1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 346 : Phiếu Miểu Tuyền (c1726-c1730)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 346 : Phiếu Miểu Tuyền (c1726-c1730)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1726: Phiếu Miểu Tuyền

Phiếu Miểu Tuyền

Đ

a tạ.

Diệp Mặc ôm quyền cảm tạ, sau đó trực tiếp bước vào cánh cửa trong hư không kia.

Vụ Loan thấy Diệp Mặc cứ như vậy tiến vào, thì ngược lại lại có chút khẩn trương.

Nếu như không phải là Thánh nữ đã phân phó, thì cô sớm đã rời đi rồi.

Nhưng cô cũng hiểu, một khi mình rời đi, thì khi tên Diệp Mặc kia trở ra sẽ không bị xấu mặt gì cả.

Tuy rằng cô cũng oán hận Diệp Mặc biểu hiện cuồng vọng vô tri, nhưng cũng có chút chờ mong.

Cô từ nhỏ đã bắt đầu tu luyện, vốn có tài nguyên đầy đủ, cho nên cũng không cần khắp nơi tìm kiếm tài nguyên tu luyện, hơn nữa sau khi tiến vào Phiêu Miễu Tiên Trì thì càng chỉ biết có tu luyện mà thôi.

Hiện tại việc tu luyện đã gặp phải bình cảnh rồi, cho nên mới đi ra ngoài làm vài chuyện lặt vặt.

Cô cũng giống các nữ đệ tử khác, luôn bình thản tu luyện rồi lại tiếp tục tu luyện.

Nhưng chính vì như vậy, cho nên cô chưa bao giờ được thấy qua một người đàn ông trần như nhộng là cái bộ dạng gì.

Đợi lát nữa khi Diệp Mặc bị truyền tống ra, thì nhất định sẽ để cho cô được kiến thức một chút cái bộ dáng đó.

Nhưng cô chắc chắn là sẽ phải thất vọng rồi, vì hiện cô đã chờ được thời gian gần một nén nhang rồi, nhưng vẫn chưa thấy Diệp Mặc trở ra.

Lúc này cô đã cảm thấy có chút không thích hợp rồi, nhưng nếu nói Diệp Mặc có thể tu luyện ở khu cao cấp Phiêu Miễu Tiên Tuyền thì cô tuyệt đối không tin tưởng.

Sau khi Diệp Mặc tiến vào cánh cửa kia, thì rõ ràng đã rơi vào một căn nhà gỗ xung quanh đều là tiên linh thảo xanh tươi.

Nói là nhà gỗ nhưng kỳ thật chỉ là một lều gỗ, thêm một cái mộc đỉnh ở đằng trước mà thôi.

Mùi thơm thoang thoảng truyền đến, Diệp Mặc cảm giác được chỗ này là nơi tu luyện của các vị nữ tiên.

Ở phía trước căn nhà gỗ là một cái ao có một làn sương mù lượn lờ ở bên trên.

Diệp Mặc dùng thần thức quét vào, lại phát hiện thần thức của hắn không thể xuyên qua được cái màn sương mù kia.

Ở bên cạnh cái ao có ba chữ to lơ lững trên không trung ‘Phiêu Miễu Tuyền’.

Thần thức của Diệp Mặc lại quét ra phía ngoài, lại phát hiện ở đây giống như ngoài hư không vậy.

Thần thức của hắn ngoại trừ có thể quét tới đám tiên linh thảo xanh tươi kia, thì căn bản là không thấy được bất kỳ cái kiến trúc gì cả.

Thứ duy nhất mà hắn thấy chỉ có Phiêu Miễu Tuyền và cái nhà gỗ kia thôi.

Trong nhà gỗ có một số cây gỗ dài được dựng lên trông giống như là phòng để thay đồ vậy.

Chỗ này là nơi để thay quần áo sao? Diệp Mặc lắc đầu.

Tuy hắn biết rõ xung quanh nơi này không có bất kỳ người nào, nhưng vẫn cảm thấy có chút không quen, vì nơi này là địa bàn của người khác.

Mặc dù đối với tiên nhân mà nói, thì cho dù là có đồ che chắn, thì chỉ cần không phải là trận pháp phòng ngự thì thần thức đều có thể vượt qua.

Nhưng từ trên tâm lý mà nói, thì nếu như phải thay đồ ở một nơi không gì che chắn, thì người bình thường vẫn có chút ngại ngần.

Diệp Mặc dĩ nhiên không phải là người bình thường, nhưng hắn vẫn tiện tay đánh ra mấy đạo cấm chế.

Bất luận có người nào nhìn thấy hay không, thì hắn cũng không có cái thói quen ấy.

Sau khi bố trí tốt cấm chế, thì Diệp Mặc liền tiến vào cởi đồ.

Hắn không để lại quần áo ở chỗ này, mà trực tiếp bỏ vào trong nhẫn trữ vật của mình.

Khi Diệp Mặc đang muốn tiến vào Phiêu Miễu Tuyền để tu luyện, thì lại phát hiện vật liệu làm nên chiếc nhà gỗ này có gì đó không bình thường.

Hắn liền theo bản năng lấy tay sờ một chút, sau đó lập tức khiếp sợ vì phát hiện ra những thanh gỗ này không ngờ lại là Tiên thụ cấp tám ‘Mộc hương bồng’.

Nhiều ‘Mộc hương bồng’ như vậy chỉ dùng để dựng lên một cái lều gỗ! Nội tình của một Đế Tông quả thật là đáng sợ.

‘Mộc hương bồng’ là tiên tài cao cấp dùng để luyện chế trang sức, có tác dụng tránh tà, khi tu luyện còn có thể ngăn ngừa việc tâm ma xâm lấn, đồng thời còn có thể tự động loại bỏ một ít tạp chất bên trong tiên linh khí, đặc biệt có lợi cho người sử dụng.

Sau khi biết đây là ‘Mộc hương bồng’, thì Diệp Mặc thiếu chút nữa đã muốn động thủ chiếm lấy căn nhà gỗ này.

Cũng may hắn còn biết rằng cái này không thuộc về mình, cho nên liền cưỡng ép sự xúc động này xuống.

Thứ này không phải là của hắn, một khi hắn lấy đi, thì có thể khiến cho Hi Nguyệt Tiên tử khó xử rất nhiều.

Diệp Mặc hít một hơi, đi đến bên bờ Phiêu Miễu Tuyền.

Bốn phía Phiêu Miễu Tuyền đều là sương mù, mặt nước cũng không hề lay động.

Căn bản là không nhìn ra được bất cứ điều gì không ổn cả.

Nơi này chỉ có người đạt tới Tiên linh thể mới có thể vào sao? Mặc dù Diệp Mặc chưa đi vào, nhưng đã có chút hoài nghi rồi.

Chỉ chần chờ trong chốc lát, Diệp Mặc liền bước một bước vào trong Phiêu Miễu Tuyền.

Nước suối ấm áp lập tức bao phủ lấy hắn, khiến hắn cảm giác được toàn thân thoải mái vô cùng, thiếu chút nữa đã rên lên một tiếng.

Nước suối ấm áp bao quanh hắn, khiến cho hắn thiếu chút nữa đã quên rằng mình tới đây để tu luyện, mà là đến để tắm suối nước nóng mất rồi.

Hắn lắc đầu một cái thầm than.

Ninh Nga thánh nữ kia cũng quá vô sỉ rồi, nơi này là nơi mà người đạt tới Tiên linh thể mới có thể tiến vào sao?

Diệp Mặc lập tức đem những ý nghĩ này vứt bỏ, nhắm mắt lại bắt đầu vận chuyển ‘Tam sinh quyết’.

Hắn cũng không lựa chọn việc luyện thể ở chỗ này, vì hắn cảm giác tu luyện ở trong Phiêu Miễu Tuyền này thì tốt hơn là luyện thể nhiều.

Xuy xuy…

Ngay khi Diệp Mặc vừa vận chuyển ‘Tam sinh quyết’, thì nước suối xung quanh liền giống như là vô số cương châm đâm vào cơ thể của hắn.

Những đạo cương châm này càng lúc càng nhiều, càng lúc càng đâm vào sâu trong thân thể hắn.

Diệp Mặc khẳng định, nếu như hắn không phải đã đạt tới Tiên linh thể thì vừa rồi tuyệt đối là không kịp bóp nát bùa chú để truyền tống ra ngoài.

Nếu như hắn không kịp bóp nát phù lục, vậy thì hắn nhất định là sẽ bị cái Tiên tuyền này xé nát mà không cần phải nghi ngờ.

Diệp Mặc không dám tưởng tượng tiếp nữa, mà lập tức vận chuyển công pháp.

Những đạo cương châm trong Tiên tuyền kia lúc này dường như đã hòa hoãn xuống, đồng thời bắt đầu phá hoại vào trong cơ thể và cốt cách của hắn, thậm chí ngay cả kinh mạch và đan điền cũng không buông tha.

Thế nhưng lúc này Diệp Mặc đã có thể khống chế những đạo cương châm trong Tiên tuyền kia mà không phải là chỉ có thể phòng bị như trước nữa rồi.

Cô nàng Ninh Nga Tiên tử kia là muốn lấy mạng mình sao?

Trong lòng Diệp Mặc nhất thời rùng mình một cái.

Nguy hiểm vừa rồi quả là đáng sợ.

Nếu như hắn không phải là Tiên linh thể, thì cho dù là Đại La Tiên đỉnh cũng không thể nào kiên trì được.

Điều này không phải là Ninh Nga Tiên tử kia muốn lấy mạng của hắn thì là gì? Đừng nghĩ tới việc cô ta cho hắn cái đạo bùa chú kia, vì căn bản là tình huống vừa rồi hắn mà có được năng lực để bóp nát bùa chú truyền tống ra ngoài mới là chuyện lạ.

Dưới sự vận chuyển của công pháp luyện thể, Diệp Mặc lập tức cảm nhận được chỗ tốt của Phiêu Miễu Tuyền.

Lúc này hắn liền đem chuyện của Ninh Nga Tiên tử vứt sang một bên.

Sau khi các đạo cương châm trong Tiên tuyền kia đâm vào cơ thể và kinh mạch của hắn, thì hắn có thể rõ ràng cảm giác được cơ thể của mình đang thay đổi.

Tạp chất trong thân thể của hắn đã theo những đạo cương châm kia đi ra ngoài, thân thể của hắn trở nên thanh linh hơn.

Đồng thời hắn cũng cảm giác được sự biến hóa trong kinh mạch và đan điền của mình.

Những đạo cương châm trong Phiêu Miễu Tuyền dường như đã một lần nữa cải tạo lại kinh mạch của hắn, sau đó lại tẩy rửa đi những thứ tạp chất không cần thiết.

Dưới sự vận chuyển của công pháp luyện thể, Diệp Mặc rất nhanh đã quên đi sự đáng sợ của Phiêu Miễu Tuyền.

Hắn cảm nhận được một loại cảm giác lười biếng, đồng thời hắn cũng không tự chủ được mà di dời cơ thể về phía trung tâm Phiêu Miễu Tuyền.

Nửa nén hương sau, Diệp Mặc thậm chí đã hoàn toàn đắm chìm vào trong Phiêu Miễu Tuyền rồi.

Mà xung quanh của Phiêu Miễu Tuyền đã một lần nữa yên tĩnh trở lại, giống như là chưa từng có gì xảy ra cả.

Kế Khôn không biết Ninh Nga Tiên tử có biện pháp gì để có thể khiến mình trở thành Thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì.

Nếu như là trước khi cô có được tin tức của Phong Hi, thì có lẽ cô còn có thể dò hỏi qua ý của sư phụ mình.

Nhưng bây giờ, cô đã hoàn toàn không có ý định này nữa rồi.

Việc Phong Hi có thể hồi sinh, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi, cho nên sao cô có thể đi làm một vị Thánh nữ được chứ?

Thấy Ninh Nga Tiên tử đang nhìn chằm chằm vào mình, thì Kế Khôn liền áy náy lắc đầu nói:

– Thật xin lỗi Ninh Nga tỷ tỷ, lúc này cô nói với tôi thì đã muộn rồi.

Ninh Nga Tiên tử đoán rằng quan hệ của Kế Khôn và Diệp Mặc không tầm thường, nhưng khi nghe được Kế Khôn nói như vậy, thì trong lòng cô vẫn trì trệ lại.

Một cảm giác thất vọng xông lên não.

Người có thể thay thế vị trí của cô cũng không nhiều, không phải chỉ có dung mạo phi phàm là được, mà còn phải có tư chất thượng đẳng nữa.

Nhưng người như thế, thì ngay cả ở Tiên Giới hay là ở Thượng Thiên Vực này cũng chỉ là ‘Phượng mao lân giác’ mà thôi.

Cho dù là có mấy người, nhưng họ cũng đã sớm bị những đại tông môn khác đưa đi rồi, sao có thể đợi cô tới tìm kiếm được chứ? Kế Khôn phù hợp với tất cả yêu cầu của cô còn chưa nói, mà cô còn có cả biện pháp khiến cho Kế Khôn có thể dễ dàng trở thanh Thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì nữa chứ.

Nhưng bây giờ Kế Khôn lại nói rằng không được, hơn nữa còn nói là đã muộn rồi thì lập tức khiến trong lòng Ninh Nga Tiên tử cảm thấy trống rỗng.

Cô liền theo bản năng mà dò hỏi:

– Là bởi vì cô đã có người yêu? Không thể làm Thánh nữ được sao?

Kế Khôn cũng không hề dấu diếm mà nhẹ gật đầu:

– Đúng thế, tôi đã tìm được người mình yêu rồi, tôi sẽ không làm Thánh nữ đâu.

Trong lòng Ninh Nga Tiên tử tràn ngập vị đắng chát.

Cô nhớ rõ một tháng trước cô lấy được tin tức tình báo rằng Kế Khôn không hề có người trong lòng, cho dù là Tiểu Tiên Vương thì Kế Khôn cũng không hề để ý tới.

Cô khẳng định là sau khi Kế Khôn gia nhập Phiêu Miễu Tiên Trì thì Tiểu Tiên Vương cũng không dám cùng Kế Khôn dây dưa.

Đương nhiên với thân phận của Kế Khôn bây giờ, thì Tiểu Tiên Vương Lư Mang cũng chỉ có thể dùng phương pháp thông qua tông môn để cầu thân mà thôi.

Thế nhưng thời gian còn chưa được một tháng, thì sự tình liền xuất hiện biến hóa lớn như vậy.

Cô biết Kế Khôn sẽ không lừa cô, bởi vì khuôn mặt hạnh phúc kia của Kế Khôn đã nói lên sự thật rồi.

Cô quen biết Kế Khôn đã lâu rồi, tuy rằng gặp mặt không nhiều, nhưng lại biết Kế Khôn luôn ẩn dấu một tâm sự đau thương.

Mà bây giờ thì vẻ đau thương đó đã không còn nữa mà thay vào đó là khuôn mặt ẩn chứa hạnh phúc và chờ mong, đây chính là minh chứng tốt nhất rồi.

– Sao thế?

Ninh Nga Tiên tử đột nhiên đứng lên, cau mày nhìn chằm chằm vào Vụ Loan đang đi tới với vẻ mặt kinh hoàng.

Vẻ mặt kinh hoàng của Vụ Loan thì căn bản là không cần hỏi cũng có thể thấy được.

Kế Khôn lập tức cũng đứng lên, trên mặt lập tức biểu lộ sự khẩn trương.

Diệp Mặc mới vừa rồi cùng Vụ Loan rời đi, mà bây giờ chỉ có một mình Vụ Loan quay trở lại, có lẽ nào…

Kế Khôn căn bản là không dám nghĩ tiếp.

Vạn nhất Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, thì cho dù chết cô cũng không thể nào yên lòng được.

– Hồi bẩm Thánh nữ sư tỷ, người tên Diệp Mặc kia sau khi tiến vào khu vực cao cấp của Phiêu Miễu Tiên Tuyền thì không hề thấy trở ra…

Vụ Loan cúi đầu khom lưng thi lễ rồi nói.

Tuy vấn đề này không thể nào trách cô được, hơn nữa Diệp Mặc là do cô dẫn đường tới Phiêu Miễu Tiên Tuyền theo ẩn ý của Ninh Nga Tiên tử, nhưng bây giờ cô không dám nói thẳng ra sự thật.

– Để ta đi xem.

Ninh Nga Tiên tử cũng có chút khẩn trương.

Cô đã đưa đạo bùa chú kia cho Diệp Mặc, cho nên cô nghĩ rằng khi Diệp Mặc gặp nguy hiểm nhất định sẽ bóp nát bùa chú mà ra ngoài.

Ai biết được Diệp Mặc lại không hề đi ra chứ? Vạn nhất xẩy ra sự tình gì, thì cũng không tốt lắm.

Trên thực tế quan hệ của Ninh Nga Tiên tử và Kế Khôn rất tốt, nhưng hiện tại thì điều kiện tiên quyết phải là Diệp Mặc không xảy ra chuyện gì.

Một khi Diệp Mặc xảy ra chuyện, thì quan hệ của các cô khẳng định là sẽ hạ thấp xuống băng điểm.

Mà với tư cách là đệ tử hạch tâm Lộng Nguyệt Đế Tông của Kế Khôn, thì tuy rằng so ra thân phận còn kém Ninh Nga cô nhiều, nhưng Lộng Nguyệt Đế Tông cũng không hề có chênh lệch với Phiêu Miễu Tiên Trì của cô.

Kế Khôn thì một câu cũng không nói, chỉ có thể khẩn trương theo sau Ninh Nga Tiên tử vội vàng tiến tới Phiêu Miễu Tiên Tuyền.

– Nơi này chính là Phiêu Miễu Tiên Tuyền sao? Ở đây đâu có gì nguy hiểm, vì sao lại không thấy đệ đệ của tôi?

Sau khi nhìn thấy khu vực yên bình của Phiêu Miễu Tiên Tuyền, thì Kế Khôn đã vội vàng hỏi.

Thậm chí ngữ khí đã có chút cương ngạnh.

– Diệp công tử vừa rồi thật sự là đã đi vào nơi này, chính tôi đã tiễn cậu ấy.

Vụ Loan vội vàng nói.

Ninh Nga Tiên tử lúc này mới trấn tĩnh lại đôi chút rồi nói:

– Hi Nguyệt muội muội, cô không cần lo lắng, tôi sẽ thử tiến vào trong xem xem đã.

Kỳ thật tôi cũng chưa từng tiến vào Phiêu Miễu Tuyền cao cấp này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1727: Là Ai?

Là Ai?

K

hoan đã!

Một giọng nói trong trẻo đột ngột đã cắt ngang động tác của Ninh Nga Tiên tử.

Lúc này Kế Khôn mới phát hiện trước mắt đột nhiên có thêm một người, một tiên nữ thoạt nhìn tuổi tác còn trẻ hơn so với cô.

Nhưng lập tức cô liền kinh hãi phát hiện, mình căn bản là nhìn không thấu tu vi của đối phương.

Ninh Nga cũng nhìn thấy người vừa tới, vội vàng thi lễ nói:

– Ninh Nga bái kiến Nhân Dạng sư thúc…

Ninh Nga Tiên Tử với tư cách là Thánh nữ, thân phận đương nhiên cao quý, nhưng thân phận có cao quý đến đâu, gặp tổ sư của môn phái thì vẫn phải có lễ độ.

Tiên nữ mới tới trước mặt đây, thoạt nhìn tuổi tác so với cô còn nhỏ hơn, trên thực tế đã là cùng lứa với sư tổ Phiêu Miểu Tiên Trì, tu vi đã đạt đến Tiên Tôn sơ kỳ.

Ninh Nga gọi nàng sư thúc, là vì thân phận của Ninh Nga không tầm thường, những người bình thường dưới Tiên vương, đều sẽ gọi nàng là sư tổ.

Tiên nữ tên là Nhân Dạng này có chút nghiêm túc nhìn Ninh Nga nói:

– Ninh Nga, con với tư cách là Thánh nữ của Phiêu Miểu Tiên Trì ta, mặc dù có tự do nhiều nhất.

Nhưng có một số việc, con cũng phải suy nghĩ trước khi làm.

Gần đây con đã liên tục mấy lần… Ai…

Nhân Dạng cuối cùng cũng không nói ra mấy lần phạm lỗi của Ninh Nga, trên thực tế nàng một mình dùng giọng điệu dạy dỗ nói với Thánh nữ, đã là trái với môn quy của Phiêu Miểu Tiên Trì rồi.

Tuy nàng hiểu rất rõ, Ninh Nga đã không thích hợp làm Thánh nữ của tiên trì nữa rồi.

– Vâng, Ninh Nga ghi nhớ.

Tuy thân phận của Ninh Nga Tiên Tử cao hơn một chút so với Nhân Dạng, nhưng cô lại kính cẩn đáp.

– Lộng Nguyệt Đế Tông, Kế Khôn bái kiến Nhân Dạng Tiên Tôn.

Kế Khôn vội vàng ở một bên vái chào, cô nghe thấy cái tên Nhân Dạng, lập tức liền biết đối phương là ai rồi.

Tiên Tôn của Phiêu Miểu Tiên Trì, Nhân Dạng Tiên Tôn.

– Vụ Loan bái kiến Nhân Dạng tổ sư.

Vẫn luôn đứng ở bên cạnh, Vụ Loan cũng nhanh chóng tới hành lễ.

Nhân Dạng sắc mặt dịu đi một chút, gật đầu với Kế Khôn và Vụ Loan, sau đó lại nói với Ninh Nga:

– Phiêu Miểu Tiên Trì có nam giới đi vào còn chưa tính, dù sao con cũng là Thánh nữ, cũng có thể đưa ra quyết định như vậy.

Nhưng không ngờ con lại để cho nam giới tiến vào suối Phiêu Miểu để tu luyện.

Điều này đã là phạm vào môn quy rồi.

– Ninh Nga biết sai.

Ninh Nga Tiên Tử cúi đầu, giọng điệu càng kính cẩn.

Kế Khôn rất muốn nói là do cô yêu cầu Ninh Nga làm như vậy, nhưng lúc này cô lại không có chút ý định nào muốn nói như vậy, Diệp Mặc bây giờ sống chết không rõ, trong nội tâm cô ngoại trừ sợ hãi ra thì chính là lo lắng.

Nhân Dạng thở dài nói:

– Nếu như không phải là người luyện thể Tiên linh thể, không có công pháp luyện thể, cho dù là ta đi vào thì cũng không duy trì được bao lâu.

Con chỉ là một nửa Tiên vương, mà dám tiến vào khu cao cấp của Phiêu Miểu tuyền, với tư cách thánh nữ của Phiêu Miểu Tiên Trì.

Con không biết, hay là không sợ? Huống chi, chẳng lẽ con không biết tiến vào Phiêu Miểu tuyền cần phải cởi sạch quần áo?

Thấy Ninh Nga đã chấn động đến không nói được lời nào, Nhân Dạng nói tiếp:

– Có lẽ con có thể nói trong nháy mắt con có thể bóp nát bùa chú Truyện Tống, nhưng ta nói cho con biết, chỉ cần tu vi của con còn chưa đạt tới Tiên vương, cũng không phải tiên nhân luyện thể Tiên linh thể trở lên, sau khi con đi vào, sẽ không có cơ hội bóp nát bùa chú.

Cho nên, nếu như ta không tới đây, con tiến vào Phiêu Miểu tuyền, chỉ có một kết cục, chết.

Sắc mặt Ninh Nga lập tức tái nhợt.

Cô không thể tưởng được sẽ là loại kết quả này.

– Ngọc bài có thể tiến vào nơi này chỉ có bốn tấm, trong đó con có một tấm, ta cũng có một tấm.

Nếu không phải là ta kịp thời tới đây, con đã ngã xuống không thể nghi ngờ rồi.

– Ah…

Ninh Nga trên trán đã chảy ra mồ hôi lạnh.

Cô không muốn Diệp Mặc chết ở Phiêu Miểu Tiên Trì, nhưng khiến cho mình chôn cùng với đối phương, thế thì thôi rồi.

Lập tức cô liền nghĩ đến Kế Khôn, lại phát hiện Kế Khôn sắc mặt so với cô còn trắng hơn.

Thậm chí còn có chút run rẩy.

Có thể thấy trong lòng cô Diệp Mặc rất quan trọng.

Một cảm giác áy náy từ đáy lòng Ninh Nga dâng lên, cô không nên đồng ý yêu cầu của Kế Khôn.

Kế Khôn không biết sự nguy hiểm của nơi này.

Mình phải biết chứ.

Lúc này Ninh Nga cũng đã hiểu vì sao môn phái cho cô ngọc bài quyền hạn, lại không nói cho cô biết tiến vào nơi đây sẽ ngã xuống.

Thánh nữ là biểu tượng của Phiêu Miểu Tiên Trì, cần phải ổn trọng và lý tính.

Môn phái cho cô ngọc bài, lại chỉ nói cho cô biết phải là tiên nhân Tiên linh thể mới có thể đi vào, như vậy cũng là khảo nghiệm tâm tính của cô.

Nếu như cô nhịn không được tiến vào Phiêu Miểu tuyền, thì kết quả duy nhất chỉ có thể là ngã xuống, cho dù là tốt chút xíu, chỉ còn một Nguyên Thần, cũng là kết cục thê thảm.

Một khi cái kết quả này diễn ra, thì cho thấy là cô không thích hợp trở thành Thánh nữ của Phiêu Miểu Tiên Trì.

Dùng loại phương thức này ngã xuống, môn phái đoán chừng sẽ không có chút lòng đồng tình.

Ninh Nga lại cảm thấy một chút thất vọng, đối với Phiêu Miểu Tiên Trì tình cảm của cô rất sâu nặng, lại không ngờ cho dù là Thánh nữ tại Phiêu Miểu Tiên Trì cũng có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Cảm giác áy náy gần đây đối với Phiêu Miểu Tiên Trì, bây giờ ngược lại vơi đi rất nhiều.

Nhân Dạng nhìn nhìn biểu cảm của Ninh Nga, liền biết Ninh Nga đã hiểu cách làm của tông môn, nàng thở dài nói:

– Ninh Nga, gần đây con liên tục phạm sai lầm, đoán chừng không thể tiếp tục ở lại vị trí Thánh nữ được nữa.

Chọn lựa Thánh nữ kế nhiệm là việc con phải làm, bây giờ con định thế nào?

Nàng cuối cùng thì vẫn nói ra việc Thánh nữ Ninh Nga phạm sai lầm.

Ninh Nga theo bản năng nhìn thoáng qua Kế Khôn ở bên cạnh sắc mặt đã tái nhợt cực độ, nhưng lại không nói gì.

Nhân Dạng thấy mình nói tới Thánh nữ kế nhiệm, Ninh Nga lập tức liền nhìn về phía Kế Khôn, lập tức liền hiểu ý của Ninh Nga.

Nàng đã từng nghe nói đến Kế Khôn, là đệ tử tâm đắc của Lộng Nguyệt Đế Tông, tư chất và dung mạo của cô ấy hoàn toàn có thể làm Thánh nữ kế nhiệm của Phiêu Miểu Tiên Trì.

Hơn nữa với quan hệ giữa Ninh Nga và vị kia của Lộng Nguyệt Đế Tông, cô hoàn toàn có thể thuyết phục Kế Khôn chuyển tới Phiêu Miểu Tiên Trì.

– Hi Nguyệt muội muội, thực xin lỗi, là ta quá không cẩn thận, chuyện này là ta không đúng.

Ninh Nga thở dài, nói với Kế Khôn một câu.

Kế Khôn sắc mặt tái nhợt lắc đầu nói:

– Ninh Nga tỷ, chuyện này không trách tỷ.

Là do ta và đệ đệ của ta, chắc hẳn phải vậy, còn chuyện mà trước đó tỷ nhắc tới, ta không hy vọng tỷ nhắc lại.

Ta chỉ hy vọng tỷ có thế cho ta ở chỗ này chờ đệ đệ của ta ba tháng.

Mặc dù ngay cả Tiên Tôn cũng đều nói là Diệp Mặc chắc đã không còn nữa, nhưng Kế Khôn vẫn ôm một tia hi vọng, bởi vì Diệp Mặc đã nói với cô, hắn là Tiên linh thể.

Hoặc có lẽ là Diệp Mặc đã tiến vào nơi tận cùng bên trong của Phiêu Miểu tuyền, mọi người đều không nhìn thấy mà thôi.

Từ sâu trong nội tâm, cô tin tưởng Diệp Mặc sẽ không lừa cô, đây chẳng qua chỉ là một loại cảm giác.

Chính vì cô đã trải qua những chuyện kia trước mặt Diệp Mặc, cô mới có thể có cảm giác cực kỳ tín nhiệm đối với Diệp Mặc.

Nếu như không phải là cái loại cảm giác này, ơn cứu mạng mà cô và Phong Hi nợ Diệp Mặc, hoàn toàn có thể dùng những cách khác để báo đáp, không nhất định phải kết tình chị em với Diệp Mặc.

Ninh Nga vẫn không nói gì, Nhân Dạng thì lắc đầu nói:

– Chuyện đó không có khả năng, Ninh Nga mặc dù là Thánh nữ, con bé cho đệ đệ của cô tiến vào nơi này, chính là trái với quy định của tông môn, phải chịu trách phạt.

Nếu như tiếp tục cho cô ở lại đây ba tháng, chẳng những Ninh Nga phải bị trách phạt, ngay cả ta cũng chạy không thoát.

Đệ đệ của cô hẳn là chưa tới Tiên vương chứ?

Kế Khôn vô thức lắc đầu nói:

– Không, đệ ấy là Đại Chí Tiên sơ kỳ.

– Đại Chí Tiên sơ kỳ, nếu như không phải là Tiên linh thể, tiến vào nơi này thì không có chút cơ may sống sót nào đâu.

Ta đoán đệ đệ cô là Đại Chí Tiên sơ kỳ, cũng không thể nào là Tiên linh thể.

Cho nên…

Câu nói kế tiếp Nhân Dạng không nói ra, nhưng tất cả mọi người hiểu rất rõ là có ý gì.

Một Đại Chí Tiên sơ kỳ tiến vào Phiêu Miểu tuyền, căn bản là không có hi vọng sống sót.

Thấy Kế Khôn có chút không thể thừa nhận, Ninh Nga vội vàng nói:

– Hi Nguyệt muội muội, hay là muội đến chỗ của ta ở ba tháng đi, nếu như đệ đệ của muội bình yên vô sự, ba tháng sau, hắn sẽ tự động tới tìm.

Kế Khôn trầm mặc một lát, cũng chỉ có thể đồng ý lời nói của Ninh Nga.

Bốn người rời khỏi đây, nơi đây lại khôi phục sự yên lặng vốn có.

Diệp Mặc lúc này đã tiến vào chỗ sâu nhất trong Phiêu Miểu tuyền, mà cái loại cảm giác như kim châm này sớm đã biến mất không thấy gì nữa, thậm chí hắn có thể cảm giác được sức mạnh của nhục thể của mình tăng lên, cùng với sự tinh lọc kinh mạch.

Lúc này hắn không tu luyện, hắn vô cùng rõ ràng, cơ thể được đề thăng và tinh lọc kiểu này, sau này dù là tu luyện hay luyện thể đều có chỗ tốt cực lớn, hiểu được điểm này, hắn càng chìm sâu vào quá trình tinh lọc cơ thể hơn, hoàn toàn quên mất thơi gian đang dần trôi qua Căn bản không biết đã qua bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên tỉnh táo lại, hắn từ trong lòng suối phi thân lên, đứng ở trên mặt nước sương mù lượn lờ.

Toàn thân xương cốt vang lên kèn kẹt, còn Tiên Nguyên lưu động càng là có tiếng ồ ồ.

Cái loại cảm giác trôi chảy lưu loát trên thân thể này, càng thoải mái dễ chịu vô cùng.

Bây giờ Diệp Mặc khẳng định cũng là tu vi luyện thể Tiên linh thể, cùng là Đại Chí Tiên, so với lúc trước hắn đã mạnh mẽ hơn một bậc.

Hơn nữa Diệp Mặc càng rõ ràng, cái chân chính mà hắn đạt được không chỉ có như vậy, cái hắn đạt được là trên phương diện tiềm lực, về sau tiềm lực tu luyện của hắn càng mạnh mẽ hơn.

Phiêu Miểu tuyền quả nhiên là thứ tốt, tuy không trực tiếp nâng cao tu vi của hắn, nhưng có ích cho hắn, căn bản là không thể dùng chuyện tu vi thăng cấp để đánh giá.

Những thứ bên trong Đế tông quả thực là vô cùng to lớn, đây là Phiêu Miểu Tiên Trì, Lộng Nguyệt Đế Tông của Hi Nguyệt tỷ không biết có thứ tốt gì không.

Ngắm thân thể cân xứng vô cùng rắn chắc của mình, Diệp Mặc hài lòng tự nhủ:

– Cũng không tệ, thân thể như này, chắc chắn là Tố Tố các nàng rất hài lòng đây.

Mà ngay cả chính hắn cũng cảm thấy có chút tự yêu bản thân, may mà ở đây không có người.

Diệp Mặc nhìn Phiêu Miểu tuyền dưới chân, tự lầm bầm nói:

– Ta cần phải dùng biện pháp gì, mới có thể đem đi một ít nước suối ở nơi này đây?

– Cho dù ngươi mang đi cũng vô ích, người trẻ tuổi, làm người phải nên biết đủ.

Còn nữa, ta ghét có người ở trước mặt ta đỏng đảnh làm dáng.

Một giọng nói đột ngột truyền tới.

Diệp Mặc nhất thời hoảng hốt, lập tức kinh hãi hỏi:

– Là ai?

Có người ghé vào lỗ tai hắn lên tiếng, vậy mà hắn lại tìm không thấy thanh âm là từ đâu tới, tu vi này thật là quá đáng sợ đi.

– Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, ngươi có thể đến trước mặt của ta, ta liền cho ngươi một vận may lớn.

Giọng nói kia lại truyền tới, tựa như ngay bên cạnh Diệp Mặc, lại tựa như từ một nơi rất xa xăm.

– Ngươi đang ở đâu?

Diệp Mặc tỉnh táo lại, lập tức lấy quần áo ra sắp sửa mặc vào, đồng thời thần thức cẩn thận quét ra.

Ở đây thần thức bị hạn chế, không có cách nào quét đến chỗ xa hơn, nhưng mười mấy thước chung quanh, Diệp Mặc vẫn có thể quét đến.

Kết quả đương nhiên là không phát hiện ra cái gì cả, ở đây ngoại trừ nước Phiêu Miểu tuyền mờ ảo ra, thì chỉ có sương mù lượn lờ trong không trung trên Phiêu Miểu tuyền mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1728: Tiên Đế Tính Là Gì

Tiên Đế Tính Là Gì

K

ết quả đương nhiên là chẳng phát hiện ra cái gì cả, ở đây ngoại trừ nước suối mờ ảo ra, thì chỉ có sương mù lượn lờ trong không trung trên mặt Phiêu Miểu tuyền.

– Nếu ngươi mặc y phục vào, rồi lại tiến vào trong Phiêu Miểu tuyền, thì cơ hội sống sót là rất ít.

Phiêu Miểu tuyền này, một khi đã bắt đầu tu luyện, tất cả kinh mạch và lỗ chân lông toàn thân đều không thể để bất kỳ vật gì cản trở, bằng không ngươi sẽ bị tan thành hư không.

Giọng nói kia lại truyền đến.

Diệp Mặc ngừng động tác lại, hắn đã ở trong Phiêu Miểu tuyền này tu luyện qua, đương nhiên biết rõ lời của đối phương hẳn là sự thật.

Bởi vì nơi này, một khi đã bắt đầu tu luyện, thân thể và nước suối sẽ hoàn toàn liên kết với nhau, hơn nữa xác thực là không thể có bất kỳ trở ngại gì.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc ngừng động tác mặc quần áo, lại một lần nữa rơi vào trong nước.

Nhưng hắn cũng không tìm kiếm cái giọng nói kia nữa, càng không thể đi qua, mà càng đẩy nhanh tốc độ hướng ra bên ngoài Phiêu Miểu tuyền mà đi.

Đối với loại nguy hiểm không xác định này, hắn kính trọng nhưng không đến gần.

Ban đầu ở dưới đầm nước ở Hỗn Độn Tinh Vực, cái bộ xương khô đáng sợ kia vẫn còn ở trước mắt chưa quên.

– Ngươi rời đi cũng không hề có tác dụng gì, ta khẳng định một khi trưởng lão của Phiêu Miểu Tiên Trì biết ngươi không chết, còn đạt được hơn hai tháng tu luyện ở trong Phiêu Miểu tuyền, thì ngươi vẫn chết chắc rồi.

Tỷ tỷ kia của ngươi, ngươi không còn được thấy nữa, không tin ngươi đi ra xem thử.

Chỉ có Thánh nữ ngu ngốc của Phiêu Miểu tiên tuyền kia, mới có thể cho ngươi tiến vào trong này tu luyện.

Giọng nói kia lại truyền đến.

Diệp Mặc đột nhiên dừng lại, hắn vậy mà lại cảm giác cái giọng nói này không hề lừa hắn.

Lợi ích của Phiêu Miểu tuyền hắn đã đích thân lĩnh hội qua, nơi tốt như thế này, để cho một người ngoài đến đến tu luyện, quả thực là quá đáng.

– Huống chi, không thông qua người của Phiêu Miểu Tiên Trì, ngươi cũng không thể ra khỏi đây được.

Tối đa chỉ có thể đứng bên trong nhà gỗ Hương Bồng mà than thở, sau đó đợi người ta tới giết ngươi.

Giọng nói tiếp tục truyền đến đầu độc mê hoặc – Chẳng lẽ ngươi là Thánh đế?

Diệp Mặc trong lòng càng kinh hãi, ngay cả ý muốn chạy trốn cũng không có, gặp phải Thánh đế, hắn ngoại trừ chờ chết còn có thể làm gì nữa?

Giọng nói kia trầm mặc hẳn đi, một hồi lâu sau mới lên tiếng:

– Bổn đế nếu như không bị ác phụ kia mưu tính ám hại.

Chứng đạo Thánh đế cũng không phải là không được.

Diệp Mặc hiểu ra, người này là một bán thành phẩm chứng đạo Thánh đế thất bại, khó trách oán khí lớn như vậy.

Nhưng một tiên đế siêu việt có mặt ở đây, cũng thật là nghe rợn cả người.

Giọng nói kia thở dài, nói một câu, lần này để cho Diệp Mặc nghe rõ ràng chỗ phát ra thanh âm.

Diệp Mặc suy nghĩ thật lâu, nếu như mình không đi qua, rơi vào trong tay người của Phiêu Miểu Tiên Trì, kết cục gì cũng có thể bày ra.

Nếu đi qua, đối phương cũng không chắc có thể nhìn ra mình có Thế Giới Trang Vàng, y chứng đạo thất bại, khẳng định là có chút vấn đề đã xảy ra, nói không chừng ngay cả một Tiên Tôn cũng không bằng.

Nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có đi qua, hắn mới có một cơ hội.

Đương nhiên, chủ yếu nhất là Diệp Mặc cảm giác được thần thức của đối phương cũng không mạnh mẽ.

Sau khi hiểu ra điểm này, Diệp Mặc cắn răng, cũng chỉ có thể theo giọng nói này mà đi tới.

Nửa nén nhang sau, Diệp Mặc cảm giác được không thể đi tiếp về phía trước được nữa.

Tiếp tục đi lên phía trước, thân thể tiên linh thể của hắn cũng chịu không nổi, nói không chừng cũng giống với lúc đầu khi hắn mới tiến vào trong này vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nước suối xé nát, Phiêu Miểu tuyền này quá lợi hại.

Đồng thời Diệp Mặc trong lòng cũng hâm mộ, nếu như bản thân hắn có một con suối như vậy, sau mỗi lần luyện thể, tới nơi này chữa trị thân thể một chút, quả thực là quá tuyệt vời.

Diệp Mặc vừa mới dừng lại, giọng nói kia lại lên tiếng:

– Được rồi, bây giờ ngươi có thể tới rồi.

Diệp Mặc lập tức liền phát hiện nước suối có thể xé rách thân thể trước mắt, thoáng cái đã trở nên ôn hòa hẳn đi, thậm chí còn mang theo một chút cảm giác mát mẻ, nhưng cũng chỉ có một con đường rộng không đến hai thước trước mặt hắn mà thôi – Nếu như ta đi được một nửa, ngươi làm cho nước suối này đột nhiên biến thành giống như lúc trước, vậy ta há chẳng phải là chỉ có một con đường chết?

Diệp Mặc không tiến lên, chỉ hỏi thêm một câu nữa.

Thanh âm kia cười hắc hắc nói:

– Ngươi nói đúng, ngươi đi được một nửa, nếu như ta đột nhiên triệt tiêu cấm chế, vậy ngươi liền xong đời rồi.

Vậy mà cũng không hề nói rằng y sẽ không làm cái chuyện như vậy, khiến cho Diệp Mặc nghe xong trong lòng rất căm tức.

Tuy vậy, Diệp Mặc cũng chỉ dừng lại chốc lát, lại tiếp tục đi về phía trước.

Chỉ cần có một chút hi vọng, hắn sẽ không để cái mạng nhỏ của mình nằm trong tay người khác.

Sở dĩ hắn tiếp tục tiến về phía trước, hắn có nắm chắc sẽ chạy đi ngay khi đối phương hạ thủ.

Cái thanh âm kia nếu như thật sự lợi hại giống như y nói, nếu muốn giết Diệp Mặc hắn, đã sớm động thủ rồi.

Nếu như chỉ có thể dựa vào nước của Phiêu Miểu tuyền này để giết hắn, chuyện đó tuyệt đối không thể.

Cho dù là đối phương đột nhiên làm khó dễ, nước suối mất đi khống chế, vòng bảo hộ của tiên linh thể của hắn cũng có thể ngăn trở được trong một hơi thở, một hơi thở này thì hắn đã lủi đi rồi.

Lúc này ngũ hành độn thuật của hắn đã đại thành, ngũ hành độn thuật cũng bao gồm chạy trốn bằng đường thuỷ, ở trong nước suối này thi triển ngũ hành độn thuật, hoàn toàn không có áp lực.

– Được đấy, có chút can đảm.

Thanh âm kia vậy mà lại tán dương Diệp Mặc một câu.

Diệp Mặc không có nửa phần phân tâm, bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn bằng đường thuỷ, sau đó cẩn thận đi lên phía trước.

Lại sau nửa nén nhang nữa, Diệp Mặc lại nhìn thấy một mảng lục địa nham thạch bằng phẳng, Diệp Mặc trước tiên phi thân lên trên mảng nham thạch, đồng thời mặc y phục của mình vào.

Lúc này Diệp Mặc đã nhìn thấy đối phương, hắn cho rằng đối phương nhất định là bị khóa lại hoặc là bị bắt giam, nhưng phát hiện đối phương vậy mà lại tự nhiên tự tại ngồi trên một ụ đá, mà trước ụ đá có một cái bàn đá.

Trên bàn đá bày một bầu rượu, trừ những cái này ra không có vật gì khác nữa.

Mà người ngồi ở trên ụ đá chỉ là một văn sĩ trung niên, một thân áo lam, không có nửa phần gấp gáp, chỉ cười tủm tỉm nhìn Diệp Mặc.

Hơn nữa văn sĩ trung niên này ngoại hình cũng không tệ, thậm chí còn là một người đàn ông cực kỳ anh tuấn.

– Tới đây tán gẫu với ta.

Văn sĩ trung niên kia mỉm cưới nói.

Diệp Mặc không đi qua, đây là khoảng cách mà hắn cho là an toàn, đợi sau khi văn sĩ trung niên này nói xong, hắn mới đề phòng hỏi:

– Ông muốn ta tới có chuyện gì?

– Không cần căng thẳng như vậy, ngươi tới rồi thì trước tiên chúng ta nói chuyện, nếu như nói chuyện hợp ý, ta sẽ giúp ngươi ra ngoài.

Văn sĩ trung niên này vẫn cười híp mắt nói.

Hình như y đã ở đây quá lâu rồi, không có ai để nói chuyện, quá cô quạnh, cho nên mới muốn tìm Diệp Mặc nói chuyện.

Diệp Mặc chẳng những không đi qua, ngược lại lạnh nhạt nói:

– Ngươi nói có thể giúp ta, ta tới nghe một chút, nói chuyện phiếm thì miễn đi.

Nếu như ngươi không thể giúp ta, ta lập tức đi ngay.

Nếu như ngươi muốn nhờ ta giúp ngươi làm chuyện gì, thì nói thẳng ra, ta không thích quanh co.

– Được, cậu nhóc thẳng thắn lắm.

Ta quyết định kết bạn với ngươi.

Văn sĩ trung niên kia hưng phấn đập bàn một cái, nói xong lại thần thần bí bí nói:

– Có hứng thú nghe chuyện xưa của ta không?

– Không có hứng thú.

Diệp Mặc không chút do dự từ chối, người này và Phiêu Miểu Tiên Trì dây dưa không rõ, hơn nữa còn là một người đàn ông.

Trong Phiêu Miểu Tiên Trì lại có một người đàn ông ở đây, bất kể có phải là câu chuyện lâm li hay không, bây giờ Diệp Mặc cũng không có tâm tình đâu mà nghe.

– Tốt, dứt khoát, ta thích nhất người như vậy.

Văn sĩ trung niên kia càng kích động không gì bằng lại vỗ bàn một cái.

Diệp Mặc im lặng nhìn văn sĩ trung niên này, người này vậy mà lại cho hắn một chút cảm giác quen thuộc, đây không phải là cảm giác quen thuộc như quen biết, mà giống như đã từng xem qua một bộ phim nào đó trên địa cầu vậy, giống với một nhân vật khôi hài trong phim.

Bất kể lời văn sĩ trung niên này nói là thật hay giả, muốn Diệp Mặc đi đến trước mặt y, chuyện đó là không thể.

Thấy văn sĩ trung niên hình như có đạm tính rất đậm, Diệp Mặc trong lòng khẽ động, lập tức vài đường thần thức đao đánh ra, văn sĩ trung niên này thoạt nhìn có vẻ tự do tự tại, nhưng lại luôn cho Diệp Mặc một loại cảm giác hơi hơi kỳ quái.

Thịnh thịch…

Vài luồng sức mạnh dũng mãnh truyền đến, thần thức đao của Diệp Mặc lập tức đã bị phản đòn, đồng thời hắn bị đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tươi trong không trung.

Diệp Mặc căn bản là không kịp cân nhắc việc thức hải của mình bị thương, tranh thủ thời gian đã chuyển hướng ngay trên không trung, lại đã rơi xuống trên mặt nham thạch.

Lúc này thức hải của Diệp Mặc như một mớ hỗn loạn, hắn tranh thủ thời gian nuốt mấy viên ‘Song thần đan’, rồi mới miễn cưỡng khống chế được thức hải đang cuồn cuộn lên của mình.

– Ồ, cậu nhóc ngươi làm ăn cũng không tệ nha, có ‘Song thần đan’, còn có công pháp thần thức.

Văn sĩ trung niên kia lại tán dương Diệp Mặc một câu nữa.

Diệp Mặc không trả lời, vừa bình ổn lại thức hải đang quay cuồng của mình, trong lòng vừa kinh hãi không thôi.

Đây là ai mà có bản lãnh thần thông như thế, không ngờ lại dùng thần thức vây khốn được người có tu vi thậm chí vượt qua cả tiên đế?

Vừa rồi Diệp Mặc thi triển thần thức đao tuy bị thương, nhưng cũng không có nghĩa là hắn không nhìn ra cái gì cả.

Hắn đã dùng thần thức đao cảm thụ được, người văn sĩ trung niên trước mắt này không phải là không muốn đi, mà căn bản là y không thể đi được.

Chung quanh y toàn bộ đều bị lưới Thần Thức dày đặc chằng chịt vây khốn, hơn nữa còn có một số sợi thần thức xuyên thấu qua thân thể văn sĩ trung niên này.

Diệp Mặc biết công pháp thần thức, hắn đương nhiên biết rõ lợi hại.

Hắn cũng có thể thi triển lưới Thần Thức, lúc trước hắn đã từng dùng lưới Thần Thức để bắt ‘Hư Không Phi Tuyết’.

Nhưng lưới thần thức của hắn tối đa chỉ có thể duy trì được trong mấy hơi thở mà thôi, mà văn sĩ trung niên này bị vây khốn ở nơi này đã bao nhiêu năm? Lưới Thần Thức kia lại vẫn bình yên vô sự, với tu vi của văn sĩ trung niên này, mà lại không cách nào chạy thoát, thật là quá đáng sợ?

Bản lĩnh như thế này e rằng đã vượt qua phạm vi của tiên đế, nói không chừng người đã vây khốn văn sĩ trung niên này đúng là một thánh đế.

Hình như biết là Diệp Mặc đã phát hiện ra chuyện mình bị vây khốn, văn sĩ trung niên này cũng không tiếp tục nói lời thừa nữa, mà chỉ phất tay một cái, đánh mở ra một cánh cửa hư không, sau đó chỉ vào thứ ở bên trong cánh cửa hư không, nói với Diệp Mặc:

– Cậu nhóc, ngươi hẳn là nhận ra thứ này là cái gì rồi chứ?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1729: Hoàng Trung Lý Nhánh Cây

Hoàng Trung Lý Nhánh Cây

H

oàng Trung Lý?

Diệp Mặc khiếp sợ kêu lên, hắn vẫn là lần đầu nhìn thấy một Thập đại linh căn ngoài Khổ Trúc.

Hoàng Trung Lý đồng thời cũng là Thập đại linh căn, hơn nữa còn là hoa quả mĩ vị thứ nhì trong Thập đại linh căn, nhưng tác dụng của Hoàng Trung Lý lại đứng đầu trong Thập đại linh căn.

Nếu như dùng quả Hoàng Trung Lý, có thể lĩnh ngộ đạo tắc, lĩnh ngộ các loại Tiên đạo pháp tắc.

Cho nên Hoàng Trung Lý còn có một tên khác, tên là Đạo Tắc quả.

Đáng tiếc là Hoàng Trung Lý rất khó kết trái, hơn nữa cũng là thứ duy nhất của trời đất.

– Ha ha, nếu như là Hoàng Trung Lý thật, tôi cũng không nỡ đưa cho anh nhìn.

Nhưng anh cũng nói không sai, cái này quả thực là một nhánh cây Hoàng Trung Lý bị chặt xuống.

Anh xem qua bao nhiêu năm tôi nuôi dưỡng, bây giờ cũng kết ba quả rồi.

Quả này mặc dù không thể nào so với Hoàng Trung Lý trên cây, nhưng cũng có thể giúp người ta lĩnh ngộ được chút đạo tắc.

Văn sĩ trung niên này dương dương đắc ý nói.

Diệp Mặc thở dài, nếu như Hoàng Trung Lý thật bị hắn phát hiện ra, thì văn sĩ trung niên này tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.

Mặc dù văn sĩ trung niên này bị lưới thần thức vây khốn, nhưng Diệp Mặc lại không cho rằng đối phương thực sự không giết nổi hắn.

– Anh qua đây một chút.

Văn sĩ trung niên lại nói.

Diệp Mặc lắc đầu, mặc dù hắn tin văn sĩ trug niên có thể giết chết hắn, nhưng bảo hắn lên trước, hắn cũng không muốn.

Văn sĩ trung niên thấy không gọi được Diệp Mặc, vẫn ha hả cười nói:

– Năm đó thần thức của tôi căn bản không thể nào xông ra khỏi lưới thần thức này được, bây giờ thần thức của tôi có thể phá vỡ lưới thần võng này rồi.

Đừng thấy thần thức của tôi phá ra ngoài không cao, nhưng tôi nói nếu như tôi muốn giết anh cũng dễ như trở bàn tay, anh có tin không?

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Tôi tin, nhưng tin là một chuyện, muốn qua đó lại là một chuyện khác.

Nếu như anh giết tôi rồi, mỗi người ai đi đường nấy, dù sao tôi ra ngoài cũng sẽ bị đám nữ nhân đó giết chết.

Tôi làm vua cũng không thua thằng liều.

– Được.

Văn sĩ trung niên kia cũng không bảo Diệp Mặc qua đó nữa, nhưng lại nói:

– Trên người anh có Vụ Liên Tâm hỏa chứ? Hơn nữa cũng đã Tử niết cấp hai rồi.

– Đúng vậy.

Diệp Mặc không giấu diếm, đối phương nhìn ra hắn có Vụ Liên Tâm hỏa cũng là bình thường, xem ra Thanh Như Hiểu Thiên của hắn trong Thế giới trang vàng, cũng chưa bị phát hiện ra.

Bây giờ Thế giới trang vàng của hắn được giấu trong sâu thẳm thức hải, nếu như người này muốn miễn cưỡng phá đi thức hải của hắn, thì hắn cũng phải liều mạng ngăn lại.

Văn sĩ trung niên lại cười tủm tỉm nói, cũng không có chút nóng nảy nào.

Diệp Mặc bình tĩnh đáp:

– Thứ nhất Vụ Liên Tâm hỏa của tôi bây giờ đến Tử niết cấp hai cũng còn thiếu chút nữa.

Càng không cần phải nói đến Tiên diễm đỉnh phong.

Thứ hai cho dù mồi lửa của tôi đến Tiên diễm rồi, tôi tại sao phải giúp anh?

Văn sĩ trung niên bỗng nhiên lấy ra một khoáng thạch nói:

– Đợi Vụ Liên Tâm hỏa của anh thăng cấp lên Tử niết cấp ba, khoáng thạch này có thể mồi lửa Tử niết của anh thăng cấp lên Tiên diễm.

– Tiên tài Tinh hạch viêm cấp chín…

Diệp Mặc lại lần nữa kinh ngạc bật thốt lên, trên người văn sĩ trung niên này rốt cục có bao nhiêu đồ tốt đây? Tiên diễm của Tiên giới sở dĩ ít, là do nguyên liệu thăng cấp lên Tiên diễm quá quý giá.

Còn Tinh hạch viêm này lại càng là thứ quý giá trong những thứ quý giá.

Tinh hạch viêm là một tia hỏa nguyên trong Tiểu tinh cầu, nếu như muốn có được Tinh hạch viêm, thì cần phải thiêu hủy một Tiểu tinh cầu, nếu không thì không thể nào lấy được Tinh hạch viêm.

– Ha ha, đúng vậy, cái này chính là Tinh hạch viêm.

Nếu như Vụ Liên Tâm hỏa của anh đã là Tử niết cấp ba rồi, thì Tinh hạch viêm này hoàn toàn có thể khiến mồi lửa của anh thăng cấp trực tiếp lên Tiên diễm cấp năm.

Chắc chắn sau khi thăng cấp lên Tiên diễm cấp năm rồi, anh muốn thăng cấp mồi lửa của anh lên Tiên diễm đỉnh phong cũng không phải chuyện gì khó?

Văn sĩ trung niên dường như biết Diệp Mặc chắc chắn sẽ rung động, nói chuyện cũng không vội vàng chút nào.

Sau khi nói xong, gã không đợi Diệp Mặc trả lời, lại lần nữa chỉ Hoàng Trung Lý sau lưng nói:

– Hoàng Trung Lý này của tôi bây giờ cũng kết được ba quả rồi, đợi lát nữa tôi sẽ cho anh một quả.

Cộng thêm Tinh hạch viêm này, anh xem xem có được hay không? Đương nhiên, ngoài những thứ này ra, tôi còn có thể giúp anh rời khỏi nơi này.

Cái này đương nhiên là được, nhưng Diệp Mặc lại biết chuyện tình cũng sẽ không đơn giản như vậy.

Những thứ tốt như này đưa cho hắn, một khi hắn không đến, thì sẽ thế nào?

– Nhưng, bổn đế sẽ đánh dấu một dấu hiệu thần thức lên người anh, chẳng may anh không quay lại, thì bổn đế chẳng phải thua thiệt sao.

Văn sĩ trung niên thật giống như biết những gì mà Diệp Mặc đang nghĩ trong lòng vậy.

Diệp Mặc ngược lại lại cảm thấy bình thường, nếu như đối phương cho hắn những thứ tốt này, hắn phủi mông một cái rồi đi, vậy thì đối phương chẳng phải quá thiệt thòi sao? Nhưng nói đi phải nói lại, bản thân cảm thấy những thứ này đều là thứ cực tốt, nhưng đối phương chưa chắc cho rằng những thứ này là tốt, nói không chừng đối với y, những thứ này cũng chỉ là những thứ vô cùng bình thường.

– Nhưng đợi Vụ Liên Tâm hỏa của tôi thăng cấp lên Tiên diễm đỉnh phong rồi, đến cứu anh, chẳng phải tặng mồi lửa cho anh, hơn nữa còn nộp mạng cho anh sao?

Diệp Mặc nhíu mày hỏi.

Văn sĩ trung niên kia bỗng nhiên cười ha hả nói:

– Bổn đế cần đến mồi lửa của anh sao? Mồi lửa rác rưởi này tặng cho bổn đế, bổn đế cũng chẳng thèm nhìn.

Thiên hỏa bổn đế có rất nhiều, chỉ là một Vụ Liên Tâm hỏa thì đã là cái quái gì.

Còn chuyện cái mạng nhỏ của anh, thật giống như một con kiến hôi, bổn đế lập tức có thể bóp chết.

Sắc mặt Diệp Mặc vô cùng khó coi, mặc dù biết đối phương nói rất đúng, nhưng không thể nào phản bác lại được, thấy văn sĩ trung niên này càng nói càng khó nghe, hắn cuối cùng cũng không chịu được nói:

– Anh có nhiều thiên hỏa như vậy, vậy thì cho tôi vài cái đi, cần gì phải thăng cấp Vụ Liên Tâm hỏa rác rưởi của tôi? Hơn nữa, cấm chế thần thức này của anh, tôi đoán chừng cho dù đến Thần diễm rồi cũng chưa chắc có thể thiêu hủy được.

Văn sĩ trung niên cũng không tức giận, ngược lại lại gật đầu nói:

– Có chút kiến thức, đến Thần diễm rồi quả thực cũng không thể nào thiêu đốt nổi.

Nhưng đợi khi anh đến, bổn đế cũng mài mòn cấm chế thần thức này tương đối rồi, Thần diễm cũng đã đủ mạnh.

Bây giờ anh giúp bổn đế cũng vô ích, anh ít nhất cần phải thăng cấp lên Tiên vương mới có thể giúp được.

Đương nhiên, nếu như anh không yên tâm, anh có thể thăng cấp lên Tiên tôn rồi mới đến, bây giờ thực lực của tôi cũng chỉ tương đương với một Tiên tôn mà thôi.

– Thăng cấp Tiên vương? Nếu như cả đời tôi không thể thăng cấp lên tiên vương được, thì có phải là cũng không cần đến giúp nữa đúng không?

Diệp Mặc châm chọc một câu, Văn sĩ trung niên kia lắc đầu nói:

– Công pháp tu luyện của anh tôi cũng không nhìn thấu, tuyệt đối là cao cấp trong hàng cao cấp.

Anh trẻ tuổi như vậy đã tu luyện đến Đại Chí Tiên, hơn nữa luyện thể thăng cấp đến Tiên linh thể rồi, cộng thêm thân thể được Phiêu miểu tiên tuyền gột rửa, anh tuyệt đối vó thể thăng cấp lên Tiên vương trong vòng mười nghìn năm, mười nghìn năm đối với bổn đế mà nói cũng chỉ là thời gian uống một chén trà mà thôi, tôi cũng không vội.

Diệp Mặc giật mình, đối phương thậm chí còn biết công pháp tu luyện của mình cũng không tầm thường, có phải cũng nhìn ra hỗn độn tâm quyết mà mình tu luyện không? Lão quái này tâm cơ thâm trầm, nói không chừng cũng biết mình có bí mật cực lớn, rồi giả vờ không biết, không thể không đề phòng được.

Do dự một lúc lâu, Diệp Mặc mới lên tiếng nói:

– Có thể, nhưng tôi không cần Hoàng Trung Lý của anh, tôi chỉ cần một nhánh cây thôi.

Hắn biết rõ mình không đồng ý được cũng phải đồng ý, đồng ý cũng phải đồng ý.

Bây giờ có cái gì đưa cho hắn, hắn thà rằng đồng ý trước rồi tính tiếp.

Lão quái này quá nguy hiểm, mặc dù biết ở cùng lão quái này có khi còn có thể ép gã lấy thêm đồ tốt ra, nhưng Diệp Mặc quả thực cũng kinh hồn táng đảm rồi.

– Ha ha, rất tốt, cho anh.

Văn sĩ trung niên kia không chút do dự chặt một đoạn cành cây đưa cho Diệp Mặc, sau đó lại đưa cho Diệp Mặc một khối Tinh hạch viêm.

Diệp Mặc nhận lấy hai thứ này, lại nhíu mày nói:

– Tại sao tôi có cảm giác như mình bị thua thiệt thế nhỉ?

– Cái đó cũng chưa chắc.

Văn sĩ trung niên kia vung tay lên, hư không đại môn kia lại lần nữa đóng cửa lại, Hoàng Trung Lý cũng biến mất.

Sau khi làm xong, gã mới đắc ý nhìn Diệp Mặc nói:

– Ba quả Hoàng Trung Lý này không biết bao nhiêu năm nữa mới lớn lên được, cho anh một quả, tôi thực sự rất tiếc đấy, may mà anh thức thời.

Nhưng mà, nếu như anh có thế giới hỗn độn, anh muốn nhánh cây Hoàng Trung Lý cũng đúng…

Diệp Mặc trong lòng hoảng hốt, chẳng lẽ đối phương biết mình có thế giới hỗn độn? Nếu như biết, sao lại có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn?

– Ha ha, đương nhiên cái đó là không thể nào, ngoài hai lão già kia, ai còn có thế giới hỗn độn chứ? Mà Hoàng Trung Lý chỉ có thể trồng trong thế giới hỗn độn, trồng ở nơi khác, nhanh chóng sẽ biến thành Tiên linh thảo bình thường.

Đương nhiên, cho dù là Tiên linh thảo bình thường đi nữa, cũng là Tiên linh thảo ngụy hỗn độn, anh cũng không cần quá thất vọng.

Văn sĩ trung niên này còn giả mù an ủi Diệp Mặc một câu.

Diệp Mặc cầm lấy nhánh cây Hoàng Trung Lý, không biết là nên cười như điên, hay là nói anh thật hiểu tôi nữa.

Nhưng Diệp Mặc lại không nói một câu nào, chỉ lẳng lặng nhìn nhánh cây Hoàng Trung Lý trong tay mình, hắn biết trước mặt lão yêu quái này, nói thêm một chữ là nguy hiểm thêm một phần, thà rằng không nói gì.

Diệp Mặc lập tức ném nhánh cây đó vào trong chiếc nhẫn, ngược lại lại có chút để ý đến Tinh hạch viêm trong tay mình, lật đi lật lại nhìn một lúc lâu.

Không biết là cảm thấy mình làm có chút không phúc hậu, hay là sợ Diệp Mặc bị người ta giết chết, văn sĩ trung niên lại lấy ra một tấm phù lục đưa cho Diệp Mặc nói:

– Đây là một tấm phù lục thoát thân, chỉ cần anh không gặp phải Tiên đế, thì anh có thể chạy thoát.

Đây mới là đồ cực tốt, Diệp Mặc nắm chặt lấy tấm phù lục trong tay, sắc mặt cũng thay đổi.

– Anh nói muốn làm dấu hiệu trên người tôi, vậy thì anh làm nhanh đi, làm xong rồi, tôi phải đi.

Diệp Mặc biết không để đối phương làm dấu hiệu, thì tuyệt đối không thể nào.

Văn sĩ trung niên kia lại cười ha hả, nói:

– Dấu hiệu, bổn đế sớm đã làm rồi, chỉ có điều anh không phát hiện ra mà thôi.

Diệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức dùng thần thức quét thân thể mình một lần, cũng không phát hiện có gì bất thường cả.

– Anh không cần quét, dấu hiệu của bổn đế nếu như bị phát hiện dễ dàng như vậy, bổn đế cũng không bằng đâm chết cho xong.

Huống chi, cho dù anh phát hiện ra rồi, anh cũng không có năng lực phá đi dấu hiệu của bổn đế.

Văn sĩ trung niên thấy Diệp Mặc rà soát trên người mình, có chút khinh thường nói.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1730: Tao Ngộ Tiểu Tiên Vương

Tao Ngộ Tiểu Tiên Vương

N

ói xong, văn sĩ trung niên này lại ném hai ngọc bài cho Diệp Mặc nói:

– Đây là hai miếng độn phù, bây giờ anh bóp nát miếng màu trắng kia, là có thể ra ngoài được, hơn nữa còn là trực tiếp truyền tống ra ngoài Phiêu Miểu tiên trì.

Đợi khi nào anh có thể đi vào, lại bóp nát miếng màu đỏ kia, là có thể quay lại đây.

Diệp Mặc cầm chặt lấy hai miếng ngọc bài, trong lòng lại có chút cảm giác bất ổn, nhưng hắn biết bây giờ cho dù có không ổn, thì hắn cũng không có cách nào.

Cho nên sau khi hắn lấy được hai miếng ngọc bài này rồi, không chút do dự ném miếng màu đỏ và trong nhẫn trữ vật, đồng thời nói với văn sĩ trung niên kia:

– Lần sau khi tôi đến, sẽ không bị vị đại nhân bắt giam anh bắt đấy chứ?

– Anh yên tâm đi, ác phụ đó còn không biết còn sống hay không, anh chỉ cần đến là được.

Lời nói của văn sĩ trung niên còn chưa dứt, Diệp Mặc liền bóp nát ngọc bài, đồng thời nói:

– Vậy thì sau này gặp lại…

Thấy một vầng ánh sáng trắng vây lấy Diệp Mặc rồi biến mất, văn sĩ trung niên kia nhíu nhíu mày tự lẩm bẩm:

– Bổn đế sao lại cảm thấy có chút không đúng nhỉ?

Diệp Mặc sau khi đứng vững mới phát hiện ra, mình quả nhiên xuất hiện bên ngoài Phiêu Miểu tiên trì, nhưng dường như cũng cách Phiêu Miểu tiên trì không xa lắm.

Biết rõ Phiêu Miểu tiên trì cũng không bỏ qua cho mình, Diệp Mặc làm gì còn dám ở lại đây, chỉ là phát ra một tin tức cho Kế Khôn, rồi lập tức bỏ chạy.

Phiêu Miểu tiên trì mấy ngày nay vẫn mở đại hội, Ninh Nga căn bản không còn thời gian để đi cùng Kế Khôn.

Kế Khôn chỉ có thể một mình ngây ngẩn người, cảnh đẹp xung quanh đối với cô mà nói cũng như hư vô, ánh mắt của cô không có chút chú ý đến thứ gì cả.

Trong lòng cô vẫn nghĩ, Diệp Mặc có xảy ra chuyện gì hay không.

Còn một cái nữa chính là tại sao chuyện trên thế giới cũng không thể mười phân vẹn mười được, Phong Hi vừa mới có hi vọng được hồi sinh, thì em trai lại xảy ra chuyện rồi.

Vừa lúc này, truyền tin châu của cô bỗng nhiên rung lên, cô lập tức lấy truyền tin châu ra.

Một hàng tin tức xuất hiện trên truyền tin châu:

– Hi Nguyệt tỷ, người của Phiêu Miểu tiên trì có khả năng sẽ giết em, em đã thoát được rồi, bây giờ đang ở chỗ cũ đợi chị.

Tin tức là do Diệp Mặc truyền đến, Kế Khôn kích động chút nữa bóp nát viên châu rồi.

Sau đó cô lền cảm thấy sự khẩn trương của Diệp Mặc.

Nếu như Phiêu miểu Đế tông muốn giết hắn, cho dù người chị này cũng chưa chắc có thể bảo vệ được hắn.

Nhưng cho dù có khó khăn đi nữa, thì cô cũng cẩn phải bảo vệ được Diệp Mặc.

Hơn nữa còn phải để cho thân phận của Diệp Mặc không bị truy nã, nội tình của một Đế tông rất nhiều, cô biết rất rõ, dựa vào trốn tránh thì hoàn toàn vô ích.

Kế Khôn nhanh chóng dồn nén sự kích động của mình xuống, lập tức chuẩn bị rời khỏi Phiêu Miểu tiên trì.

Ninh Nga cũng phạm sai lầm mấy lần, bây giờ không ra ngoài được, ngược lại Vụ Loan kia biết rõ ý tứ của Ninh Nga.

Mau chóng tiễn Kế Khôn ra khỏi Phiêu Miểu tiên trì.

Đối với Phiêu Miểu tiên trì mà nói, Kế Khôn đi càng nhanh càng tốt.

Diệp Mặc cũng không đợi bao lâu, một đường độn quang đã rơi cách chỗ Diệp Mặc không xa, sau đó Kế Khôn cùng gương mặt kích động xuất hiện:

– Em trai, tốt quá rồi, chị còn cho rằng em xảy ra chuyện rồi… chị…

Diệp Mặc mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cũng biết Kế Khôn chắc hẳn là lo cho hắn, mau chóng bước đến nói:

– Chị Hi Nguyệt, xin lỗi, để chị phải lo lắng rồi.

– Không có, chỉ cần em không sao là được rồi, chị lo chết đi được.

Kế Khôn vừa nói không có lo lắng, lại nói lo chết đi được, khiến Diệp Mặc trong lòng lại càng băn khoăn.

– Chị Hi Nguyệt, chúng ta rời khỏi nơi này rồi từ từ nói.

Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt rồi nói.

Kế Khôn gật đầu, không phóng ra pháp bảo phi hành, trực tiếp cùng Diệp Mặc ngồi trên Thanh Nguyệt nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Trên Thanh Nguyệt, Diệp Mặc sau khi nghe Kế Khôn kể xong, mới biết văn sĩ trung niên kia quả thực nói không sai.

Nếu Phiêu Miểu tiên trì biết hắn trong Phiêu Miểu tuyền, thật là bất lợi cho hắn.

Diệp Mặc vì không muốn Kế Khôn lại lo lắng, cũng không nói ra chuyện văn sĩ trung niên kia, chỉ là nói mình cảm thấy chỗ có lợi của Phiêu Miểu tuyền xong, liền thấy không ổn, rồi dùng tấm phù lục chạy thoát.

Biết được Diệp Mặc lấy được tác dụng cực lớn trong Phiêu Miểu tuyền, Kế Khôn trong lòng lại vô cùng cao hứng.

Diệp Mặc có thể lấy được tác dụng cực lớn trong Phiêu Miểu tiên trì, cô còn vui hơn là tự cô lấy được lợi ích vậy.

– Chị Hi Nguyệt, em sợ em không thể đến đại hội giao lưu luận đạo đó được.

Một khi bị Phiêu Miểu tiên trì phát hiện ra, nói không chừng sẽ truy sát em nữa.

– Cũng chưa chắc đâu, nếu như em bị chặn lại trong Phiêu Miểu tuyền, quả thực không dễ xử lý, nhưng bây giờ, chị nghĩ chắc cũng không có vấn đề gì lớn rồi.

Phiêu Miểu tiên trì có lợi hại đi nữa, cũng không dám đứng ra bắt người đâu.

Đại hội giao lưu luận đạo đều là thiên tài cao cấp, mỗi một người đều có sự hiểu biết nhất định về đại đạo và tu luyện của mình, Kế Khôn đương nhiên muốn Diệp Mặc đến đó.

Nếu như thật sự không được, thì để sư phụ của mình ra mặt.

Huống chi nếu như cứ để Diệp Mặc trốn tránh, cũng không phải là cách tốt.

– Chị Hi Nguyệt, chị biết Phiêu Miểu tiên trì bình thường với tư cách thế nào? Bình thường những chuyện lấy trộm tài nguyên như này, bọn họ có làm khó không?

Diệp Mặc lo lắng hỏi một câu, nếu như Phiêu Miểu tiên trì là một tông môn rộng lượng, tự mình đứng ra nói không chừng sẽ không tiếp tục truy cứu nữa thật.

Nhưng chị Hi Nguyệt cũng không biết tầm quan trọng của Phiêu Miểu tuyền đó, thứ đó quả thực quá nghịch thiên.

Diệp Mặc đồng thời nhớ ra Ma Hoan tông mà văn sĩ trung niên kia nói, lão đó nói con gái của Phiêu Miểu tiên trì đến Ma Hoan tông cũng không bằng.

Mặc dù Diệp Mặc không biết Ma Hoan tông là một tông môn như nào, nhưng nghe khẩu khí của văn sĩ trung niên đó, thì cũng không phải là tông môn tốt đẹp gì.

Nếu như Phiêu Miểu tiên trì cũng không muốn thua thiệt, bản thân mình cho dù có trốn, cũng gặp phải sự đuổi giết.

– Cái này thì chị nói cũng không được, nhưng Phiêu Miểu tiên trì là một Đế tông, chắc hẳn cũng không keo kiệt đến nỗi vì một Phiêu Miểu Tiên tuyền mà truy sát người khác chứ? Hơn nữa, chúng ta còn được Thánh nữ mời đến nữa, sao có thể tính là lấy trộm tài nguyên được?

Kế Khôn trầm ngâm một lát rồi nói.

– Vậy chị biết Ma Hoan tông không? Tông môn đó hành sự thế nào?

Diệp Mặc lại lần nữa hỏi, tu vi của văn sĩ trung niên kia mặc dù cao, có cái nhìn đối với Phiêu Miểu tiên trì tuyệt đối không phải là bắn tên không đích.

Nếu như Phiêu Miểu tiên trì thực sự như gã nói, hắn thà rằng tìm một nơi khác trốn để bế quan, chứ cũng không muốn rơi vào tay Phiêu Miểu tiên trì.

Kế Khôn hơi đỏ mặt, xì một tiếng khinh miệt nói:

– Em trai, sau này không cho phép nhắc tới cái tông môn đó nữa.

Con gái của tông môn đó em lại càng không được tiếp cận.

Không có thứ gì tốt, đừng thấy bọn họ xinh đẹp mà bỏ qua cảnh giác, bọn họ là một đám không biết xấu hổ, hơn nữa là những con yêu tinh ăn tươi nuốt sống đến tận xương cốt người ta, em muốn đạo lữ song tu, thì chị sẽ tìm giúp em.

Diệp Mặc lúng túng khua tay nói:

– Chị Hi Nguyệt, chị nghĩ sai rồi, em có vợ rồi, không phải là muốn đạo lữ song tu, em nghe người ta nói Phiêu Miểu tiên trì đến Ma Hoan tông cũng không bằng, cho nên mới hỏi chút mà thôi.

Kế Khôn vỗ vai Diệp Mặc nói:

– Em nói lung tung cái gì vậy, nếu để cho Tiên tử của Phiêu Miểu tiên trì nghe thấy, sự nguy hiểm của câu nói này còn đáng sợ hơn nhiều so với em dùng Phiêu Miểu Tiên tuyền kia đấy, sao có thể lấy hai tông môn ra mà so sánh được?

Nhưng Kế Khôn rõ ràng cũng lại càng có hứng với vợ của Diệp Mặc, chuyển đề tài nói:

– Em trai, vợ của em ở đâu? Cô ấy có xinh đẹp không? Không thể không xứng với em trai của chị đấy chứ.

Diệp Mặc xoa xoa trán nói:

– Chị Hi Nguyệt, vợ của em vẫn còn ở Tu Chân giới.

– Em xem chị đúng là mất trí nhớ rồi.

Kế Khôn cũng cười cười nói:

– Em không cần lo lắng, chị sẽ báo cáo với sư phụ của chị, nói em là em trai của chị.

Phiêu Miểu tiên trì cũng sẽ nể mặt sư phụ của chị.

Trước tiên không cần nghĩ nhiều về những thứ này nữa, chúng ta đến Bình Lương Tiên thành trước, sau đó ngồi truyền tống trận đến Nguyên Động thiên, sư phụ của chị cũng sẽ đến cùng.

Có lời nói của Kế Khôn, Diệp Mặc cũng yên tâm được chút ít.

Văn sĩ trung niên đó có thù với Phiêu Miểu tiên trì, đương nhiên sẽ nói Phiêu Miểu tiên trì không tốt, bản thân cũng không cần phải quá tin lão.

Sau khi gác chuyện của Phiêu Miểu tiên trì sang một bên, Diệp Mặc lại đưa Thanh Nguyệt cho Kế Khôn điều khiển, sau đó tự mình quay vào khoang thuyền bắt đầu tìm dấu tích thần thức trên người mình.

Văn sĩ trung niên đó làm một dấu tích thần thức trên người hắn, cho dù bây giờ hắn không bỏ đi được, cũng phải tìm được rồi nói sau.

Nhưng sau nửa ngày, Diệp Mặc cũng không phát hiện ra dấu hiệu thần thức nào.

Đúng lúc Diệp Mặc chuẩn bị tìm lại một lần nữa, Thanh Nguyệt chấn động một cái, dường như chậm lại.

Thanh Nguyệt đang dưới sự khống chế của Kế Khôn, bây giờ lại dừng lại, Diệp Mặc ngay lập tức liền lên bong thuyền của Thanh Nguyệt.

– Chuyện gì vậy? Chị Hi Nguyệt?

Diệp Mặc vừa ra đã hỏi, đồng thời hắn cũng nhìn thấy một Phi toa màu vàng kim chặn lại trước mặt Thanh Nguyệt.

– Hi Nguyệt muội, người này là ai?

Đứng trên Phi Toa có hai người, một người Đại La Tiên hậu kỳ, người còn lại cũng đã là Đại La Tiên viên mãn rồi, thậm chí chỉ thiếu chút nữa là lên đến Tiên vương rồi.

Câu hỏi đó chính là do Đại La Tiên thiếu chút nữa lên đến Tiên vương hỏi, trên mặt gã còn đang cười tủm tỉm, nhưng sau khi thấy Diệp Mặc rồi, thì sắc mặt gã lập tức âm trầm.

Thậm chí Diệp Mặc còn cảm thấy có chút sát cơ trong đó.

– Lư Mang, cậu ta là ai tôi cần phải báo cáo với anh sao? Mà anh là người thế nào của tôi? Ngữ khí tôn trọng chút đi, Hi Nguyệt muội không phải là cái tên mà anh có thể gọi.

Kế Khôn trầm mặt, lạnh lùng nói.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra, hóa ra là người này, hắn có nghe nói qua, hình như tên là Tiểu tiên vương gì đó.

Cha của y chắc hẳn là chủ của một thiên vực, địa vị còn cao hơn hai thiếu thành chủ Quý Thư và Tề Bắc Thương nhiều.

Lư Mang hình như cảm thấy khẩu khí của lời nói của mình có chút không đúng, lập tức lại cười nói:

– Xin lỗi nhé, Hi Nguyệt tiên tử, tôi vừa rồi là đang trong suy nghĩ, ngữ khí có chút không đúng, xin đừng để tâm.

Nói xong gã lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Tôi là Lư Mang, vì thích kết giao bạn bè, cho nên mọi người thường gọi tôi là Tiểu tiên vương, không biết vị này là…?

Diệp Mặc thầm nghĩ, Tiểu tiên vương thì ghê gớm lắm sao? Chỉ cần không phải là Tiên vương, thì hắn cũng không coi ra gì, chỉ là một Đại La Tiên thì đã sao?

– Tôi là Diệp Mặc, vì không thích kết giao bạn bè, cho nên mọi người gọi tôi là giả đế cô độc.

Diệp Mặc không chút do dự trả lời.

Lư Mang thấy hắn lập tức vô cùng tức giận rồi, sắc mặt trầm xuống, thậm chí trực tiếp mang theo sát cơ trách hỏi mình là ai.

Còn sau đó gã đổi giọng, còn cười hì hì, rõ ràng là vì nhớ ra chị Hi Nguyệt cũng chưa là người gì của gã.

Diệp Mặc chắc rằng một khi một mình rời đi, thì gã sẽ lập tức đuổi theo, thông qua tất cả thủ đoạn ép hỏi mình và chị Hi Nguyệt có quan hệ như nào.

Đối với loại người bất luận là nịnh nợ hay không, cũng không kết thù, Diệp Mặc căn bản cũng không ưa.

Nói mình là giả đế, đồng thời là đang châm chọc đối phương, rõ ràng không phải là Tiên vương, còn kiếm thêm một chữ Tiểu.

Ý tứ chính là giả chính là giả, làm sao Tiểu có thể đổi thành sự thật được.

Kế Khôn thấy Diệp Mặc nói thú vị, suýt nữa thì bật cười, nhưng sắc mặt của Lư Mang lại lần nữa âm trầm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 7 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box