1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 358 : Tác Dụng Của Vô Ảnh (c1786-c1790)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 358 : Tác Dụng Của Vô Ảnh (c1786-c1790)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1786: Tác Dụng Của Vô Ảnh

Tác Dụng Của Vô Ảnh

D

iệp Mặc thấy Tiên Dược Viên của mình đã bị mất tới bẩy phần Tiên linh thảo cấp bẩy, chỉ còn lại những gốc Tiên linh thảo cấp bốn cấp năm kia là không hề bị hư hao chút nào, bây giờ lại nghe ‘Vô ảnh’ nói rằng nó chỉ ăn mấy cọng cỏ không hề quan trọng, thì lập tức giận dữ, không hề nghĩ ngợi gì mà nhấc chân lên đá bay ‘Vô ảnh’ ra khỏi Tiên Dược Viên.

– Cái này là thứ mà mày nói là những cọng cỏ không hề quan trọng sao? Nói như vậy thì những gốc Tiên linh thảo cấp bốn cấp năm kia đối với tao có phải là rất quan trọng không?

Nghe được giọng điệu của Diệp Mặc có chút không đúng, thì ‘Vô ảnh’ vội vàng chạy lại nịnh nọt:

– Lão đại, em có thể giúp anh tìm được càng nhiều Tiên linh thảo hơn mà, không phải là có một cái Hỗn Độn Tinh Vực sao? Anh chỉ cần mang em tới đó, em nhất định có thể tìm được càng nhiều Tiên linh thảo hơn nữa.

Diệp Mặc thậm chí hoài nghỉ rằng nếu như ‘Vô ảnh’ có tay, thì lúc này nó đã vỗ ngực bành bành rồi Diệp Mặc giật mình, cũng có ý định là sẽ ném ‘Vô ảnh’ ra ngoài tìm kiếm Tiên linh vật.

Nhưng hắn lại tiếp tục xụ mặt ra rồi nói:

– Nơi này của tao có mấy thứ không thể đụng vào mày đã biết chưa?

– Em biết, đương nhiên là biết rõ.

Cái cây Trúc kia chính là chỗ em ngủ, còn có cái mầm đậu đỏ kia nữa, nó là thứ lão đại rất mực bảo vệ, khẳng định là có tác dụng rất lớn.

Hắc hắc, em ngay cả Hoàng Trung Lý đều không động, em sao lại không biết chứ.

Em là loại người không có chừng mực như vậy sao?

‘Vô ảnh’ nói một cách ngon ngọt.

– Mày cũng được tính là người sao?

Diệp Mặc thấy đúng là mấy thứ kia không bị đụng tới, thì cũng hạ hỏa đi một chút nhìn chằm chằm vào ‘Vô ảnh’ rồi nói:

– Mày muốn thì cũng có thể đi động, nhưng tao nói trước cho mày biết.

Nếu như tao thấy ‘Khổ Trúc’ thiếu đi một lá trúc, và thấy mày tới gần cái cây kia trong phạm vi ngàn trượng, thì tao sẽ lập tức lột da mày rồi nướng lên ăn.

– Nếu tự nó rụng mất một lá trúc, vậy thì không thể trách em được…

‘Vô ảnh’ sợ hãi rụt rè nói.

Sắc mặt Diệp Mặc trở nên lạnh lẽo:

– Bất luận là vì sao, ‘Khổ Trúc’ cùng cái cây con kia bị làm sao, thì đều tính lên đầu của mày.

Cho dù là tự nó rụng mất một lá trúc, thì tao cũng sẽ mang mày đi nướng.

Thân thể khổng lồ của ‘Vô ảnh’ rùng mình một cái.

Theo bản năng liền xa cách Diệp Mặc ra một chút.

Nó bỗng nhiên cảm giác được cái Thế giới trang vàng này có chút nguy hiểm rồi.

Vạn nhất nó không cẩn thẩn, đi tản bộ mà lại nhỡ đi tới gần phạm vi ngàn trượng của cái cây nhỏ kia, thì nó cũng sẽ bị lão đại nướng lên ăn sao? Hơn nữa lời nói của lão đại, dường như là chẳng có chút đạo lý nào.

Thấy mình đã hù dọa được ‘Vô ảnh’, thì Diệp Mặc cũng không tiếp tục uy hiếp nó nữa, mà chỉ tùy ý nói:

– Mày là thuộc Long tộc đúng không?

– Phải, em vốn là Long tộc nhất mạch.

Nhưng bây giờ cũng không tính nữa rồi, vì huyết mạch của em đã đột biến, hiện tại thuộc về Thần thú biến dị.

‘Vô ảnh’ thấy Diệp Mặc không nói tiếp tới chuyện đem nó nướng lên nữa, thì nó nói chuyện cũng trở nên lưu loát trở lại, thậm chí còn có chút ý dương dương tự đắc nữa.

– Thần thú Biến dị chắc là không tệ phải không?

Diệp Mặc liền bình thản hỏi một câu.

‘Vô ảnh’ lập tức đắc ý:

– Sao có thể chỉ là không tệ được, phải là trên trời dưới đất, độc nhất trong vũ trụ…

Diệp Mặc không chút do dự mà cứt đứt lời nói khoác của ‘Vô ảnh’, giọng điệu trở nên lạnh lùng hơn:

– Lợi hại như vậy, sao cắn nuốt của tao một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ mà cũng chỉ thăng thêm được một cấp.

Nếu như đổi thành một con Thần thú nằm dưới chót khác, thì một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ này khẳng định là không chỉ thăng thêm được có một cấp thôi đâu!

– Chuyện này…

‘Vô ảnh’ lập tức cười cười, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

– Lão đại, kỳ thật em đã tấn cấp rất nhanh rồi.

Chỉ là một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ mà thôi, nói thật là em chẳng coi vào đâu.

Nếu như lại có thêm mười viên nữa, thì em nghĩ việc thăng thêm một cấp nữa cũng không phải là không được…

Diệp Mặc thiếu chút nữa là đã lại đạp thêm cho ‘Vô ảnh’ một cước.

Cần hơn mười ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa? Thằng nhóc này còn tưởng rằng ‘Hoàng đế đạo tinh’ là thứ có thể tùy tiện nhặt được ở khắp nơi sao.

– Mày bây giờ là Thiên Thao cấp hai, muốn tấn cấp lên Thiên Thao cấp ba thì cần bao lâu nữa?

Diệp Mặc nghĩ tới việc một viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ cũng chỉ có thể giúp ‘Vô ảnh’ thăng lên một cấp nho nhỏ, thì trong lòng đã cực kỳ thất vọng rồi. ‘Hoàng đế đạo tinh’ trân quý thế nào chứ? Vậy mà lại không đủ để cho ‘Vô ảnh’ trực tiếp tấn cấp lên Tiên Thao.

– Phải cần thêm hai mươi ba mươi… không, em chỉ cần hơn mười viên nữa… có lẽ chỉ cần bẩy tám viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa thôi.

Vốn ‘Vô ảnh’ muốn nói rằng cần tới hai ba mươi viên ‘Hoàng đế đạo tinh’ nữa, nhưng lại thấy sắc mặt âm trầm của Diệp Mặc, thì liền nhanh chóng đổi giọng.

– Vậy mày cả đời này dừng lại ở Thiên Thao đi.

Diệp Mặc mặc kệ ‘Vô ảnh’ luôn, trực tiếp vung tay lên ném ‘Vô ảnh’ ra khỏi Thế giới trang vàng.

Vốn hắn kiếm được một Tiên Dược Viên lớn như vậy, chỉ cần hắn tấn cấp tới Tiên Vương, thì tùy tiện luyện chế một chút đan dược là tốt rồi, có lẽ sau này sẽ không cần tìm kiếm tài nguyên khắp nơi để tu luyện nữa.

Nhưng giờ thì hay rồi, thoáng cái cả mảnh Tiên Dược Viên đã bị ‘Vô ảnh’ xơi hết bẩy tám phần.

Sau khi Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng, thì mới nhìn thấy ‘Vô ảnh’ đang giống hệt một thằng ngốc đang sững sờ nhìn mọi thứ xung quanh, thật lâu sau mới khiếp sợ thốt lên một câu:

– Ở đây có nhiều Hỗn độn ma khí như vậy sao?

– Đây là ‘Hội linh ma khí’, mày thử xem xem nó có thể niết hóa linh căn của mày không? Nếu có niết hóa, thì tao liền cho mày một viên đan dược.

Diệp Mặc biết rõ ‘Vô ảnh’ rất tham ăn, nhưng không biết sau khi nó biến dị, thì cái bản tính tham ăn đó có còn như trước không?

– Cái gì mà niết hóa linh căn của em chứ! Thứ này chính là thuốc bổ đấy!

Toàn thân ‘Vô ảnh’ run lên, ‘Hội linh ma khí’ ở xung quanh lập tức bị nó hấp thu lấy.

Cái này còn chưa tính, khi nó há to miệng ra một lần nữa thì toàn bộ ‘Hội linh ma khí’ trong phạm vi hơn mười dặm đều bị nó hút vào trong bụng.

Diệp Mặc lập tức cảm nhận được loại khí tức niết hóa linh căn xung quanh trở nên yếu ớt hẳn.

Dưới sự vận chuyển của ‘Tam sinh quyết’, hắn căn bản không cần phải sử dụng ‘Phi tuyết đan’ nữa, mà trực tiếp luyện hóa thành Tiên nguyên.

– Đây quả nhiên là đồ tốt mà!

Diệp Mặc tự lầm bầm nói một câu, sau đó lập tức vận chuyển ‘Tam sinh quyết’ bắt đầu luyện hóa đám ‘Hội linh ma khí’ này.

Sau một ngày, thì Diệp Mặc cảm nhật được tu vi của mình một lần nữa tinh tiến rất nhiều.

Lúc này hắn mới nhớ tới mục đích chủ yếu của mình, lập tức vỗ vỗ ‘Vô ảnh’ rồi nói:

– Đi vào nhanh một chút, tìm xem có thứ gì tốt không? Đám ‘Hội linh ma khí’ này chờ từ từ rồi hấp thu sau.

– Đúng, đúng…

‘Vô ảnh’ lập tức tỉnh táo lại.

Vừa nhấc chân lên thì đã biến thành một đạo tàn ảnh mầu vàng kim biến mất hoàn toàn trước mặt Diệp Mặc.

– Nhanh như vậy sao!

Diệp Mặc kinh ngạc với tốc độ của ‘Vô ảnh’, liền tranh thủ đuổi theo nó. ‘Vô ảnh’ tuy không phải là loại Tầm linh thú, nhưng nó lại tham ăn cực độ, cho nên cũng cực kỳ mẫn cảm với những ‘Đồ ăn ngon’.

Mà đối với nó, thì thứ đồ ăn ngon chính là các loại Tiên linh thảo cùng Tiên linh vật cao cấp.

Lại nửa ngày nữa trôi qua, lúc này Diệp Mặc lại có chút ngượng ngùng. ‘Vô ảnh’ đã giúp hắn tìm được thêm rất nhiều Tiên linh thảo cao cấp, trong số đó còn có cả một mảnh vườn hơn 100 gốc ‘Hàn mục’ cấp tám.

Diệp Mặc biết rõ những người còn lại chỉ có thể ở trong này ba ngày, nhưng hắn thì lại không chỉ dừng lại trong ba ngày.

Những người khác cho dù là có có ‘Phi tuyết đan’, thì cũng không dám ở lại lâu hơn.

Dù sao người khác tiến vào đều là có tên có tuổi, còn hắn thì lại không để ý chút nào.

Lại sắp qua một ngày nữa, lúc này ‘Vô ảnh’ bỗng nhiên dừng lại ở một sơn mạch ẩm thấp.

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn cái sơn mạch này, nhưng lại không hề thấy Tiên linh thảo, hơn nữa lượng Tiên linh khí cũng mỏng hơn một chút so với những nơi khác.

Hắn thật không hiểu vì sao ‘Vô ảnh’ lại ngừng lại ở chỗ này?

Đang lúc hắn muốn mở miệng hỏi ‘Vô ảnh’, thì ‘Vô ảnh’ đã há cái miệng rộng phun ra liên tiếp hơn mười đạo kiếm khí.

Không gian xung quanh lập tức phát ra hàng loạt tiếng vang răng rắc, sau một khắc thì liền có một trận âm thanh ồn ào vang lên.

Chỉ sau một lát, thì cái sơn mạch ẩm thấp này liền trở nên nồng nặc Tiên linh khí.

– Trận pháp ẩn linh tự nhiên…

Diệp Mặc ngạc nhiên thốt lên, lập tức hắn đã hiểu được đây là chuyện gì xảy ra.

Phía dưới này có một Tiên linh mạch thượng phẩm, nhưng bị trận pháp ẩn linh thiên nhiên vừa rồi che giấu, còn hắn thì lại không cẩn thận xem xét nên nhìn không ra. ‘Vô ảnh’ thì trời sinh đã có trực giác nhạy bén, cho nên liền trực tiếp nhìn ra được nơi này có một cái Tiên linh mạch thượng phẩm.

– Xem ra mày cũng có chút tác dụng đấy.

Diệp Mặc nhẹ gật đầu, thuận miệng khen ‘Vô ảnh’ một câu.

‘Vô ảnh’ nghe được Diệp Mặc khen ngợi, thì càng dương dương đắc ý, nhấc chân trước lên tùy tiện bới vài cái dưới mặt đất.

Từng đạo bùn đất từ dưới sâu mấy trăm trượng liền bị đào lên.

Chỉ trong chốc lát, thì một cái Tiên linh mạch thượng phẩm mầu trắng liền xuất hiện rõ ràng trước mắt Diệp Mặc.

Cái Tiên linh mạch này nếu để cho Diệp Mặc tự tay đi thu lấy, thì hắn khẳng định là phải chui xuống lòng đất sau đó bố trí trận pháp mà di dời nó vào Thế giới trang vàng.

Nhưng ‘Vô ảnh’ thì lại cường hãn hơn nhiều, trực tiếp lật cả cái Tiên linh mạch này lên trên mặt đất.

Với tu vi hiện tại của Diệp Mặc, thì đã nhìn thấy được linh mạch rồi, hơn nữa còn không phải là loại Tiên linh mạch đặc biệt lớn, cho nên hắn hoàn toàn có thể thu lại.

– Tiên linh mạch sao?

Một giọng nói kinh ngạc thốt lên, lập tức đã có một đạo thân ảnh cấp tốc bay tới trước mặt Diệp Mặc.

Người này Diệp Mặc đã từng thấy, chính là một trong 1100 tên Đại La Tiên được Tiên Đế triệu kiến.

Hơn nữa còn là Đại La Tiên viên mãn, tu vi cao hơn hắn rất nhiều.

Nhưng hiện tại Diệp Mặc đã giấu kín tu vi, cho nên dù nhìn từ bên ngoài vào thì hắn cũng không phải tu vi Đại La Tiên sơ kỳ mà là Đại La Tiên hậu kỳ.

– Người gặp thì đều có phần, cho nên cái Tiên linh mạch này chúng ta mỗi người một nửa.

Tên Đại La Tiên kia liền ôm quyền nói với Diệp Mặc.

Trong này tuy là rất nhiều Tiên linh thảo, nhưng Tiên linh thảo cấp tám thì lại vô cùng ít.

So sánh với một cái Tiên linh mạch, thì ngược lại là một ít Tiên linh thảo cũng không tính là gì.

Diệp Mặc vẫn chưa nói gì, thì ‘Vô ảnh’ đã nói:

– Lão đại, có muốn em nuốt thằng này không?

– Mày có thể nuốt y sao?

‘Vô ảnh’ đã thăng lên thêm một cấp, nhưng là Diệp Mặc lại hiểu quá ít về ‘Vô ảnh’ sau khi thăng cấp, cho nên hắn chỉ nghĩ là ‘Vô ảnh’ chỉ có thể giúp hắn chút việc mà thôi, chứ một mình giao đấu với một Đại La Tiên, thì chắc là không được.

– Hắc hắc, anh xem này.

‘Vô ảnh’ thấy Diệp Mặc không hề có ý phản đối, thì liền lớn tiếng nói.

Tên Đại La Tiên hậu kỳ kia khi nghe được ‘Vô ảnh’ nói chuyện, thì liền ngây ngẩn cả người.

Y không phải là chưa từng gặp Tiên yêu thú biết nói, nhưng những con Tiên yêu thú đó, có con nào không phải là hộ tông Tiên thú của một tông môn chứ?

Ngay khi tên Đại La Tiên này còn đan ngây người, thì cái miệng lớn của ‘Vô ảnh’ đã há ra rồi.

Tất cả những thứ xung quanh lập tức đều bị cái miệng lớn của ‘Vô ảnh’ khống chế, ào ào cuốn tới.

Tên Đại La Tiên kia cũng cảm nhận được lực hút cường đại trong không gian, đâu còn nhớ tới cái gì mà Tiên linh mạch nữa chứ? Lúc này y lập tức đưa tay lấy ra một pháp bảo có hào quang mầu xanh.

Ầm…

Quang mang mầu xanh kia kích thẳng vào cái đầu to lớn của ‘Vô ảnh’, khiến cho không gian xung quanh lay động từng trận.

Sắc mặt tên Đại La Tiên kia lập tức thay đổi.

Tuy y chặn được ‘Vô ảnh’ một lần này, nhưng lại cảm giác được ‘Vô ảnh’ lợi hại hơn so với y, cho nên lúc này y đâu còn dám tham lam cái gì nữa, lập tức xoay người chạy.

‘Vô ảnh’ thấy mình há miệng ra mà lại không thể khiến tên Đại La Tiên kia bị hút vào, lập tức cảm thấy rất mất mặt.

Vừa rồi nó còn khoác lác khoe khoang trước mặt Diệp Mặc, hiện tại thì đảo mắt một cái đối phượng đã chạy mất.

Lúc này thì nó sao có thể bỏ qua được, thậm chí không cần Diệp Mặc phân phó thì nó đã lập tức đuổi theo.

Diệp Mặc thậm chí quên thu hồi lại Tiên linh mạch.

Hắn căn bản là hiện tại không hề nghĩ tới việc sau khi ‘Vô ảnh’ thăng cấp lại trở nên hung tàn.

Ngay cả một Đại La Tiên hậu kỳ cũng không phải là đối thủ của nó.

Điều này chẳng phải có nghĩa là hắn sẽ có một trợ thủ có cùng đẳng cấp sao?

Nghĩ tới đây, thì trong lòng Diệp Mặc liền đại hỉ, không hề nhìn ‘Vô ảnh’ mà trực tiếp ném ra mấy tấm trận kỳ sau đó kéo tất cả cái tiên linh mạch kia ra khỏi mặt đất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1787: Vô Ảnh Gian Xảo

Vô Ảnh Gian Xảo

Đ

ây là dòng tiên linh mạch thượng phẩm đầu tiên mà Diệp Mặc lấy được, đối với Diệp Mặc mà nói trực tiếp tu luyện bên trên tiên linh mạch, so với tiên tinh hiệu quả còn tốt hơn nhiều.

Đáng tiếc là, đây là một dòng tiên linh mạch thượng phẩm, chứ không phải tiên linh mạch cực phẩm.

Diệp Mặc vừa thu hồi tiên linh mạch xong, thì nghe thấy Vô ảnh truyền tới tiếng gào thét.

Diệp Mặc thần thức lập tức quét tới, lại phát hiện Vô ảnh bị năm sáu tên Đại La Tiên vây quanh.

Nhiều người như vậy vây quanh tấn công một mình Vô ảnh, Diệp Mặc lập tức nổi trận lôi đình, chỉ trong mấy hơi thở, Diệp Mặc đã rơi vào trước mặt năm sáu tên Đại La Tiên này.

Khiến cho Diệp Mặc nghi ngờ là, tên Đại La Tiên lúc trước muốn cùng hắn phân chia tiên linh mạch vẫn đứng chính giữa năm sáu người kia, không bị Vô ảnh nuốt mất.

Tuy nhiên có vẻ hơi chật vật, hiển nhiên là không nguy hiểm đến tính mạng.

Trông thấy Diệp Mặc tới, mấy tên Đại La Tiên kia không tiếp tục công kích.

Vô ảnh có chút ủ rũ cúi đầu đứng ở bên cạnh Diệp Mặc, cũng không tiếp tục công kích.

Nó vừa mới khoe khoang khoác lác, muốn một ngụm nuốt gọn tên Đại La Tiên kia, bây giờ đừng nói nuốt đối phương, năm sáu Đại La Tiên này vây quanh nó, nếu như Diệp Mặc không đến, nói không chừng nó còn phải chịu thiệt nữa.

– Vị tiên hữu này, Tiên Yêu thú này hẳn là tiên sủng của anh rồi, nó truy sát bạn của tôi nên chúng tôi ra tay ngăn cản.

Bây giờ tất cả mọi người không có tổn hại gì, tôi đề nghị bỏ qua đi.

Một Đại La Tiên tu vi đã đạt tới nửa bước Tiên vương chủ động đứng ra chắp tay nói với Diệp Mặc.

Thấy đối phương ăn nói khách khí, Diệp Mặc cũng gật gật đầu, không thèm để ý.

Đối phương hẳn là đã biết sự lợi hại của Vô ảnh, đoán chừng không chiếm được lợi thế nên mới như vậy.

Với hắn mà nói, bây giờ cũng không cần phải nổi lên tranh chấp với người khác, trong này khắp nơi đều là thứ tốt.

Vì chút xíu tranh chấp ấy mà lãng phí thời gian không có lợi gì.

– Dám đoạt tiên linh mạch của lão đại ta, lần sau để bổn tiên nhìn thấy, nhất định một ngụm nuốt gọn ngươi.

Vô ảnh thấy song phương sẽ không đánh nhau, có chút khó chịu nhìn chằm chằm tên Đại La Tiên bị nó đuổi chạy kia uy hiếp một câu.

Bởi vì cấp tiếp theo của nó là Tiên Thao, tuy còn chưa thăng cấp đến Tiên Thao, cái thứ này mở miệng ngậm miệng đã tự cho mình là Tiên Thao.

Mấy người nghe đến đó thì sững sờ, thế mới biết thì ra là người bên mình gấp nghé tiên linh mạch của người khác, khó trách người ta phải đuổi giết Tiên linh mạch đương nhiên là quý giá, nhưng đối với cái tiểu Thiên vực này mà nói, cũng không là cái gì.

Dù sao trong khu vực của tiểu Thiên vực nhiều thứ tốt lắm, bọn họ thời gian có hạn, có thời gian đi cướp đoạt tiên linh mạch còn không bằng đi kiếm những vật khác.

Vừa lúc đó, một làn pháo hoa bay lên trời.

Mấy tên Đại La Tiên vốn là muốn rời đi sau khi trông thấy pháo hoa, ngay cả chào hỏi cũng không có, lập tức liền bay đi.

Diệp Mặc lại nhìn ra, pháo hoa này rất không đơn giản, thậm chí tương đương với một tiên khí trung phẩm dùng một lần.

– Đi qua xem một chút.

Diệp Mặc lập tức nói, nói xong không chút khách khí ngồi lên người Vô ảnh.

Vô ảnh thân hình khẽ động, trong nháy mắt liền bỏ mấy tên Đại La Tiên lúc trước đi trước lại đằng sau.

Mấy tên Đại La Tiên trông thấy tốc độ của Vô ảnh, lập tức khiếp sợ, Tiên Yêu thú này không biết là cái gì biến thành.

Chẳng những sức chiến đấu cực kỳ dũng mãnh, hơn nữa ngay cả tốc độ cũng là hạng nhất.

Thời gian chưa tới nửa nén nhang, Diệp Mặc đã tới được nơi bắn pháo hoa này, ở đây vậy mà tụ tập gần trăm người.

Ngay cả Kế Khôn và thánh nữ Mịch Vân cũng ở trong đó.

Trước mặt trăm người này có một ngọn núi lớn vô cùng, ngọn núi bị sương mù vây lại, mà bên trong sương mù lại không thể dùng thần thức quét vào được.

– Lão đại, đây là một trận pháp tự nhiên.

Sau khi dừng lại, Vô ảnh liền lập tức nói.

Không cần Vô ảnh nói, Diệp Mặc cũng đã nhìn ra sương mù vây quanh ngọn núi này là một trận pháp tự nhiên to lớn.

Hơn nữa còn là một trận pháp phòng ngự cao cấp.

Ít nhất Diệp Mặc không cách nào phá trận pháp này được, đẳng cấp của trận pháp này quá cao.

Trông thấy Diệp Mặc cưỡi một con ngựa đen có cánh kỳ quái tới, người nơi này cũng đã thấy rất là kì quái.

Bây giờ thấy cái con ngựa đen kỳ quái này lại còn nói ra tiếng người, càng thấy kỳ quái hơn.

Trong tình huống thông thường, người có được loại Tiên Yêu thú có thể nói chuyện, hơn nữa linh trí mở rộng này không phải là đại tông môn, thì cũng là đại năng đỉnh cấp, Đại La Tiên thông thường có thể có được loại Tiên Yêu thú này, thật sự là hiếm có.

Trong mắt một số người đã lộ ra ý đồ tham lam, vừa rồi tốc độ của Vô ảnh, đã bị rất nhiều người nhìn tận mắt.

– Vị tiên hữu này, tiên sủng này của ngươi có bán không? Bao nhiêu tiên tinh ta cũng mua.

Ta đến từ Đông Hải đế tông, ngươi biết đấy, tiên đế đại nhân Dục Long của chúng ta cảm thấy rất là hứng thú đối với loại tiên sủng này, cho nên ta đề nghị ngươi bán đi, bằng không. . .

Một gã Đại La Tiên hậu kỳ đi đến trước mặt Diệp Mặc chắp tay nói, một câu không nói hết, còn chừa lại nửa câu uy hiếp.

Đông Hải đế tông vô cùng lớn mạnh, chỗ ở của ba vị tiên đế.

Người bình thường nghe thấy được, cho dù là biết rõ gã cáo mượn oai hùm, cũng sẽ không vì một tiên sủng mà đắc tội Đông Hải đế tông.

– Xéo đi, dài dòng thêm nửa chữ, bổn tiên một ngụm nuốt chửng ngươi.

Diệp Mặc căn bản là không nói gì, Vô ảnh thì lớn tiếng quát lên.

Đối với nó mà nói, cái gã đang nói chuyện này lại muốn châm ngòi lão đại đem mình bán đi, quả thực không thể chịu đựng nổi.

Thêm nữa lúc trước nó biểu hiện không được tốt lắm, Vô ảnh thật đúng là sợ Diệp Mặc đem nó đi bán.

Trừ phi nó là đồ ngốc, nơi có Thế Giới Hỗn Độn và Khổ Trúc không ở lại, lại đi theo người khác.

Huống chi nó đã nhận chủ, căn bản sẽ không đi đâu.

Người khác bán nó đi, nói không chừng lại còn nướng ăn.

– Một con súc vật cũng dám ăn nói ngông cuồng.

Đại La Tiên kia vẻ mặt lạnh lẽo, đưa tay liền chộp tới hướng Vô ảnh.

Vô ảnh sao còn có thể nhịn được nữa, miệng há to ra chính là một ngụm.

Đại La Tiên này so với kẻ trước kia ra tay với Diệp Mặc tu vi còn hơi thấp, hơn nữa gã còn chủ động phóng tới ra tay với Vô ảnh.

Động một cái toàn thân đều lộ ra dưới cái miệng rộng của Vô ảnh, thậm chí không hề ngăn trở.

Khi Đại La Tiên này cảm giác được lực hút mạnh mẽ truyền đến, không gian chung quanh càng không hề chịu sự khống chế của gã, lập tức vô cùng kinh hãi, gã biết mình đã xem thường cái thứ ngựa không giống ngựa, rồng không giống rồng này rồi.

Vô ảnh nóng lòng muốn thể hiện bản thân trước mặt Diệp Mặc, càng liều mạng muốn nuốt chửng cái gã Đại La Tiên muốn mua nó này.

Mắt thấy Đại La Tiên này sắp sửa bị Vô ảnh nuốt vào, hai người khác ở bên cạnh lập tức xông lên, muốn cứu Đại La Tiên đang bị Vô ảnh nuốt chửng này.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, nhấc tay một cái hai chưởng liền bổ ra.

Một người đánh Vô ảnh, Vô ảnh thua coi như nó vô dụng.

Lại đồng loạt đánh Vô ảnh, quả thực coi hắn là không khí rồi.

Tiên Nguyên cùng thần thức của Diệp Mặc đã vượt xa một Đại La tiên viên mãn bình thường, nếu như hắn có thể khống chế phạm vi, thậm chí không hề thua kém so với Tiên vương bình thường.

Hai tên Đại La Tiên tu vi bình thường này tới, hắn còn lâu mới thèm để ý.

Không gian trong Tiểu Thiên vực không vững chắc như không gian bên ngoài.

Cùng với khi Diệp Mặc đánh ra hai chưởng, không gian xung quanh liền rung rung lay động từng trận.

Hai gã Đại La Tiên lập tức hoảng hốt, tranh thủ thời gian phóng ra pháp bảo ngăn trở hai chưởng này của Diệp Mặc.

Thịch thịch. . .

Hai tiếng vang lớn, hai tên Đại La Tiên này lại đang trong lúc vội vàng không kịp chuẩn bị, bị hai chưởng của Diệp Mặc đánh văng ra xa mấy ngàn mét, lúc này mới ngã bịch xuống.

Tuy hai người không có ngã trên mặt đất, nhưng thực sự là đã chịu thiệt thòi lớn rồi.

‘Răng rắc’ một tiếng, lúc này tên Đại La Tiên bị Vô ảnh nuốt chửng kia đã biến mất không thấy gì nữa, còn có thể nghe thấy tiếng răng rắc trong miệng Vô ảnh.

Lúc tên Đại La Tiên lúc trước muốn đoạt tiên linh mạch của Diệp Mặc kia đến nơi, vừa vặn trông thấy Vô ảnh nuốt một gã Đại La Tiên, Diệp Mặc hai chưởng đánh văng hai gã Đại La Tiên, lập tức kinh hãi không thôi, theo bản năng vòng qua Diệp Mặc và Vô ảnh đi tới một phía khác.

Mấy gã Đại La Tiên đi theo gã kia càng thấy may mắn, không có động thủ với Diệp Mặc.

Đại La Tiên trung niên mặt trắng không râu này thật sự là quá đáng sợ.

Gần trăm người ở bên cạnh, nhất thời hít vào một ngụm khí lạnh.

Trước sau chỉ có mấy hơi thở, một người một thú vừa mới tới đã trước tiên lên tiếng áp đaỏ người, nuốt một gã Đại La Tiên không nói, còn đánh bay hai gã Đại La Tiên hậu kỳ qua một bên.

Một số người có tâm địa đã nhìn ra Diệp Mặc là người lạ mặt, nói cách khác Diệp Mặc không phải là cùng tiến vào với bọn họ.

Nhưng cũng không có ai đi hoài nghi, dù sao sau khi đi vào rồi thì cũng có người lợi dụng mặt nạ che giấu tướng mạo.

Kế Khôn kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, cô mơ hồ cảm giác Diệp Mặc ra tay có chút quen thuộc, cô cũng không dám tiến lên dò hỏi.

Diệp Mặc và Tiên Yêu thú tiên sủng kia của hắn quá lợi hại, đặc biệt là Tiên Yêu thú không giống rồng không giống ngựa kia.

Người ta chỉ muốn mua nó, nó liền nuốt luôn một Đại La Tiên.

Một người đàn ông tu vi đã đạt tới nửa bước Tiên vương bước ra, cười chắp tay nói với Diệp Mặc:

– Tôi đây là Nguyên Sát của Đại Xích Thiên vực, còn chưa thỉnh giáo đại danh của tiên hữu.

– Ta là Ninh Tiểu Ma.

Diệp Mặc lập tức chắp tay nói.

Việc hắn muốn làm ở tiểu Thiên vực có chút lớn, không muốn liên lụy Kế Khôn.

Lúc này mà nhận là quen biết với Kế Khôn, đối với Kế Khôn mà nói là không có bất kỳ lợi ích gì.

– Ninh huynh xin chào, đỉnh núi sương mù này là một trận pháp tự nhiên, ta nghĩ Ninh huynh hẳn là đã biết rồi.

Lúc trước chúng tôi bởi vì trông thấy một cây tiên linh vật đã có linh trí tiến vào trong ngọn núi sương mù này, nên mới vây ngọn núi này lại.

Ngọn núi này là một trận pháp tự nhiên, tôi muốn mời Ninh huynh cùng phá vỡ trận pháp này.

Bên trong ngọn núi sương mù này rất có thể có rất nhiều tiên linh vật cao cấp, một khi phá vỡ được, mọi người cũng dễ phân chia với nhau.

Nguyên Sát nói xong, cười chờ Diệp Mặc trả lời.

Diệp Mặc và tiên sủng kia thực lực quá cao, y bắn pháo hoa ra truyền tin là vì muốn tìm thêm một số người đến giúp đỡ, không nghĩ rằng lại tìm được cao thủ như Diệp Mặc tới.

Ngay cả chính bản thân y, e rằng cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Diệp Mặc đương nhiên biết rõ ý của Nguyên Sát, chỉ là tự nói với mình một chút trước, ngọn núi sương mù này là bọn họ phát hiện ra, một khi phá vỡ được, có cái gì thì mọi người cùng chia xẻ, không được một mình quá tham lam.

– Đương nhiên có thể, nhưng nếu mọi người đã hợp lực, luôn luôn sẽ có người góp nhiều sức lực, cũng có người góp ít sức lực hơn.

Ta nghĩ nếu như chia đều cũng không thỏa đáng phải không?

Diệp Mặc lập tức nói.

– Cái này là đương nhiên, ý của tôi cũng giống vậy, trận pháp thiên nhiên của ngọn núi sương mù này vô cùng kiên cố, mọi người chúng ta cần phải cùng nhau động thủ.

Hàn huynh, huynh nói một chút đi.

Nguyên Sát quay đầu kêu một Đại La Tiên hậu kỳ trẻ tuổi ở sau lưng một câu Đại La Tiên hậu kỳ trẻ tuổi kia đi tới trước mặt Diệp Mặc chắp tay nói:

– Xin chào Ninh tiên hữu, tôi là Hàn Tiểu Phó, đến từ phủ thiên chủ của Thanh Vi Thiên.

– Ngươi là đệ tử của tiên đế Vị Phong?

Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu.

– Không phải, chỉ có điều sư phụ của tôi là bạn bè rất thân thiết với Đại Đế mà thôi, nên tôi được ở trong phủ thiên chủ.

Hàn Tiểu Phó biết rõ sự lợi hại của Diệp Mặc, giọng điệu nói chuyện cũng thành khẩn.

Diệp Mặc gọi là tiên đế Vị Phong, y lại tôn trọng xưng là đại đế Vị Phong, có thể thấy y cũng rất là tôn kính Vị Phong.

– Tôi là một đại sư tiên trận cấp năm, tuy không phá được cái trận pháp thiên nhiên to lớn này, nhưng lại biết làm thế nào để tấn công mạnh cái trận pháp này.

Nếu như Ninh tiên hữu bằng lòng, tôi có thể đến chỉ huy phá trận.

Hàn Tiểu Phó lại rất khách khí nói.

Diệp Mặc vừa định trả lời, Vô ảnh lại truyền âm qua, – Lão đại, bên trong ngọn núi sương mù này có rất nhiều thứ, tuyệt đối không nên chia đều với bọn họ, chúng ta làm một mình.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn nhìn Vô ảnh, tên này cũng quá gian tham rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1788: Phá Trận

Phá Trận

D

iệp Mặc đang muốn truyền âm cho Vô ảnh, hỏi xem nó làm sao mà biết được, liền cảm giác được có chút không đúng.

Diệp Mặc theo bản năng quay đầu lại nhìn nhìn những người chung quanh, lại phát hiện phần lớn mọi người đều đang nhìn hắn và Vô ảnh.

Chỉ trong nháy mắt Diệp Mặc liền hiểu ra, đưa tay vỗ vào đầu Vô ảnh một cái, – Không biết truyền âm thì đừng truyền, ngu ngốc, bây giờ tất cả mọi người đều biết rõ ngươi nói cái gì.

Vô ảnh tuy đã thăng cấp đến Thiên Thao, nhưng đáng tiếc là truyền thừa của nó vẫn chưa hoàn thiện, truyền âm lại là tự nó đõe gọt ra đấy, thô ráp vô cùng.

Truyền âm này vừa truyền ra, không gian dao động lập tức đã bị phần lớn mọi người nghe được.

Như này chẳng khác gì nói ngay trước mặt người khác, ta biết trong đây có thứ tốt, ta cùng lão đại không cho bọn ngươi chơi.

Vô ảnh lại không cảm thấy có lỗi chút xíu nào, chỉ là có chút ấm ức nói:

– Lão đại, em đây truyền âm chẳng phải là vừa mới tự suy ra sao, vừa rồi em thí nghiệm một chút thôi.

Kế Khôn và thánh nữ Mịch Vân mấy tiên nữ thật sự là nhịn không được, thậm chí bật cười, truyền âm như này thật sự là chỉ có kẻ dở hơi.

Diệp Mặc thấy Vô ảnh vẫn còn mất mặt, tranh thủ thời gian truyền âm vài câu khẩu quyết cho nó, để nó ở một bên chậm rãi lĩnh ngộ.

Truyền âm kỳ thật rất đơn giản, chẳng qua nếu như tu vi không tới nơi tới chốn thì rất dễ dàng bị người khác bắt được dao động không gian.

Vô ảnh chưa từng truyền âm qua, thứ lần đầu tiên suy ra, cũng dám truyền trước mặt gần trăm Đại La Tiên hậu kỳ.

Nguyên Sát cười ha ha, lại chắp tay nói:

– Mọi người hợp tác, sau đó Hàn huynh chỉ huy phá trận, ý Ninh huynh như thế nào?

Lúc này trong lòng y chắc chắn, vừa rồi cái tên không giống rồng cũng không giống ngựa kia truyền âm xong, tất cả mọi người cùng chung mối thù rồi, cho dù là Diệp Mặc muốn đánh lẻ cũng không được.

Hàn Tiểu Phó là một đại sư tiên trận cấp năm, Diệp Mặc cũng là là một đại sư tiên trận, hơn nữa so Hàn Tiểu Phó còn cao hơn một chút.

Hắn đương nhiên biết rõ trận pháp phòng ngự này lợi hại, dựa vào hai người hắn và Vô ảnh cho dù mấy ngày cũng mở không ra.

Cho nên hợp tác là nhất định rồi.

– Ý kiến của ta đương nhiên là giống với Nguyên Tiên hữu rồi, mọi người hợp tác…

Diệp Mặc vừa nói đến đây lại lần nữa đã nghe thấy Vô ảnh truyền âm, – Lão đại, ta có thể phá vỡ sương mù bên ngoài, cái đó rất là nhiều dinh dưỡng.

Diệp Mặc lại nhìn chung quanh một chút.

Xác nhận lần này Vô ảnh thật sự học được truyền âm rồi, một câu vừa rồi kia không có bất kỳ người nào nghe được.

Lúc này mới có chút thở phào nhẹ nhõm, cho dù là hợp tác, cũng không thể để át chủ bài bị người ta biết được ah.

Sương mù bao trùm bên ngoài ngọn núi này chứa đựng Hồi Linh Ma khí dày đặc, so với cái loại Hồi Linh Ma khí khi mới vừa tiến vào tiểu Thiên vực kia còn nồng nặc hơn không chỉ mấy chục lần.

Nếu như gượng ép công kích, sẽ tạo thành Hồi Linh Ma Khí tràn khắp bốn phía.

Một khi Hồi Linh Ma khí tràn lan tứ phía, sẽ đẩy nhanh quá trình bào mòn linh căn của mọi người.

Mà số ‘Phi Tuyết Đan’ còn lại của mọi người tối đa cũng chỉ có một viên mà thôi, cho dù là có một số người một mình đem theo ‘Phi Tuyết Đan’ tiến vào, kia cũng chỉ là số rất ít.

Bởi vì mọi người sợ linh căn nhanh chóng bị bào mòn, cho nên lực công kích khẳng định sẽ giảm đi.

Hơn nữa còn vì kiêng kị Hồi Linh Ma khí, lãng phí hết nhiều thời gian.

Bây giờ Vô ảnh có thể nuốt chửng Hồi Linh Ma khí, vậy thì đồng nghĩa với hắn có thêm một lá bài tẩy.

Nghĩ tới đây Diệp Mặc lập tức nói:

– Nguyên Tiên hữu, sương mù vây quanh ngọn núi này có chứa rất nhiều Hồi Linh Ma khí, một khi gượng ép công kích, những Hồi Linh Ma khí này tràn ra bốn phía, sẽ đẩy mạnh bào mòn linh căn, hơn nữa còn kéo dài thời gian công phá trận pháp của ngọn núi này.

Chúng ta chỉ có một ngày, sau một ngày, liền sẽ bị truyền tống ra ngoài, ta nghĩ rút ngắn thời gian là quan trọng nhất.

Khi Diệp Mặc nói đến Hồi Linh Ma khí tràn ra bốn phía, chung quanh rất nhiều người đã lộ ra ánh mắt có chút kiêng kỵ.

Ở đây bọn họ có bảy mươi, tám mươi người, đến bây giờ còn chưa công kích, chính là sợ những Hồi Linh Ma khí này, một khi Hồi Linh Ma khí tràn ra bốn phía, bọn họ sẽ phải rời khỏi tiểu Thiên Vực này trước thời hạn.

Trong khu vực của Tiểu Thiên vực thật sự là có rất nhiều bảo bối, ở đây mỗi người thu hoạch đều sẽ vô cùng lớn, bây giờ bảo bọn họ rời đi sớm một phút, cũng sẽ không người nào bằng lòng.

– Đúng là như thế.

Ta đề nghị thông qua phương vị cố định phá vỡ trận pháp phòng ngự trước mắt này, chính là vì sợ Hồi Linh Ma khí.

Hàn Tiểu Phó vội vàng nói.

Diệp Mặc biết rõ Hàn Tiểu Phó này đến từ phủ thiên chủ của tiên đế Vị Phong, kỳ thật cũng rất muốn hỏi y một chút tiên đế Thiên Tinh có ở trong phủ Thiên chủ không, nhưng những lời này lại không thể tùy tùy tiện tiện hỏi ra.

– Ninh huynh hẳn là có biện pháp gì tốt?

Nguyên Sát đã hiểu ý Diệp Mặc, liền vội vàng hỏi.

Diệp Mặc làm ra dáng vẻ tự tin trả lời:

– Không sai.

Nguyên Tiên hữu, nếu như trong khoảng thời gian ngắn ta phá được sương mù ở đây, để mọi người có thể thong dong phá trận, Nguyên Tiên hữu cho rằng có thể phân mấy phần đồ vật?

Nguyên Sát sửng sốt một chút, lập tức mừng rỡ nói:

– Ninh huynh, huynh thật sự có thể phá được sương mù?

Vô ảnh ở một bên nghe thấy thế, lập tức lộ ra một bộ dáng khinh thường, nếu không phải Diệp Mặc chưa mở miệng, Nguyên Sát nói ra những lời này, nó liền sẽ lập tức vỗ ngực bước ra, há to miệng nuốt chửng sương mùi rồi.

Tên này mà cũng dám hoài nghi năng lực của nó, quả thực không thể chịu đựng được.

Nguyên Sát nói xong lập tức hiểu ra, căn bản là không đợi Diệp Mặc trả lời, lập tức liền nói:

– Ninh huynh muốn mấy phần?

Diệp Mặc biết ở đây nhiều người, thêm hắn nữa là tám mươi bảy người, muốn phân quá nhiều cũng không thích hợp.

Nhưng quyền phân phối này nhất định phải nắm ở trong tay hắn, tiên linh vật chạy vào kia nhất định phải lấy về tay.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc hơi chút suy nghĩ nói:

– Ta cũng không cần quá nhiều, đồ vật bên trong ta lấy hai phần, nhưng điều kiện tiên quyết là quyền phân phối đồ phải nằm trong tay ta.

– Tôi đồng ý.

Nguyên Sát không chút do dự trả lời, sau khi nói xong y nhìn nhìn những người còn lại hỏi – Các vị tiên hữu, vị Ninh tiên hữu này một mình phá vỡ sương mù chứa Hội Linh Ma khí.

Nên có được quyền chủ động phân phối và hai phần đồ vật, tôi đã đồng ý, ý mọi người thế nào?

– Tôi cũng đồng ý.

Hàn Tiểu Phó lập tức trả lời, y là một tiên trận sư, hơn nữa lại đến từ phủ thiên chủ của tiên đế Vị Phong, ở đây cũng có chút địa vị.

Lúc trước khi Diệp Mặc chưa tới, nơi này địa vị của y và Nguyên Sát là khá cao.

– Đồng ý…

Những người còn lại nhao nhao đồng ý, ngay cả hai gã Đại La Tiên bị Diệp Mặc hai chưởng đánh bay cũng không thể không đồng ý.

Nếu như ở nơi khác, cũng có thể sẽ không ai đồng ý, có gần trăm người, một mình Diệp Mặc lại được phân hai phần, mọi người trong lòng khẳng định là không thoải mái.

Nhưng ở đây thời gian có hạn, nếu như có thể trong khoảng thời gian ngắn phá vỡ trận pháp tự nhiên ở đây, mọi người còn có nhiều thời gian hơn đi lấy những vật khác.

– Ra tay đi.

Diệp Mặc thấy tất cả mọi người đồng ý, cũng không do dự nữa, lập tức nói với Vô ảnh.

Vô ảnh sớm đã đợi đến lúc được biểu hiện, nghe thấy Diệp Mặc nói, càng không chút do dự xông vào sương mù mở to cái miệng ra.

Sương mù ban đầu vốn bao phủ ngọn núi kín kẽ, lập tức bắt đầu quay cuồng, đến lúc sau thì giống như một đám mây dày đặc cuồn cuộn.

Rất nhanh mọi người đã bắt đầu thấy rõ, trong đám sương mù này, Tiên Yêu thú không giống rồng cũng không giống ngựa kia đang há to cái miệng.

Đám sương mù quay cuồng không thôi kia giống như nước sông không có đê chắn vọt vào trong miệng Tiên Yêu thú này, Hồi Linh Ma khí đáng sợ này vậy mà lại bị Tiên Yêu thú này nuốt chửng hết.

Một số người lập tức bắt đầu hoảng sợ, đây rốt cuộc là thứ Tiên Yêu thú gì vậy? Ngay cả Hồi Linh Ma khí cũng có thể nuốt chửng được, đây quả thực là quá nghịch thiên mà? Một vài Đại La Tiên có tâm địa đã nghĩ đến, Tiên Yêu thú ngay cả Hồi Linh Ma khí cũng không sợ, chẳng lẽ có thể bỏ qua Hồi Linh Ma khí ở nơi này.

Muốn ở lại bao lâu thì ở lại bấy lâu?

Nguyên Sát sắc mặt cũng là thay đổi cực lớn, y không nghĩ tới Tiên Yêu thú này của Diệp Mặc chẳng những lợi hại, còn có bản lãnh như thế này, một khi bọn họ bị truyền tống ra ngoài, Tiên Yêu thú này một mình ở trong này, vậy sẽ lấy được bao nhiêu là thứ?

Chỉ trong thời gian nửa nén nhang, sương mù vây quanh ngọn núi này đã hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, trận pháp lộ ra ngay cả một số người không phải là tiên trận sư cũng có thể thấy được.

Mấy Đại La Tiên trông thấy sương mù đã biến mất, lập tức liền xông lên muốn tấn công mạnh.

Lại không ngờ Vô ảnh bỗng nhiên lại giống như hút thuốc, phun ra một đám sương mù, mấy tên Đại La Tiên xông lên kia lập tức kinh hãi rút lui trở về.

Vô ảnh dương dương đắc ý lại hút đám sương mù kia vào, tựa như đang cảnh cáo mọi người, sương mù ta nuốt chửng vào vẫn có thể phun ra ngoài đấy.

Diệp Mặc lại âm thầm im lặng.

Hắn biết những sương mù mà Vô ảnh có thể phun ra này chỉ là một phần thôi, sương mù này sau đó vẫn bị nó tiêu hóa hết.

Chỉ cần qua thời gian nửa ngày, đám sương mù này chắc chắn sẽ bị nó tiêu hóa hết, cũng không cách nào phun ra được nữa.

Thứ này xem ra chính là trời sinh nha, những thứ này từng cái từng cái, cũng không biết là ai dạy nó nữa.

Hay là do mình bảo nó luôn đánh lén người khác, cái thứ này đánh lén đã quen, ưa thích hạ thủ sau lưng hay sao ấy?

Nguyên Sát rất nhanh liền từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, sắc mặt y bình tĩnh vô cùng nói với Hàn Tiểu Phó vẫn đang còn bị chấn động:

– Hàn huynh, bây giờ huynh tới an bài điểm công kích đi.

Tuy Nguyên Sát ngoài mặt bình tĩnh lại, nhưng trong lòng y cũng đã coi Vô ảnh của Diệp Mặc là thứ nhất định phải lấy được.

Tiên Yêu thú nghịch thiên này tuyệt đối không đơn giản.

Thậm chí có thể là thần thú.

Ở đây, y không có cách nào đối phó, cho nên y hạ quyết tâm, một khi ra bên ngoài, lập tức sẽ báo lại cho tông môn về sự xuất hiện của Tiên Yêu thú.

Hàn Tiểu Phó cũng hiểu được, lập tức chỉ định một điểm công kích.

Sau đó trong lòng cũng nghĩ về lai lịch của Tiên Yêu thú này.

Con Tiên Yêu thú này nhất định phải báo cáo cho sư phụ của mình, còn xử lý Ninh Tiểu Ma này như thế nào, đó không là chuyện của y.

Diệp Mặc thấy ánh mắt của mọi người lập loè, há có thể không biết những người này đang nghĩ gì.

Trên thực tế, cho dù là Vô ảnh không có biểu hiện ra cái loại phương pháp nghịch thiên này, dựa vào việc Vô ảnh mọc cánh màu vàng kim, sau này Diệp Mặc cũng sẽ không kêu Vô ảnh ra trước mặt người khác nữa, trừ phi hắn đã có được thực lực nhất định, nếu không Vô ảnh tất nhiên sẽ bị người khác đoạt mất.

Trông thấy Vô ảnh có thể lại phun Hồi Linh Ma khí đã nuốt chửng vào ra, mấy chục tiên nhân ở đây đã không còn ai dám tới gần Vô ảnh nữa.

Hàn Tiểu Phó mặc dù không có cách phá vỡ cái tiên trận phòng ngự cao cấp này, nhưng là một đại sư tiên trận cấp năm, vẫn tìm được nơi có thể tấn công mạnh vào cái tiên trận tự nhiên này.

Tuy không phải là điểm yếu nhất, nhưng mười người đồng thời phóng tiên khí pháp bảo ra công kích, cho dù là tiên trận thiên nhiên có kiên cố hơn nữa, cũng sẽ không ngừng bị mài mòn.

Lại nửa ngày nữa trôi qua, tiên trận tự nhiên phát ra hàng loạt thanh âm ken két, tất cả mọi người đều hưng phấn lên, tất cả mọi người biết rõ tiên trận này sắp bị phá giải.

Sau một tiếng vỡ nát “Răng rắc…”, thanh âm ken két liên miên không ngừng truyền ra, người ở đây đều biết, tiên trận đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Một luồng tiên linh khí dày đặc đập vào mặt, một cây cổ thụ cao vài chục trượng to lớn xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Mấy trăm tiên linh quả hồng sáng loáng đọng trên nhánh cây, trông có vẻ cực kỳ xinh đẹp.

– Bồng Việt Tiên Quả?

Gần như tất cả mọi người đều kinh ngạc kêu lên, rất nhiều người đã từng thấy cây Bồng Việt Tiên Quả, nhưng chưa bao giờ thấy qua cây Bồng Việt Tiên Quả cao to như vậy.

Không đợi người khác mừng rỡ xong, một bóng dáng màu đen tốc độ cực nhanh đã vọt vào trong trận pháp to lớn, đứng ở trước cây Bồng Việt Tiên Quả, đồng thời phun ra liên tiếp mấy luồng Hồi Linh Ma khí, sau đó mới lớn tiếng nói:

– Lão đại, trận pháp đã phá rồi, bây giờ đến phiên anh tới phân phối.

Mấy tên oắt đứng gần trận pháp kia, đều tránh ra một chút, càng đứng sau lão đại sẽ phân chia cho người đó trước.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1789: Ăn Cho Lắm Vào

Ăn Cho Lắm Vào

, trên mặt đất còn chút trái cây nát, vứt đi quả thực rất phí.

Bổn tiên dù sao cũng là yêu thú, cũng không ăn kiêng, cũng không để ý đến những thứ vất trên mặt đất.

Vô Ảnh sau khi nói xong, nhặt lấy toàn bộ mười mấy Bồng Việt tiên quả rơi trên mặt đất, ném vào trong miệng.

Những người trong này lập tức hiểu ra ý của Vô Ảnh, một số người sắc mặt lập tức trớ nên khó coi, trong trận pháp chỉ có một cây Bồng Việt Tiên quả, không còn thứ gì khác, nếu như Vô Ảnh chi là ngăn mọi người lại, thì cũng không có gì, dù sao lúc trước đã nói rõ phương án phân chia rồi, Bồng Việt Tiên quả trên cây mặc dù nhiều, nhưng một khi chia ra, thì mỗi người chắc cũng chi được một hai quả.

Bồng Việt Tiên quả rơi trên đất chẳng lẽ không phải Bồng Việt Tiên quả sao? Thằng này nói một câu không ăn kiêng, liền chén hết hơn mười quả.

Hơn mười quả Bồng Việt Tiên quả dưới đất, căn bản không ai nói là không cần cả, tên này ỷ tốc độ của mình nhanh, không ngờ lại cuốn lấy nuốt xuống trước, quả thực không biết xấu hổ.

Bồng Việt Tiên quả rơi trên mặt đất cũng đã chín rồi, có chút màu tím trong đó, làm gì có bộ dạng bị nát? Bồng Việt Tiên quả và những quả khác không giống nhau, một khi rơi xuống sẽ từ từ chuyển sang màu tím, cũng có nghĩa là đã chín.

Chi là làn khói sương mù phía trước Vô Ảnh do hơn mười tia Hồi Linh ma khí tạo thành, làn khói sương mù này cũng không giống với lúc trước, những thứ này đều bị Vô Ảnh khống chế, một khi Vô Ảnh muốn dùng những thứ này tấn công những người kia, thì lập tức sẽ bóp nát ngọc bài truyền tống ra ngoài.

Sắc mặt Nguyên Sát cũng có chút lúng túng rồi, hơn mười quả khác thì thôi, nhưng hơn mười Bồng Việt Tiên quả không ngờ lại bị Tiên yêu thú này dùng cách ăn của con rùa đen lãng phí hết rồi.

Diệp Mặc lập tức biết Vô Ảnh tham ăn quá rồi, điều này sẽ khiến nhiều người tức giận.

Hắn nhanh chóng bước lên phía trước, tát một cái:

Thu lại Hồi linh ma khí của mày ngay, mày cho rằng ai cũng giống như mày sao, thứ rơi trên mặt đất cũng dám lấy để ăn sao? Cút sang một bên.

Vô Ảnh nhanh chóng thu lại Hồi Linh ma khí, dương dương đắc ý chạy sang một bên.

Diệp Mặc ôm quyền nói:

Các vị Tiên hữu, những Bồng Việt Tiên quả trên cây có 201 quả, Nguyên tiên hữu và Hàn tiên hữu xuất lực hơi lớn, mỗi người được ba quả, những Tiên hữu còn lại mỗi người hai quả, không biết ý của các vị thế nào?

Nguyên Sát nghe thấy vậy, sắc mặt liền dần thay đối đồng ý nói:

Ninh tiên hữu xuất lực là mạnh nhất, quyền phân chia cũng nói rõ trước là do Ninh tiên hữu, lời của Ninh tiên hữu tôi đương nhiên không có vấn đề gì.

201 Tiên quả, Diệp Mặc lấy hai phần, đã hơn bốn mươi, bây giờ căn cứ theo cách làm của Diệp Mặc, hắn cuối cùng còn lại căn bản đến 30 cũng chưa đến.

Nếu như không tính hơn mười Bồng Việt Tiên quả bị Vô Ảnh nhặt đi, thì Diệp Mặc cũng bị thiệt rồi.

Tiên quả mà Vô Ảnh nhặt, cho dù những người trong này da mặt dày, cũng không tiện lấy.

Người ta một người cộng với một yêu thú, một người nói dù sao tôi là yêu thú, ý đó là tôi cũng không tính là người rồi.

Còn một người nói nhặt đồ trên đất ăn, mất mặt xấu hổ.

Nếu như có người lại nhắc đến Vô Ảnh nhặt Bồng Việt Tiên quả trên đất ăn, thì rõ ràng cũng là tự làm mình mất thân phận.

Những người trong này, ai ai cũng xuất thân hiển hách, nếu như không có Bồng Việt Tiên quả thì cũng có thể có người nói ra.

Nhưng bây giờ mỗi người đều được hai quả, ai sẽ tự đánh mất thân phận của mình mà đi nhắc lại chuyện đó? Cho dù có nhắc đến, một câu nói của người ta tôi chia không đủ thì anh đừng lấy Bây giờ Diệp Mặc chủ động chịu thua thiệt, thiếu đi 10 Tiên quả, mọi người ai ai cũng đồng ý.

Cho dù là cách làm của Vô Ảnh vô sỉ, nhưng đối với Diệp Mặc có thể thiếu đi mười quả, cũng coi như thỏa mãn.

Diệp Mặc vừa với đưa 3 quả Bồng Việt Tiên quả cho Nguyên Sát, Vô Ảnh liền bất mãn nói:

Lão đại, dựa theo cách chia hai phần, anh ít nhất cần phải có 40 Bồng Việt Tiên quả? Nếu như là cách làm bây giờ của anh, thì chúng ta lỗ lớn rồi.

Đại La Tiên đứng bên ai ai cũng vô cùng khinh bĩ Vô Ảnh, không có ai muốn lúc này lại nói nhiều lời, Bồng Việt Tiên quả sắp đến tay rồi, lúc này nhiều lời đắc tội với con Tiêu yêu thú đó thực sự không khôn ngoan.

Diệp Mặc giống như không nghe thấy Vô Ảnh nói gì vậy, từng quả Bồng Việt Tiên quả được hắn phân chia đi.

Hơn 80 người, tất cả nhanh chóng nhận được Bồng Việt Tiên quả, trên cây lập tức chi còn thừa lại 27 quả.

Ổ, tôi nghĩ ra rồi, lão đại anh định lấy cây này đi, mặc dù bị lỗ nặng, nhưng cũng coi như ít đi chút ít.

Đợi sau khi Diệp Mặc phân phát xong, Vô Ảnh đột nhiên vui mừng nói.

Diệp Mặc thầm khen Vô Ảnh thông minh, hắn đang định lấy cây Bồng Việt Tiên quả đi, thực ra hắn cũng biết trong này tuyệt đối không phải một mình hắn muốn lấy cây Bồng Việt Tiên quả đi.

Đang lúc hắn định nói ra, thì tên Vô Ảnh này thật giống như biết những gì hắn nghĩ, lập tức nói ra.

Vô Ảnh vừa mới nói xong, thì Nguyên Sát sắc mặt biến đồi, gã lúc trước không chủ động nói mình cần nhiều hơn chút, chính là vì muốn cây Bồng Việt Tiên quả này, bây giờ không ngờ lại bị Vô Ảnh nói ra trước.

Đáng tiếc là không đợi gã nói, thì Vô Ảnh cũng đã bước đến trước cây Bồng Việt Tiên quả đó, há to miệng, trực tiếp nhổ cây Bồng Việt Tiên quả lên.

Diệp Mặc thấy vậy, làm gì còn chờ đợi gì nữa, cũng tiện tay thu cây Bồng Việt Tiên quả vào trong nhẫn trữ Haizz, lão đại, anh đúng là người tốt, nếu như là lời của em, em thậm chí lấy đến 41 quả Bồng Việt Tiên quả, không ngờ anh chi lấy khoảng 20.

Vô Ảnh thấy Diệp Mặc sau khi cất vào trong nhẫn trữ vật rồi, còn cảm thán một câu.

Những người xung quanh thầm mắng Vô Ảnh không biết xấu hố, 27 quả cũng gọi là khoảng 20 được sao?

Đúng lúc Nguyên Sát muốn thương lượng cùng Diệp Mặc một chút, đưa cây Bồng Việt Tiên quả ra, thì xung quanh cái hố nơi cây Bồng Việt Tiên quả được nhổ lên phát ra những âm thanh răng rắc.

Gần trăm người lập tức lùi về phía sau, ngay cả Diệp Mặc cũng nhanh chóng lùi về.

Chi trong tích tắc, trận pháp phòng ngự vừa nãy bị mọi người đánh ra một lổ hống toàn bộ sụp đổ.

Còn sau khi đại trận trước mặt bị sụp đố, lại xuất hiện một ngọn núi đầy sương mù mới.

Ngọn núi sương mù này bị đại trận xung quanh Bồng Việt Tiên quả trước mặt chặn lại, đám người căn bản cũng không phát hiện ra, bây giờ cây Bồng Việt Tiên quả lấy đi rồi, đại trận trước mặt bị sụp đổ, lập tức liền hiện ra.

Chẳng trách tôi nói Tiên linh vật chạy vào kia không còn nữa, hóa ra nơi này còn có một trận pháp trong đó nữa.

Lập tức có người ngạc nhiên nói.

Nguyên Sát lúc này cũng không chút do dự kìm nén không nói việc Diệp Mặc lấy cây Bồng Việt Tiên quả ra nữa, lập tức ôm quyền nói với Diệp Mặc:

Anh Ninh, không ngờ trong này còn có một đại trận, xem ra đồ tốt thực sự chính là trong đại trận sương mù này.

Những người còn lại trong này cũng trở lên kích động, đại trận sương mù đầu tiên, bọn họ lấy được hai quả Bồng Việt Tiên quả.

Mặc dù cái cây đã bị Diệp Mặc lấy đi rồi, nhưng hai quả Bồng Việt Tiên quả cũng là vật vô giá rồi.

Thứ trong đại trận phía sau này chắc chắn còn tốt hơn phía trước, có thể tưởng tượng, một khi phá được đại trận phía sau này, thì đám người cũng nhìn thấy được nhiều đồ nghịch thiên hơn.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, đại trận thứ nhất hắn không thể không phá, cho dù hắn không ra tay, thì người khác chỉ là tốn hơn nửa ngày là có thể phá được.

Nhưng đại trận thứ hai này, rõ ràng lại càng tốn thời gian hơn đại trận thứ nhất.

Mà bây giờ thời gian đám người ra ngoài chi có nửa ngày, chi có thằng ngốc mới để Vô Ảnh đi phá trận, hắn thà rằng đợi sau khi đám người này đi rồi, thì tự mình dẫn theo Vô Ảnh vào trong đó từ từ tiêu ma.

Vô Ảnh giống như biết được nó lại phải ra sân, lập tức có chút yếu ớt nói:

Lão đại, em vừa nãy hình như ăn hơi nhiều.

Bây giờ bụng không được thoải mái lắm, không biết có chết hay không…

Có phải vừa nãy mày nuốt Hồi Linh ma khí nên có vấn đề gì rồi hay không?

Sự vô sỉ của Vô Ảnh, Diệp Mặc cũng biết rồi, bây giờ nó nói như vậy, Diệp Mặc làm gì còn không biết.

Đúng đúng, em chính là vừa nãy ăn nhiều sương mù kia quá.

Vô Ảnh vội vàng nói.

Diệp Mặc tát một cái nói:

Vậy mày không nhanh chóng nôn nó ra, để lại trong bụng muốn chết à.

Vô Ảnh thầm mắng mình đần, so với lão đại, thì nó còn kém xa.

Lúc này nó cũng không cần Diệp Mặc nhắc nhở nữa, hơn mười đường Hồi Linh ma khí được phun ra ngoài, trong nháy mắt đại trận sương mù trước mặt lại thêm một tầng Hồi Linh ma khí nhàn nhạt.

Diệp Mặc có chút áy náy đứng ôm quyền nói với Nguyên Sát:

Nguyên tiên hữu, đúng là ngại quá, Tiên sủng của tôi hình như ăn nhiều quá rồi, tôi phải dẫn nó đi tim một nơi nào đó nghĩ ngơi chút.

Những thứ trong này mặc dù quý giá, nhưng xem ra cũng không đến lượt tôi rồi.

Nói xong Diệp Mặc cũng không đợi Nguyên Sát trả lời, trực tiếp ngồi lên người Vô Ảnh, Vô Ảnh mang theo một làn khói nhẹ, trong nháy mắt biến mất, làm gì còn kiểu yếu ớt vừa nãy.

Đúng là không biết xấu hổ.

Một tên Đại La Tiên hậu kỳ xanh mặt nói.

Đừng nói là gã nói như vậy, ngay cả sắc mặt những người còn lại cũng cực kì khó coi.

Chủ ý của Diệp Mặc và Vô Ảnh, căn bản chính là tâm Tư Mã Chiêu, ai mà không biết?

Vô Ảnh kia căn bản cũng không sợ Hồi Linh ma khí.

Ninh Tiểu Ma đó chắc chắn cũng không còn cách nào trốn tránh, đợi sau khi bọn họ đi rồi, hai tên vô sĩ này nhất định sẽ đến đây lần nữa.

Càng không biết xấu hổ hơn chính là, đi thì cũng đi rồi.

Không ngờ lúc sắp đi còn phun ra mười mấy đường Hồi Linh ma khí, khiến mọi người phá trận này cũng khó khăn thêm.

Sắc mặt Nguyên Sát âm trầm chằm chằm nhìn về phía mà Diệp Mặc đi, một lát sau, mới ôm quyền nói:

Thời gian của chúng ta có hạn, muốn phá vờ đại trận này chắc cũng rất khó.

Các vị Tiên hữu, tôi cũng đi trước đây.

Nói xong gã dẫn theo đồng bọn, quay người nhanh chóng biến mất.

Thời gian trong này là tài phú, lãng phí chút thời gian, cũng chính là lãng phí thêm chút tài nguyên vô tận thôi.

Những người còn lại thấy Nguyên Sát đi, lập tức nhao nhao đi hết.

Trận pháp này có nhiều sương mù bảo hộ như vậy, lại bị Tiên yêu thú vô si kia phun ra nữa, vô số Hồi Linh ma khí trôi nổi, muốn phá trận được trong thời gian ngắn, căn bản cũng không thể nào, cũng không bằng đi tim một số vật khác.

Lúc này Diệp Mặc sớm đã trồng cây Bồng Việt Tiên quả kia vào trong Thế giới trang vàng rồi, trong lòng cũng rất hài lòng.

Chẳng những lấy được hơn 20 Bồng Việt Tiên quả, còn lấy được một cây Bồng Việt Tiên quả, vận khí này đúng là không tệ.

Biểu hiện hôm nay rất tốt.

Diệp Mặc khen Vô Ảnh một câu, cũng rất hài lòng với sự nhanh trí của Vô Ảnh.

Hắn cảm thấy chi cần cho Vô Ảnh nhiều cơ hội hơn, thì tên này tuyệt đối sẽ là một tên vô cùng giảo hoạt.

Lão đại, em cũng là học từ anh đấy.

Nhưng hôm nay em mới biết, em còn kém anh nhiều.

Vô Ảnh nịnh nọt một câu, đang nghĩ có nên nôn mười mấy quả Bồng Việt Tiên quả ra không.

Bồng Việt Tiên quả đối với nó mà nói cũng cực kỳ tốt.

Mặc dù chút quả này để cho nó thăng cấp thì cũng còn kém xa, nhưng lão đại nói rồi, nếu như bản thân nó không nghĩ ra cách, thì cả đời này chỉ có thể dậm chân tại cấp bậc Thiên Thao thôi, càng đừng mong tiến thêm bước nữa.

Diệp Mặc tối sầm mặt lại nói:

Tao dạy mày những thứ này từ lúc nào?

Vô Ảnh thấy giọng điệu bất thiện của Diệp Mặc, lập tức biết mình hình như nói sai, mau nói:

Lão đại, em lúc trước còn nhặt được hơn 10 quả Bồng Việt Tiên quả, có cần nôn ra cho anh hay không?

Không cần, tự mày từ từ mà hưởng thụ đi.

Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ nói, Bồng Việt Tiên quả hắn còn hơn 20 quả nữa, làm gì còn tranh mười mấy quả mà Vô Ảnh đã nuốt vào trong bụng nữa?

Thấy Diệp Mặc nói vậy, Vô Ảnh không chút khách khí bắt đầu luyện hóa Bồng Việt Tiên quả cùng Hồi Linh ma khí.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1790: Ba Ngày Đã Đến

Ba Ngày Đã Đến

D

iệp Mặc cùng Vô Ảnh đi được khoảng hai tuần hương, liền cảm nhận được một luồng Tiên linh khí vô cùng nồng đậm.

Tiên linh khí này quá nồng đậm, căn bản không cần Vô Ảnh nhắc nhở, thì Diệp Mặc đã cảm nhận được rồi.

Không đợi Diệp Mặc nói, Vô Ảnh cũng đã xông ra, nơi có Tiên linh khí nồng đậm như này, chắc chắn là có đồ tốt.

Khi Vô Ảnh đến được nơi có Tiên linh khí nồng đậm đó, Diệp Mặc cũng đã nhìn ra nguyên nhân vì đâu mà có Tiên linh khí nồng đậm như vậy rồi.

Ở đây xuất hiện một đoạn Tiên linh mạch thượng phẩm, hơn nữa đoạn Tiên linh mạch này còn lớn hơn nhiều so với đoạn Tiên linh mạch mà lúc trước lấy được.

Thậm chí nó có thời gian tiến hóa nhất định, đoạn Tiên linh mạch này cho dù thăng cấp thành Tiên linh mạch cực phẩm cũng không có gì là lạ.

Lão đại, tên này em biết.

Vô Ảnh truyền âm nói.

Diệp Mặc đương nhiên biết Vô Ảnh biết người này, tên Đại La Tiên rút Tiên linh mạch này chính là Nghiêm Cửu Thiên, xung quanh y còn lưu lại những dấu vết đánh nhau kịch liệt.

Có thể thấy Nghiêm Cửu Thiên đã xử người tranh giành Tiên linh mạch với y, sau đó tự mình rút Tiên linh mạch.

Vô Ảnh biết Nghiêm Cửu Thiên là vì Diệp Mặc khi lần đầu tiên ra tay với Nghiêm Cửu Thiên, Vô Ảnh còn đánh lén Nghiêm Cửu Thiên nữa.

Lần thứ hai hắn và Nghiêm Cửu Thiên ra tay, thì Vô Ảnh cũng đã bắt đầu ngủ say rồi, ngược lại cũng không giúp được gì.

Nghiêm Cửu Thiên cũng nhìn thấy Vô Ảnh và Diệp Mặc, gã sau khi nhìn thấy Vô Ảnh.

Ánh mắt ngược lại lại sáng lên.

Nhưng tay của gã cũng không dừng lại, chỉ trong tích tăc, gã đã cất đoạn Tiên linh mạch vào trong nhẫn trữ vật của mình.

Diệp Mặc rất muốn xông lên cướp đoạn Tiên linh mạch của Nghiêm Cửu Thiên ngay lập tức, Nghiêm Cửu Thiên thăng cấp nhanh hơn hắn nhiều, lúc này Nghiêm Cửu Thiên cũng đã là Đại La Tiên hậu kỳ rồi, gã lại lấy được Tiên linh mạch nữa, còn lấy được một số Tiên linh thảo cao cấp trong Tiểu thiên vực, chuyện trong thời gian ngắn có thể thăng cấp là chắc như đinh đóng cột.

Còn hắn bây giờ mới là Đại La Tiên sơ kỳ, muốn thăng cấp lên Tiên vương thì vẫn còn sớm lắm.

Nhưng hắn lại biết nếu như mình xông lên cũng vô dụng, cũng chi nhanh chóng bại lộ thân phận của mình mà thôi.

Đến Quý Bá cũng không giữ lại Nghiêm Cửu Thiên được, Diệp Mặc biết hắn bây giờ tuyệt đối cũng không giữ lại được đối phương.

Vị bằng hữu, Tiên yêu thú này của anh có bán không, nếu như bán thì tôi vừa nãy lấy được một đoạn Tiên linh mạch, có thể đồi cho anh.

Vô Ảnh ghét nhất là người khác muốn mua nó, bây giờ Nghiêm Cừu Thiên lại nói như vậy, nó lập tức gào thét.

Diệp Mặc vỗ vỗ Vô Ảnh.

Hắn biết mình một khi động thủ, Nghiêm Cửu Thiên nhất định sẽ nhận ra hắn, lúc này động thủ cũng không có ý nghĩa gì, hắn đến Tiểu thiên vực, chính là không muốn bất kỳ ai nhận ra hắn.

Đi thôi.

Diệp Mặc vỗ Vô Ảnh, Vô Ảnh lập tức mang theo một cái bóng biến mất.

Nghiêm Cửu Thiên cau mày nhìn nơi mà Diệp Mặc biến mất, một lúc lâu sau mới lấm bẩm:

Không ngờ lại mang theo chút long uy, con phi mã này chẳng lẽ lại là long tộc biến dị sao?

Thời gian ba ngày thoáng cái là hết, ngày thứ ba, những người trên quảng trường Hồng Vũ tiên thành chẳng những không ít đi, ngược lại càng lúc càng đông hơn.

Bọn họ đều đang đợi người vào Tiểu thiên vực ra ngoài, vì những người vào trong Tiểu thiên vực sau khi ra ngoài, chẳng những có các loại Tiên linh thảo cao cấp được mang ra bán, thậm chí có thể xuất hiện Y Vương đan nữa.

Trong Tiên giới mặc dù Tiên vương rất nhiều, nhưng đối với Đại Tiên mà nói, Tiên vương quả thực cũng chi là số ít ỏi mà thôi.

Trong một triệu Đại La Tiên, cũng chưa chắc đã có được một Tiên vương.

Cho dù Y Vương đan chỉ có thể khiến ti lệ Đại La Tiên thăng cấp lên Tiên vương cao lên được ba phần, nhưng Y Vương đan lại quá khan hiếm, nên vẫn là đan dược quý giá.

Bề ngoài thì Y Vương đan chỉ có thể khiến ti lệ Đại La Tiên thăng cấp lên Tiên vương cao thêm ba phần, trên thực trế vài phần đó cũng là hơi cao rồi.

Rất nhiều người đều dậm chân ở Đại La Tiên vô số năm rồi, tích lũy cũng chi có thể đạt đến đỉnh phong, mà Y Vương đan chi cho bọn họ một cơ hội đột phá mà thôi.

Thứ tốt của Tiểu thiên vực thực sự quá nhiều rồi, nhưng đáng tiếc cho dù những thứ tốt có nhiều đi nữa, những người trong này cũng sắp ra rồi.

Nếu như không ra, có lẽ truyền tống bài trong tay họ cũng sẽ tự hết hiệu lực, một khí không có truyền tống ngọc bài, thì tương lai bọn họ cũng sẽ bị giam cầm trong Tiểu thiên vực.

Những tên Đại La Tiên kia mặc dù không muốn, cũng phải từng người từng người một bóp nát ngọc bài, truyền tống ra ngoài.

Lúc này mười Tiên vương trên bình đài thiên thạch khổng lồ kia cũng chờ đã lâu rồi, sau khi từng người từng người bóp ngọc bài ra ngoài, đồ trong nhẫn trữ vật của bọn họ không chút giấu diếm đều được xuất hiện trước mặt những vị Tiên đế này.

1100 người tiến vào Tiểu thiên vực, cuối cùng đi ra còn có 958 người.

Hơn một trăm người bị mất tích, những người này ngoại trừ một số người vì bắt đầu truyền tống xảy ra chuyện, không phải bị người giết, thì chính là còn ở lại trong Tiểu thiên vực.

Sau nửa tuần hương, bao gồm cả mười vị Tiên đế tồng cộng có hơn 900 người lại lần nữa truyền tống về quảng trường lớn.

Đối với ti lệ tiến vào các loại bí cảnh thí luyện mà nói, 1100 người tổn thất chưa đến 200 người, phải nói là có thể tiếp nhận được.

Khi mười vị Tiên đế cùng hơn 900 Đại La Tiên được truyền tống đến quảng trường của Hồng vũ tiên thành, đồng thời bình đài thiên thạch hư không lập tức bị nồ tung, còn màn hình trận pháp giám sát cũng lập tức tiêu tán.

Một gã tiên tôn thấy thiên thạch trên màn hình trận pháp giám sát bị nổ tung, sắc mặt đại biến, gã lập tức cẩn thận đi đến bên Vị Phong tiên đế khom người nói:

– Thiên chủ đại nhân, bình đài thiên thạch này nổ tung rồi, nhóm người tiếp theo của chúng ta làm sao vào đó được?

Vị Phong tiên đế nghe thấy gã Tiên tôn kia nói vậy, ngược lại cười khẩy gã một cái, lập tức nói:

Không có nhóm tiếp theo đâu, Tiểu thiên vực kia sắp nồ tung rồi, còn phái người đi làm gì nữa?

– Hả…

Gã Tiên tôn kia giật mình, theo bản năng nói:

Nhưng, nếu như có người còn chưa ra thì làm sao?

Trước khi vào trong, chúng ta cũng đã nói rồi, chi có thời gian ba ngày, nếu như ba ngày rồi mà vẫn chưa ra, thì hậu quả tự gánh lấy.

Vị Phong tiên đế nói xong, lại càng không thèm để ý đến gã Tiên tôn đó nữa.

Y sao không biết mục đích câu hỏi của gã Tiên tôn này chứ? Rõ ràng đệ tử của gã Tiên tôn này hoặc là những người có liên quan vẫn còn trong Tiểu thiên vực, muốn chiếm tiện nghi.

Nếu như tiện nghi dễ chiếm như vậy, thì cũng không gọi là tiện nghi nữa rồi.

Vị Phong tiên đế đứng trên đài cao giữa quảng trường, cao giọng nói:

Lần này những Tiên linh vật lấy được trong Tiểu thiên vực, tổng thể mà nói cũng coi là viên mãn.

Mặc dù cũng mất tích một số thiên tài, nhưng so với thí luyện khác mà nói, sự mất mát của chúng ta cũng coi là ít rồi.

Không ai nghi ngờ câu nói này của Vị Phong tiên đế, vì y nói chính xác là như vậy, đối với những người bị thất lạc trong bí cảnh thí luyện khác mà nói, thì tổn thất lần này cũng chưa là gì.

Bây giờ chúng tôi công bố những thứ lấy được trong Tiểu thiên vực một chút, sau đó sẽ nói cụ thể về chuyện phân chia…

Lời của Vị Phong tiên đế còn chưa dứt, thì lại có một gã Đại La Tiên hậu kỳ chủ động tiến đến khom người nói:

Thiên chủ đại nhân, lần này Tiểu thiên vực có người vi phạm quy định, tự dùng Bồng Việt Tiên quả trong Tiểu thiên vực, còn ra tay giết chết Phục Tằng Sinh của Đông Minh đế tông nữa…

Lời của gã Đại La Tiên hậu kỳ này còn chưa nói xong, thì một người đàn ông lông mày rậm đã bay qua, đưa tay lên nắm lấy gã Đại La Tiên này quát lớn:

– Ai dám giết đệ tử của Đông Minh đế tông chúng ta? Nói, Dục Long ta xem xem Tên Đại La Tiên kia vội nói:

Dục Long tiên đế đại nhân, người đó chắc là biến đồi khuôn mặt rồi, nhưng tôi tin rằng đại nhân chắc chắn có thể tìm ra hắn, hắn có một con Tiên yêu thú Long mã…

Lúc này dưới đài cũng đã bắt đầu ồn ào, đối với những Tiên nhân khác mà nói, có phải có người giết đệ tử của Đông Minh đế tông hay không căn bản cũng chẳng có ai quan tâm, cái mà bọn họ quan tâm là đã phát hiện ra Bồng Việt Tiên quả trong Tiểu thiên vực thật, Bồng Việt Tiên quả mới là thứ mà mọi người quan tâm nhất, Bồng Việt Tiên quả chẳng những quý giá, hơn nữa căn bản còn là thứ khó có thể tìm thấy.

Vị Phong tiên đế lại bước đến mỉm cười nói:

Dục Long tiên đế, xin nể mặt tôi mà buông tên Đại La Tiên này ra.

Bất luận là người nào, dám khinh thường quy tắc chúng tôi đặt ra, thì cũng chi có một con đường chết.

Vị Phong tiên đế cũng không coi Dục Long tiên đế ra gì, nhưng y lại khiếp sợ cụm từ Long mã.

Long mã cũng là một thứ thuộc hàng Long tộc, làm sao có thể có Long mã tiên sủng được?

Dục Long tiên đế gật đầu, buông tên Đại La Tiên này ra nói:

Anh nói rõ ra xem.

Đông Minh đế tông của gã mặc dù là một đại tông cao cấp, nhưng cũng không thể không nể mặt Vị Phong tiên đế.

Vị Phong tiên đế chi là nói căn cứ theo quy tắc mà làm việc, gã cũng không có cách nào phản bác lại được.

Táp Không đại đế và Long Hà đại đế, còn có cả vài vị Tên đế khác sau khi nghe thấy Long mã, ai ai cũng bước đến hỏi thăm có chuyện gì.

Tên Đại La Tiên kia vội vàng nói:

Người đó tên Ninh Tiểu Ma, Tiên sủng kia của hắn cũng chưa chắc là Long mã, hình thù giống Long mãn, nhưng lại có một đôi cánh màu vàng kim.

Tiên sủng đó chỉ là há to miệng thôi liền nuốt được Phục Tằng Sinh, tôi và Ngư Xích Điền lên trước chặn lại, nhưng cũng bị một chiêu của tên Đại La Tiên đó đánh lui.

Chuyện này có khoảng tám chín mươi người cùng nhìn thấy, hơn nữa Tiên sủng của hắn còn có thể nuốt được Hồi Linh ma khí.

Cái gì?

Dường như tất cả Tiên đế có mặt cũng sững người, có thể nuốt được Hồi Linh ma khí, còn có một đôi cánh màu vàng kim, con này dường như nhất định là Thần thú biến dị rồi.

Không coi là thần thú, cũng là Tiên thú cao cấp, còn có tên Đại La Tiên kia chắc là cũng không phải là hạng người tầm thường, một chiêu là có thể đánh lui được hai Đại La Tiên hậu kỳ, làm sao có thể đơn giản được?

Những người nhìn thấy người này và Tiên sủng của hắn toàn bộ đứng ra.

Táp Không đại đế lập tức nói, sau khi ông nói xong, bao gồm cả Nguyên Sát tổng cộng có khoảng 86 người đều đứng ra.

Đến cả Nghiêm Cửu Thiên cũng đứng ra.

Nghiêm Cửu Thiên biết, tu vi của gã không đủ, trong này không có cách nào nói khoác được.

Đồng thời trong lòng gã cũng thầm hận Diệp Mặc, sao hết lần này đến lần khác đều bị hắn nhìn thấy.

Một người đàn ông mặc áo bào tím đột ngột xuất hiện trên lôi đài, không ai trông thấy gã xuất hiện như nào.

Nhưng người đàn ông mặc áo bào tím này sau khi xuất hiện, ngay cả Vị Phong tiên đế và Táp Không đại đế cũng đều hướng về phía gã ôm quyền chào hỏi.

Người đàn ông mặc áo bào tím này khẽ gật đầu, ánh mắt liếc nhìn một lượt 86 Đại La Tiên trước mặt này.

Lúc trước gã hỏi thăm tất cả những người gian lận thông qua thế giới không gian, đều không tìm được người mà gã muốn tim.

Lần này cố ý đến đây, xem xem người đó có phải đã gian lận thành công rồi không.

Vừa nãy gã nghe nói có người nói Ninh Tiểu Ma thay đổi dung nhan, gã lại càng muốn tim ra tên Ninh Tiểu Ma này.

Vị Phong tiên đế quen biết Hàn Tiểu Phó, mỉm cười khẽ gật đầu nói với Hàn Tiểu Phó:

Anh là đệ tử của Phong Niên tiên đế đúng không?

Hàn Tiểu Phó vội vàng khom người hành lễ nói:

Đúng vậy, Phong Niên tiên đế chính là sư phụ của tôi.

Anh nói về tên Ninh Tiểu Ma đó xem.

Vị Phong tiên đế nói.

Hàn Tiểu Phó không giấu diếm, trực tiếp nói ra chuyện Diệp Mặc mạnh mẽ ra tay như nào, cuối cùng cướp đi cây Bồng Việt Tiên quả và 27 quả Bồng Việt Tiên quả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 12 giờ trước
ad kiểm tra lại truyện này ik thiếu nhiều tập quá
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 1 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box