1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 327 : Bức Họa Mê Hoặc (c1631-c1635)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 327 : Bức Họa Mê Hoặc (c1631-c1635)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1631: Bức Họa Mê Hoặc

Bức Họa Mê Hoặc

T

hình thịch…

Hai âm thanh nặng nề đánh vào ngực Diệp Mặc, Diệp Mặc điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, cho dù thân thể Tiên niết thể của hắn cũng không chịu được loại vẫn thạch hư không ập đến kiểu này.

Nói cách khác nếu như hắn không phải là Tiên niết thể, hắn sớm đã bị vẫn thạch này xé thành mảnh vụn rồi.

Nhưng cái giá mà Diệp Mặc trả ra cũng không phải là không được báo đáp, tay của hắn cũng đã nắm được Hư Không Phi Tuyết rồi, một cảm giác mát rượi thông lên đầu của Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng lập tức dâng lên từng đợt khoan khoái – Cái này chính là Hư Không Phi Tuyết sao?

Diệp Mặc nhìn Hư Không Phi Tuyết còn mang một vệt máu trên tay, trong lòng cũng có chút kích động.

Nghe nói thứ này đến Đại La Tiên cũng khó mà bắt được, hắn không ngờ lại bắt được một miếng, mặc dù cái giá phải trả cũng không phải là nhỏ, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì cũng đáng.

Hình dạng của Hư Không Phi Tuyết giống như bông tuyết vậy, mang theo một cảm giác mát lạnh hai tay, khiến người ta khoan khoái dễ chịu.

Chân Băng Du nhìn Hư Không Phi Tuyết màu đỏ trong tay Diệp Mặc, không ngờ lại không mừng rỡ, mà lại hoảng loạn.

Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ bản thân mình nợ Diệp Mặc nhiều quá, thậm chí còn sợ có một ngày nào đó cô không để cho Diệp Mặc tiếp nhận đạo tâm vô dục chuyên tâm tu luyện của cô, ngược lại là cô tiếp nhận cách yêu thích mới có dục của Diệp Mặc.

Càng ngày càng ỷ lại Diệp Mặc, không muốn để cho Diệp sư đệ này mạo hiểm, hoặc là trông thấy hắn trọng thương mà có chút hoảng loạn, cái này chẳng phải điềm báo của sự yêu thích sao? Cô trước giờ chưa từng yêu ai, cho nên cô cũng không hiểu đây có phải là điềm báo hay không.

Sớm biết như này, lúc đó ở Cực Kiếm môn nên đi hỏi Lưỡng Mai hoặc Mạch Thuần một chút.

Chân Băng Du run lẩy bẩy trên lưng Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức liền cảm giác được, hắn vừa định nói không cần lo lắng về chuyện Hư Không Phi Tuyết, thì lại nghe thấy một âm thanh vô cùng kinh dị truyền đến.

– Hư Không Phi Tuyết?

Giọng nói vừa dứt, một bóng dáng vô cùng nhanh cũng đã đến trước mặt cách Diệp Mặc không xa, sau đó cái bóng này lại càng kinh ngạc kêu lên:

– Hư Không Phi Tuyết, đúng là Hư Không Phi Tuyết rồi…

Diệp Mặc cũng đã nhìn rõ người đến này là ai rồi, không ngờ chính là quản sự Đại Ất Tiên ở trên khoang hạng C kia.

Nhìn ánh mắt nóng hừng hực của gã, Diệp Mặc liền biết, tên này đã nhắm trung Hư Không Phi Tuyết trong tay Diệp Mặc rồi.

Diệp Mặc ung dung lấy ra một hộp ngọc đựng Hư Không Phi Tuyết vào trong hộp ngọc đó, cất vào nhẫn trữ vật của mình.

Lại nuốt một viên Song Thần đan, lúc này mới chằm chằm nhìn quản sự Tiên thuyền Đại Ất Tiên sơ kỳ kia.

Lúc này quản sự trước mặt hình như cũng bị trọng thương, dáng người nhìn có chút nhếch nhác.

Nhưng khiến Diệp Mặc không hiểu chính là, một Tiên chấp sự Đại Ất Tiên như này tại sao lại muốn đến hư không giới vực? Chẳng lẽ gã lại thiếu tiên tinh hay sao?

– Không ngờ là anh? Tôi cũng đoán anh không đơn giản, bây giờ xem ra đúng là như vậy thật, không ngờ đến Hư Không Phi Tuyết cũng có thể bắt được.

Quản sự Đại Ất Tiên nhìn thấy Diệp Mặc cất hộp ngọc đi, chằm chằm nhìn Diệp Mặc khiếp sợ nói, trong ngữ khí vẫn mang theo ý không hiểu.

Một Huyền Tiên sơ kỳ, còn cõng theo một người con gái bị trọng thương, không ngờ lại có thể bắt được Hư Không Phi Tuyết trong hư không giới vực, trên người của người này tuyệt đối có bí mật gì đó cực lớn.

Lúc trước bản thân cho rằng hắn ở trong khoang hạng B cũng nhanh chóng sẽ đi xuống, trên thực tế sau khi hắn đi lên, thì cũng chưa bao giờ quay về khoang hạng C.

Gã cũng đã từng hỏi qua những người còn lại cùng tiến vào Tiên thuyền cùng Diệp Mặc, nhưng không ai biết lai lịch của Diệp Mặc. cho dù Lam Địch Thanh có quan hệ tương đối tốt với Diệp Mặc cũng không biết.

Gã chắc rằng Lam Địch Thanh cũng không lừa gã.

Vì tiên tinh trên người của mấy người Lam Địch Thanh cũng đã bị gã cướp đi tương đối rồi, tuyệt đối không dám lừa gã.

Bây giờ Diệp Mặc đến Hư Không Phi Tuyết cũng có thể bắt được, lại càng xác nhận phỏng đoán của gã.

Giá của Hư Không Phi Tuyết, gã cũng biết rất rõ, có lúc cho dù có tiên tinh, cũng không mua được thứ này, đó là Tiên linh chi vật vô cùng quý giá.

– Gã muốn anh giao Hư Không Phi Tuyết ra.

Chúng ta giao cho gã, sau đó quay về.

Chân Băng Du lại nói nhỏ bên tai Diệp Mặc.

Chân Băng Du cũng biết Diệp Mặc lấy được Hư Không Phi Tuyết này cũng không dễ dàng gì, dùng thần thức trông chừng mấy ngày, sau đó lại bị thương mới lấy được.

Nhưng đối mặt với Đại Ất Tiên, Diệp Mặc cho dù có lợi hại, đoán chừng cũng không phải là đối thủ.

Nơi này cũng không phaỉ là nơi hạn chế Tiên nguyên thần thức, mặc dù đối với thần thức cũng có chút hạn chế, nhưng cũng không nghiêm trọng, căn bản cũng không ảnh hưởng đến cao thủ Đại Ất Tiên.

Diệp Mặc bình tĩnh nói:

– Cô sai rồi, tôi sẽ không giao Hư Không Phi Tuyết ra đâu.

Không đợi Chân Băng Du ngây người, Diệp Mặc liền tiếp tục nói:

– Gã nghi ngờ trên người tôi có bí mật, cho nên cái mà gã muốn chính là mạng của hai chúng ta.

Tên Đại Ất Tiên kia sau khi thấy Diệp Mặc nói vậy cười ha hả:

– Đúng vậy, anh cũng hiểu chút lý lẽ đấy chứ, chẳng trách có thể ở khoang hạng B mà không cần xuống.

Chỉ cần mấy người bạn ở khoang hạng C của anh bị tôi chỉnh đốn tương đối, đoán chừng cũng chỉ một hai tháng nữa, sẽ đi luyện khoáng rồi.

Chân Băng Du lập tức liền hiểu ra, chỉ cần gã giết được mình và Diệp Mặc, những thứ trên người Diệp Mặc chẳng phải toàn bộ rơi vào tay gã sao? Đáng hận là cô không thể giúp Diệp Mặc được chút nào, chẳng những không giúp được, còn liên lụy đến Diệp Mặc.

Tên Đại Ất Tiên kia sau khi cười xong, lại càng không muốn nói nhảm gì nhiều, khí thế trên người cũng điên cuồng dâng lên, một số thiên thạch trong hư không bị khí thế của gã bắn lệch ra phía xa.

Sát cơ cường đại bao phủ hoàn toàn lấy Diệp Mặc lại, một bàn tay cực lớn từ trong hư không giơ đến, chậm rãi chụp về phía Diệp Mặc.

– Tôi biết anh cũng không tệ, không ngờ có thể giết được Huyền Tiên hậu kỳ có tu vi cao hơn anh, nếu như anh đến tu vi này của tôi, nói không chừng tôi cũng không là đối thủ của anh ấy chứ, hoặc là còn có thể chạy khỏi, nhưng hôm nay thì để xác lại đi.

Tên Đại Chí Tiên này sau khi nói xong, bàn tay dường như biến thành lớn hơn, còn Diệp Mặc nằm trong nắm đấm đó không ngờ lại không cảm giác được thời gian trôi qua.

Đây là công pháp gì?

Diệp Mặc trong lòng không ngừng kinh hãi, Tử Đao được phóng ra, một đao bổ ra, Huyễn Vân Hoa Sơn đao.

Đường đao màu tím giống như đường tím hồng xinh đẹp trong hư không, chém tách hư không trực tiếp bổ về phía bàn tay của Đại Ất Tiên.

Ầm…

Lòng bàn tay điên cuồng tăng vọt của tên Đại Ất Tiên này không ngờ giữa không trung diễn sinh ra từng mảnh non xanh nước biếc, một mảnh màu da vừa nãy không ngờ lại biến thành một thế giới có sự sống.

Trong chớp nhoáng Diệp Mặc thậm chí cảm thấy tiếng hô hoán của thế giới sơn thủy này, dường như muốn hắn tiến vào trong thế giới sơn thủy đó, sau đó dần dần tĩnh lại.

– Sư đệ, chúng ra vào trong đó đi, trong đó đẹp quá, tôi muốn vào đó nghỉ ngơi một chút.

Chân Băng Du bị bao vây bởi thế giới sơn thủy này, phát ra tiếng nỉ non, ngữ khí mềm mỏng mang theo chút từ tính.

Cô không có tiên nguyên, không thể tu luyện, năng lực chống cự lại thì lại càng không có.

Diệp Mặc rùng mình một cái, nếu như không phải hắn biết rõ Chân Băng Du có tính cách như nào, nói không chừng hắn cũng tin thật rồi.

Dưới sự vận chuyển của Tam Sinh quyết, chỉ trong nháy mắt Diệp Mặc cũng tỉnh lại, thế giới sơn thủy không phải là ảo giác, nhưng hắn tuyệt đối cũng không tiến vào trong đó.

Thần thức đao của hắn cố gắng chặt đứt suy nghĩ điên cuồng muốn vào trong đó, lại càng không chút dừng lại, bổ trúng mảnh sơn thủy kia.

Tử Đao của Diệp Mặc bổ trúng thế giới kia, lại bị vạn vật trong thế giới sơn thủy đó chặn lại.

Tử Đao bị kích động, vang lên những tiếng ong ong, lực lượng cường đại khiến một đao của Diệp Mặc không thể nào lùi lại được, Diệp Mặc lập tức bị cắn trả laị, rồi phun ra một ngụm máu, bay ngược lại.

Nhưng lúc này Diệp Mặc lại thấy rõ, bàn tay này căn bản là hư ảo, cái chặn lại hắn chính là một bức tranh sơn thủy, còn bức tranh này lại là thật, thế giới sơn thủy trong đó cũng là thật.

Điều này khiến Diệp Mặc nhớ đến bức tranh sơn thủy kia nằm trong Thế giới trang vàng của hắn, chỉ là một bức tranh sơn thủy lại là một pháp bảo cao cấp, thông quan huyễn hóa thành bàn tay, dễ dàng chặn lại đòn tấn công của Diệp Mặc, hơn nữa còn cắn trả lại Diệp Mặc, khiến hắn bị thương trong nháy mắt.

– Haizz…

Tên Đại Ất Tiên này thấy Diệp Mặc vậy mà không bị thế giới sơn thủy của mình mê hoặc, ngược lại lại bổ trúng một đao vào pháp bảo sơn thủy của mình, điều này khiến gã cực kỳ kinh dị.

Những Huyền Tiên bình thường dưới bức tranh sơn thủy của mình, căn bản không thể nào có năng lực phản kháng lại, trực tiếp tiến vào trong, sau đó gã từ từ bào chế đối phương.

Thật là một pháp bảo lợi hại, Diệp Mặc lại lần nữa nuốt Song Thần đan thầm ngưng tụ thần thức và Tiên nguyên của mình.

Bức tranh sơn thủy này không tầm thường, hắn muốn phá được bức tranh này của đối phương e rằng có chút khó khăn.

Hắn biết Hắc Thạch Cân của mình chỉ có một cơ hội kiến công, một khi bị đối phương biết sự lợi hại của quả cân, có đề phòng rồi, hắn lại lần nữa rơi xuống thế hạ phong.

Chỉ trong nháy mắt, Diệp Mặc liền quyết định mặc kệ bức tranh sơn thủy này, trực tiếp đối phó với tên Đại Ất Tiên kia.

– Vào trong cho ta.

Đại Ất Tiên này lần đầu tiên rõ ràng không thu Diệp Mặc vào trong bức tranh sơn thủy kia được, lại càng quát lớn một tiếng, Tiên nguyên và thần thức điên cuồng rót vào bức tranh sơn thủy đó.

Bức tranh sơn thủy trong nháy mắt lại bay vút lên, từ một thôn trang nhỏ đơn giản, biến thành một tiểu trấn có quy mô, còn trong tiểu trấn này tiếng người lại càng huyên náo.

Quán rượu phồn hoa, hồng trần nữ tử, yến hội Tiên nhân… Không ngừng chảy trong bức tranh sơn thủy, cuối cùng có một chiếc cầu bắc qua con kênh nhỏ, cổ đạo tịch dương, từng bức từng bức họa cực đẹp hiện ra trước mặt, không, đã không phải là bức tranh, mà là từng bức phong cảnh thực sự hiện ra trước mặt Diệp Mặc.

Chỉ cần tiến vào trong đó, là có thể đối mặt với cảnh phồn hoa và xinh đẹp.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, thứ này lần thứ nhất đã không khiến hắn mắc lừa, thì không thể nào khiến hắn lại mắc mưu lần nữa.

Hắn tu luyện Tam Sinh quyết, lại tu luyện lâu dài dưới Khổ Trúc, đến tâm ma cũng không thèm để ý, làm sao có thể để ý đến cuộn tranh sơn thủy kia được?

Thấy Diệp Mặc trong mắt lộ vẻ mê mang, thậm chí thu lại pháp bảo trong tay, tên Đại Ất Tiên này cười khẩy một tiếng nói:

– Chỉ là một Huyền Tiên sơ kỳ mà thôi, làm sao có thể kiên trì dưới Cảnh Sơn Ý Thủy của ta được, cũng coi như là làm khó rồi.

Để ta xem xem anh có bao nhiêu bí mật

– Còn không đi vào cho ta.

Tên Đại Ất Tiên này sau khi quát lớn một tiếng, đồng thời bức tranh sơn thủy lại càng hoàn toàn được mở rộng.

Diệp Mặc mê man không ngừng, đi về phía bức tranh sơn thủy, nhưng bước chân của hắn cũng không nhanh, dẫm lên hư không thậm chí còn có chút chậm chạp, gã rất ít khi nhìn thấy ai bị bức tranh sơn thủy bao lấy, tốc độ đi lại chậm chạp như Diệp Mặc.

Đúng lúc gã muốn tiếp tục thúc giục bức tranh sơn thủy, muốn Diệp Mặc nhanh lên một chút, thì hư không bỗng nhiên có một vẫn thạch màu đen, vẫn thạch đó dường như càng lúc càng lớn.

Nhưng khiến người ta thoạt nhìn, thì lại giống như vì càng gần nên hình của nó càng lớn lên vậy.

Tên Đại Ất Tiên này nhíu mày, khí thế lại tăng lên, đồng thời muốn chém vẫn thạch kia, lại phát hiện ra vẫn thạch đó lại vòng một cái, hình như bị khí thế của gã bắn đi vậy.

Đại Ất Tiên thầm gật đầu, xem ra tu vi của mình lại tăng lên rồi.

Nhưng không đợi lực chú ý của gã chuyển sang bức tranh sơn thủy kia, thì vẫn thạch vừa mới bay qua lại giống như tia chớp đập trở lại, dường như trong nháy mắt đã đến trước mặt gã rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1632: Tôi Không Dám Giết Anh Mới Lạ

Tôi Không Dám Giết Anh Mới Lạ

K

hông ổn, cho dù là kẻ ngu ngốc đến mấy cũng biết thiên thạch cực lớn màu đen này có vấn đề, càng đừng nói là tên Đại Ất Tiên đần độn này.

Lần đầu tiên khi thiên thạch này bay chu vi cũng chưa đến một trượng, bây giờ cũng tăng lên mấy trượng rồi, hơn nữa vẫn còn đang tăng nữa.

Cho dù biết rõ bị đánh lén, tên Đại Ất Tiên này cũng không quá sợ hãi.

Chỉ là pháp bảo của một tên Huyền Tiên sơ kỳ phóng ra, cho dù có thể ám toán mình một chút, thì đã làm sao? Huống chi hắn cũng không đánh lén được mình.

Ầm…

Hộ Thuẫn vừa mới phóng ra, đồng thời thiên thạch màu đen kia cũng đập lên trên hộ thuẫn đó.

Răng rắc…

Một sức mạnh kinh khủng truyền đến, cái này tuyệt đối không phải là sức mạnh của Huyền Tiên sơ kỳ kia.

Cái này dường như là sức mạnh của thiên nhiên, hơn nữa luồng sức mạnh này cũng không vì bị cản lại mà có chút trì trệ hoặc suy yếu gì.

Hắc thạch cực lớn ngược lại đập lên trên tấm chắn, ngược lại lại phát ra một sức mạnh càng kinh khủng hơn.

Vốn dĩ tấm lá chắn chưa hoàn toàn được phóng ra trong nháy mắt bị vỡ vụn, không đợi tên Đại Ất Tiên nhìn rõ hắc thạch trước mặt mình là thứ gì, thì hắc thạch cực lớn đó cũng đã đập vào ngực của gã.

Rắc rắc Lần này Đại Ất Tiên cũng nghe thấy rất rõ, đây không phải là âm thanh vỡ vụn của tấm chắn, mà là âm thanh vỡ vụn của thân thể gã.

Phụt.

Một đường máu tươi phun ra, trong nháy mắt bị lỗ hổng màu đen vô cùng vô tận này nuốt sạch.

Tên Đại Ất Tiên biết mình hoàn toàn đánh giá sai sức chiến đấu của Diệp Mặc rồi, đối phương đâu chỉ có thể may mắn giết chết Huyền Tiên hậu kỳ? Đối phương hoàn toàn là một Huyền Tiên biến thái không thua kém hơn gã chút nào.

Càng khiến cho gã sợ hãi chính là pháp bảo quả cân kia của Diệp Mặc quá mức kinh khủng, gã chưa bao giờ nhìn thấy loại pháp bảo này, pháp bảo tiểu sơn thì gã cũng thấy nhiều rồi, làm gì có Hắc Thạch Cân biến thái như này? Trọng lượng đó quả thực nặng như một ngọn núi lớn, hơn nữa sức mạnh không ngờ cũng không lan tỏa ra chút nào, hoàn toàn tập trung lên người gã.

Nếu như gã không nghĩ cách chạy trốn, hôm nay nơi này chính là nơi chôn xác gã.

Tên Đại Ất Tiên này cũng không kịp lo tới bản lĩnh thông thiên của Diệp Mặc, thần thức điên cuồng cuốn ra, trong nháy mắt liền bao phủ toàn bộ thân hình gã, gã muốn chạy trốn bằng cách thiêu đốt thức hải.

Cho dù đó là bức tranh sơn thủy mà gã coi như là bảo bối, nhưng lúc này gã cũng không coi ra gì nữa rồi.

– Trốn được sao?

Diệp Mặc cười khẩy một tiếng, Vô Ảnh vô thanh vô tức mai phục một bên lao ra, còn quả cân màu đen cực lớn giống như thiên thạch vừa nãy của hắn lại lần nữa đánh tới.

Lưới thần thức được buông ra, hoàn toàn vây lấy Đại Ất Tiên.

– Anh dám giết tôi, tôi là Tiên chấp sự của Tiên thuyền, anh giết tôi rồi, đến nguyên thần cũng bị thiêu đốt…

Tên Đại Ất Tiên này bị lưới thần thức của Diệp Mặc vây lại, Vô Ảnh cũng đồng thời đánh lén đến, gã liền biết đòn sát thủ của Diệp Mặc rất nhiều.

Lúc trước trên đấu đài ở khoang hạng C, biểu hiện của Diệp Mặc mới là một góc trong đó mà thôi.

Lúc trước gã nghi ngờ Diệp Mặc ẩn giấu thực lực, bây giờ quả nhiên là như vậy.

Điều duy nhất khiến gã không ngờ tới chính là, thực lực mà Diệp Mặc ẩn giấu không ngờ lại mạnh như vậy.

Thiên thạch màu đen cực lớn kia lại lần nữa đập xuống, gã biết rõ phản kháng cũng không còn ý nghĩa gì.

Cho dù vừa rồi Diệp Mặc không dùng thiên thạch, gã cũng chưa chắc đã đánh thắng được tên Huyền Tiên sơ kỳ biến thái trước mặt này.

– Tôi không dám giết anh…

Lời nói của Diệp Mặc khiến gã có chút yên tâm, khi đang chuẩn bị mở miệng hứa hẹn, thì quả cân cực lớn kia cũng không dừng lại chút nào, cũng đã đập đến đỉnh đầu gã.

Lúc này gã mới nghe thấy hai từ “mới lạ” cuối cùng của Diệp Mặc.

Màu đen vô biên ập đến, thân thể của gã bị quả cân cực lớn màu đen kia đập thành bánh thịt, nguyên thần cũng đã rơi vào miệng Vô Ảnh Thao Tằm rồi, hối hận cũng vô ích.

Bây giờ gã chỉ có thể hối hận, cũng không phaỉ hối hận mình muốn giết một tên Huyền Tiên sơ kỳ biến thái như Diệp Mặc này, mà là hối hận không xác định được cách tốt nhất để giết chết Diệp Mặc, hối hận sau khi bị thương còn muốn ra tay với Diệp Mặc.

Diệp Mặc thở ra, lập tức thu lại nhẫn trữ vật của Đại Ất Tiên, đồng thời cuộn bức tranh sơn thủy đang rơi xuống kia lại.

Bức tranh sơn thủy bị Diệp Mặc lấy đi, tên Tiên chấp sự Đại Ất Tiên này cũng bị Diệp Mặc giết chết, Chân Băng Du lúc này mới tỉnh hồn lại, cô lập tức hiểu ra chuyện gì vừa mới xảy ra, khuôn mặt ửng đỏ, có chút xấu hổ.

Cô biết rõ với đạo tâm của cô, cho dù bị bức tranh sơn thủy kia hấp dẫn, cũng sẽ không thất thần nhanh như vậy.

Cái này ngoại trừ lực tiên nguyên đã mất đi, thì cũng có liên quan đến vừa nãy cô nghĩ ngợi lung tung.

Nếu như vừa nãy cô không nghĩ ngợi lung tung, Chân Băng Du chắc rằng cho dù bức tranh sơn thủy kia có lợi haị, thì bản thân mình cũng sẽ không bị hấp dẫn nhanh đến vậy.

– Chúng ta đi nhanh thôi, nơi này không phải là nơi nên ở lâu.

Diệp Mặc sau khi thu đồ đạc lại, đến nhìn cũng không thèm nhìn, lập tức điều khiển Thanh Nguyệt sang một hướng khác.

– Anh chẳng phải vừa mới giết một tiên chấp sự sao?

Chân Băng Du nghi ngờ hỏi Diệp Mặc, đồng thời trong lòng cũng cực kỳ khâm phục Diệp Mặc.

Một Huyền Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc không ngờ lại giết được Đại Ất Tiên, cho dù quả cân của hắn nghịch thiên đi nữa, cũng là một chuyện nghe đã rợn tóc gáy rồi.

Ít nhất cô cũng chưa bao giờ nghe nói Huyền Tiên sơ kỳ lại có thể chém giết được Đại Ất Tiên, mà bây giờ chẳng những cô nghe nói, thậm chí còn tận mắt chứng kiến.

– Tên Tiên chấp sự vừa rồi trọng thương mới đến, vết thương của gã chắc hẳn không phải là đánh nhau với người khác mà có.

Nói không chừng phong bạo hoặc vẫn thạch trong hư không, hoặc là thứ gì khác gây thương tích.

Hơn nữa tên Tiên chấp sự đó vừa đến đã muốn ra tay, là muốn nhanh chóng giết chúng ta, có thể thấy gã vẫn còn đồng bọn.

Diệp Mặc trong miệng thì nói, Thanh Nguyệt cũng không có chút chậm trễ nào, cũng đã tăng tốc hoàn toàn.

Chân Băng Du lập tức hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc:

– Anh nói đồng bọn của gã có thể quay lại?

– Không phải là có thể, mà là chắc chắn.

Trên Tiên thuyền Tiên chấp sự cũng có địa vị nhất định, cho dù là trong hư không, cũng chắc chắn có đồng bọn liên hệ với gã, đáng tiếc tu vi của tôi quá thấp.

Nếu không chỉ cần một đao thôi là cũng có thể phát tài được rồi.

Diệp Mặc bất đắc dĩ nói.

Vết thương của tên Tiên chấp sự kia cũng không phải là do đánh nhau mà có, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết.

Hắn mặc dù giết được đối phương rồi, nhưng biết trong này cũng không thể ở lâu được.

Nếu như bị người ta hiềm nghi hắn, thì chết là cái chắc.

Giết một Tiên chấp sự của Tiên thuyền, tội danh này cũng không phải nhỏ.

Huống chi đến lúc đó hắn đối mặt không phải là tội danh giết Tiên chấp sự, mà đối diện chính là tại sao lại có thể giết chết được Tiên chấp sự, trừ phi hắn không quay về Tiên thuyền.

Trong hư không giới vực, lúc nào cũng phải chú ý đến phong bạo hư không và đám vẫn thạch hư không, còn có cả lốc xoáy hư không nữa, nếu như không thể quay về Tiên thuyền được, ở nơi không thể tu luyện này chỉ có đợi chết.

Chân Băng Du vừa định hỏi thăm Diệp Mặc về nhẫn trữ vật của tên Tiên chấp sự kia có vấn đề gì hay không, lại nhìn thấy lốc xoáy vẫn thạch đầy trời đang cuốn đến.

Loại lốc xoáy vẫn thạch cực đáng sợ kia, thậm chí có thể nuốt trọn cả hư không, còn chưa đến trước mặt, đã hình thành từng lốc xoáy sụp đổ không gian.

Cô lập tức sững người, lốc xoáy vẫn thạch khủng bố này ai mà có thể ngăn lại được? Cho dù là Tiên Vương xông đến cũng chỉ có một chữ chết.

– Là bão lốc xoáy vẫn thạch…

Chân Băng Du sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói ra bốn từ này, lập tức cảm thấy tay của Diệp Mặc vỗ lên lưng cô, khiến cô choáng váng ngay tức khắc.

Trong nháy mắt lốc bão vẫn thạch đầy trời kia đã đến trước mặt Diệp Mặc, còn lúc này thì Diệp Mặc vừa mới thu lại Thanh Nguyệt.

Loại lốc xoáy cực kinh khủng này, còn có một lực hút kinh khủng, cho dù Tiên Vương cũng chưa chắc có thể xông ra khỏi lốc xoáy này, đừng nói gì đến hai người Diệp Mặc và Chân Băng Du.

Diệp Mặc nhìn thấy lốc bão vẫn thạch sớm hơn Chân Băng Du một chút, hắn làm Chân Băng Du ngất đi, thu lại Thanh Nguyệt, rồi tiến vào Thế giới trang vàng, cũng chỉ trong nháy mắt.

Ngũ hành của Thế giới trang vàng không được đầy đủ, một mình Diệp Mặc tiến vào đó thì có thể, nhưng còn dẫn theo Chân Băng Du tiến vào trong, thì tuyệt đối không quá được năm giây.

Diệp Mặc chỉ có thể tranh thủ năm giây này để vượt qua lốc bão hư không kia, hắn biết bão không gian, đặc biệt là bão vẫn thạch đến nhanh đi lại càng nhanh.

Nếu như sau năm giây, lốc bão hư không bên ngoài còn chưa qua, hắn sẽ lại tiến vào Thế giới trang vàng.

Quả nhiên, Diệp Mặc vừa mới dẫn Chân Băng Du tiến vào Thế giới trang vàng đó, vừa khó khăn qua được mấy giây, thì lại lần nữa bị Thế giới trang vàng đẩy ra.

Bộp…

Diệp Mặc vừa mới đi ra, đã bị lốc bão hư không mới đi qua quét trúng, lập tức giống như một ngôi sao bị bay ra ngoài vậy.

Diệp Mặc thở phào, đồng thời thầm mắng mình quá ngây thơ.

Đối diện với lốc bão hư không đáng sợ này, một khi hắn từ Thế giới trang vàng đi ra, cũng không có cơ hội lần thứ hai tiến vào Thế giới trang vàng.

May là hắn mặc dù bị đuôi của lốc bão đập trúng, nhưng cũng đã ra bên ngoài lốc bão rồi, thời gian năm giây cũng đã cứu hắn một lần.

Lúc này Diệp Mặc giống như con choi của lốc xoáy kia vậy, bay tròn xung quanh lốc xoáy hư không kia, nhanh chóng biến mất khỏi vị trí của bão không gian.

Ngay lúc Diệp Mặc đang bị lốc xoáy điên cuồng đáng sợ kia quét khiến cho đầu óc choáng váng, thì sức mạnh của cơn bão cuối cùng cũng giảm chậm lại, Diệp Mặc cố gắng vận chuyển Tiên nguyên khống chế thân hình của mình, sắc mặt của hắn tái nhợt sau khi nuốt một viên đan dược, sau đó đánh tỉnh Chân Băng Du dậy.

– Chúng ta chết rồi?

Chân Băng Du sau khi hỏi câu đầu tiên, liền biết mình nói sai rồi, nơi này không ngờ vẫn là một màn đen tối, làm gì đã chết?

– Anh làm thế nào lại thoát ra được?

Chân Băng Du lập tức liền run giọng hỏi Diệp Mặc.

Diệp Mặc điều động tiên nguyên và thần thức của mình một chút, rồi mới lên tiếng nói:

– May mắn mà thôi, chúng ta bây giờ cứ ở trong này bắt Hư Không Phi Tuyết.

Vừa nãy tôi điều tra rồi, dùng bàn định vị hư không vẫn có thể tìm được vị trí của Tiên thuyền, lần này cũng là may mắn mà không chết, nếu như không phải gã, lúc này chúng ta cũng đã mất phương hướng rồi.

Chân Băng Du gật đầu, không nói gì, Diệp Mặc đối xử với cô mặc dù không tệ, đó chỉ là bản tâm của hắn như thế mà thôi.

Nhưng từ trong sâu thẳm đáy lòng, hắn đối với mình vẫn còn chút đề phóng.

Giống như lúc trước, sau khi cô hôn mê, Diệp Mặc dẫn cô chạy thoát khỏi lốc bão hư không, bất luận là Diệp Mặc dùng cách nào, thì cũng không muốn cô biết mà thôi.

Nhưng cô cũng không có gì là không thoải mái và có cách nghĩ nào khác, ngược lại cô cho rằng cách làm của Diệp Mặc này là bình thường, dù sao cô cũng chẳng liên quan gì đến Diệp Mặc cả.

Biết Diệp Mặc có bí mật là một chuyện, biết Diệp Mặc có bí mật gì, đó lại là một chuyện khác.

– Uhm.

Diệp Mặc nói ở lại đây, Chân Băng Du rõ ràng cũng sẽ không mở miệng phản đối.

Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, ngay lập tức liền lấy ra nhẫn trữ vật của tên Đại Ất Tiên kia.

Tên Đại Ất Tiên lúc trước bị hắn giết chết là một Tiên chấp sự, ở khoang hạng C thu nhiều tiên tinh như vậy, cho dù có cái gì cũng cần phải nộp lên trên trước, tiên tinh trên người y tuyệt đối cũng không ít, ít nhất, tiên tinh thế chấp kia y cũng không nộp lên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1633: Tìm Sự Hỗ Trợ

Tìm Sự Hỗ Trợ

C

ho dù Diệp Mặc biết là trong nhẫn trữ vật của tên tiên chấp sự Đại Ất Tiên này chắc chắn sẽ không ít tiên tinh, nhưng khi hắn thực sự nhìn vào thì vẫn phải choáng váng.

Ngoại trừ một cái thẻ bài thân phận tiên chấp sự ra, thì tiên tinh bên trong nhẫn trữ vật chồng chất như núi nhỏ vậy, ngoài ra còn có đại lượng tiên linh thảo và tài liệu luyện khí nữa.

Cuối cùng cũng phát tài rồi.

Diệp Mặc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tiên tinh trong chiếc nhẫn trữ vật này ít nhất cũng có năm mươi triệu, đây còn chưa tính, vì bên trong còn có cả thẻ tiên tinh nữa.

Thẻ tiên tinh có chút giống với thẻ ngân hàng ở Địa Cầu.

Chỉ là muốn lấy được tiên tinh từ thẻ tiên tinh thì cần phải lấy ở trên tiên thuyền, nên cho dù là Diệp Mặc có được cái thẻ tiên tinh này, hắn cũng không dám đi lấy thử.

Hắn không biết là những thẻ tiên tinh này có lưu tên hay không, mà cho dù là không lưu tên, thì hắn cũng không dám thử.

Hắn chỉ có một sản nghiệp là đan lâu mà thôi, đột nhiên lại có thể đi lấy được nhiều tiên tinh như vậy, thì có là đứa ngốc cũng sẽ hoài nghi hắn.

Sau khi lấy ra một phần tiên tinh trong nhẫn trữ vật, thì Diệp Mặc liền đem toàn bộ số còn lại vào Thế giới trang vàng.

– Tôi sợ cái nhẫn trữ vật kia có ký hiệu thần thức, tốt nhất là nên ném nó đi.

Chân Băng Du thấy Diệp Mặc phát tài thì trong lòng cũng rất vui, nhưng cô vẫn nhắc nhở Diệp Mặc cẩn thận một chút.

– Không có vấn đề gì.

Diệp Mặc khoát tay.

Nếu có người có thể sử dụng thần thức quét tới Thế giới trang vàng của hắn, thì hắn đã sớm chết rồi, đâu thể chờ tới ngày hôm nay chứ.

Thấy Diệp Mặc tự tin như vậy, thì Chân Băng Du cũng không nói tiếp nữa.

Cô thấy Diệp Mặc lại lần nữa lấy bức tranh sơn thủy kia ra, thì liền nhíu mày hỏi:

– Bức tranh sơn thủy này là vật gì? Sao lại lợi hại thế?

Diệp Mặc nhìn bức tranh sơn thủy trong tay mình, rồi lắc đầu nói:

– Đây hẳn không phải là thứ đơn giản, nhưng nó cũng không phải là bản gốc, mà là một tiên khí nhái lại thôi.

Hiện tại tôi không có thời gian nghiên cứu nó, chờ khi nào rảnh rỗi thì tôi mới xem lại.

Nói xong thì Diệp Mặc cũng đem bức tranh sơn thủy này ném vào trong Thế giới trang vàng.

Hai tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc và Chân Băng Du đều ở hư không này để bắt ‘Hư không phi tuyết’.

Trong ba lần Diệp Mặc gặp được ‘Hư không phi tuyết’, thì chỉ bắt được có một miếng.

Dù cho lưới thần thức của hắn đã vận dụng thuần thục rồi, thì cũng chẳng thể bắt được nổi cả ba miếng ‘Hư không phi tuyết’ kia.

‘Hư không phi tuyết’ phi hành trong hư không này cũng có tốc độ khác nhau, cho nên tốc độ chậm một chút thì Diệp Mặc còn có cơ hội, nhưng ‘Hư không phi tuyết’ có tốc độ quả thực là quá nhanh, nên thần thức của hắn vừa mới thấy được nó, thì ‘Hư không phi tuyết’ đã chạy ra khỏi lưới thần thức của hắn rồi, căn bản là không có cơ hội cho hắn ra tay trói buộc.

Thời gian đã trôi qua gần nửa năm, Diệp Mặc lại mang theo Chân Băng Du lặng lẽ trở về tiên thuyền.

Lần này đi hư không thì hắn thu hoạch cũng không nhỏ, vì không chỉ đơn thuần bắt được hai miếng ‘Hư không phi tuyết’, mà còn kiếm được một lượng tiên tinh lớn nữa.

Vốn luyện chế ‘Phi tuyết đan’ thì ngoài ‘Hư không phi tuyết’ ra Diệp Mặc vẫn còn thiếu vài loại tiên linh thảo khác.

Nhưng việc đó đã được nhẫn trữ vật của tên tiên chấp sự Đại Ất Tiên kia giải quyết giúp rồi, vì trong chiếc nhẫn trữ vật Diệp Mặc lấy được còn có hơn mười gốc tiên linh thảo cấp sáu, hơn nữa Diệp Mặc còn từng thu thập được rất nhiều tiên linh thảo trong Hỗn Độn Tinh Vực, cho nên lần này trở về thì đã có đủ tài liệu để luyện chế ‘Phi tuyết đan’ rồi.

Khi Diệp Mặc và Chân Băng Du trở lại phường thị khoang thuyền trung đẳng thì cũng không lập tức khai trương lại đan lâu, mà tiếp tục đóng cửa để luyện đan.

Vì hiện tại tiên tinh trên người Diệp Mặc có rất nhiều, cho nên việc làm ăn cũng không cần phải vội.

Thánh thủ tiên cô Thải Dĩ quả nhiên là không gạt người.

Chỉ ngắn ngủi có hai tuần, thì Chân Băng Du đã cảm giác được sự khác biệt rồi.

Cô biết là sau khi cô sử dụng ‘Phi tuyết đan’ thì tiên linh căn của cô sẽ không tiếp tục niết hóa nữa.

Chỉ cần sau này tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’, thì cô có thể bình phục hoàn toàn rồi.

Lại một tháng nữa trôi qua, tiên thuyền tiếp tục đóng lại cấm chế ra ngoài hư không và tiếp tục phi hành, lúc này thì đan lâu của Diệp Mặc cũng chính thức khai trương trở lại.

Lúc này thì người đầu tiên tới đan lâu của hắn cũng là Dư Liên Tang.

Dư Liên Tang vừa bước vào trong đan lâu thì đã ôm quyền chúc mừng Diệp Mặc:

– Diệp đại sư, chúc mừng anh an toàn trở về.

Lần này thì có tới gần ngàn tiên nhân trong tiên thuyền không trở về được đấy.

Đối với Dư Liên Tang mà nói, thì việc Diệp Mặc chết ở trong hư không hoàn toàn không có lợi gì với y cả.

Còn đối với Diệp Mặc mà nói, thì quyền lực của Dư Liên Tang ở trên tiên thuyền này cũng không lớn, nhưng sự trợ giúp của y thì lại không hề nhỏ.

Trong lòng Diệp Mặc cũng cả kinh, tiên thuyền chỉ dừng lại một lần, mà tổn thất nhiều tiên nhân như vậy, quả thực là lợi hại.

Nhưng Diệp Mặc đã thử qua sự nguy hiểm trong giới vực hư không, cho nên nếu như hắn không có Thế giới trang vàng, thì có lẽ cũng không thể nào trở về được.

– Tôi chỉ vừa ra ngoài, thì cũng biết với tu vi hiện tại của tôi không thể nào ở lại lâu trong giới vực hư không được, cho nên tôi đã trở về từ sớm rồi.

Diệp Mặc vội vàng nói.

Dư Liên Tang gật đầu:

– Về sớm cũng tốt, vì với bản lĩnh của anh, cho dù không đi ra giới vực hư không cũng không có vấn đề gì lớn.

Dư Liên Tang hàn huyên một hồi cùng Diệp Mặc, nói về một số chuyện xảy ra trong lần dừng lại này của tiên thuyền, sau đó lại nhờ Diệp Mặc luyện chế giúp một lò đan dược.

Lúc này y mới cảm thấy mỹ mãn mà cáo từ.

Sau khi Dư Liên Tang đi rồi, thì Chân Băng Du mới giật mình nói:

– Tiên thuyền này mới chỉ dừng lại có một lần đã chết nhiều người như vậy, vậy nếu dừng lại thêm vài lần nữa thì sẽ chết mất bao nhiều người đây?

– Chỉ sợ rằng đây không phải là một vùng đất yên lành.

Diệp Mặc trầm giọng.

Hắn cảm giác cái tiên thuyền này cũng không hề xem trọng cái mạng nhỏ của các tiên nhân như hắn.

Dường như cái tôn chỉ duy nhất của tiên thuyền này chỉ là kiếm thật nhiều tiên tinh, liên tục cướp đoạt tiên tinh của các tiên nhân mà thôi.

– Cũng may là cái tiên thuyền này cuối cùng cũng còn có chút nguyên tắc, chí ít không để các tiên nhân trên này cướp đoạt tiên tinh của nhau.

Chúng ta chỉ cần có đủ tiên tinh, vậy thì có thể chống đỡ được.

Diệp Mặc liền an ủi Chân Băng Du một câu.

– Cậu nói xem mấy người Bành Cảm Đương và Hàn Trường Điền có lai lịch gì? Bọn họ dường như là có lai lịch rất lớn, vì trên tiên thuyền này thì ngoại trừ việc ở lại trong hư không, thì cũng không còn cái gì khác, nhưng vì sao bọn họ lại có nhiều tiên tinh như vậy?

Đối với việc Diệp Mặc khổ cực cố gắng thì mới có thể miễn cưỡng đặt chân trên khoang thuyền trung đẳng này, còn ba người Bành Cảm Đương thì lại rất nhẹ nhàng đơn giản mà sống ở đây làm cho Chân Băng Du rất khó hiểu.

Diệp Mặc khoát tay:

– Băng Du sư tỷ, sau này chúng ta không nên nói nhiều với bọn họ.

Tôi khẳng định là lai lịch của họ không tầm thường, nhưng bất luận là họ có mưu đồ gì, thì cũng không có quan hệ với chúng ta…

Lời của Diệp Mặc còn chưa nói hết, thì đã ngừng lại nhìn xuống dưới lầu.

Chỉ một lát sau, thì Bành Cảm Đương đã xuất hiện phía dưới đan lâu của Diệp Mặc.

Từ khí tức trên người của Bành Cảm Đương, thì Diệp Mặc biết rằng y chắc chắn đã đi vào giới vực hư không.

– Diệp đại sư!

Bành Cảm Đương vừa vào cửa thì đã ôm quyền chào hỏi Diệp Mặc.

Từ sau lần Diệp Mặc cự tuyệt lời mời của Hàn Trường Điền, thì Bành Cảm Đương đã đổi cách xưng hô huynh đệ với Diệp Mặc trở thành ‘Diệp đại sư’ rồi.

– Bành huynh, mời ngồi.

Diệp Mặc lập tức đứng lên rồi mời Bành Cảm Đương ngồi xuống.

Trong mắt Bành Cảm Đương lộ ra vẻ xấu hổ rồi nói:

– Diệp đại sư, vốn là tôi sẽ giúp cậu giới thiệu vài vụ làm ăn trên khoang thuyền thượng đẳng đấy, đáng tiếc là người khác đều không tin tưởng lời tôi nói.

Tôi rất xin lỗi, nếu như cậu thiếu tiên tinh, thì tôi có thể…

Diệp Mặc vôi xua tay:

– Không cần, đa tạ Bành huynh.

Tuy rằng làm ăn ở đây không được tốt lắm, nhưng tôi vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được.

Sau khi do dự một hồi lâu, thì Bành Cảm Đương bỗng nhiên bày ra bộ dáng kiên định rồi nói:

– Diệp huynh, nếu có một ngày cậu thực sự quá khó khăn, thì cậu cứ tới khoang thuyền thượng đẳng tìm tôi, cho dù là tôi có phải hạ thấp mặt mũi thì cũng sẽ giúp cậu.

Diệp Mặc cười ha hả nói:

– Đa tạ Bành huynh, nói không chừng là sẽ có lúc tôi tới tìm Bành huynh.

Đồng thời trong lòng Diệp Mặc cũng cười nhạt.

Bành Cảm Đương mở to mắt mà nói dối như thế này, có thể nói nếu mà y thực sự muốn giúp mình, thì quả thực là quá dễ dàng rồi.

Cho nên Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin lời y, vì nếu như y tìm không được người đến ủng hộ cho đan lâu của mình, thì ngày trước y đã không ba hoa khoác lác như vậy rồi.

Hôm nay nguyên nhân chủ yếu mà y tới nơi này, chỉ sợ là y biết việc mình đi giới vực hư không, sau đó muốn xem hoàn cảnh mình có dư dả hay không mà thôi.

Điều này nói rõ rằng bọn họ đang rất cần một Tiên đan đại sư tứ phẩm.

Diệp Mặc chẳng muốn đi thám thính chuyện của Bành Cảm Đương làm gì cả, càng không muốn gia nhập vào cùng họ.

Ngay khi hai người đang có chút khó xử, thì có ba tên Huyền Tiên vội vàng đi tới đan lâu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc thấy ba người này đi tới, thì lập tức đứng lên.

Bành Cảm Đương thấy vậy thì liền hướng Diệp Mặc cáo từ, vì từ biểu tình của Diệp Mặc, y cũng đã biết Diệp Mặc có quen biết với ba người kia rồi.

– Lam huynh, Hướng sư huynh, Đàm sư tỷ…

Ba người này vừa tới, thì Diệp Mặc cũng đã biết mục đích của họ rồi.

Chỉ cần nhìn bộ dạng nghèo túng của họ, thì cũng biết rằng nếu không lên đây, thì chắc là sẽ đi luyện khoáng rồi.

– Diệp huynh, chúng tôi không ngờ là mới chưa được một năm, thì đã không chống đỡ nổi nữa rồi…

Khi Lam Địch Thanh thấy đan lâu mà Diệp Mặc mở ra, thì không khỏi thở dài một tiếng.

Trong mấy người thì chỉ có tu vi của Diệp Mặc là thấp nhất, hơn nữa Diệp Mặc còn phải mang theo một người bệnh, nhưng kết quả là cuộc sống của Diệp Mặc lại là tốt nhất trong số họ khi ở trên tiên thuyền này.

Diệp Mặc đã từ trong miệng tên tiên chấp sự Đại Ất Tiên kia mà biết được một ít tình huống.

Hắn biết rằng việc ba người Lam Địch Thanh rớt xuống tình trạng này cũng có chút quan hệ tới mình.

Diệp Mặc từ trong miệng Dư Liên Tang mà biết được, cho dù là tiên chấp sự của khoang thuyền hạ đẳng, thì cũng không thể nào mà diễu võ dương oai trên khoang thuyền trung đẳng được.

Cái tên tiên chấp sự kia biết được tin tức của mình, nên biết rằng khi đối mặt với mình y cũng không hỏi gì được khi còn ở trên tiên thuyền này, cho nên y liền thẳng thắn đi hỏi ba người Lam Địch Thanh.

Lam Địch Thanh thì vốn cũng không biết gì cả, cho nên tên Đại Ất Tiên kia cũng không ngừng mà bóc lột tiên tinh của ba người.

– Diệp huynh, nếu như tên tiên chấp sự họ Quế kia không mất tích trong hư không, thì sợ rằng ba người chúng tôi cũng không có cơ hội để tìm tới anh rồi.

Tiên tinh trên người ba người chúng tôi cộng lại cũng tới mười triệu, nhưng đều bị tên tiên chấp sự họ Quế kia bóc lột hết.

Hướng Kỳ Lăng cũng có chút tức giận.

Ở Cung Hoa Thiên thì y là một Huyền Tiên có địa vị nhất định, nhưng trên tiên thuyền này thì cái gì y cũng không bằng

Đừng nói là ba người đều tới từ Cung Hoa Thiên, mà cho dù là ba người không hề bị hắn liên lụy tới, thì Diệp Mặc hắn cũng đều sẽ trợ giúp một chút.

Thấy Lam Địch Thanh còn muốn nói gì nữa, thì Diệp Mặc liền khoát tay:

– Tất cả mọi người đều cùng tới từ một nơi, cho nên tôi tất nhiên nên hỗ trợ mọi người.

Tôi sẽ cho mọi người mượn trước tiên tinh, chờ khi tôi có năng lực rồi, thì chúng ta sẽ cùng nhau định cư tại khoang thuyền trung đẳng này.

– Đa tạ Diệp huynh.

Ba người Lam Địch Thanh vội vàng cảm tạ.

Y không phải là kẻ ngốc, hơn nữa tiên tinh trên tiên thuyền này quá mức quý giá, cho nên Diệp Mặc có thể cho bọn họ mượn hơn trăm ngàn tiên tinh thì họ cũng đã vô cùng cảm kích rồi.

Đợi tới lần sau, không chừng là bọn họ cũng có thể đi ra ngoài thu thập vẫn thạch mà kiếm lấy chút tiên tinh.

Diệp Mặc lấy ra ba chiếc nhẫn trữ vật rồi nói:

– Tôi cho mọi người mượn mười lăm triệu tiên tinh trước, mỗi người lấy năm triệu.

Sau này hết thì lại tính tiếp.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1634: Hạt Giống Chứng Đạo

Hạt Giống Chứng Đạo

B

a người nhìn nhau.

Bon họ muốn tìm Diệp Mặc để mượn chút tiên tinh, nhưng không ngờ là bọn họ còn chưa mở miệng hỏi, thì Diệp Mặc đã cho họ mượn nhiều tiên tinh như vậy rồi.

– Diệp huynh, như vậy nhiều quá.

Lam Địch Thanh vội vàng nói, vì ở trên tiên thuyền này rất khó kiếm tiên tinh.

Đan lâu của Diệp Mặc thì nằm khuất ở một góc, nên việc làm ăn có thể nghĩ cũng biết là không quá tốt.

Diệp Mặc có thể lấy ra ngần đấy tiên tinh cho họ mượn, thì không chừng là tiên tinh của riêng hắn đấy.

Diệp Mặc cười xua tay:

– Không nhiều lắm, tôi còn có một việc muốn nhờ mọi ngời hỗ trợ đây, đương nhiên là vấn đề này chỉ là thuận tiện nhờ mọi người mà thôi.

– Diệp huynh cứ nói, chỉ cần là việc Lam Địch Thanh tôi có thể làm được, thì tôi tuyệt đối sẽ không từ chối.

Lam Địch Thanh vội vàng tỏ thái độ, lập tức Đàm Tiêu Lan và Hướng Kỳ Lăng cũng đồng ý theo, nhất định muốn giúp đỡ cho Diệp Mặc.

– Vậy đã tạ mọi người.

Sau khi Diệp Mặc ôm quyền cảm tạ thì liền nói tiếp:

– Bởi vì đẳng cấp pháp bảo của tôi quá thấp, cho nên cần có một số tài liệu luyện khí đỉnh cấp.

Cho nên nếu ở khoang thuyền hạ đẳng có người nào bán ra loại đỉnh cấp tài liệu như thế thì xin ba vị xem giúp tôi một chút.

Lời này của Diệp Mặc cũng không phải là nói bừa, vì hắn đã lấy được một ít tài liệu và tiên linh thảo từ trong nhẫn trữ vật của tên tiên chấp sự kia.

Nhưng hắn lại phát hiện được nhưng tài liệu kia có rất ít thứ đẳng cấp cao, vì thế hắn lập tức đoán rằng các tiên nhân ở khoang thuyền hạ đẳng do luôn bị tên tiên chấp sự kia bóc lột cho nên đều không hề muốn xuất ra tài liệu đỉnh cấp.

Số lượng tiên nhân ở khoang thuyền hạ đẳng nhiều hơn ở đây, nên hẳn là luôn phải có vài người có thứ đỉnh cấp, chỉ là họ luôn giấu chúng thật kỹ mà thôi.

Nhưng người này một khi đã không còn tiên tinh, thì cho dù là đồ tốt mấy cũng sẽ phải lấy ra bán, mà hắn thì lại luôn cần những thứ tài liệu đỉnh cấp như vậy.

Theo tu vi của hắn đề thăng, thì đẳng cấp của Tử Đao càng lúc càng không theo kịp nữa.

Cho nên hắn cần phải tìm được tài liệu luyện khí đỉnh cấp để thăng cấp cho Tử Đao, ít nhất phải để cho Tử Đao của hắn ngang hàng với Hắc Thạch Cân.

– Chuyện này thì không có vấn đề gì.

Diệp huynh yên tâm, tôi nhất định sẽ chú ý giúp huynh.

Chỉ là không biết Diệp huynh có yêu cầu gì với các loại tài liệu đây?

Trong lòng Lam Địch Thanh thì vô cùng cảm kích Diệp Mặc, cho nên lời hắn vừa nói ra, y đã lập tức nhận giúp đỡ rồi.

– Đẳng cấp càng cao thì càng tốt, tốt nhất là phải vượt qua tiên tài tứ phẩm.

Diệp Mặc đáp.

Hắn không thể nào sử dụng tài liệu đẳng cấp thấp để thăng cấp Tử Đao được.

– Lam huynh, Diệp Mặc có thể mở được một đan lâu, thì chí ít hắn phải là một Tiên đan sư tam phẩm phải không?

Sau khi ba người rời khỏi đan lâu của Diệp Mặc, thì Đàm Tiêu Lan mới hỏi.

– Không phải, tôi đoán rằng Diệp Mặc hẳn là một đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi, cô không thấy trên biển quảng cáo viết rằng có thể luyện chế các loại Tiên đan dưới tứ phẩm sao?

Sau khi Lam Địch Thanh nói xong, thì lại hít một hơi rồi nói tiếp:

– Tùy tiện tìm một đại sư Tiên đan tứ phẩm ở Cung Hoa Thiên thì đều là những tồn tại tôn quý, nhưng ở khoang thuyền trung đẳng thì đại sư Tiên đan tứ phẩm cũng không ít, cho nên Diệp huynh ở đó chắc cũng khá khó khăn.

Lúc này hắn lấy ra nhiều tiên tinh để giúp chúng ta như vậy, thì hẳn là tiên tinh của riêng hắn, cho nên Lam Địch Thanh tôi nhất định sẽ tận lực giúp hắn tìm kiếm các loại tiên tài cao cấp.

– Tôi cũng thế.

Đàm Tiêu Lan và Hướng Kỳ Lăng liền nói dứt khoát.

Sau khi ba người Lam Địch Thanh rời đi rồi, thì Diệp Mặc và Chân Băng Du lại khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.

Ngoại trừ Dư Liên Tang thỉnh thoảng tới tìm Diệp Mặc tâm sự ra, thì Bành Cảm Đương cũng chẳng lần nào xuất hiện nữa.

Ngoại trừ trả phí thuê cửa hàng ra, thì mỗi tháng hắn cũng có thể giữ lại được khá nhiều tiên tinh.

Mặc dù có tiên nhân tới tìm hắn để nhờ luyện chế Tiên đan ngũ phẩm, nhưng Diệp Mặc đều lấy lý do không thể luyện chế mà cự tuyệt.

Sau khi linh căn của Chân Băng Du đã không còn tiếp tục niết hóa, thì cô cũng ít suy nghĩ linh tinh hơn trước, mà tiếp tục khôi phục lại công việc tu luyện như trước đây.

Chỉ có mỗi Diệp Mặc là ngày ngày đều thôi diễn trận pháp ở đan lâu.

Hắn không dám tiến vào Thế giới trang vàng để tu luyện, cho nên chỉ có thể làm loại chuyện khô khan này hàng ngày mà thôi.

Thời gian nhanh chóng trôi đi, lại một năm nữa đã qua.

Trong thời gian này thì Lam Địch Thanh có tới tìm Diệp Mặc hai lần, mang tới cho hắn một khối tiên tài tứ phẩm là ‘Cực hỏa mộc’ và một miếng tiên tài ngũ phẩm ‘Phong lôi kim’.

Đáng tiếc là hai loại tài liệu này cũng không có trợ giúp gì lớn đối với Diệp Mặc.

Yêu cầu thăng cấp Tử Đao của Diệp Mặc rất hà khắc, nếu như không đạt được yêu cầu, thì hắn thà rằng không thăng cấp Tử Đao nữa.

Hôm nay Diệp Mặc đang ở đan lâu của mình thôi diễn tiên trận cấp ba, thì Bành Cảm Đương lại lần nữa đi tới đan lâu của hắn.

Lần này chỉ có điều khác với nhưng lần trước muốn mời Diệp Mặc gia nhập, chính là thoạt nhìn thì Bành Cảm Đương có vẻ khá tiều tụy, dường như là có tâm tư gì đó.

– Bành huynh.

Diệp Mặc vẫn nhiệt tình như trước đây.

Bành Cảm Đương thì lại không hề ngồi xuống mà nhìn Diệp Mặc một lát, sau đó mới ôm quyền nói:

– Diệp huynh đệ, lần này tiên thuyền lại muốn dừng lại ở hư không nửa năm, tôi muốn đi hư không một chuyến…

Khi mà Diệp Mặc còn tưởng rằng Bành Cảm Đương sẽ mời mình đi cùng vào hư không, thì Bành Cảm Đương lại nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi nói một các ngưng trọng:

– Diệp huynh đệ, tôi biết rằng thành tựu tương lai của cậu là không có giới hạn.

Cậu đã giúp đỡ tôi, cho nên tôi cũng muốn giúp đỡ lại cậu một chút, nhưng không ngờ là mình lại làm liên lụy tới cậu.

Đáng tiếc chính là ở đây là trên tiên thuyền, chứ không phải là Thiên Vực, nên dù tôi có lòng cũng chỉ đành bất lực…

Diệp Mặc nhíu mày:

– Bành huynh, huynh có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, tôi có thể đặt chân ở đây, thì kỳ thực huynh cũng đã giúp tôi không ít rồi.

– Đã như vậy, tôi cũng không khách khí nữa.

Bành Cảm Đương nói xong thì liền trực tiếp đưa tay lên móc vào mắt của mình khiến Diệp Mặc cả kinh trong lòng, nhưng hắn vẫn không hề cản y lại, vì y chính là đang móc vào con mắt vốn đã bị hư của mình.

Nhưng thực tế thì Diệp Mặc không rõ rằng y muốn làm gì.

Bành Cảm Đương lúc này đã lấy ra một viên ngọc thạch trong sáng vô cùng từ trong con mắt hỏng của mình, sau đó lập tức nuốt một viên đan dược xuống.

Sau khi vận chuyển tiên nguyên thì con mắt bị hư kia cũng rất nhanh phục hồi lại bình thường.

– Mắt của tôi thực ra có thể chữa lành, nhưng tôi không muốn chữa, cũng là vì con mắt đó vốn là do chính tôi làm hỏng.

Nguyên nhân thì chính là vì nó.

Bành Cảm Đương nói xong thì chỉ vào viên ngọc thạch trong sáng ở trong lòng bàn tay rồi nói.

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn chằm chằm vào viên ngọc thạch trong lòng bàn tay của Bành Cảm Đương rồi hỏi:

– Đây là cái gì?

Bành Cảm Đương nắm tay lại rồi trầm giọng:

– Diệp huynh đệ, cậu là đại sư Tiên đan, vậy không biết cậu đã nghe nói qua ở trên Tiên Giới này tu luyện tới cực hạn là đẳng cấp gì chưa?

– Không phải là Tiên Đế sao?

Diệp Mặc biết nếu như vấn đề chỉ đơn giản như vậy thì Bành Cảm Đương sẽ không hỏi hắn.

Quả nhiên Bành Cảm Đương liền lắc đầu:

– Không phải, Tiên Đế không phải là cực hạn, mà là sau khi Tiên Đế đã chứng đạo thì mới là cực hạn.

Chỉ có tiên nhân sau khi đã ‘Chứng đạo’ thì mới chân chính là cường giả đỉnh cao của Tiên Giới.

Mà từ cổ chí kim, Tiên Đế cũng có rất nhiều, trong đó càng có nhiều người kinh tài diễm diễm, và vô số năm qua cũng chẳng bao giờ thiếu các loại thiên tài cả, nhưng mà người có thể ‘Chứng đạo’ thì lại rất hiếm khi nghe nói tới, cậu biết vì sao không?

Diệp Mặc lắc đầu:

– Tôi không biết, mong Bành huynh chỉ giáo cho.

Bành Cảm Đương nói:

– Bởi vì Thiên Địa không được đầy đủ, thiếu mất một.

Tiên Đế muốn ‘Chứng đạo’ thì nhất định phải có được ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, mà ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ cũng là cùng được sinh ra đồng thời với vũ trụ.

Mười hạt ‘Tử mông chủng tử’ sau khi được sinh ra trong Thiên Địa thì liền thiếu đi một hạt, vì nó đã lập tức bỏ chạy.

Cho nên tối đa trong Thiên Địa cũng chỉ có chín vị Tiên Đế đã ‘Chứng đạo’ mà thôi.

– Mỗi một tiên nhân đã ‘Chứng đạo’, thì thần thông đều có thể tung hoành khắp vũ trụ, thậm chí lật tay một cái là có thể hủy diệt toàn bộ ‘Ba mươi ba Thiên Vực’.

Cho nên đối với tất cả các tiên nhân, thì ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ mới là thứ trân quý nhất.

Vì sau khi một vị ‘Chứng đạo’ Tiên Đế nào đó ngã xuống, thì hạt ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ của vị Tiên Đế đó cũng không biến mất, mà chỉ tự động ẩn nấp trong vũ trụ chờ đợi người hữu duyên mà thôi.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc nghe được tin tức này.

Hắn khẳng định là rất nhiều Đại Tiên cũng không nhất định biết tới còn có loại ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này tồn tại.

Hắn cũng không biết tại sao hôm nay Bành Cảm Đương lại phải nói chuyện này với hắn, còn cái hạt ngọc thạch to bằng hạt gạo trong tay Bành Cảm Đương là cái gì, chẳng lẽ chính là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ sao? Là thứ có thể giúp Tiên Đế ‘Chứng đạo’ sao?

Thấy biểu tình kinh dị của Diệp Mặc, thì Bành Cảm Đương liền tiện tay thiết lập mấy đạo cấm chế, sau đó mới nói tiếp:

– Cậu đoán đúng rồi, viên ngọc thạch trong tay tôi chính là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, chỉ là cần phải mở ra thì mới được.

Nhưng hiện tại không thể mở ra, vì một khi mở ra, khí tức hỗn độn sẽ tràn ra ngoài, bất luận là ai cũng không thể nào cứu được chúng ta nữa.

Nói xong thì y liền nhìn chằm chằm Diệp Mặc, phát hiện Diệp Mặc chỉ nhíu mày, dường như cũng không hề bị cái ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này hấp dẫn, thì Bành Cảm Đương liền lộ ra ánh mắt tán thưởng.

Y quả nhiên là không nhìn lầm Diệp Mặc.

Cái tên Huyền Tiên trước mặt y này tuyệt đối không phải loại người bình thường.

Tuy rằng Diệp Mặc bất động thanh sắc, nhưng y cũng biết là Diệp Mặc vẫn chưa rõ sự trân quý của ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ cho nên mới như thế.

Nhưng cho dù là vậy, thì Diệp Mặc có thể có được biểu tình trấn định như vậy, thì y cũng đã có vài phần kính trọng rồi.

– Hiện tại tôi sẽ đem hạt ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này tặng cho cậu.

Bành Cảm Đương nói xong thì liền cầm viện ngọc thạch nhỏ trong sáng đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng không vươn tay ra, vì hắn cho tới bây giờ vẫn không tin rằng trời sập xuống còn nện thẳng vào đầu mình.

Thái độ làm người của Bành Cảm Đương không tệ, Diệp Mặc cũng rất tán thưởng, nhưng muốn hắn tin tưởng việc Bành Cảm Đương sẽ đưa cho hắn một hạt giống ‘Chứng đạo’, thì hắn tuyệt đối không tin.

Thấy Diệp Mặc không hề tiếp nhận, thì Bành Cảm Đương cười khổ:

– Diệp huynh đệ, cậu biết thứ này một khi tiết lộ ra ngoài, thì toàn bộ ‘Ba mươi ba Thiên Vực’ sẽ có bao nhiêu người muốn đi cướp đoạt nó hay không?

Diệp Mặc thản nhiên nói:

– Tôi không biết, nhưng tôi biết, nếu như nó quả thật là ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’, có thể giúp cho Tiên Đế ‘Chứng đạo’, thì cũng sẽ không tới phiên tôi sử dụng, huống chi cái hạt giống này còn là của huynh.

Bành Cảm Đương biết Diệp Mặc hoài nghi, cho nên y liền thở dài:

– Cậu khẳng định là nghĩ rằng tôi vì sao không tự mình giữ lấy hạt giống này, hoặc là đưa cho Hàn Trường Điền hay Thải Dĩ tiên cô? Nói không chừng là cậu còn đang nghi ngờ rằng tôi sao lại có thể tặng cho cậu cái loại hạt giống trân quý vô bì này đúng không?

Diệp Mặc trầm mặc không nói, trên thực tế thì hai vẫn đề này hắn cũng không nghi ngờ.

Nhưng loại đồ vật trân quý này, mà Bành Cảm Đương lại giao cho một người có giao tình hết sức bình thường như hắn thì hắn tuyệt đối sẽ không tin.

– Bởi vì tôi chính là hậu nhân của Viễn Cổ Đại Đế Bành Dục.

Sở dĩ tôi giao hạt giống này cho cậu, là vì tôi đã không còn lựa chọn khác nữa rồi.

Lần này ra ngoài hư không, tôi khẳng định là mình không thể nào trở về được, hơn nữa tôi còn biết lát nữa Hàn Trường Điền sẽ tới tìm cậu.

Nếu như cậu không dám nhận, vậy thì tôi cũng sẽ không nói nữa.

Bành Cảm Đương lộ ra ánh mắt bi phẫn rồi nói.

Nói xong thì y lại nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi nói tiếp:

– Nếu như cậu nguyện ý tin tưởng tôi, thì hãy tiếp nhận hạt giống ‘Hỗn độn tử mông chủng tử’ này đi, nhưng cậu phải đáp ứng tôi hai điều kiện.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1635: Phó Thác Của Bành Cảm Đương

Phó Thác Của Bành Cảm Đương

T

rong mắt Diệp Mặc cuối cùng chợt hiện ra một tia sáng cực nóng, nhìn chằm chằm viên ngọc thạch lớn cỡ hạt đậu phộng trong tay Bành Cảm Đương không hề dời đi.

Bành Cảm Đương thì giống như là không thấy ánh mắt của Diệp Mặc, mà nhìn thẳng Diệp Mặc nói:

– Điều kiện thứ nhất, nếu có một ngày cậu có thể chứng Vô Thượng đại đạo, xin hãy giúp tôi điều tra một chút Bành Dục Đại Đế là bị ai hãm hại, nếu có khả năng, xin hãy giúp Bành Dục Đại Đế báo thù.

Nói xong thấy Diệp Mặc vẫn cứ nhìn chằm chằm ‘tử mông chủng tử’ trong tay gã với ánh mắt cực nóng, Bành Cảm Đương tiếp tục nói:

– Điều kiện thứ hai. . .

Nói đến đây, trong mắt Bành Cảm Đương lộ ra vẻ hiu quạnh, lắc đầu nói:

– Điều kiện thứ hai coi như xong đi, chỉ cần có thể trả được mối thù của Bành Dục Đại Đế, Bành Cảm Đương tôi cho dù không thể luân hồi, cũng mãn nguyện rồi. . .

Diệp Mặc thở dài, ánh mắt dời khỏi hạt giống chứng đạo trong tay Bành Cảm Đương, nhìn Bành Cảm Đương hỏi:

– Bành huynh, vật quý giá như vậy, tôi sợ. . .

– Diệp huynh đệ, cậu cũng biết hiện tại tôi đã không còn đường nào có thể đi được nữa rồi, nguyên nhân thì tôi không thể nói cho cậu biết vì có liên quan đến thiếu chủ.

Tôi vốn nên nói cho cậu biết chuyện của Hàn Trường Điền, nhưng sư phụ tôi đã thề, tuyệt đối không thể bán đứng thiếu chủ.

Nếu không phải lần này tôi biết đã đi rồi thì không cách nào trở về nữa, tôi cũng khó lắm mới ra được quyết định này.

Tôi nghĩ thiếu chủ Trường Điền chắc là đã biết trên người tôi có một kỳ bảo, chỉ có điều chắc y vẫn chưa biết thứ trên người tôi là ‘Hỗn Độn Tử Mang chủng tử’.

Vẻ hiu quạnh trong mắt Bành Cảm Đương càng đậm thêm.

– Bạn bè thân thiết của tôi trên tiên thuyền này đều là người của thiếu chủ Trường Điền, nhưng tôi lại coi trọng cậu.

Khi cậu còn là Huyền Tiên sơ kì đã có thể giết Huyền Tiên hậu kỳ, hơn nữa trình độ luyện đan tương lai tuyệt đối sẽ không chỉ là đại sư tiên đan tứ phẩm.

Huống chi tuổi của cậu chắc còn rất nhỏ, thậm chí nhỏ hơn cả suy đoán của tôi, cho nên tôi cảm thấy tương lai cậu chắc chắn có thể chứng đạo thành công.

Bành Cảm Đương nói xong lời này, Diệp Mặc lập tức liền biết đối phương đã điều tra về hắn.

Nhưng hắn không hề để ý chút nào, với thực lực và khả năng của Bành Cảm Đương, nếu không điều tra hắn, hắn mới thấy kì quái đó.

Diệp Mặc thấy Bành Cảm Đương đợi mình trả lời, hắn gật đầu.

Lấy ra một cái hộp ngọc mở ra, hai tay nâng hộp ngọc đến trước mặt Bành Cảm Đương, trong mắt càng cực nóng nói:

– Bành huynh, Thiên Giới kỳ bảo như vậy, anh sẵn lòng để lại cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ không phụ tấm lòng của anh.

Xin Bành huynh yên tâm, nếu tôi có thể chứng đạo, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng.

Trong mắt Bành Cảm Đương lại lần nữa lộ ra vẻ hâm mộ như lúc trước nói:

– Tôi biết cậu là một người có thể gánh vác, tôi không nhìn lầm cậu.

Hạt giống này để lại cho cậu đấy.

Tôi tin tưởng cậu có thể chứng đạo thành công, tôi cũng tin tưởng cậu có thể tra ra được chuyện của Bành đế.

Nói xong Bành Cảm Đương trịnh trọng cẩn thận cầm hạt giống chứng đạo trong tay để vào trong hộp ngọc trong lòng bàn tay Diệp Mặc rồi mới nói:

– Tôi phải rời khỏi tiên thuyền vào hư không rồi, cậu bảo trọng. . .

Bành Cảm Đương dứt khoát không do dự xoay người, nhanh chóng đi tới cửa rồi mới quay đầu nói với Diệp Mặc:

– Cha của thiếu chủ Trường Điền đã từng là thiên chủ một thiên vực, y ở lại đây là có chuyện quan trọng cần làm. . .

Nói chung, cậu nên cẩn thận một chút với y và người của y Sau khi nói xong câu này, Bành Cảm Đương mới vội vội vàng vàng rời khỏi đan lâu của Diệp Mặc, xoay người biến mất không thấy đâu.

Diệp Mặc khép hộp ngọc lại, sắc mặt không hề dễ coi.

Tia sáng cực nóng trong mắt trước đó, đã sớm biến mất không còn chút gì.

– Tôi nghe thấy hết rồi, lẽ nào thật sự là có hạt giống chứng đạo Hỗn Độn Tử Mang?

Chân Băng Du đứng ở cửa lầu hai nghi ngờ hỏi.

Diệp Mặc không trả lời, trực tiếp đóng cửa đan lâu lại, đặt cấm chế rồi mới lên lầu đem Chân Băng Du về phòng nói:

– Nếu tôi đoán không sai.

Hạt giống chứng đạo hẳn là có tồn tại, chín hạt giống mà Bành Cảm Đương nói có thể là sự thực.

Chân Băng Du nghe Diệp Mặc nói xong, trong mắt lộ ra một chút ao ước, thở dài nói:

– Người này thật sự là quá chính trực rồi, thậm chí ngay cả hạt giống chứng đạo này cũng sẵn lòng lấy ra nữa.

– Cô tin hả?

Diệp Mặc lại lần nữa đặt vài cấm chế lên hộp ngọc trong tay, lại dùng một hộp ngọc lớn hơn để cất vào, lúc này mới nhìn chằm chằm Chân Băng Du hỏi.

Thấy động tác cẩn thận dè dặt của Diệp Mặc, Chân Băng Du giật mình hỏi,

– Lẽ nào cậu hoài nghi lời của gã là giả? Nhưng vừa nãy lúc gã nói chuyện, tôi cũng thấy rồi.

Vậy thì sao có thể là giả? Cho dù là vẻ tán thưởng của gã đối với cậu cũng xuất phát từ nội tâm.

Diệp Mặc khoát khoát tay nói:

– Băng Du sư tỷ, chúng ta cũng coi như là bạn bè tương đối tốt đúng không?

– Đương nhiên.

Chân Băng Du gật đầu nói:

– Tôi không có bạn bè.

Nếu như nhất định phải nói là có một người bạn, thì đó chính là cậu.

– Ừh.

Diệp Mặc gật đầu tiếp tục nói:

– Nếu cô có một hạt giống chứng đạo, cô phải đi làm một việc cực kỳ nguy hiểm, thậm chí chín mươi chín phần trăm có thể ngã xuống, trước khi làm việc đó cô sẽ đưa hạt giống chứng đạo cho tôi chứ?

– Sẽ

Chân Băng Du không chút do dự nói.

Diệp Mặc vô lực vò vò tóc nói, – Được rồi, tôi đổi cách nói khác, nếu không phải là tôi, là một người khác quen thuộc với cô, ví dụ như. . . như. . .

Được rồi, ví dụ như là sư tỷ Niệm Mân hoặc là sư huynh Hải Xuyên Vũ, cô có thể cho họ hạt giống chứng đạo không?

– Không.

Chân Băng Du lại lần nữa không chút do dự nói.

Diệp Mặc vỗ tay một cái nói:

– Đúng rồi, chính là đạo lý này, nếu quả thật là hạt giống chứng đạo của tiên đế, thứ quý giá trong trời đất không gì sánh kịp như thế, Bành Cảm Đương há có thể dễ dàng tặng cho tôi? Huống chi hiện giờ gã đã chết đâu?

Nói xong, Diệp Mặc mới nhớ tới lời nói mới rồi của Chân Băng Du, trong lòng hắn có chút kỳ quái, tại sao Chân Băng Du có thể nói sẵn lòng đưa hạt giống chứng đạo cho hắn trước khi chết? Nếu như đổi lại là hắn, cho dù là có một tia hi vọng sống sót, hắn cũng sẽ không đưa thứ này cho người khác.

– A…

Chân Băng Du cắt ngang nghi hoặc của Diệp Mặc, nhìn chằm chằm cái hộp ngọc Diệp Mặc để ở một bên hỏi:

– Cậu nói là, là. . .

Diệp Mặc phục hồi tinh thần, ngưng trọng gật đầu nói:

– Nếu như tôi không có đoán sai, hạt giống chứng đạo trong tay tôi đây chắc chắn có vấn đề.

Giao hảo giữa tôi và Bành Cảm Đương vẫn chưa tốt tới mức đó, tôi không biết chuyện giữa gã và Hàn Trường Điền, nhưng quan hệ của gã và Hàn Trường Điền tuyệt đối không đơn giản.

Lúc đầu khi gã đến mua đan dược, cái vẻ lo lắng trong mắt kia đều xuất phát từ nội tâm.

– Nhưng tôi thấy giọng điệu và vẻ hâm mộ đối với cậu đều là thật mà.

Chân Băng Du nói xong, hình như nghĩ tới cái gì đó, lại nói tiếp:

– Cậu nói Bành Cảm Đương có thể phát hiện tôi ở cửa nghe trộm và nhìn lén không? Sau đó biểu diễn cho tôi xem.

Diệp Mặc ngạo nghễ nói:

– Gã vẫn chưa có bản lãnh lớn như vậy đâu, trận pháp của tiểu lâu này tôi đã sửa lại rồi, chỉ có thể nhìn từ trên xuống dưới, chứ không thể nhìn từ dưới lên trên, cho nên gã không biết cô đã nhìn thấy chuyện này.

Nếu là gã biểu diễn, thì chỉ có thể là biểu diễn cho tôi xem thôi.

Diệp Mặc đã từng trải qua rất nhiều chuyện, hắn biết tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng chuyện tốt tự nhiên rơi xuống như vậy, lúc trước ở trong đầm băng của Hỗn Độn Tinh Vực xém chút nữa là hắn bị đoạt xá hoặc bị khống chế rồi.

Lấy được hạt giống này, hắn cũng không vui vẻ, mà là kiêng dè và không biết làm sao.

Hắn tự biết việc của mình, thời gian tu luyện của hắn không phải là dài lắm, chắc người khác cũng có thể nhìn ra một ít.

Nếu có người đoạt xá, chắc hẳn hắn là đối tượng tốt nhất.

– Vậy đây là cái gì?

Chân Băng Du cũng có chút kiêng dè nhìn cái hộp ngọc Diệp Mặc để ở một bên.

Diệp Mặc lắc đầu,

– Tôi không biết, nhưng tôi đoán chắc sẽ không phải là hạt giống chứng đạo gì đâu, cũng sẽ không phải là thứ tốt gì.

Cho dù là hạt giống chứng đạo, cũng sẽ không tới phiên tôi chứng đạo đâu.

Người tu tiên, chỉ cần không chết, ai sẽ bỏ qua một cơ duyên như này? Huống chi Bành Cảm Đương chỉ có duyên gặp mặt vài lần với tôi? Cho dù là hâm mộ cũng không hâm mộ tới mức này.

– Cậu sợ là đồ để đoạt xá, nên không dùng tay cầm trực tiếp, mà dùng hộp ngọc?

Chân Băng Du dường như đã hiểu vì sao Diệp Mặc không dùng tay cầm món đồ quý giá này rồi.

– Không sai, cho dù là biết dùng tay cầm không có vấn đề gì, tôi cũng sẽ chú ý một chút.

Diệp Mặc nói xong, trong lòng cũng rất là bất đắc dĩ.

Nếu như đổi lại là bất kỳ một tiên nhân nào, nói không chừng đã mừng rỡ vạn phần, thậm chí đã sớm quên hết mọi thứ nắm hạt giống này trong tay rồi.

Đáng tiếc là, hiện tại người lấy được hạt giống chính là Diệp Mặc.

Diệp Mặc thực sự là có rất nhiều đồ tốt, đối với cái hạt giống chưa xác định được này chẳng hề nóng bỏng như mắt hắn biểu hiện ra kia.

Nếu như bên trong Thế giới trang vàng không có nhiều thứ tốt như thế, nói không chừng Diệp Mặc cũng sẽ liều được ăn cả ngã về không, tìm một chỗ mở hạt giống này ra xem thử.

Cho dù là hoài nghi, hắn cũng sẽ giữ lại hạt giống này, vì cơ duyên như này không phải là bất kỳ ai cũng có được, lỡ như bỏ lỡ mất thì sẽ vĩnh viễn hối hận.

Đáng tiếc là, hiện tại Diệp Mặc có ‘Tam sinh quyết’, có đủ các loại đồ tốt từ lúc khai thiên lập địa đến nay, hắn há có thể mạo hiểm vì một hạt giống không xác định? Cho dù là mang hạt giống vào Thế giới trang vàng, hắn cũng không muốn. – Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Có cần ném thứ này đi không?

Chân Băng Du sau khi biết được sự đáng sợ của hạt giống này, trong mắt cũng lộ ra vẻ lo lắng.

Diệp Mặc lại đặt thêm mấy chục cấm chế lên hộp ngọc kia, lấy ra một chiếc nhẫn, đưa hộp ngọc vào chiếc nhẫn rồi mới lắc đầu nói:

– Bây giờ tôi không có cách gì, đồ càng không thể quẳng đi vào lúc này, cho dù là muốn vứt đi, cũng phải ném vào trong hư không.

Hơn nữa một khi chúng ta vứt đồ rồi, sẽ không cách nào trở lại tiên thuyền này nữa.

– Vậy chúng ta cứ ở lại hư không là được rồi.

Chân Băng Du buột miệng nói ra, cô cảm giác bản lĩnh của Diệp Mặc cứ ở trong giới vực hư không, cũng chưa chắc sẽ ngã xuống.

Không Gian Bão Táp hư không khủng khiếp lúc trước, Diệp Mặc cũng có thể thoát ra được mà.

Cô nói xong liền biết là mình nói có chút không thực tế, ở trong giới vực hư không, một năm hai năm, Diệp Mặc có thể bảo đảm bọn họ không có chuyện gì, nhưng Tiên Nguyên và thần thức của một người là có hạn.

Không có thời gian tu luyện, vĩnh viễn luôn trong quá trình sử dụng đan dược để khôi phục như vậy, rõ ràng là không ổn.

Khiến cô không ngờ chính là Diệp Mặc lại gật gật đầu nói:

– Có lẽ cách cô nói không sai, chúng ta chỉ có thể ở lại trong hư không thôi.

Mấy gã khốn này, ông đây giúp đỡ bọn chúng, vậy mà lại tới ám toán ông.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 7 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box