1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 345 : Kết Làm Tỷ Đệ (c1721-c1725)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 345 : Kết Làm Tỷ Đệ (c1721-c1725)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1721: Kết Làm Tỷ Đệ

Kết Làm Tỷ Đệ

C

ảm nhận được khí tức toàn thân Kế Khôn hỗn loạn, Diệp Mặc cũng không có cách nào.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến nếu có một ngày hắn cũng mất đi người mình yêu mến thì sẽ như thế nào? Nghĩ tới đây Diệp Mặc rùng mình một cái, những chuyện như thế này tuyệt đối không được phép xảy ra.

Hắn nhất định phải mạnh mẽ lên, dành thời gian đi Nguyên Động Thiên mới là chuyện quan trọng nhất.

Một lúc lâu sau, Kế Khôn bỗng nhiên đứng lên, sắc mặt cô vô cùng tái nhợt, dấu vết hai hàng huyết lệ vẫn còn đọng trên khuôn mặt trắng nõn.

Nhưng khiến cho Diệp Mặc yên tâm là, khí tức của cô cuối cùng cũng an ổn hơn một chút.

– Diệp Mặc, cám ơn cậu, nhưng đáng tiếc vợ chồng ta không cách nào báo đáp…

Kế Khôn nói xong thì thi lễ bái Diệp Mặc một cái.

– Sau khi ta chết, xin hãy an táng ta và Phong Hi cùng một chỗ…

Khi Kế Khôn nói đến đây, Diệp Mặc lập tức đã biết là không tốt, Kế Khôn muốn tự vẫn.

Hắn không hề suy nghĩ, liền phóng ra hơn mười đường thần thức đao ra, đồng thời từng đạo Tiên Nguyên đánh lên người Kế Khôn, phong tỏa sự lưu chuyển Tiên Nguyên của Kế Khôn.

Kế Khôn kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc, cô không thể tưởng tượng được Diệp Mặc vậy mà lại có thể ngăn cản cô tự vẫn, tu vi này quả thực là tuyệt đối không hề thua kém cô chút nào.

Nên biết cô chính là một thiên tài, mà Diệp Mặc có thể làm được như vậy, há có thể là cái mà thiên tài có thể hình dung được? Vừa nãy cậu ta nhiễu loạn vận chuyển thức hải của mình hình như là dùng công pháp thần thức.

Cho dù cô không hề phòng bị, không làm bất kì hành động ngăn cản nào, một Đại Chí Tiên muốn phong bế cô cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Diệp Mặc trong lúc vội vàng, sao có thể nghĩ đến nhiều thứ như vậy.

Bất kể từ góc độ nào mà nói, thì hắn đều không hy vọng Kế Khôn chết.

Nếu như Kế Khôn thật chết, hắn cũng xong đời.

Không nói Lộng Nguyệt đế tông, ngay cả một Tiểu tiên vương gì đó cũng có thể tìm được cái cớ để đối phó hắn.

Tuy hắn và mấy người Quý Thư, Tề Bắc Thương là bạn bè, nhưng mới biết nhau được bao lâu? Mối quan hệ đó còn xa lắm mới đạt tới mức độ có thể vì hắn mà đi liều mạng với Tiên đế đấy? Hơn nữa, cho dù là đến mức đó, đẳng cấp và hậu thuẫn của mấy người Quý Thư cũng còn kém xa lắc.

– Sao cậu phải ngăn cản ta?

Sự kinh ngạc của Kế Khôn đối với Diệp Mặc chỉ trong nháy mắt đã qua đi, ngược lại liền quên sạch sẽ đòn ra tay lợi hại của Diệp Mặc vừa rồi, trong lòng chỉ nghĩ vì sao Diệp Mặc phải ngăn cản cô cùng đi với Phong Hi.

Diệp Mặc thở dài nói:

– Trước tiên không nói cô gặp sự cố ở đây, người đầu tiên bị hại chính là tôi.

Cho dù không phải như vậy, tôi cảm thấy cô cũng không nên tự vẫn.

Kế Khôn chỉ là quá thương nhớ Phong Hi, bây giờ Diệp Mặc vừa nói ra, cô lập tức liền hiểu ra, vội vàng áy náy nói:

– Diệp Mặc thực xin lỗi, là ta không nghĩ tới.

Diệp Mặc gật đầu, tiện tay hóa giải cấm chế phong bế Tiên Nguyên của Kế Khôn.

Kế Khôn lại xoay người thi lễ với Diệp Mặc một lần nữa, tỏ ra cực kỳ kính trọng.

Vừa rồi tuy Diệp Mặc trong lúc vội vàng mà phóng cấm chế phong bế Tiên Nguyên của cô, cô muốn tránh thoát cũng là chuyện rất đơn giản, nhưng cô không hề làm như vậy.

– Hi Nguyệt tiên tử.

Cô nghe hết lời tôi nói đã rồi nếu như cô còn muốn tự vẫn, tôi cũng không ngăn cản cô nữa.

Diệp Mặc nhìn Kế Khôn nói.

– Cậu nói đi.

Kế Côn gật gật đầu.

– Kỳ thực, người chân chính hại chết Phong Hi đúng ra là Phong Thuần – Phụ thân của anh ta, ít nhất cô nên giáo huấn Phong Thuần một trận đi, kẻ đó đã không còn nhân tính nữa rồi.

Diệp Mặc rất là khinh bỉ tên Phong Thuần này, kẻ này quá hèn hạ.

Kế Khôn trầm mặc không nói.

Diệp Mặc hiểu rõ ý của cô, Phong Thuần tùy tiện nói thế nào thì cũng là phụ thân của Phong Hi, đồng thời cũng là cha chồng của cô, trong lòng cô nàng có kiêng dè thì cũng là chuyện bình thường.

– Được, cho dù là không nói tới chuyện của Phong Thuần, phụ thân của cô hẳn là còn chứ? Năm đó phụ thân cô mang cô đi, chẳng lẽ chưa thăng thiên?

Diệp Mặc một lần nữa lại tìm về hi vọng sống tiếp cho Kế Khôn.

Kế Khôn khàn khàn ừ một tiếng, nói:

– Phải.

Cha ta hẳn là đã thăng thiên rồi, bây giờ có khả năng là vẫn còn ở Hạ Thiên Vực.

Vốn ta định sau khi ta thăng cấp Tiên vương rồi, sẽ đi Hạ Thiên Vực tìm kiếm phụ thân, bây giờ…

– Sự nguy hiểm của Tiên Giới tôi không nói nữa, cho dù là cô xuất thân từ Tiên đế tông môn, chắc cũng biết một chút.

Nếu như cô chết, phụ thân cô có lẽ sẽ càng gian nan hơn.

Đương nhiên những điều này cũng không phải là cái ta muốn nói đến nhất, ta muốn nói nhất chính là cô có từng nghe nói tới chuyện về Chân Thánh Đế chứ?

Diệp Mặc biết bây giờ Kế Khôn đã bỏ đi ý nghĩ tự vẫn, hắn chỉ cần một lần nữa cho đối phương một lý do để sống tiếp là được rồi.

Kế Khôn lại gật đầu nói, – Đúng, ta có nghe nói qua.

Diệp Mặc trầm giọng nói:

– Chân Thánh Đế dù một tàn hồn cũng có khả năng phục sinh, chỉ là phải trải qua vô số năm mà thôi, mà bây giờ, lệ ngân xá lợi trong tay cô, chính là có một tàn hồn mà Phong Hi đã tự mình giam giữ.

Khi cô thăng cấp Tiên đế, bộ cô không biết là có thể khiến cho Phong Hi sống lại?

Những lời này của Diệp Mặc chỉ là nói nhảm vớ vẩn thôi, hắn biết tình trạng của Phong Hi và Chân Thánh Đế không giống nhau, nhưng hắn lại biết Phong Hi chắc chắn là cũng không hy vọng Kế Khôn tự vẫn.

Chỉ có Kế Khôn tiếp tục sống, có lẽ đó mới là an ủi lớn nhất đối với Phong Hi.

Kế Khôn cầm lấy lệ ngân xá lợi của Phong Hi tay khẽ run run, trong mắt cô nháy mắt đã tràn đầy sức sống, lập tức liền run giọng nói:

– Tại sao ta không nghĩ đến, ta quá ích kỷ, ta nên nghĩ đến chứ…

Nói xong Kế Khôn lại một lần nữa cúi người hành lễ với Diệp Mặc, nói:

– Diệp Sư Đệ, cám ơn đệ, cám ơn, đệ lại cứu ta và Phong Hi một lần nữa rồi.

– Hi Nguyệt tiên tử, tôi chỉ nói những gì mình nên nói mà thôi, đây vốn không là gì cả.

Diệp Mặc vội vàng khoát tay nói – Diệp Mặc, ta hơn đệ mấy tuổi, nếu như đệ không ngại, chúng ta coi nhau như tỷ đệ là tốt rồi, về sau đệ cứ gọi ta là Hi Nguyệt tỷ là được rồi.

Kế Khôn trong mắt lộ ra vẻ chân thành, mà lúc này cô đã hoàn toàn coi Diệp Mặc như người thân cận.

Diệp Mặc đã mang xá lợi của Phong Hi đến, cứu Phong Hi, cũng là cứu cô.

– Hi Nguyệt tỷ, đã vậy thì Diệp Mặc sẽ không làm kiêu.

Diệp Mặc vội vàng nói.

Bất kể là Kế Khôn hay là Phong Hi, hắn đều rất quý mến.

– Ừh, đệ đệ.

Kế Khôn hài lòng gọi Diệp Mặc một câu, sau đó cho mình một cái Khứ Trần Quyết.

Dáng vẻ nặng nề chết chóc vừa rồi, đảo mắt đã là sức sống tràn trề.

Cô chủ động tiến đến kéo hai tay Diệp Mặc đi đến bên cạnh trên một tảng đá lớn, sau khi ngồi xuống, nói:

– Trong lòng đệ chắc đang cho rằng những lời nói kia của đệ là an ủi ta, Phong Hi không cách nào cứu sống lại được đúng không?

Diệp Mặc lúng túng không biết nói gì.

Kế Khôn lại mỉm cười nói:

– Năm đó Phong Hi ân cần săn sóc thần hồn của ta, có một phần thần hồn của anh ấy ở trong cơ thể ta, được ta che dấu ở nơi sâu nhất trong thức hải.

Ban nãy ta trong tâm trạng kích động, vậy mà thật không ngờ đệ lại mang tới xá lợi trong có tinh huyết của Phong Hi.

Có lẽ sẽ không bao lâu, ta có thể làm cho thần hồn và tinh huyết của Phong Hi dung hợp được, một lần nữa mô phỏng lại thân thể của Phong Hi.

Cho nên, ta phải cám ơn đệ.

Không có đệ, vừa rồi thiếu chút nữa ta đã làm một chuyện ngu xuẩn, đã có lỗi với Phong Hi lại cũng có lỗi với phụ thân của ta.

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, Kế Khôn nói đúng thật là như vậy, thần hồn mà lúc trước Phong Hi để lại không giống như của người khác, không có bất kỳ chút ý thức nào, nếu như không có tinh huyết của Phong Hi, cuối cùng khẳng định là sẽ tiêu tán luôn.

Hiện tại mình đã mang tinh huyết của Phong Hi đến, đó chính là tương đương với cứu sống Phong Hi rồi.

Sau khi hiểu ra, Diệp Mặc cũng rất là mừng rỡ, hắn không thể tưởng tượng được Phong Hi vô tình mà đưa xá lợi cho mình, cuối cùng vậy mà lại có thể làm cho y sống lại được.

Cơ hội phục sinh này so ra còn lớn hơn Chân Thánh Đế rất nhiều.

– Đệ cầm cái này đi, đây là Thông Tấn Châu của ta, sau này ở Thượng Thiên Vực ai dám bất kính với đệ, đệ cứ nói cho ta biết.

Kế Khôn lấy ra một viên Thông Tấn Châu đưa cho Diệp Mặc, Thông Tấn Châu của cô ngoại trừ sư phụ và hai người bạn rất thân thiết ra, người khác đều không có đâu, bây giờ cũng chủ động lấy ra cho Diệp Mặc một viên.

– Tu vi của đệ hẳn là phải xa hơn một Đại Chí Tiên bình thường rất nhiều, ta nghĩ một Đại La tiên bình thường muốn giữ đệ lại, khả năng cũng không lớn.

Kế Khôn nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu, cô không nói tới chuyện công pháp thần thức của Diệp Mặc.

Diệp Mặc cất Thông Tấn Châu đi cũng không có giải thích, một Đại La tiên bình thường gặp phải hắn, hắn cần phải chạy sao?

– Đệ định đi dâu?

Kế Khôn đối với Diệp Mặc rất là thân thiết, cô thật sự coi Diệp Mặc như đệ đệ của mình.

– Đệ định đi Nguyên Động Thiên lang bạt một lần, nghe nói nửa năm sau Nguyên Động Thiên có một đại hội giao lưu vấn đạo, đệ cũng muốn đi xem xem.

Diệp Mặc đáp, hắn tin tưởng Kế Khôn sẽ không tiết lộ chuyện của hắn, nhưng truyền thừa Hạo Thiên Đại Đế, hắn vẫn không có nói tới.

Kế Khôn xuất thân từ tiên đế tông môn, tài nguyên rất nhiều, nói cho cô biết cũng không có tác dụng gì, những truyền thừa này tự hắn đi lấy là được rồi. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Kế Khôn trầm mặc một lát nói:

– Thánh nữ Ninh Nga tiên tử của Phiêu Miểu Tiên Trì mời ta tới làm khách, hay là đệ đệ cùng ta tới Phiêu Miểu Tiên Trì đi.

Diệp Mặc còn lâu mới đi Phiêu Miểu Tiên Trì, hắn không hề nghĩ ngợi gì đã muốn từ chối.

Nhưng hắn còn chưa kịp từ chối, đã bị Kế Khôn vươn tay ngăn lại, – Phiêu Miểu Tiên Trì nổi tiếng nhất chính là tiên tuyền Phiêu Miểu, ta cũng coi như là bạn khá thân với với thánh nữ Ninh Nga Tiên Tử cuả Phiêu Miểu Tiên Trì.

Đệ là một tán tu, nhất định là thiếu thốn tài nguyên.

Tiên tuyền Phiêu Miểu chẳng những là nơi tu luyện tốt nhất, hơn nữa còn là nơi cực tốt để luyện thể.

Nói xong Kế Khôn thận trọng nhìn Diệp Mặc, nói:

– Đệ không luyện thể, nhưng tiên tuyền Phiêu Miểu có thể nâng cao cấp độ thân thể của tiên nhân, đối với việc tu luyện về sau của đệ sẽ càng có lợi hơn.

Tiên tuyền Phiêu Miểu kia rất quý giá, ta nghĩ ta mở miệng nói chuyện, Ninh Nga Tiên tử hẳn là sẽ đồng ý.

Loại tiên linh dịch đặc thù này có thể làm cho thân thể tiên nhân đạt tới sự cân bằng, loại trừ những bệnh tiềm ẩn, khiến cho thân thể của người luyện thể càng cao hơn một bậc, có thể vươn tới cảnh giới cao hơn.

Tiên tuyền Phiêu Miểu mà Kế Khôn nói, không thể nghi ngờ chính là thứ này.

– Vậy được.

Nhưng Hi Nguyệt tỷ, nếu như đối phương không đồng ý, chúng ta cũng đừng cầu xin.

Diệp Mặc bây giờ vì tài nguyên tu luyện, dù là bị cự tuyệt cũng muốn đi thử một chút, với hắn mà nói, bây giờ ngoại trừ tu luyện, không một chuyện gì khác có thể ảnh hưởng đến hắn nữa.

– Yên tâm đi.

Kế Côn mỉm cười, một chút ưu sầu vài ngày trước còn mơ hồ lưu lại ở hai đầu lông mày sớm đã biến mất hầu như không còn chút gì. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

– Những đan dược này để lại cho đệ, thứ này ta có rất nhiều.

Kế Khôn lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Diệp Mặc, nói.

Thần thức của Diệp Mặc đã quét đến đan dược bên trong chiếc nhẫn, đều là tiên đan rất tốt để Đại Chí Tiên đến Đại La Tiên tu luyện, hắn lại trả chiếc nhẫn lại cho Kế Khôn, vừa cười vừa nói:

– Hi Nguyệt tỷ, kỳ thật đệ còn là một đại sư tiên đan lục phẩm cao cấp.

– Cái gì?

Kế Khôn một lần nữa lại dại ra, – Đại sư Tiên đan lục phẩm?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1722: Tiến Nhập Vẫn Chân Điện

Tiến Nhập Vẫn Chân Điện

Đ

ệ nói đệ là Đại sư tiên đan lục phẩm?

Kế Khôn có chút kích động lập lại một câu.

Diệp Mặc ừ một tiếng nói:

– Phải, đan dược mà đệ dùng đều là tự mình luyện chế, đệ đúng là đại sư tiên đan lục phẩm.

– Tốt, thật sự là quá tốt, không ngờ đệ còn có thiên phú như vậy…

Kế Khôn quả thực là có chút kích động, cô bình ổn lại một hồi lâu mới lôi kéo Diệp Mặc nói:

– Ban đầu ta còn nghĩ làm thế nào để cho đệ trở thành đệ tử tâm đắc, lần này khẳng định là có thể rồi.

Đợi sau khi trở về, ta dẫn đệ đi Lộng Nguyệt Đế Tông, đệ gia nhập đế tông thì tốt rồi.

Về sau đệ chỉ cần lo tu luyện thôi, đệ muốn tài liệu luyện đan ta giúp đệ kiếm là được rồi.

Diệp Mặc nhìn Kế Khôn đang thực tâm vui sướng, trong lòng cũng rất là cảm kích, Kế Khôn thực sự đã coi hắn là người thân, niềm vui sướng này hoàn toàn là xuất phát từ nội tâm.

Tuy đi Lộng Nguyệt Đế Tông rất an toàn, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói lại không ổn.

Thứ nhất, người muốn tìm hắn để gây sự quá đáng sợ, Lộng Nguyệt Đế Tông cũng không che chở nổi.

Thứ hai, bí mật của hắn quá nhiều, ở trong một đế tông tu luyện là quá nguy hiểm.

Diệp Mặc trầm mặc một lát, vẫn quyết định nói:

– Hi Nguyệt tỷ, cám ơn tỷ.

Đệ không muốn gia nhập tông môn, một mình đệ tự do tự tại đã quen rồi.

Kế Khôn sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh liền nói:

– Đệ đã là đại sư tiên đan lục phẩm, quả thực là không cần gia nhập tông môn, cho dù là đế tông cũng sẽ tranh nhau muốn thu nhận đệ, là ta suy nghĩ không chu toàn.

Chúng ta đi Phiêu Miểu Tiên Trì trước đi, đợi sau khi đi tiên trì về, chúng ta lại đi Nguyên Động Thiên, trên đường từ từ bàn bạc.

Đại Lục Lạc Nguyệt, Vẫn Chân Điện.

Ngay tại cửa thang đá thông tầng thứ sáu với tầng thứ bảy, có ba người phụ nữ đang đứng ở đây.

Ba người họ đến từ thành Mặc Nguyệt của Nam An Châu, nếu Diệp Mặc trở về, đương nhiên nhận ra ba người này ngoại trừ Tô Tĩnh Văn ra, hai người còn lại là Cảnh Anh Ly và con gái Ức Mặc.

– Anh Ly, lúc trước tỷ và Diệp Mặc chỉ đến đây thôi sao?

Tô Tĩnh Văn hỏi, cô là người có tu vi cao nhất trong ba người, đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ nhất.

Cảnh Anh Ly lắc đầu nói:

– Không phải, chúng tôi đã đến tầng thứ bảy nhưng chưa có đi vào trong, chỉ vừa mới đi vào thiếu chút nữa đã bị tiêu diệt, đám Linh tu kia vô cùng đáng sợ.

Ức Mặc vừa cười vừa nói:

– Anh Ly tỷ tỷ, với thực lực của ba người chúng ta, muốn vượt qua tầng thứ bảy hẳn là không có vấn đề gì chứ?

Cảnh Anh Ly gật gật đầu nói, – Vẫn Chân Điện từ sau đại chiến thời thượng cổ, có Thừa Đỉnh tu sĩ đi vào hay không thì ta không biết.

Nhưng ta khẳng định không có Hóa Chân tu sĩ nào vào.

Tĩnh Văn tỷ đã là tu vi Hóa Chân, sẽ không có vấn đề gì đâu.

Khi Vẫn Chân Điện vừa mới mở ra, nghe nói tại tầng bảy của Vẫn Chân Điện từng diễn ra một trận đại chiến từ rất xa xưa, rất nhiều tu sĩ Hóa Chân đã ngã xuống ở đây, chúng ta cũng phải cẩn thận.

– Đúng vậy, em cũng mỗi ngày đều dốc sức liều mạng tu luyện sao mà đến bây giờ vẫn chỉ là tu vi Thừa Đỉnh thôi? Dì Văn tư chất cũng quá tốt đi.

Ức Mặc làm bộ bất mãn nói.

Tô Tĩnh Văn mỉm cười.

Cô tư chất xác thực là đỉnh cao, nhưng cũng không thể tách rời với việc dốc sức liều mạng tu luyện, cô nhớ Diệp Mặc rồi.

Cho nên muốn sớm thăng thiên lên Tiên Giới một chút, muốn gặp được Diệp Mặc.

Không chỉ mình cô, mà tất cả những người còn lại của thành Mặc Nguyệt, ai mà không đang ra sức tu luyện?

Cảnh Anh Ly sao có thể không biết tâm tư của Tô Tĩnh Văn, trong nội tâm cô khẽ than:

– Người có tư chất ngang ngửa với Tĩnh Văn tỷ, trước kia Đại Lục Lạc Nguyệt khẳng định là cũng có, tư chất như hai người chúng tôi thì lại càng nhiều.

Nhưng trước giờ chưa từng có một nơi nào có linh khí nồng đậm như hồ Mặc Nguyệt, tu luyện đừng nói là có linh trì thậm chí có cả tiên tinh, đan dược tất cả đều là cao cấp, cho dù là không có những đan dược kia, dùng tiên tinh tu luyện, ta sợ là cũng chỉ có thành Mặc Nguyệt chúng ta thôi.

Tô Tĩnh Văn tán đồng nói:

– Anh Ly nói không sai, chúng ta có thể tu luyện được nhanh như vậy, ngoại trừ tư chất ra, tiên tinh và linh trì đều là then chốt nhất.

Dừng một chút, Tô Tĩnh Văn lại nói tiếp:

– Đợi lát nữa đến tầng thứ bảy, Ức Mặc cháu đừng chạy lung tung.

Ba người chúng ta đều cùng một chỗ, th�hông hề phí sức, cho thấy sự việc có triển vọng.

Cảnh Anh Ly cười nói một câu.

– Vì sao linh khí ở tầng thứ bảy lại hỗn tạp không chịu nổi như vậy? Thậm chí còn không bằng tầng thứ năm?

Ức Mặc đứng ở tầng thứ bảy của Vẫn Chân Điện nghi ngờ hỏi một câu.

Cảnh Anh Ly nhỏ giọng nói:

– Tầng này có Linh tu, chúng ta cẩn thận một chút, Linh tu thì ưa thích những nơi như thế này.

Từng đợt u ám lạnh lẽo tập kích tới, không gian chung quanh dường như cũng đang sụp đổ.

– Đây là Linh tu đánh lén, không phải là không gian sụp đổ, các ngươi phải cẩn thận một chút, dùng Kỳ Dị Hỏa.

Cảnh Anh Ly trầm giọng nói.

– Để con.

Ức Mặc giơ tay lên, mười hai viên Lôi Châu bay lên, vô số tia sét chớp lóe, không gian xám xịt mờ mịt sụp đổ chung quanh trong nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.

Từng đợt mùi khét ‘Xuy xuy’, phụ họa theo một vài tiếng thét truyền đến, mà chung quanh hình như lại bắt đầu sáng sủa lên.

Tô Tĩnh Văn mỉm cười nói:

– Bây giờ cuối cùng là ta cũng đã tin tưởng lời người khác nói rồi, nhiều người đến thành Mặc Nguyệt tố cáo như vậy, ở bên ngoài Ức Mặc con làm không ít chuyện xấu ha?

Ức Mặc bĩu môi một cái nói:

– Con mà thèm làm chuyện xấu, mấy tên mà con giáo huấn kia đều là thứ không có mắt đến lằng nhằng đấy.

Bằng không con cũng chẳng rỗi chuyện mà đi giáo huấn người khác, con cũng muốn giống như dì Văn, sớm thăng thiên Tiên Giới một chút.

Nam An Châu thật sự chẳng có gì mà chơi, đợi ra khỏi nơi này, con còn muốn đến Vô Tâm Hải đi dạo nữa.

Đúng rồi, dì Văn, chị Anh Ly, hai người muốn cùng đi với con không?

Tô Tĩnh Văn lần này sắc mặt lại trầm xuống nói:

– Vô Tâm Hải không phải là Nam An Châu, thành Mặc Nguyệt có vị trí vô cùng quan trọng ở Nam An Châu, đã trở thành thánh đứng đầu của Nam An Châu, người khác đều phải nể mặt vài phần.

Nhưng Vô Tâm Hải lại không giống thế, chỗ đó yêu thú tàn sát bừa bãi, còn có các loại thế lực, trước khi con chưa đến được Hóa Chân hậu kỳ, tuyệt đối không cho phép tiến vào Vô Tâm Hải.

– Kỳ thật trước đây con vốn sống ở Vô Tâm Hải, lúc trước sư phụ dẫn con đi Vô Tâm Hải giết yêu thú… xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Khi Ức Mặc vẫn còn đang lí nha lí nhí thì đã bị Tô Tĩnh Văn không chút do dự cắt ngang, – Không cần biết ra sao, bây giờ không cho phép đi Vô Tâm Hải.

Uỳnh uỳnh…

Từng đợt trầm đục, một đoàn đội ngũ dài sắp hàng chỉnh tề lao đến, đều mang một khuôn mặt quen thuộc như nhau.

– Đây. ..

Đội ngũ này trong nháy mắt thì đã cắt đứt cuộc đối thoại của Tô Tĩnh Văn và Ức Mặc, Ức Mặc nghi ngờ nói một chữ xong, lập tức liền biết đây là do tâm thần bị mê hoặc.

– Công kích đi, đây là mê hoặc tâm thần của linh tu.

Tô Tĩnh Văn trầm giọng nói một câu xong liền khoát tay, một lưỡi đao Băng chém giết ra.

Lưỡi đao băng này dài đến vài trượng, vừa ra liền đã chặn đứng cắt đứt đội ngũ rầm rộ kia.

Cảnh Anh Ly cũng phóng ra ống sáo, đánh ra từng ngọn lửa Mà sắc bén nhất lại là Ức Mặc, lúc đầu cô vốn chỉ phóng ra mười hai hạt châu, nhưng lúc này cô đã phóng ra ba mươi sáu viên Lôi Châu.

Ba mươi sáu viên Lôi Châu mang theo ba cấp độ tia sét, những bóng người trong sương mù tối tăm mờ mịt kia một khi bị những tia sét này đánh trúng, trong nháy mắt đã tiêu tán sạch sẽ.

Cho dù là những cái bóng không nhìn thấy, dưới tia sét của Lôi Châu, cũng tiêu tán hết sạch.

Chỉ trong nháy mắt, sương mù chung quanh đã lại trống trải hẳn ra, những ảo ảnh lúc trước cũng biến mất không thấy gì nữa.

– Sao mà con không tìm được một viên Tịnh Linh Châu nữa chứ, aih.

Ức Mặc vừa mặc cho ba mươi sáu viên Lôi Châu uốn lượn trên đỉnh đầu, vừa thở dài nói. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

– Ba mươi sáu viên Lôi Châu của con cấp bậc khác nhau, Linh tu ở đây cấp độ quá thấp, mới dập một cái đã chết rồi, chẳng có cách nào giữ lại Tịnh Linh Châu được cả.

Lúc trước Diệp Đại Ca cũng là may mắn mới lấy được một liên Tịnh Linh Châu.

Cảnh Anh Ly đáp.

Lúc này cô mới cảm thấy nhẹ nhõm, lúc trước cô và Diệp Mặc đều là tu vi Nguyên Anh, dù Diệp Mặc nghịch thiên không gì bằng, ở tầng thứ bảy này cũng là nửa bước khó đi.

Mà bây giờ, cô thậm chí không cần động tay, chỉ cần dựa vào một mình Ức Mặc là được rồi.

Ức Mặc uể oải nói:

– Lục Vô Hổ gia gia giúp con luyện chế hai mươi bốn viên Lôi Châu khác không phải là nguyên phối, nói chung thì cũng có chút khác biệt, aih.

Tô Tĩnh Văn dở khóc dở cười nói:

– Con nên biết đủ đi, có mấy người có thể được Lục Địa Khí Thần luyện khí cho.

Một lần Lục tiền bối giúp con luyện chế ra hai mươi bốn viên Lôi Châu chân khí cực phẩm, con còn chưa thỏa mãn.

– Thực ra ý của Ức Mặc là muốn nói nếu Lục Địa Khí Thần có thể đến thành Mặc Nguyệt sớm một chút, ông ấy còn có thể gặp Diệp đại ca.

Cảnh Anh Ly hiểu rõ ý của Ức Mặc, cười nói giúp một câu.

– Bắt đầu đánh đi.

Lại là hàng loạt khí tức u ám lạnh lẽo ập tới, Ức Mặc trực tiếp phóng ra ba mươi sáu viên Lôi Châu xoáy lên ánh chớp đầy trời tung ra.

Cảnh Anh Ly và Tô Tĩnh Văn quả thực là không cần động thủ, chỉ cần ở bên cạnh ngó chừng một chút là được rồi.

Hai tu sĩ Thừa Đỉnh, một tu sHóa Chân ĩ, tại Vẫn Chân Điện này đẳng cấp thật sự là quá cao.

Đám Linh tu kia đáng sợ nhất cũng chẳng qua chỉ tương đương với Ngưng Thể mà thôi, dưới sự tàn sát bừa bãi của ba mươi sáu viên Lôi Châu, dù ẩn nấp có kín đáo hơn nữa, cũng bị giết chóc hàng đống.

Cảnh Anh Ly và Tô Tĩnh Văn cuối cùng dứt khoát ở gần đó thu thập một ít tiên linh thảo.

Càng đi về phía sau, ba người phát hiện càng nhiều di hài của tu sĩ, Cảnh Anh Ly càng khẩn trương tìm kiếm khắp nơi.

Sau khi Ức Mặc lại một lần nữa quét sạch một mảng sương mù xám xịt, một lầu các không lớn đột ngột xuất hiện trước mặt ba người, trên lầu các viết ba chữ ‘Chân Thần các’.

– Vậy là đến ‘Chân Thần các’ rồi ưh?

Ức Mặc nghi hoặc nhìn lầu các nho nhỏ kia hỏi. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Nói xong cô nhớ ra cái gì đó, lại nói tiếp:

– Nghe nói ‘Chân Thần các’ có rất nhiều công pháp và pháp bảo, không biết có phải là… Anh Ly tỷ tỷ, tỷ sao vậy?

Ức Mặc mới phát hiện Cảnh Anh Ly nhào lên một cỗ thi hài khóc nức nở không thôi, trong tay còn nắm chặt một cái nhẫn.

Tô Tĩnh Văn đi qua kéo Cảnh Anh Ly nói:

– Chị có thể tìm được bà ngoại của mình, bà ngoại chị trên trời có linh thiêng đã rất vui vẻ rồi…

Cảnh Anh Ly vẫn không nói gì, ba người chợt phát hiện ‘Chân Thần các’ trước mắt kia bỗng nhiên lại biến mất không thấy gì nữa, một luồng khí tức u ám lạnh lẽo đáng sợ cuốn tới, mà ngay cả Nguyên Thần của ba người cũng không khỏi tự mình muốn thoát ly mà đi.

Cảnh Anh Ly trong nháy mắt liền hiểu ra, luồng khí tức u ám lạnh lẽo đáng sợ này chính là kẻ chỉ huy Linh Tu ở tầng thứ bảy, thực lực như thế này chỉ e ngay cả Tô Tĩnh Văn cũng không cách nào ngăn chặn được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1723: Đòn Sát Thủ Của Ức Mặc

Đòn Sát Thủ Của Ức Mặc

T

ô Tĩnh Văn hốt hoảng, cô tu vi thâm sâu nhất, áp lực cảm thấy được cũng là mạnh nhất.

Dường như trong chốc lát, cô liền phóng ra băng đao.

Còn trong khi cô phóng ra Băng đao, Cảnh Anh Ly và Ức Mặc cũng hoàn toàn trì trệ lại, không chút phản ứng gì.

Cảnh Anh Ly trong lòng cũng biết rõ, nhưng cô lại cảm thấy thức hải của mình bị giam cầm lại, muốn phản kháng lại cũng không có lực.

Tu vi của Ức Mặc cao hơn Cảnh Anh Ly một chút, cho dù như vậy, thì ba mươi sáu lôi châu của cô cũng chỉ có thể trôi trên không trung, vẫn không thể phối hợp tấn công cùng Tô Tĩnh Văn được.

Ánh sáng màu trắng chói mắt xoẹt qua, nhiệt độ xung quanh trong chốc lát liền trở nên băng hàn.

Âm lãnh trước mặt hình như bị băng hàn màu trắng chói mắt này đóng băng lại, còn những băng hàn này chính là Song Nguyệt băng đao chân khí cực phẩm của Tô Tĩnh Văn phóng ra.

Răng rắc…

Giống như một tảng băng cực lớn bị vỡ vụn vậy, sau khi Tô Tĩnh Văn phóng ra băng đao mang theo băng hàn đầy trời trong chốc lát đã bị khí tức âm lãnh phá vỡ, giống như một tảng băng lớn bị vỡ vụn vậy.

Nhưng âm hàn và sương mù mù mịt xung quanh bị băng hàn này tấn công, dường như cũng nhạt đi một chút.

Trong nháy mắt, Ức Mặc liền tỉnh lại, Ức Mặc sớm đã chuẩn bị xong không đợi đợt giam cầm thứ hai truyền đến, cũng đã phun ra một ngụm máu, đồng thời phóng ra một mũi đao màu xám.

Rõ ràng là mũi đao màu xám, một khi phóng ra khiến ánh sáng trắng phủ đầy trời.

Ánh sáng trắng đó dường như chiếu sáng cả tầng bảy, cảnh tượng xung quanh nhìn rõ ràng.

Sát thế mãnh liệt dâng lên, giống như phong ba cuồn cuộn xé rách ra vậy.

Một hư ảnh như có như không dường như bị đơ dại ra dưới màn ánh sáng trắng này, hình như bị lưỡi đao đáng sợ này trói chặt lại, hoàn toàn không thể nào nhúc nhích nổi.

Cảnh Anh Ly tỉnh lại đồng thời cũng ngây dại giống như Tô Tĩnh Văn, bọn họ căn bản không ngờ Ức Mặc còn có chiêu pháp đáng sợ này.

– Tách tách…

Một tiếng hét thảm truyền đến, mũi đao đó giống như xé rách một tờ giấy vậy, trực tiếp chém tan hư ảnh kia ra.

Ầm…

Hư ảnh dưới lưỡi đao màu trắng này cũng không có chút năng lực phản kháng nào, trong nháy mắt bị nổ tung.

Còn lúc này Ức Mặc mới phóng ra ba mươi sáu lôi châu đánh tới.

Dưới màn lôi quang, hư ảnh bị phân tán tứ phía kia hoàn toàn bị phá tan hết sạch.

Ngay lập tức Tô Tĩnh Văn và Cảnh Anh Ly cũng tỉnh lại, đồng thời phóng ra pháp bảo tấn công đến.

Một lát sau, không gian âm u mù mịt xung quanh tiêu tán hết, trước mặt ba người không còn Chân Thần các, cũng không còn sát cơ đáng sợ kia nữa.

Còn khí tức âm lãnh kia, lại càng biến mất không còn.

Tô Tĩnh Văn vội vàng đỡ lấy Ức Mặc như muốn ngã xuống, lấy một viên đan dược cho vào trong miệng Ức Mặc, lúc này mới sốt ruột nói:

– Ức Mặc, con không sao chứ?

– Con không sao, thật lợi hại.

Ức Mặc có chút yếu ớt đáp lại.

Cảnh Anh Ly cũng phát hiện Ức Mặc chỉ là tinh thần có yếu đi chút ít, chắc là không sao.

Cô đi nhặt mũi đao màu xám kia của Ức Mặc lên, nhặt được mũi đao rồi, Cảnh Anh Ly liền cảm nhận trong mũi đao này ẩn chứa một sát cơ đáng sợ.

– Thật lợi hại.

Cảnh Anh Ly thán phục một tiếng, đây tuyệt đối không phải là một miếng tàn tích tiên khí tầm thường, nửa mũi đao này quá đáng sợ rồi.

– Cái này từ đâu đến vậy?

Cảnh Anh Ly giơ một nửa mũi đao lên hỏi Ức Mặc.

Ức Mặc thu lại nửa mũi đao đó, nói đùa:

– Đây là Diệp đại ca đó cho em.

Cảnh Anh Ly cũng hay nói đùa thành quen rồi, cũng không để ý lắm, nếu không cô không thể nào gọi Diệp Mặc đại ca, lại gọi con gái Diệp Mặc là Ức Mặc muội được.

Tô Tĩnh Văn lại có chút lo sợ nói:

– Nếu không phải là nửa mũi đao này, tôi sợ rằng hôm nay chúng ta cũng không thoát chết được.

Ức Mặc gật đầu nói:

– Cha con lúc trước nói nửa mũi đao này suýt nữa thì lấy đi mạng của cha rồi, cha dưỡng thương cũng dưỡng mất mấy tháng.

Sau đó cha dứt khoát để lại ký hiệu thần thức bên trong nửa mũi đao này, nếu không con căn bản cũng không thể nào phóng mũi đao này ra được.

Tô Tĩnh Văn và Cảnh Anh Ly giật mình hiểu ra, tu vi của Diệp Mặc hai người sao lại không biết? Diệp Mặc có thể nói là người có tu vi cao nhất ở đại lục Lạc Nguyệt.

Hắn cũng không đỡ nổi nửa mũi đao này, có thể thấy nửa mũi đao này lợi hại đến mức nào.

Một tuần hương sau, Ức Mặc hồi phục lại, ba người lúc này mới phát hiện ra trước mặt có một cầu thang hình như là đi đến tầng thứ tám vậy.

– Có phải là đi đến tầng tám không?

Cảnh Anh Ly nhìn Ức Mặc và Tô Tĩnh Văn hỏi.

– Ức Mặc còn chưa khôi phục hoàn toàn, hay là chúng ta cứ ở đây đợi đi.

Tô Tĩnh Văn lo lắng nhìn Ức Mặc.

– Con không sao rồi, chúng ta cùng lên thôi.

Nói không chừng thứ bị chúng ta giết chết ở tầng bảy kia chính là linh tu, chính là tên lợi hại nhất của cả Vẫn Chân điện này.

Ức Mặc lập tức nói, cô trời sinh đã mang chút tinh thần mạo hiểm rồi, bảo cô ở lại tầng bảy đã không còn thứ gì nữa rồi, quả thực quá giày vò. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Tô Tĩnh Văn và Cảnh Anh Ly khẽ gật đầu, đã đến nơi này rồi, nếu như không lên, quả thực có chút không can tâm.

Ba người bước lên cầu thang đi lên tầng tám, 888 bậc thang, áp lực vẫn rất lớn, nhưng không thể nào ngăn lại ba người Tô Tĩnh Văn được.

Sau khi đến tầng tám rồi, ba người lúc này mới phát hiện tầng này không ngờ chẳng có cái gì, vô cùng trống trải.

Chẳng những không có bất kỳ thứ gì, đến âm thanh cũng không có, vô cùng tĩnh lặng.

– Lên tầng chín.

Dường như cùng lúc đó, ba người đều nghĩ đến chuyện này.

Từ tầng thứ tám lên tầng chín có 999 bậc đá, lần này ngoài Tô Tĩnh Văn vẫn còn tính là nhẹ nhõm ra, Cảnh Anh Ly và Ức Mặc đều có chút mất sức rồi.

Nhưng Ức Mặc có công pháp thần thức, mặc dù là thần thức thứ đơn giản nhất, nhưng cũng có thể cố gắng để mình tiến vào tầng chín.

Còn Cảnh Anh Ly dưới sự giúp đỡ của Tô Tĩnh Văn, đồng thời cũng tiến được lên tầng chín của Vẫn Chân điện.

– Thế này là thế nào?

Ba người nhìn tầng chín rồi lại đối mặt nhìn nhau.

Diên tích của tầng thứ chín nhỏ hơn nhiều so với những tầng trước đó, nhưng bốn phía đều là một khoảng hỗn độn.

Mốt số thạch thất động phủ cũng đều bị sụp đổ hoang tàn, còn ngọc giản, ngọc bài bên ngoài bị ném lung tung chỗ nào cũng có, điểm khác duy nhất chính là những ngọc giản và bình ngọc này đều bị vỡ tan.

Ngoài ra, còn có một số mảnh tàn pháp bảo, những mảnh tàn pháp bảo này hình như cũng không đơn giản.

Tô Tĩnh Văn nhặt lên một miếng tàn tích pháp bảo, nhìn một lúc lâu rồi mới khiếp sợ nói:

– Đây không phải là tàn tích pháp bảo của Tu Chân giới, cái này hình như còn cao cấp hơn Tiên khí nữa.

Tô Tĩnh Văn cũng không phải đồ nhà quê, cô cũng từng thấy qua Tiên khí, Tiên khí của Mặc Nguyệt chi thành cũng không phải có một cái, mặc dù đều là một số Tiên khí hạ phẩm, nhưng cũng là Tiên khí.

– Hình như là vậy, trong những tàn tích pháp bảo này có cả pháp tắc Tiên đạo căn bản không thể dùng thần thức quét vào trong đó được, thần thức vừa quét vào sẽ bị hỗn loạn không thể chịu nổi…

Cảnh Anh Ly đột nhiên dừng lại, nhặt lên một vòng tay nói:

– Áa, đây không phải là vòng tay trữ vật, đây là Tiểu thế giới…

Cảnh Anh Ly khiếp sợ nhìn chằm chằm vòng tay trữ vật trong tay mình, cô không phải là người không có kiến thức, mặc dù vòng tay này không bị cô luyện hóa, nhưng cô chắc rằng chiếc vòng tay này là Tiểu thế giới.

Tô Tĩnh Văn nhận lấy chiếc vòng tay trong tay Cảnh Anh Ly nhìn nhìn, lập tức nói:

– Đây không phải là tiểu thế giới, đây rất có khả năng là một Chân linh thế giới.

Cảnh Anh Ly và Tô Tĩnh Văn thoáng nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra chút không dám tin, trong tầng chín của Vẫn Chân điện này còn có cả Chân linh thế giới.

Mà thế giới như này, lại bị ném như rác rưởi trong này.

– Dì Văn, chị Anh Ly hai người đến đây mà xem.

Ức Mặc lúc này đứng giữa đống phế tích, trong tay đang đỡ lấy một tấm tia đá màu đen.

Tô Tĩnh Văn vội vàng đưa chiếc vòng tay cho Cảnh Anh Ly, xông đến bên Ức Mặc:

– Sao thế?

– Con vừa dùng thần thức dò xét qua tấm bia đá này một chút, biết được Vẫn Chân điện chỉ là một pháp bảo, hơn nữa có thể luyện hóa, cách luyện hóa chính là tấm bia đá này.

Ức Mặc vội nói.

Tô Tĩnh Văn đột nhiên hỏi:

– Còn bao lâu nữa mới đến thời gian Vẫn Chân điện đóng cửa?

Cảnh Anh Ly vội vàng nói:

– Tốc độ của chúng ta rất nhanh, Vẫn Chân điện chắc hẳn còn hơn bốn tháng nữa mới đến thời gian đóng cửa. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Tô Tĩnh Văn gật đầu nói:

– Ức Mặc, con tranh thủ luyện hóa tấm bia đá đó, bất luận có thể luyện hóa được hay không, đây có thể là một tạo hóa.

Anh Ly, cô bắt đầu luyện hóa vòng tay thế giới kia đi, tôi giúp hộ pháp.

Ức Mặc, con dùng tinh huyết luyện hóa, như vậy mới có thể tăng thêm tốc độ được.

Cảnh Anh Ly và Ức Mặc nghe Tô Tĩnh Văn nói xong, lập tức gật đầu đồng ý, hai người lập tức bắt đầu luyện hóa tấm bia đá và vòng tay trữ vật kia.

Khi Ức Mặc bắt đầu luyện hóa, mới hiểu tấm bia đá này vốn dĩ là có khí linh, chỉ có điều khí linh chết rồi, cô lúc này mới có thể luyện hóa được.

Nếu không cho dù là một trăm năm, cô cũng chưa chắc có thể luyện hóa được 1/10.

Ba tháng sau, Ức Mặc đứng lên.

– Có chuyện gì vậy?

Tô Tĩnh Văn vội hỏi.

– Dì Văn, Vẫn Chân điện mà chúng ta đang đứng ở đây thực ra không tên là Vẫn Chân điện.

Vẻ mặt Ức Mặc khiếp sợ nói.

– Đây là cái gì?

Tô Tĩnh Văn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Ức Mặc, lập tức hỏi.

– Đây là một linh bảo Tiên thiên của thời đại viễn cổ, không phải là Ngụy linh bảo được luyện chế ra mà chúng ta nói ở Tu Chân giới, mà là một linh bảo Tiên thiên thực sự. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Giọng nói của Ức Mặc cũng có chút run rẩy rồi.

Tô Tĩnh Văn đương nhiên hiểu ý của Ức Mặc, ở Tu Chân giới một số Chân khí luyện chế thất bại, nhưng lại cao cấp hơn linh khí cao cấp.

Có một số người muốn bán chạy loại pháp bảo này, liền gọi là linh bảo, trên thực tế loại linh bảo này đến Chân khí cũng không bằng.

Nhưng Tô Tĩnh Văn cũng chưa nghe nói đến cái gì mà linh bảo Tiên thiên, cô mặc dù hiểu ý của Ức Mặc, ngược lại lại càng nghi ngờ nhìn Ức Mặc.

Lúc này Cảnh Anh Ly cũng đã đi đén, cô không đợi Tô Tĩnh Văn hỏi, liền chủ động nói:

– Chiếc vòng đó tôi cũng đã luyện hóa được chút ít rồi, là một Chân linh thế giới cực nhỏ, không có sự sống trong đó.

Muốn luyện hóa hoàn toàn, cần tốn rất nhiều năm.

Tô Tĩnh Văn gật đầu, nhìn Ức Mặc nói:

– Ức Mặc, con nói tiếp đi.

Ức Mặc run giọng nói:

– Đẳng cấp của linh bảo Tiên thiên còn cao hơn cả Thần khí, còn Thần khí thì lại cao hơn cả Tiên khí…

– Cái gì?

Tô Tĩnh Văn và Cảnh Anh Ly đồng thời khiếp sợ thốt lên.

Ức Mặc lúc này mới bình tĩnh hơn một chút nói:

– Pháp bảo này không tên là Vẫn Chân điện, mà tên là Lục Tiên tháp.

Chỉ có điều đã có chút ít tàn phá, hơn nữa không có tháp linh.

Lục Tiên tháp còn có chức năng chủ động khôi phục, chỉ cần thêm chút thời gian nữa, Lục Tiên tháp này nói không chừng sẽ tự mình khôi phục lại.

Ba người Tô Tĩnh Văn, Cảnh Anh Ly và Ức Mặc nhìn nhau, cái tên này cũng rất đáng sợ, càng không cần nói đến linh bảo Tiên thiên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1724: Đế Tông Khí Phái

Đế Tông Khí Phái

C

on bây giờ có thể khống chế được Lục Tiên tháp không?

Một lúc lâu sau, Tô Tĩnh Văn mới tỉnh táo lại nói.

Ức Mặc gật đầu nói:

– Lục tiên tháp này không biết có bao nhiêu tầng cấm chế, con chỉ luyện hóa được một tầng mà thôi.

Mặc dù con không thể nào để Lục Tiên tháp tấn công được, nhưng có thể thu lại Lục Tiên tháp, thậm chí có thể thu những cái khác vào trong Tử phủ…

Nói đến đây, bỗng nhiên Ức Mặc nhíu mày một cái.

– Sao thế?

Tô Tĩnh Văn vội vàng hỏi.

– Một tên của Thiên Diễn tông ở tầng thứ tư của Lục Tiên tháp không ngờ lại đánh lén sư phụ của gã, chỉ vì một gốc linh thảo mà thôi, con lập tức phải đuổi gã ra ngoài. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Ức Mặc tức giận nói.

– Trước tiên thì đừng, những thứ trong Lục Tiên tháp này đều là của con, đợi lát nữa con truyền tống tất cả những tu sĩ thí luyện trong này ra ngoài, sau đó thu Lục Tiên tháp vào trong Tử phủ của con, đợi khi nào quay về Mặc Nguyệt chi thành rồi từ từ luyện hóa.

Tô Tĩnh Văn vội nói.

Cảnh Anh Ly cũng đặt chiếc vòng tay xuống đất nói:

– Chiếc vòng tay này của tôi chưa luyện hóa hoàn toàn, mang theo người rất nguy hiểm.

Cứ để nó ở trong Lục Tiên tháp trước, đợi sau khi về Mặc Nguyệt chi thành rồi tôi tiếp tục luyện hóa tiếp cũng được.

– Được, vậy thì cứ như vậy đi.

Ức Mặc con lập tức truyền tống tất cả những người trong này ra ngoài, rồi ẩn giấu Lục Tiên tháp đi, không có ai dám dùng thần thức quét con.

Tô Tĩnh Văn cũng đồng ý với Cảnh Anh Ly, sau đó nói với Ức Mặc.

– Chuyện gì xảy ra vậy, thời gian thí luyện của Vẫn Chân điện hình như vẫn còn nửa tháng nữa mà, sao lại bị truyền tống ra ngoài rồi? xem file text tại “t ung h oanh. c om”

– Đúng vậy, chuyện này rốt cục là thế nào?

– Không đúng, số người ra ngoài hình như còn nhiều hơn số người tiến vào trong Vẫn Chân điện.

– Quả thực là như vậy, còn một số người hình như không phải là người của Nam An châu chúng ta.

Giữa đỉnh núi bằng phẳng không có đỉnh, rất nhiều tu sĩ đều bị truyền tống đến đây, rất nhanh liền có tu sĩ phát hiện ra có gì đó không đúng.

Sau khi mọi người bàn luận, mới biết lần này chẳng những Vẫn Chân điện đóng cửa sớm, hơn nữa đến tu sĩ còn lại của ba châu đều bị truyền tống hết đến Nam An châu.

Tu vi của Ức Mặc có hạn, Lục Tiên tháp cũng chỉ luyện hóa được một tầng cấm chế, chỉ có thể truyền tống hết những người trong này đến ngọn núi bằng phẳng của Nam An châu.

– Mọi người yên lặng một chút, lần này Vẫn Chân điện có thể xảy ra chuyện rồi.

Nhưng hình như mọi người vẫn bình yên vô sự, bây giờ mọi người bình tĩnh chớ nóng vội, chúng ta cứ bàn bạc rồi tính tiếp.

Một giọng nói thanh âm hùng hậu vang lên, tất cả những người đứng trên đỉnh núi đều nghe thấy giọng nói này, đây là trưởng lão Hóa Chân Ma Minh của Thần Phong Cốc.

Thiện Băng Lam, Cảnh Phong Kỷ của Huyền Âm các đều đi về phía Tô Tĩnh Văn, từ sau khi Diệp Mặc vì Nam An châu ngăn chặn tai nạn, mảnh đất đứng đầu Nam An châu chính là Mặc Nguyệt chi thành.

So với lúc trước, lực lượng ngưng tụ của Nam An châu lúc này còn mạnh hơn trước rất nhiều, chính là vì Mặc Nguyệt chi thành.

Mặc Nguyệt chi thành đã xuất hiện Đan vương cửu phẩm, hơn nữa bây giờ còn có Đan vương bát phẩm, Nguyệt Kỳ Siêu chỉ thiếu chút nữa là có thể thăng cấp lên cửu phẩm rồi.

Những tu sĩ tìm Mặc Nguyệt chi thành làm nơi nương tựa càng lúc càng nhiều, Đan thành ngược lại cũng đã dần tiến tới thời gian thoái trào rồi.

Lần này Tô Tĩnh Văn đến Vẫn Chân điện, bản thân cô là một tu sĩ Hóa Chân không nói, còn dẫn theo hai tu sĩ Hóa Chân nữa, thực lực của Mặc Nguyệt chi thành từ đó có thể thấy được.

Tô Tĩnh Văn là vợ của Diệp Mặc, cũng là một trong những thành chủ của Mặc Nguyệt chi thành, cộng thêm Ức Mặc bên cạnh cô lại là con gái của Diệp Mặc, cho nên mọi người ngay lập tức liền lấy Tô Tĩnh Văn làm trung tâm.

Cảnh Phong Kỷ mặc dù biết con gái của mình ở bên cạnh Tô Tĩnh Văn, nhưng gã hình như cũng như không nhìn thấy vậy.

Tu vi của Cảnh Anh Ly trong Mặc Nguyệt chi thành sớm đã vượt qua Cảnh Anh Mộng rồi, thực lực của song kiều cũng đã không phải là cùng đẳng cấp nữa rồi.

– Tĩnh Văn tiên tử, chuyện của Vẫn Chân điện nên xử lý thế nào? xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Trưởng lão Hóa Chân của Thần Phong cốc Ma Minh ngay lập tức ôm quyền hỏi Tô Tĩnh Văn, ông cũng đã là Hóa Chân tầng thứ tư rồi, nhưng vẫn rất khách khí với Tô Tĩnh Văn.

Mấy vị trưởng lão Hóa Chân còn lại đều nhìn Tô Tĩnh Văn, hai vị trưởng lão của Mặc Nguyệt chi thành thì lại càng chú ý đến Tô Tĩnh Văn.

Tô Tĩnh Văn ừ một tiếng rồi nói:

– Vẫn Chân điện gặp chuyện không may, cũng may phần lớn mọi người đều bình an vô sự, chúng ta quay về trước rồi tính tiếp.

Còn chuyện tu sĩ của ba châu còn lại, có thể ở lại Nam An châu.

Nếu như cần quay về thì có thể miễn phí truyền tống từ Nam An châu về.

Thực ra Vẫn Chân điện cũng đã biến mất không còn, Tô Tĩnh Văn chỉ là nói ra lời muốn nói của tất cả mọi người mà thôi.

Các loại pháp bảo phi hành đều được cất cánh, trưởng lão của một số tông môn một mình rời khỏi, còn Tô Tĩnh Văn có chân khí phi hành cực phẩm, cũng trực tiếp dẫn theo Ức Mặc và Cảnh Anh Ly rời đi.

Không ai biết, Vẫn Chân điện bị Ức Mặc của Mặc Nguyệt chi thành lấy đi rồi.

Phiêu Miểu tiên trì của Thường Dung Thiên, cũng là tông môn Tiên đế, mặc dù Phiêu Miểu tiên trì chỉ có một vị Tiên đế quanh năm bế quan không ra ngoài, nhưng cũng là tông môn Tiên đế.

Tông môn Tiên đế ở bất kỳ Thiên vực nào cũng là tông môn cao cấp nhất, cho dù là Thiên chủ cũng không dám có chút chậm trễ với tông môn Tiên đế.

Là một tiên nhân bình thường, nếu như có thể học trong tông môn Tiên đế, lại càng là cơ duyên khó mà có được. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Phiêu Miểu tiên trì khác với những đế tông khác, ngoài Thái thượng Tiên đế ra, người có thân phận cao quý nhất không phải là tông chủ của tông môn, mà là Thánh nữ.

Mỗi một thời Thánh nữ đều là thiên tài đỉnh cấp, hơn nữa cần phải là thân thể còn trong trắng, nói cách khác phải là trinh nữ.

Mỗi một thời Thánh nữ đều có thể giữ ngôi vị khoảng một trăm nghìn năm, khi đến thời gian rồi sẽ nhường ngôi vị Thánh nữ, tìm một nữ tiên có tư chất tương tự kế nhiệm Thánh nữ.

Thánh nữ sau khi từ nhiệm có thể du lịch Tiên giới, cũng có thể trở thành tông chủ.

Thánh nữ sau khi từ nhiệm có thể tìm bạn đời, đương nhiên rất ít Thánh nữ có thể làm như này, cho dù sau khi từ nhiệm, cũng chỉ có số ít Thánh nữ tìm được bạn đời của mình.

Đời Thánh nữ này của Phiêu Miểu tiên trì chính là Ninh Nga tiên tử mời Kế Khôn đến, cô vừa mới nhận được bẩm báo của Phiêu Miểu thập nhị âm, nói Hi Nguyệt tiên tử có chuyện tạm thời ra ngoài, không cần các cô đến đón, đến lúc đó sẽ chủ động đến Phiêu Miểu tiên trì.

Đúng lúc Ninh Nga tiên tử vẫn còn đang nghĩ Kế Khôn lúc nào đến, lại lần nữa nhận được bẩm báo, nói Hi Nguyệt tiên tử đã đến Phiêu Miểu tiên trì, chỉ có điều không phải một mình cô đến, mà còn dẫn theo một người đàn ông nữa.

Phiêu Miểu tiên trì có một quy định, ngoài tình huống đặc biệt, bình thường không cho đàn ông vào trong, Tiên tử Kế Khôn dẫn theo một người đàn ông đến Phiêu Miểu tiên trì, khiến Ninh Nga tiên tử có chút làm khó.

Mặc dù là khó, Kế Khôn là bạn mà Ninh Nga tiên tử mời đến, hơn nữa cô còn có chuyện quan trọng tìm Kế Khôn giúp đỡ, cho nên cũng chỉ có thể đích thân ra ngoài Phiêu Miểu tiên trì đón Kế Khôn.

Diệp Mặc đứng ngoài Phiêu Miểu tiên trì với Tiên linh khí lượn lờ cũng đã no mắt, một thác nước cao mấy nghìn trượng từ phía xa đổ xuống, rơi xuống một Tiên trì không nhìn thấy bờ và thấy đáy, mang theo một màn sương Tiên linh khí.

Cộng thêm những Tiên thú Tiên hạc xung quanh phụ trợ thêm, Phiêu Miểu tiên trì nay quả thực đúng là Thiên đường của Tiên giới.

Đây là còn chưa đi vào, đứng ngoài chính là cảnh tượng đẹp như này rồi, nếu đi vào trong Tiên trì rồi, thì sẽ thế nào? So với Phiêu Miểu tiên trì, thì Phi Hà Tiên thành kia cũng chưa là cái gì.

Kế Khôn thấy Diệp Mặc tỏ vẻ kinh ngạc, mỉm cười nói:

– Thực ra tông môn Tiên đế đều là nơi rất đẹp, hơn nữa Tiên linh khí cũng vô cùng nồng đậm, Lông Nguyệt Đế tông cũng vậy.

Đợi xong chuyện của Nguyên Động thiên rồi, tỷ sẽ dẫn đệ đến Long Nguyệt thiên một thời gian, nơi đó cũng không kém cạnh gì Phiêu Miểu tiên trì.

– Hi Nguyệt muội, chị còn nói sao em không đến, đúng lúc đang nhớ đến, thì em đến rồi.

Một giọng nói trong trẻo như chim hoàng anh vang lên, sau đó một người con gái mặc váy màu vàng nhạt cưỡi mây hạ xuống trước mặt Kế Khôn và Diệp Mặc cách đó không xa, hai Tiên nữ một trái một phải đi sau người con gái này.

Người con gái này dung mạo vô cùng xinh đẹp, không thua kém Chân Băng Du chút nào, Diệp Mặc đoán người này chắc hẳn chính là Ninh Nga tiên tử, cũng là Thánh nữ của Phiêu Miểu tiên trì.

– Chị Ninh Nga, Hi Nguyệt hữu lễ.

Kế Khôn vội vàng bước đến chào hỏi.

Sau khi ân cần chào hỏi, cô lại kéo Diệp Mặc nói với Tiên nữ trước mặt này:

– Chị Ninh Nga, đây là em trai Diệp Mặc của tôi, tôi tùy tiện dẫn hắn đến, muốn đếm thăm Phiêu Miểu tiên trì, không biết có ảnh hưởng gì đến chị Ninh Nga không?

– Diệp Mặc ra mắt Ninh Nga tiên tử.

Diệp Mặc ôm quyền hành lễ, trong lòng lại buồn cười.

Chị Hi Nguyệt nói chuyện rất sắc bén, nếu như cô không nói như này, có lẽ Ninh Nga tiên tử sẽ tìm cớ để người dẫn hắn tùy tiện đi lại là được rồi.

Nhưng nếu nói như vậy, thì Ninh Nga tiên tử sẽ không tiện từ chối.

Quả nhiên Ninh Nga tiên tử sau khi thấy Kế Khôn nói xong, vội nói:

– Không sao, chúng ta cứ vào trong rồi nói tiếp.

Nhưng trong lòng cô lại thầm than, Kế Khôn cô rất quen thuộc, không thể nào có em trai được.

Bây giờ đến đây lại có thêm một thằng em trai, hơn nữa Kế Khôn lại không chút tránh né gì lôi kéo tay người đàn ông kia, rõ ràng quan hệ của hai người cũng không phải đơn giản là mối quan hệ chị em.

Nếu vậy, cô muốn tìm Kế Khôn giúp đỡ cũng có chút khó khăn.

Diệp Mặc theo sau Ninh Nga tiên tử tiến vào trong tông môn Phiêu Miểu tiên trì, lúc này mới biết thế nào là khí thế hào hùng của Đế tông.

Tùy tiện một Tiên dược viên, cũng đều là Tiên linh thảo cấp năm cấp sáu, Tiên linh khí nồng đầm hơn bên ngoài gấp nhiều lần.

Nếu có thể dùng trận bàn thời gian tu luyện trong này, Diệp Mặc tin rằng tiến độ của hắn sẽ dần tăng lên. xem file text tại “t ung h oanh. c om”

Ngọn núi của Phiêu Miểu tiên trì được bao bọc bởi đám sương mù lượn lờ, Diệp Mặc lại biết đây là một loại Tiên linh khí đặc biệt, loại Tiên linh khí này thoạt nhìn giống như đám mây, đi lại trong đó chẳng những thể xác và tinh thần thoải mái, hơn nữa còn có thể tinh lọc thân thể bất cứ lúc nào.

Đoán chừng Tiên linh khí này có liên quan gì đó với Phiêu miểu tiên tuyền gì đó kia.

Ninh Nga tiên tử vừa đi vừa nói chuyện với Kế Khôn, Diệp Mặc đứng bên cạnh dùng thần thức quan sát xung quanh.

Đây là lần đầu tiên hắn đến tông môn cấp Đế, lòng hiếu kỳ này khó mà tránh được.

Nói không chừng có một ngày bản thân hắn cũng có thể thiết lập một đại tông môn, bây giờ học hỏi nhiều một chút, tương lai cũng có cái mà tham khảo.

Thời gian nửa tuần hương, Ninh Nga tiên tử dẫn Kế Khôn và Diệp Mặc đến một đình nghỉ mát tứ giác nhìn như lơ lửng.

Cảnh sắc xung quanh đình nghỉ mát này mê hồn người, có chút gió mát thổi qua, mang theo mùi thơm thoang thoảng.

Mùi hương đó khiến người ta sau khi ngửi vào tinh thần cảm thấy vô cùng khoan khoái dễ chịu.

Trong đình nghỉ mát có một bàn ngọc, trên bàn ngọc có vài chén ngọc và một bình ngọc bích thúy, còn xung quanh có mấy bệ ngọc.

Bên ngoài đình nghỉ mát, còn có vài Tiên nữ đang đứng, từ đó có thể thấy thân phận của Ninh Nga tiên tử cũng không tầm thường.

– Hi Nguyệt muội, chúng ta ngồi xuống nói chuyện chút đi.

Lời nói của Ninh Nga tiên tử vô cùng hiền dịu, không mang theo chút khí tức trần tục nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1725: Một Điểm Cũng Không Thánh Nữ

Một Điểm Cũng Không Thánh Nữ

K

ỳ thật tôi có chút việc riêng tư muốn nói cùng Hi Nguyệt muội muội, chỉ là…

Sau khi đưa cho Diệp Mặc cùng Kế Khôn mỗi người một chén trà, thì Ninh Nga Tiên tử liền nói.

Nhưng cô cố ý chỉ nói ra nửa câu, rồi lại nhìn thoáng qua Diệp Mặc.

Ý của cô đã rất rõ ràng, đó chính là cô muốn nói chuyện riêng tư của con gái, bất luận Diệp Mặc có phải là em trai của Kế Khôn hay không, thì đều không thích hợp ở lại chỗ này.

Kế Khôn mỉm cười, dường như đã biết rõ Ninh Nga đang muốn đẩy Diệp Mặc đi ra, cho nên liền nói:

– Ninh Nga tỷ tỷ, kỳ thật Hi Nguyệt lần này tới tìm tỷ tỷ là có chuyện muốn nhờ tỷ tỷ giúp một tay.

Ninh Nga sau khi nghe Kế Khôn nói xong, thì liền càm thấy phấn chấn.

Kế Khôn đã có chuyện cần cô hỗ trợ, thì không còn việc gì là tốt hơn nữa.

Cô chỉ sợ Kế Khôn tới đây mà lại chẳng có chuyện gì cần cô giúp cả thôi.

Hiện tại Kế Khôn đã mở miệng, thì cô liền vội nói:

– Hi Nguyệt muội muội có chuyện gì cứ nói thẳng, chỉ cần tôi giúp được thì nhất định sẽ không từ chối.

– Tôi xin được cám ơn Ninh Nga tỷ tỷ trước.

Chuyện này thì tỷ tỷ khẳng định là có thể giúp được…

Lời Kế Khôn còn chưa dứt, thì Ninh Nga đã cảm giác được có gì đó không đúng.

Quả nhiên là Kế Khôn đã lập tức nói tiếp:

– Đệ đệ của tôi nghe nói Phiêu Miễu Tiên Trì có một Phiêu Miễu Tiên Tuyền có tác dụng đề thăng cực lớn tư chất của người tu luyện, cho nên tôi đã lỡ miệng khoác lác rằng có thể giúp cậu ấy tới Phiêu Miễu Tiên Tuyền để tu luyện ba tháng…

Trong lòng Diệp Mặc thầm buồn cười.

Hắn ở đâu mà nghe nói tới Phiêu Miễu Tiên Tuyền chứ? Những điều này đều là do tự Kế Khôn nói thôi, vì căn bản là hắn chẳng biết gì cả.

Sắc mặt của Ninh Nga có chút khó coi, đợi sau khi Kế Khôn nói xong, thì cô liền trầm mặc một hồi lâu rồi mới lên tiếng:

– Được phép tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện đều là đệ tử hạch tâm cùng đệ tử có công lao đối với Phiêu Miễu Tiên Trì, hơn nữa đi vào đó tu luyện đều là tiên tử phận nữ nhi.

Một khi tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện, đều phải khỏa thân hoàn toàn, nhưng đệ đệ của cô…

– Không sao, đệ đệ của tôi sẽ không ngại, hắn chỉ cần một nơi nào đó vắng vẻ là tốt rồi, nhất định sẽ không quấy rầy việc tu luyện của các vị sư tỷ khác.

Kế Khôn sao có thể không biết việc Phiêu Miễu Tiên Trì toàn bộ đều là nữ đệ tử chứ, cho nên lập tức đã đón lời Ninh Nga Tiên tử.

Trong lòng Ninh Nga buồn bực không thôi.

Đương nhiên là đệ đệ của cô sẽ không ngại rồi, nhưng là ta ngại, và nữ đệ tử của Phiêu Miễu Tiên Trì chúng ta cũng ngại.

– Nếu quả thật là không được thì thôi vậy, đợi lát nữa tôi cùng đệ đệ sẽ rời khỏi đây, không để cho Ninh Nga tỷ tỷ phải khó xử.

Kế Khôn dường như là đã nhìn ra được tâm tư của Ninh Nga, cho nên liền nói với giọng điệu có chút mất mát.

– Không phải.

Ninh Nga vội vàng thốt lên.

Cô còn chưa kịp nói gì, nhưng Kế Khôn đã muốn đi rồi, phải làm sao bây giờ?

Thấy Kế Khôn đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc, thì trong lòng Ninh Nga bỗng nhiên khẽ động, dường như là đã nhớ ra cái gì đó, lập tức thở nhẹ ra một hơi rồi nói:

– Hi Nguyệt muội muội, tôi đương nhiên là nguyện ý để cho tiểu đệ của cô tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện.

Chỉ là Phiêu Miễu Tiên Tuyền của Phiêu Miễu Tiên Trì chúng tôi có ba khu vực, bình thường đều có các đệ tử tu luyện ở trong đó.

Họ đều là những tiên tử, cho nên nếu đệ đệ của cô tiến vào đó tu luyện sẽ có chỗ bất tiện.

Ngoài ra cũng có khu tu luyện cao cấp, cũng là nơi để đệ tử của Phiêu Miễu Tiên Trì tu luyện luyện thể, bình thường đều là đệ tử đã đạt tới Tiên niết thể trở lên mới có thể đi tu luyện.

Cho dù là nơi này, thì cũng luôn có đệ tử đang tu luyện, cho nên đệ đệ của cô hiện giờ đi vào cũng không thuận tiện cho lắm…

Trông thấy sắc mặt của Kế Khôn càng lúc càng khó coi, thì Ninh Nga liền nhanh chóng nói tiếp:

– Đương nhiên còn có một khu tu luyện cao cấp nữa.

Đáng tiếc là chỗ kia cần phải là tiên nhân luyện thể mới có thể đi vào, ít nhất là cần phải đạt tới Tiên linh thể sơ kỳ mới có thể tiến vào.

Ai, không phải là tôi không muốn giúp cho cô, vì tuy tôi là Thánh nữ, nhưng cũng không thể buộc các đệ tử khác ngưng việc tu luyện, sau đó lại nhường lại cho đệ đệ của cô tiến vào được.

Trong lòng Diệp Mặc cười thầm, vì rõ ràng cô nàng Ninh Nga này đang bê đá tự đập vào chân mình rồi.

Hắn không đợi Kế Khôn nói chuyện, thì liền chủ động nói với Ninh Nga:

– Đa tạ Ninh Nga tỷ tỷ.

Công pháp tu luyện của tôi có chút đặc biết, nên thật đúng là có thể so sánh với tiên nhân luyện thể tu vi Tiên linh thể, cho nên việc đi vào khu vực tu luyện cho Tiên linh thể hẳn là không có vấn đề gì.

Ninh Nga Tiên tử liền biến sắc:

– Đây không phải là đùa giỡn đâu, nếu không thể trở ra được thì rất có thể sẽ phải mất mạng đấy.

Dù có công pháp đặc thù, thì cũng không được đâu.

Kế Khôn cũng do dự.

Cô mang Diệp Mặc tới đây là để cho Diệp Mặc tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tinh lọc thân thể, nâng cao tư chất.

Nhưng nếu có nguy hiểm tới tính mạng của hắn, thì cô cũng không muốn để cho hắn đi mạo hiểm.

Diệp Mặc thấy Kế Khôn do dự thì liền truyền âm cho Kế Khôn:

– Hi Nguyệt tỷ tỷ, em là tiên nhân luyện thể đã đạt tới tu vi Tiên linh thể rồi.

– A…

Kế Hồn sững sờ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng được Diệp Mặc đã tu luyện tới Đại Chí Tiên, còn có thời gian mà đi luyện thể nữa, hơn nữa còn đạt tới cấp bậc Tiên linh thể! Ngoài ra hắn còn là một đại sư Tiên đan nữa chứ! Hắn đào đâu ra nhiều thời gian để tu luyện nhiều thứ như vậy chứ?

Không phải là cô không muốn tin tưởng, nhưng điều này quả thực là quá mức khó tin.

Cho dù là trên Thượng Thiên Vực này, cũng chỉ có một ít tiên nhân cực kỳ cá biệt mới bỏ công sức và thời gian ngoài thời gian tu luyện ra để mà luyện thể, nhưng cũng không có mấy người có thể đạt tới Tiên linh thể cả.

Cho dù là có thể đạt tới Tiên linh thể, thì cũng đều là những đệ tử xuất thân từ đại môn phái.

Tu luyện luyện thể tiêu hao lượng tài nguyên so với việc tu luyện tu vi cũng không hề kém chút nào, thậm chí còn nhiều hơn nữa.

Luyện thể cần có các loại tiên linh thảo để phối hợp, cần có các loại tài liệu để trợ giúp.

Diệp Mặc là một tán tu, vậy hắn ở đâu mà có nhiều tài nguyên để tu luyện luyện thể như vậy?

Cô đương nhiên không biết, sở dĩ Diệp Mặc có thể tu luyện luyện thể nhanh như vậy, ngoại trừ sự trợ giúp của một bộ phận tiên linh thảo ra, thì chủ yếu là do tác dụng từ công pháp và ‘Khổ Trúc’ của hắn.

Một chút tổn thương về thân thể và Nguyên Thần, đều được chữa trị một cách tự nhiên.

– Hi Nguyệt tỷ tỷ, chị phải tin tưởng em, em nói thật đấy.

Diệp Mặc thấy Kế Khôn sững sờ, thì liền nhanh chóng truyền âm bổ sung thêm một câu.

Sau khi tiến vào Phiêu Miễu Tiên Trì, thì hắn liền cảm giác được Phiêu Miễu Tiên Tuyền của đối phương thật sự có tác dụng rất lớn đối với hắn.

Kế Khôn thở ra.

Cô đã có chút tin tưởng lời Diệp Mặc rồi.

Nhưng cô vẫn không có chút cao hứng nào.

Tiên linh thể quả là tu vi luyện thể tuyệt vời, nhưng một tán tu như Diệp Mặc có thể tu luyện tới Tiên linh thể, thì bên trong thân thể của hắn phải có bao nhiểu thương tật? Nói không chừng chỉ sau một khắc, thì nhục thể của hắn sẽ bị hỏng mất.

Hiểu được rằng thân thể của Diệp Mặc rất có khả năng bị nội thương, cho nên Kế Khôn càng muốn để cho hắn tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện.

Tiên tuyền trì bên trong Phiêu Miễu Tiên Tuyền có thể giúp cho nhục thể của tiên nhân luyện thể khôi phục lại mức độ hoàn mỹ.

– Ninh Nga tỷ tỷ, không có vấn đề gì.

Công pháp tu luyện của đệ đệ tôi rất đặc biệt, cho nên nếu tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện thì đối với hắn chỉ có lợi mà thôi.

Nguy hiểm mà cô nói đối với người khác thì còn có thể, nhưng đối với đệ đệ của tôi thì sẽ không tồn tại.

Kế Khôn nói một cách chắc chắn.

– Chuyện này…

Ninh Nga Tiên tử ngây ngẩn cả người.

Cô không thể tưởng tượng được rằng mình đã nói ra cái hạn chế khó khăn tới như vậy, mà Kế Khôn vẫn muốn đưa tiểu đệ của cô tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền để tu luyện.

Chẳng lẽ tên Diệp Mặc này là tiên nhân luyện thể Tiên linh thể sao? Điều này sao có thể.

Cuộc nói chuyện thoáng cái đã trở nên an tĩnh.

Trong lòng Ninh Nga Tiên tử lúc này liền khẽ thở dài.

Cô biết là hiện giờ cô không đồng ý cho Diệp Mặc tiến vào là không được rồi.

Cô đành phải lấy ra một tấm bùa chú đưa cho Diệp Mặc rồi nói:

– Vậy thì cậu có thể tiến vào thử xem.

Nếu có nguy hiểm, thì cậu cứ bóp nát tấm bùa chú này để thoát ra ngoài.

Kế Khôn thấy Ninh Nga lấy ra tấm bùa chú này, thì trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cô cũng sợ Diệp Mặc sẽ xẩy ra chuyện, cho nên có thứ bảo mệnh như vậy thì không còn gì tốt hơn nữa.

– Vụ Loan, cô đưa Diệp Mặc đi tới khu Phiêu Miễu Tiên Tuyền cao cấp.

Ninh Nga Tiên tử hướng tới một nữ tiên ở bên ngoài đình dặn dò một câu.

Nói xong thì cô còn nhìn qua Diệp Mặc một chút rồi mỉm cười như có chút ý vị.

– Đệ đệ, cậu cứ an tâm tu luyện, nếu có nguy hiểm gì, thì hãy lập tức bóp nát tấm bùa mà thoát ra ngoài.

Chị ở chỗ này chờ cậu.

Trước khi Diệp Mặc đi, thì Kế Khôn liền lo lắng dặn dò một câu.

Thấy Diệp Mặc và Vụ Loan đã rời đi, thì Ninh Nga liền cười khổ:

– Hi Nguyệt tỷ tỷ, tôi thấy cô nên thả lỏng tâm tình đi.

Tôi cũng biết rõ rằng cô cũng không dám khẳng định rằng Diệp Mặc có thể tu luyện tại khu vực Tiên linh thể.

Còn cô thì cũng phải biết rằng giá trị một tấm bùa kia của tôi cũng không phải là thấp đâu.

Ninh Nga Tiên tử sở dĩ lấy ra tấm bùa chú kia, đương nhiên là vì không muốn Diệp Mặc xảy ra chuyện gì.

Một khi Diệp Mặc xẩy ra chuyện, thì cô và Kế Khôn liền khó mà nói được.

– Ninh Nga tỷ tỷ, cô là Thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì, một tấm bùa chú đối với cô mà nói thì đâu có đáng gì mà phải tính toán chứ?

Kế Khôn yên lòng, vừa cười vừa nói.

– Tôi sắp không còn là Thánh nữ nữa rồi.

Ninh Nga thở dài.

– Sao vậy?

Kế Khôn vội vàng hỏi.

Đối với Ninh Nga Tiên tử thì trong lòng cô vẫn luôn rất cảm kích đối phương.

Ninh Nga không trả lời câu hỏi của Kế Khôn, ngược lại lại nhìn Kế Khôn rồi chăm chú nói:

– Hi Nguyệt muội muội, nếu như tôi muốn mời cô trở thành Thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì, thì cô có đồng ý không?

– A…

Kế Khôn ngây ngẩn cả người.

Bất quá cô lập tức phản ứng lại:

– Điều này sao có thể được.

Tôi là đệ tử của Lộng Nguyệt Đế Tông, làm sao có thể trở thành thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì được? Nếu như vậy, thì chẳng phải là…

– Tôi cũng đã có sẵn biện pháp rồi, tôi chỉ muốn hỏi Hi Nguyệt muội muội một chút xem cô có đồng ý hay không thôi?

Ninh Nga liền cắt đứt câu nói của Kế Khôn …

Diệp Mặc đứng ở trên áng mây của Vụ Loan tiên tử, thỉnh thoảng lại hỏi mấy vấn đề.

Hắn muốn hỏi thăm một chút tình huống của Phiêu Miễu Tiên Trì.

Nhưng hắn rất nhanh đã phát hiện, bất luận là hắn có hỏi vấn đề gì, thì đối phương cũng chỉ nói một chữ ‘Ưm’, căn bản là không có bất kỳ ý tứ muốn nói chuyện nào với hắn, cho nên hắn cũng biết điều, không tiếp tục hỏi nữa.

– Diệp sư huynh, đã tới rồi.

Diệp Mặc vẫn còn đang dùng thần thức nhìn quanh tứ phía, thì lúc này Vụ Loan đã đáp xuống đất rồi.

Diệp Mặc quan sát nơi trước mặt một chút.

Hiện giờ nơi hắn đứng chỉ là đỉnh của một ngọn núi nhỏ mà thôi, đâu có cái gì gọi là Tiên tuyền chứ?

Vụ Loan lúc này lại lấy ra một ngọc bài, trên không vỗ xuống.

Diệp Mặc lập tức phát hiện từ hư không phía trước mặt liền hiện ra một hình ảnh lượn sóng của một cánh cửa hình tròn.

Cánh cửa hình tròn này dựng đứng trên một vách đá, khiến hắn khi bước vào có cảm giác giống như là đi xuyên qua núi vậy.

– Diệp sư huynh, cậu chỉ cần đi vào từ cánh cửa này, thì sẽ tới được khu tu luyện cao cấp của Phiêu Miễu Tiên Trì.

Bên trong này có chỗ thay quần áo, sau khi cậu thay quần áo có thể tiến vào Tiên tuyền tu luyện.

Nếu có vấn đề gì, thì cậu lập tức bóp nát bùa chú mà Thánh nữ đã đưa cho cậu, thì lập tức cậu sẽ được truyền tống trở lại chỗ này.

Sau khi nói xong, thì sắc mặt của Vụ Loan lại hơi đỏ lên.

Cô nhận được truyền âm của Thánh nữ, nhưng cô lại không thể không đứng ở chỗ này chờ đối phương.

Để cho cô phải ở đây chờ một tên đàn ông thối được truyền tống ra từ trong Tiên tuyền, điều này làm cho cô không có chút thiện cảm nào với Diệp Mặc cả.

Diệp Mặc thấy biểu hiện có chút mất tự nhiên của Vụ Loan, thì lập tức đã hiểu được.

Bản thân sau khi tiến vào Phiêu Miễu Tiên Tuyền tu luyện, thì sẽ phải trần chuồng hoàn toàn.

Nếu quả thật đúng như Ninh Nga Tiên tử kia dự đoán, thì mình khẳng định sẽ không thể tu luyện được ở trong Phiêu Miễu Tiên Tuyền.

Nếu đã không thể tu luyện, vậy thì lập tức sẽ bóp nát bùa chú để được truyền tống ra ngoài.

Lúc đó thì hắn khẳng định là sẽ không thể nào kịp mặc quần áo được.

Trong lòng Diệp Mặc thầm cười lạnh.

Muốn nhìn ta xấu mặt sao? Cái cô nàng Ninh Nga Thánh nữ này thật không “Thánh nữ” chút nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 7 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box