[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 347 : Diệp Mặc Thần Thông (c1731-c1735)
❮ sautiếp ❯Chương 1731: Diệp Mặc Thần Thông
Diệp Mặc Thần Thông
K
ế Khôn nghe lời nói thú vị của Diệp Mặc, thiếu chút nữa đã phải bật cười.
Nhưng sắc mặt của Lư Mang thì lại một lần nữa trở nên âm trầm.
Giọng nói mỉa mai của Diệp Mặc rõ ràng như thế, ngay cả Kế Khôn cũng hiểu, thì chính kẻ bị mỉa mai là y sao có thể không hiểu được? Lư Mang vẫn luôn cảm thấy vinh quang vì cái danh hiệu Tiểu Tiên Vương, không ngờ là lúc này lại có người dùng cái danh hiệu đó để mỉa mai lại chính y, cho nên sự phẫn nộ trong lòng y không nói cũng có thể đoán được.
– Lư Mang, nếu như ngươi không có chuyện gì, thì chúng ta phải đi đây.
Kế Khôn vốn đối với việc Lư Mang đột nhiên ngăn cản ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, cắt đứt việc tu luyện của Diệp Mặc thì đã không vừa lòng rồng, lại thêm việc y chẳng khách khí gì mà chất vấn cô xem Diệp Mặc là ai, khiến cho cô cực kỳ khó chịu, cho nên hiện tại ngay cả giọng nói của cô cũng đã mang theo một tia chán ghét rồi.
Sự phẫn nộ của Lư Mang cũng chỉ thoáng cái rồi qua, nhưng lúc nà đã biết mình nếu cứ tiếp tục nữa, thì chỉ có thể khiến cho Kế Khôn thêm chán ghét mà thôi.
Kế Khôn khác với những nữ tiên khác, không phải là người mà y muốn đối xử thế nào cũng được.
Cho dù chỉ là một đệ tử bình thường của Lộng Nguyệt Đế Tông thôi, thì y cũng không thể tùacute; mà khi dễ được, chứ đừng nói tới Kế Khôn vốn là đệ tử hạch tâm rồi.
Một khi y động tới Kế Khôn, như vậy cũng chính là trở mặt với Lộng Nguyệt Đế Tông.
Nghĩ tới đây, thì Lư mang cố gắng đè nén lửa giận của mình xuống rồi mỉm cười ôm quyền nói với Kế Khôn:
– Nếu Hi Nguyệt Tiên tử đã có chuyện, thì Lư Mang tôi sẽ không tiếp tục quấy rầy, lần sau tôi sẽ đến Lộng Nguyệt Đế Tông để bái phỏng.
Xin cáo từ.
Nói xong thì Lư Mang liền điều động pháp bảo phi hành của y nhanh chóng bay đi.
– Có một người cha là Thiên chủ thật sự là khác biệt!
Diệp Mặc nhìn về hướng Lư Mang vừa rời đi cảm thán một câu.
Lư Mang có tu vi Bán Tiên Vương, Tiên nguyên trong cơ thể hùng hậu vững chắc, không hề tản mát.
Tuy vừa rồi hắn mỉa mai đối phương, nhưng cũng biết tu vi của đối phương thật sự là cường hãn.
Kế Khôn mỉm cười: Sau khi va chạm với Tiểu Tiên Vương Lư mang, thì Diệp Mặc cũng không có tâm tư tiếp tục truy tìm thần thức ấn ký của văn sĩ trung niên kia nữa, ngược lại hắn lại ngồi phía trước ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ để nói chuyện phiếm với Kế Khôn.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ phi hành không tới nửa ngày, thì đã lại gặp phải chuyện rồi.
Lúc này có hai tên Đại La Tiên đang đánh nhau long trời lở đất ở phía trước, thậm chí còn chặn cả đường đi của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ luôn.
Khi Diệp Mặc muốn khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ tránh đi đường khác, thì lại phát hiện một trong hai tên Đại La Tiên đã ném ra một tấm bùa rồi nhanh chóng bỏ chạy mất tăm.
Tên Đại La Tiên còn lại thấy đối thủ của mình đã chạy trốn, thì lập tức đem oán hận phát tiết lên trên đầu của Diệp Mặc và Kế Khôn, lập tức thi triển pháp bảo ra ngăn cản ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Sau khi tên Đại La Tiên này ngăn cản ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lại, thì cũng không hề động thủ.
Lúc này lại có thêm một cái pháp bảo phi hành nhanh chóng bay tới, ở trên cũng có hai tên tiên nhân tu vi Đại La Tiên.
Hai người vừa tới này là Đại La Tiên trung kỳ, mà tên Đại La Tiên trước đó ngăn cản hai người Diệp Mặc là tu vi Đại La Tiên hậu kỳ.
– Bàng Thái sư huynh, kẻ anh truy đuổi đâu rồi?
Hai tên Đại La Tiên trung kỳ kia vừa tới, thì liền nhìn tên Đại La Tiên hậu kỳ rồi hỏi.
Tên Đại La Tiên hậu kỳ gọi là Bàng Thái liền hừ lạnh một tiếng:
– Bị hai người này phá ngang, cho nên bỏ chạy rồi.
– Muốn chết…
Hai tên Đại La Tiên trung kỳ kia vừa nghe nói là do Diệp Mặc và Kế Khôn nên mới khiến tên kia chạy thoát, thì liền phóng pháp bảo ra bao vây hai người lại.
Tên Bàng Thái Đại La Tiên hậu kỳ kia cũng không hề thu pháp bảo lại, mà là quay sang nói với hai người kia:
– Minh Tài, cậu tiêu diệt cái tên tiểu tử Đại Chí Tiên kia, tôi và Nghiễm Hối đối phó với cô gái kia.
Tên Minh Tài kia sau khi nghe Bàng Thái nói, thì lập tức động sát cơ, khí thế lập tức tăng vọt.
Hiển nhiên là y thực sự muốn giết chết Diệp Mặc.
Kế Khôn tức giận nên cũng không hề do dự mà phóng pháp bảo ra.
Cô còn chưa bao giờ thấy hạng người nào vô lý như vậy.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng rồi nói:
– Lư Mang phái chúng mày tới phải không?
Kế Khôn lập tức hiểu ra rằng ba tên này chắc chắn là do Lư Mang phái tới rồi.
Bản thân y không thể động thủ, nhưng hiển nhiên là có thể âm thầm phái người khác ra tay.
Chỉ cần hai người ngăn cản cô lại, thì một người còn lại có thể giết được Diệp Mặc rồi.
Kế Khôn đang muốn giữ Diệp Mặc lại, thì Bàng Thái đã lập tức động thủ.
Bàng Thái vừa động thủ, thì Nghiễm Hối cũng xông lên ngăn cản không cho Kế Khôn giúp đỡ Diệp Mặc.
Lúc này Minh Tài đã phóng ra một thanh Thạch Kiếm màu đỏ, mà Diệp Mặc trong mắt y thì đã là người chết rồi.
Hỏa hồng Thạch Kiếm đánh tới mang theo một đạo quang mang mầu đỏ cao ngàn trượng.
Chỉ là đạo quang mang màu đỏ này có chút lòa mắt, thậm chí giống như là một đạo huyết quang đang đánh xuống vậy.
Không gian cùng những tiếng động xung quanh lập tức hóa thành hư vô dưới đạo Hỏa hồng Thạch Kiếm này, giống như là đã bị thiêu đôt tới mức bốc hơi vậy.
Rầm rầm…
Thanh âm nặng nề vang lên trong ngọn lửa đỏ.
Kiếm mang hỗn loạn của Hỏa hồng Thạch Kiếm dường như đã hòa tan toàn bộ không gian xung quanh, chỉ còn lại một màu đen của hư không mà thôi.
Uy áp trên bầu trời cũng theo một kiếm này mà đánh xuống, khiến cho người khác cảm giác được một loại tuyệt vọng, không có chút ý niệm chạy trốn nào trong đầu cả.
Ngay cả Kế Khôn đang bị ngăn cản ở phía xa cũng cảm thấy tuyệt vọng trước một kiếm kia, lập tức kinh hoàng hét lên:
– Nếu như Lư Mang dám giết đệ đệ của ta, thì ta sẽ liều mạng với y…
Cô thật sự có chút run sợ, vì một kiếm kia rõ ràng là muốn giết Diệp Mặc rồi, hơn nữa còn là toàn lực ra tay.
Diệp Mặc thì lại chỉ là một Đại Chí Tiên sơ kỳ, làm sao có thể ngăn cản được một kiếm này?
Kế Khôn đoán không sai.
Một kiếm này của Minh Tài đúng là muốn lập tức giết Diệp Mặc.
Bọn họ nhận được mệnh lệnh là phải giết Diệp Mặc càng nhanh càng tốt.
Chỉ cần Diệp Mặc chết, thì có thể tìm cơ hội để rút đi.
Chỉ trong chốc lát, thì một khoảng trời rộng lớn đã bị che phủ bởi một màu đỏ như máu, còn bóng dáng Diệp Mặc thì đã hoàn toàn bị huyết quang che phủ, không còn thấy đâu nữa.
Kế Khôn với tâm trạng nóng vội, nên đã sớm lộ ra trăm chỗ sơ hở rồi, nhưng hai đối thủ của cô thì không hề muốn hạ sát thủ đối với cô.
Nhìn thì giống như là đang toàn lực đối phó, nhưng thực tế chỉ là ngăn cản đường đi của cô mà thôi.
Không ngờ lại làchơi lửa.
Áp lực từ không gian cùng màn lửa vô tận truyền đến thì Diệp Mặc lập tức đã biết đối phương là một Hỏa hệ tiên nhân rồi, hơn nữa y còn sử dụng công pháp hỏa hệ không hề thấp.
Một Đại La Tiên trung kỳ có thực lực như thế này cũng coi như là không tệ.
Khi mà màn lửa vô tận cùng áp lực của không gian hợp lại đánh xuống, thì Tử đao đã được Diệp Mặc đánh ra.
Chiêu Thần thông thứ nhất của Diệp Mặc, ‘Thái hồng’.
Thực sự thì ‘Thái hồng’ cũng chưa thể tính là một chiêu thần thông được, vì nó chỉ mang theo một tia đao pháp thần thông xen lẫn với pháp thuật mà thôi.
Lúc trước Diệp Mặc diễn sinh ra ‘Thái hồng’, mục đích chính cũng chỉ là vì bổ khuyết Huyễn Vân đệ cửu đao cho ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn.
Lúc này hắn thi triển ra ‘Thái hồng’ cũng là vì hắn muốn thử xem thần thông mà bản thân lĩnh ngộ được ở Vấn Đạo Các có bao nhiêu lợi hại.
Một chiêu này chính là chiêu kém nhất trong các loại thần thông hắn lĩnh ngộ được.
Một ánh đao tím sáng lên giữa ngọn lửa đỏ.
Ánh đao tím này lập tức xuyên phá qua toàn bộ ngọn lửa màu đỏ tràn ra ngoài hư không.
Ánh tím nhanh chóng huyễn hóa ra thành vô số màu sắc, một mảnh hư không màu đen trong nháy mắt liền tràn ngập năm mầu sắc rực rỡ, giống như là ‘Tiên nữ tán hoa’ vậy.
Hư không vốn bị lửa đỏ thiêu đốt lập tức liền trở nên sinh động, giống như là đang tràn đầy sinh cơ vậy.
Ầm…
‘Thái hồng’ va chạm với lửa đỏ, ánh đỏ tán loạn, còn năm mầu sắc rực rỡ của ‘Thái hồng’ thì càng nhanh chóng khuếch tán ra.
Không, đúng hơn phải nói là ngũ sắc đao mang rực rỡ khắp trời mới phải.
Oành…
Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên trong không trung.
Hai tên Đại La Tiên đang đánh nhau cùng Kế Khôn cũng phải khựng lại một chút dùng thần thức quét tới kiểm tra.
Tử đao va chạm với Thạch kiếm.
Hỏa hồng Thạch Kiếm phát ra từng đợt âm thanh răng rắc, dường như đã muốn nứt ra rồi.
Khi một bầu trời tràn ngập đao mang sắc màu rực rỡ xuất hiện trước mặt, thì Minh Tài mới giật mình hoảng sợ.
Một kiếm tất sát của y mang theo kiếm quang huyết hồng hỏa diễm đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là vô tận đao mang sắc mầu rực rỡ.
Giờ khắc nà thậm chí đã cảm nhận được sự uy hiếp của tử vong.
Sao lại có một tên Đại Chí Tiên lợi hại như vậy? Đây thực sự là một Đại Chí Tiên sơ kỳ sao?
Minh Tài không dám chậm trễ, lập tức lấy ra một vòng bảo hộ hình bán nguyệt.
Y thực sự đã sợ rồi.
Tu luyện tới hôm nay mà chưa bao giờ có một kẻ nào có tu vi thấp hơn y khiến cho y phải sợ hãi như vậy.
Rầm rầm…
Vô tận đao mang của ‘Thái hồng’ đánh vào trên vòng bảo hộ bán nguyện của y, vang lên từng âm thanh nặng nề khiến cho mầu sắc của vòng bảo hộ lập tức trở nên ảm đạm.
Mình tuyệt đối không phải là đối thủ.
Minh Tài chỉ cùng Diệp Mặc giao thủ một chiêu, thì y đã biết rõ bản thân đánh không lại Diệp Mặc rồi.
Chẳng những không đánh lại, mà còn không phải là chỉ kém một chút thôi đâu.
Chạy! Chỉ trong nháy mắt, thì Minh Tài liền hiểu rằng nếu như y không chạy trốn, thì hôm na chắc chắn phải chết ở đây.
Mệnh lệnh của thiếu chủ rất quan trọng, nhưng cái mạng nhỏ của y thì còn quan trọng hơn.
Gần như là cùng lúc với việc y suy nghĩ tới chữ ‘Chạy’, thì y đã thi triển ra độn thuật rồi.
– Hư không, sát.
Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý tới việc Minh Tài thi triển độn thuật, thậm chí còn không thu hồi lại Tử đao mà liền đánh ra một quyền.
Kẻ muốn giết hắn, thì chắc chắn phải chết.
Hư không!
Đây là thần thông chân chính của hắn, là thần thông đầu tiên hắn lĩnh ngộ được trong Vấn Đạo Các.
Thần thông quyền đạo, kết hợp từ Tịch Diệt Chỉ và không gian pháp tắc. ‘Thái hồng’ hắn đã thử qua, và cái bán thần thông này đã cho hắn kinh hỉ vượt xa ngoài dự liệu của hắn rồi.
Hiện tại hắn rất muốn thử xem thần thông chân chính của hắn đến cùng là như thế nào.
Không gian xung quanh dường như bắt đầu bị nén lại.
Mà lúc này vô tận sát cơ đều bị không gian nén thu nạp vào, đến cuối cùng thì ngưng tụ lại thành một quyền.
Khí thế và sát cơ của một quyền này thật đáng sợ.
Ngay cả Kế Khôn và hai tên Đại La Tiên kia cũng sững sờ kinh hãi nhìn chằm chằm vào một quyền đáng sợ kia.
Một quyền này căn bản không phải là Đại Tiên có thể đánh ra được.
Cho dù là Tiên Vương cũng không nhất định có thể thi triển ra được một quyền đáng sợ như thế.
Tiên Vương ra tay chắc chắn sẽ lợi hại hơn thế này, lực sát thương cũng lớn hơn nhiều.
Nhưng tuyệt đối không có được sát thế kinh khủng cùng khí tức hủy diệt như thế này.
Đây là loại quyền pháp gì vậy?
Từng luồng lốc xoáy lên trong hư không.
Nhưng căn bản nó không phải là lốc xoáy, mà là sát khí cùng sát thế hình thành một loại khí tức hủy diệt.
Ầm…
Máu thịt văng khắp không trung, khiến cho bầu trời giống như đang có huyết hoa nở rộ vậy.
Minh Tài vốn đã phát động độn thuật nhưng vẫn chưa kịp di động một bước, thì đã bị một quyền trong hư không này biến thành hư vô rồi.
Mà sát thế của một quyền kia cũng không hề tiêu tán hoàn toàn, lại lần nữa xoáy lên phía Nguyên Thần đang hoảng sợ đờ đẫn của Minh Tài trên không trung.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1732: Không Có Niệm Sơn
Không Có Niệm Sơn
K
hông gian xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, hai tên Đại La Tiên vây quanh Kế Khôn càng kinh hãi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Đây là cái tu vi gì chứ? Chỉ trong chốc lát thôi mà một tên Đại Chí Tiên đã giết chết một tên Đại La Tiên rồi.
Nếu như Diệp Mặc là một Đại Chí Tiên viên mãn, còn Minh Tài là một Đại La Tiên sơ kỳ vừa thăng cấp, sau đó cả hai đánh nhau một phen, Diệp Mặc giết chết được Minh Tài thì còn miễn cưỡng nghe được.
Nhưng tu vi của Diệp Mặc mới chỉ là Đại Chí Tiên sơ kỳ, còn Minh Tài đã là Đại La Tiên trung kỳ rồi.
Tu vi chênh lệch như vậy, mà lại có cái kết quả này, quả thực là quá mức đáng sợ rồi.
Cũng may cả hai lập tức hiểu được sự đáng sợ của Diệp Mặc.
Một khi Diệp Mặc quay sang đối phó với hai người họ, thì họ căn bản là khó lòng chạy trốn được.
Chạy! Cả hai tên Đại La Tiên lập tức nghĩ tới từ này.
Cả hai không tiếp tục ngăn cản Kế Khôn nữa mà lập tức phát động độn thuật, đảo mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.
Còn Diệp Mặc thì lại sững sờ mà nhìn nắm tay của mình.
Một chiêu ‘Thái hồng’ đã đem lại cho hắn niềm tin to lớn rồi.
Nhưng một chiêu ‘Hư không’ đáng sợ vừa rồi lại khiến cho hắn thực sự hiểu được cái gì mới được gọi là thần thông.
Nghĩ tới lần trước thiếu chút nữa bản thân đã bị Tịch Diệt Chỉ khiến cho hồn phi phách tán, thì Diệp Mặc đối với chiêu ‘Hư không’ của mình càng hài lòng hơn.
Hắn không biết một chút thời gian hưng phấn của mình lại khiến cho hai tên Đại La Tiên kia có cơ hội chạy trốn, nhưng cho dù là có biết, thì hiện tại hắn cũng chẳng thèm để ý.
Hắn hiện giờ đã có thần thông rồi, mà vừa rồi hắn giết tên Đại La Tiên trung kỳ kia cũng chỉ cần một đao một quyền mà thôi.
Như vậy có nghĩa là hắn hoàn toàn có năng lực để đối chiến với một Đại La Tiên viên mãn, thậm chí còn có thể giết được đối phương nữa.
– Đệ đệ.
Kế Khôn kinh ngạc thốt lên.
Cô không thể ngờ là Diệp Mặc còn lợi hại hơn cả cô nữa.
Tiên nhân luyện thể Tiên linh thể chẳng lẽ đều đáng sợ như vậy sao?
Diệp Mặc thở ra, vươn tay thu lấy chiếc nhẫn trữ vật của Minh Tài rồi đáp lời:
– Hi Nguyệt tỷ.
– Vừa rồi làm chị sợ muốn chết, không ngờ là cậu lại lợi hại như vậy.
Một quyền vừa rồi của cậu chính là thần thông sao?
Trên mặt của Kế Khôn lộ rõ sự kinh hỉ không cách nào che dấu được.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, đây là một chiêu thần thông mà em tự nghĩ ra được.
Đợi lát nữa em sẽ khắc lại một cái ngọc giản cho chị.
Thế nhưng, một quyền kia cần phải nắm giữ được một tia không gian pháp tắc thì mới có thể thi triển được.
Kế Khôn đang muốn nói rằng mình không cần, nhưng nghe tới mấy chữ không gian pháp tắc thì liền kinh hô:
– Cậu đã nắm giữ được một tia không gian pháp tắc rồi sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Phải, trong lúc vô tình em đã mơ hồ nắm giữ được một tia pháp tắc không gian, cho nên mới kết hợp với một chiêu trước kia mà một đối thủ của em sử dụng qua tạo thành một quyền này.
– Chúng ta đi thôi.
Lúc này Kế Khôn liền kéo Diệp Mặc đi về phía ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Sau khi khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ tiếp tục phi hành thì Kế Khôn mới nói tiếp:
– Đệ đệ, cậu tuyệt đối không nên dễ dàng lộ ra cho người khác biết bản thân nắm giữ được một tia pháp tắc không gian.
Một khi có người biết rõ cậu là một Đại Chí Tiên mà lại có thể nắm giữ được một tia pháp tắc không gian, nói không chừng là có người sẽ liên tưởng tới việc cậu có cực đại bí mật đó gì gì đấy.
– Em hiểu mà.
Diệp Mặc cũng thận trọng đáp lời.
Người có tư chất cao đương nhiên có thể dễ dàng lĩnh ngộ được một tia pháp tắc.
Nhưng cũng không phải là tuyệt đối.
Việc nắm giữ được pháp tắc chủ yếu là dựa vào cơ duyên cùng khả năng lĩnh ngộ.
Dù là tư chất của anh có cao tới đâu, nhưng không có cơ duyên hoặc là năng lực lĩnh ngộ kém, thì cũng sẽ không bao giờ có cơ hội khống chế được loại pháp tắc cao cấp này.
Đồng thời hắn cũng cảm giác được Hi Nguyệt nói rất đúng.
Ngày trước sau khi hắn bại lộ ra một tia pháp tắc không gian mà mình nắm giữ, thì liền tiến vào trong Vấn Đạo Các.
Cho nên mới không xảy ra vấn đề gì.
Nếu như không phải là hắn tiến vào Vấn Đạo Các, thì có trời mới biết được là sẽ xảy ra chuyện gì.
– Hiện tại hành tung của cậu đã bại lộ, cho dù là cậu có trốn, thì Phiêu Miễu Tiên Trì cũng biết cậu không có việc gì.
Chờ sau khi tới Nguyên Động Thiên, thì cậu đi cùng chị tới gặp sư phụ, sau đó để sư phụ của chị nói đỡ cho cậu.
Kế Khôn biết rõ việc Diệp Mặc giết thủ hạ của Lư Mang, thì chắc chắn sẽ làm bại lộ hành tung của hắn.
Diệp Mặc trầm mặc một chút rồi nói:
– Hi Nguyệt tỷ, sau khi đến Nguyên Động Thiên thì em muốn một mình đi tìm một nơi yên tĩnh để tu luyện một thời gian ngắn.
Chờ sau khi chuyện bên này lắng xuống, thì em sẽ trở lại.
Kế Khôn suy nghĩ một chút, cũng hiểu rằng Diệp Mặc nói đúng, cho nên cô lập tức gật đầu:
– Cũng tốt, chờ sau khi chị đè ép chuyện của cậu lắng xuống, thì cậu lại tới tìm chị.
Chỉ là cậu giết thủ hạ của Lư mang rồi, cho nên tu không dám trực tiếp đối phó với cậu, nhưng vẫn sẽ âm thầm hạ thủ, cậu nhất định là phải cẩn thận.
– Em biết, nhưng em muốn cho y biết rằng, cho dù y là Tiểu Tiên Vương, thì em cũng sẽ không sợ y.
Diệp Mặc đã có sự tin tưởng đối với thần thông của mình.
Chỉ cần Lư Mang chưa thăng cấp Tiên Vương, thì hắn thực sự là không cần phải sợ đối phương.
Trong lòng Kế Khônn ngây ngẩn cả người vì y đã thấy Kế Khôn đi bên cạnh Diệp Mặc rồi.
Quý Thư, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn và Ân Hồn đều giật mình nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Thấy Kế Khôn đi bên cạnh Diệp Mặc, thì mọi người liền có vẻ hiểu ra.
– Ha ha, Diệp huynh, khi vừa gặp mặt tôi đã khoác lác trước mặt huynh, không ngờ là huynh mới thực sự là cao thủ thâm tàng bất lộ.
Lợi hại, lợi hại!
Tề Bắc Thương là người đầu tiên cất tiếng và giơ ngón tay cái lên với Diệp Mặc, hiển nhiên là y cho rằng Diệp Mặc đã theo đuổi được Kế Khôn.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Tề huynh, anh nghĩ sai rồi.
Kế Khôn là tỷ tỷ của tôi.
– Phải, tôi biết.
Tỷ tỷ đệ đệ, tôi đương nhiên là hiểu.
Trên mặt Tề Bắc Thương liền biểu hiện ra bộ dáng đầy thông cảm.
– Tề huynh, Quý huynh, các anh cũng là đi tới Đại hội luận đạo của Nguyên Động Thiên phải không? Vậy thì vừa vặn là chúng ta có thể đi cùng nhau.
Diệp Mặc cũng khá hiểu tính cách của Tề Bắc Thương, cho nên cũng không hề để ý.
Tề Bắc Thương vội vàng liếc mắt nhìn đám người Quý Thư một cái.
Tuy Tề Bắc Thương không hề nháy mắt ra hiệu, nhưng Quý Thư đã lập tức hiểu ý nên vội nói:
– Diệp huynh, chúng tôi có chút việc nên lát nữa mới đi được, cậu và Hi Nguyệt Tiên tử cứ đi trước đi.
Sau khi tới Đại hội luận đạo thì chúng ta sẽ từ từ nói chuyện.
Nói xong thì mấy người cũng không đợi Diệp Mặc trả lời đã vội vàng rời khỏi khu vực Truyền tống trận.
Giống như là bọn họ chỉ tới đây xem Truyền tống trận rồi đi luôn vậy.
Diệp Mặc cười khổ, chỉ có thể cùng Kế Khôn đi tới Truyền tống trận trước.
Còn việc hiểu lầm kia, thì sau này từ từ giải thích.
Hắn đã tới Thượng Thiên Vực, cũng không nghĩ rằng sẽ tùy tiện mà rời khỏi.
Ở đây tài nguyên phong phú, tiên linh khí nồng đậm, rõ ràng là nơi tu luyện tốt nhất rồi.
…
– Kỳ thực tôi cảm thấy rằng mọi người đã đoán sai rồi.
Sau khi bốn người Quý Thư rời khỏi khu vực Truyền tống trận, thì Cửu Nhứ Nhạn liền lên tiếng.
Thấy bốn người đều nhìn mình một cách khó hiểu, thì Cửu Nhứ Nhạn mới nói tiếp:
– Tôi cảm giác lời Diệp sư huynh nói là thật, hắn giống như là đã kết bái chị em với Hi Nguyệt Tiên tử rồi.
– A…
Mấy người nghe Cửu Nhứ Nhạn nói xong, thì lập tức dừng việc bàn tán lại mà nhìn chằm chằm vào Cửu Nhứ Nhạn.
Tin tức này nếu như là thật, thì cũng quá mức kỳ quái rồi.
Nhưng năng lực quan sát của Cửu Nhứ Nhạn đặc biệt mạnh.
Nếu cô đã nói như vậy, thì không chừng là thật sự có khả năng.
– Ai da, chúng ta mau đuổi theo họ.
Tôi còn có mấy vấn đề muốn hỏi Diệp huynh.
Kiến thức của Diệp huynh tôi thực sự là vô cùng bội phục.
Quý Thư liền vội vàng kêu lên.
Mấy người còn lại đều đồng ý, liền tranh thủ quay lại Truyền tống trận.
Trước đó bọn họ rời đi là vì muốn để cho Kế Khôn và Diệp Mặc có không gian riêng tư, nhưng hiện tại quan hệ của họ không giống với điều họ suy đoán, cho nên họ liền quanh lại tìm Diệp Mặc.
…
Diệp Mặc đương nhiên là không biết mấy người kia lại quay lại tìm hắn, muốn cùng hắn đi tới Nguyên Động Thiên, nhưng lúc này hắn cùng Kế Khôn đã tách ra rồi.
Vừa đến Nguyên Động Thiên, thì Diệp Mặc cùng Kế Khôn liền tách ra như đã thương lượng.
Kế Khôn đi tìm sư phụ của cô, còn Diệp Mặc nói muốn đi có chút việc, nhưng thực tế là Diệp Mặc muốn đi tìm truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế.
Mười ngày sau, Diệp Mặc đã xuất hiện tại nơi cực Nam của Nguyên Động Thiên.
Lúc này hắn liền đi tìm kiếm Niệm sơn.
Vốn Diệp Mặc cho rằng Niệm sơn rất nổi danh, sau khi hắn tới đây, thì chắc chỉ cần hỏi han đôi chút là có thể biết Niệm sơn nằm ở đâu.
Nhưng thực tế thì sau khi hắn nghe ngóng hỏi thăm mấy ngày, vẫn không hề có được vị trí chính xác của Niệm sơn.
Tìm không thấy Niệm sơn, đối với Diệp Mặc rất khó chịu.
Lúc này hắn đang cảm thấy khinh bỉ Hạo Thiên Đại Đế.
Hạo Thiên Đại Đế cho một cái truyền thừa, liền lưu lại một hạt châu cùng với tên một ngọn núi, không còn cái gì khác cả.
Như vậy thì hắn biết phải đi đâu tìm kiếm đây.
Diệp Mặc đi vào trong tiên phường, bên ngoài một cái tiên tức lâu.
Khi hắn đang muốn tìm người hỏi thăm về Niệm sơn, thì lúc này lại nghe có người nhắc tới Táp Không Đại Đế.
Diệp Mặc giật mình.
Cái vị Táp Không Đại Đế này dường như là có chút quan hệ với hắn.
Cho nên lúc này hắn liền tìm một chỗ vắng vẻ để ngồi xuống nghe ngóng, đồng thời cũng gọi cho mình một bầu rượu.
Tiên tửu ở cái tiên trấn vẻ vắng này so với ‘Túy quỳnh tuyền’ của Phi Hà Tiên thành căn bản là không chỉ kém hơn một hai lần thôi đâu.
Nhưng tiên linh khí lại rất sung túc, nồng độ rượu cũng mạnh hơn nhiều.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không quá để ý tới rượu, vì hắn chỉ muốn nghe tin tức của Táp Không Đại Đế mà thôi.
Đang bàn tán về Táp Không Đại Đế chính là bốn tiên nhân, hai người là Huyền Tiên hậu kỳ, còn hai người khác là Đại Ất Tiên sơ kỳ.
– Lần Đại hội luận đạo này nghe nói là ngoại trừ Táp Không Đại Đế ra, thì Long Hà Đại Đế cũng sẽ tới.
Tôi chưa từng gặp lần đại hội nào được coi trọng tới mức này.
– Nghe nói lần này có ba vị Đại Đế tới, ngoại trừ Táp Không Đại Đế ra, còn có Dung Hợp Đại Đế và Vị Phong Đại Đế vừa mới xuất quan cũng sẽ tới.
Vị Phong Tiên Đế trở thành Đại Đế tuy chưa lâu, nhưng lại rất có thể trở thanh một trong bốn vị Đại Đế.
– Đúng thế, tôi cũng tin như vậy.
Vị Phong Đại Đế tu vi cao thâm, hoàn toàn có thể sánh vai cùng bốn vị Đại Đế còn lại.
Nhưng Đại hội luận đạo lần này được coi trọng như vậy, thì cũng là việc trước nay chưa từng có.
– Các người không biết gì sao? Tôi vừa nhận được tin tức, Đại hội luận đạo lần này sẽ được cử hành tại Lạc Đế Sơn.
Tiên nhân nổi bật trong Đại hội luận đạo lần này, chẳng những sẽ được những phần thưởng phong phú, còn có thể nhận được ‘đế đạo truyện thừa’ nữa.
– Không phải lúc trước nói là sẽ cử hành tại Lâm Hiệt Tiên thành sao? Vì sao lại đổi thành Lạc Đế Sơn rồi?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1733: Lạc Đế Sơn
Lạc Đế Sơn
B
ốn người nghị luận một lúc lâu sau, Diệp Mặc cuối cùng cũng đã nghe ra được một vài đầu mối, mấy vị Đại Đế không biết là vì sao mà đột nhiên đều đi tới Nguyên Động Thiên.
Bởi vì mấy vị Đại Đế đến, Đại hội giao lưu luận đạo lần này cũng trở nên quan trọng hơn hẳn.
Mấy người không nói tiếp tới chuyện của Táp Không Đại Đế nữa, Diệp Mặc cũng không dám tiến đến hỏi thăm.
Có thể dùng giọng điệu tôn kính để nghị luận về Đại Đế ngay sau lưng Đại Đế, nhưng một khi nghe ngóng chuyện của Đại Đế, nói không chừng có thể sẽ bị người có ý đồ nhìn chằm chằm vào.
Giờ đây đối với phương diện này Diệp Mặc rất là cẩn thận dè chừng, tại Thượng Thiên Vực hắn lại càng không dám tùy tiện đi nghe ngóng tin tức của một Đại Đế.
– Các người biết vì sao đột nhiên mấy vị Đại Đế lại thay đổi địa chỉ Đại hội giao lưu luận đạo thành Lạc Đế Sơn không?
Bên cạnh cũng có người gia nhập vào cuộc nghị luận.
– Không biết, lẽ nào tiên hữu biết rõ?
– Đúng là tôi biết rất rõ, còn dự định đi Lạc Đế Sơn xem náo nhiệt nữa kia.
– Vị tiên hữu này, mời nói nghe một chút.
Nghe thấy tiên nhân nói chen vào này biết chuyện thay đổi địa chỉ Đại hội luận đạo, mấy người vừa này nghị luận lập tức liền yêu cầu.
Tiên nhân nói là biết này cũng không đắn đo, nói luôn:
– Mấy năm gần đây, Lạc Đế Sơn xuất hiện một vài chuyện lạ, trong núi thường xuyên có đế quang bay lên, nghe nói có di tích thời thượng cổ xuất thế, cho nên Đại hội giao lưu luận đạo lần này định tại Lạc Đế Sơn, mục đích là chuẩn bị chọn dùng một vài thiên tài tiến vào Lạc Đế Sơn tìm kiếm di tích thời thượng cổ.
– Việc mấy năm gần đây Lạc Đế Sơn xuất hiện Đế quang ta cũng từng nghe nói, nghe nói Đế quang đó chính là Đế Đạo Tinh.
Rất nhiều người đều vào đó tìm kiếm di tích, nhưng toàn bộ những người tiến vào đều ngã xuống.
Bên cạnh lại có người nói chen vào.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng khẽ giật mình, Đế đạo tinh? Há chẳng phải là truyền thừa mà Hạo Thiên Đại Đế để cho hắn tiếp nhận sao? Chẳng lẽ Lạc Đế Sơn kia chính là Niệm Sơn? Hắn không định lấy Đế đạo tinh, nhưng cùng chỗ với Đế đạo tinh còn có vài dòng tiên linh mạch ah.
Diệp Mặc đang muốn đi qua hỏi thăm chuyện Lạc Đế Sơn, thì nghe thấy có người nói:
– Lạc Đế Sơn có thể vào được sao? Đi vào chính là một chữ chết đấy.
Đại hội giao lưu luận đạo được tổ chức ở Lạc Đế Sơn, nếu để cho những thiên tài kia tiến vào Lạc Đế Sơn, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì.
Chẳng phải là Thượng Thiên Vực ta bị tổn thất sao?
– Ta đây cũng không biết, nhưng nếu Đại hội giao lưu luận đạo đã đặt ở Lạc Đế Sơn, vậy thì phải có nguyên nhân.
Ta còn nghe nói có mấy vị tiên đế muốn dùng phương pháp thông thiên, thi triển trận pháp cấm chế tại Lạc Đế Sơn, để cho thiên tài của Đại hội luận đạo có thể an toàn tiến vào bên trong tìm kiếm di tích đế đạo từ thời thượng cổ.
Tiên nhân được mời kia tiếp tục nói.
Diệp Mặc chưa từng nghe nói đến Lạc Đế Sơn, nhưng nếu như Lạc Đế Sơn thật sự là Niệm Sơn mà Hạo Thiên Đại Đế nói, trong Niệm Sơn đó có truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế, vì sao mấy vị tiên đế không vào được? Hắn rất muốn ra hỏi thăm, nhưng lại sợ làm cho người khác hoài nghi.
– Cũng phải ah.
Trước đây Lạc Đế Sơn kia chỉ là không thể tiến vào, lại trước giờ chưa từng có Đế quang xuất hiện, mấy năm gần đây liên tiếp xuất hiện Đế quang không nói, hơn nữa còn có tiên linh khí dày đặc bốn phía, trong núi khả năng thật sự là nơi có di tích thời thượng cổ.
Diệp Mặc một lần nữa nghe được câu này.
Trong lòng hình như đột nhiên hiểu ra cái gì đó vậy, Mấy năm gần đây, chẳng phải là Nguyên Thần của Hạo Thiên Đại Đế đã triệt để bị tiêu diệt vài năm rồi sao? Mấy năm trước một tia nguyên thần cuối cùng của Hạo Thiên Đại Đế đã tiêu vong ngay trước mặt Diệp Mặc, hóa thành một viên Niệm Châu.
Hạo Thiên Đại Đế nói viên Niệm Châu này có thể tìm được truyền thừa của ngài, chẳng lẽ chính là vì sau khi ngài chết Đế đạo tinh của ngài đã xảy ra vấn đề?
Có lẽ là ngay cả Hạo thiên đại đế cũng không biết, sau khi ngài chết đế đạo tinh của ngài sẽ xảy ra vấn đề.
Vô luận như thế nào, Diệp Mặc đã quyết định, hắn phải đi Lạc Đế Sơn một chuyến.
– Cái tên của Lạc Đế Sơn này cũng kỳ quái nha, hình như không may mắn lắm.
Diệp Mặc ở bên cạnh cẩn thận xen vào một câu, mục đích của bọn họ là muốn thông qua những lời này hòa nhập vào cuộc thảo luận của mọi người.
Vài tiên nhân nghị luận nghe thấy lời Diệp Mặc nói, lập tức liền có chút khinh thường.
Nhưng khi mấy người phát hiện Diệp Mặc là Đại Chí Tiên, mấy người tỏ ra khinh thường kia rất nhanh liền tiêu tán không thấy.
Phần lớn những người nghị luận ở đây đều là Huyền tiên và Đại Ất Tiên, Đại Chí Tiên cũng có, có điều rất ít mà thôi.
Một gã Huyền tiên vội vàng nịnh hót nói:
– Tiền bối chắc là từ nơi khác đến Nguyên Động Thiên ta nhỉ.
Lạc Đế Sơn sở dĩ có tên như vậy, là vì niệm lực và áp lực của Lạc Đế Sơn quá lớn.
Người tu vi càng cao đi vào càng dễ dàng ngã xuống, nếu như là tiên đế đi vào, vậy khả năng ngã xuống trên căn bản là 99%.
– Niệm lực?
Diệp Mặc lập tức liền tóm lấy hai chữ này, hỏi tiếp.
Huyền tiên kia lập tức giải thích:
– Không sai, chính là niệm lực, hơn nữa cũng không chỉ là niệm lực, sau khi tiến vào Lạc Đế Sơn, sẽ có áp lực hư không vô tận, giống như toàn bộ vũ trụ đều đặt ở trên người của anh.
Hơn nữa đã vào rồi, ngay cả rút lui cũng không có cách nào rút đi được, một khi khả lực chịu đựng của anh đến cực hạn, thì chính là bị ép thành hư vô.
Tu vi càng cao, áp lực càng lớn.
– Đúng, niệm lực chẳng những đã bao hàm áp lực hư không còn có áp lực của thời gian, thời gian bên trong bị hỗn loạn.
Đôi khi anh đi vào khi còn rất trẻ, sau khi gặp phải loại niệm lực thời gian này, tuổi thọ của anh rất nhanh sẽ chấm dứt, sau đó ngã xuống.
Hoặc là anh một lần nữa hồi phục thành trẻ sơ sinh, thay vì bị tiêu tán trong cái thế giới này.
– Lại có người ở một bên giải thích một câu.
– Cảm ơn nhiều, không ngờ Lạc Đế Sơn này còn đáng sợ như thế.
Diệp Mặc chắp tay cảm ơn một câu, trong lòng đã hiểu ra.
Lúc này Diệp Mặc có chín phần nắm chắc Lạc Đế Sơn này chính là Niệm Sơn, Nhưng điều hắn nghĩ không ra là, vì sao Hạo Thiên Đại Đế không nói thẳng Lạc Đế Sơn, mà nói là Niệm Sơn?
Đồng thời Diệp Mặc cũng đã hiểu rõ vì sao mấy vị Đại Đế muốn đem Đại hội giao lưu luận đạo đặt ở Lạc Đế Sơn rồi, đây hoàn toàn là vì lợi dụng những thiên tài luận đạo kia, để cho bọn họ tiến vào Lạc Đế Sơn tìm kiếm truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế.
Lạc Đế Sơn tu vi càng cao niệm lực phải chịu lại càng lớn, hơn nữa áp lực cũng càng lớn, đoán chừng mấy Đại Đế kia biết bọn họ tiến vào Lạc Đế Sơn có thể sẽ ngã xuống, lúc này mới nghĩ biện pháp để cho người khác đi vào.
Về phần phương pháp mà mấy vị Đại Đế thi triển, khiến cho áp lực của Lạc Đế Sơn giảm đi, Diệp Mặc cũng bán tín bán nghi.
Hoặc có lẽ mấy vị Đại Đế thật sự có chút bản lĩnh, nhưng sự giảm bớt này chắc chắn là có hạn thôi.
Nếu như mấy vị Đại Đế thật sự hoàn toàn có thể làm giảm bớt áp lực và niệm lực của Lạc Đế Sơn, bọn họ thì không cần phải mượn nhờ tay người khác đi tìm truyền thừa của Hạo Thiên.
Diệp Mặc im lặng ra khỏi tiên tức lâu, trước tiên liền phóng Thanh Nguyệt ra đi đến Lạc Đế Sơn.
Bất kể có phải truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế hay không, hắn đều phải mau mau đến xem.
Từ trong nghị luận của người khác, Diệp Mặc biết tiến vào Lạc Đế Sơn rất nguy hiểm.
Nhưng cho dù là nguy hiểm hơn nữa, Diệp Mặc cũng phải đi thử một lần.
Có vài tiên linh mạch, thậm chí còn có một dòng tiên linh mạch cực phẩm, những cái này đối với Diệp Mặc mà nói lực hấp dẫn quá lớn.
Có nhiều tiên linh mạch như vậy, cộng thêm tiên đan và linh quả trên người hắn, Diệp Mặc nắm chắc một lần bế quan là đến Đại La Tiên viên mãn luôn.
Chỉ cần tới Đại La Tiên viên mãn, hắn sẽ có cơ hội thăng cấp Tiên vương, Diệp Mặc còn quyết định một khi thăng cấp tiên vương, thì trước tiên sẽ đi Cung Hoa Thiên.
Hắn thăng thiên đã rất lâu rồi, ai biết thành Mặc Nguyệt có người nào thăng thiên lên Tiên Giới hay không?
Tiên Giới cũng không tốt đẹp như trong tưởng tượng, Diệp Mặc lo lắng thành Mặc Nguyệt đơn độc đối mặt, đặc biệt là Tĩnh Văn, tư chất thuộc hàng đầu, tốc độ tu luyện nhanh chóng vô cùng, nếu nói thăng thiên, cô khẳng định là người thứ nhất thăng thiên đấy.
Lạc Đế Sơn cách thị trấn nhỏ nơi Diệp Mặc ở cũng không xa, Diệp Mặc chỉ dùng thời gian hơn một ngày, thì đã tới được ngoại vi Lạc Đế Sơn rồi.
Mấy tiên nhân bên trong tiên tức lâu ở thị trấn nhỏ kia nói quả nhiên không sai, ở đây đã chật ních đủ dạng tiên nhân, thậm chí có thể hình thành một tiên phường khổng lồ.
Còn có rất nhiều tiên nhân lấy được tin tức cũng không ngừng chạy tới đây.
Những tiên nhân tới tới lui lui này, là đang đợi Đại hội giao lưu luận đạo của hơn một tháng sau rồi.
Diệp Mặc tùacute; cũng nghe được ở đây đúng là nơi sắp tổ chức Đại hội giao lưu luận đạo, hơn nữa Lạc Đế Sơn thật sự có Đế quang xuất hiện, mấy năm trước xuất hiện tương đối nhiều lần, hai năm qua xuất hiện hơi ít hơn.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra, lại phát hiện hắn căn bản là nhìn không thấy toàn cảnh của Lạc Đế Sơn, xuất hiện trong thần thức của hắn hoàn toàn là một mảng mơ hồ, giống như dùng con mắt nhìn, viễn cảnh đã vượt ra khỏi phạm vi thị giác của hắn.
Diệp Mặc rời khỏi nơi có nhiều người, lặng lẽ hướng về nơi gần Lạc Đế Sơn.
Khi hắn còn cách chân núi Lạc Đế Sơn chân núi khá xa, hắn cũng cảm giác được áp lực đáng sợ, cái loại áp lực này hắn căn bản là không thể chịu đựng nổi.
Nếu như tiếp tục đi vào, Diệp Mặc không dám đảm bảo mình có thể kiên trì đến được chân núi Lạc Đế Sơn.
Tiên mạch dù có tốt hơn nữa, cũng phải còn mạng nhỏ mà hưởng dùng, nếu như ngay cả mạng nhỏ cũng không còn, hắn còn đi tranh giành cái rắm gì? Diệp Mặc ngừng lại.
Truyền thừa này của Hạo Thiên Đại Đế, muốn có được, phỏng chừng có chút khó khăn.
Hắn lấy ra viên Niệm Châu do Nguyên Thần của Hạo Thiên Đại Đế huyễn hóa thành, Niệm Châu kia vừa lấy ra, bên trong Niệm Châu liền xuất hiện một mũi tên chỉ hướng về một nơi không rõ trong Lạc Đế Sơn.
Hay cho một Hạo Thiên Đại Đế gian trá, không ngờ đúng là Lạc Đế Sơn, vị này vì sao lại không nói rõ ra? Hay là có đạo lý huyền diệu gì khác? Bất kể như thế nào, Diệp Mặc sẽ không vì mấy dòng tiên linh mạch mà đi chịu chết.
Đang lúc hắn muốn thu hồi Niệm Châu, Niệm Châu kia bỗng nhiên phát ra một vòng sáng cực kì nhạt thậm chí nhìn không thấy bao phủ lấy hắn, trong chớp nhoáng này Diệp Mặc lại cảm giác được áp lực kia đã biến mất không thấy, nói cách khác niệm lực của Lạc Đế Sơn đã giảm bớt chín phần.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Diệp Mặc thu hồi Niệm Châu, quả nhiên niệm lực đáng sợ kia lại ép đến, hắn cầm lấy Niệm Châu, Niệm Châu một lần nữa lại biến hóa huyền ảo ra một vòng sáng cực kì nhạt, bảo vệ hắn, áp lực của niệm lực một lần nữa lại biến mất không thấy.
Diệp Mặc thu hồi Niệm Châu, cũng không biểu hiện ra ý vui mừng.
Viên Niệm Châu này là một Đại Đế biến thành, tuy nhiên hắn khẳng định Nguyên Thần của Hạo Thiên Đại Đế đã tiêu tán, nhưng dựa vào bảo vệ của người khác để tiến vào Niệm Sơn, lại lấy được truyền thừa của người khác, Diệp Mặc không tin có chuyện tốt như vậy.
Tuy hắn đồng ý với Hạo Thiên Đại Đế sau khi gặp được cháu của ngài là Thương Kiệt, đem Đế đạo tinh và các truyền thừa khác đưa cho Thương Kiệt, dù Diệp Mặc biết mình phải làm như vậy, nhưng Diệp Mặc không cho rằng Hạo Thiên Đại Đế cũng sẽ tín nhiệm hắn như thế.
Kinh nghiệm nhiều năm như vậy nói cho Diệp Mặc biết, không nên có tâm hại người, nhưng ý đề phòng người khác nhất định phải có.
Khi đối phương không còn cách nào, mới đem truyền thừa giao cho mình.
Lỡ như Hạo Thiên Đại Đế làm một chút mưu tính, ví dụ như ngay khi mình tìm được truyền thừa của ngài, sự bảo hộ của Niệm Châu trong tay đột nhiên biến mất, vậy cái chết của hắn oan uổng cực kỳ rồi.
Hạo Thiên Đại Đế kia biết mình có thứ đồ cực kỳ nghịch thiên, lỡ như y nảy sinh ý đồ, muốn làm chút mưu tính gì đó mình căn bản là nhìn không ra.
Lúc trước văn sĩ trung niên kia làm ký hiệu ở trên người hắn, hắn đến bây giờ còn chưa tìm ra, chính là một ví dụ.
Đối mặt với một Đại Đế đã sống hơn hàng vạn năm, Diệp Mặc không cho là trí tuệ của mình có thể cao hơn so với đối phương, điều duy nhất hắn có thể làm chính là cẩn thận dè chừng không một chút phân tâm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1734: Trung Niên Văn Sĩ Ấn Ký
Trung Niên Văn Sĩ Ấn Ký
N
ếu như không thể tìm được phương pháp không cần dùng Niệm Châu mà vẫn ngăn cản được niệm lực, Diệp Mặc thà không vào Lạc Đế Sơn.
Cảnh ngộ trên Thuyền U Linh trong hư không, ký ức trong hắn hãy còn mới mẻ.
Mấy dòng tiên linh mạch đương nhiên là rất tốt, nhưng lòng tham không thể xây dựng trên sự bảo hộ của người khác.
Không có thực lực, hắn thà rằng không tham lam còn hơn.
Lần này Diệp Mặc không hề dùng Niệm Châu ngăn chặn áp lực chung quanh, mà thử thi triển lưới Thần Thức mà mình nhìn thấy ở Phiêu Miểu tuyền.
Lúc trước lưới Thần Thức kia vây khốn văn sĩ trung niên, hắn dùng thần thức đao để chạm vào, đều bị đánh cho thổ huyết bay ngược ra, không thể thâm nhập vào dù chỉ nửa phân, có thể thấy được sự lợi hại của lưới Thần Thức Nếu như hắn có thể thay đổi lưới Thần Thức của mình một chút, gần với cái lưới Thần Thức kia, có lẽ là cũng có thể ngăn trở được loại niệm lực này.
Nghĩ là làm luôn, bây giờ Đại hội giao lưu luận đạo còn chưa bắt đầu, chính là lúc cho mình từ từ thí nghiệm.
Diệp Mặc chậm rãi mở rộng thần thức vực của mình ra, khi thần thức vực của hắn mở rộng đến một phạm vi nhất định, Diệp Mặc lập tức sẽ cảm nhận được áp lực hình như thật sự có sự giảm xuống, nhưng cũng không rõ rệt.
Sau khi cảm thấy biện pháp này có thể thành công, Diệp Mặc bắt đầu nhớ lại phương pháp bố trí lưới thần thức mà ban đầu hắn nhìn thấy ở trong Phiêu Miể tuyền, còn có một vài bố trí góc độ phạm vi, sau đó không ngừng sửa chữa lưới Thần Thức của mình, cố gắng sao cho gần với lưới Thần thức ở trong Phiêu Miểu tuyền kia.
Thời gian trôi đi trong khi Diệp Mặc không ngừng thử nghiệm, nơi Diệp Mặc đang đứng thuộc về nơi có áp lực lớn nhất ở chân núi Lạc Đế Sơn, hơn nữa Đại hội giao lưu luận đạo còn chưa bắt đầu, vậy mà không ai phát hiện vẫn còn có người ở chân núi Lạc Đế Sơn thử nghiệm áp chế niệm lực.
Mười ngày sau, một luồng hào quang lóng lánh rực rỡ bỗng nhiên từ chỗ sâu trong Lạc Đế Sơn bắn ra, xông thẳng lên trời, từng luồng từng luồng khí mạnh mẽ vô cùng thuần nhất từ trong luồng sáng trắng kia thẩm thấu ra.
Những tiên nhân ở bên ngoài Lạc Đế Sơn kia, lập tức hoặc quỳ xuống, hoặc ngồi xếp bằng xuống, hết sức chăm chú cảm thụ loại khí tức mạnh mẽ này.
Mà Diệp Mặc vừa bị luồng sáng này bắn vào, lập tức giật cả mình, trong nháy mắt này vậy mà hắn đã hiểu ra làm thế nào để bố trí lưới Thần Thức ngăn cách niệm lực.
Nhưng hắn nhìn Đế quang sáng chói như sao kia, vậy mà lại dấy lên một cảm giác như là tôn thờ.
Hận không thể lập tức đem Đế đạo tinh phát ra Đế quang kia dung nhập vào trong thần hồn của mình, hoàn toàn quên đi ý định bố trí lưới Thần Thức Diệp Mặc chậm rãi nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi loại ý niệm trong đầu này đi, đó không phải là đạo của hắn, đạo của hắn không cần Đế đạo tinh.
Nửa nén nhang sau, thức hải, Nguyên Thần của Diệp Mặc mới hoàn toàn trở nên sáng suốt, Đế quang hấp dẫn hắn kia cũng bị hắn vứt sang một bên.
Trước tiên hắn bày lưới Thần Thức mà hắn mới lĩnh ngộ ra.
Trong nháy mắt khi lưới Thần Thức của hắn hình thành, niệm lực và áp lực chung quanh đã tiêu tán hết sạch.
Trong lòng Diệp Mặc lại không hề vui mừng, mà bình tĩnh, hắn biết tâm cảnh của mình một lần nữa lại thăng lên một bước tiến mới.
Mà Thần niệm cửu chuyển của hắn, trong lúc vô tình đã từ Nhị chuyển Toái thần chưa rõ ràng, thăng cấp lên thành Tam chuyển Vực sinh.
Khi Diệp Mặc mở mắt ra một lần nữa, Đế quang kia đã biến mất không thấy gì nữa.
Diệp Mặc thở dài một hơi, hắn dựa vào Thần niệm cửu chuyển và lưới Thần thức võng trong Phiêu Miểu tuyền kia để tìm ra phương pháp ngăn chặn sức ép của niệm lực, có thể tiến vào Lạc Đế Sơn được rồi.
Nhưng cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng không lập tức liền tiến vào Lạc Đế Sơn, ban đầu ở trên Thuyền U Linh, hắn có thể giữ được cái mạng nhỏ.
Chính vì hắn cẩn thận và thận trọng.
Muốn đi vào Lạc Đế Sơn, cũng phải cẩn thận và thận trọng.
Bất kể là cơ duyên gì thì cũng đều mang theo một chút mạo hiểm, Diệp Mặc hiểu rất rõ điểm ấy.
Nếu như không mang theo một chút nguy hiểm, cơ duyên này cũng sẽ không chờ hắn tới nắm bắt rồi, sớm đã có người khác lấy được.
Diệp Mặc rời khỏi chân núi Lạc Đế Sơn, phóng ra Thanh Nguyệt đi ngược lại rời khỏi Lạc Đế Sơn, sau khi được mười mấy vạn dặm, Diệp Mặc ngừng lại.
Bây giờ hắn đã có thể bố trí Truyền Tống Trận ở cự ly xa.
Nhưng như vậy cần rất nhiều thời gian, trong khoảng thời gian ngắn, hắn chỉ có thể bố trí Truyền Tống Trận từ khoảng cách mười mấy vạn dặm.
Truyền Tống Trận từ khoảng cách mười mấy vạn dặm, đối với Diệp Mặc mà nói là đã đủ để hoàn toàn có thể để hắn ra khỏi Lạc Đế Sơn.
Sau khi bố trí xong Truyền Tống Trận, Diệp Mặc cũng không lập tức tiến vào Lạc Đế Sơn, mà một lần nữa rời khỏi nơi này tìm một nơi cực kỳ vắng vẻ, tiến vào Thế Giới Trang Vàng.
Việc đầu tiên sau khi Diệp Mặc tiến vào Thế Giới Trang Vàng chính là lấy Tinh Hạch Viêm ra, Tinh Hạch Viêm là do văn sĩ trung niên kia đưa cho Diệp Mặc, dùng để thăng cấp Vụ Liên Tâm Hỏa.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không thật sự dùng Tinh Hạch Viêm để thăng cấp Vụ Liên Tâm Hỏa, Thanh Như Hiểu Thiên của hắn đã là Tử Niết cấp ba rồi.
Bây giờ đương nhiên muốn dùng để thăng cấp Thanh Như Hiểu Thiên.
Tiến vào Lạc Đế Sơn không phải là chuyện nhỏ, có thể làm thật tốt việc chuẩn bị hắn đều phải làm tốt trước đã.
Nếu như không có Tinh Hạch Viêm, thì cũng thôi vậy, hiện tại hắn có Tinh Hạch Viêm, tuyệt đối muốn đem Thanh Như Hiểu Thiên của mình thăng cấp đến Tiên Diễm đã rồi nói sau.
Thêm một Tiên Diễm, cơ hội giữ được cái mạng nhỏ lại có thêm một phần.
Tinh Hạch Viêm là do văn sĩ trung niên kia cho, văn sĩ trung niên kia và Diệp Mặc trong lúc đó chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Dù biết rõ đối phương sẽ không giở trò trên Tinh Hạch Viêm, Diệp Mặc vẫn phải cẩn thận dùng thần thức quét qua quét lại vài lần.
Sau khi xác nhận Tinh Hạch Viêm không có bất cứ vấn đề gì, thì mới phóng ra Thanh Như Hiểu Thiên.
Ngay sau đó Diệp Mặc liền ném Tinh Hạch Viêm vào trong Thanh Như Hiểu Thiên.
Uỳnh Ngọn lửa màu xanh đáng sợ phóng lên trời, Diệp Mặc vội vã tránh sang một bên, cũng may lần này hắn có chuẩn bị, cố ý thử nghiệm trong một góc của Thế Giới Trang Vàng, bằng không thì ngọn lửa màu xanh đáng sợ như này thậm chí có thể thiêu rụi vườn tiên dược của hắn.
Màu xanh sáng đến lóa mắt cuồn cuộn bốc lên, trong nháy mắt liền biến toàn bộ Thế Giới trang vàng thành một thế giới màu xanh.
Cho dù Thanh Như Hiểu Thiên là của mình, nhưng Diệp Mặc cũng cảm thấy sự thiêu đốt đáng sợ, Diệp Mặc biết đây là Thanh Như Hiểu Thiên đang thăng cấp tạo thành.
Ngọn lửa màu xanh bốc lên trên không trung trong Thế Giới Trang Vàng, Diệp Mặc lại cảm nhận được từng luồng từng luồng khí tức hỗn độn xông vào ngọn lửa màu xanh, lại nhanh chóng bị ngọn lửa màu xanh hấp thu.
Thế Giới Trang Vàng này là của hắn, dù là ngũ hành không được đầy đủ, có một tí ti động tĩnh Diệp Mặc cũng cảm giác được.
Cho nên Thanh Như Hiểu Thiên hấp thu khí tức hỗn độn, Diệp Mặc cũng có thể cảm nhận được.
Bỗng nhiên Diệp Mặc cảm giác được chính giữa Thế Giới Trang Vàng nhiều thêm một vài đồ vật, chút đồ vật kia tựa như đang được Thanh Như Hiểu Thiên bao quanh.
Diệp Mặc khẳng định nếu như Thế Giới Trang Vàng không phải là của hắn, hắn chắc chắn là không cảm giác thấy một thứ gì đó xuất hiện thêm này.
Bởi vì thứ kia chỉ tồn tại ở trong ý niệm, thậm chí không có thực thể, cho dù là Diệp Mặc cảm giác được thì cũng chỉ loáng thoáng thôi.
Thanh Như Hiểu Thiên là của hắn, Thế Giới Trang Vàng là của hắn, Tinh Hạch Viêm đã bị Thanh Như Hiểu Thiên nuốt chửng.
Ngay cả khí tức hỗn độn cũng bị Thanh Như Hiểu Thiên hấp thu, hắn cũng có thể cảm nhận được, ở đây còn có thứ mà hắn không thể khống chế được, đó chắc chắn không phải là đồ của hắn.
Thứ không phải là của hắn, đó là cái gì?
Không có màu sắc, không có thực thể, ngay cả Thanh Như Hiểu Thiên sau khi thăng cấp rồi cũng không thể thiêu đốt được?
Mồ hôi lạnh của Diệp Mặc xoa một cái là chảy ra rồi, hắn rốt cuộc cũng hiểu thứ này là cái gì rồi, nhất định là ký hiệu thần thức của văn sĩ trung niên ở Phiêu Miểu tuyền kia tạo ra rồi.
Mình vừa rồi còn cho là y không có khả năng sẽ hạ ký hiệu thần thức trong Tinh Hạch Viêm, mà đảo mắt liền phát hiện ra chính giữa Tinh Hạch Viêm nhiều thêm một cái ký hiệu.
Nếu như hắn thật sự đem Tinh Hạch Viêm này đưa vào Vụ Liên Tâm Hỏa thăng cấp, cho dù là hắn có Thế Giới Trang Vàng, khả năng cũng không nhất định có thể cảm nhận được vật kia, dù sao đẳng cấp của Vụ Liên Tâm Hỏa hơi thấp.
Một khi Thiên Hỏa thăng cấp hoàn tất, hắn sẽ thu hồi Thiên Hỏa, thứ căn bản là nhìn không thấy kia, lập tức sẽ dung nhập vào thân thể của mình.
Những thứ cổ xưa này thật là đáng sợ, Diệp Mặc rốt cuộc hiểu rõ mình đã tự đại tới cỡ nào.
Nếu như những thứ này hạ ở trên người hắn, hắn thật sự cho là mình có thể tìm ra, đó chính là một trò cười.
E là cho dù hắn đã đến Tiên vương, cũng không nhất định có thể tìm ra cái ký hiệu này.
Cũng may Lão Yêu Quái kia tính toán sai ở chỗ hắn còn có Thanh Như Hiểu Thiên, sai thứ hai là hắn còn có Thế Giới Trang Vàng.
Kết quả ký hiệu ấy bị Thanh Như Hiểu Thiên bức ra rồi, Thanh Như Hiểu Thiên đốt không hết nó, thứ này cũng không cách nào tiến vào Thanh Như Hiểu Thiên được, chỉ có thể vây quanh Thanh Như Hiểu Thiên lượn lờ.
Hiển nhiên lúc này Diệp Mặc thu hồi Thanh Như Hiểu Thiên, thứ kia cũng sẽ dung nhập thân thể của hắn.
Nếu như không phát hiện ra thì coi như xong, bây giờ phát hiện ra ký hiệu, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không cứ như vậy bỏ qua.
Thanh Như Hiểu Thiên đã thăng cấp hoàn tất, tạo thành một ngọn lửa màu xanh chân chính, đám lửa đang bao quanh bốn tia nhỏ màu vàng kim.
Diệp Mặc không ngừng đánh ra cấm chế và trận kỳ, hắn muốn vây những tia ký hiệu thần thức chỉ có thể cảm giác được này ở bên trong Thế Giới Trang Vàng.
Thế Giới Trang Vàng là thế giới của hắn, hắn hoàn toàn có thể muốn làm gì thì làm.
Cho dù chỉ là một chút kí hiệu thần thức nhìn không thấy này, Diệp Mặc cũng dùng thời gian suốt ba ngày, ba ngày sau, Diệp Mặc đã hoàn toàn vây những tia ký hiệu thần thức kia lại.
Lúc này mới thu hồi Thanh Như Hiểu Thiên, ra khỏi Thế Giới Trang Vàng.
Về phần nhánh cây Hoàng Trung Lý bị Diệp Mặc trồng ở một bên kia, Diệp Mặc quyết định đợi khi nào rảnh lại nghiên cứu một chút.
Đồ của mấy lão yêu quái này đều là mấy thứ không thể lấy được, có ví dụ của văn sĩ trung niên ngay trước mắt, lòng kiêng kỵ của Diệp Mặc đối với Hạo Thiên Đại đế kia càng thêm nặng.
Nâng cấp Thanh Như Hiểu Thiên xong, lại tìm thấy kí hiệu thần thức của văn sĩ trung niên kia, tâm trạng Diệp Mặc rất tốt.
Hắn lại trở về chân núi Lạc Đế Sơn, lần này Diệp Mặc không mở rộng lưới Thần thức của mình ra, ngược lại lấy Niệm Châu ra bảo vệ hắn.
Niệm Châu có thể khiến cho hắn không cần lãng phí thần thức của mình, cho dù là Hạo Thiên Đại Đế giở trò trong Niệm Châu, bây giờ hắn cũng không sợ.
Niệm Châu mang theo một vòng bảo hộ nhàn nhạt, bảo vệ Diệp Mặc hoàn toàn kín kẽ, Diệp Mặc hơi tăng nhanh tốc độ tiến về phía trước.
Niệm Châu vậy mà lại không thể ngăn trở toàn bộ niệm lực và áp lực, nhưng có thể bảo vệ cái mạng nhỏ của Diệp Mặc, hắn chỉ cần đi chậm một chút mà thôi.
Nửa ngày sau, Diệp Mặc cực kỳ cẩn thận đã triệt để tiếp cận chân núi Lạc Đế Sơn, Diệp Mặc thu hồi Niệm Châu, áp lực và niệm lực đáng sợ truyền đến. không đợi những niệm lực kia tác động lên người hắn, Diệp Mặc trong nháy mắt đã tung lưới thần thức ra.
Có tác dụng, Diệp Mặc ngạc nhiên phát hiện lưới thần thức của mình có hiệu quả so với Niệm Châu còn tốt hơn một chút, chỉ có điều ở nơi càng gần với Lạc Đế Sơn, thần thức của hắn tiêu hao cũng nhiều một chút mà thôi.
Sau khi biết lưới Thần thức của mình có tác dụng, Diệp Mặc mới lại lấy Niệm Châu ra, thu lại lưới thần thức.
Thần thức của hắn đã quét đến, chỉ trong một thoáng, hắn cũng cảm giác được sự xoay vần của năm tháng.
Thậm chí Diệp Mặc cho rằng, nếu không dùng Niệm Châu, cũng không dùng lưới thần thức, hắn có thể lĩnh ngộ được Thời gian pháp tắc ở Lạc Đế Sơn này.
Thời Gian pháp tắc rất đáng sợ, thậm chí còn đáng sợ hơn so với không gian pháp tắc vô số lần.
Nhưng Diệp Mặc cũng không làm như vậy, hắn cho là tu vi của mình còn quá thấp.
Hắn quyết định chờ một ngày nào đó khi hắn thăng cấp đến Tiên vương, lại đến lĩnh ngộ Thời Gian pháp tắc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1735: Niệm Hà Và Luận Đạo Đại Hội
Niệm Hà Và Luận Đạo Đại Hội
H
ắn cũng đã được tiếp thụ đại đạo của pháp tắc thời gian trong Vấn Đạo các, nếu như lại lĩnh ngộ thời gian pháp tắc trong này, tuyệt đối sẽ bội thu.
Đến chân núi Lạc Đế sơn, tốc độ của Diệp Mặc lại chậm lại, hắn chỉ có thể từng bước từng bước tiến gần đến Lạc Đế sơn.
Lạc Đế sơn tựa hồ như đang trước mặt, nhưng hắn vẫn chỉ có thể nhìn thấy một khoảng mơ hồ.
Còn niệm châu trong tay hắn ngoài có một vầng sáng nhàn nhạt bao vây lấy Diệp Mặc ra, còn có một mũi tên rất rõ.
Phương hướng mà mũi tên đó chỉ, chỉ dẫn Diệp Mặc tiến lên trước.
Một ngày, hai ngày…
Lại mười ngày trôi qua, Diệp Mặc phát hiện Lạc Đế sơn trước mặt mình vẫn là một khoảng mơ hồ, tựa hồ mơ hồ có một ngọn núi cao, lại giống như một thứ khác.
Diệp Mặc dừng lại, thậm chí nhíu mày, nếu như trước khi đại hội giao lưu luận đạo được khai mạc, hắn vẫn chưa tiến vào Lạc Đế sơn, mấy Đại Đế đến, có phát hiện ra hắn không?
Diệp Mặc lập tức xóa bỏ ý nghĩ chút may mắn đó đi, sau khi Đại Đế đến, không phải có thể phát hiện ra hắn, mà là chắc chắn sẽ phát hiện ra hắn.
Diệp Mặc quyết đinh dành ra ba ngày, nếu như thời gian ba ngày này hắn vẫn chưa tìm được truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, hắn lập tức sẽ rời khỏi Lạc Đế sơn.
Sau khi quyết định rồi, Diệp Mặc cũng không do dự nữa, nhanh bước tiến vào Lạc Đế sơn mà mũi tên chỉ hướng.
Lại một ngày nữa, một con sông lớn hư vô mờ mịt chắn trước mặt Diệp Mặc, còn trên con sông này lại có một cây cầu hẹp như sương khói.
Cây cầu đó không giống sương khói bình thường, mà chính là một màn sương mù nhàn nhạt.
Cây cầu sương mù nhàn nhạt này nối liền hai bờ của con sông lớn này, đầu còn có một tấm bia đá, trên tấm bia đá khắc hai chữ Niệm Hà.
Mũi tên của niệm châu trực tiếp chỉ lên cây cầu sương khói này.
Xem ra mình tìm một nơi cũng không tệ, có Niệm Hà, đó chính là có Niệm sơn, cây cầu đó, cũng chính là Niệm cầu.
Con sông lớn nhìn không thấy bờ bên kia, thần thức cũng không thể nào quét được một khoảng mơ hồ bên kia, Diệp Mặc đứng trước đầu cầu nhàn nhạt sương khói một lúc lâu, suy tư về được mất của lần thành bại này.
Không nói truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, cho dù là mấy đoạn Tiên linh mạch đó cũng khiến Diệp Mặc cảm thấy mạo hiểm lần này cũng đáng, nguy hiểm thực sự, hắn liền tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Sau khi quyết định xong rồi, Diệp Mặc bước một bước vào trong Niệm cầu sương mù vây kín này.
Một cảm giác đáng sợ truyền đến, Diệp Mặc giống như tiến vào một đường hầm không gian thời gian vậy, đường hầm không gian thời gian đó không ngừng đè ép Niệm châu, quả thực giống như những gì lúc trước Diệp Mặc nghe thấy, hình như toàn bộ vũ trụ đều đang đè ép xuống vậy, đè lên trên Niệm châu.
Vòng bảo hộ Niệm châu kia lắc lắc không ngừng, dường như lúc nào cũng có thể vỡ tan được.
Hơn nữa cho dù như vậy, thì Niệm châu kia cũng không thể nào chặn lại toàn bộ sức mạnh này, một phần Niệm lực ép cho Niệm châu biến hình, sau đó từ từ chảy dồn vào trong Niệm châu.
Diệp Mặc lại tiến lên một bước, sức ép và Niệm lực đó dường như lại càng lớn hơn.
Lúc này Diệp Mặc cho dù có là thằng ngốc, cũng biết tên Hạo Thiên đại đế đó đã để lại hậu thủ.
Bất luận gã có phải muốn đưa truyền thừa cho mình thật hay không, dựa vào nguy hiểm mà hắn không thể nào ra khỏi nơi này, Diệp Mặc liền cảm thấy tên đó không phải thật lòng muốn truyền thừa cho hắn.
Vì đến nơi này, hắn căn bản đến cơ hội phản kháng lại cũng không có, nếu như Niệm châu vị bể, hắn chỉ có thể chết.
Còn những thứ này hắn cũng chưa nhận được bất cứ sự chỉ dẫn nào từ Hạo Thiên đại đế.
Lúc đó gã chỉ là nói nơi này cực nguy hiểm, đợi tu vi của mình đến thì sẽ biết.
Nhưng hắn lại không nói mình biết rồi, cũng không có cách nào lui ra ngoài được.
Hơn nữa Diệp Mặc còn có một loại dự cảm.
Niệm châu này tuyệt đối không thể nào chống đỡ nổi khi hắn lại lần nữa quay lại.
Nếu như quả thực là như vậy, thì Hạo Thiên sớm đã tính trước rồi, hắn nhất định phải chết trong Niệm sơn.
Câu nói “Không lo xa ắt phải lo họa gần” quả nhiên là đạo lý trời đất, may mà hắn chẳng những lo xa, còn để lại cho mình không chỉ một đường.
Niệm châu ngăn cản mặc dù nguy cơ rất cao, nhưng dưới sự ngăn cản của Niệm châu, Diệp Mặc dựa vào tu vi luyện thể Tiên linh căn của mình, cũng có thể miễn cưỡng chịu đựng được.
Công pháp luyện thể cộng với Tam sinh quyết đồng thời vận chuyển, cộng thêm tu vi luyện thể Tiên linh thể của Diệp Mặc, cùng với sự bảo vệ của Niệm châu, Diệp Mặc không cần thi triển biến hình thần thức, trên Niệm cầu mù mịt này cũng càng đi càng xa, cuối cùng biến mất trên Niệm Hà hư vô mờ mịt này.
…
Bên ngoài Lạc Đế sơn sớm đã có điểm khác biệt so với hơn một tháng trước Diệp Mặc đến rồi.
Bên ngoài Lạc Đế sơn có vô số Tiên nhân đều đang ngồi một cách rất có trật tự xung quanh một đàn cao cực lớn, từng tầng từng tầng.
Đàn cao đó phải cao đến mấy trượng, chu vi lại càng khoảng đến mấy nghìn trượng.
Bất luận là cao đàn trên không, hay là trong không trung xung quanh Lạc Đế sơn, đều có từng chén rượu ngon cũng từng đĩa Tiên quả trôi lơ lửng trên không, bất kỳ ai đều có thể lấy rượu ngon và Tiên quả thưởng thức.
Một người đàn ông phiêu dật chậm rãi đi lên chủ đàn, ông nhìn một lượt những tiên nhân ngồi phía dưới, lúc này mới lớn tiếng nói:
– Tôi là thiên chủ Chính Nhân của Nguyên Động thiên, cám ơn các vị Tiên hữu của các thiên vực đã tham gia đại hội giao lưu luận đạo lần này.
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, còn kèm theo vô số tiếng gọi “Chính Nhân Tiên đế”, sự sùng bài cùng nhiệt liệt trong tiếng hô xuyên thấu ra ngoài, trong nháy mắt liền ảnh hướng đến tất cả Tiên nhân trong này.
Chính Nhân tiên đế mỉm cười, giơ tay lên tiếp tục nói:
– Đại hội giao lưu luận đạo lần này sở dĩ tổ chức ở Lạc Đế sơn, là vì Lạc Đế sơn có một Đế quang của Đế đạo tinh xuất hiện.
Miếng Đế quang này rất có khả năng là truyền thừa của Hạo Thiên đại đế ngày trước để lại, cho nên…
Chính Nhân tiên đế còn chưa nói xong, đã bị tiếng ồn ào hưng phấn xung quanh ngắt lời.
Đế đạo tinh đấy, thứ nghịch thiên như này, dường như tất cả mọi người mắt đều nóng lên.
Cho dù là Thượng thiên vực bàng bạc vô biên, cũng không có bao nhiêu vị Tiên đế, còn Đế đạo tinh là đạo tinh khiến Tiên nhân có thể trở thành Tiên đế, làm sao lại không kích động sự ham muốn của người ta chứ?
Chính Nhân tiên đế lại lần nữa lớn tiếng nói:
– Mọi người yên tĩnh một chút, Đế quang của Lạc Đế sơn đã xuất hiện được mấy năm rồi, lần này chúng ra đến đây tổ chức đại hội giao lưu luận đạo, là muốn lựa chọn những Tiên nhân tinh anh của một số thượng thiên vực chúng ta tiến vào trong Lạc Đế sơn, tìm truyền thừa của Đế đạo.
– Lạc Đế sơn nguy hiểm đầy rẫy, cho dù là Tiên đế tiến vào trong đó, cũng bị mất mạng nhiều.
Cho nên, vì thu hoạch Đế đạo tinh lần này, lấy được truyền thừa Đế đạo.
Thiên Không đại đế, Long Hà đại đế trong bốn đại đế của thượng thiên vực, sẽ đến, đồng thời thiên chủ Vị Phong đại đế của Thanh Vi thiên cũng sẽ đến.
Chính Nhân Tiên đế nói xong, ba người đàn ông đầu đội vươn miện từ trong hư không đi ra, hạ xuống cao đàn.
Vô số Tiên nhân đứng xung quanh lập tức yên tĩnh, tất cả mọi người đều mang một ánh mắt tôn kính nhìn Chính Nhân tiên đế và ba vị Đại đế trên cao đàn.
Bọn họ đoán ba người này chắc hẳn chính là hai người trong bốn vị Đại đế mà vừa nãy Chính Nhân Tiên đế nói, cộng thêm Vị Phong Tiên đế.
– Tôi chính là Táp Không đại đế…
Một Tiên nhân trung niên bước tới nơi mà Chính Nhân tiên đế vừa mới đứng, khẽ cười nói.
Ông nói chỉ một câu, liền được những tràng vỗ tay nhiệt liệt cũng với từ hô hào “Táp Không đại đế” vang lên bao trùm.
Khuôn mặt Táp Không đại đế mỉm cười, đợi sau khi sự kích động của những tiên nhân phía dưới dần yên lại, lúc này mới nhẹ nhàng nói:
– Tất cả mọi người đều biết, ba mươi ba thiên vực có bốn vị Đại đế.
Táp Không đại đế tôi có phúc cũng được là một trong bốn đại đế đó, bốn đại đế chúng tôi tình thân như chân tay, cùng nhau luận đạo, cũng nhau du ngoạn Thiên vực, cùng nhau bảo vệ ba mươi ba thiên vực.
Nhưng Hạo Thiên đại đế lại đột nhiên bị người khác ám toán, thậm chí bị tấn công đến thất lạc, điều này quả thực trở thành một chuyện ăn năn của bốn đại đế chúng tôi…
Toàn bộ những người trên quảng trường luận đạo, sau khi Táp Không đại đế nói vậy, lập tức lại yên tĩnh lần nữa.
Táp Không đại đế thấy hình như giọng nói vẫn còn rất nhỏ, lại truyền tải rõ ràng đến từng tai mỗi người.
– Tôi và Long Hà đại đế và cả Huyết Đỉnh đại đế vì chuyện này mà điều tra bao nhiêu năm, nhưng không có kết quả gì.
Hôm nay Lạc Đế sơn xuất hiện Đế quang, mà Đế quang này căn cứ theo sự phán đoán của chúng tôi, rất có khả năng chính là Đế đạo tinh của Hạo Thiên đại đế rơi tại nơi này.
Cho nên lần này tôi và Long Hà đại đế, có cả Vị Phong đại đế đến nơi này chủ trì đại hội luận đạo, cũng là muốn trong lần đại hội này chọn ra được vài Tiên nhân tinh anh, tiến vào trong Lạc Đế sơn tìm truyền thừa của Hạo Thiên đại đế.
– Bất luận là thế nào, tu vi gì, chỉ cần tìm được truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, thì Đế đạo tinh đó sẽ là phần thưởng để người đó thăng cấp lên Tiên đến, đương nhiên, tất cả những thứ trong truyền thừa đều có thể thuộc quyền sở hữu của người kiếm được.
Người lấy được truyền thừa, sẽ đồng thời trở thành đệ tử truyền thừa của Long Hà đại đế, hành tẩu ba mươi ba thiên vực.
Nếu như tư chất xuất chúng, sẽ để cho người đó bổ sung vào ghế tứ đại tiên còn trống…
Giọng nói của Táp Không đại đế lại không ngừng quanh quẩn bên tai của mọi người, còn lời nói của Táp Không đại đế lại càng thạch phá thiên kinh.
Nếu như lấy được truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, thì chính là đồng thời lấy được truyền thừa của ba vị đại đế.
Truyền thừa của Hạo Thiên đại đế, cộng thêm đệ tử truyền thừa của Táp Không đại đế và Long Hà đại đế, vinh dự như này, ai mà cưỡng lại được cơ chứ?
– Đương nhiên, nguy hiểm của Lạc Đế sơn vô cùng nhiều, vì bảo vệ đệ tử tinh anh, giảm bớt tỉ lệ thương vong, tôi và Long Hà đại đế, Vị Phong đại đế cùng với năm vị Tiên đế của những thiên vực còn lại liên thủ bố trí một trận pháp cấm chế cực lớn, áp chế Niệm lực của Lạc Đế sơn.
Nói đến đây, ngữ khí của Táp Không đại đế thay đổi một chút, có chút trầm trọng hơn nói:
– Mặc dù như vậy, nhưng niệm lực của Lạc Đế sơn vẫn còn, tám Tiên đế chúng tôi cũng không thể nào khống chế hoàn toàn được.
Tiến vào Lạc Đế sơn còn có người sẽ bị mất mạng, cho nên tiến vào Lạc Đế sơn hoàn toàn dựa vào sự tự nguyện của mọi người, chỉ cần biểu hiện xuất sắc trong lần đại hội luận đạo này, cũng có được phần thưởng.
Lần này căn bản cũng không cần Táp Không đại đế nói, Tiên nhân trên cao đàn luận đạo cũng đã lớn tiếng kêu gọi muốn tiến vào Lạc Đế sơn rồi.
Không cần nói lần này còn có tám vị Tiên vương bố trí cấm chế, cho dù không có cấm chế, thì truyền thừa của Hạo Thiên đại đế ai mà không muốn chứ?
– Đại hội luận đạo bây giờ chính thức bắt đầu, mời những Tiên nhân thiên tài có thiếp mời lên đàn luận đạo, mời những Tiên nhân chuẩn bị khiêu chiến thiên tài luận đạo đàn chuẩn bị tốt…
Chính Nhân Tiên đế thấy Táp Không đại đế nói xong, lập tức đứng ra tuyên bố luận đạo bắt đầu.
Các thiên tài của các thiên vực xếp hàng lên luận đạo đàn, Kế Khôn đứng trong hàng ngũ thiên tài này, thần thức lại không ngừng quét ra ngoài, cô đang tìm Diệp Mặc.
…
Diệp Mặc đang đi trên Niệm cầu cuối cùng cũng chú ý đến cảnh tượng xung quanh, hắn cảm thấy chỉ đi ba bước nữa, thì cũng không còn đường đi nữa, ngược lại lại cảm thấên tâm, một lòng đi về phía trước.
Lần này cũng đi được gần mười ngày rồi, ngay cả Diệp Mặc cũng cảm thấy có chút nghi ngờ, thì hắn lại phát hiện Niệm cầu dưới chân hình như cũng đến điểm cuối rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









