[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 285 : Lôi Vân Sơn Dưới Ánh Chiều Tà (c1421-c1425)
❮ sautiếp ❯Chương 1421: Lôi Vân Sơn Dưới Ánh Chiều Tà
Lôi Vân Sơn Dưới Ánh Chiều Tà
D
iệp Mặc, Lạc Ảnh và cả Tô Tĩnh Văn ba người đang đứng trên đỉnh núi bên ngoài Mặc Nguyệt Chi Thành, nhìn hai dòng sông và thảo nguyên mênh mông rộng bao la bên cạnh Mặc Nguyệt Chi Thành, hưởng thụ thời khắc nhàn rỗi khó mà có được này.
– Khí hậu nơi này thật thoải mái.
Tô Tĩnh Văn đứng bên cạnh Diệp Mặc và Lạc Ảnh nói.
Cô nhìn bầu trời đầy mây xanh phía xa, trời xanh nước biếc, lại có gió nhẹ nhàng phảng phất, cả người cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm.
Diệp Mặc và Lạc Ảnh khẽ cười, không nói gì, lúc này trăm nghìn lời nói cũng không bì được với Mặc Nguyệt Chi Thành tuyệt đẹp trước mặt kia.
Nơi này bây giờ là nơi sinh sống của bọn họ, bao năm trước Diệp Mặc đã bắt đầu tỉ mỉ sắp xếp, sao lại có thể không hài lòng.
Nếu không phải Khinh Tuyết và Tống Ánh Trúc bế quan rồi, Diệp Mặc cũng muốn gọi bọn họ ra đây cùng ngắm cảnh sắc tuyệt đẹp sau khi hắn bố trí lại trận pháp và đặt linh mạch cho Mặc Nguyệt Chi Thành.
Tô Tĩnh Văn mặc dù là người tu luyện cuối cùng, nhưng tu vi của cô lại là cao nhất, Lạc Ảnh cũng thăng cấp lên tu vi Hư Thần, chỉ còn Tống Ánh Trúc và Ninh Khinh Tuyết vẫn ở Nguyên Anh, tu vi của Tống Ánh Trúc lại càng thấp hơn.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng đã là tu sĩ Hóa Chân rồi, nói không chừng ngày nào đó sẽ thăng thiên, bọn họ biết tư chất của mình có chút kém, lại càng nắm chặt tất cả thời gian để tu luyện.
Không muốn đợi một ngày nào đó Diệp Mặc thăng thiên rồi, bọn họ vẫn còn ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành.
Hôm nay linh khí của hồ Mặc Nguyệt lại càng nồng đậm, tài nguyên tu luyện của bọn họ cho dù là tông môn chín sao cũng phải lui bước lại, trong tình huống này, không có ai muốn dừng tu luyện lại cả.
– Sau này nơi này chính là nhà của chúng ta rồi.
Tô Tĩnh Văn lại xúc động nói một câu, đối với cô mà nói, trước giờ chưa bao giờ được hạnh phúc thực sự như này.
Khi ở Ninh Hải, cô yêu Diệp Mặc tự mình cũng không biết, khi cô biết thì lại không dám nói ra.
Khi Diệp Mặc đi khỏi, cô cuối cùng cũng tỉnh ngộ, cô băng qua bao núi bao sông, chỉ có một mục đích, đó chính là tìm Diệp Mặc, sau đó nói với hắn, mình thật sự rất thích hắn.
Những ngày tháng này cô vô cùng mệt mỏi, nhưng trong lòng lại có một tia hi vọng, cho dù đến hôm nay, cô vẫn còn nhớ trong quán bar đó, cô nghe thấy tin tức Diệp Mặc kết hôn mà uống say như chết, khi đó là Trì Uyển Thanh dẫn cô đi.
Nghĩ đến đó, Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên lại muốn biết Trì Uyển Thanh có sống tốt hay không, so với Uyển Thanh, cô cũng hạnh phúc hơn nhiều rồi.
Cô tìm được thành Mặc Nguyệt rồi, tìm được tiểu thế giới rồi, tìm được đại lục Lạc Nguyệt rồi, tìm được thành Giang Xuyên rồi, cuối cùng chính vào cái ngày tuyết rơi đó cô gặp được hắn.
– Không cần phải nghĩ nhiều như vậy.
Lạc Ảnh thấy Tô Tĩnh Văn ánh mắt có chút thương cảm, biết ý tứ của cô, nắm lấy tay Tĩnh Văn nói.
Dường như mỗi một người con gái ở cùng hắn đều trải qua vô số đau khổ.
Lạc Ảnh bỗng nhiên cũng nhẹ than một tiếng.
Cô chưa gặp Mục Tiểu Vận, nhưng cô cũng biết mình cùng Diệp Mặc từ Đông Huyền Châu đến Trái đất, rồi lại từ Trái đất trở về đại lục Lạc Nguyệt.
Cô biết Tống Ánh Trúc, sau khi mang thai Ức Mặc, thầm lặng chờ đợi hắn mười mấy năm, một mình thầm lặng đảm đương trong một thành phố.
Cô biết Ninh Khinh Tuyết, mấy lần suýt vì Diệp Mặc mà mất mạng.
Cuối cùng tìm được Thần nông giá, cô đồng thời cũng biết Tô Tĩnh Văn, cô băng qua bao núi bao sông, chỉ còn chưa vượt qua thời không mà thôi.
Thấy Lạc Ảnh dường như cũng bị tâm trạng mình ảnh hưởng sang, Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên mỉm cười nói:
– Chị Tố Tố, thực ra trong lòng em rất vui rất vui, cái mà em đang nghĩ đều là chuyện vui cả.
Cũng giống như tối hôm qua, nếu như không phải cùng với chị Tố Tố, em căn bản cũng không nghĩ chị Tố Tố còn điên cuồng hơn cả em nữa.
Diệp Mặc nghe đến đó đỏ cả mặt, Lạc Ảnh mặt dù lớn tuổi hơn Tô Tĩnh Văn, nhưng cũng không chịu được kiểu nói quá thẳng thắn đó của Tô Tĩnh Văn, lại càng đỏ mặt hơn.
Diệp Mặc trong lòng đột nhiên dâng lên một sự thoải mái, hắn giơ tay ra, ôm cùng một lúc Lạc Ảnh và Tô Tĩnh Văn vào trong lòng.
Lúc này cũng không có ai nói gì, cùng hưởng thụ sự yên tĩnh ấm áp của nơi này.
Hạnh phúc sau khi trải qua đau khổ, lại càng quý giá hơn.
Gặp lại sau bao năm xa cách, lại càng thêm quý trọng.
Bất luận là Lạc Ảnh hay là Tô Tĩnh Văn, thậm chí những người còn lại cũng biết, tu vi của Diệp Mặc đang không ngừng chiến đấu và tìm cơ duyên để thăng cấp.
Nếu muốn Diệp Mặc dừng tu luyện lại, hắn có lẽ sẽ là người có tu vi thấp nhất.
Cho nên bọn họ cũng biết, bọn họ có thể ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành tiếp tục tu luyện, còn Diệp Mặc thì không thể.
Tu vi của Diệp Mặc còn cao hơn các cô, nhưng cái giá mà Diệp Mặc tiến thêm mỗi một bậc cũng cao hơn các cô nhiều lần.
Chính vì vậy, mỗi lần Diệp Mặc quay về, ngay cả người rụt rè như Lạc Ảnh, cũng sẽ buông cái ôm của mình ra.
Trước là vì Diệp Mặc, sau là vì cô cũng rất thích cái cảm giác thoải mái và thả lỏng trong lòng khi cùng với Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại càng hài lòng hơn không chỉ là Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ đã là thành phố kiên cố nhất Nam An châu, mà hắn còn hài lòng hơn chính là, Mặc Nguyệt Chi Thành đã không chỉ là một thành phố nữa, mà còn là một kỷ nguyên mới.
Đó chẳng những là một kiểu tượng trưng, mà còn là một sự mong đợi.
Sau khi bố trí xong trận pháp ở Mặc Nguyệt Chi Thành, tất cả mọi người từ thành Lạc Nguyệt đến đều thống nhất, sau này cách tính thời gian như ở trái đất, hơn nữa năm đầu tiên là năm 2000 Mặc Nguyệt.
Đây cũng là sau khi mọi người đoàn tụ, là một kỷ niên mới của Mặc Nguyệt bắt đầu.
Cách tính ngày tháng của Mặc Nguyệt đã phá tan khái niệm hỗn loạn thời gian ở đại lục Lạc Nguyệt, cách tính này rất nhanh được áp dụng trên toàn Nam An châu, cuối cùng đến đại lục Lạc Nguyệt.
Từ lúc này trở đi, cách tính ngày tháng của đại lục Lạc Nguyệt chính là cách tính của Mặc Nguyệt, thống nhất hoàn toàn.
Tô Tĩnh Văn rúc vào ngực Diệp Mặc, trong lòng rất muốn hỏi Diệp Mặc, tại sao Diệp Mặc không đặt tên của thành Mặc Nguyệt giống như đại lục Lạc Nguyệt, nhưng cuối cùng cô cũng không hỏi ra, cô không biết Khinh Tuyết có phải đã hỏi Diệp Mặc rồi hay không, cô sở dĩ không hỏi, là cảm thấy mình hỏi Diệp Mặc, thì Diệp Mặc cũng không tiện trả lời.
– Tố Tố, Tĩnh Văn, lần này thời gian anh rời khỏi Mặc Nguyệt có hơi lâu chút, nhưng các em yên tâm, anh nhất định sẽ không có chuyện gì.
Diệp Mặc rất không muốn nói câu này, nhưng hắn biết hắn cần phải nhanh chóng đi xem Ngân Nguyệt đan vương và Nghiễn Điền đan vương, hai thành chủ này của Đan thành có ơn như núi với Diệp Mặc, có thể nói nếu không phải là hai vị thành chủ này, thì lúc đó cho dù hắn có lấy được đệ nhất trong đại hội đan vương, thì Vô Cực tông và Lôi Vân tông cũng dám công khai động thủ với hắn.
– Em biết, anh cứ đi đi.
Lạc Ảnh quá hiểu Diệp Mặc rồi, hơn nữa bây giờ cô quả thực cũng không phải lo lắng cho Diệp Mặc nữa.
Diệp Mặc có thế giới trang vàng, tu vi đến Hóa Chân viên mãn cũng không phải là đối thủ, còn là Đan vương cửu phẩm nữa. thậm chí có thể nói là một nghịch thiên cao cấp, đừng nói là Nam An châu, cho dù là đại lục Lạc Nguyệt, người có thể uy hiếp đến hắn cũng không nhiều.
Đồng thời cô cũng biết, Diệp Mặc sẽ không nuốt được nỗi hận mấy người Cố Mân Tiềm bị giết, Kiếm Cốc bị diệt vong, trước khi hắn đến Ma Ngục cấm địa, chắc chắn sẽ đi tiêu diệt Vô Cực tông và Lôi Vân tông.
Diệp Mặc đúng là có suy nghĩ này, hắn muốn tiện tay tiêu diệt hai môn phái này là còn có một ngyên nhân nữa, hắn đến Ma Ngục cấm địa cũng không biết thời gian bao lâu.
Bây giờ Mặc Nguyệt Chi Thành mặc dù phòng thủ kiên cố rồi, nhưng tu sĩ Hóa Chân cũng chỉ có một hai người.
Ngoại trừ Kỷ Bẩm và trưởng lão Hóa Chân từ Đan thành đến, thì chỉ có tu vi của Mông Hàn An là cao nhất.
Cho dù hai tông môn này không dám đến Mặc Nguyệt Chi Thành, nhưng cũng là một sự uy hiếp tiềm tàng, huống chi Diệp Mặc và bọn họ còn thù sâu như biển nữa.
Thực ra Diệp Mặc càng hi vọng người của Đan thành đến báo thù, như vậy hắn có thể tiện tay diệt cả Đan thành.
Đáng tiếc là, Đan thành khi Mặc Nguyệt Chi Thành giết chết mười một tu sĩ Hóa Chân, không ngờ lại thờ ơ.
Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, Tô Tĩnh Văn cũng có chút nghi ngờ nói:
– Đan Thành kia thật kỳ lạ, không ngờ lại không có động tĩnh gì.
Lúc trước Kỷ tiền bối và chị dâu Tử Đồng còn nói Đan thành chắc chắn sẽ đến báo thù.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Cho dù Đan Thành có đến, Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ cũng không sợ bọn họ động thủ.
Có Kỷ bẩm tiền bối chủ trì trận pháp, mọi người bất kỳ ai cũng có thể dùng trận pháp để khống chế đối phương, trừ phi Đan thành của gã có một Hắc Thạch thành thứ hai.
Hắc Thạch thành Tô Tĩnh Văn và Lạc Ảnh cũng biết.
Hai cô thấy Diệp Mặc nhắc đến, nghe nói đó là một thành phố trong Vất nứt hư không, trong đó toàn bộ đều là tu sĩ Hóa Chân viên mãn.
Vậy thì có bao nhiêu vị tu chân, và tích lũy vô số năm mới có được, Đan thành rõ ràng không thể nào có nhiều nội tình như vậy được.
…
Dưới ánh chiều đỏ hồng, bay lơ lửng trên bầu trời Lôi Vân tông, biểu hiện lạnh lẽo mà oanh liệt.
Nếu trong lúc bình thường, dưới ánh chiều thê lương như này, bên ngoài Lôi Vân sơn có một số đệ tử đang ở ngoài Lôi Vân sơn trữ kiếm không vị.
Cảm nhận được sự nghi ngờ khó có thể diễn tả được này, dùng cái này để đề cao tâm cảnh của mình và có chút hiểu về đạo nghĩa.
Ánh chiều tà đỏ như máu, gió đêm phảng phất qua từng cành cây ngọn cỏ của Lôi Vân sơn.
Vốn dĩ một cảnh tượng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hôm nay, bên ngoài Lôi Vân sơn lại một cảnh tiêu điều, thậm chí đến bóng người cũng không có.
Diệp Mặc quay về Mặc Nguyệt Chi Thành, đến giết chết mười một tu sĩ Hóa Chân của Đan thành, bao gồm cung phụng Thủy Dã của Đan thành có tiên khí trong tay.
Chuyện này chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đã truyền khắp Nam An châu, cho dù là tu sĩ của nơi hẻo lánh nhất cũng nghe nói đến chuyện này.
Nếu nói lúc trước Diệp Mặc lấy được Đan vương của Đan thành, cũng không thể nào truyền rộng khắp như vậy, nhưng tin Diệp Mặc giết liền lúc mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan thành thì lại truyền ra rộng khắp.
Đối với những tu sĩ tu vi hơi thấp một chút mà nói, Diệp Mặc là đan vương thậm chí là Đan vương cửu phẩm cũng không phaỉ quá chấn động đến bọn họ, dù sao cái đó cũng cách quá xa so với bọn họ.
Nhưng chuyện Diệp Mặc giết mười một tên tu sĩ Hóa Chân, trong khoảng thời gian ngắn, nhưng không ai lại không biết.
Chuyện này cũng cách quá xa với những tu sĩ tu vi thấp, nhưng chuyện này lại là chủ đề bàn tán của tất cả mọi người.
Bên ngoài Lôi Vân sơn không gian tĩnh mịch, cũng không có nghĩa là Lôi Vân sơn không có ai, tin Diệp Mặc giết chết mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan thành ai ai cũng biết, Lôi Vân sơn sao lại không biết?
Thực ra chuyện này cũng không phải là chuyện khiến những tu sĩ của Nam An châu và Lôi Vân tông chấn động nhất, khiến bọn họ ngạc nhiên và chấn động nhất chính là, Diệp Mặc giết chết mười một tu sĩ Hóa Chân đó ở trong Mặc Nguyệt Chi Thành, Đan thành là một tông môn mười sao duy nhất tại sao lại không có phản ứng gì, thậm chí không khua chiêng múa trống đến Mặc Nguyệt Chi Thành báo thù nữa.
Đây mới là chuyện kỳ lạ nhất, Đan thành là nơi nào, Hóa Chân đông như kiến, Kiếp Biến có khắp nơi trong thành, nhưng một thế lực như vậy bị người khác giết liền lúc mười một tu sĩ Hóa Chân, đến một cái rắm cũng không có, rõ ràng là quá không bình thường.
Huống chi Diệp Mặc sau khi giết trưởng lão của Đan thành, còn lớn lối nói Đan thành chỉ có duy nhất một cơ hội đến Mặc Nguyệt Chi Thành báo thù, nhưng Đan thành chỉ cần đến Mặc Nguyệt Chi Thành, sau này Đan thành sẽ xóa tên khỏi Nam An châu.
Lớn lối như vậy, khiêu khích như vậy, thành phố mười sao Đan thành lại không có tăm tích gì, điều này quá không bình thường.
Càng làm cho người ta nhớ đến chuyện năm đó Diệp Mặc làm Phó thành chủ danh dự của Đan thành, Đan thành cũng thờ ơ, hai chuyện này không ngờ lại giống nhau như đúc.
Chính là vì Đan thành không có tin tức gì, Lôi Vân tông lại càng kinh hoảng, tất cả mọi người trong Nam An châu đều biết, nơi tiếp theo mà Diệp Mặc muốn báo thù chính là Lôi Vân tông và Vô Cực tông.
Lúc này trong đại sảnh nghị sự lớn nhất của Lôi Vân tông, cũng giống như bên ngoài Lôi Vân tông ánh chiều tà đỏ hồng, tĩnh mịch không tiếng động.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1422: Khiêu Chiến Lôi Vân Tông
Khiêu Chiến Lôi Vân Tông
V
ốn dĩ bốn tên tu sĩ Hóa Chân của Lôi Vân tông trong lúc đấu chiến với Lục Vô Hổ, bị Lục Vô Hổ giết chết một tên, sau đó chuyện của Ma Ngục cấm địa xảy ra, lại có một tu sĩ Hóa Chân đến Ma Ngục cấm địa.
Lúc này Lôi Vân tông đường đường là một tông môn chín sao không ngờ chỉ còn có hai tu sĩ Hóa Chân.
– Điền Cực, chuyện này là do anh gây ra, anh tự tìm cách đi.
Một tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ năm ngồi đầu phía bên phải nói, ngữ khí lạnh lùng.
Đây là trưởng lão cung phụng Bành Lật của Lôi Vân tông, nếu như ngữ khí có thể giết người, Điền Cực sớm đã bị gã giết chết rồi.
Điền Cực câm như hến, nếu như y biết Diệp Mặc trong thời gian ngắn, lại nghịch thiên đến mức độ này, cho dù giết mấy tên Điền Ngạo Phong, y cũng sẽ không ra mặt.
Mặc dù y rất muốn đáp lại một câu với trưởng lão muốn giáo huấn này, lúc đầu khi chặn lại phi thuyền của Diệp Mặc, Bành Lật trưởng lão chẳng những không có phản ứng gì, hơn nữa lại là người hưởng ứng đầu tiên, bây giờ lại nói mình gây họa.
Xét đến cùng một câu nói, chính là tu vi của Điền Cực quá thấp.
Một tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám khác biết lúc này cho dù giết Điền Cực cũng không giải quyết được vấn đề gì, y hắng giọng, vừa muốn nói, thì lại cảm nhận được trong đại sảnh nghị sự từng trận lay động.
Sắc mặt tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám này và Bành Lật lập tức đại biến, không có ai rõ hơn bọn họ, đây là chuyện gì.
Thần thức của bọn họ quét ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy một tu sĩ Hóa Chân trẻ tuổi đang đứng trước cổng Lôi Vân tông, trong tay đang cầm một con dao thái rau màu tím, rõ ràng vừa nãy là hắn tấn công trận pháp của Lôi Vân tông.
– Diệp Mặc…
Bành Lật kinh hãi kêu lên một câu, tim đập thình thịch, chuyện gã sợ nhất không ngờ đến rồi, Diệp Mặc chẳng những đến rồi, mà còn đánh đến cửa đại trận bảo vệ núi rồi.
– Quý Minh sư huynh…
Bành Lật có chút sợ hãi nhìn về phía tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám kia, đây là cung phụng đệ nhất của Lôi Vân tông Phong Quý Minh.
Y không thể không sợ, Diệp Mặc giết liền lúc mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan thành, hơn nữa trong mười một tên tu sĩ Hóa Chân này còn có một tên Hóa Chân tầng thứ bảy, một tên Hóa Chân tầng thứ chín viên mãn tay còn cầm một tiên khí nữa.
Cho dù sức mạnh như vậy, cũng bị Diệp Mặc giết chết sạch, bây giờ Diệp Mặc đánh đến Lôi Vân tông rồi, y làm sao không sợ được.
Lúc trước khi ngăn lại phi thuyền của Diệp Mặc, y lại đích thân giết chết một tu sĩ Thừa Đỉnh nữa.
Lôi Vân tông mặc dù có đại trận bảo vệ, nhưng Diệp Mặc là ai, nghe nói hắn còn là một tông sư trận pháp cấp chín, trận pháp của Mặc Nguyệt Chi Thành chính là do hắn bố trí ra.
Lúc trước hiện trường đánh nhau, hắn chỉ cần tiện tay là có thể vây khốn được Thủy Dã tu sĩ Hóa Chân của Đan thành, nếu không phải Thủy Dã cũng có một thanh tiên khí hạ phẩm, thậm chí đến trận pháp cũng không phá được.
– Đi ra ngoài rồi nói tiếp.
Phong Quý Minh rõ ràng cũng bình tĩnh hơn Bành Lật.
…
Bên ngoài Lôi Vân tông, ‘Tử Đao’ trong tay Diệp Mặc lại lần nữa được phóng ra, chân nguyên điên cuồng dao động, Tử Đao mang theo một đường ánh sáng chói mắt, lại một lần nữa bổ đến đại trận phòng ngự của Lôi Vân tông.
Ken két một tiếng, Diệp Mặc biết, đại trận phòng ngự này cũng đã được hắn bổ ra một vết nứt.
Thực ra đối với tông sư trận pháp như Diệp Mặc mà nói, hắn hoàn toàn không cần dùng cách làm bừa như này để đi phá vỡ trận pháp phòng ngự của Lôi Vân tông.
Nhưng vừa nghĩ đến việc Cố Mân Tiềm bị giết, trong lòng lại dâng lên lửa giận.
Có lẽ chỉ có cách này, mới có thể khiến sự tức giận trong hắn nguôi ngoai đi phần nào.
Lúc này những đệ tử trong Lôi Vân tông rối rít xông ra, bọn họ trợn tròn mắt nhìn Diệp Mặc một mình đang tấn công đại trận phòng ngự, không ai dám tiến lên.
Hung danh của Diệp Mặc một mình giết một lúc mười một tên tu sĩ Hóa Chân truyền ra ngoài, thậm chí đến thủy tinh cầu cũng có.
Lúc trước những tu sĩ tận mắt chứng kiến trận chiến đó tại hiện trường lại càng đếm không hết, những người này rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, làm sao không truyền chuyện này ra ngoài được?
Thực ra nói đại chiến căn bản cũng không chính xác.
Nói chính xác hơn là tàn sát.
Mười một tu sĩ Hóa Chân kia đối mặt với Diệp Mặc, căn bản cũng không có chút năng lực phản kháng nào.
– Diệp thành chủ.
Xin dừng tay…
Phong Quý Minh thấy Diệp Mặc lại lần nữa phóng Tử Đao ra, vội vàng lớn tiếng nói.
Đại trận phòng ngự của Lôi Vân tông mặc dù kiên cố nhưng căn bản cũng không trụ được dưới sự tấn công mạnh mẽ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc là một tông sư trận pháp, mỗi một đao đều tấn công vào điểm yếu nhất của đại trận phòng ngự.
Diệp Mặc cứ như không nghe thấy lời của Phong Quý Minh vậy, Tử Đao trong tay lại lần nữa phóng ra vô số đường đao màu tím.
Huyễn Vân Phân Liệt đao, những đường đao màu tím, vô cùng vô tận, vô hưu vô chỉ.
Vết nứt trên đại trận phòng ngự của Lôi Vân tông vừa mới có khi Diệp Mặc tấn công, bây giờ lại bị vô số đường đao màu tím quét qua, lập tức phát ra những âm thanh răng rắc, một lát sau, đại trận phòng ngự này vỡ như sứ bị vỡ ra vậy, nát bét Phong Quý Minh và Bành Lật còn có cả một đám tu sĩ đang chạy vội đến lập tức dừng bước lại, Phong Quý Minh đơ người nhìn đại trận phóng ngự trước mặt vỡ tan tành, khóe miệng trông rất khổ sở.
Từ trước tới nay chỉ có Lôi Vân tông như vậy đối với người khác, chỉ có Lôi Vân tông đi chiếm lĩnh địa bàn của người khác.
Nhưng hôm nay, thì vận mệnh cũng phủ xuống Lôi Vân tông, đường đường là tông môn chín sao, lại bị một người phá vỡ sơn môn, lại không dám nói gì.
Hơn nghìn đệ tử của Lôi Vân tông đi theo sau Phong Quý Minh và Bành Lật đều lặng như tờ, một số đệ tử nhiệt huyết cũng đã siết chặt quả đấm lại, trong mắt lại càng tức giận.
Bọn họ đang chờ tông chủ ra lệnh, sau đó toàn bộ xông lên xé xác Diệp Mặc.
Phong Quý Minh bỗng nhiên nghĩ đến tông chủ của Lôi Vân tông là Vương Thuyền Hòa sao lại không có ở đây? Gã theo năng hỏi:
– Kiến Âu sư điệt, Vương môn chủ đâu rồi?
Nghe thấy Phong Quý Minh hỏi vậy, phó môn chủ của Lôi Vân tông là Khương Kiến Âu bỗng dưng tỉnh lại, y trong nháy mắt hiểu đây là chuyện gì, khóe miệng có chút đau khổ nói:
– Vương môn chủ đã rời khỏi tông môn sáu ngày rồi, anh ấy nói đến Ma Ngục cấm địa giúp đỡ.
Sáu ngày? Bảy ngày trước Diệp Mặc ở Mặc Nguyệt Chi Thành giết chết mười một tu sĩ Hóa Chân cùng một lúc, còn Vương Thuyền Hòa đúng sáu ngày trước lại rời khỏi Lôi Vân tông, dường như tất cả mọi người đều trong nháy mắt hiểu ra đây là chuyện gì.
Đường đường là chưởng môn của một tông môn chín sao, không ngờ bỏ lại môn phái một mình chạy trốn.
Bành Lật con ngươi đỏ ngầu, y thậm chí hối hận mình sao không sớm nghĩ đến bước này?
– Diệp thành chủ, lúc đầu chuyện này là do tôi đầu têu, anh giết đệ tử Điền Ngạo Phong của tôi, tôi đương nhiên phải giết chết anh.
Được làm vua thua làm giặc mà thôi, chỉ mong anh có thể bỏ qua cho Lôi Vân tông và hơn nghìn đệ tử nội môn của Lôi Vân tông mà thôi.
Dường như nằm ngoài dự liệu của Diệp Mặc và tất cả những tu sĩ của Lôi Vân tông chính là, người gây chuyện Điền Cực không ngờ lại chủ động đứng ra nhận lỗi, chỉ cần Diệp Mặc giết một mình gã, tha cho toàn bộ Lôi Vân tông.
Quả thực như lời gã nói, có thể đến đại trận phòng ngự đều là đệ tử nội môn, còn vô số những đệ tử ngoại môn, căn bản cũng không thể nào tiếp cận gần đến đại trận phòng ngự được.
Diệp Mặc cũng sửng sốt một chút, tên Điền Cực này có chút nghĩa khí đấy, thậm chí còn có mấy phần huyết tính, cho dù biết rõ gã tất phải chết, nhưng có thể đứng ra nói những lời này, cũng coi là tài giỏi rồi.
Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng lại biết hắn nhầm rồi, hắn nhìn thấy những đệ tử đứng sau Lôi Vân tông nghe thấy Điền Cực nói vậy, ai ai cũng phẫn nộ phóng ra pháp bảo, dường như chỉ cần mình động thủ, thì những đệ tử nội môn của Lôi Vân tông này sẽ xông đến.
Nhưng sau đó Diệp Mặc lại nhìn thấy ánh mắt Điền Cực lóe lên, lập tức hiểu ra ý tứ của Điền Cực, gã biết mình tất phải chết, nên chọn cách thông minh một chút.
Gã chủ động đứng ra xin chết, nói ra những lời vì Lôi Vân tông, như vậy gã có thể lấy được sự ủng hộ và đồng tình của tất cả những đệ tử nội môn của Lôi Vân tông.
Một khi Diệp Mặc động thủ, thì những đệ tử của Lôi Vân tông nói không chừng sẽ cùng tiến đến bao vây tấn công Diệp Mặc, gã thậm chí có thể chạy thoát mạng trong lúc hỗn độn đó.
– Điền Cực, bản thân anh hại người hại mình, hôm nay liên lụy đến cả Lôi Vân tông.
Lúc trước Chung Vũ tôi cũng nói rồi, anh đúng là một tên ngu ngốc, bây giờ xem ra tôi quả nhiên không nói sai rồi, bây giờ anh còn khiêu chiến toàn bộ đệ tử của Lôi Vân tông cùng liều mạng với anh…
Lại có một trưởng lão đứng ra lớn tiếng quát, rõ ràng y cũng nhìn ra Điền Cực không phải đại công vô tư thực sự.
Điền Cực không đợi tên trưởng lão này nói xong, lại lớn tiếng nói:
– Nếu anh không tin tôi, tôi xin vì Lôi Vân tông mà hiến thân trước, cho dù chết rồi, Điền Cực tôi cũng không muốn nhìn thấy có người sau khi phá tan sơn môn của Lôi Vân tông, Lôi Vân tông tôi lại không có một đệ tử nhiệt huyết dám đứng ra.
Điền Cực tôi sẽ làm người đầu tiên của Lôi Vân tông…
Thấy Điền Cực phóng ra pháp bảo, mười mấy tên tu sĩ của Lôi Vân tông bị mấy câu nói nhiệt huyết sôi trào của Điền Cực kích động xông về phía Diệp Mặc, thậm chí đến Điền Cực cũng bị vứt lại ở phía sau.
Điền Cực bây giờ cũng đã là tu vi Kiếp Biến tầng thứ nhất, sau khi gã phóng ra pháp bảo, rõ ràng không thể nào xông vào cuối cùng.
Trên thực tế là, gã chính xác là xông vào cuối cùng.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, hai tay vung lên, trong tiếng nổ vang, vô số đường lôi kiếm rơi xuống.
Những tu sĩ xông lên kia, Nguyên Anh, Hư Thần cũng có, thậm chí còn có số ít tu sĩ Kim Đan.
Những tu sĩ với tu vi này dưới đường lôi kiếm của Diệp Mặc, không còn ai có thể sống sót được, chỉ trong chốc lát, đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Trong một tông môn lấy pháp thuật lôi hệ làm chủ, Diệp Mặc cùng pháp thuật lôi hệ giết chết bọn họ.
Điền Cực căn bản cho rằng có hàng trăm đệ tử tiến đến vây lấy Diệp Mặc, cho dù chỉ có chút ít thời gian, gã có lẽ có một đường sống.
Đáng tiếc gã đánh giá quá cao sức hút của mình, trước sau chỉ có hai ba mươi tu sĩ xông lên.
Hơn nữa cộng những tu sĩ này lại, cũng không thể vây khốn được Diệp Mặc trong tích tắc.
Phong Quý Minh và Bành Lật hít một hơi dài, bọn họ đã biết lời đồn là sự thật.
Chỉ dựa vào uy thế của lôi kiếm của Diệp Mặc, nếu như Vực của Diệp Mặc cũng đại thành như lời đồn, Diệp Mặc hoàn toàn có thể giết chết được mười một tu sĩ Hóa Chân của Đan thành.
Lúc này bọn họ hoàn toàn không có tâm trạng gì để ý đến Điền Cực nữa, Phong Quý Minh còn đang suy nghĩ làm sao để bảo vệ được Lôi Vân tông, nhưng Bành Lật thì lại nghĩ làm sao có thể chạy thoát được kiếp nạn này.
Điền Cực cũng chỉ sững sờ trong chốc lát, rồi lại cảm giác được cả người đang run lên, còn chưa đợi gã tỉnh lại, một chân nguyên đại thủ đã nắm được gã.
– Tiền bối, xin tha mạng…
Dưới sự cấp thiết, Điền Cực cũng không còn để ý đến chuyện khác, gã vừa nói ra câu này, lại dẫn theo một hơi thở dài vang lên, rõ ràng tâm cơ vừa nãy của gã uổng phí rồi.
Điền Cực trong tình huống cấp bách nói ra câu này, cũng biết mình xong đời rồi.
Gã cũng biết, cầu xin Diệp Mặc tha mạng cho gã là không thể nào.
Lúc này gã chỉ hối hận vô cùng, gã không phải hối hận mình đã đắc tội với Diệp Mặc, mà là hối hận không giết chết Diệp Mặc trước khi hắn trưởng thành.
Chân nguyên đại thủ của Diệp Mặc xiết chặt, Điền Cực bị chân nguyên đại thủ nắm lấy trong nháy mắt biến thành hư không.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1423: Diệt Lôi Vân Tông
Diệt Lôi Vân Tông
T
ận mắt nhìn thấy Diệp Mặc giết Điền Cực và mười tên đệ tử Lôi Vân Tông, thì Phong Quý Minh đã khẳng định rằng bản thân không phải là đối thủ của Diệp Mặc, chỉ có thể cố gắng nhìn sự phẫn nộ xuống rồi nói:
– Hôm nay anh đã giết Điền Cực, phá vỡ đại trận của Lôi Vân sơn, vậy thì hẳn là có thể dừng tay lại được rồi.
Phong Quý Minh không thể không nhịn sự phẫn nộ của mình xuống, vì y hiểu rằng Diệp Mặc là một thằng điên.
Mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành mà hắn còn dám giết, thì Lôi Vân Tông của y trong mắt Diệp Mặc càng chẳng là cái gì cả.
Cho dù là Diệp Mặc chém tận giết tuyệt tu sĩ của Lôi Vân Tông, thì Phong Quý Minh y cũng không hề cảm thấy kỳ quái.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Trước đây tu sĩ Hóa Chân của Lôi Vân Tông ngăn cản phi thuyền của Kỷ Bẩm tiền bối, giết hơn mười người, hủy đi thân thể của Kỷ Bẩm tiền bối, chém giết Đan Vương Cố Mân Tiềm của Mặc Nguyệt ta, giết cả vài người hộ vệ tu vi Kiếp Biến và Thừa Đỉnh, còn có cả trưởng lão Kiếm Cốc tu vi Hư Thần nữa, chẳng lẽ đây còn chưa tính là thù hận sao?
Phong Quý Minh nghe Diệp Mặc nói xong, thì cũng biết rằng sự tình hôm nay khó có thể vãn hồi rồi.
Lập tức hừ lạnh một tiếng, lấy ra nửa đoạn kiếm, đồng thời lớn tiếng quát lên:
– Lôi Vân Tông ta ngày hôm nay cho dù là bị diệt môn, thì cũng phải giữ gìn lại tôn nghiêm của tông môn.
Thấy trưởng lão Hóa Chân cung phụng cũng đã lấy pháp bảo ra, thì hầu hết các tu sĩ Lôi Vân Tông còn lại đều lấy ra pháp bảo của mình.
Bành Lật biết, chỉ có cách đem Diệp Mặc vây khốn thì y mới có thể có một con đường sống.
Bành Lật đã lấy ra pháp bảo của mình, nhưng y lại lập tức phát hiện không gian xung quanh dường như đã hoàn toàn bị trói buộc lại rồi.
Trong nháy mắt thì Bành Lật đã hiểu rõ, đó chính là thành tựu về ‘Vực’ của Diệp Mặc đã đại thành rồi, đây chẳng những là ‘Vực’ đại thành, mà còn là ‘Vực’ có thể trói buộc cả tu sĩ Hóa Chân.
Khó trách vì sao mà mười một tên tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành đều bị Diệp Mặc giết.
Loại ‘Vực’ này quả thực là quá đáng sợ.
Sau khi tự mình cảm thụ được ‘Vực’ của Diệp Mặc, thì Bành Lật đã triệt để hiểu rằng ngày hôm nay không trốn đi được, thì tất cả bọn họ căn bản là sẽ không còn bất cứ cơ hội nào nữa.
Diệp Mặc đã sớm nhìn tên này không thuận mắt rồi, cho nên vừa phóng xuất ‘Tử Đao’ ra thì chiêu thứ nhất đã đánh về phía Bành Lật.
Bành Lật phát hiện người đầu tiên Diệp Mặc muốn giết lại chính là y, thì nhất thời hồn phi phách tán, điên cuồng vận chuyển chân nguyên muốn giẫy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc.
Đáng tiếc là tu vi của y so với Diệp Mặc quá mức chênh lệch, cho nên đừng nói là Diệp Mặc đã phóng xuất ‘Tử Đao’ ra rồi, mà cho dù là Diệp Mặc không dùng đến ‘Tử Đao’ thì Bành Lật y cũng không có cách nào để chạy trốn cả.
‘Huyễn vân Hoa Sơn đao’ mang theo đao quang tím hồng tiến tới, còn Bành Lật thì thậm chí còn không thể nào phản kháng lại được một chút.
Y trơ mắt nhìn luồng đao quang tím hồng kia cắt vào thân thể của mình, thấy máu tươi từ trước ngực mình phun ra.
Sau khi Bành Lật bị Diệp Mặc giết trong nháy mắt, thì vô số pháp bảo lúc này mới công kích về phía Diệp Mặc.
Đáng tiếc là trong chiến đấu của tu sĩ thì không thể nào dựa vào số lượng đề bù đắp cho chất lượng được, chỉ cần tu vi yếu kém hơn ở một trình độ nhất định, thì số lượng cũng chỉ là một gánh nặng mà thôi.
Số lượng pháp bảo công kích về phía Diệp Mặc mặc dù nhiều, nhưng dưới sự trói buộc từ ‘Vực’ của Diệp Mặc thì đã trở nên chậm chạp hẳn. ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc lúc này lại đánh về phía Phong Quý Minh, đồng thời vô số đạo lôi kiếm cũng được đánh ra.
Những luồng lôi kiếm này tiến nhập vào đoàn người kia, nhất thời khiến cho hàng loạt tiếng kêu thảm truyền ra.
Phong Quý Minh là tu vi Hóa Chân tầng tám, thì trong khi Diệp Mặc giết chết Bành Lật y đã giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ của Diệp Mặc rồi.
Y cũng không đợi cho ‘Vực’ của Diệp Mặc lần thứ hai trói buộc mình lại, thì đã thi triển ra chính ‘Vực’ của mình rồi, đồng thời pháp bảo trong tay cũng hoàn toàn kích phát ra, công kích về phía Diệp Mặc.
Đây chỉ là một nửa đoạn mũi kiếm không trọn vẹn, nên lúc trước Diệp Mặc cũng không hề để ý.
Nhưng khi đoạn kiếm kia công kích tới trước mặt của Diệp Mặc thì chợt bộc phát ra uy áp kinh khủng, nên lúc này Diệp Mặc mới cẩn thận một chút.
Đây là vật gì? Diệp Mặc không hề để Phong Quý Minh vào mắt, nhưng nhìn thấy thứ pháp bảo mà mình cũng không cảm nhận rõ được, thì lập tức đã lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’.
Cho dù là nhiều thêm một tầng phòng vệ, thì hắn cũng không muốn bị lật thuyền trong mương.
Ầm…
‘Tử Đao’ và nửa đoạn mũi kiếm của Phong Quý Minh đụng vào nhau, mà đoạn mũi kiếm kia cũng không hề bị đâm cháy, mà lại mang theo một tiếng rít gào, bộc phát ra một luồng khí thể nguy hiểm.
Ưu thế duy nhất của Diệp Mặc là Phong Quý Minh bị sự phản phệ của mũi kiếm kia chấn bay khiến cho y phun ra một ngụm máu tươi, hiển nhiên là chân nguyên cùng tu vi đều kém hơn so với Diệp Mặc.
Tuy rằng bị thổ huyết, nhưng Phong Quý Minh cũng đã ngăn trở được đao khí từ ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc vẫn không biết rốt cuộc nửa đoạn mũi kiếm kia là vật gì, nhưng cũng biết rằng nửa đoạn mũi kiếm này đối với hắn mà nói thì tuyệt đối không phải là thứ gì thú vị.
Phong Quý Minh sau khi thổ huyết thì lại không lùi mà tiến, sau đó không ngừng đưa tay vẽ lên trên trán mình, thoạt nhìn thấy y giống như là đang làm trò hề.
Nhưng Diệp Mặc thì lại để ý thấy khi Phong Quý Minh mỗi lần vẽ lại một vòng trên trán, thì thân thể của y lại gầy yếu đi một vòng, còn nửa đoạn mũi kiếm kia lại có thêm một tầng lôi quang chớp động bên ngoài.
Cảm giác được thứ này có chút quỷ dị, thì Diệp Mặc trước tiên muốn tách mũi kiếm này ra giết Phong Quý Minh trước rồi tính.
Phong Quý Minh thấy Diệp Mặc lùi lại, thì khóe miệng liền lộ ra một tia cười trào phúng.
Diệp Mặc vừa lùi về phía sau, thì cũng đã cảm giác được có chút gì đó không đúng, vì Phong Quý Minh cũng không hề thi triển ra ‘Vực’ của y, hơn nữa Phong Quý Minh cũng không có năng lực đối kháng ‘Vực’ với mình.
Đồng thời ‘Vực’ của mình cũng không hề bị phá, nhưng quanh thân thì lại thực sự trở nên khó cử động được.
Diệp Mặc nhíu mày, nhìn nửa đoạn mũi kiếm đang có tầng lôi quang ngày càng dầy đặc kia, thì trong lòng có chút bất an.
Hắn biết rằng nữa đoạn mũi kiếm này chắc chắn là có vấn đề, nên hắn lập tức không lùi về nữa, mà ‘Tử Đao’ trong tay liền một lần nữa đánh thẳng về phía nửa đoạn mũi kiếm kia.
Mà lúc này thì cơ thể của Phong Quý Minh đã gầy trơ xương như một bộ xương khô rồi.
Khi y thấy Diệp Mặc phóng pháp bảo ra công kích nửa đoạn mũi kiếm của mình, thì lại quát to lên một tiếng.
Theo tiếng kêu của y, thì cả người y liền hoàn toàn bạo liệt.
Những tu sĩ xung quanh Phong Quý Minh thì không có một người nào có thể chạy trốn cả.
Ngay cả phó môn chủ Khương Kiến Âu cũng không thể chạy thoát mà phải chịu chung số phận.
Khi Phong Quý Minh tự bạo, thì thân thể của y phóng xuất ra một đạo quang mang mờ mờ.
Đạo quang mang này trong nháy mắt liền tiến vào trong nửa đoạn mũi kiếm, ngay sau đó nửa đoạn mũi kiếm kia cũng lập tức căng phồng lên rồi cũng tự động bạo liệt ra giống như Phong Quý Minh vậy.
Thoạt nhìn thì giống như là do bị ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đánh trúng mà phát nổ, nhưng bản thân Diệp Mặc thì lại biết rằng không phải là như vậy.
Ầm…
Tiếng nổ kinh khủng, uy thế còn hơn cả Phong Quý Minh vừa rồi tự bạo nhiều lắm.
Diệp Mặc cũng cảm giác được một lực lượng thật lớn đánh lên trên ‘Đại đỉnh tám cực’, lập tức vô số mảnh nhỏ của mũi kiếm bạo liệt ra phóng đến, nhưng những mảnh nhỏ của mũi kiếm kia trong chớp mắt đều tạo thành những đạo Lôi Long.
Tiếng Lôi Long gào thét ở bên trong, thậm chí còn có pha lẫn chút thanh âm của Phong Quý Minh.
Ầm…
Lôi Long lại lần nữa đánh lên ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc, lần này uy thế còn cường hãn hơn cả sự tự bạo vừa rồi của đoạn mũi kiếm kia.
Ngay cả Diệp Mặc cũng không thể nào chịu nổi được loại lực phá hoại kinh khủng này, còn ‘Đại đỉnh tám cực’ thì trực tiếp bị đánh bay.
Nhưng Lôi Long cũng không hề dừng lại, mà lại lần nữa biến thành từng mảnh lôi quang.
Đại bộ phận những lôi quang này đều đánh lên thân thể của Diệp Mặc.
Diệp Mặc bị lực lượng phản phệ của ‘Đại đỉnh tám cực’, Lôi Long và lôi quang đánh vào, thì chân nguyên trong cơ thể cũng cuồn cuộn quay cuồng, thiếu chút nữa thì đã phun ra một ngụm máu.
Nhưng với sự cường hãn của tu vi luyện thể Thần Cảnh, thì chỉ trong hai lần hơi thở thì Diệp Mặc đã ổn định lại nội khí rồi, đồng thời thu hồi lại ‘Đại đỉnh tám cực’.
Còn nửa đoạn kiếm gẫy kia đã hoàn toàn trở thành hư vô.
Tuy rằng nó cũng khiến Diệp Mặc chật vật một chút, nhưng cũng không hề khiến hắn phải thọ thương.
Nếu như Phong Quý Minh còn sống, thì y tuyệt đối không tin rằng Diệp Mặc sẽ bình yên vô sự, thậm chí ngay cả máu cũng không thèm nhổ ra một ngụm nào.
Nhưng thực tế thì y đã không thể nhìn thấy được rồi.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu.
Tu vi của Phong Quý Minh kém xa so với hắn, cho dù là mấy tên Phong Quý Minh cùng liên thủ, thì hắn cũng có thể giết toàn bộ.
Nhưng cái đoạn kiếm gãy kia của Phong Quý Minh rốt cuộc là thứ gì, mà lại có uy lực tự bạo kinh khủng như vậy chứ?
Diệp Mặc cũng không muốn nghĩ tiếp nữa, mà quay đầ nhìn về phía bên ngoài Lôi Vân sơn.
Lúc này thì có hai bóng người đã tiến tới trước mặt Diệp Mặc.
– Có phải cậu thấy rất kỳ quái, vì sao mà Phong Quý Minh không hề là đối thủ của cậu, nhưng khi y tự bạo thì lại có uy lực khiến cậu thiếu chút nữa mà bị thương hay không?
Một thanh âm thanh thúy theo bóng người vừa tới lập tức nói với Diệp Mặc một câu.
– Diệp Mặc ra mắt Thiện tiền bối, xin chào Lăng sư muội.
Vãn bối xác thực là không thể hiểu được vì sao lại như vậy, mong Thiện tiền bối giải thích dùm.
Sau khi Diệp Mặc thấy rõ hai người này, thì vội vã ôm quyền nói.
Hai người này chính là Thiện Băng Lam và đệ tử cô là Lăng Hiểu Sương của Thanh Mộng Trai.
Trong khoảng thời gian ngắn không gặp, thì Lăng Hiểu Sương cũng đã là tu vi Hư Thần tầng một rồi, có thể thấy được rằng tốc độ tu luyện của cô so với Ninh Khinh Tuyết còn nhanh hơn, dĩ nhiên đã gần bắt kịp Lạc Ảnh rồi.
Nói thật ra thì, Thiện Băng Lam và Lăng Hiểu Sương đứng chung một chỗ, thì người không biết chắc chắn sẽ không cho rằng đây là hai thầy trò, mà tối đa chỉ là hai chị em mà thôi.
Khí chất của Thiện Băng Lam thanh tú, linh vận bức người không hề kém hơn so với Lăng Hiểu Sương.
Mà Lăng Hiểu Sương cũng chính là mỹ nữ thứ hai trong mười đại mỹ nhân Nam An Châu, bởi vậy cũng có thể thấy được sự ưu tú của Thiện Băng Lam rồi.
– Diệp Mặc, tôi quả nhiên là không hề nhìn lầm cậu, trước đây ‘Hoành không xuất thế’ trên Bia đề danh Kim Đan, sau đó lại là Diệt Tuyệt Lôi Kiếp.
Hôm này thì cậu đã có thể đơn độc mà khiêu chiến một tông môn chín sao rồi.
Ài… Sự phát triển của cậu thực sự là quá nhanh mà.
Thiện Băng Lam nhìn Diệp Mặc rồi cảm thán.
– Vãn bối xin đa tạ sự dạy dỗ của tiền bối.
Diệp Mặc khách khí nói một câu.
Đối với Thiện Băng Lam, thì Diệp Mặc thật sự là rất cảm tạ.
Trước đây nếu như không phải là có Thiện Băng Lam chỉ điểm, đưa cho hắn tấm bản đồ, thì hắn đã không thể nào tìm được chỗ tốt ở Băng Thần cấm địa rồi.
Cơ duyên đôi khi chỉ xuất hiện trong nháy mắt, một khi bỏ lỡ, thì vĩnh viễn sẽ không xuất hiện lại nữa.
Thiện Băng Lam mỉm cười:
– Đó là do nghị lực và cơ duyên của cậu, tôi chỉ giúp một chút chuyện nhỏ mà thôi.
Nói xong thì Thiện Băng Lam lại đổi chủ đề:
– Diệp thành chủ, có thể nể mặt tôi, mà buông tha cho những người còn lại của Lôi Vân Tông hay không?
Diệp Mặc vốn đã đoán rằng Thiện Băng Lam tới đây chính là vì chuyện này, hiện tại thì xem ra hắn đã đoán đúng.
Lúc này thì Diệp Mặc cũng không có ý chém tận giết tuyệt, vì sau khi Phong Quý Minh ba lần điên cuồng tự bạo, hơn nữa hai đạo lôi kiếm của hắn lúc trước cũng đã giết hơn một nghìn tên đệ tử nội môn của Lôi Vân Tông, cho nên lúc này cũng chỉ còn khoảng hai ba trăm người sống sót mà thôi.
Mà số người này bị trận pháp của Diệp Mặc vây khốn, cho nên đều không thể nào chạy trốn được.
Thấy rằng tu sĩ có tu vi từ Thừa Đỉnh trở lên đều đã bị lôi kiếm của mình và sự tự bạo của Phong Quý Minh giết hết rồi, thì Diệp Mặc cũng không muốn làm trái với ý của Thiện Băng Lam, nên lập tức gật đầu:
– Toàn bộ mọi việc sẽ do Thiện tiền bối làm chủ, nhưng Lôi Vân Tông thì sẽ phải xóa tên tại Nam An Châu rồi.
Diệp Mặc chiếm được chỗ tốt từ Thiện Băng Lam, hơn nữa Thanh Mộng Trai cũng không chỉ ủng hộ hắn có một hai lần.
Hiện tại những tên hung thủ cầm đầu của Lôi Vân Tông cũng đều đã bị giết, thì những người còn lại cũng không đủ là địch thủ của hắn nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1424: Thượng Cổ Cấm Khí
Thượng Cổ Cấm Khí
T
hiện Băng Lam nghe Diệp Mặc nói xong, thì gật đầu vừa ý, sau đó lại nói tiếp với Diệp Mặc:
– Vậy tự cậu đi ra nói một chút đi.
Diệp Mặc hiểu ý của Thiện Băng Lam, đó chính là cô muốn cho đệ tử của Lôi Vân Tông biết rằng người thả bọn họ là Diệp Mặc chứ không phải Thiện Băng Lam cô.
Diệp Mặc cũng không hề từ chối, quay về hướng các đệ tử của Lôi Vân Tông rồi cao giọng nói:
– Ân oán của Lôi Vân Tông cùng với Diệp Mặc ta thì ta cũng không nói thêm nữa, vì ta nghĩ các ngươi hẳn là đều rõ ràng.
Từ hôm nay trở đi Lôi Vân Tông sẽ bị xóa tên khỏi Nam An Châu, ai nguyện ý rời khỏi Lôi Vân Tông thì tự động rời khỏi, ai không muốn thì cứ ở lại đi.
Diệp Mặc nói xong thì lập tức mở khốn trận ra.
Ý tứ của hắn đã rất rõ ràng rồi, ai nguyện ý rời khỏi thì cũng chẳng khác nào chủ động rời khỏi Lôi Vân Tông, sau này sẽ không còn là đệ tử của Lôi Vân Tông nữa.
Mà những người nào không muốn rời đi thì Diệp Mặc hắn sẽ lại lần nữa chém tận giết tuyệt.
Sau khi Diệp Mặc nói xong, thì hầu như những đệ tử tàn dư của Lôi Vân Tông đều rời đi.
Mấy tu sĩ còn do dự một chút, thì thấy những người khác đều cùng nhau rời đi rồi, thì cũng đi theo.
Càng có nhiều tu sĩ biết được chuyện chưởng môn của họ đã sớm thoát thân một mình từ trước rồi, để lại những đệ tử như họ ở đây chịu chết, cho nên ai nguyện ý ở lại thì quả là quá ngu ngốc rồi.
Đã có một con đường sống, vậy thì phải nhanh chóng mà nắm bắt lấy.
Sau khi tất cả đều đã rời đi, thì Diệp Mặc lại phát hiện rằng vẫn còn một người ở lại, khi mà Diệp Mặc đang muốn giết người này thì y lại đi tới trước mặt Thiện Băng Lam khom người thi lễ rồi nói:
– Phương Chủng Sư đa tạ ân cứu mạng của Thiện tiền bối.
Xin chào Hiểu Sương sư muội.
Lăng Hiểu Sương cũng đáp lễ lại, khách khí nói:
– Phương sư huynh khách khí rồi.
Diệp Mặc biết người tên Phương Chủng Sư này.
Lúc này thì thoạt nhìn y rất có phong độ, cho dù là bị diệt môn rồi, thì cũng có vẻ rất khí độ đại nam nhi.
Nhưng thần thức của Diệp Mặc rất cường hãn, cho nên có thể thấy rõ được nội tâm cực kỳ phẫn nộ và mất bình tĩnh của y.
Thiện Băng Lam gật đầu:
– Phương sư điệt là nhân trung long phượng.
Hiện taị Lôi Vân Tông đã mất rồi, thì cậu hãy tự bảo trọng mình.
Phương Chủng Sư không nói gì, lại lần nữa thi lễ với Diệp Mặc, hơn nữa còn ôm quyền hướng về Diệp Mặc nữa, sau đó mới lập tức xoay người biến mất khỏi phạm vi của Lôi Vân Tông.
Diệp Mặc hiểu được ý của Phương Chủng Sư, đó chính là y muốn nói rằng sớm muộn gì y cũng sẽ tới tìm hắn để báo mối thù diệt môn.
Diệp Mặc không sợ Phương Chủng Sư, bất quá cũng không hề thích thú gì cái loại người phiền phức như vậy.
Nếu như không phải là hắn đã đáp ứng với Thiện Băng Lam trước, thì hắn đã lập tức giết Phương Chủng Sư rồi.
Hắn là một người rất giữ chữ tín.
Nếu đã đáp ứng với Thiện Băng Lam, thì không thể nào ra tay giết Phương Chủng Sư được.
Thiện Băng Lam dường như là hiểu được ý của Diệp Mặc, nên mỉm cười nói:
– Phương Chủng Sư thiên tư trác việt, nhưng so với Diệp thành chủ thì y còn hơi chút khiếm khuyết…
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, cũng không trả lời Thiện Băng Lam.
Hắn không thích phiền phức, nhưng không có nghĩa là hắn sợ phiền phức.
Cho dù là sau này Phương Chủng Sư tìm hắn báo thù, thì hắn cũng không thèm quan tâm vào lúc này.
Lăng Hiểu Sương thấy Diệp Mặc cười nhạt, thì trong lòng cô có chút tức giận, rồi cô lại nhớ tới chuyện ở Vẫn Chân thành, cho nên càng cảm thấy khó chịu hơn, lập tức nói:
– Phương sư huynh tư chất nghịch thiên, đáng tiếc là đã vào nhầm môn phái rồi, Lôi Vân Tông cũng không thích hợp để y sinh tồn.
Hiện tại thoát ly khỏi Lôi Vân Tông, với y mà nói thì chưa hẳn đã là một chuyện không tốt.
Con tương đối xem trọng Phương sư huynh đấy, vì thái độ làm người của y rất ổn trọng, không kiêu căng nóng nẩy, hơn nữa phong độ nam nhi cũng rất được.
Đợi một thời gian nữa thì con phỏng chừng y cũng không kém hơn Diệp thành chủ đâu.
– Hiểu Sương…
Thiện Băng Lam gọi cô với giọng điệu có chút trách cứ.
Cô nghĩ rằng Diệp Mặc tuy là rất nghịch thiên, nhưng vẫn chỉ là một người trẻ tuổi.
Một cô gái xinh đẹp lại ở trước mặt của hắn mà tán dương một người đàn ông khác, thì trong lòng của hắn khẳng định là sẽ không thấy thoải mái.
– Sư phụ, con biết ý của người, Diệp thành chủ đương nhiên cũng là một nam nhân cực kỳ ưu tú.
Chỉ là phương diện ổn trọng, thì con cảm giác còn kém một chút so với Phương sư huynh.
Nếu như Diệp thành chủ có thể sửa chữa được điểm này, thì chưa chắc đã kém hơn so với Phương Chủng Sư.
Lăng Hiểu Sương mới vừa rồi còn nói Phương Chủng Sư chưa chắc đã kém hơn Diệp Mặc, hiện tại lại quay ra thành Diệp Mặc chưa chắc đã kém hơn Phương Chủng Sư.
Mặc dù lời nói thì hoàn toàn trái ngược, nhưng giọng điệu cũng không khác biệt lắm.
Nghe lời cô bình luận thì dường như là tu vi của cô còn cao hơn so với Diệp Mặc nhiều lắm, thậm chí còn giống như giọng điệu của một vị tiền bối đang nói với vãn bối của mình vậy.
Diệp Mặc biết ý của Lăng Hiểu Sương.
Trước đây hắn đã đùa giỡn cô, cho nên cô vẫn ghi hận trong lòng mà thôi.
Hắn là một tu sĩ Hóa Chân, mà lại đi so với một tu sĩ Hư Thần sao? Cho nên lời Lăng Hiểu Sương nói, thì Diệp Mặc căn bản là coi như không nghe không thấy.
Hơn nữa vì nể mặt Thiện Băng Lam, cho nên hắn càng không chấp nhặt với cô.
– Hiểu Sương, không được nói bậy.
Diệp thành chủ đã là tu vi Hóa Chân, lại là người đứng đầu một thành, sự ổn trọng của cậu ấy thì Phương Chủng Sư sao có thể so sánh được? Sau này không được phép nói lung tung như vậy.
Diệp thành chủ đại nhân đại lượng, nên sẽ không chấp nhặt với con
Giọng nói của Thiện Băng Lam đã có chút nặng nề, cô cảm giác đệ tử của mình ngày hôm nay có chút cổ quái.
Tuy rằng như vậy, thì lời trách cứ của cô với Lăng Hiểu Sương cũng chính là giúp Lăng Hiểu Sương giải vây.
Lăng Hiểu Sương vốn không phải loại người có tích cách đanh đá như vậy, trái ngược lại là cô rất hiền thục, nhưng cô thấy sắc mặt Diệp Mặc không chút thay đổi, thì trong lòng không hiểu sao lại càng thêm tức, cũng không thèm để ý lời sư phụ nói, mà lại nói tiếp:
– Con biết thưa sư phụ, vậy là do cái nhìn của con không đúng.
Cũng khó trách, chắc là vì lần đầu tiên con gặp Diệp thành chủ, thì Diệp thành chủ còn nói rằng chúng con có quan hệ nữa, sau đó tận lực muốn mua cho con một món quà đấy.
Thiện Băng Lam nghi hoặc nhìn đệ tử của mình:
– Nói cái gì vậy?
Lăng Hiểu Sương dường như chính là đang đợi câu hỏi này của sư phụ, cho nên lập tức đã học theo giọng điệu của Diệp Mặc ngày trước rồi nói:
– Thật là một đạo cô xinh đẹp.
Cô thật sự là đẹp quá, em gái à, tôi là Ninh Tiểu Ma, a… cô thích cái tài liệu này sao, không có vấn đề gì, tôi mua cho cô… Em gái, cô đừng đi vội mà, chúng ta cùng đi nghe đại hội luận đạo…
Nói xong thì Lăng Hiểu Sương còn dừng lại một chút rồi mới nói tiếp:
– Nhưng tới tận bây giờ con cũng chưa thấy hắn mua cho con cái tài liệu kia.
Thiện Băng Lam lúc này đã rất hối hận vì để cho đệ tử của mình nói ra những lời này.
Hiện giờ hình tượng của Diệp thành chủ đã vô cùng vĩ đại.
Hắn là một tu sĩ vì giận dữ mà giết mười một tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành, sau đó lại tiêu diệt Lôi Vân Tông.
Nhưng với lời kể của Lăng Hiểu Sương thì Diệp thành chủ quả thực là một kẻ hèn mọn, thêm vào việc Lăng Hiểu Sương học theo giọng điệu hèn mọn của Diệp Mặc trước đây, thì quả thực là giống y như đúc.
Sau khi nói xong, thì Lăng Hiểu Sương mới thi lễ với Diệp Mặc:
– Tôi thực sự là không thể tin rằng Ninh Tiểu Ma trước đây chính là Diệp thành chủ đâu.
Sau này tôi mới biết được Diệp thành chủ là người đã có vợ rồi.
Ài… ấn tượng đầu tiên quả là chết người mà.
Thiện Băng Lam nhất thời không biết phải nói như thế nào.
Còn Diệp Mặc thì lại cười nhạt một tiếng.
Hắn căn bản là không thèm đặt Lăng Hiểu Sương vào mắt, thậm chí cũng không để ý tới Lăng Hiểu Sương, mà lại quay sang nói với Thiện Băng Lam:
– Thiện tiền bối, mời cô lùi ra sau một chút.
Thiện Băng Lam không biết ý của Diệp Mặc, nhưng vẫn kéo Lăng Hiểu Sương lùi ra.
Diệp Mặc lại lần nữa phi thân lên trên bầu trời Lôi Vân sơn, sau đó không ngừng ném ra những miếng trận kỳ, chờ sau khi mấy nghìn miếng trận kỳ được hắn ném ra hết, thì Diệp Mặc hắn lại đánh ra vô số thủ quyết nữa.
Lập tức có từng đợt thanh âm ‘Ầm ầm’ truyền đến.
Những tiếng động kia càng lúc càng lớn, cuối cùng thậm chí là ở ngoài trăm dặm cũng có thể nghe được rõ ràng.
Khi mà Thiện Băng Lam và Lăng Hiểu Sương còn chưa biết là Diệp Mặc đang làm cái gì, thì ngọn núi Lôi Vân sơn cao ngất kia bỗng nhiên chuyển động, lập tức phát ra một tiếng nổ vang, sau đó liền biến mất.
Ngay sau đó, chính ngọn núi khổng lồ xung quanh Lôi Vân sơn cũng đều bị Diệp Mặc cuốn đi.
Chỉ trong chốc lát, thì diện tích Lôi Vân sơn rộng tới mấy trăm dặm đã bị Diệp Mặc dùng trận pháp chuyển dời đi.
Lăng Hiểu Sương vừa rồi còn châm chọc Diệp Mặc thì lúc này đã trợn mắt há mồm, ngay cả Thiện Băng Lam cũng chẳng khác gì đệ tử của mình cả.
Dời núi lấp biển, việc này cần bao nhiêu pháp lực mới làm được? Cho dù là mượn trận pháp thì cũng không phải là một chuyện dễ dàng như vậy.
Không ngờ rằng Diệp Mặc đã khủng bố tới mức này rồi.
Bỗng nhiên hai cô còn nghĩ tới việc Diệp Mặc còn hoàn toàn bình yên vô sự sau tiếng nổ mạnh, thì trong lòng càng phải hít thêm một hơi lạnh.
Uy thế của Diệp Mặc đã sớm khiến cho chút ít tâm tư kia của Lăng Hiểu Sương biến mất đi đâu rồi.
Diệp Mặc sau khi tiêu diệt Lôi Vân Tông, thì ngay cả Lôi Vân sơn cũng bị dời đi.
Không nói tới việc làm điều cần có bao nhiêu pháp lực, cho dù là anh có pháp lực lớn như vậy, thì anh có thứ gì đủ lớn để mà dời cả một ngọn núi lớn và chín ngọn núi phụ cũng lớn không kém vào trong đó?
Lôi Vân sơn đã bị Diệp Mặc dọn đi rồi, thì Lôi Vân Tông cũng triệt để biến mất khỏi dòng chảy lịch sử của Nam An Châu.
Mặc Nguyệt năm 2000, ngày mùng 7 tháng 5: Lôi Vân Tông bị diệt.
…
Lôi Vân sơn là ngọn núi cao nhất của Lôi Vân Tông.
Là một ngọn núi cao nhất của một tông môn chín sao, hiển nhiên là nó không tầm thường, nhưng bây giờ lại bị Diệp Mặc lấy luôn nó đi bao gồm cả linh mạch bên trong nữa.
Sau khi Diệp Mặc đem Lôi Vân sơn cùng với chín ngọn núi phụ thu vào thế giới trang vàng, thì mới quay sang ôm quyền nói với Thiện Băng Lam:
– Hiện giờ vãn bối xin được cáo từ, nếu khi nào tiền bối rảnh rỗi, thì có thể đi tới Mặc Nguyệt Chi Thành làm khách.
Vãn bối và vợ của mình nhất định sẽ quét dọn giường chiếu để thiết đãi.
Lúc này Thiện Băng Lam mới kịp phản ứng.
Cô thở dài một tiếng rồi nói:
– Khó trách mười một tên trưởng lão tu sĩ Hóa Chân của Đan Thành bao gồm cả Thủy Dã trưởng lão cũng bị Diệp thành chủ cậu giết.
Không ngờ rằng trình độ pháp lực của Diệp thành chủ đã đạt tới trình độ này rồi.
Xác thực là khiến người khác phải ngẩng cao đầu ngưỡng mộ.
Thấy Diệp Mặc không có ý muốn lưu lại, thì Thiện Băng Lam cũng hiểu ý của Diệp Mặc, nên nói tiếp:
– Diệp thành chủ có phải vẫn khó hiểu vì sao mũi kiếm kia của Phong Quý Minh có thể tự bạo với uy lực lớn như thế phải không?
Diệp Mặc vừa rồi đã từng hỏi Thiện Băng Lam, nhưng không thấy Thiện Băng Lam trả lời.
Hiện tại thì Thiện Băng Lam chủ động nhắc tới, thì Diệp Mặc lập tức hỏi lại:
– Xin Thiện tiền bối chỉ điểm cho.
Thiện Băng Lam gật đầu:
– Kỳ thực khi tôi nhìn thấy Diệp thành chủ có thể bình yên vô sự trước uy lực tự bạo kinh khủng kia, thì tôi thậm chí còn hoài nghi rằng Diệp thành chủ có thể là một tu sĩ luyện thể, thậm chí còn đạt đến một cảnh giới cực cao rồi, thậm chí đã là Tam Thần Cảnh rồi…
– Làm sao có thể?
Lăng Hiểu Sương kinh hô một tiếng, hiển nhiên là cô cho rằng điều đó tuyệt đối không thể xảy ra.
Thiện Băng Lam gật đầu:
– Ta cũng cho rằng điều đó không có khả năng, bởi vì cho dù là tu vi luyện thể đạt tới Tam Thần Cảnh là Kiếp Cảnh cũng khó có thể không bị thụ thương dưới sự tự bạo của loại cấm khí thượng cổ này, trừ phi là tu vi luyện thể đạt tới Thần Cảnh, nhưng ta cũng biết đó là điều tuyệt đối không thể nào xay ra được.
Tại đại lục Lạc Nguyệt này, thì không có bất cứ người nào có thể tu luyện luyện thể đạt tới Thần Cảnh, lại càng không cần phải nói tới người còn trẻ như Diệp thành chủ…
Diệp Mặc không để ý tới việc Thiện Băng Lam có tin tưởng tu vi luyện thể của hắn có phải là Thần Cảnh hay không.
Điều hắn lưu ý chính là thứ được gọi là thượng cổ cấm khí kia.
Bây giờ nghe Thiện Băng Lam nói vậy, thì lập tức kinh ngạc hỏi:
– ‘Cấm khí Thượng cổ ‘ là cái gì?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1425: Nam Thiệm Thiên
Nam Thiệm Thiên
T
hiện Băng Lam trả lời:
– Đúng vậy, lúc trước Phong Quý Minh chotự phát nổ chính là cấm khí thượng cổ, kích nổ cấm khí thượng cổ cần phải có máu và nguyên thần của tự thân mình.
Nói cách khác cấm khí thượng cổ bị nổ rồi, cho dù pháp bảo phòng ngự của anh có lợi hại đi nữa, cũng bị nổ tung.
Lại càng không phaỉ nói Diệp thành chủ không dùng bất kỳ một pháp bảo nào, đương nhiên cũng có mối liên hệ với việc Phong Quý Minh chỉ kích nổ một mũi kiếm nhỏ, nếu là một cấm khí cao cấp hoàn chỉnh, cho dù là tu vi Hư Tiên, e rằng cũng khó thoát khỏi bị trọng thương.
Nói xong Thiện Băng Lam còn có chút nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, rõ ràng không hiểu lắm vì sao Diệp Mặc lại thoát được sự phát nổ của cấm khí thượng cổ.
Cô tuyệt đối không tin luyện thể của Diệp Mặc đã là Thần cảnh rồi, cho nên cũng chỉ cho rằng Diệp Mặc có bí pháp gì đó hoặc có hộ giáp cực phẩm cấp cực cao nào đó.
Diệp Mặc cũng không giải thích gì, cấm khí thượng cổ hắn cũng ít nghe đến, cho nên cũng không hiểu lắm.
Thấy Diệp Mặc không có ý giải thích, Thiện Băng Lam đành phải nói:
– Cấm khí thượng cổ là pháp bảo của tu sĩ đại năng thượng cổ, loại pháp bảo này bình thường ít nhất cũng là chân khí cực phẩm, có khi thậm chí là bán tiên khí hoặc tiên khí hạ phẩm.
Những đại năng này sao khi mất, sẽ đặt tinh hồn của mình vào trong pháp bảo.
Trong tình huống bình thường, rất ít tu sĩ có thể dựa vào tinh hồn đoạt xá này mà tái sinh được.
Pháp bảo có tinh hồn này sau hàng tháng hàng năm, hình thành lên một oán niệm hung tàn, thời gian lâu dần, thì sự hung tàn lại càng lợi hại hơn, đó chính là cấm khí.
Những tu sĩ lấy được pháp bảo cấm khí này, có thể mượn máu tươi và nguyên thần của mình, kích phát sự hung tàn đó, kết hợp với tinh nguyên của mình phát nổ trọng thương, vô cùng uy lực, có rất ít người có thể toàn thân trở về được.
Chuyện vốn dĩ là như vậy, Diệp Mặc sau khi hiểu cấm khí thượng cổ rồi, ngược lại cũng không để ý lắm, loại cấm khí mang theo oán niệm hung tàn của tu sĩ đại năng thượng cổ này chắc chắn ít lại càng ít, không thể nào có nhiều được, hắn cũng không cần thiết phải để ý đến.
Thấy Diệp Mặc sau khi lên tiếng hỏi về cấm khí thượng cổ, lại có ý muốn đi, Thiện Băng Lam bỗng nhiên hỏi:
– Diệp thành chủ có phải muốn đến Vô Cực tông hay không?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi chính xác là muốn đến Vô Cực tông.
Đợi sau khi kết thúc chuyện ở Vô Cực tông rồi, tôi sẽ đến Ma Ngục cấm địa.
Kết thúc chuyện Vô Cực tông, đó là chỉ Diệp Mặc tiêu diệt xong Vô Cực tông, nếu như người bình thường nói câu này, người ta còn cho rằng anh ta bị điên rồi.
Nhưng Diệp Mặc nói lời như ày, thì lại không có ai cho là như vậy, vì Diệp Mặc vốn dĩ có năng lực tiêu diệt Vô Cực tông.
Thiện Băng Lam uhm nói:
– Cũng được, tôi cũng đang chuẩn bị dẫn theo Hiểu Sương đến Ma Ngục cấm địa, nếu Diệp thành chủ muốn đến Ma Ngục cấm địa, vậy thì chúng ta cùng đi nhé.
Diệp Mặc nhíu mày, có chút do dự.
Chuyện hắn đến Vô Cực tông, rõ ràng Thiện Băng Lam không thích thú lắm, bây giờ Thiện Băng Lam lại nói lời này, chẳng lẽ lại phải nể mặt cô? Vừa nãy bỏ qua cho những đệ tử còn lại của Lôi Vân tông, là vì Lôi Vân tông đã bị tiêu diệt rồi, những cái còn lại không đáng lo.
Nhưng Vô Cực tông thì lại khác, Vô Cực tông còn lớn hơn nhiều so với Lôi Vân tông, hắn thậm chí còn chưa động thủ, chẳng lẽ lại phải bỏ qua?
Thấy Diệp Mặc do dự, Thiện Băng Lam bỗng nhiên nói:
– Nếu như tôi đoán không nhầm, khi Diệp Mặc tiêu diệt Lôi Vân tông, Vô Cực tông cũng biết được tin này rồi.
Mặc dù thực lực của Vô Cực tông còn mạnh hơn nhiều so với Lôi Vân tông, còn có một Thái Thượng trưởng lão, nhưng tôi cho rằng Vô Cực tông bây giờ cũng đã giải tán rồi.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn quên mất cân nhắc đến Thiện Băng Lam.
Nếu Thiện Băng Lam không đến, hắn cũng đã giết sạch đệ tử nội môn của Lôi Vân tông rồi, sau đó lại đến Vô Cực tông.
Cho dù có người truyền tin đi, cũng sẽ bị trận pháp của hắn chặn lại, nhưng vì Thiện Băng Lam đến, hắn đã tha cho rất nhiều đệ tử của Lôi Vân tông, thời gian lâu như vậy rồi, Vô Cực tông người ta cũng nhận được tin mà rời đi rồi.
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc khó coi, Thiện Băng Lam ái ngại nói:
– Diệp Mặc, hôm nay Nam An châu tứ xứ hoạn loạn, Ma Ngục cấm địa chỉ là một tín hiệu mới bắt đầu mà thôi, nếu chúng ta cứ nội chiến mãi, hao tổn lẫn nhau, thì Nam An châu vĩnh viễn không có ngày yên bình nữa.
Lôi Vân tông cũng đã bị anh tiêu diệt rồi, thực lực của Vô Cực tông có cường hãn đi nữa, nếu như bị tiêu diệt, thì những tu sĩ có thể chiến đấu của Nam An châu lại càng ít đi, tương lai đại loạn, Nam An châu cũng gặp nguy hiểm.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, lập trường của hắn và Thiện Băng Lam bất đồng thì thôi, tính tình của Thiện Băng Lam lại giống như lão già Khổng Diệp, đều là đại công vô tư, không giống với Diệp Mặc hắn, kỹ lưỡng ân oán rõ ràng, bất luận là ân oán, cũng phải báo đáp lai.
Thiện Băng Lam đổi giọng gọi mình là Diệp Mặc, cũng chính là biểu hiện không coi Diệp Mặc là người ngoài, vẫn coi Diệp Mặc như người trước kia.
Mặc dù Diệp Mặc rất không thoải mái với thái độ xen vào việc của người khác của Thiện Băng Lam này, nhưng cũng không nói gì, tương lai hắn thấy những Hóa Chân của Nam An châu, từ từ giết từng người là được rồi, đặc biệt là Dương Phí Thành và tên tu sĩ Hóa Chân Hạ Lâm kia, hắn lại càng muốn giết để giải hận.
Đối với Thiện Băng Lam, hắn thực ra chỉ là nể mặt chút mà thôi.
Cho dù Vô Cực tông giải tán rồi, hoặc là giải thể rồi, Diệp Mặc cũng phải qua đó xem sao.
Thấy Diệp Mặc vẫn hướng về phía Vô Cực tông mà đi, Thiện Băng Lam cũng chỉ thầm than một tiếng, cô biết trong lòng Diệp Mặc cũng đã có chút khó chịu với cô rồi.
Diệp Mặc là một người ân oán phân minh, mình lại có ân với hắn, nếu như xin hắn chuyện gì đó, hắn chắc chắn sẽ không chối từ.
Bây giờ cách làm của mình mặc dù không phải vì bản thân, nhưng cũng dã cản trở Diệp Mặc đi báo thù rồi.
Khi ba người đến Vô Cực tông, đã hết đêm rồi, trời cũng dần sáng.
Vô Cực tông quả nhiên giống như những gì Thiện Băng Lam suy đoán, ngoại trừ mấy nghìn đệ tử ngoại môn và le que vài tên đệ tử nội môn ra, những người còn lại cũng đã sơ tán hết.
Có thể nói Vô Cực tông chỉ còn là một sơn môn trống trơn, hoặc là cổng của một tông môn chỉ còn lại ba chữ to “Vô Cực tông”.
– Đây là tông chủ nhiệm kỳ đầu tiên của Vô Cực tông giữ lại Cưu Vô Cực, sau đó Cưu Vô Cực thăng thiên, ba chữ này liền trở thành tượng trưng của Vô Cực tông.
Thiện Băng Lam đi theo sau Diệp Mặc chủ động nói.
Diệp Mặc hiểu, Thiện Băng Lam biết mình chắc chắn sẽ san bằng toàn bộ Vô Cực tông, nên mới nói những lời như này.
Cô cũng biết mình vì Nam An châu mà cản trở Diệp Mặc báo thù, lực lượng của Vô Cực tông đã được bảo toàn, nhưng sơn môn của Vô Cực tông thì lại không thể nào bảo toàn được.
Những đệ tử còn lại kia, Diệp Mặc cũng không có tâm trạng giết, hắn cũng phải là ác ma giết người.
Chỉ có điều sau khi tuyên bố xóa sổ Vô Cực tông, trực tiếp bắt đầu bố trí trận pháp lấy sơn môn và linh mạch của Vô Cực tông.
Còn cái bảng chữ cực lớn “Vô Cực tông” thì lại bị Diệp Mặc đánh vỡ tan tành, đá vụn bay khắp nơi.
Diệp Mặc đương nhiên biết Vô Cực tông sở dĩ không hủy sơn môn, chính là vì sau này còn muốn quay trở lại.
Cái duy nhất mà bọn họ không ngờ tới chính là Diệp Mặc không ngờ lại ngoan cố đến vậy, đừng nói là sơn môn, đến chủ phong và phụ phong của Vô Cực tông đều bị Diệp Mặc phá hủy sạch sẽ.
Một tông môn đến sơn môn cũng không còn, trên thực tế đã bị tiêu diệt rồi, cho dù chưa bị diệt vong, nhưng đó cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Cũng giống như Kiếm cốc, nếu Diệp Mặc không ủng hộ Kiếm Cốc tái tạo lại, Kiếm Cốc cũng chắc chắn vẫn còn ở Trường Hà lâu dài.
Mặc Nguyệt năm 2000, ngày 18 tháng 5, Vô Cực tông, một trong những tông môn chín sao của Nam an châu bị tiêu diệt.
…
Trong nháy mắt san bằng Vô Cực tông, Diệp Mặc trong lòng cũng nhẹ nhõm thêm chút.
Cho dù chưa giết được Dương Phí Thành và Hạ Lâm thì đã sao? Chỉ cần gặp phải hắn, hắn lúc nào cũng có thể giết chết được.
Cho dù hắn không gặp được, còn có Cam Lang của Kiếm Cốc.
Tu vi kiếm đạo của Cam Lang tư chất nghịch thiên, mặc dù bây giờ còn chưa thăng cấp lên Hư Thần, tu sĩ Hư Thần tầng thứ nhất bình thường gã cũng không sợ gì.
Vô Cực tông tiêu diệt Kiếm Cốc, khi tu vi Cam Lang đại thành rồi lại càng sẽ không bỏ qua cho Dương Phí Thành.
Thấy không có cách nào có thể bỏ lại thầy trò Thiện Băng Lam, Diệp Mặc định mời thầy trò Thiện Băng Lam vào trong Thanh Nguyệt, khoảng cách từ Vô Cực tông đến Ma Ngục cấm địa cũng không phải trong chốc lát là đến được, nếu như theo những gì Thiện Băng Lam nói, ít nhất cũng phải tốn mất mấy ngày.
Tốc độ của Thanh Nguyệt cực nhanh, ngay cả Thiện Băng Lam kiến thức rộng rãi cũng thầm cảm thán, pháp bảo phi hành này của Diệp Mặc quả thực là pháp bảo phi hành nhanh nhất mà cô từng gặp.
Diện tích lớn nhất của Nam An tứ châu chính là Tây Tích châu nơi có tu sĩ ít nhất, diện tích lớn thứ hai là Nam An châu.
Diện tích Nam An châu mặc dù đứng thứ hai, nhưng cũng không nhỏ hơn Tây Tích châu là bao.
Nam An châu sở dĩ rộng lớn, cũng không phải vì là nơi có tu sĩ nhiều.
Nơi có diện tích lớn nhất ở Nam An châu chính là Nam Thiệm Thiên, Nam Thiệm Thiên rộng vô biên, đối với những tu sĩ tương đối bình thường mà nói cũng không khác gì với Vô Tâm Hải.
Nhưng trong mắt Diệp Mặc, Nam Thiệm Thiên cũng chỉ là bọt nước trong Vô Tâm Hải mà thôi.
Cái này cũng không phải nói Nam Thiệm Thiên nhỏ, ngược lại Nam Thiệm Thiên đúng là rất rộng lớn, Vạn Dược sơn mạch phạm vi mấy chục nghìn tỉ dặm đặt vào Nam Thiệm Thiên cũng không thấy bóng dáng đâu.
Nam Thiệm Thiên nhỏ, chỉ là so với Vô Tâm Hải mà thôi.
Nam Thiệm Thiên hàng năm vô cùng âm u, nhưng trong này chẳng những có ao hồ rừng rậm, thậm chí còn có đại dương nhỏ, sa mạc Gobi, sông hồ ao ngòi lại càng đầy đủ.
Nam Thiệm Thiên thậm chí có thể nói là một thế giới hoàn chỉnh, chỉ có điều thế giới này phần lớn là nơi hàng năm ánh mặt trời không thể nào chiếu đến được.
Rất nhiều tu sĩ đều đến Nam Thiệm Thiên tìm cơ hội, phần lớn những linh thảo cao cấp của Nam An châu đều đến từ Nam Thiệm Thiên này.
Nam Thiệm Thiên tài nguyên thiên nhiên phong phú, mức độ nguy hiểm lại càng kinh khủng hơn Vô Tâm Hải.
Vô Tâm Hải ít nhất còn có thể lần mò ra, còn trong Nam Thiệm Thiên có rất nhiều nơi bình thường cũng có sương mù bao phủ, các loại yêu thú tung hoành, các loại trận pháp mê huyễn thiên nhiên và sát trận thiên nhiên pha tạp, chỉ cần không cẩn thận chút thôi, là có thể vĩnh viễn không trở lại được.
Rất nhiều tu sĩ cấp thấp tiến vào Nam Thiệm Thiên đều là theo từng tốp đi vào, rồi lại từng tốp đi ra.
Một tu sĩ bình thường, cho dù có khôn khéo đi nữa, cũng không thể nào tùy ý ra vào Nam Thiệm Thiên.
Còn Ma Ngục cấm địa mà Diệp Mặc muốn đến lại là chỗ sâu nhất trong Nam Thiệm Thiên, trong sa mạc Nam Thiệm Thiên.
– Diệp Mặc, thật xin lỗi.
Thấy tâm trạng của Diệp Mặc hoàn toàn khôi phục được vẻ phong kinh vân đạm vốn có, Thiện Băng Lam lúc này mới lần nữa nói lời xin lỗi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Thiện tiền bối có ân với tôi, huống chi tôi hiểu ý tứ của tiền bối, sau này những lời như lời xin lỗi này, tiền bối cũng không cần nói đến nữa.
Người mà Diệp Mặc tôi muốn giết, cho dù có rời khỏi Vô Cực tông rồi, thì tôi cũng có thể giết được.
Thiện Băng Lam cảm thán nói:
– Diệp Mặc, anh đừng nói ân nữa, tôi mặc dù chỉ điểm cho anh đến Băng Thần cấm địa, nhưng anh tặng linh tủy cho Hiểu Sương cũng là vật vô cùng quý giá, đó chắc chắn không phải là nơi mà tôi chỉ điểm, mặc dù anh không nói, nhưng trong lòng tôi cũng biết.
Lăng Hiểu Sương đỏ mặt lên, mấy năm trước Diệp Mặc nhờ sư tỉ của cô đưa cho cô linh tủy cực phẩm cao cấp, mặc dù là vì lời hứa với sư phụ, bản thân lúc trước nói Diệp Mặc không tặng cho cô chút nguyên liệu nào cũng không đúng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









