[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 331 : Thiên Tài Gặp Nhau (c1651-c1655)
❮ sautiếp ❯Chương 1651: Thiên Tài Gặp Nhau
Thiên Tài Gặp Nhau
T
hịch…
Vô số quân cờ màu đen vẫn chưa hoàn toàn kích phát ra, đã bị Hắc Thạch cân nện trúng.
Lúc Huyền tiên họ Đồ mới vừa cảm giác được quân cờ của mình vậy mà không chịu sự khống chế của gã, trong não là hàng loạt cơn quặn đau truyền đến.
Quả cân thật là đáng sợ, phương pháp tấn công thật là quái dị.
Huyền tiên họ Đồ này chỉ qua một chiêu đã biết rõ gã không phải là đối thủ của Diệp Mặc, chẳng những không phải, hơn nữa cách biệt quá xa.
Đừng nói là gã, cho dù là gã cùng đồng bạn của mình liên kết, cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của đối phương.
Giờ phút này gã rốt cuộc đã hiểu vì sao họ Lô kia gặp phải Diệp Mặc liền đi, thì ra người trước mắt này không kém chút nào so với Đại Ất tiên.
– Hàng Phong chạy mau…
Huyền tiên họ Đồ này chỉ nói được nửa câu, muốn chạy ra khỏi gian phòng, quả cân của Diệp Mặc đã quay đầu lại đánh tới hướng gã Hàng Phong kia, đồng thời một tia sáng màu tím cuốn về phía Huyền tiên họ Đồ.
Không đợi Huyền tiên họ Đồ kia nhắc nhở, Hàng Phong đã rõ tu vi của Diệp Mặc căn bản là không cùng một đẳng cấp với bọn họ.
Đại Phiên của gã căn bản là chưa hoàn toàn phóng ra, liền giành muốn xông ra gian phòng trước Huyền tiên họ Đồ.
Cũng là gã nắm bắt thời cơ nhanh, sau khi bỏ ra một cái giá lớn là pháp bảo bị phá hủy, vậy mà lại thoát khỏi quả cân của Diệp Mặc.
Nhưng gã vừa mới tới cửa, đã bị Vô ảnh đang cực kỳ nhàm chán vọt lên.
Vẻn vẹn chỉ hai hiệp, hai gã Huyền tiên đã bị Diệp Mặc và Vô Ảnh giết gọn.
Diệp Mặc thu hồi nhẫn, quả cân vẫn chưa thu hồi lại, trực tiếp liền nện một cú vào cấm chế ở giữa phòng.
“Răng rắc” một tiếng giòn vang, cấm chế kia lập tức sụp đổ.
Lần này Diệp Mặc đã thấy rõ, một thanh pháp bảo phi kiếm màu lam, còn là tiên khí cấp 7, đây đã là tiên khí thượng phẩm rồi.
Trừ cái này ra còn có một cây trường đao phát ra hàn khí, cũng là tiên khí cấp7.
Diệp Mặc thu hồi trường đao, ném phi kiếm vào Phi Tuyết Châu đưa cho Chân Băng Du luyện hóa.
Lúc này mới lấy cái ngọc giản kia lên.
Ngọc giản là một công pháp tiên cấp, đối với Diệp Mặc mà nói thì không có chút công dụng gì, bị hắn ném vào trong chiếc nhẫn.
– Thảo nảo hỏi tôi có bản đồ hay không.
Diệp Mặc đã tìm được một tấm bản đồ từ trong chiếc nhẫn của Huyền tiên họ Đồ.
Bản đồ này vô cùng rõ ràng, các tuyến đường cụ thể tiến vào trong Vụ Ma Điện đều rành mạch rõ ràng.
Tuy nhiên trên các tuyến đường này không có ghi rõ gian phòng nào có bảo vật, nhưng người đã từng đi qua tuyến đường này cũng không phải là đồ ngốc, trông thấy gian phòng nhất định sẽ tiến vào.
– Lại có bản đồ rõ nét như vậy.
Chân Băng Du từ trong Phi Tuyết Châu đi ra, cũng nhìn thấy bản đồ trong tay Diệp Mặc.
Kinh ngạc nói một câu.
Bản đồ này đúng là rất rõ ràng, Diệp Mặc vốn đang vui mừng vì mình đã lấy được một tấm bản đồ như vậy, nhưng nghe xong lời nói của Chân Băng Du, hiện giờ hắn lại sinh nghi ngờ.
Bản đồ này đúng là vô cùng rõ ràng, nhưng rất kỳ quái là bản đồ này lúc gần tới cuối dường như mờ nhạt đi.
Nói cách khác xuyên suốt bản đồ đều rất rõ ràng sáng tỏ, nhưng lại không có đích đến cuối cùng.
– Chỗ không rõ trên bản đồ này cũng thật là thú vị.
Diệp Mặc cất bản đồ đi.
– Cậu hoài nghi bản đồ này?
Chân Băng Du nghi hoặc hỏi.
Cô biết bản đồ này hẳn là đồ thật, nếu không thì không thể khiến cho Huyền tiên họ Đồ kia tìm được gian phòng này.
– Tôi không nghi ngờ bản đồ, nhưng tôi càng tin tưởng Vô Ảnh hơn.
Diệp Mặc đáp, nếu như không có Vô Ảnh, hắn cũng chỉ có thể dựa theo bản đồ mà đi.
Nhưng có Vô Ảnh rồi, cần gì phải theo bản đồ.
Dù sao bản đồ này cuối cùng cũng không thể đến được điểm cuối.
Còn không phải là giống với Vô Ảnh sao?
Chân Băng Du gật gật đầu, lại tiến vào Phi Tuyết Châu, cô tin là Diệp Mặc phán đoán chính xác.
Bản đồ này đúng là có chút kỳ quái, hơn nữa năng lực của Vô Ảnh sẽ không kém hơn so với bản đồ, nếu không cũng không thể nội trong chín ngày đã tìm được chỗ này.
Vài ngày sau, Diệp Mặc đi theo Vô Ảnh một đường thông suốt không gặp trở ngại gì, mặc dù không có bản đồ, nhưng Diệp Mặc cảm giác Vô ảnh còn lợi hại hơn so với bản đồ.
Mỗi lần đều sẽ tìm được thứ tốt, ngay cả tiên linh thảo cấp 7 hắn cũng lấy được hai gốc, những cái này không tính, các thứ như ngọc giản công pháp, pháp bảo… Diệp Mặc một mạch thu thập hết.
Trong khi mấy lần Diệp Mặc so sánh với bản đồ của Huyền Tiên họ Đồ, phát hiện tuyến đường mà Vô Ảnh đi ngoại trừ mấy điểm ban đầu tương đồng ra, những tuyến đường còn lại thì khác hoàn toàn.
Ngày thứ hai mươi chín, Diệp Mặc đã theo Vô ảnh xuyên qua cái mê trận quanh co khúc khuỷu này, tới cạnh một cái đàn tế hình tròn cực lớn.
Trên đàn tế hình tròn có một bệ đá màu xanh ngọc hình chữ nhật, trên bệ đá xanh ngọc có đặt một cái ngọc giản, ngọc giản bị hai miếng vật liệu màu vàng như có như không đè lên.
– Độn Thiên kim?
Diệp Mặc không biết ngọc giản kia có nội dung gì.
Nhưng lại nhận ra hai miếng vật liệu màu vàng kia.
Đó là vật liệu luyện chế pháp bảo phi hành cao cấp, vật liệu tiên cấp cấp 7 – Độn Thiên kim.
Vậy mà lại có thứ tốt như này, Diệp Mặc nhất thời xúc động.
Vật liệu cấp 7, trên đường hắn cũng gặp một ít, nhưng chưa từng gặp qua Độn Thiên kim.
So với Độn Thiên kim, vật liệu cấp 7 còn lại căn bản không đáng nhắc tới.
Ngọc giản bị Độn Thiên kim đè lên, Diệp Mặc thậm chí không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn sẽ không đơn giản.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét đến bệ đá màu xanh ngọc, bệ đá màu xanh ngọc này mang đến cho hắn cảm giác không thua gì Độn Thiên Kim, dường như bệ đá xanh ngọc này có tác dụng cực lớn đối với hắn.
Đây là vật gì?
Diệp Mặc chỉ nghi ngờ trong chốc lát, liền chuẩn bị phá vỡ cấm chế bảo vệ tế đàn hình tròn trước.
Không cần biết là vật gì, lấy bỏ vào trong túi của mình trước đã, sau đó từ từ nghiên cứu
Hắc Thạch cân vừa phóng ra, Diệp Mặc liền cảm gíac thấy một loại nguy hiểm cực độ, hắn không kịp để ý tới cấm chế trước mắt, Hắc Thạch cân đã trong nháy mắt liền chắn sau người hắn.
Uỳnh Một dòng nước xiết màu đen đánh lên trên Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc, Diệp Mặc lui ra xa vài mét, thân hình mới miễn cưỡng đứng lại được.
Mà Hắc Thạch cân của hắn cũng trực tiếp bị dội ra, đập vào một bên của tế đàn hình tròn, bộc phát ra một tiếng vang khó chịu.
Diệp Mặc trong nội tâm hoảng sợ, cũng là lần đầu tiên hắn gặp kẻ có thể xông thẳng vào Hắc Thạch cân của hắn.
Cái kiểu tập kích bất ngờ uy lực mạnh mẽ này, theo Diệp Mặc thấy thì chắc chắn là Đại Ất Tiên không thể nghi ngờ.
Hơn nữa còn là Đại Ất Tiên ra tay tương đối lợi hại, nếu không thì không thể trực tiếp nện bay Hắc Thạch Cân của hắn được.
Nhưng khi Diệp Mặc định thần lại, lại phát hiện người đứng yên trước mắt không ngờ lại là một người thoạt nhìn còn trẻ hơn so với hắn.
Tuy Diệp Mặc không biết tuổi của y là bao nhiêu, nhưng Diệp Mặc khẳng định người đối diện này tuổi sẽ không quá lớn.
Càng làm cho Diệp Mặc giật mình là, tu vi của đối phương vậy mà lại là Huyền tiên hậu kỳ.
Diệp Mặc cho tới nay luôn giết gọn Huyền tiên là sự thực, hắn không thể tưởng tượng được có một ngày một Huyền tiên hậu kỳ thiếu chút nữa đã đánh lén hắn, còn khiến hắn bị vài vết thương nhẹ.
Huyền tiên hậu kỳ này nét mặt bình tĩnh, sắc mặt u ám như nước, đứng đối diện Diệp Mặc, con mắt nhìn chằm chằm Diệp Mặc, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Nếu đánh giá đơn giản thì phong thái anh tuấn, Diệp Mặc tự thấy mình không bằng y, hắn khẳng định là Huyền Tiên hậu kì trước mắt này không che dấu tu vi, chính xác là Huyền Tiên hậu kì.
Diệp Mặc trong nội tâm vô cùng sửng sốt.
Huyền Tiên anh tuấn vừa rồi đánh lén Diệp Mặc này chưa làm được gì đã lui, trong nội tâm càng sóng to gió lớn.
Sắc mặt của y không biểu hiện ra ngoài chút xíu nào, nhưng trong nội tâm lại kinh hãi vượt xa Diệp Mặc.
Từ khi y xuất đạo đến nay, vẫn chưa từng có Huyền Tiên nào khi bị y đánh lén mà bình yên vô sự.
Càng không nói đến là Huyền Tiên trung kì, cho dù là Đại Ất Tiên thì lại thế nào? Y đã từng giết đâu chỉ một hai Đại Ất Tiên.
Mà trên thực tế, Huyền Tiên trung kì trông có vẻ rất trẻ trước mắt đây, không chỉ ngăn được đòn tập kích của y, còn không bị chút ảnh hưởng gì.
Kẻ này rốt cuộc là từ đâu tới? Đâu ra có loại Huyền Tiên trung kì lợi hại như này? Chẳng lẽ cũng giống như mình, trên người cũng có bí mật cực lớn?
Lần này y tới đây là vì ngọc giản kia, nếu không thì Diệp Mặc – một Huyền Tiên trung kì tầm thường há có thể khiến y phải đánh lén? Cho dù là Đại Ất Tiên y cũng không sợ, nhưng ngọc giản kia đối với y quả thực là rất quan trọng, quan trọng tới nỗi y không cho phép phát sinh bất cứ xíu xiu sai lầm nào.
– Ngươi là ai? Làm thế nào lại xuất hiện ở đây?
Huyền tiên hậu kỳ đánh lén Diệp Mặc kia từ từ làm dịu lại nội tâm kinh hãi, nhìn chằm chằm Diệp Mặc trầm giọng hỏi.
Cho dù là muốn giết Diệp Mặc, y cũng phải biết rõ Diệp Mặc tới bằng cách nào.
Diệp Mặc cũng rất nghi hoặc, vừa rồi rõ ràng là hắn trông thấy một dòng nước xiết màu đen đánh lên Hắc Thạch cân, đập Hắc Thạch cân văng ra.
Nhưng bây giờ hắn chỉ nhìn thấy Huyền tiên hậu kỳ trước mắt này trên cổ tay quấn một làn sương mù đen hư vô, chẳng lẽ cái vừa rồi có thể nện bay Hắc Thạch cân chính là thứ sương mù màu đen này?
Nếu như một làn sương mù cũng có thể đập bay Hắc Thạch Cân, sương mù ở trước mặt này hơi quá đáng sợ nha.
– Thế ngươi là ai? Làm sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Diệp Mặc triệu hồi Hắc Thạch Cân, cũng trầm giọng hỏi một câu.
– Bổn tiên Nghiêm Cửu Thiên, bởi vì có bản đồ ngọc giản sư môn truyền cho nên mới tới nơi này.
Trên cả dự liệu của Diệp Mặc là, Huyền tiên hậu kỳ này lại ngạo nghễ trả lời, không chút giấu diếm.
– Sư môn của ngươi truyền cho ngọc giản?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi, – Vậy ngươi đưa cho ta xem thử một chút.
Lời này của Diệp Mặc đương nhiên là vô lễ gây sự, hắn không tin đối phương sẽ đưa bản bồ ngọc giản cho mình xem.
Nhưng thực tế lại khiến hắn phán đoán sai rồi, Nghiêm Cửu Thiên không chút do dự lấy ra một miếng ngọc giản ném cho Diệp Mặc:
– Ngọc giản đây, cho ngươi xem cũng không sao, đây là nơi trước đây sư môn của ta đã để đồ vật lại.
Diệp Mặc nhận ngọc giản, trong lòng đã hiểu, Nghiêm Cửu Thiên này chỉ là nói cho hắn biết đồ đạc ở đây là của y, mình không có phần đâu.
Nhưng trong lòng Diệp Mặc, Nghiêm Cửu Thiên này cứ nằm mơ đi, nếu đã bị hắn thấy được, trước tiên chưa nói tới ngọc giản kia, bệ đá màu xanh ngọc và Độn Thiên Kim kia hắn nhất định phải lấy được.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào ngọc giản, lập tức liền phát hiện miếng ngọc giản trong tay hắn và bản đồ lúc trước lấy được từ chỗ Huyền tiên họ Đồ không khác biệt lắm, điểm khác biệt duy nhất chính là hai tuyến đường tới đây không phải là cùng một phương hướng, hơn nữa bản đồ ngọc giản của Huyền tiên họ Đồ không chỉ hướng về chỗ đàn tế hình tròn này, ngọc giản của Nghiêm Cửu Thiên lại chỉ chính xác đến nơi này.
Sau khi thấy được chỗ khác biệt của hai bản đồ, Diệp Mặc bắt đầu hoài nghi hai cái bản đồ này là do cùng một người tạo nên, Nhưng bản đồ này lại là đồ thật.
Ném bản đồ lại trả cho Nghiêm Cửu Thiên xong, Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Bản đồ của ta và của ngươi không giống nhau, bản đồ của ta lại có mấy con đường đều có thể thông tới đây, nhưng cái của ngươi chỉ có một con đường.
Nghiêm Cửu Thiên thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh liền hiểu, lập tức cười lạnh nói:
– Ta nói tưởng là chuyện gì, thì ra ngươi lấy được cái bản đồ khiếm khuyết mà ta bán đi.
Bản đồ mà ngươi lấy được có phải là chỉ có tuyến đường, không có cái đàn tế hình tròn này hay không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1652: Đối Thủ
Đối Thủ
N
gược lại Diệp Mặc lại thoáng kinh ngạc, bán loại bản đồ như này? Đầu óc bị hỏng rồi hả? Người bình thường có được loại bản đồ này, ai lại mang đi bán? Nghiêm Cửu Thiên có ý gì?
Diệp Mặc sẽ không tin Nghiêm Cửu Thiên lại có tấm lòng bác ái như này, Nghiêm Cửu Thiên vừa nói là đem bán, hắn lại bắt đầu hoài nghi và suy nghĩ đối phương tại sao phải làm như vậy.
– Cho nên bản đồ mà ngươi lấy được cũng là của ta, ngươi có thể lấy được bản đồ cũng là cơ duyên của ngươi.
Nhưng đây lại là nơi sư môn của ta truyền lại cho ta, chỉ có thể mời ngươi rời khỏi thôi.
Đương nhiên, ta sẽ bồi thường chút ít cho ngươi…
Nghiêm Cửu Thiên không sợ Diệp Mặc, y thật sự là quá khao khát miếng ngọc giản kia, y biết tu vi hiện giờ của mình nếu như có thêm ngọc giản, thì giết gọn Đại tiên cũng không phải là không có khả năng.
Hơn nữa theo tu vi của y càng cao, khả năng y có thể vượt cấp lại càng mạnh.
Cho dù là muốn giết Diệp Mặc, cũng phải đợi y lấy được đồ đã rồi nói sau.
Dù là y biết rõ Diệp Mặc không phải là đối thủ của y, nhưng Diệp Mặc có thể ngăn cản một đòn của y, y cũng phải thận trọng.
Nghe mấy câu này xong, trong đầu Diệp Mặc ngược lại chợt lóe lên tia sáng, trong nháy mắt này hắn liền hiểu ra là chuyện gì rồi, lập tức cười lạnh nói:
– Ta nghĩ tuyến đường tiến vào đây trên bên bản đồ này chắc hẳn không phải là một tuyến chứ? Trong mỗi một tuyến đường đều có một vài thứ đồ tốt, đáng tiếc là một mình ngươi không có nhiều thời gian như thế để đi thu gom, chỉ có thể để người khác giúp ngươi đi một chuyến, hoặc là ngươi còn giở trò gì đó trên tấm bản đồ kia, một khi đợi ngươi lấy được những thứ ở đây xong, ngươi sẽ đi từng nơi tìm về.
Nếu Nghiêm Cửu Thiên không phải là người tốt bụng, thì chính là vì để cho người khác giúp y thu gom đồ tốt.
Nghiêm Cửu Thiên sắc mặt lại biến đổi, Diệp Mặc lập tức liền biết suy đoán của hắn đại khái là không sai.
Tên Nghiêm Cửu Thiên này vì mấy món đồ trên bệ đá màu xanh ngọc này, có thể bỏ qua lợi ích của mấy tuyến đường còn lại, hiển nhiên đồ vật trên cái đàn tế hình tròn này không đơn giản.
Bằng không y sẽ không ra hạ sách này, bởi vì cho dù là y có đánh dấu lên trên bản đồ ngọc giản bị bán đi này, cũng không nhất định có thể thu hồi lại 100%.
– Ngươi rất thông minh, cũng là ta đã gặp phải một đối thủ lợi hại nhất.
Đã như vậy, thì bớt nói nhảm đi. . .
Nghiêm Cửu Thiên còn chưa nói hết một câu, màn sương đen trong tay đã kích phát, chỉ trong chớp mắt, một cái bóng đen cực to lại đập về phía Diệp Mặc.
Cái bóng đen này chẳng những vô cùng nhanh, còn mang theo tiếng nổ xé rách không khí chung quanh, giống như dòng nước lũ màu đen cuộn lại rơi xuống, trong chớp mắt đã đến trước mắt Diệp Mặc.
– Đi cho ta.
Cùng lúc Hắc Thạch cân được Diệp Mặc phóng ra, mang theo một vòng xoáy tiên nguyên mạnh mẽ, bóng đen trong vòng xoáy cũng xông về phía dòng lũ đen ngòm này.
Sau khi dòng lũ đen ngòm này trút xuống, khí thế hào hùng vĩ đại, mà Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc trước dòng nước lũ đen ngòm này lại giống như trôi dạt trong gió.
Uỳnh…
Hắc Thạch cân và dòng lũ đen va đập vào nhau, tiên nguyên khí xung quanh bị khuấy động, nổ tung vang dội, mặt đất cứng rắn bị chấn động ra mấy khe nứt sâu mấy trượng.
Ánh sao màu đen và sương mù màu đen văng tứ phía, đánh lên trên cấm chế đàn tế hình tròn ở đằng xa, phát ra tiếng ‘thịch thịch’ trầm đục.
Diệp Mặc bay ngược ra, Hắc Thạch cân lại lần nữa bị nện văng ra một bên, lần này là bị đánh bay trong khi đối chiến chính diện, chứ không phải là bị đánh lén.
Có thể thấy năng lượng tiên nguyên của Nghiêm Cửu Thiên không hề thua kém Diệp Mặc chút nào.
Hơn nữa thần thức cũng gần như không kém hơn Diệp Mặc nửa phân, càng khiến Diệp Mặc kiêng dè là dòng lũ sương mù kia của đối phương là thứ gì thì hắn lại không nhìn ra được, hình như còn cứng chắc hơn so với Hắc Thạch Cân.
Nghiêm Cửu Thiên cũng không chiếm được lợi thế, dòng lũ sương mù kia sau khi va vào Hắc Thạch cân của Diệp Mặc, lập tức liền nứt ra tứ phía, tựa như muốn tan thành mây khói.
Nhưng sau khi Nghiêm Cửu Thiên ngừng được thân hình đang lui về phía sau, sương mù màu đen chia năm xẻ bảy kia lại nhanh chóng ngưng tụ về một chỗ, giống như chưa từng thay đổi, quấn quanh Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên khó chịu rên một tiếng, đột nhiên phất tay, sương mù màu đen uốn lượn bên người y từ dòng lũ màu đen hóa thành mấy mũi tên màu đen, lại tiếp tục bắn về hướng Diệp Mặc, xa xa nhìn lại, đây không giống như mũi tên màu đen mà giống như từng sợi từng sợi chỉ đen.
Cùng lúc, cạnh người y đột ngột xuất hiện một con giao long khổng lồ màu bạc.
Sau khi mấy mũi tên màu đen bắn về phía Diệp Mặc, y trực tiếp vỗ một cái lên lưng giao long, – Xé xác hắn cho ta.
Viu viu viu…
Mười mấy sợi chỉ đen điên cuồng bắn về phía Diệp Mặc, trực tiếp khiến không khí xung quanh bị xé toạc ra, mà giao long khổng lồ màu bạc kia lại bám sát chỉ đen xông lên.
Diệp Mặc biết mười mấy sợi chỉ đen này tuyệt đối không phải là pháp bảo mà một tiên nhân bình thường thi triển ra được.
Chỉ đen này lại được phân tách ra từ trong pháp bảo có thể đối kháng với Hắc Thạch Cân.
Thứ này cho dù là Tiên niết thể của hắn cũng không thể cứng rắn chống lại, nếu không, cho dù không chết cũng không dễ sống
Sự lợi hại của Nghiêm Cửu Thiên, cực kì ngoài dự liệu của Diệp Mặc.
Mười mấy sợi chỉ đen này thoạt nhìn thì tầm thường không có gì lạ, nhưng không gian quanh hắn giống như đều bị những mũi tên màu đen này phong tỏa lại, ngoài cứng rắn chống cự ra, hắn căn bản là không cách nào tránh né.
Đại Đỉnh tám cực rất ít khi bị Diệp Mặc phóng ra lại lần nữa bị Diệp Mặc phóng ra, Hắc Thạch Cân cũng bị Diệp Mặc nện về phía con Giao long khổng lồ màu bạc kia.
Rầm rầm rầm. . .
Mũi tên màu đen đánh lên Đại Đỉnh tám cực, phát ra âm thanh giống như tiếng bom nổ.
Trong thức hải Diệp Mặc chợt đau buốt, điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi.
Đồng thời hắn nghe thấy hàng loạt tiếng ken két vang lên, trong nội tâm Diệp Mặc trầm xuống, hắn đương nhiên nghe ra, đó là tiếng Đại Đỉnh tám cực bị vỡ nát.
Diệp Mặc biết Đại Đỉnh tám cực này đến từ một nơi rất thần bí, đó chính là Vẫn Chân cấm địa cùng lúc tồn tại với thế giới thạch.
Diệp Mặc cũng biết Đại Đỉnh tám cực này không đơn giản, nếu đơn giản thì đến bây giờ hắn sẽ không chỉ có thể luyện hóa năm tầng cấm chế trong đó, sau đó mặc sức luyện ra sao cũng đều không luyện hóa được.
Nhưng một bảo bối mà hắn cho là rất khá như vậy, không ngờ lại bị nát bươm dưới những mũi tên màu đen này.
Thịch…
Đồng thời, Thế giới thạch của Diệp Mặc va vào con giao long khổng lồ màu bạc đang đuổi giết tới, tia máu bay tứ tung.
Giao long khổng lồ tuy ngăn chặn được Thế giới thạch, nhưng cũng bị Thế giới thạchnện văng qua một bên, nháy mắt liền lùi lại bên người Nghiêm Cửu Thiên, ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc đã chứa một chút sợ hãi.
Căn bản là không kịp kiểm tra Đại Đỉnh tám cực, Đại Đỉnh tám cực ngăn trở một đòn của mũi tên màu đen đã bị Diệp Mặc thu vào trong chiếc nhẫn, đồng thời ngay cả thời gian nuốt một viên đan dược Diệp Mặc cũng không có, liền đã phóng Tử Đao ra, hóa thành một ánh đao màu tím hồng bổ xuống Nghiêm Cửu Thiên.
Bởi vì lúc này Nghiêm Cửu Thiên đã bắt đầu công kích cấm chế, muốn cướp đoạt thứ trên bệ đá màu xanh ngọc rồi.
Diệp Mặc cho dù trọng thương, lại há có thể để cho tên này thực hiện được?
Nghiêm Cửu Thiên thấy Diệp Mặc lần thứ hai bình yên vô sự, chỉ phun ra vài búng máu liền có thể tiếp tục phản công lại mình, lập tức trong nội tâm càng kinh sợ.
Hơn mười mấy sợi chỉ đen bị Đại Đỉnh tám cực của Diệp Mặc ngăn chặn kia hóa thành khói đen lại lần nữa ngưng tụ về một chỗ, bao phủ quanh người Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên sắc mặt càng ngày càng khó coi, y chưa từng nghĩ đến mình chiến đấu với một Huyền Tiên trung kì sẽ khổ cực như vậy.
Gần lúc ánh tím hồng của Diệp Mặc bổ đến, sương mù màu đen ngưng tự về một chỗ kia lại hóa thành một cây trường thương.
Cây trường thương kia nhanh chóng mang theo một vệt thương ảnh, như ma quỷ mà chặn đao quang tím hồng của Diệp Mặc lại.
Màu tím tràn ra bốn phía, mà thương ảnh của Nghiêm Cửu Thiên chẳng hề nhúc nhích.
Lần này Nghiêm Cửu Thiên không tiếp tục đuổi giết Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng không tiếp tục công kích Nghiêm Cửu Thiên, trong lượt đọ sức vừa rồi của hai người, Diệp Mặc ở thế bất lợi, hơn nữa còn bị thương nhẹ.
– Ngươi là một Huyền Tiên trung kì lợi hại nhất mà ta từng gặp, nhưng hôm nay cũng chỉ đến đây thôi.
Đáng tiếc, ngươi vốn có triển vọng rất lớn.
Nghiêm Cửu Thiên nắm chặt trường thương màu đen, căn bản là không để ý tới giao long khổng lồ màu bạc đã trọng thương ở bên cạnh.
– Tê Liệt, lên cho ta.
Nghiêm Cửu Thiên nói xong, đã chủ động giơ cao trường thương màu đen lên mang theo một phiến thương ảnh màu đen, đánh về hướng Diệp Mặc.
Y biết, nếu không tiêu diệt Diệp Mặc, căn bản là y không thể lấy được món đồ trên đàn tế hình tròn.
Diệp Mặc thầm thở dài, đúng là hắn vẫn sợ tên này phòng thủ, nếu Nghiêm Cửu Thiên không chủ động công kích hắn, hắn cũng thật sự không có cách gì hay.
Hắc Thạch cân cũng bị phóng ra, vẫn nện về phía giao long khổng lồ màu bạc.
Con giao long khổng lồ kia vốn đã không ngớt kiêng dè Hắc Thạch Cân, bây giờ thấy Hắc Thạch Cân lại lần nữa nện tới, nhưng không dám lùi ra sau, chỉ có thể gào thét xông về phía Hắc Thạch cân.
Không thể không nói, Nghiêm Cửu Thiên giúp giao long khổng lồ này đặt tên chữ đúng là rất phù hợp với cá tính của giao long khổng lồ màu bạc.
– Chết. . .
Nghiêm Cửu Thiên quát lớn một tiếng, cây thương bằng sương mù màu đen cùng với toàn bộ thân thể y đều điên cuồng công kích về phía Diệp Mặc.
Khí thế cuồng bạo cùng với Tiên Nguyên dồi dào giống như một ngọn núi lớn khủng khiếp, khi Nghiêm Cửu Thiên còn chưa đến gần, đã áp sát về phía Diệp Mặc, không hề chần chừ do dự, cũng không hề nể nang lưu tình.
Diệp Mặc khó chịu hừ một tiếng, Tiên Nguyên và thần thức cũng điên cuồng tuôn ra, Lôi Kiếm vẫn chưa phóng ra, nhưng từng vệt từng vệt Lôi quang đã vờn quanh hắn.
– Lôi hệ…
Nghiêm Cửu Thiên kinh dị nhìn chằm chằm lôi quang quanh người Diệp Mặc, y thật không ngờ Diệp Mặc lại là một Huyền tiên Lôi Hệ.
Nhưng cho dù là Lôi Hệ thì đã sao, Nghiêm Cửu Thiên y muốn giết, ra sức giết một người, có ai có thể thoát được?
Diệp Mặc cảm giác được trên người Nghiêm Cửu Thiên tản mát ra một thứ rất đáng sợ, nhưng hắn chỉ có thể nhận biết được, lại không cách nào hiểu rõ đây rốt cuộc là cái thứ gì, loại cảm giác này rất không tốt.
Tuyệt đối không thể chậm hơn y dù chỉ một chút, trong nháy mắt Diệp Mặc nảy ra ý nghĩ này, Vô Ảnh liền xông lên, cùng lúc Tử Đao mang theo sắc tím lóa mắt, xé toạc khoảng cách giữa hắn và Nghiêm Cửu Thiên.
– Huyễn Vân Hoa Sơn đao, giết!
– Lôi kiếm, Trảm!
Nghiêm Cửu Thiên bỗng nhiên có một loại ảo giác, y vậy mà lại cảm thấy kinh mạch của mình có thứ gì đó đánh lén.
Không đúng, đây không phải là ảo giác, là thực sự có thứ đã đánh lén kinh mạch của y.
Uỳnh…
Tử Đao và thương ảnh màu đen mà Nghiêm Cửu Thiên đã hoàn toàn phóng ra va vào nhau.
Tử Đao tiến thẳng về phía trước, không chút do dự, Huyễn Vân Hoa Sơn Đao, Hoa Sơn chỉ có có một con đường, phải giết!
Ngay khi va chạm với Tử Đao, Thương ảnh bằng khói đen của Nghiêm Cửu Thiên chậm lại một xíu xiu đó, đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ một chút đó là đã đủ rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1653: Chứng Đạo Giả
Chứng Đạo Giả
R
ầm rầm rầm. . .
Gần như là cùng lúc, Lôi kiếm của Diệp Mặc đã bổ xuống.
Thấy khí thế của Tử Đao, Diệp Mặc liền biết Tử Đao bổ cây thương bằng sương mù đáng sợ này của Nghiêm Cửu Thiên ra chắc hẳn không có vần đề gì quá lớn.
Lần này Nghiêm Cửu Thiên bị Vô ảnh đánh lén, động tác thoáng chậm lại, tuyệt đối không thể thoát khỏi Lôi kiếm của hắn.
Phập…
Tử Đao bổ trúng ngực Nghiêm Cửu Thiên, nhưng Diệp Mặc lại hơi đờ ra, hắn gần như không dám tin vào mắt mình, trong thời khắc đó, hắn cảm giác được rõ ràng là không gian ngăn cách giữa Tử Đao và Nghiêm Cửu Thiên đột nhiên lớn hơn một chút.
Tử Đao vốn có thể chém Nghiêm Cửu Thiên thành hai khúc, vậy mà chỉ để lại trên người Nghiêm Cửu Thiên một rãnh máu sâu hóm.
Mà Lôi Kiếm vốn ít nhất là có thể khiến đỉnh đầu Nghiêm Cửu Thiên trọng thương, vậy mà lại rơi vào khoảng không.
Nguyên nhân chủ yếu chính là vì khoảng cách không gian giữa hắn và Nghiêm Cửu Thiên đột nhiên tăng lên, không có chút dấu hiệu báo trước nào.
Một khắc đó, Diệp Mặc khẳng định khoảng cách không gian tăng lên này không phải do Nghiêm Cửu Thiên lui lại mà có thể làm được, hắn khẳng định Nghiêm Cửu Thiên không cách nào luì lại, hơn nữa hắn cũng khẳng định không gian tăng thêm kia là vô căn cứ sinh ra.
Giống như Phệ Hư Trùng chín đầu nuốt chửng không gian, không gian kia vô duyên vô cớ biến mất vậy.
Mà bây giờ, không gian kia vô duyên vô cớ lại nhiều ra rồi.
– Không Gian Pháp Tắc…
Diệp Mặc kinh hãi kêu lên.
Nháy mắt hắn liền hiểu ra, Nghiêm Cửu Thiên – một Huyền tiên hậu kỳ tầm thường, mà lại lĩnh ngộ được một ít Không Gian Pháp Tắc, điều này đúng là quá đáng sợ.
Đây là thứ mà chỉ Vị Tiên đỉnh cao mới có thể lĩnh ngộ được, muốn lĩnh ngộ cái này ít nhất phải là Tiên Vương trở lên.
Hơn nữa còn phải là Tiên Vương tư chất nghịch thiên, nhưng Nghiêm Cửu Thiên là cái thá gì? Một Huyền tiên hậu kì mà thôi.
Cái này không giống với Phệ Hư Trùng chín đầu, loài trùng kia là thiên phú thần thông, mà Nghiêm Cửu Thiên thì lại chân chính lĩnh ngộ được loại không gian thần thông này.
Diệp Mặc cũng biết vì sao trước đó hắn cảm giác trên người Nghiêm Cửu Thiên có một thứ gì đó đáng sợ rồi, thì ra là tên này lại ngộ được một ít Không Gian Pháp Tắc.
Thịch…
Diệp Mặc còn chưa dứt lời, thương ảnh màu đen bị Tử Đao bổ ra lại phân tách ra, vẫn không biến đổi cứ thế đâm trúng ngực Diệp Mặc.
Thương ảnh màu đen mang theo một dòng máu tươi, lại không cách nào xuyên qua ngực Diệp Mặc.
Nhưng máu tươi văng tứ phía lại không ít hơn Nghiêm Cửu Thiên chút nào.
– Tiên niết thể…
Sự kinh hãi của Nghiêm Cửu Thiên cũng không ít hơn Diệp Mặc nửa phân, Diệp Mặc chỉ là một Huyền tiên trung kỳ, chẳng những ra tay đáng sợ như thế, mà lại còn là tiên nhân luyện thể.
Thậm chí đã thăng cấp lên tiên niết thể.
Tên Huyền tiên biến thái này rốt cục từ chỗ nào chui ra vậy? Mà thứ vừa rồi đánh lén mình lại là cái gì?
Giao long khổng lồ màu bạc bị Hắc Thạch Cân nện cho một cái nữa, vẻ mặt càng ủ rũ, lùi lại quanh người Nghiêm Cửu Thiên.
Tuy Diệp Mặc và Nghiêm Cửu Thiên cùng lúc trọng thương, nhưng Diệp Mặc là tu vi Tiên niết thể, tốc độ hồi phục nhanh hơn nhiều so với Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên biết, nếu không nhờ Không Gian Pháp Tắc, một cú vừa nãy, y đã mất mạng rồi.
Y thấy khí thế toàn thân Diệp Mặc lại lần nữa tăng vọt, biết rõ hôm nay tiếp tục ở lại đây e rằng chỉ có một con đường chết.
Y cảm thấy rất uất ức, nếu có người nói y có thể không phải là đối thủ của một Huyền Tiên trung kì, y chắc chắn sẽ không thèm ngó tới, nhưng bây giờ y đúng thật không phải là đối thủ của một Huyền Tiên trung kì. không phải là y không có năng lực.
Mà là Huyền tiên trung kỳ trước mắt này quá khác thường.
– Linh căn Lôi hệ lại còn là Tiên niết thể, bản lĩnh khủng khiếp như vậy, Nghiêm Cửu Thiên ta mở rộng tầm mắt rồi.
Nghiêm Cửu Thiên nuốt mấy viên đan dược xong, khí thế toàn thân cũng bắt đầu tăng vọt, y đã biết mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nhưng cứ vậy mà bỏ đi y quả thực là không cam lòng mà.
– Ta chỉ cần ngọc giản. những thứ còn lại đều cho ngươi, đồng thời ta cho ngươi năm triệu điểm cống hiến.
Nghiêm Cửu Thiên nhìn Diệp Mặc đang khí thế tăng vọt, trầm giọng nói.
Lúc này Diệp Mặc làm như không nghe thấy vậy, hôm nay hắn đã chịu thiệt nhiều như vậy, tên khốn kiếp này còn muốn mình thỏa hiệp, nằm mơ đi.
Tử Đao lại lần nữa xẹt ra, Huyễn Vân Vực Sát Đao.
Ánh tím hồng rải ra đầy trời…
Cảm nhận thấy sự thay đổi không gian quanh mình, Nghiêm Cửu Thiên chợt biến sắc, y có đòn sát thủ chưa lấy ra, nhưng bây giờ cũng biết là đối phương cũng có đòn sát thủ chưa lấy ra.
Nghiêm Cửu Thiên không do dự thêm một khắc nào nữa.
Sương mù màu đem quẩn quanh y nổ tung ra, nháy mắt hình thành một luồng sáng màu đen.
Ngọc giản xác thực là quan trọng, nhưng mà so với cái mạng nhỏ thì dù có quan trọng hơn nữa cũng chỉ có thể bỏ xuống.
Sau khi Tử Đao của Diệp Mặc xẹt qua, luồng sáng màu đen kia sớm đã biến mất không thấy đâu.
– Thật là lợi hại.
Diệp Mặc lại nuốt mấy viên đan dược.
Trong lòng kiêng dè Nghiêm Cửu Thiên này không thôi.
Hôm nay tuy hắn thắng Nghiêm Cửu Thiên, đó là do Không Gian Pháp Tắc của đối phương vẫn chưa thể hoàn toàn vận dụng được, còn một điều mà đối phương không biết là mình có rất nhiều thủ đoạn. lần sau hai người gặp nhau, nếu y lại chiếm lợi thế, có thể sẽ không đơn giản như vậy đâu.
Nghiêm Cửu Thiên, là một đối thủ cùng cấp lợi hại nhất mà hắn từng gặp.
Sương mù màu đen kia của y cũng đáng sợ giống như Hắc Thạch cân của mình, thậm chí còn lợi hại hơn Hắc thạch cân ba phần.
Nếu có thể, Diệp Mặc nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào giết chết Nghiêm Cửu Thiên.
Nhưng Diệp Mặc biết, chỉ cần Nghiêm Cửu Thiên muốn đi, hắn căn bản là không cản được.
Diệp Mặc thở dài thườn thượt, Hắc Thạch cân phóng ra nện một cái lên cấm chế.
Sau khi đánh vỡ cấm chế trên đàn tế hình tròn, Diệp Mặc nháy mắt liền vọt lên đàn tế, thu lấy Độn thiên kim và miếng ngọc giản trên bệ đá màu xanh ngọc.
Đồng thời cuốn một phát bệ đá màu xanh ngọc kia cũng đưa luôn vào Thế giới trang vàng của mình.
Bệ đá màu xanh ngọc trên đàn tế vừa mới bị Diệp Mặc thu gom, bốn phía xung quanh đàn tế liền sáng lên.
Diệp Mặc lập tức liền muốn lao ra khỏi đàn tế, nhưng hắn căn bản là không có cơ hội phản kháng, nháy mắt liền bị hào quang bao vây lại, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
Cùng lúc khi Diệp Mặc bị hào quang trói chặt, trong lòng đã bình tĩnh lại, hắn biết chắc hẳn là một Truyền Tống Trận, còn vận chuyển đến nơi nào thì hắn không biết. nhưng cách bố trí Truyền Tống Trận này thì một chút hắn cũng không nhìn ra được, rõ ràng không phải là một Truyền Tống Trận bình thường.
Diệp Mặc cảm giác được hàng loạt cơn choáng váng truyền đến, hắn gượng ép khống chế đâù óc mình, không để mình hoàn toàn mất đi tri giác.
Cũng may quá trình này không hề dài, chỉ trong thời gian mười mấy hơi thở ngắn ngủi, Diệp Mặc liền hoàn toàn rơi trên mặt đất.
Diệp Mặc ngơ ngác nhìn hết thảy trước mắt, một đại điện khổng lồ hùng vĩ, khí thế hào hùng lại mang theo vẻ thăng trầm cổ xưa xuất hiện trước mặt hắn.
Cung điện này thoạt nhìn dường như không lớn, nhưng là loại khí thế hùng vĩ này, lại khiến cho Diệp Mặc thậm chí nhịn không được muốn quỳ xuống, hướng về cung điện trước mắt này mà cầu nguyện.
Diệp Mặc cưỡng ép chém ra mấy thần thức đao trong thức hải, vậy mới miễn cưỡng khống chế được loại gượng ép muốn quỳ xuống này, đồng thời trong lòng thầm sợ hãi thán phục, đây là nơi nào?
Sau một hồi lâu, Diệp Mặc mới tỉnh táo lại, bắt đầu từ từ quan sát đánh giá đại điện hùng vĩ trước mắt này.
Đại điện xác thực không lớn, nhưng đỉnh điện lại cực cao, dường như thần thức đụng vào cũng như có như không.
Diệp Mặc chỉ nhìn vài lần, đã cảm thấy cung điện này hình như lại rất lớn.
Mà ở ngay phía trước đại điện có một tế đàn cực lớn, trên rìa tế đàn còn có mấy ngọn nến đang cháy.
Mấy ngọn nến này gợi cho Diệp Mặc cái cảm giác kỳ dị, đại điện này không biết bao nhiêu năm rồi, nến lại vẫn có thể cháy, đây là nến gì vậy?
Diệp Mặc đi về phía trước một bước.
Oong
Một loại thanh âm trống rỗng lại khuấy động linh hồn vang lên trong thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc theo bản năng rùng mình một cái, hắn chỉ đi một bước mà thôi, nhưng lại có loại thanh âm trống trải đáng sợ này, hay là bước chân phát ra?
Diệp Mặc không tiếp tục đi về phía trước, tâm trí của hắn cẩn thận từ tám ngọn nến trên tế đàn quét đến một pho tượng màu vàng trên tế đàn.
Đó là một người đàn ông trung niên rất phúc hậu, thoạt nhìn tựa như có một chút mờ ảo cùng hư vô.
Không đợi thần thức của Diệp Mặc lại dời đi, chính giữa đại điện trống trải này bỗng nhiên lại vang lên thanh âm trống rỗng khuấy động linh hồn giống như ban nãy.
– Công nhận ta là đạo giả, có được ta truyền thừa, bái nhập môn phái của ta… quỳ xuống…
Thanh âm liên miên không ngừng, tiếng vọng không ngừng trong đại điện.
Trống rỗng, rồi mỗi một âm thanh lại đều đánh vào sâu trong linh hồn người nghe.
Trong lòng Diệp Mặc nổi lên một loại cảm giác thành kính mãnh liệt, thậm chí muốn quỳ xuống bái lạy.
Nhưng sau một khắc ‘Tam sinh quyết’ kéo theo Tiên Nguyên lưu động, trực tiếp khiến hắn lại rùng mình một cái.
Không đợi hắn có phản ứng, Chân Băng Du vậy mà lại chạy ra khỏi Phi Tuyết Châu.
Trong khoảnh khắc Chân Băng Du lao ra khỏi Phi Tuyết Châu, liền bị Diệp Mặc túm lại, hắn không đợi Chân Băng Du quỳ xuống, trực tiếp đánh ngất cô luôn, lại lần nữa ném cô vào trong Phi Tuyết Châu.
Diệp Mặc nhắm mắt lại, ‘Tam sinh quyết’ bắt đầu điên cuồng vận chuyển, thanh âm mới rồi còn không ngừng quanh quẩn trong đầu vậy mà lại từ từ tiêu tán đi.
Thanh âm kia vẫn còn quẩn quanh trong đại điện, nhưng đối với Diệp Mặc đã không còn bất kỳ sự quấy nhiễu nào nữa.
Sau một hồi lâu, Diệp Mặc mở to mắt, lại phát hiện toàn thân đã ướt đẫm.
Thanh âm ‘Công nhận ta là đạo giả’ kia chưa hề ngừng lại, nhưng ảnh hưởng đối với hắn đã cực kỳ bé nhỏ rồi.
Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, lúc này e rằng đều đã quỳ xuống rồi, cho dù là Nghiêm Cửu Thiên kia, Diệp Mặc đoàn chừng y sẽ không cách nào may mắn tránh khỏi.
Mình đánh đuổi y đi, nói không chừng là giúp y một tay rồi.
Nhưng Diệp Mặc quanh năm tu luyện dưới ‘Khổ Trúc’, ‘Tam sinh quyết’ lại là công pháp hỗn độn do trời đất cùng sinh ra.
Tâm trí của hắn từ lâu rồi đã được ‘Khổ Trúc’ tôi luyện vững vàng như bàn thạch, ngay cả tâm ma cũng không cách nào xâm chiếm được.
Cho nên trong tình huống này, hắn vẫn có thể nén nhịn không quỳ xuống tiếp nhận truyền thừa.
Công pháp mà Diệp Mặc dùng ‘Tam sinh quyết’ khai triển đã có hơn mấy chục, tuy hắn chưa từng tiếp xúc với cao thủ chứng đạo, nhưng lý giải về ‘Đạo’ thì lại không phải là một gã ngốc.
Bởi vì hạt giống Chứng đạo mà lúc trước Bành Cảm Đương nói, Diệp Mặc còn thường dùng ‘Tam sinh quyết’ khai triển diễn sinh xem chứng đạo là như thế nào.
Tuy hắn biết mình cũng khai triển không ra thứ gì đâu, nhưng dù sao cũng còn hơn nhiều so với hoàn toàn không biết gì cả.
Trên thực tế hắn không biết rõ chứng đạo là như thế nào, nhưng mà cũng biết một chút.
‘Tam sinh quyết’ cho rằng, “Đạo giả tự sinh, đại Đạo giả do vạn vật sinh, Đạo – Diễn là một, một là vạn vật”.
Có lẽ trong vạn vật này bao gồm cả mình, nhưng Diệp Mặc lại biết rõ, bất kì ‘đạo’ nào đều không có khả năng chứng được từ trên người người khác.
Chứng đạo trước giờ đều phải dựa vào nghị lực lớn, trí tuệ lớn, cơ duyên lớn… của bản thân.
Mà câu đầu tiên của những lời này đã có vấn đề, ‘công nhận ta là đạo giả… ’ há chẳng phải là hoàn toàn tương phản với lý giải về ‘Đạo’ của hắn sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1654: Thần Niệm Cửu Chuyển
Thần Niệm Cửu Chuyển
C
ho dù là Diệp Mặc đối với Đạo một chút cũng không cách nào thôi diễn được, hắn cũng tuyệt đối sẽ không tin chứng đạo cũng có thể chứng trên người người khác, hoặc nói là thông qua truyền thừa của người khác để chứng đạo.
Con đường chứng đạo nhiều vô vàn nhưng không có một con đường nào là người khác trải sẵn cho bạn đi cả.
Con đường chứng đạo của mỗi một người có thể chứng đạo, đều là chính mình tự đi mới có, không hề có ngoại lệ.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết này là hiện tại phải có năng lực suy nghĩ, có lý trí để ngăn cản mình quỳ bái.
Mà lúc này Diệp Mặc hoàn toàn là có năng lực để suy nghĩ, hắn không hề vì mấy cái này mà mất đi lý trí.
Bất kể đây là công lao của ‘Tam sinh quyết’ hay là công lao của ‘Khổ Trúc’, đây đều là sự thật.
Đối mặt với loại thanh âm tha thiết này, tu vi càng cao, sợ là cám dỗ càng lớn.
Sau khi Diệp Mặc hoàn toàn hiểu rõ đạo lý này, thanh âm trống rỗng đánh vào linh hồn mình, đã hoàn toàn bị hắn vứt bỏ.
An định tâm thần, ánh mắt Diệp Mặc lại lần nữa quét về phía tế đàn kia, trên tế đàn ngoại trừ tám ngọn nến không biết đã cháy bao nhiêu năm ra, còn có mấy miếng ngọc giản.
Ở trung tâm giữa tám cây nến, có một cụm bóng sáng thấp thoáng ẩn hiện đang nhấp nháy, khiến Diệp Mặc cảm giác là bóng sáng kia tựa như có sinh mạng, hoặc chính là ánh sáng truyền thừa của thanh âm tha thiết này
Diệp Mặc tỉnh táo lại, hắn từ bỏ ý nghĩ tiếp tục đi thu lấy ngọc giản, công pháp có tốt hơn nữa, hắn cũng không tin tốt hơn ‘Tam sinh quyết’.
Thần thức của hắn quét ra phía sau, nhưng lập tức trong lòng Diệp Mặc chợt kinh hãi, nháy mắt hắn liền phát hiện nơi này hình như không có cách nào đi ra khỏi được.
Bốn phương tám hướng của hắn dường như là nơi nơi đều trống trơn, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chính là tám ngọn nến, và ngọc giản ở giữa tám ngọn nến, cùng với bóng sáng như có như không kia.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét về hướng đỉnh đại điện, đỉnh đại điện điện vẫn hoặc cao hoặc thấp như cũ, hoặc có thể chạm đến hoặc không cách nào biết được cao bao nhiêu, mà đại điện này mang đến cho hắn cảm giác vẫn là lúc lớn lúc nhỏ.
Sau khi nhìn thấy rõ ràng tất cả, tim Diệp Mặc nhất thời trầm xuống, hắn có một loại dự cảm không tốt, dường như sau khi bước vào đại điện này, ngoại trừ tiếp nhận truyền thừa ra, hắn không còn nơi để đi.
Đây là một đại điện cực kỳ quỷ dị, đây là cảm giác của Diệp Mặc.
Có lẽ đổi lại là một người đối với chứng đạo vô cùng thành kính đến đây, đại điện này không chỉ không quỷ dị, ngược lại còn là ngọn đèn sáng chỉ dẫn hắn tiến tới.
Sau một hồi lâu, Diệp Mặc lại đi về phía trước một bước, thanh âm trống rỗng đánh vào linh hồn kia càng mãnh liệt hơn, khiến Diệp Mặc có một loại cảm giác, chỉ cần hắn quỳ xuống, sau đó thành kính bò về phía trước, hắn sẽ rất nhanh liền có thể tới trước tế đàn.
Diệp Mặc nhắm mắt lại, không tiếp tục đi lên phía trước, hắn vốn không muốn tiếp nhận truyền thừa, hiện tại cái hắn muốn tìm là đường ra.
Sau khi đợi cho bình tĩnh lại một lần nữa, Diệp Mặc bước một bước dài sang bên cạnh.
Nhưng hắn rất nhanh liền phát hiện, sau khi hắn bước xong bước này, thanh âm ‘Công nhận ta là Đạo giả… ’ trong đại điện kia càng thêm xâm nhập vào linh hồn. mà càng khiến Diệp Mặc chấn động là sau khi hắn bước xong bước này, phát hiện mình giống như chưa hề động đậy, cũng tức là nói một bước chân này của hắn trực tiếp bị Hư vô triệt tiêu mất.
– Không gian pháp tắc…
Diệp Mặc sắc mặt cực kỳ khó coi tự lẩm bẩm một câu, hắn vậy mà lại xuất hiện ở một đại điện có Không Gian Pháp Tắc.
Lúc này hắn đã khẳng định, đại điện này ngoại trừ tiếp nhận truyền thừa chứng đạo ra, hình như không còn con đường nào khác.
Đồng thời Diệp Mặc cũng đã hiểu vì sao Nghiêm Cửu Thiên có thể có bản đồ của nơi này, y nói là của sư môn để lại, rất có khả năng không phải là đang nói dối.
Sư môn mà y nói kia nói không chừng là lấy được một truyền thừa, sau khi giao cái truyền thừa kia cho y, lại bảo y tới nơi này tiếp nhận truyền thừa chứng đạo một lần nữa.
Đáng tiếc là, y còn chưa vào được, đã bị mình đánh cho chạy mất.
Hoặc là, lần này mình thật sự là trong lúc vô tình đã giúp tên chết tiệt này một lần.
Kẻ để truyền thừa chứng đạo lại trong đại điện này tuyệt đối là một đại năng vô cùng lợi hại, bằng không cho dù là Nghiêm Cửu Thiên tư chất có trác việt hơn nữa, cũng không cách nào còn đang là Huyền tiên hậu kỳ mà đánh được một trận ngang sức với mình.
Trong lòng Diệp Mặc vô cùng rõ ràng truyền thừa của mình từ đâu mà có, đó là truyền thừa công pháp Thiên địa của thế giới Hỗn Độn, đây còn chưa tính, bản thân hắn vận số không tệ, trên đại lục Lạc Nguyệt lại liên tiếp phát hiện ra trận bàn Thời gian và ‘Khổ trúc’.
Với loại truyền thừa nghịch thiên này cùa hắn, Nghiêm Cửu Thiên cũng có thể ứng phó, có thể thấy được điểm đáng sợ của truyền thừa mà Nghiêm Cửu Thiên lấy được.
Sau khi Diệp Mặc hiểu rõ là mình đang ở trong một đại điện bị Không Gian Pháp Tắc giam cầm, ngược lại hoàn toàn tỉnh táo lại.
Hắn biết trong lúc này hoảng loạn chẳng có ích lợi gì, hoảng loạn chỉ có thể khiến hắn mất đi sự đúng mực, nói không chừng cuối cùng còn có thể rơi vào trong truyền thừa kia.
Bây giờ ngoại trừ tiếp nhận truyền thừa ra, cách duy nhất có thể khiến hắn ra ngoài được chính là mình cũng phải lĩnh ngộ được một chút Không Gian Pháp Tắc, bằng không hắn tuyệt đối không thể ra ngoài được.
Vì phòng ngừa Chân Băng Du tỉnh lại rồi lại tiếp tục lao ra, Diệp Mặc trực tiếp lấy đi quyền khống chế Phi Tuyết Châu, rồi mới nhắm mắt lại, bắt đầu suy diễn Không Gian Pháp Tắc chung quanh.
Đổi lại là người khác, cho dù có biết xung quanh đây là Không Gian Pháp Tắc, cũng không có được loại sức lực này của Diệp Mặc.
Một Huyền Tiên trung kì, cũng dám tính ra Không Gian Pháp Tắc?
Nhưng Diệp Mặc dám, cái hắn ỷ vào không phải là bản thân là Huyền tiên trung kỳ, cái hắn ỷ vào chính là ‘Tam sinh quyết’.
Nghiêm Cửu Thiên kia có thể lĩnh ngộ một chút Không Gian Pháp Tắc, hắn không tin mình không lĩnh ngộ được.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết tuyệt đối không thể lấy Trận Bàn Thời Gian ra.
Ở đây mà lấy thời gian trận bàn ra ngoại trừ có thể bị bại lộ ra, còn một điểm nữa là cái mà Trận Bàn Thời Gian sử dụng là Thời Gian pháp tắc, hắn không dám khẳng định Thời Gian pháp tắc và Không Gian Pháp Tắc có thể xung đột với nhau hay không.
Thời gian một ngày lại một ngày trôi qua, lúc này Vụ Ma điện mở ra đã được ba tháng rồi, mà bên trong Vụ Ma điện cũng đã xảy ra đủ thứ chuyện.
Lại không có ai biết, trong cái đại điện trống trải này, một mình Diệp Mặc đã đứng được mấy tháng, vẫn còn đang yên lặng mà đứng.
Lại là một tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc bỗng nhiên mở mắt.
Hắn thở dài thườn thượt, đại điện vẫn là cái đại điện đó, nhưng hắn lại cảm giác được có một chút không giống.
Hắn đã hiểu ra đại điện có ‘Không gian pháp tắc’ trước mắt, chỉ là một không gian pháp tắc tàn tạ đổ nát mà thôi Tuy hắn không hiểu cái gì mới đích thực là Không Gian Pháp Tắc, nhưng ‘Tam Sinh Quyết’ gợi cho hắn một suy đoán là, chỉ có Không Gian Pháp Tắc chồng chéo lên Thời Gian pháp tắc, mới thật sự là không gian pháp tắc.
Những không gian khác nhau tồn tại trong những thời gian khác nhau, có lẽ đợi một ngày nào đó hắn hiểu rõ làm thế nào để đem không gian trong những thời gian khác nhau chồng chất đan xen lại với nhau, hắn sẽ triệt để lĩnh ngộ được Không Gian Pháp Tắc.
Nhưng hiện giờ, hắn chỉ có thể giống như Nghiêm Cửu Thiên, chỉ hiểu được chút da lông về Không Gian Pháp Tắc này, nhưng một chút da lông này với hắn mà nói là đã đủ rồi.
Sau một khắc, Diệp Mặc bỗng nhiên liên tiếp bước ra vài bước, sau đó lại bước xéo một bước.
Một tia sáng rõ rệt không gì bằng chiếu xuống, Diệp Mặc thở dài thườn thượt, cảnh tượng trước mắt hắn rất rõ, đây là thảo nguyên Bình Phiêu.
Hắn chỉ bước vài bước liền ra khỏi đại điện có Không Gian Pháp Tắc kia, đến thẳng thảo nguyên Bình Phiêu, mà không phải lại là Vụ Ma điện.
Thời gian hơn bốn tháng, Diệp Mặc đã có thể lĩnh ngộ được một chút Không Gian Pháp Tắc, ra khỏi đại điện kia, cho dù là chính Diệp Mặc cũng có một chút cảm giác thành tựu.
Hắn biết bây giờ hắn vẫn không thể giống như Nghiêm Cửu Thiên, vận dụng một chút Không Gian Pháp Tắc này trong khi chiến đấu, nhưng đây chỉ là vấn đề về mặt thời gian mà thôi.
Sau khi Diệp Mặc loại bỏ đi cấm chế che đậy Phi Tuyết Châu, truyền tin tức cho Chân Băng Du, rồi nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Một ngày sau, Diệp Mặc đã tìm được một nơi yên tĩnh, đầu tiên hắn liền lấy ngọc giản kia ra xem.
Ngọc Giản được Nghiêm Cửu Thiên nhớ mãi không quên, Diệp Mặc thật sự là rất muốn biết rốt cuộc là thứ gì.
Sau khi thần thức của Diệp Mặc quét vào Ngọc giản, mới phát hiện đây là một miếng ngọc giản sứt mẻ không hoàn chỉnh, hơn nữa sứt mẻ rất trầm trọng.
Một miếng ngọc giản sứt mẻ lại đặt ở chỗ sâu trong Vụ Ma điện, còn có hai mảnh Độn Thiên kim đè lên?
Chữ trên Ngọc giản cũng mờ mờ nhạt nhạt, Diệp Mặc nhìn cả nửa ngày mới miễn cưỡng nhận ra 4 chữ trên mặt của Ngọc giản này.
– Thần niệm cửu chuyển…
Diệp Mặc trông thấy bốn chữ này xong, tay thoáng run, xém chút nữa làm rơi ngọc giản trong tay xuống.
Thần niệm không phải là thần thức sao? Thần niệm cửu chuyển há chẳng phải là thần thức cửu chuyển sao?
Chẳng lẽ cái mình lấy được là một công pháp thần thức? Là cái công pháp thần thức mà khi hắn còn ở trong Tu Chân Giới đã muốn tìm kiếm, nhưng lại vẫn chưa tìm kiếm được?
Diệp Mặc sướng điên nhảy dựng lên, số cấp Thiên Diễn là chín, phần lớn được gọi là công pháp cấp chín, đều là công pháp đỉnh cao, mặc dù không thể xưng là đệ nhất trong trời đất, cũng là cực kỳ khó có được, giống như Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn vậy.
Công pháp thần thức hùng mạnh, Diệp Mặc quá rõ ràng, lúc đầu hắn thôi diễn ra công pháp thần thức cấp thấp nhất từ trên mình con cóc tía ba mắt, điều đáng tiếc duy nhất là loại công pháp thần thức này cấp quá thấp, hắn vẫn không thể làm công pháp thần thức của mình tăng đến cấp cao hơn.
Cho dù tu luyện, cũng không thể dựa vào công pháp thần thức, chỉ có thể lợi dụng đồ vật bên ngoài để tu luyện.
Nhưng chỉ có công pháp thần thức cấp thấp nhất này mới khiến cho hắn vài lần áp đảo được người khác, bất kể là khi tỷ thí với Đan Vương, tóm được Giác Hồn tảo dưới Hải Giác, hay là thu hoạch ‘Hư không phi tuyết’ trong Hư không.
Cho dù là trong lúc đối chiến với người khác, hắn cũng vài lần lợi dụng công pháp thần thức hoặc chiếm được ưu thế, hoặc chạy thoát một mạng.
Đối với Diệp Mặc mà nói, trừ ‘Tam sinh quyết’ ra công pháp thần thức là công pháp trợ giúp lớn nhất cho hắn.
Nếu như Thần Niệm Cửu Chuyển này đúng là công pháp thần thức, vậy hắn sẽ có một khởi đầu mới.
Công pháp khiếm khuyết cũng không sao, chỉ cần có một chút gợi ý trước mặt, hắn có thể căn cứ vào ‘Tam sinh quyết’ mà rút ra, suy đoán ra công pháp mới.
Thảo nào mà Nghiêm Cửu Thiên dốc sức liều mạng cũng phải lấy được ngọc giản này, nếu ngọc giản này bị Nghiêm Cửu Thiên lấy đi, lần sau mình đối địch với y, làm gì còn có thể thể là đối thủ của y? Nếu trong tay Nghiêm Cửu Thiên còn có một nửa ngọc giản khiếm khuyết còn lại của Thần niệm cửu chuyển, vậy có thể dự đoán được, đợi sau khi Nghiêm Cửu Thiên hoàn toàn lĩnh ngộ được Thần Niệm Cửu Chuyển này thì sẽ không có người nào có thể địch lại y.
Diệp Mặc thở dài thật dài, cưỡng ép đè nén kích động trong nội tâm, thần thức lại quét vào ngọc giản, hắn biết bây giờ không phải là lúc nghiên cứu ngọc giản, nhưng sự mê hoặc của công pháp thần thức đối với hắn quả thực là quá lớn.
– Thần niệm cửu chuyển. . .
Thần niệm nhất chuyển hóa thành lưỡi dao, người có dao khôn cùng, chém thần thức của địch, tung hoành không giới hạn…
Diệp Mặc giờ mới hiểu, thì ra công pháp thần thức của hắn suy xét đi, suy xét lại, chỉ là vòng thứ nhất mà thôi.
Hoặc là nói vòng thứ nhất này vẫn chỉ là hàng nhái thôi, nếu vòng thứ nhất hoàn thành thì lợi hại hơn cái này nhiều.
Giờ khắc này Diệp Mặc càng thêm mong đợi vào Thần Niệm Cửu Chuyển, hắn rất muốn biết Thần Niệm Cửu Chuyển mới mà tự hắn suy diễn ra, đối địch với không gian pháp tắc của Nghiêm Cửu Thiên, rốt cuộc là ai lợi hại hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1655: Ta Không Đồng Ý
Ta Không Đồng Ý
D
iệp Mặc còn chưa xem xong hết Thần niệm đệ nhất chuyển, một tiếng nổ vang truyền đến.
Diệp Mặc đầu tiên là thu hồi ngọc giản lại, đồng thời thần thức quét ra.
Thứ đầu tiên mà Diệp Mặc nhìn thấy chính là Hàng ca, ba người khác cùng đội với y cũng đều đang có mặt ở đây.
Tiếng động nổ tung vừa nãy là của hai Huyền tiên đang đánh nhau.
Người đang đánh nhau chính là Hàng ca và một Huyền tiên hậu kỳ khác, sau lưng Huyền tiên hậu kỳ kia cũng có ba người, hiển nhiên là hai nhóm nhỏ vì thứ gì đó mà xảy ra giành giật.
Nhìn tình hình trận đấu, Hàng ca rõ ràng đã chiếm được ưu thế.
Mà lúc này sáu người khác đều không can dự vào, hẳn là dùng hai người thi đấu này để giải quyết vấn đề.
Trên thực tế Diệp Mặc cũng đã nhìn ra, trong ba người của nhóm bên còn lại kia có một người là Huyền tiên trung kỳ, tu vi hơi thấp.
Nhóm bên này thực lực rõ ràng là mạnh hơn đối phương, Hàng ca còn đồng ý đơn độc tỷ thí với đối phương để quyết định cao thấp, có thể thấy Hàng ca này đúng là một người quang minh lỗi lạc.
Đối với loại đánh đấm này, Diệp Mặc chẳng hứng thú chút nào, hắn biết rõ cho dù là mình có muốn nghiên cứu Thần niệm cửu chuyển tới đâu đi nữa thì thảo nguyên Bình Phiêu cũng không phải là chỗ tốt.
Muốn nghiên cứu cái này, chỉ có thể đợi sau khi rời khỏi thảo nguyên Bình Phiêu rồi tìm kiếm một nơi yên tĩnh thư thả bế quan mới được.
Diệp Mặc sau khi biết Thần niệm cửu chuyển của mình là công pháp thần thức, đã ra một quyết định chính là ở lại đủ một năm ở thảo nguyên Bình Phiêu.
Nếu như có thể thăng cấp đến Top 50 trong bảng cống hiến Tông Phiêu – Thiên tiên, rồi sẽ đi đến Thanh Lôi tiên tuyền ở núi Thanh Lôi tu luyện.
Nếu như không thể đạt tới Top 10 điểm cống hiến, hắn sẽ tìm nơi bế quan dùng Độ Ly Thiên Quả thăng cấp đến Huyền tiên viên mãn, sau đó độ kiếp thăng cấp lên Đại Ất tiên.
Sở dĩ hiện tại không thăng cấp lên Đại Ất tiên, là do Diệp Mặc biết rõ nếu bây giờ hắn đợi Độ Ly Thiên Quả trưởng thành, sau đó nuốt để thăng cấp lên Huyền tiên hậu kỳ, rồi lại độ kiếp thăng cấp lên Đại Ất tiên, vậy hắn sẽ không có cơ hội tiến vào danh sách Top 50 bảng cống hiến nữa rồi, ít nhất trong ngắn hạn là không có cơ hội.
Top 50 cống hiến Thiên Tiên chỉ có khoảng chừng một triệu điểm cống hiến, mà Top 50 của bảng cống hiến Đại Tiên đều là hơn trăm triệu, hơn trăm triệu điểm cống hiến, Diệp Mặc tự nhắc nhở bản thân trong ngắn hạn hắn căn bản là không làm được.
Thần thức của Diệp Mặc vừa mới định thu hồi thì lại trông thấy hai tiên nhân bay tới, đã rơi xuống chỗ Hàng ca và một Huyền tiên khác đang đánh nhau.
Mà người này, Diệp Mặc vậy mà cũng quen biết, chính là Đại Ất tiên bảo hắn giao Độ Ly Thiên Quả ra khi hắn lấy được Độ Ly Thiên Quả, sau đó bởi vì Vụ Ma Điện mở ra nên tạm thời bỏ qua hắn, lại còn tạo ra kí hiệu thần thức trên người hắn.
Vốn là Diệp Mặc không định đi qua đó, nhưng nhìn thấy Đại Ất tiên này, Diệp Mặc lập tức liền thấy khó chịu.
Lúc ấy gã này muốn tìm hắn gây phiền phức, còn dám tạo kí hiệu thần thức trên người hắn.
Chỉ vì Vụ Ma Điện mở ra gã này mới không kịp ra tay mà thôi, bây giờ xuất hiện ở đây, Diệp Mặc sao có thể bỏ qua.
Nếu như không nhìn thấy gã Đại Ất tiên này thì thôi cho qua, nhưng nếu đã nhìn thấy rồi, bỏ qua cho gã này không phải là tính cách của Diệp Mặc.
Diệp Mặc gần như chẳng thèm nghĩ ngợi, liền trực tiếp phóng Tử Đao ra, bay đến.
Hàng ca và một Huyền tiên khác đang đánh nhau ngay cái lúc Đại Ất Tiên này tới, thì đã ngừng đánh đấm.
Cục diện ban đầu đôi bên còn căng thẳng đối lập với nhau, vì Đại Ất tiên này tới, lập tức liền đổi thành chĩa mũi nhọn vào gã Đại Ất tiên này.
– Không ngờ lại có một gốc Nê Liên, vận số của các ngươi không tệ, oh, phải là vận số của ta không tệ chứ.
Đại Ất tiên nọ liếc một cái liền nhìn thấy một gốc Nê Liên che dấu cực kỳ kỹ, chỉ có điều bây giờ gốc Nê Liên này đã lộ ra rồi.
Đại Ất tiên này nói xong gật gật đầu nói với đám người Hàng ca:
– Tốt rồi, Các ngươi đi hết đi, Nê Liên này ta lấy
– Dựa vào cái gì? Gốc Nê Liên này là chúng tôi phát hiện ra trước, cho dù là giành giật thì cũng là chuyện của tám người chúng tôi, tu vi cao một chút thì có thể ngang ngược như vậy sao?
Huyền tiên trung kỳ tu vi thấp nhất kia lập tức bất mãn nói một câu, hiển nhiên là nghĩ nếu như tám người cùng lên, cũng không thấy sợ đối phương hai người, cho dù là một Đại Ất tiên, nếu phe bọn họ bên này liên thủ lại, thì vẫn có cơ hội.
Gã đã từng tận mắt nhìn thấy cảnh bốn gã Huyền tiên liên thủ giết chết một Đại Ất tiên, huống chi hiện tại bọn họ ở đây có tám người.
– Chỉ dựa vào phi kiếm của ta…
Đại Ất tiên này nói xong, giơ tay lên, một luồng hào quang trắng nhạt loé lên, hào quang màu trắng nhạt kia trong nháy mắt liền cắt qua cổ của Huyền tiên trung kỳ đang nói này.
Huyền tiên trung kỳ mới vừa nói này bản lĩnh hình như cũng không yếu, sau khi nhìn thấy ánh sáng trắng, lập tức liền muốn né tránh.
Nhưng ngay sau đó gã phát hiện không gian chung quanh tựa như chậm lại.
Gã chỉ có thể gắng sức di dời cái cổ của mình ra, nhưng phi kiếm kia đã chếch sang chẻ bả vai của gã ra.
Một dòng máu tươi phun ra, Huyền tiên trung kỳ kia sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt đến đáng sợ.
Lúc này gã đồng bạn của gã cùng bốn người phe Hàng ca, không có một người nào dám đứng ra nói chuyện.
Mà gã ngoại trừ vận công cầm máu ra, thậm chí ngay cả bả vai bị chẻ ra cũng không dám cầm lên Đại Ất tiên trước mắt này không ngờ lại đáng sợ tới mức này, gã ngay cả một kẽ hở để đánh trả cũng không có.
Khó trách sau khi Đại Ất tiên này nói xong, không người nào dám đứng ra phản đối.
– Ồ…
Đại Ất tiên kia thấy Huyền tiên trung kỳ này vậy mà lại tránh thoát được vận mệnh bị bêu đầu, kinh ngạc ‘ồ’ lên một tiếng, thu phi kiếm lại lạnh lùng nói:
– Xét thấy ngươi né được một kiếm, bổn tiên không so đo với thứ con sâu cái kiến như ngươi nữa.
Bây giờ ta muốn lấy Nê Liên này đi, còn ai không đồng ý?
Trừ phi muốn chết, không ai dám nói không đồng ý.
Đại Ất tiên này cũng biết không còn ai dám nói, trừ phi không sợ chết.
– Ta không đồng ý.
Khiến cho Đại Ất tiên này kinh ngạc là hết lần này tới lần khác lại có người nói, hơn nữa còn đúng là ‘không đồng ý’.
Nhưng ngay lập tức gã liền biết người nói không phải là tám người đối diện gã, mà đến từ bên hông.
Là người nào từ bên hông tới, mà gã lại một chút cũng không phát giác ra? Chỉ từ một điểm này, gã liền biết mình không phải là đối thủ của người mới đến này.
Đừng nói Đại Ất tiên này kinh ngạc không thôi, mấy người còn lại cũng đều kinh hãi nhìn chằm chằm vào một luồng sáng màu tím rơi xuống.
– Là ngươi?
Đại Ất tiên kia hiển nhiên là nhận ra Diệp Mặc, quá trình Diệp Mặc cùng một Đại Ất tiên khác rời đi ở cửa Vụ Ma Điện, gã nhìn thấy rất rõ ràng.
Hơn nữa Diệp Mặc chỉ một chiêu đã giết chết một Huyền tiên hậu kỳ, gã cũng nhìn thấy rất rõ ràng.
Thậm chí tiếng nổ mạnh khi Diệp Mặc đánh nhau với một Đại Ất tiên khác kia, gã ở cửa Vụ Ma Điện cũng đều nghe thấy rồi.
Mà bây giờ Diệp Mặc có mặt ở chỗ này, vậy thì vận mệnh của Đại Ất tiên cùng hắn rời đi kia căn bản cũng không cần suy đoán nữa rồi, tuyệt đối cũng không khá hơn chút nào.
Lúc trước ở cửa Vụ Ma Điện, gã đã cực kỳ kiêng dè đối với Diệp Mặc rồi, hiện giờ Diệp Mặc lại chủ động tới, căn bản là không có bất kỳ ý nghĩ trốn tránh nào, sự kiêng dè trong lòng gã càng thêm sâu.
– Là cậu?
Hàng ca và ba đồng bạn đồng của y cũng đồng thời nhận ra Diệp Mặc, khí thế mạnh mẽ của Diệp Mặc, bọn họ cũng nhìn thấy rất rõ ràng.
Chỉ có bốn Huyền Tiên còn lại kia là không biết Diệp Mặc, bọn họ thấy người nói ‘không đồng ý’ là một Huyền tiên trung kỳ, nhất thời đều kinh ngạc không thôi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Chẳng lẽ là vì Nê Liên, thật đúng là không sợ chết? Bọn họ không có đi qua Vụ Ma Điện, cũng không biết chuyện đã xảy ra ở quảng trường của Vụ Ma Điện, mới nghi ngờ không thôi.
– Hàng huynh, đã lâu không gặp.
Diệp Mặc đi tới cười tủm tỉm chắp tay với Hàng ca, đối với bốn người nhóm Hàng ca, Diệp Mặc vẫn rất có thiện cảm.
– Phải, phải, đã lâu không gặp…
Hàng ca vội vàng chắp tay đáp lễ, giờ phút này trong mắt y Diệp Mặc cũng không còn là một Huyền tiên trung kỳ không sợ chết như hồi đầu nữa rồi.
– Khụ khụ, thì ra là bạn bè…
Đại Ất tiên này nhìn thấy Diệp Mặc tới, sắc mặt lập tức liền trở nên rất là khó coi, gã đoán chừng mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Bằng không, người ta dám kiêu ngạo như vậy sao? Nghĩ đến thời điểm lúc gã vừa mới trông thấy Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng càn rỡ như vậy.
Diệp Mặc cười lạnh nói:
– Ta không nhớ từ khi nào thì chúng ta là bạn rồi, nhưng ta là người giữ chữ tín.
Lúc trước khi còn chưa vào Vụ Ma Điện, ngươi đã bảo ta giao tiên linh thảo gì đó mà ta đào được kia ra, ta lại vẫn còn nhớ nè, bây giờ nhìn thấy Đại Ất tiên ngươi đây đã đến, ta vội vàng đưa tiên linh thảo đến tận cửa.
– Anh bạn nói đùa…
Đại Ất tiên này sắc mặt rất là khó coi, gã biết Diệp Mặc thủ đoạn độc ác, có thù tất báo.
Tại quảng trường Vụ Ma Điện, hơn hai ngàn người, còn có cả Đại chí tiên ở đó, hắn cũng dám giết chết một Huyền tiên hậu kỳ đã đắc tội với hắn ngay tại chỗ.
Mình cũng đã đắc tội với hắn, bây giờ xem ra là không tránh khỏi phải đánh một trận rồi.
Nếu là người khác, đánh thì đánh, nhưng cái người tên là Mạc Ảnh này thì rất có khả năng là có thể giết chết Đại Ất tiên.
Bốn người Hàng ca trông thấy bộ dạng của Đại Ất tiên này, mặc dù có chút khó hiểu, nhưng lại vẫn có thể đoán được chút ít, mà bốn người còn lại kia căn bản là hoàn toàn ngớ ra.
Một Huyền tiên trung kỳ dùng cái giọng điệu uy hiếp rõ ràng này nói chuyện với Đại Ất tiên, Đại Ất tiên này còn không dám nổi giận?
Huyền tiên trung kỳ bị chặt rơi một bên bả vai kia, vội vàng nhặt bả vai trên mặt đất lên, đồng thời nuốt vào mấy viên đan dược, nhân cơ hội bắt đầu khôi phục thương thế của mình.
Thấy Diệp Mặc chỉ cười lạnh, Đại Ất tiên này trong nội tâm thật sự là có chút phát lạnh.
Diệp Mặc có thể giết một Đại Ất tiên khác, thì cũng có thể giết gã.
Vì một gốc Nê Liên mà làm căng với loại người như Diệp Mặc, căn bản là không đáng.
Huống chi, trong mắt gã Nê Liên cũng không đáng tiền.
Gã cũng đã là Đại Ất tiên rồi, Nê Liên tốt nhất cũng chỉ luyện chế được Thái Ất đan mà thôi, đối với gã không có bao nhiêu tác dụng.
– Nếu anh bạn đã không đồng ý, Nê Liên này ta cũng không lấy nữa, cáo từ.
Đại Ất tiên này nói xong, chắp tay, quay người muốn đi, những lời này đã là yếu thế cực kỳ rồi.
Bây giờ cho dù là Hàng ca cũng đã có chút nghi hoặc, bọn họ biết Diệp Mặc có thể giết gọn tu vi Huyền tiên hậu kỳ, nhưng muốn khiến cho một Đại Ất tiên kiêng dè như vậy cũng không đến nỗi này chứ? Hơn nữa, Đại Ất tiên lúc trước cùng Diệp Mặc rời đi cũng không chắc chắn là đã bị Diệp Mặc giết mà.
Diệp Mặc cười hắc hắc nói:
– Nê Liên là của ngươi hả? Hình như ngươi là kẻ đến sau mà.
– Vậy ngươi muốn như thế nào?
Đại Ất tiên này thoáng nhíu mày, đồng thời chuẩn bị tốt pháp bảo của mình, nếu thực sự không ổn, thì chỉ có đánh một trận thôi.
Nói xong gã càng không đợi Diệp Mặc trả lời, lại bổ sung thêm một câu:
– Ta và ngươi không thù không oán, anh bạn cần gì phải làm khó dễ tôi?
– Hắc hắc, kí hiệu thần thức trên người ta không phải là do ngươi làm sao? Đồ tốt thì ta có nhiều lắm, ghét nhất chính là bị kẻ trộm nhớ nhung…
Diệp Mặc cười hắc hắc, khí thế trên người tăng vọt, đã chuẩn bị động thủ.
Đại Ất tiên kia trên mặt từng trận xanh tím, đột nhiên lạnh lùng quát, – Muốn đánh thì đánh, chẳng lẽ tưởng là Trịnh Bính Siêu ta sợ ngươi lắm sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









