[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 29 : Tống Thiếu Thành Đen Tối (c141-c145)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Tống Thiếu Thành Đen Tối
Tống Thiếu Thành Đen Tối
D
iệp Lăng nghe Tống Thiếu Thành nói, không ngờ lại có cảm giác thư thái mà trước nay chưa từng có được.
Tuy rằng cô là người Diệp Gia, bề ngoài thoạt nhìn giống như Công chúa, nhưng gian khổ trong đó chỉ có mình cô tự biết.
Trở lại Diệp gia giả vờ cười cười nói nói với mọi người, còn phải cười nhạt khi đối diện với Diệp Tử Phong.
Cái này còn chưa tính, thậm chí còn phải lén lén lút lút dùng tiền tiết kiệm và thứ trộm được, mời Cốt La ra tay giúp đỡ.
Hiện nay đây là lần đầu tiên cô thấy kẻ thù ăn nói khép nép đứng ở trước mặt mình.
Thậm chí cảm giác buồn nôn vừa rồi khi Diệp Mặc giết người cũng quên mất.
Nghĩ lại bộ dạng kiêu ngạo vừa rồi của Tống Thiếu Thành, trong lòng Diệp Lăng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
– Anh muốn tôi tha cho anh?
Diệp Mặc nhìn Tống Thiếu Thành thản nhiên nói.
– Đúng vậy, chỉ cần anh Diệp đồng ý hạ thủ lưu tình, tôi sẵn lòng báo đáp lại gấp 10 lần…
Nghe giọng điệu Diệp Mặc dường như có chút thả lỏng, Tống Thiếu Thành vội vàng đáp lại.
– Anh ta tên là Cốt La sao? Cái tên này thật kỳ lạ.
Chỉ có điều, tôi rất ghét người này.
Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Cốt La.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, bỗng nhiên trong mắt Tống Thiếu Thành trở nên lạnh lùng.
Không biết y lấy từ đâu ra một thanh Tam lăng kích, không hề có dấu hiệu báo trước liền đâm vào sau lưng Cốt La.
Tam lăng kích đâm lút cán, Cốt La mới quay đầu lại, có chút không thể tin được nhìn Tống Thiếu Thành.
Anh ta dùng ngón tay chỉ vào y muốn nói gì đó, nhưng cái gì cũng chẳng nói được, đã mang theo ánh mắt phẫn nộ ngã xuống đất mà chết.
Có lẽ tới tận khi sắp chết anh ta nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra, mình bán mạng vì Tống Thiếu Thành, cuối cùng không ngờ lại chết ở trong tay Tống Thiếu Thành.
Diệp Mặc nghĩ thầm Tống Thiếu Thành đúng là một kẻ tàn nhẫn.
Không ngờ y biết đâm vào vị trí này, đối phương sẽ chết nhanh nhất.
Điều này chứng tỏ đây không phải là lần đầu tiên y làm loại chuyện thế này. – Thành Thiếu gia…
Hai gã đàn em của Cốt La nhìn Tống Thiếu Thành.
Bọn họ không thể tin được không ngờ Tống Thiếu Thành lại ra tay với tâm phúc nhất của y, chính là Cốt La.
Trong lúc nhất thời bọn họ không biết nên đối phó với Tống Thiếu Thành, hay đứng cùng một chiến tuyến với Tống Thiếu Thành.
Nhưng ngay trong giây lát, khi hai người bọn họ còn do dự, Tống Thiếu Thành đã tiến lên, đâm chết một người nữa.
Người còn lại đã kịp phản ứng.
Khi Tống Thiếu Thành dùng Tam lăng kích đâm về phía anh ta, không ngờ anh ta rút ra một con dao găm, đâm thẳng vào vai trái của Tống Thiếu Thành.
Tuy rằng Tống Thiếu Thành bị thương, nhưng không phải là vết thương trí mạng, hơn nữa dao găm gây ra vết thương không lớn bằng tam lăng kích.
Sau khi đâm chết người đàn ông cầm dao găm kia, Tống Thiếu Thành vẫn có thể đứng lên, có chút lo lắng nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Tống Thiếu Thành.
Đó là một kẻ tàn nhẫn.
Y giết người căn bản cũng không chịu bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Hơn nữa người bị giết lại là tâm phúc của y.
Động tác vô cùng nhanh chóng, quyết đoán cay nghiệt dứt khoát.
Có thể thấy được người này chẳng những lòng dạ đen tối, hơn nữa thân thủ cũng không tệ lắm.
Người như thế, vừa rồi khi nói với hắn nói, dường như còn lắp bắp có chút nơm nớp lo sợ, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không tin tưởng.
Vừa rồi rõ ràng Tống Thiếu Thành đã giả vờ.
Chỉ có điều y giả vờ hơi thái quá một chút.
Tuy nhiên bất kể y có phải giả vờ hay không, Diệp Mặc đều không bỏ qua cho y.
– Anh Diệp, tôi đã chiếu theo lời phân phó của anh, giết toàn bộ những tên khốn đã khiến anh không vừa mắt.
Nói xong Tống Thiếu Thành lấy từ trong túi xách ra một gói giấy, nói:
– Đây là long châu phong thuỷ của Diệp gia các anh.
Tôi chỉ bảo Diệp Lăng lấy hai viên.
Sắc mặt Tống Thiếu Thành tái nhợt đi đến một cái ghế phía trước, đặt gói giấy ở trên mặt ghế.
Mặc dù máu trên vai y chảy ra rất nhiều, nhưng dường như y căn bản không phát hiện, mà vừa mở gói giấy ra, vừa nói:
– Tôi lấy ra cho anh kiểm tra một chút.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Tống Thiếu Thành.
Hắn là người rất thông minh, cũng rất đen tối, nhưng chuyện gì làm quá mức đều không tốt.
Không nói đến chuyện Diệp Mặc đã vận dụng thần thức thấy được ánh mắt tàn nhẫn độc ác của y, ngay cả khi Diệp Mặc không dùng thần thức, hắn cũng biết hành động này của Tống Thiếu Thành căn bản là không bình thường.
Cánh tay y đã bị thương nghiêm trọng như vậy, thậm chí còn chảy máu rất nhiều.
Y không đi cầm máu, mà muốn lấy lòng, đến mở gói giấy.
Nếu trong gói giấy này thật sự là long châu phong thuỷ, y có thể trực tiếp giao cho mình.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc dùng thần thức quét về phía gói giấy.
Lúc này Tống Thiếu Thành với tốc độ cực nhanh lấy từ trong gói giấy ra một khẩu súng.
Gần như cùng lúc đó, y đã nổ súng về phía Diệp Mặc.
Tốc độ nhanh một cách lạ lùng.
Có thể nói là làm liền một mạch, trước sau thời gian nhiều nhất chỉ có một hai giây, thậm chí còn chưa đến.
Tống Thiếu Thành rất tự tin về tài bắn súng của y, hơn nữa tốc độ của y rất nhanh.
Một phát súng này ngắm thẳng vào đầu Diệp Mặc.
Y không tin với phát súng này, Diệp Mặc có thể còn sống.
Cho dù Diệp Mặc thật sự là truyền nhân cổ võ như trong lời đồn đại, với một phát súng này của y, Diệp Mặc cũng không có cách nào tránh được.
Suy nghĩ đến việc mình đã giết được Diệp Mặc, Tống Thiếu Thành liền cảm thấy kích động.
Dường như y thấy gia chủ đang tán dương y.
Dường như y thấy tam đại Tống Gia giao vị trí người đứng đầu cho Tống Thiếu Thành y.
Nhưng trong chớp mắt Tống Thiếu Thành không còn ý tưởng này.
Y ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào y, giống như nhìn một con khỉ làm xiếc tung hứng.
Trên ngón tay hắn đang kẹp một viên đạn.
Khi Tống Thiếu Thành mở ra gói giấy, Diệp Mặc liền chú ý tới động tác của y.
Trong nháy mắt khi y cầm lấy súng, Diệp Mặc đã dùng chân nguyên tạo thành một luồng khí, khiến tốc độ bay tới của viên đạn lập tức chậm lại.
Như vậy Diệp Mặc rất dễ dàng thò tay kẹp lấy viên đạn.
Chẳng qua nếu như trong trường hợp Diệp Mặc không phòng bị bỗng nhiên nổ súng, Diệp Mặc cũng không có cách nào kẹp lấy viên đạn, nhiều nhất chỉ có thể né tránh mà thôi.
Tống Thiếu Thành thấy Diệp Mặc giống như thấy quỷ.
Sau một lúc lâu, y mới kêu ra tiếng.
– Không, không ngờ mày có thể kẹp được viên đạn. mày…
Y ngây người.
Đây là lần đầu tiên y gặp được người có thể kẹp lấy viên đạn.
Nếu nói ra, quả thực không có bất kỳ kẻ nào dám tin tưởng.
Thấy bộ dạng Tống Thiếu Thành hoảng hốt lo sợ, Diệp Mặc lạnh lùng cười.
– Yên tâm, hiện tại tôi sẽ không giết anh.
Nói xong, hắn thả viên đạn trong tay rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng cạch.
Trong lòng Tống Thiếu Thành đang căng thẳng, nghe Diệp Mặc nói xong, tuy rằng y khẩn trương, nhưng vẫn dần dần bình tĩnh trở lại.
Hiện tại đương nhiên Diệp Mặc sẽ không giết Tống Thiếu Thành.
Tuy rằng hắn có thể giết Tống Thiếu Thành, sau đó đi ngả bài với Tống Gia.
Hắn đoán Tống Gia sẽ không làm gì hắn.
Chỉ sợ nếu chẳng may Tống Gia thẹn quá hóa giận, đấu và hắn, vậy lời tiên đoán của Đông Phương Tê thật sự có thể trở thành sự thật.
Một khi Diệp Mặc và Tống Gia động thủ, bất kể hắn đánh Tống Gia thành thế nào, kết quả đều khó có thể tránh khỏi con đường trốn ra nước người.
Theo Diệp Mặc thấy, muốn đấu với Tống Gia, cũng không thể đấu công khai, có thể khiến bọn họ phải e dè, nhưng không thể làm quá độc ác.
Hắn có thể giết Cốt La và mấy tên thủ hạ.
Chỉ có điều bây giờ còn chưa thể giết Tống Thiếu Thành.
Chuyện hậu sự trong gian phòng đó còn cần y đi thu dọn.
Diệp Mặc tin tưởng Tống Thiếu Thành không dám làm mưa làm gió.
Hắn tin rằng Tống Gia cũng không dám.
Hơn nữa nơi này là Yến Kinh, không phải vùng biên giới.
Vùng biên giới tùy tiện giết người không có vấn đề gì, nhưng ở Yến Kinh lại không làm như vậy được.
Hiện tại trong phòng có đã nhiều người chết như vậy, tuy rằng phần lớn là do Tống Thiếu Thành giết, nhưng chắc chắn phải có người giải quyết hậu quả.
Giữ Tống Thiếu Thành lại để giải quyết hậu quả tốt hơn rất nhiều so với cứ để như vậy mà đi.
Hơn nữa Diệp Mặc không phải là kẻ ngốc.
Hắn tới Yến Kinh đã một ngày, còn chưa bị bất kỳ trận tập kích và uy hiếp nào, chứng tỏ hiện tại Tống Gia đã e dè đối với hắn, rất có thể chuyện Senna đã truyền tới tai Tống Gia.
Nếu nói Tống Gia không biết hắn đã tới Yến Kinh, Diệp Mặc sẽ tuyệt đối không tin.
Khi hắn tới căn bản là nghênh ngang tới.
Diệp Mặc phủi tay, Tống Thiếu Thành lấy hai viên long châu trong gói giấy kia ra thoáng nhìn qua, không khỏi lắc đầu.
Chỉ là hai viên pháp khí bình thường mà thôi.
Có một tia linh khí dao động, nhưng căn bản là không đáng để Diệp Mặc chú ý.
Tống Thiếu Thành nhìn động tác của Diệp Mặc, động cũng không dám động.
Hiện tại y mới hiểu được, vì sao gia chủ truyền lệnh ra, không cho phép động Diệp Mặc.
Hắn quả thực quá mức đáng sợ.
Chẳng trách hắn có thể giết được Hồ Khâu.
Diệp Mặc thoáng nhìn về phía Tống Thiếu Thành đang đứng, vỗ một cái vào vai của y.
Tống Thiếu Thành cảm giác dường như có một cái trùy sắt lớn đánh mạnh vài cái vào trái tim của y.
Cảm giác này áp bách này, khiến y hôn mê bất tỉnh.
Sau khi Diệp Mặc dùng quả cầu lửa tiêu hủy tất cả những thi thể trong phòng, Tống Thiếu Thành mới tỉnh lại.
Lúc này y phát hiện trong phòng đã không còn thi thể nào, chỉ có một vài vết máu còn có mùi khét lẹt.
Y không biết vừa rồi mình đã hôn mê bao lâu, nhưng y biết khẳng định thời gian không lâu lắm.
Trong thời gian ngắn ngủi này, Diệp Mặc đã xử lý xong tất cả các thi thể, bỗng nhiên Tống Thiếu Thành cảm giác được toàn thân rét run.
Không thể động vào Diệp Mặc, không ngờ là ý này.
– Anh biết vì sao tôi không giết anh không?
Diệp Mặc nhìn sắc mặt Tống Thiếu Thành đã trở nên trắng bệch nói.
Tống Thiếu Thành theo bản năng lắc đầu.
Diệp Mặc cười nhạt.
– Để anh giải quyết tốt hậu quả nơi này.
Còn nữa, có lẽ qua vài ngày nữa anh sẽ hiểu được, vì sao tôi không giết anh.
À, đúng rồi, nói cho ông cụ nhà các anh biết, không nên chọc giận tôi.
Nếu chọc giận tôi, tôi sẽ khiến Tống Gia anh biến mất trong một đêm.
Nói xong những lời này, Diệp Mặc ôm lấy Diệp Lăng vẫn hôn mê, bất ngờ nhảy từ cửa sổ xuống.
Tống Thiếu Thành ngơ ngác nhìn Diệp Mặc biến mất, lúc này mới nhớ tới việc tính mạng mình đã bảo toàn.
Nhưng y nhìn Diệp Mặc nhảy qua cửa sổ, lại ngây người.
Nơi này là tầng bốn đấy.
Tuy nhiên y lập tức hiểu ra, hiện tại là lúc xử lý hậu sự.
Nghĩ đến đây, ngay cả vết thương trên cánh tay còn không kịp xử lý, Tống Thiếu Thành đã lấy gọi điện thoại về cho Tống Gia.
Đang lúc Diệp Mặc không biết nên đưa Diệp Lăng đi đâu, Diệp Lăng đã tỉnh lại.
Cô thoáng nhìn thấy Diệp Mặc ôm mình, liền từ chối.
Diệp Mặc thuận tay thả cô xuống.
Diệp Lăng nhìn Diệp Mặc một hồi lâu, mới nhớ tới chuyện vừa rồi, sắc mặt lộ ra vẻ kinh sợ.
Diệp Mặc giết người.
Cô đã tận mắt nhìn thấy.
Phải làm sao bây giờ?
Lúc này Diệp Lăng không kịp hỏi vì sao Diệp Mặc tới Yến Kinh, chỉ khẩn trương nhìn Diệp Mặc nói:
– Hiện tại anh nhanh trốn đi.
Anh giết người của Tống gia, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh.
Bây giờ đi luôn đi, đi suốt đêm…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 142: Huynh Muội
Huynh Muội
D
iệp Mặc thấy Diệp Lăng để cho hắn chạy trốn, trong lòng khá cảm động.
Việc làm của Diệp Lăng tuy rất trẻ con, thậm chí còn chả suy nghĩ nhưng cô muốn bảo vệ mạng sống cho Diệp Mặc và Diệp Tử Phong.
Từ góc độ này có thể nói, cô ấy thật sự đã gánh chịu rất nhiều uất ức.
Diệp Mặc biết Diệp Lăng luôn không vừa lòng hắn, nhưng không hiểu sao Diệp Lăng vẫn vì hắn làm nhiều chuyện như thế.
Tâm ý của cô tuy là tốt, tiếc là ít hiểu biết về mọi việc, hơn nữa kinh nghiệm cũng ít, suy nghĩ chưa chín chắn.
Vì vậy rất nhiều việc chỉ là sự cho rằng một cách đương nhiên, cộng thêm sự quan tâm hỗn loạn, bị người khác lừa cũng là chuyện bình thường.
Diệp Mặc bỗng đưa tay lên xờ tóc Diệp Lăng, cảm thán:
-Ngốc ạ, nếu bây giờ anh đi rồi, em căn bản là chỉ còn con đường chết, yên tâm đi.
Nếu anh đã có thể giết Tống Thiệu Văn mà không có chuyện gì, bây giờ cũng thế, sẽ không sao đâu.
Huống hồ còn chưa giết Tống Thiệu Thành.
Diệp Lăng bị Diệp Mặc xờ đầu, cảm giác có chút khác thường, dường như có chút cảm giác quan tâm quanh quẩn trong tim cô.
Cô từ trước tới giờ chưa từng được Diệp Mặc quan tâm, cho dù là anh hai Diệp Tử Phong cũng toàn là trách cô không hiểu chuyện.
Nhưng bây giờ cô lại có cảm giác trái tim mệt mỏi của mình có chỗ dựa.
Cô bỗng rất muốn dựa vào lòng Diệp Mặc gọi một tiếng “anh”.
Nhưng Diệp Mặc trước mắt cô và Diệp Mặc trước đây có một chút xa lạ.
Hai người im lặng, Nhưng Diệp Lăng phản ứng lại rất nhanh, cô nghĩ tới sự an toàn của Diệp Mặc, vội vàng nói:
-Anh vẫn chưa giết Tống Thiếu Thành? Vậy nếu bây giờ anh ta gọi điện báo cảnh sát bắt anh, thì anh chạy đi đâu? Hơn nữa anh ta không báo thì người nhà họ Tống biết anh ở Yến Kinh, anh cũng chạy không thoát, phải làm thế nào…
Diệp Mặc mỉm cười:
-Cái này em không cần phải lo, Tống gia bây giờ không dám tìm anh, em yên tâm đi.
Ngày mai sẽ chẳng có chuyện gì đâu.
Diệp Mặc nhìn rất rõ, nếu lúc hắn đến Yến Kinh, người nhà Tống gia không tìm ra hắn thì rõ ràng họ có chút kiêng dè hắn.
Thế thì bây giờ cũng sẽ không tìm hắn.
Cứ cho là gây chuyện với Diệp Mặc, Tống gia cũng sẽ phải điều tra hắn khá kĩ lưỡng rồi mới ra tay.
Nếu Tống gia biết hắn có thể trở về an toàn từ hang ổ của Senna Nam Thanh, còn không hỏi rõ ràng đã tìm hắn gây chuyện, vậy thì Tống gia cũng sẽ không tồn tại đến ngày hôm nay.
Diệp Lăng ngây ra nhìn Diệp Mặc, cô không hiểu Diệp Mặc nói Tống gia sẽ không dám tìm hắn là có ý gì.
Cô biết Diệp Mặc bây giờ và trước đây thật sự rất khác nhau, không thể so sánh.
Tuy Diệp Mặc chưa giết Tống Thiếu Thành nhưng hắn đã hạ độc thủ, Tống Thiệu Thành sẽ sống chả được bao lâu.
Diệp Mặc nghĩ đến bản thân một khi mà rời khỏi Yến kinh, Tống gia sẽ không có cách nào với hắn nhưng lại có thể làm hại Diệp Lăng và Diệp Tử Phong.
Nghĩ đến vấn đề này Diệp Mặc lại đau đầu.
Bây giờ hắn không dám quang minh chính đại mà tiêu diệt Tống gia.
Nếu đã không thể tiêu diệt Tống gia thì ắt sẽ phải lo lắng những chuyện này.
Thấy Diệp Mặc dường như có tâm sự, Diệp Lăng lại nói:
-Buổi tối anh ngủ ở đâu?
Diệp Lăng muốn gọi một tiếng “anh cả” nhưng không nói nên lời, Diệp Mặc trong ấn tượng của cô thật sự quá tệ.
Diệp Mặc sực tỉnh, tự nhủ chuyện này từ từ rồi tính.
Bây giờ Diệp Lăng hỏi lại vội vàng nói:
-Anh có chỗ ở, còn em, anh đưa em về trước nhé.
-Ừ, em ở trong trường.
Diệp Lăng muốn hỏi Diệp Mặc những năm này sống như thế nào, sống kiểu gì nhưng lại không biết hỏi từ đâu.
Hơn nữa cô thấy Diệp Mặc mặc quần áo bình thường cũng đủ biết Diệp Mặc sống không phải rất giàu, thậm chí còn có chút giản dị.
Sợ hỏi rồi sẽ gợi ra những chuyện không vui của Diệp Mặc.
Chính là không biết bản lĩnh của anh ấy học ở đâu ra.
Nhưng đến cuối cùng Diệp Lăng vẫn không nhịn được mà hỏi.
Diệp Mặc cũng không biết nói từ đâu, chỉ có thể nói đơn giản về cuộc sống của mình.
Thậm chí đến việc đi sa mạc và việc mình bị đuổi giết cũng không nhắc đến.
Những chuyện này quá xa vời so với cuộc sống của Diệp Lăng, hắn không muốn Diệp Lăng lo lắng.
Theo lời của Diệp Lăng, Diệp Mặc biết được gần đây Diệp Tử Phong rất bận nhưng bận gì Diệp Lăng cũng không biết.
Diệp Tử Phong rất ít khi đi bàn bạc chuyện này với Diệp Lăng, giống như việc của Diệp Lăng cũng rất ít khi nói với Diệp Tử Phong như vậy.
Hai người nói nói, đi đi, vô tình đã đến cưả Hoa Đại.
Đi đến cổng, Diệp Mặc mới nhớ ra việc hắn chờ Trác Ánh Tình, nhìn quanh một lần, Trác Ánh Tình đã đi lâu rồi.
-Em về kí túc trước đi, anh đi đây, mai em gọi Tử Phong ra rồi chúng ta cùng nói chuyện.
Diệp Mặc đưa Diệp Lăng đến cửa kí túc, hắn muốn đến Tống gia thăm dò chút tin tức.
Nếu Tống gia quyết định đánh đến cùng, đối phó với hắn, hắn cũng phải chuẩn bị sớm một chút.
-… Anh đến kí túc bọn em ngồi một chút đi.
Thấy Diệp Mặc sắp đi, Diệp Lăng cuối cùng lại lên tiếng.
Cô vẫn còn nhiều chuyện muốn nói với Diệp Mặc, hơn nữa Diệp Mặc thay đổi quá nhiều, làm cô có một cảm giác ỷ lại.
Không ngờ cô lại nhất thời không muốn rời khỏi Diệp Mặc.
Diệp Mặc chần chừ một lúc, nhìn tấm biển trên cửa kí túc “cấm nam sinh đi vào”.
Mặc dù ở Ninh Hải hắn cũng từng học đại học nhưng đối với kí túc nữ lại chưa từng tới.
Hơn nữa bây giờ thời tiết dần dần nóng lên rồi, vào kí túc nữ dường như có chút không hay.
Diệp Lăng thấy ánh mắt của Diệp Mặc thì đã biết hắn lo không vào được, vội vàng nói -Không sao đâu.
Bà trông cửa đối với em rất tốt, chắc chắn sẽ cho anh vào.
Vả lại tối nay nữ sinh kí túc em không có ở đây, đi quan hệ hữu nghị với đại học sư phạm rồi.
Vào đây không ảnh hưởng tới bọn họ đâu.
Diệp Mặc vốn không lo không vào được, hắn muốn vào thì có quá nhiều cách, chỉ lo ảnh hưởng đến người khác mà thôi.
Giờ nghe Diệp Lăng nói thế hắn lại muốn đi xem xem.
Không vì cái gì khác mà chỉ muốn xem địa hình kí túc xá của Diệp Lăng, xem xem có thể bố trí một trận pháp phòng ngự đơn giản không.
Còn nữa, hắn muốn nói chuyện với Diệp Lăng.
Nếu hắn không ở lại Yến Kinh mà đi Lạc Thương thì sẽ như thế nào.
Quả nhiên như Diệp Lăng nói, người trông cửa kí túc chỉ nhìn Diệp Mặc một cái, cũng không có ngăn cản Diệp Mặc đi vào kí túc nữ sinh.
Cửa kí túc đúng là đang đóng, bên trong cũng là cảnh tối lửa tắt đèn, rõ ràng là Diệp Lăng nói không sai, những nữ sinh đi quan hệ hữu nghị đó đều không về.
Ánh mắt quét một vòng theo thói quen, hắn lập tức ngây người ra.
Kí túc không những có người mà còn có ba người.
Lúc Diệp Mặc đang muốn nói cho Diệp Lăng, Diệp Lăng đã mở cửa kí túc, còn nói:
-Vào đi, bên trong không có người…
Lời của Diệp Lăng còn chưa dứt, đèn trong kí túc bỗng được bật lên, Diệp Lăng bị doạ một vố.
Trên bàn ở giữa kí túc đặt một chiếc bánh ga-tô lớn.
Ba nữ sinh ở bên trong thấy Diệp Lăng đi vào đều hét lớn:
-Lăng Tử, sinh nhật vui vẻ!
Nhưng ba người lập tức nhìn thấy đằng sau Diệp Lăng là Diệp Mặc.
Lại một tiếng kêu kinh ngạc.
Một nữ sinh trong đó chỉ mặc một quần lót vội vàng cầm một chiếc váy lên mặc vào.
-Mấy bạn Diệp Lăng nhìn cảnh tượng trước mắt mà có chút sững sờ.
Lúc này, một người cao cao trong số nữ sinh đó kịp phản ứng, vội vàng nói:
-Lăng Tử, không ngờ bạn lại đón sinh nhật cùng bạn trai.
Bọn tớ còn định cho bạn một sự kinh ngạc cơ.
– Hì hì, mau giới thiệu về bạn trai đi, đúng là một anh chàng đẹp trai.
Diệp Lăng lúc này mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật cô.
Cả ngày cô bận nọ bận kia đến nỗi quên cả sinh nhật của mình.
Lúc này thấy bạn cùng phòng đều chuẩn bị sinh nhật cho cô, trong lòng rất cảm kích, liền nói:
-Tiểu Đan, Lộ Lộ, Thiên Hà, thật sự cảm ơn các bạn còn nhớ giúp tớ tổ chức sinh nhật.
-Bánh để sau rồi ăn, Lộ Lộ nói đúng đó, Lăng Tử mau giới thiệu bạn trai đi.
Chúng tớ không đợi được nữa rồi, cậu là lần đầu tiên đưa bạn trai đến đấy.
Người con gái tóc ngắn cũng vỗ tay kêu lên.
-Mấy bạn hiểu nhầm rồi, đây không phải bạn trai tớ.
Diệp Lăng vội vàng xua tay.
-Xì! Đều đưa về rồi, còn nói “không có ai, có thể vào”, ấy nghĩ bọn tớ đều không nghe thấy sao.
– Có phải là sợ bọn tớ làm kì đà cản mũi không, yên tâm đi, chỉ cần ấy giới thiệu xong thì bọn tớ đều có thể nhường chỗ.
Người trông cửa đúng là không biết ý gì cả, vừa gọi điện lên, chỉ nói là cậu về rồi, không nói là cậu còn đưa cả bạn trai về.
Người tóc ngắn tiếp tục nói.
Diệp Mặc có chút ngại ngùng, xờ xờ mũi.
Hắn không ngờ bạn của Diệp Lăng lại về hết rồi.
Hơn nữa hôm nay là sinh nhật của Diệp Lăng, xem ra hôm nay không thể nói về chuyện đi Lạc Thương với cô ấy rồi.
Hơn nữa bạn của Diệp Lăng ở kí túc đều mặc quần áo rất thoải mái, còn tiếp tục ở lại đây thì có vẻ như không tiện.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc chỉ có thể nói:
-Thôi anh đi trước đây, mai chúng ta nói tiếp nhé.
Diệp Lăng cũng biết Diệp Mặc hôm nay đến đây chắc là có chuyện muốn nói với cô.
Bây giờ chắc chắn không có cách nào nói rồi, chỉ có thể gật đầu.
-A, sao anh vừa vào đã đi rồi? Hôm này là sinh nhật Diệp Lăng, anh lại không chúc mừng cô ấy một lúc.
Hay là ăn một chút bánh rồi hãy đi.
Hoặc là tự giới thiệu chút đi, mai còn phải khao bọn tôi đi ăn đó.
Người con gái bị Diệp Mặc nhìn thấy mặc quần lót chả còn thấy ngượng nữa.
-Đan Đan bị thiệt rồi, vừa bị nhìn thấy mất rồi, bây giờ đương nhiên là phải khao rồi. haha Người tóc ngắn liền nói.
Trong lòng Diệp Mặc càng lúng túng.
Hắn làm anh mà còn chả nhớ sinh nhật của Diệp Lăng, ngược lại còn để bạn cùng phòng Diệp Lăng chúc mừng sinh nhật cho cô ấy.
Hắn nghĩ tới sinh nhật của Tô Tĩnh Văn, cùng là xuất thân gia tộc, tại sao sinh nhật của Diệp Lăng lại khác xa thế so với sinh nhật của Tô Tĩnh Văn? Thậm chí Diệp gia còn lớn hơn Tô gia.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc bỗng thấy khoé miệng đắng chát.
Có lẽ mấy năm nay Diệp Lăng đã chịu nhiều oan uất.
Thấy Diệp Mặc có chút im lặng đứng ở cửa, Diệp Lăng còn tưởng Diệp Mặc nghĩ ngợi gì, nói:
-Anh, thực ra em không quan tâm sinh nhật gì cả, chỉ cần anh với anh hai đều bình an vô sự là được.
Anh về trước đi, mai em đến tìm anh.
Diệp Lăng nói xong ôm Diệp Mặc, lần đầu tiên cô gọiDiệp Mặc là anh lại thấy lung búng, có lẽ sau này bản thân không cần sống cuộc sống lo lắng, sợ hãi đó nữa.
Thậm chí Diệp Mặc còn tốt hơn so với tưởng tượng của cô.
Cô cảm giác cái ôm của Diệp Mặc rất rắn chắc, rất ấm áp, làm cho cô có một cảm giác an toàn!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 143: Tống Kỳ Minh Bất Đắc Dĩ
Tống Kỳ Minh Bất Đắc Dĩ
M
ột tiếng anh khiến Diệp Mặc hơi giật mình và thất thần, đến cái thế giới này, từ trước đến nay đều là người đơn độc, hôm nay lại có người gọi hắn là anh rồi.
Một cảm giác không thế diễn tả bằng lời chuyển động trong tim Diệp Mặc, khiến hắn hạ quyết tâm phải bảo vệ Diệp Lăng cả đời bình an.
Không vì cái gì khác chính vì một tiếng anh.
– Ôi trời, cảm động quá nha Lăng Tử, cậu gọi cũng thật buồn nôn.
Tuy nhiên bạn trai của cậu cũng có chút đẹp trai, tớ cũng phải ôm anh cậu một chút, cậu ngàn vạn lần đừng có không nỡ đấy.
Cô gái tóc ngắn vội vàng trêu ghẹo nói.
Cô đương nhiên chỉ là nói đùa, không có nghĩ thật sự ôm Diệp Mặc.
Diệp Lăng rất hưởng thụ cái ôm của Diệp Mặc, lúc này nghe thấy cô gái tóc ngắn nói, cô cười, bỗng nhiên kéo cánh tay của cô gái tóc ngắn một chút đưa đến trong lòng Diệp Mặc, còn cô thì tránh ra.
– Được, Thiên Hà, cậu muốn ôm bao lâu thì ôm bấy lâu, mình sẽ không ghen đâu.
Tuy nhiên cậu ngàn vạn lần đừng buông ra đấy.
Cô gái tóc ngắn tên Thiên Hà liền bị Diệp Lăng kéo tới trong lòng Diệp Mặc, Diệp Mặc muốn đẩy cô ra nhưng lại sợ tổn thương lòng tự trọng của cô.
– Ôm thì ôm.
Thiên Hà bị Diệp Lăng kéo vào trong lòng Diệp Mặc, sợ bọn họ nói mình chỉ biết nói mồm, thầm nghĩ không phải ôm một cái sao, nghĩ đến đây liền dùng tay trực tiếp ôm chặt eo Diệp Mặc.
Mới rồi được Diệp Lăng ôm nhẹ nhàng, Diệp Mặc còn không có cảm giác gì, không ngờ Thiên Hà thực sự dùng lực ôm Diệp Mặc, Diệp Mặc ngay lập tức cảm nhận được hai thứ mềm mại trước ngực cô, còn có hương thơm nhàn nhạt của con gái.
Khí huyết, không ngờ nổi lên phản ứng.
Phía dưới lập tức chạm vào bụng Thiên Hà, nóng như lửa dọa cho Thiên Hà nhanh chóng buông tay.
Diệp Mặc xấu hổ vô cùng, biết hắn lúc nãy vì được gọi là anh mà thất thần, định lực hiện tại trở nên kém, vốn còn định ăn bánh ngọt, lúc này vội vàng nói:
– Anh đi đây.
Vội vội vàng vàng liền lao ra khỏi ký túc xá, chớp mắt liền không thấy nữa.
– Cậu làm sao thế Thiên Hà? Sao lại dọa bạn trai của Diệp Lăng chạy mất? Có phải ngực của cậu quá lợi hại hay không?
Lúc này Diệp Mặc vừa đi, hai cô gái khác vội vàng bắt đầu trêu ghẹo.
Mặt Thiên Hà trở nên đỏ bừng, mặc dù to gan nhưng chỉ là nói mồm mà thôi, bây giờ sự thật đang ở trước mắt cô vẫn không có cách nào che dấu sự kinh hoành của chính mình.
Tuy nhiên hiện tại hai cô gái khác hỏi như vậy cô mới dần dần hồi phục lại, lại cười hì hì.
– Lăng Tử, ấy ấy của bạn trai cậu thật lớn nha, tớ cũng cảm nhận được rồi, anh ấy thực sự đàn ông nha tớ đích thân chứng thực đấy.
Nhưng mà tớ vẫn rất thích cái ôm của anh ấy, hương vị rất tốt.
– Cái gì? Cậu thực sự cảm nhận được cái kia của anh ấy? Thực sự rất lớn?
Vượt quá sự dự đoán của ba người ở kí túc xá, Diệp Lăng không ngờ lại vui vẻ bất ngờ kéo tay Thiên Hà hỏi chân tướng sự thật.
Thiên Hà bị Diệp Lăng kéo vốn cũng chẳng có gì nhưng lời Diệp Lăng hỏi ra lại khiến mấy người trong kí túc xã hoàn toàn ngơ ngẩn.
– Ê, tớ nói này Lăng Tử, cậu…, ấy ấy của bạn trai cậu không thể không biết chứ còn đi hỏi tớ.
Nhưng mà bạn trai của cậu thực sự đủ ưu tú đấy, ôi, thực sự không biết cậu tìm anh ta ở đâu nữa, sao tớ không có may mắn thế chứ.
Thiên Hà cũng đã có bạn trai nhưng trước nay đều không như Diệp Mặc, khiến cô ôm cũng có thể cảm nhận được sự tươi mát và tĩnh lặng như vậy.
– Được rồi, hai đứa tớ hâm mộ hai đứa cậu lần sau bạn trai của Lăng Tử đến tớ cũng ôm một cái.
Cô gái cao một chút vội vàng nói.
– Còn có tớ…
Đan Đan cũng vội vàng nói.
Thiên Hà làm động tác tay khinh bỉ:
– Hai đứa lưu manh các cậu.
Nhưng mà Lăng Tử.
Cho dù là rất to cậu cũng không cần vui thế chứ về sau có thì cậu chịu đấy, Lăng Tử.
Diệp Lăng lại lẩm bẩm nói:
– Quả nhiên là gạt người…
Cái cô nghĩ là Diệp Mặc bị chẩn đoán ra chỗ kia của thân thể có vấn đề, tuyệt đối là giả, nếu như không phải hôm nay Thiên Hà nói ra cô vẫn cứ tưởng rằng là thật.
Hiện tại xem ra Diệp Mặc thử máu ra không phải người nhà họ Diệp, cũng là giả đều là do một tay bác cả làm ra.
Trong lòng cô lúc này chỉ có vui vẻ bởi vì ấn tượng của Diệp Mặc trong lòng cô đã hoàn toàn thay đổi.
Tuy đã rất muộn rồi nhưng nhà họ Tống vẫn đèn đuốc sáng trưng, chính là đến Tống Thiếu Thành cánh tay bị thương cũng xuất hiện ở hội nghị gia tộc.
Đây cũng không biết là vinh hạnh hay bất hạnh của anh ta.
Diệp Mặc đoán không sai, nhà họ Tống quả nhiên vẫn không dám trở mặt với Diệp Mặc như vậy.
Tống Kỳ Minh rất thận trọng, trước khi quân bài chưa lật của Diệp Mặc chưa hoàn toàn rõ ràng, ông ta không dám động.
Nếu như Diệp Mặc thực sự có kiểu bản lĩnh dề dàng tiến vào phòng vệ nghiêm khắc của Nam Thanh, hắn muốn tới giết vài người nhà họ Tống, thậm chí sẽ giết toàn bộ mấy người quan trọng nhà họ Tống, cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Hơn nữa Diệp Mặc làm việc không kể hậu quả, thực sự có khả năng này.
Vừa nghĩ tới Diệp Mặc đối đầu với nhà họ Tống có bản lĩnh như vậy, sắc mặt của Tống Kỳ Minh liền vô cùng khó coi, đối với nhà họ Tống khổng lồ mà nói, đến một Diệp Mặc cũng không dám động vào thực sự là cực kì mất mặt.
Nếu như đổi Diệp Mặc thành người khác, đừng nói là một người, là một tổ chức bang phái nhà họ Tống nói xong thì liền xong.
– Thiếu Thành, cháu nói chỉ trong vòng nháy mắt, thi thể toàn bộ trong phòng đều không thấy nữa?
– Thậm chí hắn có thể dùng tay bắt đạn?
Tống Hải đối với những việc này nhất định phải hỏi rõ ràng, ông ta vẫn luôn phụ trách hệ thống tình báo của nhà họ Tống, những bản lĩnh này của Diệp Mặc, vẫn là lần đầu tiên ông nghe thấy, đã cho thấy y thất chức rồi.
– Đúng ạ, chú Hải.
Cháu không nói sai một chữ nào, hơn nữa không phải hắn bắt lấy viên đạn là dùng hai ngón tay kẹp lấy viên đạn.
Súng lục của cháu là Walter PPK, tốc độ kia cháu không nói thì mọi người cũng biết, nhưng hắn dùng ngón tay kẹp lấy.
Còn có cháu chắc chắn cháu ngất đi không quá năm phút, lúc tỉnh lại lại nhìn thấy tất cả đều không thay đổi chỉ là thi thể không thấy đâu.
Lúc Tống Thiếu Thành nói lời này hiện tại trong lòng còn sợ hãi.
Tống Kỳ Minh nhìn thoáng qua Tống Hải, muốn hỏi chút chuyện bán đảo Senna điều tra như thế nào, lại nghĩ đến hôm nay mới đưa ra mệnh lênh, nghĩ tới chắc sẽ không nhanh như vậy.
Trong lòng Tống Hải có chút lo sợ, gia chủ tuy không nói gì, trong lòng ông rõ ràng, rất nhiều bản lĩnh của Diệp Mặc bản thân ông không điều tra ra được, điều này thuộc về không làm tròn bổn phận của ông.
Ông đã hạ quyết tâm, sau khi trở về nhất định phải tăng cường điều tra Senna, tuyệt đối không thể lại bại lộ.
Nhìn thấy vẻ mặt của Tống Hải, Tống Kỳ Minh không nhìn ông nữa mà là lại lần nữa quay đầu qua hỏi Tống Thiếu Thành:
– Hắn còn nói những gì?
Tống Thiếu Thành hơi lo lắng nhìn sắc mặt xanh mét của Tống Kỳ Minh, do dự một lát vẫn trả lời:
– Trước khi hắn đi, để cháu mang tin trở về nói là đừng chọc giận hắn nữa, nếu chọc giận hắn sẽ khiến cho nhà họ Tống biến mất trong một đêm.
Đúng rồi, lúc hắn đi, hắm ôm Diệp Lăng nhảy từ của sổ tầng bốn thoát ra ngoài.
– Cái gì?
Tống Kỳ Minh rõ ràng không phải không nghe rõ mà là vì nghe quá rõ ràng, y mới khếp sợ kêu thành tiếng.
Nếu như Diệp Mặc một mình nhảy xuống từ tầng bốn có lẽ y cũng không kinh ngạc, nhưng ôm một người nhảy xuống từ tầng bốn, điều này có chút xa dời thực tế.
Đang lúc tất cả mọi người cho rằng gia chủ nghe được lời uy hiếp của Diệp Mặc, sắc mặt sẽ rất khó coi, không ngờ Tống Kỳ Minh ngược lại lại bình tĩnh.
Sau khi y nói ra hai từ cái gì xong liền bắt đầu cúi đầu trầm tư, một lúc lâu sau mới nhìn Tống Kỳ Trạm bên cạnh hỏi:
– Kỳ Trạm, con thấy thế nào?
Tống Kỳ Trạm nhíu nhíu mày nói:
– Con nghĩ căn cứ vào phong cách hành sự từ trước tới nay của Diệp Mặc, còn có sự tình Thiếu Thành thông báo, Diệp Mặc đã nói như vậy cho thấy có lẽ hắn thực sự có thể làm được.
Ý kiến của con là, tốt nhất bên Senna điều tra có kết quả, chúng ta biết rõ về Diệp Mặc rồi, lại động thủ nữa cũng chưa muộn.
Huống hồ nếu muốn động thủ cũng không thể để nhà họ Tống chúng ta đơn độc động thủ, chuyện này tốt nhất phải mời một số người.
Đương nhiên, nhất định phải thông báo cho sự phụ Hồ Khâu.
Tống Kỳ Minh gật đầu:
– Ta cũng là có ý này, được rồi, hôm nay thế này đi, chuyện buổi tối Tống Hải cậu đi tổng kết một chút, đừng dây dưa.
Một khi có kết quả điều tra của Senna chúng ta lập tức lại triệu tập hội nghị gia tộc, nhưng trước đó nếu như vẫn còn người đi dây vào Diệp Mặc hoặc người có quan hệ với hắn thì đừng trách ta không khách khí, tan họp.
Tống Kỳ Minh tuy nói hai chữ tan họp, nhưng sự buồn bực trong lòng y chỉ có y biết, đường đường được là một người chủ gia tộc, đến một tên Diệp Mặc cũng không thể làm gì.
Diệp Mặc ra khỏi đại học Hoa Thanh, đang chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ ngơi, điện thoại reo lên.
Không ngờ là Lý Hồ gọi tới, anh ta biết được Diệp Mặc đến Yến Kinh thì rất vui vẻ, chỉ là ban ngày anh ta có việc, ngắt điện thoại.
Còn về chuyện gì anh ta không nói.
Diệp Mặc vừa mới nói một vị trí, điện thoại của hắn tự động tắt máy rồi, cái di động mới mua này vẫn chưa sạc điện, chỉ nhận hai cuộc điện thoại thì đã hết pin rồi.
Làm đến bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa ăn, vốn là Trác Ánh Tình muốn mời hắn ăn cơm, nhưng vì chuyện Tần Tin, Trác Ánh Tình vẫn chưa kịp thực hiện, Diệp Mặc liền đi tìm Diệp Lăng.
Lý Hồ đến rất nhanh, lái một chiếc xe jeep bình thường, vừa xuống xe liền kích động bắt lấy tay Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, lần trước nếu như không phải anh, chúng em đừng nói đến lấy lại được đồ, nói không chừng cái mệnh nhỏ cũng chết trên sa mạc rồi.
– Em ngày đêm trông mong, cuối cùng cũng mong được anh đến.
Đi, tối nay ở chỗ em, ngày mai anh nhất định cùng em đi tới căn cứ, đám ranh con luôn nói em khoác lác, anh giúp em đi giáo huấn chúng một phen.
Tính tình Lý Hồ hào sảng hơn nữa lương thiện, tương đối dễ dàng thân thuộc với người ta, hơn nữa anh ta đã coi Diệp Mặc là bạn mà đối đãi.
Diệp Mặc vừa nghe liền biết tên này chắc chắc ở trước mặt ở người khác tâng bốc hắn rồi, sau đó không tìm được hắn, nếu như tìm không thấy hắn vậy thì lời của anh ta đương nhiên bị người ta không để ý.
Diệp Mặc cười, hắn cũng không có nhiều thời gian đi đánh rắm cùng đám người kia cùng Lý Hồ, hắn chỉ muốn cầm được tiền sau đó giải quyết vấn đề bên này, lập tức trở về tu luyện, người đắc tội càng nhiều, hắn cảm thấy thực lực của mình càng kém.
Từ trong miệng Lang Cực Diệp Mặc biết được Nhàn đạo nhân Thiết Giang lợi hại hơn nhiều so với Điểu Cường, hơn nữa nghe nói Nhàn đạo nhân sắp sửa đột phá.
Nếu như sự thực đúng như lời Lang Cực nói, bản lĩnh của hắn đối phó với người bình thường ở đây rất đơn gian, nhưng đối phó với người lợi hại thực sự, xem ra còn kém một chút.
Nghĩ đến những thứ này, Diệp Mặc làm gì có tâm trí đi tỉ thí cùng đám binh lính với Lý Hồ!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 144: Khẩu Khí Lớn
Khẩu Khí Lớn
L
ý Hồ ở tại trụ sở huấn luyện cực hạn của Yến Kinh là điều mà Diệp Mặc không ngờ tới.
Nơi này phòng vệ rất nghiêm ngặt, khắp nơi đều được lắp đặt thiết bị phòng vệ hiện đại, nếu không phải Lý Hồ dẫn hắn vào đây thì quả thật hắn rất khó lòng lọt được vào nơi này.
Diệp Mặc cũng không thể khẳng định được rằng thuật tàng hình của hắn có thể đi qua được các thiết bị camera quân sự hiện đại nhất này hay không.
Lý Hồ con người này quả thật là một người bạn trí cốt đấy, anh thậm trí còn không thèm điều tra xem Diệp Mặc là ai, đã đưa hắn vào đây.
Anh ta chắc chắn biết rõ quy định, nhưng anh vẫn cứ làm, như vậy có thể nói rằng anh không coi Diệp Mặc là người ngoài.
Lý Hồ làm chút đồ ăn nhẹ rồi ngồi cùng Diệp Mặc 2 người vừa ăn vừa tán gẫu.
Diệp mặc biết rằng trụ sở này là nơi chuyên huấn luyện bộ đội đặc chủng, vừa hay lần này đến lượt Lý Hồ, anh ta chính là “đội trưởng bộ đội Phi Hồ”.
Trước đây mọi người không gọi anh bằng cái tên Lý Hồ, anh tên Lý Hử, từ sau khi gia nhập và làm đội trưởng đội Phi Hồ thì anh mới đổi tên.
Từ cái tên của anh có thể thấy rằng tình cảm của anh đối với đội Phi Hồ rất sâu đậm.
– Như vậy mà nói thì Phi Hồ là bộ đội đặc chủng cấp cao nhất nước ta rồi hả?
Diệp Mặc hỏi với chút vị tò mò.
Và nếu quả thật là như vậy thì Diệp Mặc quả thật có thất vọng trong lòng.
Thân thủ của Lý Hồ Diệp Mặc chưa chứng kiến qua nhưng cùng lắm thì cũng chỉ bằng Văn Đông mà thôi.
Mà có khi còn không bằng nữa là.
Anh ta là đội trưởng có nghĩa anh ta là người lợi hại nhất trong đội Phi Hồ.
Một người giỏi nhất mà thân thủ cũng chỉ như vậy thì cái tiểu đội này lấy gì làm lợi hại đây.
Lý Hồ đương nhiên không biết độ lợi hại của Diệp Mặc cao đến đâu, nhưng trong mắt anh ta Diệp Mặc với bề ngoài ngay thẳng ra còn khoác thêm một vẻ thần bí.
Hắn đơn thân độc mã đi lại tự do trong sa mạc.
Thậm trí nói đi là đi.
Anh ta biết Diệp Mặc giỏi hơn anh ta gấp nhiều lần.
Lúc này Diệp mặc hỏi, Lý Hồ chỉ lắc đầu và nói:
– Tiểu đội Phi Hồ chúng tôi nếu đem ra so sánh với đội quân tiên phong thì thua kém xa, tuy nhiên thành viên của Phi Hồ đều là những người ưu tú.
Anh cũng thấy đó nhiệm vụ của chúng tôi đối với anh mà nói thì chẳng có gì phải che giấu cả.
Nói khó nghe hơn một chút là cảnh sát quản lý diện rộng, hoặc cũng có thể nói rằng đối thủ của chúng tôi lợi hại hơn tội phạm phổ thông.
Nói xong Lý Hồ lấy ra một thẻ thanh toán đưa cho Diệp Mặc:
– Đây là số tiền mà lần trước anh bán đồ cho chúng tôi, vốn là 500 ngàn, vì đồ lấy đều nguyên vẹn, hơn nữa nhân viên không bị tổn thất, nên thêm vào 100 ngàn, tổng cộng là 600 ngàn, mật mã đều là 0.
Tôi cũng biết rằng số tiền này không đáng là bao.
Một phần mười cũng chưa tới.
Cho nên anh Diệp, Lý Hồ tôi nợ anh một ân tình.
Diệp Mặc cầm thẻ khẽ cười nói:
– Mấy đồ này không bán cho anh, thì tôi đều đem vứt đi rồi cũng nên, đây là số tiền không mất công sức mà kiếm được, vì vậy những từ trên của anh không cần nói nữa.
Hắn nói không hề sai, lúc bị trùng ăn thịt người truy bắt, Diệp Mặc vứt cả ba lô đựng tài liệu.
Thậm trí hắn còn không biết tài liệu có hình thù như thế nào, hắn chỉ biết rằng không thể lưu lại bên người được.
May thay lại bán được cho Lý Hồ, nếu không thì 600 ngàn cũng chẳng có mà cầm.
Nói số tiền này là nhặt được cũng cấm có sai.
Lý Hồ đương nhiên không thể tin được Diệp Mặc có thể vứt đống tài liệu quan trọng như vậy đi nên nghĩ là hắn khách khí nói vậy.
Trong lòng vì thế mà càng thêm khâm phục Diệp Mặc.
– Anh Diệp, lại nói tiếp, chúng tôi ở Yên kinh cũng có một Diệp Mặc đấy, vẫn là người của Diệp gia, nhưng nghe nói bị đuổi khỏi Diệp gia rồi ha ha ha… Nếu Diệp Mặc của Diệp gia kia có một phần một trăm của anh thì có lẽ ông cụ Diệp sẽ nâng đỡ anh lên…
Lý Hồ và Diệp Mặc nói chuyện một hồi, cảm thấy Diệp mặc làm người quả thật rất rộng rãi, không những thế trong lòng anh đã coi Diệp Mặc là bằng hữu, nên nói chuyện ngày càng thoải mái hơn.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Tôi chính là cái anh Diệp Mặc mà anh vừa nói đấy, nhưng tôi không lợi hại như lời anh nói, nâng tôi lên sao? Không cần nói là Diệp gia không làm, mà có làm đi chăng nữa thôi cũng không thèm.
– A
Lý Hồ nhìn Diệp Mặc với ánh mắt ngơ ngẩn, anh ta thật không ngờ trước mắt anh ta chính là cái đồ bị vứt đi của Diệp gia mà anh vừa mới nói đến.
Đây thật là một sự khác biệt quá lớn.
Trác Ánh Tình trong rất khó chịu, trong lòng có chút khó chịu khi Diệp Mặc nuốt lời, không chờ nàng ở cổng trường, còn một phần nữa là vì bực bội Tần Tấn.
Cô càng nghĩ càng giận.
Chỉ có 10 phút thôi mà cô đã để cho Bác sĩ ngày nhớ đêm mong chạy mất.
Vì vậy sáng sớm hôm nay cô đã đến cổng trường đại học Trung Hoa (Hoa Đại), xem xem có thể đợi được Diệp Mặc không? Nếu đợi không được thì cô sẽ đi gặp Diệp Lăng hỏi xem có phải Diệp Mặc đến tìm cô hay không.
Nhưng cang làm cho cô tức giận hơn đó là Diệp Mặc không gặp được, mà lại gặp người không muốn gặp nhất.
Tần Tấn tay cầm một bó hoa đi đến.
Nói với Trác Ánh Tình với một giọng áy náy:
– Ánh Tình, chuyện hôm qua anh sai rồi, anh xin lỗi em, xin hãy chấp nhận lời xin lỗi thành khẩn của anh, bó hoa này tặng em Trác Ánh Tình khinh miệt thoáng nhìn Tần Tấn:
– Họ Tần kia, anh là gì của tôi, mà phải xin lỗi tôi, tôi nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi tôi Trác Ánh Tình không quen biết Tần Tấn.
Nếu làm trái lời thề này, trời tru đất diệt, cút…
Cơn tức giận của Trác Ánh Tình bây giờ có thể thiêu cạn một hồ nước.
Tần Tấn còn cố ý đến gáng lấy cái rủi ro này.
Nếu không phải vì tên ngốc này, không biết chừng hôm qua mình đã mời được Diệp Mặc đến rồi.
Nếu vì chuyện đấy mà mất tin tức của Diệp Mặc, bệnh tình của ông cô nguy kịch thì cô không thể tha thứ cho bản thân mình chứ đừng nói gì đến tha thứ cho Tần Tấn.
Tối hôm qua cô đã cảnh cáo Tần Tấn đừng có đến tìm cô nữa, nhưng không ngờ tên này mới sáng sớm hôm nay đã lại tìm đến rồi, da mặt thiệt là dầy quá mức mà, sao trước đây mình không phát hiện ra nhỉ? Cô nghĩ chuyện tối hôm qua chỉ cần 2 phút là nói hết, Tần Tấn nói ê a đến hơn 10 phút.
Tuy rằng không vui nhưng cuối cùng cũng nói xong, nhưng lại bỏ lỡ cuộc gặp Diệp Mặc.
Tuy Diệp Mặc nói hắn là anh trai của Diệp Lăng, nhưng ai mà biết được anh ta có lưu lại Yến kinh hay không, Diệp Lăng khinh thường Diệp Mặc điều này thì ai cũng biết.
Chẳng may Diệp Mặc rời khỏi Yến Kinh rồi thì cô chả biết đi đâu để khóc.
Nghe những lời nói của Trác Ánh Tình, sắc mặt Tần Tấn lập tức trở nên tái nhợt, anh không thể ngờ Trác Ánh Tình có thể nói ra những lời tuyệt tình đến thế.
Đây đồng nghĩa với việc cự tuyệt toàn bộ suy nghĩ của anh, nhưng bảo anh từ bỏ á khôi Yến Kinh – Trác Ánh Tình, y thực sự không cam lòng.
– Ánh tình, em bất ngờ nói ra những lời này, vậy thì người hôm qua cuối cùng là gì của em? Vì hắn mà tuyệt tình với anh như thế?
Tần Tấn nói với giọng căm hận.
– Tôi nhổ vào, anh ta là gì của tôi thì liên quan gì đến anh, anh ta là bạn trai của tôi đấy, thì làm sao nào? Chẳng nhẽ anh muốn giết chết tôi ah? Tôi từ giờ phút này không quen loại bạn bè lăng nhăng như anh, đừng có xuất hiện trước mắt tôi nữa Nói xong Trác Ánh Tình không thèm nhìn Tần tấn xoay người rời đi.
Cô muốn đến ký túc xá nữ tìm Diệp Lăng tìm kiếm chút thông tin, cô và Diệp Lăng tuy không quen thân, nhưng cũng hay nghe nói về nhau.
Suy cho cùng thì trong ba năm đại học Diệp Lăng xếp hạng ba còn cô xếp hạng 2.
Tần Tấn sắc mặt trắng xanh, ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn Trác Ánh Tình, chợt lóe lên nét tàn độc.
Sáng sớm khi Diệp Mặc vào Lý Hồ đã đến trụ sở huấn luyện, đã có gần trăm người đang tự tập luyện rồi.
Diệp Mặc nhìn quanh thành viên của đội Phi Hồ quả thật không tệ, mặc dù trong mắt Diệp Mặc họ còn non nớt, nhưng ở trong trại huấn luyện mà có thể tập được như thế này thì cũng là liều mạng rồi.
– Diệp mặc, có muốn đánh vài đường với họ không?
Lý Hồ thấy Diệp Mặc nhìn mấy đội viên đang tập, lập tức nói với giọng pha chút cười.
– Đội trưởng Lý, đây có phải là người mà anh nói là thân thủ lợi hại không ai sánh nổi – đại hiệp thần bí không?
Một thanh niên khỏe mạnh tiến đến trước mặt nhìn Diệp Mặc giọng pha chút khiêu khích nói một câu đầy hàm ý.
Lý Hồ nhìn chàng thanh niên trẻ tuổi lộ ra một nụ cười nham hiểm – Đúng vậy, Lư Cương – Có muốn thử sức với Diệp Mặc không?
– Dĩ nhiên là muốn thử, xem xem có xứng đáng với lời truyền không?
Lư Cương liền nhảy đến thử thái độ trước.
Bây giờ chỉ cần Lý Hồ nói một lời, anh ta muốn ngay lập tức được đánh một trận với Diệp Mặc, để toàn đội biết đến sự lợi hại của mình.
Hơn nữa Lư Cương tin tưởng rằng mình đấu với Lý Hồ cũng khó lòng mà thua, chớ nói chi đến chàng thanh niên trẻ với vẻ tri thức yếu đuối kia.
Y muốn đánh bại Diệp Mặc sau đó nới với Lý Hồ 1 câu:
– Đội trưởng, xem ra mắt của anh có vấn đề rồi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn đương nhiên không muốn động thủ với mấy đội viên nhàm chán này, những đội viên này xem ra còn không bằng một phần 10 của Hồ Khâu, tỉ thí với họ thật không có tí hứng thú nào.
Thấy Lý Hồ nhìn qua, Diệp Mặc đành phải nói:
– Không sao, tôi không muốn động thủ, họ không phải là đối thủ của tôi, cho dù là tất cả bọn họ cùng lên tôi đánh cũng không có ý nghĩa gì.
Diệp Mặc thực không cần thiết phải khiêm tốn, hắn thực sự mà nói đối với mấy thành viên đã được thông qua luyện tập hắn không có bất cứ cái gì gọi là hứng thú.
Lư Cương vừa nghe xong lời Diệp mặc nói mặt liền đỏ bừng, y không thể ngờ Diệp Mặc không nể tình, còn nói thẳng mình không phải đối thủ của hắn, cái này chưa tính, còn nói bọn họ gần trăm người cùng lên một lúc cũng chẳng phải đối thủ của hắn, điểm này thật quá ngông cuồng.
– Khẩu khí lớn Lư Cương còn chưa kịp phản đáp trả, thì đã có người nói hộ.
– Hàn lão, bác sao lại tới đây?
Lư Cương vừa nhìn thấy người mới đến liền vội vàng tiến ân cần hỏi thăm với thái độ cung kính và nể sợ.
Diệp Mặc cũng nhìn thấy có người đến, tổng cộng có 5 người, đi đầu là một ông lão tầm sáu bảy mươi tuổi, phía sau có 2 gã cảnh vệ viên, ngoài ra còn có một nam độ ba mươi tuổi và một nữ trên dưới 20 tuổi.
Vừa nói hắn có khẩu khí thiệt lớn là gã nam ba mươi tuổi, lúc này đây gã đang dùng ánh mắt khinh thường quét tới quét lui trên người Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười một cách lạnh lùng, hắn đã nhìn ra thân thủ của của gã nam kia mặc dù không đến nỗi tệ, nhưng tối đa cũng chỉ khỏe hơn Hồ Khâu đôi chút, cũng không phải là đối thủ của hắn.
Đến lượt cô gái kia, thoạt nhìn có vẻ nhu nhược, sức trói gà không chặt.
Nhưng lại mang đến cảm giác bị uy hiếp mạnh hơn nhiều so với gã nam kia.
Điều đó khiến cho Diệp Mặc cẩn thận quan sát cô gái kia kỹ hơn một chút, bề ngoài ôn nhu yên lặng, không phải là quá xinh đẹp, nhưng nhìn càng lâu lại thấy càng đẹp, cô có vẻ cuốn hút như vậy là do liên quan đến công phu mà cô luyện tập.
Cô gái này lai lịch thiệt không đơn giản.
Không biết chừng là ẩn thân tập luyện mà đi ra.
Từ lúc mấy người kia đến, gần như tất cả mọi người đều cúi đầu chào ông lão, duy chỉ có Diệp Mặc không động đậy.
Gã nam kia càng lúc càng lộ rõ vẻ không hài lòng trên khuôn mặt đanh cứng lại.
– Cậu chính là Diệp mặc? Người giúp Lý Hồ tìm được tài liệu về?
Cuối cùng thì Hàn lão là người hỏi đầu tiên.
Thấy có người hỏi Diệp Mặc liền nhìn và trả lời:
– Không sai, tôi chính là Diệp Mặc, tư liệu là do tôi bán cho Lý Hồ, chứ không phải cố ý giúp anh ta tìm lại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 145: So Tài
So Tài
H
àn Lão cười ha hả, – Diệp Mặc, cậu không cần khiêm tốn, cậu nhận số tiền kia còn không bằng một gốc giá trị tài liệu cậu giao ra, cho nên tôi đại diện cho quốc gia cảm tạ cậu, cậu đã vì sự nghiệp quân đội làm ra cống hiến to lớn Diệp Mặc thản nhiên cười, không thèm trả lời.
Hắn không có nhận thức cao như vậy, lúc ấy nếu có người ra giá cao hơn Lý Hồ, hơn nửa nhìn hắn thấy người ta cũng nhận ra, hắn sẽ không do dự đem tư liệu bán cho người khác.
Diệp Mặc không trả lời.
Lý Hồ vội vàng nói – Hàn Lão hóa ra là tư lệnh viên quân khu Yến Bắc, cấp bậc Trung tướng, Diệp…
Hàn Lão tai nghe không tệ, đã nghe được lời của Lý Hồ nói, khoát tay lại nói:
– Diệp Mặc một mình ở giữa sa mạc, tôi đã nghe Lý Hồ nói qua, ngày hôm qua tôi nghe người ta nói cậu đang ở đây mua điện thoại di dộng, tôi biết cậu sẽ tìm Lý Hồ, hôm nay tôi cố ý đến đây để gặp cậu.
Cậu phải là con của Vấn Thiên không? Ôi Vấn Thiên vốn là một anh hùng mãnh liệt, rất tiếc là ra đi sớm quá, tội cho anh em nàh cậu Diệp Mặc nghe xong lời này, nhận ra Hàn Lão nói đúng, nếu trước kia người khác nói với hắn như vậy, đúng là hắn không thấy cái gì gian nan, nhưng ngày hôm qua sau khi gặp Diệp Lăng, Diệp Mặc biết ít nhất mấy năm nay Diệp Lăng có chút gian nan.
– Hàn Lão khách khí, tôi đi xa về phải tới thăm hỏi lão mới phải, sao lại để cho Lão qua đây thăm tôi.
Diệp Mặc cũng vội tiến tới ân cần hỏi thăm một câu.
Hàn Lão gật gật dầu – Chuyện của cậu tôi có biết chút ít, Bắc Vinh và Nguyên Nghĩa đều là bạn chiến cũ của ta, Bắc Vinh nhìn lầm rồi.
Cậu và phụ thân cậu rất giống nhau, là một thiên tài, thậm chí cậu còn ưu tú hơn.
Ôi, Ninh Phủ Chân lần này cũng nhìn lầm rồi.
Nói xong lắc đầu Hàn Lão tên thật là Hàn Tại Tân, là tư lệnh viên của quân khu Yến Bắc, hiện tại đã về hưu, nhưng đang phụ trách mấy tiểu đội chủ yếu của bộ đội đặc chủng Hoa Hạ, Phi Hồ, chỉ là một phần trong đó mà thôi.
Hơn nửa Phi Tuyết – bộ đội đặc chủng đang nổi danh nhất Hoa Hạ đang ở dưới trướng của ông Diệp Mặc biết rằng Hàn Lão đang nói Bắc Vinh và Nguyên Nghĩa là ai, hẳn là là ông cụ Diệp Bắc Vinh của Diệp Gia và là ông cụ Tống Nguyên Nghĩa của Tống Gia, về phần Ninh Phủ Chân đoán chứng có liên quan đến Ninh Gia Suy nghĩ một hồi, Hàn Lão lại nói – Diệp Mặc àh, nếu cậu muốn tham gia bộ đội đặc chủng chúng ta, tôi có thể cho cậu đến Phi Tuyết, đây chính là nơi tập hợp nhân tài quan trọng nhất của quốc gia chúng ta.
– Đảm bảo với cậu ở Phi Tuyết có đồng đội chỉ dẫn, cậu có thể lên chức.
Hơn nữa nếu cậu đã đến “Phi Tuyết” rồi, chuyện của Diệp gia và Tống Gia, tôi tình nguyện giúp cậu chạy một chân Tuy rằng trước đó Lý Hồ nói với Diệp Mặc, không biết Diệp Mặc chính là người của Diệp Gia Yến Kinh, nhưng không có nghĩa Hàn Tại Tân cũng không biết, chỉ có điều lão không thể khẳng định mà thôi.
Mãi cho đến ngày hôm qua có người báo lại, lão mới biết mình đoán đúng.
Ngày hôm qua lão nghe người ta nói Diệp Mặc đi tới Yến Kinh, hơn nữa còn ở cửa hàng mua điện thoại di động, trong đầu lão liền nghĩ phải lập tức đến gặp Diệp Mặc.
Lão muốn gặp Diệp Mặc người bị người khác đồn là phế vật, tại sao trong lời Lý Hồ lại ưu tú như thế.
Còn có hắn làm sao kết mối thù lớn như vậy với Tống Gia, và cho tới hôm nay dường như không có chuyện gì, chủ yếu là tư liệu quân sự quý báu, hắn không ngờ nói là cho liền.
Hiện tại nhìn thấy thái độ của Diệp Mặc tự nhiên, dáng người hùng mạnh, tự tin thể hiện rõ ra ngoài.
Hàn Tại Tân nổi lên yêu tài chi niệm.
Đương nhiên chủ yếu vẫn là Diệp Mặc cầm tư liệu và giao lại cho quốc gia, lão cũng muốn cấp cho Diệp Mặc một ít bồi thường.
Về phần thân thủ của Diệp Mặc, theo Hàn Tại Tân thấy thì cũng không tệ, nhưng cũng chỉ cùng trình độ với Lý Hồ, mặc dù là một nhân tài nhưng chưa đến trình độ khiến Hàn Tại Tân bắt lấy.
Tuy nhiên chính như thế, lão biết tin đồn đáng sợ, Diệp Mặc nào giống một phế vật chứ Thấy hắn đối mặt với mình thần thái hết sức bình tĩnh, thì biết Diệp Mặc này không phải là một người đơn giản.
Người bình thường cho dù con nhà gia tộc, thấy lão là một trung tướng còn không lập tức kinh sợ, về sau khi nói về chuyện phụ thân của hắn, hắn mới lên tiếng chào hỏi.
– Vừa rồi người anh em Diệp Mặc nói về “Phi Hồ” đều không phải là đối thủ của anh, tôi muốn lĩnh giáo mấy chiêu.
Tiếp sau đó là lời nói của Hàn Lão, thì tên mới rồi canh cánh trong lòng đối với Diệp Mặc, giờ phút này lại tiến lên nói.
– Càn quấy, Đỗ Đào anh là một huấn luyện viên của bộ đội đặc chủng, mà đi so chiêu với Diệp Mặc, còn không đi xuống.
Nghe lời nói của Đỗ Đào, Hàn Lão lập tức liền sa sầm mặt quát lớn.
Đỗ Đào nghe Hàn Lão nói như vậy, vẻ mặt thất vọng lui xuống.
Tuy rằng y là Phó cục trưởng cục an toàn Yến kinh, đồng thời là một trong quấn luyện viên bộ binh đặc chủng và cũng là một trong đội viên của Phi Tuyết.
Diệp Mặc thản nhiên cười, nhìn nhìn Đỗ Đào lui xuống chỗ nói:
– Anh cũng không phải là đối thủ của tôi, không cần phải tỷ thí Hắn không nể mặt tên này, hơn nửa hắn đến Yến Kinh căn bản cũng không nghĩ đến phải khiêm tốn, đánh thì đánh, nên giáo huấn thì giáo huấn.
– Cậu Đỗ Đào cảm thấy tiếc nếu không giáo huấn được tên ăn nói ngông cuồng Diệp Mặc này, hiện tại bị Diệp Mặc châm chọc sắc mặt cực kỳ khó coi, lập tức lại kính Hàn Lão nói – Thủ trưởng, cho phép tôi và Diệp Mặc đánh một trận, tôi sẽ ra tay chừng mực, không làm tổn thương đến hắn đâu Hàn Tại Tân không muốn làm cho Đỗ Đào và Diệp Mặc đụng độ với nhau, Đỗ Đào là người luyện võ đến trung kỳ hoàng cấp, Diệp Mặc càng lợi hại thì cũng như Lý Hồ, thậm chí là chưa bao giờ được xếp vào hàng ngũ luyện võ.
Hắn sao là đối thủ của Đỗ Đào.
Chỉ có điều khiến lão thật không ngờ là, chính Diệp Mặc nói ra những lời này, điều này làm cho lão kinh ngạc.
Nếu như vậy lão thật sự muốn xem tài nghệ của Diệp Mặc như thế nào, gật gật đầu nói:
– Được rồi, các anh đã muốn tỷ thí, vậy khi nào bảo dừng là dừng, đừng để xảy ra chuyện gì Đỗ Đào là tướng lão yêu thích, Diệp Mặc là người tài tuổi còn trẻ lão cũng yêu thích, còn là cháu Bắc Vinh, một khi Diệp Bắc Vinh biết Diệp Mặc ưu tú nhất định sẽ thu nạp hắn về Diệp Gia đấy.
Hơn nửa hắn còn cống nạp tư liệu quân sự rất có giá trị, hiện tại giá trị của bộ tư liệu kia đang bí mật.
Nhưng Hàn Tại Tân cũng đã biết, bộ tư liệu kia đã vượt qua tám mươi triệu đô la Mỹ.
Đây chính là lý do mà lão kính trọng Diệp Mặc.
Không nghĩ tới Diệp Mặc hắn thản nhiên nói:
– Tôi và anh không đánh đấm gì hết, tôi là tên giết người có tiếng, đùa giỡn thế, tôi không có hứng thú.
Hơn nữa võ công nơi chân của anh không tệ, nhưng tôi từng gặp một người công phu nơi chân còn lợi hại hơn anh gấp bội, nhưng hắn chỉ giữ được đến hai mươi chiêu mà thôi, bị tàn tật hai chân.
Diệp Mặc nói chuyện phải có căn cứ, hắn liếc mắt liền nhìn ra võ chân của Đỗ Đào không tồi.
Nhưng võ chân của y không tệ, có thể đem so sánh với Điểu Cường hay không? Trong mắt Diệp Mạc nếu Đỗ Đào và Điểu Cường tỷ thí, không đến năm mươi chiêu, Đỗ Đào chính là người chết trước.
Được Hàn Lão cho phép, Đỗ Đào đã thủ thế muốn giáo huấn Diệp Mặc một chút, bây giờ nghe Diệp Mặc còn nói to lên, Diệp Mặc thậm chí còn nói hắn làm phế đi hai chân của người khác, giọng điệu khó nghe hết mức, y tức giận sắc mặt cực ký khó coi.
Lúc này đi theo bên cạnh Hàn Lão là một cô nương còn trẻ xem ra đang để ý Diệp Mặc rồi, cô thấy Diệp Mặc không có bất kỳ ly kỳ nào, làm sao nói giọng điệu to lớn như thế.
Hơn nữa Diệp Mặc chẳng lẽ thật sự nhìn ra được bản lĩnh Đỗ Đào là ở chân sao? Hắn sao thấy được chứ?
Diệp Mặc thấy được bản lĩnh của cô nương đó, nhưng cô ta không nhận ra được bản lĩnh của Diệp Mặc.
Theo lời Diệp Mặc, Hàn Lão cảm thấy thật hứng thú, hắn biết Đỗ Đào chân không không tệ, không ngờ Diệp Mặc cũng vậy, hắn với Đỗ Đào không biết ai hơn ai?
Nghĩ đến Diệp Mặc có khả năng không thua gì Đổ Đào, Hàn Lão ánh mắt như sáng lên.
Hiện tại lão đang cần nhân tài, Diệp Mặc còn trẻ như vậy nhưng giữ được bình tĩnh, hơn nữa cũng rất hào phóng quyết đoán.
Nếu chẳng may hắn hạ ngục được Đỗ Đào, đưa hắn vào bộ đội đặc chủng, chẳng phải là…
Nghĩ đến đây, Hàn Lão không kìm nổi, lập tức nói:
– Tốt.
Nếu người nào thắng, ta cho phép đến “kho Cực binh”, được phép lựa chọn thần binh.
Vừa nghe đến “kho Cực binh”, ánh mắt Đỗ Đào lập tức sáng lên, y đã từng có một con dao găm, chính từ kho cực binh kia, đã bầu bạn với y vượt qua không biết bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm.
Chỉ có điều một lần làm nhiệm vụ ở Tây Tạng, dao găm của y bị mất, trong lòng y đến nay vẫn hối tiếc.
Nếu mà có được một vụ khí từ trong “kho Cực binh”, thực lực của y sẽ nâng cao.
Diệp Mặc không hứng thú lắm, thần binh lợi khí làm gì có thể so sánh với pháp khí mà hắn đã luyện chế lợi hại hơn.
Hắn cũng không để ý, chính hắn đã sớm luyện ra pháp khí.
Thấy Diệp Mặc không có gì hứng thú, Lý Hồ vội vàng nói:
– Anh Diệp, anh không nên xem thường “kho Cực binh”, đồ vật bên trong tất cả đều là bậc nhất hoặc là tài liệu cực kỳ quý giá, thậm chí anh còn chưa nghe qua đó.
Rất nhiều là Ẩn Môn trong truyền thuyết đưa tới.
Nghe có rất nhiều binh khí đều là Ẩn môn đưa tới, Diệp Mặc hơi có chút hứng thú, thuận miệng hỏi:
– Không phải nói ẩn Môn gì đó ở thế tục rất khó nhìn thấy sao? Tại sao có ở “kho Cực binh”, tìm đâu được?
Lý Hồ cười nói:
– Anh Diệp, anh cũng biết ẩn Môn không phải đơn giản, tuy nhiên binh khí “kho Cực binh” không phải mua mà là dùng tài liệu cùng ẩn Môn đổi đấy.
Một quốc gia hằng năm phải tìm kiếm các loại tài liệu cổ quý, cuối cùng những tài liệu này cho ẩn Môn, sau đó đổi về một ít vũ khí lợi hại.
Nghe xong Lý Hồ giải thích, Diệp Mặc mắt sáng lên, không phải là hắn đang đi xung quanh tìm tài liệu sao? Một quốc gia cất giữ tài liệu thì đầy đủ, hắn không cần nghĩ cũng biết, chiếc nhẫn trữ vật của mình bây giờ còn thiếu vật liệu, không còn cách nào luyện chế, một khi chính mình thật sự có thể tìm được một ít vật liệu thượng đẳng, chẳng phải là lễ vật đang đưa tới cho mình sao?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đi đến trước mặt Hàn lão nói:
– Hàn lão, tôi cũng không phải muốn “thần binh lợi khí của kho cực binh, tôi chỉ quan tâm tới mấy vật liệu, ngài thấy thế nào?
Lời nói của Lý Hồ vừa rồi, Hàn Tại Tân đã nghe thấy được, hiện tại Diệp Mặc hỏi lão không khỏi có chút buồn cười, đành nói:
– Tài liệu đều là dùng để đổi binh khí đấy, cậu muốn đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng muốn có cậu phải thắng.
– Nếu cậu có thể thắng Đỗ Đào, tôi cho ngươi lựa chọn mười loại vật liệu Diệp Mặc nghe vậy cười đáp – Tốt, cảm ơn Đỗ Đào thực sự là tức giận, lời nói của Diệp Mặc như không xem y là cái đinh gì, ý như chính hắn thắng chắc vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Thạch Kiếm [Dịch] Thạch Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thach-Kiem.jpg)





