[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 332 : Chỉ Thích Điểm Cống Hiến (c1656-c1660)
❮ sautiếp ❯Chương 1656: Chỉ Thích Điểm Cống Hiến
Chỉ Thích Điểm Cống Hiến
D
iệp Mặc khí thế tuy tăng vọt, nhưng cũng không nhất định cứ phải đánh với Trịnh Bính Siêu này.
Đánh nhau thì hắn khẳng định là mình không sợ Trịnh Bính Siêu, nhưng bí mật của hắn quá nhiều, nếu có thể không bị bại lộ, hắn cũng không muốn lộ ra bài tẩy của mình.
Hắn đến nơi này chính là ví muốn lấy chút lợi ích, nếu như Trịnh Bính Siêu rán sành ra mỡ, thì đừng trách hắn không khách khí.
Đã muốn có ý đồ với hắn, thì hắn phải thu tiền lãi.
Đương nhiên hắn không muốn đánh với Trịnh Bính Siêu, vẫn còn một nguyên nhân khác nữa, chính là điểm cống hiến.
Bởi vì giết Trịnh Bính Siêu xong, nói không chừng ngay cả một điểm hắn cũng không chiếm được.
Phần lớn ngọc bài cống hiến có ký hiệu Thần Thức, bây giờ hắn đã biết rồi.
– Muốn đánh đương nhiên không thành vấn đề, nhưng ta đã ra tay thì không thu lại được, lúc trước ở cửa Vụ Ma Điện cái người tên là Tác Phi kia nhất định là đòi ta lấy đồ, kết quả là một đòn ta không thu lại được, đã dẫn tới một chút tiếc nuối…
Diệp Mặc vừa nói ra những lời này, Trịnh Bính Siêu trong lòng chợt lạnh, nghe ý tứ của đối phương, Đại Ất Tiên kia thật sự là bị hắn giết rồi.
Đối với câu nói ‘dẫn tới một chút tiếc nuối‘ của Diệp Mặc, gã đương nhiên cho rằng đây là đang uy hiếp gã.
Trên thực tế, đối với Diệp Mặc mà nói thì cũng đúng thật là một chút tiếc nuối, mấy miếng ngọc bài kia của hắn có mấy triệu điểm cống hiến bây giờ không chuyển đi được.
– Ngươi muốn thế nào?
Trịnh Bính Siêu giọng điệu lại mềm mỏng đi một chút, nếu có thể, gã thật sự là không muốn đánh với Diệp Mặc.
Gã tuy ngang ngược không ai bằng, nhưng cũng dè dặt cẩn thận.
Cho dù là chuyên đi cướp đoạt, cũng chỉ là đối với người tu vi thấp hơn nhiều so với gã, một khi xuất hiện người có khả năng uy hiếp gã, gã tuyệt đối sẽ không dùng sức mạnh, đây cũng là nguyên nhân gã có thể thăng cấp đến Đại Ất Tiên.
Thủ đoạn ác độc, lại cướp đoạt một cách có lý trí.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Lúc trước ngươi vô duyên vô cớ tạo ra kí hiệu thần thức trên người ta, khiến cho lòng ta có thêm một chút lo lắng, ta không có sở thích gì khác, chỉ thích điểm cống hiến…
Trịnh Bính Siêu trong lòng mắng to, mày có thêm cái rắm lo lắng áh, điểm cống hiến ai mà không thích.
Đáng tiếc là trong lòng mắng thì mắng, lại không dám mắng ra thật.
– Ngươi muốn bao nhiêu điểm cống hiến?
Trịnh Bính Siêu trầm giọng hỏi.
Diệp Mặc rất muốn hỏi một câu ngươi có bao nhiêu, nhưng hắn cũng biết những lời này mà hỏi ra.
Không muốn đánh cũng phải đánh thôi, muốn dễ dàng phát tài cũng không xong.
Lúc trước Tác Phi kia có hơn một triệu điểm cống hiến, Trịnh Bính Siêu này chắc có lẽ không thấp hơn một triệu chứ.
Lấy một nửa của gã là được rồi, nghĩ tới đây Diệp Mặc nói thẳng:
– Năm trăm ngàn điểm cống hiến.
– Cái gì?
Trịnh Bính Siêu ngây ngẩn cả người, tổng cộng gã mới có hơn bảy trăm ngàn điểm cống hiến, đối phương mới mở miệng liền muốn lấy năm trăm ngàn, cái này tuyệt đối không thể được.
Cho dù rõ ràng biết mình không phải là đối thủ của hắn, gã cũng muốn đánh một phen.
Cùng lắm đánh không lại thì bỏ chạy thôi.
Nhưng lỡ như chạy không thoát thì sao? Trịnh Bính Siêu lại có chút do dự không yên.
Huyền tiên xung quanh đều ngây ngẩn cả người, Diệp Mặc cũng quá ác, mở miệng là năm trăm ngàn điểm cống hiến, năm trăm ngàn điểm cống hiến có thể mua được bao nhiêu thứ ah.
Cho dù là Đại Ất Tiên, muốn lấy ra năm trăm ngàn điểm cống hiến cũng không dễ dàng gì.
Điểm cống hiến không phải là liên tục tăng lên.
Rất nhiều điểm cống hiến của tiên nhân đều để đi mua sắm đồ, đổi lấy tài nguyên tu luyện.
– Ta tổng cộng chỉ có bảy trăm ngàn điểm cống hiến, nếu ngươi đồng ý, ta có thể lấy ra ba trăm ngàn, nếu không đồng y, vậy chỉ có thể dùng thực lực để nói chuyện.
Đại Ất Tiên này cho dù là có thận trọng hơn nữa, bị người ta chèn ép như vậy, cũng không nhịn được nữa.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, hắn không sợ phải đánh với Trịnh Bính Siêu, mục đích chủ yếu của hắn là nhắm vào điểm cống hiến.
Bây giờ giọng điệu của Trịnh Bính Siêu hình như không phải là đang nói dối.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lấy cái ngọc bài ghi điểm cống hiến màu xanh ngọc kia của Tác Phi ra nói:
– Điểm cống hiến bên trong cái ngọc bài này ngươi có thể lấy ra được hay không, nếu có thể, nói cách của ngươi cho ta, ta có thể lấy điểm cống hiến của ngươi ít đi một chút.
Trịnh Bính Siêu trông thấy cái ngọc bài ghi điểm cống hiến màu xanh ngọc này, trong lòng lập tức liền rét lạnh.
Một chút vận may cuối cùng của gã cũng biến mất không còn dấu vết rồi.
Cái ngọc bài màu xanh ngọc này nhất định là của Đại Ất Tiên rồi, nói không chừng chính là của Đại Ất Tiên lúc trước, bây giờ ngọc bài đã ở đây, người kia căn bản là không cần hỏi cũng biết là bị đối phương giết rồi.
– Mạc tiên hữu, ta cũng không có cách nào gỡ bỏ được ký hiệu Thần Thức này, nhưng ta có đường dây có thể đem điểm cống hiến bên trong cái ngọc bài này bán ra được ba phần, nói cách khác một triệu điểm cống hiến có thể bán ra chừng ba trăm ngàn.
Giọng điệu của Trịnh Bính Siêu lại càng trở nên mềm mỏng hơn nữa.
Chút dũng khí vừa mới dấy lên kia của gã, lại một lần biến mất hầu như không còn lại gì.
Sau khi Diệp Mặc nghe xong những lời này, không chút do dự lấy hết toàn bộ mấy miếng ngọc bài ra ném cho Trịnh Bính Siêu nói:
– Toàn bộ chỗ ngọc bài này giao cho ngươi, ngươi chuyển toàn bộ điểm cống hiến của ngươi sang cho ta là được rồi.
Trịnh Bính Siêu nhận lấy mấy miếng ngọc bài.
Phát hiện ở đây không ngờ là lại có một miếng ngọc bài màu xanh ngọc chứa hai triệu điểm cống hiến, lập tức trong lòng càng kinh hãi.
Những tấm ngọc bài này gã cầm toàn bộ đi đổi, còn có thể đổi được gần một triệu điểm cống hiến, cũng tức là gã còn có lời nữa.
Đừng nói số điểm cống hiến này còn khiến cho gã lời to, cho dù là không có lời, khi Diệp Mặc lấy ra mấy miếng ngọc bài ghi điểm cống hiến màu xanh ngọc, gã cũng không muốn đánh một trận với Diệp Mặc nữa.
– Được.
Trịnh Bính Siêu không chút do dự lấy ngọc bài điểm cống hiến của mình ra, loại bỏ ký hiệu Thần Thức rồi giao cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhận lấy ngọc bài điểm cống hiến, phát hiện bên trong xác thực là chỉ có hơn bảy trăm ngàn điểm cống hiến, hắn không chút do dự lấy ngọc bài cống hiến của mình ra, chuyển toàn bộ điểm cống hiến trong cái này sang cho mình.
Nhận lấy ngọc bài ghi điểm cống hiến mà Diệp Mặc ném qua, Trịnh Bính Siêu ngay cả nhìn cũng không liếc mắt nhìn lại một cái, liền vội vàng chắp tay nói một câu với Diệp Mặc, – Cáo từ.
Trông thấy Trịnh Bính Siêu và một Huyền tiên hậu kỳ khác trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu, Hàng ca chủ động tiến lên chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Mạc huynh, cảm ơn đã giúp đỡ, Nê Liên này nên thuộc về Mạc huynh.
Nê Liên thì mình có nhiều rồi, Diệp Mặc sẽ không thèm để ý một gốc Nê Liên.
Đừng nói Nê Liên, cho dù là Thái Ất Đan, hiện tại hắn vẫn còn hai bình, hơn nữa còn đều là Thái Ất Đan thượng đẳng.
Bây giờ Hàng ca nói như vậy, Diệp Mặc liền vội vàng khoát tay nói:
– Thôi, ta không có hứng thú với cái đó đâu.
Tuy một chiêu Diệp Mặc cũng chưa ra, nhưng tám người hai phe đều nhìn thấy uy thế của Diệp Mặc. nhóm có một Huyền tiên bị trọng thương kia thấy Hàng ca quen biết với Diệp Mặc, lập tức chắp tay nói:
– Gốc Nê Liên này chúng tôi không cần nữa…
Hàng ca kia vẫn đúng thật là người quang minh lỗi lạc, sau khi nghe đối phương nói vậy ngược lại có chút ngượng ngùng nói:
– Vậy chúng tôi bồi thường cho các anh một ít điểm cống hiến
Diệp Mặc nghe thấy y nói như thế trong lòng chợt rúng động, hắn hỏi:
– Hàng huynh, một viên Thái Ất đan này cần phải có bao nhiêu điểm cống hiến mới có thể mua được?
– Thông thường loại có độ tinh khiết cao một chút thì cần một triệu điểm cống hiến trở lên, có một số Huyền tiên vô số năm cũng rất khó khăn tích góp từng tí một mới được nhiều điểm cống hiến như vậy.
Đối với câu hỏi của Diệp Mặc, Hàng ca biết gì là nói hết ra không giấu diếm.
Diệp Mặc nghĩ thầm, trên người hắn có nhiều Thái Ất đan như vậy, nếu như đều đem ra đi bán đấu giá, há chẳng phải đảo mắt cái là sắp sửa phát tài sao? Nhưng ý nghĩ này lập tức liền bị hắn ném đi, Thái Ất đan thuộc về tài nguyên của môn phái.
Một khi xuất hiện nhiều Thái Ất đan như vậy, nhất định sẽ có người đi điều tra, hắn chỉ là một Huyền tiên trung kỳ, còn chưa bằng một cái đầu ngón tay của Đại La Tiên người ta nữa.
– Hàng huynh, ta còn một vấn đề xin chỉ giáo một chút, ở đâu mới là nơi có tương đối nhiều Tiên Ma yêu cấp bốn?
Lần thứ nhất Diệp Mặc hỏi vấn đề này, đối phương có lòng tốt đã bảo hắn rời khỏi thảo nguyên Bình Phiêu, bây giờ Diệp Mặc lại hỏi vấn đề này lần nữa.
Nhưng lần này Hàng ca ở trước mặt đây lại không dám chậm trễ chút nào, y vội vàng lấy một miếng ngọc giản ra đưa cho Diệp Mặc nói:
– Ngọc giản này vẽ màu xanh lam, đều là chỗ của Tiên Ma yêu cấp bốn và cấp năm, còn nữa những chỗ được vẽ bằng màu đỏ trong ngọc giản nhất định không thể đi vào.
Y rốt cuộc cũng hiểu vì sao Diệp Mặc muốn hỏi y về nơi mà Tiên Ma yêu cấp bốn thường xuyên qua lại, đối phương lợi hại như thế, há có thể thèm để ý đến Tiên Ma yêu cấp ba thông thường? Đồng thời y cũng đã hiểu rõ tại sao Diệp Mặc lại xuất hiện ở chỗ sâu trong thảo nguyên Bình Phiêu, mà lại bình yên vô sự.
Với bản lãnh như này của Diệp Mặc, có vấn đề mới là lạ.
– Vì sao không thể đi?
Diệp Mặc nhận lấy miếng ngọc giản nghi ngờ hỏi.
– Bởi vì nơi được kí hiệu màu đỏ đều là sào huyệt của Tiên Ma yêu, một khi tiến vào, sẽ không còn mạng.
Hàng ca vội vàng trả lời.
Diệp Mặc giật mình, lúc trước, khi hắn lấy được Độ Ly Thiên Quả, chẳng phải là gặp phải vô số Tiên Ma yêu đấy ưh, khẳng định là những tiên nhân kia kích động vào hang ổ của Tiên Ma yêu.
Nhưng nơi được kí hiệu màu đỏ này, chắc hẳn chính là hang ổ của Tiên Ma yêu rồi, sau khi Diệp Mặc hiểu rõ điểm này, ngược lại càng thêm mong đợi.
Lúc trước hắn tìm được Độ Ly Thiên Quả ở một trong những hang ổ của Tiên Ma yêu, vậy những nơi được kí hiệu màu đỏ này có phải là cũng có thiên tài địa bảo gì đó hay không?
– Đã như vậy, các vị xin cáo từ.
Diệp Mặc nói xong liền muốn rời đi.
– Mạc huynh, đợi đã…
Tiên nữ áo đỏ kia lại gọi Diệp Mặc lại.
Diệp Mặc vừa nhìn tiên nữ áo đỏ này, lập tức liền biết cô muốn nói cái gì, không đợi cô hỏi ra, đã chủ động nói:
– Bạn của tôi bây giờ rất an toàn, cảm ơn sự quan tâm của cô.
Nói xong, Diệp Mặc không để ý tới tiên nữ áo đỏ này nữa, đạp trên Tử Đao, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu.
– Đây chắc hẳn là một tiền bối Đại Ất Tiên?
Gã Huyền tiên hậu kỳ mới nãy còn đánh nhau sống chết với Hàng ca kia, nhìn chằm chằm nơi Diệp Mặc biến mất, có chút kiêng dè hỏi một câu.
– Tôi không rõ lắm, nhưng tôi đã nhìn thấy hắn chỉ một chiêu đã giết một Huyền Tiên tu vi tương đương với tôi.
Hàng ca lắc đầu.
– Lợi hại vậy sao?
Bốn gã Huyền tiên đối diện cuối cùng đã hiểu, vì sao Đại Ất Tiên kia có thể chủ động lấy điểm cống hiến ra, sau đó ỉu xìu mà đi, cũng không dám đối địch với Diệp Mặc nữa.
Tốc độ Diệp Mặc rất nhanh, hắn đã lấy được tấm ngọc giản này của Hàng ca rồi thì cũng không phải chạy lung tung khắp nơi như trước đây nữa rồi.
Bây giờ hắn có nhắm vào nơi mà Tiên Ma Yêu tụ tập, nói không chừng còn có thể lấy được một vài thứ tốt tương tự như Độ Ly Thiên Quả.
Không giống với những tiên nhân khác, hắn có biện pháp quần sát Tiên Ma yêu.
Một khi tìm được một hang ổ của Tiên Ma yêu cấp ba cấp bốn, chỉ cần không có Tiên Ma yêu cấp năm, hắn có thể điên cuồng thu thập yêu hạch đổi lấy điểm cống hiến.
Diệp Mặc không có hứng thú đối với những nơi kí hiệu bằng màu xanh lam kia, bất kể là Tiên Ma yêu cấp bốn hay là Tiên Ma yêu cấp năm đều không phải là dễ đối phó đâu.
Tiên Ma yêu cấp bốn còn khá tốt, một khi là Tiên Ma yêu cấp năm, nói không chừng hắn còn không thể toàn thân trở ra.
Với hắn mà nói tất cả đều là Tiên Ma yêu cấp ba là tốt nhất, càng nhiều càng tốt.
Cho nên mục tiêu của hắn là những chỗ kí hiệu màu đỏ trên ngọc giản.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1657: Bị Ám Toán
Bị Ám Toán
D
iệp Mặc đứng ở một chỗ trước Hồng Lâm, thần thức quét vào.
Nơi này chính là nơi kí hiệu màu đỏ trên ngọc giản, hơn nữa còn đánh dấu bằng ba vòng tròn đỏ biểu thị ở đây Tiên Ma Yêu đông như kiến cỏ, là cấm địa của tiên nhân.
Sở dĩ Diệp Mặc đứng ở chỗ này, không phải là hắn cố ý muốn tới, mà là khoảng cách tới chỗ này gần hắn nhấ t- tại nơi cực ít rừng cây ở thảo nguyên Bình Phiêu, mà nơi này chính là một mảng, chẳng những là một mảng rừng cây, còn là rừng cây màu đỏ mà thần thức không thể quét vào được.
Kiểm tra địa hình chung quanh một chút, Diệp Mặc không do dự, trực tiếp tiến vào Hồng Lâm.
Hắn đã chuẩn bị kỹ càng, một khi phát hiện Tiên Ma yêu ở đây không phải là thứ hắn có thể đối địch được, hắn lập tức liền rút lui.
Bên ngoài Hồng Lâm chỉ có lẻ tẻ một ít Tiên Ma yêu cấp hai, cùng với Diệp Mặc càng lúc càng vào sâu, Tiên Ma yêu cũng càng ngày càng nhiều.
Một nén nhang sau, Diệp Mặc ngừng lại.
Tại đây còn xa lắm mới đến được chỗ sâu trong Hồng Lâm, thậm chí vẫn còn là ở bên ngoài Hồng Lâm, đã có Tiên Ma yêu đông đúc nghìn nghịt nhào tới, nếu như muốn tới chỗ sâu trong Hồng Lâm, vậy sẽ có bao nhiêu đây?
Cũng may những Tiên Ma yêu này đều là cấp hai và cấp ba, không trông thấy cấp bốn, nếu như đều là Tiên Ma yêu cấp bốn, Diệp Mặc sẽ không chút do dự rút lui.
Vây quanh đã có hơn chục ngàn, hơn nữa Tiên Ma yêu không ngừng xông vào trong thần thức căn bản không biết rõ là có bao nhiêu.
Nếu như là cấp bốn, hắn không có năng lực ngăn trở.
Chỉ là khoảng thời gian vài hơi thở, Diệp Mặc đã hoàn toàn rơi vào trong vòng vây của Tiên Ma yêu, vô số ma đao, dây thừng ma khí và còn một vài thanh âm uh uh… hoàn toàn bao phủ lấy hắn.
Sau khi đã xác nhận ở đây không trông thấy một con Tiên Ma yêu cấp bốn nào, Diệp Mặc lập tức phóng Thiên Hỏa cửu dương ra.
Hai vầng thái dương màu tím phóng ra, đám Tiên Ma yêu đông nghịt lúc nhúc kia bắt đầu tan rã dưới Thiên hỏa cửu dương.
Khe hở Tiên Ma yêu bị Thiên Hỏa cửu dương tiêu diệt rất nhanh lại có Tiên Ma Yêu lấp vào, đám Tiên Ma yêu này giống như là không biết sống chết, không biết mệt mỏi mà không ngừng phóng tới phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại thoáng thở phào nhẹ nhõm, hai vầng thái dương so với bốn vầng thì ít tiêu hao thần thức hơn rất nhiều, hơn nữa ở đây không trông thấy có Tiên Ma yêu cấp bốn, hai vầng thái dương ngược lại là rất vừa vặn.
Cùng với Tiên Ma yêu càng lúc càng nhiều, yêu hạch chồng chất chung quanh Diệp Mặc cũng càng ngày càng nhiều, lúc này Diệp Mặc đã chẳng còn sức đâu mà đi thu thập đống yêu hạch đó rồi.
Cho dù là hai vầng thái dương ít tiêu hao thần thức hơn một chút.
Nhưng tiêu hao như vậy, hắn vẫn không chịu nổi.
Chân Băng Du ở bên trong Phi Tuyết Châu đã thấy rõ ràng là toàn bộ tinh lực của Diệp Mặc đều lấy hết ra để đối phó với Tiên Ma yêu.
Cô vội vàng từ trong Phi Tuyết Châu đi ra, bắt đầu trợ giúp Diệp Mặc thu thập yêu hạch.
Bằng không thì thời gian kéo dài, toàn bộ đống yêu hạch cấp hai kia sẽ bị tan chảy hết mất.
Thấy Chân Băng Du ra giúp đỡ, Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, nuốt hai viên ‘Song thần đan’.
Đồng thời trong lòng cũng biết rõ, cứ tiếp tục như vậy căn bản là không xong.
Dù là không có Tiên Ma yêu cấp bốn tới, hắn cũng không kiên trì nổi.
Sau khi tỏ ý cho Chân Băng Du biết là cứ yên tâm thu thập yêu hạch, Diệp Mặc cũng ném ngọc bài cống hiến của mình cho Chân Băng Du, đồng thời lấy ‘Thần niệm cửu chuyển’ ra.
Thần thức chủ yếu là tiêu hao vào Thiên Hỏa cửu dương, nếu như Thần Niệm Cửu Chuyển có thể khiến cho hắn duy trì được thần thức không bị tiêu hao, hoặc là tiêu hao ít thôi, thì ở những nơi như thế này, nói không chừng thật đúng là có thể thu tập được số điểm cống hiến mà mình cần.
Thần niệm nhất chuyển Hóa Nhận, người có dao khôn cùng, chém thần thức của địch, tung hoành không giới hạn… Thần niệm nhị chuyển Toái Thần, chặt đứt thức hải… Tam chuyển Vực Sinh.
Tứ chuyển Dung Thuật, ngũ chuyển Giới Thành, quay về nhất chuyển…
Thần niệm đệ nhị chuyển Toái Thần, có thể chặt đứt thần thức vươn ra ngoài của người khác, người tu luyện tới cực hạn thậm chí có thể làm vỡ vụn thức hải của người khác.
Thần niệm đệ tam chuyển Vực Sinh, có thể hình thành khu vực thần thức của riêng mình, điểm mạnh là có thể hoàn toàn trói chặt đối thủ.
Thần niệm đệ tứ chuyển Dung Thuật, có thể đem pháp thuật mạnh nhất của chính mình dung hợp vào trong thần thức, không đơn thuần chỉ là thần thức Hóa Nhận, cho dù là Hỏa Hệ Băng Hệ của mình bất kỳ pháp thuật gì cũng đều có thể thông qua thần thức mà có thể phát ra trong nháy mắt. . .
Có thể nói một khi tu luyện đến đệ tứ chuyển, quả thực là có thể dùng tu vi Đại tiên của mình để chém chết Tiên Vương rồi.
Chỉ có điều Thần Niệm Cửu Chuyển này đã bị tàn phá, chỉ có phương pháp tu luyện trước tứ chuyển thôi, nhưng cái này đối với Diệp Mặc mà nói, hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì.
Có loại công pháp tu luyện Thể hệ hoàn chỉnh này rồi, hắn có thể thông qua ‘Tam sinh quyết’ của mình mà từ từ diễn sinh ra công pháp tiếp theo sau Lúc này Diệp Mặc mới biết cái mà lúc trước mình đã suy đoán ra, tưởng đúng nhưng thực ra là sai.
Thần thức vực thần Niệm Đệ Nhị Chuyển đơn giản mà hắn tu luyện không đâu vào đâu cả, đã chẳng có uy lực gì lớn, lại càng không có trình tự rõ ràng.
Tuy hắn có ‘Tam sinh quyết’, nhưng dù sao thì cũng không có ai chỉ dẫn, cũng không có bất kỳ gợi ý nào, nên mới tạo ra cái giống thật nhưng lại là giả này.
Những công pháp kia, cái nào không phải tu luyện vô số năm, từ từ tích lũy vô số năng lượng thật lớn? Cho dù là ‘Tam sinh quyết’ của hắn, đó cũng là nhờ ấp ủ vô số năm trong Hỗn độn mới có được, đó chính là công pháp do Diệp Mặc hắn sáng tạo ra.
Về phần thần thức đệ ngũ chuyển – Giới Thành càng có khả năng hình thành thế giới thức hải của riêng mình, Diệp Mặc đoán chừng ở Giác Hồn Vực trong Hỗn Độn Tinh Vực, chắc hẳn chính là thế giới thức hải của Tiên Đế Vô Song.
Bởi vậy có thể thấy được, tên Mộ Vô Song kia chẳng những có công pháp thần thức, hơn nữa ít nhất là đã tu luyện đến đệ ngũ chuyển.
Diệp Mặc dần dần đắm chìm vào trong Thần niệm cửu chuyển, ‘Tử Nhãn thần hồn thiết cát’ do tự hắn suy đoán ra tuy giống như thật nhưng lại là đồ giả, nhưng cũng không phải là không đúng tý nào, ít nhất đệ nhất chuyển hắn suy đoán hoàn toàn chính xác.
Cho nên đệ nhất chuyển Hóa Nhận của Thần niệm cửu chuyển này, hắn căn bản là không cần tu luyện nữa, mà nhảy thẳng đến đệ nhị chuyển Toái Thần.
Nhị chuyển Toái Thần, khi chính thức tu luyện thì lại không phải là quá khó, nhưng muốn tu luyện đến trình độ cao siêu, thậm chí cần tới vô số cái ngàn ngàn năm, cũng không chắc chắn có thể thành công.
Nhị chuyển Toái thần sơ bộ chính là chặt đứt phần thần thức vươn ra ngoài của người khác, cái này vô cùng quan trọng trong khi chiến đấu.
Tu luyện tới cực hạn, thậm chí có thể vặn nát thần thức của đối thủ, khiến cho đối thủ hoàn toàn không có năng lực chống lại.
Ban đầu khi Diệp Mặc khai triển ‘Tử Nhãn thần hồn thiết cát’, cũng có thể chặt đứt thần thức của người khác, nhưng uy lực của cái đó kém hơn rất nhiều, thay vì nói là chặt đứt, còn không bằng nói là làm nhiễu.
Chỉ đối với người có thần thức thấp hơn hắn mới có một chút tác dụng, một khi thần thức tương đương với hắn, hắn thậm chí còn không dám làm như vậy, bởi vì có thể sẽ bị cắn trả lại.
Mà Thần niệm cửu chuyển lại hoàn toàn không như vậy, nếu như một người chỉ có công pháp có thể đối địch mà tu vi thì thấp hơn mình, vậy thì công pháp này đã mất đi ý nghĩa rồi.
Tử Nhãn thần hồn thiết cát chính là một công pháp bị mất đi ý nghĩa, đối với Diệp Mặc mà nói, sở dĩ hắn có thể dùng công pháp này để chiến đấu, không phải là vì công pháp này lợi hại, mà là thần thức của hắn quá mức mạnh mẽ thôi.
Cái quan trọng hơn ở Thần niệm cửu chuyển vẫn không phải là nằm ở chỗ này, mà là Thần niệm cửu chuyển cung cấp phương hướng tu luyện thần thức.
Giống như đệ nhị chuyển Toái Thần, đây chỉ là vận dụng, nhưng muốn đạt đến cảnh giới Toái thần này, lại cần phải tu luyện thần thức của mình, nâng cao độ mạnh cho thần thức của mình. trước đây Diệp Mặc không có cách nào, mà Thần niệm cửu chuyển giống như một công pháp hoàn chỉnh, cung cấp phương pháp tu luyện thần thức.
Phương pháp tu luyện thần thức mới là cái mà Diệp Mặc coi trọng nhất.
Cho dù là không vận dụng Thần niệm cửu chuyển, chỉ cần có phương pháp tu luyện thần thức, Diệp Mặc cũng tin là, hắn hoàn toàn có thể dựa vào ‘Tam sinh quyết’ để suy ra một bộ công pháp thần thức mới.
Ban đầu nếu thời gian dư dả, Diệp Mặc chỉ nhìn qua công pháp này một chút, sau đó bắt đầu suy diễn ra Thần niệm cửu chuyển của mình, chỉ có thể chiếu theo phần trước này để tu luyện trước đã rồi nói sau.
Còn suy diễn phần sau thì đợi hắn có thêm thời gian rồi từ từ suy diễn.
Tiên Ma yêu không ngừng đánh về phía Diệp Mặc, mà hai vầng thái dương của Diệp Mặc không thấy yếu đi chút nào, bảo hộ hắn và Chân Băng Du ở bên trong, đám Tiên Ma Yêu lao vào trong Thiên Hỏa cửu dương kia không ngừng rơi xuống yêu hạch.
Mà Chân Băng Du không ngừng thu thập yêu hạch, Diệp Mặc thì dần dần tiến vào cảnh giới vong ngã.
Thần thức của Diệp Mặc vốn vô cùng mạnh mẽ không gì bằng, bây giờ lại có được Thần niệm cửu chuyển, càng như cá gặp nước.
Hắn bởi vì không có thời gian suy diễn ra Thần niệm cửu chuyển của riêng mình, khi luyện đệ nhị chuyển, hắn trực tiếp dựa theo phương pháp của Thần niệm cửu chuyển đệ nhị chuyển trên ngọc giản để tôi luyện thần thức của mình.
Nhưng Chân Băng Du lại biết thái dương của Diệp Mặc kia tuy lợi hại, nhưng không thể kiên trì được bao lâu, nhưng bây giờ cô phát hiện từng ngày một trôi qua rồi mà hai vầng Thái Dương đang giết chóc Tiên Ma Yêu vẫn cứ treo lơ lửng trong không trung.
Mà Diệp Mặc lại hoàn toàn không hề hay biết, lúc mới bắt đầu hắn còn nuốt đan dược tu luyện, đến lúc sau thì hắn chỉ biết tu luyện, ngay cả đan dược cũng không cần dùng nữa rồi.
Khi Tiên Ma Yêu trở nên nhiều hơn, thái dương của Diệp Mặc biến thành phạm vi lớn hơn một chút, khi Tiên Ma Yêu ít đi, Diệp Mặc hình như là tự cảm thấy mà biến phạm vi Thiên Hỏa của mình nhỏ lại.
Khoảng thời gian đầu tiên, Chân Băng Du còn kính nể thần thức mạnh mẽ của Diệp Mặc, không ngờ lại có thể khống chế Thiên Hỏa cửu dương trong một khoảng thời gian dài như vậy, nhưng hơn một tháng sau, Chân Băng Du cảm giác không đúng.
Diệp Mặc giống như là đã mất đi tri giác, chỉ đờ đẫn khống chế thái dương tiêu diệt Tiên Ma yêu.
Dường như đang tu luyện theo bản năng, không có bất kỳ cảm xúc gì, cũng không cho cô cái loại cảm giác như lúc trước nữa.
Càng làm cho Chân Băng Du kinh hoảng là, làn da của Diệp Mặc bắt đầu ửng đỏ, hơn nữa còn mang theo hàn khí nhè nhẹ.
Nhưng cái mà hắn phóng ra rõ ràng là Thiên Hỏa chí dương, điều này làm cho Chân Băng Du có chút bất an.
– Diệp Sư Đệ. . .
Cậu không sao chứ?
Chân Băng Du gọi một tiếng, ánh mắt Diệp Mặc có chút thay đổi, nhưng lại hoàn toàn không động đậy.
Cho dù là có ngốc hơn nữa thì Chân Băng Du cũng biết là Diệp Mặc có vấn đề rồi, cô cũng không lo thu thập yêu hạch nữa, mà tập hợp tất cả thần thức và sức lực lại hét to một tiếng bên tai Diệp Mặc,
– Diệp Mặc. . .
Diệp Mặc toàn thân run lên, điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi màu tím, sắc mặt thoáng cái liền trở nên trắng bệch như tuyết.
– Khốn kiếp…
Diệp Mặc lập tức liền tỉnh táo lại, đầu tiên liền thu Thiên Hỏa cửu dương lại, mắng một câu rồi đồng thời phóng Tử Đao ra, nói:
– Chúng ta đi…
Chân Băng Du thấy thế lập tức liền biết Diệp Mặc xảy ra chuyện rồi, cô không chút do dự tiến vào bên trong Phi Tuyết Châu, Tử Đao của Diệp Mặc tung ra một dải ánh sáng màu tím, sau khi thanh lý sạch đám Tiên Ma Yêu trước mặt, lập tức liền thi triển Độn thuật, một tia sáng nhạt xẹt qua, Diệp Mặc biến mất không thấy bóng dáng.
Nếu như không phải trên mặt đất vẫn còn mấy chục ngàn viên yêu hạch của Tiên Ma Yêu, chẳng ai dám tin là ở đây có người đã giết Tiên Ma Yêu hơn một tháng.
Sau khi Diệp Mặc thoát khỏi Hồng Lâm, chỉ bay trong khoảng thời gian hai nén nhang đã dừng lại, lại tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi màu tím đen, đồng thời tìm được một nơi thi triển thuật độn thổ.
Tuy nhiên Diệp Mặc biết rõ ở đây cực kỳ nguy hiểm, nhưng ngoại trừ làm như thế này ra hắn không có cách nào khác.
Sau khi tiến vào trong lòng đất, Diệp Mặc lần đầu tiên bố trí một trận pháp ẩn náu, sau đó tiến vào Phi Tuyết Châu.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Chân Băng Du trông thấy Diệp Mặc thần sắc uể oải, hơi thở hơi yếu đi vào, lập tức khẩn trương hỏi.
– Tôi bị thằng khốn kiếp kia ám toán, cám ơn cô đã cứu tôi, bây giờ tôi phải trị thương, cô đừng nói chuyện với tôi.
Diệp Mặc nói xong lập tức đi vào chỗ tu luyện lúc trước của hắn, bố trí một trận pháp ẩn náu, trước tiên tiến vào Thế giới trang vàng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1658: Thứ Hạng Tăng Vọt
Thứ Hạng Tăng Vọt
T
hanh Mạt tiên thành có thể trở thành một trong mười đại tiên thành của Tông Phiêu Thiên, không phải là vì sự rộng lớn của Thanh Mạt tiên thành, cũng không phải là vì sự náo nhiệt của Thanh Mạt tiên thành, mà là vì Thanh Lôi sơn.
Thanh Lôi sơn mặc dù chỉ là một ngọn núi, bình thường thì cũng không có ai tiến vào cả, chỉ có thời điểm khi Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra, thì Truyền tống trận tới Thanh Lôi sơn ở Thanh Mạt tiên thành mới tự động được mở ra.
Chính là vì Thanh Lôi Tiên tuyền, cho nên Thanh Lôi sơn mới nổi danh như vậy.
Thanh Lôi Tiên tuyền chỉ là Tiên tuyền thượng phẩm thông thường, nhưng phẩm chất lại cực kỳ tốt, đối với việc tu luyện và đột phá cảnh giới của tiên nhân đều có tác dụng tốt hơn nhiều so với những tài nguyên khác.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là cứ mỗi một ngàn năm thì Thanh Lôi Tiên tuyền mới mở ra một lần, mỗi lần mở ra cũng chỉ có 100 người có thể tiến vào mà thôi.
Tông Phiêu Thiên vì muốn ban thưởng cho những người chém giết Tiên Ma Yêu, cho nên cho phép các tiên nhân lọt vào top 50 người đứng đầu trên bảng xếp hạng điểm cống hiến Thiên Tiên, và top 50 người đứng đầu bảng xếp hạng điểm cống hiến Đại Tiên được tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền để tu luyện.
Rất nhiều tiên nhân vì muốn có cơ hội tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền tu luyện, cho nên cũng dám liều mạng tiến vào nơi Tiên Ma Yêu tụ tập để chém giết.
Những tiên nhân này không chỉ có người của Tông Phiêu Thiên, mà ngay cả những Thiên Vực khác cũng cố ý tới để giết Tiên Ma Yêu lấy điểm cống hiến.
Nhưng điểm cống hiến này là thứ rất khó kiếm, phải tích góp từng tý một, nếu như cứ một mực không sử dụng, thì trong một ngàn năm tích góp được vài chục triệu điểm cống hiến cũng không phải là khó.
Khó khăn chính là bản thân các tiên nhân cũng cần phải tu luyện, mỗi lần đi săn Tiên Ma Yêu cũng đều cần mua sắm các loại tiên đan, pháp bảo, bùa chú các loại…
Nếu như là vận khí không tốt, chẳng những là không tích góp được chút điểm cống hiến nào, thậm chí còn không đủ để tiêu dùng, cũng có thể sẽ phải bỏ mạng lại.
Cho dù là một số tiên nhân có thực lực cường hãn đi săn Tiên Ma Yêu, để dành được một chút điểm cống hiến, nhưng cũng cần phải mua sắm vật dụng cho mình để tăng thực lực lên.
Chỉ có thực lực tăng lên, thì mới có thể có cơ hội kiếm được càng nhiều điểm cống hiến.
Hiện tại chính là thời điểm đó, nên rất đông tiên nhân đều đã tụ hội tại Thanh Mạt tiên thành.
Bởi vì khi mà Thanh Lôi sơn mở ra, ngoại trừ 100 người được phép tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền để tu luyện ra, thì 1000 người có tên trên bảng xếp hạng cũng sẽ được tiến vào Thanh Lôi sơn.
Chỉ là những người này không thể nào tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền để tu luyện, chỉ có thể ở trên Thanh Lôi sơn tìm kiếm tiên linh thảo mà thôi.
Tuy Thanh Lôi sơn mỗi một ngàn năm mới mở ra một lần, nhưng tiên linh thảo trên Thanh Lôi sơn lại rất nhiều, hơn nữa còn có rất nhiều tiên linh thảo cao cấp.
Lúc này ở trong một tiên tức lâu tại Thanh Mạt tiên thành, có mấy tiên nhân đang tụ tập lại cùng chúc mừng một tên Huyền Tiên mặt trắng.
– Chính Hồng đại ca, chúc mừng anh đã tiến vào top 50 bảng xếp hạng điểm cống hiến.
Lần này anh tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền, khẳng định là có thể thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi.
Về sau chúng tôi cần Chính Hồng đại ca chiếu cố nhiều hơn rồi.
Một vị nữ tiên cực kỳ kiều mỵ bưng một chén rượu rồi bước lên nói.
Cô gái này sau khi nói xong, thì mấy tên tiên nhân khác ở bên cạnh cũng đều bưng chén rượu lên chúc mừng.
Tên Huyền Tiên mặt trắng cười ha hả một tiếng:
– Nếu quả thật có thể tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền và thăng cấp Đại Ất Tiên.
Thi Lý Chính Hồng tôi tuyệt đối sẽ không quên các vị.
Nhưng còn một tháng nữa thì Thanh Lôi Tiên tuyền mới mở ra, còn không biết có người nào có thể vượt qua tôi hay không, bây giờ còn chưa thể nói trước được.
– Ha ha, điều này tuyệt đối không có khả năng.
Chính Hồng huynh phải biết rằng, Thanh Mạt tiên thành đã quy định rồi, trong vòng ba tháng trước khi Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra, thì chỉ có việc chém giết Tiên Ma Yêu săn lấy yêu hạch mới có thể gia tăng điểm cống hiến cho mình.
Nếu như người khác tặng, hoặc là thông qua cách khác để có được điểm cống hiến, thì đều không có tác dụng.
Nhưng điểm cống hiến đó chỉ có tác dụng duy nhất là mua sắm vật dụng mà thôi, không thế lấy nó làm tư cách tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền được.
Mà lúc này cách thời gian Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra chỉ còn có một tháng, có thể nói rằng top 50 là đã được định trước rồi.
Một tên Huyền Tiên râu dài liền cười ha hả nói.
Lý Chính Hồng hiển nhiên cũng biết vấn để này.
Tông Phiêu Thiên cùng Thanh Mạt tiên thành vì muốn bảo đảm sự công bằng cho những người tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền tu luyện, nên mới cố ý thêm vào điều kiện đó.
Trước khi Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra ba tháng, thì chỉ có săn giết yêu hạch của Tiên Ma Yêu mới được tính là điểm cống hiến hợp lệ, còn các loại hình thức mua sắn hay gì đó, thì toàn bộ đều không được tính.
Trên thực tế thì vẫn có người gian lận, nhưng nó rất khó có thể làm nên chuyện.
Vì muốn ăn gian, thì phải có rất nhiều Tiên tinh.
Lý Chính Hồng gật đầu, trong mắt mang theo sự vui vẻ:
– Tuy là như vậy, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.
Vị nữ tiên kia cười khanh khách một tiếng:
– Chính Hồng đại ca đã quá cẩn thận rồi, hiện tại số điểm cống hiến của anh là 9 triệu bốn trăm, còn tên thứ 51 là tám triệu tám trăm.
Tuy rằng anh cũng kém hơn tên xếp thứ 49 rất nhiều, nhưng nếu so với tên thứ 51 thì hơn rất nhiều.
Cho dù là một Đại La Tiên thì cũng không thể nào trong một tháng săn giết yêu hạch của Tiên Ma Yêu tương đương với cả triệu điểm cống hiến được phải không?
– Tôi cảm thấy Chính Hồng đại ca nói có lý đấy.
Thanh Mạt tiên thành cũng có yêu hạch được bán ra, một khi có người đi mua yêu hạch, thì vẫn có thể có chút nguy cơ.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, cho dù là có người mua yêu hạch, tạm thời vượt qua Chính Hồng đại ca thì cũng chỉ là uổng công mà thôi.
Chính Hồng đại ca của chúng ta chính là người thiếu chút nữa đã được tiến vào trong Huyền bảng cao thủ rồi, cho nên một ít điểm cống hiến đó, thì Chính Hồng đại ca chỉ cần đi giết thêm vài Tiên Ma Yêu là đã đủ rồi.
Lại có một tên Huyền Tiên da đen đứng lên nói.
Vị nữ tiên kia lắc đầu:
– Nói thì nói vậy, nhưng hiện tại thời gian để đi săn Tiên Ma Yêu đã không đủ rồi, cái đó không có quan hệ tới năng lực.
Lúc này tên Huyền Tiên râu dài lại mỉm cười:
– Có năng lực mua sắm yêu hạch thì đã sớm mua rồi, tên cũng đã có trong top 50.
Thời điểm hiện tại thì chắc chắn giá của Tiên Ma yêu hạch đã tăng lên gấp mấy lần, ai mà có thể có nhiều Tiên tinh như vậy đi mua yêu hạch chứ…
Tên Huyền Tiên này còn chưa nói dứt lời, thì bộ mặt trắng cuả Lý Chính Hồng đã biến đổi rồi.
– Chính Hồng đại ca, chuyện gì xảy ra?
Thấy Lý Chính Hồng biến sắc, thì mấy tên tiên nhân vừa chúc mừng y đều chú ý tới, lập tức cũng thấy ánh mắt của Lý Chính Hồng đang nhìn chằm chằm vào ‘Bảng xếp hạng’ trong tiên tức lâu.
Bảng xếp hạng điểm cống hiến ở Tông Phiêu Thiên rất quan trọng, chứ đứng nói là ở chính Thanh Mạt tiên thành này.
Cho dù là tiên tức lâu bình thường nhất, cũng đều có bảng xếp hạng.
– Không đúng, bảng xếp hạng có biến hóa, các ngươi nhìn bảng xếp hạng xem, cái tên gọi là Mạc Ảnh đấy…
Tên Huyền Tiên da đen kia chợt kêu lên.
Vị nữ tiên kia cũng khiếp sợ nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng, lúc này điểm cống hiến của một người tên là Mạc Ảnh đang không ngừng tăng lên, chỉ từ hơn bốn triệu, lúc này đã tăng lên đến hơn sáu triệu, mấu chốt là số điểm cống hiến đó vẫn không hề có dấu hiệu ngừng lại.
Dựa theo xu thế này, thì việc số điểm cống hiến đó vượt qua mười triệu chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Chỉ cần vượt qua mười triệu, thì chắc chắn Lý Chính Hồng sẽ bị tuột khỏi top 50.
– Chuyện gì xảy ra?
Vài tên Huyền Tiên liếc mắt nhìn nhau, còn Lý Chính Hồng mới vừa rồi còn cười nhẹ nhàng, lúc này đã trở nên rất khó coi.
Thấy sắc mặt Lý Chính Hồng khẩn trương nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng, thì những người còn lại đều không dám nói nữa, cũng đều nhìn chằm chằm vào cái tên Mạc Ảnh kia.
Chỉ trong thời gian ngắn, thì điểm cống hiến của Mạc Ảnh đã đạt tới mức chín triệu rồi.
Có thể nói, chỉ cần hơn mười lần hơi thở nữa, là Mạc Ảnh sẽ lọt vào trong top 50, còn Lý Chính Hồng thì sẽ rớt xuống vị trí 51, và sẽ không còn cơ hội nữa.
…
– Ồ, có chút ý tứ.
Trông một cái tiên tức lâu khác, một tên Huyền Tiên viên mãn khác cũng đang nhìn vào cái tên Mạc Ảnh trên bảng xếp hạng kia.
– Tên kia không phải là đang gian lận đấy chứ? Mua nhiều yêu hạch như vậy sao?
Một vị nữ tiên cực đẹp bên cạnh y thấy tên của Mạc Ảnh tiến lên nhanh như vậy, thì liền nghi hoặc hỏi lên.
Tên Huyền Tiên viên mãn kia mặc một bộ đồ mầu lam, tướng mạo oai hùng bất phàm, sau lưng là một thanh trường kiếm, càng làm cho khí tức oai hùng được gia tăng thêm.
– Gian lận… Hắc hắc, cho dù là giạn lận thì có thể mua được nhiều yêu hạch như vậy, chắc chắn cũng không phải hạng người đơn giản.
Tên Huyền Tiên áo lam liền cười một tiếng.
– Từ sư huynh, nếu như hắn cứ tiếp tục như vậy, liệu có thể đến vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng, thậm chí vượt qua mặt anh không?
Vị nữ tiên mỹ mạo kia lo lắng hỏi một câu.
Tên Huyền Tiên áo lam tên gọi Từ Ki này khinh thường cười:
– Cho dù hắn là đệ nhất thì thế nào? Loại người thông qua thủ đoạn này, thì Từ Ki tôi không thèm để hắn trong mắt.
Vị nữ tiên kia nhẹ gật đầu rồi cười nói:
– Đó là đương nhiên, sư huynh dù sao cũng là nhân vật nằm trong top 10 Huyền bảng cao thủ của Tông Phiêu Thiên.
Nếu như không phải là vì Thanh Lôi Tiên tuyền, thì sư huynh đã sớm thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi.
Từ Ki cũng không hề vui vẻ khi được người đẹp khen nịnh, mà ngược lại lại lộ ra vẻ tiếc nuối:
– Thanh Lôi Tiên tuyền chỉ có những người có chỗ dựa không lớn như chúng ta mới đi cạnh tranh mà thôi, một số người có nội tình vững chắc, căn bản là không thèm để Thanh Lôi Tiên tuyền này vào trong mắt.
– Sư huynh, không cần phải gấp gáp, chờ sau khi anh vào Thanh Lôi Tiên tuyền, thì anh có thể lại lần nữa đi đến các vùng rộng lớn hơn mà vủng vẫy.
Em tin tưởng với bản lĩnh của sư huynh, thì tuyệt đối sẽ không chỉ dừng lại ở Trung Thiên Vực này.
Một ngày nào đó, sư huynh có thể vượt qua hư không, tiến đến ‘Mười một Thượng Thiên Vực’.
Vị nữ tiên xinh đẹp kia nói một cách khẳng định.
Trong mắt Từ Ki lộ ra sự kiên định, sau đó nhẹ gật đầu với vị nữ tiến kia:
– Cám ơn em, Yên Nhi sư muội.
Lọt vào top 10 Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên quả thực không tính là gì, cho dù là ở ngay ‘Mười một Trung Thiên Vực’ này cũng không thể nở mày nở mặt được, chỉ có tiến lên vùng rộng lớn hơn, thì mới có cơ hội tìm kiếm đại đạo cho mình.
Ánh mắt vị nữ tiên kia lúc này liền lóe lên một tia lơ đãng ảm đạm, bất quá liền nhanh chóng mừng rỡ nói:
– Sư huynh, anh khẳng định là sẽ làm được.
…
Lúc này Lý Chính Hồng vẫn đang nhìn vào cái tên Mạc Ảnh đang không ngừng vượt lên trên bảng xếp hạng, nắm tay siết chặt lại.
Y thật sự không cam lòng, vì lần cơ hội tiến vào Thanh Lôi Tiên tuyền này, y đã tích góp từng chút một trong mấy trăm năm, kết quả là tới thời khắc cuối cùng, y lại bị người khác cướp đi cơ hội.
– Hắn vẫn đang tăng lên…
Vi nữ tiên kia nhìn chằm chằm vào cái tên Mạc Ảnh đã trèo lên tới vị trí thứ 43 trên bảng xếp hạng, lập tức rung động mà thốt lên.
Tên Huyền Tiên râu dài cũng nhíu mày:
– Tên này rốt cuộc là từ đâu chui ra? Mua nhiều yêu hạch như vậy, thì cần phải có bao nhiêu Tiên tinh?
– Lý Chính Hồng ta ngược lại muốn biết cái tên Mạc Ảnh thoáng một cái đã vượt qua ta này rốt cuộc là thần tiên nơi nào?
Sắc mặt Lý Chính Hồng lúc này đã tái nhợt, chén ngọc trong tay y đã bị y biến thanh hư vô rồi.
…
Chân Băng Du thì lại không biết hành động của cô sẽ khiến cho người khác phẫn hận như vậy, mà cho dù là biết, thì cô cũng chẳng có gì phải do dự cả.
Diệp Mặc đã bế quan mấy tháng rồi, lúc này cô mới nhớ tới việc đem yêu hạch trong nhẫn trữ vật cho vào trong thẻ bài điểm cống hiến của hắn.
Lúc trước là vì Diệp Mặc giết Tiên Ma Yêu quá nhanh, khiến cho cô không thể kịp đưa vào trong thẻ bài điểm cống hiến, chỉ có thể đưa vào trong nhẫn trữ vật trước.
Tới tận hôm nay, thì cô mới chậm rãi mà đưa yêu hạch vào trong thẻ bài để chuyển thành điểm cống hiến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1659: Đạo Niệm Hung Tàn
Đạo Niệm Hung Tàn
T
rong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc chậm rãi mở mắt, đồng thời dừng trận bàn thời gian lại.
Hắn ở trong Thế giới trang vàng chữa trị thương thế suốt bốn năm tháng, mà trong trận bàn thời gian thì đã là ba bốn chục năm, lúc này mới có thể hồi phục được.
So với lúc trước, Diệp Mặc đã đen gầy hơn rất nhiều.
Lúc trước nếu như không có Chân Băng Du nhất thời làm hắn bừng tỉnh, thì đoán chừng là hắn đã rơi vào kết cục dầu hết đèn tắt.
Cái công pháp kia thật sự là quá hung tàn, sau khi hắn tiến nhập vào ‘Thần niệm cửu chuyển’, thì chỉ có thể tu luyện cùng chống đỡ ‘Cửu dương Thiên hỏa’.
Diệp Mặc hiểu rõ, hắn có thể chống đỡ được hơn một tháng, nhưng trọng yếu là vì ‘Tam sinh quyết’ sẽ không ngừng bổ sung sinh cơ cho hắn, nếu không thì chỉ cần vài ngày, hắn đã biến thành một bộ da rồi.
Diệp Mặc lần nữa lấy ra ngọc giản ‘Thần niệm cửu chuyển’, nhưng cũng không thèm nhìn một cái, thì đã có một đoàn Thiên hỏa phóng ra, đem cái ngọc giản vô giá của Tiên Giới này thành một đống tro bụi.
Diệp Mặc biết rõ vấn để không phải là ở ‘Thần niệm cửu chuyển’, mà là do cái tia đạo niệm được lưu lại trong ngọc giản kia.
Cái tia đaọ niệm kia thậm chí được ẩn dấu trong từng chữ trên ngọc giản.
Khi lần đầu tiên hắn nhìn vào ngọc giản, thì chỉ còn duy nhất là tu luyện chi tâm, vì cái tia đạo niệm kia đã tạo dựng nên một chiếc cầu nối giữ ngọc giản và thức hải của hắn.
Một khi hắn bắt đầu tu luyện, thì chiếc cầu nối kia sẽ tự động được hình thành, tia đạo niệm kia rất dễ dàng gieo vào trong ý niệm của hắn, sau đó nảy mầm và sinh trưởng.
Người lưu lại tia đạo niệm kia, cũng có thể không phải là muốn người tu luyện chết đi, mà là muốn người tu luyện trở thành con rối của y, hoặc là trở thành một thứ gì đó có tác dụng khác.
Một khi dùng cái ngọc giản ‘Thần niệm cửu chuyển’ có ẩn dấu tia đạo niệm kia để tu luyện, sau đó thần thức tăng trưởng tới trình độ nhất định, thì sẽ lập tức ảnh hưởng tới người tu luyện.
Chỉ là cái kẻ đã lưu lại tia đạo niệm kia không thể ngờ rằng, sẽ có người tu luyện trong khi đang chiến đầu.
Sự nghịch thiên của ‘Tam sinh quyết’ đã giúp cho Diệp Mặc vừa có thể phóng ‘Cửu dương Thiên hỏa’ ra, vừa có thể tu luyện ‘Thần niệm cửu chuyển’.
Thần thức được ‘Thần niệm cửu chuyển’ tăng trưởng, chưa đủ để cho ‘Cửu dương Thiên hỏa’ tiêu hao.
Mà nó cũng không thể nào khống chế cả ý niệm và thần hồn của Diệp Mặc, chỉ có thể cho Diệp Mặc một tia tin tức mà thôi.
Đó chính là không ngừng tu luyện, chỉ có không ngừng tu luyện thì mới có thể sống sót.
Khi Diệp Mặc đang tu luyện ‘Thần niệm cửu chuyển’, dùng ‘Tam sinh quyết’ vận chuyển thì đã có một chút bất an.
Nhưng vì hắn không ngừng tu luyện ‘Thần niệm cửu chuyển’, lại nhận ảnh hưởng của tia đạo niệm kia, nên hắn chỉ có thể cảm nhận được rằng một khi ‘Cửu dương Thiên hỏa’ tiêu biến, thì hắn sẽ hóa thành bộ xương khô, thần hồn câu diệt.
Cho nên Diệp Mặc càng tu luyện, thì càng cảm giác được ‘Cửu dương Thiên hỏa’ đang không ngừng bị công kích, cũng chỉ có thể không ngừng dùng thần thức khống chế ‘Cửu dương Thiên hỏa’, biến nó thành một vòng tuần hoàn.
Trên thực tế, ‘Cửu dương Thiên hỏa’ của hắn xác thực là vẫn luôn bị quấy rầy, nhưng vì hắn phán đoán chính xác, cho nên ‘Tam sinh quyết’ mới không thể nào làm cho hắn tỉnh táo lại.
Thần thức mà ‘Thần niệm cửu chuyển’ tích lũy được không ngừng bị ‘Cửu dương Thiên hỏa’ tiêu hao, tăng thêm sự ảnh hưởng tới tâm trí và ‘Tam sinh quyết’ của hắn, nhưng tia đạo niệm kia vẫn không có cách nào triệt để khống chế Diệp Mặc cả.
Đồng thời tiên nguyên lực và tinh huyết của Diệp Mặc không hoàn toàn cung cấp hết cho ‘Cửu dương Thiên hỏa’, cho nên cuối cùng hắn chỉ có thể dầu hết đèn tắt.
Khi mà Chân Băng Du đánh thức hắn, thì trong sự bất an trong nội tâm hắn càng nặng hơn, chỉ là hắn không có cách nào làm mình tỉnh táo lại.
Chân Băng Du kịp thời đánh thức hắn, cho nên hắn lập tức hiểu được, lúc đó mới lớn tiếng chửi một câu rồi mang theo Chân Băng Du chạy trốn.
Cho dù là như vậy, thì Diệp Mặc cũng phải mất mấy chục năm, thì mới có thể hoàn toàn tiêu diệt tia đạo niệm kia.
Đồng thời không ngừng ở bên ‘Khổ Trúc’ để khôi phục lại nguyên khí.
Chờ tới khi nguyên khí hắn khôi phục hoàn toàn, thì đã qua mấy chục năm rồi.
Sau khi khôi phục, thì việc đầu tiên Diệp Mặc làm là thiêu hủy ngọc giản ‘Thần niệm cửu chuyển’ kia.
‘Thần niệm cửu chuyển’ là một môn công pháp thần thức cực kỳ cao thâm.
Diệp Mặc khẳng định là công pháp này không có vấn đề, vấn đề chính là cái tia đạo niệm được kẻ trứơc đó lưu lại trong ngọc giản.
Đối với Diệp Mặc mà nói, ‘Thần niệm cửu chuyển’ thì hắn khẳng định phải tu luyện, nhưng hắn cũng không cần ngọc giản công pháp này nữa, vì hắn nhất định sẽ tự mình diễn sinh ra những bước tu luyện tiếp theo của ‘Thần niệm cửu chuyển’.
Về phần kẻ lưu lại miếng ngọc giản kia, thì Diệp Mặc không cần nghĩ cũng có thể đoán ra.
Chính là cái kẻ đã lưu lại thanh âm bên trong đại điện kia.
Tên kia tuyệt đối là một đại năng, chẳng những có công pháp thần thức đáng sợ như ‘Thần niệm cửu chuyển’, lại còn có thể hình thành một cái đại điện bằng pháp tắc không gian.
Vốn sau khi Diệp Mặc ra khỏi tòa đại điện rồi nên không tính toán nữa.
Dù sao thì loại đại năng đó muốn lưu lại truyền thừa, thì cũng không liên quan gì tới hắn.
Nhưng bây giờ cái ‘Thần niệm cửu chuyển’ này đã chọc giận hắn rồi, nếu như không phải là có Chân Băng Du, thì cho dù hắn có tỉnh táo lại thì cũng phải chết dưới tay Tiên Ma Yêu.
Thù này hắn sao có thể không báo được? Cho dù là hiện tại báo không được, thì trong tương lai hắn cũng phải đi báo.
Bất luận là tên đại năng kia còn sống hay đã chết, thì cơn tức này hắn cũng phải phát tiết ra.
Diệp Mặc đem hai miếng ‘Độn thiên kim’ và bệ đá màu xanh phong ấn bên trong Thế giới trang vàng.
Bất luận là những vật này có vấn đề hay không, thì đều là thứ hắn có được cùng với ngọc giản kia, cho nên hắn nhất định phải cẩn thận một chút.
Những thứ này hiện tại hắn không có thời gian để tìm hiểu, chờ tới khi có thời gian sẽ chậm rãi mà thu thập.
…
– Cậu có sao không?
Chân Băng Du trong thấy Diệp Mặc, thì lập tức kinh hỉ đứng lên.
Diệp Mặc bế quan đã mấy tháng, một chút tin tức cũng không có khiến cho cô có chút bận tâm.
Hiện tại Diệp Mặc xuất quan rồi, tuy là đen gầy đi rất nhiều, nhưng thoạt nhìn thì hắn cũng không sao.
Diệp Mặc gật đầu:
– Lần này thật sự là cám ơn cô, nếu như không phải nhờ cô, thì tôi đã bị thằng khốn kia hại chết rồi.
– Cậu đã cứu tôi vô số lần rồi, tôi mới chỉ cứu cậu có một lần thì tính gì chứ.
Nhưng cậu nói tới tên khốn khiếp kia là tên khốn nào vậy?
Chân Băng Du nghi hoặc hỏi.
Khi cô đánh thức Diệp Mặc, thì Diệp Mặc cũng mắng chửi một tên khốn nào đó, hiện tại hắn lại nhắc tới lần nữa rồi, mà cô vẫn không biết hắn chửi ai cả.
Diệp Mặc nghe Chân Băng Du nói ba chữ ‘Tên khốn kiếp’ còn trơn tru hơn cả mình, thì bỗng nhiên lại nghĩ đây không biết có phải là lần đầu tiên cô nói ra ba chữ này hay không?
– Nếu như tôi đoán không sai, thì chính là cái tên ở trong đại điện muốn chúng ta quỳ xuống để tiếp nhận truyền thừa của y.
Diệp Mặc đáp.
Nghe Diệp Mặc nói xong, thì Chân Băng Du lập tức biến sắc.
Lúc trước nếu không phải là nhờ Diệp Mặc, thì cô đã quỳ xuống mà tiếp nhận truyền thừa rồi.
Cô đã mất đi tiên nguyên, cho nên sự hấp dẫn kia khiến cô căn bản là không có năng lực chống lại, huống chi cái âm thanh bên trong tòa đại điện còn mang theo hiệu quả tác động linh hồn.
– Cô đang làm gì thế?
Diệp Mặc thấy thẻ bài điểm cống hiến trong tay Chân Băng Du, thì liền nghi hoặc hỏi một câu.
Chân Băng Du đứng lên, giơ thẻ bài trong tay lên rồi nói:
– Lúc trước tôi không kịp đem yêu hạch bỏ vào thẻ bài, cho nên chỉ có thể lưu vào trong nhẫn trữ vật.
Hiện giờ thì đang đưa yêu hạch vào trong thẻ bài để nâng cao điểm cống hiến.
– Bao nhiêu điểm cống hiến rồi? Diệp Mặc hỏi xong, thì lập tức nhớ tới mục đích của chính mình khi tới thảo nguyên Bình Phiêu rồi lên tiếng hỏi:
– Thời gian Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra còn bao lâu nữa?
– Đã là mười một triệu điểm cống hiến rồi.
Mà thời gian Thanh Lôi Tiên tuyền mở ra thì còn một tháng nữa.
Tôi còn đang suy nghĩ, nếu như là cậu không xuất quan, thì chúng ta sẽ không kịp nữa rồi.
Chân Băng Du lập tức trả lời, mỗi thời khắc cô đều giúp Diệp Mặc tính toán thời gian.
Diệp Mặc gật đầu:
– Cũng may, chúng ta sẽ lập tức khởi hành.
Mười một triệu điểm cống hiến hẳn là đủ rồi, tạm thời dừng lại, không cần phải đưa yêu hạch vào nữa, tránh để người khác chú ý tới.
Đúng rồi, trong nhẫn trữ vật còn có bao nhiêu yêu hạch điểm cống hiến?
Chân Băng Du đưa thẻ bài cho Diệp Mặc rồi nói:
– Bên trong đại khái còn khoảng năm sáu triệu yêu hạch điểm cống hiến, tôi trả chiếc nhẫn trữ vật này cho cậu.
Trong thẻ bài của tôi còn hơn trăm ngàn điểm cống hiến nữa.
Diệp Mặc khoát tay:
– Không cần, trước tiên cứ để trong nhẫn trữ vật đi.
Nếu như đi Thanh Mạt tiên thành điểm cống hiến không đủ, chúng ta lại thêm vào.
Còn những yêu hạch kia, trước tiên cứ để ở chỗ cô là tốt rồi.
Lần này tuy là đã bị ám toán, nhưng cũng không phải là không thu hoạch được gì.
Hắn đã liên tục dùng ‘Cửu dương Thiên hỏa’ giết Tiên Ma Yêu hơn một tháng, đã kiếm được cho mình hơn mười triệu điểm cống hiến, đây chính là một niềm vui ngoài ý muốn.
Bởi vậy có thể thấy được, số lượng của Tiên Ma Yêu trong thảo nguyên Bình Phiêu là không thể đo đếm được.
Trong lòng Diệp Mặc cũng thầm than, cho dù là Tông Phiêu Thiên có nghĩ biện pháp gì đi nữa, thì nhiều Tiên Ma Yêu như vậy, muốn chiếm cứ Tông Phiêu Thiên chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Ngoại trừ số điểm cống hiến này, thì Diệp Mặc còn thu hoạch được một thứ khác đó chính là sự tăng trưởng của thần thức.
Tuy là thiếu chút nữa hắn đã kiệt quệ, nhưng sau khi đã thiêu hủy tia đạo niệm kia, thì thần trí của hắn cũng tăng trưởng lớn, cơ hồ là tương đương với Đại Chí Tiên hậu kỳ.
…
Nửa tháng sau, Cổ Lận tiên thành gần thảo nguyên Bình Phiêu nhất đã xuất hiện một đôi nam nữ.
Hai người này chính là Diệp Mặc và Chân Băng Du.
Sau khi hai người đi ra, thì liền nhanh chóng dùng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ chạy ra khỏi thảo nguyên Bình Phiêu.
Tuy trên đường đi cũng có chút Tiên Ma Yêu chặn đường, nhưng Diệp Mặc đã có pháp bảo phi hành Tiên khí trung phẩm, hơn nữa còn có thần thức đao, cho nên cũng không bị chậm trễ thời gian bao lâu.
Hai người sau khi ra khỏi thảo nguyên Bình Phiêu, thì lập tức theo Truyền tống trận đi tới Cổ Lận tiên thành, sau đó lại chuẩn bị theo Truyền tống trận ở Cổ Lận tiên thành đi tới Thanh Mạt tiên thành.
Truyền tống trận từ Cổ Lận tiên thành tới Thanh Mạt tiên thành đông đúc dị thường, Diệp Mặc cùng Chân Băng Du cũng không thể không xếp hàng chờ đợi.
Hai người đã xếp hàng hết mấy canh giờ rồi, nhưng vẫn còn chưa tới lượt.
Khi sắp tới phiên hai người lên Truyền tống trận, thì một thanh âm nghiêm nghị liền truyền tới:
– Để ta lên Truyền tống trận trước, ta có việc gấp.
Nói xong thì một đạo thân ảnh mầu hồng đã xuất hiện ngay ở Truyền tống trận.
Sau một lát, lại là một đạo thân ảnh mầu xanh hạ xuống ở bên cạnh.
Rất nhiều người phải xếp hàng, nhưng hai vị nữ tiên mới tới này lại đột nhiên chen ngang khiến cho nhiều người lập tức cảm thấy khó chịu, nhưng lại không có ai dám đứng ra nói cả.
Tất cả mọi người đều không ngốc, vì tu vi vị nữ tiên áo xanh kia rất cao, ít nhất đã là Đại Chí Tiên rồi.
Còn những tiên nhân đứng xếp hàng ở dưới kia phần lớn là Đại Ất Tiên trở xuống, nào có ai dám đi đắc tội cao nhân Đại Chí Tiên chứ?
Khi Diệp Mặc trông thấy vị nữ tiên áo xanh kia, thì ánh mắt co rút lại, sau đó hắn nhanh chóng tranh thủ thời gian nín thở, tận lực để cho Tiên nguyên của mình lưu chuyển gần như bằng phẳng.
Người khác có thể nghĩ rằng vị nữ tiên áo xanh kia là Đại Chí Tiên, nhưng ánh mắt sắc bén của Diệp Mặc biết chắc chắn rằng đó là một vị Tiên Vương.
Hắn lập tức nhớ tới vị Tiên Vương áo lam lúc trước đã tặng Tiên tinh cho hắn, vì vị nữ tiên áo xanh này so với vị nữ tiên áo lam đó không chênh lệch bao nhiêu.
Sở dĩ Diệp Mặc lo lắng, là vì lúc trước hắn đã từng bị thần thức của Tự Tại Vương uy áp khiến cho thiếu chút nữa là bại lộ Thế giới trang vàng.
Hiện tại tu vi của hắn đã tăng lên, cho nên chỉ cần đối phương không sử dụng thần thức uy áp đối với mình, thì hắn sẽ được bình yên vô sự.
Nhưng dù thế nào, thì đối mặt với một Tiên Vương, thì trong lòng hắn vẫn có chút cảnh giác.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1660: Thuê Động Phủ
Thuê Động Phủ
V
ị tiên vương này đứng ở truyền tống trận quét về phía các tiên nhân đang xếp hàng một chút, ánh mắt xẹt qua Diệp Mặc cùng Chân Băng Du.
Khi mà ánh mắt của cô quét qua Chân Băng Du cũng không chú ý tới Diệp Mặc, thì trong mắt của cô bỗng nhiên lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng cô lại nhanh chóng đưa ánh mắt về phía Diệp Mặc.
– Ngươi vì sao lại hồi hộp?
Bên tai Diệp Mặc bỗng nhiên vang lên giọng nói của vị Tiên Vương áo xanh kia.
Sau khi nghe xong lời nói này, thì Diệp Mặc lại bĩnh tĩnh trở lại.
Bởi vì theo lời nói của vị Tiên Vương áo xanh kia, thì Diệp Mặc đã có thể xác định dù là vị Tiên Vương áo xanh kia dùng thần thức quét tới hắn cũng không sao, chỉ cần không phải là sử dụng thần thức uy áp thì hắn căn bản là không phải lo lắng việc Thế giới trang vàng bị bại lộ.
Diệp Mặc không biêt vị Tiên Vương áo xanh này tại sao phải nói với hắn như vậy, nhưng cũng may sau khi cô nói xong lời này, thì cũng không chú ý tới Diệp Mặc hắn nữa, bởi vì Truyền tống trận đã khởi động rồi.
– Người này chỉ sợ đã là Đại La Tiên rồi.
Sau khi vị Tiên Vương áo xanh kia rời đi, thì đã có người bắt đầu bàn tán.
– Hừ, Đại Tiên sao? Ngươi bị váng đầu à.
Cô ấy chính là Hòa Hoàn Tiên Vương, một trong mười đại Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên.
May cho ngươi là vừa rồi ngươi không lắm miệng, vì Hòa Hoàn Tiên Vương ghét nhất là hạng người nhiều chuyện.
Nếu vừa rồi ngươi như vậy thì đã sớm bị giết rồi.
– Cái gì? Cô ấy là Hòa Hoàn Tiên Vương sao?
– Đương nhiên, Hòa Hoàn Tiên Vương hiện tại vội vã đi Thanh Mạt tiên thành như vậy nhất định là vì chuyện Thanh Lôi tiên tuyền mở ra.
…
Mọi người bàn tán xôn xao, Diệp Mặc thì chỉ đứng ở bên cạnh nghe mà thôi.
Tuy là hắn vốn đã biết cô gái áo xanh kia là một vị Tiên Vương, nhưng không nhờ cô lại chính là một trong mười đại Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên.
Sau nửa canh giờ, Diệp Mặc cùng Chân Băng Du xuất hiện ở trên đường lớn Thanh Mạt tiên thành.
Thanh Mạt tiên thành so với Cổ Lận tiên thành thì phồn hoa hơn nhiều lắm, bất luận là trên con đường nào, thì đều luôn có người chen chúc.
– Chúng ta đi đâu đây?
Chân Băng Du nhìn tình hình huyên náo trên đường lớn, sau đó nhíu mày hỏi.
Diệp Mặc hiểu ý của cô, vì cô vốn không thích ở những nơi náo nhiệt, cô thích những nơi an tĩnh hơn.
Nếu như không phải là đang ở trên đường lớn, thì không chừng là cô đã chui vào bên trong ‘Phi tuyết châu’ rồi.
– Bây giờ mà muốn đi tìm tửu lâu hay là tiên tức lâu thì khẳng định là không thực tế rồi.
Nhưng chúng ta còn có một lựa chọn khác, đó là đi tìm nơi thuê động phủ ở tiên thành này.
Diệp Mặc mỉm cười.
Thuê động phủ đối với Diệp Mặc và Chân Băng Du thì là điều không còn gì tốt hơn nữa.
Hắn phải đi Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện, Chân Băng Du thì lại không đi được, huống chi dù là cô có đi, thì cũng vô dụng.
Hơn nữa Chân Băng Du luôn thích yên tĩnh, nên thà ở lại động phủ tu luyện còn hơn.
Thanh Mạt tiên thành rất đông tiên nhân, nhưng việc quản lý ở nơi này cũng khá nghiêm khắc, dù cho là đắc tội với tiên nhân cao cấp, thì chỉ cần không ra khỏi Thanh Mạt tiên thành thì sẽ không có chuyện gì, huống chi là ở trong động phủ của tiên thành? Sự an toàn của việc thuê động phủ ở tiên thành này khẳng định là không có vấn đề gì.
– Đại hội đấu giá lớn nhất trong vòng trăm năm qua ở Thanh Mạt tiên thành sắp được cử hành, tất cả các vật phẩm được bán đấu giá đều có thông tin trong ngọc giản này.
Chỉ cần một điểm cống hiến là bạn có thế có được một miếng ngọc giản…
Một tên Hư Tiên giơ ngọc giản trong tay lên hô hào trên đường lớn, các tiên nhân bán loại ngọc giản này giống như y cũng có mấy người, bất quá mỗi người đều cách xa nhau một chút.
Thanh Mạt tiên thành tổ chức hội đấu giá thì Diệp Mặc cũng không kỳ quái, các hội đấu giá lớn bình thường thì đều là một người đứng đầu tổ chức.
Một số thương gia biết rõ đây là thời điểm đông đảo tiên nhân quy tụ nhất, cho nên lúc này tổ chức hội đấu giá cũng có thể kiếm được Tiên tinh và điểm cống hiến một cách dễ dàng nhất.
– Bán cho tôi một cái.
Diệp Mặc lấy ra thẻ bài cống hiến mua một cái ngọc giản trong tay tên Hư Tiên kia.
Cũng không phải là hắn muốn đi hội đấu giá, mà chỉ là muốn nhìn các loại vật phẩm được bán trong lần đấu giá này một chút xem có gì đó không.
Loại đại hội đấu giá lớn nhất trong vòng trăm năm này, thì khẳng định là cần rất nhiều Tiên tinh hoặc là điểm cống hiến thì mới có tư cách để tham gia, mà Tiên tinh trên người của hắn thì chỉ có mấy triệu, điểm cống hiến thì cũng không nhiều.
Huống chi điểm cống hiến của hắn không phải là dùng để tham gia đấu giá.
Sau khi nhận được ngọc giản rồi quét qua một lần, thì Diệp Mặc cũng phải cảm thán, khó trách là đại hội đấu giá lớn nhất trong vòng trăm năm.
Thứ tốt được giới thiệu trong ngọc giản này quá nhiều, các loại tiên linh thảo cao cấp, taì liệu luyện khí cao cấp, pháp bảo phi hành thượng phẩm, công pháp tu luyện cao cấp…
Chỉ có thể nói là cần gì thì có đó, bình thường bất luận là một món đồ nào xuất hiện thì đều sẽ gây sự chú ý cực độ.
Nhưng trong một lần đấu giá này lại xuất hiện một lúc nhiều như vậy.
Khó trách vì sao Thanh Mạt tiên thành lại có đông đảo tiên nhân tập trung về như vậy, xem ra nó cũng không chỉ đơn giản là vì Thanh Lôi tiên tuyền, hẳn là cái hội đấu giá này cũng là một trong các nguyên nhân.
Trong hội đấu giá này thì ngay cả tiên linh thảo cấp bẩy cùng pháp bảo Tiên khí cực phẩm cũng đều xuất hiện, vậy mà còn không thể hấp dẫn được nhiều người thì mới là chuyện lạ.
…
Nơi cho thuê dộng phủ tu luyện nằm ở phía Bắc Thanh Mạt tiên thành, tuy không có cửa hàng, nhưng các loại Tụ linh trận và trận pháp phòng ngự đều có đủ.
Người không có liên quan thì căn bản là không có cách nào tiếp cận được chỗ này, bởi vì đây là nơi mang lại thu nhập chủ yếu cho Thanh Mạt tiên thành.
Diệp Mặc cùng Chân Băng Du vừa mới đến bên ngoài khu vực này thì đã có một tên Kim Tiên ngăn lại:
– Hai vị dừng bước, nơi này là khu vực động phủ dành cho các tiên nhân tu luyện.
Diệp Mặc vội vàng ôm quyền nói:
– Tôi biết, tôi cùng bạn mình đúng là tới đây để thuê động phủ.
Tên Kim Tiên kia nói với vẻ áy náy:
– Toàn bộ động phủ ở đây đều đã được thuê hết rồi, thật xin lỗi…
Sợ cái gì đúng là sẽ gặp cái đó.
Toàn bộ động phủ đã bị thuê rồi, điều này làm cho Diệp Mặc hơi lúng túng một chút.
Hắn và Chân Băng Du đều không có chỗ ở, cuối cùng chẳng lẽ lại phải ở đầu đường xó chợ? Nếu như ở bên ngoài, thì hắn còn có thể tự mình lập một cái động phủ, nhưng ở Thanh Mạt tiên thành này thì đây là ý nghĩ không thực tế.
Nếu phải ra khỏi thành để lập động phủ, vậy thì cần phải đi bao xa đây? Huống chi hắn hiện tại mỗi ngày đều phải quan sát bảng xếp hạng điểm cống hiến, còn thời gian mà Thanh Lôi sơn sẽ mở ra nữa, cho nên hắn phải ở lại Thanh Mạt tiên thành này thì mới được.
Diệp Mặc lấy ra một ngàn viên Tiên tinh đưa cho tên Kim Tiên kia rồi nói:
– Anh bạn có thể giúp tôi một việc được không?
Tên Kim Tiên kia có chút tiếc nuối mà đẩy Tiên tinh trong tay Diệp Mặc về:
– Không phải là tôi không muốn giúp, mà là động phủ toàn bộ đã bị thuê hết rồi.
Nếu như có, thì tôi chắc chắn sẽ không cố ý ngăn cản hai vị, huống hồ tôi cũng không dám ngăn cản.
Mấy ngày nay rất đông người tới đây thuê động phủ, chỉ cần là động phủ vừa mới được trả, thì lập tức sẽ bị người ta thuê đi rồi.
Diệp Mặc thấy thế thì biết rõ đây là sự thật.
Bất quá hắn vẫn đưa Tiên tinh cho tên Kim Tiên kia rồi nói:
– Anh giúp tôi lưu ý một chút, một khi có động phủ trống, thì anh giúp tôi thuê lại.
Một ngàn Tiên tinh đối với Diệp Mặc thì thực sự không tính là gì, nếu như có thể có được một chút tin tức, thì cũng là chuyện tốt.
Tên Kim Tiên kia biết rõ, cho dù là có động phủ trống, thì cũng không tới phiên y làm chủ.
Nhưng một ngàn Tiên tinh này đã đưa tới tay, thì y không nhận cũng phí.
– Cậu muốn thuê động phủ sao?
Một âm thanh mềm mại vang lên, một vị tiên nữ mặc bộ đồ mầu xanh khá giống Chân Băng Du xuất hiện ở bên cạnh hai người.
– Vâng thưa tiền bối.
Vị nữ tiên áo xanh này là tu vi Đại Chí Tiên, nên Diệp Mặc không dám thất lễ liền tranh thủ thời gian khom người nói.
Vị nữ tiên áo xanh kia sau khi nhìn Chân Băng Du một chút, thì liền lên tiếng:
– Thật là một cô gái xinh đẹp, hôm nay ta thuận tiện giúp các người một chút.
Ta đang sắp rời khỏi Thanh Mạt tiên thành, động phủ cũng sắp hết hạn rồi, vậy thì nhường cho hai người.
– Đa tạ tiền bối.
Chân Băng Du phản ứng nhanh hơn so với Diệp Mặc, nhanh chóng khom người cảm tạ.
Cô biết rõ là nếu tiếp tục đi theo Diệp Mặc, thì dù là có ‘Phi tuyết châu’ cũng không phải là một biện pháp tốt.
– Có gì mà phải cảm ơn với không cảm ơn, chỉ là tiện tay mà thôi.
Đi nào, tôi đi giúp hai người xử lý thủ tục, vì nếu như tôi vừa đi thì cái động phủ kia sẽ lập tức bị người khác thuê ngay.
Dù cậu có tìm tên tiểu Kim Tiên thì cũng vô dụng thôi.
Vị nữ tiên áo xanh kia có tính cách vô cùng sảng khoái, liền vung tay lên nói.
Tên Kim Tiên kia lộ ra vẻ mặt xấu hổ, bất quá cũng rất biết thời cơ, liền hướng tới Diệp Mặc mà giải thích các quy củ thuê động phủ.
Ở khu vực cho thuê động phủ này có bốn loại động phủ có thể thuê bao gồm thượng, trung, hạ và một loại động phủ hạng nhất nữa.
Động phủ hạng nhất khá ít, và giá cả thì vô cùng cao.
Vị nữ tiên áo xanh vốn là thuê một cái động phủ thượng đẳng, hàng năm cần năm trăm ngàn Tiên tinh.
Cái giá này đối với các Tiên nhân bình thường mà nói, thì dù là Đại Tiên cũng tuyệt đối là giá đắt rồi.
Đương nhiên nếu như là dùng điểm cống hiến để thuê, thì tiện nghi hơn so với dùng Tiên tinh nhiều.
Cũng may trên người của Diệp Mặc còn có chút Tiên tinh, cho nên liền trực tiếp thuê mười năm.
Còn điểm cống hiến thì Diệp Mặc dù biết là có thể dùng khá tốt ở Tông Phiêu Thiên này, nhưng căn bản là hắn không có ý định lấy ra dùng.
Vị nữ tiên áo xanh kia thấy Diệp Mặc trực tiếp lấy ra mấy triệu Tiên tinh để thuê động phủ thời gian mười năm, thì lại có vài phần kính trọng đối với Diệp Mặc.
Một Huyền Tiên có năm triệu Tiên tinh thì cũng rất nhiều, nhưng một Huyền Tiên có thể lấy ra chừng đó để đi thuê động phủ thì tuyệt đối không nhiều.
…
Sau khi vị nữ tiên áo xanh kia rời đi, thì Diệp Mặc cùng Chân Băng Du liền tiến vào động phủ.
Hai người vừa nhìn thì đã vô cùng hài lòng rồi.
Diện tích cái động phủ này cũng không nhỏ, chẳng những có một hoa viên nhỏ, trong động phủ còn chia ra các phòng tu luyện, phòng nghỉ, nơi nuôi tiên sủng, rất đầy đủ, ngoài ra còn có cả một cái phòng khách nữa.
Ở trong sân thì ngoại trừ các loại tiên linh thảo cấp thấp ra, còn có cả một hồ sen nữa.
Với một cái Tụ linh trận cấp ba trong này, thì lượng tiên linh khí càng thêm nồng đậm.
Ở bên ngoài động còn là một trận pháp phòng ngự cấp bốn nữa.
– Năm triệu Tiên tinh quả là rất đáng
Sau khi Diệp Mặc quan sát xong thì liền nhẹ gật đầu.
– Phải, tôi cũng rất thích chỗ này.
Vị tiền bối kia nói quả không sai, ở đây nếu không phải là có vận khí tốt, thì khẳng định là không thể thuê được động phủ.
Chân Băng Du tán thành.
– Đáng tiếc, một nơi tu luyện tốt như vậy, tôi lại không thể tu luyện được.
Chân Băng Du thở dài một câu.
Nếu như có thể tu luyện, thì tu luyện ở một nơi thế này quả là giấc mộng của cô.
Nơi này có lượng tiên linh khí còn tốt hơn cả Cực Kiếm Môn của cô nữa.
Diệp Mặc cũng không biết làm sao để an ủi Chân Băng Du cả.
Hai người đồng hành một thời gian dài như vậy, nếu nói rằng hắn một điểm cũng không quan tâm thì căn bản là không có khả năng.
Đáng tiếc là cho dù hắn có quan tâm, thì cũng không có cách nào tìm được ‘Hỗn độn thanh địch’ hay là ‘Tịnh linh tâm liên’ cả.
– Cậu không cần lo lắng, tôi chỉ cảm thán một chút mà thôi.
Công pháp mà cậu cho tôi rất tốt, tôi hiện tại đã có thể cảm nhận được một tia tiên nguyên lực rồi.
Chân Băng Du thấy thần thái của Diệp Mặc, thì lập tức biết là Diệp Mặc đang lo lắng cho cô, nên liền tranh thủ bổ sung một câu.
Diệp Mặc lắc đầu.
Hắn biết rõ rằng chỉ cần linh căn của Chân Băng Du còn chưa được chữa trị, thì cô không có cách nào để tu luyện được cả.
Chân Băng Du không có cách nào tu luyện, thì hắn cũng không thể nào an tâm mà bỏ lại cô một mình được.
– Cậu ở phòng tu luyện chính đi, tôi tới phòng bên là được rồi.
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc trầm tư, thì liền nói tiếp.
Cô cảm giác rằng lời cảm thán vừa rồi mình thật sự không nên nói ra.
– Không, cô cứ ở phòng tu luyện chính đi, vì động phủ này không phải là thuê cho cả hai người chúng ta.
Diệp Mặc lập tức nói.
Chân Băng Du sửng sốt một chút, sau đó lập tức nói:
– Vậy cậu đi đâu?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









