1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 337 : Đội Trưởng Mạc Ảnh, Đội Viên Mạc Ảnh (c1681-c1685)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 337 : Đội Trưởng Mạc Ảnh, Đội Viên Mạc Ảnh (c1681-c1685)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1681: Đội Trưởng Mạc Ảnh, Đội Viên Mạc Ảnh

Đội Trưởng Mạc Ảnh, Đội Viên Mạc Ảnh

356 điểm trên ngọc bài khiến Diệp Mặc sững sờ, hắn sững sờ là vì điểm số này không đúng.

Nếu như hắn qua được tầng thứ bảy rồi, thì phải là 436 điểm, nếu như còn chưa qua thì phải là 276 điểm, sao lại xuất hiện 356 điểm được? Chẳng lẽ lại còn có kiểu mới qua một nửa sao?

Diệp Mặc lập tức gạt suy nghĩ này đi, nhớ đến mình bây giờ cần phải chú ý đến trận pháp màn hình trên quảng trường.

Bấy luận là chuyện gì cũng không liên quan gì đến hắn, cái mà hắn cần nhìn chính là mình có tiến vào Top 10 được không.

Lại là chuyện gì nữa đây? Danh sách trên trận pháp màn hình cũng không còn nữa rồi.

– Vòng thứ nhất của trận đấu đã kết thúc, bây giờ chúng tôi xem xem những người đứng trong Top 10 rốt cục là từ Thiên vực nào đến, là tiểu đội thiên tài nào đạt được?

Cùng với âm thanh vừa dứt, mười mấy Tiên vương cũng đã lần nữa hạ xuống chủ đàn của quảng trường Thất Luyện tháp, người nói chính là Tiên vương Hách Dịch chủ trì cuộc đấu vòng thứ nhất lúc trước.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra, màn hình danh sách lúc trước có ở đây chính là thu hút sự chú ý của mọi người về quá trình thi đấu, cuối cùng thì che màn hình thi đấu đi, là vì thu hút sự chú ý của thí sinh đối với thứ tự của mình, nếu không mọi người đều biết mình đứng thứ bao nhiêu rồi, quảng trường ầm ầm lên, người khác vừa nhìn liền biết, cũng không có ai chú ý đến lời nói của Tiên vương.

Quả nhiên Tiên vương Hách Dịch vừa mới nói xong, trên quảng trường dần yên tĩnh trở lại, đều chú ý đến màn hình không có hiển thị gì, hoặc là chú ý xem câu nói tiếp theo của Tiên vương hách dịch là gì.

Top 10 của vòng thi thứ nhất đều có tên vào Vấn Đạo các, ai mà lại không quan tâm cơ chứ?

Đúng là sáng suốt, có tác dụng lớn khiến cho mọi người trên quảng trường yên tĩnh lại.

Tiên vương Hách Dịch cũng không nói câu nào, cũng nhìn lên trên màn hình trước mặt, chỉ một lát sau, phía dưới cuối màn hình hiển thị một hàng chữ lớn, “Đội mười một với 239 điểm đứng thứ mười, thuộc Nguyễn Nhạc Thiên vực, đội trưởng Phó Lăng Thiên, đội viên Lý Long, Cám Thanh, Hoa Luân Nguyệt…

Đội xếp thứ mười vừa mới xuất hiện, trên quảng trường Thất Luyện tháp liền nháo nhác, 239 điểm đã xếp Top 10 rồi, những đội ít điểm hơn 239 cho dù một chút thôi cũng biết bọn họ bị loại rồi, còn có những đội cao hơn 239 điểm một chút thôi lập tức biết mình lên cấp rồi, chỉ là không biết rốt cục là mình xếp thứ bao nhiêu mà thôi.

Diệp Mặc ngược lại lại thở phào, cho dù hắn không thêm được một điểm nào ở tầng thứ bảy, hắn cũng đứng trong Top 10 rồi, điều này đối với hắn mà nói cũng đã đạt được rồi.

Bây giờ hắn có 356 điểm, xem ra rất có khả năng lên Top 3 rồi.

Đối với hắn mà nói chỉ cần lên Top 10 thôi cũng tốt rồi, cụ thể xếp thứ bao nhiêu hắn quả thực cũng không để ý.

Chỉ cần không phải là thứ nhất là được, thứ nhất thì quá thu hút sự chú ý của người khác rồi.

– Đội Phó Lăng Thiên Thiên Kiếm Thiên cũng chỉ đứng thứ mười, xem ra cấp độ của những Huyền Tiên mà những Thiên vực chọn ra thi đấu cũng rất cao đấy.

Lập tức đã có người bàn tán.

– Vốn dĩ mỗi lần Nguyễn Nhạc Thiên đều sẽ đứng thứ năm đến thứ sáu trong Top 10, lần này không biết là đứng thứ bao nhiêu đây.

– Phó Lăng Thiên trong bảng danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên cũng chỉ đứng thứ bảy mà thôi, đội mà gã dẫn đi đứng trong top 10, xem chừng lần này Nguyễn Lạc Thiên đứng thứ năm thứ sáu cũng không có gì là lạ.

– Cái đó cũng chưa chắc, tìm Thất Luyện Thạch cũng cần phải gặp may mới được, không hoàn toàn dựa vào thực lực.

Nếu như vận khí của anh không tốt, anh không tìm được Thất Luyện Thạch, cho dù thực lực của anh có mạnh đi nữa cũng vô ích…

Diệp Mặc ngược lại lại rất đồng ý với quan điểm này, thực lực trong Thất Luyện tháp đương nhiên là quan trọng nhất, vì không có thực lực, căn bản cũng không đi được bao xa, nhưng vận khí cũng rất quan trọng.

Thực lực của anh có mạnh đi nữa, không tìm được Thất Luyện Thạch cũng là uổng công.

Huống chi, tìm Thất Luyện Thạch trong Thất Luyện Tháp, càng về sau thì lại càng gian khó.

Người đi tìm đã nhiều rồi, hỗ trợ lẫn nhau và đánh nhau.

Dù sao đội nào có thể tiến vào tầng cao hơn cũng không phải nhiều, không phải đội nào cũng nghịch thiên như Diệp Mặc.

Giọng nói sau đó của Tiên vương Hách Dịch lại an tĩnh hơn một chút, lúc này mới cao giọng lặp lại lần nữa:

– Đội thứ mười một với 239 điểm đứng thứ mười, thuộc Nguyễn Nhạc Thiên vực…

Trong giọng nói của ông, cũng đã không còn cao hứng như lúc trước nữa, rõ ràng cho rằng điểm số của đội Phó Lăng Thiên dẫn đội là thấp.

Trên màn hình lớn cũng đã hiện ra thành tích đứng thứ chín rồi:

– Đội số sáu mươi ba với 244 điểm đứng thứ chín, thuộc Giang Do Thiên vực, đội trưởng Vũ Uyển Linh, đội viên Tạ Vũ Đồng, Công Tôn Dã…

– Đội số sáu với 257 điểm đứng thứ tám, thuộc Giang Do Thiên vực, đội trưởng Mộ Sát…

Tiên vương Hách Dịch liên tiếp đọc ra hai tên của Giang Do Thiên vực, ngữ khí cũng có chút bất đắc dĩ rồi, còn trên quảng trường thì lại càng trở nên náo nhiệt.

Thậm chí một số Tiên vương trên chủ đàn cũng có chút bàn tán rồi, rất nhiều Tiên vương đều chủ động chúc mừng Tiên vương của Giang Do Thiên vực, trong đại hội Vấn Đạo lần trước, ngoại trừ Nguyễn Nhạc Thiên vực, có rất ít thiên vực ngay vòng đầu tiên đã có hai tên, còn Giang Do Thiên vực không ngờ lại làm được rồi.

Ba vị Tiên vương của Giang Do Thiên vực miệng cười không ngớt, mặc dù bọn họ chỉ xếp thứ tám và thứ chín, nhưng đây là hai tên của Vấn Đạo các, điều này có nghĩa tương lai Giang Do Thiên vực rất có khả năng sẽ lại có hai Tiên vương nữa.

Tiên vương Hách Dịch mặc dù cũng rất tiếc, nhưng cũng chủ động chúc mừng Tiên vương của Giang Do Thiên.

– Đội số 19 với 262 điểm đứng thứ bảy, thuộc Hiếu Mang Thiên vực, đội trưởng Liêu Lăng Huyền…

– Đội số 98 với 271 điểm đứng thứ sáu, thuộc Ông Trọng Thiên vực, đội trưởng Thiết Tông Phi…

Giang Do Thiên vực, Hiếu Mang Thiên vực, Trọng Thiên vực đạt được Top 10 ai ai cũng hứng khởi nhận lời chúc, còn danh sách còn sót lại thì càng lúc càng ít, những thiên vực còn chưa có tên cũng có chút sốt ruột rồi.

Ba thiên vực duy nhất không sốt ruột lúc này là Tông Phiêu Thiên, Đoan Tĩnh thiên và Cực Dao Thiên, ba thiên vực này lúc trước tham gia đại hội Vấn Đạo nhiều lần rồi, nhưng số lần vào được danh sách cũng cực ít, lần này ngược lại cũng không sốt ruột chút nào.

Hoặc là nói khi xuất hiện danh sách đứng thứ mười và thứ chín, bọn họ còn có chút hi vọng, nhưng từ thứ nhất đến thứ năm thì căn bản cũng không cần hi vọng gì cả.

Đứng thứ nhất đến thứ năm, trước giờ trên cơ bản đều bị những thiên vực khác như Nguyễn Nhạc Thiên, Hoàng Già Thiên, Khổng Thăng Thiên ôm đồm rồi, những thiên vực khác cũng không cần nghĩ đến.

– Đội số 66 với 284 điểm đứng thứ năm, thuộc Nguyễn Nhạc Thiên vực, đội trưởng Nhan Huyên Lãnh…

– Đội số bốn mươi lăm với 287 điểm đứng thứ tư, thuộc Khổng Thăng Thiên vực, đội trưởng Lãnh Thanh Sam…

Tiên vương Hách Dịch sắc mặt càng lúc càng khó coi, đến bây giờ Nguyễn Nhạc Thiên không ngờ chỉ có hai đội qua, thường ngày lúc này ít nhất cũng có ba đến bốn tên của Nguyễn Nhạc Thiên rồi.

Sắc mặt khó coi của Tiên vương Hách Dịch, sắc mặt của Huyên Lãnh tiên tử lại càng khó coi hơn, cô cho rằng đội của mình ít nhất cũng đứng Top 3, trên thực tế cô còn một câu chưa nói ra, cô nghi ngờ đội của mình rất có thể đứng thứ nhất.

Không ngờ đến 284 điểm chỉ có thể đứng được thứ năm, điều này khiến cô có chút khó hiểu, thậm chí còn cảm thấy có chút mất mặt.

– Đội số tám mươi lăm với 289 điểm đứng thứ ba, thuộc Hoàng Già Thiên vực, đội trưởng Tần Vô Nhận…

Đội đứng thứ ba cũng đọc ra rồi, mấy vị Tiên vương của Hoàng Già Thiên vực cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, may là Tần Vô Nhận không để cho bọn họ thất vọng, dẫn đội tiến vào Top 3.

Nếu như vòng thứ nhất của đại hội này không có Hoàng Già Thiên vực, thì mấy Tiên vương của Hoàng Già Thiên vực bọn họ quá mất mặt rồi.

Lúc trước khi bọn họ chúc mừng Giang Do Thiên, mọi người nói Hoàng Già Thiên vực chắc chắn đứng Top 3, bọn họ cũng không phủ định, một khi không đứng Top 3, thì chắc chắn là vô cùng ngượng ngùng xấu hổ rồi.

Một gã mặt nhọn như dao trên quảng trường, Huyền Tiên áo xanh khuôn mặt lạnh như băng nhìn thấy đội đứng thứ ba điểm số chỉ nhích hơn đội gã hai điểm, lập tức hừ lạnh một tiếng, trong mắt bắn ra một đường lệ quang, quét Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên vực.

– Đội số 32 với 297 điểm đứng thứ hai, thuộc Nguyễn Nhạc Thiên vực, đội trưởng Quan Phi Kiếm…

Tiên vương Hách Dịch sau khi đọc tên Quan Phi Kiếm trên màn hình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

May là có ba đội của Nguyễn Nhạc Thiên rồi, đứng thứ nhất nếu như không có gì thay đổi thì chắc chắn cũng là đội của Nguyễn Nhạc Thiên rồi.

Nếu như vậy thì Nguyễn Nhạc Thiên có được bốn tên, mặc dù thiếu đi một đến hai so với tưởng tượng của ông, nói tóm lại cũng không tính là quá kém.

Diệp Mặc vuốt vuốt mũi, nếu như hắn biết 357 điểm đứng thứ nhất vượt xa thứ hai, khi ở tầng thứ năm, thì số Thất Luyện Thạch đó hắn chắc chắn sẽ không cho vào trong ngọc bài, thậm chí Thất Luyện Thạch cướp được từ tay Huyết Y Tiên kia cũng sẽ không ném vào trong đó.

Hắn chỉ nghĩ đạt được Top 10 mà thôi, không ngờ vừa không cẩn thận một chút lại đứng thứ nhất rồi.

Cái này quả thực có khôi hài một chút, những tiểu đội đó đều nằm ngủ trong đó hay sao? Còn có cả Manh Dũng trán có một chấm đỏ kia nữa, gã đến được tầng thứ năm, Diệp Mặc không biết gã có tiến vào tầng thứ sáu hay không, nhưng chắc chắn Thất Luyện Thạch mà gã lấy được cũng sẽ không giao ra.

Trên thực tế, thủ đoạn chủ yếu để lấy điểm trong Thất Luyện Tháp cũng là Thất Luyện Thạch, nhưng Thất Luyện Thạch thì có hạn, nếu như muốn vượt xa người khác, chỉ qua tầng cao hơn.

Tầng càng cao thì điểm số đạt được lại càng đáng sợ hơn.

Đến tầng thứ năm phải qua được tầng thứ tư, tầng thứ sáu có tám mươi điểm.

Diệp Mặc cho dù không thêm điểm số trong tầng thứ bảy, thì 120 điểm phải dùng Thất Luyện thạch ba màu để bù vào cũng không phải chuyện đơn giản.

Thất Luyện Thạch càng về sau thì lại càng khó kiếm, cho nên Diệp Mặc khi qua tầng thứ sáu, đồng nghĩa với việc hắn cũng đã chắc chắn vào được Top 10 rồi.

Cái mà Diệp Mặc đau đầu chính là mình lại đứng thứ nhất, nếu nói trên quảng trường này còn ai không muốn lấy được vị trí thứ nhất, thì chắc chắn là hắn, nhưng hắn lại đứng thứ nhất.

Tử Vũ tiên tử và mấy người Từ Ki cũng nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, bọn họ đương nhiên sẽ không cho rằng người đứng đầu là Diệp Mặc, bọn họ cho rằng lần này Diệp Mặc chắc có thể lọt vào Top 10, không ngờ tên của Diệp Mặc đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.

Sớm biết như vậy, lúc trước bọn họ cũng thương lượng với Diệp Mặc một chút, bảo Diệp Mặc bán Thất Luyện Thạch mà hắn lấy được cho bọn họ.

Vậy thì tổng điểm của bọn họ cũng hơn 240 điểm rồi, có thể lọt vào Top 10.

Huyên Lãnh tiên tử cũng nhíu mày, Huân Nhiên tiên tử đến bây giờ vẫn chưa được xướng tên? Điều này sao có thể, người đứng thứ nhất chắc phải là hơn ba trăm điểm chứ.

Một Huyền Tiên áo trắng đứng giữa quảng trường sau khi nhìn thấy tên đứng thứ hai xuất hiện, toàn thân dâng lên từng đường sát cơ sắc bén.

Nhưng Huyền Tiên xung quanh nhao nhao tránh ra, tất cả mọi ngời đều biết người này, là người đứng đầu trong bảng danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, người đứng thứ hai của vòng đầu lần đại hội Vấn Đạo này, Bạch Y Tiên Quan Phi Kiếm.

Ngay cả Huyết Y Tiên gặp Quan Phi Kiếm, cũng chỉ có thể cúi đầu tránh đường, bây giờ Quan Phi Kiếm lộ sát cơ ra, rõ ràng là vì tên thứ nhất không phải đội của gã.

Khi tất cả mọi người chú ý lên màn hình lớn, tên thứ nhất cuối cùng cũng hiện ra.

– Đội số 79 với 356 điểm đứng thứ nhất, thuộc Tông Phiêu Thiên vực, đội trưởng Mạc Ảnh, đội viên Mạc Ảnh.

Tiên vương Hách Dịch lần này không ngờ lại quên tiếp tục lặp lại lần nữa, chỉ chằm chằm nhìn vào đội đứng thứ nhất này, hoàn toàn không dám tin, cái này làm sao có thể?

Lao xao Quảng trường yên tĩnh trong chốc lát lại lập tức ầm ầm lên, đứng đầu không ngờ là đội đó, còn là tên Mạc Ảnh có tu vi thấp nhất nữa? Tên Mạc Ảnh này rốt cục là người như nào? Lấy được ngôi vị thứ nhất thì không nói, không ngờ lại cao hơn đội đứng thứ hai 50-60 điểm, điều này quả thực quá biến thái.

– Ai là Mạc Ảnh?

– Mạc Ảnh là ai?

– Thiên vực nào vậy? Tông Phiêu Thiên? Cái này…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1682: Nhân Vật Chính

Nhân Vật Chính

T

hực ra sau khi những người nghe ngóng Mạc Ảnh hỏi xong rồi, liền biết tên Mạc Ảnh này bọn họ cũng biết.

Chính là người mà không ai muốn cho vào đội mình, cuối cùng đành phải một mình một đội tiến vào trong Thất Luyện Tháp.

Đội đứng đầu là của Tông Phiêu Thiên? Đừng nói mấy vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên đều sững người, cho dù những Tiên vương khác cũng sững người.

Cái này có sai không đấy? Tông Phiêu Thiên làm sao có thể đứng đầu được, còn là Mạc Ảnh một mình một đội nữa?

Một lát sau, dường như tất cả mọi người đều hướng ánh mắt chằm chằm nhìn Diệp Mặc, ngay cả mấy chục vị Tiên vương cũng chằm chằm nhìn về phía Diệp Mặc.

Mọi người đều hiểu ra, bảng danh sách này không thể nào sai được, đó chính là nói Tông Phiêu Thiên quả thực đứng thứ nhất rồi.

Một gã Huyền Tiên trung kỳ, một mình trong Thất Luyện Tháp không ngờ lại lấy được hơn ba trăm điểm, rồi đứng thứ nhất, điều này quả thực khiến cho người khác khó có thể tin được.

– Chúc mừng Khải Phong Tiên vương…

– Chúc mừng Trung Châu Tiên vương…

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên vẫn đang còn sững sờ, thì mọi người cũng đã đến chúc mừng rồi, đứng thứ nhất đấy, đó cũng chính là có một Tiên vương tiến vào trong Vấn Đạo các rồi.

Những người đang ngồi đều là Tiên vương, ai mà lại không hâm mộ chứ?

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên vẫn có chút choáng váng, Trung Châu Tiên vương ngây người nói:

– Cái này, cái này sao có thể…

Khải Phong Tiên vương cũng đã tỉnh lại, gã cười ha hả, không ngừng ôm quyền cám ơn.

Trong lòng gã cũng vô cùng chấn động, gã không hiểu tại sao tiểu đội chỉ có một mình Diệp Mặc lại có thể đoạt được ngôi vị thứ nhất, tên này rốt cục là từ đâu đến? Lai lịch thế nào? Trước kia tại sao lại phải giả khúm na khúm núm? Gã tuyệt đối không tin lại có một Huyền Tiên lợi hại như này trước kia lại có biểu hiện kém như vậy, khả năng duy nhất là giả bộ.

– Ha ha, Tông Phiêu Thiên đúng là im ỉm đá chết voi, cách này đúng là không tệ, cố ý dùng một đội một người, kết quả lại lấy được điểm cao nhất.

Xem ra lần sau chúng ta cũng phải dùng cách này thôi, ha ha…

Một âm thanh chua chát vang lên, đám người đều hiểu ý tứ của vị Tiên vương này, đó chính là người của Tông Phiêu Thiên đều có liên hệ qua truyền tin châu.

Thất Luyện Thạch mà những đội khác lấy được cố ý tặng cho đội có tên Diệp Mặc này.

Cho nên Diệp Mặc lấy được một lượng lớn Thất Luyện Thạch, điểm số mới cao như vậy.

Kết quả những đội khác đều thua hết, còn Diệp Mặc một mình đơn độc này thì lại thành công rồi.

Tên Diệp Mặc này không cần phải nói, trong Tông Phiêu Thiên cũng có một hậu đài cực kỳ lớn.

– Mạc Cử Tiên vương, nếu như anh làm như vậy thật, vậy thì lần sau Ông Trọng Thiên anh đến một danh ngạch cũng không có đâu.

Lập tức có Tiên vương cười khẩy nói.

– Người khác có thể làm được, tại sao tôi lại không thể?

Mạc Cử Tiên vương tính tình có chút nóng nảy, mặc dù gã thăng cấp lên Tiên vương không lâu, nhưng cũng là lần đầu tiên dẫn đội đến tham gia thi dấu, nhưng chuyện này liền khiến gã có chút khó chịu.

Cộng thêm khóe miệng của những Tiên vương xung quanh đều lộ vẻ cười khẩy, rõ ràng là khinh thường câu nói của gã, lại càng khiến gã càng khó chịu.

Một Tiên vương của Ông Trọng thiên ngồi cạnh gã vội kéo gã nói:

– Sau khi đội rút bài phân tổ, các đội của các Thiên vực lớn đều sẽ bị trận pháp ghi chép lại.

Trong Thất Luyện Tháp, người đầu tiên lấy được Thất Luyện Thạch, viên Thất Luyện Thạch đó thuộc về đội của anh ta đang có mặt.

Cùng Thiên Vực khác đội khi lấy được Thất Luyện Thạch để cùng một chỗ thì không có điểm tích lũy, chỉ là lãng phí thôi.

Mạc Cử Tiên vương lập tức hiểu ra, chỉ có đội khác nhau của Thiên vực khác nhau lấy được Thất Luyện Thạch, hoặc là cùng một tiểu đội của cùng một Thiên vực lấy được Thất Luyện Thạch, thì Thất Luyện Thạch đó mới được cộng điểm, điều này rõ ràng không thể nào ăn gian được.

Mạc Cử Tiên vương mặt ửng đỏ, vô cùng xấu hổ.

Lần đầu tiên gã tham gia đại hội Vấn Đạo này, quả thực cũng không biết quy định này.

Lúc trước gã còn mỉa mai Mạc Ảnh ăn gian, hóa ra căn bản cũng không phải là ăn gian, bị vỗ mặt trước phần lớn Tiên vương, điều này khiến gã vô cùng xấu hổ, thậm chí đến tên Mạc Ảnh kia cũng nhìn không thuận mắt.

Khải Phong Tiên vương không thèm để ý đến câu châm chọc của Mạc Cử Tiên vương, ông biết tên Mạc Cử Tiên vương này vừa mới thăng cấp Tiên Vương, rất nhiều thứ còn chưa biết, thậm chí còn không hiểu nhiều bằng những Huyền Tiên dự thi kia.

Sau khi ông hoài nghi Diệp Mặc, lập tức lại vui sướng, Tông Phiêu Thiên có một đội lấy được ngôi vị đầu bảng, điều này chẳng phải đồng nghĩa với việc sẽ có thêm một Vị Tiên và một Đại Tiên tiến vào trong Vấn Đạo các sao? Còn về tên Mạc Ảnh kia có chút nghi ngờ cũng có liên quan gì?

Lúc này Hòa Hoàn Tiên vương và Trung Châu Tiên vương cũng tỉnh ngộ lại, chuyện này là thật, Tông Phiêu Thiên có được một suất tiến vào Vấn Đạo các, ba người đối mặt nhìn nhau, quả thực không thể nào kìm chế được sự kích động trong lòng.

Hòa Hoàn Tiên vương sớm đã quên chuyện lúc trước cô còn đang hối hận dẫn Diệp Mặc đến, bây giờ cũng miệng cười tươi như hoa.

– Chúc mừng Tông Phiêu Thiên vực, đúng là không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì phải nổi tiếng.

Chẳng những có thể tiến vào Top 10, còn lại đứng đầu nữa.

Tiên vương Hách Dịch lúc này cũng bình tĩnh trở lại, thần trí của ông quét đến Diệp Mặc một chút rồi nói.

Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên vực vội nói lời cám ơn người chúc mừng, thậm chí ước gì lập tức có thể kéo Diệp Mặc sang một bên, hỏi thăm cặn kẽ một lần.

Thần thức của Tiên vương Hách Dịch quét đến, đồng thời Diệp Mặc cảm thấy thân mình ớn lạnh.

Thời gian của luồng thần thức đó rất ngắn đã di chuyển đi rồi, khiến trong lòng hắn cũng thả lỏng hơn một chút.

Hắn ẩn nấp tu vi của mình ở Huyền Tiên trung kỳ, cũng có thăm dò một chút Tiên vương có nhìn ra hay không.

Nếu như Tiên vương có thể nhìn ra tu vi thực sự của hắn, thì đồng nghĩa với việc một khi Tiên vương ép thức hải của hắn, hắn rất có khả năng lộ ra Thế giới trang vàng.

Nếu như Tiên vương không nhìn ra tu vi mà hắn ẩn nấp, thì có nghĩa hắn vẫn còn rất an toàn.

Từ lúc vừa nãy tên Tiên vương kia đảo qua thần thức, Diệp Mặc liền biết mình bây giờ vẫn tương đối an toàn.

Lấy được hạng nhất, cũng coi như là cống hiến một chút cho Tông Phiêu Thiên.

Dù sao Thanh Lôi Tiên Tuyền cũng bị hắn lấy đi một lượng lớn, cũng nhờ Tông Phiêu Thiên mà phát tài.

Đừng nói bây giờ hắn chắc chắn có thể tiến vào trong Vấn Đạo các, cho dù không vào được trong Vấn Đạo các, hắn cũng kiếm được bộn rồi.

Hắn lấy được nhiều Tiên linh thảo trong Thất Luyện tháp như vậy, còn có rất nhiều Thất Luyện thạch nữa, ngay cả chuyện Vụ Liên Tâm hỏa được thăng cấp lên Tiên hỏa, cũng không phải là không thể nào.

Còn vòng thứ hai thì hắn cũng không cần dốc sức nữa, có một suất rồi, lại dốc hết sức thì cũng không cần nữa.

Bây giờ hắn là một đội có một người, một mình lấy được hạng nhất, một mình có ba suất rồi, hắn cũng không tin danh sách Thiên Tiên này lại bị người khác lấy đi.

Huyền Tiên đến tham dự của Tông Phiêu Thiên cũng không dám tin nhìn Diệp Mặc, những người của những thiên vực khác đều không quen biết Diệp Mặc thì không nói, nhưng bọn họ thì lại rất quen người này.

Đến việc hỏi Tiên vương cũng mất mặt chết đi được rồi, sau khi bị cười nhạo, còn co vòi, thậm chí trên Tiên thuyền nào giờ cũng không dám ra ngoài.

Một người như này có thể lấy được hạng nhất của toàn đội thi đấu, quả thực khiến người ta khó có thể tin được.

Chỉ có vài người không nghi ngờ Diệp Mặc là mấy người Từ Ki và Tử Vũ tiên tử, bọn họ tận mắt chứng kiến sự nghịch thiên của Diệp Mặc. đến Huyết Y Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên trước mặt Diệp Mặc, cũng không dám dài dòng, thậm chí còn giao ra Thất Luyện thạch, một người mạnh như này lấy được hạng nhất cũng không phải là không có khả năng.

Bọn họ lúc trước từng nghĩ Diệp Mặc có khả năng thẳng tiến lên Top 10, chỉ có điều không thể nào lên được hạng nhất mà thôi, lúc này bọn họ cũng rất muốn hỏi tên Mạc Ảnh này rốt cục lên được tầng thứ mấy.

Chẳng những là mấy người Từ Ki, ngay cả tất cả Tiên vương cũng rất muốn biết Diệp Mặc rốt cục tiến được vào đến tầng thứ mấy.

Có lấy được Thất Luyện thạch sáu màu hay không, phải biết rằng, Thất Luyện thạch sáu màu là thứ có giá trị liên thành đấy.

Mỗi lần sau khi Thất Luyện tháp mở, thứ quý giá nhất chính là Thất Luyện thạch, nhưng bình thường, Thất Luyện thạch trong Thất Luyện tháp tuồn ra ngoài cao nhất cũng chỉ là năm màu, đến sáu màu cũng rất ít gặp, nói cách khác căn bản cũng không nhìn thấy sáu màu Thất Luyện thạch năm màu sáu màu nhất định phải đến tầng thứ năm thứ sáu của Thất Luyện tháp, những tầng này khác với tầng thứ tư, Thất Luyện thạch bốn màu ở tầng thứ ba cũng thỉnh thoảng có thể gặp được, nhưng trong tầng thứ tư thì tuyệt đối không thể tìm được Thất Luyện thạch năm màu, đồng thời ở tầng thứ năm cũng không tìm được Thất Luyện thạch sáu màu – Âu Dương sư huynh, vận khí của tên này cũng quá tốt rồi, một mình không ngờ có thể lấy được hạng nhất, có phải là ở tầng thứ nhất đã tìm được mấy trăm viên Thất Luyện thạch đơn sắc rồi hay không?

Một gã Huyền Tiên đầu trùm khăn màu đen đang cau mày nhìn Diệp Mặc, một gã Huyền Tiên tóc dài đứng bên cạnh gã chua chát nói một câu.

Nói xong, dường như vẫn chưa thỏa mãn, còn nói thêm một câu:

– Đúng là mèo mù vớ cá rán, người như này Âu Dương sư huynh và Tử Vũ tiên tử chỉ cần một chưởng là có thể xử lý xong rồi, hết lần này đến lần khác vận khí lại nghịch thiên đến vậy.

– Anh câm miệng cho tôi, tu vi Mạc Ảnh đại ca còn cao hơn Tử Vũ tôi nhiều, đừng đề cao tôi lên quá.

Tử Vũ tiên tử nghe đến đây, cũng không kìm chế nổi quát lớn một tiếng.

Âu Dương Nghi ngây người liếc nhìn Tử Vũ tiên tử, lúc này mới nghi ngờ hỏi:

– Tử Vũ tiên tử, Uông Phổ mặc dù bộp chộp, nhưng cũng là một người thẳng tính…

Ý tứ của Âu Dương Nghi cũng rất rõ ràng, đó chính là tên Mạc Ảnh kia quả thực không bằng bọn họ.

Tử Vũ tiên tử châm chọc liếc nhìn Âu Dương Nghi một cái, lạnh nhạt nói:

– Âu Dương sư huynh có thể so sánh với Mạc đại ca, Tử Vũ tiên tử tôi cũng cảm thấy xấu hổ

Nói xong Tử Vũ tiên tử quay người bỏ đi, Từ Ki và mấy người còn lại vốn dĩ đang đứng cùng Âu Dương Nghi, sau khi nghe thấy lời này, Từ Ki và hai Huyền Tiên còn lại cũng nhíu nhíu mày, đứng cách xa thêm một chút.

Mặc dù bọn họ không nói lời gì, nhưng ý đó cũng giống như Tử Vũ tiên tử.

Âu Dương Nghi cùng đẳng cấp với Mạc Ảnh, chỉ là bọn họ không biết xấu hổ mà thôi.

Trử Tương Tử lại nhìn ra vấn đề, gã vội vàng bước đến trước mặt Từ Kinhỏ giọng thỉnh giáo.

Mấy người Tiên vương Hách Dịch sau khi thấy danh sách trên màn hình cũng đã hiện ra hết, lại lần nữa cao giọng nói tiếp:

– Vòng thứ nhất của đại hội Vấn Đạo các mọi người cũng biểu hiện rất xuất sắc, Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên một mình một đội, thành tích tổng điểm 356 điểm lấy được hạng nhất, càng lợi hại hơn so với những tiểu đội khác, trở thành điểm sáng của đại hội vòng này…

Diệp Mặc trong lòng rùng mình, mình cũng không đắc tội với tên Tiên vương Hách Dịch này, thậm chí đến quen cũng không quen, tên này tại sao lại trút thù hận vào mình? Những người đến đây tham gia Vấn Đạo các đại hội đều là tinh anh trong những tinh anh, mỗi người đều vô cùng ngạo khí.

Diệp Mặc mặc dù không sợ người khác, nhưng hắn cũng không có tâm trạng đi tranh giành trêu trọc người khác.

Trên thực tế tên Tiên vương Hách Dịch này cho dù có tán thưởng hắn, cũng chỉ cần nói qua tên của hắn là được rồi.

Câu nói so sánh mình lợi hại hơn những đội có nhiều người khác hoàn toàn cũng không cần nhắc đến, cái này căn bản cũng không phù hợp với phong độ của một Tiên vương.

Diệp Mặc tuyệt đối không tin Tiên vương Hách Dịch này lại khen hắn như vậy, không kìm chế được mà dùng nhiều lời hay để tán thưởng hắn như thế.

Quả nhiên lời này của Tiên vương Hách Dịch vừa nói ra, một số thần thức không thiện cảm lắm trên quảng trường cùng hướng về phía Diệp Mặc.

Thậm chí còn có mấy đường thần thức còn có sát cơ sắc bén, rõ ràng đã coi Diệp Mặc là một đối thủ đáng ghờm.

Lão già này, Diệp Mặc cũng không phải là một người dễ chơi, dễ bị tên Tiên vương Hách Dịch này ám toán, trong lòng hắn cực kỳ khó chịu.

Trên thực tế chẳng những Diệp Mặc nghe ra, một số Tiên vương khác cũng nghe ra lời nói của Tiên vương Hách Dịch này không thực sự là tán thưởng hậu bối, mà là vì gây thêm thù hận với Mạc Ảnh kia.

Không cần phải nói, đây là vì trận đấu sau mà Tiên vương Hách Dịch này cố ý nói như vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1683: Tiên Vương Nghi Vấn

Tiên Vương Nghi Vấn

A

nh chính là Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên? Quan Phi Kiếm tôi nhớ anh rồi, tôi tin sau này chúng ta còn gặp lại nhau đấy.

Không ngờ chỉ là Tông Phiêu Thiên, còn có người như anh.

Một Huyền Tiên viên mãn mặc đồ trắng bước đến trước mặt Diệp Mặc, ngữ khí lạnh lùng, thần thái ngạo nghễ nhìn Diệp Mặc nói.

Sát khí trên người cũng cùng lời nói mà tăng cao, một số Huyền Tiên có tu vi thấp lập tức tránh ra, nếu không đều có chút không thoải mái.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn biết rõ Tiên vương Hách Dịch gây thêm thù oán cho hắn, nhưng hắn cũng không sợ, chỉ có điều tên Quan Phi Kiếm này là có ý gì? Mình chẳng lẽ lại đắc tội với người này?

Hắn đương nhiên không biết mình đã lấy đi ngôi vị hạng nhất của Quan Phi Kiếm, Quan Phi Kiếm thua đương nhiên trong lòng không thoải mái.

Gã cho rằng mình sở dĩ thua trận, không phải gã không so được với Diệp Mặc, mà là gã không nên hợp đội, nếu như gã không có đội, một mình gã còn lấy được điểm cao hơn.

– Tôi cũng là người của Tông Phiêu Thiên, Tông Phiêu Thiên tại sao lại không thể đứng đầu được?

Từ Ki nghĩ tới câu nói lúc trước Diệp Mặc nói trong Thất Luyện tháp, không ngờ lại chủ động bước ra nói lại câu nói ngày trước của Diệp Mặc lại lần nữa, chỉ có điều ông đây đã đổi thành tôi mà thôi.

– Anh là thứ gì? Có tư cách gì mà nói chuyện với tôi?

Khí thế trên người Quan Phi Kiếm đột nhiên dâng cao, sát cơ khủng bố trực tiếp hướng về phía Từ Ki.

Từ Ki trong lòng cũng biết rõ tu vi của mình, mặc dù gã đứng thứ chín trong Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên, nhưng gã tin rằng cho dù đối diện với Âu Dương Nghi, gã cũng có thể đánh bại được, nhưng đối mặt với người có sát cơ đáng sợ như Quan Phi Kiếm này, gã không ngờ lại có cảm giác run sợ, thậm chí còn không kìm chế được rút thanh kiếm dài sau lưng mình ra.

Diệp Mặc bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, khí thế trên người cũng tăng vọt, sát cơ sắc bén của Quan Phi Kiếm này lập tức cũng thu lại, Quan Phi Kiếm sắc mặt đại biến, nhưng cũng không lùi về phía sau.

Không đợi Quan Phi Kiếm nói gì, Diệp Mặc cũng đã chủ động nói:

– Anh là cái thá gì? Có tư cách gì đứng trước mặt tôi?

Quan Phi Kiếm sắc mặt lạnh lùng, dường như vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc là gã cũng không ra tay, ngược lại lại lạnh giọng nói:

– Được, có khí phách đấy.

Nói xong Quan Phi Kiếm không ngờ lại quay người rời đi, không có chút ý nào đứng lại cãi vã với Diệp Mặc nữa.

Diệp Mặc cũng biết tên này không phải là sợ hắn, mà là vì trên quảng trường này không thể nào đánh nhau thực sự được.

– Tôi là Từ Ki, cám ơn anh Mạc hai lần ra tay.

Lần trước, Từ mỗ còn chưa kịp cám ơn anh Mạc.

Diệp Mặc thấy Diệp Mặc giải vây cho gã, đuổi được Quan Phi Kiếm đi, trong lòng cũng vô cùng kích động, cố ý đến trước mặt Diệp Mặc cám ơn.

Gã biết, vừa nãy nếu như Diệp Mặc không ra tay, cuối cùng chắc chắn gã cũng sẽ rút thanh kiếm dài kia ra.

Một khi có pháp bảo được rút ra trên quảng trường, thì người cuối cùng bị mất mặt chính là Tông Phiêu Thiên.

– Không cần khách khí, chúng ta đều đến từ Tông Phiêu Thiên, cũng nên giúp đỡ lẫn nhau.

Diệp Mặc ôm quyền cười nói, Từ Ki này cũng không tệ, là một trong hai Huyền Tiên hắn thấy tương đối được.

Còn có một người nữa chính là Mang Dũng có dấu đỏ trên trán.

Diệp Mặc chắc rằng Mang Dũng còn lợi hại hơn Huyết Y Tiên, bây giờ gã cũng có một suất rồi, Mang Dũng đó muốn vào trong Vấn Đạo các, hai vòng sau chắc chắn cũng sẽ không bảo thủ như vòng một.

Tiên vương Hách Dịch thấy phần đông thần thức không có thiện cảm hướng về phía Diệp Mặc, thậm chí Quan Phi Kiếm còn chủ động tìm đến Diệp Mặc, biết vòng thứ ba của Vấn Đạo đại hội này, có tên này là chịu được.

Ông ta lại lần nữa hạ tay xuống nói:

– Top 30 đội của vòng thứ nhất còn lại 152 người. 152 người này sẽ tham gia vòng thi thứ hai của đại hội.

Vòng thứ hai và thứ ba của Đại hội Vấn Đạo đều trên quảng trường Vấn Đạo, thời gian thi đấu là giờ thìn ba ngày sau.

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, hắn cho rằng vòng thi đấu thứ hai và thứ ba sẽ tiếp tục, tại sao còn phải đợi ba ngày sau? Trước khi tới hắn còn chưa nghe thấy tin này.

– Anh Mạc Ảnh, lúc trước cám ơn anh cứu giúp.

Nếu không chúng tôi đến Top 30 cũng không lọt vào được, căn bản không có tư cách tham gia vòng đấu thứ hai.

Tử Vũ tiên tử cũng bước đến cám ơn Diệp Mặc.

Đi cùng Tử Vũ tiên tử còn có Từ Ki cũng bước đến cám ơn Diệp Mặc, lúc trước thấy Huyết Y Tiên bước đến, hai tên Huyền Tiên thừa cơ bóp nát ngọc bài chạy thoát không đến, đoán chừng là do ngại.

– Không có gì, chỉ là tiện thể mà thôi.

Diệp Mặc nói xong lúc này mới phát hiện ra ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên cũng đã dắt tay nhau đến, trong mắt lộ vẻ vui mừng.

– Ha ha, Mạc Ảnh anh làm tốt lắm, đến tôi cũng không nhìn ra, không ngờ lại lấy được hạng nhất, tốt, tốt, tốt…

Trung Châu Tiên vương bước đến nói ba chữ tốt đầu tiên.

Diệp Mặc thấy Trung Châu Tiên vương cũng là từ đáy lòng mà khen mình, vội nói:

– Mạc Ảnh bái kiến ba vị Tiên vương tiền bối.

– Ở đây không phải là chỗ để nói chuyện, chúng ta ra chỗ khác nói.

Khải Phong Tiên vương cười nói.

Tâm trạng của y rất tốt, trận đấu đã qua, vòng thứ nhất của đại hội Vấn Đạo cũng là thi đấu theo đội, nếu như Tông Phiêu Thiên vận khí tốt, thì cũng có thể có thêm một đội tiến vào vòng tiếp theo.

Nhưng lần này lại có ba tiểu đội tiến vào vòng tiếp theo, mặc dù có một đội chỉ có một mình Mạc Ảnh, nhưng thực lực của tên Mạc Ảnh này cũng rất mạnh.

Tiên tức lâu của Tông Phiêu Thiên trong Nặc Y Tiên thành, mặc dù có rất nhiều người bị loại rồi, nhưng khí thế vẫn như cũ.

Dù sao lần này Tông Phiêu Thiên có ba đội vào Top 30, cái này mặc dù không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối cũng không phải là ít.

Trong phòng họp tạm thời của Tiên tức lâu của Tông Phiêu Thiên, ba vị Tiên vương bây giờ vẫn còn có chút kích động.

Nhưng những người có thể đến phòng họp cũng không nhiều, ngoài Diệp Mặc ra, còn có tiểu đội của Từ Ki và Tử Vũ tiên tử.

Đội thứ ba Diệp Mặc cũng không đoán sai, chình là đội của Mang Dũng.

– Lần này biểu hiện của Tông Phiêu Thiên vực rất tốt, chẳng những Mạc Ảnh đứng thứ nhất, hơn nữa còn có ba đội tiến vào Top 30.

Tuyệt, rất tuyệt.

Khải Phong Tiên vương cũng đã gác chuyện nghi ngờ Diệp Mặc sang một bên.

Tông Phiêu Thiên tổng cộng có năm mươi người tham gia, bây giờ lại có mười mấy người được tiến vào vòng thứ hai, gã làm sao lại không vui mừng được.

Cái cảm giác được nhiều Tiên vương chúc tụng, cái này cũng là chuyện trước giờ gã chưa từng được trải qua.

Đại hội Vấn Đạo lúc trước bọn họ cũng chỉ có thể không ngừng đi chúc mừng người khác, mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng cũng không thể không kìm nén sự bực bội trong lòng mà đi chúc mừng người khác.

– Lần đại hội Vấn Đạo này đúng là rất tuyệt, các anh nói xem mình tiến vào tầng thứ mấy? Còn tình hình cụ thể thế nào nữa.

Trung Châu Tiên vương tâm trạng cực tốt, nói chuyện lại càng như mộc xuân phong, lúc trước không thích nói chuyện, bây giờ ngược lại ông lại là người nói chuyện nhiều nhất.

Tử Vũ tiên tử ngay lập tức đứng ra nói:

– Đội chúng tôi gặp đội Huyết Y Tiên trong tầng thứ ba, hai người trong đó cũng bóp nát ngọc bài tạm thời ra khỏi Thất Luyện tháp.

Khi bốn người chúng tôi chuẩn bị đấu chiến với Huyết Y Tiên, thì gặp Mạc Ảnh sư huynh, Mạc Ảnh sư huynh cứu chúng tôi.

Rồi sau đó Mạc Ảnh sư huynh còn ép Huyết Y Tiên ra khỏi Thất Luyện tháp, chúng tôi mới có thể tiếp tục ở lại tìm kiến trong Thất Luyện thạch, cuối cùng khi Thất Luyện tháp chuẩn bị đóng cửa, chúng tôi vào được tầng thứ tư, nhưng sau khi vào đó mới được nửa ngày, thì đã bị truyền ra ngoài rồi.

– Ồ.

Khải Phong Tiên vương không ngờ Diệp Mặc còn cứu mấy người Tử Vũ tiên tử.

Ngược lại lại kinh ngạc liếc nhìn Diệp Mặc, rồi gật đầu không nói gì.

Sau đó gã hướng ánh nhìn sang một số Huyền Tiên đang đứng cách đó không xa hỏi:

– Trước khi đồng đội của các anh chưa đi, thì đã đi rồi?

Hai gã Huyền Tiên kia sau khi nghe thấy vậy, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, Khải Phong Tiên vương không đợi hai người này nói gì, lại khua khua tay nói:

– Hai người các anh ra ngoài đi, vòng tiếp theo không cần tham gia nữa.

– Vâng…

Hai gã Huyền Tiên căn bản cũng không dám nói nửa lời, ngay lập tức cúi đầu rời khỏi.

Diệp Mặc ngược lại lại có chút thích thú với Khải Phong Tiên vương này, cái tên còn chưa bắt đầu đánh, đã bỏ rơi đồng đội của mình, cho dù là hắn cũng coi thường.

Cho dù anh muốn bỏ trốn, cũng phải đợi bên này thực sự không kiên trì nổi nữa.

Huống chi đội đó cũng là mọi người quen biết nhau mới lập nên chung nhóm, không phải là đội của những người bằng mặt không bằng lòng.

Đội trưởng của đội Mang Dũng cũng không phải gã, mà là một người khác tên Dư Lai, là người đứng thứ ba trên Huyền bảng Tông Phiêu Thiên.

Tử Vũ tiên tử sau khi nói xong, gã vội nói tiếp:

– Chúng tôi cũng đến được tầng thứ tư rồi, ở tầng thứ tư cũng gặp một con Tiên yêu thú cấp bốn, Mang Dũng và chúng tôi lạc nhau, may là Mang Dũng vẫn nấp ở tầng thứ tư, cũng không gặp chuyện gì.

– Đúng vậy, tôi vẫn ở lại tầng thứ tư tìm được năm miếng Thất Luyện Thạch bốn màu.

Mang Dũng vội vàng bước đến khom người nói.

Diệp Mặc lập tức biết tên này nói láo, Mang Dũng rõ ràng lên tầng thứ năm, đồng thời trong lời nói của gã, Diệp Mặc biết tên này chắc hẳn không lên tầng thứ sáu.

Khải Phong Tiên vương gật đầu nói:

– Được, lần này biểu hiện của các anh tôi rất hài lòng.

Vòng thứ hai này tạm thời hoãn lại ba ngày, sau ba ngày, bất luận là nguyên nhân gì, các anh đều không được tùy tiện ra ngoài.

Khải Phong Tiên vương vừa nói xong, đám người đều hiểu ra.

Vòng thi đấu thứ hai này ba ngày sau bắt đầu, không ngờ là tạm thời hoãn lại.

Khải Phong Tiên vương mặc dù không nói rõ, nhưng ngữ khí dường như cũng rất không hài lòng với kết quả vòng thi đấu đầu tiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

– Được, các anh ra ngoài trước đi, Mạc Ảnh ở lại.

Khải Phong Tiên vương gật đầu, yêu cầu những người còn lại rời khỏi phòng họp, chỉ một mình Diệp Mặc ở lại.

– Mạc Ảnh, lúc trước khi tôi gặp anh trong Cổ Lận Tiên thành, liền biết anh là người không tầm thường.

Lúc đó anh dường như có chút sợ sệt tôi nhỉ? Sau đó anh cũng lộ ra chút sợ hãi rụt rè, có phải là sợ ba người chúng tôi không?

Sau khi đám người đi khỏi, Hòa Hoàn tiên vương trực tiếp chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc biết rõ cục dện này bất luận thế nào hắn cũng phải đối diện.

Chỉ cần hắn lọt vào Top 10, thì sẽ có một câu hỏi như này.

– Vâng, tiền bối, tôi không phải là người của Tông Phiêu Thiên, vì muốn tiến vào Thanh Lôi Tiên Tuyền tu luyện, nên mới có chút lo lắng.

Diệp Mặc dứt khoát trả lời, ngữ khí cũng kiêu ngạo, chứ không sợ hãi rụt rè như lúc trước nữa.

Bây giờ đội của hắn đứng thứ nhất, nắm trong tay ba suất, lúc này cũng không cần lo lắng ba Tiên vương đối xử với hắn như nào nữa? Một khi tiến vào Vấn Đạo các, thì hắn cũng không còn liên quan gì đến Tông Phiêu Thiên nữa rồi.

Quả nhiên Diệp Mặc nghĩ không sai, Hòa Hoàn Tiên vương chỉ là sau khi hỏi câu này, liền cười nói:

– Ha ha, thực ra phải là Tông Phiêu Thiên chúng tôi cám ơn anh mới đúng, bản lĩnh này của anh thì bất kỳ một Thiên vực nào cũng có thể tham gia được? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tông Phiêu Thiên chọn ra Top 50 người cũng không có bất kỳ gian lận gì bên trong, không giống như những thiên vực khác.

Đúng rồi, nữ tiên xinh đẹp đi cùng anh đâu rồi? Nếu như cô ấy cần giúp đỡ gì, có thể đến tìm tôi.

Rõ ràng Hòa Hoàn Tiên vương cũng biết chuyện Chân Băng Du không có Tiên nguyên, nên mới nói ra câu này.

– Đó là sư tỷ của tôi, bây giờ cô ấy đang bế quan.

Cám ơn tiền bối đã quan tâm, nếu như cần tiền bối giúp đỡ, vãn bối nhất định thỉnh giáo.

Diệp Mặc vội vàng nói lời cám ơn.

Khải Phong Tiên vương cũng tương đối hài lòng với biểu hiện của Diệp Mặc, trong lòng thầm khinh bỉ thiên vực ép Diệp Mặc ra ngoài kia, thiên tài như này không ngờ ép đến một thiên vực khác, quả thực đúng là não tàn.

Gã mỉm cười hỏi:

– Anh lấy được hơn ba trăm điểm, chắc hẳn đến tầng cao của Thất Luyện tháp rồi đúng không? Anh đến được tầng thứ mấy trong Thất Luyện tháp?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1684: Vòng Thi Đấu Thứ Hai

Vòng Thi Đấu Thứ Hai

D

iệp Mặc tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện mình tiến vào tầng thứ bảy, bây giờ Khải Phong Tiên vương hỏi đến, hắn lại không chút hoang mang nói:

– Vãn bối vừa mới đến được tầng thứ sáu, thì gặp phải con Tiên yêu thú lợi hại, chỉ có thể bóp nát ngọc bài ra ngoài.

– Anh đến tầng thứ sáu rồi?

Ba vị Tiên vương đều sửng sốt nhìn Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới nói.

– Vâng, công pháp ẩn nấp của tôi cũng được, cho nến đến tầng thứ sáu, chỉ có điều không lấy được thứ gì thì phải ra ngoài mà thôi Diệp Mặc trong lòng đang nghĩ, tầng thứ sáu hắn chỉ lấy được bảy miếng Thất Luyện thạch sáu màu, chút Thất Luyện thạch cũng chẳng là cái gì, còn Tiên linh thảo, chỉ là tiện mang về mà thôi.

– Vậy sao anh có được nhiều điểm như vậy?

Hòa Hoàn Tiên vương nghi ngờ hỏi, cô nếu như biết Diệp Mặc lúc trước nói không lấy được thứ gì, là vì chỉ có bảy miếng Thất Luyện thạch sáu màu, còn có Tam diệp già lam và Thất Tâm Cô, cô chắc chắn sẽ tức ngất mất.

– Vận khí của tôi cũng không tệ, ở tầng thứ năm tôi tìm được một ổ Thất Luyện thạch, kết quả một lần lấy được ba mươi miếng Thất Luyện thạch.

Diệp Mặc trả lời, nếu không phaỉ thực lực của hắn đã lộ ra rồi, nói không chừng hắn sẽ nói tìm được một trăm miếng Thất Luyện thạch ở tầng thứ hai.

Ba gã Tiên vương đối mặt nhìn nhau, dường như bị vận khí nghịch thiên của Diệp Mặc này khiến kinh người rồi, một lúc lâu sau Khải Phong Tiên vương mới thở ra nói:

– Thất luyện thạch năm màu kia là thứ cực kỳ quý giá, anh phải dùng cho tốt, thứ này cho dù dùng tiên tinh cũng khó có thể mua được, cả Tiên giới cũng chỉ có Thất Luyện tháp mới có thứ này.

Diệp Mặc sớm biết Thất luyện thạch là thứ tốt rồi, vẫn hỏi thêm:

– Xin hỏi Khải Phong tiền bối, tác dụng cụ thể của Thất luyện thạch là gì?

Khải Phong Tiên vương gật đầu nói:

– Trong Thất luyện thạch bao hàm các loại khí tức thuộc tính hỏa, người tu luyện công pháp hỏa hệ có thể thông qua Thất luyện thạch nâng cao thần thông hỏa hệ của mình, cũng có thể thông qua Thất luyện thạch để lĩnh ngộ và nâng cao công pháp hỏa hệ, thậm chí có thể nâng cao tu vi của mình.

Từ những thứ trên này, Thất luyện thạch so với tiên tinh tính hỏa còn quý giá hơn nhiều.

Hơn nữa Thất luyện thạch còn có thể khiến mồi lửa kỳ dị niết bàn, khiến mồi lửa sau khi niết bàn rồi có thể thăng cấp tiếp.

Diệp Mặc vốn dĩ biết rõ tác dụng của Thất luyện thạch, lúc này chỉ là thuận miệng hỏi, hắn không ngờ Thất luyện thạch còn có nhiều tác dụng như vậy, ngoài tác dụng khiến mồi lửa thăng cấp ra, còn có thể nâng cao thần thông hỏa hệ? Cái này chẳng phải nói Thiên Hỏa Cửu Dương của mình cũng có thể thăng cấp sao?

Hắn đến bây giờ vẫn chưa có thần thông, nếu như nhất định phải nói còn có một dạng thần thông như này, thì chính là Thiên Hỏa Cửu Dương rồi, đáng tiếc là Thiên Hỏa Cửu Dương tiêu tốn thần thức quá nhiều, hơn nữa khi tu luyện cũng có chút khó khăn, càng về sau, thì thăng cấp càng khó.

– Mạc Ảnh, ba suất của anh chuẩn bị chia như nào?

Khải Phong Tiên vương thấy Diệp Mặc hiểu ra, cũng không nói tiếp chuyện Thất luyện thạch nữa, mà hỏi về sự phân chia ba suất vào Vấn Đạo các kia.

Mặc dù giọng điệu của gã bình tĩnh, nhưng đến Diệp Mặc cũng cảm thấy gã hình như có chút kích động trong đó.

Khải Phong Tiên vương sau khi hỏi xong, Hòa Hoàn Tiên vương và Trung Châu Tiên vương cũng chằm chằm nhìn Diệp Mặc, rõ ràng muốn biết Diệp Mặc chia mấy suất đó như thế nào.

Lời này của Khải Phong Tiên vương khiến Diệp Mặc có chút thiện cảm, thực ra chia ba suất đó ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên hoàn toàn có thể làm được, không ngờ còn chủ động hỏi một Huyền Tiên nhỏ bé như hắn nữa.

Diệp Mặc vội vàng đáp lại:

– Tôi chỉ cần một suất Thiên tiên là được rồi, hai suất còn lại thì ba vị tiền bối có thể tự chia nhau.

Ba vị Tiên vương nghe Diệp Mặc nói vậy đầu gật đầu hài lòng, Khải Phong Tiên vương tiếp tục nói:

– Bây giờ anh cần nhất là cái gì?

Diệp Mặc lập tức biết đây là có ý muốn khen thưởng rồi, vội nói:

– Vãn bối có một thanh đao khí, chuẩn bị thăng cấp.

Còn thiếu một chút nguyên liệu cao cấp.

Lúc này hắn cũng sẽ không khách khí nữa, có thứ tốt mà không cần, thì đúng là thằng ngốc.

Không đợi Diệp Mặc nói xong, Trung Châu Tiên vương trước giờ chưa nói gì bỗng nhiên lấy ra một miếng khoáng thạch đen nhánh đưa cho Diệp Mặc nói:

– Ở đây tôi có một miếng Kim Ô Lang Lim, anh xem có dùng được không?

Diệp Mặc trong lòng vui sướng, vội vàng nhận lấy Kim Ô Lang Kim nói:

– Rất hữu dụng, cám ơn Trung Châu Tiên vương tiền bối.

Kim Ô Lang Kim là nguyên liệu luyện khí cao cấp, thuộc Tiên tài cấp bảy.

Hơn nữa thứ này đối với Diệp Mặc mà nói, cũng không thua kém gì Niệm Huyễn Kim.

Thứ này làm sao hắn có thể từ chối được chứ? Có Kim Ô Lang Kim và Niệm Huyễn tinh rồi, chỉ cần trình độ luyện khí của hắn nâng cao lên một chút, Tử Đao của hắn chắc chắn có thể thăng cấp lên Tiên khí thất phẩm rồi, so với hạ phẩm, thì cũng mạnh hơn nhiều lần.

Hòa Hoàn Tiên vương và Khải Phong Tiên vương mỗi người đưa cho Diệp Mặc một viên Thiên Nhận Sa và một miếng Cực Lôi Kim, đều là Tiên tài cấp sáu.

Hai thứ này cũng có thể dùng luyện khí, Diệp Mặc quyết định dùng hai nguyên liệu này thăng cấp Tử Đao của mình lên Tiên khí trung phẩm trước rồi tính tiếp, còn Niệm Huyễn tinh và Kim Ô Lang Kim, đợi thực lực của hắn mạnh hơn rồi nói sau.

Thấy ba miếng khoáng thạch cũng được Diệp Mặc nhận rồi, ba vị Tiên vương tâm trạng cũng không tệ.

Khải Phong Tiên vương lại nói:

– Mạc Ảnh, thực lực của anh chắc hẳn là một trong những Huyền Tiên mạnh nhất của Tông Phiêu Thiên tham gia thi đấu, mặc dù anh cũng có tên trong danh sách rồi, tôi hi vọng anh có thể dốc sức cho vòng thi thứ hai này, nếu như có thể lấy được hạng nhất một lần nữa, Tông Phiêu Thiên chúng tôi sẽ lại có thêm một Tiên vương nữa tiến vào trong Vấn Đạo các.

Tôi cũng đã vào Vấn Đạo các một lần rồi, nhưng Hòa Hoàn Tiên vương và Trung Châu Tiên vương thì chưa vào đó bao giờ…

Thực ra biết điểm số của Diệp Mặc là do may mắn, Khải Phong Tiên vương cũng không ôm nhiều hi vọng về vòng thi đấu thứ hai này lắm, nhưng Diệp Mặc có thể nhảy vào đến tầng thứ năm, thậm chí chạm tới tầng thứ sáu, thực lực chắc chắn cũng không thể nghi ngờ được.

Chính bởi vì như vậy, gã vẫn còn tia hi vọng.

Diệp Mặc nghe thấy vậy, trong lòng cũng toát mồ hôi hột, hắn không ngờ tâm trạng của mình lại bị nhìn thấu rồi, hắn quả thực còn chưa định dốc hết sức ở vòng thi thứ hai này, nhưng hắn cũng không phản cảm với câu nói của Khải Phong Tiên vương này, Khải Phong Tiên vương này rất biết làm người, đưa đồ cho người ta trước, rồi xin người ta, cái này đúng lúc nắm được nhược điểm của hắn.

Lấy đồ của người ta rồi, Diệp Mặc đành phải nói:

– Vãn bối sẽ cố hết sức.

Đồng thời Diệp Mặc cũng có chút khâm phục Khải Phong Tiên vương này, mặc dù Khải Phong Tiên vương vào Vấn đạo các một lần rồi, dù chỉ là ba tầng đầu tiên của Vấn Đạo các, hơn nữa lúc đó thực lực của gã vẫn còn thấp.

Nếu như bây giờ gã tiến vào đó, thì lợi ích mà gã có được còn mạnh hơn lúc trước nhiều lần.

Lúc trước gã nói câu nói như này, chính là chủ động đưa danh sách đó ra, kiểu rộng lượng như này, Diệp Mặc trong lòng cũng rất khâm phục.

– Được, được, tôi thay mặt cho Tiên vương của Tông Phiêu Thiên cám ơn anh.

Tôi biết chí hướng của anh không phải là trong Tông Phiêu Thiên, sau lần đại hội Vấn Đạo này anh cũng sẽ rời khỏi Tông Phiêu Thiên.

Mỗi người đều có chí hướng khác nhau, chúng tôi cũng không miễn cưỡng anh.

Ở đây tôi có một miếng ngọc giản, là tàn đồ địa điểm một nơi của Cấm Thượng Thiên, trong đó nghe nói có một nguyên liệu luyện khí cực kỳ quý giá, sau này có cơ hội anh có thể đến đó xem sao.

Khải Phong Tiên vương lại lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, một Tiên vương sống bao nhiêu năm như này đúng là biết cách nói chuyện.

Biết mình có bí mật, hơn nữa cố ý ẩn giấu thực lực.

Chẳng những không ép hỏi, ngược lại còn nói mỗi người có chí hướng khác nhau, thậm chí còn tặng có nguyên liệu rồi ngọc giản nữa, điều này ngược lại khiến hắn có chút ngại ngùng.

Hòa Hoàn Tiên vương mỉm cười nói:

– Sau đại hội Vấn Đạo lần này, sau này nếu như anh rảnh thì lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh anh quay về Tông Phiêu Thiên.

Nếu như có gì cần mấy lão già chúng tôi giúp đỡ, cũng có thể truyền lời đến.

Còn nữa, sau này gặp Tiên vương phải gọi Tiên vương đại nhân, nếu như gọi là tiền bối, người khác sẽ rất dễ dàng biết được anh là tu sĩ từ hạ giới phi thăng lên, điều này cũng là bất lợi cho anh.

Diệp Mặc vội cảm tạ, hắn quả thực không biết Tiên vương không thể gọi là tiền bối được.

– Uhm, anh ra ngoài đi, nhớ là đừng tùy tiện ra khỏi thành, lần này chúng ta lấy được hạng nhất, Nguyễn Nhạc Thiên có chút bất mãn đối với Tông Phiêu Thiên chúng ta, cố ý trì hoãn vòng thi đấu thứ hai, anh phải cẩn thận hơn chút.

Khải Phong Tiên vương nói.

Diệp Mặc sau khi đi ra ngoài, đám đông thí sinh Huyền Tiên của Tông Phiêu Thiên cũng đến chào hỏi, hoàn toàn khác so với không khí vắng vẻ lạnh nhạt trên Tiên thuyền lúc trước.

Vốn dĩ Diệp Mặc biết tiến vào trong Vấn Đạo các thậm chí đòi hỏi phải cần rất nhiều năm, hắn định dùng thời gian ba ngày này đến Nặc Y Tiên thành mua chút đồ.

Nhưng vì không muốn xảy ra việc ngoài ý muốn, hắn lại không ra ngoài nữa.

Hắn tin rằng phán đoán của ba vị Tiên vương, Nguyễn Nhạc Thiên đột nhiên hoãn lại vòng thi đấu thứ hai lùi về ba ngày sau, chắc chắn là có nguyên nhân của nó.

Mặc dù hắn không sợ, nhưng trước khi tiến vào Vấn Đạo các, thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.

Cơ hội tiến vào Vấn Đạo các cũng không nhiều, một khi mất đi cơ hội này, đối với Diệp Mặc mà nói, lần sau cũng không còn cơ hội nữa.

Hắn chắc rằng lần này mình từ Vấn Đạo các ra ngoài, sẽ phải thăng cấp lên Đại Ất Tiên, còn những thí sinh tham gia đại hội Vấn Đạo cũng đều là Đại Tiên, một khi hắn thăng cấp Đại Ất Tiên, sau này muốn tham gia đại hội Vấn Đạo cũng không có tư cách nữa.

Thời gian ba ngày thoáng cái trôi qua, trước khi bắt đầu vòng thi đấu thứ hai, trên hội trường lớn của Vấn Đạo cũng đã tụ tập kín Tiên nhân.

Những Tiên nhân này đến xem vòng thi đấu thứ hai của đại hội Vấn Đạo, vòng thứ nhất của đại hội Vấn Đạo kết thúc mặc dù xuất sắc, vượt qua dự liệu của mọi người, nhưng dù sao cũng không tận mắt chứng kiến, vòng thi đấu thứ hai và thứ ba mới có thể tận mắt chứng kiến những tinh anh của mười một thiên vực đối đầu với nhau.

Toàn bộ quảng trường thậm chí còn có hơn một triệu người, hơn nữa còn có nhiều người đang đến.

Nhiều người như này tập trung trong quảng trường Vấn Đạo, không ngờ cũng không chật cho lắm.

Diệp Mặc bây giờ cũng đã biết tại sao quảng trường Vấn Đạo lại có thể tụ tập được đông người như vậy rồi, là vì sau khi ba vòng thi đấu, Vấn Đạo các cũng sắp được mở ra.

Sau khi Vấn Đạo các được mở, ba mươi người đủ tư cách sẽ tiến vào trong Vấn Đạo các vấn đạo.

Mà trong khoảng thời gian ngắn Vấn Đạo các mở này, chỉ cần là Tiên nhân của quảng trường Vấn Đạo, thì có thể nhận được đạo vận bên trong Vấn Đạo các.

Bao nhiêu năm qua, mỗi lần Vấn Đạo các mở cửa, trên quảng trường Vấn Đạo đều có người vì cảm nhận được đạo vận này thăng cấp tu vi cảnh giới của mình, có những Tiên nhân khác thậm chí vì một chút đạo vận, lĩnh ngộ thần thông của mình.

Những Tiên nhân cho dù không thể nào thăng cấp tu vi cũng không thể nào lĩnh ngộ được thần thông, sau khi cảm nhận được đạo vận khi Vấn Đạo các mở cửa, đối với tu luyện sau này cũng có tác dụng cực lớn.

Tiên vương của các Thiên vực lớn đều dẫn theo Huyền Tiên dự thi của Thiên vực mình tiến vào trong quảng trường Vấn Đạo, ba Tiên vương của Tông Phiêu Thiên đi đầu tiên, hoàn toàn khác với ý không muốn lộ diện ít xuất hiện lúc trước, lần này Khải Phong Tiên vương cũng không ngừng chào hỏi những Tiên vương xung quanh.

Những người khác biết Tông Phiêu Thiên khoe khoang, cho dù là anh ta thì cũng khoe khoang như vậy, ai bảo Tông Phiêu Thiên có người đứng đầu vòng thứ nhất cơ mà?

Tiên vương Hách Dịch phi thân lên chủ đàn Vấn Đạo, lúc này ông sớm đã không còn dáng vẻ bị thua như trong vòng thi đầu tiên nữa rồi, trực tiếp cao giọng giơ hai nói với hàng triệu Tiên nhân trên quảng trường:

– Vòng thi thứ hai của đại hội Vấn Đạo bây giờ được bắt đầu, mời những thí sinh tham gia của những thiên vực tiến vào trong quảng trường.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1685: Âm Hiểm Vòng Thứ Hai

Âm Hiểm Vòng Thứ Hai

V

ốn dĩ số người tham gia thi đấu vòng thứ hai có 152 người, trên thực tế chỉ có 150 người đến.

Tông Phiêu Thiên thiếu đi hai người, còn nguyên nhân gì, thì Tiên vương Hách Dịch căn bản cũng chẳng thèm hỏi.

Thấy 150 người bước đến, Tiên vương Hách Dịch lúc này mới nói:

– Vòng thi đấu thứ hai là trên tấm bia Vấn Đạo lưu lại Vấn Đạo ngân, trên thực tế vòng thi đấu thứ hai này là chuẩn bị cho vòng thứ ba. 64 người đứng đầu Vấn Đạo ngân, sẽ tham gia vòng thi đấu thứ hai, toàn bộ những người còn lại sẽ bị loại.

– Giải thưởng cho vòng thi thứ hai chỉ có năm người, người đứng đầu sẽ nhận được một suất Vị Tiên vào Vấn Đạo các, người đứng thứ nhì sẽ nhận được một suất Đại Tiên vào Vấn Đạo các, người đứng thứ ba đến thứ năm mỗi người sẽ nhận được một suất Thiên Tiên vào Vấn Đạo các.

Khi Diệp Mặc còn đang nghi ngờ cái gì là Vấn Đạo ngân, thì Tiên vương Hách Dịch và bốn Tiên vương còn lại đứng bên cạnh ông ai nấy đều đánh ra một màn sáng.

Năm màn sáng này nhanh chóng hình thành một vòng sáng năm mặt ngay giữa quảng trường trước chủ đàn, những tiếng ầm ầm vang lên trong vòng sáng năm mặt này, dường như có thứ gì đó sắp nổ ra vậy, khiến người ta nghe xong mà có chút hồi hộp.

Nửa tuần hương sau, một cánh cửa hư không trống rỗng xuất hiện giữa vòng sáng trong quảng trường, cánh cửa lớn này rất bất ngờ.

Ngoài cánh cửa hư không này, không có bất kỳ bia đá nào, cũng không có bất kỳ thứ gì khác.

Còn xung quanh vòng sáng năm mặt này cũng dần dần khuếch tán, cho đến khi cách trước mặt những người dự thi trên quảng trường này mấy mét mới dừng lại.

Chẳng những Diệp Mặc nghi ngờ, rất nhiều người không rõ bia Vấn đạo cũng nghi ngờ.

Đến bia cũng không có dấu tích nào? Diệp Mặc còn cho rằng cũng giống như bia đề danh trên quảng trường thí danh của Nam An châu, để lại tên trên đó là được rồi, bây giờ xem ra cũng không phải như vậy.

– Cánh cửa hư không lớn này chính là cửa Vấn đạo của vòng thi thứ hai, các thí sinh chỉ cần tiến vào từ cánh cửa này, đi đến cuối cùng, là có thể nhìn thấy một tấm bia đá, sau đó lưu lại tên của mình trên tấm bia đá đó là được.

Tiên vương Hách Dịch thấy những người không hiểu nghi ngờ, đơn giản giải thích một câu.

– Chỉ đơn giản như vậy sao?

Một số thí sinh cũng đã nghi ngờ hỏi.

Tiên vương Hách Dịch mỉm cười nói:

– Có lẽ còn đơn giản hơn một chút so với sự tưởng tượng của mọi người, chúc mọi người may mắn, bây giờ thí sinh đều tiến vào trong cửa Vấn Đạo đi.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn cảm giác cửa lớn này không dễ dàng như vậy, Nguyễn Nhạc Thiên hoãn lại vòng thi thứ hai ba ngày, chẳng lẽ lại dùng kiểu thi đấu đơn giản như này sao? Theo lý mà nói bọn họ sẽ dùng kiểu thi đấu có lợi cho bên mình mới đúng chứ.

Số người dự thi của Nguyễn Nhạc Thiên nhiều gấp đôi những Thiên vực khác, Diệp Mặc có thể nhìn ra đội chủ nhà này cũng có chút vô sỉ.

Hắn không tin vòng thi thứ hai này, Nguyễn Nhạc Thiên lại không giở trò

Mặc dù Diệp Mặc nghĩ như vậy, hoặc còn có rất nhiều người có cách nghĩ như Diệp Mặc, nhưng rất nhiều người sau khi nghe thấy Tiên vương hách dịch nói bắt đầu, thì ai ai cũng nhao nhao vọt vào vòng sáng đó.

Bọn họ cho rằng, sớm một bước tiến vào trong Vấn Đạo đại môn kia, thì sẽ có thể trông thấy bia đá sớm hơn chút.

Nhưng những người kia xông vào đó, mới đi được vài bước đã bị một lực đẩy mạnh mẽ quét ra ngoài, mười mấy Huyền Tiên thậm chí bị quét ra ngoài vòng sáng.

Không đợi mười mấy Huyền Tiên bị quét ra khỏi vòng sáng lại lần nữa xông vào, Tiên vương Hách Dịch lại lần nữa nói:

– Tất cả tiến vào trong vòng sáng, những người bị đẩy ra ngoài vòng sáng, cũng đã thua trong vòng thi thứ hai, không cho phép tiến vào trong vòng sáng nữa.

Tiên vương Hách Dịch vừa nói xong, thì hơn mười Huyền Tiên bị đẩy ra ngoài vòng sáng đều trợn tròn mắt, bọn họ còn chưa tham gia, đã bị loại rồi sao?

Quả nhiên là âm hiểm, Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, tên Tiên vương Hách Dịch này cũng rất vô sỉ, căn bản không nói rõ luật chơi, hơn nữa đến vòng sáng còn có lực đàn hồi, cũng không giải thích.

Kết quả những người bị đẩy ra khỏi vòng sáng đều không phải là Huyền Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

Thí sinh của Nguyễn Nhạc Thiên đều thần sắc ngưng trọng, từng bước từng bước tiến vào cửa Vấn Đạo.

Rõ ràng bọn họ cũng biết rõ muốn vào được cửa Vấn Đạonày, cần phải chầm chậm tiến vào, mà không được lao vọt vào trong.

Diệp Mặc thấy mọi người đều hiểu ra, hơn nữa đều từng bước tiến lên, cũng bước vào vòng sáng đó.

Hắn vừa mới tiến vào vòng sáng, một sức mạnh kinh khủng quét đến.

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra là có chuyện gì, sức mạnh này nếu như vội vàng bước vào thì quả thực rất có thể bị đẩy ra ngoài.

Tiên nguyên và Thần thức của Diệp Mặc vượt xa những Huyền Tiên bình thường khác, lực cản trong vòng sáng này mặc dù mạnh, nhưng hắn nếu như muốn là người đầu tiên tiến vào trong cửa Vấn Đạo, thì cũng không khó.

Chỉ có điều hắn cũng không làm như này, mà lại cùng đoàn người chầm chậm tiến vào trong.

Hắn cũng lấy được một suất Vấn Đạo rồi, mặc dù đồng ý với Khải Phong Tiên vương sẽ dốc hết sức, nhưng với tình huống không biết gì này, hắn cũng không muốn làm con chim đầu đàn.

Tên Tiên vương Hách Dịch kia lúc trước cũng giúp hắn chuốt thân thù hận rồi, ai biết được một khi hắn là người đầu tiên tiến vào cửa Vấn Đạo này sẽ có chuyện gì nữa hay không? Hơn nữa Diệp Mặc nghi ngờ cửa Vấn Đạo này còn có một số thứ giống như pháp bảo, một khi đây là pháp bảo của một vị Tiên vương nào đó, hắn tiến vào trong rồi, vậy thì bí mật của hắn chẳng phải sẽ bại lộ sao?

Cho nên Diệp Mặc vừa đi, cũng vừa rầu rĩ, nếu như không phải vòng thi thứ hai có liên quan đến vòng thi thứ ba, hắn sớm đã tự động bị quét ra ngoài rồi.

Theo tâm lý mà nói, Diệp Mặc còn muốn giúp Khải Phong Tiên vương một tay, đừng nói Trung Châu Tiên vương đưa cho hắn một thứ tốt, hơn nữa chuyện hắn ẩn giấu tu vi, mấy vị Tiên vương này đến nhắc đến cũng không nhắc, lại càng không hỏi hắn có bí mật gì.

Khải Phong Tiên vương còn đưa cho hắn ngọc giản tàn đồ của Cấm Thượng Thiên, Cấm Thượng Thiên thuộc Thượng thiên vực, ai biết trong đó có đồ tốt hay không?

Đương nhiên còn có một cái nữa là hắn mặc dù không phải người của Tông Phiêu Thiên, Chân Băng Du vẫn còn.

Một khi hắn lấy được hai suất Vấn Đạo các, cho Hòa Hoàn Tiên vương một suất, Hòa Hoàn Tiên vương chắc chắn sẽ tiện thể chiếu cố Chân Băng Du.

Bất luận nói thế nào, Chân Băng Du cũng là do hắn dẫn đến Tông Phiêu Thiên, hai người cùng trải qua qua hoạn nạn.

Hắn không thể đi rồi, lại còn gây mâu thuẫn cho Chân Băng Du nữa.

Lúc này đi đầu tiên chính là Bái Y Tiên Quan Phi Kiếm, thực lực của gã quả thực vô cùng cường hãn.

Gã thậm chì còn quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một cái, cái kiểu khinh thường này rất rõ ràng.

Rõ ràng, gã cho rằng Diệp Mặc lấy được điểm cao ở vòng đầu tiên, chỉ là do may mắn.

Bởi vậy có thể thấy Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên không nói chuyện y thua thiệt ra, thì hai người đi cùng Huyết Y Tiên cũng không dám nói ra.

Theo sau Quan Phi Kiếm là một Huyền Tiên mặt đầy râu, nhìn trang phục chắc hẳn là người của Nguyễn Nhạc Thiên, Diệp Mặc không biết tên của y.

Còn sau đó là một Huyền Tiên áo xanh, người này Diệp Mặc nghe thấy Từ Ki nói qua rồi, tên Lãnh Thanh Sam, là thí sinh của Khổng Thăng Thiên vực, là người của đội đứng thứ tư trong vòng thứ nhất.

Nếu như nói Quan Phi Kiếm và Lãnh Thanh Sam còn có tên Huyền Tiên râu xồm kia là bậc thang đầu tiên, thì bọn họ phía sau chính là bậc thang thứ hai rồi.

Phía sau Lãnh Thanh Sam có một nam hai nữ, ba người này Diệp Mặc cũng nghe nói qua.

Người đàn ông là Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên vực, dẫn đầu đội lấy được vị trí thứ ba trong vòng thứ nhất, hai nữ tiên vô cùng xinh đẹp kia là Huyên Lãnh tiên tử và Huân Nhiên tiên tử của Nguyễn Nhạc Thiên.

Người đi trước dẫn đầu đội xếp thứ năm, người đi sau hình như không nằm trong Top 10.

Phía sau chính là Vũ Uyển Linh, Mộ Sát của Giang Do Thiên vực, Liêu Lăng Huyền của Giáo Mang Thiên vực, Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên vực và cả mấy người nữa Diệp Mặc không biết.

Khiến Diệp Mặc nghi ngờ chính là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên không ngờ lại không bị loại khỏi vòng thứ nhất, cũng tham gia vào vòng thi đấu thứ hai này.

Tử Vũ tiên tử và Từ Ki của Tông Phiêu Thiên, những người còn lại đều ở bậc thứ tư, còn Mang Dũng mà Diệp Mặc tương đối có thiện cảm thì lại ở bậc thứ năm, Diệp Mặc chỉ cần bỏ ra chút sức lực nữa là có thể đuổi kịp gã.

Tên Mang Dũng này cũng cổ quái, trong vòng thi thứ hai này còn phải giữ thực lực, người khác không biết Mang Dũng còn đang giữ sức, Diệp Mặc thì lại biết rất rõ, tên này chính là muốn giữ sức.

Với biểu hiện ở bậc thứ năm của Mang Dũng, Diệp Mặc chắc rằng gã hoàn toàn có thể tiến lên bậc thứ hai, thậm chí bậc thứ nhất cũng không phải là không được.

Mắt nhìn Quan Phi Kiếm cũng tiến gần đến cửa Vấn Đạo rồi, Diệp Mặc vẫn còn lùi lại cuối cùng, Từ Ki có chút nghi ngờ quay lại nhìn Diệp Mặc một cái.

Gã biết năng lực của Diệp Mặc, Diệp Mặc bây giờ ở cuối cùng, chắc chắn là còn đang giữ sức.

Trên thực tế Diệp Mặc quả thực không muốn giữ sức, hắn là sợ Vấn Đạo đại môn kia.

Nhưng bây giờ khi Từ Cơ nghi ngờ nhìn về phía hắn, Diệp Mặc cũng biết hắn không nắm được thời cơ, đến ba vị Tiên vương cũng sẽ nghi ngờ hắn.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc đi nhanh hơn chút, trong nháy mắt đã vượt qua mấy người Mang Dũng, tiếp cận gần đến mấy người Tử Vũ tiên tử và Từ Ki.

Hắn nghĩ kĩ rồi, cho dù cửa Vấn Đạo này là pháp bảo của Tiên vương nào đi nữa, trừ phi Tiên vương kia dám bóp nát thức hải của hắn, nếu không tuyệt đối sẽ không nhìn ra Thế giới trang vàng của hắn.

Trong đại hội Vấn Đạo này, cố ý bóp nát thức hải của thí sinh, đó chính là gây đại chiến cho thiên vực.

Cho dù là Nguyễn Nhạc Thiên cũng không dám làm như vậy, Nguyễn Nhạc Thiên mặc dù mạnh, cũng không thể nào đồng thời khiên chiến với mười thiên vực còn lại được.

– Anh Mạc, anh đi trước đi, chúng tôi tranh thủ tiến vào Top 64.

Từ Ki gật đầu nói với Diệp Mặc, gã cho rằng Diệp Mặc đang nể mặt bọn họ mà làm như vậy.

Diệp Mặc mỉm cười, cũng không nói gì, đồng thời lấy ra một viên Song Thần đan đặt vào trong miệng, nhanh chóng rảo bước lên trên.

Nửa tuần hương sau, khi Quan Phi Kiếm sắp tiến vào cửa Vấn Đạo, Diệp Mặc cũng đến đội ngũ ở bậc thang thứ hai.

– Chào anh Mạc, tôi tên Ninh Huân Nhiêu, tôi cũng ngưỡng mộ anh mấy ngày nay rồi, hôm nay có thể gặp được anh quả thực rất vui.

Một mùi thơm thoang thoảng bay cạnh người Diệp Mặc, đồng thời một giọng nói mềm mại khiến người ta có chút không kìm chế nổi vang lên bên tai Diệp Mặc.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn thấy một nữ tiên mặc váy hoa vàng di chuyển bên cạnh hắn, còn đang hướng về phía hắn cười, rõ ràng câu nói vừa nãy chính là của nữ tiên này.

Thoạt nhìn vô cùng ngây thơ, lại có gương mặt cực đẹp khiến người ta vừa nhìn là có chút thiện cảm, dung nhan như này, cho dù cho với Chân Băng Du, cũng chỉ kém một chút mà thôi.

Thực ra không cần đối phương giới thiệu, Diệp Mặc cũng biết cô ấy tên Huân Nhiên tiên tử, chỉ có điều không ngờ đối phương lại chủ động nói chuyện với hắn mà thôi.

– Tôi chỉ là may mắn mà thôi, Huân Nhiên tiên tử đứng thứ tư trên bảng Thiên tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, vòng thi thứ hai này chắc chắn sẽ lấy được vinh dự về cho Thiên vực của mình, Diệp Mặc vội khách khí nói, càng khiến cho hắn có thiện cảm chính là, Huân Nhiên tiên tử này không ngờ lại họ Ninh.

Điều này khiến hắn trong chốc lát nhớ đến Ninh Khinh Tuyết, sau khi đến Tiên giới, hắn vẫn không ngừng tu luyện bôn ba, bây giờ nhớ đến Ninh Khinh Tuyết, trong lòng lại dâng lên nỗi nhớ nhung.

Thấy mặt Diệp Mặc bỗng nhiên hiền lành lại, Huân Nhiên mỉm cười, cũng không lấy làm lạ, có ai nhìn thấy dung nhan của cô rồi, lại không bị cô hấp dẫn chứ? Nhưng bên cạnh cô lại vang lên một tiếng hừ lạnh, Diệp Mặc không cần quay đầu, cũng biết đó là Huyên Lãnh tiên tử, là người cũng có dung nhan không kém gì với Huân Nhiên tiên tử.

Diệp Mặc biết rõ hai người con gái này có chút không hợp nhau, hắn mới không muốn bị kẹp giữa, chỉ cười nhạt, lập tức tăng tốc lên trên, chỉ vài giây sau, Diệp Mặc cũng đã đuổi kịp Lãnh Thanh Sam rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box