1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 284 : Tao Biết Nói Lý Lẽ Hơn Mày (c1416-c1420)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 284 : Tao Biết Nói Lý Lẽ Hơn Mày (c1416-c1420)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1416: Tao Biết Nói Lý Lẽ Hơn Mày

Tao Biết Nói Lý Lẽ Hơn Mày

H

ai tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đang chất vấn Diệp Mặc nhất thời nghẹn lời.

Nếu như Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ bình thường, thì bọn họ đã sớm lên cho hắn một tát giống như Quách Vũ Phẩm rồi, nhưng mà Diệp Mặc căn bản lại là một tên cường hãn đến mức thái quá.

Đúng vậy mà, hắn giết đấy, thì Đan Thành có thể làm sao?

– Diệp thành chủ, cậu không nói đạo lý sao? Lại nói, chúng tôi tới Mặc Nguyệt Chi Thành này làm khách, lẽ nào đây là đạo đãi khách của Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Nếu không nói tới những thứ này, thì Đan Thành của chúng tôi dẫu sao cũng là một môn phái mười sao, sao cậu có thể đối đãi với chúng tôi như vậy?

Sắc mặt tên tu sĩ Hóa Chân tầng năm thực rất khó coi.

Diệp Mặc trả lời một cách vô cùng cường thế như vậy, khiến khuôn mặt của y không có chỗ nào thả lỏng ra được.

Diệp Mặc lạnh lùng:

– Khách sao? Mày khi nào đã thấy khách lại đi xen vào chuyện của chủ nhà chưa? Đan Thành, hắc hắc, thực sự mà nói thì tao còn không để Đan Thành vào mắt.

Nơi cường hãn hơn gấp cả vạn lần tao cũng đã được thấy qua, thì Đan Thành cũng chẳng có gì là đặc biệt cả.

Không ai cho rằng lời Diệp Mặc nói là sự thực.

So với Đan Thành mạnh hơn gấp vạn lần, vậy thì trừ phi là Tiên Giới, bằng không thì tuyệt đối không có khả năng.

Vài tên tu sĩ của Đan Thành sắc mặt lập tức tỏ ra khó chịu, tuy nhiên tất cả đều không dám phản bác lại lời của Diệp Mặc.

Sự cường thế của Diệp Mặc họ đã được tận mắt chứng kiến.

Vừa rồi Quách Vũ Phẩm chỉ hơi khoa trương một chút, thì đã biến thành cát bụi rồi.

Tu sĩ tu luyện tới Hóa Chân không có người nào không quý như lông phượng, nhưng sự cường hãn của Diệp Mặc đã vượt qua khỏi phạm vi lý giải của họ rồi.

Cho dù là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn, sắp sửa phi thăng, thì cũng không thể nào dùng ‘Chân nguyên thủ’ mà bóp chết một tu sĩ Hóa Chân tầng một cả, trừ phi là người này có lý giải về ‘Vực’ rất sâu sắc.

Tất cả các tu sĩ Đan Thành đều hiểu rằng, Diệp Mặc sở dĩ có thể bóp chết Quách Vũ Phẩm, không phải là vì tu vi của Diệp Mặc đã là Hóa Chân viên mãn, mà là vì Diệp Mặc đã đạt được ‘Vực’ đại thành rồi.

Nói cách khác, thì nếu như ở đây có tu sĩ Hóa Chân tầng chín, thậm chí là tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thì Diệp Mặc cũng không nhất định phải hạ mình.

Biết thì biết thế, nhưng đi đến Mặc Nguyệt Chi Thành thương thảo việc liên hợp đều chỉ là một vài tu sĩ Hóa Chân tầng bảy trở xuống, cho nên đừng nói là tu sĩ Hóa Chân viên mãn, ngay cả Hóa Chân tầng tám cũng không có lấy một người.

Chỉ với thực lực như vậy, thì có thể làm gì được Diệp Mặc chứ?

Lúc này thì trong số các tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, có một tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba đã lặng lẽ phát ra một tin tức.

Nhưng thần thức của Diệp Mặc rất mạnh mẽ, hơn nữa ở đây còn có trận pháp của hắn, cho nên tin tức này vừa được phát ra thì hắn đã biết rồi, nhưng căn bản là hắn chỉ cười lạnh một tiếng, chứ không hề ngăn cản.

Vũ Minh Lục Đao biết là mình phải ra mặt, bằng không một khi tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đánh nhau với Diệp Mặc, thì không thể nào dự đoán trước được thiệt hại của tai họa này.

Ngay cả một cái tượng đất thì cũng có một phần kiêu ngạo, chứ đừng nói là trưởng lão vốn cao cao tại thượng của một môn phái mười sao như Đan Thành.

Phải chịu nhục nhã lớn như vậy trước mặt Diệp Mặc, thì bọn họ sao có thể nuốt xuống được?

Vũ Minh Lục Đao liền ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Diệp thành chủ, từ lúc bắt đầu đến hiện tại, tôi chưa từng phủ nhận địa vị thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành của cậu.

Lưu Âu Lam sở dĩ có thể làm thành chủ, là vì y có được kinh nghiệm nhất định trong việc quản lý thành thị.

Hơn nữa y cũng đã được sự đồng ý của Ngân Nguyệt Đan Vương và vài vị trưởng lão.

Nếu như Diệp Đan Vương không tin, thì có thể hỏi lại vợ của cậu là Ninh thành chủ.

Không đợi Diệp Mặc hỏi, thì Ninh Khinh Tuyết đã nói:

– Lưu Âu Lam lúc trước làm phó thành chủ xác thực là được tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương đồng ý.

Nhưng sau khi Ma Ngục cấm địa phát sinh chuyện, thì Mặc Nguyệt Chi Thành cũng cần phải bàn bạc biện pháp ra ngoài hỗ trợ.

Tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương biết rằng em không thích ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, còn Mặc Nguyệt Chi Thành lại là một thành thị có ảnh hưởng rất lớn, cho nên trong buổi họp hội nghị các trưởng lão, thì đã thông qua việc đề bạt Lưu Âu Lam lên làm phó thành chủ.

Đường Bắc Vi lập tức nói thêm:

– Chị Khinh Tuyết đã có lòng tốt chấp nhận, nhưng cái tên Lưu Âu Lam kia được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

Đầu tiên là hủy bỏ chế độ bình đẳng của Mặc Nguyệt Chi Thành chúng ta, nói rằng điều này ảnh hưởng tới sự phát triển của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Sau đó lại bắt đầu thu phí vào thành.

Về sau còn tự xóa bỏ đi chữ ‘Phó’ của mình, tự phong cho mình là thành chủ.

Nếu như tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương còn đang ở Mặc Nguyệt Chi Thành, thì nhất định là sẽ không đồng ý.

Nhưng hiện tiền bối Ngân Nguyệt Đan Vương không có ở đây, cho nên chỉ có thể để mặc y mà thôi.

Vũ Minh Lục Đao nghe Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi nói xong, thì sắc mặt lập tức có chút khó coi, nhưng y vẫn nói:

– Tôi là người được Ngân Nguyệt Đan Vương mời tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm trưởng lão, còn Lưu Âu Lam là đệ tử của tôi, có lẽ y còn có nhiều chỗ làm chưa được tốt, nhưng tuyệt đối cũng là vì sự phát triển của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Để thể hiện sự tôn trọng đối với Diệp thành chủ, thì Lưu Âu Lam vẫn biết thu liễm, chí ít thì chuyện của Mặc Nguyệt Hồ thì y chưa bao giờ nhúng tay vào.

Diệp Mặc liền cười nhạt:

– Mặc Nguyệt Hồ là chỗ ở của thân nhân tao, nếu có người dám nhúng tay vào, thì hiện tại tao đã giết hết rồi, mày cho rằng còn có thể đứng ở trước mặt tao mà nói chuyện như bây giờ sao?

Sắc mắt của Vũ Minh Lục Đao càng khó coi hơn, giọng điệu cũng có chút nặng nề:

– Tôi và Ngân Nguyệt Đan Vương là bạn tốt, cho nên mới đồng ý tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm trưởng lão, hơn nữa lần này Lưu Âu Lam phát động việc liên hợp Mặc Nguyệt Chi Thành với Đan Thành, cũng có ý muốn làm giảm đi khoảng cách giữa Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan Thành.

Nếu như Diệp thành chủ thấy không thích hợp, thì Vũ Minh Lục Đao tôi xin lập tức rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, chức trưởng lão này cũng xin được trả lại.

Diệp Mặc lạnh giọng nói:

– Mặc Nguyệt Chi Thành là Mặc Nguyệt Chi Thành, Đan Thành là Đan Thành, không hề có chút liên quan nào đến Mặc Nguyệt Chi Thành cả.

Về chuyện liên hợp, thì từ giờ sẽ hủy bỏ, nếu có người nào còn nhắc tới việc này, thì lập tức cút khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành cho tao.

Mặc Nguyệt Chi Thành không cần cái loại rác rưởi chân ngoài dài hơn chân trong như vậy.

Sự tức giận trong lòng Vũ Minh Lục Đao đã sắp phát tác, y nhìn qua vài tên tu sĩ Hóa Chân bên cạnh cũng đang giống như mình, muốn liên thủ xông lên thì lại nghe Diệp Mặc nói tiếp:

– Vũ Minh trưởng lão nếu như muốn rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy thì xin mời.

Nói xong thì hắn càng không chút lưu tình nói tiếp:

– Vũ Minh Lục Đao, nếu như không phải là nể mặt Ngân Nguyệt Đan Vương, thì tao không nói chuyện một cách dễ dàng như vậy đâu.

Diệp Mặc xác thực là phải nể mặt của Ngân Nguyệt Đan Vương, đương nhiên là một phần cũng vì Vũ Minh Lục Đao còn chưa làm ra chuyện gì quá đáng, bằng không thì hắn không thể nào đơn giản mà buôn tha Vũ Minh Lục Đao được.

Vốn Vũ Minh Lục Đao đang muốn phát tác ra, thì sau khi nghe xong Diệp Mặc nói, lại nén sự tức giận xuống.

Diệp Mặc nói không sai, lấy bản lĩnh có thể dễ dàng bóp chết một tu sĩ Hóa Chân tầng một của hắn, còn có cái ‘Vực’ đáng sợ kia nữa, thì cho dù bên mình có nhiều người hơn, nhưng chỉ sợ rằng tất cả cũng đều không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Huống chi, bản thân y không hề nguyện ý đối nghịch với Diệp Mặc.

Nếu như không phải là đệ tử Lưu Âu Lam của y nhất định muốn làm thành chủ, thì y cũng sẽ không hề đề nghị gì với Ngân Nguyệt Đan Vương cả.

– Nếu Diệp thành chủ đã không chào đón Vũ mỗ, thì Vũ mỗ xin cáo từ.

Nói xong thì Vũ Minh Lục Đao liền quay sang nói với Lưu Âu Lam:

– Chúng ta đi thôi.

Lưu Âu Lam ‘A’ lên một tiếng, có chút khó tin mà nhìn sư phụ của mình.

Tuy rằng y tới Mặc Nguyệt Chi Thành chỉ trong thời gian hai năm, nhưng y cũng đã hao tổn rất nhiều tinh lực cho sự nghiệp của Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, hiện tại có thể nói là mỗi ngày đều thu về cả đấu vàng, phát tài thu không hết, bây giờ lại bỏ đi sao?

Mấy tên tu sĩ của Đan Thành nghe thấy lời Vũ Minh Lục Đao nói thì trong mắt liền hiện lên vẻ thất vọng.

Nếu như Vũ Minh Lục Đao ra mặt, thì bọn họ nhất định sẽ không đứng nhìn.

Nhưng hiện tại Vũ Minh Lục Đao cũng đã nói rời đi rồi, thì tu sĩ Đan Thành bọn họ có tiếp tục ở lại đây cũng không còn bất kỳ ý nghĩa nào cả.

Trên mặt vài tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành hiện ra biểu tình không cam lòng.

Diệp Mặc đã giết một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, nhưng bọn họ thì ngay cả một cái rắm cũng không dám đánh, lúc nói chuyện với hắn lại còn phải khép nép giống như một cô vợ bé nữa, vì tất cả đều sợ nếu tiếp tục đắc tội với Diệp Mặc, thì sẽ lại phải đối mặt với ‘Chân nguyên thủ’ của hắn.

Đan Thành vẫn luôn cao cao tại thượng, đã lúc nào phải sống mà cúi đầu như bây giờ chứ?

Đây không phải là đánh vào mặt một người, mà là đánh vào mặt của toàn bộ tu sĩ Hóa Chân, thậm chí ngay cả Đan Thành cũng không có cách nào tự cho mình là thành thị mười sao nữa rồi.

Hơn mười tu sĩ Hóa Chân bị một tên Đan Vương trẻ tuổi bức tới mức nói cũng không dám nói một câu, thì còn gì gọi là mặt mũi nữa?

Lưu Âu Lam tuy rằng vạn lần không cam lòng, nhưng sư phụ đã nói đi, thì y cũng không thể tiếp tục lưu lại nữa.

Tu sĩ xung quanh đứng xem náo nhiệt nhất thời xôn xao hẳn lên, bởi vì chính sách mở cửa của Lưu Âu Lam khiến cho bất cứ tu sĩ nào cũng có thể tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành, dù cho có là dạng ngưu quỷ xà thần nào đi nữa.

Những tu sĩ đều là hạng người liều mạng, bọn họ ước gì được xem một trận chiến đấu náo nhiệt của tu sĩ Hóa Chân, nhưng hiện tại thì mười mấy tu sĩ Hóa Chân của một phe lại rút lui, còn phe kia chỉ có hai tu sĩ Hóa Chân thì lại chiếm cứ thế thượng phong.

Vậy thì những tu sĩ đứng xem náo nhiệt này không náo động lên mới là lạ.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba đã phát đi đạo tin tức kia có chút lo lắng nhìn về phía xa.

Nhưng rất nhanh trên mặt của y đã lộ ra sự kinh hỉ.

Lập tức có một cỗ khí thế cường đại đang tiến tới rất nhanh.

Một số tu sĩ có tu vi thấp bị khí thế này áp bức đến mức hộc máu tại chỗ.

Cận Chỉ Hằng bên cạnh Diệp Mặc thì sắc mặt cũng tái nhợt lùi lại mấy bước.

Nhưng ‘Vực’ của Diệp Mặc rất nhanh đã bao phủ lấy cô, để cho Cận Chỉ Hằng vừa thiếu chút nữa là hộc máu đã được nhẹ nhàng hơn.

Tu sĩ Hóa Chân viên mãn tới.

Không cần người nào nói, thì tất cả đều đã biết.

Loại khí thế này chắc chắn là của tu sĩ Hóa Chân viên mãn, hơn nữa còn là tu sĩ Hóa Chân viên mãn cao cấp nữa.

Diệp Mặc giận dữ.

Chỉ là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn mà cũng dám cuồng vọng như vậy.

Tu sĩ Hóa Chân viên mãn thì Diệp Mặc hắn giết cũng đâu chỉ có một người.

– Kẻ nào dám giết Hóa Chân trưởng lão của Đan Thành ta? Lão phu muốn xem một chút là ai?

Theo giọng nói kia truyền tới, thì một gã mặc áo bào mầu xám đã xuất hiện.

Khí thế và giọng nói của y khi vừa truyền đến, thì người vẫn còn đang ở bên ngoài trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng chỉ chốc lát, một thân ảnh màu xám đã hiện ra trước mặt mọi người rồi.

– Trưởng lão cung phụng…

Tên tu sĩ áo xám vừa hạ xuống, thì tất cả những tu sĩ của Đan Thành đều tiến lên trước thi lễ.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba sau khi thi lễ xong, thì liền nói ngay:

– Trưởng lão Đan Thành – Quách Vũ Phẩm của chúng ta là bị Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Chi Thành trực tiếp giết chết, không có bất kỳ lý do gì.

– Đúng thế.

Mấy tên tu sĩ Hóa Chân còn lại vội vàng phụ họa.

Vũ Minh Lục Đao thấy tên tu sĩ áo xám này, thì liền vội vã tiến lên nói với vẻ xấu hổ:

– Thủy Dã trưởng lão, Vũ Minh thật sự rất xấu hổ.

Vì tu vi thấp kém, nên không thể bảo vệ được Quách trưởng lão.

– Ngươi tránh qua một bên đi.

Tên tu sĩ áo xám gọi là Thủy Dã lập tức phất tay với Vũ Minh Lục Đao, còn Vũ Minh Lục Đao thì nhanh chóng kéo Lưu Âu Lam lui sang một bên.

– Bọn chuột nhắt, không có lý do gì mà dám giết trưởng lão của Đan Thành, thật sự là gan chó lớn quá mà.

Tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn gọi là Thủy Dã lạnh lùng nhìn Diệp Mặc quát lên:

– Ngày hôm nay tao để cho mày biết vì sao Đan Thành lại là một thành thị mười sao, vì sao là một tồn tại mà không ai dám chọc vào.

Không đợi cho Thủy Dã nói hết, thì Diệp Mặc đã thản nhiên nói:

– Mày nói sai rồi, tao ra tay là do có lý do đấy.

– Cho dù là có lý do, thì hôm nay lão phu cũng sẽ phải giết mày đền mạng cho trưởng lão Đan Thành.

Lão phu muốn nói cho mày biết, là Thủy Dã tao giết người chưa bao giờ cần có lý do.

Tên Thủy Dã trưởng lão nói một cách khinh thường.

– Mày giết người không cần lý do, còn tao giết người thì cần có lý do.

Bởi vì tao biết nói lý lẽ hơn mày.

Diệp Mặc nói xong thì căn bản cũng không thèm để ý tới lão, mà lại quay sang nói với những người ở xung quanh:

– Ai có thể nói ra lý do ta giết Quách Vũ Phẩm trưởng lão Đan Thành, thì ta sẽ cho người đó một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm.

– Tôi biết, Diệp thành chủ muốn cho Quách trưởng lão biết như thế nào mới thực sự gọi là kiêu ngạo.

Để có được một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm, thì luôn luôn có người không hề sợ chết.

Ai cũng hiểu, Diệp Mặc là đang cố ý làm như vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1417: Lục Chân Kiếm

Lục Chân Kiếm

D

iệp Mặc cười ha hả nói:

– Không sai, tao chính là vì lý do này đấy.

Mày thấy chứ, tao rất biết nói lý, chỉ có đồ con lợn như mày mới không cần lý do mà vẫn ra tay giết người thôi.

Nói xong, thì Diệp Mặc liền ném cho tên tu sĩ vừa mới nói một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm giống như là vứt đi một thứ rác thải vậy.

Tên tu sĩ không sợ chết kia thật không ngờ mình chỉ nói một câu thôi, thì đã có được một pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm rồi, cho nên lập tức vui mừng không ngớt.

Khi y thấy những người xung quanh đều dùng ánh mắt thèm muốn nóng bỏng nhìn mình, còn có một số tu sĩ trong mắt còn lộ ra sự hối hận, thì y thậm chí còn không dám suy nghĩ gì nữa, đã nhanh chóng lấy ra một ‘Na di phù’ rồi lập tức kích phát, đảo mắt thì đã biến mất không thấy đâu nữa rồi.

Những tu sĩ xung quanh thấy người này đã sử dụng ‘Na di phù’, thì liền lộ ra sự thất vọng.

Thủy Dã cung phụng nghe được lời Diệp Mặc nói, thì hai tay cũng vì tức giận mà run lên, luôn miệng nói:

– Tốt, tốt.

Lý do thật tốt.

Lão phu muốn xem xem, tay của mày có thực sự là nhiều đạo lý như cái miệng của mày hay không?

Nói xong thì Thủy Dã liền vung tay lên, một thanh phi kiếm chân khí thượng phẩm đã xuất hiện trên tay y:

– Mày có thể giết Quách Vũ Phẩm, chứng tỏ là cũng có chút bản lĩnh, cho nên đừng để tao phải thất vọng.

Sau khi đã lấy ra pháp bảo, thì biểu tình của Thủy Dã đã bình tĩnh trở lại, giống như là cái người vừa tức giận tới mức run lên vừa rồi không phải là y vậy.

Diệp Mặc cũng không ngờ một tu sĩ Hóa Chân viên mãn như Thủy Dã mà lại chỉ có một kiện chân khí thượng phẩm.

Có lẽ y chỉ lấy ra chân khí thượng phẩm là vì vừa rồi không hề nhìn thấy việc mình ra tay với Quách Vũ Phẩm như thế nào, bằng không thì với tu vi của y, chí ít thì cũng phải có một cái chân khí cực phẩm mới đúng.

Dường như là cùng một lúc, thì những tên tu sĩ Hóa Chân khác của Đan Thành đều đã lấy ra pháp bảo của mình, sau đó bao vây lấy Diệp Mặc.

Thủy Dã nhíu mày rồi thản nhiên nói:

– Tịch trưởng lão, Hồng trưởng lão, Thủy Dã ta giết một con kiến hôi, mà cũng cần các ngươi phải hỗ trợ sao?

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy kia biết sự lợi hại của Diệp Mặc, cho nên vội vàng nói:

– Thủy Dã cung phụng, chúng tôi đương nhiên biết một mình ngài có thể dễ dàng giết tên khốn này, chỉ là để phòng ngừa hắn chạy trốn…

– Không cần, các ngươi xuống đi.

Thủy Dã trưởng lão liền vung tay lên nói, hiển nhiên là y không muốn để cho người khác hỗ trợ.

Bản thân là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn, muốn giết một tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba như Diệp Mặc mà còn cần người khác phải hỗ trợ thì đúng là chuyện lạ.

Nếu như y biết là vì ở đây Diệp Mặc hoàn toàn không có đối thủ, cho nên mới không tiếp tục ẩn nấp tu vi của mình nữa, thì có thể y sẽ giận tới mức sôi lên mất.

Hai tên tu sĩ Đan Thành kia lui ra.

Thủy Dã liền vung tay lên, phi kiếm của y liền nhất thời chấn động, không khí xung quanh trong nháy mắt dường như đã bị ngưng đọng lại.

Thấy hai tên tu sĩ của Đan Thành đã lui ra, thì Thủy Dã liền vung tay lên.

Chiếc phi kiếm nhất thời liền rung động, không khí xung quanh trong nháy mắt này cũng dường như là bị ngưng đọng lại.

Diệp Mặc thấy động tác của Thủy Dã, thì liền cười lạnh.

Tên Thủy Dã cũng chỉ có thể thi triển ‘Vực’ bình thường mà thôi, ngay cả Ung Lam Y cũng không dám nói là không cần người nào hỗ trợ cũng có thể giết được một con kiến hôi như mình.

Nhưng thật ra ‘Vực’ của tên Thủy Dã này là thông qua việc sử dụng phi kiếm làm rung động không gian, quả thực là có chút mới lạ, nhưng cũng chỉ là có chút mà thôi.

Thấy ‘Vực’ của mình đã hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc, thì Thủy Dã liền cười nhạt một tiếng.

Phi kiếm đã lập tức biến ảo một màn lưới kiếm quang, từ bốn phương tám hướng bao phủ lấy Diệp Mặc.

Cảnh giới của Diệp Mặc tuy là không bằng Thủy Dã, nhưng ánh mắt và tu vi của hắn lại vượt xa đối phương.

Hắn vừa nhìn thấy chiêu thức của Thủy Dã, thì đã biết y chính là muốn phân thây xẻ thịt của mình rồi.

Quả là một kẻ tàn nhẫn.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, ‘Tử Đao’ liền không chút do dự nào mà đánh ra.

Còn ‘Vực’ bao phủ hắn cũng lập tức vỡ vụn từng khúc.

Diệp Mặc thậm chí còn chưa hề thi triển ra ‘Vực’ cua mình, thì đã phá hủy được toàn bộ ‘Vực’ của Thủy Dã rồi.

Thủy Dã vốn thấy Diệp Mặc bị ‘Vực’ của mình bao phủ, thì nghĩ rằng Diệp Mặc chết chắc rồi.

Y không thể hiểu sao Đan Thành có nhiều tu sĩ Hóa Chân ở đây như vậy, mà lại để cho Diệp Mặc dễ dàng giết chết Quách Vũ Phẩm chứ? Thực sự là lũ thùng cơm mà.

Thực sự là Diệp Mặc cũng không hề đoán sai, Thủy Dã xác thực là muốn phanh thây xẻ thịt của hắn, dùng phương pháp tàn nhẫn nhất để giết Diệp Mặc hắn.

Nhưng khi y thấy ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc không hề bị ảnh hưởng chút nào từ ‘Vực’ của mình mà lao tới, thì nhất thời kinh hãi.

Đây là chuyện gì xảy ra? Lúc này thì y mới nghe thấy được thanh âm ‘Vực’ của mình bị vỡ vụn.

Thật cường hãn.

Thủy Dã đã kịp phản ứng, màn lưới kiếm quang đang hướng về Diệp Mặc thì trong nháy mắt đã chuyển hướng về chắn trước mặt y.

Y vừa định tiếp tục rót chân nguyên vào, sau đó sẽ xuất ra một pháp bảo lá chắn, thì bỗng nhiên đã cảm giác được toàn thân bị trì trệ, giống như là bị hãm trong vũng bùn vậy.

Giờ khắc này thì trong lòng Thủy Dã đã hoàn toàn hoảng hốt, vì y đương nhiên biết đây là gì.

Chính là ‘Vực’, cũng là ‘Vực’ nhưng so với ‘Vực’ của y thì hoàn mỹ hơn rất nhiều.

‘Vực’ của tu sĩ nào có thể trói buộc được tu sĩ Hóa Chân bình thường một hơi thở thì đã là ‘Vực’ có chút thành tựu rồi, bởi vì chính một hơi thở đó đã có thể giết đối phương tới mấy lần rồi.

Mà ‘Vực’ có thể trói buộc được đối phương trong mấy hơi thở, thì đã là ‘Vực’ đại thành rồi.

Vì bị trói buộc trong mấy hơi thở, thì cho dù là kẻ ngốc cũng có thể giết ngươi vô số lần rồi.

Sở dĩ Thủy Dã hoảng hốt, là bởi vì y biết ‘Vực’ của Diệp Mặc tuyệt đối có thể trói buộc mình trong mấy hơi thở liền, vậy thì mấy lần hơi thở sau, Thủy Dã y đâu còn mạng nữa? Y đã sơ suất rồi, nếu như là y không khinh thường Diệp Mặc, thì y có lẽ đã lấy ra pháp bảo phòng ngự trước, sau đó mới công kích.

Một khi có pháp bảo phòng ngự, cho dù là bị ‘Vực’ của đối phương trói buộc, thì pháp bảo phòng ngự của y cũng có thể chống đỡ được đợt công kích đầu tiên.

Với thời gian đó thì y đã có thể thoát ra được rồi.

Trong sự kinh hãi, thì Thủy Dã cũng bất chấp tất cả, điên cuồng vận chuyển chân nguyên muốn giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc.

Đồng thời âm thầm may mắn vì mình đã sớm thu hồi lại phi kiếm.

Răng rắc…

Một tiếng tan vỡ thanh thúy vang lên.

Màn lưới kiếm quang của Thủy Dã có cũng như không, chỉ trong chốc lát đã tiêu tan thành mây khói rồi.

Cũng may là thanh phi kiếm của Thủy Dã cũng không tồi mặc dù chỉ là một chân khí thượng phẩm, thì cũng là sử dụng tài liệu đỉnh cấp mà luyện chế ra.

Chỉ là trong nháy mắt màn lưới kiếm quang bị tan vỡ, thì Thủy Dã cũng đã mạnh mẽ đẩy phi kiếm ra chắn trước ‘Tử Đao’.

Rắc, rắc…

Lại là một tiếng tan vỡ vang lên.

Thanh phi kiếm chân khí thượng phẩm kia lập tức đã hóa thành từng mảnh nhỏ, còn lúc này Thủy Dã vừa mới thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc thì ánh đao hồng tím đã phóng tới trước mặt y rồi.

Thủy Dã liền kinh hãi muốn nhanh chóng lùi về phía sau.

‘Phụt’ một tiếng, máu tươi điên cuồng phun ra, còn Thủy Dã thì kêu thảm một tiếng rồi lùi ra xa vài trăm thước, sau đó mới ổn định lại được thân hình.

Chỉ là trước ngực của y đã xuất hiện một vết thương dài nửa thước, thậm chí có thể còn sâu tới tận lục phủ ngũ tạng rồi.

Thủy Dã ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, một lát sau cũng không kịp phản ứng.

Y rốt cuộc đã hiểu vì sao Tịch trưởng lão và Hồng trưởng lão của Đan Thành lại muốn ra tay giúp đỡ rồi.

Tên Diệp Mặc này quả thực là quá đáng sợ.

Chỉ một chiêu thôi đã suýt chút nữa lấy đi cái mạng nhỏ của y rồi.

Diệp Mặc khẽ lắc đầu.

Vừa rồi hắn không dùng ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’, chứ nếu dùng ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ thì lúc này Thủy Dã đã là một cỗ thi thể rồi.

Diệp Mặc biết, từ khi ‘Vực’ của hắn đạt tới đại thành, thì những tu sĩ Hóa Chân bình thường đã không thể nào chống lại được hắn nữa.

Vừa rồi thì ‘Vực’ của hắn còn chưa thi triển hoàn toàn, nếu như là thi triển hoàn toàn, thì Thủy Dã tuyệt đối không thể nào chạy trốn trong ba hơi thở như vừa rồi được.

Từ đầu đến cuối, Diệp Mặc đều đang thử nghiệm xem tu sĩ Hóa Chân viên mãn Thủy Dã của Nam An Châu và tu sĩ Hóa Chân viên mãn của Vô Tâm Hải cùng với tu sĩ Hóa Chân viên mãn trong ‘Vết nứt hư không’ rốt cuộc là cách biệt ra sao.

Chờ chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành ổn định lại, thì hắn muốn đi tìm Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông để tính sổ Hắn còn chưa đi, không có nghĩa là hắn đã quên truyện này.

Trước kia vì hắn không có thực lực, nhưng hiện tại thì khác, cho nên hắn muốn đi báo thù.

Hai môn phái này giết Cố Mân Tiềm, hủy hoại thân thể của Kỷ Bẩm, khiến cho Lục Vô Hổ tới nay vẫn còn chưa rõ tung tích, lại tiêu diệt Kiếm Cốc, truy sát chính hắn khiến cho hắn không còn chốn dung thân.

Tất cả những khoản nợ đó đều cần phải tính toán rõ ràng.

– Thật cường hãn.

Một lát sau, Thủy Dã mới thì thào nói ra ba chữ.

Sự khinh thường trong mắt đã hoàn toàn biết mất rồi.

– Thủy Dã cung phụng…

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy của Đan Thành lập tức tiến lên nói với Thủy Dã, nhưng lập tức lại bị Thủy Dã ngăn cản lại.

Thủy Dã lấy một viên đan dược nuốt xuống, sau đó lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói:

– Chỉ là một tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba thì có thể làm gì được ta. ‘Vực’ của hắn có thể trói buộc ta một lần, chứ không thể nào trói buộc ta lần thứ hai.

Ngươi lui ra đi, ta muốn tự tay giết thằng chó này.

Tu sĩ cần có lòng tin, huống chi Thủy Dã còn là một trong những tu sĩ có thân phận cao cao tại thượng.

Nếu như lúc trước y tự cho rằng mình đánh không lại Diệp Mặc thì không sao, nhưng lúc trước thì tự đáy lòng y luôn nghĩ rằng mình có thể dễ dàng giết chết Diệp Mặc, nhưng hiện tại lại bị Diệp Mặc dùng một chiêu mà suýt chút nữa đã khiến y mất mạng, thì y làm sao có thể cam tâm được? Một khi lúc này y e sợ Diệp Mặc, thì lòng tin của y sẽ bị phá hủy vĩnh viễn.

Cho dù sau này có phi thăng lên Tiên Giới, thì muốn tu luyện tới cảnh giới cao hơn sẽ vô cùng khó khăn.

Diệp Mặc nghe xong lời nói này, thì trong lòng càng cười nhạt không ngớt.

Vừa rồi thì căn bản là hắn chưa hề xuất toàn lực, vậy mà tên Thủy Dã trưởng lão đã thiếu chút nữa bị hắn đánh chết rồi.

Nếu như hắn toàn lực ra tay, thì người này tuyệt đối sẽ không sống quá được một thời ba khắc.

Khi Diệp Mặc đang không muốn nói lời vô ích, mà muốn nhanh chóng giải quyết Thủy Dã, thì Thủy Dã đã lại lần nữa giơ tay lên.

Một thanh kiếm nhìn giống như viên gạch đã hiện ra trong tay của y.

Thanh kiếm này vừa hiện ra, còn chưa được chân nguyên rót vào, thì Diệp Mặc đã cảm giác được một loài sát khí nồng đậm và sự áp bức cường liệt truyền tới, thậm chí còn có thể bức hắn phải lùi lại một bước.

Diệp Mặc nhướng mày, vì hắn chưa vào giờ thấy qua phương kiếm.

Cái phương kiếm này vừa ra tới, thì hắn đã biết rằng nó tuyệt đối không bình thường rồi.

– Lục Chân Kiếm…

Kỷ Bẩm lúc này đã kêu lên một tiếng thất thanh, hiển nhiên là lão biết được lai lịch của thanh kiếm kia.

– Diệp Mặc lão đệ, cậu cần phải cẩn thận với kiếm của y, đây chính là một thanh tiên khí hạ phẩm, là trấn thành chi bào của Đan Thành.

Kỷ Bẩm lập tức nhắc nhở Diệp Mặc.

– Lục Chân Kiếm…

Những tu sĩ đứng xem cũng đã có người nhận ra thanh kiếm này, nhất thời sợ hãi than.

Không ngờ lại là tiên khí hạ phẩm? Trong lòng Diệp Mặc cũng cả kinh, loại tiên khí công kích hạ phẩm này có thể xé rách được hư không.

Cho dù là tu vi luyện thể Thần Cảnh của hắn lợi hại, thì cũng không thể nào so sánh với trình độ của hư không được.

Có thể nói, nếu như là một tu sĩ có thực lực cường hãn sử dụng Lục Chân Kiếm, thì chắc chắn là sẽ tạo thành uy hiếp đối với cái mạng nhỏ của hắn đấy.

Thủy Dã thấy Diệp Mặc nhíu mày, thì lập tức cười lạnh một tiếng.

Cũng không thèm nói một lời thì phương kiếm trong tay đã được phóng ra.

Chỉ trong nháy mắt, thì sát khí bàng bạc với khí thế vô cùng giống như là đã bao phủ toàn bộ trời đất.

Lúc này thì không chỉ các tu sĩ có tu vi thấp, cho dù là những tu sĩ Hóa Chân bình thường cùng bị bức phải lùi về sau dưới sự áp bức của luồng sát khí này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1418: Ngươi Điên Rồi Sao

Ngươi Điên Rồi Sao

Đ

ối với tu sĩ khác mà nói, thì cho dù là tu vi cao hơn đối phương, nhưng khi xuất hiện tiên khí hạ phẩm, thì tuyệt đối sẽ sinh lòng kiêng kỵ, thậm chí có thể lập tức rút lui.

Nhưng Diệp Mặc thì lại không sợ chút nào, cho dù là hắn không có tiên khí hạ phẩm, thì hắn cũng không cho rằng ‘Tử Đao’ của hắn yếu hơn bất cứ cái tiên khí hạ phẩm nào.

Huống chi hắn cũng có tiên khí hạ phẩm đấy chứ.

Ngày trước ở Tây Tích Châu, thì Vương Tà của Hành Tu Hội đã tặng cho hắn một thanh đao mỏng chính là tiên khí hạ phẩm.

Chỉ là hắn không thích sử dụng cái loại đao mỏng này, thậm chí là hắn còn không thèm luyện hóa nó nữa.

Không đợi những người xung quanh kinh hô lên, thì Lục Chân Kiếm của Thủy Dã đã phóng đi mang theo sát khí bàng bạc bức người.

Bốn mặt của thanh kiếm lớn hình vuông đều tạo thành từng đạo kiếm khí với khí thế che trời phủ đất hướng về phía Diệp Mặc.

Những tu sĩ xung quanh vốn đã lùi ra xa thì lại phải một lần nữa lùi về phía sau.

Loại kiếm quang và sát khí của tiên khí hạ phẩm này, thì chỉ cần bị trúng một chút thôi đã có thể bị thịt nát xương tan rồi.

Lục Chân Kiếm sau khi đã phóng ra, thì Diệp Mặc liền phát hiện tên Thủy Dã cung phụng kia cũng không hoàn toàn có thể khống chế được nó.

Thanh phương kiếm phát sinh ra âm thanh như tiếng nức nở, dường như muốn nuốt gọn lấy hắn.

Diệp Mặc thấy Thủy Dã cung phụng đã không cách nào khống chế được thanh phương kiếm này, thì cũng biết rằng Thủy Dã cung phụng nếu như không phải là không luyện hóa được cái thanh phương kiếm này, thì hẳn là có nguyên nhân nào đó khác.

Tiên khí hạ phẩm của Diệp Mặc thì hắn còn chưa luyện hóa nên cũng không thể biết rõ được, nhưng hắn cứ trực tiếp dùng ‘Tử Đao’ đánh ra một chiêu ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’.

Cho dù là đã luyện hóa được thanh đao mỏng kia, thì Diệp Mặc cũng rất muốn biết rằng ‘Tử Đao’ của mình có thể chống đỡ được công kích của tiên khí hạ phẩm của đối phương hay không.

Vì dù sao thì ‘Tử Đao’ mới là pháp bảo hắn thích nhất.

Còn cái thanh đao mỏng kia cho dù là có thể ngăn trở phương kiếm, nhưng Diệp Mặc cũng không hề có ý nghĩ sẽ sử dụng nó.

Thấy Thủy Dã cung phụng lấy ra tiên khí hạ phẩm, thì tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy của Đan Thành lập tức cũng biết rằng chí ít thì Thủy Dã cung phụng cũng có thể đứng ở thế cân bằng.

Cho nên y liền ra hiệu mắt đối với mấy tên trưởng lão Đan Thành còn lại.

Mấy tên tu sĩ Hóa Chân trưởng lão của Đan Thành lập tức hiểu ý của tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy này, liền nhanh chóng phi thân hướng về phía đám người Kỷ Bẩm.

Ầm…

‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ mang theo một đường đao hồng tím thật dài đánh thẳng vào Lục Chân Kiếm phát sinh ra một tiếng nổ lớn, khiến cho bầu trời đầy rẫy kiếm quang và ánh tím.

Lục Chân Kiếm của Thủy Dã vốn còn chưa hoàn toàn luyện hóa, hiện tại lại bị va chạm mạnh mẽ với ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc như vậy, khiến cho chân nguyên của y nhất thời bị quay cuồng vì lực lượng phản phệ, hơn nữa y căn bản là cũng không có biện pháp nào để khống chế chân nguyên đang quay cuồng cả, lập tức phải phun ra một ngụm máu tươi rơi vào vùng ảnh hưởng của ánh đao hồng tím Không đợi y khiến sợ vì lượng chân nguyên hùng hậu của Diệp Mặc, thì kiếm quang và đao quang màu tím va chạm kịch liệt đã khiến cho không gian xung quanh tạo thành từng khe rách đen tối.

– Vết nứt không gian…

Trong lòng Thủy Dã cực độ kinh hãi.

Một khi bị cuốn vào trong vết nứt không gian này thì y chắc chắn là phải chết.

Mà từ những vết nứt không gian do bị phá ra này tuy rằng rất nhỏ, nhưng vẫn có hơn mười đường đao gió không gian bắn ra.

Diệp Mặc đã từng ở trong ‘Vết nứt hư không’ mà tu luyện luyện thể, thì loại đao gió không gian này đối với hắn mà nói thì chẳng khác gì bị một con kiến cắn cả.

Hắn căn bản là không hề sợ cái đao gió không gian này, nhưng Thủy Dã thì lại cực kỳ sợ hãi.

Y hoàn toàn không ngờ rằng Diệp Mặc có thể ngăn cản được công kích của pháp bảo tiên khí hạ phẩm.

Y vốn nghĩ rằng, cho dù Diệp Mặc có lợi hại hơn đi nữa, thì tối đa cũng chỉ có thể là chạy thoát khỏi công kích của tiên khí hạ phẩm mà thôi, hơn nữa hắn chắc chắn là không thể trốn, vì một khi bị sát khí của tiên khí hạ phẩm bao phủ, thì chỉ còn có một con đường chết mà thôi.

Sát khí của tiên khí hạ phẩm so với ‘Vực’ của y thì cường hãn hơn nhiều, chỉ với tu vi Hóa Chân tầng ba của Diệp Mặc thì sao có thể chạy trốn được.

Nhưng khiến y không ngờ chính là thanh thái đao trong tay Diệp Mặc lại có thể ngăn trở được một kích của Lục Chân Kiếm.

Đồng thời còn xé ra cả vết nứt không gian, tạo thành vô số đao gió không gian nữa.

Vốn Thủy Dã cũng không nghĩ rằng chỉ một kiếm có thể giết chết được Diệp Mặc, nên y dự định một khi Diệp Mặc chạy trốn trước công kích của Lục Chân Kiếm, thì tiếp theo cho dù là phải thiêu đốt tinh huyết và chân nguyên đánh ra một chiêu kiếm nữa thì y cũng muốn giết chết Diệp Mặc.

Thanh thái đao kia của Diệp Mặc chặn đứng Lục Chân Kiếm, khiến cho cách suy nghĩ của y hoàn toàn thất bại, mà những đao gió không gian phát ra từ những vết nứt không gian kia thì lại khiến cho y phải né tránh.

Khi Thủy Dã cho rằng Diệp Mặc cũng sẽ phải né tránh đao gió không gian, thì Diệp Mặc lại bất ngờ tiếp tục phóng thanh thái đao trong tay ra.

Lại một lần nữa đánh ra một chiêu, hoàn toàn không thèm để ý tới những luồng đao gió không gian kia.

Thấy Diệp Mặc ngay cả đao gió không gian cũng không sợ, thì lòng Thủy Dã liền chìm xuống.

Y biết rằng Diệp Mặc không hề sợ tiên khí hạ phẩm của mình, cũng không sợ cả đao gió không gian, thì ngày hôm nay nhất định là y khó mà thoát được rồi.

Lúc này y nhìn thấy những tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành xông về phía những người thân của Diệp Mặc thì trong lòng liền có thêm một chút hi vọng.

Nếu như tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành có thể bắt lấy con tin khiến cho Diệp Mặc phải kiêng kị thì hiện tại là một chuyện rất tốt.

Với danh dự của một tông môn mười sao như Đan Thành, mà lại dùng cái thủ đoạn bỉ ổi này, thì Thủy Dã đương nhiên là biết nó sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn tới Đan Thành, nhưng hiện tại thì y chẳng thể nào quan tâm được nhiều như vậy nữa rồi.

Nếu so với cái mạng nhỏ của mình, thì danh tiếng đã tính là cái gì.

Thủy Dã nhìn thấy tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành xông về phía đám người Kỷ Bẩm, thì Diệp Mặc đương nhiên là cũng nhìn thấy.

Lúc này thì hắn đã giận tới tím mặt rồi.

Hắn sao có thể không biết ý đồ của đám người tu sĩ Hóa Chân Đan Thành kia chứ.

Muốn bắt mấy người Lạc Ảnh làm con tin thì chính là động vào vảy ngược của hắn rồi.

Dưới sự phẫn nộ, Diệp Mặc liền liên tiếp ném ra hơn mười miếng trận kỳ.

Cái trận pháp bảo vệ thành này vốn là hắn muốn sau chuyện này thì bố trí lại một lần nữa đấy, nhưng hiện tại thì dù có bị hủy cũng chẳng sao.

Trong nháy mắt Diệp Mặc ném những miếng trận kỳ kia ra, thì Thủy Dã bỗng nhiên cảm giác được mình không còn đường nào để lùi lại nữa, y biết rằng mình đã bị vây trong một cái khốn trận rồi.

Thấy xung quanh đều mở mờ ảo ảo, không nhìn thấy bất kỳ vật gì, thì Thủy Dã lập tức đã nhớ tới nơi này là Mặc Nguyệt Chi Thành chứ không phải là Đan Thành.

Thủy Dã dẫu sao cũng là một tu sĩ Hóa Chân viên mãn, cho nên cũng chỉ trong chốc lát đã trải qua sự kinh hoàng, lập tức thu hồi lại Lục Chân Kiếm.

Cho dù là khốn trận cấp chín, thì chỉ cần y có Lục Chân Kiếm thì vẫn có thể phá vỡ được trận.

Lúc này thì y đã hiểu được, nếu như trước đó Diệp Mặc dùng tới thủ đoạn này, thì y đã sớm bị hắn giết rồi.

Kỷ Bẩm thấy mấy tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành xông về phía này, thì cũng lập tức hiểu được ý đồ của chúng.

Lão là tu sĩ Hóa Chân duy nhất bên phía Diệp Mặc.

Phía họ cũng còn một tu sĩ Hóa Chân trưởng lão nữa nhưng hiện đang trông coi Mặc Nguyệt Hồ chứ không có mặt ở đây.

Kỷ Bẩm cũng không hề sợ hãi, vì trận pháp ở đây mặc dù là do Diệp Mặc bố trí, nhưng lão cũng đã nghiên cứu qua một phen rồi, không phải là một điểm cũng không biết.

Lão cũng chỉ hơi chút ngây người, sau đó đã nhanh chóng lấy ra hơn mười miếng trận kỳ.

Bất luận là như thế nào, thì lão cũng muốn ngăn cản ba tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành này.

Một khi mấy tên tu sĩ Hóa Chân đó qua đây, thì chỉ cần dùng ‘Chân nguyên thủ’ thôi đã có thể dễ dàng bắt mất người Lạc Ảnh đi rồi.

– Kỷ tiền bối, không cần khởi động trận pháp.

Thanh âm của Diệp Mặc đúng lúc này liền truyền đến.

Trong lòng Kỷ Bẩm cũng lập tức vui vẻ dừng động tác lại.

Ba tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành phản ứng cũng nhanh hơn nhiều so với tu sĩ bình thường, chỉ trong nháy mắt bọn họ đã biết rằng Diệp Mặc đã tới.

Ý muốn bắt mấy người Lạc Ảnh làm con tin đã hoàn toàn thất bại.

Không đợi Diệp Mặc động thủ, thì ba tên tu sĩ Hóa Chân này đã cấp tốc lùi lại, chỉ trong nửa khắc đã lùi về phía những tên tu sĩ Hóa Chân còn lại của Đan Thành rồi.

Khiến mọi người ngoài ý muốn chính là Diệp Mặc cũng không hề ngăn cản ba tên tu sĩ kia.

Chờ tới khi ba tên tu sĩ kia về tới vị trí của những tên tu sĩ Hóa Chân Đan Thành khác thì mới bước lên trước một bước.

Diệp Mặc vừa bước ra, thì vốn hắn đang đứng gần với Kỷ Bẩm, tới khi hắn hạ bước chân xuống, thì đã xuất hiện trước mặt chín tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành rồi.

Tốc độ nhanh hơn rất nhiều so với ba tên tu sĩ Hóa Chân vừa rồi.

– Diệp thành chủ, vừa rồi là hiểu lầm…

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy thấy Thủy Dã cung phụng đã bị vây khốn trong trận pháp, thì nhất thời kinh hoàng khi Diệp Mặc đi tới trước mặt chúng.

Diệp Mặc căn bản là không nói nửa lời vô ích, ‘Vực’ đã điên cuồng mở rộng ra.

Trong nháy mắt thì mấy tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đã bị ‘Vực’ của Diệp Mặc bao phủ rồi.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy dưới sự hoảng hốt, đã lập tức muốn giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc.

Rầm rầm rầm…

Không đợi y giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, thì vô số tiếng sấm chớp đã nổ vang trên không trung.

Tất cả các tu sĩ đều vô thức nhìn lên trên đỉnh đầu, đợi tới khi tiếng sấm đi qua thì lập tức có vô số những tia sét mầu đen hạ xuống.

Chỉ hơn mười hơi thở, thì những tu sĩ ở bên ngoài đều đã thấy những tia sét kia bao trùm lấy toàn bộ các tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành.

Những tia sét mầu đen kia thậm chí còn lớn hơn cả cánh tay, cho dù là nhỏ nhất thì cũng là những tia sét to bằng cổ tay người.

Những tia sét mầu đen kia khiến cho tất cả các tu sĩ đều sợ hãi đến ngây người.

Tu sĩ Lôi hệ thì bọn họ đã thấy nhiều rồi, tu sĩ Hóa Chân tu luyện Lôi hệ công pháp cũng không phải là chưa từng thấy qua.

Chính là ở Lôi Vân Tông có tu sĩ Hóa Chân tu luyện Lôi hệ công pháp, mà ‘Thập nhất lôi kiếm’ của Lôi Vân Tông lại càng là pháp thuật Lôi hệ nổi danh Nam An Châu.

Nhưng bọn họ đã bao giờ thấy qua loại lôi kiếm điên cuồng như thế này? Lúc nào được thấy qua pháp thuật Lôi hệ kinh khủng như vậy chứ?

Chỉ chớp mắt, hai tên tu sĩ Hóa Chân tầng hai đã bị trọng thương, mà những tên tu sĩ còn lại lúc này mới kịp phản ứng.

Toàn bộ đều điên cuồng vận chuyển chân nguyên, muốn giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, sau đó lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy vừa giãy thoát ra được khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, lập tức lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình, nhưng đã lại lần nữa cảm nhận được sự trói buộc mạnh mẽ đang truyền đến.

Trong nháy mắt, thì y đã hiểu được ý của Diệp Mặc rồi.

Không ngờ rằng hắn muốn một mẻ giết hết toàn bộ tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành có mặt tại đây.

Tên này điên rồi sao, tên Diệp Mặc này thật sự là điên rồi.

Nhưng trước từng đợt lôi kiếm che trời phủ đất rơi xuống, khiến cho y căn bản là không còn tâm tư mà suy nghĩ nữa, thậm chí một chút thời gian để nói cũng không có.

Y chỉ có thể mong đợi rằng chân nguyên của Diệp Mặc sớm tiêu hao hết một chút, sau đó kết thúc đợt lôi kiếm kinh khủng này.

Theo từng tiếng kêu thảm thiết truyền đến, thì tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy của Đan Thành biết, đã lại có thêm hai tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh chết rồi.

Không ngờ Diệp Mặc lại ngoan độc đến mức này.

Một mình hắn mà dám chém giết nhiều tu sĩ Hóa Chân như vậy, hắn muốn trở thành kẻ địch của nhiều người hay sao? Tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đều có cùng suy nghĩ giống với tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy kia, đều chỉ hi vọng lôi kiếm của Diệp Mặc sớm kết thúc một chút.

– Diệp Mặc, ngươi điên rồi sao, ngươi biết hậu quả của việc này như thế nào không?

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy rốt cuộc đã lần thứ hai giãy thoát được ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc.

Một bên vừa ngăn cản từng đạo lôi kiếm, một bên lại hét lên với Diệp Mặc.

Những tu sĩ đứng ngoài xem náo nhiệt thấy một màn này, thì toàn bộ đều trợn mắt há mồm.

Cho dù là những kẻ hung hãn thường xuyên liều mạng nhất thì cũng cho là Diệp Mặc điên rồi.

Giết chết một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành còn dễ nói, nhưng lần này hắn muốn giết nhiều tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành như vậy, thì chắc chắn là sẽ khiến cho Đan Thành và Mặc Nguyệt Chi Thành không thể nào đội trời chung được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1419: Chém Tận Giết Tuyệt

Chém Tận Giết Tuyệt

m…

Theo một đạo lôi kiếm màu đen cuối cùng hạ xuống, thì sắc mặt của Diệp Mặc đã có chút tái nhợt và đình chỉ việc phóng xuất lôi kiếm, đồng thời lấy ra mấy viên thuốc nuốt xuống.

Một lượt loạn đả lôi kiếm này tuy rằng rất sảng khoái nhưng tiêu hao cũng rất lớn.

Mà lúc này thì những tu sĩ Hóa Chân bị lôi kiếm của Diệp Mặc vây khốn đã chỉ còn có hai người sống sót.

Một là tên Tịch trưởng lão – tu sĩ Hóa Chân tầng bảy, còn một người là tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân tầng năm lúc trước muốn trợ giúp Thủy Dã.

Tuy rằng hai người vẫn còn đứng dậy được, tuy nhiên lại chẳng còn ra hình dạng con người nữa rồi.

Có lẽ có thể nói hai người này hiện đang là một gốc than củi đen kịt.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy nhìn bẩy tên trưởng lão Đan Thành đã chết ở bên cạnh, thì môi run lên thầm than lợi hại.

Y tu luyện đến Hóa Chân, lại là một trong những cao thủ của Đan Hội Đan Thành, luôn là người được tôn kính.

Ngay cả hai vị Đan Vương thành chủ của Đan Thành nhìn thấy y, thì cũng phải kính cẩn gọi một câu trưởng lão.

Sợ có nghĩa là gì? Đó là khi tu sĩ khác phải nhìn vào ánh mắt của y, né tránh khi tâm tình y không tốt, đó chính là khi người khác sợ hãi y.

Nhưng giờ khắc này thì chính y đang là người sợ hãi, vì y đã gặp một tên điên, gặp một tên điên có tu vi thông thiên.

Đánh một trận thôi, thì đã giết chết tám tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành rồi, ngay cả Thủy Dã cung phụng cũng bị hắn vây khốn.

Với hành vi của thằng điên này, thì ai biết hắn còn có thể làm ra cái chuyện gì nữa.

– Mày, mày…

Tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân tầng bảy này chỉ vao Diệp Mặc, nhưng lại chỉ có thể thốt ra một chữ.

Những tu sĩ đứng xem xung quanh cũng không có bất kỳ ai dám nói ra một chữ nào, cũng không ai cười nhạo tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy này.

Bất cứ ai gặp loại chuyện điên cuồng này, thì cũng đều sẽ có vẻ mặt như y thôi.

Lúc này thì thần thức của Diệp Mặc đã tiêu hao quá lớn rồi, bằng không thì ‘Tử Đao’ của hắn đã lại phóng ra ngoài rồi.

Hơn mười hơi thở sau, thì tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân tầng bảy của Đan Thành kia cuối cùng cũng bình ổn lại, y run giọng nói với Diệp Mặc:

– Mày muốn khai chiến với Đan Thành, mày muốn là kẻ thù chung của toàn bộ Nam An Châu… Mày…

Diệp Mặc khinh thường cười nhạt:

– Kẻ địch của toàn bộ Nam An Châu sao? Mày quá coi trọng cái Đan Thành của mày rồi đấy.

Mặc Nguyệt Chi Thành của tao có Đan Vương cửu phẩm, có Đan Vương bát phẩm, còn có cả Đan Vương thất phẩm, Đan Thành của mày thì đã tính là cái gì? Đừng có tự dát vàng lên mặt của mình.

Nghe được lời Diệp Mặc nói rằng Mặc Nguyệt Chi Thành có Đan Vương cửu phẩm, thì tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.

Tin tức này so với việc Diệp Mặc vừa giết tám tên tu sĩ Hóa Chân còn chấn động hơn nhiều.

Đan Vương cửu phẩm tại đại lục Lạc Nguyệt đã bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện một ai, hiện tại Mặc Nguyệt Chi Thành thậm chí còn có Đan Vương cửu phẩm, vậy thì khó trách vì sao Diệp Mặc xem thường trưởng lão của Đan Thành rồi.

Một khi mọi người đều biết Mặc Nguyệt Chi Thành có Đan Vương cửu phẩm, vậy thì những tên tu sĩ Hóa Chân còn lại của Đan Thành chỉ còn là cặn bã mà thôi.

Đan Thành có lực hiệu triệu, đơn giản là vì nó đến từ việc Đan Thành có nhiều Đan Vương, có thể giúp đỡ các tu sĩ luyện đan mà thôi.

Nhưng một khi điểm lợi thế này cũng bị Mặc Nguyệt Chi Thành đoạt mất, thì Đan Thành thật sự chẳng còn như xưa được nữa.

Diệp Mặc cũng không đi lưu ý những suy nghĩ của người xung quanh đang bàn tán, vẫn tiếp tục lạnh lùng nói:

– Đan Thành muốn khiêu chiến với Mặc Nguyệt Chi Thành của tao, thì cứ phóng ngựa qua đây, Diệp Mặc tao lúc nào cũng sẵn sàng chào đón.

Dám ở Mặc Nguyệt Chi Thành của tao để giương oai, thì ngay cả là Đan Thành cũng không được.

Bất quá tao nói trước cho mày biết, Đan Thành chỉ có một lần cơ hội tới Mặc Nguyệt Chi Thành gây chuyện mà thôi.

Nếu có lần tiếp theo có người của Đan Thành tới Mặc Nguyệt Chi Thành gây chuyện, thì tao sẽ xóa tên Đan Thành khỏi Nam An Châu.

Khí phách thật lớn, thật là một lời tuyên bố bá đạo.

Ý tứ của Diệp Mặc rất tõ, đó là nếu như người của Đan Thành dám trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành gây chuyện, thì hắn sẽ chủ động đánh tới Đan Thành.

Nếu như là trước đây Diệp Mặc nói ra lời này, thì những tu sĩ nghe được sẽ cười tới đau bụng, nhưng hiện tại thì lại không có người nào dám chê cười Diệp Mặc cả.

Vũ Minh Lục Đao thì cảm thấy sau lưng mình thấm ra từng đợt mồ hôi lạnh, phía bên y có tổng cộng là hai tu sĩ Hóa Chân, nhưng vì không đứng vào hàng ngũ của Đan Thành cho nên có thể bảo tồn lại thực lực.

Lúc này thì y mới hiểu được rằng nếu như y muốn chiến đấu với Diệp Mặc, thì hiện tại có lẽ y đã là một bộ xương khô rồi.

Bộ lục đao pháp của y có thể đối phó với người khác, nhưng gặp phải Diệp Mặc thì có lẽ chỉ là một trò hề mà thôi.

Lưu Âu Lam thì càng kinh hãi hơn, y lúc này mới hiểu được Diệp thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành là dạng người hung hãn như thế nào.

Sự việc hôm nay so với trong truyền thuyết kể rằng hắn ở trước mặt tông chủ Vô Cực Tông giết chết mấy tên đệ tử nồng cốt của Vô Cực Tông còn hung hãn hơn gấp trăm lần.

Nếu như Diệp Mặc hiện tại muốn giết y trước mặt sư phụ y, thì y cũng không hề hoài nghi.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy kia nghe Diệp Mặc nói xong, thì càng sợ hãi hơn.

Tuy rằng y đã bảo vệ được một mạng, nhưng chân nguyên đã hoàn toàn cạn kiệt rồi.

Có thể nói là lúc này Diệp Mặc tùy thời đều có thể giết chết y, mà tên tu sĩ Hóa Chân tầng năm kia thì càng không cần phải nói tới.

Một tiếng ‘Răng rắc’ nứt vỡ vang lên, Thủy Dã lúc trước bị Diệp Mặc dùng trận pháp vây khốn đã thoát ra được nhưng sắc mặt đã có chút xanh đỏ, tay cầm Lục Chân Kiếm bay vọt ra.

Nếu như không phải là y có Lục Chân Kiếm, thì muốn phá vỡ được cái khốn trận kia quả thật là vô cùng khó khăn.

Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý tới Thủy Dã.

Vừa rồi thần thức và chân nguyên của hắn tiêu hao khá nhiều, hiện tại đang nắm chắc thời gian để phục hồi lại thực lực, bằng không thì hắn đã sớm giết Thủy Dã rồi.

Thủy Dã vừa ra, thì đã cảm giác được có gì đó không đúng.

Tất cả tu sĩ bên ngoài thành Mặc Nguyệt đều im lặng không một tiếng động nào, không có bất cứ ai nói chuyện cả.

– Chuyện gì đã xảy ra?

Thủy Dã vừa hỏi một câu, thì đã nhìn thấy Tịch trưởng lão và Hồng trưởng lão toàn thân cháy đen.

Y lập tức cũng nhìn thấy mấy cỗ thi thể cháy đen trên mặt đất.

Trong nháy mắt thì Thủy Dã đã hiểu được rằng Diệp Mặc đã chém tận giết tuyệt các trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành rồi.

– Bọn họ đều đã bị giết…

Tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân tầng bảy nghe được câu hỏi của Thủy Dã cung phụng, thì đờ đẫn trả lời một câu.

– Cái gì?

Thủy Dã cung phụng căn bản là không thể tin nổi mà nhìn vào Diệp Mặc.

Từ trước tới nay chỉ có tu sĩ của Đan Thành đi giết người khác, nào có bao giờ đến lượt người khác giết tu sĩ của Đan Thành chứ? Đã thế còn là giết toàn các tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành nữa.

Trong nháy mắt thì Thủy Dã đã kịp phản ứng, hai mắt đỏ bừng phóng Lục Chân Kiếm ra ngoài.

Diệp Mặc lần này không hề có ý cấp cho Thủy Dã một cơ hội sống nào nữa, ‘Tử Đao’ đã lập tức toàn lực phóng ra một chiêu ‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ nữa.

Diệp Mặc biết Thủy Dã còn chưa hoàn toàn luyện hóa thanh phương kiếm, nên hiện tại y muốn phóng xuất kiếm chiêu thì phải mất thời gian hai lần thở, mà chỉ cần hai lần thở này thôi thì cũng đã đủ cho hắn rồi.

Lục Chân Kiếm của Thủy Dã mới chỉ kích phát ra được vài đạo kiếm khí chứ chưa hoàn toàn kích phát ra, thì đã bị ánh đao hồng tím của Diệp Mặc đánh trúng rồi.

Tiên khí hạ phẩm có lợi hại hơn, thì nhất định phải kích phát ra được hoàn toàn, còn không thì chỉ là có tiếng mà không có miếng mà thôi. (DG: Xời ơi, thứ vũ khí nào mà chẳng rứa Súng mà không bắn thì khác gì súng đồ chơi)

Trong lòng Thủy Dã đã vô cùng bức thiết, vì y biết mình so với Diệp Mặc thì chênh lệch quá xa.

Nếu như không phải là vì y có tiên khí hạ phẩm, thì đã sớm bị Diệp Mặc giết rồi.

Lúc này Diệp Mặc đã biết y còn chưa luyện hóa hoàn toàn được thanh phương kiếm này, nên toàn lực xuất thủ khiến y chắc chắn phải lành ít dữ nhiều rồi.

Cảm thụ được ‘Vực’ của Diệp Mặc đã hoàn toàn vây khốn mình, thì trong lòng Thủy Dã đã có chút hối hận.

Sau khi y phá vỡ khốn trận, thì lập tức bỏ chạy có phải tốt không, cớ sao còn muốn đi giết Diệp Mặc nữa.

Y tới để giết Diệp Mặc, còn cái thằng điên Diệp Mặc này lại dám giết nhiều trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành như vậy, sao có thể buông tha cho một mình y được?

Chỉ chốc lát do dự và hối hận, thì ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đã chém nát Lục Chân Kiếm rồi.

Đao quang thì vẫn tiếp tục tiến đến, phát ra một tiếng động nhỏ xuyên thấu qua xương thịt.

Trên mặt Thủy Dã đã hiện lên sự tuyệt vọng, thậm chí còn không có ý muốn phản kháng nữa.

Có lẽ y biết rằng cho dù mình có phản kháng, thì cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Diệp Mặc được.

Hai tên trưởng lão của Đan Thành bị Diệp Mặc đánh cho tới mức đầu váng mắt hoa lúc này vừa mới thanh tỉnh lại một ít, thì đã tận mắt nhìn thấy trưởng lão cung phụng chí cao vô thượng của Đan Thành bị Diệp Mặc chém giết.

Không đợi cho hai tên này khôi phục lại tinh thần, thì ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc lại một lần nữa kéo theo đao quang hồng tím tiến tới.

Đao quang hồng tím nở rộ như đóa hoa mầu hồng tím vô cùng huyễn lệ.

Nhưng không một ai cảm nhận được vẻ đẹp này.

Từng tu sĩ có mặt ở đây đều chỉ cảm nhận được sát ý băng lãnh mà thôi.

Mười một tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành bao gồm cả trưởng lão cung phụng Thủy Dã đều đã bị Diệp Mặc chém tận giết tuyệt rồi.

Diệp Mặc thu hồi lại mười chiếc nhẫn trữ vật.

Từ Thủy Dã muốn giết hắn, đến những tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành muốn động thủ với mấy người Lạc Ảnh, thì lúc này đều đã bị Diệp Mặc biết thành người chết rồi.

Trong mắt của những người khác, thì chỉ có tu sĩ của Đan Thành đi giết người, chứ không có người nào dám giết tu sĩ của Đan Thành cả.

Nhưng trong mắt của Diệp Mặc, thì bất luận là loại tu sĩ nào, chỉ cần có ý muốn giết hắn, thì hắn nhất định sẽ giết lại bằng được.

Trước đây khi hắn còn là tu vi Hư Thần, thì hắn đã dám giết đám đệ tử nồng cốt của Vô Cực Tông ngay trước mặt của tên tông chủ Vô Cực Tông là Vương Thuyền Hòa rồi.

Huống chỉ ngày hôm nay, hắn đã là một tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa còn là một tu sĩ Hóa Chân có thể dễ dàng giết chết cả tu sĩ Hóa Chân tầng chín khác.

Thù hận của hắn và Đan Thành khẳng định là đã kết rồi, và Diệp Mặc cũng không hề trông cậy vào việc Đan Thành sẽ bỏ qua chuyện này.

Sự tình mà hắn đã làm, thì hắn sẽ không sợ.

(Dg: Chỉ bị những thằng trâu bò hơn đuổi giết thì sợ thôi)

Sở dĩ Diệp Mặc làm như vậy, là vì trong lòng hắn hiện tại đã rất rõ ràng thứ mà Mặc Nguyệt Chi Thành cần là gì.

Nơi này là chỗ mà hắn và người thân tu luyện, cho nên thứ hắn cần không phải là một thành thị vô cùng phồn hoa, mà là một nơi định cư yên tĩnh và xinh đẹp.

Đồng thời Diệp Mặc cũng biết thứ mà hắn thiếu là cái gì.

Đó chính là hắn không có tinh lực đi quản lý Mặc Nguyệt Chi Thành, hơn nữa hắn cũng không phải là một người làm tốt việc quản lý.

Sau khi hắn trở về Địa Cầu rồi thấy tình huống của Lạc Nguyệt thành, thì cũng không khác mấy so với tình huống của Mặc Nguyệt Chi Thành hiện giờ.

Bất luận là ở Địa Cầu hay là đại lục Lạc Nguyệt, cũng đều là đạo lý cường giả vi tôn mà thôi.

Tại Lạc Nguyệt thành, thì cường giả là người có học thức và bản lĩnh.

Hoàng Ức Niên biết rõ ràng ý đồ của Tác Đam, nhưng Lạc Nguyệt thành thì lại cần có Tác Đam quản lý, bởi vì Tác Đam so với Hoàng Ức Niên y thì có bản lĩnh hơn.

Đương nhiên Hoàng Ức Niên cũng không phải là loại người chí công vô tư, nhưng thứ mà y để ý cũng không phải là quyền lực của mình, mà là sự phồn vinh của Lạc Nguyệt thành, bằng không thì Tác Đam cũng sẽ hoàn toàn không có cơ hội nào.

Bất luận là vì nguyên nhân gì, thì Diệp Mặc hắn chỉ có thể đi quản lần một lần hai, chứ cũng không thể nào quản cả ngàn năm vạn năm được!

Mặc Nguyệt Chi Thành này thì cũng giống như vậy, nếu như thực lực của mấy người Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi mạnh mẽ hơn, thì căn bản là sẽ không cần phải đồng ý với đề nghị của Vũ Minh Lục Đao, để cho đệ tử của y lên làm phó thành chủ, kết quả là y dần dần tự mình thoát ly khỏi sự khống chế.

Lần này thì hắn đã mang về nhiều tài nguyên tu luyện như vậy, cho nên Diệp Mặc hắn quyết tâm đem tu vi của tất cả mọi người đề cao lên.

Đồng thời hắn cũng cần phải thay đổi lại trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Với bản lĩnh trận pháp hiện tại của hắn, thì phải bố trí một trận pháp chắc chắn như tường đồng vách sắt cũng là một việc đơn giản thôi.

Nhưng những thứ này thì hắn vẫn chưa thấy thỏa mãn.

Loại trận pháp mà hắn cần chính là loại mà cho dù hắn không có mặt ở Mặc Nguyệt Chi Thành, thì bất cứ một kẻ nào được đứng lên quản lý Mặc Nguyệt Chi Thành cũng không thể chỉ thông qua trận kỳ mà có thể khống chế toàn bộ trận pháp cả.

Đây chính là loại trận pháp mà hắn muốn bố trí, và còn rất nhiều chuyện mà hắn muốn làm nữa, tuyệt đối không để cho nơi ở của mình xảy ra vấn đề gì cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1420: Đoàn Tụ Tại Mặc Nguyệt

Đoàn Tụ Tại Mặc Nguyệt

T

hấy trong ngoài thành có rất đông các tu sĩ đang náo động, thì Diệp Mặc bỗng nhiên cao giọng nói:

– Từ bây giờ, Mặc Nguyệt Chi Thành bắt đầu khôi phục lại chế độ bình đẳng.

Mời các vị bằng hữu còn chưa có xác định rõ thân phận tạm thời rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, chờ sau khi Mặc Nguyệt Chi Thành xác định rõ thân phận thì các vị có thể trở lại.

Thời gian để rời đi bắt đầu tính từ giờ, tổng thời gian là một nén nhang.

Thanh âm của Diệp Mặc thông qua chân nguyên và trận pháp của hắn truyền đi, hầu như toàn bộ tu sĩ có mặt tại Mặc Nguyệt Chi Thành đều có thể nghe được rõ ràng.

Biết được tin Diệp Mặc trở về, thì dân cư và tu sĩ vốn đã ở Mặc Nguyệt Chi Thành đều đi ra hô to tên của Diệp Mặc.

Chỉ có Diệp Mặc mới có thể đảm bảo cho họ có một cuộc sống tốt, không có bất kỳ ai có thể tùy tiện mà uy hiếp hay làm gì đối với họ cả.

Cho dù là một tu sĩ đỉnh cấp, thì cũng không thể tùy ý ức hiếp một người bình thường, một tu sĩ bình thường hay thậm chí là một người tu luyện luyện thể.

Từ khi Diệp thành chủ rời đi, thì thành chủ mới mặc dù không đặc biệt kỳ thị những người không thể tu luyện, nhưng đều dần dần đẩy bọn họ ra sát ngoại vi thành mà sinh sống.

Cũng may là hiện tại Diệp thành chủ đã trở lại, thì sao bọn họ có thể không mừng rỡ như điên được chứ.

Diệp Mặc vừa liên tiếp giết chết mười một tên tu sĩ Hóa Chân, trong đó còn có một tên tu sĩ Hóa Chân viên mãn.

Nên hiện tại Diệp Mặc muốn một lần nữa chỉnh đốn lại Mặc Nguyệt Chi Thành, thì cho dù là những tên tu sĩ thích dùng thủ đoạn hay thích liều mạng thì cũng không dám không nghe, đều nhanh chóng nắm chắc thời gian mà rời đi.

Kỳ thực những tu sĩ như vậy trường kỳ ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành cũng không nhiều, phần lớn tu sĩ đều muốn thừa dịp Mặc Nguyệt Chi Thành liên hợp với Đan Thành để đến tìm mua đan dược, hoặc là muốn tìm cơ hội phát tài, thậm chí có người muốn đục nước béo cò đấy.

Nhưng những người này sau khi rút lui rồi, vẫn còn nghe được những người trong thành đang hô to tên của Diệp Mặc, thì trong lòng càng âm thầm kinh hãi về uy vọng và địa vị của Diệp Mặc tại Mặc Nguyệt Chi Thành.

Nếu như Diệp Mặc có thể ở Mặc Nguyệt Chi Thành vài chục năm, thì cho dù là để cho người khác làm thành chủ, phỏng chừng là cũng không có ai để ý tới vị thành chủ mới đó.

Mấy người Kỷ Bẩm thấy những tu sĩ kia không ai gây chuyện cả, đều tự giác rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, thì cũng phải cảm thán về đạo lý thực lực vi tôn của Tu Chân giới.

Nếu như không phải là Diệp Mặc vừa rồi cường thế giết chết mười một tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, thì cho dù những người kia có rời đi cũng không thể nào sảng khoái như vậy.

Nếu như Diệp Mặc biết được cách suy nghĩ của Kỷ Bẩm, thì nhất định là sẽ cười Kỷ Bẩm là lão già cổ hủ.

Cho dù là có người không muốn rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, thì hắn cũng có cả vạn biện pháp để lôi những người này ra.

Thời gian một nén hương sau, thì Diệp Mặc bắt đầu ném ra trận kỳ.

Trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành chậm raĩ hợp lại, một số tu sĩ còn chưa rời đi đều nhanh chóng nắm chắc thời gian ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, bằng không một khi trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành đóng lại, thì bọn họ sẽ không thể đi ra được nữa.

Diệp Mặc đương nhiên là cố ý khiến cho trận pháp chậm rãi đóng lại đấy, bằng không thì trận pháp này đã phong bế Mặc Nguyệt Chi Thành trong nháy mắt rồi.

Vũ Minh Lục Đao nhìn thấy toàn bộ quá trình mà Diệp Mặc đại phát thần uy, thì y đã hoàn toàn hiểu rõ sự đáng sợ của Diệp Mặc rồi.

Truyền thuyết quả nhiên cũng là có đạo lý đấy.

Y liền mang theo đệ tử của mình và một tên tu sĩ Hóa Chân khác đi tới trước mặt Diệp Mặc, rồi ôm quyền nói với vẻ xấu hổ:

– Diệp thành chủ, lúc trước Vũ Minh có điều đắc tội, mong Diệp thành chủ lượng thứ.

Diệp Mặc sao có thể không biết ý tứ của Vũ Minh Lục Đao được chứ.

Vũ Minh Lục Đao thấy Diệp Mặc hắn không hề sợ hãi Đan Thành, cho nên không muốn rời đi, vì Mặc Nguyệt Chi Thành không chỉ mà nơi tu luyện rất tốt, càng là nơi có hoàn cảnh tốt nhất tại Nam An Châu này.

Còn Vũ Minh Lục Đao y đã là tu sĩ Hóa Chân tầng bảy rồi, có thể ở lại nơi như thế này tu luyện tới tu vi Hóa Chân viên mãn đương nhiên là hay nhất.

Đồng thời Diệp Mặc còn hiểu được, sở dĩ Vũ Minh Lục Đao ăn nói khép nép, là vì y chủ yếu sợ bản thân mình là một Đan Vương cửu phẩm.

Vì tác dụng của Đan Vương cửu phẩm đối với một tu sĩ Hóa Chân là không thể nào đánh giá hết được.

Diệp Mặc đoán không hề sai.

Nguyên nhân chủ yếu khiến Vũ Minh Lục Đao đoán rằng Diệp Mặc là một Đan Vương cửu phẩm chính là vì Diệp Mặc từ lâu đã là Đan Vương thất phẩm rồi, nếu như hiện tại hắn không phải là Đan Vương cửu phẩm, thì sao có thể thăng cấp tu vi tới Hóa Chân được? Tu sĩ Hóa Chân của Nam An Châu mặc dù nhiều, nhưng không thể nào có một người trẻ tuổi như Diệp Mặc được, tất cả đều là những lão già mà thôi.

Hơn nữa Kỷ Bẩm sau khi đi theo Diệp Mặc cũng đã thăng cấp tới Hóa Chân, cho nên đã nói rõ lên rằng Diệp Mặc chính là một Đan Vương cửu phẩm.

Nhưng Diệp Mặc đã biến Mặc Nguyệt Chi Thành trở thành hậu hoa viên của hắn, thì sao Vũ Minh Lục Đao có thể tiếp tục ở lại nơi này đây? Bất luận là Vũ Minh Lục Đao có nhân phẩm như thế nào, thì tên đệ tử Lưu Âu Lam của y cũng chẳng phải là thứ tốt gì.

Hiện tại Vũ Minh Lục Đao ôm quyền xin lỗi, thì Diệp Mặc chỉ gật đầu:

– Nể mặt Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương, tôi sẽ không tính toán, bằng không thì ngươi và tên đệ tử của ngươi đều đã sớm chết rồi.

Lưu Âu Lam nghe Diệp Mặc nói như vậy, thì phía sau càng toát ra nhiều mồ hôi lạnh hơn.

Y biết lời của Diệp Mặc không hề có nửa phần khoe khoang khoác lác nào, vì Diệp Mặc muốn giết y, thì thật sự y đã sớm chết rồi.

Không chỉ nói sư phụ của y không thể chống đỡ cho y, mà tại Nam An Châu này thì phỏng chừng cũng không có người nào có thể chống lại Diệp Mặc cả.

Giọng nói của Diệp Mặc không chút lưu tình nào, trong lòng Vũ Minh Lục Đao cảm thấy khó chịu, nhưng Ngân Nguyệt Đan Vương lại không có ở đây, cho nên y chỉ có thể nuốt sự khó chịu này xuống, lại lần nữa ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Đã như vậy, thì Vũ Minh xin được cáo từ, nếu như Mặc Nguyệt Chi Thành có chuyện cần Vũ Minh xuất lực, thì Vũ Minh nhất định sẽ góp chút sức.

Trong lòng Diệp Mặc liền cười nhạt.

Góp chút sức sao? Vừa rồi nhiều tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đối với ta như vậy, sao lại không thấy ngươi góp chút sức nào? Chỉ là hắn cũng chẳng muốn dây dưa tiếp với Vũ Minh Lục Đao cho nên mới không nói ra miệng mà thôi.

Thấy Diệp Mặc không hề để ý tới mình, thì Vũ Minh Lục Đao có chút thất vọng, dẫn theo đệ tử cùng tên tu sĩ Hóa Chân khác rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành.

Lâm Tri Thâm và Mạc Thanh Tú cũng hướng tới Diệp Mặc cáo từ.

Thật ra thì Diệp Mặc rất có thiện cảm đối với Lâm Tri Thâm, cho nên không chỉ khách khí nói lời từ biệt với y, mà còn mời Lâm Tri Thâm sau này tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm khách.

Lâm Tri Thâm có được sự thưởng thức của Diệp Mặc, khiến cho Thiên Tuyền Môn cũng đều cảm giác được mình có mặt mũi.

Các trưởng bối của Thiên Tuyền Môn còn không có cơ hội nói chuyện cùng Diệp Mặc, mà Lâm Tri Thâm đã có được cơ hội này, khiến cho thân phận của Lâm Tri Thâm trong nháy mắt đã tăng lên rất nhiều.

Tu sĩ của Thiên Tuyền Môn vừa rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, thì đã có rất đông đảo các tu sĩ muốn kết giao với Thiên Tuyền Môn rồi, khiến cho địa vị của Thiên Tuyền Môn cũng được tăng lên mấy lần.

Tu sĩ tu luyện, có ai là không muốn thăng cấp tới tu vi Hóa Chân? Mà muốn thăng cấp tới Hóa Chân thì cần phải có ‘Chân linh đan’ và ‘Chân la đan’.

Nhưng loại đan dược này thì chỉ có Đan Vương cửu phẩm mới có thể luyện chế được, mà Đan Vương cửu phẩm thì chỉ có Mặc Nguyệt Chi Thành mới có.

Cho nên dù anh có được linh thảo, nhưng anh có thể nhờ Mặc Nguyệt Chi Thành giúp anh luyện đan không? Còn Lâm Tri Thâm của Thiên Tuyền Môn thì lại nhận được lời mời của Diệp Mặc, rất có thể sẽ trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành.

Hiện tại không kết giao với Thiên Tuyền Môn, thì phải kết giao với ai đây? Chuyện này chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao?

Sau một nén nhang, thì Diệp Mặc đã hoàn toàn phong bế đại trận của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Vì Diệp Mặc chỉnh đốn lại Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên có không ít tu sĩ không rõ thân phận đã rời khỏi, khiến cho Mặc Nguyệt Chi Thành lại trở nên rộng rãi hơn không ít.

Diệp Vô Tài thì mang theo vài tên tu sĩ đi chỉnh đốn lại Mặc Nguyệt Chi Thành, còn Diệp Mặc và mấy người Kỷ Bẩm thì cùng nhau đi tới phủ thành chủ.

Diệp Mặc quyết định đem suy nghĩ của mình nói cho mọi người biết, đồng thời cũng muốn nghe ý kiến của tất cả mọi người.

Mặc Nguyệt Chi Thành sau này sẽ là nơi an dưỡng của họ, không thể nào làm qua loa được.

Tu sĩ Hóa Chân viên mãn của Tây Tích Châu đã có thể phi thăng, còn tu vi của hắn cũng đã là Hóa Chân tầng ba rồi.

Một khi hắn phi thăng, thì cũng không muốn Mặc Nguyệt Chi Thành trở nên giống như Lạc Nguyệt thành lúc trước.

Thông qua sự thảo luận của mọi người, thì cuối cùng đều quyết định làm theo cách nghĩ của Diệp Mặc, đem trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành đổi thành trận pháp khống chế.

Cho dù là Diệp Mặc không có mặt ở Mặc Nguyệt Chi Thành, thì những người còn lại cũng có thể thông qua trận pháp mà bảo vệ Mặc Nguyệt Chi Thành.

Diệp Mặc đem thanh đao mỏng tiên khí hạ phẩm cho Lâm Dị Bán, đồng thời cũng đem Lục Chân Kiếm đưa cho Hứa Xương Cát.

‘Tử Đao’ là pháp bảo mà hắn thích nhất, còn tiên khí hạ phẩm mặc dù tốt, nhưng lại không thể nào thăng cấp.

Còn ‘Tử Đao’ của hắn lại có thể đối kháng với Lục Chân Kiếm, thì hiển nhiên cũng không phải là loại pháp bảo tầm thường, chít ít thì nó không hề kém hơn tiên khí hạ phẩm.

Khi mấy người Tô Tĩnh Văn biết được Diệp Mặc vừa từ Lạc Nguyệt thành của Địa Cầu trở về, thì cũng không thể nhịn xuống sự kích động và mừng rỡ được, chỉ hận không thể nào lập tức để cho Diệp Mặc kể lại toàn bộ sự việc.

Cũng may là các cô đều biết ở chỗ này không tiện, cho nên dù muốn hỏi, thì cũng không phải là lúc này.

Sau khi kết thúc hội nghị ở phủ thành chủ, thì Diệp Mặc để cho Lâm Dị Bán đi tuyên bố luật pháp mới của Mặc Nguyệt Chi Thành, còn Diệp Mặc và mấy người Lạc Ảnh thì trở về Mặc Nguyệt Hồ.

Mặc Nguyệt Hồ lúc này đã đẹp đẽ mỹ lệ hơn nhiều so với thời điểm mà Diệp Mặc rời đi rồi.

Ngân Tử và Tuyết Nhung Hồ đều quen biết Diệp Mặc, cho nên Diệp Mặc vừa về tới thì chúng đã chạy ra.

Mặc Nguyệt Hồ không hề bị phá hư chút nào, thì ác cảm của Diệp Mặc đối với thầy trò Vũ Minh Lục Đao giảm đi một chút.

Bất luận là chuyện gì xẩy ra, thì bọn họ chí ít còn chưa động tới Mặc Nguyệt Hồ.

– Mẹ của em thế nào?

Mấy người Diệp Mặc vừa về tới cửa phòng mình, thì Tô Tĩnh Văn đã vội vã hỏi, ngay cả Ninh Khinh Tuyết đứng một bên cũng đã rất khẩn trương.

Diệp Mặc hướng tới Tô Tĩnh Văn một ánh mắt muốn cô an tâm, sau đó đem chuyện mình trở về Địa Cầu nói ra không sót một chữ nào.

Biết được mẹ mình đã không có chuyện gì, hiện tại đã đang tu luyện ở Lạc Nguyệt thành rồi, thì gánh nặng trong lòng Tô Tĩnh Văn hoàn toàn được buông xuống.

Cô vốn còn muốn hỏi về cha mình nữa, nhưng nghĩ tới những gì mà cha cô đã làm, và Diệp Mặc cũng không hề nhắc tới cha cô, cho nên Tô Tĩnh Văn cuối cùng cũng không hỏi nữa.

Ninh Khinh Tuyết thì sau khi biết cha mẹ đều không có chuyện gì, thì trong lòng cũng hoàn toàn yên tâm.

Mọi người đoàn tụ cùng nhau thì bầu không khí lập tức trở nên nhu tình như nước.

Đường Bắc Vi và Diệp Lăng thấy tình huống này, thì đành chu miệng đi ra ngoài.

Ba ngày sau.

Diệp Mặc được sự trợ giúp của Kỷ Bẩm đã hoàn toàn thay đổi lại trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành.

Hơn mười linh mạch cực phẩm được Diệp Mặc bố trí xuống dưới Mặc Nguyệt Chi Thành và Mặc Nguyệt Hồ.

Ngay cả Kỷ Bẩm thấy như vậy thì cũng âm thầm líu lưỡi.

Diệp Mặc này cũng quá là xa xỉ rồi, cho dù là có nhiều thì cũng đừng lãng phí như vậy chứ.

Dùng hơn mười linh mạch cực phẩm bố trí cho một cái thành thị, thì toàn bộ Nam An Châu này chắc chắn không thể nào tìm được cái thứ hai.

Nhưng điều khiến lão cảm thấy kinh dị hơn nữa chính là những thứ mà Diệp Mặc lấy ra làm trận cơ bố trí trận pháp đều là chân khí thượng phẩm, thậm chí còn là chân khí cực phẩm.

Chính đại trận bảo vệ của Mặc Nguyệt Chi Thành, thì Diệp Mặc đã dùng tới mấy trăm pháp bảo chân khí thượng phẩm và hơn mười pháp bảo chân khí cực phẩm rồi.

Cũng may là Kỷ Bẩm cũng hiểu rõ con người của Diệp Mặc, bằng không thì lão thực sự là sẽ chịu không được sự hào phóng tới thái quá này của Diệp Mặc.

Cái trận pháp được bố trí như thế này, thì Kỷ Bẩm phỏng chứng cho dù là tiên nhân muốn công phá Mặc Nguyệt Chi Thành cũng không dễ dàng.

Tu sĩ trong Mặc Nguyệt Chi Thành bỗng nhiên cảm giác được linh khí trong thành gia tăng lên mấy lần mà vẫn chưa dừng lại, lập tức đã biết rằng sau khi thành chủ của họ trở về đã lại lần nữa bố trí trận pháp rồi.

Nhất thời đều tự đi ra lại lần nữa cùng nhau hô to tên của Diệp Mặc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box