1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 35 : Bệnh Nhân Kỳ Lạ (c171-c175)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 35 : Bệnh Nhân Kỳ Lạ (c171-c175)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 171: Bệnh Nhân Kỳ Lạ

Bệnh Nhân Kỳ Lạ

D

iệp Mặc rất dễ dàng lấy được Cỏ Ngân Tâm.

Đồng thời ở chỗ của Nhàn Đạo Nhân, hắn còn tìm được một miếng Thâm Hải Tương Mộc.

Điều này khiến Diệp Mặc cực kỳ hưng chấn, cảm giác sâu sắc chuyến này không uổng công.

Thâm Hải Tương Mộc, chẳng những là vật liệu cực phẩm để chế luyện pháp khí hộ thân, thậm chí còn có thể thêm vào trong phi kiếm.

Một khi thêm Thâm Hải Tương Mộc vào phi kiếm, hiệu quả phòng ngự sẽ được tăng cường lên rất nhiều.

Sau khi Diệp Mặc lấy được thứ đó, đã không giết Thiết Lan Sơn.

Thiết Lan Sơn chỉ có ân oán với Vũ Học Dân.

Những ân oán này, Diệp Mặc sẽ không xen vào.

Chuyện Vũ Học Dân yêu cầu hắn xử lý, hắn đã làm thỏa đáng, đồng thời ngay cả Thiết Giang ở Lạc Thương cũng đã bị hắn giải quyết.

Hơn nữa Diệp Mặc biết, sau này, Thiết Giang sẽ không còn yên ổn như trước kia.

Có lẽ Thiết Lan Sơn cũng biết.

Chỉ có điều, Diệp Mặc hắn không thể xen vào chuyện này.

Vịnh Thanh Tuyền, một biệt thự ở lưng chừng núi.

Người đàn ông trung niên vẫn cau mày gõ gõ xuống bàn nói:

– La Trầm, hôm nay đã là ngày thứ sáu.

Còn chưa có tin tức của tên bác sĩ kia sao?

La Trầm đứng ở phía sau, lập tức cung kính nói:

– Ông chủ, tôi vẫn phái người trấn thủ ở khu vực gần đây.

Chỉ cần hắn tiếp cận gần khu vực vịnh Thanh Tuyền, tôi có thể tìm được hắn.

– Mạc Bình, nếu ngày mai hắn còn chưa đến, tôi sẽ phải rời khỏi Hongkong.

Về sau tôi rất khó có thể trở lại.

Chuyện của chú Lê sau này còn phải phiền tới anh nhiều.

Cô gái ngồi bên cạnh lại mở miệng nói…

Người đàn ông trung niên được gọi là Mạc Bình, trong mắt lộ chút giận dữ, nhưng nhanh chóng biến mất, ngược lại nói:

– Nếu Sắc Vi cũng nói như thế, đương nhiên xin cứ tự nhiên.

Mạc Bình tôi không dám ngăn cản chuyện của cô.

Bất quá, ánh mắt đó chỉ thoáng qua như vậy, nhưng rõ ràng cô gái kia đã nhận thấy.

Chỉ có điều, khóe miệng cô ta thoáng lộ ra chút bộ dạng không cho là đúng, nhưng không có lên tiếng.

Sau khi Mạc Bình nói những lời này, thở dài một tiếng lại nói:

– La Trầm, anh lập tức đi cẩn thận điều tra thêm một lần nữa.

Một khi có tin tức của tên bác sĩ kia, lập tức trở lại báo cáo.

– Vâng.

La Trầm đáp lại một tiếng, vừa định ra ngoài.

Đúng lúc đó, một giọng nói cắt ngang động tác của anh ta:

– Không cần đi, tôi đã tới.

Mạc Bình đứng phắt dậy, có chút ngẩn người nhìn Diệp Mặc, sau một lúc lâu mới lên tiếng:

– Anh…

– Tôi chính là bác sĩ trên truyenfull. vn kia, đến khám bệnh.

Đi gặp bệnh nhân thôi.

Tôi còn rất nhiều chuyện phải làm.

Diệp Mặc thản nhiên nói.

Nơi này thật sự không đơn giản.

Từ chân núi đến sườn núi đều có người canh gác.

Không biết chủ nhân của biệt thự này là người thế nào.

Tuy nhiên Diệp Mặc khẳng định người đó không phải là người trong giới.

Nếu không hội nghị tối hôm qua hẳn là không thể thiếu anh ta.

Lúc này Sắc Vi cũng thấy kinh hãi đứng lên.

Cô kinh ngạc, nghi ngờ quan sát Diệp Mặc.

Người có thể xuất hiện ở ngay trước mắt cô ta mà cô ta không hề phát hiện ra, tuyệt đối là cao thủ trong các cao thủ.

Lúc này, Diệp Mặc mới chú ý tới người phụ nữ tên là Sắc Vi này.

Cô ta chưa đến ba mươi, mặt trái xoan, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn lộ rõ nét ưu tú của người phụ nữ này.

Chỉ có điều duy nhất khiến Diệp Mặc không thoải mái, đó là mắt cô ta được vẽ không tự nhiên, thoạt nhìn thiếu đi hương vị của một người con gái.

Điều càng khiến hắn kinh ngạc hơn chính là, không ngờ hắn phát hiện người phụ nữ này là một cao thủ.

Tuy rằng kém hơn Nhàn Đạo Nhân một chút, nhưng tuyệt đối là mạnh hơn Điểu Cường.

– Anh là ai?

Sắc Vi hỏi theo bản năng.

– Khám bệnh.

Diệp Mặc đáp lại.

Sắc Vi nhíu mày, lại nói:

– Tôi hỏi lần cuối cùng, anh là ai? Anh vào bằng cách nào mà ngay cả tôi cũng không phát hiện được?

Diệp Mặc nhìn lướt qua Sắc Vi.

– Các người có muốn chữa bệnh hay không? Nếu không chữa bệnh, vậy tôi đi đây.

Hắn căn bản không trả lời câu hỏi của Sắc Vi.

Người phụ nữ này nói chuyện chẳng ra sao cả.

Hắn là ai, thì liên quan gì đến cô ta?

Lúc này Mạc Bình đã kịp phản ứng, vội vàng nói:

– Muốn, muốn.

Bác sĩ, mời đi bên này.

Tôi tên là Mạc Bình, chính là người trên truyenfull. vn đã mời anh.

Nói xong, anh ta vội vàng dẫn Diệp Mặc đi vào ngôi chùa phía sau biệt thự.

Sắc Vi nghe thấy giọng điệu Diệp Mặc, lúc này đã muốn phát tác, nhưng suy nghĩ một chút vẫn yên lặng không nói gì thêm.

Chờ sau khi Diệp Mặc chữa khỏi bệnh, sẽ tìm hắn gây phiền toái cũng không muộn.

Diệp Mặc đã thấy người đàn ông gầy gò ốm yếu nằm ở trên giường.

Sắc mặt vàng như nến, khoảng trên dưới năm mươi tuổi, đang hôn mê bất tỉnh.

Bên cạnh còn có hai người y tá đang chăm sóc ông ta.

Mạc Bình gọi hai người y tá ra ngoài, lúc này mới rất cung kính nhìn Diệp Mặc nói:

– Bác sĩ, đây chính là chú tôi, Mạc Khang.

Ông ấy đã hôn mê hơn hai năm, ông ấy bởi vì…

Diệp Mặc ngắt lời Mạc Bình nói.

– Những cái còn lại không cần phải nói.

Hiện tại anh ra ngoài, tôi muốn khám bệnh.

– Bác sĩ, tôi cũng phải ra ngoài sao?

Mạc Bình có chút kinh ngạc hỏi.

Theo anh ta thấy không cần phẫu thuật, mình có cần thiết phải ra ngoài không?

Đương nhiên Diệp Mặc sẽ không để người khác biết hắn sử dụng chính là pháp thuật tu chân, tất nhiên sẽ không để Mạc Bình có mặt ở chỗ này.

Mạc Bình thấy Diệp Mặc không nói lời nào, đành phải thở dài, nói:

– Được rồi, tôi ra ngoài.

Xin hỏi cần bao lâu, còn cần chuẩn bị gì không vậy?

Diệp Mặc lắc đầu nói:

– Cái gì cũng không cần.

Các người ra ngoài là được rồi.

Tôi chữa xong bệnh sẽ đi ra.

Thời gian thì tôi không xác định được.

Khi tôi đang chữa bệnh, có người vào quấy rầy tôi, thì tự gánh lấy hậu quả.

Sắc Vi vốn muốn xem thử Diệp Mặc chữa bệnh thế nào.

Hiện tại chẳng hiểu tại sao lại bị Diệp Mặc đuổi ra, nên cô ta càng cảm thấy không thoải mái.

Không cần phải nói, càng cảm thấy không được tự nhiên, cảm giác bác sĩ này thật sự có phần quá đáng.

Chờ sau khi hai người rời khỏi đó, Diệp Mặc đóng cửa lại, kiểm tra trong chùa một chút.

Trong lòng hắn cảm thấy có chút kỳ lạ.

Biệt thự tốt như vậy không ở, lại muốn ở trong chùa để làm gì? Tuy nhiên hẳn là hắn không nên xen vào những chuyện này.

Sau khi xác nhận lại, không có bất kỳ sự theo dõi nào, lúc này hắn mới thoáng nhìn qua người đàn ông nằm ở trên giường bệnh.

Diệp Mặc đưa tay nắm lấy mạch trên tay người đàn ông này một chút.

Mạch đập rất thong thả, lại không có sự dừng lại.

Diệp Mặc đưa chân khí vào trong cơ thể xem xét một chút, hắn lập tức đã biết người này căn bản không phải là người sống thực vật, mà bị người ta hạ độc thủ.

Và giống với con trai Trác Ái Quốc lúc trước, chỉ khác một điều chính là người hạ thủ đã ra tay rất cẩn thận, chỉ khiến người đàn ông này biến thành người giống như đang sống thực vật, mà không lấy tính mạng của ông ta.

Diệp Mặc kiểm tra được trong thân thể của người đàn ông này bị người ta động tay động chân, cưỡng ép, ngăn không cho người này tỉnh lại, chỉ có thể chìm trong hôn mê.

Người đã ra tay, chẳng những có tu vi nội khí không thấp, hơn nữa còn vô cùng tinh thông y học.

Nhưng ông ta khác với bệnh của Trác Hóa Đường.

Trác Hóa Đường chỉ là do có người tùy ý để lại chút nội khí ở trong đầu thằng bé.

Thậm chí hiệu quả của chút nội khí này căn bản có thể bị loại bỏ.

Nói đúng hơn, bất kể Trác Hóa Đường sống hay chết đều không quan hệ gì với người đã ra tay.

Tuy rằng bệnh nhân này cũng do con người gây ra, cũng cố ý để bệnh nhân trở thành người sống thực vật, nhưng thủ đoạn hạ thủ của người này còn cao hơn nhiều so với người đã hạ thủ với Trác Hóa Đường.

Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định người hạ thủ cũng không dám khẳng định y có thể phục hồi cho bệnh nhân lại như cũ hay không.

Có thể nói nếu hắn không phải là Tu Chân giả, có thần thức, thậm chí chân khí tu luyện tới mức có thể làm theo ý mình, hẳn cũng không có cách nào chữa bệnh cho bệnh nhân sống thực vật này.

Tuy rằng Diệp Mặc biết đây là do con người gây ra, tuy nhiên hắn lại không thèm để ý.

Cho dù hắn chữa hết bệnh cho người này, người hạ thủ muốn tìm hắn thì thế nào? Thu tiền của người, sẽ không sợ phiền toái.

Hơn nữa Diệp Mặc hắn còn không e ngại bất cứ kẻ nào tìm đến.

Diệp Mặc lấy ra một bộ ngân châm, trong nháy mắt cắm đầy vào ngực và não bộ của bệnh nhân.

Dưới sự vận chuyển của chân khí, người đàn ông này được thuốc và nội khí của Diệp Mặc hợp lực kích hoạt mấy hệ thần kinh bị bế tắc.

Đồng thời dưới sự chữa trị của chân khí, bắt đầu thong thả khôi phục lại công năng.

Nửa giờ sau, Diệp Mặc thu ngân châm lại, thở dài một tiếng.

Hắn biết người này đã không có vấn đề gì nữa.

Tuy rằng, người này không có vấn đề, nhưng Diệp Mặc vẫn có mấy vấn đề muốn hỏi người này một chút.

Hắn biết nhiều nhất thì khoảng hơn mười phút nữa, người này sẽ tự động tỉnh lại.

Quả nhiên, chưa đến mười phút, người này liền mở mắt.

Khi ông ta nhìn thấy Diệp Mặc, trong mắt lộ vẻ khó hiểu và vội vàng, lập tức đã muốn ngồi dậy.

Tiếc rằng, ông ta nằm ở trên giường quá lâu, cho dù Diệp Mặc giúp ông ta chữa được bệnh, nhưng ông ta vẫn không thể đứng ngay lên được.

– Anh là ai?

Người đàn ông này thấy mình không thể đứng lên, đành phải nằm ở trên giường hỏi.

Diệp Mặc lại nói:

– Ông đã hôn mê ba năm, vừa rồi là do tôi cứu ông tỉnh lại.

Cho nên ông có thể xem tôi là bác sĩ đã cứu ông tỉnh lại.

Người đàn ông này nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Quả nhiên, chỉ một lát sau, mặt ông ta biến sắc, lập tức nói:

– Tôi đang ở đâu? Sao anh có thể cứu tôi?

Nhìn vẻ mặt ông ta, Diệp Mặc biết hẳn là ông ta đã nghĩ tới chuyện gì.

Thấy thế hắn buộc lòng phải nói:

– Nơi này là Vịnh Thanh Tuyền, Hongkong.

Một biệt thự riêng.

Tôi sao? Tôi là một bác sĩ, được cháu ông là Mạc Bình mời đến chữa bệnh cho ông.

Theo như lời anh ta nói, ông đã bị hôn mê hơn hai năm.

Hongkong? Mạc Bình? Thì ra đã ra ngoài.

Là ai đã đưa mình ra?

Bỗng nhiên người đàn ông này lại kinh ngạc nhìn Diệp Mặc nói:

– Không có khả năng.

Bệnh của tôi, anh tuyệt đối không thể chữa được.

Bệnh tôi, tôi tự biết, tự mình biết…

Càng nói, giọng của người đàn ông này càng thấp.

Cuối cùng ánh mắt ông ta lộ vẻ tuyệt vọng và thương tâm.

Diệp Mặc nhíu mày, lại nói:

– Tôi là bác sĩ, chữa bệnh trả tiền.

Tôi không cần ông thừa nhận tôi đã chữa hết cho ông.

Đợi lát nữa tự động sẽ có người trả tiền cho tôi.

Tôi chỉ hỏi ông một chuyện.

Ai đã có thể kết hợp nội khí và y thuật hoàn mỹ như thế, thậm chí có thể biến ông thành người sống thực vật? Đương nhiên, nếu ông không muốn nói, cũng không sao.

Còn nữa, bệnh này của ông ngoại trừ tôi ra, có lẽ thật sự không ai có thể chữa được.

Người đàn ông này nghe Diệp Mặc nói xong, lại kinh ngạc nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh biết bệnh của tôi là do người khác gây ra? Anh thật sự đã cứu tôi? Không phải…

Sau khi người đàn ông này nói đến đây, lại không tiếp tục nói hết, dường như nhớ ra cái gì đó.

Diệp Mặc đứng lên, hắn chuẩn bị đi ra ngoài.

Nếu người này không muốn nói, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian, cầm tiền của người ta rồi đi thôi.

– Chờ một chút, tôi nói cho anh biết.

Người này bỗng nhiên gọi Diệp Mặc lại.

Thấy Diệp Mặc dừng lại, lúc này ông ta mới tiếp tục nói:

– Tôi đúng là bị người ta hãm hại.

Nếu nơi này là Vịnh Thanh Tuyền Hongkong, vậy hẳn sẽ không có chuyện gì nữa.

Nơi này ngoại trừ Mạc Bình còn có ai không?

Diệp Mặc nghĩ tới những điều mình mới nghe được, thuận miệng nói:

– Còn có một người phụ nữ tên là Sắc Vi và một người nữa tên là La Trầm.

– Cái gì, cô ta cũng ở đây sao?

Bệnh nhân này lại sợ hãi kêu lên một tiếng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 172: Kẻ Si Tình

Kẻ Si Tình

D

iệp Mặc chỉ là muốn biết cái chứng bệnh này của Mạc Khang là do ai hạ thủ.

Khi hắn nghe Mạc Khang kể xong câu chuyện mới biết.

Thì ra Mạc Khang cũng trở về từ trong Ẩn Môn.

23 năm trước, Mạc Khang là một người giàu có tại Hồng Kông.

Đúng năm đó, anh gặp một người từng trải trong chốn hồng trần tên là Hạ Nhu.

Hạ Nhu là người của gia tộc ẩn thế họ Hạ.

Vì ra ngoài để tu luyện thế nhưng lại nảy sinh tình cảm với Mạc Khang nên cuối cùng hai người quyết định chuyện chung thân.

Cuối năm ấy, Hạ Nhu cần trở về nhà tham gia cuộc tỉ thí ba năm mới có một lần của Ẩn Môn.

Kết quả chuyến đi này của cô ấy đã không có ngày trở về.

Mạc Khang lúc này rất muốn đi tìm Hạ Nhu nhưng Hạ Nhu tuy báo cho anh ấy biết cách để tiến vào Ẩn Môn rồi nhưng anh vẫn không thể tìm ra được.

Nhưng Mạc Khang cũng không hề bỏ cuộc.

Anh hết lần này tới lần khác, thử đi thử lại, tiêu tốn mất bao nhiêu tiền tài vật chất cũng như công sức.

Cuối cùng trong mười sáu năm tìm kiếm cũng tìm được cách thức tiến vào trong gia tộc họ Hạ.

Nhưng khi anh tìm đến Hạ gia thì mới phát hiện ra rằng Hạ Nhu sớm đã được gả cho nhà khác cách đây mười mấy năm rồi.

Anh vô cùng phẫn nộ, không cần nói bây giờ dù có muốn ra cũng không thể ra nổi.

Mà nếu có ra được, anh cũng cần phải tìm Hạ Nhu hỏi cho rõ ràng.

Tại sao cô ấy lại phản bội anh.

Và cũng cần hỏi là khi cô ấy đi đã mang thai rồi.

Vậy thì anh cũng muốn hỏi đứa bé kia hiện giờ đang ở đâu?

Chỉ có điều Mạc Khang là một người cõi tục tiến vào Ẩn Môn.

Ở Hạ gia vốn lại không có chút địa vị gì.

Anh phải cực khổ ở tầng lớp thấp nhất lăn lộn mất bốn năm, cuối cùng mới nghe được tin Hạ Nhu được gả cho Trương Phong Chỉ của Hồng Vũ đường.

Nhưng không đợi anh ấy tìm đến Hồng Vũ đường thì anh đã bị người đánh lén và trở thành người thực vật.

Nghe xong những lời Mạc Khang nói, Diệp Mặc thầm than.

Cái tên Mạc Khang này coi như là kẻ si tình rồi.

Chỉ có điều là Hạ Nhu có chút bạc tình bạc nghĩa.

Bỗng nhiên nghĩ tới Sắc Vi, Diệp Mặc lập tức hỏi:

– Anh có biết Sắc Vi là ai không?

Mạc Khang thở dài nói:

– Sắc Vi là em gái của Hạ Nhu.

Mười năm trước cũng đã xuất giá.

Chỉ có điều cô ấy chưa đi tới nhà chồng thì chồng cô ấy cũng đã chết rồi.

Có thể nói tương đương với việc góa chồng trước khi cưới.

Cô rất ít khi trở về Hạ Gia, chỉ có điều không biết tại sao lần này cô ấy lại trở về, lại còn đưa tôi ra nữa.

Nghe xong những lời Mạc Khang nói, Diệp Mặc cười nhạt.

Tuy hắn không biết tình hình cụ thể như thế nào nhưng trước cái tình cảnh như vậy của Mạc Khang, nếu nói Hạ Nhu không biết thì hắn tuyệt đối không tin.

Hơn nữa Hạ Nhu mà không biết thì Hạ Sắc Vi làm sao có thể đưa Mạc Khang ra ngoài được chứ? Cái tên Mạc Khang này bị tình che mắt rồi, cái điều đơn giản như vậy mà cũng không hiểu ra.

Chưa chừng chính cái việc Mạc Khang thành người thực vật có liên quan tới Hạ Nhu cũng nên.

Nếu nói không có Hạ Nhu, Mạc Khang y chỉ là một người ngoài.

Dựa vào cái gì có thể sống ở nhà Hạ gia vài năm chứ? Dù có làm một gia đinh nhỏ bé nhất thì cũng không thể nào.

Về chuyện tại sao Mạc Khang lại phải ở trong chùa miếu, Diệp Mặc cũng không hỏi.

Nghĩ ra đây cũng chính là chủ ý của Sắc Vi, hắn cũng không cần phải biết.

– Anh có biết làm sao để có thể vào Ẩn Môn không?

Đây mới là điều mà Diệp Mặc quan tâm nhất.

Mạc Khang lắc đầu một lúc rồi mới lên tiếng:

– Cô ấy chỉ nói với tôi làm thế nào để vào được nhà họ Hạ thôi.

Chứ còn những môn phái khác đều không nói cho tôi.

Tôi đã thề với cô ấy là sẽ không nói cho bất kỳ ai.

Tuy cô ấy phản bội tôi nhưng tôi cũng sẽ không phản bội lời thề ấy.

Mạc Khang đã nói như vậy, Diệp Mặc cũng không biết phải nói làm sao, đành phải hỏi:

– Vậy anh có biết gì về cái đại hội ba năm kia không? Nghe nói năm nay sẽ tổ chức một lần đúng không.

Có phải là ở Vô Lượng Sơn hay không?

Mạc Khang nhìn Diệp Mặc có chút kỳ lạ, nói:

– Không ngờ cậu lại còn biết cả đại hội tại Vô Lượng Sơn?

Nhưng vẻ mặt kỳ lạ ấy cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi rồi lại lắc lắc đầu nói:

– Trước kia đại hội từng được tổ chức tại Vô Sơn Lượng.

Nhưng năm ấy tôi ở Hạ gia thì nghe nói là năm đó đại hội không còn được tổ chức tại Vô Sơn Lượng nữa rồi.

Tôi nghe nói đại hội tiếp theo cũng là năm năm về sau nên phải là chuyện sang năm cơ.

Nơi tổ chức đại hội hình như ở trong một thành phố nào đó nơi trần tục.

Còn cụ thể ở nơi nào thì tôi cũng không biết.

Diệp Mặc lại cau mày, trong lòng nghĩ thầm, lúc đó Nhân đạo nhân nói ở Vô Lượng sơn, sao anh ta lại phải lừa mình chứ? Anh ta vốn đâu cần phải lừa mình.

Thấy Diệp Mặc cau mày, Mạc Khang lại nói:

– Vô Lượng Sơn nghe nói là một nơi quần tụ đông nhất của Ẩn Môn, hơn nữa có rất nhiều Ẩn Môn có thực lực đều ở nơi này.

Người bình thường vốn không thể vào được.

Ngộ nhỡ có vào được thì cũng rất khó có thể quay trở lại.

Diệp Mặc đứng lên.

Tuy hắn không nghe được tìn tức gì có ích nhưng cuối cùng lại là thêm một thông tin về Ẩn Môn.

Thấy Diệp Mặc chuẩn bị cáo từ, Mạc Khang vội vàng nói:

– Tôi biết cậu là một người có bản lĩnh, cậu đã hỏi tới Ẩn Môn thì tôi liền biết cậu muốn đi vào trong đó rồi.

Không biết cậu có biết “Đá cảm ứng tinh thần” hay không?

Diệp Mặc ngẩn người ra, Đá cảm ứng tinh thần ư? Đương nhiên là hắn biết, đó chính là “Không Minh Thạch” còn gì.

Hắn chính là vì có được Không Minh Thạch mới luyện được nhẫn trữ vật.

Đây cũng là vì tu vi của hắn có hạn.

Hơn nữa “Không Minh thạch” không có nhiều.

Nhẫn trữ vật mới chỉ có ba mét vuông.

Một khi có đầy đủ Không Minh thạch rồi thì công lực của hắn sau khi tăng lên, hắn cũng có thể tinh chế Không Minh Thạch thuần hơn, thì luyện chế nhẫn trữ vật lớn hơn.

Lúc này, Mạc Khang mới nói đến Không Minh Thạch khiến hắn đột nhên hứng thú.

Thấy Diệp Mặc quả nhiên là có cảm hứng với “Đá cảm ứng tinh thần”, Mạc Khang lộ ra một chút tươi cười nói:

– Bệnh của tôi cậu đã giúp tôi trị khỏi, có đưa bao nhiêu tiền tôi cũng cảm thấy không đủ.

Cậu biết đến viên đá này là tốt quá rồi, tôi biết nơi nào có loại đá này.

Diệp Mặc gật gật đầu nói:

– Không sai.

Loại đã này có tác dụng rất lớn với tôi.

Xin được thỉnh giáo.

Mạc Khang lại lắc đầu nói:

– Cụ thể ở nơi nào thì tôi không biết nhưng tôi biết bản đồ có thứ này.

Mà nghe nói nó nằm trên Vô Lượng Sơn.

Năm đó, lúc tôi ở Hạ gia, vì cuộc sống ở tầng thấp nhất cho nên tôi cũng thường học trộm chút ít bản lĩnh, muốn luyện một ít phương thức phòng thân.

– Có một lần, tôi ở một nơi rất rộng, vừa mới luyện võ xong thì liền nhìn thấy có hai người trẻ tuối.

Câu chuyện của họ đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.

Người ít tuổi hơn nói với người con trai nhiều tuổi hơn rằng vừa trông thấy nơi để viên đá cảm ứng tinh thần.

Hơn nữa ở trong nơi đó còn có rất nhiều dược liệu quý.

Chỉ có điều là cậu ta không thể vào được bên trong, cần phải có hai người kết hợp lại và cậu ta còn lấy ra một tấm bản đồ.

– Người lớn tuổi hơn kia lập tức lộ vẻ vui mừng liền đồng ý ngay với người thanh niên ít tuổi.

Trong lúc hai người chuẩn bị rời đi thì người lớn tuổi hơn bỗng nhiên rút ra một con dao ngắn đâm vào bên hông của người thanh niên ít tuổi hơn.

Cậu thanh niên còn ít tuổi hơn không ngờ bị bạn mình đánh lén.

Lúc hắn sắp chết cũng không biết từ đâu lấy ra được một con dao nhỏ nhọn hoắt đâm vào người thanh niên lớn tuổi kia một nhát.

– Sau khi hai người đó chết tôi mới lấy trộm tấm bản đồ.

Tấm bản đồ đó tôi đã xem đi xem lại nên cũng nhớ được rồi.

Tôi sẽ vẽ lại cho anh.

Tuyệt đối sẽ không sai được đâu.

Mạc Khang nói xong liền ra hiệu cho Diệp Mặc lấy giấy bút.

Diệp Mặc nhìn vẻ mặt của Mạc Khang cũng thấy anh ta không nói dối, liền tiện tay lấy ra giấy trắng và bút đặt trước mặt Mạc Khang.

– Ấy, cậu lấy từ chỗ nào ra vậy? Đến một nếp gấp cũng không có.

Mạc Khang nhìn tờ giấy trắng trong tay, nhìn thật kỹ, sau đó hỏi một cách kỳ lạ.

Diệp Mặc cười cười không nói gì.

Mạc Khang liền lập tức hiểu ra rằng, mình có điều khó nói, thì người khác cũng vậy thôi.

Thế là anh ta không hỏi nữa, cẩn thận lục lọi trong trí nhớ để vẽ ra tấm bản đồ đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn kỹ thứ đang cầm ở trong tay.

Đó là vị trí giữa thung lũng và vách núi.

Xem ra cũng rất khó nhưng nếu nơi này thực sự có Không Minh thạch thì với khả năng của Diệp Mặc, hắn chắc chắn có thể tìm thấy.

Cẩn thận cất tấm bản đồ đi, Diệp Mặc nói:

– Được thế này tôi rất cảm ơn anh.

Tôi xin cáo từ.

– Đợi một chút tôi sẽ đưa cậu đi ra ngoài.

Mạc Khang liền đứng dậy.

Diệp Mặc khoát tay áo nói:

– Anh Mạc, tuy bệnh của anh là do tôi chữa trị nhưng nếu những điều anh nói với tôi là sự thật thì tôi đã nhận được sự báo đáp hậu từ anh rồi.

Tôi cũng không phải là người sĩ diện đâu, không cần phải tiễn.

Nhưng tôi phải nói với anh một câu rằng, cái cô Sắc Vi đấy không phải là em gái của Hạ Nhu đâu.

Tôi nghĩ anh tốt nhất là cứ giả bộ hôn mê bất tỉnh đợi cô ấy đi anh tỉnh lại cũng được.

Xin cáo từ.

Mạc Khang ngây người ra nhìn bóng Diệp Mặc đi ra ngoài, trong lòng vẫn nghĩ, những lời hắn ta nói có nghĩa gì? Tại sao mình phải giấu diếm Sắc Vi? Lẽ nào Sắc Vi có liên quan gì tới chuyện này?

Mạc Khang bỗng hiểu ra chút ít.

Sắc Vi là một người con gái cao quý của Ẩn Môn, dựa vào cái gì mà đưa anh ấy đi ra ngoài chứ? Cứ coi như là tiện đường cũng không thể.

Nếu nói là không có ai nhờ vả cô ấy thì cô ấy cũng làm sao mà lại làm chuyện này chứ?

Ai lại nhờ vả Sắc Vi chứ? Hạ Nhu ư? Hay là Trương Phong Chỉ? Trong đầu Mạc Khang chợt lóe lên một điều, có lẽ đã chợt nhớ ra điều gì đó.

Có thể là bỗng cảm thấy những lời mà Diệp Mặc nói là đúng.

Dù là như thế nào, việc y tỉnh lại vốn không nên nói với Sắc Vi.

Nếu như là do Hạ Nhu nhờ cậy Sắc Vi đưa mình ra ngoài.

Vậy thì cô ấy cũng biết được là bệnh của mình không thể điều trị được rồi.

Vậy thì tại sao phải nhờ người đưa mình ra ngoài.

Nếu như là Trương Phong Chỉ giao Sắc Vi làm chuyện này thì rõ ràng là y và Sắc Vi đã cùng thỏa thuận cái gì đó.

Vậy thì Mạc Khang lại càng không nên để lộ chuyện mình đã tỉnh lại.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Mạc Khang dần lộ ra một chút sáng tỏ.

Tuy có rất nhiều chuyện vẫn còn chưa sáng tỏ nhưng ít nhất thì có một điều anh ấy có thể chắc chắn chính là rất có thể Sắc Vi biết rõ tình cảnh của anh.

Người bác sĩ kia rõ ràng cũng đã nhận ra, anh ấy cần suy nghĩ cẩn trọng hơn.

Thấy Diệp Mặc đi ra, Mạc Bình liện vội vã chạy tới, vội hỏi:

– Bác sĩ thế nào rồi? Chú của tôi ra sao rồi?

Diệp Mặc thấy sự quan tâm của Mạc Bình đúng là quan tâm thực.

Xem ra cậu ta rất để tâm đến chú của mình.

Hắn cũng lắc đầu một đành chịu:

– Tình hình có chút khó khăn rồi.

Bây giờ cũng không thể khiến anh ấy tỉnh lại được.

Nhưng ta sẽ tiếp tục trở về nghĩ cách.

Quả nhiên nghe thấy lời Diệp Mặc nói, Mạc Bình trong mắt lộ ra nỗi thất vọng tràn trề.

Cậu ta lập tức tiến vào trong căn miếu, chuyện chi trả thì ngay cả nhắc tới cũng không nhắc nữa.

Cô gái tên Sắc Vi ra nói một câu châm biếm, hừ lạnh một tiếng rồi nói:

– Cứ tường là bản lĩnh lắm.

Xem ra cũng chỉ được như vậy thôi.

Diệp Mặc không thèm để ý tới cô, quay người rời đi.

Đi thẳng tới phía chân núi.

Nếu như những lời Mạc Khang nói là đứng sự thực, thì thù lao mà hắn lấy được quả thật là không thể nhiều hơn được nữa.

– Đứng lại.

Cô gái tên Sắc Vi liền gọi Diệp Mặc lại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 173: Cô Bé

Cô Bé

C

ô còn có chuyện gì?

Diệp Mặc xoay đầu lại nhìn chằm chằm Sắc Vi, sắc mặt cô ta rất kì quái thấy rõ trên mặt Sắc Vi có chút khác biệt, cụ thể thế nào, Diệp Mặc cũng không nói lên được.

Sắc Vi thấy vẻ mặt Diệp Mặc bình thản, gương mặt lộ ra giận dữ, chân của cô ta bỗng nhiên không chút dấu hiệu đá về phiá Diệp Mặc, tốc độ nhanh như tia chớp.

Rất rõ ràng, cô là muốn đá ngã Diệp Mặc dạy bảo một phen rồi hãy nói.

Mắt Diệp Mặc thấy chân cô tiến về phía mình, Diệp Mặc không chút phản ứng nào.

Sắc Vi thở phào một cái, xem ra cô đã đánh giá cao người đứng trước mắt này, ngay cả phản ứng cũng không kịp, chứ nói gì phản kích.

Thật không biết người ở đây vô dụng thế nào, người như vậy cũng vào được, người của cô sao không biết gì cả.

Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt cô liền thay đổi, cô cảm giác được một cơn đau đớn mạnh liệt đang diễn ra.

Xương chân cô không ngờ phát ra một tiếng “Răng rắc” vang lên rất nhỏ.

Diệp Mặc chẳng những phản kích, hơn nữa không để lối thoát nào.

Nếu không phải Sắc Vi sơ suất, một cước này cô không có khả năng bị Diệp Mặc đá nứt xương, hoặc là nói Diệp Mặc muốn hạ gục cô cũng không phải việc chỉ trong một chiêu.

Nhưng lúc này cô chỉ có thể căm hận ngồi dưới đất, nhìn bóng lưng Diệp Mặc nghênh ngang rời đi.

Diệp Mặc sợ là “Cỏ Ngân Tâm” của mình, đặt ở bên ngoài thời gian quá dài, sẽ héo rũ.

Hắn hiện tại rất là vội vàng muốn trở lại Lạc Thương, đem “Cỏ Ngân Tâm” đi trồng.

Ra khỏi vịnh, Diệp Mặc đang suy nghĩ là tìm người đi mua một tấm vé máy bay, hay là mình trực tiếp ẩn trên máy bay, một người đàn ông phụ nữ trung niên bốn mươi năm mươi tuổiôm một cô bé năm sáu tuổi, vội vàng chạy tới, phía sau cô ấy còn có một cậu bé khoảng mười tuổi.

Người phụ nữ trung niên này sắc mặt rất hoảng hốt, giống như đang né tránh cái gì vậy.

Nhìn hắn đi tới trước mặt, vội vàng đi đường vòng rời khỏi.

Có thể hẳn là cô đang bị người nào truy đuổi, chuyện kiểu này mỗi ngày nhiều lắm, Diệp Mặc không cần chú ý.

Rất nhanh Diệp Mặc đã biết là nguyên nhân gì rồi, bởi vì phía trước người phụ nữ trung niên đã có vài người ngăn cản.

Một người trong đó Diệp Mặc không ngờ gặp rồi, chính là thấy đêm hôm trước ở hội nghị lão đại đất Hongkong đấy, khi đó, y đứng ở bên cạnh Tiêu Biên Nghĩa, chắc là một vệ sĩ của Tiêu Biên Nghĩa.

Những người này ngăn cản người phụ nữ lại, muốn ra tay giết chết đứa bé được bà ta ôm trong ngực Diệp Mặc lại khẽ mỉm cười, nhớ tới mình làm thế nào đi mua vé máy bay rồi.

Hắn hướng tên vệ sĩ kia vẫy vẫy tay – Này, anh mặc áo sơmi xám đấy.

Tới đây một chút.

Người ở đây chỉ có tên vệ sĩ kia mặc áo sơmi màu xám, người chung quanh vừa nghe đã biết Diệp Mặc đang gọi y.

Rất nhiều người đứng ở xa xa hóng chuyện đều lắc đầu, chàng trai này không biết nhẫn nhịn rồi, đó là người của Tây Sa mà hắn cũng dám ngoắc tay gọi người mặc áo sơ-mi xám lại đây chút.

Quả nhiên, áo sơmi xám lập tức linh hoạt, ngẩng đầu nhìn lại sắc bén, mà bên cạnh hắn vài tên đàn em đã hướng Diệp Mặc vây quanh.

– Là anh Tên áo sơmi xám nói hai chữ về sau, lập tức sắc mặt thay đổi.

Bước nhanh đi đến trước mặt Diệp Mặc, lại cúi người hành lễ – Diệp Mặc tiền bối, không nghĩ lão gia ngài Diệp Mặc biết rằng anh ta khẳng định biết mình, hiện tại gặp áo sơmi xám nói như vậy, đành phải bất đắc dĩ nói:

– Tôi không phải lão gia nhà anh, anh đi giúp ta mua một tấm vé máy bay đi Yến Kinh Hongkong chỉ có bay thẳng Yến Kinh sau mới có thể đi tiếp Lạc Thương.

Nói xong Diệp Mặc xuất ra chứng minh thư giao cho áo sơmi xám, lại tiện tay rút ra một tí tiền trước.

Áo sơmi xám kính cẩn tiếp nhận chứng minh thư, lại không nhận tiền Diệp Mặc nói:

-Tôi lập tức đi làm ngay, tôi đây tiền rất nhiều, Diệp Mặc tiền bối không cần đưa.

Tôi tên là Lâm Long, là người của Tây Sa, thuộc hạ Tiêu Biên Nghĩa.

Diệp Mặc gật gật đầu, cũng không có kiên trì, thuận miệng lại nói:

– Tôi biết anh là vệ sĩ Tiêu Biên Nghĩa, hơn nữa tôi cũng không phải tiền bối, về sau cũng không cần gọi tiền bối nữa.

Tôi ở phía trước nhà hàng Tây kia chờ anh, anh đi nhanh mau trở về.

Áo sơ mi xám này vội cung kính nói:

– Vâng anh Diệp Mặc tôi đi nhanh rồi về.

Nói xong Lâm Long khẩn trương mang người rời đi, thậm chí ngay cả người phụ nữ trung niên kia cũng không dám bắt.

Không chỉ đàn em đi sau Lâm Long sợ hãi không ngừng, ngay cả ánh mắt người xung quanh nhìn Diệp Mặc cũng thay đổi, theo họ xem ra, có thể làm cho người của “Tây Sa” sợ hãi như thế, đoán rằng chỉ có người đàn ông kia càng ghê ghớm hơn.

Trong lúc nhất thời không ai còn dám nhìn Diệp Mặc, đều tản ra.

Những tên vây lấy người phụ nữ trung niên đã tản ra, cô cũng không dám tiếp tục lưu lại nơi này, thậm chí không dám đến gần và cảm ơn Diệp Mặc một tiếng, mà ôm cô bé, mang theo bé trai mười mấy tuổi rời đi vội vàng.

Diệp Mặc nhìn lướt qua người phụ nữ trung niên này, hắn bảo Lâm Long giúp hắn đi mua vé máy bay, tất nhiên là bởi vì chính bản thân không có bất kỳ hộ chiếu giấy chứng nhận, không thể mua vé máy bay.

Đồng thời không hẳn vì ý muốn giúp người phụ nữ thoát hỏi nguy hiểm, hắn không biết ai đúng ai sai, cũng không muốn đi tìm hiểu, nhưng khi hắn nghĩ đến, người Tây sa chẳng thể làm chuyện tốt lành gì.

Diệp Mặc đi vào nhà hàng Tây gần đó, tìm nơi gần cửa sổ, tuỳ ý gọi chút đồ ăn.

Diệp Mặc tin ở Hongkong mua tấm vé máy bay không làm khó được mấy người này, hẳn là mua được rất nhanh.

Lúc này người trong nhà hàng Tây không phải quá nhiều, nhưng sau khi bưng đồ ăn lên, người liên tục nhiều hơn.

Trong chốc lát nhà hàng Tây cũng đã kín người hết chỗ rồi.

Diệp Mặc vừa ăn, vừa dsuy nghĩ Lâm Long khoảng bao lâu mới có thể làm tốt việc giúp mình.

Một hồi hắn lại nghĩ tới người phụ nữ trung niên và cô bé kia, Diệp Mặc bỗng nhiên có cảm giác quen mặt cô bé.

Hắn dường như đã gặp ở đâu đó, nhưng hắn lập tức lại lắc đầu, người mình đã từng thấy trên cơ bản cũng sẽ không quên mất.

– Anh bạn, rất xin lỗi, lát nữa tôi muốn hẹn bạn gái của tôi ăn cơm ở trong này.

Tôi muốn ở vị trí này, vì đây chính là chỗ lần trước ở cùng cô ấy.

Xin anh có thể giúp tôi một chút, cảm tạ.

Đây là một tờ chi phiếu, xem như tạ lễ.

Một người trẻ tuổi phong độ đi đến trước mặt Diệp Mặc, giọng điệu rất là khách khí.

Diệp Mặc nhìn qua đại sảnh khách sạn nhíu mày, hiện tại nhà hàng cơm Tây đã kín người hết chỗ.

Nếu là hắn nhường chỗ người này, hắn sẽ không có chỗ ngồi.

Đây là điều không quan trọng, chủ yếu cơm hắn còn chưa ăn xong.

Người trẻ tuổi kia mặc dù giọng điệu khách sáo thành khẩn, nhưng Diệp Mặc lại không thích.

Gặp bạn gái anh quan trọng hơn, tôi ăn cơm và lấy vé máy bay cũng quan trọng vậy.

– Anh đã muốn mời bạn gái của anh, vậy thì anh nên sớm chọn chỗ ngồi tốt, lúc này chẳng lẽ anh không nhìn thấy tôi đang dùng cơm sao?

Diệp Mặc có chút không vui nói.

Người trẻ tuổi kia giọng điệu lại càng thêm khách khí – Rất xin lỗi, tôi cũng không biết hôm nay có thể mời được cô ấy, nếu không tôi xin trả thêm anh tiền, bữa cơm này coi như là tôi mời.

– Nhường cho anh cũng không có gì, tuy nhiên phải chờ tôi ăn xong nói sau, có lẽ còn khoảng một giờ hẳn là sẽ không sai lệch lắm.

Diệp Mặc tính toán một chút, Lâm Long giúp hắn đi mua vé máy bay, một giờ qua lại hẳn là hoàn toàn đủ rồi.

Nghe xong lời Diệp Mặc nói, sắc mặt người trẻ tuổi này có chút khó coi.

Nói như vậy y đã nói như vậy, đa số mọi người sẽ nhường chỗ đấy, thậm chí thái độ họ còn có thể chúc phúc một câu, người trước mắt là cứng nhắc quá đi.

Nhìn người trẻ tuổi kia sắc mặt có chút lo lắng, Diệp Mặc thở dài, chuẩn bị đứng lên nhường vị trí cho anh ta.

Dù sao đứng bên ngoài nhà hàng ăn cũng không sai biệt lắm, chính là đứng ở bên ngoài nhà hàng ăn chờ Lâm Long một lát cũng không việc đấy.

Lúc này điện thoại người trẻ tuổi kia lại vang lên, anh ta vội vàng nhận điện thoại nói:

– Mau dẫn Băng tiểu thư lại đây, ngay tại nhà hàng Tây của phố Hà Lan.

Đúng, đúng.

Diệp Mặc bỗng nhiên ngơ ngác một chút, hắn rốt cục nghĩ tới cô bé kia là ai? Hắn ở đây nhìn qua ảnh chụp cô bé kia trong nhà Vân Băng, chẳng lẽ cô bé là con Vân Băng? Nhưng cô sao lại ở Hongkong? Cho tới bây giờ hắn đều chưa nghe Vân Băng nói về sự việc trước kia của cô, cũng không có hỏi qua cô việc này, không nghĩ đến ở Hongkong không ngờ vẫn gặp Vân Băng.

Hiện tại nhớ đến, quả thật mơ hồ có vài phần giống hệt Vân Băng.

– Anh bạn, anh nhượng bộ một chút đi.

Bạn gái của tôi đã sắp tới rồi, muốn bao nhiêu tiền, anh cứ mở lời.

Thanh niên này cuối cùng mất đi kiên nhẫn vốn có.

Diệp Mặc suy nghĩ lại bị cắt đứt, trong lòng căm tức vô cùng, ban đầu vốn định nhường chỗ đấy, nhưng là mình hai lần bị cắt đứt, hắn không ngờ nói với nhân viên phục vụ:

– Thêm phần bò bít-tết – Anh…

Người trẻ tuổi kia rốt cục lửa giận bùng lên Y nể mặt là y có thái độ khách khí, Diệp Mặc đã vậy không nghĩ đến còn không nhượng bộ.

– Tôi lặp lại lần nữa, nếu anh hiện tại tránh ra, còn kịp, tôi không muốn làm quá khó coi.

Thanh niên này giọng không còn khách khí khi nói chuyện với Diệp Mặc nữa, mà là mang theo một chút đe doạ.

Diệp Mặc không sợ nhất chính là uy hiếp, Tống gia uy hiếp hắn, hắn đã giết ba người con cháu Tống gia rồi, Nam Thanh uy hiếp hắn, hài cốt Thiên Long đầu đã lạnh.

Hôm nay không ngờ lại gặp người uy hiếp hắn.

Diệp Mặc rốt cục có chút tức giận, người này có ý chính là muốn mình nhường chỗ cho anh ta, không từ chối đúng là sai lầm của mình.

– Mày hay, mày lỳ, tao xem mày lỳ tới khi nào.

Thanh niên này nói xong thì cầm điện thoại trong tay lên, xem ra y phải gọi người.

– Cốc Dật, xin hỏi ngồi ở nơi nào?

Diệp Mặc vẫn không nói gì, một tiếng nói như chim hoàng oanh vang lên.

Người tới là một cô gái chừng hai mươi, đôi lông mày lá liễu đã qua chải chuốt trang điểm, lông mi thật dài nhấp nháy nhấp nháy giống hai thanh bàn chải nhỏ, làn da rất trắng.

Tuy nhiên khiến cho Diệp Mặc chú ý là giọng nói của cô, có chút giống thiền vừa đẹp vừa thơm, trong trẻo hơn nữa còn dễ nghe.

– Băng tiểu thư cô đã đến, chúng ta sẽ ngồi ở chỗ này, đợi lát nữa, khi người này rời khỏi nhường chỗ chúng ta.

Lúc trước lần đầu tiên chúng ta gặp mặt cũng ở nơi này.

Vừa nhìn thấy người nói chuyện, mới vừa rồi người trẻ tuổi còn chuẩn bị nổi cáu với Diệp Mặc, giờ trên mặt lập tức hiện ra tươi cười, tất cả biểu cảm vừa rồi đều biến mất.

Quả nhiên nghe nói chỗ ngồi còn chưa chuẩn bị xong, Băng tiểu thư thuận miệng nói rằng:

– Vậy thì tuỳ tiện tìm một chỗ ngồi xuống đi, tôi lát còn bận việc Vừa nghe vậy thanh niên này lập tức có chút bực tức.

Đi đến trước mặt Diệp Mặc, muốn cảnh cáo thêm một lần, anh không muốn một bộ mặt xấu hiện ra trước mặt Băng tiểu thư!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 174: Ý Của Tiêu Biên Nghĩa

Ý Của Tiêu Biên Nghĩa

N

hưng chưa đợi người thanh niên này nói xong, một người đàn ông trung niên đã vội vội vàng vàng chạy đến cửa, theo sau ông ta còn có hai người nữa.

Người đàn ông này đứng trước mặt Diệp Mặc, khẩn trương lấy ra một tấm vé máy bay rồi đưa cho Diệp Mặc, nói:

-Mặc tiền bối, vé máy bay tôi đưa đến rồi, xin hỏi anh còn có gì dạy bảo không?

Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn, hắn không ngờ Tiêu Biên Nghĩa lại tới, lão đại của Tây Sa lại đích thân chạy đến để đưa vé máy bay cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc cầm lấy vé máy bay và chứng minh thư, sau khi kiểm tra xong mới nói:

-Đã làm phiền ông Tiêu rồi.

Chỉ cần sau này không gọi tôi là tiền bối nữa là được rồi.

-Vâng, anh Mặc.

Tiêu Biên Nghĩa đương nhiên biết Diệp Mặc lợi hại đến mức nào, nên không dám nói đến nửa chữ không.

Đối với ông ta mà nói, có thể vinh hạnh được mua vé máy bay cho Diệp Mặc, đó đã là một cơ duyên hiếm có rồi.

Cốc Dật nhìn Tiêu Biên Nghĩa có nét gì đó rất giống lão đại của Tây Sa, bây giờ lại thấy Diệp Mặc gọi là ông Tiêu, lại quay ra nhìn hai người theo sau ông ta, trong đó có một người anh ta quen, tên Lâm Long, nên anh ta lập tức hiểu ra người đang đứng trước mặt mình thực sự là lão đại của Tây Sa – Tiêu Biên Nghĩa.

Cốc Dật bị dọa cho tái cả mặt, mặc dù anh ta cũng có chút quyền thế, nhưng căn bản là không thể so sánh được với Tiêu Biên Nghĩa.

Anh ta không thể ngờ được rằng lão đại của Tây Sa lại nhất mực cung kính với Diệp Mặc như vậy, thậm chí còn gọi hắn là đại ca.

Người thanh niên đang ngồi ăn ở đây rốt cuộc là ai vậy?

Nghĩ đến chuyện vừa rồi mình còn uy hiếp hắn, chẳng trách hắn lại bảo mình cút đi, lưng của Cốc Dật đã toát mồ hôi lạnh.

Nhìn thấy Tiêu Biên Nghĩa cung kính với Diệp Mặc như vậy, Cốc Dật sợ đến mức lập tức cúi khom người xuống để xin lỗi Diệp Mặc, rồi lặng lẽ lui về phía sau.

Diệp Mặc lúc này đã cảm thấy vô cùng phản cảm với Cốc Dật, nên cũng không thèm để ý tới thằng cha đó, Tiêu Biên Nghĩa mặc dù nhìn thấy tất cả những chuyện đó, nhưng Diệp Mặc không nói năng gì, nên ông ta cũng không dám nói gì.

-Ông ngồi xuống đi, tôi có một số chuyện muốn hỏi ông.

Diệp Mặc nói với Tiêu Biên Nghĩa.

-Vâng, anh Mặc.

Tiêu Biên Nghĩa vui vẻ ngồi xuống, xem ra Diệp Mặc cũng có chút cảm tình đối với mình.

Cô gái kia đương nhiên không biết Tiêu Biên Nghĩa là ai, nhìn thấy một người đàn ông trung niên gọi Diệp Mặc là anh, quả thật là không kìm nổi liền bật cười, khiến cho Cốc Dật sợ chết khiếp, vội vàng kéo cô ta đi.

Không ngờ cô gái này lại lớn tiếng với Cốc Dật:

-Cốc Dật, tay của anh để yên đi nào, không nên đẩy tới đẩy lui như vây.

Cốc Dật nghe thấy cô ta quát lớn, cẩn thận quay sang nhìn Diệp Mặc, cũng không dám thở mạnh, rồi bất ngờ xoay người, phóng nhanh ra ngoài.

Cô gái này cũng không phải là đồ ngốc, cô ta biết Diệp Mặc không phải là người bình thường, nhìn thấy Cốc Dật rụt rè sợ hãi với Diệp Mặc như vậy, thậm chí lúc nãy còn muốn chiếm chỗ của Diệp Mặc, bây giờ ngay đến cả cô ta cũng không thèm để ý tới, lại còn cúp đuôi chạy mất nữa chứ, nếu như không phải vì quyền thế của Cốc Dật, và bình thường thì Cốc Dật cũng không đến nỗi nào, thì cô ta đã chẳng thèm đếm xỉa tới, nhưng bây giờ không ngờ, đến cơm cũng còn chưa ăn xong, mà người mời mình đã cúp đuôi chạy mất rồi còn đâu.

Thật buồn cười là cô còn đang nghĩ xem nên phải tìm cớ nào để mà đứng dậy đây.

-Này, có phải anh là Sư Ảnh không?

Cái cô gái tên là Băng tiểu thư kia không ngờ không đi, sau khi cẩn thận quan sát Diệp Mặc, liền bước tới trước mặt Diệp Mặc hỏi một câu khiến hắn kinh ngạc Tiêu Biên Nghĩa hận, ông ta hận bà tám lắm mồm không lập tức biến mất đi cho rồi.

Ông ta không dễ dàng gì mới móc nối quan hệ được với Diệp Mặc, mà bà tám của ông ta lại đứng đây lải nhải nọ kia.

Nếu như không phải là Diệp Mặc, thì ông ta đã cho người kéo quăng đi từ lâu rồi.

Diệp Mặc có chút kinh ngạc nhìn cô gái này, trong lòng thầm nghĩ lúc mình làm Sư Ảnh, đã dùng chân khí để che màn ảnh của camera, người này sao lại nhận ra mình chứ? Biết mình là Sư Ảnh hình như chỉ có mỗi Vân Băng, lẽ nào cô gái tên Băng tiểu thư này thực sự có quan hệ gì đó với Vân Băng?

Nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc, cái cô Băng tiểu thư đó, không ngờ không cần mời, cũng chủ động ngồi xuống.

Cô ta biết có khả năng là mình đoán đúng rồi, đắc ý nói:

-Bởi người mà tôi sùng bái nhất đó là Sư Ảnh, tôi đã xem vô số lần đoạn đánh nhau của anh ấy, tướng mạo của anh rất giống anh ấy.

Nhưng điểm này cũng không quan trọng lắm, chủ yếu là tôi rất có khả năng trong xử lý hình ảnh, chỉ cần miêu tả một cách mơ hồ đại khái, là tôi có thể xử lí lại một cách rõ ràng chính xác.

Mặc dù anh không bằng so với anh ấy, nhưng cũng phải giống đến sáu phần, đúng không?

Diệp Mặc bất đắc dĩ cười cười, nói:

-Đúng vậy, tôi là Sư Ảnh, nhưng đó không phải là tên thật của tôi, tên thật của tôi là Diệp Mặc.

-A, đúng thật là anh rồi.

Tôi thật sự là rất may mắn, anh không biết là ở trường của tôi có bao nhiêu người sùng bái hâm mộ anh đâu, không ngờ hôm nay lại có thể gặp được anh ở đây, tôi tên Vũ Băng, bắt tay một cái nào.

Nói rồi Vũ Băng giơ tay ra, xem dáng vẻ dường như cô ta đã rất quen với chuyện này.

Diệp Mặc đành phải giơ tay ra nắm lấy tay cô ta.

Tiêu Biên Nghĩa ở bên cạnh nhìn Vũ Băng bằng đôi mắt có phần ghen tỵ, đúng là là phụ nữ thì vẫn tốt hơn, muốn bắt tay là bắt được ngay, mình thì không có cách nào làm giống như cô ta được.

Nghĩ đến đây, trong lòng cảm thấy vô cùng bực bội.

Ông ta cố ý chạy đến đây kết bạn với Diệp Mặc, không ngờ lại bị cô gái này phá đám, nói đến bây giờ vẫn còn chưa chịu dừng lại.

Tay của Vũ Băng mềm mại như không có xương vậy, khiến cho Diệp Mặc nghĩ đến Lạc Tố Tố, lúc đó, khi mình ôm cô ấy, bởi vì tình hình quá gấp gáp, nên hắn cũng không nghĩ nhiều, bây giờ nghĩ lại, hình như eo của Lạc Tố Tố cũng mềm như không có xương vậy, lúc ôm cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Nhìn thấy Diệp Mặc nắm mãi lấy tay mình không chịu buông ra, Vũ Băng hơi đỏ mặt, vội vàng rút tay về.

Diệp Mặc cũng thấy mình thất lễ quá, xấu hổ cười cười.

Tiêu Biên Nghĩa trong lòng đột nhiên hiểu ra, hóa ra Diệp Mặc thích cô nàng Lolita xinh đẹp.

Một khi đã biết được sở thích của hắn, lần sau nhất định phải làm cho hắn vừa ý mới được.

Diệp Mặc đương nhiên không biết được hai người này đang nghĩ gì trong đầu, sắc mắt đã trở lại bình thường, quay sang nói với Vũ Băng:

-Vũ Băng, bây giờ tôi và ông Tiêu Biên Nghĩa đang có một số việc cần bàn, còn cô xin mời cứ tự nhiên.

Thấy Diệp Mặc đã hạ lệnh đuổi khách đối với mình, Vũ Băng mặc dù còn muốn nói với Diệp Mặc nhiều chuyện nữa, nhưng Bành Dương và Lâm Long hai tên thuộc hạ ở sau Tiêu Biên Nghĩa đã đứng lên rồi, Vũ Băng cũng hiểu rằng mình cũng không nên ở đây nữa rồi.

Lập tức đứng dậy nói:

-Anh Diệp, anh là thần tượng của tôi, anh có thể cho tôi số điện thoại được không?

Nói xong câu này, Vũ Băng nhìn thấy Diệp Mặc không nói năng gì, có hơi ngượng ngùng nói:

-Anh Diệp yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không gọi cho anh lung tung đâu, tôi lưu số điện thoại này chỉ vì muốn có được số điện thoại của thần tượng thôi mà…

Nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của Vũ Băng, Diệp Mặc thầm nghĩa, có muốn gọi cho hắn cũng không được, điện thoại của hắn luôn nằm ngoài vùng phủ sóng, những tín hiệu bên ngoài căn bản là không thể bắt sóng được, để cho cô ta lưu lại số điện thoại của mình cũng không sao.

Diệp Mặc lấy điện thoại ra nói:

-Số điện thoại của cô là bao nhiêu, để tôi nháy sang.

Cầm điện thoại trong tay hắn có hơi giật mình, Hàn Tại Đào đưa cho mình loại điện thoại gì vậy nhỉ, sao lại tốt như thế này, bao nhiêu ngày trời rồi mà vẫn còn pin.

-Tốt quá rồi.

Vũ Băng lập tức cho Diệp Mặc số điện thoại của cô ta, Diệp Mặc cũng tiện tay gọi tới luôn.

Sau khi Vũ Băng cảm thấy vô cùng thỏa mãn và sung sướng rồi, Tiêu Biên Nghĩa mới cẩn thận hỏi:

-Xin hỏi anh Mặc, anh có gì chỉ bảo không ạ? Chỉ cần Tiêu Biên Nghĩa tôi có thể làm được, thì tôi nhất định sẽ không chối từ.

Diệp Mặc gật đầu nói:

-Cách đây không lâu, tôi có nhìn thấy Lâm Long truy đuổi một cô gái, dường như muốn bắt cô ta lại, không biết là đã xảy ra chuyện gì?

Tiêu Biên Nghĩa nghe xong lời của Diệp Mặc, khuôn mặt biến sắc, ông ta nghĩ rằng Diệp Mặc sẽ khen ông ta về mặt gì đó, không ngờ lại hỏi đến chuyện này, vạn nhất người phụ nữ và đứa bé đó có quan hệ gì đó với Diệp Mặc, thì Tiêu Biên Nghĩa này thảm rồi.

-Đã xả ra chuyện gì?

Tiêu Biên Nghĩa lập tức quay sang nhìn Lâm Long bằng ánh mắt vô cùng nghiêm khắc.

Lâm Long thấy Diệp Mặc vẫn chưa quên chuyện này, lưng anh ta lập tức đổ mồ hôi lạnh, anh ta sợ sệt tiến lên phía trước nói:

-Tiêu gia, anh Mặc, vì lão Thương muốn nhận cô ta làm con gái nuôi, cho nên…

-Nói rõ ra xem nào.

Tiêu Biên Nghĩa lúc này cũng không để ý nhiều, chọc giận Diệp Mặc thì coi như xong.

-Vâng, con bé đó là dân nhập cư trái phép đến HongKong, nhưng vì người thân của con bé đã tiêu hết chỗ tiền mang theo, nên muốn bán con bé đi, kết quả là gặp phải người của Tây Sa chúng ta, còn chưa thỏa thuận giá cả xong, không cẩn thận đã để con bé chạy thoát.

Vốn dĩ cũng định cho qua, nhưng con bé đó thực sự rất dễ thương, thế nên lão Thương muốn nhận con bé làm con gái nuôi, không ngờ con bé lại chạy chốn cùng với một mụ buôn người, lúc chúng tôi đuổi theo thì tình cờ gặp anh Mặc.

Lâm Long không dám dấu diếm, đem sự thật nói ra một cách rõ ràng rành mạch.

Diệp Mặc khẳng định là 90% là mình đã từng nhìn thấy ảnh của cô bé đó ở nhà của Vân Băng, bây giờ, sau khi nghe Lâm Long nói xong, lập tức nói:

-Bây giờ các anh lập tức mang cô bé đó tới đây, để tôi quan sát một chút.

Lâm Long vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ thôi xong rồi, quả nhiên là như vậy, nhưng anh ta cũng lập tức gật đầu đồng ý, xoay người rồi vội vàng đi ra ngoài.

-Anh Mặc, chuyện này, là do thuộc hạ không hiểu chuyện, cũng không biết…

Tiêu Biên Nghĩa không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này, trong lòng ông ta cảm thấy vô cùng bứt rứt, không dễ dàng gì mới làm thân một chút được với Diệp Mặc, không ngờ lại làm chuyện chọc giận đến hắn.

Diệp Mặc khoát khoát tay nói:

-Chuyện này cũng không thể trách ông được, chỉ cần dẫn cô bé kia đến đây là được rồi.

Tiêu Biên Nghĩa vô cùng kinh ngạc, Diệp Mặc lại hỏi:

-Các ông ở đại lục có chút thế lực nào không?

Tiêu Biên Nghĩa vội vàng lắc đầu nói:

-Không có, quyền lực ở đại lục chủ yếu tập trung trong tay “Nam Thanh” và “Thiết Giang”, Tây Sa chúng tôi chủ yếu nắm quyền ở HongKong, nhưng nghe nói “Nam Thanh” ở đại lục bây giờ đang rất hỗn loạn, rất nhiều địa bàn của “Nam Thanh” bây giờ không còn được như trước nữa rồi.

“Nam Thanh” bây giờ vẫn còn đang loạn sao? Diệp Mặc cảm thấy có chút kỳ quái, lúc đó, sau khi hắn giết Thiên Long Đầu, rồi đi luôn, nhưng đáng nhẽ Lang Cực phải nắm được “Nam Thanh” trong tay luôn rồi chứ, nói cách khác làm sao anh ta có thể phái người đến Yến Kinh để đàm phán với nhà họ Diệp được?

Tiêu Biên Nghĩa nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Mặc biết ngay là Diệp Mặc không hiểu rõ chuyện này, vội vàng nói:

-Sau khi Thiên Long Đầu gặp chuyện không may, Lang Cực trong thời gian rất ngắn đã nắm được “Nam Thanh” trong tay, nhưng tình trạng ổn định chỉ duy trì được trong khoảng một tuần đã bị phá vỡ, nghe nói rất nhiều nhân vật kỳ cựu trong “Nam Thanh” không phục Lang Cực, nên đồng lòng hiệp sức chống lại anh ta, trong cuộc hỗn chiến, Lang Cực bị thương rất nặng, bây giờ “Nam Thanh” đã chia năm xẻ bảy.

Hơn nữa đến bây giờ vẫn chưa đâu vào đâu.

Bây giờ Diệp Mặc mới biết, không ngờ “Nam Thanh” lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, không khỏi có chút tiếc nuối, nếu như Lang Cực giữ được “Nam Thanh” nói không chừng hắn còn có thể mượn sức “Nam Thanh” để giúp mình làm một số việc, nhưng Lang Cực này quả thực là quá yếu, đến chút chuyện như vậy mà cũng làm không xong.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 175: Gặp Lại Vân Băng

Gặp Lại Vân Băng

K

hông thể không nói Lâm Long làm việc rất nhanh, chưa đầy một tiếng đồng hồ, Lâm Long đã dẫn cô bé đấy đến.

Diệp Mặc cẩn thận nhìn đi nhìn lại cô bé này, đúng là cô bé đã gặp lần trước ở nhà Vân Băng, bộ dạng cô bé quả thật rất đáng yêu, diện mạo thanh tú.

Cô bé dường như biết mình có cái gì đó không đúng, ánh mắt cô bé lộ vẻ sợ hãi, nhưng tuyệt đối không mở mồm nói câu nào.

Diệp Mặc thầm than một tiếng, cô bé này thật thông minh, cô bé này biết lúc này mình đang rơi vào thế yếu.

-Em tên là gì?

Diệp Mặc hỏi.

Cô bé mím môi không trả lời.

Diệp Mặc lại đành phải nói:

-Anh quen biết với mẹ em, có muốn anh dẫn em đến chỗ mẹ em không?

-Anh lừa em?

Lần này cô bé trả lời rất nhanh, giọng cao vút, trong trẻo.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

-Anh không có lừa em, mẹ em tên Vân Băng, mẹ em đã từng cứu anh.

Cũng là cô giáo của anh, nếu như em tin anh, thì anh sẽ dẫn em đến chỗ mẹ.

-Anh quen mẹ em thật sao? Em là Đình Đình, nếu anh thực sự có thể dẫn em đến chỗ mẹ, thì em sẽ đồng ý đi cùng anh.

Cô bé này rõ ràng là đã tin lời Diệp Mặc nói, nên chắc chắn cô cũng đã biết một chút về tình hình của mẹ mình.

Diệp Mặc vẫn không trả lời, chiếc điện thoại hắn để ở bàn đột nhiên đổ chuông.

Chiếc điện thoại này từ khi Hàn Tại Tân giao hắn đến nay, hắn chưa từng cần đến, lúc nào cũng để nằm trong nhẫn trữ vật, cho dù có người gọi đến cũng không thể nghe được, không ngờ vừa lấy ra, đã có người gọi đến rồi.

Diệp Mặc lập tức nhận điện thoại, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói vui mừng.

-Thủ trưởng, đã thông rồi.

Trong điện thoại lập tức truyền đến giọng của Hàn Tại Tân -Ông em Diệp Mặc, điện thoại này của cậu quả thật là rất khó gọi, may mà hôm nay đã gọi được rồi.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn chỉ sợ Hàn Tại Tân tìm hắn có chuyện gì.

-Xin lỗi, ông em Diệp Mặc, lúc này quả thật là phải tìm cậu để nhờ giúp đỡ rồi, cậu rỗi thì đến Yến Kinh một chuyến đi, chúng ta gặp nhau rồi nói, nói chuyện qua điện thoại thì rất khó có thể nói rõ được.

Hàn Tại Tân mặc dù nói xin lỗi, nhưng giọng điệu của ông ta thì chẳng thấy có chút xin lỗi nào hết á.

Diệp Mặc bất đắc dĩ cúp điện thoại, cũng vừa hay hắn phải đi Yến Kinh một chuyến, thuận đường thì xem xem Diệp Lăng và Diệp Tử Phong ra sao rồi, cũng tiện đường đi gặp Hàn Tại Tân xem sao, xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Diệp Mặc đứng lên, nói với Tiêu Biên Nghĩa:

-Các ông tìm thấy Đình Đình, coi như tôi nợ các ông một mối ân tình, còn bây giờ tôi dẫn Đình Đình đi đây.

Nghe xong lời Diệp Mặc nói, Tiêu Biên Nghĩa lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc cộng với vui mừng, mặc dù Diệp Mặc không để lại bất cứ phương thức liên lạc nào, nhưng hắn đã thừa nhận việc nợ mình một mối ân tình, chuyện này đúng là ngàn vàng khó mua được.

Ông ta đương nhiên biết được bản lĩnh của Diệp Mặc, ân tình của hắn đáng giá bao nhiêu, còn chuyện gì mà hắn không thể làm được đây.

Hắn không để lại bất cứ phương thức liên lạc nào, cũng có ý là nếu không phải là chuyện lớn thì cũng đừng làm phiền đến hắn, vạn nhất nếu thật sự có chuyện mà mình không xử lí được, thì hãy nghĩ cách tìm hắn, còn một ý nữa có khả năng là nếu như là chuyện bang phái tranh giành nhau thì cũng đừng có tìm hắn, hắn sẽ không tham gia vào những chuyện như thế đâu.

Không cần biết là có ý gì, chỉ cần một câu nói này của Diệp Mặc thôi, đối với Tiêu Biên Nghĩa mà nói thì đã là phúc phận vô cùng to lớn rồi.

Ông ta thậm chí còn không cần Diệp Mặc phải làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần có câu nói này thôi, thì Tây Sa cứ nghênh ngang mà bước thôi.

Diệp Mặc về tới Yến Kinh, gọi điện thoại cho Diệp Lăng, mới biết được là Diệp Tử Phong theo đoàn khảo sát sang Mỹ rồi, Diệp Lăng cũng lấy cớ là lúc đi thì không gọi điện thoại được cho Diệp Mặc.

Tuy rằng Diệp Lăng không nói thêm gì về đoàn khảo sát, nhưng Diệp Mặc cũng biết chút ít, xem ra Diệp Bắc Vinh đã chuẩn bị mọi thứ để bồi dưỡng Diệp Tử Phong rồi.

Đoàn khảo sát này chắc chắn liên quan đến chuyện quan trường, nói không chừng sau khi trở về, chỉ cần viết một tờ giấy, thì rất nhanh có thể tìm được một vị trí béo bở.

Diệp Mặc cũng không quan tâm đến những chuyện như này, một khi Diệp Tử Phong đã thích như vậy, thì cứ kệ nó vậy, mỗi người có con đường đi của riêng mình.

-Anh Mặc, nhà của em trước đây ở khu Lê Dương.

Đi đến Yến Kinh, Đình Đình trở nên vô cùng hưng phấn, vừa ra khỏi sân bay, Đình Đình đã có thể chỉ ra rất nhiều nơi.

-Muốn anh đưa em về nhà đúng không?

Diệp Mặc nghe Đình Đình nói như vậy cũng thuận miệng nói theo.

Đình Đình dẩu môi, lập tức nói:

-Em không muốn về, bọn họ vốn dĩ không cho em đi chơi, cùng lắm cũng chỉ cho em đi mẫu giáo thôi, còn đi máy bay đến Mỹ, từ trước đến nay không cho em đi gặp mẹ, em ghét hai chỗ này.

-Bạn ở mẫu giáo đều có mẹ, nhưng em không có, hơn nữa mẹ kế của em bây giờ đối xử với em không tốt chút nào.

-Được rồi, một khi đã như vậy, anh sẽ dẫn em đi đến chỗ của mẹ em.

Diệp Mặc cười thầm, một đứa bé mới sáu bảy tuổi, mà đã biết nhiều chuyện thật, biết cả mẹ kế như thế nào rồi.

-Anh Mặc, khu này chính là nơi em ở trước đây.

Đình Đình chỉ về phía một khu biệt thự sang trọng nói.

Lái xe nghe nói khu nhà đó là nơi ở trước đây của Đình Đình, ánh mắt lập tức tỏ vẻ hâm mộ, bởi anh ta biết khu biệt thự đó không phải người bình thường nào muốn vào cũng được.

Diệp Mặc theo bản năng, dùng thần thức quét qua một lượt, phạm vi thần thức của hắn bây giờ đã lên tới hàng trăm mét.

Khuôn mặt của Diệp Mặc lập tức biến sắc, hắn không ngờ lại có thể nhìn thấy Vân Băng, Vân Băng đang ngồi trong một ngôi nhà trong khu biệt thự đó, khuôn mặt tái nhợt, thậm chí đầu tóc thì rối bù, không ngừng lắc đầu, còn đang nói cái gì đó, đôi mắt của cô thì đã đỏ hoe từ khi nào.

-Tài xế, dừng xe.

Diệp Mặc lập tức cảm nhận được Vân Băng đang xảy ra chuyện gì đó.

-Anh Mặc, anh muốn đi đến chỗ em ở trước đây sao?

Đình Đình nhìn thấy Diệp Mặc định bế cô bé vào khu biệt thự, cảm thấy có chút thú vị, tuy nhiên cô bé vẫn hỏi với giọng điệu rất khẩn trương.

-Anh dẫn em đi gặp mẹ.

Diệp Mặc nói, chân bước nhanh hơn.

Những lời nói của Vân Băng cũng truyền đến tai Diệp Mặc -Không phải tôi mang Đình Đình đi, các người mau trả Đình Đình lại cho tôi, trả lại cho tôi đi.

Giọng Vân Băng hơi khàn khàn.

-Trả cho cô, ai biết cô đã đem Đình Đình giấu ở chỗ nào rồi Một người phụ nữ trẻ đi đến trước mặt Vân Băng, giơ bàn tay lên tát Vân Băng một bạt tai.

Vân Băng hiền như khúc gỗ, thấy cô ta giơ tay lên đánh cũng không hề có chút phản ứng nào.

Diệp Mặc đột nhiên hiện ra trước mặt Vân Băng, giơ tay bắt lấy cái cổ tay đó, hơi dùng sức một chút, người phụ nữ đó đã bị văng ra góc tường.

-Diệp Mặc là anh sao?

Vân Băng vẫn chưa nhìn thấy Đình Đình bị Diệp Mặc thả xuống bất ngờ, chỉ nhìn thấy Diệp Mặc, đột nhiên cô không khống chế được cảm xúc của mình, bổ nhào vào lòng Diệp Mặc, khóc nức nở.

Diệp Mặc có chút lúng túng nhìn Vân Băng đang khóc nức nở trong lòng mình, cơ thể mềm mại của Vân Băng cùng với hơi thở nghẹn ngào của cô, khiến cho Diệp Mặc có cảm giác lúng túng đến cực độ.

-Được lắm, con đàn bà lẳng lơ này, không ngờ cô lại dám nuôi dấu một tên đàn ông, chẳng trách Đình Đình bị dẫn đi.

Người phụ nữ bị Diệp Mặc hất văng vào góc tường đã tỉnh lại, nhìn thấy Vân Băng chạy bổ vào trong lòng Diệp Mặc, lập tức hét lên, nhưng cô ta cũng mới chỉ nói được nửa câu, liền nhìn thấy Đình Đình đứng bên cạnh, liền lập tức ngậm mồm lại.

Vân Băng cũng đã có phản ứng, bây giờ cô mới nhớ ra nơi này là nơi nào.

Đây là nơi mà cô cảm thấy sợ hãi nhất, không ngờ cô lại làm như vậy với Diệp Mặc, nếu như không phải cô đang vô cùng rối trí, thì cô đã không thực sự phải sợ hãi đến như vậy, cộng với việc dạo này thường xuyên nhớ đến Diệp Mặc, Diệp Mặc lại đột nhiên xuất hiện, nên cô mới như vậy.

Nhà họ Âu mới chỉ vừa nói một câu, mà cô đã bị chuyển từ Ninh Hải đến nhà họ Âu ở Yến Kinh, thậm chí người dẫn cô đến đây, vừa đến đã đi luôn, căn bản là không quan tâm đến sự sống chết của cô.

Nhìn thấy Vân Băng đứng dậy, Diệp Mặc mới dám thở phào nhẹ nhõm, nói với Vân Băng:

-Cô giáo Vân, đây là con gái Đình Đình của cô, sau khi em tìm thấy nó, chuẩn bị dẫn về Ninh Hải, thì lại nhìn thấy cô ở đây, nên em liền dẫn nó tới đây.

Vân Băng đã quên hỏi xem làm thế nào mà Diệp Mặc lại thấy cô ở đây, mà quay sang nhìn Đình Đình một cách ngây ngây dại dại, khuôn mặt đẫm nước mắt, nói:

-Đình Đình, là con thật sao, mẹ rất rất nhớ con.

-Mẹ.

Đình Đình cũng nhận ra người phụ nữ tóc tai bù xù, bộ dạng thảm hại này là mẹ nó, lập tức chạy bổ đến, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.

Từ sau khi Đình Đình được sinh ra, số ngày mà cô được ở bên cạnh Đình Đình ít đến nỗi có thể đếm được, nhưng tình mẫu tử thì không thể dứt bỏ được.

-Anh là ai? Mà dám đến nhà họ Âu chúng tôi làm càn?

Lúc này một người trung niên bước ra.

Diệp Mặc cười nhạt, nhưng không lên tiếng, quay sang nói với Vân Băng:

-Cô Vân, nếu Đình Đình đã không sao rồi, thì chúng ta mang Đình Đình đi thôi.

Sau khi khóc lóc một hồi, Vân Băng đã lấy lại được tinh thần, cô cũng đã có phản ứng trước những sự việc đang diễn ra, trong mắt bộc lộ sự hoảng sợ.

-Đi? Muốn đến nhà họ Âu thì đến, muốn đi thì đi sao? Anh nghĩ quá đơn giản rồi đấy.

Người đàn ông trung niên này hừ một tiếng.

Anh ta vừa dứt lời, một gã thanh niên có đôi mắt híp tịt bước ra, còn có một người đàn ông chừng 50 – 60 tuổi, sau lưng ông già là một người đàn ông chừng 30 tuổi, vừa nhìn đã biết thân thủ người này cũng không tệ rồi.

Tên thanh niên có đôi mắt híp tịt liếc nhìn Diệp Mặc một cái rồi mới lên tiếng:

-Vân Băng, nếu như anh tôi đã không cần cô nữa thì cô lấy tôi đi.

Chỉ cần cô lấy tôi, chuyện gì tôi cũng có thể giúp cô được.

-Khốn khiếp.

Lúc này ông già kia mới mở miệng nói.

Tên thanh niên này cũng chẳng coi ra gì, tiếp tục nói:

-Không phải anh đã đi Mỹ rồi sao, hơn nữa thực sự là con rất thích Vân Băng.

Ông già đó không để ý đến tên thanh niên này, quay sang nhìn Vân Băng và Đình Đình, rồi nói:

-Đình Đình, con nói cho ta biết, có phải người phụ nữ hư hỏng bên cạnh con đem con đi không?

-Ông mới là người xấu, đây là mẹ con.

Đình Đình nắm chặt lấy tay Vân Băng.

Ông già đó không để ý tới Đình Đình, quay sang nhìn Diệp Mặc nói:

-Nhà họ Âu của ta tuy không phải là một gia tộc lớn ở Yến Kinh, nhưng không phải nơi muốn đến là đến muốn đi là đi.

Phụng An, lập tức gọi điện cho Húc Nghiệp, trực tiếp giao tên này cho cảnh sát xử lí.

Người đứng đằng sau ông già này lập tức rút điện thoại ra.

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng.

-Bất kỳ là nơi nào, Diệp Mặc tôi muốn đi thì không có người nào có thể ngăn lại được.

-Nhà họ Âu các người cứ cho là một trong năm đại gia tộc lớn ở Yến Kinh đi, Diệp Mặc tôi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ông có thể ngăn cản được tôi sao!?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box