1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 335 : Một Danh Ngạch Bị Lãng Phí (c1671-c1675)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 335 : Một Danh Ngạch Bị Lãng Phí (c1671-c1675)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1671: Một Danh Ngạch Bị Lãng Phí

Một Danh Ngạch Bị Lãng Phí

L

úc này có một chiếc Tiên thuyền Thiên Vực màu đen đã rời khỏi Tông Phiêu Thiên, vọt vào trong hư không.

Lúc này Diệp Mặc đã ở trong một cái phòng xa hoa trên Tiên thuyền rồi.

Tiên linh khí trong gian phòng này rất nồng đậm, càng có nhiều các loại tiên quả cùng rượu ngon để tùy ý sử dụng nữa.

Hơn nữa tùy thời hắn đều có thể lên boong thuyền để quan sát cảnh sắc ngoài hư không.

Diệp Mặc ngồi Tiên thuyền cũng không phải là lần một lần hai rồi, nhưng được hưởng loại đãi ngộ cao cấp này thì vẫn là lần đầu tiên.

Năm mươi Huyền Tiên được tới Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo chẳng những có được các gian phòng xa hoa trên Tiên thuyền, càng có thêm ba siêu cấp hộ tống là ba vị Tiên Vương nữa.

Có vấn đề gì, thì tùy thời đều có thể đến hỏi thăm các vị Tiên Vương.

Những Huyền Tiên này cơ hồ đều đi tới hỏi thăm các vị Tiên Vương đủ loại vấn đề, ngay cả một vấn đề làm cho Huyền Tiên phải trăn trở vô số năm thì đều được các Tiên Vương thuận miệng giải thích hết.

Có thể nói loại đãi ngộ này đối với bất cứ một Huyền Tiên nào cũng đều là nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Có thể được Tiên Vương chỉ điểm, thì ngay cả nằm mơ cũng không mộng tới điều đó.

Nếu như nói có người nào không muốn hưởng thụ cái loại đãi ngộ này, thì chính là một mình Diệp Mặc rồi.

Ngoại trừ việc đi hỏi qua Bình Châu Tiên Vương một vấn đề hơi chút khó ra, thì thời gian còn lại Diệp Mặc đều trốn ở trong gian phòng của mình.

Nếu như không phải là sợ mấy vị Tiên Vương này hoài nghi mình, thì hắn ngay cả nửa vấn đề cũng không muốn hỏi.

Cũng may là khi hắn biểu hiện sợ hãi rụt rè, hỏi một câu mà rất nhiều Huyền Tiên khác đều có thể giải đáp cho hắn, thì lập tức đưa tới sự lắc đầu trong im lặng của các Huyền Tiên khác.

Tuy vấn đề mà Diệp Mặc hỏi cũng không tính là đơn giản, nhưng đã là một Huyền Tiên có thể tham gia Đại Hội Vấn Đạo, mà lại đi hỏi loại vấn đề đó thì thật sự là quá kém.

Diệp Mặc sợ hãi đứng lùi ra sau, giống như là sợ hãi khi nhìn thấy sự khinh thường trong những ánh mắt của người khác, cũng không dám hỏi thêm vấn đề thứ hai nữa.

Khi những Huyền Tiên khác ở lại trên boong tàu quan sát hư không, thì hắn lại lặng yên quay trở về phòng của mình.

Lúc này thì hắn mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đối mặt với ba vị Tiên Vương, áp lực của hắn thật sự là quá lớn.

Hiện tại hắn hỏi một vấn đề, đã bị người khác xem thường rồi, vậy thì về sau cho dù là hắn làm gì không tốt, thì cũng sẽ không có ai hoài nghi hắn.

Tối đa chỉ coi hắn là một kẻ nhát gan nhu nhược mà thôi, đây chính là điều mà Diệp Mặc cần có.

Tại Song Nguyệt Tiên lầu, hắn đã đổi được cả một đống tài liệu luyện khí và tiên linh thảo, thậm chí còn đổi được một miếng ‘Niệm huyễn tinh’.

Nhưng hiện tại hắn không dám lấy những thứ này ra ngoài luyện đan hay là luyện khí, thậm chí cả việc tu luyện hắn cũng không dám.

Mười bốn triệu điểm cống hiến bị hắn xài hết toàn bộ.

Ngoại trừ đổi lấy những tài liệu ra, thì hắn còn đổi lấy năm mươi triệu Tiên tinh nữa.

Còn hơn một ngàn điểm cống hiến cuối cùng trong thẻ bài hắn trực tiếp đưa cho vị tiên nữ phục vụ kia.

– Tên Huyền Tiên trung kỳ kia có phải là Mạc Ảnh hay không?

Bình Châu Tiên Vương dùng thần thức của mình quét tới Diệp Mặc đang ngồi ngơ ngác trong phòng của mình, sau đó lắc đầu hỏi một câu.

Hòa Hoàn Tiên Vương gật đầu:

– Phải, tôi còn cố ý tìm hiểu hắn nữa.

Vận khí của hắn không tệ, trước khi tới Thanh Mạt tiên thành, thì đã tìm được rất nhiều yêu hạch được người nào đó giấu ở thảo nguyên Bình Phiêu, vì thế nên hắn mới có thể trở thành một trong những vị trí hàng đầu trên bảng xếp hạng điểm cống hiến.

Hơn nữa hắn chỉ là một tán tu, không hề có tông môn nào chống lưng cả.

– Xem tuổi tác của hắn, thì dường như cũng không lớn.

Nhưng tâm trí của hắn quá yếu nhược, không chịu nổi đả kích, chỉ vì hỏi một vấn đề rồi bị người khác cười nhạo, thì đã không dám hỏi vấn đề thứ hai rồi.

Hơn nữa còn không dám đối mặt với những người cười nhạo hắn, thật sự là khó có thể có được thành tựu.

Nếu như hắn có chút nghị lực, dám hướng tới chúng ta hỏi nhiều vấn đề một chút, thì trước khi đến Ông Trọng Thiên tấn cấp lên Huyền Tiên hậu kỳ cũng không phải là không thể.

Ai, cái danh ngạch này quả thật là bị lãng phí rồi.

Bình Châu Tiên Vương lắc đầu.

Khải Phong Tiên Vương mỉm cười:

– Được rồi, cho dù là không lãng phí, thì một cái danh ngạch đối với Tông Phiêu Thiên chúng ta mà nói, thì cũng không hề có tác dụng.

Bình Châu Tiên Vương gật đầu, bỏ qua chuyện của Diệp Mặc mà nói tiếp:

– Lần này cũng vẫn có mấy hạt giống tốt.

Mấy đứa Âu Dương Nghi, Tử Vũ tiên tử, Từ Ki, Trử Tương Tử, và cả Mễ Lan mà Hòa Hoàn Tiên Vương đưa tới cũng không tệ.

Tôi cảm thấy có chút mong đợi đối với Đại Hội Vấn Đạo lần này đấy, nói không chừng lần này Tông Phiêu Thiên chúng ta có thể phá vỡ được lịch sử đấy.

Khải Phong Tiên Vương cười ha hả:

– Bình Châu Tiên Vương, anh nên nhìn lại một lần đi, còn có một người anh không chú ý tới rồi.

Người này tên là Mang Dũng, một Huyền Tiên hậu kỳ, tôi cảm thấy rất được.

Lúc trước khi y khiêu chiến đối thủ, thì thậm chí pháp bảo chủ đạo cũng không hề lấy ra mà đối thủ của y đã bị đánh bại rồi.

Sau đó có người lại khiêu chiến y, y cũng thắng rất nhẹ nhàng.

– Anh nói là tên Huyền Tiên trên trán có một dấu đỏ sao?

Bình Châu Tiên Vương lập tức hỏi lại.

– Đúng thế, chính là y…

Khải Phong Tiên Vương gật đầu.

Lúc này ở trên boong tàu, có hơn ba mươi Huyền Tiên đều đang đứng quan sát hư không.

Quan sát hư không chẳng những có mục đích là nâng cao pháp thuật mà mình đã biết, còn có thể đạt được một ít lĩnh ngộ từ trong hư không, đồng thời khiến lòng dạ của mình trở nên tĩnh lặng, càng có lợi hơn cho bản thân khi bế quan đột phá tu vi.

– Ngươi nhìn thấy sắc mặt của Bình Châu Tiên Vương hay không? Cái tên Mạc Ảnh kia đã lãng phí một danh ngạch, cho nên ba vị Tiên Vương rất mất hứng.

Trên boong tàu đã có người nhắc tới Diệp Mặc.

Đối với bọn họ, thì tu vi của Diệp Mặc thấp hay cao cũng không quan hệ.

Nhưng Diệp Mặc hiện tại rõ ràng đã kéo thực lực của bọn họ xuống một bước rồi, nếu như sau này phải đánh một trận chiến tập thể, thì Diệp Mặc chính là một nhược điểm của họ.

– Ai, một tên Huyền Tiên trung kỳ! Thật sự là tôi cũng không biết hắn từ đâu mà kiếm được nhiều điểm cống hiến như vậy.

Nhìn bộ dạng sợ hãi rụt rè của hắn, thì liền biết không phải là người của đại tông môn rồi, cũng không hề có ai chống lưng cho cả.

Nếu như hắn đem cái danh ngạch này để lại cho một người khác, thì chẳng phải là rất tốt sao? Ngươi xem cái vấn đề hắn hỏi ấy, đó là vấn đề mà một người đi tham dự Đại Hội Vấn Đạo nên hỏi sao? Nói thật, sau khi hắn hỏi cái vấn đề đó rồi đi ra ngoài, thì tôi cũng cảm thấy có chút xấu hổ trước mặt ba vị Tiên Vương.

– Đúng thế, cũng bởi vì cái vấn đề kia, mà ba vị Tiên Vương có khi sẽ có một chút hoài nghi đối với trình độ toàn thể chúng ta.

– Được rồi, người ta cũng coi như là tự giác, cũng không dám tiếp tục hỏi nữa hay sao? Bây giờ vẫn còn đang ở trong phòng của mình không chịu ra ngoài, thì rõ ràng là đã biết xấu hổ rồi.

Hơn nữa lần Đại Hội Vấn Đạo này, thì ai cũng không muốn bỏ qua, cũng không thể trách hắn được.

Lý Chính Hồng lúc này mới biết được Diệp Mặc là người không hề có ai chống lưng, nên y cảm thấy có chút hối hận.

Sớm biết như vậy thì đã đi khiêu chiến cái tên kia rồi, thuận tiện giáo huấn hắn một trận.

Một vị nữ tiên áo vàng lúc này bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng rồi nói:

– Nói xấu sau lưng người ta thì tính là thứ gì?

Nói xong thì vị nữ tiên áo vàng kia liền quay người rời khỏi boong tàu, trở về phòng của mình.

– Không phải là nói cô ta, cô ta xen vào làm gì chứ?

Tên Huyền Tiên mặt tròn vừa rồi nói Diệp Mặc lập tức bất mãn lầu bầu một câu.

– Kỳ thực tôi muốn tất cả mọi người biết, đó là mọi người đã hiểu lầm ba vị Tiên Vương đại nhân rồi.

Ba vị Tiên Vương có lẽ không phải là vì vấn đề đơn giản Mạc Ảnh hỏi ra mà mất hứng.

Mà là vì sau khi hỏi vấn đề đơn giản đó, rồi bị mọi người xem thường, thì Mạc Ảnh hắn lại sợ hãi không dám hỏi gì nữa, đó mới chính là điều khiến cho ba vị Tiên Vương đại nhân thất vọng.

Một tên Huyền Tiên viên mãn đứng ra nói.

Tất cả mọi người đều biết người này, đó là Trử Tương Tử đứng thứ 4 trên Huyền bảng.

Đồng thời là người xếp thứ hai trên bảng xếp hạng điểm cống hiến.

Trử Tương Tử sau khi nói xong, thì mọi người liền nhao nhao đồng ý theo.

Có người thậm chí còn muốn gọi Diệp Mặc ra, sau đó khuyên bảo hắn một chút.

Nhưng ý kiến này rất nhanh đã bị người khác bác bỏ, bởi vì sợ loại người thiếu ý chí như Diệp Mặc sẽ lại lần nữa khiến ba vị Tiên Vương đại nhân thất vọng.

– Mạc Ảnh…

Từ Ki thoáng cảm thấy cái tên này rất quen thuộc.

Y lập tức nhớ tới việc lần trước thấy cái tên Mạc Ảnh này không ngừng vượt lên trên bảng xếp hạng, đến cuối cùng quả nhiên là vượt qua cả y.

Nhưng với y mà nói, thì loại người dựa vào cách gian lận mà giành lấy cơ hội như thế này, thì căn bản là không đáng nhắc tới.

Tiên thuyền nhanh chóng phi hành trong hư không, còn các Huyền Tiên đi tham gia Đại Hội Vấn Đạo lần này ngoại trừ việc mỗi ngày đi quan sát hư không ra, thì cũng chỉ có đi tới thỉnh giáo ba vị Tiên Vương các loại nan đề trong việc tu luyện.

Đương nhiên là chỉ có một ngoại lệ, đó chính là Mạc Ảnh mà lần đầu tiên đi hỏi một vấn đề đã gặp phải đả kích.

Hắn thậm chí còn không dám đi lên boong tàu quan sát hư không, dường như là sợ rằng sẽ bị người khác cười nhạo.

Tất cả mọi người biết rõ Mạc Ảnh vì sao không dám ra.

Mới đầu thì còn có người ngẫu nhiên nhắc tới hắn, nhưng về sau, thì nhờ sự chỉ đaọ của ba vị Tiên Vương, cho nên mỗi người đều có những lĩnh ngộ ngày càng sâu sắc đối với đạo pháp của mình, cuối cùng đã sớm không còn nhớ đến cái tên Mạc Ảnh chỉ trốn trong phòng không dám ra ngoài rồi.

Thẳng tới ba tháng sau, khi Tiên thuyền dừng lại ở Ông Trọng Thiên, khi đã đến trước Truyền tống trận từ Ông Trọng Thiên tới Nguyễn Nhạc Thiên, thì mọi người mới lại lần nữa nhìn thấy Diệp Mặc.

Lúc này ở trước Truyền tống trận của Ông Trọng Thiên đã tụ kết lại rất nhiều người, những người này phần lớn đều là từ các Thiên Vực khác tới đây.

Mục đích thì cũng giống như Tông Phiêu Thiên, cũng là đi tham gia Đại Hội Vấn Đạo ở Nguyễn Nhạc Thiên.

Ngoại trừ Nguyễn Nhạc Thiên, thì cũng chỉ có Ông Trọng Thiên là có Truyền tống trận để đi tới Nguyễn Nhạc Thiên.

Nếu như không ngồi Truyền tống trận, thì cần phải ngồi Tiên thuyền để bay đến Nguyễn Nhạc Thiên, hoặc là phải mất vài chục năm cũng khó có thể đến được Nguyễn Nhạc Thiên.

Truyền tống trận từ Ông Trọng Thiên tới Nguyễn Nhạc Thiên là loại Truyền tống trận siêu cự ly, ngoại trừ Tiên Vương ra, thì hầu hết mọi người sau khi ra khỏi Truyền tống trận đều bị hoa mày chóng mặt, đầu óc choáng vàng, mà ngay cả Diệp Mặc cũng không ngoại lệ.

Chỉ là Tiên nguyên cùng thần thức của Diệp Mặc mạnh hơn hẳn các Huyền Tiên khác, cho nên tình hình tốt hơn các Huyền Tiên khác mà thôi.

Nhưng Diệp Mặc thì lại hoàn toàn biểu hiện ra là mình còn khổ sở khó chịu hơn cả những người khác, vì hiện tại hắn sợ nhất là mình trở thành trung tâm chú ý.

Một khi có Tiên Vương nào hoài nghi hắn, sau đó lại dùng thần thức uy áp đối với hắn, thì hắn cũng không dám cam đoan là bí mật của mình có thể bại lộ hay không? Nhưng chỉ cần tiến vào được Vấn Đạo Các, thì hắn sẽ không sợ nữa.

Nghe nói sau khi vào trong Vấn Đạo Các, thì có người thậm chí còn dừng lại cả trăm năm.

Với hắn mà nói, chỉ cần ở trong Vấn Đạo Các hoàn thiện vài loại pháp thuật thần thông của mình, thì hắn sẽ trực tiếp rời khỏi nơi này, sẽ không bao giờ trở lại Tông Phiêu Thiên nữa.

Sau khi bọn người Diệp Mặc nghỉ ngơi vài ngày, thì liền cùng với những người còn lại đi tới quảng trường bên ngoài Vấn Đạo Các của Nguyễn Nhạc Thiên.

Trên quảng trường Vấn Đạo Các lúc này đã đầy ắp người, tuy nhiên cái quảng trường này lớn hơn nhiều so với quảng trường Thanh Lôi ở Thanh Mạt tiên thành.

Nhưng số người ở đây cũng nhiều hơn gấp bội, vì chẳng những có người của mười đại Thiên Vực, còn có rất nhiều tiên nhân của Nguyễn Nhạc Thiên nữa.

Bọn người Âu Dương Nghi mặc dù là thiên tài của Tông Phiêu Thiên, cũng là những người đứng đầu Huyền bảng cao thủ của Tông Phiêu Thiên, nhưng khi tới Nguyễn Nhạc Thiên rồi, thì bọn họ chẳng đáng gì cả.

Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên, thì ở Nguyễn Nhạc Thiên này thậm chí còn không bằng một tiên nhân bình thường.

Điểm này thì bọn người Âu Dương Nghi cũng hiểu rõ, cho nên ít nhất bọn họ cũng không bầy ra bộ dạng cao ngạo như ở quảng trường Thanh Lôi, ngược lại là cùng các tiên nhân dự thi còn lại trò truyện với nhau.

Diệp Mặc chỉ đứng ở một bên nghe, căn bản cũng không có ý định chen lời vào.

Trong lòng hắn vẫn luôn bất an, bởi vì hắn sợ ở đây đột nhiên có một vị Tiên Tôn nào đó.

Tiên Vương thì không cách nào nhìn ra bí mật của hắn, nhưng nếu là Tiên Tôn thì không thể dám chắc được.

– Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên đã đến…

– Nhìn đi, đó là Thiên kiếm tiên Phó Lăng Thiên.

A! Huyên Lãnh tiên tử cũng đã tới…

Không chỉ Diệp Mặc vẫn luôn đứng một bên nghe ngóng, mà ngay cả mấy người Âu Dương Nghi cũng cẩn thận lắng nghe.

Diệp Mặc nhìn thấy thế cũng cảm thấy buồn cười.

Lúc trước khi mấy người Âu Dương Nghi này xuất hiện cũng có bộ dáng phong quang như vậy, nhưng chỉ thay đổi địa điểm thôi, thì loại phong quang này đã không còn là của họ nữa rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1672: Lại Bị Bỏ Rơi

Lại Bị Bỏ Rơi

N

hóm người Diệp Mặc thông qua những lời nghị luận của người khác mà biết được Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên là ai.

Đó là một trong những tên Huyền Tiên sát nhân khát máu nhất, tu vi cực cao, thậm chí có thể dễ dàng vượt cấp giết chết Đại Ất Tiên.

Chỉ cần chọc vào Tiết Thịnh Hiên, thì cho dù là trốn đi xa rồi, hay là ẩn nấp ở đâu, thì cũng sẽ bị y tìm ra và giết chết.

Hơn nữa người này còn thích giận chó đánh mèo, cho nên sau khi người đắc tội y đã bị y giết, thì những bằng hữu quen biết tên kia gặp phải Tiết Thịnh Hiên thì cũng vẫn sẽ bị giết.

Chính là vì bản tính này của Tiết Thịnh Hiên, cho nên mới có được cái danh xưng là Huyết Y Tiên.

Hơn nữa y còn có một con linh khuyển, chỉ cần người nào đắc tội với y, thì bất luận là trốn tới đâu, y đều có thể tìm ra được.

Thiên kiếm tiên Phó Lăng Thiên, là một thiên tài kiếm đạo cực kỳ hiếm có của Nguyễn Nhạc Thiên, là người đứng thứ mười trong Thiên Tiên bảng của Nguyễn Nhạc Thiên.

Người này cũng là anh tài Huyền Tiên có thể vượt cấp giết chết đối thủ.

Nhưng y khác với Huyết Y Tiên, vì y có nguyên tắc giết người của mình, không phải kẻ thích giết người như Huyết Y Tiên.

Huyên Lãnh tiên tử là thiên tài vận dụng thần thông lợi hại nhất trong các Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

Dưới thần thông của cô, thì cho dù là Đại Ất Tiên cũng phải tan thành mây khói.

Cũng là một tồn tại không người nào dám trêu chọc ở Nguyễn Nhạc Thiên.

Chỉ là Huyên Lãnh tiên tử có tính tình lãnh ngạo, chỉ cần không chọc tới cô, thì bình thường cô sẽ không chủ động đi tìm người khác gây chuyện.

Lam Sam Tiên Kha Yến, là người vẫn luôn mặc trên thân một mầu xanh thiên thanh, thần thông vô song, thực sự là tồn tại vô địch trong cùng cấp bậc, ngay cả Huyết Y Tiên thì cũng phải nể mặt ba phần.

Nghe nói người này tới từ Thượng Thiên Vực, nhưng y bây giờ đang ở Nguyễn Nhạc Thiên, đương nhiên là đaị biểu Nguyễn Nhạc Thiên rồi.

Những thiên tài của Nguyễn Nhạc Thiên này dường như đều có sự tích huy hoàng của riêng mình.

Diệp Mặc đang ở một bên nghe ngóng, thì liền có một cỗ khí thế bàng bạc bén nhọn đè nén xuống quảng trường.

Trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh, lập tức thu nhỏ khí tức của mình, cố gắng để cho mình bình tĩnh trở lại.

Không riêng gì Diệp Mặc, tất cả các tiên nhân trên quảng trường Vấn Đạo Các đều dừng việc nghị luận và yên tĩnh trở lại.

Diệp Mặc nghĩ hẳn là đại năng của Nguyễn Nhạc Thiên đã đến rồi.

Quả nhiên, cái uy thế kia giống như một ngọn gió thổi qua, sau đó là một tên tiên nhân áo xám đã hạ xuống quảng trường.

Sau khi tiên nhân áo xám này hạ xuống, thì rất nhanh đã có thêm mười mấy tiên nhân nữa đến.

Diệp Mặc phát hiện trong đó có cả ba vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên.

Mười mấy Tiên Vương đều tập trung tại quảng trường Vấn đạo.

Uy áp tỏa ra khắp bốn phía.

Nhưng đó cũng không phải là điều mà các Tiên Vương cố ý gây nên, nhưng các Huyền Tiên ở dưới thì ngay cả hít thở cũng không dám nữa rồi.

Diệp Mặc lúc này lại nhẹ thở ra.

Hắn chú ý tới tiên nhân áo xám kia, và thấy đó cũng là một Tiên Vương, hẳn là tu vi Tiên Vương hậu kỳ.

Cũng không biết sự kiện lần này Tiên Tôn không để trong mắt, hay là Trung Thiên Vực căn bản không có vị Tiên Tôn nào.

Không người nào dám bàn tán, Diệp Mặc cũng không biết tên Tiên Vương áo xám này là ai.

Tên Tiên Vương áo xám kia đứng ở trên chủ đài của quảng trường, quét qua một lượt tất cả mọi người, sau đó mới cao giọng nói: Khi thần thức của tên Hách Dịch Tiên Vương này đảo qua Diệp Mặc, thì hắn cản giác giống như là quần áo của mình bị thiêu rụi hết rồi, cực kỳ khó chịu.

Trong lòng hắn cũng âm thầm cẩn thận hơn.

Cái tên Hách Dịch Tiên Vương này quả thực là đáng sợ, lần trước khi Tự Tại Vương cố ý dùng thần thức uy áp hắn, nhưng lần này thì Hách Dịch Tiên Vương chỉ tùy ý nhìn thoáng qua hắn mà thôi.

So ra thì Tự Tại Vương không đáng để nhắc tới trước Hách Dịch Tiên Vương này.

– Lần Đại Hội Vấn Đạo này có ý nghĩa trọng đại, đã là người tham gia Đại Hội Vấn Đạo thì đều hiểu rõ.

Đại Hội Vấn Đạo cho đến giờ chỉ có Thiên Tiên có thể tham gia.

Mà thành tích tốt xấu lại quan hệ đến Đại Tiên hoặc Vị Tiên của từng Thiên Vực có thể tiến vào được Vấn Đạo Các hay không…

Lời Hách Dịch Tiên Vương nói mà Diệp Mặc có chút khó hiểu.

Hắn chỉ biết là 200 người đứng đầu Đại Hội Vấn Đạo có thể ở lại Nguyễn Nhạc Thiên.

Top 30 có thể trực tiếp tiến vào Vấn Đạo Các để Vấn đạo.

Nhưng không hề nghe nói tới việc thành tích tốt xấu có quan hệ gì tới Đại Tiên và Vị Tiên của từng Thiên Vực cả.

Chẳng lẽ việc Đại Tiên cùng Vị Tiên tiến vào Vấn Đạo Các cũng có quan hệ tới Đại Hội Vấn Đạo?

– Lần Đại Hội Vấn Đạo này chia làm ba vòng, các tiên nhân dự thi tổng cộng có 600 người.

Nguyễn Nhạc Thiên chúng tôi chiếm được ưu thế địa lợi cho nên nhân số dự thi là 100 người, còn những Thiên Vực còn lại là 50 người.

Lần này vừa đúng là lần Thất Luyện Tháp mở ra sau trăm ngàn năm, cho nên vòng thứ nhất Đại Hội Vấn Đạo lần này là xông lên Thất Luyện Tháp.

Mọi người đều có thể lập đội cho mình, nhưng một đội không được vượt quá bẩy người…

Hách Dịch Tiên Vương còn chưa nói hết lời, thì những tiến bàn tán xôn xao đã ồn ào lên.

Diệp Mặc chưa từng nghe nói tới Thất Luyện Tháp, nhưng hắn cũng có thể từ biểu hiện của những người xung quanh mà biết được cái Thất Luyện Tháp này dường như có hơi đáng sợ.

Tương đối mà nói, thì chỉ có các tiên nhân thuộc Nguyễn Nhạc Thiên đi dự thi là bình tĩnh hơn một chút, rất có thể bọn họ đã sớm biết vòng thi thứ nhất là xông lên Thất Luyện Tháp, nên đã sớm có chuẩn bị rồi.

Từ những lời bán tán xung quanh, thì Diệp Mặc đã biết Thất Luyện Tháp chia làm bẩy tầng, nhưng từ lâu rồi chưa mở ra, hay đúng hơn là cứ trăm ngàn năm mới mở ra một lần.

Mỗi tầng đều là một thế giới huyết tinh điên cuồng, càng lên cao thì càng nguy hiểm, tiên nhân bình thường đi vào chỉ có dữ nhiều lành ít.

Nghe xong những lời bàn tán này, thì trong nội tâm của Diệp Mặc cũng thầm than.

Khó trách vì sao mỗi lần đại hội thì Nguyễn Nhạc Thiên vẫn luôn đứng đầu trong danh sách.

Xem ra bọn họ chẳng những có được lợi thế về nhân số, mà còn có cả ưu thế chủ nhà nữa.

Chờ thanh âm bàn tán của mọi người giảm đi một chút, thì lúc này Hách Dịch Tiên Vương mới đưa tay lên ra hiệu, lập tức những tiếng bàn tán phía dưới đều im bặt.

– Thất Luyện Tháp xác thực là rất nguy hiểm, nhưng cơ duyên ở trong đó cũng thực kinh người.

Một trăm ngàn năm mới có một lần mở ra, luôn có chút ít các tiên linh thảo cùng các tài liệu hiếm có.

Lần này các thí sinh dự thi có thể lấy được bảo vật gì trong Thất Luyện Tháp, thì tất cả đều thuộc về sở hữu của chính mình.

– Thất Luyện Tháp chia làm bẩy tầng, tiểu đội vượt qua được tầng một thì được thêm một điểm, vượt qua tầng hai thì thêm năm điểm, qua tầng ba thêm mười điểm, qua tầng bốn là 20 điểm, qua tầng năm là 40 điểm, qua tầng sáu là 80 điểm và tầng bẩy là 160 điểm.

Đương nhiên đây không phải là cách duy nhất để có được điểm.

Ở trong Thất Luyện Tháp có rất nhiều ‘Thất luyện thạch’, mầu sắc của ‘Thất luyện thạch’ càng nhiều thì đẳng cấp lại càng cao.

Một miếng Thất Luyện Tháp một mầu thì tương đương với 1 điểm, bẩy mầu thì là bẩy điểm…

– Ta phải nhắc nhờ mọi người một câu, đó là bất luận là Thất Luyện Thách có bao nhiêu mầu sắc, thì đều có tiên yêu thú thủ hộ.

Đương nhiên từng người dự thi khi xông vào Thất Luyện Tháp cũng có thể có được một tấm Truyền tống phù, một khi gặp phải nguy hiểm, thì có thể trực tiếp bóp nát Truyền tống phù để ra ngoài.

Nếu như là bản thân chưa kịp bóp nát Truyền tống phù, thì chỉ có một con đường chết mà thôi.

Đồng thời sau khi vòng thi kết thúc, cứ mỗi người trong đội bị tổn thất thì tiểu đội đó sẽ bị mất đi hai điểm.

Sau khi Hách Dịch Tiên Vương nói tới đây, thì trên quảng trường đã hoàn toàn yên tĩnh.

Tiến vào Thất Luyện Tháp thì đương nhiên là tiểu đội càng có nhiều người càng tốt.

Nhưng nếu chết ở trong Thất Luyện Tháp mà còn bị giảm đi điểm số, thì cái quy tắc này lại có một cái lỗ thủng cực lớn.

Đó chính là cho phép các tiểu đội có cơ hội tàn sát lẫn nhau.

Một khi một tiểu đội giết người của một tiểu đội khác, thì chẳng những có thể chiếm được Thất Luyện Thách của người khác, mà còn có thể khiến tiểu đội khác bị giảm đi điểm số.

Diệp Mặc lại không thèm để ý tới cái vấn đề này.

Hiện tại hắn chỉ muốn biết cái ‘Thất luyện thạch’ kia là thứ gì.

Hắn thậm chí còn có một loại dự cảm, cái vòng thi thứ nhất này có quan hệ trực tiếp tới ‘Thất luyện thạch’ kia.

Hách Dịch Tiên Vương lại không thèm để ý tới phản ứng của những người phía dưới, y vẫn giữ nguyên ngữ khí bình thản mà nói tiếp:

– Với mười tiểu đội có điểm số đứng đầu vòng thi thứ nhất, thì mỗi tiểu đội đều sẽ có được một danh ngạch Thiên Tiên tiến vào Vấn Đạo Các.

Tiểu đội xếp thứ hai và thứ ba thì mỗi tiểu đội còn có thêm được một danh ngạch Đại Tiên, tiểu đội xếp thứ nhất thì ngoài danh ngạch Thiên Tiên và Đại Tiên ra sẽ có thêm một danh ngạch Vị Tiên nữa.

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu được vì sao lại nói Đại Hội Vấn Đạo có quan hệ tới cơ hội tiến vào Vấn Đạo Các của các Vị Tiên của Thiên Vực mình đại biểu rồi.

Hóa ra là căn cứ vào thứ hạng của các Huyền Tiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo sau ba vòng mà định ra, Khải Phong Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên sở dĩ không nói ra điều này, là vì y biết rõ Tông Phiêu Thiên muốn có được loại danh ngạch này căn bản là điều không thực tế, có thể nói là không thể.

Nhưng Diệp Mặc cũng có thể đoán được một ít, đó là ba vị Tiên Vương sở dĩ đi cùng với đội ngũ dự thi của Tông Phiêu Thiên tới Nguyễn Nhạc Thiên là vì trong lòng vẫn còn có một ít chờ mong.

Vạn nhất Tông Phiêu Thiên có người nào đó đột nhiên đạt được đệ nhất của một trong ba vòng thi, thì đây chính là cơ hội hiếm có để có thể tiến vào Vấn Đạo Các.

Tiên Vương ở Trung Thiên Vực là đã đạt tới cực hạn rồi, muốn tấn cấp lên Tiên Tôn, thì không phải chỉ cần tiên đan là đủ, còn cần có cơ duyên nữa.

Mà cái gì là cơ duyên? Vấn đạo trong Vấn Đạo Các chính là cơ duyên.

Dù biết rõ loại cơ hội này gần như là không thể, nhưng mấy vị Tiên Vương vẫn không muốn bỏ qua.

Nói không chừng ba vị Tiên Vương này của Tông Phiêu Thiên đã có thương lượng cùng nhau trước rồi.

Thấy mọi người đều đã hiểu, thì Hách Dịch Tiên Vương liền gật đầu:

– Hiện giờ những thí sinh dự thi của các Thiên Vực hãy theo chúng ta tới Truyền tống trận đi tới Thất Luyện Tháp.

Ta hy vọng tất cả mọi người đều có thể lấy được thứ tự tốt, vì Thiên Vực của mình mà làm ra một ít cống hiến, như vậy thì cũng không uổng công các Tiên Vương đã tiễn các ngươi một đoạn đường.

Còn vòng thi đấu thứ hai, thì sẽ tiếp tục tiến hành sau khi vòng thi đấu thứ nhất kết thúc.

Diệp Mặc nhìn ba vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên đứng phía sau Hách Dịch Tiên Vương một chút.

Lúc này thì hắn đã hiểu được sự bất đắc dĩ của họ rồi.

Đối với họ mà nói, mỗi lần Đại Hội Vấn Đạo, Tông Phiêu Thiên đều không có được cái gì cả.

Nhìn thấy các Tiên Vương của Thiên Vực khác đều có cơ hội tiến vào Vấn Đạo Các, còn bọn họ lại chỉ có thể tới nơi này một chuyến sau đó lại ra về.

Điều này chẳng những là rất mất mặt, mà còn vô cùng mất mát nữa.

Đại Hội Vấn Đạo là đại hội dành cho các Thiên Tiên thi đấu, lại hấp dẫn nhiều Đại Tiên cùng Tiên Vương tới như vậy, thì đoán chừng đều là có quan hệ tới danh ngạch tiến vào Vấn Đạo Các thôi.

Tu luyện tới bình cảnh, hoặc là công pháp đã đạt tới bình cảnh, thì có ai mà không muốn tiến vào Vấn Đạo Các chứ?

Thất Luyện Tháp là một trong những nơi thí luyện nổi danh nhất của Nguyễn Nhạc Thiên, bên trong có các loại tiên linh thảo cùng tiên tài cao cấp.

Nhưng thời gian mỗi lần Thất Luyện Tháp mở ra thì lại cách nhau quá lâu, hơn nữa chỉ có Thiên Tiên mới có thể đi vào, còn những người đã vượt qua đẳng cấp Thiên Tiên thì lại không có cách nào đi vào cả, điều này khiến cho danh tiếng của Thất Luyện Tháp không vang dội như những điểm thí luyện khác.

Tuy số người tham gia dự thi vòng thứ nhất là 600 Huyền Tiên, nhưng Diệp Mặc lại thấy có tới mấy vạn người đi tới quảng trường Thất Luyện Tháp rồi.

Đây còn chưa phải là con số cuối cùng, vì càng ngày càng có nhiều tiên nhân đang hướng tới phía này.

Một số thương lâu đã dựng lên biển báo thu mua tiên yêu đan, các loại tiên linh thảo cao cấp cùng một số các loại tài liệu khác mà các thí sinh có thể có được trong Thất Luyện Tháp ngay từ lúc này.

Còn có một đống tông môn cũng đã dựng biển báo muốn tuyển nhận các thiên tài có thể từ Thất Luyện Tháp trở ra.

Bởi vì có một số tiên nhân có thành tích tốt nhất định sẽ ở lại Nguyễn Nhạc Thiên, cho nên việc tìm cho mình một tông môn tốt là rất trọng yếu.

Tán tu thì bất luận là ở Tu Chân Giới hay là đang ở Tiên Giới, thì địa vị không những luôn thấp kém, hơn nữa cũng không hề có tiền đồ gì.

Trước khi tiến vào Thất Luyện Tháp thì cần phải lập tiểu đội cho mình, cho nên người dự thi của các Thiên Vực đều rất nhanh hợp lại thành từng đội ngũ riêng.

Nhưng Diệp Mặc lại phát hiện người Tông Phiêu Thiên liên tục tiến hành tạo lập tiểu đội, mỗi đội bẩy người, nhưng lại không có người nào nguyện ý cùng đội với hắn cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1673: Tiểu Đội Chỉ Có Một Người

Tiểu Đội Chỉ Có Một Người

T

ất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, biểu lộ rất kỳ quái, mà ngay cả mấy chục tên Tiên Vương cũng đều nhìn vào hắn.

Tuy nhiên mọi người đều biết vì sao cái tên Huyền Tiên này lại không có ai nguyện ý lập đội cùng, bởi vì hắn là người có tu vi thấp kém nhất ở đây.

Nhưng cho dù như vậy, thì cũng không thể không ai để ý tới hắn, có lẽ người này không phải chỉ yếu kém bình thường.

Còn các Thiên Vực khác thì ngoại trừ các tiểu đội bẩy người ra, thì cũng có các tiểu đội bốn, năm hoặc là sáu người một tiểu đội.

Chỉ duy nhất có Tông Phiêu Thiên đều là các tiểu đội bẩy người.

Chỉ là lại thừa ra một tên có tu vi thấp kém nhất kia.

Nhưng chỉ sợ là tên này không những có tu vi thấp nhất, mà năng lực cũng chỉ sợ là kém nhất rồi.

Diệp Mặc cúi đầu im lặng không nói, cử chỉ lộ ra sự lo lắng bất an, dường như là đang lo lắng khi bản thân có lẽ sẽ phải một mình tiến vào Thất Luyện Tháp.

Trên thực tế, thì hắn chỉ là không muốn mình bị bại lộ giữa ánh mắt của tất cả mọi người mà thôi.

Tu vi dưới Vị Tiên thì cũng thôi, nhưng ở đây lại có nhiều Tiên Vương theo dõi hắn như vậy, nếu hắn trở nên nổi bật, rồi vạn nhất toàn bộ các Tiên Vương này lại dùng thần thức uy áp đối với hắn, vậy thì hắn xong đời rồi.

Đối với việc không ai chịu chung đội với hắn, thì hắn cũng không quan tâm, vì một là tu vi của hắn thấp nhất, thứ hai là vì hắn biểu hiện ra rất yếu đuối và nhu nhược, còn có biểu hiện trên Tiên thuyền của hắn nữa, cho nên mọi người đều xem thường hắn.

Đương nhiên cũng có quan hệ tới quy tắc thi đấu vòng thứ nhất nữa.

Một khi cùng đội với Diệp Mặc hắn, mà kẻ tu vi thấp như hắn rất dễ bỏ mạng trong Thất Luyện Tháp, thì điểm số của tiểu đội đó sẽ bị giảm đi, cho nên không có tiểu đội nào nguyện ý mang theo một kẻ tùy thời đều mang lại nguy cơ cho mình cả.

Cũng may đối với việc Diệp Mặc cúi đầu không nói, thì phần lớn mọi người đều đồng tình, đương nhiên còn có vài người khinh thường Diệp Mặc.

Loại người như thế này quả là lãng phí mất một cái danh ngạch.

Còn có một vài Tiên Vương cũng không hề muốn dùng thần thức để kiểm tra một tên Huyền Tiên trung kỳ như Diệp Mặc làm gì.

Ba vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên cũng âm thầm lắc đầu.

Vốn đã không hài lòng việc cho một người như Diệp Mặc đi đại biểu Tông Phiêu Thiên dự thi, càng không hài lòng với thái độ của Diệp Mặc.

Vòng thi đấu thứ nhất này còn chưa bắt đầu thì Tông Phiêu Thiên đã bị chế giễu rồi.

Từ Ki đứng ở trong tiểu đội của mình nhìn Diệp Mặc, cuối cũng vẫn lắc đầu không nói.

Nếu như Diệp Mặc không phải là gian lận lấy được thành tích, thì nói không chừng là y sẽ đứng ra để giúp Diệp Mặc đấy.

Nhưng hiện tại trong mắt của y, thì tình trạng hiện giờ của Diệp Mặc hoàn toàn là gieo gió gặt bão mà thôi.

Vị nữ tiên mặc áo vàng của Tông Phiêu Thiên cũng nhìn Diệp Mặc đang cúi đầu không nói, cũng không nói gì cả.

Người này thật sự là khiến người khác không đồng tình nổi, khó trách vì sao lại không có người nào nguyện ý lập đội cùng hắn cả.

Hiện tại tất cả mọi người đều đang trao đổi bản đồ với nhau, nhưng hắn lại chỉ cúi đầu im lặng, ngay cả thần thức cũng không dám quét ra ngoài.

Đợi lát nữa không có bản đồ, thì ngay cả tầng hai thôi hắn cũng sẽ không thể nào lên được.

Nhưng cô cũng không đi nhắc nhở Diệp Mặc làm gì, hoặc là dưới cái nhìn của cô, thì Diệp Mặc không có bản đồ, và ở lại tầng một thì càng an toàn hơn nhiều. – Vòng thi đấu thứ nhất của Đại Hội Vấn Đạo chuẩn bị bắt đầu, mời các tiểu đội chuẩn bị nhận lấy ngọc bài tiểu đội của mình rồi tiến vào Truyền tống trận.

Diệp Mặc nhìn một chút ngọc bài tiểu đội của mình, trên đó có viết số 79, ngoài ra không còn gì khác cả.

Diệp Mặc biết rõ chỉ cần mang cái ngọc bài này theo bên mình, là có thể ghi chép lại thành tích của đội mình.

Đồng thời cái ngọc bài này cũng có chút giống với thẻ bài điểm cống hiến, đó là sau khi vượt qua một tầng, thì điểm số trong ngọc bài tiểu đội sẽ tự động tăng thêm.

Nếu như có được ‘Thất luyện thạch’, thì chỉ cần ném vào trong ngọc bài, là có thể tích lũy điểm số đã đạt được.

Những tiểu đội khác có nhiều người, nên mỗi người đều có một miếng ngọc bài, vì ngọc bài còn có thể giúp người trong cùng tiểu đội liên lạc với nhau.

Sau khi kết thúc thì điểm số của cả tiểu đội sẽ được cộng lại với nhau thành số điểm chung của cả đội.

Đồng thời ngọc bài này cũng có tác dụng truyền tống, một khi gặp phải tình huống nguy hiểm, chỉ cần bóp nát ngọc bài này, thì sẽ lập tức được truyền tống ra ngoài.

Một khi bóp nát ngọc bài, thì điểm số trước đó đã lấy được sẽ tự động chuyển vào điểm số chung của cả tiểu đội.

Đội ngũ dự thi hơn 600 người chia thành 106 tiểu đội.

Nhưng tốc độ Truyền tống trận đi vào Thất Luyện Tháp rất nhanh, chỉ 10 giây là đã có một tiểu đội được truyền tống đi rồi.

Chỉ không đến nửa giờ thì cả 106 tiểu đội đều đã được truyền tống vào Thất Luyện Tháp.

Diệp Mặc là người cuối cùng được truyền tống vào Thất Luyện Tháp.

Cũng bởi vì tiểu đội của hắn chỉ có một mình hắn mà thôi.

Vì không muốn để cho Tiên Vương của các Thiên Vực thất vọng, cho nên bên ngoài quảng trường Thất Luyện Tháp không có trận pháp theo dõi tình hình bên trong, mà chỉ có danh sách các tiểu đội nào đạt được thứ hạng, chứ không hề hiển thị rõ ràng tiểu đội đó thuộc về Thiên Vực nào.

Cho dù là như vậy, thì thứ tự cao thấp của 106 tiểu đội vẫn là điều khiến mọi người phải quan tâm chú ý, cho nên sau khi vòng thi thứ nhất của Đại Hội Vấn Đạo bắt đầu, thì cơ hồ tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào bảng theo dõi thứ hạng của các đội.

Chỉ không tới thời gian nửa nén nhang, thì đã có một tiểu đội xuất hiện trên vị trí thứ nhất.

Tiểu đội số 11 đã lấy được một điểm, tạm thời có được vị trí thứ nhất.

Sau khi Diệp Mặc được truyền tống đi, thì chỗ hắn đứng lại là một khóm bụi gai màu đỏ lửa.

Xung quanh không có bất kỳ ai cả.

Diệp Mặc vừa mới hạ xuống, thì hai còn tiên yêu thú cấp một ở bụi gai đỏ đã lập tức đánh tới.

Diệp Mặc liền tiện tay vung Tử đao lên, lập tức hai con tiên yêu thú kia đã bị chém nát.

Đáng tiếc là giết tiên yêu thú ở trong này không có điểm.

Lúc này Diệp Mặc liền bay lên một khối nham thạch, sau đó dùng thần thức quét ra ngoài.

Khắp nơi ở đây đều là các đầm lầy, bụi gai, rừng rậm… Các loại Phi Trùng tàn sát bừa bãi khắp nơi.

Cũng có rất nhiều tiên linh thảo kỳ lạ cổ quái sinh trưởng ở cái nơi hẻo lánh này.

Nhưng đều chỉ là một ít tiên linh thảo cấp thấp mà thôi.

Cái tầng một Thất Luyện Tháp này Diệp Mặc có cảm giác là nó vô cùng rộng lớn, căn bản là không biết rõ tận cùng là ở đâu.

Thần trí của hắn ở trong này dường như là đã bị áp chế xuống phạm vi mười ngàn dặm.

Diệp Mặc nhíu mày, lúc này hắn đã hiểu được lợi thế của chủ nhà rồi.

Thí sinh dự thi của Nguyễn Nhạc Thiên khẳng định là biết lối vào tầng hai nằm ở đâu, thậm chí còn có cả bản đồ nữa, mà hắn thì hoàn toàn mù đường.

Hắn cũng không biết rằng tất cả các tiểu đội tiến vào Thất Luyện Tháp thì chỉ có một mình hắn là không có bản đồ mà thôi, ngay cả Tông Phiêu Thiên thì mỗi tiểu đội cũng đều có một cái bản đồ.

Những bản đồ này có thể là không có chỉ dẫn cặn kẽ, nhưng vẫn có thể chỉ dẫn cho thí sinh thí luyện biết được lối vào tầng tiếp theo, chứ nếu như không có lối vào, thì còn thí luyện cái gì nữa?

Diệp Mặc thì lại không hề muốn ở lại tầng một, vì ở tầng một này cho dù là tìm được ‘Thất luyện thạch’, thì cũng chỉ có loại ‘Thất luyện thạch’ một mầu, chỉ có thể đạt được điểm số thấp nhất.

Đi dạo ở chỗ này chỉ hoàn toàn là tốn thời gian mà thôi, hơn nữa tiên yêu thú ở chỗ này đẳng cấp cũng thấp, căn bản không có giá trị rèn luyện gì.

Đoán chừng là tầng một này chỉ là chuẩn bị cho Hư Tiên và Kim Tiên mà thôi.

Diệp Mặc lập tức lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra, nhanh chóng rời khỏi.

Hắn muốn tìm một nơi có người để hỏi một chút.

Tốt nhất là có thể tìm được tiểu đội thuộc Nguyễn Nhạc Thiên, lúc đó có thể lấy được một phần bản đồ trên người họ cũng không biết chừng.

Diệp Mặc vừa mới bay ra ngoài mấy trăm dặm, thì đã có một đạo lốc xoáy khủng bố xuất hiện ở giữa thần thức của Diệp Mặc.

Diệp Mặc lập tức hoảng sợ, khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lướt ngang đi mấy ngàn thước, lúc này mới tránh khỏi đạo lốc xoáy kia.

Mà khi thần thức của hắn quét trở lại, thì đạo lốc xoáy kia đã hoàn toàn biến mất.

– Không ngờ lại là ‘Hư không tuyền sát’!

Diệp Mặc tự lẩm bẩm một câu.

Nếu như không phải là vì thần thức của hắn cực kỳ cường hãn, thì vừa rồi hắn đã bị cuốn vào ‘Hư không tuyền sát’ rồi.

Cái ‘Hư không tuyền sát’ này cũng không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, vì ở trong Hỗn Độn Tinh Vực cũng có thứ này.

Nếu bị cuốn vào cái ‘Hư không tuyền sát’ khó lòng phòng bị này, thì đến xương cốt cũng không còn.

Ở đây còn là tầng một, nhưng xem ra mình phải cẩn thận hơn một chút.

Diệp Mặc không hạ ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ xuống, chỉ là mở rộng thêm thần thức ra ngoài để phòng ngừa loại ‘Hư không tuyền sát’ này xuất hiện lần nữa.

Lại nửa ngày nữa trôi qua, Diệp Mặc đối với lối vào tầng hai vẫn hoàn toàn mù tịt, ngược lại là hắn đã giết không ít tiên yêu thú phi hành trên đường đi.

Ngoại trừ các loại tiên yêu thú cấp một và cấp hai, thì cũng có một số loại tiên yêu thú chuyên ẩn nấp, nhưng ở trong mắt Diệp Mặc thì căn bản chẳng là gì cả.

Hắn ngay cả Vô Ảnh Kiêu cũng có thể giết, thì tiên yêu thú cao thủ ở đây tính là gì chứ.

– Ồ, đây có phải là tên ngốc đó không, ở Thất Luyện Tháp này mà dám đạp trên pháp bảo phi hành bay nhanh như vậy sao?

Lúc này có một tiểu đội bốn người đã nhìn thấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đang bay đi rất nhanh.

Khi mà tiểu đội này phát hiện ra Diệp Mặc, thì hắn đã phát hiện ra bốn người từ trước rồi.

Hắn cũng không chút do dự nào mà khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ tiến thẳng về phía bốn người.

– Ha ha, đây không phải là thằng ngốc mà không ai nguyện ý cho hắn vào tiểu đội hay sao? Nhưng tiếc là trên người hắn không có gì béo bở cả.

Ồ, vẫn còn dám tiến về phía chúng ta sao?

– Quả thực là đang hướng về phía chúng ta, hắc hắc, đừng nói là không có béo bở gì, vì cái pháp bảo phi hành của hắn cũng không tệ đâu.

Bốn người còn đang bàn tán, thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc đã đi tới trước mặt họ rồi.

– Bốn vị bằng hữu, xin hỏi một chút các người có bản đồ Thất Luyện Tháp hay không?

Diệp Mặc đứng ở trên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ôm quyền hỏi.

– Có bản đồ, nhưng cần phải trả một cái giá lớn.

Một tên cằm nhọn liền cười hắc hắc rồi nói.

Diệp Mặc níu mày:

– Cái này ta biết, các người cần bao nhiêu Tiên tinh.

– Tiên tinh thì không cần, mày để lại cái pháp bảo phi hành của mày là được rồi.

Đúng rồi, còn cả nhẫn trữ vật của mày nữa.

Một tên Huyền Tiên khác liền cười ha hả nói.

Theo suy nghĩ của chúng, thì Diệp Mặc tới nơi này vốn là để biếu không chúng pháp bảo phi hành và nhẫn trữ vật đấy.

– Tao bổ sung thêm một câu, cái mạng nhỏ của mày cũng để lại ở đây luôn đi, bằng không thì chờ khi ra ngoài lại đòi kiện tao, vậy thì tao không chịu được đâu.

Tuy hai tên Huyền Tiên trước đó không nói là muốn giết Diệp Mặc, nhưng tên cuối cùng này thì lại trực tiếp nói là muốn cái mạng của Diệp Mặc.

Thấy mấy tên này không muốn lấy bản đồ ra, thì Diệp Mặc vốn đã muốn tiến lên cướp đoạt rồi.

Nhưng khi hắn nghe được tên kia nói muốn giết hắn, thì lập tức nổi lên tâm tư giết người diệt khẩu.

Ở đây vẫn là tầng một, hiển nhiên là mọi người còn chưa hề có điểm tích lũy gì.

Vaò tình huống này, đối phương còn muốn giết hắn, vậy thì hoàn toàn là vì cướp bóc mà thôi.

Huống chi Đường Diệu Thiên vốn đã để lại ấn tượng cực kém cho Diệp Mặc, vì lúc trước hắn và Chân Băng Du vốn là chuẩn bị đi Đường Diệu Thiên đấy, nhưng kết quả là đã bị bọn chúng đuổi ra khỏi Tiên thuyền khi còn đang ở trong hư không.

– Đã như vậy thì tặng chúng mày một quả cân…

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, Hắc Thạch Cân đã được ném ra.

Một ngọn núi nhỏ mầu đen mang theo khí thế bàng bạc cùng Tiên nguyên lực cuồn cuộn cuốn tới.

– Muốn chết…

Thấy Diệp Mặc dám chủ động ra tay, thì bốn tên Huyền Tiên thuộc Đường Diệu Thiên này lập tức giận dữ.

Không ngờ là một tên Huyền Tiên trung kỳ cũng dám chủ động ra tay đánh với bốn người họ, đây không phải là muốn chết thì là cái gì?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1674: Vẫn Còn Đội Một Người

Vẫn Còn Đội Một Người

m…

Bị Diệp Mặc công kích thì tên Huyền Tiên hậu kỳ kia vội vàng lấy ra một tấm lá chắn, nhưng cái lá chắn kia dưới Hắc Thạch Cân thì quả thực chỉ là một tờ giấy mỏng mà thôi, lập tức bị đập nát bét.

Phụt…

Hặc Thạch Cân chỉ hơi bị trì trệ một chút xíu, thì đã lại tiếp tục đập lên trên người tên Huyền Tiên hậu kỳ kia, máu thịt văng ra khắp nơi.

Diệp Mặc lần này có ý định là một chiêu giết một người, không có ý muốn nhẹ tay.

Sau khi Hắc Thạch Cân đã biến một tên Huyền Tiên trở thành vũng máu, thì lại trực tiếp đánh về phía tên Huyền Tiên thứ hai.

Lần này Hắc Thạch Cân của hắn không hề lưu tình chút nào, cho nên ngay cả nhẫn trữ vật của tên Huyền Tiên thứ hai cũng bị đập nát.

Nhưng Diệp Mặc cũng không lo lắng, hắn tin tưởng rằng bốn người này không chỉ có một cái ngọc giản bản đồ.

Khi Hắc Thạch Cân đánh tới tên Huyền Tiên thứ hai, thì ba người còn lại cũng đã có phản ứng.

Ngoại trừ tên Huyền Tiên đang bị đánh kia, thì hai tên còn lại đều mừng rỡ chứ không hề kinh sợ.

Hiển nhiên là chúng đã nhìn ra được cái Quả Cân mầu đen của Diệp Mặc là một loại pháp bảo có uy lực cực lớn.

Một khi Diệp Mặc bị giết, thì thứ này chắc chắn thuộc về bọn chúng rồi.

Hai tên Huyền Tiên hậu kỳ này không hề do dự mà lấy ra pháp bảo của mình, đồng thời cùng công kích về phía Diệp Mặc.

Thấy hai tên kia công kích tới, thì Diệp Mặc lại thở phào nhẹ nhõm, vì hắn chỉ sợ trong lúc này có tên nào đó bỏ chạy, thì khẳng định là hắn không có cách nào giết sạch toàn bộ được nữa.

Hắn vốn không phải người của Tông Phiêu Thiên.

Hắn tới tham gia Đại Hội Vấn Đạo này cũng chỉ vì bản thân mình.

Một khi ba Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên không bảo vệ cho hắn, thì chuyện hắn giết đệ tử của Đường Diệu Thiên sẽ không phải là chuyện dễ xử lý.

Hiện tại hai tên này đã nhìn trúng pháp bảo của hắn, nên không muốn bỏ chạy.

Đối với Diệp Mặc mà nói thì là chuyện cực tốt.

Tiên nguyên lực liền điên cuồng tuôn vào Hắc Thạch Cân, đồng thời Tử đao cũng được hắn đánh ra.

Tên Huyền Tiên thứ hai bị Hắc Thạch Cân đập trúng, tuy là đã lấy ra pháp bảo phòng ngự nhưng cũng không có cách nào ngăn trở Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc cả.

Tiên nguyên lực của Diệp Mặc đã vượt xa khỏi phạm trù Huyền Tiên bình thường rồi, huống chi hiện tại còn đang sử dụng Hắc Thạch Cân để công kích nữa.

Ầm… ầm…

Cự Linh pháp bảo nổ vang, hoàn toàn tan vỡ.

Hắc Thạch Cân lại lần nữa tiến tới, tên Huyền Tiên hậu kỳ không thể chống đỡ được lực lượng kinh khủng của Hắc Thạch Cân, bị đập nát bét, còn Nguyên Thần thì trực tiếp bị ‘Vô ảnh’ cắn nuốt.

Diệp Mặc chỉ dùng một chiêu, đã trực tiếp giết chết hai tên Huyền Tiên hậu kỳ.

Lần thứ nhất thì có thể coi là Diệp Mặc đánh lén, dưới tình huống cấp bách mà không kịp chống đỡ.

Nhưng lần thứ hai thì lại là chém giết chính diện rồi, khiến cho hai tên còn lại kia cũng kinh hãi không thôi, lập tức biết được rằng không tốt rồi.

Đồng thời với ngọn núi nhỏ mầu đen kia của Diệp Mặc, thì còn có Tử đao mà hắn đánh ra nữa, đủ thấy rằng thần thức và Tiên nguyên lực của Diệp Mặc vượt xa hơn bọn chúng nhiều.

Lúc này nếu như bọn họ còn không biết đường bỏ chạy, thì quả thực là quá ngu ngốc rồi.

Cái tên Huyền Tiên trung kỳ trước mặt này, thì không phải là kẻ mà một Huyền Tiên bình thường có thể so sánh được.

Tên Huyền Tiên viên mãn trong số bốn người đã sớm nhìn ra sự lợi hại của Diệp Mặc rồi, nhưng khi y muốn bóp nát Truyền tống phù để thoát ra, thì lại phát hiện bản thân không cách nào bóp nát được ngọc bài cả.

Đao Vực!

Y phát hiện ra rằng bản thân đã bị Đao Vực của đối phương trói buộc rồi.

Tên Huyền Tiên viên mãn lúc này kinh hãi không thôi, cố gắng điên cuồng thiêu dốt Tiên nguyên.

Y chỉ cần một hơi thở… Không… nửa hơi thở cũng là đủ rồi.

‘Huyễn vân vực sát đao’ hình thành Đao vực liền đơn giản xé rách Kiếm mạc mà tên kia lấy ra.

Ngay khi tên Huyền Tiên viên mãn kia khôi phục được cử động, thì đao quang đã bổ thân thể của y ra làm hai nửa.

Trông thấy Diệp Mặc chỉ trong chớp mắt đã giết hết ba người, thì tên Huyền Tiên còn lại đã hoàn toàn ngây ngốc.

Y không phải là kinh ngạc tới mức ngây ngốc, mà là bị thần thức đao liền miên không ngừng của Diệp Mặc làm cho ngây ngốc.

Giờ phút này y đâu còn nhớ được mình cần phải kích phát pháp bảo trong tay nữa, mà tay của y lúc này thậm chí còn run lên nhè nhẹ.

Mặc dù hiện tại y rất muốn lấy ngọc bài ra bóp nát, nhưng y lại phát hiện thức hải của mình hoàn toàn rối loạn, căn bản không có cách nào để bóp nát ngọc bài trong tay cả.

Diệp Mặc sau khi giết ba tên Huyền Tiên kia, thì Tử đao lập tức quay lại mang theo một ánh đao tím hồng.

Cái tên Huyền Tiên còn đang run rẩy kia cuối cùng cũng bị Diệp Mặc giết chết.

Sau khi giết hết bốn người, thì sắc mặt của Diệp Mặc tái nhợt.

Nếu như bốn người này không trốn, thì hắn căn bản là không cần dùng nhiều khí lực như vậy.

Nhưng một khi hắn lơ là một chút, thì chắc chắn sẽ có người thoát ra ngoài.

Cho nên cực khổ nhất khi giết bốn tên Huyền Tiên này chính là việc giết tên Huyền Tiên cuối cùng.

Hắn dốc sức liều mạng phóng thần thức đao ra ngoài, khiến cho đối phương không có cách nào kích phát được ngọc bài, nhưng việc này cũng tiêu hao thần thức cực kỳ nghiêm trọng.

May mắn đây là một tên Huyền Tiên hậu kỳ, chứ nếu như là một tên Huyền Tiên viên mãn, thì Diệp Mặc đoán rằng mình cũng sẽ trả giá thành một ngụm máu lớn, thậm chí còn không nhất định được như vậy nữa.

Sau khi thu hồi lại ba chiếc nhẫn trữ vật, thì Diệp Mặc căn bản là không hề dừng lại, chỉ trong chớp mắt đã rời khỏi hiện trường.

Sau một nén nhang, thì Diệp Mặc đã xuất hiện ở một cánh rừng rồi bố trí một trận pháp ẩn nấp, sau đó lấy ba chiếc nhẫn trữ vật ra.

Quả nhiên là như hắn đã dự liệu.

Ngoại trừ một ít đan dược, Tiên tinh, thì ở trong ba chiếc nhẫn trữ vật còn có ba bản đồ Thất Luyện Tháp.

Nhưng chỉ là ba ngọc giản rất đơn giản, chủ yếu là chỉ dẫn cách tìm lối vào tầng tiếp theo.

Đồng thời trên ngọc giản còn giới thiệu một ít kiến thức cơ bản trong Thất Luyện Tháp.

Ví dụ như khi phi hành ở trong Thất Luyện Tháp thì phải chú ý tới ‘Hư không tuyền sát’ cùng với các loại yêu thú có thiên phú ẩn nấp.

Một khi bị cuốn vào ‘Hư không tuyền sát’, thì phải lập tức vứt bỏ pháp bảo phi hành để cầu một chút hi vọng sống sót.

Đồng thời còn giới thiệu cả các địa phương dễ có khả năng xuất hiện ‘Thất luyện thạch’, thường là các nơi có lượng tiên linh khí nồng đậm, và các nơi có tiên yêu thú bảo vệ.

Nhưng những thứ này đối với Diệp Mặc mà nói thì đã quá đủ rồi, vì cái hắn muốn có nhất chính là chỉ dẫn để tìm lối vào các tầng tiếp theo.

Sau khi thu hồi lại các thứ, thì Diệp Mặc liền dùng tốc độ nhanh nhất để rời đi.

Hắn cần phải đi lên tầng hai, vì đối với hắn không có thứ gì đáng để tìm kiếm ở tầng một cả.

Hắn chỉ có một mình, nên cho dù là tốc độ tìm kiếm ‘Thất luyện thạch’ ngang với các tiểu đội khác, thì điểm số hắn đạt được cũng chỉ có thể bằng một phần của tiểu đội khác mà thôi.

Diệp Mặc cho rằng ‘Thất luyện thạch’ nhất định là một loại tiên tài dùng để luyện khí, bình thường đều là bị chôn vùi ở trong lòng đất hoặc là những chỗ nham thạch.

Nhưng khi hắn tìm được miếng ‘Thất luyện thạch’ thứ nhất, thì hắn mới biết rằng mình thực quá ngây thơ rồi. ‘Thất luyện thạch’ là tài liệu không tệ, nhưng không phải là được chôn vùi dưới lòng đất hay là được sinh ra từ dung nham thạch, mà là sinh trưởng ở trên một loại thực vật chẳn phải hoa cũng chẳng phải lá.

Khi hắn tìm được một miếng ‘Thất luyện thạch’ này thì đúng là có một con tiên yêu thú cấp hai thủ hộ, nhưng tiên yêu thú cấp hai đối với hắn thì lại chẳng là gì cả, chỉ cần một đao là xong rồi.

Miếng ‘Thất luyện thạch’ một mầu này thoạt nhìn thì có bẩy mặt, giống như là một khối được ráp lại từ bẩy khối nhỏ một cách đều đặn vậy.

Diệp Mặc dùng thần thức quét vào một chút, nhất thời không thể nhìn ra được đây là tài liệu luyện khí hay là tài liệu để luyện đan nữa.

Nhưng hắn lại thấy được một chút thuộc tính Hỏa ở trong ‘Thất luyện thạch’.

Nói là một mầu, nhưng kỳ thực miếng ‘Thất luyện thạch’ trong tay Diệp Mặc đã có hai mầu rồi.

Sáu mặt còn lại đều là mầu xám trắng, chỉ có một mặt có mầu vàng mà thôi.

Diệp Mặc cũng không ném miếng ‘Thất luyện thạch’ này vào trong ngọc bài, mà là ném vào trong Thế giới trang vàng của mình.

Hắn cảm thấy mình cần phải nghiên cứu thứ này một chút, cuối cùng nếu như là hắn không đủ điểm, thì lại ném vào cũng không muộn.

Trên đường đi Diệp Mặc lại tìm được thêm ba miếng ‘Thất luyện thạch’ một mầu nữa, và toàn bộ đều bị hắn ném vào Thế giới trang vàng.

Sau cả buổi chiều, thì Diệp Mặc đã tìm được đến lối vào tầng hai.

Đây chỉ là một cái xoáy nước truyền tống nho nhỏ.

Diệp Mặc đứng trước xoáy nước.

Lúc này thần thức của hắn đã quét tới mấy tiểu đội đang chạy tới phía này.

Hắn cũng không hề dừng lại, mà nhanh chóng tiến vào trong xoáy nước.

Chỉ trong chốc lát, thì hắn đã được truyền tống đến Thất Luyện Tháp tầng hai rồi.

Tầng hai của Thất Luyện Tháp có lượng tiên linh khí nồng đậm hơn tầng một rất nhiều, không gian dường như cũng rộng lớn hơn rất nhiều.

Sau khi Diệp Mặc tiến vào tầng hai, thì đã nhìn thấy phía sau ngọc bài của mình có thêm một số một nữa, ý nghĩa của nó là tiểu đội số 79 đã có được một điểm.

Diệp Mặc thử ném một miếng ‘Thất luyện thạch’ vào trong ngọc bài, lập tức con số kia liền biến thành hai.

Diệp Mặc cũng không ngừng lại ở tầng hai bao lâu.

Tuy nhiên tầng hai đã có tiên yêu thú cấp ba rồi.

Thậm chí ‘Thất luyện thạch’ ba mầu cũng có.

Nhưng đối với Diệp Mặc thì đây vẫn không phải là nơi hắn muốn ở lại.

Sau khi hắn kiếm được năm sáu miếng ‘Thất luyện thạch’ ở tầng hai, thì lập tức tiến lên tầng ba.

Lúc này trong lòng của Diệp Mặc không chỉ đơn thuần là tìm kiếm ‘Thất luyện thạch’, vì hắn còn phát hiện ở bên trong Thất Luyện Tháp có lượng tiên linh thảo lâu năm.

Cho dù là tiên linh thảo cấp hai và cấp ba ở tầng hai cũng đã có niên đại cả chục ngàn năm rồi.

Thậm chí còn có vài loại tiên linh thảo đạt tới niên đại cả trăm ngàn năm.

Có thể nói, cùng là một loại tiên linh thảo, nhưng tiên linh thảo bên trong Thất Luyện Tháp này đã có giá cả cao hơn nhiều so với các nơi khác rồi.

Càng sớm tiến lên cấc tầng cao của Thất Luyện Tháp, thì hẳn là có càng nhiều thứ tốt có thể lấy được.

Diệp Mặc ở lại tầng ba, vì tầng ba đã có tiên linh thảo cấp bốn rồi và tiên yêu thú cấp bốn rồi, vậy thì có thể đoán chắc rằng ở tầng bốn khẳng định có tiên yêu thú cấp năm Một tuần lễ sau, Diệp Mặc đã giết hết mười mấy con Tiên Ma Yêu cấp bốn, kiếm được mấy chục gốc tiên linh thảo có thâm niên, còn có được khá nhiều tiên linh thảo cấp ba nữa.

Đồng thời hắn còn kiếm thêm được chín miếng ‘Thất luyện thạch’ ba mầu và một miếng ‘Thất luyện thạch’ bốn mầu nữa.

Có mấy lần Diệp Mặc thiếu chút nữa đã gặp các tiểu đội khác, nhưng hắn đều cẩn thận né tránh trước rồi.

Tầng ba là nơi mà phần đông các tiểu đội sẽ ở lại khá lâu, đến lúc đó khẳng định là sẽ càng lúc càng nhiều người.

Diệp Mặc thì lại không muốn gặp những người này, cho nên hắn lập tức muốn lên tầng bốn.

Trước khi lên tầng bốn, thì Diệp Mặc quyết định đem tu vi của mình tăng lên tới Huyền Tiên hậu kỳ.

Trên quảng trường ‘Thất luyện thạch’, bảng theo dõi đã cho thấy rất rõ ràng điểm tích lũy của 106 tiểu đội.

Xếp thứ nhất là tiểu đội số 11, đã có 83 điểm.

Xếp thứ hai là tiểu đội số 35, cũng đã có 81 điểm.

Xếp cuối cùng là tiểu đội 41 không ngờ lại là một tiểu đội không điểm

– Vì sao tới bây giờ còn có tiểu đội không điểm?

Đã có người nhìn thấy có một tiểu đội không điểm.

– Không cần phải đoán, chắc chắn là tiểu đội chỉ có một người của cái tên nhát gan Tông Phiêu Thiên rồi.

Tên kia cũng thực là thảm, cho dù là chênh lệch cũng không quá như vậy chứ.

Chẳng lẽ hắn ngay cả mười miếng ‘Thất luyện thạch’ một mầu cũng không tìm được?

– Rất khó nói, nói không chừng là hắn thật sự tìm không được.

– Sẽ không bị tiên yêu thú giết chết chứ?

– Điều này thì có lẽ là không thể nào.

Vì ở tầng một Thất Luyện Tháp chỉ có tiên yêu thú cấp hai là tối đa thôi.

Tên kia cho dù có kém cỏi, thì cũng là một Huyền Tiên trung kỳ, đối phó với tiên yêu thú cấp hai vẫn là có thể chứ.

Nhưng nếu như hắn không có mắt, lại đi chặn đường một tiểu đội nào đó để rồi bị giết thì có thể đấy…

Một số người bàn tán, theo sau đã có người cười ha hả thành tiếng.

Trong phòng khách quý trên quảng trường Thất Luyện Tháp, mấy chục Tiên Vương cũng đều đang ở nơi này theo dõi bảng điểm.

Đồng thời đều cùng nhau nghiên cứu một số vấn đề tu luyện.

Những tiếng bàn tán trên quảng trường kia hiển nhiên là cũng lọt vào trong phòng khách quý này.

Tiên Vương trong phòng khách quý sẽ không chủ động nói ra, nhưng ai cũng đã biết, cái tên không điểm kia chính là người của Tông Phiêu Thiên rồi.

Chỉ là mọi người vì nể mặt mấy vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên, cho nên không ai nói ra mà thôi.

Khải Phong Tiên Vương cùng Bình Châu Tiên Vương đều trầm mặt không nói.

Nhưng sắc mặt của Hòa Hoàn Tiên Vương thì đã tái nhợt.

Cô đang hối hận vì đã đưa tên Mạc Ảnh kia tới Nguyễn Nhạc Thiên này.

Cái này quả thực là quá mức mất mặt rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1675: Vẫn Chưa Có Đập Chết

Vẫn Chưa Có Đập Chết

L

ại là một đạo bạch quang hiện lên, một tiểu đội sáu người vừa được truyền tống đến tầng ba.

– Ô, tôi đã thấy một cây ‘Chi lan quả’ cấp bốn rồi, xem ra tầng ba có không ít thứ tốt đây!

Tiểu đội này vừa lên tới tầng ba, thì một người trong đó liền kinh ngạc nói.

Chỉ là lời của y còn chưa dứt, thì đã có một thanh âm chói tai như tiếng kim loại ma sát vào nhau truyền đến.

Lúc này lập tức có một cái bóng ảnh đen nhanh lao về phía này.

– Không được, là Hấp Linh Huyết Bức (dơi hút máu), chạy mau…

Một tên Huyền Tiên hậu kỳ có kinh nghiệm tương đối phong phú đã lập tức nhận ra được cái bóng ảnh đen nhánh đó là thứ gì, cho nên lập tức cả kinh la lên.

Lúc này những người còn lại cũng đều đã nhìn ra, cái đàn bóng ảnh màu đen đông đảo kia chính là Hấp Linh Huyết Bức cho nên lập tức muốn lùi lại.

Nhưng lúc này thì đã chậm mất rồi! Một đàn Hấp Linh Huyết Bức lập tức bao vây sáu tên Huyền Tiên này lại.

Đàn Hấp Linh Huyết Bức này có đủ cấp bậc từ cấp hai đến cấp bốn, cho nên dù sáu tên đang bị vây vào giữa này có lấy ra hết toàn bộ các thủ đoạn của mình, thì cũng không thể làm nên chuyện gì khi đối mặt với quá nhiều Hấp Linh Huyết Bức như vậy.

Chỉ trong thời gian ngắn, thì hai tên Huyền Tiên đã bị Hấp Linh Huyết Bức xé tan thân thể trong màn mưa máu.

Lúc này trong mắt bốn người còn lại đã hiện lên một chút tuyệt vọng, chỉ còn cách bóp nát ngọc bài để được truyền tống ra khỏi Thất Luyện Tháp.

Thời gian thí luyện ba tháng, thì bọn họ còn chưa kiên trì nổi một tháng thì đã bị loại khỏi vòng thứ nhất rồi.

Thứ tốt trên tầng ba đương nhiên là nhiều, nhưng nguy cơ của tầng ba cũng hoàn toàn không thể đem tầng hai ra mà so sánh được.

Khi bốn người còn lại của tiểu đội này được truyền tống ra tới quảng trường Thất Luyện Tháp, thì mới phát hiện rằng hóa ra bọn họ cũng không phải là tiểu đội đầu tiên bị truyền tống ra ngoài, vì chí ít đã có ba bốn mươi tiểu đội khác cũng đã bị truyền tống ra ngoài rồi.

Diệp Mặc chỉ tu luyện trong Thế giới trang vàng ba ngày, nhưng trong trận bàn thời gian thì cũng đã là một năm rồi.

Hắn vốn đã là Huyền Tiên trung kỳ đỉnh, cho nên sau khi trải qua một năm tu luyện với Tiên tuyền mà hắn đã chiết xuất được trong Thanh Lôi Tiên tuyền thì căn bản là không hề tốn bao nhiêu khí lực, đã tấn cấp lên được Huyền Tiên hậu kỳ rồi.

Ba ngày sau, Diệp Mặc ra khỏi Thế giới trang vàng, đồng thời lại tiếp tục ẩn nấp tu vi của mình ở mức Huyền Tiên trung kỳ.

Hiện tại đã là Huyền Tiên hậu kỳ rồi, cho nên Diệp Mặc lập tức quyết định tiến lên tầng bốn Thất Luyện Tháp.

– Tiết Thịnh Hiên, tu vi của ngươi tuy rằng là cao nhất, nhưng gì thì gì, cũng phải có thứ tự trước sau chứ.

Chúng ta đã tới đây từ mấy canh giờ trước rồi, Tam Đầu Sư Hùng cũng là do chúng ta giết chết, hiện tại lại đúng vào lúc muốn thu lấy ‘Thất luyện thạch’, thì ngươi lại muốn cướp đoạt sao? Trên đời có cái đạo lý này sao?

Một vị nữ tiên đang tức giận đến đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào một tên Huyền Tiên khác mà trách cứ.

Sau lưng vị nữ tiên xinh đẹp này còn có bốn tên Huyền Tiên khác.

Tuy khi bốn tên Huyền Tiên này dám đối mặt với công kích của Tam Đầu Sư Hùng, nhưng lại chỉ biết cúi đầu không nói trước tên Huyền Tiên mà vị nữ tiên xinh đẹp kia gọi là Tiết Thịnh Hiên mà thôi.

Ngoại hiệu của Tiết Thịnh Hiên là Huyết Y Tiên, là kẻ có thù tất báo.

Bất cứ ai đắc tội với y đều có một cái kết cục đó là chết.

Tuy bọn họ cũng muốn có được ‘Thất luyện thạch’, nhưng lại không dám cùng đồng bạn của mình đứng ra nói đạo lý với Tiết Thịnh Hiên.

Sau lưng Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên cũng có ba người, nhưng đồng đội của Huyết Y Tiên chỉ nhìn mấy người kia bằng ánh mắt khinh thường, cũng không hề nói một lời nào.

Hiển nhiên là bọn họ đều biết, chỉ cần một mình Huyết Y Tiên là có thể giải quyết vấn đề rồi.

Tiết Thịnh Hiên cười ha hả, sau đó liền lạnh giọng nói:

– Nếu như không phục vậy thì cùng lên đi.

Bên ta tuyệt đối sẽ chỉ có một mình ta ra tay mà thôi.

Ba tên đồng đội của Tiết Thịnh Hiên nghe được lời Tiết Thịnh Hiên nói, thì cũng đều cười to.

Một tên trong số đó liền nói:

– Tiết sư huynh, chúng ta đi tới chỗ khác trước, không trì hoãn việc của huynh nữa.

Sau khi xong chuyện thì chúng ta lại hội hợp.

Sau khi tên Huyền Tiên kia nói xong, thì còn cố ý nhìn vị nữ tiên đang tức đến đỏ mặt kia một chút, sau đó mới cùng hai tên còn lại nhanh chóng rời đi.

Sau một lát, thì thật sự là không còn thấy bóng dáng của cả ba nữa.

Cũng chỉ còn lại một mình Tiết Thịnh Hiên ở lại đây đối mặt với tiểu đội năm người.

Tiết Thịnh Hiên liếm môi một cái, không hề tỏ ra chút sợ hãi nào trước mặt năm người kia.

Ngược lại lúc này y lại cười hắc hắc nói:

– Các ngươi cùng lên đi, các ngươi yên tâm, đợi lát nữa ta cam đoan sẽ lưu lại một người không chết.

Nói xong thì liền nhìn lướt qua vị nữ tiên kia.

Lúc này thì đồ ngốc cũng hiểu ý tứ của Tiết Thịnh Hiên rồi.

Tiết Thịnh Hiên chẳng những là kẻ có thù tất báo, hơn nữa còn là kẻ trời sinh tính háo dâm, bất luận là vị nữ tiên nào bị y nhìn trúng, thì đều không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của y.

Năm người này hiển nhiên là biết rõ bản tính của Tiết Thịnh Hiên, cho nên một tên Huyền Tiên hậu kỳ viên mãn liền ôm quyền hướng tới Tiết Thịnh Hiên, nhưng không nói gì cả, chỉ lôi kéo vị nữ tiên đang tức giận kia:

– Chúng ta đi.

Vị nữ tiên kia cũng biết, cho dù là bọn họ có năm người, nhưng sợ rằng cũng không phải là đối thủ của Tiết Thịnh Hiên.

Hơn nữa theo khẩu khí và ánh mắt vừa rồi của Tiết Thịnh Hiên, thì hiển nhiên là cô hiểu y muốn lám nhục mình.

Cho nên lúc này ở lại đây cũng không còn chút ý nghĩa nào, chỉ có thể vô cùng uất ức mà theo sau mấy người cùng tiểu đội nhanh chóng rời đi.

Còn ba miếng ‘Thất luyện thạch’ kia cũng không dám tranh giành nữa.

Tiết Thịnh Hiên nhìn mấy người rời đi thì liền cười hắc hắc:

– Coi như các người thức thời và may mắn, đúng vào lúc tâm tình của ta không tệ.

Sau khi nói xong, thì cũng không hề đi truy theo tiểu đội kia nữa, mà chuẩn bị thu thập ba miếng ‘Thất luyện thạch’.

– Vận khí cùng tâm tình của ta cũng không tệ.

Một thành âm đột ngột vang lên đã làm bước chân của Tiết Thịnh Hiên phải ngừng lại.

Không đợi cho thần thức của Tiết Thịnh Hiên quét ra ngoài, thì đã có một bóng người mầu xanh nhạt đã xuất hiện ở phía trước của Tiết Thịnh Hiên.

Cùng lúc đó cánh tay của bóng người mầu xanh liền phất lên, ba miếng ‘Thất luyện thạch’ đã rời vào trong tay của người này.

– Là mày sao?

Tiết Thịnh Hiên lúc này đã nhìn rõ ràng đó chính là Diệp Mặc.

Y lập tức ngây ngẩn cả người.

Người này y biết, chính là cái tên mà không người nào của Tông Phiêu Thiên nguyện ý lập đội cùng với hắn.

Hơn nữa tu vi của hắn cũng là thấp nhất, chỉ là Huyền Tiên trung kỳ mà thôi.

Một tên rác rưởi như vậy không hiểu vì sao lại lên được tới tầng ba rồi?

Lúc này y mới kịp phản ứng, bởi vì tên này không những đã lên được tới tầng ba, mà còn dám dương mặt ra cướp đoạt ‘Thất luyện thạch’ với y nữa.

Quả thực là đã ăn tim gấu mật báo rồi.

– Mày muốn chết…

Tiết Thịnh Hiên lập tức vung Toái Không Lôi Thương đánh ra.

Vô số tia sét màu bạc bắn ra ngoài, giống như là Toái Không Lôi Thương của Tiết Thịnh Hiên đã đánh nát một cái không gian tràn ngập sấm sét vậy.

Chỉ trong chốc lát, dầy đặc các tia sét đã tràn ngập không gian xung quanh.

Một chiêu này còn chưa hoàn toàn kích phát ra, thì đã lại là mấy đạo thương ảnh như thủy ngân đi qua.

Mỗi một đạo thương ảnh đều mang theo vô số tia sét mầu bạc, đem không gian xung quanh đánh phá đến mức rung động đùng đùng.

Những đạo thương ảnh kia càng lúc càng nhiều, các tia sét mầu bạc cũng càng lúc càng dầy đặc.

Diệp Mặc ngược lại lại có chút thưởng thức, vì pháp thuật của Tiết Thịnh Hiên này không ngờ lại có chút giống với ‘Huyễn vân phân liệt đao’ của hắn.

Bởi vậy có thể thấy được, thần thức của tên Tiết Thịnh Hiên này cũng vô cùng kinh người.

Tiết Thịnh Hiên đúng là đã tức giận thật rồi, vì trong mắt của y, bất luận là Diệp Mặc làm thế nào tới được chỗ này, nhưng hiện tại đã dám khiêu khích quyền uy của y, thì y tuyệt đối sẽ không cho con kiến hôi này có cơ hội bóp nát ngọc bài mà chạy trốn ra ngoài.

Toái Không Lôi Thương toàn lực đánh ra, và y tin tưởng rằng trước khi Diệp Mặc kịp lấy ngọc bài ra bóp nát, thì y đã có thể giết được hắn rồi.

Nhưng sự tình tiếp theo lại khiến y cực kỳ tức giận, đó là đối phương không hề lấy ra ngọc bài như y dự liệu, mà lại lấy ra một cái pháp bảo, hơn nữa còn ném cái pháp bảo đó ra.

– Đập…

Hắc Thạch Cân được ném ra, lập tức mang theo một đạo ô mang mầu đen đánh thẳng về phía các tia sét mầu bạc vô cùng vô tận kia.

Toái Không Lôi Thương của Tiết Thịnh Hiên thậm chí còn mang theo một tia Thương Vực ở trong đó, nếu như vô tình gặp phải đối thủ là Huyền Tiên thông thường khác, thì có khả năng là đối phương sẽ không có cơ hội mà bóp nát ngọc bài để được truyền tống ra ngoài.

Thế nhưng, đối với Diệp Mặc mà nói, thì chút lực lượng Thương Vực ấy còn chưa là gì, vì bản thân hắn vốn là chuyên gia về Đao Vực mà.

Tiết Thịnh Hiên xác thực là so với Huyền Tiên hậu kỳ khác thì hùng mạnh hơn nhiều.

Nhưng so với Nghiêm Cửu Thiên thì Tiết Thịnh Hiên cũng còn kém nhiều lắm.

Sau khi Hắc Thạch Cân được Diệp Mặc ném ra, thì lập tức đã phá tan đạo thương ảnh mầu bạc hình thành Thương Vực của Tiết Thịnh Hiên, sau đó lại tiếp tục mang theo âm thanh ‘Ong.. ong…’ giống như là đang xé rách không khí vậy.

Chỉ trong chớp mắt, thì ngọn núi nhỏ Hắc Thạch Cân đã giống như một đám mây đen đang rơi xuống vậy.

Đạo thương ảnh dầy đặc vốn đã tạo thành công kích giống như muốn nghiền nát đối phương, thì lúc này lại bị Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc đập cho nát bấy, quay cuồng tràn ra bốn phía, không còn nửa phần uy hiếp nào nữa.

Mà Hắc Thạch Cân thì lại chỉ bị khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục đập phá xuống.

Tiết Thịnh Hiên hoảng hốt, lúc này y đâu còn có thể quản được điều gì khác, lập tức điên cuồng vận chuyển Tiên nguyên muốn duy trì thanh Toái Không Lôi Thương của mình.

Rầm…

Hắc Thạch Cân đập trúng Toái Không Lôi Thương, lúc này thì Tiết Thịnh Hiên phun ra một ngụm máu tươi bay ra ngoài.

Sau khi y dừng lại được giữa không trung thì lập tức lấy ra một viên đan dược rồi nuốt vào, đồng thời lại lấy ra một cái lồng hình tròn mầu đỏ nhạt.

– Ồ, vậy mà không đập chết mày!

Diệp Mặc ngược lại lại nghi hoặc ‘Ồ’ lên một tiếng.

Vừa rồi Tiết Thịnh Hiên đã có chút khinh địch, mà Hắc Thạch Cân của hắn lại được toàn lực kích phát ra.

Vốn Diệp Mặc có ý định đập chết Tiết Thịnh Hiên trong một thoáng đó, nhưng không ngờ là cái Toái Không Lôi Thương của Tiết Thịnh Hiên lại còn có bản lĩnh này, có thể chặn được một kích từ Hắc Thạch Cân của hắn.

Diệp Mặc lắc đầu.

Xem ra không có thần thông thì vẫn không được.

Nếu như Hắc Thạch Cân của hắn đã có chút thần thông, thì vừa rồi chắc chắn đã có thể nện tên tiểu tử kia thành đống thịt.

Vốn là thần thức đã có chút bình ổn, nhưng lúc này sau khi Tiết Thịnh Hiên nghe được lời nói của Diệp Mặc, thì lại nôn ra một ngụm máu nữa.

Tiết Thịnh Hiên y tiếu ngạo Nguyễn Nhạc Thiên, cho dù là Đại Ất Tiên gặp phải Tiết Thịnh Hiên y thì cũng phải tránh đi xa.

Y đã bao giờ phải chịu loại vũ nhục như thế này chứ? Đối phương chỉ ra một chiêu, vậy mà còn kinh ngạc vì không đập chết được y.

– Tao ngược lại là đã nhìn lầm, không ngờ mày còn có bản lĩnh này.

Tiết Thịnh Hiên lạnh giọng nói một câu, trong lòng thì lại âm thành phát lạnh.

Nếu như đây không phải là ở Thất Luyện Tháp, thì y khẳng định đối phương chính là Đại Tiên đã ẩn nấp tu vi.

Nhưng vì đây là Thất Luyện Tháp, nơi mà Đại Tiên không thể nào bước chân vào, điều này cũng nói rõ rằng đối phương đúng là một Huyền Tiên.

Loại Huyền Tiên có bản lĩnh khủng bố như thế này, thì đây là lần đầu tiên y được gặp.

Vì sao người này lợi hại như vậy, lại không có ai nguyện ý lập đội cùng hắn chứ?

– Đã không chết, thì tiếp tục ăn thêm một Quả Cân nữa của tao đi.

Diệp Mặc biết rõ bản lĩnh của Tiết Thịnh Hiên, cho nên nếu hắn muốn giết đối phương trong Thất Luyện Tháp thì quả thực là có chút khó khăn.

Người này chắc chắn có đủ khả năng để bóp nát ngọc bài thoát ra khỏi Thất Luyện Tháp.

Ngoại trừ Nghiêm Cửu Thiên ra, thì Tiết Thịnh Hiên xác thực là Huyền Tiên mạnh nhất mà hắn gặp.

Tiết Thịnh Hiên thôi động Tiên nguyên, trên người lập tức bùng lên một màn hào quang mầu hồng, đồng thời Toái Không Lôi Thương của y lại lần nữa được đánh ra.

Bị một tên vô danh tiểu tốt đánh thành cái bộ dạng này, thì y thật sự là không cam lòng.

Chỉ cần Hồng Kiền Tráo của mình có thể ngăn cản được Quả Cân kia của đối phương, thì y có thể lợi dụng Toái Không Lôi Thương để phản công.

Răng rắc…

Cái Hồng Kiền Tráo của Tiết Thịnh Hiên vừa lấy ra lập tức va chạm với Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc, phát ra một tiếng âm vang nặng nề.

Hào quang mầu đỏ tràn ngập trên chiếc Hồng Kiền Tráo liền biến mất, mà cái Hồng Kiền Tráo kia cũng liền khôi phục lại nguyên dạng.

Lực lượng cường đại lại lần nữa đánh bay Tiết Thịnh Hiên ra xa vài trăm thước, mà Toái Không Lôi Thương của Tiết Thịnh Hiên lúc này vẫn chưa hoàn toàn được đánh ra.

Tiết Thịnh Hiên lại lần nữa nôn ra một ngụm máu, trong lòng cực kỳ rúng động mà nhìn chằm chằm vào Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc.

Y không thể nào hiểu được cái pháp bảo hình Quả Cân kia của Diệp Mặc được luyện chế từ thứ gì mà lại có thể lợi hại như vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box