[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 283 : Lợi Ích Cực Lớn Của Thần Cảnh (c1411-c1415)
❮ sautiếp ❯Chương 1411: Lợi Ích Cực Lớn Của Thần Cảnh
Lợi Ích Cực Lớn Của Thần Cảnh
T
ruyền tống trận của Mạc Hải thành trước giờ cũng là tu sĩ giàu có ngồi thôi, những tu sĩ bình thường từ Nam An châu đến Mạc Hải thành đều là vì tìm nguyên liệu tu luyện, sao có thể tiêu hao một lượng lớn linh thạch vào truyền tống trận được? Cho nên Diệp Mặc và Hư Nguyệt Hoa khi đến truyền tống trận, người có mặt tại đây cũng không nhiều.
– Chúng ta cần ngồi truyền tống trận để đi sao?
Hư Nguyệt Hoa từ chuyện Diệp Mặc là tu sĩ Hóa Chân đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, cho đến khi đến trước mặt truyền tống trận, mới theo ý thức hỏi.
Diệp Mặc uhm nói:
– Như vậy chúng ta mới có thể nhanh chóng đến Mặc Nguyệt Chi Thành.
Hư Nguyệt Hoa thở ra nói:
– Tôi thật không tin được có thể gặp được anh ở Mạc Hải thành, tôi trước giờ chưa bao giờ ngồi truyền tống trận, cũng không biết mùi vị thế nào.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Chị từ Hoành Đoạn sơn mạch đến Tiểu thế giới, từ Tinh Gia sơn đến Nam An châu đều là ngồi truyền tống trận, chỉ có điều chị không biết mà thôi.
Hư Nguyệt Hoa gật đầu nói:
– Tôi biết, nhưng tôi lúc đó hồ đồ.
Sau khi tôi biết có thứ như truyền tống trận này, từ đó cũng chưa được ngồi qua, đây là lần đầu tiên.
Diệp Mặc thầm than một tiếng không nói gì, nhưng cũng không phải là vì Hư Nguyệt Hoa chưa bao giờ ngồi truyền tống trận mà thầm than, hắn biết Hư Nguyệt Hoa không nỡ ngồi Truyền tống trận, hoặc là căn bản không ngồi được truyền tống trận.
Những tu sĩ giống như Hư Nguyệt Hoa này cũng quá nhiều, bọn họ đều đem tất cả nguyên liệu để tu luyện, làm sao có thể có nguyên liệu tiêu tốn vào việc ngồi Truyền tống trận? Đừng nói là Hư Nguyệt Hoa, ngay cả bản thân hắn, nếu như không có Thế giới trang vàng, hắn bây giờ sẽ thế nào, cũng khó mà chắc được.
Tên tu sĩ quản lý truyền tống trận nghe thấy Hư Nguyệt Hoa nói vậy cũng không để ý, gã ở Mạc Hải thành bao năm rồi, chuyện như này cũng đã quen rồi.
Thấy Diệp Mặc lấy ra tám trăm nghìn linh thạch cực phẩm đưa cho tên bảo vệ truyền tống trận, Hư Nguyệt Hoa lại há miệng trợn mắt nói:
– Diệp Mặc, chúng ta hai người làm sao phải dùng nhiều linh thạch như vậy?
Diệp Mặc vừa muốn nói, lại nghe thấy bên cạnh có một giọng nói vô cùng khinh thường vang lên:
– Đồ nhà quê.
Diệp Mặc nhíu mày, quay đầu lại nhìn thấy một đôi nam nữ, nam tu khoảng ba mươi tuổi, cũng đã là tu vi Ngưng Thể tầng thứ tư rồi, còn nữ tu kia xem ra khoảng hơn hai mươi tuổi, tu vi Kim Đan tầng thứ bảy.
Thấy Diệp Mặc cau mày hình như muốn nói, Hư Nguyệt Hoa lại vội kéo một chút nói:
– Không sao, đúng là tôi có chút quê mùa thật, lúc trước khi tôi đến Mạc Hải thành tích góp được khoảng hai nghìn linh thạch.
Ngồi ở dưới đáy thuyền, cho nên thấy anh đưa ra nhiều linh thạch như vậy cũng có chút không nỡ mà thôi.
Tên nam tu Ngưng Thể thấy Diệp Mặc nhìn tới, lại phát hiện ra mình căn bản không nhìn rõ tu vi của Diệp Mặc, vội vàng ôm quyền nói:
– Anh bạn này thật xin lỗi, sư muội tôi ruột để ngoài da xin thứ lỗi.
Diệp Mặc gật đầu, cũng không chấp nhặt người con gái này, chỉ nói với Hư Nguyệt Hoa:
– Năm đó tôi rời khỏi Mạc Hải thành cũng là ngồi thuyền đi, cũng tốn mất hai mươi nghìn linh thạch.
Tốc độ của thuyền đó rất chậm.
Giá ở đáy thuyền và trên thuyền cũng rất chênh lệch.
Truyền tống trận nơi này trước đây mỗi ngày chỉ có hai canh giờ khởi động, bât giờ hình như không còn hạn chế nữa rồi.
Nếu không chúng ta ngồi phi thuyền về, cũng phải tốn mất một ngày mới có thể đến được Nam An châu.
Thiếu nữ tu vi Kim Đan kia vì bị sư huynh nói cho một trận, vểnh môi có chút không vừa lòng.
Nghe thấy Diệp Mặc nói ngồi phi thuyền quay về Nam An châu, chỉ tốn mất một ngày, lập tức khinh thường lại bổ sung thêm một câu:
– Nói phét.
Tên tu sĩ Ngưng Thể kia lại ánh mắt xin lỗi Diệp Mặc, lại có chút nghiêm nghị truyền âm với thiếu nữ kia nói:
– Tú Nhi sư muội, nếu như em còn như vậy, lần sau anh tuyệt đối sẽ không dẫn em ra ngoài nữa.
Đùng nói Thiên Tuyền môn chúng ta chỉ là một tông môn bảy sao, cho dù là tông môn tám sao thì đã sao? Năm đó đệ tử nòng cốt của tông môn chín sao Lôi Vân tông Điền Ngạo Phong chính là vì tính tình kiêu ngạo, không coi người khác ra gì, kết cục đắc tội với người khác, bị người ta giết chết ở Vô Tâm Hải.
Nói ra, tên Điền Ngạo Phong kia cũng chính là trên đường từ Mạc Hải thành đến Nam An châu mà bị giết chết.
Anh cũng đã nói với em bao nhiêu lần rồi, sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân, nếu như tính cách của em không khiêm tốn một chút, chẳng những mình bị thua thiệt, thậm chí còn liên lụy đến sư môn.
Diệp Mặc nghe đến đó không khỏi cười thầm trong lòng, hắn nhớ tới Dư Như Ngọc và vị hôn thê kia của anh ta, hai người này quá giống với bọn họ.
Nhưng nam tu đó nói cũng có chút đạo lý, năm đó Điền Ngạo Nhiên nếu không phải là vì quá lớn lối, thì sao lại bị mình giết ở Vô Tâm Hải cơ chứ?
Nữ tu kia rõ ràng không để những lời của nam tu này vào tai, vẫn vểnh miệng lên nói:
– Thâm sư huynh, đừng nói nghiêm trọng như vậy, em nhiều nhất cũng chỉ liên lụy đến mình mà thôi, đừng cho rằng em là một con nhà quê không biết sự đời thế nào, em làm sao có thể liên lụy đến sư môn được?
Nam tu tu vi Ngưng Thể kia thấy nữ tu kia vẫn không nghe lời mình, lại càng nhíu mày nói:
– Điền Ngạo Phong chết rồi, Lôi Vân tông thì thế nào? Tông môn chín sao, cũng không phải là bị Mặc Nguyệt Chi Thành ép phong bế sơn môn hay sao?
– Sư huynh, anh đừng gạt em nữa, Lôi Vân tông đó trước đây không lâu vẫn còn người ra ngoài, làm sao lại bị phong bế sơn môn được?
Thiếu nữ kia lại càng không vui nói.
Nam tu kia thở dài nói:
– Lôi Vân tông sở dĩ vẫn chưa hết thời gian phong núi mà khai sơn môn, là vì thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành là Diệp Mặc mất tích ở Vô Tâm Hải.
Nếu không, Lôi Vân tông đến bây giờ vẫn còn phong sơn, em sao lại không thể tin lời của anh thế?
Cô gái kia hừ một tiếng, một lát sau mới nói tiếp:
– Người giống như thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, cả đại lục Lạc Nguyệt có mấy người? Anh lại cứ muốn đe dọa em, hơn nữa, anh đừng cho rằng em không biết, Lôi Vân tông khai sơn chính là vì Ma ngục cấm địa.
Diệp Mặc nhất thời nhíu mày, Lôi Vân tông phong sơn hắn biết, nhưng mình không ở Mặc Nguyệt Chi Thành, Lôi Vân tông lại dám khai sơn môn.
Bởi vậy có thể thấy Lôi Vân tông phong sơn không phải là phong sơn thực sự, nếu như phong sơn thực sự, làm sao có thể biết được mình đã đi rồi? Hơn nữa Ma ngục cấm địa kia là chuyện gì vậy?
Nam tu kia thấy cô gái cũng không để ý đến lời của gã, thở dài, cũng không khuyên giải gì nữa.
Nhưng cô gái kia thấy sư huynh mình thở dài, biết sư huynh có chút thất vọng về mình, vội vàng ôm lấy cánh tay của nam tu kia, hờn dỗi nói:
– Sư huynh, đừng giận như vậy nữa, cùng lắm thì em hôn anh một cái.
Nam tu kia thấy người con gái đó nói vậy vội vàng nói:
– Tú Nhi sư muội, đang ở bên ngoài đừng nói bừa.
– Được rồi, em không nói bừa nữa.
Anh nói Mặc Nguyệt Chi Thành có gì tốt, sư phụ muốn đến Mặc Nguyệt Chi Thành, còn muốn chúng ta đến Mặc Nguyệt Chi Thành tụ tập cùng họ nữa? Theo em nói, đó chỉ là một đại hội mà thôi.
Cô gái tên Tú Nhi lại hỏi.
Nam tu lần này cũng không quát lớn cô gái kia nữa, lại thận trọng nói:
– Lần này Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan thành kết hợp lại với nhau, sau đại hội nói không chừng hai thành hợp thành một thành phố lớn.
Mặc Nguyệt Chi Thành có nhiều đan vương đều là từ Đan thành đến, hơn nữa đan vương của Đan thành, em nói đan dược của Mặc Nguyệt Chi Thành có thể nhiều vô số kể không? Thì giá cả của nó sẽ rẻ đến mức em cũng không tưởng tượng được đâu.
Sư môn đến Mặc Nguyệt Chi Thành, đương nhiên là vì mua một lượng lớn đan dược mà thôi.
Diệp Mặc nghe đến đó, cũng không nhịn được nữa, Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan thành có thể nói là đối đầu, sao lại có thể liên hiệp lại được? Hơn nữa Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiên Thanh cũng không thể nào hợp tác cùng Đan thành được, đây rốt cục là chuyện gì?
Khi Diệp Mặc định hỏi thăm, tu sĩ quản lý truyền tống trận lại nói:
– Bốn vị bằng hữu nhanh bước lên truyền tống trận, truyền tống trận lập tức khởi động.
Diệp Mặc thầm nghĩ sau khi truyền tống đến Nam An châu, hắn cũng không cần nhiều thời gian, có thể đủ để bay về Mặc Nguyệt Chi Thành, cố nén lại sự kích động sốt ruột trong lòng, kéo Hư Nguyệt Hoa tiến vào truyền tống trận.
Khoảng cách từ Mạc Hải thành đến Nam An châu cũng không xa lắm, với tu vi luyện thể Thần cảnh của Diệp Mặc, chẳng qua chỉ là hơi cảm thấy có chút choáng váng, trong quá trình trên truyền tống trận, hắn thậm chí đến sự dao động của không gian cũng có thể cảm nhận được.
Diệp Mặc nhất thời trong lòng vui mừng không thôi, nếu như hắn có thể cảm nhận được không gian dao động trong khi truyền tống, và quá trình hư không đi tới, nói không chừng hắn có thể lĩnh ngộ được thủ đoạn xé rách không gian thực sự, đợi sau khi tu vi của hắn cao lên hơn một chút, thì có thể xé rách không gian rồi.
Thần cảnh, quả nhiên là một cái bánh ngọt cực lớn, lúc này Diệp Mặc mới thực sự cảm nhận được những lợi ích của Thần cảnh mang tới.
Tông sư Trận pháp có thể bố trí được truyền tống trận, nhưng lại khác hoàn toàn so với tông sư luyện phù luyện chế phá không phù lục.
Tông sư luyện phù muốn luyện chế ra phá không phù lục, hoặc là không gian phù lục, cần phải có những hiểu biết nhất định về không gian hư không, đối với xé rách không gian cũng phải có chút cảm ngộ mới được.
Nhưng tông sư trận pháp lại không cần, tông sư trận pháp bố trí truyền tống trận, cũng không nhất định phải hiểu truyền tống trận làm sao có thể phá không, cũng không cần phải hiểu quỹ tích của tu sĩ bị truyền tống hành động trong hư không.
Bọn họ chỉ cần hiểu trận pháp là được rồi, đương nhiên, nếu như một tông sư trận pháp đồng thời có thể hiểu được hàm nghĩa sâu xa của truyền tống không gian, thì tông sư trận pháp đó hoàn toàn vượt qua được những tông sư trận pháp bình thường.
Lúc này, Diệp Mặc dường như có chút hiểu Sở Cửu Vũ tại sao có thể bố trí truyền tống trận phá giới được rồi.
Thậm chí tại sao anh ta lại có thể luyện chế ra phá không trận bàn rồi.
– Mười năm trước tôi ở gần Nam An thành tìm nguyên liệu tu luyện, lúc đó tôi bị trực tiếp truyền tống đến bên ngoài Nam An thành.
Tôi tốn mất gần mười năm tích lũy một số linh thạch, cùng với mấy người bạn đến Mạc Hải thành.
Hư Nguyệt Hoa sau khi đến được Nam An thành rồi, trong lòng không khỏi có chút bùi ngùi.
Diệp Mặc biết Hư Nguyệt Hoa lúc này cảm xúc chắc chắn là có rất nhiều, nhưng hắn không có thời gian dẫn Hư Nguyệt Hoa đi xem tên của mình lưu lại trên bia đề danh.
Đợi sau khi Diệp Mặc và Hư Nguyệt Hoa ra khỏi truyền tống trận đến cổng thành thành Nam An, hai tu sĩ một nam một nữ kia đã ra khỏi cửa thành rồi.
Nam tu kia thấy hai người Diệp Mặc bước ra, lại gật gật đầu với Diệp Mặc, còn người con gái tên Tú Nhi kia thì lại chằm chằm nhìn Diệp Mặc, cô rất muốn nhìn xem Diệp Mặc dùng pháp bảo phi hành gì, vừa nãy lại khoác lác như vậy.
– Chúng ta còn bao lâu nữa mới đến được Mặc Nguyệt Chi Thành?
Hư Nguyệt Hoa theo bản năng hỏi một câu, cô một mình cô đơn tu luyện ở Mạc Hải thành, nghe nói mấy người Khinh Ninh Tuyết đều đến rồi, cô sớm đã nghĩ tới chuyện hàn huyên cùng bọn họ rồi.
Diệp Mặc nói:
– Không bao lâu nữa, tôi đoán chừng nhiều nhất là nửa ngày là có thể đến đó được, nếu nhanh, thì cũng không đến nửa ngày.
Nam tu kia trong lòng lại càng kinh hãi, nếu như Diệp Mặc nói là sự thật, thì tu vi của Diệp Mặc quả thực thâm sâu không thể tưởng tượng được, tu sĩ có thể nửa ngày từ Nam An thành đến Mặc Nguyệt Chi Thành, có thể tầm thường được sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1412: Đệ Nhất Cấm Địa
Đệ Nhất Cấm Địa
N
hưng người thanh niên kia không hề muốn trêu trọc Diệp Mặc, còn cô gái thì lại không hề hiểu cách suy nghĩ của y.
Lúc này cô gái kia đã nghe thấy lời Diệp Mặc nói, nên lập tức vui mừng:
– A, các vị cũng đi Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Chúng tôi cũng đang muốn đến đó.
Nói xong thì cô gái kia suy nghĩ một chút, sau đó bổ sung:
– Nhưng, các vị cũng quá là khoác lác rồi, nửa ngày thời gian thôi sao.
Tôi nói thiệt cho các vị biết, nếu như có thể tới Mặc Nguyệt Chi Thành trong vòng sáu hay bẩy ngày, thì đã là rất nhanh rồi.
Người thanh niên kia thấy sư muội của mình lại muốn gây chuyện, thì liền vội vã ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Xin lỗi hai vị, sư muội của tôi trước giờ chưa từng được ra ngoài, nếu như lời nói có gì mạo phạm, thi xin hai vị bỏ quá cho.
Diệp Mặc mỉm cười, ý nói là không có việc gì.
Hắn đã hiểu được cô gái kia rồi, căn bản là cô không hề biết cách đối nhân xử thế.
Có thể thấy rõ rằng cô là một loại tiểu thư quanh năm tu luyện bên trong môn phái, không biết tới một cành hoa ngọn cỏ ở thế giới bên ngoài.
Người thanh niên kia thấy Diệp Mặc dường như cũng không phải là người khó tính, thì liền thở phào nhẹ nhõm rồi nói:
– Tôi là Lâm Tri Thâm, còn đây là sư muội Mạc Thanh Tú.
Chúng tôi đều là đệ tử của Thiên Tuyền Môn.
Lần này đi tới Mặc Nguyệt Chi Thành là vì muốn cùng sư môn hội hợp.
Tôi vừa rồi nghe thấy anh bạn nói rằng cũng muốn đi Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Như vậy thì chúng ta thực sự có thể cùng đi.
Diệp Mặc cũng ôm quyền rồi nói:
– Tôi họ Diệp, xác thực là muốn đi Mặc Nguyệt Chi Thành.
Nếu như Lâm huynh cũng đi Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy thì chúng ta cùng nhau đi bằng phi thuyền của tôi đi, như vậy thì tốc độ sẽ nhanh hơn.
Diệp Mặc muốn cùng đi với Lâm Tri Thâm là vì biết đâu trên đường đi có thể hỏi được sự tình gì đấy.
Nhưng hắn không nói tên của mình ra, là vì hắn vừa nghe được Lâm Tri Thâm nói rằng y rất kính phục hắn, cho nên sợ sau khi nói ra, sẽ khiến cho Lâm Tri Thâm khó nói chuyện tự nhiên được.
Không đợi Lâm Tri Thâm nói gì, thì Diệp Mặc đã lấy ra một pháp bảo phi hành mầu xám đen, nháy mắt đã biến thành một chiếc phi thuyền khổng lồ.
– Lên đây đi.
Diệp Mặc đưa Hư Nguyệt Hoa lên phi thuyền, sau đó cười nói với Lâm Tri Thâm.
Lâm Tri Thâm là tu sĩ Ngưng Thể tầng bốn, đương nhiên cũng không phải là hạng người vô tri.
Y vừa nhìn thấy cái phi thuyền này của Diệp Mặc, thì sắc mặt lập tức đại biến, chấn động nói một câu:
– Đây là pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm…
Kỳ thực thì pháp bảo phi hành này là Diệp Mặc đoạt lấy của Âm Tự, nên nếu như là bàn về phẩm cấp, thì nó so với pháp chân khí cực phẩm khác cao hơn một cấp.
Hiện tại Lâm Tri Thâm hỏi, thì Diệp Mặc hắn chỉ gật đầu cười.
– Khó trách Diệp huynh dám nói chỉ cần mất thời gian nửa ngày, hóa ra là do Diệp huynh có được pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm.
Lâm Tri Thâm sợ hãi than vãn một câu, sau đó kéo Mạc Thanh Tú theo lên phi thuyền, dường như là y đang sợ nếu lỡ làm hỏng pháp bảo phi hành của Diệp Mặc, thì thực là không thể đền nổi.
– Anh Diệp, pháp bảo phi hành của anh thực sự là chân khí cực phẩm à?
Mạc Thanh Tú đã sớm quên rằng lúc trước mình mới mắng Hư Nguyệt Hoa và Diệp Mặc là ‘Đồ nhà quê’ rồi.
Có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm mà còn là ‘Đồ nhà quê’, thì toàn bộ môn phái của họ đều là ‘Đồ nhà quê’ hết.
Riêng pháp bảo chân khí cực phẩm đã vô cùng hiếm thấy rồi, chứ đừng nói tới pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm.
Diệp Mặc khống chế phi thuyền, lập tức cất cánh.
Phi thuyền liền biến thành một bóng sáng mờ nhạt, chỉ trong chớp mắt, thì Lâm Tri Thâm đã cảm giác được Nam An thành đã từ từ biến mất khỏi thần trí của y rồi.
Tốc độ thật nhanh.
Trong lòng Lâm Tri Thâm sợ hãi than thở, y khẳng định là tu vi của Diệp Mặc cao hơn so với y rất nhiều, bằng không thì không thể nào sở hữu pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm được, cũng không thể nào khống chế tốc độ phi thuyền nhanh đến mức này được.
Hư Nguyệt Hoa đứng ở trên đầu phi thuyền, càng là cảm khái hàng nghìn hàng vạn lần.
Vì không lâu trước kia, cô vẫn còn đang ở Vô Tâm Hải đấu tranh cầu sinh, mà hiện giờ đảo mắt một cái đã đứng ở trên một chiếc pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm rồi.
Loại tình cảnh biến hóa này đối với cô mà nói, thì giống như là hàng ngày đang khổ cực làm việc với một chiếc xe đẩy, nhưng chỉ một khắc sau thì cô đã có máy bay riêng để đi rồi.
Mạc Thanh Tú cũng là lần đầu tiên được ngồi trên một chiếc pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, cho nên đã sớm chạy loạn và sờ mò đông tây trên khắp chiếc phi thuyền của Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc vừa định tìm một cái cớ để hỏi chuyện Lâm Tri Thâm về Mặc Nguyệt Chi Thành một chút, thì đã nghe thấy Lâm Tri Thâm hỏi:
– Diệp huynh đi Mặc Nguyệt Chi Thành, chẳng lẽ cũng là muốn đến đại hội liên hợp của Mặc Nguyệt Chi Thành?
Diệp Mặc lắc đầu:
– Đại hội liên hợp gì đó thì đây là lần đầu tiên tôi nghe nói tới, không biết Lâm huynh có thể giải thích một chút cho tôi được không?
Lâm Tri Thâm liền gật đầu:
– Đương nhiên là có thể, thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành vốn là Diệp Mặc, nhưng sau đó Diệp Mặc đã đi vào Vô Tâm Hải, rồi không biết vì nguyên nhân gì mà tới giờ vẫn chưa trở về.
Sau này thì Mặc Nguyệt Chi Thành dưới sự quản lý của vợ mà em gái thành chủ Diệp Mặc là Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi, thì ngày càng trở nên phồn hoa hơn.
Vợ và em gái của Diệp thành chủ kia đều là nhân tài hạng nhất, và cũng đều là người xuất thân trong đại môn phái, nên chỉ trong một năm, thì Mặc Nguyệt Chi Thành đã vượt qua được cả Đan Thành rồi.
Dừng lại một chút, sau đó Lâm Tri Thâm mới tiếp tục bổ sung:
– Vốn là thành chủ Đan Thành Nguyệt Kỳ Siêu cùng với Nghiễn Điền Đan Vương – Thẩm Nghiễn Thanh rất ủng hộ cho Mặc Nguyệt Chi Thành, nên đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu, huống chi Ngân Nguyệt Đan Vương còn thăng cấp tới Thiên cấp Đan Vương bát phẩm, khiến Mặc Nguyệt Chi Thành càng trở nên náo nhiệt hơn.
Cho nên chỉ trong một năm, thì đã vượt qua được Đan Thành rồi, trở thành một nơi mà mọi tu sĩ đều muốn tới.
– Thế cái đại hội liên hợp kia là chuyện gì?
Tuy rằng Diệp Mặc đã nghe Lâm Tri Thâm từng nói là đại hội liên hợp này do Đan Thành và Mặc Nguyệt Chi Thành cùng tổ chức, nhưng vẫn muốn hỏi thật kỹ.
Đây mới là chuyện mà hắn quan tâm nhất, vì Nguyệt Kỳ Siêu đã từng bị Đan Thành hãm hại, không thể nào lại tiếp tục trợ giúp Đan Thành được, hơn nữa Diệp Mặc hiểu rất rõ nhân phẩm của Nguyệt Kỳ Siêu và Thẩm Nghiễn Thanh, cho nên hắn không thể nào tin rằng hai người này sẽ phản lại Mặc Nguyệt Chi Thành.
Lâm Tri Thâm cũng rất quen thuộc với chuyện này, nên Diệp Mặc vừa hỏi, thì y lập tức đáp:
– Đại hội liên hợp chính là do Đan Thành và Mặc Nguyệt Chi Thành cùng tổ chức, để hợp nhất thành một thành thị trọng điểm.
Đây chính là kiến nghị do thành chủ Lục Âu Lam đề xuất, còn sư phụ của y là Vũ Minh Lục Đao cũng rất ủng hộ đề nghị này.
Diệp Mặc nhíu mày:
– Thế Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương không ai đứng ra phản đối chuyện này sao?
Lâm Tri Thâm thở dài nói:
– Nếu như là Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương còn ở Mặc Nguyệt Chi Thành, thì hẳn là bọn họ sẽ đứng ra phản đối.
Nhưng sự thực thì bọn họ hiện tại đều không ở Mặc Nguyệt Chi Thành, hơn nữa Nghiễn Điền Đan Vương còn có thể gặp chuyện không may nữa.
– Chuyện gì đã xảy ra?
Diệp Mặc nhất thời trở nên khẩn trương.
Nghiễn Điền Đan Vương và Ngân Nguyệt Đan Vương đều có đại ân đối với hắn, hơn nữa cả hai đều là người vô cùng chính trực.
Nếu như họ xảy ra chuyện, thì hiển nhiên là điều mà Diệp Mặc ko hề mong muốn.
Lâm Tri Thâm bỗng nhiên nghi hoặc nhìn Diệp Mặc:
– Diệp huynh, chuyện lớn như vậy, mà huynh cũng không biết sao? Lẽ nào huynh thật sự là chưa từng nghe nói qua?
Diệp Mặc lắc đầu:
– Tôi vẫn luôn ở Vô Tâm Hải rèn luyện, cho nên thật sự là chưa từng được nghe qua.
– Khó trách.
Lâm Tri Thâm gật đầu:
– Diệp huynh hẳn là phải biết Nam An Châu có tứ đại cấm địa chứ?
– Tôi biết.
Tứ đại cấm địa thì hắn đã từng được nghe Lâm Dị Bán kể lại, hiện tại Lâm Tri Thâm hỏi, thì hắn lập tức đáp lời.
Giọng nói của Lâm Tri Thâm liền trở nên ngưng trọng hơn:
– Đệ nhất cấm địa trong tứ đại cấm địa Nam An Châu chính là Ma Ngục cấm địa, mà một năm trước sự tình cũng bắt đầu phát sinh tại Ma Ngục cấm địa này.
Vốn là không có bất kỳ tu sĩ nào có thể đi vào Ma Ngục cấm địa, nhưng mấy năm trước thì Ma Ngục cấm địa bỗng nhiên phóng thích ma khí ra bên ngoài.
Những tu sĩ bị nhiễm phải luồng ma khí này, lập tức đều sẽ mất đi thần trí, cuối cùng thì cũng không cần người khác phải động thủ, cũng đã tự mình đánh mình tới khi kiệt sức mà chết rồi.
Diệp Mặc giật mình, vì hắn liền nhớ tới cái không gian phong ấn bên trong Sa Hà cấm địa ở Tây Tích Châu.
Lúc trước khi những tu sĩ của Tây Tích Châu muốn công phá phong ấn, cũng đã khiến cho ma khí tràn ra ngoài, mà cái ma khí kia sau khi bám vào trên cơ thể tu sĩ, thì sẽ biến thành một cái U Linh, thần thức thì căn bản là không hề thấy được.
Lẽ nào Ma Ngục cấm địa của Nam An Châu cũng là loại ma khí này? Hay là Ma Ngục cấm địa của Nam An Châu còn thông với cả Ma Vực cấm địa của Tây Tích Châu sao?
– Cái loại ma khí này thì căn bản là không thể nào dùng thần thức để nhìn thấu được, cũng không thể nào sử dụng pháp bảo để công kích, vô ảnh vô hình.
Sau đó thì có tu sĩ tìm ra được một cách đó là sử dụng mồi lửa kỳ dị hoặc là nội hỏa để công kích thì mới có tác dụng.
Nhưng vẫn có rất nhiều tu sĩ bị ma khí kia khiến cho mất mạng, còn Ma Ngục cấm địa thì vẫn không nhừng phóng thích ra ma khí.
Các tu sĩ cường đại nhất Nam An Châu đều đã đi tới Ma Ngục cấm địa trước rồi, chủ yếu là muốn phong tỏa ma khí kia từ bốn phía.
Nhưng điều đó thực hiện đâu có dễ như vậy.
Lâm Tri Thâm lại lần nữa thở dài:
– Những luồng ma khí kia không những không bị phong ấn lại, trái lại càng lúc càng tràn ra nhiều hơn.
Vô số tu sĩ của Nam An Châu đều đã tử thương.
Sau đó lại có người tìm ra được một biện pháp, đó chính là sau khi giết chết cái bóng của ma khí bám vào thân thể tu sĩ, thì có thể có được một miếng ma tinh.
Lại tiếp tục dùng miếng ma tinh kia luyện thành đan dược, sử dụng có thể tránh được ma khí xâm lấn, còn có thể giải cứu được tu sĩ đã bị ma khí xâm lấn.
Lâm Tri Thâm nói tới đây, thì liền nhìn vào Diệp Mặc:
– Anh hẳn là đã hiểu, Nghiễn Điền Đan Vương chính là đi để trợ giúp việc luyện đan đấy, nhưng mà chưa được bao lâu, thì đã có tin tức truyên về rằng Nghiễn Điền Đan Vương đã bị ma khí xâm lấn.
Lúc này thì Ngân Nguyệt Đan Vương liền nóng lòng như lửa đốt, liền bất chấp tất cả mang theo hai tu sĩ Hóa Chân nữa tiến đến Ma Ngục cấm địa.
Sau khi Ngân Nguyệt Đan Vương đi, thì đến giờ vẫn chưa có tin tức truyền về.
Dừng lại một chút, sau đó Lâm Tri Thâm mới nói tiếp:
– Kỳ thực thì việc Mặc Nguyệt Chi Thành tổ chức đại hội liên hợp này, cũng là có quan hệ tới Ma Ngục cấm địa.
Kể từ khi Ma Ngục cấm địa bạo phát, thì rất nhiều luyện đan sư đều đã đi trợ giúp rồi.
Còn Đan Thành và Mặc Nguyệt Chi Thành đều là thành thị đứng đầu về luyện đan, cho nên nếu như liên hợp lại, thì càng thêm có lợi cho việc trợ giúp các tu sĩ Nam An Châu phong tỏa Ma Ngục cấm địa.
Diệp Mặc thở dài.
Tuy rằng hắn đã hiểu rõ mọi chuyện, nhưng hắn cảm giác việc Mặc Nguyệt Chi Thành liên hợp cùng Đan Thành không chỉ là vì chuyện Ma Ngục cấm địa, hẳn là có kẻ nào đó sắp đặt âm mưu để làm loạn khi hai vị Đan Vương không có mặt ở đó.
– Chuyện Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan Thành liên hợp lại thì lẽ nào bên trong Mặc Nguyệt Chi Thành không còn có tu sĩ nào phản đối sao?
Diệp Mặc vẫn không cam lòng mà hỏi một câu.
Lâm Tri Thâm cũng đã hiểu rằng dường như là Diệp Mặc không hề thích việc hai thành thị này liên hợp lại với nhau.
Nhưng y cũng không hề suy nghĩ nhiều mà nói thẳng:
– Đương nhiên là có, vợ của Diệp thành chủ là Ninh Khinh Tuyết và em gái là Đường Bắc Vi đều kịch liệt phản đối.
Hơn nữa tu sĩ Hóa Chân trưởng lão do Ngân Nguyệt Đan Vương lưu lại cũng phản đối, nhưng Vũ Minh Lục Đao đã đồng ý việc này rôi.
Vũ Minh Lục Đao là tiền bối Hóa Chân tầng bảy, cho nên y đã đồng ý rồi, thì những người khác có phản đối cũng vô dụng.
– Đừng nói là hiện taị Diệp thành chủ không có mặt tại Mặc Nguyệt Chi Thành, dù là có, thì chắc là cũng không thể nào ngăn cản được chuyện liên hợp này.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
– Cái tên Vũ Minh Lục Đao kia cũng thật là một cái tên kỳ quái.
Lâm Tri Thâm cười ha hả:
– Kỳ thực thì cũng không phải là kỳ quái, vì tên của y là Vũ Minh, nhưng y lại có tuyệt học là đao pháp, và bộ đao pháp của y cũng chỉ có sáu chiêu thức.
Nghe nói là bất luận cao thủ nào đối chiến cùng y, cũng đều không thể sống quá sáu chiêu đao pháp kia.
Sau này có người đã đặt cho y cái biệt hiệu là Vũ Minh Lục Đao, đến cuối cùng thì y cũng thẳng thắn tự xưng mình là Vũ Minh Lục Đao luôn.
– A… Phía trước đã là Mặc Nguyệt Chi Thành rồi? Thật là một thành thị xinh đẹp…
Mạc Thanh Tú kinh ngạc kêu lên, cắt đứt câu chuyện của Diệp Mặc và Lâm Tri Thâm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1413: Khẩu Khí Thật Lớn
Khẩu Khí Thật Lớn
T
hật đẹp…
Ngay cả Lâm Tri Thâm nhìn thấy Mặc Nguyệt Chi Thành trước mặt, cũng không kìm chế được thầm than thở một câu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn cũng không phải hi vọng nơi mình tu luyện chỉ có linh khí nồng đậm là đủ rồi, hắn còn muốn môi trường tao nhã.
Thậm chí hắn có thể thường xuyên dẫn mấy người Tố Tố và Khinh Tuyết đi dạo, đương nhiên chủ yếu là Tố Tố và Khinh Tuyết thích nơi này.
Hư Nguyệt Hoa sợ hãi nói:
– Linh khí thật nồng đậm.
– Sau này linh khí nơi này sẽ càng nồng đậm hơn nữa.
Diệp Mặc quay về Mặc Nguyệt Chi Thành, toàn bộ tâm trí đều cảm thấy nhẹ nhõm.
Sau này ở Mặc Nguyệt Chi Thành, hắn ít nhất sẽ đặt mười mấy linh mạch cực phẩm xuống dưới đất.
Đặt nhiều linh mạch cực phẩm như vậy ở Nam An Châu này, thì Lạc Nguyệt ở Địa Cầu không thể nào so sánh được.
Có thể nói, một khi Diệp Mặc an trí tốt cho Mặc Nguyệt Chi Thành thì nơi đây sẽ là nơi có linh khí nồng đậm nhất của Nam An Châu.
Hoặc là có thể nói, ngoại trừ những bí cảnh ra, thì đây là nơi có linh khí nồng đậm nhất đại lục Lạc Nguyệt.
Mọi người vừa mới tiến vào trong trận pháp ẩn nấp của Mặc Nguyệt Chi Thành, thì chân mày của Diệp Mặc đã nhíu lại, vì hắn thấy rằng như thế này thì bất cứ ai cũng có thể tùy ý tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành được.
Điều này khác với những gì hắn nghĩ, vì trước khi đi, Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi đã thực hiện chế độ bình đẳng thân phận ở Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Mặc Nguyệt Chi Thành là một thành thị tư nhân, mặc dù cũng mở ra cho người ngoài tiến vào, nhưng tuyệt đối không thể có kiểu muốn vào thì vào muốn ra thì ra như thế này.
Diệp Mặc thu hồi lại phi thuyền, sau đó khi bốn người đi tới cửa thành thì mới có người ngăn cản lại.
Đứng canh ở cửa thành là hai tên tu sĩ Nguyên Anh xa lạ.
Khi hai tên tu sĩ Nguyên Anh này nhìn thấy bốn người Diệp Mặc thì thản nhiên nói:
– Mỗi người một nghìn linh thạch.
– Vào thành mà chi phí cũng đắt như vậy sao?
Hư Nguyệt Hoa mặc dù không đi tới nhiều nơi, nhưng cũng chưa từng nghe thấy nơi nào thu phí vào thành đắt như vậy.
Một ngàn linh thạch thượng phẩm để vào được một thành thị thì cô chưa từng nghe qua, những chi phí mà cô từng nghe qua thì đều chưa từng quá mười viên linh thạch một lần.
Sắc mặt Diệp Mặc trầm xuống, vì Mặc Nguyệt Chi Thành của hắn tuy khó có thể tiến vào được, nhưng tuyệt đối không cần linh thạch để làm phí vào cửa.
Người muốn vào Mặc Nguyệt Chi Thành thì cần phải có thân phận, chứ không phải là linh thạch.
– Lâm sư huynh, Thanh Tú sư muội, hai người vì sao tới đây nhanh như vậy? Tôi còn tưởng rằng ít nhất hai người cần phải mất năm sáu ngày nữa mới tới cơ.
Ở bên trong Mặc Nguyệt Chi Thành, có mấy tu sĩ vừa lúc đi qua nhìn thấy Lâm Tri Thâm và Mạc Thanh Tú, trong đó có một cô gái tu vi Hư Thần khoảng ba mươi tuổi lập tức vui mừng kêu lên, bước nhanh về phía cửa thành.
– Yên Nhiên sư tỷ…
Mạc Thanh Tú cũng lập tức mừng rỡ kêu lên, sau đó cô chỉ vào Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp sư huynh có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, mà bọn muội đi cùng huynh ấy đến cho nên mới nhanh như vậy.
Pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm? Cơ hồ tất cả các tu sĩ khác nghe được lời nói này, thì đều dừng bước lại, có vài tu sĩ ánh mắt thậm chí đã lóe lên, hiển nhiên là đã động tâm rồi.
Lâm Tri Thâm vội vàng quát:
– Thanh Tú sư muội, đừng nói nhiều.
Chúng ta vào thành trước rồi hãy nói.
Nói xong thì y lại hướng tới Diệp Mặc:
– Diệp huynh, sư muội của tôi quả thực là không hiểu chuyện…
Diệp Mặc khoát tay:
– Không có gì, phi thuyền của tôi vốn là chân khí cực phẩm, đây là sự thật.
Nói xong, thì Diệp Mặc liền nhìn thấy có người đứng trước cửa thành đã hiện ra sắc mặt vui mừng, nhưng cũng chỉ là lóe lên rồi biến mất ngay lập tức.
Lúc này Diệp Mặc càng thêm tức giận, vì sở dĩ Mặc Nguyệt Chi Thành của hắn muốn thực hiện chính sách bình đẳng, chính là vì không muốn những kẻ thích cướp bóc của người khác đi vào, nhưng hiện tại những gì hắn thấy, thì những kẻ như vậy không những có thể tiến vào đây, mà còn có rất nhiều nữa là khác.
Ở Tu Chân giới thì thực lực là tất cả, cho nên rất nhiều tu sĩ thích dựa vào thực lực của mình để nói chuyện, mà những tu sĩ này động một chút là sẽ giết người diệt khẩu, căn bản là không cần thiết phải nói tới đạo lý.
Hơn nữa loại tu sĩ như vậy có số lượng còn không ít.
Diệp Mặc sử dụng phương thức tìm hiểu thân phận và xuất thân, chính là không muốn những loại tu sĩ như vậy vào Mặc Nguyệt Chi Thành của hắn.
Một khi phát hiện ra loại tu sĩ này, thì lập tức sẽ bị liệt vào danh sách cấm cửa của Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Diệp huynh…
Lâm Tri Thâm thấy Diệp Mặc đứng trước nhiều người như vậy mà tự nhận rằng mình có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, thì y cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Diệp Mặc này thoạt nhìn thì rất khôn khéo, tại sao lại có cách nói chuyện giống sư muội của mình nhỉ?
– Sư huynh, nhanh đi vào thôi.
Lúc này thì có một tu sĩ đã nhanh chóng giúp Lâm Tri Thâm và Mạc Thanh Tú trả phí vào cửa rồi kéo hai người tiến vào cửa thành.
Lâm Tri Thâm vội vàng nói:
– Đợi một chút, tôi sẽ trả phí giúp cho Diệp huynh.
Lâm Tri Thâm cũng không phải là muốn giúp Diệp Mặc trả phí vào cửa, chỉ là không muốn Diệp Mặc tiếp tục ở ngoài cửa thành dây dưa tiếp thôi.
Nơi này thì những kẻ hung hãn nhiều lắm.
Diệp Mặc hiểu ý của Lâm Tri Thâm, nhưng vẫn khoát tay nói:
– Linh thạch của tôi không cần phải trả.
Lâm Tri Thâm còn tưởng rằng Diệp Mặc không muốn mình trả linh thạch dùm, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại nói tiếp:
– Ta từ trước tới giờ chưa từng nghĩ rằng mình muốn vào Mặc Nguyệt Chi Thành mà còn phải trả phí, không có người nào có thể thu phí của ta tới nửa viên linh thạch cả.
Mặc Nguyệt Chi Thành là của mình, mình tiến vào thành của mình mà còn phải giao ra linh thạch sao? Thiên hạ còn có đạo lý này sao?
– Diệp huynh?
Lâm Tri Thâm kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Mặc Nguyệt Chi Thành quản lý rất chặt chẽ, không có bất kỳ một ai dám nói như Diệp Mặc cả.
Hai tên tu sĩ Nguyên Anh gác cửa kia nghe được lời Diệp Mặc nói thì cũng sững sờ, sau đó lại cười ha hả:
– Thật cuồng vọng, Lưu Tam tao còn chưa từng nghe nói người nào tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành mà không muốn giao ra linh thạch cả.
Chẳng lẽ mày cho rằng mình là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Ngay cả Ninh phó thành chủ tiến vào Mặc Nguyệt Chi Thành thì cũng phải trả phí.
Lâm Tri Thâm còn muốn khuyên Diệp Mặc, nhưng lại bị đồng môn của y kéo đi ra xa khỏi cửa thành.
Hiển nhiên là người của Thiên Tuyền Môn không muốn Lâm Tri Thâm tiếp tục dây dưa với Diệp Mặc.
Có hai tên tu sĩ Ngưng Thể vốn đã nảy lòng tham với Diệp Mặc, nên sau khi nghe Diệp Mặc nói như vậy, thì lập tức liền đi tới bên cạnh.
Lúc trước chúng thấy Diệp Mặc còn chưa đắc tội với tu sĩ thủ thành, nên chúng cũng không dám động thủ, nhưng hiện giờ chúng khẳng định là hai tên tu sĩ thủ thành sẽ không làm khó chúng, cho nên chúng liền muốn thừa dịp Diệp Mặc còn chưa tiến vào được Mặc Nguyệt Chi Thành mà cướp đoạt của Diệp Mặc một phen.
Nhìn thấy hai tên tu sĩ Ngưng Thể ngăn cản trước mặt Diệp Mặc, thì Hư Nguyệt Hoa lại lùi về hai bước theo bản năng.
Hai tên tu sĩ trước mặt này có khí thế quá mức cường hãn, nhất định phải là tu sĩ cao cấp.
Nhưng Hư Nguyệt Hoa rất nhanh đã nhớ ra, rằng Diệp Mặc đã là tu sĩ Hóa Chân rồi, cho nên cô không cần thiết phải sợ hãi.
Hai tên tu sĩ Ngưng Thể ngăn trước mặt Diệp Mặc, thì một tên có vóc người vừa mập vừa lùn, tướng mạo cũng xấu xí, tên còn lại thì trông cũng có vẻ chính trực.
– Anh bạn, tôi là Hoàng Hưởng, vẫn luôn ở trong Mặc Nguyệt Chi Thành, nếu như anh bạn muốn đi vào Mặc Nguyệt Chi Thành mà không có chỗ ở, thì Hoàng mỗ tôi có thể sẽ giúp được cho anh.
Tên tu sĩ mập lùn sau khi ngăn trước mặt Diệp Mặc, thì liền dùng một nụ cười giả tạo rồi nói.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn kẻ tự xung Hoàng Hưởng này.
Khi hắn nhìn thấy việc Mặc Nguyệt Chi Thành thu phí vào cửa, thì trong lòng đã tràn ngập tức giận rồi.
Giờ cái tên Hoàng Hưởng này còn đụng vào lửa giận trong lòng hắn, nếu như tên Hoàng Hưởng này còn không biết điều, thì cũng đáng đời y mà thôi.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình chằm chằm mà không nói lời nào, thì Hoàng Hưởng cũng thu lại nụ cười trên mặt, rồi nói thẳng:
– Tôi vừa lúc thiếu hụt một pháp bảo phi hành.
Nghe nói anh bạn có một pháp bảo phi hành chân khí, vậy thì anh bạn hãy ra giá đi.
Hoàng mỗ tôi là người làm việc luôn hợp lý, tuyệt đối sẽ không để cho anh bạn chịu lỗ đâu.
Trong mắt Hoàng Hưởng, thì Diệp Mặc tuyệt đối không thể vượt quá trăm tuổi.
Mà không tới trăm tuổi, thì tu vi chắc không thể nào vượt qua Hư Thần.
Dù sao thì những tu sĩ có thể trong vòng trăm tuổi thăng cấp tới tu vi Ngưng Thể đều là ‘lông Phượng sừng lân’ cả, cho dù là có, thì tất cả đều là Ngưng Thể sơ kỳ.
Còn y thì đã là Ngưng Thể tầng bảy rồi, hơn nữa còn có một đồng bọn là tu sĩ Ngưng Thể tầng sáu.
Cho nên bất luận như thế nào thì y cũng nghĩ rằng Diệp Mặc chết chắc rồi.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:
– Mày nói sai rồi, tao không phải là có một pháp bảo phi hành chân khí.
Hoàng Hưởng nghe Diệp Mặc nói vậy, liền cười một cách giữ tợn:
– Tao làm sao có thể nghe lầm? Mới vừa rồi mày cũng đã nói, pháp bảo phi hành của mày là chân khí cực phẩm.
Diệp Mặc bỗng nhiên đưa tay lên, lập tức có một loạt pháp bảo phi hành xuất hiện trên đỉnh đầu của hắn.
Sau đó hắn liền cười nhạt:
– Tao nói mày sai, là bởi vì tao có rất nhiều pháp bảo phi hành chân khí.
Tao không biết rằng mày nói cái nào.
Lúc này Diệp Mặc đã quyết tâm muốn lập uy rồi, nên hiển nhiên là muốn có hiệu quả càng lớn càng tốt, mà tu sĩ đi tới cửa thành càng ngày càng đông rồi, nên lúc này mà hắn còn không lập uy, thì còn phải đợi đến lúc nào nữa.
Sau khi Diệp Mặc đem một đống lớn pháp bảo phi hành chân khí ra ngoài, thì cơ hồ toàn bộ mọi người nhìn thấy cũng đều phải hít một hơi lạnh.
Vì ngay cả pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm cũng có đến vài cái.
Còn pháp bảo phi hành chân khí thượng phẩm thì nhiều nhất, nhưng pháp bảo phi hành trung phẩm trở xuống thì ngược lại lại không nhiều lắm.
Người này là ai? Không ngờ lại giàu có như vậy.
Những tiếng thở dốc nặng nề gần như là cả trong ngoài cửa thành đều có thể nghe được rõ ràng.
Một pháp bảo phi hành tốt có ý nghĩa như thế nào, thì tất cả mọi người đều hiểu rõ, đó chính là ngang với một cái mạng đấy.
Mà cái người trước mặt này khoát tay một cái, đã xuất hiện tới hơn trăm cái pháp bảo phi hành chân khí rồi, đây là cái khái niệm gì chứ?
Hoàng Hưởng ngơ ngác nhìn một lúc lâu, sau đó bỗng nhiên hét lên một tiếng, hoàn toàn quên mất việc mình muốn trao đổi với Diệp Mặc, mà lại trực tiếp xông lên muốn cướp đoạt.
Nhiều pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm như vậy, đã khiến cho y mất đi lí trí rồi.
Cái tên tu sĩ đồng bọn của Hoàng Hương thấy vậy thì cũng lập tức xông lên theo.
Chẳng qua là cả hai tên đều chưa vọt tới đống pháp bảo phi hành chân khí bên cạnh Diệp Mặc, thì đã nhìn thấy một ánh tím hồng hiện ra.
Tên Hoàng Hưởng và đồng bọn của y lập tức rơi xuống từ trên không, biến thành một vũng máu.
Hai Nguyên Thần Ngưng Thể bay ra, sau đó Nguyên Thần của Hoàng Hưởng lập tức kinh hãi kêu lên:
– Tiền bối tha mạng…
Y biết mình đã sai lầm đá trúng thiết bản rồi.
Diệp Mặc tiện tay vỗ một cái, thì cả hai Nguyên Thần kia đều tiêu tán hoàn toàn.
Còn hai chiếc nhẫn trữ vật thì Diệp Mặc liền tùy ý thu hồi vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Những tu sĩ khác vốn muốn xông lên thì lúc này lại câm như hến.
Hiện giờ tất cả mọi người đều đã hiểu rằng cái tên tu sĩ giàu có trước cửa thành này không phải là loại người có thể dễ dàng đối phó được.
Lâm Tri Thâm cũng hít một hơi lạnh.
Y cũng đoán được rằng Diệp Mặc rất lợi hại, tuy nhiên y không nghĩ tới việc Diệp Mặc lại có thể lợi hại đến như thế này.
Căn bản là không thấy được hắn ra tay, thì đã có thể giết chết hai tên tu sĩ Ngưng Thể rồi, đây rốt cuốc là trình độ gì? Thừa Đỉnh hậu kỳ hay là Kiếp Biến?
Y không biết rằng Diệp Mặc sở dĩ không sử dụng ‘Chân nguyên thủ’ chính là vì phòng ngừa việc có thể bị tu sĩ Hóa Chân vây công.
Một khi bị tu sĩ Hóa Chân vây công, mà lại không có ai biết hắn là một tu sĩ Hóa Chân, thì hắn có thể bất ngờ giết chết một người mạnh nhất mà hắn thấy.
Diệp Mặc nhìn lướt qua những tu sĩ lúc trước đã lộ ra vẻ mặt tham lam rồi lạnh lùng hỏi:
– Còn có ai muốn pháp bảo phi hành chân khí của ta nữa không? Nếu muốn thì hãy đứng ra, nếu không thì ta muốn thu hồi lại rồi.
Trong ngoài cửa thành đều yên lặng như tờ, không có ai là không muốn pháp bảo phi hành chân khí của Diệp Mặc, nhưng không người nào dám đứng ra cả.
Tu sĩ Ngưng Thể chỉ trong nháy mắt đã bị giết chết rồi, vậy hiện tại đứng ra, chẳng phải là muốn chết rồi sao?
Diệp Mặc thấy đã không còn ai dám đứng ra nữa, thì hắn lạnh lùng nhìn hai tên tu sĩ Nguyên Anh canh cửa thành rồi nói:
– Các ngươi có thể đi, từ giờ nơi này sẽ không cần thủ vệ canh cửa thành nữa.
– Khẩu khí thật lớn, mày tưởng rằng mình là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành chắc?
Diệp Mặc vừa dứt lời, thì một âm thanh lạnh như băng liền truyền đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1414: Thành Chủ Vĩnh Viễn Là Diệp Mặc
Thành Chủ Vĩnh Viễn Là Diệp Mặc
K
hẩu khí thật lớn, anh còn cho rằng anh là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành sao.
Lời nói của Diệp Mặc vừa mới dứt, một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy tu sĩ đang đến, là một nam tu Thừa Đỉnh tầng thứ ba, mái tóc dày, chân nguyên nồng đậm, vừa nhìn liền biết được đây không phải là một tu sĩ Thừa Đỉnh bình thường.
– Vu quản sự.
Hai tu sĩ Nguyên Anh nhìn thấy tu sĩ Thừa Đỉnh này tới, vội vàng bước lên trước bái kiến, có thể thấy địa vị của tên quản sự họ Vu này cũng không thấp.
Diệp Mặc lạnh lùng nói:
– Mày nói đúng, tao chính là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành.
– Dám đến Mặc Nguyệt giương oai, mày muốn chết sao.
Tên quản sự họ Vu kia sau khi thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức tức giận, đồng thời phóng ra một thanh kiếm sắt nặng nề.
Thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành là Lưu Âu Lam, từ khi nào lại có một tên cuồng vọng như này, tự cho mình là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành?
Diệp Mặc căn bản không đợi tên quản sự này động thủ, Tử Đao cũng được bổ ra.
Những tu sĩ trong ngoài cửa thành Mặc Nguyệt Chi Thành đều chỉ nhìn thấy một đường sáng màu tím xoẹt qua, căn bản không nhìn rõ Tử Đao của Diệp Mặc, liền nghe thấy một tiếng hét “Á” vang lên.
Sau đó tất cả mọi người đều nhìn thấy quản sự Vu vừa mới nói Diệp Mặc muốn chết, đến pháp bảo cũng chưa phóng ra hẳn, đã biến thành một cỗ thi thể rồi.
Nguyên Thần của tên quản sự họ Vu chạy ra ngoài, vô cùng hoảng sợ nhìn Diệp Mặc, đồng thời phóng ra một pháo hoa sáng chói.
Diệp Mặc không giết chết Nguyên Thần của tên quản sự họ Vu đó, mà căn bản là chỉ thờ cơ đợi y phát đi tín hiệu.
Vừa rồi Diệp Mặc trong nháy mắt giơ tay lên giết chết hai tu sĩ Ngưng Thể, bây giờ Diệp Mặc lại lần nữa giơ tay giết chết một tu sĩ Thừa Đỉnh.
Cho dù là tên ngốc cũng biết, Diệp Mặc căn bản cũng không phải là tu sĩ bình thường, hơn nữa Diệp Mặc đến đây chính là muốn gây chuyện.
Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, hơn mười đường độn quang đã đến trước cổng thành, một đại hán hơn ba mươi tuổi khuôn mặt dữ tợn còn chưa đến cổng thành, giọng nói đã truyền đến:
– Người nào dám gây chuyện trong Mặc Nguyệt Chi Thành của ta? Chẳng lẽ không muốn sống nữa hay sao.
Nguyên thần của Vu quản sự nhìn thấy đại hán dữ tợn này đến đây, vội vàng run giọng kêu:
– Lưu thành chủ, chính là tên này.
Hắn giết người bừa bãi ở cổng thành Mặc Nguyệt Chi Thành, tôi chỉ nói một câu, thi hắn đã hủy đi thân thể của tôi rồi.
Diệp Mặc nhìn tên đại hán kia, trong lòng cảm thấy có chút nghi hoặc.
Tên kia thoạt nhìn không giống một kẻ khôn khéo, tại sao lại có thể trở thành thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành được chứ? Hơn nưa tu vi của y cũng chỉ có Thừa Đỉnh tầng sáu, cũng chẳng khá hơn tên Vu quản sự kia bao nhiêu.
Tên cao to vừa rồi đang rất tức giận, nhưng sau khi nghe viên quản sự nói xong, thì lại bình tĩnh trở lại.
Tên tu sĩ trước mặt này có thể tiện tay giết chết Vu quản sự, thì cũng có nghĩa là hắn có thể tiện tay giết chết cả mình.
Những tên hiện tại đi theo y thì cao nhất cũng chỉ có tu vi Kiếp Biến trung kỳ mà thôi, nhưng y cảm thấy muốn đối phó với tên Diệp Mặc trước mặt này thì ít nhất phải có một hai tu sĩ Hóa Chân.
Nếu không thì y cần phải khởi động trận pháp mới được.
Nghĩ tới đây, thì y liền lạnh lùng nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Ta là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành Lưu Âu Lam, không biết rằng anh là người ở đâu, tại sao lại dám ở Mặc Nguyệt Chi Thành của tôi giết người vô tội? Chẳng lẽ anh cho rằng Mặc Nguyệt Chi Thành của tôi không thể giết được anh hay sao? Anh có tin hay không, tôi chỉ ần ném xuống mấy miếng trận kỳ này thì anh lập tức sẽ bị vây khốn trong trận pháp cấp chín, sau đó thì chỉ cần một tu sĩ Kim Đan cũng đã có thể giết anh rồi.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Tao không tin.
– Mày…
Lưu Âu Lam bị lời nói của Diệp Mặc làm cho tức điên lên.
Y không muốn khởi động khốn trận, là vì y còn chưa khống chế được tốt cái khốn trận này, hơn nữa khởi động khốn trận tiêu hao cũng quá lớn.
Hiện tại Diệp Mặc nói rằng ‘Không tin’ thì những tu sĩ ở xung quanh đều bàng quan, cho nên Lưu Âu Lam cũng không nhìn được nữa, ngay lập tức ném mấy miếng trận kỳ ra ngoài.
Thấy Lưu Âu Lam đã ném trận kỳ ra ngoài, thì một số tu sĩ bên cạnh thậm chí còn có chút khẩn trương.
Bọn họ sợ rằng mình không cẩn thận, sẽ bị Lưu thành chủ vây khốn vào trong trận pháp luôn.
Nhưng rất nhanh mọi người đã yên tĩnh lại.
Bởi vì bọn họ phát hiện ra Lưu Âu Lam căn bản là đang lừa thần gạt quỷ, vì sau khi những trận kỳ kia ném ra ngoài, thì cái trận pháp kia đâu có chút thay đổi nào chứ.
Sắc mặt của Lưu Âu Lam hết xanh lại đỏ, y nghĩ rằng lát nữa nhất định là phải hỏi Kỷ Bẩm một chút, xem tại sao lại xuất hiện tình huống như thế này? Cái lão già Kỷ Bẩm kia chẳng lẽ còn động tay chân trong cái khốn trận này? Lão cho rằng mình là tu sĩ Hóa Chân tầng một đã là rất giỏi rồi sao? Mình muốn đuổi lão ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành thì cũng chỉ là một cái phất tay mà thôi.
Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh.
Muốn dùng trận pháp mà hắn đã bố trí để vây khốn hắn, thì quả thực là chuyện đáng cười nhất trên đời.
Khi hắn thấy sắc mặt xanh lét của Lưu Âu Lam, thì liền cố ý hỏi một câu:
– Họ Lưu kia, tại sao tao còn chưa bị vây khốn vậy?
Những người xung quanh nghe được câu hỏi của Diệp Mặc, thì nhất thời đều không nhịn được mà cười thành tiếng.
Lưu Âu Lam cũng lập tức giận sôi lên rồi lạnh lùng nói:
– Mày rốt cuộc là ai?
Diệp Mặc hắng giọng:
– Thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành Diệp Mặc.
Ngay cả tao mày cũng không nhận ra, còn dám tự xưng là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành sao?
Nói xong, Diệp Mặc liền vung tay lên, những miếng trận kỳ mà Lưu Âu Lam vừa rồi ném ra đều đã rơi vào trong tay hắn.
Sau đó hắn chỉ sờ nhẹ vài cái thì mấy miếng trận kỳ đã biến thành hư vô.
Diệp Mặc vừa nói xong, thì những tu sĩ xung quanh đã ồn ào hẳn lên.
Có vài người đã sớm nhận ra Diệp Mặc, chỉ là không dám lên tiếng.
Hiện giờ tất cả mọi người đều đã bàn tán xôn xao, nên những tu sĩ kia mới dám nói:
– Tôi đã sớm nói rồi, người kia chính là Diệp Mặc Diệp thành chủ.
– Hai vị thành chủ, chuyện này hay rồi.
– Hắc hắc, tôi thấy tình thế của Diệp Đan Vương không được tốt lắm.
Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương đều không có ở đây, thì một mình Diệp Đan Vương hẳn là sẽ khó chống đỡ được…
– Không nhất định, tôi thấy rằng Diệp Đan Vương rất có thể đã là tiền bối Hóa Chân rồi, anh nhìn thủ đoạn vừa rồi của Diệp Đan Vương thì biết…
…
Lâm Tri Thâm khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, y không ngờ rằng mình lại được đi cùng thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành là Diệp Mặc tới Mặc Nguyệt Chi Thành này.
Nghĩ tới lúc dọc đường trò truyện với Diệp Mặc, thì sau lưng y cũng phải toát ra mồ hôi lạnh.
Nhưng sau đó y liền nghĩ đến rằng, may là mình không hề có ý coi thường Diệp Mặc, nếu không thì dù Diệp Mặc không giết y, y cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành nữa.
Nhưng ngay sau đó y lại nghĩ tới việc Diệp Mặc hôm nay đã trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy thì Mặc Nguyệt Chi Thành sẽ thế nào? Tiếp tục để Lưu Âu Lam làm thành chủ, hay là để Diệp Mặc làm thành chủ? Hay là sẽ đánh nhau một trận sống mái?
– A…
Mạc Thanh Tú cũng kêu lên một tiếng sợ hãi, sau đó liền lớn tiếng nói:
– Thì ra Diệp huynh là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành? Chúng ta không ngờ lại được đi cùng thành chủ.
Em không ngờ lại đi cùng thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành tới Mặc Nguyệt Chi Thành, trời ơi…
– Im miệng.
Lâm Tri Thâm lại lần nữa vội vã quát lên với Mạc Thanh Tú.
Hiện tại còn chưa biết ai sẽ là thành chủ Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên rất có thể sẽ có một trận huyết chiến xảy ra.
Thấy Mạc Thanh Tú im lặng có chút ủy khuất, thì Lâm Tri Thâm dường như biết rằng mình đã quá nặng lời, nên liền chậm rãi nói nhỏ:
– Thanh Tú sư muội, sư huynh đã nói với muội nhiều lần rồi.
Muội biết Điền Ngạo Phong là do ai giết chết chứ? Chính là Diệp thành chủ.
Bởi vì Điền Ngạo Phong vô cùng kiêu ngaọ, nên đã chọc giận Diệp thành chủ, mới khiến cho Diệp thành chủ động sát cơ.
Cho nên huynh hi vọng muội có thể hiểu được lời huynh nói.
Ngoài dự liệu của Lâm Tri Thâm chính là lần này Mạc Thanh Tú lại không hề cãi lại y, mà cúi đầu ừ một tiếng:
– Muội biết rồi, sư huynh.
Còn lúc này thì Lưu Âu Lam lại sửng sốt một chút, sau đó lập tức khiếp sợ hỏi lại:
– Anh chính là Diệp Mặc?
Nói xong thì Lưu Âu Lam cảm giác được khí thể của mình có chút yếu đi, cho nên lại lập tức lớn tiếng quát:
– Cho dù anh là Diệp Mặc, thì thế nào chứ? Hiện tại ta là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, vậy mà anh chẳng những không ủng hộ Mặc Nguyệt Chi Thành chúng ta, còn giết thủ hạ quản sự…
Lời của y còn chưa nói hết, thì đã nhìn thấy một tia sét hạ xuống.
Cái Nguyên Thần của tên quản sự kia liền biến thành cát bụi dưới tia sét này.
Lúc này thì Diệp Mặc mới lạnh nhạt nói:
– Đây mới gọi là giết, vừa rồi còn chưa phải.
Nếu như không phải là nể mặt Ngân Nguyệt Đan Vương và Nghiễn Điền Đan Vương, thì ngay cả Lưu Âu Lam hắn cũng giết luôn rồi.
Hiện tại hắn còn chưa rõ ràng Lưu Âu Lam và Ngân Nguyệt Đan Vương có quan hệ ra sao, cho nên mới có thể chịu nhịn xuống tới giờ.
– Mày, mày…
Sắc mặt của Lưu Âu Lam xanh mét, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu rồi.
Diệp Mặc quả thực là khinh người quá đáng.
Mình hiện tại là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng Diệp Mặc vẫn lớn lối như vậy trước mặt mình.
– Diệp Mặc…
– Ông xã…
– Anh…
– Ha ha, Diệp lão đệ – Diệp thành chủ…
– Sư phụ…
Liên tiếp mấy tiếng gọi hỗn loạn vang lên, theo đó là mấy đạo độn quang bay tới.
Diệp Mặc nhìn thấy mấy đạo độn quang này, thì trong lòng tràn ngập ấm áp và vui mừng.
Một loại cảm giác ấm áp và hạnh phúc đã lâu rồi chưa có tràn ngập trong lòng hắn.
Đây mới là nhà của mình.
Bất kể là ai dám ở nhà của hắn mà quậy phá, thì hắn tuyệt đối sẽ không để yên.
Nơi này là do hắn cực khổ tạo dựng nên, để cho người thân của hắn có chỗ tu luyện, cho nên bất cứ ai vọng tưởng chiếm cứ nơi này của hắn thì hắn đều không bỏ qua.
Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn, Diệp Lăng, Đường Bắc Vi, Tống Ánh Trúc, Kỷ Bẩm, vợ chồng Lâm Dị Bán, Hứa Xương Cát, Thạch Thiết, Diệp Vô Tài, Cận Chỉ Hằng, tất cả đều đã tới.
Càng làm cho hắn vui mừng chính là hắn nhìn thấy cả Hứa Bình cũng có mặt.
Hiển nhiên là Hứa Bình đã nghe được danh tiếng của Diệp Mặc hắn, cho nên cố ý chạy tới Mặc Nguyệt Chi Thành này.
Tất cả mọi người đều không có chuyện gì, nên trong lòng Diệp Mặc cũng yên tâm hơn.
Lúc trước ở Vô Tâm Hải thì hắn cũng chỉ nhìn thấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thoát ra khỏi biển động mà thôi, cho nên vẫn rất lo lắng.
Hiện tại mọi người đều đã ở đây, thì hắn hoàn toàn yên lòng.
Diệp Mặc đoàn tụ cùng mọi người, sớm đã đem chuyện Lưu Âu Lam ném sang một bên rồi.
Còn Hư Nguyệt Hoa thì gặp lại được rất nhiều người quen, cho nên càng vui mừng vô hạn.
Mấy người Tô Tĩnh Văn và Lạc Tố Tố nhìn thấy Diệp Mặc không có chuyện gì, thì ánh mắt thiếu chút nữa đã có thể hòa tan Diệp Mặc rồi.
Nếu như nơi này không phải là ngoài cửa thành, thì chắc là hắn đã thực sự bị hòa tan rồi.
Một hồi lâu sau mọi người mới dần dần từ trong vui mừng và kích động bình tĩnh trở lại.
Diệp Mặc và mấy người Lạc Tố Tố căn bản là không cần phải nói lời nào, chỉ cần một ánh mặt, một nụ cười cũng đã có thể thay thế cho ngàn vạn lời hoa mỹ rồi.
Thấy Diệp Mặc và Hứa Bình còn đang nói chuyện, thì Lưu Âu Lam nhịn không được nữa, lớn tiếng nói:
– Kỷ Bẩm tiền bối, Diệp Mặc vừa đến Mặc Nguyệt Chi Thành đã giết chết quản sự của Mặc Nguyệt Chi Thành rồi, chẳng lẽ là hắn muốn lập uy sao? Lưu Âu Lam ta dẫu sao cũng là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành…
Bởi vì Lưu Âu Lam lên tiếng, cho nên những tiếng nghị luận xung quanh đã nhỏ lại.
Tất cả mọi người đều muốn nghe xem ý kiến của Kỷ Bẩm là thế nào, hoặc là nói lão có thừa nhận Diệp Mặc mới là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành hay không.
Kỷ Bẩm thản nhiên nói:
– Mặc Nguyệt Chi Thành là do một tay Diệp Mặc lão đệ taọ dựng lên, linh mạch và trận pháp được bố trí cũng đều là do Diệp Mặc bố trí.
Nếu như chính miệng Diệp Mặc lão đệ không nói đem Mặc Nguyệt Chi Thành cho người khác, thì Mặc Nguyệt Chi Thành vĩnh viễn vẫn sẽ là của Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1415: Ta Giết Đấy, Mày Có Thể Làm Gì?
Ta Giết Đấy, Mày Có Thể Làm Gì?
H
a ha…
Một tràng cười lớn truyền đến.
Tiếng cười kia còn chưa tới cửa thành thì đã có một đạo độn quang mầu vàng hạ xuống rồi.
Ánh sáng tan đi, một gã đàn ông râu dài mặt đen đã xuất hiện ở cửa thành.
Tên dâu rài mặt đen này vừa xuất hiện, thì từ trong thành đã bay tới thêm mười hai đạo độn quang nữa.
Mười hai đạo độn quang này đều vô cùng nhanh chóng không chút chậm trễ nào phóng tới.
Diệp Mặc thấy vô cùng rõ ràng, hơn nữa cái tên mặt đen râu dài và mười hai tên kia đều là tu sĩ Hóa Chân.
Hóa Chân tầng bảy có hai người, Hóa Chân trung kỳ có ba người, Hóa Chân sơ kỳ tám người.
Không hề thấy ai có tu vi Hóa Chân viên mãn, thậm chí ngay cả Hóa Chân tầng tám cũng không có.
Trong lòng Diệp Mặc thầm lắc đầu, nghĩ rằng bản thân mình đã quá mức cẩn thận rồi.
Từ khi lạc vào ‘Vết nứt hư không’ tới nay, thì tu sĩ Hóa Chân kém cỏi nhất mà hắn gặp cũng là cỡ Lâm Kỳ Thủy và Cung Tuyệt.
Nhưng đúng là thực tế thế thiên hạ này lấy đâu ra nhiều tu sĩ Hóa Chân viên mãn như vậy chứ? Ngay cả tu sĩ Hóa Chân tầng bảy cũng đã là ‘lông Phượng sừng lân’ rồi.
Đừng nói là Cung Tuyệt, cho dù là Lâm Kỳ Thủy đứng ở đây thì cũng sẽ không có người nào dám chọc vào.
Sở dĩ lúc này xuất hiện hơn mười tên tu sĩ Hóa Chân cũng không phải là vì Nam An Châu có nhiều tu sĩ Hóa Chân, mà là đại bộ phận tu sĩ Hóa Chân ở đây đều là người của Đan Thành.
Đan Thành là một tông môn mười sao, cho nên hai ba mươi tên tu sĩ Hóa Chân đều luôn có sẵn, cũng có thể là nhiều hơn.
Thế nhưng ngay cả tu sĩ Hóa Chân tầng tám cũng không có, thì trong mắt Diệp Mặc thực sự chẳng khác nào con kiến hôi cả.
Hiện tại chỉ cần không xuất hiện loại tu sĩ cường hãn như Đồ Tử Chân thì Diệp Mặc hắn căn bản là không sợ chút nào.
Cho dù là Đồ Tử Chân có tới, thì hắn cũng không hề sợ hãi.
Tên tu sĩ mặt đen râu dài vừa tới thì đầu tiên là cười ha hả, sau đó nói:
– Kỷ chưởng môn nói thế là sai rồi, tuy rằng Mặc Nguyệt Chi Thành và Vạn Trận Môn đều là tông môn khó ai có thể sánh kịp, nhưng không có quy củ xuất nhập thành thì sao có thể ổn định được.
Diệp Đan Vương không ở Mặc Nguyệt Chi Thành, Mặc Nguyệt Chi Thành cũng phải có người quản chứ Một câu nói, thì đã đem vị trí của Kỷ Bẩm tách ra khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Ý tứ của câu nói kia chính là nói Kỷ Bẩm là người ngoài, không cần thiết phải xen vào chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ mặt đen này co tu vi Hóa Chân tầng bảy, thì căn bản là không cần hỏi cũng biết y là Vũ Minh Lục Đao rồi.
Diệp Lăng cũng khó chịu nói:
– Vũ Minh trưởng lão, Kỷ tiền bối là do anh trai tôi mời tới, vì sao lại không thể bàn chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành? Lại nói tiếp, anh trai tôi đã trở về, thì Lưu Âu Lam dựa vào cái gì mà tự xưng là thành chủ?
– Hóa ra là Diệp thành chủ đã trở về, Vũ Minh vừa rồi không để ý mong Diệp thành chủ lượng thứ.
Vũ Minh Lục Đao làm ra vẻ đến giờ mới nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức ôm quyền áy náy nói.
Vũ Minh Lục Đao nghĩ rằng, cho dù là Diệp Mặc nghĩ rằng y cố ý như vậy, thì cũng nhất định là phải lấy lễ của vãn bối mà đáp lại.
Xác thực cũng đúng là y cố ý làm như vậy, vì Diệp Mặc vừa đến, đã cố gắng ra oai phủ đầu rồi, cho nên Vũ Minh Lục Đao y với thân phận là đệ nhất trưởng lão của Mặc Nguyệt Chi Thành thì trong lòng chắc chắn là phải khó chịu rồi.
Diệp Mặc căn bản là không coi tên Vũ Minh Lục Đao này vào đâu, lạnh lùng nhìn y rồi nói:
– Mày là ai? Sao lại ở Mặc Nguyệt Chi Thành của tao mà khoa tay múa chân.
– Diệp Mặc lớn mật, cho dù mày có là một Đan Vương, thì dựa vào cái gì mà dám dùng giọng điệu đó nói với Vũ Minh huynh?
Một tên tu sĩ Hóa Chân tầng một đứng phía sau Vũ Minh Lục Đao lập tức khó chịu lớn tiếng quát lên.
– Đúng thế thưa sư phụ, vừa rồi Vu quản sự cũng bị Diệp Mặc giết chết.
Lưu Âu Lam vội vã nói thêm một câu.
Vũ Minh Lục Đao quát lên với Lưu Âu Lam:
– Diệp Mặc là thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành, lại là một Đan Vương, còn Vu quản sự lại bất kính với Diệp thành chủ, nên y bị giết là đáng đời.
Không được phép nói loại lời này.
Diệp Mặc giống như là không nghe thấy lời Vũ Minh Lục Đao nói, mà lại lạnh lùng nhìn tên tu sĩ Hóa Chân tầng một can đảm kia hỏi:
– Mà mày là ai thế, nhìn dáng vẻ của mày, hình như không phải là người của Mặc Nguyệt Chi Thành tao? Dựa vào cái gì mà cũng tới Mặc Nguyệt Chi Thành của tao khoa tay múa chân?
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng một kia hừ lạnh một tiếng:
– Mày nói đúng rồi, lão phu xác thực không phải là người của Mặc Nguyệt Chi Thành, lão phu đến từ Đan Thành.
Được mời đến Mặc Nguyệt Chi Thành là để tham gia đại hội liên hợp.
Vũ Minh huynh tính tình ôn hòa, không cùng cái loại hậu bối như mày tính toán.
Nhưng lão phu thì lại ghét ác như thù, không quen nhìn đám hậu bối như mày kiêu ngạo.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Tao còn kiêu ngạo hơn so với tưởng tượng của mày nhiều lắm.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng một kia cười ha hả:
– Rất tốt, lão phu ngày hôm nay sẽ xem mày kiêu ngạo như thế nào.
Quách Vũ Phẩm tao sống đã mấy trăm cả ngàn năm, thật sư còn chưa gặp qua tên hậu bối nào kiêu ngạo như mày.
Hôm nay mày hãy cho Quách Vũ Phẩm tao mở rộng tầm mắt một chút đi, đừng để đến cuối cùng lại làm một con rùa…
– Anh trai, tên này rất hung ác, nếu lần trước không phải là có Kỷ Bẩm tiền bối ra mặt, thì chị Từ Đồng đã bị y giết rồi.
Diệp Lăng tức giận nói với Diệp Mặc.
Từ Đồng thì đương nhiên là Diệp Mặc biết, chính là vợ của Lâm Dị Bán.
Một tên tu sĩ từ Đan Thành tới, lại dám giết người của Mặc Nguyệt Chi Thành, thì độ kiêu ngạo có thể thấy rõ rồi.
Diệp Mặc bỗng nhiên bước tới trước một bước, ‘Chân nguyên thủ’ đã đưa ra ngoài.
– Tu sĩ Hóa Chân…
– Tiền bối Hóa Chân…
Thấy ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc, thì hầu như tất cả mọi người đều trở nên ngây ngốc.
Vừa rồi khi Diệp Mặc ra tay trước cửa thành thì mọi người đã biết là Diệp Mặc không đơn giản, rất có thể là tu vi Kiếp Biến.
Nhưng không ai ngờ rằng, Diệp Mặc lại là một tu sĩ Hóa Chân.
Sắc mặt của Lưu Âu Lam trắng bệch, vì y vẫn cho rằng Diệp Mặc dù sao đi nữa cũng chỉ có thể là tu sĩ Kiếp Biến tầng một mà thôi, cho dù là sư phụ không đến, thì hắn cũng không thể giết được mình, bởi vì bên cạnh mình có tới mấy tu sĩ Kiếp Biến lận.
Nhưng hiện tại thì xem ra là nếu Diệp Mặc muốn giết y thì y đã sớm chết rồi.
– Thật can đảm, cho dù là Hóa Chân thì thế nào, cho rằng thiên hạ chỉ có mình mày là tu sĩ Hóa Chân thôi sao? Có phải là vừa học được cách sử dụng ‘Chân nguyên thủ’ thì đã dám kiêu ngạo…
Sau khi biết Diệp Mặc đã là tu vi Hóa Chân, thì tên Quách Vũ Phẩm xác thực là đã sửng sốt một chút khi thấy ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc, nhưng sau đó lại lập tức giận dữ.
Bản thân cũng là một tu sĩ Hóa Chân, không ngờ hắn lại dám dùng ‘Chân nguyên thủ’ để đối phó với mình, quả thực là không coi ai ra gì cả, quá mức kiêu ngạo, quá mức cuồng ngạo rồi. ‘Chân nguyên thủ’ có thể đối phó được với một tu sĩ Hóa Chân khác sao?
Nhưng lời của y còn chưa nói hết, thì sắc mặt đã hiện lên vẻ kinh hãi.
Vì y đã phát hiện ra là cơ thể mình giống như là đã bị hãm sâu vào trong vũng bùn rồi, trong nháy mắt này thì Quách Vũ Phẩm liền la hoảng:
– ‘Vực’, không ngờ lại là ‘Vực’ đại thành.
Vũ Minh huynh giúp tôi…
Khi ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc hiện ra, thì không những là Quách Vũ Phẩm khiếp sợ, mà tất cả những người khác đều khiếp sợ tại chỗ vì không thể ngờ rằng Diệp Mặc đã là tu sĩ Hóa Chân rồi.
Chỉ có mấy người Kỷ Bẩm là ngoại lệ mà thôi.
Nhưng không cần Quách Vũ Phẩm cầu cứu, thì mấy tên tu sĩ Hóa Chân bên cạnh y đều đã động thủ.
Chỉ là mấy tên tu sĩ Hóa Chân kia sau một khắc đều kinh hãi không khác gì Quách Vũ Phẩm cả, vì tất cả bọn họ đều không thể nhúc nhích, hoặc là việc cử động trở nên vô cùng khó khăn.
Tuy rằng bọn họ không kêu lên sợ hãi giống như Quách Vũ Phẩm, nhưng tất cả đều hiểu rằng, thứ trói buộc họ chính là ‘Vực’ đại thành của tu sĩ Hóa Chân.
Sấc mặt Vũ Minh Lục Đao và một tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy khác đều đại biến, muốn giãy thoát khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc, nhưng chỉ một khắc sau thì cả hai đã cảm giác được toàn thân buông lỏng. ‘Vực’ đã tự động biến mất rồi.
Còn Quách Vũ Phẩm thì lúc này đã bị ‘Chân nguyên thủ’ của Diệp Mặc nắm lấy trên không trung, không ngừng giãy dụa, giống như là một con ếch bị túm lấy lưng, bốn chân cố gắng đẩy mạnh ra, thoạt nhìn thì hết sức buồn cười.
Nhưng không có một ai có thể cười nổi, vì chuyện này tuyệt đối không buồn cười tý nào.
Một tên tu sĩ Hóa Chân tầng một, bị người khác dễ dàng dùng ‘Chân nguyên thủ’ bắt được.
Hơn nữa còn là bắt được giữa vòng vây của mười hai tu sĩ Hóa Chân khác, vậy thì bất luận thế nào đi nữa cũng không thể cười nổi.
Quách Vũ Phẩm bị Diệp Mặc bắt được, mà vẫn còn có thể giãy dụa, thì chính là do Diệp Mặc cố ý đấy.
Bằng không thì Quách Vũ Phẩm đã sớm không thể nhúc nhích được nữa rồi.
Giờ khắc này, hầu như tất cả các tu sĩ Hóa Chân khác đều phải hít vào một hơi lạnh, trong ngoài cửa thành đều trở thành một mảng yên tĩnh, tịch mịch.
Diệp Mặc nhìn tên Quách Vũ Phẩm đang không ngừng giãy dụa kia lạnh lùng nói:
– Mày sống hơn mấy trăm cả ngàn năm rồi, hiện tại đã nhìn thấy thế nào là khoa trương chưa?
Sắc mặt Quách Vũ Phẩm sưng lên như gan lợn, không chút ngượng ngùng nào luôn miệng nói:
– Thấy rồi, thấy rồi… Xin tiền bối buông tha cho vãn bối một lần.
Vãn bối không dám can thiệp vào chuyện của Mặc Nguyệt Chi Thành nữa…
Diệp Mặc lại lạnh giọng:
– Mày sai rồi, mày nhìn thấy vẫn chưa phải là sự kiêu ngạo nhất đâu, kiêu ngạo nhất là thế nào thì hiện giờ tao sẽ cho mày thấy.
Diệp Mặc nói xong, thì liền ép chặt ‘Chân nguyên thủ’ của mình.
Máu văng tứ tung.
Cho dù Quách Vũ Phẩm đã là tu vi Hóa Chân tầng một, thì dưới công lực luyện thể Thần Cảnh của Diệp Mặc, cũng đều phải nát vụn.
Nguyên Thần của Quách Vũ Phẩm bay ra.
Cái Nguyên Thần đang vô cùng kinh hoàng kia nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc nói:
– Mày dám giết tao, mày dám…
Ầm…
Một tia sét giáng xuông.
Nguyên Thần của Quách Vũ Phẩm còn đang kêu gào liền biến thành tro bụi.
Một tu sĩ Hóa Chân tầng một, chỉ trong chớp mắt đã thần hồn câu diệt.
Những tu sĩ xung quanh đều trở nên câm nín, không ai dám nói một lời nào.
Sắc mặt Vũ Minh Lục Đao có chút tái nhợt, y không ngờ tên Diệp Mặc vừa trở về này lại khủng bố như vậy, nghịch thiên như vậy.
Cái ‘Vực’ cường hãn vừa rồi, lại còn cái bản lĩnh dùng ‘Chân nguyên thủ’ trực tiếp bóp chết một tu sĩ Hóa Chân tầng một nữa.
Đừng nói là một mình y, mà cho dù là mười hai tên tu sĩ Hóa Chân ở đây toàn bộ cộng lại, cũng không nhất định là đối thủ của Diệp Mặc.
Huống chi bên phía Diệp Mặc cũng có hai tu sĩ Hóa Chân.
– Diệp Mặc, anh, anh dám giết trưởng lão Hóa Chân của Đan Thành, anh…
Lúc này thì một tên tu sĩ Hóa Chân tầng năm kinh hoàng chỉ vào Diệp Mặc mà nói.
Hiển nhiên là y không dám lớn tiếng với Diệp Mặc, cũng không dám nói lời khó nghe, vì y sợ cái ‘Chân nguyên thủ’ thứ hai của Diệp Mặc sẽ hướng tới mình.
Đường đường là một tu sĩ Hóa Chân, lại sợ ‘Chân nguyên thủ’ của đối phương.
Tin tức này mà truyền ra ngoài thì quả thực là rất buồn cười, nhưng mà lúc này thì y thực sự rất sợ.
Đã có một người ra mặt, thì tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy còn lại cũng đứng ra nói:
– Diệp thành chủ, tu vi của anh thông thiên, xác thực là không người nào có thể địch lại, nhưng Đan Thành trưởng lão đến Mặc Nguyệt Chi Thành là để tham gia đại hội liên hợp.
Vậy mà anh lại không phân biệt phải trái, liền giết chết trưởng lão Đan Thành của chúng tôi, như vậy chẳng phải là muốn gây thù oán giữ Mặc Nguyệt Chi Thành và Đan Thành hay sao? Xin mời Diệp thành chủ cho Đan Thành chúng tôi một câu trả lời.
Diệp Mặc giết một tên tu sĩ Hóa Chân trưởng lão của Đan Thành, vậy mà hai tên trưởng lão khác của Đan Thành không dám trực tiếp hỏi tội, chỉ gián tiếp hướng Diệp Mặc đòi công đạo.
Thậm chí việc Diệp Mặc thu lấy nhẫn trữ vật của Quách Vũ Phẩm cũng không có ai dám nói gì.
Nhưng người xung quanh đều thấy rất rõ ràng, hiển nhiên là tu sĩ Hóa Chân trưởng lão Đan Thành cũng đã sợ Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc thu lấy nhẫn trữ vật của Quách Vũ Phẩm xong, lạnh lùng nhìn tên tu sĩ Hóa Chân tầng bảy kia rồi nói:
– Tao giết trưởng lão của Đan Thành đấy, mày có thể làm gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tinh Thần Biến [Dịch] Tinh Thần Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tinh-Than-Bien-dich.jpg)

