[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 333 : Bị Lừa Gạt (c1661-c1665)
❮ sautiếp ❯Chương 1661: Bị Lừa Gạt
Bị Lừa Gạt
D
iệp mặc đương nhiên là sẽ không đi đâu, ít nhất thì trước khi Thanh Lôi tiên tuyền mở ra hắn sẽ không rời khỏi Thanh Mạt tiên thành quá xa.
Hắn chỉ nói với Chân Băng Du rằng mình đi ra phường thị xem có tin tức gì về đan dược khôi phục lại linh căn hay không thôi.
Tuy rằng nó rất xa vời, nhưng so với việc không làm gì cả thì vẫn tốt hơn.
Sau khi hắn và Chân Băng Du trao đổi Thông tin châu cho nhau, thì liền bố trí một cái Khốn sát trận ở phía trước động phủ rồi mới đi tới đường lớn của tiên thành.
Tại quảng trường của Thanh Mạt tiên thành, Diệp Mặc còn để ý một chút tới thứ hạng của mình.
Mười một triệu điểm cống hiến, xếp thứ 41 trên bảng xếp hạng thiên tiên.
Xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng thiên tiên đang có số điểm cống hiến là mười sáu triệu, tên cũng không phải là Từ Ki mà là Trử Tương Tử.
Về phần ai xếp thứ nhất thì Diệp Mặc cũng không quan tâm, vì hắn đã rất yên tâm với thứ hạng của mình rồi.
Hắn tin rằng trong nửa tháng còn lại, thì cho dù là bảng xếp hạng có thay đổi như thế nào thì cũng sẽ không thể đẩy hắn tụt xuống khỏi top 50 được.
Ngoại trừ hơn mười triệu điểm cống hiến ra, thì trên người của Diệp Mặc vẫn còn mấy triệu yêu hạch nữa.
Tiên tinh cũng không phải là nhiều, vì hắn đã để lại mấy triệu Tiên tinh để cho Chân Băng Du tu luyện rồi.
Đem toàn bộ yêu hạch cộng lại thì điểm cống hiến của hắn cũng được gần mười sáu triệu, nhưng hắn không dám tùy ý sử dụng.
Vì nếu như hắn dùng đi một ít điểm cống hiến nào đó, rồi có bất ngờ nào xảy ra khiến cho hắn không thể giữ được vị trí trong top 50 thì đúng là thua thiệt lớn rồi.
Diệp Mặc đi tới đi lui ở phường thị, cũng không hề mua thứ gì.
Hắn chỉ muốn xem có tin tức gì của ‘Tịnh linh tâm liên’ hay là loại tiên linh thảo nào có thể chữa trị được tiên linh căn hay không mà thôi.
Chỉ là vận khí của hắn cũng không tốt, sau vài lần lòng vòng, đi qua hơn mười cửa hàng, nhưng mỗi khi hắn hỏi tới tin tức của đan dược hay tiên linh thảo chữa trị linh căn thì người khác đều nhìn hắn với ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngu ngốc vậy.
Loại đan dược đó cho dù là có, thì một Huyền Tiên như hắn có thể mua được sao?
Cũng may là hắn còn chưa trực tiếp hỏi tới ‘Tịnh linh tâm liên’, chứ nếu không thì người ta đã coi hắn là tên điên rồi.
Một ngày trôi qua, Diệp Mặc chẳng những cảm thấy mệt mỏi, mà hơn nữa còn khá thất vọng.
Lúc này khi Diệp Mặc vừa đi ra từ một cửa hàng không để ý gì tới hắn, thì lại có một tên Huyền Tiên sơ kỳ gọi hắn lại:
– Anh bạn kia, xin chậm lại một chút.
Diệp Mặc quay đầu lại nghi hoặc nhìn tên Huyền Tiên này rồi hỏi:
– Anh tìm tôi có chuyện gì sao?
Tên Huyền Tiên sơ kỳ kia lập tức gật đầu cười:
– Đúng thế, tôi vừa rồi nghe được anh bạn đang tìm kiếm khắp nơi các loại tiên đan hoặc tiên linh thảo có khả năng chữa trị tiên linh căn…
– Anh có sao?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi lại một câu.
Vừa hỏi xong thì hắn lập tức cảnh giác.
Đúng là hắn đang tìm kiếm thứ như vậy, nhưng nếu tùy tiện một người nào đó trên đường lớn có thể nói mình có thứ hắn cần, thì hắn không thể tin tưởng được.
– Tôi không có.
Tên Huyền Tiên kia trả lời rất nhanh.
Diệp Mặc nhíu mày, nhưng không nói gì.
Hắn biết rằng đối phương một khi đã gọi hắn lại, thì nhất định sẽ tự mình nói ra điều y muốn, không có khẳ năng gì mà y tự nhiên vô duyên vô cớ đi gọi mình quay lại cả.
Quả nhiên là tên Huyền Tiên sơ kỳ kia lập tức nói tiếp:
– Tôi mặc dù không có loại tiên đan này, nhưng lại có tin tức của một loại tiên linh thảo cấp sáu là ‘Uẩn linh hồng liên’.
Nói xong thì y liền chú ý nhìn biểu hiện của Diệp Mặc, dường như là muốn từ phản ứng của Diệp Mặc để nắm được ý tứ của hắn.
‘Uẩn linh hồng liên’ thì Diệp Mặc biết rõ.
Nó là tiên linh thảo cấp sáu có thể luyện chế ‘Thanh ách đan’, có tác dụng là tinh lọc linh căn, giúp Nguyên Thần vững chắc.
Đặc biệt là khi tấn cấp Đại Tiên mà dùng ‘Thanh ách đan’, thì chẳng những có thể giúp Nguyên Thần vững chắc, mà còn có thể gia tăng tỷ lệ thăng cấp thành công, đồng thời đối với việc tu luyện sau này có tác dụng trọng yếu, có thể nói là một thứ cực tốt.
‘Uẩn linh hồng liên’ mặc dù không tệ, nhưng so với ‘Tịnh linh tâm liên’ thì nó còn kém xa cả vạn dặm.
Hơn nữa thứ này đối với Chân Băng Du cũng chẳng có tác dụng gì.
Chân Băng Du muốn khôi phục chính là linh căn đang bị niết hóa, mà tác dụng của ‘Thanh ách đan’ chỉ là tinh lọc linh căn, giúp vững chắc Nguyên Thần, căn bản là không hề liên quan gì cả.
– Thứ này đối với tôi không có tác dụng. ‘Uẩn linh hồng liên’ chỉ là tiên linh thảo để luyện chế ‘Thanh ách đan’ mà thôi, tôi không cần nó.
Diệp Mặc lập tức khoát tay cự tuyệt.
– Trước tiên anh đừng vội cự tuyệt, vì ‘Uẩn linh hồng liên’ tuy rằng vô dụng với anh, nhưng đối với Tiên Lâm Các lại có chỗ hữu dụng.
– Cái đó thì có quan hệ gì tới tôi?
– Đương nhiên là có quan hệ, vì Tiên Lâm Các có một miếng tiên đan thất phẩm là ‘Phục linh kim đan’.
Loại đan dược này nghe nói là có tác dụng nhất định đối với việc chữa trị linh căn.
Mà đối với loại tiên đan này thì Tiên Lâm Các lại có một cái qui định hạn chế, đó chính là muốn mua được ‘Phục linh kim đan’ thì nhất định phải có ‘Uẩn linh hồng liên’.
– ‘Phục linh kim đan’? Tôi đã hỏi mấy đan lâu rồi, nhưng vì sao không ai biết tới loại đan dược chữa trị linh căn này?
– Rất đơn giản, bởi vì người khác đều nghĩ rằng anh không thể mua nổi, hơn nữa cho dù là anh mua nổi, thì không có ‘Uẩn linh hồng liên’ cũng không ai bán ‘Phục linh kim đan’ cho anh cả.
Diệp Mặc nhíu mày, vì hắn là một đại sư Tiên đan, nhưng thật sự là hắn chưa từng nghe nói về ‘Phục linh kim đan’.
Diệp Mặc cũng không cho rằng mình cái gì cũng biết, cho nên cũng có thể thật sự là có ‘Phục linh kim đan’ cũng nên.
– Nếu như anh không cần, thì tôi đi Tên Huyền Tiên kia thấy Diệp Mặc nhíu mày không nói, thì liền cười hắc hắc nói.
– Bao nhiêu Tiên tinh?
Diệp Mặc liền trực tiếp hỏi giá, vì bất luận có thật hay không, thì ‘Uẩn linh hồng liên’ vẫn có chỗ hữu dụng đối với hắn.
– Mười ngàn điểm cống hiến.
Tên Huyền Tiên sơ kỳ kia liền đưa ra một cái giá.
– Quá đắt.
Diệp Mặc xoay người rời đi.
Hắn cảm giác rằng tên Huyền Tiên này nói không đáng tin cậy cho lắm, cho nên hắn có thể đi xác nhận lại thông tin này một chút xem có thật sự có ‘Phục linh kim đan’ hay không.
Tên Huyền Tiên kia thấy Diệp Mặc xoay người rời đi, thì liền gọi lại:
– Thấp nhất là năm ngàn điểm cống hiến, nếu như anh không quan tâm thì tôi đi đây.
Nói xong thì y liền xoay người muốn rời đi.
Diệp Mặc thấy vậy thì đành phải gọi lại:
– Nói tin tức cho tôi biết, tôi cho anh năm trăm điểm cống hiến.
Bất luận có phải là lừa gạt hay không, thì năm trăm điểm cống hiến đối với Diệp Mặc mà nói cũng không đáng gì cả.
Vạn nhất nếu là thật mà hắn lại bỏ lỡ thì mới là chuyện xấu.
Nếu như đối phương không đồng ý, thì quên đi! Điểm cống hiến của hắn cũng không phải là nước lũ, vì những điểm cống hiến này hắn đã thiếu chút nữa mà mất cái mạng nhỏ rồi.
– Thành giao.
Ngoài dự liệu của Diệp Mặc chính là tên Huyền Tiên sơ kỳ này cũng không hề do dự mà đổi ý ngay lập tức.
Sau đó y cầm ra một miếng ngọc giản cũ nát đưa cho Diệp Mặc, rồi lấy thẻ bài điểm cống hiến ra chờ Diệp Mặc chuyển điểm cống hiến cho mình.
Lúc này Diệp Mặc liền có một loại cảm giác là mình bị lừa rồi, nhưng hắn đã đồng ý, cũng không có cách nào để đổi ý được, nên đành phải lấy ra thẻ bài điểm cống hiến của mình để chuyển cho tên Huyền Tiên sơ kỳ kia năm trăm điểm cống hiến.
Tên Huyền Tiên sơ kỳ kia thấy Diệp Mặc lấy ra thẻ bài điểm cống hiến mầu vàng, thì lập tức cười hắc hắc, hiển nhiên là y đang rất đắc ý rồi.
Một tiên nhân dùng thẻ bài điểm cống hiến mầu vàng có thể có bao nhiêu Tiên tinh chứ? Y có thể lừa gạt lấy năm trăm điểm cống hiến trong tay một tiên nhân dùng thẻ bài điểm cống hiến mầu vàng thì chính là bản lĩnh của Vương Lục y.
Tên Huyền Tiên sơ kỳ kia sau khi lấy được điểm cống hiến của Diệp Mặc, thì liền xoay người biến mất.
– Anh bạn, anh bị lừa rồi, Vương Lục là tay lừa đảo lớn nhất ở đây đấy!
Một tên Huyền Tiên hậu kỳ có lòng hảo tâm, khi thấy một tiên nhân sử dụng thẻ bài điểm cống hiến mầu vàng bị lừa gạt mất năm trăm điểm, thì liền nổi lên sự đồng tình, đi ra nói với Diệp Mặc một câu.
– Cám ơn.
Diệp Mặc nghe xong lời người này, thì đã biết rằng hắn thật sự là có khả năng bị lừa rồi, nhưng ngọc giản trong tay hắn lúc này thoạt nhìn cũng có một chút tàn phá, không giống như là loại đồ vật bị cố ý làm giả để lừa người.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong ngọc giản, lập tức nhìn thấy được hình ảnh của một gốc tiên linh thảo, chỉ là cái hình ảnh kia rất mơ hồ, hơn nữa xung quanh cũng đều mờ mờ không rõ.
Địa điểm chỉ dẫn cũng rất mơ hồ, là ở Khổng Cát sơn mạch.
Khổng Cát sơn mạch cách Thanh Mạt tiên thành hơn mười vạn dặm, cũng không tính là xa.
Với tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, thì một ngày Diệp Mặc có thể đi lại tới vài chuyến.
Nhưng Khổng Cát sơn mạch rất rộng lớn, hắn sao có thể biết được vị trí chính xác của ‘Uẩn linh hồng liên’ chứ?
Còn gốc tiên linh thảo kia thì vì hình ảnh không rõ ràng, cho nên đã bị Vương Lục sao chép lại một lần, lúc này mới có thể nhìn ra một chút hình bóng của ‘Uẩn linh hồng liên’.
Tuy nhiên Diệp Mặc có công pháp ‘Thần niệm cửu chuyển’, mà hiện giờ đã đạt tới ngưỡng cửa của đệ nhị chuyển rồi.
Cho nên hắn không hề muốn tiếp tục xem hình ảnh ‘Uẩn linh hồng liên’ được miêu tả ở bên ngoài này, mà muốn mạnh mẽ xem hình ảnh thực sự mà miếng ngọc giản này vốn có có phải là ‘Uẩn linh hồng liên’ hay không.
Người khác không có cách, nhưng hắn thì có biện pháp.
Đối với khả năng vận dụng thần thức của hắn thì người khác không thể nào so sanh được.
Thần trí của hắn có thể phân chia rõ ràng hình ảnh nguyên gốc và hình ảnh đã được sao chép lại một lần ra, tuy không thể hoàn toàn thấy rõ, nhưng cũng có thể xem được một cách đại khái.
Nhưng khi Diệp Mặc mơ hồ thấy được hình ảnh nguyên gốc, thì hắn thiếu chút nữa đã run tay mà bóp nát miếng ngọc giản này rồi.
– Chẳng lẽ là mình đã suy nghĩ quá nhiều?
Diệp Mặc thu hồi lại ngọc giản trong tay, nhưng tay của hắn vẫn run rẩy như cũ.
Hắn rõ ràng đã nhìn thấy được một gốc ‘Tịnh linh tâm liên’, chứ không phải là ‘Uẩn linh hồng liên’.
Hai loại tiên linh thảo này thì thoạt nhìn cũng không khác nhau nhiều lắm, nhưng ‘Uẩn linh hồng liên’ có mầu đỏ sẫm, mà ‘Tịnh linh tâm liên’ thì lại có mầu tuyết trắng.
Một loại là tiên linh thảo cấp sáu, còn một loại thì không hề có cấp bậc, cho nên căn bản là không thể so sánh với nhau được.
Cũng có thể thật sự là ‘Tịnh linh tâm liên’, nhưng người khác đã nhìn nhầm nên mới tưởng rằng ‘Uẩn linh hồng liên’.
Cũng có thể là chính hắn đã nhìn nhầm, nhưng ‘Uẩn linh hồng liên’ cũng là thứ cực kỳ có giá trị.
Nhưng Khổng Cát sơn mạch có thứ đồ tốt này, thì sao có thể tồn tại tới giờ được.
Nhưng cho dù là không có, thì Diệp Mặc vẫn muốn đi xem một chuyến.
Từ giờ tới lúc Thanh Lôi sơn mở ra còn nửa tháng nữa, mà hắn thì đang không có chuyện gì, vừa vặn có thể đi Khổng Cát sơn mạch tìm kiếm một chút.
Cùng lắm thì là một chuyến đi tay không mà thôi.
Nếu như thật sự có ‘Tịnh linh tâm liên’ mà hắn lại bỏ lỡ, thì đó thực sự là chuyện cực kỳ đáng hối hận.
Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc lập tức quyết định ra khỏi thành, tìm một chỗ an tĩnh sau đó nghiên cứu hình ảnh nguyên gốc của miếng ngọc giản này một chút rồi mới đi Khổng Cát sơn mạch.
Diệp Mặc tăng tốc độ lao ra khỏi Thanh Mạt tiên thành.
Khi hắn đang muốn tìm một nơi vắng vẻ, thì lại có một bóng người màu xanh nhanh chóng lao ra từ bên trong thành, tiếp đó liền lấy ra một pháp bảo phi hành bay đi.
Cái bóng người màu xanh kia thì Diệp Mặc có biết, đó chính là vị nữ tiên tu vi Đại Chí Tiên trước đó đã có lòng tốt mà nhường lại động phủ cho hắn và Chân Băng Du thuê.
Vị nữ tiên kia đi chưa được bao xa, thì đã lại có một bóng người mầu xám lao ra khỏi thành, người này lấy ra một tấm kính tròn nhìn một chút, sau đó cũng nhanh chóng lấy ra pháp bảo phi hành của mình, rồi lập tức lao theo phương hướng mà vị nữ tiên kia vừa rời đi.
Người này cũng có tu vi là Đại Chí Tiên.
Diệp Mặc lập tức biết vị nữ tiên áo xanh kia đang bị người này theo dõi rồi.
Chỉ là công pháp của Diệp Mặc có sự dao động rất nhỏ, cho nên hai người kia mới không hề chú ý tới hắn mà thôi.
Diệp Mặc chỉ do dự trong chốc lát, sau đó cũng lập tức lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đi theo.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1662: Đối Chiến Chính Diện
Đối Chiến Chính Diện
T
uy rằng tu vi của Diệp Mặc so với hai người phía trước đều có sự chênh lệch, nhưng thần thức của hắn so với hai Đại Chí Tiên phía trước thì mạnh hơn.
Vị nữ tiên áo xanh kia có tu vi Đại Chí Tiên sơ kỳ, còn người theo dõi cô có tu vi Đại Chí Tiên trung kỳ.
Thần thức của Diệp Mặc hiện giờ thì đã tương đương với Đại Chí Tiên hậu kỳ rồi, hơn nữa công pháp mà hắn tu luyện vốn chính là vạn vật diễn hóa, nên càng có lợi cho việc ẩn nấp.
Lúc này khi hắn đi theo hai người kia, thì căn bản là cả hai đều không hề phát giác được.
Tên Đại Chí Tiên áo xám kia có bản lĩnh theo dõi cũng không kém, vì vị nữ tiên trước mặt dường như rất cẩn thận, nhưng vẫn không hề phát hiện rằng mình bị theo dõi.
Hai canh giờ sau, thì tên Đại Chí Tiên áo xám bỗng nhiên tăng tốc độ.
Hiện tại vị nữ tiên áo xanh cũng đã phát hiện mình bị theo dõi, cũng đồng thời tăng tốc độ nhưng lúc này đã không kịp nữa rồi, chỉ trong chớp mắt thì tên Đại Chí Tiên áo xám kia đã ngăn cản trước mặt cô rồi.
Diệp Mặc lúc này đã ẩn nấp ở một bên.
Lúc trước vị nữ tiên áo xanh kia đã giúp hắn một lần, nên nếu như có thể, thì hắn cũng sẽ giúp đối phương lại một lần.
Chỉ là lúc này hắn lại thấy vị nữ tiên áo xanh kia ngừng hẳn lại, dường như cũng không hề sợ tên Đại Chí Tiên áo xám kia, mà ngược lại cô còn dùng thần thức xem xét xung quanh, dường như là sợ tên Đại Chí Tiên này có đồng bọn nữa.
– Người vì sao lại theo dõi ta?
Vị nữ tiên áo xanh kia đứng trên pháp bảo phi hành của mình, lạnh lẽo nhìn tên Đại Chí Tiên áo xám đã theo dõi cô.
– Thanh Phong Ma Kiếm mà cô lấy được tại hội đấu giá là của bạn tôi, cô hãy ra cái giá đi, tôi muốn thu hồi lại nó.
Tên Đại Chí Tiên áo xám kia lạnh nhạt nói một câu, đồng thời lấy ra pháp bảo Tam Xoa Kích của mình.
Vị nữ tiên áo xanh kia cười nhạt:
– Ngươi đã có mặt tại hội đấu giá, vậy thì Phong Ma Kiếm kia có giá bao nhiêu Tiên tinh chẳng lẽ ngươi lại không biết? Nếu ngươi nhất định muốn, vậy thì cứ dựa theo giá mà ta đã mua mà trao đổi là được rồi.
– Điều đó không có khả năng.
Đó là đồ vật của bạn tôi, cô không thể để tôi dùng giá trên hội đấu giá mà thu hồi lại được.
Giọng nói của tên Đại Chí Tiên áo xám liền trở nên lạnh lẽo.
– Đồ của bạn ngươi thì liên quan gì tới ta? Ngươi muốn thu hồi giúp bạn mình, thì cứ trực tiếp giao Tiên tinh cho ta.
Vị nữ tiên áo xanh kia hừ lạnh một tiếng rồi nói, không hề có ý định chịu thiệt mà nhường lại thứ đồ kia.
– Vậy thì đừng trách tôi không khách khí.
Chiếc Tam Xoa Kích trong tay tên Đại Chí Tiên áo xám kia run lên, lập tức biến ảo thành một vòng kích ảnh đầy trời, trực tiếp bao phủ lấy vị nữ tiên kia.
Vị nữ tiên kia căn bản là cũng không sợ hãi, hai tay cô liền tung ra vô số viên ngọc, ngay cả Diệp Mặc cũng không nhìn rõ ràng pháp bảo của cô là thứ gì.
Sau khi vô số viên ngọc được ném ra, thì vị nữ tiên kia liền cười lạnh rồi nói:
– Ngươi muốn Phong Ma Kiếm sao? Đừng cho là ta không biết tâm tư của ngươi, thứ mà ngươi muốn chỉ là ‘Tam điệp già lam’ của ta mà thôi…
Mặc dù miệng vẫn đang nói, nhưng những viên ngọc trong tay cũng càng lúc càng được cô ném ra nhiều hơn, căn bản là không có dấu hiệu dừng lại, chỉ trong chốc lát, thì những viên ngọc kia đã ngăn chặn lại vòng kích ảnh đầy trời rồi.
Không gian xung quanh lúc này lập tức sôi trào lên, núi đá và cây cối phía dưới dường như là đang bị một trận cuồng phong thổi qua vậy, bụi đá bay tứ phía, uy thế thực sự là kinh người.
Nghe được bốn chữ ‘Tam diệp già lam’, thì trong lòng Diệp Mặc liền hiểu được là có chuyện gì xẩy ra rồi. ‘Tam diệp già lam’ là tiên linh thảo cấp sáu, dùng để luyện chế ‘Chí già đan’.
Mà ‘Chí già đan’ chính là đan dược chủ yếu dùng để Đại Chí Tiên thăng cấp lên Đại La Tiên, có thể giúp nâng cao tỷ lệ thành công cho Đại Chí Tiên khi thăng cấp lên Đại La Tiên.
Cả vị nữ tiên và tên Đại Chí Tiên áo xám kia đều là Đại Chí Tiên, cho nên tầm quan trọng của ‘Tam diệp già lam’ hoàn toàn có thể thấy rõ được.
Trước đó khi hắn nghe tên Đại Chí Tiên kia nói, thì vốn đã hiểu là y bịa chuyện rồi, nhưng nguyên nhân hóa ra là vì ‘Tam diệp già lam’.
Nhìn thấy uy thế khi hai người đánh nhau, thì Diệp Mặc cũng kinh hãi không thôi.
Hắn có thể giết được Đại Ất Tiên, nhưng loại uy thế đối chiến của hai Đại Chí Tiên này thì với tu vi hiện tại hắn khẳng định không phải là đối thủ.
Cho dù là muốn giúp đỡ, thì hiện tại hắn cũng không dám ra tay.
Nếu như vị nữ tiên kia kém quá nhiều so với tên Đại Chí Tiên kia, thì hắn thà rằng không giúp còn hơn.
Ầm ầm…
Những tiếng nổ mạnh vang lên xen lẫn với âm thanh không khí bị xé rách, khiến cho diện tích mấy ngàn dặm xung quanh trở thành một vòng xoáy của các vụ nổ.
Cũng may không gian của Tiên Giới vững chắc, bằng không thì với cuộc chiến đấu như thế này, Diệp Mặc cũng phải nghĩ tới liệu không gian ở đây có thể bị sụp đổ hay không?
Tuy Diệp Mặc không dám ra tay, nhưng quá trình hai người này đánh nhau thì hắn vẫn miễn cưỡng thấy rõ được.
Vốn hắn còn tưởng rằng tu vi nữ tiên kia còn kém một chút, chứ không kém quá nhiều so với tên Đại Chí Tiên kia.
Nhưng sau khi hai ngời đánh nhau, thì Diệp Mặc phát hiện thực lực của hai người lại ngang bằng nhau, không có người nào chiếm được thế thượng phong cả.
Tên Đại Chí Tiên kia cũng nhíu mày, hiển nhiên là không ngờ vị nữ tiên trước mặt chỉ có tu vi Đại Chí Tiên sơ kỳ, lại có thể cùng y bất phân thắng bại.
Vị nữ tiên kia dường như cũng không ngờ rằng đối phương sẽ ngang tay với mình, cho nên trong mắt lúc này đã hiện ra một chút lo lắng.
Diệp Mặc đoán chừng lúc này nếu như hắn bắt đầu đi ra hỗ trợ, thì tên Đại Chí Tiên kia chắc chắn sẽ không chiếm được chỗ tốt.
Nhưng hiện giờ hắn tuyệt đối sẽ không ra mặt, vì tuy rằng vị nữ tiên kia đã giúp hắn một lần, nhưng hắn cũng chưa biết rõ cô là người như thế nào? Một khi cô ta là loại người luôn giết người diệt khẩu, thì chính mình cố sức giúp đỡ cũng không tốt.
Ngay khi Diệp Mặc còn đang suy nghĩ, thì vị nữ tiên kia đột nhiên ném ra một đạo bùa.
Cái đạo bùa kia lập tức bộc phát ra một uy thế kinh khủng, ngay cả Diệp Mặc đang ở cách hai người chừng mười dặm, cũng có thể cảm giác được đạo bùa chú kia có thể uy hiếp tới tính mạng của hắn.
Không đợi Diệp Mặc kịp phản ứng, thì một vụ nổ kinh khủng đã phát ra.
Chờ tới khi Diệp Mặc tỉnh lại với một thân đầy bụi đất, thì vị nữ tiên kia đã sớm biến mất không thấy đâu rồi.
Thật là một đạo bùa chú kinh khủng.
Trong lòng Diệp Mặc lúc này lại đang nghĩ, nếu như hắn gặp phải cái đạo bùa chú này, thì hắn phải làm gì đây? Cho dù hắn đã có tu vi luyện thể Tiên niết thể, thì chắc cũng cũng phải trọng thương dưới vụ nổ kinh khủng vừa rồi.
Tên Đại Chí Tiên kia cũng biến mất không thấy đâu, chẳng lẽ y đã chết rồi sao? Diệp Mặc vừa nghĩ tới đây, thì đã cảm giác được một sự nguy hiểm cực lớn đang đánh tới từ phía sau hắn.
Hắn cũng không kịp suy nghĩ gì mà lập tức lấy Tử đao ra đánh về phía sau.
Ầm…
Một thanh Tam Xoa Kích va chạm với Tử đao, Diệp Mặc bay ngược ra xa vài trăm thước mới có thể miễn cưỡng mà ngừng lại.
– Vậy mà không chết?
Diệp Mặc nhíu mày nhìn chằm chằm vào tên Đại Chí Tiên vừa đánh lén mình.
Hắn cho rằng sau khi vị nữ tiên ném ra cái đạo bùa chú kia, thì tên này hẳn là đã chết rồi.
Không ngờ rằng tên Đại Chí Tiên này chẳng những không chết, mà còn phát hiện ra tung tích của mình.
Thậm chí y còn thừa cơ đánh lén mình nữa.
Nếu như không phải là tên Đại Chí Tiên này đã bị trọng thương, chính mình phản ứng cũng rất nhanh, thì có lẽ hiện tại mình xong đời rồi.
Nhưng lúc này Diệp Mặc cũng không sợ hãi gì nhiều, vì khí tức của tên Đại Chí Tiên lúc này đang rất hỗn loạn, hẳn là thương thế không hề nhẹ, đoán chừng là tu vi của y hiện tại đã hạ xuống chỉ còn ngang ngửa với Đại Ất Tiên mà thôi.
Tên Đại Chí Tiên lúc này kinh ngạc ‘Ồ’ lên một tiếng.
Y giật mình vì Diệp Mặc chẳng những có thể phát hiện ra y đánh lén, hơn nữa còn liều mạng phản kích lại y một chiêu mà không hề bị thương.
Y bị thương rất nặng, nhưng cho dù là vậy thì cũng phải tương đương với một Đại Ất Tiên hậu kỳ.
Đối phương của y chỉ là một Huyền Tiên trung kỳ, nhưng dưới một chiêu đánh lén của y lại không hề bị giết, điều này sao có thể được chứ?
Diệp Mặc biết rõ rằng khi vụ nổ kia xảy ra, thì trong lòng mình đã dao động nên bị tên Đại Chí Tiên này phát hiện được.
Xem ra tâm tình của mình vẫn kém một chút, bằng không thì cho dù có vụ nổ kia, thì tên Đại Chí Tiên này cũng không thể nào phát hiện ra hắn được.
– Anh có ý gì vậy? Vì sao vô duyên vô cớ lại đánh lén tôi?
Diệp Mặc cầm lấy Tử đao rồi lạnh giọng hỏi.
– Đánh lén mày? Mày dám theo dõi tao, nên tao đương nhiên phải giết mày rồi.
Tên Đại Chí Tiên kia không dám khẳng định là Diệp Mặc có phải thực sự đã theo dõi y hay không, vì nếu một Huyền Tiên trung kỳ có thể theo dõi được một Đại Chí Tiên như y, mà y lại không hề phát hiện được, thì y thật sự là không dám tin.
Diệp Mặc nhíu mày:
– Tôi theo dõi anh? Tu vi của anh rõ ràng cao hơn tôi, vậy mà tôi theo dõi anh anh lại có thể không phát hiện ra sao? Tôi chỉ là thấy bên này có người đánh nhau, nên mới tới xem một chút, không ngờ là còn chưa tới, đã xảy ra một vụ nổ rồi.
Lúc này thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không thừa nhận là chính mình đã theo dõi đối phương, vì dù đối phương đang bị trọng thương, thì cũng là một Đại Chí Tiên hàng thật giá thật.
Tên Đại Chí Tiên kia thấy Diệp Mặc nhíu mày phủ nhận, thì cũng thấy nghi hoặc.
Y cũng nghĩ rằng, nếu một tên Huyền Tiên theo dõi y, thì y không thể nào mà không phát hiện ra được.
Nhưng dù Diệp Mặc có nói thật hay không, thì y cũng đều muốn giết Diệp Mặc.
Một tên Huyền Tiên mà thôi, muốn giết thì cứ tùy tiện ra tay là được.
Diệp Mặc cảm nhận được sát ý của tên Đại Chí Tiên này, thì đã lập tức biết đối phương muốn giết mình rồi, nên hắn lập tức lấy ra một thanh trường đao rồi nói:
– Vãn bối vô ý quấy rầy tiền bối, nên xin lấy thanh trường đao này để bồi thường…
– Tiên khí thất phẩm?
Tên Đại Chí Tiên kia lập tức khiếp sợ kêu lên, y không thể tưởng tượng được là tên Huyền Tiên trước mặt này lại có được cả Tiên khí thất phẩm.
Đây chính là Tiên khí thượng phẩm rồi, cho dù là Tam Xoa Kích của y cũng chỉ là ngụy thất phẩm mà thôi.
Diệp Mặc cần chính là sự ngây người trong chớp mắt này.
Ngay khi tên Đại Chí Tiên còn đang kinh ngạc, thì Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc liền được ném ra, đồng thời mấy chục đạo thần thức đao cũng được hắn phóng ra.
Cho dù là tên Đại Chí Tiên kia vốn vẫn có đề phòng với Diệp Mặc, nhưng cũng không ngờ rằng một tên Huyền Tiên trung kỳ như Diệp Mặc lại dám đột nhiên ra tay với mình.
Ầm…
Tên Đại Chí Tiên này còn chưa kịp tức giận, thì Hắc Thạch Cân đã biến thành một ngọn núi mà đập xuống.
Tên Đại Chí Tiên trong lúc này chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng Tam Xoa Kích để ngăn trở Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc, nhưng hết lần này tới lần khác thần thức của y vẫn bị trì hoàn khiến động tác chậm lại một chút, không có cách nào kịp phóng Tam Xoa Kích ra cả.
Răng rắc…
Tam Xoa Kích còn chưa được kích phát ra hoàn toàn, thì đã bị Hắc Thạch Cân đánh vào rồi, lập tức một tiếng ‘Răng rắc’ liền phát ra.
Tuy chiếc Tam Xoa Kích đã bị rạn nứt, nhưng vẫn kịp chặn lại Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc, giúp cho tên Đại Chí Tiên kia không bị Diệp Mặc đập cho nát bét.
– Tao muốn xé…
Bị Diệp Mặc đánh lén, thì tên Đại Chí Tiên kia điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng cực độ tức giận.
Chỉ là câu nói của y còn chưa nói hết, thì Tử đao của Diệp Mặc đã lại tới rồi.
– ‘Vô ảnh’, lên…
Cùng lúc với Tử đao, thì ‘Vô ảnh’ cũng được Diệp Mặc gọi ra.
Cho dù là một Đại Chí Tiên đã bị trọng thương, thì nếu hắn không thể giết đối phương ngay lập tức, thì tiếp đó hắn sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Phập…
Khi ‘Vô ảnh’ tập kích tên Đại Chí Tiên này, thì đồng thời Tử đao của hắn cũng đã đánh trúng tên Đại Chí Tiên.
Từ khi Diệp Mặc lấy ra Tiên khí thất phẩm khiến tên Đại Chí Tiên này ngây người tới giờ, thì Diệp Mặc đã liên tiếp ném ra Hắc Thạch Cân, phóng ra Tử đao, đồng thời còn tung cả ‘Vô ảnh’ ra nữa, trước sau căn bản không hề có chút trì hoãn nào.
Nhưng cho dù là như vậy, thì vốn Tử đao có thể chém tên Đại Chí Tiên kia thành hai mảnh cũng chỉ có thể để lại trên người tên Đại Chí Tiên kia một vết thương sâu hoắm mà thôi.
Đây là còn nhờ cả vào tác dụng của thần thức đao nữa, nếu không thì còn không đạt được cả cái hiệu quả này rồi.
– Chết đi cho tao…
Tên Đại Chí Tiên kia đánh ra một quyền.
Dưới những đòn đánh lén liên tiếp của Diệp Mặc, thì y vốn đã trọng thương giờ càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Nhưng với thương thế như vậy, thì tên Đại Chí Tiên này vẫn có năng lực đề phản kích lại, đánh một quyền trúng vào trước ngực của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng phun ra một ngụm máu tươi, lại một lần nữa bị đánh bay ra ngoài.
May là có tu vi luyện thể Tiên niết thể bảo vệ, cho nên hắn còn không bị đánh tới mức bạo thể tại chỗ, nhưng tiên nguyên lực trong cơ thể của hắn cũng quay cuồng không thôi, khiến cho hắn vô cùng khó chịu.
– Tiên niết thể?
Tên Đại Chí Tiên lúc này cả người đầy máu, lại phải khiếp sợ kêu lên một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1663: Bạch Quang Trùng Thiên
Bạch Quang Trùng Thiên
T
iên nguyên lực trong cơ thể Diệp Mặc không ngừng quay cuồng, không thể tấn công thêm lần nữa, còn thương thế của tên Đại Chí Tiên kia cũng rất nghiêm trọng, nên cũng không dám công kích Diệp Mặc một lần nữa.
Y lúc này liền lấy ra mấy viên đan dược rồi uống vào, đồng thời trong nội tâm y cũng kinh hãi không thôi.
Y làm sao có thể ngờ rằng lại có một tên Huyền Tiên trung kỳ đáng sợ đến như vậy.
Nếu sớm biết là Diệp Mặc đáng sợ như vậy, thì y tuyệt đối sẽ không tự động tìm tới gây phiền, mà y sẽ lập tức bỏ đi ngay sau khi tránh thoát được đòn ám toán của vị nữ tiên kia.
Tuy Diệp Mặc biết tốc độ khôi phục của mình nhanh hơn so với đối phương, nhưng hắn cũng không dám để cho một Đại Chí Tiên sử dụng đan dược để trị thương cho xong rồi trở lại đánh hắn.
Một khi thương thế của tên Đại Chí Tiên này dần khôi phục thì hắn xong đời rồi.
Rèn sắt phải rèn ngay khi còn nóng, huống chi người này chính là kẻ đã chủ động muốn giết Diệp Mặc hắn.
Cho nến hắn căn bản là không hề chờ đan dược của tên Đại Chí Tiên kia tan ra, thì đã đánh ra Lôi kiếm rồi.
Rầm rầm rầm…
Lôi kiếm không ngừng hạ xuống, rậm rạp và chằng chịt nổ vang trên không trung, sau đó giống như một cơn gió lốc tập trung lại rồi hạ xuống.
Theo Lôi kiếm của Diệp Mặc đánh ra, thì tiên nguyên lực của hắn cũng dần dần bình ổn trở lại.
Còn tên Đại Chí Tiên kia vốn đã bị thương nay càng nghiêm trọng hơn nữa, y sao có thể đối phó được với loại Lôi kiếm còn đáng sợ hơn cả Lôi Kiếp này nữa chứ.
Nếu như là lúc y còn chưa bị thương, thì loại Lôi kiếm này mặc dù nhiều, nhưng thực sự cũng không đáng để y đặt trong mắt.
Nhưng thực tế thì hiện tại y không thể được, hiện tại thương thế của y rất nghiêm trọng, còn chưa khôi phục lại, thậm chí ngay cả biện pháp chạy trốn tốt hơn, thì y cũng không hề có.
Dưới tầng tầng lớp lớp Lôi kiếm của Diệp Mặc đánh tới, thì y cảm thấy quả thực là họa vô đơn chí.
Miễn cưỡng lấy ra một tấm lá chắn mà không hề có tiên nguyên lực chống đỡ, nên y cũng không thể kiên trì bao lâu thì bị phá nát rồi.
Còn Lôi kiếm của Diệp Mặc thì dường như vẫn liên miên không dứt.
Tên Đại Chí Tiên này càng ngăn cản thì càng kinh sợ.
Y phát hiện mình hiện giờ ngay cả một khe hở để chạy trốn cũng không có, không gian xung quanh hoàn toàn bị Lôi kiếm của đối phương trói buộc hết rồi.
Nếu như y không bị thương, thì y cũng không coi vào đâu, nhưng bây giờ thì lại hữu tâm nhưng vô lực.
Lúc này thì tiên nguyên lực của Diệp Mặc cũng dần khôi phục lại, nhưng hắn cũng biết rõ rằng Lôi kiếm của mình sẽ không thể nào đủ để giết được đối phương, cho nên Hắc Thạch Cân lại một lần nữa được hắn ném ra.
Đồng thời trong lòng Diệp Mặc thầm hạ quyết tâm.
Tuy rằng Lôi kiếm của hắn rất lợi hại, nhưng lại quá mức tản mát, không thể tập trung lại để thành một chiêu nhất kích tất sát được.
Lần này kết thúc, thì hắn nhất định phải tu luyện để cho Lôi kiếm của mình có thể ngưng tụ lại trở thanh một kích có thể giải quyết dứt điểm được đối thủ.
Hiện giờ hắn đã không hề thiếu chiêu thức công kích trong phạm vi lớn rồi, thứ mà hắn thiếu chỉ có duy nhất là loại sát chiêu nhất kích tất sát mà thôi.
Cảm nhận được khí thế của Diệp Mặc càng ngày càng mạnh, thì trong mắt tên Đại Chí Tiên kia liền lộ ra sự tuyệt vọng.
Y đâu thể ngờ rằng hôm nay mình lại bị một tên Huyền Tiên giết chết chứ? Ở đâu mà lại chui ra cái loại Huyền Tiên đáng sợ như thế này? Đáng tiếc là y đã không còn cơ hội hối hận nữa rồi…
– Tao liều mạng mới mày…
Khí thế kinh khủng liền lập tức trào ra, không gian xung quanh lập tức trở nên run rẩy.
Lúc này tất cả giống như là trở thành một cái hố đen, khiến cho Diệp Mặc không hề có được cả năng lực để bỏ chạy.
“Không tốt, tên này muốn tự bạo!” ‘Vô ảnh’ thì dường như đã sớm cảm nhận được việc tên Đại Chí Tiên kia muốn tự bạo rồi, cho nên đã lập tức lao tới bên người Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng đã hiểu rằng đối phương muốn tự bạo, nhưng hắn lại không thể nào ngăn cản lại được.
Cho dù là đối phương đã trọng thương, nhưng tu vi của hắn và đối phương cũng chênh lệch rất nhiều.
Nếu như chỉ là một tên Đại Ất Tiên tự bạo, thì hắn còn có thể mạnh mẽ mà tiến lên ngăn cản.
Nhưng hiện tại lại là một tên Đại Chí Tiên đang muốn tự bạo, cho nên hắn ngoại trừ cách né tránh ra, thì không có biện pháp nào khác.
Dường như là đồng thời với lúc mà không gian xung quanh trở nên hỗn loạn, thì Diệp Mặc đã lập tức mang theo ‘Vô ảnh’ tiến vào Thế giới trang vàng.
Ầm…
Một vụ nổ kinh khủng liền phát ra biến tất cả không gian xung quanh trở thành hư vô.
Dù không gian của Tiên Giới vững chắc, nhưng cũng bị khuấy động lên hàng loạt các đợt sóng chấn động.
Ở bên trong vụ nổ này, thì không còn bất cứ gì có thể tồn tại được.
Vụ nổ còn chưa hoàn toàn tan đi, thì Diệp Mặc đã lập tức ra khỏi Thế giới trang vàng rồi.
Đồng thời hắn cũng dùng thần thức quét tới nơi tên Đại Chí Tiên kia tự bạo, nhưng lúc này chỗ đó ngoại trừ một cái hố lớn sâu hoắm ra, thì những thứ khác đều không còn nữa.
Diệp Mặc thở dài tiếc nuối, vì hắn thiếu chút nữa đã chiếm được một chiếc nhẫn trữ vật của Đại Chí Tiên rồi, nhưng đáng tiếc là hắn không có năng lực để ngăn cản đối phương tự bạo.
Với việc tự bạo này thì thứ gì bên trong đó cũng đều sẽ tan thành mây khói, ngay cả Nguyên Thần cùng sẽ không còn nữa.
Phát hiện rằng cái gì mình cũng không có được, thì Diệp Mặc cũng không do dự nữa mà lập tức thi triển độn thuật rời khỏi chỗ này.
Ở đây xảy ra vụ nổ kinh khủng như vậy, thì chắc chắn sẽ hấp dẫn không ít tiên nhân tới điều tra, cho nên nếu hắn cứ tiếp tục ở lại chỗ này thì sẽ không có lợi.
Quả nhiên Diệp Mặc chỉ vừa mới đi được thời gian nửa nén hương, thì đã có mấy đạo độn quang đã xuất hiện ở nơi xảy ra vụ nổ.
– Đại Chí Tiên tự bạo sao?
Một tên tiên nhân sau khi tra xét tình hình xung quanh thì khiếp sợ mà thốt lên.
Tên tiên nhân này nói xong, thì những tiên nhân khác đều nhìn nhau rồi cùng gật đầu, sau đó lập tức rời đi.
Bất luận là vì nguyên nhân gì, nhưng đã có thể khiến cho một Đại Chí Tiên tự bạo, thì cũng không phải là thứ mà bọn họ có thể trêu chọc vào được.
…
Diệp Mặc lúc này thoạt nhìn thì máu me đầy người, nhưng thương thế của hắn cũng đang khôi phục rất nhanh.
Một quyền của tên Đại Chí Tiên kia tuy rằng đáng sợ, nhưng trước đó tên Đại Chí Tiên kia đã bị trọng thương rồi, hơn nữa hắn còn có tu vi luyện thể Tiên niết thể bảo hộ nữa, nên cũng đã hồi phục được bẩy tám phần rồi.
Sau khi tìm được một cái sơn cốc vằng vẻ để hạ xuống, thì Diệp Mặc liền thay một bộ quần áo mới.
Nhưng hắn còn chưa kịp tắm rửa thì đã có hai đạo độn quang bay tới, khiến cho hắn lại phải lập tức ẩn nấp sang một bên.
Hai người vừa tới này đều có tu vi Huyền Tiên hậu kỳ, cũng không hề thấy Diệp Mặc.
Sau khi hai người này hạ xuống thì một tên Huyền Tiên có dáng người cao to liền nói:
– Mi huynh, là ở chỗ này sao?
– Đúng thế, chính là ở chỗ này.
Cậu nhìn ngọn núi nhỏ phía trước xem, đó chính là chỗ mà lần trước tôi đã thấy được hiện tượng ‘Bạch quang trùng thiên’.
Tôi khẳng định là vật kia chỉ ở đâu đó gần đấy thôi.
Người được gọi là Mi huynh lập tức đáp lời.
Tên cao to kia liền nhíu mày, một lúc lâu sau thì mới lên tiếng:
– Ở phía trước mặt là Khổng Cát sơn mạch, nơi đó địa hình vô cùng phức tạp, hơn nữa ở sâu trong đó thậm chí còn có cả yêu thú cấp bốn cấp năm nữa.
Nếu hai người chúng ta muốn tới đó thì tìm quả thật là có chút khó khăn.
Diệp Mặc vốn đang trốn ở một bên, sau khi nghe xong lời đối thoại của hai người kia thì trong lòng lập tức khẽ động.
Hắn không ngờ là chính mình trong lúc vô ý đã đi tới Khổng Cát sơn mạch rồi, vì hắn vốn là có ý định sẽ đi tới Khổng Cát sơn mạch đấy.
Sau khi hai tên Huyền Tiên kia nói xong, thì liền hóa thành hai đạo độn quang bay vọt vào trong Khổng Cát sơn mạch.
Diệp Mặc vẫn chưa hề ra khỏi chỗ ẩn náp.
Lúc này hắn lập tức lấy miếng ngọc giản kia ra, sau đó dùng toàn bộ thần thức quét vào trong.
Đệ nhất chuyển của ‘Thần niệm cửu chuyển’ lập tức được thi triển ra, hơn nữa cho dù là Diệp Mặc mới chỉ tiến nửa bước vào đệ nhị chuyển, nhưng sự linh hoạt và cường đại của thần thức thì đã không phải là thứ mà tiên nhân bình thường có thể so sánh với hắn rồi.
Hình ảnh nguyên gốc và phục chế bên trong ngọc giản của Vương Lục trải qua một thời gian bị Diệp Mặc cưỡng chế tách biệt ra.
Lúc này thì một hình ảnh mờ ảo dần hiện ra một cách nguyên vẹn trong thức hải của hắn.
Diệp Mặc càng xem thì càng kích động.
Hắn chưa từng thấy qua ‘Tịnh linh tâm liên’, nhưng không có nghĩa là hắn không biết ‘Tịnh linh tâm liên’. ‘Tịnh linh tâm liên’ có hai phiến lá ở hai bên, ở giữa là một đóa hoa sen.
Khi ‘Tịnh linh tâm liên’ thành thục thì đóa hoa sen sẽ có mầu trắng trong sáng long lanh, bất cứ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy thoải mái dị thường.
Mà lúc này sau khi hắn đã phân tách được hình ảnh gốc và hình ảnh sao chép ra, thì thứ mà hắn thấy được chính là một đóa ‘Tịnh linh tâm liên’ với đầy đủ hai phiến lá và một đóa hoa sen tuyết trắng.
Nơi đóa hoa sen này sinh trưởng cũng không phải là ở trong sơn mạch, mà là ở giữa một cái hồ nước.
Cái hồ nước đó cũng rộng khoảng mấy trăm trượng, xung quanh phủ một màn sương mờ ảo, dường như là đang trôi nổi ở giữa không trung vậy.
Phía dưới hình ảnh có một hàng chữ viết là “Khổng cát sơn Tịnh Liên, Sư Kinh Không ta lưu lại.
Nếu người có được Tịnh Liên không phải là hậu nhân của Sư gia, thì xin nể mặt mà hãy chiếu cố một chút cho hậu nhân của Sư gia…”
Răng rắc…
Diệp Mặc còn chưa kịp xem xét toàn bộ ngọc giản, thì miếng ngọc giản đã tự động vỡ nát rồi hóa thành bụi phấn.
Sau đó lại có một miếng ngọc bội rơi ra.
Diệp Mặc ảo não cầm miếng ngọc bội lên nhìn một hồi lâu, phát hiện ra rằng có lẽ muốn kích phát được miếng ngọc bội này thì phải là người có cùng huyết mạch mới được.
Phía trên ngọc bội còn có ba chữ ‘Sư Kinh Không’.
Lúc này thì Diệp Mặc đã hiểu.
Sư Kinh Không trước đây đã từng tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’ trong Khổng Cát sơn mạch, nhưng đáng tiếc là nó chưa thành thục.
Sau này thì không biết vì sao miếng ngọc giản kia lại không ở trong tay của hậu nhân Sư gia, mà ngược lại trải qua một hồi lưu lạc lại rơi vào trong tay của hắn.
Hình ảnh trên ngọc giản này cực kỳ mơ hồ, cho nên rất nhiều người nhạt được miếng ngọc giản kia đều cho rằng nó là thứ đồ được làm giả.
Nhưng lại không ai biết rằng đây là do Sư Kinh Không cố ý làm như vậy.
Loại ngọc giản mơ hồ này chỉ có thể là người có tu vi tương đương với Đại La Tiên thậm chí cao hơn mới có thể thấy được.
Còn Diệp Mặc thì mặc dù chưa có được thần thức mạnh mẽ như của Đại La Tiên, nhưng lại có công pháp ‘Thần niệm cửu chuyển’, cho nên hắn có thể đơn giản mà tìm hiểu được bí mật trong ngọc giản.
Sau khi miếng ngọc giản kia đã bị khám phá ra bí mật, thì sẽ lập tức tự hủy đi.
Về miếng ngọc bội kia thì Diệp Mặc căn bản cũng không nghĩ ngợi gì.
Dù đó là đồ vật mà Sư Kinh Không lưu lại cho hậu nhân, nhưng Diệp Mặc cũng không hề để ý.
Vì nếu như hắn có thể gặp được hậu nhân của Sư gia, thì hắn mới có thể đem miếng ngọc bội này tặng lại.
Nhưng nếu như hắn không thể nào gặp được hậu nhân của Sư gia, thì hắn không thể bỏ công sức ra để đi tìm được, huống chi hắn biết tìm họ ở đâu bây giờ?
Dù sao thì ngọc giản này cũng là hắn lấy được trong lúc vô tình, thậm chí còn phải mất năm trăm điểm cống hiến nữa, chứ cũng không phải là do Sư Kinh Không lưu lại cho hắn.
Đương nhiên đối với việc Sư Kinh Không lưu lại miếng ngọc giản này thì Diệp Mặc vẫn vô cùng cảm kích, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn nhất định phải cất công đi tìm hậu nhân của Sư Kinh Không.
Sư Kinh Không đã chết được bao nhiêu lâu rồi, ai mà biết được? Hơn nữa Diệp Mặc căn bản cũng không biết Sư Kinh Không này là người nơi nào, vậy thì biết đi tìm hậu nhân của y như thế nào đây?
Sau khi thu hồi lại ngọc bội, thì Diệp Mặc liền cố gắng bình ổn tâm tình đang kích động của mình một chút.
Sư Kinh Không chỉ dẫn rằng ‘Tịnh linh tâm liên’ nằm ở giữa một cái hồ, nên hiện tại hắn chỉ cần tìm được cái hồ nước đó là được rồi.
Diệp Mặc hiểu rõ rằng muốn tìm được cái hồ nước đó tại Khổng Cát sơn mạch này là điều không hề dễ dàng, vì nếu dễ dàng như vậy, thì ‘Tịnh linh tâm liên’ đã sớm bị người lấy đi rồi, đâu còn đợi hắn tới để chia phần nữa?
Khi Diệp Mặc đang nghĩ về cái hồ nước kia, thì đột nhiên lại nhớ tới lời đối thoại của hai tên Huyền Tiên lúc nãy.
Một người trong đó đã nói rằng y nhìn thấy được hiện tượng ‘Bạch quang trùng thiên’, đó chẳng phải chính là dấu hiệu phù hợp với thời điểm ‘Tịnh linh tâm liên’ thành thục hay sao?
Dấu hiệu thứ nhất khi ‘Tịnh linh tâm liên’ chính là hiện tượng ‘Bạch quang trùng thiên’, thứ hai là sương trắng mênh mông.
Đợi tới khi dấu hiệu thứ hai xuất hiện, thì cơ hồ là tất cả mọi người đều sẽ biết ‘Tịnh linh tâm liên’ xuất thế.
Tuy rằng Khổng Cát sơn mạch không nhỏ, nhưng một khi có người biết việc ‘Tịnh linh tâm liên’ xuất thế, thì đâu còn có phần của Diệp Mặc hắn nữa? Cho dù hắn có là Đại La Tiên thì cũng không được.
Nghĩ tới đây, thì trong nội tâm của Diệp Mặc lập tức vội vàng hẳn lên, nhanh chóng biến thành một đạo độn quang bay dọc theo hướng mà hai tên Huyền Tiên trước đó đã rời khỏi.
Tuy hắn không biết cái hồ nước kia ở chỗ nào, nhưng người được gọi là Mi huynh kia đã nhìn thấy được dấu hiệu xuất thế đầu tiên của ‘Tịnh linh tâm liên’, cũng có nghĩa là y biết rõ vị trí đại khái của ‘Tịnh linh tâm liên’ rồi.
Một lúc lâu sau, thì Diệp Mặc đã hoàn toàn tiến vào trong Khổng Cát sơn mạch.
Mà lúc này ngoại trừ các bụi gai mọc dầy đặc tứ phía, thì chỉ có cây cối đang bị gió thôi lung lay, đâu còn chút bóng dáng nào của hai tên Huyền Tiên kia nữa? Về phần cái hồ nước lớn kia, thì sau khi Diệp Mặc mở rộng thần thức ra cũng chẳng thấy được chút dấu vết nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1664: Tịnh Linh Tâm Liên
Tịnh Linh Tâm Liên
T
rước đó Diệp Mặc rõ ràng nhìn thấy hai tên Huyền Tiên kia tiến vào chỗ này, hơn nữa lúc ấy địa phương mà người gọi là Mi huynh nói dường như cũng là ở bên này.
Cho nên hiện tại mặc dù Diệp Mặc không tìm thấy hai tên Huyền Tiên kia, nhưng vẫn dọc theo hướng đó mà tìm tòi một chút.
Sau một ngày, thì Diệp Mặc cũng không tìm được hai tên Huyền Tiên kia, mà chỉ gặp được một tiên yêu thú cấp bốn.
Nếu như không phải là tu vi của hắn cường hãn, Huyền Tiên bình thường không thể so sánh được, thì hắn cũng đã sớm thành mồi ngon trong miệng tiên yêu thú rồi.
Điều này làm cho Diệp Mặc có thêm một suy đoán nữa, đó là liệu có phải hai tên Huyền Tiên kia cũng đã bị tiên yêu thú giết rồi hay không?
Ba ngày sau, Diệp Mặc vẫn không hề phát hiện tung tích của hai tên Huyền Tiên kia, cũng không hề phát hiện cái hồ nước có màn sương trắng lượn lờ như trong hình ảnh chỉ dẫn, điều này làm cho Diệp Mặc vô cùng thất vọng.
Khi mà hắn muốn buông xuôi rồi, thì hắn đột nhiên lại nhớ tới ‘Vô ảnh’.
Ban đầu ở Vụ Ma Điện, thì cũng là vì nhờ có ‘Vô ảnh’, nên hắn mới có thể đi tới được tận cùng. ‘Vô ảnh’ tuy không thể tìm kiếm tiên linh vật từ khoảng cách xa, nhưng với khoảng cách gần thì chắc là không có vấn đề gì?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức đem ‘Vô ảnh’ ra ngoài, đồng thời dùng thần thức thông báo cho ‘Vô ảnh’ biết rằng hắn đang muốn tìm ‘Tịnh linh tâm liên’, hơn nữa Diệp Mặc hắn cũng cho biết luôn tin tức và bộ dạng của ‘Tịnh linh tâm liên’ cho ‘Vô ảnh’ biết.
‘Vô ảnh’ cũng không để cho Diệp Mặc thất vọng, vì nó đã nhanh chóng mang Diệp Mặc chạy bẩy cua tám quẹo rồi tìm ra mười một gốc tiên linh thảo cấp ba, ba gốc tiên linh thảo cấp bốn, và còn một số tiên linh thảo cấp hai nữa.
Nhưng điều này cũng khiến cho Diệp Mặc không biết phải nói gì, vì những tiên linh thảo cấp hai, cấp ba này hắn thật sự không hề coi trọng.
Lại một ngày nữa trôi qua, Diệp Mặc đứng ở trên một cái khe trong sơn cốc.
Cái chỗ này hắn đã đi qua một lần rồi, nhưng lần này thì hắn lại phát hiện được một số điều khác biệt.
Cái khe này vốn là do tự nhiên hình thành, xuyên qua cái khe này hẳn sẽ là một mặt khác của sơn cốc.
Trải qua vô số năm, thì những tiên nhân từng đi xuyên qua cái khe này khẳng định cũng không ít.
Nhưng lần này Diệp Mặc lại phát hiện những bụi cỏ dại xung quanh cái khe này dường như vẫn luôn tươi tốt, hơn nữa lúc này càng tươi tốt hơn bình thường.
Thần thức của Diệp Mặc liền cẩn thận quét vào trong những bụi cỏ kia, sau đó hắn rất nhanh đã phát hiện điều không đúng.
Ở đây đã từng trải qua một trận chiến, mà chút ít tiên linh thảo cấp thấp tươi tốt này đều là do có người sau khi chiến đấu đã sử dụng bí pháp để thúc đẩy nó sinh trưởng lên, múc đích chính là vì muốn che dấu đi dấu vết của trận chiến.
Vì sao sau khi chiến đấu lại cần che dấu đi dấu vết? Nhất định là vì có điều gì đó không muốn người khác biết.
Sau khi có được cái kết luận này, thì trong lòng Diệp Mặc liền đập loạn lên.
Trước đó cũng chỉ có hai tên Huyền Tiên kia tiến vào nơi này, lại căn cứ vào thời gian mà những tiên linh thảo cấp thấp này bị thúc đẩy sinh trưởng lên cũng mới chỉ là sự tình mấy ngày trước thôi.
Nói cách khác, trận chiến ở đây không phải là do hai người bọn họ đánh nhau, mà là bọn họ đã cùng một tiên yêu thú nào đó đại chiến qua.
Sau khi chiến đấu, còn cần phải dùng một ít thủ pháp ẩn dấu đi vết tích, thì chỉ có khả năng duy nhất chính là ở chỗ này có cái trận pháp ẩn nấp nào đó.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức bắt đầu tìm kiếm từng chút một.
Nhưng sau cả một buổi tối, thì hắn cũng chẳng tìm được cái gì cả.
Với trình độ trận pháp đã tiếp cận đại sư tiên trận cấp bốn, mà cũng không thể nhìn ra được trận pháp này ở đâu, vậy thì sao hai tên Huyền Tiên kia lại có thể tìm ra được? Khi mà Diệp Mặc còn đang khó hiểu, thì lại phát hiện ra ‘Vô ảnh’ đang mạnh mẽ kêu gọi hắn.
Diệp Mặc lập tức đi tới nơi mà ‘Vô ảnh’ đang kêu gọi.
Đây là một khối nham thạch lớn, nếu như không chú ý, thì căn bản là cảm giác không được sự dị thường của khối nham thạch này.
Nhưng sau khi Diệp Mặc để ý kĩ, thì chẳng những phát hiện ra sự dị thường của khối nham thạch, hơn nữa còn phát hiện ra dưới khối nham thạch kia có tiên linh khí cực kỳ nồng đậm.
Diệp Mặc liền cẩn thận di dời khối nham thạch một chút, thì lúc này không gian xung quanh lập tức biến đổi.
Sau khi Diệp Mặc đặt khối nham thạch trở lại chỗ cũ, thì không gian nơi này cũng lập tức được khôi phục lại nguyên dạng.
– Trận pháp thiên nhiên…
Trong lòng Diệp Mặc liền mừng rỡ không thôi.
Không ngờ lại là một cái trận pháp ẩn nấp cao cấp của thiên nhiên.
Rõ ràng là vận khí của hai tên Huyền Tiên lúc trước tốt hơn hắn nhiều, không ngờ lại có thể nghĩ tới việc di động khối nham thạch này.
Cũng may vận khí của hắn dù không tốt, thì cũng còn có ‘Vô ảnh’, nhưng tiếc là phải mất tới ba ngày thì hắn mới nhớ tới ‘Vô ảnh’.
Nếu là Chân Băng Du thì nhất định là sẽ nhớ tới ‘Vô ảnh’ ngay từ đầu rồi.
Đây gọi là người ngoài cuộc thì tỉnh táo, kẻ trong cuộc thì u mê.
Trận pháp thiên nhiên dù lợi hại, thì chỉ cần có dấu vết cũng sẽ chẳng còn gì khó khăn nữa cả.
Diệp Mặc lại lần nữa di động khối nham thạch, thì lập tức dấu vết của cái trận pháp thiên nhiên kia đã xuất hiện trước mặt hắn.
Với trình độ trận pháp hiện tại của Diệp Mặc, thì hắn liền nhanh chóng tìm được trận môn của trận pháp, sau đó thì thân hình của hắn chỉ khẽ nhúc nhích một cái, thì đã biến mất không còn nữa.
Nếu như có thêm bất kỳ người nào tới chỗ này, thì khẳng định sẽ giống như Diệp Mặc lúc trước, không thể phát hiện ra bất kỳ thứ gì cả.
Sau khi tiến vào trong trận pháp, thì một luồng tiên linh khí nồng đậm liền truyền đến, một màn sương mù nhàn nhạt bao phủ trước mặt.
Không đợi cho Diệp Mặc nhìn rõ có thứ gì trong sương mù hay không, thì đã có một thứ bốc mùi tanh tưởi lao tới trước mặt hắn.
Diệp Mặc cũng không hề suy nghĩ gì, mà lập tức ném Hắc Thạch Cân ra ngoài.
Một tiếng gào thét bén nhọn vang lên, sau đó một cái bóng đen đã bị Diệp Mặc đập bay ra ngoài, lập tức biến mất vào trong màn sương mù.
Đó là một con tiên yêu thú cấp bốn muốn đánh lén Diệp Mặc, nhưng không ngờ là lại bị Diệp Mặc đập cho một cái trọng thương tại chỗ.
Lúc này Diệp Mặc không có tâm tình để nhìn con tiên yêu thú cấp bốn kia, mà nhìn chằm chằm vào một đóa hoa sen trắng nõn như tuyết ở trước mặt.
– ‘Tịnh linh tâm liên’!
Lúc này thì Diệp Mặc đã nhìn rất rõ ràng rồi, ở trước mặt của hắn đúng là một đóa ‘Tịnh linh tâm liên’.
Hai phiến lá sen xanh biếc, một đóa hoa sen trắng nõn nở rộ lơ lửng trên một mặt hồ phủ sương trắng mờ.
Bốn phía sương mù lượn lờ khiến cho đóa ‘Tịnh linh tâm liên’ giống như là đang trôi nổi trên không trung vậy, hào quang cực đẹp cũng tản mát ra khắp nơi.
Đây đúng là bộ dạng mà Diệp Mặc đã nhìn thấy từ bên trong miếng ngọc giản.
Một mảng không gian trơn bóng kia cũng không phải là một hồ nước, mà là một mặt băng nồng đạm linh khí.
Có thể nó cũng không phải là mặt băng, nhưng Diệp Mặc thực sự không biết nó là thứ gì.
Diệp Mặc rất muốn đem cái hồ băng này di dời vào Thế giới trang vàng, nhưng khi hắn nhìn vào trận pháp thiên nhiên ở xung quanh, thì lập tức liền bỏ qua ý định này.
Nếu như hắn thật sự làm như vậy, thì toàn bộ nơi này sẽ lập tức sụp đổ ngay sau đó, nói không chừng là sẽ khiến cho cả Tiên Vương cũng tới đây để kiểm tra.
Một nơi có thể sinh trưởng ra ‘Tịnh linh tâm liên’, thì không chừng là khi Tiên Vương tới có thể tìm ra được manh mối gì đó.
Thần thức của Diệp Mặc liền quét đi bốn phía, nhưng không hề phát hiện được tung tích hai tên Huyền Tiên đã đi vào trước hắn.
Xem ra hai tên Huyền Tiên kia đã bị tiên yêu thú giết chết rồi.
Lúc này thì Diệp Mặc cũng không hề do dự nữa, mà nhanh chóng đi tới bên cạnh ‘Tịnh linh tâm liên’, rồi sử dụng một cái hộp ngọc cực lớn đem đóa ‘Tịnh linh tâm liên’ này thu vào.
Còn rễ cây thì Diệp Mặc không có ý định động tới.
Nơi này chính là nơi tốt nhất để ‘Tịnh linh tâm liên’ có thể phát triển, biết đâu sau vô số năm nữa, thì ở chỗ này sẽ lại có một đóa ‘Tịnh linh tâm liên’ được hình thành.
Sau khi có được ‘Tịnh linh tâm liên’, thì Diệp Mặc cũng không ở lại trong sơn cốc này nữa.
Nhưng hắn cũng không hề động tới bất cứ thứ gì còn lại ở đây.
…
Sau cả buổi tối, thì Diệp Mặc mới về tới động phủ của mình, và dường như Chân Băng Du vẫn còn đang tu luyện.
Chuyến đi tới Tông Phiêu Thiên này khiến cho Diệp Mặc cực kỳ thỏa mãn. ‘Thần niệm cửu chuyển’ thì không cần phải nói rồi, nhưng hắn lại còn tìm được cả ‘Tịnh linh tâm liên’.
Chân Băng Du mà biết mình có thể khôi phục lại được thì nhất định là sẽ mừng rỡ không thôi.
Không nói tới chỗ tốt mà thứ này mang lại cho Chân Băng Du, mà ngay cả đối với Diệp Mặc cũng là thứ trong mộng cũng khó cầu rồi.
Diệp Mặc biết rõ, với tình huống hiện tại của Chân Băng Du, thì hắn chắc chắn sẽ không bao giờ vứt bỏ cô lại một mình.
Nhưng một khi cô có thể khôi phục lại và tu luyện bình thường, thì hắn liền muốn một mình rời đi.
Diệp Mặc tự mình biết hoàn cảnh của mình, đó là hắn cần phải có lượng tài nguyên tu luyện cực kỳ lớn, căn bản là người bình thường không thể nào thừa nhận nổi.
Người khác sau khi tìm được một lượng tài nguyên tu luyện lớn, thì có thể đi tìm nơi để bế quan tu luyện tăng tu vi của mình lên.
Nhưng hắn thì lại không thể như vậy được.
Hắn liên tục phải tìm kiếm tài nguyên tu luyện cao cấp ở khắp nơi, sau đó mới có thể giúp hắn không ngừng tăng lên tu vi của mình, nếu không thì hắn chỉ có thể dậm chân tại chỗ mà thôi.
Chính vì vậy, nên hắn mới coi trọng Thanh Lôi tiên tuyền, không tiếc bất cứ giá nào tiến vào thảo nguyên Bình Phiêu để chém giết Tiên Ma Yêu, sau đó lại bứt phá điểm cống hiến để lọt vào được tốp 50.
…
Chân Băng Du mặc dù đang tu luyện, nhưng thực ra cũng chỉ là bảo trì trạng thái của mình mà thôi, trên thực tế thì cô cũng biết nếu tiên linh căn của mình không thể khôi phục lại, thì cô cũng không hề có cơ hội thăng cấp tu vi.
– Cậu đã về rồi.
Diệp Mặc vừa mới bước vào động phủ, thì Chân Băng Du đã lập tức dừng việc tu luyện lại rồi ra đón.
Cô cũng lập tức thấy được tâm tình của Diệp Mặc dường như không tệ, hơn nữa có vẻ còn đang rất vui.
Cho nên tâm tình của cô cũng theo đó mà tốt hơn nhiều.
Nhưng cô cũng biết rõ, Diệp Mặc sắp xếp cô ở chỗ này, chính hắn lại không ở lại đây tu luyện, là vì hắn đã có ý định rời khỏi Thanh Mạt tiên thành rồi.
Nhưng cô luôn đồng hành cùng Diệp Mặc cũng đã thành thói quen, hiện tại một mình ở trong động phủ tu luyện, thì lại không có cách nào ổn định tâm thần của mình.
Huống chi, với tình huống hiện tại, cô cũng không thể nào nói là đang tu luyện được.
Nghĩ tới việc Diệp Mặc muốn một mình rời đi, thì trong nội tâm của cô tràn đầy sự bàng hoàng.
– Cô đi theo tôi.
Diệp Mặc kéo Chân Băng Du tới phòng tu luyện.
Cái phòng tu luyện này Chân Băng Du vốn muốn nhường cho Diệp Mặc, nhưng vì Diệp Mặc nói rằng hắn sẽ không ở lại đây để tu luyện, nên cô mới chấp nhận vào đây tu luyện.
– Cô đoán xem lần này tôi có chuyện gì tốt?
Diệp Mặc nhìn Chân Băng Du rồi cười hỏi.
– Lần này sau khi Thanh Lôi sơn mở ra, có phải cậu sẽ rời khỏi Thanh Mạt tiên thành hay không?
Chân Băng Du không đoán được Diệp Mặc có chuyện gì tốt, mà lại hỏi ngược lại Diệp Mặc một câu.
Thời gian thuê động phủ của Diệp Mặc là mười năm, cho nên cô hiểu rõ, đó chính là Diệp Mặc sẽ không mang cô cùng theo.
Cô có thể cảm giác được, Diệp Mặc còn có nhiều bí mật, mà hắn thì lại không hề nguyện ý tiết lộ những bí mật ấy ở trước mặt của mình, cho nên việc luôn mang cô theo là rất bất tiện.
Đối với việc Diệp Mặc không muốn đưa cô cùng đi, thì trong lòng Chân Băng Du mặc dù có chút mất mát, nhưng lại không hề oán trách gì nhiều.
Nếu không có Diệp Mặc, thì cô đã sớm chết rồi, sao có thể đợi tới ngày hôm nay được?
Bất luận là ‘Hỗn độn thanh địch’ hay là ‘Tịnh linh tâm liên’, thì đó đều là thứ mà ngay cả Tiên Vương cũng khó mà cầu được.
Diệp Mặc có thể có được một gốc ‘Hỗn độn thanh địch’, thì đã là số mệnh nghịch thiên rồi, sao có thể có được cả ‘Tịnh linh tâm liên’ nữa? Cho nên việc Diệp Mặc an bài cho cô ở Thanh Mạt tiên thành này, đã là giới hạn mà hắn có thể làm rồi.
Việc này còn là nhờ bản thân đã gặp được Diệp Mặc, nếu như là người khác, thì đã sớm đem cô đổi thành Tiên tinh rồi, lúc này thì Chân Băng Du cô đâu còn lại cả bộ xương vụn nữa?
– À…
Diệp Mặc tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’, thì đương nhiên là muốn trở về cho Chân Băng Du một sự kinh hỉ.
Những năm nay Chân Băng Du luôn đồng hành với hắn, nên Diệp Mặc hiểu rất rõ sự cô tịch cùng cô đơn sâu trong nội tâm mà cô vẫn luôn giấu kín, chưa bao giờ biểu đạt ra ngoài.
Nhưng điều Chân Băng Du nói cũng là sự thật, sau sự kiện Thanh Lôi tiên tuyền ở đây kết thúc, thì hắn muốn tìm một nơi để độ kiếp Đại Ất Tiên, rồi lại sử dụng ‘Độ ly thiên quả’ bế quan một thời gian ngắn.
Cuối cùng thì hắn sẽ rời khỏi Thanh Mạt tiên thành để đi tìm kiếm tài nguyên tu luyện mới.
Chính là vì điều Chân Băng Du nói là sự thực, nên hắn mới không biết làm sao chỉ có thể ‘À’ lên một tiếng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1665: Đạo Tâm Có Tì Vết
Đạo Tâm Có Tì Vết
C
hân Băng Du cùng Diệp Mặc đồng hành một thời gian dài, tính tình cũng đã có một chút thay đổi, nhưng thực chất thì nội tâm bên trong vẫn là loại phụ nữ lạnh lùng.
Sau khi nghe Diệp Mặc nói xong, thì cô liền thở dài một hơi, sau đó lại tự động cởi bỏ quần áo của mình rồi đi tới ôm lấy Diệp Mặc:
– Tôi biết tôi nợ cậu rất nhiều, cả đời này cũng không thể trả hết cho cậu được.
Hiện giờ trước khi cậu đi, thì tôi tặng cho cậu thân thể của tôi, còn có cả Nguyên âm và một thứ khác của tôi nữa.
Diệp Mặc không biết thứ khác mà Chân Băng Du nói là gì, nhưng hắn trợ giúp Chân Băng Du là vì nguyên nhân khác, và hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới bản thân sẽ phát sinh cái chuyện song tu với Chân Băng Du cả.
– Băng Du sư tỷ, cô chờ một chút…
Diệp Mặc vội vàng đẩy Chân Băng Du ra.
Nhưng khi tay của hắn lướt qua da thịt mượt mà trơn mịn như gấm vóc thượng hạng của Chân Băng Du, thì tâm chí cũng phải ngây người một chút xíu.
Lúc trước hắn cũng đã từng thấy Chân Băng Du lõa thể qua, thậm chí hắn còn từng giúp cô mặc quần áo, còn ôm cô tiến vào ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, còn cõng cô sau lưng mà hành tẩu khắp nơi nữa.
Mặc dù thực tế Chân Băng Du rất xinh đẹp, thậm chí là so với Tố Tố còn đẹp hơn một chút.
Nhưng bản thân hắn thì chưa bao giờ động tâm với Chân Băng Du cả.
Chân Băng Du không phải là người phụ nữ của hắn, còn hắn thì từ khi phi thăng lên Tiên Giới đã quyết tâm rằng sẽ không có thêm người phụ nữ nào nữa.
Đạo tâm của hắn cũng không giống với cái loại đạo tâm vạn vật trước mặt đều là hư không của Chân Băng Du.
Hắn có đầy đủ thất tình lục dục mà con người có, nhưng sau khi đã có được những người phụ nữ như Tố Tố và Khinh Tuyết, thì hắn đã cảm thấy quá đủ rồi, huống chi còn có cả Tiểu Vận mà hắn chưa tìm được nữa.
Cái sững người kia cũng chỉ là một chút xíu mà thôi, lúc này Diệp Mặc lại tiếp tục đẩy Chân Băng Du ra rồi nói:
– Chân Băng Du sư tỷ, cô hiểu lầm ý của tôi rồi.
Chân Băng Du nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, nhưng cũng không hề tức giận.
Đối với cô mà nói, thì việc phát sinh chuyện này với Diệp Mặc, vốn cũng chỉ là vì muốn thỏa mãn dục vọng của Diệp Mặc mà thôi, còn là đem một phần những gì mình mắc nợ mà trả lại cho hắn.
Tuy nhiên vì luôn đồng hành cùng Diệp Mặc, cho nên cô cũng có chút muốn biết cái cảm giác của việc này.
Nhưng nó cũng không đại biểu rằng cô thích loại chuyện đó.
– Cậu không phải từng nói rằng đạo tâm của chúng ta bất đồng sao?
Chân Băng Du vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi.
Diệp Mặc chỉ có thể xoa xoa cái trán rồi nói:
– Băng Du sư tỷ, tôi nói đạo tâm bất đồng cũng không phải là nói riêng về chuyện này.
Mà ý của tôi là loại chuyện này chỉ có những người yêu nhau mới có thể làm, mà tôi thì đã có người yêu rồi.
Cho dù là tôi có muốn làm, thì cũng là làm cùng các cô ấy, mà không phải là với cô, cho nên…
Chân Băng Du mỉm cười.
Nụ cười mỉm này có thể khiến cho bất cứ cô gái nào nhìn thấy đánh mất đi tự tin về nhan sắc của mình.
Ngay cả Diệp Mặc thì cũng phải thầm than trong lòng.
Nếu cái cô nàng này thường xuyên mỉm cười, thì đúng là đẹp vô cùng.
– Các cô ấy? Có nghĩa là người cậu yêu có rất nhiều sao?
Chân Băng Du nhàn nhạt cắt ngang lời Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúng túng vuốt mũi rồi đáp:
– Đúng, các cô ấy chính là một phần sinh mạng của tôi.
Tôi quyết định phi thăng lên Tiên Giới trước, một phần nguyên nhân cũng là vì họ.
– Vậy sau này có phải cậu sẽ có thêm người khác không?
Chân Băng Du khẽ nhíu mày một cái, sau đó hỏi tiếp.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Không đâu.
Nói xong thì hắn cũng không hề giải thích gì.
Đúng là hắn sẽ không động tâm với cô gái nào khác nữa, cho dù cô gái đó là Chân Băng Du thì hắn cũng sẽ không hề động tâm.
Tố Tố, Khinh Tuyết, Tiểu Vận, Ánh Trúc và Tĩnh Văn thì bất luận là người nào, cũng đều đáng để hắn dùng toàn bộ cuộc đời mình đi bảo vệ.
Còn các cô gái khác, thì cũng chỉ là những người khách qua đường trong sinh mệnh hắn mà thôi.
Đạo tâm của hắn tuy rằng không giống của Chân Băng Du, xem cơ thể của mình là một cái ‘Túi da’, xem chuyện song tu giữa những đôi trai gái yêu thương nhau là nhục dục của cái ‘Túi da’.
Còn hắn thì vì bản thân, vì những người thân ở bên cạnh, hắn nhất định phải leo được lên đỉnh cao của đại đạo.
– Tôi biết lần này sau khi cậu rời đi, thì chúng ta khó có khả năng sẽ gặp lại được nhau, cho nên tôi thật sự muốn đem thứ duy nhất mà mình có để tặng cho cậu.
Tiên linh căn của tôi đã bị niết hóa, cả đời này cũng không có cơ hội tu luyện nữa.
Nếu như tiên linh căn bị niết hóa còn có thể chữa trị, thì…
Chân Băng Du thực sự là nghĩ như vậy.
Đối với chuyện nam nữ thì cô xem nhẹ hơn Diệp Mặc rất nhiều.
Nếu như cô bắt buộc phải chọn một người đàn ông để song tu cùng mình, thì cô chắc chắn sẽ không do dự mà lựa chọn Diệp Mặc.
Chính là vì cô biết rõ Diệp Mặc sẽ rời đi, còn thời gian còn lại mà cô có thì tối đa là mười năm, cho nên cô mới đưa ra cái quyết định này.
Diệp Mặc lúc này lại cười rồi giúp cô mặc lại quần áo sau đó nói:
– Hôm nay tôi tới đây, ngoại trừ việc muốn nói lời cáo biệt với cô ra, thì còn muốn chữa trị cho xong linh căn bị niết hóa của cô nữa.
Để cho cô lại có thể một lần nữa bước trên con đường tu luyện.
– Cái gì…
Chân Băng Du hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Lúc này đầu óc của cô liền trở nên trống rỗng.
Nếu là người khác nói lời này, thì cô căn bản là sẽ không bao giờ tin.
Nhưng là do Diệp Mặc nói ra, thì cô lại sẽ tin tưởng cả mười phần.
Cùng Diệp Mặc đồng hành nhiều năm như vậy, thì Diệp Mặc vẫn chưa từng lừa gạt cô lấy một lần.
– Thật đấy, bởi vì tôi đã có được ‘Tịnh linh tâm liên’ rồi.
Diệp Mặc nói xong thì liền thiết lập mấy đạo cấm chế, sau đó lấy ra một cái hộp ngọc và mở ra.
Một đóa hoa sen trắng nõn như tuyết nằm ở giữa hộp ngọc.
Một hương thơm nhàn nhạt truyền đến khiến cho người khác có thể bình tâm định thần lại.
Chân Băng Du lúc này đã trở nên ngây dại.
Thật sự là ‘Tịnh linh tâm liên’ sao? Cô không ngờ là Diệp Mặc thật sự có thể giúp cô tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’.
Có được ‘Tịnh linh tâm liên’, thì cũng có nghĩa là thành tựu sau này của cô sẽ vượt xa với trước kia.
Tiên linh căn của cô không những sẽ được chữa trị, hơn nữa còn được ‘Tịnh linh tâm liên’ giúp thăng cấp.
Còn có công pháp luyện thể mà Diệp Mặc cho cô, còn có cả ‘Tam sinh thần thủy quyết’ nữa…
Chân Băng Du căn bản là không dám tưởng tượng tiếp xem cô sau này sẽ đạt tới trình độ nào nữa.
Diệp Mặc không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi ở một bên.
Hắn biết rõ Chân Băng Du cần phải có thời gian để tiêu hóa cái kinh hỉ này.
Dù sao thì hiện tại ‘Tịnh linh tâm liên’ đối với cô quá mức quan trọng.
Thật lâu sau thì Chân Băng Du mới phục hồi lại được tinh thần.
Hai mắt của cô nhìn vào Diệp Mặc một cách nồng nhiệt, giờ khắc này cô cảm thấy được tự đáy lòng mình dường như đang rung động.
Loại đồ vật như thế này thì ngoại trừ người thân nhất của mình ra, ai có thể đưa nó tới cho cô chứ? Lại càng không cần phải nói tới việc cả hai chỉ là hợp tác và lợi dụng lẫn nhau như cô và Diệp Mặc.
Người thân nhất của cô, thì ngoại trừ sư phụ ra cũng chẳng còn ai khác cả.
– Diệp Mặc…
Chân Băng Du sau khi lẩm bẩm gọi tên của Diệp Mặc, thì bỗng nhiên liền không kìm nén được sự kích động của mình nữa mà lại một lần nữa lao tới ôm lấy hắn.
Lần thứ nhất là vì cô cảm kích Diệp Mặc, vì cô biết rằng tính mạng của cô không còn được bao lâu nữa.
Còn Diệp Mặc thì lại sắp rời bỏ cô, cho nên mới muốn trước khi Diệp Mặc rời đi, cô có thể tặng cho Diệp Mặc cái gì thì đều cố gắng tặng cho hắn mà thôi.
Nhưng lúc này đây, thì cô thật sự là có chút không thể khống chế được nữa.
Không chỉ là vì một gốc ‘Tịnh linh tâm liên’ kia, mà còn vì chính Diệp Mặc nữa.
Diệp Mặc và cô cũng chỉ là quan hệ hợp tác, thậm chí cô còn chính là người kiên quyết đòi Diệp Mặc phải hợp tác cùng cô nữa.
Sau khi cô trọng thương, thì Diệp Mặc không hề vứt bỏ cô, cõng cô trên lưng mà tiến vào Tiên thuyền Thiên Vực, mang theo cô vào hư không mà tìm kiếm ‘Hư không phi tuyết’.
Sau đó hắn lại đơn độc một mình mà đi tìm ‘Tịnh linh tâm liên’ cho cô…
Lúc này thì cô đã hoàn toàn hiểu rõ rằng nếu như thương thế của cô không bình phục lại, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ không bỏ cô lại một mình.
Đạo tâm của cô mặc dù rất kiên định, nhưng giờ phút này cũng đã có một chút tì vết rồi.
Cảm nhận được cơ thể ngày càng nóng của Chân Băng Du, thì trong lòng Diệp Mặc cũng có chút khó chịu.
Nhưng hắn rất nhanh trở lại được bình thường.
Chuyện tình cảm hắn đã không thể tiếp nhận được nữa rồi.
Mà chỉ cần hắn xảy ra quan hệ cùng với Chân Băng Du, thì ở trong sinh mệnh hắn, sẽ lại có thêm một người không thể nào vứt bỏ được nữa.
Huống chi, hắn thực sự là chưa hề động tâm với Chân Băng Du.
Hiện tại thì với hắn mà nói, ngoài mấy người Tố Tố ra, thì rất khó có người con gái nào có thể khiến cho hắn phải động lòng nữa.
– Cô nên bình tĩnh lại trước đã, sau đó khôi phục lại linh căn bị niết hóa của mình.
Tôi đúng là muốn đi, chẳng qua nếu như cô chưa bình phục, thì tôi cũng không có cách nào an tâm mà rời đi cả.
Diệp Mặc vỗ vỗ vai Chân Băng Du rồi nói.
Hắn biết rõ loại phụ nữ có đạo tâm kiên định như Chân Băng Du một khi đã động tâm, thì sẽ không thể nào thu hồi được.
Phụ nữ càng lạnh lùng, thì một khi động tâm sẽ càng nồng nhiệt.
Bây giờ Chân Băng Du cũng không thật sự là chính mình.
Hiện giờ cô mất đi tiên nguyên, nên đạo tâm mới hơi buông lỏng, không còn vững chắc nữa.
Một khi cứ tiếp tục như vậy, thì đạo tâm của Chân Băng Du rất có thể sẽ tan vỡ.
Việc này thì đối với cả hai người đều là chuyện không tốt lành gì.
Chân Băng Du hiện tại muốn truy cầu đại đạo, mà Diệp Mặc cũng muốn theo đuổi vô thượng đại đạo.
Nếu như hai người ở chỗ này tình tình tứ tứ, anh anh em em, thì đạo tâm của cả hai người đều sẽ bị hủy hết mất.
– Tôi hiểu rồi.
Khi thời gian dần trôi qua thì Chân Băng Du cũng dần bình tĩnh lại, rồi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc mà nói.
Diệp Mặc cắt đứt khả năng đạo tâm của cô bị tan vỡ, thì trong nội tâm của cô cũng hiểu rõ, nhưng cô cũng không hề trách cứ gì.
Mặc dù cô rất cảm kích nhưng vẫn ôm ghì lấy Diệp Mặc.
Lần này Diệp Mặc rời khỏi Thanh Mạt tiên thành, thì cô cũng sẽ phải tự mình đi tìm kiếm đại đạo của mình.
Nếu có một ngày, cô có thể đứng ở trên đỉnh, thì cô sẽ lại lần nữa tìm Diệp Mặc, nói cho hắn biết cái cảm giác của cô trong chốc lát đó.
Nếu như cô không thể tìm được đại đạo của mình, thì sự tình này cũng chỉ có thể để nó trôi theo mấy khói mà thôi, nhắc lại còn có ích lợi gì nữa?
Tiếp nhận ‘Tịnh linh tâm liên’ trong tay Diệp Mặc, thì Chân Băng Du cũng không nói lời cảm tạ nào.
Cô hiểu rõ rằng Diệp Mặc không cần hai chữ ấy.
Diệp Mặc biết rõ tu vi của Chân Băng Du đã bắt đầu khôi phục, tiên linh căn của cô chẳng những đã được chữa trị, mà còn được tinh lọc lại một lần nữa.
Từ Trúc Cơ đến Kim Đan, rồi chỉ trong khoảng thời gian ngắn, thì Chân Băng Du đã thăng cấp tới tu vi Hư Tiên.
Lúc này thì Chân Băng Du đã tiến nhập vào trạng thái vong ngã rồi, tiên linh khí xung quanh cũng không ngừng tụ kết lại trên đỉnh đầu của cô, sau đó lại được cô hấp thu vào trong cơ thể và chuyển hóa thành tiên nguyên thấm nhuần vào kinh mạch và đan điền của cô.
Diệp Mặc không tiếp tục lưu lại nữa, vì hắn không biết rằng sau khi tỉnh lại thì Chân Băng Du có phục hồi loại đạo tâm như xưa hay không.
Nhưng hắn biết rõ, Chân Băng Du có con đường riêng mà cô phải đi, còn hắn thì cũng có con đường riêng cần phải bước.
Diệp Mặc chỉ để lại một chiếc nhẫn trữ vật trước mặt Chân Băng Du, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng tu luyện.
Sau lần rời đi này, thì hắn sẽ không quay trở lại nữa, hay ít nhất là trong vòng mấy năm nữa, hắn sẽ không quay lại nơi này.
Sau khi sự kiện Thanh Lôi tiên tuyền kết thúc, thì hắn sẽ rời khỏi Thanh Mạt tiên thành.
Nếu ở lại đây nói lời cáo biệt với Chân Băng Du, thì không bằng hắn tự đi tìm kiếm đại đạo cho riêng mình.
…
Chân Băng Du chậm rãi mở mắt, lúc này thì một loại cảm giác cường đại lại một lần nữa dâng lên trong lòng cô.
Trước khi cô bị thương thì tu vi cũng chỉ là Huyền Tiên sơ kỳ, nhưng sau khi sử dụng ‘Tịnh linh tâm liên’, lại tu luyện ‘Tam sinh thần thủy quyết’, thì tu vi của cô lúc này đã trực tiếp thăng tới Huyền Tiên hậu kỳ.
Thậm chí cũng đã Niết Bàn thành công, trở thành tiên nhân luyện thể Tiên niết thể.
Đây chính là tác dụng thần kỳ của ‘Tịnh linh tâm liên’.
Chân Băng Du lần đầu tiên không thể nào cầm được nước mắt của mình.
Vốn cô cho rằng mình đã hoàn toàn không còn hy vọng nữa rồi, nhưng Diệp Mặc lại luôn mang tới hi vọng cho cô.
Lúc này cho dù bản ngã của cô có kiên cường hơn nữa, thì cũng không thể nào khống chế được nội tâm đang vô cùng kích động của mình.
Cô lập tức muốn tìm Diệp Mặc, nhưng lại phát hiện Diệp Mặc đã không còn ở trong phòng tu luyện nữa rồi, chỉ còn có một chiếc nhẫn trữ vật ở trước mặt của cô.
Trong lòng Chân Băng Du lúc này bỗng nhiên có một cảm giác buồn vô cớ.
Đây là thứ tình cảm mà cô không có cách nào biểu đạt thành lời được.
Cô chưa từng yêu đương, cho nên cũng không biết nó có phải là cảm giác đó hay không?
Cô cầm chiếc nhẫn trữ vật kia lên rồi quét thần thức vào. ‘Phi tuyết châu’ Diệp Mặc đã để lại cho cô, ‘Thái ất đan’ cũng có ba viên, còn các loại đan dược khác cũng có tới mấy chục bình.
Tất cả số đan dược này đã giảm bớt được cho cô không ít thời gian tu luyện.
Ngay cả yêu hạch thì Diệp Mặc cũng không mang đi toàn bộ, ít nhất hắn cũng để lại cho cô hai triệu yêu hạch điểm cống hiến.
Hiển nhiên là Diệp Mặc biết rõ cô cần phải ở lại Thanh Mạt tiên thành này một thời gian ngắn.
Chân Băng Du thu hồi lại nhẫn trữ vật, đi tới cửa động phủ sau đó lại dừng lại ở trên đường lớn mà mấy ngày trước Diệp Mặc đã cùng cô đi tới.
Im lặng không nói một lời!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









