[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 359 : Băng Sâm Vương (c1791-c1795)
❮ sautiếp ❯Chương 1791: Băng Sâm Vương
Băng Sâm Vương
V
ị Phong Đại Đế nhìn lướt qua hơn 900 người trên đài, chậm rãi nói:
– Trong các ngươi ai là Ninh Tiểu Ma thì hãy tự mình đứng ra.
Không có người nào lên tiếng, thậm chí cũng không có ai cừ động lấy một cái.
Táp Không Đại Đế bình thản nói:
– Tâm tư của kẻ này gian xảo như vậy, thì có lẽ là không có mặt ở đây đâu.
Dựa theo cách làm của hắn lúc trước, thì lúc này hắn chắc vẫn còn đang ở trong Tiểu Thiên Vực công kích cái trận pháp sương mù kia mới đúng.
Người đàn ông áo bào tím bỗng nhiên mở miệng:
– Tiểu Thiên Vực kia chúng ta có thể lại phái người đi vào không?
Vị Phong Đại Đế lắc đầu:
– Tiểu Thiên Vực chúng tôi đã điều tra khá lâu rồi, hoàn toàn bị sương mù vây lại, dường như nó nằm trong một trạng thái thăng bằng.
Một khi xé rách không gian vòng ngoài, thì một số nhân tố tiến vào trong hư không Tiểu Thiên Vực sẽ phá hỏng sự cân đối đó.
– Hơn nữa số người tiến vào là bao nhiêu, thời gian dài ngắn thế nào, tu vi ra sao đều sẽ ảnh hưởng tới sự cân bằng của Tiểu Thiên Vực.
Chúng tôi đã tính toán qua, một ngàn Đại La Tiên hậu kỳ tiến vào Tiểu Thiên Vực có thời gian nhiều nhất là ba ngày.
Sau ba ngày, thì sự cân bằng của Tiểu Thiên Vực sẽ bị hủy, tùy thời đều có thể tự bạo biến mất hoàn toàn.
Và uy lực của vụ tự bạo đó thì ngay cả Tiên Đế cũng không chịu đựng được.
Một ít Đại La Tiên nghe được lời nói này thì liền hiểu ra.
Hóa ra là Tiên Đế nói tu vi càng cao càng ảnh hưởng lớn đến các Tiên linh vật, căn bản chính là lời nói vô căn cứ.
Trên thực tế là tu vi càng cao, thì sẽ càng ảnh hưởng tới sự cân bằng của Tiểu Thiên Vực, tạo thành khu vực các loại vật chất cuồng bạo trong Tiểu Thiên Vực, cuối cùng thì sẽ bạo liệt.
Điều này giống như là một chiếc hộp đã tràn đầy các loại khí thế, nếu như lại cứ tạo thêm áp lực vào trong chiếc hộp đó, thì chiếc hộp đó rất có thể sẽ bị nổ tung.
Người đàn ông áo tím gật đầu không nói nữa.
Y biết rằng manh mối của mình tới đây có thể là chưa cắt đứt.
Y nghi ngờ rằng cái tên Đại La Tiên có con Long Mã kia nhất định là vẫn ở trong Tiểu Thiên Vực chưa đi ra ngoài.
Một khi Tiểu Thiên Vực nổ tung, thì sẽ làm y mất đi toàn bộ manh mối.
Vị Phong Đại Đế nhìn những người đi ra từ Tiểu Thiên Vực rồi nói:
– Những ai có được Hỗn độn Tiên linh vật hoặc là Tiên linh vật quý hiếm gì thì hãy đứng ra ngoài.
Một tên Đại La Tiên trên mặt có một vết đen lập tức đứng dậy, đồng thời lấy ra một cái hộp ngọc rồi nói:
– Thưa các vị Tiên Đế đại nhân, trong Tiểu Thiên Vực vãn bối đã thấy được một gốc Tiên linh vật đã hình thành linh trí.
Đáng tiếc là tốc độ của Tiên linh vật kia quá nhanh, vãn bối chi có thể lưu lại một cánh tay của nó.
Cái hộp ngọc kia vừa được lấy ra, thì không khí xung quanh dường như bắt đầu trớ nên lạnh buốt, thậm chí ngay cả những tâm tinh nóng giận cũng bị hạ nhiệt đi.
Không đợi Vị Phong Đại Đế động thủ, thì Táp Không Đại Đế đã thò tay ra nhận lấy cái hộp ngọc.
Hộp ngọc mở ra, phát hiện bên trong cũng không phải là một cánh tay, mà là một đoạn rễ cây mầu trắng sữa.
‘Băng sâm vương’ sao?
Chẳng những là Táp Không Đại Đế, mà tất cả các Tiên Đế xung quanh sau khi thấy đoạn rễ cây mầu trắng sữa này thì đều hít vào một hơi lạnh. ‘Băng sâm vương’ tuyệt đối là dị bảo cao cấp, nếu như là một ‘Băng sâm vương’ hoàn chinh, thậm chí còn có thể dùng để lĩnh ngộ đạo pháp, có thể trợ giúp Tiên Đế Chứng đạo viên mãn, đạo tâm viên mãn.
Nếu như là tu vi dưới Tiên Đế, thì tác dụng càng lớn hơn nữa.
Đây tuyệt đối là thứ hạng nhất! Tất cả các Tiên Đế lúc này đều nhìn chằm chằm vào đoạn rễ cây ‘Băng sâm vương’ trong tay Táp Không Đại Đế.
Ngay cả người đàn ông áo bào tím cũng kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái đoạn rễ cây kia mà than thầm.
Trong mắt cũng hiện lên sự khát vọng.
Táp Không Đại Đế thở ra một hơi:
– Đáng tiếc là chi có một đoạn rễ cây của ‘Băng sâm vương’, nếu như là một ‘Băng sâm vương’ hoàn chinh, vậy thì quá hoàn mỹ rồi.
Nói xong thì y liền đem hộp ngọc trong tay đưa cho Vị Phong Đại Đế:
– Thứ này trước tiên anh cứ thu lấy đi, sau này mới nói tới chuyện phân chia sau.
Được.
Vị Phong Đại Đế liền thu hồi hộp ngọc, sau đó liền gật đầu nói với tên Đại La Tiên đã dâng lên đoạn rễ cây ‘Băng sâm vương’ này:
– Ngươi rất không tồi.
Tên ngươi là gì?
Vãn bối là Lô Tuyệt của Ma Hoan tông.
Tên Đại La Tiên kia liền vội vàng khom người nói.
Tốt, đợi lát nữa ngươi có thể giữ lại được hai phần đoạn rễ cây này.
Vị Phong Đại Đế liền gật đầu.
Đa tạ Thiên Chủ đại nhân.
Lô Tuyệt liền khom người cảm tạ.
Thiên Chủ đại nhân, vãn bối cũng từng nhìn thấy cái Tiên linh vật mà Lô Tuyệt sư huynh nói.
Nguyên Sát sau khi thấy đoạn rễ cây của ‘Băng sâm vương’ này, thì liền chủ động đứng lên nói.
Ngươi đã từng thấy ‘Băng sâm vương’?
Vị Phong Đại Đế liền vội vàng hỏi.
Không chi có y, mà tất cả các tên Tiên Đế còn lại cũng đều chú ý tới Nguyên Sát.
Nguyên Sát vội vàng nói:
– Vâng, bọn vãn bối cùng Ninh Tiểu Ma đi vây công cái đại trận sương mù kia chính là vì cái Tiên linh vật kia đã chui vào trong đại trận.
Đáng tiếc là đại trận kia thuộc loại ‘Trong trận có trận’, cho nên bọn vãn bối chi vượt qua được lớp trận pháp thứ nhất, lấy được ‘Bồng việt tiên quả’.
Hơn nữa người nhìn thấy Tiên linh vật kia cũng không chi có mình vãn bối, chi là không có người nào nghĩ tới rằng, Tiên linh vật kia chính là trốn ra từ trong tay Lô Tuyệt sư huynh.
Bọn người Hàn Tiểu Phó vội vàng đứng ra chứng minh, xác thực là bọn họ đều nhìn thấy ‘Băng sâm vương’ kia.
Aiz, đáng tiếc.
Long Hà Đại Đế lắc đầu, thở dài một câu.
Đúng là đáng tiếc, nhưng cuối cùng cũng không phải là không thu hoạch được gì, cũng đã có được một đoạn rễ của ‘Băng sâm vương’ rồi.
Vị Phong Đại Đế nói xong liền tiện tay lấy ra một cái bàn Tiên ngọc dài, sau đó nói với tất cả mọi người:
– Hiện tại tất cả mọi người hãy đem những thứ mình lấy được ra đặt ở trên bàn ngọc, sau đó lưu lại tên của mình.
Không có người nào dám dấu diếm đồ vật mình có cả, mỗi người đều đem toàn bộ Tiên linh vật mà mình lấy được trong Tiểu Thiên Vực ra đặt lên trên bàn ngọc.
Ngay cả Nghiêm Cửu Thiên cũng không dám giấu diếm Tiên linh mạch của mình.
Cả hai cái Tiên linh mạch y lấy được đều đem ra.
Trong nhất thời Tiên linh khí nồng đậm tỏa ra tứ phía, những tiên nhân đứng dưới đài càng nhìn hoa cả mắt.
Ở đây các loại Tiên linh thảo đều có, thậm chí còn có người lấy ra cả Tiên linh thảo cấp chín.
Long Hà Đại Đế nhặt lên một quả ‘Bồng việt tiên quả’ trong số đó, nhìn nhìn một chút rồi nói với vẻ đáng tiếc:
– Đây là ‘Bồng việt tiên quả’ cao cấp, nhưng nếu để cho trái ‘Bồng việt tiên quả’ này hoàn toàn chín muồi trên cây, thì chính là vô giới chi bảo rồi!
Vài tên Tiên Đế cũng nhẹ gật đầu.
Bọn họ cũng thật không ngờ những tên Đại La Tiên kia lại có thể đoạt được nhiều ‘Bồng việt tiên quả’ trong Tiểu Thiên Vực như vậy. ‘Bồng việt tiên quả’ khi còn trên cây thì rất khó có thể thành thục, bình thường thì ‘Bồng việt tiên quả’ trên cây chi có mầu đò, chi sau khi hái xuống thì mới từ từ chuyển thành mầu Sở dĩ Long Hà Đại Đế nói như vậy, là vì ‘Bồng việt tiên quả’ ở trên bàn này đều là mầu tím nhạt, hiển nhiên là bởi vì sau khi hái xuống mới trở thành mầu tím.
Nếu như những trái ‘Bồng việt tiên quả’ này đối sang mầu tím khi vẫn còn ở trên cây, thì chính là loại ‘Bồng việt tiên quả’ cao cấp rồi. ‘Bồng việt tiên quả’ có thể chuyển thành mầu tím khi còn trên cây, thì cực kỳ hiếm gặp, bởi vì nó không chỉ đơn giản là cần thời gian lâu dài, mà còn cần phải có lượng Tiên linh khí lớn và thậm chí còn cần một tia khí tức Hỗn độn nữa.
Những Đại La Tiên giao ra Tiên linh vật đều phải đi qua Thần khí Tâm môn một lần, sau đó sẽ bị hỏi hai vấn đề.
Thứ nhất là anh có giữ lại đồ vật gì đã đoạt được khi ở trong Tiểu Thiên Vực không? Thứ hai là anh có gặp Ninh Tiểu Ma hay là có quen biết gì với Ninh Tiểu Ma hay không?
Nguyên một đám hơn 900 người đều đi qua ‘Tâm môn’. ‘Tâm môn’ cũng không phát hiện ra một người nào nói dối cả.
Người đàn ông áo tím thở dài một tiếng.
Y biết là sẽ như vậy rồi, vì tên Ninh Tiểu Ma kia nếu quả thật bị y bắt được đơn giản như vậy, thì đã không trốn thoát khỏi sự giám sát của y rồi.
Diệp Mặc đương nhiên không biết Tiểu Thiên Vực sắp nồ tung rồi, cho nên lúc này hắn giống như những gì mà người khác suy đoán, đó là lại lần nữa mang theo ‘Vô ảnh’ đi tới trận pháp sương mù.
‘Vô ảnh’ giống như một con cá voi lớn đang hút nước, toàn bộ đại trận sương mù phía trước lập tức bị nó hút vào bụng.
Sau khi hút đi trận pháp sương mù, thì ‘Vô ảnh’ liền dương dương đắc ý nói:
– Lão đại, anh xem đi, em vẫn có chỗ hữu dụng đấy.
Em biết ngay những tên rác rưởi kia dù mất nửa ngày cũng không thể phá hết được cái trận pháp này, hiện tại quả nhiên là vẫn còn nguyên.
Chờ sau khi chúng ta lấy được đồ vật trong này, thì em cam đoan là có thể tim được càng nhiều nơi tốt hơn nữa.
Không có người khác, thì cái Tiểu Thiên Vực này không phải là tùacute; để cho chúng ta phát tài sao?
Đừng nói nhiều, nhanh chóng phá trận đi.
Diệp Mặc nói xong thì liền ném Hắc Thạch Cân ra.
Hắn cũng hiểu được rằng tác dụng của ‘Vô ảnh’ so với trước lớn hơn rất nhiều.
Tuy vẫn là một thằng nhóc tham ăn, nhưng cũng có thể giúp việc cho hắn rồi.
Chi là không đợi Diệp Mặc dùng Hắc Thạch Cân trực tiếp nện vào cái trận pháp ở trước mặt, thì liền có một thứ âm thanh xôn xao vang lên.
Một đạo quang ảnh mầu trắng liền vọt ra từ bên trong trận pháp.
Lúc này Diệp Mặc liền vô thức mà ném Hắc Thạch Cân ra, muốn ngăn cản lại cái bóng trắng kia.
Hắc Thạch Cân vừa được ném ra, thì bóng trắng kia lập tức ngừng lại.
Diệp Mặc biết rằng cái bóng trắng này không phải là bị hắn ngăn lại, mà là do nó đã chủ động dừng lại.
Lúc này Diệp Mặc mới nhìn rõ ràng cái bóng vừa lao ra từ trong trận pháp kia lại chính là một đứa bé đang tỏ vẻ rất đáng thương đứng trước mặt hắn.
Một cánh tay của đứa bé này hiện taị đã không thấy đâu, trên người mặc một bộ quần áo trắng như tuyết, còn thêm cả bộ tóc cũng màu trắng, cho nên chi cần tốc độ nhanh một chút, thì sẽ biến thành một đường sáng trắng Lão đại, thứ này thoạt nhìn mùi vị không tệ đâu!
‘Vô ảnh’ nhìn chằm chằm đứa bé mầu trắng ở trước mặt, vừa nói vừa nuốt nước bọt.
Diệp Mặc lập tức nhớ ra, đứa bé trước mặt hắn lúc này chính là cái Tiên linh vật thông linh mà lúc trước đám người Nguyên Sát nói tới.
Lão đại…
Đứa bé dáng vẻ đáng thương kia liền học theo giọng điệu của ‘Vô ảnh’.
‘Vô ảnh’ lập tức hét lên:
– Ai cho mày gọi lão đại, mày có tư cách gọi lão đại sao? Ngoan ngoãn mà trả lời câu hỏi của lão đại, đợi lát nữa tao sẽ một miếng nuốt chừng mày.
Đứa bé kia nghe thấy ‘Vô ảnh’ nói như thế, thì liền co rụt lại theo bản năng.
Diệp Mặc phất tay bảo ‘Vô ảnh’ lùi ra đằng sau, sau đó hỏi:
– Ngươi vừa rồi là tự mình chủ động ở lại đúng không? Nếu không thì ta không thể đuổi kịp được ngươi, có phải không?
Đúng thế, lão đại.
Đứa bé nói xong thì lại sợ sệt nhìn thoáng qua ‘Vô ảnh’.
Lão đại, em khẳng định có thể đuổi theo nó.
Không tin anh cứ để cho nó chạy trước, lát sau em sẽ lại bắt tên tiểu tử này về.
‘Vô ảnh’ vội vàng ton hót.
Nó hiện giờ đang có một dự cảm chẳng lành.
Tên trước mặt này dường như cũng đang muốn bái cùng một ‘Lão đại’ với nó, đến lúc đó ở trong cái Thế giới hỗn độn kia chẳng phải là sẽ có thêm một đối thủ cạnh tranh sao?
Ngươi khẳng định là không đuổi kịp ta.
Tuy đứa bé tỏ vẻ rất sợ hãi ‘Vô ảnh’, nhưng thấy ‘Vô ảnh’ coi kỹ năng cao cấp của nó không đáng một xu, thì vẫn không cam lòng mà phản bác lại.
Nếu như không phải nó biết rõ là đã không có đường nào để trốn nữa, thì tại sao nó phải lưu lại đây chứ?
‘Vô ảnh’ khinh thường:
– Tao nhất định có thể đuổi được mày, hơn nữa mày chi biết chạy trốn thì có ích lợi gì? Mày có thể giúp lão đại bày mưu tính kế sao? Nếu như không phải là tao nghĩ kế, thì mày đã sớm bị người ta phá trận bắt đi rồi.
Diệp Mặc không để ý tới ‘Vô ảnh’, nhìn Tiên linh vật thông linh trước mặt rồi hỏi:
– Bản thể của ngươi là gì? Vì sao lại không trốn?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1792: Đại Ca Uy Nghiêm
Đại Ca Uy Nghiêm
B
ản thể của em là ‘Băng sâm’.
Ở đây có người ngoài tới, cho nên sắp bị hủy diệt rồi, em không còn chỗ nào để trốn nữa.
Đứa bé nói với vẻ hoảng sợ.
Ngươi là ‘Băng sâm vương’?
Diệp Mặc ngạc nhiên hỏi, sau đó lại lập tức cau mày:
– Làm sao ngươi biết ở đây sắp bị hủy diệt?
‘Băng sâm vương’ lắc đầu:
– Em cũng không hiểu tại sao mình lại biết, chỉ là em cảm giác được nơi này sắp bị hủy diệt.
Cũng có thể là do em đã ở đây thời gian quá dài rồi.
Thần thức của Diệp Mặc mở rộng ra ngoài.
Trực giác của hắn rất mạnh, nhưng lần này dường như là không hề có một chút dự cảm nào cả.
Tiểu Thiên Vực này sắp bị hủy diệt sao? Đang tốt lành sao lại hủy diệt? Nhưng một lát sau, hắn đã thật sự cảm nhận được một tia bất an trong lòng.
Diệp Mặc không biết rằng điều này cũng chỉ là vì lời nói của ‘Tiểu băng sâm’ tạo thành tác dụng tâm lý với hắn mà thôi.
Lão đại, em cũng có dự cảm giống như vậy. vốn em còn tưởng rằng mình đa tâm, nhưng hóa ra là sự thật rồi.
‘Vô ảnh’ đứng bên cạnh nói xen vào một câu.
Lần này thì nó lại không lớn tiếng mà quát tháo ‘Băng sâm vương’ nữa.
Lão đại, anh có thể đưa em rời khỏi nơi này không?
‘Băng sâm vương’ rụt rè hỏi một câu.
– Có thể, nhưng hiện giờ ta còn phải đi tìm một số Tiên linh vật, chưa thể đi được.
Nói xong Diệp Mặc liền nhìn tên ‘Băng sâm vương’ trước mặt.
Hắn đương nhiên biết rõ đây là thứ cực tốt, cho dù là dùng để luyện chế đan dược, hay trực tiếp ăn vào, thì cũng có thể giúp hắn thăng cấp lên Tiên Vương mà không gặp chút trở ngại nào, cũng không cần đến cái gì mà củng cố tu vi cả.
Không chỉ là Đại La Tiên, mà ngay cả đối với VỊ Tiên hay thậm chí là Tiên Đế thì ‘Băng sâm vương’ này cũng là loại Tiên linh vật hết sứe cao cấp.
Nhưng ‘Băng sâm vương’ này đã hình thành linh trí, hơn nữa còn hóa hình rồi, như vậy thì ăn tên ‘Tiểu băng sâm’ này khác gì ăn một con người chứ? Điều này làm cho Diệp Mặc thật sự là khó có thể tiếp nhận được.
Vạn vật đều có linh, một khi linh vật đã biến hóa, thì cũng không khác gì con người cả.
Nghe được Diệp Mặc nói hiện giờ không đi, thì ‘Băng sâm vương’ lập tức nóng vội.
Nhưng nó lập tức nhìn thấy ánh mắt Diệp Mặc, còn có ánh mắt của ‘Vô ảnh’ ở bên cạnh, cả hai dường như là đang muốn biến nó thành đồ ăn vậy, khiến nó lập tức run rẩy không thôi.
Lão đại, anh có muốn ăn tên ‘Tiểu băng sâm’ này không?
‘Vô ảnh’ ở một bên, không chút ngại ngùng nào mà nói một câu như vậy ngay trước mặt ‘Băng sâm vương’.
Diệp Mặc thở dài khoát tay:
– Không cần, vạn vật đều có linh, ‘Băng sâm vương’ đã tiến hóa, nếu ăn nó thì quá mức vô tình.
Hơn nữa nó đã cho chúng ta một tín tức, mà bất luận có phải thật hay không thì chúng ta cũng phải đề phòng.
Đạ tạ lão đại.
Linh trí của ‘Băng sâm vương’ đã được mở ra một ít.
Thấy Diệp Mặc buông tha cho nó, thì nó liền cảm kích không thôi.
Ngươi có thể đi theo ta, nhưng sau này chỉ có thể ở lại bên trong thế giới của ta, không có lệnh của ta thì ngươi sẽ không được ra ngoài.
Diệp Mặc lập tức nghiêm lệnh đối với ‘Băng sâm vương’.
Sau khi đưa nó vào Thế giới trang vàng, thì Diệp Mặc chắc chắn là sẽ không để cho nó ra ngoài lung tung.
Một khi để cho ‘Băng sâm vương’ rời đi, bị tiên nhân khác bắt được, thì ngay cả Thế giới trang vàng của hắn cũng sẽ bị bại lộ.
Không phải ai cũng đều muốn ăn ‘Băng sâm vương’, vì những người suy nghĩ giống như hắn cũng có, nhưng khẳng định là loại người này không nhiều.
‘Băng sâm vương’ hơi do dự một chút rồi nói:
– Em nguyện ý.
Tuy phải ở lại trong thế giới của Diệp Mặc, nhưng dù sao thì cũng hơn là mất mạng.
Diệp Mặc gật đầu:
– Cứ như vậy đi.
Giờ ta đặt cho ngươi một cái tên…
Lão đại, cứ gọi nó là Tiểu Sâm là được rồi, mặc dù không có khí phách như tên của em, nhưng cũng rất phù họp với tên ‘Tiểu băng sâm’ này.
‘Vô ảnh’ vội vàng nói.
Thế cũng được.
Vậy thì từ nay sẽ gọi mày là Tiểu Sâm.
Diệp Mặc lập tức đồng ý.
‘Băng sâm vương’ tuy rằng không hài lòng với cái tên này, nhưng lại không ữiể không đồng ý được.
Năm tháng mà nó tồn tại nhiều hơn Vô Ảnh rất nhiều, nhưng lúc này nó lại bị Vô Ảnh gọi là Tiểu Sâm.
Lão đại, bên trong trận pháp này có một Tiên linh mạch cực phẩm.
Không đợi Diệp Mặc hỏi, thì ‘Băng sâm vương’ đã vội vàng nói cho hắn một tín tức tốt.
Vô Ảnh nghe xong liền vội vàng nói:
– Lão đại, em tới giúp anh phá trận.
Đối với Vô Ảnh mà nói, thì nó có thể đi ra ngoài hoàn toàn là nhờ vào việc nó có thể tìm kiếm được Tiên linh vật.
Hiệntại tên nhóc ‘Băng sâm vương’ kia giành trước, nói với lão đại của nó tín tức về một Tiên linh mạch cực phẩm, thì nó sao có thể để cho ‘Băng sâm vương’ đoạt đi công lao được? Vạn nhất lão đại thấy nó không có bao nhiêu tác dụng, lại đem nó ném vào trong Thế giới trang vàng thì xong.
Vậy là nó sẽ không thề tùy tiện ăn những thứ tốt ở bên ngoài nữa rồi.
Ở trong Thế giới hỗn độn thì nó chỉ ăn vài cọng cỏ thôi cũng phải nhìn sắc mặt của lão đại mới được.
Còn khi ở ngoài, thì như vừa rồi nó đã xơi hơn mười quả ‘Bồng việt tiên quả’, lại cắn nuốt một đống lớn ‘Hội linh ma khí’, còn những thứ có cấp bậc thấp như Tiên linh thảo cấp sáu trở xuống nó đã ăn không ít rồi.
Đánh vào vị trí này, sau đó lại liên tục đánh về phía bên trái năm thước, đánh bên phải tám thước, mỗi vị trí mười một phát, mỗi lần cách nhau khoảng một hơi thở, lần cuối cùng cách khoảng bẩy hơi thở, rất nhanh là có thể phá được trận.
‘Tiểu băng sâm’ ngây thơ chỉ vào trận pháp phía trước rồi nói một hơi dài, dường như không hề biết rằng mình đang cướp đoạt công trạng của Vô Ảnh.
Mày biết cái gì chứ.
Vô Ảnh há miệng ra, không nhắm về phía mà ‘Tiểu băng sâm’ chỉ.
Nhưng nó cắn xuống một cái, thì cái đại trận trước mặt chỉ hơi lay động một chút rồi thôi.
Diệp Mặc lập tức ném Hắc Thạch Cân ra hướng về phía ‘Tiểu băng sâm’ chỉ mà đập xuống.
Đồng thời cũng lấy Tử đao ra liên tục công kích hai mươi hai phát giống như lời nói của ‘Tiểu băng sâm’.
Răng rắc.
Một tiếng động phát ra, đại trận trước mặt lập tức bị phá vỡ.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người.
Đây thật sự là điều khó tưởng mà.
Trước đó thì cái trận pháp kia còn đơn giản hơn cái trận pháp này một chút, nhưng tám chúi mươi người cùng nhau công kích vậy mà mất tới nửa ngày mới có thể phá được trận.
Còn bây giờ thì dưới sự chỉ điểm của ‘Tiểu băng sâm’, lại có thể phá đi cái đại trận này một cách đơn giản như vậy.
Vô Ảnh lúng túng vô cùng, đứng ở một bên.
Còn Diệp Mặc thì lại lần nữa nghi hoặc nhìn ‘Băng sâm vương’ rồi nói:
– Tiểu Sâm, mày tình thông trận pháp sao.
‘Tiểu băng sâm’ lắc đầu:
– Vô số năm qua em đều ở nơi này, cho nên cái trận pháp tự nhiên này em đã sớm biết rồi.
Một cỗ Tiên linh khí nồng đậm tràn ra.
Không đợi Diệp Mặc động thủ, thì Vô Ảnh đã tiến lên đào bới bùn đất.
Chỉ trong một thời gian ngắn, thì lượng Tiên linh khí đã càng lúc càng thêm nồng đậm hơn.
Quả nhiên là Tiên linh mạch cực phẩm.
Diệp Mặc lập tức đại hỉ.
Cái Tiên linh mạch cực phẩm này có đẳng cấp cao hơn nhiều cái Tiên linh mạch thượng phẩm mà hắn lấy được hồi trước.
Cái này là đồ tốt đây.
Hắn chỉ sợ là Nghiêm Cửu Thiên đã nhận được Tiên linh mạch, tấn cấp quá nhanh, nhưng hiện tại hắn cũng đã có được Tiên linh mạch rồi, hơn nữa còn là cực phẩm cơ.
Chỉ cần hắn tiêu tốn một chút cho trận bàn thời gian, thì chắc chắn sẽ không chậm hơn so với Nghiêm Cửu Thiên.
Diệp Mặc liền đưa tay đem Vô Ảnh và Tiểu Sâm cùng vào trong Thế giới trang vàng, đồng thời nói cho bọn nó biết, hắn muốn thu lấy cái Tiên linh mạch cực phẩm này.
Lời nói của ‘Tiểu băng sâm’, thì bất luận là thật hay giả, hắn quyết định là vẫn phải chú ý một chút.
Vạn nhất ở đây thực sự bị hủy diệt, thì một mình hắn tiến nhập vào trong Thế giới trang vàng sẽ có tốc độ nhanh hơn.
Sau khi đem Vô Ảnh và ‘Băng sâm vương’ vào trong Thế giới trang vàng, thì Diệp Mặc bắt đầu bố trí trận pháp.
Thu lại Tiên linh mạch cực phẩm phức tạp hơn so với Tiên linh mạch thượng phẩm.
Cho nên Diệp Mặc nhất định phải cam đoan rằng cái Tiên linh mạch này sẽ không bị hư hao gì.
Ở đây không ngờ lại là Thế giới hỗn độn?
‘Băng sâm vương’ ngây dại đứng trong Thế giới trang vàng của Diệp Mặc.
Nó cho rằng cái thế giới mà Diệp Mặc nói rằng không thể ra kia chỉ là một Tiểu thế giới mà thôi, nhưng thật không ngờ lại là một Thế giới hỗn độn.
Nếu sớm biết như vậy, thì đừng nói là không cho nó đi ra ngoài, mà ngay cả xin nó hãy đi ra ngoài thì nó cũng sẽ không ra đâu.
Còn có cả ‘Khổ Trúc’ một trong thập đại linh căn?
Sau khi ‘Băng sâm vương’ thấy ‘Khổ Trúc’, thì càng kinh hãi không thôi.
So sánh với nhánh cây ‘Hoàng trung lý’ kia, thì nó lại không thèm để ý.
Trợn mắt lên mà nhìn đi, đồ nhà quê.
Vô Ảnh đứng ở một bên khinh thường.
Sau khi nói xong Vô Ảnh liền chỉ vào ‘Khổ Trúc’ rồi cảnh cáo:
– Hôm nay nói cho chú biết, phạm vi ngàn dặm quanh ‘Khổ Trúc’ là chú không thể tiến vào, nếu không lão đại sẽ đem chú nướng lên ăn, mà anh cũng sẽ đem chú nướng lên ăn, có hiểu không?
Tôi biết.
‘Tiểu băng sâm’ vội vàng trả lời.
Gọi là đại ca.
Vô Ảnh không chút khách khí nào mà giáo huấn Tiểu Sâm.
Tiểu Sâm vội vàng gọi một tiếng đại ca.
Còn Vô Ảnh nghe xong thì lại hết sức thỏa mãn, lập tức gật đầu:
– Tuyệt đối không nên gọi lão đại là Diệp đại ca, nếu không lão đại sẽ lột da chú đấy.
Đây cũng là do anh tổng kết thật lâu, mới tổng kết ra được phải gọi là ‘lão đại’.
Coi như là cho chú chiếm được chút tiện nghi.
Được rồi, trước tiên chú đi theo anh.
Tiểu Sâm đứng ở một bên gật đầu, đi theo Vô Ảnh tới một góc khác trong Thế giới hỗn độn.
Vô Ảnh chỉ vào một chỗ bị cấm chế vây lại ở xa xa rồi nói:
– Cái chỗ kia thì chú không được lại gần trong phạm vi 2000 trượng.
Ngay cả anh cũng chỉ có thể tới gần phạm vi ngàn trượng mà thôi.
Tiểu Sâm hoàn toàn không hỏi Vô Ảnh rằng vì sao mình nhất định phải cách xa phạm vi 2000 trượng, mà Vô Ảnh thì lại có thể tới gần phạm vi 1000 trượng.
Bởi vì lúc này nó đang ngây dại lẩm bẩm:
– Không ngờ ta lại có thể nhìn thấy ‘Hỗn độn thụ’? Thế giới hỗn độn! Còn có cả ‘Hỗn độn thự! Lão đại quả là quá thần kỳ.
Vô Ảnh hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Không ngờ là chú cũng có mấy phần kiến thức.
Lão đại đương nhiên là phải co bản lĩnh rồi.
Nhưng công phu vuốt mông ngựa của chú quá kém, sau này không cho phép ở trước mặt lão đại mà vuốt mông ngựa nữa, có biết không?
Em muốn đi tới gần một chút để xem ‘Hỗn độn thự.
Tiểu Sâm căn bản là không nghe được Vô Ảnh đang nói gi.
Chú em không muốn sống à? Không nghe thấy anh nói gì sao? Ngay cả anh cũng chỉ có thể đứng cách phạm vi 1000 trượng, vậy mà chú em còn muốn tới gần để xem? Một khi lão đại trở về, thì chú nhất định sẽ trở thành ‘Củ sâm nướng’.
Tiểu Sâm rùng mình một cái, rốt cuộc nhịn lại không tiến lên nữa.
Thấy Tiểu Sâm đã sợ rồi, thì Vô Ảnh liền dương dương đắc ý chỉ vài Tiên Dược Viên rồi nói:
– Mảnh Tiên Dược Viên này thì để lại cho chú em.
Anh về sau lại trở về dưới ‘Khổ Trúc’ để ngủ thôi, chú em ở trong Tiên Dược Viên này mà ngủ.
Những Tiên linh thảo này đều cho em sao?
Tiểu Sâm mặc dù đối với những Tiên linh thảo cấp thấp này cũng không thèm để ýj nhưng nó vừa tới đã được coi trọng như vậy, cho nên cảm thấy rất vui vẻ.
Đừng có nằm mộng.
Lần trước anh ăn mất vài cọng cỏ cấp ba, không phải, hình như là Tiên linh thảo cấp thấp nào đó, kết quả là lão địa thiếu chút nữa đã đem anh nướng lên ăn rồi.
Chú dám động tới mấy cọng Tiên linh thảo này sao?
Vô Ảnh lập tức quát lớn.
Em không dám.
Nhưng anh vừa rồi mới nói là cho em?
Tiểu Tham có chút khó hiểu.
Ở đây vốn là do anh trông coi, nhưng hiện taị có chú rồi.
Phải nhớ thường xuyên chú ý Tiên linh thảo, một khi xảy ra vấn đề gì, thì lão đại nhất định sẽ đem đi nướng ăn.
Vô Ảnh mở miệng là nướng ăn, khép miệng lại là nướng lên ăn, khiến cho Tiểu Sâm sắc mặt cũng sợ tới mức xanh đi.
Thật lâu sau Tiểu Sâm mới nhỏ giọng hỏi lại:
– Đại cạ, anh giao Tiên Dược Viên cho em, vậy còn anh thì sao?
Vô Ảnh liền đi vài bước về phía ‘Khổ Trúc’ rồi nói:
– Chú không thấy còn có ‘Khổ Trúc’ đây sao? Bên kia còn có ‘Hỗn độn thụ’ nữa, tất cả đều là anh chăm sóc.
Chú em chân tay lóng ngóng như vậy, vạn nhất làm hư thì sao?
Anh không phải vừa mới nói là anh cũng không thể tiến gần vào ‘Hỗn độ^raụ’ trong phạm vi 1000 trượng sao?
Tiểu Sâm nghi hoặc nhìn Vô Ảnh.
Vô Ảnh lập tức á khẩu.
Nó cũng không ngờ là trong lời nói của mình có một kẽ hở, cho nên đành phải tỏ vẻ uy nghiêm rồi nói:
– Anh cũng chỉ là chăm sóc từ xa mà thôi, cứ cách một đoạn thời gian thì lại tới xem vài lần.
Tiểu Sâm lập tức bó tay rồi.
Nó bỗng nhiên cảm giác được rằng vị đại ca này của mình dường như cũng không phải là hạng người thiện lương gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1793: Tiểu Thiên Vực Hủy Diệt
Tiểu Thiên Vực Hủy Diệt
L
úc này Diệp Mặc vừa mới bố trí trận kỳ xong, đã bắt đầu kéo dòng tiên linh mạch cực phẩm này đi.
Nhưng ngay lúc này một luồng sóng không gian cực kỳ hung ác truyền đến, thậm chí ngay cả không gian chung quanh đều phát ra thanh âm ken két.
Diệp Mặc sắc mặt đại biến, hắn lập tức liền nghĩ đến lời nói của Tiểu Băng Sâm là sự thật.
Khí tức hung ác càng ngày càng nặng, thậm chí còn mang theo từng chút từng chút không gian sụp đồ.
Diệp Mặc cũng không dám ở lại bên ngoài nữa, thiêu đốt Tiên Nguyên, gượng ép mang theo cái tiên linh mạch kia cùng tiến vào trong Thế Giới Trang Vàng.
Uỳnh…
Khi Diệp Mặc tiến vào Thế Giới Trang Vàng chưa đến ba hơi thở sau, tiếng nổ mạnh đáng sợ liền vang lên, nơi Diệp Mặc vừa mới đứng đã thành một mảnh hư vô.
Thần thức của Diệp Mặc cẩn thận mở rộng ra, lại phát hiện bên ngoài Thế Giới Trang Vàng khắp nơi đều là không gian sụp đổ, không gian đảo lộn.
Nếu như bây giờ hắn ở bên ngoài, cho dù là có bản lãnh đi nữa cũng sẽ bị xé toạc thành từng mảnh rồi.
Đừng nói một người, cho dù là thần thức của hắn cũng bị bên vụ nồ đáng sợ ngoài kia nuốt chừng.
Diệp Mặc trong lòng thất kinh, nếu như không phải nhờ Tiểu Băng Sâm nhắc nhở, hắn cho dù là cảm thấy khí tức hung ác trong không gian, nói không chừng cũng sẽ do dự một chút xem có nên thiêu đốt Tiên Nguyên hay không, một khi hắn do dự, thì còn có thể tiến vào Thế Giới Trang Vàng hay không lại là hai chuyện rồi.
Cho dù là tiến vào được, đoán chừng cũng là kết cục bị tàn tật.
Loại nổ tung đáng sợ này, Tiểu Thế Giới căn bản là không ngăn được, cho dù là Thế Giới Chân Linh, cũng sẽ bị loại nổ tung này xé toạc ra.
Cũng may hắn còn có Thế Giới Hỗn Độn, nếu không lúc này hắn đã xong đời rồi.
Người kiến tạo Tiểu Thiên vực thật sự là quá nham hiểm, tiểu Thiên Vực này nổ tung tuyệt đối là do những người kia đã tính toán kỹ lắm rồi.
Thời gian ba ngày này quả thực là quá chuẩn rồi, thời gian ba ngày đến, những Đại La Tiên đó đi ra ngoài, Tiểu Thiên vực liền nổ tung, trước sau chi có gần hai canh giờ.
Lão đại, anh không sao chớ?
Vô Ảnh tranh thủ thời gian chạy tới nịnh hót hỏi, Tiểu Băng Sâm cũng chạy tới.
Ta không sao.
Ngươi đem Băng Sâm đi chỗ khác, ta muốn bế quan tu luyện bên dưới Khổ Trúc.
Diệp Mặc trong lòng cũng có chút không chắc, hắn không biết lần này nổ tung sẽ đưa hắn đến nơi nào.
Cũng may hắn cũng thường xuyên ở trong hư không quen rồi, cho dù là lạc mất phương hướng, cũng không đến nỗi sợ hãi.
Lão đại, em muốn đi xem Hỗn Độn thụ.
Tiểu Băng Sâm tuy sợ hãi, vẫn rụt rụt rè rè đưa ra yêu cầu của mình.
Cây Hỗn Độn thụ là tổ tiên của các loại cây.
Là một tiên linh vật đã thông linh, Tiểu Băng Sâm thật sự là không cách nào kiềm chế được ý nghĩ của mình.
Vô Ảnh trong lòng âm thầm khinh bi, Tiểu Băng Sâm này mà cũng dám vi phạm lời nói của nó, dám đưa ra yêu cầu muốn đi xem Hỗn Độn thụ trước mặt lão đại.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
Ta muốn bế quan, ngươi có thể đi xem Hỗn Độn thụ, nhưng không cho phép phá hư dù chi một xíu.
Nghe thấy Diệp Mặc dễ dàng đồng ý như vậy, Tiểu Băng Sâm càng mừng rờ.
Chi có Vô Ảnh cúi đầu, âm thầm oán trách lão đại một chút mặt mũi cũng không chừa cho nó.
Diệp Mặc cảm thấy thời gian cấp bách, sau khi tiến vào Thế Giới Trang Vàng lập tức đưa cái tiên linh mạch thượng phấm kia đến bên cạnh Khổ Trúc, hắn muốn thăng cấp tu vi của mình, Đại La Tiên sơ kỳ thật sự là chưa đủ.
Tại Hạ Thiên Vực, Đại La Tiên có lẽ còn có thể coi là cao thủ cao cấp, ở Trung Thiên Vực Đại La Tiên còn có thể xem như không tệ.
Nhưng ở Thượng Thiên Vực, Đại La Tiên chi có thể coi là bình thường.
Hắn đến Tiên Giới đảo mắt đã hơn mười năm trôi qua rồi, nếu như tiếp tục như vậy nữa, đối với hắn và những người từ thành Mặc Nguyệt thăng thiên lên mà nói cũng không phải là chuyện tốt.
Tốc độ thăng cấp của Nghiêm Cửu Thiên thật sự là quá nhanh, nếu như mình hơi chậm một chút, cũng sẽ bị y bỏ xa vạn dặm.
Diệp Mặc biết rõ Nghiêm Cửu Thiên nhất định phải giết hắn, cũng giống như hắn muốn giết Nghiêm Cừu Thiên.
Hắn có quá nhiều bí mật bị Nghiêm Cửu Thiên biết được, mà Nghiêm Cừu Thiên cũng có rất nhiều bí mật bị hắn biết được.
Giữa hai người, nhất định phải có một kẻ bị giết.
Cái tiên linh mạch cực phẩm kia, Diệp Mặc chuẩn bị giữ lại để dùng khi trùng kích tiên vương, hiện tại hắn mới chỉ là Đại La Tiên sơ kỳ, dùng tiên linh mạch thượng phẩm hẳn là không tệ lắm.
Vô Ảnh đã sớm biết thanh thế khi Diệp Mặc tu luyện kinh người, ngược lại Tiểu Băng Sâm thì nhìn ngây ra.
Dùng tiên linh mạch tu luyện, hơn nữa tốc độ hấp thu còn đáng sợ như thế, từng dòng từng dòng nước xoáy tiên linh khí cuộn lên, biểu lộ ra tốc độ hấp thu đáng sợ của Diệp Mặc.
Nhiều tiên linh khí bị hấp thu như vậy, thì tu vi nâng cao lên chẳng Trên quảng trường của Tiên thành Hồng Vũ, tất cả những người lấy được Bồng Việt Tiên Quả cũng không phải chỉ có đám người cùng lấy với Diệp Mặc kia.
Bồng Việt Tiên Quả trong Tiểu Thiên Vực cũng không ít, tuy người đi vào chi tìm thấy chưa tới một phần mười của Tiểu Thiên vực, nhưng thu hoạch vẫn rất là khả quan.
Một số tiên linh thảo quý giá bị luyện chế thành các loại tiên đan ngay tại chỗ, đang được đấu giá ngay tại quảng trường Hồng Vũ.
Trong này thậm chí còn có đấu giá ‘Y Vương Đan’.
Những Đại La Tiên lấy được Bồng Việt Tiên Quả, cũng có thể dùng Bồng Việt Tiên Quả mà mình được chia để đổi lấ Vương Đan’, nhưng một quả cũng chi có thể đồi lấy một viên ‘Y Vương Đan’ trung đẳng.
Những tông môn không có tông sư tiên đan thất phấm kia, gần như những người lấy được Bồng Việt Tiên Quả đều dùng Bồng Việt Tiên Quả của mình để đồi lấy ‘Y Vương Đan’, chi có Kế Khôn và thánh nữ Mịch Vân là ngoại lệ.
Kế Khôn đem toàn bộ những thứ còn lại nộp hết lên trên rồi, để lại hai quả Bồng Việt Tiên Quả.
Hai quả Bồng Việt Tiên Quả này, cô lại nộp lên trên một quả cho tông môn, tự mình để lại một quả khác, lại không hề muốn ‘Y Vương Đan’.
Đối với cô mà nói, tiếp theo chuyện đầu tiên là phải tìm Diệp Mặc, Diệp Mặc là đại sư tiên đan thất phẩm, cô trực tiếp kêu Diệp Mặc luyện đan thì tốt rồi.
Cho dù là Diệp Mặc luyện đan thất bại, cũng sẽ để cho Diệp Mặc có thêm một lần kinh nghiệm luyện chế ‘Y Vương Đan’.
Đại hội trên quảng trường Hồng Vũ đã diễn ra được sáu ngày, tuy rất nhiều tông môn đều không vừa ý chuyện mấy tiên đế giấu diếm chân tướng sự thật.
Nhưng những người còn lại trên quảng trường, lại vô cùng hài lòng đối với mấy vị tiên đế.
Cho dù đều là những người không lấy được, cũng rất là tôn kính đối với chuyện mà đám người tiên đế Vị Phong làm.
Sau khi thu hồi một số tiên linh thảo quý giá ở Tiểu Thiên vực lại xong, còn không hề giữ làm của riêng, thậm chí luyện chế thành đan dược bán ra cho mọi người, chuyện tốt như vậy ai mà không thích? Đối với người khác mà nói cũng chi có dưới sự dẫn dắt của Táp Không Đại Đế và Long Hà Đại Đế, mới có chuyện tốt như thế này.
Đại hội Bồng Việt Tiên Quả đã chấm dứt, rất nhiều người đều đi theo tiên thuyền của môn phái mình trở về, cũng có vài người vẫn ngồi tiên thuyền ban đầu trở về.
Tiên môn hiện giờ của Kế Khôn là thuộc về đế tông, đương nhiên cũng có tiên thuyền của mình.
Nhưng Kế Khôn lại không hề có ý muốn trở về, vì cô không có chút tin tức gì của Diệp Mặc.
Chẳng những là Kế Khôn, mà ngay cả mấy người Quý Thư và Tề Bắc Thương cũng đều rất là thất vọng, Diệp Mặc đi ngay cả chào cũng không chào bọn họ một cái.
Mịch Vân cũng rất là nghi hoặc, Diệp Mặc đã nói rõ với cô, một khi chuyện Tiểu Thiên Vực chấm dứt, Diệp Mặc sẽ gởi thư báo tin cho cô.
Nhưng bây giờ chuyện Tiểu Thiên Vực đã xong, ngay cả buổi đấu giá lớn nhất ở quảng trường Hồng Vũ cũng đã xong, cô vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức gì của Diệp Mặc.
Mắt thấy tiên thuyền của Phiêu Miểu Tiên Trì sắp phải đi khỏi tiên thành Hồng Vũ, thánh nữ Mịch Vân lại có chút lo lắng.
Nếu đã nói với Diệp Mặc, cô cũng không muốn nuốt lời.
Chỉ có cô và Kế Khôn là giống nhau, đều giữ lại một quả Bồng Việt Tiên Quả.
Quả tiên này, đương nhiên là thứ để giao dịch với Diệp Mặc.
Không được, phải đi hỏi thừ Hi Nguyệt tiên tử – chị của Diệp Mặc.
Thánh nữ Mịch Vân vừa nghĩ tới đây, cũng cảm giác được cấm chế ở cửa bỗng nhúc nhích.
Cô mở cấm chế ra, lại phát hiện Kế Khôn đã đứng ở cửa.
Hi Nguyệt bái kiến Mịch Vân thánh nữ.
Quan hệ giữa Mịch Vân và Kế Khôn còn kém xa tít tắp mới tốt như quan hệ giữa Ninh Nga và Kế Khôn, ở đây không có người nào khác, Kế Khôn ngược lại càng thêm khách khí.
Chị Hi Nguyệt, mời ngồi.
Em đang muốn tới tim chị đây, không ngờ chị lại đến Mịch Vân thánh nữ vội vàng nói.
Em tìm chị?
Kế Khôn nghi hoặc hỏi.
Mịch Vân thánh nữ vội vàng nói:
Đúng vậy, chị có biết em trai của chị – Diệp Mặc đã đi đâu không? Em có một giao dịch với cậu ây, bây giờ đồ đạc của cậu ây đã cho em, đồ của em còn chưa đưa cho cậu ấy.
Hi Nguyệt lập tức kinh ngạc hỏi:
Em đã gặp em trai của chị, chuyện xảy ra khi nào? Cậu ấy có nói sẽ đi đâu không?
Nghe thấy Hi Nguyệt nói thế, Mịch Vân thánh nữ mới biết Kế Khôn cũng không biết Diệp Mặc đi hướng nào, cô chỉ có thể đem chuyện Diệp Mặc tim cô trước khi tiến vào Tiểu Thiên vực kể lại một lần.
Em trai chị gặp phiền toái? Có người muốn đuối giết cậu ấy?
Kế Khôn lập tức ngây ra, tại Thanh Vi Thiên kẻ mạnh nhiều như mây, tuy Diệp Mặc cũng không kém, nhưng tu vi chỉ có vậy ah.
Chị Hi Nguyệt, em đoán chừng em trai của chị không có tới, hẳn là biết rõ người nọ đang chờ cậu ấy ở tiên thành Hồng Vũ, với tính cách của em trai chị, cũng không đến mức chịu thiệt, chị cũng không cần lo lắng.
Mịch Vân cũng biết chuyện gì xảy ra, nhất định là Diệp Mặc không dám đến tiên thành Hồng Vũ nữa.
Kế Khôn nhẹ gật đầu, tâm trạng đang lo lắng đã hơi thả lỏng một chút.
Thời gian Diệp Mặc ở cùng cô cũng không ngắn, hơn nữa rất nhiều bí mật cô cũng biết, cô hiểu Diệp Mặc đương nhiên so Mịch Vân còn sâu hơn một ít.
Chi có điều quan tâm lo lằng thì sẽ rối loạn, Mịch Vân là đứng ở góc độ người xem, mà cô lại là dùng góc độ người chị để quan tâm.
Có lẽ em trai của chị biết rõ Thanh Vi Thiên nguy hiểm, sớm đã trở về cũng không chừng.
Mịch Vân thuận miệng an ủi một câu, lại lấy ra một quả Bồng Việt Tiên Quả đưa cho Kế Khôn, Đây là đồ vật em giao dịch với em trai của chị, chị gặp cậu ấy thì giúp em đưa cho cậu ấy nha.
Kế Khôn trông thấy Mịch Vân lấy Bồng Việt Tiên Quả ra, lập tức biết cô ấy nói đều là sự thật.
Cũng không khách khí, thu hồi Bồng Việt Tiên Quả, cáo từ Mịch Vân.
Có lẽ Diệp Mặc đúng như Mịch Vân đoán, đi về trước.
Mình chi cần đi Thường Dung Thiên trước, đợi Diệp Mặc trở về, nhất định sẽ đến Thường Dung Thiên tim cô.
Lúc này Diệp Mặc vẫn còn đang tu luyện trong Thế Giới Trang Vàng, mà lúc trước tiểu Thiên vực đã bị hủy diệt trong tiếng nổ mạnh kịch liệt kia một chút cũng không sót lại.
Thế Giới Trang Vàng cũng giống như những tàn tích còn lại sau vụ nổ của Tiểu Thiên vực, trôi nổi trong hư không, bị dòng chảy hỗn loạn trong hư không loạn mang đi lưu lạc tứ phía.
Mà lúc này đỉnh đầu Diệp Mặc lại toàn là lốc xoáy tiên linh khí, tiên linh khí như sương mù dày đặc hoàn toàn che lấp lên hắn và Khổ Trúc.
Tiểu Băng Sâm sớm đã hết kinh hãi khi thấy chuyện quái dị này nữa rồi, tự đứng trước Hỗn Độn thụ nghĩ ngợi làm thế nào để làm cho Hỗn Độn thụ phát triển nhanh hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1794: Tu Vi Tăng Vọt
Tu Vi Tăng Vọt
T
rông thấy Tiểu Băng Sâm dùng một ít tiên tinh bố trí đồ vật chung quanh Hỗn Độn thụ, thậm chí còn bắt đầu chồng chất một vài gò núi.
Vô Ảnh lập tức liền không nhịn được nữa, nó giận đùng đùng chạy đến trước mặt Tiểu Băng Sâm dùng giọng điệu giáo huấn nói:
Tiểu chút chít, ngươi không nghe thấy lời lão đại nói sao? Ngươi dám động vào đồ vật chung quanh Hỗn Độn thụ, không muốn sống nữa hả? Lão đại xuất quan, cái đầu tiên chính là nướng ngươi để ăn.
Tiểu Băng Sâm có chút yếu ớt nhìn Vô Ảnh, một hồi lâu mới lên tiếng:
Đại ca, anh làm như đã tiến vào ngàn trượng trong Hỗn Độn thụ rồi vậy.
Ta là đang dạy bảo ngươi, ngươi không nghe thấy sao?
Vô Ảnh trong lòng nhất thời cả kinh, lão đại đã từng nói qua, một khi nó tiến vào ngàn trượng trong Hỗn Độn thụ, sẽ bị nướng ăn.
Nhưng trước mặt em út, giọng điệu tuyệt đối không thể yếu đi.
Há, cám ơn đại ca nhắc nhở e, đợi lão đại đi ra, em nhất định bẩm báo chi tiết.
Em nói em vì sự phát triển của Hỗn Độn thụ, đang giúp Hỗn Độn thụ.
Đại ca có thể không yên tâm về em, cho nên cũng đi tới bên cạnh Hỗn Độn thụ…
Câu trước Vô Ảnh nghe xong còn dương dương đắc ý, nhưng lúc nghe xong câu sau, Vô Ảnh ánh mắt lập tức thay đổi.
Nó hừ lạnh một tiếng, vẫy vẫy đuôi, Ta chỉ tới nhắc nhở ngươi một tiếng, nếu không ta tuyệt đối sẽ không vi phạm mệnh lệnh của lão đại.
Nói xong Vô Ảnh đã nhanh chóng quay người, vừa lầu bầu, Vườn tiên dược không ai chăm sóc, đã chết mất mấy cây tiên linh thảo rồi, đợi lát nữa lão đại đi ra, Ta sẽ bẩm báo chi tiết.
Em đương nhiên biết rõ đại ca vẫn luôn giúp em chăm nom vườn tiên dược, cho tới bây giờ đều chưa có tới bên cạnh Hỗn Độn thụ.
Cám ơn đại ca.
Tiểu Băng Sâm lập tức nịnh nọt nói.
Không đợi nó nói xong, Vô Ảnh sớm đã xuất hiện ở bên cạnh vườn tiên dược.
Nó cũng đột nhiên phát hiện, muốn điều khiển đứa em mới này tựa như gánh nặng đường xa.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, tu luyện trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc dần dần quên thời gian, vốn hắn còn định sau khi chạy ra khỏi vụ nổ tiểu Thiên vực, liền dùng ‘Hư Không Phi Tuyết’ phi hành.
Chỉ là vì lúc này đây hắn đã tiến vào cảnh giới vong ngã, lại không biết bên ngoài thoáng cái đã qua bảy năm.
Một tiên linh mạch thượng phẩm hoàn chỉnh, thêm vài tỷ tiên tinh, hoàn toàn không phải non nửa dòng tiên linh mạch cực phẩm tàn tạ đố nát có thể so sánh được.
Tiên linh mạch cực phấm tuy tiên linh khí càng thêm nồng đậm, nhưng một khi sứt mẻ tàn tạ, tiên linh khí tán loạn thì gay to, hơn nữa hiệu quả tu luyện so với tiên linh mạch thượng phẩm hoàn chỉnh cũng không tốt.
Cho đến khi tiên linh mạch thượng phẩm của Diệp Mặc phát ra một tiếng vang răng rắc, hoàn toàn hóa thành hư vô, Diệp Mặc mới đột nhiên bừng tỉnh.
Hắn đột nhiên đứng lên, phát hiện mình trong trận bàn thời gian đã bảy trăm năm trôi qua, bên ngoài đã qua thời gian bảy năm rồi.
Một tiên linh mạch thượng phẩm hoàn chỉnh đã bị hắn tiêu hao sạch sẽ.
Mà các loại đan dược lúc trước hắn chuẩn bị, cũng tiêu hao gần hết, thậm chí ngay cả hơn bốn tỷ tiên tình, cũng chi còn lại có hai tỷ.
Càng làm cho Diệp Mặc khiếp sợ là, dòng tiên linh mạch cực phẩm nguyên vẹn dự bị của hắn, cũng bị tụ linh tiên trận của hắn làm cho tiêu hao một phần nhỏ.
Đây là hắn đem tiên linh mạch cực phẩm dự bị để ở ngoại vi đấy.
Nếu không hắn có thể sẽ trực tiếp đem dòng tiên linh mạch này tiêu hao sạch luôn rồi mới xuất quan.
Tiên linh mạch cực phẩm hoàn chinh cho dù là một phần nhỏ, tiên linh khí trong đó cũng mạnh hơn rất nhiều so với tiên linh mạch thượng phấm.
Diệp Mặc lập tức bắt đầu có chút im lặng, hắn phen này bế quan, tiêu hao nhiều tài nguyên tu luyện như vậy mà vẫn chi mới là vừa tiến vào Đại La Tiên hậu kỳ. vốn hắn còn nghĩ có hai cái tiên linh mạch có thể miễn cường tu luyện tới tiên vương trang kỳ rồi.
Hiện giờ xem ra, hắn tối đa cũng chi có thể tu luyện tới Đại La Tiên viên mãn.
Diệp Mặc cảm nhận được Tiên Nguyên sôi sục trong thân thể ồ ồ lưu động, thần thức càng mượt mà tự nhiên.
Thực lực cường đại khiến cho hắn có một chút an ủi.
Nhưng tài nguyên tiêu hao mạnh mẽ, cũng làm cho hắn đau đầu không thôi.
Một cái tiên linh mạch thượng phẩm nguyên vẹn thêm hai tỷ tiên tinh thượng phẩm, cộng thêm một phần nhỏ tiên linh mạch cực phẩm và vô số tiên đan, cũng chi làm cho hắn từ Đại La Tiên sơ kỳ thăng cấp đến Đại La Tiên hậu kỳ.
Trên thực tế, bảy trăm năm từ Đại La Tiên sơ kỳ thăng cấp đến Đại La Tiên hậu kỳ, tuy không thể xem là nhanh chóng, cũng tuyệt đối không coi là chậm.
Đương nhiên cái đó không cách nào so được với một số ít thiên tài, những thiên tài kia bảy trăm năm cũng có thể từ Đại La Tiên sơ kỳ thăng cấp đến Tiên vương trung kỳ rồi.
Đối với Diệp Mặc mà nói, có tiến độ như thế này hắn vẫn là miễn cường hài lòng, duy nhất không dám tưởng tượng chính là dùng hết nhiều tài nguyên tu luyện như vậy.
Hắn tu luyện cần tiên linh mạch và tiên tình, còn có các loại tiên đan, thậm chí có thể cung cấp cho một môn phái nhỏ vận hành mấy năm, mà hắn trong thời gian ngắn ngủi đã tiêu hao sạch sẽ.
Nói cách khác, nếu như hắn không phải là tông sư tiên đan, nếu như hắn không có chút ít tiên linh thảo để luyện đan này.
Không có hai cái tiên linh mạch, hắn muốn thăng cấp đến Đại La Tiên hậu kỳ, còn xa xôi khó vời lắm.
‘Tam sinh quyết’ bình cảnh thì ít, nhưng tài nguyên cần thiết để tu luyện ‘tam sinh quyết’ căn bản là không phải bất kỳ tông môn nào cũng có thể thỏa mãn.
Đế tông người ta ngay cả tiên linh mạch thượng phẩm và tiên linh mạch cực phấm đều bố trí đại trận hộ sơn, hoặc là bố trí Tụ Linh Trận trên ngọn núi chính đấy.
Có ai có thể dùng tiên linh mạch thượng phấm và tiên linh mạch cực phẩm để tu luyện? Huống chi dùng một cái còn chưa đủ, còn cần nhiều hơn nữa? Hiện tại hắn vẫn còn là đại tiên, một khi đã thăng cấp đến Vị Tiên, hắn phải cần bao nhiêu tài nguyên tu luyện mới có thể tiếp tục thăng cấp? Ngẫm lại điều này, Diệp Mặc cũng cảm thấy đau đầu không thôi.
Tài nguyên cần cho Vô Ảnh thăng cấp là rất gay, nhưng Vô Ảnh so với hắn thì tiêu hao tài nguyên tính ra là ít hơn.
Nghĩ đến Vô Ảnh, Diệp Mặc lập tức thu hồi trận bàn thời gian, đi ra.
Hắn không biết mấy năm nay Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm chung sống với nhau như thế nào.
Diệp Mặc vừa xuất quan đã nhìn thấy Vô Ảnh đang ngủ ngon trong vườn tiên dược, mà Tiểu Băng Sâm đang mân mê tới mân mê lui chung quanh Hỗn Độn thụ, nhưng Hỗn Độn thụ lại cao lớn hơn nửa thước.
Lúc này Hỗn Độn thụ đã cao chừng một thước rồi, quả thực có thể dùng sinh trướng thần tốc để hình dung.
Diệp Mặc lập tức mừng rờ không thôi, Hỗn Độn thụ trong Thế Giới Hỗn Độn của hắn đã mấy năm rồi, cũng chi cao lớn hơn hai ba thốn so với ban đầu mà thôi.
Bây giờ cao đến chừng một thước, hẳn là có liên quan đến Tiểu Băng Sâm.
Lão đại, tu vi của anh có thăng tiến ah.
Vô Ảnh cũng lập tức nhìn thấy Diệp Mặc xuất quan, tranh thủ thời gian bật dậy hấp tấp chạy tới.
Diệp Mặc gật gật đầu nhìn thoáng qua vườn tiên dược hỏi Tiên linh thảo trong vườn tiên dược không bị thiếu chứ?
Không có không có, mặc dù Tiểu Băng Sâm lười biếng, đem vườn tiên dược giao cho em.
Nhưng em chăm sóc vô cùng tốt, ngay cả đám cấp thấp nhất cũng không thiếu, hơn nữa cũng mọc rất tốt.
Vô Ảnh thấy Tiểu Băng Sâm không ở đây, lập tức chơi xấu Tiểu Băng Sâm.
Lão đại người xuất quan rồi àh.
Tiếng của Tiểu Băng Sâm vang lên, khiến cho Vô Ảnh lại càng hoảng sợ, tên nhóc này tốc độ quả thực quá là nhanh.
Diệp Mặc rất hài lòng nhìn Tiểu Băng Sâm nói:
Hỗn Độn thụ lớn lên nhanh như vậy, hẳn là công lao của ngươi hả?
Tiểu Băng Sâm lập tức đắc ý nói:
Đúng vậy, thời kỳ đầu sinh trướng Hỗn Độn thụ cần chủ yếu không phải là tiên linh khí, mà là khí tức hỗn độn.
Em bố trí một cái trận pháp bên cạnh, thu hút khí tức hỗn độn tới, Hỗn Độn thụ liền lớn lên nhanh chóng.
Vô Ảnh đại ca thấy em bề bộn nhiều việc, nên đã chủ động giúp em chăm sóc vườn tiên dược.
Lần trước đại ca đi cảnh cáo em…
Vô Ảnh nào sẽ để cho Tiểu Băng Sâm nói ra chuyện nó tới cạnh Hỗn Độn thụ, liền vội vàng ngắt lời Tiểu Băng Sâm, lại nói tiếp:
Đúng, đúng, em thấy Tiểu Băng Sâm chăm sóc Hỗn Độn thụ rất vất vả, liền chủ động giúp nó chăm sóc vườn tiên dược.
Tuy lời nói của nó câu đầu không khớp câu sau, nhưng Diệp Mặc cũng không thèm để ý, hắn để ý là Tiểu Băng Sâm vậy mà có thể thu hút khí tức hỗn độn tới, cung cấp cho Hỗn Độn thụ phát triển.
Lúc trước hắn vì sự sinh trướng của Hỗn Độn thụ, cố ý bố trí mấy cái Tụ Linh Trận, còn dùng vô số tiên tình, nhưng hiệu quả cũng rất là bình thường.
Lại không nghĩ rằng Tiểu Băng Sâm còn có loại năng lực này, xem ra mình đã có được một bảo bối ah.
Tốt lắm, tốt lắm.
Diệp Mặc liên tiếp nói vài câu ‘tốt lắm’, cũng không biết là đang khích lệ Tiểu Băng Nhưng Vô Ảnh đã tự mình hiểu lấy, lão đại khích lệ hẳn không phải là nó.
Diệp Mặc vài bước liền đi tới trước Hỗn Độn thụ, càng vì khí tức thanh khiết kỳ diệu truyền đến, khiến cho Diệp Mặc lập tức tinh thần sảng khoái.
Hỗn Độn thụ này càng lớn, hiệu quả lại càng rõ rệt.
Tiểu Băng Sâm, không ngờ ngươi còn biết trận pháp thu hút khí tức hỗn độn, cần phải ban thưởng hậu hĩ cho ngươi.
Diệp Mặc vỗ vỗ đầu Tiểu Băng Sâm nói.
Tiểu Băng Sâm vội vàng nói:
Em đã sinh trướng ở tiểu Thiên vực rất nhiều năm, đối với rất nhiều linh vật dựa vào trận pháp tự nhiên để sinh tồn đều có chút quen thuộc, cái trận pháp hấp dẫn khí tức hỗn độn này, cũng là em từ từ suy nghĩ ra.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
Rất tốt, về sau ngươi phụ trách chăm sóc Hỗn Độn thụ nha.
Còn cái tay đứt của ngươi, ta sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho ngươi.
Tiểu Băng Sâm vội vàng cảm ơn, sau đó nói:
Lão đại, cánh tay của em không phải là thứ đơn giản là có thể nối vào được.
Trừ phi đẳng cấp Băng Sâm Vương giống như em, nếu không căn bản là không có cách nào làm cho cánh tay của em phục hồi như cũ.
Em cũng có thể gắng gượng mọc ra cánh tay, nhưng như vậy sẽ chi không ngừng tiêu hao nguyên khí của em mà thôi.
Nói xong Tiểu Băng Sâm có chút nhăn nhó nhìn Diệp Mặc một cái nói:
Nếu như Hỗn Độn thụ có thể cao đến một trượng, em có thể nhờ vào Hỗn Độn thụ một lần nữa ôn dường thân thể, nếu như Hỗn Độn thụ cao mười trượng, chi cần thời gian nửa tháng, cánh tay của em sẽ nguyên vẹn không sứt mẻ rồi.
Nếu như Hỗn Độn thụ cao trăm trượng, vậy chi cần mấy hơi thờ, cánh tay của em sẽ khôi phục.
Lợi hại như vậy sao?
Vô Ảnh ở bên cạnh líu lười không thôi, lúc này nó vụng trộm đi theo Diệp Mặc đi tới cạnh Hỗn Độn thụ, nhưng cũng không ai nói nó thì thôi.
Lần này Vô Ảnh cũng không phải là giả bộ kinh hoàng, mà thật sự là rất kinh ngạc.
Tiểu Băng Sâm là Băng Sâm Vương, bản thể của Băng Sâm Vương bị thương, là rất khó khôi phục.
Nhưng Hỗn Độn thụ trăm trượng lại có thể trong mấy hơi thớ, liền có thể làm cho Băng Sâm Vương khôi phục, đây là hiệu quả gì vậy?
Diệp Mặc cũng chấn động không thôi, hắn biết Hỗn Độn thụ này lợi hại, nhưng không nghĩ rằng Hỗn Độn thụ cao trăm trượng ngay cả Băng Sâm Vương cũng có thể khôi phục.
Lão đại, đợi đến lúc Hỗn Độn thụ được một trượng, anh liền có thể làm cho Hỗn Độn thụ nhận chủ sau đó dời đến trồng trong Tử Phủ, hơn nữa có thể cùng tồn tại với trời đất, sống mãi bất diệt.
Tiểu Băng Sâm tiếp tục nói.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
– Cái này cứ chờ đã.
Nếu như không thể chứng đạo, hắn lấy Cây Hỗn Độn ra, một khi khí tức lộ ra ngoài, đó chính là tự tìm cái chết.
Hai người các ngươi ở trong này, ta muốn đi ra xem một chút, bây giờ đến nơi nào rồi.
Diệp Mặc nói xong lách mình liền ra khỏi Thế giới Trang vàng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1795: Bị Vây Khốn
Bị Vây Khốn
S
au khi ra khỏi Thế giới trang vàng, Diệp Mặc ngay lập tức liền phóng Thời Không Toa ra, không có Thời Không Toa hắn căn bản không thể nhìn ra rốt cục bây giờ mình đang ở đâu.
Trong vũ trụ mịt mờ, hư không vô tận so với Thiên vực thực sự lớn hơn quá nhiều.
Giống như so sánh diện tích giữa đại dương và lục địa trên trái đất vậy, nhưng diện tích hư không so với diện tích thiên vực thì lại càng nhiều hơn vô số lần, tỉ lệ kia lại càng không thể nào đo đếm được.
Diệp Mặc đứng im lặng trước bàn định vị phương hướng của Thời Không Toa, trên bàn định vị phương hướng của Thời Không Toa không có chút tín hiệu gì, hoàn toàn là một khoảng trắng xóa.
Lúc này hắn chỉ biết đang trong hư không, còn về vị diện nào, không gian nào thì hắn cũng không biết.
Diệp Mặc gọi Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ra ngoài, hai tên này cũng mờ mịt về nơi này, căn bản cũng không biết đang ở nơi nào.
– Lão đại, bây giờ chúng ta định đi đâu?
Vô Ảnh ngược lại cũng không sợ, chỉ thấy sắc mặt Diệp Mặc khó coi, đành phải hỏi một câu.
– Bây giờ mày đi khống chế Thời Không Toa, nhớ kỹ, một khi phát hiện trên bàn định vị phương hướng của Thời Không Toa có tín hiệu, lập tức gọi tao, tao tiếp tục tu luyện.
Diệp Mặc kéo Vô Ảnh đến trước Thời Không Toa dặn dò.
Vô Ảnh nghe thấy điều khiển Thời Không Toa, lập tức cảm thấy phấn chấn, lập tức nói:
– Em nhất định làm được – Thực ra em cũng có thể.
Tiểu Băng Sâm đứng một bên liếm môi nói.
– Không được, thân bé tí của mày…
Vô Ảnh lập tức không ngừng lắc đầu nói.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Trong thế giới hỗn độn bọn mày có thể tự mình ra vào được, tao vào đó bế quan.
Còn chuyện điều khiển Thời Không Toa, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm có thể thay phiên nhau điều khiển.
Nói xong, Diệp Mặc cũng không để ý đến hai tên này nữa, trực tiếp tiến vào Thế giới trang vàng, lôi Tiên linh mạch cực phẩm ra trước mặt.
Sau này Thời Không Toa là pháp bảo phi hành chủ yếu của hắn, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm thay phiên nhau điều khiển, hai tên này sau khi điều khiển thành thục Thời Không Toa, cũng trợ giúp được hắn.
Hắn nhất định phải mau chóng tu luyện đến Đại La Tiên viên mãn, sau đó tìm một nơi nào đó độ kiếp.
Một khi hắn thăng cấp lên Tiên vương sơ kỳ rồi, hắn lập tức sẽ đến Cung Hoa Thiên của hạ thiên vực, thiết lập tông môn của riêng mình.
Dễ thu nhận người phi thăng từ Mặc Nguyệt, Tiên giới lớn biết bao? Hơn nữa hư không mênh mông rộng lớn, nếu như không lập được địa bàn của mình, thì sau này muốn tụ tập cùng nhau, căn bản cũng không có khả năng lắm.
…
Thời Không Toa dưới sự điều khiển luân phiên của Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh, bay về phía trước trong hư không, trên đường hai tên này chơi đùa tá lả.
Ngược lại Diệp Mặc vẫn đang tu luyện, hắn cũng đã đến Đại La Tiên hậu kỳ rồi, đến Đại La Tiên viên mãn cũng còn một chút khoảng cách nữa.
Còn Y Vương đan thăng cấp lên Tiên vương, hắn căn bản cũng không để ý, chỉ cần hắn đến Đại La Tiên viên mãn rồi, hắn lúc nào cũng có thể luyện chế ra được.
– Đại ca, đến phiên em điều khiển Thời Không Toa rồi.
Tiểu Băng Sâm thấy thời gian Vô Ảnh khống chế Thời Không Toa cũng hết rồi, căn bản cũng không có ý nhường, lập tức đứng bên nhắc nhở nói.
Vô Ảnh có chút bất đắc dĩ nhường bảo vị, nó cảm thấy nên đặt lại thời gian điều khiển Thời Không Toa cùng Tiểu Băng Sâm rồi.
Mỗi lần nó đưa Thời Không Toa cho Tiểu Băng Sâm, tên này lập tức đổi một hướng khác.
Mặc dù nó nhắc Tiểu Băng Sâm mấy lần rồi, nhưng đến bây giờ tên tiểu đệ này cũng không sợ nó lắm.
– Mày điều khiển cũng được, nhưng mày không được đổi hướng, phải biết lão đại rất muốn tìm được một trong số những thiên vực kia sớm một chút.
Một khi mày mà đổi hướng khác, chúng ta phải lãng phí rất nhiều thời gian trong hư không đấy.
Vô Ảnh mặc dù nhường Thời Không Toa cho Tiểu Băng Sâm rồi, vẫn nghiêm nghị đưa ra ý kiến của mình.
– Vô Ảnh đại ca, thực ra đây cũng là chuyện em muốn nói với anh.
Phương hướng mà mỗi lần em chọn đều có dự cảm, mà mỗi lần anh điều khiển đều đổi phương hướng mà em đã chọn trước đó.
Cứ như vậy, chúng ta lúc nào mới có thể tìm được một trong số những thiên vực kia?
Tiểu Băng Sâm không khách khí phản bác lại nói.
– Làm sao mày biết phương hướng mày chọn là có dự cảm? Tao cũng có dự cảm…
Vô Ảnh lập tức không hài lòng nói, nhưng nó còn chưa nói hết, liền nghe thấy Tiểu Băng Sâm ngạc nhiên ồ lên một tiếng.
– Chuyện gì vậy?
Vô Ảnh lập tức quên hết chuyện phương hướng vừa nãy.
– Trên bàn định vị phương hướng của Thời Không Toa xuất hiện thứ gì đó rồi.
Tiểu Băng Sâm vội nói, nói xong, hình như nhớ ra cái gì đó.
Lập tức lại nói tiếp:
– Chắc chắn là tìm được thiên vực rồi, Vô Ảnh, anh điều khiển đi, em vào báo với lão đại.
Nói xong Tiểu Băng Sâm cũng đã tiến vào Thế giới trang vàng, lần này đến đại ca cũng không gọi nữa rồi.
Thấy Tiểu Băng Sâm nói đã tìm được phương vị rồi.
Vô Ảnh cũng không chú ý Tiểu Băng Sâm không gọi nói là đại ca, lập tức đến trước bàn định vị phương hướng của Thời Không Toa.
Trên bàn định vị phương hướng trên màn hình trận pháp hiển thị có một bóng đen, bóng đen này hình như bắt đầu di chuyển, nhưng nhanh chóng lại dừng lại.
Nhưng không có tọa độ phương vị hư không như lão đại nói, nói cách khác lúc này bọn họ vẫn đứng trong hư không.
Bên ngoài trận bàn thời gian cũng lại trôi đi thêm nửa năm nữa rồi, Diệp Mặc đang bế quan nhận được tin tức của Tiểu Băng Sâm truyền đến, hắn lập tức dừng bế quan lại, lên trên Thời Không Toa.
Thời gian nửa năm chẳng những hắn hoàn toàn củng cố được tu vi của mình, còn mơ hồ lên đến Đại La Tiên đỉnh phong rồi.
– Lão đại, trên bàn định vị phương hướng xuất hiện một bóng đen.
Vô Ảnh thấy Diệp Mặc đi đến, vội nhường nơi có bàn định vị.
Quả nhiên là một bóng đen, Diệp Mặc dùng Thời Không Toa cũng không nhiều, nhưng cũng biết cái bóng đen đó không thể nào là một trong những thiên vực, nếu như là thiên vực thì chắc hẳn sẽ có ghi chú rõ ràng.
Diệp Mặc điều khiển Thời Không Toa, nhanh chóng hướng gần đến cái bóng đen kia.
Một lúc lâu sau, Diệp Mặc ngược lại lại điều khiển Thời Không Toa chậm lại.
Hắn cũng nhìn rõ rồi, thứ xuất hiện trên bàn định vị của Thời Không Toa là một Tiên thuyền nhìn cũng không nhỏ.
Khi Thời Không Toa đi lên trước một chút, Diệp Mặc xác định thứ trước này đúng là một tiên thuyền thật, hắn lập tức quả quyết dừng Thời Không Toa lại.
U Linh thuyền hắn gặp một lần rồi, chẳng lẽ lần này lại đen đủi như vậy, hắn lại gặp một U Linh thuyền nữa? Lần trước U Linh thuyền mà hắn gặp đẳng cấp cũng rất thấp, nếu như lần này gặp phải U Linh thuyền đẳng cấp cao hơn, hắn chẳng phải là tìm đến cái chết sao?
Diệp Mặc đợi một hồi lâu, Tiên thuyền đó vẫn đứng yên bất động.
Diệp Mặc cẩn thận di chuyển Thời Không Toa lên trước một chút, lần này hắn nhìn lại càng rõ hơn.
Tiên thuyền quỷ dị dừng trên hư không kia, tương tự với U Linh thuyền mắ lần đầu tiên hắn gặp.
Chỉ có điều Tiên thuyền này nhỏ hơn nhiều so với lần trước hắn nhìn thấy, mặc dù là rất nhỏ, nhưng so với Thời Không Toa, thì cũng là quái vật khổng lồ.
Diệp Mặc quyết định đổi hướng của Thời Không Toa, nhanh chóng rời khỏi, hắn dây dưa lằng nhằng nhiều với Chân thánh đế, cũng không muốn gặp phải một U Linh thuyền mà Chân thánh đế phân hồn điều khiển.
…
– Ồ, người này sao lại đi rồi?
Ở đầu chóp con thuyền mà Diệp Mặc cho là U Linh thuyền, một người con gái cực xinh đẹp mặc Tiên váy màu trắng chằm chằm nhìn màn hình giám sát cực lớn trước mặt, nghi ngờ hỏi một câu.
– Tiểu thư, hay là phái người đi bắt hắn lại?
Một người Tiên nữ có tướng mạo cũng xinh đẹp, mặc một bộ váy Tiên màu tím đứng bên người con gái đó cung kính nói.
Người con gái mặc váy tiên màu trắng kia khẽ gật đầu nói:
– Không cần phái người đi bắt, lập tức cho Tiên thuyền qua đó.
Chúng ta cũng lạc đường rồi, người này có thể xuất hiện trong này chắc chắn có bản đồ hư không.
Diệp Mặc sau khi rời khỏi Tiên thuyền này, thầm nhẹ nhàng thở ra, may sao hắn phát hiện ra sớm, nếu không bị Tiên thuyền kia hấp dẫn đến, thì đúng là xong đời rồi.
Lần trước hắn số đỏ, gặp phải một khe nứt hư không đột nhiên xuất hiện, vận khí đó không thể nào lại xuất hiện thêm lần nữa.
Đang lúc Diệp Mặc thở phào, lại phát hiện trên màn hình của bàn định vị của Thời Không Toa lại xuất hiện một chấm đen, hơn nữa càng lúc càng lớn, rõ ràng là tiến gần về phía hắn.
Diệp Mặc lập tức kinh hãi, nhanh chóng cho Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm vào trong Thế giới trang vàng, đồng thời hắn phát huy tốc độ của Thời Không Toa đến cực điểm.
Thời Không Toa là Thần khí hạ phẩm, hơn nữa thể tích cũng nhỏ.
Tiên thuyền đó không ngờ lại có thể đuổi kịp Thời Không Toa, thật đáng sợ.
Một Tiên thuyền Thần khí hạ phẩm lớn như vậy, Diệp Mặc quả thực cũng chưa nhìn thấy bao giờ.
Tiên thuyền không thể nào biến to biến nhỏ như pháp bảo được, nhưng không chứng tỏ Tiên thuyền dễ dàng luyện chế, tốc độ của Tiên thuyền càng nhanh, thì càng khó luyện chế.
Càng khiến cho Diệp Mặc kinh nghi chính là, U Linh thuyền không ngờ lại đuổi theo hắn.
Hắn trước giờ cũng chưa từng nghe thấy U Linh thuyền lại chủ động đuổi theo, nói không chừng U Linh thuyền này là cái lớn nhất mà Chân thánh đế phân hồn rồi.
Diệp Mặc dốc sức tăng thêm tốc độ, cuối cùng cũng kéo dài được khoảng cách với Tiên thuyền phía sau rất xa.
Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng lại trợn tròn mắt, hắn mặc dù kéo dài khoảng cách với Tiên thuyền đó, nhưng cũng không thể nào cắt đuôi đối phương được.
Tiên thuyền đó mặc dù không đuổi kịp hắn, nhưng cũng không thể nào cắt đuôi nổi.
…
– Đúng là một pháp bảo phi hành thật lợi hại, pháp bảo phi hành này chắc cũng đã tương đương với Thần khí hạ phẩm rồi.
Người dùng pháp bảo phi hành như này, chắc hẳn là một đại năng tiền bối mới đúng, tại sao nhìn thấy chúng ta lại bỏ chạy?
Người con gái mặc váy trắng chằm chằm nhìn Thời Không Toa trên màn hình trận pháp giám sát, cau mày tự nói.
– Người này hình như cứ lén lén lút lút, nói không chừng là đã làm chuyện gì đó không nên làm rồi.
Tiên nữ mặc váy tím thêm vào một câu.
Tiên nữ mặc váy trắng kia mỉm cười nói:
– Hắn có làm chuyện xấu gì hay không, cũng không liên quan gì đến chúng ta.
Chúng ta tìm hắn chỉ là hỏi đường một chút mà thôi, hơn nữa thực lực của chúng ta cũng không mạnh.
Chẳng may đối phương là một Tiên tôn, chúng ta căn bản cũng không thể nào là đối thủ của hắn.
– Tất cả đám kia chắc hẳn là Thiết dực hùng (gấu cánh sắt) hư không, nếu không chúng ta làm sao có thể bị ép đến góc này được.
Tiên nữ váy tím có chút không cam lòng nói.
– Dưới nhiều Thiết dực hùng hư không như vậy, có thể thoát được một mạng, chắc hẳn là may mắn rồi.
Nếu không phải tốc độ Tiên thuyền của chúng ta nhanh, nói không chừng chúng ta căn bản cũng không thể nào thoát ra ngoài được.
Nữ tiên váy trắng lại như gió mây bay nói.
Diệp Mặc đương nhiên không biết Tiên thuyền đuổi theo hắn không phải U Linh thuyền, mà là một con thuyền cũng bị lạc đường như hắn, hắn vẫn cho rằng là U Linh thuyền.
Nhưng trên thực tế, hư không không có chút tọa độ nào này, đột nhiên xuất hiện một con thuyền, không khiến người ta nghi ngờ mới là chuyện lạ.
Diệp Mặc chỉ lo chạy trốn, khi có một đám yêu thú hư không đen kịt đến thần thức cũng không thể nào quét được chặn trước mặt, hắn mới phát hiện ra mình cũng đã bị yêu thú hư không vô cùng vô tận bao vây rồi.
Thiết dực hùng Hư không? Sắc mặt Diệp Mặc lập tức trở nên khó coi.
Nếu như phát hiện sớm hơn chút đám Thiết dực hùng hư không này, hắn còn có thể chạy thoát, nhưng bây giờ thì hoàn toàn bị Thiết dực hùng hư không bao vây lại rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









