[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 334 : Vấn Đạo Thần Thông (c1666-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1666: Vấn Đạo Thần Thông
Vấn Đạo Thần Thông
T
hời gian mà Thanh Lôi tiên tuyền mở ra chỉ còn một ngày cuối cùng, lúc này quảng trường lớn nhất của Thanh Mạt tiên thành đã chật kín người rồi.
So với lần Thanh Lôi tiên tuyền mở ra trước kia thì lần này rõ ràng là còn đông hơn nữa…
Người biết rõ nội tình đều hiểu rằng lần Thanh Lôi tiên tuyền mở ra này khác biệt với trước kia, bởi vì lần này trước khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra, thì đã có ba vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên đến trước, bao gồm Hòa Hoàn Tiên Vương, Khải Phong Tiên Vương và Bình Châu Tiên Vương.
Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên rất ít, vậy mà lần này lại tới những ba người, hiển nhiên là phải có nguyên nhân gì đó.
Mà người hướng tới Thanh Mạt tiên thành càng ngày càng nhiều, cũng có một phần là vì muốn biết cái nguyên nhân đó.
Mặc dù Diệp Mặc biết Thanh Mạt tiên thành có chuyện gì đó đặc biệt, nhưng lại không biết chính xác là chuyện gì.
Hắn lúc này đang uống rượu ở trong một tiên tức lâu bên cạnh quảng trường Thanh Lôi.
Mục đích duy nhất mà hắn ở đây chính là chờ tới khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra, sau khi dùng hết tiên tuyền thì mới rời đi.
Đương nhiên ở quảng trường Thanh Lôi này cũng vì hắn còn có một mục đích khác, đó là chú ý bảng xếp hạng điểm cống hiến của Tông Phiêu Thiên, để có thể chắc chắn rằng mình sẽ không bị tuột khỏi top 50.
Diệp Mặc cũng đã hỏi thăm qua những người khác, biết rằng bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên này có tính chính xác rất cao, vì bình thường trước khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra ba tháng thì cơ bản là top 50 đã được định sẵn rồi, không hề có thay đổi.
Nhưng hiện giờ thì Diệp Mặc cảm thấy đó chỉ là lời nói nhảm, vì tên của hắn đã lần lượt hạ xuống từ vị trí 41 tới tận 47 rồi.
Bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên mỗi thời khắc đều có biến hóa.
Mà nếu cứ tiếp tục như vậy, thì Diệp Mặc khẳng định là tên của hắn sẽ bị tuột khỏi top 50.
Cũng may là hắn vẫn chuẩn bị sẵn ba triệu yêu hạch điểm cống hiến dự bị, bất quá những yêu hạch dự bị này hiện tại hắn chưa muốn dùng.
Nhưng một khi điểm cống hiến của hắn hạ xuống tới vị trí thứ 50, thì hắn sẽ sử dụng nó trong một khắc ngay trước khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra để có thể nắm chắc vị trí trong top 50 của mình.
Nhưng nếu ba triệu điểm cống hiến này vẫn không đủ, thì hắn chỉ đành bỏ qua mà thôi.
Diệp Mặc đã ngồi nửa ngày ở tiên tức lâu này và hắn cũng không muốn đi tới Thanh Mạt tiên thành để xem chuyện gì xảy ra.
Với hắn mà nói, thì bất luận là có chuyện gì phát sinh, đều không có quan hệ với bản thân.
Hắn không chú ý, nhưng không có nghĩa là người khác cũng như hắn.
Lúc này ở một cái bàn cách chỗ Diệp Mặc không xa đang có vài tiên nhân bàn tán khiến hắn phải chú ý tới.
Bởi vì trong khi mấy người này nói chuyện, có nhắc tới tên của hắn.
– Xem ra cho dù là tên Mạc Ảnh kia gian lận, thì tôi cũng không thể lọt vào được top 50 rồi.
Vốn đang xếp thứ 51, thì bây giờ đã tụt xuống thứ 63 rồi.
Người nói là một tên Huyền Tiên hậu kỳ, giọng nói của y rõ ràng mang theo sự thất vọng tràn trề.
Ngồi ở bên cạnh còn có ba người nữa, trong đó có một vị nữ tiên cực kỳ xinh đẹp, cũng có tu vi Huyền Tiên hậu kỳ.
Còn có hai tên Huyền Tiên hậu kỳ khác nữa, một người thì râu dài, còn một người thì hơi đen.
– Đúng thế, chưa từng có bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên lần nào cổ quái như lần này.
Đến mấy ngày cuối cùng, thì bảng xếp hạng liền thay đổi liên tục.
Anh để ý xem, vốn Từ Ki là người xếp thứ nhất, hiện tại cũng đã hạ xuống thứ 27 rồi.
Tôi chưa bao giờ thấy bảng xếp hạng lần nào lại kỳ quái thế này.
Vị nữ tiên kiều mỵ cũng nhíu mày phụ họa.
Mấy người vừa nói chuyện vừa nhìn chằm chằm vào ‘bảng xếp hạng’ trong tiên tức lâu.
Đây là một trận pháp theo dõi, có thể thông qua điểm số trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên rồi theo đó thay đổi giống như vậy để cho khách trong tiên tức lâu có thể theo dõi thứ tự bảng xếp hạng từ trong tiên tức lâu này.
– Chắc hẳn là do Thanh Mạt tiên thành lần này sẽ phát sinh chuyện gì đó?
Tên Huyền Tiên da đen có chút do dự nói.
– Dù vậy thì có quan hệ gì tới cái bảng xếp hạng kia chứ.
Tên Huyền Tiên râu dài lắc đầu, hiển nhiên là đang rất khó hiểu.
– Ồ, mọi người mau nhìn…
Tên Huyền Tiên da đen kia đột nhiên chỉ vào ‘bảng xếp hạng’ rồi hô lên.
Kỳ thật không cần tên Huyền Tiên này hô lên, thì tất cả các tiên nhân có mặt trong tiên tức lâu này đều đã nhìn thấy, cả Diệp Mặc cũng nhìn thấy rồi.
– Lần này sau khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra thì năm mươi người đứng đầu trong bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên sẽ đại biểu cho Tông Phiêu Thiên đi tới Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo…
Diệp Mặc còn chưa kịp đọc hết thông tin kia, thì tất cả tiên nhân trong tiên tức lâu đã trở nên oanh động.
– Nguyễn Nhạc Thiên không phải là đệ nhất Thiên Vực trong Mười một Trung Thiên Vực sao? Nghe nói là tương đương với một Thiên Vực trên Thượng Thiên Vực.
Chẳng lẽ thật sự là năm mươi người đứng đầu sẽ đi tới Nguyễn Nhạc Thiên để thi đấu không…
– Sao tôi lại nghe nói rằng các Đại Hội Vấn Đạo trước kia đều là chọn người trong top 50 Bảng Huyền Tiên để tham gia, vậy mà lần này lại biến thành top 50 của bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên rồi?
– Như vậy thì có gì khác nhau sao? Top 50 trong bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên thì có mấy người không phải là cao thủ của Bảng Huyền Tiên? Nhưng Nguyễn Nhạc Thiên thật sự rất cường đại, nghe nói trước kia dù có được tham gia thì cũng rất ít người có thể tiến vào Vấn Đạo Các đấy.
– Nguyễn Nhạc Thiên có thể không cường đại sao? Ngay cả một số tiên nhân của Thượng Thiên Vực cũng muốn đi đến Vấn Đạo Các đấy.
Chỉ cần có cơ hội để tiến vào Vấn Đạo Các, thì cũng có nghĩa là anh chắc chắn sẽ trở thành Đại Tiên, cơ hội thăng cấp lên Tiên Vương cũng sẽ được tăng thêm một thành.
– Khó trách vì sao lần này top 50 lại có biến động lớn như thế, hóa ra là vì có thể tham gia Đại Hội Vấn Đạo ở Nguyễn Nhạc Thiên.
Nếu như tôi có cơ hội tiến vào Vấn Đạo Các, thì cho dù phải trả cái giá lớn hơn thì tôi cũng nguyện ý.
…
Các tiên nhân trong tiên tức lâu bàn tán xôn xao, một số tiên nhân không hiểu giống Diệp Mặc cũng đều chăm chú lắng nghe.
Diệp Mặc cũng rất kỳ quái, vì hắn không ngờ bảng xếp hạng điểm cống hiến lần này lại có liên quan tới Đại Hội Vấn Đạo, thậm chí còn đi tới tận Nguyễn Nhạc Thiên để tham gia nữa.
Nguyễn Nhạc Thiên thì đương nhiên hắn biết rõ.
Đó chính là đệ nhất Thiên Vực trong Trung Thiên Vực, nghe nói nó không kém so với một Thiên Vực bình thường nào ở trên ‘Mười một Thượng Thiên Vực’ cả.
Nguyễn Nhạc Thiên cũng là Thiên Vực có thực lực mạnh nhất trong ‘Mười một Trung Thiên Vực’.
Tuy rằng cũng là Trung Thiên Vực, nhưng tiên nhân muốn tiến vào Nguyễn Nhạc Thiên thì cực kỳ khó khăn.
Rất nhiền thiên tài của các Trung Thiên Vực đều có lựa chọn hàng đầu là Nguyễn Nhạc Thiên mà không phải là Thượng Thiên Vực.
Diệp Mặc chỉ biết rằng Nguyễn Nhạc Thiên cường đại, nhưng những thứ khác của Nguyễn Nhạc Thiên thì hắn lại không biết.
Bây giờ nghe tới đây, thì dường như là có quan hệ với Vấn Đạo Các.
Có lẽ lát nữa phải tìm người nào đó hỏi một chút xem Vấn Đạo Các là nơi nào.
– Vì cam đoan sẽ không bỏ xót thiên tài nào của Tông Phiêu Thiên, cho nên những người xếp thứ 51 tới 100 trong bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên có thể khiêu chiến với 50 người đứng đầu top 50.
Mỗi người chỉ có một lần cơ hội khiêu chiến, một khi tiên nhân của top 50 thất bại, thì phải đem vị trí của mình trong top 50 nhường lại cho tiên nhân đã khiêu chiến.
Còn nếu tiên nhân khiêu chiến thất bại, thì sẽ không có cơ hội tiếp tục khiêu chiến nữa.
Tiên nhân thành công bảo vệ vị trí của mình thì cũng sẽ không phải tiếp tục nhận lời khiêu chiến nữa.
Nếu người ngoài top 50 khiêu chiến thành công, mà lại có tiên nhân khác tiếp tục khiêu chiến tiên nhân đó, thì tiên nhân đó sẽ phải tiếp nhận khiêu chiến để bảo vệ vị trí mà mình vừa khiêu chiến được…
– Top 50 người đứng đầu cuối cùng, có thể đi tới Thanh Lôi tiên tuyền để tu luyện trong thời gian nửa năm.
Sau nửa năm thì sẽ đại biểu cho Tông Phiêu Thiên chúng ta đi tới Nguyễn Nhạc Thiên để tham gia Đại Hội Vấn Đạo…
Sau khi Diệp Mặc đọc được hết tin tức trên trận pháp theo dõi, thì người khác cũng đều xem xong rồi.
Lúc này Diệp Mặc đã phát hiện tên của hắn đang lần lượt hạ xuống thứ 53 trong bảng xếp hạng.
Nhưng hắn cũng không hề khẩn trương, vì giờ hắn đã biết, chỉ cần nằm trong Top 100 là được rồi.
Cho dù là hắn bị tuột mất khỏi vị trí top 50, thì hắn vẫn còn có cơ hội để khiêu chiến mà.
– Khó trách vì sao bảng xếp hạng điểm cống hiến lần này lại biến hóa nhanh như vậy, hóa ra là đều muốn đi tới Nguyễn Nhạc Thiên đây mà.
Những người này có tin tức thật linh thông mà, còn tôi thì tới tận bây giờ mới xem được cái thông báo kia.
Nếu tôi sớm biết trước, thì khẳng định là đã sớm chuẩn bị rồi.
Vị nữ tiên kiều mỵ kia sau khi xem xong thông báo, thì liền thốt lên cảm thán.
Nói xong thì cô dường như lại nhớ ra cái gì đó, rồi vội vàng nói với tên Huyền Tiên mặt trắng kia:
– Chính Hồng đại ca, anh vẫn còn có cơ hội đó, chỉ cần anh nằm trong Top 100, thì đến lúc đó anh có thể đi khiêu chiến người trong top 50 mà.
Đúng rồi, cứ khiêu chiến cái tên Mạc Ảnh đó…
– Hắc hắc, Mạc Ảnh sao? Em xem đi, tên của hắn đã sớm rơi xuống khỏi top 50 rồi.
Tên Huyền Tiên râu dài kia lúc này liền cười hắc hắc.
Tên Huyền Tiên mặt trắng kia cũng cười ha hả, sắc mặt tốt hơn lúc trước nhiều lắm:
– Không ngờ rằng Lý Chính Hồng ta vẫn còn cơ hội.
Được, vậy thì sẽ khiêu chiến cái tên gian lận đó, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp nhau trên lôi đài.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục chú ý tới cái tên Lý Chính Hồng kia nữa, càng không để ý tới lời y nói.
Lúc này hắn liền đi tới bên cạnh một tên Huyền Tiên trung kỳ khác rồi ôm quyền nói:
– Anh bạn, tôi thấy trên thông báo kia có nói tới Vấn Đạo Các của Nguyễn Nhạc Thiên, vậy xin hỏi anh bạn có biết Vấn Đạo Các là cái gì không?
Tên Huyền Tiên trung kỳ kia liền nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Y không thể ngờ là lại có người không biết tới Vấn Đạo Các.
Nhưng y liền khôi phục lại thần thái rồi đáp:
– Vấn Đạo Các có chín tầng, nghe nói là tiên nhân tiến vào trong Vấn Đạo Các có thể cảm ngộ tu vi của mình cùng với đạo pháp thần thông.
Bên trong Vấn Đạo Các dầy đặc Thiên Địa pháp tắc, những tiên nhân tiến vào có thể dễ dàng dùng sở học của chính mình thể ngộ đạo, cuối cùng tự mình lĩnh ngộ lấy thần thông.
– Đúng thế, chính là như vậy cho nên Vấn Đạo Các mới nghịch thiên.
Thiên tài của Nguyễn Nhạc Thiên cũng có thể tới Vấn Đạo Các để Vấn đạo thần thông, cho nên Nguyễn Nhạc Thiên mới mạnh hơn các Thiên Vực khác.
Cứ mỗi một ngàn năm lại có một Đại Hội Vấn Đạo được mở ra, nếu không thì các Thiên Vực khác chắc sẽ càng ngày càng yếu kém hơn.
Một tên Huyền Tiên ở bên cạnh dường như là hiểu khá rõ về Vấn Đạo Các, cho nên liền chủ động nói ra.
Lúc này cái tên Huyền Tiên mà Diệp Mặc hỏi liền lắc đầu:
– Tuy rằng thực lực của Nguyễn Nhạc Thiên có quan hệ trực tiếp tới Vấn Đạo Các, nhưng tài nguyên tu luyện và lượng linh khí nồng đậm của Nguyễn Nhạc Thiên thì cũng không phải là các Thiên Vực khác có thể so sánh được, cho nên Nguyễn Nhạc Thiên cũng không phải là ngẫu nhiên mà trở thành đệ nhất Thiên Vực của ‘Mười một Trung Thiên Vực’.
Diệp Mặc liền tranh thủ hỏi:
– Vậy Vấn Đạo Các vì sao lại chia thành chín tầng?
Tên Huyền Tiên kia lập tức trả lời:
– Chia ra làm chín tầng là để quyết định khả năng lĩnh ngộ về đạo của những người tiến vào Vấn Đạo Các.
Bình thường thì Hư Tiên chỉ có thể lĩnh ngộ các loại pháp tắc Thiên Địa ở tầng một, sau đó thì hoàn thiện thần thông của mình.
Nếu như một Hư Tiên có thể lên tới tầng hai, thì Hư Tiên đó chính là loại thiên tài trong các thiên tài.
Nếu là một Huyền Tiên bình thường, thì chỉ có thể lĩnh ngộ thần thông pháp tắc của mình ở tầng ba, có rất ít Huyền Tiên có thể lên đến tầng bốn.
– Vậy tiên nhân của Nguyễn Nhạc Thiên có thể tùy thời tiến vào Vấn Đạo Các hay không?
– Đương nhiên là không được, cho dù là tiên nhân của Nguyễn Nhạc Thiên, thì cũng không thể tùy tiện tiến vào Vấn Đạo Các được.
Chỉ có một số ít các thiên tài, hoặc là đạt được cái điều kiện nào đó thì mới có thể tiến vào Vấn Đạo Các được.
– Đó là cái điều kiện gì?
– Tôi cũng không biết, nhưng tôi nghe nói qua, đó là muốn tiến vào Vấn Đạo Các cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Tông Phiêu Thiên có năm mươi người có thể tham gia Đại Hội Vấn Đạo, nhưng tới cuối cùng có thể có được một hai người đạt tư cách tiến vào Vấn Đạo Các cũng đã là vận khí rất lớn rồi, nói không chừng là một người cũng không có.
Tên Huyền Tiên kia sau khi nói xong, thì Diệp Mặc đã hiểu được rồi.
Nếu quả thật là như vậy, thì cái Vấn Đạo Các kia quả thực là sinh ra để dành cho hắn mà.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1667: Đại Hội Vấn Đạo
Đại Hội Vấn Đạo
D
iệp Mặc cảm giác rằng Lôi kiếm của mình có thể giết chết nhiều đối thủ cấp thấp trong một phạm vi lớn, nhưng khi đối mặt với những tiên nhân cao cấp hơn hắn, thì lại không thể nào giải quyết dứt khoát được.
Lần trước đánh nhau cùng tên Đại Chí Tiên kia, hắn đã có cái cảm giác này rồi.
Hắn vốn đang muốn bế quan tu luyện để có thể khiến Lôi kiếm tụ kết lại thành một chiêu mạnh nhất, vậy cái Vấn Đạo Các kia chẳng phải là hoàn toàn phù hợp với ý định của hắn sao?
Ngoại trừ Lôi kiếm ra, thì ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn cũng giống như vậy.
Tuy nhiên ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn còn thiếu đao thứ chín nữa, vì nó đã đạt tới bình cảnh rồi, không có quan hệ tới việc hắn có muốn sáng tạo ra đao thứ chín hay không.
Vì ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn cũng cần phải ngưng luyện thần thông, bằng không thì vẫn còn có sự chênh lệch với đối thủ cao cấp.
Lần trước khi đối chiến với Nghiêm Cửu Thiên đã là một lời cảnh báo cực lớn đối với hắn rồi.
Về phần Hắc Thạch Cân, thì càng không cần nói rồi, vì trước nay đều là hắn dùng tiên nguyên lực và thần thức của mình trực tiếp ném nó ra để công kích mà chẳng có chiêu thức pháp thuật hay thần thông gì cả.
Cũng là thời gian sau này Diệp Mặc mới hiểu được điểm này.
Hắc Thạch Cân của hắn sở dĩ không địch lại được màn sường đen của Nghiêm Cửu Thiên, không phải là vì Hắc Thạch Cân của hắn kém cỏi, mà là Hắc Thạch Cân của hắn còn chưa có pháp thuật thần thông gì cả.
Còn màn sường đen của Nghiêm Cửu Thiên lại là một loại thần thông chân chính.
Diệp Mặc đã hạ quyết tâm, hắn nhất định phải tiến vào được Vấn Đạo Các.
Tiên nhân trên quảng trường Thanh Lôi càng lúc càng nhiều, tiên nhân bên trong tiên tức lâu cũng đã đông quá mức rồi, lúc này tất cả lại cùng nhau ra khỏi tiên tức lâu để đi tới quảng trường Thanh Lôi.
Theo những gì mà người xung quanh bàn tán, thì Diệp Mặc mới biết được thi đấu khiêu chiến để tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền sắp bắt đầu rồi.
Cho nên Diệp Mặc cũng lập tức theo mọi người rời khỏi tiên tức lâu, đồng thời đem toàn bộ yêu hạch dự trữ của mình ném vào trong thẻ bài điểm cống hiến.
Lúc này thì không cần thiết phải giữ yêu hạch lại nữa rồi, vì nếu như hắn có bị tụt khỏi top 50 đi chăng nữa, thì hắn vẫn còn cơ hội để đi khiêu chiến.
Mấy triệu điểm cống hiến từ yêu hạch sau khi được Diệp Mặc ném vào trong thẻ bài, thì điểm cống hiến của hắn lập tức tăng lên tới mười bốn triệu.
Diệp Mặc thoáng chú ý tới bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên, thì lại phát hiện tên của mình đã tăng từ thứ hạng 53 thẳng lên tới thứ 21 rồi.
Xếp thứ 21, vậy xem ra bản thân hắn không cần phải khiêu chiến, tối đa chỉ cần tiếp nhận khiêu chiến của một người thôi, thì hắn có thể ổn định ở vị trí này rồi.
Lúc này thì thời gian thi đấu để tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền còn chưa bắt đầu, cho nên rất đông người đều chú ý tới bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên.
Một cái tên Mạc Ảnh đột nhiên tiến thẳng lên vị trí thứ 21, lập tức đã khiến cho mọi người chú ý tới.
– Tên kia là ai? Sao tới bây giờ tôi vẫn chưa từng nghe nói qua?
– Tôi thì lại vẫn luôn chú ý tới hắn.
Người này mấy tháng gần đây mới xuất hiện trên bảng xếp hạng, một tháng trước thì tên của hắn đột nhiên biến mất, sau đó thì lại đột nhiên lọt vào top 50.
Mới vừa rồi hắn lại bị hạ xuống thứ 53, giờ đã lại lên thứ 21 rồi.
Như vậy thì cần phải mất bao nhiêu Tiên tinh để mua yêu hạch chứ?
– Không cần phải nói, chắc chắn là một tên đệ tử của một đại năng nào đó, hoặc là hắn có một đại tông môn nào đó chống lưng rồi, nói không chừng là thiếu chủ của một tông môn nào đó cũng nên.
Cho nên lát nữa tới lúc khiêu chiến top 50, thì cũng nên tận lực bỏ qua hắn đi, vì ai biết được sau khi khiêu chiến thắng rồi, có người nào sẽ tới tìm ngươi hỏi tội hay không?
– Đúng thế, loại người này nhất định là không đơn giản.
Điểm cống hiến vốn là hai mươi Tiên tinh thì được một điểm, hiện tại thì giá cả đã tăng lên tới tám mươi đến một trăm Tiên tinh một điểm rồi, người bình thường có thể mua nổi nhiều yêu hạch để tăng điểm cống hiến nhanh như vậy sao?
…
Diệp Mặc nghe thấy những lời bàn tán kia thì liền lắc đầu.
Hắn chẳng có ai chống lưng cho cả, càng không phải là một thiếu chủ của đại tông môn nào đó.
Yêu hạch mà hắn có hoàn toàn là do hắn liều mạng dốc sức săn bắt Tiên Ma Yêu trong thảo nguyên Bình Phiêu mà có được đấy.
Đang lúc Diệp Mặc muốn đổi chỗ khác, thì lại nghe thấy một loạt tiếng huyên náo truyền đến.
Lúc này thì có mấy tiên nhân vừa bay tới và hạ xuống quảng trường Thanh Lôi.
Xung quanh họ liền oanh động lên và lúc này Diệp Mặc có thể đoán ra được là lai lịch của mấy người này chắc chắn không đơn giản.
Diệp Mặc liền hướng tới một tên Huyền Tiên sơ kỳ bên cạnh hỏi:
– Mấy người kia là ai, lai lịch dường như không nhỏ?
Vốn tên Huyền Tiên sơ kỳ kia có chút khinh thường không muốn trả lời Diệp Mặc, nhưng khi thấy tu vi của Diệp Mặc cao hơn mình, thì liền nghiêm mặt nói:
– Anh bạn hẳn là vừa mới đến Tông Phiêu Thiên phải không? Người đi đầu mang khăn mầu nâu chính là Âu Dương Nghi, đệ nhất Huyền Tiên trên Huyền bảng cao thủ của Tông Phiêu Thiên.
Tôi tin rằng lần tham gia Đại Hội Vấn Đạo của Nguyễn Nhạc Thiên lần này thì Âu Dương Nghi sư huynh có thể vì Tông Phiêu Thiên của chúng ta mà đạt được một chỗ trong danh sách Diệp Mặc rất nhanh đã nhìn thấy tên của Âu Dương Nghi xếp thứ 7 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên rồi.
Nhưng cái bảng xếp hạng điểm cống hiến này cũng không biểu đạt được thực lực chân chính, cho nên Diệp Mặc cũng không quá để ý.
– Đeo khăn mầu xanh da trời đứng ở đằng sau Âu Dương Nghi sư huynh chính là Trử Tương Tử sư huynh, người xếp thứ tư trên Huyền bảng cao thủ.
Vị nữ tiên bên cạnh chính là Tử Vũ tiên tử.
Tử Vũ tiên tử chẳng những là một trong những nữ tiên đẹp nhất Tông Phiêu Thiên, còn là cao thủ xếp thứ hai trên Huyền bảng.
Còn vị Huyền Tiên đeo một thanh trường kiếm trên lưng kia là Từ Ki, xếp thứ chín trên Huyền bảng…
Tên Huyền Tiên sơ kỳ kia biết rõ Diệp Mặc không biết gì về mấy người mới tới đang khiến cho mọi người oanh động, cho nên giọng điệu khi giới thiệu cũng mang theo một ít kiêu ngạo.
Hiển nhiên là mấy người vừa tới chính là những thiên tài của Tông Phiêu Thiên mà y và mọi người đều sùng bái.
Trử Tương Tử thì Diệp Mặc đã nhìn thấy tên y xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng điểm cống hiến từ lần trước rồi, còn Từ Ki vốn là người đầu tiên xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng thì hiện tại hạ xuống thứ 30 rồi.
Điểm cống hiến của Tử Vũ tiên tử trên bảng xếp hạng cũng không thấp, hiện cũng đang xếp thứ 9.
Xem ra bọn họ căn bản là cũng không hề quan tâm tới thứ hạng trên bảng xếp hạng điểm cống hiến kia, hoặc là đối với bọn họ, thì muốn xếp thứ hạng bao nhiêu trên bảng xếp hạng đó thì có thể xếp vào thứ bấy nhiêu.
Nếu như chỉ có người trong Top 10 mới có thể tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện, thì không chừng là bọn họ sẽ có thể lập tức tiến hết vào trong Top 10 người dẫn đầu trên bảng xếp hạng điểm cống hiến.
Những Huyền Tiên này tu vi thấp nhất cũng là Huyền Tiên hậu kỳ, đại bộ phận đều là Huyền Tiên viên mãn.
Không có một người nào là Huyền Tiên trung kỳ giống như Diệp Mặc cả.
Mọi người ở đây đều đang tranh nhau để đi tới chào hỏi cùng ba người Âu Dương Nghi, Trử Tương Tử và Tử Vũ tiên tử.
Lúc này lại có thêm mấy đạo độn quang nữa tới.
Còn Diệp Mặc thì nhờ có tên Huyền Tiên sơ kỳ kia giới thiệu, nên cũng biết được mấy người vừa tới cũng là những Huyền Tiên đứng đầu trên Huyền bảng.
Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên tổng cộng có năm mươi người đứng đầu.
Ngoại trừ có một bộ phận đã thăng cấp lên Đại Tiên ra, thì tất cả các cao thủ Huyền bảng đều đã tới.
Thần thái của Âu Dương Nghi và Tử Vũ tiên tử đều ngạo nghễ, ngay cả Diệp Mặc cũng có thể cảm giác được sự ưu việt của họ.
Dường như việc có thể đứng được ở đây, thì bọn họ cũng không hề cảm thấy vinh hạnh.
Từ khí tức ưu việt ngạo nghễ trên người họ, Diệp Mặc có thể đoán được rằng xuất thân của họ đều bất phàm, không chừng còn là Vị Tiên tông môn.
Tiên nhân có loại ngạo khí ưu việt đó, thì đại đa số đều là những tiên nhân cao cao tại thượng.
Nhưng người xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng điểm cống hiến là Trử Tương Tử, cùng với Từ Ki xếp thứ 9 đều có thần thái rất bình thản, không hề có một biểu lộ kiêu ngạo nào.
Đặc biệt là Huyền Tiên tên Từ Ki.
Diệp Mặc cảm giác được y so với Âu Dương Nghi càng có tiềm lực lớn hơn nhiều.
Tên Huyền Tiên đeo trường kiếm sau lưng dường như cũng không phải là nhân vật tầm thường.
Tục ngữ có câu ‘Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’, ngay cả tiên nhân cũng không phải là ngoại lệ.
Những Huyền Tiên nằm trong Top 10 của Huyền bảng đều đứng chung một chỗ, còn các Đại Ất Tiên cũng đứng riêng một chỗ.
Còn những người giống như Diệp Mặc thì chỉ có thể là tán tu hoặc là tiên nhân Huyền Tiên nằm ở tầng dưới chót mà thôi.
Cho dù là ngẫu nhiên ngắt lời một câu, thì cũng không ai thèm để ý tới.
Đối với loại chuyện này, thì Diệp Mặc cũng không muốn tham gia.
Trên người hắn có hơn mười bốn triệu điểm cống hiến, mà nếu như không phải là vì muốn tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền, thì hắn cũng sẽ không muốn dùng hết cả số điểm cống hiến.
Hơn nữa chờ sau khi ra khỏi Thanh Lôi tiên tuyền, thì hắn sẽ đi tới Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo, cho nên việc giữ lại điểm cống hiến cũng không còn tác dụng nữa rồi.
Lúc này Diệp Mặc tiếp tục đi dạo trên quảng trường.
Các cửa hàng cùng thương phẩm ở chỗ này cũng không ít, nhưng chẳng có thứ gì có thể lọt vào mắt hắn cả.
Mặc dù vậy, thì hắn cũng không phải là không thu hoạch được gì, vì ít nhất hắn cũng mua được một ít địa đồ của ‘Mười một Trung Thiên Vực’, còn mua được cả ngọc giản giới thiệu kỹ càng về các đại Thiên Vực nữa.
…
Chớp mắt đã qua nửa ngày, theo số lượng người trên quảng trường càng lúc càng nhiều, thì lại có thêm ba đạo độn quang nữa hạ xuống giữ quảng trường.
Diệp Mặc nhìn không ra tu vi cụ thể của ba người này, nhưng lại có thể khẳng định rằng cả ba người đều là Tiên Vương.
Bất kỳ người nào trong ba người này muốn giết hắn, thì căn bản là cũng không cần phải động, mà chỉ cần một đầu ngón tay cũng có thể bóp chết hắn rồi.
Loại cảm giác này khiến cho Diệp Mặc rất không thoải mái.
Hắn cố gắng bình tĩnh lại, vứt bỏ cái suy nghĩ kia ra khỏi đầu.
Khi ba Tiên Vương hạ xuống quảng trường, thì cả quảng trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Tất cả đều đang đợi ba vị Tiên Vương lên tiếng.
Ba vị Tiên Vương này thì Diệp Mặc đã từng gặp một người trong đó, đó chính là Hòa Hoàn Tiên Vương mặc bộ đồ mầu xanh, xem ra hai vị Tiên Vương còn lại chính là Khải Phong Tiên Vương và Bình Châu Tiên Vương rồi.
Đứng trước mặt của Hòa Hoàn Tiên Vương là một vị Tiên Vương mặc áo trắng, dường như y là người đứng đầu trong ba vị Tiên Vương này.
Sau khi y đáp xuống, thì liền gật nhẹ đầu với đông đảo các tiên nhân trong quảng trường rồi sau đó giơ tay lên bắn ra một đạo hào quang mầu vàng.
Đạo hào quang mầu vàng kia lập tức biến thành một cái lôi đài rộng nằm giữa quảng trường, còn lúc này thì cả ba vị Tiên Vương đã đứng ở trên lôi đài rồi.
Sau khi đứng trên lôi đài, thì vị Tiên Vương áo trắng liền lên tiếng:
– Ta nghĩ rằng mọi người đều đã biết ta rồi, ta là Khải Phong Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên, lần này tới Thanh Mạt tiên thành thì ngoại trừ việc Thanh Lôi tiên tuyền mở ra, thì còn có một chuyện trọng yếu hơn nữa đó là Đại Hội Vấn Đạo của Nguyễn Nhạc Thiên.
Nói tới đây thì Khải Phong Tiên Vương liền dùng thần thức quét tới các tiên nhân trên quảng trường một chút, sau đó thở dài:
– Tông Phiêu Thiên của chúng ta vẫn luôn được tham gia Đại Hội Vấn Đạo, nhưng thật sự có thể tiến vào Vấn Đạo Các cũng chỉ có một người.
Phải, người đó chính là ta, đáng tiếc là khi xưa ta quá kém cỏi, chỉ có thể dừng lại ở Vấn Đạo Các tầng ba.
Khoảng cách để có thể lên được tầng bốn còn rất xa.
Ta có thể nói, bản thân ta có thể thăng cấp lên Tiên Vương, thì Vấn Đạo Các có trợ giúp vô cùng lớn.
Cho nên, những lời còn lại ta cũng không cần phải nói nhiều nữa, vì chắc hẳn mọi người đều đã hiểu rằng Vấn Đạo Các có bao nhiêu tác dụng đối với việc tu luyện của chúng ta rồi.
Sau khi Khải Phong Tiên Vương nói xong, thì trên quảng trường lập tức bàn tán xôn xao, tâm tình lập tức kích động hẳn lên.
Tiên nhân thì có số lượng ngàn ngàn vạn vạn, nhưng có bao nhiêu người có thể thăng cấp tới Vị Tiên, trở thành một Tiên Vương chứ? Vấn Đạo Các có thể giúp cho một tiên nhân thăng cấp Tiên Vương, thì đó chính là thứ mà mỗi một tiên nhân đều truy cầu suốt đời.
Thấy mọi người kích động hẳn lên, thì Khải Phong Tiên Vương lại khoát tay rồi nói:
– Mọi người hãy yên tĩnh một chút…
Khải Phong Tiên Vương nói cũng không lớn, nhưng bất cứ một người nào có mặt trên quảng trường đều nghe được rõ ràng rành mạch.
Tất cả đều lập tức yên tĩnh trở lại.
Lúc này thì Khải Phong Tiên Vương mới gật gật đầu rồi nói:
– Đáng tiếc, mặc dù Vấn Đạo Các là thuộc về đệ nhất Thiên Vực Nguyễn Nhạc Thiên, nhưng tiên nhân của Nguyễn Nhạc Thiên muốn tiến vào Vấn Đạo Các thì cũng cần phải có điều kiện tuyển chọn, cho nên càng không cần phải nói tới Tông Phiêu Thiên chúng ta.
Nguyễn Nhạc Thiên để lại cho mười đại Thiên Vực của ‘Mười một Trung Thiên Vực’ còn lại 500 danh ngạch, có nghĩa là Tông Phiêu Thiên chúng ta có thể có tối đa năm mươi người tham gia Đại Hội Vấn Đạo.
Đại Hội Vấn Đạo cực kỳ gian nan, dù là Tông Phiêu Thiên chỉ có một người có thể đạt điều kiện để tiến vào Vấn Đạo Các, thì ta cũng đã rất yên lòng rồi…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1668: Khiêu Chiến Top 50
Khiêu Chiến Top 50
L
úc này Hòa Hoàn Tiên Vương liền đứng ra nói:
– Trung Thiên Vực của chúng ta tổng cộng có Mười một Thiên Vực, tuy nhiên mỗi Thiên Vực đều vô cùng rộng lớn, rất nhiều nơi hẻo lánh mà ngay cả Tiên Vương cũng không thể nào chạm tới.
Nhưng tiên nhân của Mười một Trung Thiên Vực cộng lại, cũng chỉ có ba mươi người có thể tiến vào Vấn Đạo Các.
Mà Tông Phiêu Thiên của chúng ta, thì ngoại trừ rất nhiều năm về trước có một mình Khải Phong Tiên Vương từng tiến vào Vấn Đạo Các ra, thì chưa từng có thêm người thứ hai nào.
– Mỗi lần mấy người chúng ta đi đến Nguyễn Nhạc Thiên, thì lúc nói chuyện đều phải nhỏ nhẹ hơn so với các Tiên Vương khác, cho nên mấy người chúng ta đều hi vọng lần này mọi người có thể trổ hết tài năng của mình trong Đại Hội Vấn Đạo, dù chỉ là có được một trong ba mươi danh ngạch, thì Tông Phiêu Thiên chúng ta vẫn có được mặt mũi rất lớn…
Hòa Hoàn Tiên Vương còn chưa nói hết lời, thì các tiên nhân trên quảng trường đều có chút hổ thẹn mà cúi đầu.
Rất nhiều Đại Tiên đã từng đi Thanh Lôi sơn, cũng đi qua Nguyễn Nhạc Thiên, cũng đã tham gia Đại Hội Vấn Đạo.
Chỉ là bọn họ đều giống như lời Hòa Hoàn Tiên Vương nói, không ai có thể lọt vào được top 30 cả.
Bất quá ánh mắt của mười mấy tên tiên nhân đứng đầu Huyền bảng đều tràn đầy kiên định, biểu lộ rõ quyết tâm đạt được một vị trí trong Đại Hội Vấn Đạo lần này.
Hòa Hoàn Tiên Vương không nói tiếp về Đại Hội Vấn Đạo nữa, mà chuyển sang chủ đề khác:
– Lần này các Huyền Tiên trong top 50 có thể đi vào Thanh Lôi tiên tuyền để tu luyện, và cũng là những người sẽ cùng chúng tôi tới Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo.
Ta nghĩ rằng quy tắc thì mọi người cũng đã biết, cho nên hiện tại trận đấu liền bắt đầu.
Bất kỳ ai có điểm cống hiến nằm ở vị trí 51 tới 100 trên bảng xếp hạng đều có thể tiến lên khiêu chiến người của top 50.
Hòa Hoàn Tiên Vương nói xong thì liền cùng với Khải Phong Tiên Vương và Bình Châu Tiên Vương lui ra khỏi lôi đài.
Còn phía trên lôi đài lúc này lập tức xuất hiện hai hàng danh sách lơ lững, ở bên trái là danh sách năm mươi người đứng đầu, còn bên phải là từ thứ hạng số 51 tới 100.
Nhưng lát nữa sau mỗi trận khiêu chiến, thì thứ hạng hai bên có thể sẽ phải thay đổi.
Hiện tại có thể thấy rõ được tác dụng của bảng điểm cống hiến của Tông Phiêu Thiên.
Cho dù là anh lợi hại hơn, nhưng nếu như không có tên trong top 100, vậy thì cũng sẽ không có cơ hội để mà khiêu chiến.
Nói đi cũng phải nói lại, ở Tông Phiêu Thiên, thì một Huyền Tiên lợi hại sao có thể không có tên trong bảng xếp hạng điểm cống hiến được.
Diệp Mặc nhìn tên của mình, xếp thứ 21, cho nên hắn cũng không khẩn trương.
Bất luận là ai tới khiêu chiến hắn, thì hắn cũng không sợ.
Ngay khi mọi người còn đang suy nghĩ xem ai sẽ là người thứ nhất tiến lên đài khiêu chiến, thì một tên Huyền Tiên viên mãn có dáng người mập lùn đã phi thân lên lôi đài rồi ôm quyền nói:
– Xếp thứ 73 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên Tông Phiêu Thiên Cung Ngư, khiêu chiến La Dương xếp thứ 50…
Không ai thấy lạ cả, tuy là điểm cống hiến không có quan hệ với thực lực mỗi người, nhưng trên thực tế thì trừ những người gian lận ra, thì đều là những người có thực lực cao mới có thể xếp trên những thứ hạng cao được.
Cho nên từ bất cứ góc độ nào thì người xếp thứ 50 là La Dương đều sẽ là đối tượng để khiêu chiến đầu tiên.
Lời Cung Ngư vừa mới nói xong, thì đã có một gã Huyền Tiên vọt lên trên lôi đài rồi nói:
– La Dương tiếp nhận lời khiêu chiến.
Sau khi nói xong thì y liền đánh ra một đạo kiếm quang vào chính giữa.
Cung Ngư dường như cũng đã sớm chuẩn bị rồi, lập tức lấy ra một thanh Thần dụ mầu đen, mang theo ô quang đầy trời đánh về phía kiếm quang của La Dương.
Trên lôi đài có cấm chế của Tiên Vương, cho nên dù hai người có đánh nhau long trời lở đất, thì những người xem cũng chỉ có thể nhìn thấy quang ảnh bắn ra tứ phía, còn lôi đài thì không có chút sứt mẻ nào.
Kiếm quang của La Dương giống như là dải Ngân Hà liên tục đánh xuống lôi đài, nhưng vẫn không có cách nào lưu lại một chút dấu vết cả.
Cái lôi đài này quả nhiên là rất cứng rắn.
Một tiếng nổ phát ra giữa Cung Ngư và La Dương.
Tiên nguyên lực của cả hai dường như không khác nhau nhiều lắm, nhưng khoảng chừng hơn nửa canh giờ sau, thì ô quang Thần dụ của Cung Ngư đã tản mạn dần.
Vậy là thế bại của Cung Ngư đã thành, xem ra không thể kiên trì lâu hơn được nữa.
Quả nhiên là chỉ hơn mười lần hít thở về sau, thì Cung Ngư đã bị kiếm quang của La Dương đánh bay, trên người mang theo một vết thương đỏ máu dài chừng hai thước từ bả vai xuống tới thắt lưng.
– Tôi chịu thua.
Cung Ngư không chờ La Dương đánh tới lần nữa, thì đã lập tức nhận thua rời khỏi lôi đài.
Y biết rõ rằng mình vô duyên với Thanh Lôi tiên tuyền và Đại Hội Vấn Đạo rồi.
Khi y nhận thua thì La Dương cũng không công kích nữa, mà lập tức nhanh chóng lấy ra một viên đan dược rồi nuốt xuống, đồng thời lùi ra khỏi lôi đài.
La Dương đã bảo vệ được vị trí trong top 50 của mình, cho nên chỉ cần thắng một trận khiêu chiến, là lập tức giữ vững được vị trí của mình rồi, không cần tiếp tục tiếp nhận khiêu chiến nữa.
– Trận thứ nhất, La Dương thắng.
Bảo vệ thành công vị trí thứ 50.
Một tên Đại La Tiên đứng ở bên cạnh lôi đài lập tức tuyên bố.
Lúc này lại có thêm một tên Huyền Tiên đầu trọc tiến lên lôi đài rồi nói:
– Nỉ Tiếp xếp thứ 51 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên, khiêu chiến Ly Nặc Hoa xếp thứ 47.
Cô đã cướp lấy đồ của tôi, hiện giờ hãy trả lại cho tôi đi.
Tên Huyền Tiên đầu trọc này gương mặt mang theo sát khí, xem qua đã thấy y không hề muốn nương tay khi thượng đài rồi.
Những người còn lại nghe qua giọng điệu của y thì đều đoán rằng hẳn là Ly Nặc Hoa kia đã dùng thủ đoạn lừa gạt nào đó để cướp đoạt thứ hạng của Nỉ Tiếp, khiến cho Nỉ Tiếp bị rớt xuống vị trí thứ 51.
Cho nên lúc này y mới hận Ly Nặc Hoa như vậy.
Không đợi tên Huyền Tiên đầu trọc này nói lại lần nữa, thì một cô gái đã lập tức mang theo khuôn mặt sát khí mà phi thân lên lôi đài rồi nói:
– Ly Nặc Hoa tiếp nhận lời khiêu chiến…
Cô gái này còn nhanh tay hơn so với La Dương lúc trước, lời của cô mới chỉ nói ra có một nửa, thì một chiếc Kim Đấu đã được ném ra.
Lôi đài lập tức tràn ngập quang mang mầu vàng, một số tiên nhân tu vi thấp một chút thậm chí còn không thể dùng mắt mà nhìn trực tiếp.
Tia sáng kia quả thực là quá chói mắt.
– Tôi không sợ cô.
Nỉ Tiếp tức giận quát lên, cây Hắc Côn trong tay đã hóa thành một con Hắc Long như thật như ảo, nhanh chóng ngăn cản lại Kim Đấu của Ly Nặc Hoa.
Người sáng suốt thì vừa nhìn đã biết Nỉ Tiếp này mạnh hơn nhiều so với Cung Ngư vừa rồi.
Chỉ trong vòng thời gian nửa nén hương, thì Ly Nặc Hoa đã bị đuôi của con Hắc Long kia quất một đòn vào lưng, lập tức hộc máu tại chỗ bay ra khỏi lôi đài.
Xem ra tổn thương không phải là nhẹ.
Diệp Mặc lại nhìn ra được là Ly Nặc Hoa cố ý chấp nhận trọng thương, vì nếu như cô không làm như vậy, thì cái mạng nhỏ của cô rất có thể sẽ bị Nỉ Tiếp lấy đi.
Nỉ Tiếp mang theo sát ý bước lên khiêu chiến, thì rõ ràng là đã muốn giết cô rồi.
Còn cô nàng Ly Nặc Hoa này cũng không phải là kẻ ngốc, cho nên đã chịu trọng thương để đổi lấy một mạng.
Bất quá những Tiên tinh đã dùng để mua điểm cống hiến chỉ có thể coi là bát nước đổ đi thôi.
– Trận thứ hai, Nỉ Tiếp thắng, đạt được vị trí 47 của Ly Nặc Hoa.
Tên Đại La Tiên bên cạnh lôi đài lại tuyên bố.
Nỉ Tiếp khiêu chiến chiến thắng, đạt được vị trí 47 trong top 50, cho nên vẫn sẽ phải đánh thêm một trận nữa với tư cách là người bảo vệ vị trí nếu như có người đi lên khiêu chiến.
Diệp Mặc biết rõ nếu lúc này có người lên khiêu chiến Nỉ Tiếp thì sẽ chiếm được lợi thế rất lớn.
Vừa rồi tuy Nỉ Tiếp đã khiến Ly Nặc Hoa bị thương nặng, nhưng chính bản thân y cũng đã bị thương rồi.
Diệp Mặc có thể thấy được, thì đương nhiên các tiên nhân khác trên quảng trường đều có thể thấy được.
Không đợi cho Nỉ Tiếp đứng vững, thì đã có một tên Huyền Tiên viên mãn bay lên lôi đài rồi nói:
– Cơ Thắng xếp thứ 64 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên Tông Phiêu Thiên khiêu chiến Nỉ Tiếp vị trí thứ 47 …
Lời khiêu chiến vừa cứng rắn nói ra, thì pháp bảo của Cơ Thắng đã lập tức công kích tới.
Nỉ Tiếp lúc này chỉ có thể miễn cưỡng ngăn trở, còn Cơ Thắng thì lại không hề buông tha chút nào, liên tiếp tung ra các loại pháp thuật.
Trên lôi đài lại một lần nữa quang ảnh tung hoành, máu me tung tóe.
Khải Phong Tiên Vương ở phía xa xa trên không trung đang lắc đầu.
Cơ Thắng dùng biện pháp này để chiến thắng đương nhiên là một loại chiến thuật rất tốt.
Nhưng chỉ có người tâm cảnh bình thường mới thích dùng loại chiến thuật này.
Cho dù là Cơ Thắng có chiến thắng, thì sau này cũng sẽ không tiến xa được, thành tựu cũng sẽ không lớn.
Diệp Mặc cũng có cái nhìn giống với Khải Phong Tiên Vương, nhưng quan điểm của hắn thì lại khác.
Hắn cũng cho rằng thành tựu của Cơ Thắng sau này không lớn, nhưng không phải vì Cơ Thắng thích dùng loại chiến thuật thủ đoạn này, mà là vì tâm tình của y.
Tuy Diệp Mặc không đứng trên lôi đài, nhưng năng lực quan sát thần thức của hắn lại rất mạnh.
Cơ Thắng hoàn toàn là tâm ý của kẻ dùng thủ đoạn chiếm lợi thế, chứ không hề có lòng truy cầu.
Nếu như là hắn, hắn cũng có thể dùng tới loại thủ đoạn này để đánh bại Nỉ Tiếp, nhưng mục đích của hắn không phải là vì thắng lợi, mà là vì tư cách để được tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện.
Đối với Diệp Mặc mà nói, thì vì việc tu luyện, hắn có thể lợi dụng tất cả mọi thứ.
Còn Cơ Thắng thì lại chỉ muốn có được lợi thế để dễ dàng đánh bại Nỉ Tiếp, chứ Diệp Mặc không hề cảm giác được chút tâm ý quyết truy cầu tu luyện đại đạo nào cả.
Cơ Thắng quả nhiên quan sát và phán đoán rất tốt, chỉ trong khoảng thời gian ngắn thì Nỉ Tiếp đã bị Cơ Thắng đánh trọng thương nhận thua rồi.
Xem ánh mắt phẫn hận của Nỉ Tiếp, thì Diệp Mặc biết rõ rằng mục tiêu tất sát trong lòng Nỉ Tiếp đã tăng thêm một người rồi.
Loại tâm tính này, đúng là khiến cho người khác không biết phải nói gì.
– Trận thứ ba, Cơ Thắng thắng, đạt được vị trí thứ 47 trong top 50.
…
– Chính Hồng đại ca, tôi đề nghị anh không nên đi khiêu chiến cái tên Mạc Ảnh kia.
Cho dù là không có hắn, thì anh cũng sẽ bị loại khỏi top 50 thôi.
Hơn nữa hiện tại Mạc Ảnh đã vượt lên vị trí thứ 21, nên khẳng định là hắn có tông môn hậu thuẫn phía sau.
Ở một bên quảng trường, tên Huyền Tiên đen gầy đang khuyên bảo tên Huyền Tiên hậu kỳ gọi là Lý Chính Hồng.
– Cũng được, dù sao cũng chỉ là một cái danh ngạch mà thôi, tên Mạc Ảnh kia cứ tạm để hắn đắc ý vài ngày đi.
Đợi khi có cơ hội, thì tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn.
Lý Chính Hồng gật nhẹ đầu, đồng ý với tiểu đệ của mình.
Diệp Mặc đương nhiên là không biết rằng hắn đã bị người ta nhằm vào, nhưng cho dù là biết, thì hắn cũng chẳng để trong lòng.
Lúc này đã có hơn mười trận khiêu chiến rồi.
Vượt quá dự liệu của Diệp Mặc chính là không có một ai tới khiêu chiến hắn cả.
Nhưng tên bị khiêu chiến dường như chỉ có từ vị trí 30 trở xuống.
Trên top 30 thì chỉ có một mình vị trí thứ 20 là đã bị khiêu chiến.
30 trận khiêu chiến qua đi, thì vẫn không có ai tới khiêu chiến với Diệp Mặc cả.
Diệp Mặc biết rõ việc này có quan hệ tới việc người khác không có ai biết hắn.
Vì nếu như có ai đó biết được Mạc Ảnh xếp thứ 21 là một tên Huyền Tiên trung kỳ, thì đều sẽ chắc chắn rằng hắn không thể nào kiên trì nổi một giây.
Và lúc đó sẽ có người đi lên để khiêu chiến hắn.
Cho dù là Mạc Ảnh có hậu thuẫn lớn, nhưng có cơ hội để tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện, sau đó lại có thể đi tham gia Đại Hội Vấn Đạo, thì cũng chẳng có cái gì đáng để băn khoăn cả.
Hai ngày trôi qua, 50 trận khiêu chiến đã chấm dứt.
Toàn bộ năm mươi người đã được xác định rõ ràng.
Ngoại trừ vị trí từ 30 trở xuống liên tục bị khiêu chiến ra, thì tất cả những người trên top 30 đều chỉ cần tiếp nhận khiêu chiến một lần, đã có thể bảo vệ được vị trí của mình rồi.
Đôi khi có một vị trí cứ liên tục bị khiêu chiến mấy lần liền, mãi sau mới ổn định được.
Mọi người đều biết loại thể thức khiêu chiến này cũng không được tính là công bằng, nhưng như vậy mới có thể giữ lại những người có thực lực mạnh mẽ nhất.
Điểm cống hiến của Diệp Mặc lúc này nằm ở vị trí thứ 21, nhưng cho tới khi khiêu chiến kết thúc, cũng không có một ai tới khiêu chiến hắn cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1669: Cướp Đoạt Tiên Tuyền
Cướp Đoạt Tiên Tuyền
S
au khi toàn bộ danh sách top 50 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên được xác định, thì Diệp Mặc cũng liền đứng ra cùng một chỗ với những người khác.
Một số tiên nhân trên quảng trường sau khi nhìn thấy Diệp Mặc thì liền đấm ngực dậm chân.
Bọn họ không thể tưởng tượng được rằng trong top 50 lại có một tên Huyền Tiên trung kỳ như Diệp Mặc.
Nếu như sớm biết, thì đã sớm có người lên trước mà khiêu chiến hắn rồi.
Kỳ thật ngay cả Diệp Mặc cũng có chút không được tự nhiên, vì trong top 50 này ngoại trừ một mình hắn là tu vi Huyền Tiên trung kỳ ra, thì người tu vi kém cỏi nhất cũng đã tiến nhập Huyền Tiên hậu kỳ rồi.
Vốn là trong top 50 cũng có một Huyền Tiên trung kỳ giống như hắn, nhưng mà tên Huyền Tiên trung kỳ kia thì mọi người đều đã biết, vì y căn bản là không trụ được thời gian bao lâu, đã bị người khác đá ra khỏi bảng xếp hạng rồi.
Một Huyền Tiên trung kỳ như Diệp Mặc đứng giữa hàng ngũ 50 tiên nhân Huyền Tiên hậu kỳ và viên mãn, cũng khiến cho mấy vị Tiên Vương kia phải chú ý tới.
Đặc biệt là Hòa Hoàn Tiên Vương.
Cô còn có chút ý tứ mà liếc nhìn Diệp Mặc, vì cô nhớ rất rõ lúc trước ở Cổ Lận tiên thành, Diệp Mặc còn đi cùng với một cô gái tuyệt sắc, nhưng hiện giờ cô lại không ngờ là tên này còn có thể tiến nhập vào trong top 50 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến.
Cô chú ý tới Diệp Mặc, còn Diệp Mặc thì cũng đang chú ý tới vị nữ tiên áo đỏ đi cùng Hòa Hoàn Tiên Vương tới đây.
Vị nữ tiên kia cũng nằm trong top 50 như hắn, tu vi Huyền Tiên hậu kỳ.
Chỉ là vị nữ tiên kia không hề bị ai khiêu chiến cả, cho nên hắn cũng không biết tên gọi của cô là gì.
…
Truyền tống trận tiến vào Thanh Lôi sơn nằm ở sườn đông Thanh Mạt tiên thành.
Truyền tống trận này thì cứ mỗi một ngàn năm lại tự động mở ra một lần, cho nên ở phía trước của Truyền tống trận này cũng đã được xây dựng một cái đại điện.
Khi Diệp Mặc cùng mọi người top 50 đi theo một tên Đại La Tiên tiến vào trong đại điện, thì đại điện Truyền tống trận rõ ràng là đã mở ra.
Số người tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền là 100 người, ngoại trừ 50 người trên bảng xếp hạng Thiên tiên, thì còn có 50 tên Đại Tiên nữa.
Đại Hội Vấn Đạo của Nguyễn Nhạc Thiên chỉ mời Thiên tiên tham gia, còn Đại Tiên của Tông Phiêu Thiên thì không nằm trong danh sách đó.
Cho nên 50 người Đại Tiên tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền chính là 50 đứng đầu bảng xếp hạng điểm cống hiến Đại Tiên.
Ngoại trừ 100 người này ra, thì còn có rất nhiều tiên nhân có thể tiến vào Thanh Lôi sơn, nhưng những tiên nhân này cần phải chờ sau khi 100 người kia đã tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền, thì sau đó mới có thể thông qua Truyền tống trận để tiến vào.
– Hiện tại top 50 trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên tiên mau tiến vào Truyền tống trận.
Sau khi mọi người tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền, thì hãy tự lựa chọn chỗ tu luyện cho mình.
Sau khi toàn bộ các người đã tiến vào Thanh Lôi tiên tuyền, thì đại điện Tiên tuyền sẽ lập tức đóng lại.
Sau khi tên Đại La Tiên kia dẫn đám người Diệp Mặc tới Truyền tống trận, thì liền lên tiếng nhắc nhở.
Mọi người căn bản là không kịp suy nghĩ gì cả, thì quang mang của Truyền tống trận đã bắt đầu dao động.
Chỉ trong chốc lát, thì đã cuốn lấy đám người Diệp Mặc đi mất dạng.
Sau một lát, Diệp Mặc phát hiện hắn cùng với tất cả mọi người đều đã đứng ở một mặt khác của cái đại điện, hơn nữa ở mặt này của đại điện còn có mấy chục cái cửa nhỏ.
Vài tên Huyền Tiên đã biết trước tình huống, nên lập tức nhanh chóng tự mình chọn một cái cửa nhỏ để tiến vào.
Những cánh cửa nhỏ kia sau khi có Huyền Tiên tiến vào, thì lập tức sẽ biến mất không thấy đâu nữa.
Hóa ra là như vậy, xem ra mỗi người đều sẽ có một vị trí tu luyện cố định.
Sau khi Diệp Mặc trông thấy càng ngày càng có nhiều người tiến vào những cánh cửa nhỏ, thì liền vội vàng kéo tay một tên Huyền Tiên viên mãn bên cạnh rồi nói:
– Vị tiên hữu này, xin cho tôi hỏi, liệu ở nơi này có thể độ kiếp được không?
Tên Huyền Tiên kia lập tức cười hắc hắc:
– Đương nhiên là có thể, nếu như cậu muốn tấn cấp lên Đại Tiên, vậy thì chúc mừng cậu.
Nói xong thì tên Huyền Tiên viên mãn này cũng nhanh chóng chọn một cánh cửa rồi tiến vào.
Trong nháy mắt, thì ở trong đại điện này chỉ còn lại có một mình Diệp Mặc, hơn nữa cũng chỉ còn dư lại có một cánh cửa mà thôi.
Diệp Mặc cũng không dám nghĩ nhiều nữa, mà nhanh chóng tiến vào cái cánh cửa cuối cùng kia.
Sau khi hắn tiến vào, thì cánh cửa còn lại đó cũng biến mất không thấy nữa.
Sau khi tiến vào cánh cửa rồi đi thêm mấy chục thước nữa, thì Diệp Mặc đã nhìn thấy một Tiên Trì được bao phủ bởi một màn sương trắng.
Tiên linh khí nồng đậm nhanh chóng vây quanh Diệp Mặc khiến hắn phải thoải mái rên rỉ lên một tiếng.
Đây quả thật là một chỗ tu luyện vô cùng tốt.
Diện tích cái Tiên Trì này cũng không đến mười mét vuông, ở giữa Tiên Trì là một cái ghế ngồi bằng ngọc thạch, có lẽ đó là vị trí để tiên nhân tiến vào tu luyện.
Tiên Trì này cũng phải là Thanh Lôi tiên tuyền bậc trung rồi.
Mặc dù ở Thanh Lôi tiên tuyền này có một chữ ‘Lôi’, nhưng lại là một Tiên tuyền không có thuộc tính, hoàn toàn không có chút Lôi Nguyên nào ở trong đó cả.
Điều này thực sự khác hoàn toàn so với Diệp Mặc suy đoán.
Cái Tiên tuyền này tuy rằng không phải là Tiên tuyền thuộc tính đơn, nhưng Diệp Mặc khẳng định là phẩm cấp của Tiên tuyền này phải cao hơn nhiều cái ‘Ẩn băng Tiên tuyền’ hạ phẩm ngày trước hắn tìm được.
Bởi vì Tiên tuyền trước mắt này là một Tiên Trì đã bị pha loãng, nhưng mức độ tiên linh khí đã nồng đậm như vậy rồi.
Nếu như là trực tiếp tu luyện bên trong Thanh Lôi tiên tuyền, thì thu hoạch khẳng định là lớn hơn nhiều.
Đáng tiếc là thời gian tu luyện quá ngắn, chỉ có nửa năm mà thôi.
Cái thời gian nửa năm này nhiều nhất chỉ có thể giúp hắn thăng cấp lên Huyền Tiên hậu kỳ, khoảng cách tới Huyền Tiên viên mãn vẫn còn rất dài.
Thật là lãng phí! Diệp Mặc thở dài.
Lúc này hắn liền bay vọt lên cái ghế ngồi bằng ngọc thạch, đồng thời thần thức lập tức quét đi bốn phía Tiên Trì này.
Hắn lập tức phát hiện tiên linh khí của Tiên Trì này là từ chính phía dưới chiếc ghế bằng ngọc thạch này tỏa ra.
Dường như là ở dưới mặt hồ Tiên Trì này là một con suối.
Diệp Mặc chỉ tưởng tượng một chút là đã hiểu được rồi.
Đại điện này cùng với rất nhiều Tiên Trì đều là sau này mới được tạo dựng nên.
Mà từng cái Tiên Trì này đều là từ Thanh Lôi tiên tuyền chảy tới tạo thành.
Mặc dù mọi người đều đến đây để sử dụng Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện, nhưng lại không ai có thể chân chính biết được Thanh Lôi Tiên tuyền ở chỗ nào.
Vị trí của Thanh Lôi Tiên tuyền ở đâu, thì Diệp Mặc cũng không cần phải để ý, cái hắn để ý chính là thời gian ở Thanh Lôi Tiên tuyền này quá ngắn.
Với lượng tài nguyên tu luyện khủng bố mà hắn cần phải sử dụng, thì với loại Tiên Trì đã được pha loãng ra như thế này, thì trong vòng nửa năm không thể giúp hắn thăng cấp tới tu vi Huyền Tiên viên mãn được, thậm chí còn khó có thể tiến vào Huyền Tiên hậu kỳ.
Cho dù là sử dụng Thế giới trang vàng, thì hắn cũng không dám sử dụng trận bàn thời gian.
Trận bàn thời gian sử dụng chính là pháp tắc thời gian, cho nên một khi có Tiên Vương nào đó chú ý tới nơi này, thì rất có thể Tiên Vương đó sẽ phát hiện ra sự biến hóa của pháp tắc Thiên Địa ở đây.
Lúc này Diệp Mặc ngược lại lại có chút hâm mộ mấy tên Huyền Tiên viên mãn kia.
Vì nếu như họ có ‘Thái ất đan’, thì không chừng là có thể thử thăng cấp lên Đại Ất Tiên ở trong này.
Không đúng! Diệp Mặc bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, đó là một khi đã tiến vào nơi này, thì tất cả mọi người chắc chắn sẽ không muốn bỏ qua cơ hội đi Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo.
Vậy nếu như có người nào đó thăng cấp Đại Ất Tiên ở đây, thì việc đó sẽ phải tính như thế nào?
Hắn liền nhớ tới cái tên Huyền Tiên cuối cùng mà hắn đã hỏi chuyện một chút, dường như là y không hề để ý chút nào việc tiến vào trong này để tu luyện cả, đây là vì sao?
Cho dù Diệp Mặc biết rõ thời gian nửa năm cũng không phải là có thể giúp tất cả các Huyền Tiên viên mãn độ kiếp, có một vài người sẽ tiếp tục tích trữ nội tình cho mình, sau đó mới ra ngoài để độ kiếp.
Nhưng khẳng định là có một số người sẽ không có cách nào tăng tiến được, vì nhất định phải độ kiếp thì mới có thể tiếp tục hấp thu Tiên tuyền để tu luyện.
Nếu như sau khi tu luyện tới Huyền Tiên viên mãn, mà lại không có cách nào để tu luyện nữa, vậy thì bọn họ tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền này để làm cái gì?
Diệp Mặc vỗ vỗ đầu của mình.
Lúc này hắn đã hiểu ra rồi, nhưng hắn lại phát hiện ra là lúc trước mình đã quá bức thiết trong việc giành cơ hội tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền để tu luyện, nhưng khi chuẩn bị thì lại không được đầy đủ.
Những Huyền Tiên viên mãn không thể thăng cấp kia, thì sau khi tiến vào trong này để tu luyện, chỉ có một mục đích duy nhất mà thôi.
Đó chính là thu thập Tiên tuyền dịch tinh khiết ở Thanh Lôi Tiên tuyền này.
Sau khi thu thập được những Tiên tuyền dịch tinh khiết này rồi đi ngoài, thì muốn tu luyện lúc nào mà chẳng được.
Diệp Mặc thở ra một hơi, hắn biết rõ nếu muốn triết xuất Tiên tuyền dịch trong này, thì nhất định phải có trận pháp, mà những tên Huyền Tiên khác hẳn là đã sớm chuẩn bị hết các loại trận bàn cùng với các pháp bảo để bảo tồn Tiên tuyền dich rồi, chỉ có hắn là chẳng hề chuẩn bị cái gì cả.
Cũng may là hắn cũng không cần phải chuẩn bị mấy thứ đó, vì hắn có được ưu thế riêng của mình rồi.
Bản thân hắn đã là một đại sư tiên trận cấp ba, đồng thời còn có cả Thế giới trang vàng nữa.
Sau khi hiểu rõ, thì Diệp Mặc lập tức không tu luyện nữa.
Hắn bắt đầu bố trí trận pháp, nhưng trước khi bắt đầu thu thập Tiên tuyền, thì hắn liền dùng trận pháp che đậy bao phủ lên toàn bộ Tiên Trì này.
Dù là không thể ngăn cản thần thức của các Tiên Vương, nhưng cũng chỉ cần giúp hắn phát hiện ra thần thức của Tiên Vương tiến vào trong trận pháp là được rồi.
Sau khi bố trí xong trận pháp che đậy, thì Diệp Mặc bắt đầu nghiên cứu việc bố trí trận pháp để thu thập và chiết xuất Tiên tuyền.
Đối với người khác thì đây là việc rất khó, nhưng đối với Diệp Mặc, thì nó lại chẳng phải là chuyện gì khó cả.
Một tháng sau, thì hắn đã bố trí xong cái tiên trận cấp ba đầu tiên dùng để chiết xuất Tiên tuyền.
Loại tiên trận chuyên dùng để chiết xuất Tiên tuyền này so với trận bàn của người khác thì lợi hại hơn nhiều.
Huống chi Diệp Mặc đâu phải chỉ bố trí có một tiên trận.
Lúc này thì hắn đang nhàn rỗi, cho nên liền bố trí liên tục các tiên trận trong Tiên Trì này.
Tiên Trì lập tức được chiết xuất ra từng giọt Thanh Lôi Tiên tuyền, sau đó tụ lại thành một dòng nhỏ, dần dần thành một dòng lớn, và cuối cùng đều được thu vào Tiên Tuyền Trì trong Thế giới trang vàng của Diệp Mặc.
Cho dù Thế giới trang vàng của hắn đang càng ngày càng nhiều Tiên tuyền, nhưng hắn vẫn không ngừng bố trí thêm các tiên trận chiết xuất Tiên tuyền nữa.
Khi cái tiên trận chiết xuất Tiên tuyền cấp bốn đầu tiên được Diệp Mặc bố trí ra, thì Diệp Mặc biết rằng hắn căn bản là không cần phải tu luyện, cũng không cần phải tiếp tục bố trí trận pháp khác nữa.
Loại tốc độ chiết xuất Tiên tuyền này tuy rằng không nhanh bằng hắn đi hấp thu trực tiếp cùng với trận bàn thời gian, nhưng cứ như vậy trong thời gian nửa năm, thì tuyệt đối là đã chiết xuất đủ cho hắn thăng cấp lên Huyền Tiên viên mãn rồi.
Diệp Mặc nhìn chiếc ghế ngọc thạch dưới Tiên Trì, trong lòng liền cười hắc hắc.
Biện pháp này quả thật là quá tuyệt, ai mà có thể ngờ được hắn không hề có trận bàn thời gian, nhưng vẫn có thể lấy được một lượng lớn Tiên tuyền.
…
Lúc Diệp Mặc đang điên cuồng sử dụng mấy cái trận pháp chiết xuất để thu thập Tiên tuyền, thì tình trạng của các Tiên Trì khác cũng lập tức ảnh hưởng và thể hiện rõ ràng ra ngoài.
Một số Huyền Tiên nhạy cảm đã có thể cảm giác được sự thay đổi của Tiên tuyền.
Bất quá bọn họ hiển nhiên là không thể đoán được có loại người vô sỉ như vậy.
Không ngờ lại dùng cả tiên trận chiết xuất cấp bốn để thu thập Tiên tuyền.
Bọn họ chỉ có thể tạm đoán rằng là do tất cả mọi người đang cùng nhau tu luyện, cho nên nồng độ tiên linh khí của Tiên tuyền mới bị giảm xuống.
Đối với mấy điều đó thì Diệp Mặc cũng không để ý tới.
Hắn thậm chí còn đổi hết những tiên trận cấp ba lúc trước thành tiên trận chiết xuất Tiên tuyền cấp bốn hết cả.
Tới tháng thứ tư, thì Diệp Mặc cảm nhận được tiên trận chiết xuất Tiên tuyền lại lần nữa giảm đi, thậm chí đang dần trở nên mỏng manh hơn.
Lúc này hắn biết là không thể tiếp tục nữa rồi, vì gần như là tất cả Thanh Lôi Tiên tuyền đã bị một mình hắn thu thập hết rồi, có lẽ nên chừa lại cho người khác tu luyện thì tốt hơn.
Diệp Mặc nhanh chóng thu hồi lại tất cả các tiên trận đã bố trí trước đó, thậm chí còn trừ đi cả tiên trận che đậy thần thức.
Lúc này thì hắn mới ngồi lên cái ghế ngọc thạch rồi tu luyện như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ba ngày sau, liền có một đạo thần thức cường hãn đảo qua vị trí Tiên Trì của Diệp Mặc, nhưng đạo thần thức này cũng không hề dừng lại, chỉ quét qua một lần mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc rất hoảng sợ, vì nếu như không phải hắn muốn chừa lại một chút cho người khác tu luyện, thì có lẽ dù là không bị phát hiện ra tiên trận chiết xuất Tiên tuyền, thì cũng sẽ bị phát hiện cái tiên trận che đậy thần thức kia, và sau đó hắn sẽ trở thành người đáng nghi nhất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1670: Đổi Tiên Tinh
Đổi Tiên Tinh
C
òn hơn một tháng nữa, nhưng Diệp Mặc vẫn dứt khoát không tu luyện.
Hiện tại nồng độ tiên linh khí Tiên Trì bên trong Tiên tuyền đã rất thấp rồi, cho dù là hắn có muốn tu luyện cũng không có bao nhiêu tác dụng.
Cho nên hơn một tháng thời gian còn lại này hắn dứt khoát sẽ dùng để nghiên cứu trận pháp.
…
Trên Thanh Lôi sơn, một ít tiên nhân đi thu thập tiên linh thảo đã bị Truyền tống ra ngoài.
Thời gian thu thập tiên linh thảo trên Thanh Lôi sơn khác với thời gian tu luyện trong Thanh Lôi Tiên tuyền, vì nó chỉ có ba tháng mà thôi.
Hiện giờ ba tháng đã qua, cho nên sẽ bị Truyền tống ra ngoài.
Tuy những người khác đều đã bị truyền tống ra, nhưng trên Thanh Lôi sơn vẫn còn có ba Tiên Vương ở lại.
– Bình Châu Tiên Vương, vừa rồi anh đã thấy cái gì?
Hòa Hoàn Tiên Vương mặc một bộ đồ mầu xanh thấy thần thức của Bình Châu Tiên Vương đảo qua đại điện tu luyện của Thiên Tiên và Đại Tiên, sau đó lại nhíu mày, thì liền hỏi một câu.
Hai mặt của đại điện kia đều có công năng che đậy thần thức, cho dù là Tiên Vương muốn dùng thần thức để quét vào cũng phải mượn sức của trận pháp thì mới được.
Chính vì vậy, cho nên lúc này Hòa Hoàn Tiên Vương mới lên tiếng hỏi Bình Châu Tiên Vương, vì cô không hề dùng chính thần thức của mình đi xem xét.
Khải Phong Tiên Vương cũng nhìn về phía Bình Châu Tiên Vương.
Tiên linh khí của Thanh Lôi Tiên tuyền đột nhiên trở nên mỏng manh như vậy, thì bọn họ cũng lập tức biết được.
Chính vì vậy, cho nên mới tới để xem xét.
Trong những lần Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra trước đây, cho dù là thời gian nửa năm sắp hết, thì tiên linh khí của Thanh Lôi Tiên tuyền cũng sẽ không bao giờ đột nhiên trở nên mỏng manh như vậy.
Mà lần này cũng rất kỳ quái, vì mới chỉ có hơn bốn tháng trôi qua, thì tiên linh khí của cái Tiên tuyền này đã trở nên mỏng manh như vậy rồi.
Bình Châu Tiên Vương cũng hơi nghi hoặc một chút rồi nói:
– Không thấy gì kỳ quái, chỉ có hơn mười Huyền Tiên viên mãn đang dùng trận pháp chiết xuất Tiên tuyền bên trong Tiên tuyền Trì …
– Điều đó không có khả năng, nếu như chỉ là lợi dụng trận pháp để chiết xuất Tiên tuyền Trì bên trong Tiên tuyền Trì, thì tốc độ khẳng định là không bằng để chính bản thân mình tu luyện hấp thu.
Làm sao có thể khiến cho nồng độ tiên linh khí của tất cả Tiên Trì đều giảm xuống, thậm chí ngay cả Thanh Lôi Tiên tuyền cũng bị ảnh hưởng nặng?
Khải Phong Tiên Vương lập tức nhíu mày.
– Cũng có thể là lượng tiên linh khí mà Thanh Lôi Tiên tuyền ẩn chứa từ trước tới nay đã dần hạ thấp.
Tôi nghĩ rằng lần Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra tới đây, thì phải dời thời gian lại thêm một chút rồi.
Nếu không cứ tiếp tục như vậy thì sẽ phá hủy Tiên tuyền mất.
Thanh Lôi Tiên tuyền của Tông Phiêu Thiên so ra cũng không có cách nào bằng được Vấn Đạo Các, nhưng cũng là một tài nguyên quý giá của Tông Phiêu Thiên chúng ta.
Tuyệt đối không thể tùy ý lạm dụng mà làm hỏng nó được.
Hòa Hoàn Tiên Vương trầm giọng nói.
– Tôi đồng ý.
Khải Phong Tiên Vương và Bình Châu Tiên Vương đồng thanh nói.
Thanh Lôi Tiên tuyền đúng là một trong các tài nguyên trọng yếu của Tông Phiêu Thiên.
Ý nghĩa của nó chẳng những tượng trưng cho bản thân của Thanh Lôi Tiên tuyền, còn là cơ chế ban thưởng cho những người đã cố gắng vươn lên trong bảng xếp hạng điểm cống hiến.
…
Thời gian hơn một tháng trôi qua rất nhanh, Diệp Mặc cùng đông đảo tiên nhân tu luyện trong Thanh Lôi Tiên tuyền trực tiếp bị truyền tống ra ngoài, đến thẳng quảng trường Thanh Lôi.
Tuy sau khi Thanh Lôi Tiên tuyền kia bị Diệp Mặc ăn trộm đi mất bẩy phần mười, nhưng đại bộ phận tiên nhân tu vi đều được đề cao sau khi tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền.
Nếu như có người nào tu vi không hề tăng tiến, thì chỉ có một mình Diệp Mặc mà thôi.
Trước khi hắn tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền thì tu vi là Huyền Tiên trung kỳ, sau khi đi ra thì vẫn là Huyền Tiên trung kỳ.
Mặc dù không có người nào nói gì, nhưng vẫn có người nhìn Diệp Mặc rồi lắc đầu.
Loại tài nguyên tốt như thế này mà lại để cho một tên như Diệp Mặc đi vào, quả thật là lãng phí.
Nếu như đổi thành bất kỳ một người nào đi vào, thì trong thời gian nửa năm cũng có thể từ tu vi Huyền Tiên trung kỳ viên mãn thăng cấp lên Huyền Tiên hậu kỳ.
Còn hắn thì tu vi lại không có chút thay đổi nào.
Hắn đâu phải là Huyền Tiên viên mãn, đâu cần phải độ kiếp, cho dù là tu luyện cũng đâu có gì ảnh hưởng.
Sau khi tất cả mọi người đều đã được truyền tống đến quảng trường, thì tên Đại La Tiên trước đó dẫn họ tới Thanh Lôi Tiên tuyền đã đứng đợi sẵn.
Tên Đại La Tiên kia sau khi trông thấy 50 người đều được truyền tống ra ngoài, thì mới đứng ra rồi cao giọng nói:
– Lần tu luyện ở Thanh Lôi Tiên tuyền đến đây là kết thúc.
Mọi người có nửa ngày thời gian để đi mua sắm các loại đan dược hoặc pháp bảo cho chính mình.
Ngay hôm sau, chúng ta sẽ lên Tiên thuyền Thiên Vực để đi tới Ông Trọng Thiên, sau đó lại từ Ông Trọng Thiên tới Nguyễn Nhạc Thiên.
Mọi người vốn đã chờ đợi từ lâu rồi, cho nên lúc này lập tức nhanh chóng tản đi.
Một số Huyền Tiên viên mãn muốn đem Tiên Trì được chiết xuất từ Thanh Lôi Tiên tuyền của mình đi bán, đổi lấy các loại đan dược cần thiết.
Một số người thì biết rõ sắp tới sẽ đi tham gia Đại Hội Vấn Đạo, cho nên muốn đi sử dụng điểm cống hiến của mình.
Hiện tại Thanh Lôi Tiên tuyền đã đóng cửa rồi, giữ lại quá nhiều điểm cống hiến cũng vô dụng.
Đương nhiên bọn họ còn muốn đi cáo biệt cùng tông môn của mình, tranh thủ lấy được chỗ đi tham gia Vấn Đạo Các làm vinh dự cho tông môn của mình.
Còn đối với Diệp Mặc mà nói, thì hắn chỉ có một mục đích.
Đó là muốn đem điểm cống hiến trong tay dùng hết.
Cái điểm cống hiến này tuy có thể ở các Trung Thiên Vực khác đổi lấy Tiên tinh.
Nhưng ở Nguyễn Nhạc Thiên thì lại không có bao nhiêu tác dụng cả.
Trên người hắn hiện tại chỉ còn có mấy chục ngàn Tiên tinh, chỉ đủ cho hắn mua một ít vật dụng cần thiết, cho nên hắn cần phải đem điểm cống hiến của mình đổi toàn bộ thành Tiên tinh.
Diệp Mặc muốn đổi ra Tiên tinh thì chỉ có thể đi tới đại tiên lầu, tuy nhiên tỷ giá Tiên tinh ở đại tiên lầu sẽ khiến hắn phải chịu thiệt rất nhiều.
Nhưng trong lúc vội vã này mà muốn đổi cả chục triệu điểm cống hiến ra Tiên tinh ở chợ đen, thì đối với Diệp Mặc mà nói cũng là điều không có khả năng.
Cho dù là chợ đen thì Diệp Mặc cũng không dám đi đổi lấy Tiên tinh.
Nhiều điểm cống hiến như vậy, nếu đem đi chợ đen để đổi ra Tiên tinh, thì làm không tốt có khi còn mất cả mạng.
Thương lâu lớn nhất Thanh Mạt tiên thành không đâu ngoài Song Nguyệt Tiên Lầu, vì ở đây thì tiên đan cùng pháp bảo đều là những thứ tốt nhất.
Khi Diệp Mặc đi vào Thanh Mạt tiên thành, thì đã nhìn thấy vài người quen.
Những người này đều là các Huyền Tiên đi tham gia Thanh Lôi Tiên tuyền tu luyện.
Bọn họ tới nơi này, hiển nhiên cũng là vì muốn chuẩn bị cho Đại Hội Vấn Đạo.
Thấy Diệp Mặc tiến đến, thì chỉ có một tên Huyền Tiên hậu kỳ gật nhẹ đầu với hắn, những người còn lại thì đều coi như là không thấy hắn.
Đối với bọn họ mà nói, một tên Huyền Tiên trung kỳ như Diệp Mặc, có thể đi vào Thanh Lôi Tiên tuyền, thì ngoại trừ việc thông qua quan hệ ra, cũng không thể nào có nguyên nhân gì khác.
Loại người này đi Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo thì thật sự là lãng phí một cái danh ngạch mà thôi.
Về phần Diệp Mặc thì việc mọi người không để ý tới hắn, hắn căn bản là không hề để trong lòng.
Vì thế hắn lập tức đi thẳng tới tầng ba Song Nguyệt Tiên lầu.
Với tư cách là một thương lâu lớn nhất Thanh Mạt tiên thành, cho nên tầng ba của Song Nguyệt Tiên lầu đều là các loại tiên linh thảo cao cấp và tài liệu cao cấp.
Diệp Mặc là một đại sư Tiên đan, lại là một đại sư luyện khí, cho nên hắn chẳng hề có hứng thú với tiên đan và pháp bảo.
Sự khác biệt chính là hắn có hứng thú với các loại tiên linh thảo và tài liệu cao cấp.
Tiên linh thảo trên tầng ba đều đã ngoài cấp bốn, cho nên Diệp Mặc đã thu mua cả một đống lớn tiên tài cấp bốn và tiên linh thảo cấp bốn trở lên.
Tiên nhân cứ lặng yên mua sắm đồ như Diệp Mặc thì Song Nguyệt Tiên lầu cũng ít khi gặp phải, cho nên cuối cùng Song Nguyệt Tiên lầu dứt khoát phái ra một vị nữ tiên phụ trách phục vụ riêng cho Diệp Mặc.
Chỉ cần Diệp Mặc đi tới chỗ nào, thì vị nữ tiên kia phải chịu trách nhiệm giới thiệu cùng giải thích hết thẩy tất cả các vấn đề của Diệp Mặc.
Cái tên Huyền Tiên viên mãn lúc trước đã gật đầu chào Diệp Mặc, hiện giờ lại thấy Diệp Mặc lãng phí điểm cống hiến như vậy, thì liền không nhịn được mà đi tới nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn, tuy là chúng ta đại biểu cho Tông Phiêu Thiên đi Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo, nhưng lại không thể ở lại Nguyễn Nhạc Thiên được.
Cậu cứ liên tục xài hết điểm cống hiến như vậy, thì lúc trở lại đây sẽ phải cố gắng đi kiếm lại đấy.
Diệp Mặc ngược lại lại sửng sốt một chút, hắn đương nhiên biết rõ Huyền Tiên này nói với hắn là có ý tốt.
Nhưng hắn thật sự đúng là không biết sau khi tham dự Đại Hội Vấn Đạo, thì lại không thể nào ở lại Nguyễn Nhạc Thiên được.
Vì vốn là hắn có ý định ở lại Nguyễn Nhạc Thiên, không có dự tính trở về Tông Phiêu Thiên.
– Không một ai có thể ở lại Nguyễn Nhạc Thiên sao? Kể cả là người được tiến nhập vào Vấn Đạo Các cũng không thể sao?
Diệp Mặc nhíu mày rồi hỏi lại một câu.
Tên Huyền Tiên kia liền cười khổ:
– Tiến vào Vấn Đạo Các thì đương nhiên là có thể, nhưng có mấy người có thể tiến vào Vấn Đạo Các chứ? Dù là thiên tài của Nguyễn Nhạc Thiên cũng không có mấy người có thể tiến vào Vấn Đạo Các.
Kỳ thật bao gồm cả 100 người tham gia Đại Hội Vấn Đạo của Nguyễn Nhạc Thiên thì tổng cộng có 600 người, và chỉ cần nằm trong số 200 người đứng đầu là có thể ở lại Nguyễn Nhạc Thiên rồi.
Trên thực tế thì Tông Phiêu Thiên của ta cũng có thể tiến vào trong 200 người đứng đầu đấy.
Nhưng ngoại trừ Âu Dương Nghi, Tử Vũ tiên tử và mấy người khác nữa, thì những người còn lại đều không có hi vọng…
Cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu được ý của tên Huyền Tiên này rồi.
Đối phương khẳng định là một Huyền Tiên trung kỳ như mình thì không có cách nào tiến vào 200 người đứng đầu được, cho nên mới nói hắn không có hi vọng được ở lại Nguyễn Nhạc Thiên.
Nhưng Diệp Mặc đối với các Đại Hội Vấn Đạo này lại rất có lòng tin.
Tuy hắn không dám tự nhận mình là thứ nhất, nhưng muốn tiến vào top 30 thì vẫn là chuyện có thể.
Sở dĩ không dám nói thứ nhất, là vì Diệp Mặc biết rõ Tiên Giới vô cùng rộng lớn, thiên tài cũng có vô vàn người.
Còn hắn chỉ mới lên đây không lâu, tầm mắt còn chưa mở hết.
Ai biết được còn có Nghiêm Cửu Thiên thứ hai, hay thậm chí thứ ba nữa không.
Tiên Giới mênh mông, người có cơ duyên tuyệt đối sẽ không chỉ có một mình hắn.
– Đa tạ tiên hữu!
Diệp Mặc ôm quyền cảm tạ một câu, dù sao thì đối phương cũng là vì muốn tốt cho hắn mà thôi.
Tên Huyền Tiên kia thấy Diệp Mặc dường như cũng không để ý lời y nói, thì cũng không hề quan tâm.
Chỉ lắc đầu một cái rồi cùng các tên Huyền Tiên khác rời đi.
Còn vị nữ tiên phục vụ kia sau khi nghe được Diệp Mặc còn là người được đại biểu cho Tông Phiêu Thiên đi Nguyễn Nhạc Thiên tham gia Đại Hội Vấn Đạo, thì liền tôn kính Diệp Mặc hơn hẳn.
Thậm chí còn giới thiệu cho Diệp Mặc một số tài liệu đỉnh cấp của Song Nguyệt Tiên lầu.
Điều này làm cho Diệp Mặc cảm thấy cực kỳ hứng thú, lập tức yêu cầu được nhìn những thứ đỉnh cấp kia.
Lúc này Diệp Mặc lập tức được dẫn tới một cái lầu các xa hoa, ở chỗ này hắn nhìn thấy công pháp có giá năm mươi triệu điểm cống hiến, pháp bảo có giá bốn mươi triệu điểm cống hiến…
Đáng tiếc là những vật này Diệp Mặc cũng không mua nổi.
Vốn là hắn cho rằng với hơn mười triệu điểm cống hiến của mình ở trong Song Nguyệt Tiên lầu này, thì không cần phải tính toán gì cả.
Nhưng khi vào cái lầu các xa hoa này, thì hắn mới biết rằng mình còn kém xa lắm.
– ‘Niệm huyễn tinh’?
Sau khi lòng vòng nửa ngày, thì ánh mắt Diệp Mặc liền co rút lại nhìn một khối tài liệu to bằng nắm tay mầu xanh nhạt.
Loại taì liệu này hắn mới chỉ xem qua giới thiệu thôi, là taì liệu Tiên cấp thất phẩm, là thứ cực tốt để luyện khí.
Đối với Diệp Mặc mà nói, thì thứ này chính là tài liệu tốt nhất để hắn thăng cấp cho Tử đao.
Tử đao của hắn hiện giờ đang vô cùng cần thiết thăng cấp, nhưng đáng tiếc là hắn vẫn chưa thể tìm được một tài liệu tốt.
Nếu dùng ‘Niệm huyễn tinh’ để luyện chế pháp bảo thì có thể khiến cho pháp bảo mang theo một tia cảm giác hư ảo.
Nếu như vô tình gặp phải pháp bảo do tông sư luyện khí cao cấp luyện chế ra, thì pháp bảo đó thậm chí còn không hề có quỹ tích gì cả.
Từ một điểm này, có thể nói người sử dụng ‘Niệm huyễn tinh’ luyện chế pháp bảo thì đã chiếm được một phần ưu thế rồi.
Cho nên cùng là tài liệu Tiên cấp thất phẩm, nhưng giá ‘Niệm huyễn tinh’ là gấp mười mấy lần các loại tiên tài cấp bẩy bình thường.
– Đúng thế thưa đại nhân.
Đây chính là tài luyện luyện khí cấp bẩy ‘Niệm huyễn tinh’.
Là một trong các tiên bảo tốt nhất dùng để luyện chế pháp bảo cao cấp.
Có hiệu quả hư ảo, sử dụng ‘Niệm huyễn tinh’ luyện chế pháp bảo, còn có thể tăng cường một thành thực lực.
Vị nữ tiên vẫn luôn đứng ở bên cạnh Diệp Mặc, lúc này sau khi nghe Diệp Mặc nói xong, thì lập tức cẩn thận giới thiệu.
Lúc này Diệp Mặc lại nhìn lên giá cả ở phía trên.
Nó có giá là tám triệu sáu trăm ba mươi ngàn (863 vạn) điểm cống hiến.
Quả là rất đắt.
Nếu như đổi thành Tiên tinh, thì chính là hơn một trăm triệu Tiên tinh rồi.
Hạ Thiên Vực hoàn toàn không thể so sánh với Trung Thiên Vực, vì ở Hạ Thiên Vực mốn đồ có giá một trăm triệu chính là thứ cực cực kỳ cao cấp rồi.
Nhưng ở đây thì nó chỉ là một khối tài liệu, điều này làm cho Diệp Mặc không biết phải nói gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









