- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 336 : Ông Đây Cũng Là Người Tông Phiêu Thiên (c1676-c1680)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 336 : Ông Đây Cũng Là Người Tông Phiêu Thiên (c1676-c1680)
❮ sautiếp ❯Chương 1676: Ông Đây Cũng Là Người Tông Phiêu Thiên
Ông Đây Cũng Là Người Tông Phiêu Thiên
D
iệp Mặc cũng có chút sững người, pháp bảo của Tiết Thịnh Hiên này cũng không tệ nhỉ, thế giới thạch tấn công hai lần, lần đầu tiên bị Toái Không Lôi thương chặn lại, lần thứ hai bị trụ sáng màu đỏ kia chặn lại.
Hơn nữa Hắc Thạch Cân còn chưa đập nát những thứ khác, nhưng lại thấy chẳng những Tiên nguyên hần thức của Tiết Thịnh Hiên cường hãn, đồng thời pháp bảo của gã quả thực cũng rất tốt.
Một hồi lâu sau, Tiết Thịnh Hiên quần áo dính đầy máu mới tỉnh lại, thấy ánh mắt Diệp Mặc chằm chằm nhìn gã, trong lòng gã từng trận không thoải mái.
Trước giờ đều là gã nhìn người khác như này, nhưng hôm nay không ngờ lại có người dám dùng ánh mắt này nhìn mình.
Nhưng gã cũng không thể không nhẫn nhịn, gã biết cho dù có xông lên, thì mình cũng không thể là đối thủ của đối phương.
Hơn nữa gã còn biết, đối phương sở dĩ không tiếp tục truy sát gã, không phải là có lòng tốt tha cho gã, mà là biết Thất Luyện Tháp Sát sẽ không tha cho gã.
– Hừ…
Tiết Thịnh Hiên hừ lạnh một tiếng, thu lại pháp bảo phòng ngự của mình, quay người bước đi, chỉ trong nháy mắt biến mất.
Diệp Mặc không truy sát gã, hắn biết rõ tên Tiết Thịnh Hiên này khác với tên Huyền Tiên lúc trước hắn giết, tên này còn lợi hại hơn tên Huyền Tiên lúc trước nhiều.
Với năng lực bây giờ của hắn, muốn giết được Tiết Thịnh Hiên trước khi gã kích phát ngọc bài, rõ ràng là không thể nào.
Tiết Thịnh Hiên đào tẩu, thực lực của hắn sẽ bị tiết lộ.
Cái này đối với Diệp Mặc mà nói cũng không phải là chuyện tốt gì, Diệp Mặc cũng biết, chỉ cần sau khi hắn tiến vào Thất luyện tháp, thực lực lộ ra chỉ là chuyện sớm muộn.
Hắn vì lọt vào Top 10, tuyệt đối sẽ không lưu tay, có đánh nhau với Tiết Thịnh Hiên hay không thì kết quả cũng vậy mà thôi.
Thực lực lộ ra Diệp Mặc cũng không sợ, cái mà hắn sợ chính là Thế giới trang vàng của mình bị lộ ra.
Khi bế quan trùng kích Huyền Tiên hậu kỳ, Diệp Mặc cũng đã hạ quyết tâm, quyết tâm giấu Thế giới trang vàng xuống tận sâu thẳm trong thức hải.
Bởi như vậy, cho dù Tiên vương có dùng thần thức áp chế hắn, cũng không thể nào ép thế giới trang vàng của hắn ra được, trừ phi đối phương có thể xoắn nát thức hải của hắn ra.
Đem Thế giới trang vàng cất giấu ở trong tận cùng thức hải, người khác cũng không làm dược, nhưng hắn lại có thể làm được, hắn có công pháp thần thức, khống chế thức hải của mình cũng vượt qua nhiều Tiên nhân khác.
Diệp Mặc tin rằng sẽ không có Tiên vương nào biến thái như này.
Hắn chỉ là một người dự thi, đối phương bất luận thế nào, cũng không có lý do gì để xoắn nát thức hải của hắn.
Nhiều nhất cũng chỉ nghi ngờ hắn có kỳ ngộ gì, dùng thần thức tảo biến kinh mạch của hắn, hoặc là giống như Tự Tại Vương, dùng thần thức áp chế hắn.
Thu thế giới thạch lại, Diệp Mặc lại ở lại tầng thứ ba một ngày, cho đến khi hắn nhìn thấy một Huyền Tiên hậu kỳ bị một gốc Phệ Nhân Đằng cuốn lấy.
Lập tức hút sạch, mới biết nguy hiểm trong Thất Luyện Tháp cũng không chỉ là những con yêu thú kia, thậm chí một số cây cỏ bên mình cũng có thể dồn người vào chỗ chết.
Cho dù sự nguy hiểm ở tầng thứ ba nhiều hơn nhiều so với hai tầng trước đó, những người đến tầng thứ ba này cũng càng lúc càng nhiều.
Diệp Mặc quyết định đến tầng thứ tư, bây giờ điểm tích lũy ngọc bài trên người hắn mới có bảy điểm.
Mặc dù trên người hắn còn rất nhiều Thất luyện thạch, nhưng những Thất luyện thạch này hắn chỉ là ném một miếng đơn sắc vào trong ngọc giản.
Những cái còn lại cũng đều bị hắn ném hết vào trong Thế giới trang vàng.
Hắn cảm thấy Thất luyện thạch này là đồ tốt, dùng toàn bộ đổi lấy điểm tích lũy, quả thực quá đáng tiếc.
…
Tiết Thịnh Hiên rất ấm ức, gã giết người như ngóe, đây cùng là lần đầu tiên gã bỏ đi trong ấm ức như này.
Gã là một người cực sĩ diện, cho dù ăn chút thiệt thòi dưới tay Diệp Mặc, khi đang cùng tiểu đội tụ hợp, vẫn làm bộ dạng như không có gì.
Tiểu đội bốn người bọn họ đều là những tinh anh của Trần Lạc Thiên, cũng đều là Tiên nhân trên Thiên Tiên bảng, chính vì đều rất tự phụ, nên mới gom tổ bốn người.
Vì bọn họ tin rằng, cho dù là bốn người, muốn cướp bóc vài tên cũng không có vấn đề gì.
– Thịnh Hiên sư huynh nhanh như vậy đã về rồi à?
Một tên Huyền Tiên có đôi mắt ưng cười ha hả, thuận miệng hỏi.
Những người trong tiểu đội cũng không nhìn ra Tiết Thịnh Hiên bị thua thiệt, chỉ cảm thấy khí tức của gã có chút suy yếu.
Mối quan hệ của tên Huyền Tiên viên mãn này cùng với Tiết Thịnh Hiên cũng không tệ, nên cho rằng Tiết Thịnh Hiên sở dĩ khí tức có chút suy yếu, chắc hẳn là do giày vò tiên nữ xinh đẹp kia mà thành.
Tiết Thịnh Hiên chỉ hừ khẽ một tiếng, cũng không trả lời.
Mấy người cũng quen nhìn tính cách Tiết Thịnh Hiên quần áo bết máu này rồi, gã rất máu lạnh, giết người như ngóe, khi gã không muốn nói chuyện, tốt nhất đừng nên chọc giận gã.
Một ngày trôi qua, bốn người đều đang tìm Thất luyện thạch ở tầng thứ ba, Tiết Thịnh Hiên là đội trưởng, gã không nói đến chuyện lên tầng thứ tư, thì cũng không có ai dám nhắc đến.
– Tông Phiêu Thiên…
Tiết Thịnh Hiên bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, sau khi nói ra bốn từ, lập tức liền bắn nhanh như điện.
Ba người còn lại đi cùng Tiết Thịnh Hiên lập tức nhìn thấy một tiểu đội sáu người, bây giờ Tiết Thịnh Hiên đi qua, ba người bọn họ lại càng không chút do dự đi theo.
Tiết Thịnh Hiên nhìn thấy tiểu đội này chính là tiểu đội của Tông Phiêu Thiên, đội trưởng chính là Tử Vũ tiên tử đứng thứ hai Huyền bảng Tông Phiêu Thiên, đồng thời trong tiểu đội còn có Từ Ki, có thể nói là một tiểu đội có thực lực tương đối mạnh của Tông Phiêu Thiên.
Nhưng có là tiểu đội mạnh hơn nữa của Tông Phiêu Thiên, trước mặt Tiết Thịnh Hiên cũng chưa là cái gì, huống chi tiểu đội này vừa mới mất đi một thành viên.
Khi Tiết Thịnh Hiên bước đến, mấy người Từ Ki đồng thời cũng nhìn thấy.
– Là Huyết y tiên Tiết Thịnh Hiên Tử Vu tiên tử sau khi hừ lạnh một tiếng, lập tức phát ra tin tức, bảo những người còn lại đứng thành hình vòng cung.
– Giao nhẫn trữ vật của mấy người ra, nữ thì ở lại, nếu không thì chết.
Tiết Thịnh Hiên vừa hạ xuống, lập tức lạnh lùng nói một câu, đồng thời Toái Không Lôi thương cũng đã lơ lửng trên đỉnh đầu, màu bạc nhè nhẹ vòng quanh, mang theo một sát thế ác liệt khiếp người.
Mấy người Từ Ky biết, chỉ cần có người dám nhúc nhích, thì Lôi Thương kia sẽ lập tức bắn thủng đan điền của người nhúc nhích đó.
Với bản lĩnh của Huyết y tiên Tiết Thịnh Hiên này, hoàn toàn có thể giết chết bọn họ trước khi kích phát ngọc bài.
Huống chi lúc này đằng sau Tiết Thịnh Hiên còn có ba người nữa, bốn người này lẳng lặng bao vây lấy sáu người bọn họ lại.
– Huyết Y Tiên, chúng tôi cũng không thù không oán gì với anh, nếu như anh muốn Thất Luyện Thạch, chúng tôi có thể đưa cho các anh một ít, hà tất gì phải tuyệt tình như vậy.
Tử Vũ tiên tử mặc dù rất cao ngạo ở Tông Phiêu Thiên, nhưng đối mặt với Huyết Y Tiên này, lời nói của cô cũng chỉ có thể hạ giọng xuống.
– Cô tính toán ngon lành vậy sao, có tư cách gì cò kè mặc cả trước mặt Thịnh Hiên sư huynh chứ? Trong vòng ba giây, không làm theo những gì Thịnh Hiên nói, thì sẽ chết toàn bộ.
Đừng cho rằng các cô có cơ hội kích phát ngọc bài, chỉ cần ai động đậy, tôi cam đoan người đó sẽ chết ngay lập tức.
Lúc này tên Huyền Tiên mắt ưng trong đội của Tiết Thịnh Hiên lạnh lùng nói một câu.
Từ Ky chậm rãi nói:
– Huyết Y Tiên, uy danh của anh tôi cũng nghe nói qua, nhưng như này có phải là quá bá đạo rồi không?
– Bá đạo? Chỉ có thể trách các cô là người của Tông Phiêu Thiên.
Hôm nay bổn tiên giết chính là những loại rác rưởi của Tông Phiêu Thiên.
Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên ánh mắt lạnh như băng, Lôi Thương màu bạc run lên, liền muốn ra tay.
– Ông đây cũng là người của Tông Phiêu Thiên.
Lại có một giọng nói nữa truyền đến, lần này Tiết Thịnh Hiên nghe thấy lại run rẩy, khí thế của Lôi Thương muốn kích phát vừa nãy lập tức mềm nhũn.
Giọng nói này gã nghe thấy chính là ác mộng, gã làm sao quên được? Quả nhiên, sau đó gã nhìn thấy bóng dáng Diệp Mặc không nhanh không chậm đi đến.
Một ngày trước, chính trong tay người này mà gã mất thể diện, suýt chút nữa bị giết rồi, không ngờ, mới có một ngày, bọn họ lại gặp mặt.
Ba người còn lại trong tiểu đội của Tiết Thịnh Hiên đều nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức sát cơ cũng tràn ngập.
Nhưng bọn họ đều không ra tay, vì bọn họ biết quy tắc của Huyết Y Tiên, có ai dám qua mặt Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên gã, người này Tiết Thịnh Hiên chắc chắn sẽ phải khiến y sống dở chết dở, tuyệt đối tự mình tra tấn, tuyệt đối không cho phép người khác nhúng tay vào.
Thình thịch…
Hai đường ánh sáng lóe lên, trong tiểu đội của Từ Ki đã có hai người lợi dụng cơ hội bóp nát ngọc bài bị truyền ra ngoài, nhưng bốn người còn lại cũng không động đậy.
Ánh mắt Tử Vũ tiên tử lóe lên vẻ khinh thường, cùng tổ đội với con người sợ chết như này đúng là hạ nhục bản thân.
Bốn người còn lại cũng không để ý đến hai gã đồng đội đào tẩu, ánh mắt chằm chằm nhìn về phía Diệp Mặc vừa mới tới.
Nghe thấy Diệp Mặc không ngờ lại dùng từ ông đây để mở miệng, Tử Vũ tiên tử và mấy người Từ Ki cũng nhíu nhíu mày.
Đây chính là điểm đáng ghét của tu sĩ từ Tu Chân giới phi thăng lên, hoàn toàn không có chút dáng vẻ tiên nhân gì cả.
Từ Ki nhíu mày, lý do cũng khác với Tử Vũ tiên tử, gã biết Diệp Mặc như này chỉ có thể chọc giận Tiết Thịnh Hiên lập tức giết hắn mà thôi.
Gã cho rằng, một mình Mạc Ảnh có thể lên đến tầng thứ ba, cũng đã tài gỏi lắm rồi.
Cũng còn chút thực tài, nếu không hắn tuyệt đối không thể nào đến được đây.
Gã không đợi Tiết Thịnh Hiên nói chuyện, lập tức nói với Diệp Mặc:
– Mạc Ảnh, đừng nhiều lời, tiểu đội chúng tôi thiếu mất ba người, anh tạm thời gia nhập tiểu đội chúng tôi đi.
Diệp Mặc cũng không thể nào gia nhập tiểu đội bọn họ, trước khi tiến vào Thất Luyện Tháp, tất cả đội ngũ đều được phân chia rồi, gia nhập cùng, cũng không phải là gia nhập vào một tiểu đội.
Từ Ki cho rằng, bất luận Diệp Mặc có ăn gian hay không, hắn có thể một mình đến được tầng thứ ba, cũng đã khiến gã tôn trọng rồi.
Diệp Mặc ngược lại lại nghi ngờ nhìn Từ Ki, hắn không ngờ Từ Ki còn có tấm lòng như này, nhưng hắn chỉ gật đầu với Từ Ki, nói thẳng:
– Các anh đi đi, một mình tôi là được rồi.
Từ Ki cười khổ một tiếng, không trả lời, nếu như có thể đi, bọn họ sớm đã đi rồi.
Bỗng nhiên gã cảm thấy có chút gì đó không đúng, dựa theo tính càn quấy của Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên, Diệp Mặc xưng ông đây với gã, Tiết Thịnh Hiên làm sao có thể không trở mặt được?
Đừng nói là Từ Ki nghi ngờ, đến mấy đồng đội còn lại trong đội của Tiết Thịnh Hiên cũng nghi ngờ nhìn Huyết Y Tiên này, tại sao đến bây giờ còn chưa có hành động gì.
Càng làm cho những người xung quanh kinh dị chính là, Huyết Y Tiên chẳng những không động thủ, ngược lại lại chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Rốt cục là anh muốn thế nào?
Những lời này được hỏi ra, Từ Ki và Tử Vũ tiên tử hoàn toàn sững người.
Từ lúc nào Huyết Y Tiên lại dễ nói chuyện như vậy? Không ngờ còn hỏi người xưng ông đây với gã là như nào đây?
– Thịnh Hiên sư huynh…
Tên Huyền Tiên mắt ưng kia rốt cục cũng không kìm chế được sự nghi ngờ trong lòng, gọi một câu.
Vốn dĩ Diệp Mặc biết mình không giết được Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên kia, cũng không định ra mặt, nhưng bây giờ tiểu đội khác của Tông Phiêu Thiên vì hắn mà liên lụy, khiến trong lòng hắn khó chịu.
Hắn đang định tìm cớ động thủ, thì tên đứng cạnh này lại lên tiếng, lập tức khiến hắn có cái cớ để mượn nói:
– Tiểu tử, mày câm miệng cho ông.
Tên Huyền Tiên mắt ưng này nhướn mày lên, chỉ là một Huyền Tiên trung kỳ của Tông Phiêu Thiên, lại dám hô to nói nhỏ với gã, muốn chết sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1677: Cút Ra Khỏi Thất Luyện Tháp
Cút Ra Khỏi Thất Luyện Tháp
T
ên Huyền Tiên mắt ưng nhướn mày lên, chỉ là một Huyền Tiên trung kỳ của Tông Phiêu Thiên, cũng dám hô to nói nhỏ với gã, muốn chết sao?
Gã thậm chí cũng không đợi Tiết Thịnh Hiên nói gì, Kim chùy trong tay cũng muốn phóng ra rồi.
Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên hừ lạnh một tiếng, khua khua tay, ý bảo tên Huyền Tiên mắt ưng kia tạm thời không ra tay.
Tên Huyền Tiên mắt ưng kia mặc dù tức xì khói, nhưng lại rất nghe lời Huyết Y Tiên.
Gã biết Tiết Thịnh Hiên tạm thời không ra tay giết Diệp Mặc, chắc chắn là có nguyên nhân của nó.
Nếu không với tính cách của Huyết Y Tiên, lúc này Diệp Mặc sớm đã bị giết đến mảnh xương vụn cũng không còn rồi.
Tên Huyền Tiên mắt ưng lùi về sau, Diệp Mặc cảm thấy mất hứng, hắn căn bản đợi tên mắt ưng này ra tay, lập tức giết tên đó.
Nhưng tên này lùi về sau rồi, hắn cũng không tiện ra tay trước.
Tên này là tinh anh của Nguyễn Nhạc Thiên, một mình hắn đơn độc, nếu như không có lý do đầy đủ, giết một Huyền Tiên thiên tài của Nguyễn Nhạc Thiên, đối với hắn mà nói cũng chẳng là chuyện tốt gì.
Cho dù quy tắc của Thất Luyện Tháp cho phép, hắn cũng sợ bị người ta coi đây là cái cớ.
Lúc này chẳng những là Từ Ki của Tông Phiêu Thiên, bốn người Tử Vũ tiên tử cũng chằm chằm nhìn Diệp Mặc, ngay cả mấy người còn lại cùng đội với Tiết Thịnh Hiên cũng chằm chằm nhìn Diệp Mặc, muốn nghe xem Diệp Mặc rốt cục muốn thế nào, cũng muốn biết tính khí Huyết Y Tiên hôm nay vì cái gì mà lại dễ dàng như vậy.
– Phần lớn thời giờ của tôi ở trong này đều đi hái Tiên linh thảo, Thất Luyện Thạch cũng không nhiều, bọn mày ở đây có bốn người, một người đưa ra mười miếng là được rồi.
Lời nói của Diệp Mặc vừa dứt, những người còn lại đều sững sờ.
Đây là ngu ngốc hay là vô tri? Đừng nói đối diện chính là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên, cho dù đối diện với hắn là một Huyền Tiên cấp thấp có thể giết được, một mình trong Thất Luyện Tháp có thể lấy được mười miếng Thất Luyện Thạch sao? Hơn nữa anh đi tìm Tiên linh thảo lãng phí thời gian, thì mắc mớ gì đến người khác?
Tử Vũ tiên tử và Từ Ki đối mặt nhìn nhau, trong mắt ngoại trừ kinh ngạc, lại càng nghi ngờ không hiểu.
Bọn họ không biết tên Mạc Ảnh trước mặt này, từ đâu đến mà lại có khí thế lớn như vậy, không ngờ lại dám vơ vét Thất Luyện Thạch trước mặt Huyết Y Tiên.
– Khinh người quá đáng…
Huyết Y Tiên trong mắt bừng lửa giận, tay của gã run lên, tia sét màu bạc trên Lôi Thương lại càng rung động, rõ ràng lúc này trong lòng gã cũng rất kích động, lửa giận ngập trời.
Tên Huyền Tiên mắt ưng kia thấy vậy, làm gì còn kìm chế được nữa.
Kim chùy tám cạnh trong tay cũng không thể nào khống chế thêm được nữa, mang theo ánh sáng màu vàng phủ kín trời đập về phía Diệp Mặc, rõ ràng trong đội của Tiết Thịnh Hiên, tên này là người nóng nảy nhất.
Kim chùy phóng ra, ánh sáng màu vàng phủ kín trời đất, bao phủ hoàn toàn Diệp Mặc.
Bốn người của Tông Phiêu Thiên sắc mặt đại biến, sát khí màu vàng đó vừa bị phóng ra, lập tức liền lùi lại.
Người này chỉ là một thành viên trong đội dưới tay Tiết Thịnh Hiên, ra tay không ngờ đáng sợ như vậy, một khi Huyết Y Tiên ra tay, thì sẽ thế nào?
Cấp độ của Nguyễn Nhạc Thiên quả nhiên cao hơn Tông Phiêu Thiên nhiều, đây là tùy tiện một người ra mặt, cũng đã không kém gì so với Âu Dương Nghi rồi, thậm chí còn thắng thế hơn.
Diệp Mặc căn bản cũng không đợi Tiết Thịnh Hiên ra tay, cái mà hắn muốn chính là tốc chiến tốc thắng, nếu như bốn người đồng thời tấn công cùng một lúc, hắn quả thực cũng có chút phiền phức.
Thấy Kim chùy tám cạnh này mang theo ánh sáng đầy trời giáng xuống, Diệp Mặc dường như khi ánh sáng màu vàng này con chưa kích phát hoàn toàn, cũng đã phóng ra Hắc Thạch Cân rồi.
Hắc Thạch Cân, tốc độ còn nhanh hơn Kim chùy tám cạnh kia nhiều.
Ánh sáng màu vàng của Kim chùy tám cạnh kia vô cùng ác liệt, sát cơ đầy trời, nhưng chủ nhân của Kim chùy này, xung quanh thức hải của tên Huyền Tiên mắt ưng này cũng đã bị thần thức đao của Diệp Mặc che kín.
Diệp Mặc không muốn ra tay thì thôi, đã ra tay, thì sẽ toàn lực trong nháy mắt giết chết tên Huyền Tiên mắt ưng này.
Tên Huyền Tiên mắt ưng này thấy Diệp Mặc đã bị sát khí đầy trời của Kim chùy bao vây lấy, lập tức cười khẩy, gã không hiểu Tiết Thịnh Hiên tại sao lại phải khách khí với một con kiến hôi Huyền Tiên trung kỳ này, loại người này lớn lối như vậy còn không tranh thủ mà giết chết.
Nhưng chỉ trong nửa tích tắc, gã đã sững người.
Gã cảm thấy vô số những đường đao chém giết chi chít không nhìn thấy tiến đến bên cạnh thức hải của gã, khiến gã mất đi sự khống chế Kim chùy tám cạnh, nói cách khác là không thể khống chế được.
Kim chùy tám cạnh thoạt nhìn đường ánh sáng đáng sợ cũng đã thành trò cười, nói cách khác thành đường ánh sáng màu vàng đơn thuần rồi, đối với Diệp Mặc cũng không còn bất kỳ sự uy hiếp nào.
Không đúng, đây là thần thức công kích của đối phương, tên mắt ưng này còn chưa kịp phản ứng lại, thì ầm một tiếng nổ đáng sợ vang lên trong thức hải của gã.
Hắc Thạch Cân đập trúng Kim chùy tám cạnh, đồng thời vô số đao ảnh dường như cũng chém trúng thức hải của gã.
Sự cắn trả kinh khủng quấy một hồi đau đớn trong thức hải của gã mắt ưng.
Không đợi thức hải của gã kịp phản ứng lại, một sơn đỉnh màu đen cực lớn cũng đã áp đỉnh đến.
Phụt…
Huyết vụ bay tứ tung, tên Huyền Tiên mắt ưng kia chỉ là một chiêu chính diện, đã bị Hắc Thạch Cân đập thành sương khói.
Còn lúc này Lôi thương của Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên cũng vừa được phóng ra, gã nhìn thấy Hắc Thạch Cân đập trúng Huyền Tiên mắt ưng kia, liền miễn cưỡng khống chế lôi thương của mình, gã biết một khi đường thương này phóng ra, thì đối phương chắc chắn sẽ đuổi giết gã đến khi rời khỏi Thất Luyện Tháp mới thôi.
Hai tên Huyền Tiên đứng sau Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên căn bản cũng không định ra tay, bọn họ thấy Diệp Mặc chỉ là một Huyền Tiên trung kỳ, làm sao có thể là đối thủ của đồng bọn mình?
Nhưng vừa mới chưa được bao lâu, một tích tắc, hai tích tắc hay là ba tích tắc, đồng bọn của họ cũng đã bị chém giết rồi.
Bọn họ leo qua nhiêu núi lội qua bao nhiêu biển đến, Diệp Mặc vừa đối mặt liền giết tên Huyền Tiên mắt ưng kia, hai người còn lại lập tức hiểu ra Tiết Thịnh Hiên tại sao lại kiêng kị Diệp Mặc đến vậy, đến bây giờ vẫn chưa ra tay.
Hóa ra Huyết Y Tiên căn bản không phải là đối thủ của đối phương, nên mới nhẫn nại đến bây giờ.
Tên biến thái từ đâu đến, không ngờ lại đáng sợ như này?
Trong nháy mắt hai người hiểu ra điều này, lập tức đứng sang hai bên Huyết Y Tiên, đồng thời pháp bảo trong tay cũng đã tản ra hào quang, rõ ràng chuẩn bị đánh nhau với Diệp Mặc bất cứ lúc nào.
Tử Vũ tiên tử và mấy người Từ Ki hoàn toàn sững người, lúc này bọn họ mới hiểu ra, tên Mạc Ảnh đi cùng bọn họ đến đây nghịch thiên đến mức nào.
Giết đồng đội của Huyết Y Tiên, Huyết Y Tiên đến cuống họng cũng không dám ho he, thật là cừ.
Từ Ki trong lòng thầm than, lúc trước gã còn cho rằng tên Mạc Ảnh này là ăn gian mà lọt vào top 50, bây giờ xem ra tầm mắt của gã đúng là thiển cận.
Gã rất tự phụ, nhưng sau khi thấy Diệp Mặc ra tay, cũng biết rằng, cho dù gã có tự phụ đi nữa, so với đối phương cũng kém quá nhiều.
Tử Vũ tiên tử cùng hai gã Huyền Tiên khác của Tông Phiêu Thiên kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, lúc này mới hiểu ra, người khác không coi người này ra gì không muốn cùng đội với hắn, đúng là buồn cười.
Thân thủ như này, cho dù Âu Dương Nghi đối mặt với hắn, cũng chỉ có thể gặp phải kết cục bị chém chết mà thôi.
Hóa ra Huyền Bảng cũng không đáng tin, đây là suy nghĩ duy nhất của Tử Vũ tiên tử.
Nói thật, Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên, không có ai đáng để cho cô coi trọng, cho dù là Âu Dương Nghi, cô cho rằng cũng chỉ như vậy mà thôi.
Bây giờ cô mới hiểu ra, lúc trước cô cao cao tại thượng cũng thật nực cười.
Diệp Mặc ném nhẫn trữ vật lấy được vào trong nhẫn trữ vật của mình, lúc này mới lạnh lùng nhìn Huyết Y Tiên, cũng không nói câu gì.
Huyết Y Tiên cắn răng, lấy ra mấy miếng Thất Luyện Thạch ném cho Diệp Mặc nói:
– Thất Luyện Thạch tôi không thu vào ngọc bài đều có ở đây.
Diệp Mặc nhận lấy bảy miếng Thất Luyện Thạch nhìn nhìn, đều là ba màu và bốn màu.
Sau đó ném toàn bộ vào trong ngọc bài của mình, điểm trong ngọc bài của hắn lập tức tăng lên hai mươi bốn điểm.
Sau đó hai người sau lưng Tiết Thịnh Hiên thấy vậy, không chút do dự mỗi người cũng lấy ra bảy miếng Thất Luyện Thạch đưa cho Diệp Mặc.
Nhưng những Thất Luyện Thạch này, Diệp Mặc hoàn toàn ném vào trong ngọc bài của mình, điểm số trong ngọc bài lập tức tăng lên 61 điểm.
Mấy người nhìn hành động vô sỉ của Diệp Mặc, mặc dù vô cùng tức giận, nhưng cũng không dám nói câu gì.
– Bây giờ có thể đi được rồi chứ.
Huyết Y Tiên từng câu từng chữ nói xong, tức giận trong lòng cũng tăng lên, nếu như gã có thể đánh thắng được Diệp Mặc, lúc này gã sớm đã từng miếng từng miếng nuốt chửng Diệp Mặc rồi.
– Tôi nói là mười miếng, các anh mới đưa cho tôi vài miếng mà đã nói được rồi, cho rằng tôi cũng ngốc như các anh sao?
Diệp Mặc khinh thường nói, Hắc Thạch Cân lại lần nữa lơ lửng trên không trung.
Uy áp kinh khủng giáng xuống, dường như lúc nào cũng có thể đập xuống được.
Sự lợi hại của Hắc Thạch Cân này mấy người đều từng thấy qua, lập tức trở nên căng thẳng, thậm chí siết chặt ngọc bài truyền tống trong tay.
Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên tức suýt hộc máu, vừa nãy Diệp Mặc nhận lấy Thất Luyện Thạch, cũng không nói là chưa đủ, bây giờ Thất Luyện Thạch cũng lấy rồi, lại nói là không đủ, cái này rõ ràng là ức hiếp người khác.
Sớm biết thế này, gã thà rằng trực tiếp bóp nát ngọc bài.
– Chúng tôi không thù không oán với anh, anh như vậy có phải là bá đạo quá rồi không?
Huyết Y Tiên nói câu này xong, bỗng nhiên cảm thấy câu này có chút quen thuộc.
Gã lập tức nhớ ra, câu nói này là câu mà mấy Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên vừa nãy nói.
Tử Vũ tiên tử và Từ Ki nghe thấy câu này liền có chút im lặng, vừa rồi bọn họ chính là dùng câu này để nhượng bộ Tiết Thịnh Hiên, trong nháy mắt Tiết Thịnh Hiên đã dùng lại rồi, quả nhiên là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Mấy người trong lòng lại càng thầm sảng khoái, đúng là xả được cơn giận.
– Vậy thì cút đi.
Diệp Mặc biết không giết được Tiết Thịnh Hiên, đoán chừng trên người bọn họ cũng chỉ có chút Thất Luyện Thạch này thôi.
– Đợi một chút, bổn tiên nói là bọn mày cút ra khỏi Thất Luyện Tháp, không phải là bảo bọn mày cút ra khỏi nơi này.
Diệp Mặc thấy Tiết Thịnh Hiên định rời đi, lập tức lạnh lùng nó.
Tên Tiết Thịnh Hiên không ngờ giận chó đánh mèo với người của Tông Phiêu Thiên, hắn sắp lên tầng thứ tư rồi, ai biết được tên này tiếp theo có tiếp tục gây phiền phức cho người của Tông Phiêu Thiên hay không? Diệp Mặc dứt khóat đuổi mấy tên Tiết Thịnh Hiên này ra khỏi Thất Luyện tháp.
– Mày…
Huyết Y Tiên súy chút nữa phun ra máu, gã sở dĩ lấy Thất Luyện Thạch ra, chính là vì tiếp tục ở lại Thất Luyện Tháp, nếu không gã căn bản cũng không cần lấy Thất Luyện Thạch ra.
Diệp Mặc căn bản cũng không nói nhiều với Huyết Y Tiên, chỉ lạnh lùng cười nói:
– Nếu như không đi, cũng có thể thử quả cân của bổn tiên xem sao.
Nếu như bổn tiên không thể ném anh ra khỏi Thất Luyện Tháp được, thì tự bổn tiên sẽ ra ngoài.
Diệp Mặc phát hiện cách xưng hô bổn tiên này cũng thuận miệng hơn nhiều so với ông đây, cho dù chỉ là một Huyền Tiên nhỏ bé, hắn cũng mở miệng bổn tiên ngậm miệng cũng bổn tiên.
– Được lắm, Huyết Y Tiết Thịnh Hiên tao sẽ nhớ lấy mặt của mày, chỉ hi vọng vận mệnh của mày cũng không tệ.
Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên cũng dứt khoát, trực tiếp lấy ngọc bài ra bóp nát, gã biết nếu như Diệp Mặc nhất định muốn ép gã ra khỏi đây, gã chỉ có thể ra ngoài.
Hai người khác thấy vậy, cũng chỉ có thể bóp nát ngọc bài rồi truyền tống ra khỏi Thất Luyện Tháp.
Trong nháy mắt, trong này chỉ còn Diệp Mặc và bốn Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên cũng đã đơ người ra ở lại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1678: Thất Luyện Tháp Tầng Thứ Năm
Thất Luyện Tháp Tầng Thứ Năm
D
iệp Mặc liếc nhìn mấy người Tử Vũ tiên tử và Từ Ki, cũng không nói chuyện với mấy người đó, quay người đi, trong nháy mắt liền không nhìn thấy đâu nữa.
– Hắn rốt cục là ai?
Sau khi Diệp Mặc đi, một gã Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên lúc này mới khiếp sợ hỏi.
Tất cả mọi người đều nhìn dồn về phía Từ Ki, vì vừa rồi Từ Ki còn mời tên Mạc Ảnh này, nói không chừng Từ Ki cũng quen biết hắn.
Từ Ki thấy mọi người nhìn về phía gã, gã chỉ có thể lắc đầu nói:
– Tôi chỉ biết hắn tên là Mạc Ảnh, điểm cống hiến ngọc bài của Tông Phiêu cũng là một tháng trước khi Thanh Lôi Tiên Tuyền khởi động mà tăng lên, còn những thứ khác tôi cũng không biết.
– Tông Phiêu Thiên từ lúc này lại có Huyền Tiên lợi hại như này? Tên Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên đó cũng không phải là đối thủ của hắn, thân thủ của hắn này cho dù là xếp Top 3 của Thiên Tiên bảng của Nguyễn Lạc Thiên cũng chẳng có vấn đề gì?
Tên Huyền Tiên vừa nãy hỏi Diệp Mặc là ai lại chấn động nói.
– Chuyện này không phải chuyện đùa, chúng ra sau khi ra ngoài phải lập tức bẩm báo cho ba vị Tiên Vương đại nhân.
Từ Ki nhìn Tử Vũ tiên tử nói.
Tử Vũ tiên tử khẽ gật đầu, nghiêm trọng nói:
– Chuyện này quả thực phải bẩm báo với ba vị Tiên Vương đại nhân, tên Mạc Ảnh này đột nhiên xuất hiện, lúc trước ai cũng coi thường, không ngờ lại đáng sợ như vậy.
Nếu đem so sánh, tôi mới phát hiện ra mình đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Mấy người Từ Ki từ trong lời nói của Tử Vũ tiên tử cũng nghe ra, Tiên tử trước giờ vô cùng cao ngạo này, bây giờ cũng phải đối diện với thực tế rồi.
Chẳng những những người mạnh hơn cô ta trong Nguyễn Lạc Thiên có rất nhiều, cho dù là tên Mạc Ảnh cùng đến từ Tông Phiêu Thiên cũng không phải là người mà cô nhìn theo bóng lưng được.
– Nhưng tên Mạc Ảnh kia cũng không có ác ý, hắn ra tay là giúp chúng ta.
Tôi nghĩ hắn đuổi tên Huyết Y Tiên kia ra khỏi Thất Luyện Tháp, chắc là không muốn tên Huyết Y Tiên đó tiếp tục hại người của Tông Phiêu Thiên chúng ta.
Nếu như tôi đoán không lầm, tên Huyết Y Tiên đó lúc trước chắc hẳn cũng thua trong tay hắn một lần rồi, nên mới giận chó chém mèo lên đầu chúng ta.
Tên Mạc Ảnh này cũng là quang minh, biết chuyện này là do hắn mang đến, dứt khoát đuổi tên Huyết Y Tiên kia ra ngoài.
Từ Ki trầm giọng nói.
Lời nói của Từ Ki mấy người cũng đều rất đồng ý, Tử Vũ tiên tử thở dài nói:
– Tôi vốn dĩ muốn cố gắng tìm Thất Luyện Thạch, để ba vị Tiên Vương đại nhân không tiếc nuối, ít nhất phải kiếm vào được Top 10.
Bây giờ xem ra ba vị Tiên Vương đại nhân chắc rằng cũng sẽ không nuối tiếc nữa.
Với thủ đoạn này của Diệp Mặc, tuyệt đối có thể tiến vào Top 10 được.
– Tử Vũ tiên tử, Mạc Ảnh sư huynh có phải là người tu vi đứng đầu Thất Luyện Tháp không?
Trong đội có người hỏi.
Tử Vũ tiên tử lắc đầu nói:
– Chỉ sợ cái đó là không thể nào, Huyết Y Tiên mặc dù hung danh truyền xa, đó là vì gã quá khát máu.
Gã cũng chỉ xếp thứ chín trên danh sách của Thiên Tiên bảng của Nguyễn Nhạc Thiên, cho nên tôi đoán Mạc Ảnh có thể lọt vào Top 5 của danh sách Thiên Tiên bảng của Nguyễn Nhạc Thiên.
Muốn là thứ nhất thì cũng có chút khó khăn.
Từ Ki lập tức tiếp lời nói:
– Bây giờ Thất Luyện Tháp có Mạc Ảnh, cũng coi là một cơ hội của chúng ta.
Chúng ta nhanh chóng đi tìm Thất Luyện Thạch trước, trước khi đóng cửa Thất Luyện Tháp, rồi lên tầng thứ tư.
Lời nói của Từ Ki nhận được sự tán đồng của mọi người, bốn người nhanh chóng rời đi, tiếp tục tìm Thất Luyện Thạch.
…
Diệp Mặc sau khi lên tầng thứ tư, lúc này mới nhớ ra ngọc giản bản đồ mà hắn lấy được cũng chỉ đến tầng thứ tư mà thôi, lối vào tầng thứ năm cũng không còn.
Diệp Mặc lại lấy miếng ngọc giản bản đồ lấy được từ tên Huyền Tiên mắt ưng lúc trước hắn giết, trong đó cũng chỉ đến tầng thứ tư là hết, lối vào tầng thứ năm cũng không có.
Xem ra tầng thứ năm phải dựa vào tự mình đi tìm rồi, Diệp Mặc biết muốn vào tầng thứ năm của Thất Luyện Tháp là rất khó, nếu như muốn nhờ đánh nhau mà tìm ra được, thì tuyệt đối không thể nào vào trong đó được.
Tầng thứ tư đã có Tiên yêu thú cấp năm rồi, đến tầng thứ năm, thì sẽ có Tiên yêu thú cấp sáu, tầng thứ sáu sẽ là Tiên yêu thú cấp bảy.
Tiên yêu thú cấp bảy, trên lý thuyết là tương đương với Tiên Vương, mặc dù Tiên yêu thú trong này so với Tiên Vương cũng kém hơn một chút, nhưng Diệp Mặc biết, bọn chúng tuyệt đối cũng không phải là thứ mà hắn có thể đối phó được.
Sau khi ở tầng thứ tư, muốn tiếp tục ở lại Thất Luyện Tháp, chỉ có một cách duy nhất, đó chính là ẩn nấp.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể ở lại được.
Diệp Mặc nghĩ đến ẩn nấp, thì một luồng gió tanh khí thế ép người thổi đến.
Hỏa Kỳ Thú cấp năm, Tiên yêu thú lửa đỏ còn chưa đến, Diệp Mặc đã nhận ra thứ đang đến này là Hỏa Kỳ Thú cấp năm rồi.
Da lông của Hỏa Kỳ Thú cấp năm là thứ rất tốt để luyện khí, nhưng Diệp Mặc biết mình còn kém xa Hỏa Kỳ Thú cấp năm, cho dù cuối cùng hắn có thể giết được Hỏa Kỳ Thú cấp năm, ở trong Thất Luyện Tháp này cũng không phải chuyện tốt, hắn chắc chắn sẽ bị thương.
Hỏa Kỳ Thú cấp năm đến, đồng thời hắn lập tức liền ẩn nấp.
Bản lĩnh ẩn nấp của Tam Sinh quyết vô cùng kinh người, Hỏa Kỳ Thú cấp năm đó căn bản chính là vì Diệp Mặc mà đến.
Nhưng khi nó đến chỗ mà Diệp Mặc đang đứng, lại phát hiện người mà mình tìm cũng không thấy, lập tức gào thét.
Vừa lúc đó, mấy đường độn quang gần đó phát sáng lên, Diệp Mặc biết rõ, chắc là lại có người đến tầng thứ tư.
Quả nhiên mấy đường độn quang này vừa mới sáng lên, Hỏa Kỳ Thú liền thét lớn xông đến.
Còn chưa đợi bốn người này kịp phản ứng lại, Hỏa Kỳ Thú cũng đã phun ra một luồng lửa, một người trong đó ngay lập tức bị biển lửa bao phủ.
Ba người còn lại trong sự kinh hoảng, lập tức chia thành ba hướng đào tẩu, rõ ràng cũng rất hoảng hồn.
Đường độn quang của người đào tẩu đầu tiên vừa mới sáng lên, lại bị một Thanh Đằng đột nhiên xông đến cuốn lấy, ngay lập tức tên Huyền Tiên đó lại bị Thanh Đằng dẫn vào trong bụi gai, biến mất.
Hai gã Huyền Tiên còn sót lại thì hồn bay phách lạc, làm gì còn dám chạy trốn tiếp, lập tức liền bóp nát ngọc bài trong tay, biến mất khỏi tầng thứ tư.
Chỉ trong vài tích tắc, gió mây trong này liền bất ngờ thay đổi, hai gã Huyền Tiên hậu kỳ không chút sức lực phản kháng liền bị giết chết, hai người còn lại chạy thoát.
Diệp Mặc thấy vậy trong lòng cũng thầm than, Thanh Đằng đó tốc độ vô cùng nhanh, cho dù là hắn cũng bị dọa toát mồ hôi lạnh.
Lúc này Diệp Mặc cũng không dám làm giống như ở tầng thứ ba nữa, phóng ra Thanh Nguyệt bay loạn lên, mà lại cẩn thận ẩn nấp thân hình của mình di động, một khi phát hiện ra nơi có thảm thực vật tươi tốt, lập tức sẽ tránh ra, hoặc là dùng thần thức tản ra, cẩn thận đề phòng.
Trên đường đi mặc dù Diệp Mặc nhiều lần gặp Phệ Nhân Đằng, Tiên yêu thú cấp bốn, nhưng hắn đều tránh được, ngược lại hắn còn tìm được lượng lớn Tiên linh thảo cấp bốn, những Tiên linh thảo cấp bốn này đều là lâu năm, là thứ cao cấp.
Điều này cũng khiến Diệp Mặc cảm thấy đáng rồi, cho dù không thể nào tiến vào Vấn Đạo các, hắn ở trong Thất Luyện Tháp cũng phát tài rồi.
Hơn nửa tháng sau, Diệp Mặc chẳng những thu thập được mấy trăm gốc Tiên linh thảo cấp năm cấp sáu, lại còn tìm được một lượng lớn Thất Luyện Thạch, số lượng Thất Luyện thạch ở tầng bốn lại càng nhiều hơn, đoán chừng là do thời gian dài không có ai đến nên vậy, có bộ phận Thất Luyện thạch thậm chí đến cả Tiên yêu thú trông coi cũng không có.
Trong khoảng thời gian này, Tiên yêu thú cấp bốn hắn cũng giết được vài con, Tiên yêu thú cấp năm bình thường hắn nhìn thấy thì đều chạy ngay.
May là Tiên yêu thú cấp năm ở tầng thứ tư cũng ít ỏi, cho dù hơn nửa tháng, Diệp Mặc cũng chỉ gặp một hai con mà thôi.
Sau khi đi lòng vòng ở tầng thứ tư được nửa vòng, Diệp Mặc tìm được lối tiến vào tầng thứ năm của Thất Luyện tháp, hắn không chút do dự xông ngay vào tầng thứ năm.
Tầng thứ tư có nhiều thứ tốt như vậy, tầng thứ năm thì càng không cần phải nói, Tiên linh thảo cao cấp cũng nhiều hơn.
Lúc này hắn cũng đã không chỉ là vì điểm tích lũy nữa, mà quan trọng hơn chính là Tiên linh thảo trong Thất Luyện tháp.
Diệp Mặc không đoán nhầm, tầng thứ năm quả thực là cái kho báu Tiên linh thảo.
Các loại Tiên linh thảo tích lũy bao năm, Thất Luyện Thạch thấp nhất cũng là năm màu.
Chỉ trong năm ngày, Diệp Mặc đã có hơn mấy chục gốc Tiên linh thảo cấp năm rồi, đồng thời cũng lấy được vài miếng Thất Luyện Thạch năm màu Mặc dù ở tầng thứ năm có lượng lớn Tiên yêu thú cấp năm, còn có bầy đàn Tiên trùng cấp năm, nhưng dưới sự ẩn nấp cẩn thận của Diệp Mặc, những Trùng Thú này đều không phát hiện ra hắn.
Lúc này Diệp Mặc liền cảm thấy mình như đi trên lưỡi đao vậy, cũng tràn đầy nguy hiểm rồi, cũng tràn đầy kích động rồi, hắn kích động là vì thứ tốt ở tầng thứ năm quá nhiều rồi.
Lại có một miếng Thất Luyện Thạch xuất hiện trước mặt, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, một lát sau hắn xác định xung quanh cũng không có nguy hiểm gì, chỉ có một con Song Giác Hồ cấp năm còn đang ngủ.
Lúc này Diệp Mặc cũng đã coi Thất Luyện Thạch kia là đồ của mình rồi.
Trong tình huống như này lấy trộm Thất Luyện Thạch đối với hắn cũng không phải lần đầu tiên làm, chỉ cần ẩn nấp được bên cạnh Thất Luyện Thạch đó trước khi con Tiên yêu thú đang bảo hộ Thất Luyện Thạch này tỉnh lại, lấy được Thất Luyện Thạch lập tức phát độn thuật, trên cơ bản cũng không có vấn đề gì.
Thất Luyện Thạch mà hắn lấy được trong này, phần lớn đều là cướp được trong tay những con Tiên yêu thú đang ngủ.
Ở một chỗ cách Thất Luyện Thạch đó khoảng mười mét, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó không đúng, hắn còn chưa kịp phản ứng lại, thì một đóa hoa bình thường bên cạnh trong nháy mắt lập tức nở ra nuốt hắn vào.
Thực Tiên hoa, Diệp Mặc sau khi bị nuốt xuống ngay lập tức biết mình bị Thực Tiên hoa cấp năm nuốt phải rồi.
Loại Thực Tiên hoa này cắn nuốt bất cứ thứ gì, cũng có thể trong nháy mắt thôn phệ thứ đó thành hư không.
Diệp Mặc lăn lộn ở tầng thứ tư và tầng thứ năm một tháng rồi, làm sao không biết sự lợi hại của Thực Tiên hoa này.
Huống chi đáng sợ hơn chính là, hình dáng của Thực Tiên hoa này có rất nhiều, có lúc ngụy trang thành một đóa hoa nhỏ bình thường, căn bản không nhìn ra được.
Diệp Mặc trong nháy mắt bị cắn nuốt liền biết không ổn rồi, cho dù bóp nát ngọc bài, nói không chừng cũng không kịp nữa.
Nếu như là người khác, sau khi bị Thực Tiên hoa nuốt phải, có Thế giới trang vàng thì ngay lập tức sẽ chui vào trong Thế giới trang vàng.
Nhưng Diệp Mặc biết, một khi hắn vào trong Thế giới trang vàng, muốn từ trong miệng Thực Tiên hoa xông ra ngoài, thì vô cùng khó khăn.
Thực Tiên hoa cấp năm cũng đã có linh trí, Thế giới trang vàng bị lộ cũng không phải chuyện tốt gì.
Diệp Mặc trong nháy mắt bị nuốt phải, phản ứng đầu tiên không phải là chui vào trong Thế giới trang vàng, mà là lập tức phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương.
Bốn mặt trời màu tím uốn lượn xung quanh người hắn, trong nháy mắt hình thành một đại hỏa cầu.
Sau khi Thiên Hỏa Cửu Dương được phóng ra, Diệp Mặc liền cảm thấy thiên hỏa của mình dường như có một tin tức vui sướng gì đó.
Giống như phát hiện ra thứ gì đó tốt lắm vậy, nhưng Diệp Mặc lúc này hoàn toàn không để ý đến những thứ này, chỉ liều mạng dùng Thiên Hỏa Cửu Dương thiêu đốt Thực Tiên hoa.
Bị Thiên Hỏa Cửu Dương đốt cháy, Thực Tiên hoa phát ra những tiếng kêu thảm thiết, chỉ trong nháy mắt đã khô héo.
Ngay lập tức Diệp Mặc xông ra khỏi Thực Tiên hoa, cũng không thèm để ý gì đến Thất Luyện thạch kia nữa, phóng một đường độn quang biến mất.
Bên ngoài cách đó mấy trăm dặm, Diệp Mặc cũng chưa tỉnh hồn lại.
Đồng thời trong lòng thầm nhủ mình may mắn, hắn không ngờ Thiên Hỏa Cửu Dương của mình lại lợi hại như vậy, đến Thực Tiên hoa cấp năm cũng có thể đốt được.
Trong này qủa thực quá nguy hiểm rồi, Diệp Mặc nghĩ đến đây, bắt đầu lấy ra vài miếng Thất Luyện thạch ném vào trong ngọc bài.
Chẳng may gặp phải chuyện nguy hiểm, nhưng Thất Luyện thạch này của hắn còn chưa kịp đổi thành điểm tích lũy, vậy thì cũng quá thua thiệt rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1679: Thiên Hỏa Niết Bàn
Thiên Hỏa Niết Bàn
C
ùng thời gian trôi đi, những người bị truyền tống ra quảng trường Thất Luyện tháp càng lúc càng nhiều, còn thứ tự tên trên bản theo dõi trên quảng trường cũng biến đổi rất nhanh.
Cho dù là người đứng đầu cũng liên tục bị thay đổi, hoặc là trước một ngày có tiểu đội nào đó còn là đứng đầu, nhưng một ngày sau, tiểu đội đó cũng đã thụt xuống thứ ba rồi.
Nhưng vượt ra khỏi dự liệu của mọi người chính là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên lại bị truyền tống ra ngoài quảng trường của Thất Luyện tháp, Tiết Thịnh Hiên mặc dù không phải là Huyền Tiên lợi hại nhất của Nguyễn Nhạc Thiên, nhưng lại là Huyền Tiên hung hãn nhất.
Hơn nữa xếp hạng trên bảng Thiên tiên của Nguyễn Nhạc Thiên cũng không phải thấp, một người như này không ngờ cũng bị truyền ra ngoài rồi, quả thực khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái.
Tính khí Huyết Y Tiên cổ quái, sau khi gã bị truyền tống ra ngoài, sắc mặt âm trầm, cũng không có ai dám đến hỏi gã cái gì.
Còn hai người cùng đội với gã, trước khi Huyết Y Tiên còn chưa mở miệng, thì lại càng không dám nói câu gì.
Lúc trước hai Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên bị Huyết Y Tiên ép bóp nát ngọc bài ra ngoài, thấy Huyết Y Tiên ra ngoài, lại càng cúi đầu trốn sang một bên, mặc dù bọn họ không hiểu tên Huyết Y Tiên này tại sao cũng ra rồi, nhưng cũng không dám nói nửa từ.
Trong phòng khách quý của quảng trường Thất Luyện tháp, mấy Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên nhìn thấy Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên bị đẩy ra ngoài rồi, sắc mặt cũng không dễ coi cho lắm.
Đối với bọn họ mà nói, người mạnh của Nguyễn Nhạc Thiên ở lại trong Thất Luyện tháp càng nhiều, thì tỉ lệ Nguyễn Nhạc Thiên tiến vào Vấn Đạo các lại càng lớn.
Nhưng bây giờ tất cả Tiên vương đều ngồi cùng một chỗ, Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên cũng không tiện hỏi câu gì.
– Tiểu đội thứ 79 kia cũng được đấy, lúc trước luôn xếp thứ hai từ dưới lên, một tháng trước bỗng nhiên tăng lên thứ ba mươi sáu, sau đó lại tăng lên đứng thứ ba mươi rồi lại mười bảy.
Vừa rồi cũng tốt, điểm số cũng tăng vọt lên 146 điểm rồi, cũng đã xếp thứ bảy rồi.
Một Tiên vương mặc áo xám nhìn bảng tính điểm trên bảng lớn cười ha hả nói.
– Tôi cũng chú ý đến tiểu đội 79 này, tiểu đội này thêm điểm cũng rất cổ quái, không giống với những đội khác, hình như mỗi lần thêm đều dừng lại mấy ngày, sau đó lại tăng thêm lần nữa.
Mỗi lần cộng điểm đều nhiều hơn đội khác rất nhiều.
Cứ đà này, đội thứ 79 này quả thực có khả năng xếp thứ nhất.
Tiên vương áo xám vừa nói ra, thì lập tức lại có một Tiên vương khác phụ họa thêm.
– Tôi còn tưởng rằng Tiết Thịnh Hiên của Nguyễn Nhạc Thiên, bây giờ xem ra không phải rồi.
Cũng không biết tiểu đội đó là của Thiên vực nào.
Tiên vương lúc trước nói chuyện lẩm bẩm nói.
Hoàn toàn không nhìn sắc mặt có chút khó coi của mấy vị Tiên vương của Nguyễn Nhạc Thiên.
Lời này của gã người khác nghe hiểu, ý chính là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên thích giết chóc, nếu là người thích giết chóc, thì mỗi lần sau khi gã giết người đều cướp Thất Luyện thạch của người đó, như vậy điểm số mỗi lần cũng lại càng tăng nhiều thêm, cũng không có gì là lạ.
Tiên vương của Tông Phiêu Thiên và một số thiên vực tương đối yếu đều không nói gì, bọn họ biết đội số 79 này chắc chắn không phải là người của thiên vực bọn họ.
Đối với bọn họ mà nói, không để ý đến thứ nhất, chỉ cần tiểu đội có thể đạt đến Top 10, đứng trong danh sách ba mươi Thiên tiên tiến vào Vấn Đạo các là được rồi.
– Tiểu đội không điểm kia đến bây giờ vẫn chưa tăng thêm điểm nào, cũng không có ai bị truyền ra ngoài.
Tôi sợ là toàn bộ bị tiêu diệt hết rồi?
Một Tiên vương của Đường Diệu thiên lại nhắc tới đội thứ 41.
Lúc trước gã sở dĩ nhắc đến tiểu đội này là vì gã luôn cảm thấy tiểu đội này có chút liên quan gì đó đến gã.
Tiểu đội số 41 quả thực rất kỳ quái, vì tiểu đội này sau khi tiến vào Thất Luyện tháp điểm số cũng chưa nhúc nhích gì.
Tầng thứ nhất của Thất Luyện tháp đối với Huyền Tiên mà nói, thực ra cũng không có nguy hiểm gì.
Một tiểu đội làm sao đến một điểm cũng không lấy được? Cho dù tiểu đội này bị người khác tấn công, cũng sẽ có người bóp nát ngọc bài mà ra chứ? Trên thực tế, trong số người thoát ra ngoài cũng không có người của tiểu đội 41.
Mặc dù những Tiên vương đang ngồi đây cũng rất cảm thấy tiểu đội này kỳ quái, nhưng sức chú ý của mọi người vẫn tập trung lên bảng xếp hạng Top 10.
Chỉ có Top 10 mới có thể lên danh sách được, hơn nữa thời gian kết thúc thí luyện càng lúc càng đến gần rồi, danh sách Top 10 này lại càng thu hút người khác.
Tiểu đội xếp thứ nhất lại càng thu hút Tiên vương, vì tiểu đội xếp thứ nhất có thể trực tiếp dẫn một Tiên vương vào trong Vấn Đạo các.
…
Diệp Mặc để lại một phần Thất Luyện thạch, toàn bộ dư thừa thì ném toàn bộ vào trong ngọc bài.
Bất luận thế nào, hắn cũng cần phải lấy được xếp hạng Top 10.
Hắn biết mình chỉ là một người tìm Thất Luyện thạch, so với những đội khác, cũng kém hơn chút.
Hắn cũng không biết rốt cục cần bao nhiêu điểm mới vào được Top 10, cho nên ngoài số Thất Luyện thạch hắn giữ lại bên ngoài, thì số còn lại hắn cho toàn bộ vào trong ngọc bài tích lũy.
Bị Thực tiên hoa nuốt một lần, Diệp Mặc cũng không dám đi loạn tứ phía nữa.
Lúc trước cắn nuốt hắn là Thực tiên hoa cấp năm, nếu như là cấp sáu, hoặc là cấp bảy thì sẽ thế nào? Nói không chừng đến cái mạng của hắn cũng không còn nữa rồi.
Sau khi tỉnh táo lại, Diệp Mặc nhớ đến khi hắn bị Thực tiên hoa nuốt phải, sau khi phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, Thiên Hỏa Cửu Dương có một tin tức cực kỳ hưng phấn truyền đến.
Chẳng lẽ gần đó có thứ cần để thiên hỏa thăng cấp sao? Hoặc là gần đó còn có nguyên liệu Vụ Liên Tâm hỏa niết bàn nào đó? Diệp Mặc nghĩ đến đây trong lòng lại có chút kích động, hắn thậm chí muốn chạy đến chỗ đó xem xem.
May là hắn vẫn còn lý trí, hắn đánh nhau với Thực Tiên hoa chắc chắn cũng đã đánh thức Song Giác Hổ rồi, bây giờ mình lại qua đó, khác gì đi tìm cái chết.
Tầng thứ năm của Thất Luyện tháp này khác với những tầng trước, hắn căn bản không dám đánh nhau cùng Song Giác Hổ, cho dù thế lực của hắn và Song Giác Hổ tương đương nhau, đối với hắn mà nói cũng là yếu thế.
Nơi này sát thủ vô danh cũng quá nhiều rồi, ai mà biết được dưới chân đột nhiên mọc lên một cây Thanh Đằng, rồi kéo hắn xuống mặt đất hay không?
Diệp Mặc nghĩ kỹ, lúc đó khi hắn phóng ra Thiên hỏa, xung quanh ngoài Thực Tiên hoa ra, thì cũng không còn thứ gì khác.
Nếu như nhất định phải nói là có thứ gì đó, thì đó chính là…
Thất Luyện thạch?
Diệp Mặc trong lòng chấn động, hắn dường như chắc chắn đó chính là Thất Luyện thạch rồi.
Vì khi hắn lấy được miếng Thất Luyện thạch đầu tiên, liền cảm thấy Thất Luyện thạch đó có một thuộc tính mồi lửa trong đó.
Nghĩ có thể là Thất Luyện thạch, Diệp Mặc lập tức cảm thấy hưng phấn, hắn cẩn thận bố trí một trận pháp ẩn nấp, tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc ngay lập tức phóng ra Vụ Liên Tâm hỏa, đồng thời lấy ra một Thất Luyện thạch năm màu.
Quả nhiên Thất Luyện Thạch vừa được lấy ra, Vụ Liên Tâm hỏa liền hưng phấn.
Diệp Mặc cẩn thận để Thất Luyện Thạch năm màu đó bên cạnh Vụ Liên Tâm hỏa, còn chưa đợi Diệp Mặc kịp phản ứng, Vụ Liên Tâm hỏa liền cuốn lấy Thất Luyện Thạch.
Vụ Liên Tâm hỏa cuốn lấy Thất Luyện Thạch năm màu, bắt đầu quay cuồng, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt cũng tăng lên, đồng thời màu sắc của mồi lửa không ngừng biến đổi.
Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ, nếu như mồi lửa này không phải là của hắn, đến hắn có phải cũng bị mồi lửa quay cuồng này biến thành hư vô hay không.
Đây là cái gì?
Diệp Mặc sững sờ trong chốc lát, lập tức kích động thậm chí trở nên hưng phấn.
Hắn cũng đã nhìn ra rồi, đây là Vụ Liên Tâm hỏa đang niết bàn.
Hắn vẫn chưa tìm được thứ thích hợp nhất cho Thiên hỏa niết bàn, không ngờ Thất Luyện Thạch này lại chính là thứ đó.
Chỉ có Thất Luyện Thạch năm màu mới có thể khiến Vụ Liên Tâm hỏa niết bàn, vậy sáu màu, thậm chí là Thất Luyện Thạch bảy màu, vậy thì sẽ thế nào?
Mừng như điên, Diệp Mặc lại càng không thèm để ý đến thứ gì khác, không ngừng ném Thất Luyện Thạch năm màu trong tay mình vào trong thiên hỏa màu tím đang điên cuồng kia.
Diệp Mặc cũng không biết phải dùng bao nhiêu Thất Luyện Thạch năm màu thì Vụ Liên Tâm hỏa mới có thể niết bàn thành công, hắn sau khi ném tất cả Thất Luyện Thạch năm màu vào rồi, mới phát hiện ra Thất Luyện Thạch của mình cũng không phải là muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu, lúc này hắn mới lo lắng, một kh niết bàn thất bại thì thế nào?
Mặc dù Vụ Liên Tâm hỏa cũng không giống với người, nhưng Chân Băng Du niết bàn thất bại Diệp Mặc cũng phải chăm cô mấy năm.
Thiên hỏa này niết bàn có phải cũng giống như luyện thể niết bàn hay không, Diệp Mặc hoàn toàn cũng không biết.
Thấy mồi lửa quay cuồng, Diệp Mặc không tiếp tục ném Thất Luyện Thạch vào trong đó nữa, trên thực tế hắn bây giờ chỉ có Thất Luyện Thạch dưới năm màu thôi.
Nếu như niết bàn thất bại thật, hắn chỉ có thể dùng Thanh Như Hiểu Thiên.
Hắn luyện đan, luyện khí còn có Thiên Hỏa Cửu Dương cũng không thể thiếu đi một thứ nào được.
Vì lúc trước khoáng thạch của Tần Niệm Mân, Thanh Như Hiểu Thiên của hắn cũng là màu tím rồi, nhưng là màu tím cực kỳ nhạt.
Thanh Như Hiểu Thiên Diệp Mặc cũng không định dùng nguyên liệu bình thường để niết bàn, mồi lửa này cũng không dễ mà có được, hơn nữa lại cực kỳ ít ỏi, thậm chí muốn mồi lửa chủ động nhận chủ mới được.
Diệp Mặc quyết định nếu như không tìm thấy Tinh Không Viêm Tủy, hắn sẽ không niết bàn Thanh Như Hiểu Thiên.
Hoặc là không cần, nếu cần thì phải là thứ tốt nhất.
Một ngày sau, Vụ Liên Tâm hỏa dần bình ổn lại, cuối cùng lại lần nữa hóa thành một hoa lửa màu tím trôi nổi trong lòng bàn tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc khiếp sợ nhìn xung quanh mồi lửa này, một vòng ánh sáng màu tím nhạt quay xung quanh, rồi vòng thứ hai thì là màu vàng nhàn nhạt lúc có lúc không.
Vụ Liên Tâm hỏa chẳng những niết bàn thăng cấp thành công rồi, hơn nữa còn đạt được trình độ niết bàn cấp hai, thì niềm sung sướng mà Thất Luyện Thạch này mang đến cho Diệp Mặc quả thực quá lớn.
Cảm nhận được Vụ Liên Tâm hỏa còn mạnh hơn lúc trước mấy lần, Diệp Mặc lại càng không ngừng cảm thán, quá mạnh, quả thực quá mạnh.
Ngồi quan sát mồi lửa một lúc lâu, Diệp Mặc mới bỗng nhiên thu hồi Vụ Liên Tâm hỏa lại.
Hắn rốt cục cũng hiểu Thất Luyện Thạch có tác dụng gì rồi, không ngờ là thứ tốt để thiên hỏa niết bàn, những mồi lửa còn lại đều có thể dùng Thất Luyện thạch để niết bàn.
Hơn nữa Thất Luyện Thạch cũng không đơn giản để mồi lửa niết bàn, thậm chí còn có thể khiến mồi lửa sau khi niết bàn rồi có thể tiếp tục thăng cấp, đồ chơi cường đại này, ai mà không thích chứ?
Khó trách đại hội của Nguyễn Nhạc Thiên cần thu thập Thất Luyện Thạch, thứ này nghịch thiên như vậy, Diệp Mặc làm gì còn tiếp tục đem thứ này tích lũy vào trong ngọc bài nữa?
Cho dù có nguy hiểm đi nữa, cũng không thể nào ngăn cản Diệp Mặc tiếp tục khao khát lấy được Thất Luyện Thạch.
Hắn thậm chí cũng nghĩ đến thiên hỏa của mình cuối cùng thăng cấp đến Tử niết cấp ba, sau đó lại thăng cấp lên Tiên hỏa.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục lãng phí thời gian ở lại trong Thế giới trang vàng nữa, bây giờ mục đích chính của hắn không phải là Tiên linh thảo nữa, mà là Thất Luyện Thạch.
Mười mấy ngày tiếp theo, Diệp Mặc điên cuồng thu thập Thất Luyện Thạch trong tầng thứ năm của Thất Luyện Tháp.
Có lúc, cho dù gặp Tiên yêu thú cấp năm còn chưa ngủ say, chỉ cần có Thất Luyện Thạch, Diệp Mặc cũng sẽ điên cuồng đến lấy trộm.
Trong mấy lần hắn bị thương, có mấy lần suýt nữa bị Tiên yêu thú cấp năm ăn thịt rồi, may là ngũ hành độn thuật và công pháp ẩn nấp cường đại của hắn hết lần này đến lần khác bảo vệ cái mạng nhỏ của hắn.
Khi Diệp Mặc tìm được lối vào tầng thứ sáu, Thất Luyện Thạch năm màu trong Thế giới trang vàng của hắn cũng đã có ba mươi hai miếng rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1680: Một Trảo Đáng Sợ
Một Trảo Đáng Sợ
D
iệp Mặc rất cẩn thận, cho dù là lối vào của tầng thứ sáu, nhưng hắn cũng ẩn nấp vô cùng kĩ càng.
Hắn cho rằng, có thể tiến vào tầng thứ năm của Thất Luyện Tháp không phải là Huyền Tiên thân thủ thật lợi hại, Huyền Tiên có lợi hại đi nữa, cũng không thể nào tung hoành trong tầng thứ năm được.
Người có thể tiến vào tầng thứ năm chắc chắn là người có công pháp ẩn nấp cực kỳ nghịch thiên, chính là như hắn.
Hắn có Tam Sinh quyết, công pháp ẩn nấp căn bản cũng không phải người bình thường có thể so sánh được.
Cho nên Diệp Mặc cũng không tin tầng thứ năm ngoài hắn ra, còn có người khác có thể đến được nơi này.
Nhưng khi Diệp Mặc nhìn thấy một bóng người màu đen ở lối vào tầng thứ sáu, hắn mới biết mình đúng là ếch ngồi đáy giếng rồi.
Bóng người màu đen kia tuyệt đối là một Huyền Tiên dự thi, hơn nữa tốc độ hình như cũng nhanh hơn hắn chút.
Diệp Mặc không nhúc nhích, hắn chỉ chằm chằm nhìn vào bóng người kia, muốn biết đó là ai.
Nhưng công pháp ẩn nấp của tên Huyền Tiên đó thật tốt, cho dù Diệp Mặc cũng chỉ nhìn thấy chút bóng dáng đó lúc có lúc không.
Sau mười giây, một Thiết cước hùng cấp năm đi qua, cái bóng đó mới hiện ra.
Diệp Mặc còn tưởng rằng cái bóng này chắc chắn là người của Nguyễn Lạc Thiên hoặc của một Thiên vực tương đối lớn, nhưng sau khi hắn nhìn kỹ, mới biết, người này không ngờ là Huyền Tiên tới từ Tông Phiêu Thiên như hắn.
Diệp Mặc chỉ biết tên của gã hình như là Mang Dũng, là người thông qua khiêu chiến mà lọt vào danh sách.
Hắn sở dĩ nhớ tên này, là vì tên này ra tay nhanh nhẹn gọn gàng, lúc đó hắn còn khen tên Huyền Tiên này.
Nhưng không ngờ, hắn lại có thể một mình lọt vào tầng thứ năm, có thể thấy, tiểu đội của bọn họ ở lại Thất Luyện tháp hoặc chỉ có một mình y Càng khiến tâm trí của Diệp Mặc nhớ rõ hơn chính là, trên trán của Mang Dũng còn có một dấu đỏ.
Mang Dũng còn chưa nhìn thấy Diệp Mặc, gã đợi sau khi Thiết cước hùng qua rồi, lập tức đào hai gốc Nham Nguyên quả gần đó lên, cất vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Sau đó lại đổi một hướng khác đi, cũng không vào trong lối vào tầng thứ sáu.
Diệp Mặc cũng không gọi tên Mang Dũng kia, hắn có chuyện của mình, Thất Luyện Thạch có thể khiến thiên hỏa niết bàn, chắc chắn là màu càng nhiều càng tốt, bây giờ hắn muốn vào trong tầng thứ sáu để thu thập Thất Luyện thạch sáu màu, nên không có thời gian nói chuyện cùng người khác.
Mang Dũng có thần bí đi nữa, cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Trên thực tế bản thân hắn cũng thần bí mà
…
Sau khi tiến vào tầng thứ sáu của Thất Luyện tháp, Diệp Mặc liền ẩn nấp ngay lập tức, hắn biết tầng thứ sáu của Thất Luyện tháp phần lớn đều là Tiên yêu thú cấp sáu.
Tu vi của hắn bây giờ đối diện với Tiên yêu thú cấp sáu, ngoài tìm đến cái chết, thì cũng không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào.
Sự cẩn thận của Diệp Mặc cũng không phải không có ích, hắn vừa mới ẩn nấp, liền có mấy chục nghìn con Hấp Kim Nghĩ cấp năm đi qua, loại Hấp Kim Nghĩ cấp này, cho dù hắn toàn lực phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, trút sạch Tiên nguyên của mình cũng vô dụng.
Bọn Hấp Kim Nghĩ này sau khi đi qua, Diệp Mặc lúc này mới cảm nhận được Tiên linh khí nồng đậm của tầng thứ sáu của Thất Luyện tháp.
Hắn chắc rằng nếu như lấy trận bàn thời gian ra tu luyện trong này, tuyệt đối cũng không kém gì so với trong Tiên tuyền, đáng tiếc, Diệp Mặc thứ nhất không có thời gian tu luyện, thứ hai là không dám tu luyện trong này.
Tiên linh thảo của tầng thứ sáu đẳng cấp càng cao, lại càng quý giá hơn.
Diệp Mặc thậm chí tìm được một bụi mười mấy gốc Tam Diệp Già Lam, hắn không chút do dự lấy toàn bộ Tam Diệp Già Lam đó vào trong Thế giới trang vàng của mình.
Lúc trước ở bên ngoài Thanh Mạt Tiên thành, hai Đại Chí Tiên vì một gốc Tam Diệp Già Lam mà đánh đập tàn nhẫn, bây giờ hắn lại lấy được mười mấy gốc một lúc.
Trừ chỗ đó ra, những Tiên linh thảo như Tu Lăng, Thất Tâm Cô hắn lại càng lấy được nhiều hơn.
Tu Lăng mặc dùDiệp Mặc cũng không muốn đến tầng thứ bảy, hắn biết nếu như tầng thứ sáu hắn vẫn còn cơ hội, thì tầng thứ bảy hắn đến nửa phần cơ hội cũng không có.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, hắn không đến tầng thứ bảy, nhưng cũng không ở lại tầng thứ sáu được.
Vì thời gian ba tháng cũng sắp hết rồi.
Sau khi suy nghĩ một lát, Diệp Mặc lại lấy ra ngọc bài truyền tống, nắm chặt miếng ngọc bài đó trong tay, tiến vào khe hở truyền tống của tầng thứ bảy.
Hắn cũng đã tính hết rồi, một khi tầng thứ bảy có nguy hiểm gì đó, hắn sẽ lập tức bóp nát ngọc bài.
Diệp Mặc vừa mới đến tầng thứ bảy liền nhìn thấy ba miếng Thất Luyện Thạch, đây là Thất Luyện Thạch bảy màu.
Vô cùng sung sướng, Diệp Mặc làm gì còn để ý đến thứ khác nữa.
Trực tiếp xông đến chỗ có ba miếng Thất Luyện Thạch đó lấy sạch đi, đồng thời thần thức quét ra ngoài.
Cái đầu tiên đập vào mắt hắn chính là một quả màu tím, quả đó cũng không biết bao năm rồi, trong màu tím đó còn có từng tia đạo vận sáng rọi.
Trông thấy trái tím này, đồng thời Diệp Mặc trong lòng run lên, Bồng Việt Tiên quả?
Đây tuyệt đối chính là Bồng Việt tiên quả, Cực Kiếm môn của Chân Băng Du nghe nói chính là vì một quả Bồng Việt Tiên qủa mà bị diệt vong, Diệp Mặc không ngờ hắn vừa mới đến tầng thứ bảy của Thất Luyện Tháp, đã nhìn thấy một quả Bồng Việt Tiên quả.
Cho dù Diệp Mặc quen nhìn có nhiều thứ tốt, cũng kích động khó kìm chế được bản thân mình.
Có Bồng Việt Tiên quả, đồng nghĩa với việc hắn chắc chắn có thể thăng cấp lên Tiên vương rồi, thứ này nhất định phải lấy được.
Diệp Mặc vừa định xông đến bên cạnh Bồng Việt Tiên quả, một uy áp kinh khủng truyền đến, sau đó là một tiếng gào thét, chỉ trong nháy mắt, trong cảm quan của Diệp Mặc liền có một cảm giác tuyệt vọng.
Lúc này Diệp Mặc làm gì còn dám đến lấy Bồng Việt Tiên quả nữa, hắn không chút do dự bóp nát ngọc bài trong tay mình.
Cho dù có là thứ quý giá đi nữa, có nguy hiểm đến tính mạng, hắn lúc này cũng không muốn nếm thử.
Ầm…
Diệp Mặc lập tức bị truyền tống ra ngoài, còn có thể nhìn thấy bóng dáng của mình bị một bàn tay cao mấy tầng mấy trượng đập vỡ, cảnh tượng đó khiến toàn thân Diệp Mặc lập tức ướt đẫm mồ hôi.
Hắn chắc rằng lúc đó nếu như đập phải người mình, thì hắn đến mảnh vụng cũng không còn nữa, thật đáng sợ, đây chính là sức mạnh của Tiên yêu thú cấp bảy sao?
Nếu như hắn không có dự cảm tuyệt vọng đó, hoặc là hắn không dự cảm được, không kịp thời bóp nát ngọc bài, hoặc trong lòng còn đang nghĩ may mắn muốn lấy được Bồng Việt Tiên quả kia, thì bây giờ hắn cũng thành tro bụi rồi.
Tốc độ đó, uy thế đó, áp lực đáng sợ như vậy, hắn chắc rằng mình cho dù có lập tức tiến vào Thế giới trang vàng cũng không kịp.
Bồng Việt Tiên quả không lấy được, Diệp Mặc rất nuối tiếc, nhưng cũng không thất vọng, ít nhất hắn cũng lấy được ba miếng Thất Luyện Thạch bảy màu.
Trước sau hắn tiến vào tầng thứ bảy cũng chỉ có vài giây, đã bị một bàn tay ép ra ngoài, còn suýt nữa mất mạng nữa.
Diệp Mặc mặc dù biết hắn cũng đã tiến vào tầng thứ bảy, nhưng cũng lại không có điểm, vì hắn đã bóp nát ngọc bài ra ngoài, điều này đồng nghĩa với việc hắn xông vào tầng thứ bảy đã thất bại.
Nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, thất vọng lớn nhất không phải là thất vọng này, mà là thứ tốt của tầng thứ bảy kia.
Đáng tiếc là, hắn cũng không lấy được, từ Bồng Việt Tiên quả có thể thấy rằng, chỉ cần hắn ở lại tầng thứ bảy một ngày, không, cho dù là nửa ngày, hắn cũng phát tài rồi.
…
Tầng thứ tư của Thất Luyện Tháp, một nữ tiên váy hoa xanh đang đứng trên một tảng đá màu xanh cực lớn, bốn tên Huyền Tiên khác thì lại đang vây xung quanh tảng đá xanh cực lớn đó, cứ như sao vây xung quanh mặt trăng vậy.
Nữ tiên váy hoa xanh này chính là Huyên Lãnh tiên tử của Nguyễn Nhạc Thiên, nhân vật xếp thứ ba trên bản Thiên tiên, đối với vận dụng thần thông, trong Thiên tiên không người nào có thể địch nổi.
– Huyên tiên tử, chúng ta bây giờ không cần đi tìm Thất Luyện Thạch sao?
Một Huyền Tiên mặt chữ điền trong đội nhìn Huyên Lãnh tiên tử triệu tập bọn họ đến xung quanh tảng đá màu xanh đó, không đi tìm Thất Luyện Thạch nữa, nên mới hỏi câu này.
– Tô Kiêm, chúng ta chỉ cần làm theo sự giao phó của Huyên Lãnh tiên tử là được rồi, Huyên Lãnh tiên tử không thể nào tính sai được.
Một thành viên khác lập tức cản lời.
Huyên Lãnh tiên tử mỉm cười, dung mạo vốn dĩ đã xinh đẹp kia, bây giờ mỉm cười lại càng vô cùng phong tư, mặc dù cô cũng không động đậy, nhưng thần thái tiên vận đó khiến cho người ta cảm thấy cô đang bay múa.
– Còn nửa tuần hương nữa, thời gian thí luyện trong Thất Luyện tháp sắp hết rồi, đến lúc đó chúng ra sẽ tự động truyền tống ra ngoài quảng trường của Thất Luyện tháp.
Lúc này tiếp tục tìm kiếm Thất Luyện thạch cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi, vận khí của chúng ta cũng không tệ, tìm được một lượng lớn Thất Luyện thạch bốn màu, nghĩ đến việc giành ngôi vị Top 3 chắc cũng không có vấn đề gì.
Nếu như vận khí tương đối tốt, cho dù đứng đầu cũng không phải là không được.
Giọng nói của Huyên Lãnh tiên tử giống như âm thanh tiếng chuông ngân vậy, khiến những người xung quanh nghe thấy cũng say mê hàng loạt.
Giọng nói này phối hợp với dung nhanh tuyệt sắc của Huyên Lãnh tiên tử, càng khiến cho người ta không thể kìm chế được.
Thấy những người xung quanh cũng không nói gì nữa, hình như cũng đang say mê phong thái của mình rồi, Huyên Lãnh tiên tử cũng chẳng thèm để ý nữa, cảnh tượng như này cô nhìn thấy nhiều rồi.
Chỉ là trong lòng cô lại nghĩ, lần này cũng có thể dẫm Huân Nhiên tiên tử dưới chân rồi.
Trên bảng danh Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, cô và Huân Nhiên tiên tử vẫn ngang ngửa nhau, mặc dù cô xếp thứ ba, trên thực tế mọi người đều biết Huân Nhiên tiên tử đang xếp thứ tư cũng không kém cô bao nhiêu.
Diệp Mặc trong nháy mắt rơi xuống quảng trường của Thất Luyện tháp, từng đường độn quang lần lượt từ trong Thất Luyện tháp truyền tống ra.
Diệp Mặc lập tức biết vận khí của hắn quá kém rồi, hắn vừa mới bóp nát ngọc bài, thì thời gian thí luyện cũng vừa hết.
Nếu như Tiên yêu thú cấp bảy đó phát hiện ra hắn muộn hơn chút, hắn sau khi lấy được Bồng Việt Tiên quả rồi, thì quá hoàn mỹ rồi.
Bởi vì lúc đó, hắn bị truyền tống ra ngoài, mà không phải là mình bóp nát ngọc bài mà truyền tống ra.
Nếu như hắn bị truyền tống ra ngoài ở tầng thứ bảy, vậy thì sẽ nhiều hơn 160 điểm.
Nhưng đáng tiếc, bản thân bóp nát ngọc bài, nên 160 điểm này cũng thành bong bóng rồi.
Không còn 160 điểm này nữa, Diệp Mặc sốt ruột cầm lấy miếng ngọc bài đã vỡ vụn một tầng, hắn muốn biết mình bây giờ được bao nhiêu điểm.
Truyền tống bên ngoài ngọc bài mặc dù bị bóp nát rồi, nhưng tầng ghi điểm bên trong thì vẫn còn trong tay.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









