu Như Nam khó coi, cũng không nói gì, Diệp Mặc lại châm thêm mồi lửa:
– Tôi thiết nghĩ, nếu như Đại tiểu thư đưa Đạo quả thời gian cho cô rồi, cô ấy chắc chắn sẽ đuổi theo cô ngay lập tức, hơn nữa người khác biết Đạo quả của cô ấy không có trên người cô ấy, cũng sẽ không dây dưa lằng nhằng với cô ấy.
Cô ấy không đến, chứng tỏ cô ấy rất có khả năng còn chưa đưa Đạo quả thời gian cho cô.
Hơn nữa chắc chắn là, cô ấy thực sự chưa đưa Đạo quả thời gian cho cô đâu, nơi mà cô ấy muốn đến bây giờ không phải là đi tìm cô, mà là chạy đi càng xa càng tốt.
Khuôn mặt ngăm đen của Nữu Như Nam có chút trắng bệch, Diệp Mặc nói đến hai điểm này, chỉ chứng tỏ một chuyện.
Chỉ cần Đại tiểu thư không chạy đến giúp cô ngay lập tức, chính là nói thứ trên người cô bây giờ không phải là Đạo quả thời gian thực sự.
Hộp ngọc mà đại tiểu thư đưa cho cô, chắc hẳn là giả.
Nếu như đưa hộp giả cho cô, thì chỉ có một nguyên nhân, chính là muốn cô làm người thế mạng.
Sắc mặt Nữu Như Nam trở nên tái nhợt, cô thậm chí cũng không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô đi theo Đại tiểu thư bao nhiêu năm như vậy rồi, trước giờ đều trung thành và tận tâm, nếu như bị Đại tiểu thư lợi dụng thật, thì cô hoàn toàn không có cách nào tiếp nhận được sự thật này.
Không đợi Diệp Mặc nói thêm, cô cũng đã lấy hộp ngọc ra, mở hộp ngọc đó ra ngay lập tức, trong hộp ngọc là một viên Thần tinh, làm gì có Lôi Âm Tuế Nguyệt quả nào?
Mặc dù biết mình đoán ra tám chín phần, nói những lời này cũng chỉ là muốn nhìn Đạo quả thời gian kia.
Nhưng thấy hộp ngọc mà Nữu Như Nam lấy ra là giả thật, Diệp Mặc trong lòng cũng cực kỳ thất vọng.
Hắn rất muốn biết về Tuế Nguyệt quả một chút, muốn biết loại quả có thể cảm ngộ pháp tắc thời gian này rốt cục là thần kỳ ở chỗ nào.
Sắc mặt Nữu Như Nam có chút xám trắng, ánh mắt cực kỳ suy sụp.
Nếu như Đại tiểu thư gặp nạn, cần mình thế mạng, cô tuyệt đối sẽ không do dự chút nào.
Nhưng Đại tiểu thư lại chủ động đưa mình ra làm mồi nhử như này, nhất thời, cô chỉ có đau lòng và thất vọng.
Diệp Mặc mau chóng gác cảm xúc thất vọng sang một bên, không phải của mình không cần cưỡng cầu.
Đạo quả của Mộ Hoa Thần sơn này rất nhiều, nói không chừng chỉ một lát sau hắn có thể tìm được một quả.
Hắn rất hiểu tâm trạng của Nữu Như Nam, nhưng cũng không có tâm trạng đi an ủi Nữu Như Nam.
Nữu Như Nam đã từng giúp hắn, hắn lại đã giúp Nữu Như Nam nhiều hơn, huống chi chuyện như này là tự rước lấy mà thôi.
Đang lúc Diệp Mặc muốn cáo từ Nữu Như Nam rời đi, thì Nữu Như Nam bỗng nhiên lại nói:
– Từ nhỏ mẹ đã rời xa tôi mà đi, là do Hành Thị Thần Giác đã nuôi dưỡng tôi trưởng thành.
Tôi trước giờ vẫn theo Đại tiểu thư, Đại tiểu thư cũng chưa từng bạc đãi tôi bao giờ.
Thậm chí lần này suất vào Mộ Hoa Thần sơn cũng là do cô ấy cho tôi, tôi không hận Đại tiểu thư, không có Đại tiểu thư, thì sớm đã không có Nữu Như Nam rồi.
– Diệp Mặc, cám ơn anh đã cứu tôi.
Nếu như không phải anh đi qua, hôm nay tôi đã bị giết rồi.
Mạng của tôi coi như trả lại cho Đại tiểu thư, sau này tôi cũng không nợ Hành Thị Thần Giác gì nữa, tôi cũng không nợ Đại tiểu thư nữa.
Tôi còn nợ anh một cái mạng…
Diệp Mặc mau chóng ngắt lời Nữu Như Nam nói:
– Tôi cứu cô chỉ là chuyện nhỏ, cô cũng không cần để trong lòng, nếu như không có chuyện gì rồi, vậy thì cáo biệt.
– Khoan đã…
Nữu Như Nam lại gọi giật Diệp Mặc lại.
Sau khi Diệp Mặc đứng lại rồi, Nữu Như Nam lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là nơi ra nhiều Đạo quả và nguyên liệu cao cấp nhất của Mộ Hoa Thần sơn, anh chưa đến Mộ Hoa Thần sơn, có thể không biết, cái này tôi cho anh.
Thấy Diệp Mặc nhận lấy miếng ngọc giản, Nữu Như Nam lại lên tiếng chào hỏi, quay người mang theo một đường độn quang, trong nháy mắt biến mất.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong miếng ngọc giản, ngọc giản giới thiệu có chút không rõ ràng, nhưng đại khái cũng có một phương vị.
Mộ Hoa Thiện Vân Nhai, thường có Huyền tơ nguyên thủy xuất hiện, Huyền tơ nguyên thủy là nguyên liệu Thần cấp cao cấp có thể luyện chế pháp tắc thời gian.
Mộ Hoa Huyền cốc, nghe nói có Thất Diệu Hoàng Cực Tuyền, đây là một đạo tuyền có thể rèn luyện thân thể, không chỉ rèn luyện thân thể, thậm chí còn có thể dung hợp luyện thể thần thông, kết hợp luyện thể thần thông và đạo vận pháp tắc thành đạo tuyền cao cấp.
Thặng Chính hồ, thường có Thanh Đào Kỳ Lan xuất thế, đây là nguyên liệu cao cấp có thể luyện chế cảm ngộ Tố Đạo, có giá trị cực cao trong Thần Phần vực.
Diệp Mặc cất miếng ngọc giản đi, cảm kích không thôi với Nữu Như Nam.
Cái này của Nữu Như Nam tương đương với giúp hắn một chuyện không hề nhỏ.
Mộ Hoa Thần sơn vô biên vô cực, hơn nữa trong này thần thức bị chế ngự, thần thông rõ ràng cũng có chút áp chế.
Nếu như không phải Nữu Như Nam nói cho hắn biết, cho dù hắn có tìm một năm nửa năm cũng không tìm được những nơi như này.
Nếu như không cẩn thận bị cuốn vào trong lốc xoáy thời gian, nói không chừng hắn còn chưa kịp lĩnh ngộ thì đã bị lốc xoáy thời gian kia tiêu diệt rồi.
Những thế lực này của Thần Phần vực quả nhiên đều có cách riêng của mình.
Nếu như không phải Nữu Như Nam đưa ngọc giản cho hắn, thì hắn làm sao biết sau khi tiến vào Mộ Hoa Thần sơn còn có nơi đặc biệt như này để đi chứ?
Diệp Mặc ngay lập tức lựa chọn đến Mộ Hoa Huyền cốc, hắn là Tiên nhân luyện thể, Thất Diệu Hoàng Cực tuyền đối với hắn mà nói cực kỳ quan trọng.
Bây giờ hắn cũng đã là Tiên thần thể đỉnh phong rồi, cho dù không thể đột phá Tiên thần thể thăng cấp lên Thánh thể, thì đối với hắn mà nói cũng rất buồn.
Thất Diệu Hoàng Cực tuyền nếu như có thể rèn luyện thân thể, hắn cần phải đến đó xem xem.
Đối với Diệp Mặc, hắn luyện thể đột phá lên Thánh thể rất quan trọng, quan trọng hơn chính là thần thông cảm ngộ được mặc dù không ít, nhưng lại không có đại thần thông, lại càng không có thần thông luyện thể.
Hắn luyện thể hoàn toàn là bị động phòng ngự, nếu như hắn có thể cảm ngộ được một loại thần thông luyện thể, đối với hắn mà nói cũng là thực lực tăng lên gấp đôi.
Diệp Mặc vừa đi, thần thức của hắn vừa cẩn thận thi triển ra, trong này là Mộ Hoa Thần sơn, hắn cần phải cẩn thận với lốc xoáy thời gian kia.
Lúc này hắn căn bản không hiểu cái gì là lốc xoáy thời gian, cũng chưa từng tiếp xúc với lốc xoáy thời gian của Mộ Hoa Thần sơn bao giờ, chẳng may bị cuốn vào trong lốc xoáy thời gian đó, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì?
Mộ Hoa Thần sơn vô cùng rộng lớn, trong này căn bản cực kỳ khó nhìn thấy một ai.
May mà Diệp Mặc cũng không sốt ruột, hắn biết càng tiến gần Mộ Hoa Thần sơn, thì càng không thể đi nhanh được.
Năm sáu bụi cỏ dài màu xanh bích xuất hiện trong tầm thần thức của Diệp Mặc, Diệp Mặc ngay lập tức nhận ra đây là Xích Vân Thần thảo, có thể luyện chế Thần Vân đan, là Thần linh thảo loại linh mục.
Trong Tiên giới chắc chắn không thể tìm ra, nếu như là Tiên nhân có tu luyện thần thông Song Mục, thì loại cỏ này giá trị của nó có thể nói không thể nào đánh giá được.
Diệp Mặc mặc dù không thể tu luyện thần thông Song Mục, nhưng cũng biết mình gặp phải thứ tốt rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









