1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 326 : Hư Không Phi Tuyết (c1626-c1630)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 326 : Hư Không Phi Tuyết (c1626-c1630)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1626: Hư Không Phi Tuyết

Hư Không Phi Tuyết

Đ

a tạ thánh cô tiền bối, vãn bối xin phép lên đưa sư tỷ xuống.

Diệp Mặc biết đối phương là đến giúp đỡ mình, thì liền tranh thủ thời gian lên lầu đưa Chân Băng Du xuống.

Hắn biết rõ khuyết điểm của mình là ở nơi nào, vì tuy rằng công pháp của hắn là số một, nhưng kiến thức của hắn thì nhiều phương diện đều không được tốt lắm.

Biết được một vị tiên nhân dùng y đạo mà nhập tiên nguyện ý tới giúp mình xem xét thương thế, thì trong lòng Chân Băng Du cũng có chút kích động.

Tuy tâm tính của cô khá bình thản, nhưng trọng thương thời gian dài không thuyên giảm, thậm chí ngay cả phương pháp trị liệu cũng không tìm được, cho nên trong nội tâm của cô cũng đã có chút lo lắng rồi.

– Băng Du xin ra mắt thánh cô tiền bối.

Chân Băng Du rất nhu thuận hướng tới thánh thủ tiên cô vấn an Thánh thủ tiên cô mỉm cười, chủ động tiến lên đỡ lấy Chân Băng Du, rồi dìu Chân Băng Du ngồi xuống ghế.

– Cô không ngờ lại bị thương do Niết Bàn thất bại…

Thánh thủ tiên cô vừa đưa tay đỡ lấy Chân Băng Du, thì đã lập tức kinh ngạc thốt lên.

Cô không thể không khiếp sợ được.

Mặc dù Niết Bàn thất bại cũng có khả năng có thể bảo trụ được thân thể đấy, nhưng đây chẳng qua là một cái khả năng rất nhỏ mà thôi.

Cô rất rõ ràng, nếu Niết Bàn thất bại thì hầu hết chỉ có thể còn lại Nguyên Thần, sau đó Nguyên Thần cũng sẽ chậm rãi mà khuếch tán.

Người con gái trước mặt này đã Niết Bàn thất bại, nhưng Nguyên Thần không chỉ không khuếch tán, mà còn vững chắc phi thường, thân thể cũng không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Chỉ một câu nói, thì Diệp Mặc và Chân Băng Du đã biết được sự lợi hại của Thánh thủ tiên cô rồi.

Cô ấy chỉ vừa mới chạm vào tay Chân Băng Du thì đã biết là thương thế của Chân Băng Du là do Niết Bàn thất bại rồi, cho dù là Diệp Mặc thì hắn cũng phải âm thầm kính phục không ngớt.

– Đúng vậy thưa thánh cô tiền bối…

Chân Băng Du vội vã đáp, trong lòng cũng có chút kích động.

Nghĩ tới vị thánh cô trước mặt này có khả năng có thể chữa khỏi cho cô, thì trong nội tâm của cô càng khó có thể bình tĩnh trở lại.

Nghe Chân Băng Du xác nhận, thì Thánh thủ tiên cô trầm mặc một hồi lâu rồi mới lên tiếng:

– Trên lý luận thì việc Niết Bàn thất bại thực sự là có thể cải tạo lại thân thể, nhưng trên thực tế thì nó vô cùng gian nan.

Như loại tình huống này của cô, thì ở Tu Chân Giới có thể sử dụng ‘Cửu thải liên’.

Bất quá cho dù là có ‘Cửu thải liên’, thì sau khi cô sử dụng, cũng sẽ bị mất hoàn toàn tu vi, một lần nữa khôi phục lại linh căn bình thường.

Nếu không có chừng hơn mười ngàn năm, thì đừng mong có thể thành tựu đến Đại Tiên.

Huống chi, tình huống của cô là tiên linh căn bị niết hóa, cho nên dù có ‘Cửu thải liên’ cũng không nhất định có thể chữa trị được tiên linh căn.

Diệp Mặc vốn nghe nói tới ‘Cửu thải liên’, thì trong lòng của hắn đã khẽ động rồi, vì trong Thế giới trang vàng của hắn còn có một gốc ‘Ngũ thải liên’.

Gốc ‘Ngũ thải liên’ này đã ở trong đó rất nhiều năm rồi, chỉ là mầu sắc của nó vẫn giữ nguyên năm mầu như cũ.

Nhưng khi hắn nghe được nửa câu sau của Thánh cô, thì lập tức không còn ý định lấy ‘Ngũ thải liên’ ra nữa.

– Còn có một biện pháp, chính là tìm kiếm được ‘Hỗn độn thanh địch’ để cải tạo lại thân thể, hoặc là tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’ để chữa trị tiên linh căn bị niết hóa…

Nói tới chỗ này, thì Thánh thủ tiên cô liền thở dài:

– Đáng tiếc chính là hai loại tiên linh thảo không có đẳng cấp này đều là thứ mà người bình thường không thể nào mơ ước được.

Đừng nói là chúng ta, cho dù là các Tiên Đế đại nhân cũng không phải nói muốn là có thể có được loại tiên linh thảo đỉnh cấp này.

Trong lòng Chân Băng Du trầm xuống, cô không ngờ là bệnh tình của mình lại đáng sợ như vậy.

Loại tiên linh thảo đỉnh cấp như ‘Hỗn độn thanh địch’, thì cô có được một lần đã là cơ duyên cực kỳ lớn rồi, sao có thể tìm được nó lần thứ hai nữa?

– Bất quá cô sau khi Niết Bàn thất bại, mà còn có thể bảo trì thân thể và Nguyên Thần của mình, thì đã là rất giỏi rồi.

Thánh thủ tiên cô tiếp tục nói:

– Các tiên nhân bình thường Niết Bàn thất bại, thì căn bản là không thể bảo trụ được thân thể và Nguyên Thần, còn cô không chỉ bảo trụ được thân thể, thậm chí cả Nguyên Thần cũng không hề tổn thất gì, mà còn rất vững chắc nữa là đằng khác.

Nói xong thì thánh thủ tiên cô nhìn Diệp Mặc bên cạnh một chút rồi nói:

– Trừ phi là có được công pháp luyện thể đỉnh cấp, hơn nữa khi Niết Bàn còn sử dụng tiên linh thảo đỉnh cấp để phụ trợ, tỷ như ‘Hỗn độn thanh địch’ chẳng hạn, thì lúc này tiên nhân Niết Bàn mới có thể bảo trụ được thân thể và Nguyên Thần của mình.

Nhưng nếu sử dụng ‘Hỗn độn thanh địch’ để Niết Bàn, thì sao có thể thất bại được, cho nên tôi vốn đã rất kinh ngạc rồi.

Nhưng khi thấy Nguyên Thần của cô còn không hề bị tán loạn, thì càng làm cho tôi khó có thể tưởng tượng hơn.

Diệp Mặc và Chân Băng Du hai mắt nhìn nhau.

Lúc này bọn họ mới biết rằng hóa ra mình đã quá coi thường việc Niết Bàn rồi, cứ nghĩ rằng khi Niết Bàn thất bại thì nguy hiểm lớn nhất cũng chỉ là còn sót lại Nguyên Thần mà thôi.

Chỉ cần tìm được tiên linh thảo để hồi phục lại thân thể, thì sẽ khôi phục lại được như cũ.

Nhưng hiện tại xem ra cách suy nghĩ của bọn họ quá là đơn giản rồi.

Từ trong lời nói của thánh thủ tiên cô, thì bọn họ đã biết, sau khi Niết Bàn thất bại thì không chỉ thân thể, mà ngay cả Nguyên Thần cũng sẽ dần dần tán loạn đi.

Thấy Diệp Mặc và Chân Băng Du trầm mặc không nói, thì thánh thủ tiên cô biết là hai người sẽ không nói ra nguyên nhân vì sao Chân Băng Du có thể bảo trụ được thân thể và Nguyên Thần của mình rồi.

Cô cũng không tiếp tục hỏi nữa, mà chỉ nói tiếp:

– Vị sư muội này tuy rằng thân thể còn hoàn hảo, Nguyên Thần vững chắc, nhưng tiên linh căn đã bắt đầu niết hóa, hơn nữa còn có xu hướng nghiêm trọng hơn.

Nếu như không thể ngăn chặn được tình trạng tiên linh căn bị niết hóa, theo thời gian trôi đi, thì cho dù có tìm được ‘Tịnh linh tâm liên’ cũng sẽ không thể chữa trị lại được linh căn bị niết hóa nữa.

– Thỉnh thánh cô tiền bối chỉ giáo cho!

Diệp Mặc vội vã thi lễ dò hỏi.

Thánh thủ tiên cô gật đầu, cũng không khách khí mà nói thẳng:

– Cậu là một đại sư Tiên đan tứ phẩm, thì tôi thấy biện pháp này có lẽ sẽ hữu dụng.

Bằng không thì cho dù là tôi có nói cho cậu biết, cậu cũng không làm được gì cả.

Tuy rằng đại sư Tiên đan tứ phẩm mà dùng biện pháp này thì vẫn rất nguy hiểm, nhưng so với không có chút hi vọng nào thì vẫn tốt hơn nhiều.

Lúc này chúng ta đang phi hành trong giới vực hư không, và tiên thuyền này cứ mỗi nửa năm sẽ dừng lại ở giữa hư không.

Lúc đó sẽ có rất nhiều tiên nhân đều đi ra ngoài thu thập ‘Hư không vẫn thạch’, cậu cũng có thể xin đi ra ngoài hư không một chuyến.

Diệp Mặc nghe tới đó, thì trong lòng cũng không hề khẩn trương.

Vì kỳ thực hắn đã là đại sư Tiên đan lục phẩm rồi.

Nghe giọng điệu của Thánh thủ tiên cô thì đại sư Tiên đan có phẩm cấp càng cao, thì hi vọng lại càng lớn.

Đại sư Tiên đan tứ phẩm đến đại sư Tiên đan lục phẩm chính là một sự chênh lệch cực lớn, rất nhiều tiên nhân mất vô số năm cũng không thể vượt qua được sự chênh lệch này.

Còn Diệp Mặc hắn là vì có ‘Tam sinh quyết’, cho nên mới có thể dễ dàng thăng cấp tới đại sư Tiên đan lục phẩm, bằng không thì lúc này có khi hắn còn không phải là một Tiên đan sư nhất phẩm cũng nên.

– Ở trong biên giới vực hư không có một loại tiên linh vật tên gọi là ‘Hư không phi tuyết’. ‘Hư không phi tuyết’ cực kỳ trân quý, hơn nữa cũng rất khó có thể tìm được nó.

Cho dù là tìm được rồi, cũng rất khó có thể bắt được.

Nó chính là một loại tiên linh vật cực kỳ quý hiếm.

Thánh thủ tiên cô tuy rằng nói ngoài miệng như vậy, nhưng thực ra trong lòng cũng rất cảm thán.

Cô nhìn ra được Diệp Mặc rất muốn giúp đạo lữ của hắn sớm ngày trị liệu cho tốt, nhưng ‘Hư không phi tuyết’ kia có thể dễ dàng tìm bắt được như vậy sao?

– Tiên cô, người khuyên Diệp Mặc đi hư không thu thập ‘Hư không phi tuyết’ sao?

Bành Cảm Đương nghe tới đây, thì liền giật mình hỏi lên.

Thánh thủ tiên cô gật đầu:

– Muốn thu thập ‘Hư không phi tuyết’ thì xác thực là vô cùng gian nan, thế nhưng muốn bảo trụ tiên linh căn của vị sư muội này không tiếp tục niết hóa nữa, thì ngoại trừ ‘Hư không phi tuyết’ ra, không còn bất cứ cách nào khác.

Diệp Mặc vội nói:

– Thánh cô tiền bối xin cứ việc nói, vãn bối cảm kích vạn phần.

Cho dù là không thể nào thu thập được ‘Hư không phi tuyết’, thì vãn bối cũng coi như đã biết được phương pháp để trị liệu tốt cho sư tỷ của mình.

Thánh thủ tiên cô đối với phần tấm lòng này của Diệp Mặc cũng có chút tán thưởng.

Diệp Mặc là một đại sư Tiên đan, đồng hành cùng với một vị sư tỷ xinh đẹp như vậy, nhưng hắn chẳng những không động tới thân thể thuần âm của sư tỷ mình, hơn nữa còn không hề có ý định vứt bỏ cô, đây quả thực là một tấm lòng rất khó có được.

Ngay tại tiên thuyền Thiên Vực này, thì các đạo lữ sẵn sàng vứt bỏ nhau cũng có nhiều lắm, chứ đừng nói là một đạo lữ bị trọng thương không hề có chút năng lực nào như Chân Băng Du đây.

Nếu như là người bình thường, thì chắc đã sớm cướp đoạt đi thuần âm của cô rồi, sau đó chắc còn trực tiếp đem cô đi bán cũng nên.

Loại chuyện này thì đâu đâu cũng có rất nhiều…

Nếu như Thánh thủ tiên cô biết Diệp Mặc và Chân Băng Du vốn không hề có quan hệ đạo lữ, thì không chừng là sẽ càng kinh ngạc hơn.

Diệp Mặc đương nhiên là không biết cách suy nghĩ của Thánh thủ tiên cô này, nhưng hắn chắc chắn sẽ không đem Chân Băng Du đi bán rồi, mà cho dù một mình đi ra ngoài, thì hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc vứt bỏ Chân Băng Du một mình cả.

Cho dù là tu đại đạo, cầu trường sinh, cầu thiên mệnh, thì hắn cũng có nguyên tắc làm người của mình.

Thật ra nếu nói là nguyên tắc, thì còn không bằng nói rằng đó là bản tâm của hắn.

– ‘Hư không phi tuyết’ có hình dạng giống như đóa hoa tuyết bình thường, xuất hiện ở trong hư không, tốc độ phi hành cao nhất của nó có thể sánh ngang với tiên khí phi hành thượng phẩm.

Mà ‘Hư không phi tuyết’ có phẩm cấp cao thì tốc độ còn nhanh hơn nữa.

Loại tiên linh vật này thì việc khó khăn nhất chính là bắt nó.

Đôi khi còn có người nhìn thấy được ‘Hư không phi tuyết’ rồi, nhưng cũng chẳng thể nào bắt nó được, bởi vì chỉ trong nháy mắt thôi, ‘Hư không phi tuyết’ đã có thể biến mất hoàn toàn trong hư không rồi.

Thánh thủ tiên cô nói tới đây, thì liền thở dài:

– Chính là vì như vậy, cho nên ‘Hư không phi tuyết’ mới có giá trị cực kỳ cao.

Thậm chí so với các loại tiên linh thảo cấp bẩy cấp tám còn cao hơn nữa.

Trong lòng Diệp Mặc cũng khẽ động.

Hắn nhớ tới đám Giác Hồn Tảo trước kia.

Ngày đó ở Hải Giác đi săn bắt Giác Hồn Tảo, hắn chẳng phải đã từng gặp tình cảnh nhìn còn không kịp đó sao.

Tốc độ của Giác Hồn Tảo kia nhanh vô cùng, căn bản là không thể nào bắt lấy nó một cách đơn giản.

Nhưng sau vài năm thử nghiệm, hơn nữa hắn còn có công pháp thần thức, cho nên cuối cùng cũng đã bắt được Giác Hồn Tảo.

Hơn nữa hắn cũng vì lần săn bắt Giác Hồn Tảo đó, mà giúp cho thần trí của hắn được rèn luyện trở nên ngày càng linh hoạt hơn.

Nếu như hiện tại hắn dùng biện pháp mà ngày đó săn bắt Giác Hồn Tảo, thì không biết có tác dụng với loại ‘Hư không phi tuyết’ kia hay không đây?

– Thỉnh thánh cô tiền bối chỉ giáo công dụng và cách dùng ‘Hư không phi tuyết’, vãn bối vô cùng biết ơn.

Diệp Mặc lại lần nữa kính cẩn nói.

Sự hiểu biết của vị thánh thủ tiên cô này cao hơn hắn nhiều, chỉ cần có thể hướng tới vị thánh thủ tiên cô này lĩnh giáo nhiều một chút, thì bản lĩnh luyện đan sau này của hắn không chừng phải tăng lên gấp mấy lần.

Thánh thủ tiên cô ra hiệu bảo Diệp Mặc không cần phải thi lễ rồi nói:

– Tác dụng chủ yếu của ‘Hư không phi tuyết’ là tinh lọc linh căn.

Nếu sử dụng đan dược được luyện chế từ nó trong một thời gian dài, thậm chí còn có thể chiết xuất được tiên linh căn của tiên nhân.

Tôi biết ‘Hư không phi tuyết’ có thể luyện chế ra được hai loại đan dược.

Một loại là ‘Hư linh đan’, và một loại là ‘Phi tuyết đan’.

Hai loại đan dược này đều có tác dụng giúp linh căn trở nên vững chắc, khiến cho linh căn của tiên nhân trở nên trong sạch và tinh khiết.

Nói xong thì Thánh thủ tiên cô liền trực tiếp khắc lại một miếng ngọc giản rồi đưa cho Diệp Mặc:

– Phía trên này có phương pháp luyện chế hai loại đan dược kia.

Cậu là một đại sư Tiên đan tứ phẩm, thì hẳn là có thể xem hiểu được.

Diệp Mặc liền tranh thủ tiếp nhận lấy ngọc giản, sau đó phát hiện ở trên đó quả nhiên là phương pháp luyện chế hai loại đan dược kia. ‘Hư linh đan’ là Tiên đan ngũ phẩm, ‘Phi tuyết đan’ là Tiên đan lục phẩm.

Nhưng tác dụng của ‘Hư linh đan’ thì ‘Phi tuyết đan’ đều có, cho nên ‘Hư linh đan’ hiển nhiên là để chuẩn bị cho đại sư Tiên đan ngũ phẩm luyện chế rồi.

Cho nên Diệp Mặc lập tức bỏ qua ‘Hư linh đan’, vì hắn đã là đại sư Tiên đan lục phẩm rồi, muốn luyện chế thì đương nhiên là phải luyện chế ‘Phi tuyết đan’.

Từ trên ngọc giản thì Diệp Mặc còn nhìn ra cả tác dụng khác của ‘Phi tuyết đan’, đó chính là có thể giảm thiểu Tâm Ma cho người sử dụng.

Tác dụng này đối với người tu tiên mà nói, thì xác thực là khó có thể cự tuyệt được sự mê hoặc.

Lúc trước Bành Cảm Đương nhờ hắn hỗ trợ luyện chế ‘Hóa tinh đan’ cũng là vì Hàn Trường Điền kia bị trúng Tâm Ma chi dộc.

Nếu như là đã sử dụng ‘Phi tuyết đan’, thì loại Tâm Ma chi độc kia căn bản sẽ không hề tồn tại.

Nói cách khác, đan dược này còn có được một phần công hiệu của ‘Khổ trúc’ rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1627: Cự Tuyệt Lời Mời

Cự Tuyệt Lời Mời

Đ

áng tiếc là, cho dù Phi Tuyết đan cũng chỉ có thể bảo đảm linh căn của cô không tiếp tục niết hóa tiếp, mà không thể nào khôi phục hoàn chỉnh linh căn của cô được, trừ phi tìm được Tịnh Linh Tâm Liên thực sự.

Hơn nữa tìm Hư Không Phi Tuyết, cần phải đến hư không giới vực.

Trong Hư không giới vực, cho dù là Tiên vương, khi không may mắn cũng phải bỏ mạng…

Thánh thủ tiên cô nói xong nhìn Diệp Mặc, cô không biết lòng quyết tâm cứu Chân Băng Du của Diệp Mặc có bao nhiêu, cho nên cô nói xong liền nhìn Diệp Mặc.

Nếu như Diệp Mặc muốn đi, cô chỉ có thể trực tiếp báo cho Diệp Mặc, với tu vi của Diệp Mặc cho dù gặp được Hư không phi tuyết cũng không thể nào lấy được.

Vốn dĩ chuyện Hư không phi tuyết, cô cũng không nên nói cho Diệp Mặc biết, nhưng Diệp Mặc chỉ là một đại sư Tiên đan tứ phẩm, nhìn tỉ lệ đan dược của hắn luyện chế, cho dù thăng cấp lên đại sư Tiên đan ngũ phẩm, dường như cũng có khả năng.

Chẳng may có một ngày, hắn gặp được Hư không phi tuyết mà bỏ lỡ mất cơ hội, đối với hắn mà nói là không công bằng.

– Diệp huynh đệ, Hư không phi tuyết đó cho dù là Đại La Tiên nhân cũng rất khó lấy được, ý tứ của Tiên cô là anh biết có loại Tiên linh vật này là được rồi.

Với tu vi của anh, muốn đi tìm Hư không phi tuyết căn bản cũng không thể nào.

Bành Cảm Đương nói chuyện rất thẳng thắn, gã sợ Diệp Mặc thực sự muốn đến giới vực hư không tìm Hư không phi tuyết, nên vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

– Tôi biết, cám ơn Thánh cô tiền bối và anh Bành.

Diệp Mặc lại lần nữa đứng dậy cám ơn.

Chân Băng Du trong mắt lộ ra chút tuyệt vọng, cô không ngờ là linh căn của mình sau khi niết hóa không ngờ còn có thể kéo dài được, chỉ cần không ức chế, linh căn cuối cùng cũng sẽ thành hư vô, đến cuối cùng vẫn phải cái chết.

Nói cách khác cho dù Cực Kiếm môn không xảy ra chuyện, cô tìm được sư phụ rồi, sư phụ cũng không có cách nào giúp cô được.

– Cám ơn Thánh cô tiền bối, vãn bối biết mình chẳng những là linh căn niết hóa, kinh mạch cũng bị vỡ toàn bộ rồi, cho dù có Hư không phi tuyết cũng vô dụng.

Chân Băng Du trong lòng có chút thương cảm, lại nói lời cám ơn.

Cô hạ quyết tâm, sẽ không để Diệp Mặc mạo hiểm đến hư không Thiên giới, mình là người chắc phải chết, Diệp Mặc mạo hiểm đến hư không thiên giới, cũng không có ý nghĩa gì.

Huống chi cô cảm thấy mình mợ Diệp Mặc cũng nhiều rồi, lại nợ hắn nữa, thậm chí không thể nào yên tâm mà chết được.

– Không, kinh mạch của cô vỡ vụn cũng không tính là vết thương, một khi linh căn của cô trở lại như cũ, kinh mạch của cô sẽ tự động khôi phục lại, cái này đối với Tiên nhân chúng ta mà nói, cũng không phải là trọng thương gì.

Chỉ là vết thương khiến cho kinh mạch không thể nào khôi phục lại được, mới tính là trọng thương.

Thánh thủ tiên cô nói xong cũng không đợi Chân Băng Du nói tiếp, lại chủ động nói với Diệp Mặc:

– Thực ra hôm nay tôi đến đây, còn có mấy chuyện nữa muốn thỉnh giáo Diệp đại sư một chút.

Khi tôi luyện chế Tiên đan tứ phẩm, cũng đã xuất hiện mấy lầno Thánh thủ tiên cô nói:

– Thánh cô tiền bối, miếng ngọc giản này sau khi cô xem qua rồi, tôi nghĩ cô chắc là có thể luyện chế ra Tiên đan tứ phẩm rồi.

– Hả…

Thấy Thánh thủ tiên cô nghi ngờ nhận lấy miếng ngọc giản, Bành Cảm Đương có chút không dám tin hỏi:

– Diệp huynh đệ, lời này của anh nghe qua không khỏi cảm thấy quá khinh người đấy chứ? Nhìn qua miếng ngọc giản mà anh tạm thời khắc lên kia, là có thể thăng cấp lên Đại sư Tiên đan tứ phẩm sao?

Đại Ất Tiên tên Hàn Trường Điền một mực vẫn chưa nói gì cũng nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, gã thấy Diệp Mặc không phải là một Tiên nhân khoác lác, sao bây giờ nói chuyện chút lý tính cũng không có vậy.

Nếu như đại sư Tiên đan tứ phẩm lại có thể thăng cấp một cách đơn giản như vậy, vậy thì đại sư Tiên đan tứ phẩm cũng có quá nhiều rồi.

Thánh thủ tiên cô cũng có chút không hiểu nhận lấy miếng ngọc giản, cô biết Diệp Mặc là đại sư Tiên đan tứ phẩm, sự hiểu biết về đan đạo chắc hẳn thâm sâu hơn cô nhiều.

Nhưng nếu nói chỉ cần nhìn miếng ngọc giản khắc tạm thời này, có thể khiến cô thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm, vậy thì quá hoang đường viển vông rồi.

Chỉ là cô tu dưỡng thâm hậu, không biểu hiện nét mặt ra ngoài, mà lại bình tĩnh nhận lấy miếng ngọc giản, sau đó thần thức quét vào trong…

Chỉ một lát sau, sắc mặt của Thánh thủ tiên cô liền trở nên kích động, nhất thời mừng rỡ, nhíu mày, hoặc là không hiểu hoặc là lập tức liền giật mình.

Những người xung quanh thấy thần thái này của Thánh thủ tiên cô, lập tức biết miếng ngọc giản mà Diệp Mặc đưa cho cô rất có tác dụng, lúc này Thánh thủ tiên cô thậm chí cũng đã đắm chìm vào trong đó, cũng không ai đến quấy rầy cô.

Nửa tuần hương, Thánh thủ tiên cô bỗng nhiên bỏ miếng ngọc giản xuống, nhắm mắt suy tư một lúc, rồi cô lập tức lấy ra một lò đan, không ngờ muốn luyện đan ngay tại chỗ.

Bành Cảm Đương và Hàn Trường Điền đối mặt nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ và khó hiểu, chẳng lẽ đúng như Diệp Mặc nói, miếng ngọc giản này của hắn có thể khiến Tiên cô lập tức thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm được?

Còn Thánh thủ tiên cô thì cũng bắt đầu luyện chế đan dược rồi, sau khi Tiên linh thảo trong tay cô từng nắm từng nắm ném vào trong lò đan, phóng ra mồi lửa hòa tan, chiết xuất… đánh từng đợt đan quyết vào trong lò đan, còn đan dịch trong lò đan thì lại không ngừng cuồn cuộn lên.

Sau hai tuần hương, Thánh thủ tiên cô bỗng nhiên giơ tay đánh đan quyết vào trong.

Diệp Mặc khẽ gật đầu, trong miếng ngọc giản hắn nhắc nhở nếu như đan dược không thể nào thu được, khi thu đan quyết cần phải thay đổi một số chỗ, những thứ đó Thánh thủ tiên cô đều nắm rõ.

Có thể thấy cô quả thực đã đến trình độ đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi, chỉ là thiếu chút xíu nữa mà thôi.

Sau khi thu đan quyết rồi, sáu viên đan dược được cô mang ra, cất vào trong một bình ngọc.

Thần thức của Diệp Mặc sớm đã thấy lò đan này của Thánh thủ tiên cô cũng đã luyện chế được sáu viên Thiên Phàm đan hạ đẳng, sau đó lên tiếng chúc mừng nói:

– Chúc mừng Thánh cô tiền bối thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm.

Không ngờ lại thành công thật? Bành Cảm Đương và Hàn Trường Điền đờ đẫn nhìn bình ngọc kia, dường như có chút không dám tin.

Chẳng lẽ dưới sự chỉ dẫn của Diệp Mặc, thành một đại sư Tiên đan tứ phẩm lại dễ dàng đơn giản vậy sao?

Thánh thủ tiên cô mặc dù cũng dần tỉnh táo lại rồi, lúc này cũng không thể nào khống chế được sự sung sướng trong lòng, cô không ngờ vấn đề nan giải của mình mấy năm nay, lại được Diệp Mặc hướng dẫn đơn giản như vậy, hơn nữa còn đưa ra một phương án giải quyết chi tiết cặn kẽ như vậy nữa.

Đợi cô nghe thấy tiếng của Diệp Mặc, lập tức đứng dậy khom người nói với Diệp Mặc:

– Diệp đại sư, trình độ luyện đan của anh đúng là hơn tôi rất nhiều, mời đại sư nhận tôi làm đệ tử.

Tiên cô muốn bái Diệp Mặc làm sư sao? Bành Cảm Đương và Hàn Trường Điền lại bị đả kích.

Diệp Mặc vội vàng đứng dậy nói:

– Thánh cô…

– Tên tục của tôi là Thải Dĩ, đại sư cứ gọi thẳng tên của tôi, nếu như lại gọi tôi là tiền bối tiếp, Thải Dĩ cũng không dám nhận.

Đối với Diệp Mặc, Thánh thủ tiên cô cũng thật lòng khâm phục và tôn kính, cô chắc rằng Diệp Mặc không phải là một đại sư Tiên đan tứ phẩm.

Mặc dù cô cũng không biết trình độ luyện đan của Diệp Mặc đến mức nào rồi, nhưng cô lại biết, cho dù tông sư Tiên đan, cũng không thể nào sau khi nghe được vài câu, liền tìm ra được vấn đề đang tồn tại, hơn nữa lại khiến mình thăng cấp đại sư Tiên đan ngay tại chỗ như này.

Diệp Mặc để Thánh thủ tiên cô ngồi xuống xong rồi nói:

– Nếu như vậy, vậy thì tôi gọi cô là Thải Dĩ sư tỷ.

Nhưng tôi cũng sẽ không nhận đệ tử, bản thân tôi cũng đang tìm kiếm nghiên cứu, chuyện nhận đồ đệ, Thải Dĩ sư tỷ đừng nhắc đến nữa.

Đương nhiên, Thải Dĩ sư tỷ có thể thường xuyên đến cùng tôi nghiên cứu thảo luận một chút về đan đạo cũng được.

Lời này của Diệp Mặc tương đương với chuyện biến tướng dạy mình rồi, Thánh thủ tiên cô đương nhiên nghe ra, mặc dù trong lòng có chút tiếc nuối, cô lại lần nữa đứng dậy cám ơn.

Chỉ có Chân Băng Du là biết, Diệp Mặc không phải là đại sư Tiên đan tứ phẩm, hơn nữa đối với việc Diệp Mặc biết Thánh thủ tiên cô có thể thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm, Chân Băng Du cũng không thấy gì là ngạc nhiên.

Bây giờ chỉ cần Diệp Mặc làm ra chuyện, cô đều cảm thấy là bình thường, ở cùng với Diệp Mặc lâu như vậy rồi, cô cũng đã quen với các loại nghịch thiên của Diệp Mặc rồi.

– Phùuuu…

Bành Cảm Đương thở dài một hơi, lúc này mới xác nhận vừa rồi Diệp Mặc quả thực trong thời gian ngắn ngủi có thể khiến Tiên cô thăng cấp lên đại sư Tiên đan Tứ phẩm.

Diệp Mặc thấy Bành Cảm Đương hình như muốn nói là lời khâm phục gì đó, lại vội vàng ngắt lời Bành Cảm Đương muốn nói hỏi:

– Anh Bành, hôm nay cám ơn anh dẫn Thải Dĩ sư tỷ đến giúp đỡ.

– Đúng vậy, anh không nói thì tôi cũng quên mất, tôi là đến mời anh đến khoang A tham gia đại hội đan sư.

Chỉ cần anh có thể bộc lộ được tài năng trong đại hội đan sư, thì cơ hội kiếm tiên tinh cũng nhiều lắm…

Bành Cảm Đương nhớ ra mục đích khác của mình, mau chóng nói.

– Anh Bành không ngờ ở khoang hạng A?

Diệp Mặc quả thực có chút kinh ngạc nghi ngờ, hắn không ngờ Bành Cảm Đương lại từ khoang hạng A đến.

Bành Cảm Đương có chút ngượng ngùng cười cười nói:

– Đúng vậy, lúc trước tôi vì sốt ruột cho vết thương của Hàn Trường Điền, cho nên không kịp nói rõ với anh.

Anh yên tâm, sau này tiên tinh tuyệt đối nhiều cho anh không dùng hết.

Đại hội Đan sư cho dù anh không tham gia, cũng có thể kiếm được lượng lớn tiên tinh…

Nói xong, Bành Cảm Đương theo bản năng nhìn Hàn Trường Điền.

– Anh Diệp, tôi cố ý đến cám ơn ân cứu mạng của anh.

Anh Diệp không cần lo lắng vấn đề ăn ở, bây giờ cùng chúng tôi lên khoang hạng A, chỗ ở và thân phận tôi sẽ giúp anh sắp xếp thỏa đáng, không cần lấy ra một miếng tiên tinh nào cả.

Hàn Trường Điền ít nói chuyện cũng chủ động đứng dậy ôm quyền nói với Diệp Mặc, trong mắt có chút bức thiết.

Diệp Mặc lại cảm thấy Hàn Trường Điền cũng không đáng để kết giao với hai người Thánh thủ tiên cô và Bành Cảm Đương, hơn nữa gã mời mình lên khoang hạng A, rõ ràng là quyết định tạm thời.

Nói cách khác lúc trước gã cũng không có ý định mời mình đến khoang hạng A, chỉ có điều nhìn thấy mình đơn giản đã khiến Thánh thủ tiên cô thăng cấp lên đại sư tiên đan tứ phẩm, nên mới tạm thời thay đổi chủ ý của mình.

Đừng nói Diệp Mặc vốn dĩ không định lên khoang hạng A, cho dù muốn lên, cũng sẽ không vì chủ ý tạm thời của Hàn Trường Điền mà nợ gã một tấm nhân tình, huống chi hắn cũng đã nhận ra, tên Hàn Trường Điền tuyệt đối không đơn giản, hình như đến cả Bành Cảm Đương cũng phải nhìn ý của gã để làm việc.

– Cám ơn anh Hành và anh Bành, tôi cảm thấy ở khoang hạng B là tốt rồi, khoang hạng A tôi cũng không lên nữa.

Huống chi tôi có một thói quen, không thích nợ người khác quá nhiều.

Diệp Mặc khách khí từ chối lời mời của Hàn Trường Điền.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1628: Đặt Chân

Đặt Chân

khoang thuyền trung đẳng này Diệp Mặc đã rất hài lòng rồi, về phần đi lên khoang thuyền thượng đẳng thì cùng lắm cũng chỉ mở rộng thêm được một ít mà thôi, cho nên đối với Diệp Mặc hắn mà nói thì hoàn toàn không cần phải làm như vậy.

Ngược lại chính là ở trên tiên thuyền này hắn lại không thể tu luyện, mà càng tới gần khoang thuyền thượng đẳng thì khả năng bị bại lộ của hắn lại càng nhiều.

Về phần tham gia cái gì mà đại hội Tiên đan sư, thì hắn căn bản là chẳng thèm suy nghĩ.

Thấy Diệp Mặc cự tuyệt, thì Hàn Trường Điền mặc dù có chút thất vọng, nhưng cũng không nói gì thêm.

Sau khi mấy người hồi phục lại tâm tình, thì lúc này mới đứng dậy cáo từ.

Tuy rằng Hàn Trường Điền lại một lần nữa nhắc tới việc trợ giúp Diệp Mặc định cư trên khoang thuyền thượng đẳng, nhưng Diệp Mặc vẫn cự tuyệt như trước.

Người như Hàn Trường Điền, thì y sao có thể không biết vì sao mà Diệp Mặc liên tiếp cự tuyệt y hai lần chứ? Bất quá bản lĩnh và sự hiểu biết của Diệp Mặc về luyện đan quá mức nghịch thiên, cho nên Hàn Trường Điền biết rằng Diệp Mặc chắc chắn sẽ không dừng lại ở cảnh giới đại sư Tiên đan tứ phẩm, vậy nên y mới muốn thử thêm Diệp Mặc lần nữa.

Sau khi mấy người này đã đi xa, thì Chân Băng Du mới có chút kỳ quái mà hỏi Diệp Mặc:

– Diệp sư đệ, vì sao cậu lại cự tuyệt bọn họ? Cậu đã giúp bọn họ rồi, bọn họ muốn giúp cậu lên được khoang thuyền thượng đẳng cũng là chuyện hợp tình hợp lý mà?

Kỳ thực còn có một câu mà Chân Băng Du chưa nói ra, đó là cô nghĩ với tính tình của Diệp Mặc thì chắc chắn sẽ không cự tuyệt mới đúng.

Diệp Mặc tiện tay thiết lập vài đạo cấm chế, sau đó mới trầm giọng:

– Tôi hoài nghi mấy người bọn họ cũng không phải là tiên nhân của Hạ Thiên Vực.

Cô thấy đấy, tên Hàn Trường Điền kia mặc dù không nói gì nhiều, nhưng tôi lại cảm thấy cả thánh thủ tiên cô và Bành Cảm Đương dường như đều lấy y làm chủ.

– Chẳng lẽ lại là tiên nhân của Trung Thiên Vực? Cậu không định nói rằng bọn họ thừa tiên tinh tới mức đi từ Trung Thiên Vực tới Hạ Thiên Vực, rồi sau đó lại từ Hạ Thiên Vực đi về Trung Thiên Vực chứ?

Chân Băng Du càng khó hiểu mà hỏi lại Diệp Mặc.

– Cho nên tôi mới không thể giải thích được.

Lai lịch của ba người này cũng không bình thường.

Hơn nữa dường như họ cũng không đơn thuần xem việc tu luyện là việc chính.

Chúng ta chỉ cần kết giao với bọn họ một chút là được rồi, không cần thiết phải trở thành thâm giao.

Diệp Mặc đáp.

Chân Băng Du gật đầu:

– Tôi hiểu, nhưng tôi hi vọng cậu không nên đi vào hư không tìm kiếm ‘Hư không phi tuyết’.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Tôi tin chắc rằng mình sẽ không ngã xuống.

Cô không cần phải lo lắng.

– Có thể kể chuyện của cậu khi còn ở Tu Chân Giới hay không?

– Đương nhiên là có thể…

Cứ như vậy Diệp Mặc và Chân Băng Du trò chuyện hết một ngày ở trong cửa hàng.

Có thể là do hai người không thể tu luyện ở đây, cũng không có buôn bán gì được, cho nên chỉ có thể dùng cách này để giết thời gian mà thôi.

Giữa lúc hai người cho rằng cả ngày nay chắc sẽ không có buôn bán gì được, thì tên tiên nhân thu thuế lại một lần nữa đi tới đan lâu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc biết tên người này là Dư Liên Tang.

Trước đây thì hầu hết các tin tức cơ bản của khoang thuyền trung đẳng hắn đều là nghe được từ trong miệng của Dư Liên Tang này.

Tuy rằng Dư Liên Tang này cũng chỉ là Đại Ất Tiên sơ kỳ, tính cách cũng rất ổn trọng, tương đối dễ nói chuyện.

Bất quá lần này y không hề tới một mình, mà còn dẫn theo một tên Đại Ất Tiên khác.

– Diệp đại sư, tôi nghe nói cậu muốn định cư ở khoang thuyền trung đẳng này, cho nên tôi tới đây để giúp cậu một chút thủ tục.

Không đợi Diệp Mặc và Dư Liên Tang nói, thì tên Đại Ất Tiên được Dư Liên Tang dẫn tới kia đã lên tiếng.

Thấy Diệp Mặc nghi hoặc, thì Dư Liên Tang vội vàng giải thích:

– Diệp đại sư, đây là Hoàng Á Cảnh, người phụ trách quản lý thủ tục cư trú ở khoang thuyền trung đẳng này.

Cậu nếu cần định cư ở khoang thuyền trung đẳng này, thì cứ trực tiếp tìm Hoàng chấp sự là được rồi.

Diệp Mặc khó hiểu:

– Nhưng tôi không có tiên tinh, vì nếu cần định cư ở khoang thuyền trung đẳng này theo như lời anh nói lần trước, thì là chỗ bình thường nhất cũng cần tối thiểu năm triệu tiên tinh một năm cơ đấy.

Dư Liên Tang thầm mắng Diệp Mặc không biết linh động, nhưng không đợi cho y giải thích thì tên Hoàng Á Cảnh kia đã cười ha hả nói:

– Diệp đại sư không cần lo lắng.

Cậu chỉ cần đem ngọc bài của cậu cho tôi, tôi giúp cậu thay đổi là được rồi.

Diệp Mặc vừa nghe xong thì đã hiểu được, hẳn là một trong ba người Bành Cảm Đương đã giúp hắn rồi.

Xem ra lai lịch của bọn họ đúng thật là không tầm thường.

Chỉ là không biết người như vậy tại sao lại phải tới tìm mình để nhờ luyện đan.

Theo lý thuyết thì Bành Cảm Đương có loại năng lực này, thì thừa sức để tìm một Tiên đan đại sư có bản lĩnh khoang thuyền thượng đẳng mà.

Diệp Mặc đoán rằng có lẽ phần nhiều là do Hàn Trường Điền kia đang cố giúp mình.

Tuy rằng đã hiểu là do mấy người Bành Cảm Đương hỗ trợ, nhưng Diệp Mặc vẫn cự tuyệt:

– Đa tạ Hoàng chấp sự, nhưng tôi muốn đợi chính mình thu được đủ tiên tinh rồi thì mới trở lại làm phiền Hoàng chấp sự Lời này Diệp Mặc vừa nói ra, thì Hoàng Á Cảnh cũng biết là Diệp Mặc không muốn tiếp thụ ân tình của người khác rồi.

Tuy rằng trong lòng có chút khinh thường, nhưng cũng cảm thấy Diệp Mặc rất biết điều, cho nên cũng không khuyên nhủ nữa.

Chuyện này cũng chỉ là y nhận ủy thác từ người khác thôi, nên nếu đối phương đã không lĩnh tình thì y cũng không cần thiết phải cố gắng giúp đỡ nữa.

– Người tên Bành Cảm Đương kia thoạt nhìn cũng tốt đấy.

Chờ Hoàng Á Cảnh và Dư Liên Tang đi rồi, thì Chân Băng Du liền lên tiếng.

Cô cảm giác cái ân tình này là do Diệp Mặc dẫn tới, vì dù sao lúc trước Diệp Mặc cũng đã giúp đỡ bọn họ không ít.

Diệp Mặc khoát tay:

– Lúc trước lời Bành Cảm Đương nói cô không chú ý sao? Khi đó y bảo tôi tham gia đại hội Tiên đan sư, có thể chiếm lấy một thứ hạng, thì sẽ có được rất nhiều tiên tinh.

Nhưng tôi lại giúp thánh thủ tiên cô thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi, thì y và Hàn Trường Điền kia sau khi trao đổi ánh mắt với nhau đã lập tức đổi lại thành tôi vẫn có thể kiếm được rất nhiều tiên tinh mà không cần phải tham gia đại hội Tiên đan sư.

– Ý của cậu là?

Chân Băng Du không hiểu ý của Diệp Mặc cho lắm.

Diệp Mặc lắc đầu:

– Tôi cũng không biết chuyện của họ, nhưng tôi khẳng định là bọn họ có bí mật.

Về phần bí mật là gì, thì hiện tại bọn họ cũng chưa nói ra, cho nên một khi chúng ta tiếp nhận ân tình của họ, thì bọn họ sẽ biến chúng ta thành kẻ chung một chiếc thuyền, và sẽ nói bí mật kia cho chúng ta biết.

Chân Băng Du rất thông minh, và cũng là một người hiểu chuyện.

Cho nên Diệp Mặc nói tới đây, thì cô đã lập tức hiểu được và gật đầu đồng ý:

– Một khi chúng ta đã biết bí mật của họ, thì nhất định sẽ phải gia nhập với họ rồi, bằng không thì…

– Đúng thế, bằng không thì chúng ta chỉ có đường chết.

Lấy năng lực của họ ở trên tiên thuyền này, thì muốn giết hai người chúng ta quả thực là dễ như trở bàn tay.

Huống chi chúng ta khẳng định rằng bọn họ không chỉ có ba người, nói không chừng phía sau càng có thêm nhiều người lợi hại hơn nữa.

Diệp Mặc trầm giọng.

– Vị thánh cô tiền bối kia thoạt nhìn thì rất hiền hòa.

Chân Băng Du tuy rằng đã đồng ý với ý kiến của Diệp Mặc, nhưng ấn tượng của cô đối với Thải Dĩ vẫn rất tốt.

Diệp Mặc không trả lời, vì hắn cũng cảm giác được nhân phẩm của Thải Dĩ không tệ, nhưng dù sao hắn cũng không biết ba người bọn họ.

Diệp Mặc không tiếp thu ý tốt của Hàn Trường Điền, nên quả nhiên là mấy ngày kế tiếp ba người Bành Cảm Đương không có người nào tới nữa.

Nhưng việc kinh doanh đan lâu của Diệp Mặc thì càng lúc càng tốt hơn.

Mốt số tiên nhân biết có người từ khoang thuyền thượng đẳng tới đan lâu của Diệp Mặc, hơn nữa cả Hoàng chấp sự cũng đã tới, cho nên đều đến để xem xem thế nào.

Cho nên danh tiếng của ‘Mặc Nguyệt đan lâu’ lập tức lan xa.

Tiên đan tứ phẩm của ‘Mặc Nguyệt đan lâu’ đều có phẩm chất thượng đẳng đấy, mà các loại Tiên đan dưới tứ phẩm thì đều là hạng nhất, cho nên loại đan dược này tuyệt đối là đan dược có phẩm chất số một ở khoang thuyền trung đẳng.

Tuy rằng cho dù là gián tiếp nhận sự giúp đỡ của ba người Bành Cảm Đương, nhưng một khi danh tiếng của ‘Mặc Nguyệt đan lâu’ đã lan rộng, thì việc kinh doanh cũng lập tức tốt lên nhiều.

Chỉ hơn mười ngày ngắn ngủi, thì Diệp Mặc đã thông qua việc luyện đan và bán các loại đan dược kiếm tới năm sáu triệu tiên tinh rồi.

Một tháng thuê cửa hàng đã sắp hết hạn, thì Diệp Mặc lại bỏ ra thêm ba triệu tiên tinh để ở lại khoang thuyền trung đẳng nửa năm nữa, đồng thời cũng kéo dài thời gian thuê cửa hàng thêm hai tháng nữa.

Tiên tinh lại lần nữa dùng hết.

Lần này thì Diệp Mặc cũng không lo lắng, vì sau khi danh tiếng của đan lâu đã lan rộng, thì tiên tinh vẫn liên tục được thu vào.

Chỉ cần qua một thời gian dài nữa, là hắn có thể hoàn toàn đặt chân trong khoang thuyền trung đẳng này rồi.

Đồng thời Diệp Mặc cũng biết, ở khoang thuyền trung đẳng này cũng có thể định cư tại phường thị.

Nhưng cần phải thuê trên mười năm mới được.

Giá tiền thuê mười năm là một cái giá ở trên trời đấy.

Nhưng Diệp Mặc cũng không mấy để ý, vì hắn luôn luôn thuê cửa hàng ở trong phường thị, thì cũng không cần phải tìm một chỗ để định cư nữa.

Hai tháng qua đi, ngoài Bành Cảm Đương có tới tìm hắn một lần ra, thì thánh thủ tiên cô và Hàn Trường Điền cũng không hề tới.

Còn Bành Cảm Đương cũng chỉ hàn huyên với Diệp Mặc vài câu, sau đó lại vội vã rời đi ngay.

Diệp Mặc lúc này vẫn chưa đạt được tư cách định cư tại khoang thuyền trung đẳng, nhưng cũng đã đứng vững được rồi.

Ở trong phường thị của khoang thuyền trung đẳng, chỉ cần bạn cần Tiên đan tứ phẩm trở xuống, thì đi tới ‘Mặc Nguyệt đan lâu’ là tốt nhất, sẽ không cần phải thất vọng gì, hơn nữa phẩm chất đan dược rất cao.

Nhưng hạn chế duy nhất là chỉ giới hạn ở Tiên đan tứ phẩm, còn Tiên đan ngũ phẩm thì ‘Mặc Nguyệt đan lâu’ bây giờ vẫn chưa luyện chế được.

Hôm nay sau khi Diệp Mặc tiễn một khách hàng đi, đang quay ra nghiên cứu trận pháp, thì Dư Liên Tang liền vội vã chạy tới.

Mặc dù Dư Liên Tang chỉ là một tiểu tiên nhân thu thuế thuê cửa hàng, nhưng Diệp Mặc vẫn giúp y không ít.

Bình thường thì khi y cần luyện đan, Diệp Mặc cơ bản đều không thu phí thủ tục của y.

Cho nên thời gian dài qua đi, y và Diệp Mặc cũng trở nên quen thuộc.

Mặc dù hai người vẫn không được tính là bạn bè, nhưng Diệp Mặc vẫn có thể lấy được nhiều tin tức mới từ y.

– Anh Dư, vì sao lại vội vã tới đây như vậy?

Diệp Mặc thấy Dư Liên Tang tiến đến, thì liền thu hồi lại tài liệu thôi diễn trận pháp, đứng lên ôm quyền cười nói.

– Diệp đại sư, hôm nay tiên thuyền sẽ dừng lại, sau đó sẽ có rất nhiều người đi hư không tìm kiếm ‘Hư không vẫn thạch’, cậu có muốn đi hay không?

Hiện tại Dư Liên Tang đối với Diệp Mặc cũng có chút biểu tình nịnh bợ rồi, có tin tức gì mới đều tới nói cho Diệp Mặc biết ngay.

Đối với những người không có quyền lực gì nhiều như y, chỉ là một quản sự nho nhỏ trên tiên thuyền, thì có thể kết giao với một đại sư Tiên đan tứ phẩm như Diệp Mặc chính là một sự may mắn lớn.

Diệp Mặc còn tưởng rằng một khi tiên thuyền dừng lại, thì Bành Cảm Đương sẽ tới nói cho mình biết, nhưng hắn không ngờ là Bành Cảm Đương cũng không đến.

Tiên thuyền dừng lại rồi, thì hắn đương nhiên là muốn đi.

Hắn đi cũng không phải là vì ‘Hư không vẫn thạch’ mà là vì ‘Hư không phi tuyết’.

– Đa tạ anh Dư, tôi đang muốn đi vào hư không kiếm chút ‘Hư không vẫn thạch’ đây, không ngờ là hôm nay tiên thuyền đã dừng lại rồi.

Tôi vẫn chưa biết làm sao để được đi vào hư không, xin anh Dư nói cho tôi biết với.

Diệp Mặc liền tranh thủ ôm quyền cảm tạ.

Dư Liên Tang không ngờ một đại sư Tiên đan như Diệp Mặc còn muốn đi hư không thu thập ‘Hư không vẫn thạch’.

Y vốn là chỉ muốn tới đây rủ Diệp Mặc đi ngắm cảnh hư không để tăng thêm chút cảm tình, nhưng hiện tại Diệp Mặc muốn đi, thì y lại không thể khuyên nhủ gì Diệp Mặc rồi.

Bản thân y tới thông báo cho Diệp Mặc, rồi lại khuyên Diệp Mặc không đi thì hẳn là Diệp Mặc sẽ có cách nghĩ không tốt về y.

– Không có vấn đề, tôi có thể đưa cậu tới.

Khi tiên thuyền dừng lại, thì những người muốn đi ra ngoài hư không đều phải lên sàn tầu thì mới có thể tiến vào hư không.

Thế nhưng ở ngoài hư không vô cùng nguy hiểm, hơn nữa tiên thuyền cũng chỉ dừng lại thời gian nửa năm, cho nên nếu một khi quá hạn chưa trở về, thì tiên thuyền sẽ không bao giờ chờ đợi đâu.

Dư Liên Tang cuối cùng vẫn cố gắng gián tiếp khuyên nhủ Diệp Mặc.

Diệp Mặc vội nói:

– Tôi biết, đa tạ anh Dư.

Chờ tôi vào chào sư tỷ thì chúng ta sẽ cùng nhau đi.

Không đợi Diệp Mặc đi vào thì Chân Băng Du đã đi ra ngoài rồi.

Trong nội tâm của cô thầm than, mặc dù biết chuyện mà Diệp Mặc đã quyết định thì không thể nào thay đổi, nhưng trong lòng cô vẫn không muốn Diệp Mặc tiến vào hư không để tìm ‘Hư không phi tuyết’ cho cô.

– Tôi đi cùng cậu.

Chân Băng Du xuống dưới lầu rồi, thì cũng không hề khuyên bảo Diệp Mặc, trái lại lại yêu cầu được đi cùng hắn tiến vào hư không.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1629: Hư Không Giới Vực

Hư Không Giới Vực

C

hân Băng Du cũng đã tính cả rồi, nếu như Diệp Mặc muốn từ chối, cô cũng phải tranh luận, không ngờ Diệp Mặc đến nghĩ cũng không nghĩ ngợi gì, liền gật đầu nói:

– Được.

Thấy Diệp Mặc cõng Chân Băng Du lên lưng cùng tiến vào Hư không giới vực, Dư Liên Tang căn bản cũng không hiểu.

Chân Băng Du rõ ràng là một người bị trọng thương, đến bản thân còn không đi bộ được, Diệp Mặc muốn dẫn cô ấy cùng vào hư không là có ý gì?

– Anh Dư, mời anh dẫn đường, hư không vẫn thạch chắc hẳn càng đi sớm càng nhiều, đến muộn tôi sợ là không lấy được.

Diệp Mặc ngắt đứt sự kinh ngạc của Dư Liên Tang.

Vốn dĩ hắn định để lại tin cho Bành Cảm Đương, hắn cảm thấy Bành Cảm Đương mặc dù có chút thần bí, nhưng là một người dám nghĩ dám làm.

Chẳng may hắn ở trong hư không xảy ra chuyện gì, không thể nào quay về Tiên thuyền được, thì có thể nhờ Bành Cảm Đương mang Chân Băng Du đến Đường Diệu Thiên, còn Chân Băng Du sau này sống hay chết, hắn cũng không quản nổi.

Đương nhiên, giao tình giữa hắn và Bành Cảm Đương cũng chỉ tính là bình thường, sở dĩ mời Bành Cảm Đương giúp, là vì chẳng may hắn không quay về được, có thể giúp Chân Băng Du chỉ có Bành Cảm Đương.

Bây giờ nếu như Chân Băng Du nhất định muốn đi cùng mình, vậy thì đi cùng đi.

Hắn hiểu ý tứ của Chân Băng Du, sự nguy hiểm của Hư không giới vực, đến Tiên vương vận khí không tốt cũng có thể bị mất mạng, huống chi là một Huyền Tiên như hắn? Một khi hắn không về được, Chân Băng Du cũng chỉ có chết.

Cho nên bây giờ Chân Băng Du muốn đi cùng hắn, hắn căn bản cũng không từ chối.

Dư Liên Tang nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức biết Diệp Mặc tâm ý đã quyết, vội vàng lấy ra một bàn tròn đưa cho Diệp Mặc nói:

– Diệp đại sư, trong Hư không giới vực không có phương vị, bàn định vị hư không này có thể biết rõ chính xác được vị trí của Tiên thuyền, tặng cho anh.

Diệp Mặc quả thực không biết tiến vào hư không còn có bàn định vị hư không, vội vàng nhận lấy cám ơn Dư Liên Tang.

Có bàn định vị hư không này rồi, hắn ít nhất cũng có thể về Tiên thuyền bất cứ lúc nào.

Khi Diệp Mặc cõng Chân Băng Du sau lưng đi theo Dư Liên Tang đến khoang hạng B, boong thuyền cũng đã chật kín Tiên nhân.

Từ Kim Tiên đỉnh phong đến Đại La Tiên đều có, nhưng Kim Tiên đỉnh phong chỉ đếm trên đầu ngón tay, Đại La Tiên thì cũng không nhiều, chủ yếu là Huyền Tiên và Đại Ất Tiên nhân, những người này đều đợi trên boong thuyền, dường như đang chờ đợi cấm chế mở ra.

Một sô Tiên nhân chào hàng bàn định vị hư không kinh doanh cũng rất tốt, may là Diệp Mặc cũng đã có bàn định vị hư không rồi, cũng không cần mua một cái nữa.

Phía xa một mảnh hư không, thật giống như hắc động vô biên vô tận vậy, thỉnh thoảng có vài thiên thạch phát sáng xoẹt qua, lại càng khiến hắc động trong hư không nổi bật thêm, dường như chỉ cần nhảy lên, lập tức sẽ bị nhấn chìm vào khoảng đen vô cùng vô tận đó.

Diệp Mặc đi qua vị diện thấp của khe nứt hư không, nhưng cũng cảm thấy bình thường.

Chân Băng Du thì lại nhìn mà âm thầm kinh hãi, nếu như không phải cô không thể nào cản Diệp Mặc tiến vào trong hư không được, cô chắc chắn cũng không muốn Diệp Mặc vì Hư không phi tuyết mà tiến vào đó, nơi này cô thấy rất sợ.

Hư không giới vực cô cũng đi qua rồi, nhưng so với hư không nơi này, sự trống rỗng của hư không giới vực, ít nhất còn có thể dùng thần thức quan sát được, còn nơi này, thần thức của cô sau khi quét vào, giống như quét vào lòng biển mênh mông vậy.

– Diệp sư đệ, có thể đổi pháp bảo ghế mềm trên lưng anh này thành một dây lưng được không, như vậy tôi có thể trực tiếp nằm sấp trên lưng anh, giảm bớt đi khoảng cách giữa chúng ta.

Lời này của Chân Băng Du nếu như để người khác nghe thấy, có thể khiến người ta cho rằng cô đa tình.

Nhưng Diệp Mặc cũng không cho là như vậy, hắn biết rõ Chân Băng Du biết trong hư không nếu như hai người có khoảng cách hơi xa một chút, sẽ tăng thêm tác dụng phong bạo hư không, rất có khả năng bị phong bạo hư không cuốn đi một người.

Huống chi đối với người con gái coi thân thể mình là một túi da như Chân Băng Du mà nói, cho dù cô không mặc đồ mà bị mình cõng cũng sẽ không có suy nghĩ gì khác.

Diệp Mặc lưng cõng Chân Băng Du quả thực đúng là một pháp bảo ghế mềm, lúc trước Chân Băng Du vừa bị trọng thương, Diệp Mặc liền luyện chế ra.

Hắn đoán chừng sau này phải cõng Chân Băng Du cũng không phải là chuyện một hai ngày, nên quyết định luyện chế một pháp bảo ghế mềm cõng lên lưng, Chân Băng Du có thể ngồi trên chiếc ghế đó.

Trên thực tế thì đúng là như vậy, hơn nữa Chân Băng Du cũng rất hài lòng với pháp bảo ghế mềm này, ít nhất ngồi cũng thoải mái một chút.

– Được.

Diệp Mặc biết rõ trong hư không giáp thân nhau vẫn an toàn hơn chút, phong bạo hư không và loạn lưu một khi cuốn lấy, khoảng cách càng xa càng nguy hiểm.

Loạn lưu hư không càng lớn, cho dù Chân Băng Du bị xé rách cũng có khả năng.

Diệp Mặc vừa mới nói xong câu đó, liền nghe thấy chấp sự trên boong thuyền lớn tiếng gọi:

– Cấm chế hư không mở rồi, mọi người từ từ tiến vào hư không, chú ý trong vòng nửa năm quay về Tiên thuyền nếu không sống chết tự chịu…

Cấm chế trên boong thuyền thông đến hư không được mở, từng trận cảm giác hốt hoảng trong lòng truyền đến, dường như phía dưới chính là vách đá vạn trượng, một số phong bạo hư không dẫn theo những tiếng rít, nghe có chút phát thảm.

Ầm…

Hai khối hư không vẫn thạch đụng vào nhau trong thần thức của đám người, phát ra tiếng nổ ầm ầm, đến những người trên boong thuyền cũng nghe thấy rất rõ.

Còn lốc xoáy hư không do tiếng nổ tạo thành trong nháy mắt cũng đã cuốn một gã Huyền Tiên trên boong thuyền vào hư không.

Dư Liên Tang lùi lại mấy bước nói:

– Thật lợi hại, anh Diệp, tôi đi phía sau, anh cẩn thận chút.

– Tôi biết rồi, cám ơn anh Dư.

Diệp Mặc nói xong, tay cầm lấy một sợi tơ Tiên khí hạ phẩm đã luyện chế sẵn, cột Chân Băng Du cố định trên lưng của mình.

Hai khối thịt mềm mại áp sát vào, khiến Diệp Mặc theo bản năng rùng mình một cái, Chân Băng Du có x e mthường túi da thịt này thế nào đi nữa, cũng là một cô gái vô cùng tuyệt mĩ, hơn nữa còn là một tiên tử có thân hình tuyệt đẹp.

Diệp Mặc từng thấy cô trần truồng, bây giờ lại áp sát vào Diệp Mặc, quả thực có chút kinh tâm động phách.

Quan trọng là hắn tu tiên trước giờ chưa từng tu luyện cái gì mà cấm dục và tuyệt tình, Tam Sinh quyết sinh ra từ tâm, Tam sinh vạn vật, hoàn toàn khác với đạo tâm của Chân Băng Du.

Chân Băng Du mặc dù tiên nguyên không thể nào ngưng tụ được, nhưng thần thức vẫn còn, giác quan lại vẫn mẫn cảm như thường.

Bắp thịt trên lưng Diệp Mặc chỉ hơi chấn động một chút, cái nhiệt độ đó cũng hơi tăng lên một chút, cô lập tức liền cảm nhận được, không khỏi trong lòng thầm than, nếu như hắn có một đạo tâm giống như mình, thì tiền đồ của hắn quả thực khó có thể đo đếm được.

Nhục dục thân thể đối với Tiên nhân mà nói, cũng không là khát vọng tốt gì? Nghĩ tới chuyện mình từng muốn đem thân thể này cho Diệp Mặc, Chân Băng Du trong lòng lại thở dài một tiếng, đạo tâm của cô mặc dù như vậy, nhưng tu luyện đến bây giờ, vẫn không thể nào tuyệt tình được.

Nếu như cô là một người tuyệt tình, vậy lúc đó nói cho Diệp Mặc tấm thân này, là hoàn toàn không thể xảy ra được.

Bỗng nhiên trong lòng cô chấn động, nếu như cô là một người tuyệt tình, Diệp Mặc sẽ cứu cô không?

Thời gian Diệp Mặc đi cùng cô cũng không ngắn, tính tình của Diệp Mặc cô cũng hiểu đôi chút, tuyệt đối sẽ không cứu một người vô tình vô nghĩa.

Hắn có thể giúp mình đến bây giờ, cũng không phải vì cái khác của cô, hoặc tổ đội cũng là một nguyên nhân, nhưng đoán chừng nguyên nhân quan trọng hơn chính là khi Diệp Mặc nguy hiểm nhất, mình cũng không bỏ rơi hắn.

Nếu như lúc trước cô vô tình vô nghĩa vứt bỏ Diệp Mặc, còn Diệp Mặc may mắn không chết, thì kết quả sẽ thế nào?

Kết quả đương nhiên sẽ rất rõ ràng, đối với Diệp Mặc mà nói có thể cứu Chân Băng Du đến tận bây giờ, quả thực không liên quan gì đến chuyện thích cô.

Chân Băng Du quả thực là một người con gái tuyệt sắc, nhưng Diệp Mặc hắn cũng không coi là gì.

Sở dĩ cứu cô có vài nguyên nhân, thứ nhất là hai người vốn dĩ là cùng tổ đội, thứ hai nếu Chân Băng Du nghĩ như vậy, khi hắn nguy hiểm, đối phương không tha cho hắn, đương nhiên còn một nguyên nhân nữa chính là Chân Băng Du lạc vào bước đường như ngày hôm nay, cũng có chút liên quan đến hắn, vì hắn một mình chiếm dụng Hỗn Độn Thanh Địch.

Chân Băng Du càng nghĩ trong lòng lại càng bấn loạn, nhiệt độ sau lưng Diệp Mặc truyền đến ngực cô, khiến cô cảm giác được một chút cảm giác thoải mái khó nói thành lời.

Cô từ sau khi mất đi tiên nguyên, lâu lắm rồi chưa có cảm giác này.

Khi Chân Băng Du còn đang suy nghĩ miên man không chú ý, bỗng nhiên cảm thấy xung quanh trống rỗng, sau đó sự trống rỗng xung quanh bao phủ lấy, cô theo bản năng ôm chặt lấy Diệp Mặc hơn, cô cũng biết, lúc này hai người cũng đã đến hư không giới vực rồi.

Còn cô dường như chỉ có nắm chặt lấy Diệp Mặc hơn, thì mới tìm được chút tia sống.

Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, Thanh Nguyệt trong hư không chậm rãi tiến lên trước.

Hư không giới vực và hư không thiên vực, thậm chí là tình huống trong khe nứt hư không cũng tương tự nhau, nhưng cái cảm giác đó lại có chút khác nhau.

Cho dù đạp trên Thanh Nguyệt bay, Diệp Mặc cũng không dám bay quá nhanh.

Lúc mới bắt đầu, xung quanh còn có rất nhiều Tiên nhân, nhưng trong hư không này quả thực quá rộng lớn, Thanh Nguyệt của Diệp Mặc chỉ bay khoảng nửa tuần hương, xung quanh cũng không nhìn thấy bấy kỳ tiên nhân nào rồi.

Một số thiên thạch vỡ vụn bay xoẹt qua bên người hai người, Diệp Mặc thỉnh thoảng lại điều khiển Thanh Nguyệt né tránh.

Những thiên thạch này đập vào Thanh Nguyệt cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu như đập vào người hắn, thì cũng không thể chịu được.

Thanh Nguyệt càng lúc càng rời xa Tiên thuyền, thiên thạch xung quanh càng lúc càng nhiều, thậm chí có một số đám vẫn thạch xuất hiện.

Hơn nữa thỉnh thoảng còn gặp một số phong bạo không gian, nhưng Diệp Mặc cũng sớm tránh được.

Diệp Mặc hiểu rõ hướng Tiên thuyền tiến đến và tuyến đường cũng đã được chọn sẵn rồi, hơn nữa có một số trận pháp giám sát, chắc hẳn là nơi có đám vẫn thạch và phong bạo không gian ít nhất, bây giờ hắn đi về phía bên cạnh, vẫn thạch gặp phải cũng càng lúc càng nhiều hơn, cũng không có gì là lạ.

Một tháng sau, Diệp Mặc dừng lại, cho dù muốn lấy Hư không phi tuyết, hắn cũng không dám đi quá xa.

– Anh không lấy một số vẫn thạch mang về bán sao?

Chân Băng Du nhìn vô số vẫn thạch xung quanh, nhắc nhở Diệp Mặc một câu.

Diệp Mặc vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy một đám vẫn thạch mù mịt từ trong hư không trống rỗng gào thét cuốn đến, trong nháy mắt phía trước hai người cũng đã phong bế hoàn toàn rồi.

Cho dù Thanh Nguyệt muốn lùi lại cũng không kịp nữa, tốc độ của Diệp Mặc cho dù có nhanh hơn nữa, cũng chắc chắn không so được với đám vẫn thạch này.

Chân Băng Du còn chưa kịp hỏi làm thế nào bây giờ, Diệp Mặc đã phóng ra đại đỉnh tám cực, đồng thời Hắc Thạch Cân cũng được đập ra ngoài, đồng thời thu hồi Thanh Nguyệt lại.

Dùng đại đỉnh tám cực phòng ngự thì Chân Băng Du còn hiểu, cũng không phải là đánh nhau, Diệp Mặc dùng Hắc Thạch Cân là có ý gì?

Ầm…

Hắc Thạch Cân giáng xuống đám vẫn thạch, đám vẫn thạch lập tức chia ra thành một đường vẫn thạch, vẫn thạch chặn lại trước mặt Hắc Thạch Cân không ngờ bị thế giới thạch của Diệp Mặc đập bay toàn bộ, thậm chí đập tan thành tứ phía.

Cho dù biết Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc lợi hại, Chân Băng Du nhìn thấy mà cũng phát run, uy thế như này, cho dù Đại Ất Tiên cũng chỉ đến vậy mà thôi?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1630: Thả Lưới Bắt Phi Tuyết

Thả Lưới Bắt Phi Tuyết

C

ho dù là đã biết Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc lợi hại, thì Chân Băng Du cũng phải cảm thấy run rẩy cả người.

Loại uy thế này, thì cho dù là Đại Ất Tiên cũng chẳng hơn được.

Cô tin tưởng, nếu hiện tại Diệp Mặc đánh lại với cái tên mập khi còn ở Giác Hồn Vực kia, thì tên mập Đại Ất Tiên kia căn bản là không thể chịu nổi quả cân này của Diệp Mặc.

Sau khi Diệp Mặc ném Hắc Thạch Cân tới thông đạo kia, thì hắn cũng không lùi mà tiến vào trong thông đạo đó.

Hắc Thạch Cân khổng lồ giống như là tiên phong đi trước mở đường, tất cả vẫn thạch đều bị nó nghiền nát.

Những mảnh vụn của vẫn thạch liên tục vang lên khi chúng va vào ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc, thỉnh thoảng cũng có vài mảnh lọt qua mà va vào người Diệp Mặc, nhưng hắn cũng chẳng có chút cảm giác nào cả.

Với tu vi luyện thể Tiên niết thể của hắn thì xác thực là chẳng cần để ý tới loại va chạm nhỏ này.

Ngay khi Diệp Mặc muốn xuyên qua dải thiên thạch này, thì lại nhìn thấy một tia sáng trắng thoáng cái bay qua giữa dải thiên thạch, tốc độ của nó nhanh hơn những vẫn thạch này không chỉ mấy lần.

Chỉ trong chớp mắt đã bay ra khỏi dải thiên thạch, sau đó biến mất hoàn toàn.

Vì Diệp Mặc có Hắc Thạch Cân để mở đường, lại có ‘Đại đỉnh tám cực’ bảo vệ, cho nên phi hành trong dải thiên thạch này cũng không có bao nhiêu nguy hiểm cả.

Vì thế mà thần trí của hắn vẫn luôn chú ý tới tình huống xung quanh.

Một tia sáng trắng thoáng qua kia tuy rằng chỉ lóe lên rồi biến mất, nhưng hắn vẫn có thể thấy được.

– ‘Hư không phi tuyết’!

Sau khi thấy tia sáng trắng kia, thì Diệp Mặc lập tức cảm giác rằng nó chính là ‘Hư không phi tuyết’, vì nó không chỉ có hình dạng giống, hơn nữa khí tức cũng rất giống với ‘Hư không phi tuyết’.

Nhìn thấy ‘Hư không phi tuyết’, thì Diệp Mặc cũng không cao hứng trở lại, trái lại tâm tình của hắn còn trầm xuống một chút.

Tốc độ của ‘Hư không phi tuyết’ nhanh như vậy, so với Giác Hồn Tảo ngày trước thì không biết là nhanh hơn bao nhiều lần, vậy thì hắn bắt nó thế nào đây.

Trước đây tại Hải Giác, hắn bắt được nhiều Giác Hồn Tảo như vậy thì một phần cũng là vì Giác Hồn Tảo lúc đó quá nhiều, nên hắn cũng không cần phải lo lắng tìm không được Giác Hồn Tảo.

Mà hiện tại thì ‘Hư không phi tuyết’ kia lại quá ít, hơn nữa tốc độ còn nhanh khủng khiếp như vậy, thì cho dù là có nhìn thấy cũng chẳng biết phải làm sao.

Căn bản là nhìn còn chưa rõ, vậy thì bắt như thế nào?

– Cậu đã thấy ‘Hư không phi tuyết’ rồi à?

Sau khi Chân Băng Du nghe Diệp Mặc thốt lên, thì lập tức hỏi lại một câu. ‘Hư không phi tuyết’ quan hệ trực tiếp tới cô, vì nếu không có ‘Hư không phi tuyết’, thì cho dù một ngày kia cô tìm được ‘Hỗn độn thanh địch’ hay là ‘Tịnh linh tâm liên’ thì cũng khó có khả năng bình phục được, vì tiên linh căn của cô rất có thể sẽ bị niết hóa trước ngày đó.

Diệp Mặc trầm giọng:

– Đúng thế, tôi thấy ‘Hư không phi tuyết’ rồi, đáng tiếc chính là hiện nay tôi sợ rằng mình chưa đủ năng lực để bắt được loại vật này.

Cô cũng không cần lo lắng, tôi cuối cùng cũng có thể nghĩ ra cách thôi mà.

Diệp Mặc thật ra cũng không hề lừa gạt Chân Băng Du, vì hắn tin rằng hắn có thể tìm ra được cách để bắt ‘Hư không phi tuyết’, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Ban đầu ở Hải Giác, thì hắn cũng phải mất khá nhiều thời gian để tìm cách bắt được Giác Hồn Tảo.

Trong lòng Chân Băng Du khẽ run lên, một lát sau mới chậm rãi nói:

– Quên đi thôi…

Một lát sau tựa hồ cô lại nhớ ra cái gì đó rồi nói tiếp:

– Nếu như có một ngày cậu gặp được sư phụ của tôi, thì nói cho người biết…

Diệp Mặc thấy Chân Băng Du giống như là đang an bài hậu sự, cho nên cũng không chen miệng vào.

Hắn tin tưởng lời thánh thủ tiên cô nói, rằng tiên linh căn của Chân Băng Du hiện vẫn đang tiếp tục niết hóa cho tới ngày nó hoàn toàn tiêu niết.

Cho nên lúc này nếu cô đã muốn an bài hậu sự, thì bản thân vẫn nên nghe là tốt hơn.

Vạn nhất Chân Băng Du không thể sống sót được, thì ngày sau nếu mình có thể gặp được Dương Nhiễm, cũng có thể giúp cô nhắn nhủ lại đôi lời.

Chân Băng Du vẫn chưa nói xong, thì lại đổi giọng một lần nữa:

– Hay là quên đi.

Diệp Mặc hiểu tâm tình của Chân Băng Du lúc này, cho nên hắn cũng không nói gì với cô cả, cũng không muốn giải thích gì hết.

Khi hai người còn đang trầm mặc, thì dải thiên thạch đã bay đi từ lâu không còn nữa.

Lúc này Diệp Mặc thu hồi ‘Đại đỉnh tám cực’ và Hắc Thạch Cân lại, sau đó đẩy nhanh tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Hắn muốn đi tìm ở một dải thiên thạch khác.

– Diệp sư đệ.

Một ngày sau, Chân Băng Du đột nhiên lên tiếng.

– Sao thế?

– Tôi có chút hiểu được vì sao mà Niệm Mân thích cậu rồi.

– Cô không hiểu đâu?

Diệp Mặc thản nhiên nói.

Vì thực tế tới tận bây giờ thì hắn và Tần Niệm Mân cũng không có chút quan hệ nào cả, nói gì tới chuyện thích hay không thích.

Loại chuyện này hắn cũng không cần phải giải thích với Chân Băng Du.

Nhưng hắn lại cảm giác được Chân Băng Du nói nhiều hơn so với trước.

Từ sau khi được thánh thủ tiên cô xem bệnh, thì Chân Băng Du luôn có cảm giác rằng mình sẽ không thể nào bình phục được, cho nên chẳng thể tĩnh tâm mà tu luyện.

Một khi cô không thể tu luyện được nữa, thì cô cũng sẽ suy nghĩ nhiều hơn.

Nhiều khi cô còn muốn tìm Diệp Mặc để tâm sự, nhưng Diệp Mặc dù không tu luyện thì mỗi ngày đều có chuyện cần hắn làm.

Không phải giúp người khác luyện đan, thì cũng là đi nghiên cứu trận pháp.

Mỗi lần Diệp Mặc rời khỏi đan lâu, thì cô đều có chút cảm giác kinh hoàng, dường như là mất đi cái gì đó vậy.

Mà mỗi lần sau khi Diệp Mặc trở về, thì cô lại dần bình tĩnh trở lại.

Đôi khi cô cảm giác được chính mình sau khi không tu luyện công pháp bản môn nữa, thì đạo tâm của cô cũng mất đi một chút.

Lúc này thì cô rất bàng hoàng sợ hãi, vì cho dù cô có tu luyện, thì cũng chỉ có thể tu luyện công pháp luyện thể mà Diệp Mặc cho cô.

Loại cảm giác này cô chưa từng gặp qua bao giờ, nhưng cô cũng hiểu nguyên nhân mà mình bàng hoàng sợ hãi cũng chỉ là do không thể tu luyện mà thôi.

Có đôi khi cô nghĩ, những thứ phàm tục của người tu tiên mà trước tới nay cô vẫn khinh thường, có phải là những tâm tư này hay không?

Lại nửa tháng nữa trôi qua, và Diệp Mặc cũng đã đi qua rất nhiều dải thiên thạch, nhưng không thề nhìn thấy bóng dáng của ‘Hư không phi tuyết’.

Hôm nay, Diệp Mặc lại lần nữa dừng ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lại, sau đó ngồi xuống mà nhắm mắt trầm tư, đồng thời thần thức cũng chậm rãi mở rộng ra.

Hắn biết ‘Hư không phi tuyết’ và Giác Hồn Tảo khác nhau.

Giác Hồn Tảo thì có số lượng rất nhiều, có thể liên tục đi bắt thử cho tới khi bắt được mới thôi.

Nhưng ‘Hư không phi tuyết’ thì lại không cho hắn cái cơ hội này, nói không chừng cái ‘Hư không phi tuyết’ mà hắn thấy lúc trước chính là một miếng ‘Hư không phi tuyết’ duy nhất trong hư không này cũng nên.

Chân Băng Du cảm giác được Diệp Mặc đang mở rộng thần thức của mình ra, thì cô hiểu được Diệp Mặc đang nghĩ gì.

Trong lòng cô rất cảm kích, đồng thời cũng khẽ thở dài, nhưng không hề quấy rầy Diệp Mặc.

Lúc này cô lại bắt đầu suy nghĩ những việc linh tinh mà từ trước đến nay cô chẳng bao giờ nghĩ tới.

Diệp Mặc cũng không có thời gian mà đi quản Chân Băng Du, mà dù có thì cũng không quản.

Trước đây hắn đã sử dụng công pháp thần thức để có thể bắt được Giác Hồn Tảo ở Hải Giác.

Mà ở trong hư không này nếu muốn bắt được ‘Hư không phi tuyết’, thì cũng chỉ có thể trông chờ vào công pháp thần thức mà thôi.

Sau khi thần thức của Diệp Mặc mở rộng ra ngoài, thì hắn không ngừng sử dụng thần thức thiết cát, thần thức ngăn trở, thậm chí cả thần thức để thử tác động lên một ít vẫn thạch nho nhỏ xung quanh.

Nhưng chẳng được ích lợi gì cả.

Thế nhưng Diệp Mặc cũng biết, vẫn thạch khác hoàn toàn với ‘Hư không phi tuyết’, vì vẫn thạch là thứ hoàn toàn vô tri, không thể bị ảnh hưởng bởi thần thức, nhưng có lẽ sẽ có chút tác dụng với ‘Hư không phi tuyết’.

‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’ của hắn đã đạt tới tầng thứ năm rồi, có thể hình thành từng đạo thần thức hình lưỡi đao mà hắn có thể khống chế được trong thần thức vực.

Tốc độ của ‘Hư không phi tuyết’ quá nhanh, cho nên nếu như thần trí của hắn không quét tới được ‘Hư không phi tuyết’, thì cho dù có lập tức sử dụng thần thức chặn lại thì cũng không kịp được.

Với tu vi thần thức của hắn hiện tại, thì chỉ có biện pháp duy nhất là trước khi ‘Hư không phi tuyết’ tới, thì hắn đã bố trí sẵn được thần thức ‘Vực’ rồi.

Một khi ‘Hư không phi tuyết’ tới, thì sẽ lập tức bị thần thức ‘Vực’ của hắn ngăn cản.

Nhưng thần thức ‘Vực’ mặc dù có tác dụng rất lớn đối với kẻ địch, nhưng không biết sẽ có bao nhiêu tác dụng đối với ‘Hư không phi tuyết’.

Trọng yếu hơn chính là sẽ tiêu hao rất nhiều thần thức nếu như sử dụng liên tục trong thời gian dài, hậu quả sau đó càng khó mà nói trước được.

Loại biện pháp này chỉ là há miệng chờ sung, tiêu hao quá nhiều thần thức, tác dụng thì lại chẳng biết là có hay không?

Diệp Mặc vẫn thử dùng thần thức của mình kiểm soát phạm vi xung quanh.

Theo thần thức của hắn tiêu hao dần, thì hắn đã nhanh chóng có chút cảm giác ăn không tiêu.

Sau khi nuốt một viên ‘Song thần đan’ vào, thì hắn mới nhớ tới Cố Hà Chu ở Hải Giác.

Lúc đó Cố Hà Chu đã dùng một pháp bảo hình chiếc lưới để bắt Giác Hồn Tảo.

Cho nên hắn liền nghĩ có lẽ mình nên sử dụng lưới thần thức thay vì thần thức ‘Vực’.

Lượng thần thức tiêu hao của lưới thần thức thì nhỏ hơn nhiều so với thần thức ‘Vực’, hơn nữa lưới thần thức còn có thể nhắm vào một điểm, nên một khi phát hiện được ‘Hư không phi tuyết’, thì lưới thần thức của hắn có thể thu lại trong nháy mắt, thậm chí là trói buộc chặt lấy ‘Hư không phi tuyết’.

Từng ngày trôi qua, Chân Băng Du có thể cảm giác được rõ ràng sự uể oải của thần thức Diệp Mặc.

Cô rất lo lắng khi Diệp Mặc thi triển thần thức liên tục với biên độ lớn như vậy, liệu hắn có thể đột ngột bị vỡ mất thức hải hay không?

Còn Diệp Mặc thì lại kinh hỉ phát hiện khi hắn liên tục thi triển thần thức như vậy, cho tới khi thần thức của hắn gần như tiêu hao hết, thì hắn lại sử dụng một viên ‘Song thần đan’.

Lúc đó thần trí của hắn sẽ được tu luyện tốt hơn bình thường gấp nhiều lần.

Ở trong hư không này không ngờ lại có thể tu luyện được thần thức! Mới vài ngày thôi, Diệp Mặc đã cảm giác được thần thức của mình vượt qua tu vi Đại Ất Tiên sơ kỳ rồi.

Theo sự tăng cường của thần thức, thì Diệp Mặc lại bắt đầu khuếch tán phạm vi thần thức của mình.

Lúc này hắn đã lại thấy được trong phạm vi thần thức của hắn một tia sáng trắng giống như lần trước.

Diệp Mặc vừa quét thần thức tới tia sáng trắng kia, thì tia sáng trắng vẫn còn ở ngoài trăm dặm.

Chờ tới khi Diệp Mặc kịp phản ứng, thì tia sáng trắng kia đã vọt vào bên trong lưới thần thức của hắn rồi.

Sau khi tia sáng trắng kia lọt vào lưới thần thức của Diệp Mặc, thì lập tức run lên và phá tan lưới thần thức của hắn trong nháy mắt.

Trong lòng Diệp Mặc kích động vạn phần, liền nhanh chóng thu hồi lại ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Sau khi tia sáng trắng kia phá tan lưới thần thức của Diệp Mặc, thì lại giảm tốc độ lại một chút.

Chỉ chốc lát thời gian hòa hoãn này, thì Diệp Mặc đã lại lần nữa mở rộng lưới thần thức ra.

Tia sáng trắng kia vừa chậm lại đôi chút, thì Diệp Mặc đã thấy được rõ ràng nó chính là ‘Hư không phi tuyết’ có hình dạng giống như là một đoá hoa tuyết vậy.

Diệp Mặc đã thấy ‘Hư không phi tuyết’ qua bản vẽ trong ngọc giản mà thánh thủ tiên cô đã cho hắn.

Lần này ‘Hư không phi tuyết’ cũng chỉ chậm lại nửa nhịp, thì đã lại lần nữa thoát ra khỏi lưới thần thức của Diệp Mặc rồi.

Nhưng Diệp Mặc thì lại thở phào nhẹ nhõm, vì hắn biết miếng ‘Hư không phi tuyết’ kia chắc chắn là không thể chạy thoát khỏi hắn rồi.

Quả nhiên sau khi ‘Hư không phi tuyết’ lao ra khỏi lưới thần thức của Diệp Mặc một lần nữa, thì tốc độ lại chậm hơn một chút.

Lúc này Diệp Mặc đã xông lên muốn dùng một tay bắt cho được miếng ‘Hư không phi tuyết’ này.

Mà lúc này ở phía sau hắn lại có vô số vẫn thạch bay tới, trực tiếp nhắm vào thân thể của Diệp Mặc.

Diệp Mặc cảm thấy cũng quá kỳ quái, vì vẫn thạc kia lao tới cũng quá đúng lúc rồi.

Nhưng hắn lại không thể nào tránh ra được, thậm chí còn không có thời gian để lấy pháp bảo ra nữa.

Tuy rằng ‘Hư không phi tuyết’ đã bị lưới thần thức của hắn ngăn cản hai lần, nhưng nếu chậm hơn một tý, thì ‘Hư không phi tuyết’ sẽ phục hồi lại được tốc độ vốn có trong nháy mắt, lại một lần nữa khiến hắn mất dấu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 7 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box